Khác Lời thu tha thiết ¦ Marjames

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
144,511
0
0
408988735-256-k517136.jpg

Lời Thu Tha Thiết ¦ Marjames
Tác giả: beiunk
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ABO.

Triệu Vũ Phàm và Park Woo Ju. ( James Chao và Martin Edwards )
Một bầu trời đêm vắng lặng và mặt trời lớn đang dần khai sáng bầu trời tĩnh mịch.

Bạn cùng bàn sau này là ca sĩ ?



nk​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sau Khi Tôi Nhận Lời Làm Nam Bảo Mẫu, Đại Lão Tàn...
  • (EDIT) LÔI ĐÌNH HÀNH ĐỘNG - TỪ TIỂU MIÊU
  • (DGGyeon/HoonGyeon) Lời hẹn dưới mồ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (ĐN Fairy Tail)Xin lỗi,ta đây là nữ!
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Truyện Ngắn] Lời Hứa Của Thế Giới
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Lời Đã Hứa, Phải Thực Hiện
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Lời Thu Tha Thiết ¦ Marjames
    c1


    Con phố đông đúc người qua lại đang ồn ào và náo nhiệt.

    Một bài hát phát vang trong quán cà phê Triệu Vũ Phàm đang ngồi.

    Cô gái đối diện anh hơi bất ngờ.

    —Anh thật sự muốn bỏ tất cả sao ?

    Vũ Phàm nhìn sang tòa nhà ngoài cửa kính.

    Nơi hình ảnh Park Wooju, cậu ca sĩ mang danh Martin đang được chiếu lên.

    Mắt rũ xuống màn hình điện thoại và vài tờ giấy chuyển nhượng.

    —Ừ, sáu năm là quá đủ để lưu luyến một người.

    —Hả..Martin chỉ mới ra mắt ba năm thôi anh à.

    Vũ Phàm lắc đầu.

    Cười rồi đẩy tờ giấy sang phía cô gái.

    Sỡ dĩ anh có mặt ở đây là muốn chuyển quyền chủ nhóm fan lâu đời mà chính bản thân thành lập.

    Anh biết cô gái đối diện qua một lần tuyển thành viên, cô là thành viên đầu tiên anh tuyển chọn được, với tài khoản tên Hyun Jong.

    Anh không chỉ buông bỏ với cương vị là người hâm mộ.

    Vũ Phàm buông bỏ cả tình cảm suốt sáu năm từ khi gặp Wooju.

    Năm lớp mười một, Park Wooju vừa chuyển đến trường.

    Thầy giáo đã phân chỗ ngồi cho cậu ngồi cạnh anh.

    Ban đầu cả hai chả nói gì với nhau.

    Vì Vũ Phàm cũng chẳng giám bắt chuyện với người khác.

    Một bên tai của cậu đang đeo máy trợ thính, nghe giảng còn khó huống chi là nói chuyện với mọi người.

    Thầy cô trong lớp thường hỗ trợ anh, giảng bài rất to.

    Vũ Phàm thấy như vậy là quá đủ cho môi trường học đường.

    Học lặng lẽ, học trong âm thầm mà không bị ai làm phiền.

    Cũng có chút buồn tủi vì chằng ai nói chuyện cùng.

    Lúc trước có vài người chủ động bắt chuyện, Vũ Phàm vì không nghe rõ nên chẳng hiểu họ nói gì.

    Đâm ra cũng chẳng ai quan tâm đến bạn học khiếm thính nữa.

    Park Wooju thì khác.

    Một bạn học thanh tú với thành tích vượt trội.

    Cậu chủ động bắt chuyện sau vài tuần im lặng, chủ động giảng bài lại cho Vũ Phàm khi thấy anh không hiểu bài.

    Dù Vũ Phàm có chậm chạp đáp lại hay nghe được, Wooju vẫn lắng nghe.

    Dần dần cách xưng hô cũng thay đổi.

    Triệu vũ Phàm được Woo Ju kể cho rất nhiều chuyện thú vị ở canada.

    Cậu còn cho anh biết chuyện bản thân thật ra chỉ mới mười sáu.

    Năm ngoái cậu chọn thi vượt lên lớp mười hai để nhanh chóng được vào đại học.

    Nhưng vì thiếu vài điểm, Wooju lọt xuống lớp mười một.

    Những câu chuyện họ kể với nhau, những câu hát Wooju ngân nga mỗi khi ngồi ở sân thượng, nơi mùi hương bạc hà mát lạnh hòa cùng gió lướt ngang qua cậu.

    Vũ Phàm nhớ rất kĩ, nhớ đến mức muốn trở về khoảnh khắc đó thổ lộ tất cả với chàng trai mình thầm thương.

    Tự hỏi nếu lúc đó bản thân thổ lộ chuyện tình cảm, Wooju liệu có chú ý.

    Tự hỏi rằng nửa kia có còn nhớ đến bạn cùng bàn nhỏ bé và yên ắng này không.

    Liệu có cơ hội gặp lại nhau không.

    Vũ Phàm không kiểm soát được suy nghĩ càng lắng sâu vào câu chuyện của quá khứ.

    Mẹ anh cũng đã nhiều lần an ủi.

    Bà Triệu cũng biết rõ đoạn tình cảm của con trai mình, một đứa trẻ mang nhiều khổ đau trong lòng.

    Bài hát phát vang trong quán nước tên là Lời thu.

    Một ca khúc mới của ca sĩ Martin, ai cũng rầm rộ với sự tha thiết đó, sôi nổi bàn luận về lời bài hát.

    Martin từng tiết lộ rằng bản thân đã viết bài hát này từ những năm cấp ba, và thật sự dành tặng nó cho một người bạn.

    Song, nữ thần tượng Eun Seojin vài lần đăng nhạc của Martin và caption rất bí ẩn.

    Vũ Phàm đều nhận ra rằng người này e là có chút liên quan đến Martin.

    Nhưng đành buôn, dù sao họ cũng không phải của nhau.

    Một cánh hoa làm sao so với ngôi sao sáng.

    Anh trở về căn nhà, nơi mẹ vẫn đang lặng lẽ gói ghém những bông hoa.

    Sẻ san thông điệp tốt đẹp đến những vị khách.

    Bông hoa hướng dương làm Vũ Phàm nhớ đến ba năm trước.

    Bản thân anh đã nhận được bằng tốt nghiệp danh giá, cười rạng rỡ với bó hoa sắc vàng.

    Thật đẹp nhưng cũng thật buồn, khi người mà mình nhung nhớ cũng chẳng biết bây giờ anh ra sao.

    Những tấm poster, áp phíc trên tường đều rỡ hết xuống.

    Mọi thứ liên quan đến Martin, Phàm Phàm đều lặng lẽ đóng gói tất cả cho vào họp giấy.

    Anh không bán chúng, chỉ cất vào góc phòng, âm thầm nhớ lại những ngày đầu háo hức dán chúng lên tường.

