Cập nhật mới

Khác |Lyhansara|_ HỒI ỨC KHÔNG LỜI

|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 20: MẶT KHÁC CỦA CÂU CHUYỆN


08:30AM – Bệnh viện T.H, tầng 4

Cam nheo mắt nhìn qua cửa kính khu phòng nghỉ y tá.

Một y tá lớn tuổi đang rót nước, dáng vẻ có vẻ quen thuộc.

– "Xin lỗi... cô là cô Yoon Suna phải không?" –Maiquinn nhẹ giọng hỏi.

Người y tá ngẩng đầu, chớp mắt mấy lần.

Khi nghe đến cái tên "Han Jieun", cô khựng lại.

– "Chị ấy... thực tập ở đây năm 2013.

Cũng lâu rồi...

Hồi đó, cô là người hướng dẫn trực tiếp của chị ấy à?" – Cam gặng hỏi.

Y tá Suna im lặng một lúc, rồi gật đầu, tay siết chặt ly nước nóng.

– "Jieun là sinh viên giỏi.

Rất chăm.

Nhưng..." – Bà khẽ liếc quanh – "Sau một đợt trực đêm chung với viện trưởng Kim Jaehyuk và bác sĩ Bae Inho, chị ấy bắt đầu có dấu hiệu lạ.

Hay mất tập trung, ghi chú vụng về.

Có lần còn hỏi tôi: 'Ở đây có gì đó sai, đúng không?'..."

– "Cô có nhớ đêm 11/12 không?" – Miu Lê lên tiếng, giọng trầm nhưng chắc.

Y tá Suna giật mình.

Rồi lặng lẽ nói:

– "Tôi trực sớm hôm sau.

Khi tôi đến, không thấy Jieun đâu.

Bác sĩ Bae nói là chị ấy về rồi... nhưng hôm đó, camera hành lang tầng 4 bị tắt toàn bộ vì 'bảo trì hệ thống', vài ngày sau đó mọi người bảo rằng cô ấy đã xin nghỉ việc."

Cả nhóm nhìn nhau.

Không ai nói, nhưng lòng ai cũng lặng đi.

– "Viện trưởng Kim Jaehyuk và bác sĩ Bae... họ là bạn đại học.

Từ hồi đó, luôn như hình với bóng." – Y tá Suna nói thêm, như thể muốn thở ra một điều gì mình giấu nhiều năm.

_____

10:05AM – Nhà trọ khu Mokdong

– "Tôi nhớ cô..." – Jisoo lên tiếng trước khi Sara kịp mở lời. – "Cô là em gái Han Jieun đúng không?"

Sara gật đầu.

Jisoo rút từ gối ra một cuốn sổ cũ, bìa giấy đã sờn.

– "Chị cô đưa cái này cho tôi đêm hôm đó.

Bảo tôi giữ nếu có chuyện gì xảy ra."

Sara mở sổ.

Nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc.

Những trang đầu là ghi chú y khoa bình thường.

Nhưng từ giữa cuốn, có những đoạn viết tay: "Thử nghiệm không tên... bệnh nhân không được đồng thuận..." – và cuối cùng là dòng chữ nguệch ngoạc, như vội vàng:

"Nếu tôi biến mất – đừng tin bất kỳ ai trong khoa.

Đặc biệt là Bae Inho."

– "Chị tôi phát hiện họ đang... thử thuốc trên bệnh nhân, đúng không?" – Sara thì thào.

Seo Jisoo chỉ gật.

Đôi mắt bà ánh lên một nỗi sợ chưa từng nguôi.

– "Tôi im lặng hơn 10 năm.

Nhưng nếu hai người dám lật lại vụ này... tôi sẽ làm nhân chứng."

Bên ngoài trời đang mưa.

Nhưng bên trong, Sara thấy lồng ngực mình nóng lên – không phải vì phẫn nộ, mà vì hy vọng.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 21 - HỒ SƠ TRẮNG


01:45PM – Tầng lưu trữ, Bệnh viện T.H

– "Hồ sơ thực tập sinh năm 2013 nằm ở đâu?" – Maiquinn thì thầm, ánh mắt lia khắp căn phòng bụi bặm.

Miu Lê đẩy kính, nhanh tay kiểm tra ký hiệu phân loại:

Thực tập sinh – Khoa Cấp cứu – 2013 → Hộc 3, ngăn C

Cam giữ cửa ngoài.

Saabirose – tuy cáu kỉnh từ sáng vì "bị lôi theo điều tra chứ đâu phải đi chơi" – lại là người mở khóa ổ tủ nhanh nhất.

– "Sao cái gì cô cũng biết vậy?" – Mai hỏi nhỏ.

– "Tôi từng ở chung cư cũ, hay bị khóa ngoài, biết hết mấy trò này." – Saabi nhún vai.

Mỗi người cầm một xấp hồ sơ.

Cam mở đến tên: Han Jieun.

– "Đây rồi!" – Cam kêu lên khe khẽ, rồi lập tức hạ giọng.

Trang đầu: ảnh, thông tin cơ bản.

Trang hai: nhận xét từ bác sĩ phụ trách – là Bae Inho.

Nhưng tất cả chỉ toàn những lời tốt đẹp... quá mức.

– "Không có một dòng nào về hôm 11/12." – Miu Lê trầm ngâm. – "Cứ như đêm đó chưa từng tồn tại."

Hiền Mai nhìn chằm chằm vào một mã số ghi bên góc phải mỗi trang.

Đều bắt đầu bằng KJH – viết tắt của Kim Jaehyuk?

– "Chờ đã...

để tôi chụp lại hết mấy mã số này." – Mai móc điện thoại ra.

Đúng lúc đó, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.

– "Ai cho các cô vào đây?" – Một giọng nam gắt lên từ đầu cầu thang.

Cam giật mình đánh rơi hồ sơ.

Saabirose kéo tay Maiquinn, cả nhóm chạy vội ra lối thoát phụ.

Miu Lê là người chặn cửa sau cùng, ánh mắt không chút hoảng hốt, như thể đã lường trước chuyện này.

03:10PM – Trên đường về, trên xe

Cam lau mồ hôi, khẽ nói:

– "Họ biết mình đang điều tra rồi..."

Saabirose ngồi sát cửa sổ, cắn môi.

– "Nếu đám người đó bị lật tẩy, có thể họ sẽ làm tất cả để che giấu..."

Mai im lặng, rồi cầm điện thoại nhắn vội cho LyHan:

"Tụi này bị phát hiện rồi.

Cẩn thận."

Miu Lê im lặng, cánh tay cầm vô lăng dần siết chặt hơn.



Hôm sau

04:05PM

Chung cư cũ của Seo Jisoo

Sara nhìn quanh – khung cửa sổ gỗ đã vỡ một góc, cánh cửa phía sau hở hé như có người vừa đi.

– "Bà ấy đâu?" – Sara hoảng hốt.

LyHan bước vào nhanh hơn, rút điện thoại gọi – nhưng chuông đổ 3 lần rồi cắt.

Trên bàn là cuốn sổ Jisoo từng đưa, vẫn mở đúng trang cuối.

Sara cúi xuống.

Có thêm một dòng mới viết bằng bút khác màu, mực còn ướt:

"Nếu tôi biến mất, hãy tìm lại hồ sơ: PATIENT 19, tầng 4, phòng thử nghiệm cũ."

Sara nắm chặt tay LyHan.

Không cần nói gì, họ hiểu:

Seo Jisoo vừa cố cảnh báo... và có thể đang gặp nguy hiểm.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 22: BỆNH NHÂN THỨ 19


09:30PM – Trước cổng bệnh viện T.H

Sara khoác áo gió, tay run lên vì lạnh – hay vì sợ, chính cô cũng không rõ.

– "Vào giờ này chắc chắn không còn ai ở tầng thử nghiệm." – LyHan đeo găng tay, ánh mắt sắc như lưỡi dao lạnh.

Cả hai băng qua hành lang tối om, chỉ còn ánh đèn mờ mờ từ cuối dãy chiếu tới.

Sara thở nhẹ:

– "Chị Jisoo từng nói... phòng thử nghiệm tầng 4 bị đóng từ sau vụ việc của chị mình."

– "Cũng tức là..." – LyHan nhìn Sara. – "Họ đã làm gì đó sai trái, và cần chôn giấu nó."

09:47PM – Tầng 4, khu thử nghiệm cũ

Cửa khóa.

Nhưng Sara để ý bản lề phía dưới đã bị bung – như có người từng vào.

LyHan cúi xuống, bật đèn pin.

Họ chui qua khe cửa thấp, lọt vào căn phòng bốc mùi thuốc sát trùng cũ kỹ.

Bên trái là các tủ đựng bệnh án đã bụi phủ.

Bên phải... là một dãy giường trống, tất cả đều ghi: TEST PATIENT.

Sara tìm thấy một hồ sơ duy nhất còn nguyên:

PATIENT 19 – Họ tên: Han Jieun – Thực tập sinh –

Tình trạng: Tình nguyện tham gia thử nghiệm đặc biệt (KHÔNG CÓ CHỮ KÝ ĐỒNG Ý)

Cô chết lặng.

– "Không... không thể nào.

Chị mình... là người thử nghiệm?" – Sara nói qua kẽ răng, mắt rưng rưng.

LyHan mở các trang kế tiếp.

Không có dữ liệu y học.

Chỉ có bảng theo dõi tâm lý và phản ứng với thuốc.

Có một dòng được đánh dấu đỏ:

14/12 – Tình trạng tâm thần không ổn định.

Có dấu hiệu mất kiểm soát.

Dừng thử nghiệm ngay lập tức.

– "Đây không phải bệnh án." – LyHan siết hồ sơ. – "Đây là một thí nghiệm tâm thần.

Trên con người thật."

Cô nhìn lên.

Bức tường sau cùng có dòng chữ mờ nhòe, dường như được khắc lên bằng móng tay:

"Tôi không bị bệnh."

Sara đứng chết lặng.

Cô nhận ra nét chữ ấy.

Là chữ của chị Jieun.



10:10PM – Trên sân thượng bệnh viện

Sara ngồi bệt xuống, ôm chặt hồ sơ vào ngực.

– "Mười hai năm rồi... họ luôn nói chị mình tự tử vì áp lực học hành.

Nhưng không ai hỏi... vì sao lại chết trong bệnh viện mà không có ai bên cạnh."

LyHan ngồi kế bên, tay đặt nhẹ lên vai cô.

– "Chúng ta sẽ lôi mọi thứ ra ánh sáng.

Không chỉ vì chị em, mà vì tất cả những ai từng bị xem là vật thí nghiệm."

Dưới sân, một bóng người nhìn lên tầng năm, khóe miệng nhếch lên.

Trong tay hắn là ảnh chụp camera từ hành lang tầng 4 ghi rõ ngày giờ.

21:56PM – Lối vào phòng thử nghiệm.

Hai người: Han Sara – Trần Thảo Linh.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 23 - NGƯỜI TRUNG GIAN


10:12PM – Hành lang tầng 5, Bệnh viện T.H

Sara lau vội nước mắt, định cất hồ sơ thì một tiếng "tách" nhẹ vang lên từ phía hành lang.

Đèn pin chớp tắt.

LyHan lập tức bật chế độ quay video trên điện thoại, ép Sara lùi ra sau.

Từ góc tối, một người đàn ông xuất hiện – áo blouse trắng, nhưng không đeo bảng tên.

Hắn cầm sổ tay, bước về phía họ.

– "Tầng này đã bị phong tỏa.

Hai người không được phép lên đây."

– Giọng nói hắn nhẹ nhưng cứng.

Vô cảm.

Sara nhớ gương mặt này, là Bae Inho.

