Cập nhật mới

Khác |Lyhansara|_ HỒI ỨC KHÔNG LỜI

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398856740-256-k603055.jpg

|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
Tác giả: pumpkinnpieeee
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Người chết không biết nói.

Nhưng cơ thể họ luôn để lại câu trả lời.

Vấn đề là: có ai đủ kiên nhẫn để lắng nghe?

Han Sara - bác sĩ pháp y, mang trong lòng một vết cắt câm lặng từ quá khứ: cái chết bất ngờ của chị gái trong một vụ bắt cóc.

Từ đó, cô chọn nghề pháp y - không phải vì máu, mà vì muốn nghe tiếng thì thầm của những người đã khuất.

Trần Thảo Linh - trung úy cảnh sát hình sự, người từng đứng lặng trước di ảnh người cha đã hy sinh khi làm nhiệm vụ.

Với Linh, phá án không phải để bắt tội phạm - mà là để hoàn thành lý tưởng của người cha quá cố.

Một người lắng nghe xác chết.

Một người truy dấu kẻ sống.

Và trong chuỗi vụ án liên hoàn đang dần hé lộ những mắt xích tưởng như đã chôn vùi, hai con người tưởng chừng trái ngược ấy lại cùng nhau đối mặt với sự thật - đôi khi đau đớn hơn cả cái chết.

Vì có những "lời thì thầm cuối cùng"... không dành cho người thường.



songmỹ​
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 1: NGƯỜI GIỮ SỰ THẬT


Ánh đèn neon phản chiếu lên nền gạch xám của phòng giám định pháp y.

Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng bút chìa khẽ cọ trên mặt giấy và âm thanh kim loại từ chiếc kẹp giữ túi hồ sơ.

Sara đặt tay lên tấm vải phủ trắng, ánh mắt lặng im nhìn thân thể người phụ nữ trung niên đã lạnh ngắt.

"Mất lúc 2h sáng.

Trên tay có vết hằn, cổ có dấu siết dây mềm.

Không có dấu hiệu kháng cự mạnh..."

Cô ghi chú nhanh.

Gần mười năm làm pháp y, không có tử thi nào là 'bình thường'.

Mỗi người, mỗi vết thương, đều có một câu chuyện phía sau.

Một lời chưa kịp nói, một tiếng kêu oan còn kẹt lại trong cổ họng.

Sara không bao giờ quên cảm giác năm 13 tuổi, khi mở cửa thấy cảnh sát báo tin: chị gái cô – Ji-eun – đã chết trong một vụ tự sát.

Cảnh sát không tìm được hung thủ.

Kết luận là "bị nghẹt thở do siết dây quá mạnh".

Nhưng Sara từng thấy đôi tay chị có dấu cứa sâu như bị trói, và ánh mắt mở to đầy sợ hãi, như cố gắng nói điều gì đó trước khi lìa đời.

Không ai nghe thấy.

Nên cô chọn nghe thay họ.



Phía ngoài, có tiếng giày bước vội, rồi một giọng nữ rõ ràng:

"Bác sĩ Han, chúng tôi cần giám định tử thi ở cầu sắt quận Eun-pyeong.

Vụ mới – nghi án giết người phi tang."

Sara ngẩng lên.

Cửa mở ra.

Cô thoáng giật mình khi nhận ra người vừa gọi mình.

Cảnh sát điều tra chính – Lyhan.

Chiếc áo khoác đen dài, bảng tên lấp lánh dưới ánh đèn hành lang.

Tóc buộc gọn, ánh mắt sắc lạnh.

Là cô ấy.

Người từng được mệnh danh là "cái đầu lạnh nhất đội hình sự" – nhưng lại có thói quen đặt hoa lên mộ những nạn nhân không có người thân.

Sara đứng dậy, cầm lấy hộp găng tay.

"Đi thôi, cảnh sát Trần.

Tôi sẽ giúp chị giải quyết vụ này."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 2: ÁN MẠNG GIỮA RỪNG THÔNG


Sáng sớm, sương mù bao phủ lên từng mái nhà ngói đen phía Tây Bắc Seoul.

Đường vào rừng Eunpyeong quanh co, hai bên là vách đá và hàng thông già rụng lá.

Trần Thảo Linh kéo áo khoác sát cổ, bước qua dây phong tỏa hiện trường.

Dưới chân dốc núi, một thi thể nữ nằm nghiêng bên tảng đá phủ rêu, cơ thể co quắp, tóc rối bời như vừa vùng vẫy giành lấy sự sống.

"Người phát hiện là khách du lịch leo núi.

Họ tưởng ai ngất xỉu, lại gần thì thấy thi thể đã chết.

Không có giấy tờ tùy thân.

Phát hiện thấy có vết máu khô quanh môi." – cấp dưới báo cáo.

Linh gật đầu, mắt lướt nhanh xung quanh.

Không có dấu hiệu trượt chân, không có vết giày lớn.

Cũng không có vết lôi kéo.

Ai đó đã đặt nạn nhân ở đây.

Một tiếng động nhỏ vang lên sau lưng.

Linh quay lại.

Sara bước xuống từ xe pháp y, mái tóc buộc gọn, khẩu trang che gần hết gương mặt.

Đôi mắt cô dừng lại nơi thi thể đang nằm– ánh nhìn không run rẩy, không xa lạ – như thể đã quen với việc đối diện cái chết mỗi ngày.

"Nhiệt độ cơ thể, độ cứng, và các dấu hiệu phân hủy sơ khởi cho thấy nạn nhân chết khoảng 6–8 tiếng trước.

Không có dấu hiệu của vật sắc nhọn.

Trước mắt, theo phán đoán có thể là chết ngạt." – Sara nói, nhẹ như gió lướt qua nhành cây.

Linh nhíu mày.

"Tự tử?"

Sara nhìn Linh.

"Tự tử thì không thể thấy dấu hiệu giấu xác vào rừng.

Mà... nếu chị nhìn kỹ," – cô cúi xuống, nâng nhẹ bàn tay lạnh ngắt – "trong móng có sợi vải đỏ.

Khả năng cao là từ găng tay của hung thủ."

Linh đứng thẳng, mắt hơi nheo lại.

"Cô tinh thật đấy."

"Không phải tinh.

Tôi chỉ... cố tìm những gì cơ thể họ sót lại."

Gió lạnh thổi qua rừng.

Trong khoảnh khắc đó, Linh thấy trong đôi mắt của bác sĩ Han – một nỗi buồn không tên, vừa rất gần, vừa như từ kiếp nào vọng lại.

"Tôi sẽ đưa thi thể về.

Tối nay sẽ có kết quả mổ pháp y." – Sara nói, rồi quay bước đi.

Linh nhìn theo bóng dáng cô khuất sau rặng cây, rồi quay về phía thi thể.

Một vụ giết người trong rừng hoang, giữa mùa gió.

Không manh mối.

Không danh tính.

Không nhân chứng.

Chỉ có thi thể – và bác sĩ pháp y im lặng như chính những người đã khuất kia.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 3: KÝ ỨC CỦA BÀN TAY


Phòng mổ pháp y vẫn vậy — trắng toát, lạnh lẽo, và sạch đến mức không được có chỗ cho sai sót.

Sara đeo găng, lặng lẽ đưa dao mổ rạch lớp da đầu tiên trên vùng ngực nạn nhân.

Mỗi vết cắt, mỗi dòng máu, mỗi mô cơ – với người khác có thể ghê sợ, nhưng với cô, là một ngôn ngữ.

Chậm rãi.

Chính xác.

Thầm thì.

Cạnh bên, một giọng nói đều đều vang lên:

"Thời gian tử vong khoảng 3h sáng.

Bao tử rỗng, không dấu hiệu chống cự.

Nguyên nhân tử vong là do ngạt khí – có thể do bị bóp cổ bằng tay trần hoặc dây mềm."

Đó là MaiQuinn, trợ lý pháp y lâu năm của Sara.

Cô gái với gọng kính mảnh, mái tóc nhuộm ánh đồng buộc cao gọn gàng.

Luôn mặc áo blouse thẳng nếp, giọng nói không cao không thấp, nhưng cực kỳ sắc bén.

"Tôi đã gửi mẫu tóc và mô mềm đi xét nghiệm độc tố.

Có gì tôi báo lại sau."

Sara gật đầu nhẹ, tiếp tục lật bàn tay trái của nạn nhân lên để kiểm tra móng.

Và đó là lúc cô khựng lại.

Cổ tay trái có một vết sẹo mảnh.

Nhỏ, nhưng rõ nét.

Hình tròn hơi méo, như dấu vết của một lần bị bỏng.

Rất giống... vết sẹo trên tay nạn nhân trong vụ mất tích ở quận Mapo ba năm trước – cô gái bán cafe mang tên Ji-won.

Khi đó, chỉ tìm được cánh tay trái rời rạc, không đủ bằng chứng để truy tố.

Hồ sơ tạm đóng.

Sara buông bàn tay ra.

Cô bước lùi lại, siết chặt khẩu trang.

"Mai, cho tôi mượn hồ sơ vụ Ji-won năm 2022.

Có trong kho lưu trữ của viện."

MaiQuinn liếc mắt, không hỏi thêm, chỉ gật đầu rồi bước nhanh ra ngoài.

Sara nhắm mắt.

Dấu sẹo kia – cô đã nhìn thấy nó hàng trăm lần, trong giấc mơ và trong ảnh.

Vì vụ của Ji-won, Sara đã từng cãi nhau với cấp trên, đòi khám nghiệm lại dù không có thân xác đầy đủ.

Cô tin rằng vụ án năm đó không phải tai nạn.

Nhưng không ai tin cô.

Lần này, cô sẽ không để mọi thứ bị chôn vùi nữa.



Tại đội hình sự quận Gangnam

"Tôi cần tra thông tin các vụ mất tích nữ giới từ 2020 đến nay, vùng quanh Mapo, Yongsan, và Eunpyeong." – Sara nói, đặt hồ sơ xuống bàn của đội cảnh sát.

Trần Thảo Linh ngẩng lên từ chồng tài liệu.

