Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 260: Cướp giật


Bai đầu trọc, đúng như tên gọi, hắn sở hữu một cái đầu cạo trọc lóc trông rất hung ác. Hôm qua, đàn em của hắn ta đã bị đánh trọng thương bởi Lê Uy Long và Thiên Thành. Bọn chúng cũng đã ghi lại biển số xe và sau đó theo dõi một thời gian, nhưng đã nhanh chóng bị Thiên Thành làm mất dấu.

Bai đầu trọc không thể nuốt trôi cục tức này, vì vậy hôm nay hắn ta đã đích thân đưa đồng bọn đến nhà của Lê Hồng Ngọc tìm cô ấy. Nào ngờ, hắn ta lại bắt gặp cô ngay trên đường nên đã vội vã ngăn lại.

"Những người đã đánh đàn em của anh chỉ là những người qua đường hào hiệp. Tôi không biết họ. Nếu các người có khả năng, các người có thể tự tìm thấy họ." Lê Hồng Ngọc cảm thấy rằng bọn chúng nhất định đến để điều tra tung tích Lê Uy Long, vì vậy cô đành viện một cái cớ để nói dối.

"Cô không biết chúng sao? Hahah...Cô định nói dối ai đây? Người của tôi đã nhìn thấy tất cả. Cô còn lên xe của chúng rồi đến khách sạn Grand Hyatt để ăn tối. Nếu cô không biết họ, tại sao còn dám lên xe của người ta?" Bai đầu trọc cau mày nói.

Khả năng nói dối của Lê Hồng Ngọc tệ đến mức cô ấy ngay lập tức bị phát hiện và không biết phải đáp trả như thế nào nữa.

"Nói mau, bây giờ bọn chúng đang ở đâu?" Bai đầu trọc gằn giọng hỏi.

"Tôi không biết họ đang ở đâu hết." Lê Hồng Ngọc nói. Mặc dù cô biết rõ Lê Uy Long là con rể của Chu gia, nhưng cô sẽ không bao giờ khai ra chuyện này. Những tên côn đồ này quá hung ác, cô sợ chúng sẽ tìm đến Lê Uy Long để giải quyết thù riêng.

"Sao? Không chịu nói hả? Được thôi, vậy cô hãy mau bồi thường cho đám đàn em bị đánh tơi tả này của tôi! Trả cho tụi nó tiền cháo ăn cầm hơi và cả tiền thuốc nữa!!", Bai đầu trọc bình thản nói.

"Tôi không có ... không có tiền!" Lê Hồng Ngọc nói trong hoảng loạn, và sau đó bỗng giấu nhẹm chiếc túi xách với hai trăm triệu tiền mặt ra sau lưng.

Có chết cũng không thể để chúng biết cô đang giữ tiền ở đây!

Ánh mắt của Bai đầu trọc lập tức dừng lại trên cái túi phình ra phía sau Lê Hồng Ngọc.

"Người có thể đến khách sạn Grand Hyatt ăn tối sao lại không có tiền được chứ?", Bai đầu trọc nói và cười nhếch môi.

"Thì...là họ mời tôi. Nếu tôi có tiền, sao còn phải đi bán trái cây làm gì?", Lê Hồng Ngọc nói.

"Mở ngay cái túi trong tay ra cho tôi xem!" Hắn ta ra lệnh.

"Không, cái này....không thể cho các người xem được." Lê Hồng Ngọc lo sợ nói, mồ hôi bắt đầu vã ra.

Hai trăm triệu quý giá trong chiếc túi này là khoản tiền tiết kiệm cả đời của Lê Uy Long, cậu ấy đã đem tới tận tay để giúp đỡ cô, cô còn phải dùng nó để trả tiền thuốc cho cha mình. Bây giờ tiền thuốc hãy còn chưa trả, Bai đầu trọc lại muốn cướp hết chúng đi, dĩ nhiên cô vô cùng lo lắng.

"Giật cái túi của nó!" Bai đầu trọc không muốn nhiều lời với Lê Hồng Ngọc, nên ngay lập tức ra lệnh.

Các thuộc hạ của hắn lập tức chạy tới giật lấy cái túi trong tay cô.

Lê Hồng Ngọc bất ngờ kinh hãi, bám chặt lấy chiếc túi giống như cố níu giữ cuộc sống của chính cô.

Các thuộc hạ của Bai đầu trọc nhất thời không thể giật chiếc túi từ Lê Hồng Ngọc cho dù chúng có cố gắng giật nó như thế nào.

"Cứu tôi với, cướp! Có cướp........!!" Lê Hồng Ngọc cố gắng hét lên bằng giọng khản đặc trong khi vẫn đang ráng bảo vệ túi xách của mình.

Thấy Lê Hồng Ngọc to mồm hét lên cầu cứu, Bai đầu trọc tức giận và hét lên: " Đánh nó bất tỉnh trước đi, sau đó hãy lấy cái túi!"

Đám thuộc hạ ngay lập tức đấm và đá túi bụi vào cơ thể Lê Hồng Ngọc.

Những nắm đấm tàn bạo liên tiếp giáng xuống cơ thể của Lê Hồng Ngọc và cô ấy đã bị đánh gục xuống đất ngay sau đó.

Tuy nhiên, cô vẫn giữ chặt lấy cái túi trên tay và không hề rời nó ra.

Nhìn thấy Lê Hồng Ngọc tuyệt vọng bảo vệ chiếc túi, bọn côn đồ càng tin chắc rằng có rất nhiều tiền trong túi của cô.

Chúng nhất định phải lấy được cái túi bằng mọi giá, vì vậy chúng tiếp tục đá mạnh vào người Lê Hồng Ngọc dù cô đã dường như bất tỉnh trên mặt đất.....
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 261: Những kẻ cướp ngày (1)


"Cứu! Cứu tôi với! Có kẻ cướp!" Lê Hồng Ngọc ngã xuống đất nhưng vẫn cố gắng kêu cứu.

Nhưng một khu vực tương đối hẻo lánh như nơi này vốn rất ít người qua lại. Thỉnh thoảng cũng có một vài người đi ngang qua nhưng khi nhìn thấy Bai đầu trọc và nhóm tay chân hung tợn của hắn, họ đành vội vàng bỏ chạy càng xa càng tốt. Cứ thế chúng chân đá tay thụi không tiếc sức lên người cô giáo.

"Đá nó thật mạnh cho tao! Đánh chết nó đi cũng được! Chết đâu tao chịu tội đó, không phải sợ!"

Bai đầu trọc thấy Lê Hồng Ngọc đã ngã xuống mà vẫn tiếp tục kêu cứu thì vô cùng tức giận. Hắn hét to ra lệnh cho đám tay chân giang hồ của hắn đấm đá Lê Hồng Ngọc thật mạnh. Đám thuộc hạ nghe lệnh đại ca Bai đầu trọc liền xuống tay đánh cô giáo của Vĩnh Thiên thậm tệ, không màng tới sống chết của cô. Tất cả bọn chúng đều muốn làm cho Lê Hồng Ngọc bất tỉnh để mau mau giật lấy cái túi trong tay cô.

Vốn chỉ là một phụ nữ yếu đuối, cuối cùng chỉ sau một lát Lê Hồng Ngọc đã bị đánh đến nôn cả ra máu và rồi cô dần lịm đi, bất tỉnh.

Một tên thuộc hạ ngay lập tức giật lấy chiếc túi trong tay Lê Hồng Ngọc và đưa nó cho Bai đầu trọc. Hắn giật lấy, mở túi ra. Mắt hắn sáng lên vì thấy bên trong toàn những tờ tiền màu xanh mới cóng, trị giá phải tới cả mấy trăm triệu.

“Dám nói dối tao rằng không có tiền! Đồ khốn kiếp!" Bai đầu trọc nguyền rủa Lê Hồng Ngọc dữ dội.

"Đại ca, liệu nó có chết không?" Một gã thuộc hạ nói với một chút lo lắng khi thấy Lê Hồng Ngọc nằm bất động trên mặt đất.

"Nó chết hay sống thì mặc xác nó. Chúng ta đã có được một món béo ở đây rồi thì hãy nhanh chóng rút thôi!"

Bai đầu trọc không thèm để ý xem Lê Hồng Ngọc đã chết hay chưa. Bây giờ tiền đã có trong tay, hắn ta chỉ muốn nhanh nhanh, chóng chóng chuồn khỏi chỗ này.

Hắn bước vào xe ngay lập tức.

Đám tay chân cũng nhanh chóng trèo lên xe rồi vội vã lái đi.

...

Lúc này, tình cờ Lê Uy Long đã đi tới gần nhà cô giáo. Anh hơi ngạc nhiên khi thấy ba chiếc xe tải đang phóng đến gần, lướt ngang qua chiếc xe của anh với tốc độ như tốc độ của một kẻ điên cầm lái.

Khi nhìn thấy những người ngồi trong chiếc xe cuối cùng, Vĩnh Thiên liền cảnh giác. Đó chính là hai tên bị anh đánh sáng hôm qua và một gã đàn ông đầu trọc. Một linh cảm đáng ngại dâng lên trong lòng Lê Uy Long.

Bởi vì cách đây không xa nhà của cô giáo Lê Hồng Ngọc, những kẻ này lại đang vội vàng tháo chạy nên anh liền nghĩ đến khả năng có thể chúng đã làm gì đó với cô giáo của anh.

Hôm qua những kẻ này đã bám theo xe anh nhưng đã bị Thiên Thành cắt đuôi trên đường. Chúng chắc chắn sẽ không dừng lại ở đó, rất có thể chúng sẽ tìm cách trả thù cô giáo Dung!

Gã đàn ông đầu trọc đó ắt hẳn là tên Bai đầu trọc mà cô giáo Dung đã nói!

Nghĩ đến điều này, Lê Uy Long không đuổi theo nhóm ba chiếc xe của Bai đầu trọc, mà vội đạp ga tăng tốc và lái về phía trước.

Bởi vì điều khẩn cấp nhất là đến nhà cô giáo trước để xem cô có vấn đề gì không!

Lái thêm về phía trước khoảng 300 mét, Vĩnh Thiên thấy một người phụ nữ nằm bất động trên mặt đất! Anh vội vã đạp phanh xe!

Ngay lập tức Vĩnh Thiên mở cửa xe và nhảy ra bên ngoài xem nạn nhân có vấn đề gì không.

Từ xa, anh đã nhận ra người phụ nữ đang nằm trên mặt đất là cô giáo Lê Hồng Ngọc!

Vĩnh Thiên giật mình! Không ngờ đúng là cô giáo của mình gặp tai nạn.

Khi anh chạy đến bên Lê Hồng Ngọc, anh thấy quần áo của cô dính đầy dấu chân, tóc cô rối tung, mặt tái nhợt, máu đang chảy ra từ khóe miệng và trên mặt đất vẫn còn một vũng máu đỏ tươi.

Đầu anh ù lên. Cô giáo của anh bị đánh đến nôn ra máu!

"Cô Dung!" Lê Uy Long hét lên, ngồi xổm xuống và ôm Lê Hồng Ngọc trong vòng tay.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 262: Những kẻ cướp ngày (2)


Lê Uy Long vội vã đặt ngón tay gần mũi của cô và thở phào khi nhận thấy cô vẫn còn thở.

"Cô giáo Dung! Có chuyện gì với cô vậy? Cô đừng làm em sợ!" Lê Uy Long ngay lập tức bế Lê Hồng Ngọc lên và chạy về phía xe của anh.

Anh muốn đưa Lê Hồng Ngọc đến bệnh viện cấp cứu!

Khi Lê Uy Long bế được Lê Hồng Ngọc lên xe, cô bất ngờ tỉnh dậy.

Mặc dù cô vừa bị đánh đến nôn ra máu nhưng may mắn cô chỉ bị bất tỉnh tạm thời.

"Không, đừng lấy túi của tôi!" Lê Hồng Ngọc hét lên ngay khi cô vừa tỉnh dậy.

Lê Uy Long ngạc nhiên trong giây lát, tự hỏi tại sao Lê Hồng Ngọc lại hét lên những lời như vậy. Nhưng nhìn thấy cô giáo đã tỉnh lại được, anh cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Miễn là cô ấy ổn, mọi thứ không phải là vấn đề.

"Cô Dung, em, Lê Uy Long đây! Giờ cô đã an toàn rồi." Lê Uy Long nhẹ nhàng nói.

"Lê Uy Long? Là em phải không? Tại sao em lại ở đây?" Ngay khi vừa mở mắt ra, Lê Hồng Ngọc nhìn thấy Lê Uy Long xuất hiện trước mặt mình và cô sững sờ.

"Em vừa đi đến đây. Em định đến nhà cô để tìm cô thì lại thấy cô đang hôn mê bên đường. Em đưa cô lên xe và định đưa cô đến bệnh viện. Nói cho em biết, chuyện gì vừa xảy ra vậy? Chuyện gì đã xảy ra vậy?" Lê Uy Long sốt ruột hỏi.

"Túi của tôi đã bị lấy mất rồi! Ôi..." Lê Hồng Ngọc nhìn xuống hai ban tay trống trơn. Cô bật khóc.

"Không sao mà cô, đừng khóc! Đó chỉ là một cái túi, em sẽ mua cho cô một cái khác." Lê Uy Long không nghĩ đến việc Lê Hồng Ngọc sẽ khóc vì bị cướp mất chiếc túi.

"Nhưng, trong chiếc túi của cô có hai trăm triệu mà em đã cho cô ngày hôm qua. Ôi! ..." Lê Hồng Ngọc càng nói càng rơi nước mắt.

Trong giây lát Lê Uy Long bị bất ngờ. Hóa ra hai trăm triệu hôm qua anh biếu cô đã bị cướp mất. Trách gì mà cô giáo của anh lại hét lên như vậy.

Hai trăm triệu đồng không đáng gì với Lê Uy Long. Anh có thể cho Lê Hồng Ngọc thêm hai trăm triệu đồng nếu cô bị cướp. Nhưng những kẻ đã cướp tiền của cô giáo đã đánh cô thậm tệ, đó mới là điều làm Lê Uy Long không thể nào chịu đựng được.

"Có phải là Cun đầu trọc đã cướp của cô không?" Lê Uy Long hỏi.

"Đúng vậy. Tại sao em biết chính là chúng lấy?" Lê Hồng Ngọc ngạc nhiên hỏi.

"Khi em vừa mới đến, em thấy có ba chiếc xe tải phóng đi rất vội vàng. Có một kẻ đầu trọc đang ngồi trong xe. Em đoán hắn ta chính là Bai đầu trọc." Lê Uy Long nói.

"Đúng vậy. Cô đã bị bọn chúng cướp mất sạch tiền." Lê Hồng Ngọc buồn bã.

"Chúng cướp tiền thì cướp, tại sao chúng lại đánh cô tới mức hôn mê như vậy?" Lê Uy Long hỏi lại.

"Bởi vì cô cố sức giữ chiếc túi đựng tiền. Chúng không thể cướp được nó đi, nên chúng đã đánh cô như vậy ..." Lê Hồng Ngọc khóc.