    Trưng bày album lên kệ, mọi thứ đều hoàn hảo.

    Màn hình tivi chiếu đến chương trình phỏng vấn ca sĩ Martin.

    Họ hỏi cậu rằng mong muốn về bạn đời của cậu là thế nào ?

    Ngay tức thì tim Vũ Phàm như đập chậm lại, mẹ anh đằng sau hơi nghiêng đầu nhìn đứa con trai.

    Anh chẳng hiểu nổi bản thân lại đang chờ mong điều gì ở một Park Wooju đã trưởng thành.

    Đã nổi danh là một Martin, và sử dụng tên quốc tế là Martin Edwards.

    Dường như Park Wooju chỉ là cái tên trong tìm thức mà Vũ Phàm biết đến.

    Chỉ mình anh gọi và hiểu rõ con người ấy đến nhường nào.

    Martin khẽ cười rồi nhìn vào máy quay.

    “ Một omega tài giỏi.

    Cười rất đẹp.

    Yên ắng, lạnh nhưng ấm áp. ”

    Nhẹ nhàng như làn gió mát, Vũ Phàm chôn chân tại chỗ.

    Chẳng có chút tâm trạng nào để nghe Martin nói thêm.

    Cảm giác đơn phương một ngôi sao lại đau đến vậy.

    Giá mà năm đó, Martin đừng ước mơ là ngôi sao.

    Sao cậu không chọn làm một chủ tịch, bác sĩ, nhà báo chứ ?

    Ngọc quý thì đặt đâu cũng sáng, huống chi còn được đánh bóng kĩ càng.

    Gần thêm lại chói mắt, xa ra lại nửa vời không nguôi.

    Ước gì, Martin gặp lại anh với danh phận là Wooju.

    Mang theo tiếng gọi quen thuộc.

    “ Bạn cùng bàn nhỏ ”
     
    Lời Thu Tha Thiết ¦ Marjames
    c2


    Năm lớp mười hai, Park Wooju hỏi anh về tiếng Trung.

    Cậu bảo có hứng thú với ngôn ngữ này, muốn hỏi anh cách học nhanh chóng.

    Vũ Phàm không ngờ bạn cùng bàn vậy mà muốn học tiếng trung.

    Anh từng hỏi cậu bận như vậy có học được không.

    WooJu đều cười rồi gật đầu.

    Cậu chưa bao giờ lắc đầu với anh, mọi thứ đều cuối đầu trước anh.

    Chàng alpha cao tận một mét chín, cuối đầu nhìn bên tai chảy máu đỏ của anh, hạ mình buộc dây giày cho anh, cõng anh về nhà khi anh đau chân.

    Dường như bạn cùng bàn chẳng màng hình tượng mà hỗ trợ anh.

    Những hành động đó từ lâu đã đánh gục trái tim lạnh lẽo của người con trai nhỏ bé này.

    Anh chưa từng muốn mở lòng với ai nhiều đến vậy.

    Chỉ tiếc dù có hiểu nhau đến mức nào.

    Họ vẫn dừng lại ở ba chữa " bạn cùng bàn ".

    Trình độ tiếng trung của Woo Ju tốt dần theo năm tháng.

    Giải lao giữa giờ, chuyển tiết, tiết tự học hay thậm chí là trên đường về nhà.

    Woo Ju đều vừa nghe nhạc vừa học từ vựng mà Vũ Phàm ghi giúp.

    Cậu kiên trì rất lâu mới giao tiếp cơ bản được với anh.

    Đôi lúc Vũ Phàm hơi phấn khích, nói tiếng Quảng Đông làm Wooju hơi choáng váng.

    —Tôi có cảm giác..

    Phàm Phàm nói tiếng trung rất thoải mái !

    Wooju nói rất chậm.

    Câu nói nhẹ tênh của cậu làm anh nhớ đến bố.

    Huấn luyện viên khúc khôn cầu, Triệu Hứa Thành.

    Một người bố vĩ đại.

    Nhưng chẳng còn cơ hội nào để khen ngợi ông ấy nữa.

    Vũ Phàm lúc đó hàng mi ướt đẫm, ngồi khom lưng lau hàng lệ mặn mà.

    —Xin lỗi.

    Đại học năm tư, Vũ Phàm hay tin Wooju trở về đất Hàn.

    Cậu mang theo bài hát nổi danh từ Canada về quê nhà, mang theo cả một sự kì vọng cao cường của bạn cùng bàn bay lên bầu trời xanh ngát.

    Cuối ca khúc MEADOW :

    如果再回到起点

    Nếu quay lại điểm bắt đầu

    我依然会这样选择

    Tôi vẫn sẽ chọn như vậy

    因为一路的遗憾

    Bởi vì những điều dang dở

    成就现在的我

    Đã tạo nên tôi của hiện tại

    Cậu vậy mà nói tiếng khá hơn trước, phát âm chuẩn và mượt mà hơn.

    Nhừng ấy năm, có lẽ Wooju ngày xưa cũng chẳng còn.

    Vũ Phàm đã đọc bốn câu nói trên rất lâu.

    Lâu đến mức lặng người.

    Cậu tham gia một buổi phỏng vấn, họ hỏi Martin rằng câu nói đó được khơi nguồn từ đâu.

    Cậu vậy mà cuối đầu nhìn tay mình một lúc mới trả lời.

    “ Từ một bông hoa ”

    “ Điểm bắt đầu của cậu là một bông hoa, vậy có lẽ bông hoa đó cũng rất đẹp.”

    “ Tôi nghĩ.

    Đôi khi giản dị cũng khiến người khác dễ chịu hơn ” Martin nhìn máy quay rất lâu, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm nhiên ban đầu.

    Vũ Phàm năm đó thắc mắc rằng Wooju rõ là chẳng thích hoa.

    Anh vô số lần hỏi " bạn cùng bàn " bằng tài khoản phụ rằng bông hoa anh thích là loại nào.

    Nam ca sĩ đều trả lời rằng đó là hoa đào.

    Nhưng chẳng mấy nói quá nhiều về nó vào sau này.

    Triệu Vũ Phàm hôm nay đến thăm quán cà phê đang sửa chữa.

    Anh chọn mở một quán nước ở ngay trung tâm thành phố để dễ kinh doanh.

    Seoul hôm nay tuyết rơi nhiều, lạnh vậy mà chẳng có chiếc khăn choàng.

    Vũ Phàm lạnh cóng tay ngồi trên hàng ghế xe buýt đợi.

    Phàm Phàm nghe được bài nhạc Lời Thu từ cô gái bên cạnh, cả mùi hương bạc hà thoang thảng lướt qua, Vũ Phàm chau mày.

    Người này ngồi cạnh anh, không xa cũng không gần.

    Lời bài hát vẫn chạy, giọng Martin làm anh có chút thoải mái thả lỏng bàn tay.

