Ngôn Tình Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi

Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
Chương 20


20.

Gần đây không hiểu Nguyệt Nam Đình đang bận làm gì, tôi chẳng thấy bóng dáng cậu ấy đâu cả.

Bạn của cậu ấy tới tìm tôi, cầm thêm một đống tranh vẽ.

Cậu ấy nói đây đều là tranh do Nguyệt Nam Đình vẽ, cậu ấy hy vọng sau khi tôi xem xong thì có thể hiểu rõ tình cảm của Nguyệt Nam Đình.

Cậu ấy còn nói mình đã mặc kệ an nguy của bản thân mà trộm chỗ tranh vẽ ấy từ chỗ Nguyệt Nam Đình mang qua cho tôi.

Tôi cẩn thận mở từng bức tranh ra xem, trên tranh đều vẽ một người khá giống một cô gái.

Nhưng với một kẻ phàm phu tục tử như tôi, nhìn một bức tranh quá “bác học” như này, tôi vẫn không thể hiểu được.

Nói thẳng ra là tôi không hiểu mấy bức tranh theo trường phái trừu tượng này đang vẽ cái gì.

Nhìn ánh mắt chờ mong của bạn Nguyệt Nam Đình, tôi không nỡ nói ra sự thật, đành làm vẻ hiểu rõ gật đầu: “Ừm.”

Bạn của Nguyệt Nam Đình mừng như điên: “Thế mà cậu còn có thể nhìn ra được Nguyệt Nam Đình đang vẽ cậu. Tớ còn tưởng rằng cậu ấy vẽ xấu thế này cậu không nhận ra được cơ.”

Tôi: “……”

Điện thoại của cậu bạn kia hơi rung rung một chút. Cậu ấy cầm điện thoại lên nhìn qua một chút sau đó vội vã lấy tranh lại.

“Chắc hẳn là cậu đã hiểu tình cảm của Nguyệt Nam Đình rồi, tớ phải về trước đây.” Cậu ấy chậm rãi rời đi.

Tôi nghĩ, quả nhiên là Nguyệt Nam Đình không thích tôi, ngược lại cậu ấy còn bắt đầu ghét tôi.

Nếu không tại sao cậu ấy lại vẽ tôi xấu như vậy?

Lại còn bảo rằng đó là tôi nữa.

Có phải cậu ấy đang ám chỉ rằng hình dáng tôi giống như cái mà cậu ấy vẽ?
 
Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
Chương 21


21.

Dự báo thời tiết rất chuẩn, ngày mai sẽ có tuyết rơi.

Tôi đang định gửi tin nhắn cho Nguyệt Nam Đình.

Nhưng cậu lại nhắn trước cho tôi: “Ngày mai chúng ta gặp nhau một chút được không? Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”

Đây cũng là điều mà tôi đang muốn nói.

Cậu ấy đã nhắn mất phần của tôi rồi nên tôi đành nhắn lại: “Ừm.”

Đêm ấy, tôi mất ngủ.

Tôi cứ suy nghĩ lung tung, nghĩ rằng cậu ấy sẽ nói những lời làm tổn thương mình.

Nếu như trước đó thì tôi còn cho rằng cậu ấy sẽ tỏ tình mình.

Nhưng qua những việc sau đó, tôi lại không cảm thấy vậy.

Mùa đông là mùa để chúng ta diện những chiếc áo khoác thật dày. Các bạn đều nói tôi mặc ấm áp trông y như một chú gấu vậy.

Chỉ tiếc là tôi chưa quàng thêm cái khăn quàng cổ thôi.

Tôi chọc chọc lên con rùa đen Nguyệt Nam Đình, uy h**p nó: “Nếu hôm nay chị bị từ chối thì chị sẽ nấu em lên uống canh rùa đen.”

“Ai bảo Nguyệt Nam Đình đưa em cho chị?”

“Đã không thích chị còn mang em tới đây cho chị.”

Không biết do trời lạnh hay do bị dọa thật mà sau khi tôi nói xong, rùa đen rụt cổ vào trong mai của mình.

Trùng hợp hôm nay chính là cuối tuần.

Nguyệt Nam Đình bảo cậu muốn đưa tôi đi dạo phố.

Màn lên sân khấu của cậu được diễn ra vô cùng ấn tượng. Cậu đi một cái xe ô tô, phóng nhanh vun vút dừng lại ngay trước mặt tôi. Suýt chút nữa tôi nghĩ rằng cậu ấy định đâm tôi luôn đó!

