Ngôn Tình Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 281


Chương 281: Trương Đức Phú, đủ rồi

Vũ Linh Đan nhún vai, hờ hững nói: “Tôi còn chưa nghĩ ra. Để đó tính sau.”

Trương Đức Phú cười, ánh mắt hiện lên chút cảm xúc khó hiểu. Đến dưới tòa nhà chung cư, Trương Đức Phú đỗ xe lại, dường như lưu luyến Vũ Linh Đan nên nhân tiện nói: “Gần đây có nhà hàng ngon lắm, hay là tôi chờ em thay đồ rồi chúng ta ăn thử?”

Vũ Linh Đan xem đồng hồ, khó xử nói: “Hay là thôi đi.”

Trương Đức Phú không vui, Vũ Linh Đan chỉ cười xin lỗi chứ không muốn nhiều lời. Cô đang muốn mở cửa xe thì lại phát hiện cửa xe đã bị Trương Đức Phú khóa trái từ khi nào. Vũ Linh Đan còn đang muốn hỏi thì Trương Đức Phú bỗng nhào tới, ôm mặt cô hôn. Vũ Linh Đan giãy dụa tránh thoát, cuối cùng giơ tay tát Trương Đức Phú.

Vũ Linh Đan xấu hổ nhìn Trương Đức Phú, trầm giọng nói: “Xin lỗi, tôi muốn xuống xe.”

“Linh Đan.” Trương Đức Phú bỗng kêu một tiếng, rũ mi mắt trông có phần lạnh lẽo âm trầm. Cậu ta trầm giọng hỏi: “Tới tận bây giờ mà em vẫn không muốn chấp nhận tôi à?”

Vũ Linh Đan sửng sốt. Chẳng phải cô đã nói rõ ràng rồi sao? Cô cần tiếp thụ lòng tốt của cậu ta khi nào?

“Xin lỗi Trương Đức Phú, tôi nghĩ cậu đã hiểu nhầm ý tôi rồi. Tôi không có cảm giác với cậu, chúng ta cũng không có khả năng ở bên nhau, chúng ta… nên làm bạn thì tốt hơn.” Vũ Linh Đan lặp lại.

“Tại sao chứ?” Trương Đức Phú bỗng nóng nảy, ra sức đập vô lăng. Bên ngoài gió mạnh gào thét, mưa rơi bùm bùm lên mặt kính, Trương Đức Phú gần như mất hết lý trí, điên cuồng nổi giận.

Vũ Linh Đan im lặng ngồi bên cạnh. Tình hình này thì không nên k*ch th*ch Trương Đức Phú, cô bèn nói: “Trương Đức Phú, chúng ta đều cần bình tĩnh một chút.”

“Tôi không cần, tôi vẫn rất bình tĩnh. Linh Đan, em tin tôi đi, tôi thật lòng với em đấy, từ nay về sau, sẽ không còn ai can ngăn chúng ta nữa đâu.” Trương Đức Phú lại giữ chặt vai Vũ Linh Đan, ánh mắt gần như điên cuồng. Anh ta ôm chầm cô vào lòng, không nhịn được run rẩy nói: “Linh Đan, chúng ta yêu nhau đi, tôi hứa sẽ tốt với em, sẽ không cho bất cứ kẻ nào bắt nạt em.”

“Trương Đức Phú, đủ rồi!” Vũ Linh Đan ra sức giãy dụa, lại bị Trương Đức Phú ôm chặt hơn. Cảm giác mất khống chế này khiến Vũ Linh Đan càng bối rối, bắt đầu dùng sức.

“Linh Đan, em đừng kích động, tôi chỉ muốn đối xử tốt với em thôi mà, chẳng lẽ thế mà cũng là sai hay sao?” Trương Đức Phú không ngừng thì thào bên tai cô: “Trương Thiên Thành đã làm gì cho em? Ít ra lần này tôi đã giúp em, đúng không?”

“Tại sao trong lòng em chỉ có Trương Thiên Thành, chẳng lẽ em không thấy tôi tốt với em sao?”

Trương Đức Phú càng nói càng kích động, gần như muốn hòa làm một với Vũ Linh Đan. Đúng lúc này có người gõ cửa sổ, tiếng mưa rơi rất lớn khiến người ta không thấy rõ người bên ngoài là ai. Vũ Linh Đan thấp thoáng cảm thấy đó là Trần Tuyết Nhung, bèn nói với Trương Đức Phú: “Trương Đức Phú, anh bình tĩnh đi, mẹ tôi xuống kìa.”

Nghe nói là Trần Tuyết Nhung, Trương Đức Phú mới bớt nổi điên, thoáng thả lỏng Vũ Linh Đan. Cô lập tức đẩy cậu ta ra, sau đó sửa soạn lại quần áo, lạnh lùng nói: “Mở cửa ra.”

“Linh Đan, tôi…”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 282


Chương 282: Vậy là tốt rồi

Lúc này, Trương Đức Phú mới như vừa hoàn hồn, vẻ mặt buồn bực chân tay luống cuống.

“Mở cửa ra.” Vũ Linh Đan lặp lại.

Cuối cùng Trương Đức Phú mở cửa xe, thấy Vũ Linh Đan nhanh chóng xuống xe, Trương Đức Phú vội kêu to một tiếng, vẻ mặt chần chờ. Nhưng Vũ Linh Đan lại không quay đầu lại, cứ thế rời đi.

Trương Đức Phú mờ mịt nhìn chằm chằm bóng lưng cô dần mơ hồ trong màn mưa, cuối cùng tự tát mình một phát. Cậu ta nhìn bàn tay, mình bị sao vậy? Đã bảo là phải làm từ từ theo kế hoạch, sao lại không khống chế được cảm xúc của mình?

“Trương Đức Phú, nếu mày còn làm thế nữa thì đừng nói là Vũ Linh Đan, ngay cả chính mày cũng sẽ khinh thường bản thân.” Trương Đức Phú lạnh lùng cảnh cáo bản thân.

Mãi đến khi vào thang máy, Vũ Linh Đan vẫn lạnh đến mức run lên. Trần Tuyết Nhung lấy ô ra, lo lắng hỏi: “Con sao vậy? Lúc nãy mẹ thấy người trong xe hình như là con nên mới gõ cửa sổ.”

“Đó là Trương Đức Phú.” Vũ Linh Đan không muốn giấu diếm, bỗng cảm thấy sống mũi cay xè, muốn khóc.

Trần Tuyết Nhung gật đầu, không nói gì nữa. Vũ Linh Đan hít sâu một hơi, quay sang nơi khác, vừa về nhà đã đi lắm. Hai mẹ con vẫn không nói một lời.

Lúc ra ngoài, Vũ Linh Đan mới thấy không ít thức ăn đặt trên bàn, thậm chí trên sofa còn có một bộ lễ phục mới tinh. Cô kinh ngạc nói: “Đây là…”

Trần Tuyết Nhung ngượng ngùng cười: “Mẹ cũng thấy mấy bộ lễ phục trong tủ của con rồi, đều từng mặc thì đừng mặc lại nữa. Thử cái mẹ mới mua cho con đi.”

Ánh mắt Vũ Linh Đan hơi ướt, mượn cớ ăn cơm từ chối thiện ý của Trần Tuyết Nhung. Mặc dù hơi thất vọng, song Trần Tuyết Nhung vẫn tôn trọng ý kiến của Vũ Linh Đan, gật đầu rồi bắt đầu xới cơm. Bầu không khí trong phòng hơi yên ắng, thậm chí không giống như những lần trước.

Sau bữa cơm, Trần Tuyết Nhung không nhịn được nói: “Linh Đan, chiều nay con đi gặp ai vậy? Trương Đức Phú hả?”

Vũ Linh Đan sửng sốt. Trần Tuyết Nhung vội nói: “Mẹ chỉ lo cho con thôi chứ không có ý khác đâu. Mẹ cứ cảm thấy cậu Trương Đức Phú này là lạ, rất nguy hiểm.”

“Mẹ yên tâm, con đều biết. Chiều nay không phải con đi gặp cậu ta, con chỉ coi cậu ta là bạn thôi.” Vũ Linh Đan bình tĩnh nói.

Trần Tuyết Nhung cười, thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tốt rồi.”

“Đúng rồi, chiều nay…”

“Mẹ, rốt cuộc mẹ có việc gì thì cứ nói thẳng đi.” Thấy Trần Tuyết Nhung lại nói quanh co, Vũ Linh Đan dứt khoát đặt đũa xuống, bình tĩnh nhìn bà. Bà lập tức ngừng cười, cúi đầu chần chờ. Vũ Linh Đan kiên nhẫn chờ, thật lâu sau mới nghe Trần Tuyết Nhung nói: “Hôm nay bố con đi tìm mẹ.”

“Gì vậy?” Vũ Linh Đan đặt bát lên bàn thật mạnh, sau đó nặng nề nhìn Trần Tuyết Nhung: “Ông ta nói gì, hay là đe dọa mẹ cái gì?”

“Không có đâu Linh Đan, con đừng khẩn trương.” Trần Tuyết Nhung có chút bối rối, cố nén uất ức cắn môi, không muốn nhiều lời.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 283


Chương 283: Mẹ đừng nói nữa! Mẹ quá lương thiện

Thấy vậy, Vũ Linh Đan lại nổi giận. Nếu Trần Tuyết Nhung không nói thì cô sẽ gọi điện thoại hỏi ông bố đáng kính của cô! Từ lúc trước kết hôn lại tới ly hôn, ông bố này chưa bao giờ cho cô, thậm chí là Trần Tuyết Nhung vẻ mặt hòa nhã. Bây giờ đã ly hôn, ông ta có tư cách gì tiếp tục đe dọa người khác?

“Linh Đan, con đừng như thế, bố con không có ý khác đâu.” Trần Tuyết Nhung vội kéo Vũ Linh Đan, giật lấy điện thoại của cô, nước mắt ầng ậng trông rất yếu đuối mềm mại, khiến Vũ Linh Đan vừa tức vừa đau lòng.

“Đến bây giờ mà mẹ còn nói đỡ cho ông ta à? Mẹ đã quên ban đầu ông ta với Nguyễn Kim Thanh đã đuổi mẹ ra khỏi nhà như thế nào rồi sao? Mấy năm nay, ông ta đối xử với con như thế nào? Chẳng lẽ mẹ vẫn còn chút tình ý với ông ta? Thế thì mẹ để chú Bùi ở đâu?” Cuối cùng Vũ Linh Đan không thể kìm nén nổi cảm xúc, hét vào mặt bà.

Quyết định của Trần Tuyết Nhung khiến những đau khổ mà trước kia cô phải gánh chịu đều trở thành trò cười đáng buồn. Vũ Linh Đan tức giận ngồi trên mặt đất khóc òa lên. Trần Tuyết Nhung cũng rơi nước mắt lã chã. Trần Tuyết Nhung muốn kéo Vũ Linh Đan, lại bị cô đẩy ra, tiếp tục khóc to.

“Linh Đan, đều là lỗi của mẹ.”

“Mẹ đừng nói nữa! Mẹ quá lương thiện, nhưng mẹ có biết mẹ lương thiện với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình hay không? Tại sao bao nhiêu năm qua, mẹ vẫn không rõ đạo lý này?” Vũ Linh Đan không cam lòng, tất cả đều là bênh vực cho Trần Tuyết Nhung.

“Mẹ không…” Trần Tuyết Nhung muốn phản bác, nhưng nhất thời không biết nên nói gì. Bà biết con gái lo cho mình, bà càng biết rõ bao nhiêu năm qua mình đã sống như thế nào, đêm về lại nhớ đến ác mộng bao nhiêu lần. Nhưng chỉ một mình bà thừa nhận những chuyện này là đủ.

“Hôm nay… Vũ Phong Toàn đưa yêu cầu với mẹ, nhưng bị mẹ từ chối.” Trần Tuyết Nhung đẫm lệ nhìn con gái. Bà mong rằng như thế sẽ khiến Vũ Linh Đan bớt thất vọng về mình hơn, cũng có thể vui vẻ hơn một chút.

Quả nhiên, nghe vậy, Vũ Linh Đan ngẩng đầu lên, khó tin nhìn Trần Tuyết Nhung. Trần Tuyết Nhung nở nụ cười, lau nước mắt cho cô, nói: “Mặc dù mẹ không biết con đã làm gì mới khiến Vũ Phong Toàn tức giận, ông ta kêu mẹ cảnh cáo con đừng làm xằng làm bậy, đừng khiêu khích danh dự của nhà họ Vũ…”

“Mẹ đồng ý hả?” Trong lòng tràn đầy phức tạp, nhất thời không rõ cảm xúc của mình là gì.