Vẫn nét mặt lạnh lùng thường trực, nhưng ánh mắt có chút hiếu kỳ.

"Cô nghi ngờ gì à?"

"Tôi nghĩ có liên kết giữa nạn nhân hôm qua và một vụ án chưa khép lại.

Có thể là cùng một hung thủ."

Lúc ấy, một người khác đẩy cửa bước vào – tóc tém, dáng người nhỏ nhưng bước đi dứt khoát, đeo khẩu súng bên hông.

"Mấy cô gọi dữ liệu à?

Tôi xử lý nãy giờ rồi đây."

Đó là Saabirose, cảnh sát điều tra đặc nhiệm – nổi tiếng vì tính khí thất thường và khả năng phá án nhanh đến mức cấp trên vừa ngạc nhiên vừa đau đầu.

Cô nàng ném USB lên bàn, tay còn cầm một hộp sữa chua.

"Camera quanh rừng Eunpyeong hôm qua không có tín hiệu.

Nhưng tôi vọc được camera của một xe tải màu xám dừng ở lối vào lúc 1:37 sáng.

Biển số mờ, nhưng để đó cho Lamoon xử lý là được."

Sara khẽ gật đầu.

Linh thì nhếch môi, tay chống cằm.

"Lamoon vẫn chưa đến à?"

"Sắp rồi , nó mới ngủ được có ba tiếng." – Saabirose nhún vai.



10 phút sau – phòng kỹ thuật hiện trường

Một cô gái tóc đen dài, mặc hoodie xám, đang vừa ngáp vừa chỉnh độ sáng màn hình.

Bên cạnh là hàng tá màn hình hiển thị phân tích pixel, thời gian, tọa độ GPS.

"Tôi xử lý xong biển số rồi.

Nhưng có cái lạ hơn nè." – cô lên tiếng, không cần nhìn ai – đó là Lamoon, thiên tài phân tích kỹ thuật, vốn không bao giờ thích nói chuyện dài.

"Chiếc xe tải đó... xuất hiện một lần nữa sáng nay.

Ở gần bờ kè quận Mapo."

Cả Sara và Linh cùng nhìn nhau.

Một vụ mất tích cũ.

Một xác chết mới.

Một chiếc xe quen thuộc.

Và một ký ức chưa từng được lắng nghe đủ đầy.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 4: LÀN DA KHÔNG BIẾT NÓI DỐI


Căn phòng giám định chìm trong ánh đèn trắng dịu, tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng bấm bút của MaiQuinn ở phía sau.

Sara cúi sát xuống vùng da bả vai trái của nạn nhân.

Một điểm tím mờ nhạt.

Không lớn hơn đầu đũa.

Nhưng có một vết đâm rất nhỏ, khó thấy nếu không dùng đèn chiếu xiên góc.

Cô dùng kim chích nhẹ, lấy mẫu dưới da.

Khi ấn quanh vết tím, lớp cơ bên dưới hơi lõm xuống – không có phản ứng co cơ tức thời.

Sara đứng dậy, tháo găng.

"Chị ấy bị tiêm thuốc gây tê tại chỗ.

Vết tiêm còn mới."

MaiQuinn ngừng ghi, hơi cau mày:

"Thuốc tê?

Không phải thuốc mê?"

"Không.

Không có dấu giãn đồng tử hay phản xạ chậm.

Có thể là lidocaine – thuốc tê ngoại biên.

Hung thủ không muốn làm nạn nhân mê man, chỉ muốn... làm mất cảm giác đau ở vùng cổ – nơi bị siết."

Căn phòng bỗng lạnh đi một chút.

"Ý cô là... hắn không muốn nạn nhân chống cự?" – Mai hỏi.

Sara siết chặt khẩu trang.

"Không.

Tôi nghĩ hắn muốn họ tỉnh táo đến phút cuối, nhưng không thể phản kháng.

Để nhìn, để biết, để... nhớ."



Trung tâm dữ liệu, chiều cùng ngày

Lamoon đang làm việc với một người mới đến: Orange, cô thực tập sinh nhỏ con đeo kính tròn, đang ôm theo một hộp cơm vẫn còn ấm.

"Em... làm xong bảng so khớp các vụ mất tích giống cách gây án rồi chị nè."

Orange lí nhí, đặt lên bàn hàng loạt tập hồ sơ.

Mặt cô đỏ lên khi thấy Sara bước vào.

"Bác sĩ Han, em... cũng có xem qua báo cáo giải phẫu của chị ạ.

Em thấy vùng cơ cổ bị chèn ép nhưng không có tổn thương xương... nên em mới... mới nghĩ có thể có thuốc gây tê.

Em đoán đúng phải không ạ?"

Sara khẽ gật.

Cô ít khi mỉm cười, nhưng lúc này môi hơi cong lên một chút.

"Tốt lắm.

Orange.

Ghi lại tất cả nghi vấn của em.

Từng chi tiết nhỏ đều đáng giá."

Orange đỏ mặt, tay luống cuống bấm bút ghi chép.

"Em có thêm dữ liệu từ hai vụ mất tích khác ở Gangbuk-gu và Songpa-gu... cùng đặc điểm là 'nạn nhân biến mất sau 1–2 ngày bị theo dõi'."

Sara liếc sang Lamoon.

Cô gái hoodie vẫn không ngẩng đầu, chỉ lẩm bẩm:

"Hung thủ dùng cùng một loại xe tải.

Di chuyển ban đêm.

Định kỳ 6 tháng xuất hiện 1 lần.

Như thể đang... săn mồi."



Tối cùng ngày – tại hiện trường thứ hai, gần bờ kè Mapo

Đèn pin chiếu rọi mặt đất gồ ghề.

Trần Thảo Linh đứng giữa khu đất hoang bên kè sông, hai tay khoanh trước ngực.

Phía xa, Saabirose đang dùng đèn UV quét bờ cỏ thấp.

"Tìm thấy vết lốp bánh xe tải.

Rất mới.

Có vẻ như chỉ vừa rời đi sáng nay." – Saabi báo.

Sara bước xuống từ xe, mang theo hộp dụng cụ giám định tại chỗ.

Cô cúi xuống bên bãi đất có dấu lõm mờ – như chỗ từng đặt thứ gì đó nặng.

Gần đó, một mảnh vải nhỏ màu đỏ – chất liệu len dính bùn – được gắp lên và bỏ vào túi nylon.

"Cùng loại với sợi len trong móng tay nạn nhân hôm qua." – Sara nói nhỏ.

Linh nghiêng đầu, mắt nheo lại.

"Tên này đang chơi trò chu kỳ.

Di chuyển đều đặn, không để lại nhân chứng.

Cẩn trọng, hiểu nạn nhân, và có khả năng y học..."

"Và hắn đang theo dõi chúng ta." – Sara nói, giọng trầm xuống.

Linh quay sang.

"Ý cô là..."

"Nếu hắn thật sự có lịch trình, thì hắn biết mình đang bị truy lùng.

Và như mọi kẻ thích điều khiển... hắn sẽ để lại thứ gì đó tiếp theo."



Xa xa, trong bóng tối bên kia sông, một người đàn ông trong áo choàng xám đang đứng.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 5: KÝ HIỆU CỦA KẺ SĂN


Sáng hôm sau, trong phòng khám nghiệm, ánh sáng từ đèn mổ rọi thẳng vào móng tay nạn nhân.

Sara cẩn thận dùng nhíp gạt nhẹ lớp bụi móng.

Một đường rạch mảnh hiện ra dưới lớp móng út – không phải vết thương, mà là một... ký hiệu.

Một hình tròn nhỏ, bị cắt chéo bởi một nét gạch xiên.

Cô lùi lại, nhìn thẳng vào MaiQuinn.

"Lấy mẫu móng của hai vụ mất tích trước đó.

Kiểm tra xem có dấu hiệu tương tự không."

Mai gật, không nói.

Cô biết khi Sara nói giọng thấp như vậy, nghĩa là trong lòng đang nổi lên một cơn sóng lớn – không thể lơ là.



Phòng họp khẩn – chiều hôm đó

Bảng trắng chi chít các vụ án treo – hình ảnh nạn nhân, bản đồ, tuyến xe tải, và ký hiệu dưới móng vừa được phóng to dán ở giữa.

"Đây không phải chữ cái.

Không phải biểu tượng tôn giáo.

Cũng không có trong hệ mã số y tế." – Lamoon nói, mắt không rời màn hình.

"Nhưng cả ba nạn nhân đều có vết khắc này dưới móng út tay trái.

Và đều mất tích trong đêm không trăng."

Saabirose cắn môi.

"Nghi thức chăng?

Kiểu bệnh hoạn có logic riêng..."

Sara đứng lặng, rồi mở lời:

"Tên này đang đánh dấu.

Như thể... xác nhận quyền sở hữu một thí nghiệm gì đó."

Căn phòng lặng đi.

Trần Thảo Linh khoanh tay, ánh mắt đanh lại.

"Vậy nghĩa là... những người chưa tìm thấy cũng có khả năng đang mang ký hiệu này."

"Nếu còn sống." – Sara nói khẽ.



Đêm hôm đó – tại viện pháp y

Căn phòng hồ sơ cũ yên ắng, chỉ có tiếng máy quét và tiếng bước chân đơn độc.

Sara đeo găng tay, mở tủ hồ sơ năm 2013.

Vụ: Han Ji-eun – nữ, 19 tuổi – mất tích 11/12/2013 – tìm thấy tử thi 4 ngày sau – nguyên nhân tử vong: tự tử, có nghi vấn nhưng không đủ chứng cứ.

Ảnh chụp cũ, phai màu.

Một cánh tay, nằm rời rạc trên nền đất.

Cổ tay có vết bỏng – vết sẹo hình tròn méo.

Sara lật hồ sơ pháp y năm đó.

Người thực hiện giám định không phải cô, cũng không phải viện này – là một trạm pháp y nhỏ ở tỉnh ngoài.

Thiếu máy móc.

Thiếu xét nghiệm.

Không ai mổ tử thi toàn diện.

