Ngôn Tình Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 20: 20: Vậy Đời Trai Của Tôi Cô Tính Thế Nào


"Tôi nói cô ngồi xuống"
Giọng nói của anh có chút khí chất khiến cô phải sợ, cô chẳng thể đoán được tâm tư của người đàn ông kia.

Hôm qua hai người đã sảy ra sự việc như vậy, nghĩ đến việc bản thân là con gái uống say mà chủ động đến bên cưỡng chế tổng giám đốc của mình lại khiến cô không còn mặt mũi nào mà nhìn anh.

Dù sao hôm qua cũng là lần đầu của cô, người thiệt cũng chỉ mình cô cớ sao đứng trước mặt anh lại chẳng thể lấy lại công bằng cho mình.

Thân hình cao lớn ngồi ở ghế, anh mặc một bộ đồ thể thao bình thường nhưng trông cũng rất khí thế, như đang trông chờ cô làm theo lời mình.

Bản thân rất muốn nhanh chóng rời khỏi nhưng có lẽ vì đứng trước anh mà tâm trí bị thuần phục, cô rất nghe lời, ngồi xuống ghế đối diện với anh.

Trước mắt là một bàn đầy đồ ăn đẹp mắt, trông khá ngon miệng.

"Ăn đi"
"Tổng giám đốc, hay là..."
"Cô chê đồ ăn tôi mời sao?"
"Không, tôi..."
Bản thân cô rất muốn nói tôi muốn rời đi nhưng cổ họng đều bị chặn lại khi nhìn vào ánh mắt của anh.

Giây phút ấy cô nhận ra, dù anh không phải là tổng giám đốc của cô, cô không phải là nhân viên của anh thì đứng trước anh, câu nói của anh đều khiến cô không thể không nghe theo.

Phong Thanh Dương nhìn bộ váy mà anh chuẩn bị cho cô được cô mặc lên người đều rất vừa vặn.

Ba vòng đẫy đà được ôm chọn mà tôn lên đường cong cơ thể, bình thường anh không hay để ý ai nhưng nhìn kĩ lại cô cũng rất đẹp, không tồi.

"Không tồi"
Đột nhiên anh nói ra cái suy nghĩ ấy của bản thân.

Cô không hiểu lắm anh đang nói gì, nhìn theo ánh mắt của anh cô mới biết anh đang nhìn cơ thể mình.

Không, chính xác là vào vòng một của cô.

"Tổng giám đốc, anh có ý gì?"
"Là đồ của cô đang mặc, khá vừa đúng chứ?"
Cô vẫn chưa hiểu lắm.

Khá vừa, anh nói cô mới nghĩ đến bộ váy trên người mình quả nhiên là không cần thử, mặc đã vừa như in.

"Vòng một 90, vòng hai 59, vòng ba 93"
Hai mắt cô trợn tròn, từ khi nào anh là có số đo ba vòng của cô.

Quả nhiên là rất chuẩn.

Bờ môi anh khẽ cong lên.

Như nhận ra điều gì mặt cô đỏ lên, nói như vậy chẳng lẽ anh đã lấy tay mình để đo chỗ đó...!
Anh ngã lưng tựa vào ghế, hai tay dang rộng đặt lên thành ghế.

Khuôn mặt đẹp như tạc, vẫn cái phong thái ấy, anh nhìn cô không có chút cảm xúc nói.

"Chuyện tối qua, tôi nghĩ cô nên có chút trách nhiệm với tôi, cô nên bồi thường thiệt hại cho tôi"
Nghe được câu nói đó cô bất ngờ nhìn thẳng vào mặt anh.

Rõ ràng người thiệt hại chính là cô, từ khi nào đàn ông được ăn bánh còn được thêm tiền nữa cơ chứ.

Cô là một nhân viên thất nghiệp lấy đâu là ra để bồi thường cho anh đây.

Cô không kìm được nỗi uất ức trong lòng, liền nói.

"Tổng giám đốc, tại sao tôi phải bồi thường cho anh.

Anh đừng có quá đáng"

Rất muốn chửi cho đã nhưng đột nhiên cô ngộ nhận ra đắc tội với anh thì công việc của cô cũng tan biến theo lời nói.

Anh tiến lại gần cô, lạnh lùng nói.

"Vậy còn đời trai của tôi, cô tính thế nào.

Cô nên bồi thường cho tôi"1
Không thể ngờ tới một vị tổng giám đốc như anh lại có thể nói ra được những lời này.

Đã cướp đi lần đầu của con gái người ta thì thôi lại còn đòi bồi thường đời trai nữa.

Cô nghe vậy liền đứng bật dậy.

"Tổng giám đốc, tại sao anh lại có thể nói ra những lời như vậy? Dù sao đó cũng là lần đầu của tôi, anh lại..."
"Là do cô cưỡng chế tôi.

Thân trai 27 năm trong trắng bị cô đánh mất rồi, đền đi"1
Không ngờ được anh lại có thể mặt dày nói được những lời đó.

Ở trong chăn mới biết chăn có giận, tiếp xúc gần mới biết anh là người vừa đánh trống vừa la làng.

"Tổng giám đốc, tôi lấy đâu ra tiền đền cho anh cơ chứ"
"Không sao, cô có thể làm việc trả nợ"
Quả nhiên anh không có lòng thương người thật rồi.

Không có tiền thì làm việc để trả nợ đời trai cho anh sao! Nghe thật sự khiến người ta phải cười ra nước mắt.

"Nếu tôi trả nợ cho anh thì coi như giữa chúng ta không có gì sảy ra?"
"Được thôi"

"Anh cần bao nhiêu?"
Tuy không muốn nhưng cô vẫn cắn răng hỏi trong sự bình tĩnh nhất có thể.

Anh khẽ giơ hai ngón tay lên.

"2 triệu?" Cô hỏi anh.

Thấy anh lắc đầu cô liền hỏi tiếp.

"20 triệu?"1
Nhìn thấy ánh mắt của anh không hài lòng, cô nói tiếp.

"200 triệu sao?"
Anh có vẻ hơi khó chịu nói "Trần Anh Thư, cô nghĩ đời trai của một tổng giám đốc như tôi, một đại thiếu gia nhà họ Phong danh tiếng chỉ đổi lại bằng đấy tiền sao?"
Trần Anh Thư cố gượng cười như không cười, anh nói như vậy có nghĩa con số ấy còn được nâng cao hơn nữa.

Phong Thanh Dương lạnh lùng nói.

"2 tỉ, tôi quá nương tay với cô rồi"
"Anh nói gì?"
"Chỉ mất vài năm làm việc của cô thôi?".
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 21: 21: Đừng Nghĩ Tôi Sẽ Tốt Bụng Với Cô


Nghe được số tiền mà anh nói ra, cô chỉ ước đó là giấc mơ.

Anh là đang ép người quá đáng hay sao chứ.

Không thấy cô nói gì anh cười nhẹ.

"Nếu cô không có ý kiến, vậy thì khoản nợ giữa chúng ta bắt đầu có hiệu lực"
"Tổng giám đốc, có thể giảm bớt cho tôi không?"
"Không được, tôi nói rồi.

Như vậy là quá nương tay với cô rồi"
Nhận thấy cho dù bản thân có nói ra sao thì cái quyết định bắt cô đền tiền ấy của anh vẫn không thay đổi.

Không thể cầu xin được sự nương tay của anh, cô xin phép rời đi.

"Tổng giám đốc, tôi có thể về nhà chưa?"
"Được"
Liếc nhìn anh một cái không cam lòng, cô đứng lên rời đi.

Vì có chút đau nên cô đi trông khá khó khăn.

Phong Thanh Dương hơi nhíu mày nhìn cô, nghĩ đến việc tối qua anh đã mạnh bạo như thế nào với cô thì trong lòng có chút tội lỗi.

"Trần Anh Thư, cô không định lấy điện thoại sao?"
Đột nhiên anh gọi tên cô, cô ngoảnh đầu lại nhìn thì thấy trên tay anh đang cầm một cái điện thoại quen thuộc.

Đấy chính là điện thoại của cô mà...đấy là điện thoại của cô sao lại có trong tay anh.

Cô quay lại cầm lấy chiếc điện thoại từ tay anh, dù có bật lên bao nhiêu lần thì màn hình vẫn đen thui, có vẻ là nó đã hết pin rồi.

"Để tôi đưa cô về"
"Không cần đâu, tổng giám đốc"
"Được, vậy thì cô tự đi bộ về đi"
Phong Thanh Dương nói xong câu đấy cô mới ngộ nhận ra đứng sững lại, dù sao giờ cô có về cũng chỉ có nước đi bộ mà thôi, trên người cũng chẳng còn một đồng bạc nào thì làm sao có thể bắt xe cơ chứ.

Vả lại ở đây là đâu! Cô không biết.

Phong Thanh Dương biết cô đang nghĩ gì liền đứng dậy bước đến.

"Nể tình cô là nhân viên của tôi nên tôi, bây giờ tôi cũng có việc cần đi giải quyết nên mới cho cô ngồi cùng.

Đừng nghĩ tôi sẽ tốt bụng với cô"
Trần Anh Thư cô vốn cũng không nghĩ đến việc anh sẽ tốt bụng mà đưa mình về, so với việc ép cô trả nợ thì sắc suất ấy cũng chỉ vì số tiền của anh mà thôi.

Cô nghĩ, nếu bây giờ mà viết giấy nợ thì sao! Không biết anh ta sẽ ghi lí do lên đó là gì.

Quả nhiên là cô đã dây vào một tên tổng giám đốc ác ma rồi.

Thở dài nhẹ.

Phong Thanh Dương bước qua cô rồi đi ra phía cửa lớn, anh lướt qua không có sự báo trước, mùi hương nam tính loáng qua khiến cô phải ngây ngốc mất mấy giây.

"Còn đứng đó làm gì, không định đi sao?"
Phong Thanh Dương nói, lúc này cô mới đi theo.

Nhìn xung quanh căn biệt thự khá rộng, cô vô cùng choáng ngợp với những gì mình thấy, những đồ vật dù chỉ là nhỏ nhặt cũng đều được làm bằng chất liệu đắt nhất.

Ra bên ngoài, cô nhìn khung cảnh rộng lớn ánh sáng chiếu xuống khiến cô phải nheo mắt một chút, cô đoán bây giờ cũng không còn sớm gì, chắc cũng đã đến trưa mất rồi.

Trần Anh Thư đi phía sau anh mãi mới đến chỗ để xe.

Anh mở cửa cho cô vào rồi mới vòng lại ghế lái xe của mình, cảm giác như lần đầu được lên xe của anh, cũng thế này.

Nhanh chóng bọn họ cũng về đến chỗ cô ở.

Anh rời đi ngay sau khi đến nơi.

Trần Anh Thư nghĩ đến cô bạn Lâm Yến Chi không biết tối hôm qua có gặp nguy hiểm gì, không biết đã về nhà an toàn chưa, lập tức cô đi lên nhà mình.

Vừa mới mở cửa bước vào bên trong, chưa kịp hình dung ra khung cảnh căn phòng thì Lâm Yến Chi từ đâu chạy tới ôm chầm lấy cô, nước mắt nước mũi cứ thế tuôn ra.

"Trần Anh Thư, hôm qua cậu đã đi đâu.

Tại sao bây giờ mới chịu về chứ, mình còn tưởng cậu uống say nên bị người ta bắt cóc rồi"
Bình thường tính cách của cô bạn thân này khá mạnh mẽ, vậy mà bây giờ trước hoàn cảnh như thế này lại khóc sướt mướt, vừa hỏi vội vã vừa nhìn cô.

"Trần Anh Thư, sáng dậy mình đã thấy mình ở trong phòng rồi.

Hỏi các chị đồng nghiệp mới biết là mình uống say nên được cách chị đưa về, còn cậu từ lúc chuẩn bị về đã không thấy đâu nữa.

Mình đã đi tìm cậu, còn tưởng cậu gặp chuyện rồi..."
"Lâm Yến Chi, mình..."
Phải nói sao đây, đứng trước cô bạn thân cô thấy có chút cảm động.

Không biết có nên nói hay không.

Đầu cô nóng lên, biết giải thích sao cho hợp hoàn cảnh.

Không thể lại đi nói là đã ngủ qua đêm với tổng giám đốc được, cả chuyện anh ta bắt cô bồi thường cho anh ta với một li do mà nghĩ đến thôi cô cũng không muốn...!
"Trần Anh Thư, có phải là cậu đã sảy ra chuyện gì rồi không? Nói mình nghe"
Lâm Yến Chi thấy cô không trả lời liền hỏi gấp, ánh mắt lo lắng.

Trần Anh Thư nhìn thấy cô bạn thân lo cho mình như vậy, bộ dáng có chút đáng yêu.

Cô nghĩ dù sao chuyện này cũng là ngoài ý muốn, có lẽ một mình bản thân biết sẽ tốt hơn.

"Lâm Yến Chi, tối qua vì mình say quá nên đã thuê phòng ở tạm".
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 22: 22: Thông Tin Hot


"Cậu nói sao?"
"Hôm qua vì đi vệ sinh nên về sau mọi người, mình đã thuê phòng ở gần khách sạn gần đó nghỉ qua đêm"
Thấy Trần Anh Thư nói xong thì Lâm Yến Chi thở phào nhẹ nhõm, tất cả những nỗi lo lắng trong lòng như được chuốc bỏ.

"Trần Anh Thư, vậy mà mình còn tưởng...!Thôi, không sao là tốt rồi"
Thoáng tí mà một ngày nghỉ đã trôi qua rất nhanh.

Hai cô nàng nằm lười biếng trên chiếc giường yêu quý, hết ăn vặt rồi lại xem phim.

Đột nhiên Lâm Yến Chi ngồi dậy, Trần Anh Thư hỏi.

"Lâm Yến Chi, sao thế?"
"Trần Anh Thư, cậu đã đi làm được một tuần rồi mà vẫn chưa có bộ quần áo công sở nào đẹp cả"
"Ý cậu là..."
Lâm Yến Chi đứng bật dậy.

Cầm lấy tay Trần Anh Thư kéo đi.

"Đi với mình"

Không nói không rằng, hai cô nàng lại kéo nhau đi đến trước cửa hàng quần áo lớn.

"Trần Anh Thư, cậu thích bộ nào thì mua bộ đó, mình trả tiền, ai lại để cho bạn mình xấu xí được chứ"
"Yến Chi, nhưng mà..."
Chưa thể từ chối thì cô đã bị kéo vào bên trong, đập vào mắt cô là một không gian choáng ngợp với vô số những đồ hiệu đẹp mắt, sau rất lâu thì hai người đã bước ra với rất nhiều túi to túi nhỏ trên tay.

Trần Anh Thư mặc một chiếc váy trắng bó sát trễ vai ôm trọn body hoàn hảo, còn Lâm Yến Chi mặc một cái màu xanh lam với phần lưng trần trắng nõn.

Không quá lồng lộn nhưng hai cô nàng cá tính cũng đủ để bao ánh mắt gục ngã.

Mua sắm xong, hai người tiếp tục đi chơi, đi làm đẹp đến khi tối mới về nhà.

Sáng hôm sau.

Tại tập đoàn Phong Thị.

Trần Anh Thư đi đến công ty, vừa bước vào đã thấy những ánh mắt của mọi người nhìn mình đầy khó chịu, cô không hiểu chuyện gì đang sảy ra thì đã có những tiếng xì xào to nhỏ.

"Là cô ta sao?"
"Hình như là cô ta"
"Thật không vậy, không ngờ được luôn.

Nhìn cô ta hiền lành vậy mà lại là loại người đó sao?"
"Đúng là loại phụ nữ không ra gì"
"Ba mẹ cô ta biết chắc là đẹp mặt lắm"
Ai nấy cũng hướng ánh mắt về phía cô mà bàn tán, cô khó hiểu nhíu mày nhẹ.

Chẳng hiểu cái quái gì đang sảy ra thì lại thấy Hoàng Kiểu Vi từ đâu bước tới, khuôn mặt trang điểm đậm, hoà nhã đến bên, đặt tay lên vai cô như đang trấn an.

"Trần Anh Thư, dù có chuyện gì sảy ra thì vẫn còn có chị.

Em đừng buồn quá"
Trần Anh Thư lúc này chính thức là một người tối cổ, đứng cùng với Hoàng Kiều Vi lại là tâm điểm để mọi người để ý.