LyHan nheo mắt:

– "Anh là ai?

Không phải bảo vệ.

Không phải y tá.

Mà cũng chẳng phải bác sĩ trực."

Người kia cười nhẹ:

– "Tôi là nhân viên nghiên cứu hồ sơ cho bác sĩ trưởng.

Mọi người rời đi trước khi có chuyện không hay xảy ra thì hơn."

Sara siết chặt tập hồ sơ "Patient 19".

– "Đây là về chị tôi.

Tôi không rời đi khi chưa có lời giải thích."

Bàn tay người đàn ông siết chặt cuốn sổ.

Hắn nói chậm rãi:

– "Người chết rồi, thì nên để họ yên."

Sara bước lên.

– "Và người giết họ thì không xứng đáng có giấc ngủ yên.

Đừng nghĩ tôi không biết anh là ai."

Cô chìa điện thoại ra – đoạn video ghi lại mặt hắn rõ ràng từ camera tầng 4.

– "Camera bệnh viện lưu 24 giờ.

Đừng nghĩ chúng tôi ngu đến mức đi tay không."

Người đàn ông cười khẽ, nhưng mắt đã bắt đầu dao động.

– "Cô... là con của cảnh sát Trần Minh Phát?"

Ánh mắt hắn dời về Lyhan.

LyHan khựng lại.

Sara ngạc nhiên nhìn sang.

Người đàn ông nhếch mép:

– "Ông ấy cũng từng đến đây.

Cũng từng moi móc.

Và cũng từng chết... như những người tò mò quá mức khác."

Đúng lúc đó, từ sau lưng hắn, một tiếng còi vang lên.

Viện trưởng Kim Jaehyuk cùng hai bảo vệ xuất hiện.

– "Ông Park Minjae nói đúng.

Đám trẻ các cô bắt đầu quá giới hạn rồi."

Người đàn ông lùi vào bóng tối, biến mất giữa những hành lang bệnh viện.

LyHan và Sara bị mời rời khỏi tòa nhà ngay lập tức, với lời cảnh cáo:

– "Nếu cô còn quay lại, hồ sơ pháp lý về việc xâm nhập trái phép sẽ không nhẹ nhàng nữa đâu."



Cùng lúc đó – Tầng 2, kho lưu trữ cũ

MaiQuinn thở hổn hển:

– "Cậu chắc là nó nằm trong đống này không, Saabi?"

– "Tôi thấy mấy hộp hồ sơ có dán tên bệnh nhân cũ.

Có thể còn sót."

Cam đứng ngoài cửa canh chừng.

Miu Lê lần lượt mở từng thùng giấy, lần tay theo từng tập hồ sơ, khi đột nhiên khựng lại.

– "Cái này..."

Cô đưa cho Orange xem.

Trên hồ sơ là một cái tên:

"Seo Jisoo – Thực tập sinh năm 2013.

Đơn vị: Khoa thần kinh."

Orange nhìn xuống:

– "Đơn vị tiếp nhận: Trưởng khoa Bae Inho – bạn học của Park Minjae."

Không ai lên tiếng.

Không cần giải thích thêm, tất cả đều hiểu: Jisoo không chỉ là nhân chứng.

Cô ấy từng ở ngay trong trung tâm thí nghiệm.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 24 - ĐÊM ĐỘT NHẬP


11:30PM – Khu chung cư Gwanak-gu

Nhóm bạn đứng lặng trước cánh cửa căn hộ tầng 7.

Đèn hành lang mờ nhạt, tiếng xe cộ thỉnh thoảng vọng lại như nhịp đập căng thẳng trong lòng mỗi người.

MaiQuinn nhìn quanh, rồi thì thầm:

– "Chắc chắn đây là nơi Bae Inho ở.

Hắn phải giấu gì đó."

Saabirose gật đầu, ánh mắt sắc lẹm:

– "Tao không muốn dây dưa với mấy thằng như hắn, nhưng mà không vào thì không biết gì."

Cam (Orange) kéo khóa túi, lấy ra bộ đèn pin, đưa cho mọi người.

– "Mọi người mau đi thôi.

Phải nhanh và thật yên lặng."

Miu Lê nhẹ nhàng gật đầu, mắt vẫn nhìn về phía cửa.

Muộii và Lamoon loay hoay chuẩn bị.



11:45PM – Bên trong căn hộ của Bae Inho

Nhóm bạn len lỏi qua hành lang nhỏ hẹp, thắp đèn pin mini, từng bước tiến đến cửa căn hộ.

Saabirose cẩn thận gỡ ổ khóa điện tử – rất nhanh và chuẩn xác.

Cánh cửa mở ra, mùi thuốc lá nồng nặc bốc lên, kèm theo chút mùi giấy cũ.

MaiQuinn ngay lập tức kéo ra một ngăn tủ kín đáo, mở ra lấp ló những tập hồ sơ cùng các tài liệu y học với nhiều ghi chú và đánh dấu đỏ.

Cam mở laptop, bật phần mềm dịch thuật với một số đoạn ghi chú bằng tiếng Anh và tiếng Hàn.

– "Đây là những tài liệu thử nghiệm phi pháp, rất có thể là bằng chứng buộc tội Bae Inho và Kim Jaehyuk."

Miu Lê thầm thì:

– "Cẩn thận, có camera an ninh trong nhà.

Chúng ta không thể ở đây lâu."

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên làm cả nhóm giật mình.

Saabirose nhăn mặt, lấy điện thoại ra, ánh mắt sắc lẹm:

– "Có tin nhắn.

'Biết gì nhiều quá thì không tốt đâu, đừng chọc vào chuyện không thuộc về mình'."



12:15AM – Trước cửa căn hộ

Nhóm bạn lặng lẽ đóng cửa, từng người thở phào nhẹ nhõm khi thoát khỏi tầm mắt camera.

– "Chúng ta đã có chứng cứ.

Lần này không thể bỏ qua được nữa." – MaiQuinn nói, vẻ nghiêm trọng.

– "Nhưng cũng đồng nghĩa với việc sẽ có người muốn ngăn cản chúng ta." – Lamoon cảnh báo.

Tất cả im lặng.

Từ bóng tối phía xa, một bóng người đứng lặng, mắt dõi theo họ.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 25 - VÒNG VÂY


12:30AM – Khu chung cư Gwanak-gu

Ngay khi vừa tách khỏi toà nhà của Bae Inho, nhóm bạn chia thành nhóm nhỏ để tránh bị theo dõi.

Nhưng bóng đen đã ra tay trước.

Một chiếc xe máy không biển số bám theo MaiQuinn và Saabirose trên đường về.

– "Xe kia chạy theo từ đầu hẻm." – Saabirose nói nhỏ, tay đã sẵn sàng bấm nút báo động trong túi.

MaiQuinn khẽ siết chặt quai ba lô chứa tài liệu, ánh mắt bình thản.

– "Tôi lo hơn nếu hắn không theo... chứng tỏ thứ mình lấy được có giá trị."

MaiQuinn và Saabirose rẽ qua con hẻm nhỏ, tiếng giày bám sát phía sau.

– "Hai người." – Saabirose khẽ nói, mắt liếc nhanh qua kính chiếu hậu trên xe đậu ven đường. – "Đeo khẩu trang, tai nghe đàm thoại.

Không phải cướp vặt."

– "Người của Bae Inho?" – MaiQuinn hỏi, giọng vẫn bình tĩnh, nhưng ngón tay đã luồn sẵn vào khóa kéo ba lô, nơi giấu một con dao gấp mỏng.

Không nói thêm lời nào, Saabirose dừng chân đột ngột, quay người tung cú đá ngang nhắm thẳng vào kẻ bám đuôi.

Tên đó bất ngờ loạng choạng, nhưng lập tức rút dùi cui điện, phóng tới.

Tiếng kim loại chạm nhau vang lên – Saabi vung thanh baton ngắn được giấu từ trước chặn lại, đỡ một đòn thẳng vào vai.

– "Tụi mày là ai?

Giang hồ à?" – Saabirose gằn, né sang trái rồi hạ gối ngay bụng tên thứ hai.

Tên còn lại lùi ra sau, móc điện thoại ra nhưng chưa kịp bấm gọi thì bị MaiQuinn xoay người quét ngang chân, ngã gục xuống đất.

– "Là bảo vệ ngầm.

Không chuyên nghiệp.

Chắc là đội bán chuyên phía Inho thuê để theo dõi."

Saabirose rút còng từ tay áo, trói cổ tay tên đang nằm thoi thóp.

– "Mày gọi cho ai?" – cô gằn giọng.

Tên kia không nói, chỉ cười khẩy.

MaiQuinn cúi xuống, tháo tai nghe đàm thoại của hắn.

Tín hiệu vẫn còn truyền.

– "Ngắt tín hiệu đi." – Mai ra lệnh.

Saabirose dẫm mạnh lên thiết bị, nghiền vỡ nó thành vụn.

Cả hai nhìn nhau, không nói gì.

Nhưng đều cùng một suy nghĩ...

Họ không thể về nhà đêm nay.

MaiQuinn kéo Saabirose chạy thẳng, trốn vào một cửa hàng tiện lợi còn mở đèn.

– "Phải tản tài liệu ra.

Không thể để cả đám giữ hết."

Ở phía khác, Miu Lê, Orange, Muội và Lamoon cũng bị một nhóm người lạ bám sát sau khi rời khỏi khu nhà.

Cam nhìn qua gương chiếu hậu xe, khẽ nói:

– "Không chỉ là theo dõi.

Họ muốn cảnh cáo."

Miu Lê gật đầu, lặng lẽ nắm chặt hộp cơm mà Orange đưa – bên trong đã giấu micro ghi âm vừa trích xuất từ máy tính của Bae Inho.



1:10AM – Một nhà kho cũ tại Mapo

Trong một nhà kho bỏ hoang đầy bụi, Sara và LyHan dừng lại trước một chiếc bàn cũ kỹ.

Bên cạnh là chiếc rương sắt cũ, đánh dấu "Patient 19".

Sara nhẹ tay mở ra – bên trong là các hồ sơ cũ kỹ, vệt máu khô lấm tấm.

– "Tên này...

Han Jieun." – Sara lặng đi, tay run rẩy khi thấy tên chị gái mình.

LyHan lập tức mở đèn pin quét qua tài liệu:

– "Đây là bản chụp hồ sơ y tế được chuyển khỏi bệnh viện chính.

Có ghi chú từ Kim Jaehyuk và Bae Inho..."

Sara nghẹn lời, môi mím chặt khi nhìn thấy ảnh chụp một bảng theo dõi với chữ "Protocol 19" – đề mục "kháng thuốc tâm thần giai đoạn cuối – thử nghiệm tái cấu trúc não tạm thời".

– "Chị em không có bệnh tâm thần..."

– "Không.

Họ đã dùng chị em làm vật thí nghiệm." – LyHan siết vai cô, giọng đầy phẫn nộ.

Đúng lúc đó, một tiếng động vang lên từ sau lưng.

Cửa nhà kho đóng sập lại.

Một bóng người tiến vào – mặc đồ bảo vệ, mang tai nghe và khẩu trang đen.

– "Các người đã đi quá xa."

Không chờ hắn bước thêm, LyHan lao tới.

Cô tung cú đá ngang, gạt vũ khí trên tay hắn, rồi khóa cứng tay hắn ra sau lưng.

Sara vội cầm lấy chiếc điện thoại từ túi kẻ kia, mở xem –

Một cuộc gọi chưa kịp kết nối, đầu dây là: Bae Inho.

Sara nhìn LyHan.

Cả hai hiểu rõ – từ giờ, cuộc chiến không còn chỉ là truy tìm quá khứ.

Mà là tự bảo vệ mình khỏi những kẻ đã quen sống trong bóng tối.



