Ngôn Tình Long Uy Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Long Uy Chiến Thần
Chương 440: Cuộc đối chiến giữa người và máy tính


“Ông nói cái gì?” Người lính đánh thuê phụ trách đẩy cờ ngơ ngác trước lời nói của Tôn Quốc Tài.

“Tôi nói xe ba bình sáu.” Tôn Quốc Tài nói.

“Cái gì xe ba bình sáu không hiểu ra sao cả, ông có thể nói tiếng người không?” Người lính đánh thuê nói.

“...” Tôn Quốc Tài vô cùng tức giận nói: “Cậu nghe không hiểu tiếng người sao? Xe ba bình sáu chính là xe ba bình sáu đó, những thuật ngữ chuyên môn đơn giản như vậy, cậu còn nghe không hiểu được hả?”

“Tôi chỉ là một binh lính đánh thuê chỉ biết đánh trận, làm sao tôi có thể hiểu được những thuật ngữ chuyên môn của cờ tướng chứ? Nói cách khác, nếu tôi nói thuật ngữ chuyên môn của chiến tranh, ông có thể nghe hiểu được không?” Người lính đánh thuê phản bác nói.

Tôn Quốc Tài bị nói đến giận dữ trừng mắt lên, gần như sắp muốn bùng phát, ông ta là một đại sư cờ tướng được người người kính trọng, chưa từng bị người ăn nói thiếu tôn trọng đến như vậy?

Mà tên lính đánh thuê đó chỉ là một kẻ thô thiển, chỉ biết giết người mà thôi, vì vậy anh ta mới không quan tâm mà đối xử kính trọng với một người đại sư cờ tướng như Tôn Quốc Tài.

George nhìn thấy còn chưa bắt đầu phá giải ván cờ nữa, mà Tôn Quốc Tài đã xảy ra mâu thuẫn với tên lính đánh thuê, vội vàng đứng ra hòa giải: “Được rồi, các người đừng nói chuyện nữa. Ông Quốc Minh, cậu ta không hiểu cách chơi cờ tướng, ông cũng đừng chấp nhặt với cậu ta nữa, hay là như vậy đi, ông dùng đèn pin chiếu vào quân cờ, ông muốn cậu ta đặt quân cờ ở đâu, thì ông cứ rọi vào vị trí đó là được.”

Tôn Quốc Tài cũng biết rằng đối phương không hiểu thuật ngữ chuyên môn của cờ tướng, nên ông ta cũng không muốn chơi trò đàn gảy tai trâu nữa, chỉ đành phải nói: “Được thôi, chỉ có thể như vậy rồi.”

Vì thế, Tôn Quốc Tài liền lấy đèn pin từ trong tay George rọi vào cái xe bên đỏ đó, nói: “Đem cái xe này chuyển tới nơi này đi.”

Người lính đánh thuê kia liền dùng sức di chuyển cái xe đó đến vị trí mà Tôn Quốc Tài đã chiếu sáng bằng đèn pin.

Những quân cờ này không biết đã để ở đây được mấy ngàn năm rồi, sức lực của người lính đánh thuê tuy lớn, nhưng muốn di chuyển quân cờ thì cũng phải tốn rất nhiều công sức, mới có thể di chuyển được.

“Bốp.” Khi người lính đánh thuê di chuyển cái xe của bên đỏ đến vị trí mà Tôn Quốc Tài chỉ đến, thì đột ngột có một tiếng động lớn vang lên, tất cả mọi người đều kinh hãi.

Đợi đến khi họ bình tĩnh nhìn lại, thì chỉ thấy pháo bên đen đã tự động bay qua pháo đài, hạ gục một trong những tên lính bên đỏ.

Người lính bị hạ gục tự động bị nhấn chìm vào trong cửa đá.

Cho đến lúc này, mọi người mới biết rằng bên đen sẽ di chuyển quân cờ một cách tự động, giống như cuộc đối chiến giữa người và máy tính vậy.

Cái thiên cổ cục này, hiện tại đã đi được bước đầu tiên, khiến tất cả mọi người đều không khỏi bắt đầu hồi hộp.

Kế tiếp, người lính đánh thuê đó liên tục di chuyển quân cờ đến vị trí mà Tôn Quốc Tài chỉ đến.

Sau khi chơi được năm sáu bước cờ, tên lính đánh thuê này đã mệt đến mặt vã đầy mồ hôi.

Theo số bước càng tăng lên, tình hình của bên đỏ cũng ngày càng trở nên gay gắt hơn.

Tôn Quốc Tài cũng bắt đầu toát đầy mồ hôi hột, bởi vì ông ta phát hiện rằng ván cờ này biến hoá thất thường, bên đen căn bản không đi như chiều hướng ông ta mong đợi trước đó.

Cho tới bây giờ, ông ta mới biết rằng mình đã khinh địch, đánh giá thấp ván cờ này rồi.

George, Harry và những người lính đánh thuê nhìn thấy Tôn Quốc Tài đã toát đầy mồ hôi, thì đã biết được tình hình không ổn rồi, nhưng lại không dám lên tiếng quấy rầy ông ta, chỉ có thể để ông ta chơi liều một phen.

Sau nước cờ thứ mười, bên đen lại thực hiện một nước đi kì diệu mà Tôn Quốc Tài không ngờ tới được, tình thế đột ngột thay đổi, bên đỏ đang ở trong tình cảnh nguy hiểm.

Tôn Quốc Tài bị làm cho hỗn loạn, nhất thời mờ mịt.

Hiện tại ông ta đã không thể nghĩ ra được cách phá giải nào nữa rồi, chỉ có thể tùy tiện đi nước tiếp theo thử vận may mà thôi.

Vì vậy, ông ta bèn dùng đèn pin rọi vào một con ngựa ở bên đỏ để người lính đánh thuê đó di chuyển con ngựa đến vị trí mà ông ta chỉ định.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 441: Rốt cuộc ông có khả năng phá giải ván cờ này không


Theo chỉ thị của Tôn Quốc Tài, người lính đánh thuê dùng sức di chuyển con ngựa đến vị trí chỉ định.

Ngay khi con ngựa vừa đáp xuống vị trí chỉ định, con ngựa của bên đen lập tức lao tới trực tiếp giết sạch bên đỏ.

Cùng lúc đó, một điều khiến người khó tin đã xảy ra.

Khi bên đen sắp giết sạch bên đỏ, thì trong cửa đá đột nhiên xuất hiện một khe hở hướng ngang, một bóng đao ảnh xẹt qua không trung, nhanh chóng quét ngang qua bầu trời, trực tiếp đem người lính đánh thuê đang đứng trước cửa đá đánh cờ thay cho Tôn Quốc Tài chém ngang ra làm đôi.

Cảnh tượng quỷ dị như vậy, khiến tất cả mọi người có mặt tại đây đều cực kỳ sợ hãi.

Con dao lớn đó bỗng chợt vụt qua, rồi lại biến mất, sau khi chém người lính đánh thuê đứng trước cửa đá, rồi lập tức trở nên vô hình thu vào phía trong cánh cửa, khe hở hướng ngang trên cửa đá cũng ngay lập tức được đóng lại.

Đao ảnh quá nhanh, người lính đánh thuê kia một chút phản ứng đều không có, thì đã bị chém ngang ra thành hai khúc.

“Ầm.” Lúc này, nửa thân trên của người lính đánh thuê đó đã đổ rầm ngã xuống đất.

Máu tươi từ phần bên hông bị chặt của cậu ta tuôn trào ra ngoài.

Một lúc sau, nửa người dưới của cậu ta cũng ngã rơi xuống đất.

Nhìn thấy tình cảnh kinh hãi như vậy, tất cả mọi người lại có một phen hoảng sợ thất sắc.

Cho đến lúc này, bọn họ mới biết được rằng trong cửa đá này có bày trí ám khí. Nếu bên đỏ thất bại, người đứng trước cửa đá thay mặt bên đỏ để phá giải ván cờ này sẽ bị ám khí g**t ch*t.

Khuôn mặt của Tôn Quốc Tài lúc này đã bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, ngây ra như phỗng rồi. Nếu như lúc nãy không phải vì ông ta không đẩy được quân cờ mà nhờ người lính đánh thuê đánh cờ thay cho mình, thì bây giờ người bị chém chết sẽ chính là mình.

Người lính đánh thuê đó bởi vì chơi cờ thay cho Tôn Quốc Tài, vì thế nên cậu ta mới trở thành kẻ chết thay cho Tôn Quốc Tài.

Những người lính đánh thuê không được gọi đánh cờ thay cho Tôn Quốc Tài bây giờ đang thầm mừng rỡ trong lòng, may mà mình không bị gọi ra làm người đánh cờ, nếu không bây giờ mình đã trở thành hai khúc thi thể rồi.

Lúc này, ván cờ trong cửa đá lại tự động được khôi phục, các quân cờ bị ẩn xuống lại xuất hiện trở lại, khôi phục thành ván cờ tàn như lúc ban đầu.

Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người đều hiểu ra rằng chỉ cần phá giải không thành công, thì sau khi người phá giải ván cờ bị giết, ván cờ sẽ tiếp tục khôi phục, bắt đầu lại từ đầu.

“Ông Quốc Minh, không phải ông nói rằng ông đã tìm ra phương pháp phá giải rồi sao? Tại sao mới được mười nước đi lại thất bại rồi?” George thất vọng nói.

Tôn Quốc Tài định thần lại, lau mồ hôi nói: “Ván cờ này quá quái dị, trước đây là tôi đã sơ ý khinh địch rồi, tôi cần phải suy nghĩ kỹ lại.”

“Sự sơ ý khinh địch của ông đã hại chết một người thuộc hạ của tôi. Rốt cuộc ông có khả năng phá giải ván cờ này không?” Harry giận dữ chất vấn hỏi.

Lúc nãy người bị ám khí chém chết là vị chiến tướng đắc lực của hắn, nhưng lại bởi vì sự ngạo mạn của Tôn Quốc Tài mà bị g**t ch*t, hắn làm sao có thể không tức giận?

“Nếu ngay cả tôi cũng không thể phá giải được ván cờ tàn này, thì tôi dám khẳng định trên đời này không ai có thể phá giải nó được nữa.” Tôn Quốc Tài vẫn có chút ngạo mạn nói.

“Vậy ông mau nghĩ phương pháp phá giải đi, lần này ông nhất định phải suy nghĩ kỹ rồi mới đi hành động.” George rất muốn mở cửa đá, lấy kho báu bên trong. Đương nhiên là ông ta sẽ không dễ dàng từ bỏ, cho nên ông ta mới cho Tôn Quốc Tài thêm một cơ hội thử lại lần nữa.

Sau khi tốn không biết bao nhiêu nhân lực và tài chính để đoạt lấy kho báu này, giờ đây kho báu đã ở ngay trước mặt mình, chỉ cách một ngưỡng cửa, tất nhiên George sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, dù sao thì cũng chỉ tổn thất một chút ít binh lính đánh thuê. Nếu chết đi mấy binh lính đánh thuê, mà có thể lấy được những kho báu này, vậy cũng rất xứng đáng.

“Được rồi, các người đừng nói chuyện nữa, bây giờ tôi sẽ bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về phương pháp phá giải.” Tôn Quốc Tài nói xong, liền nhìn chằm chằm vào ván cờ tàn trên cánh cửa đá, bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.

Tại đây tôi muốn giới thiệu với các bạn một cuốn sách hay “Thế hệ giàu có thần bí” do một người bạn học cũ của tôi viết, đây là một bài văn vô cùng đặc sắc về nông thôn. Tôi và tác giả của cuốn sách “Đức Ca là tôi” này là học cùng trường và còn là bạn cùng lớp. Mời mọi người hãy tìm xem, có thể tìm thấy cuốn sách này bằng cách tìm kiếm tên sách hoặc tên tác giả cũng đều được.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 442: Phần thưởng hậu hĩnh


Khi mọi người nhìn thấy Tôn Quốc Tài bắt đầu suy nghĩ về phương pháp phá giải, thì tất cả đều yên tĩnh lại, không làm phiền ông ta nữa.

Những người lính đánh thuê đó nhìn thi thể bị chém nát thành hai khúc của đồng bọn trên mặt đất, trong lòng đều bắt đầu lo lắng rằng mình sẽ được gọi lên để chơi cờ thay cho Tôn Quốc Tài.

Tôn Quốc Tài ngẫm nghĩ khoảng hơn nửa tiếng, cảm thấy rằng vấn đề trước đó của mình là ở nước thứ tám.

Nước thứ tám trước đó là binh năm tiến một, hiện tại ông ta cảm thấy nên đổi thành binh năm bình sáu mới đúng.

Chỉ cần binh năm bình sáu là có thể chặn được con ngựa bên đen, không để cho con ngựa bên đen tiến về phía trước. Cứ như vậy, con ngựa của bên đen sẽ bị buộc phải rút lui về phía sau, làm suy yếu đi sức tấn công của bên đen và cho bên đỏ có thời gian nghỉ ngơi.

Nghĩ đến đây, Tôn Quốc Tài tự tin nói: “Có rồi, tôi đã nghĩ ra một nước cờ tuyệt thế, ván cờ tàn này có thể phá giải rồi.”

“Ông chỉ mới nghĩ ra được một nước cờ tuyệt thế thì đã có thể phá giải được ván cờ này rồi sao?” Harry có chút không tin hỏi.

Bởi vì Tôn Quốc Tài không có sức đẩy quân cờ, nếu muốn tiếp tục phá giải ván cờ tàn này, thì nhất định phải dùng đến thuộc hạ của mình, cho nên hắn càng phải thận trọng hơn, không thể lấy tính mạng của thuộc hạ mình ra đùa giỡn được.

“Đương nhiên, nước cờ này đủ có thể xoay chuyển tình thế, thay đổi cục diện, chuyển bại thành thắng.” Tôn Quốc Tài nói một cách vô cùng tự tin.

“Vậy thì mau thử đi.” George một lòng chỉ muốn lấy được kho báu bên trong, chỉ cần Tôn Quốc Tài nghĩ ra được cách, ông ta cũng sẽ thử. Nếu không thử thì làm sao có thể biết được có được hay không chứ?

“Nhưng tôi không thể đẩy được những quân cờ này, còn phải nhờ đến các cậu cử một người có lực khỏe để giúp tôi đẩy quân cờ mới được.” Tôn Quốc Tài nói. Ông ta đã biết được cửa đá có ám khí, cho dù ông ta có thể đẩy được quân cờ, thì cũng sẽ không tự mình đi mạo hiểm được, huống hồ là ông ta thật sự không có sức để đẩy quân cờ.

“Harry, phiền anh hãy phái thêm một thuộc hạ giúp ông Quốc Minh đẩy quân cờ đi.” George nói.

Harry là tay sai của người ta, không thể không tuân theo mệnh lệnh của George, nên chỉ đành phải nói với đám người thuộc hạ của mình: “Các anh em, ai xung phong đứng ra chơi cờ thay cho ông Quốc Minh?”

Khi đám lính đánh thuê nghe thấy câu hỏi của Harry, tất cả vẻ mặt của bọn họ đều thay đổi rõ rệt, người nào người nấy đều nơm nớp lo sợ, bất giác lùi lại về phía sau mấy bước, cúi đầu không dám nhìn Harry.

Chỉ cần phá giải không thành công, thì ván cờ sẽ lập tức dẫn đến tai họa chết người, ai dám đứng ra phía trước thay mặt cho một ông cụ như Tôn Quốc Tài chơi cờ chứ?

Bọn họ đều không ngốc, và cũng sẽ không làm kẻ chết thay nữa.

Harry thấy không ai tình nguyện đứng ra, bèn nói với George: “Ông William, không ai trong số thuộc hạ của tôi bằng lòng chơi cờ thay cho ông Quốc Minh nữa rồi.”

“Như vậy đi, ai bằng lòng thay thế cho ông Quốc Minh chơi cờ, thì tôi sẽ thưởng mười bảy tỷ năm trăm triệu đồng.” George nói. Những người lính đánh thuê này đều là làm vì tiền, ông ta biết dưới phần thưởng hậu hĩnh này nhất định sẽ có người dũng cảm đứng ra, cho nên chỉ có thể dùng tiền để đả động bọn họ.