Trong lòng Lê Uy Long lẫn lộn nhiều cảm xúc. Anh dĩ nhiên là tức giận bọn Bai đầu trọc kia, nhưng đồng thời anh cũng cảm thấy rất buồn. Vì cuộc sống quá khó khăn mà cô giáo của anh phải coi tiền hơn mạng sống, cố gắng giữ chặt chiếc túi ngay cả khi bị đánh đập thậm tệ như vậy. Cô biết làm thế nào khi cuộc sống vốn đã lâm vào hoàn cảnh bế tắc cùng cực lại luôn bị bọn giang hồ, đầu gấu rình rập để cướp bóc? Nghĩ đến cảnh năm sáu gã đàn ông to lớn vây quanh đánh đập một người phụ nữ yếu đuối không thể tự vệ, Lê Uy Long tức giận đến mức sắp bùng nổ. Nếu là lúc khác anh ắt hẳn sẽ tới tận sào huyệt của chúng mà tính toán món nợ này, nhưng lúc này anh đành dằn lòng xuống, nhẹ nhàng nói với cô giáo:

"Cô Dung, số tiền đã bị cướp em sẽ lại cho cô. Cô đừng buồn." Lê Uy Long an ủi.

"Nếu còn cầm tiền của em nữa thì cô không thể nào còn mặt mũi mà nhìn em. Cô thật không muốn mất đi số tiền đó. Lúc đầu cô định mang tiền đó đi để chi trả số tiền nằm viện của cha cô. Từ ngày bị Bai đầu trọc đánh đập trọng thương, ông vẫn phải nằm trong bệnh viện để điều trị. Bây giờ đến cả số tiền đó cũng bị hắn cướp đi mất thì mọi người trong nhà cô biết phải sống làm sao? Cô thật không biết phải tính thế nào! Huhu…" Lê Hồng Ngọc uất nghẹt.

Càng nghe cô giáo nói, sự căm hận càng nung nấu trong lòng Vĩnh Thiên. Nhất định lũ cướp ngày kia sẽ phải đền tội, phải trả giá cho những tội ác mà chúng đã gây ra. Chúng không chỉ đánh trọng thương cha Lê Hồng Ngọc, đánh cô đến nôn ra máu mà còn cướp đi số tiền mà cô coi như sinh mạng của mình.

Tội ác chồng tội ác! Bai đầu trọc và băng nhóm đồng đảng của hắn thực sự là ung nhọt của toàn xã hội. Không sớm thì muộn chúng sẽ gây thêm tai họa cho cô giáo của mình. Tốt hơn hết là tiêu diệt hoàn toàn bọn chúng để không bao giờ còn phải lo lắng về những tai họa mà chúng gây ra!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 263: Hy vọng (1)


"Cô Dung, đừng khóc, em sẽ giúp cô lấy lại hai trăm triệu đã bị cướp." Lê Uy Long nói.

Anh biết rằng cách duy nhất để khiến Lê Hồng Ngọc cảm thấy tốt hơn là lấy lại tiền cho cô. Bởi vì nếu anh có đưa cho cô một khoản tiền khác, cô giáo sẽ cảm thấy rằng cô nợ anh quá nhiều. Nếu số tiền cô bị cướp được lấy lại, lại là một chuyện hoàn toàn khác.

"Tiền đã bị chúng cướp mất, làm sao em có thể lấy lại được?" Lê Hồng Ngọc hỏi.

"Em có cách của riêng em." Lê Uy Long nói một cách chắc chắn.

"Không phải em đang nghĩ đến việc tìm bọn Bai đầu trọc để lấy lại tiền đấy chứ?" Gương mặt cô giáo trở nên căng thẳng.

"Vâng." Lê Uy Long thừa nhận.

"Đừng có bốc đồng. Đúng là chúng muốn tìm cả em để giải quyết món nợ hôm trước, nhưng may mắn em không có ở đây lúc đó nên chúng mới chuyển sang cướp món tiền trong chiếc túi. Nếu giờ em đi tìm chúng thì chắc chắn sẽ tự chuốc lấy cái chết mà thôi!" Lê Hồng Ngọc nói.

"Thôi được rồi, bây giờ chúng ta sẽ gác chuyện này lại đã. Chúng ta hãy đến bệnh viện để thăm bác trai, nhân tiện để kiểm tra xem cô có bị thương gì không." Lê Uy Long không muốn làm cô giáo lo lắng thêm, vì vậy anh đành đưa cô cùng đến bệnh viện trước.

Để đối phó với nhóm Bai đầu trọc, không cần anh phải tự ra tay cho phiền phức, chỉ cần để Thiên Thành xử lý.

Anh không vội gọi cho Thiên Thành, bởi vì đội quân tinh nhuệ gồm hai mươi binh sĩ đến từ chiến trường miền Tây sẽ sớm được gửi đến thành phố. Đến lúc đó, anh sẽ yêu cầu Thiên Thành dẫn đầu đội quân tiêu diệt Bai đầu trọc cùng đám đồng đảng cuớp bóc của bọn chúng. Và nhất định phải lấy lại tiền cho cô giáo.

Dù sao, Bai đầu trọc có mọc cánh cũng không thể trốn thoát, vì thế hắn có sống thêm vài giờ nữa cũng không đáng để Lê Uy Long bận tâm làm gì.

"Cô ổn, không cần kiểm tra thương tích gì của cô đâu. Tại sao chúng ta lại không báo cảnh sát và nhờ họ giúp đỡ xem liệu có lấy lại được tiền không?"Lê Hồng Ngọc hỏi.

"Em nghĩ rằng không cần đâu. Muốn báo cảnh sát thì chúng ta lại cần phải có thêm lời khai, bằng chứng và nhiều thứ khác nữa, nó quá rắc rối, mà chúng ta vẫn cần đến bệnh viện để thăm bác trai! Mà khả năng lớn là họ cũng không thể tìm lại tiền cho cô được. Nếu mọi việc không thuận lợi như thế, sau này lũ Bai đầu trọc sẽ không để cô yên ổn đâu."

Lê Uy Long biết bây giờ Ánh Hạ đã nhậm chức, nếu Lê Hồng Ngọc báo cảnh sát vụ này, cô có thể bắt được nhóm Bai đầu trọc. Nhưng anh không muốn cảnh sát can thiệp vào chuyện này, anh muốn tự mình giải quyết chúng. Pháp luật vẫn còn quá nhiều kẻ hở, những tên côn đồ kia có bị bắt vào trại thì chỉ sau một thời gian chúng lại có thể trở ra ngoài. Chúng sẽ tìm đến người tố giác là cô giáo của anh để trả thù. Hậu quả lúc đó sợ rằng không tưởng tượng nổi.

"Thôi được rồi. Nếu em thấy rằng không nên báo cảnh sát thì cô sẽ không báo nữa. Nhưng hôm nay cô phải trả tiền thuốc cho bố. Bây giờ cô không có tiền, cô biết phải làm gì đây?" Lê Hồng Ngọc bất lực gục đầu vào hai bàn tay.

"Cô không phải lo lắng về chuyện này. Em vẫn còn tiền trong thẻ. Em sẽ trả cho bác trai tiền mua thuốc." Lê Uy Long mỉm cười nói.

Mặc dù Lê Hồng Ngọc không muốn sử dụng tiền của Lê Uy Long nữa, nhưng cô không có lựa chọn nào khác, cô đành nói:

"Vậy… Vậy cô phải cảm ơn em rất nhiều."

"Cô Dung, cô đừng nói thế. Đây là việc em nên làm." Lê Uy Long nói.

"Vậy thì đừng nói thêm gì nữa. Chúng ta hãy đến bệnh viện càng sớm càng tốt." Cô giáo thở phào nhẹ nhõm.

"Vâng." Thế là Lê Uy Long lái xe và đưa Lê Hồng Ngọc đến bệnh viện.

Cả ông Lê Hùng Thanh và Kiều Vy đều được điều trị y tế tại Bệnh viện Nhân dân. vài ngày trước Lê Uy Long cũng đã điều trị chấn thương chân ở đây, nhưng bệnh viện này quá lớn đến nỗi anh không gặp Lê Hồng Ngọc trong bệnh viện vào lúc đó.

Khi Lê Uy Long xuất hiện trong Bệnh viện Nhân dân, ngay lập tức anh đã thu hút sự chú ý của nhiều y tá bệnh viện.

Bởi vì đêm đó, nhiều y tá đã chứng kiến cảnh Lê Uy Long bị Hoàng Minh Yên bắt đi. Họ cũng biết rằng Lê Uy Long và Ánh Hạ đã quét sạch hơn hai trăm tên tội phạm ở Thung lũng Ngạc Na. Trong lòng họ hai người thực sự là những anh hùng vĩ đại.

Do đó, khi Lê Uy Long xuất hiện trở lại trong bệnh viện, tất cả đều bất ngờ và ngưỡng mộ.

Tối qua nữ y tá Bích Loan trực đêm. Nên hôm nay cô bé đang được nghỉ và không ở trong bệnh viện.

Lê Hồng Ngọc có một chút ngạc nhiên về việc tại sao rất nhiều y tá ở đây lại nhìn Lê Uy Long một cách ngưỡng mộ và thần tượng như vậy.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 264: Hy vọng (2)


Tuy nhiên cô đơn giản chỉ nghĩ cậu học sinh Lê Uy Long của mình cao ráo, đẹp trai nên có thể thu hút sự chú ý của nhiều cô gái trẻ.

Lê Uy Long đi theo Lê Hồng Ngọc đến cạnh giường của Lê Hùng Thanh và thấy bố cô giáo bị băng bó khắp người, hầu như ông không thể nào cử động. Lê Uy Long cảm thấy trong lòng có phần bất nhẫn.

"Bố, nhìn này! Học sinh của con, Lê Uy Long đến thăm bố." Lê Hồng Ngọc nói ngay khi cô vừa bước vào.

Lê Hùng Thanh ngước mắt lên và thấy Lê Uy Long đang bước lại gần, ông vô cùng ngạc nhiên và hạnh phúc.

"Lê Uy Long, sao cháu lại ở đây?" Lê Hùng Thanh hỏi.

Lê Uy Long thường đến thăm nhà ông trước đây nên đương nhiên là ông sẽ nhận ra anh ngay.

"Bác Thanh, cháu nghe cô Dung nói rằng bác bị thương nặng và phải nằm viện, vì vậy cháu đến thăm bác. Tình hình của bác ra sao rồi ạ?" Lê Uy Long hỏi.

"Ồ, xương ở cả hai chân của bác đều bị gãy. Bác cũng không biết liệu sau này mình có thể khỏe hơn được không?" Lê Hùng Thanh buồn rầu.

"Bác Thanh, bác đừng lo lắng. Cháu đã mời một bác sĩ rất giỏi đến và chữa trị cho bác. Ông ấy sẽ đến bệnh viện vào buổi chiều nay và chắc chắn sẽ chữa lành cho bác." Lê Uy Long nói.

"Lê Uy Long, em mời bác sĩ đến khám và điều trị cho bố cô khi nào?" Lê Hồng Ngọc ngạc nhiên hỏi. Cô chưa bao giờ nghe Lê Uy Long nói về vấn đề này.

"Hôm qua khi trở về nhà em đã liên lạc với ông ấy. Lúc nãy em quên chưa nói với cô." Lê Uy Long mỉm cười.

"Cháu không cần phải lãng phí tiền như vậy. Xương bác có lành thì bác cũng sẽ không sống được thêm nhiều năm nữa. Vậy tại sao lại phải lãng phí số tiền đó?" Lê Hùng Thanh bất lực nói.

"Bác Thanh, bác đừng nghĩ như vậy. Bác nhất định còn phải sống thật lâu và sống thật khỏe mạnh nữa. Bác sĩ mà cháu mời có mối quan hệ rất thân thiết với cha cháu, vì vậy ông ấy sẽ chữa trị cho bác miễn phí." Lê Uy Long nói.

"Ngay cả khi có thân thiết đến mấy, cháu phải mang ơn người ta vì bác cũng là việc không nên!" Lê Hùng Thanh nói.

"Ông ấy thích chữa trị những thương tích trầm trọng hoặc các ca bệnh nặng. Bác đừng lo. Mà vì cháu đã gọi từ hôm qua nên ông ấy đã lên đường đến đây rồi. Bác hãy để ông ấy điều trị cho bác!" Lê Uy Long nói.

"Chà, vậy thì bác phải cảm ơn cháu rất nhiều!" Lê Hùng Thanh nói.

"Bác Thanh không cần phải khách sáo thế. Cháu mời bác sĩ nổi tiếng này ngoài việc chữa cho bác, cháu cũng muốn ông ấy thử điều trị cho Kiều Vy, một học sinh khác của cô Dung." Lê Uy Long nói.

"Ông ấy có thể chữa khỏi cho Kiều Vy không?" Lê Hồng Ngọc hỏi lại một cách ngạc nhiên.

"Rất có thể." Lê Uy Long nói.

"Trời. Cô thật không ngờ em lại sắp xếp chu đáo như vậy khi đã mời bác sĩ tới chữa bệnh cho cả bố cô và Kiều Vy. Cho dù có chữa khỏi được hay không thì chắc chắn cô cũng cảm ơn em rất nhiều."

"Cô khách sáo quá rồi ạ. Bác Thanh đối xử với em như con trai của bác ấy. Bây giờ bác bị thương nặng, trong khả năng của mình, em cũng nên nhờ bác sĩ điều trị cho bác ấy. Đó cũng là việc nên làm. Kiều Vy là học sinh của cô thì cũng là em gái của em. Nhờ bác sĩ điều trị cho cô ấy cũng là việc hợp tình hợp lý!" Lê Uy Long khiêm tốn nói.

"Ồ vậy thì bây giờ cô sẽ đưa em đến gặp Kiều Vy ngay!" Lê Hồng Ngọc vô cùng vui mừng nói.

"Chà chúng ta mới vừa đến thăm bác Thanh, chưa kịp trò chuyện gì nhiều đã đi gặp Kiều Vy rồi sao ạ?"

Lê Uy Long cảm thấy không phù hợp lắm nếu chỉ mới hỏi han bố cô giáo vài câu mà đã rời đi ngay khi vừa đến.

"Không sao đâu, cháu đi đi. Hãy gặp Kiều Vy trước! Đứa trẻ này thật đáng thương! Nếu cô bé có thể được chữa khỏi, nó sẽ giống như một món quà tái sinh cho cô bé và gia đình." Lê Hùng Thanh nói.

"Vâng. vậy thì cháu sẽ đi gặp Kiều Vy trước rồi quay lại nói chuyện với bác sau." Lê Uy Long nói.

"Chà, đi nhanh lên." Lê Hùng Thanh mỉm cười hiền từ, ấm áp.

Vì vậy Lê Hồng Ngọc đã đưa Lê Uy Long đến phòng bệnh Kiều Vy đang nằm.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 265: Hy vọng (3)


Đến phòng Kiều Vy, Lê Uy Long nhìn thấy một cô gái xinh đẹp nhưng vẻ mặt hốc hác đang nằm trên giường.

Không cần nghi ngờ, đây ắt hẳn là Kiều Vy, người đã bị buộc phải nhảy xuống từ tầng ba của khỏi tòa nhà bởi Lương Tuấn Thịnh.

Một người phụ nữ với gương mặt buồn rười rượi đang ngồi ở mép giường Kiều Vy. Bà là mẹ của cô, Tịnh Tuyết.

Cha của Kiều Vy, làm công nhân trên một công trường xây dựng để kiếm tiền, nên ông không có thời gian chăm sóc con gái trong bệnh viện.

"Cô Dung, cô lại đến thăm em đấy à?" Kiều Vy rất ngạc nhiên khi thấy Lê Hồng Ngọc đến.

Tịnh Tuyết cũng rất vui khi gặp cô giáo của con gái mình ở đây nên vội vàng đứng dậy và nói: "Cô Dung, sao cô lại ở đây?"

"Tôi đến thăm cha tôi nên qua thăm Kiều Vy luôn." Lê Hồng Ngọc nói.

Sau đó cô quay sang nói với Kiều Vy: "Kiều Vy, cô đưa một người anh trai của em đến thăm em đây!"