Trần Tuyết Nhung lắc đầu, cười hiền lành nói: “Đương nhiên không có.” Bà cười xoa mặt con gái, dịu dàng nói: “Con gái mẹ đã trưởng thành, đương nhiên biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm. Nếu con đã quyết định muốn làm thì mẹ sẽ ủng hộ con.”

Vũ Linh Đan hé miệng.

“Cho nên bất kể đã xảy ra chuyện gì, con cứ làm những gì con muốn đi, đừng băn khoăn gì cả. Cho dù là bố mẹ con thì con cũng đừng băn khoăn.”

Vũ Linh Đan không nhịn được nhào vào lòng Trần Tuyết Nhung, lớn tiếng khóc òa lên. Lần này cô không kìm nén nữa, muốn khóc lớn một lần để giải tỏa hết những tủi nhục và đau khổ bao nhiêu năm qua.

Trần Tuyết Nhung cũng rơi lệ. Giờ khắc này, dường như rào cản giữa hai mẹ đã biến mất.

Bà không biết đã bao lâu rồi mình chưa từng ôm Vũ Linh Đan như thế này. Trong trí nhớ của bà là trước kia, sau khi tan học, khi người nhà họ Vũ còn chưa đến đón con gái, hai mẹ con mới được gặp nhau trong thời gian ngắn ngủi. Nhưng khi con gái ngày một trưởng thành, những hành động thân mật như thế này lại càng giảm bớt.

Bà biết Vũ Linh Đan là con gái mình, Vũ Linh Đan cũng biết bà là mẹ cô, nhưng giữa hai mẹ con vẫn có rào cản vô hình, không thể vượt qua cũng không thể đánh vỡ.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 284


Chương 284: Có thể nói cho mẹ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?

Cho tới nay, Trần Tuyết Nhung vẫn cảm thấy Vũ Linh Đan hận mình. Đến lúc này, cô cũng nên hận mình. Nhưng sự căm hận đã không còn rõ ràng như trước. Đôi môi Trần Tuyết Nhung run rẩy, lẩm bẩm: “Được rồi, được rồi, sau này mẹ vẫn sẽ ở bên con.”

Vũ Linh Đan dụi đầu vào lòng bà, nước mắt như vỡ đê. Lý trí cảm thấy mình làm thế có phải là quá buồn cười hay không, mình đã là người lớn rồi mà còn nhào vào lòng mẹ khóc, nhưng cảm giác này quá tốt, thế nên mình vẫn lưu luyến, không nỡ từ bỏ.

Thật lâu sau, mãi đến khi nước mắt ngừng rơi, lý trí cũng chậm rãi khôi phục, Vũ Linh Đan mới thẹn thùng rời khỏi lòng Trần Tuyết Nhung, không dám nhìn vào mắt bà.

“Thực ra cũng không có gì. Ông ta càng tức giận thì càng chứng minh ông ta không quan tâm tới đứa con gái này.” Vũ Linh Đan bình tĩnh nói.

“Có thể nói cho mẹ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Bố con cũng không muốn nói với mẹ.” Trần Tuyết Nhung cẩn thận hỏi. Nếu con gái không muốn thì bà sẽ không ép.

Vũ Linh Đan khinh thường hừ một tiếng, giọng nói tràn đầy châm chọc: “Đương nhiên ông ta không dám nói cho mẹ. Xem ra ông ta vẫn còn muốn sĩ diện.”

Trần Tuyết Nhung thoáng hoảng hốt, nhưng không nói gì. Bà không biết mấy năm nay, rốt cuộc con gái đã trải qua những gì thì mới nhắc đến bố mình lạnh lùng như thế. Mà bà lại bất lực, thậm chí còn cảm thấy mình mới là đầu sổ gây tội.

Vũ Linh Đan nhìn Trần Tuyết Nhung, vẻ mặt phức tạp của bà đủ để Vũ Linh Đan đoán được diễn biến tâm lý phức tạp của Trần Tuyết Nhung. Chắc mấy năm nay, bà đã sống rất mệt mỏi, luôn quan tâm ánh mắt của người khác, quan tâm suy nghĩ của người khác.

Càng lớn lên, Vũ Linh Đan càng hiểu được sự bất đắc dĩ của Trần Tuyết Nhung trước kia, biết bà đã phải gánh vác những gì, thế nên nhiều năm qua, bà và Bùi Văn Cường vẫn chưa có một đứa con.

“Thật ra cũng không có gì, chẳng qua chỉ là Nguyễn Kim Thanh và Vũ Hải Yến thuê người bôi nhọ danh dự của con, bị con tìm thấy bằng chứng, Vũ Phong Toàn liền đe dọa con, kêu con nhịn vì danh tiếng của nhà họ Vũ.”

Vốn tưởng rằng mình có thể bình tĩnh nói ra, nhưng đến cuối cùng, Vũ Linh Đan vẫn nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt oán hận.

Trần Tuyết Nhung không thể chỉ trích, chỉ thấy đau lòng. Bà nhẹ nhàng ôm Vũ Linh Đan vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Đi làm đi. Bất kể chuyện bị xé to đến mấy thì mẹ vẫn sẽ ở bên cạnh con.”

“Thật hả?” Hạnh phúc đến quá đột nhiên, Vũ Linh Đan vẫn không thể tin được.

“Đương nhiên.” Trần Tuyết Nhung nở nụ cười: “Bây giờ Linh Đan đã trưởng thành, không ai có thể xúc phạm con, cho nên con cứ làm đi, cho dù bố con thiên vị thì trước mặt sự thật, cũng chẳng đáng quan tâm.” Trần Tuyết Nhung kiên định nói.

Vũ Linh Đan gật đầu thật mạnh, đến bây giờ mới thực sự yên lòng. Thì ra cảm giác có người ủng hộ mình thật tuyệt, điều này khiến cô nghĩ đến một người khác, Trương Thiên Thành.

Đến bây giờ, Trương Thiên Thành vẫn không trả lời điện thoại cho mình, chắc là vẫn còn giận. Cô bỗng phát hiện có lẽ sau lưng mình không chỉ có m*nh tr*n Tuyết Nhung ủng hộ mình.

“Tốt quá.” Vũ Linh Đan không nhịn được lẩm bẩm.

“Con nói gì vậy?” Trần Tuyết Nhung không nghe rõ.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 285


Chương 285: Thật sự nổi giận à?

Vũ Linh Đan ngượng ngùng rời khỏi lòng Trần Tuyết Nhung, tiếp tục ăn cơm, thuận miệng nói: “Mẹ, sao mẹ không nghĩ đến chuyện sinh một đứa con với chú Bùi.”

Trần Tuyết Nhung khựng lại, vẻ mặt hơi xấu hổ. Vũ Linh Đan lại rất bình tĩnh nói: “Đây cũng không phải là chuyện xấu hổ. Con nghĩ nếu mẹ có thể sinh một đứa con cho chú thì chắc chắn chú ấy sẽ vui lắm. Dù sao chú ấy rất yêu mẹ mà.”

Chuyện này không phải là đồn đãi, cũng không phải phỏng đoán bậy bạ của Vũ Linh Đan. Lúc trước, Bùi Văn Cường điên cuồng theo đuổi Trần Tuyết Nhung khiến không ít truyền thông đưa tin ầm ầm. Mặc dù bà Bùi lấy cái chết để đe dọa, nhưng vẫn không thể ngăn cản quyết tâm cưới Trần Tuyết Nhung của Bùi Văn Cường. Cuối cùng, Bùi Văn Cường đưa ra yêu cầu cắt đứt quan hệ với gia tộc mới cưới được Trần Tuyết Nhung, sau này ván đã đóng thuyền, bà cụ thấy không cản được nữa nên đành phải chấp nhận. Có lẽ chính vì chuyện này mà bà cụ vẫn canh cánh trong lòng, cho nên mới đối xử khắc nghiệt với Trần Tuyết Nhung.

“Con đừng nói nữa.” Trần Tuyết Nhung bỗng nổi giận.

Vũ Linh Đan sửng sốt, nhận thấy mình vừa nói sai rồi. Trần Tuyết Nhung im lặng ăn cơm, không hó hé về chuyện sinh con. Vũ Linh Đan cũng biết điều. Ăn cơm xong, hai mẹ con một người lau bàn, một người rửa chén, làm xong thì ai nấy về phòng.

Ban đêm, Vũ Linh Đan vẫn gọi điện thoại cho Trương Thiên Thành. Cho dù muốn cắt đứt quan hệ thì cũng phải nói cho rõ. Cô còn muốn cảm ơn Trương Thiên Thành về cái USB, đồng thời xin lỗi về vụ Ngô Trường Sinh. Nhưng kết quả là Trương Thiên Thành trực tiếp tắt máy.

“Thật sự nổi giận à?” Vũ Linh Đan thều thào. Cô chưa bao giờ biết lại có người đàn ông nhỏ mọn đến mức này. Mình đã chủ động gọi điện thoại nhiều lần, coi như là hạ cái tôi xuống, sao người đàn ông này lại không biết thuận theo chứ

Cô tức giận suy nghĩ một đêm mà vẫn không có kết quả, ngược lại không ngủ yên giấc, buổi sáng không tình nguyện bị Trần Tuyết Nhung vực dậy, nhắm mắt bắt đầu thử lễ phục mới.

Trần Tuyết Nhung đã thay lễ phục đuôi cá bằng ren, tay áo dài đến khuỷu, dây chuyền kim cương phối hợp với vòng tai cùng bộ trông vô cùng bắt mắt. Bà khom lưng, bắt đầu kéo khóa cho con gái, đồng thời nói: “Mẹ không biết số đo của con nên cố ý mua thêm hai món, không ngờ con lại mặc vừa in.”

“Con dễ mặc đồ mà.” Vũ Linh Đan tùy ý nói. Trước kia Vũ Hải Yến cũng có lễ phục mặc không vừa, chắc vứt đi thì tiếc nên cho Vũ Linh Đan. Cô không kén chọn, bất kể là áo ống hay hai dây, cô đều mặc vừa như in. Vì thế Vũ Hải Yến thường xuyên nổi giận với Nguyễn Kim Thanh, quần áo cứ như là được đặt may riêng cho Vũ Linh Đan vậy. Dần dà, Vũ Hải Yến thà cắt nát quần áo chứ không muốn cho Vũ Linh Đan được nổi bật.

“Vậy thì con cũng phải chuẩn bị thêm mấy bộ lễ phục cho mình chứ. Con gái con đứa, dù sao cũng nên có mấy bộ lễ phục đẹp mắt…” Nói rồi, Trần Tuyết Nhung dừng lại một chút, buồn bã nói: “Nói ra thì đều là lỗi của mẹ, mẹ là mẹ con mà chưa bao giờ quan tâm con. Thế này đi, mẹ sẽ tìm cho con thêm mấy bộ nữa, con chọn thử xem.”

“Không cần đâu mẹ, bộ này là được mà.” Vũ Linh Đan xoay một vòng trước gương. Chiếc váy màu đen đơn giản hào phóng, một chuỗi pha lê đổ từ eo xuống mắt cá chân lắc lư theo động tác của cô.

“Mẹ, chiếc váy này đẹp lắm.” Vũ Linh Đan ca ngợi từ tận đáy lòng.

Trần Tuyết Nhung cố gượng cười: “Con thích là tốt rồi.”

Vũ Linh Đan sờ chất liệu vải, lại nhìn kiểu dáng, không nhịn được nói: “Mẹ, chắc cái này đắt lắm nhỉ.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 286


Chương 286: Đương nhiên mẹ có cái tốt hơn chứ sao

“Không đắt không đắt.” Trần Tuyết Nhung liên tục phủ nhận. Bà muốn cho con gái mình thứ tốt nhất trên đời. Bà suy nghĩ một chút rồi bỗng tháo bông tai kim cương, muốn đeo cho Vũ Linh Đan.

“Thế sao được! Cái này là chú ấy tặng mẹ đúng không?” Vũ Linh Đan vội vàng từ chối.

“Trần Tuyết Nhung lại cười nói: “Nếu đã tặng mẹ thì là đồ của mẹ, mẹ tặng cho con gái mẹ, chắc chắn ông ấy sẽ không có ý kiến gì đâu.”

“Không được, con thể nhận, để con đeo cho mẹ.” Mặc dù Vũ Linh Đan rất hiếm khi mua châu báu, nhưng bình thường cô thường xuyên nghe Nguyễn Kim Thanh và Vũ Hải Yến lải nhải, nhìn chất lượng và kiểu dáng của đôi bông tai kim cương này, Vũ Linh Đan cũng có thể đoán được thứ này không hề rẻ tiền. Cho nên cô không thể nhận!

