Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 1140


“Các con thì hiểu cái gì? Cho dù Lê Vĩnh Thiên có công phá được Sư Quốc, tạm thời chinh phục Sư Quốc, nhưng với năng lực của chúng ta, cũng không cách nào thống trị Sư Quốc lâu dài! Sư Quốc, sớm muộn gì cũng sẽ tạo phản, làm loạn!” Ngụy Nghiêm nói.

“Bố, sao bố lại không có tự tin thế chứ? Năng lực của chúng ta, cũng không thua gì quốc vương Long Quốc cả! Quốc vương Long Quốc chủ trương đem quân đi đánh Sư Quốc, anh ta cũng có thể thống trị được, vì sao chúng ta lại không thể?” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Quốc vương Long Quốc là vì có chiến tướng oai phong thiên hạ như Lê Vĩnh Thiên phụ trợ, cho nên anh ta mới có tự tin để thống trị. Mà chúng ta chờ sau khi Lê Vĩnh Thiên trở về, là muốn cách chức của cậu ta. Đến lúc đó Long Quốc đã không có hộ soái bảo vệ như Lê Vĩnh Thiên, Sư Quốc nhất định sẽ nhân cơ hội này mà làm loạn, còn không bằng bây giờ đi giảng hòa với Sư Quốc trước.” Ngụy Nghiêm nói.

Advertisement

“Con hiểu rồi, có Lê Vĩnh Thiên, tức thì có thể mở rộng lãnh thổ, không có Lê Vĩnh Thiên, chúng ta cứ thành thật dựa theo hiện trạng lúc này, nắm giữ quyền hành của Long Quốc.” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Không sai, Long Quốc của chúng ta đã có giang sơn vạn dặm, chỉ cần bảo vệ cho tốt giang sơn của Long Quốc bây giờ, lên làm quốc vương Long Quốc, cũng đã đủ rồi, nên biết thức thời mà dừng lại không nên quá tham lam.” Ngụy Nghiêm nói.

Advertisement

“Bố, vậy bây giờ nước Lang Quốc đã đầu hàng, là nước chư hầu của Long Quốc chúng ta, sau này khi không còn Lê Vĩnh Thiên rồi, nước Lang Quốc có thể lật lọng hay không, sẽ không quay lại phản Long Quốc của chúng ta lần nữa đấy chứ?” Lúc này Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Nước Lang Quốc cũng chỉ là một nước nhỏ, chưa đủ khả năng để làm hoạn, đến lúc đó chúng ta tăng phái thêm một ít quân binh tiến vào canh giữ nước Lang Quốc là được rồi.” Ngụy Nghiêm nói.

“Điều quân binh nào đi đến nước Lang Quốc thì tốt hơn?” Ngụy Nguyên Tùng hỏi.

“Chờ sau khi cách chức Lê Vĩnh Thiên, chúng ta sẽ điều cảnh quân phía Tây của cậu ta đến đóng ở nước Lang Quốc.” Ngụy Nghiêm nói.

“Vì sao lại phái cảnh quân phía Tây tiến vào nước Lang Quốc?” Ngụy Nguyên Tùng lại hỏi.

“Bởi vì cảnh quân phía Tây là dòng chính của Lê Vĩnh Thiên, bố sợ sau khi Lê Vĩnh Thiên bị cách chức, cảnh quân phía Tây của cậu ta vẫn sẽ đi theo cậu ta. Vì để làm cho thế lực của Lê Vĩnh Thiên trở nên suy yếu, chỉ có thể điều cảnh quân phía Tây tới nước Lang Quốc xa xôi.” Ngụy Nghiêm nói.

“Con hiểu rồi, bố thật sáng suốt!” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Bố, nếu như không cách chức của Lê Vĩnh Thiên, lại để cho Lê Vĩnh Thiên làm việc cho chúng ta, chẳng phải tốt hơn sao?” Lúc này Ngụy Nguyên Trác còn nói thêm.

“Một ngày Lê Vĩnh Thiên còn chưa bị diệt, thì cậu ta vẫn sẽ là mối đe dọa lớn trong lòng chúng ta, nên Lê Vĩnh Thiên nhất định phải chết!” Ngụy Nghiêm nói.

“Con chỉ sợ Lê Vĩnh Thiên vừa chết, các nước thù địch như nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, nước Dẫn Dao sẽ xâm chiếm Long Quốc của chúng ta lần nữa.” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Binh tới tướng đỡ, nước tới đắp đất chặn, quân binh của Long Quốc có nhiều tướng mạnh, ngoại trừ Lê Vĩnh Thiên, vẫn có người có thể ngăn địch, đến lúc đó chúng ta cứ theo đó mà làm. Nếu như Lê Vĩnh Thiên còn chưa bị diệt trừ, sớm muộn gì cũng bị cậu ta phát hiện ra điều bất thường. Nếu để cho cậu ta biết được chúng ta đã khống chế quốc vương Long Quốc, cậu ta nhất định sẽ liên kết với các bộ cũ, đến đây cứu quốc vương. Đến lúc đó, chúng ta chẳng những không thể nắm giữ được quyền hành của Long Quốc, mà toàn bộ nhà họ Ngụy đều sẽ bị bắt giữ và chém đầu!” Ngụy Nghiêm nói.

“Bố nói chí phải, Lê Vĩnh Thiên mới là kẻ địch lớn nhất của chúng ta, muốn loại trừ bên ngoài tất nhiên trước tiên phải yên ổn bên trong, diệt trừ được Lê Vĩnh Thiên rồi hãy tính tiếp.” Ngụy Nguyên Trác nói.



Biệt thự Tinh Nguyệt.

Chu Nhược Mai, Nguyễn Tú Hằng, Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi đã thấy được tin tức lúc sáng sớm, cũng biết được tối hôm qua Lê Vĩnh Thiên đã dẫn đội quân lớn của Long Quốc lén tấn công vây khốn ngục giam, giải cứu nữ anh hùng Hà Ngọc Vinh đã ám sát Sư Vương, hơn nữa suất quân tập kích thủ đô của Sư Quốc.

Lê Vĩnh Thiên một mình tiến vào, tấn công thủ đô Sư Quốc, các cô đều vô cùng lo lắng.



Bên ngoài thủ đô Sư Quốc.

Dưới sự chỉ huy của Phạm Cương, sư đoàn dũng sĩ càng không ngừng khởi xướng lên các cuộc tấn công kịch liệt ở cửa Đông thủ đô của Sư Quốc.

Đội quân phòng thủ ở cửa Đông của Sư Quốc vô cùng vững mạnh, trong khoảng thời gian ngắn sư đoàn dũng sĩ cũng không thể công phá được cửa Đông.

Lưu Văn Vũ chỉ huy quân Trung Nguyên cùng với lực lượng quân hỗ trợ đánh đổ quân địch ban đầu, dựa vào lợi thế về địa hình, đã chiếm được ưu thế tuyệt đối rồi.

Quân địch tấn công không được bao lâu, đã tổn thất vô cùng nghiêm trọng.

Hai mươi vạn quân địch, bây giờ chỉ còn lại mấy vạn.

Sườn núi ở hai bên đường xác chết chồng chất khắp nơi, thi thể chất như núi, máu chảy thành sông.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1141


Tướng địch thấy quân mình tấn công không được bao lâu, đã định trước kết cục thất bại, không dám tiếp tục tiến công nữa, lập tức hạ lệnh rút lui, tháo chạy về hướng thủ đô.

Lúc trước tân quốc vương của Sư Quốc yêu cầu anh ta rút quân binh về, đến trợ giúp thủ đô, so với việc rút quân coi giữ trong ngoài thủ đô và từ bỏ việc tấn công với đội quân của Lê Vĩnh Thiên, anh ta sống chết không chịu, đều muốn lấy nhiều thắng ít, tiêu diệt quân Trung Nguyên trước rồi lại nói.

Advertisement

Bây giờ sau khi đã trải qua một trận chiến đẫm máu, bị đánh đến sứt đầu mẻ trán, tổn thất vô cùng nghiêm trọng, rốt cuộc anh ta cũng biết quân mình không phải là đối thủ của quân Trung Nguyên rồi.

Nếu lúc này còn không rút lui, toàn quân sẽ bị tiêu diệt.

Advertisement

Mặc dù rút lui cũng có khả năng sẽ bị truy tìm đuổi đánh, nhưng nếu như có thể chạy trốn nhanh, thì vẫn có thể giữ được tính mạng.

Tướng lĩnh Lưu Văn Vũ của Quân Trung Nguyên nhìn thấy quân địch rút lui, lập tức hạ lệnh toàn quân xuất kích, thừa thắng xông lên.

Bởi vì anh ta biết rõ nếu để cho nhóm quân địch còn sót lại này rút lui về thủ đô của Sư Quốc, sẽ cùng với đội quân đang coi giữ bên trong thủ đô hình thành một cuộc tấn công từ trong ra ngoài, tấn công đội quân của Lê Vĩnh Thiên.

Tuyệt đối không thể để cho nhóm quân địch này chạy trốn tới thủ đô, trước khi bọn chúng chạy tới thủ đô, phải tiêu diệt toàn bộ, mới không thể trở thành mối đe dọa cho đội quân của Lê Vĩnh Thiên.

Quân Trung Nguyên lập tức từ trên núi lao xuống, như mãnh hổ xuống núi, đuổi đánh quân địch từ phía sau.

Binh lính của quân địch đã bại như núi đổ, bị đánh cho tơi bời cởi bỏ hết manh giáp, hốt hoảng chạy trốn về hướng thủ đô.

Lê Vĩnh Thiên biết được tin quân Trung Nguyên đã đánh tan một nhóm quân địch kia, lập tức vui mừng hớn hở.

Anh ra lệnh cho quân Trung Nguyên cần phải diệt toàn bộ những quân địch còn sót lại, sau đó nhanh chóng chạy đến tập hợp với anh, cùng nhau hợp lực tấn công thủ đô của Sư Quốc!

Lúc này, ba đội quân lớn Bắc Cảnh Quân, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư, đang đuổi theo số đông quân địch cũng phụng mệnh rút quân về tấn công thủ đô của Sư Quốc từ đằng sau.

Số đông quân địch của Sư Quốc, ban đầu có ý định quyết chiến với Bắc Cảnh Quân, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư tại vị trí chiến lược ở bên ngoài thủ đô.

Bởi vì thủ đô Sư Quốc đột nhiên bị sư đoàn dũng sĩ của Lê Vĩnh Thiên tập kích, tân quốc vương của Sư Quốc tạm thời thay đổi chủ ý, ra lệnh cho bọn họ quay về viện binh cho thủ đô, dẫn đến khí thế của bọn họ giảm đi rất nhiều, lòng quân đại loạn, đã không còn ý chí chiến đấu.

Cho nên, nhóm quân địch này binh lính cũng bại như núi đổ, trên đường đi xác chết la liệt khắp nơi, máu chảy thành sông, còn chưa có đi đến thủ đô, đã tổn thất vô cùng nghiêm trọng.

Chiến cơ do Bắc Cảnh phái tới, tiến hành đọ sức với chiến cơ của Sư Quốc trên vùng trời quốc gia Sư Quốc, cũng chiếm thế thượng phong.

Vô số máy bay của quân địch Sư Quốc bị đánh rơi.

Các đội quân lớn của Long Quốc đều liên tiếp giành thắng lợi, mạnh như vũ bão, địa thế thuận lợi.

Mà quân binh của Sư Quốc đã rối loạn, chỉ cam chịu bị đánh, chứ không có sức đánh trả lại.

Đến buổi chiều, một gã thị vệ của Long Cung cưỡi một con ngựa chạy mau đến, đi tới trước mặt Lê Vĩnh Thiên, quỳ một chân xuống đất, hai tay giơ một khối lệnh bài Long, nói: “Hộ soái Lê, quốc vương Long Quốc đã phát ra lệnh bài Long, cho ngài lập tức rút quân!”

Người này thị vệ của Long Cung, là người của điện Thiên Cang hóa trang.

Ngụy Nghiêm để cho bảy người của điện Thiên Cang ra roi thúc ngựa, đưa bảy khối lệnh bài Long đến trước mặt Lê Vĩnh Thiên, ra lệnh cho anh rút quân.

Người này chính là người của điện Thiên Cang, là người đầu tiên đi đến trước mặt Lê Vĩnh Thiên.

Lê Vĩnh Thiên nhìn thấy hai tay người thị vệ của Long Cung này đang giơ lệnh bài Long, lập tức kinh hãi.

Anh cầm lấy lệnh bài Long qua nhìn một cái, thấy quả nhiên là lệnh bài Long chỉ mỗi quốc vương Long Quốc mới có, không giống như giả chút nào!

“Bây giờ các đội quân lớn Long Quốc của tôi liên tiếp giành thắng lợi, tình thế đang rất tốt, vì sao quốc vương Long Quốc lại muốn để cho tôi rút quân?” Lê Vĩnh Thiên tức giận hỏi.

“Ti chức không biết dụng ý của quốc vương Long Quốc. Thấy lệnh bài Long như thấy quốc vương Long Quốc, kính xin hộ soái Lê chấp hành mệnh lệnh của quốc vương Long Quốc, lập tức cho rút quân!” Người của điện Thiên Cang kia nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1142


Lê Vĩnh Thiên gặp được một tên thị vệ của Long Cung cũng dám giọng điệu như ra lệnh, uy h**p chính mình rút quân, lửa giận trong lòng bỗng cháy lên, tức giận quát: “Lui xuống! Có rút quân hay không, bản soái đều có đúng mực, không tới phiên cậu lắm miệng!”

“Vâng!” Người của điện Thiên Cang kia cũng không dám chống đối Lê Vĩnh Thiên, lập tức lui về phía sau, sau đó cưỡi ngựa rời đi.

Advertisement

Tuy anh ta là cao thủ của điện Thiên Cang, nhưng bây giờ Lê Vĩnh Thiên đã có thiên binh vạn mã, anh ta vẫn có chút sợ Lê Vĩnh Thiên.

Anh ta chỉ phụ trách đưa lệnh bài Long đến trước mặt Lê Vĩnh Thiên, chứ không phải ám sát Lê Vĩnh Thiên.

Advertisement

Lệnh bài Long đã đưa đến, thì anh ta đã hoàn thành nhiệm vụ. Về phần Lê Vĩnh Thiên có rút quân hay không, đây cũng không phải là việc anh ta có thể ép buộc.

Anh ta cũng đoán được Lê Vĩnh Thiên nhận được một khối lệnh bài Long, có thể sẽ không rút quân.

Nhưng chờ đến khi lệnh bài Long liên tục được đưa đến, cho dù bây giờ Lê Vĩnh Thiên không chịu rút quân, chờ đến lúc không ngừng nhận được lệnh bài Long, anh nhất định sẽ bị buộc rút quân.

“Hộ soái, quốc vương Long Quốc đã phát ra lệnh bài Long, làm sao bây giờ?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

“Tình hình bây giờ đang rất tốt, việc công phá Sư Quốc ở trong tầm tay, coi như là quốc vương Long Quốc phát ra lệnh bài Long, tôi cũng tuyệt đối không thể rút quân!” Lê Vĩnh Thiên kiên quyết nói.

“Nhưng mà thấy lệnh bài Long như thấy quốc vương Long Quốc, lệnh bài Long là mệnh lệnh có cấp bậc cao nhất, đã không tồn tại ở bên ngoài, quân mệnh không thể cãi lời, chống lại lệnh của quốc vương cũng không hay cho lắm!” Hà Ngọc Vinh nói.

“Cho tôi gọi điện thoại với quốc vương Long Quốc, tôi muốn đích thân hỏi rõ quốc vương Long Quốc, vì sao phải rút quân!” Lê Vĩnh Thiên cũng cảm thấy tình huống này có chút nghiêm trọng, muốn tự mình hỏi quốc vương Long Quốc.

“Vâng!” Hà Ngọc Vinh lập tức gọi điện thoại cho Long Cung.

Ngay khi điện thoại bên kia Long Cung vừa vang lên, Ngụy Nghiêm đã tự mình đi nhận: “Tôi là bộ trưởng Ngụy Nghiêm, xin hỏi ngài tìm ai?”

Hà Ngọc Vinh nghe thấy người nghe điện thoại là Ngụy Nghiêm, lập tức nhướng mày, nghĩ mãi mà không rõ tại sao Ngụy Nghiêm lại nghe điện thoại.

“Tôi là đội trưởng đội đặc nhiệm Phượng Hoàng – Hà Ngọc Vinh, hộ soái Lê của chúng tôi muốn tìm quốc vương Long Quốc.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Thì ra là đội trưởng Hà Ngọc Vinh đấy à! Bây giờ quốc vương Long Quốc đang ngủ, không tiện nghe điện thoại.” Ngụy Nghiêm nói.

“Đang là ban ngày, sao quốc vương Long Quốc có thể đang ngủ được chứ?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

“Quốc vương Long Quốc đang nghỉ trưa!” Ngụy Nghiêm nói.

“Hộ soái Lê có chuyện quan trọng muốn thương lượng với quốc vương Long Quốc, mau đánh thức quốc vương Long Quốc dậy, để quốc vương Long Quốc nghe điện thoại đi!” Hà Ngọc Vinh.

