Cập nhật mới

Khác LUẬT VỌNG

Luật Vọng
CHAP 20: VỤ NỔ SÁU GIÂY


Chỉ sau 15 phút lấy lại sự bình tĩnh, Varen với phong thái của một người lãnh đạo đã cảm ơn mọi người đã chăm sóc mình trong thời gian qua.

Sau đó, anh bảo Serena gọi Naira, Leo và Torven đến để gặp mặt riêng ba người.

Ở phía ngoài, tất cả mọi người đều tạm gác công việc lại, vui mừng không kể xiết vì tin vui.

Hò hét nhảy múa, trên gương mặt ai cũng lộ vẻ phấn khích:

"Varen tỉnh lại rồi!

Lớp trưởng tỉnh lại rồi!

Cậu ấy đang nói chuyện riêng với Naira, Torven và Leo, có vẻ là đang tiếp nhận những chuyện gì đã xảy ra trong thời gian này."

"Hoan hô ngày lớp trưởng trở lại!"

" Ngưng cậu ấy vừa mới tỉnh liệu có ổn không?"

"Varen lại sẽ dẫn dắt chúng ta vượt qua mọi chuyện thôi!"

Sau khoảng 30 phút, Varen bước ra sân trước sự vui mừng không thể tả của tất cả người trong doanh trại.

Nhìn kỹ còn thấy mái tóc anh còn thấm ướt vì mới rửa mặt.

Khoác tạm lên chiếc áo choàng da thú, trông Varen như một nhân vật từ trong lịch sử bước ra, như một con người mang theo sứ mệnh dẫn dắt vận mệnh của doanh trại.

Đám đông đứng đó tự động xếp hàng một cách ngay ngắn, dù có ghế nhưng không ai ngồi cả vì người đứng trước mặt bọn họ vẫn đang đứng.

Varen cất giọng nói đanh thép quen thuộc:

"Vất vả cho mọi người rồi.

Cảm ơn mọi người trong thời gian qua đã cố gắng giữ lấy sự đoàn kết.

Tôi đã có cuộc nói chuyện khoảng 20 phút với Naira, Leo và Torven, đại khái đã nắm rõ hết mọi chuyện."

Varen dừng lại một khoảng, đưa mắt nhìn xuống những người phía dưới, cảm thán trong lòng về sự thay đổi của họ khi trải qua cuộc tấn công của bầy Goblin.

Họ không còn là những học sinh vừa xuyên không nữa, trên mặt của từng người giờ đã có gì đó thay đổi đi; những nụ cười dù có vui đến mức nào cũng không còn vô tư nữa.

Bỏ qua sự cảm nhận thoáng qua, Varen tiếp tục nói:

"Vì sợ mọi người bất an nên Naira đã quyết định hôm nay mới nói: một cánh cổng thử thách đã xuất hiện ở phía bờ suối, chỉ còn hơn 5 ngày để chinh phục trước khi nó thả ra những con quái vật như một sự trừng phạt."

Cả doanh trại xôn xao, ai cũng nhìn nhau lẩm bẩm bất an.

Cảnh tượng là sự đan xen của nhiều luồng cảm xúc khác nhau: có người bắt đầu cảm thấy lo sợ, có người dửng dưng tự tin, có kẻ sợ hãi, nhưng đa số họ vẫn giữ một sự bình tĩnh khi tin vào quyết định tiếp theo của Varen.

Trong đám đông đó, Soma có những hành động kỳ lạ, đôi mắt đượm buồn trong khi môi lắp bắp như đang có chuyện gì muốn nói, nhưng vẫn không kịp với quyết định tiếp theo của Varen.

"Tôi quyết định chúng ta sẽ chấp nhận thử thách.

Chúng ta không thể trốn chạy mãi, điều đó chỉ khiến chúng ta lệ thuộc vào nhau rồi dần trở nên yếu đuối.

Trong mỗi con người, ngoài tinh thần cống hiến cho tập thể phải đi song hành cùng với sự phát triển bản thân một cách độc lập.

Không ai muốn mình bị bỏ lại khi bị tấn công chỉ vì ít giá trị hơn người khác.

Nếu chúng ta bỏ chạy vẫn sẽ có người hy sinh, vậy tôi thà sẽ đối mặt với nó, dù có thể vẫn sẽ có mất mát nhưng không ai trong chúng ta phải bỏ lại ai cả.

Chúng ta sẽ cùng vượt qua mọi thứ."

Ai cũng nhìn Varen, những đôi mắt có chút cay cay.

Những lời mà Dex nói hôm qua tuy làm họ không thể phản bác, nhưng đó như một lý trí khô khan dày xéo trái tim của những người đang dùng chính đôi tay của mình cống hiến.

Ai mà không cảm thấy khó chịu khi nghe người khác nói mình chẳng quan trọng cơ chứ, dù đó có phát ra từ người đang mất bình tĩnh đi chăng nữa.

Cảm giác không an toàn đó làm cho họ vô định lắm.

Nhưng giờ thì khác, Varen ở đây.

Con người ấy dù có ra quyết định gì vô lý đến đâu thì cuối cùng vẫn là vì họ.

Varen chưa bao giờ bỏ lại ai cả.

Bắt đầu bằng một cánh tay siết chặt giơ lên cao như đại diện cho sự đồng thuận, những cánh tay khác cũng bắt đầu hưởng ứng lần lượt giơ lên.

Tất cả đều đồng thanh hét lớn đồng ý.

Trước tinh thần ấy, Varen bắt đầu triển khai kế hoạch:

"Tạm dừng mọi hoạt động xây dựng.

Hỗ trợ nhóm làm bếp chế biến nhiều phần ăn khác nhau càng nhanh càng tốt.

Torven cùng Gine và một số người khác thiết kế, tạo ra một nơi trú ẩn an toàn từ những phiến đá có thể lắp ghép.

