Khác LingOrm | Vỡ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Lingorm | Vỡ
Chap 20.


Cơn choáng váng ập đến nhanh hơn Orm tưởng.

Đầu óc em bắt đầu quay cuồng, mọi vật dụng trong căn phòng ngủ bỗng chốc nhòe đi, chồng chéo lên nhau.

Lồng ngực co thắt, nhịp thở dần trở nên đứt quãng.

Orm cảm giác cơ thể mình nhẹ bẫng, như đang rơi vào một hố đen thăm thẳm không có đáy.

Trong cơn hôn mê, em thấy mình đứng giữa một không gian trắng xóa, vô tận.

Không có thanh âm, không có phương hướng, chỉ có một nỗi cô độc bao trùm.

"P'Ling...

Chị đâu rồi?"

Orm gọi tên Lingling, sau đó hoảng loạn chạy đi tìm kiếm.

Em gọi tên chị đến khản cả cổ nhưng đáp lại chỉ là tiếng vang vọng của chính mình.

Bỗng từ phía xa, một bóng hình quen thuộc hiện ra.

Lingling đứng đó, mặc áo sơ mi trắng, quần trắng, mỉm cười đưa tay về phía em.

"Lingling...

Đợi em với!"

Orm dốc hết sức bình sinh chạy về phía chị.

Thế nhưng, em càng chạy, khoảng cách giữa cả hai lại càng xa vời vợi.

Hình bóng Lingling mờ dần rồi biến mất vào khoảng không trắng xóa, mặc cho em gào thét đến lạc giọng trong tuyệt vọng.

"Đừng bỏ em mà!

Lingling....Lingling!!!"

Orm giật mình mở mắt, tiếng hét vẫn còn nghẹn lại nơi cổ họng.

Một cơn đau nhức tột độ xộc thẳng lên đại não khiến em phải rên rỉ thành tiếng.

Hơi lạnh từ nước bao phủ lấy cơ thể.

Orm bàng hoàng nhận ra mình không phải đang nằm trên giường ở biệt thự, mà là đang ngồi trong bồn tắm, nước đã tràn ra cả sàn nhà từ lúc nào.

Rầm!

Nghe thấy tiếng hét thất thanh vọng ra từ phòng tắm, Lingling vội vã đẩy cửa chạy vào.

Gương mặt Lingling lộ rõ vẻ hốt hoảng, hơi thở dồn dập vì lo lắng.

Orm nhìn chằm chằm vào người trước mắt, đôi mắt em đờ đẫn, hoàn toàn không có phản ứng.

Đầu óc em vẫn kẹt lại trong sự mơ hồ tột độ.

"Không phải mình đã chết rồi sao?

Chuyện gì đang xảy ra thế này?"

Lingling tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh bồn tắm, lay nhẹ vai em:

"Orm?

Em sao vậy?

Orm!

Nghe chị nói không?"

Lingling gọi mãi, nhưng Orm vẫn im lặng.

Em nhìn xoáy vào gương mặt ấy, nhìn từng đường nét quen thuộc đang lo lắng vì mình.

Đây là Lingling... bằng da bằng thịt, không phải khói mây, cũng không phải ảo ảnh tan biến khi em chạm tay vào.

Hơi ấm tỏa ra từ bàn tay Lingling đang giữ lấy vai em chân thực đến mức khiến tim em run rẩy.

Trong một khoảnh khắc, mọi sự nghi ngờ và ngỡ ngàng đều bị gạt sang một bên.

Orm bỗng nhiên chồm tới, ôm chặt lấy Lingling như sợ rằng nếu nới lỏng tay dù chỉ một giây, người này sẽ lại biến mất vào cõi hư vô trắng xóa kia.

Em vùi đầu vào cổ Lingling, hít thật sâu mùi hương quen thuộc, nước mắt lã chã rơi xuống vai áo chị.

"P'Ling... là chị thật sao...

đúng là chị rồi..."

Lingling dù vẫn còn ngơ ngác trước phản ứng đột ngột của em, nhưng cũng nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy tấm lưng đang run rẩy của Orm, vỗ về:

"Chị đây, chị ở đây mà.

Đừng sợ, chỉ là ác mộng thôi."

Lingling cẩn thận dìu Orm ra khỏi bồn tắm, dùng khăn bông khô ráo lau người cho em một cách tỉ mỉ.

Chị đi đến tủ, lấy ra một bộ đồ thoải mái rồi tự tay mặc vào cho Orm.

"Hôm qua tới giờ em cứ lạ lạ sao đó, đêm qua thì gặp ác mộng đổ hết cả mồ hôi, sáng nay lại vào bồn tắm ngủ quên."

- Lingling vừa chỉnh lại cổ áo cho em vừa nói.

Thấy Orm vẫn còn bàng hoàng, ánh mắt thất thần không nói câu nào, Lingling khẽ thở dài, xoa nhẹ mái tóc còn ẩm của em:

"Nếu hôm nay em cảm thấy không khỏe thì không cần đến công ty đâu, cứ ở nhà nghỉ ngơi đi."

Nói rồi, Lingling đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Orm: "Thôi, chị vào tắm rồi đi làm.

Em nằm ngủ thêm đi."

Orm ngồi im trên giường, những mảnh ký ức hỗn độn kiếp trước cứ thế đan xen trong đầu.

Em sực nhớ ra điều gì đó, run rẩy cầm điện thoại lên để kiểm tra ngày tháng.

Màn hình sáng lên, đập vào mắt em là dòng lời nhắc ghi chú cho ngày hôm nay:

"Về nhà P'Ling thăm ông nội và cha mẹ."

Đầu ngón tay Orm tê dại.

Một sự thật khó tin đang hiện hữu ngay trước mắt, Orm đã trùng sinh.

Mọi thứ quay trở lại đúng cột mốc một tuần sau chuyến đi biển Samui.

