Ngôn Tình Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 100: 100: Nhị Tiểu Thư


Trần Anh Thư nhận lại mẹ của mình trong niềm hạnh phúc vui sướng, cô biết là bản thân từ khi sinh ra bị bắt cóc đến đây nên không hề trách bà chỉ là tự trách lấy bản thân mình xui xẻo mà thôi.
"Anh Thư à..." Phong phu nhân lau nước mắt rồi nói tiếp.
"Chúng ta về nhà thôi"
"Về nhà?" Tuy cô đã nhận lại bà là mẹ của mình nhưng cũng chưa nghĩ đến là sẽ về nhà.
"Đúng, là nhà của con, nhà của chúng ta.

Ba con và chị gái đang đợi con"
Đang trong sự xúc động cô liền nhanh chóng đồng ý rồi hai mẹ con liền xin phép bà chủ của cô nhi viện cùng nhau đi về nhà.
Trần Anh Thư được bà đưa ra xe hơi sang trọng còn có cả vệ sĩ riêng đi theo, ngồi cùng người phụ nữ vốn xa lạ nhưng bây giờ lại là mẹ của mình thì tâm hồn của cô như bay trên mây.
Lúc trước điều ước nhỏ nhoi nhất trong cuộc đời của cô là có một gia đình bình thường có người thân là đủ rồi không ngờ bây giờ bản thân lại là nhị tiểu thư của Phong gia có phải là ngoài sự mong đợi không!
Quãng đường mà cô và Phong phu nhân đi cũng không có xa lắm nên chỉ mất một lúc là đã đến nơi, bà dẫn cô vào một căn biệt thự rộng lớn nguy nga tráng lệ, một ông quản gia và vài người hầu đến phía bọn họ cúi người chào đón.

"Phong phu nhân, Nhị tiểu thư đã về"
Trần Anh Thư có hơi bất ngờ, chẳng phải là mọi người trong nhà này đều biết rồi đấy chứ, thấy biểu hiện của con gái mình Phong phu nhân liền quay lại bà nắm tay cô.
"Đi thôi, ba con và chị đang đợi chúng ta ở trong nhà"
Cô ngước gương mặt xinh đẹp lại nhìn bà hạnh phúc dâng trào.

Vậy là từ nay về sau cô không phải là trẻ mồ côi nữa, cô đã có gia đình, đã có gia đình rồi đấy...
Trần Anh Thư đi theo Phong phu nhân vào đến trong nhà, mở màn là một phòng khách sạch sẽ bóng loáng, hướng ánh mắt lệch sang phía bên phải một chút là thân hình một người đàn ông lớn tuổi ngồi nghiêm nghị, gương mặt thì lãnh đạm ngồi ở ghế bên cạnh còn có một cô gái phấn son lộng lẫy xinh đẹp hút hồn.
Cô khựng lại, đỉnh đầu nóng lên.
Đó chẳng phải là người mà hôm bữa mình gặp ở bữa tiệc sao? Bây giờ lại là chị gái mình!
Trần Anh Thư nhớ đến lần tiếp xúc đó với chị ta thì cũng biết tính cách quả nhiên là đáng sợ, không hiền lành chút nào.

Trần Anh Thư bước từng bước nhỏ đi theo phía sau Phong phu nhân lại ghế sofa ngồi đối diện.
"Ông à, tôi đưa con gái về rồi"
Quả nhiên là không như trong trí tưởng tượng của mình, hai người kia không chào đón cô như bà mẹ mà chỉ ngồi nghiêm nghị ở ghế, Trần Mỹ Linh chằm chằm vào cô.

Khuôn miệng nhỏ của cô nhàn nhạt nói.
"Con là Trần Anh Thư"
Không khí đột nhiên căng thăng.

Trần Anh Thư ngay cả ngồi cũng khó khăn nghĩ thầm.

Cũng phải, bao lâu nay gia đình bọn họ ba người chung sống vui vẻ hạnh phúc như vậy đột nhiên lại có thêm một thành viên như cô chen vào thì có phải là phá đám không...
Phong lão gia nhìn sợi dây chuyền trên cổ cô một hồi rồi ông kìm nén cảm xúc, khuôn miệng nhàn nhạt nói.
"Anh Thư à, kể từ bây giờ con là nhị tiểu thư của nhà họ Phong.

Bao lâu nay con đã sống trong khổ cực ba thật sự cảm thấy rất có lỗi, không nghĩ là ông trời vẫn còn thương tình cho cả nhà ta đoàn tụ.

Con gái, kể từ bây giờ ta sẽ bù đắp cho con"
Phong lão gia nói xong thì Trần Mỹ Linh ngồi ghế sofa đối diện chạy thẳng lại chỗ của cô ôm chồng lấy cô thật mạnh, mùi thơm nước hoa của người chị này chứ thế bay vào mũi.

Cô không nghĩ là chị lại ôm mình.
"Em gái, chị xin lỗi vì chuyện tối hôm đó thật sự không ngờ tới em lại là em của chị" Trần Mỹ Linh đột nhiên khóc "Bao nhiêu năm qua em đã chịu khổ cực như vậy chị cảm thấy thật thương em, đáng lẽ ra người chịu khổ thay em phải là chị mới đúng"
"Chị..." Cô cũng đặt nhẹ tay lên vai Trần Mỹ Linh rồi ôm lấy, hạnh phúc dâng trào vô bờ bến trong sự yêu thương của mọi người dành riêng cô.
Sau một hồi thì cả gia đình họ đến bên bàn ăn cùng nhau ăn trưa.

Trần Anh Thư vừa mới ngồi xuống còn chưa kịp so đũa thì bát của cô đã được mọi người gắp đầy thức ăn.

