Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 1100


“Chúng tao muốn làm cái gì chẳng lẽ cô còn không nhận ra hay sao?” Tên cai tù kiêu căng kia d*m đ*ng cười nói.

Hà Ngọc Vinh đương nhiên biết bọn họ muốn làm cái gì, câu hỏi vừa rồi của cô cũng chỉ đang nói nhảm thôi.

Advertisement

“Đứng lại, đừng có tới đây!” Hà Ngọc Vinh tức giận nói.

Advertisement

Nhưng mà ba tên cai tù vẫn không có dừng lại, vẫn tiếp tục đi đến gần Hà Ngọc Vinh.

“Dù sao thì trời vừa sáng cô cũng sẽ bị xử tử, nhân lúc trời còn tối thì chúng ta cùng nhau vui đùa chút đi.” Tên cai tù dữ tợn vừa nói vừa đến gần.

“Đúng vậy! Dù sao đi nữa thì cô cũng phải chết, chi bằng hãy đùa giỡn với chúng tôi một chút, tôi đảm bảo những giây phút cuối đời cô sẽ cảm nhận được sự vui vẻ tuyệt vời của cuộc sống này.” Tên cai tù kiêu căng kia thô lỗ nói.

“Bọn mày còn dám bước lên phía trước thì tao đảm bảo chúng mày sẽ chết vô cùng thê thảm.”

Ba tên cai tù thấy hai tay hai chân của Hà Ngọc Vinh đều bị xích lại, thì làm sao có thể để ý đến lời nói cảnh cáo của Hà Ngọc Vinh chứ?

Nếu như tay chân của Hà Ngọc Vinh không bị xích lại thì có lẽ bọn chúng sẽ sợ cô ấy. Bởi vì cô ấy dám bắn chết quốc vương, nổ chết biết bao nhiêu binh lính, là một kẻ phạm tội nghiêm trọng.

Nhưng mà lúc này hai tay hai chân của Hà Ngọc Vinh đều bị xích sắt xích lại, không thể nào cử động được, cho dù có võ cũng không thể nào phát huy được, cho nên bọn chúng không sợ cô ấy.

“Chúng tao chẳng những muốn đi về phía trước mà còn muốn làm cho cô kêu to, xem cô có thể làm gì được chúng tao?” tên cai tù kiêu căng nói xong thì không chần chờ mà tấn công Hà Ngọc Vinh.

Hà Ngọc Vinh né tránh, sau đó dùng xích sắt ở hai tay nhanh chóng siết cổ của tên cai tù cao lớn kia!

Tên cai tù cao to cũng không bị vì sao bản thân lại bị xích sắt siết cổ.

Hà Ngọc Vinh dùng xích sắc siết cổ của tên cai tù, tên này không thể nói được đâu nào, đến việc hít thở cũng không được, sắc mặt đỏ bừng.

Hai tên cai tù bên ngoài thấy vậy thì hoảng sợ, không ngờ Hà Ngọc Vinh vậy mà lại siết cổ tên cai tù cao lớn chỉ trong chớp mắt.

Bọn chúng không nhìn thấy Hà Ngọc Vinh ra tay như thế nào, tất cả mọi thứ xảy ra bất ngờ, chỉ trong thời gian rất ngắn thì tên cai tù cao to đã bị xích sắt siết cổ.

Hà Ngọc Vinh dùng hết sức của mình để siết cổ tên cai tù cao to, muốn gi3t chết ông ta. Dù sao thì bản thân cô ấy sẽ bị xử tử, trước khi chết giết thêm một người nữa.

Bản thân cô ấy sớm hay muộn cũng chết, nếu như bởi vì giết một tên cai tù mà bị xử tử trước thời hạn thì cũng không sao, cũng đỡ cho bản thân bị đám cai tù này vấy bẩn.

Tên cau tù hung ác thất tên cai tù cao to bị Hà Ngọc Vinh dùng xích sắt siết cổ thì nhanh chóng chạy lên cứu.

Hai tay Hà Ngọc Vinh siết chặt cái cổ của tên cau tù cao lớn, dùng cổ của ông ta làm chỗ dựa, hai chân cùng lúc bay lên, đá về phía bên trái của tên cai tù hung ác!

“A…” tên cai tù hung ác bị hai chân của Hà Ngọc Vinh đá vào ngực, lập tức kêu lên thảm thiết, bay về phía sau.

Mặc dù hai chân Hà Ngọc Vinh bị xích sắt khóa lại, diện tích hoạt động cũng không lớn nhưng hai chân đồng thời đá tới, cứ đánh như vậy thì xích sắt cũng không có ảnh hưởng gì đến cô.

Tên cai tù dữ tợn đứng bên phải thấy tên cai tù hung ác bị đã bay đi thì sợ hãi.

Cơ thể của tên cai tù hung ác kia ít nhất cũng một trăm kí, lại bị một cô gái Long Quốc, chân còn mang xích sắt đá bay, như vậy thì làm sao một tên cai tù dữ tợn không ngạc nhiên cho được chứ?
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1101


Hà Ngọc Vinh đá bay tên cai tù hung ác đã bay đi, ngay lập tức nhanh như chớp bay lên thật nhanh, dùng xích sắt ở hai chân mình siết cổ tên cai tù dữ tợn còn đang ngơ ngác kia.

“A…!” Cổ của tên cai tù dữ tợn kia đột nhiên bị xích sắt siết chặt, trong phút chốc phát ra tiếng tức giận.

Advertisement

Tên cai tù hung ác kia sau khi bị Hà Ngọc Vinh đá bay đi thì đụng vào thanh sắt của nhà tù, vang lên một tiếng thật lớn, sau đó rớt xuống đất, máu tươi chảy ra không ngừng từ miệng của ông ta, rất lâu cũng không thể ngồi dậy được.

Advertisement

Hà Ngọc Vinh là đội trưởng của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, ở trong hàng ngàn binh lính mà còn có thể bắn chết quốc vương Sư Quốc của bọn họ, lúc bị bao vây bắt giữ ở trong thành phố thì cô ấy cũng đã gi3t chết rất nhiều quân địch, ba tên cai tù đối với cô mà nói chỉ là chuyện nhỏ.

Hai tay của Hà Ngọc Vinh không ngừng dùng sức lực, hai tay của cô ấy siết tên cai tù kiêu căng, hai chân siết tên cai tù dỡ tợn, cả cơ thể treo ở giữa không trung.

Tên cai tù hung ác bị Hà Ngọc Vinh đá bay đi lúc này vẫn còn hộc máu, bản thân còn không lo được, đứng lên còn không được, thấy tên cai tù dữ tợn bị Hà Ngọc Vinh dùng xích sắt siết cổ thì cũng không có sức để đi tới cứu giúp.

Mà tên cai tù kiêu căng bị Hà Ngọc Vinh dùng xích sắt trên tay siết cổ thì cổ họng đã bị xích sắt siết chặt, máu tươi chảy ra từ trong cổ họng của ông ta, cứ như vậy mà chết.

Còn tên cai tù dữ tợn bị Hà Ngọc Vinh dùng xích sắt ở chân siết cổ thì dùng hai tay nắm lấy xích sắt, cố gắng hết sức muốn kéo nó ra ngoài.

Nhưng là sức lực trên tay của ông ta làm sao bằng sức lực ở chân của Hà Ngọc Vinh?

Hà Ngọc Vinh dùng sức ở hai chân, xích sắt càng ngày càng siết chặt lại, tên cai tù dữ tợn kia dần dần cũng không thể thở được.

Ông ta cũng rất muốn lớn tiếng kêu cứu, nhưng mà bây giờ ngay cả không khí để thở còn không có thì làm sao có thể la to chứ?

Chỉ ít phút sau thì tên cai tù dữ tợn cũng tắt thở mà chết.

Hai tên cai tù muốn làm nhục Hà Ngọc Vinh ngay cả một cọng lông của Hà Ngọc Vinh cũng chưa đụng được thì một tên chết ngắt, một tên đi về âm phủ.

Sau khi những tên cai tù kia bị siết chết thì Hà Ngọc Vinh cũng buông bọn chúng ra, sau đó từng bước một đi về phía tên cai tù hung ác đã bị cô đá bay.

Tên cai tù hung ác thấy Hà Ngọc Vinh đi về phía mình với ánh mắt lạnh lẽo thì giống như nhìn thấy thần chết đang đi về phía ông ta, cơ thể vì sợ hãi mà run lên.

Xác chết của hai tên đồng bọn còn nằm cách đó không xa, ông ta cảm thấy được mấy giây nữa thì bản thân cũng sẽ biến thành một xác chết giống như bọn chúng.

“Tôi đã cảnh cáo từ sớm, còn dám bước về phía trước thì tôi sẽ cho các người chết rất thê thảm, bây giờ đến lượt ông.” Hà Ngọc Vinh vừa đi về phía trước vừa lạnh lùng nói.

Đã không làm thì thôi đã làm thì phải làm cho hết, nếu đã giết hai tên cai tù rồi thì giết thêm một tên nữa cũng không sao.

Những tên cai tù này muốn làm nhục cô ấy, cô ấy tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bất kỳ tên nào!

Nhưng mà trước đó Hà Ngọc Vinh đá bay tên cai tù hung ác này đã gây ra tiếng động rất lớn, gây sự chú ý cho mấy tên cai tù khác ở nhà tù Vây Ma, có rất nhiều tên cai tù từ khắp nơi ở nhà tù Vây Ma đang chạy đến đây.

“Cứu tôi với! Có tội phạm giết người rồi!” Tên cai tù hung ác nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân đang không ngừng đến đây thì theo bản năng lớn tiếng kêu lên.

Hà Ngọc Vinh đương nhiên cũng nghe được rất nhiều tiếng bước chân, nhưng cô đã mặc kệ sự sống chết từ lâu.

Sớm cũng chết, muộn cũng chết, dù sao cũng chết, trước khi chết phải gi3t chết tên cai tù này trước!

Vì vậy Hà Ngọc Vinh không ngừng dùng chân của mình đá lên người của tên ngục tốt hung ác.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1102


“A! Ây! A…” Tên cai tù tướng mạo hung ác bị Hà Ngọc Vinh đá đến mức không ngừng run rẩy, kêu thảm thiết.

Trước đây tên cai tù này bị đá bị thương, vốn dĩ không có sức đánh lại.

Còn Hà Ngọc Vinh bởi vì hai chân bị xích sắt khóa lại, không gian phát huy không lớn, cũng không thể dùng hết sức lực để đá, nên lực sát thương không lớn.

Nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng gần, nếu như vẫn đá tiếp như vậy, đá đến khi cai ngục đến, cũng không thể đá chết tên cai tù tướng mạo hung ác.

Thế là cô ta tay đổi sách lược, nhanh chóng dùng xích sắt trên bàn chân quấn cổ của tên cai tù tướng mạo hung ác này lại, sau đó hai chân cô ta dùng sức siết chặt.

Cổ của tên cai tù bị xích sắt quấn lấy, gã ta lập tức kinh hãi, hai tay nắm lấy xích sắt, không ngừng dùng sức kéo xích sắt ra khỏi.

Advertisement

Nhưng gã ta đã bị nội thương, tay đã không còn bao nhiêu sức lực.

Tuy lúc Hà Ngọc Vinh nhảy lên xe chạy thoát, cô ta cũng bị thương, thậm chí ngất đi, nhưng trải qua sự nghỉ ngơi hai ngày nay, cô ta đã khôi phục khá tốt.

Trong lúc nguy cấp như vậy, cô ta bùng nổ sức mạnh vô tận.

Hơn nữa, cô ta là đội trưởng đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, vốn dĩ thực lực mạnh hơn những cai tù này gấp nhiều lần.

Advertisement

Cổ của tên cai tù tướng mạo hung ác bị xích sắt siết càng lúc càng chặt hơn, gã ta đã chịu đựng đến mức mặt đỏ bừng, dần dần th* d*c, hai chân không ngừng giẫm lung tung.

Lúc này trong lòng gã ta vô cùng hối hận, mình không nên chọc vào nữ xạ thủ Long quốc sắp bị hành hình này!

Bây giờ, không chỉ không có được lợi ích nào, đến cả tính mạng cũng sắp mất!

Một lúc sau, xích sắt trên chân Hà Ngọc Vinh đã siết cổ của tên cai tù tướng mạo hung ác chảy máu.

Máu tươi không ngừng chảy ra từ trên cổ của gã ta, dù sắp chết nhưng gã ta vẫn cố vùng vẫy.

Lại một lúc sau, tên cai tù tướng mạo hung ác này dần dần không cử động nữa, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Mà lúc này, hàng loạt cai ngục mặc vũ trang đã đến hiện trường!

Nhìn thấy hai tên cai tù đã nằm trên mặt đất không động đậy, một tên cai tù khác bị Hà Ngọc Vinh dùng xích sắt siết cổ đến chết, những cai ngục này đều sững sờ.

Tên cai tù tướng mạo hung ác đó đã thoi thóp, thấy cuối cùng cứu binh cũng đến, gã ta lập tức nhìn thấy được hy vọng.

“Mau thả gã ta ra!” Một tên cai ngục thét lớn.

Nhưng, Hà Ngọc Vinh không những không thả tên cai tù tướng mạo hung ác đó ra, mà hai chân còn dùng lực mạnh hơn.

‘Két’ một tiếng, tên tên cai tù tướng mạo hung ác đó đã bị xích sắt siết gãy cổ!

Đầu gã ta rơi ở một bên, máu tươi không ngừng b*n r* từ cổ bị đứt của gã ta!

Khung cảnh tàn bạo tanh máu như vậy thật sự vô cùng thê thảm, những cai ngục đó đều bị dọa đến mức toát mồ hôi lạnh!

“Lên! Mau khống chế cô ta!” Tên cai ngục cầm đầu thét lớn.

Những cai ngục đó nghe thấy mệnh lệnh, lập tức xông lên, chạy về phía Hà Ngọc Vinh.

Hà Ngọc Vinh cũng không muốn bó tay chịu trói, cô ta bắt đầu vật lộn với những cai ngục này.

Nhưng tay chân của cô bị xích sắt khóa lại, không thể phát huy võ nghệ, hơn nữa những cai ngục này ùn ùn kéo đến, số lượng đông đảo, cô ta rất nhanh đã bị đánh ngã xuống đất.

Sau khi Hà Ngọc Vinh ngã xuống đất, những tên cai ngục này vẫn không ngừng đánh đá cô ta.

“Dừng tay!” Tên cai ngục cầm đầu thét lớn.

“Quan trên, nữ phạm nhân Long quốc này không chỉ giết quốc vương Sư quốc của chúng ta, vừa rồi còn giết ba cai tù của chúng ta, đã sớm đến mức chết cũng chưa đền hết tội, chi bằng bây giờ đánh chết cô ta.” Một tên cai ngục nói.

“Cậu hiểu cái gì? Cô ta là phạm nhân vô cùng nghiêm trọng, tân quốc vương Sư quốc của chúng ta muốn hành hình cô ta trước mặt mọi người, chứ không phải bây giờ đánh chết cô ta! Chỉ khi hành hình cô ta trước mặt mọi người mới có thể khiến Long quốc biết sự cương quyết của chúng ta!” Cai ngục cầm đầu nói.

Những cai ngục đó nghe thấy tên cai ngục cầm đầu nói như vậy, đành phải dừng lại.

Lúc này, Hà Ngọc Vinh đã bị đánh đến mức chằng chịt những vết thương, quần áo bị rách nát vài chỗ.

“Ba tên cai tù này, tại sao lại chạy vào trong lồng!” Một tên cai ngục trong số đó nói một cách khó hiểu.