“Hà Ngọc Vinh, cô cho rằng cô là ai vậy! Quốc vương Long Quốc là người mà cô muốn gọi là có thể gọi đấy sao? Quốc vương Long Quốc đang nghỉ trưa, ai dám đánh thức ngài ấy chứ?” Ngụy Nghiêm nghe thấy Hà Ngọc Vinh nói Lê Vĩnh Thiên muốn tìm quốc vương Long Quốc, lập tức biết Lê Vĩnh Thiên đã nhận được lệnh bài Long, đương nhiên sẽ không để cho anh nói chuyện điện thoại với quốc vương Long Quốc.

Hà Ngọc Vinh tức giận nhưng cũng không làm gì được, đành phải quay lại nói với Lê Vĩnh Thiên: “Hộ soái, bộ trưởng Ngụy nói quốc vương Long Quốc đang nghỉ trưa, không thể nhận điện thoại.”

Lê Vĩnh Thiên lấy điện thoại từ tay Hà Ngọc Vinh, nói với Ngụy Nghiêm: “Ngụy Nghiêm, tôi là Lê Vĩnh Thiên, tôi có chuyện vô cùng quan trọng muốn thương lượng với quốc vương Long Quốc, xin ông lập tức đánh thức quốc vương Long Quốc!”

“Hộ soái Lê, ngài đừng làm khó vi thần được không? Quốc vương Long Quốc đang nghỉ ngơi, vi thần tuyệt đối không dám đánh thức ngài ấy.” Ngụy Nghiêm nói.

“Bây giờ cũng đã xế chiều rồi, cho dù quốc vương Long Quốc đang nghỉ ngơi, cũng nên rời giường rồi!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Tối hôm qua có thích khách đột nhập vào Long Cung, có ý đồ muốn ám sát quốc vương Long Quốc. Quốc vương Long Quốc sợ hãi cả một đêm, cũng không có ngủ được, bây giờ mới ngủ bù, không có rời giường nhanh vậy được.” Ngụy Nghiêm nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1143


“Tối hôm qua thực sự có thích khách đột nhập vào Long Cung?” Lê Vĩnh Thiên cực kỳ kinh ngạc.

“Đúng vậy, tối hôm qua có một nhóm lớn thích khách đột nhập Long Cung, quốc vương Long Quốc bị dọa sợ, mạo hiểm tránh được nguy hiểm mới bảo vệ được tính mạng, bây giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi.” Ngụy Nghiêm nói.

Advertisement

“Sao tôi lại không hề nghe nói về chuyện này?” Lê Vĩnh Thiên lại hỏi.

Advertisement

“Hộ soái Lê đang ở Sư Quốc xa xôi, không nghe nói chẳng phải là chuyện bình thường hay sao! Bây giờ tất cả các đại thần văn võ trong triều đều biết chuyện này rồi.” Ngụy Nghiêm nói.

“Tại sao quốc vương Long Quốc lại đột nhiên phát ra phát ra lệnh bài Long, để cho tôi rút quân về?” Lê Vĩnh Thiên thấy không có cách nào để nói chuyện với quốc vương Long Quốc, chỉ có thể hỏi Ngụy Nghiêm.

“Làm sao mà tôi biết được quốc vương Long Quốc nghĩ như thế nào! Có khả năng là bởi vì nước thù địch cũng bắt đầu phái thích khách tới, ý định ăn miếng trả miếng, tối hôm qua quốc vương Long Quốc bởi vì bị thích khách đột kích, dọa cho sợ hãi, cho nên đột nhiên muốn rút quân!” Ngụy Nghiêm nói.

“Không thể nào có chuyện đó được! Quốc vương Long Quốc thân là vương của một đất nước, gan dạ dũng cảm, tuyệt đối không phải loại người nhát gan lại sợ phiền phức như thế này, anh ta không thể nào vì mấy tên thích khách đột kích, đã sợ tới mức đòi rút quân!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái Lê nói có lý. Có điều, ngoại trừ nguyên nhân này ra, vi thần thật sự không nghĩ ra nguyên nhân vì sao quốc vương Long Quốc muốn rút quân.” Ngụy Nghiêm nói.

“Tại sao lại là ông phụ trách nhận điện thoại của Long Cung? Quan giáo đầu đâu? Để cho quan giáo đầu tới nghe điện thoại đi!” Lê Vĩnh Thiên thấy là Ngụy Nghiêm nhận điện thoại, trong lòng đã có chút nghi ngờ rồi. Trên lý luận, Ngụy Nghiêm cũng không có tư cách để nghe điện thoại của Long Cung.

“Là quốc vương Long Quốc để cho vi thần ở lại đây phụ trách nhận điện thoại. Tối hôm qua thích khách đột kích, quan giáo đầu dốc sức chiến đấu thích khách, đã bị trọng thương, bây giờ đang tiếp nhận chữa trị, không tiện nghe điện thoại.” Ngụy Nghiêm nói.

“Ngụy Nghiêm! Tôi biết ông từ trước tới nay luôn có ý kiến với tôi, nếu để cho tôi biết được ông cố tình qua mặt quốc vương Long Quốc, cố ý không cho tôi liên hệ với quốc vương Long Quốc, làm chậm trễ chiến cơ, tôi nhất định sẽ không tha cho ông!” Lê Vĩnh Thiên hung dữ nói.

“Hộ soái Lê, tôi chỉ là một kẻ văn thần, địa vị hèn mọn, tôi nào dám qua mặt quốc vương Long Quốc, ngăn cản không cho cậu nói chuyện điện thoại với quốc vương Long Quốc cơ chứ! Bây giờ quốc vương Long Quốc thật vất vả mới ngủ được, tôi thật sự không dám quấy rầy ngài ấy nghỉ ngơi!” Tuy bây giờ Ngụy Nghiêm đã khống chế được quốc vương Long Quốc, nắm giữ quyền hành trong tay, nhưng vẫn có chút sợ Lê Vĩnh Thiên, nên nhất định phải biểu hiện ra một bộ dạng vô cùng hèn mọn như thế.

Bởi vì bây giờ trong tay Lê Vĩnh Thiên vẫn còn giữ một lực lượng quân hùng hậu, nếu như đắc tội với Lê Vĩnh Thiên, dưới sự giận dữ của anh, chỉ huy quay lại triều đình, gi3t chết mình cũng không phải không có khả năng.

“Chờ khi nào quốc vương Long Quốc tỉnh rồi, để quốc vương Long Quốc gọi điện thoại cho tôi, tôi muốn đích thân hỏi quốc vương Long Quốc, vì sao lại muốn rút quân!” Lê Vĩnh Thiên nói xong, lập tức cúp điện thoại.

“Hộ soái, bây giờ phải làm sao đây?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

“Tiếp tục tấn công vào thành! Dẫn dắt đội đặc nhiệm Phượng Hoàng của cô, tham dự công thành, phải trong một tiếng trống, công phá toàn bộ thủ đô Sư Quốc!” Lê Vĩnh Thiên không liên lạc được với quốc vương Long Quốc, không thể nào biết rõ vì sao phải rút quân, anh không thể nào vô duyên vô cớ mà rút quân được.

“Vâng!” Hà Ngọc Vinh thấy Lê Vĩnh Thiên kiên quyết muốn tấn công vào thành, cũng chỉ có thể chấp hành mệnh lệnh của anh.

Vì vậy, Hà Ngọc Vinh lập tức chỉ huy đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, cũng tham gia trong chiến đấu, cùng với sư đoàn dũng sĩ tấn công vào thành.

Nửa giờ sau, lại có một người của điện Thiên Cang cải trang giả vờ là thị vệ của Long Cung cưỡi ngựa phi nhanh đến, chạy tới trước mặt Lê Vĩnh Thiên.

“Hộ soái Lê! Lệnh bài Long đang ở đây, quốc vương Long Quốc lệnh cho ngài lập tức rút quân!” Người “thị vệ của Long Cung” này cũng quỳ một chân xuống đất, hai tay giơ lệnh bài Long lên.

Lê Vĩnh Thiên lập tức cảm thấy được áp lực như ngọn núi cao, nhận lấy lệnh bài Long trong tay thị vệ vừa cầm qua nhìn, quả nhiên thật sự là lệnh bài Long.

“Tại sao quốc vương Long Quốc lại phải ép tôi rút quân?” Lê Vĩnh Thiên tức giận hỏi.

“Ti chức không biết được suy nghĩ của quốc vương Long Quốc, ti chức chỉ có phụ trách truyền lệnh. Thấy lệnh bài Long như thấy quốc vương Long Quốc, kính xin hộ soái Lê nhanh chóng rút quân, khải hoàn hồi triều!” Tên giả mạo thị vệ của Long Cung kia nói.

“Trở về nói cho quốc vương Long Quốc, Lê Vĩnh Thiên tôi vẫn còn chưa phá được Sư Quốc! Bây giờ thắng lợi đang trong tầm mắt, tôi tuyệt đối sẽ không rút quân!” Lê Vĩnh Thiên lớn tiếng nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1144


“Hộ soái Lê, lệnh bài Long của quốc vương Long Quốc đã phát ra, thấy lệnh bài Long như thấy quốc vương Long Quốc, hy vọng ngài tự giải quyết mọi chuyện cho ổn thỏa, không nên cãi lại mệnh lệnh của quốc vương Long Quốc!” Tên giả mạo thị vệ của Long Cung kia nói.

“Lê Vĩnh Thiên tôi làm việc, không tới phiên một tên thị vệ nho nhỏ như cậu khoa tay múa chân, cút!” Bây giờ Lê Vĩnh Thiên đang trong cơn giận dữ, nhìn thấy người thị vệ của Long Cung này vậy mà cũng dám dùng cái giọng điệu ra lệnh để ra lệnh cho mình, lập tức giận đến run cả người.

“Vâng!” Tên giả mạo thị vệ của Long Cung kia nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên quá oai vũ, cũng không dám chống đối anh nữa, đành phải chán chường thẳng bước đi.

Advertisement

Nếu anh ta xúc phạm oai vũ, Lê Vĩnh Thiên dưới sự giận dữ, chém đầu mình, vậy thì xong đời.

Dù sao bây giờ vẫn còn đang ở trong doanh trại của Lê Vĩnh Thiên, anh có quyền sinh sát trong tay.

“Hộ soái, bây giờ đã nhận được khối lệnh bài Long thứ hai rồi, làm sao bây giờ?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

Advertisement

“Không cần lo lắng những thứ này, tiếp tục tấn công vào thành, tất cả đã có tôi chống đỡ!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vâng!” Hà Ngọc Vinh đành phải tiếp tục chỉ huy đội đặc nhiệm Phượng Hoàng tấn công vào thành.

Lê Vĩnh Thiên nhận được khối lệnh bài Long thứ hai, vẫn còn có chút áp lực.

Anh tự mình bấm số điện thoại của Long Cung, muốn tự mình nói chuyện với quốc vương Long Quốc một chút.

Thế nhưng, người phụ trách nghe điện thoại, vẫn là Ngụy Nghiêm.

Ngụy Nghiêm vẫn như cũ dùng cái cớ quốc vương Long Quốc đang nghỉ ngơi, vẫn chưa rời giường, từ chối cho Lê Vĩnh Thiên và quốc vương Long Quốc nói chuyện điện thoại.

Qua nửa giờ nữa, lại một người mang danh “thị vệ của Long Cung” cầm lệnh bài Long đưa đến trước mặt Lê Vĩnh Thiên, khiến cho Lê Vĩnh Thiên phải rút quân.

Liên tiếp nhận được ba khối lệnh bài Long, áp lực của Lê Vĩnh Thiên càng lúc càng lớn, nhưng anh vẫn quát tên thị vệ của Long Cung kia lui xuống, kiên quyết không rút quân.

“Hộ soái, quốc vương Long Quốc liên tiếp phát ra ba khối lệnh bài Long, tình huống đã có chút nghiêm trọng rồi, không thể nào chống lại mệnh lệnh được nữa đâu!” Lúc này, Phạm Cương nhịn không được chạy tới khuyên.

“Nhìn thấy thành đang bị phá trong tầm mắt, một khi rút quân, như kiếm củi ba năm thiêu một giờ, không thể rút quân!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Quốc vương Long Quốc rốt cuộc nghĩ thế nào vậy, tại sao lại muốn để cho chúng ta rút quân khi đang trong tình huống nguy cấp trước mắt này?” Phạm Cương cũng hiểu được nếu như rút quân vào lúc này thì chính là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

“Bây giờ không có cách nào liên lạc được với quốc vương Long Quốc, tôi cũng không biết rốt cuộc quốc vương Long Quốc nghĩ gì nữa.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái, cậu có thể tự mình gọi điện thoại hỏi quốc vương Long Quốc mà!” Phạm Cương nói.

“Vừa rồi tôi đã gọi rồi, nhưng Ngụy Nghiêm nói quốc vương Long Quốc vẫn còn đang nghỉ ngơi, không thể đánh thức anh ta.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Nếu như quốc vương Long Quốc phát ra lệnh bài Long cho cậu rút quân, thì đáng lẽ phải nghĩ tới chuyện cậu sẽ gọi điện thoại hỏi anh ta chứ, lẽ ra anh ta không nên ngủ lâu như vậy, có khi nào là Ngụy Nghiêm ở đó gây cản trở không?” Phạm Cương suy đoán nói.

“Ngụy Nghiêm luôn lòng dạ khó lường, có mang theo lòng tham vọng, rất có khả năng là do ông ta ở đó gây cản trở.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Đúng vậy đó! Chuyện này quá kỳ lạ rồi, phải tra rõ ràng. Quốc vương Long Quốc không nhận điện thoại, trong đó chắc chắn có vấn đề.” Phạm Cương nói.

“Nhưng vấn đề bây giờ là Ngụy Nghiêm không chịu để cho quốc vương Long Quốc nghe điện thoại, chúng ta không thể liên lạc được với quốc vương Long Quốc, không cách nào biết rõ nguyên nhân trong đó là gì.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?” Phạm Cương hỏi.

“Trận chiến cũng đã đánh tới mức này rồi, chỉ có thể tiếp tục tấn công vào thành. Nếu như vội vàng rút quân, chẳng những kiếm củi ba năm thiêu một giờ, còn có thể bị quân địch đuổi theo đánh, đến lúc đó tất nhiên sẽ tổn thất vô cùng nghiêm trọng.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vậy tôi tiếp tục chỉ huy sư đoàn dũng sĩ tấn công vào thành!” Phạm Cương nói.

“Đi đi, công phá được thủ đô của Sư Quốc càng nhanh càng tốt, nếu không chờ đến khi quân tiếp viện của địch đến, chúng ta sẽ phải chống lại hai đội quân!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vâng!” Phạm Cương lập tức tiếp tục đi chỉ huy sư đoàn dũng sĩ tấn công thành.

Lúc này, ở trong vương cung của thủ đô Sư Quốc.

Tân quốc vương của Sư Quốc biết các đội quân binh lớn của mình đã thất bại như núi đổ, mà đội quân đang coi giữ thủ đô cũng đã tổn thất hơn phân nửa, ông ta đã đứng ngồi không yên rồi.

Những đội quân binh phụng mệnh quay về viện binh cho thủ đô, lúc này cũng đang bị ba đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên đuổi theo đánh.

Hơn nữa, những quân binh kia bây giờ vẫn còn cách thủ đô hai trăm cây số, cho dù một tàn binh bại tướng có thể nhanh chóng trở về thủ đô để trợ giúp, cũng cần không ít thời gian.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1145


Cho dù bọn họ về tới thủ đô, sau đó cũng sẽ bị ba đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên g**t ch*t, chỉ càng đưa tới thêm nhiều quân địch nữa mà thôi.

Tân quốc vương của Sư Quốc cảm thấy cho dù như thế nào cũng không thể giữ được thủ đô nữa.

Có lẽ trước khi quân tiếp viện tới nơi, thủ đô cũng đã bị Lê Vĩnh Thiên công phá.

Advertisement

Ông ta không muốn ngồi đây chờ chết, bắt đầu bí mật mưu đồ trốn đi.

Núi xanh vẫn còn lưu lại đó, còn sợ gì không có củi đốt? Không nhất định phải sống chết bảo vệ thủ đô!

Advertisement

Thủ đô đã mất rồi, ngày sau có thể một lần nữa đoạt lại!

Chỉ cần bản thân mình không chết, trở thành quốc vương Sư Quốc ở thành trì khác cũng không khác gì!

Đến lúc đó, lại lần nữa khôi phục sức mạnh, kéo quân trở lại, bao vây tấn công Lê Vĩnh Thiên là được!

Vì vậy, tân quốc vương của Sư Quốc lại để cho thân tín lập tức chuẩn bị máy bay, sẵn sàng chuẩn bị trốn đi bất cứ lúc nào.



Qua nửa giờ sau, lại có một tên giả mạo thị vệ của Long Cung cầm lệnh bài Long đi đến trước mặt Lê Vĩnh Thiên, khiến cho anh rút quân.

Đây đã là khối lệnh bài Long thứ tư, áp lực của Lê Vĩnh Thiên lại tăng lên rất nhiều, nhưng anh vẫn kiên trì như cũ không chịu rút quân, nhất định phải tấn công phá thủ đô của Sư Quốc rồi lại nói.

Qua nửa giờ sau, lại có một tên giả mạo thị vệ của Long Cung cầm lệnh bài Long đi đến trước mặt Lê Vĩnh Thiên, khiến cho anh rút quân.