Chỉ cần có thể thành công mở ra được cửa đá, lấy được những kho báu có giá trị liên thành bên trong, chỉ với mười bảy tỷ năm trăm triệu đồng, chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể mà thôi.

Quả nhiên, những người lính đánh thuê nghe được chỉ cần thay thế Tôn Quốc Tài chơi một ván cờ thì có thể lấy được mười bảy tỷ năm trăm triệu đồng, liền bắt đầu xao động.

Bọn họ đều không hoài nghi về tài lực của George, đó là nhân vật đại diện của tập đoàn tài chính Đông Quốc. Chỉ cần bọn họ chịu chơi cờ thay cho Tôn Quốc Tài, mười bảy tỷ năm trăm triệu đồng ông ta nhất định sẽ đưa cho bọn họ.

“Tôi làm cho.” Lúc này, cuối cùng một người lính đánh thuê có sức khỏe cường tráng cũng chịu xung phong bước ra.

Chính cái gọi là con người chết vì tiền và chim chết vì thức ăn. Dưới phần thưởng hậu hĩnh, thì đã thực sự có người dũng cảm đứng ra. Hầu hết những người lính đánh thuê này đều là những cựu chiến binh giải ngũ không sợ chết cả, sở dĩ bọn họ làm lính đánh thuê đều là muốn liều mạng để kiếm tiền.

“Được, vậy thì cậu nhanh chóng bước lên đi, đợi sau khi trở về tôi sẽ đưa ngay cho cậu mười bảy tỷ năm trăm triệu đồng.” George nói.

Người lính đánh thuê cũng không nói những điều vô nghĩa, ngay lập tức đi về phía trước cửa đá.

“Ông Quốc Minh, mau chóng bắt đầu đi.” George sốt sắng hơn bất kỳ ai khác.

Vì thế, Tôn Quốc Tài lại giống như trước đó, dùng đèn pin rọi vào quân cờ, hướng dẫn người lính đánh thuê đó di chuyển quân cờ đến vị trí mà ông ta muốn.

Tuy nhiên, lần này Tôn Quốc Tài biết được bên trong cửa đá có ẩn giấu ám khí, nên càng đứng xa cửa đá hơn. Ông ta cũng sợ rằng mình sẽ thất bại và bị những ám khí đó g**t ch*t.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 443: Một điều kinh hãi lại xảy ra


Tất nhiên, George và Harry cũng càng đứng xa cửa đá hơn, bọn họ cũng không muốn vô duyên vô cớ chết dưới những ám khí đó.

Còn người lính đánh thuê đó cũng biết được bên trong cửa đá có một con dao lớn, nên anh ta cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, chỉ cần phát hiện tình thế không ổn, bên đỏ bị giết sạch, thì anh ta sẽ lập tức né ra.

Khi đi đến nước thứ tám, Tôn Quốc Tài đã tiếp thu kinh nghiệm của những lần thất bại trước, đổi quân cờ binh năm tiến một thành binh năm bình sáu.

Nước cờ này quả nhiên đã đạt được một ít hiệu quả, dồn ép con ngựa bên đen giảm bớt phần nào áp lực cho bên đỏ.

Tôn Quốc Tài trong lòng mừng rỡ, nhưng vẫn tiếp tục hướng dẫn người lính đánh thuê chơi cờ.

Tuy nhiên, khi đến nước thứ mười một, bên đen lại bất ngờ thực hiện một nước đi khác mà Tôn Quốc Tài không ngờ tới, khiến bên đỏ nhất thời rơi vào tình thế không lối thoát.

Tôn Quốc Tài nhất thời hoảng sợ, không biết nên đi ứng phó như thế nào.

Cho đến lúc này, ông ta mới nhận ra rằng mình đã quá ngây thơ. Ván cờ này biến hoá không ngừng, bên đen không chỉ chiếm ưu thế tuyệt đối về binh lực, mà mỗi quân cờ đều ẩn chứa sát khí, mỗi quân cờ đều có liên quan, nối tiếp và hỗ trợ lẫn nhau, hơn nữa phòng thủ cũng vô cùng kiên cố.

Chỉ cần bên đỏ có một nước bất cẩn là sẽ bị tiêu diệt ngay. Trong một tình thế như vậy, bên đỏ căn bản không có một chút cơ hội chiến thắng, làm sao có thể phá giải được?

Ván tàn cục này có quá nhiều quân cờ và có vô số sự thay đổi thất thường. Không giống như những ván cờ tàn thông thường khác, chỉ cần từng bước ép sát vào bên đen là có thể phá giải được.

Mặc dù bên đen cũng không nắm chắc được phần thắng, nhưng bên đen có rất nhiều quân cờ và sự thay đổi thất thường, nên căn bản không biết bên đen sẽ tấn công từ đường nào vào nước tiếp theo.

Tôn Quốc Tài cậy tài khinh người, vẫn luôn cảm thấy mình là một ông vua cờ có kinh nghiệm, đã từng trải qua vô số ván cờ, không có một ván cờ tàn nào có thể làm khó được ông ta, vì vậy trước đây ông ta căn bản không chú trọng đến ván cờ tàn này. Cho đến bây giờ ông ta mới biết rằng là mình đã thực sự đánh giá thấp ván cờ này rồi.

Ván cờ này đều đã từng khiến cho Lê Uy Long và Chu Nhược Mai tẩu hỏa nhập ma, là bởi vì cả hai người họ đều suy nghĩ nghiêm túc, đặt thân mình vào trong ván cờ.

Nhưng còn Tôn Quốc Tài cho tới bây giờ vẫn không có tẩu hỏa nhập ma, điều đó cho thấy rằng ông ta căn bản không hề toàn tâm tập trung tinh thần, chỉ coi đó là lẽ đương nhiên phải phá giải nó theo ý của mình.

Chu Nhược Mai là một thế hệ vua cờ mới có thiên phú dị bẩm, nhân tài mới xuất hiện, dù cô có toàn tâm tập trung tinh thần cũng không thể phá giải được, mặc dù Tôn Quốc Tài là một ông vua cờ có kinh nghiệm, nhưng nếu muốn phá giải ván cờ này, cũng không phải là điều dễ dàng.

“Bước tiếp theo đi như thế nào?” Người lính đánh thuê kia nhìn thấy Tôn Quốc Tài không nói chuyện nữa, liền có một dự cảm chẳng lành.

Tôn Quốc Tài vì không cho người lính đánh thuê này lâm trận bỏ chạy, liền cố gắng trấn tĩnh lại, kiên trì đến cùng mà hướng dẫn cậu ta đi nước tiếp theo.

Khi người lính đánh thuê đó vừa nhìn thấy Tôn Quốc Tài do dự, thật ra cậu ta đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, chỉ cần thấy tình huống không ổn, cậu ta sẽ lập tức bỏ chạy.

Khi đi đến nước thứ mười ba, thì đột nhiên nổ bùng lên một tiếng, pháo của bên đen trực tiếp gi3t chết bên đỏ.

Tôn Quốc Tài đột nhiên thay đổi sắc mặt, ông ta không ngờ rằng mình đường đường là một thế hệ vua cờ, thế mà tại lần thứ hai phá giải ván cờ tàn này, lại chỉ có thể kiên trì được đến bước thứ mười ba là đã thất bại.

Mặc dù người lính đánh thuê đó không hiểu về cờ tướng, nhưng cậu ta đã cảm thấy bầu không khí không ổn, liền lập tức xoay người bỏ chạy.

Thế nhưng, một điều kinh hãi lại xảy ra vào lúc này.

Lần này phá giải thất bại, bên trong cửa đá không có một con dao lớn xẹt qua như lúc trước nữa, mà là từ phía trên cửa đá đâm vào nhiều mũi thương dày đặc.

Ngay khi người lính đánh thuê đó vừa chạy được hai bước, cậu ta đã trực tiếp bị mũi thương từ trên đầu phóng xuống đâm chết.

Rất nhiều mũi thương đâm vào vai trái và vai phải của cậu ta, trong đó có một mũi thương là được trực tiếp cắm thẳng xuống phần giữa đỉnh đầu của cậu ta.

Nhìn thấy tình cảnh khủng khiếp như vậy, tất cả mọi người có mặt đều bị dọa sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, thậm chí còn có người thất thanh la hét.

Sau khi những mũi thương đó đâm xuống, liền lập tức được thu hồi lại, trong nháy mắt biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Người lính đánh thuê đó bị những mũi thương đâm trúng, não tương vỡ toang và máu tươi từ vết thương của cậu ta phun trào, phải mất một lúc lâu sau cậu ta mới ngã đổ xuống đất và tắt thở mà chết.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 444: Tôi đã nghĩ ra cách để phá giải nó rồi


Những người có mặt tại hiện trường chứng kiến cái chết thảm thiết của người lính đánh thuê, ai nấy đều bị dọa đến toát cả mồ hôi hột, đều sợ hãi nói không nên lời.

Trước đây bọn họ cho rằng chỉ có một con dao lớn giấu trong cửa đá, nhưng không ngờ rằng phía trên cửa đá lại còn ẩn giấu thêm một ám khí nữa.

Thứ ám khí quỷ dị khó lường đến như vậy, căn bản là khó mà đề phòng cho được, ai biết được ám khí lần sau sẽ lại từ nơi nào xuất hiện?

Lúc này, quân cờ trên cửa đá lại bắt đầu tự động khôi phục, trở lại cục diện ban đầu.

“Ông Quốc Minh, tại sao lại như vậy? Lúc nãy ông không phải nói rất chắc chắn là lần này nhất định sẽ có thể phá giải được ván cờ này hay sao?” Harry lại tổn thất thêm một dũng tướng đắc lực, phẫn nộ mà chất vấn hỏi Tôn Quốc Tài.

“Tôi...tôi lúc nãy lại khinh suất rồi.” Tôn Quốc Tài có chút lúng túng nói, lại hại chết thêm một người lính đánh thuê, ông ta cũng rất là bối rối.

“Bởi vì sự bất cẩn của ông mà lại hại chết thêm một dũng tướng của tôi, ông có thể thận trọng hơn một chút được không hả?” Harry càng thêm phẫn nộ nói.

“Được rồi, lần này tôi sẽ nghiêm túc, tôi sẽ cẩn thận suy nghĩ lại.” Tôn Quốc Tài nói.

Những người lính đánh thuê đó nghe thấy Tôn Quốc Tài nói như vậy, đều toát cả mồ hôi hột, trong lòng cũng vô cùng tức giận. Hóa ra ông già chết tiệt này vẫn chưa có nghiêm túc, lấy tính mạng của những người lính đánh thuê như bọn họ ra làm trò đùa và vật thí nghiệm.

“Ông George, tôi cảm thấy ông cụ Quốc Minh được mệnh danh là vua cờ này, chẳng qua chỉ là được cái hư danh mà thôi. Chúng ta cũng đừng tiếp tục mạo hiểm nữa, mau chóng rút về đi.” Harry cũng không muốn thuộc hạ của mình chết một cách oan uổng, cho nên mới đưa ra đề nghị với George.

Tôn Quốc Tài nghe thấy Harry lại dám công nhiên nói mình chỉ được cái hư danh, nhất thời thẹn quá hóa giận, nói: “Ý của cậu là gì? Tôi là vua cờ tướng trong cuộc thi tranh bá vua cờ của ba mươi năm về trước, làm sao có thể chỉ được cái hư danh hả? Trên đời này ngoại trừ tôi ra, không ai có thể phá giải được ván cờ tàn này.”

“Ông dễ dàng thẹn quá hóa giận như vậy, chứng minh là nhân phẩm chơi cờ của ông không được tốt, một người có nhân phẩm chơi cờ tệ đến như vậy, tôi không tin trình độ của ông có thể cao được đến đâu. Ông quá kiêu ngạo và quá tự cao tự đại rồi, tôi sẽ không để cho thuộc hạ của tôi làm kẻ chết thay cho ông nữa, ông muốn chơi cờ thì tự mà chơi đi.”Harry nói.

George nhìn thấy Harry và Tôn Quốc Tài lại bắt đầu cãi vã, liền vội vàng lên tiếng hòa giải: “Hai người đừng cãi nhau nữa. Bây giờ chúng ta không dễ dàng mới tìm được lối vào hang kho báu này, chỉ còn một ải cuối cùng là đã có thể đại công cáo thành rồi. Dù sao ông Quốc Minh cũng đã từng là vua cờ của Long Quốc, vậy hãy để ông ấy suy nghĩ thêm về biện pháp phá giải đi.”

Harry nghe thấy George lại thiên vị Tôn Quốc Tài đến như vậy, trong lòng không vui, nhưng cũng không tiện nói thêm cái gì. Dù sao mình được gọi đến để giúp ông ta thi hành nhiệm vụ, nếu đã là thi hành nhiệm vụ, thì cũng sẽ có sự đổ máu và hy sinh, đây chính là vận mệnh của những người lính đánh thuê.

“Ông Quốc Minh, tôi sẽ cho ông thêm một cơ hội nữa, lần này ông nhất định phải suy nghĩ kỹ càng đấy, không thể lấy mạng sống của những người anh em của Harry ra làm trò đùa được.” George nói với Tôn Quốc Tài.

Dù sao Tôn Quốc Tài cũng là cao thủ cờ tướng số một của Đông Quốc, George chỉ có thể vô điều kiện tin tưởng ông ta. Nếu như ngay cả Tôn Quốc Tài cũng không thể phá giải được ván tàn cục này, thì ông ta thật sự tìm không ra người thứ hai đến phá giải tàn cục này nữa rồi.

“Được thôi, hãy yên tâm đi, lần này tôi nhất định sẽ suy nghĩ kỹ càng rồi mới cho người đi phá giải.” Tôn Quốc Tài nói.

Những người lính đánh thuê đó không khỏi một phen khiếp sợ khi nghe thấy George lại cho Tôn Quốc Tài thêm một cơ hội để phá giải ván cờ tàn này.

Ngay sau đó, Tôn Quốc Tài lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào ván cờ tàn trên cửa đá, rơi vào trầm tư suy nghĩ.

Sau khi Tôn Quốc Tài suy nghĩ được nửa canh giờ, khi cảm thấy được mình đã mắc sai lầm ở nước thứ tư. Nước thứ tư không nên dùng pháo tấn công mà nên để pháo lui về đường biên ngang phòng thủ.

Chỉ cần làm tốt bước phòng thủ trước, chặn lại đợt tấn công của bên đen, để ổn định lại cục diện, rồi sau đó mới phản kích.

Nghĩ thông suốt được điểm này, Tôn Quốc Tài lại bắt đầu nóng lòng muốn thử xem sao.

“Tôi đã nghĩ ra cách để phá giải nó rồi.” Tôn Quốc Tài lại nói một cách rất là tự tin.

Khi nghe thấy những lời Tôn Quốc Tài nói, những người lính đánh thuê đều bất giác lùi lại về phía sau mấy bước.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 445: Giá tăng gấp đôi


Còn George thì lại vui vẻ hỏi: “Thật không?”

“Tất nhiên là thật rồi, tôi đã nói đùa khi nào hả?” Họ Công Tôn nói.

Tất cả mọi người đều toát cả mồ hôi hột, ông già này ở hai ván cờ lúc nãy cũng rất tự tin thế này, nói một cách chắc chắn rằng có thể phá giải, nhưng kết quả đều thất bại, chẳng lẽ không phải là nói đùa sao?

“Nếu đã nghĩ ra phương pháp phá giải rồi thì mau chóng hành động đi, nếu không trời sắp sáng đến nơi rồi.” George không hiểu cờ tướng, chỉ cần Tôn Quốc Tài nói nghĩ ra được phương pháp phá giải thì nhất định phải cho ông ta thử mới được, ông ta không muốn lãng phí thời gian nữa, mặc kệ phải trả giá như thế nào, cũng đều phải lấy cho bằng được kho báu ở nơi này.

“Vậy ông mau sắp xếp một người thay tôi chơi cờ đi.” Tôn Quốc Tài nói.

