Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 1020: Cầu xin Long chủ


Long chủ nghe Ngụy Nghiêm nói như vậy, đột nhiên nhíu mày, hỏi: “Con gái ông rốt cuộc đã làm chuyện gì có lỗi với Lê Hộ Soái? ”

Ngụy Nghiêm không dám trả lời câu hỏi này của Long chủ, mà hỏi trước: “Long chủ, mẹ của Lê Hộ Soái Lê Tuyết Tương, có phải vẫn còn sống trên đời hay không? Lê Hộ Soái có phải xuất binh cứu mẹ mình không?”

Long chủ không nghĩ rằng Ngụy Nghiêm sẽ hỏi vấn đề này, anh ta cũng vừa mới nghe Lê Vĩnh Thiên nói mới biết mẹ anh còn sống trên đời, kể cả Lê Vĩnh Thiên cũng chỉ mới biết mẹmình còn sống trên đời hai ngày này, tin tức của Ngụy Nghiêm này sao lại nhanh nhạy đến như vậy?

Advertisement

Chẳng lẽ, người muốn móc mắt mẹ của Lê Vĩnh Thiên, là con gái của Ngụy Nghiêm?

Nghĩ đến đây, Long chủ cảm thấy rất có khả năng này. Nếu không, con gái Ngụy Nghiêm sao lại trùng hợp xuất hiện ở tòa nhà chưa xây xong như vậy, Ngụy Nghiêm vì sao lại kinh hồn bạt vía như vậy?

Biết được đại quân của Lê Vĩnh Thiên hạ cánh trên một tòa nhà chưa hoàn thành ở phía tây thành phố Vĩnh Thụy, vì sao ông ta lại khẩn trương như vậy? Long chủ không muốn trả lời câu hỏi của Ngụy Nghiêm, mà là tức giận một lần nữa quát hỏi: “Tôi hỏi ông, con gái ông rốt cuộc đã làm chuyện gì có lỗi với Lê Hộ Soái?”

Advertisement

Cho tới nay chỉ có anh ta hỏi người khác, không có người khác hỏi ngược lại. Mà Ngụy Nghiêm không chỉ không trả lời câu hỏi của anh ta, mà còn hỏi ngược lại anh ta, làm sao anh ta có thể không tức giận?

Hơn nữa hỏi là về việc bí mật như Lê Vĩnh Thiên xuất binh cứu mẹ như vậy, Long chủ đương nhiên là cực kỳ tức giận!

Long chủ chỉ suy đoán có thể là con gái của Ngụy Nghiêm muốn móc mắt mẹ Lê Vĩnh Thiên, còn chưa được xác định 100%. Cho nên, anh ta phải nghe Ngụy Nghiêm chính miệng nói ra, mới có thể xác định.

Long chủ nói rất lớn, văn võ đại thần chung quanh đều nghe được, đều nhao nhao đem ánh mắt nhìn về phía Ngụy Nghiêm.

Lúc này, khuôn mặt già nua của Ngụy Nghiêm đã đỏ bừng, cực kỳ quẫn bách. Ông ta là người gian xảo, luôn luôn luồn cúi, nhìn thấy Long chủ tránh né không trả lời vấn đề của mình, cũng đã đoán được Lê Vĩnh Thiên lần này xuất binh đến thành phố Vĩnh Thụy, hơn nữa còn hạ cánh ở tòa nhà chưa xây xong, nhất định là cứu mẹ của anh.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Lê Tuyết Tương, người bán rau bị con gái mình bắt, chính là mẹ của Lê Vĩnh Thiên!

Nếu không, Lê Vĩnh Thiên sẽ không vô duyên vô cớ để cho binh mã hạ cánh ở tòa nhà chưa xây xong! Nếu như không có chuyện đặc biệt quan trọng, máy bay cũng đã đến thành phố Vĩnh Thụy, vội vàng để cho tướng sĩ hạ cánh như vậy làm gì?

Cho dù là diễn tập, cũng sẽ không vào lúc này, địa điểm này!

Ngụy Nghiêm đã biết con gái của mình đã gây ra tai họa vô cùng lớn, đại quân Lê Vĩnh Thiên khẳng định đã bắt đầu vây công tòa nhà, nếu như mình còn nói chuyện vòng vo với Long chủ như vậy, con gái của mình sẽ bị Lê Vĩnh Thiên xử tử, mà mình còn chưa chính thức cầu tình với Long chủ!

Sai lầm lớn đã xảy ra, sự việc đã đến nước này, chỉ có lập tức thẳng thắn nhận lỗi, cầu tình với Long chủ, khẩn cầu tha thứ, mới có thể bảo vệ mạng sống của con gái mình!

Nếu không, với sự sắt đá của Lê Vĩnh Thiên, con gái của mình chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!

Vì thế, Ngụy Nghiêm trực tiếp quỳ trước mặt Long chủ, hoảng sợ nói: “Long chủ, con gái thần bắt được một người phụ nữ bán rau tên là Lê Tuyết Tương, rất có khả năng chính là mẹ của Lê Hộ Soái Lê Tuyết Tương.” Ngụy Nghiêm vừa nói ra, Long chủ cùng với văn võ đại thần ở đây, tất cả đều sợ ngây người.

Ngoại trừ Long chủ ra, không ai có thể nghĩ tới, mẹ của Lê Vĩnh Thiên còn sống. Càng không ai nghĩ tới, con gái Ngụy Nghiêm lại bắt được mẹ của Lê Vĩnh Thiên!

Long chủ nghe Ngụy Nghiêm nói như vậy, lập tức càng khẳng định con gái Ngụy Nghiêm bắt được mẹ của Lê Vĩnh Thiên, là muốn móc mắt bà ấy!

Mà Lê Vĩnh Thiên xuất binh, chính là muốn đối phó với con gái Ngụy Nghiêm!

“Con gái ông bắt mẹ của Lê Hộ Soái, rốt cuộc muốn làm gì?” Long chủ muốn chính miệng Ngụy Nghiêm xác nhận, liền hỏi.

“Mắt cháu ngoại của vi thần bị người ta đánh mù, bác sĩ nói chỉ có đổi nhãn cầu mới có thể nhìn lại ánh sáng. Con gái Ngụy Thái Phượng của thần nhất thời hồ đồ, bắt được mẹ và người nhà Lê Hộ Soái, muốn lấy… Lấy nhãn cầu của các cô, thay cho con trai của con gái thần…” Ngụy Nghiêm nơm nớp lo sợ nói.

Tiếp theo, Ngụy Nghiêm lại nói: “Hiện tại đại quân của Lê Hộ Soái đã hạ cánh ở tòa nhà, lúc nào cũng có thể Lê diệt con gái thần, vi thần khẩn cầu Long chủ, ngăn cản hành động của Lê Hộ Soái, tha cho con gái thần một con đường sống!” Nghe Ngụy Nghiêm nói như vậy, văn võ đại thần ở đây đều đổ mồ hôi lạnh. Ngụy Thái Phượng này vì con trai của mình có thể nhìn thấy ánh sáng một lần nữa, không ngờ lại đi lấy nhãn cầu của người khác, thật sự là quá độc ác!

Mà Ngụy Nghiêm biết rõ con gái của mình làm ra chuyện người người căm phẫn như vậy, không ngờ còn có mặt mũi cầu tình Long chủ, thật sự là quá không biết xấu hổ!

Ngụy Thái Phượng dám móc mắt mẹ Lê Hộ Soái, có lẽ ai cũng không cứu được nàng!

“Bộ trưởng Ngụy, con gái ông làm ra chuyện điên cuồng như vậy, không ngờ còn dám cầu tình với tôi?” Long chủ lạnh lùng hỏi.

“Long chủ, tất cả những chuyện này đều là hiểu lầm a! Con gái thần cũng không biết Lê Tuyết Tương chính là mẹ của Lê Hộ Soái, nếu nó biết Lê Tuyết Tương là mẹ của Lê Hộ Soái từ sớm, cho dù cho nó một trăm lá gan, nó cũng không dám lấy mắt mẹ của Lê Hộ Soái!” Ngụy Nghiêm nói.

“Càn rỡ! Long chủ nổi giận đùng đùng, giận dữ quát: “Chẳng lẽ Lê Tuyết Tương không phải là mẹ của Hộ Soái, chỉ là dân chúng bình thường, con gái ông có thể tùy tiện lấy mắt của người ta?”

Ngụy Nghiêm bị Long chủ hỏi đến mức câm miệng không nói nên lời, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

……

Thành phố Vĩnh Thụy, tòa nhà chưa xây xong.

Lúc này, Lê Vĩnh Thiên đã hạ cánh xuống đất, lập tức có một nhóm hộ vệ đi lên, thay anh cởi dù ra.

Sau đó các hộ vệ bảo vệ Lê Vĩnh Thiên, từng bước từng bước đi về phía tòa nhà chưa xây xong.

Mà những tay đấm dưới tòa nhà chưa xây xong, lúc này đã bị Lê diệt hết.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1021: Sợ hãi không dám chạy


Lưu Đại Thông và các quân y khác cũng đã đi tới bên cạnh Lạt Nhi, bắt đầu xử lý khẩn cấp cho cô ấy.

Trương Minh Nguyệt nhìn thấy Lạt Nhi bị thương nặng như vậy, trong lòng rất đau lòng, cũng ở một bên canh giữ.

Những tên côn đồ còn lại bỏ chạy thoát thân, nhưng trong quá trình chạy trốn, tất cả đều bị bắn chết.

Advertisement

Ngụy Thái Phượng, Đỗ Quang, Đỗ Lượng nhìn thấy tình hình bên mình đã gặp bất lợi, đều sợ tới mức cả người run rẩy, nhưng lại không dám chạy trốn.

Bởi vì người của họ ở tầng ba, phía dưới khắp nơi đều là binh lính, căn bản là không có nơi nào để trốn thoát.

Hơn nữa, bọn họ cũng nhìn thấy người chạy trốn, tất cả đều bị bắn chết.

Advertisement

Hiện tại, bọn họ chỉ có thể cùng mấy người Lê Tuyết Tương ở cùng một nơi, mới có một chút bảo đảm.

Bởi vì vị mẹ của Hộ Soái Lê Tuyết Tương này ở chỗ này, những binh sĩ đó sẽ không bắn bọn họ.

Lê Vĩnh Thiên nóng lòng muốn gặp mẹ của mình, không để ý chiến đấu còn chưa hoàn toàn chấm dứt, lập tức vội vàng đi về phía tòa nhà chưa xây xong.

Từ xa, Lê Tuyết Tương đã nhìn thấy con trai Lê Vĩnh Thiên dưới sự bảo vệ của các hộ vệ, uy phong lẫm liệt đi tới. Cách biệt với con trai của mình hơn mười không gặp, cảm xúc của Lê Tuyết Tương đột nhiên hỗn loạn.

Hiện tại con trai của mình, đã không còn là thiếu niên ngây thơ chưa trưởng thành lúc trước, mà là Hộ Quốc Hổ Soái chiến công hiển hách, uy phong lẫm liệt!

Tại thời điểm mình gặp nguy hiểm nhất, con trai của mình cuối cùng đã dẫn dắt thiên quân vạn mã đến cứu!

Tất cả những điều này, giống như một giấc mơ!

Lê Vĩnh Thiên cũng đã nhìn thấy mẹ của mình đang đứng ở cửa sổ tầng ba ngẩng đầu chờ đợi từ xa, trong lòng đã kích động không ngừng từ lâu.

Cho tới giờ, anh vẫn cho rằng mẹ mình đã không còn sống trên đời nữa, giờ phút này gặp nhau, trong lòng kích động, không cách nào nói nên lời.

Hơn mười năm, mẹ đã già đi rất nhiều, từ người phụ nữ xinh đẹp lúc trước, biến thành một người phụ nữ trung niên.

Khuôn mặt của người mẹ đã có một số nếp nhăn, từ đó có thể thấy rằng trong những năm qua bà ấy đã phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ, đã trải qua bao nhiêu sương gió! Lê Ngọc Khiết nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên tới, cũng vô cùng kích động. Lúc trước cô ấy vẫn không dám xác định Lê Vĩnh Thiên có phái binh đến cứu hay không, không nghĩ rằng Lê Vĩnh Thiên chẳng những phái tới cứu, hơn nữa còn tự mình tới!

Lê Tịnh Vi trước đây chưa từng gặp qua Lê Vĩnh Thiên, chỉ nghe nói qua uy danh của ạm, hiện tại nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên dưới sự bảo hộ của các hộ vệ uy phong lẫm liệt đi tới, cô ấy không cần hỏi cũng biết, người đàn ông khí phách hiên ngang này, chính là Hộ Quốc Hổ Soái Lê Vĩnh Thiên của Long quốc!

Đồng thời, anh cũng là anh trai chưa từng gặp mặt của mình!

“Mẹ, người đàn ông uy phong lẫm liệt kia, chính là anh trai con, Lê Vĩnh Thiên sao?” Lê Tịnh Vi muốn xác nhận một chút, lập tức hỏi Lê Tuyết Tương.

“Đúng vậy, đó chính là con trai của mẹ, anh trai của con, Lê Vĩnh Thiên.” Lê Tuyết Tương đã bắt đầu nghẹn ngào.

“Anh trai con thật đẹp trai uy vũ!” Lê Tịnh Vi hưng phấn nói.

Ngụy Thái Phượng, Đỗ Quang, Đỗ Lượng nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên sát khí đằng đằng đi về phía tòa nhà chưa xây xong, đều không thể tin được ánh mắt của mình.

Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, một vị Hộ Quốc Hổ Soái như Lê Vĩnh Thiên lại thật sự mang binh đến cứu Lê Tuyết Tương!

Với sự xuất hiện của Lê Vĩnh Thiên, bọn họ không thể không tin tưởng Lê Tuyết Tương chính là mẹ của Lê Vĩnh Thiên!

Không nghĩ rằng một bà bán rau như Lê Tuyết Tương, lại thật sự là mẹ của Lê Vĩnh Thiên!

“Mẹ, Lê… Lê Vĩnh Thiên đến! Chúng ta phải làm gì đây?” Đỗ Lượng nơm nớp lo sợ hỏi.

“Không. Đừng hoảng sợ… Bình tĩnh một chút, ông ngoại con sẽ nghĩ biện pháp ngăn cản hành động của Lê Vĩnh Thiên, đợi khi thánh chỉ xuống, Lê Vĩnh Thiên cũng không dám giết chúng ta.” Ngụy Thái Phượng muốn giả vờ trấn định, nhưng âm thanh nói chuyện đã run rẩy không tự chủ được.

“Bà xã, Thánh… Khi nào thánh chỉ sẽ xuống? Hiện tại người của chúng ta sắp chết hết, Lê Vĩnh Thiên rất nhanh sẽ giết tới đây. Nếu thánh chỉ không xuống, tất cả chúng ta sẽ chết!” Đỗ Quang vô cùng khẩn trương nói.

“Em là con gái của bộ trưởng, Long chủ nể mặt bố em, nhất định sẽ không để Lê Vĩnh Thiên giết em, hai người yên tâm đi.” Ngụy Thái Phượng nói.

“Thế nhưng, cho dù Long chủ không cho Lê Vĩnh Thiên giết em, nhưng Lê Vĩnh Thiên sẽ giết chúng ta!” Đỗ Quang nói.

“Đúng vậy, mẹ, mẹ là con gái của bộ trưởng, nhưng chúng con không phải! Lê Vĩnh Thiên nhất định sẽ giết chúng ta, mẹ nhất định phải cứu chúng ta!” Đỗ Lượng cũng nói.

“Hai người, một người là chồng mẹ, một là con trai, đều là thân nhân của mẹ, sẽ không có việc gì.” Ngụy Thái Phượng nói.

“Nhưng mà, chúng ta vừa rồi là muốn lấy mắt mẹ của Hộ Quốc Hổ Soái! Loại chuyện này, Long chủ còn có thể giúp chúng ta sao?” Đỗ Quang nói.

“Chính cái gọi là không biết thì không có tội, chúng ta không biết bà bán rau này là mẹ của Lê Hộ Soái, Long chủ chắc là sẽ tha thứ cho chúng ta.” Ngụy Thái Phượng nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1022: Súng vang


” Pằng pằng pằng…”

“Tạch tạch…”

Tiếng súng vẫn tiếp tục vang lên, đại quân Lê Vĩnh Thiên đã tiêu diệt kẻ địch còn sót lại trong đống đổ nát.

Advertisement

Phạm Cương đã suất lĩnh các binh sĩ dọn sạch nguy hiểm cho Lê Vĩnh Thiên, bắt đầu tiến vào tòa nhà chưa xây xong.

Hách Diệp vẫn trốn ở tòa nhà chưa xây xong nhìn thấy binh mã của Lê Vĩnh Thiên đã giết vào, vội vàng giơ hai tay lên, nơm nớp lo sợ nói: “Không… Đừng giết tôi, tôi đầu hàng!”

“Không ngờ mày dám làm trọng thương người của tổ mật vụ Ám Ảnh chúng ta, nhất định phải chết!” Phạm Cương nói xong lập tức nổ súng về phía Hách Diệp.

Advertisement

” Pằng pằng pằng…”

Phạm Cương liên tục b*n r* mấy phát, mỗi một phát đều bắn vào người Hách Diệp.

Lê Vĩnh Thiên đã có lệnh, có thể gi3t chết những phần tử xã hội đen này, anh ta tuyệt đối sẽ không mềm lòng, trực tiếp giết là được.