Trần Mỹ Linh cười dịu dàng.
"Em gái mau ăn đi những món này đều là do chính tay chị học công thức nấu dành riêng cho em đấy"
Phong lão gia lại lắp thêm đồ ăn vào bát cho cô "Ba cũng muốn gắp cho con gái út"
"Còn mẹ nữa"
Trần Anh Thư nở một nụ cười rồi đột nhiên hai dòng nước mắt của cô rơi xuống vì hạnh phúc "Hic, Ba Mẹ, Chị gái"
"Anh Thư nín đi, lớn rồi ai lại khóc như thế" Phong phu nhân đưa tay lau nước mắt cho cô nhưng mắt bà cũng đã đỏ hoe từ bao giờ.
Cô nín luôn.
"Mẹ cũng khóc kìa"
Mọi người cười lớn..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 101: 101: Trừng Trị


Kể từ khi gia đình nhận lại Trần Anh Thư là con gái của mình thì cô cũng chuyển về Trần Gia ở luôn, mọi người sau khi biết tin cô là nhị tiểu thư của Trần Gia thì ai nấy cũng bất ngờ, người đầu tiên là Phong Thanh Dương rồi đến cô bạn thân Lâm Yến Chi, thông tin được đưa lên báo truyền thông khắp cả nước trở thành điểm hot.
"Ôi, hoá ra Trần Anh Thư là nhị tiểu thư của Trần gia sao?"
Vài cô nhân viên ở trong công ty Phong thị ngồi lại bàn tán với nhau.

Một cô vuốt mặt mình.
"Chết, hồi trước mình còn khinh thường cô ấy nữa không biết có bị tính sổ không ta"
"Ái chà, trong giờ làm việc mà mấy cô còn tụ tập lại tán chuyện được nữa đấy"
Giọng nói hống hách, trang điểm lòe loẹt cùng với bộ đồ gợi cảm trên thân thể.

Những tiếng giày cao gót vang lên cồm cộp rồi Hoàng Kiều Vi bước đến ngước mặt lên tỏ vẻ khinh thường nói với bọn họ.
Cô ta lớn giọng với ai chứ, cũng đâu phải chủ nhân nơi này!
Một cô nhân viên trong số bọn họ thầm nghĩ, ai nấy sau khi nhìn cái điệu bộ đắc ý của Hoàng Kiều Vy cũng bĩu môi.

Hoàng Kiều Vy từ khi biết được có người cùng âm mưu với mình lại cùng có chung kẻ thù càng ngày cô ta càng đắc ý hơn mà làm ra những chuyện xấu, nào là lén lút lấy trộm dự án của công ty để bán ra ngoài rồi cấu kết với mấy bọn gian thương.
Tỏ vẻ cao ngạo thanh cao tại thượng đến trước mặt mọi người, Hoàng Kiều Vy đập tay xuống bàn giọng nói chanh chua cất lên.
"Còn không mau đi làm việc đi"
Cô ta cũng muốn thử cảm giác được làm chủ của nơi này nhưng không ngờ lại có người phản bác, một cô gái nhân viên khác đến trước mặt Hoàng Kiều Vi mà nói.
"Cô quá đáng rồi nha, tôn trọng mọi người chút đi chứ.

Cô là chủ của nơi này chắc, đừng nghĩ có chút nhan sắc thì muốn lộng hành, hồi trước bọn tôi cứ nghĩ một cô gái như cô thì hiền lành mà không so đo nhưng không nghĩ là bị cô dắt mũi càng ngày thái độ càng lộ rõ rồi đấy.

Xin lỗi nhé, nói thì có hơi nặng lời một chút nhưng cô chưa bị nghiệp quật à"
Hoàng Kiều Vy bị ăn chửi xối xả nắm chặt tay lại, những ngón tay ghim vào trong lòng bàn tay, ánh mắt trừng lên.
"Hèn gì mà tổng giám đốc không chọn cô ta làm trợ lý.

Chỉ có Trần Tiểu Thư là hợp thôi"
Một cô gái khác nữa mỉa mai.

Hoàng Kiều Vi thì chưa nghe ra đầu đuôi câu chuyện chỉ nghe đến ba chữ "Trần Tiểu Thư" thì hai mắt sáng lên.

Chẳng phải người đó là người cùng cô ta hợp tác sao? nghĩ đến lại đắc ý.
Chị ta hành động nhanh thật, chẳng lẽ là đá được con Anh Thư đi rồi!
"Không ngờ được trợ lý Trần lại khiêm tốn như vậy.

Thân phận là Nhị tiểu thư của Trần gia bao lâu nay mà mình không biết"
"Cái gì"

Nghe mấy cô nhân viên nói với nhau tiếp thì Hoàng Kiều Vi hét lớn rồi nghĩ đến cái vụ điều tra thông tin đó, hoá ra là Trần Mỹ Linh chỉ điều tra thân phận của em gái mình thôi.
Hoàng Kiều vì sau khi nghĩ lại là do mình đã giúp sức cho hai chị em này nhận lại nhau thì vô cùng tức tối.
Cô ta còn chưa nguôi ngoai cơn tức giận thì đột nhiên ở ngoài cửa có người bước vào, Một ông sếp đi trước theo sau là Phong Thanh Dương và Trần Anh Thư.

Sếp Doãn chỉ tay lại phía Hoàng Kiều Vi khiến cô ta bất ngờ nhưng chỉ là do cô ta có tật giật mình nên vội thở phào.
"Phong tổng, theo như thông tin của máy tính xâm nhập dự án của công ty thì là ở trong phòng này"
"Kiểm tra xem là nhân viên nào dám cả gan bán thông tin ra ngoài"
Phía sau Phong Thanh Dương còn đi vào vài người đàn ông nữa.

Mọi người bắt đầu chạy lại từng chiếc máy tính rồi khởi động lên để kiểm tra dữ liệu.

Hoàng Kiều Vi tái mét mặt mày nhón chân đi từng bước về phía cửa.