Kiều Vy ngạc nhiên. Cô bé ngước đôi mắt to tròn và hỏi: "Anh? Ai là anh trai của em ạ?"

"Đây là tiền bối của em, Lê Uy Long." Lê Hồng Ngọc giới thiệu.

"Anh ấy ... làm sao anh ấy có thể là anh trai em?"

Kiều Vy nhìn Lê Uy Long, một người đàn ông to lớn dường như bằng tuổi cô giáo của cô nên không thể hiểu tại sao anh ta lại là anh trai mình.

"Xin chào Kiều Vy. Tôi là học sinh khóa đầu tiên của Cô Dung, vì vậy tôi lớn hơn em một chút, nhưng vì chúng ta đều học cùng trường với một giáo viên nên tôi thực sự là anh trai của em." Lê Uy Long mỉm cười và nói.

"À ra vậy ! Em chào anh, Vĩnh Thiên!"

Kiều Vy cuối cùng cũng hiểu rằng Vĩnh Thiên là học sinh những khóa trước của Lê Hồng Ngọc. Mặc dù anh và cô học những khóa khác nhau và chưa bao giờ gặp nhưng tuổi của anh ấy xứng đáng tuổi anh trai của mình

"Cô Dung, tôi thực sự xin lỗi. Chuyện của Kiều Vy và gia đình chúng tôi đã khiến cô mệt mỏi rất nhiều. Chúng tôi cảm thấy rất áy náy trong lòng vì đã làm ảnh hưởng tới cô, làm cô bị đuổi việc." Tịnh Tuyết áy náy nói.

"Chuyện này hoàn toàn không liên quan tới gia đình chị. Thủ phạm thực sự chính là gia đình kẻ độc ác Lương Tuấn Thịnh kia. Chị không cần phải cảm thấy dằn vặt, áy náy như thế!" Lê Hồng Ngọc nói nhẹ nhàng.

"Lương Tuấn Thịnh thực sự là một tên tàn ác! Tội nghiệp Kiều Vy, con bé khỏe mạnh là thế mà đã bị hắn ta hãm hại đến mức thế này." Tịnh Tuyết rơm rớm nước mắt nhìn con nói.

Kiều Vy buồn bã khi nghe những lời mẹ nói.

Lê Uy Long cũng cảm thấy vô cùng bất nhẫn. Cuộc đời một cô gái trẻ đầy sức sống và hoài bão đã bị đặt dấu chấm hết bởi Lương Tuấn Thịnh sau sự việc ngày hôm đó khi hắn ép cô bé phải nhảy ra khỏi tòa nhà. Sự căm hận của Lê Uy Long với Lương Tuấn Thịnh, gã thanh niên tàn ác, d*m đ*ng, kiêu căng, ngạo mạn, lại tăng thêm một bậc.

"Chị Tịnh Tuyết, chị đừng quá buồn. Lê Uy Long nói rằng em ấy đã mời một bác sĩ nổi tiếng để điều trị cho cả bố tôi và Kiều Vy. Biết đâu ông ấy có thể chữa khỏi cho Kiều Vy đấy." Lê Hồng Ngọc vô cùng vui mừng thông báo với người mẹ tội nghiệp của Kiều Vy.

"Đúng vậy. Dì đừng quá buồn. Bác sĩ mà cháu yêu cầu sẽ có thể đến bệnh viện vào buổi chiều nay." Lê Uy Long cũng an ủi.

"Anh ơi, anh gọi bác sĩ nổi tiếng nào cho em?" Kiều Vy hỏi.

"Là một bác sĩ quân đội có năng lực y tế rất tốt." Lê Uy Long mỉm cười.

"Bác sĩ quân y? Anh có thể mời một bác sĩ trong quân đội sao?" Kiều Vy vô cùng ngạc nhiên.

"Đúng vậy. Cha anh đã từng là một người lính và có mối giao tình rất tốt với vị bác sĩ quân y này. Vì vậy anh đã mời ông ấy tới điều trị cho em và bác trai của cô giáo." Lê Uy Long nói.

Lúc này thì Lê Hồng Ngọc mới biết Lê Uy Long đã mời một bác sĩ trong quân đội.

"Thật tuyệt vời!. Dù em có thể được chữa khỏi hay không, em vẫn cảm ơn anh trai rất nhiều." Kiều Vy vô cùng vui vẻ khi thấy hy vọng lóe lên cho cuộc đời mình.

"Lê Uy Long, bác sĩ quân y mà cháu thuê có đắt không?" Tịnh Tuyết lo lắng hỏi.

Với một gia đình nghèo khó, đã tới cả mức phải bán cả chiếc nồi vào hàng phế liệu để mong có thêm chút tiền chữa bệnh cho con thì một món tiền lớn để chi trả thêm cho vị bác sĩ là điều bà không thể nào cáng đáng nổi.

"Dì, đừng lo lắng. Vị bác sĩ quân y này tình nguyện giúp đỡ và điều trị miễn phí. Sẽ không tốn một xu nào !" Lê Uy Long mỉm cười tin cậy.

"Nếu ông ấy không lấy tiền thì dì lại vô cùng xấu hổ !" Tịnh Tuyết nói.

"Không sao. Cháu biết ông ấy rất rõ. Ông ấy là một người vô cùng nhân từ và phóng khoáng. Dì đừng đề cập nhiều tới vấn đề tiền bạc, điều đó sẽ làm tổn thương ông ấy." Lê Uy Long nói.

"Thật là biết ơn!" Lê Hồng Ngọc nói một cách chân thành.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 266: Bác sĩ quân y


"Chừng nào em khỏe hơn và có thể trở lại trường học, em chắc chắn sẽ học hành thật chăm chỉ, và trong tương lai, giống như các bác sĩ quân y, em sẽ cố gắng giúp đỡ những người gặp khó khăn trong xã hội." Kiều Vy nói.

"Được rồi, em chắc chắn có thể quay trở lại trường học, hãy yên tâm." Lê Uy Long rất tự tin vào các kỹ năng y tế của bác sĩ quân y mình đưa đến.

"Tên súc sinh Lương Tuấn Thịnh đã khiến con gái tôi phải khổ sở. Nhưng cậu ta chẳng hề bị trừng phạt gì cả, thậm chí bây giờ cậu ta vẫn còn đang ăn chơi ở chỗ nào đó. Công bằng ở đâu chứ?", Vũ Giáng Tuyết nói.

"Kẻ ác chắc chắn sẽ bị trừng trị. Bác không cần phải quá lo lắng. Không sớm thì muộn hắn ta sẽ phải nhận hình phạt mà hắn đáng phải chịu". Lê Uy Long nói.

Một cô gái đang trong độ xuân xanh lại bị một tên súc sinh như Lương Tuấn Thịnh tra tấn dã man đến mức buộc phải nhảy ra khỏi tòa nhà. Tất nhiên Lê Uy Long sẽ không để hắn ta yên.

Sau đó, mọi người tiếp tục trò chuyện vui vẻ trong phòng.

Thấy mình đã ngồi ở đó khá lâu, Lê Uy Long tìm một cái cớ để rời đi, và lén bước đến phòng thu phí của bệnh viện để trả trước viện phí cho Kiều Vy và Lê Hùng Thanh cũng như các chi phí khác trong bệnh viện.

Anh biết rằng cuộc sống của gia đình Kiều Vy rất khó khăn, nên đã đến máy rút tiền bên ngoài bệnh viện để rút thêm 100 triệu đồng.

Trở lại phòng Kiều Vy, Lê Uy Long đưa cho Vũ Giáng Tuyết 50 triệu.

Vũ Giáng Tuyết dĩ nhiên không dám nhận nó, nhưng Lê Uy Long vẫn cứ khăng khăng giao tiền ra, vì vậy bà đành phải nhận số tiền này. Dẫu sao, họ cũng đang thực sự cần tiền.

Năm mươi triệu đồng của Lê Uy Long chắc chắn là một sự giúp đỡ to lớn đối với gia đình Kiều Vy.

Cả Vũ Giáng Tuyết và Kiều Vy đều cảm thấy biết ơn Lê Uy Long vô cùng.

Ban đầu anh muốn cho Vũ Giáng Tuyết thêm một số tiền, nhưng anh sợ cho quá nhiều thì họ sẽ không dám nhận, vì vậy anh chỉ đưa trước 50 triệu đồng. Nếu trong tương lai họ cần thêm tiền, anh sẽ không ngại giúp đỡ họ.

Sau khi rời khỏi phòng bệnh của Kiều Vy, Lê Uy Long cũng đã đến phòng cha cô giáo và đưa cho Lê Hồng Ngọc thêm 50 triệu.

Lê Hồng Ngọc dĩ nhiên cũng cần tiền, đồng thời, cô không biết liệu 200 triệu đồng đã bị cướp có thể lấy lại được hay không, vì vậy cô phải nhận lấy 50 triệu này trước.

Sau đó, Lê Uy Long và Lê Hồng Ngọc trở lại phòng của cha cô ấy - Lê Hùng Thanh và trò chuyện với ông.

Vào lúc ba giờ chiều, Vĩnh Thiên nhận được một cuộc gọi khác từ Thiên Thành.

Anh lặng lẽ đi ra hành lang bên ngoài phòng bệnh trước khi trả lời.

"Anh Thiên, bác sĩ quân y và hai mươi đặc vụ đã đến thành phố Đà Lạt rồi." Thiên Thành nói.

"Tốt, mà là bác sĩ quân y nào được gửi đến đây vậy?" Lê Uy Long hỏi.

"Đó là bác sĩ giỏi nhất của chúng ta, Lưu Bảo Thông." Thiên Thành nói.

"Tốt lắm! Nếu là Lưu Bảo Thông thì tôi có thể yên tâm hơn nhiều rồi." Lê Uy Long phấn khích nói. Lưu Bảo Thông là bác sĩ quân y nổi tiếng nhất trong quân đội, và tài năng của ông có thể nói là sáng ngang với y học tiến bộ trên thế giới. Chỉ cần có ông ấy ở đây, chấn thương của Kiều Vy sẽ không còn là vấn đề lớn nữa.

"Anh Thiên, chúng ta nên làm gì tiếp theo?" Thiên Thành bất chợt hỏi.

"Cậu hãy đưa bác sĩ Lưu đến bệnh viện ngay lập tức và các thành viên của đội đặc nhiệm thì giữ ở lại khách sạn trước, chúng ta sẽ có nhiệm vụ cho họ vào ban đêm." Lê Uy Long nói.

"Vâng, tôi hiểu rồi!" Thiên Thành nói.

"Tôi sẽ đợi cậu trong bệnh viện, hãy mau đến cùng với bác sĩ Lưu." Lê Uy Long nói gấp rút.

"Vâng. Mà anh Thiên này, còn một điều nữa tôi muốn báo cáo." Thiên Thành nói.

"Có chuyện gì vậy? Mau nói đi." Lê Uy Long hỏi.

"Trong số hai mươi đặc vụ của chúng ta, một nữ đặc vụ cũng đã được gửi đến." Thiên Thành nói.

"Cậu cho điều động cả phụ nữ làm gì?" Lê Uy Long cau mày hỏi. Anh hiếm khi dùng tới các nữ đặc vụ, bởi vì họ thường có chút kiêu ngạo, hay đố kỵ soi xét nhau, lại hay lo lắng thái quá dễ dẫn đến làm hỏng việc lớn. Vả lại, anh và Thiên Thành đều là đàn ông, việc quản lý họ rất khó khăn.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 267: Nữ đặc vụ đáng sợ (1)


"Tôi cũng không biết là sĩ quan Lưu lại sắp xếp cả một nữ đặc vụ đến như vậy!" Thiên Thành nói.

"Thế nữ đặc vụ đó là ai?" Lê Uy Long hỏi.

"Đó là Hà Ngọc Lan." Thiên Thành nói.

"......." Lê Uy Long đột nhiên toát mồ hôi. Bởi vì chính anh cũng thực sự sợ Hà Ngọc Lan này.

Hà Ngọc Lan nhập ngũ chỉ sau Lê Uy Long ba năm, sức mạnh của cô là khỏi phải bàn, và tất nhiên sự xuất hiện của cô ở đây cũng miễn bàn luôn. Năng lực của cô ấy không hề thua kém Thiên Thành.

Trong một cuộc thi thường niên của đơn vị, một mình Hà Ngọc Lan đã đánh bại tất cả những người lính đặc nhiệm khác và không ai trong số họ là đối thủ của cô.

Sức mạnh của Hà Ngọc Lan ban đầu cũng có thể coi là một điều tốt cho Lê Uy Long. Nhưng vấn đề là cô ta quá kiêu ngạo.

Vì rất tự tin với năng lực vượt trội của mình, cô đã nhiều lần thách đấu với Lê Uy Long khiến anh cũng thấy ngán ngẩm.

Nhưng bản thân là Tổng tư lệnh quân đội quốc gia, làm sao Lê Uy Long có thể đấu tay đôi với một nữ đặc vụ được? Sẽ cực kỳ nhục nhã nếu anh thua!

Sau đó, Thiên Thành đã thách đấu lại nhưng hầu như không thể làm Hà Ngọc Lan sứt mẻ gì.

Hiện giờ, một vài năm đã trôi qua, sức mạnh của Hà Ngọc Lan hẳn đã tăng lên rất nhiều.

Mặc dù cô ấy rất tuyệt vời, là một người can đảm nhưng lại vô lương tâm, và cô luôn bất tuân chống đối kỷ luật trong đơn vị. Do đó, cô mãi chỉ là một nữ đội trưởng lực lượng đặc nhiệm mà không thể được thăng tiến lên quân hàm cao hơn.

Ngay cả Lê Uy Long cũng cảm thấy có một chút e dè với người phụ nữ này. Bởi vì cô ấy một khi đã hành sự sẽ không phạm phải bất kỳ sai lầm nghiêm trọng nào, nhưng lại rất khó bảo, không nghe lời, anh không thể sử dụng luật quân đội để đối phó với cô ấy.

"Tại sao cô ấy lại đến đây cơ chứ?" Lê Uy Long đăm chiêu suy nghĩ, bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.

"Anh Thiên, anh hỏi em thì em biết hỏi ai đây?! Hay là anh hỏi sĩ quan Lưu ấy, chính anh ta đã chọn cô ấy mà." Thiên Thành cũng rất ngơ ngác không hiểu mọi chuyện tại sao lại diễn ra như vậy. Ngay cả Lê Uy Long cũng không muốn động chạm gì đến Hà Ngọc Lan này, vậy thì tại sao người chịu trận lại luôn luôn là anh?

Nghĩ đến trận đấu với Hà Ngọc Lan trước đây, Thiên Thành vẫn còn nổi da gà, anh gần như đã thua cô lúc đó.

"Thôi bỏ đi, tôi cũng chẳng muốn hỏi nữa, có khi đây chính là yêu cầu của đó cô ấy. Bây giờ cô ấy cũng đã đến rồi, tôi không thể bắt người ta quay về ngay được. Hãy cứ để họ thống nhất thành một đội và dặn họ không được gọi tôi là Soái tướng, chỉ cần gọi tên riêng là được!" Lê Uy Long nói.

"Vâng. Vậy bây giờ tôi sẽ đưa bác sĩ Lưu qua ngay." Thiên Thành nói.

"Ừ, nhanh lên nhé." Lê Uy Long nói.

................

Mười phút sau, Fan Gang đã đưa Lưu Bảo Thông đến Bệnh viện thành phố.

