Ngôn Tình Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 261


Chương 261: Tôi không quan tâm

Nhìn cô, Trương Thiên Thành mỉm cười, tư thế thoải mái như đang ở nhà. Vũ Linh Đan nổi giận nhìn anh chằm chằm, cũng không nói một lời. Cuối cùng Trương Thiên Thành mới chịu đứng đắn nói: “Chuyện của cô không thể giải quyết trong chốc lát. Tôi nghĩ gần đây cô nên dọn sang bên chỗ tôi thì tốt hơn, thế mới càng tiện lợi.”

“Nếu anh cảm thấy không tiện chăm sóc Coco thì tôi có thể dẫn nó về.” Vũ Linh Đan lạnh lùng nói. Cô không rõ, có phải là Trương Thiên Thành không hiểu lời nói của mình hay không. Hai người đã thảo luận về vấn đề này rất nhiều lần, mình cũng đã nói rõ ràng đến thế, tại sao anh ta vẫn còn không chịu buông tha?

“Sao? Cô lại muốn đổi ý hả?” Trương Thiên Thành nheo mắt.

Vũ Linh Đan nhìn thoáng qua nhà bếp theo phản xạ, thấy Trần Tuyết Nhung đang bận rộn, chắc không rảnh mà bận tâm chuyện của mình đâu, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhân tiện nói: “Tôi không muốn đổi ý, nhưng gần đây… Anh cũng biết đấy, lỡ bị phóng viên phát hiện thì sẽ bất lợi cho cả anh và tôi.”

“Tôi không quan tâm.” Trương Thiên Thành lơ đễnh nói: “Tôi cảm thấy cô có thể suy xét đề nghị của tôi. Dù sao liên quan tới tôi thì tốt hơn là bị bôi nhọ với đám người vớ vẩn kia.”

“Anh đừng hòng!” Vũ Linh Đan đanh mắt, đôi mắt sáng ngời như sắp phun lửa: “Trương Thiên Thành, đó chỉ là cảm giác của anh thôi.”

“Đối với tôi thì liên quan tới anh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.” Vũ Linh Đan nghiến răng nghiến lợi.

Đây không phải là lần đầu tiên Vũ Linh Đan từ chối mình. Trương Thiên Thành lập tức sa sầm mặt, đồng thời híp mắt đầy nguy hiểm: “Vũ Linh Đan, trong lòng cô, rốt cuộc Trương Thiên Thành tôi là loại người nào?” Trương Thiên Thành không nhịn được hỏi.

Sao anh cứ cảm thấy trong mắt Vũ Linh Đan, mình là một kẻ khốn nạn tội ác tày trời, tại sao cô lại kháng cự mình đến thế?

Nghe vậy, Vũ Linh Đan không nhịn được bật cười, thái độ khinh miệt đến cùng cực, thậm chí không muốn nói thẳng.

Anh ta thật sự không tự biết thân biết phận gì hết sao?

“Trương Thiên Thành, tôi tốn ba năm để tìm hiểu anh là loại người nào, nhưng vẫn không hề biết gì cả, bây giờ cũng thế.” Vũ Linh Đan nói.

Trương Thiên Thành hít sâu một hơi, sau đó là sự im lặng. Anh quay sang thì thấy Trần Tuyết Nhung bưng mấy món ăn đi tới: “Ăn cơm được rồi.”

“Không cần. Công ty còn có việc, tôi đi trước đây.” Trương Thiên Thành đứng dậy cầm áo vest, ra vẻ muốn rời đi. Lúc này Vũ Linh Đan mới phát hiện quần của anh còn dính ướt. Nhớ lại lúc nãy Trương Thiên Thành thật sự đã giúp mình, trong lòng cô không khỏi áy náy.

“Hay là anh ở lại ăn một bữa cơm đi, tôi sẽ sấy khô quần cho anh.” Vũ Linh Đan nói.

Trương Thiên Thành liếc nhìn cô, ánh mắt không chút cảm xúc: “Tôi đi trước đây.”

“Tổng giám đốc Trương…” Trần Tuyết Nhung đuổi theo.

“Nếu tổng giám đốc Trương đã bận việc thì hai chúng ta ăn cơm thôi.” Vũ Linh Đan cũng nổi giận. Cô đã giữ lại rồi, nhưng Trương Thiên Thành vẫn cố tình muốn đi, vậy thì không liên quan tới cô. Vũ Linh Đan lập tức kéo Trần Tuyết Nhung ngồi xuống bàn ăn.

Nghe tiếng cửa bị đóng sầm, Trần Tuyết Nhung đặt đũa xuống, nghiêm túc hỏi: “Linh Đan, rốt cuộc con với tổng giám đốc Trương đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Như mẹ thấy đấy, chẳng có chuyện gì cả.” Vũ Linh Đan ăn cơm, hương vị vẫn quen thuộc như xưa. Cô thà suy nghĩ đã bao lâu mình chưa được ăn những món này chứ không muốn để ý tới câu hỏi của Trần Tuyết Nhung.

Trần Tuyết Nhung không nói gì, chỉ thở dài khe khẽ. Vũ Linh Đan bất đắc dĩ, đành phải bổ sung: “Con với anh ta thật sự không có gì hết, anh ta thích động kinh ấy mà.”

Lời nói của Vũ Linh Đan thậm chí không thể lừa một đứa bé 3 tuổi. Nếu thật sự không có quan hệ gì thì tại sao lại liên quan đến nhau, nếu thật sự không có quan hệ gì thì tại sao lại xuất hiện trước cửa nhà Vũ Linh Đan vào lúc này?
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 262


Chương 262: Mẹ, con sẽ không dính líu gì tới Trương Thiên Thành.”

Có lẽ là chính Vũ Linh Đan cũng chưa phát hiện mà thôi.

“Linh Đan, con đừng trách mẹ lắm lời. Có lẽ đúng như tổng giám đốc Trương nói, nếu con thừa nhận thì có lẽ…”

“Mẹ, con sẽ không dính líu gì tới Trương Thiên Thành.” Trần Tuyết Nhung còn chưa dứt lời thì Vũ Linh Đan đã ngắt lời bà: “Hơn nữa có kẻ đã hãm hại con, con nhất định sẽ điều tra manh mối.”

Cô không biết tại sao Trần Tuyết Nhung lại biết chuyện này, có lẽ là đọc báo chí, cũng có lẽ là nghe thấy mình và Trương Thiên Thành nói chuyện. Tóm lại nếu cô đã từ chối thì trong lòng sẽ không dao động.

Trần Tuyết Nhung sửng sốt, đành phải gật đầu: “Ừ. Chuyện của con, mẹ sẽ không nhúng tay đâu.”

Lời nói này có chút tủi thân, khiến Vũ Linh Đan cảm thấy hụt hẫng.

“Mẹ, ý con không phải là thế. Mẹ là mẹ của con, mẹ quan tâm con là chuyện bình thường, chẳng qua con…” Vũ Linh Đan không thể nói được nữa, cũng không còn khẩu vị ăn cơm, bèn đứng dậy ra phòng khách.

Bầu không khí giữa hai mẹ con lại trở nên quái dị. Trần Tuyết Nhung im lặng ngồi bên cạnh con gái, thấy vẻ mặt cau có của cô, bà khẽ an ủi: “Nếu con đã không muốn liên quan tới Trương Thiên Thành thì hãy thử tìm một con đường khác đi.”

Vũ Linh Đan khó hiểu nhìn bà. Trần Tuyết Nhung nở nụ cười, nói tiếp: “Thực ra lúc các con kết hôn, mẹ đã không đồng ý, nhưng tiếc rằng mẹ không thể thuyết phục bố con. Mấy ngày trước, mẹ đã gặp Phan Bảo Thái.”

Nói rồi, Trần Tuyết Nhung lén lút nhìn Vũ Linh Đan, thấy cô không có vẻ kích động mới nói tiếp: “Mẹ còn nhớ trước kia tuần nào Phan Bảo Thái cũng đến tìm con, mà con cũng thích tìm cậu ấy đi chơi. Khi đó mẹ còn nghĩ hai đứa sẽ ở bên nhau cả đời cơ.”

“Mẹ, đều là chuyện cũ mèm, con sắp quên hết rồi.” Vũ Linh Đan ngượng ngùng nói.

“Thật sự quên hả?” Trần Tuyết Nhung cười nhìn Vũ Linh Đan, đương nhiên nhận thấy sự ngượng nghịu của cô, bà nói tiếp: “Nhưng có người vẫn chưa quên.”

“Bây giờ Phan Bảo Thái càng ngày càng bảnh bao, cũng chín chắn hơn nhiều. Mặc dù cậu ấy không nói gì, nhưng mẹ nhận ra cậu ấy vẫn thích con. Không chừng lần này cậu ấy về nước là để tìm con đấy.”

“Mẹ đừng nói nữa, bây giờ đầu óc con đang rối bời, còn có rất nhiều việc cần con giải quyết, con không có thời gian bận tâm tới chuyện tình cảm đâu.” Vũ Linh Đan trực tiếp ngắt lời Trần Tuyết Nhung. Bất kể là Trương Thiên Thành hay là Phan Bảo Thái, cô đều không muốn quan tâm.

“Được rồi. Mẹ chỉ mong con suy nghĩ thêm mà thôi.” Trần Tuyết Nhung nói rồi đứng dậy, bắt đầu thu dọn bàn ăn.

Bữa cơm này, hai người đều không ăn được mấy miếng. Vũ Linh Đan không nỡ lãng phí thiện chí của Trần Tuyết Nhung, bèn ngồi xuống ăn tiếp. Lúc này sắc mặt Trần Tuyết Nhung mới tốt hơn. Tối hôm đó, Trần Tuyết Nhung ở lại nhà Vũ Linh Đan. Tắm rửa xong, hai mẹ con có vẻ hơi xấu hổ, vốn định ngủ chung giường trò chuyện thêm, cuối cùng Trần Tuyết Nhung lại vào phòng cho khách.

Đêm nay cũng không thể ngủ ngon giấc.

Sáng sớm hôm sau, Vũ Linh Đan thức dậy với hai cái quầng thâm mắt, đồng thời thấy vẻ mặt tiều tụy của Trần Tuyết Nhung. Trần Tuyết Nhung mỉm cười với cô, Vũ Linh Đan cũng nhếch môi cười. Trần Tuyết Nhung nói: “Linh Đan, mẹ suy nghĩ mãi, hôm nay mẹ nên về thì tốt hơn. Trong nhà không thể vắng người chăm nom.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 263


Chương 263: Linh Đan, mẹ có lỗi với con

Câu nói này khiến tâm trạng Vũ Linh Đan tụt xuống thấp nhất. Vũ Linh Đan buồn bực nói: “Họ đối xử với mẹ như thế mà sao mẹ còn muốn về? Chẳng lẽ ở nhà con không thoải mái?”

“Không phải không phải.” Trần Tuyết Nhung liên tục phủ nhận. Có lẽ là nhận thấy sắc mặt khó coi của con gái mình, Trần Tuyết Nhung lưỡng lự một lát mới nói: “Vậy thì mẹ lại ở đây thêm hai ngày nhé.”

“Đương nhiên không thành vấn đề!” Vũ Linh Đan nói: “Nhà con chính là nhà mẹ. Nếu mẹ chịu uất ức thì có thể đến đây bất cứ lúc nào.”

Trần Tuyết Nhung cười khẽ, tâm trạng hơi phức tạp. Đáng lẽ bà phải làm ô dù cho con gái, cuối cùng lại phải dựa dẫm vào con gái. Nghĩ đến chỗ xúc động, Trần Tuyết Nhung không nhịn được kêu Vũ Linh Đan. Vũ Linh Đan mờ mịt quay lại, thấy dáng vẻ chần chờ của bà, không khỏi nhìn chằm chằm bà nói: “Thực ra con mua căn nhà này là vì muốn được chung sống với mẹ. Con không cần gì khác, chỉ cần mẹ thôi.”