“Ba tên cai tù này trước nay đều háo sắc, có lẽ vì nhìn thấy nữ phạm nhân này xinh đẹp, lòng dâng lên tà niệm, muốn chơi cô ta nên mở lồng ra, chạy vào trong.” Một tên cai ngục nói.

“Nữ phạm nhân Long quốc này còn dám giết cả quốc vương Sư quốc, thực lực không hề nhỏ, mấy người này có gan dám chọc vào cô ta, đúng là tìm đến cái chết, chết cũng chưa đền hết tội!” Lại một tên cai ngục nói.

“Còn phải nói sao, nữ phạm nhân Long quốc này vô cùng xinh đẹp, thật sự là quốc sắc thiên hương, tôi nhìn thấy còn muốn chơi với cô ta một chút, thưởng thức của lạ…”

“Đúng vậy, nữ phạm nhân xinh đẹp như vậy, hèn gì ba tên cai tù dâng lên tà niệm trong lòng, đây đúng là cực phẩm trong cực phẩm, ai cũng không kiềm chế được.”

“Công phu của nữ phạm nhân Long quốc này vô cùng lợi hại, chắc công phu trên giường cũng vô cùng ghê gớm nhỉ, thật muốn lĩnh hội công phu ở phương diện đó của cô ta!”

Những cai ngục này nhìn thấy Hà Ngọc Vinh xinh đẹp như vậy thì bắt đầu rục rịch.

Tuy bây giờ Hà Ngọc Vinh bị thương khắp người, nhưng vẫn ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô ta.

Đặc biệt là bộ quần áo rách nát của cô ta, càng khiến cơ thể nóng bỏng của cô ta thoắt ẩn thoắt hiện.

Những cai ngục này đều là người đàn ông có d*c vọng điên cuồng, thấy vẻ đẹp như vậy, sao có thể không động lòng được?

Hà Ngọc Vinh nghe thấy lời bàn tán của những cai ngục này thì biết mình lại gặp xui xẻo.

Vừa rồi mình đã siết chết ba tên cai tù, tưởng có thể giữ được sự trong sạch, không ngờ mới thoát khỏi hang cọp thì lại rơi vào hang sói!

Lúc này, một tên cai ngục bắt đầu tỏ ý với tên cai ngục cầm đầu: “Quan trên, dù sao trời vừa sáng thì nữ phạm nhân Long quốc này bị hành hình rồi, chi bằng để chúng ta chơi một chút.”

“Đúng vậy, quan trên, để chúng ta giúp ba tên cai tù bị cô ta g**t ch*t hoàn thành tâm nguyện chưa được hoàn thành của họ đi!” Lại một tên cai ngục cầu xin.

“Điều này có thể, chỉ cần không làm cô ta chết, các cậu tùy ý chơi.” Cai ngục cầm đầu nói.

“Cảm ơn quan trên!” Tất cả cai ngục nghe thấy cai ngục cầm đầu đồng ý một cách sảng khoái như vậy, họ đều vô cùng phấn khích.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1103


Hà Ngọc Vinh nhìn thấy những cai ngục này ai cũng mặt mày dữ tợn, hai mắt phát sáng nhìn mình, cô ta lập tức run sợ.

Nhà tù Vây Ma này thật đúng là một địa ngục vô cùng hắc ám!

Còn những cai ngục này chính là một đám ác ma phát rồ!

Đối mặt nhiều cai ngục như vậy, bản thân có bản lĩnh thông thiên cũng không thể ứng phó được!

Lần này thật sự khó thoát kiếp nạn!

Nếu bị nhiều cai ngục nước địch vấy bẩn như vậy thật đúng là sống không bằng chết!

Advertisement

“Giữ cô ta lại, để tôi trước!” Lúc này, cai ngục cầm đầu đột nhiên nói.

Tất cả cai ngục nghe vậy đều sững sờ, không ngờ quan trên của họ cũng muốn tham gia!

Thực ra cai ngục cầm đầu vì nhìn thấy Hà Ngọc Vinh quá xinh đẹp nên gã ta cũng muốn chơi, vì vậy mới đồng ý họ một cách sảng khoái như vậy.

“Quan trên, chúng ta chơi k*ch th*ch như thế nào đây?” Một tên cai ngục hỏi.

Advertisement

“Quay lại khung cảnh chúng ta làm nhục người phụ nữ Long quốc này lại, sau đó công bố ra ngoài, để người dân Long quốc thấy chúng ta chà đạp phụ nữ của họ thế nào.” Cai ngục cầm đầu nói.

“Được! Chủ ý này hay đấy!”

“Chà đạp phụ nữ Long quốc tương đương với việc chà đạp Long quốc!”

“Tướng sĩ Sư quốc chúng ta bị quân đội Long quốc giết đến mức thua liên tiếp ở tiền tuyến, thi thể khắp đồng, hãy để chúng ta làm nhục người phụ nữ Long quốc này, báo thù rửa hận thay họ!”

“Đè lên người người phụ nữ Long quốc, làm nhục cô ta cũng tương đương với việc dương oai cho Sư quốc chúng ta!”



Các cai ngục nhao nhao nói với vẻ mặt vui mừng hớn hở.

Hà Ngọc Vinh nghe thấy những cai ngục này nói ra những lời b**n th** như vậy, trong lòng cô ta sắp tức đến phát điên.

Những người dân Sư quốc này không đánh lại Long quốc, vậy mà lại lấy mình để làm nhục, quá vô sỉ!

“Vậy thì đừng nói nhảm nữa, mau lấy điện thoại ra quay lại, sau đó giúp tôi ấn giữ cô ta!” Cai ngục cầm đầu nói.

“Vâng!”

Tất cả cai ngục nhao nhao lấy điện thoại ra, có vài tên nhao nhao tiến lên phía trước ấn giữ Hà Ngọc Vinh.

Hà Ngọc Vinh biết bị những cai ngục này ấn giữ sẽ xảy ra chuyện gì.

Cô ta tuyệt đối không thể để mặc cho những cai ngục này làm nhục!

Bởi vì nếu cô ta bị làm nhục, không chỉ là nỗi hổ thẹn của cá nhân cô ta, còn là nỗi hổ thẹn của cả Long quốc!

“Bịch bịch bịch”

Hà Ngọc Vinh liên tục đá mấy cước, đá bay những cai ngục bước đến gần cô ta.

Sau đó, cô ta nhảy lên, chạy vào trong lồng.

Những cai ngục đó lập tức ùa vào trong, vây xung quanh Hà Ngọc Vinh.

“Chạy đi, tiếp tục chạy đi, xem cô chạy đi đâu!” Cai ngục cầm đầu nói một cách đắc ý.

Hà Ngọc Vinh nhìn thấy mình đã bị vô số cai ngục vây xung quanh, cô ta biết lần này mình mọc cánh cũng khó mà bay.

Hai tay và hai chân của cô ta bị xích sắt khóa lại, vốn dĩ không thể chống lại những cai ngục này.

Bây giờ cô ta muốn tự vẫn, nhưng cho dù muốn tự vẫn cũng không có vũ khí!

“Ấn giữ cô ta lại cho tôi!” Cai ngục cầm đầu không muốn lãng phí thời gian nữa, gã ta lập tức ra lệnh.

Đám cai ngục lập tức xông lên phía trước, xông về phía Hà Ngọc Vinh, sau đó ấn chặt cô ta.

“Thả tôi ra! Mau thả tôi ra!” Hà Ngọc Vinh thét lớn một cách tức giận.

Nhưng, những cai ngục đó sao có thể nghe lời cô ta mà thả cô ta ra được?

Lồng nhốt Hà Hà Ngọc Vinh phát ra tiếng động lớn như vậy, khiến vô số cai ngục bước về phía trước quan sát.

Tên cai ngục cầm đầu bắt đầu cởi áo của mình ra.

Hà Ngọc Vinh nhìn thấy xung quanh đều là những tên cai ngục mặt mày dữ tợn, bên ngoài lồng thì đầy những tên cai ngục hóng chuyện, trong ngoài đều đông người, vây xung quanh lồng chật như nêm cối, ai cũng giống ác ma, cuối cùng thì cô ta cũng cảm thấy sợ hãi.

Cô ta thân là đội trưởng đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, vào sinh ra tử trong rừng súng mưa đạn, trước đến này chưa từng cảm thấy sợ hãi.

Đêm nay là đêm sợ hãi nhất trong đời của cô ta!

Lúc này, tên cai ngục cầm đầu đã cởi áo của mình ra, nhìn thấy tay chân Hà Ngọc Vinh đều bị xích sắt khóa lại, không thể giương rộng, vốn dĩ không thể hành sự.

Thế là gã ta bèn nói: “Mở xích sắt trên chân cô ta ra!”

“Vâng, quan trên, xích sắt trên tay cô ta có cần mở luôn không?” Một tên cai ngục hỏi.

“Xích sắt trên tay thì không cần mở ra, khóa hai tay cô ta không ảnh hưởng đến hành động, chỉ cần ấn hai tay cô ta lên đầu cô ta là được rồi.” Cai ngục cầm đầu nói.

“Vâng!” Tên cai ngục đó lập tức lấy chìa khóa ra, bắt đầu mở khóa trên chân Hà Ngọc Vinh, sau đó lấy xích sắt trên chân cô ta ra.

Đám cai ngục ấn giữ hai chân của Hà Ngọc Vinh, từ từ kéo hai chân cô ta ra.

Cho dù xích sắt trên chân Hà Ngọc Vinh được tháo gỡ, cô cũng không thể cử động.

Tên cai ngục cầm đầu nhìn thấy Hà Ngọc Vinh, gã ta bắt đầu nổi gân xanh, c ởi quần của mình ra.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1104


Trò hay sắp diễn ra, mấy tên cai tù bắt đầu thi nhau lôi điện thoại quay lại tất cả.

Từ khi chào đời cho tới tận bây giờ, đây là lần đầu tiên Hà Ngọc Vinh cảm thấy tuyệt vọng như vậy.

Trong nơi ngục tù tăm tối này đâu đâu cũng thấy cai tù, thấy những tên tay sai của kẻ thù, không có bất kỳ một ai đến cứu cô ấy cả, mà cho dù có đến cũng chỉ là đến để tìm cái chết.

Tay chân của cô ấy bị trói chặt, lúc này đây, tình cảnh cô ấy phải đối mặt thật đúng là muốn sống không được, muốn chết cũng chẳng xong!

Mà đúng lúc này, bên ngoài nhà tù truyền tới một tiếng nổ vang dội, trời đất rung chuyển!

Là tiếng xe quân sự đang lao tới!

Advertisement

Ngay sau đó, tiếng pháo vang lên không ngừng!

“Rầm rầm rầm…”

Tiếng thuốc nổ, tiếng pháo cứ ‘ầm ầm’ nổ vang bên ngoài nhà tù Vây Ma.

“A… A… A… A… A…”

Advertisement

“Ôi ôi ôi…”

Đi kèm theo tiếng pháo ấy là những tiếng kêu gào thảm thiết, bên ngoài nhà tù cũng vậy, chẳng những thế, mấy âm thanh đó còn nhốn nháo, còn lớn hơn bên trong nhiều lần!

Những kẻ cai quản nhà tù trong này đều vô cùng kinh ngạc và hoảng sợ, không biết chuyện gì đang xảy ra nữa!

Tên cai tù cầm đầu đang c ởi quần cũng sợ hãi, giật cả mình, ngây người mất một lúc.

Hà Ngọc Vinh cũng thất thật kỳ quái, rốt cuộc là ai lại bắn pháo bên ngoài nhà tù Vây Ma nhỉ?

“Tại sao bên ngoài lại có tiếng pháo?” Một tên cai tù giữ hai chân Hà Ngọc Vinh nói.

“Không hay rồi, mau, mau đi ra ngoài xem chuyện gì đang xảy ra!” Tên cầm đầu vừa mặc quần vừa sợ hãi dẫn những tên còn lại chạy ra ngoài.

Mấy tên cai tù đang vây xem cũng biết rất có khả năng là sắp xảy ra chuyện lớn nên nhanh chóng giải tán, nhao nhao chạy ra ngoài.

Những tên khác cũng thả Hà Ngọc Vinh rồi lao ra khỏi cái lồng giam này.

Vậy mà lúc bọn họ chạy đi cũng chẳng quên đóng cửa tù lại.

Hà Ngọc Vinh thấy mấy tên cai tù chạy đi mới thở dài một hơi.

Lúc này đây, tuy khóa sắt khóa chân cô ấy đã bị mở ra nhưng cánh cửa của lồng giam này vẫn bị khóa chặt, cô ấy không thể nào mà chạy trốn ra ngoài được.

“Rầm rầm rầm…”

“Uỳnh… uỳnh… uỳnh…”

“Rầm rầm rầm…”

“A… A… A… A… A…”

“Đoàng… đoàng… đoàng…”

“Tằng… tằng… tằng…”

Bên ngoài nhà tù Vây Ma không ngừng vang lên âm thành của những tiếng bom nổ, tiếng súng và vô số tiếng kêu thảm thiết thi nhau vang lên.

Hà Ngọc Vinh nghe những tiếng pháo và tiếng súng kịch liệt như thế, trong lòng không khỏi nhen nhói lên hy vọng, chẳng lẽ là quân đội Hạ Quốc đến?

Hà Ngọc Vinh đoán không sai, đúng thật là quân đội Hạ Quốc đến cứu cô ấy!

Chẳng qua là có một điều cô ấy không hề ngờ tới, cô ấy chưa bao giờ nghĩ rằng Lê Vĩnh Thiên đích thân dẫn Sư đoàn dũng sĩ và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đến cứu cô ấy!

Lúc này, bên ngoài nhà tù Vây Ma.

Tay Lê Vĩnh Thiên cầm Tiểu Thính Vũ Lâu chỉ huy sư đoàn dũng sĩ vây công nhà tù Vây Ma.

Đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đi theo bên cạnh Lê Vĩnh Thiên quan sát cuộc chiến.

Lê Vĩnh Thiên tranh thủ giữa lúc trời sáng, sửa đường sạn đạo, ngấm ngầm bí mật, giấu diếm được địch nhân, bằng tốc độ nhanh nhất để hành quân, thẳng tiến đến nhà tù Vây Ma.

Bởi vì trời vừa sáng, Hà Ngọc Vinh sẽ bị xử tử, anh phải cứu Hà Ngọc Vinh ra trước khi trời sáng.

Anh dẫn theo đại quân đến nhà tù Vây Ma, dùng tốc độ sét đánh không kịp bịt tai tiến hành tập kích nhà tù Vây Ma.

Lê Vĩnh Thiên không dẫn hơn một trăm nghìn quân Trung Nguyên đến vây đánh nhà tù Vây Ma mà sắp xếp cho họ mai phục trên đường từ thủ đô của Sư Quốc đến nhà tù Vây Ma.

Bởi vì Lê Vĩnh Thiên đã dự liệu được một chuyện, khi Quốc Vương Sư Quốc biết được chuyện nhà tù Vây Ma bị tập kích, đương nhiên là sẽ phái binh từ thủ đô đến trợ giúp nhà tù Vây Ma.

Anh bố trí một trăm nghìn quân Trung Nguyên mai phục ở nửa đường trước, phục kích những kẻ sắp chạy đến trợ giúp nhà tù Vây Ma.

“Rầm rầm rầm……”

“Tằng tằng tằng…”

“Rầm rầm rầm…”

“A… A… A…”

“Uỳnh uỳnh uỳnh…”

Sư đoàn dũng sĩ không ngừng phát động công kích với nhà tù Vây Ma, cai ngục bên ngoài nhà tù Vây Ma bị đánh tơi tả, người chết ngựa đổ, chiến trường nhốn nháo, gào khóc thảm thiết.

