Ngôn Tình Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
863,344
0
0
loi-to-tinh-tuyet-roi.jpg

Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
Tác giả: Nam A Kiều
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nam A Kiều

Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, HE, 1v1, Góc nhìn nữ chính, Ngôi thứ nhất

Số chương: 4 phần

Editor: Minh An - Ổ Nhỏ Của Cún

Giới thiệu:

Trong giấc mơ của nam thần, tôi là vợ của cậu ấy. Nhưng trong đời thực, đến cả tay chúng tôi cũng chưa từng chạm qua tay nhau lần nào.

Vì thế ở trong mơ, tôi đề nghị ly hôn với cậu.

Nhưng đến ngày hôm sau, tôi lại nghe thấy nam thần buồn bã nói rằng:

“Tại sao trong mơ cô ấy lại muốn ly hôn với tôi?”

“Tôi đối xử với cô ấy tốt như vậy cơ mà.”

Tôi: “?”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Đời Này Đẹp Lắm, Giống Như Lời Người Nói
  • Lời Tỏ Tình Từ Băng Vệ Sinh
  • Vén Mây Về Lối Cũ
  • Dẫn Lối Vào Tim Em
  • Yêu Em Một Lời Khó Nói Hết
  • Cửa Hàng Tiện Lợi Viễn Đông
  • Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 1


    1.

    Tôi ngồi vắt chéo chân trên sô pha ăn snack khoai tây.

    Nguyệt Nam Đình đeo tạp dề, quét miếng khoai tây tôi không cẩn thận làm rơi xuống sàn nhà.

    Đây chính là chồng của tôi.

    Nói chính xác thì, đây chính là chồng trong giấc mơ của tôi.

    Cậu là một người chồng chuẩn mực, một người chồng trong mơ của bao cô gái, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp.

    Quan trọng nhất là cậu ấy rất dính người.

    Khi ăn cơm thì thích ôm tôi vào trong ngực đút cho tôi ăn.

    Lúc ngủ thì thích ôm tôi vào trong ngực ru ngủ.

    Đến cả tắm rửa cậu ấy cũng muốn tắm thay cho tôi.

    Ban đầu tôi còn vô cùng ngại ngùng. Bởi lẽ đây chính là nam thần mà tôi đã yêu thầm từ lâu.

    Nhưng sau đó, nghĩ tới đây là mơ thì tôi dần dần buông thả bản thân.

    Sau khi quét miếng khoai tây kia xong, cậu ấy đoạt lấy túi snack khoai tây của tôi: “Vợ ơi, khen anh đi, anh muốn hôn hôn.”

    Tôi đang định thò đầu qua hôn cậu thì chuông đồng hồ của tôi đã kéo tôi ra khỏi giấc mơ của mình.
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 2


    2.

    Lần đầu tôi mơ thấy Nguyệt Nam Đình chính là vào ba tháng trước.

    Một đêm nọ, sau khi tôi mơ mơ màng màng chìm vào trong giấc ngủ, tôi phát hiện mình đang đứng ở lễ đường.

    Trên người tôi mặc một chiếc váy cưới lộng lẫy, Nguyệt Nam Đình đứng đối diện tôi thì mặc trang phục dành cho chú rể.

    Ba tôi khóc chảy hết cả nước mắt nước mũi: “Ba giao con trai ba cho con, con phải đối xử thật tốt với con bé đấy!”

    Con trai?

    Phải là con gái mới đúng chứ?

    Ba, ba kích động quá nên nói nhầm luôn cả giới tính của con rồi ư?

    Nguyệt Nam Đình ngoan ngoãn gật đầu, vô cùng trân trọng nắm lấy tay của tôi, sau đó cùng tôi đọc lời thề, trao nhẫn cho nhau.

    Đến lúc chúng tôi phải hôn môi nhau thì cả người tôi cứng đơ lại.

    Nguyệt Nam Đình thì bá đạo nâng cổ tôi lên, sau đó cúi đầu hôn sâu tôi.

    Tiếp đó, chúng tôi động phòng. Tôi luống cuống không biết phải làm thế nào.

    Đến cả yêu đương tôi còn chưa yêu lần nào, là một cô gái độc thân từ trong trứng, làm sao tôi có thể biết được tiếp theo mình nên làm cái gì?

    Vì thế lúc cậu ấy định c ởi quần áo của tôi thì tôi hoảng sợ mở mắt ra, bừng tỉnh và thoát khỏi giấc mơ ấy.

    Nhưng hôm sau, khi chìm vào trong giấc ngủ, tiếp tục vào giấc mơ ấy, tôi phát hiện thời gian vẫn đang dừng lại ở thời điểm mà tôi rời đi.

    Nguyệt Nam Đình nói: “Anh đã chờ hôm nay từ rất lâu rồi, tại sao em lại phản ứng như vậy?”

    Nhưng đây chỉ là mơ thôi.

    Tôi c ởi quần áo giúp cậu: “Anh đến đây đi, em nằm, anh muốn làm gì thì làm.”

    Nguyệt Nam Đình: “……”
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 3


    3.

    Sau khi những cảnh giới hạn độ tuổi diễn ra.

    Tôi chính thức bước vào cuộc sống tân hôn của mình trong mơ.

    Mỗi ngày rời giường tôi đều cùng Nguyệt Nam Đình đánh răng. Tôi còn rất thích bôi trộm mù tạt vào trong bàn chải của cậu ấy.

    Mỗi lần bị dính mù tạt, cậu lại nhăn chặt mi lại, sau đó một hai đòi hôn tôi để tôi cũng được “thưởng thức” hương vị ấy.

    Chúng tôi còn cùng nhau dắt chó đi dạo.

    Cậu ấy thì dắt chó, còn tôi thì dắt một thằng chó thích động tay động chân với mình.

    Mỗi lần tôi đều cảnh cáo cậu: “Nếu mà anh còn dám làm bậy làm bạ, động chân động tay gì đó với em thì đêm nay anh đừng hòng được leo lên giường của em.”

    Nguyệt Nam Đình mím chặt môi: “Nếu mà anh làm vậy thì mai anh sẽ đãi em ăn thịt chó.”

    Chó con đang đứng bên cạnh: Tôi cảm ơn anh nhiều nhé.

    Nhưng chúng tôi chỉ hạnh phúc với nhau ở trong mơ thôi, chứ còn ở hiện thực thì…

    Tôi cùng Nguyệt Nam Đình chẳng có quan hệ gì hết.

    Mà tôi còn yêu thầm Nguyệt Nam Đình từ rất lâu rồi, lũ bạn tôi cũng khuyên tôi nên dũng cảm theo đuổi tình yêu.

    Tôi nói: “Không, tớ sẽ không theo đuổi dồn dập như thế. Tớ muốn cậu ấy chú ý đến mình rồi mới từ từ tìm hiểu con người tớ và yêu tớ.”

    Vì thế tôi mặc một bộ trang phục ếch xanh đi bán bóng bay hình con ếch ở cổng trường đại học.

    Quả nhiên Nguyệt Nam Đình đã bị tôi thu hút sự chú ý. Cậu nói: “Cả ếch to lẫn ếch nhỏ đều trông đớ đẩn thật.”