Vốn là người thực tế, Orm chưa từng tin vào những chuyện kỳ ảo, nhưng việc Lingling đang bằng xương bằng thịt ở đây cùng dòng thông báo trên màn hình điện thoại đã khiến em buộc phải tin vào điều này.

Vẫn đang mải mê với mớ hỗn độn trong lòng, Lingling từ phòng tắm bước ra.

Chị đã thay đồ để chuẩn bị ra ngoài, tay cầm chai nước hoa xịt nhẹ lên cổ.

Lingling nhìn em qua gương, giọng đều đều:

"À mà hôm nay chị không dắt em về thăm gia đình được, chị có việc bận đột xuất.

Em cứ ở nhà nghỉ ngơi đi nhé."

Orm ngẩn người, cảm giác có chút hụt hẫng, nhưng cũng chỉ biết gật đầu:

"Dạ, vậy chị đi làm cẩn thận.

Về sớm với em."

Orm tiến tới, vòng tay ôm lấy Lingling từ phía sau, áp mặt vào tấm lưng ấm áp của chị như muốn tìm kiếm chút cảm giác an toàn.

Lingling khẽ vỗ nhẹ lên tay em, dặn dò vài câu rồi vội vã rời đi.



9 giờ tối, Lingling vẫn chưa về.

Orm gọi điện và nhắn tin liên tục nhưng chị không bắt máy, cũng không trả lời.

Cảm giác bất an lớn dần, em không thể ngồi yên được nữa nên lấy chìa khóa xe lao thẳng đến văn phòng.

Tòa nhà văn phòng về đêm im lìm, chỉ còn ánh đèn hành lang hiu hắt.

Orm đi dọc dãy hành lang vắng lặng, hướng về phía phòng Chủ tịch, nơi ánh sáng vẫn còn lọt ra qua khe cửa khép hờ.

Orm định đẩy cửa bước vào, nhưng rồi bước chân em khựng lại, cảnh tượng trước mắt khiến toàn thân em đông cứng.

Sống mũi cay xè.

Nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi xuống, làm nhòe đi cả tầm nhìn.

Qua khe cửa hẹp, Orm thấy Dao đang ngồi trên đùi Lingling, hai tay câu chặt lấy cổ chị trong tư thế vô cùng thân mật.

Điều khiến trái tim Orm nhói lên chính là Lingling không hề có ý định đẩy ra.

Bàn tay chị thậm chí còn đặt nhẹ lên eo Dao một cách tự nhiên.

Orm đứng chết lặng, hơi thở như bị ai đó bóp nghẹt.

Em đưa tay gạt nhẹ nước mắt, không để mình bật thốt thành tiếng.

Sau đó quay lưng đi thật nhanh, lao ra bãi đỗ xe rồi nhấn ga rời khỏi tòa nhà.

Em ước gì mình chưa từng quay lại đây, ước gì mình chưa từng thấy những hình ảnh đó.

Bên trong phòng, Lingling bất chợt nhìn ra phía cửa.

Chị khẽ nhíu mày nhưng nhanh chóng thu hồi ánh mắt, vẻ mặt lại trở nên trầm mặc khó đoán.

"Lingling... em muốn chúng ta quay lại." – Dao thì thầm.

Lingling im lặng một hồi lâu mới nhàn nhạt đáp:

"Dao...

Chị đang có người yêu mà."

"Em biết."

- Dao không hề nao núng.

"Nhưng em yêu chị thật lòng.

Cho em cơ hội lần nữa được không?

Em biết chị vẫn chưa quên được em."

Lingling nhìn sâu vào đôi mắt Dao.

Hôm nay Dao mặc một chiếc váy lụa trắng, mái tóc xõa dài tự nhiên toát lên vẻ dịu dàng, thanh tú như những ngày đầu họ mới gặp nhau.

Từng thước phim cũ hiện lên, từ những cái ôm vụng về cho đến nụ hôn thẹn thùng lần đầu tiên, những buổi chiều cả hai cùng ngồi bên bờ hồ ngắm hoàng hôn rực rỡ.

Ngày ấy, Dao say sưa kể về ước mơ trở thành diễn viên nổi tiếng, còn Lingling biết mình sẽ về nối nghiệp gia đình.

Lingling từng nói rằng, dù Dao có làm gì hay đi đâu, chị cũng sẽ luôn ở phía sau ủng hộ cô hết lòng.

Thế nhưng, thực tế lại khắc nghiệt hơn những lời thề non hẹn biển.

Khi đứng trước ngưỡng cửa sự nghiệp, Dao đã chọn trời Âu, chọn ánh hào quang sân khấu và chủ động nói lời chia tay.

Lingling lúc đó hụt hẫng, lặng lẽ nhìn người mình yêu nhất rời xa để theo đuổi hoài bão riêng.

Những tổn thương ấy chị đã cất kỹ vào một góc khuất, cho đến tận hôm nay.

Ánh mắt Lingling bỗng trở nên xao động khi nhìn thấy hình bóng thân thuộc ngay trước mặt.

Sự rung động từ quá khứ len lỏi vào từng nhịp thở, khiến Lingling nhất thời rơi vào khoảng lặng mênh mông.

Dao nhận thấy sự do dự đó, cô khẽ mỉm cười, gương mặt từ từ tiến lại gần.

Khoảng cách thu hẹp dần, không gian dường như đặc quánh lại, chỉ còn nghe thấy tiếng nhịp tim dồn dập.

Lingling nhìn chăm chú vào đôi môi của Dao, mắt dần khép lại theo bản năng, để mặc cho những cảm xúc cũ lôi kéo.

Nhưng ngay khi đôi môi gần chạm nhau, một hình ảnh lướt qua tâm trí khiến Lingling giật mình.

Chị khựng lại, đẩy nhẹ Dao ra.

Dao bất ngờ trước phản ứng của Lingling, cô đứng dậy lùi lại một bước rồi lẳng lặng đứng thẳng người, bàn tay khẽ vuốt lại nếp váy vừa bị nhăn.