“Cho nên con mua căn nhà này là vì mẹ. Nếu ngay cả mẹ cũng thấy khó chịu thì e rằng con sẽ rất khó tiếp tục sống ở đây.” Vũ Linh Đan hít mũi, ánh mắt ngấn lệ. Cô không phải là người am hiểu bày tỏ cảm xúc, thế nên có những lời chỉ có thể nhắc đến chứ chưa từng nói nhiều.

Trần Tuyết Nhung sửng sốt, sau đó che miệng xoay người. Từ bờ vai khẽ run rẩy có thể thấy Trần Tuyết Nhung đang khóc.

Vũ Linh Đan không khỏi cảm khái, đi tới ôm lưng Trần Tuyết Nhung, khẽ kêu mẹ.

“Linh Đan, mẹ có lỗi với con.” Trần Tuyết Nhung áy náy rơi lệ. Trước kia bà chỉ cho rằng con gái nói đùa, nhưng không ngờ cuối cùng cô lại thật sự mua một căn nhà. Không biết con bé đã phải chịu bao nhiêu thiệt thòi, trả giá bao nhiêu cố gắng, mình đều không hề hay biết, cũng chưa từng tham dự vào.

“Mẹ áy náy quá.” Trần Tuyết Nhung kêu lên, hoàn toàn thả lỏng cảm xúc, cuối cùng hôm chặt Vũ Linh Đan, không nhịn được khẽ run rẩy.

Cuối cùng, Vũ Linh Đan mới thấy yên bình. Cô nhẹ nhàng vỗ lưng Trần Tuyết Nhung, an ủi Trần Tuyết Nhung: “Con biết trong lòng mẹ vẫn nghĩ về con. Cho dù nhà họ Bùi không cho mẹ đến thăm con thì mẹ cũng vẫn lén lút đi thăm con. Hơn nữa con xảy ra chuyện gì, mẹ luôn là người đầu tiên biết tin, lo lắng cho con.”

“Bố con không làm thế à?” Theo Trần Tuyết Nhung, những gì mà Vũ Linh Đan nói không phải là chuyện quan trọng, đó chỉ là bản năng của người mẹ muốn bảo vệ con mình.

Vũ Linh Đan lắc đầu, ánh mắt đau khổ. Trần Tuyết Nhung thở dài một hơi, muốn nói gì đó mà lại ngừng. Bà chưa bao giờ hối hận vì đã sinh đứa con gái này, nhưng chưa bao giờ nghĩ sau khi sinh ra, con bé lại phải chịu bao nhiêu đau khổ.

“Không sao đâu, bây giờ con đã trưởng thành rồi, đã quen với việc trong mắt ông ta không có đứa con gái này.” Vũ Linh Đan nhún vai, ra vẻ như không quan tâm. Nước mắt Trần Tuyết Nhung lại vỡ đê, bà lau khóe mắt, áy náy nói: “Đều là lỗi của mẹ…”

“Mẹ, trước kia mẹ cũng không muốn thế mà, không ai có lỗi cả.” Vũ Linh Đan tiếp tục an ủi.

Mãi đến gần tám giờ, Vũ Linh Đan bảo đảm Trần Tuyết Nhung sẽ không khóc nữa, càng sẽ không trở về nhà họ Bùi thì mới bình tĩnh lại, sau đó đến công trường. Ai dè vừa đến nơi, cô phát hiện một người trẻ tuổi ở trong văn phòng của mình. Hỏi mới biết đó là người do tổng công ty phái đến.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 264


Chương 264: Bị sa thải (1)

Thái độ của đối phương khinh miệt, giọng điệu bỡn cợt: “Sao vậy? Tổng giám đốc Vũ còn chưa gọi điện cho cô à? Bây giờ bởi vì chuyện của cô khiến cả Vũ thị bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, sao có thể tiếp tục cho cô làm việc?”

“Bây giờ công trình còn chưa chính thức đi vào quỹ đạo, anh cũng biết rõ hậu quả nếu đổi người giữa chừng. Tôi sẽ nói rõ với tổng giám đốc Vũ, phiền anh đừng đụng vào đồ đặc của tôi.” Vũ Linh Đan nhắc nhở.

Mặc dù chỉ mới thi công không lâu, nhưng đã chứa quá nhiều tâm huyết của mình, Vũ Linh Đan không cam lòng cứ thế bỏ cuộc.

Đối phương cười khẩy, khoanh tay trước ngực, quay lưng lại không thèm bận tâm tới Vũ Linh Đan.

Trước kia lúc trong ở công ty, Vũ Linh Đan cũng từng nghe nói tới Phương Lâm Thiên này, nhưng vì không giao thiệp nên nước giếng không phạm nước xông. Khoảng thời gian trước, cô nghe nói Phương Lâm Thiên rất gần gũi với Vũ Hải Yến, e rằng việc đột nhiên đổi người này cũng liên quan đến Vũ Hải Yến.

Vũ Linh Đan rời khỏi văn phòng, gọi điện thoại cho Vũ Phong Toàn.

Giọng nói của Vũ Phong Toàn trong điện thoại không thể nói là nghiêm khắc, nhưng cũng không hề áy náy, còn ra vẻ như muốn tốt cho cô: “Linh Đan à, bây giờ con còn bận rất nhiều chuyện khác, nào có tâm tư làm việc nữa. Trước kia bố đã nói là con phải xử lý tốt chuyện riêng của con rồi mà.”

“Chuyện của con con sẽ tự giải quyết, nhưng công trình thời hạn 8 tháng, bố có chắc là đổi người giữa chừng thì sẽ làm xong không?” Vũ Linh Đan lạnh giọng chất vấn.

“Chuyện này ấy à…” Vũ Phong Toàn kéo dài giọng: “Con yên tâm, bố đều biết, không cần con bận tâm đâu.”

“Đều biết ư? Ha ha!” Vũ Linh Đan cười lạnh. Cô quá rõ ràng Vũ Phong Toàn đang nghĩ gì, thế là cô dứt khoát nói: “Không phải là đổi người, sau đó ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, tăng tốc độ thi công hay sao?”

“Vũ Linh Đan, con đừng có vu khống!” Vũ Phong Toàn lập tức kích động, dữ tợn nói: “Công trình này chưa đến nỗi không có con thì không thể hoàn thành. Con có thể giải quyết nó trong vòng 8 tháng, đương nhiên bố cũng có thể tìm người làm được như thế.”

Vũ Linh Đan không khỏi thất vọng, cười lạnh một tiếng rồi trực tiếp cúp máy. Nếu đã chắc chắn như thế thì trước kia sao lại van xin cô đích thân tiếp nhận dự án này? Công trình trong vòng 2 năm rút ngắn thời gian còn 8 tháng, thế nên cô đã tốn biết bao nhiêu tế bào não, kết quả lại bị Vũ Phong Toàn đá văng, bị kẻ khác nẫng tay trên.

“Thế nào? Giám sát Vũ? Bây giờ không còn vấn đề gì nữa, cô có thể dọn dẹp bàn làm việc được chưa?” Sau lưng vang lên tiếng cười sung sướng của Phương Lâm Thiên, rõ ràng anh ta đã nghe thấy cuộc điện thoại vừa rồi.

Vũ Linh Đan mặt lạnh như tiền. Đã đến nước này thì không còn cần nhiều lời nữa. Cô xoay người bắt đầu thu dọn tài liệu, nhưng lại bị Phương Lâm Thiên đè lại, híp mắt trêu tức: “Đây là bản vẽ liên quan đến thi công đúng không? Giám sát Vũ cần gì phải lấy đi?”

Nghe thấy yêu cầu vừa kỳ lạ vừa láo xược như thế, Vũ Linh Đan chỉ cảm thấy trào phúng. Để cô xem thử Vũ Phong Toàn giao công việc cho một gã đàn ông vô tích sự thì sẽ làm được gì.

“Tại sao lại không thể?” Vũ Linh Đan hỏi lại. Đây là tâm huyết của cô, liên quan gì tới anh ta?

Phương Lâm Thiên nhún vai, vẻ mặt đắc ý nói: “Tổng giám đốc Vũ nói đây là bí mật của công ty, nếu Giám sát Vũ lấy đi mà lại tiết lộ bí mật thì sẽ thiệt thòi cho công ty.”

Vũ Linh Đan không ngờ Vũ Phong Toàn còn nghi ngờ mình. Cô bắt đầu hoài nghi mấy năm nay, rốt cuộc mình đã nhận được gì ở Vũ thị.

“Được, tôi không mang đi.” Vũ Linh Đan cắn răng gằn từng chữ.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 265


Chương 265: Bị sa thải (2)

Nghe vậy, Phương Lâm Thiên hừ lạnh một tiếng, thả tay ra, còn tưởng Vũ Linh Đan thỏa hiệp nên đang đắc ý, ai dè lại thấy Vũ Linh Đan cầm tư liệu xé rách làm đôi.

“Cô làm gì vậy hả?!” Phương Lâm Thiên hét lên, đồng thời xông tới.

Vũ Linh Đan lại trào phúng nhìn anh ta, tiếp tục xé tư liệu: “Đây là đồ của tôi, bây giờ tôi không muốn mang đi thì cũng có quyền xử lý nó.” Sau đó trực tiếp ném vào máy cắt giấy ngay trước mặt Phương Lâm Thiên.

Tâm huyết một tháng hoàn toàn biến thành hư vô. Trái tim Vũ Linh Đan đang nhỏ máu, nhưng cô không muốn nhường lại cho bất cứ kẻ nào kiếm lợi. Sau đó cô thu dọn đồ đạc của mình, xoay người rời đi trong vẻ mặt sững sờ của Phương Lâm Thiên. Phương Lâm Thiên vội vã chặn đường Vũ Linh Đan, bối rối nói: “Cô đã hủy hoại bản vẽ rồi, kế tiếp nên thi công như thế nào? Cô làm thế rõ ràng là muốn kéo dài thời gian thi công!”

Vũ Linh Đan biết rõ mình làm thế sẽ mang lại hậu quả như thế nào, nhưng bây giờ Vũ Phong Toàn đã cách chức mình chỉ vì lời đồn bên ngoài, thế thì cô cần gì phải để ý tới chuyện đó?

Vũ Linh Đan đẩy Phương Lâm Thiên ra, chán ghét nói: “Có lẽ tổng giám đốc Vũ không biết, kể từ khi ông ta chọn anh làm Giám sát thì tiến độ công trình đã bị trì hoãn mất rồi.”

“Vũ Linh Đan!” Phương Lâm Thiên nổi giận đỏ cả mắt. Anh ta siết chặt nắm đấm, ở Vũ thị, hầu như không ai dám nói chuyện với anh ta kiểu đó, chẳng lẽ cô thật sự cho rằng mình là con gái của Vũ Phong Toàn hay sao?

“Vũ Linh Đan, cô cứ chờ tổng giám đốc Vũ tìm cô đi!” Phương Lâm Thiên lạnh giọng nói, sau đó xoay người gọi điện thoại.

Vũ Linh Đan không hề sợ hãi, cũng không cho rằng mình đã làm sai chuyện gì. Cho nên khi Vũ Phong Toàn nổi trận lôi đình gọi điện thoại tới gào thét, Vũ Linh Đan nói thẳng: “Suy nghĩ của hai người khác nhau, con không thể bảo đảm bản vẽ của con là đúng, nếu làm lung tung thì ai sẽ gánh vác sai lầm?”

Câu này đã hoàn toàn chặn họng Vũ Phong Toàn. Song Vũ Phong Toàn vẫn biết rõ, Vũ Linh Đan không muốn kiếm lời cho Phương Lâm Thiên, kiếm lời cho mình nên mới xé bản vẽ, trong lòng ông ta tràn đầy giận dữ mà lại không thể xả ra.

Vũ Phong Toàn cúp máy, nổi giận đấm lên bàn làm việc, nhíu mày kìm nén lửa giận: “Vũ Linh Đan, mày cho rằng không có mày thì dự án không thể tiếp tục hả?”