    Quan trọng nhất là cậu ấy nói xong còn không mua bóng cho tôi.

    Điều đó đã làm tôi vô cùng tức giận.

    Vì thế tôi quên luôn mục đích của chính mình, mặc trang phục ếch xanh, bán bóng bay hình ếch xanh liên tục trong vòng 1 tuần.

    Cả lớp đều gọi tôi là “Công chúa ếch xanh”.
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 4


    4.

    Đúng là mất mặt thật mà.

    Nhưng do bóng tôi bán quá đắt hàng nên tôi lại bán thêm một tuần nữa.

    Vì thế, tôi tiến hóa từ “Công chúa ếch xanh” lên làm “Nữ hoàng ếch xanh”. Tất cả mọi người xung quanh đều gọi tôi bằng biệt danh ấy.

    Với thái độ không mặn không nhạt, chẳng quan tâm tới tôi này của Nguyệt Nam Đình, tôi quyết định sẽ chủ động ra trận.

    Nhưng tôi cũng không thể để sự say mê của mình dành cho cậu thể hiện ra ngoài quá lộ liễu được.

    Tại đại hội thể thao, tôi đưa một tờ giấy cho cô bạn trong phòng phát thanh, người đọc những bài cổ vũ cho các thí sinh tham gia.

    Tờ giấy đó do bạn tôi viết. Cô ấy cứ làm ra vẻ bí mật không cho tôi được xem trộm mà trực tiếp bắt tôi mang lên phòng phát thanh.

    Cô ấy còn khẳng định chắc nịch với tôi rằng sau chuyện này, nhất định Nguyệt Nam Đình sẽ nhớ rõ tôi.

    “Bạn Nguyệt Nam Đình lớp C, cậu vừa đẹp đẽ và dịu dàng, vừa phong lưu phóng khoáng. Màn thể hiện vừa rồi của cậu trên sân chạy vô cùng ngầu, vô cùng tuyệt vời, cứ như một chú ngựa hoang chạy tự do vậy.”

    “Mình là Cố Vũ Tiêu ở lớp A, mình ở lớp A chờ cậu!”

    Tôi đúng là bị quỷ sai khiến mới thật thà không đọc trộm tờ giấy đó. Thế nên tôi mới có thể đưa được tờ giấy với nội dung như vậy để người ta đọc lên loa phát thanh của trường.

    Sau chuyện này, mọi người lại biết đến tôi với cái tên mới: “Cố Vũ Tiêu ở lớp A.”

    Khi trở về tôi chạy ngay qua đánh bạn tôi một cái. Cô ấy không chỉ không tức giận mà còn cười như nắc nẻ: “Tớ không ngờ một người nhát cáy như cậu lại dám lên phòng phát thanh thật.”

    Tôi cười từ thiện: “Tớ đã hắc hóa rồi, đừng làm phiền tớ, không là tớ không biết mình sẽ làm gì cậu đâu.”

    Nhưng bạn tôi nói đúng. Qua chuyện này Nguyệt Nam Đình lại nhớ rõ tên tôi thật.

    Vì sao tôi biết chuyện đó ư? Vì có một lần tôi đi nhầm vào WC nam, cậu ấy nói với tôi: “Bạn Cố Vũ Tiêu lớp A à, đây là nhà vệ sinh nam.”

    Một câu làm cả hai đều xấu hổ.

    Để tránh cho ấn tượng đầu tiên của cậu rằng tôi là một kẻ bi3n thái, tôi nói: “Tớ biết.”

    “Tớ đến đây để đưa giấy cho anh tớ.”

    Xem đi, lý do thật chính nghĩa đến nhường nào.

    Tôi chính là sứ giả của chính nghĩa.
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 5


    5.

    May là cậu ấy cũng không ở lại lâu mà rời đi ngay.

    Nếu không tôi sẽ phải kéo một người qua đường qua nhận người đó làm anh trai mình.

    Đám bạn xấu xa của tôi lại đưa ra cho tôi một ý kiến, bảo với tôi rằng Nguyệt Nam Đình đang muốn học vẽ tranh.

    Điều đó có nghĩa là gì?

    Là tôi có cơ hội rồi đó. Trùng hợp, vẽ tranh chính là lĩnh vực mà tôi am hiểu nhất.

    Vì thế, tôi “không cẩn thận” làm lộ ra hàng chục giấy chứng nhận của mình, khi tới phỏng vấn thì điện thoại tôi lộ ra tài khoản của một chủ blog vẽ tranh với hơn 30 vạn fan.

    Tôi được mẹ của Nguyệt Nam Đình nhận vào làm ngay lập tức.

    “Cháu ngoan à, quãng đời còn lại của con cô giao lại cho cháu đó!”

    Lời của mẹ Nguyệt Nam Đình làm tôi ngỡ như mình đang kết hôn với con của bà.

    Tôi gật đầu: “Cô cứ yên tâm, cứ giao cho cháu ạ!”

    Phải nói là nền tảng của Nguyệt Nam Đình thảm đến mức không “mỹ từ” nào có thể miêu tả được, vẽ nhìn như cức.

    Không, đó thật sự là cức ấy!

    Nhớ đến mục đích của chuyến đi lần này của mình, tôi quyết định sẽ động viên và nịnh nọt cậu.

    Tôi: “Cậu vẽ quả dứa khá giống rồi đấy! Đã có tiến bộ vượt bậc.”

    Mặt cậu ấy đen như đít nồi: “…… Đây là quả táo.”

    Tôi: “Cậu nhìn xem, cái này vẽ giống y hệt ảnh gốc luôn này.”

    Cậu ấy: “…… Đây chính là ảnh gốc bị tôi xé.”

    Được thôi, tôi không nói nổi lại người này nữa. Cứ coi như tôi là người câm đi.

    Tôi đã làm người câm suốt vài tháng liền, nhưng tôi thật sự không chịu nổi cậu học trò “tài giỏi” này của mình nữa.

    Vẽ một đường thẳng mà như người mắc bệnh Parkinson*.

    *Bệnh Parkinson là một rối loạn thoái hóa chậm tiến triển, được đặc trưng bởi run tĩnh trạng, tăng trương lực cơ, giảm vận động và vận động chậm, và sau cùng ổn định tư thế và/hoặc dáng đi

    Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Nghĩ đến chuyện này, tôi lại nhịn, nhịn, nhịn.

    Nhưng mà chúng tôi vẫn chẳng có tiến triển gì. Cậu ấy vẫn làm ra vẻ “Chúng ta không thân, chúng ta không quen” như lúc trước.

    Nhưng mà tôi lại thích gương mặt này của cậu ấy.

    Tại sao tôi có thể nhất kiến chung tình với gương mặt kia được nhỉ?
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 6


    6.

    Tôi mệt rồi, tôi muốn từ bỏ.

    Phải công nhận là người này quá trâu bò. Qua mấy tháng rồi mà cậu chẳng nghe lọt lời tôi nói chút nào, cứ như nước đổ đầu vịt vậy.

    Tôi dạy cậu vẽ một kiểu thì cậu sẽ vẽ theo kiểu ngược lại.

    Tôi bỏ cuộc.

