Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 280: Tìm cách ép buộc


Lúc này mặc dù Chu Nhược Mai đã cảm thấy hơi choáng váng nhưng do dược lực của thuốc mê vẫn chưa hoàn toàn phát tác hết nên thần trí của cô vẫn còn tỉnh táo.

Chu Lệ Ngọc dìu Chu Nhược Mai đưa cô bước ra ngoài cửa hướng về phía cầu thang máy ngoài hành lang.

Các nhân viên của Nhà hàng Đại Thành hầu hết đều biết Phan Thiên vì anh ta thường đưa bạn bè đến ăn uống tại đây, và tất cả bọn họ cũng đều biết rằng nhà hàng này thuộc sở hữu của gia đình anh ta. Phan Thiên chính là chủ sở hữu trẻ của nhà hàng này.

Đi dọc hành lang, bất kỳ nhân viên nào gặp Phan Thiên, họ đều cúi đầu và kính cẩn chào to ông chủ trẻ Phan gia của họ.

Chu Nhược Mai đã gần đi tới cửa thang máy, mắt cô lúc này càng ngày càng mờ đi và cảm giác trĩu nặng thường trực đè lên đầu óc. Cô cố gắng dùng hết định lực để giữ cho mình chút ít sự tỉnh táo còn sót lại trong đầu.

Mắt thấy Chu Lệ Ngọc nhanh tay nhấn nút số 8 trên bảng điều khiển của thang máy, Chu Nhược Mai thận trọng hỏi, người vẫn còn hơi tỉnh táo:

“Phi Phi, chúng ta đi xuống cầu thang, tại sao em lại nhấn lên tầng tám?"

“Chị ơi, tình hình của chị có vẻ tệ quá. Đừng về nữa. Em sẽ lấy một phòng để chị nghỉ lại đây với em đêm nay."

Chu Lệ Ngọc không ngờ rằng Chu Nhược Mai đã có vẻ choáng váng đến thế lại vẫn kịp nhận ra cô ta đã nhấn tầng tám nên đành nói bừa.

“Không, chị muốn về nhà!"

Chu Nhược Mai nói cương quyết. Cơ thể cô khó chịu một cách lạ lùng, đầu óc ngày càng mờ mịt và choáng váng một cách không thể giải thích được nên Chu Nhược Mai liền trở nên cảnh giác. Cô cương quyết không muốn qua đêm trong phòng nghỉ của Nhà hàng Đại Thành này.

Lúc này, Phan Thiên và Trần An Huy đã chạy tới và vây quanh Chu Nhược Mai.

“Dư Hân, em đã không được tỉnh táo lại đi taxi về đêm hôm thế này thật sự rất không an toàn. Kể cả có Phi Phi cùng đi cũng hoàn toàn không ổn. Để an toàn cho em, anh nghĩ tốt hơn là em hãy nghỉ lại đây một đêm."

Phan Thiên cố gắng thuyết phục. Kế hoạch đã gần như hoàn hảo, mọi chuyện đã sắp thành công, đến nước này thì dĩ nhiên hắn sẽ không bao giờ để cho Chu Nhược Mai quay về.

“Đúng vậy. Kể cả khi chị yêu cầu Phi Phi đưa chị về thì cả hai đều là phụ nữ. Nếu có bất kỳ bất trắc nào xảy ra trên đường đi thì hai chị em biết phải làm sao? Tôi cũng cảm thấy không yên tâm chút nào, vì vậy bây giờ chị đừng về nhà nữa." Trần An Huy cũng thuyết phục.

“Chị ơi, em nghĩ những gì hai anh ấy vừa nói đều rất hợp lý. Họ đương nhiên không an tâm nếu hai người phụ nữ chúng ta đi taxi về đêm hôm như thế. Tại sao chúng ta không ở lại Nhà hàng Đại Thành một đêm? Dù gì còn có em ở đây, chị lo sợ gì chứ?" Chu Lệ Ngọc cũng ra công thuyết phục.

Đã đến bước cuối cùng của kế hoạch tuyệt hảo mà cô ta dày công vạch ra, cô ta chắc chắn sẽ không để Chu Nhược Mai về nhà. Chỉ cần thực hiện thành công kế hoạch và kiểm soát được Chu Nhược Mai thì trong tương lai bọn họ có thể hoàn toàn làm chủ các dự án của tập đoàn Galaxy như mong ước.

“Đừng nói về chuyện đó nữa. Tôi sẽ không nghỉ lại ở đây. Phi Phi, buông chị ra để chị về. Chị sẽ tự về một mình!" Chu Nhược Mai vừa nói vừa đẩy Chu Lệ Ngọc ra và tự mình đi xuống cầu thang.

Thấy Chu Nhược Mai vô cùng cương quyết, Phan Thiên lập tức đứng lên ngay phía trước để chặn đường của cô. Miếng ăn đã kề tận miệng làm sao anh ta có thể để miếng mồi béo bở thoát đi cho được!

“Chu Nhược Mai, nếu em đi taxi về nhà một mình, tôi thậm chí còn lo lắng hơn! Nếu có sự cố xảy ra, ai sẽ chịu trách nhiệm?" Phan Thiên nói.

“Chuyện xảy ra với tôi thì đâu cần anh phải chịu trách nhiệm. Tại sao anh lại có vẻ lo lắng như vậy? Tránh ra!" Chu Nhược Mai cảm thấy mọi việc hoàn toàn không bình thường.

Lúc này, thang máy đã lên đến tầng hai và cánh cửa ngay lập tức đã mở ra.

“Tôi làm mọi thứ hoàn toàn vì lợi ích và sự an toàn của em!" Phan Thiên cố tỏ ra thành thật.

“Đúng thế. Chị là chị gái của em. Nếu có chuyện gì xảy ra với chị, em biết phải giải thích ra sao với chú và dì? Em phải đối mặt với nhà họ Chu chúng ta ra sao?" Chu Lệ Ngọc nói.

“Đúng rồi. Đêm hôm mà đi taxi thì thật quá sức nguy hiểm với một người phụ nữ. Ai biết trước được chuyện gì xảy ra khi chị lên xe với một người lạ!" Trần An Huy cũng góp miệng nói.

Thấy bọn Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy đều khăng khăng bắt mình phải ngủ lại ở đây, Chu Nhược Mai càng trở nên nghi ngờ. Cô càng nghe càng cảm thấy mọi chuyện có vẻ như không ổn.

“Đừng ngăn tôi đi. Để tôi trở về nhà! Chỉ là đi taxi về nhà, sao có thể đáng sợ như lời các người nói?" Chu Nhược Mai nói to.

Tuy nhiên, Phan Thiên không những không nhường đường mà còn dùng lực đẩy Chu Nhược Mai vào thang máy.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 281: Kêu cứu


Chu Nhược Mai giật mình. Cô vội vàng dùng tay níu lấy cửa thang máy nhất định không chịu đi vào.

“Phan Thiên, hãy tự trọng! Anh mà còn kéo tôi tôi sẽ kêu to lên đó!" Chu Nhược Mai giận dữ cảnh báo.

Tất nhiên, Phan Thiên không sợ Chu Nhược Mai kêu cứu. Nhà hàng này được điều hành bởi nhà anh ta. Anh ta là chủ sở hữu trẻ của Đại Thành này. Tất cả các nhân viên ở đây đều biết anh ta. Ai dám xông ra can thiệp?

“Mọi việc tôi đang làm đều vì lợi ích của em. Sẽ rất không an toàn khi một người phụ nữ như em lại bắt taxi về nhà đêm hôm như thế." Phan Thiên không thể tìm ra được lý do nào tốt hơn, vì vậy hắn ta chỉ có thể lặp đi lặp lại lý do này liên tục.

“Cứu tôi với!" Chu Nhược Mai không muốn nói dài dòng với Phan Thiên nữa, cô hét to lên cầu cứu.

Tuy nhiên, đám nhân viên ở Nhà hàng Đại Thành như bị câm bị điếc, không có bất cứ một phản hồi nào với những lời kêu cứu của Chu Nhược Mai. Tất nhiên rồi, ai cũng biết ông chủ trẻ Phan Thiên kia, làm sao có ai dám xem vào việc riêng của ông chủ.

Vài khách hàng nghe thấy cũng lờ đi, không muốn bị xem là tọc mạch.

Một số khách thậm chí nghĩ rằng đó là một trò đùa giữa các cặp vợ chồng!

Chu Nhược Mai lại nghĩ đến việc gọi Lê Uy Long để được giúp đỡ, nhưng trước đó Chu Lệ Ngọc đã giật mất điện thoại di động của cô rồi.

“Chu Lệ Ngọc, trả lại điện thoại cho tôi!" Chu Nhược Mai hét lên với Chu Lệ Ngọc, không còn xưng em gọi chị với cô ta nữa.

Đến lúc này cô đã bắt đầu nghi ngờ đồ uống mà mình đã uống đã bị Chu Lệ Ngọc nhúng tay giở trò. Và rất có thể chính Chu Lệ Ngọc đã câu kết với Phan Thiên bày ra mọi trò ở đây.

“Chị ơi, chị muốn gọi ai? Đừng la hét ở đây, thật là xấu hổ. Theo tôi vào thang máy nhanh lên!" Chu Lệ Ngọc không những không trả lại điện thoại cho Chu Nhược Mai mà còn giật cánh tay cô đang cố vịn vào cửa thang máy để cố gắng kéo cô vào bên trong.

“Mở cửa ngay cho tôi! Chu Lệ Ngọc, tôi đã luôn coi cô là em gái của tôi, nhưng cô lại thực sự muốn hợp tác với họ để làm hại tôi?" Chu Nhược Mai tức giận nhìn Chu Lệ Ngọc và hét lớn.

Lúc này, cuối cùng cô cũng hiểu tại sao tối nay Chu Lệ Ngọc lại đột nhiên mời mình đi ăn. Hóa ra cô ta đã thực sự lừa cô tới đây, bỏ thuốc mê vào đồ uống, hợp tác với Phan Thiên để làm hại chính chị gái của cô ta!

“Chị ơi, chị uống quá nhiều rồi. Chị đang nói gì vậy? Có ai làm hại chị ở đây đâu? Em không để chị quay lại, tất cả vì sự an toàn của chị mà thôi!" Chu Lệ Ngọc nhìn thấy một số vị khách đi qua liếc nhìn nghi ngờ, nên cô tiếp tục ngọt nhạt nói vài lời che mắt mọi người, xem như Chu Nhược Mai đã uống quá say mới nói năng hồ đồ như vậy.

“Tôi hoàn toàn không uống. Tôi đã uống quá nhiều ở đâu?" Chu Nhược Mai tức giận nói.

Lúc này, Trần An Huy thấy rằng Phan Thiên và Chu Lệ Ngọc không thể đẩy Chu Nhược Mai vào thang máy dù có cố sức thế nào, nên hắn ta cũng đến để giúp đẩy cô vào cùng bọn họ.

Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy thấy rằng Chu Nhược Mai đã đoán được hành tung và kế hoạch của bọn chúng nên chúng không thể tiếp tục dây dưa ở đây lâu hơn được. Chừng nào Chu Nhược Mai bị đẩy vào thang máy rồi thì cô ta sẽ được đưa ngay lên phòng. Chỉ cần đưa được cô ta lên được phòng thì mọi thứ sẽ được thực hiện theo đúng kế hoạch.

Chu Nhược Mai tiếp tục gắng sức bám vào mép cửa thang máy và nhất định không chịu bước vào. Cô biết rằng một khi bước vào thang máy, việc thoát được ra ngoài sẽ càng khó khăn hơn.

Vì tay Chu Nhược Mai còn đang bám ở cửa thang máy nên thang máy không thể đóng được.

“Cứu tôi với! Có người định cưỡng ép tôi!" Không còn cách nào khác, Chu Nhược Mai lại bắt đầu kêu lên.

Tuy nhiên, đám nhân viên xung quanh vẫn ngoảnh mặt làm ngơ với lời kêu cứu của cô. Những thực khách bên ngoài cũng vậy. Ngoài hành lang, cũng có vài người đang đợi thang máy, nhưng họ chỉ điềm nhiên đứng ngoài, hiếu kỳ nhìn sự lộn xộn trước cửa thang máy mà không mảy may can thiệp.

Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy thấy Chu Nhược Mai đã bị trúng thuốc mê và vẫn có thể gắng gượng tỉnh táo và ngoan cố không chịu vào trong, bọn chúng liền hối hận. Chúng lo lắng, có vẻ như chúng đã hành động quá vội vàng.

Nếu chúng biết rằng dược lực của thuốc mê chưa phát tác hoàn toàn thì chúng sẽ tìm cách giữ cô lại trong phòng ăn, chờ cho tới lúc Chu Nhược Mai thực sự mê man thì chúng mới đưa cô đi. Lúc đó mọi thứ sẽ rất dễ dàng, không hề ảnh hưởng gì cả. Nên với tình huống lúc này, chúng hoàn toàn khó xử.

“Buông tôi ra! Đừng đẩy tôi! Cứu tôi với!" Chu Nhược Mai hét lên khàn đặc. Giọng cô ngày càng yếu dần. Cuối cùng thuốc đã gần như hoàn toàn ngấm vào cô, nếu những kẻ này còn tiếp tục đẩy nữa, cô sẽ không còn chịu nổi và nhanh chóng sẽ bị đẩy vào thang máy.

Nguyễn Tú Cẩm đang ăn ở sảnh, nghe thấy tiếng hét lên kêu cứu của một người phụ nữ. Giọng rất quen! Cô lắng nghe cẩn thận và cảm thấy nó rất giống giọng của Chu Nhược Mai, vì vậy cô vội vàng đặt đũa xuống, đứng dậy và chạy về hướng phát ra tiếng kêu cứu.

Khi Nguyễn Tú Cẩm chạy đến thang máy, cô đã rất sốc khi thấy người bạn thân nhất của mình Chu Nhược Mai đang bị Phan Thiên, Trần An Huy và Chu Lệ Ngọc cố sức đẩy vào thang máy.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 282: Giằng co


“Các người đang làm gì vậy? Buông Dư Hân ra!" Nguyễn Tú Cẩm hét lên.