Rất nhanh mọi người đã biết được kết quả liền hét to.
"Phong tổng, là ở chiếc máy tính này"
Một người nhân viên nữ trong đám đông nói "Ơ, đó chẳng phải là máy tính của cô Hoàng Kiều Vi hay sao?"

Mọi người bắt đầu hướng ánh mắt về phía của Hoàng Kiều Vy đang chuẩn bị lẫn ra khỏi cửa.

Hoàng Kiều Vy vội chạy đến trước mặt Phong Thanh Dương nhận tội.
"Tổng giám đốc, là em hồ đồ không biết là thông tin đó lại quan trọng với công ty như vậy!"
"Lại là cô" Hai tay anh đút túi đáy mắt như hố sâu nhìn chằm chằm vào Hoàng Kiều Vy khiến cô ta phải khiếp sợ run rẩy.
"Tổng giám đốc, xin cho em một cơ hội" Hoàng Kiều Vy túm lấy chân quần của anh ngước mặt lên van xin.
Anh hất tay cô ta ra khỏi chân quần của mình chất giọng có chút đáng sợ "Cô chính thức bị đuổi việc, ngoài ra thì bồi thường cho công ty"
Hai mắt Hoàng Kiều Vi trợn tròn ngồi sụp xuống đất như chết lặng.

Một lúc sau....
"Đi thôi" Anh lạnh lùng nói.
Mọi người rời đi, những tiếng bàn tán vang lên..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 102: 102: Yêu Em Nhìu Nhắm


"Đẹp mặt chưa"
"Đáng đời, ác giả ác báo"
"Ôi không ngờ cô ta lại có thể bán đứng công ty mình như vậy"
"Cô ta còn không rời đi sao?"
Những tiếng xì xào vang lên bên tai, Hoàng Kiều Vi sau khi bị phơi bày chuyện tốt của mình đã làm thì liền chạy lại bàn làm việc của mình cầm lấy chiếc túi xách che mặt chạy mất.
Chỉ vì những sự ghen ghét đố kị và lòng tham Hoàng Kiều Vi đã phải trả giá bằng việc mất đi công việc, sau này có đi xin việc lại cũng rất khó khăn vì hồ sơ của cô đã không thể sửa được.

Có lẽ đây chính là cái giá phải trả của người có tâm địa xấu xa.
"Anh Phong, chạy chậm thôi em sắp ngã rồi đấy"
Phong Thanh Dương nắm lấy tay Trần Anh Thư kéo cô chạy thật nhanh lên đến phòng làm việc của mình, anh đẩy thật mạnh cô vào tường rồi cuồng bạo hôn hít.
"Humm...chụt chụt...ưm~"
"Trần Anh Thư, anh không thể cưỡng lại được..."
"A"

Phong Thanh Dương cúi xuống hôn hít khắp mặt cô rồi trượt xuống cổ để lại những vết tích dày đặc, kéo cổ áo của cô lệch sang một bên vai rồi ôm lấy cô hôn triền miên tới khi lùi lại ghế sofa thì ngã nhào xuống.
Quần áo lại bắt đầu rơi lã chã xuống nền đất một cách tội nghiệp.

Những tiếng cười khanh khách của cô vang lên mỗi khi bờ môi mỏng của anh hôn tới vùng eo nhỏ rồi lại tiếng rên khẽ.
"Ưm...Anh không nhẹ chút được sao?"
Trần Anh Thư vỗ vào lưng anh rồi lại túm chặt lấy tóc của anh như một sự trừng phạt.
"Hừm! Trần Anh Thư à, anh nghiện em mất rồi" Anh th* d*c.
Những tiếng động xấu hổ lại vang dội khắp căn phòng rộng lớn, có tiếng sóng vỗ dạt dào êm tai, tiếng l.iếm láp cơ thể, mặc dù là phòng máy lạnh ở nhiệt độ thấp nhưng hai người lại cảm thấy nóng bỏng toát mồ hôi.
"Ưm...ưm.."
"Tiểu thư Trần Anh Thư, em dám giấu anh thân phận của mình à, em đáng bị phạt lắm đó"
Trần Anh Thư nghe được những lời đe doạ đó liền sợ hãi, có thể nói hình phạt của anh quá ghê gớm khiến cô chỉ cần nghĩ tới thôi đã run sợ rồi, miệng nhỏ mấp máy nói.
"Em...em không biết mà.

A~"
Bên dưới Phong Thanh Dương đẩy h.ạ thân của mình tới th.úc mạnh khiến cô lạc vào kh.oái cảm la lên không thành tiếng, cô kẹp chặt lại khiến anh cũng cảm thấy đau đớn mà hành động nhẹ nhàng.
"Đừng hành anh như vậy chứ, thả lỏng ra đi nào"
Cô bị anh dụ dỗ, những lời nói mật ngọt của anh cứ thế truyền nhẹ đến bên tai khiến cô phải nghe lời theo mà thả lỏng, sau một hồi đưa đẩy thì anh cũng ra bên ngoài bắn hết từ bụng lên đến mặt cô.
Phong Thanh Dương cầm thứ v*t n*m t*nh đến trước mặt cô, Trần Anh Thư không biết anh đang muốn làm gì vẫn cứ quan sát vật thể lạ trước mặt thì anh lại năn nỉ nói.
"Em ơi, giúp anh với"
"H...hả"
"Giúp anh thoả mãn đi"
"Ưm"
Cơn yêu của hai người nồng cháy diễn ra rất lâu.