2:00AM – Trên sân thượng một quán cà phê đóng cửa

Nhóm bạn tập hợp trở lại, mỗi người mang theo một phần dữ liệu.

Tài liệu từ nhà Bae Inho, micro từ máy tính, đoạn ghi âm lạ trên điện thoại bảo vệ.

Cam nói khẽ:

– "Chúng ta cần gặp LyHan và Sara.

Vụ này lớn hơn tụi mình nghĩ nhiều rồi."

Saabirose hỏi:

– "Tụi mình sắp thành tội phạm rồi đó, biết không?"

MaiQuinn bật cười, dù mắt đỏ hoe vì mệt:

– "Nếu không ai lên tiếng, thì ai sẽ làm?"

Cả nhóm im lặng.

Trong bóng đêm, đèn thành phố lấp lánh dưới chân.

Còn trên tay họ – là sự thật bắt đầu rõ dần qua từng manh mối lắp ghép lại.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 26 - TRẬN TIỀN TUYẾN


8:00AM – Căn phòng trọ của Saabirose

– "Tụi nó không phải nghiệp dư." – Saabirose nói, vừa dán lại vết thương nhỏ nơi cánh tay. – "Một thằng có xăm mã QR sau gáy.

Pháo scan thử, là mã hóa nội bộ.

Chắc chắn là nhóm Bae Inho thuê."

Pháo đưa máy tính bảng qua, mặt cau lại.

– "Mấy ngày nay có tới 3 người bám theo tụi mình.

Một đứa lẻn vào bệnh viện ban đêm, giờ camera phát hiện có người phá ổ cứng ở tầng 4 khu cũ.

Có thể là nơi chứa tài liệu bệnh nhân."

– "Không cần đoán nữa." – Lamoon lên tiếng, từ tốn. – "Đêm qua, chị Jisoo nhắn tin cho Sara.

Bảo rằng: 'Có ai đó đang cố làm cô ấy im lặng mãi mãi.'"

Cả nhóm im lặng.

Rồi MaiQuinn lên tiếng– "Vậy thì, tối nay, tụi mình chia làm hai nhóm.

Một nhóm quay lại bệnh viện, tìm bản gốc hồ sơ bệnh nhân số 19.

Một nhóm khác ở lại ngoài, làm nhiệm vụ đánh lạc hướng nếu cần."

– "Tao với Mai sẽ vào trong." – Saabirose nói. – "Tụi mày yểm trợ từ xa.

Nhất là mày, Lamoon.

Bất kỳ biến động nào cũng phải báo liền."

Orange gật.

Cô siết chặt tay, thầm nghĩ về lần trước:

Nếu không nhanh hơn... họ có thể đã không trở về.



9:30PM – Một góc Seoul vắng người, phía sau tiệm thuốc bỏ hoang

Sara khựng lại khi thấy bóng một người đứng bên dưới đèn đường.

– "Người đó là...?" – cô thì thầm.

– "Không phải Jisoo." – LyHan lùi lại, tay đã đặt lên khẩu súng điện giấu trong áo khoác.

Người kia bước ra khỏi vùng tối, dáng người cao lớn, mặc áo mưa tối màu.

Dưới cổ áo là thẻ y tế cũ, dòng chữ "Dr.

Kang Taesoo" mờ gần hết.

– "Tôi đến để nhắn một lời." – người đó nói bằng giọng bình thản. – "Nếu các cô còn tiếp tục, sẽ không chỉ có hồ sơ bị xóa đâu.

Có thể là mạng người kế tiếp."

Sara cảm thấy lạnh sống lưng.

Nhưng LyHan bước lên.

– "Ông là người trung gian?

Giao tiếp giữa Bae Inho và nhóm thanh trừng?"

Người kia mỉm cười.

– "Tôi là kẻ làm việc trong bóng tối.

Không có vai trò trong lịch sử.

Nhưng tôi có thể kết thúc nó."

Không đợi thêm lời, LyHan rút súng điện, bắn – nhưng hắn đã lao đến trước, đá văng khẩu súng.

Sara lùi lại, lục túi lấy dao phòng thân.

Cô không từng học võ, nhưng đã chuẩn bị cho điều tệ nhất.

Cuộc vật lộn ngắn nhưng căng thẳng, kéo dài chưa đến 3 phút – đến khi Sara chọc trúng cổ tay kẻ kia, khiến hắn buông dao, LyHan đạp ngã hắn vào tường.

– "Tên thật." – LyHan gằn. – "Nói."

Kẻ đó phì cười.

– "Tên không quan trọng.

Các người sắp vào một cuộc chiến không thể lùi."

Rồi hắn tự đập đầu vào cột sắt gần đó, ngất đi.



10:10PM – Trong bệnh viện

– "Tầng 7.

Kho lưu trữ giấy." – Lamoon nói qua tai nghe. – "Này mọi người, có 1 camera ảo vừa được gắn lại sáng nay.

Cẩn thận."

Saabirose nhảy qua hành lang, đỡ MaiQuinn trèo lên ô thông gió.

– "Nhanh.

Chúng ta có 5 phút trước khi bảo vệ tuần tới."

Dưới ánh đèn pin, họ tìm thấy một hồ sơ mỏng, đánh dấu "P-19 / Thử nghiệm 12/2013".

Mai lật trang đầu, tim đập mạnh khi thấy dòng chữ đỏ chót:

Dự án Cải tiến Gen – Thử nghiệm trên người / không cần chữ ký chấp thuận.

Dưới đó là ảnh chụp: Han Jieun.

Và bên dưới là dòng chữ ký:

Trưởng khoa: Kim Jaehyuk

Giám sát y tế: Bae Inho
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 27 - SỰ THẬT


12:10AM – Bên ngoài khu bệnh viện cũ

Một chiếc xe bán tải dừng lại cách bệnh viện 300m.

Bên trong, LyHan và Sara theo dõi bản đồ định vị từ máy tính bảng.

Giọng Orange vang lên qua tai nghe:

– "Tụi mình đã sao lưu hồ sơ.

Đang rút lui khỏi tầng 7.

Nhưng... có chuyện rồi."

Lyhan nghiêng người:

– "Chuyện gì?"

Cam đáp, giọng run:

– "Một nhóm người vừa chặn lối ra tầng trệt.

Có cả súng thật...

Và họ biết tụi mình đang giữ hồ sơ."

Sara quay sang LyHan.

– "Chúng ta đi ngay."



12:14AM – Bên trong bệnh viện, tầng 3

Saabirose kéo Mai vào sau cửa thoát hiểm.

Cô thì thầm:

– "Ba người.

Một gã là vệ sĩ từng theo Bae Inho.

Hai thằng còn lại đeo khẩu trang, cầm baton và bình xịt cay."

Mai rút một ống nhôm từ balo.

Cô mở ra – là thanh baton gấp.

– "Tụi nó muốn chơi, mình chơi tới."

Saabirose bật cười khẽ.

– "Này Saabi ơi, chơi tụi nó đi." – Mai ghé tai nói nhỏ.

Chỉ một câu ấy là đủ.

Cửa bật mở.

Saabirose xông ra trước, đá bật cây baton khỏi tay gã đứng đầu.

Gã kia chưa kịp phản ứng thì ăn cú đấm vào hông.

Một tên khác xịt thẳng bình cay – nhưng Mai đã chặn bằng áo khoác denim, rồi vụt baton vào đầu gối hắn.

Cả hai dễ dàng hạ gục ba tên, Saabi vô cùng ngạc nhiên khi một trợ lý pháp y như Mai cũng biết đánh nhau.

Pháo từ xa điều khiển cửa tự động khóa lại khi cả ba người kia ngã xuống.

– "Xong nhóm tầng trệt."



12:20AM – Trên mái nhà bệnh viện

Sara kéo tấm màn chắn bụi, để lộ một đường ống dẫn khí cũ nối từ tầng thí nghiệm xuống.

– "Tụi nó dùng đường này để lén chuyển vật chứng."

Cô ngập ngừng.

– "Chị tôi... có thể đã bị đưa đi bằng chính lối này."

LyHan không nói gì.

Cô chỉ siết chặt tay Sara, rồi thở ra:

– "Vậy thì hôm nay, chính tụi mình sẽ đưa sự thật ra ánh sáng."



12:26AM – Hành lang tầng thí nghiệm

Sara và LyHan đạp cửa bước vào.

Bên trong là căn phòng phủ đầy bụi, vẫn còn bảng phân tích enzyme và hồ sơ bệnh nhân.

Nhưng giữa phòng là một người đàn ông mặc áo blouse cũ, đang chờ sẵn.

– "Tôi tưởng các cô sẽ mất nhiều thời gian hơn." – Hắn quay lại.

Là Park Jaehyuk, đứng cạnh là Bae Inho

Sara bước lên, rút hồ sơ.

– "Hồ sơ này...

đủ để khép ông và các bạn của ông tội giết người và thử nghiệm trái phép."

Jaekyuk mỉm cười. – "Không.

Nó sẽ biến mất như bao hồ sơ khác.

Như chính chị gái cô – Han Jieun."

LyHan rút súng. – "Đủ rồi.

Giơ tay lên."

– "Nếu tôi nói... cái chết của Jieun là cần thiết để cứu hàng trăm người thì sao?" – Jaekyuk hỏi, giọng lặng lẽ. – "Cô ấy là người đầu tiên sống sót sau thử nghiệm.

Nhưng khi nó đe dọa sẽ tố cáo, tôi đã ra tay...

Tôi chỉ muốn nó giữ im lặng, rồi chúng tôi sẽ được cả nước công nhận là những người bác sĩ y đức."

Sara run lên. – "Ông biết hết?

Vậy mà vẫn để chị tôi chết?...

Các người là một lũ ích kỷ.

Chỉ vì thanh danh mà tiếc rẻ mạng ngươi."

Bae Inho cúi đầu. – "Tôi có lỗi.

Nhưng tôi không phải người giết cô ấy."

Cánh cửa sau lưng hắn bật mở.

Một người bước vào.

Đồng phục cảnh sát.

LyHan lùi lại, ánh mắt như đóng băng. – "...Đội trưởng Park Minjae?"

Minjae gật đầu. – "Tôi từng nói rồi mà, Han Sara.

Cảnh sát là kẻ giết người khó đoán nhất."

Sara chậm rãi lùi về sau, ánh mắt vỡ vụn. – "Ông... chính ông trực đêm hôm đó.

Và chính ông đã viết báo cáo kết luận chị tôi tự sát..."

Minjae mỉm cười. – "Tự sát là kết luận dễ nhất cho những người cần bị lãng quên."

LyHan chĩa súng. – "Ông bị bắt vì tội giết người có chủ đích."

– "Còn cô thì không thể sống sót rời khỏi đây." – Minjae rút súng.

Tiếng súng nổ – nhưng là từ phía sau ông.

Đoàng!

Bae Inho đứng đó, tay run rẩy, khẩu súng vừa khai hỏa rơi xuống đất.

Minjae trúng chân, gục xuống, đôi mắt vẫn mở to.

– "Tôi đã im lặng một lần." – Inho nói, nghẹn giọng. – "Tôi không thể im lần nữa."



1:15AM – Bên ngoài bệnh viện

Xe cảnh sát đến.

Bae Inho bị còng tay cùng hai người bạn của ông ta.

LyHan tựa vào vai Sara, mắt nhìn hồ sơ trong tay cô. – "Còn rất nhiều thứ chưa được kể lại."

Sara gật. – "Và tụi mình... sẽ là người viết lại nó."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 28: PHƠI BÀY TRƯỚC PHÁP LUẬT


Tòa án quận trung tâm Seoul, 09:00 AM.

