Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 480: Đánh cược mạng sống thì đã là gì 


“Mặc dù trước cửa đá có ám khí, nhưng cũng phải đến lúc bên đỏ bị giết ám khí này mới bắt đầu kích hoạt mà. Chúng ta đều là người biết chơi cờ tướng, nếu bên đỏ thua, thì trước một bước đó, chúng ta không tiếp tục chơi nữa là được. Điều chúng ta phải làm bây giờ chính là trì hoãn thời gian và chờ quân tiếp viện đến, em có hiểu không?” Lê Uy Long nhỏ giọng nói.

Anh thân là hộ soái bảo vệ, đương nhiên sẽ không dễ dàng đi chịu chết, chính là bởi vì anh đã nhìn thấu được luật lệ của ám khí trên cửa đá, nên anh mới dám đứng trước cửa đá chơi cờ như vậy.

Chu Nhược Mai như bừng tỉnh ngộ, sau đó nói: “Nếu đã không có nguy hiểm, thì em cùng anh đứng chung với nhau cũng không sao mà. Chúng ta cùng nhau đứng ở cửa đá, còn có thể lén lút trao đổi, bọn họ cũng không thể nghe thấy được chúng ta nói cái gì.”

“Nhưng chơi cờ là chuyện rất khó nói chắc được, lỡ như chúng ta đều không nhìn ra được bị bên đen ép đến bước đường cùng, rồi bất ngờ bị bên đen gi3t chết, vậy thì cả hai ta đều sẽ mất mạng mất.” Lê Uy Long nói. Khi chơi cờ nhiều lúc không biết được đối phương sẽ đột nhiên tung ra nước đi gì, cho nên đứng trước cửa đá vẫn là chuyện rất nguy hiểm.

“Thế là anh không hiểu rồi, em thích chơi trò có cảm giác mạnh, mỗi nước cờ đều quyết định sự sống chết của chúng ta, làm như vậy mới có thể khiến em càng phải thận trọng hơn, càng phát huy hơn hẳn lúc thường. Đạo lý này cũng giống như đặt cược khi đánh bài vậy, em chắc chắn sẽ hết sức nghiêm túc và thận trọng hơn.” Chu Nhược Mai nói.

“Nhưng làm như vậy quá nguy hiểm, đây cũng không phải là đánh bài, mà là đánh cược mạng sống.” Lê Uy Long nói.

“Đánh cược mạng sống thì đã là gì, đánh cược mạng sống mới đủ thú vị. Em lớn như vậy, còn chưa chơi qua trò đánh cược mạng sống k1ch thích đến như vậy, em muốn thử nghiệm một chút. Lát nữa mỗi nước đi của em đều sẽ liên quan đến sự sống chết của chúng ta, dưới sự k1ch thích của sự sống và cái chết, nói không chừng em sẽ có thể phá giải được ván cờ tàn này thì sao.” Chu Nhược Mai nói.

“Em điên à? Đời người chỉ có một lần, đánh cược mạng sống cái gì? Nếu thua em sẽ mất tất cả.” Lê Uy Long nói.

“Anh cũng không sợ, em còn sợ cái gì? Chơi cờ cũng giống như đời người vậy, không có đường lui, mỗi nước đi đều phải chuẩn xác, nếu không một lần thất bại sẽ ân hận muôn đời. Em sẽ đứng trước cửa đá, chịu trách nhiệm về nước cờ của bản thân mình. Nếu em thất bại, chúng ta cũng có bạn đồng hành trên đường Hoàng Tuyền, cho dù chúng ta là ma, cũng phải làm vợ chồng.” Chu Nhược Mai bất chấp tất cả nói.

“Trước đây không phải em rất ghét anh sao? Sao bây giờ em lại yêu anh nhiều đến như vậy?” Lê Uy Long nói.

“Ai nói em yêu anh rồi? Anh đừng tự mình đa tình nhé. Hiện tại em chỉ muốn chịu trách nhiệm với nước cờ của mình, chứ không phải bởi vì em yêu anh, hiện tại em cũng còn rất ghét anh.” Chu Nhược Mai đỏ mặt nói.

“Nếu em ghét anh, thì hãy tránh xa anh ra, đừng lại gần như vậy.” Lê Uy Long nói.

“Tại sao em phải nghe lời anh chứ? Đây cũng không phải là địa bàn của anh, tôi cứ thích đứng ở đây đấy.” Chu Nhược Mai nói.

“Anh xin em đấy, em đứng xa cửa đá ra một chút có được không? Em đứng xa ở phía sau, như vậy mới có thể quan sát rõ tình hình xung quanh. Người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê, em cứ chơi ván cờ này như một người ngoài cuộc đi, như vậy mới có thể nhìn thấy tình hình rõ ràng hơn.” Lê Uy Long tìm một lý do chính đáng để thuyết phục Chu Nhược Mai.

“Anh sai rồi, mặc dù có câu nói rằng người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê, nhưng khi cao thủ thật sự chơi cờ, chỉ khi họ hoàn toàn hoà hợp vào trong ván cờ đó mới có thể biết rõ ràng thế cục được. Còn người ngoài cuộc thông thường chỉ nhìn thấy được những tình thế bên ngoài, căn bản không hiểu rõ được sự ly kỳ của nó.” Chu Nhược Mai nói.

George nhìn thấy Lê Uy Long và Chu Nhược Mai cứ mãi đứng ở phía trước cửa đá không ngừng lẩm bẩm, cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, lớn tiếng nói: “Hai người đang lẩm bẩm cái gì vậy? Mau chóng đi phá giải ván cờ đi. Nếu muốn yêu đương thầm thì với nhau thì đợi phá giải xong ván cờ rồi đến dưới ánh trăng mà yêu đương thầm thì, còn ở đây có rất nhiều người, không phải chỗ để cho hai người tình tứ với nhau đâu.”

“Anh nghe thấy chưa? Người ta thúc giục chúng ta chơi cờ rồi đấy. Anh đừng khuyên can em nữa, em đã quyết định rồi, em muốn kề vai chiến đấu với anh, đồng sinh cộng tử, cùng nhau phá giải ván cờ nghìn năm có một này.” Chu Nhược Mai nói.

Lê Uy Long nhìn thấy Chu Nhược Mai đã kiên quyết như vậy, anh cũng không còn cách nào khác, chỉ đành phải nói: “Được rồi, nếu em không sợ chết, vậy thì bắt đầu đi.”
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 481: Ngựa ba lui bốn


“Được, đúng rồi, chúng ta phải thật sự cố gắng hết sức mà phá giải ván tàn cục này, hay là cố tình thua để giữ lại kho báu bên trong đây?” Chu Nhược Mai nhỏ giọng hỏi.

Lê Uy Long không khỏi đổ mồ hôi, nói: “Não em bị úng nước rồi à? Hiện tại chúng ta đều đứng trước cửa đá, nếu cố tình thua rồi, em muốn mất mạng sao? Dù em có muốn chết, nhưng anh vẫn chưa muốn chết đâu.”

“Vậy chính là phải cố gắng hết sức mà phá giải ván tàn cục này đúng không?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Đúng, đương nhiên là phải cố gắng hết sức đi phá giải rồi.” Lê Uy Long nói.

“Nhưng một khi ván tàn cục này được phá giải, cánh cửa đá được mở ra, thế chẳng phải là bọn họ sẽ lấy được kho báu bên trong rồi sao?” Chu Nhược Mai nói.

“Anh đã nói là bọn họ không thể lấy được những kho báu này đâu. Quân tiếp viện của anh rất nhanh sẽ chạy tới đây thôi, chỉ khi mở được cánh cửa đá, để cho bọn họ tranh nhau giành lấy kho báu bên trong, anh mới có cơ hội thừa dịp hỗn loạn mà ra tay hành động, giết bọn họ một cách trở tay không kịp, đồng thời gọi Thiên Thành dẫn theo đội quân xuống dưới đây phối hợp cùng với anh, cùng nhau tiêu diệt bọn họ, em đã hiểu chưa?” Lê Uy Long nói.

“Em hiểu rồi, vậy bây giờ chúng ta sẽ chính thức bắt đầu nhé.” Chu Nhược Mai nói.

“Được, nước đầu tiên đi như thế nào?” Lê Uy Long hỏi.

“Nước đi đầu tiên, xe ba bình sáu.” Chu Nhược Mai nói. Nước đi này hoàn toàn giống với cách đi của Tôn Quốc Tài đã thực hiện trước đó.

Lê Uy Long là người biết chơi cờ tướng, nên cứ trực tiếp di chuyển quân cờ theo lời Chu Nhược Mai đã nói, căn bản không cần Chu Nhược Mai phải cầm đèn pin hướng dẫn như Tôn Quốc Tài đã làm.

Chu Nhược Mai vị vua cờ mới được mọi người chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng ra tay, tất cả mọi người đều yên lặng dõi theo, ngoại trừ giọng nói của Chu Nhược Mai vang lên trong hiện trường, cũng không một ai dám lên tiếng gây ồn ào.

Nguyễn Tú Cẩm vô cùng căng thẳng, bởi vì Chu Nhược Mai và Lê Uy Long đã bất chấp mạo hiểm chơi ván cờ này để cứu cô ấy. Nếu như Chu Nhược Mai và Lê Uy Long chết trước cửa đá, cô ấy cũng sẽ không muốn sống tiếp nữa.

Sau khi xem được bảy tám nước đi, Tôn Quốc Tài phát hiện Chu Nhược Mai hoàn toàn là dựa theo cách đi trước đó của ông ta, liền khinh thường nói: “Tôi còn tưởng rằng vị vua cờ mới này lợi hại đến mức nào. Hóa ra là hoàn toàn sao chép cách đi của tôi, không có sự đổi mới nào cả.”

Chu Nhược Mai cũng không quan tâm, bởi vì mười nước đi trước của Tôn Quốc Tài giống hệt như cách cô đã nghĩ, lẽ nào còn muốn cô cố ý đi sai để chứng tỏ cô khác với ông ta sao?

Khi đi đến nước thứ mười một, cuối cùng Chu Nhược Mai cũng làm ra thay đổi: “Binh năm tiến một.”

Lê Uy Long hoàn toàn dựa theo lời của Chu Nhược Mai nói mà di chuyển quân cờ. Nhưng mỗi khi anh di chuyển, cũng không tránh khỏi sẽ khẩn trương.

Bởi vì ván cờ này biến hoá thất thường, trông rất quỷ dị, ai biết được nước đi tiếp theo liệu có đột nhiên xảy ra biến cố hay không?

Nếu như bên đỏ bất ngờ xảy ra biến cố, ám khí trên cửa đá căn bản là không thể đề phòng được, cũng không biết là sẽ có loại ám khí nào sẽ xuất hiện để giết anh.

Bản thân anh chết chẳng sao cả, nhưng vấn đề là Chu Nhược Mai cũng sẽ chết chung với mình.

Chỉ cần bất cẩn một bước, Chu Nhược Mai và mình sẽ phải đi đến Hoàng Tuyền ngay lập tức.

Mặc dù anh đã trải qua nhiều trận chiến, sớm đã không màng chuyện sống chết, nhưng nếu được sống thì cũng không ai muốn chết cả.

“Ha ha, vì muốn chứng minh cách đi khác với tôi, mà cô còn cố ý thay đổi một nước đi khác, đi nước binh năm tiến một, đây đúng là một nước đi tệ hại nhất. Hiện tại mối nguy bên đỏ còn chưa được giải quyết, mà cô đã vội vàng đẩy binh đi lên, đúng thật là tự tìm cái chết. Trong vòng năm bước, bên đỏ nhất định sẽ thua.” Tôn Quốc Tài chế nhạo nói.

Chu Nhược Mai không muốn phản bác, cô tập trung tinh thần chơi nước cờ của mình. Tấn công là cách phòng thủ tốt nhất, mặc dù hiện tại chưa hoàn toàn giải quyết được mối nguy của bên đỏ, nhưng nếu cứ một mực tìm cách phòng thủ, mà không tấn công thì căn bản sẽ không thể chống đỡ được.

Sau năm nước đi nữa, bên đỏ vẫn không thấy thua, dự đoán của Tôn Quốc Tài thất bại, sắc mặt của ông ta nhất thời trở nên rất khó coi.

“Không phải ông nói trong vòng năm nước đi nữa người ta nhất định sẽ thua sao, tại sao họ vẫn chưa thua?” Harry sớm đã không vừa mắt Tôn Quốc Tài rồi, liền bắt đầu chế nhạo ông ta.

“Đi thêm năm nước đi nữa, cô ấy nhất định sẽ thua.” Tôn Quốc Tài chết cũng phải giữ lấy thể diện, lại bắt đầu dự đoán.

“Nếu ông không lên tiếng cũng không có người coi ông là người câm đâu, đừng gây ồn ào làm phiền đến vua cờ mới chơi cờ.” George cũng không ưa thích gì Tôn Quốc Tài.

Tôn Quốc Tài lập tức không dám ăn nói lung tung nữa.

Sau năm nước đi nữa, tuy bên đỏ không thua, nhưng đã xuất hiện một mối nguy lớn.

Lê Uy Long cũng trở nên căng thẳng, khi anh di chuyển quân cờ cho Chu Nhược Mai, anh vẫn luôn phải đề phòng sẽ đột ngột có ám khí tấn công.

Khi đi đến nước đi thứ hai mươi lăm, Chu Nhược Mai lâm vào thế bất lợi. Vào lần đầu tiên khi cô phá giải ván tàn cục này, chính là bị tẩu hỏa nhập ma ngay nước đi này.

Cô bắt đầu trầm tư suy nghĩ, nghĩ biện pháp đột phá tình huống khó khăn này.

Sau khi suy nghĩ hơn mười phút, Chu Nhược Mai nghĩ ra được một cách ổn hơn, liền nói: “Ngựa ba lui bốn.”

Cô quyết định cho ngựa ba lui bốn, vì cô muốn dùng con ngựa này để tạo thành một dãy với con ngựa kia của mình, không cho con ngựa kia bị xe của đối phương nuốt chửng.

Còn Lê Uy Long vừa rồi cũng phát hiện ra bên đỏ đang gặp nguy hiểm, sự chú ý của anh đã bị phân tán, anh bắt đầu quan sát xung quanh và nghe ngóng mọi hướng, nên anh không hoàn toàn tập trung vào việc chơi cờ.

Khi nghe thấy Chu Nhược Mai nói ngựa ba lui bốn, anh lại không cẩn thận đi thành nước ngựa ba lui hai.

Chu Nhược Mai nhìn thấy Lê Uy Long lại tự ý đổi thành ngựa ba lui hai, nhất thời cả kinh mà hoảng sợ kêu lên.

“Anh...sao anh không nghe lời em mà lại tự ý đổi thành ngựa ba lui hai rồi?” Chu Nhược Mai khóc không ra nước mắt hỏi.

Lê Uy Long nghe vậy, nhất thời bừng tỉnh, nhìn lại mới phát hiện mình thật sự đã đổi thành ngựa ba lui hai rồi.

Anh biết Chu Nhược Mai muốn cho ngựa ba lui bốn để tạo thành một dãy với con ngựa kia, hiện tại anh lại tự ý đổi thành ngựa ba lui hai, khiến con ngựa kia không còn chỗ dựa, nhất định sẽ bị xe của đối phương nuốt chửng.

“Anh xin lỗi, lúc nãy anh bị mất tập trung, không cẩn thận đi sai nước cờ rồi.” Lê Uy Long lúng túng nói.

“Anh mau đổi lại đi, đổi thành ngựa ba lui bốn.” Chu Nhược Mai mệnh lệnh nói.

Lê Uy Long vội vàng di chuyển con ngựa kia, muốn đổi thành ngựa ba lui bốn, thế nhưng con ngựa kia dường như đã bén rễ cắm chặt vào nơi đó vậy, bất kể anh có cố gắng đến đâu cũng không thể di chuyển được nữa.

Bình thường chơi cờ đều không cho phép thay đổi, một ván cờ được khởi động bằng cơ quan trên cánh cửa đá này càng không có khả năng cho người ta được phép đi lại từ đầu?