Sau đó, Lê Uy Long, Thiên Thành cùng Lưu Bảo Thông đến phòng trưởng khoa để giải thích ý định của họ và yêu cầu viên trưởng khoa đồng ý cho phép họ chữa trị cho Kiều Vy và Lê Hùng Thanh.

Lưu Bảo Thông cũng đã trình thẻ ID bác sĩ quân y của mình để làm tin.

Khi một bác sĩ quân y nổi tiếng đến tận đây chữa trị riêng cho bệnh nhân, giám đốc bệnh viện và trưởng khoa dĩ nhiên sẽ không từ chối, và họ nói rằng sẽ đồng ý để bệnh viện hợp tác với Lưu Bảo Thông.

Sau đó, bác sĩ Lưu nhanh chóng vào kiểm tra tình trạng của Kiều Vy.

Sau khi Lưu Bảo Thông hoàn tất kiểm tra lâm sàng, Lê Uy Long hỏi: "Bác sĩ Lưu, bệnh của cô gái này, ông thấy có chữa được không?"

"Tất nhiên là được, nếu tôi không thể chữa được một chấn thương đơn giản như thế này, thì tôi làm sao xứng với cái danh bác sĩ giỏi nhất quân đội nữa? Anh Thiên, đừng lo lắng quá! Cứ giao mọi việc ở đây cho tôi! Trong vòng nửa tháng, tôi sẽ giúp cô gái này có thể đi lại như bình thường." Bác sĩ Lưu nói với khuôn mặt hết sức tự tin.

"Vậy thì tốt." Lê Uy Long cũng hoàn toàn tin tưởng vào tay nghề của vị bác sĩ này.

"Sao cơ? Bác sĩ nói cháu có thể đi lại bình thường trong vòng nửa tháng nữa ư??" Kiều Vy kinh ngạc thốt lên, cô không thể tin vào tai mình.

"Phải, cháu yên tâm đi." Lưu Bảo Thông mỉm cười nói.

"Nhưng các bác sĩ trong bệnh viện này đều nói rằng con gái tôi có thể bị liệt cả đời. Làm sao ông có thể chữa trị cho con bé chỉ trong vòng nửa tháng?" Vũ Giáng Tuyết cũng bán tín bán nghi với những điều Lưu Bảo Thông nói, bà cho rằng ông ta đã quá cường điệu khả năng của mình.

"Bởi vì tôi là bác sĩ giỏi nhất trong quân đội quốc gia." Lưu Bảo Thông bình thản nói.

"Cô à, cô đừng lo lắng. Tay nghề của bác sĩ Lưu có thể nói là độc nhất vô nhị trên thế giới. Ông ấy đã cứu được không ít người tưởng chừng như nắm chắc cái chết và bị bệnh viện bó tay đấy! Chấn thương của Tiểu San đưa vào tay ông ấy thì không còn là vấn đề lớn nữa rồi." Lê Uy Long nói.

"Nếu vậy thì quá tốt rồi. Nếu bệnh của con gái tôi có thể được chữa khỏi, tất cả các vị đều là ân nhân của chúng tôi. Tôi sẵn sàng làm trâu làm ngựa để báo đáp!" Vũ Giáng Tuyết cảm động nói với vẻ biết ơn. Dù sao, các bác sĩ trong bệnh viện đều đã bó tay, cô chỉ có thể trông cậy vào vị bác sĩ Lưu bí ẩn này.

Cho dù Lưu Bảo Thông có thể chữa khỏi cho Kiều Vy hay không, Vũ Giáng Tuyết cũng vô cùng biết ơn Lê Uy Long vì đã tìm đủ mọi cách chạy chữa giúp con gái mình mà không hề tính toán lợi ích.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 268: Nữ đặc vụ đáng sợ (2)


Ngay sau đó, Lê Uy Long đưa Lưu Bảo Thông đi kiểm tra tình hình bố của cô giáo cũ – Lê Hùng Thanh.

Lê Hùng Thanh chỉ bị gãy xương ở hai chân, điều trị dễ dàng hơn so với Kiều Vy. Lưu Bảo Thông đã chắc chắn rằng có thể chữa trị cho Kiều Vy, nên chấn thương xương của Lê Hùng Thanh hẳn cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi!

Nhưng Lê Uy Long chợt nhớ rằng Lê Hồng Ngọc cũng đã bị nhóm côn đồ của Bai đầu trọc đánh bất tỉnh trước đó, cô ấy bị đá đến nôn ra cả máu, vì vậy anh đã yêu cầu Lưu Bảo Thông kiểm tra cả sức khỏe của cô.

Sau khi kiểm tra Lê Hồng Ngọc, bác sĩ Lưu nói: "Cô gái này có một vài chấn thương nhỏ bên trong cơ thể. Tôi sẽ cho cô ấy một đơn thuốc và cô ấy sẽ ổn thôi."

Nói xong, Lưu Bảo Thông lập tức lấy ra một hộp thuốc màu đen từ hộp y tế của mình, lấy một viên trong đó ra và yêu cầu Lê Hồng Ngọc uống nó.

Lê Hồng Ngọc biết rằng Lưu Bảo Thông là một bác sĩ quân y giỏi, nên dĩ nhiên là cô tin tưởng thuốc của ông. Vì vậy cô đã uống viê thuốc đó ngay.

Tiếp theo, Lưu Bảo Thông lần lượt chăm sóc riêng cho Kiều Vy và Lê Hùng Thanh.

Lê Uy Long không còn việc gì cần phải làm trong lúc này, nên anh đã ở lại cùng họ trong bệnh viện.

Đúng lúc này, một nữ quân nhân cao lớn trong bộ quân phục bất ngờ xuất hiện ngay trước cửa phòng bệnh!

Lê Uy Long vừa trông thấy nữ quân nhân này, mồ hôi lạnh đã toát ra như tắm.

Bởi vì nữ quân nhân này chính là Hà Ngọc Lan mà anh không muốn chạm mặt nhất.

"Hà Ngọc Lan, cô đang làm gì ở đây vậy?" Lê Uy Long hỏi.

"Anh Thiên, tôi cứ phải ở trong khách sạn mãi, chán chết đi được! Nên muốn ra ngoài hít thở một chút." Hà Ngọc Lan nói. Thiên Thành đã dặn dò cô trước khi đến đây rằng không được phép gọi Lê Uy Long là Soái tướng, cô vẫn nhớ chuyện này.

Đầu của Lê Uy Long đột nhiên nóng dần lên.

Lê Hồng Ngọc bỗng trông thấy một nữ quân nhân xinh đẹp đang đến gần Lê Uy Long, cô đã rất ngạc nhiên.

"Đi với tôi mau!" Lê Uy Long liếc nhìn đám đông trong phòng bệnh, sẽ thật bất tiện nếu khiển trách Hà Ngọc Lan ở đây. Vì vậy anh vội vã bước ra khỏi phòng bệnh.

Hà Ngọc Lan cũng đi theo sau anh.

Hà Ngọc Lan xinh đẹp trong bộ quân phục chỉnh tề đang đi theo Lê Uy Long qua hành lang, chuyện này đã vô tình thu hút vô số ánh mắt hiếu kỳ của mọi người.

Cô ấy trông đặc biệt cao ráo với đôi chân dài thon thả, dáng người rất cân đối và gương mặt cũng khả ái, dĩ nhiên sẽ thu hút ánh nhìn của người lạ.

Chưa có ai từng thấy một nữ quân nhân xinh đẹp như vậy bao giờ, thần thái của cô dường như đã g**t ch*t tất cả các nữ minh tinh chỉ trong vài giây!

Lê Uy Long cảm thấy cực kỳ xấu hổ, khuôn mặt cau có vô cùng. Sau khi rời bệnh viện và đến một góc vắng vẻ, anh dừng lại và hét lên: "Đứng nghiêm!"

Hà Ngọc Lan vội vàng dừng bước, hai chân khép lại, đầu ngẩng cao, và đứng thẳng trong tư thế nghiêm quân đội.

"Hà Ngọc Lan!" Lê Uy Long hét lên với một chút khó chịu.

"Có!" Hà Ngọc Lan trả lời.

"Là ai kêu cô đến thành phố Đà Lạt?" Lê Uy Long hỏi.

"Tôi tự mình đến!" Hà Ngọc Lan cũng trả lời dứt khoát.

"Thế cô đến Đà Lạt này để làm gì?" Lê Uy Long hỏi tiếp.

"Tôi đến đây để bảo vệ Soái tướng!" Hà Ngọc Lan trả lời.

"Tôi không cần cô bảo vệ, mau trở về chiến khu phía Tây đi!" Lê Uy Long lạnh lùng nói.

"Tôi không về!" Nữ quân nhân đáp gay gắt không kém.

"Sao đây? Cô định chống lại mệnh lệnh có phải không?" Vĩnh Thiên cau mày nói.

"Tôi không dám!" Ngọc Vinh nói.

"Vậy tại sao cô không chịu trở về khu căn cứ phía Tây?" Anh hỏi tiếp, bắt đầu mất kiên nhẫn với cô ta.

"Bởi vì phía Tây không còn chiến tranh, nên nó cũng không còn vui nữa!" Hà Ngọc Lan thản nhiên trả lời.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 269: Người phiền phức


"Ở thành phố này thì có vui đâu?" Lê Uy Long nhắc lại một lần nữa.

"Tất nhiên là ở đây vui hơn, vì tôi có thể thấy anh mỗi ngày." Ngọc Vinh mỉm cười tinh nghịch.

"Nghiêm túc đi!" Lê Uy Long nhăn nhó nói với vẻ khó chịu.

"Anh Thiên, sao anh phải nghiêm túc thế? Bây giờ đâu phải là đang tham chiến hay huấn luyện." Hà Ngọc Lan nói.

"Gọi Soái tướng cho tôi!" Lê Uy Long cảm thấy thực sự bất lực trước cô gái nhí nhố này.

"Ấy, gọi như vậy sẽ để lộ danh tính của anh mất. Tôi nghĩ tốt hơn vẫn nên gọi là “anh Thiên” nhỉ! Như vậy thì mới không tiết lộ danh tính của anh." Hà Ngọc Lan nói.

"Được rồi, muốn sao cũng được! Bây giờ cô đi đi, nếu muốn chạy ra ngoài, ít nhất cô phải thay thường phục đi chứ! Mặc quân phục như vậy đi ngang nhiên giữa bao nhiêu người, cô không sợ những người khác sẽ biết cô là một lính đặc nhiệm à?" Lê Uy Long nói.

"Tôi quên thay quần áo hôm nay, nhưng tôi sẽ chú ý vào lần tới." Hà Ngọc Lan nói.

Lê Uy Long quá mệt mỏi với việc phải tiếp tục nói chuyện với Ngọc Vinh, vì vậy anh đã gọi Thiên Thành để cứu nguy.

Nghe lệnh, Thiên Thành lập tức đến ngay.

"Anh Thiên, có chuyện gì vậy?" Thiên Thành hỏi.

"Hà Ngọc Lan này quá ham chơi khó bảo, cậu hãy đưa cô ấy đi thực hiện một nhiệm vụ ngay bây giờ." Lê Uy Long nói.

"Nhiệm vụ gì vậy?" Hà Ngọc Lan ngạc nhiên hỏi trước.

"Bai đầu trọc đã cho người đánh cô giáo cũ của tôi bất tỉnh và cướp trắng 200 triệu mà tôi đã đưa cho cô ấy. Hai người hãy lập tức đi giết hắn ta và đồng bọn của hắn, sau đó gửi trả tôi hai trăm triệu kia. Để đưa nó cho giáo viên của tôi." Lê Uy Long nói.

"Ai là cô giáo cũ của anh và ai là Bai đầu trọc vậy?" Hà Ngọc Lan ngơ ngác hỏi.

"Cô im lặng, nhớ vị trí của mình đi, tôi không nói chuyện với cô." Lê Uy Long gắt gỏng nói.

Ngọc Vinh đang định mở miệng nói, thấy Lê Uy Long kêu mình im lặng, cô lập tức ngừng nói.

"Bai đầu trọc chỉ là một gã hói côn đồ, dám đánh cô giáo của tôi ngay trên đường gần nhà cô ấy ngày hôm nay. Hãy kiểm tra và theo dõi thật kỹ, đừng để giết nhầm người đấy!" Lê Uy Long nói.

"Vâng!" Thiên Thành trả lời. Anh đã biết giáo viên cũ của Lê Uy Long là Lê Hồng Ngọc, chỉ cần anh phát hiện ra kẻ đã đánh Lê Hồng Ngọc, đám người đó chắc chắn sẽ là nhóm của Bai đầu trọc, anh nhất định sẽ không lầm.

"Sau khi giết băng nhóm Bai đầu trọc, cậu hãy gửi lại hai trăm triệu đến bệnh viện và trao lại nó cho cô giáo Lê Hồng Ngọc." Lê Uy Long nói.

"Nhưng, nếu Bai đầu trọc đã tiêu hết hai trăm triệu đó thì chúng ta phải làm sao??" Hà Ngọc Lan không thể không tò mò mà can thiệp lần nữa.

"Cô nhiều chuyện quá đấy! Nếu hắn ta đã tiêu tiền, thì hai người trích thêm 200 triệu bên ngoài ra, tôi sẽ hoàn trả sau. Tóm lại, phải làm cho cô Dung cảm thấy rằng hai trăm triệu bị mất đã được lấy lại. Hai người có hiểu không?" Lê Uy Long giận dữ nói.

"Vâng." Hà Ngọc Lan trả lời gọn lỏn.

"Tôi đã hiểu." Thiên Thành cũng nói.

"Hiểu rồi thì tốt. Khi nào gửi tiền đến cho cô giáo Lê, hai người phải tự nghĩ ra một lý do nào đó, không thể cho cô ấy biết rằng hai người đã giết băng Cui đàu trọc, để không làm cô ấy sợ."

"Vâng!" Ngọc Vinh và Thiên Thành đồng thanh.

"Trước khi giết Bai đầu trọc, phải buộc hắn ta khai ra người đã đứng sau yêu cầu hắn đánh trọng thương cha cô Lê." Lê Uy Long cẩn thận nhắc nhở một lần nữa.

"Vâng!" Hai cấp dưới đồng thanh trả lời.

"Sau đó, hãy ra tay hành quyết một cách nhanh chóng, tôi ở lại bệnh viện đợi hai người đem tiền đến", Lê Uy Long nói. Hà Ngọc Lan này quá phiền phức, anh thực sự không muốn nhìn thấy cô lâu thêm nữa, vì vậy anh mới phải để cô và Thiên Thành nhanh chóng thực hiện nhiệm vụ này.

"Rõ!"

Nói xong, Hà Ngọc Lan và Thiên Thành lập tức rời đi.

Lê Uy Long cũng nhanh chóng trở lại bệnh viện.

"Lê Uy Long, nữ quân nhân vừa nãy đẹp quá, cô ấy là ai thế?" Lê Hồng Ngọc hỏi khi thấy Lê Uy Long trở về một mình.

"Đó là một trong những đồng đội trước đây của em trong quân ngũ." Lê Uy Long nói chống chế.

"Sao em có nhiều đồng chí vậy?" Lê Hồng Ngọc ngạc nhiên nói.

"Em đã là một người lính trong năm năm nên tất nhiên sẽ có nhiều đồng đội hơn những người khác." Lê Uy Long nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 270: Bai đầu trọc đền tội (1)


Trung đội tinh nhuệ của Thiên Thành ngay lập tức hộ tống nhóm Bai đầu trọc vào xe.

Sự cố đột ngột này khiến chủ quán ăn và những khách hàng đang đứng bên cạnh sợ hãi. Tất cả bọn họ đều biết băng đảng Bai đầu trọc mạnh đến mức nào vậy mà thậm chí lúc này chúng còn không có cả cơ hội chống cự lại đã bị tóm gọn cả lũ.

