Cập nhật mới

Khác Loạn 12 Sứ Quân.Ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh

Loạn 12 Sứ Quân.ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh
Chương 20: Trận Đánh Trên Đồi


Ngọn đồi cao hơn 50 trượng, cây cối rậm rạp che phủ, là một cứ điểm phòng thủ hoàn hảo.

Địch đã chiếm trước, nắm giữ địa lợi.

Theo quan sát nhanh, kẻ địch có khoảng 40 tên, vũ khí chủ yếu là cung tiễn và đao thương.

Bố trí như sau:

Lớp đầu tiên: Cung thủ nấp sau các bụi cây, liên tục bắn xuống.

Lớp thứ hai: Bộ binh cầm trường đao, đứng chắn trên lối lên đồi.

Lớp thứ ba: Một nhóm nhỏ thủ lĩnh có vũ khí tốt hơn, quan sát từ phía sau.

Nếu đánh trực diện, sẽ chịu tổn thất nặng.

Trần Lâm hít một hơi sâu, đưa mắt nhìn quân mình: 20 người, vũ khí không đồng đều, không có cung thủ.

Trương Hổ!

Lý Đạo!

Hai người lập tức tiến đến.

Ta sẽ dẫn 10 người đánh thẳng lên giữa, giả vờ đột kích.

Khi bọn chúng tập trung vào ta, Trương Hổ dẫn nhóm còn lại vòng ra phía sau đánh úp.

Trương Hổ nhíu mày:

Lối sau có đường đi à?

Ta quan sát rồi, có một khe núi nhỏ, dốc đứng nhưng có thể leo lên.

Các ngươi chỉ cần mất một canh giờ là tới.

Khi nghe tiếng tù và của ta, lập tức đánh từ sau.

Mọi người gật đầu.

Kế hoạch đã định.

Trần Lâm giương trường đao, quát lớn:

Xông lên!

Hắn dẫn đầu 10 binh sĩ, lao thẳng lên sườn đồi!

Vút!

Vút!

Mưa tên trút xuống.

Nấp sau cây!

Tiến lên từng đoạn một!

Trần Lâm vừa tránh vừa lao tới, trường đao vung mạnh, chém đứt một nhánh cây để chắn tên.

Một tên địch lao tới, vung đao chém xuống!

Chết đi!

Trần Lâm nghiêng người, dùng chuôi đao đánh thẳng vào ngực đối phương!

Rắc!

Xương sườn kẻ kia gãy nát, hắn ngã xuống đất, miệng trào máu.

Những tên khác hốt hoảng, nhưng vẫn liều mạng lao tới.

Binh!

Binh!

Tiếng binh khí va chạm vang lên dữ dội.

Cuộc chiến hỗn loạn bắt đầu!

Sau gần một canh giờ cầm cự, Trần Lâm đột nhiên thổi một hồi tù và dài!

Đánh!

Từ phía sau ngọn đồi, Trương Hổ dẫn 10 người bất ngờ lao ra!

Giết!

Bọn địch hoàn toàn không ngờ có phục kích!

Phập!

Một tên cung thủ bị đâm xuyên lưng!

Những tên khác hoảng loạn quay đầu lại, đội hình rối loạn.

Không được lui!

Giết sạch chúng! – Trần Lâm hét lên.

Cả đội quân đồng loạt phản công!

Sau gần nửa canh giờ giao tranh, bọn địch bị tiêu diệt gần hết.

Một số tên quỳ xuống đầu hàng.

Trần Lâm đứng trên đỉnh đồi, hít sâu.

Khói bụi tan dần, ngọn đồi giờ đã là của hắn.

> [Hệ thống thông báo: Hoàn thành nhiệm vụ “Chiếm Cứ Điểm”.

Nhận 10 điểm thể chất, 5 điểm nhanh nhẹn, 5 điểm trí lực.]

Hắn mở bảng hệ thống trong đầu, thấy thuộc tính đã tăng lên đáng kể.

Tốt lắm.

Trần Lâm quay lại nhìn mọi người, ánh mắt sắc bén:

Từ nay, đây là cứ điểm của ta!

Sau khi đánh chiếm được ngọn đồi, Trần Lâm lập tức ra lệnh kiểm tra chiến lợi phẩm.

Thực phẩm dự trữ: Khoảng 5 bao gạo, ít thịt khô.

Vũ khí thu được: 6 thanh đao, 4 trường thương, 2 cung gỗ cùng một ít tên.

Giáp trụ: Một số mảnh áo giáp cũ, không đủ trang bị cho tất cả.

Nhân lực: 15 người còn sống sót, bao gồm 5 binh sĩ bị thương nhẹ.

Trần Lâm nhíu mày.

Lương thực quá ít, vũ khí không đồng đều, cứ điểm này khó giữ lâu dài nếu bị tấn công.

Hắn liếc nhìn địa hình xung quanh.

Ngọn đồi này nằm gần con suối nhỏ, có rừng cây che chắn, nhưng thiếu lương thực sẽ là vấn đề lớn.

Trương Hổ, chia người đi tuần tra xung quanh.

Lý Đạo, lập tức gia cố hàng rào gỗ.

Mọi người lập tức hành động.

Trần Lâm vẽ sơ đồ phòng thủ trên mặt đất:

Bố trí chông gỗ trên lối lên chính.

Dựng hàng rào gỗ cao để ngăn kỵ binh tấn công.

Đào hố bẫy ở một số điểm chiến lược.

Lập trạm canh trên đỉnh đồi để quan sát từ xa.

Hắn trầm giọng:

Chúng ta không thể giữ vững cứ điểm này nếu không có đủ quân số.

Trương Hổ gật đầu:

Phải chiêu mộ thêm người!

Trần Lâm cười nhạt:

Không chỉ chiêu mộ, mà còn phải kiểm soát được vùng xung quanh.

Hắn gọi những người còn sống sót của phe địch lại, quát lớn:

Các ngươi có hai lựa chọn: hoặc gia nhập ta, hoặc cút khỏi đây ngay lập tức.

Một số tên run rẩy, nhưng cuối cùng 8 người đồng ý phục tùng.

Trần Lâm hài lòng.

Có thêm nhân lực sẽ dễ quản lý hơn.

Tiếp đó, hắn ra lệnh:

Nhóm thứ nhất: Đi săn và tìm kiếm thực phẩm.

Nhóm thứ hai: Gia cố hàng rào, chuẩn bị phòng thủ.

Nhóm thứ ba: Trinh sát các làng lân cận, tìm cơ hội chiêu mộ thêm người.

Mọi người lập tức hành động.

Trần Lâm thở dài, mở hệ thống trong đầu:

> [Hệ Thống mở khóa kiến thức xây dựng sơ cấp: Hướng dẫn dựng công sự đơn giản.]

[Hệ Thống cung cấp sơ đồ bẫy chống bộ binh và kỵ binh.]

Hắn cười lạnh.

Có hệ thống hỗ trợ, việc phòng thủ sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Lấy một nhánh cây, hắn bắt đầu vẽ ra các loại bẫy trên mặt đất, hướng dẫn binh sĩ cách bố trí.

Cạm bẫy chông: Đào hố cắm chông tre, phủ cỏ lên trên.

Bẫy đá lăn: Đặt đá lớn trên cao, khi địch tấn công sẽ đẩy xuống.

Bẫy kéo: Dùng dây thừng để giật ngã kẻ địch.

Trương Hổ nhìn mà trầm trồ:

Đại ca, ngươi học từ đâu ra mấy thứ này?

Trần Lâm chỉ cười không nói.

Khi màn đêm buông xuống, doanh trại đã được gia cố xong.

Bên bếp lửa, Trần Lâm nhìn những người đi săn mang về được vài con thỏ và ít rau rừng.

Hắn nheo mắt.

Ngày mai, sẽ phải mở rộng lực lượng.

Mọi người im lặng ăn uống, chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.
 
Loạn 12 Sứ Quân.ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh
Chương 21: Chiêu Mộ Lính Đánh Thuê


Sáng hôm sau, Trần Lâm thức dậy khi mặt trời vừa ló dạng.