Năm khối lệnh bài Long đã được đưa đến, áp lực của Lê Vĩnh Thiên tăng mạnh, đã bắt đầu có chút dao động.

Có điều, mắt thấy việc lớn sắp thành, anh không muốn rút quân, thầm nghĩ cứ công phá thủ đô của Sư Quốc trước, sau đó lại quay về Long Cung thỉnh tội với quốc vương Long Quốc.

Bên phía tân quốc vương của Sư Quốc, cũng có mật thám điện báo, nói cho ông ta biết, quốc vương Long Quốc đã liên tiếp phát ra năm khối lệnh bài Long, ép cho Lê Vĩnh Thiên phải rút quân.

Tân quốc vương của Sư Quốc cũng nghĩ không ra, vào lúc này tại sao quốc vương Long Quốc lại để cho Lê Vĩnh Thiên rút quân, điều này vốn dĩ không hợp lẽ thường.

Mắt thấy thủ đô của mình sắp bị Lê Vĩnh Thiên công phá, làm sao quốc vương Long Quốc có thể để cho anh rút quân được?

Có điều, ông ta biết được quốc vương Long Quốc đã liên tục phát ra năm khối lệnh bài Long khiến Lê Vĩnh Thiên phải rút quân, ông ta lại không muốn trốn khỏi thủ đô nhanh như vậy nữa.

Ông ta cảm thấy, nếu như quốc vương Long Quốc đã liên tiếp phát ra nhiều lệnh bài Long như thế, khẳng định Lê Vĩnh Thiên không thể nào kiên trì được, sớm muộn gì cũng sẽ rút quân.

Ông ta muốn đợi thử xem, Lê Vĩnh Thiên bị buộc phải rút quân.

Chỉ cần Lê Vĩnh Thiên rút quân, bản thân ông ta có thể thừa thắng xông lên, chuyển bại thành thắng!



Lúc này, lại một người mang danh “thị vệ của Long Cung” phi ngựa tới, đi vào trong trận nội cung của Lê Vĩnh Thiên, sau đó quỳ một chân xuống đất, hai tay giơ lệnh bài Long, nói với Lê Vĩnh Thiên: “Hộ soái Lê, khối lệnh bài Long thứ sáu của quốc vương Long Quốc đã được đưa đến, xin ngài lập tức rút quân!”

Lê Vĩnh Thiên thừa nhận áp lực thật sự quá lớn, bàn tay tiếp nhận lệnh bài Long, đều có chút run nhè nhẹ.

“Tôi biết rồi, cậu về trước đi!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Lẽ nào Hộ soái Lê vẫn còn muốn chống lại mệnh lệnh của quốc vương Long Quốc? Liên tiếp chống đối mệnh lệnh của quốc vương Long Quốc, hậu quả như thế nào ngài cũng biết rồi đấy!” Tên giả mạo thị vệ của Long Cung hỏi.

“Ở chỗ này không tới phiên cậu uy h**p bản soái, đừng có cầm lệnh bài xong rồi tự coi mình thành quốc vương Long Quốc! Mau cút đi!” Lê Vĩnh Thiên tràn ngập lửa giận không chỗ phát tiết, hét lớn.

Tên giả mạo thị vệ của Long Cung, cũng không dám chống đối Lê Vĩnh Thiên nữa, đành phải chán chường mà thẳng bước đi.

Dưới đòn áp lực rất lớn đang đè xuống, Lê Vĩnh Thiên tiếp tục ra lệnh cho Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh gấp rút tấn công thành.

Một lúc sau, Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh dẫn đầu các tướng sĩ của sư đoàn dũng sĩ và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng hăng hái chiến đấu trong một cuộc chiến đẫm máu, cuối cùng đã công phá được cửa Đông thủ đô của Sư Quốc!

Lê Vĩnh Thiên liên tục bất chấp chống lại sáu khối lệnh bài Long, kiên quyết để cho quân lính của mình tấn công vào thành, cuối cùng công phá được phòng thủ kiên cố của thủ đô Sư Quốc!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1146


Lê Vĩnh Thiên nhìn thấy thủ đô Sư Quốc đã bị công phá, lập tức cầm kiếm thần Tiểu Lâu Thính Vũ trong tay, ngón tay chỉ về phía trước, hét lớn: “Theo tôi đuổi giết vào trong thành, bắt sống tân quốc vương của Sư Quốc!”

Sư đoàn dũng sĩ, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng lập tức xông vào trong thành từ cửa Đông.

Advertisement

Lúc trước khi Lê Vĩnh Thiên tấn công thành, tân quốc vương của Sư Quốc đã điều hơn phân nửa quân phòng thủ đến cửa Đông.

Bây giờ cửa Đông đã bị công phá, quân phòng thủ ở cửa Đông đã sớm tổn thất hầu như không còn, trong thành chỉ còn lại lẻ tẻ một ít tàn binh bại tướng, vốn dĩ cũng không có cách nào ngăn cản được đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên.

Advertisement

Lê Vĩnh Thiên dẫn đầu sư đoàn dũng sĩ, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đi thẳng đến hoàng cung của Sư Quốc, chuẩn bị bắt sống tân quốc vương của Sư Quốc.

Dọc theo đường gặp được một ít quân địch chặn đánh, nhưng đều bị đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên tiêu diệt dễ như trở bàn tay.

Đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên, cũng chỉ đối phó với quân địch Sư Quốc, dọc đường gặp được dân chúng của Sư Quốc, cũng không có đả thương làm hại bọn họ.

Tân quốc vương của Sư Quốc đã sớm chuẩn bị chạy trốn, biết đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên đã công phá cửa Đông, đang đi thẳng đến hoàng cung, sợ tới mức nhanh chóng lên máy bay chạy trốn cùng với quân lính của mình.

Bởi vì tân quốc vương của Sư Quốc lên máy bay chạy trốn, bên trong thủ đô Sư Quốc như rắn mất đầu, các quân phòng thủ ở cửa Nam, cửa Tây, cửa Bắc càng không muốn chiến đấu, nhao nhao bỏ thành chạy trốn.

Lê Vĩnh Thiên dẫn đầu đội quân lớn dễ dàng đánh vào hoàng cung, chiếm lĩnh thủ đô Sư Quốc.

Tuy không có thể bắt sống tân quốc vương của Sư Quốc, nhưng đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên đã đánh chiếm được thủ đô của Sư Quốc, đã là một thắng lợi vô cùng lớn.

Sau khi chiếm lĩnh được thủ đô của Sư Quốc, Lê Vĩnh Thiên lập tức triển khai phòng thủ ở các cửa lớn Đông, Nam, Tây, Bắc, phòng ngừa đội quân của Sư Quốc tháo chạy về thủ đô.

Vừa mới bố trí phòng thủ xong, một nhóm quân địch giao chiến với quân Trung Nguyên đã bỏ chạy ra ngoài thành thủ đô.

Nhóm quân địch này bị quân Trung Nguyên của Lưu Văn Vũ một đường đuổi theo đánh, lúc nhóm quân địch này chạy trốn ra ngoài thành thủ đô, còn chưa đến một vạn quân binh.

Sư đoàn dũng sĩ lập tức bắt đầu bắn chết nhóm địch còn sót lại này từ bên trong thành.

Sau đó Lưu Văn Vũ dẫn đầu quân Trung Nguyên cũng đuổi theo tới, tấn công nhóm quân địch này từ bên ngoài.

Sư đoàn dũng sĩ và quân Trung Nguyên tấn công cả trong lẫn ngoài, quân địch bị bao vây tứ phía, không được bao lâu, toàn quân cũng đã bị diệt.

Sau khi tiêu diệt nhóm quân địch này, Lê Vĩnh Thiên lập tức để quân Trung Nguyên của Lưu Văn Vũ vào thành, cùng nhau thủ thành.

Lúc này, những quân địch vốn có ý định quyết chiến với Bắc Cảnh Quân, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư, một đường chạy trốn đến thủ đô, cách thủ đô chưa đầy một trăm cây số.

Bọn họ đều nghe nói thủ đô đã bị đội quân của Lê Vĩnh Thiên đánh chiếm, tân quốc vương của Sư Quốc cũng đã bỏ thành chạy trốn, nhưng bọn họ vẫn tháo chạy về phía thủ đô.

Bởi vì binh lực của bọn họ mạnh gấp ba lần so với sư đoàn dũng sĩ và quân Trung Nguyên của Lê Vĩnh Thiên.

Tuy một đường tổn binh hao tướng, nhưng bọn hắn vốn có ý định quyết chiến với ba đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên, binh lực của họ vẫn mạnh hơn gấp ba lần so với quân thủ thành của Lê Vĩnh Thiên.

Bọn họ muốn bao vây tấn công quân lính của Lê Vĩnh Thiên, một lần hành động đoạt lại thủ đô, sau đó dựa vào công sự phòng ngự của thủ đô, quyết chiến với Bắc Cảnh Quân, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư tại thủ đô.

Bây giờ tân quốc vương của Sư Quốc đã hốt hoảng bỏ chạy, bọn họ như rắn mất đầu, chỉ có thể tự mình định đoạt phương án tác chiến.

Chỉ khi đoạt lại thủ đô lần nữa, dựa vào phòng thủ kiên cố công sự phòng ngự của thủ đô, mới có thể quyết đấu một trận sinh tử với ba đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên.

Nếu không thì, cứ luôn bị ba đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên đuổi theo đánh, không thể chống đỡ nổi, sớm muộn gì cũng chịu tổn thất hoàn toàn, toàn quân bị diệt.

Ý đồ của quân địch, đã sớm bị Lê Vĩnh Thiên đoán được, hơn nữa cũng đoán được quân địch sẽ tiến công từ cửa Đông.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1147


Bởi vì cái thứ đồ công sự phòng ngự, đã bị phá hủy.

Anh để cho các tướng sĩ gấp rút tu bổ công sự phòng ngự của cửa Đông, hơn nữa phái quân đội ra gác cửa Đông.

Advertisement

Còn lại ba cửa, cũng không bị trận chiến vừa rồi phá hủy, đều không cần tu bổ, chỉ phái chút binh lực, là có thể canh gác.

Anh cũng muốn ở Sư Quốc thủ đô, cùng quyết chiến với quân địch.

Advertisement

Chỉ cần giữ được thủ đô của Sư Quốc, có thể tấn công quân địch bằng ba đội quân lớn của anh từ trong đến ngoài.

Nếu như quân địch không tiến công từ cửa Đông, anh cũng có thể lập tức điều binh từ cửa Đông qua phòng thủ quân địch tiến công ở cổng lớn.



Tin tức Lê Vĩnh Thiên dẫn đầu sư đoàn dũng sĩ, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng công phá thủ đô Sư Quốc và chiếm lĩnh thủ đô Sư Quốc, tân quốc vương của Sư Quốc sợ tới mức hốt hoảng trốn đi, nhanh chóng được cả thiên hạ biết.

Quân dân trong nước Long Quốc biết được tin tức này, trong lòng tất cả mọi người đều phấn khởi, nhiệt huyết sôi trào.

Lê Vĩnh Thiên điều quân binh đến chiếm đóng thủ đô Sư Quốc, chỉ trong thời gian ba ngày, một lần nữa tạo nên huyền thoại của quân đội!

Đệ nhất hộ soái bảo vệ Lê Vĩnh Thiên của Đại Long Quốc, bách chiến bách thắng, không gì không đánh được, đã được nghiệm chứng lần nữa!

Các nước đối địch như nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên vừa xuất mã, chỉ trong thời gian ba ngày đã dễ dàng chiếm lĩnh thủ đô Sư Quốc, cũng bắt đầu run như cầy sấy, lạnh đến phát run.

Trong trận chiến này, Lê Vĩnh Thiên lần nữa lại để cho cả thiên hạ khiếp sợ!

Ngụy Nghiêm biết Lê Vĩnh Thiên liên tục chống lại sáu khối lệnh bài Long, kiên quyết cố chấp công phá chiếm đóng thủ đô của Sư Quốc, tuyệt đối không chịu rút quân, khải hoàn hồi triều, vừa tức giận vừa sợ hãi.

“Tên Lê Vĩnh Thiên này đã củng cố đội quân của mình, kể công tự ngạo, ngay cả lệnh bài Long của quốc vương Long Quốc cũng dám chống lại, lẽ nào lại như vậy, tức chết lão phu rồi!” Ngụy Nghiêm tức giận đến râu cũng run lên.

“Bố, Lê Vĩnh Thiên không coi ai ra gì, liên tục chống đối sáu khối lệnh bài Long, đã xem như làm phản rồi, bây giờ chúng ta có thể phán Lê Vĩnh Thiên tội ra binh làm phản để trừng trị!” Con trai trưởng Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Trừng trị Lê Vĩnh Thiên? Có phải con điên rồi không? Bây giờ Lê Vĩnh Thiên đang nắm giữ mấy chục vạn binh, Bắc Cảnh Quân, sư đoàn dũng sĩ, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư, quân Trung Nguyên, còn có đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, đều đi theo cậu ta xuất trận, cũng nghe theo sự điều khiển của cậu ta, ai có thể trừng phạt cậu ta? Ai dám trừng trị cậu ta? Tướng lĩnh của Long Quốc, ai có thể đánh bại được cậu ta?” Ngụy Nghiêm nói.

Ngụy Nguyên Trác lập tức cúi đầu. Đương nhiên cậu ta biết rõ, với binh lực của Lê Vĩnh Thiên bây giờ, không ai có thể trừng trị được anh. Hơn nữa Lê Vĩnh Thiên ở Long Quốc công đức hơn người, tiếng tăm lẫy lừng, còn có thể sánh vai với quốc vương Long Quốc, không có ai sẽ tự nguyện xuất binh trừng trị anh.

“Bố, Lê Vĩnh Thiên từ chối không khải hoàn hồi triều, chúng ta không cách nào lấy đi binh quyền của anh ta, nếu cứ tiếp tục như vậy, cũng không phải là biện pháp!” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Một khi binh quyền của Lê Vĩnh Thiên còn chưa giải trừ, thì cũng là tai họa hơn trong lòng nhà họ Ngụy chúng ta. Nếu để cho cậu ta biết chúng ta dẫn người của điện Thiên Cang đột nhập vào Long Cung, đã khống chế được quốc vương Long Quốc, khi cậu ta hồi triều chỉ huy cứu quốc vương, trừng trị chúng ta, thì nhà họ Ngụy chúng ta cũng xong rồi!” Ngụy Nghiêm đã bắt đầu luống cuống.

“Bố, tuy bây giờ chúng ta không thể trừng phạt Lê Vĩnh Thiên, nhưng con trai có một kế, có thể ra lệnh cho Lê Vĩnh Thiên ngoan ngoãn khải hoàn hồi triều.” Lúc này, con trai thứ Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Kế gì, nói mau!” Ngụy Nghiêm hỏi.

“Lê Vĩnh Thiên liên tục chống đối sáu khối lệnh bài Long, đã là làm phản, chúng ta có thể khống chế gia đình của anh ta, đuổi bắt người nhà của anh ta, ép buộc anh ta phải phục tùng mệnh lệnh, khải hoàn hồi triều, về nước thỉnh tội! Nếu như Lê Vĩnh Thiên dám can đảm chống lại mệnh lệnh, chúng ta liền giết người nhà của anh ta!” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Kế này mặc dù không tệ, nhưng không thể hành động thiếu suy nghĩ. Chúng ta bắt người nhà của Lê Vĩnh Thiên, lỡ như thật sự ép Lê Vĩnh Thiên tạo phản, dưới sự giận dữ cậu ta ở Sư Quốc tự lập làm Vương, sau đó chỉ huy trở về trừng phạt, chúng ta sao có thể ngăn cản được?” Ngụy Nghiêm thật sự quá sợ Lê Vĩnh Thiên, không dám dùng phương án này.

“Thế này cũng không được, thế kia cũng không được, lẽ nào cứ để cho Lê Vĩnh Thiên coi trời bằng vung như vậy, tiếp tục làm xằng làm bậy như thế?” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Trước tiên phải nghĩ biện pháp cách chức Lê Vĩnh Thiên, sau đó mới có thể động đến cậu ta. Chúng ta không phải còn một khối lệnh bài Long cuối cùng chưa đưa đến trước mặt Lê Vĩnh Thiên trước mặt sao?” Ngụy Nghiêm nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1148


“Tổng cộng quốc vương Long Quốc phát ra bảy khối lệnh bài Long, bây giờ thật sự còn một khối cuối cùng chưa có đưa đến.” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Một khối lệnh bài Long cuối cùng này, nhất định phải để cho Lê Vĩnh Thiên khải hoàn hồi triều. Nếu không thì, chúng ta sắp thành lại bại, nhà họ Ngụy cũng sẽ xong đời.” Ngụy Nghiêm nói.

Advertisement

“Bây giờ Lê Vĩnh Thiên vừa mới chiếm đóng thủ đô của Sư Quốc, đang chuẩn bị quyết đấu một trận sinh tử với quân binh Sư Quốc tại thủ đô, con cảm thấy đệ khối lệnh bài Long thứ bảy được đưa đến, cũng chưa chắc anh ta sẽ rút quân.” Lúc này, Ngụy Nguyên Trác nói.