"Thiên Thành, trả tiền cho bữa ăn của chúng. Chúng ta không thể để ông chủ cửa hàng ăn này mất tiền oan được." Hà Ngọc Lan nói với Thiên Thành.

Cô ta nghĩ thế này : Lát nữa bọn họ sẽ bắt lũ Bai đầu trọc trả lại số tiền hai trăm triệu chúng đã cướp của cô giáo Lê Hồng Ngọc. Nếu chúng không trả lại được số tiền đó, thì theo lời Vĩnh Thiên đã nói, cô ta sẽ phải chi ra hai trăm triệu cho cô giáo của Lê Uy Long. Vậy nếu bây giờ lại phải tốn thêm tiền thì hợp lý nhất phải là Thiên Thành chi trả.

"..."

Thiên Thành không nói nên lời. Một chiến binh ba sao oai dũng như anh lại bị cô gái này sai khiến tự nhiên từ khi nào vậy? Thật không có gì lạ khi Soái tướng lại không ưa cô ta đến như thế!

Thôi được rồi! Tạm thời cứ để cô ta oai phong một lúc đã! Sẽ đến lúc anh phải cho cô ta một bài học!

Dĩ nhiên là Thiên Thành không vui, nhưng lúc này, tại đây không cho phép anh được thể hiện cảm xúc cá nhân. Vì vậy anh đành nói :

"Ông chủ, đồ ăn của chúng hết bao nhiêu?" Thiên Thành hỏi.

Ông chủ quán ăn không thể tưởng tượng được trên đời lại có loại chuyện thế này! Một nhóm người ở đâu tự dưng kéo đến, bắt hết lũ Bai đầu trọc lộng hành ngang ngược, nhưng lại cử người trả tiền cho bữa ăn của cái lũ vừa bị bắt đi ấy!

Sau phút ngỡ ngàng, ông ta vội vã xua tay :

"Không. Các anh… không phải trả tiền gì nữa. Cứ tự nhiên… mà đi. Tự nhiên mà đi!"

Ông chủ quán ăn lắp bắp nói không thành tiếng. Nhóm người lạ hoắc lạ huơ này từ đâu xông tới đây, thậm chí còn dám bắt hết lũ Bai đầu trọc, chứng tỏ bọn họ còn đáng sợ và tàn nhẫn hơn cả đám họ Cui kia! Gan đâu mà ông ta còn dám thu tiền họ nữa?

"Đừng sợ. Không có lý do gì để không tính tiền cho việc kinh doanh. Hãy nhanh chóng tính toán xem hết bao nhiêu tiền." Thiên Thành ôn tồn nói.

"Tôi thực sự không cần lấy tiền. Lâu nay bọn họ vẫn đến đây ăn tối mà cũng chưa bao giờ trả tiền cho tôi cả." Chủ quán cố gắng làm Thiên Thành tin rằng ông ta không nói dối. Mà quả thực, ông ta đang nói sự thật. Bai đầu trọc và nhóm của hắn thường xuyên đến đây ăn mà không trả tiền. Chuyện ăn quỵt của chúng là chuyện quá bình thường ở khu vực này.

"Bọn chúng như thế, nhưng chúng tôi thì lại khác!" Thiên Thành có chút khó chịu nói.

Ông ta lại ngẩn người, một lúc sau mới có vẻ hiểu ra. Thấy Thiên Thành có vẻ tức giận, ông ta không dám từ chối nữa, đành rút máy tính ra và bắt đầu bấm.

"Được rồi, được rồi! Vậy để tôi tính toán. Xin vui lòng chờ trong giây lát." Lại thêm một việc lạ lùng nữa! Ông chủ quán ăn càng chưa bao giờ nghĩ đến việc trên đời lại có kẻ ép buộc ông ta phải lấy tiền như thế!

"Thưa anh, tổng cộng hết mười hai triệu năm trăm hai mươi tám nghìn ạ." Ông ta vừa nói vừa run rẩy.

Thiên Thành không nói gì, đếm mười hai triệu sáu trăm nghìn tiền mặt cho chủ quán ăn và rời đi.

Ông ta cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm khi thấy nhóm Thiên Thành kéo nhau rời đi hết. Rồi ông lại thở dài một hơi, thật là một nhóm người tốt!

Sau khi trung đội tinh nhuệ của Thiên Thành hộ tống nhóm Bai đầu trọc vào xe, họ nhanh chóng rời đi.

Hà Ngọc Lan đợi cho đến khi Thiên Thành trả tiền xong mới ra ngoài để đưa anh ta lên xe bắt kịp đoàn xe trước mặt.

Trước khi họ lên đường, họ đã chọn một nơi để xử tử nhóm của Bai đầu trọc. Đó là một vùng đất hoang bên ngoài thành phố, trong khu vực ngoại ô.

Những chiếc xe nối đuôi nhau đi một lúc lâu. Tới khoảng đất trống đã chọn, trung đội tinh nhuệ hộ tống nhóm Bai đầu trọc ra khỏi xe và bắt chúng quỳ trên mặt đất.

"Các anh là ai?" Bai đầu trọc run rẩy hỏi.

"Chúng tao là người của Lê Uy Long." Hà Ngọc Lan ghé sát vào mặt của Bai đầu trọc và gằn từng tiếng.

"Lê Uy Long? Là ông con rể nổi tiếng Lê Uy Long ở thành phố Đà Lạt này sao?" Bai đầu trọc hỏi.

"Chính xác!"

Hà Ngọc Lan cũng mới biết rằng Lê Uy Long đã trở thành con rể của Chu gia hôm trước. Điều ấy cũng đã làm đóa hoa trong quân ngũ này buồn mất vài hôm.

"Chúng tôi không xúc phạm hay đụng chạm gì tới Lê Uy Long. Các anh định làm gì với chúng tôi?" Bai đầu trọc hoang mang hỏi.

Hắn ta cũng đã nghe nói nhiều về Lê Uy Long. Làm cái nghề ăn thịt người như nghề của hắn thì phải có cái tai, đôi mắt và cái mũi thật thính mới mong trụ lại nổi trong cái giới xã hội đen đầy rẫy những chuyện cá lớn nuốt cá bé này. Hắn ta đã nghe về đám cưới giật gân và đám tang hoành tráng của Lê Uy Long ở thành phố này nên bây giờ thì hắn tin nhóm người này là người của gã con rể nổi tiếng đó.

"Chúng mày không xúc phạm Lê Uy Long, nhưng chúng mày đã xúc phạm tới cô giáo của Lê Uy Long." Hà Ngọc Lan dõng dạc nói.

Thiên Thành thấy Hà Ngọc Lan lại nhanh nhảu tiếp quản vị trí lãnh đạo và lấy đi quyền nói của mình, anh cũng không buồn nói nữa. Thôi cứ xem như để cho cô ta xử lý những vấn đề tầm thường này vậy!

"Cô giáo của Lê Uy Long là ai?" Bai đầu trọc hỏi.

"Đó là Lê Hồng Ngọc." Hà Ngọc Lan nói rành rọt từng tiếng.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 271: Bai đầu trọc đền tội (2)


Nghe thấy bốn chữ phát ra từ khuôn miệng hoa đào của Hà Ngọc Lan, Bai đầu trọc và đám thuộc hạ của hắn toát mồ hôi lạnh! Chúng còn chưa quên vụ đánh hội đồng Lê Hồng Ngọc sáng ngày hôm nay, và vụ cướp trắng trợn hai trăm triệu đồng trong chiếc túi của cô giáo.

Thật không ngờ, cô ta hóa ra là giáo viên của Lê Uy Long!

"Cô ... Cô định làm gì với chúng tôi?" Bai đầu trọc bắt đầu sợ hãi.

"Mày sẽ biết ngay thôi! Hai trăm triệu mà mày đã cướp! Nhanh chóng giao ra đây!" Hà Ngọc Lan hét lớn.

Bai đầu trọc giờ là tù nhân, làm sao hắn dám không trả?

Hắn run rẩy đưa tay lấy túi xách của Lê Hồng Ngọc ra, rồi nói: "Chúng tôi đã tiêu hết một ít. Có lẽ còn hơn một trăm triệu. Tôi xin trả lại hết. Chỉ xin cô hãy để chúng tôi đi!"

"Nói! Ai đã thuê mày đánh trọng thương cha của Lê Hồng Ngọc?" Hà Ngọc Lan hỏi tiếp.

"Tôi ... tôi không dám nói điều đó." Bai đầu trọc cúi đầu. Hắn không dám đụng tới người đứng sau hậu trường vụ việc nên dù sợ bọn Hà Ngọc Lan đến mất mật hắn cũng không dám nói.

"Giết đám thuộc hạ của hắn trước, cho hắn biết phương pháp của chúng ta!" Hà Ngọc Lan không đủ kiên nhẫn để hỏi Bai đầu trọc thêm, nên cô quyết định vung tay giết gà dọa khỉ.

Toàn bộ trung đội tinh nhuệ lập tức rút súng ra.

"Bùm! Bùm..."

Những tiếng súng vang lên, đám tay chân của Bai đầu trọc chết ngay mà không kịp thốt một lời!

"Á!" Cô ta thật bá đạo! Chỉ một chút xíu do dự của hắn mà cô ta ngay lập tức giết sạch những gã đồng đảng đang quỳ dưới đất! Bai đầu trọc hét lên vì sợ hãi.

"Mày thấy thế nào? Mày đã thấy rõ chưa? Tao hỏi lại: Kẻ nào đã thuê mày đánh trọng thương cha của Lê Hồng Ngọc?" Hà Ngọc Lan gằn lên dữ dội.

"Vâng ... vâng. Tôi nói… tôi nói… Là Lương Trọng! Ông ta đã cử người mang tiền đến thuê chúng tôi làm việc đó!" Bai đầu trọc đã sợ sắp vỡ mật, làm sao hắn còn dám che giấu điều đó nữa?

"Lương Trọng nào?" Hà Ngọc Lan hỏi lại.

"Đó là Lương Trọng, Ủy viên hội đồng nhân dân thành phố Đà lạt... Xin cô hãy tha cho tôi, tôi không muốn chết." Bai đầu trọc nài nỉ.

"Mày là một kẻ cặn bã! Tay của mày, chân của mày chuyên đi làm những việc không đứng đắn. Mày dám ngang nhiên lập băng lập hội lộng hành trắng trợn áp bức dân lành. Mày làm chuyện xấu ở đâu thì tao không biết nhưng mày lại dám làm những việc tổn thương nghiêm trọng tới cô giáo của Lê Uy Long thì tao không thể tha cho mày được. Mày đánh trọng thương cha cô giáo, đánh bất tỉnh cô Lê Hồng Ngọc, ăn cướp tiền của cô ấy… Mày nghĩ mày có đáng được tha tội hay không? Những kẻ như mày sống trên đời này là tai họa. Mày đi chết đi!" Hà Ngọc Lan hét to và rút súng ra.

"Đoàng!"

Với một phát súng, Hà Ngọc Lan đã làm đầu của Bai đầu trọc vẹo sang một bên, máy chảy ra từ lỗ nhỏ trên trán của hắn thành một hàng dài rồi mãi sau cả thân hình của hắn mới đổ gục xuống đất.

Đừng nghĩ rằng cô ta chỉ biết nói nhiều, cô ta hoàn thành mọi việc luôn rất đơn giản và gọn gàng như thế.

Hà Ngọc Lan quay lại nói với những binh sĩ phía sau: "Các anh đếm xem còn bao nhiêu tiền trong túi? Số còn thiếu so với hai trăm triệu là bao nhiêu? Làm xong thì mang tiền lại đây giao cho tôi!"

Vài binh sĩ ngay lập tức nhặt chiếc túi xách, lấy tiền trong đó ra và đếm.

Thiên Thành cảm thấy có Hà Ngọc Lan ở đây thì anh liền trở thành vai phụ!

...

Nửa tiếng sau, Hà Ngọc Lan và Thiên Thành đã đến bệnh viện.

Lúc này, Lê Uy Long và Lê Hồng Ngọc đều đang ở trong phòng của Lê Hùng Thanh. Lưu Sĩ Đạt đang điều trị cho Kiều Vy trong phòng bệnh của cô.

"Cô Dung, cái túi này có phải của cô không?" Thiên Thành nói với Lê Hồng Ngọc khi anh bước vào phòng.

Trong nháy mắt, Lê Hồng Ngọc nhận ra chiếc túi trong tay Thiên Thành chính là chiếc túi mà cô đã bị Bai đầu trọc giật mất!

"Đúng là chiếc túi của tôi. Em thấy túi của tôi ở đâu vậy?" Lê Hồng Ngọc ngạc nhiên hỏi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 272: Mạt cưa mướp đắng


"Em tình cờ gặp một vụ cướp của gã đầu trọc hôm qua ở trên đường phố. Em liền đuổi theo hắn và đánh cho hắn ta một trận. Hắn vô cùng sợ hãi rồi đưa cả chiếc túi này ra, nói rằng sáng nay đã cướp của cô. Nên em mang nó về đây cho cô." Thiên Thành bịa ra một lý do.

"Thật là một sự trùng hợp!" Lê Hồng Ngọc ngạc nhiên nói.

"Vâng! Nếu hắn ta không nói đó là túi của cô thì em cũng không biết. Thật đúng là một sự trùng hợp. Cô xem xem, có bị mất tiền hay đồ đạc gì ở trong túi hay không?" Thiên Thành nói.

"Đúng vậy. Để cô xem." Lê Hồng Ngọc cầm lấy chiếc túi, sau đó mở ra và đếm tiền.

Sau khi đếm cô thấy đó chính xác là hai trăm triệu đồng, không hơn không kém một xu.

"Không bị mất đồng nào! May quá! Cô phải nói rằng cô cảm ơn em rất nhiều!" Lê Hồng Ngọc nói một cách biết ơn và hồ hởi. Mắt cô rưng rưng như muốn khóc.

Đối với cô, hai trăm triệu đồng này là tiền tiết kiệm cả đời. Mới sáng hôm nay cô còn bị đánh đến bất tỉnh chỉ vì muốn bảo vệ món tiền này trong chiếc túi.

Cảm giác bị mất rồi lại may mắn tìm thấy này thực sự rất vui!

Cô thực sự không biết rằng Thiên Thành đã bỏ thêm một số tiền vào đó. Với hai trăm triệu đồng, cô không thể nhớ hết từng tờ tiền được.

"Cô Dung, cô không cần khách sáo. Đó là việc em nên làm thôi ạ." Thiên Thành khiêm tốn nói.

"Bai đầu trọc rất dữ tợn và tàn ác. Cô chỉ sợ em đánh hắn ta, hắn ta có thể tìm em để trả thù. Em phải cẩn thận!" Lê Hồng Ngọc lo lắng nói.

Cô không biết rằng nhóm Bai đầu trọc đã bị Lê Uy Long xử tử.

"Không sao đâu, không có gì phải sợ Bai đầu trọc. Nếu bọn chúng dám đến, em sẽ không tha cho chúng." Thiên Thành nói.

"Được rồi, Cô Dung. Thật may là đã lấy lại được tiền của cô. Cô không cần phải lo lắng về Thiên Thành. Chẳng phải đám vệ sĩ chuyên nghiệp của nhà hàng Grand Hyatt vẫn bị Thiên Thành hạ gục trong nháy mắt sao? Nên cô đừng lo lắng!" Lê Uy Long nói.