Hắn đi một vòng kiểm tra doanh trại.

Binh lực hiện tại: 23 người (bao gồm 8 binh sĩ hàng phục).

Vũ khí: Chủ yếu là đao, thương và cung thô sơ.

Lương thực: Chỉ đủ ăn trong 3 ngày.

Tình trạng doanh trại: Đã có hàng rào gỗ, nhưng chưa đủ kiên cố.

Hắn cau mày.

Nếu không mở rộng lực lượng và tích trữ thêm lương thực, cứ điểm này không thể giữ lâu dài.

Trần Lâm quay sang Trương Hổ:

Hôm nay, chúng ta sẽ xuống chợ làng gần đây, tìm cách chiêu mộ thêm người.

Trương Hổ gật đầu.

Ngôi làng gần nhất cách cứ điểm khoảng 5 dặm.

Đây là nơi giao thương giữa các thương nhân và binh sĩ thất nghiệp.

Khi đến nơi, Trần Lâm nhanh chóng quan sát.

Chợ làng khá đông, có nhiều lính đánh thuê lang thang tìm việc.

Hắn để ý thấy một nhóm lính đang ngồi uống rượu, trò chuyện lớn tiếng.

Trần Lâm tiến lại gần, gõ nhẹ lên bàn.

Các huynh đệ, có hứng thú kiếm bạc không?

Một tên vạm vỡ nhíu mày:

Ngươi là ai?

Một người cần lính giỏi. – Trần Lâm mỉm cười.

Gã đàn ông nhìn hắn từ đầu đến chân, nhếch mép:

Ngươi có tiền không?

Trần Lâm đặt xuống một túi bạc nhỏ:

Một nửa trước, một nửa sau khi các ngươi chứng tỏ được bản lĩnh.

Lời nói dứt khoát khiến nhóm lính đánh thuê nhìn nhau, cuối cùng gã đầu lĩnh cười lớn:

Tốt!

Ta là Đỗ Bằng, từng là lính dưới trướng Sứ quân Đinh Kiến, nhưng nay lang thang kiếm sống.

Chúng ta có 7 người, nếu ngươi chịu trả công xứng đáng, bọn ta sẽ theo.

Trần Lâm gật đầu:

Ta cần người biết chiến đấu, không phải kẻ nhát gan.

Nếu các ngươi muốn theo ta, hãy chứng minh năng lực.

Đỗ Bằng cười ha hả:

Vậy ngươi muốn bọn ta làm gì?

Trần Lâm chỉ ra khoảng đất trống gần đó:

Một trận đấu tay đôi.

Nếu ngươi thắng, ta sẽ trả công gấp đôi.

Nếu thua, các ngươi vẫn có việc làm, nhưng không có phần thưởng thêm.

Cả nhóm ồn ào bàn tán, nhưng cuối cùng Đỗ Bằng gật đầu.

Trần Lâm bước ra giữa bãi đất, rút trường đao ra.

Đỗ Bằng nhếch mép, cũng rút đại đao của hắn.

Ngươi chắc chứ?

Ta không nương tay đâu.

Trần Lâm không trả lời, chỉ thủ thế.

Keng!

Hai lưỡi đao chạm nhau, tia lửa bắn ra.

Trần Lâm tận dụng tốc độ, lách sang một bên, tung cú chém vào hông đối thủ.

Nhưng Đỗ Bằng phản xạ nhanh, xoay người tránh né, đồng thời quét đao phản công.

Vụt!

Lưỡi đao sượt qua vai áo Trần Lâm, hắn lập tức lùi lại.

Hay lắm! – Đỗ Bằng gầm lên, xông tới tấn công liên tục.

Trần Lâm bình tĩnh đỡ từng đòn, chờ cơ hội.

Đến khi Đỗ Bằng ra đòn quá mạnh, đao hơi chếch xuống đất, Trần Lâm lập tức tung cú đá thẳng vào bụng hắn.

Bịch!

Đỗ Bằng lảo đảo, Trần Lâm không bỏ lỡ cơ hội, vung đao gí thẳng vào cổ hắn.

Ngươi thua.

Cả nhóm lính đánh thuê sững sờ, nhưng rồi bật cười lớn.

Đỗ Bằng nhìn Trần Lâm, ánh mắt đầy tán thưởng:

Khá lắm!

Ta phục!

Bắt đầu từ hôm nay, bọn ta theo ngươi!

Sau khi chiêu mộ thêm 7 lính đánh thuê, Trần Lâm cùng đồng đội quay về cứ điểm.

Lực lượng hiện tại:

30 người, bao gồm 7 lính đánh thuê giàu kinh nghiệm.

Vũ khí: Đã thu thập thêm được vài thanh đao tốt.

Tài chính: Đã tiêu mất một nửa số bạc, cần tìm cách kiếm thêm.

Trần Lâm mở hệ thống trong đầu.

> [Hệ Thống: Nhiệm vụ chiêu mộ hoàn thành.

Khen thưởng +2 điểm Thể Chất, +1 điểm Trí Lực.]

[Bảng thuộc tính cập nhật.]

Hắn kiểm tra bảng trạng thái:

> Thể Chất: 12 (+2)

Nhanh Nhẹn: 11

Trí Lực: 13 (+1)

Kỹ Năng: Chiến Đấu Cận Chiến (Sơ cấp), Chiến Thuật Cơ Bản, Khả Năng Đàm Phán.

Hắn nắm chặt tay.

Bước tiếp theo: Bảo vệ cứ điểm và mở rộng thế lực.

Sau khi chiêu mộ thêm nhóm lính đánh thuê của Đỗ Bằng, Trần Lâm không cho phép mình lơ là.

Lực lượng tuy đã tăng lên, nhưng vị trí cứ điểm này vẫn quá yếu ớt.

Hắn ra lệnh cho người trong doanh trại củng cố phòng thủ:

Dựng thêm chông gỗ quanh doanh trại.

Lập vọng gác quan sát bốn phía.

Tổ chức đội tuần tra, thay phiên trực đêm.

Tuy nhiên, hắn không ngờ rằng kẻ địch cũng đã bắt đầu chú ý đến bọn họ.

---

Chiều hôm đó, khi Trần Lâm đang kiểm tra doanh trại, một binh sĩ hối hả chạy tới:

Đại ca!

Phát hiện có dấu chân lạ trong rừng phía Tây!

Trần Lâm cau mày, lập tức dẫn theo Trương Hổ và hai lính đánh thuê đi kiểm tra.

Tại mép rừng, những dấu chân in trên đất còn rất mới, có vẻ như chỉ vừa rời đi không lâu.

Hắn ngồi xuống, quan sát kỹ:

Ít nhất ba người, di chuyển nhẹ nhàng, không phải thợ săn hay dân làng bình thường.

Trương Hổ nghiến răng:

Chắc chắn là kẻ thám thính của sứ quân gần đây!

Trần Lâm gật đầu, ra lệnh:

Chia nhau truy đuổi, không để chúng trốn thoát!

Cả nhóm nhanh chóng tản ra, bám theo dấu vết.

---

Rừng rậm âm u, ánh hoàng hôn chỉ còn le lói qua tán cây dày.

Trần Lâm dẫn theo một binh sĩ, cẩn thận di chuyển theo dấu vết.

Lá cây xào xạc phía trước!

Hắn ra hiệu cho đồng đội nấp xuống, quan sát kỹ hơn.

Cách đó khoảng 20 bước, ba kẻ áo đen đang di chuyển vội vã, dường như biết có người đang đuổi theo.

Hắn hạ giọng:

Chuẩn bị tấn công, không để chúng trốn thoát!

Rồi hắn bất ngờ vung tay ném một viên đá vào bụi cây bên phải.

Bụi cây rung lên, ba kẻ thám thính giật mình quay lại nhìn.

Chỉ chờ có vậy, Trần Lâm lao ra như một con hổ, vung trường đao chém thẳng xuống!

Keng!

Một kẻ kịp thời rút kiếm đỡ lại, nhưng bị sức mạnh của Trần Lâm đẩy lùi ba bước.