    Ban ngày tôi phải đối mặt với nam thần làm mặt lạnh, ban đêm tôi lại gặp nam thần luôn miệng tươi cười với mình.

    Tôi sẽ ổn thôi!

    Trong mơ, Nguyệt Nam Đình bóp chân, đấm chân cho tôi. Tôi nhìn mà cảm thấy khó chịu.

    Trong mơ thì cậu ấy thích tôi đến vậy, nhưng hiện thực cậu ấy lại chẳng cho tôi chút mặt mũi nào.

    Tôi đạp cậu trong mơ một cái: “Này, anh thích cô gái như nào?”

    Cậu lười biếng ngẩng đầu, nghĩ nghĩ rồi nói: “Như em ấy.”

    Tôi: “Anh đã suy nghĩ ba giây, vì thế đây không phải lời thật lòng của anh.”

    Nguyệt Nam Đình: “Được thôi, thế anh nói thật vậy. Anh thích mấy cô gái xinh đẹp da trắng chân dài.”

    Tôi: “……”

    Trong hiện thực, tôi không còn gặp lại Nguyệt Nam Đình nữa.

    Nhưng tôi thật sự thích gương mặt của cậu ấy. Vì gương mặt đó, có chết tôi cũng cảm thấy mãn nguyện.

    Nhưng tôi không ngờ mình lại gặp được Nguyệt Nam Đình ở KTV.

    Một giây trước tôi còn hát một bài tình ca.

    Giây tiếp theo, tôi yên lặng đưa mic cho đứa bạn bên cạnh tôi.

    Tôi: “Cậu chọn bài, tớ đã hướng dẫn cậu hát như nào rồi đấy.”

    Bạn tôi: “Trâu bò nha! Nhưng tớ cũng không biết hát. Có bạn nào muốn hát bài này không?”

    Nguyệt Nam Đình cũng tới đây cùng bạn.

    Cậu ấy chẳng hát gì cả, chỉ ngồi im một bên.

    Tôi cảm giác như cậu ấy đang nhìn mình, tôi cũng nhìn cậu ấy.

    Nhìn kỹ thì, cậu ấy cũng khá đẹp trai nhỉ?

    Chợt Nguyệt Nam Đình chạm ánh mắt tôi. Cậu quay đầu đi, xung phong nhận việc hát tình ca.

    Bạn của cậu ấy ồn ào: “Úi trời, Nam Đình, cậu định luyện hát tình ca cho bạn gái tương lai nghe sao?”
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 7


    7.

    Quả thật, Nguyệt Nam Đình hát rất truyền cảm.

    Tiếc là cậu hát hơi khó nghe, như vịt đực vậy.

    May là trong mơ Nguyệt Nam Đình cũng không thích hát nên tôi không phải thường xuyên nghe giọng hát này của cậu.

    “Hát khó nghe nhưng mà dạt dào tình cảm thật đấy.” Bạn tôi nói.

    Bạn tôi đang tạo cơ hội cho tôi. Cậu ấy chê bai Nguyệt Nam Đình để cậu ấy buồn bã, thất vọng, tạo cơ hội cho tôi xuất hiện, trở thành ánh sáng cứu vớt Nguyệt Nam Đình.

    Tiếc rằng Nguyệt Nam Đình lại không ra chiêu như lẽ thường: “Người ấy nghe thấy tình cảm của tôi là được rồi.”

    Ý của cậu ấy là ở đây có người mà cậu ấy thích?

    Tôi quét mắt nhìn qua, dựa theo tiêu chuẩn “người đẹp da trắng chân dài” của cậu thì ở đây cũng chỉ có hoa khôi của khối đủ tiêu chuẩn thôi.

    Tôi bám lấy không buông chuyện này, hỏi Nguyệt Nam Đình: “Ở đây có người mà cậu thích hay sao?”

    Bạn tôi không ngờ tôi lại dũng cảm đến như vậy, luôn miệng kêu 666* bên tai tôi.

    *Trong tiếng Trung, 6 đọc là liù, khá giống với cách phát âm của bò là niú. Vì thế ý của bạn nữ chính ở đây là đang khen cô ấy trâu bò.

    Nguyệt Nam Đình nghiêm túc nhìn tôi, khẳng định: “Có.”

    Như nghĩ đến gì đó, cậu lại bổ sung thêm một câu: “Thật ra tôi thích cô ấy từ rất lâu rồi.”

    Bạn tôi luôn miệng kêu 666.

    Tôi không biết nói gì cho phải, buột miệng: “666.”

    Tôi: “……”

    Nguyệt Nam Đình cùng mọi người tại đây: “…….?”

    Tôi muốn tìm một cái lỗ để chui vào, thật đấy!

    Một kẻ mới thất tình như tôi hèn mọn tiếng vào trong giấc mơ đẹp của mình.

    Trong mơ, Nguyệt Nam Đình mua một túi snack khoai tây to về cho tôi.

    “Rốt cuộc thì người anh thích là ai vậy?”

    Lúc tôi hỏi thì cậu ấy còn đang thay giày nên không nghe thấy.

    Tôi thở dài. Đây là giấc mơ mà, tôi hỏi việc này cũng có ích gì đâu?

    Tôi mệt rồi, tôi muốn quên đi tình cảm của mình với Nguyệt Nam Đình. Tôi cũng muốn vạch ra ranh giới rõ ràng của mình và cậu trong mơ.

    Dù sao thì cậu ấy cũng có người mà mình thích rồi.

    Kể cả trong mơ tôi cũng không có quyền mơ ước đến cậu.

    “Chúng ta ly hôn đi.”

    Cậu ấy cười: “Em nói đùa cái gì vậy?”

    Thái độ của tôi vô cùng kiên quyết, giây tiếp theo, tôi thấy giấc mơ của mình bị tan vỡ.

    Trong bóng đêm vô tận, tôi mở bừng mắt ra.

    Thật kỳ lạ, bình thường là tôi chủ động tỉnh dậy thì giấc mơ mới kết thúc.

    Tại sao lần này giấc mơ lại đột nhiên biến mất nhỉ?
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 8


    8.

    Tôi lăn qua lăn lại trên giường, không ngủ được.

    Cuối cùng tôi cũng chờ được đồng hồ báo thức của mình vang lên. Tôi ngồi dậy, tắt chuông báo thức đi.

    Nhưng tôi không ngờ rằng mình không phải là người duy nhất mất ngủ. Nguyệt Nam Đình cũng bị mất ngủ giống tôi.

    Lúc ăn trưa ở nhà ăn, tôi thấy hai mắt cậu thâm quầng, dáng vẻ uể oải.

    Ngồi ăn thôi mà nhìn cậu sắp gục cả xuống bát cơm của mình rồi.

    Bạn của cậu ấy trêu cậu: “Chẳng lẽ đêm qua cậu đi đào mộ nhà người ta nên gặp quả báo à?”

    Nguyệt Nam Đình liếc nhìn cậu bạn kia một cái, không nói gì.

    Tôi cúi đầu xuống ăn cơm, đột nhiên nghe thấy cậu nói:

    “Trong mơ tớ đối xử với cô ấy tốt như vậy, sao cô ấy lại muốn ly hôn với tớ?”

    Tôi: “?”

    Cậu ấy có ý gì?