Trần Tuyết Nhung lại ra vẻ giận dỗi: “Mẹ đã bảo là không sao rồi mà, có phải con ngại nó xấu nên không muốn nhận không?”

“Không phải thế.” Vũ Linh Đan có miệng khó trả lời, cuối cùng nói thẳng: “Nếu mẹ cho con thì mẹ đeo cái gì?”

“Đương nhiên mẹ có cái tốt hơn chứ sao.” Trần Tuyết Nhung nhoẻn miệng cười, nhất thời tràn đầy quyến rũ, khiến Vũ Linh Đan sững sờ.

Sau đó, Trần Tuyết Nhung ôm tay Vũ Linh Đan, nói với cô như thiếu nữ làm nũng: “Nếu hôm nay họ biết mẹ dẫn con gái đến thì chắc chắn sẽ rất hâm mộ mẹ.”

“Cho nên con chính là báu vật quý giá nhất của mẹ, những thứ này sao bằng con?”

Vũ Linh Đan lại ngây người. Lần đầu tiên cô thấy vẻ nhu tình và e lệ của Trần Tuyết Nhung, chẳng trách trước kia bà có thể khiến Bùi Văn Cường điên đảo vì bà, ngay cả Vũ Linh Đan cũng không nhịn được muốn liếc nhìn. Cô nghĩ nếu nụ cười này có thể luôn xuất hiện trên mặt bà thì tốt biết mấy.

Cô nói: “Muốn con nhận cũng được, nhưng mẹ phải đồng ý yêu cầu của con.”

“Con nói đi.” Trần Tuyết Nhung cười nói.

“Về sau bất kể xảy ra chuyện gì, mẹ cũng phải cười nhiều hơn.” Vũ Linh Đan nói.

Trần Tuyết Nhung sửng sốt, sau đó hờn dỗi nhìn cô, khẽ nói: “Con bé này, nói gì kỳ vậy.”

“Sao vậy? Chẳng lẽ chú Bùi chưa bao giờ nói thế với mẹ à?” Vũ Linh Đan lập tức phát hiện điểm đáng ngờ, tiếp tục trêu ghẹo.

Quả nhiên sắc mặt Trần Tuyết Nhung càng đỏ hơn, trông quyến rũ tươi sáng như thiếu nữ. Bà không nhịn được nhớ lại: “Chú Bùi cũng từng nói như thế, nhưng mẹ chỉ nghĩ là nói giỡn thôi.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 287


Chương 287: Chắc cái này đắt lắm nhỉ?

Vũ Linh Đan thở dài lắc đầu. Xem ra bà vẫn chưa biết lực sát thương khuôn mặt tươi cười của mình. Suy cho cùng thì không ai muốn đối mặt với một khuôn mặt luôn sầu khổ, thế nên Vũ Linh Đan không nhịn được nhắc lại: “Cho nên mẹ nên cười nhiều hơn, vậy mới có thể khiến chú Bùi si mê mẹ.”

“Con bé hư này, bắt đầu đùa giỡn mẹ đấy à!” Trần Tuyết Nhung mới nhận ra mình bị con gái lừa, nhất thời vừa hờn dỗi vừa tức giận, giả vờ cố ý muốn đánh Vũ Linh Đan, ngược lại bị Vũ Linh Đan né tránh.

Hai mẹ con đùa giỡn một lúc, Trần Tuyết Nhung cũng tháo vòng cổ xuống, đây là nguyên bộ, kim cương chói mắt khiến trái tim Vũ Linh Đan như nhỏ máu.

“Chắc cái này đắt lắm nhỉ?” Vũ Linh Đan không nhịn được nói.

“Đắt đến mấy thì cũng không đắt bằng con. Con là đứa con gái quý giá nhất của mẹ, cho dù là châu báu đắt nhất trên thế gian cũng không thể sánh bằng con.” Trần Tuyết Nhung oán trách nhìn Vũ Linh Đan, sau đó nói.

Vũ Linh Đan không nhịn được xoa tay. Trần Tuyết Nhung hỏi cô sao vậy, Vũ Linh Đan nói thẳng: “Con hơi nổi da gà.”

“Con bé này!” Trần Tuyết Nhung nhẹ nhàng vỗ lên trán Vũ Linh Đan. Vũ Linh Đan không nhịn được cười he he, sau đó vào buồng vệ sinh rửa mặt.

Thấy Trần Tuyết Nhung còn đang gấp chăn cho mình, dường như cô chỉ từng thấy Nguyễn Kim Thanh làm như vậy cho Vũ Hải Yến, khi đó cô không để ý, chỉ cho rằng Vũ Hải Yến làm cành vàng lá ngọc quen rồi. Bây giờ chuyện tương tự xảy ra với mình, cô lại cảm thấy sống mũi cay xè, trái tim cũng đau nhói. Cô dụi mắt, lại nhanh chóng tắm bằng nước lạnh.

Ban đầu khi nghe Trần Tuyết Nhung nói mình là báu vật duy nhất của bà ấy, Vũ Linh Đan đã không nhịn được muốn khóc. Có lẽ cả đời cô chưa từng cảm nhận được quá nhiều tình yêu nên cô không biết mình nên đáp lại tình yêu của người khác như thế nào. Trong cảnh tượng dịu dàng này, cô chỉ có thể dùng những câu nói bông đùa để giảm bớt sự xấu hổ của mình.

“Vũ Linh Đan, mày thật vô dụng.” Vũ Linh Đan soi gương, không nhịn được tự giễu. Mới có chút yêu thương mà đã khiến mày không nhịn được muốn bỏ trốn.

“Đúng là vô dụng.” Vũ Linh Đan thì thào. Cô không nhịn được hít mũi, cảm xúc càng ngày càng nặng nề. Mãi đến khi giọng nói dịu dàng của Trần Tuyết Nhung vang lên từ bên ngoài, cô mới nhanh chóng dùng nước lạnh vỗ mặt, cười đi ra ngoài.

“Kim cương đẹp ghê.” Vừa đi ra, Vũ Linh Đan bắt đầu cười nói. Cười được một lát, cô không nhịn được mắng mình vô dụng, nếu không nói đùa để dời sự chú ý của mình thì chắc cô sẽ bật khóc.

“Con bé này, nếu thích thì sau này mẹ sẽ mua cho con.” Thấy Vũ Linh Đan cười như đứa trẻ, Trần Tuyết Nhung cảm thấy vô cùng xót xe. Chắc là bao nhiêu năm qua, nhà họ Vũ đều dành hết tình yêu cho Vũ Hải Yến mất rồi. Trước kia bà cũng từng thấy Vũ Hải Yến trong yến tiệc nào đó, có thể nói là khí chất phi phàm, ăn diện xa xỉ, nhưng đến lượt con gái mình, một bộ trang sức kim cương đã khiến cô cười tươi như hoa. Trần Tuyết Nhung không nhịn được nhắc lại: “Sau này mẹ sẽ mua cho con trang sức xinh đẹp khác.”

“Đừng.” Vũ Linh Đan vội từ chối. Cô chỉ thuận miệng nói thế mà thôi. Thực ra cô không quá thích đeo mấy thứ này, chẳng những bảo dưỡng rất phiền toái mà còn dễ gặp kẻ trộm.

“Con bé này.” Thấy Vũ Linh Đan nói chuyện càng ngày càng kỳ lạ, Trần Tuyết Nhung cũng bất đắc dĩ lắc đầu. Vũ Linh Đan cười không tim không phổi, nước mắt suýt nữa chảy ra. Trước khi đi, cô không nhịn được ôm Trần Tuyết Nhung, sau đó không nói một lời xách làn váy chạy ra ngoài cửa.

Trần Tuyết Nhung thoáng sửng sốt, sau đó dường như cũng hiểu được tâm tư của Vũ Linh Đan, trong lòng thoáng ấm áp. Bà là phụ nữ, đương nhiên biết con gái mình chỉ trông vô tư, thực ra rất tinh tế, chẳng qua cô không muốn thể hiện mà thôi.

Bởi vì đã trở mặt với nhà họ Bùi nên hai người đi dự tiệc chỉ có thể để Vũ Linh Đan tự lái xe, Trần Tuyết Nhung cầm quà ngồi ghế sau. Bầu không khí trên xe rất ấm áp, nhưng thực ra Vũ Linh Đan lần đầu tiên đi gặp bạn của Trần Tuyết Nhung, ít nhiều gì cũng có chút xấu hổ. Lúc sắp đến nơi, Vũ Linh Đan không nhịn được hỏi: “Con không trang điểm gì cả, có khi nào không phù hợp không?”

“Không cần đâu, con gái mẹ xinh đẹp nhất mà.” Trần Tuyết Nhung vui mừng nói. Thực ra đây là một lần xã giao không thể coi là xã giao. Với lại Vũ Linh Đan chịu đi cùng mình, bà đã rất vui vẻ.

Nghe Trần Tuyết Nhung nói vậy, Vũ Linh Đan mới thoáng yên lòng.

Biệt thự nhà họ Lê nằm dưới khu phong cảnh non xanh nước biếc nhất vùng ngoại ô. Đang là mùa hè nắng gắt, vừa lái xe đến đó đã nhận thấy nhiệt độ không khí giảm xuống rất nhiều, con người cũng sẽ cảm thấy thoải mái hơn.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 288


Chương 288: Linh Đan, đây là dì Lê

Có lẽ hôm qua trời mưa, đường còn hơi ướt, người ta càng có vẻ cô đơn hơn.

Rẽ vào một góc, một tòa nhà kiểu châu Âu khổng lồ giống như một tòa lâu đài đột nhiên xuất hiện trước mắt, cảm giác như vừa nhìn thấy mặt trăng sau khi nhìn thấy mây và sương mù vậy. Vũ Linh Đan không nhịn được nói: “Người bạn này, con chưa nghe mẹ nhắc đến bao giờ đấy.”

“Là bạn học cấp ba trước đây, chỉ sau khi kết hôn vài năm gần đây, bọn mẹ mới liên lạc. Nhắc đến chuyện này, mối quan hệ của bọn mẹ lúc đó cũng rất tốt.”

Trần Tuyết Nhung chìm vào trong trầm tư, với nụ cười trong sáng trên khuôn mặt.

Vũ Linh Đan bật nhạc lên, chạy chậm xe lại, cô hiếm khi có thời gian để thưởng thức môi trường tự nhiên như vậy.

Tiếng người dần dần tăng lên, dọc đường có nhiều xe hơi sang trọng vượt qua trước mặt.

Sau khi hai mẹ con đến nơi, bà chủ đang chào khách nhìn thấy Trần Tuyết Nhung , liền mặc váy trắng đi tới, mỉm cười đưa tay ra làm cái ôm.

“Trần Tuyết Nhung , đã lâu không gặp, cô vẫn còn trẻ như vậy.”

Bên kia nói.

“Linh Đan, đây là dì Lê.” Trần Tuyết Nhung giới thiệu.

“Chào dì Lê.”

Vũ Linh Đan trả lời khéo léo.

Lê Anh Quỳnh đã để ý đến Vũ Linh Đan từ lâu, lúc này, sau khi nghe Trần Tuyết Nhung giới thiệu, nụ cười trên khuôn mặt thoáng dừng lại, nhưng lại nhanh chóng nhiệt tình, nói: “Linh Đan, chào cháu, cháu xem, dì không chuẩn bị cho cháu rồi. Đợi tan tiệc, chúng ta nhất định phải quây quần bên nhau ”.

Vũ Linh Đan ười nhạt.

Trần Tuyết Nhung đã sớm bắt chuyện, cả hai trò chuyện rất thân mật, nhưng chỉ để lại một mình Vũ Linh Đan .

Không biết Lê Anh Quỳnh đã nói gì trước đó, sắc mặt của Trần Tuyết Nhung đột nhiên trở nên tồi tệ, bà ấy nói thẳng: “Nếu cô không chào đón chúng tôi, chúng tôi có thể rời đi ngay bây giờ.”

“Trần Tuyết Nhung , cô nói gì thế, nhìn xem, tôi chỉ là nói tùy tiện, trong khoảng thời gian này sóng gió lớn như vậy, nếu như xuất đầu lộ diện thêm một lần nữa, chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới danh tiếng của con bé.”

Lê Anh Quỳnh nắm tay Trần Tuyết Nhung , thuyết phục bằng giọng điệu của một người bạn.