“Bố, Vũ Linh Đan lại chọc giận bố hả? Con đã nói là đuổi cô ta đi rồi mà.” Vũ Hải Yến vẫn im lặng ngồi bên cạnh. Vừa đề cử Phương Lâm Thiên xong, cô ta còn hơi lo lắng chuyện này sẽ không ổn, bây giờ thấy Vũ Phong Toàn nổi trận lôi đình, cô ta biết ngay Vũ Linh Đan đã xong đời.

Vũ Phong Toàn chống tay lên bàn không nói một lời, nhưng lửa giận trong đôi mắt đã nói rõ tất cả. Vũ Phong Toàn nói: “Lát nữa con báo cho Phương Lâm Thiên, kêu cậu ta làm đàng hoàng đi. Nếu làm tốt, bố sẽ đề bạt cậu ta lên làm Tổng giám sát công trình.”

Vốn là lời hứa hẹn với Vũ Linh Đan, bây giờ lại giao cho người khác, Vũ Phong Toàn muốn Vũ Linh Đan thấy rõ không có cô, Vũ thị vẫn có thể hoạt động như thường.

“Con biết rồi.” Vũ Hải Yến mừng như điên, lập tức cười toe toét chậm rãi rời khỏi văn phòng.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 266


Chương 266: Con chỉ muốn điều tra rõ, rốt cuộc là kẻ nào đang bày trò sau lưng

Chiều hôm đó, Vũ Linh Đan đã nộp đơn xin từ chức. Vũ Phong Toàn tức giận để lên bàn, hỏi thư ký cô đi đâu. Thư ký cúi đầu, không dám thở mạnh: “Giám đốc Vũ nộp đơn xong đã đi rồi.”

“Cái gì?” Đầu óc Vũ Phong Toàn như ù đi. Vũ Linh Đan hoàn toàn không để mắt tới mình sao? Thế là ông ta trực tiếp ném đơn xin từ chức vào thùng rác. Cho dù không cho cô làm việc, cô cũng đừng hòng thoát khỏi Vũ thị.

Bên phía Vũ Phong Toàn không trả lời, Vũ Linh Đan đành phải gọi điện thoại cho ông ta. Thấy Trần Tuyết Nhung đang bận bịu trong bếp, cô cố ý trốn ra ban công, nhỏ giọng gọi điện thoại.

“Hừ! Chẳng qua là từ chức Giám sát của con thôi, thế mà con lại giận dỗi không muốn làm việc nữa à?” Vũ Phong Toàn giành trước trách móc.

Người đã vô liêm sỉ đến mức này thì đúng là hết thuốc chữa. May mà Vũ Linh Đan đã lĩnh giáo nên không có gì phải kinh ngạc. Cô nói thẳng: “Nếu con đã không có việc gì làm ở Vũ thị thì đương nhiên sẽ không cầm tiền lương của Vũ thị mà không làm gì. Hơn nữa con nghĩ phải từ chức thì mới có thể điều tra rõ nội tình.”

“Nội tình gì? Chẳng phải bố đã nói cứ đổ hết lên đầu Trương Thiên Thành là được sao? Hay là Trương Thiên Thành không muốn giúp con, lúc trước con lừa bố?” Nghĩ đến đây, Vũ Phong Toàn càng tức giận.

“Không phải.” Vũ Linh Đan bình tĩnh đáp: “Con chỉ muốn điều tra rõ, rốt cuộc là kẻ nào đang bày trò sau lưng.”

“Điều tra rõ thì có ích gì? Bây giờ còn ai tin con nữa? Chỉ có Trương Thiên Thành mới giúp được con.” Vũ Phong Toàn không kiên nhẫn ngắt lời Vũ Linh Đan.

Vũ Linh Đan tạm dừng một chút, chỉnh đốn lại cảm xúc rồi nhếch môi cười: “Nếu con nói chuyện này con đã điều tra xong rồi, liên quan tới đứa con gái cưng của bố…”

“Láo toét!” Vũ Phong Toàn lại quát lên. Vũ Linh Đan thấp thoáng nghe thấy tiếng đập bàn, sau đó Vũ Phong Toàn nói: “Bố bảo con chấm dứt điều tra ngay bây giờ, con đã nghe thấy chưa?”

Vũ Linh Đan nhếch môi. Thái độ của Vũ Phong Toàn hơi khác thường, chẳng lẽ ông ta đã biết gì đó?

“Nhưng chuyện này liên quan tới danh dự của con. Nếu con có thể chứng minh con bị oan thì đáng lẽ bố phải mừng cho con mới đúng.” Vũ Linh Đan cười trào phúng.

“Vũ Linh Đan, con chê nhà họ Vũ chúng ta mất mặt chưa đủ nhiều hay sao? Bố không quan tâm ai muốn hãm hại con, tóm lại từ giờ trở đi, con phải dừng việc điều tra lại ngay!” Vũ Phong Toàn nổi giận ra lệnh.

“Tại sao?” Vũ Linh Đan hỏi lại.

“Không tại sao hết. Nhà họ Vũ chúng ta không thể mất mặt thêm nữa, nếu con không thể liên lạc với Trương Thiên Thành thì bố sẽ đích thân ra tay.” Vũ Phong Toàn nói.

“Không!” Vũ Linh Đan từ chối, sau đó cúp máy.

Thấy Trần Tuyết Nhung đã bưng đồ ăn ra bàn, Vũ Linh Đan không khỏi xấu hố, nhưng chỉ có thể nói với Trần Tuyết Nhung: “Mẹ, tối nay mẹ ăn trước đi, con phải ra ngoài một chuyến.”

“Trễ thế này rồi…” Trần Tuyết Nhung hơi lo lắng.

“Không sao đâu, chuyện công việc ấy mà. Gần đây con hơi bận.” Vũ Linh Đan nói dối thiện ý, sau đó cười cầm áo khoác đi ra ngoài, Trần Tuyết Nhung đi theo dặn dò: “Thế con nhớ ăn chút gì đó đi, đừng bị đói.”

“Con biết rồi.” Vũ Linh Đan xoay người phất tay, cảm giác có người quan tâm thật tuyệt, khiến tâm trạng của Vũ Linh Đan cũng trở nên vui vẻ hơn.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 267


Chương 267: Ái chà, Giám đốc Vũ đến đây làm gì? Chẳng nhẽ là hối hận?

Cô gọi điện thoại cho Trương Thiên Thành, tâm trạng vui vẻ cũng biến mất, hỏi thẳng: “Rốt cuộc bằng chứng mà anh nói ở đâu?”

Nếu không phải cuộc gọi của Trương Thiên Thành thì Vũ Linh Đan sẽ không dám xác nhận, người đàn ông chạy trốn từ cửa sổ kia lại thật sự từng liên quan tới Vũ Hải Yến.

Giữa chừng có Vũ Phong Toàn gọi điện thoại tới, bị Vũ Linh Đan từ chối nghe máy. Cô có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nổi trận lôi đình của Vũ Phong Toàn ở đầu dây bên kia.

“Cô đã xem USB tôi đưa cho cô chưa?” Trương Thiên Thành hỏi.

“USB nào?” Vũ Linh Đan sửng sốt, sau đó mới nhớ ra, áy náy nói: “Tôi để trong văn phòng ở công trường. Sao vậy? Nó quan trọng lắm hả?”

“Trong đó là bằng chứng! Tôi đưa cho cô mà sao cô không xem?” Nghe vậy, Trương Thiên Thành không khỏi tức giận, không biết trong đầu cô gái này cứ suy nghĩ cái gì: “Cô không thể tin tôi một lần sao?”

“Anh hét gì mà hét? Lúc đó anh lại không nói rõ, sao tôi biết.” Vũ Linh Đan cũng thấy oan ức, tiện tay vẫy xe taxi, định tới công trường. Hy vọng USB vẫn còn đó.

Đồng thời, Trương Thiên Thành cúp máy rồi cũng đến đó. Anh mới nhận được tin tức thân phận Giám sát của Vũ Linh Đan đã bị thay thế, hơn nữa cô đã đệ đơn xin từ chức cho Vũ thị.

Vũ Linh Đan đến công trường trong thời gian ngắn nhất. Vũ Linh Đan thở hồng hộc mở cửa phòng làm việc, thấy Phương Lâm Thiên cũng ở đó thì lập tức điều chỉnh hô hấp, ánh mắt trở nên bình tĩnh.

“Ái chà, Giám đốc Vũ đến đây làm gì? Chẳng nhẽ là hối hận?” Phương Lâm Thiên chế nhạo.

Vũ Linh Đan chú ý thấy đằng sau rèm cửa văn phòng có chút đồng tĩnh, mà áo sơ mi của Phương Lâm Thiên bị cài nhầm hai cái cúc áo, tóc bù xù, rõ ràng là mới đứng dậy.

“Cô nhìn gì?”

Vũ Linh Đan mới liếc nhìn đã bị Phương Lâm Thiên quát lớn, sau đó kéo tay Vũ Linh Đan, chỉ ra ngoài cửa: “Phiền cô ra ngoài cho tôi! Bây giờ cô đã không có tư cách bước vào văn phòng này.”

“Tôi chỉ lấy đồ thôi. Yên tâm, tôi không có hứng biết chuyện bẩn thỉu giữa anh và Vũ Hải Yến.” Vũ Linh Đan hất tay Phương Lâm Thiên, lạnh lùng nói.

“Cô nói bậy gì thế hả?” Ánh mắt Phương Lâm Thiên hơi hoảng loạn, nhưng vẫn cố giả vờ.

Vũ Linh Đan chỉ cảm thấy châm chọc. Quả nhiên là kẻ trong cuộc thì không thấy rõ, chắc cả công ty không ai không biết, chỉ có hai người này còn giả vờ giả vịt.

“Tôi nói, tôi chỉ đến lấy đồ thôi. Vũ Linh Đan nhắc lại, sau đó đi về phía bàn làm việc. Phương Lâm Thiên lập tức ngăn cản cô, nhưng tay cô đã chạm vào một cái USB.

Thứ này đúng là của Vũ Linh Đan. Phương Lâm Thiên không nhịn được nhíu mày, anh ta còn chưa có thời gian xem nó. Lúc phát hiện USB, Phương Lâm Thiên đã cảm thấy trong này có thứ gì đó rất quan trọng, ai dè Vũ Hải Yến lại đến đây. Bây giờ Vũ Linh Đan lại đến lấy USB, chứng tỏ phỏng đoán của anh ta là đúng.

“Vũ Linh Đan, cô còn dám giấu bí mật công ty hả?” Phương Lâm Thiên nghiến răng nghiến lợi nói.

Vũ Linh Đan cầm chặt USB lắc lư trước mặt anh ta, cười khinh miệt: “Anh yên tâm, đây là USB tư nhân của tôi, không liên quan gì tới công ty.”

Sau đó cô ngang nhiên rời đi.

Vũ Hải Yến đã sớm không chờ nổi, mặc váy hai dây vội vã chạy ra nói: “Sao anh lại cho cô ta rời đi? Nếu không có tư liệu thì chắc chắn anh sẽ không thể hoàn thành công trình đúng hẹn.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 268


Chương 268: Vũ Linh Đan đã tìm được bằng chứng

Phương Lâm Thiên ôm Vũ Hải Yến, nhẹ nhàng xoa ngực cô ta, đắc chí nói: “Em yên tâm, anh đã dự bị một phần rồi, cho dù cô ta cầm đi thì anh cũng biết phương án thi công kế tiếp.”

Nghe vậy, Vũ Hải Yến thở phào nhẹ nhõm một hơi, không nhịn được hôn lên má anh ta: “Em biết anh thông minh mà. Bây giờ không còn ai quấy rầy chúng ta nữa, anh còn không mau tới đây.”

Nhìn b* ng*c đầy đặn của Vũ Hải Yến, Phương Lâm Thiên không nhịn được nuốt nước miếng, lại thêm cánh tay mềm mại ôm eo mình, như có như không cọ đùi mình, Phương Lâm Thiên nào còn nhịn được.

“Có tới không?” Vũ Hải Yến tiếp tục quyến rũ.