“Lê Vĩnh Thiên đã củng cố đội quân, nếu như còn một ngày không cách chức của anh ta, thì ngày đó chúng ta vẫn không được an bình. Nếu như tiếp tục để cho anh ta nắm giữ quân binh trong tay, sớm muộn gì cũng sẽ nhìn ra sơ hở của Long Cung. Nếu để cho anh ta phát hiện ra bí mật của chúng ta, anh ta chắc chắn gi3t chết chúng ta.” Ngụy Nguyên Tùng bắt đầu luống cuống.

Advertisement

“Chúng ta đều đánh giá thấp Lê Vĩnh Thiên rồi, không nghĩ tới thậm chí ngay cả lệnh bài Long cậu ta cũng dám chống lại, chẳng lẽ nhà họ Ngụy của chúng ta, thật sự sẽ kết thúc tại đây?” Lúc này Ngụy Nghiêm đã hoàn toàn bó tay.

“Bố, nếu không thì chúng ta liên hợp với Sư Quốc, cùng nhau diệt trừ Lê Vĩnh Thiên, để cho anh ta chết trận tại thủ đô của Sư Quốc là được.” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Làm sao mà chúng ta có thể liên hợp với Sư Quốc được? Chúng ta có thể cung cấp cái gì cho Sư Quốc đây?” Ngụy Nghiêm hỏi.

“Mặc dù chúng ta không thể cung cấp bất cứ cái gì cho Sư Quốc, nhưng chúng ta có thể cắt đứt nguồn tiếp tế tiếp theo của Lê Vĩnh Thiên! Đội quân của Lê Vĩnh Thiên đơn độc xâm nhập Sư Quốc, chỉ cần chúng ta dùng danh nghĩa của quốc vương Long Quốc, không cung cấp cho anh ta các loại tiếp viện nữa, không được bao lâu đội quân lớn của anh ta ở Sư Quốc sẽ đạn tận lương tuyệt!” Ngụy Nguyên Trác nói.

Ngụy Nghiêm bỗng nhiên tỉnh ngộ, nói: “Đây là chủ ý tốt! Chỉ cần quân binh của Lê Vĩnh Thiên đạn tận lương tuyệt, khẳng định sẽ không còn là đối thủ của Sư Quốc nữa! Đến lúc đó, cậu ta không rút binh trở về, cũng sẽ bị Sư Quốc toàn diệt. Nếu như cậu ta trốn về, cũng sẽ là bại tướng! Chúng ta có thể dùng cái tội cậu ta chống lại mệnh lệnh của quốc vương Long Quốc dẫn đến binh bại, trực tiếp xử tử cậu ta!”

“Đúng vậy! Chỉ cần cắt đứt nguồn tiếp tế của Lê Vĩnh Thiên, việc Lê Vĩnh Thiên thua là không còn nghi ngờ gì nữa!” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Trác, con thật thông minh, ngay cả cách này mà con cũng nghĩ đến.” Ngụy Nghiêm càng thêm tán thưởng đối với chủ ý của con trai trưởng Ngụy Nguyên Trác.

Ngụy Nguyên Tùng nhìn thấy anh cả được bố tán thưởng, trong lòng có chút không phục, lập tức đưa ra chủ kiến của mình: “Bố, con cảm thấy kế này cũng không phải rất hoàn mỹ, nhất định sẽ tồn tại sự nguy hiểm.”

“Nguy hiểm gì?” Ngụy Nghiêm hỏi.

“Lê Vĩnh Thiên là đệ nhất hộ soái bảo vệ của Long Quốc, dưới một người, trên vạn người, hơn nữa còn là chư quân, con sợ không cắt đứt được nguồn tiếp tế của anh ta!” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Mặc dù Lê Vĩnh Thiên là đệ nhất hộ soái bảo vệ của Long Quốc, nhưng con có thể dùng thuật mê cổ để cho quốc vương Long Quốc ra lệnh, cắt đứt nguồn tiếp tế của Lê Vĩnh Thiên, ai dám không nghe theo?” Ngụy Nghiêm nói.

Lê Vĩnh Thiên chiến công hiển hách, nhiều lần cứu vãn Long Quốc trong lúc nguy nan, rất được các vị hộ soái ủng hộ. Nếu để cho quốc vương Long Quốc ra lệnh đoạn tuyệt nguồn tiếp tế cho Lê Vĩnh Thiên, việc này cũng không phù hợp với tác phong từ trước đến giờ của quốc vương Long Quốc, sẽ khiến cho bốn vị hộ soái còn lại cảm thấy quốc vương Long Quốc quá mức khác thường.”

“Cho dù quốc vương Long Quốc ra lệnh đi chăng nữa, bốn vị hộ soái còn lại cũng không nhất định sẽ khoanh tay đứng nhìn, không để ý đến sinh tử của Lê Vĩnh Thiên và đội quân của Long Quốc được. Chỉ cần trong đó có một vị hộ soái, cung cấp nguồn tiếp tế cho Lê Vĩnh Thiên, thì Lê Vĩnh Thiên sẽ có thể đánh thắng trận, sau đó chỉ huy hồi triều, dẫn binh đến hỏi tội chúng ta.” Ngụy Nguyên Tùng nói.

Ngụy Nghiêm lập tức lâm vào trong yên lặng, bắt đầu suy nghĩ.

Ngụy Nghiêm suy nghĩ một lúc, cũng không biết trong hai đứa con trai ai nói đúng hơn ai, nên hỏi Ngụy Nguyên Tùng: “Vậy thì theo ý kiến của con, chúng ta phải nên làm như thế nào, mới chu toàn mọi việc?”

“Con cảm thấy, vẫn là giải trừ binh quyền của Lê Vĩnh Thiên là thượng sách.” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Thế nhưng Lê Vĩnh Thiên sống chết không chịu trở về, chúng ta cũng không thể làm gì được cậu ta!” Ngụy Nghiêm nói.

“Không phải Lê Vĩnh Thiên vẫn luôn gọi điện thoại về, muốn tự mình nói chuyện với quốc vương Long Quốc sao? Nếu như con đoán không lầm, chờ đến khi khối lệnh bài Long thứ bảy được đưa đến, khẳng định Lê Vĩnh Thiên vẫn sẽ có thể gọi điện thoại về, muốn tự mình thương lượng với quốc vương Long Quốc.”

“Đến lúc đó, chúng ta có thể nói với Lê Vĩnh Thiên, quốc vương Long Quốc đã tỉnh, để cho anh ta nói chuyện cùng với quốc vương Long Quốc. Sau đó bố dùng thuật mê cổ, để cho quốc vương Long Quốc tự mình ra lệnh cho anh ta rút quân. Đến lúc đó, bố muốn cho quốc vương Long Quốc nói như thế nào, quốc vương Long Quốc sẽ nói như thế đó, nói nặng lời một chút, ép Lê Vĩnh Thiên về nước!”

“Chỉ cần Lê Vĩnh Thiên vừa về đến, chúng ta sẽ có biện pháp cách chức của anh ta. Chỉ cần anh ta không còn quyền chức gì, tay không còn quân binh nào nữa, thì những vị hộ soái khác nói không chừng cũng không dám giúp anh ta nữa. Đến lúc đó, chúng ta vẫn giữ nguyên kế hoạch, muốn chơi đùa anh ta như thế nào, thì chơi như thế đấy!”

Ngụy Nguyên Tùng nói ra giải thích của mình.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1149


Ngụy Nghiêm nghe xong ý kiến của đứa con trai thứ Ngụy Nguyên Tùng, lập tức tán thành: “Được! Vậy theo ý kiến của con, chờ đến khi Lê Vĩnh Thiên gọi điện thoại về, để cho cậu ta tự mình trò chuyện với quốc vương Long Quốc, sau đó bố sẽ để cho quốc vương Long Quốc ép cậu ta phải trở về!”

“Bố thật sáng suốt, đây mới là sách lược vẹn toàn của chúng ta.” Ngụy Nguyên Tùng đắc ý nói.

Advertisement

“Ừ, con cũng có chỗ tiến bộ, không tồi.” Ngụy Nghiêm cũng tán thưởng Ngụy Nguyên Tùng.



Advertisement

Lúc này, ở bên trong thủ đô của Sư Quốc.

Một gã “thị vệ của Long Cung” lại phi ngựa tới, xông vào thủ đô của Sư Quốc, đi tới trước mặt Lê Vĩnh Thiên đang bố trí phòng thủ, sau đó quỳ một chân trên đất, hai tay giơ lệnh bài Long ra, nói: “Lê Vĩnh Thiên, lệnh bài Long đã đến, quốc vương Long Quốc lệnh cho ngài lập tức rút quân, khải hoàn hồi triều!”

Vừa mới đánh cho thắng, tâm tình đang hưng phấn của Lê Vĩnh Thiên lập tức trở nên trầm trọng.

Đây đã là khối lệnh bài Long thứ bảy rồi!

Anh thật sự nghĩ mãi mà không ra, bây giờ tình thế đang tốt, tại sao quốc vương Long Quốc cứ muốn ép mình khải hoàn hồi triều!

Điều này cũng không giống với tác phong từ trước đến giờ của quốc vương Long Quốc!

“Rốt cuộc Long Cung đã xảy ra chuyện gì, vì sao quốc vương Long Quốc cứ muốn ép quân của tôi hồi triều?” Quốc vương Long Quốc bắt đầu ép hỏi người thị vệ của Long Cung này.

Bởi vì phần đông thị vệ của Long Cung, Lê Vĩnh Thiên không thể nào nhận rõ được tướng mạo của từng người thị vệ của Long Cung được, cho nên anh cũng không biết người thị vệ của Long Cung này là giả mạo.

Người này là người của điện Thiên Cang, cũng ăn mặc quần áo của thị vệ Long Cung, hơn nữa người có thể lấy được lệnh bài Long của quốc vương Long Quốc người, chỉ có thể là thị vệ của Long Cung.

Anh nằm mơ cũng không nghĩ tới, tối hôm qua trong vòng một đêm, Long Cung đã xảy ra sự thay đổi đến thảm khốc, toàn bộ thị vệ của Long Cung đã bị người của điện Thiên Cang giết, quốc vương Long Quốc cũng đã bị Ngụy Nghiêm khống chế.

“Ti chức chỉ là phụ trách truyền lệnh bài Long, cũng không biết ý đồ của quốc vương Long Quốc là gì. Bây giờ đã là khối lệnh bài Long thứ bảy, mong rằng hộ soái Lê đừng chống đối nữa, nếu không xử theo tội làm phản!” Người của điện Thiên Cang này nói.

“Tôi Lê Vĩnh Thiên đã vì Đại Long Quốc mà nam chinh bắc chiến, đối với Đại Long Quốc luôn trung thành và tận tâm, làm sao có thể làm phản?” Lê Vĩnh Thiên giận tím mặt.

“Hộ soái Lê, ngài thân là đệ nhất hộ soái bảo vệ của Đại Long Quốc, lẽ ra phải biết rõ bảy khối lệnh bài Long là mệnh lệnh cao nhất của Long Quốc. Kể từ khi quốc vương Long Quốc kế vị đến nay, chưa từng có liên tục phát ra bảy khối lệnh bài Long bao giờ. Ngài là vị hộ soái đầu tiên nhận được bảy khối lệnh bài Long, nếu thật sự không phục tùng mệnh lệnh, chính là cố tình nắm giữ quân binh, có ý đồ làm phản!” Người của điện Thiên Cang kia nói.

“Làm càn! Cậu chỉ là một thị vệ nho nhỏ của Long Cung, cũng dám vu tội cho bản soái làm phản, có tin tôi dùng một kiếm gi3t chết cậu hay không?” Lê Vĩnh Thiên đã cực kỳ tức giận, rút Tiểu Lâu Thính Vũ ra, gác ở trên cổ của người “thị vệ của Long Cung” này.

Người giả mạo thị vệ Long Cung này lập tức sợ tới mức lạnh run, mồ hôi lạnh trực tiếp đổ ra.

Bây giờ anh ta rốt cuộc cũng hiểu được, đối mặt với đệ nhất hộ soái bảo vệ của Đại Long Quốc, chính mình chỉ cần một lời không hợp, sẽ lập tức đưa tới họa sát thân!

“Hộ soái Lê tha mạng! Ti chức không dám ăn nói bậy bạ, ti chức chỉ là phụ trách truyền đạt mệnh lệnh của quốc vương Long Quốc, mời hộ soái Lê giơ cao đánh khẽ, để ti chức trở về.” Người của điện Thiên Cang naft đã sợ tới mức tè ra quần rồi, nơm nớp lo sợ cầu xin tha thứ.

Mặc dù anh ta là cao thủ của điện Thiên Cang, nhưng ở trong doanh trận của Lê Vĩnh Thiên, hơn nữa trên cổ còn treo kiếm của Lê Vĩnh Thiên, anh ta nào có dám xằng bậy, nào dám phản kháng?

Chỉ cần bản thân chống đối một chút, đầu lập tức sẽ rời khỏi thân ngay!

“Cút!” Lê Vĩnh Thiên một tiếng gầm lên, anh không muốn giết một gã thị vệ chỉ phụ trách truyền đạt mệnh lệnh của quốc vương Long Quốc.

Người giả mạo thị vệ của Long Cung này, lập tức cút ra xa, trốn thoát khỏi hiện trường.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1150


Lúc này, Phạm Cương, Lưu Văn Vũ, Hà Ngọc Vinh đều đang ở bên cạnh Lê Vĩnh Thiên.

Nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên liên tục chống lại bảy khối lệnh bài Long, cũng lo lắng thay anh.

“Hộ soái, quốc vương Long Quốc chưa từng liên tục phát ra bảy khối lệnh bài Long, hôm nay cậu liên tục chống đối bảy khối lệnh bài Long, chỉ sợ hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!” Vẻ mặt của Phạm Cương đầy lo lắng nói.

Advertisement

“Đúng vậy! Hộ soái, anh liên tục chống lại bảy khối lệnh bài Long, đã gây ra hiềm nghi làm phản. Cho dù quốc vương Long Quốc không trách tội, những đại thần có ý kiến với anh, chỉ sợ cũng muốn buông lời gièm pha với quốc vương Long Quốc, lên án anh cố tình nắm giữ quân binh, có ý đồ làm phản.” Lưu Văn Vũ nói.

“Thanh giả tự thanh, tôi có làm phản hay không, tôi tin tưởng quốc vương Long Quốc sẽ tìm hiểu rõ ràng, sẽ không nghe lời gièm pha của gian thần!” Lê Vĩnh Thiên nói.

Advertisement

“Hộ soái, dù sao bây giờ chúng ta đã chiếm đóng được thủ đô của Sư Quốc, coi như đã giành được thắng lợi trong trận chiến này, đạt được mục đích giáo huấn Sư Quốc, nếu không chúng ta phục tùng mệnh lệnh của quốc vương Long Quốc, khải hoàn hồi triều đi!” Hà Ngọc Vinh cũng khuyên nhủ.

“Tuy bây giờ chúng ta đã chiếm đóng được thủ đô của Sư Quốc, nhưng còn chưa triệt để giành thắng lợi trong trận chiến này, vẫn chưa hoàn toàn chinh phục được Sư Quốc. Nếu như bây giờ rút binh trở về, tất cả mọi việc đã làm trước đây, đều sẽ tốn công vô ích. Chiến tranh, không phải trò chơi gia đình của trẻ con, nói không chơi là không chơi được, nhất định phải để cho Sư Quốc hoàn toàn thần phục, mới không uổng công cuộc chiến lần này công phạt Sư Quốc!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Cũng không có thể nói là tốn công vô ích, ít nhất anh đã cứu tôi ra.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Trận chiến lần này, hoàn toàn là bởi vì cô mà ra. Lúc trước chúng ta dùng năm vạn tù binh của Sư Quốc để trao đổi một mình cô, tân quốc vương của Sư Quốc sống chết không chịu đồng ý. Quốc vương Long Quốc quá tức giận, bổ nhiệm tôi làm đại nguyên soái công phạt Sư Quốc, cử binh Bắc Phạt Sư Quốc. Bây giờ mắt thấy muốn chinh phục Sư Quốc một lần nữa, nhưng quốc vương Long Quốc thậm chí lại phát ra bảy khối lệnh bài Long, bức quấn của tôi phải hồi triều, thật sự không biết quốc vương Long Quốc muốn thế nào nữa.” Lê Vĩnh Thiên rất thất vọng nói.

“Có phải quốc vương Long Quốc gặp phải nguy hiểm gì hay không, cho nên muốn cho anh khải hoàn hồi triều cứu giá?” Hà Ngọc Vinh can đảm suy đoán.