"Hoàng Kiều Vi, chị nói gì tôi không hiểu"

"Sao cơ, em vẫn chưa biết chuyện sao? Trên trang mạng của công ty đang có thông tin của em đó, ai cũng biết chuyện hết rồi.

Em mau mở lên xem đi"
Nhìn thấy dường như hôm nay ai cũng để ý đến cô, từ lúc bắt đầu bước chân vào công ti cô đã thấy lạ.

Bây giờ Hoàng Kiều Vi đứng trước mắt nói những lời này cô không khỏi tò mò về chính bản thân mình.

Cô cầm chiếc điện thoại cũ của mình lên phải mất một thời gian mới có thể vào mạng, vào trang mạng của cô ti.

Thông tin hot nhất hiển thị là dòng chữ.

[Nữ nhân viên mới của công ti Trần Anh Thư dính tin đồn uống say gạ đại gia làm t.ình ngay trên xe Lamborghini phiên bản giới hạn.]
Trần Anh Thư trợn tròn mắt, nếu không phải có bức ảnh kia cô vẫn có thể nghĩ là do hiểu lầm nào đó.

Nhưng không, người trong bức ảnh lại chính là cô.

Cái chuyện quái quỷ gì đang diễn ra với bản thân cô mà chính cô cũng bất ngờ vậy chứ, ở trong bức hình là bộ dáng say xỉn lúc uống rượu của cô đang ôm một người đàn ông, điều đáng nói là người đàn ông đó không thấy mặt.

Cô như chết đứng tại chỗ, cảm giác bất lực nhất là khi không thể giải thích được cho bản thân.

Hoàng Kiều Vi bước đến, nhìn thấy cô như vậy có chút thoả mãn.

Đột nhiên cô ta nói lớn.

"Trần Anh Thư, dù cho tin đồn kia có là thật thì chị vẫn không bỏ mặc đồng nghiệp của mình đâu.

Em đừng buồn quá vì những tin đồn trên mạng, dù em đã ngủ qua đêm với nhiều đại gia thì đối với chị em vẫn là cô gái hiền lanh thuần khiết"
Hoàng Kiều Vi như vậy là đang nhân cơ hội để bôi bác đánh dự của cô, chẳng có ý tốt lành gì.

Trần Anh Thư nghe được những lời châm biếm, cô kích động.

"Hoàng Kiều Vi, cô đang nói cái gì vậy"
Mọi người đứng ngoài bắt đầu nói thêm vào.

"Hoàng Kiều Vi thật sự đã quá ngu ngốc khi chơi với một người như vậy rồi, đã là gái hư còn tỏ vẻ thanh cao sao?"
"Tôi không có, tin đồn là giả" Trần Anh Thư vội vàng giải thích nhưng cũng chỉ nhận lại những chàng cười khoái trí.

"Haha, vậy chắc người trong bức ảnh không phải cô ta đâu mọi người.

Chắc là người giống người thôi đấy, gương mặt cô ta không phải của cô ta"
Đứng trước những đả kích, cô lại chỉ biết lắng nghe.

Chỉ thấy gương mặt Hoàng Kiều Vi thoáng chút hài lòng..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 23: 23: Giấy Nợ


Phong Thanh Dương từ đâu đi đến, thần thái có chút cao ngạo, đi theo phía sau anh còn có Lục Nhã Hân, mọi người sau khi thấy anh đi vào bắt đầu im lặng không dám bàn tán thêm, ai nấy cũng cúi đầu đồng thanh nói.

"Chào tổng giám đốc"
Trần Anh Thư cũng vậy, cảm giác lúc anh đi qua cô có chút hồi hộp.

Trong đầu cô chỉ nghĩ đến cái tin tức chết tiệt trên mạng kia viết về mình, không biết giải quyết bằng cách nào.

Liệu có ai tin cô.

Tuy trong bức ảnh không thấy được mặt của người đàn ông kia nhưng trong đầu cô cũng ngầm nghĩ ra đó chính là Phong Thanh Dương, tổng giám đốc của cô.

Cô nghĩ, nếu như bọn người kia mà biết người đàn ông trong bức ảnh kia là tổng giám đốc của bọn họ thì sẽ như thế nào, cô chẳng dám nghĩ đến những gì sảy ra tiếp theo sau đó.

Đang trong lúc suy nghĩ thì bước chân của anh đã dừng lại trước mặt cô, đôi giày bóng loáng màu đen cũng đủ để biết thân phận của người sở hữu nó thật sự không tầm thường.

Trần Anh Thư ngước gương mặt xinh đẹp lên nhìn anh, anh không đi mà đứng nhìn cô, ánh mắt của anh như một con ác ma, lạnh lẽo thâm sâu.

Cô khẽ nói nhỏ.

"Tổng giám đốc"

Có vài ánh mắt gen tị nhìn lại phía cô, đã dính phải drama nóng hổi trên mạng vậy mà còn được tổng giám đốc nhìn chúng.

Anh nhìn như đoán được những gì cô đang nghĩ, lạnh lùng nói.

"Cô chào tổng giám đốc mà không có chút thành ý nào...Tí nữa lên phòng làm việc của tôi"
Câu nói của anh không to cũng không nhỏ, chỉ đủ cho mọi người đứng xung quanh nghe được.

Nói xong anh liền bước đi trong đôi chân dài thẳng tắp.

Nhìn theo thân hình hoàn hảo của anh cô có chút đau lòng.

Hết chuyện này đến chuyện khác sảy đến khiến cô có khóc cũng không ra nước mắt.

Sau khi anh rời đi, mọi người cũng đứng thẳng dậy, cô chỉ lén nhìn ánh mắt của mọi người.

Bây giờ bản thân lại là tâm điểm như vậy thật sự rất khó xử, những hành động vô ý thôi cũng là một chủ đề bàn tán của bọn họ rồi.

"Lần này cô ta bị đuổi việc là cái chắc, tổng giám đốc đã nói như vậy rồi tôi nghĩ cô ta sẽ không có cửa ở lại công ty"
"Đúng đấy, gái hư như cô ta ở lại công ty chỉ tổ làm giảm uy tín công ty của chúng ta thôi"
Lần này có khi là cả sự nghiệp lẫn danh dự đều không còn thật rồi.

Trần Anh Thư thở dài, khẽ cúi đầu xuống đi qua đám người kia.

Những tiếng bàn tán về bản thân cứ vang lên văng vẳng trong đầu, nghĩ đến việc tối hôm đó là anh đã ăn sạch cô, được quyền đòi cô bồi thường, đã thế cái tin tức kia vẫn cứ nổi lên như cồn, trong khi đó anh vẫn ung dung là một vị tổng giám đốc cao thượng, có thể quyết định cô sẽ thất nghiệp hay là không.

Đến giờ làm, mọi người cũng bắt đầu đi làm việc.

Như lời anh đã nói, cô đi lên phòng làm việc của anh.

Thấy cửa không khoá cô đi thẳng vào trong.

Vẫn là cái cảm giác như lần đầu tiên cô bước chân vào, phòng anh bật máy lạnh ở nhiệt độ thấp, nhiệt độ lạnh đột ngột khiến đôi vài nhỏ có chút run.

Từng bước chân cô bước trên sàn nhà cũng nhẹ nhàng hơn.

Vì đã đến đây trước đó nên rất nhanh biết được vị trí bàn làm việc của anh.

Thân hình cao lớn anh ngồi quay lưng lại, nhìn ra hướng cửa sổ.

Thoáng nhìn ra lớp kính mỏng trong suốt của cửa sổ ở dưới là khung cảnh tuyệt đẹp của thành phố.

"Vào trong không biết gõ cửa sao?"
Giọng nói bất ngờ của anh khiến cô không thể nghĩ ra ngay câu trả lời.

Hồi nãy vì cửa phòng của anh không đóng nên cô cứ nghĩ không cần gõ cửa cũng không sao.

"Tôi...tôi..cửa không đóng nên tôi tưởng"
Phong Thanh Dương vẫn ngồi trên chiếc ghế giám đốc của mình, lấy chân đẩy nhẹ thì chiếc ghế liền xoay lại.

Không cảm xúc, anh lạnh nhạt nói.

"Vậy sao? Cô nghĩ phòng của tổng giám đốc muốn đến là đến đi là đi sao.

Cô là đang muốn nghỉ việc?"
"Tổng giám đốc, tôi không có.

Tôi..."
Đứng trước anh như đang đứng trước con ác ma, chỉ cần đắc tội một chút là cuộc sống sẽ bị đe doạ.

Cô hơi cúi đầu xuống, bờ môi căng mọng hơi run.

"Cô lại đây"
"Hả" Nhận được câu nói ấy của anh cô ngước đầu lên.

"Cô không nghe sao?"
Trần Anh Thư chỉ đành bước đến chỗ anh trước câu nói đó.

Cô bước rất chậm nhưng cảm giác bản thân đang đi rất nhanh.

Phong Thanh Dương cầm một tờ giấy đưa cho cô.

"Đây là giấy nợ, cô kí đi"
Vừa bất ngờ cô vừa nhận tờ giấy từ tay tên ác ma kia.

Vốn tưởng chỉ nói bằng lời không thôi ai mà biết được anh còn ghi hẳn giấy nợ cho cô kí nữa.

Cô hơi tò mò về cái lí do bồi thường kia thì dòng chữ in đậm đã đập ngay vào mắt.

*Khoản nợ: 2 tỉ
Nguyên nhân: Vì Trần Anh Thư đã cướp đời trai của Phong Thanh Dương*.

Cái lí do vậy mà cũng được hay sao? Cô trợn tròn mắt ngạc nhiên..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 24: 24: Làm Trợ Lý Cho Anh


"Có vấn đề gì sao?" Phong Thanh Dương quan sát thấy biểu hiện của cô thì hỏi.

"Tổng giám đốc, tôi không có!"
"Vậy thì cô mau kí đi"
Phong Thanh Dương đưa chiếc bút máy nhỏ cho cô, kèm theo đó còn có một cái lăn tay màu đỏ.

Khoản nợ này không hề nhỏ đối với cô, dù cho có bất mãn thì vẫn cắn răng mà kí vào tờ giấy kia.

Đang trong giây phút căng thẳng nhất thì đột nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Phong Thanh Dương hơi nhíu mày, vẻ khó chịu hiện rõ trên lông mày của anh.

Cô mà kí nhanh chút thì đã xong rồi.

Tiếng nói một người phụ nữ vọng vào.

"Tổng giám đốc, cậu có trong đó không?"
"Vào đi"
Từ bên ngoài bước vào là Lục Nhã Hân, trên thân mặc một bộ quần áo dài theo phong cách công sở nữ màu trắng, bộ dáng thanh lịch, tóc Lục Nhã Hân búi lên cao gọn gàng.

Tiếng bước chân của Lục Nhã Hân bước đến kèm theo tiếng của gót giày chạm trên sàn nhà.

Phong Thanh Dương nhìn lại hướng của Lục Nhã Hân.

"Là chị sao?"
Lục Nhã Hân năm nay cũng vừa chạm mốc tuổi 32, tuy vậy nhưng trông rất trẻ, là một quản lí giỏi của cô ti lại vừa phụ trách việc tuyển nhân viên vì vậy nên Phong Thanh Dương cũng coi chị ta là một cánh tay đắc lực của mình.

Lục Nhã Hân trên tay cầm tệp hồ sơ vừa bước đến đã thấy Trần Anh Thư cũng ở đây, nhìn mặt cô có chút vẻ khó khăn, chỉ là một nhân viên nhỏ của phòng nhân sự mà lại ở phòng tổng giám đốc thế này thì chắc hẳn có nguy cơ bị đuổi việc.

Lục Nhã Hân chỉ nhìn sơ qua tình trạng của cô rồi vẫn chú ý đến mục đích chính của mình.

"Tổng giám đốc, đây là dự án mới của công ti mà tôi đã chuẩn bị cho cậu"
Phong Thanh Dương nhận tệp tài liệu mà Lục Nhã Hân đưa cho anh, lật vài trang rồi đọc sơ qua.

Trần Anh Thư lúc này với bọn họ như người tàn hình, cô nhìn Lục Nhã Hân đứng trước anh không có chút sợ hãi đã thế anh còn có đôi phần kính trọng.

Lục Nhã Hân quan sát Phong Thanh Dương đang đăm chiêu đọc tệp tài liệu thì chị ta nói thêm: "Ngày mai có một cuộc họp cổ đông khá quan trọng, phía sau tài liệu là phần tôi có làm trước số liệu cho cậu"
Phong Thanh Dương xem qua có vẻ hài lòng.

"Được rồi, tất cả nhờ chị xử lý.

Lục Nhã Hân, chị có thể về làm việc rồi"
"Được"
Lục Nhã Hân gật đầu với anh rồi rời đi ngay, cảm giác nguy hiểm trong cô lại bắt đầu trở lại.

Con ác ma kia lại chuyển ánh mắt về phía cô.

"Tổng giám đốc, tôi..tôi kí ngay"
Không để anh phải nhắc nhở cô liền luống cuống kí vào tờ giấy, lăn tay sau đó đưa cho anh.

Bờ môi mỏng anh hơi cong lên nhìn cô, trông bộ dáng sợ hãi của cô anh lại có đôi phần thích thú.

Từ trước đến nay trong mắt anh nữ nhân cũng chỉ là tầm thường, không phải là anh không có nhu cầu mà chẳng ai có khả năng được nằm dưới thân anh.

Không ngờ cô có thể!1
Anh là ai chứ! là một đại thiếu gia nhà họ Phong, một tổng giám đốc của công ty lớn, đẹp trai, là một bông hoa cao lãnh mà ai ai cũng muốn hái.

Gái mê anh không hết thì anh còn cần sao?
Anh không ngờ Trần Anh Thư trước mặt sợ hãi, nhút nhát với anh như vậy lúc trên giường lại cuồng bạo quyến rũ anh như một tiểu bạnh thỏ.

"Bắt đầu từ ngày mai cô không cần đến phòng nhân sự làm việc"
"Sao cơ"
Quả nhiên là nỗi sợ hãi trong thâm tâm của cô đã ứng nghiệm.

Nhưng cô không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Khoản nợ vừa mới kí, việc làm thì không có lấy đâu ra tiền để trả nợ đây.

"Tổng giám đốc, chẳng phải anh nói tôi có thể làm việc để trả nợ cho anh sao?"
"Đúng"
"Anh đuổi việc tôi như vậy là đang ép người quá đáng rồi?" cô bức xúc trả lời.

"Ai nói là tôi đuổi việc cô"
"..."
"Cô, bắt đầu từ hôm nay làm trợ lý riêng của tôi"
"Làm trợ lý của anh?"
Anh khiến cô phải đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.

Nói như vậy là cô nên vui mừng vì được thăng chức hay buồn vì sắp đi vào khuôn khổ của tên ác ma kia đây.

"Cô không muốn?" anh lạnh lùng nói.

Trần Anh Thư nhanh chóng trả lời "Tôi muốn, làm trợ lý cho anh"
Phong Thanh Dương nhìn cô cười như không cười.

Tâm lý của cô dường như đã bị anh thao túng.

"Tốt lắm, làm trợ lý cho tôi cần 3 nguyên tắc.

Thứ nhất là luôn luôn có mặt khi tôi cần bất kể khi nào.

Việc thứ hai của một trợ lý là phải biết làm việc nhà.

Việc thứ ba, cần có kinh nghiệm"
Trần Anh Thư nghe thấy phần công việc có hơi bất ngờ, cô không nghĩ đến việc làm trợ lý lại còn cần biết làm việc nhà, luôn luôn có mặt bất cứ khi nào anh cần chẳng khác nào toàn bộ thời gian của cô đều được anh quản lý sao.

Hơi nghiêng đầu anh liền nói tiếp "Sao, cô làm được chứ.

Nếu suy nghĩ lại tôi có thể tuyển người khác, nhưng mà tiền lương của cô..."
"Tôi làm được".
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 25: 25: Trợ Lý Trần!


"Cậu nói sao?"
Lâm Yến Chi kích động đứng bật dậy khỏi ghế nhìn Trần Anh Thư.

Mọi người xung quanh cũng nhìn lại hai người với ánh mắt khó hiểu.

Hoá ra sau khi đi làm về hai cô bạn đã rủ nhau đi ăn tối ở ngoài, mãi đến lúc ngồi ăn Lâm Yến Chi mới bật điện thoại lên thì nhìn thấy tin tức của Trần Anh Thư trên mạng liền hỏi cô.

