Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 980: Gặp nguy hiểm


“Bà ấy hiện đang ở thành phố Vĩnh Thụy. Nhưng mà, bây giờ bà ấy đang gặp nguy hiểm!” Lại Nhi lo lắng nói.

“Gặp nguy hiểm gì?” Trương Minh Nguyệt hỏi.

“Bà ấy đã đắc tội với một cậu ấm của một gia tộc lớn, hiện tại đang bị người của gia tộc đó đưa đến một tòa nhà chưa hoàn thành ở phía tây thành phố.” Bởi vì tình hình đang rất khẩn cấp, Lại Nhi nói ngắn gọn lại.

“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy? Đại gia tộc đó, cuối cùng là ai?” Trương Minh Nguyệt hỏi.

Advertisement

Lại Nhi nghe Trương Minh Nguyệt hỏi như vậy, cô ấy đành phải nói cho cô ta biết chi tiết của vấn đề:

“Tối hôm trước, khi Lê Tuyết Tương chở con gái Lê Tịnh Vy từ chợ rau về nhà bằng chiếc xe ba bánh, thì xảy ra va chạm với một chiếc xe Porsche. Chủ nhân của chiếc Porsche là Đỗ Lượng, thiếu gia nhà họ Đỗ, người giàu nhất thành phố Vĩnh Thụy.”

“Khi Đỗ Lượng nhìn thấy chiếc xe của mình bị hư hỏng, anh ta đã rất tức giận và yêu cầu Lê Tuyết Tương phải đền tiền cho anh ta. Lê Tuyết Tương không có tiền để trả, vì vậy Đỗ Lượng đã yêu cầu lấy con gái của Lê Tuyết Tương là Lê Tịnh Vy trả nợ…”

“Trong lúc nguy cấp, một thanh niên tên Triệu Đình Vũ đã đến và đánh Đỗ Lượng bị thương nặng bằng ba cú đấm, và cũng những cú đấm đó đã trực tiếp khiến mắt của Đỗ Lượng bị thương…”

Advertisement

“Tối hôm qua, người nhà họ Đỗ đã sai người đến tìm Triệu Đình Vũ để trả thù, nhưng đều bị Triệu Đình Vũ đánh cho tơi tả rồi bỏ trốn. Lê Tuyết Tương dự cảm nhà họ Đỗ sẽ tiếp tục tìm đến và điên cuồng trả thù nên đêm qua bà đã đưa theo Triệu Vũ Ngọc, Triệu Đình Vũ, và con gái của mình đi suốt đêm để bỏ trốn.”

“Nhà họ Đỗ đã kết hợp với lực lượng xã hội đen ở địa phương, dốt toàn lức truy đuổi Lê Tuyết Tương và những người khác trên khắp thành phố. Lê Tuyết Tương và những người khác chạy trốn lên một ngọn núi. Khi họ vừa xuống núi, họ đã chạm trán với đám người nhà họ Đỗ, và đã xảy ra một trận chiến ác liệt.”

“Triệu Đình Vũ bị bắn nhiều phát và ngã xuống đất với vết thương vô cùng nghiêm trọng. Sau đó, Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy, Triệu Đình Vũ và em gái của anh ta là Triệu Vũ Ngọc đều bị nhà họ Đỗ bắt lên xe và đưa đến một tòa nhà đang xây dở ở phía tây của thành phố.”

Lại Nhi báo cáo chi tiết của vấn đề với cấp trên Trương Minh Nguyệt trong một hơi thở.

Trương Minh Nguyệt đã bị sốc sau khi nghe những gì cô ấy nói, cô ta hỏi: “Vấn đề quan trọng như thế, sao bây giờ cô mới báo cáo với tôi.”

“Tôi cũng chỉ mới điều tra ra được chuyện này, không dám tự mình quyết định, cũng không dám tự tiện hành động, nên đã tôi báo cáo cho chị ngay lập tức.” Lại Nhi nói.

Bởi vì vừa rồi xảy ra một trận đấu súng trên đường quốc lộ, rất nhiều người bị chết và bị thương, động tĩnh quá lớn khiến Lại Nhi chú ý.

Sau đó, khi điều tra, cô ấy mới biết rằng tên của người bị nhà họ Đỗ truy đuổi là Lê Tuyết Tương. Sau đó, cô ấy tiếp tục đi sâu hơn để điều tra, tìm hiểu chi tiết của vấn đề này.

Đồng thời, cô ấy cũng phát hiện ra Lê Tuyết Tương chính là mẹ của Lê Uy Long, Hộ soái bảo vệ của Long quốc!

Biết được sự tình này, Lại Nhi không dám chủ động hành động khi chưa được phép, lập tức báo cáo với cấp trên Trương Minh Nguyệt.

Bởi vì chuyện này cực kỳ nghiêm trọng, liên quan đến sự an nguy của mẹ ruột và em gái của Hộ soái bảo vệ, nếu hành động tùy tiện, nhỡ đâu có sơ suất gì xảy ra, cô ấy sẽ không gánh nổi trách nhiệm này.

“Họ đưa mẹ Hộ soái đến tòa nhà đang xây dở ở phía tây thành phố, rốt cuộc là muốn làm gì?” Trương Minh Nguyệt hỏi.

“Vì mắt của Đỗ Lượng đã bị Triệu Đình Vũ đánh hỏng, chỉ có cách đổi nhãn cầu mới có thể nhìn thấy ánh sáng trở lại. Nhà họ Đỗ khoét nhãn cầu của họ ra rồi thay cho Đỗ Lượng.”

“Bởi vì không thể làm loại phẫu thuật này một cách hợp pháp, nên nhà họ Đỗ đã mời một bác sĩ chợ đen từ bên ngoài đến để thực hiện ca phẫu thuật thay nhãn cầu cho Đỗ Lượng.” Lại Nhi nói.

Trương Minh Nguyệt nghe vậy thì vô cùng tức giận: “Quá là buồn cười, ngay cả mẹ của Hộ soái cũng dám khoét mắt! Bọn họ ăn gan hùm mật gấu hết rồi sao?”

“Bọn họ không biết rằng Lê Tuyết Tương là mẹ của Hộ soái Lê, vì vậy họ mới dám hành động táo bạo như vậy.” Lại Nhi nói.

“Ngay cả là người dân bình thường thì họ cũng không được bắt nạt như vậy. Lấy mắt, chuyện này cực kỳ tàn độc! Những người họ Đỗ này, rốt cuộc là ai vậy?” Trương Minh Nguyệt lại hỏi.

“Chủ nhà họ Đỗ tên là Đỗ Quang, người giàu nhất thành phố Vĩnh Thụy làm kinh doanh bất động sản. Còn vợ của Đỗ Quang có xuất thân rất hiển hách.” Lại Nhi nói.

“Xuất thân của vợ ông ta là gì?” Trương Minh Nguyệt hỏi.

“Vợ của Đỗ Quang tên là Ngụy Thái Phượng, bà ta là con gái của Ngụy Nghiêm, một bộ trưởng!” Lại Nhi nói.

Trương Minh Nguyệt nghe thấy điều này thì lại sửng sốt một lần nữa: “Vợ của Đỗ Quang thực sự là con gái của bộ trưởng Ngụy?”

“Đúng vậy, nhà họ Đỗ dựa vào gia thế của Ngụy Thái Phượng để trở thành gia tộc đứng đầu ở Thành phố Vĩnh Thụy.”

“Ngụy Thái Phượng ỷ vào người cha già làm bộ trưởng của mình nên vô cùng kiêu ngạo và độc đoán ở Thành phố Vĩnh Thụy, làm xằng làm bậy, làm ra không ít chuyện không có tính người.”

“Theo tôi biết, tối hôm qua, Đỗ Lượng lái xe trong tình trạng đã uống rượu, hơn nữa còn chạy quá tốc độ, nên đã đâm vào xe của mẹ Hộ soái Lê. Vậy mà anh ta lại ỷ thế h**p người, bắt đền người ta, sau đó còn nảy sinh lòng tham, muốn chiếm lấy Lê Tịnh Vy. Sau đó đúng lúc Triệu Đình Vũ chạy tới thấy chuyện đó, nên mới đánh anh ta bị thương nặng.”

Lại Nhi đem tình hình nhà họ Đỗ và nguyên nhân Lê Tuyết Tương gây thù kết oán với nhà họ Đỗ ra báo cáo lại với Trương Minh Nguyệt.

“Chuyện này thực sự quá nực cười! Ngụy Thái Phượng lại có thể động vào mẹ của Hộ soái Lê.Không ngờ họ lại gây ra chuyện động trời như thế, bà ta chết chắc rồi, nhà họ Đỗ cũng sắp xong đời rồi!” Trương Minh Nguyệt nói.

“Đội trưởng, tình hình đang rất cấp bách, mẹ của của Hộ soái hiện đang được đưa đến tòa nhà đang xây dở ở phía tây thành phố, và tính mạng của bà ấy sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào. Chị nên mau chóng báo cáo tình hình với Hộ soái, để cho Hộ soái Lê chỉ thị hành động thôi!” Lại Nhi lo lắng nói.

“Được rồi! Tôi sẽ báo cáo với Hộ soái Lê ngay lập tức!”

Trương Minh Nguyệt cũng biết cứu như cứu hỏa, nên cúp máy, chạy thật nhanh đến nghĩa trang liệt sĩ.

Trước nghĩa trang liệt sĩ, những người lính canh cổng đã chặn Trương Minh Nguyệt lại.

“Dừng lại, không được đi vào!” Một người lính hét lên giận dữ khi thấy Trương Minh Nguyệt, người đang cải trang thành một công dân bình thường, lao vào.

“Tôi là Trương Minh Nguyệt, tổ trưởng của tổ đặc công Shadow. Tôi có một tin tình báo khẩn cấp cần báo cáo cho Hộ soái Lê, để tôi vào!”

Để thông báo tình hình cho Lê Uy Long sớm nhất có thể, Trương Minh Nguyệt đã không ngần ngại công khai danh tính thật của mình cho những người đó biết.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 981: Không để cô đi dễ dàng


“Trên người cô ấy có súng, cẩn thận!” Một người lính tinh mắt đã nhận thấy Trương Minh Nguyệt có súng, anh ta vội vàng hét lên, rồi chĩa súng về phía Trương Minh Nguyệt trước.

Những người lính khác ngay lập tức chĩa súng về phía Trương Minh Nguyệt.

Bây giờ không ai biết liệu người phụ nữ trước mặt anh ta có thực sự là đội trưởng của tổ đặc công Shadow hay không, chỉ biết tuyệt đối không để cô ta đi vào một cách dễ dàng.

Nếu Trương Minh Nguyệt dám cả gan hành động nông nổi vào lúc này, bọn họ sẽ lập tức bắn chết cô ta.

Advertisement

“Tất cả mọi người đều bình tĩnh lại một chút, đừng làm ầm ĩ. Tôi là đội trưởng tổ đặc công Shadow, có súng trên người là chuyện bình thường.” Dù Trương Minh Nguyệt bị nhiều súng chĩa vào mặt, nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh nói.

Những binh lính này và cô ta đều là người một nhà, đương nhiên cô ta sẽ không hành động hấp tấp.

Bên cạnh đó, hành động của những người lính làm nhiệm vụ canh gác này cho thấy họ đang làm việc rất nghiêm túc và có trách nhiệm, không để lọt một kẻ khả nghi nào.

Đây là nhiệm vụ của họ, và Trương Minh Nguyệt chắc chắn sẽ không trách cho họ, nên cô ta sẽ càng không động tay động chân với bọn họ.

Advertisement

“Cô dùng cái gì để chứng minh rằng mình là đội trưởng của tổ đặc công Shadow?” Tất nhiên, những người lính sẽ không dựa vào một câu nói của Trương Minh Nguyệt mà tin rằng cô là đội trưởng của tổ đặc công Shadow.

“Đây là giấy tờ chứng minh thân phận của tôi.” Trương Minh Nguyệt lấy giấy tờ tùy thân của mình ra và đưa cho người lính xem.

Những người lính thấy rằng giấy tờ của Trương Minh Nguyệt là thật, nhưng họ không dám tự làm chủ để Trương Minh Nguyệt tự tiện đi vào.

Giấy chứng nhận là thật, nhưng người thì chưa chắc là thật. Nếu Trương Minh Nguyệt thật đã xảy ra chuyện, và kẻ thù đã lấy được giấy tờ tùy thân của cô ta, mạo danh trà trộn vào đây, như vậy hậu quả rất khó lường.

Hơn nữa, chưa biết thật giả như thế nào, mà trên người của Trương Minh Nguyệt có một khẩu súng thì càng không thể để cô ta vào một cách dễ dàng.

Trong trường hợp cô ta thực sự là đặc vụ của kẻ thù mạo danh, để cô ta đi vào sau đó cô ta dùng súng gi3t chết quốc vương Long quốc hoặc Lê Uy Long chỉ với một phát bắn, vậy thì xong đời rồi.

“Đội trưởng Minh Nguyệt, vui lòng đợi một lát. Trước tiên hãy để chúng tôi chạy vào xin chỉ thị của Hộ soái Lê.” Một người lính nghĩ rằng tốt hơn hết là nên hỏi ý kiến của Lê Uy Long về vấn đề này.

“Vậy thì nhanh lên đi! Tình hình vô cùng khẩn cấp! Nếu lỡ xảy ra sai lầm gì, không ai trong các anh có thể gánh vác nổi trách nhiệm này!” Mặc dù Trương Minh Nguyệt hiểu rõ hành vi của những người lính này, nhưng cô ta không thể lịch sự với những người lính này như Chu Nhược Mai đã làm trước đây.

Những người lính cảm thấy người phụ nữ trước mặt họ thực sự có thể là Trương Minh Nguyệt, đội trưởng tổ đặc công Shadow, có lẽ có tình hình quân sự rất khẩn cấp phải báo cáo với Lê Uy Long, nên họ không dám lơ là.

Một người lính ngay lập tức chạy đến báo cho Lê Uy Long.

Nếu không phải vì quốc vương Long quốc cũng ở bên trong, và mức độ cảnh giác đã tăng lên mức cao nhất, họ sẽ trực tiếp để Trương Minh Nguyệt vào.

Nhưng bây giờ đang trong tình huống bảo vệ đặc biệt, bọn họ phải làm việc vô cùng cẩn thận, không thể để có kẽ hở.

“Báo cáo Hộ soái, Trương Minh Nguyệt, đội trưởng tổ đặc công Shadow, xin được gặp anh!” Người lính chạy đến chỗ Lê Uy Long và nói.

Lúc này Lê Uy Long và Chu Nhược Mai vẫn đang ở xa khuất người, họ định gọi điện cho cục công an thành phố Vĩnh Thụy và nhờ người của cục công an thành phố Vĩnh Thụy giải cứu Triệu Vũ Ngọc và Triệu Đình Vũ, cũng như những người hai mẹ con vô danh kia.

“Trương Minh Nguyệt, cô ấy tìm tôi có chuyện gì?” Lê Uy Long hỏi.

“Đội trưởng đội Minh Nguyệt nói rằng có tin tình báo khẩn cấp cần báo cáo cho anh.” Người lính nói.

“Vậy thì để cô ấy vào đi!” Lê Uy Long biết rằng Trương Minh Nguyệt sẽ không dễ dàng gì mà vội vã đến tìm anh như thế này, nhất định là phải có một tin tức rất khẩn cấp rất quan trọng cần báo cáo.

“Nhưng mà trên người Trương Minh Nguyệt có một khẩu súng. Mặc dù cô ấy đã xuất trình giấy tờ tùy thân nhưng chúng tôi không chắc cô ấy có phải là Trương Minh Nguyệt hay không. Có nên bắt cô ấy bỏ xuống lại trước khi cho cô ấy vào không?” Người lính hỏi.

“Không được, để cô ấy vào đi, vào ngay lập tức!” Dù Lê Uy Long ở rất xa Trương Minh Nguyệt đang ở bên ngoài nghĩa trang liệt sĩ, nhưng anh vẫn có thể nhận ra cô.

Hơn nữa, với bản lĩnh của Trương Minh Nguyệt thì giấy tờ của cô ta sẽ không rơi vào tay kẻ thù một cách dễ dàng như vậy. Vì giấy chứng nhận đó là thật, thì đó chính là cô ta.

Tình báo của Trương Minh Nguyệt có thể liên quan đến sự an toàn của toàn bộ quân đội và binh lính, thậm chí là sự an toàn của quốc vương Long quốc, hơn hết sự an toàn của toàn bộ Long quốc.

Vì vậy, tất nhiên Lê Uy Long sẽ cho cô ta vào ngay lập tức. Đôi khi, tình báo chậm trễ một vài giây sẽ gây ra những tổn thất không thể bù đắp được.

“Vâng!” Người lính quay đầu chạy ra ngoài nghĩa trang liệt sĩ.

Người lính cũng đã đoán trước được rằng tình hình có thể rất khẩn cấp, nhanh chóng chạy đến Trương Minh Nguyệt, nói: “Đội trưởng Minh Nguyệt, Hộ soái Lê muốn cô vào đó ngay lập tức.”

Trương Minh Nguyệt không nói gì, lập tức chạy vào.

Còn chưa chạy đến trước mặt của Lê Uy Long, Trương Minh Nguyệt đã nóng lòng nói: “Báo cáo hộ soái bảo vệ, chúng tôi đã tìm được tung tích của mẹ ruột anh!”