Tuy nhà tù Vây Ma được xưng là nhà tù được đề phòng nghiêm cẩn nhất Sư Quốc, trang bị, vũ khí của cai tù cũng được xếp vào hàng tốt nhất nhưng những thứ này sao có thể sánh ngang được với Lê Vĩnh Thiên, với sư đoàn dũng sĩ đã trải qua trăm trận chiến, sao bọn chúng có thể đánh thắng được?

Trang bị của sư đoàn dũng sĩ tốt hơn nhiều so với trang bị của mấy tên cai tù nhà tù Vây Ma.

Lúc này, mấy tên cai tù trong nhà giam cũng đã nhốn nháo chạy tới, nhìn thấy bên ngoài là đại quân của Hạ Quốc hơn nữa còn có trang bị tốt nhất lập tức sợ tới mức hồn phi phách tán!

Đại quân của Hạ Quốc vây xung quanh nhà tù Vây Ma, vô số xe tăng không ngừng bắn đánh, nổ tung những tên cai tù xung quanh, máu thịt văng tung tóe.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1105


Những cai ngục vừa chạy ra nhìn thấy tình hình thế này, sợ đến nỗi vội vàng chạy trở lại vào trong nhà tù.

Khi đối mặt với đội quân Long quốc được trang bị hoàn hảo thế này, những cai ngục này đều không muốn làm bia đỡ đạn, trốn vào trong trước rồi hẵng nói.

Advertisement

“Đội quân Long quốc chẳng phải vẫn chưa tấn công vào thủ đô sao? Sao lại đột nhiên xuất hiện một đội quân Long quốc trang bị hoàn hảo thế này?”

“Đúng đó, rõ ràng quân địch Long quốc cách rất xa thủ đô. Rốt cuộc đợt quân địch Long quốc này làm sao tấn công vào đây được?”

Advertisement

“Nhà tù Vây Ma của chúng ta đâu phải là khu quân sự quan trọng, tại sao họ lại tấn công vào nhà tù Vây Ma thế?”

“Có thể là họ đến để cứu nữ tù nhân tên là Hà Ngọc Vinh của Long quốc kia đấy!”

“Đúng vậy, có khả năng này lắm!”

“Vì một nữ tù nhân Long quốc, vậy mà họ có thể xông vào hang cọp, tấn công vào nước chúng ta, thật khó tin!”

Những tên cai ngục ấy chạy vào trong nhà tù xong thì bàn tán xôn xao.

Trưởng cai ngục đang ngủ say thì bị tiếng nổ và tiếng súng đột ngột ập đến làm tỉnh giấc.

Lúc này, một tên cai ngục hối hả chạy vào báo cáo tình hình với anh ta.

“Trưởng cai ngục, có việc hệ trọng!” Cai ngục vừa thở d ốc vừa nói.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Trưởng cai ngục vừa mới tỉnh dậy nên không hiểu gì cả.

“Bên ngoài có một quân đội Long quốc rất đông đang tấn công điên cuồng vào nhà tù của chúng ta!” Cai ngục nói.

“Quân đội Long quốc sao? Sao lại có quân đội của Long quốc xuất hiện ở đây?” Trưởng cai ngục ngạc nhiên hỏi.

“Chúng tôi cũng không biết! Đội quân Long quốc này cứ như thần binh từ trên trời giáng xuống, ập đến một cách đột ngột.” Cai ngục nói.

“Bây giờ tình hình chiến đấu ra sao rồi?” Trưởng cai ngục hỏi tiếp.

“Đội quân Long quốc này được trang bị rất đầy đủ, chúng ta không thể nào chịu nổi được một cú tấn công của họ, bây giờ đã tổn thất nặng nề, thương vong gần một nửa!” Cai ngục nói.

Trưởng cai ngục biết tin nhà tù Vây Ma bị đội quân Long quốc trang bị đầy đủ đến tập kích, hơn nữa quân mình còn bị thương vong gần một nửa, lập tức sợ đến mức toát mồ hôi đầy trán.

Nhà tù Vây Ma được canh phòng rất nghiêm ngặt, từ khi xây dựng xong đến nay chưa từng có thế lực nào dám đến tập kích cả. Không ngờ lần này lại gặp phải sự tấn công của đội quân Long quốc trang bị kỹ càng.

“Rốt cuộc là đơn vị nào của Long quốc đến tập kích vậy?” Trưởng cai ngục hỏi tiếp.

“Đêm tối không trăng, chúng tôi không nhìn rõ được phiên hiệu của đối phương!” Cai ngục nói.

“Mau chóng tập hợp binh lực của chúng ta để phản kháng, nhà tù Vây Ma tuyệt đối không thể thất thủ!” Trưởng cai ngục nói.

“Trưởng cai ngục, hỏa lực của đối phương quá mạnh, quân ta không thể nào chống đỡ được, chúng ta vẫn nên nhanh chóng báo cáo tình hình với cấp trên, yêu cầu chi viện đi ạ!” Cai ngục nói.

“Không chống đỡ được cũng phải tạm thời chống đỡ trước. Tất nhiên tôi sẽ báo cáo với cấp trên để yêu cầu chi viện. Trước khi viện quân đến đây thì chúng ta nhất định phải cố thủ, nhà tù Vây Ma giam giữ quá nhiều tội phạm mang tội nghiêm trọng, tuyệt đối không thể thất thủ!” Trưởng cai ngục nói.

“Vâng!” Cai ngục lập tức chạy ra ngoài.

Ngay khi trưởng cai ngục vừa nhấc điện thoại lên định gọi điện thoại báo cáo tình hình cho cấp trên thì một cai ngục khác lại hốt hoảng chạy vào.

“Trưởng cai ngục, có chuyện lớn rồi! Có chuyện lớn rồi!” Cai ngục nói một cách hoảng loạn.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1106


“Đệ nhất hộ soái bảo vệ của Long quốc là Lê Vĩnh Thiên đã dẫn Hộ Bôn Sư tấn công vào nhà tù của chúng tôi” Cai ngục hoảng sợ nói.

Lúc nãy lợi dụng ánh sáng khi pháo nổ, anh ta đã nhìn thấy phiên hiệu của Hộ Bôn Sư, hơn nữa còn nhìn thấy người cầm kiếm lớn trên tay là đệ nhất hộ soái bảo vệ của Long quốc là Lê Vĩnh Thiên, cho nên lập tức chạy vào báo cáo tình hình.

Advertisement

“Cái gì? Đệ nhất hộ soái của Long quốc lại dám tự mình dẫn Hộ Bôn Sư tấn công?” Trưởng cai ngục kinh ngạc run tay, điện thoại cũng không nắm chắc mà rơi trên bàn.

“Đúng vậy, tôi vừa nhìn thấy rất rõ, là đệ nhất hộ soái của Long quốc đến!” Cai ngục run rẩy nói.

Advertisement

“Lê Vĩnh Thiên được quốc vương Long quốc chỉ định là Phạt Sư đại nguyên soái, thống lĩnh ngàn vạn binh mã, làm sao lại có thể dấn thân vào nguy hiểm, dẫn người đánh lén nhà tù Vây Ma nhỏ của ở thủ đô của chúng ta? Có phải cậu bị hoa mắt rồi?” Trưởng cai ngục có chút không dám tin Lê Vĩnh Thiên lại tự mình dẫn người đến.

“Không phải, tôi thật sự nhìn thấy rõ, người thống lĩnh của đối phương là Lê Vĩnh Thiên!” Cai ngục nói.

“Nhà tù Vây Ma của chúng ta lại không phải là chiến khu gì, Lê Vĩnh Thiên dẫn đại quân tấn công nhà tù Vây Ma của chúng ta làm gì?” Trưởng cai ngục hỏi một cách khó hiểu.

“Trưởng cai ngục, anh đừng quên nhà tù Vây Ma của chúng ta đang giam giữ một tội phạm quan trọng nhất của Long quốc là Hà Ngọc Vinh! Hôm nay Lê Vĩnh Thiên dẫn quân đến, nhất định là muốn cứu Hà Ngọc Vinh!” Cai ngục nói.

Sau khi trưởng nghe ngục nghe thấy, lúc này mới nhận ra, đại quân của Long quốc tấn công nhà tù Vây Ma, khẳng định là muốn cướp tù!

Bởi vì trong nhà tù Vây Ma giam giữ tội phạm quan trọng là Hà Ngọc Vinh người đã giết quốc vương nước Lang quốc!

Lê Vĩnh Thiên không thể vô duyên vô cớ lấy danh hiệu của sư đoàn đến tấn công nhà tù Vây Ma, trừ việc cứu Hà Ngọc Vinh, thì anh không thể tấn công nhà tù Vây Ma như vậy!

Hà Ngọc Vinh thành công ám sát quốc vương nước Sư quốc, là người có công với Long quốc, Lê Vĩnh Thiên tự mình dẫn Hộ Bôn Sư đến cứu cô ấy, thì cũng không có gì kỳ lạ!

“Cậu mau chuẩn bị binh mã, tôi sẽ lập tức điện báo tình hình với cấp trên!” Trưởng cai ngục thấy đệ nhất hộ soái bảo vệ của Long quốc là Lê Vĩnh Thiên tự mình tấn công, càng không dám lơ là, lập tức điện báo với cấp trên chưa.

Ông ta biết mình không thể chống đỡ được đội quân của đệ nhất hộ soái bảo vệ của Long quốc là Lê Vĩnh Thiên được, trừ việc báo cáo tình hình với cấp trên và xin chi viện, thì ông ta đã không còn lựa chọn nào khác.

Cấp trên nhận được điện thoại của trưởng cai ngục, biết được đệ nhất hộ soái bảo về của Long quốc là Lê Vĩnh Thiên lại dám tự mình mạo hiểm, dẫn Hộ Bôn Sư tấn công vào nhà tù Vây Ma, điều này cũng khiến ông ta không khỏi kinh ngạc.

Cấp trên biết tình hình nghiêm trọng, cũng không dám tự làm chủ, liền trực tiếp gọi điện và báo cáo tình hình cho tân quốc vương Sư quốc.

Tân quốc vương Sư quốc biết Lê Vĩnh Thiên tự mình dẫn Hộ Bôn Sư tấn công nhà tù Vây Ma, nhưng không hoảng sợ mà còn rất vui mừng.

Bởi vì ông ta cảm thấy đây là cơ hội để giết đệ nhất hộ soái bảo vệ của Long quốc là Lê Vĩnh Thiên!

Nếu Lê Vĩnh Thiên chỉ dẫn theo Hộ Bôn Sư, đánh vào thủ đô của Sư quốc, thì xem ra đây chính là tìm chết!

Tân quốc vương Sư quốc lập tức hạ lệnh, để nhà tù Vây Ma không tiếc bất cứ giá nào cũng phải giữ được, để đợi quân chi viện đến, sau đó ở trong và bên ngoài phối hợp, phải diệt được Lê Vĩnh Thiên ở ngoài nhà tù Vây Ma.

Sau đó, tân quốc vương Sư quốc liều phái một nửa binh lực ở thủ đô, nhanh chóng đến nhà tù Vây Ma, tiêu diệt Lê Vĩnh Thiên.

Sau khi hạ lệnh xong, tân quốc vương Sư quốc mới đắc ý nói: “Lê Vĩnh Thiên à Lê Vĩnh Thiên, người khác nói anh điều binh như thần, còn cho rằn anh sẽ lợi hại, không ngờ cũng có lúc lại hồ đồ như vậy! Lần này, là anh tự mình dâng tới cửa, tôi tuyệt đối sẽ không để anh thoát khỏi lòng bàn tôi!”

Từ lúc bắt đầu cuộc chiến, binh mã Sư quốc luôn rút quân, thua trận như núi ngã, tân quốc vương Sư quốc chịu quá nhiều áp lực, nếu không đánh thắng một trận, thì ông ta biết bản thân không lâu nữa sẽ phải thoái vị, thật không ngờ Lê Vĩnh Thiên lại tự tìm đường chết, cho ông ta cơ hội đảo ngược tình thế!

Ông ta cảm thấy, chỉ cần diệt được Lê Vĩnh Thiên, thì Long quốc sẽ như rồng mất đầu, nhất định sẽ thua như núi ngã, Sư quốc cũng có thể chuyển bại thành thắng!

Nếu Lê Vĩnh Thiên bị tiêu diệt ở nhà tù Vây Ma, thì chính là quyết định quan trọng trong diễn biến trận chiến.

Đây là cơ hội ngàn năm có một, chỉ được thành công, không được thất bại!

Cho nên, ông ta mới phái một nửa binh lực của thủ đô đến nhà tù Vây Ma, để tiêu diệt Lê Vĩnh Thiên!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1107


Tân quốc vương Sư quốc cảm thấy, Lê Vĩnh Thiên vì cứu thuộc hạ mà tự mình dẫn quân thâm nhập, thật là việc vô cùng ngu xuẩn.

Từ xưa đến nay, có thống soái nào vì cứu thuộc hạ mà tự mình dẫn quân, xông vào hang cọp chứ?

Trưởng cai ngục nhận được lệnh dù chết cũng phải giữ được nhà tù Vây Ma, liền tự mình dẫn quân, tổ chức và chống cự.

Advertisement

Quân trấn thủ ở thủ đo khi nhận được mệnh lệnh của tân quốc vương Sư quốc, cũng không dám lơ là, lập tức đến nhà tù Vây Ma, chuẩn bị tiêu diệt Lê Vĩnh Thiên.

Quân trấn thủ ở thủ đô có tổng cộng là năm trăm nghìn quân. Trước đi tân quốc vương Sư quốc đã điều hai trăm nghìn quân ở thủ đô ra chiến tuyến quyết chiến với đại quân của Long quốc.

Advertisement

Chỉ còn lại ba trăm nghìn quân, tân quốc vương Sư quốc lại điều động thêm hai trăm nghìn quân đến nhà tù Vây Ma, để tiêu diệt Lê Vĩnh Thiên của Hộ Bôn Sư.

Binh lực của Hộ Bôn Sư chỉ có một trăm nghìn quân, tân quốc vương Sư quốc lại điều động hai trăm nghìn, nhiều gấp đôi Hộ Bôn Sư, thì khẳng định có thể thắng, và tiêu diệt Lê Vĩnh Thiên của Hộ Bôn Sư.

Trong thủ đô, ông ta chỉ để lại một trăm nghìn quân để phòng thủ.

…….

Lúc này, tại nhà tù Vây Ma.

Trưởng cai ngục tự mình tổ chức cai ngục chống cự lại Lê Vĩnh Thiên và Hộ Bôn Sư, nhưng những cảnh ngục này làm sao có thể là đối thủ của sư đoàn Bôn Sư?

Hơn nữa, lần này do mãnh tướng Phạm Cường của Lê Vĩnh Thiên tự mình chỉ huy sư đoàn Bôn Sư chiến đấu.

Tuy nhà tù Vây Ma kiên cố như tường đồng, nhưng đối mặt với sư đoàn Bôn Sư được trang bị tốt và đã trải qua nhiều trận chiến, thì chỉ giống như một tờ giấy.

Một thời gian ngắn, cai ngục ở nhà tù Vây Ma đã chết và bị thương hơn một nửa.

Lê Vĩnh Thiên thấy phòng thủ nhà tù Vây Ma gần như bị phá hủy, lập tức chỉa thanh kiếm Tiểu Thính Vũ Lâu trong tay lên: “Đại quân tấn công, san bằng nhà tù Vây Ma!”

Anh đã đoán được tân quốc vương Sư quốc sẽ phái quân trấn thủ ở thủ đô đến tiêu diệt anh, cho nên anh mới muốn đánh nhanh thắng nhanh, nhanh chống cứu Hà Ngọc Vinh, sau đó mới thực hiện bước tiếp theo.

Phạm Cường nghe thấy mệnh lệnh của Lê Vĩnh Thiên, lập tức chỉ huy sư đoàn Bôn Sư tiến lên.

