Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 960: Đợi


Nhà họ Trần, nhà họ Phan, và Chu Phi Dương chưa ai từng gặp qua quốc vương Long quốc mà mọi người ngưỡng mộ. Nếu là trước kia, chỉ cần một lần trong đời được nhìn thấy quốc vương Long quốc cũng đủ để khoe khoang cả đời.

Nhưng bây giờ, bọn họ đã là tù nhân, là kẻ thù của quốc vương Long quốc. Lần đầu tiên nhìn thấy quốc vương Long quốc, vậy mà lại ở trong trường hợp như thế này, dùng thân phận tù nhân để được gặp ngài!

Advertisement

Nhà họ Chu ở bên ngoài nhìn thấy Chu Phi Dương, nhà họ Trần, nhà họ Phan cùng bị đưa ra khỏi xe tù, thì đột nhiên trời nên căng thẳng.

Advertisement

Họ muốn xông vào để cầu xin cho Chu Phi Dương. Nhưng mà, thấy xung quanh nghĩa trang được canh phòng cẩn mật nên họ không dám xông vào.

Bọn họ muốn đợi một lần nữa, xem thử kết quả xét xử và phán quyết như thế nào.

Nếu không cần vào cầu xin mà hình phạt có thể được xử nhẹ, vậy thì không cần thiết phải xông vào cầu xin nữa.

Nếu bị phán tử hình, lúc đó xông vào can ngăn cũng chưa muộn.

Lúc này, tất cả người nhà họ Trần, bao gồm ông cụ Trần, Trần Túc Bình, Trần An Khang, ông cụ Phan, Phan Đại Kiệt, Phan Huy Thành và Chu Phi Dương đã được đưa đến trước quan tài của liệt sĩ và quỳ xuống.

“Các người là những tên Việt gian, b án nước để cầu vinh, bây giờ chết đến nơi rồi, có còn gì để nói không?”, hiện tại đã chết rồi, còn có thể nói gì nữa?” Hộ soái bảo vệ Lê Uy Long, tự mình đứng lên để xét xử những kẻ phản bội.

Nghe đến những chữ này, nhà họ Trần và nhà họ Phan đều bị dọa cho khiếp đản, cả người run lên.

Chu Phi Dương cũng không ngoại lệ, anh ta vốn dĩ chỉ là một cậu ấm vô tích sự, bây giờ đến lúc phải chết, đương nhiên là vô cùng sợ hãi.

“Hộ soái Lê, xin hãy tha mạng cho chúng tôi! Xin ngài cho họ Trần chúng tôi một cơ hội, chúng tôi sẽ không dám làm như vậy nữa!” Ông cụ Trần khẩn cầu.

“Hộ soái Lê, xin hãy cho nhà họ Phan một cơ hội. Từ trên xuống dưới nhà họ Phan của chúng tôi nhất định sẽ hối cải để làm người tốt!” Ông cụ Phân cũng khẩn cầu.

Lê Uy Long giận dữ nói: “Những chiến sĩ của chúng tôi đã đánh những trận đẫm máu chống lại kẻ thù để bảo vệ thành phố Quốc Hòa, nhưng các người đã bí mật thông đồng với kẻ thù, phản bội tổ quốc để cầu vinh, còn chào đón kẻ thù vào nhà mình. Nếu tôi tha cho những tên Việt gian như các người, sao có thể… xứng đáng với những người lính đã hy sinh để bảo vệ thành phố Quốc Hòa được?”

“Quân địch đã chiếm được thành phố Quốc Hòa, chúng tôi cũng là bất đắc dĩ mới đưa quân địch vào nhà của mình thôi!” Ông cụ Trần nói.

“Đúng vậy! Nếu chúng không lấy lòng của bọn chúng, bọn chúng sẽ giết cả nhà chúng tôi, chúng tôi cũng chỉ vì bất đắc dĩ mới làm như vậy!” Ông cụ Phan cũng nói.

“Các gì mà bất đắc dĩ, đừng tưởng là tôi không biết gì, các người đã bí mật liên lạc với kẻ thù. Khi kẻ thù còn chưa tấn công vào thành phố Quốc Hòa, các người đã chuẩn bị mọi thứ để b án nước cầu vinh rồi!” Lê Uy Long nói.

Khi Lê Uy Long nói ra điều này, cả ông cụ Trần và ông cụ Phan đều không thể nói thêm gì nữa.

“Hộ… Hộ soái Lê, tôi biết trước đây tôi đã làm nhiều chuyện có lỗi với anh, giữa tôi và anh tồn tại một số ân oán cá nhân, nhưng bản thân anh là một hộ soái bảo vệ, không thể lấy việc công để báo từ thù như thế được!” Phan Huy Thành run rẩy nói.

“Tôi lấy việc công báo tư thù sao? Anh, Trần An Cương, và Chu Phi Dương bí mật cấu kết với đặc vụ của quân địch, kích động nhân dân, phá hoại đủ kiểu, cung cấp tin tức tình báo cho kẻ địch, chuyện này đã có đủ bằng chứng xác thực. Những hành vi các anh làm đều là Việt gian, các người là kẻ thù của cả Việt Nam chúng tôi, không phải kẻ thù riêng của Lê Uy Long tôi! Các người còn chưa chết, thì luật phát của quốc gia ở đâu?” Lê Uy Long nói.

Lúc này, quốc vương Long quốc nói với Lê Uy Long: “Hộ soái Lê, đừng lãng phí quá nhiều thời gian, hãy nhanh chóng thi hành bản án, còn phải tiến hành lễ tuyên thệ!”

Nhà họ Trần, nhà họ Phan và Chu Phi Dương lại run lên khi nghe quốc vương Long quốc nói điều này. Không ngờ rằng, quốc vương Long quốc cũng nóng lòng muốn xử tử bọn họ như vậy, lần này khó mà chạy thoát được!”

“Được! Xử bắn ngay tại chỗ những tên Việt gian này, để an ủi vong linh anh hùng của những người lính đã hy sinh vì bảo vệ thành phố Quốc Hòa!” Lê Uy Long không muốn lãng phí quá nhiều thời gian. Những kẻ phản bội này chết vẫn chưa hết tội, để họ sống thì khó có thể chỉnh đốn pháp luật của đất nước.

Theo lệnh của Lê Uy Long, một nhóm binh lính ngay lập tức tràn về phía trước và chĩa súng vào những kẻ phản bội này!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 961: Sợ chết khiếp


Những Việt gian thuộc nhà họ Trần và nhà họ Phan đều sợ chết khiếp khi nhìn thấy quá nhiều súng chĩa vào người họ.

Nhà họ Chu nhìn thấy cuộc hành hình sắp tiến hành, thì tất cả đều sợ hãi.

Bọn họ không bao giờ ngờ rằng việc xét xử lại diễn ra nhanh chóng như vậy, chỉ trong vòng chưa đầy vài phút nữa sẽ kết thúc. Ngay sau khi nó kết thúc, sẽ xử bắn ngay tại chỗ!

Tất cả những điều này đã vượt quá sự tính toán của gia đình Chu.

Ban đầu họ nghĩ rằng kiểu xét xử công khai này sẽ kéo dài một tiếng đồng hồ, nếu không đến một tiếng đồng hồ thì cũng sẽ được nửa tiếng. Và sau đó công khai những hành vi phạm tội của những kẻ phản bội này trước khi hành quyết.

Không ngờ rằng chỉ vừa nói vài câu đã lập tức hành quyết!

Advertisement

“Không được! Tôi muốn gặp quốc vương Long quốc!” Bà Chu vừa la lên

thì đã chạy vào trong.

“Đừng giết con trai tôi! Tội của con trai tôi không đáng phải chết!” Kim Ngọc đồng thời cũng la lên, rồi chạy nhanh vào bên trong nghĩa trang liệt sĩ.

“Xin đừng nổ súng!” Chu Thế Huy cũng hét lên, và xông vào.

Tất cả người nhà họ Chu vừa liên tục la lên, vừa chạy vào phía trong của nghĩa trang liệt sĩ.

Advertisement

Tuy nhiên, những người lính làm nhiệm vụ canh gác đã ngăn cản tất cả bọn họ lại.

Bên trong nghĩa trang liệt sĩ có rất nhiều nhân vật quyền lực quan trọng của Việt Nam, thậm chí có cả quốc vương Long quốc ở trong đó, sao có thể để người nhà họ Chu muốn vào là vào được?

Do không khí bên trong nghĩa trang liệt sĩ rất trang nghiêm yên lặng, nên những gì người nhà họ Chu nói đều được nghe thấy.

Lê Uy Long và quốc vương Long quốc cũng nghe được.

Chu Phi Dương xoay người lại, nhìn thấy cha mẹ và bà nội của mình đang la đến khàn giọng bên ngoài nghĩa trang, còn nước mắt nước mũi thì giàn dụa, anh ta cũng không nhịn được mà rơi nước mắt.

“Rột cuộc bên ngoài đang làm loạn gì vậy?” Quốc vương Long quốc không vui hỏi.

“Thưa quốc vương, đó là người nhà của tôi.” Lê Uy Long nói.

“À? Hóa ra là người nhà của hộ soái Lê?” Quốc vương Long quốc có chút bối rối.

Theo như anh ta biết, Lê Uy Long là con trai của Long Chấn Tiêu, nhưng trước đây anh đã bị trục xuất khỏi nhà họ Long, cũng đã cắt đứt mọi quan hệ với nhà họ Long, tại sao lại có người nhà ở đây? Mà những người đang ở bên ngoài rõ ràng không phải người nhà họ Long!

“Quốc vương Long quốc có điều không biết, ba năm trước tôi đã trở thành con rể của nhà họ Chu. Những người bên ngoài là người nhà của vợ tôi, cũng là người nhà của tôi.” Lê Uy Long giải thích.

“Thì ra là vậy, tôi hiểu rồi, nhưng chúng ta đang xử bắn những Việt gian trong này, người nhà của anh muốn xông vào đây để làm gì?” Quốc vương Long quốc hỏi.

“Bởi vì một trong những Việt gian trong này là người nhà Chu.” Lê Uy Long nói.

“Sao người nhà họ Chu lại làm Việt gian được?” Quốc vương Long quốc liền tiếp tục hỏi, anh ta không biết em vợ của Lê Uy Long là Chu Phi Dương cũng là một Việt Gian.

“Đúng vậy, thực sự quá hổ.” Lê Uy Long cảm thấy chuyện nhà mẹ đẻ của vợ mình có một tên Việt gian không phải là chuyện hay ho gì.

“Người nào là Việt gian nhà họ Chu?” Quốc vương Long quốc hỏi.

“Chính là anh ta, Chu Phi Dương.” Lê Uy Long chỉ vào Chu Phi Dương nói.

Chu Phi Dương xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu nhìn Lê Uy Long và quốc vương Long quốc.

“Chu Phi Dương là gì của anh?” Quốc vương Long quốc hỏi Lê Uy Long một lần nữa.

“Anh ta là em vợ của tôi.” Lê Uy Long nói.

“Hộ soái Lê, ngay cả em vợ của mình anh cũng xử bắn sao?” Quốc vương Long quốc có chút ngạc nhiên hỏi. Anh ta cũng nghe nói Lê Uy Long có chút sợ vợ, nếu anh bắn chết em vợ của mình, sau này anh phải đối mặt với vợ mình thế nào đây?

“Phản bội tổ quốc, bất kể là ai, đều phải xử lý bình đẳng, tuyệt đối không vì anh ta là em vợ của tôi mà tha chết cho anh ta.” Lê Uy Long nói.

“Hộ soái Lê công tư phân minh, vì việc nước mà quên tình nhà, thật sự làm cho người khác kính phục.” Quốc vương Long quốc tán thưởng.

“Cho tôi vào đi, tôi muốn gặp quốc vương Long quốc!”

“Lê Uy Long! Anh không thể giết Phi Dương được!”

“Quốc vương Long quốc, con tôi không đáng phải chết!”

Bên ngoài nghĩa trang liệt sĩ không ngừng vang lên những tiếng la hét ầm ĩ của người nhà họ Chu.

“Hộ soái Lê, nếu người nhà của anh muốn gặp tôi, không bằng trước hết cứ để cho bọn họ vào, nghe bọn họ nói thế nào, sau đó xử quyết cũng không muộn.” Quốc vương Long quốc nói.

“Quốc vương, những người họ Chu này cũng chỉ là thường dân mà thôi, ngài là người đứng đầu một quốc gia, sao có thể gặp họ được?” Lê Uy Long có chút kinh ngạc hỏi, không ngờ quốc vương Long quốc lại muốn gặp người nhà họ Chu.

“Bởi vì bọn họ là người nhà của anh, còn anh là hộ soái bảo vệ muốn xử bắn em vợ của mình, chuyện này cũng không tầm thường, cho nên ta muốn gặp bọn họ, nghe bọn họ nói thế nào.” Quốc vương Long quốc nói.

“Được rồi, nếu quốc vương Long quốc đã muốn gặp bọn họ, vậy thì cho bọn họ vào đi!” Lê Uy Long không dám làm trái ý của quốc vương Long quốc, nên anh đành phải đồng ý.

Vì vậy, Lê Uy Long nói với một trong những người bảo vệ: “Truyền lệnh ra ngoài, để người nhà họ Chu vào.”

“Vâng!” Người bảo vệ chạy ra ngay lập tức.

Bên ngoài nghĩa trang liệt sĩ.

“Tôi là bà nội của hộ soái Lê, cho tôi vào, tôi muốn gặp quốc vương Long quốc!”

“Tôi là chú hai của hộ soái Lê, mau cho chúng tôi vào!”

“Tôi là dì hai của hộ soái Lê, cho chúng tôi vào gặp quốc vương Long quốc!”

Nhà họ Chu không biết rằng quốc vương Long quốc đã đồng gặp bọn họ, vẫn đang khản cổ hét lên.

Lúc này, Chu Lệ Ngọc cả người đang băng bó cũng vội vã chạy đến.

Vốn dĩ cô ta đang được chữa trị trong bệnh viện, nhưng khi biết hôm nay là ngày em trai mình bị hành quyết, cô ta không quan tâm đến việc vết thương đang nghiêm trọng mà chạy đến đây.

Cho dù không cứu được em trai mình, cũng có thể nhìn mặt anh ta lần cuối.

Chu Lệ Ngọc từ xa đã nhìn thấy người nhà họ Chu bị chặn lại bên ngoài nghĩa trang liệt sĩ, tất cả đều la hét đến khản cả cổ, thì biết rằng thời khắc hành hình cuối cùng cũng đến.

“Bố, mẹ, bà nội, hiện tại tình hình thế nào rồi?” Chu Lệ Ngọc vừa thở gấp vừa chạy tới.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 962: Sắp bắt đầu


Người nhà họ Chu nghe thấy giọng của Chu Lệ Ngọc thì tất cả đều quay lại.

“Lệ Ngọc, con không ở bệnh viện dưỡng thương, chạy đến đây làm gì?” Chu Thế Huy nhìn thấy đứa con gái đang bị thương nặng chưa lành mà chạy đến đây thì liền hỏi.

“Bố, Phi Dương sắp bị xử tử rồi, con có thể không đến sao?” Chu Lệ Ngọc nói.

Chu Thế Huy nói: “Con có đến cũng vô dụng, chúng ta vốn dĩ không vào được.” Chu Thế Huy nói.

“Bây giờ bắt đầu hành hình rồi sao?” Chu Lệ Ngọc hỏi.

Advertisement

“Sắp bắt đầu rồi, nhưng chúng ta không vào được, không có cách nào cả.” Chu Thế Huy buồn bã nói.

Vào lúc này, người bảo vệ của Lê Uy Long đã chạy đến.

“Hộ soái Lê có lệnh, để cho người họ Chu vào!” Người bảo vệ nói.

Người nhà họ Chu nghe vậy đều vui mừng khôn xiết. Chỉ cần có thể tiến vào, thì có thể cầu xin thay cho Chu Phi Dương, cứu mạng anh ta!

Advertisement

Những người lính phụ trách canh giữ ở đó nghe bọn thị vệ nói vậy, đành phải cho người nhà họ Chu đi vào.

