Mưa vẫn không ngừng trút xối xả xuống khu mộ Kwong gia.
Khi dòng người đưa tiễn cuối cùng đã rời đi, để lại một không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng nước dội vào đất đá, lúc này Orm mới lảo đảo bước ra từ sau bóng cây đại thụ.
Em bước đi trên nền đất sũng nước, đôi chân khuỵu xuống ngay trước tấm bia đá lạnh lẽo.
Xung quanh chất đầy những vòng hoa trắng muốt, những cánh hoa rụng rơi, lấm lem bùn đất trong màn mưa trắng xóa.
Orm vươn đôi bàn tay run rẩy, chạm vào tấm di ảnh trên bia.
Gương mặt Lingling vẫn dịu dàng như thế, ánh mắt trong veo và tĩnh lặng nhìn em, như thể giữa cả hai chưa từng tồn tại những tổn thương mà chính em đã gây ra.
"Lingling... chị mệt rồi đúng không?
Chị ngủ một chút thôi rồi dậy nhìn em được không...
Đừng bỏ em lại mà..."
Orm thì thầm, giọng lạc đi giữa tiếng mưa.
Em đổ gục xuống, mặc kệ bùn đất lấm lem bộ đồ đang mặc.
Lồng ngực thắt chặt lại khiến từng nhịp thở trở nên khó khăn và đau đớn.
Orm bỗng rướn người tới, vòng tay ôm chặt lấy tấm bia đá vào lòng.
Em siết chặt tấm đá cứng nhắc, áp mặt mình vào bề mặt lạnh lẽo, bờ vai run lên bần bật theo từng nhịp thở gấp gáp.
Orm thì thầm vào khoảng không, như Lingling đang thực sự nằm trong vòng tay mình:
"Em ở đây rồi.
Để em đưa chị về nhé, ở đây lạnh lắm...
Chị nhìn em một cái thôi, em xin lỗi mà...
Em không trả thù nữa, em không cần gì nữa hết, em chỉ cần chị thôi Lingling...
Chị muốn em làm gì cũng được, em nghe lời chị hết mà.
Chị nói gì đi, Lingling..."
Nhưng tất cả những gì em nhận lại chỉ là sự im lặng đến tàn nhẫn của người đã khuất.
Tiếng nói nhỏ dần rồi nghẹn lại, chuyển thành những tiếng thở dốc đầy đau đớn.
Ngay sau đó, Orm buông tấm bia ra, em vung tay tự tát liên tục vào mặt mình.
Những tiếng tát chát chúa vang lên giữa màn mưa lạnh lẽo.
Em đánh như thể muốn trừng phạt bản thân, như thể nếu em đủ đau, chị sẽ vì xót mà tỉnh dậy ngăn em lại.
Gương mặt Orm đỏ bừng, rát buốt, nhưng đôi mắt em bắt đầu dại đi, nhìn trân trân vào tấm bia đá.
Thời gian trôi qua, Orm nằm co quắp dưới mưa bên cạnh Lingling.
Từng hơi thở đứt quãng mang theo cái lạnh thấu xương, nhưng nỗi đau trong lòng còn buốt giá hơn cả thực tại.
Nỗi nhớ Lingling tràn về như sóng cuốn, nhấn chìm em trong sự hối hận muộn màng.
-
Gần nửa đêm, Orm trở về dinh thự Sethratanapong.
Quần áo bê bết bùn đất, đôi mắt đờ đẫn không hồn, em bước vào nhà như một bóng ma.
Ngang qua thư phòng của ông Suchat, Orm khựng lại khi nghe tiếng cười nói phát ra từ bên trong.
Cánh cửa khép hờ, qua khe nhỏ, em nhìn thấy cha mình đang ôm một cô gái trẻ, khoảng chừng lớn hơn em vài tuổi.
"Anh giỏi thật đấy...
Mọi thứ giờ đã nằm gọn trong tay anh rồi."
Ả ta vừa rót thêm rượu vừa cười lả lơi.
Ông Suchat nhấp một ngụm vang đỏ, nụ cười đắc thắng hiện rõ trên gương mặt.