Không ai kiểm tra dưới móng tay.

Sara thở ra thật khẽ.

Cô lặng lẽ lấy kính lúp, soi kỹ ảnh gốc.

Bên dưới móng tay út của Ji-eun...

Một hình ảnh mờ mờ – nhưng quen thuộc.

Cô run tay.

"Cũng là ký hiệu đó."



Trong ánh đèn vàng nhạt, Sara ngồi một mình trước hồ sơ trải rộng.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, nỗi đau cũ không còn là một vết rách mơ hồ – mà là một phần của chuỗi.

Chị cô không chết vô lý.

Cái chết đó... là khởi đầu của thứ gì đó lớn hơn.

Bàn tay Sara đặt lên mặt bàn.

Rồi siết chặt.

"Em sẽ đưa chị về...

Ji-eun."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 6: GIỌT MƯA GIỮA THANG MÁY


Gangnam – Đêm khuya, viện cảnh sát

01:12 AM

Thang máy chậm rãi dừng ở tầng 5.

Sara bước ra, tay vẫn cầm tập hồ sơ cũ.

Nét mặt cô căng thẳng, đôi mắt quầng thâm vì mất ngủ – nhưng ánh nhìn vẫn sáng rõ như có lửa bên trong.

"Chị Ji-eun à... rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với chị?"

Phía sau, cửa thang máy vẫn chưa khép hẳn.

Một người đàn ông bước vội vào, mũ trùm kín mặt, dáng thấp đậm.

Sara chỉ lướt qua, không để ý.

Nhưng lúc cửa đóng lại, một giọt mưa nhỏ từ áo khoác người kia rơi xuống nền gạch lạnh – như máu thấm qua kẽ đá.



Tầng tiếp dân – khoảng 10 phút sau

"Xin lỗi... tôi muốn khai báo.

Tôi từng thấy một cô gái bị mất tích... cách đây mười năm."

Lễ tân chớp mắt.

"Mười năm?"

"Phải.

Tôi chưa từng dám nói, vì tôi cũng dính líu.

Nhưng giờ có ai đó đang theo dõi tôi."

Người vừa nói là một phụ nữ trung niên, tóc tém, mặc áo khoác cũ.

Cô ấy run rẩy đặt xuống một tấm ảnh nhòe – chụp từ xa, nhưng Sara nhận ra ngay khi được gọi xuống phòng lấy lời khai.

"Đây là..." – Giọng cô lạc đi.

"Han Ji-eun."



Trụ sở cảnh sát – phòng 302

Trần Thảo Linh nhận được cuộc gọi khi đang rà soát thông tin về Kang Ji-yul – nghi phạm liên quan đến vụ án trên núi Eun-pyeong.

"Số lạ."

Cô do dự.

Mắt liếc đồng hồ – 1 giờ 42 sáng.

Cô áp máy lên tai.

"Alo?"

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi một giọng đàn ông, trầm và lạnh, vang lên:

"Cô đang bảo vệ con bé đó – pháp y Han Sara, đúng không?"

Linh siết điện thoại.

"Anh là ai?"

"Tôi chỉ muốn nói...

đừng để nó đi sâu thêm.

Không phải ai chết cũng là nạn nhân.

Có những người... buộc phải hy sinh.

Và nếu cô tiếp tục, cô sẽ mất nhiều hơn những gì cô tưởng."

Tút... tút...

Cuộc gọi kết thúc.

Lyhan đứng sững, tay vẫn cầm điện thoại.

Cô thở ra, chậm rãi, rồi bấm số gọi lại – không kết nối được.

"Sara... em đang chạm vào thứ nguy hiểm hơn cả quá khứ của mình."



Cùng lúc đó – phòng lưu trữ bệnh viện pháp y

Sara vừa quay lại viện, trên tay cầm một tập tài liệu dày.

Cô đặt chúng xuống bàn, bắt đầu đối chiếu các mẫu mô lấy từ tầng hầm với mẫu trong hồ sơ vụ án chị gái.

MaiQuinn – nay tạm thời phụ giúp nhóm phân tích – tiến lại gần:

"Cậu không ngủ à?"

Sara gật đầu nhẹ.

"Chị ấy xứng đáng có được sự thật."

"Tôi biết." – Mai nhẹ nhàng.

"Nhưng đôi khi sự thật cũng là thứ làm mình gục đấy."

Sara không đáp.

Nhưng mắt cô lúc này đã dừng lại ở một dòng nhỏ in trong hồ sơ hóa chất từng được thu giữ trong tầng hầm:

"Ketamine – dạng dung dịch, bị pha loãng."

Giống hệt vết gây tê cục bộ mà cô tìm thấy ở nạn nhân gần đây.

Cô lật trang, giọng khẽ lẩm bẩm:

"Ai đó đang lặp lại mô hình... mà bắt đầu từ chị."

Cô ngước lên, môi mím chặt.

Linh cần biết điều này.



Tầng hầm bãi giữ xe – 02:03 AM

Trần Thảo Linh bước chậm về xe của mình.

Cô đã gọi lại Sara không được, nên định ghé trực tiếp.

Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên sau lưng.

Linh quay phắt lại.

Không có ai.

Cô mở cửa xe, ngồi vào ghế lái.

Nhưng trên tay lái có một mảnh giấy nhỏ:

"Có những kẻ dùng lương tâm người khác làm mặt nạ cho tội lỗi của mình.

Và đôi khi, người mặc áo cảnh sát... là người đầu tiên cần điều tra."

Mặt Linh không đổi sắc.

Nhưng trong lòng, cô biết rõ: ai đó đã chạm vào chiếc xe này, biết cô là ai.

Và đang để lại lời cảnh báo.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 7: NHỮNG TẦNG KÝ ỨC


Seoul – 07:24 AM

Quán cà phê cạnh viện pháp y

Tiếng ly cà phê va nhẹ vào mặt bàn.

Lyhan đặt cốc Americano xuống trước mặt Sara.

"Uống chút đi.

Đêm qua cô không ngủ, đúng không?"

Sara khẽ gật.

Mắt cô vẫn đỏ, tóc còn vương sợi nhỏ vì ngủ gục ở phòng phân tích.

Nhưng đôi tay cô vẫn ôm chặt tập hồ sơ cũ – vụ án của chị gái.

"Cô tìm được gì rồi?" – Lyhan hỏi thẳng, giọng vẫn giữ vẻ trầm ổn nhưng mắt không giấu được sự lo lắng.

Sara hít sâu.

Cô lấy ra một mảnh giấy gấp gọn: là mẫu kết quả hóa chất lấy từ cơ thể nạn nhân vụ mới nhất.

Ngón tay cô dừng ở dòng chữ "Ketamine loãng".

"Chất gây tê giống hệt loại từng tìm thấy trong cơ thể chị tôi.

Nhưng năm đó, không ai xem xét kỹ vì chị được cho là tự tử."

"...Tôi không tin." – Giọng cô run.

"Chị tôi rất sợ kim tiêm."

Linh ngồi im, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên bàn.

Rồi cô rút từ túi áo mảnh giấy cảnh báo đêm qua ai đó để lại trên vô lăng xe mình.

"Sara, đây là thứ tôi nhận được sau khi rời khỏi đồn cảnh sát tối qua."

Sara đọc.

Mặt cô biến sắc.

"Có thể... người đó đang để mắt đến cả hai ta." – Lyhan chậm rãi.

"Và nếu như suy đoán của cô đúng, có lẽ vụ của Ji-eun không phải cá biệt.

Tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu từ nơi quen thuộc nhất với chị ấy."

"Nhà cũ của tôi."



Quận Seocho – căn hộ cũ của gia đình họ Han

Sara chưa quay lại đây kể từ ngày tang lễ Ji-eun diễn ra.

Mẹ cô đã bán căn hộ này một năm sau vụ án.

Giờ nó đã bị khóa, nhưng Lyhan nhờ được bên sở hữu mở cửa một giờ theo lệnh điều tra.

Không khí bên trong vẫn nặng mùi bụi cũ và ẩm mốc.

"Phòng chị tôi ở đây." – Sara chỉ cánh cửa gỗ màu xám nhạt, có dán một góc ảnh idol nữ đã phai màu.

Căn phòng nhỏ.

Một bàn học, giá sách, và chiếc giường đơn cũ kỹ.

Sara bước vào, nhìn quanh.

Bất giác, tay cô sờ lên mặt bàn – một đường khắc nhỏ hiện ra:

"Sara là em gái đáng yêu nhất của mình, Sara à chị yêu em."

Tim Sara đập mạnh.

Cô kéo ngăn bàn.

Một cuốn sổ tay cũ kỹ, da sờn mép, nằm lẫn trong sách cũ.

Linh lặng lẽ bước lại gần.

"Cô có chắc muốn đọc ngay bây giờ?"

"Chị tôi viết cho tôi mà." – Sara đáp, giọng run.

"Tôi phải đọc."



[Trích từ sổ tay Ji-eun – trang đầu]

Em gái yêu quý của chị,

Nếu một ngày chị biến mất, đừng tin ngay những gì người ta nói.

Chị không yếu đuối đến mức bỏ cuộc mà không đánh tiếng với em.

Nhưng có những người đã cảnh báo chị – rằng nếu tiếp tục đào sâu vụ 'phòng kín ở tầng 4', chị sẽ không còn cơ hội nói nữa.

Có thể chị đã quá ngây thơ khi tin một số người... trong ngành y.

Họ không chữa bệnh.

Họ thử nghiệm.

Sara à, em luôn và mãi là em gái đáng yêu của chị.



Linh cau mày.

"Phòng kín tầng 4?"

Sara ngẩng lên, mặt trắng bệch.

"Bệnh viện cũ.

Chị tôi từng thực tập tại một phòng nghiên cứu ở tầng 4 khu phía tây bệnh viện Seoul..."

"Và giờ," – Linh tiếp lời – "Chúng ta có nạn nhân mới với dấu vết bị gây tê, tổn thương não bộ và mô mềm, có thể liên quan đến tiêm thử nghiệm."

"Họ đang làm lại." – Sara nói khẽ.