Căn phòng xử án đông kín người, nhưng không một ai lên tiếng.

Cả không gian nặng nề đến nghẹt thở.

Phía bị cáo, ba người đàn ông mặc áo sơ mi nhạt màu, không còn khoác lên mình chiếc áo blouse trắng hay bộ đồng phục cảnh sát oai vệ như trước nữa.

Kim Jaehyuk – viện trưởng bệnh viện Seoul Tây, người từng mang danh 'bàn tay vàng' của ngành y.

Bae Inho – bác sĩ trưởng khoa phẫu thuật, bạn thân chí cốt của Jaehyuk.

Và cuối cùng là Park Minjae – cựu cảnh sát cấp cao, từng giữ chức tổ trưởng đội trọng án.

Trước vành móng ngựa, Seo Jisoo – nhân chứng sống duy nhất của vụ việc năm 2013 – đứng thẳng người.

Đôi mắt cô nhìn thẳng, giọng nói tuy nhỏ nhưng rõ ràng từng chữ:

"Tôi từng là thực tập sinh cùng khóa với Han Jieun – nạn nhân năm đó.

Chúng tôi được phân công đến phòng thí nghiệm tầng 4, nơi diễn ra hàng loạt ca phẫu thuật bí mật trái phép, dưới danh nghĩa 'thử nghiệm lâm sàng không chính thức'.

Chính tôi đã nhìn thấy Kim Jaehyuk ký xác nhận thông qua cho các 'thí nghiệm', và chính Bae Inho là người trực tiếp thao túng thuốc tiêm."

Tiếng xì xào dậy lên trong khán phòng.

"Đêm 11/12, tôi bị buộc trực cùng một người khác.

Lúc đó tôi phát hiện ra bệnh nhân 19 – Han Jieun bị tiêm một loại thuốc chưa qua kiểm chứng.

Cô ấy muốn báo cảnh sát.

Nhưng... cô ấy không có cơ hội.

Người trực ca hôm đó là Park Minjae."

Bàn tay Jisoo run lên, nhưng cô vẫn tiếp tục.

"Tôi trốn dưới gầm bàn, tôi đã thấy Park Minjae siết cổ Jieun.

Sau đó, hắn tạo hiện trường giả như tự tử."

Jisoo nấc lên, nhưng vẫn giữ vững tư thế.

Cô biết mình không còn một mình nữa.

Bằng chứng lần lượt được đưa ra.

Pháo và Phương Mỹ Chi – hai người bạn nhỏ tuổi nhất trong nhóm, nhưng lại là mấu chốt quan trọng.

Pháo hack được vào hệ thống nội bộ của bệnh viện cũ, khôi phục các báo cáo nội bộ đã bị xóa.

Mỹ Chi lần theo các thiết bị sao lưu, trích xuất dữ liệu từ những file "ẩn danh".

Lamoon – trầm ổn, kiên nhẫn – đã khôi phục được một đoạn camera từ máy chủ cũ.

Hình ảnh Park Minjae và Kim Jaehyuk ra vào tầng 4 – khu vực 'bị bỏ hoang' của bệnh viện – vào đúng đêm xảy ra án mạng.

Đến cuối cùng, anh Jiwoo – tiền bối Lyhan, đồng thời là một cảnh sát cấp dưới năm đó – bước vào phiên tòa với một đoạn clip chủ chốt: hình ảnh Jieun đi vào phòng thí nghiệm cùng Bae Inho ngày 11/12, đoạn clip sau là hình ảnh một người đàn ông mang xác nạn nhân ra khỏi bệnh viện ngày 15/12/2013.

Trong cuộn hồ sơ là tất cả bản sao kết quả tử thi – chứng minh Han Jieun không tự tử, mà tử vong do siết cổ.

**

Kết luận của tòa:

• Kim Jaehyuk: 25 năm tù giam, tước bằng hành nghề.

• Bae Inho: 22 năm tù giam, truy tố tội danh giả mạo hồ sơ y tế và đồng phạm giết người.

• Park Minjae: Tù chung thân, bị khép tội giết người có tổ chức, giả mạo bằng chứng và lạm dụng quyền lực.

**

Chiều 05:30 PM.

Gió thổi nhẹ.

Lyhan và Sara sóng vai bước ra khỏi toà án.

Sara ngồi kế bên LyHan, tựa đầu lên vai người kia.

Cô ngước nhìn trời, mỉm cười, rồi chậm rãi nói: "Jieun unnie có thể an nghỉ rồi."

LyHan gật đầu, mắt nhìn xa xăm.

"Và bố mình... cũng thế."

Đêm ấy, khi chỉ còn lại Sara và LyHan ngồi dưới ánh đèn sân, cô gái tóc ngắn khẽ nói:

"Cậu biết không... trong tất cả những vụ án tớ từng đọc, từng học qua... hung thủ khó nhằn nhất, luôn là đồng nghiệp của chúng ta."

LyHan siết nhẹ tay Sara.

Trong mắt hai người, là nỗi đau đã hóa thành sức mạnh.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 29: CÁI CHẾT TRÊN SÂN THƯỢNG


9:10 AM – Cảnh sát khu Gangnam, phòng điều tra số 3

LyHan vừa bước vào đã thấy anh Jiwoo đặt một hồ sơ mỏng lên bàn.

— "Một vụ tử vong lúc sáng sớm.

Nạn nhân là một cô gái ngoài hai mươi, sống một mình.

Hàng xóm phát hiện cô nằm trên sân thượng, tưởng là ngất vì say rượu, nhưng hóa ra đã chết từ trước đó vài tiếng."

— "Tự tử?" – LyHan hỏi, giọng đều đều.

— "Chưa rõ.

Không thư tuyệt mệnh.

Không dấu hiệu bị hành hung.

Bác sĩ cấp cứu nói tim ngừng đập nhưng nguyên nhân không rõ.

Đội pháp y Gangnam đang giữ thi thể để chờ giám định."

LyHan vội vàng lên tiếng. — "Vậy để em đi."



10:55 AM – Phòng pháp y Gangnam

Sara cúi người, nắn chỉnh lại khẩu trang trong lúc lật xem tấm phim X-quang của nạn nhân mới.

Cái chết lần này đến từ một vụ tai nạn tự tử có vẻ bình thường, nhưng Sara sớm nhận ra có điều bất ổn: — "Không vết bầm nội, không tụ máu não.

Không chất độc thường thấy.

Nhưng có một chi tiết kỳ lạ..."

Chưa kịp báo cáo, cánh cửa bật mở.

LyHan bước vào, vẫn là dáng vẻ quen thuộc: áo khoác đen hờ hững, cà phê trên tay, mắt thì lướt qua phòng như tìm kiếm ai đó.

MaiQuinn nhướng mày.

— "Dạo này chị ghé phòng pháp y thường dữ nha."

LyHan liếc ngang, môi khẽ cong:

— "Pháp y Gangnam đang là điểm nóng của thành phố mà."

Sara chỉ im lặng.

Nhưng đôi tay cô khẽ siết lại mép áo blouse, như thể đang cố kìm một điều gì đó đang lớn dần trong lòng.

Sara cúi nhìn bảng kết quả trong tay

— "Gì vậy?" – LyHan đến gần.

Sara đưa tấm X-quang tim ra trước ánh sáng.

— "Có dấu hiệu co thắt cơ tim đột ngột.

Cảm giác giống như sốc phản vệ."

LyHan chau mày.

— "Cô ấy bị dị ứng?"

— "Trong dạ dày có dấu vết thức ăn chưa tiêu, là mì trộn cay với hải sản.

Có thể... cô ấy bị dị ứng hải sản."

— "Nhưng nếu vậy thì đáng ra nên có thuốc, hoặc người gọi cấp cứu?" – LyHan hỏi.

Sara gật nhẹ.

— "Đó mới là vấn đề.

Không ai gọi giúp.

Và trên sân thượng thì không có camera."



2:45 PM – Khu nhà trọ nơi nạn nhân sống

Sara và LyHan lên sân thượng.

Căn nhà trọ ba tầng cũ kỹ, có hàng dây phơi đồ bay phần phật.

Một cái bàn gấp, hai lon bia rỗng, và hộp mì trộn đã cạn.

— "Ăn một mình sao?"

— "Khó nói lắm." – Sara nhìn quanh – "Nhưng vỏ hộp có hai đôi đũa."

LyHan cúi người nhặt chiếc nắp hộp:

— "Có vết son môi... và mùi nước hoa."



3:20 PM – Tiệm tạp hóa đầu hẻm

— "À, cô gái đó hay mua nước khoáng bên tôi." – Bà chủ tiệm kể. – "Dạo gần đây còn thấy đi cùng một cô khác, xinh xắn, hay cười.

Tôi tưởng là người yêu chứ."

LyHan liếc sang Sara, nhỏ giọng: "Người yêu à..."

Sara giả vờ lơ đi, tập trung ghi chép.

Bà chủ tiếp lời:

— "Tối hôm qua còn thấy hai đứa đi cùng nhau, còn đùa giỡn lắm.

Ai ngờ..."

Sara gập sổ lại.

— "Nếu cô ấy đi cùng một người, mà lại chết vì dị ứng nặng, tại sao người kia không gọi cấp cứu?"



7:40 PM – Trụ sở cảnh sát

— "Tên cô gái kia là Kang Yura.

Bị dị ứng tôm nặng, có ghi trong hồ sơ y tế trường đại học." – LyHan ném tập hồ sơ lên bàn.

— "Nghi phạm là bạn cùng lớp, từng có mối quan hệ mập mờ với nạn nhân, nhưng hai tuần trước vừa chia tay.

Có thể đã hẹn gặp 'để nói chuyện', rồi cố tình cho ăn hải sản."

Sara lặng đi một lúc.

— "Không chắc là giết người.

Có thể là vô tình.

Nhưng cô ta đã bỏ đi khi thấy Yura lên cơn dị ứng.

Không cứu cũng không báo."

LyHan gật nhẹ:

— "Vậy cũng đủ để truy tố tội vô ý gây chết người."



10:10 PM – Trước cửa toà nhà pháp y

Sara vừa khóa cửa thì thấy LyHan dựa xe máy bên kia đường.

Cô không gọi, chỉ nhìn.

Nhưng ánh mắt đó mang theo một điều gì rất khác – không còn là sự ngưỡng mộ đơn thuần, mà là một thứ gì đó vừa âm ỉ, vừa kiên định.

— "Đi ăn không?" – LyHan hỏi, không giải thích gì thêm.

Sara gật đầu, bước tới.

Dưới ánh đèn đường vừa lên, hai cái bóng đi song song.



Sara nhìn sang LyHan – ánh mắt vẫn bình tĩnh như mọi khi, nhưng lần này có gì đó ấm hơn.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 30: MỘT NGƯỜI BẠN CŨ


8:20 AM – Trụ sở cảnh sát Gangnam, phòng hỏi cung

Kang Yura ngồi đối diện LyHan, mái tóc nhuộm nâu rối bời, tay vẫn dính vết sơn móng.

Cô không khóc, chỉ cắn chặt môi.

— "Tôi không giết Jiyeon." – Giọng cô run nhẹ.

LyHan mở sổ, chậm rãi:

— "Chúng tôi không nói cô giết.

Nhưng vì sao cô ấy bị dị ứng nặng mà cô lại rời đi, không gọi cấp cứu?"

Yura im lặng rất lâu.

Sara – đứng phía sau gương một chiều – siết nhẹ tay.

— "Cô ấy biết mình bị dị ứng, vẫn ăn... tôi tưởng chỉ sặc vì cay thôi, không ngờ..."

— "Cô ấy có xin giúp đỡ không?" – LyHan hỏi.

Yura gật.