Lingling cũng nhanh chóng đứng dậy, vội vàng quay mặt sang hướng khác, đưa tay chỉnh lại cổ áo để che giấu sự bối rối.

"Chị... chị xin lỗi.

Để chị...

đưa em về." – Giọng Lingling lắp bắp, ngắt quãng.

Dao đứng đó, nhìn theo từng cử chỉ lúng túng của đối phương.

Dù hụt hẫng, nhưng cô biết Lingling đã bắt đầu dao động.

Chỉ là bức tường mà chị tự dựng lên quanh mình vẫn còn quá kiên cố để cô có thể phá vỡ ngay lúc này.



Gần 12 giờ đêm, Lingling mới về đến biệt thự.

Vừa bước vào cửa, chị đã thấy Orm đứng chờ sẵn ở phòng khách.

Dưới ánh đèn, nếu không nhìn kỹ sẽ khó nhận ra đôi mắt em hơi sưng dù đã được dặm phấn kỹ càng.

"Sao chị về trễ vậy?" – Orm tiến tới, cầm lấy túi xách giúp Lingling.

Lingling đặt một nụ hôn nhẹ lên trán em như mọi ngày:

"Hôm nay chị phải gặp đối tác nên về hơi muộn.

Em chờ chị lâu không?"

"Dạ không sao.

Em có chuẩn bị bữa tối, chị vào ăn một chút nha?" – Orm dịu dàng nói, cố giấu đi sự run rẩy.

"Chị ăn rồi, giờ hơi no.

Cảm ơn em nhé."

Orm định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

Em cúi đầu, giấu đi ánh mắt bối rối: "Em chuẩn bị nước nóng sẵn rồi, chị vào ngâm mình đi."

Lingling khẽ cười: "Cảm ơn em."

Nhìn bóng lưng Lingling đi vào phòng tắm, Orm đứng lặng giữa phòng khách.

Orm không dám hỏi Lingling về chuyện khi nãy.

Orm sợ nếu mình cố chấp bới móc sự thật, bản thân sẽ phải nhận lại câu trả lời mà mình không muốn nghe nhất.

Sau khi dọn dẹp xong đồ ăn ở bếp, Orm bước vào phòng ngủ.

Lingling vừa từ phòng tắm bước ra, mái tóc dài còn ướt làm thấm một mảng áo choàng lụa.

Chị ngồi trước bàn trang điểm chuẩn bị sấy tóc.

Orm tiến lại gần, cầm lấy máy sấy từ tay Lingling:

"Để em sấy tóc cho."

Lingling khẽ gật đầu.

Tiếng máy sấy rì rì vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.

Orm luồn tay vào tóc chị, cảm nhận rõ rệt từng sợi mềm mượt.

Kiếp trước, mỗi lần sấy tóc, Lingling thường sẽ dựa đầu vào người em rồi nhắm mắt hưởng thụ, nhưng giờ chị ngồi thẳng lưng, mắt nhìn vào gương một cách xa cách.

Orm nhìn Lingling qua gương, lòng trĩu nặng.

Em không hiểu tại sao Lingling lại trở nên lạ lùng đến thế.

"Hôm nay chị gặp đối tác bên nào mà về trễ vậy?"

- Orm phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi bâng quơ, cố giữ giọng bình thản.

Đôi tay Orm hơi khựng lại khi chờ đợi câu trả lời.

Lingling vẫn nhìn vào gương, mười đầu ngón tay đan chặt đặt trên đùi.

"Chút việc với bên tư vấn dự án thôi.

Em đừng bận tâm."

- Lingling trả lời qua loa rồi nhắm mắt lại.

Khi tóc đã ráo nước, Lingling đứng dậy.

Chị tiến lại gần, đặt một nụ hôn lên má Orm.

"Cảm ơn em.

Chị hơi mệt, chị đi ngủ trước nha."

"Dạ."

- Orm hụt hẫng.

Sau đó em cũng tắt đèn rồi bước lên giường.

Theo thói quen, em xích lại gần, định rúc vào người Lingling và vòng tay ôm lấy chị như mọi khi.

Nhưng ngay khi vừa chạm vào, Lingling lập tức xoay người qua phía bên kia, kéo chăn đắp kín vai.

"Ngủ đi em, hôm nay chị hơi mệt."

Trong bóng tối, nước mắt Orm lặng lẽ rơi.

Sự im lặng và cái quay lưng này còn đáng sợ hơn cả những lần họ cãi vã.
 
Lingorm | Vỡ
Chap 21


Sáng hôm sau, cả hai cùng chuẩn bị đến công ty.

Thấy Lingling loay hoay trước gương với sợi dây chuyền bạch kim có phần chốt cài nhỏ xíu, Orm bước tới, tự nhiên cầm lấy món trang sức từ tay chị.

"Để em đeo giúp cho."

Orm đứng sau, vòng tay qua cổ, tập trung cài lại cái chốt nhỏ sau gáy.

Khoảng cách gần đến mức em có thể cảm nhận được mùi hương quen thuộc trên áo Lingling.

Khi chốt vừa khớp, Lingling vẫn đứng trước gương nhìn em qua phản chiếu của tấm kính, một ánh mắt đầy ưu tư như đang cố tìm kiếm điều gì đó trong gương mặt của Orm, nhưng rồi chị nhanh chóng thu hồi cảm xúc đó.

"Xong rồi đó chị."

- Orm cười nhẹ.

Lingling khẽ gật đầu: "Cảm ơn em.

Chúng ta đi thôi."

Gần 2 tháng trước đại hội.

Tại văn phòng, Orm bắt đầu xử lý đống tài liệu chuẩn bị cho kỳ họp cổ đông sắp tới.

Thời điểm này ở kiếp trước, em đã âm thầm đẩy nhanh tiến độ ký kết các dự án ma ở ngoại ô để hợp thức hóa việc rút vốn cho ông Suchat.

Nhưng lần này, Orm làm ngược lại.