“Harry, đi hỏi những người anh em của anh xem còn có ai bằng lòng chơi cờ thay cho ông Quốc Minh nữa không. Mặc kệ kết quả như thế nào, tôi đều sẽ thưởng mười bảy tỷ năm trăm triệu đồng.” George nói.

Harry chỉ đành phải nói với những người thuộc hạ của mình: “Ai trong các người muốn nhận giải thưởng mười bảy tỷ năm trăm triệu đồng, thì hãy đứng ra chơi cờ thay cho ông ta.”

Những người lính đánh thuê đó giương mắt nhìn nhau, nhưng không một ai bằng lòng đứng ra nữa. Mặc dù có phần thưởng mười bảy tỷ năm trăm triệu đồng, nhưng thế cũng phải có mạng mà nhận lấy mới được.

George nhìn ra suy nghĩ của những người lính đánh thuê này, liền nói: “Mọi người không cần lo lắng nhận không được tiền, ai chịu đứng ra chơi cờ, dù cho chẳng may hy sinh, tôi cũng sẽ đưa phần thưởng đến cho người nhà của các người.”

Mọi người nghe thấy lời nói của George, nhưng vẫn không ai bằng lòng đứng ra. Cái xác đẫm máu của hai người bạn đồng hành vẫn nằm la liệt trước cửa đá, khiến cho người ta nhìn thấy mà ghê người, không ai muốn vì mười bảy tỷ năm trăm triệu đồng đó mà mất mạng cả.

George không còn cách nào khác, chỉ đành phải tăng giá: “Như vậy đi, giá tăng gấp đôi, ai chủ động đứng ra chơi cờ thay cho ông Quốc Minh, bất kể là sống hay chết đều sẽ thưởng ba mươi năm tỷ đồng.”

Khi nghe thấy George nói thưởng ba mươi năm tỷ đồng, cuối cùng cũng có người động lòng, một người lính đánh thuê cao lớn đứng ra nói: “Tôi làm vậy.”

Anh ta là nghĩ như vậy, Tôn Quốc Tài đã thất bại hai lần rồi, tích lũy kinh nghiệm thất bại, nói không chừng lần này ông ta sẽ thành công thì sao?

“Vậy thì lên nhanh đi, tôi là người nói là sẽ giữ lời, lúc trở về nhất định sẽ đưa ba mươi năm tỷ đồng cho anh.” George nói.

Người lính đánh thuê đó mạnh dạn đi về phía cửa đá.

Ngay sau đó, Tôn Quốc Tài lại đứng từ xa và dùng đèn pin hướng dẫn người lính đánh thuê đó chơi cờ.

Khi đi đến nước thứ tư, ông ta thay đổi cách đi trước đó và chuyển sang pháo chìm đường biên ngang.

Nước đi này quả nhiên có tác dụng phòng thủ rất lớn và giảm bớt nguy cơ của bên đỏ.

Ngay sau đó, Tôn Quốc Tài liền phát huy ra trình độ thật sự của ông ta, liên tục điều động binh tướng để ổn định lại cục diện.

Không thể không nói, Tôn Quốc Tài thân là ông vua cờ có kinh nghiệm, hơn nữa vẫn luôn bắt tay vào công việc nghiên cứu cờ tướng, khi nghiêm túc vẫn là có thực lực nhất định.

Sau khi đi đến bước thứ mười ba, tình hình bên đỏ đã dần ổn định, đồng thời cũng có thể gây ra uy h**p nhất định cho bên đen, Tôn Quốc Tài thấy có chút hy vọng chiến thắng, trong lòng mừng rỡ tràn ngập sự vui sướng.

George nhìn thấy Tôn Quốc Tài mặt lộ vẻ vui mừng, thì đã biết rằng có hy vọng phá giải ván cờ này rồi, trong lòng cũng rất mừng rỡ.

Những người lính đánh thuê ở bên cạnh nhìn thấy Tôn Quốc Tài lần này dường như càng chơi càng phấn khích hơn, họ cũng cảm thấy có hy vọng phá giải được ván cờ, trong lòng đều âm thầm hối hận vì lúc đầu không đứng ra chơi cờ thay cho ông ta. Bằng không, ba mươi năm tỷ đồng sẽ là của mình rồi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 446: Đương nhiên là phải tiếp tục


Tôn Quốc Tài chơi một cách thuận buồm xuôi gió, liên tiếp đi được vài nước cờ hay, bức lui được đòn tấn công của bên đen, tình thế càng ngày càng tốt, nên ông ta liền thừa thắng xông lên, tiến hành tấn công.

Thế nhưng, khi đến nước thứ hai mươi mốt, bên đen lại thực hiện một nước đi khác mà Tôn Quốc Tài không thể ngờ tới được.

Tình thế bỗng chợt thay đổi, mỗi quân cờ bên đỏ đều rơi vào nguy cơ bị diệt vong.

Sự thay đổi đột ngột này, khiến cho Tôn Quốc Tài nhất thời bị dọa đến thay đổi sắc mặt, ông ta có nằm mơ cũng không ngờ được rằng bên đen lại có một nước đi tuyệt diệu như vậy.

Nước đi tuyệt diệu này của bên đen trực tiếp làm gián đoạn việc triển khai tấn công của Tôn Quốc Tài, ngay lập tức đẩy bên đỏ vào tình thế cùng cực.

Niềm hy vọng thắng cờ mà Tôn Quốc Tài vừa nhìn thấy đã ngay lập tức tan tành thành mây khói.

George, Harry và những người lính đánh thuê này nhìn thấy Tôn Quốc Tài thần sắc đại biến, liền biết rằng ông ta lại gặp phải vấn đề nan giải rồi, sợ tới mức chạy tới lui về phía sau.

“Bước tiếp theo tôi phải đi như thế nào?” Người lính đánh thuê phụ trách chơi cờ phía trước cửa đá, nhìn thấy Tôn Quốc Tài hồi lâu không có động tĩnh gì, liền quay đầu lại hỏi.

Ngay khi quay đầu lại, thì anh ta nhìn thấy Tôn Quốc Tài mặt đầy đổ mồ hôi, sắc mặt trắng bệch, anh ta nhất thời bị dọa đến mất vía, chạy trốn khỏi cửa đá.

Bởi vì đây là một dấu hiệu của sự thất bại, anh ta không muốn đợi cho đến khi việc phá giải thực sự thất bại rồi mới chạy đi. Đến lúc đó mới chạy, thì mọi thứ cũng đã quá muộn rồi.

Nhìn thấy người lính đánh thuê này bỏ chạy, cũng không có ai ngăn cản, dù sao Tôn Quốc Tài cũng đã ngẩn người, không tiếp tục hướng dẫn cách đi như thế nào nữa. Về người lính đánh thuê này bỏ chạy thoát khỏi nơi nguy hiểm trước, cũng là điều dễ hiểu.

“Ông Quốc Minh, ông có chuyện gì vậy?” George nhìn thấy Tôn Quốc Tài ngây ra như phỗng, liền hỏi nói.

“Để tôi suy nghĩ lại đi, các người đừng ồn ào nữa.” Tôn Quốc Tài nói.

“Được thôi, vậy ông cứ từ từ suy nghĩ đi, suy nghĩ được rồi mới tiếp tục đi nước tiếp theo.” George nói.

Tôn Quốc Tài lại nhìn chằm chằm vào ván cờ trên cửa đá rơi vào trầm tư, muốn tìm ra một điểm đột phá, xông ra khỏi vòng vây này.

Ông ta nghĩ đi nghĩ lại, dần dần cũng trở nên giống như Lê Uy Long và Chu Nhược Mai bắt đầu xuất hiện ảo giác, dường như ông ta nhìn thấy được có thiên quân vạn mã đang tiến đến muốn gi3t chết mình.

Còn đội ngũ của ông ta đều rơi vào vòng vây, bất kể xung phong liều chết như thế nào, cũng không thể nào phá giải được vòng vây, còn các tướng sĩ thì từng người một chết trận.

Chỉ trong chốc lát, vẻ mặt của ông ta cũng bắt đầu thay đổi thất thường, sắc mặt một lúc thì đỏ, một lúc thì xanh, một lúc thì trắng.

Mọi người nhìn thấy vẻ mặt của Tôn Quốc Tài thay đổi thất thường, cũng không biết là tại sao ông ta lại gặp phải tình trạng này.

“Phụt.” Lúc này, từ trong miệng Tôn Quốc Tài phun ra một ngụm máu tươi.

“Ông Quốc Minh, ông bị sao vậy?” George nhìn thấy Tôn Quốc Tài đột nhiên nôn ra máu, liền vội vàng bước tới đỡ ông ta.

Sau khi Tôn Quốc Tài nôn ra một ngụm máu tươi, thì ông ta cũng đã bước ra khỏi ảo giác và rất nhanh liền tỉnh táo lại.

“Tôi không sao.” Tôn Quốc Tài nói. Nhớ tới cảnh tượng trong ảo giác lúc nãy, trong lòng ông ta nhất thời cảm thấy sợ hãi, nhưng ông ta nhất định phải giả vờ bình tĩnh.

Bởi vì ván cờ này được đi đến bước đường này, đã hoàn toàn rơi vào tử cục, không thể nào phá giải được nữa. Ông ta nhất định phải giả vờ rằng mình có cách để phá giải nó và để cho người lính đánh thuê đó đi chịu chết.

Chỉ có làm cho ván cờ này bị thua, ván tàn cục trên cửa đá mới có thể tự động khôi phục, quay trở lại trạng thái ban đầu như vậy mới có thể bắt đầu lại được.

Ông ta đã từ bỏ ván cờ này rồi, nhưng ông ta nhất định phải chơi cho xong ván cờ này, nếu không sẽ không thể khôi phục lại trạng thái ban đầu.

“Vậy ván cờ này, ông còn có muốn chơi tiếp không?” Người lính đánh thuê phụ trách giúp Tôn Quốc Tài chơi cờ nơm nớp lo sợ hỏi.

Mặc dù anh ta không hiểu gì về cờ tướng, nhưng khi nhìn thấy Tôn Quốc Tài đã nôn ra máu, anh ta cũng có thể đoán ra được tình hình đang rất nguy hiểm, anh ta cũng rất hy vọng Tôn Quốc Tài có thể dừng lại ở đây, tha cho mình một con đường sống.

“Đương nhiên là phải tiếp tục, tôi đã nghĩ ra phương pháp phá giải rồi. Mắt thấy ván cờ đã sắp được phá giải, làm sao có thể từ bỏ không tiếp tục chơi được chứ?” Tôn Quốc Tài lại nói một cách rất là tự tin.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 447: Thỉnh người cao minh khác đến


“Thật sao? Ông không phải là đang nói dối tôi đấy chứ?” Người lính đánh thuê nửa tin nửa ngờ hỏi.

“Đương nhiên là thật rồi, lúc nãy tôi nghĩ đến nôn ra máu, cuối cùng cũng nghĩ ra được phương pháp phá giải rồi.” Tôn Quốc Tài nói.

Trình độ nói dối của Tôn Quốc Tài thật sự quá lợi hại, ngay cả George cũng bị ông ta lừa được, cũng tin đó là sự thật.

Vì vậy, George cũng nói với người lính đánh thuê: “Anh sắp có được ba mươi năm tỷ đồng trong tay mình rồi, nhanh chóng tiến lên tiếp tục chơi cờ thay cho ông Quốc Minh đi.”

“Được rồi.” Người lính đánh thuê đó bị đồng tiền làm cho lu mờ tâm trí, nhìn thấy Tôn Quốc Tài hiện tại có thể bình tĩnh đến như vậy, cũng tin tưởng vào ông ta, liền lại đi về phía cửa đá.

Sau đó, Tôn Quốc Tài lại bày ra vẻ mặt nghiêm túc hướng dẫn người lính đánh thuê đó cách di chuyển nước cờ.

Trên thực tế ông ta đã không thể nghĩ ra được chiêu thức nào nữa, chỉ là qua loa đưa đại ra sự hướng dẫn. Dù sao người phải chết cũng không phải là mình, bây giờ có nhiều người lính đánh thuê có thể cho mình sử dụng đến như vậy. Nếu bị thất bại, thì sẽ bắt đầu lại thôi, dùng mạng sống của những người lính đánh thuê này để tích lũy kinh nghiệm thất bại, rồi cũng sẽ tìm được phương pháp phá giải mà thôi.

Mỗi bước đi của bên đỏ đều có quân cờ bị tiêu diệt, tình thế đã thua một cách thảm hại, nhưng người lính đánh thuê đó không biết gì về cờ tướng, nên căn bản không biết rằng nguy hiểm đang rình rập.

Từng nước từng nước đi tới, bên đen đột nhiên vó ngựa, trực tiếp đánh chết bên đỏ.

Người lính đánh thuê đó cuối cùng cũng cảm nhận được tình hình không ổn, lập tức nhấc chân bỏ chạy.

Thế nhưng anh ta mới chạy được hai bước, thì trên mặt đất đột nhiên xuất hiện một cây súng nòng dài chi chít, đâm cả người anh ta lên giữa không trung.

Nhìn thấy tình cảnh này, mọi người có mặt đều bị dọa đến mất hồn mất vía.

Ám khí ẩn giấu xung quanh cửa đá này thật sự rất khó đề phòng, một hồi thì có một con dao lớn từ trong cửa đá xẹt qua, một hồi thì có một mũi thương từ trên c*m v**, một hồi thì có cây súng nòng dài từ dưới đất trồi lên, làm sao đề phòng được?

Sau khi những cây súng nòng dài đó đâm chết người lính đánh thuê, chúng lại nhanh chóng quay trở lại mặt đất, trong nháy mắt biến mất không còn tăm tích.

“Bùm.” Người lính đánh thuê đó đột nhiên từ giữa không trung rơi xuống đất, phát ra một tiếng động lớn.

Người vẫn còn sống sờ sờ lúc nãy, trong nháy mắt liền biến thành một cái xác bê bết máu, nằm bất động trên mặt đất.

Nhìn thấy tình cảnh này, những người lính đánh thuê khác suy sụp. Đồng thời bọn họ cũng bừng tỉnh lại, đều biết được rằng lúc nãy Tôn Quốc Tài đang nói dối lừa gạt bọn họ.

Bọn họ cũng không muốn làm kẻ chết thay nữa, người nào người nấy bắt đầu lên tiếng phê phán Tôn Quốc Tài.

“Cái ông già chết tiệt này, lần nào cũng nói là đã nắm chắc được, nhưng lần nào cũng đều thất bại. Chỉ với trình độ này của ông, cũng dám xưng là vua cờ sao?”

“Đúng vậy, tôi thấy ông chính là một kẻ lừa đảo, lừa chúng tôi đi chịu chết, ông rốt cuộc có dụng ý gì?”

“Xem ra ông thật sự chỉ được cái hư danh, là một vua cờ qua thời mà thôi, thế lại còn cố giả vờ cao thâm, tôi sớm đã nhìn ông không vừa mắt rồi.”

“Cái ông già chết tiệt này căn bản không hề coi trọng mạng sống của tôi, ván cờ tàn này ông ta căn bản không có năng lực phá giải, chỉ là muốn dùng mạng sống của chúng ta làm trò đùa, không ngừng tìm phương pháp để phá giải.”

“Kẻ lừa đảo này hại chết biết bao nhiêu người anh em của chúng ta, tôi phải giết ông ta.”

Những người lính đánh thuê này đều vô cùng tức giận, muốn xông đến đánh Tôn Quốc Tài.

Tôn Quốc Tài sợ tới mức vội vàng nấp đến sau lưng George và nói: “Ông George, ông phải bảo vệ tôi, đừng để anh ta làm càn. Tôi thật sự toàn tâm toàn ý muốn phá giải ván cờ này cho ông mà.”

George cũng biết Tôn Quốc Tài thực lòng muốn phá giải ván cờ này, nên vội vàng nói với Harry: “Harry, nhanh chóng khiến cho bọn họ bình tĩnh lại đi, tôi sẽ chuyển tiền của người đã khuất cho người nhà của họ.”

