Màn đêm buông xuống, bao trùm cả cánh rừng bằng một lớp bóng tối dày đặc.
Gió lạnh lùa qua các tán cây, mang theo hơi ẩm của đất.
Đội quân nhỏ của Trần Lâm lặng lẽ tiến qua con đường mòn dẫn đến doanh trại chính của quân Hắc Hổ.
Hắn cúi người thấp xuống, quan sát địa hình.
Doanh trại nằm giữa một vùng đất bằng phẳng, xung quanh có một con suối nhỏ và rừng rậm bao bọc.
Bọn chúng không xây tường cao mà chỉ dựng lên những hàng rào gỗ thô sơ, có lính tuần tra đi lại.
Trần Lâm hạ giọng:
Lưu Phong, ngươi thấy gì?
Lưu Phong là người tinh mắt nhất đội, hắn nhìn một lúc rồi nói:
Có khoảng 150 quân trong trại.
Lính canh không nhiều, nhưng bên trong có lửa trại sáng trưng, chứng tỏ vẫn còn một nhóm chưa ngủ.
Chúng ta không có thời gian.
Phải ra tay ngay trong đêm nay.
Hắn nhìn quanh, rồi chỉ vào ba hướng tiến công:
1.
Cổng chính: Được canh giữ bởi khoảng 10 tên lính, có thể đột kích thẳng vào.
2.
Bờ suối phía sau: Ít phòng thủ nhất, có thể lẻn vào trong.
3.
Phía rừng bên trái: Có chòi gác, nếu tiêu diệt nhanh sẽ dễ dàng mở đường.
Trần Lâm quyết định chia quân thành ba nhóm:
Hắn và Lưu Phong cùng 15 người sẽ lẻn theo bờ suối.
Một nhóm 10 người do Lý Đạo dẫn đầu đột kích từ cổng chính, gây hỗn loạn.
Nhóm cuối cùng do Trương Hổ phụ trách, vòng qua rừng trái để chặn đường rút.
Sau khi phân công xong, hắn nắm chặt trường đao, ra lệnh:
Bắt đầu hành động.
---
Nhóm của Trần Lâm tiến dọc theo bờ suối.
Dòng nước phản chiếu ánh trăng lấp loáng, che giấu hoàn toàn bóng dáng của họ.
Gần đến hàng rào gỗ, hắn ra hiệu cho hai binh sĩ trèo lên trước, dùng dao cắt dây buộc.
Một khoảng trống vừa đủ mở ra, cả nhóm nhanh chóng lẻn vào.
Bên trong doanh trại, không khí yên tĩnh.
Đám lính đang ngủ say, chỉ có vài tên ngồi quanh đống lửa nhỏ, trò chuyện mơ màng.
Đi. – Hắn thì thầm.
Cả nhóm nhẹ nhàng di chuyển giữa những lán trại, áp sát khu vực trung tâm.
Đúng lúc này, từ xa vọng lên tiếng thét chém giết!
Bọn chúng đến rồi!
Đó là nhóm của Lý Đạo, đang đột kích cổng chính!
---
Ngay khi doanh trại rối loạn, Trần Lâm dẫn nhóm mình lao vào lều lớn nhất – nơi ở của Tướng Hắc Hổ còn sót lại.
Bên trong, một lão tướng râu rậm giật mình bật dậy, tay chụp lấy thanh đại đao bên cạnh.
Địch tập kích! – Lão gầm lên.
Nhưng đã quá muộn.
Trần Lâm vung trường đao, chém mạnh vào cánh tay cầm đao của lão!
AARGH! – Máu bắn ra, lão ngã xuống, khuôn mặt méo mó vì đau đớn.
Ngươi thua rồi. – Hắn lạnh lùng nói.
Hắc…
Hắc Hổ không dễ chết thế đâu… – Lão trợn mắt, cố vùng dậy.
Nhưng Trần Lâm không cho lão cơ hội.
Một đường đao cắt ngang cổ họng, kết liễu ngay tức khắc.
Bên ngoài, quân Hắc Hổ mất chủ tướng, suy sụp nhanh chóng.
Rút lui! – Một tên hét lên, nhưng bị Trương Hổ đón đầu từ rừng trái, giết sạch.
Sau nửa canh giờ, doanh trại hoàn toàn nằm trong tay Trần Lâm.
---
Mặt trời vừa ló dạng, ánh sáng đầu tiên chiếu rọi lên chiến trường đầy xác chết.
Trần Lâm đứng giữa doanh trại, nhìn cảnh tượng trước mắt.
Một đêm giao tranh, thắng lợi vẻ vang.
Hệ thống vang lên trong đầu:
> [Nhiệm vụ hoàn thành!]
Chiếm doanh trại quân Hắc Hổ
Tiêu diệt tướng địch
Thưởng: +2 Thể chất, +1 Nhanh nhẹn
Một bảng hệ thống hiện ra:
---
[Bảng Thuộc Tính Nhân Vật]
Tên: Trần Lâm
Cấp: 5
Thể chất: 14 (+2)
Nhanh nhẹn: 10 (+1)
Trí lực: 8
Kỹ Năng
[Liệt Hỏa Trảm]: Chém ra một nhát đao bùng cháy, gây sát thương mạnh.
[Dã Tâm Chiến Thuật]: Hiểu rõ chiến trường, tăng khả năng chỉ huy.
Sau khi đánh bại quân Hắc Hổ và chiếm lĩnh doanh trại, Trần Lâm đứng trước một quyết định quan trọng: Giữ đất hay rời đi?