Người nhà họ Chu lập tức xông vào, chạy nhanh về phía quốc vương Long quốc.

Khi còn cách quốc vương Long quốc khoảng mười thước, cả nhà Chu cùng nhau quỳ xuống.

Bởi vì họ đều biết rằng Lê Uy Long một lòng muốn giết Chu Phi Dương, nên có cầu xin anh cũng vô ích.

Trước đó, bọn họ đã đến biệt thự Tinh Nguyệt để cầu xin Lê Uy Long, nhưng Lê Uy Long không có chút tình cảm nào, anh muốn xử tử Chu Phi Dương.

Bây giờ chỉ có quốc vương Long quốc lên tiếng đồng ý xử nhẹ cho Chu Phi Dương, thì mới có thể cứu anh ta một mạng.

“Quốc vương Long quốc, cháu của tôi bản tính không xấu, nó chỉ là nhất thời hồ đồ, mới trở thành Việt gian, cầu xin ngài tha cho nó một mạng, cho nó có một cơ hội để hối cải trở thành người tốt!” Bà Chu vang xin.

“Bà Chu, nếu tất của những người phản bội lại đất nước, đều dùng lý do nhất thời hồ đồ biện minh để thoát tội, vậy pháp luật nước Việt Nam ta ở đâu để ở đâu?” Quốc vương Long quốc nói.

“Quốc vương Long quốc, chắc chắn cháu tôi đã bị người khác mê hoặc, mới phản quốc theo giặc. Tuy nó có tội theo giặc, nhưng nó chưa làm ra chuyện gì bán đứng nước Việt Nam cả!” Bà Chu nói.

“Anh ta có làm những chuyện phản bội tổ quốc hay không, tôi biết rõ hơn bà Chu rất nhiều. Anh ta đã bí mật liên lạc với đặc vụ Cao Hùng của nước Liệp Ưng, làm rất nhiều chuyện có hại cho việc kháng chiến của Việt Nam.” Nhân lúc thị vệ đi ra ngoài truyền lệnh, quốc vương Long quốc thông qua Lê Uy Long biết được những chuyện xấu mà Chu Phi Dương đã làm.

“Quốc vương Long quốc, mặc dù con trai tôi đã làm ra một ít chuyện tổn hại đến Việt Nam, nhưng tội của nó không đáng phải chết!” Chu Thế Huy nói.

“Đúng vậy, tuy con trai tôi phạm sai lầm lớn, nhưng nó không đáng phải chết, ngài có thể phán tội nó ngồi tù tám năm hoặc mười năm, để nó cải tạo trong tù, những ngài nhất định đừng giết nó!” Kim Ngọc cũng nói.

Quốc vương Long quốc niệm tình Chu Phi Dương là em vợ của Lê Uy Long, nên cũng muốn cứu anh ta một mạng, vì vậy anh ta hỏi Lê Uy Long: “Hộ soái Lê, anh nghĩ thế nào?”

Lê Uy Long thực sự rất khó xử, dù sao thì Chu Phi Dương cũng là em vợ của mình. Nếu Chu Phi Dương bị xử tử, nhà họ Chu nhất định sẽ rất đau lòng.

Từ đó về sau, anh và nhà họ Chu nhất định sẽ cắt đứt quan hệ, ân đoạn nghĩa tuyệt. Thậm chí người nhà họ Chu sẽ coi anh như kẻ thù.

Nếu không phải anh ta phạm tội phản quốc theo giặc, anh cũng không muốn xử tử anh ta.

Nhưng mà, việc Chu Phi Dương phản quốc thực sự không thể tha thứ!

Giết hay không giết, anh thật sự rất khó xử, nếu không giết, phán cho Chu Phi Dương ngồi tù chắc cũng không tồi.

Nhưng mà, nếu không giết Chu Phi Dương, nhà họ Trần và nhà họ Phan nhất định sẽ không phục, chẳng lẽ phải tha cho tất cả bọn họ, tống tất cả bọn họ vào tù sao?

Lê Uy Long thực sự rất rối rắm, bắt đầu do dự không thể trả lời câu hỏi của quốc vương Long quốc.

Người nhà họ Trần và họ Phan thấy Lê Uy Long bắt đầu do dự, trong lòng vui mừng khôn xiết.

Chỉ cần Lê Uy Long đồng ý tha cho Chu Phi Dương, thì bọn họ cũng sẽ nhân cơ hội này để cầu xin quốc vương Long quốc, phán họ ngồi tù, cứ như vậy, có thể miễn đi tội chết.

Lúc này, người nhà họ Chu đưa mắt nhìn Lê Uy Long trong đợi kết quả của anh, trong lòng cầu nguyện rằng Lê Uy Long sẽ nhân từ nương tay, tha cho Chu Phi Dương một mạng.

Chu Phi Dương cũng nhìn Lê Uy Long với ánh mắt đầy mong đợi, chỉ cần một câu của Lê Uy Long, anh ta sẽ được tha chết.

Bộ trưởng Ngụy Nghiêm vui mừng nói: “Hộ soái Lê, trong nhà cậu có Việt gian, cậu lại là hộ soái bảo vệ, chỉ cần cậu mở miệng, hoàn toàn có thể miễn tội chết cho em vợ của cậu!”

Tất nhiên Lê Uy Long biết rằng những gì Ngụy Nghiêm nói chính là mỉa mai. Nếu bản thân anh tha cho Chu Phi Dương, sẽ mượn cớ anh vì tình riêng mà làm việc trái pháp luật.

Nếu anh không giết Chu Phi Dương thì làm sao kiến người dưới phục được? Làm thế nào để an ủi những người lính đã hy sinh trên chiến trường bảo vệ thành phố Quốc Hòa? Làm thế nào mà để lễ tuyên thệ trước khi xuất quân có khí thế hào hùng được? Sau này bản thân anh sao có thể chỉ huy được ba quân nữa?”

“Quốc vương Long quốc, tôi cho rằng đây là thời điểm vô cùng quan trọng, tất cả những kẻ đã phản bội tổ quốc, bất luận là ai đi nữa, kể cả Chu Phi Dương, đều phải bị xử tử, mới có thể làm chấn động những người có ý muốn phản bội lại đất nước, mới có thể an ủi những người lính đã hy sinh bảo vệ non sông Việt Nam!” Lê Uy Long nói một cách dứt khoát.

Khi những lời của Lê Uy Long vừa dứt, họ Chu, họ Trần và nhà họ Phan đều bị sốc đến ngây người.

Họ Trần và nhà họ Phan càng tuyệt vọng hơn. Lê Uy Long thậm chí còn không buông tha cho em vợ của mình, thì đừng nói đến những người không có chút họ hàng gì như bọn họ, họ chỉ có thể chịu chết.

Sắc mặt Chu Phi Dương đột nhiên tối sầm lại, thiếu chút nữa là tê liệt ngã xuống đất. Vừa mới nhìn thấy chút hy vọng sống, thì đã lập tức tan tành. Kiểu cảm xúc thay đổi đột ngột như vậy, không phải ai cũng hiểu được.

“Lê Uy Long, cậu thực sự quá độc ác, sao cậu có thể độc ác như vậy!” Kim Ngọc vừa khóc vừa nói.

“Lê Uy Long, quốc vương Long quốc có lòng muốn tha cho Phi Dương một mạng, sao cháu lại không thể buông tha cho nó, chẳng lẽ cháu thực sự muốn nhà họ Chu tuyệt hậu sao?” Bà Chu nói.

“Lê Uy Long, nhà họ Chu của chúng tôi có ơn với anh, năm đó bố tôi đã cứu mẹ anh và anh, hơn nữa còn gả Nhược Mai cho anh, anh không thấy như vậy là vong ơn phụ nghĩa sao!” Chu Thế Huy nói.

Vì Lê Uy Long vẫn muốn giết Chu Phi Dương nên không ai trong số những người nhà họ Chu gọi Lê Uy Long là Hộ soái Lê, mà chỉ gọi anh bằng tên của mình.

“Ông cụ Chu có ơn với tôi, Lê Uy Long tôi sẽ luôn ghi nhớ trong lòng, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, Chu Phi Dương phản quốc theo địch, luật pháp không chấp nhận, không thể tha tội được!” Lê Uy Long nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 963: Xin tha


“Anh rể, khi tôi bị quân địch đánh đập tàn nhẫn, cũng may là nhờ có Phi Dương dũng cảm đứng ra cứu lấy tôi. Vì vậy có thể nhìn thấy được, nó vẫn còn có lương tâm, xin anh ta cho nó một mạng đi!” Chu Lệ Ngọc cầu xin.

“Đó là bởi vì cô là chị ruột của anh ta, nên anh ta mới cứu cô, chuyện này cũng không thể bù đắp được việc anh ta đã phản bội quốc đi theo kẻ thù. Nhược Mai cũng là chị họ của anh ta, vậy mà anh ta đã từng dự tính bao vây biệt thự Tinh Nguyệt, nhằm giết Nhược Mai, lương tâm của anh ở đây? ”Lê Uy Long nói.

Chu Lệ Ngọc nhất thời á khẩu không nói nên lời, cô ta không ngờ rằng ngay cả Chu Nhược Mai mà Chu Phi Dương còn muốn giết! Điều này thực sự tán tận lương tâm!

“Hộ soái Lê, lỗi lầm của Phi Dương đã gây ra thực sự vô cùng lớn, nhưng xin anh niệm tình năm đó anh đã nợ một ân tình của nhà họ Chu chúng tôi mà tha cho Phi Dương một mạng đi được không!” Kim Ngọc vừa khóc vừa nói.

Advertisement

“Hộ soái Lê, cho dù anh có phán cho Chu Dương hai mươi năm tù hay là mấy chục năm đi nữa, chỉ cần anh giữ lại mạng cho nó là được rồi. Chỉ cần một câu của anh, thì mạng của Phi Dương được cứu rồi, cầu xin anh hãy mở lời đi!” Bà Chu cầu xin.

Lê Uy Long không nói thêm gì nữa, anh cũng không biết làm thế nào để an ủi nhà họ Chu nữa. Bi kịch lớn nhất trong cuộc sống chính là để người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Anh cũng không muốn bi kịch này diễn ra, nhưng tội mà Chu Phi Dương phạm phải, thật sự không thể tha thứ.

Advertisement

Đối mặt với sinh ly tử biệt,trong lòng anh cũng có chút xúc động, nhưng không biểu hiện ra bên ngoài.

Bà Chu nhìn thấy trái tim sắc đá của Lê Uy Long thì lại quay sang quốc vương Long quốc: “Quốc vương Long quốc, nhà họ Chu của chúng tôi, đến đời của Phi Dương, thì chỉ có duy nhất một đứa con trai là anh ta, nếu anh ta chết đi, nhà họ Chu chúng tôi sẽ tuyệt hậu. Xin ngài khai ân, tha cho nó lần này đi! Cho dù có phán nó tù chung thân cũng được!”

Bà cụ Chu nghĩ rằng, trước tiên cứ bị tuyên án là tù chung thân cũng được, sau đó giảm án dần dần, vẫn còn có cơ hội được ra ngoài.

Tuy rằng Chu Thiệu Huy có nghĩ đến trường hợp này, nhưng ông thật sự không nên dùng lý do gì để cầu xin cho Chu Phi Dương, cho nên chưa từng nói ra.

“Bà Chu, trong trận chiến bảo vệ thành phố Quốc Hòa lần này, những người lính của Long quốc chúng ta đã chiến đấu quên mình để chống lại kẻ thù, nhưng cháu của bà lại thông đồng với kẻ thù, b án nước cầu vinh, trở thành một Việt gian. Những người chiến sĩ đã chiến đấu và chết trên sa trường họ cũng có người nhà, nếu Việt gian không chết, thì… sao có thể xứng đáng với người nhà của các chiến sĩ vì bảo vệ tổ quốc mà hy sinh được chứ?” Quốc vương Long quốc noi.

Nghe những gì quốc vương Long quốc nói, người nhà họ Chu không nói nên lời. Ngay cả quốc vương Long quốc cũng nói như vậy, thật sự không còn cách nào cứu Chu Phi Dương.

Bộ trưởng Ngụy Nghiêm đang cười trên nỗi đau của người khác lúc này mới hả hê cười, nhắc nhở:“Hộ soái Lê, bây giờ cũng không còn sớm nữa, ta hay là hành quyết thì quyết định nhanh đi, để còn tiến hành buổi lễ tuyên thệ trước khi xuất quân!”

Lê Uy Long cũng biết đã đến lúc hành quyết, liền xoay qua nói với Chu Nhược Mai: “Nhược Mai, đến đưa bà nội, chú hai, dì hai và mọi người ra ngoài đi!”

Anh không muốn Chu Nhược Mai và nhà họ Chu nhìn thấy cảnh tượng Chu Phi Dương bị xử bắn, để tránh việc họ càng thêm thương tâm.

Nếu tận mắt nhìn thấy người thân của mình bị xử bắn, chắc chắn sẽ không thể chịu đựng được.

Hơn nữa, sau đó sẽ đến lễ tuyên thệ, Chu Nhược Mai cũng không thích hợp xuất hiện ở đó, đúng lúc để cô ra ngoài.

“Được rồi, bà nội, chú hai, dì hai, chúng ta đi thôi!” Chu Nhược Mai lập tức tiến lên đỡ bà Chu.

Bà Chu, Chu Thế Huy, Kim Ngọc, Chu Lệ Ngọc, và những người khác trong nhà họ Chu khác biết rằng sắp đến lúc hành hình, thì ai nấy đều nước mắt nước mũi toán loạn, chỉ khóc nhất quyết không rời đi.

“Phi Dương…”

“Phi Dương…”

“Phi Dương…”

Nhà họ Chu biết thời khắc sinh ly tử biệt đến rồi, đều khóc la gọi Chu Phi Dương.

Chu Phi Dương cũng biết thời khác anh ta phải chết cuối cùng cũng đến rồi. Anh ta không muốn người thân của mình quá đau thương, mắt ngấn lệ, cố gắng nặn ra nụ cười nói: “Bà nội, bố, mẹ, mọi người đừng vì con mà đau khổ, con b án nước cầu vinh, nên phải gánh tội mà mình đã gây ra. Mọi người cũng đững trách anh rễ, anh ấy xử tử con là đúng. Nếu con sống, thì pháp luật còn nghĩa lý gì nữa chứ. Kiếp sau, con nhất định sẽ làm người tốt, con nhất định sẽ lại làm con cháu của mọi người…”

Nghe được những gì Chu Phi Dương nói, nhà họ Chu càng thêm đau lòng, ngay cả Chu Nhược Mai cũng rơi lệ.

Người nhà họ Chu không muốn rời đi, chẳng qua chỉ muốn nhìn thấy Chu Phi Dương nhiều hơn một chút. Cảnh tượng người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, người bình thường khó mà chịu đựng nỗi.

Lê Uy Long thấy họ Chu không muốn rời đi nên phải nhờ quân lính kéo họ ra ngoài.

Bà Chu, Chu Thế Huy, Kim Ngọc, và Chu Lệ Ngọc vẫn khóc và kêu tên Chu Phi Dương trong lúc bị kéo ra khỏi nghĩa trang liệt sĩ.

Người nhà họ Trần và nhà họ Phan thấy nhà họ Chu bị kéo ra ngoài, thì biết đến lúc hành hình, cả đám người đều nơm nớp lo sợ, khóc lóc thảm thiết và không ngừng van xin:

“Quốc vương Long quốc, tôi không muốn chết! Cầu xin ngài khai ân, tha cho chúng tôi một mạng!”

“Quốc vương Long quốc, chỉ cần ngài tha tha mạng, tôi nhất định sẽ hối cải, lấy công chuộc tội!”

“Quốc vương Long quốc,nhà họ Phan của chúng tôi bị Lê Uy Long vu oan, hắn ta lấy việc công báo tư thù!”

“Hộ soái Lê, sau này tôi không dám nữa… không dám theo địch nữa, cầu xin ngài hãy tha cho tôi!”

“Hộ soái Lê, tôi là chồng của Chu Lệ Ngọc! Xin anh miện tình chúng ta là anh em cột chèo mà tha cho tôi một con đường sống đi!”