"Và giết bất kỳ ai từng biết chuyện cũ."

"Chúng đang muốn xoá sạch chứng cứ." _ Sara gật đầu



Tối hôm đó – Trụ sở cảnh sát

Cảnh sát Saabirose bước vào, tay cầm bản sao hồ sơ từ trụ sở bệnh viện cũ.

Cô là một trong những người được Lyhan tin tưởng nhất – tính cách thẳng thắn, luôn làm đến cùng mọi việc được giao.

"Cái phòng 4 đó... tên đầy đủ là 'Phòng Điều trị Giảm đau Tiên tiến' – nhưng thực chất là nghiên cứu phản ứng thuốc không công bố.

Có hai cái tên đứng đầu, nhưng một người biến mất sau năm 2015.

Người còn lại... hiện là giám đốc bệnh viện Seoul mà nạn nhân mới nhất từng điều trị trước khi chết."

Linh siết tay.

"Họ tưởng chuyện này chôn vùi rồi."

Sara đứng im bên cửa, nghe đến đó thì lên tiếng:

"Không có gì thực sự chôn vùi đâu.

Chỉ là chưa ai đào sâu đủ thôi, hoặc không thể tiếp tục đào..."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 8: VẾT NỨT TỪ KÝ ỨC


Đêm ở Seoul tĩnh lặng bất thường.

Trong căn hộ nhỏ phía bắc quận Eunpyeong, Sara ngồi trước bàn làm việc, ánh sáng từ chiếc đèn bàn vàng nhạt hắt lên tập hồ sơ đã ngả màu.

Trang đầu là ảnh một cô gái tuổi mười tám, đôi mắt cười tươi tắn, sống mũi cao, mái tóc buộc nửa gọn gàng.

Dưới bức ảnh là dòng chữ nguệch ngoạc năm xưa: Han Ji-eun – Mất tích và tử vong do tự sát, 2013.

Chị gái Sara.

Sara đưa tay chạm lên hình.

Cảnh tượng ấy, dù đã hơn mười năm, vẫn như mới xảy ra ngày hôm qua.

Khi tìm thấy thi thể chị, không có máu, không có vết thương rõ ràng.

Bác sĩ pháp y năm đó kết luận "chết do ngạt", nhưng mọi thứ quá sơ sài, chẳng ai điều tra thêm.

Cảnh sát đảm nhận vụ án lúc đó... lại chính là người xin đóng hồ sơ sau ba tháng vì "thiếu bằng chứng".

Sara nhắm mắt lại, lưng tựa ghế.

Trong khoảnh khắc ấy, cô nghe tiếng ai đó trong trí nhớ cũ:

"Em không thể cứu chị, Sara.

Nhưng em có thể giúp người khác không phải chết như chị."



Ở một nơi khác trong thành phố, LyHan ngồi trên ban công tầng ba, mắt nhìn xuống con phố vẫn còn ánh đèn mờ.

Tay cô cầm chiếc huy hiệu bạc, mặt sau có khắc dòng chữ nhỏ:

"Bố luôn tự hào về con – 2010"

Ký ức ngày đưa tang bố như vẫn còn nguyên.

Người đàn ông ấy – sĩ quan chính trực nhất mà cô từng biết – ngã xuống trong một vụ giải cứu con tin, vì không chịu đánh đổi mạng sống người vô tội.

Cô nhớ rõ năm mình 16 tuổi, khi vào nhà xác nhận thi thể, cha được đặt trên băng ca lạnh lẽo, bàn tay vẫn nắm chặt khẩu súng – nhưng không còn hơi ấm.

Hôm đó, LyHan lần đầu biết "cái chết" không giống trên phim.

Nó không bi tráng.

Nó im lặng.

Nó lạnh.

Và nó để lại những người sống phải lớn lên trong nuối tiếc.



Sáng hôm sau, Sara đến sở sớm.

LyHan đã có mặt trong phòng họp.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Im lặng.

Nhưng có gì đó đã thay đổi.

Một sự thấu hiểu không cần nói thành lời.

"Về vụ án cũ em nhắc hôm trước," LyHan nói, đặt xuống bàn một túi tài liệu.

"Chị tìm lại được một số báo cáo từ hệ thống cũ.

Hi vọng có thể giúp một ít."

Sara ngẩn người.

Giọng cô nhẹ đi:

"Cảm ơn chị..."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 9: MẢNH VỤN BỎ QUÊN


Đầu giờ chiều, phòng điều tra quận Gangnam ngập ánh sáng tự nhiên.

LyHan và Sara ngồi đối diện nhau, trước mặt là một chiếc máy tính bảng hiện bản sao một tài liệu cũ màu vàng úa.

"Đây là biên bản khám nghiệm tử thi vụ Han Jieun năm 2013." – Sara nói, tay lướt nhẹ trên màn hình.

"Có một điều bất thường, trước đây chưa ai phát hiện."

LyHan cau mày, mắt không rời màn hình.

"Điều gì?"

Sara chỉ vào dòng cuối: "Phát hiện dấu vết kim tiêm nhỏ ở vùng cổ, nghi ngờ thuốc tê gây ra tổn thương thần kinh cục bộ."

"Thời điểm đó, không có máy móc hiện đại để phân tích.

Họ cho là dấu vết vô ý, hoặc do tác động bên ngoài.

Nhưng bây giờ, với kỹ thuật mới, mình có thể xác định chính xác chất gây tê là ketamine loãng – trùng khớp với chất tìm thấy trên các nạn nhân gần đây."

LyHan gật nhẹ, ánh mắt trở nên sâu sắc.

"Có nghĩa... vụ của chị em không phải một tai nạn hay tự tử."

"Mà là một phần của chuỗi án mạng đang diễn ra." – Sara đáp.



Trong lúc Sara và LyHan còn say sưa phân tích, một tin nhắn đổ chuông trên điện thoại của Sara.

Tin nhắn từ số lạ: "Cẩn thận với những người xung quanh.

Không phải ai cũng muốn sự thật được phơi bày."

Sara nhìn LyHan, nét mặt cứng lại.

"Hắn biết chúng ta đang đến gần sự thật."

LyHan thở dài.

"Cuộc chơi chỉ vừa mới bắt đầu thôi."



Tối đến tại viện pháp y

Sara ngồi bên bàn làm việc, chiếc laptop bật mở các hồ sơ vụ án cũ.

MaiQuinn bước vào, tay cầm một chiếc túi ni-lông đựng bằng chứng mới.

"Em vừa nhận được mẫu tóc và sợi len tìm thấy ở trên người nạn nhân."

"Phân tích sơ bộ cho thấy có chứa hóa chất liên quan đến thuốc mê."

Sara nhìn MaiQuinn, ánh mắt quyết tâm.

"Chúng ta đã chạm vào một tổ chức, không chỉ đơn giản là một tên sát nhân.

Phải chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 10: BÓNG ĐEN LƯỚT QUA


Đêm Gangnam lạnh buốt, mưa nhẹ rơi trên các con phố vắng.

Ánh đèn đường mờ ảo phản chiếu trên mặt đường ướt sũng, tạo nên một không gian vừa u ám vừa lặng lẽ.

LyHan đứng ở cửa sổ phòng làm việc tại đồn cảnh sát, ánh mắt chăm chú nhìn ra phía xa.

Chiếc điện thoại trên bàn rung nhẹ, hiện thông báo một tin nhắn từ đồng nghiệp thân thiết - Jiwoo.

"Cuối tuần này có cuộc họp bất thường ở sở.

Hãy cẩn thận."

LyHan nhíu mày, cảm giác lạnh sống lưng ập đến.



Trong khi đó, Sara vừa rời viện pháp y, bước ra ngoài trời mưa, bọc chặt chiếc áo khoác mỏng.

Cô không biết mình đã bị theo dõi từ lúc nào, nhưng cảm giác không an toàn ngày càng rõ ràng hơn.

Khi quay đầu lại, một bóng người thấp thoáng trong làn mưa, biến mất nhanh chóng sau góc phố.

Sara nắm chặt tay, nhanh chân bước đi.



Ngày hôm sau tại đồn cảnh sát, LyHan gặp Jiwoo trong phòng họp kín.

"Anh có thấy dạo này có gì đó kì lạ không?" – LyHan hỏi.

Jiwoo nhìn quanh rồi thì thầm:

"Có người theo dõi chúng ta.

Một số dữ liệu trong vụ án bị xóa bất thường khỏi hệ thống.

Anh nghi ngờ có nội gián."

LyHan cau mày, nhớ lại những dấu hiệu nhỏ trong thời gian qua – các thông tin bị rò rỉ, các cuộc gọi không rõ nguồn gốc, sự xuất hiện của những người không mời mà đến.

"Chúng ta cần thận trọng hơn.

Kẻ đó có thể đang rất gần, trong chính hàng ngũ của mình."



Tối hôm đó, Sara đang phân tích các mẫu thử khi điện thoại cô reo lên.

Tin nhắn mới: "Dừng lại nếu không muốn mọi chuyện đi quá xa."

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, tim đập nhanh.

Ngay lúc đó, cửa phòng cô vang lên tiếng gõ khẽ.

Sara giật mình, nhưng khi mở cửa thì chỉ thấy chiếc phong bì để trên bàn.

Bên trong là một tấm ảnh cũ của Han Jieun và một mảnh giấy ghi dòng chữ:

"Sự thật không bao giờ là điều dễ chịu."

Sara thở dài, biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 11: MẶT NẠ BẠC


Khi con người ta mang trong mình một vết thương chưa lành, họ thường không muốn động vào nó.

Nhưng với LyHan, vết thương chính là điều dẫn cô đến gần hơn với sự thật.

Và sự thật thì không bao giờ ngủ yên.



LyHan bước vào phòng họp khẩn, nơi Sara đang đứng cạnh bảng thông tin vụ án.

Trên bảng là ảnh các nạn nhân, các dòng chữ được gạch đỏ – và ở trung tâm, là cái tên Han Jieun, chị gái của Sara.

Sara không nhìn LyHan.