Trương Hổ và nhóm lính đánh thuê cũng xông tới từ phía khác, bao vây bọn chúng.

Một tên hét lên:

Rút lui!

Nhưng đã quá muộn.

---

Trần Lâm không cho kẻ địch cơ hội phản công.

Hắn bước lên áp sát, sử dụng sức mạnh vượt trội của mình tung một đòn mạnh.

Vút!

Tên thám thính thứ nhất bị chém trúng vai, ngã nhào xuống đất.

Trương Hổ cũng nhanh chóng đâm giáo vào bụng tên thứ hai, kết liễu ngay tại chỗ.

Tên cuối cùng quay đầu bỏ chạy, nhưng Đỗ Bằng đã nhanh tay ném dao găm, cắm thẳng vào chân hắn!

Tên thám thính ngã quỵ, rên rỉ đau đớn.

Trần Lâm bước đến, chĩa đao vào cổ hắn:

Ngươi là ai?

Ai sai ngươi đến?

Tên kia run rẩy, nhưng cố cắn răng không nói.

Trương Hổ bẻ tay răng rắc:

Muốn nói chuyện bằng vũ lực không?

Tên thám thính hoảng sợ, cuối cùng lắp bắp:

Chúng ta là lính do thám của Sứ quân Nguyễn Siêu…

Nguyễn Siêu!

Trần Lâm nhíu mày.

Đây là một trong những sứ quân mạnh nhất vùng này, nếu y đã bắt đầu chú ý đến bọn họ, tức là nguy hiểm đang cận kề.

Hắn lạnh lùng hỏi tiếp:

Chúng ngươi có bao nhiêu người?

Khi nào định tấn công?

Tên thám thính cúi đầu:

Ta không biết!

Chỉ được lệnh theo dõi các ngươi!

Trần Lâm trầm tư suy nghĩ.

Nếu đối phương đã phái do thám, tức là sắp có hành động.

Hắn quay sang Đỗ Bằng:

Mang hắn về, nhốt lại, chúng ta sẽ tra hỏi sau.

Trên đường về, Trần Lâm mở hệ thống trong đầu:

> [Hệ Thống: Hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt thám thính địch!]

[Khen thưởng: +1 điểm Thể Chất, +1 điểm Nhanh Nhẹn.]

Hắn kiểm tra bảng thuộc tính:

> Thể Chất: 13 (+1)

Nhanh Nhẹn: 12 (+1)

Trí Lực: 13

Kỹ Năng: Chiến Đấu Cận Chiến (Sơ cấp), Chiến Thuật Cơ Bản, Khả Năng Đàm Phán.

Trần Lâm siết chặt nắm tay.

Sắp có biến cố lớn, hắn cần chuẩn bị ngay từ bây giờ!
 
Loạn 12 Sứ Quân.ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh
Chương 22: Lập Kế Hoạch Phòng Thủ


Sau khi bắt giữ được tên thám thính của Nguyễn Siêu, Trần Lâm biết rằng thời gian không còn nhiều.

Nếu đối phương đã phái do thám, chứng tỏ chúng đang chuẩn bị một cuộc tấn công.

Doanh trại còn quá sơ sài, quân số ít ỏi, nếu không nhanh chóng củng cố, tất cả sẽ bị nghiền nát trong nháy mắt.

---

Tối hôm đó, trong lều chỉ huy, Trần Lâm triệu tập toàn bộ nhân vật chủ chốt:

Trương Hổ: Dũng tướng trung thành, kinh nghiệm thực chiến phong phú.

Đỗ Bằng: Lính đánh thuê lão luyện, hiểu rõ chiến thuật du kích.

Vũ Sơn: Một tay nỏ thủ xuất sắc, giỏi bắn cung xa.

Hoàng Cảnh: Người có hiểu biết về địa hình khu vực, từng là thợ săn trong vùng.

Trên bàn là một bản vẽ thô sơ của địa hình xung quanh.

Hoàng Cảnh chỉ vào bản đồ:

Doanh trại ta đóng trên một vùng đất hơi cao, có rừng phía Tây, đồi thấp phía Nam, và một con suối nhỏ phía Bắc.

Nhược điểm: Quá gần bìa rừng, dễ bị tập kích bất ngờ.

Lợi thế: Địa hình cao, có thể kiểm soát tầm nhìn tốt.

Trần Lâm gật đầu.

Hắn trầm giọng:

Nguyễn Siêu có bao nhiêu quân?

Đỗ Bằng trả lời ngay:

Dựa theo tin tình báo, quân chủ lực của Nguyễn Siêu có khoảng 2000 người, nhưng đóng rải rác.

Nếu chỉ là một nhóm nhỏ đi trinh sát hoặc tập kích, khả năng sẽ không quá 200 quân.

Trần Lâm siết chặt nắm tay.

Bọn họ chỉ có khoảng 80 người, đa phần là tân binh.

Nếu bị tấn công trực diện, chắc chắn không có cơ hội thắng.

Chúng ta không thể giữ vững trận địa nếu đánh chính diện.

Cần lập kế hoạch phòng thủ và tận dụng địa hình.

---

Sau một hồi bàn bạc, kế hoạch được đặt ra như sau:

1) Củng cố doanh trại

Lập chông gỗ và bẫy quanh trại.

Dùng cọc nhọn, hầm bẫy để cản bước kỵ binh địch.

Xây lũy đất: Tận dụng đất đào để tạo một bức lũy thô sơ xung quanh trại.

Lập vọng gác: Cử người quan sát ngày đêm, cảnh giác với mọi động tĩnh.

2) Tận dụng địa hình

Đặt quân mai phục trong rừng phía Tây.

Nếu quân địch tiến vào, có thể tập kích bất ngờ.

Kiểm soát đồi phía Nam.

Nếu địch đánh vào trại, từ đây có thể bắn tên yểm trợ.

Chặn đường suối phía Bắc.

Nếu địch muốn vòng qua, ta sẽ đặt bẫy nước.

3) Chiến Thuật Phòng Thủ Linh Hoạt

Nếu địch đông: Dùng phục kích làm tiêu hao lực lượng, rồi rút lui về hướng rừng để đánh du kích.

Nếu địch ít: Chủ động dụ vào bẫy rồi phản công mạnh.

Trần Lâm nhìn mọi người:

Mọi người có ý kiến gì không?

Trương Hổ hừ một tiếng:

Kế hoạch tốt, nhưng ta cần thêm một nhóm lính thiện chiến để hỗ trợ.

Đỗ Bằng gật gù:

Đúng vậy, lính tân binh chưa có kinh nghiệm thực chiến, nếu hoảng loạn là tan rã ngay.

Trần Lâm trầm tư, rồi chợt nghĩ ra một ý:

Chúng ta có thể chiêu mộ thêm lính đánh thuê hoặc thuyết phục một nhóm quân đào ngũ.

Hoàng Cảnh lên tiếng:

Ta biết có một nhóm khoảng 30 người từng là lính của Kiều Công Hãn, hiện đang trốn trong rừng vì không muốn bị ép tòng quân.

Mắt Trần Lâm sáng lên.

Vậy thì chúng ta sẽ đi tìm bọn họ!

---

Sau khi ra quyết định, Trần Lâm mở hệ thống trong đầu:

> [Hệ Thống: Hoàn thành nhiệm vụ lập kế hoạch phòng thủ!]

[Khen thưởng: +2 điểm Trí Lực, mở khóa kỹ năng "Bố Trận Cơ Bản".]

Hắn kiểm tra bảng thuộc tính:

> Thể Chất: 13

Nhanh Nhẹn: 13

Trí Lực: 15 (+2)

Kỹ Năng: Chiến Đấu Cận Chiến (Sơ cấp), Chiến Thuật Cơ Bản, Bố Trận Cơ Bản, Khả Năng Đàm Phán.

Trần Lâm hài lòng.

Với kỹ năng Bố Trận Cơ Bản, hắn có thể sắp xếp đội hình linh hoạt hơn.