    Vẫn là giọng hát đó ngân vang và ấm áp, nhưng tiếc rằng nó chỉ là một bài hát, không phải là chính giọng ca vàng năm đó hát cho anh nghe nữa.

    Vũ Phàm liếc mắt nhìn người bên cạnh, cao và gầy.

    Chàng trai này mặc độ kín đáo, ngón tay thon dài miết trên màn hình điện thoại.

    Hương bạc hà vẫn thoang thoảng làm anh hơi choáng váng nép người vào thành ghế.

    Đây tất nhiên không phải Park Wooju hay Martin Edwards nào cả.

    Chỉ là một kẻ mang mùi hương tương tự như người anh thầm thương.

    Dù có vứt bỏ kí ức về người con trai ấy, Triệu Vũ Phàm cũng chẳng bao giờ quên được mùi hương của cậu.

    Mùi bạc hà thơm mát, mát của đất trời mưa phùn, thơm của bạc hà tươi xanh.

    Vũ Phàm từng được Wooju cõng về nhà, gáy cậu thơm ngất mùi bạc hà.

    Nó thoát ra từ tuyến thể.

    Dịu nhẹ bám vào vạt áo, làn da anh.

    Làm sự trong trẻo của Đào chín quyện cùng xạ hương thêm đặc biệt.

    Xe buýt đến tiếng xe ồn ào xen với câu hát kết bài của Lời Thu—"Anh yêu em".

    Vũ Phàm cũng chẳng nghe được gì, một mạch bước lên xe.

    Từ khi bài hát này ra mắt, Vũ Phàm chưa một lần nào giám nghe hết cả bài.

    Anh không đủ can đảm.

    Sao trời đêm khó nắm, dù cho có đến gần.

    Nó vẫn là ngôi sao sáng chói lòng, chói và nhói.

    Cảm giác thích lại chẳng nỡ buông, can đảm nói mọi điều nhưng chẳng thể lắng nghe lời hát của ngôi sao ấy đến cuối.

    Trên bàn ăn, cơm canh đã được bưng biện.

    Chẳng còn làn khói nóng như lúc nhỏ.

    Vũ Phàm kéo nhẹ ghế ngồi xuống bàn ăn.

    Tay miết nhẹ đôi đũa gỗ còn vương chút hơi ấm từ bát canh bên cạnh.

    Mẹ Triệu chắc giờ này đã ngủ, anh lúi húi mở điện thoại định xem vài chương trình giải trí.

    Lại bắt gặp một dòng chữ với cái tên quen thuộc.

    Ca sĩ Martin nghi vấn hẹn hò cùng nữ diễn viên Eun Seojin, họ cùng ăn tối tại quán ăn nhỏ bị người hâm mộ phát hiện.

    Vũ Phàm khựng lại.

    Bấm vào bài viết, một trang báo không hình ảnh nhưng kín chữ.

    Phàm Phàm chật miệng rồi rời khỏi bài báo,bấm đại vào một video nào đó không rõ.

    Anh cảm giác mọi thứ xong quanh của sống của mình đều đã bị anh liên tưởng đến Park Wooju.

    Dù không liên quan cũng là quan tâm, lòng đau vẫn ở lại.

    Mãi chẳng buông được đoạn tình cảm âm thầm.

    Cô gái tên Eun Seojin đó vừa nổi tiếng, nhưng cách Vũ Phàm biết đến cô ta lại là nhờ vào Martin.

    Anh cảm giác, cô gái này từ tin đồn mà thổi phồng lên, mượn mây lên cây.

    Một phút nổi tiếng ngất trời.

    Giữa hàng trăm bài báo, Martin chẳng lên tiếng biện minh.

    Triệu Vũ Phàm cũng chẳng còn hiểu được rằng cậu là không để tâm hay ngầm thừa nhận.

    Hình ảnh Park Wooju năm đó không thể nào so được với Martin Edwards của bây giờ.

    Một chàng thiếu niên cõng anh từ trường về nhà, bóng lưng từng khiến Vũ Phàm rung động giờ đây là đôi cánh của bao người hâm mộ.

    Thời gian lấy đi tất cả, không chừa dù chỉ một chút quá khứ cho họ.

    §

    “ Bạn cùng bàn nhỏ, từ này phát âm thế nào ? ”

    “ Là ài.. ”

    “ Ồ.

    Cảm ơn cậu ”

    爱 ( ài ) nghĩa là yêu.

    Lời yêu nhẹ nhàng cậu đưa đến, tôi vẫn nhớ rất rõ.

    Chỉ khác rằng đó là từ vựng.

    Cậu hỏi tôi rất chậm, cậu sợ tôi không nghe được lời cậu nói.

    Bạn cùng bàn nhỏ là câu cửa miệng, nhưng tôi hoàn toàn chẳng giám gọi cậu một cách thân thiết như vậy, Woo Ju à.

    Tôi sợ cậu sẽ nhận ra và bỏ mặc tôi.

    Sợ rằng tảng đá đã đủ bóng loáng để mặc cánh hoa bay đi.
     
    Lời Thu Tha Thiết ¦ Marjames
    c3


    Ngày mới.

    Bảng tin trên mạng xã hội lại như mọi ngày đưa tin rầm rộ.

    Những bài viết về thần tượng và người nổi tiếng nhảy liên tục.

    Như mộ con số tám lật ngang chưa bao giờ là kết thúc.

    Triệu Vũ Phàm vừa nâu ăn vừa nghe chương trình tối qua, một buổi phỏng vấn về Martin.

    Họ nói chuyện rất gượng gạo, lúc lại cười khan chẳng có chút thú vị.

    Đám bình luận nhốn nháo vì nhan sắc của nam thần tượng, Vũ Phàm yên ắng lắng nghe lời chàng trai trẻ ấy nói.

    “ Em từng theo học trường phổ thông nào thế, Martin?”

    “ ồ, là trường Deungyu cũng khá lâu đời rồi”

    Vũ Phàm tắt bếp ga, cho trứng ốp la ra đĩa rồi ngồi vào bàn.

    Mẹ vẫn cắm hoa bên ngoài, bàn tay người phụ nữ nâng niu từng cành hoa mỏng manh.

    “ à anh biết ngôi trường đó.

    Khá nổi tiếng. ”

    “ Vâng, em định sẽ đi đến đó vào ngày kỉ niệm thành lập của trường. ” Martin nhìn vào máy quay, thản nhiên đáp.

    “ Ồ, nghe có vẻ thú vị đó.

    Chắc các bạn học sinh sẽ vui lắm nhỉ ? ”

    “Em không chắc, dù sao em đến đó để gặp một người bạn cũ ”

    Vũ Phàm đơ người.

    Giọng nói của Martin khàn, bay bổng lọt từ tai này qua tai kia.

    Làm Phàm Phàm choáng váng một lúc lâu.

    Tháng hai tuyết rơi bớt đi.

    Nhẹ hơn hẳn.