Cô cắm cúi ghi chép.

"Cậu không định nghỉ một lát à?" – LyHan hỏi, giọng nhỏ nhẹ.

"Không thể.

Vụ này liên quan đến chị tôi.

Từng mảnh xương, từng dấu kim tiêm, từng vết bỏng lạnh... tất cả đều giống hệt vụ mười năm trước.

Kẻ đó đang tái hiện lại những gì hắn từng làm."

LyHan im lặng, mắt lướt qua ảnh hiện trường vụ án gần nhất – trên cánh tay nạn nhân vẫn còn dấu vết của một loại thuốc gây mê cực hiếm, chỉ được dùng trong lĩnh vực quân đội và... cảnh sát.



Tại phòng hồ sơ mật, LyHan tìm lại dữ liệu cũ từng bị đánh dấu "đóng" – vụ mất tích và cái chết của Han Jieun.

Có điều lạ: người phụ trách giám định hồ sơ điều tra năm đó là một sĩ quan cấp cao – Phó phòng điều tra hiện trường thời điểm ấy, Park Minjae – người giờ đang là cấp trên trực tiếp của LyHan.



Tối đó, LyHan và Sara cùng ngồi trong quán nhỏ bên đường, nơi chẳng ai để ý tới họ.

Sara đưa ra kết luận:

"Cái chết của nạn nhân gần đây không đơn giản là giết người.

Nó là thông điệp.

Một lời nhắn gửi cho tôi – và có thể, cho cả chị tôi."

LyHan gật đầu, đặt ly cà phê xuống.

"Chúng ta đang đối đầu với một kẻ biết rõ cách hệ thống vận hành, biết cách làm sạch dấu vết, và... biết chúng ta là ai."

"Cậu đang nghi ngờ ai?" – Sara nhìn cô, ánh mắt kiên định.

LyHan siết chặt nắm tay.

"Nếu không muốn tin, tôi đã không tra.

Nhưng càng xem hồ sơ, càng thấy một người lặp lại trong các vụ án: Park Minjae."

Không khí như đặc lại.



Sara trở về phòng làm việc muộn, lòng nặng trĩu.

Cô mở máy, kiểm tra mẫu máu nạn nhân.

Một chuỗi ADN trùng khớp xuất hiện.

Không phải của người lạ.

Mà là ADN của người từng thuộc nhóm điều tra vụ Han Jieun năm xưa.

Cô ngồi phịch xuống ghế.

Những mắt xích dần khớp lại.

Kẻ thủ ác năm đó... vẫn đang tự do.

Và rất có thể, hắn vẫn đang nhìn họ – từ ngay bên trong hàng ngũ của lực lượng thực thi pháp luật.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 12: KÝ ỨC RẠN NỨT


"Ký ức không bao giờ chết.

Chúng chỉ ngủ quên... cho đến khi ai đó lay gọi chúng dậy."



Han Sara – Phòng pháp y

1:07 AM

Dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, Sara mở lại hồ sơ vụ án của Han Jieun.

Mỗi trang giấy là một lát cắt ký ức, khiến tay cô run lên khi lật.

Chị từng là người duy nhất ôm cô sau mỗi cơn ác mộng.

Chị từng đứng chắn giữa Sara và những lời mắng nhiếc của bố mẹ.

Và giờ... chỉ còn lại những hình ảnh cuối đời được chụp vội trong hồ sơ pháp y.

Một tấm ảnh gây chú ý: vùng cổ tay trái Jieun có vết bầm nhỏ hình tròn.

Trong báo cáo cũ ghi là "vết va chạm do nạn nhân tự gây ra trong lúc thực hiện hành vi tự sát."

Nhưng Sara biết – đó là vết tiêm.

Cùng loại với nạn nhân mới đây.

"Chị đã cố nói với em điều gì đó... nhưng em quá nhỏ để hiểu." – cô thì thầm.



LyHan – Nhà riêng

2:25 AM

Căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng mưa rả rích ngoài cửa sổ.

LyHan ngồi trước bàn làm việc, trên tay là một cuốn album cũ.

Tấm ảnh đầu tiên: một bé gái đứng cạnh người đàn ông mặc quân phục cảnh sát, ánh mắt đầy tự hào.

Bố cô – Trung úy Trần – đã hy sinh trong một vụ đuổi bắt con tin mười ba năm trước.

Nhưng khi lớn lên, càng đọc lại tài liệu về vụ án, LyHan càng thấy có gì đó không đúng.

Vụ án ấy khép lại vội vàng.

Không ai bị bắt.

Không ai bị điều tra kỹ.

"Bố à... người đã hy sinh vì ai?

Vì công lý, hay vì một sự thật mà cả hệ thống muốn chôn vùi?"

Cô rút điện thoại, gửi tin cho Sara:

"Tớ nghĩ vụ án của bố tớ và chị cậu... có thể liên quan."



Hôm sau – Trụ sở điều tra

Sara và LyHan gặp lại, ánh mắt cả hai không còn sự phòng vệ như trước nữa – mà là niềm tin, xen lẫn nỗi đau thầm lặng.

"Tôi vừa gửi mẫu máu vụ án năm xưa đi giám định lại.

Có ADN của một người... không có trong danh sách nhân chứng hay nghi phạm." – Sara nói.

"Có thể là cảnh sát hiện trường." – LyHan tiếp lời.

"Hoặc... cấp trên."

"Nếu đúng là vậy, chúng ta đang đối đầu với người từng chỉ huy cả cuộc điều tra năm ấy."

"Và hắn vẫn đang nắm quyền." – LyHan siết chặt quai súng bên hông.

"Chúng ta không thể để hắn dàn xếp lại kết cục lần nữa."



Ở một nơi khác – một căn phòng tối

Trên bàn là ảnh của Han Jieun và các nạn nhân gần đây.

Một tấm hình mới được thêm vào: LyHan đang bước ra từ trụ sở cảnh sát.

Góc chụp cao, từ một camera an ninh nào đó.

Một giọng đàn ông trầm, khẽ cười:

"Tụi nó bắt đầu nhận ra rồi.

Lần này sẽ còn thú vị hơn trước..."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 13: CÀ PHÊ ĐEN VÀ MÁU CŨ


"Cái chết không bao giờ kết thúc một câu chuyện – đôi khi, nó chỉ là lời mở đầu."



Phòng pháp y – 6:47 AM

Sara đứng trước máy pha cà phê trong phòng làm việc, hai tay ôm cốc Americano đen đặc.

Mùi cà phê sực lên, đậm như lớp bụi bặm bám trên hồ sơ vụ án của chị cô mười hai năm trước.

Điện thoại rung.

Số ẩn danh

"Nếu cô thực sự muốn biết Jieun đã trải qua những gì...

đến căn phòng 203 lầu 4, bệnh viện phía tây Seoul gần ga Hwigyeong.

Một mình."

Giọng khàn, nam giới, không quen.

Nhưng Sara không hỏi.

Im lặng đặt cốc cà phê xuống, rút áo khoác.

Chỉ để lại tiếng thở – như vừa chạm phải vết thương cũ chưa kịp lành.



Mapo-gu – Căn phòng 203

8:04 AM

Sara đứng trước một cánh cửa gỉ sét.

Không có ai.

Chỉ làn gió luồn qua khung cửa vỡ, mang theo mùi ẩm mốc.

Cánh cửa mở ra với một tiếng "cót két" nghèn nghẹt.

Bên trong là căn phòng trống, tường bong tróc và ánh sáng lọt qua ô cửa sổ nhỏ bụi mờ, khắp phòng rải rác giường bệnh đã ố vàng.

Căn phòng không còn dấu vết rõ ràng, nhưng vẫn còn cảm giác – thứ cảm giác mà chỉ những người từng sống sót mới nhận ra.

Sara bước vào.

Sàn nhà có một chỗ sụp nhẹ.

Cô quỳ xuống, dùng dao mổ nhỏ cạy lớp gạch cũ.

Bên cạnh là tấm ảnh cũ: Han Jieun đang mặc đồ bệnh nhân, ngồi co rúm lại trong góc phòng, trán rớm máu.

Phía sau, chỉ là một bóng người lờ mờ, đang quay mặt đi.

"Chị đã ở đây..."_ Cô thì thầm, tay chạm vào vết khắc nhỏ dưới tường:

Jieun - 2013.12.11

Và phía dưới, dòng chữ nguệch ngoạc: "Không ai nghe thấy."

Sara lùi lại, ngồi thụp xuống.

Một giọt nước nhỏ xuống nền xi măng.

Nhưng không phải mưa – là nước mắt.

Bàn tay Sara run bần bật.

Mọi thứ quá giống vụ nạn nhân gần nhất – cùng kiểu trói tay, cùng loại dây, cùng vị trí vết bầm.

Và Sara bắt đầu hiểu: kẻ giết chị cô vẫn còn sống, và vẫn tiếp tục giết người.



LyHan – Trụ sở cảnh sát

10:35 AM

Cô lướt nhanh tập hồ sơ vừa được chuyển đến.

Danh sách đội điều tra năm 2013.

Một cái tên nổi bật: Trưởng nhóm điều tra – Park Minjae.

"Park Minjae... hiện đang là giám đốc sở cảnh sát Gangnam."

LyHan nhíu mày.

Hắn từng chỉ đạo cả vụ của bố cô – và cả vụ của chị gái Sara.

"Không thể là trùng hợp." – Cô gấp tập hồ sơ, rút điện thoại gọi:

"Sara, cô đang ở đâu?"

"...Nơi chị em bị giam."

"Tôi tới ngay."



Lầu 4 bệnh viện Seoul – 11:02 AM

LyHan bước vào.

Gió hất tung lớp bụi mỏng trên sàn.

Cô ngồi xuống cạnh Sara.

"Tớ không còn nhớ giọng chị nữa."

"Tớ cũng không nhớ rõ mặt bố nữa."

Một khoảng im lặng

"Nhưng tớ nhớ cảm giác khi còn chị bên cạnh."

"Ừ... tớ cũng vậy."