Em cố tình yêu cầu bên pháp lý bổ sung thêm các điều khoản rắc rối, kéo dài thời gian thẩm định để dòng tiền của AW không bị chảy đi quá nhanh.

Orm âm thầm đánh dấu những kẽ hở tài chính trong hợp đồng nội bộ rồi kẹp vào hồ sơ, để trên bàn Lingling.

Em biết chắc chắn chị sẽ nhận ra những điểm bất thường đó.

Đến chiều, Orm mang cà phê vào phòng.

Lingling đang ngồi xem lại những trang hồ sơ có vệt bút đỏ của Orm.

Chị không ngước lên ngay, chỉ lơ đãng gõ nhẹ đầu bút xuống mặt bàn.

Khi Orm đặt tách cà phê xuống, Lingling mới nhìn em bằng ánh mắt thâm trầm.

"Cà phê của chị."

- Orm khẽ nói.

Orm nhẹ nhàng bước ra sau lưng, đưa tay xoa nhẹ hai bên thái dương.

"Chị mệt lắm không?"

Lingling nắm lấy tay Orm đưa xuống, ngón cái xoa nhẹ lên mu bàn tay em.

"Chị không sao."

Vừa dứt lời, tiếng gõ cửa từ nhân viên bên ngoài vang lên, báo rằng có đối tác đang đợi gặp gấp.

Buông tay Orm ra, Lingling chỉ kịp dặn dò thêm vài câu rồi nhanh chóng rời đi.

Orm nhìn thấy Lingling mang theo một xấp hồ sơ dày, bên trong là những bảng phân tích lịch sử biến động cổ phần của AW trong suốt vài quý gần đây.

Lingling còn dặn em sắp xếp thêm vài cuộc hẹn riêng với các bên tư vấn tài chính để rà soát lại các dòng tiền lớn của công ty.

Orm khựng lại.

Ở kiếp trước, vào thời điểm này, Lingling dường như không hề có những động thái phòng thủ gắt gao như vậy đối với các biến động cổ phần trên thị trường.

Orm không hiểu tại sao lần này chị lại đột ngột quan tâm sát sao đến các báo cáo lịch sử và dòng tiền như vậy.

Orm ngồi xuống bàn, tiếp tục vùi đầu vào đống tài liệu dang dở.

Một lát sau, điện thoại trên bàn Lingling rung lên liên hồi.

Lúc này, Orm mới để ý Lingling đi nhưng không mang theo điện thoại.

Cuộc gọi vừa tắt lại lập tức reo tiếp, cứ thế lặp đi lặp lại không ngừng.

Orm thấy lạ nên qua bàn Lingling xem ai gọi.

Vừa cầm máy lên, đúng lúc cuộc gọi kết thúc thì màn hình hiện ngay tin nhắn từ Dao.

"P'Ling, hôm nay em không có lịch quay tối.

Mình đi ăn tối nhé, em đợi chị."

Bàn tay Orm siết chặt chiếc điện thoại.

Em đứng lặng người nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, cảm giác bất an dâng lên rõ rệt.

Không chỉ là sự xuất hiện của Dao, mà còn là cảm giác Lingling mà em biết đang dần trở nên bí ẩn hơn bao giờ hết.

Hai tiếng sau, Lingling mới quay trở lại văn phòng.

Chị tiến thẳng về bàn làm việc, lướt nhanh qua các thông báo trên điện thoại rồi thản nhiên cất máy vào túi xách.

Xong xuôi, mới chậm rãi bước đến bên cạnh Orm.

Thấy em vẫn còn đang mải mê với đống giấy tờ, Lingling cúi xuống, vòng tay ôm lấy vai em từ phía sau.

"Tan làm đi em.

Chiều nay chị có việc cá nhân nên không cùng em về được.

Để chị kêu tài xế đưa em về nhé?"

Orm xoay người lại, ngước lên nhìn thẳng vào mắt Lingling: "Việc cá nhân... là việc gì?"

Lingling im lặng một giây.

Ánh mắt chị khẽ dao động, vẻ dịu dàng ban nãy dường như vừa bị phủ lên một lớp sương.

"Chút việc riêng thôi, không quan trọng."

Nói xong, Lingling buông Orm ra rồi trở lại bàn làm việc gom gọn mấy tờ tài liệu còn sót lại, cất vào ngăn kéo.

Lingling cầm lấy túi xách và áo khoác vắt trên thành ghế, vừa nhắn tin cho tài xế vừa bước ra phía cửa.

Lingling dừng lại một chút, quay sang nhìn Orm:

"Chị đi nhé, em cũng về sớm đi.

Chị nhắn tài xế đón em rồi."

Orm đứng lặng người nhìn Lingling rời đi.

"Việc riêng"?

"Việc cá nhân"?

Trước đây, giữa hai người chưa bao giờ tồn tại những khái niệm này.

Dù là gặp đối tác, bạn bè, hay bất cứ ai, Lingling luôn kể cho em nghe, luôn để em biết rõ mọi hoạt động trong cuộc sống của chị.

Đây là lần đầu tiên chị dùng những từ ngữ xa cách như vậy để nói với em.

Không thể ngồi yên, ngay khi Lingling vừa đi, Orm cũng nhanh chóng rời khỏi văn phòng, bắt một chiếc taxi chạy theo xe của Lingling.

"Bác cho con đi theo chiếc xe đen phía trước." – Orm nói, mắt không rời khỏi đuôi xe của Lingling.

Suốt quãng đường, em chỉ im lặng nhìn ra cửa sổ, tay siết chặt quai túi xách.

Trong lòng vẫn nhen nhóm một chút hy vọng cuối cùng, thầm mong mọi chuyện không giống như mình nghĩ.

Nhưng thực tế đã tạt gáo nước lạnh vào sự chờ đợi đó.

Chiếc xe dừng lại trước tòa nhà chọc trời ngay trung tâm Bangkok.

Điểm đến là một nhà hàng Ý sang trọng nằm trên tầng cao.