“Tối hôm qua có thích khách đột nhập vào Long Cung, có ý đồ muốn ám sát quốc vương Long Quốc. Có điều, nghe Ngụy Nghiêm nói, thích khách cũng đã bị thị vệ g**t ch*t. Quốc vương Long Quốc chỉ là bị dọa sợ, bây giờ đang ngủ bù.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hôm nay vẫn là Ngụy Nghiêm nghe điện thoại ở Long Cung, điều này có chút không bình thường. Ngụy Nghiêm luôn cùng bất hòa với anh, hơn nữa lòng dạ của ông ta khó lường, lời của ông ta không đáng tin, tốt nhất là có thể liên hệ với quốc vương Long Quốc, nghe anh ta tự mình nói.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Tôi cũng biết lời nói của ông ta không quá đáng tin, nhưng mà ông ta vẫn luôn không chịu đi đánh thức quốc vương Long Quốc, mà chúng ta lại đang ở phía ngàn dặm, không cách nào liên hệ được với quốc vương Long Quốc.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Chúng ta có thể gọi điện thoại hỏi bốn vị hộ soái còn lại.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Bốn vị hộ soái còn lại cũng đang ở các nơi thuộc quyền sở hữu của họ, cũng không ở Long Cung, cũng sẽ không rõ ràng chuyện gì đã xảy ra ở Long Cung, có hỏi cũng như không.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Nếu không chúng ta tiếp tục gọi điện thoại đến Long Cung hỏi một chút, nói không chừng quốc vương Long Quốc bây giờ đã thức dậy rồi đó!” Hà Ngọc Vinh nói.

“Được, tôi gọi điện thoại đến Long Cung hỏi một chút!” Lê Vĩnh Thiên cũng không có phương pháp khác xử lý, đành phải tiếp tục gọi điện thoại đến Long Cung.

Lúc này, ở Long Cung.

Ngụy Nghiêm nghe thấy tiếng điện thoại lại vang lên, lập tức đoán được có khả năng cao là Lê Vĩnh Thiên gọi tới, lập tức nhận điện thoại: “Tôi là bộ trưởng Ngụy Nghiêm.”

“Tôi là hộ soái bảo vệ Lê Vĩnh Thiên, Ngụy Nghiêm, quốc vương Long Quốc bây giờ đã tỉnh dậy chưa?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Thì ra là Lê Đại hộ soái à! Lần này cậu gọi điện thoại vô cùng đúng lúc, quốc vương Long Quốc vừa mới tỉnh ngủ.” Ngụy Nghiêm nói.

“Vậy mau để cho quốc vương Long Quốc nghe điện thoại.” Lê Vĩnh Thiên tức giận nói.

“Được, xin hộ soái Lê chờ chút, tôi đây phải đi gọi quốc vương Long Quốc tới nhận điện thoại.” Ngụy Nghiêm nói xong, lập tức đặt điện thoại xuống, sau đó đi vào tẩm cung gọi quốc vương Long Quốc.

Lúc này quốc vương Long Quốc thật ra vẫn còn đang ngủ say bên trong, Ngụy Nghiêm vì để cho quốc vương Long Quốc tự mình hạ lệnh ép Lê Vĩnh Thiên trở về, đành phải đánh thức quốc vương Long Quốc.

Sau khi quốc vương Long Quốc bị đánh thức, đầu óc vẫn còn đang đần độn, Ngụy Nghiêm dùng thuật Cổ Hoặc, để cho quốc vương Long Quốc đi nghe điện thoại của Lê Vĩnh Thiên.

Tư tưởng của quốc vương Long Quốc đã bị Ngụy Nghiêm khống chế, hoàn toàn dựa theo ý của Ngụy Nghiêm mà nói chuyện.

“Tôi là quốc vương Long Quốc, hộ soái Lê tìm trẫm có chuyện gì?” Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của quốc vương Long Quốc.

Lê Vĩnh Thiên nghe được giọng nói của quốc vương Long Quốc, lập tức vô cùng vui mừng, hỏi ngay: “Quốc vương Long Quốc, vì sao ngài lại liên tục phát ra bảy khối lệnh bài Long, bức tôi rút quân hồi triều vậy?”

“Đội quân của hộ soái Lê một mình xâm nhập thủ đô của địch quốc, trẫm cho rằng quá mức mạo hiểm. Quân địch Sư Quốc tuy tạm thời thất bại, nhưng đó là địa bàn của Sư Quốc, không thể ở lâu. Nếu không, quân địch Sư Quốc rất nhanh sẽ theo bốn phương tám hướng kéo đến, quân ta sẽ lâm vào vòng vây, toàn quân có nguy cơ bị diệt. Cho nên, trẫm thừa dịp quân địch còn chưa hình thành vòng vây vây quanh quân ta, lệnh cho anh nhanh chóng rút quân!” Quốc vương Long Quốc nói.

“Quốc vương Long Quốc, bây giờ tân quốc vương của Sư Quốc đã bị quân ta đánh cho hốt hoảng trốn chạy, quân địch cũng bị quân ta đánh cho quân binh thất bại như núi đổ, quân lính tan rã, chính là cơ hội tốt để chúng ta một lần chinh phục Sư Quốc, quân ta cũng không có lâm vào vòng vây nguy hiểm gì cả!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Cho dù bây giờ không có lâm vào trạng thái bị bao vây, nhưng bọn họ sẽ nhanh chóng ngóc đầu trở lại. Hơn nữa đội quân của các anh một mình xâm nhập đến thủ đô của Sư Quốc, nhanh thôi sẽ không nơi nương tựa, đến nguồn tiếp tế tiếp theo sớm muộn cũng sẽ không còn nữa. Chờ đến khi quân địch bao vây quân các anh, có muốn rút lui cũng không kịp nữa rồi!” Quốc vương Long Quốc nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1151


“Quốc vương Long Quốc, chuyện trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, tôi có thể căn cứ vào sự thay đổi của quân địch mà tùy cơ ứng biến, làm ra đối sách tương ứng, sẽ không để cho quân địch bao vây quân ta.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Không cần nói nữa! Trẫm cũng người trải qua trăm trận chiến, luận đến phần hành quân chiến đấu, chẳng lẽ trẫm lại không bằng anh?” Quốc vương Long Quốc có chút nổi giận.

Advertisement

Lê Vĩnh Thiên nghe thấy quốc vương Long Quốc tức giận, vội vàng nói: “Quốc vương Long Quốc dụng binh như thần, mạt tướng theo không kịp, đương nhiên còn kém xa ngài. Nhưng bây giờ ngài đang ở trong Long Cung, đối với tình hình chiến đấu, không có rõ ràng bằng tôi! Tôi đang ở trên chiến trường, đối với hướng đi của quân địch nắm trong lòng bàn tay, biết rõ nên đối phó như thế nào.”

“Lê Vĩnh Thiên, dù sao anh vẫn còn quá trẻ, tính tình kiêu ngạo, dễ dàng khinh địch, trẫm không thể để cho mấy chục vạn tướng sĩ của Long Quốc cùng anh chơi với lửa. Trẫm đã liên tục phát ra bảy khối lệnh bài Long, ra lệnh cho anh nhanh chóng rút quân, nhưng mà anh vẫn chống đối, có phải anh còn không đem cái quốc vương Long Quốc này để vào mắt hay không?” Quốc vương Long Quốc tức giận nói.

Advertisement

“Quốc vương Long Quốc, ngài là thống soái chí cao vô thượng của Long Quốc, mạt tướng làm sao dám không để ngài vào mắt được? Mạt tướng đối với quốc vương Long Quốc luôn trung thành và tận tâm, tuyệt đối không thay lòng đổi dạ. Tất cả những việc làm bây giờ của mạt tướng, cũng là vì Đại Long Quốc. Mạt tướng không chịu rút quân, là không muốn làm cho thành quả chiến đấu bị hủy hoại chỉ trong chốc lát!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Nếu như anh còn xem trẫm là quốc vương của Long Quốc, vậy nhất định phải phục tùng mệnh lệnh của trẫm!” Quốc vương Long Quốc nói.

“Quốc vương Long Quốc, nếu như bây giờ đột nhiên rút binh, chúng ta sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ, tương đương với đem tất cả thành quả chiến đấu, chắp tay lại trả về cho Sư Quốc. Lần này xuất binh công phạt Sư Quốc, trở nên không có chút ý nghĩa nào cả!” Lê Vĩnh Thiên cố gắng giải thích.

“Đừng nói những chuyện này nữa! Trẫm mưu tính sâu xa, suy xét mọi sự còn sâu xa hơn anh! Ý trẫm đã quyết, lập tức rút binh, khải hoàn hồi triều, đây là mệnh lệnh! Nếu như anh vẫn không chấp hành mệnh lệnh của trẫm, lập tức khải hoàn hồi triều, chính là làm phản!” Quốc vương Long Quốc mạnh mẽ cứng rắn nói, không để lại một chỗ trống để hòa giải.

“Vâng.” Lê Vĩnh Thiên đối mặt với cường thế của quốc vương Long Quốc, không thể không đồng ý chuyện rút binh.

Quốc vương Long Quốc cũng đã tự mình lên tiếng, nếu không khải hoàn hồi triều, chính là làm phản, Lê Vĩnh Thiên nào dám không theo?

Thật ra, tất cả những lời này của quốc vương Long Quốc, đều là Ngụy Nghiêm dùng thuật Cổ Hoắc sai khiến nói.

Giọng điệu của quốc vương Long Quốc khi nói chuyện, không khác gì trong quá khứ, chỉ là trong chuyện rút binh lần này, kiên trì ý kiến của mình, không nghe Lê Vĩnh Thiên giải thích.

Bởi vậy, Lê Vĩnh Thiên cũng không thể phát giác được quốc vương Long Quốc có gì bất thường, càng không hề nghĩ đến chuyện anh ta đã bị người khác khống chế tư tưởng.

Tư tưởng của con người cũng có thể bị người khác khống chế, đây là chuyện không thể tưởng tượng được, không ai có thể nghĩ đến.

Sau khi cúp điện thoại, Lê Vĩnh Thiên giống như người mất hồn, hồn phách như đã bay đi nơi nào đó.

“Hộ soái, quốc vương Long Quốc nói thế nào?” Phạm Cương hỏi.

“Quốc vương Long Quốc vẫn kiên quyết để cho chúng ta rút binh.” Lê Vĩnh Thiên bất lực nói.

“Xuất binh công phạt Sư Quốc cũng là ý của quốc vương Long Quốc, rút binh cũng là ý của quốc vương Long Quốc, sự tương phản trước sau này của quốc vương Long Quốc, thật sự là quá lớn.” Phạm Cương nói.

“Đúng vậy! Thái độ của quốc vương Long Quốc rất khác thường, dưới tình thế tốt như thế này, ép chúng ta rút binh về, thật không biết anh ta rốt cuộc nghĩ như thế nào nữa.” Hà Ngọc Vinh có chút tức giận bất bình.

“Tối hôm qua Long Cung đã bị thích khách đột kích, hôm nay quốc vương Long Quốc lập tức liên tục phát ra bảy khối lệnh bài Long yêu cầu chúng ta rút quân, trong chuyện này khẳng định có gì đó rất kỳ quái.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Có gì kỳ quái vậy?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

“Bây giờ tôi cũng không biết, cũng chỉ là suy đoán của tôi thôi.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

“Quốc vương Long Quốc cũng đã ban xuống lệnh chết, nếu không phục tùng mệnh lệnh, sẽ theo tội làm phản mà xét sử, chúng ta còn có thể làm sao nữa? Chỉ có thể rút binh, khải hoàn hồi triều thôi.” Lê Vĩnh Thiên vô cùng bất đắc dĩ nói.

Nghe thấy Lê Vĩnh Thiên nói muốn rút binh, Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh, Lưu Văn Vũ cũng có cảm giác rất đau đớn.

Nhưng người đau lòng nhất, vẫn là Lê Vĩnh Thiên.

Thậm chí anh còn rơi nước mắt!

“Toàn quân tướng sĩ đẫm máu chiến đấu hăng hái đổi lấy thành quả chiến đấu, bị hủy hoại chỉ trong chốc lát!” Lê Vĩnh Thiên ngước hai mắt đẫm lệ lên, ngửa mặt lên trời thở dài.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1152


Lê Vĩnh Thiên đã nổi danh Thiết Huyết hộ soái, sẽ không dễ dàng rơi lệ. Nhưng bây giờ mắt thấy sắp làm được chuyện lớn, lại bị bức rút quân, anh nhịn không được mà rơi nước mắt.

Phá được thủ đô của Sư Quốc, đó là dùng vô số tính mạng của các tướng sĩ đổi lấy thành quả chiến đấu, nhưng bây giờ muốn chắp tay hoàn trả cho Sư Quốc, bảo sao anh có thể không đau lòng muốn chết cho được?

Nếu như không rút binh, mà là tử thủ thủ đô Sư Quốc, có thể dựa vào phòng thủ kiên cố của công sự phòng ngự thủ đô Sư Quốc, với Bắc Cảnh Quân, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư trong ngoài tấn công quân địch, tiêu diệt chủ lực của quân địch, gây tổn thất nghiêm trọng cho Sư Quốc!

Advertisement

Thế nhưng, tất cả những điều này, bởi vì quốc vương Long Quốc hạ lệnh rút binh, mà tan thành bọt nước!

“Hộ soái, đây là mệnh lệnh của quốc vương Long Quốc, quân mệnh khó vi phạm, anh đừng quá đau lòng.” Hà Ngọc Vinh nhìn thấy trong mắt Lê Vĩnh Thiên rưng rưng, biết rõ khẳng định anh đang vô cùng đau lòng, lập tức an ủi.

Advertisement

“Đúng vậy đó! Hộ soái, tuy lần này chúng ta công phạt Sư Quốc thất bại trong gang tấc, nhưng ngày sau chúng ta còn có thể quay đầu trở lại.” Phạm Cương cũng an ủi.

“Hộ soái, anh đã làm hết sức rồi, cho dù lần này không thể triệt để chinh phục Sư Quốc, nhưng Sư Quốc đã bị chúng ta dọa sợ, về sau tuyệt đối không bao giờ dám tái phạm nữa đâu. Lần này công phạt Sư Quốc, vẫn có tác dụng nhất định.” Lưu Văn Vũ nói.

Lê Vĩnh Thiên đã ổn định lại tâm trạng, vô cùng bất đắc dĩ nói: “Được rồi, đừng nói gì nữa, chuẩn bị rút binh đi!”

“Vâng!” Phạm Cương, Lưu Văn Vũ, Hà Ngọc Vinh đồng thanh hô.

“Vì phòng ngừa quân địch truy kích, nhất định phải nhanh chóng rút binh, thừa dịp quân địch còn chưa rút về thủ đô. Hơn nữa rút binh phải có trật tự, không được làm loạn!” Lê Vĩnh Thiên lại nhắc nhở.

“Vâng!” Phạm Cương, Lưu Văn Vũ, Hà Ngọc Vinh lại đồng thanh trả lời.

Tiếp theo Phạm Cương, Lưu Văn Vũ, Hà Ngọc Vinh lập tức bắt đầu truyền đạt mệnh lệnh rút binh cho binh sĩ riêng của mình.

Sư đoàn dũng sĩ, quân Trung Nguyên, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đang chuẩn bị quyết chiến một trận sống chết với kẻ thù ở thủ đô của Sư Quốc đột nhiên nhận được mệnh lệnh rút binh, tất cả đều không thể hiểu nổi.

Nhưng phục tùng mệnh lệnh là thiên chức của quân nhân, nếu như Lê Vĩnh Thiên đã ra lệnh rút binh, cho dù bọn họ có rất nhiều điều khó hiểu, cũng chỉ có thể phục tùng.

Vì vậy, sư đoàn dũng sĩ, quân Trung Nguyên và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng lập tức nhanh chóng tự động rút khỏi thủ đô của Sư Quốc.

Lúc này, một nhóm quân địch kia bị ba đội quân lớn là Bắc Cảnh Quân, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư đuổi theo đánh, đã chạy trốn tới chỗ cách thủ đô chưa đầy một trăm cây số.

Lúc Lê Vĩnh Thiên rút quân, không muốn tránh nhóm quân địch này đi, mà là quyết định dẫn đầu sư đoàn dũng sĩ, quân Trung Nguyên, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đón đầu tấn công trực diện nhóm quân địch này.

Coi như là rút binh đi chăng nữa, thì trên đường rút binh cũng phải đánh tiếp một trận thắng đẹp mới được!

Dù sao vừa rồi quốc vương Long Quốc cũng không có nói rõ, trong quá trình muốn rút binh không thể đánh nhau với địch!

Chỉ có đánh tan nhóm quân địch này, mới có thể phòng ngừa lúc rút quân không bị nhóm quân địch này chạy theo đuổi đánh.

Cũng không lâu sau, đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên lập tức chạm mặt với đám quân địch kia đang chạy trốn về hướng thủ đô.

Một nhóm quân địch kia đang chạy trốn về hướng thủ đô, không nghĩ tới Lê Vĩnh Thiên lại có thể dẫn đầu sư đoàn dũng sĩ, quân Trung Nguyên, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng bỏ thành mà ra đây, tấn công trực diện với bọn họ.

Nhóm quân địch này bị Bắc Cảnh Quân, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư đuổi theo đánh, quân lính đã sớm tan rã, bây giờ đột nhiên lại chạm mặt với sư đoàn dũng sĩ, quân Trung Nguyên, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng của Lê Vĩnh Thiên, lập tức sợ tới mức hồn phi phách tán.

“Đánh! Đánh mạnh lên cho tôi!” Lê Vĩnh Thiên lập tức ra lệnh một tiếng.

Sư đoàn dũng sĩ, quân Trung Nguyên, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng lập tức nổ súng về hướng nhóm quân địch này.

Nhóm quân địch này trước có quân binh cản trở, sau có quân binh truy bắt, địch tấn công từ hai phía, nào dám chiến đấu nữa?