Lưu ý phải tối ưu diện tích, tăng tính an toàn làm sao cho Gine có thể vừa đủ cho vào Ấn cùng thức ăn, bẫy và một số dụng cụ thiết yếu, còn lại những người khác sẽ hỗ trợ mang vác.

Toàn bộ đội săn và vài người nữa sẽ đi săn liên tục trong vòng tối đa 2 ngày, lấy Gine làm trung tâm xây dựng một nơi tập họp tạm thời cung cấp thức ăn, bẫy và vũ khí.

Những người còn lại chia ra thành những nhóm nhỏ lắp đặt bẫy và đi săn, đến tối quay về nghỉ ngơi một lúc rồi tiếp tục làm việc tăng tối đa năng suất, ít nhất cũng phải kiếm được đủ phần ăn cho doanh trại trong vòng 4 ngày, để chuẩn bị cho cuộc chiến.

Đội săn mới bao gồm:

Vesper và Gine làm điểm tiếp tế cứu thương.

Malen sẽ đi cùng Finn.

Dex sẽ đi cùng tôi và Leo.

Ming sẽ đi riêng.

Những người có khả năng chiến đấu khác sẽ ở lại doanh trại bảo vệ tất cả, đề phòng bị tấn công."

Ming khi nghe thấy kế hoạch của Varen có phần không vui, thầm nghĩ: "Cái tên Leo đó xem ra cũng có chút bản lĩnh, kể hết cho Varen sao.

Có nên từ chối không đây... mà thôi kệ đi, một mình cũng tốt."

Varen tiếp tục dặn dò những người ở doanh trại: "Trong hai ngày sắp tới mọi người tự giác hỗ trợ lẫn nhau tập luyện nâng cao khả năng tự bảo vệ bản thân.

Theo tôi biết Ấn không chỉ là sức mạnh duy nhất trong thế giới này, còn có mana – thứ ai cũng có khả năng tự hoàn thiện, vì vậy đừng bao giờ viện bất kỳ lý do gì cho sự phụ thuộc của mình."

Tất cả mọi người đều không có ý kiến gì, ai nấy đều chuẩn bị xắn tay áo lên sẵn sàng cho sự bận rộn sắp tới.

Bỗng dưng Soma, đang ở hàng đầu từ trước, đã giơ nắm tay lên với ánh mắt chuyển từ lo lắng đến quyết tâm phát biểu:

"Lớp trưởng!"

"Có chuyện gì Soma?"

"Ấn của tôi là [Sao chép].

Tôi có thể sao chép Ấn của bất kỳ ai với điều kiện là chạm vào họ trong 1 phút.

Tôi muốn dùng nó để giúp mọi người."

Dưới sự thì thầm to nhỏ của đám đông và quyết tâm của người trước mặt, Varen đã bất động trong vòng 3 giây kể từ khi tiếp nhận thông tin.

Trong đầu cậu, bộ não đang hoạt động với hết công suất để xử lý tình huống đến mức nếu để ý kỹ sẽ thấy trong sự bất động của cơ thể đó, con ngươi của cậu đang rung lên liên tục.

Không chỉ Varen, vì một kẻ phía dưới cũng đang trải qua cảm giác tương tự dù chậm hơn.

Gine đã bị sốc khi nghe thấy những lời nói của Soma.

Cậu phải lùi về sau, dùng Malen như một tấm chắn tầm nhìn chỉ để che đi yết hầu đang cử động vì nuốt nước bọt.

Chỉ 3 đến 5 giây mọi thứ đều thay đổi, một câu nói của Soma đã khiến cho Varen và Gine trở nên đơ cứng.

Gine mất hai giây đầu tiên để nhận ra sự nguy hiểm của Ấn [Sao chép] mang lại và phản ứng bất thường của Varen.

3 giây còn lại cả hai người đều có cùng một suy nghĩ: "Đầu tiên tại sao tới giờ hắn mới nói ra?

Tiếp theo, Ấn đặc biệt này khi được sử dụng sẽ làm đảo lộn mọi thứ, nó có thể là mấu chốt cho bất kỳ thứ gì.

Cuối cùng, không thể nào trùng hợp đến vậy, đa số những Ấn được biết đều quá mạnh hoặc quá đặc biệt, tức là khả năng cao trong doanh trại này không ai tầm thường cả."

Đôi mắt bắt đầu đảo khắp nơi qua từng hàng người xung quanh, từng điểm khả nghi.

Trông ai cũng có vẻ bình thường nhưng có khả năng họ đang che giấu năng lực không rõ mục đích.

Con ngươi Gine lướt nhẹ qua Finn và Ming rồi nhanh chóng quét sang những người khác.

Trong khi Varen cũng tương tự, cậu đã nhận ra rồi: không chỉ mình cậu phải che giấu, họ cũng đang che giấu.

Bên ngoài, câu nói của Soma chỉ mang lại một chút ngạc nhiên, nhưng đối với Gine và Varen, căng thẳng đã trở nên đỉnh điểm.

Họ phải chạy đua với thời gian để suy nghĩ tỉ mỉ nhằm ứng biến cho một cơn bão thông tin không thể lường trước này.

Bỗng!

Như một sợi xích của định mệnh trói buộc, hai đôi mắt xanh và đỏ đã chạm nhau.

Thực tế đã 6 giây trôi qua, Varen vẫn không hồi đáp Soma nhưng điều đó không còn quan trọng với cậu nữa, vì đối diện trước mắt Varen bây giờ là Gine.

Cả hai đều thêm một lần nữa chạy thêm dòng suy nghĩ: "Kẻ không tiết lộ và kẻ tiết lộ một phần" giao chiến.

Thế giới như mờ nhạt dần trước hai bộ não đang chạy như một động cơ với tốc độ ánh sáng.

Họ làm gì chứ, không thể cưỡng lại được việc tư duy một cách bản năng đến mức vừa nhận ra vấn đề nhưng không biết cách nào để dừng lại.

"Lớp trưởng!

Cậu có nghe tôi nói gì không?"