“Bịch.” Một tiếng giòn giã vang lên, chiếc xe của bên đen lúc này đã nuốt chửng một con ngựa của bên đỏ.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 482: Làm gì có người nào không sợ chết?


Nhìn thấy một con ngựa bên mình bị nuốt chửng đi, Chu Nhược Mai bỗng chốc cảm giác thân thể mình như mềm nhũn ra, cả người vô lực, suýt chút nữa không thể đứng vững mà ngã ngồi xuống đất.

Lê Uy Long vốn đã vô cùng lúng túng, anh không ngờ mình lại mắc phải sai lầm cơ bản như vậy. Do một lỗi sai sót của bản thân, anh đã trực tiếp khiến cho một con ngựa của bên mình bị bên đen ăn mất.

Đương nhiên là anh biết một con ngựa quan trọng như thế nào đối với bên đỏ. Bên đỏ vốn có ít quân cờ hơn bên đen, binh lực không đủ, ngay từ đầu đã gặp bất lợi, khi bên đỏ đang gặp nguy hiểm, lại có thêm một con ngựa bị ăn mất, điều này khiến cho tình thế càng thêm khó khăn hơn, cơ hội sống sót càng ít đi.

Mất đi một con ngựa giống như mất đi một chiến tướng đắc lực vậy.

“Lần này, tôi xem cô còn có thể cầm cự được bao lâu? Bên đỏ vốn đã có ít quân cờ hơn bên đen, nay lại mất thêm một con ngựa nữa. Tôi dám khẳng định không đi được đến năm nước cờ, bên đỏ chắc chắn sẽ thua.” Tôn Quốc Tài lại bắt đầu thừa nước đục thả câu,vui sướng khi người khác gặp họa.

“Ông Quốc Minh, ông có vẻ rất hy vọng rằng cô Hân không thể phá giải được ván cờ này nhỉ.” George nói với vẻ không hài lòng khi nhìn thấy vẻ mặt vui sướng khi người khác gặp họa của Tôn Quốc Tài.

George bắt cóc Nguyễn Tú Cẩm, còn uy h**p Chu Nhược Mai đến đây, chính là mong muốn cô có thể phá giải được ván cờ để giúp mình lấy được kho báu, nhưng cái ông Tôn Quốc Tài này đã không thể phá giải được ván cờ rồi, mà còn không hy vọng người khác có thể phá giải được nó, điều này khiến ông ta rất không vui.

Tôn Quốc Tài nghe được George nói như vậy, nhất thời có chút xấu hổ, vội vàng nói: “Đương nhiên là tôi hy vọng cô ấy có thể phá giải được rồi, nhưng thực lực của cô ấy tệ đến như vậy, còn chơi lộn xộn hết cả ván cờ, lại thêm người chơi cờ hấp tấp như vậy, đến cả ngựa ba lui bốn cũng có thể đổi thành ngựa ba lui hai, với cái cặp tổ hợp quái quở như vậy, muốn phá giải được ván cờ này thì đúng thật còn khó hơn cả lên trời.”

“Dư Hân, bây giờ phải làm sao đây?” Lê Uy Long hỏi.

“Còn có thể làm sao bây giờ? Hiện tại bại cục đã định, chúng ta phải nghĩ biện pháp khôi phục lại ván cờ này trở về thành trạng thái ban đầu, bắt đầu lại từ đầu mới được.” Chu Nhược Mai nói.

Bên đỏ vừa rồi đã rơi vào tình thế nguy hiểm, bây giờ lại bị ăn mất một con ngựa, cô đã không còn có thể cứu vãn được nữa rồi.

“Nếu cô muốn ván cờ tự động khôi phục lại, thì nhất định phải khiến cho bên đen thắng trận. Nếu không ván cờ sẽ không tự động khôi phục được đâu.” Tôn Quốc Tài nói.

“Khiến cho bên đen thắng trận, chẳng phải sẽ tự b ắn ra ám khí sao?” Lê Uy Long nói.

“Đúng vậy, không có cách nào khác ngoài cách này nữa đâu.” Tôn Quốc Tài nói.

“Vậy các anh nhanh chóng phái một người không sợ chết lên đây chơi cho xong ván cờ này đi.” Lê Uy Long không muốn mạo hiểm đi đối mặt với ám khí, lỡ như né không kịp thì chết chắc mất.

“Làm gì có người nào không sợ chết? Hai người đã tự mình gây ra tai họa, thì hai người phải tự mình đi giải quyết đi.” George nói.

“Nếu chúng tôi chết, ai sẽ phá giải ván cờ cho các người?” Lê Uy Long nói.

“Anh có thể bảo vợ mình tránh ra xa, tự mình chơi bừa vài nước cờ là có thể để bên đỏ thua, rồi sau đó lại có thể tự động khôi phục lại ván cờ thôi. Anh có chết hay không cũng không quan trọng. Chỉ cần vợ anh không chết là được, cô ấy vẫn có thể tiếp tục phá giải ván cờ cho chúng tôi.” George nói.

Lê Uy Long không khỏi tức giận, đây rõ ràng là muốn đưa mình vào chỗ chết mà.

Sau đó George nói: “Nếu anh có thể may mắn thoát khỏi ám khí trên cửa đá, thì anh vẫn có thể tiếp tục chơi cờ thay cho vợ anh thôi. Còn nếu chẳng may anh chết, tôi đương nhiên sẽ tìm người tới chơi cờ thay cho cô ấy.”

Lê Uy Long muốn lao vào liều mạng với những người lính đánh thuê này, nhưng những người lính đánh thuê đó đã dự đoán được Lê Uy Long có thể sẽ tức giận làm càn, tất cả đều nhanh chóng chĩa súng vào người anh.

“Nếu anh dám rời khỏi cửa đá nửa bước, tôi đảm bảo là anh sẽ lập tức bị súng bắn chết, kể cả vợ của anh.” George lạnh lùng nói.

Lê Uy Long lập tức không dám manh động nữa, họ bị nhiều súng chĩa vào như vậy, hơn nữa không gian ở đây lại quá nhỏ, anh chắc chắn không thể tránh đạn trong không gian nhỏ như vậy. Vả lại, Chu Nhược Mai cũng ở bên cạnh anh, anh càng không thể đảm bảo được có thể đưa cô cùng nhau né tránh được hay không.

Chu Nhược Mai nhìn thấy Lê Uy Long bị nhiều mũi súng chỉ vào như vậy, buộc phải hoàn thành ván cờ này, chỉ đành phải nói: “Các anh đừng nóng vội, tôi sẽ suy nghĩ xem có cách nào để lật ngược tình thế không.”

Tôn Quốc Tài nghe thấy Chu Nhược Mai còn muốn tiếp tục phá giải ván cờ trong tình thế này, ông ta lại cười khẩy nói: “Bình thường cao thủ so chiêu, chỉ cần một nước đi sai đều sẽ thua hết cả ván. Hiện tại đối mặt với một ván cờ quỷ dị như vậy, mà cô còn mơ tưởng hão huyền là còn có thể thắng cờ hay sao? Tôi khuyên cô đừng nên lãng phí thời gian nữa, cho dù là thần tiên cũng khó cứu được ván cờ này, cô nhanh chóng đi cho hết mấy nước đi này đi, để còn được bắt đầu lại từ đầu.”

Chu Nhược Mai không để ý đến Tôn Quốc Tài, mà nhìn chằm chằm vào ván cờ, suy nghĩ một cách hết sức chăm chú.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 483: Đây chính là cơ duyên mà anh đã nói


Bởi vì đây là một ván cờ định sinh tử, nếu mình không thể phá giải được, thì Lê Uy Long chắc chắn sẽ chết dưới ám khí trong cánh cửa đá, hoặc là chết dưới mũi súng của bọn họ.

Chuyện đã đến nước này, cho dù chỉ còn có một tia hy vọng, cô cũng không được từ bỏ.

Trong lòng Lê Uy Long lúc này cũng đang rất hối hận, anh cũng biết nước đi vừa rồi vô cùng quan trọng, tuyệt đối không thể xảy ra sai sót nào được, thế nhưng, anh lại di chuyển sai vị trí ở một nước đi quan trọng đến như vậy.

Anh cũng không còn hy vọng gì vào ván cờ này nữa, trong lòng chỉ nghĩ có nên nhấn nút cảm biến đó để Thiên Thành dẫn quân đến tấn công hay không.

Chỉ có điều khi anh tính toán lại thời gian, đoán chừng đội quân tiếp viện mà Minh Hải phải đến còn vẫn chưa đến được núi Hổ Sơn, cho nên anh mới không dám tuỳ tiện để Thiên Thành dẫn quân đến tấn công.

Một khi anh nhấn nút cảm biến, Thiên Thành nhận được mệnh lệnh, ngay cả khi quân tiếp viện của Minh Hải chưa tới, Thiên Thành cũng sẽ không hề do dự mà dẫn theo Hà Ngọc Lan và những người tinh anh đặc chủng kia xuống dưới đây tấn công.

Nếu cứ ngang nhiên tấn công vào lúc này, bọn họ chắc chắn người ít sẽ không thể đánh lại đám đông, mà dẫn đến toàn quân đều bị tiêu diệt.

Vì vậy, Lê Uy Long quyết định tiếp tục chờ đợi, để cho Chu Nhược Mai kéo dài thêm một chút thời gian nữa.

Chu Nhược Mai nhìn chằm chằm vào ván cờ trên cửa đá trầm tư suy nghĩ, rồi dần dần sau đó cô phát hiện rằng mặc dù Lê Uy Long đã đẩy ngựa vào sai vị trí, khiến cho bên đỏ mất đi một con ngựa, nhưng lại khiến cho chiếc xe vừa nuốt mất con ngựa của bên đen bị vây trong vị trí bất lợi.

Lúc nãy Lê Uy Long bất cẩn đi thay đổi nước đi thành ngựa ba lui hai, trực tiếp đi đến gần chiếc xe của bên đen, nếu như bên đen không nuốt chửng con ngựa của bên đỏ, thì sẽ bị con ngựa ở ngựa ba lui hai đó nuốt chửng.

Chiếc xe bên đen là bị ép phải ăn mất con ngựa đó, chỉ cần chiếc xe của bên đen ăn mất con ngựa đó, thì chiếc xe đó mới tạm thời tránh được mối nguy hiểm trước mắt.

Mất đi một con ngựa, nhưng lại khiến cho một chiếc xe của đối phương tạm thời mất đi uy lực, lâm vào vị thế vô dụng, đây thật sự là quá hời rồi.

Chỉ cần chiếc xe của bên đen không phát huy được tác dụng của mình, bên đỏ mới có được cơ hội lật ngược tình thế.

Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Nhược Mai không khỏi trở nên hưng phấn.

Nếu không phải Lê Uy Long di chuyển nhầm quân cờ, cô cũng sẽ không nghĩ ra được nước đi này. Bởi vì bên đỏ vốn dĩ đã ở thế vô cùng bất lợi, cũng chẳng có ai chịu nhường một con ngựa cho bên đen ăn mất thế này.

Đây có thể chính là cơ duyên trùng hợp mà Lê Uy Long đã từng nói trước đây.

Có lẽ nước cờ này chính là điểm mấu chốt để phá giải ván cờ này.

Đúng thật là sơn cùng thuỷ tận ngờ hết lối, liễu rủ hoa cười lại gặp làng mà.

“Cô còn muốn suy nghĩ cái gì nữa, đừng ở đây lãng phí thời gian nữa. Nếu còn tiếp tục suy nghĩ, trời cũng sẽ trở sáng mất, mau chóng tiếp tục chơi đi. Nếu cô còn lò mò nữa, tôi sẽ hạ lệnh nổ súng đấy.” George cuối cùng cũng không nhẫn nhịn được mà lớn tiếng nói.

Khi nghe George nói như vậy, những người lính đánh thuê lập tức lại chĩa súng vào người Lê Uy Long, chuẩn bị tư thế sẵn sàng nổ súng.

“Chờ đã, các anh bỏ hết súng xuống đi, đừng làm tôi sợ, tôi đã nghĩ ra phương pháp phá giải rồi.” Chu Nhược Mai hưng phấn nói.

Nghe Chu Nhược Mai nói như vậy, tất cả mọi người đều sửng sốt, cũng không mấy tin lời của cô nói.

“Dư Hân, em thật sự đã nghĩ ra được phương pháp phá giải rồi sao?” Lê Uy Long cũng không tin tưởng lắm, liền nhỏ giọng hỏi.

Anh cho rằng Chu Nhược Mai lại sử dụng kế sách hoãn binh, dù sao bên đỏ hiện tại đã tổn thất mất một con ngựa rồi, nay lại càng thêm rơi vào tình thế bất lợi, làm sao có thể chuyển bại thành thắng được?

“Đúng vậy, tuy rằng lúc nãy anh đã đi sai cái nước cờ đó, nhưng anh lại vô tình di chuyển quân cờ vào nước cờ tuyệt thế vô song. Đây chính là cơ duyên mà anh đã nói, bây giờ cơ duyên đó đã xuất hiện rồi.” Chu Nhược Mai bởi vì hưng phấn, giọng nói cũng trở nên rất lớn tiếng.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 484: Nước đi tuyệt vời


“Cái gì? Nước cờ mà tôi đặt sai hóa ra lại là một nước đi tuyệt vời?” Lê Uy Long cực kỳ kinh ngạc.

“Không sai! Đây đúng là cùng đường bí lối, hi vọng lại một Thôn! Nước cờ này, có thế nào tôi cũng không nghĩ tới!” Chu Nhược Mai nói lời kinh người.

“Cô chớ giả bộ, nước cờ tốt nhất cái gì? Uổng phí tặng không mã cho đối phương ăn, cũng gọi là nước cờ tốt nhất? Cái này rõ ràng là một nước cờ không tốt. Với cục diện như bây giờ, nếu cô có thể trong năm bước mà bất bại, thì tôi đều bái cô làm thầy rồi, còn nói phá giải ván cờ này cái gì, đừng có dại!” Tôn Quốc Tài nói.

“Trình độ của ông quá thấp, tôi không muốn chấp nhặt với ông, có nói ông cũng không hiểu.” Chu Nhược Mai nói.

“Tôi đường đường là một cờ tướng đại sư, cô dám nói tôi không hiểu? Tôi thấy cô mới là người ra vẻ ta đây hiểu biết, ở trong tình hình này còn dám nói nghĩ ra phương pháp phá giải, cô điên rồi sao?” Tôn Quốc Tài cực kỳ tức giận. Mình là một cờ tướng đại sư mà lại bị một nhân tài mới xuất hiện nói trình độ của mình quá thấp, thì làm sao mà ông có thể không tức giận?

Vừa nghe Tôn Quốc Tài nói Chu Nhược Mai điên rồi, Lê Uy Long cũng có hơi bận tâm, vì dù sao ván cờ này cũng quá kỳ lạ, Chu Nhược Mai cũng không điên. Lẽ nào vừa rồi cô suy nghĩ khổ quá nên tẩu hỏa nhập ma rồi?

“Dư Hân, em không nổi điên thật chứ?” Lê Uy Long lo lắng hỏi.

“Ngay cả anh cũng không tin em?” Chu Nhược Mai hơi tức giận, người khác không tin mình thì có thể, nhưng chồng của mình cũng không tin mình, như vậy sao được?

“Nhìn em có vẻ tức giận, cũng không giống nổi điên, anh tin tưởng em.” Lê Uy Long nói.

“Thế này còn tạm được. Nói chung, em đã nghĩ ra cách thoát khỏi tình thế khó xử này, hơn nữa em đã nghĩ đến tình huống sau bốn mươi nước đi. Thế nhưng bốn mươi nước đi sau đó, bây giờ em không còn rõ lắm. Ván cờ này có thể phá giải được không, bốn mươi bước sau là rất quan trọng.” Chu Nhược Mai nói.