— "Có... cô ấy bảo tôi... gọi cứu thương... nhưng lúc đó tôi chỉ biết hoảng.

Tôi sợ.

Tôi bỏ chạy..."

Giọng cô nghẹn lại:

— "Không phải vì tôi ghét cô ấy.

Là vì tôi vẫn còn thích Jiyeon.

Nhưng lúc đó tôi sợ bị buộc tội...

Tôi chỉ muốn... trốn."

LyHan gập sổ.

— "Vậy thì cô sẽ phải chịu trách nhiệm cho hành động đó."



10:15 AM – Trên đường về trụ sở

LyHan không nói gì suốt đoạn đường, chỉ lái xe đều đều.

Sara ngồi ghế phụ, nhìn ra cửa kính.

— "Cậu ổn không?" – Sara hỏi, nhẹ nhàng.

— "Ừm... có chút mệt." – LyHan thở ra, mắt vẫn dán vào đường.

Sara ngập ngừng.

— "Tớ nghĩ... hôm nay xong việc sớm thì ghé tiệm đĩa đi.

Tớ mới nhận vài bản thu hiếm.

Tớ... muốn mở cho cậu nghe."

LyHan quay sang.

— "Cậu đang rủ tớ đi hẹn hò đó hả?"

Sara đỏ mặt.

— "Không phải... chỉ là... bạn bè cũng có thể chia sẻ âm nhạc mà..."

LyHan bật cười, lần đầu trong ngày:

— "Vậy thì người bạn này đồng ý."



6:00 PM – Tiệm đĩa quen của Sara

Ánh hoàng hôn hắt qua cửa kính.

Sara đặt lên bàn một đĩa nhạc jazz cũ.

Tiếng piano vang lên chậm rãi.

— "Người ta bảo, jazz là thứ nhạc không hoàn hảo, nhưng lại giàu cảm xúc." – Sara nói, tay chỉnh kim đĩa.

LyHan dựa nhẹ vào quầy.

— "Giống con người nhỉ?"

— "Ừ.

Không ai hoàn hảo cả.

Như cô gái kia, cô ấy không cố giết bạn mình.

Nhưng cũng không đủ dũng cảm để cứu."

LyHan nhìn Sara:

— "Còn cậu thì sao?

Cậu từng sợ chưa?"

Sara khựng lại.

— "Tớ từng rất sợ.

Nhất là khi biết chị mình chết vì một sự thật bị giấu đi.

Nhưng giờ... tớ đang học cách đối mặt."



7:45 PM – Trên phố, trước cửa tiệm

Trời đổ mưa nhẹ.

Sara dúi vào tay LyHan chiếc dù gập.

— "Đi đường cẩn thận."

— "Cậu không mang à?" – LyHan hỏi.

Sara lắc đầu:

— "Tớ đi bộ về.

Gần mà."

LyHan mở dù, rồi bỗng dừng lại.

— "Nếu vậy...

đi chung đi."

— "Gì?"

LyHan đưa tay kéo nhẹ cổ tay Sara, cùng bước dưới chiếc dù nhỏ.

— "Dù hơi chật... nhưng đủ chỗ cho hai người."

Sara ngẩn người một chút, rồi mỉm cười.

Bên kia đường, MaiQuinn ngồi trong xe, gác tay lên vô lăng, bật xi nhan phải rồi lại tắt.

— "Ừm... sếp mình sắp có tình yêu rồi..."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 31 - CUỘC HỌP SÁNG KHÔNG TRỌN VẸN


07:30 AM – Phòng họp đội điều tra, trụ sở Gangnam

Trong căn phòng họp nhỏ phía Nam tầng ba, ánh sáng hắt qua khung cửa kính, chiếu xuống bàn tròn nơi các cảnh sát cấp trung đang tụ lại.

Không khí ngái ngủ, cà phê vẫn còn nghi ngút trong ly giấy.

Saabirose ngáp dài, cằm chống lên tay, mắt liếc quanh rồi nhíu mày:

— "Ủa, giờ này mà LyHan vẫn chưa có mặt hả?

Đừng nói lại trốn họp nha trời."

Căn phòng họp vang tiếng lật giấy và mùi cà phê loãng.

Saabirose ngồi chống cằm, nhíu mày nhìn ghế trống đầu bàn

Park Jiwoo – đội trưởng mới nhậm chức sau khi Park Minjae bị bắt – ngẩng lên khỏi hồ sơ:

— "Không chuồn.

Từ 6h sáng đã có mặt ở phòng pháp y rồi.

Anh vừa gọi xuống, đang kiểm nghiệm xác động vật."

— "Gì cơ?" – Saabirose cau mày.

"Lôi cổ dậy từ tờ mờ sáng chỉ để giải phẫu... mèo chết?" — "Trời đất... còn vụ án nào dở hơi hơn không?!" – Saabirose càm ràm, nhưng khoé môi khẽ giật giật.

Lamoon xoay laptop, chiếu ảnh camera:

— "Không phải mèo chết thường.

Bị nhét túi nilon đen, buộc ba lớp, ném trước cổng trường tiểu học.

Gần đó có dấu vết máu người – chưa xác định được."

Cả phòng chững lại trong giây lát.

Park Jiwoon – chỉnh lại cà vạt, lật tập hồ sơ, giọng căng thẳng:

— "Trường hợp tương tự đã xảy ra ở phường bên: mèo bị mổ bụng, bên trong chứa... một chiếc nhẫn cưới."

— "Được rồi.

Tôi không thích mấy vụ kiểu này..." – Saabirose đứng dậy, khoanh tay.

"Chúng ta đang đối đầu với một tên thích 'thử nghiệm' cái chết bằng xác động vật."

Saabirose gật gù, húp ngụm cà phê, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

— "Rất có khả năng.

Và hắn sắp chuyển sang người thật." – Lamoon tiếp lời, mắt không rời dữ liệu.



08:45 AM – Phòng pháp y Gangnam

Sara cúi thấp người trước chiếc bàn inox lạnh lẽo.

Xác một con mèo đã phân huỷ nhẹ được đặt ngay ngắn giữa khay mổ.

Mùi formalin trộn lẫn mùi máu cũ.

MaiQuinn đứng bên, khẩu trang kéo cao, hai tay đeo găng.

Giọng cô khô khốc:

— "Cổ họng bị bóp méo.

Mắt lồi, mạch máu vỡ.

Đây là nghẹt thở cơ học, không phải chết đuối như báo cáo ban đầu."

Sara gật nhẹ, tay khéo léo lật tấm kính hiển vi sang bên:

— "Trên lưỡi có dấu cắt.

Có thể bị tra tấn trước khi chết."

LyHan khoanh tay đứng dựa tường, đôi mắt trầm mặc dõi theo từng thao tác.

— "Chị nghi có sự chuẩn bị.

Hung thủ không hành động ngẫu nhiên."

LyHan gật nhẹ, ánh mắt trầm ngâm:

— "Hung thủ đang luyện tay."

Cả hai nhìn nhau, không nói thêm lời nào.

Mai liếc nhanh sang LyHan:

— "Làm ơn, đây là giết động vật chứ không phải người."

— "Vấn đề là..." – LyHan rút điện thoại, mở ảnh hiện trường mới từ cảnh sát gửi tới – "... sáng nay phát hiện một thi thể người trong bồn tắm.

Tay nạn nhân có dấu vết cào tường tương tự."

Sara sững người.

Maiquinn cũng ngẩng lên.



09:00 AM – Hành lang pháp y

Orange tất bật ôm hộp cơm đi ngang, vẫy tay chào:

— "Em mang cơm sáng nè!

Có cả bánh bao trứng muối~"

MaiQuinn cười nghiêng đầu:

— "Để đó đi, lát ăn.

Giờ coi chừng nôn với cái vụ bồn tắm."

Sara nhìn theo bóng Orange khuất sau cửa, rồi quay sang LyHan, khẽ hỏi:

— "Tối nay... chị có ghé ăn không?

Em nấu lẩu cay."

LyHan nheo mắt, giả vờ đắn đo:

— "Miễn là không có cam thò đũa ăn trước."

Sara bật cười khẽ, rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại, đeo găng vào lần nữa.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 32 - DẤU VẾT TRONG NƯỚC


10:12 AM – Hiện trường, tầng 6 chung cư cũ, phường Seocho

Căn hộ nhỏ im lặng đến rợn người.

Cảnh sát đã căng dây quanh khu vực bồn tắm – nơi phát hiện thi thể của một phụ nữ khoảng 30 tuổi.

Nước trong bồn ngả màu nâu đỏ, tóc nạn nhân trôi lềnh bềnh như rêu mục.

LyHan bước vào cùng Park Jiwoo.

Saabirose đang ghi chú từ nhân chứng ở hành lang, còn Lamoon kiểm tra dấu vết quanh cửa.

LyHan cúi người nhìn kỹ.

Tay nạn nhân có dấu cào rướm máu – phần móng tay bị gãy, dính chặt vào men tường.

Mắt mở trừng trừng.

— "Không phải tự tử.

Người bị nhấn chìm... nhưng vẫn còn tỉnh, cố vùng lên."

Jiwoo gật đầu, mặt nặng nề:

— "Anh đã gọi Sara tới.

Cô ấy muốn tự tay kiểm tra hiện trường."



10:25 AM – Vẫn tại hiện trường

Sara bước vào, sau lưng là MaiQuinn với vali dụng cụ.

Sara nhìn bồn tắm một lượt, rồi thầm thì như tự nói với chính mình:

— "Không có dấu hiệu đập đầu.

Không có vết bầm ở cổ.

Nhưng tay nạn nhân... là phản xạ sinh tồn rõ rệt."

Cô đeo găng, nhẹ nhàng lật cánh tay nạn nhân lên.

MaiQuinn bật ra:

— "Chị nhìn thấy gì không?"

Sara cau mày, nghiêng người sát lại:

— "Một đường xước nhỏ ở cổ tay.

Rất mảnh.

Giống như..."

— "... như vết dây câu siết chặt." – LyHan nói tiếp, vừa lúc bước đến.

Cả ba nhìn nhau.

— "Em nghĩ hung thủ đang thử phương pháp giết người ít để lại dấu vết?" – Mai hỏi nhỏ.

Sara gật khẽ.

— "Cảm giác như đang chứng kiến... một bản nâng cấp của vụ động vật kia."



11:40 AM – Phòng họp đội điều tra

Toàn bộ ảnh giám định và kết quả sơ bộ được chiếu lên bảng.

Saabirose gõ ngón tay lên bàn:

— "Nạn nhân là một giáo viên dạy âm nhạc.

Sống một mình, không người thân gần gũi."

Lamoon thêm:

— "Camera tầng dưới phát hiện một bóng người mặc áo hoodie, che mặt.

Không rõ đặc điểm nhận dạng."

LyHan chống tay vào ghế, giọng trầm:

— "Có thể đây là kiểu hung thủ muốn... cảm giác kiểm soát.

Bắt đầu bằng động vật, sau đó là con người, và tăng dần cấp độ bạo lực."

Jiwoon chốt lại:

— "Chúng ta có 72 giờ để xác định danh tính kẻ tình nghi.

Hành vi leo thang rất nhanh."



12:30 PM – Phòng pháp y Gangnam

Sara đang cắt lát mô tay nạn nhân để soi dưới kính hiển vi.

Một chi tiết khiến cô ngừng lại.

Mai thấy vậy, bước tới:

— "Sao vậy?"

Sara trầm ngâm:

— "Tế bào dưới da có dấu hiệu tụ dịch lạ.

Giống như... bị tiêm một chất gì đó trước khi chết."

Mai khựng lại:

— "Ý chị là... hung thủ dùng thuốc làm tê hoặc gây liệt?"