Ban đầu Trần Anh Thư không định nói nhưng trước những câu hỏi dồn dập của Lâm Yến Chi, cô đành phải kể ra hết sự thật.

"Trần Anh Thư, sao lúc về cậu không nói với mình.

Chẳng lẽ mình là bạn thân với nhau mà cậu không tin tưởng mình sao?"
"Lâm Yến Chi, chỉ là mình không muốn cậu phải lo lắng nên..."
Lâm Yến Chi ngồi xuống ghế, khoanh tay trước ngực.

"Chuyện cậu bị đem lên mạng như vậy mà anh ta không có phản ứng gì sao? Dù sao người ngủ với cậu tối hôm đó cũng là anh ta, dù không thấy mặt chẳng lẽ anh ta không thấy nhột.

Trần Anh Thư, mình thấy cậu quá hiền rồi, khoản nợ lớn như vậy cho cậu làm trợ lý riêng là muốn hành hạ cậu sao?"
Lâm Yến Chi nói hết những bức xúc trong lòng ra ngoài.

Trần Anh Thư không ngờ cô bạn thân vì chuyện của cô mà còn lo bức xúc hơn cô.

"Dù sao anh ta cũng là tổng giám đốc, chúng ta không nên đắc tội thì hơn"
"Nhưng mà bọn họ đăng cậu lên mạng như vậy..."
Lâm Yến Chi đang định nói tiếp thì đột nhiên dừng lại, nghĩ đến việc Trần Anh Thư khó khăn lắm mới xin được việc nếu làm lớn chuyện lên thì e rằng cả công việc lẫn danh dự cũng không còn.

"Dù sao thì việc cũng sảy ra rồi, coi như là mình xui xẻo"
"Cậu nói vậy thì mình cũng cạn ngôn"
Suy đi nghĩ lại thì hai cô bạn vẫn phải ăn hết số thức ăn đã gọi trên bàn sau đó về nhà.

Những ngày tháng tiếp theo của cô trợ lý mới Trần Anh Thư thật sự là những chuỗi ngày ác mộng với tên ác ma như Phong Thanh Dương.

Quả là như cô đã dự đoán ban đầu.

Vì Phong Thanh Dương là một người khá khó tính, đã thế sai vặt cô như con ở, thế này thì ai mà chịu nổi chứ.

Trần Anh Thư mặc một một chiếc áo khoác ngắn, chân váy chữ A, không hẳn là sang xịn mịn cho lắm nhưng với vóc dáng thon gọn của cô thì quả là hoàn hảo và có sức hút.

Đứng trước người đàn ông với thân hình cao lớn kia.

"Ngày đầu đi làm, chậm 3 phút rồi" anh nhìn đồng hồ trên tay rồi trách tội cô.

"Tổng giám đốc, tôi xin lỗi, hứa với anh sẽ không có lần sau?"
Và kết quả của ngày hôm đó là:
"Trợ Lý Trần, mau đi lấy coffee cho tôi"
"Vâng, tổng giám đốc"
"Trợ lý Trần, đi sang phòng tài vụ lấy danh sách thu mua tháng này sang cho tôi"
"Trợ lý Trần, đi báo cáo cho quản lý Lục Nhã Hân xem đặt lịch hẹn với đối tác"
"Trợ lý Trần, phòng làm việc bẩn quá rồi, mau dọn đi"
"Trợ lý Trần, Trợ lý Trần..."
"Có"
Trần Anh Thư nhanh chóng đứng trước mặt anh, trên chán xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng, gương mặt xinh đẹp hiện rõ sự mệt mỏi, vì đi lại quá nhiều mà gót chân của cô đã có những vết thương từ chiếc giày cao gót mang lại.

Phong Thanh Dương nhìn bộ dáng của cô không chút thương tiếc.

"Cầm áo khoác của tôi đến đây"
Cô cầm chiếc áo khoác đến đưa cho anh "Tổng giám đốc, áo của anh"
"Giúp tôi thắt cà vạt"
"Hả"
Trần Anh Thư nhìn anh trên người chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng, phía dưới là quần âu.

Tóc anh vuốt keo để lộ vầng chán rộng cùng gương mặt nam thần.

"Cô còn đứng đó"
Phong Thanh Dương nhìn lại thấy cô vẫn đứng ngay ra đó thì nói lớn.

Trần Anh Thư nghe thấy câu nói của anh liền nhanh chóng đi đến trước mặt, vì chưa bao giờ làm những việc này nên lúng túng buộc đại.

Cô cầm chiếc cà vạt kẻ sọc trên tay, gấp đứng cổ áo anh lên rồi vòng qua cổ của anh.

Trong một phút giây nào đó thâm tâm cô cảm thấy chỉ có những bà vợ mới thắt cà vạt cho chồng như thế này.

Phong Thanh Dương nhíu mày.

Chiếc cà vạt đã bị cô buộc thành một cục tròn vo ngay trước cổ anh, trông có hơi mất thẩm mỹ.

"Cô có biết thắt cà vạt không vậy?"
Anh có hơi tức giận nói.

"Tổng giám đốc, xin lỗi.

Để tôi gỡ ra cho anh"
Thoáng chốc cô đã làm xộc xệch hết cổ áo của anh.

Đã không gỡ được nó còn buộc lại chặt hơn, tay nhỏ luống cuống không biết làm sao với nút thắt kia thì lại làm đứt khuy áo của anh.

Cô hốt hoảng sợ hãi.

"Tổng...tổng giám đốc"
Anh vẫn chưa làm gì mà cô đã sợ hãi cuống cả lên, anh nhìn cô lúc này có hơi tức giận những cũng bật bười nhẹ.

Chiếc khuy áo không còn nên vòng ngực săn chắc của anh cũng lấp ló lộ ra trước mắt cô.

"Trần Anh Thư, không ngờ cô mê body của tôi đến mức đấy"1
"Tổng giám đốc, tôi không có.

Tôi chỉ..."
Vì anh cao hơn cô hai cái đầu nên dù là những cử chỉ nhỏ của cô cũng không thể thoát khỏi tầm mắt của anh..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 26: 26: Trợ Lý Tổng Giám Đốc


"Trần Anh Thư, không ngờ cô lại háo sắc như vậy.

Cướp đời trai của tôi rồi bây giờ lại còn muốn làm bậy nữa sao?"
"Cái gì chứ, tổng giám đốc anh đừng có nói bậy"
Trần Anh Thư chỉ là bất cẩn làm đứt khuy áo của anh thôi mà lại bị anh gắn cho cái mac háo sắc, cướp đời trai của anh nữa.

Hồi nãy cô vì bức xúc nên đã quát anh, cứ nghĩ phen này chết chắc nhưng anh vẫn không làm gì cô.

Không có ý định gây khó dễ với cô.

Anh đi đến bàn làm việc của mình, mở ngăn tủ nhỏ lấy một chiếc kéo cắt phăng cà vạt không chút do dự rồi vứt vào thùng rác.

Cô bất ngờ nhìn theo anh.

"Tôi nghĩ cô nên về tập thắt cà vạt đi"
"Để làm gì?" thấy anh nói cô nhanh chóng hỏi lại, bản thân cô là con gái không thắt cà vạt vậy mà cần phải tập sao.

"Trợ lý của tôi, phải biết thắt cà vạt cho tôi"
Lời anh nói ra chắc như đinh đóng cột.

Tuy không biết ngày tháng làm việc sau này với anh sẽ có những quy tắc vô lý nào nữa cô đã cảm thấy hơi áp lực rồi.

"Bản báo cáo cô làm xong chưa?"
"Báo...báo cáo"
Không nhắc đến thì cô cũng quên béng mất là mình còn phải làm bản báo cáo cho anh, mà từ sáng đến giờ cô bị anh sai bảo làm không ngừng nghỉ chẳng còn thời gian rảnh để làm.

Phong Thanh Dương cầm áo khoác đang trên tay cô rồi đi ra ngoài cửa.

Đầu hơi nghiêng lại nói với cô.

"Chuẩn bị xong bản báo cáo, 3 giờ chiều, tại phòng họp, đem đến cho tôi"
Nói xong anh liền rời đi, cánh cửa phòng đóng lại là lúc chỉ còn mình cô đứng trong phòng.

Nghĩ đến câu nói của anh, như vậy là cô được phép ngồi trong phòng của anh làm việc sao.

Trần Anh Thư nhìn thấy bản báo cáo của mình đang để ở trên bàn làm việc của anh liền đi đến.

Nhìn cách bày trí gọn gàng, những quyển sổ được anh sếp ngay ngắn không lệch một mm trên bàn khiến cô lại không dám hoạt động mạnh.

Chỉ khẽ kéo ghế ra ngồi làm việc, một chiếc ghế êm ái, vừa ngồi vào thôi cả cơ thể cô chìm vào thư giãn.

Quả nhiên là chỉ có tổng giám đốc.

Đến giờ họp, ở ngoài phòng họp Phong Thanh Dương đứng nhìn đồng hồ của mình với tư thế nôn nóng.

Anh liếc nhìn lại phía thang máy rồi lại nhìn mọi người đi vào phòng họp.

"Tổng giám đốc, đến giờ họp rồi"
Một người đàn ông lớn tuổi đeo kính ăn mặc lịch sự đến nói với anh, nhìn thoáng qua cũng biết ông ta là người làm ở công ty lâu năm.

Phong Thanh Dương nhìn lại người vừa nói với mình có chút kính trọng.

"Bác Doãn.

Lát nữa tôi sẽ vào"
"Vậy cậu đừng để mọi người đợi lâu quá"

"Tôi biết rồi"
Cúi đầu kính cẩn với anh rồi ông ta cũng đi vào bên trong.

Chỉ còn mình Phong Thanh Dương đứng ngoài.

Tiếng thang máy vang lên, bước ra từ bên trong là Trần Anh Thư.

Trên tay cô cầm theo tài liệu, không cần nói cũng biết người mà anh đang mong chờ là ai, nhìn thấy cô anh cũng bớt nóng lòng.

"Tổng giám đốc, bản báo cáo của anh"
Trần Anh Thư từ lúc được anh giao nhiệm vụ đã bắt đầu làm việc, vừa làm xong thì kim đồng hồ cũng đã chỉ điểm 3 giờ, cô lại nhanh chóng đem cho anh.

Phong Thanh Dương cầm tệp tài liệu từ tay cô rồi nói: "Đứng đây đợi tôi"
Trần Anh Thư thấy anh đi vào trong liền thở phào nhẹ nhõm.

Vẫn may còn kịp giờ, vừa đi lại ghế trờ ngồi đợi vừa nghĩ đến đây là cuộc họp quan trọng, anh giao cho cô làm bản báo cáo như vậy nếu có sai sót gì chắc cô cũng không xong.

Cô vừa đặt mông ngồi xuống ghế chưa kịp ấm chỗ thì từ đâu có một giọng nói.

"Ơ! Trần Anh Thư, sao cô lại ở đây? Tôi nghe mọi người nói lại là cô bị đuổi việc rồi cơ mà.

Tính đến cầu xin tổng giám đốc sao?"
Trần Anh Thư nhìn lại phía người đang đi đến, Hoàng Kiều Vi đang tỏ vẻ hiền lành nói với cô nhưng thâm sâu là những lời nói kháy.

"Hoá ra là chị"
"Trần Anh Thư, nếu cô định mặt dày xin ở lại công ty thì tôi nghĩ là tổng giám đốc không đồng ý đâu.

Mà người như cô ở lại công ty chỉ mang tai tiếng chứ không mấy tốt đẹp gì" Khoanh tay trước ngực cô ta chế diễu.

Trần Anh Thư nghe được những câu hạ thấp bản thân mình liền đứng bật dậy.

Hoàng Kiều Vi có chút bất ngờ.

"Sao thế, cô hùng hổ như vậy là muốn đánh tôi sao?"
"Xin lỗi chị, tôi không có hứng thú ngược đãi động vật"
Trước câu nói của cô, trên gương mặt Hoàng Kiều Vi không thể giấu được sự tức giận.

"Cô dám nói vậy"
Hoàng Kiều Vi vung tay định tát cô nhưng rồi sắp chạm mặt thì dừng lại.

Ánh mắt cô ta trợn tròn khi nhìn thấy trước ngực cô có đeo thẻ được ghi rõ Trợ lý Trần Anh Thư
"Trợ lý của tổng giám đốc"
Nhìn thấy Trần Anh Thư đã không bị đuổi việc mà còn được làm chức vụ mà cô ta từng mong ước, vừa đố kỵ vừa bất ngờ nhìn cô.

"Không thể nào" giọng nói cô ta kéo dài..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 27: 27: Tổng Giám Đốc Anh Muốn Làm Gì


Hoàng Kiều Vi gương mặt biến sắc, cô ta cười nhếch mép chỉ vào mặt cô nói tiếp.
"Trần Anh Thư, không ngờ ngay cả tổng giám đốc cô cũng không trừ thủ đoạn mà lên giường với anh ấy, đồ gái hư như cô chỉ có vậy"
"Hoàng Kiều Vi, chị đừng nghĩ ai cũng như chị.

Lấy bụng ta suy bụng người thì cũng không bao giờ khá hơn đâu"
Tiếng vỗ tay châm biếm của Hoàng Kiều Vi vang lên dồn dập, tuy cô nhìn Hoàng Kiều Vi có xinh đẹp sắc sảo thật nhưng trung quy lại đều nhờ lớp phấn dày trên mặt.
"Tôi có nghe nhầm không đây.

Tôi đang nghe một con kém mình ba tuổi dạy đời sao? Trần Anh Thư cô nói gì tôi nghe không rõ, cô có thể nói lại cho tôi nghe được không?"
"Chị Hoàng Kiều Vi, theo tôi thấy thì độ tuổi không nói lên nhân phẩm của một con người cao hay thấp hơn đâu, câu nói hồi nãy hình như chị không hiểu ý tôi thì phải".

đam mỹ hài
"Cô"
Bị Trần Anh Thư nói vậy, Hoàng Kiều Vi tức giận không kìm chế được mà vung tay tát cô.

Đứng trước nguy cơ bất lợi đến bản thân, cô phản ứng nhanh mà hất tay Hoàng Kiều Vi ra.
Trần Anh Thư đôi mắt kiên cường nhìn người trước mặt hết lần này đến lần khác muốn hại mình.

Giọng cô khẽ nói nhỏ như ngân dài.
"Chị không muốn làm đồng nghiệp tốt với tôi sao? A, nhắc mới nhớ.

Chuyện chị làm, tôi biết cả rồi"
Hoàng Kiều Vi nghe được câu đó có hơi mất bình tĩnh, quả nhiên là có tật giật mình.

Tuy cô chẳng biết cái bí mật gì về cô ta nhưng nói thử như vậy cũng đủ hiểu.
"Cô được lắm, Trần Anh Thư"
Nói xong thì Hoàng Kiều Vi liền rời đi.

Sau bao nhiêu việc sảy ra với bản thân cô lại cảm thấy đối phó với những người như vậy thật khiến cô thêm mệt mỏi.
Trần Anh Thư tiếp tục ngồi lại ghế, đợi giám đốc của cô Phong Thanh Dương họp tiếp.
Sau khoảng 2 tiếng cuộc họp kết thúc.
Vì đợi quá lâu nên Trần Anh Thư ngồi ở ghế trờ dựa lưng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Nhiều người qua lại nên cũng đủ để đánh thức cô dạy.

Khẽ mở mắt, anh đang đứng trước mặt nhìn cô, ánh mắt có chút khác lạ.
"Tổng giám đốc, anh họp xong rồi sao?"
"Ờm"
"Vậy..."
Phong Thanh Dương không nói gì chỉ cởi áo khoác ngoài ném lại cho cô.
"Đi thôi"
Cô nhanh chóng đi theo sau anh.

Trên hành lang dài, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của hai người, trông cô bây giờ chẳng khác nào như thỏ nhỏ bé đi theo sau tên đại ác ma kia.
Về đến phòng làm việc của anh.

Trên tay cô vẫn còn ôm chặt áo khoác có phảng phất mùi hương nam tính, nghĩ đến bản báo cáo không thấy anh nói gì thì cũng yên tâm hơn là mình đã không làm sai sót gì.
Trần Anh Thư nhìn lại chiếc đồng hồ treo tường ở gần bàn làm việc của anh.