Trụ sở cảnh sát

12:12 AM

Sara đem toàn bộ mẫu vật nộp cho tổ giám định.

Cô bước nhanh vào phòng điều tra, nơi LyHan đang rà lại hồ sơ vụ mất tích năm xưa.

"Tớ tìm được phòng giam Jieun từng bị nhốt." – Saabirose lên tiếng.

"Nó không chỉ là vụ bắt cóc.

Đó là cách bọn chúng 'dạy dỗ' con mồi."

LyHan không hỏi sao cô biết.

Chỉ mở hồ sơ hiện tại, chỉ vào bản đồ.

"Tất cả các nạn nhân đều từng liên quan đến bệnh viện.

Đều biến mất trong khoảng thời gian từ 20h đến 23h."

Sara gật đầu.

"Hắn ra tay tinh vi.

Không có dấu vết cưỡng bức.

Không có đấu tranh mạnh.

Giống như nạn nhân bị tiêm trước... rồi bị thao túng."

Lamoon siết chặt tay.

"Nếu hắn là cảnh sát, hắn biết cách dọn hiện trường."



Tối cùng ngày – 10:46 PM

Trong phòng làm việc, Sara trải hồ sơ cả ba nạn nhân gần đây cùng với vụ Jieun.

Cô gắn kết các dấu vết:

• Vết tiêm gây tê.

• Vết trầy trên cổ tay trái.

Cả ba vụ gần đây đều mang dấu hiệu y hệt Jieun.

Nhưng trước đây, không ai kiểm tra đủ kỹ để phát hiện.

"Có ai đó đang cố tái dựng lại... hoặc chưa từng dừng lại từ năm 2013."



Trích đoạn hồ sơ nội bộ – Không ghi rõ nguồn gốc

"Vụ mất tích của Han Jieun – kết luận: bỏ nhà đi do mâu thuẫn gia đình.

Không có dấu hiệu tội phạm."

Sara khoanh đỏ câu cuối.

"Là hắn." – cô thầm thì.



Cảnh sát trưởng Park Minjae – Văn phòng riêng

Ông ta cầm tách cà phê, mỉm cười trước màn hình đang hiện hình ảnh từ camera an ninh: Sara bước vào căn hộ số 203.

"Nhanh hơn tao nghĩ."

Trên bàn là bản báo cáo pháp y vụ Jieun – bị gỡ mất một trang.

"Lũ con nít lúc nào cũng nghĩ mình có thể cãi thắng người lớn."



11:35 PM – Nhà Sara

Sara ngồi ở bàn ăn, im lặng rất lâu.

LyHan pha hai tách trà, đưa một cốc cho cô.

"Nếu lúc trước em tin chị đã chết vì em, thì giờ em phải sống...

để tìm ra ai là người giết chị."

LyHan không trả lời, chỉ nhìn Sara – ánh mắt dịu dàng hiếm thấy nơi một điều tra viên từng trải.

"Và nếu cậu ngã... tớ sẽ đứng sau lưng cậu."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 14: HỒI CHUÔNG CUỐI CÙNG


08:17 AM, Phòng pháp y Gangnam

Sara đặt nhẹ tấm kính hiển vi xuống, tay vẫn còn đeo găng.

Dưới ánh sáng huỳnh quang, lớp biểu bì quanh vết tiêm lộ ra những chấm xuất huyết li ti.

Lần đầu tiên cô thấy phản ứng viêm rõ như vậy quanh vết gây mê.

Sara vừa rửa tay, vừa liếc nhanh vào bản báo cáo vết thương trên thi thể nạn nhân thứ tư.

Vết kim tiêm vẫn xuất hiện ở vị trí giống hệt ba nạn nhân trước – mu bàn tay, sâu 1.2 cm, gây tê tại chỗ.

Cô khoanh vùng vùng da quanh vết thương dưới kính hiển vi.

Một điều khác thường lần đầu tiên xuất hiện: một dấu hiệu viêm nhẹ.

"Không giống ba vụ trước..." – cô lẩm bẩm, tay gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn thép lạnh.

"Nạn nhân vẫn còn sống khi bị tiêm..."

Cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng.

Đã bốn thi thể.

Bốn kiểu chết được ngụy trang hoàn hảo như tự nhiên.

Nhưng cô biết – từng chi tiết nhỏ đều là tiếng nói của người đã khuất.



09:05 AM, Đồn cảnh sát Gangnam, Quận Mapo

LyHan bước vào phòng họp, Sếp Park Minjae đã ngồi sẵn ở đó, cùng một số cấp trên.

Jiwoo ngồi kế bên, mặt không biểu cảm.

"Chúng ta có nạn nhân thứ tư.

Hiện trường ở ga tàu bỏ hoang gần Seonyudo." – LyHan báo cáo ngắn gọn.

"Lần này hung thủ có để lại gì không?"

"Không.

Nhưng phía pháp y vừa gửi tin – nạn nhân có phản ứng viêm quanh vết tiêm.

Có thể còn sống trong vài phút sau khi bị gây mê."

Sếp Park gật nhẹ, đôi mắt sáng lên.

Ông đặt một tập hồ sơ xuống bàn.

"Một nguồn tin nặc danh vừa gửi bản sao hồ sơ một vụ án cũ bị bỏ qua năm 2013.

Một nạn nhân nữ, cũng có vết tiêm tương tự, nhưng báo cáo điều tra khi đó ghi nguyên nhân tử vong là ngạt do tự sát."

LyHan mở tập hồ sơ ra.

Bức ảnh đen trắng hiện lên.

Khuôn mặt cô gái ấy... quen thuộc một cách kỳ lạ.

Sara.

Không – đó là chị của Sara.

Han Jieun.



12:36 PM, Viện pháp y

Sara đứng bất động trước màn hình, khi LyHan đặt tập hồ sơ lên bàn.

"Em chắc chắn chứ?" – LyHan hỏi khẽ.

Sara ngồi bất động, mắt dán vào bản sao hồ sơ.

"Họ nói chị tôi tử vong vì phản ứng thuốc, hành vi tự sát không thành nên chị tự sát bằng dây.

Nhưng tôi biết chị không nghiện.

Chị ấy ghét thuốc – kể cả khi bị đau đầu."

Giọng cô nghẹn lại.

LyHan không nói, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh.

"Tôi mới 13 tuổi.

Hôm đó là sinh nhật tôi.

Chị hứa sẽ về sớm.

Nhưng 4 ngày sau, họ trả chị về trong túi đựng thi thể."

Cô lặng im.

Chỉ có tiếng bút gạch lên bản báo cáo: cùng một vị trí vết tiêm, cùng một loại chất gây tê, cùng kiểu chết không để lại dấu vết.

"Không thể nào là trùng hợp.

Hắn đang tái hiện cái chết của chị tôi – nhưng với những người khác."

Giọng cô nghẹn lại.

LyHan im lặng, nhưng bàn tay đặt nhẹ lên vai cô.

Sara siết chặt tờ hồ sơ, ánh mắt hiện lên một tia sáng lạnh lùng.

"Tôi sẽ không để hắn chôn giấu sự thật thêm lần nào nữa."



07:00 PM, Một con hẻm nhỏ gần Yongsan

Jiwoo dừng xe.

Một người đàn ông mặc áo sơ mi xám bước lại, gõ vào cửa kính.

"Cảnh sát Jiwoo?"

"Phải."

Người đàn ông đưa cho anh một chiếc USB.

"Tôi từng làm kỹ thuật viên dữ liệu ở bệnh viện Seul.

Họ đã xóa đoạn video, nhưng tôi giữ lại được bản cache."



07:24 PM, Căn hộ của Jinwoo

Màn hình máy tính bật sáng.

Đoạn video đen trắng lắc lư từng khung hình.

Thời gian: 11:38 PM, ngày 11/12/2013.

Han Jieun bước vào phòng thí nghiệm, trên tay là một túi nhỏ.

Sau cô... là một bác sĩ cao lớn, gương mặt chỉ lộ một phần.

Camera lia chậm.

Tên trên bảng ngực: KIM JAEHYUK.

Thời gian: 18:35 PM, ngày 15/12/2013, Một góc quay từ camera giám sát bên ngoài bệnh viện, cách đây 12 năm.

Sara – khi ấy chỉ là cô bé 13 tuổi – đứng khóc bên cạnh mẹ.

Còn người đưa Han Jieun ra từ địa điểm tử vong...

Không ai khác chính là một cảnh sát.

Và bảng tên in rõ ba chữ: PARK MINJAE.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 15: KẺ SỐNG SÓT


10:03 AM, Tòa nhà điều tra tội phạm – tầng 3, Phòng thẩm vấn số 2

Một phụ nữ trung niên ngồi đối diện LyHan.

Mắt bà trũng sâu, tay nắm lấy vạt áo như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bật dậy bỏ chạy.

Tên bà là Lee Sora, 46 tuổi, từng là người nghiện, bị bắt vì tội trộm vặt năm 2013.

Nằm cùng phòng bệnh với Han Jieun

"Tôi ở cùng phòng với con bé...

Han Jieun... khoảng hai ngày.

Nó lịch sự, ít nói.

Nhưng có lần tôi thấy nó khóc, cả người run bần bật..." – bà ngập ngừng – "Nó nói nó không có bệnh, vậy mà họ vẫn đều đặn tiêm thuốc cho nó.

Rồi có một đêm..."

Bà dừng lại, mắt hoảng loạn.

"Tôi nghe tiếng ai đó mở cửa.

Rồi tiếng giằng co rất nhỏ... rất ngắn.

Sau đó là im lặng.

Lúc tỉnh dậy, con bé đã nằm bất động ở góc giường."

"Tôi... tôi đã nghĩ mình tưởng tượng.

Nhưng sáng hôm sau, họ báo nó tự sát."



11:27 AM, Văn phòng điều tra

Sara ngồi bất động bên cửa sổ, tai vẫn đeo tai nghe phát lại lời khai.

Tim cô như bị bọc trong đá.

"Không có mền, không có động cơ, không có camera." – cô nhẩm lại – "Chỉ có một người có quyền vào phòng bệnh mà không bị ghi hình."