“Bé cưng ngoan, để anh xem thử thứ trong USB là gì đã.” Mặc dù Phương Lâm Thiên không nhịn được cám dỗ, nhưng cuối cùng vẫn còn chút lý trí. Vũ Linh Đan vội vã chạy đến đây, chứng minh USB đó rất quan trọng. Lúc này anh ta cũng rất muốn biết thứ trong USB là tư liệu quan trọng nào.

“Được rồi.” Thấy Phương Lâm Thiên kiên quyết, Vũ Hải Yến cũng biết mức độ quan trọng của sự việc. Mặc dù rất khó nhịn, nhưng cô ta vẫn miễn cưỡng đồng ý.

Phương Lâm Thiên nhanh chóng hôn lên má cô ta, sau đó mở máy tính, tìm đến file dự bị. Vũ Hải Yến ngồi trên đùi Phương Lâm Thiên, nhàm chán nhìn Phương Lâm Thiên loay hoay.

“Là một đoạn clip!” Phương Lâm Thiên nói.

“Thế thì có gì hay mà xem? Em nghĩ chắc đó chỉ là USB tư nhân của Vũ Linh Đan thôi.” Vũ Hải Yến ngáp một cái, hoàn toàn không để bụng tới máy tính, chậm rãi sờ lên ngực Phương Lâm Thiên.

“Ngoan.” Phương Lâm Thiên nắm tay Vũ Hải Yến, nhìn chằm chằm màn hình máy tính. Đó là một quán café, không lâu sau một người phụ nữ mang giày cao gót tao nhã bước đến. Phương Lâm Thiên nhất thời kinh hô: “Hải Yến, đó không phải là em sao?”

“Cái gì?” Vũ Hải Yến sững sờ, nhưng vẫn không quan tâm, quay đầu nhìn thoáng qua. Bộ váy màu vàng nhạt thật sự quá bắt mắt, khiến cô ta lập tức nhớ ra đó là hôm nào. Vũ Hải Yến bỗng nhiên xông lên đóng laptop lại, sắc mặt trắng bệch. Chẳng trách Vũ Linh Đan lại dám khẳng định chuyện cưỡng h**p liên quan đến mình, quả nhiên cô ta đã tìm thấy bằng chứng.

Vũ Hải Yến càng nghĩ càng bối rối, sắc mặt trắng bệch. Phương Lâm Thiên không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn vẻ mặt của Vũ Hải Yến, anh ta cũng biết chuyện này không ổn, cẩn thận hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Vũ Hải Yến không để ý tới anh ta mà nhanh chóng lấy di động ra, vẻ mặt như sắp khóc: “Mẹ, tiêu đời rồi.”

“Sao vậy?” Nguyễn Kim Thanh lơ đễnh hỏi, bà ta đã sớm quen với thái độ bộp chộp của Vũ Hải Yến.

“Mẹ…” Vũ Hải Yến lại nức nở kêu một tiếng. Phương Lâm Thiên còn đang nghe lén, Vũ Hải Yến nhanh chóng bình tĩnh lại, đến nơi vắng người mới nói tiếp: “Hình như Vũ Linh Đan đã phát hiện chuyện chúng ta rồi. Bây giờ mình nên làm gì đây?”

“Chuyện gì?” Nguyễn Kim Thanh lạnh nhạt hỏi.

“Mẹ! Đã đến nước này rồi mà mẹ vẫn còn bình tĩnh à!” Vũ Hải Yến nổi giận kêu to!” Vũ Linh Đan đã phát hiện rồi, chúng ta sắp xong đời rồi!”

Tiếng rầm rầm truyền ra từ điện thoại, hình như là thứ gì rơi xuống mặt đất. Mãi đến lúc này, Nguyễn Kim Thanh mới nhận thấy Vũ Hải Yến nói phát hiện có nghĩa là gì. Bà ta thoáng căng thẳng, nhăn mày hoảng hốt, ngả người ra sau nằm trên ghế.

“Khoan đã, con đừng hoảng hốt, rốt cuộc là thế nào? Bố con còn chưa nhận được tin tức đúng không?” Nguyễn Kim Thanh bình tĩnh lại, trầm giọng hỏi.

“Con không biết bố đã biết hay chưa, nhưng vừa rồi Vũ Linh Đan đến đây lấy một cái USB, con đã xem thử rồi, đó là đoạn video con gặp ông chủ báo Tuổi Trẻ, hơn nữa trong đó có cả mẹ…” Vũ Hải Yến không dám nói nữa, chỉ hối hận lúc đó không ngăn cản Vũ Linh Đan, không cho cô ta lấy USB đi.

“Tại sao lại như thế?” Nguyễn Kim Thanh thều thào, còn chưa thể tiếp thụ sự thật này. Trong điện thoại, Vũ Hải Yến đã không thể chờ được nữa, sốt ruột hỏi: “Bây giờ nên làm sao đây? Lỡ bố biết thì chắc chắn chúng ta sẽ xong đời.”

“Con đừng sốt ruột. Nếu con nói Vũ Linh Đan vừa cầm USB thì chứng tỏ cô ta còn chưa xem nội dung, mẹ sẽ đi hỏi thăm bố con, tóm lại không thể để Vũ Linh Đan giành trước.” Nguyễn Kim Thanh hít sâu một hơi, bắt đầu tính toán kế hoạch tiếp theo.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 269


Chương 269: Vũ Linh Đan đã tìm được bằng chứng

Nhớ lại lần trước Vũ Linh Đan phỏng đoán trước mặt Vũ Phong Toàn, nếu khi đó cô ta có bằng chứng thì chắc chắn đã lấy ra rồi, cần gì chờ đến lúc này. Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Thấy Nguyễn Kim Thanh đã có chủ ý, Vũ Hải Yến mới bình tĩnh một chút, miễn cưỡng đồng ý rồi quay về phòng, nhăn mày nhìn Phương Lâm Thiên.

“Bé cưng, em sao vậy? Rốt cuộc kẻ nào đã chọc giận em?” Phương Lâm Thiên tiến lên ôm Vũ Hải Yến vào lòng, lại bị cô ta đẩy ra, sắc mặt vô cùng khó coi.

“Em sao vậy?” Phương Lâm Thiên lại hỏi.

“Không có gì.” Vũ Hải Yến buồn bực vào phòng thu dọn đồ đạc. Phương Lâm Thiên đi theo, ôm lấy cô ta nói: “Bé cưng, chúng ta đã thân thiết với nhau thế này rồi thì có gì mà không thể nói cho anh biết? Không chừng anh biết thì còn có thể giúp em đấy.”

“Video.” Vũ Hải Yến cắn răng, rặn ra chữ này. Phương Lâm Thiên lập tức suy nghĩ, quay sang nhìn laptop của mình. Anh ta còn chưa xem nội dung kế tiếp, nhưng rõ ràng là có liên quan đến Vũ Hải Yến.

Sắc mặt Phương Lâm Thiên trầm xuống, nghiêm túc hỏi: “Cần anh xử lý giúp em không?”

“USB đã bị cầm đi rồi, anh còn xử lý thế nào?” Vũ Hải Yến ngắn lời Phương Lâm Thiên.

“Nhưng chắc chắn Vũ Linh Đan còn chưa đi xa, chỉ cần cô ta chưa xem nội dung video thì chúng ta vẫn có thể phản kích.” Phương Lâm Thiên nói.

“Thật hả?” Ánh mắt Vũ Hải Yến lại bừng lên hy vọng.

“Dĩ nhiên rồi. Vũ Linh Đan mới ra ngoài đã bị người khác cản lại, bây giờ cô ta muốn đi cũng không được.” Phương Lâm Thiên cười đắc ý, sau đó kéo tay Vũ Hải Yến nhìn ra cửa sổ, quả nhiên thấy một đám người tụ tập ở bên ngoài, chính giữa chính là Vũ Linh Đan.

“Anh làm à?” Vũ Hải Yến khó hiểu.

Phương Lâm Thiên lắc đầu: “Anh làm gì có bản lĩnh lớn đến thế. Chắc là Vũ Linh Đan chọc giận ai đó nên người ta tìm tới tận nới.”

“Vậy thì chúng ta phải ra đó xem mới được.” Vừa nghe thấy Vũ Linh Đan chọc phiền toái, Vũ Hải Yến lập tức hứng thú, không nhắc lại chuyện rời đi mà kéo Phương Lâm Thiên ra bên ngoài.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 270


Chương 270: Cô Vũ, tôi van cô ấy, tha cho Trường Sinh nhà tôi đi, nó đã biết lỗi rồi

Phương Lâm Thiên trêu ghẹo: “Sao vậy? Không sợ bị người khác phát hiện à?”

Vũ Hải Yến trợn trắng mắt, lơ đễnh nói: “Có gì mà phải sợ. Em là cô hai nhà họ Vũ, ngay cả Vũ Linh Đan cũng không thể làm gì em.”

Đôi mắt Phương Lâm Thiên sáng ngời, ôm chầm Vũ Hải Yến hôn lên má cô ta, sau đó hai người thân thiết xuất hiện trước mặt mọi người.

“Cô Vũ, tôi van cô ấy, tha cho Trường Sinh nhà tôi đi, nó đã biết lỗi rồi…”

“Cô Vũ, dù sao Trường Sinh nhà tôi cũng không làm gì cô, bị tàn phế một chân, chúng tôi cũng chịu.”

Chính giữa, hai ông bà già quỳ trước mặt Vũ Linh Đan, không ngừng khóc kể.

Ban đầu, Vũ Linh Đan còn muốn kéo hai người dậy nói chuyện, nhưng hai người lại bày ra tư thế cô không đồng ý thì chúng tôi không đứng dậy, Vũ Linh Đan cũng không thể nề hà. Từ lời khóc kể của hai người, Vũ Linh Đan biết lần trước sau khi đưa đến bệnh viện cấp cứu, mặc dù Ngô Trường Sinh giữ lại cái mạng, nhưng thần kinh chân trái vẫn bị tổn thương, không thể đi lại bình thường. Vũ Linh Đan vừa khiếp sợ vừa kinh ngạc, cô không ngờ lần trước Trương Thiên Thành lại ra tay nặng đến thế.

“Hai cụ à, tôi rất xin lỗi về chuyện này, nhưng tôi không có ý muốn tiếp tục khó xử ông ta.” Vũ Linh Đan giải thích.

“Không ngờ chị lại khí phách đến thế, trực tiếp đánh gãy chân người ta luôn.” Nghe thấy tin nóng này, Vũ Hải Yến lập tức cười tủm tỉm gây khó dễ.

Vũ Linh Đan nhíu mày quát lên: “Cô đừng nói lung tung.”

“Tôi nói lung tung hồi nào? Chẳng phải hai cụ này đã nói rồi sao? Chắc đây là bố mẹ của giám đốc Ngô nhỉ? Ôi chao, đã già thế này rồi mà còn phải quỳ người ta, thật là đáng thương. Lâm Thiên, anh nói xem có đúng không?” Vũ Hải Yến ra vẻ yếu đuối nói.

Nghe vậy, hai ông bà già càng khóc to hơn, bắt đầu dập đầu với Vũ Hải Yến: “Xin cô giúp chúng tôi với, con trai tôi bị hủy hoại mất rồi.”

Vũ Hải Yến vội nhảy ra, ghét bỏ nói: “Mấy người đừng van tôi, Vũ Linh Đan là chị tôi, tôi không có quyền nhúng tay vào chuyện của chị ta đâu.”

“Hơn nữa chuyện lớn thế này thì còn không bằng gọi cảnh sát.” Vũ Hải Yến xấu tính cười nói.

“Không phải là tôi đánh ông ta, muốn báo cảnh sát thì cứ báo đi. Tôi đã nói rồi, tôi chưa làm gì hết, nếu có người yêu cầu ông bà đến quỳ trước mặt tôi thì chỉ có họ mới cứu được ông bà.” Vũ Linh Đan lạnh giọng nói, sau đó trực tiếp muốn bỏ đi. Chuyện Ngô Trường Sinh đã trôi qua lâu rồi, nếu thật sự muốn gây phiền phức thì chắc chắn phải tìm đến từ ban đầu, bây giờ lại hùng hổ kéo đến đây, cô rất khó không nghi ngờ dụng tâm của họ.

