[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 20: MẶT KHÁC CỦA CÂU CHUYỆN
CHAP 20: MẶT KHÁC CỦA CÂU CHUYỆN
08:30AM – Bệnh viện T.H, tầng 4
Cam nheo mắt nhìn qua cửa kính khu phòng nghỉ y tá.
Một y tá lớn tuổi đang rót nước, dáng vẻ có vẻ quen thuộc.
– "Xin lỗi... cô là cô Yoon Suna phải không?" –Maiquinn nhẹ giọng hỏi.
Người y tá ngẩng đầu, chớp mắt mấy lần.
Khi nghe đến cái tên "Han Jieun", cô khựng lại.
– "Chị ấy... thực tập ở đây năm 2013.
Cũng lâu rồi...
Hồi đó, cô là người hướng dẫn trực tiếp của chị ấy à?" – Cam gặng hỏi.
Y tá Suna im lặng một lúc, rồi gật đầu, tay siết chặt ly nước nóng.
– "Jieun là sinh viên giỏi.
Rất chăm.
Nhưng..." – Bà khẽ liếc quanh – "Sau một đợt trực đêm chung với viện trưởng Kim Jaehyuk và bác sĩ Bae Inho, chị ấy bắt đầu có dấu hiệu lạ.
Hay mất tập trung, ghi chú vụng về.
Có lần còn hỏi tôi: 'Ở đây có gì đó sai, đúng không?'..."
– "Cô có nhớ đêm 11/12 không?" – Miu Lê lên tiếng, giọng trầm nhưng chắc.
Y tá Suna giật mình.
Rồi lặng lẽ nói:
– "Tôi trực sớm hôm sau.
Khi tôi đến, không thấy Jieun đâu.
Bác sĩ Bae nói là chị ấy về rồi... nhưng hôm đó, camera hành lang tầng 4 bị tắt toàn bộ vì 'bảo trì hệ thống', vài ngày sau đó mọi người bảo rằng cô ấy đã xin nghỉ việc."
Cả nhóm nhìn nhau.
Không ai nói, nhưng lòng ai cũng lặng đi.
– "Viện trưởng Kim Jaehyuk và bác sĩ Bae... họ là bạn đại học.
Từ hồi đó, luôn như hình với bóng." – Y tá Suna nói thêm, như thể muốn thở ra một điều gì mình giấu nhiều năm.
_____
10:05AM – Nhà trọ khu Mokdong
– "Tôi nhớ cô..." – Jisoo lên tiếng trước khi Sara kịp mở lời. – "Cô là em gái Han Jieun đúng không?"
Sara gật đầu.
Jisoo rút từ gối ra một cuốn sổ cũ, bìa giấy đã sờn.
– "Chị cô đưa cái này cho tôi đêm hôm đó.
Bảo tôi giữ nếu có chuyện gì xảy ra."
Sara mở sổ.
Nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc.
Những trang đầu là ghi chú y khoa bình thường.
Nhưng từ giữa cuốn, có những đoạn viết tay: "Thử nghiệm không tên... bệnh nhân không được đồng thuận..." – và cuối cùng là dòng chữ nguệch ngoạc, như vội vàng:
"Nếu tôi biến mất – đừng tin bất kỳ ai trong khoa.
Đặc biệt là Bae Inho."
– "Chị tôi phát hiện họ đang... thử thuốc trên bệnh nhân, đúng không?" – Sara thì thào.
Seo Jisoo chỉ gật.
Đôi mắt bà ánh lên một nỗi sợ chưa từng nguôi.
– "Tôi im lặng hơn 10 năm.
Nhưng nếu hai người dám lật lại vụ này... tôi sẽ làm nhân chứng."
Bên ngoài trời đang mưa.
Nhưng bên trong, Sara thấy lồng ngực mình nóng lên – không phải vì phẫn nộ, mà vì hy vọng.