Cô không nghĩ rằng người bạn thân nhất của mình cũng đang ở trong Nhà hàng Đại Thành, và lại còn đang bị những kẻ này bắt nạt!

Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy đều giật mình khi nghe tiếng hét tức giận phía sau. Bọn chúng quay đầu lại và thấy Nguyễn Tú Cẩm, bạn thân nhất của Chu Nhược Mai, đang nhìn chúng giận dữ.

Bởi vì Nguyễn Tú Cẩm là bạn thân nhất của Chu Nhược Mai nên tất cả bọn chúng đều biết cô.

Và Nguyễn Tú Cẩm cũng biết chúng.

Khi Chu Nhược Mai nghe thấy giọng nói thân quen của Nguyễn Tú Cẩm, cô quay đầu lại nhìn. Thấy người bạn thân nhất của mình đến, Chu Nhược Mai vui mừng khôn xiết.

Cô không ngờ rằng người bạn thân nhất của mình là Nguyễn Tú Cẩm sẽ xuất hiện ở đây cứu mình!

“Tú Hằng, cứu tớ với!" Nhìn thấy Nguyễn Tú Cẩm, cô mừng rõ như thể nhìn thấy một vị cứu tinh.

“Thả cô ấy ra. Để Dư Hân đi, nếu không tôi sẽ không nương tay với các người đâu!" Nguyễn Tú Cẩm giận dữ nói.

Mặc dù cô không biết tại sao Chu Nhược Mai lại ở cùng Phan Thiên và những người khác, nhưng tình hình hiện tại trước mắt có vẻ rất nghiêm trọng và cô chưa có thời gian để hỏi những câu này. Ưu tiên hàng đầu là giải cứu Chu Nhược Mai đã.

Từ sự phản kháng và lời kêu cứu của Chu Nhược Mai, có thể thấy rằng người bạn gái thân thiết của cô không muốn đi cùng bọn chúng!

Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy nhìn Tú Hằng chằm chằm! Chúng nhanh chóng nhận ra chỉ có mỗi Nguyễn Tú Cẩm đến. Cô ta lại là một người phụ nữ nên chúng không thèm để cô vào mắt.

“Nguyễn Tú Cẩm! Việc ở đây không liên quan gì đến cô. Đừng có tọc mạch, hãy tránh ra khỏi đây không lại trách chúng tôi không nhân nhượng!" Chu Lệ Ngọc nói to.

“Chị gái của cô, Chu Nhược Mai, là bạn gái thân nhất của tôi. Bây giờ cô ấy đang bị cô bắt nạt, làm sao tôi lại để cô ấy lại một mình được? Chu Lệ Ngọc, thậm chí cô còn hùa cùng người khác bắt nạt chị gái của mình, cô có còn là một con người không đấy?" Nguyễn Tú Cẩm chửi rủa và vội vã chạy về phía Chu Nhược Mai. Cô muốn kéo Chu Nhược Mai ra khỏi tay bọn người đáng ghét đang vây quanh..

Phan Thiên thấy Nguyễn Tú Cẩm dám lao vào phá hỏng việc riêng thú vị của mình, hắn ta lập tức đứng lên giơ chân đá vào bụng cô.

“Á…!" Nguyễn Tú Cẩm không ngờ Phan Thiên đột nhiên đứng phắt lên đá mình. Cô mất cảnh giác và bị đá ngay vào bụng. Tú Hằng hét lên và ngã ngửa xuống đất.

“Tú Hằng!" Chu Nhược Mai hét lên lo lắng khi thấy bạn gái mình bị đánh. Cô muốn lao tới để đỡ Nguyễn Tú Cẩm lên, nhưng cô bị Chu Lệ Ngọc giữ chặt nên không thể nào vùng đứng lên được.

“Phan Thiên, đồ đê tiện! Anh lại đánh cả phụ nữ! Tôi sẽ cho anh biết tay!" Nguyễn Tú Cẩm đứng dậy khỏi mặt đất, hét lên, và lao về phía Phan Thiên với mười đầu móng tay sắc nhọn được tỉa tót cẩn thận của mình.

Cô nhào tới, không ngừng vươn tay cào thẳng mười đầu ngón tay vào mặt Phan Thiên.

Vũ khí lợi hại nhất của một người phụ nữ trong một cuộc chiến chính là bộ móng tay và Phan Thiên, một cậu ấm ăn sung mặc sướng từ nhỏ, lớn lên trong chăn ấm nệm êm, không quen đánh nhau kiểu chợ búa ngoài đường thì làm sao có thể đỡ lại bộ móng vuốt ấy của Tú Hằng!

Trần An Huy và Chu Lệ Ngọc nhìn thấy mà sững sờ! Bọn chúng không thể ngờ rằng Phan Thiên lại bạc nhược đến mức thậm chí không thể đánh bại một người phụ nữ!

Đám nhân viên của Nhà hàng Đại Thành đều giật mình khi thấy Phan Thiên bất ngờ bị một người phụ nữ xông vào điên cuồng cào cấu đến tóe máu trên mặt, liền vội vã chạy đi gọi bảo vệ.

Trần An Huy thấy Phan Thiên bị Nguyễn Tú Cẩm cào cho tơi tả liền lập tức chạy tới giúp hắn ta đối phó với Nguyễn Tú Cẩm.

Một mình Nguyễn Tú Cẩm chống chọi lại hai người đàn ông. Cảnh tượng thật hết sức phi lý và hung hiểm!

Tuy nhiên, rốt cuộc lấy một chọi hai, và lại là một người phụ nữ nên dù hai kẻ đó có là hai gã đàn ông yếu đuối, cũng là một việc khó khăn với Tú Hằng, nên cô nhanh chóng bị chúng đẩy xuống đất.

“Tú Hằng!" Thấy Nguyễn Tú Cẩm ngã xuống đất, Chu Nhược Mai cố gắng vùng lên thoát khỏi cánh tay có phần nới lỏng vì căng thẳng theo dõi pha vật lộn phía bên kia của Chu Lệ Ngọc, và chạy đến bên Nguyễn Tú Cẩm để đỡ cô dậy.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 283: Bị bắt


“Dư Hân, đi thôi!" Nguyễn Tú Cẩm không dám xông tới chiến đấu tiếp nữa. Điều quan trọng nhất là đưa Chu Nhược Mai ra khỏi nơi này trước đã.

“Ừ." Chu Nhược Mai cũng biết rằng tình hình rất nghiêm trọng và không nên ở đây lâu, vì vậy cô ngay lập tức đi theo Nguyễn Tú Cẩm.

Tuy nhiên, vì đã bị trúng thuốc mê, chân Chu Nhược Mai mất lực, liên tục khuỵu xuống khiến cô không thể nào đi nhanh được.

Phan Thiên cảm thấy đau đớn nóng bỏng khắp mặt. Hắn ta dùng tay chạm vào mặt và thấy tay mình dính đầy máu, liền đùng đùng nổi giận!

Một kẻ kiêu ngạo như hắn ta lại bị đánh bởi một người phụ nữ ngay trong nhà hàng của mình, bị cô ta làm cho tơi tả xốc xếch đến mức này thì còn gì là mặt mũi nữa? Hình ảnh một vị thiếu gia trẻ tuổi, đẹp trai, giàu có đã bị cô ta phá hỏng hoàn toàn.

Điều hắn quan tâm hơn hết là khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo xưa nay giờ đây dọc ngang toàn vết cào, vết xước. Vậy thì làm sao mà hắn không giận điên lên được?

Lúc này vô số nhân viên bảo vệ chạy đến từ nhiều hành lang khác nhau.

“Thiếu gia Huy Thành, chuyện gì đã xảy ra?" Đội trưởng an ninh bị sốc khi nhìn thấy khuôn mặt của Phan Thiên đầy máu nên vội vàng hỏi.

“Giữ hai người phụ nữ đó lại. Không để ai trong bọn họ thoát khỏi đây!" Phan Thiên chỉ vào Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm và hét lên giận dữ.

Đám nhân viên bảo vệ lập tức chạy tới bao vây Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm.

Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm bị bao vây bởi rất nhiều nhân viên bảo vệ. Nguyễn Tú Cẩm thầm kêu không ổn trong lòng. Đến lúc này thì khó lòng mà thoát được!

“Thiếu gia Huy Thành, chúng tôi đã bao vây hai người phụ nữ đó, tiếp theo phải làm gì với họ?" Đội trưởng đội bảo vệ hỏi.

“Dọn sạch tất cả khách trong sảnh ở tầng hai. Nếu họ không trả tiền, thì không cần lấy tiền của họ. Số khách còn lại trong các phòng ăn thì hãy giữ họ ở yên vị trí!"

Phan Thiên cảm thấy lo ngại về bộ mặt đẹp trai yêu quý của hắn. Những vết Tú Hằng cào biết đâu lại để lại sẹo vì vậy hắn ta nhất định phải tìm cách tra tấn Nguyễn Tú Cẩm mới hả.

Tuy nhiên, vốn là vị thiếu gia đẹp trai, hào hoa của Phan gia, lẽ dĩ nhiên hắn sẽ không thể để cho khách hàng nhìn thấy những điều thô lỗ như vậy. Nó sẽ ảnh hưởng tới hình ảnh tương lai nên Huy Thành mới yêu cầu đám nhân viên bảo vệ dọn dẹp hiện trường trước.

Dù sao, bây giờ Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm có mọc cánh cũng không thoát được khỏi đây, họ đã là cá nằm trong chậu thì không có gì phải vội vàng nữa cả.

Vì vậy, Phan Thiên không cần sốt ruột. Trong lãnh thổ của mình, hắn ta có thể chơi bất cứ thứ gì hắn ta muốn!

Tất nhiên, ngoài những cảnh hành hạ Nguyễn Tú Cẩm mà người ngoài không nên nhìn thấy, chuyện sắp tới hắn buộc Chu Nhược Mai phải lên căn phòng trên tầng tám thì đương nhiên không thể cho người ngoài biết.

Miễn là hắn có thể ngủ được với Chu Nhược Mai, quay video để điều khiển cô ấy, từ đó mang về vô số dự án Galaxy Group cho gia đình họ Phan thì thiệt hại vài vị khách trong sảnh chỉ là chuyện nước trong thùng vơi đi vài giọt!

“Vâng!" Đội trưởng đội bảo vệ nói. Anh ta lập tức yêu cầu một số nhân viên bảo vệ dọn dẹp hiện trường, để lại một vài người trong số họ tiếp tục bao vây Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm.

Đồng thời, anh ta cũng yêu cầu một số nhân viên bảo vệ canh gác trước cửa mỗi phòng ăn, ngăn không cho khách trong phòng ra ngoài để xem cuộc vui.

Những vị khách ngoài sảnh thấy không cần phải trả tiền ăn cũng không có gì phàn nàn, liền lần lượt rời đi nhanh chóng.

Vài người muốn ăn nhưng bắt buộc phải đi cũng có vẻ không hài lòng nhưng đều không dám phản đối Phan Thiên. Có rất nhiều nhân viên bảo vệ ở đây, họ không muốn mua thêm rắc rối vào người.

Mặc dù trước tình hình này Nguyễn Tú Cẩm có hơi sợ hãi, nhưng đầu óc cô vẫn rất minh mẫn. Ngay lập tức lợi dụng lúc những người bảo vệ không chú ý, cô lặng lẽ rút điện thoại di động ra, rồi bấm số gọi Lê Uy Long để nhờ anh giúp đỡ.

Thời gian vừa qua đã xảy ra rất nhiều chuyện, cô hoàn toàn tin chắc vào năng lực phi thường của Lê Uy Long. Trong tình hình hiện tại, chỉ có Lê Uy Long mới có thể đến cứu cô và Chu Nhược Mai!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 284: Cầu viện


Lúc này, trong Nhà hàng Milky Pavilion…

“Anh Thiên yêu quý! Em nghe nói anh luôn bị xem là một gã con rể vô dụng của nhà họ Chu ở thành phố Đà Lạt này, mà anh lại còn sợ vợ nữa. Nghe chừng chuyện này mới khôi hài làm sao. Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Sau vài ly rượu, Ngọc Vinh lại bắt đầu buôn chuyện.

“Khi nào lại đến lượt cô hỏi về chuyện riêng của tôi như vậy?" Khuôn mặt của Lê Uy Long đột nhiên tối sầm lại.

“Ha ha, tôi thực sự không nghĩ rằng một người tàn nhẫn như anh lại thực sự sợ vợ mình cơ đấy." Hà Ngọc Lan cười.

“Đó là bởi vì tôi yêu cô ấy, tôi muốn chiều chuộng cô ấy, nên tôi sợ cô ấy!" Lê Uy Long nói.

Hà Ngọc Lan nói: “Tôi nghĩ rằng ngoài việc yêu vợ, anh còn rất tốt với những nữ quân nhân như chúng tôi. Anh sinh ra không phải là người có thể tàn nhẫn với phụ nữ."

“Đó là bởi vì cô chưa phạm sai lầm lớn. Nếu cô dám mắc vào một sai lầm lớn nào hoặc vi phạm vào nguyên tắc của tôi, thì tôi sẽ không nương tay mà giải quyết cô ngay lập tức!" Lê Uy Long nói.

Anh thực sự bị Hà Ngọc Lan nắm thóp. Điểm yếu của Lê Uy Long là sự tôn trọng lớn lao anh dành cho phụ nữ. Với họ anh quá khoan dung và dễ bị họ tiếp cận. Do đó, Hà Ngọc Lan mới thường hay lờn với vị Tổng Tư lệnh của mình như thế.

Tất nhiên, cũng có nhiều nữ quân nhân như Hà Ngọc Lan, những cô gái ưa nũng nịu, không nghe lời Lê Uy Long. Bình thường, anh luôn bị những nữ quân nhân này trêu chọc, và anh cũng đã quen với điều đó.

Cũng vì sự khoan dung đó, anh không muốn đưa các nữ binh sĩ đi chiến đấu hoặc thực hiện các nhiệm vụ nguy hiểm. Một mặt, anh sợ rằng họ sẽ bị tổn thương, và mặt khác anh sợ rằng họ sẽ gặp rắc rối.