Hách Diệp bị bắn nhiều phát, bị giết ngay tại chỗ.

Một thủ lĩnh thế lực xã hội đen, rốt cục bị báo ứng xứng đáng, bị bắn chết ngay tại chỗ.

Với việc Hách Diệp bị bắn chết, mấy trăm tên côn đồ dưới lầu, đã không còn một người còn sống nữa.

Thi thể chung quanh tòa nhà đang xây dở ở khắp nơi, máu chảy khắp nơi.

Mà binh mã Lê Vĩnh Thiên, không mất một binh một tốt.

Đám ô hợp, khi nhìn thấy đại quân được trang bị tốt như vậy đã dọa vỡ mật, căn bản là không có lực phản kháng nào, không tạo được thương tổn gì.

Bởi vậy, binh mã của Lê Vĩnh Thiên, có thể lấy cái giá thương vong bằng không, diệt toàn bộ những tên ô hợp này.

Sau khi Phạm Cương giết Hách Diệp, lập tức lại dẫn đầu binh sĩ giết lên lầu.

Còn Hà Ngọc Vinh và thành viên đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, nhìn thấy địch nhân dưới lầu đã bị tiêu diệt hoàn toàn, lập tức trở lại bên cạnh Lê Vĩnh Thiên, tăng cường bảo hộ, để tránh có kẻ địch chưa chết đột nhiên bắn súng về phía Lê Vĩnh Thiên.

Lê Vĩnh Thiên dưới sự vây quanh của mọi người, bước nhanh về phía trước.

Anh rất nóng lòng muốn gặp mẹ mình!

Chỉ trong chốc lát, Phạm Cương đã dẫn một nhóm binh mã, giết tới lầu ba!

Ngụy Thái Phượng, Đỗ Quang, Đỗ Lượng, Vu Cơ cùng với hai trợ thủ của ông ta, còn có một ít tay sai của nhà họ Đỗ, nhìn thấy tướng ba sao Phạm Cương dẫn một đám binh sĩ vũ trang hạng nặng, sát khí đằng đằng giết lên, tất cả đều sợ tới mức hồn phi phách tán, có tên tay sai thậm chí sợ tới mức hai chân mềm nhũn, trực tiếp ngã trên mặt đất!

“Tôi. Tôi là con gái của Bộ trưởng Ngụy, các người không thể lộn xộn! Nếu không, tôi sẽ để cho các người phải trả giá!” Ngụy Thái Phượng sợ Phạm Cương sẽ trực tiếp giết mình, vội vàng làm sáng tỏ thân phận của mình.

Mà Phạm Cương không muốn giết người trước mặt Lê Tuyết Tương, để tránh cảnh tượng đẫm máu này sẽ dọa người mẹ của Hổ Soái này, lập tức nói với các binh sĩ: “Bắt tất cả bọn họ lại, nghe mệnh lệnh của Hổ Soái!”

Anh ta cảm thấy, người nhà họ Đỗ vẫn để lại cho Lê Vĩnh Thiên tự mình xử trí thì tốt hơn, cho nên trước tiên bắt bọn họ lại.

“Rõ!” Các binh sĩ lập tức xông lên, đem Ngụy Thái Phượng, Đỗ Quang, Đỗ Lượng, trợ thủ Vu Cơ của ông ta, còn có tay sai của nhà họ Đỗ đều ấn trên mặt đất, trói lại!

“Càn rỡ! Ngang ngượng! Tôi là con gái của bộ trưởng, các người không được vô lễ, mau thả tôi ra, nếu không tôi sẽ cho các người đẹp mặt!” Lúc Ngụy Thái Phượng bị trói, còn không ngừng đe dọa.

“Một người con gái của bộ trưởng như cô tính là cái gì? Có thể so sánh với mẹ của Lê Hộ Soái không? Dám động đến mẹ Hổ Soái, mặc kệ cô là ai, đều bắt không tha!” Phạm Cương nói.

“Mau buông tôi ra, tôi muốn gọi điện thoại cho bố tôi, bố tôi là Bộ trưởng Ngụy!” Ngụy Thái Phượng vẫn không ngừng la hét. Phạm Cương không để ý tới Ngụy Thái Phượng nữa, mà đi tới trước mặt Lê Tuyết Tương, quỳ một gối trên mặt đất, cung kính nói: “Mạt tướng Phạm Cương, xin chào bác gái!”

Lê Tuyết Tương nhìn thấy Phạm Cương thân là một vị tướng ba sao, không ngờ lại quỳ lạy một bà bán rau như mình, đột nhiên cảm thấy được sủng ái quá mà lo sợ, vội vàng nói: “Tướng quân không cần khách sáo như vậy, mau đứng lên.”

Người nhà họ Đỗ gia nhìn thấy một vị tướng ba sao như Phạm Cương, không ngờ lại quỳ lạy Lê Tuyết Tương, cũng vô cùng kinh hãi!

Người ta thân là chiến tướng ba sao, cũng còn phải quỳ lạy Lê Tuyết Tương, mà mình không ngờ muốn lấy mắt Lê Tuyết Tương, còn có thể có đường sống sao?

“Chúng cháu đến muộn, làm cho bác phải sợ hãi rồi.” Phạm Cương lại nói.

“Không muộn, mọi người đến đúng lúc.” Lê Tuyết Tương vừa nói, vừa đi đỡ Phạm Cương dậy.

Mà đúng lúc này, Lê Vĩnh Thiên nóng lòng như lửa đốt đã bước nhanh chạy lên lầu ba.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1023: Xa cách hơn mười năm


Lê Tuyết Tương nhìn thấy con trai của mình hơn mười năm chưa gặp xuất hiện trước mắt, trong lòng vô cùng kích động, còn chưa mở miệng nói chuyện, nước mắt đã nhịn không được chảy ra trước.

Lê Vĩnh Thiên ở cự ly gần nhìn thấy mẹ ăn mặc cũ kỹ, khuôn mặt tang thương, trên đầu còn có một ít tóc trắng, đột nhiên vô cùng chua xót.

Advertisement

“Mẹ” Trong giây lát, Lê Vĩnh Thiên không biết nói cái gì, chỉ có thể nhào một tiếng, quỳ trước mặt mẹ.

Mười mấy năm không gặp, không ngờ mẹ đã già như vậy, làm cho anh vô cùng áy náy.

Advertisement

Mình thân là Hộ Quốc Hổ Soái đứng đầu Long quốc, mấy năm nay không thể để cho mẹ sống một cuộc sống tốt đẹp, còn thiếu chút nữa bị người ta lấy đi đôi mắt mắt, trong lòng anh áy náy thế nào có thể tưởng tượng được.

Người ở đây, nhìn thấy Hộ Quốc Hổ Soái đầu tiên của Long quốc Lê Vĩnh Thiên không ngờ lại quỳ gối trước mặt Lê Tuyết Tương, tất cả đều sợ ngây người.

Hà Ngọc Vinh và những hộ vệ lúc này cũng đã lên lầu ba, cũng nhìn thấy cảnh tượng Lê Vĩnh Thiên quỳ gối trước mặt Lê Tuyết Tương.

Tuy nhiên, không ai có thể nghĩ tới, đường đường Hộ Quốc Hổ Soái, không ngờ sẽ quỳ xuống! Tuy nhiên, bọn họ đều biết, quỳ trời quỳ đất quỳ mẹ ruột, đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa, cũng có thể lý giải hành động này của Lê Vĩnh Thiên.

Người nhà họ Đỗ nhìn thấy cảnh tượng này, cũng cực kỳ kinh ngạc. Ngay cả Hộ Quốc Hổ Soái như Lê Vĩnh Thiên cũng quỳ gối trước mặt Lê Tuyết Tương, mà mình lại muốn lấy mắt người ta, đây không phải là muốn chết sao?

Lê Tuyết Tương lúc trước còn lo lắng Lê Vĩnh Thiên sẽ oán hận mình năm đó giả chết lừa gạt bỏ lại anh mặc kệ, sẽ không nhận mẹ nữa, không nghĩ rằng Lê Vĩnh Thiên vừa gặp mặt, lập tức quỳ trước mặt mình!

Tuy rằng bà là mẹ của Lê Vĩnh Thiên, nhưng con trai của mình hiện tại là Hộ Quốc Hổ Soái, dưới một người, trên vạn người, nhìn thấy con trai quỳ gối trước mặt mình, bà ấy cũng hoảng sợ.

“Thiên, con mau đứng lên.” Lê Tuyết Tương vội vàng đi đỡ Lê Vĩnh Thiên.

“Mẹ, con trai bất hiếu. Những năm gần đây mẹ chịu nhiều khổ sở như vậy, mà con lại không thể ở trước mặt mẹ báo hiếu, con rất áy náy!” Nước mắt của Lê Vĩnh Thiên cũng rơi xuống, không chịu đứng dậy. Con không chê mẹ xấu, mặc kệ mẹ của mình có thế nào, vĩnh viễn là mẹ của Lê Vĩnh Thiên anh!

Có vài người sau khi công thành danh toại, sẽ chê mẹ mình xấu, mất mặt, đều ngại nói với người khác đó là mẹ của anh ta.

Nhưng mà, Lê Vĩnh Thiên tuyệt đối không phải loại người như vậy!

Cho dù hiện tại anh dưới một người, trên vạn người, Hộ Quốc Hổ Soái đầu tiên, mẹ thủy chung là mẹ!

Nhìn thấy mẹ của mình phải chịu khổ như vậy, trong lòng anh chỉ có áy náy vô tận.

“Là mẹ không tốt, là mẹ lừa gạt con, chuyện này không liên quan đến chuyện của con. Mẹ năm đó bỏ lại con mặc kệ, con cũng không chịu nổi khổ sở, trong lòng mẹ cũng áy náy!” Lê Tuyết Tương cũng khóc nói.

“Mẹ, năm đó mẹ giấu con, rời bỏ con, là vì để con phấn đấu mạnh mẽ, không muốn liên lụy con, con hiểu được nỗi khổ tâm của mẹ, con không chỉ không trách mẹ, con còn phải cảm kích mẹ.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Con hiểu là được rồi, đàn ông chí ở bốn phương, mẹ sợ con phải chiếu cố con, trong lòng có chút lo lắng, sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của con.” Lê Tuyết Tương nói.

“Con biết, tất cả con đều hiểu.” Lê Vĩnh Thiên nghẹn ngào nói.

“Được rồi, con đứng dậy trước đi, đứng dậy rồi nói sau.” Lê Tuyết Tương nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên vẫn quỳ xuống, lại kéo anh dậy.

Lê Vĩnh Thiên đứng lên, sau đó ôm chặt mẹ vào lòng.

Khung cảnh mẹ con gặp nhau quá mức cảm động, khiến cho một số nữ đội viên của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng ở đây đều nhịn không được rơi nước mắt.

Mà người nhà họ Đỗ nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên quan tâm mẹ như vậy, lập tức biết tai họa sắp xảy ra với mình.

Mẹ dựa vào con, Lê Tuyết Tương từng là bà bán rau trong mắt bọn họ, hiện tại đã lắc người biến đổi, nhảy vọt trở thành mẹ của Hổ Soái Hộ Quốc thứ nhất của Long quốc!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1024: Nhận mẹ


“Làm sao con biết mẹ vẫn còn sống trên đời?” Lúc này Lê Tuyết Tương tò mò hỏi.

“Là hai ngày trước con nhìn thấy di thư của bố, trong thư nói năm đó mẹ cũng không có chết, hơn nữa lặng lẽ rời đi, sau đó con lập tức cho người đi khắp nơi tìm kiếm nơi ở của mẹ.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Advertisement

Lúc này, Triệu Vũ Ngọc khóc nói: “Lê Hộ Soái, anh trai tôi bị trọng thương, mất máu quá nhiều, sắp chết rồi, anh có thể an bài người cứu anh ấy trước hay không, rồi cùng bác Lê nói chuyện cũ sau? ”

Lê Vĩnh Thiên nghe vậy, đột nhiên sửng sốt, vội vàng buông Lê Tuyết Tương ra, sau đó hỏi Triệu Vũ Ngọc: “Anh trai cô ở đâu?”

Advertisement

Trước khi anh tới, cũng đã nghe nói Triệu Đình Vũ bị bắn mấy phát, sống chết không rõ.

Chỉ là vừa rồi cùng mẹ gặp nhau, quá mức kích động, nên đã quên chuyện này, cũng không chú ý nhìn tình huống trong phòng, trong mắt anh chỉ có mẹ của mình.

Lê Tuyết Tương vừa rồi đột nhiên gặp con trai sau hơn mười năm cách biệt, cũng quên mất Triệu Đình Vũ đang bị trọng trương chờ cấp cứu, cho đến khi Lê Ngọc Khiết nhắc nhở, mới đột nhiên nhớ tới.

“Anh trai tôi đang nằm đó!” Triệu Vũ Ngọc chỉ vào Triệu Đình Vũ nằm trong phòng nằm bất động trên mặt đất, nói.

Lê Vĩnh Thiên theo phương hướng ngón tay Triệu Vũ Ngọc, quả nhiên nhìn thấy Triệu Đình Vũ mặt không có huyết sắc vẫn đang nằm trên mặt đất không nhúc nhích!

“Thiên à, Đình Vũ bởi vì cứu chúng ta mà bị trọng thương, con nhất định phải cứu sống anh ta!” Lúc này, Lê Tuyết Tương nói.

“Mẹ, con biết, mẹ yên tâm đi, con đã mang tới quân y tốt nhất, Đình Vũ nhất định sẽ không sao.” Lê Vĩnh Thiên an ủi nói.

Sau đó, Lê Vĩnh Thiên lại nói với các binh sĩ: “Mau truyền Lưu Đại Thông lên!”

“Rõ” Lập tức có một hộ vệ nhanh chóng chạy xuống lầu thông báo cho Lưu Đại Thông.

Lúc này, Lưu Đại Thông đang xử lý khẩn cấp vết thương của Lạt Nhi.

“Lạc thần y, Lê Hộ Soái bảo anh lập tức đi lên cứu người bị thương.” Tên hộ vệ kia vừa chạy tới, vừa nói.

“Được rồi, các người ở chỗ này cứu Lạt Nhi, tôi lên xem một chút.” Lưu Đại Thông nói với quân y ở bên cạnh. Lạt Nhi tuy rằng bị trọng thương, nhưng tạm thời sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng, để cho các quân y khác trị liệu cho cô ấy cũng được.

Lê Vĩnh Thiên bảo anh ta đi lên, nhất định là có người bị thương nguy hiểm muốn cứu.

“Lạc thần y, Hổ soái có lệnh, anh mau đi đi, Lạt Nhi giao cho chúng tôi trị liệu là được rồi.” Một người quân y đi theo nói.

Vì vậy, Lưu Đạt Thông ngay lập tức chạy về phía tòa nhà chưa xây xong.

Sau khi đi tới lầu ba, Lê Vĩnh Thiên lập tức bảo Lưu Đại Thông đi cứu Triệu Đình Vũ.

Nhìn thấy Lưu Đại Thông bắt đầu cứu Triệu Đình Vũ, Lê Vĩnh Thiên rốt cục yên tâm một chút.

Mà Triệu Vũ Ngọc lại vô cùng lo lắng nói: “Anh trai tôi bị trọng thương đã lâu, đã mất máu quá nhiều, trên mặt không có huyết sắc, còn có thể cứu sống không?”

“Yên tâm đi, có Lạc thần y ra tay, anh trai cô sẽ không có việc gì.” Lê Vĩnh Thiên an ủi nói.

Nghe Lê Vĩnh Thiên nói như vậy, Triệu Vũ Ngọc chỉ có thể yên lặng chờ đợi. Cô ấy sợ mình lên tiếng, sẽ ảnh hưởng đến việc Lưu Đại Thông cứu anh trai của mình. Lê Tịnh Vi rất muốn cùng người anh trai chưa từng gặp mặt này nói mấy câu, nhưng nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên vẫn bận rộn, cô ấy ngại quấy rầy anh, cho nên vẫn không nói gì.

“Hổ soái, những người nhà họ Đỗ và Vu Cơ này, xử trí như thế nào?” Lúc này, Phạm Cương xin chỉ thị.

“Đem bọn họ áp giải xuống, xử quyết tại địa phương!” Lê Vĩnh Thiên hung hăng nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1025: Sét đánh giữa trời quang


Mấy người nhà họ Đỗ người và đám người Vu Cơ khi nghe Lê Vĩnh Thiên nói như vậy, đồng loạt cảm thấy giống như sét đánh giữa trời quang, tất cả bọn họ đều sợ tới mức hồn vía lên mây!

“Không không! Tôi không muốn chết, tôi không muốn chết…” Đỗ Lượng là kẻ cầm đầu vừa khóc vừa la.

Advertisement

“Hộ soái Lê, bố tôi là bộ trưởng Ngụy, anh không thể giết chúng tôi!” Ngụy Thái Phượng vội vàng nói.

Advertisement

“Bà phát điên phát rồ, tự dưng đòi lấy đôi mắt của mẹ tôi, cho dù bố của bà là bộ trưởng Ngụy, thì tội chết của bà cũng là khó tránh khỏi!” Lê Vĩnh Thiên lạnh lùng nói.