"Tức là ông ta còn có đồng phạm, còn là một bác sĩ."

Cô rút điện thoại, gửi tin cho LyHan:

"Minjae từng làm việc ở đồn Seoul năm 2013.

Em cần danh sách người trực hôm chị em bị phát hiện.

Và nhật ký ra vào."

Một phút sau, LyHan trả lời:

"Anh ta là đội phó an ninh thời đó.

Có toàn quyền."



03:14 PM, Phòng lưu trữ – Đồn cảnh sát Mapo

Jiwoo và LyHan bới tung đống hồ sơ cũ.

Cả căn phòng nồng mùi giấy mục và mực in đã nhòe.

"Kim Jaehuyk từng trực hai ca trong tuần đó.

Trong đó có đêm 15/12, trùng thời gian thi thể Jieun được phát hiện." – Jiwoo lật tờ giấy vàng ố.

"Nhưng không có ký tên vào sổ ra vào phòng bệnh."

LyHan nheo mắt:

"Nghĩa là hắn cố tình không ghi lại.

Hoặc ai đó đã xóa giúp hắn."



07:03 PM, Gác mái nhà Han Sara

Sara ngồi giữa những tập hồ sơ đã úa màu.

Tờ giấy khám nghiệm tử thi chị cô nằm trước mặt – giờ đây, từng chi tiết như gào lên:

• Vết siết cổ sâu, không có dấu hiệu vật chống đỡ.

• Không vết thương tự vệ.

• Không có mền trong phòng.

Và giờ, nạn nhân thứ tư cũng giống hệt như vậy.

Một chuỗi tử thi bị bóp nghẹt trong lặng lẽ.

"Hắn không giết ngẫu nhiên." – Sara thì thầm.

"Hắn đang cố nhắc lại một kịch bản cũ.

Có thể để nhắc nhở.

Hoặc để thử xem... liệu lần này có thành công hay không."

Điện thoại Sara rung lên.

Là Jiwoo.

"Sara, em cần đến phòng nội bộ.

Có một cái tên em phải nhìn tận mắt."



07:29 PM, Phòng dữ liệu nội bộ

Jiwoo phóng to hình ảnh từ hệ thống nhân sự cũ năm 2013.

Danh sách người trực ca đêm hôm đó.

Chỉ có bốn người.

Trong đó...

"Đây." – anh chỉ vào một người mặc sắc phục.

Trẻ hơn, nhưng ánh mắt và dáng đi thì không thể lẫn vào đâu.

Park Minjae – đội phó an ninh, trực từ 22:00 ngày 14/12 đến 06:00 ngày 15/12.

"Ngoài ra, ca trực bệnh viện Seul buổi đêm từ ngày 12/12 đến ngày 15/12 chỉ có hai bác sĩ."_ Lyhan chỉ vào bức hình có hai người đàn ông khoác vai nhau.

Bae Inho và Kim Jaehyuk.

Hắn có mặt khi chị cô chết.

Và giờ... hắn là sếp của họ.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 16 - VẾT THƯƠNG CŨ KHÔNG LÀNH


9:45 AM – Trung tâm Giám định pháp y Gangnam

Sara cúi thấp người, chăm chú xem lại bản chụp CT sọ nạn nhân vụ án mới nhất.

Mạch máu vùng cổ bị tổn thương nặng, chứng tỏ nạn nhân đã bị siết cổ bằng một lực rất lớn... không khác gì chị cô – Han Jieun – năm xưa.

Cô lặng lẽ đối chiếu hồ sơ.

Tư thế thi thể khi được phát hiện.

Mức độ vết bầm.

Vết dây siết in sâu hai bên khí quản.

Tất cả quá giống.

"Sao hung thủ lại tái hiện y hệt cách ra tay cũ như vậy?" – cô lẩm bẩm.

Bỗng, một chi tiết khiến Sara khựng lại.

Vết thương nhỏ ở xương hàm trái.

Vết bầm mờ do một vật tròn gây ra.

Cô nhớ không lầm, trong hồ sơ của Han Jieun cũng có vết tương tự.

Cô mở lại tập hồ sơ vụ năm 2013, lấy tấm ảnh giám định pháp y ra so sánh.

Y hệt.

10:22 AM

Phòng điều tra, Cục Cảnh sát Gangnam.

LyHan bước vào, đặt tách cà phê nóng xuống bàn.

"Còn thức nguyên đêm à?

Vụ án cũ sao rồi?"

Sara không đáp, chỉ đẩy hai tấm ảnh về phía LyHan.

"Cùng vị trí.

Cùng hình dạng.

Cùng mức độ tụ máu.

Vết bầm này không phải ngẫu nhiên đâu."

LyHan ngẩng lên, chậm rãi nói:

"Tức là vụ án năm 2013... có thể liên quan đến vụ hiện tại?"

Sara gật đầu.

"Không chỉ là liên quan.

Là nối tiếp."

Không khí phòng họp như đặc quánh lại.

Bên ngoài trời bắt đầu mưa.



4:05 PM – Văn phòng sếp Park Minjae

Sếp Minjae đọc lướt báo cáo Lyhan vừa nộp, ánh mắt đầy suy nghĩ.

Ông từng trực tiếp xử lý hiện trường vụ Han Jieun.

Nhưng vụ án bị khép lại vội vã vì không đủ chứng cứ.

"Tôi sẽ duyệt cho hai người mở lại hồ sơ năm 2013," – Minjae nói. – "Nhưng phải cẩn trọng.

Nếu hung thủ thật sự là người cũ quay lại, thì đây là một kẻ cực kỳ thông minh và biết rõ cách làm việc của cảnh sát."

Minjae nhướng mày, giọng hơi trầm xuống.

Ông nhìn chăm chăm Lyhan. – "Nếu cô đủ chắc chắn, tôi không ngăn.

Nhưng nhớ, lần này phải đưa ra được thứ gì đó thật sự đáng giá."

Ông ký vào giấy duyệt, chậm rãi đẩy về phía Lyhan.

Lyhan đứng thẳng người, giọng cô nhẹ nhưng cương quyết:

"Em không muốn một người nào nữa bị chết oan vì những sai sót của chúng ta."

Nhưng ngay khi hai người rời khỏi phòng, ánh mắt Minjae trở nên lạnh ngắt.

Ông nhấc điện thoại lên, gọi một cuộc.

"Chúng ta có vấn đề.

Con bé bắt đầu khui lại vụ án cũ."



9:18 PM – Căn hộ Sara

Sara ngồi một mình bên bàn, mở cuốn sổ ghi chép của chị – di vật duy nhất còn giữ được sau khi Jieun qua đời.

Bên trong là nét chữ nắn nót:

"Nếu có một ngày em vào ngành, hãy thay chị giúp những người im lặng được lên tiếng.

Không phải ai chết cũng được lắng nghe đâu, Chị biết rõ điều đó."

Cô siết chặt cuốn sổ, mắt ngân ngấn.

Điện thoại rung.

Tin nhắn từ LyHan:

"Mai 8AM, gặp ở hiện trường vụ mới.

Cùng nhau mở cánh cửa quá khứ này, được không?"

Sara nhìn dòng tin.

Một thoáng ngập ngừng.

Rồi cô gõ lại:

"Được.

Đừng để em lùi bước nhé."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 17 - TIẾNG GÕ TỪ QUÁ KHỨ


9:07 AM – Phòng lưu trữ hồ sơ pháp y, Sở cảnh sát Gangnam

Sara đứng giữa dãy hồ sơ cũ, ánh sáng mờ đục rọi qua cửa sổ bụi mờ.

Tay cô lần giở từng tập tài liệu, rồi dừng lại ở một hồ sơ có dấu niêm phong nứt nẻ.

Bìa ghi: Han Jieun – 2013 – Không hoàn tất báo cáo pháp y.

Sara lật từng trang.

Một dòng chữ đỏ nổi bật: "Không được phép truy cập trái thẩm quyền."

Ngay khi cô định đóng lại, cánh cửa bật mở.

LyHan bước vào, mang theo ly cà phê nóng.

Cô đưa nó cho Sara rồi cúi nhìn hồ sơ.

"Vụ này... từng bị hủy điều tra vì thiếu bằng chứng, đúng không?"

LyHan hỏi khẽ.

Sara gật.

"Nhưng nếu chị tôi từng thực tập ở một nhóm nghiên cứu đặc biệt... thì có thể đó không phải là 'mất tích bình thường'."



3:12 PM – Bệnh viện phía tây Seoul

Sara và LyHan đến gặp Giáo sư Kim Jaehyuk, hiện là trưởng khoa nội trú – cũng là người trực tiếp phụ trách nhóm thử nghiệm chị Sara từng tham gia.

Khi nghe tên Han Jieun, ông Kim thoáng giật mình.

"Cô ấy là một thực tập sinh xuất sắc," ông đáp, cố giữ bình thản.

"Đáng tiếc là sau một đợt thử nghiệm, cô ấy... nghỉ ngang."

"Thử nghiệm gì?"

Sara hỏi.

"Sao trong hồ sơ không có?"

Giọng ông Kim thấp đi.

"Đó là một chương trình riêng, phối hợp với... một vài đơn vị đặc biệt."

"Ông hợp tác với ai?"

LyHan xen vào.

Ánh mắt ông Kim hơi dao động.

"Đó là chuyện đã qua.

Và tôi nghĩ... hai cô không nên khơi lại."



6:44 PM – Một quán bar ở Jongno-gu

Một người đàn ông mặc vest bước vào.

Dưới ánh đèn vàng mờ, hắn gọi một cuộc điện thoại.

"...Có người đang tìm lại vụ Han Jieun.

Một cô em gái và một nữ cảnh sát."

Giọng bên kia trầm khàn: "Là Sara sao?

Con bé vẫn chưa từ bỏ à..."

"Còn nữa," hắn tiếp, "Kim Jaehyuk đang lo.

Hắn nghĩ mình bị phát hiện."

"Giữ chặt hắn..."

Giọng kia dứt khoát.

"Không để thêm ai biết về sự tồn tại của vụ án năm đó."