Ông cụ Phân, Phan Đại Kiệt, Phan Huy Thành, ông cụ Trần, Trần An Khang và những người khác đều cầu xin.

Mặc dù họ biết rằng những gì họ đã phạm phải là tội chết, có cầu xin thế nào cũng vô dụng, nhưng trước khi chết vẫn theo bản năng cầu xin tha mạng.

“Lập tức xử bắn những kẻ Việt gian, để an ủi tinh thần của những người lính đã chết trên chiến trường!” Lê Uy Long không muốn nghe những lời van xin này nên lập tức ra lệnh.

Những người lính phụ trách việc hành hình ngay lập tức chĩa súng vào những kẻ Việt gian.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 964: Khóc lóc


Những Việt gian nhà họ Trần và nhà họ Phan sợ hãi đến mức bật khóc.

Giờ phút này, bọn họ đều vô cùng hối hận vì đã đánh giá thấp sức mạnh của Long quốc, không ngờ Long quốc lại có thể lật ngược thế cờ, đánh bại toàn bộ quân địch.

Sớn biết Lê Uy Long mạnh mẽ như thế, có thể lấy một địch hai, đánh bại cả chiến thần bất bại Arnold của nước Liệp Ưng chiến thần vô địch Taylor của nước Cự Hùng, sau đó còn dẫn dắt binh lính của Long quốc nhanh chóng tiêu diệt kẻ thù xâm lược, bọn họ chắc chắn sẽ không chọn phản bội Long Quốc.

Không ngờ chỉ sau vài ngày làm Việt gian, bọn họ đã rơi vào vực sâu, mất mạng, cả nhà bị giết.

Advertisement

Đúng là một bước đi sai lầm, muôn đời không trở lại được!

Bên này, trên một ngọn núi hoang ở thành phố Vĩnh Thụy.

“Dì Tuyết Tương, bây giờ trời đã sáng, đường cũng có nhiều người đi hơn rồi, chúng ta hãy đến nhà ga rồi ngồi xe đến thành phố Quốc Hòa thôi.” Triệu Đình Vũ nói.

Advertisement

Không lâu sau khi trời sáng, Triệu Đình Vũ nhiều lần yêu cầu xuống núi, nhưng Lê Tuyết Tương vẫn ngăn cản, nói rằng sẽ xuống núi lần nữa khi có nhiều người hơn, như vậy sẽ an toàn hơn.

Bởi vì khi có nhiều người nhà họ Đỗ mới không dám ngang nhiên bắt người giữa thanh thiên bạch nhật.

“Dì nghĩ tốt hơn hết là chúng ta nên đợi thêm một chút nữa, sẽ tốt hơn, bây giờ vẫn còn sớm, người vẫn còn hơi ít, chờ đến lúc càng nhiều người càng tốt.” Lê Tuyết Tương nói.

“Dì Tuyết Tương, dì đừng quá do dự, bây giờ đã có rất nhiều người ở bên dưới rồi, cứ đợi như thế này thì khi nào chúng ta mới có thể khởi hành đến thành phố Quốc Hòa được!” Triệu Đình Vũ cảm thấy Lê Tuyết Tương chỉ là một phụ nữ thiếu quyết đoán..

“Đúng vậy, dì Tuyết Tương, chúng ta ở trên núi một đêm cũng mệt rồi, xuống núi sớm một chút đi. Nhà họ Đỗ dù có gan to đến đâu cũng không dám làm chuyện ác giữa ban ngày đâu đúng không?” Triệu Vũ Ngọc cũng nói..

“Mẹ, chúng ta đừng đợi nữa, nhanh chóng rời khỏi đây rồi đến thành phố Quốc Hòa đi! Rời khỏi đây sớm mới an toàn được!” Lê Tịnh Vy cũng nói.

“Được rồi, vậy thì đi thôi, bây giờ xuống núi.” Lê Tuyết Tương nhìn thấy mọi người đều nóng lòng muốn xuống núi sớm, cũng đành phải đồng ý.

Dù sao bây giờ trên đường cũng có rất nhiều người đi bộ, xuống núi bây giờ cũng an toàn hơn rồi.

Vì vậy, Triệu Đình Vũ, Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy cùng nhau xuống núi.

Lúc này, trong tòa nhà đang xây dở ở phía Tây thành phố.

Đỗ Quang và Ngụy Thái Phượng đã đợi ở đó cả đêm, nhưng họ không đợi được tin tức của Triệu Đình Vũ, Lê Tuyết Tương và những người khác bị bắt, nên vô cùng tức giận.

“Những tên vô dụng đó đang làm cái gì không biết? Phái nhiều người như vậy, mà ngay cả một người cũng không bắt được!” Ngụy Thái Phượng tức giận nói.

“Có khi nào bọn chúng đã rời khỏi thành phố Vĩnh Thụy rồi không?” Đỗ Quang nói.

“Không thể nào! Tối hôm qua không có một chiếc xe nào rời đi, bọn chúng nhất định là vẫn còn thành phố Vĩnh Thụy!” Ngụy Thái Phượng nói một cách chắc chắn.

Lúc này, Vu Cơ cũng sốt ruột nói: “Ông chủ Đỗ, tôi đã đợi ở đây cả một đêm, mà người vẫn chưa đưa đưa đến, thời gian của tôi thực sự rất quý giá. Rốt cuộc các anh có thể đem người đến đây hay không?”

“Bác sĩ Vu, xin ông vui lòng đợi thêm một chút, nếu chúng tôi làm tốn thời gian của ông thì chúng tôi sẽ thêm tiền cho ông. Còn người, nhất định chúng tôi sẽ đem đến đây.” Đỗ Quang nói.

“Được rồi, vì ông chủ Du đưa thêm tiền, vậy thì tôi sẽ tiếp tục đợi thêm một chút nữa!” Một bác sĩ chợ đen như Vu Cơ, ông ta làm mọi thứ chỉ vì tiền, chỉ cần có tiền tất nhiên ông ta sẽ đợi.

Đúng lúc này, điện thoại di động của Đỗ Quang đột nhiên vang lên.

Đó là cuộc gọi của thuộc hạ, Đỗ Quang lập tức trả lời.

“Ông chủ, chúng tôi đã tìm được gia đình đó.” Giọng nói của thuộc hạ truyền đến từ đầu dây bên kia.

Đỗ Quang nghe vậy vui mừng khôn xiết, hỏi: “Được rồi, bọn họ ở đâu?”

“Bọn chúng vừa xuống núi và đang trên đường đến nhà ga.” Tên thuộc ha nói.

“Nếu đã tìm ra thì mau bắt người đến đây, sao còn gọi cho tôi làm gì?” Đỗ Quang tức giận nói khi biết người của mình chưa bắt được ai mà gọi điện thoại cho mình.

“Ông chủ, chúng tôi cũng muốn hành động, nhưng hiện tại có trên đường có rất nhiều người đi bộ, tôi sợ rằng nếu súng nổ sẽ kích động đến người đi đường, và mọi chuyện sẽ sẽ mất kiểm soát.”

“Đừng lo lắng nhiều như vậy, con trai của tôi đang chờ để thay nhãn cầu, bằng bất cứ giá nào cũng bắt cho được bọn chúng về đây! Cho dù là chuyện gì xảy ra, thì tôi cũng có thể giải quyết được! Trên phố chỉ toàn dân thường thấp cổ bé họng, các người sợ như vậy làm gì? ”Đỗ Quang nói.

“Được, vậy chúng tôi sẽ đợi thời cơ sau đó lập tức hành động.” Thuộc hạ nói.

“Không cần đợi thời cơ, hành động ngay lập tức! Đừng lãng phí thời gian nữa, nếu để bọn họ chạy mất, tôi sẽ lấy mắt của các người để thay cho con trai tôi!” Đỗ Quang sốt ruột nói.

“Được, được, chúng tôi sẽ hành động ngay bây giờ!” Thuộc hạ nói.

Sau khi cúp điện thoại, Đỗ Quang đã đem tin tin đám thuộc hạ phạt hiện ra Triệu Đình Vũ, Lê Tuyết Tương và những người khác báo cho Ngụy Thái Phượng.

Ngụy Thái Phượng lập tức vui mừng khôn xiết.

Sau khi Triệu Đình Vũ, Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy xuống núi, họ đều cảnh giác và thận trọng đi về phía nhà ga.

Đúng lúc này, một đám người áo đen cầm súng đột nhiên xuất hiện ở hai bên đường quốc lộ!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 965: Họ Đỗ tấn công


Triệu Đình Vũ, Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy nhìn thấy những người đàn ông mặc đồ đen cầm súng này thì vô cùng sợ hãi.

Không nghi ngờ gì nữa, những người mặc đồ đen mang theo súng này chính là người của nhà họ Đỗ!

Không ai trong số họ ngờ rằng nhà họ Đỗ lại dám tấn công bọn họ một cách trắng trợn giữa thanh thiên bạch nhật như thế này.

Advertisement

“Mau nằm xuống!” Triệu Đình Vũ hét lên một tiếng sau đó ngay lập tức nhảy đến hướng những người đàn ông đang cầm súng.

Anh ta muốn ra tay trước khi những người đó nổ súng!

Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy nghe thấy tiếng hét của Triệu Đình Vũ thì ngay lập tức nằm xuống theo bản năng.

Advertisement

“Đùng đùng đùng…”

Những người mặc đồ đen nhìn thấy Triệu Đình Vũ lao lên thì liền nổ súng ngay lập tức.

Triệu Đình Vũ sử dụng chiêu thức giống như lăng ba vị bộ, như một cái bóng, liên tục biến hóa, để tránh né những viên đạn.

Vì Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy đã nằm trên mặt đất nên họ không bị trúng đạn.

Những người đàn ông mặc đồ đen đã bị sốc khi thấy Triệu Đình Vũ có thể dùng chiêu thức để tránh những viên đạn, thế nên bọn họ càng liên tục nổ súng vào anh.

“Đùng đùng đùng…”

Tiếng súng dữ dội liên tục vang lên trên đường, những người đi bộ và xe cộ chạy qua đều sợ hãi quay đầu bỏ chạy.

Những người đi trên đường đều là những người dân bình thường, không ai dám tọc mạch xen vào chuyện của người khác. Đây là một cuộc đấu súng, nhỡ đâu trúng đạn thì chỉ có đi đời nhà ma.

Bọn họ thầm nghĩ chỉ muốn giữ tính mạng của mình thôi, sao dám xen vào chuyện của người khác?

Triệu Đình Vũ liên tục thay đổi chiêu thức, lao tới những người mặc đồ đen và nhanh chóng ra tay.

“Đùng đùng đùng… A a a…”

Triệu Đình Vũ tung nhiều cú đấm liên tiếp, đánh bay người đàn ông mặc đồ đen trước mặt.

Nhìn thấy Triệu Đình Vũ mạnh như vậy, cứ thế lao đi trong mưa bom bão đạn để xông đến đây, trong lòng không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Nhưng mà, dù rất sợ hãi nhưng vẫn tiếp tục nổ súng vào Triệu Đình Vũ.

Triệu Đình Vũ liên tục thay đổi chiêu thức, xông tới những người đàn ông mặc áo đen, đánh bay bọn họ lên không trung bằng nắm đấm.

Bời vì lúc này anh ta đã đến gần, nên những người đàn ông này dù đã có súng nhưng cũng không có tác dụng bao nhiêu.

Nhìn thấy Triệu Đình Vũ đã chiếm được thế thượng phong, và chuẩn bị đánh gục tất cả những người mặc đồ đen, thì một nhóm người mặc đồ đen khác cũng mang theo súng đột nhiên xuất hiện phía sau anh ta!

Nhóm người mặc đồ đen sau đó do Hách Diệp đích thân dẫn đầu đuổi đến đây, trong đó cũng có một số người là người nhà họ Đỗ.

“Anh hai, cẩn thận phía sau!” Triệu Vũ Ngọc đang nằm dưới đất nhìn thấy một đám người mặc đồ đen đột nhiên từ phía sau nổi lên, lo lắng hét lên nhắc nhở Triệu Đình Vũ.

Triệu Đình Vũ vội vàng nhìn lại khi nghe thấy tiếng hét của em gái mình.

Nhìn thấy một nhóm người mặc đồ đen cầm súng xuất hiện phía sau, Triệu Đình Vũ nhất thời sợ hãi.

Bây giờ, hai phía của anh ta đều có người, đám người mặc áo đen ở phía sau vẫn còn cách anh ta ở xa, muốn xoay qua xử lý bọn họ thì không thể nữa.

“Đùng đùng đùng…”

Nhóm người mặc đồ đen ở phía sau thấy Triệu Đình Vũ đã hạ gục gần hết đồng bọn, lập tức bắn Triệu Đình Vũ mà không cần suy nghĩ.

Triệu Đình Vũ vội vàng nhảy ra.

Bởi vì Triệu Đình Vũ đã nhảy ra nên những người mặc đồ đen bên cạnh anh ta đã bị bắn.

“A a a…” Những người đàn ông mặc đồ đen bị bắn rơi đều kêu lên thảm thiết rồi ngã xuống đất. Bọn họ đều không ngờ rằng họ sẽ bị người của mình bắn chết!

Những người đàn ông mặc áo đen ở phía sau thấy mình đã bắn trúng đồng bọn của mình thì vô cùng kinh hãi.

Hách Diệp thấy thuộc hạ của mình bị bắn thì cũng vô cùng đau lòng. Nhưng việc đã đến nước này, anh ta cũng không quan tâm nhiều nữa.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 966: Nhiệm vụ


Nhiệm vụ của bọn họ là làm bị thương Triệu Đình Vũ và bắt sống Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy và Triệu Vũ Ngọc.

“Bắn, bắn chết nó cho tao!” Hách Diệp đã mất đi lý trí, hạ lệnh tiếp tục nổ súng, hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của những tay thuộc hạ phía trước.

Kết quả là, người của anh ta không ngừng nổ súng vào Triệu Đình Vũ hết đợt này đến đợt khác.

Advertisement

Triệu Đình Vũ né bên trái, tránh bên phải, tất cả những người mặc đồ đen ở phía trước đều bị trúng đạn.

Những người mặc đồ đen này đều là bọn lưu manh, một người chết đi cũng là chuyện bình thường.

“Không cần quan tâm đến bọn họ, cứ bắn tiếp cho tao!” Hách Diệp gào lên, anh ta cảm thấy dù sao cũng đã bắn chết nhiều người của mình như vậy rồi, anh ta cũng không thèm quan tâm nữa, anh ta muốn bất cứ giá nào cũng phải hoàn thành nhiệm vụ!

Advertisement

Những người đàn ông bên cạnh nghe thấy mệnh lệnh của anh ta thì bắn Triệu Đình Vũ một cách điên cuồng.

“Đùng đùng đùng…”

Mặc dù thân thủ của Triệu Đình Vũ thay đổi linh hoạt, nhưng cái mà anh ta luyện tập không phải là lăng ba vi bộ, đối mặt với vô số viên đạn bay qua, cũng sẽ có lúc anh ta tránh không kịp.

Lúc này, một viên đạn bay về phía đùi phải của Triệu Đình Vũ.

Xung quanh Triệu Đình Vũ đều là những viên đạn đang lao đến, đã không còn chỗ nào để né tránh, viên đạn đã bắn trúng đùi phải của anh ta.

“A” Đùi phải của Triệu Đình Vũ đã bị trúng đạn, anh ta liền hét lên một tiếng thảm thiết, máu trên đùi tuôn ra.

Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy nhìn thấy Triệu Đình Vũ bị thương thì vô cùng kinh hãi.

Vì chân phải của Triệu Đình Vũ bị thương nên anh ta không thể thi triển võ công được nữa.

Ngay sau đó, cánh tay trái của anh ta cũng bị bắn trúng, lập tức máu chảy đầm đìa cả cánh tay.

Sau đó, anh ta lại bị bắn vào bụng, máu ở bụng cũng chảy ra dữ dội.

Võ công dù có cao cường đến đâu, cũng phải sợ súng đạn!

Tất cả chuyện này diễn ra quá nhanh, Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy đều bị sốc đến ngây người ra.

Cả người của Triệu Đình Vũ đã bị thương nặng, cuối cùng đến đứng cũng không còn vững nữa, từ từ ngã xuống đất.