Sara nhìn lên, ánh mắt đầy nghi hoặc:

— "Chưa chắc.

Nhưng nếu đúng... thì đây là một kẻ cực kỳ cẩn trọng."

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

LyHan nhắn: "Chị tìm được manh mối từ máy ảnh cũ gần hiện trường.

Có một bức ảnh... chị nghĩ em nên xem."

Sara nhìn dòng tin nhắn.

Tim cô đập khẽ một nhịp.



Một khung ảnh cũ, mờ nhòe.

Trong góc hình là nửa gương mặt một người – có vết sẹo rất mảnh ở má trái.

MaiQuinn vô thức hỏi:

— "Có khi nào... hắn từng là bác sĩ?"

Sara siết chặt điện thoại.

Ánh mắt cô dừng lại nơi vết xước mờ trên cổ tay nạn nhân.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 33 - KHU ĐIỀU DƯỠNG


2:03 PM – Phòng pháp y Gangnam

Sara xoay nhẹ bức ảnh dưới ánh đèn bàn.

Nửa khuôn mặt, vết sẹo mảnh như đường chỉ may, ánh nhìn như thể...

đang canh chừng máy ảnh.

— "Chị nhận ra nét mặt này." – cô nói, tay di chuột mở hồ sơ cũ.

MaiQuinn nghiêng đầu nhìn — "Là người trong ngành?"

— "Cựu bác sĩ.

Bị tước bằng năm 2017 vì vi phạm quy trình gây tê bệnh nhân trong một ca phẫu thuật nhỏ.

Tên: Yoo Gitae."

MaiQuinn bặm môi:

— "Tên này từng thực tập ở bệnh viện Songdo – nơi nạn nhân tử vong vừa rồi điều trị trầm cảm năm ngoái."

Sara kéo cửa tủ tài liệu, lôi ra một hồ sơ cũ.

Trong đó là bản án liên quan đến cái tên ấy – phía bên lề có dấu mực nhòe, "Tư cách điều trị tâm lý: bị cấm vĩnh viễn."



3:17 PM – Tổ điều tra họp khẩn

LyHan trải bức ảnh in ra giữa bàn.

Saabirose chống tay nhìn chằm chằm:

— "Tên này từng làm ở khu điều dưỡng Seorim.

Bị đình chỉ, sau đó chuyển về bệnh viện nhỏ địa phương."

Lamoon gật đầu:

— "Em tra được camera cũ năm 2021 – có một đoạn hắn bế mèo chết bỏ vào túi rác.

Chưa đủ cơ sở truy tố, nhưng thời gian trùng với các vụ động vật bị mổ bụng kỳ lạ."

Cam đẩy kính, chỉ vào bản đồ:

— "Khu Seorim giờ bỏ hoang, nhưng gần đây có người thấy ánh đèn pin lập lòe ở tầng hầm."

LyHan đứng dậy, ánh mắt nghiêm:

— "Chúng ta đi."



4:50 PM – Khu điều dưỡng Seorim, ngoài rìa thành phố

Toà nhà phủ đầy dây leo, cửa kính vỡ toang, bảng hiệu đung đưa như sắp rơi.

Cả đội chia thành ba nhóm, di chuyển theo hình tam giác.

Sara đi cùng LyHan, lặng lẽ.

Bóng cả hai đổ dài dưới ánh đèn pin.

— "Em không thấy sợ à?" – LyHan hỏi nhỏ.

Sara cười nhẹ:

— "Có chứ.

Nhưng ở bên chị thì không sao."

LyHan ngoái lại.

Ánh mắt họ chạm nhau giữa bóng tối.

Rồi tiếng Saabirose vang lên từ bộ đàm:

"Ở tầng hầm... có tiếng mở nước."



5:08 PM – Tầng hầm khu điều dưỡng

Cánh cửa gỉ sét mở ra, bên trong là căn phòng nhỏ phủ kín thiết bị y tế cũ.

Một chiếc ghế da đặt giữa phòng – bên dưới là vũng nước lấm tấm máu.

Sara cứng người.

Trên vách là hàng loạt ảnh đen trắng: mèo – chuột – người – các điểm phản xạ – sơ đồ cơ thể.

Saabirose gầm lên:

— "Hắn thử nghiệm!

Cả lên động vật và người!"

Cam chạy lại tủ hồ sơ – rút ra một tờ đơn chữa trị có ký tên... nạn nhân mới nhất.

— "Cô ấy từng bị cưỡng ép tiêm thuốc trong đây.

Có chữ ký giả!"

LyHan bật bộ đàm:

— "Báo về, đây là hiện trường phụ.

Khả năng cao Choi Gwangho vẫn còn ở quanh đây."

Đột nhiên... có tiếng kim loại va vào ống thép.

Sara giật mình quay lại.

Một bóng người vừa lướt qua hành lang tầng hầm.

— "HẮN Ở ĐÂY!" – Saabirose hét.

——

Rượt đuổi bắt đầu.

Tiếng chân dồn dập.

Đèn pin quét ngang trần nhà.

Bóng người lao qua dãy phòng mổ cũ, leo lên cầu thang gỉ sét dẫn ra phía sau khu nhà.

Cam tung một lon khói tín hiệu.

Miu Lê nhảy khỏi bệ cửa, chặn đường.

Choi Gwangho khựng lại – khuôn mặt loang lổ ánh sáng từ ngọn đèn.

— "Mấy đứa nhóc này tưởng chơi trò cảnh sát bắt cướp là vui hả?"

LyHan giương súng:

— "Đừng nhúc nhích!"

Gã toan bỏ chạy, nhưng Saabirose đã nhào đến, vật gã ngã sấp.

Dưới đất, chiếc điện thoại trong túi áo hắn bật sáng – hiển thị một đoạn video... còn dang dở.

Sara cúi nhặt lên, nhìn vào màn hình.

Cô sững người.

Trong clip là... một người phụ nữ khác đang bị tiêm thuốc, gào thét.

Không phải nạn nhân mới nhất.

Một người mới.

Có thể vẫn còn sống.



Toàn đội thở dốc.

Cam gỡ kính, lẩm bẩm:

— "Vụ án không đơn giản như chúng ta nghĩ."

Sara nhìn sang LyHan.

Cô không nói gì, nhưng trong mắt là cả trăm câu hỏi.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 34 - GIỌNG NÓI


5:42 PM – Phòng pháp y Gangnam

Sara cắm điện thoại vào máy.

Đoạn clip quay chậm lại, âm thanh được xử lý nâng độ rõ.

Tiếng gào thét cắt ngang từng đoạn, nhưng ở giây thứ 29, có một giọng nói nữ thì thầm:

"Mira...

đừng... chị xin lỗi..."

Sara chết lặng.

Đôi tay cô run lên.

Cả phòng im phăng phắc.

— "Là giọng chị Jisoo."

MaiQuinn lướt ngón tay trên màn hình phân tích sóng âm:

— "Chuẩn.

Tần số giọng giống đến 90%.

Nhưng tệp này không thể quay trong lần gần đây... màu áo blouse kiểu cũ, đồng phục bệnh viện Seorim hồi 2014."

LyHan siết chặt quai túi:

— "Nếu vậy... người bị tiêm là một nạn nhân từ vụ án năm xưa?"

Sara lắc đầu, giọng nghèn nghẹn:

— "Không.

Người trong clip không phải Jieun.

Là một phụ nữ khác – thấp hơn, tóc tém.

Chị em mình có từng gặp qua ở bệnh viện..."

Lamoon chen vào, giơ tấm ảnh phóng to từ video:

— "Có logo nhỏ ở góc áo – đây là khu nội trú bí mật dành cho các bệnh nhân 'khó trị'.

Nơi này không có trong bản đồ chính thức."



6:10 PM – Hành lang bệnh viện Songdo (tòa nhà cũ)

Orange và Miu Lê vào vai y tá thực tập.

Trong khi đó, LyHan và Saabirose âm thầm đột nhập kho lưu trữ tầng trệt.

Sara và MaiQuinn đang tìm cách tiếp cận khu nội trú qua hệ thống cống cũ – sơ đồ đã được Lamoon và Pháo phục hồi từ dữ liệu nền móng xây dựng bệnh viện.

Mỗi người mỗi hướng.

Cuộc điều tra rẽ sang một nhánh hoàn toàn mới.



6:40 PM – Kho lưu trữ tầng trệt

Saabirose vừa cạy được tủ hồ sơ khi tiếng chân ai đó vọng lại.

Cô và LyHan nín thở.

Có người bước vào.

Là bác sĩ Yoo – người từng phụ trách nội trú năm 2013.

LyHan bình tĩnh bước ra:

— "Bác sĩ Yoo.

Tôi muốn hỏi về khu nội trú phụ.

Có phải từng có một bệnh nhân nữ – tóc ngắn, không rõ danh tính, bị giữ lại trái phép ở đây?"

Ông Yoo run nhẹ, nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh:

— "Tôi... không biết ai cả."

Saabirose xuất hiện từ phía sau:

— "Vậy giải thích sao về những tờ đơn này?" – cô giơ ra một xấp đơn xin chuyển viện bị gạch đỏ, tất cả có cùng một chữ ký giả.



7:10 PM – Lối cống dẫn tới khu nội trú

Sara trượt qua đường hầm ẩm ướt, bụi bặm bám đầy áo blouse.

MaiQuinn đi sau, tay cầm đèn pin, ánh sáng quét vào một vết khắc tường:

"SJ.

Đừng tin chúng.

Bọn họ nhốt em 17 ngày rồi.

Em sẽ chết mất."

— "SJ?" – Maiquinn hỏi.

Sara đáp, giọng chậm:

— "Jisoo tên thật là Seo Jisoo.

Có thể... người trong clip biết chị ấy."

Cam đứng trước một lối rẽ bị gạch đá chặn lại:

— "Ở đây!

Có mùi thuốc sát trùng và băng vải y tế cũ."

MaiQuinn đẩy mạnh, gạch rơi xuống – để lộ một cửa gỗ cũ với dòng chữ in mờ: "P.15 – Nội trú đặc biệt"



7:24 PM – Bên trong phòng P.15

Phòng tối, đèn nhấp nháy.

Một chiếc giường xếp.

Vài vết máu cũ.

Và... một quyển sổ tay.

Sara run tay mở ra.

"Thứ thuốc đó khiến tôi mê sảng.

Tôi nhớ chị Jisoo từng cầm tay tôi.

Nhưng chị không cứu tôi được.

Tôi nghe chị khóc.

Tôi... tên tôi là Yoon Mira."

— "Mira..." – Sara lặp lại.

MaiQuinn mở hồ sơ gấp lại trong túi:

— "Có rồi!

Cô này từng là thực tập sinh y khoa năm 2014.

Mất tích không rõ lý do."



7:50 PM – Căn cứ tạm thời

LyHan nghe lại đoạn video.

Giọng Jisoo vang lên rõ ràng hơn:

"Mira, chị xin lỗi... chị không cứu em được..."

Sara khẽ ngồi xuống ghế.

Cô không còn khóc.

Nhưng mắt đỏ hoe.

LyHan đưa cô một cốc trà.

— "Rồi tụi mình sẽ tìm ra cô ấy."

— "Ừ.

Và lần này... không ai bị bỏ lại."

Ánh mắt họ giao nhau.

Không cần nói gì thêm.



Trên bảng trắng của tổ điều tra, một dòng mới được gạch đỏ:

Nạn nhân mới: Yoon Mira – khả năng còn sống.

Phải truy tìm dấu vết ngay trong 48 giờ tới.

Vụ án tưởng đã khép lại, nay mở ra một bí mật bị chôn vùi gần 12 năm.

Lần này, không phải vì sự nghiệp.

Không phải vì trách nhiệm.