“Nếu muốn tôi khiến cho bọn họ bình tĩnh lại cũng được thôi, nhưng không thể tiếp tục để cho ông già này đi phá giải ván cờ này nữa, nhất thiết phải thỉnh người cao minh khác mới được. Nếu không tôi sẽ không để cho các anh em của tôi đi chịu chết đâu, ai thích thay ông ta chơi cờ thì ông tìm người đó làm đi, đừng tìm đến các anh em của tôi.” Harry liên tiếp tổn thất ba người chiến tướng đắc lực, cũng đã rất phẫn nộ rồi, hắn sẽ không để cho thuộc hạ của mình chết một cách oan uổng nữa.

“Được, không thành vấn đề, đêm nay dừng ở đây. Ngày khác chúng ta sẽ thỉnh người cao minh khác đến phá giải ván tàn cục này.” George nhìn thấy Tôn Quốc Tài đã khiến cho nhiều người tức giận, cũng không dám làm cho ông ta tiếp tục phá giải ván tàn cục này nữa.”

Theo tình hình hiện tại, cho dù có để Tôn Quốc Tài tiếp tục phá giải đi nữa, thì cũng không ai đi chơi cờ thay cho ông ta.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 448: Đối phương chỉ có ba người


Khi Harry nghe được George đưa ra lời hứa hẹn này rồi, bèn nói với đám người thuộc hạ: “Được rồi, mọi người không cần quá xúc động, những người anh em đã khuất của chúng ta đều là tự nguyện đi chơi cờ. Bọn họ mất rồi, cũng có thể nhận được phần thưởng. Tôi sẽ chuyển những phần thưởng này cho gia đình họ.”

Dù sao George là chủ nhân của mình, Harry vẫn phải tuân theo mệnh lệnh của ông ta. Lính đánh thuê cũng có nguyên tắc của lính đánh thuê, họ đều phải tuân thủ, nếu không sau này sẽ không có ai tới thuê đoàn lính đánh thuê này của mình nữa.

Những người lính đánh thuê còn đang trong cơn tức giận nghe được Harry nói như vậy, liền dần dần trở nên yên lặng. Bởi vì Harry là thủ lĩnh của bọn họ, thủ lĩnh đã nói thì bọn họ nhất định phải tuân theo.

Lúc này quân cờ trên cửa đá sớm đã trở lại trạng thái ban đầu, nhưng Tôn Quốc Tài nhìn thấy vừa rồi mình đã gây ra phẫn nộ, bây giờ khó khăn lắm mới được bình ổn trở lại, ông ta cũng không dám tiếp tục yêu cầu phá giải ván cờ tàn này nữa.

Vì thế, Tôn Quốc Tài bèn biết thời biết thế mà chủ động đưa ra lời từ bỏ: “Đêm nay trạng thái của tôi có chút không tốt, nên sẽ không tiếp tục phá giải ván cờ này nữa, đợi khi tôi trở về nghiên cứu lại một phương pháp phá giải hoàn hảo hơn, rồi lại đến phá giải vậy.”

“Ông đừng viện cớ nói cái gì mà trạng thái không tốt, theo tôi thấy với cái trình độ như ông, dù có nghiên cứu đến chết cũng sẽ không tìm ra được phương pháp phá giải đâu.” Harry nói một cách rất không khách khí.

“Anh...anh thì biết cái gì? Với một ván cờ tàn có mức độ khó đến như vậy, tôi có thể kiên trì được hai mươi mấy bước đã là tài giỏi lắm rồi.” Quốc Minh nói.

Những gì ông ta nói cũng là sự thật, ván cờ tàn này ngay từ đầu đã tràn ngập nguy hiểm rồi, mà ông ta mỗi lần phá giải đều có thể kiên trì được một lúc lâu, lần cuối cùng ông ta đã kiên trì được hơn hai mươi bước, thật ra cũng được tính là tài giỏi lắm rồi.

“Được rồi, bây giờ thời gian không còn sớm nữa, chúng ta nhanh chóng trở về đi.” George biết rằng đêm nay muốn phá giải ván cờ là không thể nào nữa, nên muốn trở về sớm hơn.

Thế là đám người họ lại theo trình tự mà lần lượt rời đi.

Còn ba bộ thi thể đó, bọn họ cũng không đem đi mai táng, mà để chúng ở lại đó.

Lê Uy Long đêm nay đã biết George mang theo đại sư cờ tướng Tôn Quốc Tài cùng với đám lính đánh thuê đến dưới chân núi Hổ Sơn để trộm kho báu. Anh vẫn chưa ngủ mà đang chờ báo cáo tình hình mới nhất của Thiên Thành.

Lúc này, điện thoại di động của anh lại vang lên, là Thiên Thành gọi tới.

Lần này Lê Uy Long không dám nghe điện thoại ở trong phòng nữa, để tránh lại đánh thức Chu Nhược Mai lần nữa, sợ bị Chu Nhược Mai biết được những chuyện cơ mật.

Vì thế, anh nhanh chóng rời khỏi phòng, rồi sau đó mới bắt máy trả lời.

“Tình hình thế nào?” Lê Uy Long hỏi.

“Anh Thiên, hiện tại George đã dẫn theo Tôn Quốc Tài và những người lính đánh thuê rời khỏi núi Hổ Sơn rồi.” Thiên Thành nói.

“Bọn họ có mang theo di vật khảo cổ nào không?” Lê Uy Long hỏi.

“Không có, bọn họ trở về tay không, hơn nữa nhìn người nào người nấy đều ủ rũ mất hết tinh thần.” Thiên Thành nói.

“Nếu nói như vậy thì Tôn Quốc Tài đó không có thể phá giải được tàn cục, mở không được cửa đá rồi.” Lê Uy Long nói.

“Đúng vậy, nhưng mà chúng tôi phát hiện được khi bọn họ trở về lại mất đi ba người.” Thiên Thành nói.

“Mất đi ba người, chẳng lẽ bọn họ để lại ba người ở dưới hang động?” Lê Uy Long hỏi.

“Tôi cũng không rõ lắm, hay là lát nữa chúng tôi dẫn người xuống xem rốt cuộc là có tình huống gì.” Thiên Thành nói.

“Được thôi, đợi sau khi bọn họ rời đi, anh hãy dẫn theo đội ngũ xuống dưới đó xem thế nào.” Lê Uy Long cũng muốn biết đối phương tại sao lại bị thiếu mất ba người, cho nên liền đồng ý yêu cầu của Thiên Thành.

Đối phương chỉ có ba người, anh cũng không cần lo lắng Thiên Thành bọn họ sẽ không thể ứng phó được.

“Được thôi, vậy đợi sau khi chúng tôi tìm hiểu được nguyên nhân, thì tôi sẽ báo cáo với anh.” Thiên Thành nói.

Sau khi cúp điện thoại, Lê Uy Long dứt khoát ngồi lại trong phòng khách, chờ tin tức của Thiên Thành.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 449: Vậy chúng ta nên làm gì đây


Hơn nửa tiếng sau, Thiên Thành gọi lại.

“Tình hình thế nào?” Lê Uy Long hỏi.

“Anh Thiên, chúng tôi đã đến trước cửa đá và nhìn thấy ba người lính đánh thuê đó đã chết trước cửa rồi.”

“Tại sao bọn họ lại chết trước cửa?” Lê Uy Long có chút kinh ngạc hỏi.

“Căn cứ hiện trường khám sát và vết thương trên người bọn họ, hẳn là bị giết bởi ám khí không kịp phòng bị.” Thiên Thành nói.

“Làm sao các anh biết được bọn họ là bị giết bởi ám khí?” Lê Uy Long hỏi.

“Cái chết của ba người này rất thảm khốc, cách thức chết cũng khác nhau. Một người bị chém đứt ngang lưng, người còn lại bị thương bởi hung khí sắc nhọn từ trên đâm xuống, đỉnh đầu trực tiếp bị vũ khí sắc bén xuyên thẳng vào, còn một người nữa thì bị vũ khí sắc bén chém từ dưới lên trên, khắp trên người đều là dày đặc những vết thương. Nếu bọn họ bởi vì phạm sai lầm mà bị giết, thì Harry căn bản không cần phải xử tử theo cách này, chỉ cần trực tiếp bắn chết là được. Bởi vậy có thể thấy được bọn họ là bị giết bởi ám khí không kịp phòng bị.” Thiên Thành nói.

“Đúng, anh nói có lý. Có vẻ như có những ám khí được ẩn giấu xung quanh cửa đá.” Lê Uy Long tán thành với quan điểm của Thiên Thành.

“Vấn đề bây giờ là chúng tôi đã tìm kiếm khắp nơi, đều không thể tìm thấy được ám khí được ẩn giấu ở nơi nào.” Thiên Thành nói.

“Trí tuệ của người xưa chắc chắn không phải chúng ta có thể tưởng tượng được, những ám khí mà họ thiết kế đều là biến hoá xuất thần, làm sao có thể dễ dàng tìm thấy như vậy? Nếu dễ dàng để cho các anh tìm thấy như vậy thì sẽ không được gọi là ám khí rồi. Các anh không nên hành động hấp tấp, để tránh bị ám khí làm cho tổn thương.” Lê Uy Long nói.

“Được rồi, vậy chúng tôi nên làm gì bây giờ?” Thiên Thành hỏi.

“Các anh không cần phải làm gì cả, cũng đừng di chuyển những cái xác đó, mọi thứ cứ duy trì như cũ. Các anh chỉ cần giúp tôi xem ván tàn cục trên cửa đá bây giờ đã trở thành như thế nào rồi.” Lê Uy Long nói.

“Ván tàn cục trên cửa đá vẫn giống hệt như trước đây.” Thiên Thành nói.

“Chẳng lẽ bọn họ không hề đụng qua quân cờ trên cửa đá sao?” Lê Uy Long hỏi.

“Quân cờ trên cửa đá trước đây toàn là tro bụi, bây giờ tro bụi đã biến mất, bọn họ hẳn là đã đụng qua những quân cờ này rồi.” Thiên Thành nói.

“Nếu đã đụng qua những quân cờ, mà bây giờ ván cờ vẫn giống hệt như lúc trước. Chẳng lẽ ván cờ tàn này có chức năng tự động khôi phục sao?” Lê Uy Long suy đoán nói.

“Chuyện này thì chúng tôi cũng không biết, có cần tôi đi di chuyển những quân cờ đó để xem nó có tự động không phục hay không.” Thiên Thành nói.

“Tuyệt đối đừng động vào, những quân cờ đó có thể chính là cơ quan kích hoạt ám khí, các anh tuyệt đối không được tùy tiện động vào.” Lê Uy Long vội vàng ngăn cản nói: “Những người lính đánh thuê đó rất có thể chính là bởi vì Quốc Minh không thể phá giải được ván cờ, nên mới bị giết bởi ám khí không kịp phòng bị.”

“Được thôi, vậy chúng tôi nên làm gì tiếp theo?” Thiên Thành lại hỏi.

“Các anh mau chóng trở về đi, cũng đừng làm gì nữa.” Lê Uy Long nói.

“Được rồi, bọn họ không thể phá giải được ván cờ tàn này, anh cảm thấy bọn họ sẽ làm gì tiếp theo?” Thiên Thành nói.

“Nếu không ngoài sự suy đoán của tôi, thì bọn họ hẳn là sẽ tiếp tục tìm kiếm cao thủ cờ tướng khác để đi phá giải ván cờ tàn này. Bọn họ khó khăn lắm mới tìm thấy được nơi cất giấu kho báu, cho nên tuyệt đối sẽ không chịu dễ dàng từ bỏ như vậy đâu.” Lê Uy Long nói.

“Một ông vua cờ tướng giống như Tôn Quốc Tài vậy, còn không thể phá giải được ván cờ tàn này, còn có ai có thể giúp bọn họ phá giải ván cờ này đây?” Thiên Thành nói.

“Anh đừng quên chị dâu anh là một thế hệ vua cờ tướng mới, bọn họ chắc chắn sẽ điều tra thông tin, Trên Internet khắp nơi đều có đưa tin về chị dâu anh đã giành được giải quán quân trong cuộc thi đấu tranh giành vua cờ tướng trên toàn quốc, bọn họ chắc chắn là sẽ điều tra ra được. Tôi lo rằng bọn họ sẽ bắt chị dâu anh đi phá giải ván cờ tàn này cho bọn họ, bởi vì phía bên Đông Quốc đã không tìm được đại sư có trình độ chơi cờ tướng cao hơn Tôn Quốc Tài nữa, cho nên bọn họ chỉ có thể tìm những cao thủ cờ tướng ở trong nước Long Quốc của chúng ta để giúp bọn họ phá giải ván cờ này.” Lê Uy Long nói.

“Anh Thiên đúng là dự đoán như thần mà, nhưng anh không phải nói là chị dâu cũng không thể phá giải được ván cờ tàn này hay sao. Bọn họ bắt chị dâu đi, điều này không phải cũng là uổng công vô ích?” Thiên Thành hỏi.

“Bọn họ không biết rằng chị dâu anh cũng không thể phá giải được ván cờ này, đêm nay ở nhà cô ấy có thử qua phá giải nó, nhưng người ngoài không biết được. Cho nên một khi bọn họ điều tra ra được chị dâu anh là vua cờ thế hệ mới, thì bọn họ chắc chắn sẽ tìm cách bắt cô ấy đi giúp bọn họ phá giải quân cờ.” Lê Uy Long nói.

“Anh Thiên phân tích rất đúng, vậy chúng ta nên làm gì đây?” Thiên Thành lại hỏi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 450: Vua cờ tướng trẻ tuổi và có tài năng nhất


“Từ ngày mai trở đi, tôi sẽ hộ tống chị dâu anh từ đi làm đến tan tầm, các anh lặng lẽ đi theo tôi, toàn lực bảo vệ cô ấy, tuyệt đối không được để cho cô ấy rơi vào tay bọn họ. Nếu không, chị dâu anh mà trở thành con tin, thì chúng ta sẽ rất bị động, hơn nữa trước cửa đá còn có ám khí, vì vậy không thể để chị dâu anh đi mạo hiểm được.” Lê Uy Long nói.

Lúc trước Chu Nhược Mai từng bị bang Lions Gate và nhà họ Trương bắt cóc qua, khiến cho mình phải đơn thân độc mã đi cứu vợ, tình huống vô cùng bị động và nguy hiểm. Lần này anh sẽ không lặp lại sai lầm này nữa.

“Được thôi, bắt đầu từ ngày mai, tất cả chúng tôi sẽ toàn lực đến bảo vệ anh và chị dâu.” Thiên Thành nói.

“Sau khi George trở lại tập đoàn Vương Lôi, thì liền vội vã nói với Harry: “Phát huy khả năng tình báo của các anh giúp tôi đi điều tra trong nước Long Quốc có vị cao thủ cờ tướng tài giỏi nào nữa không, tôi phải bắt bọn họ đến giúp tôi phá giải ván cờ tàn đó.”

“Ông không định để Tôn Quốc Tài, cái người được gọi là đệ nhất cao thủ cờ tướng của Đông Quốc đi phá giải ván tàn cục này nữa sao?” Harry hỏi.

“Trong khoảng thời gian ngắn này ông ta chắc là sẽ không thể nghĩ ra được cách phá giải rồi, chúng ta nhất định phải tìm thêm những cao thủ cờ tướng tới đây để cùng nhau nghiên cứu ván tàn cục này, tập trung trí tuệ quần chúng, phá giải ván cờ tàn này và nhanh chóng lấy được những kho báu đó càng sớm càng tốt. Dù sao thì chúng ta cũng đang ở lãnh thổ của Long Quốc, tôi sợ rằng đêm dài lắm mộng. Nếu những kho báu ở đó bị những người bên Long Quốc phát hiện được, thì sẽ rất rắc rối.” George nói.

“Được thôi, tôi sẽ lập tức gọi người đi điều tra ngay.” Harry nói.

“Ừ, vì muốn phá giải ván tàn cục này, mà đã khiến cho anh phải hy sinh mất mấy người thuộc hạ, tôi đã đồng ý sẽ cho bọn họ phần thưởng, thì ngày mai tôi sẽ kêu người chuyển qua cho anh.” George nói.

“Được, vậy trước tiên tôi sẽ gọi người đi điều tra về những cao thủ chơi cờ tướng tài giỏi của Long quốc.” Harry nói xong liền đi sắp xếp.