Mới đó mà đã hơn 5 giờ chiều, cũng đã đến giờ tan làm nếu tính theo giờ của nhân viên, chỉ là cô không biết trợ lý của tổng giám đốc có về giống vậy không.
Phong Thanh Dương đứng ở phía bàn làm việc như bất động, hình như anh ta đang chăm chú làm gì đấy.
Trần Anh Thư tiến lại gần hơn để xem thì anh ngoảnh đầu lại.

Hết hồn, cô làm rơi áo của anh xuống đất.
"...."
Cô vội nhặt áo anh lên, không cần đợi anh cho phép mà đem vắt lại ghế.
"Tổng giám đốc, tan làm rồi.

Tôi có thể được không?"
Trần Anh Thư nhẩm câu hỏi trong lòng mãi mới dám cả gan hỏi anh.

Phong Thanh Dương không nói gì chỉ lặng lẽ bước lại gần cô.
"Cô muốn về sao?"
Giọng nói của anh có chút tà mị.
"Hết giờ làm việc rồi, tôi định hỏi anh..."
Thoáng chút cô cảm nhận được cảm giác nguy hiểm.
Chẳng lẽ cô nói sai gì sao?
Căn phòng anh vốn ở trên cao, nên cho dù trời ngả bóng chiều thì ánh sáng nhẹ vấn hắt vào trong phòng, mà lúc này mọi nơi trong căn phòng đều mờ ảo.
Anh vẫn tiếp tục tiến đến phía cô không có ý định dừng chân.

Cô nhẹ nhàng lùi về phía sau.
Từng bước, từng bước nhẹ.

Lưng của cô từ khi nào đã áp vào tường.
Một tay anh trống vào tường, đứng trước mặt cô.

Ánh mắt sắc bén nhìn vào đôi mắt long lanh như sao sáng của cô.
Thật là khiến cô phải căng thẳng đến khó thở, anh là đang muốn làm gì.
"Tổng giám đốc, anh muốn làm gì?"
Mới vậy mà cô đã hốt hoảng, đầu óc không để cô điều khiển mà toàn nghĩ đến những viễn cảnh sau đó.
Theo như bao kinh nghiệm xem phim tình cảm của cô, cảnh nam chính đứng trước nữ chính ép sát vào tường như vậy thì sẽ có một nụ hôn nóng bỏng xảy ra.
Mới nghĩ đến đó thôi, cô bịt miệng mình lại.

Phong Thanh Dương nhìn thấy những hành đồng kì lạ của cô, nhíu mày khó hiểu nói.
"Cô đang làm trò gì vậy?"
"Chẳng phải anh đang định cưỡng hôn tôi sao?"
Cô ngây thơ trả lời thật lòng khiến anh cũng không nghĩ đến.
"Hôn cô sao? Vớ vẩn"
Anh đẩy cô ra.

Nơi cô đang tựa lưng là công tắc điện, anh bật lên.

Nhìn cô, anh nói tiếp.
"Tổng giám đốc, anh muốn làm gì?".
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 28: 28: Anh Ta Sao


"Tôi nghĩ cô không nên xem phim quá 180 phút thì hơn"
"Xem phim quá 180 phút" Cô xem phim quá 180 phút hồi nào chứ.
Ánh đèn chiếu xuống gương mặt điển trai của anh, lúc này cô mới thấy rõ.

Phong Thanh Dương đi đến ghế sofa lớn màu trắng lấp lánh ánh bạc kia, chỉ là ngồi xuống ghế thôi mà cũng thần thái như vậy.
Trần Anh Thư biết được là hồi nãy do mình hiểu lầm anh, có hơi quê một chút.

Cô đứng nhìn theo hành động của anh không chớp mắt, chỉ vì sự ảo phim của mình mà khiến cô lúc này muốn có cái hố để chui xuống.
Phong Thanh Dương là người thế nào, cô cũng biết.

Đời nào lại đi để ý một người như cô, huống hồ là...!Còn chuyện hôm đó coi như là xui đi!
"Tổng giám đốc, vậy tôi về trước"
Thấy anh không có ý kiến gì cô xoay người rời đi.
"Tôi chưa cho cô về, cô dám đi"
Cái tên tổng giám đốc này càng ngày lại càng làm cho cô ức chế.

Cứ như vậy mãi thì khi nào cô mới có thể về nhà đây, biết rằng làm trợ lý cho anh không dễ chút nào nhưng như vậy là có phải ép người quá đáng không.

"Tổng giám đốc, còn có chuyện gì cần làm nữa sao?"
"Hình như phòng của tôi có hơi bừa bộn rồi, mau dọn đi"
"Sao chứ?" Bảo cô dọn phòng nữa sao, đưa ánh mắt tức giận nhìn anh.
"Trợ lý Trần.

Nếu không làm được thì nghỉ việc đi" Anh tuyệt tình nói.
"Tôi làm"
Cô bắt tay vào làm công việc của mình, sau biết bao khó dễ từ anh thì cô cũng được về nhà.
Tối đến.
"Trần Anh Thư, cậu xem này"
Lâm Yến Chi cầm chiếc điện thoại trên tay hớt hãi chạy đến bên giường.
"Có chuyện gì vậy"
Trần Anh Thư giọng điệu mệt mỏi, cô đi làm về đến nhà vừa tắm xong đã nằm lười biếng trên chiếc giường còn chưa kịp ăn tối.
"Cậu mau xem này, thông tin của cậu ở trang mạng công ti đã không còn nữa rồi"
Trần Anh Thư vừa mới nghe qua thì hai mắt đã sáng lên, sự mệt mỏi như được tiêu tan, cô ngồi bật dậy cầm lấy chiếc điện thoại mà cô bạn thân đưa cho.
Quả nhiên là Lâm Yến Chi cũng không có lừa cô, vừa mới sáng nay thông tin vẫn rầm rộ cả lên mà giờ tất cả những bài viết về cô đã biến mất không một chút dấu vết.
"Trần Anh Thư, cậu làm cách nào mà thông tin biến mất hay vậy"
"Mình không biết"
Trần Anh Thư nghe được câu hỏi đó chỉ lắc đầu.

Làm sao có thể, cô chẳng biết.

Chẳng lẽ có ai đã ra tay giúp cô xử lí, nghĩ đi nghĩ lại cô chẳng thể nghĩ được ai.

Lâm Yến Chi như nhận ra điều gì đó rồi nói.
"Trần Anh Thư, chẳng lẽ là do tổng giám đốc thương tình nên đã ra tay giúp cậu.

Chỉ có tổng giám đốc mới có khả năng"
"Anh ta sao? Không thể nào.

Người như anh ta không đời nào chịu giúp người khác đâu, huống hồ mối quan hệ của mình và anh ta cũng chỉ vì tiền" Cô phủ nhận.1
"Nghe cậu nói như vậy thì chắc là không có khả năng rồi.

Nhưng mà mình vẫn thắc mắc vì sao thông tin đang hot như vậy thì có lí do nào mà người đăng nó chịu xoá đi, chẳng lẽ vì cảm thấy có lỗi với cậu"
Hai cô nàng đăm chiêu nhìn nhau.
"Thôi, vì sao không quan trọng.

Chỉ cần thông tin ấy biến mất là được rồi"
"Ừm, ngày đầu tiên làm việc của cậu thế nào"
"Hazz, thôi cậu đừng hỏi nữa.

Trợ lý cái gì chứ, trợ giúp việc nhà thì có, trợ lực sai vặt thì đúng hơn.

Đợi mình trả nợ xong nhất định sẽ không làm cho anh ta nữa"
"Trần Anh Thư, anh ta hành hạ cậu ghê gớm như vậy...nhân viên của công ti làm việc còn nhẹ nhàng hơn"
Dù sao thì cô cũng phải chấp nhận số phận, thở dài một cái.

Đột nhiên Trần Anh Thư bầy ra bộ mặt nghiêm trọng, giọng nói ấp úng.
"Cậu...có nghĩ mình là loại người đó..."
Chưa nói hết cầu thì cô đã bị Lâm Yến Chi búng chán, cảm giác đau đớn truyền tơi.
"Cậu đang nghĩ bậy bạ gì vậy.

Dù sao chuyện đó cũng không mong muốn mà...Cậu chưa ăn đúng không? Dù mệt thì cũng ăn uống, đừng bỏ bữa"
Lâm Yến Chi đem đồ ăn đến bên giường cho cô, nhìn cô bạn thân cô nhanh nhẹn thoáng thấy sự hiền lành.

"Lâm Yến Chi.

Quả nhiên là chỉ có cậu đối tốt với mình"
"Cậu nói khách sáo gì vậy, chúng ta là bạn.

Mình không tốt với cậu thì tốt với ai chứ"
Hai cô bạn ngồi nhìn nhau, cô cười nhẹ.

Nhanh chóng ăn đồ ăn mà Lâm Yến Chi chuẩn bị, ăn được vài miếng cảm thấy mùi vị cũng không tồi.
Sau một thời gian làm việc cho anh, dần dần cô cũng quen dần với cái tính thất thường của anh.
Trần Anh Thư trong bộ váy trắng dài qua đầu gối tinh tế nhẹ nhàng, có đôi phần quyến rũ với vóc dáng ba vòng đẫy đà không quá lộ liễu.
Hôm nay cô đến công ty sớm, nhưng vừa đến nơi đã thấy Phong Thanh Dương lái xe ra trước cổng công ty, có vẻ như đang đợi ai đó.
"Tống giám đốc"
Ngồi trong xe, anh hạ kính xuống.
"Mau lên xe"
"Để làm gì?"
"Theo tôi đi gặp đối tác".
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 29: 29: Gặp Đối Tác


Trần Anh Thư nghe anh nói như vậy thì cũng nhanh chóng lên xe.

Vì váy có chút dài nên cô phải dùng tay nắm nhẹ rồi ngồi lại ghế phụ.
Hành động này có chút quyến rũ, cổ váy hình chữ V lộ ra vùng cổ trắng ngần, vai nhỏ kiều diễm.

Hôm nay cô mới thay đổi phong cách ăn mặc một chút lại đúng ngày đi gặp đối tác, nghĩ trong lòng cô có chút tự tin.
Phong Thanh Dương ngồi nhìn người con gái xinh đẹp bên cạnh.

Như bị cô hớp hồn, anh nhận ra cô trợ lý làm việc bên cạnh bấy lâu nay lại xinh đẹp đến mức đấy.1
"Phong tổng, anh sao thế?"
Thấy anh cứ nhìn mình mãi không chịu lái xe thì liền hỏi.

Anh ho nhẹ quay đi.
"Trợ lý Trần, cô ăn mặc như vậy là đang muốn quyến rũ tôi sao? Đừng nghĩ tôi sẽ hứng thú với cô, lần sau đi làm ăn mặc kín đáo một chút"
"Tôi đâu có quyến rũ anh chứ"
Trần Anh Thư nghe Phong Thanh Dương nhắc nhở như vậy thì cô cũng vội nhìn xuống đồ mà mình đang mặc, cũng không cảm thấy hở hang cho lắm.

Dù sao thì cũng là váy, như cô đang mặc là bình thường rồi.
"Tôi thấy cũng đâu có hở hang lắm, nhân viên công ty vẫn hay mặc vậy mà"
Giỏi lắm, mới làm việc với anh một thời gian mà cô lại có thể dám cả gan cãi lời như vậy.

Anh tức giận, đột nhiên một gương mặt đẹp trai của ai đó phóng đại trước mặt cô.
"Còn giám cãi lời tôi sao?"
Trần Anh Thư chớp mắt một cái, dường như cô vẫn không để ý đến câu hỏi kia của anh mà nhẹ giọng hỏi.
"Tổng giám đốc, anh có thể cho tôi xin công thức dưỡng da được không?"
"Cô nói sao?"
"Tổng giám đốc, da anh đẹp quá.

Anh dưỡng da bằng cách nào thế"
Gương mặt của người nào đó nghe được câu hỏi của cô xám xịt lại, anh nhìn cô với một ánh mắt khác thường.

Hôm nay đã không sợ anh còn nói năng linh tinh.
"Ấu trĩ" giọng nói trầm thấp nhưng lời nói ấy cũng đủ để biết ý muốn nói cô như thế nào.
Anh bắt đầu ngồi lại lái xe rời đi.

Cả buổi ngồi trên xe hai người không nói qua lại với nhau câu nào, hôm nay là lần đầu tiên cô được đi cùng anh gặp đối tác nên nhất định phải giữ tâm trạng thật tốt.
Lái xe khoảng 30 phút thì cuối cùng cũng đến nơi.

Phong Thanh Dương xuống trước còn cô đi theo sau anh, bước xuống nhìn khung cảnh xung quanh cô cảm giác có gì đó không đúng.
Đây rõ là phòng tập gym, anh đi gặp đối tác ở đây là thích cảm giác mạnh sao?
Trần Anh Thư nhìn cái biển hiệu của phòng tập gym, cô đọc đi đọc lại mấy lần đều vẫn chắc chắn không phải do mình nhìn lầm.

Chỉ là phòng tập gym thôi nhưng nó khá rộng và hiện đại, cửa kính bóng loáng thoáng chút sang trọng.
"Còn đứng ngây ra đấy làm gì?"
Phong Thanh Dương thúc giục cô.

Trần Anh Thư vì mải mê nhìn xung quanh mà bị anh bỏ xa một quãng đường.
"Anh gặp đối tác ở đây sao?"

"Ừm"
Trần Anh Thư đi theo anh vào bên trong, vừa bước vào cô đã thấy cảnh tượng những chiếc body nóng bỏng đập ngay vào mắt.

Phía bên phải là khu tập thể hình cho nam, bên trái là nữ.
Nhìn thấy gương mặt xinh đẹp cùng thân hình kiều diễm của cô bước vào, ai nấy đều phải dừng việc tập lại một chút để ngắm nhìn.
Đây là lần đầu cô đến những nơi như thế này cũng không tránh khỏi sự tò mò, vừa đi vừa ngắm nhìn xung quanh, đột nhiên đầu cô lại đụng chúng lưng của anh.
"Ui da, sao anh lại dừng lại"
"Trần Anh Thư, cô đi đứng kiểu gì vậy? đầu óc cô để quên vào mấy cái body kia rồi sao?".

Ngôn Tình Sắc
Bị anh nói trúng tim đen cô có chút nhột.

Nhìn thì cô cũng có nhìn nhưng đâu có đến nỗi mê mẩn quá chứ.

Trần Anh Thư Không hiểu sao anh lại có vẻ tức giận với cô.
Hai người tiếp tục đi lên tầng trên, đây là khu tập thể hình riêng.

Anh đi đến một phòng tập rộng lớn, một giọng nói truyền đến.
"Phong Thanh Dương, cậu đến rồi.

Tôi còn tưởng cậu mất tích luôn từ đêm hôm đó rồi chứ.

Bỏ mặc anh em ở bàn nhậu mà về nhà...Đúng là nam tử hán nửa mùa"

Trần Anh Thư nhìn thấy có một người đàn ông quen mắt đi đến nói chuyện với anh.
Trên người anh ta mặc một bộ đồ tập gym cùng thân hình cường tráng, tóc vàng, mắt xanh y như con lai, khuôn mặt tuy đẹp trai nhưng hổ báo vô cùng.
Đây là đối tác cái quái gì chứ, giang hồ thì đúng hơn.
"Hoắc Cẩn Minh, hôm đó tôi có việc bận đột xuất"
Trước lời biện minh của Phong Thanh Dương, Cẩn Minh khẽ sờ nhẹ vào vai của anh nói.
"Anh bạn à"
"Tùy cậu"
Hoắc Cẩn Minh nhìn về hướng của Phong Thanh Dương nhưng ánh mắt lại nhìn thấy cô.
"Đây chẳng phải là cô nhân viên của công ty anh sao?"
"Cô ấy là trợ lý của tôi?"
"Hoá ra là thế sao?" ánh mắt nghi ngờ.
Không ngờ anh lại giải thích cho cô.

