[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Luật Vọng
CHAP 20: VỤ NỔ SÁU GIÂY
CHAP 20: VỤ NỔ SÁU GIÂY
Chỉ sau 15 phút lấy lại sự bình tĩnh, Varen với phong thái của một người lãnh đạo đã cảm ơn mọi người đã chăm sóc mình trong thời gian qua.
Sau đó, anh bảo Serena gọi Naira, Leo và Torven đến để gặp mặt riêng ba người.
Ở phía ngoài, tất cả mọi người đều tạm gác công việc lại, vui mừng không kể xiết vì tin vui.
Hò hét nhảy múa, trên gương mặt ai cũng lộ vẻ phấn khích:
"Varen tỉnh lại rồi!
Lớp trưởng tỉnh lại rồi!
Cậu ấy đang nói chuyện riêng với Naira, Torven và Leo, có vẻ là đang tiếp nhận những chuyện gì đã xảy ra trong thời gian này."
"Hoan hô ngày lớp trưởng trở lại!"
" Ngưng cậu ấy vừa mới tỉnh liệu có ổn không?"
"Varen lại sẽ dẫn dắt chúng ta vượt qua mọi chuyện thôi!"
Sau khoảng 30 phút, Varen bước ra sân trước sự vui mừng không thể tả của tất cả người trong doanh trại.
Nhìn kỹ còn thấy mái tóc anh còn thấm ướt vì mới rửa mặt.
Khoác tạm lên chiếc áo choàng da thú, trông Varen như một nhân vật từ trong lịch sử bước ra, như một con người mang theo sứ mệnh dẫn dắt vận mệnh của doanh trại.
Đám đông đứng đó tự động xếp hàng một cách ngay ngắn, dù có ghế nhưng không ai ngồi cả vì người đứng trước mặt bọn họ vẫn đang đứng.
Varen cất giọng nói đanh thép quen thuộc:
"Vất vả cho mọi người rồi.
Cảm ơn mọi người trong thời gian qua đã cố gắng giữ lấy sự đoàn kết.
Tôi đã có cuộc nói chuyện khoảng 20 phút với Naira, Leo và Torven, đại khái đã nắm rõ hết mọi chuyện."
Varen dừng lại một khoảng, đưa mắt nhìn xuống những người phía dưới, cảm thán trong lòng về sự thay đổi của họ khi trải qua cuộc tấn công của bầy Goblin.
Họ không còn là những học sinh vừa xuyên không nữa, trên mặt của từng người giờ đã có gì đó thay đổi đi; những nụ cười dù có vui đến mức nào cũng không còn vô tư nữa.
Bỏ qua sự cảm nhận thoáng qua, Varen tiếp tục nói:
"Vì sợ mọi người bất an nên Naira đã quyết định hôm nay mới nói: một cánh cổng thử thách đã xuất hiện ở phía bờ suối, chỉ còn hơn 5 ngày để chinh phục trước khi nó thả ra những con quái vật như một sự trừng phạt."
Cả doanh trại xôn xao, ai cũng nhìn nhau lẩm bẩm bất an.
Cảnh tượng là sự đan xen của nhiều luồng cảm xúc khác nhau: có người bắt đầu cảm thấy lo sợ, có người dửng dưng tự tin, có kẻ sợ hãi, nhưng đa số họ vẫn giữ một sự bình tĩnh khi tin vào quyết định tiếp theo của Varen.
Trong đám đông đó, Soma có những hành động kỳ lạ, đôi mắt đượm buồn trong khi môi lắp bắp như đang có chuyện gì muốn nói, nhưng vẫn không kịp với quyết định tiếp theo của Varen.
"Tôi quyết định chúng ta sẽ chấp nhận thử thách.
Chúng ta không thể trốn chạy mãi, điều đó chỉ khiến chúng ta lệ thuộc vào nhau rồi dần trở nên yếu đuối.
Trong mỗi con người, ngoài tinh thần cống hiến cho tập thể phải đi song hành cùng với sự phát triển bản thân một cách độc lập.
Không ai muốn mình bị bỏ lại khi bị tấn công chỉ vì ít giá trị hơn người khác.