Vừa bước đi, cổ chân Vũ Linh Đan lại bị nắm lấy.

“Cô Vũ, nếu cô không tha thứ cho chúng tôi thì con trai tôi rất có khả năng chết trong bệnh viện.”

“Trời ơi! Đây là xã hội pháp luật mà, chị độc ác quá!” Vũ Hải Yến lại che miệng, kinh ngạc nói.

Vũ Linh Đan hung tợn trừng Vũ Hải Yến, đang suy nghĩ nên thoát khỏi hai người này như thế nào thì một chiếc Maybach đỗ lại, cuốn lên bụi đất.

“Là Tổng giám đốc Trương!” Một tiếng kêu vang lên.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 271


Chương 271: Tôi không rảnh đôi co với các người

Vũ Linh Đan nhìn theo hướng đó thì thấy Trương Thiên Thành đã đút tay vào túi quần, lạnh lùng đi về phía mình. Hai ông bà già quỳ trên mặt đất vừa nghe thấy tên Trương Thiên Thành thì sợ đến mức thả chân Vũ Linh Đan ra, trực tiếp cúi đầu run rẩy.

Trương Thiên Thành tiến lên, thấy rõ hai người thì giơ chân muốn đạp, trong mắt không có chút thương xót.

“Hai ông bà còn có gan tìm đến đây cơ à? Xem ra là không muốn con trai mình nữa.”

“Trương Thiên Thành, anh làm gì vậy?” Vũ Linh Đan lập tức kéo Trương Thiên Thành lại, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ: “Họ… Họ nói thật, anh thật sự đánh Ngô Trường Sinh đến què chân?”

Trương Thiên Thành bất mãn nhìn Vũ Linh Đan, không hiểu tại sao cô lại tức giận, chỉ nói: “Chuyện hôm đó cô cũng thấy rồi đấy. Còn chuyện sống hay chết thì phải xem số phận của ông ta.”

Thấy Vũ Linh Đan không nói lời nào, Trương Thiên Thành quay sang hỏi cô: “Sao vậy? Đối với một gã đàn ông muốn làm nhục cô mà cô cũng đồng tình à? Vũ Linh Đan, tôi không ngờ cô lại lương thiện đến thế đấy.”

Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ “lương thiện”, giọng nói tràn đầy châm biếm. Vũ Linh Đan lạnh mặt, quay sang không nhìn anh, nói với hai ông bà già trên mặt đất: “Đầu sỏ đã đến, hai ông bà muốn van xin thì van xin anh ta đi.”

Nói xong, Vũ Linh Đan lại muốn rời đi. Vũ Hải Yến và Phương Lâm Thiên đưa mắt nhìn nhau, lập tức xông tới trước mặt Vũ Linh Đan. Vũ Linh Đan dừng lại, cảnh giác nhìn hai người này, lạnh lùng nói: “Gì vậy? Không cho tôi đi hả?”

“Nào dám. Chân là của chị, ai dám chặn đường chị?” Vũ Hải Yến cao giọng cười khẽ, sau đó nhìn thoáng qua Trương Thiên Thành, ánh mắt có phần lo lắng. Trương Thiên Thành đã đến, dường như chuyện này có vẻ khó giải quyết.

“Chuyện là thế này. Vừa rồi Lâm Thiên nói về bản vẽ, tôi cảm thấy có một số chỗ nên hỏi chị mới được.” Nói rồi, Vũ Hải Yến muốn đến gần Vũ Linh Đan. Cô vội lùi lại, lạnh lùng nói: “Chúng không có gì để nói hết.”

“Đừng vậy mà Giám sát Vũ, đều là người cùng công ty, đừng keo kiệt như thế.” Nói rồi, Phương Lâm Thiên cũng chậm rãi đến gần Vũ Linh Đan.

Lúc này, Trương Thiên Thành đang bị hai ông bà già quấn lấy. Mặc dù ngôn ngữ hơi ác động, nhưng anh vẫn nghe lời Vũ Linh Đan không ra tay. Theo như Trương Thiên Thành nói thì Ngô Trường Sinh chết chưa hết tội. Đối với loại bố mẹ có thể nuôi dạy ra con trai như thế, anh cũng không thấy họ vô tội chút nào.

“Tôi không rảnh đôi co với các người. Tránh ra!” Vũ Linh Đan ra lệnh.

“Chị à, đừng thế mà!”

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh. Vũ Hải Yến và Phương Lâm Thiên đồng thời bắt lấy tay Vũ Linh Đan, bắt đầu kéo cô vào trong xe.

“Các người thả tôi ra!”

“Làm gì thế hả?”

Vũ Linh Đan không khỏi bối rối. Chắc chắn hai người này đang có ý đồ gì đó, nhất là khi nghĩ tới USB còn đang trên tay mình, Vũ Linh Đan càng cảm thấy chuyện không đơn giản. Vào đúng thời khắc mấu chốt, Vũ Linh Đan hầu như không kịp suy nghĩ đã buột miệng: “Trương Thiên Thành!”

“Mau kéo cô ta lên xe!”

Tiếng kêu của Vũ Linh Đan khiến Vũ Hải Yến hoảng sợ, vội thúc giục Phương Lâm Thiên mau chóng kéo người lên xe.

Động tĩnh bên phía Vũ Linh Đan cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của Trương Thiên Thành. Anh không thèm quan tâm hai ông bà già, trực tiếp kêu người đuổi họ đi, sau đó quay lại thì thấy nửa người của Vũ Linh Đan đã bị nhét vào trong xe.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 272


Chương 272: Suýt nữa bị bắt cóc

Trương Thiên Thành sải bước xông lên, đạp một phát lên mông Phương Lâm Thiên. Phương Lâm Thiên lảo đảo đâm vào cửa xe, sau đã ngã uỵch xuống đất. Vũ Linh Đan tranh thủ đứng dậy, giơ chân đạp Vũ Hải Yến còn định bịt miệng mình.

Vũ Linh Đan vội chạy ra, đứng bên cạnh Trương Thiên Thành, thở hắt ra một hơi.

“Cô không sao chứ?” Trương Thiên Thành lo lắng nhìn cô.

“Tôi không sao.” Vũ Linh Đan hơi xấu hổ. Dù sao vừa rồi cũng mới gây gổ, nhưng ánh mắt lo lắng của Trương Thiên Thành không phải là giả.

“Họ muốn làm gì vậy?” Trương Thiên Thành khó hiểu nhìn hai người nằm trên mặt đất, không giống như có thể làm ra chuyện bắt cóc.

Vũ Linh Đan lắc đầu, cô cũng rất khó hiểu, chỉ nói: “Chắc là chuyện công việc. Tôi vừa xé bản vẽ, chắc trong lòng không phục thôi. Đừng quan tâm họ.”

Trương Thiên Thành lại lạnh lùng nhìn hai người. Anh cảm thấy chuyện này không đơn giản như Vũ Linh Đan nói, thế là sải bước tiến lên, kéo cổ áo Phương Lâm Thiên, ánh mắt sắc bén như diều hâu nhìn chằm chằm anh ta, trầm giọng nói: “Cậu đã nhìn lén video.”

“Tôi không…” Phương Lâm Thiên lập tức phủ nhận.

Chẳng qua anh ta còn chưa nói xong thì Trương Thiên Thành đã cho một cú đấm, cười lạnh nói: “Tôi còn chưa nói trong USB là video hay ảnh chụp mà cậu đã phủ nhận luôn rồi, chột dạ đúng không?”

Phương Lâm Thiên bị đánh choáng váng, không thể phân biệt được logic trong lời nói của Trương Thiên Thành, chỉ cúi đầu không dám hó hé. Vũ Linh Đan lập tức hiểu ra, nhất là khi thấy khuôn mặt trắng bệch của Vũ Hải Yến, không cần nói cũng biết nội dung trong USB chắc chắn liên quan tới cô ta. Mà Trương Thiên Thành đã biết từ lâu.

“Xem ra các người muốn cướp USB. Cô cho rằng làm thế thì tội ác của cô sẽ bị chôn vùi sao?” Vũ Linh Đan lạnh lùng nhìn chằm chằm Vũ Hải Yến.

Vũ Hải Yến biết kế hoạch của mình đã bại lộ, bây giờ cô ta không còn cách nào khác, chỉ mong Nguyễn Kim Thanh có thể giải quyết việc này.

Vũ Linh Đan không muốn lãng phí thời gian với hai người này, gọi Trương Thiên Thành rồi cùng lên xe. Cô đã vội vã muốn biết nội dung trong USB là gì. Thế nên vừa lên xe, Vũ Linh Đan không nhịn được hỏi, nhưng Trương Thiên Thành lại thản nhiên nói: “USB ngay trong tay cô, trước kia cô không chịu xem, bây giờ còn có mặt mũi hỏi tôi.”

Vũ Linh Đan không nhịn được khẽ nói: “Anh cũng không nói cho tôi biết nội dung trong USB mà.”

“Thì ra nếu không phải là bằng chứng thì cô sẽ không chịu xem USB tôi đưa.” Trương Thiên Thành lại gần, mang theo khí thế vô hình khiến người ta khó thở.

Vũ Linh Đan hơi chột dạ, nhưng sẽ không chịu khuất phục, trong lòng thầm oán một câu, nhưng không nói thẳng trước mặt Trương Thiên Thành. Một lát sau, Vũ Linh Đan mới nhớ đến bố mẹ của Ngô Trường Sinh, bèn hỏi anh: “Anh định làm sao?”

“Làm sao là làm sao?” Trương Thiên Thành biết rõ còn cố hỏi, có vẻ càng thêm hờ hững.

Tâm trạng của Vũ Linh Đan hơi giảm xuống. Theo lý mà nói, Ngô Trường Sinh thực sự đáng chết, nhưng khi ông ta đã què một chân, bố mẹ ông ta còn tìm tới tận nơi, cô vẫn cảm thấy không ổn lắm. Chung quy nếu giao cho cảnh sát thì Ngô Trường Sinh bị trừng phạt như thế nào cũng thích đáng, nhưng việc này lại do Trương Thiên Thành tự ra tay…

“Nếu có người mượn chuyện này công kích anh…” Vũ Linh Đan nói, nhưng còn chưa hết câu thì đã bị Trương Thiên Thành ngắt lời: “Nếu có kẻ nào dám làm thế thì tôi sẽ nói thẳng, dám chọc vợ tôi, lần sau tôi sẽ lấy mạng hắn ta.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 273


Chương 273: Suýt nữa bị bắt cóc

Câu nói này vô cùng bá đạo, thậm chí là kinh hồn bạt vía. Nhưng chính cụm từ “vợ tôi” lại được Trương Thiên Thành nhắc đi nhắc lại nhiều lần, bất kể là vui đùa hay là vô tình đều khiến Vũ Linh Đan mất bình tĩnh.

Cô không thể không nhỏ giọng nhắc nhở: “Trương Thiên Thành, chúng ta đã ly hôn rồi.” Chẳng qua trong lòng cô không chán ghét như mình nghĩ.

Trương Thiên Thành không bận tâm, cũng không nổi giận, chỉ hỏi lại: “Thế lúc bị kéo lên xe, cô gọi tôi làm gì?”

Vũ Linh Đan bị chặn họng, trong lòng tức giận mà không thể làm gì, cuối cùng chỉ còn cách im lặng. Một lát sau, Trương Thiên Thành mới nói tiếp: “Tôi sẽ giải quyết vụ Ngô Trường Sinh, cô đừng bận tâm. Nếu sau này còn có kẻ dám quấy rối cô thì cô cứ trực tiếp gọi cảnh sát, hoặc gọi cho tôi, tôi sẽ xử lý.”

“Lại đánh người tiếp hả?” Vũ Linh Đan hỏi lại, bất giác mang theo chút trào phúng.

Sắc mặt Trương Thiên Thành tối sầm. Vũ Linh Đan vội giải thích: “Chúng ta có thể báo cảnh sát bắt Ngô Trường Sinh, nhưng anh lại đánh ông ta, bây giờ bố mẹ ông ta tìm đến nơi cũng là chuyện bình thường. Tôi nghĩ chúng ta nên đến bệnh viện một chuyến, vậy thì ít ra sẽ không để lại nhược điểm cho người khác.”