Varen đảo mắt đánh dấu cho thứ không biết có nên gọi là cuộc chiến kết thúc, để đáp lời Soma:

"Tuyệt quá Soma.

Cảm ơn cậu đã nói ra Ấn của mình.

Nó có thể sao chép trong bao lâu?"

"24 giờ."

"Khi sao chép cậu có thể sử dụng giống y như bản gốc không?"

"Theo tôi biết thì không hơn được vì không thành thục bằng họ và còn dựa vào lượng mana nữa.

Nhưng tôi biết được cơ chế và khả năng nên có thể từ từ làm quen được.

Cảm nhận Thiên Vọng là vậy chứ tôi thì chưa thử."

Gine phía dưới cố gắng thả lỏng hết mức để trông có vẻ bình tĩnh mà thầm nghĩ: "Chết tiệt, nếu nó sao chép Ấn của mình, bí mật sẽ bị lộ."

Ở không xa, Leo đang đứng âm thầm quan sát Gine, trong lòng không khỏi lẫn lộn nhiều cảm xúc, vừa đắc ý vừa thất vọng mà cảm thán trước biểu cảm không cười của hắn: "Đúng như những gì tôi biết về cậu, Gine, cậu chưa bao giờ xứng đáng với sự ngây thơ của Perla."

Varen đang chống cằm suy nghĩ để xem Soma sẽ phải sao chép năng lực của ai cho hợp lý.

Có rất nhiều lựa chọn nhưng điều đó không quá quan trọng trong thời điểm này nữa.

Với Varen, Soma chính là một điểm yếu không thể tháo bỏ, thứ đó chính là khắc tinh của Ấn [Cướp đoạt], nhưng cũng có thể là một món quà để tận dụng thăm dò một số kẻ khả nghi.

Varen nhìn về hướng Gine như đã xác định được mục tiêu.

Gine cũng không phải ngốc, mặc kệ cái gì là anh hùng hay lớp trưởng vĩ đại, trong lòng cậu ta ngay từ khi chạm mắt với Varen thì đã biết lớp trưởng của mình đang có gì đó không ổn.

Đó không chỉ là sự tự tin về trực giác của mình, mà là sự tích lũy nghi ngờ qua thời gian vì chuyện không nói ra ấn.

Giờ đã xác định đối thủ thì sẽ không cho đối thủ ở thế chủ động được.

Bất ngờ Gine lại là kẻ mở lời đầu tiên:

"Cậu ấy có thể sao chép Ấn của tôi.

Nếu tôi tích trữ không gian khoảng một căn phòng lớn thì cậu ấy có lẽ cũng có thể chứa được khoảng một chiếc tủ lạnh."

Varen biết bị đánh phủ đầu, lại thêm càng chắc chắn về đôi mắt đó.

Ban đầu Varen chỉ xem Gine như một kẻ có tiềm năng, nhưng đến giờ phút này, khi đã may mắn vô tình chạm vào đôi mắt đó của đối phương, Varen biết chắc có chuyện gì đó sẽ đến.

Dù gì cũng biết được đối phương không đơn giản, thế là đủ.

Varen quyết định không làm khó nữa bèn giải thích: "Không đáng kể cho lắm, chúng ta cần công dụng rõ hơn."

Nhìn sang Vesper, Varen tiếp tục nói: "Được rồi, vậy cậu có thể sao chép năng lực của Vesper trước nhằm đảm bảo khả năng hồi phục khi Vesper không có ở doanh trại."

Soma vui mừng gật đầu lẩm bẩm: "Cảm ơn lớp trưởng, tôi sẽ cống hiến hết sức."

Varen tiếp tục dặn dò mọi người những điều cần thiết rồi bắt đầu ra hiệu giai đoạn đầu của cuộc chinh phục bắt đầu.

Vừa khoát tay để Serena quay về sảnh đá, Varen vẫn không khỏi chìm trong sự căng thẳng.

Anh không hề ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

Từ lúc Soma phát biểu, mọi chuyện đã đi quá xa tưởng tượng của anh; hàng trăm câu hỏi được đặt ra tiếp theo đang chờ giải đáp.

Lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận được trực giác đã hét lớn cỡ nào và bộ não thì cần nghỉ ngơi ngay lập tức để tiếp tục một cuộc chiến mà anh vẫn còn vừa hiểu vừa mơ hồ" cái thế giới này là tiểu thuyết sao hay là thí nghiệm của thần linh? ...

Phía Gine cũng không khác là bao: "Không thể hiểu được.

Nhưng cái tế soma ngu ngốc này không có một quy tắc nào trong hành động cả.

Liệu nó có bị tên nào dụ không ta, mà nếu vậy thì...
 
Luật Vọng
CHAP 21: BẢN CHẤT MƠ HỒ


Varen lặng lẽ dùng chút thời gian ít ỏi còn lại đến thăm mộ cô Yasmin và các bạn.

Anh đứng đó hồi lâu, tay cầm đóa hoa dại mà Serena đã chuẩn bị sẵn.

Cỏ đã bắt đầu phủ xanh trông như cô đã quen dần với nơi ở mới.

Bình lặng quá, đó là cảm nhận của Varen khi nhìn bia đá, khi gió như đọng lại trên từng cạnh phẳng của ngôi mộ.

Varen đã ngỡ mình sẽ đau lòng, sẽ tự trách bản thân nhưng không hề có dao động nào trong đầu cả.

"Chúng ta sẽ vượt qua cùng nhau," câu nói của cô Yasmin phát ra trong tâm trí khiến cho Varen phải tự nở nụ cười chế giễu: "Cô thật sự rất tuyệt vời, cô Yasmin ạ.

Đôi lúc em tự hỏi nếu em cứ như thế mà chết đi như cô thì sẽ ra sao nhỉ.

Có lẽ như thế sẽ trọn vẹn hơn khi người ta kể nhau nghe về sự hy sinh vĩ đại.

Và em cũng thấy vậy, đó là một cuộc đời quá đẹp rồi.