“Ngay lúc người ngựa của anh sử dụng hàng không, tôi đã nói chuyện này cho bố tôi biết, hiện tại bố tôi đang bẩm báo chuyện này với Quốc vương Long Quốc, chỉ lát nữa thôi sẽ có thánh chỉ ban xuống. Quốc vương Long Quốc nhất định sẽ nể mặt mũi của bố tôi, bảo anh tha cho chúng tôi!” Ngụy Thái Phượng nói.

“Bà đã nói chuyện này với bố của bà sao?” Lê Vĩnh Thiên kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy, khi tôi thấy đại quân hàng không của anh, thì đã có linh cảm tình huống bất ổn, nghĩ anh có thể sẽ đối phó với tôi, cho nên tôi đã nói lại chuyện này cho bố của tôi. Ông ấy chắc chắn đã nói chuyện này cho Quốc vương Long Quốc biết, kết quả sẽ biết nhanh chóng thôi!” Ngụy Thái Phượng nói.

Lúc trước Lê Vĩnh Thiên không nói cho Quốc vương Long Quốc biết là anh sẽ tự mình xuất binh đối phó với Ngụy Thái Phượng và người nhà họ Đỗ, anh chỉ nói là tìm đến kẻ ác đã làm tổn thương đến mẹ của anh, vốn dĩ anh muốn tiền trảm hậu tấu chuyện người nhà họ Đỗ.

Nhưng anh không nghĩ tới Ngụy Thái Phượng lại tính toán trước, đã nói chuyện này với bố của bà ta. Bộ trưởng Ngụy này là một con cáo già, vì bảo toàn tính mạng cho con gái mình, chắc chắn bây giờ đã đi gặp Quốc vương Long Quốc cầu xin!

“Tâm địa bà như rắn rết, bụng dạ nham hiểm, làm nhiều việc ác, cho dù Quốc vương Long Quốc biết tôi muốn giết bà, cũng sẽ không ngăn cản đâu!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Tôi chẳng qua chỉ là muốn lấy đôi mắt của mẹ anh thôi mà, nhưng cuối cùng tôi cũng đâu có lấy được, sao lại nói tôi bụng dạ nham hiểm, làm nhiều việc ác?” Ngụy Thái Phượng chống chế.

“Tùy tiện lấy mắt của người khác, chẳng lẽ cái đó không thể gọi là bụng dạ nham hiểm? Nếu người ngựa của tôi không đến kịp, đôi mắt của mẹ tôi đã bị các người móc đi rồi, mà Triệu Đình Vũ, Lại Nhi cũng đã chết!”

“Bà đừng cho rằng tôi không biết gì, tôi đã sớm cho người điều tra rõ ràng, bà ỷ vào bố của bà là bộ trưởng, một tay che trời ở Vĩnh Thụy, làm không ít việc trời không dung đất không tha. Tội của bà, tội lỗi chất chồng!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Anh không có bằng chứng, đừng ngậm máu phun người! Rốt cuộc là anh nghe ai nói?” Ngụy Thái Phượng dĩ nhiên không chịu thừa nhận chuyện xấu của mình.

“Là kết quả điều tra của tổ đặc công Shadow, chẳng lẽ tổ đặc công Shadow đổ oan cho bà sao?” Lê Vĩnh Thiên nói.

Ngụy Thái Phượng nghe vậy, sợ tới mức suýt chút nữa ngã xụi lơ trên mặt đất, bà không thể ngờ Lê Vĩnh Thiên đã cho tổ đặc công Shadow điều tra về mình!

Tổ đặc công Shadow thần thông quảng đại, mọi thông tin tình báo tuyệt mật của kẻ địch đều có thể thu thập được, nói gì mấy hành vi phạm tội nho nhỏ.

Nếu tổ đặc công Shadow đã tiến hành điều tra bà ta, chắc chắn đã nắm rõ trong tay chứng cứ buộc tội bà ta!

“Tôi là con gái của bộ trưởng, cho dù tôi có phạm chút tội, Quốc vương Long Quốc cũng sẽ không giết tôi đâu!” Ngụy Thái Phượng nói.

“Bà luôn luôn cho rằng bà đúng. Chỉ là một người con gái của bộ trưởng, tự cho bản thân cái quyền gì vậy? Thiên tử phạm pháp, xử tội giống như thứ dân!”

“Tôi không tin, nếu bây giờ anh giết tôi, Quốc vương Long Quốc mà biết được, chắc chắn sẽ trừng phạt anh!” Ngụy Thái Phượng nói.

Lê Vĩnh Thiên không muốn nhiều lời với Ngụy Thái Phượng, bèn nói với Phạm Cương: “Giải bọn họ xuống đi, tử hình ngay tại chỗ!”

Khi nghe Lê Vĩnh Thiên nói như vậy, Ngụy Thái Phượng và mấy người nhà họ Đỗ, đám người Vu Cơ đều sợ tới mức hồn vía lên mây.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1026: Lấy thân làm gương


“Không được, chúng ta là người có chức vụ cao thì càng phải lấy bản thân làm gương, nếu như bởi vì con gái ông có thân thế cao quý mà bỏ qua nhẹ nhà thì những người trên đời này sẽ nghĩ tôi như thế nào? Sự nghiêm khắc của luật phát nước ta ở đâu?” Long chủ lời lẽ cứng rắn nói.

Long chủ công chính nghiêm minh như vậy làm cho Ngụy Nghiêm vốn đã kiệm lời càng không biết làm sao xin tha.

Long chủ thấy Ngụy Nghiêm không còn lời nào để nói thì nói: “Bộ trưởng Ngụy, Hộ Soái Lê cũng có thể vì việc nghĩa không để ý đến tình thân, gi3t chết em vợ của mình, bây giờ đến phiên ông cũng nên làm như vậy.”

Mồ hôi của Ngụy Nghiêm đã chảy ướt cả lưng, run lẩy bẩy. Lúc nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên bị bắt buộc phải gi3t chết em vợ của anh, ông ta còn cười trên nỗi đau của người khác, không nghĩ đến nhanh như thế đã đến phiên ông vì việc nghĩa mà không để ý đến tình thân.

“Bộ trưởng Ngụy, chuyện liên quan đến con gái ông, trẫm cũng không nhúng tay vào, do ông gọi điện gọi cho Hộ Soái Lê đi, thể hiện thái độ chính trực của ông đi.” Long chủ nói.

“Dạ…” Ngụy Nghiêm thấp thỏm lo sợ nói. Đây chính là thánh chí, ông ta không dám chống lại.

Advertisement

Mặc dù ông ta không nỡ bỏ con gái mình nhưng cũng không vì con gái mình mà ảnh hưởng đến sự nghiệp của mình.

Tay ông ta run run, ở trước mặt tất cả văn võ bá quan lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi cho Lê Vĩnh Thiên, cho thấy thái độ của mình trong chuyện này.

Nhưng mà muốn ông bày tỏ thái độ, gi3t chết con gái mình, ông không thể làm được, cho nên chậm chạp không có gọi cho Lê Vĩnh Thiên.

Long chủ cũng không có ép Ngụy Nghiêm, dù sao thì ông ta không gọi cho Lê Vĩnh Thiên thì Lê Vĩnh Thiên cũng sẽ xử lý con gái của ông ta. Chỉ cần không có thánh chỉ của ông thì tất cả mọi thứ đều do Lê Vĩnh Thiên quyết định.

Advertisement



Thành phố Vĩnh Thụy, Lâu Lạn Vĩ.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Ngụy Thái Phượng cùng người nhà họ Đỗ gia đều ở đây chờ thánh chỉ ban ân tha tội, cũng không nói thêm gì nữa.

Khắp nơi hoàn toàn yên tĩnh.

Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi lo lắng cho sống chết của Triệu Đình Vũ, cũng ở bên cạnh im lặng nhìn về phía phòng cấp cứu.

Triệu Đình Vũ bởi vì bị thương quá nặng cho nên cho dù Lưu Đại Thông đã ra tay cấp cứu nhưng tình huống vẫn vô cùng nguy hiểm.

Lúc này, Vu Cơ nói: “Hộ Soái Lê, tôi cũng là một bác sĩ nổi tiếng, tôi có thể hợp tác với quân y, cùng nhau cứu Triệu Đình Vũ! Xin anh cho tôi một cơ hội lấy công chuộc tội đi!”

Ông ta muốn dựa vào việc cứu Triệu Đình Vũ để có thể hưởng được sự khoan hồng.

“Ông chỉ là một bác sĩ ở chợ đen, không xứng được cứu bạn bè của tôi, lại càng không thể bắt tay với bác sĩ Lưu.” Lê Vĩnh Thiên lạnh lùng nói.

“Nhưng mà một mình bác sĩ Lưu không thể làm gì được, không có tôi giúp đỡ thì Triệu Đình Vũ sẽ chết.” Vu Cơ nói.

Tính mạng là quan trọng, Lê Vĩnh Thiên có chút do dự.

Nhưng mà Lưu Đại Thông lại nói: “Soái Lê, không cần phải lo lắng, tôi có thể cứu sống Triệu Đình Vũ, không cần ông ta giúp đỡ.”

Lê Vĩnh Thiên nghe thấy Lưu Đại Thông nói như vậy thì càng thêm tin tưởng: “Có nghe thấy không, tôi đã có bác sĩ Lưu ở đây rồi còn cần ông làm gì?”

Mồ hôi lạnh của Vu Cơ chảy ra, bản thân ông ta ngay cả một cơ hội cũng không có!

Lâu Lạn Vĩ, Lại Nhi nhờ có mấy người quân y hết lòng cấp cứu mà đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm tính mạng.

Hai người quân y trong số đó thấy Lại Nhi đã không còn nguy hiểm đến tính mạng thì ngay lập tức đến lầu qua để phụ giúp cho Lưu Đại Thông, cùng nhau cấp cứu cho Triệu Đình Vũ.

“Soái Lê, Triệu Đình Vũ mất máu quá nhìn, cần truyền máu!” lúc này Lưu Đại Thông nói.

Nghe thấy Lưu Đại Thông nói như vậy, Ngụy Thái Phượng cùng với người nhà họ Đỗ đều muốn lấy công chuộc tội.

“Lấy máu của tôi đi, tôi tự nguyện hiến máu cho Triệu Đình Vũ.”

“Máu tôi là máu O, chắc là phù hợp đó, lấy máu của tôi đi.”

“Tôi cũng tình nguyện hiến máu cho Triệu Đình Vũ, lấy bao nhiêu cũng được, chỉ cần không lấy cạn là được.”

Mấy người có tội cũng chen lấn muốn nhờ việc hiến máu để giảm nhẹ tội.

“Tất cả im miệng cho tôi!” Lê Vĩnh Thiên gầm lên một tiếng sau đó nói: “Tôi có nhiều binh lính ở đây như vậy, có rất nhiều máu, làm sao có thể cần máu của những người mang tội như các người, trên người của anh ta, tuyệt đối không thể chảy dòng máu của những kẻ ác được!”

Nghe thấy Lê Vĩnh Thiên nói như vậy, Ngụy Thái Phượng và người nhà họ Đỗ cũng tuyệt vọng. Ngay cả tư cách hiến máu mình cũng không có.

Lúc này Lê Vĩnh Thiên nói với vệ sĩ bên cạnh: “Mấy người nhanh chóng đi xét nghiệm máu, nếu thích hợp thì hiến máu cho Triệu Đình Vũ.”

“Dạ!” Mấy người vệ sĩ lên tiếng nói sau đó nhanh chân đi xét nghiệm máu.

Nhiều người như vậy đương nhiên sẽ có máu thích hợp cho Triệu Đình Vũ.

Máu nhanh chóng được lấy đầy đủ, sau đó quân y ngay lập tức truyền máu cho Triệu Đình Vũ.

Ngụy Thái Phượng cùng với người nhà họ Đỗ bây giờ đã không có bất kỳ cơ hội nào để lấy công chuộc tội được nữa, chỉ có thể im lặng chờ thánh chỉ.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mà thánh chỉ lại chậm chạp không được đưa xuống.

Bọn họ đều cả thấy tính mạng của mình đang đếm ngược, trong lòng càng lúc càng trở nên hoảng sợ, càng ngày càng tuyệt vọng.

Trong lòng hoảng hốt chờ đợi, bất giác thời gian đã trôi qua chín phút.

“Mười phút nữa, sẽ đến sớm thôi, thánh chỉ còn chưa ra, mấy người còn muốn nói gì nữa?” Lúc này, Lê Vĩnh Thiên lạnh lùng liếc nhìn người nhà họ Đỗ nói.

“Tôi muốn gọi điện thoại cho bố tôi, mau cởi trói cho tôi, tôi muốn gọi điện thoại cho bố tôi!” Ngụy Thái Phượng không cam chịu quyết định muốn gọi điện thoại cho bố mình hỏi kết quả một chút.

“Cởi trói cho cô ta, để cho cô ta gọi điện thoại, để cho cô ta hết hi vọng.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Dù sao thì không trói Ngụy Thái Phượng thì cô ta cũng không trốn thoát được, sẽ để cô ta gọi điện trước khi chết, để cho cô ta biết như thế nào là tuyệt vọng!

“Dạ!” Hai tên vệ sĩ ngay lập tức cởi trói cho Ngụy Thái Phượng.

Hai tay Ngụy Thái Phượng đã được tự do, ngay lập tức lấy điện thoại di động ra bấm số để gọi điện cho bố của mình Ngụy Nghiêm…
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1027: Nghĩa trang


Nghĩa trang liệt sĩ thành phố Đà Lạt.

“Bộ trưởng Ngụy, ông đã cầm điện thoại lâu như thế rồi, rốt cuộc là ông có gọi cho Hộ soái Lê không? Nếu như không gọi thì cất điện thoại đi!” Quốc vương Long quốc thấy Ngụy Nghiêm cứ luôn không muốn gọi cho Lê Vĩnh Thiên nên cũng không muốn miễn cưỡng ông ta.

“Quốc vương Long quốc, tôi gọi, tôi gọi, tôi lập tức gọi cho Hộ soái Lê để thể hiện thái độ vì nghĩa quên thân của tôi!” Ngụy Nghiêm biết con gái gặp tai họa, dù sao cũng không cứu được con không bằng tự mình xây dựng hình tượng một người vĩ đại vì nghĩa quên thân.

“Mau gọi đi! Gọi điện thoại xong là xong rồi. Sứ giả nước Lang Quốc phái đến đã đến Long Đô rồi, ta phải mau chóng về Long Đô để chuẩn bị tiếp nhận việc nước Lang Quốc đầu hàng.” Quốc vương Long Quốc nói.

Advertisement

“Vâng, bây giờ tôi sẽ gọi cho Hộ soái Lê ngay lập tức.” Tay Ngụy Nghiêm run lẩy bẩy, mở điện thoại.

Bây giờ ông ta đã vô lực hồi thiên, nếu như một mực che chở cho con gái, nhất định sẽ dẫn đến họa diệt thân!

Chuyện đến nước này, chỉ có thể từ bỏ con gái mà cứu lấy thân mình.

Advertisement

Đúng lúc Ngụy Nghiêm đang gọi cho Vĩnh Thiên, điện thoại ông ta lại vang lên.

Tiếng điện thoại vang lên đột nhiên thế này làm cho Ngụy Nghiêm vốn đã căng thẳng giật nảy mình.

Ông nhìn số gọi đến, thấy là con gái Ngụy Thái Phượng gọi đến.

Ngụy Nghiêm không thể cúp máy, chỉ có thể công khai mà nghe điện thoại.

“Có chuyện gì?” Ngụy Nghiêm bày ra bộ mặt nghiêm túc, biết rõ còn hỏi.

“Bố, con muốn bố cầu xin Quốc vương Long Quốc, bố rốt cuộc đã giúp con cầu xin hay chưa?” Bên trong điện thoại truyền đến giọng gấp gáp của Ngụy Thái Phượng.

“Bố đã cầu xin Quốc vương Long Quốc rồi.” Ngụy Nghiêm nói.

“Vậy Quốc vương Long Quốc nói thế nào? Có phải Quốc vương nể tình con là con gái bố cho nên đồng ý giơ cao đánh khẽ?” Ngụy Thái Phượng lại gấp gáp hỏi tiếp.

Ngụy Nghiêm không nỡ nói cho con gái biết, Quốc vương Long Quốc công chính nghiêm minh, muốn dùng cực hình, sợ con gái biết sẽ suy sụp, không thể tiếp thu được kết quả này.

Ông không trả lời mà ngược lại lại nói: “Đưa điện thoại cho Hộ soái Lê đi, bố có chuyện muốn nói với cậu ta.”

Dù sao thì Quốc vương Long Quốc muốn ông ta gọi cho Lê Vĩnh Thiên để tỏ rõ thái độ, bây giờ trực tiếp dùng điện thoại của con gái để bày tỏ thái độ với Lê Vĩnh Thiên.

Ngụy Thái Phượng nghe giọng bố mình đầy tự tin, muốn trực tiếp nói chuyện với Lê Vĩnh Thiên, bà ta còn cho rằng thánh chỉ ân xá của Quốc vương đã đưa đến, lập tức đưa điện thoại cho Lê Vĩnh Thiên, bày ra vẻ đắc ý nói: “Hộ soái Lê, bố tôi muốn nói chuyện với cậu.”

Lê Vĩnh Thiên nghe vậy hơi sững sờ, bình thường mình và Ngụy Nghiêm bất hòa, có gì đáng nói đâu, bây giờ Ngụy Nghiêm lại muốn nói chuyện với mình, lẽ nào ông ta đã thuyết phục được Quốc vương Long Quốc, Quốc vương thật sự muốn giơ cao đánh khẽ Ngụy Thái Phượng sao?