Mặc dù vậy, khuôn mặt của Trần Tuyết Nhung cũng không biểu lộ nhiều, bà ấy chỉ nói với giọng điệu rất khó chịu: “Con gái tôi không làm gì sai. Nếu cô không hiểu, tôi cũng không trách, nhưng xin lỗi, quà của tôi đặt ở đây nhé…”

“Cô nhìn cô đi… làm gì mà vội vàng như vậy chứ.”

Thấy Trần Tuyết Nhung đang lo lắng, Lê Anh Quỳnh vội vàng kéo bà ấy lại, nhưng cũng chỉ là vì điều đó mà Lê Anh Quỳnh cũng có chút xấu hổ, nhất là khi thấy Vũ Linh Đan đang nhìn qua đây, bà ta liền cao giọng cười nói: “Cô đấy, cô vẫn tính tình cũ không thay đổi chút nào.”

Trần Tuyết Nhung mặt không chút thay đổi, nhẹ nhàng nói: “Có một số chuyện cả đời không thể thay đổi, nhưng có một số chuyện, thời gian dài rồi, thì thực sự sẽ không còn mùi vị như lúc ban đầu nữa.”

Những lời này có phần nào ý nghĩa sâu xa.

Ngay cả Vũ Linh Đan cũng nghe nói rằng mối quan hệ của Trần Tuyết Nhung với người dì Lê này không hề đơn giản, nhưng Lê Anh Quỳnh giả vờ như không nghe thấy, và tiếp tục cười và nói: “Được rồi, hôm nay là sinh nhật của tôi, nên tôi sẽ không nhắc đến chuyện quá khứ. Mọi người mau vào trong đi. ”

Trần Tuyết Nhung quay lại, nhìn Vũ Linh Đan , nở một nụ cười dịu dàng, sau đó lại nắm lấy tay cô và nói: “Chúng ta cùng vào đi.”

Vũ Linh Đan gật đầu, trong lòng vẫn có chút lo lắng hỏi: “Không phải là muốn tổ chức tiệc riêng bình thường sao? Tại sao lại có nhiều người như vậy.”

“Mẹ cũng thấy lạ, có lẽ là muốn tổ chức to đây mà.”

Trần Tuyết Nhung đang tâm trạng không tốt, bà ấy không muốn truy cứu chuyện này nữa, hôm nay Bùi Văn Cường không có ở đây, bà ấy cũng không cần giao du, nên bà ấy định đưa Vũ Linh Đan đến phòng khách nghỉ ngơi.

Kết quả vừa vào trong, liền có rất nhiều người quay sang nhìn.

Trước khi Trần Tuyết Nhung hiểu chuyện gì đang xảy ra, Vũ Linh Đan đã nhận ra rằng ở phía bị bao vây bởi đám đông, chính là bóng dáng của Vũ Phong Toàn và Nguyễn Kim Thanh.

“Thật là trùng hợp.”

Vũ Linh Đan chế nhạo.

Có vẻ như người bạn này không được tốt cho lắm.

Nếu thực sự là một người bạn cũ muốn nói về quá khứ, tại sao lại mời Nguyễn Kim Thanh và Vũ Phong Toàn cho dù đã mời Trần Tuyết Nhung. Suy nghĩ này thực sự luẩn quẩn.

Trong một lúc, vẻ mặt của Trần Tuyết Nhung cũng có chút không tự chủ được, từ đỏ thành trắng, vừa định quay người rời đi, nhưng lại bị Vũ Linh Đan giữ lại, nhẹ nhàng lắc đầu với bà ấy.

Một tia oán hận xẹt qua mắt Trần Tuyết Nhung , “Mẹ phải tìm cô ta hỏi rõ xem cô ta làm nhục mẹ như thế này là có ý gì.”

Nói rồi, Lê Anh Quỳnh cũng đi đến.

Lê Anh Quỳnh lập tức lộ ra vẻ hối hận và tiếc nuối, thì thào nói: “Cô xem đầu óc của tôi này, những chuyện giao du kia đều là do chồng tôi sắp xếp, nhưng cô là người duy nhất mà tôi muốn gặp, không ngờ lại có kiểu xung đột này.”

Bỗng chốc, Trần Tuyết Nhung không nói nên lời.

Nếu Trần Tuyết Nhung tiếp tục đổ lỗi, thì ngược lại, sẽ càng tỏ ra Trần Tuyết Nhung có điều gì đó trong lòng và bà ấy đang tức giận.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 289


Chương 289: Dì Lê khách sáo quá rồi

Vẫn có rất nhiều người dõi theo, nếu Trần Tuyết Nhung thật sự rời đi, thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch, sau bữa tiệc, Trần Tuyết Nhung nhất định sẽ trở thành trò cười của giới thượng lưu.

Sau khi Trần Tuyết Nhung bình tĩnh lại, bà ấy cũng hiểu ra sự thật này.

Cơn giận này chỉ có thể chịu đựng tạm thời.

Vũ Linh Đan thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn thấy Nguyễn Kim Thanh lẫn trong đám đông đang xem Chương trình, vẻ mặt đắc thắng, nhưng Vũ Phong Toàn đứng bên cạnh, sớm đã không nhìn ra là biểu cảm gì.

Có lẽ, ly hôn lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên cả hai gặp nhau trong một bữa tiệc.

“Dì Lê khách sáo quá rồi. Bố cháu là đại diện của nhà họ Vũ, còn mẹ cháu là đại diện của họ Bùi, không có sai sót gì. Hay là, theo ý của dì Lê, thì nhà họ Vũ và nhà họ Bùi chỉ có thể mời một người sao?.”

Vũ Linh Đan hắng giọng, cố ý cao giọng và nói lớn.

Khi câu nói này được đưa ra, tất cả mọi người đều bị sốc.

Ngay cả Vũ Phong Toàn, vốn dĩ muốn nổi giận, nhưng lúc này ông ta phải chịu đựng, và nhắm ngón tay của mình sang người chủ trì là một doanh nhân giàu có là Lương Tùng Sơn bên cạnh.

Lê Anh Quỳnh vừa nghe thấy, liền biết rằng mình đã nói sai.

Nhà họ Lê vừa đến Thành phố Cần Thơ, mọi chuyện lại bắt đầu như mới, dù là nhà họ Bùi hay nhà họ Vũ, tạm thời đều không phải là người bọn họ muốn đắc tội.

Lê Anh Quỳnh nháy mắt nhanh cho chồng, Lương Tùng Sơn nhanh chóng nói với Vũ Phong Toàn: “Anh Vũ, nếu không có chuyện gì, thì chúng ta cùng uống một cốc đi.”

Ý của lời nói, nhà họ Vũ này, là ông ta đã quyết định mời đến.

Điều này đủ để giữ thể diện cho Vũ Phong Toàn, Vũ Phong Toàn đương nhiên nắm lấy cơ hội, cầm lấy cốc rượu trong tay của đối phương, rồi uống cạn một hơi.

Trong lúc đó cũng không quên quên liếc mắt nhìn Trần Tuyết Nhung một cái nhìn dữ tợn, dịp như vậy Trần Tuyết Nhung có mặt, e rằng sẽ khiến nhiều người nhớ lại trò hề ly hôn 20 năm trước.

Đối với Vũ Phong Toàn, đây là một điều đáng xấu hổ.

Vũ Linh Đan kéo lấy Trần Tuyết Nhung , không chịu để bà ấy đi, nói: “Mẹ, mặc kệ bà ta, chúng ta đi vào thôi.”

Nhìn thấy Lê Anh Quỳnh vẫn đứng bên cạnh mình, Vũ Linh Đan nói thêm: “Hãy nhớ rằng, hôm nay mẹ đến đây là để thay mặt cho nhà họ Bùi, sẽ không ai dám làm gì mẹ đâu.”

Trần Tuyết Nhung gật đầu, còn Lê Anh Quỳnh lại cảm thấy vô cùng xấu hổ.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 290


Chương 290: Tôi đây là nhìn vào phần bạn học của mình

Ngay khi Trần Tuyết Nhung rời đi, Lê Anh Quỳnh không khỏi lạnh sống mũi, khinh thường nhìn theo bóng lưng Trần Tuyết Nhung, “Một người phụ nữ thấp hèn cũng không biết mặt mũi ở đâu, lại dám cao ngạo như vậy.”

“Không phải đâu, tôi nghe nói gần đây bị lão bà nhà họ Bùi đuổi ra ngoài, nên mới sang ở cùng con gái. Để tôi nói, bà La này, nếu bà thực sự muốn bám vào nhà họ Bùi, chi bằng bà đi tìm gặp lão bà của nhà họ Bùi đi.”

Bên cạnh có người lên tiếng.

Đây hoàn toàn là sự bất cẩn của Lê Anh Quỳnh, hơn nữa bà cụ đã rất già rồi, có muốn tham dự hay không cũng là một chuyện, bà ta cũng không muốn mất mặt thế này khi mới đến Thành phố Cần Thơ.

Ngược lại là Trần Tuyết Nhung, thì dễ nắm bắt hơn.

Lê Anh Quỳnh lúng túng cười, bất lực nói: “Tôi đây là nhìn vào phần bạn học của mình, tôi nghĩ rằng chúng tôi đã không gặp nhau nhiều năm như vậy, nên đặc biệt mời đến, làm gì nghĩ được sẽ xảy ra chuyện này chứ.”

Giọng điệu uất ức, bộ dạng tỏ vẻ bà ta mới là nạn nhân.

Bỗng chốc lấy được sự thương cảm của mọi người, ai nấy cũng đứng về phía Lê Anh Quỳnh và nói: “Bà Trần Tuyết Nhung này, năm đó dựa vào đứa con trong bụng để lên chức, kết quả vẫn là ly hôn. Bây giờ bà ta cũng không khá hơn là bao. Nói đến việc chăm sóc, tôi nghĩ bà Lê một người bạn học cũ đây, trong tương lai sẽ chăm sóc bà ta đấy, haha. ”

Lê Anh Quỳnh rất thoải mái với lời tâng bốc này, và bà ta càng trở nên kiêu ngạo khi nhìn bóng lưng của Trần Tuyết Nhung.

Nói về lý lịch gia đình, vẫn là về ngoại hình hay người đã kết hôn, đều không khá hơn Trần Tuyết Nhung, quả thực, bà ta không cần giữ thể diện cho Trần Tuyết Nhung.

“Mẹ, mặc kệ cô ta, là bạn học nhiều năm như vậy, sớm đã biến chất rồi.”

Vũ Linh Đan có thể nhận ra rằng Trần Tuyết Nhung vẫn rất buồn và không thể không thuyết phục.

Đặc biệt là vừa nghĩ đến, khi Trần Tuyết Nhung nói về việc đi dự tiệc sinh nhật của một người bạn trước đây và không sử dụng từ ngữ bạn học cũ, Vũ Linh Đan còn tưởng rằng họ có một mối quan hệ rất tốt. Xét cho cùng, Trần Tuyết Nhung cũng hiếm khi nói về một người, mà vẻ mặt bà ấy lại hồng hào như thế.

Người cô gặp, một người là Bùi Văn Cường, và người kia là Lê Anh Quỳnh.

Thật không may, Trần Tuyết Nhung vẫn là đánh giá thấp lòng người.

Bà ấy đối xử với người khác như là bạn tốt, nhưng những người khác lại coi bà ấy như đối tượng để lợi dụng, nếu không, bữa tiệc này sẽ không được tổ chức trọng đại, đa số những người giàu có quyền lực đều tụ tập ở đây.

Trước ý nghĩ này, Vũ Linh Đan đột nhiên phấn khích, không biết nhà họ Trương… Trương Thiên Thành có đến không.

Đang suy nghĩ, thì có tiếng huyên náo ở cửa, Vũ Linh Đan không nhịn được vươn cổ ra nhìn, trong đám đông, người đàn ông xuất hiện như ngôi sao sáng kia, lại không phải là Trương Thiên Thành.

Là Trương Đức Phú.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 291


Chương 291: Linh Đan, suy nghĩ của con luôn khác với những người khác

Vào lúc đó, cũng không biết tại sao, Vũ Linh Đan cảm thấy hơi hụt hẫng.

Trần Tuyết Nhung ở bên cạnh nói khẽ: “Mấy năm nay, tốc độ suy giảm tình cảm nhanh quá, mẹ xin lỗi, Linh Đan, hôm nay mẹ tưởng sẽ đưa con đi thư giãn, nhưng không nghĩ tới lại khó chịu như vậy.”

“Không sao đâu mẹ, thật ra cũng rất tuyệt khi có thể ra ngoài dạo phố xem náo nhiệt.”

Vũ Linh Đan nhìn về phía Trương Đức Phú, dáng vẻ lỗ mũi hếch lên trước đám đông, lúc này cả đám cười xòa, tụ tập về phía Trương Đức Phú nịnh nọt, không khỏi cong môi cười.