    Tôi cảm thấy có gì đó không ổn quanh đây.

    Không phải tôi cùng nam thần của mình mơ cùng một giấc mơ đó chứ?

    Làm sao có chuyện đó thật? Nếu là vậy tôi sẽ đăng xuất khỏi thế giới này luôn cho mọi người xem!

    Bạn của Nguyệt Nam Đình nói: “Hóa ra không phải cậu đi đào mộ nhà người ta, mà là bị vỡ mộng xuân!”

    Tôi càng nghe càng khó hiểu. Đột nhiên Nguyệt Nam Đình nói: “Chẳng lẽ vì hôm qua tớ nói không rõ ràng nên làm cô ấy hiểu lầm? Vì thế cô ấy mới đòi ly hôn với tớ?”

    Bạn của Nguyệt Nam Đình nói: “Có khi là vậy thật đấy. Nhưng mà cậu cũng nhát thật, đêm nào cũng mơ tới người ta mà còn không dám theo đuổi người ấy.”

    “Người ta chủ động tới gần cậu thì cậu làm mặt lạnh như người ta thiếu nợ cậu vậy.”

    Nguyệt Nam Đình cúi đầu xuống ăn tiếp, bạn của cậu ấy lại nói: “Lần trước khi người ta bán bóng bay, chẳng biết là ai chê người ta ấy nhờ? Sau khi biết đó là Cố Vũ Tiêu thì lại lấy tiền túi của mình đi kêu gọi cả lớp mua bóng ủng hộ.”

    “Cũng không biết là ai thấy Cố Vũ Tiêu ứng tuyển làm gia sư thì lập tức bảo mẹ mình nhận cô ấy.”

    “Cũng không biết là ai vì muốn Cố Vũ Tiêu dành nhiều thời gian cho mình hơn mà cố ý vẽ xấu, làm trò mèo trước mặt cô ấy.”

    “Cũng không biết là ai nghe nói người ta muốn đi KTV thì ăn vạ tớ đòi đi theo.”

    “Lại còn bày đặt hát tình ca trước mặt mọi người, người ta hỏi có thích ai hay không thì lại còn trả lời lấp lửng.

    “Người nào đó thâm tình suốt nhiều năm chỉ thích một người ấy nhỉ?”

    Nguyệt Nam Đình buông đũa xuống: “Cậu nói xong chưa?!”

    Bạn của Nguyệt Nam Đình nói: “Người ngốc cũng có thể thấy được cậu thích cô ấy đến nhường nào. Bây giờ cậu không chịu ra tay, định chờ đến bao giờ nữa?”

    Nguyệt Nam Đình lắc lắc đầu, vỗ bả vai bạn mình: “Cậu không hiểu. Chờ cậu đến tuổi này của tớ, cậu sẽ hiểu thôi.”

    Bạn Nguyệt Nam Đình: “…… Cậu cứ như này, mai sau muốn theo đuổi người ta thì vất vẻ lắm đấy.”

    Dường như Nguyệt Nam Đình nhận ra ánh mắt của tôi, đang lúc cậu sắp phát hiện ra tôi thì tôi nhanh chóng chui xuống dưới gầm bàn.

    Tim tôi đập bình bịch, đầu óc tôi mơ màng.

    Hình như người tôi thích cũng thích tôi. Tôi nên làm cái gì bây giờ?
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 9


    9.

    “Tớ nghĩ là Nguyệt Nam Đình thích tớ.”

    Tôi vừa nói lời này ra thì mấy cô bạn cùng phòng sờ trán tôi: “Con bé này có sốt đâu nhỉ?”

    Tôi hất văng tay của cô nàng kia ra, nghiêm túc kể lại chuyện mình nghe được.

    Tôi kể xong thì bọn họ nói: “Chắc là trùng hợp thôi nhỉ?”

    Nhưng lúc tôi ngồi ăn cơm tôi nghe thấy chính chủ nói chuyện cùng bạn cậu ấy mà?!?

    Các bạn tôi nói thêm: “Công nhận cậu ấy cũng mưu mô thật đó!”

    “Nhưng đúng là không ngờ cậu ấy lại thích cậu thật! Dù sao thì lần nào gặp cậu cậu ấy chẳng làm mặt lạnh? Đúng là chẳng ai ngờ được thật!”

    “Bọn tớ còn tưởng cậu ấy muốn đánh cậu cơ!”

    Tôi: “……”

    Cảm ơn các cậu nhiều nhé!

    Mấy cô bạn hỏi tôi, tôi định làm gì tiếp theo.

    Tôi nói: “Tớ định tỏ tình với cậu ấy, chắc cậu ấy sẽ đồng ý nhỉ?”

    Bạn tôi đỡ trán: “Trời ơi ai tới đây thu phục con ngốc này giùm tớ cái!”

    “Với tư cách là người từng trải, tớ khuyên cậu nè. Đàn ông mà dễ có được quá thì sẽ không biết trân trọng đâu!”

    Tôi gật đầu một cái thật mạnh: “Vì thế tớ không bao giờ cho cậu ấy có được thì cậu ấy sẽ mãi mãi trân trọng.”

    Bạn tôi: “…… Lý luận chó má!”

    “Cậu nên để Nguyệt Nam Đình tỏ tình mình trước. Khi đó thì cậu sẽ giữ được thế chủ động.”

    Tôi hiểu ra vấn đề.

    Vì thế tôi chờ cậu ấy tỏ tình mình trước là được rồi?
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 10


    10.

    Nguyệt Nam Đình chẳng có động tĩnh gì hết. Tôi bắt đầu nghi ngờ có phải cậu ấy thích mình thật không.

    Bạn tôi khuyên nhủ: “Cứ bình tĩnh, nóng vội là hỏng chuyện đấy!”

    Nhưng vấn đề là, tôi mà không nóng vội thì chắc đến già tôi vẫn chưa có được tình yêu đâu đấy!

    Bạn tôi làm thần trợ công cho tôi, đưa cho tôi hai tấm vé xem phim, bảo tôi đi thăm dò Nguyệt Nam Đình một chút.

    Nếu cậu ấy đồng ý chứng tỏ là cậu ấy thích tôi thật.

    Nếu mà từ chối thì là tôi tự mình đa tình, tự ảo tưởng rồi!

    Lúc tôi vào lớp của Nguyệt Nam Đình, bạn cậu ấy thấy tôi thì nói: “Ố ồ, nữ hoàng ếch xanh kìa.”

    Mấy bạn cùng lớp Nguyệt Nam Đình đứng túm tụm nhìn tôi một lúc. Phần lớn họ là những người đã từng mua bóng bay ếch xanh của tôi.

    Nguyệt Nam Đình làm mặt lạnh, khí lạnh từ trên người cậu tỏa ra làm các bạn xung quanh run bần bật, tự giác tránh ra xa.

    “Nhìn thôi sao mấy cậu cứ phải đứng gần như vậy làm gì?”

    “Lại còn gọi biệt danh của người khác nữa. Đúng là mất lịch sự.”

    Nguyệt Nam Đình khó chịu nói với các bạn của mình.

    Tôi im lặng một lúc: “……”

    Tôi nhớ rõ là người nào đó đặt biệt danh linh tinh cho tôi trước mà nhỉ?