Những người mặc đồ đen nhìn thấy Triệu Đình Vũ bị bắn ngã xuống đất, lập tức lao về phía anh ta.

“Anh trai.”

“Anh Vũ!”

“Đình Vũ!”

Khi Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Ngọc Khiết nhìn thấy Triệu Đình Vũ bị bắn nhiều phát đến mức ngã xuống đất, tất cả đều kêu lên và lập tức đứng dậy chạy về phía Triệu Đình Vũ.

Tuy nhiên, trước khi họ chạy đến bên Triệu Đình Vũ, họ đã bị bắt bởi những người đàn ông mặc đồ đen đang đuổi theo họ ở sau.

“Mau thả tôi ra! Anh trai” Triệu Vũ Ngọc vùng vẫy trong tuyệt vọng, cố gắng chạy lại xem anh trai mình đã xảy ra chuyện gì, nhìn anh trai ngã xuống đất bất động, lòng cô ấy như tan nát.

Nhưng mà, những người mặc áo đen sao có thể để cô ấy chạy đến đó được? Họ cố hết sức bắt lấy cô ấy.

Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy cũng đang liều mạng giãy dụa, nhưng họ cũng không thể thoát ra được. Họ đều biết rằng lần này họ sẽ không chạy thoát được. Nhìn thấy Triệu Đình Vũ nằm trên vũng máu, trong lòng bọn họ như đã chết.

Bởi vì, Triệu Đình Vũ vì cứu bọn họ mà mới có kết cục thế này. Nguyên nhân của tất cả chuyện này là do họ đã đâm vào xe của Đỗ Lượng, đắc tội với vị thiếu gia nhà họ Đỗ này.

Những người mặc đồ đen khác nhanh chóng chạy đến bên cạnh Triệu Đình Vũ, chĩa súng về phía anh ta và định bắn chết anh ta.

“Không cần bắn chết nó!” Lúc này, Hách Diệp đột nhiên ngăn cản.

“Đại ca, đã khiến cho nhiều anh em của chúng ta chết như vậy, có giữ nó lại làm gì?”

“Đúng vậy, đại ca, hãy để cho chúng tôi bắn chết nó, báo thù cho các huynh đệ đã chết của chúng ta được không?”

“Lúc nảy thằng nhóc này đã khiến cho chúng ta sơ ý giết đi nhiều anh em của mình như vậy, không bắn chết nó, sao có thể giải đi nối hận trong lòng anh em được chứ!”,

Các thuộc hạ lần lượt nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 967: Không phải bây giờ


“Chắc chắn nó sẽ không tránh khỏi việc phải chết, nhưng không phải là bây giờ. Chờ đến khi chúng ta giao nó cho ông chủ Đỗ, để ông ta lấy mắt của nó, sau đó giết nó cũng không muộn!” Hách Diệp nói.

“Chúng ta đã bắt được ba người phụ nữ này, cũng đã đủ để cho cậu chủ nhà họ Đỗ thay nhãn cầu rồi, thiếu một người cũng đâu có sao!” Một người trong đám nói.

“Nhãn cầu của phụ nữ có thể không thích hợp với cậu chủ nhà họ Đỗ, có lẽ chỉ có nhãn cầu của anh ta mới thích hợp! Chính anh ta đã đánh hư mắt của cậu chủ nhà họ Đỗ, phải khoét mắt anh ta, hành hạ anh ta đến chết, như thế mới có thể giải đi nối hận trong lòng của chúng ta!” Hách Diệp nói.

Advertisement

“Được, vậy nghe theo lời đại ca!”

“Trước hết cứ khoét mắt của anh ta, sau đó sẽ giết anh ta để báo thù cho anh em!”

Tất cả cấp chợt tỉnh ngộ, đều đồng ý.

Advertisement

Triệu Đình Vũ, đang nằm trên mặt đất, cùng với Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy đã bị bắt, đều đã nghe được tất cả những gì bọn tay sai nói, bọn họ ai nấy đều sởn gai óc, không ngờ gia đình Đỗ lại muốn khoét mắt của mình!

Thực sự quá độc ác!

“Cứu mạng!”

“Cứu mạng!”

“Cứu mạng!”

Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy và Triệu Vũ Ngọc đều hiểu rằng một khi bị những người này bắt, họ sẽ bị lấy mắt, nên lập tức kêu cứu, hy vọng có người qua đường đến giải cứu.

Nhưng mà, những người trên con đường đông đúc lúc nãy đã sớm chạy trốn hết rồi.

Gần đó cũng có một số chiếc xe, chạy đến thấy vậy thì dừng lại ở phía xa xa, không ai dám xía mũi vào chuyện của người khác.

“Mau đưa bọn họ lên xe, đừng để cho bọn họ la hét nói bậy bạ!” Hách Diệp nói.

Các thuộc hạ ngay lập tức đẩy Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy và Lê Ngọc Khiết lên xe.

Triệu Đình Vũ lúc này đã bị bắn nhiều phát vào người và không thể cử động được nữa, cũng đã được đưa lên xe.

Sau đó, Hách Diệp để lại một nhóm thuộc hạ, để mang thi thể của những người đã bị bắn chết đi.

Bởi vì nếu để thi thể lại trên đường lớn, sẽ gây sự chú ý cho mọi người, và mọi chuyện cũng sẽ càng ngày càng phức tạp hơn.

Sau khi sắp xếp xong xuôi, Hách Diệp dẫn đầu đám tay chân của mình rời đi, đưa Triệu Đình Vũ, Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy đến tòa nhà đang xây dở ở phía tây thành phố.

Trên đường đến tòa nhà đang xây dở, Hách Diệp lấy điện thoại di động ra, để báo cho Đỗ Quang một tin vui trước.

Đỗ Quang trong tòa nhà đang xây dở vẫn đang rất lo lắng, vừa nhìn thấy điện thoại của Hách Diệp gọi đến, ông ta lập tức trả lời, nóng lòng hỏi: “Có bắt được người không?”

“Ông chủ Đỗ, người đã bị bắt, hiện tại chúng tôi đang đến người đến cho ông.” Hách Diệp nói.

“Tốt lắm! Vậy thì quá tốt rồi, vất vả cho các cậu rồi!” Đỗ Quang vui vẻ nói.

“Ông chủ Đỗ, vì bắt mấy người này mà không ít anh em của chúng tôi đã chết.” Hách Diệp nói.

“Cậu Diệp, tôi sẽ không bạc đãi anh em các cậu đâu, sau khi các cậu đem người đến đây, tôi sẽ đưa thêm cho các cậu một chút tiền, để trợ cấp cho các anh em.” Đỗ Quang nói.

“Được rồi, cảm ơn ông chủ Đỗ.” Hách Diệp nói.

Sau khi cúp điện thoại, Đỗ Quang nói với Ngụy Thái Phượng: “Vợ à, Hách Diệp và những người khác đã bắt được người rồi, đang trên đường tới đây.”

“Được! Thật sự quá tốt rồi! Bác sĩ Vu, chuẩn bị phẫu thuật đi, người sẽ sớm được đưa đến đây.” Ngụy Thái Phượng nói.

“Được rồi, chúng tôi đã chuẩn bị xong mọi thứ, chỉ còn đợi mọi người đưa người tới thôi.” Vu Cơ nói.

Vu Cơ đã làm xong phẫu thuật xương chân cho Thôi Bình, bây giờ chỉ còn đợi người của Đỗ Quang đưa người đến.

Thôi Bình vừa trải qua một cuộc phẫu thuật, hiện tại vẫn đang nghỉ ngơi chưa rời đi. Anh ta cũng muốn xem xem, Triệu Đình Vũ, người vừa đá gãy chân anh ta, bị khoét mắt như thế nào.

Chỉ khi nhìn thấy đôi mắt của Triệu Đình Vũ bị khoét, anh ta mới có thể giải đi mối hận thù trong lòng mình!

“Ùm, lần này, nhất định sẽ không chậm trễ nữa. Bởi vì người của chúng tôi đã bắt được người rồi.” Ngụy Thái Phượng nói.

“Ông Đỗ, bà Đỗ, tôi có một đề xuất này, không biết có nên nói hay không.” Vu Cơ nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 968: Đề xuất


“Bác sĩ Vu có bất kỳ đề xuất nào, thì cứ việc nói ra.” Ngụy Thái Phượng nói.

“Sau khi tôi làm phẫu thuật lấy nhẫn cầu của mấy người đó để hai người đưa đến bệnh viện, thì các bác sĩ trong bệnh viện cũng sẽ không làm phẫu thuật thay nhãn cầu ngay lập tức đâu.” Vu Cơ nói.

“Tại sao lại như vậy?” Ngụy Thái Phượng và Đỗ Quang đồng thời hỏi.

Advertisement

Vu Cơ nói: “Bởi vì đó là bệnh viện chính quy, đối với nhãn cầu không rõ nguồn gốc lai lịch, có thể bọn họ sẽ hỏi nguồn gốc, và sẽ không dám tự tiện làm loại phẫu thuật thế này.” Vu Cơ nói.

“Vậy chúng tôi phải làm sao bây giờ?” Ngụy Thái Phượng hỏi.

“Đúng vậy! Mọi thứ đã sẵn sàng, đến mắt cũng đã chuẩn bị xong. Nếu không ai dám làm như lời của anh nói, chẳng phải chúng tôi sẽ thất bại trong gang tấc sao?”

Advertisement

“Hai người không phải lo lắng, thực ra, tôi có cách.” Vu Cơ nói.

“Cách gì, bác sĩ Vu, xin hãy nhanh chóng nói cho chúng tôi biết.” Đỗ Quang nói.

“Chính là đem con trai hai người ra khỏi bệnh viện và để tôi thực hiện phẫu thuật thay nhãn cầu cho anh ta.” Vu Cơ nói.

“Bác sĩ Vu, anh cũng biết làm phẫu thuật thay nhãn cầu sao?” Đỗ Quang ngạc nhiên hỏi.

“Tất nhiên, tôi là bác sĩ chợ đen có tiếng. Tôi lấy nhãn cầu được thì cũng, thay nhãn cầu được. Tôi sẽ thực hiện hai ca phẫu thuật này một lần, và hiệu quả sẽ tốt hơn.” Vu Cơ nói.

“Nếu như vậy thì tốt quá. Tôi sẽ đến bệnh viện đưa con trai tôi đến đây ngay lập tức, để bác sĩ Vu phẫu thuật thay nhãn cầu cho nó.”

“Được rồi! Nhưng mà, phẫu thuật thay nhãn cầu phức tạp hơn và rất khó khăn, nên phải tính thêm một khoản phí phẫu thuật nữa.” Ông ta là một bác sĩ chợ đen, làm gì cũng chỉ vì tiền, nên tất nhiên ông ta sẽ không là phẫu thuật không công cho người khác.

Ông ta đề nghị nên để mình làm phẫu thuật thay nhãn cầu cho Đỗ Lượng, cũng chỉ để bản thân có thể kiếm thêm phí phẫu thuật.

“Tiền không phải là vấn đề, bác sĩ Vu tính bao nhiêu tiền cho ca phẫu thuật đó?” Đỗ Quang hỏi.

“Phẫu thuật lấy nhẫn cầu sẽ là 3 tỷ, phẫu thuật thay mắt tôi cũng không lấy thêm, thôi thì thu 3 tỷ luôn đi, tổng cộng là 6 tỷ.” Vu Cơ nói.

“Không thành vấn đề, chỉ cần ca phẫu thuật thành công, mắt của con trai tôi có thể khôi phục bình thường, 6 tỷ, chẳng là gì cả.” Đỗ Quang nói.

“Ông chủ Đỗ thực sự rất thẳng thắng, vậy thì mau đến bệnh viện đón cậu chủ qua đây đi!” Vu Cơ nói.

“Được rồi, việc này không nên chậm trễ, nhân lúc người vẫn chưa đưa đến đây, anh mau đến bệnh viện đưa con trai đến đây đi. Để cho khi Hách Diệp đưa người đến đây thì con trai của chúng ta cũng đã đến đây. Đến lúc đó bác sĩ Vu lấy nhãn cầu của bọn họ thì có thể thay cho con trai chúng ta ngay lập tức.” Ngụy Thái Phượng cũng nói.

“Được rồi, anh đi ngay!” Đỗ Quang nói xong bước nhanh ra ngoài.

Bên ngoài tòa nhà đang xây dựng dở dang, Đỗ Quang dẫn theo một nhóm người của mình lái xe đến bệnh viện.

Vì Triệu Đình Vũ bị thương nặng nên được chở đến tòa nhà đang xây dở bằng xe tải một mình, không ngồi cùng xe với Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy.

Máu không ngừng tuôn ra từ vết thương của anh ta, nhưng những người nhà họ Đỗ áp giải anh ta không quan tâm. Dù sao thì sớm muộn gì anh ta cũng sẽ phải chết.

Triệu Đình Vũ biết rằng thời khắc nguy hiểm nhất đã đến, anh ta muốn gọi cho Chu Nhược Mai và nhờ cô giúp đỡ, muốn cầu cứu cô, để cô nhờ Lê Uy Long cử một số người đến cứu mình và em gái, cũng như Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy.

Nhưng mà, do anh ta đã bị trúng quá nhiều đạn, máu vẫn không ngừng chảy ra nên anh ta đã mất quá nhiều máu và kiệt sức, không còn sức để lấy điện thoại di động ra gọi.

Triệu Vũ Ngọc ngồi cùng xe với Hách Diệp, sau khi nghe Hách Diệp gọi Đỗ Quang, cô ấy cũng nhớ ra việc gọi cho Chu Nhược Mai và nhờ cô giúp đỡ.

Bây giờ là thời khắc sinh tử, nếu không gọi Chu Nhược Mai vào lúc này thì còn đợi đến bao giờ?

Nếu còn không gọi cho Chu Nhược Mai, sau này sẽ không có cơ hội gọi nữa!

Nhưng mà, nếu cô ấy ở trên xe gọi cho Chu Nhược Mai, nhất định sẽ bị người trong xe nghe thấy.

Thay vào đó, cô ấy quyết định gửi một tin nhắn!

Cô ấy, lặng lẽ gửi một tin nhắn cho Chu Nhược Mai, nhờ cô nhờ Lê Uy Long cử binh lính đến cứu cô ấy!

Vì Lê Uy Long là một hộ soái bảo vệ, chỉ cần anh ra lệnh, sẽ có vô số người đến giải cứu!

Bây giờ, chỉ có Lê Uy Long là người duy nhất có thể cứu được họ!

Dù sao, anh trai của cô ấy đã từng cứu vợ của Lê Uy Long một mạng, nên Lê Uy Long sẽ niệm tình mà cử người đến đây giải cứu họ.

Vì vậy, Triệu Vũ Ngọc lợi dụng lúc những người đó không chú ý, lặng lẽ lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gửi một tin nhắn cho Chu Nhược Mai.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 969: Không biết


Dù Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy bị bắt vào xe nhưng tay chân cũng không bị trói vẫn có thể cử động được.

Lê Tuyết Tương thực sự muốn nhờ đến sự giúp đỡ của đưa con trai làm hộ soái bảo vệ của mình, nhưng bà ấy và Lê Uy Long đã xa cách nhiều năm nên không có số điện thoại của anh.

Bà ấy không biết rằng Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc đều quen biết con trai và con dâu của bà ấy, càng không biết nhân vật lớn mà hai anh em đã nhắc đến chính là con trai của bà.

Advertisement

Cảm thấy vì bản thân mình, mà đã làm phiền hai anh em họ đến giờ phút này, bà ấy cảm thấy thực sự rất có lỗi.

Mà Triệu Vũ Ngọc lúc này đã lấy điện thoại ra và đang bí mật viết một tin nhắn cho Chu Nhược Mai…

Advertisement

Lúc này, ở nghĩa trang liệt sĩ.

Trước khi bị hành quyết, người nhà họ Trần và nhà họ Phan không ngừng khóc lóc van xin lòng thương xót, vô cùng hối hận về những chuyện đã làm.

Lê Uy Long muốn nói vài lời với Chu Phi Dương, người sắp bị hành quyết, vì vậy anh đã không lập tức ra lệnh hành quyết.