“Tôi hoàn toàn trung thành với anh và sẽ không bao giờ vi phạm nguyên tắc của anh. Không có gì phải lo lắng." Hà Ngọc Lan vừa nói vừa mỉm cười yểu điệu.

Lúc này, điện thoại di động của Lê Uy Long đột ngột reo lên.

Anh lấy nó ra và thấy Nguyễn Tú Cẩm đang gọi.

Anh khá ngạc nhiên vì Nguyễn Tú Cẩm chỉ mới chuyển đi chưa đến một ngày, vậy tại sao bây giờ cô ấy lại gọi?

“Này, cô gọi tôi có việc gì thế?" Lê Uy Long hỏi ngay khi anh bấm trả lời.

“Lê Uy Long, Dư Hân và tôi hiện đang bị bao vây ở Nhà hàng Đại Thành. Hãy đến đây để cứu chúng tôi!" Giọng nói lo lắng, căng thẳng nhưng rất nhỏ của Nguyễn Tú Cẩm vang lên qua điện thoại.

Lê Uy Long đột nhiên cau mày và hỏi: “Có chuyện gì vậy?"

Tuy nhiên, Nguyễn Tú Cẩm không trả lời anh. Vĩnh Thiên chỉ nghe thấy tiếng động từ bên kia đầu dây!

Lê Uy Long đột nhiên có một linh cảm đáng ngại. Anh ngừng nói nhưng lặng lẽ lắng nghe những giọng nói phát ra từ điện thoại. Bộ óc nhanh nhạy của một con sói ngoài chiến trường nhanh chóng phân tích những gì đang xảy ra ở đó.

...

Lúc này, ở Nhà hàng Đại Thành...

Ngay khi Nguyễn Tú Cẩm bấm số điện thoại gọi Lê Uy Long và thì thầm với anh được vài lời thì Phan Thiên bước tới!

Lúc này toàn bộ sảnh tầng hai đã được dọn dẹp sạch sẽ. Tất cả khách khứa đã rời đi hết và Phan Thiên sắp bắt đầu hành động.

Nguyễn Tú Cẩm sợ rằng Phan Thiên sẽ biết cô đã gọi cho Lê Uy Long nên vội vàng ngừng nói. Thấy bóng hắn đang hùng hổ đi tới cô giật thót mình, không kịp tắt cuộc gọi, cô vội vã bỏ điện thoại trở lại vào túi quần.

“Phan Thiên, anh định làm gì?" Nguyễn Tú Cẩm nhìn Phan Thiên. Gương mặt hắn ta đầy máu, trông cực kỳ đáng sợ. Toàn thân Nguyễn Tú Cẩm run lên vì sợ.

“Nguyễn Tú Cẩm, cô dám cào vào mặt tôi. Bây giờ để xem tôi xử lại cô như thế nào!" Phan Thiên nói dữ dội.

“Anh đánh tôi trước! Anh dám bắt Dư Hân, anh muốn làm gì cô ấy?" Nguyễn Tú Cẩm cứng cỏi nói.

“Đến lúc này thì tôi không ngại nói với cô…” Phan Thiên kéo dài giọng. “Tôi luôn muốn có được Chu Nhược Mai, nhưng cô ấy thà cưới Lê Uy Long, một kẻ ăn bám vô tích sự, hơn là cưới tôi. Bây giờ, cô ấy đã bị tôi đánh thuốc mê, một chốc nữa tôi sẽ đưa cô ấy lên một căn phòng trên tầng tám và tận hưởng cô ấy! Cô đã rõ chưa? Ha ha ha...”

Thấy cá đã nằm trong lưới không thể thoát được đi đâu, Phan Thiên không ngại kể cho Nguyễn Tú Cẩm nghe về kế hoạch xấu xa của mình.

Dù sao, chỉ cần có video ghi lại cảnh giường chiếu nóng bỏng ấy, thì không những Chu Nhược Mai mà cả Nguyễn Tú Cẩm sẽ vì giữ gìn danh tiếng cho Dư Hân mà không dám hé răng thốt lên một lời. Đương nhiên rồi, chuyện đó mà truyền ra ngoài thì làm sao cô bạn gái thân của Nguyễn Tú Cẩm có thể ngước đầu lên nhìn ai được!

Lúc này, Chu Nhược Mai, vẫn còn chút ít tỉnh táo, đã gần như sốc khi nghe những lời Phan Thiên vừa nói. Hóa ra cô đã thực sự bị chúng đánh thuốc mê. Trách gì cô lại có cái cảm giác khó chịu không thể tả đó!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 285: Chu nhược mai bị bỏ thuốc


Lúc này, cô cũng hoàn toàn hiểu rằng, em họ của cô, Chu Lệ Ngọc mời cô đi ăn tối, chẳng qua là để giúp Phan Thiên có được cô! Chu Lệ Ngọc với Phan Thiên đúng là lòng lang dạ sói, lại hợp tác với nhau để hãm hại cô!

“Phan Thiên, anh… sao anh dám làm chuyện đê hèn và vô liêm sỉ như vậy với Chu Nhược Mai?” Nguyễn Tú Cẩm cực kỳ tức giận, cô không ngờ Phan Thiên bề ngoài đẹp trai này lại là một con thú đội lốt người.

“Cái gì mà tôi không dám? Người phụ nữ tôi thích, tôi nhất định phải lấy được!” Phan Thiên nói.

“Nếu anh dám động đến một sợi tóc của Dư Hân, tôi sẽ không bao giờ buông tha cho anh!” Nguyễn Tú Cẩm nói một cách hung hăng.

“Đặt cô ta xuống đất đi, tôi sẽ từ từ tra tấn cô ta!” Phan Thiên không muốn nói nhảm với Nguyễn Tú Cẩm, gương mặt của hắn ta đã bị Nguyễn Tú Cẩm cào nát, hắn ta muốn trả thù cô gấp hàng trăm lần!

Hai bảo vệ ngay lập tức đè Nguyễn Tú Cẩm xuống đất.

Một phụ nữ yếu đuối như Nguyễn Tú Cẩm không phải là đối thủ của những bảo vệ này, một lúc sau cô đã bị những bảo vệ đó bắt quỳ xuống đất trước mặt Phan Thiên.

Nhìn thấy Nguyễn Tú Cẩm bị những bảo vệ giữ lại, Chu Nhược Mai lo lắng hét lên: “Thả cô ấy ra!”

Tuy nhiên, làm sao những bảo vệ đó có thể nghe lời cô?

Chu Nhược Mai định liều mạng với những bảo vệ này, Chu Lệ Ngọc lập tức đi tới ôm lấy cô.

Chu Nhược Mai đã trúng độc, lúc này cô yếu ớt, không thể thoát khỏi vòng tay của Chu Lệ Ngọc.

Phan Thiên thấy Nguyễn Tú Cẩm quỳ trước mặt mình, thế là hắn ta đưa tay lên và bắt đầu tát vào mặt cô ấy.

“Bốp bốp bốp…”

Phan Huy Thắng tát liên tục vào hai bên mặt của Nguyễn Tú Cẩm.

“Đừng đánh nữa, đừng đánh cô ấy nữa!” Chu Nhược Mai khàn giọng hét lên khi nhìn thấy Nguyễn Tú Cẩm bị đánh.

Tất nhiên Phan Thiên sẽ không nghe Chu Nhược Mai, tiếp tục tát Nguyễn Tú Cẩm.

“Bốp!”

Mặt cô ấy không ngừng bị tát.

Một lúc sau, Nguyễn Tú Cẩm bị tát đến mức sưng cả hai bên mặt, khóe miệng chảy nhiều máu.

Chu Nhược Mai rất đau lòng khi thấy Nguyễn Tú Cẩm bị đánh đập dã man như vậy.

Cô muốn lao đến cứu Nguyễn Tú Cẩm nhưng lại bị Chu Lệ Ngọc ôm chặt, cơ thể cô yếu đuối không thể thoát ra.

“Chu Lệ Ngọc, con khốn này, mau thả tôi ra!” Chu Nhược Mai vừa vùng vẫy vừa chửi bới.

Đương nhiên, Chu Lệ Ngọc sẽ không buông tha cho Chu Nhược Mai, mặc kệ cô mắng mỏ, tiếp tục nhịn.

Cô ta biết chỉ cần tác dụng thuốc của Chu Nhược Mai phát huy hết tác dụng, cô sẽ yên lặng mà ngoan ngoãn nghe lời.

Phan Huy Thắng tát Nguyễn Tú Cẩm đến mức khóe miệng chảy máu, nhưng không buông tha cho cô ấy mà tiếp tục tát vào mặt cô.

Lúc này, ở nhà hàng Milky Pavilion.

Vì Nguyễn Tú Cẩm không cúp máy nên Lê Uy Long có thể nghe thấy giọng nói của cô phát ra từ chiếc điện thoại, cũng như các cuộc trò chuyện giữa Chu Nhược Mai, Nguyễn Tú Cẩm và Phan Thiên.

Thông qua những cuộc trò chuyện đó và âm thanh phát ra, Lê Uy Long đã biết rằng Chu Nhược Mai bị Phan Thiên bỏ thuốc, Chu Lệ Ngọc và Phan Thiên khốn nạn mã hãm hại Chu Nhược Mai, còn biết Nguyễn Tú Cẩm vì cứu Chu Nhược Mai mà lúc này đang bị Phan Huy Thắng tát!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 286: Tình hình nguy cấp


Khi Lê Uy Long biết được những điều này xảy ra với Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm, trái tim anh vô cùng tức giận, luồng sát khí trong anh bốc lên mạnh mẽ.

Hà Ngọc Lan và Thiên Thành cũng nghe thấy giọng nói từ điện thoại di động của Lê Uy Long, họ cũng biết được rằng Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm đang gặp nạn tại nhà hàng Đại Thành.

“Tôi đến nhà hàng Đại Thành đây, không có thời gian cùng ăn cơm với hai người nữa!” Lê Uy Long nói xong thì đứng dậy rời đi.

Có người dám ra tay với vợ anh, hơn nữa còn đánh dã man bạn thân của vợ là Nguyễn Tú Cẩm, anh phải lập tức đến đó cứu người.

“Thiên Thành, anh mau thanh toán hóa đơn đi, tôi sẽ đi với Lê Uy Long!” Hà Ngọc Lan biết Lê Uy Long sắp đến nhà hàng Milky Pavilion, tất nhiên cô ấy phải đi theo.

Mục đích cuối cùng khi cô đến thành phố Đà Lạt là để bảo vệ Lê Uy Long. Bây giờ chuyện này xảy ra, chắc chắn cô ấy sẽ không thể ở đây ăn cơm nữa.

Đừng nhìn cô ấy thường nói đùa, nhưng một khi xảy ra chuyện, cô ấy rất nghiêm túc. Một khi cô ấy trở nên nghiêm túc, ngay cả bản thân cô ấy cũng sợ!

Tất nhiên Thiên Thành cũng biết tình hình ở nhà hàng Đại Thành rất khẩn cấp nên không nói nhảm nữa, lập tức chạy đi thanh toán, sau đó cũng đi theo.

Hà Ngọc Lan và Lê Uy Long cùng xuống lầu, lần này cô ấy chủ động lái xe cho Lê Uy Long mà không cần sự ra lệnh của anh.

Lê Uy Long lên xe, không cúp máy mà bật chế độ rảnh tay, tiếp tục lắng nghe những gì đang diễn ra ở nhà hàng Đại Thành.

Vì Thiên Thành đi thanh toán hóa đơn nên chậm trễ vài phút nên anh ấy xuất phát chậm hơn Lê Uy Long một chút. Tuy nhiên, anh ấy biết rằng Hà Ngọc Lan đã đi cùng Lê Uy Long đến nhà hàng Đại Thành nên cũng không lo lắng gì.

Nhà hàng Đại Thành cách nhà hàng Milky Pavilion không xa, ở ngay gần đó. Nhưng Hà Ngọc Lan là lần đầu tiên đi đến đó nên không biết phải đi thế nào, vì vậy Lê Uy Long chỉ đường cho cô ấy.

Hà Ngọc Lan là nữ sĩ quan quân đội xuất sắc nhất, đồng thời cô ấy cũng là đội trưởng, đương nhiên kỹ năng lái xe của cô ấy không cần phải nói, theo sự chỉ dẫn của Lê Uy Long, cô ấy đã nhanh chóng đi đến nhà hàng Đại Thành.

Tại thời điểm này, ở nhà hàng Đại Thành.

“Phan Thiên! Vừa rồi tôi đã gọi điện cho Lê Uy Long rồi! Nếu anh không muốn chết thì mau thả tôi và Dư Hân ra, nếu không đợi Lê Uy Long đến, anh nhất định sẽ phải trả giá đắt!” Nguyễn Tú Cẩm bị đánh đến mức choáng váng, chỉ đành nói ra thông tin đã gọi điện cho Lê Uy Long.

Cô ấy không biết Lê Uy Long đã nghe những gì mình nói hay chưa, bây giờ tình hình rất nguy cấp, cô ấy chỉ có thể dùng Lê Uy Long để uy h**p Phan Thiên.

Cô ấy bị đánh cũng không thành vấn đề, ngộ nhỡ Chu Nhược Mai bị Phan Thiên làm nhục thì mới là chuyện lớn.

“Lê Uy Long đến thì có thể làm gì? Đây là địa bàn của tôi! Nếu hắn ta dám đến, tôi cũng sẽ xử lý hắn ta luôn!” Phan Thiên vừa nghe thấy cái tên phế vật Lê Uy Long đã thấy tức giận, nếu không phải là tại Lê Uy Long, hắn ta đã sớm theo đuổi được Chu Nhược Mai rồi kết hôn với cô rồi, sao còn phải bỏ thuốc cô làm gì?

“Nếu Lê Uy Long biết rằng anh đã bỏ thuốc và đối xử tồi tệ với vợ anh ấy, nói không chừng sẽ san bằng nhà hàng Đại Thành này!” Nguyễn Tú Cẩm là một tiểu thuyết gia, nói chuyện cũng rất có khí thế.