Mà vì lời hứa với những người đã bị lãng quên.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 35: VẾT MÁU TRÊN TƯỜNG GẠCH


Tầng hầm bệnh viện Songdo, 9:32AM.

MaiQuinn chậm rãi đi dọc hành lang ẩm thấp.

Ánh sáng đèn pin từ điện thoại phản chiếu lên những mảng tường bong tróc.

Mùi ẩm mốc và thuốc tẩy loãng trộn lẫn, khiến Saabirose nhăn mặt.

Saabirose: "Tôi ghét mấy cái chỗ kiểu này lắm.

Có cảm giác như... không chỉ có người sống."

Orange: "Đừng nói mấy câu đáng sợ được không?

Ở đây bắt đầu lạnh gáy rồi đó..."

Lamoon: "Này...

Chờ một chút."

Cô quỳ xuống, tay lướt qua phần gạch lát lún nhẹ bên tường.

Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên – tấm gạch bật ra.

Bên trong là một ngăn nhỏ.

Một tập tài liệu đã ố vàng, được gói trong túi nylon cũ kỹ.

MaiQuinn: "Trưởng khoa Yoo từng làm việc ở đây... có thể ông ta giấu thứ này.

Đưa mình."

Cô nhẹ nhàng lật mở.

Một danh sách dài – tên bệnh nhân, mã hồ sơ, kèm ghi chú bằng tiếng viết tay: "Mẫu đủ điều kiện – chuyển tầng B3."

Saabirose rít nhẹ.

Saabirose: "Tầng B3 đâu có trong sơ đồ bệnh viện..."

Cam: "Nếu nó là khu không được công nhận thì...

đó có thể là nơi thí nghiệm."

MaiQuinn: "Gọi LyHan.

Nói họ lập tức kiểm tra tầng B3.

Có thể Yoon Mira từng bị giữ ở đó."

Saabirose lập tức bấm máy.

Nhưng khi quay lại, Cam đã dừng trước một mảng tường khác, tay chỉ:

"Ở đây... có vết máu khô.

Ai đó đã cố lau, nhưng vẫn còn sót lại."



Cùng lúc đó – phía bên ngoài Seoul

Sara và LyHan đứng trước một ngôi nhà cũ nằm sát bìa rừng.

Cửa không khóa.

LyHan ra hiệu.

LyHan: "Cẩn thận.

Có thể Yoon Mira đang ở đây... hoặc có ai đó đã tìm đến trước."

Sara rút đèn pin, bước vào trước.

Căn nhà im ắng, nhưng trong góc phòng là một giá sách đổ nghiêng – và một vết kéo lê trên sàn nhà gỗ, dẫn vào tầng hầm.

Sara: "Chúng ta không còn nhiều thời gian..."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 36: MIRA


Bầu không khí trong phòng pháp y Gangnam dịu lại sau những ngày căng thẳng kéo dài vì vụ án mới.

Hôm nay, Sara ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt chăm chú lướt qua từng báo cáo, còn LyHan thì dựa hờ vào bàn, tay cầm một tách cà phê nguội từ sáng.

"Chị Seo Jisoo vừa gửi cho em bản tường trình mới," Sara nhẹ giọng nói, "chị ấy kể về một cô gái tên Mira."

LyHan nhướng mày.

"Mira?"

"Là người em thân thiết nhất của chị ấy.

Từng sống cùng nhau thời sinh viên.

Theo lời kể...

Mira mất tích khoảng năm 2014, cũng quanh thời điểm những 'thí nghiệm lâm sàng' phi pháp bắt đầu lan truyền trong bệnh viện."

Sara dừng lại một chút, nhìn sang LyHan.

"Jisoo vẫn day dứt vì không thể cứu được cô ấy."

LyHan gật đầu, ánh mắt thoáng trầm xuống.

Cô biết cảm giác đó.

Cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ người mình yêu quý nhất.



Buổi chiều, cả nhóm tụ họp lại ở phòng họp tầng 3.

Miu Lê vẫn lặng lẽ ngồi cuối bàn, bên cạnh là Lamoon đang lật từng tấm hồ sơ.

Saabirose chống cằm, nhìn màn hình chiếu, nơi hiển thị dòng chữ lớn:

"VỤ MẤT TÍCH KHÔNG DẤU VẾT – TRƯỜNG HỢP: MIRA (2012)"

Lamoon là người mở đầu: "Mình đã khôi phục được danh sách bệnh nhân nội trú tại khoa Thực nghiệm Y học năm đó.

Mira từng đăng ký tham gia một đề tài nghiên cứu ngắn hạn về tác động của thuốc chống trầm cảm lên người khỏe mạnh.

Tài liệu ghi nhận cô ấy rời viện sau 2 ngày, nhưng camera tại cổng bệnh viện... không có dấu vết cô ấy rời đi."

"Lại một trường hợp giả giấy xuất viện," Saabirose nói nhỏ.

Muộii lúc này bước vào phòng, tay cầm một tập ghi chép.

"Nếu thật sự Mira là người thân thiết nhất với Jisoo... thì hành vi của chị ấy – im lặng suốt nhiều năm – có thể đến từ cảm giác tội lỗi, lẫn sợ hãi bị liên lụy."

"Chị ấy đã suýt bị thủ tiêu sau vụ thí nghiệm," LyHan trầm giọng.

"Tôi không trách chị ấy vì đã im lặng.

Nhưng nếu còn ai giống Mira, ta không thể để họ biến mất nữa."



Tối hôm đó, Sara ghé phòng nghỉ, nơi Jisoo đang tạm trú.

Người phụ nữ tóc ngắn ngồi yên bên cửa sổ, tay cầm tấm ảnh cũ.

Trong ảnh là hai cô gái trẻ – một là Jisoo, còn người kia mỉm cười rất tươi, mái tóc ngắn nhuộm hồng nhạt.

"Mira hả?"

Sara ngồi xuống cạnh chị, nhẹ giọng.

Jisoo gật đầu.

"Con bé dám sống, dám yêu, dám tự do.

Khác hẳn chị.

Chính vì chị... mà nó bị cuốn vào chuyện đó.

Nếu chị phản đối... nếu chị cản..."

"Không ai có thể biết trước chuyện gì sẽ xảy ra," Sara đặt tay lên tay chị.

"Bây giờ, hãy cho em biết mọi thứ về Mira.

Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.

Cho em ấy.

Và cho chị."

Ngoài cửa sổ, thành phố Seoul vẫn sáng đèn.

Nhưng lần này, ánh sáng ấy không còn mờ mịt – nó đang soi rọi từng góc khuất của những bóng tối năm xưa.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 37 - TÌNH THƯƠNG


07:30 AM.

Cuộc họp sáng tại Sở cảnh sát trung tâm khép lại sớm hơn thường lệ.

Trên màn chiếu, Sara vừa trình bày sơ bộ kết quả giám định một mẫu xương lạ được tìm thấy trong khu vườn sau một trung tâm điều dưỡng ở ngoại ô Seoul – nơi từng là nơi thực tập của Mira, cô gái mà Seo Jisoo nhắc tới trong lần cuối cùng gặp mặt.

Pháo và Phương Mỹ Chi ngồi phía cuối phòng, thi thoảng gõ lách cách trên laptop.

Trước đó một đêm, cả hai đã xâm nhập hệ thống lưu trữ cũ của trung tâm điều dưỡng Jeonghwa – nơi Mira từng thực tập – để khôi phục các bản ghi nhân sự đã bị xóa cách đây nhiều năm.

Họ phát hiện một dữ liệu đáng ngờ: tên Mira không còn trong hồ sơ từ năm 2014, nhưng danh sách trực ca và email nội bộ vẫn còn bằng chứng cô từng tồn tại.



08:12 AM.

TRUNG TÂM ĐIỀU DƯỠNG JEONGHWA – NGOẠI Ô SEOUL

MaiQuinn, Lamoon và Saabirose trong bộ đồng phục điều tra bước vào sân trước của trung tâm điều dưỡng.

Không khí yên ắng, hơi ngột ngạt bởi mùi thuốc sát trùng và cỏ dại mới cắt.

Một nữ điều dưỡng lớn tuổi dẫn cả nhóm đi ngang qua phòng lưu trữ cũ – nơi từng dùng để ghi chép y bạ bệnh nhân và phân công ca trực.

"Thời đó trung tâm còn đông người thực tập lắm.

Nhưng giờ thì chỉ còn vài hồ sơ giấy sót lại.

Mấy người tìm gì vậy?" – người điều dưỡng hỏi khi Lamoon cẩn thận chụp lại sơ đồ phân ca năm 2014.

MaiQuinn liếc nhanh bảng tên: JUNG YEOJIN.

Cô ghi chú cái tên này vào cuốn sổ nhỏ.

"Bà có nhớ cái tên Mira không?"

Saabirose hỏi thẳng.

"Thực tập viên, khoảng năm 2012–2014?"

Jung Yeojin khựng lại.

Bàn tay đang lật hồ sơ chợt dừng giữa không trung.

"Cô ấy... từng ở đây.

Nhưng bị điều chuyển gấp vì... vi phạm quy định."



CÙNG THỜI ĐIỂM Ở PHÒNG PHÁP Y GANGNAM

LyHan đứng bên bàn, tay khoanh trước ngực.

Trước mặt cô, Sara đang cúi thấp soi mẫu xương dưới kính hiển vi.

Chất màu và cấu trúc bề mặt cho thấy dấu hiệu bị ăn mòn không đồng đều – khả năng cao là do tiếp xúc hóa chất mang tính axit nhẹ.

"Xương này không phải của động vật.

Là xương người, bị cắt gọn ở đầu khớp để không còn dễ nhận dạng." – Sara khẽ nói, mắt vẫn không rời kính hiển vi.

"Tôi đang làm xét nghiệm đồng vị phóng xạ carbon.

Nếu kết quả khớp với thời điểm Mira mất tích..."

"...Thì ta có thể khởi tố vụ án mới." – LyHan nối lời, ánh mắt nghiêm túc hơn hẳn.

Sara ngẩng lên, tay vươn lấy ly cà phê bên cạnh.

"Có một điều kỳ lạ – đây là mẫu xương thứ ba được tìm thấy quanh khu vực trung tâm.

Hai mẫu trước đây đều bị cho là của bệnh nhân qua đời tự nhiên và chôn ở vườn sau vì gia đình không đến nhận xác."

"Không có gia đình, không ai để ý, nên họ tự xử lý luôn?"

LyHan hỏi, giọng căng lên.

Sara gật đầu chậm rãi.

"Chỉ là, tôi không tin đó là sự thật."



CHUYỂN CẢNH: 09:25 AM – PHÒNG GIÁM ĐỊNH TÂM LÝ, SỞ CẢNH SÁT TRUNG TÂM

Seo Jisoo ngồi trong căn phòng sáng đèn.

Trước mặt cô là Muộii – bác sĩ tâm lý chuyên phân tích nhân chứng và nghi phạm.

"Ngày đó...

Mira rất thích ghi âm lại nhật ký của bệnh nhân." – Jisoo nói khẽ, tay mân mê mép khăn giấy.

"Có lần em ấy nói với tôi: 'Chị Jisoo, em sợ có người không muốn em nghe được sự thật.'"

Muộii ghi chú điều đó, rồi nhẹ nhàng hỏi tiếp:

"Chị có nhớ Mira từng nói gì về việc bị ai theo dõi hay gây sức ép không?"

Jisoo khẽ gật đầu.

"Có một người đàn ông – y tá trưởng.

Ông ta tên là...

Yoo Gitae.

Mira từng nói ông ta hay lén lút chỉnh lại toa thuốc."

Muộii khẽ nhíu mày, nét mặt trầm xuống.