Những lời này khiến Trần Tuyết Nhung thích thú, quả thực, lấy thái độ của người xem đi đến bữa tiệc này, thực sự có thể nhìn thấy hàng trăm thái độ của con người, cũng vui vẻ thêm được phần nào.

“Linh Đan, suy nghĩ của con luôn khác với những người khác.”

Trần Tuyết Nhung không khỏi ngưỡng mộ.

Vũ Linh Đan giả vờ thờ ơ, cười nói: “Không phải đâu, cũng không nhìn xem con là con gái của ai chứ.”

Trần Tuyết Nhung bị trêu chọc hoàn toàn mất đi cơn tức giận, hai mẹ con cùng cười, họ định đi kiếm đồ ăn và dành thời gian bên nhau.

“Ồ, đây không phải là bà Bùi sao, sao bà lại đến đây một mình thế?”

Hai mẹ con vừa đi qua, không ai chú ý tới Nguyễn Kim Thanh vẫn luôn đi theo Vũ Phong Toàn, đã đứng sau lưng bọn họ không biết từ lúc nào, đang kỳ quái nói.

Tay Trần Tuyết Nhung cứng lại, trái cây bà ấy cầm lên lại nhẹ nhàng đặt xuống, Vũ Linh Đan nắm tay bà ấy và giúp bà lấy lại trái cây.

Chính ánh mắt của Vũ Linh Đan đã tiếp thêm dũng khí cho Trần Tuyết Nhung, cuối cùng, bà ấy xoay người bưng đĩa hoa quả, nhìn Nguyễn Kim Thanh duyên dáng nhưng độc đoán trước mặt, cười nhạt nói: “Sao thế, bà Vũ không đi theo ông Vũ sao, mà lại có thời gian để đến làm phiền tôi vậy. ”

Sắc mặt của Nguyễn Kim Thanh chợt thay đổi khi nghe thấy lời nói đó, đến lượt cái thứ đồ dùng rồi này cười nhạo mình từ lúc nào thế.

Lúc này đây, Nguyễn Kim Thành lạnh lùng nói: “Trần Tuyết Nhung, cô đừng làm cho tôi mất mặt.”

“Rốt cuộc là ai không biết xấu hổ chứ, chúng tôi đang ở đây ăn ngon miệng, bà chạy đến chỗ này làm gì, sao thế, thấy chán rồi, nên muốn đến chỗ chúng tôi tìm niềm vui sao, nhưng đáng tiếc có tôi ở đây, cái bà muốn tìm có thể chỉ có đau khổ thôi.”

Vũ Linh Đan bước tới, đứng cùng với Trần Tuyết Nhung, lạnh lùng nói với Nguyễn Kim Thành.

Vũ Linh Đan giọng có chút lớn, công thêm đội hình ở đây rất phù hợp với tâm lý đám người ăn dưa bở, chẳng mấy chốc đã có người đến vây quanh, từng người một chỉ trỏ, không biết đang nói cái gì.

Nguyễn Kim Thanh là người giữ thể diện, nhất là khi có nhiều người như vậy khiến cho bản thân thấy xấu hổ, bà ta không chịu nổi giọng điệu này, lúc này đôi mắt đẹp tìm kiếm xung quanh, sau khi nhìn thấy Vũ Phong Toàn, bà ta lập tức đổi thành vẻ mặt đau khổ.

Vũ Linh Đan cong môi ở bên cạnh, Nguyễn Kim Thành thay đổi sắc mặt nhanh hơn lật sách, cô đã chứng kiến nhiều lần.

Vũ Phong Toàn cuối cùng cũng nhận thấy ánh mắt của nhiều người xung quanh đã thay đổi khi họ nhìn mình, ông ta nén ngực thở dài tức giận, đi đến bên cạnh Nguyễn Kim Thành, tự nhiên một tay ôm lấy eo bà ta.

“Chuyện gì thế?”

Vũ Phong Toàn nhẹ giọng hỏi.

“Chúng tôi…”

Trần Tuyết Nhung vừa định giải thích, Nguyễn Kim Thành liền chặn họng nói: “Ông nhìn xem, tôi chỉ là đang kể lại chuyện cũ, hai mẹ con bọn họ đều hung hăng, nói là chỉ có thể cho tôi đau khổ.”

Vũ Phong Toàn ánh mắt sắc bén và nghiêm nghị liếc sang Trần Tuyết Nhung và Vũ Linh Đan, cuối cùng tỏ vẻ chán ghét nói với Vũ Linh Đan: “Còn không lại đây cho bố, con rốt cuộc là người nhà họ Vũ hay người nhà họ Bùi thế.”

“Bố, con nghĩ không có gì sai khi con đứng cạnh mẹ ruột của mình đúng không. Bố thực sự là nhớ con gái của mình, con nghĩ Vũ Hải Yến chắc chắn rất vui khi đến đây đấy.”

Vũ Linh Đan đứng yên chỗ đó, rồi nắm lấy tay Trần Tuyết Nhung, mỉm cười nhẹ nhàng.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 292


Chương 292: Đồ khốn nạn!

Lần này, cô thực sự không hề giữ thể diện cho Vũ Phong Toàn.

Vũ Phong Toàn ánh mắt đảo quanh và vẻ mặt của ông ta trở nên xấu xí hơn, ông ta hạ giọng, như thể ông ta đang cho Vũ Linh Đan một cơ hội cuối cùng, và nhỏ giọng nói: “Rốt cuộc con có lại đây không.”

“Con xin lỗi, đứng cùng với một số người, sẽ khiến con cảm thấy kinh tởm.”

Giọng điệu của Vũ Linh Đan vẫn không suy giảm khiến nhiều người bật cười.

“Đồ khốn nạn!”

Vũ Phong Toàn tức giận chửi bới, lúc này không quan tâm đến vấn đề thể diện, giơ tay định đánh người, Trần Tuyết Nhung bước tới, chặn tay Vũ Phong Toàn, lạnh lùng nói: “Tổng giám đốc Vũ, tôi đi cùng với con gái tôi chắc cũng không gây trở ngại gì cho ông đúng không, nhưng phiền ông quay về dạy dỗ lại vợ của ông đi, đừng có tự mình tìm chuyện nữa.”

Vũ Phong Toàn liếc nhìn Nguyễn Kim Thành, kỳ thật trong lòng ông ta sớm đã biết Nguyễn Kim Thành là người bắt đầu chuyện này.

Nhưng bây giờ, Vũ Phong Toàn không quản được nhiều như vậy.

Công thêm chuyện Nguyễn Kim Thành là vợ hai của mình, Vũ Phong Toàn cảm thấy có lỗi trong lòng, vì vậy ông ta sẽ không bao giờ nói một lời về việc không của Nguyễn Kim Thành.

“Chuyện riêng nhà tôi không cần người ngoài như bà quan tâm, nếu bà không rời đi thì đừng trách tôi đánh cả bà.”

Vũ Phong Toàn vẫn vung tay lên, trực tiếp uy h**p.

Thật tiếc khi Trần Tuyết Nhung vẫn án binh bất động, vẫn đứng yên tại chỗ.

“Những ngày bình thường Tổng giám đốc Vũ muốn động tay như thế nào, chúng tôi cũng không thèm quan tâm, nhưng ở một bữa tiệc như thế này, e là không phù hợp rồi.”

Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên trong đám khách, mọi người đều phản ứng gật đầu.

Người đàn ông làm như vậy tại chỗ này, quả thực có chút xấu xa.

Mà Trương Đức Phú lúc này mới đứng dậy, nhìn Vũ Phong Toàn bằng vẻ mặt vui đùa, hai tay ôm trước ngực, trầm giọng nói: “Tổng giám đốc Vũ, người đứng trước mặt ông bây giờ, là phu nhân của Tổng giám đốc Bùi đấy, nếu cái tát này của ông được tát xuống, hậu quả như thế nào, chắc ông cũng biết rõ nhỉ.”

Vũ Phong Toàn sửng sốt.

Quả thực ông ta vẫn coi Trần Tuyết Nhung là vợ cũ của mình, biết Trần Tuyết Nhung sẽ không chống cự, nên ông ta mới dám tuỳ tiện hành động.

Lời nhắc nhở vừa rồi của Trương Đức Phú khiến ông ta giật mình toát mồ hôi lạnh, ông ta vốn không cam lòng với nhà họ Bùi nên chỉ có thể thu lại cái tát này.

Vũ Linh Đan đừng bên cạnh nghe thấy có chút muốn cười.

Cái miệng của Trương Đức Phú này cũng đủ độc đấy.

Ngụ ý là không chỉ hôm nay Vũ Phong Toàn ra tay, e là ngày thường cũng ít khi động tay, chỉ có điều không ai biết, muốn can thiệp cũng không dễ dàng.

Nhưng hôm nay thì khác, Trần Tuyết Nhung là vợ của Bùi Văn Cường, cuộc chiến này không chỉ đánh vào mặt của Bùi Văn Cường, mà còn đánh vào mặt của nhà họ Bùi.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 293


Chương 293: Cách dạy dỗ con gái của ông không phải như này

Thử hỏi toàn thể giới thượng lưu, ai mà không để ý đến thể diện của gia đình.

Vũ Phong Toàn cười khúc khích hai lần, cười tủm tỉm nói: “Tổng giám đốc Trương và mọi người hiểu lầm rồi, tôi chỉ là đang dạy dỗ con gái tôi mà thôi.”

“Cách dạy dỗ con gái của ông không phải như này.”

Trần Tuyết Nhung nhẹ nhàng bổ sung một câu.

Vũ Phong Toàn tức giận lại lườm bà ấy, lần này Trần Tuyết Nhung không sợ Vũ Phong Toàn nữa, vì bà ấy có danh phận của nhà họ Bùi.

Trương Đức Phú thậm chí còn cười bên cạnh, và nói: “Tôi nghĩ rằng cô Vũ cũng khá ngoan ngoãn khi không có sự giám sát của Tổng giám đốc Vũ, nhưng còn cô Vũ thứ hai thì …”

Trương Đức Phú nói được nửa chừng, mắt đảo quanh, mọi người đều hiểu ý chưa nói hết của cậu ta.

Nhà họ Vũ năm nay thực sự không bình yên.

Đánh giá của hai người con gái đều không tốt lắm, Vũ Hải Yến biết giữ thể diện, nhưng lại không xuất hiện, Vũ Linh Đan này lại rất bình tĩnh.

“Tổng giám đốc Trương, tuy rằng Tập đoàn Bạch Đằng chúng tôi không thể khiêu khích Tập đoàn Á Đông, nhưng nhà họ Vũ chúng tôi cũng không cho người khác tuỳ tiện xúc phạm đâu.”

Nghe giọng điệu rõ ràng của Trương Đức Phú, vẻ mặt của Vũ Phong Toàn hoàn toàn choáng ngợp, bất kể thực lực chênh lệch, Trương Đức Phú lúc này cũng phải tỏ rõ thái độ.

Đúng như dự đoán, Trương Đức Phú cười khúc khích.

Sau đó cậu ta liếc nhìn Vũ Linh Đan, và cậu ta trông thật khác với sự xấu hổ của ngày hôm qua.

“Tổng giám đốc Vũ, đừng lo lắng, tôi chưa nói hết câu mà. Tôi nhìn một vòng và phát hiện cô Vũ thứ hai chúng ta không đến nhỉ.”

Bây giờ, những lời của Trương Đức Phú đã hoàn toàn kết thúc.

Nhưng tất cả những điều mơ hồ đáng lẽ phải tồn tại, mục tiêu của Trương Đức Phú cũng đã đạt được, Vũ Phong Toàn kìm nén lửa giận trong bụng chưa thể bùng phát, đột nhiên lộ ra vẻ xấu hổ.

Nhìn thấy điều này, những người xung quanh không thể nhịn được cười.

Nguyễn Kim Thành nhẹ nhàng kéo Vũ Phong Toàn ở bên cạnh, không nên để anh ta nổi cáu, bởi vì một chút chuyện mà xúc phạm mọi người cũng không tốt.

Lúc này, người chủ trì Lương Tùng Sơn cũng đi tới và nói vòng vo: “Tất cả các bạn ở đây đều là bạn của tôi. Hôm nay mọi người có thể cùng tụ họp ở đây cũng là duyên số, hôm nay cô Vũ thứ hai quả thực không đến, nhưng tôi tin lần sau chắc chắn sẽ xuất hiện, Tổng giám đốc Vũ, mời ông.”

Có sự xuất hiện của người chủ trì, khuôn mặt của Vũ Phong Toàn lúc này mới không khó coi nữa.