Nhưng không may, ông trời cho em cơ hội để tỉnh lại như một sự tái sinh.

Em biết ơn vì điều đó.

Lần này em sẽ sống cho riêng em, dù em không biết cụ thể như thế nào nhưng chỉ cần là sống và biết mình không sai em vẫn sẽ bước tiếp - chỉ mình em."

Varen cầm trên tay đóa hoa dại, nhẹ nhàng đặt xuống theo từng ngón tay buông ra mà để nó lại.

Riven không biết từ lúc nào đã ở đằng sau bất ngờ lên tiếng cắt ngang sự bình yên của mọi thứ.

Mắt hắn ngân lệ, gương mặt méo mó cầu xin sự tha thứ từ Varen:

"Lớp trưởng!

Tôi xin lỗi vì lúc đó đã bỏ chạy nhưng tôi không còn cách nào khác.

Tôi Xin cậu!

đừng hận tôi !"

Varen bước tới gần, đối mặt với Riven.

Ánh mắt thay đổi, bên trong chẳng phải sự thờ ơ lạnh lùng mà là sự khinh thường và nhạo báng cậu ta vừa mỉm cười vừa ung dung cất lời : "Mày nói xem Riven tao có hận không?

Có chứ, nhưng chỉ là hận chính tao thôi, còn mày tao thậm chí giờ mới nghĩ đến.

Nghe này Riven, đừng suy nghĩ nhiều quá, Không ai trách một hạt cát vì nó quá nhỏ bé được chứ?

Điều đó thật vô lý."

"Varen, cậu nói gì thế!!"

Riven ngơ ngát chẳng hiểu người đứng trước mặt mình có thật sự là Varen không.

"À, tôi nói rằng tôi chẳng để ý sự thảm hại của cậu đâu."

"Sao mày lại nói như vậy?

Tao đã cố gắng hết sức rồi!

Đã xin lỗi rồi mày còn đồi gì nửa hả?"

"À, cảm ơn vì đã xin lỗi và cố gắng hết sức nha."

"Hừ, mày nghĩ mày cao đẹp lắm sao Varen?

Tự coi lại bản thân mình đi, bây giờ mày đang làm gì với tao đây?

Cuối cùng thì cũng lộ cái bản chất mày ra rồi à?"

Varen không nói, chỉ nở nụ cười khinh biệt với kẻ trước mặt.

Từng bước từng bước lướt ngang qua người hắn, mặc kệ những lời lảm nhảm mà coi hắn như một kẻ vô hình.

Trong đầu anh giờ đây chỉ là những suy nghĩ về cảm giác sung sướng khi tự tay mình mở từng mảnh bản chất của bản thân ra cho người khác thấy.

Một con bọ ngựa khổng lồ cao ngang một người trưởng thành đang cặm cụi gặm con mồi mà nó vừa bắt được.

Con chuột lớn bị khóa chặt bởi cặp càng sắc nhọn như lưỡi đao đã không còn dấu hiệu của sự sống.

Bỗng nó ngừng lại vì nghe thấy tiếng gì đó.

Cặp mắt quá khổ khiến nó chẳng cần xoay đầu mà vẫn bất động quan sát.

Nhận ra không có gì, nó tiếp tục nhâm nhi bữa ăn ngon lành cho đến khi cái cổ nhỏ bị cắt phăng đi một cách nhanh chóng.

Cả đời loài sát thủ ấy chắc không ngờ mình sẽ bị kết liễu một cách nhanh gọn đến vậy, không có một chút phản kháng.

Ming giải Ấn, lộ ra dáng vẻ của một kẻ đi săn lành nghề.

Nhìn con mồi trước mắt chỉ lộ đôi chút vẻ ngán ngẩm: "Thứ này sao ăn được đây... mà thôi kệ, đem mấy thứ có thể ăn được cùng nửa con chuột này về cũng coi là đảm bảo chỉ tiêu rồi nhỉ."

Ấn tàng hình lại được bật, báo hiệu cho những con mồi xấu số sắp tới.

Cách đó không xa, Malen và Finn cũng không thua kém.

Họ đã may mắn khi lại tìm thấy một đàn heo rừng với hai con lớn và một đàn con.

Chỉ mới nhìn thấy, con đực đã bật Ấn mà lao lên một cách điên cuồng nhằm xua đuổi kẻ thù.

Malen và Finn đứng nhìn không vội di chuyển.

Finn còn thốt lên cảm thán: "Con này lớn thật, có vẻ là con lớn nhất chúng ta từng thấy.

Cậu giải quyết nó đi Malen."

Gật đầu, Malen chuẩn bị tư thế vung kiếm trong khi con ma thú đã như một bản năng quen thuộc mà bật Ấn của nó, khiến cho cơ thể bao bọc một lượng mana cực lớn xung quanh.

Lần này lượng mana đấy còn dày đặc hơn bình thường, chỉ nhìn sơ qua cũng đủ thấy sự cứng cáp.

Finn từ từ né sang một bên, để lại tâm của cuộc tấn công dành cho Malen.

Trên đường của cuộc tấn công, vì uy lực của nó mà kéo theo đất đá xới lên tứ tung.

Kết hợp với ảo giác mà mana đem lại, trong mắt Finn, Malen không khác gì đang đối mặt với một chiếc xe tăng đang lao đến với tốc độ cao cả.

Khi chỉ cách một khoảng ngắn, vào thời điểm con ma thú có lực quán tính cao nhất không thể đổi hướng, Malen đã xoay người lách sang một bên, tay không quên giơ cao thanh kiếm tung đòn [Sát Phạt].

Trong tích tắc, kiếm đã chạm đến cổ của con lợn rừng.

Cứ ngỡ lớp giáp mana kiên cố ấy có thể chống đỡ được phần nào của đòn tấn công, nhưng đối mặt với lưỡi kiếm tẩm đầy mana đến sẫm màu kết hợp với cú vung nhanh như đạn bắn của Malen, cái đầu của nó đã đứt lìa ngay lập tức, ngọt lịm như cắt một quả đậu phụ.