Nghe Chu Nhược Mai nói như vậy, Tôn Quốc Tài cho là cô đang bốc phét, ông còn nói thêm: “Đùa gì thế! Trên đời ai có thể nghĩ tới thế cục của bốn mươi bước sau? Sẽ miệng đầy chạy xe lửa, khoác lác ở trước mặt người khác, có lẽ sẽ có người tin tưởng, nhưng muốn khoác lác ở trước mặt tôi, thì không có cửa đâu!” Tôn Quốc Tài tuyệt không tin Chu Nhược Mai có thể nghĩ đến thế cục bốn mươi bước sau, vì trong tình huống hiện tại, phe đỏ có thể thủ vững năm bước đã khó với lên trời rồi, vốn không tồn tại bốn mươi bước sau!

“Cô Hân, không phải cô cố ý muốn khoác lác để kéo dài thời gian chứ?” Mặc dù George không hiểu cờ tướng, nhưng cũng biết bên đỏ nhường một mã cho bên đen chẳng có gì đáng lo ngại, mà tình thế nhất định càng ác liệt hơn, ông ta cũng không tin Chu Nhược Mai còn có thể xoay chuyển cục diện.

“Quên đi, nhiều lời vô dụng, coi như tôi nói nhảm, hiện tại tôi đi cho mấy người xem!” Chu Nhược Mai cũng không muốn giải thích nhiều, chỉ có thể dùng hành động để chứng minh.

“Vậy thì nhanh bắt đầu đi!” George không ngại để Chu Nhược Mai thử lại lần nữa. Tôn Quốc Tài đã chắc canh, cô không đi được năm bước. Trong vòng năm bước, Lê Uy Long hẳn sẽ bị ám khí gi3t chết khó lòng phòng bị.

“Lê Uy Long, mau tập trung tinh thần, em sắp bắt đầu chơi cờ rồi. Lúc này, anh không thể lại sai lầ! Không thể nào mỗi sai lầm đều là nước cờ tốt nhất.” Chu Nhược Mai dặn dò.

“Anh hiểu rõ, kế tiếp anh chắc canh sẽ không sai lầm. Bước tiếp theo, đi như thế nào?” Lê Uy Long đương nhiên cũng biết đạo lý một khi đi nhầm, thì tất cả mất hết. Vừa rồi anh phạm sai lầm là cơ duyên, kế tiếp ra lại sai, thì là chết.

“Pháo chín bình sáu.” Chu Nhược Mai không muốn nhiều lời, lập tức bắt đầu chỉ thị Lê Uy Long đi tới cờ.

Lê Uy Long lập tức tập trung chú ý nghĩ, dựa theo lời Chu Nhược Mai nói đi cờ.

“Xe bốn tiến năm!”

“Binh năm vào một!”

“Lẫn nhau năm lui ba!”

“Mã hai tiến bốn!”

“Soái năm bình sáu!”

Chu Nhược Mai liên tiếp hạ vài chục bước cờ, phe đỏ chẳng những không bị sẽ chết, hơn nữa còn ngăn cơn sóng dữ, thay đổi cục diện, chiếm cứ ưu thế nhất định.

Tôn Quốc Tài vẫn chờ xem Chu Nhược Mai thất bại, Lê Uy Long bị ám khí gi3t chết, nhưng Chu Nhược Mai chẳng những thành thạo mà hóa giải thế tiến công mãnh liệt của phe đen, mà còn có thể mở một đường máu, uy h**p đến phe đen.

Sắc mặt của ông ta là cực kỳ khó coi, bởi vì vừa rồi mình thề son sắt nói Chu Nhược Mai chắc chắn thất bại trong năm bước, hiện tại Chu Nhược Mai chẳng những không có bại, còn thay đổi thế cục!

Mình lại tiên đoán thất bại một lần nữa!

Mặt ông ta nóng bừng, và có cảm giác như ông ta vừa không tiếng động bị tát.

Nhìn Chu Nhược Mai chơi cờ, ông ta mới biết được tuy vừa rồi xe phe đen ăn mã phe đỏ, thế nhưng sau khi phe đen xe ăn mã phe a đỏ đó, nó liền nằm ở góc chết, đúng là thùng rỗng kêu to, không có tác dụng gì.

Mà Lê Uy Long đi sai con kia mã, lại phát huy ra tác dụng vô cùng quan trọng, tiến có thể công, lui có thể thủ, đạt tới tác dụng công thủ cân bằng.

“Ông Tôn, miệng của ông thực sự là miệng quạ đen, miệng cầu vương Bối Lợi có thể liều một trận rồi.” Harry lại bắt đầu nắm lấy cơ hội châm chọc Tôn Quốc Tài.

Lần này Tôn Quốc Tài đúng là không đất dung thân, mặt mo đỏ bừng, ông ta hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.

Trong lúc vô tình, Chu Nhược Mai đã đi bước thứ bốn mươi hai. Lúc này, một bước diệu kỳ của phe đen, làm cho phe đỏ lại lâm vào khốn cảnh.

Chu Nhược Mai nhất thời rơi vào trong trầm tư.

Lúc này, ở phía trên cửa hầm.

Thiên Thành, Hà Ngọc Lan và các đặc chủng ưu tú đặc biệt đều đang liên tục nhìn đồng hồ, lo lắng đợi Tạ Ngọc Hải viện quân đến.

Thiên Thành nhìn chằm chằm máy cảm biến kia trong tay, anh ấy lo lắng máy cảm biến sẽ nhấp nháy, mà quân tiếp viện của Tạ Ngọc Hải còn chưa tới.

Khi mọi người đang mỏi mắt chờ mong, đột nhiên có tiếng máy bay quân sự từ xa đến gần trên bầu trời đêm.

Mọi người nhất thời mừng rỡ, ngẩng đầu nhìn trời.

Chỉ thấy một số máy bay vận tải quân sự lớn gầm rú trên bầu trời đêm, bộ binh trên phi cơ bắt đầu nhảy dù và lao xuống từ bầu trời!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 485: Thần binh trời giáng


Một lúc sau, trên không trung dày đặc lính dù, họ đang chậm rãi đáp xuống.

Đây chính là thần binh do trời giáng!

Sau khi những người lính dù này rơi xuống đất, tất cả đều tập trung về vị trí của Thiên Thành, để báo danh với Thiên Thành.

Sau khi tập hợp xong, thủ lĩnh của nhóm viện quân này đứng dậy, cúi chào Thiên Thành: “Báo cáo tướng quân Cương, đoàn tôi đã tập hợp đủ, xin chỉ thị!”

“Đợi lệnh tại chỗ, các loại mệnh lệnh của hổ soái tái hành động!” Thiên Thành nói.

“Vâng!”

Đội quân do Tạ Ngọc Hải phái ra là một đoàn binh lực có tổng cộng là một ngàn người, mà Thiên Thành là chiến tướng ba sao, dưới sự chỉ huy thống nhất của anh.

Một nghìn lính bộ tinh nhuệ là gấp năm lần hai trăm lính đánh thuê!

Hầm đó có lẽ không chứa được nhiều người như vậy!

“Hà Ngọc Lan!” Thiên Thành bắt đầu điểm danh Hà Ngọc Lan

“Có!” Hà Ngọc Lan lập tức đứng dậy.

“Các chiến binh đặc biệt trong tiểu đội của chúng tôi buộc thêm dây thừng và nhận được tín hiệu tấn công từ hổ soái, dùng lấy tốc độ nhanh nhất để xuống hầm!” Thiên Thành ra lệnh.

“Vâng!”

Hà Ngọc Lan lập tức sắp xếp đặc chiến này, và buộc thêm dây thừng vào.

Chỉ cần thấy được tín hiệu tiến công của Lê Uy Long, nhiều người có thể xuống cùng lúc.

Lúc này, dưới hầm.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Chu Nhược Mai đã tìm được phương pháp khốn cảnh qua phá giải bước thứ bốn mươi hai, và tiếp tục hướng dẫn Lê Uy Long chơi cờ.

Đi thêm vài bước, Chu Nhược Mai dựa vào các binh qua sông kia, bắt đầu uy h**p được phe đen.

Thấy tình hình này, Tôn Quốc Tài sợ ngây người. Trước anh đã từng lấy vì ván này Chu Nhược Mai trắng mất không một cái chỉ mã sau đó chắc canh - thất bại, không nghĩ tới Chu Nhược Mai chẳng những không có bại, hơn nữa hóa giải nguy cơ, bỏ vào hơn bốn mươi bước sau đó, còn có thể xoay thế cục, cũng bắt đầu uy h**p được phe đen đem!

Tôn Quốc Tài lúc này chỉ có rốt cuộc biết, Chu Nhược Mai tài đánh cờ thật không phải bình thường tốt, cao hơn chính mình ra rất nhiều nhiều nữa....

Anh không phục cũng! Bởi vì Chu Nhược Mai rất nhiều diệu kỳ, là anh làm sao cũng không nghĩ ra.

Bất tri bất giác, Chu Nhược Mai đã đi hơn năm mươi bước. Lúc này phe đỏ đã thành công ăn hết một ít quân cờ phe đen rồi, binh lực của song phương, dần dần ngang nhau rồi.

Mỗi một bước cờ của Chu Nhược Mai đều một vòng tiếp một vòng, kết cấu nghiêm cẩn, phe đen là ép tặng một ít quân cờ cho cô ăn.

George, Harry và dong binh này mặc dù không hiểu cờ vua, nhưng thấy Chu Nhược Mai có thể đi hơn năm mươi bước có thể bất bại, bọn họ đều cảm thấy khả năng lần này Chu Nhược Mai thật có thể phá giải trận này.

Tôn Quốc Tài phá bốn lần trước đều phá giải thất bại, hơn nữa không có một lần có thể đi tới bốn mươi bước. Mà Chu Nhược Mai có thể liền đi tới hơn năm mươi bước mà không bại. Bởi vậy có thể thấy được, lực cờ của cô cao hơn Tôn Quốc Tài nhiều lắm.

Nếu Chu Nhược Mai có thể một lần qua, chỉ tiếp theo là phá giải cái tàn cục này, vậy thì thật là như thần tồn tại.

Thời khắc khẩn trương đến rồi, toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, đều lẳng lặng nhìn Chu Nhược Mai và Lê Uy Long chơi cờ.

Thế cục càng về sau càng kinh tâm động phách, song phương đều giấu diếm sát khí.

“Binh ba vào một!” Đến bước 60, Chu Nhược Mai đem một người chỉ mã giết qua sông.

Từ đầu đến cuối cô đều cảm thấy tiến công là phòng thủ tốt nhất, cho tới bây giờ cục diện thế lực quân địch này, càng phải tăng cường tấn công.

Chỉ có đập nồi dìm thuyền, lấy công làm thủ, hiểm trung cầu thắng. Làm cho hai cái binh trải qua sông, chỉ có chiếu ứng lẫn nhau, phát huy ra uy lực lớn nhất. Chỉ có như vậy, mới có thể phá giải cái này cuộc!

Đến 70 bước sau đó, Chu Nhược Mai dựa vào hai qua sông binh, bắt đầu không ngừng uy h**p phe đen.

Đương nhiên, phe đen cũng không ngừng uy h**p được soái của phe đỏ.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 486: Căng thẳng


Cả hai bên đều giấu diếm sát khí kinh tâm động phách, nó là thứ không phải người bình thường có thể chịu được.

Mấy bước lại được đi, phe đỏ bị ép tặng một con mã và một con pháo cho phe đen binh ăn.

Tôn Quốc Tài nhìn thấy tình hình như thế, trong lòng hơi bận tâm Chu Nhược Mai có thể phá giải ván này thật không.

Mình thân là đại sư cờ tướng, thử bốn lần còn không thể phá giải ván này, mà Chu Nhược Mai chỉ là nhân tài mới xuất hiện, nếu để cô đi một lần mà thành công phá giải ván này, thì bộ mặt mình vứt đâu đây?

Lê Uy Long hiểu cờ tướng, hơn nữa đối tượng cờ cũng có trình độ nhất định, thấy thế cục bây giờ, anh đã thấy hy vọng thắng cờ, nên trong lòng vừa mừng vừa sợ, lẽ nào vợ mình, có thể phá giải trận thiên cổ này thật?

Bản thân trời xui đất khiến đi sai bước cờ trước đó giờ xoay thành then chốt của thế cục, nếu Chu Nhược Mai có thể phá giải ván này thật, vậy thì ý trời à!

George đương nhiên hy vọng Chu Nhược Mai có thể phá giải ván này, mở cánh cổng đá và để mình lấy được kho báu bên trong.

Ngay khi ván cờ bị giải khai, ông ta sẽ hạ lệnh ngay lập tức, trước tiên giết Lê Uy Long!

Đương nhiên, Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm cũng sẽ bị gi3t chết như vậy. Bảo vật này là phú khả địch quốc, tuyệt không thể để tin tức rò rỉ ra, phải gi3t chết Chu Nhược Mai và Nguyễn Tú Cẩm!

Chỉ có người chết, mới không tiết lộ bí mật ra ngoài!

Đến tám mươi bước sau, quân cờ còn dư lại của hai bên cũng không nhiều, hai bên có cơ hội ăn miếng trả miếng.

Lúc này Chu Nhược Mai đã đổ mồ hôi rầm rề, bởi vì chỉ có mình cô biết sự kinh tâm động phách trong đó, chỉ hơi không cẩn thận, là sẽ bị một kiếm của đối phương chém đứt cổ.

Loại kinh tâm động phách này, ngay cả đại sư cờ tướng Tôn Quốc Tài như vậy, cũng không thể hoàn toàn chịu được. Chu Nhược Mai đi cờ, ông ta xem không hiểu, không hiểu đến cùng Chu Nhược Mai đi như vậy có tác dụng gì. Bởi vì chơi cờ, chỉ phát huy tác dụng sau nhiều nước đi.

Lê Uy Long cũng khẩn trương, bởi vì xung quanh cửa đá có giấu vũ khí không thể phòng thủ được. Hiện tại, bất cứ lúc nào phe đỏ cũng sẽ bị phe đen đánh bại. Anh đã phải đề phòng ám khí đột nhiên xông ra, còn phải tập trung vào thế cờ để tránh mắc sai lầm cấp thấp trước đó.

Anh biết, bây giờ mỗi một bước cờ đều rất kinh người, sát khí tứ phía. Hơi không cẩn thận, là lập tức sẽ bị giết.

Đối với loại ván cờ dùng để mở ra cửa đá, mỗi một bước của phe đỏ đều phải đi chính xác, một bước cũng không được có lỗi, mới có thể phá giải ván này, tác động vào cơ quan mở ra cửa đá.

Nó giống như bẻ khóa một loạt mật khẩu, mọi số đều phải đúng, nếu sai một số thì mật khẩu không chính xác.

Nguyễn Tú Cẩm đương nhiên cũng rất khẩn trương, cô thậm chí còn lo lắng hơn Lê Uy Long và Chu Nhược Mai. Bởi vì cô cũng biết ám khí của cửa đá lợi hại, chỉ cần một bước đi nhầm, là Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đều sẽ chết dưới ám khí. Mỗi một nước cờ của Lê Uy Long, trái tim cô như treo lên trong cổ họng.

Đến chín mươi bước sau đó, Chu Nhược Mai đã đầu đầy mồ hôi, cô sắp ngã quỵ vì kiệt sức.

Mặc dù cô không tự mình ra tay đẩy quân cờ, nhưng nhưng một ván cờ mệt mỏi như vậy, cộng với sự căng thẳng về tinh thần, thì còn mệt mỏi hơn bất kỳ nỗ lực nào.

Một bước đi nhầm, sẽ để mình và Lê Uy Long đều sẽ chết dưới ám khí của cửa đá, đây là họ đang liều mạng. Cái loại thần kinh căng thẳng và áp lực tâm lý lớn đến vậy này có thể tưởng tượng được!

Lê Uy Long phụ trách đi cờ, tuy anh rất cố sức, nhưng cũng không mệt bằng một phần mười Chu Nhược Mai!

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, song phương đỏ đen đã càng ngày càng ít, và thời khắc gay cấn nhất cuối cùng cũng đến.

George, Harry những người lính đánh thuê cũng trở nên lo lắng. Bởi vì bọn họ đã dự cảm được Chu Nhược Mai thật sự có thể phá giải ván này.