Cửa xe được đẩy ra. Nguyệt Nam Đình mặc vest màu đen, thắt cà vạt màu đỏ, tóc thì được vuốt keo thò cái chân dài của mình ra. Sau khi giày da chạm vào mặt đất thì cậu bị trượt ngã một cái.

Tôi làm như không thấy.

Mỗi lần Nguyệt Nam Đình lên sân khấu đúng là làm người ta chấn động thật!

May là cậu ấy có gương mặt này vớt vát lại cho một xíu, nếu không tôi cũng chẳng biết nên miêu tả cậu như nào nữa. Thích làm màu chăng?

“Nam Đình, cậu lại làm chuyện xấu gì mà bị báo ứng thế?”

“Mau đứng dậy đi.”

Nguyệt Nam Đình xấu hổ đứng dậy. Lúc này tôi mới phát hiện người lái xe là bạn của Nguyệt Nam Đình.

Tôi cùng cậu tìm một cái ghế đá công cộng rồi ngồi xuống. Tôi để thư tình của mình trong túi. Bức thư ấy cứ nặng tựa ngàn cân, tôi không lấy ra nổi.

Trong không khí im lặng, tôi mở miệng:

“Ha ha, nhà cậu giàu thật đấy, còn mua được cả xe đẹp vậy luôn.”

Nguyệt Nam Đình nhìn tôi một cái, ra vẻ nghiêm túc ho khan: “Thật ra đó…”

“Đó là xe của bạn tớ, cậu ấy một hai đòi tớ phải lên đó ngồi.”

“Cậu ấy nói… Các cô gái đều thích như vậy.”

Tôi: “……?”

Ai thích chứ tôi thì không nha, suýt nữa tôi bị dọa thăng thiên luôn rồi đấy!
 
Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
Chương 22: Hoàn chính văn


22.

Không biết Nguyệt Nam Đình lấy một cái hộp từ chỗ nào ra, cậu đưa cho tôi.

Tôi mở ra thì thấy có một cái khăn quàng cổ trong đó.

Là một cái khăn quàng cổ màu xanh nước biển.

Trong mơ tôi đã từng nói rằng tôi thích màu xanh nước biển.

“Tặng tớ?”

Cậu ấy gật gật đầu. Tự dưng tôi phát hiện trên chiếc khăn quàng cổ này có một số mũi được đan không đều, vừa nhìn là biết sản phẩm được làm không quá tỉ mỉ, được đan bởi máy không chất lượng.

Tôi nghi rằng cậu ấy đã bị mấy người bán hàng xấu xa hố một hố.

Tôi nói: “Bây giờ người bán hàng cũng xấu tính thật đấy, hàng chất lượng như này cũng mang ra bán được, đúng là lòng người khó dò mà.”

Mặt Nguyệt Nam Đình đỏ lên: “Cái này là tớ tự đan.”

Tôi im lặng ngay lập tức, sau đó cười trừ mấy cái.

Nguyệt Nam Đình: “Tớ biết tớ đan xấu, cậu không thích thì có thể bỏ đi.”

“Về sau tớ sẽ đan cái đẹp hơn cho cậu.”

Cái gì?

Tôi nhíu mày: “Nguyệt Nam Đình, cậu có biết mình đang nói gì không? Những lời này rất dễ gây hiểu lầm đó!”

Dường như Nguyệt Nam Đình không ngờ tôi lại phản ứng như vậy. Cậu nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.

Đột nhiên tôi cảm thấy vô cùng tức giận. Thái độ này của cậu là có ý gì? Nói năng thì lấp lửng, tình cảm cũng nửa vời?

Nếu không phải cậu ấy cứ dây dưa không dứt với tôi thì tôi cũng chẳng ôm mộng gì với cậu ấy.

Nếu không phải trong mơ cậu ấy đối xử vô cùng tốt với tôi thì có lẽ tôi cũng không lún sâu vào thứ tình cảm hèn mọn này như vậy.

Trong lúc nhất thời, tôi cảm thấy vô cùng tủi thân: “Tớ chịu đủ cái thái độ lúc nóng lúc lạnh này của cậu rồi.”

“Cậu có thể nói cho tớ, rốt cuộc cậu có thích tớ hay không có được không?”

“Dù thế nào cũng nên cho nhau một câu trả lời thỏa đáng, không phải sao?”

Nguyệt Nam Đình cúi đầu, tôi không thấy rõ vẻ mặt của cậu.