“Phi Dương, đừng trách anh rể độc ác, chuyện này hoàn toàn là do anh, gieo gió gặt bão.” Lê Uy Long nói với Chu Phi Dương.

“Anh rể, tôi biết rồi, trước đây vì quá hận anh, mà tôi đã để cho thù hận che mờ lý trí, cho nên mới nghĩ đến việc đầu quân cho nước Liệp Ưng. Muốn dẫm đạp lên anh, và muốn nhà họ Chu thành gia tộc hàng đầu. Tôi đã biết mình đã sai rồi, dù cho có ra sao, cũng không nên phản quốc để theo địch.” Chu Phi Dương nói.

“Anh hiểu được là tốt rồi. Tôi chưa từng đụng chạm đến anh. Tại sao trước đây cậu lại ghét tôi đến vậy?” Lê Uy Long hỏi.

“Bởi vì anh từ một người con rể nhỏ bé của nhà họ Chu, bỗng nhiên trở thành một Hộ soái bảo vệ, nở mày mở mặt. Anh đã cướp hết đi sự vinh quang của tôi, nên tôi đã ganh tị với anh.” Phi Dương nói.

“Trước khi đến nhà họ Chu, tôi cũng đã là một hộ soái bảo vệ. Làm người phải có lòng bao dung rộng lớn. Đừng lấy người khác so sánh với bản thân mình, nhưng cũng có một số người, chẳng thả nhìn người xa lạ công thành danh toại, cũng không chấp nhận người trong nhà thành công hơn mình, cậu chính là người như vậy.” Lê Uy Long nói.

“Bây giờ bản thân tôi mới hiểu ra những đạo lý này, thì cũng đã quá muộn. Anh rể, trước khi chết, tôi muốn xin anh hai điều.” Chu Phi Dương nói.

“Anh hãy nói đi, chỉ cần nó không vi phạm đại nghĩa của đất nước và đạo đức con người, và trong khả năng giúp đỡ của tôi, tôt nhất định sẽ giúp anh thực hiện.” Lê Uy Long nói.

“Tôi biết, tất nhiên tôi sẽ không để anh làm những việc trái với lẽ phải và đạo lý của đất nước. Tôi nghĩ điều đầu tiên tôi muốn nhờ anh giúp đỡ là sau khi tôi chết, hãy giúp tôi chăm sóc cha mẹ và bà nội thật tốt.”Chu Phi Dương nói.

“Chuyện này không thành vấn đề, cho dù anh không nói, tôi cũng sẽ chăm sóc tốt cho bọn họ. Dù sao tôi cũng cưới Nhược Mai, trở thành con rể nhà họ Chu, gia đình của anh cũng là gia đình của tôi.” Lê Uy Long nói..

“Người nhà họ Chu của chúng tôi, ngoại trừ tôi, tất cả đều trung thành với Long quốc và yêu mến Long quốc. Lúc đầu, tôi đã từng đề nghị với nhà họ Chu rằng chúng tôi sẽ đầu quân cho nước Liệp Ưng, nhưng họ đã từ chối. Đặc biệt là chị hai của tôi là Chu Lệ Ngọc, chị ấy đã bị kẻ thù đánh cho tơi tả, những chị ấy thà chết chứ không đầu hàng.”Chu Phi Dương nói.

“Tôi biết tất cả những điều này, anh không cần phải nói thêm.” Lê Uy Long nói.

“Được, nếu anh đã biết tất cả thì tôi sẽ không nói thêm nữa. Điều thứ hai là sau khi tôi chết, xin hãy giúp tôi chăm sóc chị hai, người tôi không yên tâm nhất chính là chị ấy.” Chu Phi Dương nói.

“Chị hai của anh còn trẻ như vậy và đang ở tuổi thanh xuân, sao anh lại lo lắng cho cô ta như vậy?” Lê Uy Long hỏi.

“Bởi vì chị ấy đã từng kết hôn, tôi sợ chị ấy sau này sẽ khó kết hôn lại. Cho dù có thể kết hôn, e rằng cũng sẽ là người không được tốt.” Chu Phi Dương nói.

“Việc hôn nhân, tôi không thể can thiệp nhiều, tất cả đều tùy vào duyên số. Chị hai của anh cũng rất xinh đẹp, tôi nghĩ cô ta chắc chắn sẽ tìm được một người chồng như ý.” Lê Uy Long nói.

“Anh rể, trước khi chết, tôi muốn nói cho anh một bí mật, bí mật của chị hai.” Chu Phi Dương nói.

“Cô còn có thể có bí mật gì?” Lê Uy Long hỏi.

“Dù cho đã kết hôn với Trần An Khang, nhưng chị ấy vẫn là cô gái trong trắng.” Chu Phi Dương nói.

Lê Uy Long sửng sốt trong chốc lát, không ngờ Chu Lệ Ngọc vẫn là một thiếu nữ trong trắng, chuyện gì đang xảy ra vậy? Chẳng lẽ cô ta cũng giống như Chu Nhược Mai, không cho chồng đụng vào người khi kết hôn sao?

Chu Phi Dương thấy Lê Uy Long sững sờ, liền biết anh không hiểu nên nói tiếp: “Bởi vì Trần Anh Khang vốn dĩ không phải đàn ông, không thể làm chuyện nam nữ, cho nên chị hai của tôi vẫn vậy là một thiếu nữ.”

Trần An Khang ở một bên vẫn đang gào khóc, không ngờ trước khi chết còn bị Chu Phi Dương vạch trần, thật sự không còn mặt mũi. Trước khi chết còn phải mất mặt lần nữa, không còn chút tôn nghiêm nào!

“Anh nói chuyện đó cho tôi để làm gì?” Lê Uy Long không biết Chu Phi Dương nói cho mình chuyện Chu Lệ Ngọc vẫn còn là thiếu nữ là muốn bày tỏ điều gì.

“Tôi nói cho anh biết điều này, là muốn anh giúp chị hai của tôi tìm được một người đàn ông tốt, biết trân trọng cô ấy.” Chu Phi Dương nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 970: Sẽ cố gắng


“Tôi sẽ cố gắng hết sức!” Lê Uy Long nói.

Ngụy Nghiêm lúc này mới nói: “Lê Uy Long, cậu và người em rể phản bội của cậu cứ thao thao bất tuyệt, rốt cuộc thì muốn chờ đến khi nào? Thời gian hành quyết đã đến rồi. Nếu cậu không muốn giết cậu ta, thì cứ thả cậu ta ra, đừng làm lãng phí thời gian của chúng tôt.” b

Lê Uy Long biết rằng Ngụy Nghiêm đang chờ xem anh đưa Chu Phi Dương vào chỗ chết, tuy rằng trong lòng rất tức giận, nhưng cũng không thể để lộ ra.

Advertisement

Bởi vì những gì Chu Phi Dương phạm phải là tội ác mà luật pháp quốc gia không tha thứ được!

“Phi Dương, thôi được rồi! Một bước đi sai lầm sẽ phải trả giá muôn đời. Có một số con đường, một khi bạn đã đi sai, thì không có đường quay lại nữa. Tôi hy vọng anh có thể rút được bài học kinh nghiệm cho bản thân, kiếp sau có thể làm người tốt.” Lê Uy Long nói xong, liền xoay người rời đi.

Advertisement

Anh không thể chịu được khi nhìn em rể của mình bị bắn chết.

“Anh rể, tôi không hận anh nữa, cảm ơn đã tiễn tôi đi! Mong anh cùng chị họ tôi sớm sinh quý tử, đầu bạch trăng long!” Chu Phi Dương nói.

“Hành hình!” Lê Uy Long hô to một tiếng, như cắt vào trái tim.

“Đùng đùng đùng…”

“A a a a a…”

Một tràng tiếng súng nổ vang lên trong nghĩa trang liệt sĩ, người nhà họ Trần và nhà họ Phan, cũng như Chu Phi Dương, lần lượt ngã xuống đất.

Những Việt gian này cuối cùng cũng phải nhận quả báo xứng đáng.

Từ đó về sau, thành phố Quốc Hòa không còn họ Trần và nhà họ Phan nữa.

Bên ngoài Nghĩa trang liệt sĩ.

Người nhà họ Chu khi nghe thấy tiếng súng vang lên trong nghĩa trang liệt sĩ, tất cả đều ngã quỵ.

“Phi Dương”

“Con trai của tôi.”

“Em trai.”

Chu Thế Huy, Kim Ngọc và Chu Lệ Ngọc hét lên trong đau buồn.

Còn bà Chu nghe thấy tiếng súng, hai mắt tối sầm lại và rơi vào hôn mê.

Bà ta đã có tuổi, thực sự không thể chấp nhận nỗi đau khi người đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh.

“Mẹ.”

“Bà nội, bà nội.”

Khi Chu Thiệu Huy và Chu Nhược Mai nhìn thấy bà Chu ngất xỉu trên mặt đất, họ ngay lập tức hoảng sợ và vội vàng đến đỡ bà ta dậy.

Mà Chu Thế Huy, Kim Ngọc và Chu Lệ Ngọc lúc này đau lòng, khóc đến mờ mịt không còn có thời gian để ý đến bà Chu.

“Bà nội, mau tỉnh lại đi, bà đừng làm chúng con sợ mà!” Chu Nhược Mai vừa nói vừa lay Chu lão bà, vừa khóc vừa nói.

Tuy nhiên, mặc cho Chu Nhược Mai hét lên như thế nào, bà Chu cũng không thể tỉnh lại.

“Mau đưa bà nội con đi bệnh viện!” Chu Thiệu Huy dứt khoát nói.

“Được! Người đâu mau đến đây đưa bà nội lên xe nhanh lên!” Chu Nhược Mai lập tức nói với người hầu nhà họ Chu.

Người hầu nhà họ Chu nghe lệnh, chạy ngay lên, vội vàng bế bà Chu lên xe.

Đúng lúc này, tin nhắn di động của Chu Nhược Mai đột nhiên vang lên.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 971: Cô không chú ý


Tuy nhiên, Chu Nhược Mai lúc này đang bận đưa bà nội đến bệnh viện nên không có thời gian nhìn vào điện thoại di động.

Mặc dù nghe thấy âm thanh của tin nhắn điện thoại di động, nhưng cô cũng không chú ý đến nó lắm.

Bởi vì ngày thường cũng không có ai gửi tin nhắn cho cô, với những chuyện quan trọng hầu như mọi người đều gọi điện thoại. Tin nhắn trong điện thoại hầu như chỉ toàn là tin nhắn rác mà thôi.

Sau khi đưa bà Chu lên xe, Chu Thiệu Huy nói với Chu Nhược Mai: “Nhược Mai, con hãy quay lại an ủi chú hai và thím của con đi, họ đang rất đau lòng, bố sẽ chăm sóc cho bà nội.”

“Được, vậy con sẽ quay lại an ủi chú hai và thím hai, giao bà nội cho bố.” Chu Nhược Mai Dương cũng hiểu rằng Chu Phi Dương bị hành hình, người đau lòng nhất là chú hai và thím hai, họ rất cần người ở bên an ủi.

Advertisement

Về phần bà nội, cô chỉ có thể giao cho bác sĩ, cô có đến đó cũng không có tác dụng gì.

Vì vậy, Chu Nhược Mai lại quay lại đó một lần nữa.

Chu Thế Huy và Kim Ngọc thấy con trai của mình bị hành hình thì khóc đến chết đi sống lại, Chu Lệ Ngọc mất đi đứa em trai cũng vô cùng đau khổ.

Chu Nhược Mai chạy đến bên Chu Thế Huy và Kim Ngọc không ngừng an ủi họ.

Advertisement

Lúc này, ở bên trong nghĩa trang liệt sĩ.

Khi binh lính của ba quân thấy Lê Uy Long xử tử ngay cả em rể của mình, thì tất cả đều vô cùng kính phục và nể nang Lê Uy Long.

Danh xưng Thuyết Huyết hộ soái không phải chỉ là hư danh!

Đối với những kẻ b án nước cầu vinh, trở thành Việt gian thì bất kể là ai, dù là em vợ của mình đi nữa, thì Lê Uy Long cũng sẽ không bao giờ dung thứ!

Những người dân thường đang đứng vây quanh bên ngoài nghĩa trang liệt sĩ để xem từ phía xa cũng nhìn thấy cảnh nhà họ Trần, nhà họ Phan và Chu Phi Dương bị hành quyết, khiến họ vô cùng bàng hoàng khiếp sợ.

Những người dân đang xem hành quyết Việt gian không ngờ rằng, Lê Uy Long lại hành quyết chính em vợ của mình, về sau còn có ai dám làm Việt gian nữa không?

Sau khi Lê Uy Long hành hình Chu Phi Dương xong thì trong lòng có chút dao động. Dù sao thì lúc Chu Lệ Ngọc bị quân địch đánh tơi tả, Chu Phi Dương đã vô cùng ăn năn hối cải.

Nhưng những tội lỗi mà anh ta đã gây ra trước đây không thể nào bù đắp được bằng sự ăn năn hối cải sau này.

Thời xưa, có Gia Cát Lượng vì phải chém Mã Tốc mà ch** n**c mắt, bây giờ có Lê Uy Long vì kìm nén nỗi đau mà giết em vợ của mình!

Khi Ngụy Nghiêm nhìn thấy Lê Uy Long giết cậu em vợ của mình, trên mặt tràn đầy vui sướng.

Quốc vương Long quốc biết rằng Lê Uy Long chắc hẳn đang rất buồn, vì vậy anh ta bước đến và nói với Lê Uy Long: “Hộ soái Lê vì luật phát của nước nhà mà không thiên vị người thân của mình, không hổ là Thuyết Huyết hộ soái của Long quốc chúng ta.”

“Quốc vương Long quốc, cũng đã hành quyết Việt gian xong, chuẩn bị bắt đầu lễ tuyên thệ trước khi xuất quân thôi.” Lê Uy Long lập tức bình tĩnh trở lại, lãnh đạm nói.

Với tư cách là thống soái của hàng vạn quân lính, anh sẽ không bao giờ để bản thân dao động quá lâu chỉ vì đã hành hình một người em rể mang tội phản quốc.

Trên chiến trường mưa bom bão đạn, có rất nhiều chiến sĩ yêu nước hăng hái giết địch bảo vệ quốc gia để rồi phải hy sinh, anh cũng không buồn quá lâu, huống hồ chi chỉ là trừng phạt một cậu em vợ mang tội?

“Được rồi! Lễ tuyên thệ trước khi xuất quân, chuẩn bị bắt đầu!” Quốc vương Long quốc nói.

“Trước tiên hãy đem thi thể của những Việt gian này ra khỏi nghĩa trang trước, đừng để những kẻ này làm ô uế nghĩa trang liệt sĩ. Sau khi kết thúc lễ tuyên thệ, thì sẽ đem những thi thể đó hỏa táng.” Lê Uy Long nói.

“Vâng!” Nhóm binh sĩ chịu trách nhiệm hành quyết đồng thanh hô.

“Đưa thi thể của Chu Phi Dương cho nhà họ Chu khâm liệm.” Lê Uy Long lại nói.

Nhà họ Trần và nhà họ Phan đều đã bị tiêu diệt, không ai thu thập xác chết, nhưng Chu Phi Dương vẫn còn người nhà, vì vậy anh muốn giao thi thể của Chu Phi Dương cho nhà Chu xử lý.

“Vâng!” Những người lính đồng thanh.

Sau đó, những người lính này mang xác của những kẻ phản bội vừa bị xử b ắn ra khỏi nghĩa trang Liệt sĩ.

Những người bên ngoài nghĩa trang liệt sĩ nhìn thấy thi thể nhà họ Trần và nhà họ Phan được đưa đi, đều bàn tán xôn xao.

“Nhìn xem, những tên b án nước cầu vinh đó cuối cùng cũng đã phải đền tội.”

“Đúng vậy! nhà họ Trần và nhà họ Phan đều là những nhân vật có tiếng tăm tại thành phố Quốc Hòa chúng ta. Vô cùng oai phong, không ngờ cuối cùng lạ có kết cục như thế này.”

“Long quốc của chúng ta từ trước đến nay đều vô cùng căm ghét những tên Việt gian như thế này, vậy mà bọn họ lại cả gan b án nước cầu vinh, thì phải chịu trừng phạt, bây giờ cả nhà đều bị giết sạch, thật sự khiến người khác hạ dạ.”