Sau khi lên kế hoạch phòng thủ, Trần Lâm cùng một nhóm nhỏ gồm Trương Hổ, Đỗ Bằng, Hoàng Cảnh và 10 người lính tinh nhuệ rời doanh trại, tiến vào khu rừng phía Tây để tìm nhóm quân đào ngũ của Kiều Công Hãn.

Mục tiêu của họ là thuyết phục nhóm này gia nhập, tăng cường sức mạnh phòng thủ.

---

Khu rừng phía Tây rậm rạp, ánh sáng khó xuyên qua những tán lá dày đặc.

Lớp đất ẩm thấp dưới chân có những dấu vết di chuyển của người và động vật.

Hoàng Cảnh đi trước, cẩn thận kiểm tra dấu vết.

Hắn là thợ săn lão luyện, từng hoạt động trong khu vực này nhiều năm.

"Có dấu chân mới, khoảng 20-30 người.

Họ vẫn đang ở gần đây." – Hoàng Cảnh nói nhỏ.

Trần Lâm gật đầu, ra hiệu cho mọi người hạ thấp người, di chuyển chậm rãi.

Họ không thể manh động, vì nhóm quân đào ngũ này có thể tấn công nếu cảm thấy bị đe dọa.

Khoảng một canh giờ sau, họ phát hiện một khu trại nhỏ nằm trong một khe núi kín đáo, được bảo vệ bằng những bẫy đơn giản và chông nhọn.

Rõ ràng nhóm này rất cảnh giác.

---

Khi nhóm của Trần Lâm tiến lại gần, một loạt mũi tên từ trên cao chĩa xuống.

Một giọng nói khàn đặc vang lên:

"Đứng lại!

Kẻ nào dám xâm phạm?"

Trần Lâm giơ tay ra hiệu hòa bình:

"Ta là Trần Lâm, hiện đang chỉ huy một toán quân đóng gần đây.

Ta đến để đề nghị các ngươi một con đường sống."

Từ trong trại, một người đàn ông to lớn bước ra.

Hắn có vẻ ngoài thô kệch, râu ria xồm xoàm, cánh tay đầy sẹo, ánh mắt đầy cảnh giác.

"Ta là Lê Vũ, từng là phó tướng dưới trướng Kiều Công Hãn.

Các ngươi muốn gì?"

Trần Lâm nhìn thẳng vào mắt hắn, bình tĩnh nói:

"Các ngươi đang trốn tránh, nhưng không thể mãi ẩn nấp.

Nguyễn Siêu đang điều động quân, sớm muộn gì cũng quét qua khu rừng này.

Khi đó, các ngươi chỉ có hai lựa chọn: hoặc bị tiêu diệt, hoặc bị bắt làm lính khổ sai."

Lê Vũ nheo mắt, không phản bác ngay.

Trần Lâm tiếp tục:

"Nhưng nếu gia nhập bọn ta, các ngươi sẽ có nơi trú ẩn an toàn, có lương thực, có vũ khí.

Chúng ta không phải quân triều đình, không ép buộc các ngươi.

Chúng ta là những kẻ sống sót, muốn bảo vệ chính mình."

Một số binh sĩ trong nhóm đào ngũ bắt đầu xì xào.

Lê Vũ trầm tư một lúc rồi hỏi:

"Ngươi có gì chứng minh lời nói của mình?"

Trần Lâm rút ra một bao vải, mở ra để lộ một số lương khô, muối và một ít đồng bạc.

"Đây là quà gặp mặt.

Nếu các ngươi đồng ý, sẽ còn nhiều hơn thế."

Lê Vũ nhìn đồng bạc, ánh mắt dao động.

Trong tình cảnh đói khát và bị săn đuổi, lương thực quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Hắn quay sang bàn bạc với thuộc hạ.

Một lúc sau, Lê Vũ quay lại, trầm giọng nói:

"Được, ta và 30 huynh đệ của ta sẽ theo ngươi.

Nhưng nếu ngươi lừa chúng ta, đừng mong sống sót."

Trần Lâm mỉm cười:

"Ngươi sẽ không hối hận."

---

Khi nhóm quân đào ngũ quyết định gia nhập, hệ thống vang lên trong đầu Trần Lâm:

> [Hệ Thống: Hoàn thành nhiệm vụ "Chiêu Mộ Đồng Minh"!]

[Khen thưởng: +2 điểm Trí Lực, mở khóa kỹ năng "Thuyết Phục Cơ Bản".]

Hắn mở bảng thuộc tính:

> Thể Chất: 13

Nhanh Nhẹn: 13

Trí Lực: 17 (+2)

Kỹ Năng: Chiến Đấu Cận Chiến (Sơ cấp), Chiến Thuật Cơ Bản, Bố Trận Cơ Bản, Khả Năng Đàm Phán, Thuyết Phục Cơ Bản.

Trần Lâm hài lòng.

Với 30 binh sĩ mới, đội quân của hắn đã mạnh hơn trước, sẵn sàng cho trận chiến sắp tới.
 
Loạn 12 Sứ Quân.ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh
Chương 23: Củng Cố Lực Lượng


Sau khi chiêu mộ được Lê Vũ cùng 30 binh sĩ đào ngũ, Trần Lâm dẫn họ quay về doanh trại trong rừng.

Đây là bước tiến quan trọng, giúp đội quân của hắn tăng cường sức mạnh, nhưng cũng đặt ra vấn đề kiểm soát và tổ chức lại lực lượng.

---

Khi về đến trại, tất cả binh sĩ cũ và mới đều tập hợp trước trướng chỉ huy.

Trần Lâm đứng giữa, ánh mắt quét qua toàn bộ doanh trại.

Hắn cần ổn định lòng quân, tránh mâu thuẫn giữa binh sĩ cũ và tân binh.

Hắn ra hiệu cho Trương Hổ, Đỗ Bằng, Hoàng Cảnh bước lên.

"Ba người các ngươi là những người theo ta từ đầu, các ngươi sẽ phụ trách giám sát và hướng dẫn nhóm mới."

Sau đó, hắn nhìn Lê Vũ:

"Ngươi từng là phó tướng dưới trướng Kiều Công Hãn, có kinh nghiệm chỉ huy.

Từ giờ, ngươi sẽ đảm nhận vị trí đội trưởng nhóm tân binh, chịu trách nhiệm huấn luyện và báo cáo lại cho ta."

Lê Vũ nhướng mày, rồi gật đầu.

"Được, nhưng ta có một điều kiện.

Binh sĩ của ta cần vũ khí đầy đủ, không thể tay không ra trận."

Trần Lâm cười nhạt:

"Chuyện đó ta đã tính toán."

---

Doanh trại hiện có khoảng 70 binh sĩ, nhưng trang bị của họ không đồng đều.

30 người cũ: Có vũ khí cơ bản, chủ yếu là trường đao, cung tiễn thô sơ, giáo dài.

30 người mới: Chỉ có vài thanh đao cũ, phần lớn chỉ có gậy gỗ và dao găm.

10 tinh binh: Có giáp nhẹ, sử dụng trường đao hoặc thương dài.

Trần Lâm cho người mở kho lương thực và vũ khí, chia thêm đao, cung tiễn và giáo dài cho nhóm của Lê Vũ.

"Đây là số vũ khí ta thu được từ các toán lính lẻ trước đó.

Không nhiều, nhưng đủ để các ngươi có thứ mà chiến đấu."

Lê Vũ cầm lấy một thanh trường đao sắc bén, vung thử vài đường, ánh mắt lóe lên sự hài lòng.

"Tốt, với vũ khí này, ta có thể giúp huấn luyện đội ngũ."

---

Trần Lâm không để thời gian trôi qua vô ích.

Ngay ngày hôm sau, hắn ra lệnh toàn quân bắt đầu huấn luyện.

Buổi sáng:

Tập hợp toàn quân, chia thành 3 nhóm: Bộ binh (giáo dài), Cung thủ, Đột kích (trường đao).

Lê Vũ trực tiếp huấn luyện bộ binh, giúp họ phối hợp tốt hơn khi chiến đấu theo hàng ngũ.