Mười phút sau, Harry lại quay trở lại báo cáo tình huống với George: “Ông George, chúng tôi đã điều tra được một cao thủ chơi cờ tướng tài giỏi của Long Quốc đang ở gần trong nơi này.”

“Ồ? Vị cao thủ cờ tướng tài giỏi này cũng đang ở gần chúng ta à?” George ngạc nhiên hỏi.

“Đúng vậy, vị cao thủ cờ tướng tài giỏi này, ông cũng biết tên của cô ấy, nhưng ông tuyệt đối không thể ngờ tới được.” Harry nói.

“Rốt cuộc là ai, anh mau nói đi.” George sốt sắng hỏi.

“Vị cao thủ cờ tướng tài giỏi này chính là chủ tịch của tập đoàn Galaxy, vợ của Lê Uy Long, Chu Nhược Mai.” Harry nói.

“Cái gì? Chu Nhược Mai lại là cao thủ chơi cờ tướng tài giỏi của Long Quốc?” George vô cùng kinh ngạc.

“Đúng vậy, ông không thể ngờ được đúng không?” Harry nói.

“Đúng vậy, tôi nằm mơ cũng không ngờ được rằng Chu Nhược Mai sẽ là cao thủ chơi cờ tướng, không phải đều là đàn ông chơi cờ tướng thôi sao? Làm sao một đàn bà con gái như cô ấy có thể trở thành cao thủ cờ tướng được? Anh có nhầm lẫn gì không?” George vẫn có chút không tin.

“Tôi không có nhầm lẫn, chúng tôi đều đã điều tra rõ ràng rồi. Cô ấy đã từng đoạt được giải quán quân của cuộc thi đấu tranh giành vua cờ tướng ở Long Quốc khi còn học trung học, và được xưng là một vị vua cờ tướng có tài năng và trẻ tuổi nhất, nếu ông không tin thì ông hãy tự mình xem đi.” Harry đưa máy tính xách tay cho George và để ông ta tự mình xem qua.

George nhận lấy và nhìn vào máy tính xách tay, nhìn thấy thông tin hiển thị trên đó, quả thực là một bản tin nói về Chu Nhược Mai giành được giải quán quân trong cuộc thi đấu tranh giành vua cờ tướng năm đó, hơn nữa trên đó còn có một bức ảnh đính kèm. Đó đúng là bức ảnh thời học sinh của Chu Nhược Mai khi đoạt được giải quán quân.

“Thật sự là không ngờ tới cao thủ lại ở gần đến như vậy, nếu như Chu Nhược Mai này đã được người xưng là vua cờ tướng trẻ tuổi và có tài năng nhất, vậy thì thực lực của cô ấy chắc chắn sẽ không thấp hơn Tôn Quốc Tài, cô ấy còn rất có thể sẽ lợi hại hơn một vua cờ qua thời như Tôn Quốc Tài nữa.” George nói.

“Đúng vậy, chúng tôi còn điều tra ra được Chu Nhược Mai mấy ngày trước từng ở quảng trường chơi cờ tướng với một ông cụ lớn tuổi, thắng được mấy chục triệu trực tiếp khiến cho ông cụ đó tức đến hộc máu ngay tại chỗ.” Harry nói.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 451: Hôm nay mặt trời mọc từ hướng tây rồi


“Vậy thì đúng là tốt quá rồi, chuyện này chứng minh được thực lực của cô ấy vẫn như xưa, không hề kém so với những năm về trước. Chuyện này dễ thực hiện hơn rồi, chúng ta không cần phải phí sức đi đến nhiều nơi khác nhau để bắt các cao thủ cờ tướng đến rồi.” George vui vẻ nói.

“Đúng vậy, hiện tại ông có kế hoạch gì không?” Harry hỏi.

“Tất nhiên là đi bắt Chu Nhược Mai xuống dưới núi Hổ Sơn để phá giải ván cờ này cho chúng ta rồi.” George nói.

“Chỉ là bắt cô ấy phá giải ván cờ này đơn giản như vậy sao? Chẳng lẽ ông đã quên rồi, lần này chúng ta đến Đà Lạt, ngoại trừ việc phải đánh cắp kho báu kia, còn có một nhiệm vụ quan trọng khác nữa đấy?” Harry nhắc nhở nói.

Khi George nghe thấy lời nhắc nhở của Harry, mới bỗng nhiên tỉnh ngộ nói: “Tôi nhớ ra rồi, chúng ta còn cần phải ám sát Lê Uy Long. Gần đây tôi chỉ một lòng muốn lấy được những kho báu đó, mà suýt chút đã quên mất chuyện quan trọng này, ý của anh là bảo tôi nhân cơ hội này gi3t chết Lê Uy Long đúng không?”

“Đúng vậy, Chu Nhược Mai vừa đúng lúc là vợ của Lê Uy Long, chúng ta bắt vợ của anh ta đến trong hang động dưới núi Hổ Sơn, vừa hay để dụ Lê Uy Long đến giải cứu vợ của mình, rồi sau đó chúng ta ở trong hang động gi3t chết Lê Uy Long.” Harry nói.

“Ý kiến hay, trong hang động vừa hẹp vừa tối là nơi tốt nhất để ám sát Lê Uy Long. Ngay cả khi Lê Uy Long có ba đầu sáu tay, anh ta cũng không thể đấu lại chúng ta được.” George nói.

“Đúng vậy, cứ như vậy, chúng ta liền có thể một công đôi việc. Chỉ cần bắt được Chu Nhược Mai, chúng ta không những có thể bắt ép cô ấy giúp chúng ta phá giải ván cờ tàn, mà đồng thời còn có thể lấy cô ấy làm con tin để dụ Lê Uy Long chồng của cô ấy đến đây, rồi một lúc gi3t chết Lê Uy Long.” Harry nói.

“Hay lắm, cảm ơn lời nhắc nhở của anh. Nhưng mà nhất định phải để Chu Nhược Mai phá giải xong ván tàn cục, thì anh mới có thể dụ Lê Uy Long đến. Nếu không, trước khi cô ấy phá giải ván cờ, mà anh đã dụ Lê Uy Long đến trước mặt cô ấy rồi gi3t chết Lê Uy Long, cô ấy chắc chắn sẽ rất đau lòng và không suy nghĩ được gì, không còn tâm trạng phá giải ván cờ nữa.” George nói.

“Được rồi, chuyện này không nên chậm trễ, tôi sẽ lập tức đi sắp xếp ngay, lập kế hoạch bắt cóc Chu Nhược Mai và để cô ấy giúp chúng ta phá giải ván cờ vào buổi tối ngày mai, rồi diệt trừ Lê Uy Long.” Harry nói.

“Ừ, Chu Nhược Mai chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, chắc chắn cũng không thể đẩy được những quân cờ trên cửa đá. Đến lúc đó có thể còn phải nhờ người của anh đến giúp cô ấy chơi cờ để phá giải ván cờ này, cũng có thể còn cần phải hy sinh mấy người thuộc hạ của anh. Đợi sau khi sự việc hoàn thành, tôi sẽ đưa thêm cho anh mấy trăm tỷ nữa, mong anh hãy toàn lực phối hợp.” George nói.

“Được rồi, thành giao, tôi sẽ bảo thuộc hạ của tôi toàn lực phối hợp.” Harry nói.

Ngày hôm sau, khi Chu Nhược Mai chuẩn bị đi làm, thì Lê Uy Long nói: “Dư Hân, dù sao anh cũng không có việc gì ở nhà. Từ hôm nay trở đi, em hãy để anh làm tài xế đưa em đi làm nhé.”

“Hôm nay mặt trời mọc từ hướng tây hay sao? Một người đàn ông ba năm ăn bám ở trong nhà nay lại nói muốn đi làm?” Chu Nhược Mai có chút kinh ngạc nói.

“Em không phải là đang thiếu một người tài xế riêng sao? Vậy hãy để anh làm tài xế của em, như vậy là thích hợp nhất rồi.” Lê Uy Long biết rằng George sẽ ra tay hành động bắt Chu Nhược Mai đi bất cứ lúc nào, cho nên anh cần phải đề nghị làm tài xế của cô và phải như hình với bóng mà đi theo sau cô.

“Được rồi, em thấy kỹ năng lái xe của anh cũng ổn, nên em sẽ giao công việc tài xế này cho anh. Anh hãy yên tâm đi, em sẽ trả lương cho anh.” Chu Nhược Mai nói.

“...” Lê Uy Long cạn lời, cả tập đoàn Galaxy đều là của mình, mà bây giờ vợ mình lại nói là sẽ trả lương cho mình sao?

“Anh còn ngơ ra đó làm gì? Còn không mau đi lái xe đi.” Chu Nhược Mai nói.

“Được rồi, cuối cùng anh cũng có thể tự tay mình kiếm tiền rồi, cảm ơn bà xã đã cho anh cơ hội này.” Lê Uy Long nói xong, liền lập tức đi lái chiếc Bugatti Veyron của mình.

Chờ đến khi Chu Nhược Mai lên xe, Lê Uy Long liền chở cô đến tập đoàn Galaxy.

Thiên Thành và Hà Ngọc Lan, cùng với những người tinh anh đặc chủng đã từ sớm đứng ở vùng lân cận chờ đợi rồi. Khi nhìn thấy Lê Uy Long lái chiếc Bugatti Veyron chạy ra khỏi biệt thự, bọn họ lập tức lặng lẽ lái xe theo ở phía sau, bảo vệ Lê Uy Long và Chu Nhược Mai trong suốt đường đi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 452: Cô bớt gọi điện thoại cho tôi đi


Chu Nhược Mai cũng không hề biết mình sẽ gặp nguy hiểm, càng không biết Lê Uy Long đã bí mật sắp xếp nhiều người đến bảo vệ cô như vậy.

“Trước đây anh vẫn luôn nói rằng em không cần phải làm gì cả, thì tập đoàn Galaxy cũng có thể vượt qua cơn khủng hoảng mà. Bây giờ đã biết bao nhiêu ngày trôi qua rồi, tại sao em không thấy tập đoàn Galaxy Group vượt qua cơn khủng hoảng.” Chu Nhược Mai nói.

“Hẳn là sắp rồi.” Lê Uy Long nói.

“Hẳn là sắp rồi, vậy là khi nào chứ? Nếu tình trạng này tiếp tục phát triển, tập đoàn Galaxy đến nửa tháng cũng không thể trụ được.” Chu Nhược Mai nói.

“Nếu không ngoài dự đoán của anh, thì trong vòng ba ngày, tập đoàn Galaxy sẽ không còn đối thủ.” Lê Uy Long cảm thấy rằng trong vòng ba ngày, George nhất định sẽ ra tay, chỉ cần đối phương ra tay, đó sẽ là ngày chết của bọn họ.

“Anh chắc chắn đến như vậy sao?” Chu Nhược Mai nửa tin nửa ngờ.

“Đúng vậy.” Lê Uy Long nói một cách vô cùng khẳng định.

“Rốt cuộc là ai cho anh sự tự tin chắc chắn đến như vậy?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Đến lúc đó em tự nhiên sẽ biết thôi.” Lê Uy Long nói.

“Được rồi, em sẽ tạm thời tin anh thêm một lần nữa.” Hiện tại Chu Nhược Mai cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể lựa chọn tin vào Lê Uy Long.

Trên đường không có gì xảy ra, Lê Uy Long đưa Chu Nhược Mai đến tập đoàn Galaxy một cách an toàn, sau đó cùng cô đến văn phòng chủ tịch của tập đoàn Galaxy.

Khi đến văn phòng chủ tịch, Lê Uy Long cũng không đi đâu cả, chỉ ở ngay tại trong văn phòng tự mình pha trà, cũng không ảnh hưởng đến công việc của Chu Nhược Mai.

Chu Nhược Mai cũng không có thời gian để quan tâm tới Lê Uy Long, bắt đầu bận rộn với công việc của cô.

Thiên Thành và Hà Ngọc Lan, cùng với những người tinh anh đặc chủng đều ẩn nấp xung quanh tập đoàn Galaxy, cũng không có rời đi.

Một ngày bình an vô sự.

Khi đến buổi tối gần đến giờ tan làm, thì Hà Ngọc Lan gọi điện đến.

Lê Uy Long phải đi ra đến bên ngoài văn phòng mới dám trả lời.

“Anh Thiên, lúc nãy có ba chiếc Porsche trông có vẻ đáng ngờ vừa lái vào tầng dưới của tập đoàn Galaxy.” Hà Ngọc Lan nói.

“Trên xe đều là những người nào?” Lê Uy Long hỏi.

“Bọn họ không ra khỏi xe, nhưng chúng tôi có thể thấy được đó là người ngoại quốc.” Hà Ngọc Lan nói.

“Có vẻ như bọn họ sắp hành động rồi.” Lê Uy Long nói.

“Vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?” Hà Ngọc Lan hỏi.

“Tuỳ cơ ứng biến, đợi đến khi tôi đưa chị dâu của cô xuống lầu, nếu bọn họ thực sự là những người lính đánh thuê đó, một khi uy h**p đến sự an toàn của chị dâu của cô, thì hãy lập tức gi3t chết bọn họ ngay tại chỗ.” Lê Uy Long nói.

“Vâng.” Hà Ngọc Lan nhận lệnh.

“Tại sao Thiên Thành không gọi cho tôi, mà lại để cô gọi điện đến?” Lê Uy Long hỏi.

“Thiên Thành canh chừng cả một ngày, hiện tại đang ngủ trên xe, cho nên mới là tôi gọi điện đến.” Hà Ngọc Lan nói.

“Cô bớt gọi điện thoại cho tôi đi, vợ tôi đã kiểm tra điện thoại của tôi vào tối qua. Nếu để cô ấy phát hiện ra rằng tôi đang nói chuyện điện thoại với một người phụ nữ, cô ấy sẽ lại nổi máu ghen nữa.” Lê Uy Long nói.

“Anh sợ vợ đến như vậy à.” Hà Ngọc Lan thật không nói nên lời.

“Không phải tôi sợ mà là vì tôi đã là một người đàn ông đã có gia đình, tôi vẫn cần phải tránh hiềm nghi mới được.” Lê Uy Long nói.

“Tránh hiềm nghi cái gì, nghe như là chúng ta có gì với nhau vậy.” Hà Ngọc Lan rất bất mãn nói.

“Tóm lại là cô bớt gọi điện thoại cho tôi đi, nếu không thì dù tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch được.” Lê Uy Long nói.

“Hiện tại là do tính chất công việc và tình hình khẩn cấp, cho nên tôi mới gọi cho anh. Anh nghĩ rằng tôi thực sự muốn gọi điện thoại đến cho anh lắm sao.” Hà Ngọc Lan nói.

“Được rồi, cô đừng nói nữa, mau đánh thức Thiên Thành dậy đi, chuẩn bị chiến đấu.” Lê Uy Long nói xong liền cúp máy điện thoại.

Sau khi cúp máy điện thoại, Lê Uy Long liền quay trở lại văn phòng chủ tịch của Chu Nhược Mai.

“Anh nghe có cái điện thoại mà còn cần phải chạy ra bên ngoài sao, có phải là lén lúc nói chuyện gì bí mật với người đẹp nào rồi phải không?” Chu Nhược Mai hỏi.

“...” Lê Uy Long nhất thời đổ mồ hôi hột, lần này thật sự là bị Chu Nhược Mai nói trúng rồi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 453: Tôi sẽ đi xử lý


Đúng là sự cái gì sẽ xảy ra cái đó mà, lúc nãy mình còn lo lắng Hà Ngọc Lan gọi điện thoại cho mình, sẽ khiến mình nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa được. Bây giờ thì hay rồi, thực sự bị chất vấn rồi đây.

“Anh sợ ảnh hưởng đến công việc của em, nên ra ngoài nghe điện thoại, một người đàn ông thẳng thắn cứng rắn như anh làm sao có thể có người phụ nữ xinh đẹp nào gọi điện cho anh chứ?” Lê Uy Long rất nhanh liền trấn tĩnh lại, giải thích nói.

“Anh đừng nói nhảm nữa, đem điện thoại qua đây cho em xem.” Chu Nhược Mai gần đây rất nhạy cảm, cô không tin lời của Lê Uy Long.