Cô ấy phớt lờ sự hiện diện của Chu Nhược Mai và báo cáo ngay lập tức, bởi vì đây không phải là một mật báo về quân sự, mà là thông tin về mẹ của Lê Uy Long, nên Chu Nhược Mai có thể biết được.

Bên cạnh đó, với tư cách là phu nhân Hộ soái, con dâu của mẹ Hộ soái, Chu Nhược Mai cũng biết tin về người mẹ chồng còn sống của mình.

Khi Lê Uy Long nghe báo cáo của Trương Minh Nguyệt, anh đã vui mừng khôn xiết và không thể tin vào tai mình!

“Cô nói cái gì? Nói lại lần nữa!” Lê Uy Long kích động nói.

“Báo cáo Hộ soái, chúng tôi đã tìm ra tung tích mẹ ruột anh Lê Tuyết Tương!” Trương Minh Nguyệt phải lặp lại lần nữa.

“Được rồi! Thật sự quá tốt, mẹ tôi bây giờ ở đâu?” Sau khi Lê Uy Long chắc chắn rằng mình đã nghe đúng, anh đã tràn ngập sự phấn khích.

Anh luôn cho rằng mẹ mình đã chết suốt mấy năm nay, mới biết được hai ngày trước bà ấy vẫn còn sống, bây giờ lại có tin tức của mẹ anh sớm như vậy, làm sao anh có thể không vui cho được?
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 982: Mẹ anh gặp nguy hiểm


Khi Chu Nhược Mai nghe Trương Minh Nguyệt nói rằng cô ta đã tìm được mẹ của Lê Uy Long, cô cũng rất bất ngờ và vô cùng hạnh phúc.

“Mẹ anh hiện đang ở thành phố Vĩnh Thụy. Tuy nhiên, bà ấy hiện đang gặp nguy hiểm.” Trương Minh Nguyệt nói.

Advertisement

“Cái gì? Mẹ tôi gặp phải nguy hiểm gì?” Lê Uy Long ngạc nhiên hỏi. Không ngờ rằng vừa nhận được tin tức về mẹ thì nghe được tin bà ấy đang gặp nguy hiểm!

Advertisement

“Hộ soái, mẹ anh đã bị nhà họ Đỗ bắt giữ ở thành phố Vĩnh Thụy. Bây giờ là đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Anh trước hết đừng quá kích động, mong anh ngay lập tức cử binh lính đến giải cứu ngay lập tức, nếu không có thể không kịp nữa rồi!” Trương Minh Nguyệt lo lắng nói.

Khi Chu Nhược Mai nghe những lời này, thì nhất thời sửng sốt. Vừa rồi Triệu Vũ Ngọc cũng nói rằng cô ấy đã bị nhà họ Đỗ bắt ở thành phố Vĩnh Thụy, bây giờ ngay cả mẹ của Lê Uy Long cũng bị nhà họ Đỗ bắt!

Chẳng lẽ nhà họ Đỗ này vô pháp vô thiên bắt người tùy tiện sao?

“Từ từ! Trước hết tôi phải biết rõ tình hình thế nào, mới có thể cho người đi được. Cô hãy nói rõ ràng mọi chuyện cho tôi, mẹ tôi rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì?” Lê Uy Long nói.

Anh phải tìm hiểu chi tiết của vấn đề, mới có thể quyết định sẽ gửi quân ở cấp độ nào để cứu mẹ mình.

“Theo như điều tra của Lại Nhi, một thành viên trong tổ đặc công Shadow của chúng tôi, mẹ anh đã đắc tội với Đỗ Lượng, thiếu gia của nhà họ Đỗ, gia tộc đứng đầu của thành phố Vĩnh Thụy. Bây giờ nhà họ Đỗ đã bắt bà ấy và đang đưa bà ấy đến tòa nhà đổ nát ở phía tây thành phố!”

“Nhà họ Đỗ đưa mẹ tôi đến tòa nhà đang xây dở ở phía tây thành phố để làm gì?” Lê Uy Long hỏi lại.

“Họ muốn lấy mắt của mẹ anh!” Trương Minh Nguyệt nói.

Lê Uy Long nghe điều này thì vô cùng kinh hãi, anh không ngờ rằng có người đang muốn khoét mắt của mẹ anh!

Chu Nhược Mai cũng bị sốc, trong tin nhắn cầu cứu do Triệu Vũ Ngọc gửi vừa rồi cũng đã nói cô ấy và Triệu Đình Vũ cùng hai mẹ con kia bị nhà họ Đỗ bắt để lấy mắt, không ngờ nhà họ Đỗ còn bắt mẹ và em gái của Lê Uy Long, và nhà họ Đỗ cũng đang muốn lấy mắt của hai người họ!

Chẳng lẽ nhà họ Đỗ làm nghề buôn bán nhãn cầu, sao lại đi lấy mắt nhiều người như vậy làm gì?

“Những người nhà họ Đỗ này sao lại độc ác đến mức muốn khoét mắt của mẹ tôi, họ rốt cuộc là ai?” Lê Uy Long tức giận hỏi.

“Người đứng đầu nhà họ Đỗ tên là Đỗ Quang, ông ta là người giàu nhất thành phố Vĩnh Thụy, ông ta kinh doanh bất động sản. Vợ của Đỗ Quang tên là Ngụy Thái Phượng, con gái của bộ trưởng Ngụy Nghiêm!” Trương Minh Nguyệt nói.

Lê Uy Long vô cùng ngạc nhiên khi nghe những lời của Trương Minh Nguyệt, anh không ngờ rằng chính con gái của Ngụy Nghiêm đang muốn lấy mắt của mẹ anh!

“Đúng là vô pháp vô thiên. Con gái của lão già Ngụy Nghiêm lại có thể hung ác đến mức muốn khoét mắt mẹ tôi!” Lê Uy Long đã không thể che giấu được sự tức giận của mình.

“Đúng vậy. Theo như điều tra của chúng tôi, Ngụy Thái Phượng dựa vào một người cha làm thượng thư này mà ngang ngược hống hách ở thành phố Vĩnh Thụy. Một tay che trời làm không ít chuyện xằng bậy, vô cùng tàn nhẫn. Nhà họ Đỗ cũng dựa vào gia thế của Ngụy Thái Phượng để trở thành gia tộc đứng đầu thành phố Vĩnh Thụy.” Trương Minh Nguyệt báo cáo với Lê Uy Long về những gì mà Lại Nhi đã điều tra ra.

“Sao nhà họ Đỗ lại thích lấy mắt người ta như vậy?” Lê Uy Long còn nhớ Chu Nhược Mai từng nói Triệu Vũ Ngọc và Triệu Đình Vũ cũng bị nhà họ Đỗ bắt để khoét lấy mắt nên hỏi.

Trương Minh Nguyệt chuyển tiếp gần như hoàn chỉnh những lời mà Lại Nhi đã nói với cô ta cho Lê Uy Long: “Chân tướng sự việc thất ra là như thế này. Tối hôm trước khi mẹ anh đưa con gái của bà ấy, Lê Tịnh Vy từ chợ rau về nhà trên một chiếc xe ba bánh, bà ấy và chiếc xe Porsche của cậu chủ nhà họ Đỗ đã va chạm vào nhau.”

“Khi Đỗ Lượng nhìn thấy chiếc xe của mình bị hư hỏng, anh ta đã rất tức giận và đòi mẹ anh đền tiền. Mẹ anh không có tiền để trả nên Đỗ Lượng đã yêu cầu lấy con gái bà ấy, Lê Tịnh Vy trả tiền cho anh ta…”

Khi Lê Uy Long nghe đến đây, anh đã thực sự tức giận rồi!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 983: Tái hôn?


“Chờ đã!” Lê Uy Long cắt ngang lời Trương Minh Nguyệt, kinh ngạc hỏi: “Sao mẹ tôi lại có một đứa con gái?”

Advertisement

Anh thực sự không hiểu mẹ anh đã bị nhà họ Long đuổi ra khỏi nhà, làm sao có thể có một đứa con gái? Mẹ tái hôn với người khác sao?

Nếu mẹ anh thực sự đã tái hôn, anh cũng sẽ cố gắng chấp nhận. Dù sao mẹ anh cũng đã bị nhà họ Long vứt bỏ, những năm qua một mình lang thang bên ngoài chắc chắn không dễ dàng gì, kết hôn, tìm một mái ấm gia đình, cũng là điều bình thường, hiển nhiên thôi.

Advertisement

Nếu mẹ anh sinh được một đứa con gái, thì cô gái đó, chính là em gái của anh!

“Căn cứ vào báo cáo của đặc công Lại Nhi mà chúng tôi đã sắp xếp tại thành phố Vĩnh Thụy, thì mẹ anh có một đứa con gái, tên là Lê Tịnh Vy.” Trương Minh Nguyệt không biết chi tiết cụ thể nên chỉ có thể nói vậy.

“Cô hãy nói phần sau của sự việc, tại sao nhà họ Đỗ lại muốn lấy mắt của mẹ và em gái tôi?” Lê Uy Long nói.

“Vào thời điểm quan trọng khi em gái anh sắp bị làm nhục, một cậu thanh niên tên Triệu Đình Vũ đã đến và đánh Đỗ Lượng bị thương nặng bằng ba cú đấm, và cũng trực tiếp làm hỏng mắt trái của anh ta.” Trương Minh Nguyệt nói.

Mặc dù cô ta cũng đã từng quen biết với Triệu Đình Vũ ở thành phố Quốc Hòa, những cô ta không biết liệu Triệu Đình Vũ mà Lại Nhi nói có phải là Triệu Đình Vũ đã ở thành phố Quốc Hòa trước đây hay không.

Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đều rất ngạc nhiên khi nghe điều này. Bởi vì bọn họ đều biết Triệu Vũ Ngọc và Triệu Đình Vũ cũng đã bị nhà họ Đỗ bắt, hơn nữa còn bị bắt với hai mẹ con khác!

Không nghi ngờ gì nữa, hai mẹ con bị bắt cùng Triệu Vũ Ngọc và Triệu Đình Vũ là Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy!

Lê Uy Long không bao giờ mơ rằng mẹ và em gái của mình thực sự có quen biết với anh em Triệu Đình Vũ!

Bất ngờ hơn nữa, khi mẹ và em gái anh gặp nạn, Triệu Đình Vũ lại là người ra tay cứu họ!

Đây thực sự là một sự trùng hợp!

“Sau này xảy ra chuyện gì?” Lê Uy Long kìm lại cơn tức giận, hỏi tiếp.

“Sau này, nhà họ Đỗ đương nhiên là điên cuồng trả thù. Đêm qua nhà họ Đỗ sai người đi tìm Triệu Đình Vũ để trả thù, nhưng đều bị Triệu Đình Vũ đánh cho tơi tả rồi bỏ trốn. Mẹ anh biết mọi chuyện đã tệ hơn, nên đã dẫn theo em gái anh, Triệu Đình Vũ, và Triệu Vũ Ngọc trốn thoát trong đêm.”

“Hơn nữa, nhà họ Đỗ còn hết binh lực, và kết hợp với thế lực xã hội đen ở địa phương, dồn lực đuổi theo nhóm người của mẹ anh. Mẹ anh và những người khác chạy trốn đến một ngọn núi. Nhưng khi vừa xuống núi, họ đã gặp người nhà họ Đỗ trên đường. Triệu Đình Vũ đã và người nhà họ Đỗ đã xảy ra một trận chiến rất ác liệt.”

“Triệu Đình Vũ yếu không địch lại mạnh, bị súng bắn nhiều phát nên bị thương nặng. Mẹ anh, em gái anh, Triệu Đình Vũ và em gái của Triệu Đình Vũ đều bị người nhà họ Đỗ bắt lên xe. Hiện họ đang trên đường đến một tòa nhà đang xây dở ở phía tây thành phố.”

“Bởi vì, mắt của Đỗ Lưỡng đã bị Triệu Đình Vũ đánh hỏng, nên chỉ có thay đổi nhãn cầu anh ta mới có thể nhìn thấy ánh sáng trở lại. Nhà họ Đỗ bắt mẹ anh, em gái anh và anh em Triệu Đình Vũ chỉ để lấy mắt và thay cho Đỗ Lượng.”

“Bởi vì cuộc giải phẫu thay mắt của Đỗ Lượng không thể làm quanh minh chính đại, nên người nhà họ Đỗ đã mời bác sĩ chợ đen ở ngoài thành phố về chuẩn bị cho ca phẫu thuật thay nhãn cầu của Đỗ Lượng ở tòa nhà đang xây dở ở phía tây thành phố.”

Trương Minh Nguyệt ngay lập tức chuyển lời của Lại Nhi cho Lê Uy Long.

Sau khi Lê Uy Long nghe xong, anh đã nổi đầy tức giận, xương cốt của anh ta nổi lên vì giận, anh như sắp nổ tung!

Nhà họ Đỗ thực sự quá ác độc đến mức muốn lấy mắt của mẹ và em gái của Lê Uy Long, Hộ soái bảo vệ của đất nước này, không thể nhịn được nữa!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 984: Tức giận


“Là vì mẹ tôi đã đâm vào và làm hỏng xe của Đỗ Lượng, mà anh ta đã muốn làm nhục em gái tôi để đền tiền. Sau đó bố mẹ anh ta lại muốn lấy mắt của mẹ tôi và em gái tôi. Người nhà họ Đỗ thực sự không coi luật pháp ra gì!” Lê Uy Long tức giận nói.

“Đúng vậy! Nhà họ Đỗ dựa vào sự hậu thuẫn của Ngụy Nghiêm, mà một tay che trời thành phố Vĩnh Thụy, cấu kết với xã hội đen ở địa phương, ngang nhiên bắt, giết người. Nếu không phải do bọn họ đứng giữa ban ngày ban mặt lấy súng đuổi giết Triệu Đình Vũ, khiến cho anh ta bị thương nặng, làm náo động mọi người thì chúng tôi cũng sẽ không điều tra ra được tin tức người mẹ đã thất lạc của anh nhanh như vậy.”

Advertisement

“Hơn nữa, chúng tôi cũng đã phát hiện ra. Tối qua, Đỗ Lượng lái xe trong tình trạng có cồn và chạy quá tốc độ, nên đã đâm vào ba chiếc xe của mẹ anh. Bản thân anh ta làm sai, lại ỷ thế h**p người bắt người ta đền tiền, nảy sinh lòng tham muốn chiếm lấy Lê Tịnh Vy, sau đó đúng lúc Triệu Đình Vũ đến kịp thời mới đánh anh ta bị thương.”

Trương Minh Nguyệt đem tất cả những gì Lại Nhi điều tra ra nói hết với Lê Uy Long.

Advertisement

“Nhà họ Đỗ sao có thể làm càng như thế, làm nhục em gái tôi, ức h**p mẹ tôi, nếu Lê Uy Long tôi không tiêu diệt bọn họ, tôi thề sẽ không làm người!” Lê Uy Long nghiến răng nghiến lợi nói.

Vất vả lắm mới tìm được tung tích của mẹ anh, không ngờ bà ấy lại bị người khác ức h**p như vậy, anh sao có thể không tức giận được chứ?

“Hộ soái, tình hình đang rất khẩn cấp rồi. Mẹ và em gái anh đang bị nhà họ Đỗ đưa đến tòa nhà đang xây dở ở phía tây thành phố. Họ sẽ bị khoét mắt bất cứ lúc nào, tính mạng đang bị uy h**p. Đừng nói nhiều nữa và hãy nhanh chóng đưa ra chỉ thị và hành động ngay lập tức!” Trương Minh Nguyệt nhắc nhở.

“Được rồi! Chuyện này trước hết đừng để cho bộ trưởng Ngụy Nghiêm biết, ta sẽ tiền trảm hậu tấu, sau đó sẽ báo cáo chuyện nhà họ Đỗ bị diệt báo lại sau!”

“Được!” Trương Minh Nguyệt khi nhìn thấy Lê Uy Long đã đầy tức giận, cô ta biết rằng anh đã hoàn toàn tức giận và chuẩn bị tiêu diệt nhà họ Đỗ, đương nhiên cô ta sẽ không tiết lộ sự việc ra ngoài.

Lúc này, Chu Nhược Mai đã hoàn toàn xác định hai mẹ con bị bắt cùng Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc chính là mẹ và em gái của Lê Uy Long.

“Lê Uy Long, Triệu Đình Vũ đã từng cứu em, ngoài việc cứu mẹ và em gái ra, anh phải dùng hết sức lực để cứu anh em Triệu Đình Vũ!” Chu Nhược Mai nói.

“Anh biết, Triệu Đình Vũ không chỉ cứu em mà còn cứu mẹ anh. Anh nhất định cũng sẽ dốc hết toàn lực giải cứu hai anh em anh ta!” Lê Uy Long nói.

“Được, vậy anh mau chóng gọi công an thành phố Vĩnh Thụy, để bọn họ nhanh chóng đi cứu người đi!” Nhìn thấy đã lãng phí rất nhiều thời gian, Chu Nhược Mai bắt đầu cảm thấy lo lắng.

“Không biết công an của thành phố Vĩnh Thụy có phải đã bị nhà họ Đỗ mua chuộc rồi không, để cho bọn họ đi giải cứu, anh không an tâm.” Lê Uy Long nói.

“Không cho để công an cứu, vậy anh định sẽ cứu người thế nào?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Anh sẽ tự mình đi cứu họ!” Lê Uy Long nói.