Chỉ cần ván này vừa vỡ giải khai, là có thể chứng kiến bảo vật trong cửa đá. Bọn họ cũng không biết trong cửa đá cất giấu cụ thể bảo vật gì, chỉ biết bên trong có rất nhiều thứ giá trị.

Có thể lấy được kho báu ở trong cửa đá hay không, thì phải xem Chu Nhược Mai rồi!

Đến bước một trăm lẻ tám, Chu Nhược Mai đột nhiên vô cùng kích động nói: “Nhanh, pháo bốn bình năm tướng nó, giết đi!”

Nghe Chu Nhược Mai nói như vậy, tất cả mọi người vừa mừng vừa sợ.

Tôn Quốc Tài vừa nhìn, thì phát hiện ra nếu pháo bốn bình năm, là giết thật rồi! Cái ván cờ thiên cổ này, thật sự bị Chu Nhược Mai phá giải!

Lê Uy Long cũng phát hiện pháo bốn bình năm là có thể giết phe đen thật, trong lòng anh cũng rất kích động, lập tức dựa theo lời Chu Nhược Mai nói, pháo bốn bình năm!

Khi pháo đỏ hạ cánh xuống vị trí do Chu Nhược Mai chỉ định, thất bại của bên đen đã được định đoạt, cái kia nhất thời bị nuốt vào trong cửa đá.

Phe đen bị biến mất, tức phe đen đã thua.

Ván cờ thiên cổ hết sức kỳ lạ dùng để mở cơ quan cửa đá có chứa bảo vật bên trong, bị vua cờ mới tài năng và trẻ tuổi nhất, cực kỳ có thiên phú, vua cờ mới xuất hiện Chu Nhược Mai phá giải!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 487: Muốn phá giải


Lê Uy Long là người thông thạo cờ tướng, anh biết phá giải ván cờ quỷ dị này, ngoại trừ may rủi anh còn có thực lực siêu phàm.

Nếu như Chu Nhược Mai không có sẵn thực lực siêu phàm, xem như ở nước thứ hai mươi sáu ma xui quỷ khiến cho anh ăn may giúp được cô đi một nước cờ tuyệt thế, về sau cũng không có cách nào đi đến nước thứ một trăm lẻ tám, giết được quân đen.

Phá giải ván cờ này, nhất định phải bảo đảm mỗi một bước đi là chính xác, mỗi một bước đều phải đương đầu với thử thách.

Đổi lại là người khác, tuyệt đối không thể chính xác đến từng bước một. Bởi vì càng về sau, thế trận bàn cờ càng hung hiểm, mỗi một nước đều là tìm đường sống trong khe hở, mỗi một nước đều chấn động.

Nước thứ hai mươi sáu là then chốt, nhưng càng về sau mới càng thử thách kỹ năng đánh cờ.

Nếu như là một người có loại thực lực như mấy người của Tôn Quốc Tài, phỏng chừng bốn mươi nước cũng đi không nổi, xác định là thất bại.

Hiện tại ván cờ này đã được phá giải, tất cả mọi người đang đợi cửa đá mở ra.

George, Harry, Tôn Quốc Tài và đám lính đánh thuê lo lắng cửa đá mở sẽ có ám khí xuất hiện, bọn họ cũng không dám đến gần.

Nguyễn Tú Cẩm thấy Chu Nhược Mai cuối cùng cũng đã phá được ván cờ, nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Nỗi lòng lo lắng rốt cuộc được buông xuống

Còn Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đều đã quá mệt mỏi, nhìn thấy ván cờ được giải xong, nhất thời như trút được gánh nặng, bọn họ vẫn đứng trước cửa đá.

Đúng lúc này.

"Ầm ầm!" Cửa đá phủ bụi nhiều năm đột nhiên vang lên một tràng tiếng nổ lớn!

Cánh cửa kho tàng rốt cuộc cũng sắp mở!

George, Harry, Tôn Quốc Tài và đám lính đánh thuê đều mừng rỡ. Tất cả chuẩn bị kỹ càng, chỉ cần cửa đá vừa mở thì sẽ lập tức xông vào trong!

George bởi vì kích động mà cũng đã quên hạ lệnh giết Lê Uy Long rồi!

Lúc này, cánh cửa đá đột nhiên mở ra!

Một chùm sáng chói mắt từ bên trong cái kho bằng đá chiếu ra ngoài, châu báu đẹp đẽ trong phòng như vô số vì sao trên bầu trời đêm, rực rỡ chói mắt.

Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đứng trước cửa đá đột nhiên lóa mắt do ánh sáng mạnh chiếu rọi, suýt chút nữa mắt cũng bị mù!

Hai người vẫn chưa phản ứng lại thì đột ngột bị một lực hút cực mạnh kéo vào bên trong!

"A..."

"A..."

Chu Nhược Mai và Lê Uy Long không kịp chuẩn bị, thời điểm đang bị kéo vào, đồng thời phát ra một tiếng kêu kinh hãi!

George nhìn thấy cửa đá mở, Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đều "xông" vào, vội vàng hô lớn: "Nhanh vào mau, không được để bọn nó lấy kho báu!"

Nói xong, chính ông ta xông về phía kho tàng trước nhất.

Harry và đám lính đánh thuê phản ứng lại, cũng mau chóng xông vào theo.

"Ầm!" Một âm thanh cực lớn vang lên.

Lúc bọn họ mới vừa xông tới, cửa đá đang mở ra một lúc đột nhiên ầm một tiếng nhanh chóng đóng lại lần nữa!

"Rầm rầm rầm..."

George, Harry và đám lính đánh thuê xông về phía trước không kịp kìm lại bước chân, dồn dập đập vào cửa đá.

"A..."
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 488: Sống và chết


Trán bọn họ đập vào cánh cửa, từng người từng người bị đụng đến nổ đom đóm mắt, lần lượt phát ra tiếng kêu thảm. Trên trán đụng đến mức nổi lên một cục u lớn.

Những tên lính đánh thuê đằng sau cũng không dừng được dồn dập xông lên trước, mãi đến khi đụng trúng những người phía trước mới dừng lại.

George, Harry và đám lính đánh thuê xông tới trước thấy cửa đá đã đóng, tất cả đều sợ đến chảy mồ hôi ròng ròng.

Vừa nãy nếu như nhanh hơn một bước, chẳng phải bọn họ đã bị cửa đá kẹp thành bánh nhân thịt rồi sao?

Sống và chết chỉ thua kém nhau một bước!

Tất cả mọi người sợ hãi không thôi, sững sờ tại chỗ.

Nguyễn Tú Cẩm muốn nhân cơ hội chạy trốn, thế nhưng tay chân bị trói, cô căn bản không có cách nào trốn đi. Chỉ cần cô nhúc nhích, nhiều lính đánh thuê ở đây như vậy, nhất định sẽ bị phát hiện.

Nhìn thấy Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đều bị lôi vào bên trong kho tàng, cô cũng rất lo lắng, không biết bọn họ còn có thể ra ngoài từ bên trong hay không.

Cô muốn biết kết quả, vậy thì phải ở lại đây chờ đợi rồi.

"Tại sao lại như vậy? Tại sao cửa đá chỉ mở ra một lúc mà đã đóng lại nhanh như thế?" George không hiểu ra sao lên tiếng hỏi.

Ông ta vắt óc tìm kế, sử dụng nhiều tiền nhiều người như vậy, thật vất vả mới ép Chu Nhược Mai phá được ván cờ, mở cửa đá, kết quả cánh cửa chỉ mở một lát, chính mình còn chưa kịp vào thì nó đã đóng lại!

Loại tâm tình lên voi xuống chó này khiến ông ta cũng sắp tan vỡ.

"Tôi cũng không biết!" Harry cũng rất phiền muộn, mắt thấy đã sắp hoàn thành việc lớn, kết quả tất cả đều bị chặn ở ngoài cửa.

Lúc này, Tôn Quốc Tài nói: "Nếu như không ngoài dự liệu của tôi, có lẽ năm đó người mở kho tàng nghĩ rằng sau này sẽ có rất nhiều người đến cướp kho báu bên trong, vậy nên cố tình sắp đặt như vậy. Khiến cho cửa đá chỉ mở ra một lát, hút hai người đánh cờ trước cửa vào trong, sau đó lại đóng chặt."

"Lẽ nào chỉ có người phá giải ván cờ mới có thể đi vào lấy kho báu?" George lại hỏi.

"Tôi nghĩ chắc là như vậy." Tôn Quốc Tài nói.

Vậy tại sao Lê Uy Long cũng có thể đi vào? Ván cờ vừa nãy không phải do cậu ta phá mà!" George nói.

"Người thiết kế ván cờ khẳng định không thể cái gì cũng đều nghĩ tới được! Hắn làm sao mà biết ván cờ này sẽ do một cô gái yếu đuối không có khí lực di động quân cờ phá giải? Tuy rằng ván cờ không phải do Lê Uy Long phá giải, thế nhưng cậu ta thay Chu Nhược Mai chơi cờ, còn đứng trước cửa đá cùng với Chu Nhược Mai, vì lẽ đó mới bị hút vào cùng." Tôn Quốc Tài nói.

"Vậy khi hai người đó đi vào, cửa đá lập tức đóng lại, bọn chúng có thể ra ngoài không?" George lại hỏi.

"Có thể. Nếu đã có thể khiến chúng đi vào trong kho tàng, vậy khẳng định sẽ lưu lại cơ quan để bọn chúng mở cửa ra từ bên trong." Tôn Quốc Tài nói.

"Được, vậy chúng ta không cần phải lo lắng, chúng ta chờ ở bên ngoài. Ngược lại sau khi hai người bọn chúng ở trong đó cũng không thoát đi đâu được, chờ bọn chúng ra ngoài chúng ta giết chúng là được! Kho báu sớm muộn gì đều là của chúng ta!" George nói.

"Không sai, chúng ta cái gì cũng không cần làm, chỉ cần chờ đợi là được rồi." Tôn Quốc Tài nói.

Nguyễn Tú Cẩm nghe được George bảo rằng chờ Lê Uy Long và Chu Nhược Mai ra ngoài sẽ gi3t chết bọn họ, nhất thời sốt ruột. Lê Uy Long và Chu Nhược Mai ra tới đây cũng sẽ bị giết, vậy phải làm sao bây giờ?

Lúc này, bên trong kho tàng.

Lê Uy Long và Chu Nhược Mai sau khi bị một lực hút cực mạnh kéo vào, song song té ngã trên mặt đất.

Sau đó, hai người thấy được ánh sáng tràn ngập căn phòng, đâu đâu cũng có vàng bạc châu khó, còn có vô số rương, không biết bên trong chứa cái gì.

Cái kho tàng bằng đá này cực kỳ rộng rãi, bên trong khí lạnh bức người. Trên trần nhà đá có một ngọn đèn sáng liên tục, những bức tường xung quanh không có một khe hở, vững như tường đồng vách sắt.

"Thật không nghĩ đến, nơi này vậy mà lại cất giấu nhiều vàng bạc châu báu như vậy, khó trách bọn họ không tiếc bất cứ giá nào để trộm lấy kho tàng này! Một đống kho báu ở đâu, nếu là ở thời cổ đại thì đã đủ để chiêu mộ binh sĩ, thành lập một quân đoàn hùng hậu rồi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 489: Phải bảo vệ


"Chuyện này thì anh không biết, không quan tâm là ai giấu, hiện tại điều chúng ta cần làm chính là làm sao bảo vệ đống vàng bạc châu báu này, không để cho kẻ địch lấy được." Lê Uy Long nói.

"Bây giờ kẻ địch đều không vào được, bọn họ cũng không lấy được số kho báu này. Có điều, chúng ta cũng không ra được, làm sao bây giờ?" Chu Nhược Mai nói.

"Kho tàng này có thể khiến chúng ta đi vào, nhất định là có lưu lại cơ quan để chúng ta ra ngoài." Lê Uy Long nói.

"Vậy chúng ta mau tìm xem cơ quan ở đâu." Chu Nhược Mai nói.

"Đừng vội, bây giờ chúng ta ra ngoài cũng được, nhưng trước đó nhìn một chút xem nơi này ngoại trừ vàng bạc châu báu thì có còn những bảo vật khác hay không đi!" Lê Uy Long nói.

Dù sao George vắt óc tìm kế, không tiếc bất cứ giá nào để có được đống kho báu này. Anh cảm thấy ngoại trừ những thứ này có lẽ còn có thứ khác đáng giá hơn.

"Nhưng mà Nguyễn Tú Cẩm còn đang ở bên ngoài! Chúng ta vào đây, cô ấy có thể gặp nguy hiểm hay không?" Chu Nhược Mai rất lo lắng nói.

"Trước khi chúng ta chưa ra ngoài, Nguyễn Tú Cẩm sẽ không có nguy hiểm gì. Bọn họ khẳng định còn đang ở bên ngoài chờ chúng ta mở cửa đi ra. Sau đó bọn họ có thể đi vào cướp những kho báu này rồi." Lê Uy Long nói.

"Vâng, vậy chúng ta trước hết xem xem nơi này có còn những bảo vật khác hay không." Chu Nhược Mai cảm thấy Lê Uy Long nói có lý, liền quyết định trước tiên xem xét nơi này một chút.

Từ lúc cô sinh ra tới nay, cô chưa bao giờ thấy qua nhiều vàng bạc châu báu như vậy, đối với kho tàng này cũng tràn ngập tò mò.

Ngay sau đó, Lê Uy Long tuỳ cơ mở những chiếc rương kia ra, nhìn xem bên trong rốt cuộc là chứa thứ gì.

Sau khi mở ra, bọn họ phát hiện trong rương căn bản vẫn là vàng bạc châu báu, còn có chút đồ bằng ngọc, cái loại trang sức gì đó.

Có một ít rương chứa đồ dùng của Hoàng thất.

Những thứ này đặt ở thời hiện đại đương nhiên là cực kỳ đáng giá, dùng từ vô giá để hình dung cũng không quá đáng chút nào.

Lúc này, Lê Uy Long lại tuỳ cơ mở ra một chiếc rương.

Theo rương mở ra, một chùm tia sáng bên trong toả ra rực rỡ, soi rọi nhà đá càng thêm sáng chói như ban ngày.

Lê Uy Long và Chu Nhược Mai suýt chút nữa sáng đến mức mù cả hai mắt!

Hai người điều chỉnh tầm nhìn, nhìn thấy trong rương vậy mà lại chưa bảy viên đá quý hình tròn lấp lánh sáng lên!

"Những viên đá hình tròn này rốt cuộc là bảo bối gì?" Chu Nhược Mai kinh ngạc hỏi.

"Anh cảm thấy chắc là Dạ Minh Châu trong truyền thuyết." Lê Uy Long nói.

"Dạ Minh Châu? Những viên đá này vậy mà lại là Dạ Minh Châu sao?" Chu Nhược Mai cực kỳ ngạc nhiên.

"Đúng, ngoại trừ Dạ Minh Châu, còn có thứ đồ gì có thể phát ra ánh sáng chói mắt như vậy?" Lê Uy Long nói.

"Thật không ngờ đến, nơi này thậm chí có loại bảo bối quý hiếm như Dạ Minh Châu." Chu Nhược Mai cũng có chút kích động.

Cô xưa nay chưa từng nhìn thấy Dạ Minh Châu, không nhịn được cầm lên một viên loá sáng trong tay.

"Thật là đẹp, hoá ra đây là Dạ Minh Châu. Em thật sự rất thích!" Chu Nhược Mai yêu thích không buông tay.

"Thích thì em mượn chơi một chút đi." Lê Uy Long nói.

"Chỉ có thể chơi một chút thôi sao? Em có thể lấy một viên không?" Chu Nhược Mai hỏi.

"Không được, đây là di vật văn hoa của Long Quốc chúng ta, em không thể chiếm làm của riêng." Lê Uy Long phê bình một chút.

Chu Nhược Mai thấy Lê Uy Long không hề nể tình, trề môi nói: "Xem như là em giúp hoá giải bàn cờ, cho em một viên xem như phần thưởng nhé?"