“Cô cảm thấy Trương Thiên Thành tôi đây sợ ai? Hay là sợ họ lan truyền gièm pha của cô?” Trương Thiên Thành phản kích.

Vũ Linh Đan sửng sốt, lại nhìn khuôn mặt lạnh như băng của Trương Thiên Thành, cảm kích áy náy trong lòng đều biến mất.

“Dừng xe! Tôi muốn xuống xe!” Vũ Linh Đan trầm giọng nói.

Trần Đức Bảo đương nhiên không dám tự ý dừng xe, lén nhìn Trương Thiên Thành, không dám nói chuyện. Trương Thiên Thành tức sôi máu, rốt cuộc cô ta có não hay không vậy? Không giận đám người kia mà lại dỗi mình! Anh nhìn đồng hồ, sau đó không kiên nhẫn kêu Trần Đức Bảo đỗ xe van đường, nói: “Cho cô ta xuống xe đi, đỡ phải nhìn phiền lòng.”

Vũ Linh Đan trừng mắt, Trần Đức Bảo liền đỗ Maybach ở ven đường. Trước khi Vũ Linh Đan xuống xe, Trương Thiên Thành cảnh cáo: “Sau này nếu còn để tôi gặp chuyện như thế thì một chân là còn nhẹ.”

Vũ Linh Đan không phản bác, chỉ có thể chán ghét trừng Trương Thiên Thành, sau đó đập cửa xe thật mạnh.

Trần Đức Bảo hỏi: “Tổng giám đốc Trương, chúng ta đi đâu bây giờ?”

“Đâu cũng được.” Trương Thiên Thành nhắm mắt, khó chịu nói.

Trần Đức Bảo không nói gì. Rõ ràng là Trương Thiên Thành đuổi người ta đi, bây giờ lại không vui. Không lâu sau, Trương Thiên Thành mới bình tĩnh lại, nói: “Đến công ty.”

“Anh còn chưa ăn cơm, hay là…”

“Người đi rồi, còn ăn gì nữa!” Trương Thiên Thành thô bạo ngắt lời Trần Đức Bảo, âm thầm mắng Vũ Linh Đan vô số lần, quả thực là không biết điều.

Mặc dù rất tức giận, nhưng Vũ Linh Đan cũng biết hiện giờ còn chuyện quan trọng hơn cần làm. Cô tùy tay vẫy taxi, mau chóng về nhà. Đúng lúc Trần Tuyết Nhung không có nhà, Vũ Linh Đan trực tiếp lấy máy tính cắm USB, quả nhiên thấy cảnh tượng đúng như dự đoán của cô.

“Đúng là Vũ Hải Yến và Nguyễn Kim Thanh làm ra!”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 274


Chương 274: Được rồi, con sẽ suy nghĩ

Vũ Linh Đan nổi giận đập bàn, sau đó khẩn trương nhìn phía cửa, may mà Trần Tuyết Nhung còn chưa về. Cô nhanh chóng chuyển máy tính vào phòng ngủ, đóng cửa lại. Cô không muốn Trần Tuyết Nhung lo lắng cho mình.

Trong video, cảnh tượng Vũ Hải Yến gặp ông chủ báo Tuổi Trẻ vô cùng rõ ràng, cả cảnh tượng Nguyễn Kim Thanh gặp người khác cũng đều có đầy đủ.

Vũ Linh Đan không biết Trương Thiên Thành tốn bao nhiêu công sức mới làm ra đoạn video này. Thái độ vừa rồi của mình ở trên xe đúng là không ổn. Cô suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định nói xin lỗi Trương Thiên Thành. Dù sao Trương Thiên Thành cũng là vì mình mới đánh Ngô Trường Sinh, chỉ vì chuyện này mà trách anh thì không đúng lắm. Cô nghĩ, chắc Trương Thiên Thành cũng sẽ nhận ra mình đang quan tâm anh ấy. Vũ Linh Đan không muốn có kẻ mượn chuyện này là vu khống Trương Thiên Thành là tự ý đánh người. Nhất là thái độ của Vũ Hải Yến và Phương Lâm Thiên càng khiến cô lạnh gáy. Chắc chắn chuyện này sẽ không kết thúc một cách đơn giản.

Trong đầu Vũ Linh Đan xuất hiện từng cốt truyện, nhưng khi thật sự gọi cho Trương Thiên Thành thì mới phát hiện không ai bắt máy. Vũ Linh Đan tiếp tục gọi mấy lần, kết quả vẫn không nghe máy. Cuối cùng, Vũ Linh Đan đành phải bỏ cuộc. Nếu Trương Thiên Thành đang họp thì điện thoại của anh sẽ do Trần Đức Bảo tiếp quản, bây giờ lại không gọi được, chỉ có thể chứng minh Trương Thiên Thành còn đang giận mình.

“Thôi, đàn ông đàn ang, mấy ngày nữa lại gọi vậy.” Vũ Linh Đan bĩu môi, không để ý.

Ngay khi Vũ Linh Đan cẩn thận dự bị video, sau đó giấu kỹ USB thì điện thoại bỗng reo lên. Vũ Linh Đan lập tức chạy tới, còn tưởng là Trương Thiên Thành, nhưng sau khi thấy số điện thoại, sắc mặt cô cũng trầm xuống, hụt hẫng bắt máy.

“Vũ Linh Đan, rốt cuộc con đang làm trò gì vậy hả? Ngại nhà họ Vũ chúng ta còn chưa đủ rối loạn hay sao?” Vũ Phong Toàn lập tức mắng té tát.

Vũ Linh Đan cạn lời, nhưng vẫn ôn tồn hỏi: “Con đã làm gì? Con không làm việc ở công ty nữa, hình như bố cũng đâu có lý do gì mà nổi giận?”

“Chẳng phải con đang điều tra cái gì hay sao? Bố cảnh cáo con, bố sẽ tổ chức một buổi họp báo, con phải tham dự cho bố, thừa nhận quan hệ của con và Trương Thiên Thành. Chuyện này dừng lại ở đây, bố không muốn con lại gây rối cho bố nữa.” Vũ Phong Toàn nổi giận đùng đùng nói.

Đã đến nước này, Vũ Linh Đan cũng hiểu ý ông ta. Cô đã xem nhẹ khả năng diễn xuất và độ mặt dày của Nguyễn Kim Thanh. Rõ ràng cô đã nắm giữ bằng chứng, thế mà bà ta còn dám mách lẻo trước, hơn nữa còn khiến cho Vũ Phong Toàn đứng về phía bà ta. Đúng là cao tay!

Vũ Linh Đan không muốn tốn nước miếng với Vũ Phong Toàn, chỉ nói thẳng: “Nếu con cứ thế bỏ cuộc thì sau đó mới càng phức tạp hơn. Bố yên tâm, con chắc chắn sẽ tổ chức cuộc họp báo, nhưng với danh nghĩa của con.”

“Vũ Linh Đan, con muốn làm gì hả?” Vũ Phong Toàn khẩn trương chất vấn, khiến Vũ Linh Đan muốn cười.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 275


Chương 275: Mẹ, không phải như mẹ nghĩ đâu

Cô nói: “Chẳng qua con chỉ công bố chân tướng mà thôi, lúc đó tội danh của con cũng sẽ được rửa sạch, chẳng lẽ bố không vui mừng cho con sao?”

“Vui mừng cái búa! Vũ Linh Đan, tao cảnh cáo mày đừng xằng bậy, không được sự cho phép của tao, mày không được tổ chức cuộc họp báo!” Vũ Phong Toàn đe dọa.

“Tại sao?” Vũ Linh Đan hỏi lại, trái tim cô đã nguội ngắt. Mặc dù đã sớm biết trong lòng Vũ Phong Toàn chỉ có hai mẹ con Nguyễn Kim Thanh, cô chỉ là kẻ dư thừa mà thôi. Nhưng không ngờ người đàn ông này lại có thể bất công đến thế. Cho dù mình bị oan uổng và sỉ nhục, nhưng khi gần phát hiện ra chân tướng, mình vẫn phải tự nuốt quả đắng.

Vũ Phong Toàn bắt đầu ấp úng, thật lâu sau mới ra lệnh bằng giọng gia trưởng: “Danh tiếng của nhà họ Vũ chúng ta đã đủ tệ rồi, chuyện này phải bị ém xuống. Con đừng hòng gây sự nữa!”

“Được rồi, con sẽ suy nghĩ.” Vũ Linh Đan cười rồi cúp máy, ánh mắt trào phúng. Cô đã sớm nhận thấy sắc mặt của Vũ Phong Toàn, thế nên bây giờ thất vọng cũng chỉ là bình thường. Chẳng qua từ này về sau, lời nói của Vũ Phong Toàn sẽ không còn ảnh hưởng tới bất cứ quyết định nào của mình nữa. Ông ta còn tưởng mình ghê gớm lắm hay sao mà đòi gọi điện thoại ra lệnh cho mình?

Vũ Linh Đan siết chặt USB, ánh mắt trở nên kiên định. Lần này, bất kể phải trả giá cỡ nào, cô cũng sẽ không cho những kẻ ức h**p mình tiếp tục sống sung sướng.

Cạch một tiếng, cửa mở ra. Trần Tuyết Nhung xách mấy hộp quà đi vào, thấy Vũ Linh Đan ở nhà thì rất kinh ngạc, sau đó nở nụ cười. Vũ Linh Đan bình tĩnh lại, giúp bà xách đồ, thuận miệng hỏi: “Mẹ mua mấy thứ này làm gì? Muốn gặp bạn bè à?”

“Ừ, có một người bạn thân của mẹ sắp sinh nhật, ngay ngày mai.” Trần Tuyết Nhung cười ấm áp, nhìn con gái nói: “Đúng lúc mai là cuối tuần, nếu con rảnh thì có thể đi cùng mẹ, coi như là đi chơi.”

Vũ Linh Đan khựng lại, không nói gì. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ tham dự bất cứ trường hợp nào cùng Trần Tuyết Nhung, cho nên không biết gì về người bạn thân mà Trần Tuyết Nhung nói. Nhưng nhìn nụ cười của bà, cô cũng biết người bạn này rất quan trọng với bà, coi như là an ủi trong cuộc hôn nhân thất bại của bà.

Ngay khi Vũ Linh Đan đang ngẩn người thì Trần Tuyết Nhung đã đến gần, cười tủm tỉm hỏi: “Con sao vậy?”

Vũ Linh Đan sợ đến mức tay run lên, nước chảy khắp bàn. Vũ Linh Đan luống cuống tay chân, cuối cùng Trần Tuyết Nhung cầm khăn lau từ tay Vũ Linh Đan, lau bàn nói: “Mấy ngày nay mặc dù con hơi hoảng hốt, nhưng hôm nay lại về nhà sớm, có phải là công việc đã xảy ra chuyện gì không?”

“Không phải.” Vũ Linh Đan phủ nhận theo bản năng. Nhưng sau đó, cô nhận thấy khi vạch trần chân tướng thì mình không thể giấu được nữa, bèn cúi đầu nói: “Con đã từ chức rồi.”

Sắc mặt Trần Tuyết Nhung thoáng thay đổi, giấu đi nụ cười. Mặc dù lo lắng, nhưng bà không biết nên mở lời như thế nào, dù sao thì bà cũng không biết gì về công việc của Vũ Linh Đan, không biết cô gặp khó khăn trong công việc hay là làm việc không vui…

“Mẹ, không phải như mẹ nghĩ đâu. Chẳng qua con mệt nên muốn nghỉ ngơi một lát thôi. Chờ con nghỉ ngơi xong sẽ tiếp tục đi làm.” Vũ Linh Đan nhanh chóng an ủi Trần Tuyết Nhung, nhẹ nhàng vỗ vai bà an ủi: “Con không sao đâu.”

Trần Tuyết Nhung cười miễn cưỡng, dịu dàng nói: “Ừ, mệt thì nên nghỉ đi.”