Lê Uy Long lại đổ mồ hôi hột, nếu như đưa điện thoại cho Chu Nhược Mai kiểm tra, nhất định sẽ thấy được cuộc nói chuyện giữa mình với Hà Ngọc Lan vừa rồi. Anh thực sự hối hận lúc nãy tại sao mình không xóa nhật ký cuộc gọi đi.

Nhưng cho dù có xóa đi nhật ký cuộc gọi đi nữa, Chu Nhược Mai cũng biết được mình vừa nói chuyện điện thoại, nếu không có nhật ký cuộc gọi, thì cô sẽ càng nghi ngờ thêm thôi.

Chuyện đã đến nước này, Lê Uy Long dứt khoát thẳng thắn thừa nhận nói: “Lúc nãy là Hà Ngọc Lan gọi điện thoại đến cho anh.”

“Hà Ngọc Lan? Chính là cô bạn chiến hữu không màng ngàn dặm đến Đà Lạt thăm anh đó sao?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Đúng vậy, chính là cô ấy.” Lê Uy Long nói.

“Anh không phải nói là không có người phụ nữ nào gọi điện thoại cho anh hay sao? Lẽ nào Hà Ngọc Lan không phải là phụ nữ?” Chu Nhược Mai nói.

“Mặc dù cô ấy là phụ nữ, nhưng giữa anh với cô ấy chỉ có mối quan hệ chiến hữu với nhau. Cô ấy có tình huống khẩn cấp cần phải báo cáo với anh.” Lê Uy Long nói.

“Báo cáo? Cứ nói như anh giống như sếp của cô ấy vậy, cô ấy báo cáo cái gì?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Đó không phải là báo cáo, anh đã dùng sai từ rồi. Đó là thông báo cho anh.” Lê Uy Long sửa lại.

“Tình huống khẩn cấp gì?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Hiện tại có một nhóm người không rõ lai lịch ở tầng dưới, bọn họ có thể gây ra việc bất lợi với em.” Chuyện đã đến nước này, Lê Uy Long dứt khoát nói với Chu Nhược Mai về những tình huống này, để cô có tâm lý chuẩn bị.

“Thiệt hay giả vậy? Anh không cố ý bịa ra loại chuyện này để che giấu mối quan hệ không bình thường của hai người đó chứ?” Chu Nhược Mai nửa tin nửa ngờ hỏi.

“Đó là sự thật, anh đã nói dối em khi nào chưa?” Lê Uy Long nói.

“Lần trước em đã bị bắt cóc một lần ở tầng dưới trong công ty, anh tuyệt đối đừng đùa kiểu này với em, em không thể chịu đựng được những trò đùa như vậy.” Chu Nhược Mai nói.

“Anh không có nói đùa với em, lát nữa em hãy cẩn thận một chút, nhớ theo sát ở bên cạnh anh là được.” Lê Uy Long nói.

“Bọn họ rốt cuộc muốn làm gì?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Nếu đúng như anh dự đoán, thì bọn họ đang muốn bắt cóc em.” Lê Uy Long nói.

“Nếu anh đã biết bọn họ muốn bắt cóc em, tại sao không báo án trước cho người của hộ pháp đi, để người của hiệp hội hộ pháp bắt bọn họ đi trước, sau đó chúng ta mới đi xuống?” Chu Nhược Mai nói.

“Bây giờ anh không thể trăm phần trăm chắc chắn là bọn họ muốn bắt cóc em, chúng ta đi xuống thăm dò trước đi, không sao đâu, có anh ở đây.” Lê Uy Long làm việc không bao giờ thích để cho người của hiệp hội hộ pháp can thiệp, anh muốn tự mình giải quyết, gi3t chết những người đó ngay tại chỗ này.

“Bọn họ đi theo băng nhóm, một mình anh có thể ứng phó được không?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Không phải chỉ có một mình anh chiến đấu, Thiên Thành và Hà Ngọc Lan bọn họ đã mai phục ở xung quanh.” Lê Uy Long nói. Dù sao thì sớm muộn gì Chu Nhược Mai cũng sẽ biết được những chuyện này, cho nên anh dứt khoát nói cho cô ấy biết, để cô ấy có thể bình tĩnh lại.

Chu Nhược Mai nghe thấy Lê Uy Long nói như vậy, mới an tâm được một chút: “Được rồi, bây giờ đã là giờ tan làm rồi, chúng ta hãy đi xuống đi.”

Vì thế, Lê Uy Long liền cùng Chu Nhược Mai đi ra khỏi văn phòng, sau đó ngồi thang máy chuyên dụng của chủ tịch đi xuống lầu.

Khi họ xuống đến lầu dưới, Triệu Đình Tuy đội trưởng bảo vệ mới nhậm chức bước tới nói: “Anh Thiên, chị Dư Hân, có ba chiếc Porsche khả nghi đang đậu ở phía trước, tôi đã nhìn canh chừng bọn lâu lắm rồi, anh có muốn tôi đuổi bọn họ đi ngay bây giờ không?”

“Không cần, anh đừng theo đến đó, tôi sẽ đi xử lý.” Lê Uy Long nhìn thấy Triệu Đình Tuy cũng có thể phát hiện được những chiếc Porsche đó có điều đáng ngờ, khiến anh càng thêm khẳng định về năng lực của anh ta.

Suy xét đến lát nữa có thể sẽ xảy ra một cuộc chiến đấu, cho nên Lê Uy Long không cho Triệu Đình Tuy đi theo, là để tránh súng đạn sẽ làm anh ta bị thương.

“Nhưng hai người qua đó liệu có gặp nguy hiểm gì hay không?” Triệu Đình Tuy không yên tâm nói.

“Không sao đâu, bọn họ chỉ có khả nghi mà thôi. Nếu họ dám làm điều gì bất lợi với tôi và Dư Hân, tôi có thể giải quyết bọn họ.” Lê Uy Long nói.

Triệu Đình Tuy nghe Lê Uy Long nói như vậy, nên cũng không nói nhiều nữa: “Được thôi, vậy thì hai người nhớ cẩn thận đấy.”

“Tôi biết mà, Dư Hân, chúng ta đi thôi.” Lê Uy Long nói xong, liền nắm tay của Chu Nhược Mai đi về phía chiếc Bugatti Veyron của mình.

Ba chiếc Porsche đó đậu ở gần chiếc Bugatti Veyron của Lê Uy Long. Nếu Lê Uy Long và Chu Nhược Mai muốn đi đến chỗ Bugatti Veyron, thì nhất định phải đi ngang qua ba chiếc Porsche đang được đậu ở bên cạnh.

Chu Nhược Mai biết rằng những người trong ba chiếc Porsche đó có thể sẽ gây ra điều bất lợi với cô, trong lòng cô không khỏi cảm thấy lo lắng.

Khi Lê Uy Long nắm tay Chu Nhược Mai băng qua ba chiếc Porsche đó, thì cánh cửa của ba chiếc Porsche đột nhiên mở ra, có hàng chục người ngoại quốc với thân hình vạm vỡ từ trong ba chiếc Porsche đó lao ra ngoài.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 454: Đó là kẻ muốn giết tôi


Những người ngoại quốc này chính là những người lính đánh thuê do Harry phái đến để bắt cóc Chu Nhược Mai, mỗi người đều có súng trong tay.

Bọn họ đã đợi ở đây từ trước, chính là đợi Chu Nhược Mai tan làm, sau đó bắt cô đi, trong đêm đưa cô đến núi Hổ Sơn để phá giải ván tàn cục trên cửa đá.

Thế nhưng bọn họ không ngờ rằng Lê Uy Long lại ở bên cạnh Chu Nhược Mai. Bởi vì Lê Uy Long thường ngày rất ít khi đến tập đoàn Galaxy.

Nhưng cho dù Lê Uy Long có xuất hiện cùng với Chu Nhược Mai, bọn họ cũng sẽ không bao giờ từ bỏ việc bắt cóc Chu Nhược Mai.

Bây giờ tình hình đã thay đổi, bọn họ quyết định giết Lê Uy Long trước, rồi sau đó mới đi bắt cóc Chu Nhược Mai.

Dù sao cũng đều phải giết Lê Uy Long, giết muộn cũng là giết, bây giờ giết cũng là giết. Nếu bây giờ không giết Lê Uy Long, thì căn bản không thể bắt cóc Chu Nhược Mai được.

Vì thế những người lính đánh thuê này liền nhắm súng vào Lê Uy Long ngay khi bọn họ vừa bước xuống xe.

Khi Chu Nhược Mai nhìn thấy đột nhiên có nhiều người ngoại quốc lao ra như vậy, hơn nữa mỗi người họ đều có cầm súng trên tay, cô nhất thời bị dọa đến mất hồn mất vía.

Mặc dù cô sớm đã chuẩn bị tâm lý, những người này có thể sẽ đến ra tay với mình, nhưng đối phương có súng, cô vẫn sợ hãi đứng đờ ra tại chỗ, không biết phải làm sao.

Triệu Đình Tuy đứng ở phía xa nhìn thấy cảnh tượng này, cũng không khỏi giật nảy người, dù muốn xông đến cứu Lê Uy Long và Chu Nhược Mai, nhưng đã không kịp nữa rồi.

Tuy nhiên, Lê Uy Long sớm đã có sự chuẩn bị, khi nhìn thấy những người này chĩa súng về phía mình, anh lập tức ôm Chu Nhược Mai nhảy lên giữa không trung.

Sở dĩ anh cũng ôm theo Chu Nhược Mai nhảy lên giữa không trung, là vì muốn để cho Thiên Thành bọn họ có thể không cần phải cố kỵ mà bắn súng.

Nếu không, Chu Nhược Mai mà bị bao vây bởi những người lính đánh thuê này, Thiên Thành bọn họ sẽ có điều cố kỵ, vì sợ làm tổn thương đến Chu Nhược Mai.

“Bùm bùm bùm.”

Một trận tiếng súng kịch liệt đột ngột vang lên.

“A a a.”

Những người lính đánh thuê hòng muốn bắn Lê Uy Long đều bị súng bắn trúng, cùng kêu lên thảm thiết rồi ngã xuống đất.

Chu Nhược Mai đang ở giữa không trung, nghe thấy tiếng súng, cho rằng những người lính đánh thuê đó đã bắn vào mình, cô sợ hãi nhắm mắt lại hét lên thành tiếng.

Tuy nhiên, cô nhận thấy rằng mình không những không bị bắn mà còn nghe thấy tiếng la hét của những người lính đánh thuê đó đồng loạt truyền tới, cô mới dám mở mắt ra để xem đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ thấy ở phía dưới mình có những người lính đánh thuê nếu không phải bị bắn vào đầu, thì chính là bị bắn vào ngực, tất cả đều ngã chết trong vũng máu.

Cô nhất thời kinh ngạc, sau đó nhướng mắt lên nhìn về phía xa, chỉ thấy cách đó không xa có một nhóm người, trên tay ai cũng cầm súng, mũi súng đang hướng tới chính là nơi bọn lính đánh thuê đang đứng lúc nãy.

Những người mà cô biết Thiên Thành cùng với Hà Ngọc Lan, cũng nằm trong nhóm người này.

Cho đến lúc này, Chu Nhược Mai mới biết tại sao Lê Uy Long lại có thể tự tin đến như vậy, hóa ra anh sớm đã có chiến hữu mai phục tại xung quanh. Chẳng tránh anh lại dám dùng mình làm mồi nhử để dụ những người ngoại quốc này đi ra.

Cuối cùng cô cũng tin rồi, lúc nãy Hà Ngọc Lan gọi điện thoại cho Lê Uy Long, quả thực là có việc khẩn cấp cần nói cho Lê Uy Long biết, mà không phải là nói mấy chuyện bí mật như mình đã nghĩ.

Xem ra vẫn là do mình quá đa nghi rồi, suýt chút nữa hiểu lầm người ta.

Triệu Đình Tuy ở phía xa nhìn thấy cảnh tượng này, anh ta cũng vô cùng kinh ngạc. Anh ta đúng là đã từng gặp qua rất nhiều cảnh tượng đánh nhau, nhưng với cảnh tượng chưa nói một lời nào mà đã ra tay hành động, thì anh ta cũng là lần đầu tiên gặp được.

Lúc này, Lê Uy Long đã ôm Chu Nhược Mai phiêu nhiên đáp xuống mặt đất.

Khi họ cùng nhau đáp xuống đất, những người lính đánh thuê trong lúc đó đã bị bắn chết, đây mới thực sự là bị giết trong tức khắc.

Tham lợi trước mắt, quên họa sau lưng. Bọn họ một lòng muốn bắt cóc Chu Nhược Mai, nhưng lại hoàn toàn không thể ngờ tới rằng Lê Uy Long đã bày ra một trận mai phục ở xung quanh, cho nên bọn họ mới đến cả cơ hội phản kích cũng không có mà đã mất mạng.

Harry tưởng rằng muốn bắt cóc Chu Nhược Mai không cần thiết phải huy động quá nhiều người, vì tránh cục diện đông đảo dễ thu hút sự chú ý, cho nên chỉ phái mười mấy người của bọn họ đến.

Còn Thiên Thành thì có đến hai mươi mấy người, hơn nữa người nào người nấy đều có kỹ thuật bắn súng như thần, mỗi người một phát là đã quá đủ để giết những người lính đánh thuê này rồi.

Thiên Thành và Hà Ngọc Lan nhìn thấy Lê Uy Long và Chu Nhược Mai đã đáp xuống đất, liền lập tức chạy về phía hai người họ.

Triệu Đình Tuy cũng chạy tới.

Khi các nhân viên của tập đoàn Galaxy nhìn thấy đã xảy ra một trận đấu súng kịch liệt, hơn nữa còn có nhiều người chết đến vậy, họ đều sợ hãi mà tránh ra xa.

Ngô Vy lúc này vẫn đang tăng ca trong văn phòng, đột nhiên nghe thấy tiếng súng, cô ấy nhanh chóng chạy đến bên cửa sổ nhìn xuống.

Khi nhìn thấy phía dưới có hơn chục người ngoại quốc bị bắn trúng người và đang nằm ngã trong vũng máu, cô ấy nhất thời sợ ngây người, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Triệu Đình Tuy lúc này đã chạy đến hiện trường và hỏi: “Những người này là ai?”

“Đó là kẻ muốn giết tôi.” Lê Uy Long nói.

“Anh Thiên, chị dâu, hai người không sao chứ?” Thiên Thành hỏi.

“Tôi không sao, những người anh đưa tới là ai vậy?” Chu Nhược Mai chưa bao giờ nhìn thấy những tinh anh đặc chủng thế này, nên mới hỏi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 455: Người có quan hệ tốt nhất với chu nhược mai


“Chúng tôi đều là chiến hữu của Anh Thiên.” Thiên Thành nói.

Chu Nhược Mai hoàn toàn không ngờ được Lê Uy Long lại có nhiều chiến hữu ở Đà Lạt đến như vậy, hơn nữa mỗi người ai cũng đều có súng.

Điều này không phù hợp với lẽ thường, cô càng ngày càng cảm thấy Lê Uy Long chắc chắn là có bí mật nào đó đang che giấu mình.

“Anh Thiên, nơi này không nên ở lâu, anh hãy mau đưa chị dâu rời khỏi đây đi.” Thiên Thành nói.

“Được rồi, Dư Hân, chúng ta đi thôi.” Lê Uy Long nói.

“Nhưng mà đã chết nhiều người như vậy, chúng ta cứ thế mà đi sao? Chu Nhược Mai nói.

“Chị dâu hãy yên tâm, chúng tôi sẽ giải quyết.” Thiên Thành nói.

Chu Nhược Mai nghe thấy Thiên Thành nói như vậy, chỉ đành phải theo Lê Uy Long lên xe, sau đó rời đi.

Ngay sau khi Lê Uy Long lái xe đi, Thiên Thành liền nói với mọi người: “Mau đi theo tôi tiếp tục bảo vệ anh Thiên và chị dâu, để lại một người ở lại hiện trường, không cho người khác lấy súng của những người lính đánh thuê này đi là được, tôi sẽ gọi người của hộ pháp đến đây xử lý.”