"Chờ sau khi ra ngoài rồi hãy nói. Nếu như em thích, anh có thể xin một viên, hoặc là đấu giá mua lại." Lê Uy Long nói.

"Dạ Minh Châu này là bảo vật vô giá, anh có bao nhiêu tiền có thể mua được? Không bằng để em lén giấu một viên đi ra ngoài nhé!" Chu Nhược Mai thật sự quá yêu thích Dạ Minh Châu, đã xem nó như hòn ngọc quý trên tay, cực kỳ yêu thích rồi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 490: Anh không cho em giấu


"Đồ vật lấp lánh như vậy, Sao em giấu đi được? Cho dù em có thể giấu được, anh cũng sẽ không cho em giấu , đây là đồ của Việt Nam chúng ta, không thể chiếm riêng cho mình." Lê Uy Long nói.

Tuy rằng Chu Nhược Mai là vợ của mình, nhưng anh thân là hộ soái bảo vệ, tuyệt đối sẽ không làm người nhà mình chiếm di vật văn hóa làm của riêng.

"Được rồi, em chỉ nghịch một chút, chơi một tí thôi." Chu Nhược Mai thấy Lê Uy Long không đồng ý, cô cũng không dám suy nghĩ quá đáng.

Tiếp theo, Lê Uy Long lại tùy tiện mở ra một ít thùng, bên trong đều là các loại ngọc khí, châu báu, rất nhiều thùng.

Bởi vì rất nhiều thùng, anh cũng không có cách mở ra toàn bộ, đều là tùy tay mở ra một ít.

Nhìn thấy căn phòng đá này toàn bảo vật hiếm thấy, Lê Uy Long và Chu Nhược Mai rốt cục biết vì sao George sẽ không tiếc hết thảy muốn được đến bảo tàng này .

Nhìn giá trị của bảo tàng này, còn đáng giá hơn nghìn lần so với tập đoàn Vương Lôi!

Trong tay Chu Nhược Mai cầm một viên dạ minh châu, vẫn đi theo Lê Uy Long, một đường đi vào sâu trong căn phòng đá.

Có dạ minh châu chiếu sáng, trong căn phòng đá sáng như ban ngày.

Lê Uy Long luôn cảm thấy bên trong căn phòng đá này, trừ những bảo vật hiếm thấy này, hẳn là còn có gì đó cảng trân quý hơn.

Lúc này, trong núi Hổ Sơn.

Một chiếc xe jeep gào thét mà đến, dừng lại trong núi Hổ Sơn.

Người trên xe đến, là quân y Lưu Bảo Thông.

Vửa rồi Lưu Bảo Thông mệnh lệnh của Thiên Thành, lập tức chạy đến núi Hổ Sơn. Bất quá anh ấy lái xe đến, đương nhiên tốc độ kém xa so với trực thăng, cho nên viện quân mà Minh Hải phái ra đến trước anh ấy.

"Phạm tướng quân, chiến đấu còn chưa bắt đầu sao?" Lưu Bảo Thông đi đến trước mặt Thiên Thành hỏi.

"Chưa bắt đầu, đang đợi mệnh lệnh của Hộ Soái." Thiên Thành nói.

"Hộ Soái đâu? Anh ấy đi đâu?" Lưu Bảo Thông hỏi.

"Anh ấy đã xuống dưới hầm ngầm với phu nhân rồi ." Thiên Thành nói.

"Phía dưới hầm ngầm, rốt cuộc là tình huống gì?" Trong khoảng thời gian này Lưu Bảo Thông vẫn chỉ lo chữa bệnh cho cha mẹ của Lê Hồng Ngọc và Kiều Vy, rất nhiều chuyện Thiên Thành cũng không nói cho Lê Uy Long cho anh ấy, cho nên anh ấy cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Hiện tại Lưu Bảo Thông hỏi, Thiên Thành đành phải nói những chuyện gần nhất đã xảy ra cho Lưu Bảo Thông.

Lưu Bảo Thông biết được Lê Uy Long và Chu Nhược Mai chỉ mang theo hơn hai trăm người xuống dưới, rất là kinh ngạc: "Làm cho Hộ Soái một mình xâm nhập hang hổ, vạn nhất anh ấy có sơ xuất gì, chúng ta chết trăm lần cũng cũng khó trốn tội được!"

"Tôi biết, nhưng là hộ soái cố ý làm như vậy, chẳng lẽ tôi dám chống lại mệnh lệnh được à?" Thiên Thành nói.

Lúc này, Hà Ngọc Lan nói: "Phạm tướng quân, Hộ soái đã đi xuống một thời gian dài, đến bây giờ đều không có một chút động tĩnh, có thể anh ấy đã xảy ra chuyện hay không? Không bằng hiện tại chúng ta cũng đi xuống, cứu Hộ soái ra!"

"Không được! Không có mệnh lệnh của Hộ soái, chúng ta tuyệt không thể tự hành động!" Thiên Thành nói.

"Chỉ là tôi lo lắng Hộ soái đã bị bọn họ khống chế, không thể phát ra tín hiệu cho chúng ta!" Hà Ngọc Lan nói.

"Chờ một chút. Nếu không có nhận được mệnh lệnh của Hộ soái, hiện tại chúng ta sẽ đi xuống, nhất định sẽ tạo thành thương vong lớn. Tự tiện hành động, tạo thành không cần thương vong, đến lúc đó Hộ soái sẽ bắn chết tôi!" Thiên Thành nói.

"Nếu như Hộ Soái đã xảy ra chuyện, anh không nghĩ cách cứu viện, cấp trên cũng sẽ bắn chết anh!" Hà Ngọc Lan và Lê Uy Long cứu người sốt ruột, đã muốn rục rịch .

Thiên Thành bắt đầu tiến lùi đều khó, một bên là mệnh lệnh của Hộ soái Lê Uy Long, một bên là chức trách phụng mệnh bảo vệ Lê Uy Long, nên lựa chọn như nào?

"Phạm tướng quân, mau hạ lệnh đi! Chúng tôi hiện tại đi xuống cứu Hộ soái!" Trong lòng tướng sĩ chúng tôi đã muốn nóng như lửa đốt, đều đến xin chiến đấu .
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 491: Câm cho tôi


"Đều câm miệng cho tôi! Tôi là tướng quân hay là các người là tướng quân? Tôi đều có đúng mực, không cần các người lắm miệng! Tôi đi theo Hộ soái nhiều năm, biết rõ thực lực của anh ấy, anh ấy không có việc gì đích! Nếu ai dám làm loạn quân tâm, tôi lập tức bắn người đó!" Cuối cùng Thiên Thành vẫn là quyết định nghe theo mệnh lệnh của Lê Uy Long, không tự tiện hành động.

Là một người tướng lĩnh, phải bình tĩnh tuyệt không có thể xúc động. Nếu tùy tiện hành động, sẽ giống lời của Lê Uy Long, đi xuống bao nhiêu chết bấy nhiêu. Bởi vì, địch nhân phía dưới, sớm đã đem họng súng nhắm ngay cửa hầm.

Các tướng sĩ nghe được Thiên Thành nói như vậy cũng không dám nhiều lời nữa.

Trong căn phòng đá.

Lê Uy Long và Chu Nhược Mai càng đi sâu vào trong càng cảm giác lạnh lẽo.

Loại khí lạnh tận xương tủy này làm cho Chu Nhược Mai không khỏi có chút sợ hãi .

"Nơi này âm trầm như vậy, có thể có yêu ma quỷ quái không?" Chu Nhược Mai bởi vì sợ hãi, không khống chế được mà nắm cánh tay của Lê Uy Long.

"Trên đời này căn bản là không có yêu ma quỷ quái, em không cần sợ hãi." Lê Uy Long nói.

"Vậy vì cái gì càng đi sau càng âm trầm?" Chu Nhược Mai nói.

"Nơi này nhiều năm không thấy ánh mặt trời, âm trầm cũng rất bình thường." Thật ra Lê Uy Long cũng cảm giác được khí lạnh không giống bình thường, nhưng anh cũng không nói được là do nguyên nhân gì.

Lúc này, Lê Uy Long và Chu Nhược Mai nhờ ánh sáng của dạ minh châu, thấy được cuối thế phòng thế mà lại có một chuôi kiếm rất to!

Mà thân kiếm thì cắm ở trong sàn nhà, nhìn không thấy thân kiếm rốt cuộc là thế nào.

Nhưng chỉ nhìn chuôi kiếm cũng thấy được thanh kiếm này cũng không phải thanh kiếm thường.

"Thanh kiếm này rốt cuộc là kiếm gì?" Chu Nhược Mai kinh ngạc hỏi han.

"Anh cũng không biết, đi qua xem đi!" Lê Uy Long nói xong, cũng nhanh bước về nơi cắm kiếm.

Chu Nhược Mai cũng chỉ nhanh hơn bước chân đi theo cùng đi với Lê Uy Long.

Càng đến gần chỗ cắm kiếm, khí lạnh càng nhiều.

"Chẳng lẽ khí lạnh là do thanh kiếm này phát ra?" Chu Nhược Mai nói.

"Anh nghĩ hẳn là phải" Lê Uy Long nói.

"Kiếm chôn trong lòng đất đều có thể phát ra khí lạnh lẽo như vậy, thanh kiếm này dường như không đơn giản!" Chu Nhược Mai nói.

"Đúng vậy! Nếu giống như anh đoán, thanh kiếm này hẳn là một tuyệt thế thần kiếm!" Lê Uy Long nói.

Phía trước hắn liền vẫn cảm thấy được, trong căn phòng đá này trừ vàng bạc châu báu, ngọc khí trang sức và dạ minh châu, hẳn là còn có bảo vật càng làm cho kẻ khác rung.

Xem ra, cái thanh tuyệt thế thần kiếm này chính là kinh ngạc vui mừng lớn nhất giấu trong bảo khố này .

Bằng không, cũng sẽ không đem bảo kiếm chôn ở tận cùng bên trong bảo khố.

Đây khẳng định là thần kiếm để trấn!

Lúc này, Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đã đi đến cạnh chuôi kiếm.

Từ chiều rộng thanh kiếm lộ trên mặt và chuôi kiếm rất to có thể phán đoán, thanh kiếm này khẳng định là một thanh kiếm rất to.

Bởi vì chuôi kiếm đều to như vậy thì thân kiếm khẳng định sẽ không bé.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 492: Cổ văn


Lúc này, Lê Uy Long và Chu Nhược Mai thông qua ánh sáng của dạ minh thấy trên nền có khắc mười mấy dòng chữ!

Những chữ này đều là cổ văn, vô cùng khó hiểu. Tuy nhiên, Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đều là người có học, nên vẫn có thể xem hiểu đại khái.

Những chữ này, đại khái ý là, ở một triều đại hơn hai ngàn năm trước, có một vị tên là Trần Quảng Thành - thủ lĩnh nghĩa quân, bởi vì Hoàng đế ngu ngốc, gian thần lộng quyền, dân chúng lầm than, nên bất đắc dĩ phải khởi nghĩa.

Lúc đầu đã đánh bại một nửa giang san rồi, nhưng vì nhiều lý do, cuối cùng vẫn thua.

Lúc bên thua chạy trốn, Trần Quảng Thành bị bắt, sau đó bị trảm, dũng tướng mạnh nhất Hiên Viên Bá dẫn tàn quân trốn tới thành Nam Quảng cố sống chết để giữ lấy.

Đối mặt với quân địch trùng điệp vây thành, Hiên Viên Bá biết bại cục đã định, nên sai người tăng cường việc kiến tạo phòng chứa châu báu này, cất giữ tất cả vàng bạc châu báu ở đây, mong một ngày trở lại, để lô bảo vật này để chiêu binh mãi mã, Đông Sơn tái khởi.

Hiên Viên Bá tinh thông cờ tướng, cho nên đã cho người thiết kế cơ quan dùng phá giải ván cờ để mở ra phòng chứa châu báu. Nguyên do bởi vì ván cờ này, chỉ có hắn mới có thể phá, dù người khác tìm đến nơi này, cũng không có cách mở được phòng chứa châu báu.

Trừ cái đó ra, trước khi Hiên Viên Bá tham gia khởi nghĩa, còn là kiếm khách đệ nhất thiên hạ đương thời, kiếm pháp vô địch thiên hạ. Hắn dùng cờ để hiểu được kiếm và tạo ra một bộ kiếm thuật vô song.

Bởi vì thất bại đã định, Hiên Viên Bá định cải trang và trốn khỏi thành, quyết định quyết định chôn bảo kiếm tuyệt thế của mình ở đất này, sau này tới lấy lại kiếm.

Bởi vì kiếm quá lớn, nên mang theo người nhất định sẽ bị nhìn thấu.

Thế nhưng, Hiên Viên Bá cũng suy nghĩ đến khả năng mình không có cơ hội trở về lấy bảo vật và bảo kiếm này, nên ở phần cuối văn tự đã viết, nếu như hậu nhân hữu duyên có thể đi vào phòng chứa châu báu, thì cần rút ra bảo kiếm của hắn, lấy bảo kiếm làm chìa khóa, rồi xen vào khe hở bên phải cửa đá kia, lắc phía trái một cái, là có thể mở cửa đá đi ra.

Nếu như không nghĩ ra thì xoay bên phải, là có thể đóng cửa cửa đá lần nữa.

Xem xong văn tự, Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đều cực kỳ kinh ngạc, rốt cuộc họ cũng biết, lai lịch của phòng chứa châu báu này.

“Hóa ra là một đội quân nổi dậy đã chôn kho báu ở đây hơn hai nghìn năm trước, lẽ nào lại có nhiều bảo vật quý giá như vậy!” Chu Nhược Mai nói.

“Đúng vậy! Thanh bảo kiếm này, là bảo kiếm của kiếm khách Hiên Viên Bá đệ nhất thiên hạ, kiếm này hẳn là càng đáng giá tiền hơn vàng bạc châu báu kia.” Lê Uy Long nói.

“Nhưng tại sao Hiên Viên Bá không quay lại để lấy những bảo vật này và thanh kiếm của mình?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Theo một số ghi chép lịch sử của dã sử, Hiên Viên Bá chạy ra thành Nam Quảng không lâu sau, do bị phản đồ bán đứng, nên bị hành quyết, vì vậy anh ta không có cơ hội quay lại để lấy nó.” Lê Uy Long nói.

“Đây là cái dã sử gì vậy, làm sao em chưa từng được học?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Dã sử, nó không có trong sách giáo khoa, nên tất nhiên là em chưa học rồi.” Lê Uy Long nói.

“Sao anh biết?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Từ nhỏ anh đã cảm thấy rất hứng thú với lịch sử, tự mình tra được.” Lê Uy Long nói.

“Nếu anh biết giai đoạn lịch sử kia, vậy vì sao anh không biết nơi này có phòng chứa châu báu?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Vì nó là một kho báu được giấu kín, nên phải là một bí mật, chưa được thế giới biết đến và nó không được nói đến trong dã sử.” Lê Uy Long nói.

“Ngay cả người Trung Quốc chúng ta cũng không biết, vậy tại sao những người nước ngoài như George này có thể biết?” Chu Nhược Mai lại hỏi.

“Ai biết bọn họ lấy thông tin từ đâu. Trước không cần quan tâm nhiều vậy đâu, nếu muốn mở cửa đá đi ra ngoài, thì phải lấy thanh bảo kiếm này làm chìa khoá, anh rút thanh bảo kiếm này ra rồi lại nói.” Lê Uy Long nói.

“Ừ, vậy anh mau ra kiếm rút. Em muốn nhìn một chút xem đây rốt cuộc là bảo kiếm tuyệt thế như thế nào.” Chu Nhược Mai nói.

“Tốt, vậy em tránh ra trước, anh lập tức rút nó.” Lê Uy Long cũng khẩn cấp muốn nhìn xem bảo kiếm tuyệt thế của kiếm khách Hiên Viên Bá đệ nhất thiên hạ chôn giấu hơn hai nghìn năm.