Tất nhiên, cô ấy biết sức mạnh và tính khí của Lê Uy Long, nếu chọc giận anh, anh sẽ thật sự san bằng nhà hàng Đại Thành!

“San bằng nhà hàng Đại Thành, cô tưởng hắn ta là siêu nhân sao!” Phan Thiên không cho là đúng mà nói. Ở đây có nhiều bảo vệ để bảo vệ hắn ta như thế, Lê Uy Long đến chỉ là tìm chết! Nguyễn Tú Cẩm này chỉ là muốn sử dụng Lê Uy Long để khiến hắn ta sợ hãi mà thôi!

“Anh ấy còn lợi hại hơn thế rất nhiều! Không tin thì anh cứ chờ đấy mà xem!” Nguyễn Tú Cẩm nói một cách tự tin.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 287: Gọi điện cho lê uy long


“Chết đến nơi rồi còn già mồm à? Để tôi xử lý cô trước!” Phan Thiên nói xong liền bắt đầu hung hăng tát Nguyễn Tú Cẩm.

Chu Nhược Mai thấy Nguyễn Tú Cẩm liên tục bị tát thì khóc lóc cầu xin: “Đừng đánh nữa! Nếu Phan Thiên anh tiếp tục đánh thì sẽ đánh chết người đấy!”

Phan Thiên nghe thấy Chu Nhược Mai nói như vậy thì nhớ ra một vấn đề, đó là khách sạn nhà hàng Đại Thành được trang bị hệ thống giám sát khắp nơi.

Nếu thật sự làm chết người, bị cảnh sát tìm được chứng cứ thì có chút phiền phức. Cho dù không giết người, nhưng lại bị thương nặng, cảnh sát có điều tra đến thì cũng không tránh khỏi liên quan.

Vì vậy, hắn ta nói với đội trưởng đội bảo vệ: “Mau cho người đóng hết camera giám sát nhà hàng đi, đồng thời xóa hết video, nếu có người kiểm tra thì cứ nói camera bị hỏng.”

“Vâng, thưa cậu chủ Huy Thành.” Đội trưởng đội bảo vệ lập tức sắp xếp người đi kiểm tra và xóa đoạn video trên camera an ninh.

Một số khách nghe thấy có tiếng ồn ào náo loạn thì muốn chạy tới hóng chuyện nhưng đều bị bảo vệ chặn ở cửa.

Sau khi sắp xếp xong, đội trưởng đội bảo vệ chạy đến báo cáo cho Phan Thiên: “Thưa cậu chủ Huy Thành, đã tắt camera an ninh, hơn nữa còn xóa hết các video trong đó rồi.”

“Được rồi, đi mang dao gọt hoa quả cho tôi!” Phan Thiên nói.

“Vâng!” Đội trưởng đội bảo vệ lập tức đi tìm dao gọt hoa quả.

“Phan Thiên, anh muốn dao để làm gì?” Nguyễn Tú Cẩm không khỏi có chút sợ hãi khi nghe Phan Thiên cho người lấy dao. Phan Thiên này sẽ không điên rồ đến lấy dao giết người trong hoàn cảnh này, đúng không?

“Tôi đánh mệt rồi, muốn cho cô thấy máu một chút.” Phan Thiên nói, hắn ta đánh Nguyễn Tú Cẩm lâu như vậy nên đau tay, vì vậy hắn ta không muốn đánh nữa mà muốn dùng dao.

“Cái gì mà máu chảy? Đừng có làm loạn!” Nguyễn Tú Cẩm dù sao cũng là một phụ nữ, tất nhiên cô ấy sợ hãi khi Phan Thiên nói rằng hắn ta muốn dùng dao với cô.

“Cô đã cào vào mặt tôi, tôi cũng phải rạch mặt cô. Chỉ có rạch mặt cô, tôi mới có thể giải tỏa sự tức giận của mình!”

Khi Nguyễn Tú Cẩm nghe Phan Thiên nói như vậy, mặt cô tái đi vì sợ hãi. Phan Thiên này đúng là b**n th**, mặt hắn ta chỉ bị móng tay cô làm xước một chút, không để lại vết tích gì, nhưng hắn ta lại muốn dùng dao rạch mặt cô!

Là phụ nữ, cô sợ nhất là bị rạch mặt, thà chết chứ không để dung nhan bị hủy hoại.

Nếu khuôn mặt của một người bị trầy xước và trở nên xấu xí thì sống có ý nghĩa gì nữa!

“Không! Anh cứ giết tôi đi! Đừng làm hỏng mặt tôi!” Nguyễn Tú Cẩm van xin. Cô thực sự không ngờ Phan Thiên lại điên cuồng đến mức này, để bảo toàn dung mạo, cô phải cầu xin Phan Thiên.

“Ha ha, tôi còn chưa làm gì mà cô đã bắt đầu sợ hãi rồi sao? Không phải cô vừa nói Lê Uy Long sẽ tới san bằng nhà hàng Đại Thành này hay sao? Nếu tôi không khiến cô thê thảm thì làm sao có thể khiến Lê Uy Long căm thù được? Nếu không đủ căm thù, sao hắn ta có thể san bằng nhà hàng Đại Thành này?” Phan Thiên cười một cách điên cuồng.

Phan Thiên lúc này từ một người đàn ông tuấn tú đã hoàn toàn biến thành một con quỷ điên khát máu, trông thật sự rất đáng sợ!

“Phan Thiên, anh làm thế này là tự tìm đến cái chết! Nếu chồng tôi Lê Uy Long thực sự đến, ngày chết của anh đã định!” Chu Nhược Mai nói một cách hung dữ. Không ai ở đây hiểu rõ tính tình của Lê Uy Long hơn cô. Khi đó ở thung lũng Ngạc Na, hơn năm nghìn người của bang Lions Gate và nhà họ Trương đều bị Lê Uy Long tức giận cho người tiêu diệt, huống gì một nhà hàng Đại Thành nho nhỏ?

“Thật sao? Không phải vừa rồi Nguyễn Tú Cẩm nói đã thông báo cho chồng em rồi sao? Tại sao người chồng phế vật của em vẫn chưa đến đây? Lẽ nào hắn ta không dám đến?” Phan Thiên hỏi với giọng đùa cợt.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 288: Kế hoạch


Chu Nhược Mai rất tức giận khi thấy Phan Thiên dám khiêu khích như vậy.

Cô không biết là Nguyễn Tú Cẩm đã thông báo cho Lê Uy Long đến đây hay chưa, cô muốn lập tức gọi điện cho Lê Uy Long và để anh đến đây trừng trị Phan Thiên.

Vì vậy, cô nói với Chu Lệ Ngọc: “Chu Lệ Ngọc, mau đưa điện thoại cho tôi!”

“Chị, sao đang không tỉnh táo lại cần điện thoại để làm gì? Tôi sẽ giữ dùm chị, khi nào chị tỉnh táo lại thì tôi đưa cho, bây giờ mà đưa cho thì sợ chị lại đánh mất.”

“Đừng có gọi tôi là chị, tôi không có em gái như cô! Bây giờ tôi rất tỉnh táo! Đưa điện thoại di động cho tôi nhanh lên, tôi muốn gọi cho Lê Uy Long!” Chu Nhược Mai hét lên.

Bây giờ cô thực sự đang rất tỉnh táo. Bởi vì Nguyễn Tú Cẩm bị Phan Thiên đánh, và Phan Thiên còn muốn dùng dao rạch mặt Nguyễn Tú Cẩm nữa, cô sợ hãi đổ mồ hôi lạnh nên đã tỉnh táo lại rất nhiều.

Lúc này, ngoài cơ thể vẫn đang còn khó chịu, thì đầu óc cô đã hoàn toàn tỉnh táo.

Biết rằng Chu Lệ Ngọc và Phan Thiên thông đồng với nhau để hại mình, cô đã không muốn nhận em gái Chu Lệ Ngọc này nữa.

“Được rồi! Chu Nhược Mai,chị nghĩ tôi muốn chấp nhận chị sao? Từ nhỏ chị vẫn luôn nổi bật hơn tôi, thậm chí ngay cả đám cưới tháng trước, cũng là chị đã cướp mất sự nổi bật của tôi, làm cho tôi rất mất mặt. Nếu chúng ta đã lật mặt nhau ra thì tôi cũng nói thẳng, bữa cơm tối nay tôi mời là để cậu chủ Huy Thành có được chị!”

“Bởi vì, tôi hận chị! Chỉ cần hủy hoại được chị, tôi mới không bị hào quang của chị che khuất nữa! Từ nay về sau, chị phải khúm núm trước mặt tôi, ngoan ngoãn nghe theo lời tôi!”

Chu Lệ Ngọc hoàn toàn nói ra sự thật.

“Chu Lệ Ngọc, cô rất ác độc, không ngờ cô lại làm như thế! Nếu để cho nhà họ Chu biết, bọn họ sẽ không tha cho cô đâu!” Chu Nhược Mai nói.

Đây thực sự là một lòng lang dạ sói, không có lý do gì tự nhiên mời ăn cơm, chắc chắn là có một âm mưu! Để rơi vào tình cảnh hiện tại, chỉ trách bản thân mình quá tốt bụng, quá coi trọng tình cảm gia đình, quá dễ tin tưởng Chu Lệ Ngọc!

“Ha ha, nhà họ Chu sẽ biết chuyện này sao? Sau khi ngủ cùng cậu chủ Huy Thành, chị còn dám nói điều xấu hổ này ra hả? Nếu chị dám nói ra, chị sẽ bị cả thành phố Đà Lạt này chỉ trích là người phụ nữ chuyên đi mồi chài đàn ông!” Chu Lệ Ngọc đắc ý nói.

“Chu Lệ Ngọc, cô đúng là đồ khốn nạn! Nếu Lê Uy Long biết cô đã làm thế này với tôi, anh ấy sẽ không bao giờ tha cho cô! Nếu bây giờ cô hối lỗi, hãy để tôi gọi Lê Uy Long, và đến lúc đó tôi sẽ cầu xin Lê Uy Long tha cho cô!”Chu Nhược Mai nói.

“Chị suy nghĩ nhiều rồi, nếu Lê Uy Long biết chị và cậu chủ Huy Thành ngủ với nhau, nhận ra là đã bị chị cắm sừng, anh ta còn muốn chị nữa sao? Tôi nghĩ chị cũng không dám nói việc này cho anh ta!” Chu Lệ Ngọc nói.

Chu Nhược Mai cực kỳ tức giận, nếu thật sự bị Phan Huy Thanh làm chuyện đồi bại với mình, cô đúng là không dám nói ra!

Lê Uy Long thông qua điện thoại di động của Nguyễn Tú Cẩm, đã biết được tình hình ở nhà hàng Đại Thành, biết rằng Phan Thiên đã sai người đi lấy dao và định rạch nát mặt của Nguyễn Tú Cẩm, Chu Nhược Mai sẽ bị Phan Thiên xâm hại bất cứ lúc nào.

Trong lòng anh tràn đầy giận dữ, nhưng đồng thời cũng cực kỳ lo lắng, cùng Hà Ngọc Lan tăng tốc.

Mặc dù nhà hàng Milky Pavilion cách không xa nhà hàng Đại Thành, nhưng vào buổi tối có rất nhiều xe chạy trên đường, thường xuyên bị cản trở, Hà Ngọc Lan không ngừng vượt qua, lúc này các quy tắc giao thông đối với cô ấy đã trở nên vô nghĩa.

Với kỹ năng lái xe điêu luyện của Hà Ngọc Lan, chỉ mất chưa đầy năm phút đã đến cổng Nhà hàng Đại Thành.

Sau đó, cô ấy phanh gấp và dừng xe.

Lê Uy Long lập tức xuống xe, Hà Ngọc Lan cũng xuống xe và đi theo Lê Uy Long vào nhà hàng Đại Thành.

Vào lúc này, trên tầng hai của Nhà hàng Đại Thành.

Đội trưởng an ninh mang theo một con dao gọt hoa quả đã đến trước mặt Phan Thiên.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 289: Lê uy long tới


Lúc này, Lê Uy Long và Hà Ngọc Lan đã bước vào tầng một của Nhà hàng Đại Thành.

Có nhiều khách ở tầng một đang vây quanh cầu thang, muốn lên xem chuyện gì đang ở tầng trên, nhưng lại bị những tên bảo an ở đấy ngăn cản.

Lê Uy Long nghe được âm mưu của Phan Thiên qua điện thoại di động, điều đó đã khiến anh cực kỳ tức giận!

Khi đi lên cầu thang, Lê Uy Long đã cúp điện thoại.

Bởi vì anh sẽ phải giết người!

Lê Uy Long tách đám đông ra và đi thẳng lên cầu thang lên tầng hai.

Hà Ngọc Lan đi theo sát Lê Uy Long.

“Hai người đi lên đây làm gì? Mau đi xuống nhanh, không được lên trên, không có việc gì mà nhìn đâu!” Một bảo an đứng ở giữa cầu thang nhìn thấy Lê Uy Long và Hà Ngọc Lan, tưởng là bọn họ tò mò muốn đi lên xem, lập tức đuổi xuống.

Tuy nhiên, Lê Uy Long và Hà Ngọc Lan dường như không có nghe thấy, vẫn đằng đằng sát khí đi lên trên.

Thấy tình hình có chút không ổn, các bảo vệ lập tức ngăn cản Lê Uy Long và Hà Ngọc Lan lại.

“Bảo các người không được đi lên cơ mà, các người bị điếc à?” Một bảo vệ tức giận gầm lên.

Hà Ngọc Lan bắt đầu trở nên tàn nhẫn, cô ấy không nói gì mà giơ nắm đấm lên, đánh vào đầu tên bảo vệ nhanh như chớp!

“Bốp, bốp.”

Mấy tên bảo vệ bọ Hà Ngọc Lan đánh vào đầu, chưa kịp kêu lên đã ngất xỉu.

Không cần Lê Uy Long ra tay, Hà Ngọc Lan đã giải quyết những bảo vệ này.