Cuối cùng, ánh mắt của ông ta thu lại, đặt lên trên mặt Vũ Linh Đan, lạnh lùng nói: “Vũ Linh Đan, trong mắt con còn có người bố này không thế.”

“Ý của bố thật thú vị, bố là bố của con, đương nhiên con sẽ để bố vào mắt rồi.”

Vũ Linh Đan cao giọng và cười tươi như hoa.

Lời nói của Vũ Linh Đan không bị rò rỉ, không để cho Vũ Phong Toàn phát hiện ra một vấn đề nhỏ nhất. Nguyễn Kim Thành đứng bên cạnh sớm đã không nhịn được, trầm giọng chửi rủa: “Quả thực là những đứa con gái của hồ ly tinh sinh ra đều giống nhau.”

“Cô nói cái gì cơ?”

Trần Tuyết Nhung xông lên bằng một sải chân mạnh mẽ, Nguyễn Kim Thanh thực sự sửng sốt, và ngay lập tức trốn sau lưng Vũ Phong Toàn.

“Trần Tuyết Nhung, bà điên rồi.”

Vũ Phong Toàn cũng quát mắng.

Trần Tuyết Nhung căng thẳng nhất thời có chút xấu hổ, vẻ mặt tức giận đến mức chạy tới bên cạnh Vũ Linh Đan đau lòng nói: “Vũ Phong Toàn, Vũ Linh Đan cũng là con gái của ông đấy, cho dù tôi như thế nào đi chăng nữa, ông cũng không được để Nguyễn Kim Thanh nói con gái của ông như vậy.”

Vũ Phong Toàn sắc mặt có chút xấu hổ.

Lương Tùng Sơn chào hỏi những vị khách vẫn đang xem náo nhiệt, một câu nói đùa lướt qua, “Đều là việc nhà, đều là việc nhà, không phải việc của chúng ta.”

Một lúc sau, xung quanh trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.

Vũ Phong Toàn không có nhiều tình cảm với Trần Tuyết Nhung, nếu có như vậy thì chỉ thấy chán ghét, lập tức bác bỏ: “Tôi nghĩ Nguyễn Kim Thanh nói đúng.”

Đột nhiên, Nguyễn Kim Thanh đắc thắng.

Trần Tuyết Nhung cau mày, lộ ra vẻ đau khổ, Vũ Linh Đan lo lắng cho sức khoẻ của Trần Tuyết Nhung và không muốn vướng vào Vũ Phong Toàn quá nhiều, về phần Vũ Phong Toàn, màn tốt vẫn chưa đến.

“Vũ Linh Đan, nếu con dám đi theo bà ta, thì từ nay về sau, con đừng hòng bước vào cửa nhà họ Vũ nữa.”

Vũ Phong Toàn thấy Vũ Linh Đan quan tâm đến Trần Tuyết Nhung nhiều như vậy, thật sự ông ta đã uổng công nuôi cô nhiều năm như vậy, khi tức giận thì buột miệng nói.

Mặc dù mọi người không để ý tới bên này, nhưng lỗ tai cũng không hề nhàn rỗi, đang nghe Trương Đức Phú nói nhưng cũng nghe thấy giọng điệu uy h**p của Vũ Phong Toàn, khóe miệng không khỏi kéo một nụ cười.

Vũ Linh Đan tiến một bước.

Đồng thời Trần Tuyết Nhung cũng lộ ra một chút xấu hổ, hiện tại bà ấy không thể bảo vệ Vũ Linh Đan, nếu Vũ Linh Đan đến cả danh tiếng cô Vũ của nhà họ Vũ cũng bị mất đi, thì sau này cô sẽ hoàn toàn phải một thân một mình.

Đây không phải là những gì Trần Tuyết Nhung muốn thấy.

Ngay lập tức, Trần Tuyết Nhung muốn đẩy Vũ Linh Đan ra trong tiềm thức, nhưng bị Vũ Linh Đan giữ chặt hơn.

Vũ Linh Đan quay đầu chế nhạo Vũ Phong Toàn, và nói, “Con còn tưởng rằng, sau cuộc gọi của hôm đó, con sớm đã không còn quan hệ gì với bố rồi cơ.”

“Vũ Linh Đan, con…”

Vũ Phong Toàn còn chưa nói hết lời, nhưng nhìn thấy Vũ Linh Đan ưu nhã rời đi, Nguyễn Kim Thanh lộ ra vẻ căng thẳng, thấp giọng hỏi: “Làm sao bây giờ, Vũ Linh Đan có đem chuyện này truyền ra ngoài không đây?”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 294


Chương 294: Bà nói gì thế

Vũ Phong Toàn không nói gì.

Ngày hôm qua sau khi gặp Trần Tuyết Nhung, ông ta vẫn có chút tự tin.

Nhưng nhìn thái độ của hai người hôm nay, rõ ràng sự lo lắng của Nguyễn Kim Thanh là đúng.

“Tôi nghĩ, chúng ta vẫn nên nói chuyện tử tế với Vũ Linh Đan đi, dù sao cũng là người một nhà, con bé cũng không thể làm to chuyện được đâu.”

Sau khi cân nhắc, cuối cùng Nguyễn Kim Thanh cũng khoác lên mình vẻ ngoài bao dung và nói với Vũ Phong Toàn.

Đây chính là điều mà Vũ Phong Toàn muốn nói, tính tình của Vũ Linh Đan rất cứng đầu, nếu chuyện này thực sự làm ầm lên thì sẽ không tốt cho ai cả.

“Qua đó đi.”

Cuối cùng, Vũ Phong Toàn cứng đầu nói.

Nguyễn Kim Thanh vẫn là có chút bất đắc dĩ, “Tôi nghĩ ông nên đi đi, ông đi một mình, nói chuyện sẽ thuận tiện hơn.”

“Bà nói gì thế.”

Vũ Phong Toàn trách móc một tiếng, sau đó nói: “Nhiều năm như vậy, tôi đối xử với bà như thế nào, trong lòng bà còn không rõ sao, khi nhìn thấy người phụ nữ đó, tôi liền cảm thấy buồn nôn.”

Nguyễn Kim Thanh cười khi nghe thấy, và đập mạnh vào ngực Vũ Phong Toàn, rồi mới đi qua đó.

Hai người này, Nguyễn Kim Thanh cũng vẫn luôn nơm nớp lo sợ.

Bà ta vốn dĩ không nói cho Vũ Phong Toàn biết nội dung trong video là gì, chỉ biết rằng nó có thể liên quan đến Vũ Hải Yến, chính vì điều này Vũ Hải Yến đã bị trừng phạt và cô ta thậm chí không muốn ra ngoài cả tháng nay.

Nếu đoạn video thực sự bị Vũ Linh Đan chọc thủng, ngọn lửa nhất định sẽ thiêu rụi Nguyễn Kim Thanh, vậy thì trong khoảng thời gian này, lòng tin mà bà ta đã xây dựng bằng nỗ lực chăm chỉ sẽ hoàn toàn bị đánh gục.

Nguyễn Kim Thanh toàn thân bực bội, vừa đến phòng khách đã thấy Trần Tuyết Nhung nằm trên sô pha, nhắm mắt lại, vẻ mặt đau khổ, xem ra bà ấy thực sự rất khó chịu.

“Hai người đến làm gì thế, chẳng phải đã cắt đứt quan hệ rồi sao?”

Vũ Linh Đan cười nhạo khi nhìn thấy hai người đó.

“Vũ Linh Đan, bố là bố của con, nói con vài câu thì có sao chứ, con định hận bố cả đời sao?”

Vũ Phong Toàn bất mãn hỏi hỏi.

Vũ Linh Đan mím môi, nhìn vẻ mặt đau khổ của Trần Tuyết Nhung và không nói gì.

Nhìn thấy Vũ Phong Toàn không có ý định rời đi, điều này càng làm cho Trần Tuyết Nhung khó chịu hơn, Vũ Linh Đan chỉ nói đơn giản: “Con chưa bao giờ biết rằng bố sẽ coi con như con gái đấy. Con sẽ không nói những chuyện trước đây nữa, giống như ngày hôm qua, ai đúng ai sai, nhìn là biết ngay, thì bố làm sao lại bắt con coi bố làm bố của mình được chứ. ”

Một câu nói, khiến cho Vũ Phong Toàn không nói nên lời.

Vũ Phong Toàn im lặng.

Không phải ông ta không phải không có lòng tự tôn, ngược lại còn mạnh hơn người thường, lời nói của Vũ Linh Đan càng khiến ông ta cảm thấy xấu hổ, nhưng so với thanh danh của nhà họ Vũ, điều này xem ra không quá quan trọng.

Vũ Phong Toàn nhìn Trần Tuyết Nhung đang nhắm mắt, cũng hy vọng rằng bà ấy có thể nói một vài lời thay cho mình, nhưng đáng tiếc là không có câu trả lời.

Cuối cùng, Vũ Phong Toàn thở dài, tỏ vẻ bất lực.

Ông ta muốn lấy điều này để cho Vũ Linh Đan nhìn thấy khía cạnh xấu hổ của mình, và có thể tha thứ cho bản thân.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 295


Chương 295: Xin lỗi, đoạn video này, con bắt buộc phải để lộ

Thật tiếc khi thủ đoạn này đã được sử dụng quá nhiều, nói cách khác, Vũ Linh Đan đã bị ớn lạnh từ lâu và không còn sẵn sàng hợp tác với ông ta trong hoàn cảnh này.

“Xin lỗi, đoạn video này, con bắt buộc phải để lộ.”

Vũ Linh Đan trầm giọng nói.

“Cho dù có cắt đứt quan hệ cha bố con với bố, thì cũng không thể ngăn cản con sao?”

Vũ Phong Toàn ánh mắt sắc bén nhưng không còn sắc bén như trước, ông ta lạnh lùng hỏi.

Vũ Linh Đan không nói gì.

Coi như là mặc định.

Ôi trời!

Vũ Phong Toàn lại thở dài.

Nguyễn Kim Thanh đứng bên cạnh không chịu được nữa, bà ta hỏi: “Cho dù bố cô cầu xin cô thì cũng vô dụng sao?”

Vũ Linh Đan lạnh lùng liếc nhìn Nguyễn Kim Thanh, sau đó im lặng.

Vũ Linh Đan biết lương tâm cắn rứt của mình, nhưng lại không biết bà ta đã nói với Vũ Phong Toàn bao nhiêu sự thật, liền nói: “Con thực sự rất muốn biết, dì đã dùng cách gì, để khiến bố con sau khi biết được chân tướng, mà vẫn khăng khăng một mực đứng ở bên cạnh dì như thế này đấy.”

“Riêng cái này thì con và mẹ con không thể học được.”

Vũ Linh Đan châm chọc nói.

“Vũ Linh Đan, cô đừng nói nhảm.”

Đôi mắt của Nguyễn Kim Thanh thoáng qua một chút hoảng sợ, và lời cảnh báo của bà ta nghe có vẻ kém mạnh mẽ hơn.

Vũ Linh Đan cười phản bác, trong lòng biết rõ, e rằng vị Nguyễn Kim Thanh này không nói cho Vũ Phong Toàn toàn bộ sự thật.

Nghĩ như vậy, Vũ Phong Toàn thực sự rất đáng thương.

Vũ Linh Đan trong lòng chậc chậc, đương nhiên cô sẽ không vui lòng giúp Vũ Phong Toàn nhìn ra sự thật của vấn đề, bởi vì nó không quá quan trọng với cô.

Suy cho cùng thái độ của Vũ Phong Toàn đã được bày ra rõ ràng ở đây.

“Được rồi, tôi cũng không muốn nói thêm, mẹ tôi đang thấy không khoẻ, phiền hai người ra ngoài đi.”

Vũ Linh Đan bình tĩnh thu lại ánh mắt và trực tiếp cảnh cáo.

Vũ Phong Toàn vẫn muốn nỗ lực đến cùng, nhưng Nguyễn Kim Thanh sợ Vũ Linh Đan sẽ nói ra sự thật, nên nói thẳng: “Phong Toàn, tôi nghĩ ông nên bỏ nó đi thôi, bây giờ Vũ Linh Đan đang ở cùng một chiến tuyến với mẹ nó, làm sao mà nghe lời ông được, chúng ta vẫn là nghĩ cách khác đi. ”

Không cần Nguyễn Kim Thanh nói cũng không sao, bây giờ Vũ Phong Toàn nhìn thấy mẹ con Vũ Linh Đan và Trần Tuyết Nhung quấn quýt nhau càng thêm chói mắt.