    Vậy cuối cùng ai mới là người mất lịch sự đây?

    Tôi rút hai tấm vé xem phim ra, đưa một tấm cho Nguyệt Nam Đình, đồng thời tôi cũng âm thầm quan sát phản ứng của cậu.

    Sau khi thấy tấm vé đó thì cậu ấy hơi bất ngờ một chút, sau đó không che giấu nổi sự vui sướng của mình.

    Thấy Nguyệt Nam Đình chần chờ không chịu nhận, tôi nghĩ nghĩ rồi tự cho mình một lý do: “Nói thế nào thì tớ cũng từng là cô giáo dạy vẽ cho cậu. Mời học sinh của mình đi xem phim, không được sao?”

    Bạn của Nguyệt Nam Đình nhận lấy vé: “Nếu cậu không đi thì để tớ đi cùng cô bạn xinh đẹp này cho!”

    Nguyệt Nam Đình giật lại tấm vé: “Biến đi, cậu ấy mời tớ mà.”

    Nói rồi cậu ấy nhìn qua phía tôi. Rõ ràng là cậu ấy chỉ nhìn bình thường thôi nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy căng thẳng.

    “Được.” Cậu cất tấm vé vào trong túi, sau đó đút tay túi quần, nhanh chóng rời đi.

    Sau đó tôi thấy cậu ấy vì gấp quá nên bị vấp chân ngã ngay cửa lớp.

    Dưới ánh mắt chú ý của tôi, cậu đứng lên ngay lập tức, sau đó làm như không có chuyện gì mà đứng dậy đi ra ngoài ngay.

    Tôi sung sướng báo tin vui về cho các bạn của mình.

    Sau đó tôi cầm gương lên soi mình một lát.

    Trong gương, làn da tôi trắng nõn nà, đôi mắt đen láy lóe lên sự tinh ranh, đôi môi màu hồng nhạt đang cười tủm tỉm.

    Các bạn tôi đều nói cách trang điểm này của tôi trông rất ngây ngơ và rất có khí chất của “em gái trà xanh”.

    Tôi để ý thấy son mình bị phai ra thì vội vàng lấy son ra tô lại.

    Hẳn là vừa rồi Nguyệt Nam Đình không để ý thấy tôi bị phai son nhỉ?

    Nếu biết trước như vậy tôi đã trang điểm lại rồi.
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 11


    11.

    Đã lâu lắm rồi tôi không mơ thấy Nguyệt Nam Đình.

    Nhưng đột nhiên hôm qua tôi lại mơ thấy cậu, tôi cảm thấy khá bất ngờ.

    Trước hôm tôi đưa cho Nguyệt Nam Đình tấm vé xem phim, cũng chính là hôm qua, tôi nói với cậu: “Chúng ta không ly hôn.”

    Nguyệt Nam Đình sung sướng vênh váo: “Anh biết là em không nỡ xa anh mà.”

    Lần này mơ thấy cậu, chúng tôi vẫn đang trong cuộc sống hôn nhân của mình, cậu thì đang ở bên trong thay quần áo.

    Nếu như là ngày xưa thì tôi cũng không quá để ý các hành động và lời nói của cậu ấy trong mơ.

    Nói thế nào thì hồi đó tôi cũng không thể ngờ được rằng những hành động cùng lời nói trong mơ của cậu lại có liên quan đến hiện thực.

    Thỉnh thoảng cậu ấy còn tham khảo ý kiến của tôi, dùng câu mở đầu điển hình là “Anh có một người bạn, cậu ấy…”, sau đó kết thúc câu hỏi bằng câu “Ý kiến này khá ổn đó, để anh bảo cậu ấy làm vậy.”

    Trước đó tôi chỉ nghĩ rằng đây là giấc mơ của mình tôi thôi.

    Hiện tại xem ra tôi cùng Nguyệt Nam Đình có chung một giấc mơ.

    Hơn nữa cậu ấy còn không biết thật ra ở trong mơ, tôi vẫn có ký ức của mình.

    Cậu ấy đối xử với tôi y như trước lúc tôi phát hiện ra giấc mơ của cậu ấy vậy.

    Lần này cũng thế.

    Nguyệt Nam Đình ngồi trên sô pha, nhìn chằm chằm tôi hỏi: “Anh có một người bạn, cậu ấy được người mình thương thầm từ lâu mời đi xem phim cùng. Theo em cậu ấy nên chuẩn bị gì nhỉ?”

    Tôi nghe xong thì ngây người, hai tai tôi không nhịn được mà đỏ lên.

    Tôi chắc chắn rằng cậu ấy thích mình.

    Nhưng theo lời các cô bạn của tôi thì tôi phải dụ cậu ấy tỏ tình trước.

    Nhưng mà người tôi thích cũng thích tôi, làm sao tôi có thể nhịn được chuyện này được?

    “Vũ Tiêu?”

    Tôi hoàn hồn, sau đó nghĩ nghĩ rồi mách nước cho cậu ấy.

    “Nếu như vậy thì anh phải bảo cậu ấy mặc chỉn chu một chút. Hơn nữa còn phải chuẩn bị hoa hồng tặng người mình thích, với lại tuyệt đối không được tới chỗ hẹn muộn.”

    Thật ra những lời đó là tôi nói vừa đấy. Chẳng qua là tôi muốn nhìn cậu ấy mặc đẹp rồi tặng hoa hồng cho mình thôi.

    Nguyệt Nam Đình như có suy nghĩ gật đầu.

    Tôi mỉm cười: “Với lại, anh nhớ nhắc cậu ấy rằng, khi nào không khí chín muồi thì phải tỏ tình đấy!”

    “Nhỡ đâu người cậu ấy thích cũng thích cậu ấy thì sao?”

    Ông chồng trong mơ ngẩng đầu nhìn tôi, ngơ ngác “Ừ” một tiếng.
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 12


    12.

    Hôm hẹn hò, à không, hôm tôi hẹn Nguyệt Nam Đình đi xem phim, tôi dậy từ rất sớm để trang điểm và chuẩn bị quần áo.

    Tôi đến rạp chiếu phim, đi qua đi lại một hồi, cuối cùng cũng phát hiện bóng dáng của Nguyệt Nam Đình giữa dòng người đông đúc.

    Cậu mặc một bộ vest màu đen, bộ quần áo được cậu là vô cùng phẳng phiu, thẳng tắp, không có một nếp nhăn nào.

    Trước ngực cậu đang ôm một bó hoa hồng. Chính là cái loại mà có 99 đóa ấy. Hình như cậu có vuốt keo cho tóc thành nếp, hất lên trên, lộ ra nửa cái trán của mình.

    Cả người cậu mang đậm khí chất của tổng tài bá đạo như trong mấy cuốn tiểu thuyết ngày xưa.

    Tôi nhìn cậu ấy như vậy thì không dám chạy qua nhận người. Tôi thấy cứ ngại ngại sao ấy.

    Tôi chụp trộm ảnh Nguyệt Nam Đình gửi cho mấy cô bạn của tôi. Mấy cô bạn ấy cứ cười tôi, bảo tôi nhanh tìm tổng tài bá đạo của mình để hẹn hò đi.