Trong khi đó, mặt đất bên dưới vì phải chịu đựng uy lực còn lại của thanh kiếm mà tạo ra một vết cắt sâu hoắm.

Phần thân của con lợn rừng vì còn đà nên đã tự động lao đi, đẩy luôn cái đầu của nó văng sang một bên rồi mới ngã xuống.

Finn há hốc mồm trước cảnh tượng đó, biết Malen mạnh nhưng không ngờ lại bá đạo đến thế.

"Trời ơi Malen, mày lại mạnh hơn rồi.

Cái chiêu [Sát Phạt] vừa nãy kinh dị quá, thứ gì mà ăn đòn đấy mà không chết được đây?"

"Nhờ luyện tập thường xuyên thôi."

Vừa nói cả hai nhìn về hướng những con còn lại.

Chúng có vẻ còn chút thông minh khi thấy con đực hy sinh, con cái cùng các con của nó nhanh chóng quay đầu bỏ chạy.

Finn vô thức định đuổi theo thì bị malen ngăn lại.

"Chúng ta không đuổi theo sao?"

"Con này là đủ rồi.

Ở đây tuy xa nhưng thức ăn lại không khan hiếm, từ từ bắt cũng được.

Chỉ cần nhiêu đây là đủ chỉ tiêu rồi."

"Thế chúng ta đem nó về cho Gine đi."

"Vậy đi."

Trong khi đó, bộ ba Dex, Leo và Varen đã săn xong, thu được vài con mồi lớn.

Giờ họ đang đặt những cái bẫy để tăng thêm thành quả.

Dex một bên lạnh lùng chẳng nói gì trong suốt buổi đi săn, thỉnh thoảng cậu ta chỉ ngoái đầu lại kiểm tra hai tên sau lưng có gặp vấn đề gì không rồi tiếp tục làm việc.

Đúng ý Varen, khi Dex đóng vai trò chủ chốt, giác quan cậu ta rất nhạy có thể theo dõi bảo vệ hai người họ dù hắn ở không gần, từ đó Varen và Leo có thể vừa đi săn vừa luyện tập mà không sợ rắc rối.

Cả hai cùng làm những chiếc bẫy mắc sập để bắt những ma thú nhỏ vì dù gì chỉ tiêu cũng đã đủ.

Cả hai vận sức nhấc cả phiến đá nặng lên rồi giữ thăng bằng bằng hệ thống các cành cây nhỏ đan xen, làm sao khi con mồi tìm thức ăn vào bẫy sẽ làm cành cây xê dịch khiến cho tảng đá rơi xuống.

Vừa làm, Leo vừa cảm thán:

"Hôm nay may mắn thật.

Vậy là không sợ thiếu thức ăn nữa."

"Ừ, chỉ nếu những người còn lại cũng may mắn, chúng ta sẽ vượt chỉ tiêu, có thể về sớm.

Nơi này dù xa nhưng tài nguyên vẫn nhiều, mấy thợ săn cũng mạnh rồi không cần phải đi theo đoàn nữa."

"Nếu đủ thức ăn cho doanh trại trong vài ngày rồi chúng ta sẽ đi chinh phục Vực Môn luôn sao?"

"Sẽ luyện tập thêm vài hôm bàn bạc chiến thuật.

Tôi cần vài hôm để luyện tập thật kỹ."

"Cậu sẽ cùng đi với họ?"

"Tôi sẽ đi.

Còn cậu thì sao?"

"Tôi cũng vậy, tôi cũng muốn mình mạnh mẽ để bảo vệ vài thứ quan trọng."

Cả hai vừa nói vừa dạo bước đến bóng mát nghỉ ngơi.

Ngồi xuống, Leo tiếp tục nói:

"Có gì đó cứ thôi thúc tôi đi vào đó, chắc là trước khi bước vào tôi sẽ nhận được câu trả lời."

"Cậu đang tâm sự sao Leo?

Đúng là không giống cậu thường ngày."

"Tôi thường ngày thế nào?"

"Hơi ít nói một chút, thường hành động cụ thể nhiều hơn và còn là kẻ si tình nữa, hết rồi."

"Chỉ thế thôi sao?

Hừ, thảo nào tôi thấy mình không có vẻ hấp dẫn."

"Họ chưa là gì hết!

Nên đừng có bi quan như thế.

Cứ theo cảm giác mà tiến tới đi.

Cậu không thua kém gì Gine cả, thậm chí là tốt hơn nhiều."

"Đừng có so sánh tôi với tên đó.

Tôi trước giờ không ghét ai hết ngoại trừ tên đó."

"Ừ."

"Không phải như cậu nghĩ đâu.

Tôi không phải là một kẻ ích kỷ mù quáng.

Ai cũng được nhưng sẽ không phải là Gine.

Cậu ta chỉ làm tổn thương Perla thôi, cậu ta thích làm cô ấy buồn."

"Chắc do cậu ta vô tư," Varen bắt đầu thăm dò.

"Ngây ngô sao?

Chỉ là lớp mặt nạ mà chính hắn còn lười diễn.

Hắn dùng sự vô tư đó để bỏ mặc những trách nhiệm mà hắn không muốn nhận."

"Leo này, ai cũng có mặt phức tạp còn gì."

"Không cần thăm dò đâu Varen, tôi biết cậu cũng vậy.

Lúc đầu tôi đã nghĩ chúng ta không thân cho đến khi cậu nằm đó, nên đừng lo mấy thứ cần nói tôi đã nói hết cho cậu còn những thứ khác có dịp sẽ nói."

Leo chốt bằng câu cuối: "So với Gine thì cậu tốt hơn trăm vạn lần."

Sau khi thành công vượt ngoài tầm mong đợi, nhóm thợ săn nhanh chóng quay về với chiến lợi phẩm là lượng thức ăn đủ dùng trong sáu ngày.