Chu Nhược Mai đi ra mấy bước, hai tay Lê Uy Long nắm chuôi kiếm, sau đó dùng lực rút...
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 493: Không rút nổi


Nhưng mà mặc kệ Lê Uy Long cố gắng rút nó ra thế nào, thanh kiếm vẫn không nhúc nhích tí nào, như thể nó đã bén rễ, cùng với phiến đá như hai làm một.

Lê Uy Long nghĩ rằng bản thân mình đã đủ mạnh, nhưng không nghĩ tới anh lại không thể rút thanh kiếm này ra!

Anh đã cố hết sức, kéo nó ra một lúc lâu, mệt đến nỗi trên đầu đổ đầy mồ hôi, vẫn không thể rút ra được một chút nào!

“Rút ra rất khó sao?” Chu Nhược Mai nhìn thấy khuôn mặt của Lê Uy Long đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, cũng không thể rút được kiếm ra nên vội hỏi.

“Đúng vậy, không ngờ thanh kiếm này lại khó rút ra như vậy.” Lê Uy Long thở hồng hộc nói.

"Có lẽ thanh kiếm này đã được cắm trong phiến đá quá lâu. Nó đã bị chôn vùi hơn hai nghìn năm, có thể đã bị gỉ sắt nên không thể rút ra được." Chu Nhược Mai nói.

“Vì nó có thể được gọi là một thanh kiếm tốt, anh nghĩ nó sẽ không dễ dàng bị gỉ sắt như vậy.” Lê Uy Long nói.

"Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Nếu không rút được thanh kiếm ra, chúng ta sẽ không mở được cửa đá, chẳng phải chúng ta sẽ bị mắc kẹt ở đây đến chết sao?" Chu Nhược Mai nói.

“Để anh nghĩ biện pháp.” Vừa rồi Lê Uy Long đã cố gắng hết sức rồi, biết dù cố sức thế nào cũng không thể rút thanh kiếm này ra, anh chỉ có thể nghĩ cách khác.

"Thanh kiếm này là chìa khóa duy nhất có thể mở cửa đá, ngoại trừ nó, còn cách nào khác để mở cửa đá đâu?" Chu Nhược Mai nói.

“Vậy thì anh sẽ tìm cách xem rút thanh kiếm này ra như thế nào.” Lê Uy Long nói.

"Không còn cách nào ngoại trừ dùng sức kéo ra, hay là, chúng ta cùng nhau hợp lực, thử xem có thể rút thanh kiếm này ra không!" Chu Nhược Mai nói.

“Bỏ đi, em là một cô gái yếu ớt thì có bao nhiêu sức lực.” Lê Uy Long nói.

"Vậy thì anh hãy thừa dịp vẫn còn sức lực mau chóng rút thanh kiếm ra! Nếu không, đợi đến khi bị đói cũng buồn ngủ, anh sẽ không còn sức để rút nó ra nữa." Chu Nhược Mai nói.

“Được.” Lê Uy Long cũng cảm thấy Chu Nhược Mai nói rất đúng, nếu muốn rút ra thì phải càng sớm càng tốt bằng không đợi đến lúc không còn khí lực muốn rút ra cũng không được.

“Cố lên chồng ơi!” Để Lê Uy Long vực dậy tinh thần, Chu Nhược Mai bắt đầu gọi chồng một cách ngọt ngào.

Lê Uy Long nghe thấy Chu Nhược Mai kêu ngọt như vậy, trái tim của anh lập tức ấm áp, trong nháy mắt cảm thấy toàn thân tràn đầy sức sống.

Vì vậy, Lê Uy Long cầm lấy chuôi kiếm bằng cả hai tay, dùng sức rút nó ra một lần nữa.

"Chồng ơi cố lên!"

"Chồng ơi dùng sức!"

"Chồng ơi anh giỏi quá!"

Chu Nhược Mai không ngừng cổ vũ Lê Uy Long, bởi vì cô biết rằng việc cổ vũ của các cô gái có thể tiếp thêm sức mạnh cho các chàng trai. Giống như khi chơi bóng rổ, các cô gái có mặt trên khán đài hò hét cổ vũ, còn các chàng trai ở trên sân thì bùng nổ sức mạnh vô tận, có thể phát huy thực lực mạnh hơn bình thường rất nhiều.

Bây giờ, vợ chồng cô có thể ra khỏi căn phòng đá này hay không hoàn toàn phụ thuộc vào việc bọn họ có rút được thanh kiếm này ra hay không.

Nếu không rút ra được, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi, nhất định sẽ bị mắc kẹt chết ở chỗ này!

Cô không muốn bị nhốt ở đây cho nên cô không tiếc công sức để cổ vũ cho Lê Uy Long.

Cô có thể góp một phần sức lực bằng cách này.

Sau khi Lê Uy Long được Chu Nhược Mai cổ vũ, anh cũng cố gắng hết sức, nhưng mà cố gắng thế nào thì anh vẫn không thể rút được thanh kiếm ra!

"Chồng ơi, em yêu anh!"

"Chồng ơi, tiếp tục cố gắng!"

"Chồng ơi, anh giỏi nhất!"

"Ollie đến! Yamate!"

Chu Nhược Mai hô lên, cũng không biết mình đang nói cái gì nữa, cái gì dễ nói thì cô cứ nói ra thôi.

Trên mặt của Lê Uy Long mồ hôi nhễ nhại, hơi ngẩn người, dở khóc dở cười, than thở: "Vợ à, em đừng hô k1ch thích như vậy được không!"

Chu Nhược Mai sửng sốt, nhớ lại lời vừa mới thốt ra, sắc mặt đỏ bừng.

“Em... Em chỉ muốn tiếp thêm sức mạnh cho anh?” Chu Nhược Mai xấu hổ giải thích.

“Có thể nhưng em không cần gọi yamate đâu!” Lê Uy Long nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 494: Em nói gì cũng đúng


"Em không hiểu yamate nghĩa là gì, nhưng em thấy nó vần với Ollie cho nên mới hô lên, hô khẩu hiệu không phải là cứ vần là được à?" Chu Nhược Mai nói.

“Được, em là người có học thức cao, em nói gì cũng đúng.” Lê Uy Long nói.

“Mà này, chẳng lẽ anh biết yamate là cái gì sao?” Chu Nhược Mai đột ngột hỏi.

"Anh làm sao mà biết được? Anh chỉ thấy nó hơi k*ch th*ch, hơi ngứa ngáy." Lê Uy Long nói.

“Vậy thì anh tiếp tục rút, em sẽ không hô yamate nữa, em sẽ hô câu khác.” Chu Nhược Mai nói.

“Không cần hô nữa, anh đã cố hết sức nhưng vẫn không thể rút thanh kiếm này ra.” Lê Uy Long nói.

"Vậy làm sao bây giờ? Chúng ta thật sự sẽ chết ở chỗ này sao?" Chu Nhược Mai hoảng sợ.

“Bây giờ rất khó nói, đừng hoảng sợ, để anh nghỉ ngơi một lát, sau đó suy nghĩ xem có biện pháp nào khác không.” Lê Uy Long nói.

Hiện tại anh thực sự không còn cách nào khác, tuy rằng anh thấy trên người mình có cảm ứng, nhưng hiện tại căn phòng đá này rất dày, trên cửa đá không có một khe hở, cho dù có dựa vào máy cảm biến cũng không thể truyền tín hiệu đi, bên phía Thiên Thành không thể nhận được tín hiệu nào cả.

"Chúng ta không có công cụ nào, thanh kiếm này chỉ có thể dùng sức cả hai tay để rút, không còn biện pháp khác, xem ra lần này, chúng ta thật sự không thể ra khỏi căn phòng đá này, chúng ta cũng sẽ bị chết ở chỗ này." Sắc mặt Chu Nhược Mai buồn bã.

“Đừng nản lòng, có anh ở đây, anh sẽ không để em bị mắc kẹt ở chỗ này.” Lê Uy Long an ủi.

"Anh không cần phải an ủi em, anh đã dùng hết sức lực mà thanh kiếm cũng không thể ra được một chút, em đã không còn thấy hy vọng gì nữa." Chu Nhược Mai nói.

"Đám người Thiên Thành biết chúng ta đang ở trong hang, chờ bọn họ xuống dưới này, không thấy chúng ta, bọn họ nhất định có thể đoán được chúng ta đã vào căn phòng đá. Hơn nữa, Nguyễn Tú Cẩm sẽ nói với bọn họ là chúng ta đã vào căn phòng đá, bọn họ sẽ tìm cách để cứu chúng ta ra ngoài.” Lê Uy Long nói.

"Anh đừng dỗ em, cho dù đám người Thiên Thành biết chúng ta bị mắc kẹt trong này thì có thể làm gì? Cửa đá này có dùng thuốc nổ cũng nổ không được, hơn nữa, bọn họ cũng sẽ không thể giải được ván cờ trên cửa đá, làm sao có thể mở được cửa đá?” Chu Nhược Mai nói.

“Tôn Quốc Tài đã nhìn thấy em giải qua ván cờ, ông ta có thể đã nhớ kỹ đường đi để giải ván cờ.” Lê Uy Long nói.

"Anh đừng có ngốc, phải đi 108 bước mới có thể phá giải nước cờ chết đó, với cấp độ của Tôn Quốc Tài, cho dù ông ta đã nhìn thấy em phá giải một lần, ông ta cũng sẽ không thể nhớ rõ. Chỉ cần ông ta đi nhầm một bước, sẽ không thể phá được nước cờ nữa, trên đời này ngoại trừ em, có lẽ không còn ai có thể giải ván cờ này.” Chu Nhược Mai nói.

Lê Uy Long cảm thấy hơi tuyệt vọng khi nghe Chu Nhược Mai nói điều này.

“Nhưng mà nếu có thể cùng anh chết ở chỗ này, em cũng nguyện ý.” Chu Nhược Mai nói nhỏ.

“Anh cũng vậy, có thể chết ở cùng một chỗ với em, anh cũng nguyện ý.” Lê Uy Long nói, anh cũng biết thanh kiếm kia là chìa khóa duy nhất mở ra căn phòng đá này, hiện tại không rút ra được, vậy thì chỉ còn con đường chết mà thôi, tất cả cũng không phải nói giỡn!

Không ngờ lại có ngày đường đường là hộ soái bảo vệ đất nước như anh bị mắc kẹt và chết ở chỗ này!

Chu Nhược Mai đột nhiên thay đổi chủ đề, nói: "Nhưng mà hoặc nhiều hoặc ít, em vẫn hơi tiếc nuối."

"Tiếc nuối cái gì? Chỉ cần có thể làm em thỏa mãn, anh sẽ không để cho em phải nuối tiếc." Lê Uy Long nói.

“Thật không?” Chu Nhược Mai vui mừng hỏi.

“Đương nhiên là thật, anh đã lừa em bao giờ chưa?” Lê Uy Long nói.

“Được, vậy em hỏi anh, em với anh cùng bị mắc kẹt ở nơi này, anh muốn làm gì trước khi chết?” Chu Nhược Mai đỏ mặt hỏi.

“Anh cũng không biết anh muốn cái gì, cứ thuận theo tự nhiên thôi!” Lê Uy Long nói.

Nhìn thấy Lê Uy Long không hiểu phong tình, trong lòng Chu Nhược Mai không khỏi có hơi buồn bực, cô ám chỉ: "Căn phòng được trang trí rất đẹp, hoàn cảnh rất tốt nha!"

“Đúng vậy, hoàn cảnh ở đây rất tốt, chết ở trong này cũng không quá khó coi.” Lê Uy Long nói.

"..." Chu Nhược Mai đổ mồ hôi, cô đã ám chỉ rõ ràng như vậy rồi, nhưng Lê Uy Long vẫn không hiểu phong tình, không biết cái gì hết!

Cho dù không bị vây chết ở chỗ này, cũng sẽ bị anh chọc tức đến chết!

Chẳng lẽ bản thân cô phải vào thẳng chủ đề, nói rõ ra lời thì anh mới hiểu sao?

“Đáng chết, anh cứ chờ chết như vậy à, trước khi chết không có nguyện vọng gì sao?” Chu Nhược Mai tức giận hỏi.

"Có chứ, nguyện vọng của anh chính là có thể rút thanh kiếm kia ra, cứu em ra ngoài."

Lê Uy Long không biết tại sao lúc nãy Chu Nhược Mai vẫn còn dịu dàng ngọt ngào đột nhiên lại tức giận, hỏi: "Vậy trước khi chết em có nguyện vọng gì?"

"Nguyện vọng của em là trước khi chết có thể nếm trải tư vị của một người phụ nữ! Muốn làm một chuyện mà hai vợ chồng chúng ta trước đó chưa từng làm, làm!" Chu Nhược Mai biết nếu bản thân cô cứ ám chỉ như vậy thì người đàn ông là trai thẳng này sẽ không hiểu, nên cô cứ theo trái tim mình mà nói ra!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 495: Kinh ngạc


Lê Uy Long không nghĩ tới Chu Nhược Mai sẽ chủ động đưa ra yêu cầu như vậy, anh nhất thời cực kỳ kinh ngạc.

“Làm chuyện như vậy sẽ tiêu hao rất nhiều thể lực, đến lúc đó sẽ không thể rút kiếm nữa.” Lê Uy Long mặt đỏ tía tai nói.

"Tại sao anh lại biết làm chuyện đó rất tốn thể lực? Anh đã từng làm rồi?" Chu Nhược Mai ép hỏi.

“Anh chưa làm nhưng suy nghĩ một chút là biết thôi!” Lê Uy Long nói.

"Dù sao bây giờ anh cũng không rút thanh kiếm này ra được, còn không bằng tận dụng thể lực vẫn còn để trải nghiệm, chỉ cần được thử một lần, em chết cũng không còn gì tiếc nuối." Chu Nhược Mai đã to gan nói ra điều này thì sẽ không cần giữ sĩ diện.

Nghe thấy Chu Nhược Mai nói điều này, Lê Uy Long cũng bị lay động, anh là một người đàn ông bình thường, bây giờ đã 26 tuổi, đúng là thời kỳ tràn đầy sức sống, cũng cần phải có nhu cầu, anh cũng rất muốn được thử qua.

Hơn nữa, anh và Chu Nhược Mai là vợ chồng hợp pháp, làm chuyện vợ chồng như vậy là việc chính đáng, là lẽ đương nhiên, bây giờ bọn họ đã lâm vào đường cùng, nếu không làm thì còn đợi đến lúc nào?

Cho nên Lê Uy Long nói: "Được, chúng ta bắt đầu đi! Trước khi chết, hãy đem những chuyện còn dang dở hoàn thành, đời này sống cũng không uổng phí."

Chu Nhược Mai thấy Lê Uy Long đồng ý, nhất thời căng thẳng, mặt đỏ bừng như lửa đốt.

Đang lúc căng thẳng, cô cảm thấy buồn đi vệ sinh, ngượng ngùng nói: “Anh đợi một chút, em muốn đi vệ sinh."

“Sao em có nhiều chuyện phiền phức như vậy!” Lê Uy Long nói.

“Con người có ba việc khẩn cấp, chuyện này là bình thường, làm sao có thể gọi là phiền phức?” Chu Nhược Mai bất mãn nói.

Thời điểm chơi cờ, cô đã cảm thấy buồn đi vệ sinh rồi, nhưng lúc đó có nhiều đàn ông đứng ở đó, cô chỉ có thể chịu đựng, khi phá giải ván cờ quá là k*ch th*ch, dần dần cô quên mất việc đi vệ sinh.

Về sau lại bị hút vào trong căn phòng đá, nhìn thấy thật nhiều vàng bạc châu báu, cô bị kinh ngạc quá mức, cũng không nghĩ đến chuyện đi vệ sinh. Hiện tại không thể rút thanh kiếm này ra, không có hy vọng ra ngoài, nghĩ đến chuyện cô với Lê Uy Long sẽ làm bây giờ, cô đột nhiên cảm thấy khẩn trương đến mức không kìm lòng được muốn đi vệ sinh ngay.

“Vậy thì em đi vệ sinh trước đi.” Lê Uy Long cũng biết vừa rồi mình nói những lời đó là không đúng, đi vệ sinh là chuyện bình thường, không cần phải ngạc nhiên.