    Chỉ còn ba ngày nữa là đến ngày kỉ niệm trường.

    Vũ Phàm ban đầu không định đến, nhưng suy cho cùng, anh muốn đến đó cũng chỉ vì một người.

    Đây cũng là cơ hội để trả lại cho amh số tiền năm xưa, cũng là cơ hội duy nhất để hỏi thăm bạn mình sau từng ấy năm.

    Một Park Wooju giờ là Martin liệu nói chuyện có còn hợp với anh.

    Hay đã sớm quên người bạn này nhỉ ?

    Vũ Phàm cười nhạt nhìn màn hình điện thoại.

    Martin đang nhìn vào máy quay, góc nhìn này làm Triệu Vũ Phàm nhớ đến góc nhìn ngày xưa.

    Wooju có thói quen nhìn ra cửa sổ vào mỗi tiết tự học.

    Dù bên ngoài là sân trường tối mờ chỉ có vài ánh đèn lờ mờ, cậu vẫn nhìn chăm chú, như thể bị thứ gì đó thu hút vậy.

    Vũ Phàm từng nhìn theo hướng đó, nhưng chẳng có một ai, chỉ là khoảng không vô định.

    Rốt cuộc cũng chẳng hiểu nổi Park Wooju là nhìn gì, Vũ Phàm nén sự tò mò giải bài.

    Mỗi khi lén liếc nhìn sang cửa sổ thì Martin cuối đầu làm bài.

    Không để lộ một sơ hở nào.

    Ngoài đường tuyết rơi trắng xóa, dù đã cuối tháng hai nhưng tuyết so với năm ngoái vẫn kết thúc muộn hơn.

    Nhánh cây khô trên cành bị tuyết bao trọn như một que kem tròn.

    Vũ Phàm rảo bước trên làn đường đi bộ.

    Mắt nhìn những tấm quảng cáo trên các tòa nhà phía xa.

    Quán cà phê hôm nay đã sửa xong.

    Bắt đầu quay lại mở bán, nhân viên vẫn chăm chỉ làm việc.

    Triệu Vũ Phàm nhìn một đứa trẻ đang loay hoay tìm cách bế chú mèo của nhân viên lên.

    —Cậu bé, em thích bé mèo này sao?

    Vũ Phàm ngồi đối diện nó, mèo nhỏ vừa thấy người quen thì vẩy nhẹ đuôi bước lại duỗi đầu vào bàn tay người này đưa ra.

    —Vâng ạ, em thích bé em mèo trắng này lắm.

    Anh là chủ của em ấy sao.

    Anh cho em bế em ấy nhé ạ.

    Thằng bé vuốt đuôi chú mèo, nhìn mèo nhỏ chăm chú.

    Triệu Vũ Phàm lắc đầu, nói nhỏ với thằng bé.

    Tay chỉ vào chân em mèo nhỏ.

    —Cậu bé xem nào, mèo nhỏ chân đang đau.

    Nếu bế em ấy sẽ rất khó chịu, vả lại anh cũng không phải là chủ của em mèo nhỏ này đâu cậu bé.

    —Thế ạ..

    Một người phụ nữ chạy đến.

    Cuối đầu xin lỗi anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng gương mặt khá quen mắt.

    —Xin lỗi chàng trai, con tôi hơi nghịch.

    —Không chị ạ, cậu bé ngoan lắm.

    Chỉ là em mèo hôm nay không khỏe nên em không bế được thôi ạ.

    —Mẹ ơi anh ấy rất tốt, lần sau chúng ta lại đến đây nhé mẹ.

    Người phụ nữ cười mỉm, cuối đầu cảm ơn Vũ Phàm rồi dắt con trai rời đi.

    Mắt anh quay sang cậu nhân viên đang cặm cụi lau dọn bàn ghế.

    Đây là chủ của em mèo nhỏ lúc nãy.

    —Seonghyun.

    Người này giật mình quay sang nhìn anh, rồi phủi tay bước đến.

    —Có việc gì không anh.

    — Mọi thứ vẫn ổn chứ Seonghyun ?

    Em thấy hai bạn kia thế nào?..

    Eom Seonghyun ngắt lời .

    —Em ổn mà anh.

    Hai nhân viên mới làm việc cũng rất tốt.

    Bọn em vẫn rất nỗ lực ạ.

    Vũ Phàm nhìn sang hai bạn nhân viên mới.

    Nhân viên bây giờ tổng cộng là bốn người.

    Seonghyun là quản lý, là người Vũ Phàm tin tưởng nhất ở đây.

    Một chàng sinh viên năm cuối nghị lực và tốt bụng.

    Eom Seonghyun vốn dĩ sinh ra trong gia đình khá giả nhưng cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc, nên Seonghyun phải tự lo cho bản thân từ năm lớp mười.

    Triệu Vũ Phàm từng như Eom Seonghyun, chật vật với cuộc sống.

    Anh những năm đại học vừa đi làm thêm vừa cố đạt học bổng.

    Mặc dù mẹ vẫn lo được cho anh, nhưng Vũ Phàm nhìn ra mẹ đã rất vất vả.

    Đã mệt mỏi và cần được nghỉ ngơi nhiều hơn.

    Trước mặt mẹ Triệu, anh không đề cập đến chuyện đi làm thêm.

    Nhưng khi về lại ký túc xá đã bắt đầ với đống công việc hỗn độn.

    Những lúc mệt, Vũ Phàm ngồi ngay ghế trước quán cơm mình làm.

    Nghe bài hát mà Martin sáng tác, âm nhạc của người này với Phàm Phàm đa phần đặc biệt.

    Vỗn dĩ Vũ Phàm chưa từng nghĩ đơn giản về lời của từng bài hát.

    Dù cho Martin có ẩn ý hay đơn giản là viết theo cảm nghĩ, Vũ Phàm cảm nhận nó qua cảm xúc và nỗi nhớ nhung thầm kín.

    Thẩm thấu từng ý nghĩa bài hát mang đến.

    Seojin hôm nay cập nhật bài viết mới, với những bức ảnh phong cảnh ở Canada và dòng ghi chú ẩn ý chẳng ai hiểu nổi.

    Cảm ơn vì đã đến.

    Người hâm mộ ghép cặp vô với Martin đã rộn ràng suy đoán đủ thứ kịch bản về viễn cảnh cả hai cùng đến canada.

    Nhưng với Vũ Phàm, anh biết rõ cô gái này chỉ là đăng và nói vu vơ, chẳng có một chút ẩn ý nào cả.

    Chiều muộn, Triệu Vũ Phàm nhìn lên bầu trời đang huyền diệu màu hoàng hôn.

    Một tia sáng xẹt ngang, nhanh như thời gian anh ở cạnh cậu.

    Dù cho có nhanh đến mấy, vẫn là thứ ánh sáng mà bao người muốn nhìn thấy.

    Nếu gặp lại.

    Xin cậu đừng lơ đi tôi.