Nghe Lê Uy Long nói, Lê Hồng Ngọc chợt nhận ra có vẻ cô đã lo lắng hơi nhiều. Thiên Thành có thể một giây quật ngã cả những vệ sĩ chuyên nghiệp của nhà hàng năm sao thì bản lĩnh của cậu ấy hẳn rất lớn. Làm thế nào mà Bai đầu trọc có thể so sánh với những vệ sĩ chuyên nghiệp đó?

Nghĩ như vậy, cô không còn lo lắng về Thiên Thành nữa.

...

Lúc này, trong một quán cà phê…

Chu Lệ Ngọc, Trần An Huy và Phan Thiên buồn chán ngồi trong một góc yên tĩnh của quán cà phê.

Phan Thiên từng là người cầu hôn Chu Nhược Mai vì vậy anh ta cũng biết Chu Lệ Ngọc.

Còn Trần An Huy và Phan Thiên đều là những cậu ấm của những gia đình nổi tiếng ở trong thành phố. Những thiếu gia quý tộc này chắc chắn là sẽ biết nhau, họ thường ăn uống cùng nhau, đi cà phê, tập gym, chơi golf hoặc cùng tham gia một trò gì đó.

"Anh Huy Thành, Sao trông anh lại cau mày nhăn nhó vẻ không vui như thế?" Chu Lệ Ngọc hỏi khi nhìn vẻ mặt bực bội của Phan Thiên.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 273: Kế hoạch xấu xa (1)


"Ồ ... Tháng trước, khi tôi mang chiếc nhẫn kim cương đến nhà chị gái em để cầu hôn cô ấy, tôi không biết đã xúc phạm tới ai mà Tập đoàn Galaxy đột nhiên ngừng hợp tác với gia đình họ Phan chúng tôi làm cho Phan gia phải chịu rất nhiều tổn thất. Chuyện này làm tôi tổn hao biết bao tâm sức suy nghĩ trong suốt khoảng thời gian này. Vị trí của tôi trong Phan gia cũng không còn tốt như trước nữa. Nhưng vấn đề là, tôi thực sự không biết mình đã đắc tội với người quyền lực nào cả!

"Huy Thành, trường hợp của cậu thật giống hoàn cảnh của tôi! Cũng đúng vào tháng trước, tôi cũng không biết mình đã xúc phạm tới ai mà khiến chú tôi bị Galaxy Group sa thải. Sau khi chú tôi không làm Giám đốc phát triển dự án của tập đoàn Galaxy, các hợp đồng, dự án không còn về tay Trần gia chúng tôi nữa. Gia đình họ Chu đã thắng một dự án lớn của Tập đoàn Galaxy còn gia đình chúng tôi thì phải chịu tổn thất nặng nề. Bây giờ mọi người trong gia đình đều đổ lỗi cho tôi. Nhưng tôi thực sự không xúc phạm bất cứ ai!" Trần An Huy nhăn nhó nói.

"Thật kỳ lạ ! Người bí ẩn này là ai?" Phan Thiên trầm ngâm suy nghĩ.

"Ai biết được! Nếu không phải là chú tôi đã bị sa thải, làm sao Chu Nhược Mai lại có thể trở thành Giám đốc phát triển dự án của Tập đoàn Galaxy?" Trần An Huy nói.

Về phần Chu Lệ Ngọc, sự đảo ngược tình thế về địa vị của Chu Nhược Mai và cô trong Chu gia thời gian qua đã làm cô ta vô cùng căm hận. Lòng cô ta tràn ngập sự bất mãn và ghen ghét với Chu Nhược Mai. Đặc biệt là đám cưới vào tháng trước đã khiến cô ta bị mất mặt và xấu hổ trước tất cả mọi người. Cô ta muốn tìm một cơ hội để trả đũa Chu Nhược Mai.

Lúc này, nghe Phan Thiên và Trần An Huy ngồi than thở với nhau, trong đầu Chu Lệ Ngọc đột nhiên lóe lên một kế hoạch đen tối.

"Anh Huy Thành, không phải lúc nào anh cũng muốn lấy chị gái em, Chu Nhược Mai sao?" Chu Lệ Ngọc hỏi.

"Ừ! Nhưng mong muốn thì được ích gì? Bây giờ cô ấy đã trở thành vợ của Lê Uy Long rồi." Phan Thiên thở dài thườn thượt.

"Trở thành vợ của Lê Uy Long thì sao? Từ ngày cưới đến nay chị ấy vẫn chưa bao giờ chung phòng với Lê Uy Long. Mỗi người một phòng ngủ, chị ấy vẫn là một người phụ nữ còn trinh trắng. Lập gia đình hay chưa lập gia đình thì đâu có gì khác biệt với chị ấy? Nếu anh vẫn còn thực sự muốn cưới chị ấy thì em có một cách này, không những làm cho anh có thể thỏa mãn được ước mơ lấy được Chu Nhược Mai mà còn đảm bảo Tập đoàn Galaxy sẽ quay lại hợp tác không chỉ với Phan gia của anh mà còn Chu gia của em nữa." Chu Lệ Ngọc nhếch mép cười nói.

"Ồ? Em có cách có thể làm được cả hai việc ấy sao?" Phan Thiên nhoài người về phía trước nhìn Chu Lệ Ngọc và hỏi.

"Đúng vậy. Nhưng cách này vẫn có một chút rủi ro. Không biết anh có gan dám chấp nhận chút ít mạo hiểm mà làm theo cách của em không đã?" Chu Lệ Ngọc dùng kế khích tướng.

"Tất nhiên là dám! Tôi đường đường là con trưởng của nhà họ Phan, có điều gì mà tôi đây lại không dám? Phi Phi, em hãy nhanh chóng nói ra phương pháp của mình đi. Tôi đang sẵn sàng lắng nghe đây." Phan Thiên nôn nóng tới mức dường như không thể chờ đợi thêm để nghe về kế hoạch của Chu Lệ Ngọc.

"Được rồi! Cách của em thực ra rất đơn giản. Em sẽ rủ chị gái em đi ăn. Sau đó, chúng em sẽ thực hiện một thủ thuật nhỏ, cho một ít thuốc vào rượu hoặc đồ uống của Dư Hân. Và rồi chị ấy sẽ phải ngoan ngoãn mà làm theo những gì anh muốn." Chu Lệ Ngọc mỉm cười nham hiểm.

"Nhưng, phương pháp này hơi cũ rồi! Hơn nữa, nếu tôi có được chị gái của em theo cách này, cô ấy chắc chắn sẽ càng thêm căm ghét tôi. Vả lại, ngay cả khi có sử dụng phương pháp này để chiếm đoạt chị gái của em thì làm thế nào Galaxy Group lại đồng ý hợp tác với gia đình họ Phan của chúng tôi? Đúng không nào?" Phan Thiên lưỡng lự nói.

"Anh Huy Thành, mặc dù phương pháp của em có thể bị xem là lỗi thời, nhưng nó lại rất thực tế! Khi anh xử lý chị em, hãy chụp lại một số bức ảnh và ghi lại video nữa. Với loạt ảnh và video đó, chị em chắc chắn sẽ nghĩ đến danh tiếng của chị ấy mà phải ngậm bồ hòn làm ngọt thôi. Hơn nữa em đảm bảo Chu Nhược Mai lại càng không dám tố giác với cảnh sát hay nói với Lê Uy Long gì hết. Lúc đó thì anh có thể tùy nghi sử dụng những hình ảnh và video này để đe dọa chị ấy bắt chị ấy phải làm bất cứ điều gì cho chúng ta. Dư Hân là Giám đốc quản lý bộ phận phát triển dự án của Galaxy Group, chúng ta yêu cầu chị ấy phải ký hợp đồng các dự án với Phan gia và Chu Gia chị ấy lại dám không làm theo à?" Chu Lệ Ngọc cười thỏa mãn.

Phan Thiên chợt nhận ra rằng mặc dù phương pháp này đã lỗi thời, nhưng không thể phủ nhận rằng đó thực sự là phương pháp đơn giản, trực tiếp mà cũng là phương pháp tàn bạo nhất. Không chỉ anh ta có thể chiếm đoạt được Chu Nhược Mai mà còn có thể sử dụng những bức ảnh và video đó để ép buộc cô làm bất cứ điều gì cho gia đình họ Phan của anh ta!

Chính xác nó là phương pháp một mũi tên bắn trúng hai đích! Anh ta hoàn toàn có thể đạt được cả hai tham vọng của mình chỉ bằng một kế hoạch duy nhất!

Trần An Huy lặng lẽ nuốt khan khi nghe những lời Chu Lệ Ngọc và Phan Thiên vừa nói. Tại sao anh ta không được hưởng cái phúc phần như vậy? Anh ta cũng luôn muốn có được cơ thể tuyệt diệu của Chu Nhược Mai, nhưng giờ với cương vị là chồng của Chu Lệ Ngọc, tất nhiên điều tốt đẹp này anh ta không đến lượt.

"Phi Phi. Ý tưởng của em thật sự rất tuyệt vời! Tôi sẽ không quên công lao của em sau khi việc đã thành. Ha ha ha… Lúc đó tôi sẽ buộc chị gái em phải dành cho Chu gia mấy hợp đồng lớn. Miễn là chúng ta nắm được Giám đốc dự án của tập đoàn Galaxy trong tay, sau này dự án, hợp đồng, tiền bạc sẽ như nước chảy vào túi chúng ta! Ha ha ha…" Phan Thiên cười to phấn khích.

"Phi Phi, kế hoạch của em thật là độc địa ! Em có năng khiếu hại người đấy. Ngay cả chị gái của em em cũng còn phản bội nữa cơ mà. ‘Tối độc phụ nhân tâm’ câu nói này có vẻ hợp với em đó. Tuy nhiên, tôi thích kiểu người như thế. Một người phụ nữ độc ác như em, ha ha ... " Trần An Huy cười vui vẻ khi anh ta nghĩ đến việc miễn là Phan Thiên thành công, Phi Phi có thể đe dọa Chu Nhược Mai để ký kết một số dự án cho gia đình Chu gia.

Mặc dù không thể chiếm đoạt được Chu Nhược Mai, nhưng thật tốt khi động thái này có thể mang lại được những hợp đồng cho gia đình họ Chu và cải thiện vị thế của anh ta trong gia đình bọn họ.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 274: Kế hoạch xấu xa (2)


"Trần An Huy, anh có ý khen em hay hạ bệ em khi anh nói điều này?" Chu Lệ Ngọc tức giận nói.

"Tất nhiên là anh khen ngợi em! Kế hoạch của em thực sự tuyệt vời. Một mũi tên mà trúng cả hai đích! Thật là nhất cử lưỡng tiện! Không chỉ Huy Thành có thể đạt được điều anh ấy muốn, mà còn giúp cho Chu gia và Phan gia có được hợp đồng, và chúng ta cũng có thể trả thù chị em cùng với Lê Uy Long." Trần An Huy nói.

"Đúng vậy! Em không thể nhịn được vẻ kiêu ngạo của chị ta như lâu nay nữa! Lê Uy Long cũng vậy, vẻ tự phụ của hắn ta làm em ngứa hết cả mắt! Một gã con rể vô tích sự từ chỗ nào chui đến mà dám cưỡi lên đầu Phi Phi này sao? Em phải cho hắn phải nếm mùi đau khổ!" Chu Lệ Ngọc nghiến răng.

Bên ngoài thì có vẻ cô ta đã đưa ra một kế hoạch tuyệt diệu để thỏa mãn được ao ước bấy lâu của Phan Thiên, nhưng mục đích cuối cùng thực sự là để trả thù Lê Uy Long và Chu Nhược Mai. Đám cưới vào tháng trước đã khiến cô ta phải muối mặt trước bao nhiêu người, và cô ta càng căm ghét Lê Uy Long và Chu Nhược Mai hơn nữa.

Cô ta lớn lên cùng Chu Nhược Mai nên hiểu rất rõ tính cách của cô chị gái mình. Chắc chắn rằng với tính cách đó, sau khi bị cưỡng đoạt bởi Phan Thiên, Chu Nhược Mai sẽ không bao giờ dám nói ra để giữ gìn danh tiếng của mình.

Khi đã nắm thóp được Chu Nhược Mai rồi thì cô chị gái xinh đẹp, đáng ghét ấy ắt hẳn phải nghe lời cô ta.

Tưởng tượng đến cảnh sau này Chu Nhược Mai sẽ phải ngậm miệng ngoan ngoãn nghe theo mọi sắp đặt của mình, Chu Lệ Ngọc vô cùng phấn khích, khiến khuôn mặt cô ta lúc này trở nên kì dị.

"Phi Phi, đừng vui mừng quá sớm! Đột nhiên anh nghĩ tới một vấn đề." Trần An Huy đột nhiên đánh thức cô vợ khỏi giấc mộng đẹp.

"Có vấn đề gì vậy?" Chu Lệ Ngọc hỏi.

"Em và chị gái của em luôn mâu thuẫn, làm sao em có thể rủ cô ấy đi ăn được? Nếu em mời cô ấy, cô ấy sẽ đến chứ?" Trần An Huy hỏi.

"Việc đó chẳng thành vấn đề với em! Anh đừng lo. Em hiểu Chu Nhược Mai hơn ai hết. Điểm yếu của cô ta là mềm yếu và hay mủi lòng bởi tình cảm gia đình. Kiểu người yếu lòng, tình cảm ấy dễ nắm trong lòng bàn tay lắm! Mặc dù em luôn mâu thuẫn với cô ta, nhưng dù gì em cũng là em gái của cô ta. Với một chút chân thành, em mời chắc chắn Chu Nhược Mai sẽ đến." Chu Lệ Ngọc tự tin nói.

"Nếu được vậy thì rất tốt." Trần An Huy nói.

"Phi Phi, em phải nhớ nhất định không được để Lê Uy Long đi cùng cô ấy! Nếu Lê Uy Long đi cùng thì tôi sẽ không thể nào thực hiện kế hoạch được đâu." Phan Thiên căn dặn.

"Tất nhiên. Em đảm bảo cô ta sẽ không mang Lê Uy Long đi cùng." Chu Lệ Ngọc tự tin nói.

"Nhân tiện, em định sẽ mời cô ấy đi ăn tối ở đâu?" Phan Thiên hỏi lại.

"Nhà hàng thì nhiều, nhưng phải chọn chỗ nào hợp lý nhất để chúng ta dễ bề hành động! Tốt nhất nên ăn trong nhà hàng của anh, để anh có thể thuận tiện mà hưởng thụ chứ! Ha ha ha...." Chu Lệ Ngọc cười lạnh lẽo.

"Thật hay! Vậy hãy mời cô ấy đến Nhà hàng Đại Thành của gia đình chúng tôi ăn tối! Đại Thành vừa rộng rãi, sang trọng lại có phòng nghỉ cho khách. Rất thuận tiện cho công việc." Mắt Phan Thiên sáng rỡ, hắn nhanh chóng đồng ý ngay.

"Được rồi, vậy thì tốt. Vậy hãy chuẩn bị thuốc cho chị gái em!" Chu Lệ Ngọc cười mỉm.

"Tất nhiên tôi sẽ sắp xếp việc này. Nhà hàng Đại Thành là tài sản của Phan gia tôi. Đám nhân viên làm việc ở đó đều biết cung cách làm việc của tôi." Phan Thiên nói.

"Vậy thì em chúc anh Huy Thành được như ý!" Chu Lệ Ngọc mỉm cười thảo mai nhìn Huy Thành.

"Khi nào thì chúng ta sẽ hành động?" Phan Thiên thèm muốn Chu Nhược Mai đã rất lâu nên hắn nôn nóng sắp không chịu nổi.