Chỉ với hai ngày một đêm đi săn, Varen quyết định trở về doanh trại, khoảng thời gian còn lại sẽ dành cho việc tập luyện và lên chiến thuật.

Khi họ đi, để lại doanh trại một bầu không khí xám xịt.

Varen vừa tỉnh lại đã đi, mọi người chìm trong nhiều loại cảm xúc phức tạp; có người lao đầu vào tập luyện như lời căn dặn, có người chỉ biết đợi họ quay lại rồi tính tiếp.

Hai ngày của sự kỳ vọng và chờ đợi là một khoảng thời gian rất dài.

Khu rừng vô tận này, việc xa cách chỉ một đêm cũng có thể khiến con người ta cảm thấy như có thể sẽ rời xa mãi mãi.

Perla đứng trước cửa bếp, đang ôm trong lòng là Mochi.

Nó cứ phát ra những âm thanh kỳ lạ như tiếng thở của mèo vậy, rung lên từng nhịp.

Perla nhìn nó mà âu yếm vào lòng: "Có phải là nhớ Gine rồi không Mochi?"

Sinh vật dễ thương vẫn đáp lại bằng mấy tiếng kêu ấy.

Phía sau lưng cô, những bông hoa giờ đây được thiết kế một nơi riêng để đón nắng, chúng nở rộ tỏa ra mùi hương thoang thoảng trong không khí.

Perla cứ đứng đó, đầu tựa vào khung cửa, hướng đôi mắt vào khu rừng kia.

Đôi môi nhỏ mím lại, phản phất một nỗi nhớ man mác.

Từ bao giờ cô đã coi căn bếp lớn là ngôi nhà nhỏ, đợi ai về cùng ăn bữa cơm cô nấu, nói cười bên cạnh bếp lửa và hoa.

Trước sự vui mừng của Perla và mọi người, nhóm Varen đã thật sự trở về.

Ai nấy đều bỏ qua việc luyện tập sang một bên để chào đón.

Chỉ là thoáng qua thôi nhưng ai cũng thấy được sự gắn kết như thể một gia đình lớn chào đón những đứa con trở về; họ hỏi thăm nhau khi trên môi là nụ cười chiến thắng.

Đâu ai quan tâm chỉ có hai ngày trôi qua, họ chỉ chú ý đến niềm tin đã được đền đáp.

Gine mở Ấn lấy ra một đống xác ma thú mà họ đã săn được, chứng minh rằng chiến thuật của Varen đã có hiệu quả.

Nói chuyện vài câu với đám đông rồi cũng như thói quen mà lao vào phòng bếp.

Đi được nửa đường đã gặp cô cũng lao ra, ánh mắt cả hai chạm nhau là lúc họ không cần nói thêm gì nữa, cứ thế mà ôm nhau.

Gine vừa mệt vừa vui ôm chầm lấy cô:

"Perla này, tôi thật sự đã rất nhớ cậu, nhớ đến phát điên.

Cảm giác ngồi một chỗ chờ đợi thời gian trôi qua để quay về thật là tra tấn với tôi."

"Tôi cũng nhớ Gine nữa.

Cứ trông ngóng suốt ấy."

Một tay ôm nàng vào lòng, tay kia vén mái tóc nàng lên để đôi mắt cả hai nhìn trực diện vào nhau: "Cậu nhớ tôi thế nào?" rồi anh trao cho nàng nụ hôn lên trán.

Mái tóc nàng thơm hơn cả hoa khiến cho anh cứ chìm đắm vào mãi.

Không biết nữa nhưng tôi nghĩ đó là tình yêu.

Khi đầu óc tôi bắt đầu lân lân mất kiểm soát và hành động khó hiểu mặc kệ lý trí, thì đó là tình yêu.

Là nỗi nhớ trong những lần xa cách.

Là không ngừng nghĩ về gương mặt xinh đẹp ấy.

Là trái tim tôi cứ thế mà đập liên hồi dù đã rõ lý do.

Là muốn ăn mấy món em nấu dù nó chỉ là ngon.

Một tình yêu tầm thường từ hai con người mất đi gia đình rồi vô thức trở thành gia đình của nhau.

Tôi đã cố tạo cho mình một nơi trở về, một nơi thuộc về mặc kệ cảm nhận của người khác.

Nói chung tôi biết mình yêu cô ấy nhưng mà nó nhân tạo quá...
 
Luật Vọng
CHAP 22: UY QUYỀN ĐƯỢC CHẾT


Trong sảnh đá, nơi những con người vừa trở về lại lao đầu vào họp chiến thuật chuẩn bị cho cuộc chinh phục Vực Môn sắp tới.

Đa số đều là đám con trai tụ tập lại, ngước mắt nhìn Varen.

"Tôi đã quyết định 7 người sẽ được chọn cho việc chinh phục Vực Môn Giới, những người có khả năng chiến đấu còn lại chịu trách nhiệm bảo vệ doanh trại.

7 người được chọn là: Malen, Dex, Ming, Gine, Soma, tôi và Leo.

Trong khi đó, Finn, Jace cùng những người khác sẽ ở lại đóng chặt hàng rào đợi chúng tôi quay về.

Nếu sau một ngày chúng tôi không quay về, mọi người sẽ để Naira dẫn dắt rời khỏi khu rừng này theo hướng mặt trời mọc bằng lối thoát hiểm.

Trên đường đi sẽ để lại những ký hiệu dẫn đường đã thống nhất từ trước, nếu bọn tôi may mắn về trễ vẫn có thể đuổi theo."

Đứng trước đám đông là Dex, cậu ta khoanh tay, gương mặt lộ vẻ không vui chất vấn: "Soma sao chép Ấn hỗ trợ thì không nói, còn cậu và Leo đi theo làm gì?"

Riven cũng đứng lên bức xúc: "Tôi cũng sẽ đi tại sao tôi không được đi chứ, tôi là thành viên của đội đi săn có kinh nghiệm và sức mạnh."