“Bọn chúng tôn sùng ngoại bang, đánh giá cao kẻ thù, coi thường sức mạnh của Long quốc của chúng ta. Nghĩ rằng nếu đầu quân cho kẻ thù thì có thể hưởng vinh hoa phú quý, không ngờ rằng đại quân của Long quốc chúng ta lại có một tướng tài giỏi như Lê Uy Long, chỉ huy quân lính nhanh chóng tiêu diệt toàn bộ quân địch. Những tên Việt gian coi thường sức mạnh của Long quốc, đã phải nhận lấy quả báo cả gia tộc bị diệt vong.”

Chu Thế Huy, Kim Ngọc và Chu Lệ Ngọc, đang khóc lóc thảm thiết, nhìn thấy thi thể của Chu Phi Dương được mang ra và đặt trước mặt họ, thì càng đau khổ hơn.

“Phi Dương!”

“Phi Dương, con trai của mẹ!”

“Em trai!”

Chu Thế Huy, Kim Ngọc và Chu Lệ Ngọc vồ lấy thi thể của Chu Phi Dương, khóc như chết đi sống lại.

Người vừa rồi vẫn còn sống, trong phút chốc đã biến thành một cái xác thì làm sao mà không xót xa cho được.

Kim Ngọc trực tiếp nằm liệt xuống đất, khóc lớn bên cạnh thi thể của Chu Phi Dương.

Chu Nhược Mai lúc này cũng rất buồn, tâm trạng rất phức tạp, dù sao Chu Phi Dương cũng là em họ của cô, cho nên sao cô có thể không buồn chứ.

Từ nay về sau cô sẽ không còn em trai nữa, nhà họ Chu cũng không còn người để nối dõi tông đường.

Lúc này, chắc chắn Chu Nhược Mai sẽ không bao giờ lấy điện thoại di động ra xem, cho nên vừa rồi di động thông báo có tin nhắn, cô cũng không nhìn đến…

Sau khi những binh lính khiêng xác trở về nghĩa trang Liệt sĩ, Lê Uy Long rút Tiểu Lâu thần kiếm ra, chỉ kiếm lên trời và hét lên: “Lễ tuyên thệ, bắt đầu!”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 972: Tuyên thệ


Binh lính của ba đạo quân lúc này ngay lập tức nghiêm trang, tiếng bước chân chỉnh tề rung động núi non một hồi, vang vọng hồi lâu trong thung lũng.

Xe tăng hai bên nghĩa trang liệt sĩ đồng loạt nâng nòng súng lên, chĩa lên không trung.

Advertisement

Khu vực chiến sự phía nam đã làm tốt công tác phòng ngự, để ngăn chặn quân địch nhân cơ hội tấn công những quan chức, tướng lĩnh cấp cao của Long quốc đang tiến hành lễ tuyên thệ trước khi xuất quân tại quảng trường phía nam, để phát động cuộc đột kích bất ngờ.

Người thống lĩnh cao như của Long Quốc, chính là quốc vương Long quốc, tiếp theo là hộ soái bảo vệ Lê Uy Long, hộ soái trấn Nam Trần Kiệt, tướng bốn sao Vũ Hải, và những văn võ tướng khác cũng đi theo quốc vương Long quốc. Giờ phút này tất cả bọn họ đều có mặt trong nghĩa trang liệt sĩ, nên nếu quân địch thả một tên lửa xuống nghĩa trang liệt sĩ, thì đối với Long quốc, đó sẽ là một thảm họa!

Advertisement

Nếu quốc vương Long quốc và Lê Uy Long bị giết, thì Long quốc sẽ rời vào tình thế rắn không có đầu, sẽ bị chia cắt.

Thậm chí khắp các nơi sẽ xuất hiện các chư hầu đánh giết lẫn nhau để tranh quyền đoạt vị, chính trị sẽ rơi vào cục diện rối loạn.

Do đó, vào thời điểm này, thành phố Quốc Hòa đã được nâng cấp lên mức cảnh báo cao nhất, tiếp nhận trạng thái sẵn sàng chiến đấu đặc biệt.

Vô số máy bay chi ến đấu bắt đầu bay lượn trên thành phố Quốc Hòa, để tuần tra sẵn sàng chiến đầu bất cứ lúc nào, đồng thời cũng ra oai cho lễ tuyên thệ.

“Tiếp theo, mời quốc vương Long quốc lên phát biểu!” Lê Uy Long nói.

Toàn quân đứng dậy chờ đợi quốc vương Long quốc nói.

Quốc vương Long quốc bước tới, đứng giữa, đối mặt với tất cả các binh linh ba quân, dõng dạc tuyên bố:

“Các chiến sĩ của chúng ta! Lần này nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, Sư quốc, nước Lang Quốc, nước Dẫn Dao. Năm quốc gia liên minh ở phía đông,nam, tây, bắc, bốn phía đã thực hiện một cuộc đại tấn công vào Long quốc chúng ta, để phát động chiến tranh xâm lược ở quy mô lớn!”

“Tai ương đổ lên đầu đất nước của chúng ta, những chiến sĩ của Long quốc đã hy sinh vì quốc gia, không sợ sinh tử, rong ruổi nơi xa trường để quyết sinh tử với kẻ địch. Họ đã thể hiện đầy đủ phẩm chất anh hùng bất khuất của những người đàn ông Long quốc chúng ta, đã tạo ra vô số những chiến tích anh dũng, sinh ra vô số anh hùng!”

“Tinh thần những người lính của Long Quốc là linh hồn của quốc gia chúng ta và là nền tảng giúp cho Long Quốc có thể đứng vững trong hàng nghìn năm qua!”

“Ai cũng có trách nhiệm cho sự hưng vọng của một quốc gia! Ngoài những chiến sĩ trên chiến trường, cũng có rất nhiều cán bộ của nhiều ngành khác tham gia đối phó với quốc nạn, họ cũng đã xâm nhập chiến đấu anh dũng với kẻ thù, cũng đã thể hiện được tinh thần bất khuất, không sợ hãi đóng góp to lớn để bảo vệ sự an toàn của thành phố Quốc Hòa!”

“Ví dụ như cục công an của của thành phố Quốc Hòa. Khi quân địch đang đánh vào thành phố Quốc Hòa, Bính Loan, cục trưởng cục công an của thành phố Quốc Hòa, đã lãnh đạo công an, hợp tác với binh lính của chúng ta quyết sống chết với kẻ thù, vô số công an đã phải hy sinh. Vì bảo vệ thành phố Quốc Hòa mà nhiều người đã phải trả một cái giá rất đắt. Những công an trong cục công an thành phố Quốc Hòa đều là anh hùng của Long quốc chúng ta và đáng nhận được sự tôn vinh.”

Bính Loan và những của cục công an, đã góp công rất lớn trong kháng chiến lần này, nên cũng có mặt để tham gia vào lễ tuyên thệ.

Được chính quốc vương Long quốc khen ngợi, Bính Loan cùng các công an trong cục đều phấn khích không thôi. Có thể được chính miệng quốc vương Long quốc khen ngợi thì thật là vinh quang!

Sau đó, quốc vương Long quốc nói tiếp: “Còn nữa, những nhân viên tình báo bí mật trong trận chiến, không màn đến sống chết, xâm nhập vào bên trong lòng địch, đã đóng một vai trò cực kỳ quan trọng trong trận chiến ở thành phố Quốc Hòa lần này!”

“Những người lính của chúng ta có thể quét sạch kẻ thù ở thành phố Quốc Hòa, chính là nhờ vào những tin tình báo của những nhân viên tình báo này, không thể không khen ngợi họ được!”

Trương Minh Nguyệt và tổ đặc công Shadow phải che dấu thân phận. Nên họ không tham gia cuộc lễ tuyên thệ tại nghĩa trang liệt sĩ này. Thay vào đó, họ cải trang thành những người bình thường ở bên ngoài nghĩa trang liệt sĩ và canh giữ nghĩa trang liệt sĩ để bảo vệ sự an toàn của quốc vương Long quốc và các tướng lĩnh cao cấp của các Long quốc.

Bọn họ ở bên ngoài cũng nghe được những gì quốc vương Long quốc nói, biết được quốc vương Long quốc đang khen ngợi mình, trong lòng cũng mừng thầm, và cảm động.

Không phải ai cũng có cơ hội được quốc vương Long quốc khen ngợi! Những ai có thể được quốc vương Long quốc khen ngợi cá nhân trong dịp công khai như thế này sắp tới đều sẽ có được một tương lai tươi sáng!

Tất nhiên, quốc vương Long quốc cũng biết rằng danh tính của Trương Minh Nguyệt và tổ đặc công Shadow phải được bảo mật nên đương nhiên anh ta sẽ không nêu tên của họ lên để khen ngợi.

Sau đó, quốc vương Long quốc tiếp tục dõng dạc nói:

“Long quốc chúng ta vạn người đều chung một lòng, cùng chung một mối thù, nên hãy đồng tâm hiệp lực sức mạnh như thành đồng. Người người nhà nhà đều hợp lực, trải qua khó khăn gian khổ vẫn chiến đấu bên nhau. Giờ đây, liên minh năm nước đã bị đánh đuổi khỏi Long quốc, chúng ta đã tạm thời giành được thắng lợi!”

“Tuy nhiên, chiến tranh vẫn chưa kết thúc!”

“Mặc dù kẻ thù đã bị đánh đuổi khỏi Long Quốc vĩ đại của chúng ta, tham vọng của chúng vẫn chưa bị tiêu diệt!”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 973: Không ngồi chờ


“Dã tâm xâm lược Long quốc của kẻ thù vẫn không chết, thì bất cứ lúc nào bọn chúng cũng có thể quay lại!”

“Lịch sử lời đời hàng trăm năm của Long quốc chúng ta cho đến bây giờ vẫn chưa hề bị chinh phục lần nào. Lúc này đây, chúng ta sẽ không ngồi chờ chết nữa!”

Advertisement

“Thay vì ngồi đợi đến lúc đối phương tấn công chúng ta, tốt hơn là chúng ta nên chủ động xuất kích!”

Quốc vương Long quốc càng nói càng say mê, càng nói càng có khí phách.

Advertisement

Sau đó, anh ta lại mạnh mẽ tuyên bố:

“Người không đụng vào chúng ta, chúng ta sẽ không đụng đến họ. Nhưng nếu đã đụng đến chúng ta rồi, chúng ta chắc chắn sẽ đáp trả lại! Kẻ thù đã phát động xâm lược Long quốc của chúng ta, khiến cho trăm họ ở Long quốc lầm tham, vô số chiến sinh đổ máu, hy sinh nơi chiến trường. Phần đông người dân của chúng ta phải di cư đi khắp nơi, tan cửa nát nhà. Chúng ta nhất định phải khiến cho kẻ thù nợ máu phải trả bằng máu!”

Cuối cùng, quốc vương Long quốc rút thanh kiếm của mình ra, chỉ về phía trước và gầm lên: “Kẻ nào xâm phạm đến Long quốc vĩ đại của chúng ta, dù là ở đâu cũng phải giết!”

Lê Uy Long, hộ soái bảo vệ, cũng gầm lên: “Kẻ nào xâm phạm đến Long quốc vĩ đại của chúng ta, dù là ở đâu cũng phải giết!”

Binh lính của ba đạo quân đồng thanh hét lên:

“Kẻ nào xâm phạm đến Long quốc vĩ đại của chúng ta, dù là ở đâu cũng phải giết!”

“Kẻ nào xâm phạm đến Long quốc vĩ đại của chúng ta, dù là ở đâu cũng phải giết!”

“Kẻ nào xâm phạm đến Long quốc vĩ đại của chúng ta, dù là ở đâu cũng phải giết!”



Hàng trăm vạn binh lính đồng thanh hô vang, tiếng hô hào hùng, kinh thiên động địa, vang vọng cả bầu trời!

Cảnh tượng khí thế hào hùng chưa từng có này khiến nhiệt huyết của những người dân thường ở quanh nghĩa trang liệt sĩ sôi sục, họ ước mình cũng được ra trận giết giặc.

Chu Thế Huy, Kim Ngọc và Chu Lệ Ngọc đang khóc chết bên cạnh thi thể của Chu Phi Dương, nghe thấy tiếng hét hùng vĩ này, nhìn thấy cảnh tượng hào hùng này, thì sợ hãi đến mức không dám khóc nữa.

Tất nhiên Chu Nhược Mai cũng vô cùng sửng sốt trước cảnh tượng hào hùng này.

Nhìn thấy chồng mình là Lê Uy Long đứng bên cạnh quốc vương Long quốc, chỉ huy ba đội quân một cách oai vệ, khiến cô say mê Lê Uy Long không dứt.

Có được người chồng như thế, còn mong cầu gì thêm?

“Kẻ nào xâm phạm đến Long quốc vĩ đại của chúng ta, dù là ở đâu cũng phải giết! Như thế có phải là Long quốc của chúng ta sẽ đưa quân đi xuất chinh không?” Lúc này, một người dân thường đoán.

“Đương nhiên, nếu không sao lại nói kẻ nào xâm phạm đến Long quốc vĩ đại của chúng ta, dù là ở đâu cũng phải giết!”

“Đúng vậy, quốc vương Long quốc đã nói rất rõ ràng. Mọi người không phạm ta, ta sẽ không phạm người, nếu có kẻ đụng vào chúng ta, thì sẽ phải trả giá! Bây giờ kẻ thù đã xâm lược Long quốc của chúng ta, đại Long quốc chúng ta nhất định sẽ không để yên, chắc chắn sẽ xuất binh tiêu diệt bọn chúng!”

“Long quốc vĩ đại của chúng ta thực sự hùng mạnh! Các quốc gia kẻ thù như nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, Sư quốc, nước Lang Quốc và nước Dẫn Dao bây giờ đều phải run sợ.”

Những người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao, tất cả đều hô vang khẩu hiệu “Kẻ nào xâm phạm đến Long quốc vĩ đại của chúng ta, dù là ở đâu cũng phải giết!” Họ đoán được rằng có thể Long quốc sẽ xuất binh để tiêu diệt nước Liệp Ưng, nước Cự Hùng, Sư quốc, và nước Lang Quốc và nước Dẫn Dao, năm quốc gia thù địch!

Vì Chu Thế Huy, Kim Ngọc và Chu Lệ Ngọc bị cảnh tượng này làm cho không thể khóc được, nên Chu Nhược Mai lúc này cũng không cần an ủi bọn họ.

Sau khi xem lễ tuyên thệ sôi nổi một lúc, Chu Nhược Mai đột nhiên nhớ ra bà nội đang hôn mê, được đưa đến bệnh viện cấp cứu nên muốn gọi điện thoại hỏi thăm tình hình.

Vì vậy, Chu Nhược Mai lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi điện cho cha cô là Chu Thiệu Huy để hỏi về bà của cô.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 974: Dự cảm


Chu Nhược Mai tìm thấy số của Chu Thiệu Huy từ nhật ký cuộc gọi và gọi ông.

Lúc này, Chu Thiệu Huy đã đưa bà Chu đến bệnh viện và bác sĩ đang cố gắng cấp cứu cho bà ta.

Thấy con gái gọi, Chu Thiệu Huy trả lời: “Nhược Mai, có chuyện gì vậy?”

Advertisement

“Bố, con chỉ muốn hỏi, bà nội bây giờ thế nào rồi?” Chu Nhược Mai nói.

“Bố đã đưa bà của con đến đến bệnh viện rồi, bác sĩ đang cấp cứu cho bà trong phòng bệnh, tình hình cụ thể vẫn chưa rõ ràng.” Chu Thiệu Huy nói.

Advertisement

“Hay là để con đến đó xem bà nội thế nào rồi!” Chu Nhược Mai nói.

“Con không cần đến đây đâu, chuyện này chỉ có thể ngờ vào bác sĩ thôi, con đến đây cũng không làm gì. Con tốt hơn hết là ơ bên chú hai và thím hai của con đi, an ủi họ họ nhiều một chút!” Chu Thiệu Huy nói.