Sớm biết như thế này, đáng lẽ ban nãy nên tiền trảm hậu tấu, làm xong xuôi rồi mới báo cáo.

“Bố của bà tìm tôi làm gì? Giữa tôi với ông ta có gì để nói đâu chứ!” Lê Vĩnh Thiên vốn không muốn nói chuyện với Ngụy Nghiêm.

“Nhất định là thánh chỉ ân xá đã đưa tới nơi rồi, cậu nghe bố tôi nói không phải là biết rồi sao.” Ngụy Thái Phượng phách lối nói.

Người nhà họ Đỗ nghe Ngụy Thái Phượng nói thế đều cho rằng thánh chỉ đã ban đến rồi, người nào cũng bắt đầu phách lối.

“Hộ soái Lê, cậu thân là Hộ soái đứng đầu của Long Quốc, lẽ nào đến điện thoại của ông ngoại tôi cũng không dám nghe ư?” Đỗ Lượng đắc ý nói.

“Hộ soái Lê, cậu vẫn là nên nghe điện thoại của bố vợ tôi đi, có thể ông ấy muốn truyền lời thánh chỉ cho cậu đấy! Thánh chỉ của Quốc vương, lẽ nào cậu còn dám kháng chỉ không tiếp ư?” Đỗ Quang cũng thêm vào.

Bộ trưởng Ngụy nghe thấy những gì con gái, con rể và cháu trai mình nói với Lê Vĩnh Thiên trong điện thoại, mồ hôi đều túa ra, cái đám người này, chết đến nơi rồi vẫn còn phách lối như thế, lại còn cho rằng Quốc vương Long Quốc sẽ xá tội nữa!

Mà Lê Vĩnh Thiên thấy đám người họ Đỗ phách lối như thế, chỉ nói: “Nghe thì nghe, tôi không tin Quốc vương sẽ tha cho đám tội đồ các người!”

Anh đã quyết định cho dù Quốc vương hạ chỉ xá tội, anh cũng sẽ kháng chỉ, giết hết đám người này, vì dân trừ hại!

Vì thế, Lê Vĩnh Thiên nhận điện thoại từ tay Ngụy Thái Phượng, sau đó không vui vẻ gì nói: “Bộ trưởng Ngụy, có chuyện gì thì mau nói!”

“Hộ soái Lê, cái đứa con gái ngỗ nghịch, vô pháp vô thiên, phát điên phát rồ Ngụy Thái Phượng này lại dám khoét mắt của mẹ Hộ soái Lê, nay cái đứa con gái này là ra chuyện tày trời như thế, để vi thần lòng đau nhức óc, thẹn với Quốc vương, thẹn với người dân Long Quốc.” Ngụy Nghiêm đứng trước mặt Quốc vương và các vị đại thần lớn tiếng nói.

Lê Vĩnh Thiên nghe xong cũng sửng sốt hồi lâu, lão tặc Ngụy Nghiêm này, rốt cuộc đang muốn nói cái gì?

“Bộ trưởng Ngụy, ông có ý gì?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Nghịch nữ Ngụy Thái Phượng cùng người nhà họ Đỗ tội ác tày trời, thiên lý khó tha, vi thần cũng muốn có thể giống như Hộ soái Lê xử lý Chu Phi Dương, vì đại nghĩa quên thân! Mong Hộ soái Lê có thể giúp vi thân thanh lý môn hộ, tru diệt nhà họ Đỗ, thực hiện quốc pháp!” Ngụy Nghiêm hiên ngang lẫm liệt, lời lẽ đanh thép nói.

Tuy rằng ông vô cùng đau lòng, vô cùng hận Lê Vĩnh Thiên, nhưng trước mặt Quốc vương Long Quốc và các vị đại thần, ông chỉ có thể bày ra bộ dạng hiên ngang lẫm liệt mà thôi.

Lê Vĩnh Thiên nghe Ngụy Nghiêm nói xong, vô cùng ngạc nhiên. Theo lý mà nói, lão hồ ly Ngụy Nghiêm này không thể oai phong lẫm liệt như thế được!

Mà bây giờ ông ta lại nói ra những lời như thế này, chắc chắn là vì bị áp lực, không thể không nói!

Chắc chắn là Quốc vương Long Quốc cùng các vị đại thần đang ở đó, hơn nữa, chính Quốc vương yêu cầu xử tử con gái ông ta!

Ông ta biết ông ta không có cách nào để cứu con gái nữa rồi, vì thế thẳng thắn bày ra bộ dạng đại nghĩa quên thân để bảo vệ chính mình.

“Được, nếu như bộ trưởng Ngụy đã nói thế vậy thì tôi sẽ thay ông thanh lý môn hộ!” Lê Vĩnh Thiên nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1028: Cảm tạ


“Đa tạ Hộ soái Lê!” Trong lòng Ngụy Nghiêm vô cùng hận Lê Vĩnh Thiên, nhưng ngoài miệng thì không thể không cảm ơn.

Nếu không phải vì Lê Vĩnh Thiên, con gái ông cũng sẽ không phải chết!

Bây giờ trước mặt Quốc vương Long Quốc và các vị đại thần, ông không thể không cảm ơn người sẽ giết con gái mình, chỉ có ông mới biết đó là cảm giác như thế nào.

Advertisement

“Bộ trưởng Ngụy không cần khách khí, chỉ là tiện tay mà thôi.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Ngụy Thái Phượng cảm thấy cuộc đối thoại giữa Lê Vĩnh Thiên và bố cô có gì đó không đúng lắm, gấp gáp hỏi: “Hộ soái Lê, cậu và bố tôi nói chuyện gì thế hả?”

“Ông ta muốn tôi thay ông ta thanh lý môn hộ!” Lê Vĩnh Thiên nói.

Advertisement

Lê Vĩnh Thiên vừa dứt lời, tất cả người nhà họ Đỗ như sét đánh bên tai, toàn bộ đều sợ ngây người.

“Không! Không thể nào! Bố tôi không thể nào nói như thế được! Tôi không tin đây là lời ông ấy nói!” Có đánh chết Ngụy Thái Phượng cũng không tin bố của bà lại có thể ra tay tàn nhẫn đến thế!

Sau đó, Ngụy Thái Phượng lại nói: “Nhất định ông ấy truyền đạt lại thánh chỉ cho cậu, ân xá cho chúng tôi tội chết, nhưng cậu một lòng muốn giết chúng tôi, cố tình nói sai thành những lời này, có đúng không?”

“Bà không tin thì tự mình đi hỏi ông ta đi!” Lê Vĩnh Thiên nữa dứt lời liền đưa điện thoại cho Ngụy Thái Phượng.

Lúc này, điện thoại còn chưa tắt.

Trước khi con gái mình chết, Ngụy Nghiêm còn muốn nói một vài lời cuối cùng, vì thế ông mới không tắt điện thoại.

Tay Ngụy Thái Phượng run rẩy nhận lấy điện thoại, sau đó nơm nớp lo sợ nói: “Bố, bố vừa nói với Hộ soái Lê là truyền đạt lại thánh chỉ ân xá của Quốc vương Long Quốc đúng không?”

“Thánh chỉ gì mà thánh chỉ? Con ngông cuồng phách lối đến thế, ngay cả mẹ của Hộ soái Lê mà con cũng dám khoét mắt, con cho rằng Quốc vương sẽ tha cho con sao?” Ngụy Nghiêm tức giận nói.

Ngụy Thái Phượng nghe xong lập tức bị dọa sợ, vừa khóc vừa nói: “Bố, con biết sai rồi, bố giúp con cầu xin Quốc vương đi, giúp con có cơ hội bù đắp cho sai lầm của mình!”

“Những gì con đã làm, thiên lý khó dung, quốc pháp khó dung, thể diện của bố đều bị con ném đi cả rồi! Đừng cho rằng bố có cầu xin Quốc vương tha cho con, thì Quốc vương sẽ đồng ý tha cho con, đến bố cũng không thể cứu được con! Con không chết thì khó mà nguôi ngoai lòng dân! Con làm cho cả gia đình phải hổ thẹn, ta không có đứa con nào như con cả!” Vì để thể hiện thái độ kiên quyết vì nghĩa quên thân, Ngụy Nghiêm chỉ có thể nói những lời này.

Ngụy Thái Phượng lập tức ngây ra như phỗng, bà nằm mơ cũng không nghĩ tới kết cục như thế này!

“Kiếp sau sống cho tử tế, đừng trách bố vô tình, muốn trách thì trách bản thân con quá phách lối, vô pháp vô thiên. Thiện ác ắt có báo ứng chứ không phải không có, chỉ là chưa đến lúc mà thôi, đây là lúc mà con phải trả giá cho tất cả những gì đã gây ra!” Ngụy Nghiêm nói.

“Bố! Cứu con! Con không muốn chết, cứu con với, cứu con! Con thật sự không muốn chết đâu! Bố nhất định sẽ không nỡ để con bị giết đâu, bố mau nghĩ cách cứu con đi! Con là con gái bảo bối của bố mà!” Ngụy Thái Phượng không ngừng vừa khóc vừa cầu xin.

“Nhắm mắt xuôi tay đi, an nghỉ đi, nhớ kiếp sau sống cho tử tế.” Ngụy Nghiêm vừa dứt lời thì cúp máy luôn.

Ông quả thật không thể chịu đựng được tiếng cầu xin bi ai của con gái trước khi chết.

Trước là nhà họ Chu đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, bây giờ đến lượt ông ta đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh rồi. Cảm giác này quả thật khó mà chịu đựng được.

“Bố! Bố! Đừng bỏ mặc con!” Ngụy Thái Phượng vẫn ôm điện thoại gào khóc.

Lê Vĩnh Thiên cũng không muốn nghe Ngụy Thái Phượng gào khóc nữa, nói: “Đem bọn họ ấn xuống đất, xử bắn tại chỗ!”

“Vâng!” Tất cả tướng sĩ lập tức đem Đỗ Quang, Đỗ Lượng, Ngụy Thái Phượng, Vu Cơ cùng hai trợ thủ khác của ông ta cũng như đám người hầu của nhà họ Đỗ áp giải xuống.

“Hộ soái Lê, chúng tôi cuối cùng cũng không khoét được mắt của mẹ cậu, tội không đáng chết mà!” Đỗ Quang vừa khóc vừa giãy giụa trong tuyệt vọng.

“Các người không thành công khoét mắt mẹ tôi là vì Lại Nhi đến kịp, còn có đại quân của tôi cũng vừa kịp thời đến nơi. Nếu không thì, bây giờ mắt mẹ tôi đã sớm bị các người khoét đi rồi!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái Lê, tôi chỉ là người bị nhà họ Đỗ mời đến, còn chưa làm tổn thương đến mẹ cậu, tôi vô tội mà, cậu không thể giết tôi!” Lúc này Vu Cơ vừa giãy giụa vừa khóc lóc.

“Cái tên bác sĩ lang băm không có tâm như ông, tuy rằng lần này còn không khoét được mắt mẹ tôi, nhưng bình thường cũng đã khoét mắt rất nhiều người, làm ra nhiều chuyện khủng khiếp, làm tổn thương đến nhiều người khác! Ông là một tên cặn bã trong số y bác sĩ, ông không chết thì trời đất khó tha!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Chúng tôi chỉ là trợ thủ của bác sĩ Vu, không phải chủ mưu, tội chúng tôi không đáng chết!” Đúng lúc này, một tên trợ thủ vì muốn sống lại nói.

“Trợ thủ các người làm chuyện thất đức còn ít à? Có khác gì với đám y sĩ kia đâu? Các người lấy đi nội tạng của bao người, trong lòng các người biết rõ, có chết cũng chẳng oan!” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Hộ soái Lê, tha mạng! Tôi không muốn chết, tôi còn trẻ, tôi không muốn chết!” Lúc này Đỗ Lượng đã vô cùng hoảng sợ, không ngừng gào khóc.

“Nếu biết có ngày này thì tại sao còn làm thế? Chính cậu uống say lại lái xe, rồi đụng phải xe ba bánh của mẹ tôi lái, chính cậu đuối lý trái lại còn muốn mẹ tôi phải bồi thường 1 tỷ, lại còn muốn em gái tôi lấy thân bồi thường! Kẻ cầm đầu chính là cậu, cậu không chết thì công bằng ở đâu?” Lê Vĩnh Thiên nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1029: Cầu xin


“Đừng mà! Tôi không dám nữa, tôi thật sự không dám nữa, cầu xin anh cho tôi một cơ hội đi!” Đỗ Lượng vô cùng hoảng sợ, bản năng muốn sống trỗi dậy khiến anh ta không ngừng cầu xin tha mạng.

Lê Vĩnh Thiên không muốn phản ứng thêm gì với đám người này, vì vậy cũng chẳng nói chuyện câu nào nữa.

Ngụy Thái Phượng biết có cầu xin Lê Vĩnh Thiên thế nào cũng vô dụng, bởi vì anh chính là Hộ soái máu lạnh tim thép!

Advertisement

Bà ta đột nhiên nghĩ tới cầu cứu Lê Tuyết Tương, mẹ của Lê Vĩnh Thiên!

Lê Vĩnh Thiên hiếu thuận như thế, nếu như mẹ cậu ta mở lời, để cậu ta không giết bọn họ nữa, chắc chắn cậu ta sẽ nghe lời mẹ!

Advertisement

Vì thế, Ngụy Thái Phượng lập tức quay sang nói với Lê Tuyết Tương: “Bà bán rau, a không, mẹ Hộ soái, trước đây tôi không biết bà là mẹ của Hộ soái Lê, nên mới đắc tội bà, mong bà lượng thứ. Kẻ không biết thì không có tội, bà đại nhân rộng lượng, tha cho nhà chúng tôi một mạng đi.”

“Muốn giết các người là con trai tôi, chứ không phải tôi, tôi cũng không làm gì được.” Lê Tuyết Tương nói.

“Bà là mẹ của Hộ soái Lê mà, Hộ soái Lê hiếu thuận như vậy, chỉ cần bà mở miệng, cầu xin cho chúng tôi, Hộ soái Lê nhất định sẽ tha cho chúng tôi.” Ngụy Thái Phượng nói.

Nhưng Lê Tuyết Tương chỉ lạnh lùng đáp: “Các người có cầu xin tôi cũng vô dụng thôi, con trai tôi là Hộ soái hộ pháp, còn tôi chỉ là một người phụ nữ nông dân bình thường, tôi sẽ không nhúng tay vào quyết định của con tôi, tôi tôn trọng quyết định của nó.”

Lúc này, Đỗ Lượng cũng như được chỉ dẫn, lập tức cầu xin Lê Tuyết Tương: “Thím Lê, bây giờ tôi nhận lỗi với thím, là tôi đụng vào xe ba bánh của thím, tôi không nên đòi thím bồi thường, chỉ cần thím cầu xin Hộ soái Lê đừng giết chúng tôi, tôi sẽ bồi thường cho thím một chiếc xe ba bánh khác. À không, tôi bồi thường cho thím một chiếc xe Porsche! Ngoài ra, tôi còn bồi thường cho thím 1 tỷ nữa!

Anh ta cho rằng Lê Tuyết Tương là một người bán rau, chắc chắn sẽ tham tiền, chỉ cần đồng ý đưa cho bà ấy một khoản tiền, bà ấy nhất định thấy tiền mà sáng mắt, nhất định sẽ động lòng.

“Bác gái, chỉ cần không giết chúng tôi, đừng nói đến một chiếc Porsche, mà kể cả bồi thường cho bác 3500 tỷ cũng được! 3500 tỷ, bác có bán rau cả đời cũng không thể kiếm được nhiều thế!” Đỗ Quang nói. Nếu dùng tiền mà có thể đổi được mạng thì ông ta đương nhiên sẽ đổi.

“Con trai tôi là Hộ soái hộ pháp, bây giờ mẹ con chúng tôi đoàn tụ rồi, các người nghĩ sau này tôi còn cần phải bán rau sao? Tôi còn thiếu tiền sao?” Lê Tuyết Tương lạnh nhạt đáp.

Đỗ Quang cùng Đỗ Lượng lập tức á khẩu không trả lời được. Đúng vậy, con trai người ta là Hộ soái hộ pháp, về sau có hưởng không hết vinh hoa phú quý, làm sao để ý đến chút tiền đó?

“Chúng tôi chỉ là người làm của nhà họ Đỗ mà thôi, chúng tôi không phải chủ mưu, tội không đáng chết mà!”

“Đúng vậy, chúng tôi cũng chỉ là thân bất do kỷ mà thôi, chỉ là làm một vài chuyện xấu mà thôi, tội không đáng chết mà, làm ơn tha mạng cho chúng tôi!”

Đám người làm của nhà họ Đỗ cũng bắt đầu nhao nhao lên cầu xin tha mạng.

“Mau áp giải bọn họ xuống!” Lê Vĩnh Thiên thực sự không muốn nghe đến bọn họ ầm ĩ nữa, lại hạ lệnh.

Những binh lính kia lập tức tăng tốc độ, đem bọn họ áp giải xuống.

Chỉ chốc lát, người nhà họ Đỗ cùng tên bác sĩ vô lương tâm liền bị áp giải xuống dưới tầng.

“Hộ soái Lê tha mạng!”