Đây là nơi cực kỳ kín đáo, vốn là địa điểm quen thuộc của giới diễn viên và những người nổi tiếng khi cần không gian riêng tư.

Bên trong khá vắng, không gian rộng lớn chỉ có vài bàn có khách.

Ánh sáng vàng mờ ảo cùng tiếng nhạc piano du dương tạo nên bầu không khí lãng mạn, dễ chịu, đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt của thủ đô bên dưới.

Hôm nay Dao diện một chiếc váy màu đỏ rượu vang, thiết kế cổ yếm khéo léo khoe trọn bờ vai trần mảnh mai.

Thấy Lingling vừa bước vào, Dao mỉm cười.

"Em cứ nghĩ chị sẽ lại lấy cớ bận việc mà từ chối.

Không ngờ hôm nay chị lại đồng ý nhanh như vậy."

Lingling chậm rãi ngồi xuống.

"Lâu lâu chị cũng cần thay đổi không khí một chút."

Orm bước vào sau đó vài phút, chọn một bàn khuất sau những chậu cây lớn.

Từ vị trí này có thể quan sát rõ Lingling và Dao đang ngồi đối diện nhau ngay cạnh cửa sổ lớn bao trọn tầm nhìn thành phố.

Khi nhân viên phục vụ tiến lại gần, Orm chỉ gọi đại vài món cho có lệ mà không thèm nhìn vào menu.

Phía sau họ là toàn cảnh Bangkok rực rỡ ánh đèn, dòng sông Chao Phraya lấp lánh phản chiếu bóng những tòa cao ốc và ánh sáng từ những con tàu du lịch đêm.

Một tầm nhìn tuyệt đẹp, nhưng đối với Orm lúc này, tất cả đều trở nên vô nghĩa khi trái tim em đang vỡ vụn thành từng mảnh.

Orm không nghe được họ nói gì, chỉ thấy Dao liên tục mỉm cười, ánh mắt chưa từng rời khỏi Lingling.

Đáp lại, Lingling thỉnh thoảng gật đầu, ánh mắt dịu dàng.

Bấy nhiêu đó thôi cũng đủ khiến lồng ngực Orm thắt lại.

Dao khẽ xoay nhẹ ly vang đỏ trên tay: "Em đã gọi những món trước đây chị thích nhất..."

Dao bỏ lửng câu nói, im lặng vài giây.

Sau đó cô nhìn sâu vào mắt Lingling:

"Em chỉ đang thắc mắc, sau chừng ấy thời gian... liệu khẩu vị của chị có còn giống như em nhớ không?"

Lingling nhìn những món ăn bày trên bàn, rồi nhìn Dao, thản nhiên đáp lại:

"Khẩu vị đôi khi chỉ là thói quen.

Có những thứ tưởng chừng không đổi.... nhưng thực chất đã không còn như trước từ lâu rồi."

Dao khựng lại trước câu trả lời của Lingling, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin.

Cô rướn người về phía trước, chạm vào tay Lingling:

"Em thì lại nghĩ khác.

Có những thứ dù chị có cố thay đổi thế nào, thì bản chất của nó vẫn luôn ở đó, giống như việc chị không thể ép mình thích một món ăn vốn dĩ không hợp với mình.

Chị đang mệt mỏi, Lingling.

Chị định như vậy đến bao giờ?"

Tiếng piano cứ văng vẳng trong không gian, nhưng lúc này chẳng cần nghe họ nói gì, chỉ nhìn những cử chỉ thân mật kia thôi cũng đủ để Orm có câu trả lời cho riêng mình.

Lingling vẫn ngồi yên đó, để mặc Dao chạm vào người mà không hề né tránh.

Em không thể ngồi đây thêm một giây nào để chứng kiến những cảnh này nữa.

Orm vội vàng đứng dậy thanh toán, bỏ lại bàn thức ăn còn chưa kịp đụng đũa, bước nhanh khỏi nhà hàng với gương mặt đầy nước mắt.

Ngay khi Orm vừa đi khỏi, Lingling liền rút tay lại, vẻ mặt trở nên xa cách.

Chị nhìn thẳng vào Dao, giọng lạnh lùng:

"Đủ rồi.

Chuyện của chị và em ấy, em không có quyền phán xét.

Đừng đi quá giới hạn."

Dao khựng lại, nụ cười trên môi đông cứng.

"Em xin lỗi."

Suốt buổi ăn hôm đó, Lingling hoàn toàn không tập trung.

Chị cứ lơ đãng nhìn ra cửa sổ, tâm trí bị kéo về một khoảng không vô định.

Lingling dường như đang cố nhớ một điều gì đó, một chuyện cực kỳ quan trọng, nhưng mọi thứ cứ chập chờn khiến Lingling rơi vào trạng thái mơ hồ.

Càng cố nhớ, Lingling lại càng thấy mệt mỏi.

Chị khẽ đưa tay day nhẹ thái dương, đôi mày thanh tú nhíu lại vì cơn đau đầu bắt đầu âm ỉ kéo đến.

Thấy gương mặt Lingling bỗng chốc trở nên nhợt nhạt, Dao lo lắng vươn người tới hỏi:

"Lingling...

Chị có sao không?"

Lingling nhắm nghiền mắt, cố xua đi cảm giác quay cuồng đang bám lấy tâm trí.

Chị không trả lời câu hỏi của Dao, một lúc sau mới chậm rãi mở mắt ra, giọng trầm xuống:

"Chị không sao.

Chị thấy không khỏe, chị về trước đây."

Nói rồi, Lingling dứt khoát đứng dậy cầm lấy túi xách tiến lại quầy thanh toán.

Lingling không đợi Dao phản ứng, để mặc cô ngồi đó với sự hụt hẫng hiện rõ trên gương mặt, chỉ biết nhìn theo bóng lưng chị khuất dần sau cánh cửa kính của nhà hàng.

Rời khỏi đó, Lingling không lái xe về nhà ngay.

Chị hạ cửa kính để gió đêm tạt thẳng vào mặt, hy vọng cái lạnh có thể làm dịu đi những suy nghĩ đang rối bời.