Chỉ mong là mình suy nghĩ quá nhiều. Ánh mắt Trần Tuyết Nhung hơi buồn bã, lau bàn rồi hỏi tiếp: “Con muốn đi cùng mẹ không? Vậy thì cũng có thể giải sầu.”
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 276


Chương 276: Xin hỏi cô là ai?

“Vâng.” Vũ Linh Đan không nỡ từ chối Trần Tuyết Nhung, sau đó thấy bà vui vẻ như một đứa trẻ, lại khẩn trương hỏi: “Tốt quá. Ngày mai con mặc gì đây nhỉ? Để mẹ nghĩ xem, hay là chúng ta đi mua sắm đi.”

“Mẹ thấy thường ngày con toàn mặc đồ đi làm, không có bộ nào ra hồn cả. Vừa lúc mẹ dẫn con đi dạo luôn.” Trần Tuyết Nhung kích động nói.

“Không cần đâu mẹ, con mặc gì cũng được. Con gái mẹ xinh đẹp thế này, chẳng lẽ còn sợ bị người ta chèn ép?” Vũ Linh Đan kéo tay Trần Tuyết Nhung, mặt dày nói. Thực ra cô sợ phiền phức mà thôi. Trong tủ cô vẫn còn mấy bộ lễ phục, cô không phải là người chú trọng bề ngoài của mình, biết chút trang điểm, chú ý đúng mực thì cũng đơn giản thôi.

Trần Tuyết Nhung gật đầu, yêu thương nhìn Vũ Linh Đan: “Đúng thế, con gái mẹ trưởng thành rồi, rất xinh đẹp.” Nói rồi, bà không nhịn được vươn tay vén tóc mái nhỏ lẻ trên trán cô. Vũ Linh Đan cảm thấy tê dại, rất muốn trốn tránh, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, đứng yên không nhúc nhích.

Sau đó, Vũ Linh Đan lấy cớ là hôm nay còn có việc không thể nói chuyện với Trần Tuyết Nhung. Bà cũng nghĩ hôm nay cô mới từ chức, chắc chắn còn nhiều công việc cần bàn giao nên đương nhiên là không nghi ngờ gì, chỉ gật đầu dịu dàng nhìn cô rời đi.

Vũ Linh Đan cầm chặt một tấm danh thiếp, cô tìm thấy trong túi xách đặt trên giường. Vừa ra thang máy, Vũ Linh Đan đã gọi Phạm Thu Trang, hỏi: “Cô còn muốn phỏng vấn tôi không?”

“Xin hỏi cô là ai?” Giọng nói trong trẻo lười biếng truyền ra từ điện thoại, ngay sau đó, Vũ Linh Đan còn chưa kịp giới thiệu thì bỗng tiếng hét vang lên: “Cô là Vũ Linh Đan đúng không?”

“Tôi đây.” Vũ Linh Đan đưa điện thoại ra xa một chút, đồng thời trả lời. Quả nhiên, lại thêm một tiếng thét chói tai truyền ra từ điện thoại, khiến tai cô đau nhói.

Không lâu sau, Phạm Thu Trang đã tỉnh táo lại, liên tục nói xin lỗi. Vũ Linh Đan xem đồng hồ rồi nói: “Chúng ta gặp mặt rồi nói sau.”

“Được, thế cô cần tôi làm phỏng vấn ngay bây giờ không?” Phạm Thu Trang thử thăm dò.

“Sao cũng được.” Vũ Linh Đan trực tiếp cúp máy.

Nửa tiếng sau, hai người tới quán café gần như cùng một lúc. Phạm Thu Trang đi rất vội vã, đụng phải một người đàn ông nên đang liên tục nói xin lỗi. Vũ Linh Đan lại gần, ngồi xổm xuống nhặt tài liệu giúp cô. Phạm Thu Trang đẩy kính mắt, nhận ra đó là Vũ Linh Đan, vội nói: “Vũ Linh Đan, đúng là cô! À không, cô Vũ, để tôi tự nhặt!”

Vũ Linh Đan nhặt tài liệu xong rồi đưa cho cô, dịu dàng nói: “Không sao, cô gọi tôi là Vũ Linh Đan là được.”

“Cứ gọi là cô Vũ đi.”

Cuối cùng hai người đứng dậy, ngồi vào ghế. Vũ Linh Đan gọi một ly café Hawaii, còn Phạm Thu Trang thì “gì cũng được”.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 277


Chương 277: Tôi có thể hỏi quá trình trưởng thành của cô không?

Sau khi Vũ Linh Đan uống một ngụm café, Phạm Thu Trang không nhịn được nhíu mày: “Cô Vũ, café đắng thế mà sao cô uống được vậy?”

“Đắng à?” Vũ Linh Đan thản nhiên nhấp một ngụm, không có cảm giác đó. Phạm Thu Trang âm thầm bội phục, lại nhìn người gần đây đang trở thành tâm điểm của dư luận, sắc mặt cô hồng hào, tóc hơi rối bời chứ không hề tiều tụy chút nào. Chỉ riêng tâm tính của cô đã khiến Phạm Thu Trang rất hứng thú.

“Tôi không ngờ cô Vũ lại nhận phỏng vấn của tôi, hôm đó…”

“Hôm đó quá đông người, tôi không thể nghiêm túc nghe các cô hỏi gì, hôm nay cô muốn hỏi gì cứ hỏi thẳng đi.”

Nếu Vũ Linh Đan đã hẹn gặp phóng viên thì không có gì mà phải sợ. Đương nhiên, nếu cô nhóc này không tồi thì cô không ngại đưa USB cho cô ấy.

“Tôi có thể hỏi quá trình trưởng thành của cô không?” Phóng viên Phạm Thu Trang đẩy kính mắt, cẩn thận hỏi.

Vũ Linh Đan thoáng kinh ngạc, xác nhận Phạm Thu Trang thật sự nghiêm túc, cũng gật đầu nói: “Dĩ nhiên là được.”

Nửa tiếng sau, Vũ Linh Đan đã kể gần xong cuộc đời mình ở nhà họ Vũ, trừ việc kết hôn với Trương Thiên Thành, cuộc đời cô cũng chỉ có thể mà thôi. Vốn tưởng rằng nỗi đau phải gánh chịu từ nhỏ đủ để cô đau đớn suốt đời, nhưng bây giờ cô lại kể như đang kể câu chuyện về một người khác, không chứa bất cứ cảm xúc, thậm chí tâm tình không hề dao động.

Đau à? Cô không hề cảm thấy. Dường như trái tim cô đã chết lặng, không còn chút cảm xúc nào: “Đại khái là như thế.”

Cô bình tĩnh tổng kết. Ban đầu cô cảm thấy phóng viên này vừa vào đời nên chắc hẳn sẽ hỏi những tin nóng hổi, ví dụ như scandal tình ái, ví dụ như quan hệ giữa mình và Trương Thiên Thành, còn có những tin tức thu hút ánh mắt người khác, nhưng mãi đến cuối cùng, cô mới phát hiện mình đã coi thường cô phóng viên này. Rõ ràng là muốn dẫn đường mình mở ra nội tâm, dần dần kể lại lịch trình tâm lý, còn scandal tình ái thì đáp án cũng đã quá rõ ràng.

“Phóng viên Phạm đã làm việc mấy năm?” Vũ Linh Đan không nhịn được hỏi. Trình độ lành nghề như này khiến cô bất giác lún vào.

“Năm nay tôi mới tốt nghiệp đại học, còn đang trong thời gian thực tập.” Phạm Thu Trang cười tươi tắn, đôi mắt lấp lánh như pha lê trong suốt, không một chút tạp chết. Dường như chỉ có con nít mới sở hữu đôi mắt như thế này.

Vũ Linh Đan gật đầu: “Chắc chắn sau này phóng viên Phạm sẽ có thành tựu rất lớn.”

“Thực ra tôi cũng không muốn đạt được thành tựu lớn lao gì đâu. Tôi làm phóng viên là vì muốn đào móc chân tướng mà thôi. Trước kia tôi cảm thấy bên khối thời sự mới là tốt nhất, sau được được điều động qua khối giải trí, tôi mới phát hiện bên này càng cần chân tướng.”

“Thế à?” Vũ Linh Đan không thể không đặt ly café xuống, rõ ràng là đã nảy sinh chút hứng thú.

Phạm Thu Trang lại có vẻ ngượng ngùng gãi đầu, cười nói: “Thực ra đa phần đều là do truyền thông đổ thêm dầu vào lửa. Nếu chúng ta không nắm bắt chân tướng mà vô duyên vô cớ oan uổng một người thì sẽ khiến người ta cắn rứt lương tâm.”

“Cắn rứt lương tâm ư?”

Cụm từ này được một phóng viên nói ra, đúng là mới lạ. Thậm chí Vũ Linh Đan còn từng cho rằng đám phóng viên còn có lương tâm hay không. Chẳng qua bây giờ nghe Phạm Thu Trang nói, Vũ Linh Đan vẫn muốn tin một chút. Nhưng ngay sau đó, Phạm Thu Trang bỗng nhìn thẳng vào mắt Vũ Linh Đan: “Tôi biết, chắc chắn cô đã bị oan uổng.”

“Chuyện nào?” Vũ Linh Đan hỏi lại. Chuyện cô bị tai nạn xe cộ với hai người đàn ông nhà họ Trương, cả Phan Bảo Thái, hay là sự ph*ng đ*ng của cô trên công trường?

“Nói thật, vụ tai nạn giao thông kia là thật đấy. Đến bây giờ đầu óc tôi vẫn còn chưa ổn định đây.” Vũ Linh Đan chỉ vào đầu mình, tự giễu nói.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 278


Chương 278: Cô về xem sẽ biết, tốt nhất là nên xem một mình

Phạm Thu Trang mở to mắt, nghiêm túc nói: “Mặc dù tôi không biết giữa chừng đã xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác mách bảo tôi rằng cô không phải là người như thế.”

Vũ Linh Đan bị chọc cười: “Cho nên cô phỏng vấn đều dựa vào trực giác à?”

“Dĩ nhiên là không!” Phạm Thu Trang phủ nhận, cười thoải mái: “Trước kia là trực giác. Nhưng sau buổi phỏng vấn hôm nay, tôi càng cảm thấy không phải.”

“Vậy à?” Vũ Linh Đan ngẫm nghĩ, hình như cô đâu có nhắc đến chuyện này?

“Hơn nữa tôi đã nhận được tin nội bộ, chuyện tai nạn giao thông đã bị ém xuống. Điều đó có nghĩa là gì? Chứng minh có kẻ đứng sau hãm hại cô, bây giờ mục đích đã đạt được nên bắt đầu chậm rãi hủy bỏ, chẳng qua chuyện khác…” Phạm Thu Trang nhíu mày cắn răng, vẻ mặt áy náy, cứ như thể tin tức không bị ém xuống là do cô vậy.

Vũ Linh Đan bình tĩnh lắng nghe. Không cần đoán cũng biết là thủ đoạn của Dương Thanh My. Cho nên ngay từ ban đầu cô đã không quan tâm, chuyện này sẽ có người xử lý. Thế nên cô mới đặt trọng tâm vào hai mẹ con Nguyễn Kim Thanh, bây giờ cũng đã có bằng chứng.

“Cô đừng lo lắng, chuyện khác cũng sẽ được giải quyết dễ dàng.” Vũ Linh Đan nói rồi đẩy USB qua, trông như muốn làm Phạm Thu Trang vui vẻ như là dỗ dành con nít.

“Đây là…” Phạm Thu Trang khó hiểu.

“Cô về xem sẽ biết, tốt nhất là nên xem một mình.” Vũ Linh Đan chớp mắt, vẻ mặt thần bí.

Phạm Thu Trang lộ vẻ vui sướng, nhưng sau đó lại trở nên buồn bã. Ngay cả Vũ Linh Đan cũng nhận thấy Phạm Thu Trang đang lo lắng cho mình. Có lẽ chuyện gì cũng có ngoại lệ, Vũ Linh Đan nghĩ vậy.