Lúc nảy, anh muốn để công an thành phố Vĩnh Thụy đến giải cứu Triệu Đình Vũ, nhưng bây giờ có mẹ của anh trong đó, anh không muốn để công an đến cứu nữa.

Mẹ của mình nhất định phải tự mình đi cứu, mới yên tâm!

“Thành phố Vĩnh Thụy cách thành phố Quốc Hòa rất xa, chờ đến khi anh đến thành phố Vĩnh Thụy thì mắt của họ đã bị lấy đi rồi!” Chu Nhược Mai nói.

“Mặc dù thành phố Vĩnh Thụy cách thành phố Quốc Hòa xa một chút, nhưng chỉ mất hai mươi phút đến đó bằng máy bay chiế n đấu!”Lê Uy Long nói.

“Hộ soái, anh định cứu người như thế nào, anh mau chống ra lệnh đi! Bằng không hai mươi phút cũng đủ để bọn họ khoét mắt rồi.” Trương Minh Nguyệt nói.

“Tôi sẽ ngay lập tức xin chỉ thị của quốc vương Long quốc cử một máy bay chi ến đấu đến cứu mẹ tôi. Cô thông báo cho các đặc công của tổ đặc công Shadow ở thành phố Vĩnh Thụy rằng họ phải ngăn chặn nhà họ Đỗ, không được để bọn chúng khoét mắt mẹ, em gái tôi và anh em Triệu Đình Vũ.”

Đôi mắt! Chỉ cần có thể giữ chân bọn họ trong hai mươi phút, thì họ sẽ lập công!” Lê Uy Long nói.

“Nhưng Hộ soái, ở thành phố Vĩnh Thụy, tôi chỉ một đặc công là Lại Nhi đã được cài đặt. Mặc dù cô ấy có kỹ năng tốt, nhưng để cho cô ấy chiến đấu với cả nhà họ Đỗ trong hai mươi phút là điều gần như không thể!” Trương Minh Nguyệt nói.

“Sao cô lại sắp xếp quá ít đặc vụ ở thành phố Vĩnh Thụy như vậy?” Lê Uy Long hỏi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 985: Tin tưởng


“Bởi vì chiến tranh bùng nổ, mà thành phố Vĩnh Thụy tương đối an toàn so với những nơi khác, cũng không phải là vị trí chiến lược gì. Nên tôi đã chuyển các đặc công được cài đặt ban đầu ở thành phố Vĩnh Thụy đến các thành phố quan trọng khác, chỉ để lại một đặc vụ, Lại Nhi, ở đó.” Minh Nguyệt nói.

“Tôi tin vào khả năng chiến đấu của các đặc công trong tổ đặc công Shadow, chỉ một đặc công như thế là đủ rồi.” Lê Uy Long nói.

Advertisement

“Hộ soái, vì sự để chắc chắn…, tôi cảm thấy trước hết vẫn nên thông báo cho cục công an của thành phố Vĩnh Thụy và để họ giúp đỡ cứu mọi người!” Trương Minh Nguyệt nói.

Advertisement

“Không thể để cho công an thành phố Vĩnh Thụy biết chuyện này. Tôi sợ rằng sẽ có người trong cục công an thành phố Vĩnh Thụy sẽ bí mật thông báo cho Ngụy Nghiêm rằng tôi muốn tiêu diệt nhà họ Đỗ trước rồi mới báo sao!” Lê Uy Long nói.

“Tôi hiểu rõ rồi.” Trương Minh Nguyệt biết sát khí của Lê Uy Long đã ngập trời nên không dám nói thêm nữa.

“Trước hết, Bính Loan, một công an của cục cảnh sát đã có thể bắt giam băng đảng xã hội đen Lions Gate Hổ ở Thung lũng Ngạc Na giúp dân, khiến cho Hổ Lang Sư của chúng ta có được cơ hội quý báu. Chẳng lẽ các đặc công trong tổ đặc công Shadow sức chiến đấu lại không bằng một nữ cảnh sát sao?” Lê Uy Long nói.

“Được rồi, tôi lập tức thông báo cho Lại Nhi và để cô ấy cầm chân nhà họ Đỗ!” Trương Minh Nguyệt nói.

Lê Uy Long cũng biết rằng bây giờ thời gian đang rất cấp bách, vì vậy anh ngừng đi theo Trương Minh Nguyệt mà đi thẳng về phía quốc vương Long quốc.

Chu Nhược Mai biết Lê Uy Long sẽ bàn bạc với quốc vương Long quốc về việc cho quân đi cứu mẹ mình, cô không dám nghe trộm nên đành đứng đó.

Trương Minh Nguyệt gọi cho Lại Nhi ngay lập tức.

“Trưởng nhóm, xin chỉ thị!” Lại Nhi nói ngay sau khi nhận được cuộc gọi từ Trương Minh Nguyệt.

“Lại Nhi nghe lệnh, Hộ soái Lê hạ lệnh cho cô giữ chân nhà họ Đỗ, không được để nhà họ Đỗ khoét được mắt của mẹ, em Hộ soái và anh em Triệu Đình Vũ!!” Trương Minh Nguyệt nói.

“Được!” Lại Nhi không ngờ Lê Uy Long lại giao cho mình một nhiệm vụ gian nan như vậy. Cô ấy đã biết, nhà họ Đỗ đã bố trí năm trăm người xung quanh tòa nhà đang xây dở!

Tuy nhiên, Hộ soái đã ra lệnh, cô ấy không dám làm trái lệnh của Hộ soái, cô ấy chỉ có thể chiến đấu đến cùng!

Thật là vinh dự cho cô ấy khi có cơ hội giải cứu mẹ của Hộ soái bảo vệ!

Ngay cả khi đó là một cái chết trong trận chiến, nó cũng đáng giá!

“Đừng quá lo lắng, Lê Uy Long chỉ yêu cầu bạn giữ chân nhà họ Đỗ trong 20 phút. Trong vòng 20 phút, quân của Hộ soái Lê sẽ đến thành phố Vĩnh Thụy!” Trương Minh Nguyệt nói.

“Được rồi! Tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ, trì hoãn hành động của nhà họ Đỗ, kéo dài thời gian cho quân của Hộ soái!” Lại Nhi nói.

“Nhanh chóng hành động đi!” Trương Minh Nguyệt biết thời gian đang cấp bách nên không nhiều lời, nói xong cúp liền điện thoại.

Lại Nhi nhận được lệnh thì lái xe đi ngay lập tức, chạy nhanh về phía tòa nhà đang xây dựng dở dang ở phía tây thành phố…

Lúc này, Lê Uy Long đã đến trước mặt quốc vương Long quốc, sau đó nói nhỏ: “Quốc vương Long quốc, tôi có chuyện cấp bách cần bàn bạc với ngài, xin mời ngài rời bước.”

“Được.” Nhìn vẻ mặt lo lắng của Lê Uy Long, long chủ nghĩ rằng anh ta có một tình huống quân sự rất khẩn cấp và rất quan trọng phải báo cáo trong bí mật, liền cùng Lê Uy Long đi đến một nơi hẻo lánh vắng người.

Tất cả các bộ trưởng dân sự và quân sự có mặt đều thấy Lê Uy Long yêu cầu quốc vương Long quốc rời đi một mình cùng anh, và nghĩ rằng đã có chuyện quan trọng xảy ra và muốn bàn bạc với quốc vương Long quốc một cách bí mật, vì vậy họ không dám làm phiền.

Sau khi tránh xa các bộ trưởng dân sự và quân sự, quốc vương Long quốc nói: “Hộ soái Lê, có việc gấp muốn bàn bạc với tôi, xin hãy anh cứ nói!”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 986: Mẹ bị áp bức


“Quốc vương Long quốc, giờ phút này mẹ của tôi đang ở thành phố Vĩnh Thụy và bị áp bức bởi một nhóm người vô pháp vô thiên, tôi xin ngài hãy để cho tôi điều đi một số chiến sĩ để cứu mẹ mình, mong quốc vương Long quốc chấp thuận!” Tùy rằng Lê Uy Long là một Hộ soái bảo vệ. Nhưng nếu anh muốn điều binh lính đi cứu mẹ mình, thì vẫn nên hỏi ý kiến của quốc vương Long quốc trước.

Nếu quốc vương Long quốc không có mặt, anh có thể tự mình làm chủ. Nhưng bây giờ quốc vương Long quốc có mặt thì phải xin chỉ thị để tỏ lòng thành kính.

Nếu không, khi quốc vương Long quốc thấy anh đột nhiên điều động một đoàn binh lính, chắc chắn anh sẽ bị nghi ngờ và truy đến cùng.

Advertisement

“Sao? Mẹ của Hộ soái Lê, có phải Lê Tuyết Tương không?” Quốc vương Long quốc ngạc nhiên hỏi.

Quốc vương Long quốc cũng biết rằng mẹ ruột của Lê Uy Long là Lê Tuyết Tương, và anh ta cũng đã nghe về việc Lê Tuyết Tương bị nhà họ Long đuổi ra khỏi nhà.

Advertisement

“Đúng vậy, mẹ của tôi chính là Lê Tuyết Tương!” Lê Uy Long nói.

“Nhưng, tôi nghe nói rằng mẹ anh không còn sống nữa, chuyện gì đang xảy ra vậy?” Quốc vương Long quốc hỏi.

“Trước đây tôi cũng luôn cho rằng mẹ của mình không còn sống nữa, cho đến khi nhìn thấy bức thư mà cha nuôi tôi Dương Văn Đoàn để lại vào hai ngày trước, mới biết được năm đó mẹ tôi không chết, mà đã lừa tôi lặng lẽ rời khỏi thành phố Quốc Hòa, tha hương bên ngoài.” Lê Uy Long nói.

“Tốt! Nếu mẹ của Hộ soái Lê vẫn còn sống trên đời, thì tốt rồi, thật đáng mừng!” Quốc vương Long quốc cũng rất vui khi biết rằng mẹ của Lê Uy Long vẫn còn sống.

Sau đó, quốc vương Long quốc hỏi lại: “Làm thế nào Hộ soái Lê biết rằng mẹ anh đang bị những người khác ức h**p?”

“Tôi đã để người trong tổ đặc công Shadow giúp tìm mẹ mình. Tôi vừa nhận được tin từ tổ đặc công Shadow, và sau đó tôi mới biết rằng mẹ mình đang gặp nguy hiểm ở Thành phố Vĩnh Thụy, vì vậy tôi muốn phái quân đến cứu.” Lê Uy Long nói.

“Mẹ anh đã gặp phải nguy hiểm gì ở Thành phố Vĩnh Thụy?” Quốc vương Long quốc hỏi.

“Một người địa phương có thế lực đã đưa mẹ và em gái tôi đến một tòa nhà chưa hoàn thành, và đang chuẩn bị đục khoét lấy mắt của họ để thay cho mắt con trai của họ.” Do thời gian hạn hẹp, Lê Uy Long đã không nói rõ mọi chuyện với quốc vương Long quốc, mà chỉ nói về điểm chính.

Quốc vương Long quốc nghe vậy lập tức tức giận: “Sao có thể như thế! Ai bạo gan đến mức ngay cả mẹ của Hộ soái cũng dám lấy mắt?”

“Do thời gian hạn hẹp, chúng tôi vẫn chưa điều tra rõ đối phương bên kia là ai, tôi chỉ biết rằng mẹ của mình hiện đang rất nguy cấp.” Lê Uy Long không muốn nói với quốc vương Long quốc rằng đó là nhà họ Đỗ, vì sợ rằng quốc vương Long quốc biết đó là Ngụy Thái Phượng, con gái của Ngụy Nghiêm, nằm trong số đó, sẽ kêu anh thủ hạ lưu tình.

Để tiêu diệt nhà họ Đỗ cả gan dám hại mẹ mình, cho dù Lê Uy Long có phải khi quân, anh cũng sẽ không do dự!

Bây giờ anh đang giả bộ không biết đó là nhà họ Đỗ, khi quốc vương Long quốc có trách móc thì anh cũng có thể trốn tránh vì không biết họ là nhà họ Đỗ.

“Hiện tại là thời điểm chuẩn bị đối đầu với kẻ thù mạnh, không ngờ lại có người dám động đến mẹ của Hộ soái bảo vệ của Long quốc chúng ta! Không biết đó là ai, cũng phải nghiêm trị, kết án tử hình!” Quốc vương Long quốc cũng đã tức giận, hung dữ nói.

Lê Uy Long cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe quốc vương Long quốc nói điều này. Những lời quốc vương Long quốc nói, giống như thánh chỉ.

Bởi vì quốc vương Long quốc đã mở lời, cho dù là ai, thì đều phải bị trừng phạt nghiêm khắc và kết án tử hình.

“Quốc vương Long quốc, tôi xin ngài cho phép tôi xuất quân đến cứu mẹ tôi, được không? Xin quốc vương Long quốc đồng ý!” Lê Uy Long biết rằng họa sắp ập đến, lại bắt đầu xin chỉ thị một lần nữa.

“Tất nhiên là được rồi! Hộ soái Lê đã chiến đấu lập chiến công cho Long quốc ta từ nam tới bắc. Giờ đây mẹ của Hộ soái lưu lạt ở thành phố Vĩnh Thụy, cọn bị người xấu hãm hại. Đại quân của Long quốc chúng ta để cậu tự do tung hoành, không cần xin chỉ thị của tôi.” Quốc vương Long quốc nói một cách mạch lạc.

“Tạ ơn quốc vương!” Lê Uy Long nói.

“Hộ soái Lê, thời gian không còn nhiều, anh nhanh chóng đưa quân đi cứu mẹ mình nhanh lên!” Quốc vương Long quốc nói.

“Được rồi, tôi sẽ đi ngay bây giờ.” Lê Uy Long biết rằng mẹ anh đang gặp nguy ở thành phố Vĩnh Thụy, tính mạng của bà sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.

Lúc này, lễ an táng các liệt sĩ lại được tiếp tục.

Các chiến sĩ toàn quân lặng lẽ nhìn quan tài các liệt sĩ được đưa vào tầng hầm của nghĩa trang.

“Phạm Cương! Hà Ngọc Vinh!” Sau khi Lê Uy Long trở lại trung tâm của đài tưởng niệm liệt sĩ, anh ngay lập tức bắt đầu gọi tên Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh.

“Đi!”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 987: Đi


“Đi!”

Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh lập tức đi ra ngoài.

Advertisement

“Mang theo một nhóm người hộ tống tôi đến sân bay quân sự chuyên dụng của thành phố Quốc Hòa!” Lê Uy Long ra lệnh.

“Vâng!” Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh lập tức nhận lệnh.

Advertisement

Tất cả công chức có mặt lúc này đều nhìn thấy Lê Uy Long đột nhiên đi đến sân bay quân sự thành phố Quốc Hòa, họ đều cảm thấy khó hiểu, không biết Lê Uy Long sẽ làm gì ở sân bay, nhưng không ai dám hỏi.

Bởi vì Lê Uy Long là chỉ huy Hộ soái bảo vệ của Long quốc, ai dám đặt câu hỏi về hành động của anh?

Hơn nữa, Lê Uy Long còn đến một nơi hẻo lánh để trò chuyện một mình với quốc vương Long quốc, nên hành động của anh hiển nhiên đã được quốc vương Long quốc chấp thuận.

Ngay cả các bộ trưởng dân sự và quân sự cũng không dám soi xét hành động của Lê Uy Long, đương nhiên Hà Ngọc Vinh cũng sẽ không hỏi nhiều.

Về mệnh lệnh của Lê Uy Long, họ chỉ cần thực hiện chúng.

Mặc dù có rất nhiều máy bay chiế n đấu đang bay qua thành phố Quốc Hòa nhưng chúng không thể hạ cánh xuống nghĩa trang liệt sĩ, vì vậy Lê Uy Long chỉ có thể đến sân bay quân sự thành phố Quốc Hòa để lên máy bay đến Thành phố Vĩnh Thụy.

Phạm Cương và Hà Ngọc Vinh, mỗi người mang một nhóm quân từ Sư đoàn dũng sĩ và và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, hộ tống Lê Uy Long rời khỏi nghĩa trang liệt sĩ.

Hiện tại là thời kỳ vô cùng nhạy cảm trong chiến tranh, Hộ soái bảo vệ đi ra ngoài, tất nhiên phải có một số lượng lớn người đi theo hộ tống.

Chu Nhược Mai thấy Lê Uy Long sắp rời đi, lập tức đuổi theo.

Trương Minh Nguyệt cũng bắt kịp.

“Lê Uy Long, em muốn đi với anh!” Chu Nhược Mai biết Lê Uy Long sẽ đến thành phố Vĩnh Thụy để giải cứu mẹ mình, vì vậy cô muốn đi cùng.

Bởi vì cô là vợ của Lê Uy Long, và mẹ của Lê Uy Long cũng là mẹ của cô. Cô muốn đi theo để gặp người mẹ chồng chưa từng gặp mặt này.

Đồng thời, cô cũng muốn xem tình hình của Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc, bởi vì Triệu Đình Vũ đã bị thương nặng và tính mạng của anh ta sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.

Trong trường hợp Triệu Đình Vũ chết, cô sẽ có thể gặp anh lần cuối.

“Muốn đi thì cùng thì đi!” Lê Uy Long cũng không từ chối, bởi vì thời gian quá eo hẹp nên không có thời gian nói chuyện với Chu Nhược Mai, cho nên anh mới đồng ý với cô.

Dù sao cũng đi bằng máy bay ch iến đấu, thêm một người ngồi cũng không có chuyện gì.