Xe tăng, xe bọc thép xông lên đầu tiên, chống đỡ cả đoạn đường.

Nhiều binh lính của sư đoàn Bôn Sư bám theo sau xe tăng và xe bọc thép, không ngừng nổ súng.

Cai ngục của nhà tù Vây Ma không ngừng trúng đạn pháo hoặc đạn súng mà chết.

Trưởng cai ngục không ngờ rằng những cai ngục của mình lại không chịu nổi một kích khi đối mặt với Hộ Bôn Sư.

Chỉ trong mấy phút, đại quân của Lê Vĩnh Thiên bắt đầu trận tấn công lớn, bản thân mình làm sao có thể giữ được nhà tù Vây Ma?

Nhìn thấy đại quân của Lê Vĩnh Thiên đã tấn công về phía trước, trưởng cai ngục cũng bị dọa cho mất hồn, vội vàng gọi lại để xin chi viện.

Cấp trên nói với ông ta, quân chi viện đã xuất phát, nhưng chưa đến trận chiến nhanh như vậy, kêu ông ta tiếp tục cố thủ nhà tù Vây Ma.

Hơn nữa, cấp trên đã hạ lệnh, nếu như nhà tù Vây Ma không giữ được, thì ông ta hãy lấy đầu đến gặp!

Trưởng cai ngục cũng biết nhất thời quân chi viện cũng không đến kịp, chỉ phải để cai ngục rút vào nhà tù Vây Ma để cố thủ.

Bởi vì kết cấu của nhà tù Vây Ma phức tạp, giống như một mê cung, khắp nơi có lính canh gác, trưởng cai ngục cảm thấy có thể dựa vào địa hình phức tạp này, đế đánh lén đại quân của Lê Vĩnh Thiên.

Khi sư đoàn Bôn Sư đến trước nhà tù Vây Ma thì bị kẹt, xe tăng và xe bọc thép dừng lại.

Bởi vì Hà Ngọc Vinh bị giam trong nhà tù Vây Ma, nên không thể tiếp tục bắn phá nhà tù Vây Ma được.

Nếu không, lỡ như nhà tù Vây Ma bị sập, thì Hà Ngọc Vinh cũng sẽ bị đè chết ở trong, hoặc sẽ bị một viên đạn pháo bắn chết, vậy sẽ không tốt.

“Đột nhập vào nhà tù, giải cứu nữ anh hùng Hà Ngọc Vinh của Long quốc chúng ta!” Lê Vĩnh Thiên hạ lệnh.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1108


Bộ Bôn Sư và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng nghe mệnh lệnh của Lê Vĩnh Thiên, lập tức từ các kẽ hở xông vào.

Trước đây đội đặc nhiệm Phương Hoàng chỉ đứng bên cạnh theo dõi và bảo vệ Lê Vĩnh Thiên. Bởi vì trận chiến có quy mô lớn không phải là sở trường của bọn họ.

Bây giờ đột nhập vào nhà tù Vây Ma, loại tác chiến quy mô nhỏ này là sở trường của bọn họ, lần này tuyệt đối bọn họ sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Advertisement

Huống hồ, đây là cứu đội trưởng của bọn họ, bọn họ càng không thể chối từ, ai cũng dũng cảm xông lên phía trước.

Đương nhiên, sư đoàn Bôn Sư có một trăm nghìn quân, cũng không đột nhập vào nhà tù Vây Ma hết, chỉ một nhóm tinh anh đánh vào trước, hầu hết binh linh còn lại thì đã bị mắc kẹt bên ngoài nhà tù Vây Ma.

Advertisement

Nhưng cả Lê Vĩnh Thiên và Phạm Cường đều không muốn ở ngoài, cũng tự mình đánh vào.

Phạm Cường dẫn một nhóm tinh anh của sư đoàn Bôn Sư đánh vào, còn Lê Vĩnh Thiên thì dẫn đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đánh vào.

Bởi vì Trương Anh Nguyên của tổ đặc công Shadow ở Sư quốc đã đưa cho Lê Vĩnh Thiên một phần bản đồ của nhà tù Vây Ma, những nơi bí mật đã được đánh dấu rõ ràng, Lê Vĩnh Thiên cũng đã sớm để Hộ Bôn Sư và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng ghi nhớ cấu trúc của nhà tù Vây Ma.

Hộ Bôn Sư và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đã biết trước những nơi phòng thủ trong nhà tù Vây Ma, nên phối hợp hành động, cho dù đột nhập vào nhà tù Vây Ma thì cũng có thể đánh cho đám cai ngục đó trở tay không kịp, kêu khóc không ngừng.

Hà Ngọc Vinh đang bị nhốt trong nhà giam nghe thấy tiếng súng ngày càng gần, trong lòng cũng vô cùng vui mừng.

Bởi vì đã đoán được những tiếng súng này là súng Long quốc chế tạo!

Không hề nghi ngờ điều gì, thật sự là đại quân của Long Quốc đến cứu cô ấy.

Từ cách chiến đấu quen thuộc, cô ấy còn đoán được đây là đội đặc nhiệm Phượng Hoàng cũng nằm trong đó!

Cô ấy có nằm mơ cũng không ngờ, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng cũng đến cứu cô ấy!

Lúc này cai ngục trong nhà giam đã loạn thành một đám, căn bản không có ai để ý đến Hà Ngọc Vinh.

Những cai ngục của nhà tù Vây Ma đang đối mặt với sự chiến đấu dũng cảm của Hộ Bôn Sư và kỹ năng bắn súng như thần của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, bọn họ chỉ có thể chịu đòn, cũng không có sức để đánh trả.

Lê Vĩnh Thiên nóng lòng muốn cứu Hà Ngọc Vinh, liền cầm thanh khiếm Tiểu Thính Vũ Lâu xông lên phía trước để mở đường.

Đôi lúc có một ít cai ngục từ đường hầm liều lĩnh xông ra, nhưng điều chết dưới kiếm của Lê Vĩnh Thiên.

Thanh kiếm Tiểu Thính Vũ Lâu trong tay anh có thể phát ra kiếm khí, khi vung kiếm lên, đường kiếm mạnh mẽ, chỉ một kiếm liền có thể gi3t chết một đám cai ngục, so với súng thì tốt hơn nhiều.

Trong bản đồ của Trương Anh Nguyên thì kết cấu của nhà tù Vây Ma, cũng chỉ ra vị trí đang nhốt Hà Ngọc Vinh, Lê Vĩnh Thiên dẫn đội đậc nhiệm Phượng Hoàng một đường đánh thẳng vào, đến chỗ đang giam Hà Ngọc Vinh.

Đa phần những người bị giam ở nhà tù Vây Ma đều là người phạm tội nặng ở Sư quốc, khi Lê Vĩnh Thiên vung kiếm cũng không hề kiêng dè. Một kiếm vung lên, đều mặc kệ sống chết, chỉ cần không phải Hà Ngọc Vinh là được. Sống chết của những người phạm tội nặng bị nhốt bên trong, cũng không liên quan đến anh, chết thì cứ chết thôi.

Khi đội đặc nhiệm Phượng Hoàng và tổ đặc công Shadow xả súng, đương nhiên cũng không kiêng dè những người phạm tội nặng đó, trong lúc xả súng cũng có không ít người phạm tội nặng đều bị giết.

Bọn họ chỉ muốn cứu Hà Ngọc Vinh, những người khác chết đều không đáng tiếc.

Những cai ngục trước đây muốn sỉ nhục Hà Ngọc Vinh, đều chết trong trận chiến hỗn loạn.

Trưởng cai ngục nhìn thấy binh lính của Lê Vĩnh Thiên từ nhiều hướng xông vào, không thể cản được, cũng bị dọa đến run rẩy.

Phía trên đã hạ tử lệnh, muốn ông ta phải cố thủ ở nhà tù Vây Ma, đợi quân chi viện đến, nhưng những cai ngục của ông ta làm sao có thể là đối thủ với đại quân đệ nhất hổ soái bảo vệ của Long quốc?

Có lẽ quân chi viện còn chưa đi được nửa đường, thì những cai ngục n ày đã tổn thất nặng nề, toàn quân bị diệt rồi!

Nhìn thấy tình hình như vậy, trưởng cai ngục trong lúc nguy cấp đã nghĩ ra cách,m quyết định lấy Hà Ngọc Vinh, để đối đầu với Lê Vĩnh Thiên!

Chỉ có lấy Hà Ngọc Vinh, thì Lê Vĩnh Thiên mới không dám làm loạn!

Chỉ có lấy Hà Ngọc Vinh, mới có thể đảm bảo tính mạng của ông được!

vừa nghĩ như vậy, trưởng cai ngục liền hết với mấy cai ngục bên cạnh: ‘Nhanh! Cùng tôi đi bắt Hà Ngọc Vinh!”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1109


Khi những cai ngục nghe thấy trưởng cai ngục nói như vậy, đột nhiên như từ trong giấc mơ tỉnh lại, lần lượt chạy về hướng nhà giam nơi đang giam Hà Ngọc Vinh.

……..

Lúc này, hai trăm nghìn quân mà quốc vương Sư quốc phái, đang trên đường đến nhà tù Vây Ma.

Lúc này bọn họ vội vàng đi được nửa đường, hai bên đường đều là những ngọn núi cao, đột nhiên bọn họ bị tấn công bất ngờ!

Advertisement

“Bùm bùm bùm…”

“Tạch tạch tạch…”

“Ầm ầm ầm…”

Advertisement

Tiếng đạn pháo, tiếng các loại súng, lần lượt vang lên từ hai bên đường.

“A a a…”

“A a a…”

Hai trăm nghìn quân Sư quốc mất cảnh giác, lúc này tiếng nổ bom vang lên khiến ngựa giật bắn người, tiếng kêu thảm vang lên không ngừng.

Lê Vĩnh Thiên đã sắp xếp một trăm nghìn quân phục kích trước ở đây, tấn công những quân địch.

Lê Vĩnh Thiên đã sớm đoán được khi tân quốc vương Sư quốc biết, anh tự mình dẫn tổ đặc công Shadow và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng tập kích vào Vây Ma, khẳng định sẽ phái binh từ thủ đô đến tiêu diệt anh, cho nên anh đã sắp xếp trước ở đây một trăm nghìn quân Trung Nguyên, mai phục ở nơi hiểm yếu này.

Một trăm nghìn quân Trung Nguyên mai phục ở hai bên đường núi, từ trên cao phục kích xuống quân của Sư quốc.

“Đừng hoảng loạn, nhanh chóng đánh trả! Đánh trả!” Tướng lĩnh Sư quốc biết bị phục kích, lập tức hét lớn.

Dù sao anh ta cũng là thống soái của hai trăm nghìn quân, khi gặp chuyện không được hoảng sợ.

Nhưng, hiện trường bị đánh bom quá dữ dội, tiếng pháo và tiếng súng vang lên không ngừng, đều không có ai nghe anh ta nói.

Đột nhiên bị tấn công dữ dội, hiện trường vô cùng hỗn loạn, quân địch bị kinh ngạc và thất thủ, chỉ muốn trèo xuống để bảo vệ tính mạng.

Có một số người nghe thống soái nói, nhưng cũng không thể tổ chức một cuộc đánh trả hiệu quả.

Tiếng pháo như mưa không ngừng rơi xuống trại địch, liền phát nổ.

Hai trăm nghìn quân tập trung trên đường, bị nổ tung thành thành từng mảnh.

Vô số những viên đạn như những con cào cào bắn về phía quân địch, một số quân địch không bị nổ chết, thì cũng bị bắn chết.

Thống soái quân địch nhìn thấy đại quân của Long quốc tấn công quá dữ dội, anh ta cũng bắt đầu hoảng sợ, khi không biết có bao nhiêu binh lính đang mai phục hao bên đường núi.

Lúc này, một viên đạn pháo bắn về vị trí của tướng lĩnh quân địch!

Lúc này tướng lĩnh của địch của thay đổi sắc, anh ta cũng không dám giả vờ bình tĩnh nữa, cúi xuống đất vội vàng.

Vệ sĩ bên cạnh anh ta nhìn thấy viên đạn pháo sắp rơi xuống người của tướng lĩnh bọn họ, liền thấy thân mình che chở cho anh ta.

“Bùm…” Viên đạn pháo nổ ngay bên cạnh tướng lĩnh của địch.

“A…” Những vệ sĩ che chở cho tướng lĩnh của lần lượt bay lên.

Tướng lĩnh của địch cũng bị vụ nổ mà người cũng đầy bụi đất, do có nhiều vệ sĩ bảo vệ anh ta, nên anh ta cũng không bị thương.

Nhưng tiếng nổ quá lớn, cũng khiến tai anh ta bị ù không nghe được gì.

Không dễ gì mới giữ được một mạng, anh ta cũng không dám trèo lên nữa.

Súng không có mắt, anh ta cũng sợ bị những viên đạn pháo nổ chết, hoặc bị đạn bắn chết.

Hai trăm nghìn quân địch bị đại quân của Long quốc phục kích hai bên, bây giờ như rắn mất đầu, đã bị đánh bại.

Chưa đầy mười phút, hai trăm nghìn quân địch đã chết và bị thương hơn mấy nghìn quân.

Tướng lĩnh của quân địch nằm trên mặt đất, nhìn thấy binh lính của mình bị tiêu diệt, cứ tiếp tục như vậy, sớm muốn thì toàn quân cũng sẽ bị diệt.

Cuối cùng anh ta đứng lên, lại hét lên: “Nhanh chóng đánh trả! Đánh trả!”

Quân địch bị ném bom lâu như vậy, cũng bắt đầu tỉnh ngộ, biết nếu như cứ tiếp tục như vậy. Nếu luôn không đánh trả, thì bản thân sớm muộn cũng sẽ bị đánh chết.

Cuối cùng những quân địch cũng bắt đầu đánh trả, tuy đã chết và bị thương mấy nghìn quân, nhưng vẫn còn mấy trăm nghìn quân, cũng nhiều hơn so với một trăm nghìn quân của đại quân Long quốc.

Nhưng quân Trung Nguyên của Long quốc dựa vào địa hình có lợi, ở trên cao nhìn xuống, tuy quân địch chiếm ưu thế về số lượng, nhưng cũng không thể gây nhiều sát thương với quân Trung Nguyên của Long quốc.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1110


Lúc này, ở nhà tù Vây Ma.

Lê Vĩnh Thiên dẫn đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, Phạm Cường thì dẫn Hộ Bôn Sư tinh anh, xông thẳng vào, quét sạch nhà tù Vây Ma.

Vì bọn họ đã có bản đồ kết cấu của nhà tù Vây Ma, biết nơi phòng thủ nhà tù như trong lòng bàn tay, cho nên khi cai ngục tấn công, bọn họ có thể đánh trả trước.

Trên đường đi, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng và Hộ Bôn Sư tinh anh, đều không có người bị thương.

Advertisement

Mà lúc nhà trưởng cai ngục đã dẫn hơn hai mươi cai ngục đến nơi giam giữ Hà Ngọc Vinh.

Hà Ngọc Vinh nhìn thấy trưởng cai ngục và một đám cai ngục đến, thì đột nhiên cảnh giác lên.

“Nhanh lên mau mở của lồng giam!” Trưởng cai ngục hét lớn.

Advertisement

Thời gian không còn nhiều, ông ta buộc phải nhanh chống bắt Hà Ngọc Vinh, mới có thể đối đầu với Lê Vĩnh Thiên.

Một cảnh ngục lập tức lấy chìa khóa và mở cửa lồng giam.

Sau đó, trưởng cai ngục và hai mươi mấy cai ngục lao vào, muốn bắt Hà Ngọc Vinh.