Khoảng vài tiếng sau Trần Anh Thư nằm tựa vào lòng Phong Thanh Dương, tay nhỏ nghịch ngợm liên tục vẽ vời lên con chip chip của anh.
"Anh Phong à, em yêu anh nhiều lắm ớ" Trần Anh Thư giọng nói nũng nịu.
Phong Thanh Dương mỉm cười nhìn xuống cô gái nghịch ngợm nào đó rồi ôm lấy cúi đầu hít mùi hương trên tóc của cô.
"Anh cũng yêu em nhìu nhắm"
Trần Anh Thư ôm miệng cười khúc khích "Anh vừa nói gì thế"
"Yêu em nhìu nhắm"
Miệng cô chu lên "Em chả iu anh đou"
"Em..." Mặt anh buồn rũ rượi.
"Em chỉ thương anh hoi"
"Em dám chọc anh hả" Phong Thanh Dương lại đè cô xuống hôn cho một trận.
"Chừa cái tội"
"Huhu...Em xin lũi"
Trần Anh Thư trong lòng dâng trào lên một niềm vui sướng hạnh phúc bây giờ cô vừa có người yêu tuyệt vời như anh vừa có gia đình thân phận lại không hề tầm thường, kết quả là cả buổi hôm đó hai người quấn quýt bên nhau không thèm để ý đến công việc.
"Này anh"
"Hửm"
"Chỉ là vài dự án không quan trọng cho lắm, anh đuổi việc cô ấy như vậy..."

"Trần Anh Thư, có phải em tốt bụng quá rồi không? Đó là điều mà cô ta đáng nhận được, em không phải lo đâu"
"Nhưng..."
Trần Anh Thư là một người từng trải qua cảm giác thất nghiệp, tất cả mọi công ty đều từ chối nên cô hiểu.

Đánh kẻ chạy đi không ai đánh kẻ chạy lại, nếu bây giờ Hoàng Kiều Vi có ý chí cải gian thành thiện thì chẳng phải là tốt sao.
"Em không cần nói thêm gì đâu, cô ta đã nhiều lần hãm hại em em có biết không?"
"Hãm hại"
"Rất nhiều lần cô ta có ý định hại em đấy em có biết không? Em nghĩ xem khi không lại có người vô tình đẩy em xuống nước sao?"
Nghĩ đến cô mới nhớ lại thì cũng đúng thật, cái suy nghĩ đáng thương đối với Hoàng Kiều Vi cũng dần biến mất.
Thật ra anh đã điều tra và biết tất cả mọi chuyện chỉ là không muốn nói với cô mà thôi, anh muốn âm thầm bảo vệ cô, chỉ vậy là đủ rồi.
"Anh đưa em đi chơi nhé"
"Ưm" Cô gật đầu nhẹ..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 103: 103: Kết Thúc Viên Mãn


Phong Thanh Dương đưa cô đi chơi khắp nơi trong thành phố, bọn họ đến những địa điểm mà cô chưa được đến, ai gặp cũng ngưỡng mộ tình yêu của bọn họ.
Tối đến tại một căn phòng cao nhất của một nhà ăn sang trọng.
Hai người ngồi đối diện với nhau bên cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài là cảnh về đêm của thành phố thơ mộng, trên bàn trước mặt bọn họ có hoa, có nến, có đèn, có những đồ ăn ngon thật lãng mạn.
Cô đang say đắm trong những sự bất ngờ thì giọng nói khàn khàn của người trước mặt lại nói.
"Sao! em thích không? những thứ này đều là anh đặc biệt chuẩn bị riêng cho em đấy"
"Có, em thích lắm"
Cô cười hạnh phúc, hai người cùng rót rượu vang ra ly uống cùng nhau rồi ăn những món ăn ngon, đột nhiên Trần Anh Thư đang ăn thì đèn trong phòng bỗng tắt vụt đi, cả khắp thành phố cũng đều chìm trong bóng tối.
Trần Anh Thư hoảng hốt đứng dậy khỏi ghế thì lại sa vào thân thể to lớn.
"Có chuyện gì xảy ra vậy! mất điện sao?"

Thấy giọng điệu sợ hãi của cô Phong Thanh Dương xoa lưng cô vỗ về.

Đợi tới khi cô bình
bình tĩnh lại nhìn qua khung cửa sổ ở bên cạnh bàn ăn của bọn họ thì thấy trên bầu trời đêm đen tối là vô số những chiếc máy bay đang bay chiếu sáng trên bầu trời xếp thành hình trái tim rồi lại trở thành chiếc nhẫn đeo vào tay, tất cả đều là những tạo hình của chiếc máy bay.
Đẹp quá đi!
Trong lòng cô cảm thán, ánh mắt lấp lánh nhìn ngắm sau một màn đó ánh điện lại bắt đầu thắp sáng cô liền quay lại thì bất ngờ hơn khi thấy Phong Thanh Dương đang quỳ trước mặt của cô, trên tay còn cầm một hộp nhẫn mở sẵn, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
"Trần Anh Thư em đồng ý làm vợ anh nhé"
Có thể nói là sự việc diễn ra quá bất ngờ, cô đưa tay bịt miệng.

Thì ra tất cả những thứ tuyệt đẹp kia đều là do anh chuẩn bị dành riêng cho cô, đứng trước lời cầu hôn chân thành của anh lòng cô vui sướng rạo rực không có thể gì diễn tả nổi.
Phong Thanh Dương cất giọng trầm ấm, khàn khàn ôn nhu nói với cô "Trần Anh Thư.

Anh hứa với em anh sẽ là một người chồng tốt, sẽ là người yêu thương em nhất không bao giờ có lỗi với em, em đồng ý làm mẹ của các con anh nha"
"Em đồng ý"
Lời cầu hôn vụng về, lời đồng ý gấp gáp.

Hai người trao cho nhau một nụ hôn ngọt ngào.
Không lâu sau thì thông tin cưới của hai người được đưa lên báo truyền tin khắp thành phố.

Trần gia thì vừa mừng vừa hụt vì vừa mới đón con gái về đã phải gả cô đi cho người ta, còn Phong phu nhân bà thì nóng vội cho hôn lễ chỉ mong đón con dâu hiền về nhà.
Hai bên gia đình nói chuyện với nhau, quan hệ ngày càng gắn kết hơn.