“Vậy thì bố chăm sóc bà nội cẩn thận nha.” Chu Nhược Mai nói.

“Ùm, bà nội chắc hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, bố sẽ chăm sóc bà thật tốt. Thật ra, phía bên chú hai và thím hai của con, họ đã mấyt đi đứa con trai yêu quý, bây giờ chắc chắn sẽ rất đau lòng. Bố sọ hai người họ sẽ không thoát được nỗi đau đó, con nhất định phải ở bên cạnh an ủi họ.” Chu Thiệu Huy nói.

“Con nhất định sẽ bên cạnh họ.” Chu Nhược Mai nói.

Cúp điện thoại xong, Chu Nhược Mai trực tiếp cất điện thoại di động vào trong túi xách, không có mở ra xem thông báo của điện thoại di động.

Cô liếc nhìn Chu Thế Huy, Kim Ngọc, Chu Lệ Ngọc, thấy bọn họ lúc này tuy trông rất buồn nhưng không còn khóc, cô yên tâm, sau đó tiếp tục theo dõi lễ tuyên thệ ở nghĩa trang liệt sĩ.

Lúc này, buổi lễ tuyên thệ ở Nghĩa trang liệt sĩ đã đến hồi cao trào.

“Nhân danh quốc vương Long quốc, ta thề ở đây! Cho dù phải trả giá thế nào, ta cũng sẽ báo thù cho những binh lính Long quốc đã chết trên chiến trường, và trừng phạt những nước thù địch!” Giọng nói của quốc vương Long quốc giống như tiếng chuông lớn, đối mặt với linh cửu của những liệt sĩ cùng toàn thể quân sĩ.

“Tiêu diệt các nước thù địch, và báo thù cho những người lính đã hy sinh!” Lê Uy Long, hộ soái bảo vệ, tiếp sức, hô vang khẩu hiệu.

“Tiêu diệt các nước thù địch, và báo thù cho những người lính đã hy sinh!”

“Tiêu diệt các nước thù địch, và báo thù cho những người lính đã hy sinh!”

“Tiêu diệt các nước thù địch, và báo thù cho những người lính đã hy sinh!”

Các chiến sĩ của ba quân đội đồng thanh hò hét trước quan tài liệt sĩ, cuồng nhiệt, phẫn nộ, sát khí đằng đằng.

Vô số máy bay chi ến đấu bay qua nghĩa trang liệt sĩ, phủ kín bầu trời như tiếng cào cào, tiếng gầm rú của máy bay chấn động trời đất, tiếp thêm sức mạnh cho lời tuyên thệ.

Dựa theo kế hoạch của Lê Uy Long, lễ tuyên thệ này nhằm mục đích răn đe nước địch, khiến họ sợ hãi và bỏ cuộc mà mất đi sĩ khí chiến đấu.

Nếu nước địch vẫn khư khư cố chấp, không chịu nhận thua, không chịu cắt đất để đền bù theo yêu cầu của Long quốc, thì Long quốc sẽ phải đưa quân đi viễn chinh.

Là quốc vương của một đất nước, quốc vương Long quốc đã mở miệng, thì vua không nói đùa, nếu anh ta đã nói là muốn báo thù cho những người lính đã chết, thì đó là thật. Anh ta nói được là làm được!

Mặc dù Cao Hùng bị bắt cùng với người nhà họ Phan, nhưng vì anh ta là gián điệp quan trọng của nước Liệp Ưng. Nêu Long quốc lúc này phải để anh ta lại để ép hỏi tin tình báo, cho nên anh ta không bị đưa đến nghĩa trang Liệt sĩ để xử tử cùng những kẻ phản bội.

Hiện tại anh ta đang bị nhốt trong một căn cứ bí mật và đang bị tra tấn. Giữ lại mạng sống của anh ta vì nó vẫn còn rất nhiều công dụng.

Thành phố Vĩnh Thụy.

Triệu Đình Vũ, Triệu Vũ Ngọc, Lê Tuyết Tương và Lê Ngọc Khiết vẫn đang trên đường đến tòa nhà chưa hoàn thành ở phía tây thành phố.

Triệu Vũ Ngọc đã bí mật gửi một tin nhắn cho Chu Nhược Mai trước đó, và đang lo lắng chờ đợi câu trả lời của Chu Nhược Mai.

Tuy nhiên, cô ấy đợi rất lâu, nhưng không hề đợi được tin nhắn trả lời của Chu Nhược Mai.

Cô ấy không khỏi tuyệt vọng.

Cô ấy đã dự cảm rằng Chu Nhược Mai sẽ không nhìn thấy tin nhắn cô ấy gửi.

Bởi vì cô ấy cũng biết rằng ngày nay, hầu hết mọi người không còn gửi tin nhắn điện thoại di động cho những việc quan trọng mà chỉ gọi điện trực tiếp khi cần.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 975: Muốn gọi


Muốn gọi

Chu Nhược Mai không đọc thông tin trên điện thoại là chuyện bình thường.

Cô ấy rất muốn gọi điện cho Chu Nhược Mai, nhưng cô ấy cũng biết chỉ cần cô ấy gọi, những người mặc đồ đen trong xe nhất định sẽ nghe thấy.

Advertisement

Nếu người đàn ông mặc đồ đen trong xe biết chuyện cô ấy đã gọi cho Chu Nhược Mai nhờ giúp đỡ thì hậu quả sẽ rất thảm khốc. Nhẹ nhất, thì bọn chúng sẽ đánh đập các cô hoặc tệ hơn nữa, họ sẽ giết người ngay lập tức.

Cô ấy thực sự muốn gửi tin nhắn Facebook cho Chu Nhược Mai, vì hầu hết mọi người sẽ đọc tin nhắn trên Facbook, nhưng không đọc tin nhắn điện thoại di động.

Nhưng vấn đề là cô ấy chỉ có số điện thoại của Chu Nhược Mai, không có Facebook của cô.

Advertisement

Cô ấy chỉ có số điện thoại của Chu Nhược Mai, không có số điện thoại của Lê Uy Long. Vì vậy, cô ấy chỉ có thể tìm cách cầu cứu Chu Nhược Mai, sau đó thông qua cô để nhờ Lê Uy Long đưa quân đến giúp đỡ.

Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy lúc này cũng rất lo lắng, cả hai đều biết rằng nếu họ được đưa đến nơi thì đó sẽ là một địa ngục trần gian vô cùng khủng khiếp.

Lê Tuyết Tương muốn thông báo cho con trai mình đang làm hộ soái bảo vệ của mình, để anh cử binh lính đến giải cứu mình, nhưng bà không có số điện thoại của Lê Uy Long nên không thể báo tin cho anh được.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, chiếc xe tải đang phóng nhanh trên đường, càng ngày càng đến gần tòa nhà đang xây dở ở phía tây thành phố.

Triệu Vũ Ngọc vắt óc tìm mọi cách để cầu cứu, nhưng cô thực sự không nghĩ ra cách nào khác ngoài việc cầu cứu Chu Nhược Mai.

Nhưng mà Chu Nhược Mai đã lâu không thấy hồi âm, cô ấy càng ngày càng lo lắng.

Nếu cứ tiếp tục như thế này, đến nơi, những người này sẽ khoét mắt của bọn họ.

Triệu Vũ Ngọc sợ hãi và run lên khi nghĩ đến việc bị khoét mắt.

Cô ấy cũng có thể đoán được những người này thực sự rất độc ác, sau khi khoét mắt, nhất định sẽ giết người diệt khẩu!

Cô ấy cảm thấy rằng cứ để như thế này không phải là cách.

Dù có như thế nào, cũng phải làm cho Chu Nhược Mai xem tin nhắn của cô ấy và để Lê Uy Long cử người đến giải cứu họ.

Nếu không, anh trai, dì Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy đều sẽ phải chết!

Bản thân anh trai cô ấy cũng đang bị thương rất nặng, cần phải có người chữa trị gấp. Nếu không được điều trị anh ta sẽ chết vì mất máu bất cứ lúc nào!

Vì vậy, Triệu Vũ Ngọc quyết định gọi cho Chu Nhược Mai!

Cho dù không thể cùng Chu Nhược Mai nói chuyện điện thoại, chỉ cần để cho cô nghe điện thoại của mình vang lên một hai lần, có thể sẽ lấy điện thoại ra xem xét, sau đó liền phát hiện ra tin nhắn cầu cứu mà cô ấy mình đã gửi trước đó!

Để cứu anh trai của mình, Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy và những người khác, Triệu Vũ Ngọc sẽ làm bằng bất cứ giá nào.

Ngay cả khi những người mặc đồ đen này phát hiện ra cô ấy đang gọi điện rồi đánh chết cô ấy, cô ấy cũng muốn liều mạng cầu cứu Chu Nhược Mai!

Sau khi hạ quyết tâm, Triệu Vũ Ngọc lại bí mật lấy điện thoại di động ra, sau đó tắt hết tất cả âm thanh, sau đó hồi hộp, mạo hiểm bấm số của Chu Nhược Mai…

Thành phố Quốc Hòa.

Trước nghĩa trang liệt sĩ.

Lúc này, Chu Nhược Mai đang theo dõi buổi lễ tuyên thệ.

“Giết!”

“Giết!”

“Giết!”

Trong nghĩa trang liệt sĩ, các chiến sĩ của ba quân hừng hực khí thế, hò hét chém giết, âm thanh vang tận trời.

Đúng lúc này, giữa tiếng hét giết chóc, điện thoại di động của Chu Nhược Mai đột nhiên vang lên.

Cô lấy điện thoại di động ra và thấy hóa ra Triệu Vũ Ngọc đang gọi!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 976: Nhớ


Kể từ khi chiến tranh bắt đầu, Chu Nhược Mai và Triệu Ngọc Vũ, và Triệu Đình Vũ đã chia tay nhau từ thành phố Quốc Hòa từ đó không còn nghe thấy tin tức của nhau, bây giờ họ thấy Triệu Vũ Ngọc gọi điện, cô lập tức trả lời.

Trong thời gian dài không nghe thấy tin tức của Triệu Đình Vũ và Triệu Vũ Ngọc, Chu Nhược Mai thực sự rất nhớ họ.

Nhưng mà những cuộc chiến gần đây thay đổi không lường trước được, và có rất nhiều chuyện đã xảy ra, khiến cho cả cô và Lê Uy Long đều phải lo lắng, nên không có thời gian liên lạc với anh em họ.

Advertisement

“Này, Vũ Ngọc, lâu rồi không liên lạc, hai người vẫn khỏe chứ?” Chu Nhược Mai hỏi.

Nhưng mà, Chu Nhược Mai còn chưa kịp nói xong, điện thoại bên phía Triệu Vũ Ngọc đã vang lên một tiếng bíp dài!

Điện thoại vừa mới liên lạc được Triệu Vũ Ngọc đã vội cúp điện thoại rồi!

Advertisement

Chu Nhược Mai không khỏi có chút buồn bực, điện thoại di động của cô chỉ đổ chuông hai lần, cô ấy đã nghe máy trả lời, sao nhanh như vậy đã cúp máy rồi?

Chu Nhược Mai phải gọi lại.

Thành phố Vĩnh Thụy.

Triệu Vũ Ngọc vừa gọi Chu Nhược Mai trong xe đổ lên hai tiếng chuông điện thoại nên đã bị người đàn ông mặc đồ đen ngồi trên xe phát hiện được.

“Mày đang làm cái quái gì vậy! Đang ở trước mặt tụi tao mà ngang nhiên gọi người đến giúp sao, muốn chết hả!” Một người đàn ông mặc đồ đen giật điện thoại của Triệu Vũ Ngọc, sau đó tát vào mặt cô ấy.

“Bốp!”

Với một âm thanh giòn vang lên, khuôn mặt của Triệu Vũ Ngọc đỏ bừng.

Triệu Vũ Ngọc thấy bản thân đã bị đối phương phát hiện thì nhất thời tuyệt vọng, cô ấy không biết Chu Nhược Mai vừa rồi đã nhìn thấy cuộc gọi của cô ấy chưa.

Người đàn ông mặc đồ đen vẫn còn chưa nguôi giận, lại tát Triệu Vũ Ngọc một cái thật mạnh.

“Bốp!”

Lại một tiếng bốp khác vang lên, bên má còn lại của Triệu Vũ Ngọc sưng lên.

Dù bị tát hai lần nhưng Triệu Vũ Ngọc không hề khóc vì cô ấy đã đoán trước được cái kết này rồi!

Một khi chuyện cô ấy gọi điện thoại cầu cứu người bên ngoài bị phát hiện, nhất định cô ấy sẽ bị đánh.

Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy thấy Triệu Vũ Ngọc bất ngờ bị đánh thì vô cùng sợ hãi.

“Vũ Ngọc!” Lê Tuyết Tương kêu lên, và sau đó hỏi: “Tại sao các anh lại đánh người?”

“Tụi mày đều sắp chết đến nơi rồi, tao muốn đánh thì đánh thôi!” Người đàn ông mặc đồ đen nói xong, thì lại vung tay về phía Lê Tuyết Tương tác bà một cái.

“Bốp!”

Lại một tiếng bốp nua vang lên, khuôn mặt của Lê Tuyết Tương cũng đã in dấu 5 ngón tay!

“Mẹ” Lê Tịnh Vy hét lên khi thấy mẹ mình cũng bị đánh.

“Bốp!”

Lại một tiếng khác, và Lê Tịnh Vy cũng bị tát.

“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?” Người đàn ông mặc đồ đen phụ trách lái xe hỏi.

“Con nhóc này dám trộm gọi điện thoại, nên tao phải dạy cho tụi nó một bài học.” Người mặc đồ đen đã đánh họ nói.

“Sắp đến nơi rồi, không cần làm lớn mọi chuyện lên như thế, lấy hết điện thoại của tụi nó cất đi là được rồi.” Người đàn ông mặc đồ đen đang lái xe nói.

“Được rồi!” Người đàn ông mặc đồ đen lập tức lục soát người bọn họ, lấy điện thoại di động của Lê Tuyết Tương và Lê Tịnh Vy đi.

Lúc này, điện thoại di động của Triệu Vũ Ngọc đột nhiên vang lên.

Người đàn ông mặc đồ đen đang cầm điện thoại di động của Triệu Vũ Ngọc thấy có cuộc gọi của Chị Nhược Mai đang gọi đến thì anh ta cúp máy và tắt cả ba chiếc điện thoại di động.

Anh ta không biết Chị Nhược Mai đó là ai, chỉ nghĩ cô là một người bình thường thôi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 977: Không trả lời


Tùy rằng gần đây có rất nhiều người biết vợ của hộ soái bảo vệ Lê Uy Long, người đã quét sạch quân thù khỏi thành phố Quốc Hòa tên là Chu Nhược Mai. Nhưng trên đời này, không phải ai cũng biết điều đó, vì trên đời này cũng có rất nhiều người tên là Chu Nhược Mai. Người đàn ông mặc đồ đen này có nằm mơ cũng không ngờ rằng một người dân bình thường như Triệu Vũ Ngọc lại có thể quen biết với Chu Nhược Mai, vợ của hộ soái bảo vệ đứng đầu Long quốc.

Triệu Vũ Ngọc nghe thấy điện thoại di động của cô ấy đổ chuông, thì cô ấy cũng đoán được là Chu Nhược Mai đang gọi đến. Nhưng điện thoại không nằm trong tay cô ấy, cô ấy không thể trả lời.

Nhìn thấy người đàn ông mặc đồ đen đã tắt điện thoại di động, một cô gái yếu đuối như cô ấy cũng không còn cách nào khác.

Advertisement

Bởi vì cô ấy không thể giật điện thoại di động của mình từ người đàn ông mặc đồ đen và gọi lại cho Chu Nhược Mai.

Bây giờ, cô ấy chỉ có thể hy vọng sau khi Chu Nhược Mai không thể gọi điện thoại chô cô ấy, cô có thể đọc tin nhắn trên điện thoại di động và nhìn thấy tin nhắn cầu cứu mà cô ấy đã gửi trước đó.

Triệu Đình Vũ bị bỏ lại một mình trong một chiếc xe khác, bây giờ vết thương do bị bắn của anh ta đang chảy máu không ngừng.