Hoàng Cảnh dạy cung thủ cách bắn xa, bắn chính xác và bắn theo đội hình.

Trương Hổ dẫn đội đột kích luyện tốc độ di chuyển và chiến đấu cận chiến.

Buổi chiều:

Tập trận giả theo đội hình.

Huấn luyện di chuyển trên địa hình rừng núi, tận dụng địa thế để phục kích và phản kích.

Rèn luyện thể lực, chạy đường dài có trọng tải.

Sau một ngày huấn luyện, nhóm quân mới dần thích nghi, không còn lỏng lẻo như trước.

---

Sau khi kết thúc buổi huấn luyện đầu tiên, hệ thống vang lên trong đầu Trần Lâm:

> [Hệ Thống: Hoàn thành nhiệm vụ "Củng Cố Lực Lượng"!]

[Khen thưởng: +2 điểm Thể Chất, mở khóa kỹ năng "Huấn Luyện Quân Cơ Bản".]

Hắn mở bảng thuộc tính:

> Thể Chất: 15 (+2)

Nhanh Nhẹn: 13

Trí Lực: 17

Kỹ Năng: Chiến Đấu Cận Chiến (Sơ cấp), Chiến Thuật Cơ Bản, Bố Trận Cơ Bản, Khả Năng Đàm Phán, Thuyết Phục Cơ Bản, Huấn Luyện Quân Cơ Bản.

Hắn mỉm cười.

Với kỹ năng mới này, hắn sẽ đào tạo ra một đội quân tinh nhuệ thực sự.

Ba ngày sau khi bắt đầu huấn luyện, đội quân của Trần Lâm đã có những tiến bộ rõ rệt.

Họ không còn là những toán binh ô hợp nữa, mà đã có kỷ luật, biết cách di chuyển theo đội hình và tận dụng địa hình.

Nhưng luyện tập vẫn chỉ là luyện tập, thực chiến mới là điều quan trọng nhất.

Buổi sáng, khi mặt trời vừa ló dạng, Trần Lâm nhận được tin từ trinh sát:

"Thưa thủ lĩnh!

Có một toán quân khoảng 50 người từ phía Tây Nam đang di chuyển đến gần địa bàn của chúng ta.

Dường như họ là lính của Đỗ Cảnh Thạc, đang hộ tống một đoàn xe lương thực!"

Nghe đến đây, ánh mắt Trần Lâm lóe lên hứng thú.

"Lương thực?"

"Vâng!

Ít nhất ba xe chở lương và một xe chở binh khí."

Một cơ hội không thể tốt hơn!

Nếu chiếm được số lương thực này, hắn có thể nuôi quân thêm một tháng.

Nhưng đối phương có 50 quân chính quy, chưa kể hộ vệ trên xe.

Trong khi đó, hắn có khoảng 70 người, nhưng đa phần là quân ô hợp.

Trần Lâm biết rõ, đây sẽ là thử thách thực sự đầu tiên của hắn và đội quân này.

---

Trần Lâm triệu tập các đội trưởng bàn bạc.

Địa điểm phục kích: Một đoạn đường hẹp và quanh co, có rừng rậm hai bên, nằm trên tuyến đường chính mà đoàn xe phải đi qua.

Hắn lập tức triển khai kế hoạch đánh chặn:

Lê Vũ dẫn 15 giáo binh đóng vai cướp giả, chặn đường đoàn xe.

Trương Hổ chỉ huy 10 cung thủ, bố trí trên sườn đồi bên trái, sẵn sàng bắn hạ quân địch.

Hoàng Cảnh cùng 15 binh sĩ cầm trường đao ẩn nấp trong rừng bên phải, chờ thời cơ lao ra.

Trần Lâm tự dẫn 20 quân tinh nhuệ, đóng vai quân đánh tập hậu, chờ đến khi trận chiến rối loạn mới xuất hiện.

Hắn dặn dò kỹ:

"Nhớ kỹ!

Không được giao chiến trực diện ngay từ đầu.

Đánh du kích, làm rối đội hình địch rồi mới tổng tấn công."

Cả đội quân đồng thanh:

"Rõ!"

---

Giờ Tỵ (9 giờ sáng), đoàn xe của quân Đỗ Cảnh Thạc tiến vào khu vực phục kích.

Ngay khi đoàn xe vào đúng vị trí, Lê Vũ dẫn quân xông ra, la hét như lũ thảo khấu:

"Cướp lương!

Để lại hàng hóa, tha mạng các ngươi!"

Đám lính hộ tống lập tức rút vũ khí, đội trưởng của họ quát lớn:

"Cướp?

Bọn bây chán sống rồi hả?"

Hắn ra lệnh:

"Bảo vệ xe!

Lập trận thế!"

Ngay lúc đó, "vút vút vút", một loạt mũi tên từ trên cao lao xuống!

10 cung thủ của Trương Hổ đồng loạt khai hỏa!

"Aaa!"

"Cẩn thận!

Có phục kích!"

Lập tức, trận địa của quân Đỗ Cảnh Thạc rối loạn.

Một số lính bị trúng tên ngã xuống, số còn lại cố gắng rút khiên che chắn.

Chính lúc này, Hoàng Cảnh cùng 15 trường đao binh lao ra từ cánh rừng bên phải, chém thẳng vào đội hình đang hỗn loạn!

"Chết đi!"

Chiến sự bùng nổ!

---

Quân địch tuy bất ngờ, nhưng vẫn là quân chính quy, nhanh chóng ổn định lại đội hình.

Tên đội trưởng hét lớn:

"Không được hoảng loạn!

Lập thế trận!

Tiến lên tiêu diệt bọn chúng!"

Ngay lập tức, lính địch chia thành hai nhóm: Một nhóm bảo vệ xe, một nhóm phản kích về phía quân của Lê Vũ và Hoàng Cảnh.

Thế trận dần dần cân bằng.

Nhưng đúng lúc này—

Trần Lâm cùng 20 quân tinh nhuệ lao ra từ phía sau!

"GIẾT!"

Hắn vung trường đao, chém thẳng vào một tên lính trước mặt!

"Phập!"

Máu bắn tung tóe!

Tên lính trợn mắt ngã xuống.

Lính địch hoảng hốt, không ngờ bị đánh tập hậu!

Bị đánh từ ba hướng, quân địch rối loạn hoàn toàn!

---

Chưa đầy nửa khắc sau, toán quân hộ tống đã bị tiêu diệt hơn nửa, số còn lại buông vũ khí đầu hàng.

"Tha mạng!

Chúng tôi chỉ làm theo lệnh!"

Trần Lâm hạ lệnh trói những kẻ còn sống lại, thu lấy binh khí và áo giáp của chúng.

Khi kiểm tra đoàn xe, hắn thấy:

Ba xe chở đầy lúa gạo, thịt khô, muối, vải vóc.

Một xe chở binh khí gồm giáo dài, cung tên, khiên gỗ.

Đây là một chiến thắng lớn!

Hệ thống lập tức vang lên trong đầu hắn:

> [Hệ Thống: Hoàn thành nhiệm vụ "Trận Đánh Đầu Tiên"!]

[Khen thưởng: +3 điểm Thể Chất, +2 điểm Trí Lực, mở khóa kỹ năng "Chỉ Huy Nhỏ".]

Hắn mở bảng thuộc tính:

> Thể Chất: 18 (+3)

Nhanh Nhẹn: 13

Trí Lực: 19 (+2)

Kỹ Năng: Chiến Đấu Cận Chiến (Sơ cấp), Chiến Thuật Cơ Bản, Bố Trận Cơ Bản, Khả Năng Đàm Phán, Thuyết Phục Cơ Bản, Huấn Luyện Quân Cơ Bản, Chỉ Huy Nhỏ.

Trần Lâm nở nụ cười lạnh.

Đây mới chỉ là bước khởi đầu.
 
Loạn 12 Sứ Quân.ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh
Chương 24: Kế Hoạch Bành Trướng


Trận đánh phục kích thành công giúp Trần Lâm thu về một lượng lớn lương thực và binh khí.