"Vậy anh mau quay người lại đi, không được nhìn lén, anh có nghe thấy không? Nếu không em sẽ đào mắt chó của anh ra mà giẫm lên!" Chu Nhược Mai nghiêm túc cảnh cáo.

Ngoài trang sức vàng bạc châu báu và một số rương hòm, trong căn phòng đá này không có thứ gì có thể che đậy, cô chỉ có thể tìm một góc nào đó để đi vệ sinh, nhưng cô sợ Lê Uy Long sẽ nhìn trộm nên phải cảnh cáo anh trước.

"Về sau chúng ta đều sẽ làm loại chuyện này, em còn sợ anh nhìn trộm sao? Sớm muộn gì em cũng phải để cho anh xem." Xiao Potian nói thầm.

"Hai chuyện này khác nhau, lát nữa là chuyện của lát nữa, bây giờ là bây giờ. Nhìn trộm con gái đi vệ sinh là chuyện thất đức đó anh có hiểu không?" Chu Nhược Mai nói.

“Được rồi, anh sẽ không nhìn lén, em nhanh lên, đừng lãng phí thời gian.” Lúc này Lê Uy Long cũng hơi nóng nảy, anh không hiếm lạ nhìn lén người khác, dù sao lát nữa cũng được nhìn đủ, sao phải vội vàng nhìn bây giờ?

Đương nhiên, anh đường đường là Chiến thần thiên long, cho dù Chu Nhược Mai không cảnh cáo thì anh cũng sẽ không nhìn trộm, ngay cả vợ mình cũng phải nhìn lén, để người ta biết không phải là bị chê cười sao?

Nói xong, Lê Uy Long liền quay người qua chỗ khác.

Chu Nhược Mai thật sự vội vàng, cô không muốn nói nhảm với Lê Uy Long, lập tức c** q**n, ngay bên cạnh thanh kiếm, bắt đầu đi vệ sinh.

Dù sao thì chỗ nào cũng không có vật để che chắn, nếu Lê Uy Long muốn nhìn trộm, dù cô ở đâu cũng sẽ bị anh nhìn trộm nên sẽ không chọn chỗ nữa.

Lê Uy Long nghe thấy tiếng nước chảy rơi vãi trên mặt đất ở phía sau, trong đầu đang tưởng tượng ra một bức tranh đẹp đẽ, sau đó không kìm được mà dâng trào nhiệt huyết.

Lúc này, bên ngoài căn phòng đá.

“Sao lâu như vậy rồi mà bọn họ vẫn chưa ra, hai người họ làm gì trong đó vậy?” George đợi rất lâu mà vẫn không thấy Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đi ra, bắt đầu cảm thấy lo lắng.

"Ai mà biết được! Hai vợ chồng bọn họ cô nam quả nữ một phòng, chắc bọn họ đã làm chuyện một ít chuyện vợ chồng hay làm ở trong đó rồi!" Harry nói.

“Còn chờ nữa, trời sắp sáng rồi!” George nói.

"Làm gì còn cách nào! Họ không ra ngoài, chúng ta có thể làm gì?" Harry nói.

“Cứ chờ đợi như vậy thật là chán.” George nói.

“Đúng vậy, hay là chúng ta chơi một số trò chơi thú vị đi, nếu không thì thật là nhàm chán.” Harry nói.

“Chơi trò gì?” George hỏi.

"Dù sao, khi Lê Uy Long cùng Chu Nhược Mai đi ra, chúng ta sẽ giết bọn họ, ở đây cũng có một người đẹp, chúng ta cũng phải giết. Một cô gái xinh đẹp như vậy, cứ giết đi như vậy thì thật uổng phí!" Harry nhìn về phía Nguyễn Tú Cẩm rồi nói.

Nguyễn Tú Cẩm nghe thấy lời này, cô ấy đột nhiên căng thẳng, đến bây giờ mới biết, hóa ra bọn họ cũng không buông tha mình và hai người Lê Uy Long cùng Chu Nhược Mai.

Chỉ cần Lê Uy Long và Chu Nhược Mai ra ngoài, cả hai người họ sẽ phải chết.

“Ý anh là gì?” George vẫn không hiểu Harry muốn nói gì.

“Ý tôi là, hai vợ chồng họ ở bên trong làm chuyện đó, vậy thì chúng ta cũng cùng với người đẹp này làm chuyện đó thôi!” Harry nói.

"Haha, ý kiến hay! Thay vì cứ ở đây chờ đợi buồn chán như vậy, còn không bằng cùng với cô gái Việt Nam xinh đẹp này chơi đùa, lĩnh hội xem hương vị của người phụ nữ Việt Nam nó như thế nào." George cười.

George vừa dứt lời, tất cả những người lính đánh thuê có mặt ở nơi này đều lộ ra vẻ mặt dữ tợn, hung ác.

Nguyễn Tú Cẩm nhìn thấy bọn họ đều lộ ra vẻ mặt hung ác dữ tợn, trong nháy mắt sợ tái mặt, cả người run rẩy, những chuyện mà lúc trước cô ấy vẫn luôn lo lắng cùng tất cả bộ mặt xấu xa của mấy người này cuối cùng cũng sắp xảy ra rồi!
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 496: Định làm gì?


“Các anh muốn... Làm gì?” Nguyễn Tú Cẩm run giọng hỏi.

“Không cần nói cũng biết chúng tôi muốn làm gì rồi.” George nói.

“Anh George, không cần nói nhiều với cô ấy nữa, mau bắt đầu đi, trong chúng ta ai sẽ đến trước?” Harry nóng lòng muốn thử.

“Nói nhảm, tất nhiên là tôi sẽ đến trước!” George nói.

"Vậy thì nhanh lên, nếu không thì Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đi ra, chúng ta sẽ không có thời gian để chơi, tôi có rất nhiều anh em, tất cả đều đang chờ đợi!" Harry nói.

“Được, anh nhanh chóng tháo dây trói cho cô ấy đi.” George nói.

Bởi vì toàn thân Nguyễn Tú Cẩm bị trói bằng dây thừng, nếu không cởi dây thừng thì sẽ không thể tiến hành việc tiếp theo được, phải cởi dây thừng để tay chân cô ấy hoạt động mới được.

"Nhanh chóng cởi bỏ dây thừng trên người cô ấy, sau đó xếp hàng, từng người một theo thứ tự, đừng lo, ai cũng có phần. Cần có người canh cửa hang, nếu có người xuống đây thì nổ súng bắn chết. Chờ chúng ta chơi xong rồi đến thay lượt.” Harry nói với người của anh ta.

Mấy người lính đánh thuê làm nhiệm vụ trông coi Nguyễn Tú Cẩm lập tức ba chân bốn cẳng bắt đầu tháo dây thừng trên người cô ấy.

Những người còn lại thì cùng nhau xếp hàng.

Những người lính đánh thuê làm nhiệm vụ canh chừng cửa hang vẫn ở nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào cửa hang.

Nguyễn Tú Cẩm đột nhiên hoảng sợ, hơn hai trăm lính đánh thuê người nước ngoài thay phiên đến đây, cô ấy làm sao chịu được? Cô ấy giãy giụa không ngừng, không muốn bị cởi trói, một khi dây thừng được cởi ra, cơn ác mộng của cô ấy sẽ bắt đầu.

Nhưng mà có vùng vẫy thế nào thì sợi dây trên người cô ấy cũng từ từ được cởi ra.

Cô ấy thật sự có ý nghĩ muốn chết, nhưng cô ấy không thể chết. Cô ấy là một người phụ nữ yếu đuối, đối mặt với sự trông coi của rất nhiều lính đánh thuê, ngay cả cơ hội tự sát cũng không có.

Lúc này, ở phía trên cửa hang.

"Phạm tướng, hộ soái đã xuống dưới lâu như vậy, vẫn không có động tĩnh gì. Tôi chỉ lo anh ấy đã xảy ra chuyện, hay là chúng ta cứ đi xuống dưới thôi!” Bởi vì lo lắng cho sự an toàn của Lê Uy Long, Hà Ngọc Lan không nhịn được lại xung phong xuống dưới chiến đấu.

“Hộ soái đã trải qua nhiều trận chiến, có chuyện gì mà anh ấy chưa từng thấy, anh ấy sẽ không có việc gì.” Thiên Thành nói.

"Nhưng tình huống bây giờ lại khác, con tin đang ở trong tay đối phương, có lẽ đối phương đã dùng con tin để khống chế anh ấy, máy cảm biến ở trên người cũng có thể đã bị phát hiện, không thể gửi tín hiệu cho chúng ta!” Hà Ngọc Lan nói.

“Ừm, những gì cô nói cũng có lý, để tôi suy nghĩ một chút.” Thiên Thành thật lo lắng cho sự an toàn của Lê Uy Long, trong lòng nôn nóng, điều mà Hà Ngọc Lan nói đến, anh ấy nghĩ nó có khả năng xảy ra.

Những người lính xung quanh cũng bắt đầu kêu gọi xung trận:

"Phạm tướng, hãy ra lệnh đi, chúng tôi không sợ chết!"

"Đúng! Chúng ta vốn là được lệnh bảo vệ hộ soái, chỉ cần cứu được hộ soái, chúng ta có chết cũng không sợ!"

"Đúng vậy, bây giờ hộ soái đang gặp nguy hiểm, nhưng chúng ta lại ở cửa hang chờ thời cơ hành động, chính là không làm tròn bổn phận!"

"Đúng vậy, hộ soái là rường cột của nước Việt Nam chúng ta, là người có tầm quan trọng nhất của đất nước, nếu hộ soái xảy ra chuyện gì, chúng ta chết trăm lần cũng không đủ!"

"Chỉ cần cứu được hộ soái, cho dù chúng ta chết trận cũng rất vinh dự!"

Đối mặt với sự xung phong chiến đấu của mọi người, trong lòng Thiên Thành khẽ động. Anh ấy cũng là vâng lệnh bảo vệ sự an toàn của Lê Uy Long, hiện tại Lê Uy Long xuống dưới một lúc lâu mà không có động tĩnh gì, cũng thật sự lo lắng Lê Uy Long đã bị đối phương khống chế, nếu máy cảm biến trên người anh ấy bị tịch thu rồi thì làm sao anh ấy có thể truyền đạt mệnh lệnh.

"Được! Tôi quyết định đợi thêm mười phút nữa! Nếu trong vòng mười phút, vẫn không nhận được tín hiệu của hộ soái, chúng ta sẽ xuống dưới chiến đấu và giải cứu hộ soái!" Thiên Thành nói.

"Sao phải đợi thêm mười phút nữa! Mười phút nữa có thể xảy ra rất nhiều chuyện, không phải lúc đó quá muộn rồi sao?" Hà Ngọc Lan không muốn đợi dù chỉ là một phút.

"Tôi đã quyết định, đợi thêm mười phút! Bây giờ bắt đầu tính thời gian, mười phút sau lập tức hành động!" Thiên Thành nói.

Những người lính nghe được lệnh của Thiên Thành cũng không nói nữa, chỉ im lặng chờ đợi.

Lúc này, trong căn phòng đá.

Bởi vì Chu Nhược Mai nhịn đi vệ sinh quá lâu cho nên hiện tại đi vệ sinh có hơi mất thời gian.

Trong quá trình, cô vẫn lo lắng Lê Uy Long sẽ đột nhiên quay đầu nhìn trộm nên cô luôn cảnh giác, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lê Uy Long.

Nhưng mà sự thật chứng minh, những lo lắng của cô là vô ích, một người chính trực ngay thẳng như Lê Uy Long sẽ không bao giờ làm những việc xấu xa như việc nhìn trộm vợ đi vệ sinh.

Cho đến khi xong việc, Lê Uy Long vẫn đứng bất động, không hề quay đầu nhìn lại.

“Em không sao chứ?” Lê Uy Long thấy Chu Nhược Mai đi vệ sinh lâu như vậy, trong lòng hơi nóng nảy.

“Xong ngay đây, anh vội vàng làm cái gì vậy?” Chu Nhược Mai vừa nói vừa kéo quần lên.

Sau khi kéo quần lên, Chu Nhược Mai bước đến bên cạnh Lê Uy Long, cúi đầu xuống, trên mặt một mảnh ửng hồng, nói nhỏ: "Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu."

Lê Uy Long nghe thấy âm thanh Chu Nhược Mai đi vệ sinh, máu trong người đã sớm sôi trào, hiện tại nhìn thấy hai má của cô như hai rặng mây đỏ, dáng vẻ thẹn thùng xấu hổ, trong lòng lại nóng như lửa đốt.

Anh không muốn nói nhiều lời vô ích nữa, lập tức ôm lấy Chu Nhược Mai, sau đó ngẩng mặt lên hôn cô nồng nhiệt.

Anh cảm thấy là một người đàn ông, cần phải chủ động trong chuyện này, không thể để vợ tới ám chỉ hoặc vợ chủ động yêu cầu, anh có thể chinh phục cả thế giới mà đến vợ anh lại không thể chinh phục được sao?

Vợ của mình, không cần phải vòng vo lôi kéo, cứ mạnh dạn làm tới, không có gì phải sợ!

Chu Nhược Mai thấy Lê Uy Long đột nhiên thô bạo như vậy, trong lòng nhất thời cảm thấy bùi ngùi, trước khi chết, người đàn ông sắt thép ngay thẳng này rốt cuộc đã nghĩ thông! Không hiểu trước đây sao lại cứng ngắc như vậy? Nếu sớm nghĩ ra sáng kiến này thì cô đã không phải làm một góa phụ trong ba năm?

Trong khi Chu Dư đang suy nghĩ miên man, Lê Uy Long đã bắt đầu cởi bỏ quần áo của cô...
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 497: Đáng ghét


"Đáng ghét, đừng..." Chu Nhược Mai giả bộ e thẹn đưa tay hơi đẩy Lê Uy Long ra.

Bởi vì bản thân là một cô gái, vẫn phải dè dặt, nếu không Lê Uy Long sẽ nghĩ cô là một người phụ nữ phóng túng.

Đương nhiên Lê Uy Long sẽ không ngu ngốc đến mức nghe Chu Nhược Mai nói không cần liền ngừng động tác trên tay.

Anh vẫn đang cởi cúc áo của Chu Nhược Mai...

Đã đến lúc phải đối mặt với loại chuyện này, Chu Nhược Mai cũng rất căng thẳng, bởi vì cô nghe nói lần đầu tiên của con gái sẽ rất đau.

Nhưng mà, là phụ nữ thì sớm muộn gì cũng phải trải qua nỗi đau như thế này nên cô cũng đã chuẩn bị tinh thần và thổ lộ lòng mình.

Cô ngại ngùng, nhắm mắt lại, lặng lẽ chờ đợi thời khắc mà cô đã chờ đợi từ rất lâu...

Khi Lê Uy Long chuẩn bị cởi chiếc cúc áo cuối cùng của Chu Nhược Mai, bỗng nhiên trên sàn nhà phát sinh một trận rung lắc dữ dội!

Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đồng thời sửng sốt, trong lòng thầm nghĩ, sẽ không trùng hợp như vậy chứ, chẳng lẽ lại xảy ra động đất vào thời khắc mấu chốt này sao?

Nếu thật có động đất vào lúc này thì đúng là ông trời trêu ngươi mà!

Nếu có động đất thì nơi bày không có chỗ nào có thể trốn được! Nhưng mà xung quanh căn phòng đá này, bao gồm cả nền đất và trần nhà, đều được làm bằng những tảng đá rắn chắc, vô cùng kiên cố, cho dù có động đất xảy ra thì cũng có thể chống đỡ được phải không?

Nơi này cất giấu kho báu đã hơn hai nghìn năm, trong lúc đó nhất định cũng phải có động đất, nếu không chống đỡ được thì chắc đã sụp đổ từ lâu, không thể còn nguyên vẹn như thế này.

“Có động đất sao?” Chu Nhược Mai hoảng sợ nói.

“Mặc kệ có động đất hay không, chúng ta tiếp tục!” Lê Uy Long gặp nguy hiểm cũng không sợ hãi, gặp sự cố vẫn giữ được bình tĩnh, mặt không đổi sắc, bây giờ anh chỉ muốn trải nghiệm niềm vui vợ chồng, cho nên anh không quan tâm đến cái gì mà động đất hay không động đất.