    Wooju, một ngôi sao nhỏ.

    Martin, viên ngọc sáng được mài dũa.

    Hãy cho tôi một chút thời gian để ghi nhớ trong cậu những ánh sáng mờ ảo của bản thân tôi.

    Wooju, Martin.

    Dù cho có là thân phận nào, cậu vẫn luôn rực rỡ trong mắt tôi.
     
    Lời Thu Tha Thiết ¦ Marjames
    c4


    Làn gió cuối đông với ảnh nắng hửng nhẹ.

    Chiều mát, cả con đường đông người qua lại.

    Vũ Phàm đang xuôi ngược dòng người, đi đến trường phổ thông Deung-yu nổi tiếng.

    Đông vừa qua lạnh rét buốt, làn cây cối xung quanh đều chằng có lá.

    Giờ đây từng chiếc lá nhỏ đang dần lú ra khỏi nhánh cây nâu sẫm.

    Anh bị chặn trước cổng trường.

    Nơi bảo vệ nghiêm ngặt lại đang náo nhiệt.

    Vừa nãy là Martin đã vào trước, cậu còn phải kiểm tra lại sân khấu và âm thanh để tránh bị lỗi khi hát.

    Và Martin cũng chẳng biết rằng, giữa đám người ồn ào đó.

    Một cánh hoa mỏng đang cố để vào trong, gặp lại tảng đá hóa ngọc.

    Khi bảo vệ hỏi Vũ Phàm rằng có giấy mời không, đám người xung quanh lại đổ dồn ánh về hướng anh.

    Làm Triệu Vũ Phàm hơi run mà bấm chặt lấy tay mình.

    —Nếu không có giấy mời thì xin lỗi cậu.

    Chúng tôi không thể cho cậu vào.

    —Tôi có thẻ học sinh thưa bác.

    Bác bảo vệ lắc đầu.

    Vũ Phàm nghe tiếng xì xào xung quanh.

    Hơi mím môi cố nghĩ cách.

    —Chào Vũ Phàm, lâu rồi không gặp cậu.

    Một bàn tay đặt lên vai anh, mang theo mùi hoa oải hương nhè nhẹ tản ra lớp vải mỏng phản phất hương đào chín thanh mát.

    Đám đông như bùng nổ, họ hò reo cái tên SEOJIN người thắc mắc, người mừng, người hò người reo.

    Làm Vũ Phàm nhất thời đơ ra.

    —Đây là bạn học của tôi, có thể vào chứ ?

    Hai chữ bạn học sao nghe xa lạ quá.

    Thời niên thiếu nói đến hai chữ bạn bè với Vũ Phàm là quá khó khăn.

    Chỉ mỗi Park Wooju thôi, người khiến bản thân anh xao xuyến và thay đổi không ngừng.

    Bảo vệ gật đầu, Vũ Phàm vào trong cùng Seojin.

    Anh gật đầu cảm ơn theo lẽ phải rồi nhìn cô gái một lúc.

    Thật tình cô gái này râtd xinh đẹp, thiên về kiên cường và diệu dàng không phải kiểu ẻo lả như anh từng nghĩ.

    Đúng là gặp rồi mới biết, tưởng tượng khác xa thể nào.

    —Cảm ơn cô Seojin.

    Cô gái cười, nói vài câu xã giao rồi cùng Vũ Phàm đến hội trường rộng lớn nơi vô số người đang chủng bị sân khấu cho tiết mục hát và đàn của nam ca sĩ Martin.

    Seojin không nhìn Martin.

    Chỉ lặng lẽ nhìn chàng trai phía sau cánh gà đang loay hoay cho nam ca sĩ.

    Là trợ lý Lee Dongsung.

    Đột ngột Martin cất giọng hát, trầm và khàn.

    Vũ Phàm theo thói quen nghiêng đầu sang trái một chút, cẩn thận lắng nghe từng âm vang của giọng hát vàng.

    Ánh mắt Martin lướt qua Seojin, đến bên người anh.

    Cong môi cười rồi quay đi.

    Như thể đó chỉ là một trong những biểu cảm sân khấu mà người hát nên có.

    Vũ Phàm dựa hẳn lưng vào ghế êm, khác hẳng với ngày trước.

    Khi Wooju biểu diễn tiết mục đàn piano, anh chỉ lặng lặng nhìn từ xa và dựa vào hàng ghế nhựa cứng chẳng mấy thoải mái.

    —Hay nhỉ?

    Seojin nhìn sang anh, khẽ hỏi.

    —Đúng vậy, cậu ấy hát rất tốt.

    Lần này nữa nhìn Martin.

    Triệu Vũ Phàm cảm giác thoải mái đến kì lạ.

    Đã rất lâu để gặp gỡ trực tiếp người bạn cùng bàn cũ.

    Đã rất lâu để chính diện nhìn thấy sự thành công của một ngôi sao từng nhỏ bé trong mắt anh, lấp lánh và ấm áp.

    Giọng hát của Martin không mang màu nắng vàng như lúc ngồi trong phòng học hay sân trường.

    Nó khàn đậm chuyên nghiệp của một ca sĩ, hay đến cuốn hút.

    Chỉ vô thức nghiêng đầu lắng nghe thứ âm thanh da diết đến bay bổng, làm trái tim lạnh lại khẽ lệch nhịp đập liên hồi.

    Tiếng hát ấy tựa như một dải lụa nhuốm màu thời gian, cứ quấn quýt lấy tâm trí anh bằng những nốt cao khắc khoải.

    Mái tóc vàng được vuốt keo nhẹ, khuyên tai đeo một bên.

    Ánh mắt dần nhắm khẽ lại, thưởng thức giọng ca mà bản thân cậu đã rèn luyện suốt nhừng ấy năm để đổi lấy thành công.

    Nhanh thôi, đoạn nhạc vội kết thúc.

    Sân khấu tắt rồi lại bật lên ánh đèn trắng xóa trong veo.

    Thầy hiệu trưởng trân trọng giới thiệu vài gương mặt nổi danh.

    Rồi nhanh chóng đến phần đọc các nội dung ngày kỉ niệm.

    Khi những đóa hoa được dâng đến, anh nhìn thấy Martin đang dần bước đến gần mình.

    Ánh mắt mơ hồ nhìn anh như thể đã rất mệt mỏi.

    Triệu Vũ Phàm nhận ra Martin sẽ ngồi cạnh mình, bởi bên cạnh anh, chỉ còn một ghế trống duy nhất.

    Martin ngồi xuống rất nhanh, không quên chào bạn cùng bàn cũ.

    —Xin chào, cậu vẫn khỏe chứ ?

    Triệu Vũ Phàm gật đầu đáp lại lời hỏi thăm.

    Giọng anh lạc đi.

    Nơi họ ngồi là chẳng mấy có ánh sáng.

    Nhưng gương mặt Martin đối diện anh vẫn đang hằng vào ánh mắt lẫn tâm trí.