Còn không chờ đến khi chủ soái của bọn họ hạ lệnh, lập tức vứt bỏ giáp sắt, tháo chạy tán loạn.

Quân địch không cách nào tổ chức phản công hiệu quả, trong quá trình đang lẩn trốn, đã bị tiêu diệt không ít.

Lê Vĩnh Thiên nhìn thấy quân địch hốt hoảng chạy trốn, cũng không hạ lệnh truy sát nữa.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1153


Bởi vì anh đã phụng mệnh rút quân, bây giờ lại tiếp tục chiến đấu, sẽ có hiềm nghi chống lại mệnh lệnh của quốc vương Long Quốc.

Việc cấp bách, là mau chóng rút lui về bên trong Long Quốc!

Vì vậy, Lê Vĩnh Thiên lập tức dẫn đầu sư đoàn dũng sĩ, quân Trung Nguyên, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng và Bắc Cảnh Quân, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư hợp binh lại với nhau, sau đó cùng nhau rút quân.

Advertisement

Bắc Cảnh Quân, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư biết Lê Vĩnh Thiên đã nhận được bảy khối lệnh bài Long, là phụng mệnh rút quân của quốc vương Long Quốc, cũng không khỏi không tiếp nhận kết quả này.

….

Advertisement

Tin tức Lê Vĩnh Thiên dưới tình thế vô cùng thuận lợi, đột nhiên phụng mệnh rút binh, đã lập tức được truyền đi khắp thế giới.

Long Quốc đột nhiên rút binh, cái động thái bất thường này, cũng khiến cho thiên hạ khiếp sợ, không biết tại sao quốc vương Long Quốc lại ban xuống mệnh lệnh này ngay lúc quan trọng như thế.

Bên phía Sư Quốc cũng vô cùng khó hiểu đối với quyết định này.

Tân quốc vương của Sư Quốc đang hốt hoảng chạy trốn, biết được tin Lê Vĩnh Thiên đột nhiên rút binh, lập tức như trút được gánh nặng, rốt cuộc thở dài một hơi.

Ông ta vốn dĩ tưởng rằng lần này Sư Quốc khả năng sẽ bị tiêu diệt, không nghĩ tới quốc vương Long Quốc sẽ bức Lê Vĩnh Thiên rút binh! Điều này thực sự là ông trời không phụ lòng Sư Quốc mà tha mạng mà!

Rất nhiều tướng lĩnh của Sư Quốc ồn ào đề nghị tân quốc vương của Sư Quốc, thừa dịp Lê Vĩnh Thiên đang rút lui, phái đội quân quân lớn ra đuổi theo giết quân binh của Long Quốc.

Nhưng tân quốc vương của Sư Quốc không nắm bắt được ý đồ rút binh của Long Quốc, lo lắng đây là một cái bẫy, cố ý dẫn mình xuất binh đuổi theo, sau đó lại đón đầu trực tiếp tấn công, cho nên ông ta từ chối xuất binh đuổi giết.

Ông ta cho rằng, chuyện vô thường ắt có quỷ, Long Quốc không ra bài theo như thông thường, dưới tình thế thuận lợi như vậy đột nhiên rút binh, trong đó tất có gian dối!

Bốn vị hộ soái còn lại của Long Quốc biết được quốc vương Long Quốc đã liên tiếp phát bảy khối lệnh bài Long, bức Lê Vĩnh Thiên lập tức khải hoàn hồi triều, cũng vô cùng kinh ngạc.

Bọn họ thậm chí nghĩ không ra, tại sao quốc vương Long Quốc lại phải ban xuống mệnh lệnh như vậy. Bọn họ cũng là thống soái đã trải qua hàng trăm trận chiến, đương nhiên biết rõ theo như tình hình chiến đấu bây giờ, đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên nên tiếp tục lưu lại Sư Quốc mới là thượng sách.

Dưới tình huống liên tục thắng hết lần này đến lần khác, đột nhiên rút binh, chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ?

Bốn vị hộ soái cũng ồn ào gọi cho quốc vương Long Quốc, hỏi thăm vì sao lại để cho Lê Vĩnh Thiên rút binh.

Tư tưởng của quốc vương Long Quốc đã bị Ngụy Nghiêm khống chế, cũng lấy lý do quân của Lê Vĩnh Thiên một mình xâm nhập quốc gia của địch, sớm muộn gì cũng sẽ bị quân địch Sư Quốc bao vây, giải thích với bốn vị hộ soái.

Bốn vị hộ soái cũng cảm thấy quốc vương Long Quốc quá mức lo lắng, nhưng ý quốc vương Long Quốc đã quyết, bọn họ cũng không cách nào thuyết phục được.

Bởi vì tân quốc vương của Sư Quốc không dám hạ lệnh đuổi giết đội quân lớn của Lê Vĩnh Thiên, nên đội quân của Lê Vĩnh Thiên đã nhanh chóng rút về đến Bắc Cảnh.

Lúc này, ở Long Cung.

“Bố, Lê Vĩnh Thiên dẫn đầu mấy chục vạn đội quân lớn khải hoàn hồi triều, cực kỳ không ổn!” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Có gì lại không ổn?” Ngụy Nghiêm hỏi.

“Bởi vì Lê Vĩnh Thiên trở về, mà chúng ta muốn để cho quốc vương Long Quốc cách chức của anh ta. Lê Vĩnh Thiên mang nhiều quân binh trở về như vậy, lỡ như lúc quốc vương Long Quốc ra lệnh cách chức của anh ta, anh ta lại cử binh tạo phản thì làm sao bây giờ?” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Đúng vậy, nếu như Lê Vĩnh Thiên tạo phản, quân binh thủ thành và binh sĩ cảnh vệ của Long Đô sao có thể chống lại đội quân lớn mấy chục vạn của Lê Vĩnh Thiên chứ? Con thỏ mà bị ép đều sẽ cắn người, chứ đừng nói đến Lê Vĩnh Thiên còn là hộ soái bảo vệ dưới một người trên vạn người? Chúng ta không thể không đề phòng!” Ngụy Nguyên Tùng cũng nói.

Ngụy Nghiêm lập tức tỉnh ngộ, nói: “Các con nói đều có lý, tuyệt đối không thể để cho Lê Vĩnh Thiên mang quân binh tiến vào Long Đô!”

“Đúng vậy, đặc biệt là sư đoàn dũng sĩ, Thiết Huyết Sư, Thiết Kỵ Sư, những sư đoàn này đều là binh sĩ dòng chính của Lê Vĩnh Thiên. Nếu như Lê Vĩnh Thiên muốn làm phản, bọn họ nhất định sẽ đi theo, nghe theo mệnh lệnh của Lê Vĩnh Thiên.” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Không sai, cho dù Lê Vĩnh Thiên không tạo phản, nhưng lúc bọn họ biết được Lê Vĩnh Thiên bị cách chức, cũng có khả năng sẽ không phục. Vì để đảm bảo an toàn, tuyệt đối không thể để cho sư đoàn dũng sĩ, Thiết Huyết Sư và Thiết Kỵ Sư đi theo Lê Vĩnh Thiên quay về Lông Đô. Nếu không thì, có thể sẽ phát động ra một trận sóng to gió lớn.” Ngụy Nguyên Tùng nói.

“Bố biết phải làm thế nào rồi, bố lập tức kêu quốc vương Long Quốc gọi điện thoại cho Lê Vĩnh Thiên!” Ngụy Nghiêm nói xong, đã ngay lập tức đi tìm quốc vương Long Quốc.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1154


Sau khi Ngụy Nghiêm tìm được Quốc vương Long Quốc đã dùng một loại thuật mê thuật khiến cho Quốc vương Long Quốc phải gọi điện thoại cho Lê Vĩnh Thiên.

Lê Vĩnh Thiên thấy Quốc vương Long Quốc gọi đến, lập tức nghe máy: “Quốc vương Long Quốc, xin hãy đưa ra chỉ thị.”

Advertisement

“Hộ soái Lê, anh không cần thu quân về Long Cung.” Quốc vương Long Quốc nói.

Advertisement

“Quốc vương Long Quốc, không phải ngài kiên quyết muốn tôi thu quân trở về sao? Sao giờ lại bảo tôi không cần thu quân?” Lê Vĩnh Thiên khó hiểu với sự thay đổi thất thường của Quốc vương Long Quốc.

“Anh dẫn hơn mười vạn binh lính quay về đây, thì làm sao mà Long Cung có thể chứa nhiều binh lính như vậy?” Quốc vương Long Quốc nói.

“Quốc vương Long Quốc, tôi phải làm sao đây? Hay là tôi mang binh lính quay về Sư Quốc?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Không được! Vì tránh để Sư Quốc trả thù, đột ngột tấn công vào phía bắc của chúng ta, tôi quyết định, mang toàn bộ sư đoàn dũng sĩ, thiết huyết sư, thiết kỵ sư đến phía bắc, để đối phó với Sư Quốc!” Quốc vương Long Quốc nói.

“Vâng!” Lê Vĩnh Thiên cảm thấy những gì Quốc vương Long Quốc vừa nói rất có lý, liền đồng ý làm theo.

“Ba mươi vạn quân phía bắc cùng với mười vạn quân Trung Nguyên, sẽ cùng anh đến phía bắc để ngăn chặn kẻ địch.” Quốc vương Long Quốc còn nói thêm.

“Vâng.” Lê Vĩnh Thiên vốn không có ý định mang quân phía bắc và quân Trung Nguyên về Long Cung.

Bởi vì bọn họ không phải quân của mình, quân phía bắc thì phải ở lại phía bắc phòng thủ. Mà quân Trung Nguyên được phái đến phía bắc để ngăn cản quân địch, làm sao có thể dễ dàng mang đi được?

Sau khi Lê Vĩnh Thiên tắt điện thoại, Phạm Cương liền hỏi: “Hộ sóai, Quốc vương Long Quốc nói gì vậy?”

“Quốc vương Long Quốc bảo tôi mang toàn bộ sư đoàn dũng sĩ, thiết huyết sư, thiết kỵ sư ở lại phía bắc, ngăn chặn quân địch từ Sư Quốc sang trả thù, tấn công vào phía bắc của chúng ta.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái, lần này thái độ của Quốc vương Long Quốc rất bất thường, nếu anh không mang quân quay về Long Cung không chừng sẽ có nguy hiểm đấy.” Phạm Cương lo lắng nói.

“Có gì nguy hiểm chứ? Vua bảo bề tôi chết, bề tôi không thể không chết. Nếu Quốc vương Long Quốc muốn xử lý tôi, tôi có dẫn theo binh lính trở về đi nữa thì có thể chống lại sao?” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái nói cũng có lý, mong là do tôi nghĩ quá nhiều thôi.” Phạm Cương nói.

“Hộ soái, tôi có một dự cảm không lành, lần này anh một mình quay về tôi sợ sẽ xảy ra chuyện.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Yên tâm đi, Quốc vương Long Quốc không có ý kiến gì về việc lui binh cả, với lại Quốc vương Long Quốc rất khoan dung độ lượng, sẽ không xử phạt tôi đâu.” Lê Vĩnh Thiên rất hiểu Quốc vương Long Quốc, cảm thấy rằng anh ta sẽ không xử phạt mình vì đã chống lại bảy long bài lệnh.

“Quốc vương Long Quốc sẽ không xử phạt anh vì chuyện này, nhưng chỉ sợ có người gian xảo ở phía sau châm ngòi thổi gió, giật dây Quốc vương Long Quốc, khiến Quốc vương Long Quốc đâm lao phải theo lao, rơi vào thế khó xử, nên không thể không phạt anh.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Việc Quốc vương Long Quốc bảo tôi mang binh lính đóng quân ở phía bắc rất hợp tình hợp lý. Nhưng Quốc vương Long Quốc bảo tôi quay về, cho dù biết rõ có thể sẽ bị xử phạt đi nữa thì tôi cũng không thể không quay về! Nếu tôi không chịu trở về, thì lại có thêm tội kháng chỉ.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Nếu như vậy thì cho đội đặc nhiệm Phượng Hoàng hộ tống anh về Long Cung đi! Nếu một mình anh trở về, nhỡ đâu trên đường gặp phải quân địch tấn công, vậy thì càng phiền toái.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Được, dù sao thì Quốc vương Long Quốc cũng không bảo đội đặc nhiệm Phượng Hoàng không thể quay về Long Cung, anh ta chỉ bảo tôi đem dũng sĩ sư, thiết huyết sư cùng thiết kỵ sư đến phía bắc.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Cảm ơn hộ soái!” Hà Ngọc Vinh không ngờ Lê Vĩnh Thiên lại đồng ý cho mình đi cùng anh quay về Long Cung nhanh như vậy.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1155


“Không cần khách sáo. Tôi cho cô trở về với tôi, không phải vì sợ gặp phải đặc vụ của địch, mà là bởi vì trong chiến dịch ám sát lần này, cô đã thành công ám sát vua Sư quốc, trở thành nữ anh hùng của Long quốc. Tôi để cô trở về cùng tôi, là vì tôi muốn cô nhận được phần thưởng từ quốc vương Long quốc!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Có được thưởng hay không không quan trọng. Là một người lính của Long quốc, tôi nên cống hiến hết mình vì Long quốc. Tôi chỉ hy vọng rằng quốc vương Long quốc sẽ không làm anh khó xử.” Hà Ngọc Vinh nói.

Advertisement

Sau đó, Hà Ngọc Vinh hỏi: “Tình hình bên phía Trương Minh Nguyệt thế nào rồi? Cô ta đã thoát khỏi nguy hiểm chưa?”

Advertisement

“Trương Minh Nguyệt đã thoát khỏi sự truy nã của nước Dẫn Dao, bây giờ đang trốn ở một nơi bí mật. Đợi khi sóng gió qua đi, cô ta sẽ tự tìm cách trở về nước, nên chúng ta không cần phải lo lắng về việc đó.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Trương Minh Nguyệt đã ám sát thành công vua của nước Dẫn Dao mà không bị kẻ địch bắt giữ. Mặc dù tôi đã ám sát thành công vua của Sư quốc, nhưng tôi đã bị quân địch Sư quốc bắt làm tù binh. Hại anh phải cử rất nhiều quân lính và ngựa đến giải cứu tôi. Nó đã gây ra chiến tranh giữa hai nước. Có thể thấy rằng tôi không giỏi bằng Trương Minh Nguyệt!” Hà Ngọc Vinh nói.

“Việc này không thể đem ra so sánh được. Các cô đều là những cô gái ưu tú của Long quốc. Lần trước Trương Minh Nguyệt ra tay đã làm kinh động đến Sư quốc. Vua Sư quốc đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, vậy nên cô mới bị bắt. Hơn nữa, Trương Minh Nguyệt là tổ trưởng tổ đặc công Shadow. Ngay từ đầu cô ta đã giỏi ám sát hơn. Còn cô là đội trưởng đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, nên cô am hiểu về chiến đấu đặc chủng hơn. Vậy nên, cô không thể dựa vào vấn đề này để đưa ra kết luận xem ai giỏi hơn” Lê Vĩnh Thiên nói.

Hà Ngọc Vinh rất vui khi nghe Lê Vĩnh Thiên nói câu này.

Lúc này, Phạm Cương nói: “Hộ soái, hãy cho tôi trở về Long Đô với anh!”

“Tại sao anh muốn cùng tôi trở về Long Đô? Quốc vương Long Quốc đã nói rõ, không được mang sư đoàn dũng sĩ trở về Long Đô. Anh phải ở lại biên giới phía Bắc để đề phòng sự tấn công bất ngờ của kẻ địch.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Tôi không mang sư đoàn dũng sĩ trở về, chỉ một mình tôi trở về cùng anh.” Phạm Cương nói.

“Trở về làm gì?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“E rằng Long cung sẽ có biến, tôi trở về cùng anh để bảo vệ anh!” Phạm Cương nói.

“Thôi được rồi, dù sao quốc vương Long quốc cũng không nói rõ là anh không được trở về, muốn trở về thì trở về. Nói thế nào thì lần này chúng ta cũng đã chinh phục được thủ đô Sư quốc, dù sao thì cũng là một thành tựu lớn. Là nhờ có anh dẫn đầu sư đoàn dũng sĩ và chinh phục thủ đô của Sư quốc. Có lẽ quốc vương Long Quốc sẽ ban thưởng cho anh.” Lê Vĩnh Thiên cũng đồng ý với Phạm Cương và cùng anh ấy trở về.

“Tôi không dám nghĩ đến phần thưởng. Tôi chỉ muốn tìm hiểu xem tại sao quốc vương Long Quốc lại đột nhiên ra lệnh cho chúng tôi rút quân trong khi tình hình đang rất tốt. Tôi muốn tìm hiểu xem có phải do bọn gian thần đã xúi giục quốc vương Long quốc hay không!” Phạm Cương nói.

“Thôi, không nói nhiều nữa, đợi khi chúng ta trở về rồi điều tra chuyện này. Bây giờ nghe lệnh của tôi, quân phía Bắc, quân đồng bằng, sư đoàn dũng sĩ, Thiết Huyến sư và Thiết Kỵ sư đều đóng quân ở phía bắc lãnh thổ để ngăn chặn kẻ thù Sư quốc tấn công!” Lê Vĩnh Thiên chính thức ra lệnh.

“Rõ!” Cả quân đội đồng thanh.

“Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh dẫn đầu tất cả binh lính của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng theo tôi trở về Long đô, lập tức lên đường!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Rõ!” Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh và toàn bộ đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đồng thanh hô.

Vì vậy, Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh đã dẫn ba nghìn nữ binh sĩ của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng hộ tống Lê Vĩnh Thiên trở về Long đô.

Người dân Long đô khi biết tin Hà Ngọc Vinh, nữ anh hùng đã ám sát thành công vua Sư quốc trở về Long đô, đều giương cao biểu ngữ từ rất sớm và đứng dọc hai bên đường, xếp thành hàng dài để chào đón nữ anh hùng Hà Ngọc Vinh.

Tất nhiên, người bảo vệ đệ nhất của Long quốc Hộ soái và chiến binh ba sao Phạm Cương đã đánh bại kẻ thù ở Sư Quốc, và chinh phục thủ đô của Sư Quốc, buộc vị vua mới của Sư Quốc phải vội vàng chạy trốn, cũng rất được người dân của Long Quốc tôn kính.

Ngoài ra còn có rất nhiều biểu ngữ để chào đón Lê Vĩnh Thiên và Phạm Cương chiến thắng trở về.

Lê Vĩnh Thiên và Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đã chiến thắng, khiến cho những người dân Long đô phải đổ xô ra những con đường, con hẻm đón chào!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1156


Khi Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh dẫn theo ba nghìn nữ chiến binh đội đặc nhiệm Phượng Hoàng tiến vào Long Đô, giữa đường lớn, tất cả người dân đều đổ xô ra đường lớn tiếng hò hét tên của họ.

Trước giờ chưa từng có cảnh tượng này, mức độ hoan nghênh như thế này. Còn lừng lẫy hơn cả những minh tinh trên màn ảnh hay những ngôi sao thể thao.

Advertisement

Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh, những anh hùng sống chết có nhau, chiến đấu vì đất nước, minh tinh điện ảnh hay minh tinh thể thao làm sao mà sánh nổi.

Advertisement

Cuộc chinh phạt Sư Quốc lần này, tuy rằng chưa chinh phục hoàn toàn Sư Quốc, nhưng đại quân của Long Quốc đã đánh kẻ thù bên Sư Quốc đến mức binh bại như núi lở. Ngoài ra đã chiếm được thủ đô của Sư Quốc, khiến cho vua của Sư Quốc sợ hãi bỏ chạy. Nâng cao được danh tiếng của Long Quốc!

Đương nhiên Lê Vĩnh Thiên, với tư cách là đại nguyên soái của cuộc chinh phạt lần này, là người có công lớn nhất, cũng là đại công thần của cuộc chinh phạt lần này.

Vị Phạm Cương này là chiến tướng hạng ba đã dẫn dắt các dũng sĩ chinh phục thủ đô của Sư Quốc, chiến công cũng rất ấn tượng.

Hà Ngọc Vinh thì không cần phải nói thêm rồi, ngoại hình cô ấy không khác gì minh tinh màn ảnh nào, thêm việc một mình đột nhập vào Sư Quốc, thành công ám sát vua của Sư Quốc, tiêu diệt kẻ thù số một cho Long Quốc. Cô ấy cũng là vị anh hùng mà hàng nghìn người ngưỡng mộ của Long Quốc, tôn thờ cô ấy đến mức điên cuồng.

Không có nữ minh tinh nào có thể khiến mọi người sùng bái như Hà Ngọc Vinh. Mặc dù Lê Vĩnh Thiên đã lập được nhiều chiến công hiển hách, nhưng trước giờ chưa từng công bố ra ngoài cho công chúng biết đến, chỉ tới lần này, năm nước liên kết xâm lược Long quốc, anh xông pha đánh nam dẹp bắc, công khai đánh bại kẻ thù, lúc này người dân mới biết đến công trạng của anh.

Vì thế, đây là lần đầu tiên anh nhận được sự ủng hộ của người dân Long Quốc đến như vậy, trước đây anh chỉ ở trong quân đội, nhận lời khen ngợi của các anh em.

Nhớ lại giai đoạn đầu kháng chiến, anh ở Đà Lạt dụ kẻ thù tiến vào sâu hơn rồi ra lệnh cho các thuyền chiến rút lui, anh bị nhóm người không rõ sự tình gièm pha là không kháng cự tới cùng, tham sống sợ chết, là tội đồ của Long Quốc.

Giờ đây, sự thật đã được phơi bày thiên hạ, rằng anh đánh nam dẹp bắc, đẩy lùi quân xâm lược, lại còn đem quân đi đánh Sư Quốc, chiến thắng lẫy lừng, cuối cùng cũng được người dân công nhận, ngưỡng mộ.

Đây cũng là lần đầu mà Phạm Cương được nhận sự mến mộ của người dân, cũng có chút không quen.

Còn Hà Ngọc Vinh cảm thấy rằng, cuộc sống của mình đã đạt tới đỉnh cao rồi.

……

Long Cung.

Khi bộ trưởng Ngụy Nghiêm, Ngụy Nghiêm Trác, Ngụy Nguyên Tùng biết tin Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh tới Long Đô, được người dân điên cuồng săn đón, sùng bái, ngưỡng mộ, trong lòng có chút hoảng rồi.

“Bố, bây giờ Lê Vĩnh Thiên công cao như núi, chính là như mặt trời ban trưa vậy, còn nhận được sự sùng bái của vạn dân, lát nữa chúng ta cách chức của anh ta, có thể dẫn tới đại loạn không?” Nguỵ Nghiêm Trác lo lắng hỏi.

“Đúng đó bố, bây giờ khắp nơi ở Long Đô đều đã biết tới chiến công của Lê Vĩnh Thiên, người dân đều đổ ra đường lớn ngõ nhỏ chào đón anh ta, Long Đô bây giờ đông nghẹt, chưa từng xảy ra chuyện như thế này, còn có cảm giác lừng lẫy hơn cả các ngôi sao thế giới đến Long Đô nữa. Chúng ta mà cách chức hắn, những người dân này có thể sẽ không phục đâu bố ạ.” Ngụy Nguyên Tùng cũng rất lo lắng.

“Người dân không phải là mối đe dọa của chúng ta, ngày nào Lê Vĩnh Thiên còn tại chức, chúng ta đều ăn không ngon ngủ không yên, lát nữa kêu người bên Điện Thiên Cang chuẩn bị cho tốt, nếu đám Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh dám làm loạn trong Long Cung, giết ngay tại chỗ.” Bộ trưởng Ngụy Nghiêm nói.

“Vâng, vì sự an toàn trong cung, không cho phép đội đặc nhiệm Phượng Hoàng vào trong cung, chỉ cho ba người Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh đi vào, như vậy mới đảm bảo an toàn cho chúng ta.” Nguỵ Nghiêm Trác nói.

“Đúng vậy, cũng không cho họ mang theo bất kỳ vũ khí vào trong Long Cung” Bộ trưởng Ngụy Nghiêm ra lệnh.

“Đã rõ, con sẽ ngay lập tức phân phó cho người của ta trong Long Cung để bảo vệ, nghiêm cấm Đội đặc nhiệm Phượng Hoàng vào cung, nghiêm cấm Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh mang binh khí vào cung!” Nguỵ Nghiêm Tùng nói.

“Mau đi chuẩn bị đi, khi cách chức Lê Vĩnh Thiên, nếu Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh tạo phản thì nghe lệnh của tôi, giết ngay không cần luận tội!” Bộ trưởng Ngụy Nghiêm ra lệnh.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1157


“Vâng!” Ngụy Nguyên Trác, Ngụy Nguyên Tùng cùng nói.

Nguy Nghiêm suy nghĩ một chút, lại nói: “Chúng ta phải làm cho quốc vương Long Quốc cách chức Lê Vĩnh Thiên, nhưng mà không có ai ở bên cạnh chứng kiến thì không tốt lắm. Chúng ta lấy danh nghĩa quốc vương Long Đô, triệu tập toàn bộ văn võ đại thần của Long Quốc đến đây đi!”

“Bố, bảo văn võ đại thần đến Long Cung, có thể bọn họ sẽ bảo vệ Lê Vĩnh Thiên đó!” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Không phải sợ, chỉ cần bố dùng pháp thuật để mê hoặc quốc vương Long Quốc, cho dù là văn võ bá quan của Long Đô có ra sức bảo vệ thế nào, bố đều sẽ làm cho quốc vương Long quốc khăng khăng cách chức Lê Vĩnh Thiên.” Ngụy Nghiêm nói.

“Bố nói đúng lắm, là con lo lắng nhiều rồi.” Ngụy Nguyên Trác nói.

Advertisement

“Vì để chắc chắn gặp được, bảo Quan Hồng ra đây luôn đi, bảo anh ta đến chỗ thống lĩnh thị vệ, bảo Quan Hồng khống chế giáo quan Hình, nhưng vậy mới không để cho Lê Vĩnh Thiên và văn võ bá quan của Long Đô nghi ngờ.” Ngụy Nghiêm nói.

“Vâng, vẫn là bố suy nghĩ chu toàn.” Ngụy Nguyên Trác nói.

“Lợi dụng lúc Lê Vĩnh Thiên chưa đến Long Cung, nhanh chóng nắm bắt thời gian mà sắp xếp đi!” Ngụy Nghiêm nói.

“Vâng!”

Advertisement

Ngụy Nguyên Trác, Ngụy Nguyên Tùng nhanh chóng đi sắp xếp rồi.

Mặc dù đêm quan Quan Hồng bị thương nặng, nhưng được cao thủ của Điện Thiên Cang chữa trị cho, nên anh ta cũng đã khôi phục rất nhiều rồi.

Giáo chủ Hình Trai của Âm Ty, bị Quan Hồng khống chế, làm cho anh ta chỉ huy thị vệ, canh phòng xung quanh Long Cung. Đương nhiên mấy người thị vệ đó đều là người của Điện Thiên Cang hóa trang thành.

Vì để phòng Lê Vĩnh Thiên tạo phản, mấy ngày nay toàn bộ người của Điện Thiên Cang đều mang theo vũ khí, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị gi3t chết Lê Vĩnh Thiên.

Thị vệ của Long Cung vốn là có thể mang theo vũ khí.

Sau khi văn võ đại thần của Long Đô nghe thấy toàn bộ đều đã tập trung đông đủ ở Long Cung, quốc vương của Long Quốc cũng đã đến đại điện rồi, thì nhanh chóng vào trong Long Cung.

Sau khi văn võ đại thần của Long Đô đều đã đến Long Cung, quốc vương của Long Quốc cũng đã đến đại điện, ngồi trên ghế rồng.

Quan Hồng và thị vệ thân cận cầm vũ khí, đứng thẳng xung quanh quốc vương của Long Quốc.

Những người thị vệ thân cận này đều là cao thủ tuyệt đỉnh của Điện Thiên Cang hóa trang thành.

Còn những người cao thủ của Điện Thiên Cang khác, đang hóa trang thành thị vệ của Long Cung, bày sẵn trận xung quanh Long Cung.

Không lâu sau, Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh cũng đã dẫn theo ba nghìn người của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đến ngoài Long Cung.

Lúc Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh đi đến cổng lớn của Long Cung, một gã thị vệ canh cổng hét lên một tiếng: “Đứng lại!”

Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh liền sững sờ.

“Láo toét! Chẳng lẽ mày không biết vị này là Hộ soái đứng đầu Long Quốc hả? Mày lại dám ngăn Hộ soái đứng đầu Long Quốc vào cung sao?” Phạm Cương giận dữ nói.

“Quốc vương nước Long Quốc có lệnh, không cho phép mang binh lính vào trong!” Gã thị vệ của Điện Thiên Cang hóa tranh thành thị vệ Long Cung nói.

“Bọn họ là đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, cũng là thị vệ thân cận của Hổ soái Lê, tại sao lại không được vào cung?” Phạm Cương hỏi.

“Các văn võ đại thần của Long Đô đều đã tụ tập ở Long Cung rồi, không thể chứa được nhiều người, này là ý của quốc vương của nước Long Quốc!” Tên thị vệ Long Cung đó nói.

Phạm Cương vẫn còn đã tranh luận, Lê Vĩnh Thiên khoát tay một cái, ra hiệu anh ấy không cần nói thêm nữa.

“Nếu như đã là ý của quốc vương nước Long Quốc, vậy thì để cho đội đặc nhiệm Phượng Hoàng ở lại bên ngoài Long Cung đi!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vâng!” Hà Ngọc Vinh quay người, nói với đội đặc nhiệm Phượng Hoàng: “Đội đặc nhiệm Phượng Hoàng nghe lệnh, ở lại bên ngoài Long Cung!”

“Vâng!” Toàn bộ chiến sĩ của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng cùng hô lên.

Sau khi sắp xếp xong xuôi, Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh rảo bước đi về phía cổng lớn của Long Cung.

“Đứng lại!” Tên thị vệ giả trang thành thị vệ Long Cung kia lại hét lên.

“Láo toét! Trước mặt hộ soái của Long Quốc mà đến lượt một tên nhỏ bé như mày nói lớn nói nhỏ hả? Rốt cuộc mày muốn làm cái gì nữa?” Phạm Cương liền tức giận mà hỏi.

“Quốc vương của Long Quốc có lệnh, không cho phép mang vũ khí vào cung!” Tên đóng giả thị vệ Long Quốc kia nói.

“Bọn tao có thể bỏ súng lại, nhưng hộ soái Lê là hộ soái đứng đầu Long Quốc, bình thường vào cung đều có thể được mang vũ khí, kiếm của anh ấy nhất định phải mang theo bên người!” Phạm Cương liền nói.

“Quốc vương Long Quốc có lệnh, cho dù là ai, lần này đều không được mang vũ khí vào cung!” Tên thị vệ Long Cung giả kia nói.

Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh thấy lần này yêu cầu của quốc vương Long quốc nghiêm ngặt như vậy, đã có một loại cảm giác không lành.

“Hộ soái, lần này vào công, yêu cầu nghiêm ngặt như vậy, có khi nào là có chuyện gì xảy ra không?” Hà Ngọc Vinh nói.

“Không đâu, đêm qua có thích khách đột nhập vào Long Cung, lần này quốc vương Long Quốc yêu cầu không mang vũ khí vào cung, cũng là bình thường thôi, cứ làm theo yêu cầu của quốc vương Long Quốc đi!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái…” Hà Ngọc Vinh vẫn muốn nói thêm nữa.

Lê Vĩnh Thiên khoát tay, cắt lời cô ấy: “Ở bên ngoài Long Cung phải thận trọng từng lời nói từng hành động, đừng có nói thêm gì nữa!”

Nói xong, Lê Vĩnh Thiên liền đưa thần kiếm Tiểu Lâu của mình cho đội trưởng đội đặc nhiệm Phượng Hoàng giữ.

Sau đó, Lê Vĩnh Thiên và Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh đi vào trong Long Cung.

Đến phía trong Long Cung, Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương mà Hà Ngọc Vinh nhìn thấy những thị vệ mang vũ khí đứng xung quanh, trên người tràn đầy sát khí.

Lúc đi vào trong đại điện, Lê Vĩnh Thiên, Hà Ngọc Vinh nhìn thấy ba bố con nhà Ngụy Nghiêm, và văn võ đại thần của Long Đô đã đứng trang nghiêm ở hai bên cung điện.

Quốc vương Long Quốc cao cao tại thượng, ngồi nghiêm chỉnh trên ghế rồng.

Quan Hồng và một đám thị vệ mang theo binh khí, mặt lạnh tanh mà đứng xung quanh quốc vương Long Quốc.

Toàn bộ Long Cung đều tràn ngập hơi thở của chết chóc!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1158


Ba bố con Ngụy Nghiêm, Ngụy Nguyên Trác, Ngụy Nguyên Tùng nhìn thấy cuối cùng Lê Vĩnh Thiên cũng đến, trong lòng mừng rỡ, nhưng cũng rất lo lắng.

Bởi vì Lê Vĩnh Thiên là một hộ soái bảo vệ dưới một người trên vạn người, chiến tích đánh trận của anh ấn tượng đến nỗi đã làm chấn động cả thế giới!

Ngay cả khi anh không mang theo bất kỳ tùy tùng hay vũ khí nào vào cung điện, nhưng trên người anh cũng tỏa ra khí chất khiến cho người khác lạnh thấu xương làm cho Ngụy Nghiêm và con trai ông ta có cảm giác có một áp lực vô hình.

Bọn họ có tật giật mình, lo lắng rằng Lê Vĩnh Thiên sẽ nhìn ra những sơ hở.

Advertisement

Một khi Lê Vĩnh Thiên, hộ soái bảo vệ này nhìn thấy những sơ hở, hậu quả sẽ rất khôn lường!

Khi Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh bước vào, toàn bộ Long Cung trở nên im lặng.

Yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng bước chân của họ.

Advertisement

Các văn võ đại thần của Long Đô cũng cảm thấy bầu không khí lần này khác hẳn, như có một luồng không khí căng thẳng vô hình.

Không ai trong số họ biết điều gì đã xảy ra.

Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh đi đến giữa hội trường và quỳ một chân xuống.

“Mạt tướng kính chào Quốc vương Long Quốc!” Lê Vĩnh Thiên và Phạm Cương đồng thanh nói.

“Hà Ngọc Vinh kính chào Quốc vương Long Quốc!” Hà Ngọc Vinh nói.