“Được rồi!” Chu Nhược Mai vốn cho rằng Lê Uy Long sẽ cho rằng cô sẽ vướng tay vướng chân, anh sẽ không chịu cho cô đi, không ngờ anh lại dễ dàng đồng ý như vậy, cô có chút vui mừng.

“Hộ soái Lê, tôi cũng muốn đi cùng anh.” Lúc này, Trương Minh Nguyệt cũng nói.

“Tại sao cô lại muốn đến thành phố Vĩnh Thụy?” Lê Uy Long hỏi.

“Lại Nhi đã chiến đấu một mình ở thành phố Vĩnh Thụy. Lành ý dữ nhiều, vì vậy tôi muốn đi theo xem thế nào!” Trương Minh Nguyệt nói.

“Được rồi, vậy thì chúng ta cùng đi!” Lê Uy Long không muốn nói gì, anh chỉ muốn bắt đầu sớm, và đồng ý với yêu cầu của Trương Minh Nguyệt.

Dù sao thành phố Quốc Hòa bây giờ được canh phòng nghiêm ngặt, có thể đảm bảo an toàn cho quốc vương Long quốc, hơn nữa thêm một Trương Minh Nguyệt cũng không đáng gì.

“Cảm ơn Hộ soái!” Trương Minh Nguyệt nhận được sự đồng ý của Lê Uy Long và ngay lập tức đi theo.

Sau khi mọi người lên xe, sư đoàn dũng sĩ cùng đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đã dùng tốc độ nhanh nhất để đưa Lê Uy Long đến sân bay quân sự thành phố Quốc Hòa.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 988: Bị thương


Lê Uy Long biết rằng Triệu Đình Vũ đã bị bắn nhiều phát và bị thương nặng, nên tính mạng của anh ta sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, vì vậy anh đã mang theo bác sĩ quân y Lưu Đại Thông.

Ngay cả khi Triệu Đình Vũ chưa bị thương nặng, Lê Uy Long vẫn phải mang theo một bác sĩ thiên tài như Lưu Đại Thông bên mình.

Vì mẹ và em gái của anh, cũng có thể bị thương.

Hơn nữa, khi tiêu diệt lực lượng của nhà họ Đỗ, một số binh lính cũng có thể bị thương.

Advertisement

Ngoài ra, Lại Nhi, người chịu trách nhiệm trì hoãn hành động của nhà họ Đỗ đang chiến đấu một mình, rất có thể bị thương!

Trong bất kỳ hoạt động tác chiến nào, bác sĩ quân y đi cùng là không thể thiếu. Ngoài Lưu Đại Thông, còn có một số bác sĩ quân y khác đi cùng.

Advertisement

Lúc này, mọi người trong thành phố Quốc Hòa đều đổ xô ra đường, hai bên các con đường đều có binh lính canh giữ, không có xe cộ nào trên đường, nên đường rất thông suốt.

Trên đường đến sân bay, Lê Uy Long đã gọi điện cho người chuẩn bị cho máy bay chi ến đấu và những người lính trực chiến trên sân bay.

Khi đến sân bay, anh có thể điều động ngay một số lượng lớn máy bay ch iến đấu đến Thành phố Vĩnh Thụy.

Chu Nhược Mai và Lê Uy Long cùng ngồi trên xe đến sân bay quân sự thành phố Quốc Hòa. Cô biết lúc này trong lòng Lê Uy Long như có lửa đốt nên cô im lặng không làm phiền anh.

Quốc vương Long quốc lúc này cũng đã về trung tâm nghĩa trang liệt sĩ, tiếp tục đưa tiễn các liệt sĩ.

Ngụy Nghiêm rất tò mò không biết Lê Uy Long làm gì khi anh đột ngột rời nghĩa trang liệt sĩ để đến sân bay quân sự thành phố Quốc Hòa, nhưng ông ta không dám hỏi quốc vương Long quốc mà chỉ có thể kìm nén trong lòng.

Chu Thế Huy, Kim Ngọc và Chu Lệ Ngọc thấy Chu Phi Dương đã chết, có khóc như thế nào cũng không gọi anh ta tỉnh lại được, vì vậy họ phải đưa thi thể của Chu Phi Dương về nhà và chuẩn bị tổ chức lễ truy điệu cho anh ta.

Bà Chu đã từ từ tỉnh dậy sau khi được bác sĩ trong bệnh viện cấp cứu.

Sau khi tỉnh lại, bà ta vẫn còn rất đau lòng, Chu Thiệu Huy ở một bên không ngừng an ủi bà ta.

Lúc này, ở Thành phố Vĩnh Thụy.

Vì bệnh viện tương đối gần với tòa nhà đang xây dở ở phía tây thành phố, nên Đỗ Quang đã đưa con trai mình là Đỗ Lượng đến tòa nhà đang xây dở trước.

Còn Triệu Đình Vũ, Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Ngọc Khiết bị bắt trên con đường gần nhà ga, nhà ga cách xa tòa nhà đang xây dở ở phía tây thành phố, nên hiện tại họ vẫn chưa đến được tòa nhà đang xây dở.

“Mẹ, những người đó còn chưa tới sao?” Đỗ Lượng nóng lòng hỏi Ngụy Thái Phượng ngay khi anh ta vừa tới tòa nhà đang xây dở.

“Không sao đâu, chắc là sắp đến rồi.” Ngụy Thái Phượng lúc này cũng rất lo lắng.

“Tôi nhận được tin tức bọn họ đã bắt được người, nên mới đến bệnh viện đón con trai, bây giờ con trai đã đến đây, sao họ vẫn còn chưa đến chứ?” Đỗ Quang cũng lo lắng nói.

“Chỗ của Hách Diệp đến đây xa hơn một chút đến muộn là chuyện bình thường.” Ngụy Thái Phượng nói.

“Mong là trên đường đi không xảy ra chuyện gì nữa!” Vu Cơ đã đợi cả đêm, bây giờ đã mười giờ sáng vẫn chưa tới, thật sự rất sợ sẽ xảy ra tai nạn ngoài ý muốn khác.

“Bác sĩ Vu, đừng lo lắng, sẽ không có chuyện ngoài ý muốn nào nữa.” Ngụy Thái Phượng nói.

Đúng lúc này, có tiếng xe ô tô gầm rú, đoàn người của Hách Diệp đã tới tòa nhà đang xây dở.

Ngụy Thái Phượng, Đỗ Quang và Vu Cơ ngay lập tức đi đến cửa sổ, họ đã nhìn thấy Hách Diệp đang đưa Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy và Triệu Vũ Ngọc ra khỏi xe.

Cùng lúc đó, có bốn người cũng nâng Triệu Đình Vũ, cả người anh ta bị thương nghiêm trọng, bê bết máu ra khỏi xe.

Nhìn thấy tình hình này, Ngụy Thái Phượng và Đỗ Quang lập tức vui mừng khôn xiết. Sau bao nhiêu lần, cuối cùng họ cũng đã có được những người này!

“Bác sĩ Vu, anh xem, người của chúng tôi đã mang đến rồi, cũng không để anh đợi lâu đâu!” Ngụy Thái Phượng hưng phấn nói.

“Tốt rồi, cuối cùng cũng đến rồi. Cũng không còn sớm nữa, khi họ đưa người lên đây, tôi sẽ tiến hành phẫu thuật nhãn cầu họ ngay lập tức.” Vu Cơ nói.

“Được, vậy sau đó phải phiền đến bác sĩ Vu rồi. Sau khi giải quyết xong, tôi sẽ không thiếu ông đồng nào, còn sẽ hậu tạ thêm. Mong ông phải dốc toàn lực để làm tốt ca phẫu thuật này.” Ngụy Thái Phượng nói.

“Đỗ phu nhân, bà có thể yên tâm, tôi nhất định sẽ dốc toàn lực. Tôi đã làm loại phẫu thuật này nhiều năm, kinh nghiệm phong phú, sẽ không có vấn đề gì.” Vu Cơ nói.

Ở tầng dưới tòa nhà.

Khi Triệu Vũ Ngọc nhìn thấy người anh trai mình đầy máu, cô ấy không thể cử động, và trái tim cô ấy tan nát.

“Anh trai” Triệu Vũ Ngọc đã khóc và muốn chạy đến gặp anh trai mình.

Tuy nhiên, hai người đàn ông mặc đồ đen đã nắm chặt lấy cô ấy, và cô ấy không thể thoát ra được.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 989: Đau buồn


Khi Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy nhìn thấy cơ thể chảy đầy máu của Triệu Đình Vũ, bọn họ cũng đau buồn không thôi.

Họ không ngờ rằng chỉ vì một tai nạn xe hơi nhỏ mà mọi việc lại diễn biến thành tình huống như hiện tại. Đây thực sự là từ một vụ tai nạn xe hơi thành một vụ giết người đẫm máu!

“Mau đưa chúng vào đi, đừng để ông chủ Đỗ đợi lâu.” Hách Diệp nói.

Những tên cấp dưới đó ngay lập tức đẩy Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy và Triệu Vũ Ngọc vào trong tòa nhà đang xây dở.

Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy và Triệu Vũ Ngọc đã đấu tranh trong tuyệt vọng và không chịu vào trong. Tuy nhiên, người của Hách Diệp đẩy mạnh họ tiến về phía trước.

Triệu Đình Vũ, người đã không thể di chuyển, cũng được đưa vào.

Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy và Triệu Vũ Ngọc đều vô cùng kinh hãi.

Advertisement

Tất cả họ đều biết rằng chỉ cần bọn họ đi đến bên trong tòa nhà đổ nát, họ sẽ bị khoét mắt.

Cảm giác này giống như bị đưa đến pháp trường để hành quyết.

Đi vào tòa nhà giống như bước vào đi vào điện Diêm Vương vậy!

Tại thời điểm này, tất cả họ đều tuyệt vọng, và họ thực sự không thể nghĩ ra có ai khác có thể cứu mình.

Cho dù có người tới cứu, ngoài người của Hách Diệp còn có hơn 500 tên côn đồ nhà họ Đỗ canh giữ bên ngoài, ai có thể cứu được?

Lúc này, trên con đường dẫn đến tòa nhà đang xây dở ở phía Tây thành phố, một chiếc xe jeep đang lao tới.

Advertisement

Chiếc xe jeep đầy súng và đạn dược.

Người điều khiển chiếc xe là đặc công trong tổ đặc công Shadow Lại Nhi, người được lệnh đến giải cứu mẹ của Hộ soái theo lệnh của Lê Uy Long!

Lúc này, tại sân bay quân sự thành phố Quốc Hòa.

Sân bay quân sự thành phố Quốc Hòa cách nghĩa trang liệt sĩ không xa, trong vòng chưa đầy năm phút, sư đoàn dũng sĩ và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đã đưa Lê Uy Long đến sân bay.

Các máy bay chi ến đấu và các chiến sĩ tác chiến tại sân bay đã túc trực sẵn sàng tại sân bay.

Chu Nhược Mai là lần đầu tiên đến chiến trường máy bay, nhìn thấy sân bay tràn ngập máy bay chiến, cảnh tượng này đồ sộ đến mức khiến cô sửng sốt.

“Lên máy bay ngay lập tức, đến thành phố Vĩnh Thụy, và cứu mẹ tôi!” Lê Uy Long ra lệnh ngay khi anh đến sân bay.

Các chiến binh ở chế độ chờ ngay lập tức lên máy bay với tốc độ nhanh nhất.

Phạm Cương, Hà Ngọc Vinh, Trương Minh Nguyệt, Lưu Đại Thông và những người khác cũng lên máy bay vận tải quân sự.

Các binh sĩ sư đoàn dũng sĩ và đội đặc nhiệm Phượng Hoàng, những người chịu trách nhiệm hộ tống Lê Uy Long đến sân bay, cũng đã lên máy bay vận tải quân sự.

Đây là lần đầu tiên Chu Nhược Mai đi chiếc máy bay vận tải quân sự này, cô không khỏi có chút lo lắng.

Biết rằng Chu Nhược Mai đang căng thẳng, Lê Uy Long đã nắm tay cô và cùng nhau lên máy bay.

Khi họ đến một tòa nhà chưa hoàn thành ở phía tây thành phố Vĩnh Thụy để giải cứu Lê Tuyết Tương và những người khác, máy bay chi ến đấu sẽ không có nhiều tác dụng, và các chiến binh phải hạ cánh trên không trước xông vào cứu người.

Vì vậy, Lê Uy Long chỉ có thể điều động máy bay vận tải quân sự đến chở các chiến binh đến thành phố Vĩnh Thụy, sau đó nhảy xuống để giải cứu mọi người.

Tuy nhiên, Hộ soái bảo vệ của Long quốc đến thành phố Vĩnh Thụy, phải có máy bay chiế n đấu hộ tống mới được.

Nếu không, nếu gặp máy bay địch tấn công giữa chừng thì chuyện lớn sẽ xảy ra.

Để cứu mẹ mình, Lê Uy Long đã điều động 20 máy bay vận tải quân sự và 100 máy bay ch iến đấu!

Sau khi mọi người lên máy bay, những chiếc máy bay chi ến đấu này bắt đầu cất cánh.

Trong khoảnh khắc, máy bay vận tải và máy bay chi ến đấu bay lên không trung, tạo ra những làn sóng gầm rú kinh thiên động địa.

Sau đó, một trăm máy bay chi ến đấu, hộ tống hai mươi máy bay vận tải, lao thẳng tới thành phố Vĩnh Thụy…

Những người trên mặt đất đều ngước nhìn cảnh tượng ngoạn mục này.

Nhìn thấy vô số máy bay chi ến đấu áp đảo bầu trời và lao vun vút trên đầu, họ đều nghĩ rằng lại có một cuộc chiến tranh!

Không ai có thể tưởng tượng rằng đội quân này sẽ đến Thành phố Vĩnh Thụy!

Không ai có thể ngờ rằng lần này Lê Uy Long lại điều động nhiều quân đến vậy chỉ để đối phó với nhà họ Đỗ ở Thành phố Vĩnh Thụy và giải cứu mẹ của anh!

Chương 1075: Điều động

Trên thực tế, trong lần điều động binh lực này, Lê Uy Long điều động nhiều máy bay chi ến đấu như vậy, ngoài việc cứu mẹ mình, anh còn có một mục đích khác.

Đó là lợi dụng uy tín còn lại của buổi lễ tuyên thệ, một lần nữa chấn động cả nước địch!

Bởi vì, khi nước địch không rõ mọi chuyện, nhìn thấy anh đột nhiên xuất nhiều binh sau lễ tuyên thệ như thế, nhất định sẽ cho rằng anh là phái quân đi viễn chinh!

Mà còn là thời điểm viễn chinh thật sự, anh muốn không cần chiến đấu nhưng khiến cho kẻ thù khuất phục!

Gần nhất là, là nước Liệp Ưng và nước Cự Hùng ở gần thành phố Quốc Hòa, thấy sân bay quân sự thành phố Quốc Hòa đã tập hợp một số lượng lớn máy bay chiế n đấu, mà còn là Lê Uy Long sử dụng những máy bay chi ến đấu này.

Anh muốn thử xem những nước thù địch, thấy anh đột nhiên triển khai xuất nhiều máy bay chi ến đấu, có thể họ không muốn chiến mà trực tiếp cầu hòa.

Mục đích này chỉ trong lòng Lê Uy Long mới biết, thậm chí anh còn không có nói cho quốc vương Long quốc biết.

Vì quốc vương Long quốc chủ trương đưa quân đi viễn chinh, mà là một người lính chủ trương khiến địch đầu hàng mà không chiến đấu!

Chính anh là người đưa ra đề xuất về lễ tuyên thệ trước khi xuất quân, và quốc vương Long quốc cuối cùng đã chấp nhận đề nghị của anh để xem liệu anh có thể khiến đất nước kẻ thù sợ hãi và khuất phục nó mà không cần chiến đấu hay không.

Nếu chiến lược của anh không thể ngăn cản quốc gia đối phương và không khiến cho quốc gia đối phương khuất phục như lời anh nói, thì anh chỉ có thể chấp nhận đề nghị của quốc vương Long quốc, đưa quân đi viễn chinh và tiêu diệt các quốc gia thù địch.

Vì vậy, anh đã tận dụng cơ hội đưa quân đến cứu mẹ mình và điều động các chiến binh và quân đội quy mô lớn.

Nếu chỉ dùng để đối phó với một nhà họ Đỗ trong phạm vi nhỏ, chỉ cần trực thăng chở mấy trăm người là quá đủ rồi.

Bây giờ phái nhiều chiến binh đến như vậy, chính là ném bom khói xuống nước địch, tạo ảo giác đưa quân đi viễn chinh, khiến bọn họ nghĩ ngay sau lễ tuyên thệ tuyên thệ sẽ đưa quân đi viễn chinh.

Trong các cuộc tập trận quân sự thời bình, nhiều máy bay chiế n đấu sẽ được triển khai thì nay việc răn đe các nước đối phương lại càng cần thiết. Đây là những gì cuộc chiến cần, và không có lãng phí.

Nếu việc cử binh lần này có thể cứu mẹ và làm khiếp sợ nước giặc, sao không khiến cho một mũi tên trúng hai đích?

Đây là lần đầu tiên Chu Nhược Mai bay trên máy bay quân sự, lại có máy bay chi ến đấu hộ tống họ như vậy, cô vô cùng phấn khích, cô cảm thấy mình giống như một nữ vương.