Những người bên dưới nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp như Hà Ngọc Lan lại ra tay nhanh và độc ác như vậy, sợ tới mức không dám nói gì.

Khi Lê Uy Long đi lên tầng hai, anh thấy Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm bị bao vây bởi một nhóm bảo vệ, Chu Nhược Mai bị Chu Lệ Ngọc giữ chặt, và Nguyễn Tú Cẩm buộc phải quỳ trước mặt Phan Thiên.

Phan Thiên lúc này đang cầm một con dao gọt hoa quả, sẵn sàng rạch mặt Nguyễn Tú Cẩm!

“Dừng lại!” Lê Uy Long thấy tình huống nguy cấp, lập tức hét lên.

Tiếng hét giận dữ này như một tiếng sấm, tất cả mọi người đều giật mình, có chút sợ hãi.

Ngay cả Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm cũng run sợ.

Phan Thiên càng hoảng sợ hơn, dao gọt hoa quả lập tức bị rơi xuống đất.

Mọi người quay đầu nhìn xung quanh, lập tức nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, ánh mắt lạnh lùng, cùng một người phụ nữ rất đẹp đang tức giận đi tới!

Phan Thiên, Trần An Huy và Chu Lệ Ngọc đã bị sốc khi thấy Lê Uy Long đã thực sự đến đây.

Mà khi Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm nhìn thấy Lê Uy Long đến, bọn họ vui mừng khôn xiết và không thể tin vào mắt mình!

Tuy nhiên, tiếng hét tức giận của Lê Uy Long vừa rồi là phong cách của anh, và bọn họ biết rằng Lê Uy Long đang ở đây.

“Lê Uy Long!”

Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm đồng thời kích động hét lên.

Chu Nhược Mai vốn đang buồn ngủ, nhưng khi nhìn thấy Lê Uy Long đến đây, cô đột nhiên trở nên hăng hái.

Nguyễn Tú Cẩm cũng tưởng rằng lần này cô ấy sẽ bị hủy hoại khuôn mặt, nhưng không ngờ tới cuối cùng Lê Uy Long đã tới, lập tức kích động như gà chọi.

Mặc dù họ cũng nhìn thấy Lê Uy Long đi cùng một người phụ nữ xinh đẹp lạnh lùng, nhưng vào thời điểm này bọn họ không quan tâm người phụ nữ ấy là ai, có người tới cứu mình là đã rất tốt rồi!

Lê Uy Long không trả lời Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm, mà nhìn chằm chằm vào Phan Thiên và lạnh lùng bước tới hắn ta.

Toàn bộ tầng hai im lặng, vang lên tiếng bước chân của Lê Uy Long và Hà Ngọc Lan.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 290: Hà ngọc lan mạnh mẽ


Khi Phan Thiên nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Lê Uy Long, cơ thể hắn ta run lên cầm cập, ánh mắt này thật sự rất đáng sợ!

“Mau… mau ngăn anh ta lại, đừng để tới đây!” Phan Thiên run rẩy nói.

“Vâng!” Các bảo vệ xúm lại, lao về phía Lê Uy Long và Hà Ngọc Lan.

Lê Uy Long không muốn đánh nhau với những bảo vệ này, vì vậy anh đã nhảy lên, vượt qua đầu họ và rơi xuống bên cạnh Nguyễn Tú Cẩm và Chu Nhược Mai.

Đối với anh, bây giờ bảo vệ cho Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm là điều quan trọng nhất, và những bảo vệ đó cứ để Hà Ngọc Lan giải quyết.

Hà Ngọc Lan đã quá đủ để đối phó với những tên bảo vệ không biết trời cao đất rộng này rồi.

Nhìn thấy Lê Uy Long nhảy đến đây, Chu Lệ Ngọc lập tức hoảng sợ, cô ta sợ tới mức buông Chu Nhược Mai ra, trốn ra phía sau.

Phan Thiên và Trần An Huy cũng nhìn thấy Lê Uy Long nhảy cao đến đây, lập tức sợ hãi bỏ chạy.

Những bảo vệ này không ngờ Lê Uy Long sẽ nhảy qua đầu họ, bọn họ không thể dừng tốc độ lại và tiếp tục lao về phía trước để xử lý người phụ nữ đi cùng Lê Uy Long.

Khi Hà Ngọc Lan thấy rất nhiều bảo vệ lao về phía mình, cô ấy không thèm ra tay với bọn họ để không làm bẩn tay mình.

Cô ấy không ra tay, không có nghĩa là cô ấy sẽ không làm gì.

Cô ấy không ra tay, nhưng lại ra chân. Cô ấy đá bay chiếc bàn tròn bên cạnh.

Chiếc bàn tròn bay lên trên không, phóng về phía các bảo vệ đang lao tới!

Nhóm bảo vệ đột nhiên nhìn thấy một chiếc bàn tròn bay về phía họ giống như một chiếc bánh xe khổng lồ, tất cả lập tức hoảng sợ!

“A! A! A.”

Chiếc bàn tròn xoay mạnh bay qua nhóm bảo vệ, những bảo vệ bị bàn chạm vào đều bị b*n r*, lăn lộn dưới mặt đất.

Bàn tròn xuyên qua đám bảo vệ và tiếp tục bay về phía trước, lao về hướng của Lê Uy Long, Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm.

Nhìn thấy chiếc bàn tròn lao tới, Lê Uy Long vội vàng một tay ôm Chu Nhược Mai và một tay ôm Nguyễn Tú Cẩm, nhảy lên không trung.

Hà Ngọc Lan biết là Lê Uy Long có thể xử lý bàn tròn này, vì vậy cô ấy mới dám đá chiếc bàn tròn đi. Trước khi đá nó, cô ấy biết rằng cuối cùng chiếc bàn tròn này sẽ bay về hướng Lê Uy Long đang đứng.

Và Lê Uy Long thực sự có thể đá chiếc bàn tròn này thành nhiều mảnh, nhưng anh thấy Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy đang ở phía sau mình không xa, vì vậy anh chỉ ôm Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm nhảy lên tránh chiếc bàn tròn này, để bàn tròn tiếp tục lao vào Chu Lệ Ngọc, Phan Thiên và Trần An Huy.

Khi Lê Uy Long ôm Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm nhảy lên không trung, chiếc bàn tròn bay qua chân họ.

Khi Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy nhìn thấy chiếc bàn tròn này như một bánh xe lao đến chỗ mình, bọn họ lập tức hoảng sợ và không biết phải tránh như nào.

“A! A! A!”

Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy bị bàn tròn va vào đồng thời kêu lên thảm thiết và ngã xuống đất.

Khi chiếc bàn tròn rơi xuống mặt đất, nó vẫn đang quay.

Chỉ với một chiêu, Hà Ngọc Lan đã đập tan toàn kẻ địch tại Nhà hàng Đại Thành, khiến bọn chúng kêu la thảm thiết.

Lúc này, Lê Uy Long đã ôm Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm xuống mặt đất.

“Lê Uy Long, sao anh lại tới đây?” Nguyễn Tú Cẩm sau khi hoàn hồn lại, rồi hỏi.

“Không phải là cô gọi điện thoại cho tôi tới sao?” Lê Uy Long không hiểu.

“Tôi tưởng là anh không nghe thấy tôi nói.” Nguyễn Tú Cẩm nói.

“Cô không cúp máy, tôi đã nghe toàn bộ chuyện xảy ra ở đây.” Lê Uy Long nói.

“Lê Uy Long, lần sau anh đừng hét to như vậy nữa, chẳng lẽ anh không sợ dọa chết em sao?” Chu Nhược Mai đang có tác dụng của thuốc, bắt đầu trở nên mơ hồ, quên mất đang có rất nhiều người ở đây mà làm nũng với Lê Uy Long.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 291: Tắm máu nhà hàng đại thành


“Được rồi, lần sau anh sẽ cố gắng hét nhỏ,” Lê Uy Long nói. Anh cũng cảm thấy lần nào cũng hét to như thế này đúng là không tốt, tiếng hét của anh quá mạnh, Lần trước khi ở thung lũng Ngạc Na, anh đã hét lên một tiếng, đã dọa chết vài người. Nếu Chu Nhược Mai cũng bị dọa chết thì coi như xong.

Lúc này, Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm nhìn thấy rất nhiều bảo vệ đang nằm trên mặt đất gào khóc thảm thiết, ngay cả Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy cũng nằm trên mặt đất.

Nhìn thấy cảnh này, bọn họ lập tức kinh ngạc.

Các cô không nhìn thấy điều gì đã xảy ra vào lúc đó, họ chỉ thấy Lê Uy Long nhảy qua đầu các bảo vệ, và sau đó lại thấy một chiếc bàn tròn bay đến, rồi Lê Uy Long ôm họ và nhảy lên. .

Khi rơi xuống đất thì họ nhìn thấy một đống người đang nằm trên mặt đất rồi.

Vào lúc này, Hà Ngọc Lan mang theo một chút sát khí bước tới.

Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm nhìn thấy Hà Ngọc Lan hung dữ đi tới, họ nhớ ra cô ấy là người vừa nãy đá chiếc bàn tròn.

Họ không biết mối quan hệ giữa Hà Ngọc Lan và Lê Uy Long là gì, và tại sao cô ấy lại đi theo Lê Uy Long để cứu bọn mình.

Chu Nhược Mai thậm chí còn nghi ngờ rằng Lê Uy Long có chút quan hệ với người đẹp này!

Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy không ngờ rằng người phụ nữ xinh đẹp này lại có sức mạnh như vậy, chỉ cần đá một chiếc bàn đã có thể đánh bại một đám bảo vệ, thậm chí ngay cả bản thân cũng bị chiếc bàn tròn đó đập vào.

Các bảo vệ cũng không ngờ là người phụ nữ xinh đẹp này lại mạnh mẽ như thế, nhớ lại vừa rồi bọn họ bị bàn tròn va vào, trong lòng lập tức sợ hãi.

“Anh Vĩnh Thiên, xử lý những người này như thế nào?” Hà Ngọc Lan hỏi Lê Uy Long xin ý kiến.

“Không phải vừa rồi có người muốn tôi tắm máu ở đây sao? Vậy cô trình diễn cho bọn họ xem đi!” Lê Uy Long nói. Anh là một người như vậy, nếu có thể không cần tự mình làm, đương nhiên không muốn làm.

Nếu mà phải tự mình đối phó với đám bảo vệ này, thì anh mang Hà Ngọc Lan đến đây làm gì cơ chứ?

Khi mọi người nghe thấy Lê Uy Long bảo phải tắm máu nhà hàng Đại Thành, tất cả đều hoảng sợ.

Trước đó Phan Thiên vẫn muốn gây sự với Lê Uy Long, để cho anh đến tắm máu nhà hàng Đại Thành, không nghĩ tới là Lê Uy Long thật sự muốn tắm máu nhà hàng Đại Thành.

Chỉ là, bọn họ không rõ, lúc đáy Lê Uy Long không có ở đây, làm sao biết Phan Thiên muốn anh tắm máu nhà hàng Đại Thành chứ?

“Được rồi! Vậy hôm nay tôi sẽ trình diễn tiết mục tắm máu nhà hàng Đại Thành cho bọn chúng xem!” Hà Ngọc Lan nhận lệnh của Lê Uy Long và chuẩn bị giết người.

“Chờ chút, tôi bảo cô tắm máu nhà hàng Đại Thành này, nhưng không thể giết người, cô có thể để ý.” Lê Uy Long cảm thấy những bảo vệ này chỉ có tác dụng hù dọa người khác, nhưng không đáng tội phải chết, cho nên anh không muốn Hà Ngọc Vĩnh g**t ch*t bọn họ.

Anh chỉ hận Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy. Đó là bởi vì bọn chúng đã thông đồng với nhau, cùng làm việc xấu, muốn hãm hại Chu Nhược Mai, bọn chúng mới là thủ phạm!

Và những tên thủ phạm này mới cần phải trừng trị.

“Được rồi, tôi đã hiểu.” Hà Ngọc Lan nói.

Bàn tròn mà Hà Ngọc Lan đá ra vừa rồi chỉ đánh ngã một số bảo vệ, còn lại hầu hết các bảo vệ đều không bị bàn tròn đụng vào.

Bây giờ những bảo vệ không bị bàn tròn đụng vào, nhìn thấy Hà Ngọc Lan như ma quỷ, đang lạnh lùng đi tới, cả đám lập tức hoảng sợ, chảy mồ hôi lạnh.

Đặc biệt là Phan Thiên, nhìn thấy Hà Ngọc Lan mạnh mẽ như vậy, kinh hãi hét lên: “Mau giết cô ta đi!”

Khi các bảo vệ nghe thấy mệnh lệnh của Phan Thiên, tất cả đều chạy về phía Hà Ngọc Lan như những con thiêu thân.

Bây giờ một là đối phương chết thì mình sống, bọn họ không thể ngồi chờ chết được, lao lên chiến đấu với Hà Ngọc Lan.

Mặc dù bọn họ thấy Hà Ngọc Lan mạnh mẽ đá bay chiếc bàn tròn, nhưng họ vẫn không tin rằng người đẹp Hà Ngọc Lan này có thể đánh bại hàng chục người bọn họ.

Hà Ngọc Lan không nói nhảm, lập tức lao tới đám bảo vệ.

Đám bảo vệ đã vây quanh Hà Ngọc Lan vào giữa.

Một số bảo vệ cầm dùi cui điện, trong khi đó Hà Ngọc Lan chỉ có tay không.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 292: Cảnh tượng khủng khiếp


Hà Ngọc Lan sử dụng cả tay lẫn chân, liên tục đánh về phía đám bảo vệ

Trong chốc lát, trên tầng hai không ngừng vang lên các tiếng kêu la thảm thiết, những bảo vệ này liên tiếp bị bay ngược ra, không gãy tay thì gãy chân, người thì nôn ra máu, thậm chí có người còn trực tiếp ngã từ tầng hai xuống tầng một.

Tắm máu nhà hàng Đại Thành không chỉ để cho vui, tất nhiên phải nhìn thấy máu! Tuy không lấy mạng bọn họ, nhưng mà thương tật thì không thể tránh khỏi.