Ngay lập tức, Vũ Phong Toàn sửa lại thái độ của làm bố, lạnh lùng nói: “Vũ Linh Đan, nếu con đã thật sự nghĩ kỹ, thì từ nay về sau, con sẽ không còn dính dáng gì đến nhà họ Vũ nữa.”

“Nếu bố đã không muốn nhận đứa con gái này, thì con cũng không có ý kiến gì, bố yên tâm, sau này dù có xảy ra chuyện gì với con thì cũng không liên quan gì đến bố đâu.”

“Linh Đan.”

Trần Tuyết Nhung vẫn không muốn nhìn thấy hai bố con trở mặt với nhau, bà ấy không nhịn được hét lên nhưng vẫn không thay đổi được gì.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 296


Chương 296: Con im miệng cho bố

Nhưng Vũ Phong Toàn lại nhìn thấy một chút hy vọng, liền nói với Trần Tuyết Nhung: “Nếu bà thực sự muốn làm việc đó vì lợi ích của chúng ta, thì hãy thuyết phục con gái của bà đi, đừng để nó không phân phải trái, khăng khăng làm theo ý mình nữa!”

“Bố nói cái gì? Là ai không phân phải trái, là ai khăng khăng làm theo ý mình chứ.”

Vũ Linh Đan đứng dậy với một tiếng động lớn và hỏi với một giọng điệu cao độ.

“Con im miệng cho bố!” Vũ Phong Toàn thì thào.

“Con chưa từng làm chuyện gì đáng xấu hổ, thì tại sao phải cắn rứt lương tâm, tại sao phải hạ giọng chứ.”

Thái độ thờ ơ và cao ngạo của Vũ Phong Toàn hoàn toàn khiến Vũ Linh Đan tức giận.

Cô không hiểu tại sao Nguyễn Kim Thành này vẫn có thể diễu võ dương oai trước mặt cô, mà Vũ Phong Toàn này, lại cũng vô cùng khốn nạn.

Nếu được lựa chọn, cô thà không có một người bố như vậy!

“Hỗn xược!”

Động tĩnh ở đây một lần nữa thu hút sự chú ý của rất nhiều người, Vũ Phong Toàn sắc mặt đờ đẫn, lập tức hét lên.

“Con hỗn xược, haha? Con thấy bố e là không biết, người vu cáo hãm hại con rốt cuộc là làm những gì rồi nhỉ.”

Vũ Linh Đan chế nhạo, nhìn Vũ Phong Toàn bằng ánh mắt thương hại.

Vũ Phong Toàn giơ tay tát vào mặt của Vũ Linh Đan.

Nguyễn Kim Thanh sợ tới mức nhanh chóng bịt miệng lại, vẻ mặt sợ hãi, bà ta vội vàng khuyên Vũ Phong Toàn: “Phong Toàn, ở đây nhiều người như vậy, làm ầm ĩ cũng chẳng hay ho gì, có chuyện gì thì để về nhà rồi nói đi.”

“Hừ, một đứa con gái như này, tôi sẽ không bao giờ để cho nó bước chân vào cánh cửa nhà họ Vũ của tôi nữa.”

Vũ Phong Toàn hậm hực.

Nguyễn Kim Thanh trong lòng đắc ý, nhưng mặt khác lại tỏ vẻ lo lắng, tuy rằng bà ta rất thích xem những cảnh như vậy, nhưng hiện tại chắc chắn không thích hợp.

Ngộ nhỡ chọc tức Vũ Linh Đan, và trực tiếp công bố ngay tại đây, thì phải làm sao …

Trần Tuyết Nhung lúc này cũng đứng lên, ánh mắt đầy oán hận nhìn Vũ Phong Toàn, bà ấy thất vọng nói: “Tôi vốn dĩ không muốn nhìn thấy hai bố con trở mặt với nhau, nhưng bây giờ xem ra, cũng không cần thiết rồi.”

“Linh Đan nói sai rồi, có một người bố như ông đây, thì có gì khác với không có chứ.”

Trần Tuyết Nhung cười nhạo, mọi lo lắng trước đây của bà ấy đều biến thành trò cười.

Vũ Phong Toàn hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng, “Trần Tuyết Nhung, bà không đủ tư cách để chỉ trách tôi ở đây, Vũ Linh Đan là do một tay tôi nuôi lớn, còn bà làm được gì chứ?”

“Nuôi lớn? Ông có chắc là không dùng sai từ không đấy?”

Vũ Linh Đan ngăn Trần Tuyết Nhung lại, Trần Tuyết Nhung không nên tham gia vào trong hoàn cảnh như này, lúc này, cô bình tĩnh nhìn thẳng vào Vũ Phong Toàn, trầm giọng hỏi: “Bao nhiêu năm nay con sống như thế nào, chẳng lẽ trong lòng bố không biết sao?”

Có một số lời mà Vũ Linh Đan cũng từng phàn nàn với Vũ Phong Toàn, có thể đã có lúc mềm lòng, nghiêm trọng nhất là khi Vũ Phong Toàn và Nguyễn Kim Thanh đã cãi nhau một thời gian trước. Kết quả là, cả hai đã không tham dự bữa tiệc một cách ân ái.

Vũ Linh Đan đã hoàn toàn chết tim.

Một người bố như vậy, cô thực sự không cần!
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 297


Chương 297: Mẹ không sao, cái tát này, mẹ không thể để con nhận được nữa

Vũ Phong Toàn trong tiềm thức đã biết Vũ Linh Đan sẽ nói gì tiếp theo, ông ta rất tức giận, trong những dịp như vậy, ông ta sẽ không bao giờ cho phép Vũ Linh Đan hỗn xược.

Sau đó, một cái tát khác ập đến, Trần Tuyết Nhung mạnh mẽ lao về phía trước, đứng chặn trước mặt Vũ Linh Đan.

Một tiếng bốp.

Không đau đớn như tưởng tượng, cùng với sự cảm thán của mọi người, Vũ Linh Đan mở to mắt ra và nhìn Trần Tuyết Nhung ở trước mặt mình, khuôn mặt trái đã sưng lên một nửa.

“Mẹ!”

Vũ Linh Đan hét lên tại chỗ, nước mắt cũng rơi xuống theo.

Trần Tuyết Nhung mỉm cười an ủi Vũ Linh Đan, “Mẹ không sao, cái tát này, mẹ không thể để con nhận được nữa.”

Vừa dứt lời, không ai nghĩ rằng Trần Tuyết Nhung lại giơ tay của mình lên và trực tiếp tát vào mặt của Vũ Phong Toàn.

Cái tát này là cái tát mất cảnh giác.

Xung quanh, không một tiếng động.

Vũ Phong Toàn hoàn toàn bị hoang mang, lùi lại hai bước, sững sờ nhìn Trần Tuyết Nhung, có lẽ đây là một trong số ít lần bị đánh trong đời của ông ta.

Nguyễn Kim Thanh thấy người đàn ông của mình bị đánh, lập tức lao về phía Trần Tuyết Nhung như điên, nhưng lại bị Vũ Linh Đan khó chịu đẩy ra, sau đó nói: “Một người một cái tát, rất công bằng.”

Sau đó, Vũ Linh Đan giơ tay và giáng xuống mặt của Nguyễn Kim Thanh.

Trương Đức Phú, người đang đi về phía bên này, có một chút ngạc nhiên trên khuôn mặt.

Những người xung quanh gần như hóa đá.

Gia đình này là đang chơi trò chơi với nhau sao? Táo bạo quá.

Sau khi Vũ Linh Đan đánh người xong, lại tiếp tục giơ tay lên, đương nhiên không đặt xuống, mà chỉ để làm Nguyễn Kim Thanh sợ hãi.

Thành thật mà nói, đến bây giờ cô vẫn không hề biết, liệu cái tát vừa rồi là để trả thù cho bản thân, hay là để trả thù cho Trần Tuyết Nhung lúc đó bị đuổi đi.

Nhưng cũng thật tuyệt khi được đánh ai đó.

Nước mắt của Nguyễn Kim Thanh lập tức rơi xuống, bà ta không phản kháng gì, chỉ đáng thương nhìn Vũ Phong Toàn, Vũ Phong Toàn, người vẫn còn đang sững sờ trước đó, đã bị đánh thức bởi cái tát của Vũ Linh Đan.

Vào lúc này, ông ta hùng hồn lao lên và ngay lập tức siết chặt cổ Vũ Linh Đan.

Trương Đức Phú nhân cơ hội chạy đến và nắm lấy tay của ông ta ngay tại chỗ.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 298


Chương 298: Vũ Linh Đan, coi như cô thừa nhận mình không biết xấu hổ

Vũ Phong Toàn tức giận, Trương Đức Phú cười hỏi: “Tổng giám đốc Vũ, ông đang làm gì vậy? Sao thế, ông lại định giết con gái của chính mình trước mặt nhiều người như vậy sao?”

Vũ Phong Toàn hung dữ nhìn Trương Đức Phú một cái, chỉ thấy đối phương hoàn toàn không có ý định nhường nhịn, hơn nữa xung quanh càng ngày càng có nhiều người xem.

Cục diện trước mắt, không phải là thứ mà Vũ Phong Toàn có thể dừng nếu muốn kết thúc nó.

Ông ta dùng lực hất tay của Trương Đức Phú, sau đó chỉnh đốn quần áo, lạnh lùng nói: ” Tổng giám đốc Trương, chuyện của nhà họ Vũ chúng tôi không đến lượt người ngoài nhúng tay vào.”

“Đương nhiên, tôi không có hứng thú với những chuyện không hay của nhà họ Vũ, nhưng hôm nay tôi đã nhìn thấy rồi, phòng cháy hơn chữa cháy, tôi nghĩ tôi vẫn nên ra mặt thì hơn, mọi người nói có phải không?”

Trương Đức Phú quay đầu lại, đưa tay ra và mỉm cười hỏi ý kiến của mọi người.

Một mặt, thân phận của Trương Đức Phú bày ở đó, mọi người ít nhiều sẽ tuân theo. Ngoài ra, với tư cách là Tổng giám đốc của Tập đoàn Bạch Đằng, hành vi của Vũ Phong Toàn ngày hôm nay quá là thấp kém, kể cả có muốn dạy dỗ con gái mình, thì cũng không phải là ở đây.

Nhất thời, rất nhiều người đã ủng hộ Trương Đức Phú.

Cứ như vậy, khuôn mặt của Vũ Phong Toàn trở nên khó coi hơn.

Nhìn Vũ Linh Đan, người mình đang mắc nợ trước mặt, nhưng lại không thể chìa tay ra. Người vợ ở bên vẫn đang khóc, làm tổn hại đến lòng tự trọng của ông ta trong mắt mọi người, đột nhiên hét lên quát mắng: “Khóc lóc cái gì, có gì đau với khổ đâu?”

Nhìn thấy ánh mắt giống như ăn thịt người của Vũ Phong Toàn đối diện với mình, Nguyễn Kim Thanh cũng sợ hãi một hồi, trên mi vẫn còn đọng nước mắt, nhưng lại không dám khóc.

Sau đó, Vũ Phong Toàn lại nhìn Vũ Linh Đan, chỉ vào mũi cô và chửi rủa: “Vũ Linh Đan, nhà họ Vũ của chúng tôi sẽ không bao giờ thừa nhận một đứa con gái hư hỏng như cô đâu. Nếu sau này cô còn dám bước chân vào nhà họ Vũ thêm một bước, thì tôi sẽ đánh gãy chân cô. ”

Tại hiện trường, bỗng có tiếng xì xào.

Cũng chỉ có Vũ Linh Đan mới có thể an nhiên đối mặt với cơn tức giận của Vũ Phong Toàn, cô nhẹ giọng nói: “Nếu như đây là quyết định của bố, thì con không có gì để nói.”

“Được, Vũ Linh Đan, coi như cô thừa nhận mình không biết xấu hổ, d*m đ*ng, quyến rũ đàn ông khắp nơi rồi. Cô cũng lợi hại đấy, loại đàn ông nào cũng có thể rơi vào tay cô. Đáng tiếc là, tôi, Vũ Phong Toàn, sẽ không nhận một đứa con gái vô liêm sỉ như cô đâu.”

Vũ Phong Toàn càng làm xấu danh tiếng của Vũ Linh Đan.

Vũ Linh Đan biết rõ ràng thói quen của Vũ Phong Toàn, chẳng qua là muốn đánh hỏng thanh danh của cô, để những lời nói sau đó của cô sẽ không có độ tin cậy cao nữa mà thôi.

Vũ Phong Toàn không hổ danh là Vũ Phong Toàn, trước khi chết còn không quên kéo con gái theo sau.