Nếu chúng ta bỏ chạy vẫn sẽ có người hy sinh, vậy tôi thà sẽ đối mặt với nó, dù có thể vẫn sẽ có mất mát nhưng không ai trong chúng ta phải bỏ lại ai cả.
Chúng ta sẽ cùng vượt qua mọi thứ."
Ai cũng nhìn Varen, những đôi mắt có chút cay cay.
Những lời mà Dex nói hôm qua tuy làm họ không thể phản bác, nhưng đó như một lý trí khô khan dày xéo trái tim của những người đang dùng chính đôi tay của mình cống hiến.
Ai mà không cảm thấy khó chịu khi nghe người khác nói mình chẳng quan trọng cơ chứ, dù đó có phát ra từ người đang mất bình tĩnh đi chăng nữa.
Cảm giác không an toàn đó làm cho họ vô định lắm.
Nhưng giờ thì khác, Varen ở đây.
Con người ấy dù có ra quyết định gì vô lý đến đâu thì cuối cùng vẫn là vì họ.
Varen chưa bao giờ bỏ lại ai cả.
Bắt đầu bằng một cánh tay siết chặt giơ lên cao như đại diện cho sự đồng thuận, những cánh tay khác cũng bắt đầu hưởng ứng lần lượt giơ lên.
Tất cả đều đồng thanh hét lớn đồng ý.
Trước tinh thần ấy, Varen bắt đầu triển khai kế hoạch:
"Tạm dừng mọi hoạt động xây dựng.
Hỗ trợ nhóm làm bếp chế biến nhiều phần ăn khác nhau càng nhanh càng tốt.
Torven cùng Gine và một số người khác thiết kế, tạo ra một nơi trú ẩn an toàn từ những phiến đá có thể lắp ghép.
Lưu ý phải tối ưu diện tích, tăng tính an toàn làm sao cho Gine có thể vừa đủ cho vào Ấn cùng thức ăn, bẫy và một số dụng cụ thiết yếu, còn lại những người khác sẽ hỗ trợ mang vác.
Toàn bộ đội săn và vài người nữa sẽ đi săn liên tục trong vòng tối đa 2 ngày, lấy Gine làm trung tâm xây dựng một nơi tập họp tạm thời cung cấp thức ăn, bẫy và vũ khí.
Những người còn lại chia ra thành những nhóm nhỏ lắp đặt bẫy và đi săn, đến tối quay về nghỉ ngơi một lúc rồi tiếp tục làm việc tăng tối đa năng suất, ít nhất cũng phải kiếm được đủ phần ăn cho doanh trại trong vòng 4 ngày, để chuẩn bị cho cuộc chiến.
Đội săn mới bao gồm:
Vesper và Gine làm điểm tiếp tế cứu thương.
Malen sẽ đi cùng Finn.
Dex sẽ đi cùng tôi và Leo.
Ming sẽ đi riêng.
Những người có khả năng chiến đấu khác sẽ ở lại doanh trại bảo vệ tất cả, đề phòng bị tấn công."
Ming khi nghe thấy kế hoạch của Varen có phần không vui, thầm nghĩ: "Cái tên Leo đó xem ra cũng có chút bản lĩnh, kể hết cho Varen sao.
Có nên từ chối không đây... mà thôi kệ đi, một mình cũng tốt."
Varen tiếp tục dặn dò những người ở doanh trại: "Trong hai ngày sắp tới mọi người tự giác hỗ trợ lẫn nhau tập luyện nâng cao khả năng tự bảo vệ bản thân.
Theo tôi biết Ấn không chỉ là sức mạnh duy nhất trong thế giới này, còn có mana – thứ ai cũng có khả năng tự hoàn thiện, vì vậy đừng bao giờ viện bất kỳ lý do gì cho sự phụ thuộc của mình."
Tất cả mọi người đều không có ý kiến gì, ai nấy đều chuẩn bị xắn tay áo lên sẵn sàng cho sự bận rộn sắp tới.
Bỗng dưng Soma, đang ở hàng đầu từ trước, đã giơ nắm tay lên với ánh mắt chuyển từ lo lắng đến quyết tâm phát biểu:
"Lớp trưởng!"