Hà Ngọc Vinh nghe thấy tiếng súng ngày càng gần, thì biết binh lính cứu mình sắp đến rồi, mà lúc này những cai ngục lại vào lồng giam, thì cô ấy đã đoán được bọn họ muốn lấy cô ấy là con tin.

Cô ấy là đội trưởng của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng cũng là người giết quốc vương Sư quốc, làm sao có thể bị những người bình thường này bắt được chứ?

Cô ấy lập tức nhảy lên không trung, tung chân đạp thẳng vào đầu hai tên cai ngục trước mặt!

Trước đây khi mấy tên cai ngục muốn làm nhục cô ấy, thì đã cởi xiềng xích trên chân cô ấy ra. Sau đó nhà tù Vây Ma đột nhiên bị tấn công, cảnh ngục mới hoảng sợ, không kịp khóa chân cô ấy lại thì đã vội chạy ra ngoài.

Do đó, hai chân cô ấy mới có thể tự do phát huy!

“Bịch! Bịch!” Hai chân của Hà Ngọc Vinh đá vào đầu hai tên cai ngục trước mặt, liền phát ra tiếng đột lớn.

“A! A!” Hai tên cai ngục hét thảm một tiếng, trực tiếp bị đá bay ra ngoài, từ trong miệng cũng văng ra mấy cây răng.

Trưởng cai ngục và những người cai ngục khác thấy tình cảnh này, sắc mặt cũng đột nhiên thay đổi.

Bọn họ không biết xiềng xích trên chân của Hà Ngọc Vinh được mở ra từ lúc nào!

Hà Ngọc Vinh nhân cơ hội bọn họ đang ngay người, thì đá không ngừng.

“Bịch, bịch, bịch…”

“Aaa…”

Những cai ngục còn chưa kịp phản ứng, thì đã bị Hà Ngọc Vinh đá liên tục.

“Nhanh chóng bắt lấy cô ấy!” Trưởng cai ngục tỉnh táo lại, lập tức hét.

Lúc này, có mười mấy tên cai ngục còn chưa bị cô ấy đá bay ra, cũng phản ứng kịp, lập tức xông lên, bao vây và muốn tấn công Hà Ngọc Vinh.

Hà Ngọc Vinh thân là đội trưởng của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, đã trải qua nhiều trận chiến, làm sao sợ mười mấy tên cai ngục này?

Tuy tay cô ấy bị xiềng xích, nhưng muốn đối phó với mười mấy tên cai ngục này, chỉ cần hai chân là đủ rồi!

Cô ấy bay lên bay xuống, xoay bên này qua bên kia, không ngừng đá về hướng của mấy cai ngục.

“Aaa..” Mấy cai ngục còn không thể đá trúng Hà Ngọc Vinh, thì đã lần lượt bị cô ấy đá bay ra.

Rất nhiều cai ngục chỉ bị Hà Ngọc Vinh đá một cước, thì trực tiếp nôn ra máu.

Cho dù không chết ngay tại chỗ, thì cũng bị đá đến trọng thương, ngã xuống không đứng lên nổi.

Trưởng cai ngục nhìn thấy bản lĩnh của Hà Ngọc Vinh lợi hại như vậy, một mình mà hạ gục hơn hai mươi cai ngục, thì lúc này cũng bị dọa đến gương mặt cũng tái đi.

Lúc này Hà Ngọc Vinh đầu tóc bù xù, ánh mắt đầy sát khí, trong mắt trưởng cai ngục thì cô ấy giống như một nữ ma đầu!

Ông ta vốn muốn đến bắt Hà Ngọc Vinh, nhưng bây giờ ông ta sợ rằng mình sẽ bị Hà Ngọc Vinh bắt ngược lại.

Nhớ tới Hà Ngọc Vinh là hung thủ bắn chết quốc vương Sư quốc, trong lòng trưởng cai ngục sợ hãi, ông ta biết mình khẳng định không phải là đối thủ của Hà Ngọc Vinh, sợ tới mức quay đầu bỏ chạy!

Nhìn thấy Hà Ngọc Vinh giống như một nữ ma đầu, ông ta nơi nào còn dám bắt cô ấy? Đừng nói bắt cô ấy không được, ngược lại còn bị Hà Ngọc Vinh g**t ch*t!

cho dù Hà Ngọc Vinh đứng trước mặt ông ta, để ông bắt lấy, thì ông cũng không dám!

bây giờ ông ta chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi địa ngục trần gian này, cách xa quỷ giết người điên cuồng Hà Ngọc Vinh này, cái gì cũng không muốn quản nữa!

Nhưng mà ông ta mới xoay người chạy được mấy bước, thì trái tim của ông ta đã bị một thanh kiếm khổng lồ đâm xuyên qua!

Ông ta kinh ngạc nhìn lên, thấy người đang cầm chuôi kiếm, đứng trước mặt ông ta là đệ nhất hộ soái bảo vệ của Long quốc là Lê Vĩnh Thiên!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1111


Lúc này, Hà Ngọc Vinh đã đá các cai ngục ngã hết xuống đất, khi đang định đuổi theo ra ngoài để gi3t chết trưởng cai ngục thì vừa ngước mắt đã thấy Lê Vĩnh Thiên đứng trước mặt trưởng cai ngục mất rồi.

Một thanh kiếm lớn đâm từ trước ra sau lưng của trưởng cai ngục, ở đầu mũi kiếm là máu tươi chảy đầm đìa.

Thanh kiếm lớn này là thứ Hà Ngọc Vinh quen thuộc nhất, đó chính là kiếm thần Tiểu Lâu Thính Vũ của Lê Vĩnh Thiên!

Hà Ngọc Vinh quả thực không thể tin được những gì hai con mắt mình đang nhìn thấy!

Advertisement

Cô có nằm mơ cũng không dám nghĩ, rằng Lê Vĩnh Thiên sẽ tự mình dẫn đầu một đội quân lớn tới để cứu cô!

Đường đường là hộ soái bảo vệ, vậy mà lại vì bản thân cô mà tự mình dấn thân vào chốn nguy hiểm thế này!

Hà Ngọc Vinh kích động hết mức, trong nháy mắt này, cô cũng không biết phải hình dung tâm tình của mình như thế nào nữa.

Lê Vĩnh Thiên vừa rồi dẫn đầu đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, tiến quân thần tốc, chạy thẳng đến nơi giam giữ Hà Ngọc Vinh. Khi trưởng cai ngục hốt hoảng chạy trốn, vừa đúng lúc anh đang tiến lên đánh, nên thuận tay cho gã một kiếm.

Advertisement

“Lê… Vĩnh… Thiên… Anh…” Trưởng ngục giam còn chưa nói hết lời, một ngụm máu tươi đã trào ra khỏi miệng gã.

Lê Vĩnh Thiên đã thấy Hà Ngọc Vinh bị thương trong nhà giam đầy người này, cho nên anh không rảnh nghe trưởng cai ngục nhiều lời, trực tiếp rút kiếm ra ngay.

Một luồng máu tươi lập tức phụt ra từ phần tim của trưởng cai ngục.

Trưởng cai ngục lảo đảo một chút, sau đó ngã lăn ra đất, lời còn chưa kịp nói hết mà đã chết chẳng còn chút hô hấp nào nữa.

Cũng không biết vừa rồi gã ta định nói với Lê Vĩnh Thiên chuyện gì.

“Ngọc Vinh!” Lê Vĩnh Thiên tra kiếm vào bao, sau đó lập tức lao như bay về phía Hà Ngọc Vinh.

“Đội trưởng!” Các thành viên đội đặc nhiệm Phượng Hoàng cũng lập tức đi theo Lê Vĩnh Thiên, lao nhanh như bay về phía của Hà Ngọc Vinh.

“Hộ soái, sao anh lại tới đây?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

“Bọn tôi đến đón cô về nhà!” Lê Vĩnh Thiên nói.

Nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên và các gương mặt quen thuộc trong nhóm đồng đội tác chiến tới đón bản thân mình về nhà, cảm xúc của Hà Ngọc Vinh lập tức trở nên lẫn lộn.

Cô từng cho rằng mình bị nhốt ở trong nhà giam này, thì dù có mọc cánh cũng không thể bay được.

Cô từng cho rằng mình có thể nào cũng không thể trở lại vòng tay của tổ quốc.

Cô cũng từng cho rằng mình sẽ bị làm nhục tới chết, chết tha hương nơi đất khách quê người với phương thức bị sỉ nhục nhất.

Nhưng không ngờ, người hộ soái bảo vệ mà bản thân mình ngưỡng mộ nhất Lê Vĩnh Thiên lại đích thân dẫn đội quân tới cứu mình!

Hạ Quốc vì cứu mình mà không ngại việc khai chiến với Sư Quốc.

Lê Vĩnh Thiên vì cứu mình đây mà không tiếc dấn thân vào nguy hiểm, xâm nhập vào hang hùm miệng cọp!

Hạ Quốc không quên mình, Lê Vĩnh Thiên cũng không hề bỏ rơi mình!

Chính bản thân mình đã làm hết tất cả vì Hạ Quốc, tất cả đều đáng giá!

Khi Lê Vĩnh Thiên đi đến trước mặt Hà Ngọc Vinh, hai chân Hà Ngọc Vinh đã mềm nhũn, không đứng vững nổi nữa, ngã sấp xuống!

Lúc cô rời xe chạy trốn đã bị ngã một lần tới mức hôn mê, khi tỉnh lại thì lại bị quân địch đánh gục bằng một đòn hiểm, thật là họa vô đơn chí.

Đêm nay, cô lại vật lộn với cai ngục tới hai lần, hoàn toàn nhờ vào ý chí kiên cường của mình để chống đỡ. Hiện tại, thấy bản thân được cứu, ý chí của cô được thả lỏng, vì vậy lập tức đứng không nổi.

Lê Vĩnh Thiên nhanh tay lẹ mắt, ôm lấy thắt lưng Hà Ngọc Vinh, chặn ngang cú ngã của cô.

Cơ thể Hà Ngọc Vinh ngã vào người Lê Vĩnh Thiên.

“Ngọc Vinh!” Lê Vĩnh Thiên nhìn thấy Hà Ngọc Vinh hôn mê ngay trong lòng mình thì lập tức lo lắng mà hô to.

“Đội trưởng!”

“Đội trưởng!”

“Đội trưởng!”

Các thành viên trong đội đặc nhiệm Phượng Hoàng thấy Hà Ngọc Vinh ngất trong lòng Lê Vĩnh Thiên thì cũng vô cùng lo lắng.

Trong lúc này, Lê Vĩnh Thiên định gọi cho bên quân y thì Hà Ngọc Vinh đã tỉnh lại bởi nghe thấy tiếng hét của mọi người.

“Hộ soái, các anh em, tôi không sao, chỉ là tôi hơi mệt thôi.” Hà Ngọc Vinh yếu ớt nói.

Lê Vĩnh Thiên và các thành viên đội đặc nhiệm Phượng Hoàng nhìn thấy Hà Ngọc Vinh tỉnh lại thì cuối cùng cũng thở phào một hơi.

“Không sao thì tốt. Đã khiến cô chịu khổ rồi. Bây giờ bọn tôi sẽ đưa cô trở về.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Nhưng mà, chân tôi đau quá, không đi được.” Hà Ngọc Vinh nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1112


Lê Vĩnh Thiên liếc xuống liền nhìn thấy mắt cá chân Hà Ngọc Vinh vết thương chồng chất, máu chảy ròng ròng đột nhiên anh cảm thấy đau lòng.

Vết thương ở mắt cá chân của Hà Ngọc Vinh là do lúc trước đánh nhau với mấy tên Cai ngục muốn làm ô uế cô.

Khi đó, cô đã dùng sợi dây xích trên cổ chân mình để siết cổ hai tên cai ngục cho đến chết.

Trong khi siết cổ mấy tên Cai ngục này, tất nhiên mắt cá chân của cô cũng bị thương.

Advertisement

“Tôi sẽ ôm cô ra ngoài.” Lê Vĩnh Thiên nhìn thấy Hà Ngọc Vinh đã phải chịu đựng quá nhiều khổ sở như vậy trong lòng cảm thấy không đành lòng, vì vậy anh quyết định tự mình ôm cô ra khỏi nhà tù!

“Cái này… cái này tôi làm sao lại không biết xấu hổ như vậy được?” Hà Ngọc Vinh không ngờ Lê Vĩnh Thiên thật sự muốn ôm chính mình đi ra ngoài!

“Cô đã ám sát thành công Quốc Vương Sư Quốc, đã lập nên chiến công quân sự vĩ đại cho Đại Long Quốc ta. Bây giờ cô lại đang bị thương rất nặng và không thể đi lại được, vậy nên việc tôi ôm cô ra khỏi nhà tù là chuyện đương nhiên, cô không cần phải suy nghĩ quá nhiều làm gì”, Lê Vĩnh Thiên nói.

Nhìn thấy Hà Ngọc Vinh không chỉ có thương tích ở mắt cá chân, mà toàn thân đầy sẹo, thậm chí quần áo cũng có chút rách nát, Lê Vĩnh Thiên lập tức cởi áo khoác ngoài, khoác lên người Hà Ngọc Vinh.

Advertisement

Khi Hà Ngọc Vinh nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên vốn là một người đàn ông thẳng thắn, tâm như sắt thép vậy mà cũng có lúc thể hiện ra một mặt ân cần chu đáo như vậy làm cho cô không khỏi cảm động.

“Cảm ơn Hộ Soái.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Cô đối với tôi đâu cần phải khách sáo như vậy để làm gì? Hiện tại cô chính là anh hùng của Đại Long quốc, cho nên không cần phải như vậy” Lê Vĩnh Thiên nói.

Sau đó, Lê Vĩnh Thiên nhìn thấy tay của Hà Ngọc Vinh vẫn đang đeo xích sắt, liền nói: “Đưa tay cô ra đây.”

“Tại sao anh muốn tôi đưa tay ra?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

“Giúp cô cắt xích sắt!” Lê Vĩnh Thiên cũng không muốn tìm chìa khóa để mở khóa, anh muốn dùng thần kiếm Tiểu Lâu Thính Vũ trực tiếp cắt đứt xích sắt trong tay Hà Ngọc Vinh.

“Được.” Hà Ngọc Vinh lập tức duỗi tay ra.

Lê Vĩnh Thiên nâng thần kiếm Tiểu Lâu Thính Vũ trong tay lên và chém mạnh một kiếm vào sợi xích sắt trên cổ tay của Hà Ngọc Vinh.

Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên kèm với một tiếng nổ, sợi dây xích trên tay của Hà Ngọc Vinh liền bị cắt đứt.

Cuối cùng thì tay của Hà Ngọc Vinh cũng đã tìm được tự do.

Thần kiếm Tiểu Lâu Thính Vũ là một thanh kiếm vô song, chém sắt như chém bùn là kỹ năng cơ bản nhất của nó.

Lúc này, Phạm Cường mới dẫn những binh lính tinh nhuệ của Hổ bôn sư đoàn tiến vào trong ngục.

“Ngọc Vinh, cô có sao không?” Phạm Cường hỏi với vẻ lo lắng khi nhìn thấy Hà Ngọc Vinh.

“Tôi không sao, không ngờ Phạm Tướng cũng tới rồi.” Hà Ngọc Vinh nhìn thấy Phạm Cường và những người của Hổ bôn sư đoàn cũng đến, đương nhiên cô cũng rất vui.

“Cô là đại anh hùng của Long Quốc, Hộ soái đã đích thân tới, tôi có thể không tới sao?” Phạm Cường thành thật nói.

“Phạm Cường, cậu đến đúng lúc lắm” Lê Vĩnh Thiên tiếp lời.