Buổi hôn lễ của hai người diễn ra long trọng to lớn nhất thành phố, nhiều người giàu có anh em họ hàng được mời đến, nhìn đôi bạn trẻ sứng đôi ai cũng đều khen ngợi không hết lời.
Hôm nay Lâm Yến Chi mặc một chiếc váy ngắn xinh xinh được làm phụ dâu cho cô cùng nắm tay cô đi ra lễ đường, khuôn mặt cô dâu toả sáng trong hôn lễ như thứ ngọc trai quý giá khoác lên mình bộ váy cưới lấp lánh như một nữ vương.
Sau khi tiến lên lễ đường cử hành hôn lễ và nghe vị cha xứ đọc xong câu dẫn cưới hai người đồng thanh đồng ý, mọi người ngồi dưới khán đài vỗ tay liên tục, rồi cô dâu với chú rể lại trao cho nhau một nụ hôn.
Cuối cùng là hai người cùng đi chúc rượu.

Ở phía xa Hoắc Cẩn Minh trong bộ âu phục lịch lãm cùng với Lâm Yến Chi đi cùng nhau tiến tới vị trí của cô dâu và chú rể đang đứng, trên gương mặt nở một nụ cười thật tươi.
"Người anh em tốt, cậu đi trước tôi một bước rồi" Cẩn Minh nói.
Cả Trần Anh Thư và Phong Thanh Dương bất ngờ nhìn nhau rồi nhìn xuống phía dưới tay của hai người kia đang nắm lấy nhau.
"Hai người..."

"À" Hoắc Cẩn Minh nhìn lại gương mặt đang ửng hồng của Lâm Yến Chi nói tiếp "Hai bọn tôi đang hẹn hò"
"Thật sao?" Anh Thư bịt miệng lại vì bất ngờ "Hai người quen nhau từ khi nào vậy chứ, sốc quá đó nha"
"Haha" Phong Thanh Dương vả vai Hoắc Cẩn Minh "Cậu nhanh hơn tôi nghĩ đó"
Hoá ra trong thời gian đầu mà Hoắc Cẩn Minh về nước trong một lần vô tình nhìn chúng cô nhân viên Lâm Yến Chi rồi say đắm từ ánh nhìn đầu tiên, mãi về sau Hoắc Cẩn Minh mới tìm được nick Facebook của Yến Chi, hai người nhắn tin với nhau trên mạng cũng rất hợp.

Hôm nay nhân ngày vui của Phong Thanh Dương và Trần Anh Thư hai người nhận ra và tỏ bày tình cảm luôn.
Khuôn mặt ai nấy cũng vui vẻ, Phong Thanh Dương nhìn cô dâu nhỏ trìu mến khép lại buổi hôn lễ thế kỷ.
Không lâu sau thì tình yêu của bọn họ cũng kết tinh hoa, trong bụng cô là sinh mệnh bé nhỏ của hai người, họ đã sống hạnh phúc bên nhau trọn đời...
End......
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 104: 104: Ngoại Truyện 1- Đánh Ghen


Bịch
Chiếc điện thoại trên tay Trần Anh Thư rơi xuống đất, khuôn mặt tối sầm lại hiện rõ vẻ tức giận.

Trên điện thoại màn hình vẫn còn sáng hiện hình ảnh một người đàn ông và một người phụ nữ cùng nhau, người đàn ông đó không ai khác chính là chồng của cô Phong Thanh Dương, còn người phụ nữ kia thì không thấy mặt mà quay người lại với bức ảnh để lộ mái tóc dài.

"Phong Thanh Dương, anh dám đối xử với tôi như vậy.

Đã ngoại tình rồi còn gửi ảnh cho tôi"
Phong phu nhân ở trong bếp nghe thấy tiếng động cũng liền chạy ra, thấy con dâu tinh thần không được ổn định, Trần Anh Thư trong bộ váy bầu thân hình lại càng thêm tròn trịa ngồi mạnh xuống ghế, cô mới bầu được 6 tháng bụng cũng bắt đầu nhô to hơn.

"Anh Thư, con sao thế? Có chuyện gì không vui sao, trong thời gian bầu không nên để tinh thần căng thẳng sẽ ảnh hưởng đến bé cưng"
Phong phu nhân chạy đến bên ngồi cạnh Trần Anh Thư mà an ủi, từ khi cô về làm dâu nhà họ Phong thì bà chưa bao giờ nói này nọ hay làm khó dễ cô gì cả mà ngược lại rất yêu thương, mẹ con khi nào rảnh rỗi lại ngồi tâm sự với nhau! Lâu dần bà đã coi cô như con gái ruột của mình rồi.

Trần Anh Thư thấy bà đến bên, như bình thường thì không sao nhưng bà càng hỏi thì lòng cô lại càng tủi thân, giọng cô run run, ánh mắt thì như sắp khóc chỉ tay vào màn hình điện thoại đang nằm trơ trọi trên sàn nhà mếu máo nói.

"Huhu, mẹ ơi! Anh ta quá đáng lắm, anh ta ngoại tình còn gửi cho con xem kìa mẹ! Huhu con phải làm sao bây giờ, vợ con vẫn còn đây mà anh ta lại đi trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài rồi"

Phong phu nhân cầm chiếc điện thoại lên, tay bà bóp chặt, ánh mắt như hiện lên tia lửa, bà tức giận vì thằng con trời đánh này lại dám làm ra cái chuyện này.

"Mẹ.

Mẹ phải đòi lại công lí cho con, anh ta thấy con đang bầu bí như thế này chắc là chê con xấu xí rồi bỏ con"
Trước lời nói đó thì máu nóng của bà như đến thời điểm bùng nổ, bà hồi xưa cũng giống như cô nên là rất hiểu cảm giác đó, bà đứng dậy khỏi ghế nắm lấy tay cô.