Mặt trời đã lên cao, ánh sáng xuyên qua tán cây, chiếu xuống doanh trại đổ nát đầy xác chết.
Các binh sĩ sống sót của Hắc Hổ hoặc đã bị giết, hoặc bị bắt làm tù binh.
Lưu Phong tiến đến, giọng khẽ hỏi:
Tướng quân, tiếp theo chúng ta làm gì?
Trần Lâm không trả lời ngay.
Hắn nhìn quanh địa hình:
Vùng này là một thung lũng nhỏ, có rừng rậm bao quanh, lại gần con suối cung cấp nước.
Nếu tận dụng tốt, có thể biến thành cứ điểm phòng thủ mạnh mẽ.
Nhưng vấn đề là quân số…
Hắn nhìn những binh sĩ còn lại—cả đội chưa đến 80 người.
Chiếm đất thì dễ, nhưng giữ đất mới khó.
Lý Đạo, Trương Hổ!
Hai người nhanh chóng bước đến.
Chúng ta không thể cố thủ lâu, nhưng cũng không thể bỏ trống vùng này.
Vậy ý huynh là...? – Lý Đạo nhíu mày.
Trần Lâm cười nhạt:
Tận dụng tù binh, biến họ thành quân của ta.
Binh sĩ Hắc Hổ còn sống khoảng 30 người, bị trói quỳ giữa sân.
Một tên trong số đó—hẳn là đội trưởng, mặt mũi dữ tợn, nhìn Trần Lâm đầy căm phẫn:
Ngươi muốn giết thì giết!
Đừng hòng bắt chúng ta phục tùng!
Trần Lâm khoanh tay, nhìn xuống kẻ kia:
Ngươi nói đúng, ta có thể giết các ngươi.
Nhưng các ngươi có từng nghĩ, theo ta có thể sống, thậm chí còn mạnh hơn không?
Bọn tù binh nhìn nhau, vẻ mặt dao động.
Hắn tiếp tục:
Dưới trướng Hắc Hổ, các ngươi chỉ là quân tốt thí mạng.
Nhưng dưới trướng ta, ai có công sẽ có phần.
Chiến thắng thì có đất, có bạc, có đàn bà.
Còn nếu chết, thì cũng là chết trên chiến trường vinh quang, chứ không phải như một kẻ thất bại bị xử tử.
Trần Lâm rút trường đao ra, mũi đao cắm xuống đất, phát ra âm thanh nặng nề.
Các ngươi có hai lựa chọn: Một là chết ngay bây giờ.
Hai là cầm vũ khí lên, trở thành một phần của đội quân mạnh nhất trong thời loạn này!
Sự im lặng kéo dài vài giây.
Rồi, tên đội trưởng siết chặt tay, cúi đầu:
Chúng ta nguyện theo tướng quân!
Những tên khác cũng quỳ xuống hô theo:
Nguyện theo tướng quân!
Trần Lâm gật đầu, trong lòng khẽ cười lạnh.
> [Hệ thống thông báo: Tuyển mộ thành công 30 quân sĩ.
Độ trung thành ban đầu: 50/100.]
Hắn không tin tưởng chúng ngay, nhưng đây là thời loạn, ai có thể sống sót sẽ biết lựa chọn đúng.
Trần Lâm cử Trương Hổ và 10 binh sĩ đi do thám xung quanh.
Sau hai canh giờ, họ quay về báo cáo:
Phía đông có một thôn nhỏ, khoảng 40 hộ gia đình, chủ yếu là nông dân.
Phía nam có một nhóm cướp nhỏ, tầm 20 tên, có thể là tàn quân từ các sứ quân khác.
Phía bắc có một ngọn đồi cao, nếu chiếm giữ sẽ quan sát được cả vùng.
Hắn suy nghĩ một lát rồi ra lệnh:
Lưu Phong, dẫn 10 người đi điều tra thôn dân, xem họ có nguyện trung thành hay không.
Lý Đạo, chuẩn bị phục kích bọn cướp.
Nếu chiêu hàng được thì tốt, nếu không thì giết sạch.
Trương Hổ, cùng ta và 20 người lên ngọn đồi phía bắc.
Nếu nơi đó có giá trị chiến lược, ta sẽ đặt trại ở đó.
Mọi người gật đầu, nhanh chóng tản ra.
Lúc hoàng hôn, Trần Lâm dẫn quân đến chân đồi.
Ngọn đồi cao chừng 50 trượng, cây cối rậm rạp, dễ phòng thủ.
Quan trọng nhất là từ đây có thể nhìn xuống toàn bộ vùng đồng bằng xung quanh.
Đây là nơi tốt nhất để lập cứ điểm. – Hắn nói.
Nhưng ngay khi vừa định tiến lên, từ trên đồi vang lên tiếng tù và!
Địch tập kích!
Một loạt mũi tên lao xuống!
Nấp ngay! – Trần Lâm quát lớn.
Hắn nhanh chóng nhận ra: Có quân đã chiếm đồi trước!
Là ai?
Chúng ta đánh lên hay rút? – Trương Hổ hỏi.
Trần Lâm siết chặt chuôi trường đao, ánh mắt lóe lên tia sắc bén.
Đã đến đây rồi, sao có thể rút lui?
Hắn rút đao, chỉ lên đỉnh đồi:
Lập tức tấn công!
Chiếm lấy ngọn đồi này!
Một trận chiến mới lại bắt đầu!