Trước ánh mắt ngưỡng mộ của người tình, ông ta mới chậm rãi lên tiếng:
"Tất cả cũng nhờ đứa con gái ngu ngốc của anh thôi.
Nếu không có nó tình nguyện đi tiếp cận Lingling Kwong, làm sao thâu tóm được cái tập đoàn đó nhanh đến thế?
Nó cứ tin là nó đang trả thù cho ông ngoại và mẹ nó, nhưng thực chất chỉ là một quân cờ hoàn hảo để anh có được ngày hôm nay."
Ả kia cười khúc khích hỏi: "Nhưng anh không sợ nó biết sự thật sao?
Chuyện năm đó..."
"Biết thế nào được?"
Ông Suchat cười ha hả.
"Năm đó chính tay anh đã thâu tóm của tập đoàn ông ngoại nó, rồi đổ tội cho Kwong gia.
Anh chỉ đóng kịch một chút, con bé đã tin sái cổ."
Năm đó, tập đoàn Sethratanapong vẫn chưa thịnh vượng như bây giờ, tất cả đều do một tay ông ngoại em gánh vác.
Cha và mẹ em quen nhau được 2 năm thì cưới.
Nhưng ngay sau khi cưới, cha em lộ rõ bản chất ăn chơi lêu lổng, bao nuôi tình nhân bên ngoài và thường xuyên về nhà gây gổ, kiếm chuyện.
Mẹ em không chịu nổi cảnh đó nên hai người ly hôn.
Hai tháng sau, mẹ mới phát hiện mang thai em.
Ông ngoại đã vô cùng giận dữ, ông nhất quyết không cho em lấy họ cha mà quyết định lấy họ Sethratanapong của chính mình để đặt cho cháu ngoại.
Khi Sethratanapong bắt đầu phất lên mạnh mẽ, ông Suchat vốn là một thiếu gia chỉ biết hưởng thụ, sau thời gian dài ăn chơi trác táng đến mức cạn kiệt tiền bạc, đã vờ vịt hối cải, quay về năn nỉ hết lời.
Mẹ em mềm lòng xin ông ngoại cho ông ta về quản lý công ty với chức Giám đốc kinh doanh để có cơ hội làm lại từ đầu.
Nhưng ông ngoại vẫn căm phẫn kẻ bội bạc nên kiên quyết không cho em đổi họ.
Mọi chuyện bắt đầu tồi tệ hơn khi ông Suchat lợi dụng chức vụ để âm thầm lừa lọc thâu tóm cổ phần, lăm le chức Chủ tịch và vẫn ngựa quen đường cũ ăn chơi bên ngoài.
Khi biết sản nghiệp cả đời gầy dựng bị chiếm đoạt trắng trợn, ông ngoại em đã đột quỵ mà chết.
Mẹ em, trong nỗi đau mất cha và sự đau đớn vì đã tin tưởng lầm người, đã chọn cách kết thúc cuộc đời mình bằng cách treo cổ.
Chưa dừng lại ở đó, để bành trướng thế lực và dọn đường cho lòng tham vô đáy, ông Suchat đã nhẫn tâm đổ hết mọi tội lỗi lên Kwong gia vốn là đối thủ lớn nhất lúc bấy giờ.
Ông ta gieo rắc vào đầu Orm những thông tin sai lệch, lạnh lùng biến đứa con gái ruột thịt thành quân bài sắc bén để thay mình tiêu diệt đối thủ.
Sau khi nghe Suchat thản nhiên kể lại toàn bộ sự việc với ả nhân tình, máu trong người Orm như đông cứng lại.
Từng lời nói phát ra từ miệng ông ta như một nhát dao đâm thẳng vào tim em.
Mọi thứ em từng tin tưởng bấy lâu nay bỗng chốc tan tành.
Em cảm thấy ghê tởm người mình gọi là cha đến tột cùng.
Hóa ra, kẻ thù thực sự không phải là Kwong gia, không phải AW.
Kẻ thực sự giết chết ông ngoại, giết chết mẹ em, và gián tiếp đẩy Lingling vào đường cùng, chính là người cha mà em đã kính trọng bấy lâu nay.
Tiếng cười đắc thắng của ông Suchat dội vào tai Orm như một gáo nước lạnh.