Khách ở tầng một la hét khi thấy một bảo vệ từ tầng hai rơi xuống.

Một số vị khách nhát gan bắt đầu chạy đi, Bởi vì những bảo vệ bị ngã đều phun ra máu, thật sự rất kinh khủng, bọn họ không muốn xem cảnh tượng náo nhiệt này.

Vẫn là câu nói đó, quá trình chiến đấu không quan trọng, mà quan trọng là kết quả.

Kết quả là sau một phủ, hàng chục bảo vệ đã bị Hà Ngọc Lan đánh cho ngã xuống đất, không gượng dậy được.

Những bảo vệ này đều bị gãy tay gãy chân, một số còn phun ra máu. Cảnh tượng thật khủng khiếp, tất cả bọn họ đều kêu lên thảm thiết.

Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm nhìn thấy cảnh này thì lập tức sửng sốt, họ chưa bao giờ tưởng tượng người phụ nữ xinh đẹp mà Lê Uy Long mang đến lại mạnh mẽ như vậy.

Dược lực của Chu Nhược Mai đã phát ra rồi, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng này, cô sợ hãi đổ mồ hôi hột, lại trở nên tỉnh táo hơn rất nhiều.

Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp như Hà Ngọc Lan chỉ chưa đầy một phút đã đánh bại toàn bộ bảo vệ xuống mặt đất, khuôn mặt bọn họ đã lập tức trắng bệch, và cơ thể đang run rẩy.

Bọn họ là những cậu chủ và cô chủ được sống trong nhung lụa từ bé, chưa từng gặp qua cảnh tượng kinh khủng như vậy.

Lúc này, trong số tất cả các bảo vệ, chỉ có đội trưởng của đội bảo vệ là vẫn chưa chiến đấu với Hà Ngọc Lan, vì vậy anh ta là người duy nhất đang đứng.

Sau khi Hà Ngọc Lan đánh gục các nhân viên bảo vệ, anh ta lại đi đến chỗ Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy.

Phan Thiên khi thấy Hà Ngọc Lan lạnh lùng đi tới, hắn ta sợ hãi, run rẩy nói với đội trưởng bảo vệ: “Anh, đi giết cô ta đi, đừng để cô ta tới đây!”

Đội trưởng an ninh này trước đây đã lăn lộn ngoài đường, cũng từng ngồi tù, được coi là một kẻ tàn nhẫn, nhưng nhìn thấy sức mạnh của Hà Ngọc Lan như vậy, gã cũng rất sợ hãi.

Tuy nhiên, gã ta không dám không nghe lệnh của Phan Thiên, cắn răng tiến lên.

“Ha!” Đội trưởng đội bảo vệ gầm lên và giơ nắm đấm lao về phía Hà Ngọc Lan.

Hai mắt Hà Ngọc Lan lóe lên tia lạnh lùng, trực tiếp lao tới đá vào bụng đội trưởng bảo an.

Để không giết người, cô ấy chỉ sử dụng ba phần sức lực trong cú đá này.

“A!"

Đội trưởng đội bảo vệ bị Hà Ngọc Lan đá vào bụng, bay ngược về phía sau!

“Rầm!” Lưng của đội trưởng an ninh đập vào tường mới ngừng bay.

“Phụt” Sau khi đội trưởng an ninh đập vào tường, phun một ngụm máu trong miệng ra, rồi từ vách tường rơi xuống, ngồi sụp xuống đất, sắc mặt tái nhợt.

Nhìn thấy cảnh này, Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Tất cả các bảo vệ tại hiện trường đều biết rằng đội trưởng đội bảo vệ đã từng vào tù, một người đàn ông tuyệt vời như vậy mà bị một người phụ nữ đá bay vào tường, phun một ngụm máu, không đứng dậy nổi.

Người phụ nữ xinh đẹp này là quái vật gì vậy?

Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy nhìn xuống đất đều là những bảo vệ gãy tay gãy chân, miệng phun ra máu, cũng luôn nhớ về Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm đã nói, nếu mà Lê Uy Long đến đây, nhất định sẽ tắm máu nhà hàng Đại Thành!

Lê Uy Long này thực sự sẽ tắm máu nhà hàng Đại Thành sao?

Trong lòng bọn họ rất khó hiểu, tại sao người phụ nữ mạnh mẽ và xinh đẹp này lại nghe lời của Lê Uy Long chứ? Mối quan hệ giữa cô ấy và Lê Uy Long là gì?
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 293: Con tin của phan thiên


Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy đã bị sốc khi thấy Hà Ngọc Lan mạnh mẽ như vậy.

Bọn họ không biết rằng vừa rồi Hà Ngọc Lan thực sự chỉ dùng ba mươi phần trăm sức mạnh.

Nếu vừa rồi Hà Ngọc Lan cố hết sức với cú đá đó, đội trưởng đội an ninh chắc chắn sẽ chết!

Nhìn thấy Hà Ngọc Lan đã đánh gục tất cả các bảo vệ, Lê Uy Long nói với Hà Ngọc Lan: “Hà Ngọc Lan, cô tới giúp đỡ và bảo vệ cô ấy và Nguyễn Tú Cẩm.”

“Được.” Hà Ngọc Lan lập tức đi tới, dìu Chu Nhược Mai đang buồn ngủ.

Sau đó, Lê Uy Long lạnh lùng đi về phía Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy.

Ba người bọn họ đã tấn công vợ anh, anh phải tự tay trừng trị bọn họ!

“Lê Uy Long, anh muốn làm gì?” Phan Thiên run rẩy hỏi khi thấy Lê Uy Long đang lạnh lùng đi về phía mình.

“Phan Thiên, anh không chỉ định hãm hại vợ tôi, còn dám đánh Nguyễn Tú Cẩm thê thảm như vậy, tôi muốn anh phải trả giá đắt vì những gì anh đã làm!”, Lê Uy Long nói. Anh quyết định xử lý Phan Thiên đầu tiên, sau đó đến Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy.

“Đừng mà, tôi biết sai rồi, cầu xin anh tha cho tôi đi!” Phan Thiên không sợ Lê Uy Long, nhưng có một người phụ nữ mạnh mẽ ở bên cạnh Lê Uy Long, hắn ta phải cầu xin tha tội.

“Tha cho anh sao? Vừa rồi anh rất kiêu ngạo mà, anh nghĩ rằng tôi sẽ dễ dàng tha cho anh hả?” Lê Uy Long nói.

“Anh… anh muốn làm gì?” Phan Thiên hỏi.

“Anh không phải muốn tôi oán hận mà đến tắm máu nhà hàng Đại Thành sao? Tôi sẽ dùng máu của anh để rửa nhà hàng của anh!” Lê Uy Long nói xong, lập tức đã đi tới trước mặt Phan Thiên.

Phan Thiên sợ tới mức hồn bay phách lạc: “Anh… anh làm sao biết tôi muốn anh tắm máu nhà hàng Đại Thành của tôi vậy?”

“Khi nãy Nguyễn Tú Cẩm gọi cho điện cho tôi, cô ấy không có cúp máy, tôi đã nghe hết các người nói chuyện rồi.” Lê Uy Long nói.

Nghe những gì Lê Uy Long nói, mọi người mới hiểu ra là vừa nãy Nguyễn Tú Cẩm đã gọi điện cho Lê Uy Long, cô ấy lại còn không cúp máy, chẳng trách Lê Uy Long biết được mọi chuyện ở đây!

Ngay cả Nguyễn Tú Cẩm không biết điều đó, trong lúc vội vàng, cô ấy đã không có thời gian cúp máy, vì vậy đã cất luôn điện thoại vào túi quần.

Phan Thiên thấy Lê Uy Long không chịu buông tha mình, trong lòng hoảng sợ kéo Chu Lệ Ngọc tới chắn trước người mình, run rẩy nói với Lê Uy Long: “Đừng tới đây, nếu không tôi sẽ giết em dâu của anh!”

Tình huống này nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Chu Lệ Ngọc không bao giờ tưởng tượng rằng Phan Thiên sẽ bắt mình làm con tin khi có tai họa. Mình còn tìm cách giúp hắn ta có được Chu Nhược Mai nữa, đúng là đồ vong ân bội nghĩa!

Nhưng vấn đề là lấy cô ta ra làm con tin có tác dụng gì sao?

Lê Uy Long cũng không ngờ Phan Thiên lại bắt Chu Lệ Ngọc ra làm con tin, con tin này không có ý nghĩa gì với anh cả!

Bởi vì còn muốn trừng trị Chu Lệ Ngọc!

“Lê Uy Long, tôi là em dâu của anh, đừng có làm loạn!” Chu Lệ Ngọc thực sự lo lắng Lê Uy Long nổi giận sẽ g**t ch*t cả mình và Phan Thiên, vì vậy cô ta mới sử dụng thân phận em dâu để cầu xin.

“Hừ! Cô bây giờ mới nhớ là em gái của Dư Hân sao, lại còn nhận là em dâu của tôi hả? Không phải vừa rồi cô không muốn nhận người chị như Dư Hân, rồi muốn hủy hoại cô ấy sao?” Lê Uy Long chế nhạo.

Sau khi Lê Uy Long nói xong, đột nhiên đấm ra!

“Bốp!”

“A!"

Phan Thiên hét thảm một tiếng và bay về phía sau.

Tuy nhiên, Chu Lệ Ngọc vẫn bình an vô sự.

Cú đấm mà Lê Uy Long vừa đánh là từ đỉnh đầu của Chu Lệ Ngọc và đánh vào người của Phan Thiên.

Vì Chu Lệ Ngọc thấp hơn Phan Thiên, Lê Uy Long đã đấm một phát vào trán của Phan Thiên.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 294: Tôi không hứa là không dùng chân


Hiện tại anh không muốn đánh Chu Lệ Ngọc, mà muốn xử lý Phan Thiên trước, sau đó mới xử lý cô ta.

Một người đàn bà yếu đuối như Chu Lệ Ngọc hoàn toàn không thể chịu nổi cú đấm của anh, nếu cô ta cứ thế mà chết thì quá dễ dàng cho cô ta rồi.

Lê Uy Long đã nhìn thấy rất nhiều người bắt con tin, với một kẻ thiếu kiên nhẫn và không có vũ khí trong tay như Phan Thiên, dám học đòi người khác mà bắt cóc con tin trước mặt Lê Uy Long thì chỉ có con đường chết!

“Bốp!” Phan Thiên đập vào tường, rồi từ từ rơi xuống đất.

“Phụt!” Khi Phan Thiên ngã xuống đất, anh ta phun ra một ngụm máu.

Nhìn thấy Phan Thiên bị Lê Uy Long đánh cho đến nôn ra máu, các nhân viên bảo vệ một lần nữa bị sốc, nhưng vì họ cũng bị thương nên chỉ đành bất lực.

Trên thực tế, cú đấm vừa rồi của Lê Uy Long chỉ sử dụng ba mươi phần trăm sức mạnh mà thôi. Mặc dù muốn san bằng nhà hàng Đại Thành, nhưng anh không muốn phạm tội giết người.

Sau khi Lê Uy Long đánh bay Phan Thiên bằng một cú đấm, anh nhìn chằm chằm vào Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy đang run như cầy sấy.

Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy bị ánh mắt giết người của Lê Uy Long nhìn chằm chằm, sợ hãi đến mức như thể mất hồn, bọn họ biết sắp có họa lớn ập xuống đầu mình rồi.

Chu Lệ Ngọc nhìn thấy vừa rồi Lê Uy Long dữ tợn như vậy, chắc chắn sẽ không tha cho cô ta, cô ta liền chạy đến chỗ Chu Nhược Mai, lấy điện thoại di động ra trả lại cho cô, sau đó run rẩy nói: “Chị, em trả lại điện thoại cho chị đây, chị mau bảo chồng chị đừng đánh em.”

Chu Nhược Mai nhận lại điện thoại, nói: “Bây giờ cô mới biết tôi là chị gái cô? Đến chị gái mà cô còn dám bán đứng, đúng là táng tận lương tâm, cô còn dám xin tôi nói giúp cho cô sao?”

Chu Lệ Ngọc đột nhiên sợ hãi, “bụp” một tiếng, cô ta quỳ xuống trước mặt Chu Nhược Mai, ôm chân cô mà nói: “Em biết mình sai rồi, sẽ không dám nữa. Chị ơi, chị xin anh rể tha cho em đi!”

Chu Nhược Mai lúc này lại cảm thấy bối rối, thậm chí còn quên Chu Lệ Ngọc đã làm gì với cô trước đây, thấy Chu Lệ Ngọc quỳ xuống cầu xin thì cô mềm lòng nói với Lê Uy Long: “Lê Uy Long, anh không được phép đánh Phi Phi, đã biết chưa?”

Lê Uy Long không ngờ rằng Chu Nhược Mai bị Chu Lệ Ngọc bán đứng mà còn nói đỡ cho cô ta!

Vợ mình thật tốt bụng!

“Được rồi, vì em đã cầu xin cho cô ta, vậy thì anh sẽ nể mặt anh mà không ra tay với cô ta.” Lê Uy Long nói.

Chu Lệ Ngọc nghe thấy Lê Uy Long đồng ý tha cho cô ta, trong lòng vui mừng khôn xiết. Cô ta không ngờ rằng Chu Nhược Mai bị cô ta bán đứng mà vẫn nói đỡ cho cô ta. Hơn nữa, Lê Uy Long lại nghe lời vợ mà tha cho cô ta.

Cô ta sợ Lê Uy Long sẽ hối hận nên lập tức đứng dậy bỏ chạy.

Khi Trần An Huy nhìn thấy Chu Lệ Ngọc bỏ chạy, anh ta cũng nhân cơ hội chạy theo.

Nơi này không thích hợp để ở lâu, huống hồ đợi một lúc nữa Lê Uy Long hối hận thì sẽ không có cơ hội chạy trốn nữa.

Vì sức mạnh của người phụ nữ đi theo Lê Uy Long quá khủng khiếp, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy chỉ muốn thoát khỏi địa ngục trần gian này càng sớm càng tốt.