“Anh không muốn sống nữa sao, đến động đất cũng không sợ?” Chu Nhược Mai kinh ngạc hỏi.

"Sợ hãi thì có ích gì? Căn phòng này chắc có thể chịu được động đất. Chúng ta hãy nhanh chóng làm những việc chưa hoàn thành đi!" Lê Uy Long nói.

“Được, tiếp tục đi!” Chu Nhược Mai cảm thấy Lê Uy Long nói cũng có lý, cũng muốn tranh thủ thời gian bởi vì cô không biết khi nào mình sẽ chết, đời người khi nào đắc ý nên tận tình vui sướng, đừng để chén rượu vàng cạn queo nhìn vầng trăng!

Vì vậy, cả hai lại tiếp tục tiến hành bước tiếp theo.

Căn phòng đá này chặt chẽ không có một kẽ hở, hiệu quả cách âm rất tốt, bên ngoài không thể nghe thấy âm thanh ở bên trong ngược lại bên trong cũng không nghe thấy âm thanh ở bên ngoài.

Cả hai người bọn họ đều không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì.

Hai người họ lúc này đang chìm trong thế giới của mình, tách biệt với thế giới bên ngoài, chỉ muốn tận hưởng cuộc sống trước khi chết, lại quên mất Nguyễn Tú Cẩm vẫn đang ở bên ngoài làm con tin.

Nhưng mà dù bọn họ có nhớ đến thì cũng đành bất lực, cửa đá không mở được cũng không thể thoát ra ngoài, muốn cứu Nguyễn Tú Cẩm nhưng không giúp được gì.

Ngay khi Lê Uy Long cởi chiếc cúc áo cuối cùng của Chu Nhược Mai ra, một tiếng vù vù đột nhiên vang lên khắp căn phòng đá, giống như tiếng rồng ngâm!

Âm thanh kỳ lạ bất ngờ này khiến hai người Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đang hưng phấn chìm trong thế giới của hai người, đồng thời bị hoảng sợ!

Âm thanh như rồng ngâm này vẫn còn vang vọng ở trong này!

“Chẳng lẽ ở đây thật sự có quái thú?” Chu Nhược Mai sợ tới mức hứng thú tìm niềm vui cũng không còn.

Lê Uy Long cũng cảm thấy tình hình hiện tại có vẻ không ổn, không dám tiếp tục nữa.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 498: Thanh kiếm rung lên


Anh nghiêng tai lắng nghe cẩn thận, phát hiện tiếng gầm như tiếng rồng ngâm này lại vọng ra từ nơi chôn thanh kiếm!

Chu Nhược Mai cũng nghe thấy, thanh âm chính là bắt nguồn từ nơi chôn kiếm!

Hai người cùng một lúc nhìn về phía thanh kiếm, sau đó liền kinh hãi phát hiện chuôi kiếm đang rung lên!

Lúc đó bọn họ mới biết vừa rồi hoàn toàn không phải là một trận động đất, mà là do thanh kiếm đang rung chuyển khiến sàn nhà rung chuyển!

“Tại sao thanh kiếm này lại rung lên?” Chu Nhược Mai vô cùng kinh ngạc.

“Anh không biết, chuyện này thật kỳ lạ.” Lê Uy Long nói.

“Có phải là do chúng ta làm chuyện không thể để người khác nhìn thấy trước mặt thần kiếm này, không tôn trọng nó cho nên thanh kiếm này tức giận?” Trong lòng Chu Nhược Mai khẽ động, cô lập tức nghĩ đến điểm này.

"Anh không nghĩ vậy, chuyện giữa vợ chồng với nhau là hạnh phúc trăm năm của mọi gia đình, là lẽ hiển nhiên, sẽ không khiến thanh kiếm này tức giận như thế này." Lê Uy Long nói.

“Nếu không phải vậy thì chúng ta có nên tiếp tục không?” Vì có thể trải nghiệm loại chuyện này, Chư Dư Hân cũng liều mạng, cái gì cũng không quan tâm, mặc kệ sống chết.

“Chờ một chút!” Lê Uy Long đột nhiên phát hiện tình huống bất thường.

“Còn chờ gì nữa?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Tại sao vừa rồi nước tiểu của em lại có màu đỏ?” Lê Uy Long chú ý tới chỗ nước tiểu mà Chu Nhược Mai mới đi, đang không ngừng chảy tới chỗ thanh kiếm, trong nước tiểu lại có máu loãng!

Chu Nhược Mai nhìn thoáng qua, trong nước tiểu của cô đúng là có máu!

Thấy vậy, cuối cùng cô cũng bừng tỉnh, nhớ ra hôm nay là ngày đến kỳ kinh nguyệt!

“Em đến kỳ kinh nguyệt.” Chu Nhược Mai xấu hổ nói.

Lúc nãy đi vệ sinh, cô luôn lo lắng Lê Uy Long sẽ quay lại, cho nên cô cứ nhìn chằm chằm Lê Uy Long, không có thấy trong nước tiểu có máu, đến bây giờ mới phát hiện ra.

Cuối cùng cô cũng nhớ ra khi Lê Uy Long ôm cô từ trên cửa hang động xuống dưới tầng hầm đã cảm thấy đ ũng quần hơi ướt.

Lúc đó cô còn tưởng là do bản thân quá sợ hãi nên mới tiểu ra quần, hoặc do tiết dịch gì đó, nhưng giờ cô mới biết đó là do có kinh nguyệt!

Bởi vì tối nay cô mặc chiếc quần bó màu đen, vết máu đỏ loang trên chiếc quần đen không rõ ràng, nếu không chú ý sẽ không ai nhận ra.

“Em tới ngày còn muốn làm chuyện này với anh sao?” Lê Uy Long cứng họng.

“Em không để ý, đến bây giờ em cũng mới biết.” Chu Nhược Mai xấu hổ nói.

Mà lúc này, nước tiểu chứa máu trên mặt đất chảy về phía thanh kiếm càng lúc càng nhanh!

“Tại sao nước tiểu của em chảy về chỗ thanh kiếm lại khiến thanh kiếm rung chuyển?” Chu Nhược Mai khó hiểu hỏi.

“Anh biết nguyên nhân, thanh kiếm này rung chuyển không phải do nước tiểu của em, mà là do máu trong nước tiểu của em!” Lê Uy Long nói.

“Bởi vì máu của em?” Chu Nhược Mai cực kỳ kinh ngạc.

"Đúng vậy, là do máu kinh của em, thanh thần kiếm này đã chôn vùi ở nơi này hơn hai ngàn năm, đói khát từ lâu, hiện tại chính là muốn hút máu." Lê Uy Long nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 499: Thanh kiếm uống máu


"Hóa ra thanh kiếm này còn có khả năng uống máu!" Chu Nhược Mai cực kì ngạc nhiên thốt lên.

"Thanh kiếm bình thường thì không đâu, nhưng đây là bảo kiếm của kiếm khách đệ nhất thiên hạ, chắc chắn sẽ khác với những thanh kiếm khác, có lẽ nó thật sự là một thanh kiếm thần. Thanh kiếm thần này ngủ say hơn hai nghìn năm, hiện giờ ngửi thấy mùi máu tươi nên bắt đầu thức tỉnh rồi." Lê Uy Long nói.

Anh phân tích rất đúng, thanh kiếm thần này đã bị chôn suốt hai nghìn năm đằng đẵng, sớm đã đói khát khó mà nhịn nổi rồi, bất kể là loại máu gì, kể cả là máu kinh, chỉ cần là máu thôi, nó cũng vớ vào ăn hết vì đói quá!

"Hóa ra là thế. Hiện giờ nó đang rung lắc mạnh bạo như vậy, đợi hòn đá này nới lỏng ra, sau đó anh mới cầm tay rút nó ra được." Chu Nhược Mai tiếp lời.

"Đúng thế, lúc trước anh không tài nào rút ra được là vì kiếm và đá đã kết thành một thể với nhau rồi. Đợi nó rung lắc qua lát nữa, anh sẽ rút nó ra." Lê Uy Long nói.

"Chuyện này quả thật là ý trời mà! Không ngờ em chỉ đi vệ sinh thôi mà lại khiến thanh kiếm thần này thức tỉnh!" Chu Nhược Mai thở dài nói.

"Ừ, đúng là ai ngờ cô đi vệ sinh lại ra được tác dụng này chứ. Song chủ yếu vẫn là do chu kì kinh nguyệt của em tới đúng lúc, bằng không thì cũng vô dụng mà thôi. Mà chu kì của em không đến muộn, cũng không đến sớm, cứ nhằm đúng lúc này đến, xem ra mạng chúng ta còn chưa tới bước đường cùng." Lê Uy Long cũng cảm thán nói.

"Chu kì kinh nguyệt của em mỗi tháng vốn là ngày hôm nay, cơ mà em vẫn cảm thấy tiêng tiếc, vì mình mà tới ngày thì không thể làm chuyện ấy với anh nữa." Chu Nhược Mai nói với vẻ hơi tiếc nuối.

"Tiếc cái gì? Chỉ cần chúng ta có thể sống sót rời khỏi đây, sau này chắc chắn sẽ còn nhiều cơ hội mà, hai ta còn nhiều thời gian lắm." Lê Uy Long cười nói.

"Thôi thôi, đừng nói chuyện đó nữa!" Chu Nhược Mai bắt đầu xấu hổ.

Lúc này, dòng nước tiểu ngấm máu của Chu Nhược Mai đã bị thanh kiếm thần kia hút khô, mà nó như là còn chưa uống đủ no, rung lắc càng thêm phần mạnh bạo, như một con sư tử đực oai hùng ngủ say, dưỡng như nó sắp tự phá khối đá kia ra rồi!

Chu Nhược Mai bị hù đến nỗi bất giác lui về sau mấy bước.

Lê Uy Long vẫn đứng nguyên tại chỗ tiếp tục quan sát.

Song rất bất ngờ là sau một lúc rung lắc dữ dội, thanh kiếm thần kia đã dần dần ổn định lại, cũng không hề làm tảng đá nứt ra.

Có điều qua những lần rung lắc kia, phần đá dính liền với thanh kiếm đã nứt và dãn ra rất nhiều rồi.

Kiếm khí rét lạnh từ lòng đất tản mát lên, càng thêm khí thế bức người.

"Thi Hàm còn đang ở bên ngoài, em lo cô ấy sẽ gặp nguy hiểm mất, anh nhanh rút kiếm ra đi rồi hai ta cùng ra ngoài cứu cô ấy." Chu Nhược Mai tự dưng nhớ đến Nguyễn Tú Cẩm còn đang ở ngoài kia, cô lo cô ấy sẽ gặp nguy hiểm nên muốn ra ngoài cứu người sớm một chút.

"Đuợc, giờ anh sẽ rút thanh bảo kiếm này ra!" Lê Uy Long nói rồi dùng tay phải bắt lấy chuôi kiếm, sau đó dùng sức rút một phát!

"Đoàng!"

Một thanh âm inh tai nhức óc gầm lên, âm hưởng khuếch đại long trời lở đất, thanh kiếm thần bị chôn giấu hơn hai nghìn năm này cuối cùng cũng bị Lê Uy Long rút ra!

Nương theo kiếm thần được khai quật, một luồng sáng chợt lóe ra vô cùng chói mắt, khiến hang đá được phản chiếu càng thêm sáng rực!

Thân kiếm trắng như tuyết, ánh sáng lưu chuyển không ngừng, kiếm khí bắt đầu khởi động, hơi lạnh bức người!

Thanh kiếm thần bị chôn giấu hơn hai nghìn năm này, rốt cục lại được tắm ánh mặt trời rồi.

Nó được chôn giấu trong thời gian dài dằng dặc như vậy, song thân kiếm vẫn trắng muốt như tuyết, không có lấy một vết rỉ sắt nào!

Thấy tình hình như vậy, hai người Lê Uy Long và Chu Nhược Mai vừa mừng vừa sợ. Nếu như rút được thanh kiếm thần này ra rồi, tức là có thể dùng nó làm chìa khóa mở cửa hang đá thành công rồi!"

"Tiểu Lâu Thính Vũ? Không ngờ tên của thanh kiếm thần này lại thơ như vậy?" Chu Nhược Mai bỗng thấy được trên thân kiếm có khắc một hàng chữ nhỏ, ngạc nhiên nói.

*Tiểu Lâu Thính Vũ: có thể hiểu là ngồi trong lầu nghe tiếng mưa tí tách rơi

Lê Uy Long cũng nhìn thấy bốn chữ "Tiểu Lâu Thính Vũ" phồn thể khắc trên thân kiếm, anh cũng lấy làm kinh ngạc như cô: "Đúng thế! Kiếm thần danh bất hư truyền thế này nên phải có một cái tên rất khí phách mới đúng, sao lại gọi là Tiểu Lâu Thính Vũ chứ?"

"Kệ đi thôi, uy lực của kiếm thần nào phải ở tên, mà phải ở chính thanh kiếm chứ. Tên tuổi sao không quan trọng, quan trọng là... uy lực của kiếm." Chu Nhược Mai nói.

"Có lý lắm. Thanh kiếm thần này có duyên với em, vậy em nhận nó đi thôi!" Lê Uy Long nói.

"Hả là sao? Sao thanh kiếm thần này lại thành ra có duyên với em vậy?" Chu Nhược Mai mù mờ hỏi lại.

"Ván cờ do em mới phá giải được, cũng là máu của em mới khiến thanh kiếm thần này thức tỉnh. Hiện giờ nó đã uống máu của em rồi, cũng đã nhận chủ, bây giờ em chính là chủ nhân của thanh kiếm thần này." Lê Uy Long nói.

"Một đứa con gái chân yếu tay mềm như em dùng thanh kiếm này làm gì chứ? Em cũng đâu có hợp đánh đánh giết giết, huống hồ thanh kiếm thần này nặng như vậy, nhấc lên cũng không nổi thì nhận có ích gì?" Chu Nhược Mai trả lời.

"Ừ, em nói cũng đúng." Lê Uy Long cũng cảm thấy thanh kiếm này chẳng có lợi gì với Chu Nhược Mai cả.

"Em muốn dạ minh châu thì anh không cho, thứ em không muốn thì anh lại cứu cho, em thật sự phục anh sát đất luôn đấy. Hồng phấn tặng giai nhân, bảo kiếm trao anh hùng. Thanh kiếm này, cứ cho là em tặng anh đi." Chu Nhược Mai nói.

"Nó là di sản văn hóa của quốc gia, anh cũng không thể chiếm làm của riêng được." Lê Uy Long nói.

"Thế tùy anh, thích lấy thì cứ lấy thôi." Chu Nhược Mai đáp lại.

"Hai ta ra ngoài trước rồi nói sau." Lê Uy Long cũng lo lắng mình và Chu Nhược Mai vào đây lâu như vậy, Nguyễn Tú Cẩm ở ngoài sẽ gặp nguy hiểm. Đồng thời anh cũng lo bọn Phàn Cương không thu được tín hiệu của mình nên tự tiện hành động, đánh sập căn hầm dưới lòng đất này.

"Chờ đã!" Chu Nhược Mai đột nhiên lên tiếng.

"Còn chờ gì nữa?" Lê Uy Long hỏi.

"Trên đất có một cái hộp, nhanh mở ra xem xem trong có cái gì!" Chu Nhược Mai chỉ vào đống đá mới nổ nát vụn kia.

Lê Uy Long cúi đầu nhìn qua thì quả nhiên một chiếc hộp cổ kính nằm trong đống đá vụn nơi thanh kiếm thần tách ra.

Chắc chắn chiếc hộp này đồng bộ với thanh kiếm thần kia!

"Được."

Lê Uy Long lập tức nhặt hộp lên rồi mở ra.

Lúc chiếc hộp kia được mở ra, Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đồng thời nhìn thấy được thứ đang đựng trong hộp, cả hai đều vô cùng ngạc nhiên.
 
Back
Top Bottom