"Con gái, chúng ta đi"
Trần Anh Thư có hơi bất ngờ "Đi đâu"
"Đi đánh ghen"
Một lúc sau chiếc xe ô tô của hai mẹ con cũng dừng trước một cửa hàng mua sắm lớn, bước xuống xe là hai người, trên thân mặc áo trống nắng trùm lút cơ thể, còn đeo cả kính dâm bịt mặt.

Phong phu nhân thì bước đi nhanh hơn vào trước còn Trần Anh Thư chạy ton ton theo sau.

"Mẹ, anh ta ở trong này"
"Để xem mẹ mày trừng trị mày thế nào"
Phong Thanh Dương đang ngồi điềm đạm bên trong trên ghế của cửa hàng nhâm nhi uống nước nhìn người đàn ông dở hơi Hoắc Cẩn Minh đang đứng lựa tóc giả cho vợ.

"Cậu chọn nhanh nhanh chút đi"
"Phong Thanh Dương, cậu nghĩ vợ tôi có thích không?"
Nói xong Hoắc Cẩn Minh còn đội bộ tóc giả lên đầu mình trông thấy chẳng khác thằng đồng bóng là mấy.

Phong Thanh Dương bật cười đang định trả lời gì đấy thì phía cửa có tiếng rầm rất lớn, cánh cửa bị bay xuống sàn nhà, từ phía ngoài là một người như Nina xông tới.

Chưa kịp hoàn hồn anh đã bị ăn một cái đạp từ Phong phu nhân mà nằm ngã xuống sàn.

"Thằng con trời đánh, vợ con đang còn đó mày dám ngoại tình à, hôm nay mẹ mày phải dạy dỗ lại mày"
"Ơ là mẹ"
Khuôn mặt anh ngơ ngác, Trần Anh Thư thì chạy theo sau vừa vào đến nơi thì Phong phu nhân nói.

"Anh Thư, xông tới"
Trần Anh Thư lao đến.

Tiếng bụp bụp vang lên khiến Hoắc Cẩn Minh đứng nhìn kinh hãi.

Trần Anh Thư ngồi thẳng lên cổ anh, tay thì dúm tóc chồng mà la hét, Phong phu nhân thì đứng phía sau đấm đá vào chân anh lâu lâu còn đá vào mông.

"Đồ xấu xa, đồ tồi, bà cho anh biết tay, dám ngoại tình à"
Cảnh tượng một bà bầu ngồi trên thân thể chồng đánh ghen cũng cực kỳ nóng mắt.

"Mẹ mày cho mày biết cái tội dám phản bội Anh Thư, ra đường ở"
"A! khoan đã" anh nói.

Bụp bụp
"Cho anh chết này, đừng giải thích"
Hai mẹ con tiếp tục hăng hái đấm đá không thương tiếc, anh hét lớn.

"Vợ, vợ hiểu lầm chồng rồi! không phải như vợ nghĩ đâu"
"Không phải này"
"Ựa"
Phong Thanh Dương bị cô tặng cho cái bạt tai.

"Hoắc Cẩn Minh, cậu mau cứu tôi, mau giải thích với bọn họ đi.

Là tôi đi với cậu mà"
Nói đến đây thì động tác của hai người phụ nữ dừng lại nhìn qua thì thấy Hoắc Cẩn Minh đang đội bộ tóc giả đứng đấy.

"Bác gái à, là con kêu Phong Thanh Dương đi cùng con để chọn tóc giả cho vợ thôi mà"
"Đúng rồi"
"Thế còn tấm ảnh đó" Cô hỏi.

"Đó là con manơcanh trong tiệm!"
"Hả! "
Sau khi biết được chỉ là do hiểu lầm hai mẹ con đứng lên nhìn mọi người trong tiệm đang nhìn bọn họ thì có hơi quê, anh bật cười đứng lên ôm vợ.

"Vợ mạnh tay thật, chồng em nào dám đắc tội chứ"
Hoàn rồi, tung hoa!! Đi xem truyện khác nào~.
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 105: 105: Ngoại Truyện 2- Kiếp Thê Nô


Trần Anh Thư vùng vẫy trên vòng tay anh, hôm nay cô mặc một chiếc váy bầu ngắn trông xinh xinh dễ thương, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng lên.
Phong Thanh Dương bế Trần Anh Thư đi vào phòng tắm mặc cho cô vợ nhỏ có nói thế nào đi nữa.
"Không được, lỡ may em tự mình tắm sau đó không may trơn ngã ở trong nhà tắm thì làm sao, lỡ may ảnh hưởng đến bé con nữa".

Trần Anh Thư ngày qua ngày ở trong tư thế chăm sóc quá đáng của anh nhưng những điều đó lại cũng khiến cô hạnh phúc, nhìn vẻ mặt bận rộn của anh khi suốt ngày tất bật chăm sóc cô.
Buổi tối chuẩn bị đi ngủ, cô ngồi dụi mắt nói với anh.
"Chồng ơi, em khát nước"
Trần Anh Thư ngồi trên giường thều thào, khẽ ngồi thở nhẹ.

Không chậm một giây anh liền ngồi dậy phi ngay ra khỏi phòng pha ngay một ly sữa ấm cho cô, loại sữa này rất dinh dưỡng và tốt cho người đang mang thai.
"Em bảo chồng lấy nước cơ mà"
Mặt cô cau có tới nỗi đáng yêu cơ.
"Vợ uống sữa đi, tốt cho bé con của chúng ta nữa.

Em muốn bé con sau này yếu ớt giống như em sao?"
Trần Anh Thư cũng không thèm nói đi nói lại với anh làm gì cho mất công một hơi uống sạch sữa như ly rồi nằm xuống ngủ.
Đêm đến anh trông cô như trông trẻ, chỉ cần cô vì ác mộng mà tỉnh dậy hay có vấn đề gì thì đều một tay anh lo liệu.
Có lần anh nghe nói khi phụ nữ mang thai thường rất hay nhạy cảm và dễ cáu nên anh càng chú ý đến cô hơn.
Buổi tối
"Bịch"
Tiếng xương cốt va chạm vang lên.