8:18 PM – Nhà của Sara

Sara ngồi trước laptop, mở lại một ảnh cũ: chị gái – Han Jieun – chụp cùng nhóm thực tập sinh năm 2013.

Phóng to ảnh, một người đàn ông trung niên hiện ra bên cạnh – Kim Jaekyuk, khi đó vẫn là phó khoa.

Cạnh ông còn có một người mặc thường phục, tay bắt vai, nét mặt thân thiết – Park Minjae, lúc đó còn là trung úy cảnh sát, không rõ vì sao xuất hiện ở bệnh viện.

Bên cạnh còn có một người, áo thêu tên BAE JINHO.

Sara cau mày.

"Vì sao một cảnh sát lại xuất hiện trong ảnh của nhóm nghiên cứu?"



10:03 PM – Phòng họp điều tra

Sara đứng trước bảng ghim ảnh.

Cô dán lên:

• Han Jieun – nạn nhân.

• Kim Jaehyuk – trưởng khoa, từng là người phụ trách nghiên cứu.

• Park Minjae – trưởng phòng hình sự hiện tại, từng là bạn học của ông Kim.

• Bae Inho – chưa biết.

"Giả thuyết mới là: vụ Han Jieun không phải vụ bắt cóc đơn thuần.

Mà là hệ quả của một thử nghiệm y học phi pháp.

Sara nghi ngờ chị mình đã biết bí mật đó... và trở thành vật hy sinh."

Mọi người im lặng.

LyHan lặng lẽ đặt tay lên vai Sara.

"Chúng ta sẽ đưa tất cả ra ánh sáng."



Cùng lúc đó – Một căn hộ cũ

Một người phụ nữ lớn tuổi mở ngăn kéo tủ.

Bên trong là tấm ảnh nhóm thực tập năm 2013 và một cuốn sổ nhỏ, ghi đầy chữ run rẩy:

"Jieun đã nói: nếu họ biết em định báo cảnh sát, em sẽ không sống đến tuần sau."

Bà siết chặt cuốn sổ, nước mắt rơi xuống:

"Đã đến lúc... em được công khai sự thật rồi."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 18: NGƯỜI SỐNG THAY CHO NGƯỜI CHẾT


09:47 AM

CỤC CẢNH SÁT GANGNAM

Sara lặng người khi nhìn vào bảng sơ đồ vụ án.

Các mũi tên đỏ đan chéo giữa các bức ảnh: nạn nhân mới nhất, bệnh viện nơi chị cô từng thực tập, trưởng khoa, và... cô nhân chứng vừa mới được tìm thấy trong hồ sơ lưu trữ.

"Người này..." – LyHan lên tiếng, tay đặt lên bức ảnh của một người phụ nữ trung niên, đôi mắt đượm nét sợ hãi cố giấu – "Tên là Seo Jisoo, từng là thực tập sinh y khoa năm 2013, cùng lứa với chị gái em."

Sara gật nhẹ, ánh mắt chùng xuống.

Jisoo – cái tên như giật mạnh một đoạn ký ức đau đớn trong cô.

Jisoo không có mặt trong danh sách nhân chứng năm đó.

Vì sao?

"Cô ấy là người cuối cùng rời khỏi phòng thí nghiệm trước khi chị Han Jieun bị sát hại," LyHan nói, giọng trầm thấp.

"Và cũng là người mà bố tôi đã cứu."

Sara ngẩng phắt lên.

"Ý chị là..."

LyHan lùi một bước, tay nắm lại.

"Ngày 15/12/2013, bố tôi nhận được tin báo có vụ đột nhập tại khu nghiên cứu y sinh tầng làm thí nghiệm của bệnh viện.

Khi ông tới nơi, phát hiện một người phụ nữ bị nhốt bên trong, ông phá cửa cứu cô ta ra..."

Sara thở gấp.

"...nhưng lúc quay lại kiểm tra lần cuối thì bị đâm lén từ phía sau.

Hung thủ không để ông sống."



04:23 PM, NHÀ CỦA PHÁO VÀ MỸ CHI

Pháo đưa tay nhấn phím enter, hiện lên bảng dữ liệu bệnh nhân bị tiêm thuốc thử nghiệm trái phép từ 2012–2013.

"Có danh sách 7 người được chọn làm mẫu thử... trong đó có cả chị gái của, Sara."

Cả phòng im lặng.

Mỹ Chi – học bá trầm lặng – đẩy kính, chỉ vào dòng chữ cuối cùng: Han Jieun – phản ứng bất thường, nghi không phù hợp, bị loại bỏ khỏi nhóm thử nghiệm ngày 14/12/2013.

Pháo và Chi_ Hai hacker từng có tiền án, giờ được "thuê" hợp pháp làm kỹ thuật viên điều tra mạng cho cảnh sát

Cam bật đứng dậy, "Có nghĩa là... ngày hôm sau người ta đã ra tay với chị cô ấy?"

Saabirose bặm môi, nhìn sang MaiQuinn đang ôm laptop.

"Bệnh viện đó... người chịu trách nhiệm nghiên cứu là ai?"

"Kim Jaehyuk." – MaiQuinn đáp, đôi mắt sắc lạnh. – "Trưởng khoa nghiên cứu, bạn đại học với...

Park Minjae."



08:17 PM, NHÀ SARA

Sara lần đầu bật khóc trước mặt LyHan.

"Bố chị... mất khi cứu cô ấy.

Còn chị em... chết vì không ai cứu kịp."

LyHan ngồi im bên cạnh, khẽ đưa tay chạm lên vai cô.

Không nói gì.

Ngoài kia, đèn đường Seoul hắt lên bóng hai người trên vách tường – sát cánh, như chính vụ án đang dần kéo họ lại gần nhau, đau đớn mà thật hơn bao giờ hết.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 19: CÁNH CỬA KÝ ỨC KHÔNG ĐÓNG LẠI


10:45AM – Bệnh viện T.H, phía Tây Seoul

– "Có chắc là ở đây không?" – Saabirose cau mày, liếc nhìn bảng sơ đồ tầng dán bên tường hành lang.

Mùi thuốc sát trùng lẫn mùi cà phê loãng trong quầy trực lửng lơ trong không khí.

– "Chi xác nhận rồi.

Chị gái Sara từng thực tập khoa Nội trú ở tầng 4." – Maiquinn đáp, tay cầm sổ tay nhỏ, ghi chép liên tục.

Lamoon và Muộii đứng phía sau, ánh mắt căng lên khi một bác sĩ vừa đi ngang lướt qua.

Miu Lê lặng lẽ bước chậm lại, dừng chân trước bảng tên trên tường: "Trưởng khoa: TS.

Kim Jaehyuk" – chính là người từng là bạn thân thời đại học với Park Minjae.

– "Ông Kim đang bận họp rồi.

Trong lúc đợi, mình tranh thủ tìm y tá từng làm việc ở đây từ năm 2013." – Orange nói, mắt lia nhanh qua từng cái tên trong danh sách trực ngày hôm nay.

– "Thử hỏi chỗ phòng nghỉ y tá đi.

Biết đâu có ai nhớ." – Lamoon đề xuất.

Cả nhóm tách ra.

Không ai nói gì thêm, nhưng sự căng thẳng lặng lẽ len vào từng bước chân.

Họ đều hiểu, mỗi người trong bệnh viện này – mỗi y tá, bác sĩ hay hộ lý – đều có thể là mảnh ghép cuối cùng cho bức tranh mà Sara mang theo suốt hơn mười năm qua.



11:15AM – Ga tàu điện ngầm Sinchon

Sara đứng sát vách tường, tránh dòng người đông đúc.

Cô kéo khóa áo khoác cao hơn, ngón tay vô thức lần lên cổ, chạm vào sợi dây chuyền cũ kỹ với mặt đá nhỏ màu xám tro.

LyHan đang nói chuyện điện thoại với một người đàn ông lớn tuổi.

Giọng cô trầm và dứt khoát:

– "Chú xác nhận lại giúp cháu.

Cô ấy tên Seo Jisoo.

Cựu y tá phòng thí nghiệm tại bệnh viện T.H, rời ngành năm 2014."

Một thoáng im lặng.

Sau đó, LyHan gật đầu, tắt máy, rồi quay lại nhìn Sara.

– "Bà ấy ở Mokdong.

Trước từng vào viện tâm thần điều trị rối loạn hoảng loạn sau vụ năm đó."

Sara khẽ rùng mình.

Cái tên Seo Jisoo như khơi lại tất cả: mùi clorofom, tiếng chị gái khóc trong đêm, và một nỗi ám ảnh không bao giờ rời khỏi đáy mắt cô suốt hơn mười năm qua.

– "Cô ấy là người bố cậu cố cứu...

đúng không?" – Sara hỏi.

– "Ừ." – LyHan khẽ nói.

Đôi mắt vốn luôn sắc lạnh giờ trở nên u uất. – "Ông ấy chết trong một đêm mưa.

Khi ấy chỉ còn lại một người cần được cứu – là Seo Jisoo."



11:45AM – Một căn hộ cũ tại Mokdong

Họ đứng trước cửa căn hộ số 404.

Sara giơ tay định gõ, nhưng rồi ngập ngừng.

LyHan đặt tay lên vai cô, gật nhẹ.

Cánh cửa mở ra.

Người phụ nữ gầy gò, tóc xám, ánh mắt đờ đẫn hiện ra – Seo Jisoo.

Sara chợt khựng lại khi nhìn thấy vết sẹo trên thái dương bà – một dấu tích rõ ràng của điện giật trong điều trị tâm thần nặng.

– "Tôi biết... có ngày các cô sẽ đến." – Jisoo lên tiếng, giọng khản đặc nhưng đầy tỉnh táo. – "Tôi từng hèn nhát.

Nhưng có lẽ...

đã đến lúc tôi nói ra."

Sara và LyHan liếc nhau.

Cánh cửa căn hộ khép lại sau lưng họ – và cũng là lúc cánh cửa của một ký ức bị phong tỏa bắt đầu mở ra.
 
Back
Top Bottom