Cứ thế chạy lang thang qua những con phố đã lên đèn, lòng nặng trĩu những mâu thuẫn không tên.

11 giờ đêm, Lingling mới về đến nhà.

Căn biệt thự chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn ánh đèn ban công hắt vào những vệt sáng yếu ớt.

Lingling trở về với gương mặt vẫn còn vương chút thẫn thờ sau khoảng thời gian dài lái xe vô định ngoài phố.

Đôi chân chậm rãi bước lên lầu, cố giữ tiếng động thật khẽ.

Đứng trước cửa phòng ngủ, Lingling do dự một hồi lâu, tay đặt lên tay nắm cửa rồi lại buông xuống, cuối cùng mới nhẹ nhàng đẩy cửa vào trong.

Trong bóng tối mờ ảo, Orm đã nằm trên giường từ lúc nào.

Em nằm nghiêng, quay lưng về phía cửa, người cuộn tròn lại dưới lớp chăn mỏng.

Lingling tiến lại gần, nhìn bóng lưng nhỏ bé đang phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn.

Lingling khẽ ngồi xuống giường, định đưa tay chạm vào vai em nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung.

Một nỗi xót xa khó tả dấy lên, đan xen với những cảm xúc phức tạp, rối bời đang tồn tại trong lòng.

Nhưng Orm thực chất không hề ngủ.

Em vẫn nằm đó, đôi mắt nhìn vô định trong bóng đêm, cảm nhận rõ từng chuyển động của người kia.

Dù đang ở ngay sát bên nhau, nhưng cả hai đều cảm thấy một sự xa cách khó diễn tả thành lời.

Hai người vẫn ở chung một mái nhà, cùng hít thở một bầu không khí, nhưng trái tim dường như không còn đập cùng một nhịp nữa.

Một khoảng cách vô hình cứ thế lớn dần, khiến sự hiện diện của người kia trở nên lạ lẫm.

Lingling không nói, Orm cũng không hỏi, cả hai cứ lặng lẽ như vậy, chìm sâu vào những suy nghĩ riêng của mình.
 
Lingorm | Vỡ
Chap 22.


Những ngày tiếp theo, không khí ở văn phòng chủ tịch trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Lingling vùi đầu vào lịch trình dày đặc với những cuộc họp kín, mà ngay cả trợ lý riêng như Orm cũng không được phép tham gia.

Chị dặn tài xế đưa đón Orm mỗi ngày thay vì đợi em đi chung như trước.

Cả hai vẫn ở chung nhà, làm chung không gian, nhưng những bữa ăn cùng nhau và những hành động thân mật cứ thế thưa dần rồi biến mất hẳn.

Hôm đó, Lingling quay lại văn phòng vào lúc cuối giờ làm thì bắt gặp Orm đang đứng bên máy tiêu hủy tài liệu.

Trên tay là xấp hồ sơ chi tiết về các dự án đầu tư ở ngoại ô, thực chất là những dự án ma đang được dùng để rút cạn vốn của AW.

Lingling chậm rãi tiến lại, thản nhiên rút một tờ giấy vừa mới đi qua một nửa khe máy, giọng nói bình thường nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo.

"Hồ sơ dự án trọng điểm sao em đem tiêu hủy?"

Orm đứng lặng, bàn tay siết chặt những mẩu giấy.

Em không thể giải thích rằng mình vừa hoàn thành việc soạn thảo lại toàn bộ các bản hợp đồng này với những điều khoản pháp lý chặt chẽ hơn để kéo dài thời gian giải ngân, nhằm giữ tiền lại cho AW.

Orm tiêu hủy những bản cũ vì chúng chứa quá nhiều kẽ hở có lợi cho phía ông Suchat.

Nếu để những bản thảo thiếu sót này tiếp tục lưu hành trong quy trình phê duyệt, dòng tiền của tập đoàn sẽ bị thất thoát ngay lập tức.

Nhưng dưới cái nhìn của Lingling, hành động này trông chẳng khác nào em đang cố tình phi tang các chứng cứ quan trọng.

Vài hôm sau, Lingling ghé qua bàn làm việc của Orm để cùng kiểm tra lại bản thuyết trình cho buổi điều trần sắp tới.

Hai người ngồi sát nhau, Lingling vừa chỉ tay vào màn hình laptop của Orm vừa chậm rãi phân tích: "Đoạn này em nên nhấn mạnh vào lợi nhuận biên của quý trước, các cổ đông sẽ quan tâm đến..."

Đang nói dở câu, một thông báo tin nhắn từ tài khoản lạ hiện lên ngay góc màn hình.

Nội dung chỉ vỏn vẹn một dấu chấm, nhưng phía dưới là dòng chữ: "Con làm gì mà chậm trễ vậy?

Mau đẩy nhanh tiến độ lên, chúng ta không còn nhiều thời gian đâu."

Căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng máy điều hòa.

Orm giật mình, ngón tay run rẩy vội vàng rê chuột tắt thông báo, gương mặt em tái nhợt đi trong tích tắc.

Lingling khựng lại một nhịp, nhưng ánh mắt không hề rời khỏi biểu đồ trên màn hình.

Sau đó, chị mới tiếp tục: "Với lại phần chi phí vận hành cần làm rõ hơn, em ghi chú lại chỗ này đi."

Những hiểu lầm cứ thế chồng chất, khiến khoảng cách cả hai ngày càng xa hơn.

Những ngày sau đó, sự im lặng giữa hai người không còn là bình yên mà là một loại tra tấn.

Lingling bắt đầu đi sớm về muộn thường xuyên hơn.

Orm không còn đếm nổi bao nhiêu đêm em ngồi bó gối bên bệ cửa sổ chờ đợi Lingling.

Có những hôm đã quá nửa đêm, Orm mới thấy ánh đèn xe quen thuộc hắt vào sân.

Em vội chạy ra: "Chị về rồi hả?