Nhưng hơn cả chiến lợi phẩm, hắn đã chứng minh được thực lực của mình với đội quân này.

Sau trận chiến, hắn ngồi trước bản đồ, suy tính bước tiếp theo.

---

Hiện tại, đội quân của hắn gồm:

70 quân sĩ, trong đó:

20 người có kinh nghiệm thực chiến (tinh nhuệ).

50 người còn lại là tân binh, nhưng đã qua huấn luyện cơ bản.

Trang bị:

30 bộ giáp da, 20 khiên gỗ, 50 trường đao, 20 giáo dài, 10 cung tên.

Lương thực: Đủ dùng trong một tháng.

Nhưng dù có chiến lợi phẩm, hắn vẫn còn quá yếu so với những thế lực lớn.

Nếu không phát triển nhanh, sớm muộn cũng bị tiêu diệt.

Cần phải bành trướng!

---

Trên bản đồ, Trần Lâm đánh dấu những điểm quan trọng xung quanh:

Làng Xuân Ổ (cách 10 dặm về phía Đông): Một ngôi làng có hơn 300 dân, có khả năng cung cấp nhân lực.

Trại quân Đỗ Cảnh Thạc (cách 20 dặm về phía Tây): Một đội quân khoảng 200 người đóng giữ.

Khu rừng Trường Dã (phía Bắc): Địa hình hiểm trở, thích hợp làm căn cứ phòng thủ.

Sau khi phân tích, hắn quyết định:

1.

Thu phục Làng Xuân Ổ: Mục tiêu là tuyển thêm người, mở rộng thế lực.

2.

Di chuyển quân đến rừng Trường Dã: Thiết lập căn cứ vững chắc trước khi đối đầu với thế lực lớn.

Kế hoạch đã định!

---

Sáng sớm hôm sau, Trần Lâm dẫn theo 30 quân sĩ, tiến đến làng Xuân Ổ.

Làng Xuân Ổ vốn nằm dưới quyền kiểm soát của một toán thổ phỉ nhỏ khoảng 40 người, chuyên bắt nạt dân làng, thu thuế nặng.

Hắn quyết định dùng vũ lực giải quyết nhanh gọn.

Kế hoạch:

Nhóm cung thủ (10 người) mai phục từ xa.

Nhóm tấn công chính (20 người, do hắn dẫn đầu) đánh thẳng vào sào huyệt của bọn thổ phỉ.

Khi trời vừa tối, Trần Lâm ra lệnh hành động!

---

Trại thổ phỉ được dựng sơ sài bên rìa làng, xung quanh chỉ có vài tên lính canh.

Trần Lâm ra hiệu-

"Vút!

Vút!

Vút!"

Ba mũi tên bay ra, lính gác chưa kịp kêu lên đã ngã xuống.

"Xông vào!"

Hắn dẫn quân lao vào trong trại!

Bọn thổ phỉ hoảng loạn, chưa kịp chuẩn bị đã bị đánh phủ đầu.

"Giết hết chúng nó!"

- Trần Lâm hét lớn, trường đao chém xuống, máu văng tung tóe!

Lính của hắn cũng điên cuồng chém giết, chẳng mấy chốc 30 tên thổ phỉ đã bị tiêu diệt, số còn lại quỳ xuống cầu xin tha mạng.

Chưa đến một khắc, trại thổ phỉ bị quét sạch!

---

Sau khi dẹp loạn, dân làng Xuân Ổ kéo đến.

Họ hoảng sợ nhìn đám binh sĩ đầy máu trước mặt.

Trần Lâm bước lên, giọng trầm ổn:

"Ta không phải thổ phỉ.

Ta đến để giải phóng ngôi làng này."

Dân làng nhìn nhau, có người thì thầm:

"Bọn chúng vừa giết sạch lũ cướp..."

"Ít nhất bọn chúng mạnh hơn đám kia..."

Một lão già bước lên, hỏi:

"Ngài là ai?

Muốn gì ở dân làng chúng tôi?"

Trần Lâm nhìn thẳng vào mắt ông ta:

"Ta là Trần Lâm, ta cần nhân lực và lương thực.

Nhưng đổi lại, ta bảo vệ ngôi làng này khỏi bất cứ kẻ nào đến quấy nhiễu!"

Dân làng xôn xao.

Một thanh niên đứng lên:

"Nếu ngài thực sự bảo vệ làng, tôi sẵn sàng theo ngài!"

Có người mở đầu, chẳng mấy chốc hơn 40 thanh niên trai tráng xung phong gia nhập quân đội.

Làng Xuân Ổ đã nằm trong tay Trần Lâm!

---

Sau khi kiểm kê chiến lợi phẩm, Trần Lâm thu được:

20 bao lúa gạo.

10 bộ giáp da từ đám thổ phỉ.

15 thanh trường đao.

Quan trọng hơn cả, hắn có 40 tân binh mới, nâng tổng số quân lên 110 người.

Hệ thống vang lên:

> [Hệ Thống: Hoàn thành nhiệm vụ "Thu Phục Làng Xuân Ổ"!]

[Khen thưởng: +2 điểm Thể Chất, +2 điểm Trí Lực, mở khóa kỹ năng "Chiêu Mộ Quân Sĩ".]

Bảng thuộc tính hiện lên:

> Thể Chất: 20 (+2)

Nhanh Nhẹn: 13

Trí Lực: 21 (+2)

Kỹ Năng: Chiến Đấu Cận Chiến (Sơ cấp), Chiến Thuật Cơ Bản, Bố Trận Cơ Bản, Khả Năng Đàm Phán, Thuyết Phục Cơ Bản, Huấn Luyện Quân Cơ Bản, Chỉ Huy Nhỏ, Chiêu Mộ Quân Sĩ.

Nhìn quân đội ngày càng lớn mạnh, Trần Lâm biết rõ: Đây mới chỉ là bước khởi đầu!

Sau khi chiếm được Làng Xuân Ổ, Trần Lâm không vội mở rộng thêm.

Hắn cần một căn cứ vững chắc trước khi đụng độ với các thế lực lớn.

Hắn triệu tập các tướng lĩnh và nhóm quân sĩ chủ chốt để thảo luận.

---

Trần Lâm đặt bản đồ xuống, chỉ vào khu vực phía Bắc:

Rừng Trường Dã: Khu rừng rộng lớn với địa hình đồi núi trập trùng, có thể đào hào, dựng lũy phòng thủ.

Lợi thế: Địa hình hiểm trở giúp phòng thủ tốt, khó bị tập kích bất ngờ.

Bất lợi: Xa nguồn lương thực, cần có biện pháp vận chuyển hậu cần.

Những lựa chọn khác như trong làng hoặc bờ sông đều có nhược điểm lớn: dễ bị tấn công từ nhiều hướng.

Sau một hồi bàn bạc, rừng Trường Dã được chọn làm căn cứ đầu tiên.

---

Quân đội bắt đầu di chuyển, bao gồm:

110 quân sĩ (trong đó có 40 tân binh từ Làng Xuân Ổ).

Dân công và thợ thủ công từ làng, giúp xây dựng căn cứ.

Xe chở lương thực và vũ khí, do nhóm xe ngựa bảo vệ.

Quá trình di chuyển kéo dài ba ngày, phải đi qua nhiều khu vực nguy hiểm.

Ngày thứ hai, đoàn quân bị tập kích!

---

Khi đoàn quân đi qua một khe núi hẹp, tiếng hò hét vang lên-

"Giết hết chúng nó!"

Bọn cướp gần 50 tên, vũ khí thô sơ nhưng lại có lợi thế địa hình.

Trần Lâm lập tức phản ứng:

"Lập trận địa!

Khiên thủ lên trước!"

Bố trận nhanh:

Hàng đầu: Khiên thủ cầm đao bảo vệ.

Hàng sau: Cung thủ bắn trả.

Hai cánh: Nhóm quân tinh nhuệ đánh gọng kìm.

Hắn giơ trường đao, dẫn quân lao vào!

"Chém!"