“Đừng giết tôi, tôi không muốn chết!”

“Thím Lê, tôi biết sai rồi, đừng để con trai thím giết tôi mà!”

Dưới lầu còn không ngừng vọng lên tiếng người nhà họ Đỗ khóc lóc cầu xin.

Trên lầu vẻ mặt Lê Vĩnh Thiên lạnh lùng, thờ ơ.

“Vĩnh Thiên, con thật sự muốn giết hết bọn họ sao?” Lúc này, Lê Tuyết Tương đi tới hỏi.

“Đương nhiên. Bây giờ kẻ thù của nước Long Quốc đang ở trước mắt, đúng vào lúc chiến tranh đang cam go, với những con sâu làm rầu nồi canh, thì nhất định phải nghiêm khắc xử lý, mới có thể được người dân ủng hộ, vạn chúng quy tâm. Đám người họ Đỗ kia táng tận lương tâm, giữ lại chính là tai họa, nhất định phải nghiêm trị, chấn chỉnh quốc pháp.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Ừ, con là Hộ soái hộ pháp, cần giết thì giết, không nên giữ lại.” Làm mẹ của Hộ soái hộ pháp, Lê Tuyết Tương đương nhiên sẽ không để lại đường sống cho đám người nhà họ Đỗ xấu xa, ác độc đó.

“Vâng, con sẽ nghe lời dạy bảo của mẹ.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Những người ở trên tầng đều biết đám người nhà họ Đỗ chuẩn bị bị xử bắn, nhưng họ cũng không thèm xem.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1030: Lén xem


Nhưng Lê Tịnh Vi lại rất tò mò về việc hành quyết tù nhân, cô ấy đã lớn thế này rồi còn chưa từng thấy cảnh hành quyết tù nhân bao giờ!

Tuy là con gái nhưng cô ấy dũng cảm hơn người khác, cô ấy muốn xem những kẻ ác độc vô pháp vô thiên và ngạo mạn vừa rồi muốn khoét mắt họ sẽ phản ứng như thế nào khi bị bắn.

Vì vậy, cô lặng lẽ bước đến cửa sổ một mình và nhìn xuống quan sát.

Advertisement

Chỉ thấy Ngụy Thái Phượng, Đỗ Quang, Đỗ Lượng, Vu Cơ và đám người khác đã quỳ xuống thành một hàng, các binh sĩ cũng đều đã cầm súng dí vào sau gáy bọn họ.

“Mẹ, mau cứu con, con còn trẻ thế này, con còn chưa sống đủ, con không muốn chết!” Đỗ Lượng biết mình sắp bị xử bắn, sợ tới mức tiểu ra ngoài, toàn thân càng không ngừng run rẩy.

Advertisement

“Súc sinh! Bây giờ đến bản thân mẹ còn khó giữ, cứu thế nào được? Cả nhà chúng ta đều là bị con hại!” Ngụy Thái Phượng giờ phút này sắp chết, biết không còn hy vọng sống sót, chỉ có thể mắng con trai.

Bà đã dùng mọi cách có thể dùng được rồi, đến bố cũng lạnh lùng vô tình đẩy mình vào chỗ chết, lần này nhất định sẽ chết rồi!

“Mẹ, chính mẹ muốn khoét mắt bọn họ để đổi cho con. Đây vốn không phải ý của con, sao lại trách con được?” Đỗ Lượng than thở.

“Nếu như con không say rượu rồi lái xe, rồi đụng vào người ta, lại còn đòi người ta bồi thường thì làm sao gặp họa diệt môn như thế này?” Ngụy Thái Phượng nói.

“Đúng vậy! Nhà họ Đỗ chúng ta đều là bị con hại! Nhà chúng ta cũng đâu có thiếu tiền, xe con bị đụng hỏng thì thôi, lại còn đòi người ta nhiều tiền như thế làm gì cơ chứ?” Đỗ Quang cũng nói.

Đỗ Lượng hiện tại hối hận phát điên, không nghĩ tới bởi vì một tai nạn xe nhỏ nhoi, liền đưa tới tai hoạ ngập đầu, để nhà họ Đỗ bọn họ bị diệt môn!

Nhìn xung quanh thấy xác của những người bị đánh nằm trên mặt đất, xác nằm la liệt trên cánh đồng, máu chảy thành sông, cái chết thê thảm, Đỗ Lượng càng sợ hãi.

Đợi chút nữa, mình c*̃ng bị biến thành một trong số những thi thể đó!

Đây thực sự là một vụ án mạng do tai nạn xe cộ mà ra!

Sớm biết sẽ là kết quả như vậy, mình đụng phải người ta thì sẽ không cậy mạnh h**p yếu, bắt người ta bồi thường. Vì chút tiền bồi thường này, kết quả là tính mạng của cả nhà đều khó giữ!

Thế nhưng, ai biết, một người phụ nữ bán rau, vậy mà lại là mẹ của Hộ soái hộ pháp của nước Long Quốc!

“Tôi thật sự là bị các người hại thảm rồi! Tôi còn chưa làm gì cả, tôi bị oan mà!” Vu Cơ giờ phút này quả thực hận thấu người nhà họ Đỗ. Nếu như không phải bọn họ mời mình tới làm tiểu phẫu khoét mắt người khác, mình cũng không rơi vào tình cảnh này, đến tính mạng mình còn khó giữ!

“Hiện tại các ngươi nói cái gì cũng vô ích, trên đời này không có thuốc hối hận, chuẩn bị chịu chết đi!” Một tên binh lính vừa dứt lời.

“Van cầu các người, lén lút thả chúng tôi đi, chỉ cần các người không giết chúng tôi, chúng tôi có thể cho các người rất nhiều tiền!” Đỗ Quang lúc này bắt đầu cầu xin các binh sĩ.

Nhưng mà, những binh lính này đời nào sẽ thả bọn họ đi?

Đây là mệnh lệnh của Hộ soái hộ pháp, bọn họ làm sao dám tự ý thả người đi?

Cho dù bọn họ có cả trăm lá gan bọn họ cũng không dám, và cũng sẽ không làm như thế!

Bọn họ chính là binh sĩ của nước Long Quốc, bọn họ đại diện cho chính nghĩa!

“Hành hình!” Một sĩ quan ra lệnh.

“Đoàng đoàng đoàng…”

Một tiếng súng dữ dội vang lên, Đỗ Quang, Đỗ Lượng, đám người làm nhà họ Đỗ, Vu Cơ và hai trợ thủ của ông ta bị bắn vào sau gáy, và ngã xuống đất.

Đám người này này táng tận lương tâm, làm nhiều việc ác, vô pháp vô thiên người, rốt cuộc cũng bị báo ứng!

Mà Ngụy Thái Phượng bởi vì lúc trước gọi điện thoại nên dây trói được nới lỏng, lúc sau bị ấn xuống nhưng không bị buộc lại, trước khi tiếng súng vang lên, khát vọng sống sót của bà đã khiến bà đứng dậy và bỏ chạy thật nhanh.

Thế mà bà thật sự không bị bắn trúng!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1031: Nổ súng


Lê Tịnh Vi trên lầu nhìn thấy Ngụy Thái Phượng thế mà chạy trốn được, lập tức giật nảy mình. Nếu để cho người đàn bà độc ác Ngụy Thái Phượng chạy thoát, có phải sau này nhất định sẽ bị bà ta trả thù?

Binh sĩ nhìn thấy Ngụy Thái Phượng chạy trốn, lập tức nhao nhao nổ súng vào bà ta.

Ở khoảng đất trống này, bọn họ làm sao có thể để Ngụy Thái Phượng chạy thoát cơ chứ?

Advertisement

Những binh sĩ này đều là binh sĩ đến từ Sư đoàn của Hộ soái Lê Vĩnh Thiên, sớm đã cùng anh trải qua trăm trận chiến, giờ mà để một người phụ nữ chạy thoát khỏi nơi hành quyết, chẳng phải sẽ khiến người khác chê cười hay sao?

“Đoàng đoàng đoàng…”

Advertisement

Một loạt tiếng súng vang lên, vô số viên đạn găm vào lưng Ngụy Thái Phượng.

Ngụy Thái Phượng lập tức ngã nhào về phía trước, cả người bị bắn thành tổ ong.

Máu không ngừng chảy ra từ cơ thể bà, bà bị bắn chết ngay tại chỗ.

Lê Tịnh Vi nhìn thấy Ngụy Thái Phượng ngã trong vũng máu và chết thảm hại như thế nên cô có chút sợ hãi không dám xem.

Đây là lần đầu tiên cô chứng kiến cảnh một tù nhân bị bắn, không ngờ cảnh tượng lại thê thảm như vậy.

Tuy nhiên, mặc dù cảnh tượng quá bi thảm, nhưng cô cảm thấy nhẹ nhõm sau khi chứng kiến những người táng tận lương tâm này bị xử lý.

Lúc này, dưới sự cứu chữa của Lưu Đại Thông và các quân y, Triệu Đình Vũ đã hồi phục sắc mặt.

Triệu Vũ Ngọc lo lắng không ngơi, thấy anh trai tuy chưa tỉnh lại nhưng sắc mặt đã khá lên rất nhiều, cuối cùng cô cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Mẹ, cô gái đứng ở cửa sổ là con gái của mẹ à?” Lúc đó Lê Vĩnh Thiên mới có thời gian hỏi câu này.

“Đúng vậy, con bé tên là Lê Tịnh Vi, con bé là con gái mẹ.” Lê Tuyết Tương nói.

“Mẹ, mẹ tái hôn rồi à?” Lê Vĩnh Thiên hỏi lại.

“Không, mẹ không tái hôn.” Lê Tuyết Tương nói.

“Mẹ không tái hôn thì làm sao có thể có con gái được?” Lê Tuyết Tương bối rối hỏi.

Lê Tịnh Vi nghe thấy Lê Tuyết Tương và Lê Vĩnh Thiên đang nói về mình thì liền đi đến, nói: “Em là do mẹ nhặt về đó.”

Lê Vĩnh Thiên bỗng dưng tỉnh ngộ, nói: “Thì ra em là con gái nuôi của mẹ.”

“Vâng.” Lê Tịnh Vi nói.

“Vĩnh Thiên, con là con trai của mẹ còn TV là con gái của mẹ. Từ nay, hai con sẽ là anh em một nhà.” Lê Tuyết Tương nói.

“Vâng, không ngờ con còn có một đứa em gái nữa.” Lê Vĩnh Thiên vui vẻ nói.

“Tịnh Vi, mau gọi anh trai đi.” Lê Tuyết Tương nói với Lê Tịnh Vi.

“Anh trai …” Lê Tịnh Vi có chút ngượng ngùng gọi.

“Ừ, em gái, trông em thế này chắc vẫn đang học cấp ba nhỉ?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Vâng, anh trai, em bây giờ đang học lớp 12.” Lê Tịnh Vi đáp.

“Thành tích thế nào?” Lê Vĩnh Thiên lại hỏi.

Không đợi Lê Tịnh Vi đáp, Lê Tuyết Tương đã giành nói: “Thành tích của em gái con khá tốt, vẫn luôn nằm trong top đầu.”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1032: Em gái


“Vậy là tốt rồi, em gái của Lê Vĩnh Thiên anh đây, chắc chắn là một người vô cùng vĩ đại.” Lê Vĩnh Thiên vô cùng tự hào nói.

“Gia đình chúng ta tuy nghèo khó, điều kiện sinh sống so với nhiều bạn học không bằng, nhưng Tịnh Vi đã rất chịu khó làm việc, chăm chỉ học tập.” Lê Tuyết Tương nói.

“Nếu chúng ta đoàn tụ, con sẽ không để mọi người phải chịu khổ nữa, về sau chúng ta sẽ chung sống cùng nhau.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Advertisement

“Có phải con muốn chúng ta cùng đến thành phố Đà Lạt sinh sống?” Lê Tuyết Tương hỏi.

“Tất nhiên rồi, mẹ là mẹ của chúng con, tất nhiên chúng ta phải sống cùng nhau, để con được chăm sóc cho mẹ. Chúng ta đã xa cách nhiều năm như vậy, con chưa từng báo hiếu cho mẹ, từ nay về sau, con sẽ bù đắp cho mẹ.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Advertisement

“Mẹ và Tịnh Vi đều sống như người dân ở tầng đáy xã hội, có rất nhiều lễ nghi không thông hiểu, đột nhiên lại tới nhà của anh sinh sống, liệu vợ của anh có nói gì không?” Lê Tịnh Vi lo lắng hỏi han.

“Sẽ không đâu, chị dâu của em là người hiểu biết, thực sự hiền lành, cô ấy sẽ không nói gì đâu, hơn nữa, cô ấy cũng sẽ đối tốt với hai người.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Sau khi nói xong, Lê Vĩnh Thiên lo lắng nhìn mẹ và em gái, thấy họ vẫn chưa yên tâm, anh lại nói thêm: “Ở nhà, mọi chuyện đều do con quyết định, vợ con luôn răm rắp nghe theo lời con, chưa bao giờ dám làm điều gì khác.”

“Nhưng mà, em nghe nói anh có tiếng sợ vợ!” Lúc này, đột nhiên Lê Tịnh Vi nói.

Lê Vĩnh Thiên nghe vậy thì lập tức toát mồ hôi, anh không ngờ lời nói dối của mình lại nhanh chóng bị em gái vạch trần như vậy! Như vậy thì mặt mũi anh để vào đâu?

Hà Ngọc Vinh và đội viên đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đang đứng ở bên cạnh anh, khi nghe thấy vậy, bọn họ muốn cười nhưng không dám cười, chỉ có thể mím môi, cố nén không cho tiếng cười phát ra.

“Rốt cuộc là em nghe ai nói vậy?” Lê Vĩnh Thiên hỏi. Trong lòng anh nghĩ thầm chẳng lẽ cái danh tiếng sợ vợ của anh đã lọt đến thành phố Vĩnh Thụy?

“Em nghe bạn học nói đó. Mấy cô bạn nói là, đường đường là đệ nhất hộ quốc hộ soái Long Quốc, ở nhà chỉ là con cọp giấy, đối với vợ luôn răm rắp nghe lời.” Lê Tịnh Vi nói.

Gần đây danh tiếng của Lê Vĩnh Thiên lan xa, dĩ nhiên một số lời đồn về anh cũng bị người ta đào bới, cho nên người của thành phố Vĩnh Thụy cũng biết chuyện.

“Không có chuyện đó đâu, đây đều là tin đồn nhảm, hoàn toàn là bịa đặt, lời đồn trên giang hồ không thể tin là thật. Chị dâu của em là người thấu tình đạt lý, thực sự hiền lành, tuyệt đối sẽ không gây khó dễ cho hai người đâu.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Nửa sau của câu nói là sự thật, Chu Nhược Mai thực sự hiền lành, tuyệt đối sẽ không gây khó dễ cho mẹ và em gái của anh.

Sau đó, Lê Vĩnh Thiên nói thêm: “Chị dâu của em biết hai người ở nơi này gặp nạn, nên đã cùng với anh đến đây tìm hai người đó.”

“Hiện tại cô cả nhà họ Chu đâu rồi?” Lê Tuyết Tương hỏi.

Bà ấy đã biết con trai mình cưới cô cả nhà họ Chu là Chu Nhược Mai làm vợ, nhưng lại chưa có cơ hội gặp mặt người con dâu này.

“Sao lại cô cả nhà họ Chu, cô ấy là con dâu của mẹ. Vừa rồi ở trên máy bay cô ấy muốn nhảy dù cùng với con, theo đường hàng không xuống, nhưng đến lúc phải nhảy dù, cô ấy lại sợ hãi lùi bước, không dám nhảy. Cô ấy sẽ xuống sân bay quân sự của thành phố Vĩnh Thụy, rồi mới đi tới đây.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Được rồi, dù sao cô ấy cũng là tiểu thư lá ngọc cành vàng, chắc chắn chưa bao giờ nhảy dù, cô ấy không thể liều mạng được. Cô ấy xuống sân bay, rồi đi qua đây là hợp tình hợp lý.” Lê Tuyết Tương nói. Hiện tại bọn họ cũng có chút lo lắng bởi vì chưa bao giờ gặp mặt con dâu, chị dâu.

“Dạ, con cũng đề nghị cô ấy không nhảy.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Lúc này Lê Tịnh Vi nói: “Anh à, chúng ta đang bàn chuyện đến sống tại thành phố Đà Lạt, chuyện này thật tốt, nhưng mà em còn phải ở lại thành phố Vĩnh Thụy học cấp ba nữa!”

“Chuyện này em không cần lo lắng, anh sẽ cho người làm thủ tục chuyển trường cho em, chuyển tới trường trung học số một ở thành phố Đà Lạt. Năm đó chủ nhiệm của anh là cô Lê Dung là giáo viên của trường trung học số một thành phố Đà Lạt, anh sẽ sắp xếp cho em vào học lớp của cô ấy, để cô ấy dạy dỗ em. Cô giáo của anh là một người vô cùng vĩ đại, chắc chắn sẽ không thua kém với giáo viên ở thành phố Vĩnh Thụy đâu.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Vậy thì tốt quá rồi, chúng ta không chỉ chung một mẹ, mà còn có chung một thầy nữa.” Lê Tịnh Vi nói.

Lúc này, Lê Vĩnh Thiên phát hiện trên người của Lê Tịnh Vi và Lê Tuyết Tương có rất nhiều vết bầm tím, thương tích, liền hỏi: “Tại sao trên người hai người lại có nhiều vết thương vậy?”