Varen bình thản trả lời như đã dự đoán từ trước: "Đây là lựa chọn tối ưu nhất rồi, vừa đảm bảo số lượng người chinh phục vừa có người bảo vệ doanh trại.

Tôi và Leo sau nhiều ngày luyện tập đã đủ để tự bảo vệ bản thân rồi."

"Anh không hiểu sao lớp trưởng, sức mạnh của mấy người không đủ để giúp bọn tôi và doanh trại cần anh ở lại dẫn dắt những người còn lại.

So với việc chiến đấu một cách không đáng kể, sao anh không ở lại và làm việc mình có ích nhiều hơn như là suy nghĩ ra lệnh.

Điều đó sẽ đảm bảo những người còn lại yên ổn," Dex đáp.

Varen chưa kịp đáp trả thì Riven lại làm ồn lần nữa: "Tôi sẽ đi, tôi sẽ chiến đấu tại sao cậu và Leo đi được còn tôi thì không.

Doanh trại đóng hàng rào thì có gì nguy hiểm cơ chứ, so với kẻ vô năng như hai cậu tôi có ích hơn nhiều."

"Thôi đi Riven!

Sao lũ yếu đuối chúng mày không hiểu nhỉ?

Cứ ở yên đây mà chờ đợi bọn tao quét sạch cái Vực Môn đó là được rồi.

Đừng làm vướng chân tay bọn tao," Dex tức giận.

"Mày nói cái gì cơ?

Mày là cái thá gì mà cứ áp đặt tư tưởng lên tao thế, mày thì tốt rồi Dex, mày có được năng lực mạnh nên mày muốn gì được nấy, mày đâu còn là tên thất bại nữa nên nghĩ là mình thành công sao.

Rồi đâm ra khinh thường tao à.

Mày khốn nạn lắm Dex."

Riven mất kiểm soát, lần đầu tiên người ta thấy hắn lớn tiếng với Dex.

"Thì sao?

Thế giới này dành cho kẻ mạnh, nó sinh ra đã dành riêng cho tao.

Bọn học bá không hợp với thế giới này và mày cũng vậy Riven, mày không thuộc về thế giới này."

Câu nói của người từng là bạn thân giờ đây như một nhát dao đâm trực diện vào tim Riven, xoáy sâu vào thứ mà hắn không muốn thấy nhất.

Sao ai cũng phủ nhận hắn thế, hắn đã làm gì sai đâu.

Hắn biết mọi thứ đang chống lại hắn và tất cả đều là do Varen.

Nếu lúc đó Varen không cùng hắn đánh chặn con thủ lĩnh, mọi chuyện đâu diễn ra như thế này.

Tất cả là tại tên Varen.

Sao cái tên đó không chết luôn đi cho khuất mắt.

Varen nghe mấy lời của Dex nói với Riven cũng cảm thấy không thoải mái.

Trong khi Dex còn đang quay sang tập trung vào Riven thì anh cũng đã từ trên bước xuống trước mặt Dex.

Ngỡ ngàng khi thấy hành động kỳ lạ của Varen, Dex cũng nhanh chóng lấy lại uy thế: "Có chuyện gì sao?"

Khoác lên chiếc áo choàng da thú như một tấm long bào, trên góc nhìn của đám đông, Varen có phần oai vệ hơn Dex.

Khi ánh mắt đối đầu, Dex đã cảm nhận được nó - cái uy thế của kẻ vượt trội mà đã lâu không thấy ở Varen.

Khí chất tự tin và điềm tĩnh như bao phủ máu thịt người trước mặt, đó là thứ bẩm sinh Varen có chỉ là lâu rồi không dùng đến, giờ đây còn pha thêm chút kiêu ngạo và tự mãn.

"Tôi cứ muốn đi đấy.

Cậu có cản tôi không?"

Câu nói phát ra chậm rãi, lạnh lùng, có phần thách thức trước mặt Dex khiến cậu ta phải khựng lại.

Đứng trước lớp trưởng của mình, Dex đã có phần thua trong trò chơi uy thế.

Đôi mắt bắt đầu dao động, cơ thể vô thức ngả về phía sau, nhìn về hướng Malen.

Bị động tham gia vào cuộc chơi, Malen không vui cho lắm.

Ai là người đi hay ở lại anh không có nghĩa vụ lựa chọn.

Malen vô thức nhìn sang Gine như yêu cầu người bạn mình giải quyết.

Dù gì thì cậu ta trong những tình huống này đều giải quyết đúng ý mình.

Gine hiểu ý Malen nên cũng không khước từ mà lên tiếng giải nguy cho tất cả, ngăn cản luồng uy thế của Varen đè nặng lên tất cả.

Vờ như nói chuyện với Dex nhưng lại nhìn vào kẻ vừa bị lãng quên:

"Bình tĩnh đi Dex.

Theo tôi nghĩ ai trong chúng ta đều có quyền được quyết định dù quyết định đó có dẫn tới đâu.

Có thể là cái chết."

Giờ thì mọi người đều biết Gine đang nhắm vào ai.

Cậu nói tiếp: "Bên trong Vực Môn có thể là mấy con quái nhỏ nhưng cũng có thể toàn là ma thú mạnh hơn con thủ lĩnh Goblin.

Mọi người quyết định đi, ở đây đều đặt chân mình vào cửa tử, chấp nhận rằng mình có thể sẽ hy sinh, sẽ bị xé xác bởi lũ quái vật bí ẩn đó."

Trước gương mặt cắt không còn giọt máu của Riven vì nhớ lại thứ đã ám ảnh cậu ta, Gine bình thản nói tiếp: "Sao nào Riven, cậu có chấp nhận hy sinh tính mạng không, hay hy sinh thời gian bảo vệ doanh trại?"

Đã lặng im đi, Gine đã đập nát cái vỏ dũng cảm mỏng manh của Riven để lại trong cậu ta là sự sợ hãi cái chết đã ám ảnh mình bấy lâu và sự yếu đuối của bản thân mà ai cũng chứng kiến.