    Tôi càng cảm thấy ngại hơn.

    Nguyệt Nam Đình cũng mặc trang trọng quá rồi!

    Nguyệt Nam Đình nhìn thấy tôi, đi qua chỗ tôi, đưa hoa cho tôi. Không chỉ vậy, cậu còn nói thêm: “Cậu đừng hiểu nhầm, tớ chỉ thuận tay mua thôi.”

    Tôi: “…….?”

    Cậu tiện tay mua bó có 99 đóa hồng này ở chỗ nào vậy?

    Thật ra tôi chỉ cần 1 đóa là đủ rồi.
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 13


    13.

    Tôi nghĩ rằng hôm nay mình trang điểm rất xấu.

    Nếu không thì tại sao Nguyệt Nam Đình chẳng nhìn tôi một cái nào? Cậu cứ quay đầu đi chỗ khác, ánh mắt lúc nào cũng liếc ra xung quanh.

    Tôi trộm tự sướng một cái rồi gửi cho mấy cô bạn thân của mình: “Có phải hôm nay tớ trang điểm xấu lắm không? Tại sao nam thần chẳng liếc mắt nhìn tớ chút nào nhỉ?”

    Trong ảnh, tôi uốn tóc, mặc một cái váy màu đỏ, còn đặc biệt đi làm móng tay.

    Các cô bạn của tôi thì nói ngược lại.

    Bình thường ở trong trường, tôi luôn trang điểm nhã nhặn, ăn mặc giản dị, đúng chuẩn “mối tình đầu” của các chàng trai. Hôm nay tôi đổi phong cách của mình, mặc vô cùng quyến rũ.

    Các cô bạn của tôi thi nhau khen ngợi, nhận tôi làm “vợ” của mấy cô ả. Cuối cùng họ nói: “Không phải là cậu ấy thích cậu sao? Có khi là cậu ấy đang ngại đó!”

    Thật hả?

    Tôi cũng không biết nữa. Tôi còn định đi trang điểm với thay lại quần áo cơ.

    Nguyệt Nam Đình đi mua bắp rang, còn mua cho tôi ly nước có vị mà tôi thích nhất trong mơ. Thấy tôi buồn bã thì cậu hỏi: “Cậu không sao chứ? Hay là do tớ để cậu chờ lâu rồi?”

    Tôi lắc đầu, định hỏi cậu: “Hôm nay tớ có xinh không?”

    Nhưng tôi lại cảm thấy mình muốn hỏi vấn đề ngớ ngẩn quá.

    Vì thế tôi nói: “Chúng ta đi thôi. Phim sắp chiếu rồi.”
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 14


    14.

    Tôi cùng Nguyệt Nam Đình ngồi ở hàng ghế thứ năm. Cậu ấy ngồi bên cạnh tôi.

    Tôi chẳng tập trung xem phim một chút nào.

    Bởi lẽ tôi còn bận mải mê ngắm sườn mặt đẹp tuyệt vời của Nguyệt Nam Đình.

    Đột nhiên tôi chú ý tới tin nhắn cậu gửi cho bạn của mình.

    “Trông cô ấy đang không vui. Tớ phải làm sao bây giờ?”

    “Tớ căng thẳng quá, không dám nhìn thẳng vào cô ấy.”

    “Hôm nay cô ấy trang điểm đẹp lắm, làm tớ cảm thấy mình không xứng với cô ấy.”

    “Anh em, mau cứu tớ!!!”

    Bạn của cậu ấy nhắn lại: “Biến ngay!”

    Tôi hoảng loạn thu ánh mắt lại. Tôi cảm nhận được tiếng tim đập của mình, có lẽ nó còn lớn hơn cả âm thanh do bộ phim điện ảnh trước mặt phát ra nữa.

    Tôi không dám tiếp tục quay qua nhìn Nguyệt Nam Đình, chỉ sợ bản thân làm trái lời các cô bạn mình đã dạy.

    “Cái đó, có phải tớ làm cậu không vui không?”

    Trên mặt Nguyệt Nam Đình không có cảm xúc gì, nửa khuôn mặt cậu chìm trong bóng tối, hai mắt sáng lấp lánh.

    Lúc này, bộ phim cũng đã đi đến hồi kết. Chúng tôi đi xem một bộ phim điện ảnh nói về tình yêu. Lúc này, nam chính nói với nữ chính: “Từ đầu đến cuối, anh vẫn luôn thích em.”

    Tôi lắc đầu, Nguyệt Nam Đình cầm lấy hoa hồng bên cạnh lên: “Có phải cậu không thích hoa hồng không? Nếu không thích thì để tớ vứt đi, cậu không phải nhịn khó chịu đâu. Dù sao tớ cũng chỉ tiện tay mua thôi.”

    Tôi không hiểu tại sao cậu ấy lại hiểu lầm rằng tôi không thích cậu ấy tặng hoa hồng cho mình.

    Để tránh cho cậu ấy phán tội cho những bông hoa vô tội kia, tôi nhanh chóng nhận lấy bó hoa. Chỉ là bó hoa hơi nặng, tôi cầm lấy sau đó đập thẳng đầu vào trước ngực Nguyệt Nam Đình.

    Tôi nghe được tiếng tim cậu đập như sấm bên tai, hòa cùng tiếng tim đập của tôi.

    Thấy cậu lại định chuẩn bị ném hoa hồng đi, tôi thầm than trong lòng: Hoa hồng vô tội mà huhu.

    “Vì là hoa cậu tặng nên tớ rất thích.”

    Tôi vội nói.

    Nguyệt Nam Đình dừng lại. Tôi nhớ tới việc phải quan sát sắc mặt của cậu, nhưng đầu tôi lại bị cậu mạnh mẽ ấn vào lồ ng ngực của cậu. Tôi chỉ cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ cơ thể cậu.

    “Thật ra tớ thích……” Giọng Nguyệt Nam Đình hơi khàn khàn.

    Tôi chờ Nguyệt Nam Đình tỏ tình mình. Cuối cùng thì những người khác trong rạp cũng ra gần hết rồi, không khí cũng yên lặng trở lại.

    Hmm, nếu như cậu ấy tỏ tình thì tôi cũng “cố gắng” hạ mình đồng ý với cậu ấy vậy.

    Nhưng câu nói tiếp theo của cậu ấy lại là: “Thật ra tớ thích Coca.”

    Tôi: “???”

    Không khí cũng đã chín muồi rồi, cậu lại nói cùng tôi cái này?

    Cậu thích uống Coca thì sao hôm nay không ở nhà uống Coca luôn đi?

    Tôi giận tím mặt, chuẩn bị rời đi.

    Nguyệt Nam Đình thì ôm hoa lẽo đẽo đi sau tôi. Tôi cảm thấy chúng tôi như cặp đôi yêu nhau đang cãi nhau vậy.

    “Thật ra……”

    Nghe Nguyệt Nam Đình mở miệng, tôi nói theo bản năng: “Tớ biết cậu thích Coca.”

    Nguyệt Nam Đình nắm lấy cổ tay tôi. Cậu không làm mặt lạnh như bình thường mà ánh mắt cậu lại dịu dàng giống như trong giấc mơ của tôi vậy:

    “Không phải.”