Advertisement

Vì không thể cầm máu, nên anh ta đã mất quá nhiều máu, cơ thể anh ta đang dần suy yếu, và sắp rơi vào hôn mê.

Anh ta muốn cứu em gái mình, Lê Tuyết Tương, Lê Tịnh Vy, nhưng giờ anh ta đã bị thương nặng, đến bản thân mình cũng khó bảo toàn.

Lúc này Đỗ Quang đã đưa con trai Đỗ Lượng ra khỏi bệnh viện và đang vội vã chạy đến tòa nhà đang xây dở.

Ban đầu bệnh viện ngăn cản Đỗ Lượng xuất viện, nhưng không ai đụng chạm đến nhà họ Đỗ.

Đỗ Quang cương quyết yêu cầu cho con trai mình xuất viện và chuyển đến bệnh viện khác, bác sĩ không còn cách nào khác đành để Đỗ Lượng làm thủ tục xuất viện và để Đỗ Quang đón Đỗ Lượng về.

Các bác sĩ ở bệnh viện này không biết rằng Đỗ Quang đón Đỗ Lượng ra khỏi viện là định để các bác sĩ chợ đen tiến hành phẫu thuật thay mắt cho anh ta.

“Bố, chúng ta đi đến tòa nhà đang xây dở phía tây thành phố, vậy có nghĩa là đã bắt được người rồi đúng không?” Trên đường đi Đỗ Lượng hỏi.

“Đương nhiên là bắt được rồi. Nếu không bắt được, sao bố lại đưa con ra khỏi bệnh viện? Hiện tại Hách Diệp cũng đang đưa bọn chúng hướng về tòa nhà xây dở phía tây thành phố, nói không chừng bọn họ đã đến nơi rồi!” Đỗ Quang nói.

“Nếu vậy thì tốt quá rồi! Thắng nhóc đánh con bị thương cũng đã bị bắt rồi đúng không?” Đỗ Lượng hỏi lại.

“Bị bắt rồi, tất cả đều đã bị bắt, em gái nó và hai mẹ con đâm vào xe của con cũng bị bắt.” Đỗ Quang nói.

“Tốt! Những người này cuối cùng đã rơi vào tay chúng ta. Lần này, con nhất định sẽ tra tấn bọn họ thật tàn nhẫn!” Đỗ Lượng hung dữ nói.

“Ùm, dù sao thì những người này cũng không sống lâu được, phải giết hết, con muốn chơi thế nào, thì chơi như thế đó đi!” Đỗ Quang nói.

“Con thấy đôi mắt của nữ sinh kia rất đẹp, con muốn dùng mắt của cô ta!” Đỗ Lượng nghĩ đến đôi mắt to ngấn nước của Lê Tịnh Vy, thì liền muốn lấy mắt của cô ấy thay cho mình.

Từ trước đến nay, anh ta luôn cảm thấy rằng đôi mắt của mình quá nhỏ, nhìn không tốt. Không ngờ lần này trong họa lại có phúc, có thể đổi được một con mắt xinh đẹp.

“Lát nữa bố sẽ để cho con lựa chọn, con muốn dùng mắt nào thì sẽ đổi mắt đó cho con. Nhưng mà, mắt của con gái sẽ không thích hợp với con!” Đỗ Quang nói.

“Đến lúc đó mới biết được, biết đâu lại thích hợp thì sao!” Đỗ Lượng nói.

Thành phố Quốc Hòa, trước nghĩa trang liệt sỹ.

Chu Nhược Mai vừa gọi điện cho Triệu Vũ Ngọc, chuông vừa mới vang lên hai lần thì đã cúp máy.

Cô không biết chuyện gì đang xảy ra, sau đó lại gọi lại một lần nữa.

Nhưng mà, lại nghe được thông báo đầu dây bên kia đã khóa máy.

Tình hình bất thường này khiến cho cô có một dự cảm chẳng lành.

Cô không bỏ cuộc, lại gọi điện thoại thêm vài lần, nhưng đầu dây bên kia vẫn đang tắt máy.

Tình hình bất thường này khiến Chu Nhược Mai cảm thấy nhận được có điều gì đó không ổn, trong lòng cô có chút lo lắng.

Lúc này, cô mới chợt nhớ ra trước đó cô có nghe thấy âm báo nhận được tin nhắn, liền mở tin nhắn ra kiểm tra.

Sau đó, cô quả nhiên nhìn thấy một tin nhắn mà Triệu Vũ Ngọc đã gửi trước đó!

Chu Nhược Mai vội bấm vào xem tin nhắn

Khi Chu Nhược Mai nhìn thấy nội dung tin nhắn mà Triệu Vũ Ngọc gửi đến, cô đã rất sốc.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 978: Tin nhắn


Trong tin nhắn mà Triệu Vũ Ngọc gửi tới có nội dung:

“Chị Nhược Mai, em và anh trai đã xảy ra chuyện khi ở thành phố Vĩnh Thụy. Anh trai em bị súng bắn trọng thương, bây giờ có người đang chuẩn bị khoét mắt của tụi em. Đi theo hai anh em em, còn có một cặp mẹ con. Xin chị nhanh chóng nhờ hộ soái Lê cho người đến cứu tụi em, nếu không chúng em nhất định sẽ chết!”

Khi Triệu Vũ Ngọc gửi tin nhắn này, thì đang rất lo lắng và đề phòng, cô ấy đã lén gửi nó, sợ trong khi đang viết sẽ bị người khác phát hiện, cho nên viết rất ngắn gọn, rồi vội vội vàng vàng gửi đi, có rất nhiều chuyện không giải thích rõ ràng được.

Advertisement

Sau khi Chu Nhược Mai nhìn thấy tin nhắn thì cô không biết phải làm sao lúc này vì cô chỉ biết đã xảy ra chuyện lớn với Triệu Vũ Ngọc và Triệu Đình Vũ, hơn nửa Triệu Đình Vũ đã bị súng bắn làm bị thương nặng, nhưng cô không vì sao lại bị thương nặng, chuyện gì đã xảy ra, cũng không biết người nào đã bắt họ và muốn khoét mắt của họ.

Càng không biết hai mẹ con bị bắt cùng bọn họ là ai, hơn nữa cũng không biết vị trí cụ thể hiện tại của bọn họ.

Advertisement

Thành phố Vĩnh Thụy quá lớn, hơn nữa còn ở xa như thế, phải biết rằng nếu có được vị trí cụ thể của họ, thì việc nhanh chóng cứu bọn họ ra ngoài cũng không phải nhiệm vụ dễ dàng gì!

Nhưng mà, trong tin nhắn Triệu Vũ Ngọc cũng đã nói rằng hãy nhờ Lê Uy Long cử người đến giải cứu họ.

Chu Nhược Mai cũng biết rằng với bản lĩnh của Lê Uy Long, một hộ soái bảo vệ, thì chắc hẳn anh sẽ cứu được bọn họ.

Chỉ cần Lê Uy Long ra lệnh, ngay lập tức sẽ có người đến giải cứu họ. Ngay cả ở thành phố Vĩnh Thụy, ai dám không nghe lệnh của hộ soái bảo vệ?

Mạng người quan trọng, Chu Nhược Mai quyết định mau chóng nói chuyện này với Lê Uy Long càng sớm càng tốt, để anh có thể tìm cách cứu Triệu Vũ Ngọc và Triệu Đình Vũ.

Lúc này, lễ tuyên thệ trước khi xuất quân trong nghĩa trang liệt sĩ đã kết thúc.

Quốc vương Long quốc, Lê Uy Long và binh lính của ba đội quân đang chào quan tài của các liệt sĩ.

Sau đó, các chiến sĩ sẽ khiêng quan tài các liệt sĩ xuống tầng hầm của nghĩa trang để an táng.

Chu Nhược Mai biết đây là thời khắc long trọng, bây giờ đi vào quấy rầy Lê Uy Long thì không nên.

Nhưng mà mạng người quan trọng, Triệu Vũ Ngọc và Triệu Đình Vũ, cũng như hai mẹ con vô danh kia có thể sẽ bị khoét mắt bất cứ lúc nào, nên lúc này cô không thể lo nhiều như thế, cứu người quan trọng hơn!

Vì vậy, Chu Nhược Mai đi về phía nghĩa trang liệt sĩ.

“Phu nhân, xin dừng bước.”

Mặc dù những người lính canh gác biết Chu Nhược Mai là vợ của hộ soái bảo vệ, nhưng cô đã ra ngoài một thời gian, bây giờ cô lại quay trở lại, bọn họ không thể để một mình cô đi vào, nên đã ngăn cô lại.

Vì quốc vương Long quốc và tất cả các tướng cấp cao đều đang ở trong đó, nên mức độ cảnh giới đã được đẩy lên mức cao nhất, bất cứ ai cũng không được ra vào một mình.

Nhỡ đâu phu nhân của hộ soái bảo vệ này là đặc công phe địch giả mạo thì sao?

“Tôi có chuyện quan trọng muốn tìm Hộ soái Lê.” Chu Nhược Mai không dám xông vào, dừng lại nói.

“Phu nhân xin cô hãy đợi, để tôi đi vào báo cáo trước.” Người lính nói.

“Được, phiền anh nhanh lên dùm, tôi có chuyện khẩn cấp cần tìm anh ấy.” Chu Nhược Mai lo lắng nói.

“Được.” Anh lính nói xong bước nhanh về phía nghĩa trang liệt sĩ.

Khi đến chỗ Lê Uy Long, người lính chào Lê Uy Long và nói: “Báo cáo Hộ soái Lê, phu nhân của ngài muốn gặp ngài.”

“Bây giờ tôi đang bận, bảo cô ấy chờ bên ngoài. Chờ tôi làm xong việc, tôi sẽ đến tìm cô ấy.” Lê Uy Long nói.

“Nhưng, mà phu nhân Hộ soái nói, cô ấy có việc gấp cần tìm ngoài.” Người lính nói.

“Nếu như vậy thì để cho cô ấy vào đi!” Lê Uy Long sốt ruột nói.

“Vâng!” Người lính lập tức quay người bước nhanh ra phía ngoài nghĩa trang liệt sĩ.

Khi đến chỗ Chu Nhược Mai, người lính phụ trách thông báo: “Thưa phu nhân, tôi đã xin chỉ thị của Hộ soái, Hộ soái mời cô vào.”

“Được rồi, cảm ơn!” Chu Nhược Mai nói xong, bước nhanh đi vào.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 979: Theo em


Khi cô đi vào trong, những người lính vẫn tiến hành kiểm tra Chu Nhược Mai và xác nhận rằng cô không mang theo bất kỳ vật dụng nguy hiểm nào, mới chính thức để cô đi vào.

Chu Nhược Mai trực tiếp đi tới chỗ Lê Uy Long, nhỏ giọng nói: “Lê Uy Long, đi theo em một chút.”

Bởi vì có quá nhiều người ở đây, tất cả đều là các tướng lĩnh cao cấp của Long quốc, thậm chí quốc vương Long quốc cũng ở đây, nên Chu Nhược Mai không dám nói thẳng với Lê Uy Long rằng Triệu Vũ Ngọc và Triệu Đình Vũ đang gặp nguy hiểm và muốn nhờ anh cử người đến cứu họ, vì sợ những người khác nghĩ rằng Lê Uy Long lạm dụng quyền lực của mình.

Advertisement

“Có chuyện gì, cứ trực tiếp nói ở đây cho anh biết đi, anh rất đang bận!” Bây giờ toàn quân đang chào các các liệt sĩ, Lê Uy Long, với tư cách là một hộ soái bảo vệ, thực sự khó có thể bước đi.

Chu Nhược Mai nói: “Em thực sự có chuyện rất gấp cần nói với anh, nhưng không thể nói ở đây được.” Chu Nhược Mai nói.

Advertisement

Lê Uy Long thấy Chu Nhược Mai có vẻ lo lắng, vì vậy anh đành phải bước sang một bên nói chuyện cùng cô, sau đó anh nói: “Có chuyện gì, em mau nói đi.”

“Triệu Vũ Ngọc và anh trai cô ấy Triệu Đình Vũ đã xảy ra chuyện!” Chu Nhược Mai nói.

“Bọn họ xảy ra chuyện gì?” Lê Uy Long hỏi.

“Vừa rồi em nhận được tin nhắn của Triệu Vũ Ngọc, nói rằng anh trai cô ấy bị súng bắn bị thương rất nặng, hơn nữa bây giờ có người muốn khoét mắt của họ.” Chu Nhược Mai nói.

“Hả, sao lại có chuyện như vậy? Ai đã làm Triệu Đình Vũ bị thương? Ai muốn lấy mắt của bọn họ?” Lê Uy Long có chút kinh ngạc hỏi.

“Em cũng không biết, trong tin nhắn cầu cứu của cô ấy không nhắc đến điều đó. Cô ấy chỉ nói rằng còn có hai mẹ con bị bắt cùng với cô ấy. Nhờ anh nhanh chóng cử người đến giải cứu bọn họ nếu không bọn họ sẽ chết!” Chu Nhược Mai nói.

“Bây giờ họ đang ở đâu?” Lê Uy Long hỏi. Triệu Đình Vũ đã từng cứu vợ của anh, bây giờ anh ta và em gái của anh ta đang gặp nguy hiểm, anh cứu bọn họ là điều đương nhiên.

Ngay cả khi Triệu Đình Vũ không cứu vợ của anh, nhưng nếu có người làm xằng làm bậy, tổn thương người vô tội, lấy mặt của người khác là chuyện cực kỳ tàn nhẫn, anh tuyệt đối sẽ không nhắm mắt làm ngơ.

“Họ đang ở thành phố Vĩnh Thụy.” Chu Nhược Mai nói.

“Vị trí cụ thể là ở đây vậy?” Lê Uy Long hỏi lại.

“Em không biết. Trong tin nhắn cô ấy chỉ nói, cô ấy đang ở thành phố Vĩnh Thụy. Em có gọi điện thoại cho cô ấy nhưng điện thoại của cô ấy đã tắt máy, không liên lạc được.” Chu Nhược Mai nói.

“Không biết vị trí cụ thể, nếu muốn tìm thấy bọn họ thì cần chút thời gian, anh sẽ cho người ở thành phố Vĩnh Thụy tìm và cứu bọn họ.” Lê Uy Long nói.

Vào lúc này, điện thoại di động của Trương Minh Nguyệt, người đang ẩn trong đám đông bên ngoài nghĩa trang liệt sĩ, cũng vang lên.

Trương Minh Nguyệt lấy điện thoại di động ra xem thì thấy là cuộc gọi của một mật vụ thuộc tổ đặc công Shadow đang ẩn nấp ở thành phố Vĩnh Thụy.

Nữ đặc công ẩn nấp ở thành phố Vĩnh Thụy tên là Lại Nhi.

Trong những trường hợp bình thường, thì các đặc vụ của tổ đặc công Shadow sẽ không gọi cho Trương Minh Nguyệt. Một khi đã gọi điện thoại, chắc chắn là có tin tình báo quan trọng.

Vì vậy, Trương Minh Nguyệt lập tức đi đến một nơi vắng vẻ, sau đó trả lời: “Lại Nhi, có chuyện gì thế, mau nói đi.”

“Đội trưởng, tôi có tin khẩn cấp cần báo cáo cho chị!” Bên kia đầu dây, truyền đến giọng nói dồn dập của Lý Thụy.

“Thông tin khẩn cấp gì? Mau nói đi!” Trương Minh Nguyệt hỏi.

“Cuối cùng tôi cũng đã tìm ra tung tích của mẹ ruột Hộ soái Lê, Lê Tuyết Tương!” Lại Nhi nói.

Trương Minh Nguyệt vui mừng khôn xiết khi nghe thấy tin này.

Lê Uy Long liên tục gọi điện cho cô để hỏi thăm tiến độ tìm kiếm mẹ ruột của anh, Lê Tuyết Tương, cô ta sắp bị Lê Uy Long ép đến phát điên rồi.

Bây giờ cuối cùng cũng có tin tức về mẹ ruột của Lê Uy Long, cô ta sao có thể không vui cho được?

“Mẹ của Hộ soái Lê, bây giờ ở đâu?” Trương Minh Nguyệt hỏi.
 
Back
Top Bottom