Việc Long quốc tổ chức lễ tuyên thệ ở nghĩa trang liệt sĩ đã được công khai, đồng thời được truyền hình trực tiếp trên TV, để tất cả các nước trên thế giới đều có thể xem được, nhằm răn đe kẻ thù.

Nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, Sư quốc, nước Lang Quốc, nước Dẫn Dao và các nước kẻ thù khác đều đã thấy trên TV, Quốc vương Long quốc và Hộ soái bảo vệ, Lê Uy Long, dẫn đầu các tướng lĩnh và binh lính tổ chức một buổi lễ hoành tráng.

Những người đứng đầu của các quốc gia thù địch này đã nghe thấy bài phát biểu hùng hồn của quốc vương Long Quốc tại lễ tuyên thệ, và họ sợ hãi đến mức tổ chức ngay các cuộc họp khẩn cấp để thảo luận các biện pháp đối phó.

Khi quốc vương Long quốc hét lên câu nói “Kẻ nào xâm phạm đến Long quốc vĩ đại của chúng ta, dù là ở đâu cũng phải giết!” thì người đứng đầu của các quốc gia kẻ thù đã run rẩy.

Các quan đại thần của tất cả các quốc gia đều đang phân tích sâu sắc câu “Kẻ nào xâm phạm đến Long quốc vĩ đại của chúng ta, dù là ở đâu cũng phải giết!” Tất cả đều đồng ý rằng ý định của quốc vương Long quốc đã rất rõ ràng, anh ta sẽ đưa quân đi viễn chinh.

Mặc dù nước Liệp Ưng và nước Cự Hùng cả nghìn cây số với Long quốc, nhưng trong trận chiến ở thành phố Quốc Hòa, họ đã mất đi chiến thần vô địch của đất nước, Arnold và Taylor, và họ vô cùng lo sợ Long quốc sẽ đưa quân đi viễn chinh.

Mặc dù đất nước nước Dẫn Dao được ngăn cách với Long quốc bởi đường biển, nhưng đất nước nước Dẫn Dao chỉ là một quốc gia nhỏ, lãnh thổ nước Dẫn Dao chỉ chiếm phần rất nhỏ trên bản đồ thế giới. Tất nhiên, họ cũng sợ Long quốc sẽ vượt biển tấn công họ.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 990: Sợ hãi


Dù cách xa nhưng Long quốc đã có ý dù xa đến đâu thì cũng sẽ tiêu diệt!

Sư quốc, nước Lang Quốc và Long Quốc là những quốc gia láng giềng, có đường biên giới đất liền với nhau, nên họ vô cùng sợ hãi.

Advertisement

Tất cả các quốc gia thù địch đã chuẩn bị phòng ngự để ngăn chặn Long Quốc bất ngờ phản công bất cứ lúc nào.

Advertisement

Nhưng khi nghe được lời tuyên thệ của Lê Uy Long và các tướng lãnh khác đầy sát khí, và còn đồng thanh hét lên: “Tiêu diệt các nước thù địch, và báo thù cho những người lính đã hy sinh!” Khi đó, những người đứng đầu nước thù địch không thể ngồi yên, tất cả đều bắt đầu thảo luận xem có nên tìm thương thảo, cầu hòa với Long Quốc.

Sau khi thảo luận, nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng và nước Dẫn Dao dựa vào việc bị ngăn cách với Long quốc bởi nhiều đại dương, Long quốc không dám đưa quân đi thám hiểm, cuối cùng quyết định không cầu hòa, đợi cái diễn biến sau này.

Sư quốc và nước Lang Quốc tiếp giáp với Long quốc, vô cùng nguy hiểm, nên không thể bình tỉnh như vậy.

Tuy nhiên, Sư quốc cảm thấy rằng sức mạnh quốc gia của mình tương đối mạnh, nên họ không muốn khuất phục mà đợi đến khi Long quốc xuất chinh mới nói tiếp.

Tuy nhiên, nước Lang Quốc đã nhiều lần gây chiến và thất bại với Long Quốc trong những năm qua, hơn nữa là một nước nhỏ tiếp giáp với Long Quốc, nên rất sợ cuộc tấn công quy mô lớn của Long Quốc vào họ.

Buổi lễ tuyên thệ của Long quốc trước khi xuất chinh, đã làm cho lòng người ở nước Lang Quốc sợ hãi.

“Các… các vị ái khanh, quốc… quốc vương của Long Quốc đã nói trong buổi lễ tuyên thệ rằng ‘kẻ nào xâm phạm đến Long quốc vĩ đại của chúng ta, dù là ở đâu cũng phải giết!’ Trong những năm quá, chúng ta đã nhiều lần xâm lược… xâm lược Long Quốc. Các khanh nghĩ xem có khi nào Long quốc có thể lấy chúng ta ra để khai… khai đao không?” Quốc vương Lang Quốc ngồi trên ghế lưới và run rẩy hỏi các bộ trưởng dân sự và bộ trưởng quân sự.

“Quốc vương nước Lang quốc, tôi nghĩ rất có thể! Nước Lang Quốc chúng ta là gần với Long Quốc nhất, hơn nữa chúng ta xâm lược chúng quanh năm. Nếu muốn xuất binh viễn chinh, chúng nhất định sẽ sử dụng một quốc gia nhỏ bé như của chúng ta để giết gà dọa khỉ!” Một bộ trưởng dân sự nói.

“Nếu đúng như thế! Từ thời lập nước nền tảng quân sự của chúng ta đã không nhiều. Trong những năm qua lại cực kỳ hiếu chiến, binh lức đã suy yếu, căn bản chúng ta không có sức để có thể chống lại quân đội của Long Quốc!” Quốc vương nước Lang quốc vừa nói vừa đổ mồ hôi hột.

“Quốc vương nước Lang quốc, việc Long Quốc có thể đẩy lùi liên quân năm quốc gia của chúng ta bằng chính sức mạnh của mình cho thấy sức mạnh quân sự của Long Quốc vô cùng lớn. Chỉ với một mình, Lê Uy Long đã quét sạch chiến thần bất bại Arnold và chiến thần vô địch Taylor trong thành phố Quốc Hòa. Bộ, có thể thấy Lê Uy Long là thần chiến tranh thực sự. Chúng ta cũng có thể cầu hòa sớm để giảm thương vong!” Một quan chức dân sự cho biết.

“Hai tháng trước, chúng tôi đã bị đánh bại bởi Lê Uy Long, người đang nắm quyền lực lớn ở biên giới phía tây của Long Quốc hai tháng trước. Chúng ta đã cầu hòa một lần. Bây giờ chúng ta đã liên minh với nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, và liên minh tấn công Long quốc, và lại bị đánh bại, bây giờ chúng ta lại cầu hoài. Không biết Long quốc có chấp nhận không?” Quốc vương nước Lang quốc nói.

“Quốc vương nước Lang quốc, ngài yên tâm. Mặc dù nước Lang Quốc của chúng ta nhỏ nhưng nước Lang Quốc của chúng ta lại có nhiều núi cao và rừng rậm. Nếu Long Quốc muốn tấn công chúng ta, mọi chuyện sẽ không dễ dàng như vậy.”

“Tuy nhiên, Long Quốc có quá nhiều máy bay ch iến đấu, rất tiên tiến và lợi thế về địa lý không còn đóng vai trò gì nữa. Họ có thể tấn công vị trí của chúng tôi chỉ bằng máy bay chi ến đấu!”

Đúng lúc này, một sĩ quan tình báo bước vào.

“Báo cáo! Quốc vương nước Lang quốc, có thông tin khẩn cấp!” Nhân viên tình báo lo lắng nói.

“Gì… thông tin khẩn cấp gì, nhanh lên… nói cho tôi biết!” Quốc vương nước Lang quốc đã linh tính không tốt, sợ hãi hỏi.

“Vừa rồi, Lê Uy Long, Hộ soái bảo vệ đứng đầu của Long quốc, đã đích thân dẫn đầu 20 máy bay vận tải và 100 máy bay chi ến đấu, cất cánh từ sân bay quân sự thành phố Quốc Hòa, và đến thẳng phía tây!” Các nhân viên tình báo theo dõi tình hình, các động thái của Long quốc đã báo cáo tin cho quốc vương nước Lang quốc

quốc vương nước Lang quốc nghe xong thì sợ hãi đến nỗi ngã khỏi ghế vua.

Bởi vì nước Lang Quốc của ông ta nằm ở phía tây của Long Quốc!

Lê Uy Long đã dẫn hơn một trăm máy bay chi ến đấu bay về phía tây. Không nghi ngờ gì nữa, anh sẽ gửi quân đến viễn chinh và đột kích nước Lang Quốc của ông ta!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 991: Run rẩy


“Quốc vương nước Lang quốc”

Khi tất cả các bộ trưởng dân sự và quân đội nhìn thấy quốc vương nước Lang quốc bị sốc rơi khỏi ghế, tất cả đều kêu lên và đi lên để giúp ông ta.

Advertisement

“Quốc vương nước Lang quốc, ngài bị sao vậy?” Một công chức hỏi.

“Long Quốc này, làm sao… vừa nói đánh thì liền đánh rồi?” Quốc vương nước Lang quốc run rẩy nói. Vừa rồi ông ta nói Long quốc có thể sẽ đưa quân đến tấn công, không ngờ vừa mới hạ giọng liền nhận được tin tức Long quốc phái một lượng lớn chiến binh, ông ta làm sao có thể không kinh hãi?

Advertisement

“Đúng vậy, Long quốc vừa tuyên thệ trước khi xuất quân, thì lập tức phái một lượng lớn chiến binh tấn công chúng ta, dường như muốn tiêu diệt chúng ta một cách bất ngờ!” Một bộ trưởng cũng sợ hãi nói.

“Lê Uy Long luôn tỏ ra mạnh mẽ và kiên quyết trong công việc. Anh ta phải chiến đấu ngay khi có thể. Anh ta chắc muốn chúng ta bị sét đánh không kịp bưng tai, dần đầu tiêu diệt nước Lang Quốc chúng ta, giết gà dọa khỉ. Khiến các quốc gia kẻ thù khác khiếp sợ.” Chỉ huy quân sự nói.

“Long quốc đang hung hãn tấn công nước Lang Quốc của chúng ta, chúng ta nên làm thế nào đây?” Quốc vương nước Lang quốc nói.

“Quốc vương nước Lang quốc, theo ý kiến của tôi, chúng ta nên đầu hàng càng sớm càng tốt và cầu hòa với Long Quốc ngay lập tức!”

“Chúng ta còn chưa bắt đầu khai chiến với Long quốc, thế thì nghĩa là chúng ta không chiến mà đã khuất, đầu hàng với Long quốc, vậy còn gì mà mặt mũi của chúng ta?” Một quan chức quân sự nói.

“Đợi đến khi khai chiến thật sự, chúng ta mới đầu hàng thì đã quá muộn rồi. Thay vì đợi đến khi vô số binh lính của nước Lang Quốc của chúng ta bị giết rồi mới đầu hàng, tốt hơn hết là nên đầu hàng Long Quốc ngay bây giờ và ký một hiệp định đình chiến để giảm bớt tổn thất.” Một quan chức dân sự khác nói.

“Quốc vương nước Lang quốc, Long quốc đã đạt được những thắng lợi to lớn trên bốn mặt trận đông, nam, tây và bắc, đặc biệt là chiến thắng ở thành phố Quốc Hòa, quét sạch Arnold và Taylor, nên sĩ khí đang bùng nổ. Đơn giản là chúng ta không thể cạnh tranh được với họ điều này. Nếu phải đối đầu với một quốc gia hùng mạnh như thế, tốt hơn là nên đầu hàng nhanh chóng!” Một qua chức khác nói.

“Đúng vậy, quốc vương Long quốc của Long Quốc đã nói trước công chúng rằng kẻ xâm phạm Long quốc vĩ đại sẽ bị tiêu diệt. Nhưng những lời anh ta nói không phải là để dọa người. Bây giờ, Lê Uy Long, Hộ soái bảo vệ hàng đầu của họ, đang dẫn đầu cuộc tấn công. Có thể thấy Long quốc quyết tâm tiêu diệt chúng ta, lúc này chúng ta sẽ không đầu hàng, còn chờ đến bao giờ!” Một vị tướng rụt rè cũng nói.

“Ngay cả Chiến thần bất khả chiến bại Arnold và Chiến thần bất khả chiến bại Tyler cũng không phải là đối thủ của Lê Uy Long. Làm sao chúng ta, một nước Lang Quốc nhỏ, có thể chống lại một chiến thần tầm cỡ thế giới như Lê Uy Long!” Một vị tướng khác nói.

“Các chiến binh của Long Quốc đã được cử đi, và sẽ không mất nhiều thời gian để bay đến nước Lang Quốc của chúng ta. Đến lúc đó, nước Lang Quốc của chúng ta sẽ bị tàn phá và tiêu diệt. Không còn nhiều thời gian cho chúng ta, Quốc vương nước Lang quốc, xin ngài hãy đưa một một quyết định nhanh chóng!” Một bộ trưởng dân sự khác nói.

Lúc này quốc vương nước Lang quốc đã trở thành một con chim sợ cành cong, nghe nói hầu hết các bộ trưởng dân sự và quân sự đều chủ trương đầu hàng, chỉ có một số ít chủ trương kháng cự, ông ta hạ quyết tâm và nói: “Được rồi, vậy thì theo số đông, ngay lập tức đầu hàng Long Quốc, yêu cầu đình chiến!”

Nghe tin quốc vương nước Lang quốc cuối cùng cũng đồng ý đầu hàng, các bộ trưởng dân sự và quân sự cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, họ khen ngợi quốc vương nước Lang quốc khôn ngoan, hiểu chuyện và quyết đoán.

Long quốc, thành phố Quốc Hòa, trong nghĩa trang liệt sĩ.

Các quan chức dân sự và chỉ huy quân sự có mặt thấy rằng không lâu sau khi Lê Uy Long rời đi, vô số máy bay ch iến đấu đã băng qua bầu trời thành phố Quốc Hòa và lao về phía tây.

Vừa lúc nảy, Lê Uy Long đột nhiên dẫn một nhóm binh lính từ sư đoàn dũng sĩ và một nhóm lính đặc nhiệm của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng rời đi, họ không thể hiểu được Lê Uy Long sẽ làm gì.

Bây giờ họ nhìn thấy rất nhiều chiến binh tấn công, họ đều nghĩ rằng Lê Uy Long, theo lệnh của quốc vương Long quốc, sẽ đột ngột đưa quân đến nước Lang Quốc ở phía tây!

Quốc vương Long quốc biết rằng Lê Uy Long sẽ đến thành phố Vĩnh Thụy để giải cứu mẹ mình Lê Tuyết Tương.

Nhìn thấy Lê Uy Long đã triển khai rất nhiều máy bay chi ến đấu chỉ để cứu mẹ mình, quốc vương Long quốc cảm thấy một chút bất mãn.

Lê Uy Long này chỉ muốn cứu mẹ mình, hơn nữa anh chỉ là đang đối phó với các thế lực ở một địa phương, tại sao lại xuất nhiều chiến binh đến vậy? Điều này quá xa hoa và lãng phí, chỉ cần gửi đi một ít là quá đủ!

Đừng nói là Lê Uy Long đang muốn san bằng thành phố Vĩnh Thụy?

Tuy nhiên, quốc vương Long quốc mặc dù cảm thấy có chút bất mãn, nhưng cũng khó có thể nói ra lời.

Bởi vì vừa rồi ông ta đã nói với Lê Uy Long rằng quân đội của Long quốc anh có thể sử dụng đụng toàn lực. Là quốc vương của một đất nước, lời đã ra khỏi miệng thì không thể rút lại.

Đúng lúc này, một vị quan chức phụ trách ngoại giao đột nhiên chạy tới.

“Báo cáo với quốc vương Long quốc, nước Lang Quốc đột nhiên tuyên bố đầu hàng Long quốc của ta!” Vị quan chức ngoại giao có chút kích động nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 992: Sửng sốt


Quốc vương Long quốc và các bộ trưởng dân sự và quân sự có mặt đều sửng sốt khi nghe thấy điều này, tự hỏi tại sao quốc vương nước Lang quốc lại đột ngột đầu hàng!

“Quốc vương Long quốc, nước Lang Quốc đã đầu hàng rồi, thật đáng mừng!” Chẳng lẽ là.

Advertisement

“Quốc vương Long quốc, nước Lang Quốc đột nhiên đầu hàng. Chắc hẳn, vừa rồi nhìn thấy lễ tuyên thệ uy nghiêm của chúng ta, sợ tới mức trực tiếp đầu hàng!”

“Đúng vậy, vừa rồi, quốc vương Long quốc đã thể hiện quyền lực, và sức mạnh to lớn của chúng ta tại buổi lễ tuyên thệ, khí thế vô cùng, khiến nước Lang Quốc sợ hãi, bỏ cuộc không chiến, trực tiếp lựa chọn đầu hàng!”

Advertisement

Tất cả các bộ trưởng dân sự và quân sự lần lượt nói.

Quốc vương Long quốc nghe theo lời của các bộ trưởng dân sự và quân sự, đột nhiên vui mừng ra mặt. Có vẻ như Lê Uy Long đã đúng khi chủ trương tổ chức đại lễ tuyên thệ trước khi xuất quân, rằng có thể đánh bại các nước mà không cần chiến đấu!