Khi Hà Ngọc Vinh nghe Lê Vĩnh Thiên nói điều này, trái tim của cô đột nhiên hoảng loạn, cô cho rằng Lê Vĩnh Thiên không buông được mặt mũi của mình xuống trước mặt mọi người đó đó sẽ yêu cầu Phạm Cường đến để ôm cô ra khỏi nhà tù.

Phạm Cường này sớm không đến, muộn không đến, Tại sao anh ta lại cố tình đến vào lúc này chứ?

“Hổ soái, anh có chuyện gì không, xin cứ tự nhiên phân phó!” Phạm Cường bước đến và nói.

“Giúp tôi cầm kiếm.” Lê Vĩnh Thiên trả lời.

“Vâng!” Phạm Cường không biết tại sao Lê Vĩnh Thiên lại yêu cầu mình mang kiếm giúp anh ấy, nhưng anh ta không dám hỏi thêm.

Khi Hà Ngọc Vinh nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên chỉ nhờ Phạm Cường giúp anh cầm kiếm, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, thật may cô còn nghĩ rằng anh ấy sẽ để Phạm Cường đến mang mình ra khỏi nhà tù cơ đấy!

Sau khi Lê Vĩnh Thiên đưa thanh kiếm cho Phạm Cường, thì không nói thêm gì nữa, anh ta trực tiếp vươn hai tay ra và ôm lấy cơ thể đầy thương tích của Hà Ngọc Vinh lên!

Lê Vĩnh Thiên coi Hà Ngọc Vinh như một nàng công chúa mà ôm vào lòng!

Hà Ngọc Vinh lập tức được sủng mà xấu hổ, khuôn mặt tái nhợt của cô cũng vì thế mà đỏ bừng.

Trước sự chứng kiến của rất nhiều người, Lê Vĩnh Thiên đã thực sự tự mình ôm cô ra khỏi nhà tù, anh ôm cô như đang ôm một nàng công chúa!

Bản thân cô cũng hơi xấu hổ vì điều này.

Nhưng Lê Vĩnh Thiên không có biểu hiện gì cả, anh vốn không quan tâm người khác nghĩ thế nào.

Lý do Lê Vĩnh Thiên ôm Hà Ngọc Vinh ra khỏi nhà tù là vì anh biết rõ hành động lần này của Hà Ngọc Vinh là cửu tử nhất sinh, nhưng cô chưa bao giờ do dự trong lúc làm nhiệm vụ và cô đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ gần như là bất khả thi này.

Cô ấy đã bị thương vì Đại Long Quốc và xứng đáng được đối xử như một anh hùng.

Mà anh, với tư cách đệ nhất hộ quốc Hộ soái của Đại Lòng Quốc sẽ tự mình đưa cô ra khỏi nơi này, và coi đó như là nghi thức cao nhất trong lịch sử của Long Quốc để chào đón cô ra khỏi nhà tù.

Bởi vì không thể nào Quốc Vương Long Quốc đến ôm cô ra ngoài được.

Đại Long Quốc ngoài Long chủ ra thì chỉ có mình anh là người có cấp bậc cao nhất mà thôi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1113


Tinh nhuệ của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng và Hổ Bôn sư đoàn nhìn thấy Hộ Soái Lê Vĩnh Thiên của Đại Long Vương đích thân ôm Hà Ngọc Vinh đi ra khỏi nhà tù thì trong lòng không khỏi xúc động.

Đây mới thực sự là một Hộ quốc xem binh lính như con em của mình mà yêu thương bảo vệ Lê Hộ Soái!

Lê Vĩnh Thiên bước từng bước ra khỏi nhà giam trên tay vẫn ôm chặt lấy Hà Ngọc Vinh, phía trước là Phạm Cường đang dẫn đầu cùng những binh sĩ tinh nhuệ của Hổ bôn sư đoàn mở đường đề phòng những tên cai ngục còn lại tấn công bất ngờ.

Advertisement

Các thành viên của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng ngay lập tức đi theo phía sau Lê Vĩnh Thiên, bảo vệ anh và Hà Ngọc Vinh ở cả hai phía.

Hà Ngọc Vinh được Lê Vĩnh Thiên ôm vào lòng đi ra trong lòng đột nhiên có cảm giác an toàn chưa từng có.

Advertisement

Cảm giác này giống như một giấc mơ, tựa như ảo mộng!

Tuy rằng cô đã phải chịu rất nhiều thương tích và rất những nỗi sợ hãi trong nhiệm vụ lần này, nhưng cô đã có thể được Lê Vĩnh Thiên tự mình ôm ra ngoài tất cả với cô đều đáng giá!

Mặc dù cô là đội trưởng của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, là người đã trải qua nhiều trận chiến sinh tử và đạt được hiệu quả chiến đấu siêu hạng, đồng thời cũng là dũng sĩ ám sát Quốc Vương Sư Quốc thành công, nhưng dù gì thì cô cũng chỉ là một người phụ nữ.

Phụ nữ ai cũng có một mặt yếu đuối, và họ đều cần được quan tâm chăm sóc.

Khi Lê Vĩnh Thiên dành cho cô cái ôm của một nàng công chúa đã làm cho Hà Ngọc Vinh ngập tràn hạnh phúc.

Những người lính của Sư đoàn Hổ Bôn cánh giữ bên ngoài nhà tù đã vui mừng khôn xiết khi họ nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên ôm trên tay là Hà Ngọc Vinh đi ra ngoài.

Lê Vĩnh Thiên, với tư cách là vị tướng quân đứng đầu hổ soái lại tự mình dẫn quân tiến đánh nhà tù Vây Ma giải cứu Hà Ngọc Vinh đang bị nhốt bên trong. Những người lính của sư đoàn hổ bôn cũng phải đổ mồ hôi cho Lê Vĩnh Thiên.

Hà Ngọc Vinh bị giam giữ trong nhà tù Vây Ma, sống chết không rõ tung tích làm cho bọn họ bên ngoài cũng rất lo lắng cho sự an toàn của cô.

Hiện tại thấy Lê Vĩnh Thiên bình yên vô sự ôm trong tay nữ anh hùng Hà Ngọc Vinh đi ra ngoài, bọn họ cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi rồi.

Sau khi Lê Vĩnh Thiên ôm theo Hà Ngọc Vinh ra khỏi cửa nhà tù Vây Ma liền đem cô giao cho quân y xử lý miệng vết thương trên người cô.

Hà Ngọc Vinh sau khi rời khỏi vòng tay ôm lấy cô của Lê Vĩnh Thiên trong lòng còn có chút lưu luyến không rời, nhưng cô biết Lê Vĩnh Thiên không thể nào ôm cô mãi được nên đành ngoan ngoãn đi theo quân y xử lý vết thương trên người trước.

Sau khi tất cả mọi người bao gồm đội đặc nhiệm Phượng Hoàng và Hổ Bôn sư đoàn cũng ra khỏi nhà tù Vây Ma, Lê Vĩnh Thiên nhìn về phía Phạm Cường nói: có thể còn vài tên cai ngục đang lẫn trốn trong nhà tù, mọi người hãy cùng tôi đánh nát cái nhà tù Vây Ma này!”

“Vâng” Phạm Cường lập tức lĩnh mệnh.

Anh ta nâng thanh kiếm đưa cho Lê Vĩnh Thiên, thanh thần kiếm Tiểu Lâu Thính Vũ nằm gọn trong bàn tay anh cùng lúc Lê Vĩnh Thiên cũng cảm nhận được sức mạnh của kiếm, vì vậy anh nâng thần kiếm Tiểu Lâu Thính Vũ lên chỉ về phía trước ra lệnh cho sư đoàn Hổ Bôn: “Lê Hộ Soái có lệnh, tất cả cùng nhau san bằng nhà tù Vây Ma! “

Sư đoàn Hổ Bôn nghe lệnh liền liên tiếp nổ súng vào trại giam.

“Bùm bùm bùm bùm bùm bùm…”

Trong tích tắc, mười ngàn khẩu đại bác được b*n r*, tất cả đều nổ tung về phía nhà tù Vây Ma vốn luôn được mọi người cho là nhà tù có phòng thủ kiên cố tường đồng vách sắt.

Ngay lập tức, nhà tù bị phá hủy thành từng mảnh nhỏ, ánh lửa ngút trời.

Thực sự có một số cai ngục đang trốn trong nhà tù Vây Ma. Bởi vì bọn họ biết rằng quân đội của mình không thể đánh bại Lê Vĩnh Thiên, họ muốn tìm nơi an toàn để ẩn nấp trước, đợi khi quân tiếp viện của họ đến từ bên ngoài bao vây Lê Vĩnh Thiên thì bọn họ sẽ từ bên trong nhà tù giết ra.

Tuy nhiên, bọn họ không có được may mắn để đợi quân tiếp viện đến, vì nhà tù đã bị trúng đạn pháo dữ dội oanh tạc.

Những cai ngục trốn trong nhà tù Vây Ma và những trọng tội bị giam giữ bên trong nhà tù một số thì bị giết bởi vụ đánh bom, số còn lại bị nghiền nát đến chết bởi các vật nặng bị sập xuống do vụ nổ.

Trong vòng chưa đầy ba phút, nhà tù Vây Ma với những bức tường bằng đồng và sắt đã bị san bằng.

Trong toàn bộ nhà tù Vây Ma, không ai trong số họ còn có thể sống sót, cũng không có một ai trong số họ có thể báo cáo với cấp trên của mình tình huống bây giờ của nhà tù.

Lúc này, Lê Vĩnh Thiên bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Lưu Văn Vũ, một vị tướng của quân Trung Nguyên.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1114


“Lê Hộ Soái, Tân quốc vương của Sư Quốc đã cử một số lượng lớn quân địch từ thủ đô đến hỗ trợ nhà tù Vây Ma. Chúng tôi hiện đang trong một trận chiến đẫm máu với quân địch của Sư Quốc tại địa điểm phục kích!”, Lưu Văn Vũ nói.

“Đối phương có bao nhiêu Quân binh?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Vị Tân quốc vương của Sư Quốc đã cử tổng cộng hai trăm ngàn quân binh đến từ thủ đô, nhiều hơn gấp đôi quân của chúng tôi!” Lưu Văn Vũ nói.

Advertisement

“Vị Tân quốc vương của Sư Quốc này thế mà thực sự gửi đi hai trăm ngàn quân binh từ thủ đô đến, ông ta đang tìm đường chết sao!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái, bên của anh vẫn tốt chứ? Hà Ngọc Vinh đã được cứu ra chưa?” Lưu Văn Vũ hỏi.

Advertisement

“Phía tôi mọi thứ đều diễn ra tốt đẹp, Hà Ngọc Vinh đã được giải cứu, và nhà tù Vây Ma cũng bị chúng tôi san bằng.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Được rồi, Hộ soái, bây giờ Hà Ngọc Vinh đã được giải cứu, vậy mọi người mau tới tham gia cùng chúng tôi quét sạch đám quân địch Sư Quốc này!” Lưu Văn Vũ nói.

“Chờ đã, tình hình chiến đấu bên cậu thế nào?” Lê Vĩnh Thiên nghe thấy tiếng súng dữ dội từ Lưu Văn Vũ liền lo lắng hỏi về trận chiến trước.

“Chúng tôi đang ở trên cao nhìn xuống và tấn công kẻ thù ở cả hai phía. Lúc đầu, chúng tôi đã đánh thiệt hại nặng nề đối phương và quét sạch hàng chục nghìn người trong số họ. Tuy nhiên, sau đó vì kẻ thù có nhiều quân hơn chúng tôi. Bây giờ chúng tôi bắt đầu phản công,trận chiến đang ngày càng gay gắt. Nếu anh có thể dẫn một đội đến ngay bây giờ, chúng ta có thể ba mặt giáp công bao vây và tiêu diệt tất cả lực lượng của địch! “

“Không, tôi sẽ không đi bao vây quét sạch đám quân địch này!” Lê Vĩnh Thiên nói ra lời nói làm kinh động lòng người.

“Hộ soái, tôi cả gan muốn hỏi, anh không chịu đến cùng tôi bao vây tiêu diệt địch nhân, chẳng lẽ anh còn có việc gì quan trọng hơn sao?” Lưu Văn Vũ hỏi.

“Đúng vậy! Theo tôi được biết, Sư Quốc có tổng cộng năm trăm ngàn quân. Hiện tại họ đã gửi tới hai trăm ngàn quân đến tham gia trận quyết chiến với ba cánh quân của chúng ta. Bây giờ họ lại phái thêm hai trăm ngàn quân khác đến để chiến đấu với cậu. Như vậy chỉ còn một trăm ngàn quân ở lại. Quân đội Sư Quốc đã rời đi. Đây là cơ hội tuyệt vời để chúng ta quét sạch Sư Quốc trong một lần. Tôi muốn dẫn theo đội đặc nhiệm Phượng Hoàng và Hổ Bôn sư đoàn trực tiếp chiếm đánh Sư Quốc! “Lê Vĩnh Thiên đưa ra quyết định dứt khoát.

Theo kế hoạch ban đầu của mình, Hà Ngọc Vinh được giải cứu trước, sau đó anh sẽ chạy đến tập hợp cùng quân Trung Nguyên để quét sạch nhóm quân địch đang đến hỗ trợ cho nhà tù Vây Ma.

Khi đó, anh không ngờ rằng Sư Quốc sẽ thực sự gửi hai trăm ngàn quân đến hỗ trợ nhà tù Vây Ma.

Bây giờ Sư Quốc đã điều động thêm hai trăm vạn quân quân tới đây, như vậy thủ đô của Sư Quốc coi như bỏ không, Anh liền lập tức thay đổi chiến lược ban đầu bằng một chiến lược tương ứng phù hợp với tình hình hiện tại!

Tận dụng cơ hội thủ đô QTSư Quốc đang bị bỏ trống, anh bèn quyết định dẫn một trăm nghìn binh lính của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng và Hổ Bôn sư đoàn tiến đến thủ đô của Sư Quốc!

Miễn là anh có thể đánh vào thủ đô của Sư Quốc và bắt được Tân quốc vương của Sư Quốc, như vậy anh có thể đánh bại Sư Quốc chỉ trong một lần ra quân!

“Cái gì? Hộ soái sẽ chiếm thủ đô của Sư Quốc?” Lưu Văn Vũ bị sốc.

“Đúng vậy, đây là cơ hội chỉ có một lần trong đời. Chỉ cần chiếm được thủ đô của đối phương và làm cho các thủ lĩnh cấp cao của đối phương bị giết hoặc bị bắt, cuộc chiến này có thể kết thúc, chúng ta có thể giảm được rất nhiều đổ máu và hy sinh không cần thiết, có thể chinh phục Sư Quốc với thiệt hại thấp nhất! “, Lê Vĩnh Thiên nói.

“Được rồi! Hộ soái dụng binh như thần, một trận chiến định giang sơn, chúng tôi thật sự bội phục anh!” Lưu Văn Vũ nói

“Tôi ra lệnh cho cậu, nhất định phải đánh đến giây phút cuối cùng, ngăn cản đám quân địch này ở đây, đừng để chúng trở về kinh đô viện trợ! Chờ khi tôi đột phá thủ đô của chúng, như vậy chúng cũng xong đời!” Lê Vĩnh Thiên chính thức hạ lệnh.

“Tuân lệnh! Tôi cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Lưu Văn Vũ lập tức nhận lệnh.

“Nếu tôi có thể đột phá thủ đô của Sư Quốc và chinh phục Sư Quốc trong một trận chiến, thì Quân đội Trung nguyên của các cậu cũng sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ lần này!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Lê Hộ Soái là bất khả chiến bại, không gì là không làm được. Nếu Anh đã trực tiếp điều quân, vậy nhất định có thể mã đáo thành công!” Lưu Văn Vũ tự tin nói.