Phong Thanh Dương đang nằm trên giường thì đột nhiên bị Trần Anh Thư đá một phát bay xuống sàn nhà, trong cơn buồn ngủ anh đau đớn nói.
"Ui da, vợ! sao lại đá anh"
Anh nói, vừa lấy tay xoa lưng vừa lồm cồm bò lại giường nhưng chưa đến nơi thì Trần Anh Thư đã ngồi chờ sẵn lấy chiếc gối đập liên tục vào người anh.
"Anh dám ly hôn à!"
"Ly hôn? Anh ly hôn với em hồi nào"
Phong Thanh Dương ngơ ngác ngỡ ngàng khó hiểu hỏi lại.
"Rõ ràng hồi nãy nằm ngủ em còn thấy anh muốn ly hôn với em"
Anh phì cười, hóa ra cô vợ nhỏ của anh lại nằm mơ rồi, từ khi cô mang thai tâm tình là thuộc dạng bom nguyên tử dễ nổ, chạm là nổ mà không chạm cũng nổ.
"Bà xã đại nhân.

Anh nào dám đâu" anh khổ tâm xích lại gần cô định ôm cô vào lòng thì bị cô tức giận đẩy ra.
"Đừng có chạm vào em, tối nay đừng có ngủ với em nữa" cô vội bước xuống giường tức giận đùng đùng.
Phong Thanh Dương giờ đây chỉ có thể thở dài khóc huhu trong lòng, anh xong rồi, phải nhanh chóng dỗ cô nếu không đêm nay ngủ sofa là cái chắc.
"Vợ ơi"
Anh sấn tới hết xoa bóp vai cho cô lại nắn chân.

Cô liếc nhìn người nào đó bị cô xua đuổi mà vẫn cứ bám dính lấy mẹ con cô.
Phong Thanh Dương xoa xoa bụng cô, vén váy bầu lên hôn nhẹ.
"Vợ mà nỡ chia rẽ cha con anh thì anh không biết phải làm sao"
"Đồ dẻo miệng"
Sáng sớm.
Tiếng động rầm rầm, tiếng nấu đồ ăn kinh dị vàng từ trong nhà bếp phát ra ngoài, hôm nay Phong Thanh Dương đích tay xuống bếp tự nấu ăn cho vợ.1
"Chắc chắn là đồ ăn mấy cô nấu dở tệ"
Mấy cô người hầu đứng bên cạnh nghe anh trách móc.
"Phong thiếu gia, tất cả đồ ăn của thiếu phu nhân bọn em đã chọn kỹ lưỡng những đồ chất lượng lắm rồi đấy ạ"
"Mấy cô đi ra hết đi để tôi tự nấu cho vợ tôi"
"Dạ"
Từ khi cô mang bầu ốm nghén nên cũng không ăn được gì tất cả đồ ăn cô chỉ cần gửi qua thôi cũng buồn nôn, những đồ bổ dưỡng cố lắm cô mới có thể ăn được vài miếng nhưng cuối cùng cũng nôn hết.

Nhìn thấy xót cho vợ Phong Thanh Dương càng thương cô hơn.
Một lúc sau Phong Thanh Dương bước ra từ nhà bếp trên tay cầm một bát xúp nóng hổi đem đến cho cô vợ nhỏ đang ngồi ở ghế sofa xem tivi giải trí.
"Vợ ơi!"
Trần Anh Thư quay mặt đi như thể đang giận hờn anh cái gì đấy Xong rồi cô nói.

"Em không ăn"
"Cái này chồng tự tay làm đấy đảm bảo sẽ ngon"
Sau một hồi nghe anh dụ dỗ cuối cùng cô vợ nhỏ cũng quay lại, cô ghét cái mùi thức ăn chỉ cần ngửi thôi là cũng đã sốc tới tận óc rồi.

Thấy anh múc một muỗng nhỏ tới miệng định đút cho cô thì cô cũng lưỡng lựu thử một miếng ai ngờ vừa vào đến miệng đã phun ra.
Anh xoa xoa lưng cô.
Khuôn mặt cô tái mét vì món ăn dở tệ ấy.
"Anh đem đi đi em không ăn đâu"
Thấy vợ không ăn nổi đồ mình nấu Phong Thanh Dương tức giận kêu người hầu đem đổ hết đồ ăn đi.

Cô người hầu đứng nhìn món ăn mà thiếu gia làm có chút kinh dị ở trong nồi.
"Sao thiếu gia lại có thể nấu ra cái thứ này được chứ"
Nồi xúp kinh dị được đổ đi ngay cả chó đến bên thì cũng ngửi ngửi rồi chạy mất..
 
Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi
Chương 106: 106: Ngoại Truyện 3- Ba Và Con


"Ối dồi ôi, vợ tôi sắp sinh rồi"
Phong Thanh Dương hốt hoảng chạy theo chiếc giường mà Trần Anh Thư đang nằm kéo vào bên trong phòng đẻ, anh nhốn nháo hết cả lên miệng lắp bắp.
"Vợ ơi, em có sao không?"
Chuẩn bị sinh đến nơi Trần Anh Thư nằm trên giường đau đớn, anh nắm chặt lấy tay cô không buông, để mà nói thì chứng kiến vợ của mình chịu đựng thì lòng anh lại đau gấp vạn lần.
Bác sĩ đi vào bắt đầu đỡ đẻ cho cô, vì là bệnh viện cho phép chồng vào chứng kiến vợ của mình sinh nên anh cũng được vào trong, một lúc sau những tiếng hét đau đớn vang lên, Trần Anh Thư mồ hôi nhễ nhại.
"Hít thở, hít thở đều"
Những tiếng th* d*c để lấy hơi dặn đẻ vang lên, Phong Thanh Dương ngồi bên cạnh nắm chặt lấy tay cô, anh kích động nói.
"Vợ ơi, cố lên em"
"Ựa....phù...phù"
Tay Trần Anh Thư bóp mạnh lấy tay anh, một tay còn lại dúm lấy drap giường.
"Vợ, đừng sợ.