Cảm giác kinh tởm dâng lên, Orm không kìm được mà bật ra một tiếng nấc nghẹn.
Bên trong phòng, ông Suchat giật mình quay lại nhìn về phía cửa:
"Ai đó?"
Orm từ từ đẩy cửa bước vào.
Gương mặt em tái mét, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào kẻ đã hủy hoại cả cuộc đời mình.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm thư phòng.
Những lời thú nhận trơ trẽn của cha về việc thâu tóm sản nghiệp ông ngoại, đổ tội cho Kwong gia và biến em thành công cụ gián tiếp đẩy Lingling đến cái chết đâm xuyên qua lồng ngực em.
Ả nhân tình hốt hoảng đứng dậy, nép sau lưng ông Suchat khi thấy vẻ ngoài như một bóng ma của Orm.
Ông Suchat nheo mắt, nụ cười đắc thắng ban nãy vụt tắt, thay vào đó là vẻ lúng túng nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt uy nghiêm:
"Orm?
Không phải con đang ở Pháp sao, sao giờ này ở đây?
Mà sao người ngợm lại ra nông nỗi này?"
Orm không trả lời, tiến thêm một bước: "Quân cờ hoàn hảo...
Ý cha là như vậy sao?"
Sắc mặt Suchat biến đổi.
Biết không thể chối cãi, ông ta đẩy nhẹ cô gái kia ra ngoài, chậm rãi đặt ly rượu xuống bàn, thanh minh bằng chất giọng điềm nhiên:
"Con nghe thấy rồi à?
Orm, con phải hiểu cho cha.
Thương trường là chiến trường, nếu cha không làm thế, tập đoàn Sethratanapong làm sao có được ngày hôm nay?
Cha làm tất cả cũng là vì tương lai của con..."
"Vì tôi?"
Orm bật cười, tiếng cười khản đặc vang động cả căn phòng.
"Ông giết chết ông ngoại, ông bức tử mẹ tôi, ông biến tôi thành kẻ phản bội để rồi giờ ông nói là vì tôi?"
Em lao đến, vung tay hất văng chai rượu vang trên bàn.
Tiếng thủy tinh vỡ tan tành, chất lỏng màu đỏ sậm bắn tung tóe.
"Ông gieo vào đầu tôi sự hận thù với Kwong gia, để tôi chà đạp lên người tôi yêu.
Ông nhìn đi, Lingling chết rồi, AW cũng trong tay ông rồi, ông thỏa mãn chưa?
Ông ngồi trên cái ghế này bằng máu của người khác, ông có ngủ yên được không?!"
Orm gào lên trong đau đớn, em túm lấy cổ áo ông Suchat.
Ông Suchat bị đẩy lùi sát cạnh bàn, ông ta cũng mất đi kiên nhẫn, gạt mạnh tay Orm ra khiến em ngã nhào xuống đống mảnh vỡ thủy tinh.
"Đúng!
Là tao làm đấy!"
Ông Suchat quát lên, vẻ mặt trở nên hung ác.
"Thì đã sao?
Lingling Kwong chết là vì nó quá yếu đuối, vì nó tin mày một cách mù quáng!
Đừng có ở đó mà ra vẻ đạo đức, chính tay mày cũng đã tiếp tay để hủy hoại Lingling Kwong mà!"
Câu nói của Suchat như một đòn chí mạng đánh gục chút sức tàn cuối cùng của Orm.
Em nhìn xuống lòng bàn tay đang rỉ máu vì mảnh vỡ, rồi nhìn lên gương mặt không chút hối cải của kẻ mình gọi là cha.
"Phải... chính tôi cũng là kẻ giết người."
Orm lẩm bẩm, ánh mắt em chợt trở nên trống rỗng đến đáng sợ.
Em khóc vì sự ngu ngốc của chính mình.
Vì đã làm việc cho kẻ thù giết ông ngoại, giết mẹ của mình.
Em khóc vì đã tự tay đẩy Lingling vào chỗ chết, và bỏ con của cả hai chỉ để làm hài lòng tham vọng của người đàn ông đang đứng trước mặt này.
Em từ từ đứng dậy, không màng đến những vết cắt rướm máu.
Orm tiến lại gần cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt của Bangkok.