Đứng nhìn cái người gì mà đối tác của anh, cô khẽ cười gượng một cái.
"Xin chào, anh là đối tác của Phong tổng?"
"Đúng vậy".
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 30: 30: Cô Ấy Là Trợ Lý Của Tôi Rồi


"Đúng là đối tác, không những thế còn là bạn của anh ta"
Hoắc Cẩn Minh nhếch mép cười, tay từ khi nào khoác vào vai Phong Thanh Dương thân thiết, đầu áp vào nhau.
Không hiểu sao nhưng khi vừa thấy như vậy cô có chút buồn cười, nghĩ đến viễn cảnh tổng giám đốc của cô lại là ái nam ái nữ thì hơi nuối tiếc vẻ đẹp trai của anh.
"Ai là bạn thân với cậu?" Phong Thanh Dương đẩy tay của Hoắc Cẩn Minh ra.
"Phong Thanh Dương, cậu tuyệt tình với anh em quá rồi đó"
"Mau nói vào vấn đề chính đi"
Trước sự vui tính của Hoắc Cẩn Minh, mặt anh không có một chút cảm xúc, chỉ muốn mau chóng hoàn thành dự án của công ty.
Hoắc Cẩn Minh đi lại phía ghế ngồi nghỉ, có một chiếc ba lô nhỏ lấy ra một quyển sổ mỏng kích thước lớn đem đến chỗ anh.

Phong Thanh Dương định cầm lấy thì cậu ta dụt tay lại, anh nhíu mày.
"Cậu có ý gì?"
Hoắc Cẩn Minh vẻ mặt cười "Phong Thanh Dương, cậu vội gì chứ.

Chúng ta lại đấu một ván khởi động gân cốt đi"

"..."
"Sao thế, sợ thua tôi sao?"
"Sợ? Đấu thì đấu"
Phong Thanh Dương và Hoắc Cẩn Minh rời đi.
Trần Anh Thư đứng như chôn chân tại chỗ, coi cô như người vô hình cứ như vậy mà đi thật sao?
Không hiểu hai người kia đang có ý định gì, cô đi theo xem sao?
Không gian phòng tập khá rộng lớn, chỗ hai người kia đến là khu đấu quyền anh.
Cô có hơi bất ngờ, hoá ra đi gặp đối tác của anh là như thế này.

Tổng giám đốc lạnh lùng hàng ngày của cô không ngờ cũng có hứng thú với những môn thể thao như thế.
Chỉ mất vài phút Phong Thanh Dương và Hoắc Cẩn Minh đã bước lên sàn đấu, đeo gang tay, mũ che mặt bảo hộ và các thiết bị bảo vệ khác như băng quấn tay, dụng cụ bảo vệ miệng, răng, bụng, bộ đồ dành cho người chơi, người màu xanh, người màu đỏ.
Nói là bộ đồ nhưng cũng chỉ có một chiếc quần đùi phía dưới.
Thoáng nhìn qua cô có thể nhận ra Phong Thanh Dương là người mặc đồ màu đỏ, với cái phong cách lạnh lùng kia cuả anh thì không sai vào đâu được.
Nhìn thấy thân hình cao lớn với những cơ bụng săn chắc của anh cô có chút nóng mặt.
Trần Anh Thư đứng một mình ở dưới, cảm giác bản thân như một vị giám khảo đặc biệt được mời đến vậy.
Sau khi khởi động xong.
"Được"
Hai người bắt đầu vào tư thế chiến đấu, nhún nhún xung quanh nhau vài cái rồi dơ những nắm đấm đến chỗ đối phương.
Trần Anh Thư đứng nhìn hai người đấu cũng rất điêu luyện, y như những người chơi quyền anh nổi tiếng trên tivi.
Tổng giám đốc của cô coi như cũng không phải một người suốt đầu vùi đầu vào công việc, sau sự việc này cô mới có cái nhìn mới về anh.
Sau một hồi đấu, dường như hai người phía trên cũng khá mệt rồi.

Trên thân thể ai nấy cũng có lớp mồ hôi mỏng bóng loáng thật quyến rũ.

Chẳng phải cô hân hạnh lắm mới được ngắm free thân hình của tổng giám đốc mình hay sao chứ.
Mà khoan đã, xem một hồi cô mới nhận ra từ nãy đến giờ anh luôn đứng hướng về phía cô, tất cả body đều được cô chiêm ngưỡng không sót một chỗ nào.

Là cố ý cho cô thấy sao? Anh toàn đẩy người bạn kia quay lưng về hướng cô.
Trận đấu bắt đầu gay cấn.

Thế mạnh bắt đầu hướng về phía Phong Thanh Dương, anh chốt một cú đấm trí mạng khiến Hoắc Cẩn Minh ngã xuống sàn.
Sau đó anh cũng ngồi xuống vì mất sức.
"Phong Thanh Dương, cậu cũng khá đấy"
Anh chỉ khẽ nhếch miệng cười rồi đưa tay đến trước mặt Hoắc Cẩn Minh kéo cậu ta dậy.
"Chơi tiếp chứ, anh bạn"
Trước câu hỏi thách thức, Hoắc Cẩn Minh chịu thua hoàn toàn "Cậu thắng rồi, tôi không chơi nữa"
Chỉ mới chơi vài trận, vậy mà cũng mất gần một tiếng.

Hai người bước xuống sàn đấu, tháo bỏ găng tay, mũ.
Nhanh vậy sao? Cô còn chưa ngắm đã nữa mà.
Trần Anh Thư chỉ là ngồi dưới xem thôi mà cảm giác cũng mệt theo, đã uống gần hết ba chai nước lọc.

Quả nhiên là đỉnh của chóp.
Nhưng mà...là ai thắng! Ai thắng vậy chứ! Cô còn chưa kịp biết được cái nội dung của trận đấu kia mà.
Cô chỉ mải mê ngắm body mà không biết ai thắng nữa.

Phong Thanh Dương đã nhanh chóng tiến lại phía cô.

Trên gương mặt đẹp như tạc tượng của anh mồ hôi chảy thành dòng, tóc có chút ướt khẽ lăn xuống má rồi chạy dọc xuống cổ, điểm kết thúc là múi bụng ở chỗ nhạy cảm nhất.
Anh đến trước mặt cô, thoáng thấy mùi hương nam tính trên người anh cô có chút ngây ngốc, hai mắt như mông lung nhìn chằm chằm vào cơ thể anh.
Cho mãi đến khi trai nước mát lạnh trên tay của cô bị lấy đi thì mới hoàn hồn nhận ra.
"Phong tổng...khoan đã"
Đó là trai nước mà cô đang uống dở mà.

Anh làm một hơi hết sạch khiến cô phải ngơ ngác.
"Phong Thanh Dương, tôi cũng muốn có trợ lý xinh đẹp đưa nước quá đi"
Cẩn Minh nhìn thấy liền nói.

Anh nhìn lại phía cô.
"Không được, cô ấy là trợ lý của tôi rồi".
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 31: 31: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng


"Không được, cô ấy là trợ lý của tôi rồi"
Phong Thanh Dương nói một câu khẳng định chắc chắn, cô ngước lên nhìn anh đôi mắt quét qua cô có chút vội vã.
Làm gì mà phải phản ứng gay gắt như vậy chứ, chỉ là trợ lý thôi cũng đâu phải của anh.
Hoắc Cẩn Minh cười khẩy một cái, không nghĩ là anh lại có phản ứng như thế.
"Phong Thanh Dương, được rồi được rồi.

Cô ấy là trợ lý của cậu.

Cũng đâu có ai tranh giành của cậu mà phải phản ứng như vậy chứ"
"Cậu có định đưa dự án cho tôi không!"
Anh lạnh lùng nói về vấn đề công việc nhưng mục đích chính lại là muốn trốn tránh những câu nói kia.
Hoắc Cẩn Minh lấy dự án đưa cho anh, hai người bắt đầu đi thay ra bộ đồ đấu quyền anh hồi nãy trên người.
Trần Anh Thư thấy anh xuất hiện trong bộ âu phục đúng khí chất của một vị giám đốc hàng ngày, cô còn muốn anh để luôn thân hình nóng bỏng đó thoả mãn mà chiêm ngưỡng.

Đến chỗ cô, anh đưa bản dự án cho cô cầm.

Cô thấy hai người rời đi rồi cũng nhanh chóng bước theo sau, phía trước hai người nói chuyện gì đó cô cũng không nghe rõ.

Có lẽ là về công việc hoặc một vấn đề khác.
Nhanh chóng họ rời khỏi phòng tập gym ra về.

Đến trước chiếc xe Lamborghini sang trọng lấp lánh ánh bạc của Phong Thanh Dương, hai anh bạn này vẫn tiếp tục bàn công việc, lâu lâu lại cười với nhau.
Cầm bản dự án trên tay, trời có chút nắng nhẹ cô liền khẽ cầm lên che nắng.

Mới đó mà mặt trời lên cao như vậy rồi, ánh sáng chiếu vào những cửa kính phản chiếu như sóng nước mà đáp những màu sắc rực rỡ lên mái tóc óng ánh.
Dần dần ánh sáng hắt vào khuôn mặt thanh tú, hai bên gò má ửng hồng như toả ra ánh hào quang xung quanh.

Trong bộ váy nhẹ nhàng mà tôn dáng, làn da cô dưới ánh nắng lại sáng như ngọc.
Chỗ ba người đang đứng là chỗ để xe, cũng thẳng chỗ ban công tầng hai của phòng tập gym nhìn lên.

Cô đứng cạnh anh, cứ lâu lâu lại nghe thoáng được câu chuyện của bọn họ, không có gì nổi bật mà cũng chỉ nhắc đến việc làm ăn.
Trần Anh Thư tò mò nhìn xung quanh, khung cảnh cũng khá đẹp, ít nhất trong lúc mỏi chân còn có thể ngắm nhìn những làn xe tấp nập ở đường lớn được.
Trần Anh Thư nhìn người tổng giám đốc của mình, trong lòng như dấy lên một nỗi lo lắng thấp thỏm.
Cô quan sát anh, rồi vô tình ngước nhìn lên trên ngay vị trí anh đứng là ban công có bày trí nhiều bình hoa đẹp mắt.
Đột nhiên ánh mắt cô như loé lên một tia rảo hoạt, nhận ra gì đấy liền chạy đến chỗ anh, không do dự mà đẩy anh ra.
Chỗ vị trí mà Phong Thanh Dương đứng là chỗ mà bình hoa xứ phía trên được treo bằng sợi dây nhỏ đã bị đứt.

Nếu như nó rơi xuống thì chỉ có rơi chúng đầu của anh.
"Tổng giám đốc, cẩn thận"
Cô không nghĩ được gì nhiều, miệng hét lên lao đến đẩy người anh ra.

Phong Thanh Dương và Hoắc Cẩn Minh thấy cô như vậy thì cũng bất ngờ không kém.
Lúc cô lao đến, cảm giác thời gian như trôi chậm lại.

Đột nhiên bên vai phải của cô truyền tới một cơn đau dữ dội.
Bình hoa phía trên đã rơi vào vai cô, những mảnh mỡ trượt trên da thịt của cô, trên cánh tay cô rồi dần dần đáp đất, vỡ vụn, kèm theo đất và cây hoa nhỏ.
Mãi tới khi sự việc kết thúc thì cô mới hoàn hồn, chỗ cánh tay của cô có chút máu vì mảnh vỡ gây ra.
Phong Thanh Dương nhìn sự việc đấy chỉ xảy ra trong vài dây, nếu lúc nãy người đúng đó là anh thì bây giờ không biết là vỡ đầu hay thêm vài quả mận.
Hoắc Cẩn Minh hơi sốc trước một màn mỹ nhân cứu anh hùng diễn ra thật sự quá hoàn hảo.
"Cô bị ngốc sao?" Phong Thanh Dương nói.
Tuy anh là một người lạnh lùng nhưng không có nghĩa là không có cảm xúc khi thấy người khác gặp nạn.

Nhìn thấy máu trên cánh tay cô ánh vừa thấy có lỗi vừa trách móc.
"Tổng giám đốc, chậu hoa đó suýt nữa thì rơi vào đầu của anh rồi"
"Tôi đưa cô đến bệnh viện"
"Không cần đâu, tôi không sao?"
"Không sao! Cô nghĩ tôi không có mắt để nhìn thấy à"
Ờm...nếu như anh không nhận ra có một mỹ nhân ngay bên cạnh mình thì câu nói ấy cũng có lý.
Nhanh chóng cả cơ thể cô được nhấc bổng lên.

Có hơi xốc một chút nhưng mà đã nằm gọn trong lòng anh.
Khoan đã...Cô bị thương ở tay chứ đâu phải ở chân.

Vẫn có thể đi được kia mà.

Chiếc xe ô tô ngay bên cạnh mà anh vẫn bế cô lên.
Cô nghĩ thầm trong lòng rồi ngước nhìn lên gương mặt có đôi phần hốt hoảng của anh.

Là anh đang lo cho cô, hay là...
Cô cử động vai thì cơn đau dữ dội liền truyền tới xoá tan đi những ảo tưởng trong lòng.

Coi như anh cũng có chút tình người.
Đem cô lên xe.

Hoắc Cẩn Minh cũng định bước lên thì chiếc xe đã phóng đi.
"Khoan, tôi còn chưa lên" cậu gọi với theo chiếc xe của anh bất lực..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 32: 32: Vợ Sao


Tại bệnh lớn của thành phố.
Chiếc xe Lamborghini được anh lái như bay đến, cô vừa đau vì vết thương đã thế còn sốc hơn với tốc độ lái xe của anh, đang định ngồi dậy để ra khỏi xe thì anh nói.
"Ngồi yên, tôi đưa cô vào?"
"Phong tổng.

Để tôi tự đi cũng được"
Không muốn phụ thuộc vào anh cô nói, nhưng mà dường như anh đang vờ không nghe thấy đến bên gỡ nhẹ dậy an toàn rồi vòng tay qua bế cô lên.
"Tổng giám đốc..."
"Trợ lý Trần, cô muốn cãi lời tôi sao?"
Nghe anh nói vậy cô im bặt.

Thôi thì dù sao cô cũng đang bị thương, đặc biệt là vì cứu anh.

Vậy nên anh làm vậy cũng đúng.
Phong Thanh Dương bế cô vào bên trong, anh đi rất nhanh nhưng đối với cô thì cái khoảnh khắc này trôi lâu vô cùng, vừa căng thẳng với những ánh mắt xung quanh, mặt cô có chút ngượng vì đang được nam thần lạnh lùng bế trên tay.
Vào đến nơi.

Mấy vị y tá thấy có người bế bệnh nhân đi vào liền chạy đến, thấy họ giọng nói của anh có chút đáng sợ như thể là đang răn đe trước.
"Mau khám cho cô ấy, nếu có vấn đề gì sảy ra sẽ không xong với tối đâu"
"Anh yên tâm" Vị y tá kia cúi đầu.
Trần Anh Thư nhanh chóng được đưa vào phòng khám.

Còn anh ngồi ở ghế trờ.
Khoảng một lúc sau...
Một người đàn ông lớn tuổi bước ra ngoài, mặc trên mình một bộ đồ bác sĩ, đeo kính gọng, trên tay cầm một tờ giấy.
"Ai là người nhà của bệnh nhân Trần Anh Thư?"
Phong Thanh Dương mới nghe đến tên của cô liền đứng dậy đi đến trước mặt của vị bác sĩ kia.
"Cô ấy sao rồi?"
Vừa nhìn thấy anh bước đến, vị bác sĩ kia đánh mắt từ trên xuống dưới người anh, từ bộ đồ cho đến phong thái.

Ông ta nhận ra ngay thân phận của anh không hề tầm thường, giọng có chút kính trọng hẳn.
"Anh là người nhà của bệnh nhân sao?"
Phong Thanh Dương không một chút do dự mà trả lời ngay "Đúng vâỵ, tôi là người nhà của cô ấy"
"Được rồi.

Anh đi theo tôi"
Vị bác sĩ kia đưa anh vào trong phòng bệnh nơi mà Trần Anh Thư đang nằm.
Thấy anh bước vào, cô định ngồi dậy nhưng vết thương vừa mới được băng bó truyền tới cơn đau, miệng nhỏ đang định nói gì đấy nhưng khựng lại.
Phong Thanh Dương nhìn về hướng cô, trên người từ khi nào đã được thay ra một bộ đồ bệnh nhân.
Phần ống tay áo giày cộm lên, thoáng nhìn cũng đủ biết phía sau lớp vải ấy là vị trí vết thương, cả phía vai nhỏ của cô cũng được dùng bông băng y tế để dán lại.
Quả nhiên là người phụ nữ ngốc nghếch, định dùng cách đẩy bản thân vào nguy hiểm như này để lấy lòng của anh hay sao chứ!
Trong lúc anh đang hướng ánh mắt sắc bén lại nhìn cô thì một giọng nói vang lên.
"Vì va đập mạnh nên vùng xương vai tổn thương, cũng may là không bị gãy, người nhà nhớ chú ý đến cách sinh hoạt của bệnh nhân sau này.