“Vâng.” Hà Ngọc Lan và những tinh anh đặc chủng liền lập tức theo lên xe, tiếp tục đi theo Lê Uy Long.

Thiên Thành chỉ để lại một người ở lại đây canh giữ, sau đó cũng theo lên xe tiếp tục âm thầm bảo vệ Lê Uy Long và Chu Nhược Mai.

Xử lý hiện trường là chuyện nhỏ, bảo vệ Lê Uy Long và Chu Nhược Mai mới là chuyện quan trọng.

Trong xe, Thiên Thành gọi điện thoại cho cục trưởng Vu của hiệp hội hộ pháp khu quận.

Cục trưởng Vu có giữ số điện thoại của Thiên Thành, hơn nữa còn biết rằng Thiên Thành không chỉ là tướng ba sao, mà còn là phó tổng chỉ huy của đoàn thanh tra.

Nhìn thấy Thiên Thành gọi điện thoại đến, ông ta không dám lơ là, lập tức trả lời kính cẩn hỏi: “Phó tổng Cương, anh có chỉ thị gì, xin cứ phân phó.”

“Lúc nãy ở tầng dưới của tập đoàn Galaxy, có hơn mười mấy người lính đánh thuê cầm súng đến muốn giết tổng chỉ huy Thiên.” Thiên Thành nói.

Cục trưởng Vu nhất thời sợ tới mức đầu đổ đầy mồ hôi, kinh ngạc nói: “Cư nhiên có loại chuyện này? Hiện tại tình huống thế nào?”

“Những người lính đánh thuê đó đã bị chúng tôi bắn chết ngay tại chỗ, ông đi gọi người của hiệp hội hộ pháp của Đà Lạt đến đây xử lý hiện trường và đem thi thể đi, các ông không cần phải lo những chuyện khác.”

“Được rồi, tôi sẽ sắp xếp ngay lập tức.” Cục trưởng Vu nói.

Sau khi cúp điện thoại, cục trưởng Vu lập tức gọi điện thoại cho Ánh Hạ, dặn dò cô ấy đến tập đoàn Galaxy xử lý hiện trường, chỉ cần thu dọn thi thể là được, những chuyện khác không cần quan tâm.

Ánh Hạ nhận được mệnh lệnh, lập tức dẫn người qua đó xử lý.

Lúc này, trong văn phòng của chủ tịch tập đoàn Vương Lôi.

“Ông George, tôi rất xin lỗi, chúng tôi đã thất thủ không bắt được Chu Nhược Mai.” Harry ủ rũ nói. “Tại sao anh lại thất thủ? Ngay cả Chu Nhược Mai các anh cũng không thể bắt được, các anh làm ăn như thế nào hả?” George tức giận nói.

“Chúng tôi bị rơi vào trận mai phục của Lê Uy Long, tất cả những người được phái đi đều bị tiêu diệt sạch sẽ, tất cả bọn họ đều bị người của anh ta bắn chết hết tại chỗ.” Harry nói.

“Ai đã làm rò rỉ tin tức để cho Lê Uy Long biết trước được hành tung của các anh?” George hỏi.

“Chúng tôi đều là hành động tuyệt mật, không có ai tiết lộ tin tức cả. Hôm nay Lê Uy Long đúng lúc đi cùng với vợ anh ta, có lẽ Lê Uy Long đã luôn sắp xếp người âm thầm bảo vệ anh ta, cho nên chúng tôi mới thất bại.” Harry nói.

“Cho đến bây giờ thì anh cũng biết được sự lợi hại của Lê Uy Long rồi chứ gì? Tôi sớm đã nói với anh rồi, muốn giết Lê Uy Long không phải là chuyện dễ dàng.” George nói.

“Chỉ trách tôi đã phái quá ít người đi, tôi không ngờ hôm nay Lê Uy Long lại đi cùng với vợ anh ta. Đây chỉ là một chuyện ngoài ý muốn.” Harry nói.

“Hiện tại đã rút dây động rừng rồi, nếu muốn bắt cóc Chu Nhược Mai đã là điều không thể nào nữa.” George nói.

“Vậy thì chúng ta nên làm gì tiếp theo đây?” Harry hỏi.

“Dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải bắt Chu Nhược Mai đến thay tôi phá giải ván cờ và giúp tôi lấy được kho báu dưới núi Hổ Sơn. Nếu hiện tại đã không thể bắt cóc Chu Nhược Mai, vậy thì hãy điều tra xem ai có quan hệ tốt với Chu Nhược Mai nhất.” George nói.

“Ông muốn bắt cóc người có quan hệ tốt nhất với Chu Nhược Mai sao?” Harry hỏi.

“Đúng vậy. vụ bắt cóc vừa rồi đã thất bại, Lê Uy Long nhất định sẽ càng dốc hết sức để bảo vệ cho vợ của mình. Chúng ta căn bản không thể ra tay với vợ anh ta được nữa. Bây giờ tôi chỉ có thể thay đổi chiến lược, bắt cóc người có mối quan hệ tốt nhất với Chu Nhược Mai, sau đó uy h**p Chu Nhược Mai đến núi Hổ Sơn giúp tôi phá giải ván cờ.” George nói.

“Được rồi, tôi sẽ lập tức gọi người đi điều tra ngay.” Harry nói xong, liền bước ra khỏi văn phòng.

Mười phút sau, Harry lại quay trở lại văn phòng nói: “Chúng tôi đã điều tra ra được ai là người có quan hệ tốt nhất với Chu Nhược Mai rồi.”

“Là ai?” George hỏi.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 456: Anh còn bao nhiêu chuyện đang giấu em


Harry nói: “Chu Nhược Mai có một người bạn thân thiết tên là Nguyễn Tú Cẩm, chuyên viết tiểu thuyết trên mạng xã hội. Hai người họ có mối quan hệ rất tốt, thân thiết như chị em ruột thịt. Nếu như Nguyễn Tú Cẩm bị bắt cóc chắc chắn sẽ có thể uy h**p được Chu Nhược Mai.” Harry nói.

“Được, anh đã tra được nơi ở của Nguyễn Tú Cẩm chưa?” George hỏi.

“Tôi đã tra được rồi.” Harry nói.

“Vậy việc này không nên chậm trễ, anh nhanh chóng đi lập kế hoạch hành động, bắt cóc Nguyễn Tú Cẩm đến hang động dưới núi Hổ Sơn, sau đó uy h**p Chu Nhược Mai vào trong hang động để phá giải ván cờ. Tối nay, tôi nhất định phải lấy được kho báu.” George nói.

“Vâng.” Harry lập tức đi ra ngoài sắp xếp.

Trên đường trở về, Chu Nhược Mai nghĩ đến chuyện đã xảy ra lúc nãy, trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

“Rốt cuộc những người đó là muốn đối phó em hay là muốn đối phó anh đây?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Bọn họ vừa muốn đối phó em, đồng thời cũng muốn đối phó anh.” Lê Uy Long nói.

“Tại sao bọn họ lại muốn đối phó với em?” Chu Nhược Mai lại hỏi.

“Nếu đúng như anh dự đoán, bọn họ hẳn là muốn bắt em đi giúp phá giải ván cờ mà anh đã cho em xem vào đêm hôm qua.” Lê Uy Long nói.

“Phá giải ván cờ? Ván cờ tàn đó quan trọng đến như vậy sao, khiến cho bọn họ phải tốn sức tốn lực đến bắt em?” Chu Nhược Mai có chút kinh ngạc.

“Ván cờ tàn đó có liên quan đến kho tàng, đương nhiên là quan trọng rồi.” Bây giờ chuyện đã đến nước này, Lê Uy Long đành phải nói ra sự thật.

“Chẳng lẽ bên trong cửa đá có cất giấu kho báu?” Chu Nhược Mai cũng không ngốc, lập tức nghĩ đến điểm này.

“Đúng vậy, chỉ cần phá giải được ván tàn cục đó, mới có thể mở được cửa đá, mới có thể lấy được kho báu.” Lê Uy Long nói.

“Rốt cuộc là có kho báu gì?" Chu Nhược Mai lại hỏi.

“Chuyện này hiện tại anh cũng không biết được.” Lê Uy Long nói.

“Làm sao bọn họ biết được em biết chơi cờ nhỉ?” Chu Nhược Mai lại hỏi.

“Em đã từng giành được giải quán quân của cuộc thi đấu tranh giành vua cờ tướng trên toàn quốc, trên mạng đều có đưa tin, chỉ cần tra là bọn họ có thể biết được thôi.” Lê Uy Long nói.

“Nhưng vấn đề là hiện tại em cũng không thể phá giải được ván tàn cục đó mà.” Chu Nhược Mai nói.

“Bọn họ không biết em cũng không thể phá giải được ván tàn cục đó, chỉ biết được em là vua cờ trẻ tuổi và có tài năng nhất, cho nên mới muốn em chơi thử.” Lê Uy Long nói.

“Hóa ra là như vậy, tại sao anh lại hiểu rõ ý đồ của bọn họ đến như vậy?” Chu Nhược Mai hỏi.

“Là Thiên Thành và Hà Ngọc Lan bọn họ đã điều tra ra được ý đồ của bọn họ.” Lê Uy Long nói.

“Vậy chúng ta phải làm gì bây giờ? Liệu bọn họ có còn đến bắt em nữa không?” Chu Nhược Mai lại trở nên căng thẳng.

“Hiện tại những người chiến hữu của anh sẽ âm thầm bảo vệ chúng ta, em không cần phải lo lắng. Em không cần phải làm gì cả, sau khi trở về nhà em chỉ cần ngoan ngoãn ở trong nhà là được, anh sẽ giải quyết chuyện này.” Lê Uy Long nói.

“Hôm nay anh đột nhiên đề xuất làm tài xế cho em, không phải chính là muốn bảo vệ em chứ?” Chu Nhược Mai nhớ tới sự bất thường của Lê Uy Long hôm nay, nên lại hỏi.

“Đúng vậy.” Lê Uy Long nói.

“Rốt cuộc anh còn có bao nhiêu chuyện đang giấu em?” Chu Nhược Mai lại hỏi.

“Không còn nữa, những chuyện nên nói anh đều đã nói cho em biết hết rồi.” Lê Uy Long nói.

“Nhưng em vẫn luôn cảm thấy rằng Thiên Thành và Hà Ngọc Lan đều nghe theo lời anh. Bọn họ thực sự chỉ là chiến hữu của anh đơn giản như vậy sao?” Chu Nhược Mai lại hỏi.

“Những chuyện trong quân đội anh hiện tại không tiện nói cho em biết, em cũng đừng hỏi quá nhiều, sau này em cũng sẽ biết thôi.” Lê Uy Long không muốn nói quá nhiều.

Nếu bây giờ nói cho Chu Nhược Mai biết rằng mình là hộ soái bảo vệ, cô chắc chắn sẽ không tin, hơn nữa cô rất có thể sẽ nghĩ rằng mình đang nói khoác.

Chu Nhược Mai nhìn thấy Lê Uy Long không muốn nói, cô cũng không tiện hỏi nhiều. Dù sao cô chỉ là một người ngoài cuộc, cũng không tiện hỏi quá nhiều về các vấn đề quân sự, cô cũng biết rằng nhiều chuyện trong quân đội phải được giữ bí mật nghiêm ngặt.

Ánh Hạ dẫn đội đi đến tập đoàn Galaxy, cho người đi phong tỏa hiện trường, không cho bất kỳ ai đến gần.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 457: Tại sao cô ấy lại đen đủi thế này


Ngô Vy và đám người Triệu Đình Tuy chỉ có thể đứng nhìn từ xa, họ cũng không thể đi vào hiện trường.

Trước đó khi xảy ra vụ chiến đấu, Ngô Vy chưa được thấy qua hiện trường, cô cũng chỉ là sau khi nghe thấy tiếng súng mới chạy đến cửa sổ nhìn mà thôi, lúc đó những người ngoại quốc này đã bị bắn chết và nằm trong vũng máu rồi.

Cô ấy biết được từ nhân viên bảo vệ nói rằng những người ngoại quốc này cầm súng là muốn giết Lê Uy Long, nhưng bọn họ lại bị người của Lê Uy Long giết ngay sau đó. Các nhân viên bảo vệ đó đều nói một cách rất sống động, khiến cho cô ấy cảm thấy rất hối hận vì đã bỏ lỡ một vở kịch hay như thế này.

Biết được Chu Nhược Mai vừa trải qua một trận đấu sinh tử, Ngô Vy gọi điện thoại cho Chu Nhược Mai hỏi thăm tình hình của cô.

Chu Nhược Mai nói mình vẫn ổn và cảm ơn sự quan tâm của Ngô Vy.

Ánh Hạ tịch thu súng của những người lính đánh thuê, rồi sau đó bảo người đem thi thể của những người lính đánh thuê đó đi, đồng thời đợi ba chiếc Porsche đó chạy đi, cô ấy cũng vội vàng rời khỏi.

Có lệnh của cấp trên, căn dặn cô ấy không được điều tra những vụ án này, cô ấy cũng không muốn lo chuyện bao đồng.

Cô ấy cũng không phải ngốc, mỗi lần Lê Uy Long giết người đều sẽ có người giúp anh ta xử lý hậu quả, cô ấy đã cảm nhận được Lê Uy Long không phải là nhân vật đơn giản. Lần trước ở bệnh viện ngay trước mặt mọi người bắn chết những người ngoại quốc chen ngang hàng đó cũng giống hệt như vậy.

Người tinh anh đặc chủng được cho ở lại canh giữ hiện trường khi nhìn thấy đám người của Ánh Hạ đi tới thì đã rời đi hội hợp cùng với Thiên Thành và những người khác.

Hiện tại còn đang trong thời kỳ quan trọng, Thiên Thành không dám lơ là, liền dẫn theo người âm thầm triển khai phòng thủ xung quanh biệt thự của Lê Uy Long để ngăn chặn những người lính đánh thuê đó xông vào biệt thự.

Hiện tại đã đến thời điểm cuối cùng của trận quyết chiến, không thể xảy ra bất kỳ sự sai sót nào được.

Gần đây, Nguyễn Tú Cẩm bởi vì cập nhật chương quá chậm, mà nhận được rất nhiều lời thúc giục của độc giả. Có một số độc giả đe dọa sẽ gửi lưỡi dao đến cho cô ấy, thậm chí có người còn nói rằng họ đã mang theo một con dao lớn đang đi trên đường rồi.

Cô ấy bắt buộc phải đảm bảo với độc giả rằng mỗi ngày phải cập nhật trên năm chương. Vì vậy, những ngày qua cô ấy đều đóng kín cửa viết truyện, cũng rất hiếm khi ra ngoài. Ngay cả việc ăn uống cũng phải gọi đồ ăn bên ngoài đưa đến tận nhà.

Buổi tối mười một đêm, Nguyễn Tú Cẩm vừa mới phát hành bản cập nhật chương thứ năm, khi cô ấy vươn vai như trút được gánh nặng, thì đột nhiên bùng một tiếng, cửa bị người phá mở ra.

Cô ấy nhất thời bị dọa đến giật mình, suýt chút nữa ngã khỏi ghế.

Cô ấy quay đầu lại, thì nhìn thấy bốn người ngoại quốc có thân hình vạm vỡ, khuôn mặt hung tợn đã xông vào trong nhà.

Nhìn thấy tình cảnh này, Nguyễn Tú Cẩm nhất thời bị dọa cho hoảng sợ, tại sao lại có người ngoại quốc xông vào nhà thuê của mình? Không lẽ muốn vào nhà cướp của sao? Hay là muốn quấy rối mình?

Nguyễn Tú Cẩm cảm thấy cả hai điều này đều rất có khả năng, dù sao mình trông xinh đẹp như vậy, sau khi những người ngoại quốc này cướp của cải trước, bọn họ nhất định sẽ nảy lòng tham, cũng đến cướp sắc mình luôn.

“Các anh muốn làm gì hả?” Nguyễn Tú Cẩm đã bị dọa đến hoa dung thất sắc, liền run rẩy hỏi.