Sau khi nói mấy lời đó xong thì tôi cảm thấy hối hận.

Không phải tôi tới đây để tỏ tình sao?

Tại sao lại thành tôi hỏi tình cảm mà Nguyệt Nam Đình dành cho mình là gì rồi?

“Tớ đi vệ sinh một lát.”

Ngay lúc này, tôi chỉ muốn rời khỏi đây.

Nhưng Nguyệt Nam Đình lại túm chặt lấy tay tôi làm tôi phải quay đầu nhìn cậu.

Những hạt tuyết cũng đã bắt đầu rơi. Chúng nhẹ nhàng bay lơ lửng trong không khí.

Một vài hạt tuyết rơi trên đầu Nguyệt Nam Đình. Cậu đứng giữa trời tuyết như này làm tôi liên tưởng tới mấy vị tổng tài bá đạo ở truyện ngôn tình ngày xưa. Bởi lẽ khi cậu ngẩng đầu nhìn về phía tôi thì ánh mắt của cậu rất thâm tình, giống như tôi là người mà cậu ấy yêu cả đời vậy.

Cậu ấy nói một tràng dài:

“Thật ra không phải là tớ cố ý không đáp lại tình cảm của cậu. Tớ vẫn luôn thích cậu. Chúng ta đã gặp nhau từ rất lâu rồi, nhưng có lẽ là cậu không nhớ điều đó.”

“Cậu đã từng nói cậu muốn tớ cầu hôn cậu vào ngày tuyết rơi đầu tiên trong năm. Cậu còn móc ngón tay hứa với tớ.”

“Sau đó, khi tớ về quê, đêm nào tớ cũng nhớ đến cậu. Đến khi tớ quay lại, gặp lại cậu, thật ra tớ rất muốn nói với cậu rằng tớ vẫn luôn thích cậu.”

“Nhưng cậu đã nói rồi, nếu tỏ tình cậu, cầu hôn cậu vào ngày tuyết rơi đầu tiên trong năm, cậu chắc chắn sẽ kết hôn với tớ. Vì thế tớ vẫn luôn chờ tới tận hôm nay.”

“Mấy lần tớ cố ý tránh mặt cậu, chẳng qua là tớ sợ mình không nhịn được mà nói ra lời yêu cậu, nói ra lời cầu hôn cậu. Cái hôm chúng ta đi xem phim cùng nhau, suýt nữa tớ đã không nhịn nổi nửa rồi.”

“Mỗi lần gặp cậu, tớ đều mắc phải những sai lầm ngớ ngẩn. Nhưng tớ vẫn luôn muốn thể hiện những mặt tốt đẹp nhất của mình trước mặt cậu.”

“Trong hiện thực, tớ không dám nói chuyện, cũng không dám gặp cậu nhiều. Nhưng ngày nào tớ cũng mơ thấy cậu, mơ đến cuộc sống sau khi kết hôn của chúng ta. Cuộc sống sau khi kết hôn của chúng ta trong mơ quá đẹp, tớ tin rằng ở hiện thực nó cũng sẽ đẹp như vậy.”

“Tớ nói hơi nhiều rồi, nhưng tóm lại, tớ chỉ muốn nói một câu…”

“Từ đầu đến cuối, tớ vẫn luôn thích cậu.”

“Kết hôn với tớ được không?”

Nguyệt Nam Đình nói một tràng dài làm đầu tôi ong ong.

Nhất là câu cuối.

Kết hôn là cái mẹ gì?

Đến cả yêu đương chúng ta cũng còn chưa yêu đương đâu?

Dường như Nguyệt Nam Đình cũng cảm thấy mình nói hơi sai nên cậu ngại ngùng dùng tay che mặt lại:

“Ý tớ là, chúng ta hãy yêu nhau đi.”

“Xin lỗi cậu, tớ căng thẳng quá.”

Tôi cũng vô cùng căng thẳng. Đột nhiên được tỏ tình thế này làm tôi trở tay không kịp.

Tôi nhắn WeChat cầu cứu lũ bạn tồi của mình: “Cứu tớ với, nam thần tỏ tình với tớ rồi!!!!”

Lũ bạn tồi: “Đồng ý đi, dù sao nam thần của cậu cũng là đóa hoa tươi, cắm trên bãi phân trâu như cậu thì cậu cũng chẳng lỗ gì.”