    Muốn né cũng chẳng được.

    —Chào cậu Martin.

    Tôi vẫn khỏe.

    Martin khựng lại ngay tức khắc.

    Chỉ thoáng qua nhưng đủ để Vũ Phàm nhận ra.

    Anh biết thừa giữa họ đang bị khoảng cách kéo dãn, năm tháng qua không gặp nhau ,giờ đây Martin cũng là ca sĩ Vũ Phàm nói không ngượng ngùng mới là kì lạ.

    Nhưng Martin không nghĩ vậy, cậu chỉ để ý rằng.

    Dù cho là mới gặp lại, vậy mà Vũ Phàm lại gọi cậu bằng cái tên mà cậu không ngờ đến.

    —Cậu?

    Bàn cùng bàn nhỏ..sao lại gọi tôi là Martin.

    Lâu quá rồi nhỉ?

    Vũ Phàm nhất thời im lặng.

    Chẳng biết nói gì cho thích đáng.

    Thì các bạn học sinh bên trên đã bắt đầu màn kịch đầu tiên.

    Là hai em học sinh cùng ngồi học tập, kiên trì với sách vở và nhìn nhau mỉm cười khi rời khỏi phòng thi.

    Song hình ảnh quen thuộc lại ùa về, như thước phim tua chậm từng giây từng phút.

    Khô khan chiếu lại thời học sinh của chính anh.

    Sự cô độc và im lặng dần được ánh dương tô điểm cho cuộc sống.

    Thắp lên cho trái tim lạnh một nguồn độc lực nho nhỏ, thắp cho trái tim ấy sự chờ mong và tin tưởng đến tột cùng.

    —Phàm Phàm.

    Một giọng nam trung đầy đặn, trầm ấm nóng như tách cà phê giữa mùa đông gọi tên anh.

    Quen thuộc đến mức Vũ Phàm phải quay sang trong vô thức.

    —Nhìn hai đứa trẻ đó thật giống tôi và cậu.

    Martin khẽ cười.

    —Ừm.. khá giống.

    Vũ Phàm chỉ là không muốn hắn biết rằng.

    Thời niên thiếu năm đó không chỉ là điều tươi đẹp của thanh xuân.

    Mà là mũi khâu, là từng sợi chỉ mỏng chấp vá lại tấm lòng mỏng lanh đã vụng vỡ, đã chìm trong cô đơn.

    Đã chìm đắm với những cảm xúc xao xuyến đầu tiên, thuần khiết và khó quên.

    Càng nghĩ lại càng phấn khích như đứa trẻ nhận được kẹo ngọt.

    —Chúng ta cũng từng đồng hành cùng nhau như họ.

    Nhưng trong tiềm thức vốn có của cả hai chàng trai chững chạc và đã trải qua nhiều chuyện trong đời thường nhừng ấy năm.

    Họ vốn biết rằng cái gọi là đồng hành đó còn hơn thế nữa.

    Chỉ là..dù có chút biểu hiện.

    Cũng chẳng ai dám nghĩ đến kết quả cuối cùng.

    ..

    Ta gặp lại ngày trời mây tạnh.

    Tiếc rằng nhừng ấy năm đã là thước đo thời gian, gián tiếp đẩy xa tôi và cậu.

    Trực tiếp khẳng định vị thế của cậu trong lòng tôi.

    Khẳng định rằng cậu thật tài giỏi.

    Thật đáng để người cũ như tôi trân trọng từng phút giây cũ.
     
    Lời Thu Tha Thiết ¦ Marjames
    c5


    Cả kháng đài im lặng.

    Chăm chú nhìn đến nơi ánh đèn vàng màu hổ phách nhập nhòe.

    Martin ngồi đó, tĩnh lặng và lãng tử như một bức tranh phục hưng.

    Khi đôi bàn tay anh lướt nhẹ trên những phím đàn trắng muốt, cả không gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại thanh âm trong trẻo của tiếng piano rót vào hư không.

    Từng nốt nhạc rơi xuống, tròn trịa và lấp lánh như những hạt ngọc quý, đan xen cùng chất giọng trầm ấm, phong trần của cậu.

    Martin hát như đang tự sự với chính tâm hồn mình, giọng hát của anh khi thì thủ thỉ như gió thoảng, khi lại cuộn trào mãnh liệt theo từng nhịp nhấn của phím đàn.

    Ở khoảnh khắc ấy, người nghệ sĩ và cây đàn đã hòa làm một, tạo nên một bản giao hưởng của cảm xúc, khiến trái tim người nghe không khỏi rung lên những nhịp đập thổn thức, say mê.

    Nơi kháng đài mờ nhạt góc tối.

    Chàng trai trẻ chăm chú nhìn ca sĩ nọ.

    Đáy mắt còn đọng lại khuôn mặt tuấn tú của người ban nãy vừa ngồi cạnh.

    Căn bản chỉ là bảo anh chờ đợi ở dãy phòng học cũ, không được quên lời nói của cậu.

    Vũ Phàm nhớ giọng nói, thái độ, ánh mắt mà Martin dành cho mình.

    Vẫn quen thuộc, vẫn là cái dáng vẻ tận tâm xuống nước vì anh.

    Vẫn là..Park Wooju của năm nào.

    Thời gian lấy đi tất cả.

    Nó căn bản chỉ biết chạy.

    Người đời thường kêu ca rằng thời gian càng trôi đời họ càng tàn.

    Nhưng họ quên rằng, thời gian chẳng thể nào chạm vào họ, nó chỉ biết chạy.

    Và bị gắn mác là một kẻ trộm.

    Triệu Vũ Phàm nhìn chiếc áo khoác len mỏng, khẽ miết tay áo nọ.

    Mùi hương bạc hà mát lạnh song lại trầm mặc của tuyết tùng làm Vũ Phàm không kiềm được.

    Chỉ muốn ôm trọn lấy nó vào lòng, âu yếm như một món báu vật nhỏ của riêng mình.

    Thời niên thiếu, mỗi mùa đông lạnh gia khi có Wooju bên cạnh.

    Phàm Phàm đều quen tay mò mẫm chiếc áo khoác ngoài nỉ màu đen thơm ngát.

    Túi áo rộng sâu, bàn tay Phàm Phàm vậy mà cũng còn bé so với túi áo một chút.

    Nhưng đều mang một cảm giác, một hương thơm ngào ngạt của bạn cùng bàn.

    Park Wooju đôi lúc rảnh lại thử ném bóng rổ, anh đều là người giữ đồ.

    Đều siết tay ghì chặt áo khoác vào lòng, cảm nhận hương thơm đang áp vào quần áo trên cơ thể mình, Vũ Phàm lạnh sóng lưng nhìn vè hướng Wooju.

    Cậu vậy mà cũng nhìn anh.

    Khi âm những câu ca cuối lướt nhẹ bên tai, kéo anh khỏi giấc mộng của ngày trước.