Những người ngoại quốc này chính là lính đánh thuê do Harry phái đến để bắt cóc Nguyễn Tú Cẩm, bọn họ không nói chuyện vô nghĩa với Nguyễn Tú Cẩm, một trong những người lính đánh thuê trực tiếp bằng khăn tay bịt miệng Nguyễn Tú Cẩm lại, không cho cô ấy la hét.

Nguyễn Tú Cẩm đột nhiên bị người bịt miệng, trong lòng càng thêm hoảng hốt.

Cô ấy không ngừng giãy dụa, nhưng cô ấy cũng chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, làm sao có thể thoát khỏi những người lính đánh thuê cao lớn và cường tráng này được?

“Ư ư.” Cô ấy bị người lính đánh thuê đó dùng bàn tay lớn bịt lấy miệng, muốn kêu cũng kêu không được, chỉ có thể phát ra vài tiếng ú ớ.

Nhìn thấy những người ngoại quốc này đều có thân hình cao lớn, hơn nữa còn rất cường tráng, trong lòng cô ấy vô cùng sợ hãi. Nếu như cô ấy bị bốn người ngoại quốc này thay phiên nhau làm chuyện đó, thì làm sao mình có thể chịu đựng được, nhất định sẽ bị tra tấn đến chết mất.

Ngay khi Nguyễn Tú Cẩm nghĩ theo chiều hướng này, thì những người lính đánh thuê đó đã lôi cô ấy ra khỏi phòng.

Nguyễn Tú Cẩm luôn muốn kêu cứu, nhưng miệng bị bịt lại, không thể kêu thành tiếng. Cô ấy giãy giụa căn bản là điều vô ích, những người lính đánh thuê đó giống như những con đại bàng nhấc một con gà mà trực tiếp nhấc cô ấy đi.

Rất nhanh cô ấy bị đưa đến tầng dưới, sau đó bị đẩy vào một chiếc Mercedes.

Bốn người lính đánh thuê lần lượt lên xe, sau đó liền phóng xe đi thật nhanh.

Nguyễn Tú Cẩm ở trên xe lấy điện thoại di động ra muốn báo án, nhưng ngay khi điện thoại của cô ấy vừa lấy ra, thì đã bị một người lính đánh thuê lấy mất.

“Ngoan ngoãn ở im đó cho tôi, đừng động đậy lung tung. Nếu không sẽ cho cô chết một cách thê thảm.” Người lính đánh thuê đoạt lấy điện thoại đó hung dữ cảnh cáo.

Nguyễn Tú Cẩm nhìn thấy chiếc xe nhanh chóng chạy ra khỏi thành phố, trong lòng càng thêm sợ hãi, cô ấy không biết những người ngoại quốc này muốn đưa mình đến đâu, rồi bắt đầu làm hại mình.

Trong lòng cô ấy không khỏi đau buồn, tại sao gần đây cô ấy luôn gặp phải những chuyện không hay thế này? Cô ấy chỉ là ở im trong nhà, cả ngày còn không đi ra ngoài, mà tai họa vẫn có thể ập đến, tại sao cô ấy lại đen đủi thế này?

Trước đây cô ấy từng bị bang Lions Gate bắt cóc tới câu lạc bộ nhân gian tiên cảnh, bây giờ lại bị những người ngoại quốc này bắt cóc, thứ đang chờ đợi mình nhất định là nơi có muôn ngàn sự hiểm trở a.

Lúc này, một trong những người lính đánh thuê lấy điện thoại di động ra bắt đầu gọi cho Harry.
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 458: Tôi đã nghĩ ra được phương pháp phá giải rồi


Khi Harry nhận được điện thoại, biết được thuộc hạ của mình đã thành công bắt được Nguyễn Tú Cẩm, liền lập tức yêu cầu bọn họ đưa thẳng cô ấy đến núi Hổ Sơn và bảo bọn họ đợi yên ở đó.

Sau đó, Harry ngay lập tức báo cáo tình hình với George: “Ông George, chúng tôi đã thành công bắt được Nguyễn Tú Cẩm, người bạn thân của Chu Nhược Mai rồi.”

“Tốt, hiện tại người đang ở đâu?” George hưng phấn hỏi.

“Tôi đã yêu cầu bọn họ đưa thẳng đến núi Hổ Sơn chờ chúng ta.” Harry nói.

“Được, anh làm tốt lắm, bây giờ chúng ta nhanh chóng đi đến núi Hổ Sơn, rồi sau đó uy h**p Chu Nhược Mai đến giúp chúng ta phá giải ván cờ tàn này.” George nói.

“Vậy còn Lê Uy Long thì sao? Hôm nay anh ta lại giết hơn mười mấy người thuộc hạ của tôi, món nợ này đã đến lúc phải giải quyết với anh ta rồi.” Harry nói.

“Đúng vậy, anh hãy dẫn theo tất cả đội ngũ của mình đến đây. Đợi sau khi Chu Nhược Mai phá giải được ván cờ, chúng ta sẽ để Lê Uy Long đến giải cứu vợ của anh ta, sau đó ở trong hang động gi3t chết Lê Uy Long để trả thù cho những người thuộc hạ đã chết của anh.” George nói.

“Được, tối nay chính là ngày chết của Lê Uy Long.” Harry hung ác nói.

“Ừ, tôi thực sự không ngờ rằng vợ của Lê Uy Long lại là cao thủ cờ tướng, không những có thể bắt vợ của anh ta giúp chúng ta phá giải ván cờ, mà còn có thể lợi dụng vợ của anh ta để dồn anh ta vào chỗ chết, đúng thật là một công đôi việc.” George nói.

Mà ngay lúc này, Tôn Quốc Tài lại vội vã xông vào, kích động nói: “Tôi đã nghĩ ra được phương pháp phá giải rồi, tôi đã nghĩ ra được phương pháp phá giải rồi.”

George và Harry nghe vậy đều không khỏi sửng sốt.

“Ông thực sự nghĩ ra phương pháp phá giải rồi ư?” George nửa tin nửa ngờ hỏi.

“Thật mà, tôi thật sự đã nghĩ ra phương pháp phá giải rồi.” Tôn Quốc Tài nói.

Tối hôm qua, sau khi từ hang động trở về, ông ta vẫn rất không cam tâm, liên tục nghiên cứu phương pháp phá giải ván cờ tàn đó. Sau khi trải qua một đêm suy nghĩ, lúc nãy đột nhiên nghĩ ra được phương pháp phá giải, cho nên ông ta mới phấn khích chạy ngay đến nói cho George biết.

“Tôi đã không tin một ông già như ông có thể phá giải được ván cờ tàn đó nữa, bây giờ chúng tôi đã tìm được cao thủ khác tới rồi, không có chuyện của ông nữa, ông hãy mau cút đi đi.” Harry đã bị Tôn Quốc Tài hại chết ba người thuộc hạ, nên mới không chịu tin ông ta đã có thể nghĩ ra được phương pháp phá giải.

“Anh lại dám coi thường tôi? Tôi là ông vua cờ có tiếng tăm lẫy lừng nhất, các anh còn mời được cao thủ nào tới giúp phá giải ván cờ tàn này?” Tôn Quốc Tài hỏi.

“Cao thủ mà chúng tôi mời đến chính là Chu Nhược Mai, vị vua cờ mới trẻ tuổi và tài năng nhất của Long Quốc.” Harry nói.

“Chu Nhược Mai? Các anh lại đi mời cô nhóc miệng còn hôi sữa đó đến giúp các anh phá giải ván cờ này? Các anh thật quá ngây thơ đi, khi tôi xưng bá trong giới cờ tướng của Long Quốc, cô ấy còn chưa ra đời nữa kìa.” Tôn Quốc Tài khinh thường nói.

Đều là người trong ngành, tất nhiên ông ta cũng từng nghe nói đến Chu Nhược Mai đã giành được giải quán quân trong cuộc thi đấu tranh giành vua cờ tướng ở Long Quốc vào những năm về trước, nhưng lúc đó ông ta đã nhập cư đến Đông Quốc, nên không đến tham gia cuộc thi đấu tranh giành vua cờ tướng năm đó.

“Có câu nói sóng sau đè sóng trước, nói không chừng khả năng chơi cờ của người ta còn lợi hại hơn ông nhiều.” Harry nói.

“Không thể nào, ngay cả tôi cũng không thể phá giải được ván cờ này, cô ấy tuyệt đối cũng không thể phá giải được, các anh đừng hy vọng hão huyền nữa. Trên đời này, chỉ có tôi mới có thể phá giải được một ván cờ thâm thúy như vậy.” Tôn Quốc Tài nói.

“Được rồi, các người đừng nói nữa. Ông Quốc Minh, nếu ông đã nghĩ ra phương pháp phá giải rồi, vậy thì hãy cùng chúng tôi đến núi Hổ Sơn đi.” George nhìn thấy Harry và Tôn Quốc Tài lại bắt đầu tranh chấp, nên vội vàng lên tiếng ngăn cản.

“Ông George, nếu ông định đưa ông già này đi, vậy chúng ta có nên gọi Chu Nhược Mai đến không?” Harry hỏi.

“Đương nhiên là có, nếu anh không gọi Chu Nhược Mai đến, thì làm sao có thể uy h**p Lê Uy Long tới tìm cái chết được?” George nói.

“Nếu đã muốn gọi Chu Nhược Mai đến, thì tại sao lại phải dẫn ông già này đi theo? Tôi không tin ông ta có thể phá giải được, ông đừng để ông ta lại làm hại thuộc hạ của tôi.” Harry rất phản đối việc đưa Tôn Quốc Tài đến núi Hổ Sơn.

“Bởi vì Chu Nhược Mai cũng không chắc là có thể phá giải được, nếu nhiều người sẽ có thêm một phần trí tuệ, cứ để cho hai vị vua cờ trẻ và già cùng nhau đi nghiên cứu ván cờ tàn này, thì sẽ càng có thêm hy vọng hơn.” George nói.

“Tôi lo rằng vua cờ mới và vua cờ cũ có những ý kiến khác nhau, rồi sẽ gây ra điểm bất đồng và nảy sinh sự tranh chấp, điều này ngược lại sẽ phản tác dụng.” Harry nói.

“Nhưng ông Quốc Minh đã nói rằng ông ta đã nghĩ ra được phương pháp phá giải rồi, chúng ta phải cho ông ta thêm một cơ hội để thử lại.” George nói.

“Thôi được, vậy chúng ta hãy mau chóng hành động đi.” Harry nói.

“Ừ, mau chóng triệu tập đội ngũ của anh, bây giờ bắt đầu xuất phát.” George nói
 
Long Uy Chiến Thần
Chương 459: Đợi lát nữa cô sẽ biết thôi


Vì vậy, Harry lập tức triệu tập đội ngũ của anh ta, sau đó cùng với George và Tôn Quốc Tài đi đến núi Hổ Sơn.

Lúc này, trên đường đi đến núi Hổ Sơn.

Nguyễn Tú Cẩm nhìn thấy mình được đưa tới vùng ngoại thành, càng đi càng hẻo lánh, trong lòng lại càng thêm sợ hãi.

Mặc dù trên xe lúc này những người lính đánh thuê đó đã không còn bịt miệng Nguyễn Tú Cẩm nữa, nhưng Nguyễn Tú Cẩm cũng không muốn kêu hét nữa.

Bởi vì dù có ở trên xe kêu cứu, cũng căn bản không có ai nghe thấy.

Cô ấy đang ngồi ở giữa băng ghế sau, còn ở giữa cô ấy đều có hai người lính đánh thuê ở bên cạnh canh giữ, cho dù cô ấy có muốn nhảy xuống xe cũng không có cơ hội.

Hơn nữa, điện thoại di động của cô ấy đã bị tịch thu, cô ấy căn bản không thể gọi điện thoại đi kêu cứu.

“Các anh muốn đưa tôi đi đâu vậy?” Nguyễn Tú Cẩm hỏi.

“Lát nữa cô sẽ biết thôi.” Một người lính đánh thuê nói.

“Các anh bắt cóc tôi để làm gì?” Nguyễn Tú Cẩm lại hỏi.

“Đợi lát nữa cô sẽ biết thôi.” Người lính đánh thuê đó dường như chỉ biết nói một câu này, bất kể Nguyễn Tú Cẩm có hỏi câu gì, anh ta cũng đều trả lời như thế này.

Chiếc xe nhanh chóng được lái vào thung lũng của núi Hổ Sơn, Nguyễn Tú Cẩm bị đẩy ra khỏi xe.

Đêm nay trăng tối gió lớn, bầu trời chỉ có lấp lánh vài ánh sao sáng, khu vực xung quanh núi Hổ Sơn tối đen như mực, chỉ vọng lại tiếng kêu của một số loài côn trùng không biết tên.

Nhìn thấy xung quanh hoang vắng, Nguyễn Tú Cẩm lại càng thêm sợ hãi, cô ấy còn tự mình dựng lên rất nhiều cảnh tượng. Vào đêm trăng tối gió lớn, đây là nơi tốt nhất để hảm h**p xong rồi giết người diệt khẩu.

Vào đêm trăng tối gió lớn, cô ấy bị bốn gã người ngoại quốc đưa đến thung lũng không một bóng người này. Ngoại trừ việc muốn hảm h**p mình xong rồi giết người diệt khẩu, sau đó ném xác ngoài cánh đồng vắng, thì bọn họ còn có thể làm gì nữa?

Lần trước bị bang Lions Gate bắt cóc đến câu lạc bộ nhân gian tiên cảnh, cô ấy đã may mắn được Lê Uy Long đến cứu giúp, nhưng lần này còn ai có thể đến cứu mình đây? Xem ra đêm nay mình thật sự khó tránh khỏi cái chết rồi.

Nguyễn Tú Cẩm trong lòng không ngừng suy nghĩ lung tung, nhưng bốn người lính đánh thuê đó vẫn không có làm gì cô ấy cả, cũng không xuất hiện những chuyện như cô ấy đã tưởng tượng, mà chỉ là đứng bên cạnh giám sát chặt chẽ cô ấy.

Trong lòng cô ấy cũng không khỏi cảm thấy sầu não, chẳng lẽ những người này bắt mình đến đây, chỉ để cùng bọn họ ngắm cảnh thôi sao?

“Các anh đưa tôi đến đây, rốt cuộc là muốn làm gì?” Nguyễn Tú Cẩm lại hỏi.

“Đợi lát nữa cô sẽ biết thôi.” Người lính đánh thuê đó vẫn dùng câu nói này để trả lời.

“Nếu các anh muốn tiền, tôi có thể đưa cho các anh, nhưng tôi chỉ yêu cầu các anh hãy để tôi đi.” Nguyễn Tú Cẩm nghĩ rằng những người này có thể bắt cóc mình để uy h**p tống tiền. Nếu như tiền có thể dùng để đánh đổi mạng sống của mình, cô ấy cũng sẽ không chút do dự mà đưa cho bọn họ.

Trong những năm qua, cô ấy cũng đã kiếm được rất nhiều tiền từ việc viết tiểu thuyết, có hơn vài trăm triệu khoản tiền được gửi vào ngân hàng. Tiền chỉ là vật ngoài thân, cùng lắm là đi kiếm lại từ đầu, chỉ cần có thể giữ được sự trong trắng và tính mạng của mình là được, cứ để cho rừng còn xanh, sợ gì không có củi đốt?

“Chúng tôi không muốn tiền của cô.” Người lính đánh thuê đó cuối cùng đã đưa ra một câu trả lời khác.

“Vậy thì các anh muốn gì?” Nguyễn Tú Cẩm hỏi.

“Đợi lát nữa cô sẽ biết thôi.”

Mười phút sau, Nguyễn Tú Cẩm nhìn thấy một đoàn xe lớn đang hùng dũng đi về phía thung lũng núi Hổ Sơn.

Sau khi những đoàn xe này chạy tới và dừng lại, người trên xe lần lượt đi xuống, nhân số có tới hai trăm người, tất cả đều là người ngoại quốc, chỉ có một ông cụ dáng dấp giống như người Long Quốc.

Nhìn thấy tình cảnh này, Nguyễn Tú Cẩm lại không khỏi bị dọa cho một phen sợ hãi, rốt cuộc hai trăm người này đến đây để làm gì? Không phải tất cả bọn họ đều là nhắm vào mình chứ?
 
Back
Top Bottom