    “Thật ra tớ định nói…”

    “Hôm nay cậu rất xinh đẹp.”

    Tôi nghe thấy tiếng pháo hoa nổ bùm bùm trong đầu mình.
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 15


    15.

    Từ sau ngày hôm đó, tôi nghi ngờ rằng Nguyệt Nam Đình đang trốn tôi.

    Mỗi khi tôi đụng phải cậu thì ánh mắt cậu lại lảng đi chỗ khác.

    Sau đó cậu ấy làm như gặp quỷ, nhanh chóng trốn đi.

    Tôi buồn rầu suốt mấy ngày liền, muốn vào trong mơ hỏi cậu cho rõ ràng.

    Nhưng mãi tôi vẫn chưa mơ thấy cậu.

    Bạn tôi nói: “Cậu nói xem, có phải là cậu ấy định mập mờ với cậu cho vui thôi không?”

    “Chứ bộ dáng ấy của cậu ấy là có ý với cậu rồi, nhưng tại sao cứ chần chờ không chịu tỏ tình vậy?”

    Tôi buồn bã thở dài.

    Lại một ngày nữa trôi qua, cậu ấy không nói gì với tôi. Lòng tôi như bị nhúng trong chậu nước lạnh.

    Trên sân thể dục có một quả bóng, tôi dùng sức đá nó cho hả giận.

    Sau đó một tiếng hét thảm thiết vang lên.

    Có một cục u nổi lên trên đầu Nguyệt Nam Đình đang ngồi trên sân thể dục uống nước.

    “Mẹ nó, thằng nào không có mắt mà đá ông đây thế?”

    Tôi chột dạ trốn sau lưng bạn mình.

    Sau khi thấy tôi thì Nguyệt Nam Đình ho khan một cái, sau đó giải thích: “Tớ không mắng cậu. Tớ mắng cái người vừa đá quả bóng vào đầu tớ.”

    Tôi: “?”

    Trùng hợp, tớ chính là người đó đấy.

    Nguyệt Nam Đình cũng không tiếp tục nói chuyện này nữa. Cậu vẫy vẫy tay với tôi để tôi đi qua chỗ cậu.

    Bạn tôi rất tinh tế rời đi.

    Lúc chỉ còn hai chúng tôi, tôi hỏi: “Cậu đang trốn tớ sao?”

    Nguyệt Nam Đình lập tức hoảng loạn đến mức không biết nên để tay mình vào đâu.

    “Ha ha, làm gì có chuyện đó? Tớ trốn cậu làm gì?”

    “Tớ cũng có nợ tiền cậu đâu.”

    Thấy cậu cứ chần chờ không nói, trong lòng tôi vô cùng mệt mỏi.

    Tôi không nhìn thấu suy nghĩ của cậu ấy.

    Lúc nóng lúc lạnh, làm người ta vô cùng phiền lòng.

    Đột nhiên trên tay tôi có một hộp nhỏ. Tôi ngẩng đầu lên thì thấy trên mặt Nguyệt Nam Đình hơi đỏ, đến mắt cậu cũng không dám nhìn trực tiếp vào tôi.

    “Quà cho cậu.”

    “Là quà cảm ơn cậu lúc trước đã dạy vẽ cho tớ. Mẹ tớ nói tớ đã có tiến bộ rất lớn.”

    “Tớ cũng chưa tặng quà cho người khác, cũng không biết cậu thích cái gì.”

    Tôi mở hộp ra thì thấy bên trong có một con rùa đen.

    Giống y như con mà tôi nuôi trong mơ.
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 16


    16.

    Tôi kể cho các bạn cùng phòng chuyện này.

    Các cậu ấy thấy rùa đen của tôi thì cười nhạo:

    “Không phải là nam thần của cậu thấy cậu quá chậm chạp trong chuyện tình cảm nên mới tặng cho cậu một con rùa để bảo cậu nhanh chân nhanh tay lên tỏ tình trước đó chứ?”

    Tôi: “……”

    Tôi không kể cho các cậu ấy chuyện mình cùng Nguyệt Nam Đình có chung một giấc mơ.

    Nếu mà các cô ấy biết nhất định sẽ hỏi nhiều vấn đề thiếu muối.

    Chẳng hạn như nam thần một đêm bao nhiêu lần?

    Hay là thể lực của nam thần có tốt không?

    Nghĩ thôi tôi cũng ngại chết.

    Dù sao thì sau khi tôi tỉnh dậy, tôi cũng quên hết mấy cảm giác đó rồi.

    Vì thế nếu bị hỏi vậy thì tôi biết trả lời như nào?

    Cũng vì cảm thấy quá ngại ngùng nên tôi không định thẳng thắn nói chuyện mình mơ cùng một giấc mơ với Nguyệt Nam Đình cho các cô bạn của mình.

    Chuyện này quá xấu hổ. Trong hiện thực đến tay chúng tôi cũng chưa từng nắm bao giờ cơ mà.

    Tôi nói: “Có lẽ là cậu ấy muốn ám chỉ muốn có được tình yêu vĩnh cửu với tớ chăng?”

    Bạn cùng phòng: “…… Đúng là đầu óc chỉ toàn có phế liệu mang hai chữ yêu đương. Cô bạn, mau tỉnh lại đi!”

    Tôi lấy giấy bút tới, các cô bạn cùng phòng hỏi tôi định làm gì.

    Tôi nói: “Tớ không phải là nhà sư, tớ không nhịn nổi nữa rồi, tớ muốn đi tỏ tình!!”

    “Vẫn là câu nói đó, nếu mà cậu ấy không bước một bước thì tớ sẽ bước hết đoạn đường còn lại giúp cậu ấy!”

    Bạn cùng phòng tôi đỡ trán bất lực: “Về sau nếu hai cậu yêu nhau thì chắc chắn địa vị của cậu trong gia đình sẽ rất thấp!”

    Tôi kiêu ngạo hất cằm lên. Trong mơ tôi chính là nữ vương của Nguyệt Nam Đình, tiền lương của cậu cũng đều giao cho tôi quản lý hết.

    Tôi: “Tớ kệ. Nếu tỏ tình thất bại thì chúng tớ vẫn sẽ là bạn, đi đường mà gặp cậu ấy tớ cũng sẽ vui vẻ chào hỏi.”

    Nhóm bạn cùng phòng của tôi khinh bỉ nhìn tôi: “Nếu không biết, nghe xong còn tưởng cậu đã bị nhiều thằng tra nam lừa dối tình cảm rồi đấy!”

    Tôi: “……”

    Không nói không ai bảo các cậu câm đâu!
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 17


    17.

    Tôi viết mười bức, cuối cùng tôi chỉ chọn một bức.

    Bởi lẽ chín bức thư kia chính là lời tỏ tình tôi chép từ lời bài hát.

    Trong lúc viết, tôi nhớ lại cảnh lần đầu mình gặp Nguyệt Nam Đình.

    Tôi cũng lấy đó để viết thư tỏ tình.

    Lúc ấy, tôi ngồi ở ghế đá công cộng chờ mẹ tôi đi du lịch từ nơi khác về để đón bà về, giúp bà mang hành lý về nhà.