“Thời gian không còn nhiều, cậu có thể nhanh chóng chỉ huy trận chiến!” Lê Vĩnh Thiên không muốn nói nhiều chuyện vô nghĩa với Lưu Văn Vũ.

“Vâng!” Lưu Văn Vũ nói.

Sau khi cúp điện thoại, Lê Vĩnh Thiên lập tức nói với Sư đoàn Hổ Bôn và Lực lượng đặc biệt Phượng Hoàng: “Tất cả binh lính hãy tuân theo mệnh lệnh của tôi. Bây giờ Sư Quốc chỉ có một trăm nghìn quân, Thủ đô của họ đã rất trống trải rồi, đại quân xuất phát theo tôi cùng nhau tiêu diệt Sư Quốc! ”

“Tuân lệnh! ”Sư đoàn Hổ Bôn và Lực lượng đặc biệt Phượng Hoàng đồng thanh đáp lời.

Tất cả đều rất phấn khích khi biết rằng Lê Vĩnh Thiên sẽ trực tiếp tấn công thủ đô của Sư Quốc, họ tiến lên với tinh thần cao cả và ý chí ngất trời.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1115


“Bây giờ quân Trung Nguyên đang trong một trận chiến đẫm máu với hai trăm ngàn quân địch của Sư Quốc. Thời gian gấp rút. Chúng ta phải tiến vào Thủ đô của Sư Quốc càng nhanh càng tốt!” Lê Vĩnh Thiên nói với toàn quân binh.

“Vâng!” Cả quân đội đồng thanh kêu lên.

“Trận chiến này quyết định thắng bại của trận chiến dịch đánh Sư. Chỉ cần chiếm được thủ đô của Sư Quốc, Sư Quốc sẽ như rắn mất đầu, nhất định sẽ quy hàng Long Quốc của chúng ta. Trong trận chiến này, chỉ cho phép thắng, không được bại trận.” Lê Vĩnh Thiên còn nói thêm.

Advertisement

“Vâng!” Toàn quân đồng thanh một lần nữa.

“Đại quân xuất quân!” Lê Vĩnh Thiên biết thời gian rất gấp rút, cũng không muốn nói ra quá nhiều lời ướt át.

Advertisement

“Vâng!” Dũng sĩ, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng lập tức xuất phát.

Hà Ngọc Vinh đang được điều trị khi biết rằng Lê Vĩnh Thiên sẽ trực tiếp đánh chiếm thủ đô của Sư Quốc thì đã vô cùng hưng phấn

Bởi vì quân đội chuẩn bị điều động, quân y chỉ có thể điều trị cho Hà Ngọc Vinh trên xe.

“Mau băng bó vết thương cho tôi, để cho tôi còn có thể ra trận chiến đấu giết giặc!” Hà Ngọc Vinh lo lắng nói với bác sĩ điều trị cho cô.

“Đội trưởng Hà, cô bị thương quá nhiều, không thể ra chiến trường được nữa, chăm sóc vết thương cho tốt đi đã!” Một nữ quân y nói.

“Không được! Đội đặc nhiệm Phượng Hoàng cần tôi, họ không thể thiếu đội trường là tôi đây. Tôi không thể vắng mặt trong trận chiến quan trọng quyết định vận mệnh của Long Quốc này được!” Hà Ngọc Vinh nói.

“Nhưng mà, cô vừa rồi ngay cả đi còn đi không được, Hộ Soái Lê còn phải ôm cô đi ra, cô làm sao còn có thể ra trận giết địch được chứ!” Nữ quân y nói.

“Vừa rồi không đi được, bây giờ các người điều trị xong rồi, tôi đã có thể đi lại được.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Cho dù đi lại đường. cũng không đi đánh trận được mà!” Nữ quân y nói.

“Cô không hiểu. Tôi đã rất phấn khích khi nghe tin Hộ Soái Lê đã ra quyết định với nước địch. Một khi tôi phấn khích, toàn thân tôi sẽ tràn đầy sức lực. Bây giờ tôi không chỉ có thể đi bộ mà còn có thể chiến đấu.”Hà Ngọc Vinh nói.

“Được rồi, chúng ta trước hết hãy xử lý vết thương cho cô xong trước, sau đó băng bó cho cô.” Nữ quân y nói.

“Được, nhưng trước khi chuẩn bị đến thủ đô của nước địch, nhất định phải băng bó vết thương xong cho tôi.” Hà Ngọc Vinh nói.

“Không thành vấn đề.” Nữ quân y nói.



Đường hành quân của Lê Vĩnh Thiên, đã thoát khỏi trận chiến đẫm máu giữa quân đội Trung Nguyên và quân địch Sư Quốc. Tránh được trận chiến này, và theo một con đường khác xông thẳng vào thủ đô của Sư Quốc.

Lúc này, vị quốc vương mới trị vì của Sư Quốc đang ở trong cung điện ảo tưởng rằng thấy quân tiếp viện mà ông ta mới cử đến và nhà tù Vây Ma nội ứng ngoại hợp, cùng nhau kết hợp tiêu diệt Lê Vĩnh Thiên.

Ông ta một mực chờ đợi tin tốt, chờ tin chiến thắng truyền đến.

Chỉ cần ông ta có năng lực ở trước nhà tù Vây Ma tiêu diệt được thủ lĩnh bất khả chiến bại của Long Quốc – Hộ Soái Lê – Lê Vĩnh Thiên. Ông ta liền sẽ vang danh thiên hạ, thiết lập uy tín của quốc vương Sư Quốc chỉ trong một lần, ngồi an ổn trên vương vị của mình.

Đồng thời, Sư Quốc của ông ta còn có thể lật ngược tình thế trận chiến, chuyển bại thành thắng, và thậm chí là chinh phục Long quốc!

Tuy nhiên, ông ta vẫn đau khổ chờ đợi. cũng không nghe thấy bất kỳ tin tức nào từ nhà tù Vây Ma.

Cuối cùng ông ta đứng không ngồi yên, đang định gọi điện hỏi thăm trận chiến thì đột nhiên chuông điện thoại vang lên.

Cuộc gọi đến từ hai trăm ngàn quân tiếp viện mà ông ta phái tới.

“Tình hình trận chiến bây giờ thế nào rồi? Đã quét sạch thủ hạ của Lê Vĩnh Thiên chưa?” Quốc vương Sư Quốc sốt ruột hỏi.

“Thưa quốc vương, không có, chúng tôi ở nửa đường đã gặp phải một cuộc tấn công dữ dội của quân đội của Long Quốc, chúng tôi không thể vượt qua để tiếp viện nhà tù Vây Ma được!” Vị tướng quân nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1116


“Cái gì? Các người nửa đường bị tấn công sao?” Tân quốc vương của Sư Quốc kinh ngạc.

“Đúng vậy, đội quân Long Quốc này đang mai phục ở hai bên vách núi, bất ngờ phát động tấn công. Chúng tôi đã thương vong nặng nề và hiện đang trong một trận chiến đẫm máu với bọn chúng.” Vị tướng quân nói.

Advertisement

“Đội quân của Long Quốc bên kia, chẳng phải chỉ có Hổ Sư Lê Vĩnh Thiên đến nhà tù Vây Ma thôi hay sao? Thế nào mà lại xuất hiện quân đội của Long Quốc?” Tân quốc vương của Sư Quốc khẩn trương hỏi han.

“Tôi không biết quân đội đến đây bằng cách nào. Đến cùng nhất định là dũng sĩ của Lê Vĩnh Thiên. Lê Vĩnh Thiên hẳn là đã đoán được ngài phái quân đến tiếp viện cho nhà tù Vây Ma, vì vậy hắn ta đã bố trí quân đội mai phục.” Tướng quân nói.

Advertisement

“Tình hình trong nhà tù Vây Ma thế nào?” Tân quốc vương của Sư Quốc hỏi.

“Hiện tại chúng tôi tự thân đều khó mà bảo toàn, lấy đâu ra thời gian để dò la tình hình trong nhà tù Vây Ma đây!” Tướng quân bất mãn với mệnh lệnh tùy tiện của quốc vương Sư Quốc, lúc này lại bị quân Long Quốc tấn công. Oán khí nặng nề, nói cũng không khách khí nữa.

“Bằng mọi giá phải tiêu diệt đội quân địch này. Tôi sẽ gọi điện cho những người khác dò la tin tức về tình hình trong nhà tù Vây Ma.” Tân quốc vương của Sư Quốc nói xong liền cúp điện thoại.

Sau đó, Tân quốc vương của Sư Quốc liền gọi cho người phụ trách nhà tù Vây Ma.

Người phụ trách không biết tình hình trong nhà tù Vây Ma, vì hắn ta vẫn không liên lạc được với nhà tù.

Tân quốc vương của Sư Quốc đột nhiên dự cảm không lành rằng quân đội nhà tù Vây Ma có thể toàn quân đều đã bị tiêu diệt!

Bởi vì nhà tù đang phải đối mặt với đội quân của hộ soái bảo vệ Long Quốc, mà quân tiếp viện do chính ông ta cử đến đã nửa đường bị phục kích, không thể tiếp viện được nhà tù, nên những cai ngục trong nhà tù chắc chắn sẽ không chống đỡ được bao lâu.

Hiện tại không liên lạc được với những người trong nhà tù Vây Ma, có nghĩa là chỉ có một kết quả duy nhất, đó là nhà tù Vây Ma toàn quân đều đã bị tiêu diệt!

Nghĩ rằng thủ đô bây giờ chỉ có một trăm ngàn quân, mà thuộc hạ của Lê Vĩnh Thiên lại chẳng biết đi đâu, tân quốc vương của Sư Quốc mới đã tái mặt và toát mồ hôi hột.

Ông ta đã có dự cảm rằng Lê Vĩnh Thiên có thể sẽ dẫn đầu sư đoàn võ sư trực tiếp tấn công vào thủ đô của mình!

Cuối cùng ông ta bắt đầu sợ hãi, thủ đô ban đầu có năm trăm ngàn quân, nhưng ông ta đã điều hai trăm ngàn quân đi theo các đường quân đội tụ họp, chuẩn bị chiến đấu chống lại đội quân ba đường của Lê Vĩnh Thiên tại các địa điểm chiến lược bên ngoài thủ đô.

Vừa rồi lại phái ra thêm hai trăm ngàn quân khác đến để tiếp viện cho nhà tù Vây Ma, bây giờ thủ đô đã muốn trống không rồi.

Vừa rồi ông ta muốn gọi điện thoại cho vị tướng quân kia yêu cầu hắn trở về thủ đô phòng ngự ngay lập tức, thì điện thoại lại đột nhiên vang lên.

“Có chuyện gì vậy?” Tân quốc vương của Sư Quốc mới hỏi.

“Tân quốc vương của Sư Quốc, Lê Vĩnh Thiên đã dẫn võ sư đi đến ngoại ô thủ đô của chúng ta!” Một Tướng quân thủ thành hoảng sợ nói.

“Cái gì? Lê Vĩnh Thiên vậy mà lại đến nhanh như vậy?” Tân quốc vương của Sư Quốc đột nhiên sợ tới mức hồn phi phách tán, hồn vía lên mây.

“Đúng vậy, chúng tôi vừa thấy Lê Vĩnh Thiên dẫn đầu dũng sĩ và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng tiến thẳng đến thủ đô của chúng ta rồi! Tướng quân thủ thành nói.

“Lập tức chuẩn bị nghênh chiến với quân địch, nhất định phải trấn thủ thủ đô!” Tân quốc vương của Sư Quốc hoảng sợ nói.

“Chúng ta chỉ có một trăm ngàn quân. Làm sao có thể chống lại quân đội đứng đầu của hộ soái bảo vệ Tiêu Vĩnh Thiên của Long Quốc được chứ?” Tướng quân thủ thành chưa chiến đấu đã sợ hãi.

“Thủ đô của chúng ta có phòng ngự vững chắc như vậy, Lê Vĩnh Thiên cũng không thể nào dễ dàng tấn công được. Hơn nữa, dũng sĩ của Lê Vĩnh Thiên chẳng phải chỉ có mười vạn quân sao? Chúng ta dù sao thì cũng là một trăm vạn quân, hơn nữa còn có phòng ngự chắc chắn, sao phải sợ bọn họ làm gì?” Tân quốc vương của Sư Quốc cố gắng bình tĩnh nói.

“Nhưng Lê Vĩnh Thiên, ngoài dũng sĩ ra, còn có đội đặc nhiệm Phượng Hoàng nữa!” Tướng quân thủ thành nói.

“Mấy nghìn nữ binh sĩ của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng không đủ để gây nên sợ hãi, có thể bỏ qua bọn chúng!” Tân quốc vương của Sư Quốc mới nói.

“Tân quốc vương của Sư Quốc, để được an toàn, cuối cùng tôi nghĩ rằng ngài nên nhanh chóng thu hồi số quân đã phái ra trước đó đến đây đi.” Tướng quân thủ thành nói.

“Được, chúng ta lập tức gọi điện hạ lệnh cho bọn họ trở lại, chiến đấu chúng ta bảo vệ thủ đô từ trong ra ngoài, quét sạch Lê Vĩnh Thiên ở bên ngoài thủ đô!” Tân quốc vương của Sư Quốc mới nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1117


Sau khi tân quốc vương của Sư Quốc vừa cúp điện thoại, ông ta lập tức gọi cho vị tướng đang giao chiến khốc liệt với quân Trung Nguyên của Long Quốc.

“Quốc vương của Sư Quốc, có chuyện gì vậy?” Vị tướng hỏi.

Advertisement

“Lê Vĩnh Thiên đang dẫn đầu dũng sĩ đến tấn công thủ đô của chúng ta!” Tân quốc vương của Sư Quốc mới nói.

Advertisement

“Cái gì? Lê Vĩnh Thiên dẫn dũng sĩ trực tiếp tấn công thủ đô của chúng ta sao?”

“Đúng vậy, Lê Vĩnh Thiên này quả thực là một kẻ điên, hắn ta dám tấn công thủ đô của chúng ta mà chỉ dẫn theo một mười vạn dũng sĩ!” Tân quốc vương của Sư Quốc mới nói.

“Tân quốc vương của Sư Quốc, Lê Vĩnh Thiên đánh trận là trăm trận trăm thắng. bất khả chiến bại, ngài phải cẩn thận!” Tướng quân nói.

“Tôi biết, vậy cho nên tôi lệnh cho ông hiện tại lập tức dẫn binh mã trở về tiếp viện cho thủ đô!” Tân quốc vương của Sư Quốc mới hạ lệnh.

“Quốc vương của Sư Quốc, chúng tôi hiện tại đang cùng Long quốc chiến đấu khốc liệt, không thể thoát ra được! Một khi rút lui, chúng tôi sẽ bị đối phương đuổi đánh, tổn thất rất nhiều!” Tướng quân nói.

“Ông dẫn theo hai trăm ngàn binh mã ra ngoài, hầu hết các bộ phận chủ lực chính là đều ở chỗ của ông. Nếu ông không rút lui để tiếp viện, thủ đô có thể thực sự không trụ được nữa. Một khi đất nước bị đánh bại bởi Lê Vĩnh Thiên, Sư Quốc liền diệt vong. Cái nào quan trọng hơn, cậu hẳn là nên rõ ràng!” Tân quốc vương của Sư Quốc chợt tỏ ra hơi bực bội khi thấy tướng quân không tuân theo mệnh lệnh của mình.

“Hai trăm ngàn quân mà tôi mang đi, sau một hồi chiến đấu khốc liệt, đã thương vong một nửa, bây giờ chỉ còn lại một trăm ngàn.”

“Cho dù chỉ còn lại một trăm ngàn, cũng phải trở về! Chỉ cần Lê Vĩnh Thiên tấn công thành, chúng ta có thể tiêu diệt Lê Vĩnh Thiên ở bên ngoài kinh thành!” Tân quốc vương của Sư Quốc mới nói.