Máu bắn tung tóe, Trần Lâm quét ngang một đường, chém rơi đầu một tên cướp.

"Giết sạch chúng nó!"

- Tiếng quân sĩ vang lên, nhuệ khí dâng cao.

Sau một khắc giao chiến, đám cướp bỏ chạy, hơn một nửa bị giết.

Trận chiến kết thúc, đội quân chỉ mất 5 người, nhưng đã chứng minh sức mạnh của mình!

Hệ thống hiện lên:

> [Hệ Thống: Hoàn thành nhiệm vụ "Chiến Thắng Trận Đánh Đầu Tiên"]

[Thưởng: +2 điểm Thể Chất, mở khóa kỹ năng "Chỉ Huy Tiểu Đội".]

---

Ba ngày sau, quân đội đến được rừng Trường Dã.

Kế hoạch xây dựng căn cứ:

Đào hào quanh khu vực đóng quân.

Dựng tường gỗ cao để ngăn kỵ binh.

Xây kho lương thực và lò rèn để duy trì hậu cần.

Dưới sự chỉ huy của Trần Lâm, chỉ trong một tuần, căn cứ sơ khai đã hình thành.

Lúc này, quân sĩ mới thật sự cảm nhận được sức mạnh của một đội quân có tổ chức.

Nhìn căn cứ ngày càng vững chắc, Trần Lâm nở nụ cười- hắn đã có nền tảng để tiến xa hơn!
 
Loạn 12 Sứ Quân.ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh
Chương 25: Bước Chân Đầu Tiên Vào Chiến Trường


Sau khi xây dựng xong căn cứ tại rừng Trường Dã, Trần Lâm không cho quân sĩ nghỉ ngơi quá lâu.

Hắn biết rõ: Nếu chỉ thủ thì sớm muộn cũng bị các thế lực lớn nuốt chửng.

Vậy nên, hắn quyết định ra tay trước!

---

Một nhóm trinh sát do Lý Thắng dẫn đầu quay về báo cáo:

Cách căn cứ khoảng 15 dặm, có một kho lương thực nhỏ của quân Ngô Xương Xí.

Được bảo vệ bởi khoảng 60 quân canh giữ, không quá tinh nhuệ.

Nếu chiếm được, có thể bổ sung lương thực cho hơn 300 người trong hai tháng!

Trần Lâm gõ ngón tay lên bàn:

"Nếu chúng ta có thêm lương thực, căn cứ sẽ ổn định hơn nhiều..."

Hắn lập tức quyết định phát động một trận tập kích ban đêm!

---

Bố trí chiến thuật:

Nhóm đột kích (20 người): Do Trần Lâm trực tiếp chỉ huy, tấn công từ hướng chính diện.

Nhóm cắt viện binh (15 người): Chặn đường thoát của quân địch.

Nhóm bắn tỉa (10 cung thủ): Ẩn nấp trên cao, bắn vào lính canh.

Trước khi xuất phát, hắn ra lệnh:

Mỗi người chỉ mang theo vũ khí nhẹ, không mặc giáp quá nặng để dễ dàng di chuyển.

Tất cả bôi bùn lên mặt, tránh bị phát hiện khi di chuyển ban đêm.

"Hành động lặng lẽ, không để lại dấu vết!"

---

Đêm khuya, ánh trăng lờ mờ, gió lạnh phả qua những tán cây rì rào.

Kho lương thực chỉ có vài lính canh đi tuần, lửa trại lập lòe.

"Hành động!"

Lý Thắng ra hiệu, ba cung thủ giương cung—

"Vút!

Vút!

Vút!"

Ba tên lính gục xuống mà không kịp kêu lên tiếng nào.

Trần Lâm dẫn đầu, lao lên như mãnh hổ!

"Giết!"

Trường đao chém ngang, một tên lính đứt ngang vai!

Quân sĩ của hắn ào lên như sói dữ, tận dụng lợi thế bất ngờ để nhanh chóng tiêu diệt kẻ địch.

Quân giữ kho bị đánh bất ngờ, chỉ chống cự được một lát rồi hoảng loạn tháo chạy!

Chưa đầy một khắc, kho lương thực đã bị chiếm lĩnh hoàn toàn!

---

Lương thực: Đủ cho 300 người ăn trong hai tháng.

Vũ khí thu được: 30 cây giáo, 10 thanh đao tốt, 5 bộ giáp.

Bắt sống 10 tên địch – có thể dùng để khai thác thông tin.

Trần Lâm không tàn sát toàn bộ, mà cho một số tên chạy thoát.

"Để bọn chúng về báo tin, Ngô Xương Xí nhất định sẽ điều tra.

Chúng ta sẽ có cơ hội lớn hơn!"

Sau khi thu dọn chiến trường, đội quân nhanh chóng rút về căn cứ trước khi trời sáng!

Trần Lâm siết chặt nắm đấm—

"Đây mới chỉ là bước đầu tiên...

Trận chiến thực sự vẫn còn ở phía trước!"

---

Giữa căn lều lớn trong doanh trại, một người đàn ông trung niên bị trói chặt, toàn thân bê bết máu.

Trần Lãm, tướng dưới trướng Ngô Xương Xí, đang quỳ rạp dưới đất.

Hắn bị một mũi tên xuyên vai, sắc mặt tái nhợt vì mất máu.

Trần Lâm ngồi trên ghế gỗ, lạnh lùng nhìn xuống.

> "Ngươi muốn sống hay muốn chết?"

Trần Lãm cắn răng, ánh mắt kiên quyết:

> "Giết thì giết!

Đừng mong ta phản bội chủ công!"

Trần Lâm bật cười nhạt.

> "Ngươi nghĩ rằng trung thành sẽ cứu được mạng ngươi sao?

Ngô Xương Xí có thực sự coi trọng ngươi không?"

Hắn rút dao găm, tiến lại gần, lưỡi dao cắt nhẹ lên cổ Trần Lãm.

"Nếu ta giết ngươi ngay bây giờ, liệu có ai đến cứu không?"

Trần Lãm cắn môi, không nói gì.

---

Trần Lâm không vội tra tấn.

Hắn biết rằng một người như Trần Lãm không dễ khuất phục.

Hắn ra hiệu cho thuộc hạ mang thịt nướng, rượu và nước sạch đến.

> "Ngươi bị thương nặng, lại đói khát.

Trước khi chết, uống chút rượu cũng không sao, phải không?"

Trần Lãm nhìn chằm chằm vào rượu, yết hầu khẽ động.

Hắn cực kỳ khát!

Nhưng nếu nhận lấy, chẳng phải là mất đi tôn nghiêm của một tướng quân sao?

Trần Lâm bật cười:

> "Ngươi không uống?

Được thôi, ta sẽ dành chén rượu này cho lính của ta.

Sau khi thắng trận, họ xứng đáng được hưởng."

Hắn uống một hơi cạn sạch, cố ý để mùi rượu lan tỏa khắp lều.

Trần Lãm cuối cùng không chịu nổi, khẽ lên tiếng:

> "Cho ta một chén!"

Trần Lâm mỉm cười chiến thắng, ra hiệu cho lính rót rượu.

Trần Lãm uống cạn trong một hơi, cảm giác cay nóng tràn xuống cổ họng.

---

> "Ngươi có biết tại sao ta không giết ngươi ngay không?"

Trần Lâm hỏi, giọng trầm ổn.

Trần Lãm nheo mắt, không đáp.

> "Vì ta biết ngươi là người có tài.

Một tướng giỏi như ngươi, Ngô Xương Xí có thực sự trọng dụng không?"

Trần Lãm siết chặt nắm đấm.

Hắn trung thành với Ngô Xương Xí, nhưng hắn cũng hiểu rõ bản thân chỉ là một con tốt thí!

Ngô Xương Xí đa nghi, không tin tưởng ai hoàn toàn.

Trần Lâm cười nhạt:

> "Ngươi có hai lựa chọn: Một là chết, hai là theo ta!"

> "Theo ngươi?

Ngươi chỉ là một tên lính quèn mới trỗi dậy, ngươi có gì mà ta phải quy phục?"