Tôi: “Vừa nãy nam thần nói rất nhiều điều với tớ. Nhưng nói thật là tớ không nghe rõ.”

Lũ bạn tôi: “…… Nếu không cậu bảo cậu ấy nói lại lần nữa.”

Tôi: “Thôi vậy, về sau yêu nhau rồi thì vẫn còn nhiều cơ hội, tớ bắt cậu ấy nói sau cũng được.”

Tôi hít sâu một cái. Nguyệt Nam Đình hồi hộp chờ quyết định của tôi.

Tôi gật đầu: “Được. Vậy từ bây giờ cậu chính là bạn gái tớ!”

“À không, cậu là bạn trai tớ!”

Nguyệt Nam Đình giúp tôi quàng khăn cổ lên, đan mười ngón tay vào tay tôi, kéo tay tôi đi.

“Thế bạn gái nhỏ của tớ, chúng ta đi hẹn hò đi.”

“Nếu đã hứa rằng khi tớ tỏ tình cậu vào ngày tuyết đầu mùa thì cậu sẽ kết hôn với tớ, vậy thì về sau chúng ta không được tách nhau ra đâu đấy!”

Tuy rằng tôi cũng không hiểu rõ ý cậu ấy lắm.

Nhưng tôi vẫn cứ gật đầu.
 
Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
Chương 23: Phiên ngoại: Nguyệt Nam Đình 1


Lần đầu tôi gặp Cố Vũ Tiêu là vào đầu thu.

Khi đó tôi mới 10 tuổi, đi cùng mẹ tới du lịch ở nơi khác. Kết quả tôi đi lạc.

Trong lúc tôi bất lực, Cố Vũ Tiêu ngậm kẹo m út, chạy tới kéo tay tôi, nói: “Cậu khóc cái gì? Cứ đứng đây chờ là được.”

“Hay là đứng một mình nên cậu thấy buồn?”

“Thế tớ đứng đây chờ với cậu nha.”

Cố Vũ Tiêu cũng tầm tuổi tôi. Cậu ấy ra ngoài mua đồ giúp mẹ mình, sau đó gặp được tôi.

Tôi không biết nên diễn tả tâm trạng lúc ấy của mình như thế nào.

Cứ như là được đưa nước giữa trời nắng nóng vậy.

Cậu ấy đứng chờ mẹ tôi cùng tôi, vừa an ủi lại vừa chọc cười tôi.

Từ đó về sau, trong đầu tôi lúc nào cũng vang lên tiếng cười của cậu ấy.

Cố Vũ Tiêu nói: “Mẹ tớ nói rồi, nếu vào ngày tuyết rơi đầu tiên trong năm tỏ tình thì hai người sẽ mãi mãi ở bên nhau.”

Cậu ấy cười lên trông rất đáng yêu, tôi muốn mãi mãi ở bên cậu ấy.

Lúc ấy tôi đã nghĩ vậy.

Vì thế tôi nói thẳng: “Tớ rất thích cậu, ở bên tớ được không?”

Tôi không cảm thấy lời này không ổn chỗ nào vì cậu ấy cười rộ lên không ngừng, vì thế tôi càng muốn được ở bên cậu ấy hơn.

Tay cậu ấy rất ấm, tôi rất thích.

Cố Vũ Tiêu nói: “Nhưng bây giờ tuyết còn chưa rơi.”

“Cậu đáng yêu thật đó! Nếu lần sau cậu nói vậy vào ngày tuyết rơi đầu tiên trong năm thì tớ sẽ nhất định kết hôn với cậu!”

Thấy tôi không tin, cậu ấy còn ngoắc ngón tay với tôi: “Tớ không lừa cậu đâu, tớ nói thật đó! Nếu lần sau cậu nói vậy vào ngày tuyết rơi đầu tiên trong năm thì tớ sẽ nhất định kết hôn với cậu!”

“Bởi vì cậu chính là bạn nam đáng yêu nhất mà tớ từng gặp!”
 
Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
Chương 24: Phiên ngoại: Nguyệt Nam Đình 2


2.

Một lúc sau, mẹ tôi tìm thấy tôi.

Trước khi chia tay, tôi hỏi tên của Cố Vũ Tiêu.

Nhưng do mọi người xung quanh quá ầm ĩ nên cậu ấy không nghe rõ tên tôi.

Sau đó tôi về quê mình.

Tôi cố gắng học tập, muốn thi đỗ trường trong thành phố của cậu ấy.

Như vậy thì tôi có thể gặp lại cậu ấy rồi!