“À mấy vết thương này, đều là do tối hôm qua bị hai tên đàn em của Đỗ Lượng ra tay.” Lê Tịnh Vi nói.

“Hai tên đàn em của anh ta có trong đống xác chết trong nhà không?” Lê Vĩnh Thiên hỏi.

“Không có, bọn họ không có mặt.” Lê Tịnh Vi nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1033: Mẹ không quản


Vẻ mặt của Lê Vĩnh Thiên lập tức sầm xuống.

“Vĩnh Thiên, con không định tìm bọn họ gây sự đó chứ!?” Lê Tuyết Tương thấy vẻ mặt u ám của Lê Vĩnh Thiên thì lo lắng hỏi.

“Mẹ, con tự có chừng mực, mẹ đừng quản nhiều như vậy.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Được rồi, mẹ không quản, con cứ tự quyết định là được.” Lê Tuyết Tương thỏa hiệp.

“Vâng vâng, mọi người cứ nghỉ ngơi cho lại sức, chờ cấp cứu xong cho Triệu Đình Vũ thì con sẽ gọi quân y điều trị cho mọi người.” Lê Vĩnh Thiên dặn dò.

“Chúng ta chỉ là vết thương nhỏ thôi không cần phải điều trị, sẽ tự lành.” Lê Tuyết Tương từ chối.

Advertisement

Tối hôm qua bà bị Da Dương và Tôn Tử đánh đến nỗi thương tích khắp người lại kiên quyết không đi bệnh viện mà chỉ bôi một ít rượu thuốc, hiện giờ vết thương vẫn vô cùng rõ ràng.

“Vậy không được, bị thương thì phải chữa trị, chữa càng sớm càng tốt.” Đương nhiên Lê Vĩnh Thiên sẽ không để mẹ và em gái mình bị tổn thương mà không được trị liệu.

“Thôi được, chữa thì cứ chữa vậy. Chủ yếu là vết thương của em gái con thôi, cái thân già của mẹ không sao cả.” Lê Tuyết Tương nói.

“Mẹ, mọi người cứ ở đây chờ con một lúc, con đi xử lý vài việc.” Lê Vĩnh Thiên dặn dò.

Advertisement

Vì vậy, Lê Vĩnh Thiên dẫn Hà Ngọc Vinh và vệ sĩ xuống tầng.

Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi và Triệu Vũ Ngọc ở cùng nhau trông coi Lưu Đại Thông và quân y cấp cứu cho Triệu Đình Vũ.

Lê Vĩnh Thiên xuống tầng đi thẳng đến chỗ Lại Nhi.

Lại Nhi vì cứu mẹ và em gái anh mà chiến đấu quên mình, thân thể chịu tổn thương nghiêm trọng, anh phải đi hỏi thăm một chút.

Vừa rồi có rất nhiều tướng sĩ không đi cùng Lê Vĩnh Thiên lên tầng, bởi vì lâu Lạn Vĩ không chứa được nhiều người như vậy.

Những tướng sĩ không lên tầng đều canh phòng xung quanh lâu Lạn Vĩ.

Khi Lê Vĩnh Thiên đi đến bên cạnh Lại Nhi thì cô cũng đúng lúc tỉnh lại.

Lại Nhi mở mắt ra thấy hộ soái bảo vệ Lê Vĩnh Thiên đang đứng trước mặt, lập tức bị dọa giật mình.

“Hộ soái…” Lại Nhi cực kỳ kích động, giãy giụa muốn đứng dậy hành lễ với Lê Vĩnh Thiên.

Cô gia nhập vào tổ đặc công Shadow cũng chưa từng nhìn thấy hộ soái bảo vệ đứng đầu Long quốc – Lê Vĩnh Thiên, bây giờ đột nhiên được gặp mặt, bảo sao cô không kích động được đây?

Lê Vĩnh Thiên là chiến thần có một không hai của Long quốc, là thần tượng được mọi người lính tôn sùng, có thể gặp được nhân vật thần thánh như vậy một lần đã là cực kỳ vinh hạnh!

Lê Vĩnh Thiên thấy Lại Nhi muốn đứng dậy thì vội vàng nói: “Lại Nhi cô đừng kích động, cô bị thương nặng vừa mới tỉnh lại, nghỉ ngơi thật tốt trước đã.”

“Vâng, hộ soái.” Lại Nhi đành nằm xuống.

Mọi người thấy cuối cùng Lại Nhi đã tỉnh lại đều vô cùng vui mừng.

“Lại Nhi, cuối cùng em cũng tỉnh rồi, vừa rồi làm chị sợ muốn chết.” Trương Minh Nguyệt thấy Lại Nhi đã tỉnh, rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Tổ trưởng, chị cũng đến rồi ạ!” Lúc này Lại Nhi mới nhìn thấy tổ trưởng Trương Minh Nguyệt cũng đang ở đây.

Vừa rồi bởi vì sự hiện diện của hộ soái bảo vệ Lê quá thu hút, ánh mắt đầu tiên của cô chỉ nhìn thấy Lê Vĩnh Thiên mà không chú ý đến Triệu Minh Nguyệt.

“Đúng vậy, biết em chiến đấu quyết tử một mình nên chị và hộ soái Lê cùng nhau đến.” Triệu Minh Nguyệt nói.

“Thì ra là thế, hiện giờ đã cứu được mẹ của hổ soái rồi chứ ạ?” Lại Nhi vội vàng hỏi.

“Đã cứu ra rồi, bọn họ đều bình an vô sự, lần này đúng là vất vả cho cô.” Lê Vĩnh Thiên nói.

“Cứu được là tốt rồi, tôi còn tưởng tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ.” Lại Nhi vui vẻ đáp.

“Cô lấy một địch ngàn, một mình quyết tử, giành thời gian quý giá cho tôi là đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi.” Lê Vĩnh Thiên khen ngợi.

Tiếp đó, Lê Vĩnh Thiên nói với Triệu Minh Nguyệt: “Tổ trưởng Triệu, đặc công xuất sắc như Lại Nhi nhất định phải khen thưởng xứng đáng, giao phó trọng trách.”

“Rõ, hộ soái Lê!” Triệu Minh Nguyệt đáp.

“Cảm ơn hộ soái Lê!” Lại Nhi được Lê Vĩnh Thiên khen ngợi lập tức vô cùng vui vẻ. Ý của Lê Vĩnh Thiên chính là bảo tổ trưởng thăng chức cho cô đó.

“Đừng khách khí, cô đã lập công lớn, đây là cô nên được.” Lê Vĩnh Thiên nói.

Lúc này, Lại Nhi nghiêng đầu nhìn thấy thi thể rải rác khắp nơi, biết là đám tay chân đã bị tiêu diệt toàn bộ rồi.

“Lại Nhi, hai đàn em của Đỗ Lượng tối qua đánh mẹ và em gái tôi tên là gì?” Lúc này, Lê Vĩnh Thiên lên tiếng hỏi.

“Đàn em kia của Đỗ Lượng, một thằng tên Da Dương, thằng còn lại tên là Tôn Tử.” Lại Nhi trả lời.

“Triệu Minh Nguyệt, bây giờ tôi giao cho cô một nhiệm vụ.” Lê Vĩnh Thiên nói với Triệu Minh Nguyệt.

“Có nhiệm vụ gì, xin hộ soái cứ giao phó!” Triệu Minh Nguyệt lập tức đứng nghiêm đáp.

“Ngay lập tức truy tìm Da Dương và Tôn Tử, gi3t chết tại chỗ!” Lê Vĩnh Thiên lạnh lùng ra lệnh.

Diệt cỏ phải diệt tận gốc, Da Dương và Tôn Tử là đàn em của Đỗ Lượng, nối giáo cho giặc, hơn nữa còn đánh mẹ và em gái anh độc ác như vậy, Lê Vĩnh Thiên tuyệt đối không bỏ qua cho bọn chúng!

“Rõ!” Triệu Minh Nguyệt nhận lệnh, lập tức xoay người rời đi. Đối phó với hai tên đàn em của Đỗ Lượng thì chỉ cần một mình cô cũng thừa sức.

Lúc này, Hà Ngọc Vinh lên tiếng: “Hộ soái, nơi này thi thể rải rác khắp nơi, xử lý thế nào?”

“Nơi này có hơn một nghìn cỗ thi thể, để cục công an ở Vĩnh Thụy đến giải quyết đi! Lập tức liên hệ cho cục công an của thành phố Vĩnh Thuỵ, bảo cục trưởng của họ tự mình dẫn người đến xử lý!” Lê Vĩnh Thiên ra lệnh.

Anh lệnh cho cục trưởng của cục công an thành phố Vĩnh Thụy tự mình dẫn người đến xử lý là có mục đích khác.

Anh muốn cho người của cục công an thành phố này nhìn thấy kết cục của những thế lực xã hội đen trong khu vực quản lý của bọn họ, từ đó khiến bọn họ kinh sợ!

“Rõ!” Hà Ngọc Vinh lập tức gọi điện thoại liên hệ với cục công an thành phố Vĩnh Thụy.

“Alo, có chuyện gì?” Người của cục công an nhận điện thoại lười biếng hỏi thăm.

“Tôi là đội trưởng đội đặc nhiệm Phượng Hoàng – Hà Ngọc Vi!” Hà Ngọc Vi báo tên của mình trước tiên.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1034: Nghe qua chưa?


“Ai là đội trưởng đội đặc nhiệm Phượng Hoàng chứ, tôi không biết, tôi đã nói là tôi bận rồi, không có việc gì thì cô đừng gọi điện thoại làm loạn nữa.” Người nhận điện thoại không kiên nhẫn nói.

Hà Ngọc Vinh nghe thấy đối phương thản nhiên nói không biết mình thì vô cùng tức giận, cô ta nói thêm: “Đệ nhất hộ quốc hộ soái Long Quốc Lê Vĩnh Thiên, hẳn là anh đã nghe qua rồi phải không?”

“Phí lời, đệ nhất hộ quốc hộ soái Long Quốc Lê Vĩnh Thiên vang danh thiên hạ, có ai mà chưa từng nghe qua chứ! Cô nhắc đến hộ soái Lê làm gì?” Người công an nhận điện thoại lại nói.

Advertisement

Gần đây Lê Vĩnh Thiên chinh chiến khắp miền nam bắc, vượt ngàn dặm xa xôi đi cứu Quốc vương Long Quốc, không kẻ địch nào có thể đánh bại anh, vì vậy tất cả người của Long Quốc đều biết đến anh, người của cục công an thành phố Vĩnh Thụy đương nhiên cũng biết đến Lê Vĩnh Thiên.

Hơn nữa, vừa rồi bầu trời của thành phố Vĩnh Thụy xuất hiện rất nhiều chiến cơ, gây kinh sợ cho toàn bộ cư dân của thành phố Vĩnh Thụy, đây là một chuyện giật gân không thể không biết.

Advertisement

Đồng thời, bọn họ cũng đã biết đó là chiến cơ do chính hộ quốc hộ soái Lê Vĩnh Thiên tự lãnh đạo, vốn ban đầu định dùng để tấn công nước Lang Quốc, mà đột nhiên nước Lang Quốc tuyên bố đầu hàng. Các chiến cơ của Lê Vĩnh Thiên đành phải hạ cánh ở sân bay của thành phố Vĩnh Thụy, tạm trú tại thành phố này. Tin tức về đệ nhất hộ quốc hộ soái Long Quốc Lê Vĩnh Thiên đã lan khắp thành phố Vĩnh Thụy, trở thành tin tức giật gân nhất thành phố Vĩnh Thụy trong lúc này!

“Tôi là người thân cận của hộ soái Lê! Hộ soái Lê bảo tôi liên lạc với các anh!” Hà Ngọc Vinh nói.

Người công an nhận điện thoại khi nghe Hà Ngọc Vinh nói như vậy, trái tim nhảy dựng dựng lên, nơm nớp lo sợ nói: “Cái… Cái gì? Cô là người của hộ soái Lê?”

“Sao lại nói tôi là người của hộ soái Lê? Anh có biết nói chuyện không vậy? Tôi là cấp dưới của hộ soái Lê, phụ trách liên lạc!” Hà Ngọc Vinh tức giận nói.

Nói bản thân là người của hộ soái Lê, lời này rất ý nghĩa rất khác, lỡ như Chu Nhược Mai nghe được, chẳng phải là tạo hiểu nhầm sao?

“Vâng… vâng… Cô có chuyện gì, xin cứ giao việc!” Người công an phụ trách nhận điện thoại biết được người gọi điện tới là cấp dưới của hộ quốc hộ soái Lê Vĩnh Thiên, anh ta lập tức sợ đến mức mất hồn mất vía.

Đối với lời nói của Hà Ngọc Vinh thì anh ta hoàn toàn tin tưởng không mảy may có chút nghi ngờ nào. Bởi vì anh ta cũng biết rõ Lê Vĩnh Thiên đã phải hạ cánh xuống thành phố Vĩnh Thụy.

Nếu Lê Vĩnh Thiên đã tới thành phố Vĩnh Thụy, anh tìm tới cục công an thành phố cũng là chuyện hết sức bình thường.

Mà người bình thường, không ai dám giả mạo làm cấp dưới của hộ soái Lê rồi gọi điện thoại cho cục công an thành phố, trừ khi người đó chán sống rồi.

Nếu cục công an thành phố có thể tiếp đãi một hộ quốc hộ soái uy phong lẫm liệt như Lê Vĩnh Thiên thì đó là vinh hạnh lớn lao!

“Sao lại cô này cô nọ, tôi là đội trưởng Hà!” Hà Ngọc Vinh lại tức giận nói.

Lê Vĩnh Thiên ở một bên nhìn thấy Hà Ngọc Vinh gọi điện thoại lâu như vậy vẫn tào lao không đi vào vấn đề chính, đầu đầy hắc tuyến, tật xấu của con nhỏ này lại tái phát rồi!

“Vâng, vâng, đội trưởng Hà, có chuyện gì, cô cứ giao việc đi, kẻ hèn mọn này nhất định sẽ làm theo!” Người công an nhận điện thoại biết anh ta đã đụng phải nhân vật lợi hại, nói năng hết sức cẩn thận.

“Hộ soái Lê bảo tôi báo cho cục trưởng của các anh dẫn người đến Lâu Lạn Vĩ ở phía tây thành phố nhặt xác!” Hà Ngọc Vinh nhìn thấy trên đầu Lê Vĩnh Thiên đầy hắc tuyến, vội vàng nói chuyện chính.

“Nhặt xác? Sao lại nhặt xác?” Người công an nhận điện thoại không hiểu gì nên hỏi han sự tình.

“Đến đó rồi anh sẽ biết, nhớ nói rõ với cục trưởng của các anh mang theo nhiều người đến đó, nơi này phải có hơn ngàn cái xác chết cần xử lý!” Hà Ngọc Vinh nói.

“Cái gì? Hơn một ngàn cái xác chết? Chỉ là mảnh đất ở Lâu Lạn Vĩ phía tây thành phố, tại sao lại có tới một ngàn cái xác chết chứ?” Người công an nhận điện thoại vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ hộ soái Lê đi đến đâu thì nơi đó đầy xác chết, không ngọn cỏ nào sống được?

Nhưng mà, anh ta không nghe nói có trận chiến lớn nào ở thành phố Vĩnh Thụy, sao lại có nhiều xác chết như vậy cần xử lý?

“Cứ đến đó sẽ biết, anh đừng nhiều lời nữa, tôi không rảnh nói dài dòng với anh!” Hà Ngọc Vinh nói.

“Được… được… Tôi lập tức báo cho cục trưởng của chúng tôi ngay!” Người công an nhận điện thoại nói, đầu anh ta đã toát đầy đổ mồ hôi.

“Chạy nhanh lên, nhất định phải đến đây thật nhanh, chúng tôi không có thời gian chờ đợi đâu!” Hà Ngọc Vinh nói.

“Vâng, vâng, bây giờ tôi đi báo ngay cho hội trưởng.” Người công an nhận điện thoại nói.

Sau khi gác điện thoại, người công an nhận điện thoại vội vàng hấp tấp lao tới phòng làm việc của hội trưởng.

“Cục trưởng Trương, có chuyện lớn rồi! Có chuyện lớn rồi!” Người công an nhận điện thoại vừa chạy vào vừa kích động nói.

Cục trưởng cục công an thành phố Vĩnh Thụy là Trương Cường, anh ta vừa mới biết tin hộ quốc hộ soái Lê Vĩnh Thiên tự mình dẫn đại quân hạ cánh xuống thành phố Vĩnh Thụy, đang suy nghĩ tìm cơ hội gặp mặt Lê Vĩnh Thiên một lần, giờ thấy cấp dưới hốt hoảng chạy tới, thái độ kích động thì anh ta vô cùng căm tức.

“Sao lại kích động như vậy? Có chuyện gì lớn hả?” Trương Cường tức giận hỏi.

“Cấp… Cấp dưới của hộ soái Lê là Hà Ngọc Vinh vừa mới gọi điện tới.” Người công an phụ trách nhận điện thoại nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1035: Nhặt xác người


“Ah? Vậy mà cấp dưới của Hộ Soái Lê sẽ gọi điện thoại tới cho cục công an chúng ta sao?” Trương Cường ngạc nhiên hỏi.

“Đúng vậy.” Công an phụ trách nghe điện thoại, thở sâu một hơi đáp.