Lúc này, một nhân viên mật vụ khác phụ trách liên lạc vội vàng mang theo thiết bị liên lạc đến: “Báo cáo quốc vương Long quốc, quốc vương nước Lang quốc xin được nói chuyện với ngài.”

“Lấy điện thoại lại đây.” Quốc vương Long quốc muốn nghe quốc vương nước Lang quốc nói gì nên đồng ý nói chuyện với ông ta.

“Vâng!” Nhân viên mật vụ lập tức đem điện thoại giao cho quốc vương Long quốc.

Quốc vương Long quốc cầm điện thoại, khí phách nói: “Tôi là quốc vương Long quốc của Long quốc vĩ đại.”

“Quốc vương Long quốc, tôi là quốc vương của nước Lang Quốc, và bây giờ chúng tôi đã chính thức thông báo rằng chúng tôi đã đầu hàng Long Quốc của ngài!” Một giọng nói thận trọng, run rẩy phát ra từ điện thoại.

“Quốc vương nước Lang quốc, nước ông đã nhiều lần xâm lược Long Quốc của tôi, và lần này các ông còn liên kết với nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, Sư quốc, nước Dẫn Dao đất và các quốc gia kẻ thù khác để tấn công Long Quốc của chúng tôi. Sao cậu đột nhiên không chiến nữa mà khuất phục rồi?” Quốc vương Long quốc hỏi.

“Quốc vương Long quốc, ngài không phải đã biết rõ rồi sao, còn cố ý hỏi tôi sao? Đừng mỉa mai tôi nữa, ngài để Lê Uy Long, Hộ soái bảo vệ đứng đầu Long quốc Lê Uy Long, tự mình dẫn không quân tấn công nước Lang Quốc của tôi. Đất nước Lang Quốc của ta làm sao dám đối đầu với chiến thần của ngài! Vì vậy, chúng ta chỉ có thể đầu hàng, cầu xin quốc vương Long quốc tha cho nước Lang Quốc của chúng tôi một con đường sống.” Quốc vương nước Lang quốc khiêm tốn nói.

Khi quốc vương Long quốc nghe quốc vương nước Lang quốc nói điều này, anh ta đã rất ngạc nhiên!

Lúc này anh ta mới hiểu hóa ra việc nước Lang Quốc đầu hàng đột ngột là do theo dõi việc Lê Uy Long xuất một số lượng lớn máy bay ch ến đấu đến phía tây!

Không ngờ, Lê Uy Long không chỉ điều động máy bay c hiến đấu đến cứu mẹ mình, mà còn để nước Lang Quốc sợ hãi đến mức trực tiếp đầu hàng!

Hộ soái Lê giải cứu mẹ mình nhưng lại khiến kẻ thù sợ hãi phải đầu hàng. Điều này thực sự hài hước, nó sẽ trở thành một câu chuyện muôn thuở!

Quốc vương Long quốc cuối cùng cũng hiểu rằng tại sao Lê Uy Long đã xuất rất nhiều chiến binh đến cứu mẹ mình như thế, anh vốn dĩ muốn dùng kết quả của buổi lễ tuyên thệ để tiếp tục khiến kẻ địch khiếp sợ, chứ không lạm dụng quyền lực lãng phí, xa hoa!

Chỉ cần phái hơn một trăm chiến binh, nước địch có thể sợ hãi mà trực tiếp đầu hàng. Thật là đáng đồng tiền bát gạo, một tên hai đích!

“Mỗi khi không thể đánh bại Long Quốc vĩ đại của ta, các ông đều muốn đầu hàng. Không lâu sau, quay lại lật lọng và xâm lược Long Quốc vĩ đại của tôi lần nữa. Lần này, Hộ soái bảo vệ của của tôi đã phóng tên ra thì khó mà thu lại. Tôi sẽ không chấp nhận đầu hàng của các người một cách dễ dàng!”

Mặc dù quốc vương Long quốc biết rằng Lê Uy Long sẽ không tấn công nước Lang Quốc, nhưng để răn đe quốc vương nước Lang quốc, anh ta phải nhân cơ hội giả vờ rằng mình thực sự sẽ tấn công nước Lang Quốc.

Quốc vương nước Lang quốc nghe quốc vương Long quốc nói xong lại sợ hãi và run rẩy: “Quốc vương Long quốc, chúng tôi sẽ không bao giờ dám xâm phạm Long Quốc nữa. Chúng tôi xin cúi đầu xin vĩnh viễn cúi đầu. Xin ngài nhanh chóng ra lệnh cho Quân đội của Hộ soái Lê rút lui!”

“Nếu muốn Đại quốc vương Long quốc của chúng ta chấm dứt chiến tranh, thì ông phải thể hiện sự thành tâm. Nếu không, ngay khi quân đội của Hộ soái Lê của chúng tôi đến, nước Lang Quốc của ngươi sẽ trở thành một đống đổ nát và chẳng có gì phát triển được!”

“Tôi hiểu rồi, nói đến chuyện bồi thường thì mọi chuyện rất dễ dàng. Tôi sẽ lập tức cử một phái viên đến thủ đô Long Quốc để thỉnh cầu Long Quốc của các người và bàn bạc việc bồi thường. Bây giờ, xin hãy rút quân trước đi!” Quốc vương nước Lang quốc toát mồ hôi nói.

“Được rồi, nếu vậy thì tôi sẽ để máy bay c hiến đấu của Hộ soái Lê tạm thời ở lại thành phố Vĩnh Thụy, trước tiên hãy quan sát tấm chân tình của người để cầu hòa, sau đó mới quyết định có nên tiếp tục cuộc viễn chinh tiêu diệt các người lại hay không!” Quốc vương Long quốc biết rằng máy bay c hiến đấu của Lê Uy Long chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay Quân sự thành phố Vĩnh Thụy, nên đã nói thế.

“Cảm ơn quốc vương Long quốc!” Quốc vương nước Lang quốc thở phào nhẹ nhõm khi nghe quốc vương Long quốc đồng ý đình chiến.

Các bộ trưởng dân sự và quân sự đều nghe thấy cuộc đối thoại giữa quốc vương Long quốc và quốc vương nước Lang quốc, thì họ đều biết rằng chính Lê Uy Long đã phái rất nhiều chiến binh đến để khiến nước Lang Quốc đầu hàng mà không có một cuộc chiến!

Bọn họ không biết rằng Lê Uy Long phái nhiều chiến binh đến như vậy, nhưng không phải để thật sự sẽ tấn công nước Lang Quốc!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 993: Khen ngợi


Sau khi quốc vương Long quốc cúp điện thoại, các bộ trưởng dân sự và quân sự lần lượt khen ngợi:

“Quốc vương Long quốc thật uy Vũ! Vừa xuất binh bất ngờ xuất hiện, đã khiến nước Lang Quốc đã sợ hãi trực tiếp đầu hàng!”

Advertisement

“Chính quốc vương Long quốc vừa ra lệnh cho Hộ soái Lê phái hơn một trăm chiến binh, để nước Lang Quốc để có thể bị đánh bại mà không cần giao tranh. Đất nước của kẻ thù đang khiếp sợ và thế giới run rẩy khi uy phòng của Long quốc!”

“Hiện tại nước Lang Quốc đã đầu hàng, bốn quốc gia kia nhất định sẽ không thể ngồi yên, bọn họ sẽ sớm đầu hàng!”

Advertisement

“Có thể thấy chiến lược đưa quân đi viễn chinh của quốc vương Long quốc khôn ngoan và đúng đắn đến mức nào!”

Tất cả các bộ trưởng dân sự và quân sự đều nghĩ rằng chính quốc vương Long quốc đã bí mật ra lệnh cho Lê Uy Long gửi quân đến.

Bởi vì bọn họ đều nhìn thấy quốc vương Long quốc và Lê Uy Long đi một mình đến một nơi hẻo lánh để bàn bạc, không phải anh ta đã bí mật ra lệnh cho Lê Uy Long xuất quân thì như thế nào?

Chỉ có quốc vương Long quốc mới biết chuyện này không liên quan gì đến anh ta, chính là Lê Uy Long vì muốn ra tay cứu mẹ anh mà đã tự tiện sử dụng rất nhiều phi cơ chiến đấu như thế!

“Quốc vương Long quốc ngồi xuống và tự chỉ huy có khác, không… giống với. Hộ soái Lê đã nhiều lần chiến đấu với nước Lang Quốc trước đây, nhưng không thể khiến nước Lang Quốc đầu hàng trực tiếp. Bây giờ quốc vương Long quốc hành động đã khiến cho cả nước Lang Quốc sợ hãi đầu hàng!” Một bộ trưởng dân sự tiếp tục.

“Quốc vương Long quốc khôn ngoan và quyết đoán, mạnh mẽ và kiên quyết, là một con rồng hùng mạnh, định đoạt thế giới bằng kế hoạch thông minh. Không phải ai cũng có thể so sánh được. Hộ soái bảo vệ thiếu quyết đoán, làm sao có thể so sánh với quốc vương Long quốc?” Ngụy Nghiêm đồng thời cũng tâng bốc quốc vương Long quốc lên, không quên coi thường Lê Uy Long.

“Tất cả đều quá khen rồi, lần này nước Lang Quốc có thể trực tiếp đầu hàng, ngoài sức mạnh của tôi, còn có sức mạnh của Hộ soái Lê.”

“Đất nước Lang Quốc đã bị Hộ soái Lê làm cho khiếp sợ trong mấy năm qua. Đất nước Lang Quốc đã chiến đấu nhiều năm nay, sức mạnh quốc gia đã suy giảm rất nhiều. Còn ít rất tướng và không còn đủ sức chiến đấu với Long quốc vĩ đại của chúng ta. Nên nghe nói Hộ soái Lê đích thân dẫn không quân tấn công thì bọn họ mới trực tiếp đầu hàng.”

Quốc vương Long quốc không dám nhận công lao một mình, chuyện này không liên quan gì đến anh ta, đó là do Lê Uy Long tự đề xuất, và rất nhiều chiến binh đã được phái một cách tùy tiện.

Tất nhiên, anh ta cũng biết lý do khiến nước Lang Quốc dễ dàng đầu hàng là vì nước Lang Quốc sợ Lê Uy Long, Hộ soái bảo vệ canh giữ đất nước.

Sức mạnh của nước Lang Quốc trước đây rất mạnh nhưng đã bị Lê Uy Long liên tiếp đánh bại, binh lính bị tổn thất nặng nề và sức mạnh của họ bị suy giảm đáng kể, đó là lý do tại sao họ trở thành một con chim sợ hãi cành cong. Chứng kiến cảnh Lê Uy Long lãnh đạo máy bay chi ến đấu của Long Quốc tiến công, họ đã sợ hãi, phải trực tiếp đầu hàng.

Một số bộ trưởng không hài lòng với Lê Uy Long khi nghe quốc vương Long quốc nói điều này, thì không dám nói xấu Lê Uy Long nữa. Ngay cả quốc vương Long quốc cũng nói đó là công lao của Lê Uy Long, họ còn có thể nói gì nữa?

Quốc vương Long quốc dự định không thông báo cho Lê Uy Long về sự đầu hàng của nước Lang Quốc, anh ta biết rằng bây giờ Lê Uy Long chỉ muốn cứu mẹ mình và anh ta không muốn ảnh hưởng đến anh.

Dù sao không cần ra lệnh cho Lê Uy Long, sau đó anh cũng sẽ đáp xuống thành phố Vĩnh Thụy.

Sau khi Lê Uy Long hạ cánh xuống thành phố Vĩnh Thụy, anh sẽ tự nhiên biết rằng nước Lang Quốc đã tuyên bố đầu hàng.

Việc nước Lang Quốc đầu hàng trực tiếp Long Quốc mà không cần giao tranh sẽ sớm được cả thế giới biết đến.

Nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, Sư quốc và nước Dẫn Dao biết được rằng nước Lang Quốc, một trong những đồng minh, đã sợ hãi đến mức đầu hàng trực tiếp với Long quốc. Họ rất tức giận và mắng nhiếc nước Lang Quốc vì sự vô dụng của bọn họ.

Đột nhiên không cong đồng minh là nước Lang Quốc, nước nước Liệp Ưng, nước nước Cự Hùng, Sư quốc và nước Dẫn Dao, càng thêm hoảng sợ.

Vì thiếu quân đội ở biên giới phía tây của nước Lang Quốc để ngăn cảngLong Quốc, Long Quốc có thể kéo thêm quân để đối phó với họ bất cứ lúc nào.

Trong số các quốc gia kẻ thù này, hoảng loạn nhất là Sư quốc.

Bởi vì đất nước Sư quốc tiếp giáp với Long Quốc, tức là ở phía bắc của Long Quốc. Bây giờ Long Quốc đã khuất phục được nước Lang Quốc, mục tiêu tiếp theo rất có thể là cuộc viễn chinh tiêu diệt Sư quốc của họ!

Tuy nhiên, Sư quốc là một quốc gia lớn, có sức mạnh quốc gia, tuy hoảng sợ nhưng không trực tiếp đầu hàng Long quốc như nước Lang Quốc.

Sư quốc đã thực hiện một cuộc phòng thủ toàn diện, hơn nữa toàn bộ quân đội đã được nâng cấp lên trạng thái sẵn sàng chiến đấu đặc biệt.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 994: Phẫu thuật


Lúc này, ở thành phố Vĩnh Thụy.

Vì Triệu Đình Vũ đã bị thương nặng nên anh ta không thể kháng cự, đã bị chuyển lên tầng ba của tòa nhà đang xây dở.

Advertisement

Nhà họ Đỗ đang chuẩn bị phòng phẫu thuật mắt ở tầng ba.

Mặc dù Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy và Triệu Vũ Ngọc cố gắng đấu tranh một cách tuyệt vọng nhưng họ cuối cùng vẫn bị đẩy lên tầng ba.

Advertisement

Nhìn thấy khuôn mặt đang bị thương, và biểu hiện hung tợn của bố mẹ anh ta và bác sĩ, tất cả đều sợ hãi.

Không còn nghi ngờ gì nữa, những bác sĩ này sẽ khoét lấy đôi mắt của họ!

“Các ngươi, để xem lần này các người trốn đi đâu!” Đỗ Lượng hung hăng nói.

“Các người rốt cuộc muốn làm gì?” Lê Tuyết Tương run rẩy hỏi.

“Cái này còn cần hỏi sao? Mặt của tao đã bị thằng nhóc này đánh đến hỏng rồi, đương nhiên, tôi muốn khoét mắt các người để thay cho tôi rồi!” Đỗ Lượng nói.

Nghe xong lời của Đỗ Lượng, các cô gái run lên.

“Đừng! Làm ơn thả chúng tôi ra!” Lê Tuyết Tương van xin.

“Tha cho mấy người? Đừng có nằm mơ! Con trai tôi bị các người đánh đến hỏng mắt, các người phải khoét mắt ra để thay cho con trai tôi” Ngụy Thái Phượng lạnh lùng nói.

Lê Tuyết Tương biết lần này chạy không thoát rồi, cho dù van xin thế nào, họ cũng sẽ không buông tha.

Giờ bà ấy chỉ muốn hy sinh bản thân để bảo vệ con gái mình, Triệu Đình Vũ và các anh em của Triệu Vũ Ngọc.

Vì vậy, bà ấy nói: “Muốn lấy thì cứ khoét mắt tôi. Xin hãy để chúng và cậu con trai bị thương nặng này đi. Con trai cô chỉ bị thương một bên mắt, khoét mắt tôi là thay đủ cho cậu ta rồi. Bắt đầu đi, không cần lấy hết của chúng tôi.”

“Đôi mắt của bà già như bà thì có hiếm gì? Cho tôi cũng không lấy! Tôi muốn đôi mắt to của con gái bà, nó thật đẹp!” Đỗ Lượng nói.

Khi Lê Tịnh Vy nghe những lời này của Đỗ Lượng cô ấy tái mặt vì sợ hãi và tiếp tục cầu xin: “Không! Đừng khoét mắt tôi, làm ơn, đừng đục khoét mắt chúng tôi.”

“Anh không được làm tổn thương con gái tôi, cho dù để tôi làm trâu bò cho anh, cũng xin đừng làm con gái tôi bị thương!” Lê Tuyết Tương cũng không ngừng cầu xin.

“Đừng làm tổn thương bọn họ, những việc các người đang làm, thực sự quá tàn nhẫn!” Triệu Vũ Ngọc cũng cầu xin.

Đối mặt với những lời cầu xin, nhà họ Đỗ vẫn bất động.

Ngụy Thái Phượng sốt ruột nói: “Đừng làm ầm ĩ, cũng vô dụng thôi. Bất kể mắt của các người có hữu dụng hay không, các người cũng phải khoét ra tất cả để báo thù cho con trai tôi! Cho dù chỉ khoét ra được một quả bong bóng, thì cũng phải khoét, để giải nối thù này cho chúng tôi!”

Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy và Triệu Vũ Ngọc nhìn thấy tâm địa rắn rết của Ngụy Thái Phượng vô cùng hung ác, trong lòng họ đầy tức giận.

Vào lúc này, Đỗ Quang nóng lòng nói với Vu Cơ: “Bác sĩ Vu, không còn sớm, chúng ta bắt đầu phẫu thuật thôi!”

“Được. Hãy gây mê cho họ trước, đừng để họ làm loạn nữa.” Vu Cơ đã nóng lòng chờ đợi, lập tức nói với hai trợ lý.