Trần Lâm không giận, chỉ cười lạnh:

> "Ta có đầu óc.

Ta có tầm nhìn.

Và ta có dã tâm!"

> "Ngươi nghĩ rằng Ngô Xương Xí có thể thống nhất thiên hạ sao?

Sai rồi!

Ta mới là người có thể làm điều đó!"

Ánh mắt Trần Lãm dao động.

Trần Lâm đánh mạnh vào tâm lý:

> "Nếu ngươi theo ta, ta sẽ cho ngươi một vị trí xứng đáng.

Không phải chỉ là một tướng nhỏ, mà là một đại tướng quân thực sự!"

"Một người như ngươi, có đáng để chết vô ích không?"

Trần Lãm không trả lời ngay, nhưng rõ ràng đã dao động.

---

Sau một hồi lâu im lặng…

Trần Lãm thở dài, ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp.

> "Nếu ta theo ngươi, ngươi có thể đảm bảo điều gì?"

Trần Lâm mỉm cười, biết rằng hắn đã thắng.

> "Ta đảm bảo một điều: Ngươi sẽ không phải chết một cách vô ích!"

Trong lều trại, ánh lửa bập bùng.

Một cánh tay vươn ra.

Một bàn tay khác chậm rãi nắm lấy.

---
 
Loạn 12 Sứ Quân.ta Quật Khởi Từ Tiểu Binh
Chương 40: Nổi Sóng Trong Nội Bộ


Ba ngày sau khi Trần Lãm đầu hàng, trong doanh trại bắt đầu xôn xao.

Nhiều binh sĩ thì thầm sau lưng:

> “Tên tướng địch kia, thật sự có thể tin được không?”

“Tại sao lại giữ hắn lại, không chém đầu cảnh cáo?”

“Chủ tướng có ý đồ gì đây?”

Những lời bàn tán càng ngày càng lớn, thậm chí một số tướng lĩnh cũng bắt đầu bất mãn.

---

Tại trướng chỉ huy, Trần Lâm triệu tập các tướng lĩnh thân cận.

Trong lều, không khí căng thẳng.

Một viên tướng trẻ tuổi, Đỗ Hưng, giọng đầy nghi hoặc:

> “Chủ tướng, tại sao lại giữ tên Trần Lãm?

Hắn là tướng cũ của Ngô Xương Xí, sao có thể dễ dàng tin tưởng?”

Một tướng khác, Lưu Nghĩa, ánh mắt sắc lạnh:

> “Ta đề nghị giết hắn, treo đầu lên cổng doanh trại làm gương.”

Trần Lâm không vội trả lời, chỉ nhấp một ngụm trà.

> “Các ngươi nghĩ rằng ta giữ hắn lại chỉ vì lòng nhân từ?”

Cả lều yên lặng.

Trần Lâm bình thản đặt chén trà xuống, ánh mắt lạnh lùng:

> “Chúng ta cần người tài.

Muốn thắng được loạn thế này, chỉ dựa vào dũng khí là chưa đủ.”

> “Các ngươi có nghĩ đến không?

Nếu giết hắn, đám binh sĩ cũ dưới trướng hắn có phục chúng ta không?

Hay là họ sẽ nổi loạn?”

Cả trướng trầm mặc.

---

Trần Lâm đứng dậy, đi từng bước chậm rãi:

> “Chiến trường không chỉ có giết chóc.

Mà còn có mưu lược!”

> “Nếu ta chém Trần Lãm, thì những tướng địch sau này đầu hàng có còn dám quy thuận không?”

Lưu Nghĩa cắn răng, nhưng không phản bác.

Trần Lâm chắp tay sau lưng:

> “Ta đã nói chuyện với hắn.

Hắn là một người có dã tâm, nhưng cũng là kẻ thực dụng.

Hiện giờ, chúng ta có chung một kẻ địch – Ngô Xương Xí.”

> “Dùng người phải dùng đúng cách.

Nếu các ngươi còn lo lắng, ta sẽ có cách thử lòng hắn.”

Mọi người im lặng, dần dần gật đầu.

---

Tối hôm đó, Trần Lâm triệu Trần Lãm vào lều riêng.

Trên bàn, là một bức chiến thư.

Trần Lâm đưa bức thư cho Trần Lãm, ánh mắt sắc bén:

> “Ngươi viết một bức thư gửi cho Ngô Xương Xí, nói rằng ngươi đã giả vờ đầu hàng, chờ cơ hội nội ứng.”

Trần Lãm sửng sốt:

> “Ngươi muốn ta phản bội chủ cũ?”

Trần Lâm mỉm cười lạnh lẽo:

> “Không phải phản bội.

Là lựa chọn con đường sống.”

“Ta sẽ sai người mang thư đến.

Nếu Ngô Xương Xí tin ngươi, hắn sẽ ra lệnh phối hợp.

Khi đó, ngươi sẽ biết hắn có thật sự coi trọng ngươi hay không.”

Trần Lãm siết chặt nắm đấm.

Sau một hồi lâu, hắn cầm bút, chậm rãi viết.

Trần Lâm nhìn hắn, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

---

Ba ngày sau, một sứ giả được Trần Lãm phái đi, mang theo bức thư đến doanh trại của Ngô Xương Xí.

> Trong thư, Trần Lãm viết rằng hắn đã giả vờ đầu hàng Trần Lâm, chỉ chờ thời cơ sẽ phản bội từ bên trong.

Bức thư được viết rất cẩn thận, từng câu chữ đều thể hiện sự trung thành với Ngô Xương Xí.

Ngô Xương Xí sau khi nhận thư, trầm ngâm suy nghĩ.

Bên cạnh hắn, một mưu sĩ già, Hoàng Đình, ánh mắt nghi hoặc:

> “Chúa công, liệu có đáng tin không?”

Ngô Xương Xí hừ lạnh:

> “Trần Lãm là người tham vọng, trước nay luôn trung thành.

Hắn sẽ không dễ dàng phản bội.”

> “Nhưng chúng ta không thể mạo hiểm.”

Sau một hồi suy nghĩ, Ngô Xương Xí ra lệnh:

> “Sai người âm thầm theo dõi tình hình trong doanh trại Trần Lâm.

Nếu đúng là Trần Lãm có ý định nội ứng, ta sẽ cho hắn một cơ hội chuộc tội.”

--

Tại doanh trại Trần Lâm, sau khi thư được gửi đi, Trần Lãm bắt đầu bị theo dõi chặt chẽ.

Bất kỳ hành động nào của hắn cũng lọt vào tầm mắt của đám thân binh Trần Lâm.

Trần Lãm có vẻ nhận ra điều đó, nhưng hắn vẫn giữ thái độ bình tĩnh.

Một đêm nọ, Trần Lâm triệu hắn vào lều riêng.

> “Ngô Xương Xí đã nhận thư của ngươi.”

Trần Lãm nhướng mày, nhưng không nói gì.

Trần Lâm nhìn chằm chằm hắn:

> “Ta sẽ cho ngươi một nhiệm vụ.

Nếu ngươi hoàn thành, ta sẽ tin tưởng ngươi.”

Trần Lãm trầm giọng:

> “Nhiệm vụ gì?”

Trần Lâm mỉm cười lạnh lùng:

> “Dẫn quân tập kích kho lương của Ngô Xương Xí.

Nếu ngươi thật lòng quy phục, ngươi sẽ không ngần ngại chém đầu quân cũ của mình.”

Ánh mắt Trần Lãm lóe lên, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

> “Được.

Ta sẽ đi.”

---

Sau khi Trần Lãm rời khỏi, Lưu Nghĩa bước vào trướng, giọng đầy nghi hoặc:

> “Chủ tướng, ngài có thực sự tin hắn không?”

Trần Lâm không đáp ngay, chỉ chậm rãi rót trà:

> “Một con chó trung thành không bao giờ phản bội chủ cũ.

Nhưng một con sói thông minh sẽ chọn kẻ mạnh hơn.”

> “Ta muốn xem, hắn là chó hay là sói.”

--
 
Back
Top Bottom