Sống ở thành phố của cậu ấy hai năm, cuối cùng tôi cũng biết được trường của cậu ấy.

Cậu ấy ngày càng xinh đẹp hơn, tôi cảm thấy bản thân không xứng với cậu ấy.

Một ngày đẹp trời nào đó, tôi ở sân bay nhận ra Cố Vũ Tiêu sau đó giúp đỡ cậu ấy. Cũng từ sau hôm ấy, suốt mấy tháng liền, ngày nào tôi cũng mơ thấy cậu ấy.

Trong mơ, cậu là cô dâu của tôi, tôi đối xử với cậu ấy tốt nhất có thể.

Vì trong hiện thực tôi không có đủ dũng khí để tới gần cậu ấy.

Các bạn tôi đều cười nhạo tôi, nói rằng tôi có lòng riêng nhưng không có can đảm, chỉ có thể ôm người đẹp trong mơ.

Nhưng bọn họ không biết rằng tôi cùng Cố Vũ Tiêu đã hẹn ước với nhau từ trước.

Cậu ấy nói với tôi rằng, lần sau, nếu tôi tỏ tình cậu ấy vào ngày tuyết rơi đầu tiên trong năm thì cậu ấy sẽ kết hôn với tôi.

Tôi cũng cảm thấy chuyện này vừa trẻ con vừa buồn cười, nhưng tôi vẫn rất mong chờ đến ngày tuyết rơi ấy.

Vì Cố Vũ Tiêu đã móc ngón tay với tôi.

Nên là tôi tin.
 
Lời Tỏ Tình Tuyết Rơi
Chương 25: Phiên ngoại: Nguyệt Nam Đình 3


3.

Trước mặt Cố Vũ Tiêu, lần nào tôi cũng làm những trò hết sức ngớ ngẩn.

Mỗi lần thấy cậu ấy, tôi đều vô cùng căng thẳng, cả đầu rối bời.

Vì thế tôi mới mắc lỗi liên tục.

Các bạn tôi đều nói Cố Vũ Tiêu thích tôi.

Tôi kích động đến mức vài đêm không ngủ được. Các bạn đều cười nhạo, bảo rằng tôi là một kẻ yêu đương mà mất hết cả lý trí.

Nhưng đó là sự thật.

Hôm Cố Vũ Tiêu hẹn tôi đi xem phim cùng, tôi vô cùng bối rối không biết phải làm gì. Vì vậy, tôi liền hỏi ý kiến của Cố Vũ Tiêu trong mơ của mình.

Tuy rằng đó không phải Cố Vũ Tiêu thật nhưng nhất định người ấy có thể cho tôi một số lời khuyên hữu ích.

Hôm sau, quả nhiên Cố Vũ Tiêu bất ngờ khi thấy tôi.

Sau khi xem phim xong, tôi nhớ tới lời mà Cố Vũ Tiêu trong mơ nói với tôi.

Nếu không khí đã chín muồi rồi thì tỏ tình đi.

Suýt nữa tôi đã tỏ tình cậu ấy. May là tôi dừng lại được.

Đã bảo là phải chờ đến ngày tuyết rơi đầu tiên trong năm rồi còn gì?

Ngày ấy đến rất nhanh.

Trong mơ tôi quyết đoán cắt đứt quan hệ với Cố Vũ Tiêu trong mơ của mình.

Bởi vì tôi muốn đối xử với Cố Vũ Tiêu ngoài đời thực tốt hơn nữa.

Cuối cùng tôi cũng chờ được đến ngày tuyết rơi ấy.

Tôi tỏ tình, Cố Vũ Tiêu đồng ý làm bạn gái của tôi.

Cả ngày hôm ấy, chúng tôi vui vẻ đi hẹn hò với nhau.

Trước khi chào tạm biệt, Cố Vũ Tiêu đưa cho tôi một bức thư tình, nói với tôi rằng thật ra hôm nay cô ấy cũng định tỏ tình tôi.

Tôi về nhà, mở thư ra thì đọc được lời bài hát trong đó.

Ở nơi nào đó mà tôi không biết, Cố Vũ Tiêu đang ôm bạn cùng phòng mà than trời oán đất: “Tớ cầm nhầm thư tình mà các cậu chẳng hé răng nói một tiếng. Các cậu đúng là chị em cây khế của tớ, tớ đã nhìn nhầm các cậu rồi!!”

(Hết)
 
Back
Top Dưới