"Khi nào anh muốn ra tay?" Chu Lệ Ngọc hỏi.

"Tất nhiên càng sớm càng tốt!" Phan Thiên trả lời ngay không do dự.

"Vậy thì không nên quá muộn. Chi bằng hành động ngay tối nay. Giờ này Chu Nhược Mai chắc đã sắp nghỉ làm, em sẽ gọi cho chị ta ngay bây giờ." Chu Lệ Ngọc nói.

...

Lúc này, tại Tập đoàn Galaxy...

Điện thoại của Chu Nhược Mai đột ngột reo lên. Cô rút ra và thấy rằng đó là em họ của mình, Chu Lệ Ngọc, đang gọi đến.

Trong lòng Chu Nhược Mai cảm thấy rất kỳ lạ. Trong những năm qua, Chu Lệ Ngọc luôn ăn miếng trả miếng với mình như một kẻ thù. Cô ta chưa bao giờ chủ động gọi điện cho mình, vậy tại sao hôm nay Phi Phi lại gọi cô bất ngờ như thế? Không lẽ cô ta gọi là vì chuyện dự án với gia đình họ Chu sao?

Chu Nhược Mai không muốn trả lời cuộc gọi của Chu Lệ Ngọc, nhưng nghĩ lại, dù sao cô ta cũng là em gái của mình, nên cô đành cầm máy.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 275: Giăng bẫy


"Có chuyện gì vậy?" Chu Nhược Mai hỏi.

"Chị à, chúng ta là chị em mà, em không thể gọi điện và trò chuyện với chị sao?" Chu Lệ Ngọc nói với giọng ngọt ngào.

"Chúng ta thì có chuyện gì để nói? Nếu cô không có bất kỳ điều gì quan trọng thì tôi phải cúp máy đây! Tôi đang bận lắm." Chu Nhược Mai nói.

"Khoan đã chị, chị đừng cúp máy, em dĩ nhiên là có chuyện cần nói với chị!" Chu Lệ Ngọc vội vàng nói.

"Thế đó là chuyện gì, mau nói cho tôi biết đi." Chu Nhược Mai sốt ruột nói.

"Chuyện là... Kể từ khi em kết hôn và sống ở Trần gia, cơ hội để chị em chúng ta gặp nhau ngày càng ít đi. Em đột nhiên thấy nhớ chị quá. Nên em muốn mời chị bữa tối nay." Chu Lệ Ngọc nói.

"Mời tôi đi ăn tối? Hôm nay có chuyện gì xảy ra với cô vậy? Đầu có vấn đề rồi phải không??" Chu Nhược Mai kinh ngạc nói.

"Kìa chị, chị đang nói gì thế! Trước đây là do em trẻ người non dạ nên đã làm nhiều chuyện không đúng với chị. Nhưng giờ em đã kết hôn và trở thành một người phụ nữ thực thụ, em đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi! Trước đây là em đã làm sai, luôn luôn nhắm vào chị. Bây giờ thì em đã hiểu ra rồi. Tình chị em mới là điều quan trọng nhất, mọi thứ khác chỉ là phù du." Chu Lệ Ngọc nói.

"Đừng nói chuyện linh tinh với tôi, nói thật đi! Cô mời tôi đi ăn tối là vì muốn nhờ tôi giao dự án của tập đoàn Galaxy cho Trần gia chứ gì??" Chu Nhược Mai sẽ không dễ dàng tin cô em họ xấu tính này đã thay đổi suy nghĩ, đương nhiên cô biết cô ta đột nhiên mời mình đi ăn thì phải có mục đích.

"Không phải vậy đâu! Tối nay em chỉ mời một nhóm nhỏ các chị em đi ăn tối và chúng ta sẽ không nói chuyện về công việc. Chẳng lẽ hai chị em đã từng sinh ra và lớn lên dưới cùng một mái nhà như chúng ta lại không thể cùng nhau ngồi ăn một bữa cơm sao?" Chu Lệ Ngọc nói.

Chu Nhược Mai bất giác có một chút xúc động trước những lời của Chu Lệ Ngọc, vì vậy cô nói: "...Được, vậy tôi sẽ hỏi xem Lê Uy Long có đi cùng không."

"Ấy chị! Đừng gọi anh rể! Anh ấy vốn có một số thành kiến với em, tính tình của anh ấy cũng không được dễ chịu lắm, em thấy hơi sợ anh ấy. Khi nào anh ấy có thể hoàn toàn tha thứ cho em thì em mới dám gặp anh ấy. Em chỉ muốn ăn tối với chị, để chúng ta có thể trò chuyện với nhau." Chu Lệ Ngọc nói.

"Được, nếu em cảm thấy không tiện, chị sẽ không bảo anh ấy tham gia nữa." Chu Nhược Mai cũng có một chút mâu thuẫn với Lê Uy Long đêm qua. Vì vậy lúc này cô cảm thấy rằng cho dù có yêu cầu Lê Uy Long đến và ăn tối với Phi Phi cùng mình thì anh ấy cũng sẽ không muốn đến, nên cô sẽ không nói.

Dù sao, đó cũng chỉ là một bữa ăn với em họ, cô có thể tự đi được.

"Được rồi, vậy khi nào chị tan làm? Em sẽ đến đón chị!" Để thể hiện sự chân thành của mình, Chu Lệ Ngọc muốn đích thân đi đón Chu Nhược Mai.

"Chị chỉ còn nửa giờ nữa là tan làm. Em không cần đến đón đâu, chị có thể tự lái xe đến đó", Chu Nhược Mai nói.

"Vậy cũng được, cảm ơn chị đã nể mặt em lần này!" Chu Lệ Ngọc vui vẻ nói.

"Nhưng em vẫn chưa nói với chị là chúng ta sẽ ăn ở đâu?" Chu Nhược Mai hỏi.

"Dĩ nhiên là ở Đại Thành, nhà hàng sang trọng và có đồ ăn ngon nổi tiếng. Chị nghĩ sao?" Chu Lệ Ngọc hỏi.

"Không có gì! Chị thì chỗ nào cũng được." Chu Nhược Mai nói.

Mặc dù Chu Lệ Ngọc thường chế giễu, sỉ nhục cô trước đó, nhưng bây giờ cô ấy đã thừa nhận sai lầm của mình, Chu Nhược Mai cảm thấy rằng cô không nên quá quan tâm đến những chuyện cũ trước đây, như vậy thì cô quá nhỏ mọn rồi!

Tất nhiên Dư Hân cũng hy vọng rằng chị em cô có thể hòa thuận vui vẻ, thay vì cứ đối đầu nhau giống như kẻ thù.

"Được, vậy thì chúng ta sẽ ăn ở nhà hàng Đại Thành, em sẽ đợi chị ở đó nhé!" Chu Lệ Ngọc vui mừng khôn xiết khi thấy Chu Nhược Mai đã rơi vào bẫy.

...............

Ngay khi Chu Nhược Mai tan làm, cô gọi cho Lê Uy Long và báo với anh rằng cô sẽ không về nhà ăn tối nay.

Lê Uy Long lúc này vẫn đang ở trong bệnh viện theo dõi quá trình Lưu Bảo Thông chữa trị cho Kiều Vy và Lê Hùng Thanh, anh cảm thấy sẽ tốt hơn nếu Chu Nhược Mai không về nhà ăn, anh cũng sẽ không phải vội vàng quay về nấu ăn.

Sau khi gọi thông báo với Lê Uy Long xong, Dư Hân một mình lái xe về phía nhà hàng Đại Thành.

Cô vẫn không hề hay biết có những điều khủng khiếp gì đang chờ đợi mình trong bữa tiệc này!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 276: Vị khách không mời


Sau khi lái xe đến nhà hàng Đại Thành, Chu Nhược Mai lên tầng hai và đi thẳng đến phòng ăn mà Chu Lệ Ngọc đã đặt.

Vào thời điểm này, Chu Lệ Ngọc, Trần An Huy và Phan Thiên đã chờ sẵn trong phòng từ lâu.

Ngay khi Chu Nhược Mai bước vào căn phòng, cô đã rất ngạc nhiên khi thấy Phan Thiên và Trần An Huy cũng có mặt ở bên trong. Chu Lệ Ngọc rõ ràng đã nói cô ấy sẽ không đưa theo đàn ông tối nay. Chỉ là một bữa ăn đơn thuần giữa hai chị em. Vậy tại sao cô ấy lại gọi thêm chồng mình và cả Phan Thiên?

"Phi Phi, chẳng phải em đã nói rằng tối chỉ có chúng ta ăn tối thôi sao, tại sao cả bọn họ cũng ở đây?" Chu Nhược Mai không muốn gặp Phan Thiên, vì vậy cô đã hỏi trực tiếp Chu Lệ Ngọc.

Chu Lệ Ngọc đưa chồng mình đến, Dư Han có thể chấp nhận điều đó, nhưng cả Phan Thiên cũng đến thì cô không thể chấp nhận được.

Trước đây Phan Thiên này đã từng có ý với cô, anh ta thậm chí còn cầu hôn cô. Nếu Lê Uy Long biết rằng cô cùng Huy Thành ăn tối tại đây, anh ấy chắc chắn sẽ hoài nghi trong lòng! Cô không muốn có thêm bất kỳ mâu thuẫn nào với Vĩnh Thiên nữa!

"Chị à, chuyện là như thế này. Lúc đầu em không có gọi cho họ, nhưng sau khi đến đây, em mới phát hiện ra rằng chồng mình và cậu Phan cũng đang ăn ở đây. Nhà hàng này được điều hành bởi nhà họ Phan. Khi biết chị cũng đang đến, cậu Phan muốn thể hiện chút thành ý nên đã mời tất cả chúng ta ăn tối." Chu Lệ Ngọc đã nghĩ ngay ra một cái cớ.

"Cô Chu, chúng ta đúng là có duyên. Mặc dù chúng ta đã không thể là một đôi, nhưng cũng đâu cần phải giống như kẻ thù, phải không? Tôi chỉ muốn đãi cô một bữa ăn, chứ tôi đâu có ăn thịt cô. Đừng lo lắng!" Phan Thiên hồ hởi nói.

"Đúng đấy chị, hãy đến đây và ngồi xuống dùng bữa với bọn em." Chu Lệ Ngọc lo rằng Dư Hân có thể sẽ quay lại và rời đi ngay, nên đã lập tức bước tới và kéo cô lên ghế.

Chu Nhược Mai cũng không thể từ chối được. Dù sao cô cũng đã đến rồi, sẽ thật thô lỗ nếu cô bỏ đi ngay lập tức. Mặc dù Phan Thiên đã từng theo đuổi cô trước đây, nhưng anh ta chưa bao giờ làm điều gì thái quá với cô. Vả lại, anh ta cũng là con trai của nhà họ Phan – chủ nhà hàng này, nếu anh ta đã muốn mời một bữa thì cũng không có gì phải lo ngại cả.

Nghĩ đến đây, Chu Nhược Mai liền ngồi xuống.

"Cô Chu, đừng quá lo lắng. Lê Uy Long đã tổ chức một lễ cưới hoành tráng vào tháng trước. Tôi biết cô đang có một cuộc sống rất hạnh phúc. Tôi đã tự nhủ sẽ từ bỏ tình cảm của mình. Tôi sẽ không theo đuổi cô nữa đâu. Thật ra, tôi cũng rất vui khi thấy cô có thể sống vui vẻ." Phan Thiên nói.

Lúc này, những người phục vụ nhà hàng bắt đầu lần lượt mang món ăn lên.

Phan Thiên và Chu Lệ Ngọc, Trần An Huy đã ở đây hơn nửa giờ, mọi thứ đã được chuẩn bị, và các món ăn đã được đặt hàng trước.

"Cô Chu, đích thân tôi đã chuẩn bị những món ăn này. Hãy ăn tất cả những gì cô muốn, và cô cũng có thể gọi thêm!" Phan Thiên nói.

"Cảm ơn, tôi không muốn ăn." Thấy Phan Thiên có mặt ở đây, Chu Nhược Mai không còn hứng thú với chuyện ăn uống nữa. Cô chỉ ngồi đây để họ khỏi mất mặt.

"Chà, cô Chu, vậy cô có muốn uống gì? Nhà hàng chúng tôi có rất nhiều loại rượu vang nổi tiếng, cô có thể gọi tùy ý." Phan Thiên nói tiếp.

"Lát nữa tôi còn phải lái xe về, tôi không uống rượu." Chu Nhược Mai lạnh lùng nói. Ngay cả khi không cần lái xe, cô cũng không muốn uống. Tất nhiên Dư Hân rất đề phòng khi đi ăn với một người đàn ông không phải là chồng mình, cô không muốn say xỉn để tạo cơ hội cho hắn ta.

"Được rồi, vậy chúng ta hãy uống nước ngọt đi!" Phan Thiên đã đoán rằng Chu Nhược Mai nhất định sẽ từ chối, vì vậy anh ta đã ngấm ngầm thực hiện một số thủ thuật trong đồ uống.

"Được, vậy tôi sẽ uống nước ngọt!" Chu Nhược Mai nói.

"OK." Nói xong, Huy Thành đích thân rót nước ngọt cho Chu Nhược Mai.

Trần An Huy và Chu Lệ Ngọc thì đều uống rượu vang đỏ.

"Được rồi, chúc mừng mọi người!" Chu Lệ Ngọc nói và nâng ly của mình lên.

Phan Thiên và Trần An Huy cũng nâng ly với khuôn mặt phấn khích.

Để không trở nên thô lỗ, Chu Du Hân cũng đành kính họ bằng một ly nước ngọt.

Sau khi chúc tụng xong, Phan Thiên, Trần An Huy và Chu Lệ Ngọc đều uống rượu vang đỏ trong ly của mình.

Chu Nhược Mai chỉ uống một ngụm nhỏ nước ngọt và nhanh chóng đặt cốc xuống.

Khi Chu Lệ Ngọc và Phan Thiên thấy rằng Chu Nhược Mai đã uống, tất cả bọn họ đều thầm mỉm cười với nhau. Mọi việc có vẻ đều diễn ra suôn sẻ, và Chu Nhược Mai đã hoàn toàn rơi vào bẫy.

Lần này, Chu Nhược Mai có mọc cánh cũng không thể thoát ra được!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 277: Âm mưu nham hiểm


“Được rồi, chúng ta cùng nhập tiệc đi nào." Phan Thiên vui vẻ nói. Anh ta rất hào hứng khi có thể được gần gũi với Chu Nhược Mai, tự nhủ rằng sắp có được những gì mình muốn.

....................

Cùng lúc này, một người phụ nữ xinh đẹp đã đi lên sảnh tầng hai của nhà hàng Đại Thành.

Người phụ nữ này chính là bạn thân của Chu Nhược Mai, Nguyễn Tú Cẩm.

Hôm nay Tú Hằng vừa mới nhận được nhuận bản thảo nên cô quyết định sẽ ra ngoài tự chiêu đãi bản thân một bữa ra trò. Vì vậy, cô đã tìm đến nhà hàng này.

Tú Hằng chỉ đến một mình, và không có ý định ăn tối trong phòng, cô muốn ăn trong hội trường lớn.

Ban đầu, cô định mời Chu Nhược Mai đi ăn cùng, nhưng lại nhớ rằng mình chỉ vừa mới rời khỏi biệt thự của người bạn được một ngày. Mới có một ngày mà đã gọi cô ấy đi ăn tối một lần nữa thì có vẻ không hay lắm.

Điều quan trọng hơn cả là cô sợ Lê Uy Long cũng sẽ đi theo.