    Một thực tại áp lực đang dồn nén anh, tạo ra khoảng cách vô hình ngăn cách cả hai.

    Khi Martin đứng dậy, cuối chào và nói chuyện cùng các bạn học sinh.

    Ánh mắt ấy không dừng ở bất cứ ai, lướt nhanh cười và vỗ tay.

    Mọi thứ như ban đầu, chỉ là thói quen nghề nghiệp.

    Triệu Vũ Phàm trong mắt cậu vậy mà cũng chẳng còn được quý trọng, thật buồn.

    Anh khom người rời khỏi kháng đài.

    Lách nhẹ người rời đi.

    Đế dày êm ái không tiếng động.

    Lúc trước mỗi khi cả hai từ ngoài đi vào hành lang , giày của Phàm Phàm sẽ luôn lộc cộc vì đế dày cứng.

    Tiếng lạch cạch và tiếng thở đều của bạn học Wooju rõ mồn một.

    Cánh cửa lớp học mở ra, chẳng còn là lớp học nhộn nhịp năm nào.

    Không khí thoáng đãng, bàn ghế đầy bụi và mạn nhện.

    Bàn học nơi từng chất chứa bao cảm xúc giờ đây thật bình dị, chẳng một miếng ghi chú nào dán lên đầu bàn vào mỗi sáng.

    Thoáng chốc đã sáu năm, Vũ Phàm bấy giờ mới biết mình đã bước khỏi cái gọi là ranh giới của Wooju từ lâu rồi.

    Chỉ là..anh cố chấp.

    Triệu Vũ Phàm đẩy nhẹ cửa sổ cũ, cánh cửa kêu nhẹ.

    Thanh âm vang lên chói tai nhưng đầy hoài niệm.

    Một tiếng rít mang theo làn gió sượt qua mặt Phàm Phàm, loạn tóc mỏng lay nhẹ áp vào gương mặt thanh tú.

    Đây từng là góc nhìn Wooju yêu thích, một nơi chỉ có cây lá và sân trường.

    Vũ Phàm nhoẻn cười, thì ra Wooju không nhìn gì chỉ là đăm chiêu nghĩ gì đó.

    Một điều mà bạn cùng bàn như cậu không biết đến, có lẽ cũng chẳng nên biết.

    Cộc cộc.

    Tiếng va chạm nhẹ nhàng dứt khoát.

    Ngón tay thẳng đều gõ nhẹ lên mặt bàn.

    Không lớn, nhưng đủ để nghe.

    Vũ Phàm giật nảy mình quay lại.

    Là ..Martin

    —Cậu đang nhìn gì vậy?

    Vũ Phàm nhất thời đơ người, dù là khoảng cách năm xưa quen thuộc nhưng anh không trụ nổi nữa, lùi bước nhanh chóng.

    —Không..không gì đâu!

    Martin khẽ cười.

    Nụ cười rạng rỡ đến mức Vũ Phàm hơi ngại. mà cuối đầu, vành tai ửng hồng thấy rõ.

    Cậu bây giờ đang mặc áo đồng phục của trường.

    Dù là áo mới hay cũ, con người bên trong cậu vẫn chưa thay đổi.

    —Phàm Phàm..sao thế?

    Vũ Phàm lắc đầu, ngước lên nhưng không chạm mắt với Martin.

    Gương mặt điển trai, mái tóc vàng cắt ngắn hơn trước kia, đôi mắt đẹp như ánh dương.

    Cậu cười nhẹ, nhìn người đối diện rồi hơi cuối xuống.

    Vẫn là thói quen cũ.

    Tim Triệu Vũ Phàm đập mạnh liên hồi, tay bấu chặt vạt áo mỏng.

    — Wooju.

    Năm đó cảm ơn cậu đã giúp tớ, số tiền này tôi trả cho cậu.

    Vũ Phàm đặt tiền vào bàn tay cậu, nhanh chóng rụt tay về.

    Martin lặng người.

    Chuyện năm xưa cậu không quên, nhưng những lời Wooju năm đó nói cũng chỉ là để cậu an tâm, không hề có ý định đòi gì cả.

    Vũ Phàm vậy mà trọng nghĩa, thật sự trả lại số tiền này.

    —Được tôi nhận.

    Một thằng nhóc từng cầm đàn chạy theo Vũ Phàm khi vào lớp.

    Lại lẳng lặng nhìn bạn cùng bàn qua tấm kính trong suốt bóng loáng.

    Park Wooju năm đó chưa từng để lộ một chút cảm xúc nào.

    Nhưng trong lòng Park Wooju hiện tại, mang danh là Martin Edwards ca sĩ nổi tiếng đình đám.

    Lại lần nữa rung động với con người trước mặt.

    Bạn cùng bàn nhỏ.

    .....

    Bạn cùng bàn nhỏ tốt bụng.

    Bạn cùng bàn nhỏ rất đáng yêu, rất đáng được trận trọng.
     
    Lời Thu Tha Thiết ¦ Marjames
    c6


    Xuân Hạ Thu Đông.

    Bốn mùa đơn độc với trái tim khao khát một người mình thương.

    Vũ Phàm sống và lặng lẽ chôn giấu nó, để rồi hôm nay đứng trước mặt người thương anh chỉ lặng nhìn từng chi tiết trên trang phục người ấy mặt.

    Wooju cao hơn hẳn lúc trước, vai rộng ra trông thấy khác với trên mạng.

    Tấm lưng cậu khom xuống để đối mặt với Vũ Phàm gần hơn.

    Cậu không vội ép đến, chỉ như những ngày đầu là bạn cùng bàn thân thiết.

    -Tôi nói tiếng trung ổn rồi đúng chứ.

    Giọng nói trầm ấm chầm chậm nói từng từ, như thể sợ rằng người đối điện sẽ không nghe được, một thói quen làm trái tim này đập nhẹ nhàng .

    Triệu Vũ Phàm ngước lên, thoáng chạm mắt.

    Anh cười nhẹ như ánh nắng chiều soi sáng trái tim cô đơn, âm thầm là thứ mà Wooju chờ đợi bấy lâu nay.

    -Đúng vậy, cậu phát âm rất tốt.

    Cả hai không ở lại trường, Park Wooju cùng anh trở về con đường quen thuộc.

    Vừa đi vừa trò chuyện, những nội dung vốn dĩ chưa từng liên quan đến nhau, lại là cầu nối cho cả hai phì cười trong tít tắt.

    -Cây hoa anh đào này..ah tôi nhớ rồi.

    Thật sự rất nhiều kỉ niệm giữa chúng ta ở đây

    Triệu Vũ Phàm gật đầu.

    Anh muốn nói rằng nó suýt bị chặt đi.

    Nhưng hôm nay là ngày vui, Vũ Phàm không muốn nhắc đến chuyến đó.

    Dù sao cũng hiếm khi gặp nhau cứ nói một lúc rồi cũng sẽ tạm biệt.