“Ừ.” Hai trợ lý lập tức cầm lấy kim tiêm thuốc mê đã chuẩn bị sẵn, dửng dưng đi về phía Tiêu Dịch Hương và Lê Tịnh Vy.

Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy khi nhìn thấy hai trợ lý mặc áo khoác trắng này vô cảm bước tới với ống tiêm, như thể họ nhìn thấy hai con quỷ đáng sợ đang đi về phía họ, họ run lên vì sợ hãi.

Đối với họ, tòa nhà đang xây dở này chắc chắn là một địa ngục trần gian, sắp xảy ra một việc cực kỳ bi thảm!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 995: Không giấu nữa


“Chờ một chút!” Khi nhìn thấy trợ lý của Vu Cơ cầm kim gây mê sắp tới gần, Lê Tuyết Tương đột nhiên hét to.

“Chờ cái gì chứ? Đừng chờ đợi nữa, mau tiêm thuốc gây mê cho bọn họ đi.” Ngụy Thái Phượng cũng gào thét mà nói.

Advertisement

“Con trai của tôi là Hộ soái bảo vệ đó.” Vào lúc nguy cấp, Lê Tuyết Tương quyết định nói thân phận của con trai mình ra để lấy chuyện này dọa mấy người nhà họ Đỗ.

Bà ấy không muốn tiếp tục giấu diếm nữa. Dù sao, lúc này cũng là thời điểm sống chết, chỉ cần nói ra thân phận của con trai thì bà ấy mới có thể dọa đối phương.

Chỉ cần đối phương biết con trai bà ấy là Hộ soái bảo vệ của Long quốc, Lê Uy Long thì cho dù có cho bọn họ thêm một trăm lá gan thì bọn họ chắc chắn cũng không dám lấy mắt của mình nữa.

Nghe Lê Tuyết Tương nói như vậy, tất cả mọi người ở đây đều sửng sốt, kể cả Lê Tịnh Vi và Triệu Vũ Ngọc.

Advertisement

Không ai có thể nghĩ tới, Lê Tuyết Tương lại có một đứa con trai là Hộ soái bảo vệ.

Sau một lúc khá lâu, Ngụy Thái Phượng mới nhịn cười rồi trêu chọc hỏi: “Trong năm vị Hộ soái bảo vệ của Long quốc chúng ta, xin hỏi con trai của bà là vị Hộ soái bảo vệ nào đây?”

“Cho đến tận bây giờ, tôi cũng không hề muốn giấu diếm. Thực ra, tôi là mẹ của Hộ soái bảo vệ thứ nhất của Long quốc. Con trai của tôi chính là Hộ soái bảo vệ thứ nhất của Long quốc mà uy chấn nhất thiên hạ đương thời này, Lê Uy Long.” Lê Tuyết Tương tức giận nói. Chuyện đã đến nước này, bà ấy cũng chỉ có cách nói ra sự thật thì mới có thể bảo vệ được tính mạng của mình mà thôi.

Nghe Lê Tuyết Tương nói như vậy, Lê Tịnh Vi và Triệu Vũ Ngọc lại cùng nhau sửng sốt.

Lê Tịnh Vi nằm mơ cũng không nghĩ tới, mẹ nuôi của mình, vậy là lại là mẹ hổ soái thứ nhất của Long quốc, Lê Uy Long.

Mà Triệu Vũ Ngọc cũng có quen biết Lê Uy Long. Hơn nữa, cô ấy cũng đã từng gặp Lê Uy Long. Nhưng cô ấy thực sự không nghĩ tới Lê Tuyết Tương lại là mẹ của Lê Uy Long.

Vừa rồi cô ấy còn gửi tin nhắn cầu cứu cho vợ của Lê Uy Long, Chu Nhược Mai. Cô ấy hy vọng cô có thể niệm tình trước đây anh trai của cô ấy đã từng cứu cô mà mời Lê Uy Long xuất binh đến cứu. Nhưng thật không nghĩ tới Lê Uy Long vậy mà lại là con trai của Lê Tuyết Tương.

Nếu Lê Uy Long biết mẹ mình gặp nguy hiểm ở chỗ này, anh nhất định sẽ xuất binh đến cứu.

Vấn đề bây giờ là, Lê Uy Long có thể không biết mẹ mình cũng đang ở đây. Bởi vì lúc ấy cô ấy cũng không biết Lê Tuyết Tương là mẹ của Lê Uy Long, cho nên cô ấy cũng không có nói với Chu Nhược Mai chuyện này.

“Ha ha.” Đỗ Lượng là người đầu tiên nhịn không được mà bật cười: “Ha ha, sao bà không nói con trai mình là Quốc vương của Long quốc luôn đi?”

“Nếu con trai của bà mà là Lê Uy Long, vậy thì con trai của tôi sẽ là Thái tử.” Đỗ Quang nói.

“Bà già điên như bà còn muốn hù dọa ai đây? Một người phụ nữ làm nông bán rau, cũng dám nói con trai của mình là Lê Uy Long. Bà đang muốn chọc chúng tôi cười đến chết sao?” Ngụy Thái Phượng nói.

Không ai tin rằng con trai của Lê Tuyết Tương là Lê Uy Long, tất cả bọn họ đều cho rằng bà ấy đang lừa gạt người khác.

Lê Tịnh Vi và Triệu Vũ Ngọc nghe mọi người nói xong, cũng đều không thể tin được Lê Uy Long là con trai của Lê Tuyết Tương.

Các cô ấy đều cảm thấy, nhất định là Lê Tuyết Tương đang muốn hù dọa những người này cho nên mới bịa đặt mà nói lung tung bằng cách nói rằng Lê Uy Long chính là con trai của bà ấy.

“Mặc kệ các người có tin hay không, nhưng con trai của tôi thật sự là Lê Uy Long. Mà tôi chính là mẹ của Hộ soái bảo vệ. Nếu các người dám làm những chuyện kia với chúng tôi, một khi con trai của tôi biết được chuyện này, thằng bé nhất định sẽ tiêu diệt các người.” Lê Tuyết Tương cũng không cách nào để giải thích với mấy người của nhà họ Đỗ mà chỉ có thể đe dọa bọn họ như vậy.

“Con đàn bà chết tiệt này, sắp chết đến nơi rồi mà còn già mồm. Thế nhưng, Ngụy Thái Phượng tôi lại không phải là người dễ bị dọa đâu. Bố của tôi chính là Bộ trưởng Ngụy Nghiêm trong nhà nước mà tôi cũng chính là hàng thật giá thật, không thể giả được, tôi chính là con gái của Bộ trưởng.” Ngụy Thái Phượng nói.

“Bộ trưởng thì tính là cái gì? Làm sao có thể so sánh với Hộ soái bảo vệ thứ nhất của Long quốc chúng ta chứ?” Lê Tuyết Tương nói với vẻ mặt tự hào.

“Ôi, bà bán rau như bà diễn kịch của thật là đạt. Bà thực sự coi mình chính là mẹ của Hộ soái bảo vệ thứ nhất của Long quốc, Lê Uy Long hay sao?” Ngụy Thái Phượng nói.

“Gần đây. Lê hộ soái đã đến chiến đấu ở chiến trường Nam Bắc. hơn nữa, cậu ta còn đánh lùi được rất nhiều kẻ địch mạnh và lập được nhiều chiến công đáng nể. Ở Thành phố Quốc Hòa, cậu ta còn tiêu diện được chiến thần bất bại Arnold và chiến thần vô địch Taylor và khiến cho thanh danh của mình trở nên vang dội và uy chấn khắp thiên hạ này. Bà bán rau này nhất định là muốn mượn uy danh của Lê Uy Long để hù dọa chúng ta.” Đỗ Quang nói.

“Bà ta cho rằng mình họ Lê, cùng họ với Lê Uy Long thì chính là mẹ của Lê Uy Long. Có phải bà ta đã bị dọa đến mức ngốc rồi hay không?” Đỗ Lượng nói.

Không ai tin rằng một người phụ nữ bình thường như Lê Tuyết Tương, chỉ dựa vào trồng rau để sinh sống sẽ là mẹ của Lê Uy Long, Hộ soái bảo vệ của Long quốc.

Lê Tịnh Vi và Triệu Vũ Ngọc nghe người nhà họ Đỗ nói như vậy thì cũng càng cảm thấy Lê Tuyết Tương không có khả năng là mẹ của Lê Uy Long.

Nếu như con trai của bà ấy thực sự là Lê Uy Long, sao bọn họ lại chưa từng nghe bà ấy nhắc tới chuyện này chứ?

Mà sao Lê Uy Long lại chưa từng tới đến tìm mẹ của mình chứ?

Lê Tuyết Tương nhìn thấy mọi người đều không tin, hơn nữa bọn họ còn lên tiếng châm chọc, mặt của bà ấy chợt đỏ bừng rồi lại trở nên trắng bệch. Lúc này, bà ấy cảm giác như mình thật sự đã trở thành một kẻ lừa đảo.

Bởi vì, bà ấy không có cách nào để chứng minh mình chính là mẹ của Lê Uy Long, chỉ nói bằng miệng thôi thì cũng không có bằng chứng!

“Đừng chần chừ nữa, mau tiêm cho bà đi, đừng để bà ta tiếp tục nói lung tung nữa.” Ngụy Thái Phượng nói với giọng điệu rất không kiên nhẫn.

Vu Cơ cùng hai vị trợ lý của ông ta cũng cảm thấy Lê Tuyết Tương không có khả năng là mẹ của Hộ soái bảo vệ. Hơn nữa, bà ấy và Lê Uy Long căn bản là đến một chút quan hệ cũng không có.

Nếu bà ấy thật sự có một đứa con trai là Hộ soái bảo vệ như Lê Uy Long, vậy thì tại sao bà ấy lại có thể rơi vào tình cảnh này được chứ?

Hai vị trợ lý lập tức lại cầm ống tiêm, đi về phía Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vi.

“Đừng! Con trai tôi thật sự là Hộ soái bảo vệ, Lê Uy Long! Nếu mấy người dám động vào tôi, chắc chắn mấy người sẽ phải cảm thấy hối hận. Con trai Lê Uy Long của tôi thật sự sẽ tiêu diệt hết tất cả các người.” Lê Tuyết Tương quát to đến mức khàn giọng.

“Nhanh tiêm cho bà ta đi, để còn lấy mắt của bọn họ ra. Ngược lại, tôi cũng muốn xem, có phải Hộ soái bảo vệ thứ nhất của Long quốc Lê Uy Long, sẽ thật sự đến tiêu diệt chúng ta hay không?” Ngụy Thái Phượng cũng quát to.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 996: Tiếng hét


Lúc này, hai trợ lý của Vu Cơ đã nắm lấy tay Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vi và chuẩn bị tiêm thuốc mê cho hai người bọn họ.

Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vi liều mạng giãy dụa, cho nên đã bị mấy người mặc đồ đen gắt gao ấn chặt đến mức không cách nào tránh thoát.

Advertisement

“Dừng tay lại!”

Ngay khi Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vi sắp bị hai trợ lý kia tiêm thuốc gây mê vào người, Triệu Vũ Ngọc đột nhiên rống to một tiếng.

Advertisement

Hai trợ lý nghe được Triệu Vũ Ngọc hét lớn, nhất thời sợ tới mức tay run lên, khiên cho ống tiêm rơi hết xuống đất.

Không ai có thể nghĩ tới, Triệu Vũ Ngọc lại đột nhiên hét lớn như vậy. Hơn nữa, cô ấy còn hét một tiếng thực sự rất lớn.

“Con bé chết tiệt. Hét cái gì mà hét. Mau lấy ống tiêm gây mê ra đây, anh có đủ khả năng không vậy?” Một trợ lý nhìn thấy kim gây mê trong tay mình đã rơi xuống mặt đất vì sự sợ hãi của mình mà nhất thời thẹn quá hóa giận.

Một trợ lý khác cũng cảm thấy có chút xấu hổ. Bọn họ vậy mà lại bị một con bé làm cho sợ tới mức tay run rẩy, thật là quá mất mặt!

“Hai người làm sao vậy hả? Thế mà lại để một con bé dọa sợ tới mức đến kim tiêm của để rơi xuống đất. Còn không mau nhặt lên rồi tiếp tục tiếp cho bọn họ đi.” Vu Cơ có chút tức giận nói.

Hai trợ lý vội vàng cúi xuống để nhặt kim gây mê lên.

“Chờ một chút! Tôi biết Hộ soái bảo vệ Lê Uy Long.” Triệu Vũ Ngọc lại đột nhiên lớn tiếng nói.

Mọi người nghe Triệu Vũ Ngọc nói như vậy, nhất thời lại sửng sốt.

“Con bé nhà cô đang nói cái gì vậy? Sao cô có thể biết Lê Uy Long được chứ?” Ngụy Thái Phượng tức giận nói. Mấy người sắp chết này, ai nấy cũng đều nói mình có quan hệ với Hộ Quốc Hổ Soái Lê Uy Long, làm cho bà ta thật sự cảm thấy rất phiền.

“Mẹ, cô ta biết Hộ soái bảo vệ Lê Uy Long cũng là chuyện rất bình thường a!” Lúc này, Đỗ Lượng lại bất ngờ nói.

“Con trai, có phải con bị đánh đến choáng váng đầu óc rồi hay không?” Ngụy Thái Phượng ngạc nhiên hỏi.

“Mẹ, sao con lại có thể đánh mà trở nên ngu ngốc được chứ? Làm sao mà con lại bị choáng váng đầu óc chỉ vì bị đánh chứ?” Đỗ Lượng nói.

“Nếu con thực sự không bị đánh đến ngốc thì làm sao con biết cô ta quen Hộ soái bảo vệ Lê Uy Long chứ?” Ngụy Thái Phượng hỏi.

“Gần đây, Lê Uy Long đã đại bại quân địch, khiến cho thanh danh của anh ta trở nên vang dội đến mức cả thiên hạ đều biết. Vì thế, cô ta nói mình quen Biết Lê Uy Long cũng không có gì kỳ quái cả, không phải sao? Chỉ là Lê Uy Long không biết cô ta mà thôi. Chúng ta cũng biết Lê Uy Long nhưng mà Lê Uy Long lại không biết chúng ta mà thôi.” Đỗ Lượng nói.

Ngụy Thái Phượng nhất thời như đã bừng tỉnh ra đại ngộ: “Thì ra là như vậy, mẹ hiểu rồi. Vậy thì mẹ còn biết Quốc vương của Long quốc đấy.”

“Các người sai rồi, tôi không chỉ biết Lê Uy Long, mà tôi còn biết người vợ Chu Nhược Mai của Lê Uy Long. Hơn nữa, Lê Uy Long và vợ Chu Nhược Mai cũng biết tôi.” Triệu Vũ Ngọc nói.

“Vợ của Lê Uy Long là người đẹp nhất của Thành phố Quốc Hòa, cô ta có dáng vẻ khuynh quốc khuynh thành, chúng ta cũng quen biết! Nhưng mà, cô nói Lê Uy Long và Chu Nhược Mai cũng biết cô, có quỷ mới tin cô.” Đỗ Lượng nói.

“Tin hay không thì tùy mấy người. Không giấu gì các người, từ khi tôi và anh trai của mình từ Thành phố Quốc Hòa đến, chúng tôi đã làm việc ở Tập đoàn Galaxy của Chu Nhược Mai, vợ của Hộ soái bảo vệ.” Triệu Vũ Ngọc nói.

Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vi nghe Triệu Vũ Ngọc nói như vậy thì nhất thời sửng sốt. Bởi vì lúc trước Triệu Vũ Ngọc và Triệu Đình Vũ cũng từng nói qua, hai anh em bọn họ đến từ Thành phố Quốc Hòa. Hơn nữa, bọn họ còn làm việc trong một tập đoàn lớn. Ngoài ra, bọn họ còn quen biết nữ tổng giám đốc của tập đoàn kia?

Chẳng lẽ nữ tổng giám đốc mà bọn họ đã nói đến chính là Chu Nhược Mai sao?

“Nói đi, cô cứ tiếp tục nói đi.” Đỗ Lượng ngược lại muốn nghe xem Triệu Vũ Ngọc tạo dựng câu chuyện này như thế nào.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 997: Biết điều thì mau thả


“Mọi người đều biết, Tổng giám đốc của Tập đoàn Galaxy chính là người vợ Chu Nhược Mai của Hộ soái Lê. Chúng tôi chính là nhân viên dưới trướng vợ của Hộ soái bảo vệ. Hơn nữa, anh trai tôi còn từng cứu mạng Tổng giám đốc Chu, người vợ của Hộ soái Lê. Cho nên, Hộ soái Lê cũng biết chúng tôi, mà anh ấy còn có giao tình rất sâu sắc với chúng tôi.” Triệu Vũ Ngọc nói.

Advertisement

“Cô cứ tiếp tục nói đi.” Đỗ Lượng nói.

Triệu Vũ Ngọc nghe Đỗ Lượng bảo mình tiếp tục nói thì cô ấy lập tức tiếp tục nói: “Bởi vì chiến loạn ở Thành phố Quốc Hòa cho nên tôi và anh trai của mình mới chạy trốn đến Thành phố Vĩnh Thụy. Tối hôm qua, khi chúng tôi bị các người đuổi giết, lúc đầu chúng tôi đã định chạy trốn đến Thành phố Quốc Hòa để tìm vợ của Hộ soái bảo vệ. Nhưng mà, thật không ngờ các người lại bắt được chúng tôi. Tuy nhiên, vừa rồi, khi chúng tôi bị bắt, ở trên xe tôi đã lén lút gửi một tin nhắn để cầu cứu vợ của Hộ soái bảo vệ để Hộ soái Lê phái binh đến đây cứu chúng tôi. Nếu như không ngoài dự liệu của tôi, đội quân của Hộ soái Lê sẽ lập tức đến cứu chúng tôi ngay thôi. Nếu các người thức thời thì mau chóng thả chúng tôi ra. nếu không một khi đại quân của Hộ soái Lên đến, tất cả mấy người sẽ bị tiêu diệt thành tro bụi.”