Thực ra, lý do khiến cô nhất định muốn rời khỏi biệt thự đồi Mây, chủ yếu là vì cô không muốn phải gặp Lê Uy Long mỗi ngày.

Tú Hằng lo sợ rằng mình sẽ thực sự không thể ngừng nghĩ đến anh ta nếu cứ gặp mỗi ngày như vậy.

Lê Uy Long có một sức hấp dẫn rất lớn đối với cô, nó chỉ khiến cô ngày càng chìm sâu hơn vào ảo vọng.

Anh ấy là chồng người bạn thân nhất của cô. Cô không muốn nghĩ quá nhiều về chồng của người khác. Do đó, cô đã quyết định phải quay trở về căn chung cư cũ của mình.

Nguyễn Tú Cẩm nhanh chóng tìm một chỗ trống để ngồi xuống, gọi đồ ăn, rồi thong thả dùng bữa.

....................

Lúc này, trong bệnh viện.....

"Anh Thiên, bây giờ cũng không còn sớm nữa. Đến giờ ăn tối rồi nhỉ? Tôi đói quá!" Hà Ngọc Lan đang cảm thấy cồn cào, thấy rằng đã bảy giờ tối mà Lê Uy Long vẫn không động tĩnh gì. Cô đã nói bóng gió để gợi ý anh đi ăn.

"Cô có còn là trẻ con đâu, nếu thấy đói thì tự đi kiếm gì ăn đi!" Lê Uy Long giận dữ nói.

"Tôi vất vả đường xá xa xôi đến đây để gặp anh, vậy mà anh cũng không thể mời tôi một bữa sao? Anh không nên keo kiệt như vậy chứ?" Hà Ngọc Lan nể mặt một lượng lớn người đang có mặt ở đây, nên đã tha thứ cho Lê Uy Long dù anh không hề đối xử tốt với cô.

Lúc này Lê Uy Long cũng đã cảm thấy hơi đói, vì vậy anh nói với Lê Hồng Ngọc: "Cô à, bây giờ cũng muộn rồi, chúng ta hãy đi ăn cùng nhau đi!"

"Cô không đói, mọi người cứ đi đi! Đồng đội của em đã vất vả đi từ xa đến đây, Vĩnh Thiên à, em hãy tỏ ra là một người chủ nhà rộng lượng có được không? Đừng thờ ơ với họ như vậy!" Lê Hồng Ngọc nói.

"Anh nghe rồi chứ? Cô giáo của anh cũng đã nói anh nên giúp đỡ và chăm sóc tôi thật tốt, tại sao anh còn chưa đưa tôi đi ăn tối?" Hà Ngọc Lan nhân cơ hội này lên tiếng.

"Ờ, tôi sẽ đưa cô đi ăn. Tôi thực sự chịu thua cô rồi. Nếu cô cứ ăn nhiều như vậy, cô không sợ sẽ tăng cân vùn vụt sao?" Lê Uy Long nói một cách mệt mỏi.

Hà Ngọc Lan hớn hở nói: "Bụng tôi tiêu hóa tốt lắm, ăn mấy cũng không béo được đâu!"

"Cô Dung, vậy em sẽ đưa cô ấy đi ăn tối trước, sau đó sẽ mua một suất về cho cô nhé." Lê Uy Long nói.

"Được rồi, đi nhanh đi." Lê Hồng Ngọc mỉm cười nói.

Thế là sau đó Lê Uy Long đưa Hà Ngọc Lan và Thiên Thành ra ngoài tìm nơi ăn tối.

Lưu Bảo Thông ở lại bệnh viện và tiếp tục điều trị cho Kiều Vy và Lê Hùng Thanh.

Lê Hồng Ngọc cũng ở lại chăm sóc cha mình trong phòng bệnh, thỉnh thoảng đến thăm và trò chuyện với Kiều Vy.

"Anh Thiên, anh định đưa chúng tôi đi ăn ở đâu?" Hà Ngọc Lan hớn hở hỏi sau khi rời bệnh viện.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 278: Vô tư lự


"Cô còn rảnh rang nghĩ đến việc đi ăn ở đâu nữa sao? Cứ ăn ở bất kỳ chỗ nào gần đây là được." Lê Uy Long cáu kỉnh nói.

"Gì chứ? Anh không thể chọn một cách ngẫu nhiên như vậy được! Khi còn ở căn cứ phía Tây, chúng tôi luôn được ăn uống với những thực đơn tốt nhất từ chuyên gia dinh dưỡng. Lần này tôi cố gắng lắm mới thuyết phục được sĩ quan Lưu cho phép đến thành phố xa xôi này để bảo vệ anh. Anh nhất định phải tìm một nhà hàng thật nổi tiếng để chiêu đãi tôi một bữa ăn ra trò chứ?” Hà Ngọc Lan tự tin nói.

"Tôi không hề yêu cầu cô phải đến, đây là cô tự nguyện mà!" Lê Uy Long cau mày nói.

"Tôi không quan tâm, dù sao tôi cũng đã đến. Đây là sân nhà của anh. Anh phải đối xử và chăm sóc tôi tử tế. Nếu không, khi trở về phía Tây, tôi sẽ nói với tất cả mọi người rằng anh là một kẻ keo kiệt." Cô nói.

"Cô còn dám lan truyền tin đồn thất thiệt sao?" Lê Uy Long giận dữ nói.

"Đây không phải là tin đồn, mà là sự thật!" Hà Ngọc Lan nói.

"Được, cô giỏi lắm, tôi sẽ mời hai người một bữa thật ngon được chưa!" Lê Uy Long bất lực nói.

"Vậy mới được chứ!" Ngọc Vinh nói một cách tự mãn.

Vừa nãy Hà Ngọc Lan đã đến bằng xe của Thiên Thành. Bây giờ cô lại muốn được đi xe của Lê Uy Long.

"Thế cô lái xe đi." Lê Uy Long thấy Hà Ngọc Lan có vẻ quá phấn khích nên muốn dập tắt bớt.

"Tại sao một cô gái như tôi lại phải lái xe?" Hà Ngọc Lan có chút không vui.

"Vì tôi là Tổng tư lệnh quân đội, là thượng cấp của cô! Chẳng lẽ cô lại đòi tôi phải lái xe cho cô nữa à?" Lê Uy Long nói.

"Phải, tôi không thể cãi lại anh rồi! Tuy nhiên, tôi chỉ vừa mới đến Đà Lạt và tôi không quen với đường xá ở đây. Tôi sợ đi sai đường nên không thể lái xe trong thời gian này được. Tôi sẽ lái xe cho anh sau khi làm quen với Thành phố này đã!" Hà Ngọc Lan nói.

Lê Uy Long quá mệt mỏi với những lý do của Hà Ngọc Lan, anh ta không muốn phải nói chuyện vô nghĩa với cô ấy thêm nữa, vì vậy anh đã nhanh chóng ngồi vào vị trí lái xe.

Hà Ngọc Lan cũng vào ngồi ở ghế hành khách.

Thiên Thành không biết Lê Uy Long định sẽ đưa Hà Ngọc Lan đi ăn tối ở đâu, vì vậy anh chỉ có thể đi theo sau xe của họ.

Lê Uy Long không nói nên lời khi thấy Hà Ngọc Lan đang ngồi vô cùng thoải mái trên ghế hành khách như một bà chủ. Đường đường là một Tổng tư lệnh oai nghiêm, vậy mà giờ đây anh lại phải làm tài xế cho một nữ quân nhân.

"Cô đã phát hiện ra ai là người đứng sau ra lệnh cho Bai đầu trọc đánh trọng thương cha của cô Lê chưa?" Lê Uy Long hỏi.

"Tôi đã tìm ra rồi, trước khi chết, Bai đầu trọc đã nói rằng người chỉ thị cho hắn là ủy viên hội đồng nhân dân thành phố Đà Lạt, Lương Trọng." Hà Ngọc Lan nói.

"Qủa nhiên là ông ta!" Lê Uy Long thực sự đã đoán trước rằng người đó chắc hẳn phải là Lương Trọng.

"Anh định giải quyết Lương Trọng đó thế nào? Hay là để tôi ra tay nhanh gọn luôn? Tôi sẽ giết ông ta." Hà Ngọc Lan nói.

"Đừng hành động vội, Lương Trọng dù sao cũng là Uỷ viên hội đồng nhân dân thành phố." Lê Uy Long nói.

"Được rồi, vậy tùy anh quyết định." Hà Ngọc Lan nói.

"......" Lê Uy Long không nói nên lời, cô ta có phải là quá tự mãn rồi không? Nếu cô ấy không nghe lời anh, chẳng lẽ cô có quyền tự quyết định sao?

Lê Uy Long không biết nên đưa Hà Ngọc Lan đi ăn ở đâu. Chợt trông thấy một nhà hàng tên là Milky Pavilion có vẻ cao cấp gần đó, anh liền cho xe dừng lại ở đây.

Lê Uy Long không có kế hoạch gọi 19 đặc vụ còn lại đi ăn cùng họ. Bởi vì quá nhiều người ăn cùng nhau sẽ rất dễ thu hút sự chú ý.

Dù sao, không phải là họ không có tiền để ăn, anh sẽ để họ tự quyết định chuyện này.

Thiên Thành cũng đi theo đến nhà hàng Milky Pavilion. Sau đó, ba người họ cùng đi lên lầu hai tìm một bàn trống để ngồi xuống.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 279: Trúng gian kế


"Hà Ngọc Lan, cô muốn ăn gì, hãy tự gọi món đi." Lê Uy Long không phải là người keo kiệt, nếu đã đến đây, anh sẽ để Hà Ngọc Lan ăn đủ thì thôi. Tất nhiên khi nghe điều này thì Ngọc Vinh cũng không cần tỏ ra khách sáo nữa và thỏa sức gọi thật nhiều món ăn. Sau khi các món ăn được mang tới, ba người họ bắt đầu dùng bữa. .................. Cùng thời điểm này, tại nhà hàng Đại Thành.... Trong khi đang ngồi ăn, Chu Nhược Mai dần dần cảm thấy đau đầu, chóng mặt và cơ thể bắt đầu nóng lên. Cô thấy vô cùng mệt mỏi, chỉ muốn nằm thiếp đi. Chẳng lẽ cô lại say khi uống nước ngọt sao? Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy thấy mặt Chu Nhược Mai trở nên đỏ ửng lên, họ biết rằng thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng. Khuôn mặt của Chu Nhược Mai khi đỏ lên trông lại càng quyến rũ hơn. Thấy một Chu Nhược Mai quyến rũ như vậy, Phan Thiên bắt đầu trở nên thèm khát. Chỉ một lúc sau, Chu Nhược Mai đã không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ và nằm xuống thiếp đi. "Cô Chu, có chuyện gì với cô vậy? Cô cảm thấy không khỏe sao?" Phan Thiên ngập ngừng hỏi khi thấy Chu Nhược Mai nằm xuống im lặng. "Tôi hơi chóng mặt, tôi muốn trở về nghỉ ngơi, mọi người cứ ở lại ăn tiếp đi!" Chu Nhược Mai cảm thấy có gì đó không ổn, và chỉ muốn quay về nhà nghỉ ngơi càng sớm càng thôi. "Chị tôi đang bị chóng mặt nên không thể lái xe! Nếu lỡ có chuyện gì xảy ra trên đường về thì xui xẻo quá. Hay là chúng ta đưa chị ấy đến một phòng trống nào đó ở đây để chị ấy có thể nghỉ ngơi trước." Chu Lệ Ngọc nói. "Không, tôi có thể tự về, tôi sẽ gọi taxi." Dư Hân vẫn còn chút tỉnh táo, cô sẽ không dại mà ở lại đây qua đêm. Nói xong, Dư Hân cố gắng đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Tuy nhiên, ngay khi cô đứng dậy, cô cảm thấy đầu mình càng trở nên nặng nề, mắt cô không còn nhìn rõ cảnh vật xung quanh nữa. Phan Thiên, Chu Lệ Ngọc và Trần An Huy đều biết rằng dược liệu trong ly nước của Chu Nhược Mai đã bắt đầu phát tác, vì vậy tất cả đều vội vàng đứng dậy. "Chị à, một cô gái như chị lại tự bắt taxi đi về buổi tối muộn như thế này không an toàn chút nào. Thời buổi bây giờ có nhiều tài xế taxi vô đạo đức lắm." Chu Lệ Ngọc nói và thầm cười trong lòng. "Phải đấy, với tình trạng của cô, nếu có chuyện gì đó xảy ra trên đường về, chúng tôi không thể chịu trách nhiệm được. Tốt nhất là tôi nên đưa cô vào một phòng ở đây để nghỉ ngơi một lúc trước khi về." Phan Thiên nói. "Không, tôi không muốn nghỉ ngơi ở đây. Tôi sẽ gọi Lê Uy Long và kêu anh ấy đến đón." Chu Nhược Mai đột nhiên cảm thấy không khỏe, cô bắt đầu cảm thấy nghi ngờ. Để đề phòng những chuyện ngoài ý muốn xảy ra, cô nhất định sẽ không đồng ý ở lại Đại Thành này nghỉ ngơi. Vì vậy, Chu Nhược Mai nhanh chóng lấy điện thoại di động ra và chuẩn bị gọi Lê Uy Long. Tuy nhiên, khi cô vừa bấm số điện thoại của Vĩnh Thiên, Chu Lệ Ngọc đã vội giật lấy chiếc điện thoại và nói: “Kìa chị, em không muốn phải gặp rắc rối với anh rể vì chuyện nhỏ này. Như vậy sẽ phiền lắm! Nếu anh rể đến, lại thấy chị đang ở đây cùng cậu Phan thì thế nào cũng hiểu lầm! Nếu vì em mà anh chị lại mau thuẫn, em sẽ thấy áy náy lắm!” "Chỉ là một bữa ăn thôi, em cũng đang ở đây, anh rể của em sẽ không để bụng đâu! Mau đưa điện thoại cho chị. Chị phải gọi cho anh ấy để báo anh ấy đến đón chị." Chu Nhược Mai thều thào nói. Chu Lệ Ngọc tất nhiên sẽ không trả lại điện thoại cho Chu Nhược Mai, nhưng cô ta vẫn nói: "Chị à, đừng nói nhiều nữa. Em thấy chị mệt lắm rồi đó! Nếu chị thực sự muốn đi về, thì để em đưa chị về!" "Nhưng em vừa uống rượu, làm sao đưa chị về được??" Chu Nhược Mai hỏi. "Đúng là em không thể lái xe sau khi vừa uống rượu, nhưng em có thể bắt taxi cùng chị trở về! Thôi nào, để em đưa chị ra ngoài trước, rồi chúng ta sẽ bắt taxi về nhà." Nói xong, Chu Nhược Mai liền dìu Chu Nhược Mai rời khỏi căn phòng mà không giải thích thêm lời nào. Tất nhiên, Chu Lệ Ngọc sẽ không bao giờ đưa Dư Hân về nhà an toàn. Cô ta muốn lợi dụng lúc Dư Hân đang mất dần ý thức, để đưa cô đến thang máy và sau đó đi trực tiếp đến căn phòng đã được chuẩn bị sẵn. Đầu Chu Nhược Mai lúc này đã trở nên mụ mẫm hoàn toàn, thấy Chu Lệ Ngọc tỏ ra rất tốt bụng và có vẻ đáng tin thì không còn nghi ngờ gì nữa. Vì vậy cô đã để Phi Phi từ từ dìu ra khỏi phòng. Phan Thiên và Trần An Huy cũng hiểu ngay được ý định của Chu Lệ Ngọc và ngay lập tức theo cô ta ra khỏi phòng.
 
Back
Top Bottom