Chị đã ăn gì chưa, em hâm lại đồ ăn nhé?"

Lingling lơ đãng cởi chiếc áo khoác, ánh mắt nhìn sang hướng khác.

"Chị bận đi gặp đối tác bàn chút việc gấp, sao em chưa ngủ."

"Nhưng chị đi đâu mà muộn vậy?

Có chuyện gì nói em nghe được không?"

Lingling im lặng, rồi đáp nhẹ nhàng: "Chỉ là công việc thôi.

Khuya rồi, em vào phòng trước đi."

Lingling vẫn ở đó, ngay trước mắt, nhưng Orm cảm giác như chị đã mang mọi tâm tư cất riêng vào một góc mà em chẳng cách nào chạm tới được nữa.

Sự kết nối vốn dĩ rất tự nhiên của cả hai giờ chỉ còn lại những câu trả lời nhạt nhẽo và ngắn gọn.

Những cuộc cãi vã bắt đầu nhen nhóm từ những điều nhỏ nhặt rồi lớn dần thành những trận tranh luận nảy lửa giữa đêm khuya.

Orm dạo gần đây vô cùng nhạy cảm, tính tình cũng trở nên thất thường và dễ xúc động hơn.

Tối hôm đó, Lingling về nhà với gương mặt phờ phạc.

Chị lẳng lặng đặt túi xách xuống, tháo đồng hồ rồi đi thẳng vào bếp rót nước, hoàn toàn không nhìn về phía Orm đang ngồi đợi ở sofa.

Không kìm nén được nữa, Orm lên tiếng, giọng run run:

"Rốt cuộc là chị đang trừng phạt em vì chuyện gì?

Nếu em có lỗi, chị cứ nói ra, đừng dùng sự lạnh nhạt này để hành hạ em nữa được không?"

Lingling khựng lại, xoay người nhìn Orm, giọng nhẹ xuống:

"Chị xin lỗi, dạo này chị đi làm về mệt quá, không có tâm trạng để nói chuyện nhiều.

Em cũng ngủ sớm đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa."

"Em không suy nghĩ lung tung, em chỉ muốn biết tại sao chúng ta lại thành ra thế này!"

Ánh mắt Lingling bỗng chốc tối sầm lại, cười nhạt:

"Chúng ta sao thành ra thế này?

Không phải em là người hiểu rõ nhất sao?"

Orm khựng lại, đôi mắt mở to ngơ ngác:

"Chị... chị nói gì vậy?

Em thật sự không hiểu..."

Lingling không đáp ngay.

Chị từ từ cúi người, nhìn sâu vào đôi mắt đang đong đầy nước của Orm.

Không còn sự nuông chiều của ngày xưa, trong mắt Lingling lúc này chỉ là sự mệt mỏi đến cùng cực.

Chị dường như không còn đủ sức để bóc tách những điều Orm đang che giấu nữa.

Lingling khẽ nhếch môi, giọng nói lạnh nhạt đến đau lòng:

"Diễn đến mức này rồi... em không thấy mệt sao?"

Sự kìm nén suốt bấy lâu trong Orm bỗng chốc vỡ vụn.

Em đứng bật dậy, giọng lạc đi vì uất ức:

"Nếu chị đã xem mọi lời nói, mọi cảm xúc của em chỉ là diễn kịch, vậy Lingling định nhìn em diễn như vậy đến bao giờ?"

"Nếu chị tin chắc em là người như vậy, sao không nói thẳng một câu kết thúc mà cứ phải dày vò nhau thế này?"

Lingling vẻ mặt thoáng chút ngỡ ngàng.

Chị nhìn Orm, ánh mắt dần chuyển sang xót xa nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn là một mớ hỗn độn không lời giải.

Lingling thực sự không hiểu nổi, tại sao Orm lại có thể thốt ra những lời đó với gương mặt vỡ vụn và đau đớn đến nhường này.

Là do em thực sự oan ức, hay do em diễn quá tài nên mới khiến chị lung lay đến thế.

Nhưng sự hoài nghi bấy lâu nay như một bóng ma, khiến Lingling không cách nào gạt bỏ được cảm giác bị phản bội.

Chị sợ rằng nếu còn đứng lại thêm một giây nào nữa, bản thân sẽ lại yếu lòng trước những giọt nước mắt ấy.

Không muốn cuộc tranh luận đi xa hơn, Lingling dứt khoát xoay người, bước nhanh về phía phòng ngủ.

Hành động đó khiến mọi sự chịu đựng của Orm hoàn toàn sụp đổ.

Em đứng chết lặng giữa phòng khách, rồi bỗng bật khóc thành tiếng.

Tiếng nấc nghẹn ngào đầy uất ức vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Orm thấy kiệt sức, sự tủi thân lúc này đã vượt quá giới hạn khiến em không còn cách nào giữ được bình tĩnh.

Phía sau cánh cửa đã đóng chặt, Lingling đứng tựa lưng vào đó, nghe tiếng khóc của Orm mà lòng ngực nhói lên từng hồi.

Lingling siết chặt nắm tay, cố ngăn mình không mở cửa chạy ra vỗ về, bởi chính trái tim chị lúc này cũng đã đầy rẫy những vết thương chưa lành.



Những ngày sau đó, không khí trong biệt thự và cả văn phòng làm việc chung luôn ở trạng thái căng thẳng.

Dù ngồi đối diện nhau, Lingling và Orm hầu như không nói chuyện, nếu có cũng chỉ là những câu trao đổi ngắn gọn về công việc.

Tại bàn làm việc, Orm vùi đầu vào đống hồ sơ từ sáng sớm đến tối mịt.

Em vẫn duy trì thái độ như cũ, thực hiện đầy đủ các yêu cầu và gửi báo cáo đều đặn về cho ông Suchat.

Chỉ có bằng cách tiếp tục đóng vai quân bài trong tay cha, em mới có thể bám sát mạng lưới công ty vỏ bọc mà ông đang cài cắm.