Bình tình...lấy hơi đi, em hãy dùng sức giống lúc mà em ở trên giường hành hạ anh đi"
Đã đau đẻ rồi mà anh còn nói vậy khiến Trần Anh Thư tức điên mất, vừa dặn đẻ cô vừa hét.
"Phong Thanh Dương, anh yên đi cho em đẻ...Á"

"Không! Trần Anh Thư em phải cố gắng lên, em phải đẻ bé cưng ra thì mới tiếp tục hành hạ anh được chứ"
"Á"
"Vợ ơi, Vợ"
Cuối cùng thì bé cưng của bọn họ cũng đã chào đời, là một bé gái rất đáng yêu.

Cả gia đình bọn họ vỡ oà trong hạnh phúc giây phút ấy.
Ông bà nội ngoại thi nhau bế cháu rồi nhốn nháo lên đòi đặt tên theo ý mình.
Trần Mỹ Linh đến bên ngồi cạnh em gái mình, nắm lấy tay cô.
"Anh Thư à, em giỏi quá"
Trần Anh Thư mỉm cười nhẹ nhàng nhưng rồi vì mất sức nên đã ngất đi.
Không lâu sau thì mẹ con họ được đưa về nhà để chăm sóc.

Bé con bụ bẫm cũng được đặt tên theo thoả thuận của hai nhà sẽ Phong Yên Nhi thể hiện sự tài hoa, thuần khiết dịu dàng.
Buổi tối tại biệt thự Phong gia.
Phong Thanh Dương hí hửng đến bên vợ anh vòng tay qua ôm eo vợ mình thì vị vợ hắt hủi không một chút thương tiếc.
"Anh yên lặng chút đi, tránh ra để em cho con ngủ"
"Vợ, con cũng được 3 tháng rồi.

Anh nhớ hơi vợ mà"
"Em nói anh không nghe lời có phải không?"
Phong Thanh Dương có vẻ uất ức nhìn đứa bé gái dễ thương đang chớp mắt nhìn anh rồi đột nhiên anh nhíu mày khi bé con kia đã được bú một bên rồi còn sờ mó bên còn lại.
Trời ơi, mày làm như vậy thì còn gì là hàng họ của bố mày nữa.
Anh đưa tay lôi tay bé con ra khỏi ti của vợ thì bị cô quát.
"Anh làm cái gì vậy? Đi ra ghế sofa ngủ để cho con nằm"
"Nhưng mà..." Bị vợ quát mặt anh trắng bệch ra rồi lủi thủi đi.
Lớn lên.
Cô nhóc con mặc váy bông xinh xinh chạy từ trên phòng ngủ xuống dưới nhà nhanh nhẹ bắc ghế lấy chiếc điện thoại nhấn nhấn vài nút rồi gọi cho ba mình có vẻ gấp gáp lắm.

Phong Thanh Dương đang ngồi làm việc thì đột nhiên có cuộc gọi đến, anh nhìn vào lại là cô công chúa nhỏ gọi đến liền bắt máy, giọng nói của cô bé truyền đến qua điện thoại.
"Papa ơi mẹ lại nói xấu ba"
Nghe giọng nói non nớt của con gái cưng truyền qua điện thoại anh hơi chột dạ rồi nhẹ nhàng nói.
"Không sao, con biết là mẹ con bị khùng hả"
"Nhưng mà mẹ lên miệng nói: Phong Thanh Dương, thằng vô lại, thằng lưu manh, động vật sống bằng nửa th*n d***"
Anh đen mặt.
"Mẹ con còn nói gì nữa?"
"Mẹ đứng trước gương xoa bụng rất lâu, mẹ còn đi đi lại lại trong phòng tắm lẩm bẩm.

Hai vạch rồi làm sao đây"
Anh nghe vậy mừng như điên đứng bật dậy khỏi ghế.
"Tiểu thiên thần, con nói thật chứ?"
"Dạ mẹ còn nói: Lạ quá dạo này anh ta yếu s.inh lý cơ mà!..."
"...."
Ngày Hôm sau.
Cô công chúa nhỏ lại tiếp tục gọi điện đến cho anh.
"Ba ơi, có chú trẻ đẹp lắm đến nhà mình đang ngồi cùng mẹ vui lắm"
"Con nói cái gì!"
"Mẹ còn nói xấu ba trước mặt chú ấy là: Phong Thanh Dương già khụm, sức yếu nữa"

Được lắm, Trần Anh Thư, em lại dám sỉ nhục chồng mình trước mặt người đàn ông khác.
Phong Thanh Dương cầm lấy chiếc áo khoác vừa nói chuyện tiếp với con gái vừa đi xuống cổng công ti lái xe đi về nhà.
Bước vào bên trong nhà Phong Thanh Dương đã hét lớn.
"Thằng ấy đâu rồi, mau ra đây.

Dám đến đây để dụ dỗ vợ tao, tao cho mày biết thế nào là yếu s.inh lý"
Phong Thanh Dương nổi giận đùng đùng đi khắp nơi trong nhà vừa tìm vợ của mình.
"Anh Thư, thằng tiểu am đấy đâu rồi.

Thằng chó chết"
Đột nhiên anh đơ người nhìn lại ghế sofa lớn ở phòng khách là Ba mẹ vợ cùng với Phong lão gia và Phong phu nhân đang ngồi nói chuyện ngơ ngác hướng hết ánh mắt đổ dồn lại anh.
"Thanh Dương, con vừa la hét cái gì vậy?"
"À...không! Chỉ hiểu lầm"
Ai nấy ngồi cũng bật người nhưng đều quay mặt đi chỗ khác để anh đỡ quê..
 
Back
Top Bottom