"Tôi sẽ chuyển thông tin này cho nhóm điều tra.

Chị Jisoo, nếu chị còn nhớ được chi tiết nào về ông ta, hay về những cuộn băng ghi âm Mira từng giữ... hãy kể lại, dù chỉ là một câu cũng được."

Jisoo cúi đầu.

Lúc này đây, nước mắt bắt đầu rơi.

"Nếu... tôi không để em ấy đi một mình buổi tối hôm đó..."

Muộii im lặng.

Một lúc sau mới dịu giọng: "Người sai là kẻ khiến em ấy sợ, không phải chị.

Giờ là lúc ta đòi lại công bằng."



Jisoo lấy ra một chiếc USB cũ kỹ từ áo khoác cũ của Mira – thứ mà cô đã giấu kỹ suốt mười năm nay, vì nỗi sợ hãi.

Trong chiếc USB là chuỗi nhật ký âm thanh mà Mira đã ghi lại, và trong đó... có giọng của một người đàn ông – khàn đặc, thì thầm ra lệnh:

"Làm theo lời tôi nếu cô không muốn cả đám bệnh nhân sáng mai đều chết bất thường."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 38 - GIỌNG NÓI TRONG BÓNG TỐI


11:02 AM – PHÒNG GIÁM ĐỊNH TÂM LÝ

Muộii nhẹ nhàng đóng cánh cửa cách âm phía sau lưng, tay cầm chiếc USB mà Seo Jisoo vừa trao.

Bên trong căn phòng, Sara và LyHan đã chờ sẵn.

Ánh sáng từ chiếc laptop phản chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị của cả ba người.

Không ai nói lời nào khi Muội cắm USB vào máy.

Trong thư mục chính chỉ có đúng một file, được đặt tên giản dị: "Mira_Journal_11122014.wav"

Sara siết nhẹ cổ tay mình.

Ngày ghi âm... chính là 1 năm sau ngày chị cô bị bắt đi.

Muội bấm nút phát.

"Hôm nay là ngày thứ 4 em theo dõi phòng bệnh số 203.

Cụ ông vẫn ho dữ dội mỗi khi thay thuốc, nhưng điều kỳ lạ là toa thuốc của ông ấy liên tục bị đổi.

Hôm nay em hỏi y tá trưởng thì ông ấy bảo: 'Không liên quan tới cô.' Em nghi ngờ lắm.

Tối nay em sẽ quay lại phòng lưu trữ hồ sơ để tìm bảng phân công gốc..."

Một đoạn tạp âm vang lên – như tiếng cửa mở, rồi một giọng đàn ông khàn khàn, nhỏ nhưng rõ ràng:

"Tôi đã nói, đừng tò mò."

Ngay sau đó là tiếng Mira thở dốc, lùi bước, rồi:

"Ông đang làm gì với bệnh nhân?

Ông chỉnh toa thuốc để làm gì?!"

"Cô nên nhớ mình chỉ là thực tập sinh.

Không muốn biến mất thì im đi."

Đoạn ghi âm kết thúc trong một tiếng ầm lớn – như thể máy ghi âm rơi xuống sàn.

Không gian phòng trở nên nặng nề.

Sara chống tay lên bàn, đầu cúi thấp.

LyHan đưa mắt nhìn Muộii, khẽ nói: "Chất giọng đó... có thể nhận diện được nếu ta có mẫu."

Muộii gật đầu.

"Tôi sẽ xử lý tần số âm thanh và nhờ bên kỹ thuật âm thanh hỗ trợ lọc nhiễu.

Với một số phần mềm so giọng hiện tại, chỉ cần có bản ghi của nghi phạm – dù là đoạn hội thoại điện thoại – cũng đủ để phân tích xác suất khớp giọng."

Sara khẽ cười nhạt: "Ông ta không biến mất đâu.

Yoo Gitae... vẫn đang làm điều dưỡng ở một cơ sở phục hồi chức năng khác – nơi gần khu ngoại ô phía bắc."



11:20 AM – TRUNG TÂM ĐIỀU DƯỠNG JEONGHWA

MaiQuinn bưng cốc trà nóng bước lại ghế, đưa cho Saabirose đang cau mày xem bảng kê thuốc.

"Có một pattern," Saabirose nói khẽ.

"Trong giai đoạn từ tháng 9 đến 12 năm 2014, nhiều toa thuốc được thay đổi phút chót – đều từ tay của Yoo Gitae.

Các bệnh nhân đó đều chết chưa đầy 72 tiếng sau, với cùng nguyên nhân: suy đa tạng không rõ lý do."

"Ông ta đang thử thuốc?"

Lamoon hỏi, mắt vẫn không rời cuốn sổ tay.

MaiQuinn gật đầu.

"Thử một cách kín đáo.

Chỉ chọn người không có thân nhân, không ai quan tâm."

Saabirose liếc qua bản photo sổ phân ca.

"Mira từng viết một báo cáo nội bộ về điều này.

Nhưng bị phê là 'thiếu cơ sở – cảm tính.' Cô ấy bị điều chuyển ngay sau đó."

"Hoặc bị đe dọa." – Lamoon nhấn mạnh.



12:05 PM – PHÒNG HỌP NHỎ, SỞ CẢNH SÁT TRUNG TÂM

Sara đang treo bảng dán sơ đồ quan hệ lên tường.

Bên trái là hình Mira, bên phải là ba bệnh nhân đã tử vong sau khi đổi thuốc – tất cả đều trong ba tháng cuối năm 2014.

Trung tâm của sơ đồ là cái tên Yoo Gitae – y tá trưởng, 48 tuổi, từng có bằng chuyên môn dược sĩ và làm việc tại ba cơ sở y tế khác nhau.

LyHan đứng dậy.

"Chúng ta cần trích xuất giọng nói từ các đoạn ghi âm trực tổng đài nội bộ của cơ sở hiện tại – nơi Yoo Gitae đang làm việc.

Nếu giọng khớp, ta có thể đưa ông ta vào diện tình nghi."

Muộii gật đầu, bổ sung: "Và tôi muốn trực tiếp thẩm vấn ông ta, với vai trò chuyên gia tâm lý.

Kiểu người như Yoo Gitae sẽ không dễ thừa nhận nếu không bị dẫn dắt đúng cách."



Chiếc máy lọc giọng bắt đầu chạy, trên màn hình hiện lên dòng chữ:

"PHÂN TÍCH GIỌNG NÓI: KHỚP 87.3% VỚI HAN GITAE – XÁC SUẤT CAO."

Sara thầm siết tay.

Mira đã bị bịt miệng.

Nhưng lần này, giọng nói ấy... sẽ bị buộc phải cất lên trước công lý.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 39 - KHÔNG CHẠY


02:41 PM

PHÒNG TƯ VẤN TÂM LÝ, BỆNH VIỆN TRUNG ƯƠNG SEOUL

Phòng nhỏ, ghế sofa bọc nhung xám.

Sara ngồi một bên, ghi chép.

LyHan đứng cạnh cửa sổ, ánh sáng chiếu lên tóc cô như lớp rìa mờ nhòe.

Muộii ngồi đối diện Jisoo – người phụ nữ có đôi mắt lặng như mặt hồ đóng băng, nhưng run rẩy từng ngón tay.

Muộii khẽ nghiêng người, tay giữ cốc trà ấm.

"Chị không cần phải kể lại ngay.

Mình có thể bắt đầu từ chuyện Mira là ai, với chị."

Jisoo cười khẽ.

Một nụ cười khô khốc.

"Mira là đứa trẻ gan lì nhất tôi từng gặp.

Từng bị điều dưỡng bắt nạt, vậy mà vẫn chép bài giùm cho họ.

Từng bị bác sĩ mắng oan, vẫn cúi đầu xin lỗi.

Tôi gọi nó là 'mặt trời nhỏ'."

Sara khẽ gật đầu.

"Vì sao chị gọi vậy?"

"Vì nó sáng.

Dù người khác có đạp lên, nó vẫn rọi được chút gì đó cho mình." – Jisoo ngước lên, nhìn thẳng vào Muội – "Tôi từng trầm cảm, từng nghĩ đến việc tự kết liễu.

Mira phát hiện, và ngày nào cũng để lại một hộp sữa bên giường tôi."

"Và rồi?" – Muội hỏi nhẹ.

"Rồi nó biến mất.

Đêm 12 tháng 12, 2014."

Không khí trong phòng đặc quánh.

Muộii đặt tay lên cằm, ánh mắt dò xét biểu cảm Jisoo – không phòng bị, không dối trá, chỉ là hối hận.

"Tối đó, khoảng 11 giờ PM, tôi vào kho thuốc tầng hầm lấy sổ xét nghiệm.

Mira bảo sẽ theo sau để nộp đơn xin nghỉ tạm thời – nó nói mệt."

LyHan cất tiếng:

"Còn ai trong khu vực đó thời điểm đó?"

"Cha Inwook." – Jisoo đáp không cần nghĩ.

"Phó giám đốc.

Ông ta là người cuối cùng tôi thấy đi về phía Mira."

"Chị có nghe gì... bất thường không?" – Sara hỏi khẽ.

Jisoo nhắm mắt.

"Tôi nghe tiếng va đập.

Và tiếng... dây xích kim loại."

Cả ba người đều im lặng.

Một lát sau, Jisoo mở mắt:

"Tôi quay lại, thấy đèn kho thuốc vụt tắt.

Cửa đóng.

Và Mira không ở đó nữa.

Chỉ còn lại một chiếc hộp sữa chưa mở, đặt ngay bậc thang."

"Tại sao chị không báo cảnh sát?" – Sara hỏi, giọng trầm đi.

Jisoo siết hai tay vào nhau.

"Vì tôi hèn.

Vì tôi biết nếu tôi nói ra, tôi sẽ là người tiếp theo."

"Vì Cha Inwook?" – Muội hỏi, lần này sắc hơn.

"Không chỉ ông ta.

Mà cả những người đứng sau." – Jisoo nói, tay vén tóc – để lộ vết sẹo nhỏ sau tai – "Tôi từng bị cưỡng chế thuốc.

Tỉnh dậy thấy mình nằm trong phòng khóa."

LyHan siết chặt bàn tay.

Sara thì lặng người, nhớ lại bản báo cáo vô danh từng được gửi đến phòng pháp y: danh sách 5 bệnh nhân tử vong trong vòng 2 tháng – tất cả đều không có người thân, hồ sơ bị sửa.

Mira từng biết.

Và đã không chạy.

Muội nghiêng đầu:

"Tôi tin chị kể thật.

Nhưng để kết tội, chúng tôi cần bằng chứng Mira từng sống sót sau đêm đó.

Có ai từng thấy cô ấy... sau ngày 13?"

Jisoo lặng thinh.

Rồi, như thể giật mình, cô mở túi xách – rút ra một mảnh giấy cũ, ố vàng.

"Tháng 1/2015, tôi nhận được thứ này."

Cô đẩy mảnh giấy về phía họ.

Một dòng chữ xiêu vẹo, viết bằng mực tím:

"Em chưa chết.

Đừng tìm.

Kẻ đứng sau tất cả... vẫn nhìn chúng ta."

Dưới đó là ký hiệu hình tam giác có đường gạch chéo – biểu tượng từng thấy trong hồ sơ bệnh nhân của khoa điều trị đặc biệt năm xưa.

Sara nhìn LyHan.

Cả hai cùng hiểu – Mira không chết.

Nhưng cô đang lẩn trốn một thứ gì đó lớn hơn cả một vụ án mạng.

"Cảm ơn chị." – Muội nói.

"Và giờ là lúc chúng ta đi tìm Mira.

Trước khi kẻ kia tìm ra cô ấy trước."
 
Back
Top Bottom