Có thể lực cánh tay sẽ yếu đi vài phần.

Còn lại đều là xây sát ngoài da, chỉ cần khử trùng, thay bông băng trong quá trình điều trị cẩn thận thì sẽ không để lại thẹo được"
Nghe nói như vậy thì Trần Anh Thư cũng có hơi kích động, còn khuôn mặt của anh trước sau như một vẫn là một tảng băng lạnh Không cảm xúc.
Vị bác sĩ kia thấy hai người không có ý kiến gì liền nói tiếp.
"Theo như kết quả cho thấy thì dạo gần đây vợ của anh sức khỏe không được tốt cho lắm.

Dù sao thì anh cũng nên chú ý đến vợ mình nhiều hơn, không nên để cô ấy làm việc quá sức"
Phong Thanh Dương sau khi nghe vị bác sĩ kia nói, sắc mặt có chút bất ngờ, anh nhíu mày lại.
Trần Anh Thư nằm trên giường nghe vậy cũng sốc theo, suýt chút nữa cô ngồi không vững trên giường.
Từ khi nào mà cô lại trở thành vợ của anh ta cơ chứ!
Cô đang định giải thích thì anh liền nói.
"Vợ sao?"
"Đúng vậy, là vợ anh.

Chẳng phải anh là người nhà của cô ấy sao?"
Thấy biểu hiện kì lạ của anh vị bác sĩ kia khó hiểu nhìn anh.

Trần Anh Thư ngồi trên giường bệnh cũng vội vàng giải thích.
"Khụ khụ, bác sĩ hiểu lầm rồi.

Tôi và anh ấy không phải vợ chồng"
Vị bác sĩ kia hồi nãy thấy anh khi đưa cô vào trong bệnh viện, trai tài gái sắc, đã thế trong suốt quá trình khám cho cô sắc mặt anh lo lắng đứng ngồi không yến vốn tưởng là vợ chồng nên mới nói như vậy.
Thì ra lại là hiểu lầm nhỏ của ông.
Nhìn về phía tảng băng lạnh lẽo nào đó khuôn mặt đã tối sầm lại cô hơi cười gượng.
"Vậy anh đi theo tôi để làm thủ tục nhập viện cho bệnh nhân"
Vị bác sĩ kia nói với anh, anh cũng lưỡng lự mà đi theo sau ông ta.
Trần Anh Thư nhìn thấy bóng lưng anh đi khuất, có chút cảm xúc khó tả.
Chỉ còn một mình ở lại phòng.

Cô nhìn vết thương của mình, không nghĩ là nghiêm trọng tới nỗi suýt gãy xương, thở phào nhẹ nhõm rồi lại nhìn xung quanh phòng bệnh.

Quả nhiên phòng vip có khác.

Khá rộng rãi, đẹp đẽ..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 33: 33: Chăm Sóc Bệnh Nhân


Tối đến tại phòng bệnh vip nơi mà cô được nằm điều trị, ban đầu cô cứ nghĩ chỉ cần khám xong rồi được về nhà ai ngờ nghiêm trọng đến nỗi phải nằm viện thế này.
Trong căn phòng yên tĩnh, mùi thuốc sát trùng lâu lâu lại bay nhẹ vào mũi cô.
Từ khi rời đi để làm thủ tục nhập viện cho cô vị tổng giám đốc kia không hề quay lại mà chỉ có vài vị y tá đến chăm sóc.
Có lẽ nào anh ta định bỏ mặc cô lại phòng bệnh như thế này rồi quên mất không!
Cạch.
Vừa mới chợp mắt được một chút thì phía ngoài cửa truyền đến một tiếng động, cứ nghĩ là y tá đến điều trị nên cô vốn không quan tâm nhưng một giọng trầm thấp vang lên.
"Trợ lý Trần, cô tỉnh rồi sao?"
Trần Anh Thư quay đầu lại nhìn thì là Phong Thanh Dương, không nghĩ là anh vẫn còn nhớ đến cô đấy.

Anh hôm nay không mặc âu phục chỉnh tề như hàng ngày mà chỉ mặc một bộ đồ thể thao bình thường.
Thật là anh không vậy! Vị tổng giám đốc hàng ngày vốn trọng hình tượng của bản thân cũng có lúc ăn mặc giản dị như thế này đi ra ngoài sao?
Cô bất ngờ lướt qua một lượt cơ thể anh, tuy quần áo có lạ mắt nhưng vẻ đẹp trai vẫn không thay đổi, thậm chí anh mặc như thế còn đẹp hơn nữa.
Có một câu nói trên mạng mà cô thầm nghĩ trong đầu nếu đặt vào trong hoàn cảnh này thì khá lợp lí.
Quả nhiên người đẹp thì có mặc rẻ rách cũng thấy đẹp.

"Y tá không đến nữa sao?"
Cô ngồi trên giường bệnh khẽ hỏi anh.

Chỉ thấy anh gật đầu một cái rồi đặt một hộp thức ăn lại bàn nhỏ phía đuôi giường bệnh.
Mùi hương của hành thơm phức truyền vào thính giác cô cũng có thể đoán được đó là cháo thịt.
"Y tá không đến nữa, đây là đồ ăn tôi mua cho cô"
Hiếm thấy vị giám đốc của mình quan tâm người khác như vậy, cô nghĩ anh cũng không phải là người tuyệt tình, ít ra còn có một chút báo đáp với ân nhân của mình.
"Cảm ơn anh"
Cô không quên cảm ơn, đôi mắt có chút rè rặn.
"Nếu cô không mau khỏi bệnh thì làm sao trả nợ cho tôi được"
Lời nói của anh như một gáo nước lạnh tạt vào mặt cô.

Có nói thẳng quá thì trong lúc dâng trào cảm xúc cũng không nên nói ra như vậy chứ.

Cô người ra nước mắt.
Nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại, dù sao thì cô cũng phải ăn uống một chút để lấp đầy cái dạ dày mốc meo của mình.
Vừa mới dơ nhẹ cánh tay lên cầm thìa định múc ăn thì một cơn đau đớn dỡ dội truyền đến, lúc này cô mới nhớ đến vết thương của mình nằm ở vai phải.
Phong Thanh Dương thấy cô định ăn rồi thôi, một bên chân mày sắc bén của anh khẽ nhếch lên.
"Sao vậy! Cô chê đồ ăn của tôi sao?"
Trần Anh Thư đưa gương mặt thống khổ nhìn anh.

Hồi nãy vì cơn đau khiến cô sắp phát ra tiếng khóc, ánh mắt vì nước mắt non mà trở nên long lanh đến tội nghiệp.
"Tổng giám đốc, tay tôi đau"
"Cô"
Chỉ thấy anh nói ra một câu hằn học rồi lại đến bê thức ăn lên, xúc một thìa đến miệng cô.

Thật không đây...anh đang đút cho cô ăn sao? Đang định há miệng thì làn khói của thức toả ra, ở khoảng cách này bờ môi đỏ nhỏ nhắn của cô cảm nhận được chút nhiệt độ.
Thấy cô e rè anh tức giận.
"Tôi đút cho rồi mà cô còn không ăn?"
"K...không phải, tại thức ăn đang còn nóng nên..."
Đúng thật! Cô nói anh mới nhìn lại thìa cháo khổng lồ mà mình múc đầy ắp, làn khói nóng toả lên.

Như thế này không chết vì nghẹn thì cũng chết vì bỏng miệng mất.
Phong Thanh Dương chưa bao giờ chăm sóc ai như thế này nên cũng có hơi khó khăn đối với.
Anh nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, toả ra luồng sáng như viên kim cương lấp lánh của cô.
"Phiền phức"
Vậy mà anh cúi xuống thổi cháo cho cô ăn thật.
Một lúc sau, cô ăn xong.
Phong Thanh Dương quay đầu lại nhìn cô rồi lại nhìn về phía bàn có để thước uống, bông băng và một số thuốc bôi của cô.
Anh cầm đến bên giường, không nói trước một câu đã gỡ một chiếc khuy áo cô rồi kéo nhẹ cổ áo cô xuống.
Vùng vai nhỏ đang được băng bó cẩn thận được lộ diện, nhìn những vết bầm tím xung quanh cũng đoán được mức độ nghiêm trọng.
Nhận được hành động bất ngờ ấy cô vội phản ứng.
"Anh...anh định làm gì?"
"Bôi thuốc"

Hồi này anh nói y tá sẽ không quay lại...
Anh tiếp tục cởi một cúc áo cô ra để có có thể bôi thuốc ở vùng cánh tay, vì vết thương ở vùng vai nên cô mặc một chiếc áo ngực không dây, thấy anh nhìn cô gượng mà quay mặt đi.
"Cô ngại sao?"
Như nói trúng tim đen cô nói lắp.
"Tôi...tôi..hay tôi tự làm cũng được"
Nhìn thấy cô như vậy cũng biết được là đang nói khoác.

Anh lạnh lùng nói.
"Dù sao thì đâu phải tôi chưa thấy qua, còn ngại cái gì chứ"
Nói vậy cũng được luôn sao?
"Tổng giám đốc, lúc đó khác, giờ khác"
"Khác...chẳng lẽ nó to hơn sao?"
Cô trợn tròn mắt nhìn anh..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 34: 34: Đau Lắm Sao Tôi Xin Lỗi


"Khác...chẳng lẽ nó to hơn sao?"
Cô trợn tròn mắt nhìn anh.

Không ngờ là anh lại có thể nói như vậy, cô nghĩ dù sao thì chuyện tối hôm đó cũng là ngoài ý muốn còn tình cảnh bây giờ hai người đang tỉnh táo.

Không hề giống nhau.
Trần Anh Thư còn chưa kịp giải thích cho cái câu hỏi khó nói hồi nãy của anh thì không nhanh không chậm anh đã nhẹ nhàng gỡ miếng băng dán vết thương trên vai cô xuống.
"Ưm..."
Một hành động không báo trước ấy vô tình đã làm cho cô đau, đôi vai nhỏ nhắn kiều diễm khẽ run lên, miệng khẽ rên.
Phong Thanh Dương thấy phản ứng của cô như vậy liền đánh ánh mắt lên nhìn cô, anh nói.
"Đau lắm sao? Tôi xin lỗi"
Cô vốn cũng không đau tới mức lăn lộn nhưng vì hành động hồi nãy của anh nên có hơi bất ngờ.

Trần Anh Thư không nghĩ là vị tổng giám đốc khó tính này lại có lúc biết xin lỗi người khác.
"Anh...nhẹ tay một chút"
Không thấy anh nói gì mà chỉ thấy anh tự tay cởi áo một bên người cho cô.

Lúc này chiếc áo ngực không dây màu đen của cô được lộ ra rõ ràng, phần ngực căng tròn phía trên trắng nõn vì hơi thở mà cứ thế phập phồng.
Phong Thanh Dương khẽ liếc qua cơ thể cô, anh cũng ngại không kém, yết hầu khẽ trượt lên xuống.

Giọng lạnh lùng khẽ nói.
"Ngồi yên, cô không muốn bôi thuốc sao?"
Trần Anh Thư thấy anh cứ nhìn vào cơ thể mình như vậy hai bên gò má có hơi ửng hồng, cô quay mặt sang một bên nhìn vào nơi xa xăm nào đó để quên đi cái cảm giác ngại ngần này.
Là tổng giám đốc đấy, người này là tổng giám đốc của cô.

Chỉ là bôi thuốc thôi...!Anh Thư, mày Không được nghĩ nhiều...
Nội tâm cô bắt đầu đấu tranh.

Lúc này cô có thể cảm nhận được phần vết thương của mình khá thoáng, hoá ra anh đã gỡ bông băng khỏi vị trí đấy.
Sót! rất sót...
Có lẽ là do anh đang bôi thuốc cho cô, vị trí vết thương truyền đến những cơn đau như xát muối.

Cô biết anh đang hành động rất nhẹ nhàng nhưng vẫn rất đau.
Trần Anh Thư mím môi thật chặt, dù cô đã quay mặt đi chỗ khác nhưng anh vẫn có thể đoán được.
"Đau lắm sao?"
Hiếm khi thấy Phong Thanh Dương ân cần hỏi han như vậy cô khẽ gật đầu nhẹ một cái.
"Người phụ nữ ngu ngốc, tự đẩy mình vào nguy hiểm"
Trần Anh Thư thấy anh nói mình như vậy thì cũng quay phắt lại.

Bốn mắt nhìn nhau, là cô đã cứu anh vậy mà bây giờ lại bị anh nói cô ngu ngốc, không cam lòng cô đáp.
"Tổng giám đốc, sao anh có thể nói tôi như vậy chứ.

Dù sao tôi cũng cứu anh mà..."
"Tôi đâu có mượn cô cứu"
"Anh...A...đau quá"

Trần Anh Thư trong lòng vừa tức, chỗ vết thương lại còn truyền đến cơn đau hơn, thuốc đã được bôi vào chỗ vị trí trung tâm của vết thương.
"Cố gắng đi, còn một chỗ nữa"
Lúc này cô không biết là anh đang an ủi mình hay đang trách móc nữa.
Phong Thanh Dương bắt đầu tập trung vào bôi thuốc cho cô, anh quan sát tỉ mỉ vết thương rồi bôi nhẹ nhàng.
Tuy không liên quan lắm tới phần ngực nhưng vì ở gần nhau nên cũng không tránh khỏi việc bàn tay to lớn của anh mỗi lần đi qua đều đụng chạm phải phần đồi núi kia.
Sau khi bôi thuốc xong anh liền lấy ra một miếng băng bông mới dán lại cẩn thận cho cô, còn không quên mặc áo lên cho cô rồi khuy áo lại.
Trần Anh Thư tưởng rằng như vậy đã thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên phía bụng dưới của cô lại chuyển đến một cơn đau.
Đỉnh đầu cô nóng lên...!Cô nhìn lại phía anh ngại ngùng tới nỗi chán xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng.
Hình như...hình như hôm nay bà dì của cô đến.
Phải làm sao bây giờ, phải làm sao đây.
"Cô lại có chuyện gì, định văn vạ sao?"
Thanh Dương thấy sắc mặt của cô có hơi nhợt nhạt, dù ngồi phòng máy lạnh nhưng phía chán cô vẫn chảy mồ hôi, hai má đỏ ứng.

Tay ôm bụng.
"Tổng giám đốc...tôi...tôi...tôi"
Trần Anh Thư đấu tranh tâm lý mãnh liệt.

nói cũng không được mà để cũng không xong.

Đột nhiên phía dưới của cô như nước vỡ bờ mà trào ra.

Khuôn mặt cô nhăn nhó không giấu nổi cảm xúc nhìn anh.
"Tổng giám đốc, hôm nay tôi đến ngày..."
Khó khăn lắm cô mới có thể nói ra hết những lời đó.
"Đến ngày?"
Thấy cô nói như vậy anh vẫn chưa hiểu lắm thì lại nhìn xuống phía chỗ cô ngồi nhìn thấy có vết máu, anh ngồi phất dạy giật mình, chỉ tay vào cô mà nói.
"Cô...cô...cô...Sao cô lại chảy máu đuýt, sao lại chảy máu chỗ đó"
"Tổng giám đốc, tôi không chảy máu..., là đến tháng"
Hồi nãy khi anh nhìn thấy máu có hơi hốt hoảng, sau khi định thần lại anh mới nghĩ ra gì đó.
"Bây giờ phải làm sao?"
Cô không nghĩ là tổng giám đốc này lại có lúc ngốc nghếch như vậy.

Đường nào ngại thì cũng ngại rồi bây giờ có nói ra cũng chẳng sao.
"Anh giúp tôi đi mua băng vệ sinh có được không?"
Khuôn mặt Phong Thanh Dương đột nhiên biến sắc, đứng đơ ra như phỗng..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 35: 35: Làm Con Gái Cũng Thật Phiền Phức


"Cô nói gì?"
"Tổng giám đốc, anh có thể giúp tôi đi mua băng vệ sinh có được không?"
Thân là một vị tổng giám đốc bây giờ lại phải đi mua những thứ như vậy.