Về phần tên vô dụng Phan Thiên kia có sống hay chết, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy cũng không quan tâm đến nữa.

Khi Lê Uy Long nhìn thấy Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy trốn thoát, anh thực sự không ngăn cản, mà dùng chân đá vào hai cây dùi cui điện trên mặt đất.

Hai chiếc dùi cui điện này được bảo vệ ném xuống đất trước đó, hiện tại chúng bay thẳng về phía Chu Lệ Ngọc và Trần An Cương

Mặc dù Lê Uy Long đã hứa với Chu Nhược Mai sẽ không ra tay với Chu Lệ Ngọc, nhưng anh không hứa là sẽ không dùng chân.

Chu Lệ Ngọc, Trần An Huy và Phan Thiên cùng nhau ra tay hãm hại vợ mình, làm sao anh có thể dễ dàng buông tha cho chúng như vậy?

Khi Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy đang mừng thầm vì có thể thoát khỏi thảm cảnh, họ bất ngờ bị một cây dùi cui điện bắn trúng.

“Á!”

“A!”

Chu Lệ Ngọc và Trần An Cương đang chạy thì bị dùi cui điện đập vào chân, lập tức ngã về phía trước, hét lên một tiếng kinh hoàng, rồi ngã dập mặt xuống đất.

“Lê Uy Long, tại sao anh lại trở mặt? Vừa rồi không phải đã hứa với tôi là không ra tay với Phi Phi sao? Anh có còn là đàn ông không, sao có thể làm như vậy?” Chu Nhược Mai chất vấn.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 295: Mày sẽ không tránh khỏi liên quan được đâu


“Anh không hề ra tay với cô ta! Anh chỉ dùng chân đá vào hai chiếc dùi cui điện.” Lê Uy Long tỏ ra ngây thơ mà nói.

“...” Chu Nhược Mai cạn lời, bởi vì Lê Uy Long thật sự chỉ dùng chân đá.

Sau khi Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy ngã xuống, đầu đập xuống đất trước, trong mắt như thể đầy sao vàng, trên trán nổi lên một cục u lớn.

Cả hai không dám bỏ chạy nữa mà nằm ra đất giả chết.

Lê Uy Long lúc này không còn chú ý đến Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy nữa, mà nhặt con dao gọt hoa quả mà Phan Thiên đã làm rơi trên mặt đất trước đó, đi về phía Phan Thiên.

Bởi vì Phan Thiên có ý đồ xấu với vợ mình, lại còn đánh Nguyễn Tú Cẩm một cách thậm tệ, đây là điều anh không thể tha thứ nhất!

“Lê… Lê Uy Long, anh… làm gì vậy?” Phan Thiên vô cùng kinh hãi khi thấy Lê Uy Long cầm dao gọt hoa quả đi về phía mình, hắn ta run rẩy hỏi. Hiện tại hắn ta đã bị thương nặng, như thế mà vẫn không muốn buông tha cho hắn ta sao?

“Tao sợ mày không biết rằng tao là một người tàn nhẫn, vì vậy tao sẽ cho mày thấy thế nào mới là tàn nhẫn.” Lê Uy Long nói.

“Anh chỉ một cú đấm đã đánh tôi thương nặng, hơn nữa đã đả thương những nhân viên bảo vệ của nhà hàng Đại Thành của tôi. Tôi đã biết anh tàn nhẫn thế nào rồi, vì vậy không cần phải cho tôi xem nữa đâu.” Phan Thiên nói.

“Không, một số bài học phải thật sâu sắc để mới không thể nào quên được. Chút vết thương nhỏ này thì tính là cái gì? Tao sợ rằng khi mày lành vết thương thì lại tái phạm lần sau.” Lê Uy Long nói.

“Vậy thì anh muốn gì?” Phan Thiên hỏi.

“Nguyễn Tú Cẩm vì cứu vợ tao mà cào mặt mày một chút, nhưng mày lại tát sưng mặt cô ấy, hơn nữa còn muốn dùng dao cào rạch mặt để hủy hoại khuôn mặt của cô ấy. Mày thật sự quá độc ác, Bây giờ tao sẽ đáp trả lại, khiến mày trải nghiệm cảm giác bị hủy hoại nhan sắc là như thế nào!” Lê Uy Long lạnh lùng nói.

Phan Thiên run lên vì sợ hãi, vội vàng cầu xin: “Không! Tôi sẽ không dám nữa, xin đừng làm hỏng mặt tôi!”

Hắn ta từ trước đến nay đều quan tâm đến dung nhan của mình, nếu như dung mạo bị phá hỏng thì hắn ta không sống nổi, thà chết còn hơn!

“Con gái nhà người ta thích làm đẹp như thế, mày còn muốn phá hỏng ngoại hình của người ta, mày là đàn ông, làm gì phải quan tâm đến gương mặt của mình như vậy?” Lê Uy Long nói.

Anh biết Phan Thiên rất quan tâm đến khuôn mặt của mình, vì vậy anh quyết định sẽ rạch mặt hắn ta. Để khiến hắn ta hoàn toàn tuyệt vọng, thay vì giết Phan Thiên chỉ bằng một nhát dao, thì sẽ phá hỏng thứ mà hắn ta quan tâm nhất, để hắn ta sống không bằng chết!

“Lê Uy Long, nếu mày dám rạch mặt tao, tao nhất định không buông tha cho mày! Tao sẽ kiện mày, sẽ khiến mày ngồi tù mọt gông!” Phan Thiên thấy cầu xin không được thì lập tức đe dọa Lê Uy Long.

“Mày có bằng chứng không? Mày quên rằng mày đã cho người tắt camera giám sát rồi sao? Bây giờ tao có thể làm gì tùy thích!” Lê Uy Long nói.

“...” Phan Thiên vô cùng buồn bực, vừa rồi khi đánh Nguyễn Tú Cẩm, hắn ta đã cho người tắt camera giám sát, mục đích là không để lại chứng cứ. Không ngờ cuối cùng lại khiến Lê Uy Long được lợi.

Cho dù Lê Uy Long có phá hủy gương mặt hắn ta cũng không có cái gì làm bằng chứng! Đây thật là tự chuốc họa vào thân, đáng đời!

“Đừng làm loạn, cho dù không có vật chứng thì vẫn có nhân chưng, ở đây có nhiều bảo vệ như vậy, nếu mày dám phá hủy khuôn mặt của tao, bọn họ sẽ làm chứng cho tao, mày sẽ không tránh khỏi liên quan được đâu!”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 296: Phan thiên bị rạch mặt


“Nếu mày không sợ thân bại danh liệt thì cứ việc báo cảnh sát đi. Vừa rồi Nguyễn Tú Cẩm gọi điện cho tao, những lời mày nói đều đã được ghi âm lại. Nếu có người biết mày bỏ thuốc cho vợ tao, muốn tống tiền cô ấy để cướp hạng mục của tập đoàn Galaxy cho nhà họ Phan và nhà họ Trần, người khác sẽ nghĩ như thế nào, khi đó cảnh sát sẽ đứng về phía tao hay đứng về phía mày đây?” Lê Uy Long nói.

“...” Phan Thiên mồ hôi nhễ nhại, không ngờ Lê Uy Long lại ghi âm. Nếu mọi người biết những gì hắn ta đã làm, không chỉ hắn ta thân bại danh liệt, mà toàn bộ nhà họ Phan sẽ xong đời!

“Được rồi, không phải mày muốn xem khiến nhà hàng Đại Thành của mày chìm trong biển máu sao? Hiện tại tao mới chỉ đánh mày một chút, vẫn chưa là gì cả, tao nên khiến mày mất thêm tí màu mới đúng.” Lê Uy Long vừa nói vừa nghịch con dao gọt hoa quả trên tay

Anh không vội ra tay, anh muốn nhìn bộ dạng đau khổ và sợ hãi của Phan Thiên trước.

Phan Thiên giờ đây cuối cùng cũng nhận ra được đạo lý rằng kẻ ác nói quá nhiều sẽ chết, nếu không phải lúc trước quá kiêu ngạo và không nói ra nhiều bí mật như vậy thì Lê Uy Long sẽ không có nhiều thông tin và tìm được đến đây.

Nếu như trước đây hắn ta trực tiếp cho người khống chế Nguyễn Tú Cẩm thì cô đã không gọi điện thoại được cho Lê Uy Long, hiện tại chắc chắn hắn ta đang hưởng thụ vợ của Lê Uy Long là Chu Nhược Mai rồi.

Chỉ cần theo kế hoạch ban đầu, vừa thưởng thức Chu Nhược Mai vừa quay video lại, hắn ta đã có thể ép Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm không được nói với Lê Uy Long về điều này, như vậy tình hình hiện tại đã không xảy ra!

Phan Thiên quá hối hận, vừa rồi hắn ta vẫn chưa thành công, sao lại nói nhảm nhiều như vậy làm gì?

Hắn ta biết có cầu xin Lê Uy Long cũng vô dụng, nhớ tới Chu Nhược Mai vừa rồi nói Lê Uy Long không được đánh Chu Lệ Ngọc nhưng anh vẫn ra tay như thường.

Hắn ta quyết định sẽ cầu xin Chu Nhược Mai, vì Lê Uy Long luôn nghe lời Chu Nhược Mai, có lời của cô, Lê Uy Long rất có thể sẽ bỏ qua cho hắn ta.

Vì vậy Phan Thiên lập tức nói với Chu Nhược Mai đang đứng từ xa: “Cô Dư Hân, xin em nể mặt tình yêu sâu sắc của tôi dành cho anh, xin hãy để chồng em tha cho tôi lần này!”

Chu Nhược Mai lúc này đang cảm thấy rất khó chịu vì tác dụng của thuốc, khi nhớ tới Phan Thiên đã bỏ thuốc cho mình, trong lòng cô đầy lửa giận nói: “Phan Thiên, đồ đê tiện, anh lại dám dùng thủ đoạn đê tiện đó với tôi, hơn nữa, anh lại còn định dám hủy hoại nhan sắc của bạn thân tôi, anh đúng là đáng chết!”

Phan Thiên mồ hôi đầm đìa, hắn ta không ngờ Chu Nhược Mai lại tàn nhẫn như vậy, hắn ta còn có thể cầu xin cô giúp đỡ được nữa không?

Khi Lê Uy Long nghe Phan Thiên nói điều đó với Chu Nhược Mai, anh nhớ rằng Phan Thiên đã từng quấy rầy vợ anh, hơn nữa còn từng mang nhẫn kim cương đến nhà tặng vợ anh, nghĩ vậy, trong lòng anh càng khó chịu.

“Vợ tao nói rằng hận không thể chém mày thành trăm nghìn mảnh, mày nên chấp nhận số phận của mình đi!” Lê Uy Long lạnh lùng nói.

“Không cần! Tôi sai rồi, lần này xin hãy buông tha cho tôi! Tôi thực sự biết mình sai rồi, sẽ không bao giờ dám đánh vợ anh nữa!” Phan Thiên sợ đến phát khóc.

Nhưng Lê Uy Long không muốn nói chuyện vô nghĩa với Phan Thiên, vung con dao gọt hoa quả trên tay, chém thẳng vào mặt Phan Thiên.

Ánh sáng từ con dao lóe lên, khuôn mặt của Phan Thiên ngay lập tức có vô số vết cắt.

“Á á á!”

Sau khi ánh sáng lưỡi dao lóe lên, Phan Thiên cảm thấy đau đớn trên mặt, không ngừng hét lên.

Máu chảy ra từ vết thương nham nhở trên mặt, ngay lập tức cả khuôn mặt tràn đầy máu, giống như một ác ma đẫm máu, vô cùng kinh hãi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 297: Thê thảm


Các bảo vệ nhìn thấy Phan Thiên bị rạch mặt không những không thương cảm mà còn cảm thấy hả hê. Bởi vì họ bị Phan Thiên hại khiến cho bị Hà Ngọc Lan đánh gãy chân.

Nếu không phải do Phan Thiên chủ mưu, muốn ra tay với Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm, liệu bây giờ họ có bị đánh gãy chân tay không?

Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy đã bị sốc khi nghe thấy tiếng hét của Phan Thiên đến mức quên cả giả vờ chết, cả hai đứng dậy và nhìn Phan Thiên.

Nhìn thấy khuôn mặt đầy vết thương lộn xộn và vết máu trên mặt của Phan Thiên, cả Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy đều sợ hãi, họ không biết Lê Uy Long tiếp theo sẽ xử lý bọn họ như thế nào!

Nguyễn Tú Cẩm cảm thấy rất nhẹ nhõm khi chứng kiến Phan Thiên bị Lê Uy Long rạch mặt. Bởi vì vừa rồi cô ấy suýt nữa bị Phan Thiên phá hủy nhan sắc rồi.

Chu Nhược Mai lúc này lại rơi vào trạng thái hoang mang, bối rối không biết chuyện gì đang xảy ra.

Hà Ngọc Lan đỡ Chu Nhược Mai nhưng mặt cô ấy rất lạnh lùng, cũng không thèm nhìn Phan Thiên, giống như không có chuyện gì xảy ra, tất cả những điều này đều nằm trong dự liệu của cô ấy.

Hà Ngọc Lan biết rõ nhất về kỹ năng của Lê Uy Long.

Phan Thiên lúc này vì quá đau nên lấy tay che mặt lại, vừa lấy tay che mặt lại càng đau, khi chạm vào vết thương, hắn ta lại đau đớn đến mức thả tay ra.

Sau đó, nhìn thấy lòng bàn tay đầy máu, hắn ta hoàn toàn suy sụp, lần này hắn ta xong đời rồi!

Hắn ta có cảm giác như rơi từ thiên đường xuống địa ngục, bản thân hắn ta là một cậu chủ hào hoa phong nhã, từ nay về sau sẽ phải chịu tiếng xấu, như vậy sau này gặp người khác như thế nào đây, còn có thể đi chơi với các cô gái được sao?

Hắn ta có nằm mơ cũng không tưởng tượng được, hắn ta chỉ mới bỏ thuốc Chu Nhược Mai, vẫn chưa chạm vào cô mà đã bị chồng cô phát hiện và hủy hoại nhan sắc.