    Vẫn sẽ là hai thái cực khác nhau.

    -Phàm Phàm, tôi từng nghĩ rằng khi làm ca sĩ thì sẽ rất tuyệt.

    Nhưng cuộc sống quả thật khó khăn như lời cậu nói trước đây.

    -Cố lên Wooju.

    Tôi vẫn luôn tin cậu.

    Wooju cười, nhìn cậu lúc lâu khẽ nói.

    -Nếu năm đó tôi chọn ngành khác, có lẽ sẽ gần cậu hơn chút.

    Cơn gió chiều khẽ thôi bay loạn tóc anh, lay nhẹ như lông hồng.

    Wooju nhìn anh rất lâu, lâu đến mức Vũ Phàm nhận ra cả hai lại bắt đầu chuyển hướng về nhau, là hai thái cực dường như sắp cận kề như ngày xưa.

    -Tôi không chắc, nhưng Park Wooju à.

    Cậu là Martin.

    Cậu đã hết mình với đam mê, đã phiêu cùng nó rất lâu.

    Tôi tin cậu chọn đúng đường, dù có lung lay trong mông lung cậu vẫn làm rất tốt điều bản thân khao khát.

    -Không.

    Wooju phản bác, nhìn nụ cười trên gương mặt quen thuộc.

    Lặng lẽ tiến đến gần thêm chút.

    Bàn tay vô thức vươn đến xoa đầu cậu,rất khẽ.

    -Điều tôi khao khát từng là âm nhạc.

    Nhưng từ khi đặt chân đến Canada, tôi mới nhận ra thứ bản thân tôi khao khát nhất lại chính là tình cảm của cậu dành cho tôi.

    Hương bạc hà tuyết tùng gần như lấn áp lấy Vũ Phàm, gương mặt anh thoáng ửng hồng.

    Anh sững người rất lâu đến khi Wooju đến gần, cự li ngắn chỉ còn cách một bước chân.

    Triệu Vũ Phàm cố giữ bình tĩnh, lùi lại khi còn có thể.

    Pheromone của cậu đang tỏa ra chậm rãi, thản nhiên và đầy mạnh mẽ.

    Phủ hương bao vây cơ thể anh, khiến tuyến thể sau gáy anh sưng nhẹ tay chân không vững vàng.

    Ngày hôm nay có lẽ rất tuyệt vời, hệt như một giấc mơ thêu dệt bằng trí tưởng trong mơ của anh.

    Đầy mơ hồ nhưng chan chứa nỗi nhớ nhung mấy ấy thấu hiểu.

    Hương bạc hà tuyết tùng áp đến như muốn ghì chặt lấy cơ thể omega trước mặt.

    Pheromone mang tính chiến hữu và sắc lạnh rất cao, bảo hiệu cho một điều tồi tệ sắp diễn ra.

    Triệu Vũ Phàm lùi xa nhất có thể, cố bám víu vào thành tường.

    -Bình tĩnh đi Park Wooju!

    Cậu..là làm sao vậy?

    Mau thu hồi pheromone lại đi..

    Giữa không khí ngột ngạt, lòng Vũ Phàm đầy hoang mang.

    Anh đã từng rất mong rằng..Wooju sẽ đáp lại tình cảm thầm thương trộm nhớ của cậu bạn cùng bàn này.

    Nhưng hôm nay, chẳng còn chút xa vời mơ hồ lời Wooju như xoa diệu chút gì đó trong trái tim cô độc suốt những năm qua.

    Chưa bao giờ ấm áp đến thế này.

    Wooju biết rõ giọng mình vừa run rẩy.

    Cậu kiềm lại lượng Pheromone phóng đại đã được tích tụ bấy lâu nay.

    Cậu sợ rằng Phàm Phàm sẽ chẳng đồng ý..hoặc chẳng để tâm và tiếp tục làm bạn trong sự ngại ngùng của người nói.

    Giờ đây không chỉ giọng nói, cơ thể cao lớn của chàng ca sĩ nọ run lên bần bật.

    Nỗi sợ lớn nhất của đời Park Wooju-mất đi Triệu Vũ Phàm.

    Cậu nhìn thằng vào mắt anh, không tránh né, Phàm Phàm đang hít thở bình tĩnh trở lại.

    Cần cổ trắng ngần giờ ửng hồng vành tai hơi đỏ dần, gương mặt hoang mang khó tả.

    Yết hầu khẽ lên xuống, Wooju kiên nhẫn chờ đợi Vũ Phàm.

    -Park Wooju..cậu?

    Hương đào chín mọng ban đầu còn phản ứng với pheromone của cậu.

    Giờ lại hòa quyện vào nhau, nhẹ nhàng ập đến bên cạnh hắn, xoa diệu cảm xúc lo lắng từ sâu trong lòng cậu.

    -Ừm.

    Tôi năm đó không đủ can đảm, cứ ngỡ bản thân sẽ lạc mất cậu..bạn cùng bàn nhỏ tôi sợ mất cậu.

    Triệu Vũ Phàm mỉm cười, anh nằm mơ cũng không đẹp thế này.

    Bàn tay trong chiếc áo khoác mỏng đang siết chặt túi trong, mắt hơi mờ vì màng sương mỏng manh.

    -Cậu dũng cảm thật, nếu như cậu không nói ra..có lẽ tôi đã giếm đi tình cảm đơn phương suốt sáu năm qua.

    Ơn trời, bày tỏ với người mình thích đúng thật là nhẹ nhõm hơn mang trong lòng.

    Không thư thấy dễ chịu, chỉ là nói ra được dù có bay xa nó cũng không còn đọng lại cảm giác cứ ngỡ đã bỏ lỡ tất cả.

    Park Wooju ôm chầm lấy anh, tay siết chặt cơ thể người mình thầm nhìn qua của sổ phản chiếu, thầm gửi những lời hát mộng mị đầy tình cảm khi Vũ Phàm chẳng nghe được gì.

    Cậu khẽ cất giọng hát, là bài hát mới nhất, là điều mà Martin và cả Wooju cho duy nhất mình Triệu Vũ Phàm.

    -"Từ chính sự non nớt nhất tuổi mười tám, tôi muốn nói rằng" Triệu Vũ Phàm " người tôi yêu, xin hãy đáp lại, hãy để chính tôi khao khát với em như cách em đến."

    ....

    Tôi không nhẹ nhàng như họ.

    Tôi không văn vở như họ, tôi mang đến cho cậu cảm giác an toàn, là chỗ dựa để cậu thoải mái nhất.

    Mình tôi thôi, xin yêu ơi.

    Hãy để tôi chăm sóc em như cách tôi chăm chuốt từng nốt nhạc trong bài hát của mình.

    Như cách em bước đến đời tôi và để bông hoa trong trái tim nở rộ, một ngôi sao nhỏ bé bừng sáng trong rừng đào thơm lựng, xin em.

    Yêu ơi
     
    Back
    Top Dưới