    Sau khi nhận được hành lý của mẹ tôi thì tôi lạc mất bà.

    Tôi đi xung quanh một lúc, mãi mới tìm thấy mẹ tôi. Nhưng đáng buồn thay, tôi quên luôn mình ném hành lý của bà ở chỗ nào rồi.

    Tôi đang định lên phòng phát thanh nhờ người ta báo loa tìm đồ thì thấy một chàng trai mặc áo cộc màu xám, mặc quần đùi màu đen cầm hành lý của mẹ tôi từ từ bước tới.

    Trước khi gặp Nguyệt Nam Đình, tôi vốn không tin vào chuyện vừa gặp đã yêu.

    Nhưng sau khi gặp được Nguyệt Nam Đình, tôi lại cảm thấy bản thân mình đã bị sắc đẹp mê hoặc rồi.

    “Cái này của cậu đúng không?”

    Giọng nói của Nguyệt Nam Đình dễ nghe đến mức làm tôi mềm nhũn cả chân.

    Cậu đúng là một người anh hùng làm việc tốt không ghi danh. Sau khi cậu đưa đồ cho tôi xong thì vô cùng phóng khoáng hất tóc, xoay người rời đi không chút vương vấn.

    Nếu là bình thường thì tôi sẽ nói: “Có mỗi cái tóc mà cũng phải làm màu.”

    Nhưng lúc ấy tôi lại nghĩ: “Động tác gai mắt như vậy mà trông cậu ấy lại vô cùng quyến rũ.”

    “Từ nay về sau, đây chính là nam thần của mình!!”

    Sau đó tôi lại phát hiện nam thần chuyển tới trường của mình.

    Tôi kể cho các bạn mình lý do mà tôi thích Nguyệt Nam Đình.

    Các cậu ấy nói: “Đúng là cách cậu thích người ta cũng độc lạ thật. Nhưng không sao, muốn nhan sắc thì cậu cũng có nhan sắc, muốn thông minh thì cậu cũng có thông minh. Tuy rằng nếu yêu nhau thì nam thần của cậu hơi giống như hoa nhài cắm bãi phân trâu là cậu đây nhưng vẫn miễn cưỡng có thể chấp nhận được.”

    Tôi: “……?”
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 18


    18.

    Rời khỏi ký ức, tôi nghiêm túc viết một bức thư tỏ tình vừa ngắn gọi lại vừa nghiêm túc, chỉnh sửa lại bản thảo qua loa trước đó.

    Có lẽ do đêm khuya nên tôi trở nên hưng phấn. Tôi cảm thấy bức thư tỏ tình này của mình đúng là tuyệt vời nhất trên đời, một chữ thôi cũng có thể làm người đọc cảm động rưng rức rồi!

    Nhưng hôm sau, khi tỉnh lại, tôi đọc lại bức thư tình kia thì cảm thấy nó như một thảm họa.

    Tôi vô cùng buồn bã. Nghĩ nghĩ, tôi lại chỉnh sửa bức thư tình của mình.

    Đây là lần đầu tiên trong đời tôi đi tỏ tình người ta. Dù thành công hay thất bại thì tôi cũng đã cố gắng hết sức rồi.

    Không hiểu sao gần đây trời vô cùng lạnh.

    Tôi nhớ tới lời của mẹ mình – fan hâm mộ lão làng của các bộ phim tình cảm máu chó: “Nếu tỏ tình vào ngày tuyết rơi đầu tiên trong năm thì hai người có thể bên nhau cả đời.”

    Tôi nghe xong thì cũng không để tâm, cũng chẳng tin lắm vào điều đó.

    Nhưng sau đó ba tôi lại nói cho tôi biết:

    “Thật ra ba và mẹ con cũng tỏ tình với nhau vào ngày tuyết rơi đầu tiên trong năm."

    “Ban đầu mẹ con còn không đồng ý cơ. Nhưng mẹ con lại bảo hôm đó là ngày tuyết rơi đầu tiên trong năm, bầu không khí quá lãng mạn nên mới cố rộng lòng đồng ý với ba. Đúng là miệng nói một đằng đầu nghĩ một nẻo.”

    “Rõ ràng là trước đó bà ấy nói rằng nếu ba tỏ tình bà ấy vào ngày tuyết rơi đầu tiên của năm thì bà ấy sẽ đồng ý. Cuối cùng bà ấy lại quên béng luôn!”

    Tôi thầm nghĩ trong lòng: Trong hiện thực cũng có chuyện lãng mạn như vậy sao?

    Tôi vừa cười nhạo trong lòng, vừa lấy điện thoại ra xem năm nay ngày đầu tiên tuyết rơi là ngày nào.

    Dù sao thì tỏ tình ngày đó cũng không khác gì bình thường lắm đâu.
     
    Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
    Chương 19


    19.

    Tôi lại mơ thấy Nguyệt Nam Đình.

    Lần này cậu không buộc tạp dề đi làm việc nhà nữa.

    Cậu ngồi bên cạnh tôi, vô cùng thẳng thắn nói: “Anh biết đây là mơ. Em cũng là giả.”

    Cả người tôi cứng đờ. Câu tiếp theo cậu ấy nói rằng: “Anh sẽ không tiếp tục mơ đến em nữa đâu.”

    Giây tiếp theo, giấc mơ của tôi vỡ tan.

    Nhớ lại lời của Nguyệt Nam Đình nói trong mơ, tôi tự hỏi. Có phải cậu không thích tôi nên cậu mới không muốn tiếp tục gặp tôi trong mơ nữa không?

    Đã lúc nóng lúc lạnh ở hiện thực thì thôi, đến cả trong mơ cũng như vậy.

    Cậu nghĩ tôi thèm được mơ cậu chắc?

    Nước mắt tôi chảy ra, nhóm bạn cùng phòng bị tôi đánh thức.

    “Trời ơi, hơn nửa đêm rồi mà cậu còn khóc, chẳng lẽ thấy ma hả?”

    Tôi càng tủi thân hơn: “Không phải là bị ma dọa mà là bị người bắt nạt đến khóc. Số tớ đúng là khổ mà, chẳng những chưa có được người yêu mà còn bị thất tình nữa.”

    Nhóm bạn cùng phòng vô lương tâm của tôi cười khanh khách.

    Tôi: “……”

    Tôi giận rồi đấy, tôi không thèm nói chuyện nữa đâu!

    Nhóm bạn cùng phòng hỏi tại sao tôi lại khóc, tôi không biết nên trả lời như thế nào. Tôi cũng chẳng thế nói rằng ở trong mơ của mình, Nguyệt Nam Đình muốn kết thúc với tôi, đúng chứ?

    Tôi chỉ có thể ậm ờ nói rằng tôi nằm mơ thấy mình bị Nguyệt Nam Đình vứt bỏ.

    Nhóm bạn cùng phòng tôi cạn lời. Các cô nàng an ủi tôi lấy lệ, bảo rằng chuyện trong mơ đều trái ngược với hiện thực.

    Các cậu ấy bảo rằng: Nhỡ đâu trong hiện thực là tôi vứt bỏ Nguyệt Nam Đình thì sao?
     
    Back
    Top Dưới