"Có chuyện gì Soma?"
"Ấn của tôi là [Sao chép].
Tôi có thể sao chép Ấn của bất kỳ ai với điều kiện là chạm vào họ trong 1 phút.
Tôi muốn dùng nó để giúp mọi người."
Dưới sự thì thầm to nhỏ của đám đông và quyết tâm của người trước mặt, Varen đã bất động trong vòng 3 giây kể từ khi tiếp nhận thông tin.
Trong đầu cậu, bộ não đang hoạt động với hết công suất để xử lý tình huống đến mức nếu để ý kỹ sẽ thấy trong sự bất động của cơ thể đó, con ngươi của cậu đang rung lên liên tục.
Không chỉ Varen, vì một kẻ phía dưới cũng đang trải qua cảm giác tương tự dù chậm hơn.
Gine đã bị sốc khi nghe thấy những lời nói của Soma.
Cậu phải lùi về sau, dùng Malen như một tấm chắn tầm nhìn chỉ để che đi yết hầu đang cử động vì nuốt nước bọt.
Chỉ 3 đến 5 giây mọi thứ đều thay đổi, một câu nói của Soma đã khiến cho Varen và Gine trở nên đơ cứng.
Gine mất hai giây đầu tiên để nhận ra sự nguy hiểm của Ấn [Sao chép] mang lại và phản ứng bất thường của Varen.
3 giây còn lại cả hai người đều có cùng một suy nghĩ: "Đầu tiên tại sao tới giờ hắn mới nói ra?
Tiếp theo, Ấn đặc biệt này khi được sử dụng sẽ làm đảo lộn mọi thứ, nó có thể là mấu chốt cho bất kỳ thứ gì.
Cuối cùng, không thể nào trùng hợp đến vậy, đa số những Ấn được biết đều quá mạnh hoặc quá đặc biệt, tức là khả năng cao trong doanh trại này không ai tầm thường cả."
Đôi mắt bắt đầu đảo khắp nơi qua từng hàng người xung quanh, từng điểm khả nghi.
Trông ai cũng có vẻ bình thường nhưng có khả năng họ đang che giấu năng lực không rõ mục đích.
Con ngươi Gine lướt nhẹ qua Finn và Ming rồi nhanh chóng quét sang những người khác.
Trong khi Varen cũng tương tự, cậu đã nhận ra rồi: không chỉ mình cậu phải che giấu, họ cũng đang che giấu.
Bên ngoài, câu nói của Soma chỉ mang lại một chút ngạc nhiên, nhưng đối với Gine và Varen, căng thẳng đã trở nên đỉnh điểm.
Họ phải chạy đua với thời gian để suy nghĩ tỉ mỉ nhằm ứng biến cho một cơn bão thông tin không thể lường trước này.
Bỗng!
Như một sợi xích của định mệnh trói buộc, hai đôi mắt xanh và đỏ đã chạm nhau.
Thực tế đã 6 giây trôi qua, Varen vẫn không hồi đáp Soma nhưng điều đó không còn quan trọng với cậu nữa, vì đối diện trước mắt Varen bây giờ là Gine.
Cả hai đều thêm một lần nữa chạy thêm dòng suy nghĩ: "Kẻ không tiết lộ và kẻ tiết lộ một phần" giao chiến.
Thế giới như mờ nhạt dần trước hai bộ não đang chạy như một động cơ với tốc độ ánh sáng.
Họ làm gì chứ, không thể cưỡng lại được việc tư duy một cách bản năng đến mức vừa nhận ra vấn đề nhưng không biết cách nào để dừng lại.
"Lớp trưởng!
Cậu có nghe tôi nói gì không?"
Varen đảo mắt đánh dấu cho thứ không biết có nên gọi là cuộc chiến kết thúc, để đáp lời Soma:
"Tuyệt quá Soma.
Cảm ơn cậu đã nói ra Ấn của mình.
Nó có thể sao chép trong bao lâu?"
"24 giờ."
"Khi sao chép cậu có thể sử dụng giống y như bản gốc không?"
"Theo tôi biết thì không hơn được vì không thành thục bằng họ và còn dựa vào lượng mana nữa.