Trần Tuyết Nhung đã nghe ra ý của Vũ Phong Toàn, sau đó không nhịn được nói: “Vũ Phong Toàn, lương tâm của ông bị chó gặm rồi à? Sao ông có thể nói ra những lời như vậy chứ.”

“Bà Bùi, cô đương nhiên phải tin con gái của cô rồi, có thể… mẹ nào con nấy, con gái cô cũng là chịu sự ảnh hưởng của cô, nói ra cũng thật là đáng thương.”

Nguyễn Kim Thanh cũng ở bên cạnh bổ sung một câu.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 299


Chương 299: Im lặng hết cho tôi

Con dao này, còn đau gấp mười lần so với những gì Vũ Phong Toàn vừa nói.

Trần Tuyết Nhung mặt xanh mặt đỏ, bị mất tự nhiên với cái danh tiếng bà Bùi, Trần Tuyết Nhung không khỏi tức giận nhưng cũng không lộ ra vẻ nhu nhược, lạnh lùng nói: “Con gái tôi, tôi tự biết rõ, nhưng còn cô Vũ thứ hai của nhà họ Vũ, dưới sự giáo dục của bà Vũ, gần đây có liên tiếp những điều tốt đẹp, cũng không hiểu sao nhà họ Phan hồi đó lại hủy hôn nữa.”

“Trần Tuyết Nhung, con gái tôi huỷ hôn thì liên quan gì đến cô.”

Khi Nguyễn Kim Thanh nhìn thấy đối thủ tấn công mình, bà ta lập tức thoái lui.

“Im lặng hết cho tôi.”

Vũ Phong Toàn nghe vậy rất khó chịu, sau một hồi quở trách, ông ta lại chỉ tay về phía Vũ Linh Đan, “Từ nay về sau, đừng nhờ tôi đi giải quyết những chuyện xấu kia của cô nữa!”

“Ha ha!”

Vũ Linh Đan chế nhạo, “Con thực sự muốn biết, rằng con có chuyện xấu nào đấy.”

Rõ ràng là một lời châm biếm, nhưng lại khiến Vũ Phong Toàn có cử chỉ tự hào hơn, nói: “Sao thế, cô còn muốn tôi nói rõ ra à, cùng lúc hẹn hò với mấy người đàn ông thì cũng thôi, trên công trường cũng không biết chừng mực, tôi thật sự không biết tại sao tôi lại sinh ra một đứa con gái như cô nữa!”

Vũ Linh Đan sắc mặt trở nên lạnh lùng, ông ta làm sao có thể không thấy cắn rứt lương tâm chứ, lập tức nói: “Những cái này đều là bố nói đấy nhé.”

Vũ Phong Toàn sửng sốt.

Nhưng ông ta đã nhanh chóng phản ứng lại, bây giờ ông ta đã chiếm thế thượng phong, xung quanh ông ta có không người đều đang chỉ vào Vũ Linh Đan, đó là điều có lợi cho ông ta, vì vậy nói thẳng: “Những điều tôi nói đều là đúng, sao thế, dám làm mà không dám để người khác nói à. Tôi là nói công nhân trên công trường sao lại dễ nói chuyện như thế, xem ra đây cũng là khả năng có một không hai của cô rồi. ”

“Phì phì, ôi trời, chuyện tai nạn xe đã bị người khác đồn đại rồi, một người làm bố không sợ làm to chuyện ra như ông, mà còn thực sự nghĩ Vũ Linh Đan là con gái của ông hay sao.”

Trương Đức Phú đứng bên cạnh không thể chịu nổi, nhất là những người xung quanh không ngừng mắng chửi Vũ Linh Đan bằng đủ thứ từ ngữ xấu xa, Trương Đức Phú xông lên như bay, giơ chân đá thẳng vào lồng ngực của Vũ Phong Toàn.

Vũ Phong Toàn không kịp đề phòng, anh ta bay ra ngoài, hất tung bàn tiệc, thành một đống lộn xộn trên mặt đất.

Trương Đức Phú vẫn chưa dừng lại ở đó, xông tới, giẫm lên ngực Vũ Phong Toàn, lạnh lùng nói: “Tôi muốn ông lập tức xin lỗi Vũ Linh Đan và nói rõ sự thật.”

Vũ Phong Toàn lồng ngực đau nhức.

Đặc biệt là khi nhìn thấy Vũ Linh Đan vẫn đứng đó, hiển nhiên là đã đồng ý với hành động của Trương Đức Phú, một dấu vết châm chọc lướt qua mắt ông ta.

Hành động của Trương Đức Phú rõ ràng là bằng chứng có lợi nhất cho những gì ông ta vừa nói.

“Tôi rất muốn hỏi một câu, Tổng giám đốc Trương và Vũ Linh Đan có quan hệ gì thế? Tại sao cậu lại kích động như vậy? Kẽ nào những lời đồn đại kia là thật, hai anh em cậu là vì một người phụ nữ…”

Vũ Phong Toàn không nhanh không chậm, thong dong nói, trêu chọc thần kinh của mọi người có mặt tại đó.

“Ông câm miệng cho tôi!”

Trương Đức Phú quát mắng.

Sau đó lại có một cú đá nữa và đá vào ngực Vũ Phong Toàn, thật không may, cái đá chân này của Trương Đức Phú đã chậm một bước, Vũ Phong Toàn đã nói hết những gì nên nói, lúc này ông ta nở một nụ cười khó hiểu.

Trương Đức Phú tức giận, đột nhiên giơ chân lên, rõ ràng là không muốn nhẹ tay.

Cuối cùng, Lương Tùng Sơn và Lê Anh Quỳnh vội vã đến để ngăn cản trò hề.

Hai người đã nhìn thấy cảnh này ở trên lầu từ lâu, nhưng đều có tâm trạng muốn xem ***

Chương trình, cũng không có ý định ngăn cản, bây giờ Trương Đức Phú ra tay, thậm chí còn sắp nguy hiểm đến tính mạng, nên cuối cùng vẫn phải phải lo liệu.

Lê Anh Quỳnh vội vàng thuyết phục Trương Đức Phú, cười nói: “Tổng giám đốc Trương, nhìn cậu xem, sao lại tức giận như vậy chứ? Đây dù sao đây cũng là bố ruột của cô Vũ, người ta có cãi nhau như thế nào đi chăng nữa…”

“Bà câm miệng cho tôi, tôi thấy bà cũng chẳng phải loại người tốt đẹp gì, còn nói cái gì mà làm sai, tôi thấy bà đây là cố ý muốn gây xích mích giữa hai nhà thì đúng hơn.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 300


Chương 300: Nghĩ lại thì cũng không phải là không được, vậy thì phải xin lỗi trước

Lúc trước khi Vũ Phong Toàn và Trần Tuyết Nhung có mặt cùng lúc, Trương Đức Phú vẫn chưa xuất hiện, nhưng cậu ta có thể nhìn thấu ý đồ của Lê Anh Quỳnh.

Lê Anh Quỳnh hơi lúng túng, Lương Tùng Sơn nhận lấy chủ đề này và nói, “Tổng giám đốc Trương, cậu thấy đấy… nếu cứ tiếp tục cãi vã thì cũng chẳng có gì tốt, cứ để Tổng giám đốc Vũ đứng dậy trước đi.”

“Nghĩ lại thì cũng không phải là không được, vậy thì phải xin lỗi trước.”

Trương Đức Phú vốn dĩ không hề nể mặt ai.

Cuối cùng, ánh mắt của người chủ chuyển sang Vũ Linh Đan và Trần Tuyết Nhung, và ánh mắt của Trần Tuyết Nhung cuối cùng đặt lên người Vũ Linh Đan.

Bà ấy nói rằng bất kể Vũ Linh Đan đưa ra quyết định nào, bà ấy cũng sẽ ủng hộ cô.

Vừa tự làm ra trò ngốc nghếch, bây giờ cũng bị đánh thức bởi cái tát đó, do đó Trần Tuyết Nhung cũng chỉ bình tĩnh nhìn Vũ Linh Đan khi đối mặt với ánh mắt cầu cứu của nhiều người, ngụ ý rằng, tất cả sẽ do Vũ Linh Đan quyết định.

Trương Đức Phú hỏi Vũ Linh Đan bằng ánh mắt của mình.

Nhưng Vũ Linh Đan dường như không quan tâm gì đến cậu ta, thậm chí còn không hề nhìn Vũ Phong Toàn lấy một cái, chỉ nói với mọi người: “Những gì bố tôi nói, đều là không đúng, bây giờ những gì nên nói với Tổng giám đốc Vũ, mọi người cũng đều nghe thấy rồi, về danh tiếng của tôi, mọi người cũng đều biết rồi, tôi không muốn nói gì thêm, nhưng về Tổng giám đốc Vũ, tôi e rằng vẫn còn nhiều bí mật mà mọi người chưa biết. ”

“Vũ Linh Đan, cô câm miệng cho tôi!”

Vũ Phong Toàn thở hổn hển và thô bạo ngắt lời.

Nguyễn Kim Thanh trực tiếp quỳ xuống bên cạnh Vũ Linh Đan, ôm lấy chân của cô, khóc thút thít khàn cả giọng, “Linh Đan, con bình tĩnh lại đi, đừng nói linh tinh, bố con chỉ là quá tức giận thôi, chỉ cần con xin lỗi thì sẽ không sao đâu.”

Hành động này của Nguyễn Kim Thanh khiến nhiều người không nhìn tiếp được nữa, và họ buộc tội Vũ Linh Đan, “Vũ Linh Đan, cô cũng quá đáng lắm rồi đấy, dù có nói gì đi nữa thì bọn họ cũng là bố mẹ của cô, cô làm sai, thì không thể để bố mẹ quát mắng được sao?”

“Phải đấy, nếu tôi có một đứa con gái như vậy, chắc tôi chẳng còn mặt mũi nào đi ra ngoài nữa.”

“Người ta cũng là rộng lượng, muốn tôi nói cắt đứt quan hệ cũng không sai, thái độ của Vũ Linh Đan cũng quá là đáng sợ rồi.”

“Mọi người chưa nghe nói sao, từ nhỏ Vũ Linh Đan đã rất khó bảo, ở nhà rất hay bắt nạt cô Vũ thứ hai, bây giờ xem ra, e là đến cả người mẹ kế này, cũng là người hay bị bắt nạt đây.”

……

Mọi người đều mỗi người nói một câu, từng câu từng chữ như cứa vào trái tim tê liệt của Vũ Linh Đan. Nguyễn Kim Thanh thấy vậy, liền khóc dữ dội hơn, không ngừng ấm ức nói, “Nếu như con có ý kiến với dì, thì cứ nhằm vào dì, chửi mắng dì, dì cũng không ý kiến. Nhưng bố con không làm sai chuyện gì, ông ấy chăm sóc, chiều chuộng con bao nhiêu năm nay, hôm nay…”

“Sở dĩ hôm nay bố con như vậy, cũng là do con làm tổn thương trái tim của ông ấy đấy.”

Nguyễn Kim Thanh vừa khóc vừa làm ầm ĩ, một lần nữa khơi dậy sự thương cảm của mọi người, nhất thời, đem việc Vũ Phong Toàn vu khống cho con gái trở thành cái cớ.

Trần Tuyết Nhung chỉ có thể đứng bên cạnh lo lắng, biết rằng Nguyễn Kim Thanh nói dối, nhưng trong lúc này, ngoại trừ Vũ Linh Đan phản bác ra, thì không ai khác có chứng cứ.

Trần Tuyết Nhung nóng lòng muốn xông lên, trực tiếp đuổi người phụ nữ khó ưa này đi.

Nhưng sau đó, Nguyễn Kim Thanh lại chỉ tay về phía Trần Tuyết Nhung, bà ta nhìn chằm chằm vào Trần Tuyết Nhung một cách đầy oán hận và nói: “Tôi biết, cô luôn oán giận Phong Toàn vì khi đó đã ly hôn với cô, nhưng cô biết rõ, tôi mới là người mà Vũ Phong Toàn thực sự yêu thương, nếu không phải cô mang thai, thì làm sao Phong Toàn sẽ lấy cô được chứ.”

“Cô im đi, đó chỉ là tai nạn thôi.”

Trần Tuyết Nhung mặt tái mét.

“Bà im miệng cho tôi, đừng nhắc đến mẹ tôi ở đây. Những chuyện này đều do tôi làm, không có bất kỳ liên quan gì đến mẹ tôi hết.”

Vũ Linh Đan quát mắng, và dùng lực đá Nguyễn Kim Thanh ra, nhưng Nguyễn Kim Thanh vẫn giữ chặt lấy cô.
 
Back
Top Bottom