“Cô Vũ… Tôi có thể gọi cô là chị được không?” Phạm Thu Trang bỗng nói.

Vũ Linh Đan kinh ngạc, nhưng không phải là không thể tiếp thụ. Cô gật đầu, sau đó nghe Phạm Thu Trang nói: “Chị Linh Đan, thực ra từ nhỏ em đã không có bố mẹ, cô chú đã nuôi em lớn lên. Tới bây giờ em vẫn nghĩ mình rất đáng thương, nhưng nay nghe chị kể, em cảm thấy em thật sự phải cảm ơn trời xanh, ít ra chú vẫn coi em là con gái ruột.”

“Tôi không cảm thấy mình đáng thương.” Vũ Linh Đan thản nhiên nói.

Phạm Thu Trang rất kinh ngạc, thậm chí lỡ mồm nói: “Sao có thể chứ?”

Vũ Linh Đan nở nụ cười: “Mặc dù mọi người đều đối xử với tôi không tốt, nhưng một mình tôi lại sống rất tốt, cho dù thế giới này tràn đầy ác ý với tôi, nhưng không thể ngăn cản tôi hướng về ánh sáng. Huống chi hôm nay tôi còn gặp em, không đúng sao?”

Phạm Thu Trang sợ ngây người. Cô há miệng, dường như muốn nói gì đó, nhưng sau đó lại quên mất. Cuối cùng, Phạm Thu Trang không nhịn được nói: “Chị Linh Đan, chị đúng là thần tượng của em. Chị yên tâm, lần này em nhất định sẽ viết bài đàng hoàng, vạch trần bộ mặt thật của đám đàn bà độc ác kia.”

“Đừng khuếch đại, cứ viết theo sự thật là được.” Vũ Linh Đan cười nói.

Phạm Thu Trang gật đầu: “Em biết. Bà mẹ kế này thật đáng giận, tới bây giờ còn đóng vai người lương thiện bôi nhọ thanh danh của chị! Tức chết em!”

Điện thoại đặt trên bàn của Vũ Linh Đan reo lên. Vũ Linh Đan ra hiệu cho Phạm Thu Trang im lặng, sau đó mới bắt máy. Người gọi là Trương Đức Phú. Trong điện thoại, giọng nói của Trương Đức Phú có phần nhẹ nhàng, thậm chí là phấn khởi nói: “Linh Đan, tôi đã ém tin tức đó xuống rồi, em không sao đâu.”

“Ừ.” Bởi vì cô đã nghe Phạm Thu Trang nói nên lúc này không hề kích động. Thái độ bình tĩnh của cô khiến Trương Đức Phú nghi ngờ, bèn gặng hỏi: “Linh Đan, em sao vậy? Em không vui à?”

“Không phải.” Vũ Linh Đan cười khẽ, khiến Phạm Thu Trang không nhịn được chống cằm, chậm rãi thưởng thức cử chỉ của cô.

Phạm Thu Trang bắt đầu cảm thấy may mắn vì trực giác và sự kiên trì của mình. Lúc về tòa soạn, cô định tự điều tra tư liệu của Vũ Linh Đan, khắp nơi toàn là những lời bình phán thậm tệ, dường như mọi người đã quen với việc Vũ Linh Đan xảy ra chuyện, thậm chí coi đó là bình thường, tràn đầy ác ý. Thậm chí Phạm Thu Trang còn nghi ngờ có phải trực giác của mình đã xảy ra vấn đề hay không. May mà, cô gặp được Vũ Linh Đan, cũng biết sự kiên trì của mình là chính xác.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 279


Chương 279: Sau này hẵng bàn

Mấy năm nay, rốt cuộc Vũ Linh Đan đã phải gánh vác bao nhiêu áp lực từ những lời đồn thì mới có thể bình tĩnh trước mọi biến cố như bây giờ? Phạm Thu Trang nghĩ một lát, không nhịn được hít mũi, cảm thấy hơi khó chịu.

Tại sao trên thế giới này, người ở hiền không được gặp lành?

“Tôi đang nói chuyện với một em gái.” Vũ Linh Đan dịu dàng nói.

Trương Đức Phú sửng sốt, sau đó hỏi: “Vũ Hải Yến?” Mặc dù cảm thấy không có khả năng, nhưng Trương Đức Phú thật sự không nghĩ ra Vũ Linh Đan còn có em gái nào khác.

Nghe Vũ Linh Đan thừa nhận thân phận của mình trong điện thoại, Phạm Thu Trang lập tức ngồi thẳng lưng, mong chờ nhìn Vũ Linh Đan. Ánh nắng dịu dàng chiếu lên người Vũ Linh Đan, khiến gương mặt cô như phát sáng, trông vô cùng hấp dẫn.

Vũ Linh Đan cười, lại nói: “Sao có thể chứ. Là em gái khác.”

“Được rồi.” Trương Đức Phú cũng không hỏi nhiều, chỉ nói: “Chuyện đã giải quyết rồi, em có thể thừa cơ tổ chức cuộc họp báo, rửa sạch danh dự.”

“Chuyện này… Là do cậu làm hả?” Vũ Linh Đan không nhịn được hỏi. Cô hơi nghi ngờ, cũng hơi buồn bực. Giọng nói trong lòng nói với cô rằng chuyện này chắc chắn có liên quan tới Trương Thiên Thành.

“Đương nhiên!” Trương Đức Phú không cần suy nghĩ nói: “Có điều chuyện này vốn do tôi gây ra. Tôi xin lỗi em, Linh Đan.”

“Không sao.” Vũ Linh Đan thản nhiên nói.

“Vậy thì khi nào chúng ta mới được gặp nhau?” Trương Đức Phú vội vã nói.

“Sau này hẵng bàn.” Vũ Linh Đan lại nhìn Phạm Thu Trang cùng với USB trên bàn. Bây giờ cô càng xác định Trương Đức Phú không hề hay biết gì về scandal tình ái lần này. Nếu Trương Đức Phú thật sự đi tìm Dương Thanh My thì cậu ta không có khả năng không biết tin tức trên công trường không phải là do Dương Thanh My gây ra. Nhưng Trương Thiên Thành chẳng những biết mà còn giúp mình tìm được bằng chứng.

“Sao vậy Linh Đan? Em còn giận tôi hả?” Trương Đức Phú khó hiểu, kiên quyết hỏi đến cùng.

Cậu ta đã trở lại công ty, mọi thứ đều đã tái cơ cấu lại, tình hình hiện tại vô cùng có lợi với cậu ta, thế nên Trương Đức Phú vội vã cần tìm một người để chứng minh bản thân. Mà Vũ Linh Đan chính là sự lựa chọn tốt nhất.

“Không giận. Chẳng qua tôi vừa từ chức nên còn rất nhiều chuyện phải làm.” Vũ Linh Đan cũng không vạch trần lời nói dối của Trương Đức Phú. Cô thà tin rằng Trương Đức Phú cũng có chút tác dụng, cô nên cảm kích cậu ta mới đúng.
 
Ly Hôn Rồi Anh Đừng Mơ Tưởng Tôi
Chương 280


Chương 280: Thực ra em cũng không có gì muốn hỏi đâu

Hơn nữa, hình như gần đây cô càng ngày càng phản cảm, không muốn gặp mặt Trương Đức Phú.

“Từ chức ư?” Trương Đức Phú lại sửng sốt. Cậu ta không ngờ rõ ràng mọi chuyện đã giải quyết, chỉ cần tổ chức một buổi họp báo là được, tại sao Vũ Linh Đan còn muốn từ chức?

“Tôi mệt mỏi rồi.” Vũ Linh Đan viện cớ trả lời, giải thích thêm mấy câu, cuối cùng mới thành công cúp máy.

Sau đó, Vũ Linh Đan nhìn Phạm Thu Trang đang xem mình gọi điện thoại. Cô còn chưa giải thích thì đã nghe Phạm Thu Trang thò một ngón tay, hớn hở nói: “Em biết, đó là người theo đuổi của chị.”

Vũ Linh Đan mỉm cười, không phủ nhận: “Đã trễ rồi, em về chỉnh lý lại đi, đương nhiên nếu còn gì muốn hỏi tôi thì vẫn còn kịp.”

“Thực ra em cũng không có gì muốn hỏi đâu.” Phạm Thu Trang lại gãi đầu, ngây ngô cười nói: “Em chỉ tò mò thôi. Đương nhiên chị có thể không trả lời. Chị với Tổng giám đốc của Trương thị, Trương Thiên Thành…”

“Tôi và anh ta đã ly hôn.” Vũ Linh Đan thản nhiên nói. Sau đó thấy vẻ mặt không hài lòng của Phạm Thu Trang, Vũ Linh Đan lại nói: “Đương nhiên, hôm đó đúng là Trương Thiên Thành đã cứu tôi. Nhưng tôi và anh ta… Từ nay về sau sẽ không còn dính líu tới nhau nữa.”

Nói xong, ánh mắt Vũ Linh Đan hơi buồn bã, bàn tay đặt lên bụng v**t v* theo phản xạ, không có chút thịt thừa. Nếu không có sự cố bất ngờ kia thì chắc bây giờ nó đã sắp chào đời rồi.

“Xin lỗi.”

Vũ Linh Đan bỗng không kìm nén được cảm xúc, không dám nhìn Phạm Thu Trang mà cúi đầu, vội vã rời đi.

Trương Thiên Thành, tốt nhất cả đời này anh đừng liên quan tới tôi. Không thì anh xem đứa bé đã mất là gì?

Bước chân Vũ Linh Đan càng ngày càng nhanh, cuối cùng không nhịn được vắt chân chạy như điên. Phạm Thu Trang đứng dậy, khó hiểu nhìn Vũ Linh Đan chạy trong đám đông, không hiểu tại sao cô lại mất khống chế.

“Là vì Trương Thiên Thành à?” Phạm Thu Trang lẩm bẩm. Hình như sau khi mình nhắc đến Trương Thiên Thành, Vũ Linh Đan có vẻ là lạ, Phạm Thu Trang không nhịn được nói: “Xem ra phụ nữ đúng là hay nói dối.”

Trời không chiều lòng người, đột nhiên đổ mưa. Vũ Linh Đan chạy như điên, cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi cơn mưa này. Một chiếc xe thể thao màu xanh lam đỗ trước mặt Vũ Linh Đan, Trương Đức Phú cuống quýt hạ cửa xe xuống: “Linh Đan, lên xe đi!”

Gặp mặt vào lúc này thật xấu hổ, Vũ Linh Đan nhìn chung quanh, mưa bụi mờ mịt, đã sớm không thấy rõ cảnh vật ở xa. Cô không thể không lên xe, áy náy nói: “Xin lỗi, lại bắt cậu phải rửa xe rồi.”

“Không sao.” Trương Đức Phú càng lo lắng cho trạng thái của Vũ Linh Đan: “Tôi cứ cảm thấy gần đây em không ổn cho lắm, em rất ít khi quan tâm tôi. Rốt cuộc là sao vậy?”

Vũ Linh Đan sửng sốt, hỏi lại: “Có chuyện đó hả?”

Trương Đức Phú gật đầu lia lịa, khiến Vũ Linh Đan rất ngượng ngùng, bèn đổi đề tài: “Sao cậu lại ở gần đây?

“Em cúp máy khiến tôi hơi lo, đoán chắc em cũng ở gần công ty nên định đi lòng vòng một chút, không ngờ lại thật sự gặp em.” Trương Đức Phú tự nhiên nói.

Vũ Linh Đan gật đầu, có vẻ quá trùng hợp, nhưng cô chưa đến mức nghi ngờ cậu ta, chỉ kêu cậu ta đưa mình về chung cư.

Trương Đức Phú lại nói: “Cuộc gặp mặt buổi chiều sao rồi? Chưa từng nghe nói em còn một cô em gái khác.”

“Tôi mới quen thôi.” Vũ Linh Đan ngượng ngùng cười nói, sau đó giải thích: “Gần đây tôi rất bận.”

Trương Đức Phú gật đầu: “Thế em từ chức rồi định làm gì?”
 
Back
Top Bottom