Riven thẫn thờ rời đi, từng bước từng bước như đang chậm rãi buông bỏ chút chí khí cuối cùng của bản thân.

Varen thì khác, anh bắt Dex không được rời khỏi ánh mắt của mình: "Có ý kiến gì không?"

Dex quay đi chỉ khoanh tay đứng sang một bên lẩm bẩm: "Nếu đã chấp nhận cái chết thì tôi không cản."

Sau khi xử lý xong mấy ồn ào, Varen ra lệnh: "Những người chinh phục ở lại bàn chiến thuật, còn lại tất cả có thể ra ngoài."

Sau khi lên kế hoạch, mọi người lại tiếp tục bận rộn cho công tác chuẩn bị cho trận chiến.

Gine tìm Torven và Serena dùng lý do chuẩn bị cho cuộc chiến mà nhờ họ làm rất nhiều thứ nhằm đối phó với tất cả mọi vấn đề có thể xảy ra.

Trong khi Serena, Naira và Torven đang miệt mài làm việc, Gine ngồi một góc ôm gối, não hắn đang hoạt động hết công suất để dự tính mọi trường hợp xấu xảy ra: sập bẫy, rơi xuống vực, hay lạc vào nơi tối tăm không có ánh sáng... tất cả đều phải đảm bảo trong mọi tình huống hắn sẽ có thứ gì đó từ trong Ấn lấy ra xoay xở được.

Naira sau khi lấy hết đống nguyên liệu được giao để con tiểu quỷ của Serena chế tạo thì cũng ngồi xuống nghỉ ngơi kế hắn.

Nhìn người con trai cười nói thường ngày giờ lại có chút dáng vẻ suy tư, Naira cứ nghĩ Gine đang sợ hãi.

"Này sợ sao?"

"Không, chỉ là đang suy nghĩ còn thiếu thứ gì bỏ vào Ấn không, cậu biết đó nó giống kiểu đi học mà không có thời khóa biểu và tôi thì có một chiếc ba lô lớn nên phải cố bỏ bất cứ thứ gì vào trong."

"Ví dụ hay đấy, mong là cậu đi học về được."

"Hừ, mong là vậy."

Tiếng gọi từ Malen cắt ngang cuộc nói chuyện, có vẻ thời gian không cho phép họ gần nhau quá lâu.

Đội bảy chiến binh được lựa chọn một cách kỹ càng chuẩn bị lên đường.

Doanh trại quyết định cử vài người tiễn họ đến cánh cổng: Perla, Vesper, Naira và Serena cùng vài người nữa đi theo bảo vệ, đều là những người xung phong.

Không khí như thể một góc của ngôi làng nhỏ nơi những người thân cùng nhau đưa những người chiến sĩ ra chiến trường, mà đúng là như vậy thật khi những người ở lại tiễn đưa với tâm thế trông chờ vào may mắn, vào vận mệnh tươi đẹp sẽ đưa họ trở về.

Những cái ôm thật sâu lần lượt diễn ra, có thể nó là một chút rung động chớm nở, cũng có thể tình yêu nồng cháy đang ở giai đoạn thăng hoa hay cũng có thể là một chút u buồn khi vừa gặp lại nhau đã xa cách.

Nhưng trong số đó, gắn kết vẫn là tình bạn.

Finn vẫy tay tự tin chúc 3 người anh em thân thiết nhanh chóng trở về.

Vesper với sự lo âu và tội lỗi dù không phải quyết định của cô nhưng việc để Soma đi thay mình khiến cô có cảm giác đã đẩy cậu vào nơi nguy hiểm.

Naira kế bên cũng cố nặn ra nụ cười lịch sự tạm biệt trước cậu ấy.

Còn Leo, anh nhận được nhiều thứ hơn một cái ôm chia cắt, một ánh mắt lo âu và một câu trả lời từ trong tâm hồn anh đã biết: Họ là bạn tốt mãi mãi.

Anh không biết điểm khác nhau là gì vẫn được ôm, vẫn được trao cho ánh mắt quan tâm như Gine nhưng anh luôn biết trong mắt cô anh không bằng cậu ta.

Mà thôi kệ, được nhìn thấy nụ cười của Perla đã khiến cho trái tim ấy lại ấm thêm một chút.

Chỉ cần cô hạnh phúc thế là đủ rồi.

Finn gật đầu thật sâu nhìn vào Varen như một lời hứa với anh sẽ cố gắng hết sức bảo vệ doanh trại cho đến khi họ trở về.

Họ đâu biết được Riven cách đó không xa cũng đã đứng nhìn tất cả, nắm tay hắn siết chặt không thể kiểm soát được cơn giận trong người mà đấm vào thân cây kế bên.

Theo như kế hoạch đã bàn trước, vì không biết thông tin gì bên trong cánh cổng nên Varen quyết định cử một người bước vào trước, đó là Ming.

Trong khi Ming chuẩn bị tinh thần thì Varen nhắc lại kế hoạch thêm một lần nữa.

"Ming sẽ bật Ấn tàng hình bước vào trong để quan sát và kiểm tra có ra ngoài được không.

Nếu trong vòng 7 giây Ming không quay lại tất cả sẽ cùng bước vào, còn nếu Ming có thể quay lại thì sẽ báo cáo tình hình cho mọi người biết rồi chúng ta tính tiếp."

Ming đối mặt với cánh cổng mờ mịt không thấy gì bên trong.

Ấn tàng hình đã được bật, cơ thể bắt đầu từ từ trong suốt.

Vì để mọi người canh chuẩn thời gian, Ming lập tức bước vào VỰC MÔN.

Càng đến gần, tiếng của mọi người dần tắt đi trong sự hỗn loạn của mana.

Tiếng ồn của dao động năng lượng bắt đầu xâm chiếm giác quan của cậu, chúng tạo ra những ảo giác âm thanh sào sạt hay những âm gọi từ hư vô.

Ming từ từ biến mất như chìm vào trong cánh cổng.
 
Back
Top Bottom