“Đây là chuyện tốt mà, anh luống cuống cái gì?” Vừa rồi Trương Cường còn đang nghĩ xem nên làm thế nào mới có thể gặp được Hộ Soái Lê, không nghĩ tới cấp dưới của anh lại gọi điện thoại tới cục công an. Nói không chừng, đây chính là một cơ hội để đến gần hơn Hộ Soái Lê đấy!

Advertisement

“Nhưng mà, cấp dưới của Hộ Soái Lê bảo ngài tự dẫn người tới lầu Lạn Vĩ ở phía tây thành phố nhặt xác người!” Công an phụ trách nghe điện thoại tiếp tục nói.

“Cái gì cơ? Bảo tôi dẫn người tới nhặt xác tại lầu Lạn Vĩ ở phía tây? Nhặt cái gì xác cơ?” Trương Cường kinh ngạc hỏi.

Advertisement

“Tôi cũng không biết mà! Hà Ngọc Vinh chỉ bảo chúng ta đến đó là biết chuyện gì xảy ra thôi, còn bảo chúng ta nhanh lên chút đi.” Công an phụ trách nghe điện thoại lại nói.

“Trừ câu đó ra, cô ấy còn nói cái gì nữa không?” Trương Cường rất lo lắng xảy ra chuyện lớn gì, cho nên muốn tìm hiểu sâu thêm một chút, đủ cơ sở sẽ chuẩn bị đi đến đó.

“Cô ấy nói, Hộ Soái Lê đang ở bên cạnh cô ấy.” Công an phụ trách tiếp điện thoại trả lời.

“Cái gì? Hộ Soái Lê đã đến lầu Lạn Vĩ ở phía tây thành phố rồi ư?” Trương Cường cực kỳ kinh ngạc.

“Đúng vậy, cô ấy đã nói như thế thì không phải nói dối đâu. Hơn nữa, vừa rồi có một lực lượng lớn máy b** ch**n đ** mang theo binh lính hạ cánh xuống khu vực của lầu Lạn Vĩ phía tây thành phố. Có khả năng Hộ Soái Lê cũng đã hạ cánh thẳng xuống phía tây thành phố rồi.” Công an phụ trách nghe điện thoại lại nói.

“Mau lên, ngay lập tức thông báo tới tất cả các công an trong cục, nhanh chóng đi tới tòa nhà phía tây thành phố, gặp Hộ Soái Lê!” Sau khi Trương Cường biết được Hộ Soái Lê đứng đầu của Long quốc đang ở phía tây thành phố, thì nào dám chậm trễ chứ?

“Vâng!” Công an phụ trách nghe điện thoại ấy, lập tức thông báo cho tất cả các công an trong cục, khẩn trương tập hợp.

Sau khi tất cả tập hợp, công an trưởng Trương Cường tự mình dẫn theo đội ngũ, phóng về phía tây thành phố.



Sau khi Lê Vĩnh Thiên đến thăm Lại Nhi, lại nhớ tới trên lầu Lạn Vĩ, còn có mẹ của mình.

Cách biệt hơn mười năm, hiện tại khó có dịp được gặp lại, nhất thời anh không hề muốn rời xa mẹ mình, vẫn luôn muốn ở cạnh mẹ.

Chỉ chốc lát, dưới sự cứu chữa hết sức mình của Lưu Đại Thông và các bác sĩ quân y, Triệu Đình Vũ cũng từ từ tỉnh lại.

“Anh!” Triệu Vũ Ngọc thấy anh trai mình tỉnh lại, nhất thời vừa mừng vừa lo.

Triệu Đình Vũ mở mắt ra, nhìn chúng binh lính Việt Nam, em gái mình và Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi đều ở đây, ngay cả Lê Vĩnh Thiên cũng ở chỗ này!

“Em gái, đây là đâu?” Triệu Đình Vũ yếu ớt hỏi.

“Anh, đây là lầu Lạn Vĩ ở phía tây thành phố Vĩnh Thụy.” Triệu Vũ Ngọc đáp.

Cuối cùng Triệu Đình Vũ cũng nhớ ra, bản thân mình bị thương nặng, trước đó vẫn rơi vào trạng thái hôn mê, chợt nghe thấy người của nhà họ Đỗ muốn mang mình và em gái, còn có cả Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi tới lâu Lạn Vĩ, sau đó muốn móc mắt họ xuống, trao đổi cho Đỗ Lượng!

“Người của nhà họ Đỗ đi đâu rồi?” Triệu Đình Vũ hỏi.

“Tất cả người của nhà họ Đỗ đã bị quân đội của Hộ Soái Lê gi3t chết, Đỗ Lượng và cha mẹ anh ta cũng bị Hộ Soái Lê xử bắn rồi.” Triệu Vũ Ngọc trả lời.

“Vậy là tốt rồi, nếu bọn họ đã chết chết thì chúng ta an toàn rồi. Hộ Soái Lê, cảm ơn anh đã cứu chúng tôi.” Triệu Đình Vũ nói.

“Đình Vũ, có lẽ phải là tôi phải là người cảm ơn anh mới đúng, cảm ơn anh đã cứu mẹ và em gái tôi. Công lao của anh, cả đời này tôi không thể quên!” Lê Vĩnh Thiên đáp lại.

Triệu Đình Vũ không phải là cấp dưới của anh, chỉ là một người tài giỏi lăn lộn ngoài xã hội mà thôi, vậy mà đã cứu người thân của anh mấy lần, anh vô cùng cảm ơn anh ấy.

Chẳng những trước kia Triệu Đình Vũ đã cứu vợ của anh – Chu Nhược Mai, hơn nữa bây giờ còn cứu mẹ và em gái anh, anh ấy chính là ân nhân lớn nhất của Lê Vĩnh Thiên anh.

“Hộ Soái Lê, thì ra dì Lê thật sự là mẹ của anh à?” Triệu Đình Vũ kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy, bà ấy là mẹ tôi. Nếu như không phải có anh cứu, khả năng cả đời này mẹ con chúng tôi cũng không thể gặp lại nhau, thật sự rất cảm ơn anh.” Lê Vĩnh Thiên đáp.

“Hộ Soái Lê không cần khách sao như vậy, hai anh em chúng tôi trốn chạy đến thành phố Vĩnh Thụy, được dì Lê có lòng tốt chứa chấp chúng tôi, tôi cứu dì Lê và em Tịnh Vi cũng là chuyện bình thường thôi.” Triệu Đình Vũ trả lời.

Mà đúng lúc này, từ xa xa xa vang lên tiếng gầm rú của những chiếc xe quân sự!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1036: Con dâu mẹ đấy


“Sao có nhiều tiếng xe truyền tới như thế? Rốt cuộc là ai đang tới?” Lê Tuyết Tương hỏi.

“Chắc là con dâu mẹ tới đấy.” Chỉ cần từ âm thanh của chiếc xe, Lê Vĩnh Thiên có thể nhận ra đó là một chiếc xe quân sự rồi.

Tính theo thời gian thì, những chiếc máy b** ch**n đ** đã hạ xuống sân bay quân sự thành phố Vĩnh Thụy rồi, sau đó hộ tống Chu Nhược Mai tới đây.

“Nhược Mai tới đây thật sao?” Trong giọng nói của Lê Tuyết Tương vừa hưng phấn nhưng cũng vừa khẩn trương.

“Mẹ, chờ thêm chút là biết ngay thôi.” Lê Vĩnh Thiên đáp.

“Được.” Lê Tuyết Tương cũng rất muốn nhìn người con dâu chưa từng gặp mặt này của mình một chút.

Advertisement

Vì vậy, Lê Tuyết Tương và Lê Vĩnh Thiên cùng nhau đi đến bên cạnh cửa sổ, mắt hướng xuống mặt đất quan sát.

Từ trước đến nay Lê Tịnh Vi cũng chưa từng gặp chị dâu của mình, cô ấy cũng đi theo đến bên cạnh cửa sổ.

Cũng một khoảng thời gian rồi Triệu Vũ Ngọc chưa thấy Chu Nhược Mai, rất là nhớ cô, sau đó cũng đi theo đến cạnh cửa sổ.

Lúc này, một đoàn xe jeep dài nối đuôi nhau tiến về phía khu lầu Lạn Vĩ.

Advertisement

Sau khi những chiếc xe jeep tiến vào bên trong khu nhà, chúng phải dừng lại bởi vì những xác chết phơi đầy trên mặt đất.

Sau đó, những người lính từ trên xe jeep nhao nhau đi xuống, đứng thành hai hàng ngay ngắn ở hai bên trái và phải, mỗi một người binh sĩ đều vác súng trên vai, đạn đã lên nòng.

Một trong số những người lính tiến tới chiếc xe jeep bên cạnh ấy, và mở cửa xe.

Tiếp đó, một người phụ nữ với vóc dáng cao gầy, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, mặc một chiếc áo gió màu đen, bước xuống từ bên trong chiếc xe jeep.

Người phụ nữ này, không ai khác chính là vợ của Hộ Soái Lê Vĩnh Thiên – Chu Nhược Mai!

Sau khi Chu Nhược Mai xuống xe, các binh lính hộ tống cô ấy đến tận cửa lầu Lạn Vĩ đó.

Chu Nhược Mai nhìn những xác chết nằm ngổn ngang trên mặt đất, trong lòng cũng không hề sợ hãi, biểu cảm trên mặt tương đối bình tĩnh.

Trong khoảng thời gian này, cô đã theo Lê Vĩnh Thiên vào sinh ra tử, xác chết nào cô cũng từng gặp rồi. Ngay cả những thi thể chết một cách thảm thiết, cô cũng thấy rồi.

Nhìn xác chết nằm phơi ra trên mặt đất, cô biết ở đây vừa trải qua một trận chiến hủy diệt. Lực lượng gia tộc của nhà họ Đỗ, đã bị quân đội của Lê Vĩnh Thiên tiêu diệt.

Từ trên cửa sổ ở lầu quan sát, Lê Tịnh Vi nhìn được cảnh Chu Nhược Mai mặc một chiếc áo gió to, dưới sự hộ tống của quân lính, cô ngẩng đầu ưỡn ngực mà đi, thì không khỏi cảm thán nói: “Khí thế của chị dâu lớn quá đi!”

“Đúng đấy, Vĩnh Thiên, vợ của con thật xinh đẹp và quý phái, mẹ khẩn trương quá!” Lê Tuyết Tương hơi lo lắng đáo.

“Mẹ, mẹ khẩn trương cái gì chứ? Cô ấy xinh đẹp hơn nữa, cao quý đến đâu, cũng là con dâu của mẹ cơ mà?” Lê Vĩnh Thiên trả lời.

“Nhưng mà, mẹ quê mùa như vậy, chờ chút nữa gặp mặt nhau, liệu con dâu có chê mẹ nhà quê không? Có khiến cho con bị mất mặt không?” Lê Tuyết Tương vẫn lo lắng nói.

“Không đâu, cô ấy không phải là loại người như vậy. Cô ấy rất hiểu chuyện, cư xử có học thức, sẽ rất hiếu thảo với mẹ. Chờ chúng ta đến Việt Nam, con sẽ mua cho mẹ và em gái vài bộ quần áo mới, để cho hai người cũng trở nên cao quý.” Lê Vĩnh Thiên bình tĩnh đáp.

“Trước tiên đừng nói nhiều nữa, cô Chu sắp đến đây rồi, chúng ta nhanh chóng xuống phía dưới đón con bé!” Lê Tuyết Tương lại nói.

“Mẹ, không cần phải đón, để cô ấy tự đi lên đây là được, nào có đạo lý trưởng bối đi nghênh đón lớp trẻ chứ?” Lê Vĩnh Thiên đáp.

“Con không hiểu đâu, lần đầu tiên gặp mặt, phải để lại ấn tượng tốt một chút, nhanh đi theo mẹ.” Nói xong, Lê Tuyết Tương lôi kéo Lê Vĩnh Thiên xuống tầng.

Lê Vĩnh Thiên không thể làm gì khác hơn là đi theo xuống tầng.

Lê Tịnh Vi với Triệu Vũ Ngọc cũng theo xuống.

Bởi vì trên người Triệu Đình Vũ có vết thương, không thể nào động đậy cho nên không thể đi theo xuống tầng.

Lúc mọi người xuống tầng dưới, cũng là lúc Chu Nhược Mai đi tới.

Các binh bính hộ tống Chu Nhược Mai thấy Lê Vĩnh Thiên, ngay lập tức đồng loạt cúi gập người chào anh.

Từ xa xa, Chu Nhược Mai đã nhìn được Lê Tuyết Tương đứng ở bên cạnh Lê Vĩnh Thiên.

Vào cái mùa đêm mưa tầm tã hơn mười năm trước, cô từng cứu mẹ con Lê Vĩnh Thiên, cho nên đã từng gặp Lê Tuyết Tương.

Mặc dù đã hơn mười năm trôi qua, trải qua nhiều dãi gió dầm mưa, Lê Tuyết Tương cũng già đi trông thấy, thế nhưng cô vẫn có thể nhận ra bà.

Tuy nhiên, Chu Nhược Mai lo lắng trí nhớ của mình không được tốt, nhỡ đâu nhớ nhầm thì sao, cho nên đành phải trước tiên hỏi Lê Vĩnh Thiên: “Vĩnh Thiên, vị này chính là mẹ của chúng ta sao?”

“Đúng vậy, chính là người mẹ mà anh đã thất lạc hơn mười năm.” Lê Vĩnh Thiên đáp lại.

Chu Nhược Mai lập tức cúi chào Lê Tuyết Tương: “Con chào mẹ! Con là con dâu của mẹ – Chu Nhược Mai.”

“Chào con, mẹ biết con là con dâu mẹ mà, cũng biết tên của con là Chu Nhược Mai. Mười mấy năm trước con còn cứu mẹ và Vĩnh Thiên, hơn chục năm qua đi, con đã từ một cô gái nhỏ trưởng thành thành một cô gái xinh đẹp động lòng người rồi, một người đẹp nghiêng nước nghiêng thành.” Lê Tuyết Tương cũng nói.

“Mẹ quá khen! Quả là thế sự khó lường trước được, mười mấy năm trước con cứu hai người, mười mấy năm sau con trở thành con dâu của mẹ rồi!” Chu Nhược Mai cảm thán.

“Đúng đấy! Đây chính là duyên phận. Vĩnh Thiên có thể lấy được một người vợ xinh đẹp như vậy, còn tốt bụng như thế, nhất định là nó đã tu mấy kiếp mới được may mắn như vậy.” Lê Tuyết Tương trả lời.

“Anh ấy là Hộ Soái đẹp trai, là con trèo cao mới đúng. Con có thể lấy được một người đàn ông ưu tú như vậy, chắc cũng là do kiếp trước con cứu cả dải ngân hà đó.” Chu Nhược Mai đáp.

“Hai mẹ con cứ ở chỗ này tâng bốc nhau nữa đi, để cho anh giới thiệu một chút nào! Đây chính là em gái anh – Lê Tịnh Vi.” Lê Vĩnh Thiên bắt đầu giới thiệu Lê Tịnh Vi.

Lê Tịnh Vi tức khắc chào hỏi Chu Nhược Mai: “Em chào chị dâu ạ!”

“Chào em, vừa rồi mọi người không bị thương ở chỗ nào chứ?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Không có, đúng lúc quân đội của anh trai chạy tới, chúng em không sao cả.” Lê Tịnh Vi đáp.

“Không có chuyện gì là tốt rồi, hiện tại tình trạng của Triệu Đình Vũ sao rồi?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Chị Nhược Mai, Hộ Soái Lê đã bảo quân y cứu chữa kịp thời cho anh ấy, hiện tại anh trai em đã thoát khỏi nguy hiểm đến mạng sống, vừa mới tỉnh lại.” Triệu Vũ Ngọc giành nói trước.

“Tỉnh lại là tốt rồi, mới vừa rồi chị lo lắng gần chết. Bây giờ chúng ta cùng nhau đi thăm anh trai em một chút.” Chu Nhược Mai đáp.

“Được.” Mọi người cùng nhau nói

Giữa thời điểm đám người Chu Nhược Mai chuẩn bị lên tầng thăm Triệu Đình Vũ, thì từ xa lại vang đến tiếng xe đang lại gần!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1037: Xe công an


Mọi người giương mắt nhìn, chỉ thấy một đội xe đặc chủng dành cho công an đang hú còi từ xa.

“Tại sao lại có nhiều xe công an đến đây như vậy?” Chu Nhược Mai kinh ngạc hỏi.

“Là anh bảo bọn họ tới đây.” Lê Vĩnh Thiên đáp.

“Anh bảo bọn họ tới đây làm gì? Cục công an nhìn chỗ này có nhiều xác chết như vậy, nhất định sẽ đoán là do binh lính của anh giết họ, có thể sẽ dẫn đến xảy ra xung đột thì sao?” Chu Nhược Mai có hơi lo lắng nói.

Advertisement

“Công an nào dám xảy ra xung đột với quân đội của anh chứ? Anh cho họ một trăm lá gan họ cũng không dám! Anh gọi họ tới đây, là bảo họ tới nhặt xác!” Lê Vĩnh Thiên trả lời.

“Thì ra là thế.” Chu Nhược Mai cũng biết mấy công an của thành phố Vĩnh Thụy, căn bản không dám đối đầu với quân đội của Lê Vĩnh Thiên. Cô cũng hiểu phong cách làm việc của Lê Vĩnh Thiên, thích công an tới đây thu thập xác chết.