Tuy nhiên, mỗi khi kiểm tra các báo cáo tài chính, Orm lại âm thầm sao lưu những chứng từ bất hợp pháp, đồng thời lặng lẽ điều chỉnh các con số để tạo ra những rào chắn dữ liệu, ngăn chặn dòng tiền của AW bị rút cạn mà không để ông Suchat nghi ngờ.

Trong khi đó, Lingling cũng vùi đầu vào guồng quay công việc không ngừng nghỉ.

Chị xử lý mọi thứ một cách quyết đoán và lạnh lùng, dường như chỉ còn biết đến những con số và các bản kế hoạch trên màn hình.



1 tháng trước đại hội.

Dạo gần đây, cơ thể Orm có những biểu hiện lạ.

Cứ sáng sớm, em lại bị hành hạ bởi những trận buồn nôn, cổ họng đắng ngắt khó chịu.

Không chỉ vậy, cơn buồn ngủ cứ ập đến thường xuyên.

Ngay cả khi đang rà soát hồ sơ tại văn phòng, em cũng không cưỡng lại được mà thiếp đi lúc nào không hay.

Ban đầu, Orm chỉ nghĩ do mình làm việc quá sức và căng thẳng.

Em cố nghỉ ngơi và ăn uống điều độ hơn nhưng tình hình không cải thiện.

Những món yêu thích trước đây giờ chỉ cần ngửi mùi đã thấy khó chịu.

Sự mệt mỏi kéo dài khiến Orm bắt đầu hoài nghi.

Trong lúc ngồi thẫn thờ tính lại chu kỳ, một luồng suy nghĩ xẹt qua khiến em sững sờ.

Em sực nhớ ở mốc thời gian này của kiếp trước, đây chính là lúc em phát hiện mình mang thai.

Hôm nay, Lingling ra ngoài từ đầu giờ trưa.

Chiều đó, tài xế của Lingling đưa Orm về nhà.

Trên đường đi, em sốt sắng bảo tài xế tấp vào một hiệu thuốc rồi vội vàng vào mua que thử thai.

Vừa bước chân vào nhà, Orm lao ngay vào phòng tắm, đóng chặt cửa.

Em đứng chờ, tim đập nhanh bất thường, mắt không rời khỏi chiếc que đặt trên thành bồn rửa mặt.

Khi vạch thứ hai từ từ hiện lên rõ rệt, Orm sững người.

Em lặng đi, tay run rẩy chạm lên bụng, cảm nhận nhịp thở đang dồn dập vì xúc động.

Dù đã thấy tận mắt, nhưng lòng Orm vẫn chưa thôi bồn chồn.

Không thể kiên nhẫn thêm một phút nào, em gọi ngay cho Prig.

"Prig, mày rảnh không?

Đưa tao đến bệnh viện một lát."

Nghe giọng Orm gấp gáp, Prig lo lắng:

"Orm...

Có chuyện gì vậy, mày bị làm sao?"

"Đừng hỏi nữa, tới ngay đi, nhanh giùm tao!"

Đến bệnh viện, Orm làm thủ tục đăng ký rồi tìm thẳng đến khoa sản.

Prig khó hiểu kéo tay em lại khi thấy dòng chữ trước cửa phòng khám:

"Này, mày vào đây làm gì vậy?"

Orm không đáp, chỉ im lặng chờ gọi tên.

Vào trong, bác sĩ yêu cầu em nằm lên giường để thực hiện siêu âm.

Khi lớp gel lạnh áp lên da bụng, màn hình bắt đầu hiện ra những hình ảnh đen trắng mờ ảo.

Bác sĩ chỉ tay vào một điểm nhỏ trên màn hình:

"Túi thai đã nằm ổn định trong tử cung rồi.

Đã bắt đầu có tim thai, mọi chỉ số phát triển hiện tại đều rất tốt."

Cầm tờ kết quả trên tay, nước mắt em lặng lẽ rơi vì hạnh phúc.

Orm khẽ vuốt ve bụng mình.

Trong đây thực sự là bé con của em và Lingling.

Ký ức về kiếp trước bỗng hiện về như một cơn ác mộng, khi đó em đã mù quáng và tàn nhẫn chối bỏ sự hiện diện của con.

Ở kiếp này, bằng bất cứ giá nào, em cũng sẽ bảo vệ con đến cùng.

Vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện, trong khi Prig còn chưa kịp hoàn hồn thì Orm đã kéo tay, giọng hớn hở:

"Prig, chở tao ghé siêu thị mua ít đồ.

Tao muốn hôm nay tự tay nấu những món Lingling thích."

Prig ôm đầu, gương mặt méo mó vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cô vừa phải bỏ dở công việc chạy đến vì nghe giọng Orm gấp gáp hoảng loạn, giờ lại phải đứng giữa khoa sản nhìn em hết khóc lại cười, rồi chưa kịp hiểu gì đã bị lôi đi siêu thị mua sắm.

Prig lầm bầm:

"Tao thề, tao là người khổ nhất thế giới này.

Bị mày xoay như dế vậy á.

Chẳng biết đường nào mà lần."

Thấy bạn càm ràm, Orm phì cười, vỗ vỗ vai Prig dỗ dành:

"Thôi mà, lần tới gặp tao sẽ bù cho mày.

Muốn gì cũng được, chịu không?"

Prig nghe vậy mới hơi giãn cơ mặt ra một chút, chỉ tay vào Orm dặn dò:

"Nhớ nha!

Lát nữa về đến nhà là phải khai hết cho tao đó!"

Chiều đó, Orm về nhà chuẩn bị bữa tối tươm tất.

Em muốn dành bất ngờ cho Lingling, hy vọng tin vui này sẽ giúp cả hai làm hòa sau những căng thẳng vừa qua.

Nhưng em ngồi đợi mãi từ lúc hoàng hôn cho đến tận khuya, đồ ăn trên bàn đã nguội mà vẫn không thấy Lingling về.
 
Back
Top Dưới