Nếu hắn ta thực sự gây tổn hại đáng kể cho Chu Nhược Mai và bị Lê Uy Long làm biến dạng thì anh sẽ cảm thấy tốt hơn. Vấn đề là, Chu Nhược Mai lúc này mới bị hắn ta bỏ thuốc thì đã bị người chồng vô dụng của cô hủy hoại nhan sắc.

Hắn ta càng nghĩ càng tức giận.

Càng nghĩ về điều đó, hắn ta càng cảm thấy phiền muộn, nhưng cũng không dám đi tìm cái chết.

Hắn ta không dám liều lĩnh chiến đấu với Lê Uy Long bây giờ, vì sợ rằng nếu khiến anh tức giận thì sẽ mất mạng.

Hắn ta bắt đầu hận Chu Lệ Ngọc, nếu không phải Chu Lệ Ngọc bày trò lúc đầu, hắn ta sao có thể ra nông nỗi này được.

Lúc này, Thiên Thành cũng vội vã đến hiện trường.

Nhìn thấy hiện trường lộn xộn, toàn bộ nhân viên bảo vệ đều nằm dưới mặt đất, Phan Thiên thì mặt đầy máu, Thiên Thành cũng không kinh ngạc, vì cảnh tượng này trong dự đoán của anh rồi.

Chỉ cần Lê Uy Long và Hà Ngọc Lan chạy đến hiện trường, loại cảnh này nhất định sẽ xảy ra.

Anh ấy chỉ tự hỏi, tại sao nhiều người như vậy mà không có ai chết?

Sau khi Lê Uy Long dạy dỗ Phan Thiên, anh đi về phía Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy.

Cả Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy đều run lên vì sợ hãi muốn chạy trốn, nhưng đôi chân của họ đã không còn theo ý mình nữa.

Biết dung nhan của mình đã bị phá hủy, Phan Thiên muốn xem Lê Uy Long đối phó với đôi nam nữ khốn nạn Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy này như thế nào. Chỉ thấy Chu Lệ Ngọc cùng Trần An Huy phải trả giá đắt thì lòng hắn ta mới cân bằng lại được.

“Vĩnh Thiên, em cảm thấy rất khó chịu, mau đưa em về nhà.” Lúc này, Chu Nhược Mai đột nhiên nói. Bây giờ cô thực sự đã đạt đến thời điểm khó chịu nhất, cô gần như nói không nên lời.

Lê Uy Long sửng sốt trong chốc lát, nhớ tới Chu Nhược Mai bị bỏ thuốc, anh xoay người đi về phía Chu Nhược Mai.

“Dư Hân, em sao rồi?” Lê Uy Long hỏi Chu Nhược Mai một cách quan tâm.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 298: Lê uy long được hưởng lợi


“Em cảm thấy khó chịu quá, mau về nhà thôi!” Chu Nhược Mai đỏ mặt nói.

“Được, anh lập tức đưa em về nhà.” Nhìn thấy Chu Nhược Mai sắp mất kiểm soát, Lê Uy Long đành phải quyết định đưa cô về nhà trước.

Nếu thuốc phát huy tác dụng ở đây, xảy ra chuyện xấu hổ gì, về sau cô làm sao có thể gặp mọi người?

Vợ của mình không thể mất mặt ở nơi công cộng được!

Về phần Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy, sau này sẽ có cơ hội dạy dỗ bọn họ, không cần phải vội, danh dự của vợ mới là điều quan trọng nhất.

Bên cạnh đó, khuôn mặt của Nguyễn Tú Cẩm bị Phan Thiên tát khiến cho sưng tấy lên, cô ấy cần được đưa đến bệnh viện để điều trị, anh không thể vì trả thù mà bỏ mặc cô ấy được.

Việc cấp bách nhất là đưa vợ về nhà và đưa Nguyễn Tú Cẩm đến bệnh viện điều trị, không phải là dạy dỗ Chu Lệ Ngọc và Trần An Cương!

Vì vậy, Lê Uy Long nói với Hà Ngọc Lan: “Hà Ngọc Lan, hãy giúp tôi đưa Nguyễn Tú Cẩm đến bệnh viện và để Lưu Bảo Thông chữa trị vết thương trên mặt cho cô ấy.”

Chỉ khi để một thiên tài như Lưu Bảo Thông chữa trị cho Nguyễn Tú Cẩm, Lê Uy Long mới an tâm tuyệt đối. Vì là con gái nên Nguyễn Tú Cẩm rất chú ý đến khuôn mặt của mình, nhất định không được để lại sẹo trên mặt.

Hơn nữa, Lưu Bảo Thông chắc chắn có cách khiến mặt Nguyễn Tú Cẩm nhanh chóng hết sưng. Nếu không, khuôn mặt của Nguyễn Tú Cẩm sưng tấy như vậy, mấy ngày sau cô ấy cũng không dám ra ngoài gặp người khác.

“Vâng!” Hà Ngọc Lan nói.

“Thiên Thành, anh không có chuyện gì thì nhớ gói đồ ăn đến bệnh viện cho thầy Lý, Kiều Vy và Lưu Bảo Thông.” Lê Uy Long nói.

“Được rồi, cứ để những chuyện nhỏ này cho tôi, anh Vĩnh Thiên không cần phải bận tâm.” Thiên Thành nói.

Sau khi nói xong, Lê Uy Long lập tức bế Chu Nhược Mai rời đi.

Sau đó, Hà Ngọc Lan và Thiên Thành đưa Nguyễn Tú Cẩm cùng xuống lầu.

Khi Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy nhìn thấy ác quỷ Lê Uy Long và Hà Ngọc Lan đã rời đi, họ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Phan Thiên mặt mũi biến dạng không ngờ Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy sẽ sống sót sau thảm họa mà trốn thoát, cảm thấy rất không bình tĩnh nổi.

Cặp đôi ch* đ* này còn cùng nhau bày mưu hãm hại Chu Nhược Mai, sao có thể bình an vô sự, không bị trừng phạt, mà hắn ta lại bị trừng phạt chứ!

Nhìn thấy Lê Uy Long đi cùng Chu Nhược Mai đang đỏ mặt, tâm lý của Phan Thiên càng thêm mất cân bằng, hắn ta đã tự bỏ thuốc cho Chu Nhược Mai, nhưng cuối cùng Lê Uy Long lại được hưởng!

Anh nghe nói Chu Nhược Mai đã kết hôn với Lê Uy Long được ba năm, nhưng cô chưa từng ngủ với Lê Uy Long, nhưng lần này cô trúng phải chất độc này chắc chắn sẽ không kiểm soát được.

Bây giờ hai vợ chồng cùng về chung một nhà, làm chuyện vợ chồng là điều đương nhiên!

Phan Thiên không bao giờ ngờ được lại có kết quả như vậy. Tất cả những gì hắn ta đã làm hóa ra lại thành may váy cưới cho người khác, lần này thật sự khiến Lê Uy Long được lợi rồi.

Sau khi Lê Uy Long xuống lầu, anh trực tiếp lái chiếc Lamborghini đưa Chu Nhược Mai về nhà.

Mà Hà Ngọc Lan chở Nguyễn Tú Cẩm đến bệnh viện bằng xe Jeep, đưa cô ấy đến chỗ Lưu Bảo Thông để chữa trị.

Thiên Thành quay lại nhà hàng Milky Pavilion, gọi một số món ăn và đóng gói chúng đến bệnh viện.

Khi Lê Uy Long đưa Chu Nhược Mai về nhà, Chu Nhược Mai đã rất mê mang, không thể kiểm soát được.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 299: Phan thiên phát điên


Sau khi Lê Uy Long bế Chu Nhược Mai vào phòng của cô, Chu Nhược Mai vòng tay qua cổ anh và nói điều gì đó mà bình thường chắc chắn cô sẽ không nói.

Khuôn mặt của Lê Uy Long đỏ bừng khi nghe cô nói như vậy. Hỏng rồi, thuốc đã hoàn toàn phát tác rồi, phải làm gì bây giờ?

Mặc dù Chu Nhược Mai là vợ anh nhưng anh không muốn chiếm hữu cô khi cô không tỉnh táo. Từ trước đến nay, anh luôn không thích lợi dụng khi người khác khó khăn mà lấn tới, vợ chồng phải tôn trọng nhau. Nếu không, sau khi tỉnh lại, chắc chắn sẽ tự trách mình.

Sau ba năm chung sống, cô chưa bao giờ để anh đụng vào, lần đầu tiên của cả hai phải diễn ra khi cả hai tỉnh táo, như vậy thì mới để lại kỷ niệm đẹp.

Chỉ là lúc này Lê Uy Long bất lực trước tình cảnh của Chu Nhược Mai, liệu anh có thể cam tâm nhìn cô chịu đựng đau khổ như thế không?

Lúc này anh có chút hối hận, đáng lẽ lúc trước anh nên đưa cô đến bệnh viện cùng với Nguyễn Tú Cẩm, để La Chí Tường đưa thuốc giải độc cho cô.

Tuy nhiên, bây giờ Chu Nhược Mai đã được đưa về nhà, thuốc đã hoàn toàn phát huy tác dụng, có thể đã quá muộn để đưa cô đến bệnh viện rồi.

Mặc dù Lê Uy Long không phải là bác sĩ, nhưng anh cũng đã nghe nói rằng nước lạnh có thể làm dịu đi và ít nhất là khiến người ta tỉnh táo.

Vì vậy, anh ôm Chu Nhược Mai vào phòng tắm và bật công tắc nước lạnh của bồn tắm.

Sau khi bồn tắm được đổ đầy nước, Lê Uy Long đặt Chu Nhược Mai đang bất tỉnh vào bồn tắm.

Chu Nhược Mai bị ngâm trong nước lạnh, đột nhiên rùng mình, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Lê Uy Long nhìn thấy hai má Chu Nhược Mai đỏ bừng, cực kỳ quyến rũ, anh vội vàng nhìn sang bên cạnh, sợ mình không nhịn được, anh để cô trong phòng tắm mà đi ra ngoài đợi, để cô ngâm trong nước lạnh.

Ở nhà hàng Đại Thành.

Ngay khi mấy người Lê Uy Long rời đi, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy đã đến bên cạnh Phan Thiên.

“Cậu chủ Huy Thành, anh thế nào rồi?” Chu Lệ Ngọc hỏi.

Nhà họ Phan có thế lực và nổi trội hơn nhà họ Trần, chính vì ý đồ của cô ta đã khiến gương mặt Phan Thiên bị hủy hoại, cô ta không thể trốn tránh trách nhiệm về chuyện này, nếu để Phan Thiên trách tội thì sẽ rất phiền phức.

“Mặt tôi đau quá, mau lấy gương ra đây cho tôi soi, tôi muốn xem rốt cuộc vết thương nghiêm trọng đến mức độ nào!” Phan Thiên gầm lên.

“Cậu chủ Huy Thành, anh đừng soi gương nữa, anh mau đi bệnh viện để bác sĩ chữa trị.” Chu Lệ Ngọc nhìn thấy gương mặt Phan Thiên bị thương nặng như vậy, cũng không dám lấy gương cho hắn ta soi.

“Đừng nói nhảm! Mau mang gương ra đây!” Phan Thiên lại hét lên. Hắn ta chú ý nhất đến ngoại hình của mình, hắn ta sẽ không yên nếu không được soi gương.

“Được rồi.” Chu Lệ Ngọc không còn cách nào khác, lấy gương trang điểm từ trong túi xách ra, đưa cho Phan Thiên.

Phan Thiên lấy bàn tay dính máu mở gương ra xem, khi nhìn thấy người trong gương mặt bê bết máu, vết thương kinh hoàng như một con quái vật, hắn ta sốc đến mức ngã khuỵu xuống.

“Á á!" Phan Thiên kinh hãi hét lên, nói: “Người trong gương này là ai? Nói cho tôi biết, người trong gương không phải tôi đúng không!”

“Cậu chủ Huy Thành, người trong gương không phải anh, mà là quái vật, anh đừng hoảng sợ, có chúng tôi ở đây!” Trần An Huy để an ủi, đành làm theo ý của hắn ta.

“Anh nói dối! Mấy người nghĩ tôi là trẻ lên ba sao? Người trong gương là tôi. Tôi đã trở thành một con quái vật rồi, hu hu… tôi không muốn sống nữa!” Phan Thiên khóc ngay tại chỗ khi thấy mình trở nên xấu xí như vậy.

Trần An Huy đổ mồ hôi nhễ nhại, rõ ràng là yêu cầu chính mình nói cho hắn ta biết người trong gương không phải là hắn ta, hiện tại nói theo ý của hắn ta mà hắn ta lại không tin.

“Sau này tôi phải gặp người khác như thế nào đây? Sau này cưới vợ như thế nào? Cho tôi chết đi!” Phan Thiên liên tục nói rằng mình muốn chết, nhưng hắn ta không có động tĩnh gì muốn chết, đây là biểu hiện điển hình cho việc tham sống sợ chết.

“Cậu chủ Huy Thành, anh là con trai trưởng triển vọng nhất của nhà họ Phan, cho dù anh có xấu xí thế nào cũng sẽ có vợ, cho nên anh không cần lo lắng.” Chu Lệ Ngọc an ủi.

“Đồ khốn! Nếu không phải là ý của cô, sao tôi lại có thể thành ra thế này? Các người đều đáng trách!” Phan Thiên gầm lên.

“Cậu chủ Huy Thành, chuyện này không thể hoàn toàn trách tôi được! Kế hoạch của tôi vốn dĩ không có kẽ hở gì. Là do anh tự mình nói quá nhiều. Trước khi thành công, anh đã nói hết bí mật ra. Nếu không, Lê Uy Long nhất định sẽ không biết chuyện này, Chu Nhược Mai giờ đã là người phụ nữ của anh rồi.” Chu Lệ Ngọc không muốn nhận oan nên thẳng thừng nói với Phan Thiên.

“Cô còn dám nói sao! Cô im đi! Làm sao tôi biết Nguyễn Tú Cẩm sẽ thực sự gọi Lê Uy Long!” Phan Thiên than vãn.
 
Back
Top Bottom