Nếu cục công an sắp xếp người tới, Chu Nhược Mai cũng không gấp gáp đi lên thăm Triệu Đình Vũ.

Advertisement

Ngược lại Triệu Đình Vũ cũng tỉnh lại rồi, đến chào hỏi chậm một chút cũng không sao đâu.

Trước tiên cô còn muốn xem, sau khi Lê Vĩnh Thiên gặp công an của thành phố Vĩnh Thụy, sẽ xảy ra chuyện gì.

Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi và Triệu Vũ Ngọc thấy Chu Nhược Mai không đi lên tầng, cho nên cũng đứng lại.



Từ xa xa công anh trưởng cục công anh thành phố Vĩnh Thụy – Trương Cường đã nhìn thấy xung quanh lâu Lạn Vĩ đứng đầy binh lính vác súng trên vai, số lượng không dưới hai nghìn người!

Mà trên mặt đất, xác chết khắp nơi, máu chảy thành sông, đâu đâu cũng là những cái xác nằm ngổn ngang!

Những cái xác này, tính sơ qua thì không dưới một nghìn cái!

Bởi vì khoảng cách có hơi xa, Trương Cường vẫn chưa thể xác định được những xác chết này là những ai.

Nhìn nhiều binh lính canh phòng ở xung quanh lầu Lạn Vĩ như vậy, trên mặt đất còn chất đầy các xác chết, Trương Cường bắt đầu run lẩy bẩy.

Sao lại có nhiều người chết như thế? Hộ Soái Lê Vĩnh Thiên gọi mình qua đây nhặt xác, chính là ý tứ này sao?

Trương Cường còn chưa gặp Lê Vĩnh Thiên, mà trong lòng đã cảm thấy lo lắng không yên.

Bị những chiếc xe jeep hộ tống Chu Nhược Mai chắn đường, đoàn xe công an chỉ có thể dừng lại ở phía sau xe jeep.

Sau đó, Trương Cường và tập thể công an cùng xuống xe, đi bộ về phía lâu Lạn Vĩ.

Lúc đi tới gần, cuối cùng Trương Cường và rất nhiều công an cũng nhìn rõ xác chết trên mặt đất là những ai, đó chính là những người thế lực ngầm Hách Diệp của thành phố Vĩnh Thụy và người của nhà họ Đỗ – nhà giàu có nhất thành phố!

Thấy người của Hách Diệp và người nhà họ Đỗ bị đánh chết, bước chân đám người Trương Cường và các công an khác run lẩy bẩy.

Bởi vì, bọn họ hiểu được sự kết hợp giữa hai thế lực là nhà họ Đỗ và Hách Diệp, tại thành phố Vĩnh Thụy gần như là không ai địch nổi, làm rất nhiều việc ác!

Mặc dù công an bọn họ biết, nhưng lại không có cách nào quản được!

Nguyên nhân là do vợ của chủ nhà họ Đỗ, Đỗ Quang chính là Ngụy Thái Phương. Mà Ngụy Thái Phương chính là con gái của bộ trưởng Ngụy Nghiêm!

Phía sau nhà họ Đỗ, chính là bộ trưởng Ngụy Nghiêm!

Bây giờ thấy người nhà ho Đỗ và đám người Hách Diệp đều chết hết, không cần hỏi thì đám người Trương Cường và những công an đều biết, chắc chắn là do quân đội của Lê Vĩnh Thiên tiêu diệt!

Ngoại trừ Lê Vĩnh Thiên, còn ai có năng lực giết được nhiều người như vậy? Ai dám giết người nhà họ Đỗ, mà có chỗ dựa vững chắc là bộ trưởng Ngụy chứ?

Binh lính xung quanh nhìn đám người công an đi tới, tất cả vẫn đứng im không nhúc nhích, tập trung tinh thần phòng bị.

Mà sắc mặt Lê Vĩnh Thiên cũng không thay đổi đứng im tại chỗ, chờ đám người công an đi tới gần mình!

Từ xa xa Trương Cường thấy Hộ Soái Lê đứng ở dưới lầu Lạn Vĩ.

Trước kia anh ta còn luôn nghĩ cách để đến gần Lê Vĩnh Thiên, nhưng bây giờ có cơ hội chân chính tiếp cận Lê Vĩnh Thiên, thì anh ta lại không dám đến.

Bởi vì, hiện tại người của nhà họ Đỗ và Hách Diệp bị quân đội của Lê Vĩnh Thiên diệt sạch.

Mà mình chính là công an trưởng quản lý trong phạm vi này, để cho người của nhà họ Đỗ và Hách Diệp làm nhiều việc ác.

Tuy Trương Cường rất không muốn gặp Lê Vĩnh Thiên nữa, nhưng giờ đã tới đây ròi, chuyện nên đối mặt vẫn phải đối mặt, không còn cách nào để trốn tránh.

Anh ta không thể làm gì khác hơn là dẫn theo đội ngũ công an, thẳng tắp đi về phía trước, đi tới trước mặt Lê Vĩnh Thiên.

Dọc theo đường đi, tất cả đều là xác chết của nhà họ Đỗ và người của Hách Diệp.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1038: Không giận mà uy


Trương Cường cùng các công an cẩn thận vượt qua những xác chết này, thẳng tắp đi về phía trước, một khoảng cách kinh hồn bạt vía.

Đương nhiên Lê Vĩnh Thiên vẫn đứng im tại chỗ, mặt không biểu cảm, nhưng vẫn để cho người ta cảm thụ được vẻ không giận mà uy.

Trương Cường biết chắc chắn có chuyện lớn rồi, anh ta chột dạ không dám nhìn Lê Vĩnh Thiên.

Lúc này, càng đến gần lầu Lạn Vĩ – nơi Lê Vĩnh Thiên đang đứng, thình lình xuất hiện một cái xác!

Advertisement

Cái xác này, chính là xác của Hách Diệp – người đứng đầu thế lực ngầm nổi tiếng nhất tại thành phố Vĩnh Thụy!

Vậy mà Hách Diệp cũng bị gi3t chết!

Thấy cảnh này, Trương Cường lại bắt đầu run chân run tay.

Advertisement

Lại đi về phía trước thêm chút nữa, thời điểm Trương Cường vượt qua xác chết, đột nhiên phát hiện xác con gái của bộ trưởng là Ngụy Thái Phượng ở ngay dưới chân mình!

“A!” Trương Cường nhìn thi thể của Ngụy Thái Phượng bị đạn bắn thành cái tổ ong vò vẽ, sợ hãi thất thanh kêu lên.

Anh ta nằm mơ cũng không nghĩ tới, Ngụy Thái Phượng ở thành phố Vĩnh Thụy một tay che trời, hoành hành ngang ngược, vậy mà cũng bị bắn chết rồi.

Thậm chí ngay cả con gái của bộ trưởng – Lê Vĩnh Thiên cũng dám gi3t chết!

Chuyện rung động lòng người như vậy, trái tim Trương Cường đập nhanh không gì sánh được, mồ hôi lạnh mất kiểm soát chảy ra ngoài như suối.

Những người công an còn lại thấy ngay cả Ngụy Thái Phương cũng bị gi3t chết, họ nơm nớp lo sợ.

Dám gi3t chết con gái của bộ trưởng Ngụy, chỉ có Hộ Soái Lê Vĩnh Thiên mới dám làm!

Lại đi về phía trước mấy bước, Trương Cường và các công an thình lình chứng kiến hai cha con Đỗ Quang, Đỗ Lượng cũng nằm trong vũng máu!

Nhìn cha con Đỗ Quang, Đỗ Lượng cũng biến thành hai xác chết, đám Trương Cường và công an không khỏi hít vào một hơi khí lạnh lẽo.

Không nghĩ tới người của nhà họ Đỗ đã bị Lê Vĩnh Thiên giết cả nhà!

Hộ Soái Lê trong truyền thuyết, quả nhiên danh tiếng truyền đi đúng như thực tế!

Bọn hộ cũng hiểu được, lúc này tại đây chắc chắn xảy ra chuyện lớn!

Không cần phải nghi ngờ thêm gì nữa, lần này Lê Vĩnh Thiên gọi bọn họ tới đây để hỏi tội!

Trong giới chính trị của thành phố Vĩnh Thụy, sắp sửa xảy ra một trận động đất!

Hai chân của Trương Cường và những người công an run lên bần bật, không còn nghe theo kiểm soát của cơ thể.

Thật vất vả mới lết được đôi chân đi tới trước mặt Lê Vĩnh Thiên, Trương Cường cố gắng nặn ra một nụ cười, nói: “Tôi là công an trưởng Trương Cường của cục công an thành phố Vĩnh Thụy, cùng toàn thể công an trong cục, xin chào Hộ Soái Lê!”

“Trương Cường, mẹ tôi là Lê Tuyết Tương và em gái tôi bị người nhà họ Đỗ bắt tới đây, còn chuẩn bị móc ánh mắt của hai người họ xuống, chuyện này anh có biết không?” Lê Vĩnh Thiên lạnh lùng hỏi.

“Cái gì cơ? Vị nào là mẹ và em gái của Hộ Soái Lê?” Trương Cường kinh ngạc hỏi. Cho tới bây giờ anh ta chưa từng biết được mẹ và em gái của Hộ Soái Lê là ai.

“Chính là hai người bọn họ, một người là mẹ tôi, người còn lại là em gái tôi.” Lê Vĩnh Thiên chỉ tay vào Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vi, đáp.

“Tôi… Tôi không biết!” Trương Cường nằm mơ cũng không ngờ tới, một người phụ nữ dáng vẻ như làm nông và một thiếu nữ đang học cấp ba, vậy mà lại là mẹ và em gái của Hộ Soái Lê!

“Vậy quãng đường ở gần nhà ga ấy, từng xảy ra một trận bắn nhau, có rất nhiều người chết, anh biết không?” Lê Vĩnh Thiên lại lạnh nhạt hỏi.

“Chuyện này… Chuyện này tôi cũng không biết!” Trương Cường ấp a ấp úng trả lời.

Thật ra anh ta cũng nhận được tin tức, biết được người của nhà họ Đỗ và người của Hách Diệp kết hợp lại đuổi giết một người thanh niên và mấy người phụ nữ, thế nhưng anh ta không dám xen vào việc của người khác.

Bởi vì đó là hành động người của nhà họ Đỗ!

Hiện tại anh ta không dám nói là mình biết, muốn từ chối trách nhiệm. Nếu như mình biết chuyện, còn không nghĩ cách cứu người, thì đang nhận tội rồi!

“Cái gì anh cũng không biết, xảy ra một chuyện lớn như vậy, anh lại không biết chuyện này, sao anh có thể xứng với chức công anh trưởng đây?” Lê Vĩnh Thiên giận tím mặt.

“Hộ Soái Lê, là do tôi không có năng lực, xin mời Hộ Soái Lê định tội!” Trương Cường cúi đầu đáp.

“Định tội ư? Anh cho rằng chỉ đơn giản là định tội sao? Anh quản lý trong khu vực này mà để người nhà họ Đỗ làm nhiều việc ác ở bên trong thành phố Vĩnh Thụy như vậy. Anh là một công an, biết rồi nhưng vẫn ngồi im mặc kệ, anh chính là không làm tròn chức trách của bản thân một cách nghiêm trọng!” Lê Vĩnh Thiên đáp.

“Hộ Soái Lê, kẻ hèn là tôi cũng muốn quản lý lắm, nhưng phía sau nhà họ Đỗ là bộ trưởng Ngụy, tôi không biết nên làm sao!” Đầu Trương Cường lấm tấm đầy mồ hôi.

“Bộ trưởng Ngụy thì sao? Anh không quản lý được, có thể báo lên cấp trên. Nhưng mà, anh vẫn giấu giếm, đứng im mặc kệ, để cho họ tùy ý làm xằng làm bậy, có phải anh thông đồng với bọ họ làm việc bậy bạ không?” Lê Vĩnh Thiên rất tức giận mà giọng nói to lên.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 1039: Quỳ xuống


Trương Cường sợ đến mức chân run bần bật, dứt khoát quỳ xuống, đau xót kêu: “Hộ Soái, tôi chưa từng thông đồng làm việc bậy bạ với bọn họ! Xin anh rõ ràng!”

Trước mặt đầy xác chết nằm ngổn ngang, rõ mồn một ở trước mắt, Trương Cường biết nếu như mình nói bản thân cùng một giuộc với nhà họ Đỗ, chắc chắn kết cục của mình cũng giống như bọn họ!

Cách ra tay của Lê Vĩnh Thiên, anh ta đã thấy được. Cho nên, anh ta sợ đến mức quỳ xuống ngay.

Advertisement

“Anh không thông đồng làm bậy với họ, nhưng người nhà Đỗ làm nhiều chuyện ác như thế, vì sao còn giấu giếm không báo lên trên?” Lê Vĩnh Thiên lại ép hỏi.

“Tôi từng báo lên trên, nhưng có điều lại bị đè xuống.” Trương Cường đáp.

Advertisement

Lê Vĩnh Thiên hơi nhướng mày, vụ án này khá rắc rối và phức tạp, chắc chắn có rất nhiều người dính líu tới!

“Hôm nay, mẹ và em gái tôi, còn có Triệu Đình Vũ, Triệu Vũ Ngọc suýt chút nữa bị người nhà họ Đỗ móc mất mắt, vừa rồi may được Lại Nhi cứu kịp thời, một mình đấu với hơn một nghìn người của thế lực ngầm, bản thân cũng bị thương nặng. Một vụ án động trời như thế, nó xảy ra ở ngay trước mắt cục công an của các anh, nhưng cục công an lại không làm cái gì cả, anh thân là công an trưởng, không thể không chịu trách nhiệm về chuyện này!” Lê Vĩnh Thiên đáp.

Trương Cường nằm mơ cũng không nghĩ tới, người của nhà họ Đỗ dám ra tay với mẹ và em gái của Hộ Soái Lê, quả thật là ăn gan hùm mật báo rồi!

Ngay cả mẹ và em gái Hộ Soái cũng động thủ, khó trách tất cả đám bọn họ bị giết sạch!

“Tôi biết tội rồi, cam tâm tình nguyện nhận xử phạt!” Trương Cường nơm nớp lo sợ nói.

“Bắt Trương Cường lại, chuẩn bị nhận điều tra! Anh sẽ bị kết tội tùy theo mức độ nghiêm trọng của kết quả điều tra!” Lê Vĩnh Thiên lại nói.

Nguyên nhân bởi vì vụ án này liên quan đến các bên, anh cũng không đi điều tra ngay lập tức, chỉ có thể bắt Trương Cường trước, rồi bắt đầu điều tra từ chỗ Trương Cường, thì mới có thể tìm ra thêm những người liên quan đến vụ án.

Lần này, Lê Vĩnh Thiên muốn nhổ cỏ tận gốc, một lưới bắt hết người bên thế lực Ngụy Nghiêm.

“Đã rõ!” Chúng binh lính lập tức tiến lên, ấn Trương Cường ngã xuống mặt đất.

Đối mặt với binh lính của Lê Vĩnh Thiên, Trương Cường nào dám phản kháng, chỉ im lặng chịu trói.

Những công an khác cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể trơ mắt nhìn công an trưởng của mình bị bắt.

“Lấy còng tay của mọi người ra, còng vào tay công an trưởng của mọi người!” Một người binh lính hét lớn.

Các công an sợ đến mức đồng loạt lấy còng tay ra, chuyển cho những người binh lính này.

Một người binh lính tiến đến nhận lấy chiếc còng tay từ tay người công an, sau đó còng vào tay Trương Cường.

Trước kia Trương Cường vẫn luôn tìm cách tiếp cận Lê Vĩnh Thiên, còn muốn nịnh nọt anh, không nghĩ tới lần đầu gặp mặt thì đã bị Lê Vĩnh Thiên bắt.

Chúng công an nhìn thấy công an trưởng của mình bị bắt, tất cả sợ đến mức run rẩy.

“Mọi người còn ngẩn ra đó làm gì, mau chóng xử lý những xác chết này cho xong!” Lê Vĩnh Thiên hét to.

“Vâng!” Những người công an như tỉnh lại từ trong giấc mộng, nháo nhào bắt tay vào đặt những xác chết này lên xe, chở đi.

“Vĩnh Thiên, trước tiên em lên thăm Triệu Đình Vũ nhé.” Chu Nhược Mai thấy ở đây không còn chuyện gì nữa, chuẩn bị lên thăm hỏi Triệu Đình Vũ.

“Được, mọi người lên đi!” Lê Vĩnh Thiên đáp.

Vì vậy, Chu Nhược Mai xoay người đi lên tầng lầu Lạn Vĩ.

Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi, Triệu Vũ Ngọc cũng không muốn ở lại chỗ này nữa, đi cùng với Chu Nhược Mai lên trên tầng.

Triệu Đình Vũ thấy Chu Nhược Mai tới, kinh ngạc hỏi: “Chị Nhược Mai, sao chị cũng tới đây?”

“Nghe nói em xảy ra chuyện ở thành phố Vĩnh Thụy, cho nên chị với Vĩnh Thiên cùng tới đây. Vừa rồi chị không dám nhảy dù cho nên tới đây muộn một chút, bây giờ em cảm thấy trong người thế nào?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Em không sao, chị Nhược Mai không cần phải lo lắng.” Triệu Đình Vũ đáp.
 
Back
Top Bottom