Ngụy Nghiêm vội vàng âm thầm đọc thần chú, bắt đầu điều khiển suy nghĩ của Quốc vương Long Quốc.

“Hộ soái Lê, tướng quân Phạm, đội trưởng Hà, mau bình thân đi!” Quốc vương Long Quốc nói.

“Tạ ơn Quốc vương Long Quốc!” Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh đồng thanh, rồi đứng dậy.

Lúc này, Ngụy Nghiêm bắt đầu dùng thuật mê hoặc Quốc vương Long Quốc chất vấn Lê Vĩnh Thiên: “Hộ soái Lê, tôi đã ban hành chiếu chỉ ra lệnh cho anh rút lui, đồng thời đã ban hành liên tiếp bảy mệnh lệnh Long bài lệnh. Sao anh vẫn còn chậm chạp chưa rút lui?”

“Quốc vương Long Quốc, quân đội của chúng ta ngày càng thắng lợi, thế như chẻ tre. Tình hình rất tốt. Chúng ta nên thừa thắng xông lên chinh phục Sư Quốc, chứ rút lui quân chỉ khiến cho chiến tích trước kia của chúng ta trở nên vô ích!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“To gan! Anh thật sự xem nhẹ thực lực của Sư Quốc, để một đội quân đơn độc tiến sâu vào nội địa của quân địch, gần như đặt quân đội ta vào hoàn cảnh không thể trở lại được! Một khi kẻ thù bao vây quân đội ta từ mọi phía, quân đội ta sẽ bị tiêu diệt toàn bộ!” Quốc vương Long Quốc tức giận nói.

Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh, và các văn võ đại thần của Long Đô có mặt đều bị sốc khi thấy quốc vương Long Quốc đột nhiên nổi giận với Lê Vĩnh Thiên.

Lê Vĩnh Thiên với tư cách là hộ soái bảo vệ đứng đầu Long Quốc, đã lập nên vô số chiến tích quân sự cho Long Quốc, và cũng nhiều lần cứu giúp Quốc vương Long Quốc. Quốc vương Long Quốc luôn coi trọng Lê Vĩnh Thiên, chưa bao giờ nổi giận quá mức với Lê Vĩnh Thiên như vậy.

Lần này, khi Lê Vĩnh Thiên trở về sau một trận chiến thắng lợi, quốc vương Long Quốc không những không khen ngợi anh mà còn nổi giận đối với anh, điều này thực sự không bình thường và hoàn toàn không như tưởng tượng của bọn họ.

Ngay cả Lê Vĩnh Thiên cũng không ngờ tới!

“Quốc vương Long Quốc, tôi…” Lê Vĩnh Thiên muốn giải thích.

Nhưng quốc vương Long Quốc do Ngụy Nghiêm điều khiển nên sẽ không cho Lê Vĩnh Thiên có cơ hội giải thích: “Lê Vĩnh Thiên, anh quá tự cao tự đại, không màng đến vua, ngó lơ long bài lệnh của tôi! Tôi quyết định tước đi quyền cầm binh của anh, cách chức vụ hộ soái bảo vệ của anh, giáng xuống làm dân thường.”

Ngay khi lời nói của quốc vương Long Quốc nói ra, ngoại trừ Ngụy Nghiêm và các con trai của ông ta và những người ngoài Điện Thiên Cang, đều kinh ngạc không nói nên lời!

Không ai có thể nghĩ đến viện quốc vương Long Quốc lại đột ngột cách chức hộ soái bảo vệ của Lê Vĩnh Thiên.

“Quốc vương Long Quốc, Hộ soái Lê đã lập công lớn cho Long Quốc. Dù lần này trái với thánh chỉ, nhưng có thể lấy công chuộc tội, không cần cách chức hộ soái bảo vệ đâu!” Một vị tướng tiến lại nói đỡ, cố gắng bảo vệ Lê Vĩnh Thiên.

“Đúng vậy! Quốc vương Long Quốc, mặc dù lần này Hộ soái Lê làm trái thánh chỉ, nhưng đều có nguyên nhân của nó. Hộ soái Lê bất chấp thánh chỉ vì muốn chinh phục Sư Quốc, là vì tạo dựng sự nghiệp của Long Quốc, thực hiện kế hoạch thống trị của Quốc vương Long Quốc. Tội không đến nỗi bị bãi nhiệm!” Một vị tướng khác cũng tiến lên can ngăn bảo vệ Lê Vĩnh Thiên.

“Tất cả các người không cần phải nói giúp cho Lê Vĩnh Thiên! Lê Vĩnh Thiên không chỉ không chấp hành thánh chỉ, anh ta còn phớt lờ long bài lệnh của tôi. Anh ta đã hành động rất to gan, không có kỷ luật. Nếu không bị trừng phạt, tương lai lấy gì làm gương. Uy nghiêm của tôi sẽ để ở đâu? ” Quốc vương Long Quốc nói.

Lúc này, Phạm Cương nói: “Nhưng cuối cùng hộ soái Lê đã tuân theo lệnh của ngài, rút quân khi nhận Long bài lệnh thứ bảy!”

“Cuối cùng dưới áp lực, Lê Vĩnh Thiên cũng phải rút quân, nhưng anh ta đã liên tiếp khăng khăng làm trái với Long bài lệnh! Nhìn thấy Long bài lệnh như nhìn thấy tôi, Lê Vĩnh Thiên đã ngó lơ liền sáu mệnh lệnh của Long bài lệnh, gần như tội mưu phản! Nể tình Lê Vĩnh Thiên đã lập vô số chiến tích, tôi đã miễn cho anh ta tội chết, không tịch thu gia sản của anh ta, chỉ bãi nhiệm chức vụ của anh ta, đó đã là một sự ban ơn rồi! “

Ngụy Nghiêm là bộ trưởng bên cạnh Quốc vương Long Quốc, ông ta biết rõ cách ăn nói và giọng điệu của Quốc vương Long Quốc, những lời ông ta điều khiển Quốc vương Long Quốc nói ra đúng là ngoài sức tưởng tượng của các vị tướng, nhưng cũng có lý, vì vậy không ai nghĩ rằng Quốc vương Long Quốc bị người khác điều khiển.

“Quốc vương Long Quốc, hộ soái Lê đã thắng trận lần này,cũng có công đánh dẹp giặc Sư Quốc, nhưng anh ấy lại bị cách chức. Sợ rằng điều này sẽ làm trái tim của các tướng lĩnh bị nguội lạnh!”Lại một vị tướng khác lên tiếng nói đỡ.

“Mặc dù Lê Vĩnh Thiên thắng trận lần này, nhưng chỉ là nhờ may mắn! Tính tình anh ta quá kiêu ngạo, không ai sánh bằng, đã không còn thích hợp để lãnh đạo trận chiến nữa! Nếu không sớm muộn gì anh ta cũng sẽ bị đánh bại!”

Khi các vị tướng nói giúp cho Lê Vĩnh Thiên, Lê Vĩnh Thiên vẫn im lặng.

Anh đang bí mật quan sát tình hình xung quanh, bởi vì anh cảm thấy lần trở lại hoàng cung này rất khác thường, đặc biệt là thị vệ, đều tỏa ra sát khí!

“Quốc vương Long Quốc, dù sao thì hộ soái Lê dụng binh như thần, trăm trận trăm thắng, bất khả chiến bại. Nếu bị cách chức, đây chẳng khác nào là tự chúng ta hủy đi Trường Thành, tự cắt đi một cánh tay đắc lực. Ở Long Quốc không có ai được như Lê Vĩnh Thiên, một hộ soái bảo vệ khiến quân địch nghe tên đã sợ hãi, lỡ như quân địch có ý định xâm chiếm Long Quốc chúng ta lại lần nữa thì phải làm sao?” Một vị tướng khác nói.

“Đại Long quốc của ta có đầy đủ tài năng và lực lượng mạnh như vậy. Dù không có Lê Vĩnh Thiên, vẫn sẽ rất mạnh! Những ai giống như Lê Vĩnh Thiên, dám chống lại Long bài lệnh, thì cũng phải nghiêm trị mà răn đe.” Quốc vương Long Quốc nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1159


Nghe thấy quốc vương Long Quốc kiên quyết muốn cách chức Lê Vĩnh Thiên như vậy, mấy người văn võ đại thần của Long Đô cũng không dám cầu xin thay cho Lê Vĩnh Thiên nữa.

Dưới tình huống như thế này, nếu như tiếp tục bảo vệ Lê Vĩnh Thiên nữa, thì sẽ là chống đối với quốc vương Long Quốc, rước lấy họa vào thân!

Bọn họ đều là những người hiểu thời thế, đã nhìn ra được lần này không thể cứu vớt được Lê Vĩnh Thiên nữa rồi.

Advertisement

Mà Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh ra sống vào chết với Lê Vĩnh Thiên nhiều năm như vậy, là một trong những mãnh tướng dưới trướng của Lê Vĩnh Thiên, bọn họ nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên bị cách chức, vô cùng sốt ruột mà nói: “Quốc vương Long Quốc! Toàn bộ những việc mà hộ soái Lê làm, đều là vì Long Quốc, xin quốc vương Long Quốc xuống tay nhẹ nhàng, đừng cách chức của Hộ soái Lê!”

“Lê Vĩnh Thiên không chịu thay đổi tính xấu, vẫn thích đi gây chiến như năm năm trước, gây chiến thành thói quen, đã không còn thích hợp đảm nhiệm chức hộ soái bảo vệ nữa rồi!” Quốc vương của Long quốc nói.

“Quốc vương Long Quốc, ra quân viễn chinh là chủ ý của ngài mà! Trước đây hộ soái Lê phản đối việc ra quân viễn chinh, sao lại có thể nói là hộ soái Lê gây chiến được chứ?” Phạm Cương nói.

Advertisement

Ngụy Nghiêm nghe thấy Phạm Cương nói như vậy, nhất thời có chút không biết nói gì để chống chế.

Bởi vì lần ra quân sát phạt Sư Quốc này, thực sự là chủ trương của quốc vương Long Quốc!

Mà vừa nãy ông ta lại để cho quốc vương Long Quốc nói Lê Vĩnh Thiên là đi gây chiến, gây chiến thành thói quen, thì có chút tự mâu thuẫn rồi!

Ngụy Nghiêm không biết nói gì để chống chế, thì tự nhiên quốc vương nước Long Quốc cũng không biết nói gì chống chế.

Bởi vì lời nói của quốc vương Long Quốc là chịu sự giật dây của Ngụy Nghiêm.

Ngụy Nghiêm suy nghĩ một hồi, lại dùng mê thuật để làm cho quốc vương Long Quốc nói: “Mặc dù ra binh sát phạt Sư Quốc là chủ trương của tôi, nhưng tôi không có chủ trương chỉ vì lợi ích trước mắt, mà một mình đi vào trong thủ đô của Sư Quốc!”

“Tôi đã nhận ra được nguy hiểm, liên tục gửi long bài lệnh, ra lệnh cho Lê Vĩnh Thiên lui quân. Mà Lê Vĩnh Thiên lại hết lần này đến lần khác kháng chỉ, cố chấp không lui binh, suýt nữa làm cho toàn bộ tướng sĩ của tôi bị diệt.”

“Lệnh vua như núi, người lính phải làm theo chức trách của mình! Lê Vĩnh Thiên lại liên tục chống lệnh của long bài lệnh, ngay cả mệnh lệnh của tôi cũng dám cãi lại, nếu như như vậy mà còn không cách chức, thì sau này tôi phải thu phục dân chúng như thế nào? Ai còn nghe chỉ thị của tôi nữa?”

Ngụy Nghiêm làm cho quốc vương Long Quốc nói những lời này cũng đều là hợp tình hợp lý, không hề có chút sơ hở nào.

“Quốc vương Long Quốc, hộ soái Lê chỉ huy binh lính, đã lập nhiều chiến công cho Long Quốc, cũng đã nhiều lần cứu ngài, đó là thương thì đau mà hận thì nhanh, chắc chắn các nước địch sẽ nhân cơ hội này mà xâm chiếm Long Quốc ta, đến lúc đó thì ai có thể ngăn cản được quân địch?” Phạm Cương nói.

“Ngoài Lê Vĩnh Thiên ra thì tôi còn có bốn người hộ soái nữa, vị hộ soái nào cũng có thể ngăn cản được quân địch!” Quốc vương Long quốc nói.

Lúc này Hà Ngọc Vinh nói: “Quốc vương Long quốc, hộ soái Lên là hộ soái bảo vệ đứng đầu Long Quốc, năng lực hơn hẳn so với bốn vị hộ soái còn lại. Lần năm nước liên minh xâm chiếm Long Quốc, hộ soái Lê Nam chinh Bắc chiến, đánh đuổi quân địch, đây là bằng chứng thuyết phục nhất. Xin Quốc vương Long Quốc niệm tình hộ soái Lê có quân đánh lùi địch, mà xử nhẹ tội, giữ lại chức cho anh ấy.”

“Hà Ngọc Vinh, cô chỉ là một đội trưởng nhỏ bé của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng mà cũng dám cãi lại tôi, để bảo vệ Lê Vĩnh Thiên hả?” Quốc vương Long Quốc tức giận mà nói.

“Quốc vương Long Quốc, mặc dù Hà Ngọc Vinh chỉ là đội trưởng của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, nhưng lần này một mình cô ấy lẻn vào Sư Quốc, ám sát thành công vua của Sư Quốc, cũng là người có công mà!” Phạm Cương nói.

Ngụy Nghiêm thấy cứ nói như vậy thì không biết bao giờ mới nói xong, chắc sẽ không nói lại mấy người này, lập tức dùng mê thuật làm cho quốc vương Long Quốc nói: “Được rồi, các người đừng nói gì nữa! Ý tôi đã quyết rồi, cách chức hộ soái bảo vệ của Lê Vĩnh Thiên, và hủy bỏ vị trí thái tử, giáng thành dân thường! Nếu ai còn dám nhiều lời, thì sẽ bị cách chức giống như là Lê Vĩnh Thiên!”

Ngụy Nghiêm để cho Quốc vương Long Quốc nói xong câu này, trong lòng lập tức trở nên vô cùng căng thẳng. Bởi vì nếu như Lê Vĩnh Thiên và Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh không phục, thậm chí là chống đối lại thì ông ta lập tức lấy tội làm phản, bảo người của Điện Thiên Cang ở đây gi3t chết Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh tại chỗ.

Ông ta rất không muốn gi3t chết Lê Vĩnh Thiên, Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh ở đây, dù sao bọn họ cũng là những người có công, nếu như bị giết ngay tại đây, chắc chắn sẽ làm cho các vị văn võ đại thần và bốn vị hộ soái nghi ngờ.

Theo kế hoạch của ông ta, là đầu tiên cách chức hộ soái bảo vệ của Lê Vĩnh Thiên, tước quyền cầm binh của anh, sau đó lại phái cao thủ của Điện Thiên Cang đi ám sát Lê Vĩnh Thiên.

Đến lúc đó, Lê Vĩnh Thiên chết dưới kiếm của kẻ ám sát, sẽ không ai biết là ai đang giật dây phía sau.

Kẻ thù của Lê Vĩnh Thiên nhiều như vậy, người khác sẽ cho rằng là sát thủ của nước địch làm.

Nếu như Lê Vĩnh Thiên và Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh dám làm phản ngay tại đây, vậy thì chỉ đành do họ uy h**p sự an toàn của quốc vương Long quốc, nên gi3t chết bọn họ ngay tại đây. Đây là một hành động bất đắc dĩ mà thôi!

Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh còn muốn cầu xin cho Lê Vĩnh Thiên nữa, Lê Vĩnh Thiên vội ngăn bọn họ lại: “Các người không cần nói đỡ thay tôi, tôi chống lại thánh chỉ của quốc vương Long Quốc và long bài lệnh, tự làm thì tự chịu, chấp nhận bị trừng phạt cách chức!”

Lê Vĩnh Thiên vừa nói xong, Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh và các văn võ đại thần có mặt ở đây đầu vô cùng kinh ngạc.

Bởi vì từ đầu đến cưới, Lệ Vĩnh Thiên không hề biện hộ cho mình một câu nào, mà trực tiếp chấp nhận sự trừng phạt này!

Phải biết là, chức vị hộ soái bảo vệ đứng đầu Long Quốc này, là dưới một người nhưng trên vạn người đấy!

Đó là chức vị mà bao nhiêu người cả nghĩ thôi cũng không dám nghĩ đến, mà Lê Vĩnh Thiên bị quốc vương Long Quốc cách chức, lại không thèm biện hộ cho mình câu nào, mà đã trực tiếp vứt bỏ chức vị này!

Thực ra, Lệ Vĩnh Thiên không biện hộ cho mình, vì anh đã âm thầm quan sát sự bất thường của quốc vương Long Quốc, và sự kỳ lạ của những thị vệ tràn đầy sát khí đang ẩn nấp xung quanh kia.

Anh cũng biết được, những tên thị vệ này không phải là những người thị vệ trước đây, mặc dù giọng nói của quốc vương Long Quốc không hề thay đổi, vẫn giống hệt như con rối, khác rất nhiều so với trước đây!

Anh quyết định chấp nhận kết quả này trước đã, lấy lùi làm tiến, đợi điều tra rõ hết toàn bộ tình hình rồi nói tiếp!
 
Back
Top Bottom