Cô nhìn anh một hồi, cứ nghĩ chắc chắn anh sẽ không đồng ý thì đột nhiên anh lại gật đầu.
"Ngồi chờ tôi một chút"
Ôi mẹ ơi, anh đi thật...Tuy khó cho anh nhưng mà thôi cũng kệ, bây giờ cô như thế này cũng không còn cách nào khác.
Tại một siêu thị nhỏ gần bệnh viện.

Trời vì cũng đã tối nên ánh đèn khắp nơi chiếu sáng.
Ánh mắt mọi người bắt đầu đổ dồn về một phía.
Một thân hình cao lớn bước vào, khắp người mặc quần áo kín mít màu đen, đầu đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm.
"Xin lỗi, quý khách muốn mua gì ạ?"
Một cô nhân viên của siêu thị bước đến hỏi.

ban đầu anh định không trả lời nhưng sau đó thì...
"Tôi mua băng vệ sinh"
Cô nhân viên của siêu thị bất ngờ, thì ra đi mua băng vệ sinh, vậy mà còn tưởng anh ăn mặc như vậy là có ý đồ xấu.

Nhìn lướt qua thấy anh cũng đoán được ngay là lần đầu đi mua thứ này, mặt mũi thì chẳng thấy đâu mà lại còn bịt kín hết lại như vậy, ai nhìn thấy cũng phải bật cười lên vì anh.
"Anh mua cho bạn gái sao?"
Phong Thanh Dương trong tình huống này không biết trả lời làm sao chỉ gật đầu nhẹ.
"Được rồi, anh đi theo tôi"
Vị nhân viên siêu thị kia dẫn anh đến một khu dành riêng cho những thứ đồ dùng phụ nữ.
"Bạn gái anh dùng loại gì?"
"Loại nào cũng được?"
"Ban ngày hay ban đêm?"
"Cả đêm lẫn ngày"
"Vậy có cánh hay không có cánh ạ"
Câu hỏi khó trả lời được đặt ra, anh có hơi mất kiên nhẫn.
Chỉ là mua băng vệ sinh thôi mà cũng thật rắc rối.
Vốn anh chẳng thể hiểu được có cánh hay không có cánh là như thế nào?
Thấy nhân viên kia vẫn đang còn chờ đợi câu trả lời từ anh thì anh liền nói.
"Có cánh"
"Con gái đến ngày thường thì rất đau bụng, đau lưng và mệt mỏi.

Anh có thể mua túi ấm về chườm cho bạn gái sẽ giảm bớt đau"
Làm con gái cũng thật phiền phức.
Nghĩ thầm trong lòng như thế rồi lại nghĩ đến tình trạng của cô bây giờ không biết như thế nào, anh không muốn trần trừ lâu.
"Được, lấy thêm đi"
"Bạn gái anh chắc hạnh phúc lắm mới có được người bạn trai tâm lý như anh.

Được rồi, anh có thể đi ra ngoài chờ thanh toán"
Ai là bạn trai của cô ta chứ.

Chỉ là hồi này trả lời vậy cho đỡ khó nói.
*Zing zing zing*
Tại phòng bệnh mà cô đang nằm, đột nhiên ở phía túi xách nhỏ trên đầu giường bệnh của cô tiếng chuông điện thoại vang lên.
Tò mò không biết anh gọi cô nhấc máy.

Trần Anh Thư còn chưa kịp nói một tiếng alo thì đầu dây bên kia đã vọng đến.
"Trần Anh Thư, cậu có chuyện gì sao? Muộn rồi vẫy chưa thấy cậu về nhà"

Giọng nói vô cùng gấp gáp, vì điện thoại cô bật loa khá to nên tiếng nói ấy đôi phần trói tai.
Lâm Yến Chi về đến nhà đợi mãi không thấy cô sợ có chuyện chẳng lành nên đã nhanh chóng gọi đến.
"Cậu mau nói đi, cậu có chuyện gì rồi"
"Lâm Yến Chi, mình...mình đang ở bệnh viện" cô nói nhỏ.
"CÁI GÌ, TẠI SAO CẬU LẠI Ở BỆNH VIỆN.

TẠI SAO KHÔNG GỌI ĐẾN BÁO CHO MÌNH"
Vì loa khá to nên Trần Anh Thư phải để chiếc điện thoại ra xa.
"Cậu ở bênh viện nào"
"Là bệnh viện trung tâm thành phố ... "
"Mình đến ngay"
Nói xong thì Lâm Yến Chi liền tắt máy.

Trần Anh Thư vừa đặt chiếc máy lại bàn thì cũng là lúc Phong Thanh Dương trở về.
"Tổng giám đốc..."
"Đồ của cô"
Cô thấy anh đưa cho mình một chiếc túi đựng đồ màu đen.

Trần Anh Thư nhìn thấy bộ dạng như một tên ăn trộn của anh liền bật cười.
"Cô cười cái gì?"
"Không có, cám ơn anh"
Trần Anh Thư mở trước túi đựng đồ màu đen ra thì gương mặt cô hiện rõ sự bất ngờ.

Ở bên trong có một gói băng vệ sinh, lại còn có cả túi ấm dùng để chườm bụng.
"Anh mua thứ này cho tôi nữa sao?"
Cầm túi ấm lên.

Không nghĩ là anh lại mua nó, bình thường cô cũng không cần dùng đến mấy thứ này, một phần vì cô đến ngay có đau bụng thật nhưng cũng chưa bao giờ mua vì giá thành khá đắt với lại cô chịu đau quen rồi.
Trần Anh Thư Định ngồi dậy đi vào nhà vệ sinh thì dưới chỗ cô ngồi đang in dấu mông đỏ chót.
Thấy anh nhìn thấy thì cô kéo chăn che lại.
Thấy vậy anh liền đến quấn chiếc chăn xung quanh người cho cô, bế cô lên.
"T...tổng giám đốc.

Không cần phải như vậy"
Hoàn cảnh hiện giờ của cô như một con vật nhỏ được bao bọc bằng một chiếc kén khổng lồ.

Chỉ biết trừng mắt nhìn anh ngây ngốc, không phải do cô nghĩ nhiều nhưng lại cảm giác càng ngày hành động của anh càng khiến cô phải bất ngờ.
Bế cô đến chỗ nhà vệ sinh, anh nói.
"Khi nào xong, cô có thể gọi tôi vào đem cô ra ngoài"
Phong Thanh Dương đặt cô ngồi lên nắp bồn cầu nhanh chóng đi ra ngoài đóng cửa lại..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 36: 36: Một Tuần Sau


Một lúc sau.
Trần Anh Thư bước từ trong nhà vệ sinh đi ra ngoài.

Cô nhìn xung quanh phòng thấy anh đang ngồi trên ghế tựa lưng nhắm mắt, có vẻ vì đợi cô lâu quá nên anh mới ngủ quên như vậy.
Cô đi đến giường bệnh đã thấy chiếc nệm được thay mới từ khi nào.
Vốn cô không có ý định đánh thức anh dậy, đôi chân nhỏ khẽ bước đến bên giường ngồi xuống thì phía cửa đã có người đi vào.
Cánh cửa phát ra tiếng khiến cho anh tỉnh táo mà nhìn lại phía cô.

Lâm Yến Chi phía ngoài cũng bước vào.

Mấy người nhìn nhau.
Lâm Yến Chi cười nhạt.

Không nghĩ là còn có tổng giám đốc của công ty cũng ở đây.

Sợ cô bạn mình hiểu lầm thì Trần Anh Thư cất giọng nói.
"Lâm Yến Chi, cậu đến rồi sao?"
Nghe cô nói thì Lâm Yến Chi cúi chào anh rồi bước chân đi đến phía cô.

Hồi nãy khi nghe nói cô đang ở bệnh viện còn chưa kịp thay bộ quần áo ngủ mà đã chạy đi ngay.
Lại chỗ cô, Lâm Yến Chi nhìn tình trạng vết thương như vậy cũng không kìm lòng mà hỏi gấp.
"Trần Anh Thư, cậu bị sao thế này, tại sao lại bị thương ra nông nỗi như vậy?"
"Lâm Yến Chi, mình không sao.

Chỉ là vết thương ngoài da thôi"
"Cậu ngã sao?"
Lâm Yến Chi tò mò hỏi, cô lưỡng lự trả lời.
"Là bị bình hoa rơi trúng"
"Cái gì"
Lâm Yến Chi bất ngờ mà nói lớn, trong phòng còn có Phong Thanh Dương thì Lâm Yến Chi cũng phải khó xử trước câu nói lớn tiếng hồi nãy của mình.
"Là cô ấy cứu tôi nên mới bị như vậy"
Phong Thanh Dương đột nhiên giải thích tiếp cho cô.

Lâm Yến Chi cũng nhìn lại phía anh.
"Cứu anh sao?...Tổng giám đốc, vậy bạn tôi..."
"Không sao rồi"
Nghe nói vậy thì Lâm Yến Chi thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may là không tới nỗi chết người, khi nghe nói cô đang ở viện viện thì tim cô đập nhanh vô cùng, tới bây giờ vẫn chưa hết sốc.
Tuy hai người không phải người thân ruột thịt gì nhưng hai người cũng đã chơi và gắn bó với nhau rất lâu nên cũng coi như là người nhà rồi.
"Trần Anh Thư, mình lo quá, không sao là tốt rồi" Lâm Yến Chi quay lại phía anh nói "Tổng giám đốc, là anh đã ở lại chăm sóc cho Trần Anh Thư sao?"
Nếu anh trả lời ngay chẳng khác nào kể công, dù gì cũng vì cứu anh nên Trần Anh Thư mới thành ra nông nỗi này.

Nếu anh không chăm thì ai chăm!
Trần Anh Thư khẽ giật giật tà áo của Lâm Yến Chi.
"Tổng giám đốc, bây giờ có bạn tôi đến rồi, cô ấy có thể chăm sóc tôi.

Anh về nhà nghỉ ngơi đi"
Được lắm, có bạn đến cô liền đuổi anh đi.

Anh lạnh lùng đứng dậy.
"Được"

Chỉ vài giây sau mà trong phòng còn có hai người, hai cô gái nhìn nhau.

Lâm Yến Chi ân cần hỏi han.
"Trần Anh Thư mọi chuyện là như thế nào? Cậu mau kể mình nghe đi"
"..."
"Có phải vì cứu anh ta nên bây giờ cậu được miễn tiền trả nợ không?"
Đúng rồi, nhắc đến cô mới nhớ.

Còn khoản nợ lớn đó...!Trần Anh Thư nhìn lại phía cô bạn mình đang mong chờ câu trả lời của cô, cô lắc đầu.
"Không có, khoản nợ vẫn còn"
"Dù sao cậu cũng cứu anh ta mà, ít ra cũng phải trừ nợ cho cậu chứ" giọng nói Lâm Yến Chi trùng xuống thất vọng.
Trần Anh Thư bụng lại truyền đến cơn đau.

Lâm Yến Chi thấy cô ôm bụng cũng hốt hoảng, đến đỡ cô nằm xuống giường.
"Cậu bị đau bụng sao?"
"Không phải vì vết thương, mình đến tháng"
"Sao chứ! Đợi mình chút, để mình đi mua"
Trần Anh Thư tay ôm bụng, tay nắm lấy áo của Lâm Yến Chi đang định rời đi.
"Mình có rồi, không cần mua đâu"
Lâm Yến Chi thắc mắc không biết tại sao cô ở trong bệnh viện mà có thể đi mua được.

Chẳng lẽ...chẳng lẽ là do tổng giám đốc mua cho hay sao?
"Đừng có nói với mình là tổng giám đốc..."

"Ưm..." Cô khẽ giật đầu.
Lâm Yến Chi há hốc mồm.

Tổng giám đốc mà lại vì trợ lý nên đích thân đi mua băng vệ sinh hay sao? Thông tin này mà bị mọi người biết được chắc chắn sẽ làm chấn động công ti mất.
"Ôi trời, thật không vậy? Trần Anh Thư, cậu nói xem anh ta có phải là thích cậu rồi không? Theo mình thấy thì con trai sẽ không chịu đi mua những đồ như vậy đâu, trừ khi..."
Trần Anh Thư thấy Lâm Yến Chi nói liền lắc đầu phủ nhận.
"Không có đâu, cậu đừng nghĩ bậy.

Dù sao tình huống nguy cấp, mình lại là vì anh ta mà không đi được nên đi mua cho mình cũng bình thường mà"
Lâm Yến Chi nhìn Trần Anh Thư có chút đăm chiêu, đôi phần nghi ngờ.
"Vậy mà mình còn tưởng anh ta có ý với cậu nữa"
Khoảng một tuần sau.
Vậy là từ khi anh rời đi chỉ còn cô bạn Lâm Yến Chi đến chăm sóc, hàng ngày hết mua đòi ăn cho cô, rồi lại đi kêu y tá mỗi khi cô thấy thuốc.
Vết thương của cô cũng có dấu hiệu lành nhanh chóng.
"Lâm Yến Chi, mình muốn suất viện"
"Trần Anh Thư, cậu cũng chưa khỏi hẳn.

Hay ở thêm vài ngày nữa theo dõi kĩ lại đã" đỡ cô dậy, Yến Chi nói..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 37: 37: Xuất Viện


Trong lúc Trần Anh Thư và Lâm Yến Chi đang kì kèo về vấn đề ở lại hay xuất viện thì từ phía ngoài phát ra tiếng mở cửa.
Hai người im bặt, nhìn về phía thân hình cao lớn đang bước vào.

Trên người Phong Thanh Dương thoát ra một cảm giác chết chóc.
Từ khi có Lâm Yến Chi thay anh đến chăm sóc cô thì cô đã chẳng thấy bóng dáng của anh.
Cô chỉ nghĩ vì anh là tổng giám đốc sẽ có rất nhiều việc bận nên không đến được cũng là lẽ thường tình, vả lại cô cũng đâu phải người quan trọng gì đối với anh đâu.
"Tổng giám đốc, sao anh lại đến đây?"
Có lẽ vì chưa tin rằng anh sẽ đến, một câu khỏi ngớ ngẩn được cô phát ra.
"Tôi đến thăm trợ lý của mình.

Không được sao? Trần Anh Thư"
"Hả...à, đ...được" cô cười trừ.
"Cô nên ở lại điều trị cẩn thận vết thương thì hơn!"
"Tôi khỏi rồi, tôi muốn suất viện"
Dù sao thì vết thương của cô cũng sắp lành vả lại cô không nằm muốn cứ mãi nằm viện như vậy cho lắm.

Ánh mắt anh nhìn cô đăm chiêu rồi đột nhiên anh nói.
"Nếu cô cảm thấy khoẻ rồi thì có thể suất viện"

"Thật sao?"
Trần Anh Thư nhìn Dương thư thần mang vẻ cười.

Chỉ mới ở viện một tuần mà cô cảm giác như ở một tháng vậy, thật sự ở trong này rất nhàm chán, rất ngột ngạt.
Anh giúp cô làm thủ tục xuất viện.

Lâm Yến Chi đỡ cô đi theo sau anh, nhìn cô bạn mình chỉ vì được suất viện mà đã vui như nhặt được vàng thì Lâm Yến Chi có chút bất lực.

Hai cô nàng được anh đưa về đến nhà.
Dừng xe tại trước cổng khu chung cư nơi mà Trần Anh Thư đang ở, chiếc xe Lamborghini sáng bóng dừng lại cũng đủ làm tâm điểm của mọi người chú ý.
Giàu như vậy mà cũng phải ở chung cư sao!
Một người thầm cảm thán.
"Trần Anh Thư cậu đi nổi không để mình đỡ"
Tuy vết thương của cô đã đỡ nhiều phần nhưng không phải là hết đau.

Hồi nãy khi anh vừa dừng xe đột ngột mà vai cô có chút kích động.
"Không sao? mình đi được"
Thanh Dương tắt khởi động xe rồi vòng sang ghế phụ mở cửa cho cô.
"Để tôi giúp cô vào trong?"
"Tổng giám đốc, tôi đi được"
"Không cho phép cô từ chối"
Phong Thanh Dương nói như một lời ra lệnh khiến cô không thể nào chối từ.
Còn chưa kịp phản ứng thì anh đã vòng tay qua cơ thể rồi nhấc bổng cô lên, vì hành động bất ngờ của anh mà đôi bàn tay nhỏ khẽ vòng qua vai anh mà ôm chặt.
Cô bạn nào đó ngồi bên cạnh mặt đã đen sì như đít nồi khi ăn phải một tô cơm chó chất lượng như thế.