Nhưng tôi biết được cơ chế và khả năng nên có thể từ từ làm quen được.
Cảm nhận Thiên Vọng là vậy chứ tôi thì chưa thử."
Gine phía dưới cố gắng thả lỏng hết mức để trông có vẻ bình tĩnh mà thầm nghĩ: "Chết tiệt, nếu nó sao chép Ấn của mình, bí mật sẽ bị lộ."
Ở không xa, Leo đang đứng âm thầm quan sát Gine, trong lòng không khỏi lẫn lộn nhiều cảm xúc, vừa đắc ý vừa thất vọng mà cảm thán trước biểu cảm không cười của hắn: "Đúng như những gì tôi biết về cậu, Gine, cậu chưa bao giờ xứng đáng với sự ngây thơ của Perla."
Varen đang chống cằm suy nghĩ để xem Soma sẽ phải sao chép năng lực của ai cho hợp lý.
Có rất nhiều lựa chọn nhưng điều đó không quá quan trọng trong thời điểm này nữa.
Với Varen, Soma chính là một điểm yếu không thể tháo bỏ, thứ đó chính là khắc tinh của Ấn [Cướp đoạt], nhưng cũng có thể là một món quà để tận dụng thăm dò một số kẻ khả nghi.
Varen nhìn về hướng Gine như đã xác định được mục tiêu.
Gine cũng không phải ngốc, mặc kệ cái gì là anh hùng hay lớp trưởng vĩ đại, trong lòng cậu ta ngay từ khi chạm mắt với Varen thì đã biết lớp trưởng của mình đang có gì đó không ổn.
Đó không chỉ là sự tự tin về trực giác của mình, mà là sự tích lũy nghi ngờ qua thời gian vì chuyện không nói ra ấn.
Giờ đã xác định đối thủ thì sẽ không cho đối thủ ở thế chủ động được.
Bất ngờ Gine lại là kẻ mở lời đầu tiên:
"Cậu ấy có thể sao chép Ấn của tôi.
Nếu tôi tích trữ không gian khoảng một căn phòng lớn thì cậu ấy có lẽ cũng có thể chứa được khoảng một chiếc tủ lạnh."
Varen biết bị đánh phủ đầu, lại thêm càng chắc chắn về đôi mắt đó.
Ban đầu Varen chỉ xem Gine như một kẻ có tiềm năng, nhưng đến giờ phút này, khi đã may mắn vô tình chạm vào đôi mắt đó của đối phương, Varen biết chắc có chuyện gì đó sẽ đến.
Dù gì cũng biết được đối phương không đơn giản, thế là đủ.
Varen quyết định không làm khó nữa bèn giải thích: "Không đáng kể cho lắm, chúng ta cần công dụng rõ hơn."
Nhìn sang Vesper, Varen tiếp tục nói: "Được rồi, vậy cậu có thể sao chép năng lực của Vesper trước nhằm đảm bảo khả năng hồi phục khi Vesper không có ở doanh trại."
Soma vui mừng gật đầu lẩm bẩm: "Cảm ơn lớp trưởng, tôi sẽ cống hiến hết sức."
Varen tiếp tục dặn dò mọi người những điều cần thiết rồi bắt đầu ra hiệu giai đoạn đầu của cuộc chinh phục bắt đầu.
Vừa khoát tay để Serena quay về sảnh đá, Varen vẫn không khỏi chìm trong sự căng thẳng.
Anh không hề ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Từ lúc Soma phát biểu, mọi chuyện đã đi quá xa tưởng tượng của anh; hàng trăm câu hỏi được đặt ra tiếp theo đang chờ giải đáp.
Lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận được trực giác đã hét lớn cỡ nào và bộ não thì cần nghỉ ngơi ngay lập tức để tiếp tục một cuộc chiến mà anh vẫn còn vừa hiểu vừa mơ hồ" cái thế giới này là tiểu thuyết sao hay là thí nghiệm của thần linh? ...
Phía Gine cũng không khác là bao: "Không thể hiểu được.
Nhưng cái tế soma ngu ngốc này không có một quy tắc nào trong hành động cả.
Liệu nó có bị tên nào dụ không ta, mà nếu vậy thì...