Advertisement

Triệu Vũ Ngọc vì cứu Lê Tuyết Tương cùng Lê Tịnh Vi, còn có cả anh trai của cô ấy nữa, cho nên cô ấy không tiếc đem nói chuyện mình đã lén lút gửi tin nhắn cầu cứu vợ của Hộ soái bảo vệ ra.

Lê Tuyết Tương nghe Triệu Vũ Ngọc nói như vậy, nhất thời kinh hãi trợn mắt há hốc mồm, hỏi: “Hôm qua cháu và anh trai của mình nói có quen một nhân vật lớn, chẳng lẽ vị nhân vật lớn này lại chính là con trai tôi, Lê Uy Long sao?”

“Đúng vậy, thím Lê. Vị nhân vật lớn mà chúng cháu có nói đến chính là con trai của thín, Hộ soái Lê.” Triệu Vũ Ngọc nói.

“Vì sao hai người lại không nói cho thím biết từ sớm chuyên nhân vật lớn mà các người quen biết chính là Lê Uy Long chứ?” Lê Tuyết Tương có nằm mơ cũng không nghĩ tới, Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc vậy mà lại có giao tình với con trai Lê Uy Long của mình.

“Lúc ấy chúng cháu cũng không biết Hộ soái Lê lại là con trai của thím, cho nên chúng cháu cũng không nói.” Triệu Vũ Ngọc có nằm mơ cũng không nghĩ tới, Lê Tuyết Tương vậy mà lại là mẹ của Lê Uy Long.

Lúc này, cuối cùng Ngụy Thái Phượng cũng không thể nhịn được nữa: “Hai người vừa hát vừa ca thực sự đã diễn được một vở kịch rất chân thực. Nếu như, không phải tôi đã biết trước một người là bà bán rau, một người là đứa con gái vô gia cứ, phải đi lang thang thì tôi thiếu chút nữa đã tin rồi.”

“Đừng nghe bọn họ nói nhảm nữa, bọn họ chỉ muốn làm chúng ta hoảng sợ mà thôi. Vì bọn họ sắp chết cho nên mỗi người đến muốn có quan hệ cùng với Lê Uy Long. Mấy người nhanh bắt đầu tiêm cho bọn họ đi, không là bọn họ lại tiếp tục nói nhảm đấy. Đến lúc trời tối rồi lại không lấy được mắt của bọn họ.” Đỗ Quang nói.

“Đúng vậy, mau lấy mắt của bọn họ ra và thay cho tôi đi.” Đỗ Lượng cũng không thể chờ đợi được nữa rồi.

Không ai tin lời Lê Tuyết Tương và Triệu Vũ Ngọc nói. Tất cả mọi người đều cho rằng hai người bọn họ đang cùng hợp tác với nhau để hợp tác lừa gạt người khác bằng cách dựng lên một vở kịch hay.

Bọn họ khinh thường mà đi kiểm tra điện thoại di động của Triệu Vũ Ngọc, bọn họ cũng không muốn vẽ thêm nhiều chuyện.

Bởi vì, bọn họ đều không tin, Triệu Vũ Ngọc chỉ một cô gái bình thường như vậy mà lại có giao tình với Hộ soái bảo vệ thứ nhất của Long quốc. Hơn nữa, bọn họ lại càng không tin, Lê Tuyết Tương sẽ là mẹ của Hộ soái bảo vệ thứ nhất của Long quốc.

Nếu như bọn họ thực sự có quan hệ với Hộ soái bảo vệ Lê Uy Long thì sao bọn họ có thể nghèo túng đến mức này chứ?

“Hai người còn sững sờ ra đấy để làm cái gì? Nhanh lên, mau tiêm cho bọn họ đi.” Vu Cơ nhìn thấy hai trợ lý của mình vẫn còn đang sửng sốt mà tức giận nói.

Lúc này, hai người trợ lý đã kiểm tra xong kim gây mê trong tay. Nhưng vừa rồi sau khi nghe câu chuyện như thật của Triệu Vũ Ngọc, bọn họ đều cảm thấy có chút mê mẫn.

Sau khi nghe Vu Cơ nói, bọn họ mới như tỉnh giấc và lấy lại tinh thần.

“Được, chúng tôi lập tức tiêm thuốc mê cho bọn họ đây. Để xem bọn họ còn có thể ríu ra ríu rít không ngừng nữa hay không?” Một trợ lý nói xong thì lập tức nhắm kim tiêm vào cánh tay Lê Tuyết Tương.

Một trợ lý khác cũng đã nhắm kim tiêm vào cánh tay Lê Tịnh Vi.

Mà ngay lúc này, một chiếc xe jeep chạy nhanh như chớp đã chạy tới gần tòa nhà mục nát này.

Người lái xe chính là đặc công Lại Nhi thuộc tổ đặc công Shadow, người phụng mệnh đến cứu mẹ của Lê Uy Long.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 998: Lý do


Mặc dù Lại Nhi lái xe nhanh như vậy, nhưng đến tận bây giờ mới tới nơi này là vì có một lý do khác.

Bởi vì lúc mới bắt đầu, khi xảy ra đấu súng trên đường cao tốc nhà ga, cô ấy cũng không biết Lê Tuyết Tương là mẹ của Lê Uy Long, cho nên cũng không lập tức chạy tới đây.

Sau đó, sau khi cô ấy đã điều tra thì cô ấy mới biết được Lê Tuyết Tương là mẹ của Lê Uy Long. Mấy người Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi, Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc đều đã bị người của Hách Diệp đưa đi.

Advertisement

Cô ấy biết rằng chuyện này khác nghiêm trọng, cho nên đã báo cáo với Trương Minh Nguyệt trước. Sau khi nhận được mệnh lệnh của Lê Uy Long, người của Hách Diệp đã được một nửa đường rồi.

Sau khi nhận được mệnh lệnh, cô ấy còn phải chuẩn bị một ít súng đạn dược, cho nên lại mất thêm một chút thời gian.

Advertisement

Cho đến khi cô ấy thực sự xuất phát, bọn người Hách Diệp đã đưa người đến Lâu Lạn Vĩ rồi.

Có thể thấy, khi mấy người Lê Tuyết Tương vừa được đưa đến Lâu Lạn Vĩ không lâu thì Lại Nhi đã đuổi đến đây thì tốc độ cũng xem như là đã rất nhanh.

Lại Nhi là đặc công của tổ đặc công Shadow cho nên kỹ năng lái xe của cô ấy vô cùng tốt. Nếu là người bình thường mà cho bọn họ thêm nửa giờ nữa thì chắc chắn bọn họ cũng không đến được phía Tây Lâu Lạn Vĩ.

Lúc này chung quanh Lâu Lạn Vĩ này đã tập kết hơn một ngàn người.

Ban đầu Đỗ Quang đã sắp xếp năm trăm thuộc hạ đến đây canh gác. Sau đó, Hách Diệp lại mang theo hơn năm trăm người tới nơi này, cộng lại thì số lượng này đã vượt qua một nghìn người.

Lúc này, Hách Diệp cũng đang ở dưới tầng mà chờ đợi.

Những người này nhìn thấy một chiếc xe Jeep đang chạy nhanh đến thì đồng loạt tỏ ra kinh ngạc.

“Dừng lại!”

“Không được tới đây!”

Lập tức dừng xe lại, nếu không chúng tôi sẽ lập tức nổ súng.”

Người của nhà họ Đỗ và Hách Diệp đều đồng loạt hô to. Hơn nữa, bọn họ còn cầm súng hướng về phía chiếc xe Jeep đang chạy đến.

Còn Lại Nhi, khi cô ấy nhìn thấy lúc này ở Lâu Lạn Vĩ đang tụ tập hơn một nghìn người. Hơn nữa những người này đều cầm súng hướng về phía chiếc xe Jeep của mình thì cô ấy cũng không khách khí. Cô ấy lập tức hạ cửa sổ xe xuống rồi rút ra một khẩu súng trường tấn công và trực tiếp bắn vào những người đó.

“Bang bang bang…” Lại Nhi một tay nắm vô lăng, một tay bắn về phía người của nhà họ Đỗ và người của Hách Diệp.

Dù sao, cô ấy cũng phụng mệnh đến đây để cứu mẹ của Hộ soái Lê. Hơn nữa, cô ấy còn phải ngăn cản người của nhà họ Đỗ trong hai mươi phút, vì vậy nếu còn không nổ súng giết người, cô ấy làm sao có thể ngăn cản hành động của nhà họ Đỗ chứ?

Dám động đến mẹ của Hộ soái bảo vệ thứ nhất của Long quốc, không cần hỏi cũng biết, nhất định là gi3t chết không cần luận tội.

“A a a…” Người của nhà họ Đỗ và người của Hách Diệp đều bị tấn công một cách bất ngờ cho nên tất cả bọn họ đều không kịp đề phòng mà đồng loạt bị bắn ngã xuống đất.

Tiếng súng bất thình lình này khiến người của nhà họ Đỗ và Vu Cơ trên tầng đều thấy hoảng sợ.

Hai trợ lý đang chuẩn bị thêm cho Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vi cũng nghe thấy tiếng súng đột nhiên vang lên thì lại sợ tới mức tay chân run rẩy. Và bọn họ lại tiếp tục để ống tiêm trong tay rơi xuống đất một lần nữa.

“Tại sao lại đột nhiên có tiếng súng vang lên như vậy chứ? Chuyện gì đang xảy ra ở dưới tầng vậy?” Ngụy Thái Phượng khó hiểu hỏi.

“Nếu không ngoài dự liệu của tôi, nhất định là đại quân của Hộ soái Lê đã tới.” Triệu Vũ Ngọc hưng phấn nói.

Bởi vì cô ấy biết mình đã gửi tin nhắn cầu cứu cho Chu Nhược Mai. Hơn nữa, cô ấy còn gọi điện thoại nhắc nhở cô cho nên cô nhất định sẽ nhìn thấy tin nhắn đó. Mà lúc này lại đột nhiên vang lên tiếng súng kịch liệt như thế, ngoại trừ binh của Lê Uy Long, còn có thể có ai đến cứu bọn họ đây?

Người ở đây nghe Triệu Vũ Ngọc nói như vậy thì đồng loạt ngẩn ra một chút. Chẳng lẽ binh của Lê Uy Long thực sự đã tới đây sao?

Ngụy Thái Phượng, Đỗ Quang và Đỗ Lượng, còn có Vu Cơ đều không rảnh để ý tới Triệu Vũ Ngọc. Bọn họ trực tiếp chạy đến bên cửa sổ để xem có chuyện gì.

Đột nhiên xảy ra một cuộc đấu súng như vậy, cho nên lúc lấy mấy người còn đang giữ tay chân của Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi và Triệu Vũ Ngọc đều hoảng hốt và đồng loạt thả họ ra rồi chạy theo đến bên cửa sổ xem đã chuyện gì xảy ra.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 999: Người áo đen


Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi và Triệu Vũ Ngọc cũng biết đây là lúc nên chạy trốn. Nhưng hiện tại dưới tầng còn có một trận đấu súng, cho nên bọn họ cũng không dám vội vã chạy xuống tầng. Nếu như vội vàng chạy xuống tầng mà bị súng bắt phải, vậy thì chết chắc.

Mà bọn họ cũng tò mò chạy đến cửa sổ để xem ai đã đến để cứu mình.

Advertisement

Hai trợ lý phục hồi tinh thần, khi nhìn thấy mọi người đều chạy đến bên cửa sổ thì bọn họ cũng chạy theo đến bên cửa sổ để xem tình hình.

Nhưng tất cả mọi người chỉ thấy một chiếc xe Jeep giống như một con ngựa hoang đứt dây trói đang từ xa xông thẳng tới!

Advertisement

Trong xe Jeep có một người phụ nữ mặc áo đen có tư thế hiên ngang và mang theo sát khí đằng đằng mà một tay cầm vô lăng, một tay cầm súng. Lúc này, cô ấy đang bắn về phía những người dưới tầng từ cửa sổ xe.

Còn những người của nhà họ Đỗ và Hách Diệp đều bị đánh đến không kịp trở tay. Lúc này, bọn họ đã rơi vào tình thế hỗn loạn và không hề có sức để đánh trả.

Triệu Vũ Ngọc nhìn thấy chỉ có một người phụ nữ mặc áo đen giết tới, không khỏi cảm thấy có chút thất vọng. Cô ấy còn tưởng rằng là đại quân của Lê Uy Long tới đây, sao chỉ có một người phụ nữ mặc áo đen tới đây chứ?

Trong lòng cô ấy cứ mơ hồ không hiểu, nếu chỉ một người phụ nữ mặc áo đen đến đây thì có thể làm được cái gì chứ? Có phải người kia được cử đến đây để chết cùng bọn họ hay không?

Lê Tuyết Tương cũng cảm thấy có chút thất vọng. Vừa rồi, khi bà ấy nghe Triệu Vũ Ngọc nói như thật, bà ấy cũng cho rằng thật sự là con trai Lê Uy Long của mình cử một đại quân tới đây, nhưng thật không nghĩ tới chỉ có một người phụ nữ mặc áo đen.

Mà Lê Tịnh Vi cũng cảm thấy thật kỳ lạ, rốt cuộc người phụ nữ mặc áo đen này là ai vậy? Tại sao cô ấy lại giết người ở đây như vậy?

Đỗ Quang, Đỗ Lượng và đám người Vu Cơ nhìn thấy có một người phụ nữ mặc áo đen có dáng vẻ hiên ngang đột nhiên chạy tới đây giết người thì cảm thấy vô cùng buồn bực trong lòng. Hơn nữa, bọn họ còn không biết rõ lai lịch của người phụ nữ mặc áo đen đột nhiên chạy đến đây rồi giết người lung tung, rốt cuộc là muốn làm gì?

“Nhanh chóng đánh trả đi, đánh chết cô ta đi. Có chuyện gì vậy? Tôi sẽ giải quyết chuyện này.” Ngụy Thái Phượng nhìn thấy mình bên này nhiều người như vậy mà lại loạn như cào cào. Hơn nữa, người của bọn họ cũng không có đáp trả, cho nên bà ta thấy vô cùng tức giận mà lớn tiếng quát.

Vừa rồi khi nghe được Triệu Vũ Ngọc nói là đại quân của Lê Uy Long tới, trong giây đó bà ta còn tưởng là thật. Nhưng bây giờ lại chỉ thấy một người phụ nữ mặc áo đen đến, bà ta cũng lập tức biết mình đã bị Triệu Vũ Ngọc lừa rồi.

Nếu như thật sự là đại quân của Lê Uy Long tới, tuyệt đối sẽ không chỉ có một người tới.

Mà bà ta cũng không muốn biết người phụ nữ mặc áo đen đột nhiên chạy tới đây rồi giết người này là ai. Trước tiên phải tiêu diệt cô ấy rồi hẵng nói sau.

Hơn nữa, nhìn người phụ nữ mặc áo đen này cũng không giống người của Cục Công an thành phố, bởi vì người của Cục Công an thành phố chắc chắn sẽ không lái xe Jeep đến đây như vậy, bọn họ sẽ lái xe chuyên dụng của Cục Công an đến đây.

Mà cho dù người phụ nữ mặc áo đen này có thực sự là người của Cục Công an thành phố, nhưng cô ấy dám đến phá hỏng chuyện tốt của bà ta thì bà ta chắc chắn cũng sẽ gi3t chết không tha.

Dù sao bà ta là con gái của Bộ trưởng, gi3t chết một nữ cảnh sát giả thì có ai dám làm gì bà ta chứ?

Hách Diệp ở dưới tầng nghe thấy Ngụy Thái Phượng hét lớn từ trên tầng thì lập tức phục hồi tinh thần đồng thời cũng tức giận mà hô to: “Mau nổ súng, gi3t chết cô ta đi.”

Những thuộc hạ mang theo súng nghe thấy mệnh lệnh của Ngụy Thái Phượng và Hách Diệp thì cũng như bừng tỉnh trở lại. Ngay sau đó, bọn họ đồng loạt hướng về chiếc xe Jeep mà đồng loạt nổ súng một cách điên cuồng.

“Tách tách tách…”

“Đột nhiên đột ngột…”

“Bang bang bang…”

Các loại tiếng súng kịch liệt vang lên, vô số viên đạn giống như con châu chấu bay về phía chiếc xe Jeep của Lại Nhi!

Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vi và Triệu Vũ Ngọc thấy tình huống này, đều bị dọa tới mức hoảng sợ.

Nhiều viên đạn bay tới như vậy, chẳng phải người phụ nữ mặc áo đen kia sẽ trở thành cái tổ ong hay sao?

Mặc dù bọn họ không biết người phụ nữ mặc đồ đen, bọn họ cũng không muốn cô ấy bị giết.

Dù sao, hình như người phụ nữ mặc áo đen anh dũng này tới đây để cứu bọn họ.
 
Back
Top Bottom