Vậy mà còn bảo không có tình ý gì sao?
Vị tổng giám đốc này cũng quá bá đạo rồi.
Phong Thanh Dương bế Trần Anh Thư lên trên phòng, đặt cô nằm xuống giường rồi lại cẩn thận kéo gối cho cô tựa lưng.
Trần Anh Thư thì vẫn chưa hết ngớ người vì hành động hồi nãy của anh.

Anh có phải là tổng giám đốc mà cô từng biết không vậy?
Cô vẫn cứ nhìn theo anh, đột nhiên anh cất giọng.
"Đẹp không? Ngắm đủ chưa?"

Nghe nói như thế cô liền quay mặt đi, cũng may là Lâm Yến Chi chưa vào đến nơi không thì hiểu lầm to lớn mất, ấp a ấp úng trả lời.
"Ai...ai ngắm anh chứ?"
"Vậy sao?"
Môi anh nhếch nhẹ lên nhìn biểu hiện của cô.

Trong hành động lúng túng lúc này của cô có chút đáng yêu.
"Tổng giám đốc, anh không về sao?"
Được lắm, là do anh đưa cô về chưa nhận được sự đối đãi nào mà đã bị cô đuổi về.
Vẻ mặt xám xịt anh nhìn cô, hai mắt đen như hố sâu không thấy đáy.

Có vẻ như ai đó đã tức giận thật rồi.
"Nếu cô khỏi bệnh rồi thì chuẩn bị đi làm cho tôi?"
"Hả"
Phong Thanh Dương nói xong câu đó thì cũng nhanh chóng rời đi.

Lâm Yến Chi vừa bước vào phòng lướt qua anh đã cảm thấy hơi lạnh gáy.
Cô bạn thân tiến về phía cô.
"Trần Anh Thư, anh ta về luôn sao?"
"Ừm" không thể nói là do mình vừa đắc tội với anh, cô cười gượng, khẽ gật đầu.
"Vị tổng giám đốc này cũng thật kì lạ nha.

Mà này, hồi nãy anh ta vừa nói gì với cậu thế"
"Chỉ là nhắc mình đi làm"
"Cái gì, mình còn tưởng rằng vì có ý với cậu nên mới quan tâm đến bệnh của cậu.

Ai ngờ cũng chỉ vì công việc"
"Quan tâm?"
"Lúc cậu ở viện, tất cả đồ của cậu đều do một tay anh ta chuẩn bị đấy, còn liên tục hỏi mình về tình hình của cậu?"
Lâm Yến Chi vì tức giận quá nên đã nói hết ra với cô.

Đang trong lúc cao trào thì đột nhiên phía bụng của Trần Anh Thư phát ra những tiếng ọc ọc khiến Lâm Yến Chi đang định nói tiếp thì dừng lại.
Trần Anh Thư cười trừ lấy tay gãi gãi mặt.
"Ờm...chắc...chắc là mình đói rồi"
"Đói rồi sao? Ôi mình quên mất là cậu chưa ăn.

Ngồi yên nhé, mình đi nấu cho cậu"
"Lâm Yến Chi, cám ơn"
"Nhỏ này.

Ơn nghĩa cái gì chứ, cậu có phải bạn mình không đấy?"
Nói xong thì Lâm Yến Chi liền đi chuẩn bị đồ ăn đem đến cho cô..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 38: 38: Là Anh Đã Giúp Cô


Ngày hôm sau.
Trước gương lớn xuất hiện một cô gái đẹp đẽ.

Trần Anh Thư lấy tay chỉnh chiếc nơ nhỏ trên cổ áo của mình.
Vì tay đang còn đau nên không thể buộc tóc, làn tóc sóng lơi dài có đôi phần óng ả xoã dài, cô đứng trước gương nhìn bộ đồ trên người khá ổn rồi mới có thể yên tâm.
"Trần Anh Thư, cậu vừa khỏi bệnh mà đã đi làm rồi sao?"
Lâm Yến Chi vừa mới vệ sinh cá nhân xong bước ra từ phòng tắm đã thấy Trần Anh Thư mặc bộ đồ công sở để chuẩn bị đi làm.
"Ừm" cô khẽ gật đầu.
"Ôi! khổ thân bạn tôi.

Tổng giám đốc này thật sự không thương hoa tiếc ngọc gì cả, thành ra như vậy còn ép người đi làm"
Nói là ép người quá đáng thì cũng đúng thật, nhưng mà câu nói không thương hoa tiếc ngọc thì có hơi ám muội cho hoàn cảnh này thì phải.
"Đợi chút, mình đưa cậu đi làm" Lâm Yến Chi chạy đến tủ lấy quần áo.
"Được" cô nói.
Sau khi đợi Lâm Yến Chi chuẩn bị xong thì bọn họ bắt đầu đến công ty.

Cô đã nghỉ việc một tuần cũng không biết công việc của công ty như thế nào.

Mới nhớ đến đó cô liền nhanh chóng bước lên phòng làm việc của anh.
Đúng như suy nghĩ của cô là anh không có ở trong phòng.

Thông thường người đến làm việc trước đều là anh, nhưng hôm nay thì ngược lại.
Chẳng lẽ là vì không có cô nên anh mới đi muộn như vậy.
Vừa mới nghĩ tới đó cô liền lắc đầu xua tan đi cái suy nghĩ điên khùng đó trong đầu.
Trần Anh Thư sải bước đi đến bàn làm việc của anh, ở trên bàn có vài tệp tài liệu của tuần vừa qua, cô lật ra xem thì đột nhiên ánh mắt lại nhìn trúng một file tài liệu nhỏ của máy tính đặt trong hộp bàn.
"Cái này?"
Trần Anh Thư vì tò mò nên cầm nó lên.

Chỉ nghĩ đơn giản liên quan đến công việc nên trong đầu cô lé ra một ý định.
Dù gì thì anh cũng không có ở đây, chỉ là xem tài liệu của công ty một chút thôi chắc sẽ không sao.
Mới nghĩ đến đó cô liền đánh ánh mắt sang trước máy tính bên cạnh đống tài liệu.

Cắm file tài liệu vào trong rồi nhấp chuột bật máy tính lên.
Ánh sáng từ chiếc máy tính phát ra cô có hơi đăm chiêu rồi cuối cùng cũng quyết định vào trang web trên máy tính.

Vì cô sử dụng bằng tay trái nên thao tác có hơi lâu một chút.
Đang trong lúc chú ý vào màn hình máy tính thì đột nhiên đôi mắt cô nhíu lại.

Trước mắt cô là một số liệu dày đặc không hiệu nổi.
Nhìn vào những con số khó hiểu đột nhiên cô nhận ra gì đó mà trợn tròn mắt lên kinh ngạc.
"Là...là anh ta đã xử lý thông tin mà mình đã bị đưa lên mạng sao?"
Trước kia cô nghĩ qua cũng chỉ là nghi ngờ mà bây giờ nhìn vào màn hình máy tính với những số liệu này thì khẳng định chắc chắn là anh đã ra tay giúp cô.
"Trợ lý Trần, sao cô lại ở đây"
Giọng nói của Phong Thanh Dương đột nhiên phát ra khiến Trần Anh Thư giật thót tim, câu nói bất ngờ mà cô ngồi bịch xuống ghế, luống cuống tắt máy tính nhưng không được.

Thấy Phong Thanh Dương Tiến lại gần, cô cười gượng gạo.
"Tổng...tổng giám đốc, tôi...tôi..."
Lúc này gương mặt anh hiện rõ sự đáng sợ, hồn cô như bị bay lên trên mây, không nói được lời nào mà chỉ lắp ba lắp bắp.
"Không...tôi không có ý định xem trộm máy tính của anh, tôi...tôi không phải.

Chỉ xem tài liệu chút thôi"
Anh cứ thế tiến lại gần phía cô đang ngồi, gương mặt cô trắng bệch.
Chết thật...! Phen này xong thật rồi...! Công việc tiêu tan thật rồi.
Trần Anh Thư không dám nhìn vào gương mặt đáng sợ của anh, mắt nhắm nghiền lại để chuẩn bị đợi chờ phong ba bão táp ập đến.
Anh không nói gì mà chỉ nhẹ nhàng lấy tay kéo nhẹ cổ áo cô ra để lộ phần vai nhỏ.
"Vẫn đang còn thẹo, cần nghỉ ngơi bôi thuốc cẩn thận hơn"
Nghe anh nói khiến cô từ bờ vực này rơi sang bờ vực khác.

Hồi nãy nhìn anh dữ tợn như vậy cô còn tưởng...
Phong Thanh Dương nhìn vết thương của cô xong thì quay lại phía màn hình máy tính miệng anh khẽ cong lên.
"Biết rồi sao?"
"Tổng giám đốc, tôi xin lỗi.

Tôi không có ý định xem trộm máy tính của anh, chỉ..."
"Chỉ là xem tài liệu của công ti!"

"Ưm" Cô gật gật đầu "Sao anh biết?"
Đột nhiên anh ghé sát mặt mình lại mặt cô, môi gần như chạm vào nhau.

Hơi thở của anh phả nhẹ vào đôi gò má nhỏ, hoàn cảnh như thế này có đôi phần quyến rũ, giọng nói của anh sẽ ngân dài.
"Cô giải thích giở tệ như vậy...nghĩ tôi ngốc sao?"
Phong Thanh Dương đứng thẳng dậy, cô vẫn ngồi đờ ra như phỗng, cảm giác hồi nãy có chút hụt hẫng, suýt chút nữa cô bị nhan sắc của anh chói buộc, suýt chút nữa cô có ý định hôn anh.
Chết thật, lại một lần nữa bị anh lừa.
Cô ngước lên nhìn anh.

Không biết nên nói gì, căng thẳng khẽ nuốt nước bọt.
"Cảm ơn anh"
"Cám ơn?"
"Vì đã giúp tôi giải quyết vụ đó"
"Chỉ vậy sao?".
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 39: 39: Hôn Nhẹ


"Chỉ vậy sao?"
Anh hỏi lại lời cảm ơn của cô bằng một chất giọng lạnh lùng khó tả.

Cô chớp mắt với hai hàng lông mi dài cong vút nhìn anh không hiểu ý anh cho lắm.
"Ý anh là sao?"
Hỏi lại anh.

Cô thấy anh không trả lời mà chỉ đứng đánh ánh mắt sắc bén đối diện với cô, nhìn thấy những hành động khó hiểu của anh trên đầu cô bắt đầu suất hiện những dấu hỏi chấm.
Gương mặt có xinh đẹp nhưng cũng ngây thơ lắm!
Ánh mắt anh bắt đầu lướt xuống bờ vai nhỏ của cô, như nhận ra gì đó cô liền lấy tay kéo cổ áo đang xộc xệch của mình lên.
Sau khi chỉnh lại cổ áo, một tay cô đặt lên bàn, tay còn lại đặt nhẹ lên thành ghế để đứng dậy.
"Phong tổng, hôm nay..."
Trần Anh Thư đang có ý định hỏi hôm nay sẽ giao cho cô những công việc gì thì đột nhiên anh tiến đến.
Anh xoay chiếc ghế giám đốc ngược lại phía bàn làm việc, phần tựa lưng của ghế chạm đến cạnh bàn mà rung lên.
Cô vì chưa đứng vững được mà đã ngồi ngã ngửa xuống ghế, làn tóc dài xoã xuống mặt bàn phía sau làm vài tệp tài liệu không còn nằm yên chỗ cũ mà bay đi.
Gương mặt xinh đẹp liên tục thay đổi cảm xúc, bờ môi nhỏ nhắn như viên kẹo ngọt của cô khẽ mất máy nói.

"Tổng...ưm~"
Trần Anh Thư còn chưa kịp loading lại sự việc thì đột nhiên bờ môi lạnh lẽo của con ác ma phía trước đáp xuống môi cô.
Hai mắt cô trợn tròn như không thể tin vào việc đang diễn ra hiện tại.
Lần này không phải là do sự suy diễn của cô nữa mà là anh đang cưỡng hôn cô thật.
Anh...đang hôn cô, đang hôn cô sao?
Không thể tin được.
Cô đang bị anh cưỡng hôn, đang bị anh cưỡng hôn đấy!
Ôi mẹ ơi, chuyện gì vậy chứ.

Hãy nói với cô chỉ là đùa thôi.
Phong Thanh Dương hồi nãy vì mùi hương trên cơ thể cô mà làm anh mất lý trí.

Lại nhìn vào đôi vai gợi cảm không kiềm chế được mà làm càn.
Bờ môi lạnh lẽo của anh khẽ tiến đến mà ngậm lấy môi nhỏ của cô như một cơn càn quét mãnh liệt.
Chiếc mũi cao vút của anh liên tục chạm vào mũi cô mà thở ra những hơi thở quyến rũ, nam tính.

Tàn tay to lớn ấy chạm lên gương mặt nhỏ giữ lấy nụ hôn không muốn cho cô phản ứng.
Trong lòng cô hiện giờ lẫn lộn nhiều cảm xúc.

Hai tay như buông lỏng không có một sự phản kháng nào đối với anh.

ngôn tình hài
Chỉ vừa mới chạm môi thôi đầu lưỡi của anh đã tiến vào bên trong khoang miệng.

Sẵn sàng khống chế hơi thở của cô bất cứ khi nào.
Trần Anh Thư như bừng tỉnh khi cảm nhận được đầu lưỡi tê dại của anh, cô không muốn nhận nụ hôn ướt át ấy, tay nhỏ khẽ chạm vào bờ ngực mà đẩy ra.
Tay phải thì có vết thương tay trái thì lực yếu, vốn cũng chẳng nhằm nhò gì đến anh mà chỉ khiến cho anh càng muốn thưởng thức nụ hôn kia thật sâu.
Những tia tiếng chụt chụt phát ra ám muội tới vui tai.
Có thể nói đây là nụ hôn đầu của cô đi...!Vì đêm say ấy cô đã chẳng nhớ được gì.

Đầu lưỡi anh càn khoét bên trong khoang miệng, cô thì chẳng bắt nhịp được mà liên tục đẩy lưỡi anh ra.

Phong Thanh Dương biết được cô không hề có kinh nghiệm hôn gì lại càng thích thú hơn nữa.
Trợ lý nhỏ này cũng thật ngọt ngào.
Bàn tay nhỏ của cô liên tục s.ờ soạng lung tung muốn đẩy anh ra thì lại bị anh bắt lấy.

Hai tay bị anh nắm chặt vốn không thể phản kháng, hơi thở cũng bị nụ hôn kia của anh mà yếu dần rồi cứ thế thưởng thức nụ hôn của con ác ma.
Đôi mắt cô nhắm lại, tổng giám đốc khó tính ấy vậy mà lại làm như thế.

Chẳng phải lúc say, cũng không phải một lí do gì.
Cho mãi tới khi cô cảm giác không thể thở được nữa thì anh mới chịu buông tha.
Anh Thư như được lấy lại sự sống cô thở hắt ra.

Đôi mắt cô long lanh đỏ hoe lên.
Cô khóc sao? Mới có vậy mà đã khóc rồi.
"Tổng giám đốc, anh...sao anh lại làm vậy"
Rất muốn nói lời xin lỗi xong rồi anh lại trả lời.
"Đó là lời cám ơn của cô đối với tôi"
"Tôi đâu có đồng ý, ai nói với anh là tôi sẽ cảm ơn anh bằng cách này"
Cô gắt lên, không ngờ con người anh lại trơ trẽn như vậy.

Bạn đầu còn tưởng là người chính trực ai ngờ lại là tên háo sắc.
"Tại cô quyến rũ tôi, nếu không tôi cũng sẽ không có hứng thú với cô"
"Anh..."
"Trừ nửa số nợ, được chứ!"
Câu nói đó của anh khiến cô im bặt, chẳng lẽ anh coi cô là loại gái đó, vì tiền mà mất đi tôn nghiêm của bản thân.

Uất ức quá cô liền ch** n**c mắt trước sự chứng kiến của anh.
"Trần Anh Thư, cô..."
Nhìn thấy cô khóc lúc này cũng có chút đáng thương.

Anh ho nhẹ rồi nói.
"Thư ký Trần, hồi nãy cũng chỉ là một chút sự cố giữa cô và tôi.

Tôi có thể bồi thường cho cô" anh cũng chỉ biết đem tiền ra nói chuyện.
"Bồi thường...Tôi, vai tôi hơi đau" Trần Anh Thư khẽ nói..
 
Back
Top Bottom