“Tuy nhiên, hiện tại chúng ta đang giao chiến với quân địch, nếu chúng ta rút lui, quân lính tan rã, sẽ bị đối phương đuổi đánh. Lúc đó chúng ta còn chưa kịp rút binh về thủ đô, đã bị quân Trung Nguyên thừa thắng xông lên, diệt toàn bộ quân.” Tướng quân nói.

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Tân quốc vương của Sư Quốc cũng cảm thấy tướng quân nói có lý, nhất thời hoang mang lo sợ.

“Quốc vương của Sư Quốc, phòng ngự của thủ đô chúng ta rất kiên cố, Lê Vĩnh Thiên sẽ không thể nào tấn công trong một khoảng thời gian. Đợi đến khi tôi tiêu diệt được quân Trung Nguyên của Long Quốc, tôi sẽ lập tức quay lại tiếp viện cho ngài, cùng ngài nội ứng ngoại hợp tiêu diệu Lê Vĩnh Thiên!” Tương quân nói

“Được! Vậy thì ông phải đánh nhanh thắng nhanh, mau chóng tiêu diệt quân Trung Nguyên của Long Quốc càng sớm càng tốt!” Tân quốc vương của Sư Quốc mới nói.

“Được, ngài nhất định phải thủ vững kinh thành, chờ tôi trở lại.” Tướng quân nói.

“Được rồi, phòng ngự của thủ đô rất vững chắc, kiên cố bám trụ trong vài ngày chắc là sẽ không có vấn đề gì.” Quốc vương của Sư Quốc nói.



Trong khi tân quốc vương của Sư Quốc đang nói chuyện điện thoại với các tướng lĩnh của mình, Lê Vĩnh Thiên đã dẫn đầu sư đoàn dũng sĩ và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng tiến đến bên ngoài bức tường thành của thủ đô Sư Quốc.

Lúc này, Hà Ngọc Vinh đã băng bó xong vết thương, khập khiễng đi tới bên cạnh Lê Vĩnh Thiên.

“Hà Ngọc Vinh, sao cô không chữa trị tốt vết thương cho mình, chạy tới đây làm cái gì?” Lê Vĩnh Thiên hỏi Hà Ngọc Vinh đang khập khiễng đi, tay và chân quấn đầy băng gạc.

“Hộ soái, hiện tại trận chiến sắp tới, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn được, Tôi muốn dẫn đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đi tấn công thành!” Hà Ngọc Vinh nói.

“Toàn thân cô đều bị thương. Vết thương nghiêm trọng chưa lành nên cô không thể ra trận được. Quay lại chữa trị vết thương cho tốt. Sau này sẽ còn có cơ hội chiến đấu.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Trận chiến này rất quan trọng. Nó quyết định thắng bại của lần đánh Sư Quốc này, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng không thể không có tôi được! Thương thế của tôi chỉ là vết thương ngoài da không có gì đáng lo ngại. Hộ soái, anh cho tôi dẫn đội đặc nhiệm Phượng Hoàng ra trận giết địch đi.” Hà Ngọc Vinh vẫn đang yêu cầu chiến đấu.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1118


“Được rồi, cô đã muốn ra trận giết địch thì cứ việc. Tuy nhiên, phải chú ý an toàn. Đội đặc nhiệm Phượng Hoàng không thể thiếu cô được.” Thấy Hà Ngọc Vinh h@m muốn chiến đấu mạnh mẽ như vậy, Lê Vĩnh Thiên đành phải đồng ý.

“Cảm ơn hộ soái, tôi sẽ không sao đâu, khi nào thì chúng ta bắt đầu tấn công thành phố?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

“Hiện tại bắt đầu tấn công thành, nhưng trước tiên sư đoàn dũng sĩ và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng của cô sẽ án binh bất động.” Tiêu Vĩnh Thiên nói.

“Tại sao đội đặc nhiệm Phượng Hoàng của chúng tôi phải án binh bất động?” Hà Ngọc Vinh hỏi.

Advertisement

“Bởi vì phòng ngự của đối phương quá mạnh, cho nên trước tiên để dũng sĩ sử dụng pháo hạng nặng để phá hủy phòng ngự của đối phương. Nếu để đội đặc nhiệm Phượng Hoàng của cô tấn công ngay bây giờ. Không phải là đem cô ra làm bia đỡ đạn sao?” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Tôi hiểu. Đợi đến khi thời cơ thích hợp, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng của chúng tôi sẽ trở lại.” Hà Ngọc Vinh nói.

Advertisement

“Hiểu được vậy là tốt rồi, đội đặc nhiệm Phượng Hoàng của cô thích hợp cho các trận đặc công chiến đấu quy mô nhỏ. Đối với trường hợp này, trước hết hãy giao cho dũng sĩ đi!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vâng!”

“Phạm Cương!” Lê Vĩnh Thiên bắt đầu gọi Phạm Cương.

“Đây!” Phạm Cương bước lên ngay lập tức.

“Đưa thanh kiếm cho tôi.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vâng!” Phạm Cương ngay lập tức đưa Tiểu Thính Vũ Lâu cho Lê Vĩnh Thiên.

Lê Vĩnh Thiên giơ thanh thần kiếm Tiểu Thính Vũ Lâu lên cao, chỉ lên trời, sau đó hét lên: “Dũng sĩ nhận lệnh!”

Tất cả những dũng sĩ của Sư đoàn dũng sĩ đứng dậy ngay lập tức.

“Tấn công!” Lê Vĩnh Thiên hướng thần kiếm về phía trước và hét lên.

Khi dũng sĩ nghe được lệnh tấn công thành, lập tức bắn hàng vạn phát đại bác.

Trong phút chốc, vô số đạn pháo ầm ầm phóng ra, tấn công vào cổng phía đông của thủ đô Vương quốc Sư tử.

“Bùm bùm bùm bùm bùm bùm…”

Những quả đại bác tiếp tục nổ ở cổng phía đông của thủ đô Sư Quốc.

Cổng thành phía Đông của quân địch lần lượt bị nổ tung.

Tuy nhiên, quân địch từ lâu đã thấy binh mã của Lê Vĩnh Thiên đến cổng thành phía Đông, nhiều quân địch đã làm tốt chuẩn bị, thấy sư đoàn dũng sĩ nổ súng, bọn chúng cũng lập tức bắn trả.

Một trận chiến lớn cứ như vậy diễn ra.

Lúc này, quốc vương của Sư Quốc vẫn đang nói chuyện điện thoại với vị tướng dẫn đầu hai trăm ngàn binh mã quân đội Trung Nguyên của Long Quốc thì ông ta nhất thời hoảng sợ khi nghe tiếng nổ bom dữ dội từ phía đông của thủ đô.

“Tôi sẽ không nói chuyện với ông được nữa, hiện tại tiếng đạn pháo nổ ra mãnh liệt từ phía đông thủ đô, hẳn là Lê Vĩnh Thiên đã bắt đầu tấn công thành phố.” Quốc vương của Sư Quốc mới nói.

“Được rồi, quốc vương của Sư Quốc, tôi cũng muốn chỉ huy binh mã của chúng ta để chiến đấu chống lại quân đội Trung Nguyên. Ngài nhất định phải bảo vệ thủ đô. Chờ khi tôi tiêu diệt được quân Trung Nguyên, tôi sẽ lập tức quay về chi viện, cùng ngài nội ứng ngoại hợp tiêu diệt Lê Vĩnh Thiên!” Tướng quân nói.

“Được!”

Sau khi quốc vương của Sư Quốc mới gác máy, tướng quân thủ thành đã gọi điện đến.

“Quốc vương của Sư Quốc, Lê Vĩnh Thiên đã bắt đầu tấn công thành phố!” Tướng quân thủ thành nói.

“Tôi đã nghe thấy tiếng súng, trận chiến bây giờ thế nào?” Quốc vương của Sư Quốc mới hỏi.

“Các nơi phòng ngự của chúng tôi vẫn tốt lắm, hiện tại chúng tôi vẫn có thể chống chọi được với Lê Vĩnh Thiên. Tuy nhiên, nếu chúng tôi bị chúng bắn phá quá lâu, phòng ngự sớm muộn gì cũng sẽ bị phá hủy.” Tướng quân thủ thành nói.

“Đừng hoảng sợ, cứ đợi hai trăm ngàn binh mã mà tôi cử đi tiêu diệt quân Trung Nguyên, lập tức sẽ quay lại cùng với chúng ta nội ứng ngoại hợp tấn công Lê Vĩnh Thiên. Ông phải cố gắng trụ được.” Quốc vương của Sư Quốc mới nói.

“Khi nào thì họ trở lại?” Tướng quân thủ thành hỏi.

“Sẽ không lâu đâu. Bây giờ bọn họ đang chiến đấu với quân Trung Nguyên. Với hai trăm ngàn quân của chúng ta chống lại quân Trung Nguyên chỉ có một trăm ngàn, chúng ta chắc chắn có thể tiêu diệt được chúng.” Tân quốc vương của Sư Quốc nói.

“Vâng, theo tình hình hiện tại, không thể để Lê Vĩnh Thiên đột phá cửa đông của chúng ta nhanh như vậy được.” Tướng quân thủ thành nói.

“Ừ, ông có thể nhanh chóng chỉ huy binh lính chiến đấu, chỉ cần ông có thể ngăn cản Lê Vĩnh Thiên ở ngoài cổng thành, ông sẽ lập công lớn!” Quốc vương của Sư Quốc mới nói.

“Vâng!”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1119


Sư đoàn dũng sĩ đã mở ra một cuộc tấn công dữ dội vào cửa đông thủ đô của Sư Quốc, đối phương dựa vào phòng thủ kiên cố cũng đáp trả lại, trận giao tranh vô cùng ác liệt.

Trận chiến giữa quân Trung Nguyên với hàng trăm ngàn quân địch cũng đã đến hồi gay cấn.

Hàng trăm ngàn quân địch phản công từ hai bên quốc lộ, tuy có quân số đông hơn quân Trung Nguyên nhưng quân Trung Nguyên lại chiếm giữ các điểm cao chỉ huy, vẫn có ưu thế lớn.

Advertisement



Long Quốc, Long Cung.

Quốc vương Long Quốc biết rằng Lê Vĩnh Thiên đã bí mật đánh lén, đêm nay sẽ lẻn vào nhà tù Vây Ma để cứu viện Hà Ngọc Vinh, anh ta vẫn luôn không ngủ, vẫn chờ đợi tin tức từ tiền tuyến.

Advertisement

“Báo cáo! Quốc vương Long quốc, quân đội của Hộ Soái Lê đã đánh sập nhà tù Ma Khốn và giải cứu Hà Ngọc Vinh!” Lúc này, một tên lính canh cầm trong tay chiến báo chạy vào và nói.

“Tốt lắm! Hộ Soái Lê xung trận, quả nhiên là mã đáo thành công! Sau khi Hà Ngọc Vinh được cứu, tôi rất yên tâm.” Quốc vương Long quốc vui vẻ nói.

“Quốc vương Long quốc, bây giờ đã là đêm khuya, vì Hà Ngọc Vinh đã được cứu ra rồi, ngài cũng nên nghỉ ngơi đi.” Một thị vệ bên cạnh quốc vương Long quốc nói.

“Ta kích động đến không thể ngủ được nữa, chờ lát nữa rồi ngủ đi!” Quốc vương Long quốc lúc này vui vẻ, cũng không có buồn ngủ nữa.

Một lúc sau, một thị vệ lại vội vã chạy vào.

“Báo cáo! Quốc vương Long quốc, chiến báo mới nhất!” Thị vệ nói.

“Chiến báo mới nhất là gì? Mau nói!” Quốc vương Long quốc hỏi.

“Tân quốc vương của Sư Quốc đã cử hai trăm ngàn binh mã đến chi viện cho nhà tù Vây Ma, nửa đường bị phục kích bởi quân Trung Nguyên do Hộ Soái Lê bố trí. Bấy giờ kẻ thù đã thương vong nặng nề!”

“Tốt lắm! Hộ Soái Lê dùng binh như thần. Chắc hẳn là đã sớm đoán được tân quốc vương của Sư Quốc sẽ phái quân chi viện nê đã bố trí trước quân đội mai phục. Làm sao mà quốc vương của Sư Quốc có thể đấu lại với hộ soái bảo vệ đứng đầu Long Quốc đây?” Quốc vương Long quốc mặt mày cực kỳ vui vẻ.

Một lúc sau, một thị vệ khác chạy vào với chiến báo hào hứng hô lên: “Báo cáo, quốc vương Long Quốc, có chiến báo khác từ tiền tuyến!”

“Nói! Chiến báo gì?” Quốc vương Long quốc thấy thị vệ vui vẻ như vậy, thì liền biết là tin tức tốt.

“Sau khi Hộ Soái Lê san bằng nhà tù Vây Ma, biết rằng thủ đô của Sư Quốc đã gần như trống rỗng, liền trực tiếp dẫn dũng sĩ tấn công thủ đô của Sư Quốc!”

“Tốt lắm! Thật sự là quá tốt rồi! Quốc vương của Sư Quốc mới vừa điều động hai trăm ngàn binh mã, thủ đô nước địch chắc chắn là trống rỗng rồi. Lê Vĩnh Thiên chớp lấy thời cơ này mà tấn công thủ đô của đối phương. Chiêu này thật là quá thần kỳ rồi!” Quốc vương Long Quốc cũng bắt đầu cao hứng.

“Đúng vậy! Bây giờ binh mã của Hộ Soái Lê đã bắt đầu tấn công vào thủ đô!”

“Hộ Soái Lê cho đến nay đều đánh trăm trận trăm thắng, bất khả chiến bại. Tấn công vào thủ đô của Sư QUốc chỉ là chuyện một sớm một chiều!” quốc vương Long Quốc tự tin nói.

“Được! Chỉ cần thủ đô của Sư Quốc bị Hộ Soái Lê đánh chiếm, tân quốc vương của Sư Quốc mới ngồi vào vị trí kia, mông còn chưa kịp nóng, đã phải xong đời.”

“Chỉ cần thủ đô Sư Quốc bị diệt, ngày tàn của Sư Quốc cũng sẽ đến!”

“Hộ Soái Lê nắm giữ ấn soái xuất chinh. Còn chưa tới ba ngày đã tấn công tới thủ đô của Sư Quốc. Thật sự rất lợi hại!”

“Đúng vậy! Hộ Soái Lê thế mạnh áp đảo. Long quốc của chúng ta sẽ sớm ngày chiếm được Sư Quốc!”

Tất cả thị vệ đều rất phấn khích.



Vào nửa đêm, Ngụy Nghiêm đã triệu tập hai đứa con trai của mình đến mật thất.

“Bố, nửa đêm gọi chúng con đến mật thất có chuyện gì quan trọng?” Con trai lớn Ngụy Nguyên Trác hỏi.

“Đương nhiên là có chuyện quan trọng, chuyện này quan trọng từ trước đến nay chưa từng có, còn liên quan đến tương lai của nhà họ Ngụy chúng ta!” Ngụy Nghiêm nói.

“Bố, có chuyện quan trọng gì vậy, mau nói đi, đừng có thừa nước đục thả câu.” Con trai thứ hai Ngụy Nguyên Tùng ngáp một cái, hỏi.

“Thời điểm tốt nhất để nhà họ Ngụy của chúng ta phát động đảo chính, bắt sống Quốc vương Long quốc đã đến!” Ngụy Nghiêm nói.

Ngụy Nghiêm vừa nói ra lời này, hai đứa con trai của ông ta lập tức lên tinh thần, ai nấy đều cực kỳ hưng phấn.
 
Back
Top Bottom