Em không khóc nữa, sự đau đớn đã vượt quá giới hạn để có thể diễn tả bằng nước mắt.
"Ông đã thắng rồi.
Ông có tất cả tài sản, có quyền lực mà ông muốn..."
Orm quay lại nhìn thẳng vào ông Suchat bằng ánh mắt lạnh lẽo, hằn lên những tia máu:
"Nhưng ông hãy nhớ, nếu có kiếp sau, tôi không muốn làm con của ông nữa!
Thà tôi làm cỏ cây hoa lá, làm một hòn đá vô tri vô giác... cũng quyết không bao giờ muốn có bất kỳ liên hệ nào với ông."
Nói xong, em không đợi phản ứng của ông Suchat, lặng lẽ quay người, từng bước rời khỏi thư phòng.
Mọi chuyện bây giờ đã quá trễ.
Có hối hận hay muốn cứu vãn thế nào thì ông ngoại và mẹ cũng không thể quay về.
Lingling cũng không thể sống dậy.
Con của em và Lingling cũng vĩnh viễn không còn nữa.
Ván cờ này em đã thua trắng tay, mà cái giá phải trả chính là linh hồn của chính em.
-
Rời khỏi dinh thự Sethratanapong, Orm bước đi vô định.
Sương đêm bắt đầu xuống, cái lạnh thấm qua lớp áo mỏng nhưng không thấm thía gì so với nỗi đau của em.
Orm gọi taxi đến biệt thự của Lingling, ngồi lặng lẽ ở ghế sau với ánh mắt trống rỗng.
Chiếc xe dừng lại trước cánh cổng quen thuộc.
Orm đứng lặng hồi lâu rồi rút ra chiếc chìa khóa dự phòng.
Orm đẩy cửa bước vào nhà trong.
Mọi thứ trong nhà vẫn vậy, từng món đồ, từng vị trí sắp xếp đều không có gì thay đổi.
Thế nhưng hôm nay, căn nhà thiếu đi hơi ấm, thiếu đi tiếng cười của Lingling.
Em lảo đảo đi vào phòng khách.
Trong ánh sáng lờ mờ, Orm bỗng khựng lại.
Em thấy Lingling đang ngồi trên ghế sofa xem tivi như bao buổi tối bình thường khác.
Chị khẽ quay đầu lại, nở nụ cười dịu dàng với em.
"Lingling...
Lingling về rồi hả..."
Orm lao đến ôm lấy chị.
Nhưng ngay khi đôi tay em vừa chạm vào khoảng không, hình bóng ấy bỗng tan biến như làn khói, chỉ còn lại chiếc ghế sofa trống trải.
Em đi khắp căn nhà, ở đâu cũng thấy Lingling.
Ở gian bếp, em thấy chị đang đứng quay lưng lại chuẩn bị đồ ăn.
Ở thư phòng, chị đang mang kính chăm chú đọc sách.
Ngoài ban công, chị lại đang ngồi uống trà.
Nhưng mỗi lần em tiến lại gần, mọi thứ lại tan vỡ, chỉ còn lại sự tĩnh mịch bao trùm.
Orm lê từng bước nặng nề trở về căn phòng ngủ của cả hai.
Vừa đẩy cửa bước vào, mùi hương quen thuộc của chị vẫn còn quanh quẩn khiến sự kìm nén của Orm hoàn toàn vỡ òa.
Orm quỵ xuống giữa phòng, khóc nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
"P'Ling ơi... hu... hu... chị đâu rồi?
Chị ra đây đi mà... hu... hu..."
Em gục mặt vào hai đầu gối, bả vai run lên bần bật.
Tiếng khóc gãy vụn xen lẫn những lời gọi tên Lingling trong vô vọng.
"Em sai rồi... hu...hu...
đừng bỏ em một mình mà.
Chị ra ôm em một cái thôi... em lạnh quá...
Lingling... em mệt quá..."
Orm nằm xuống, co người lại trên sàn nhà lạnh lẽo, vừa khóc vừa nhìn vô định vào góc giường.
Những chuyện cũ cứ thế hiện ra nhẹ nhàng như một thước phim tua chậm.
Là cái nắm tay đầu tiên rụt rè dưới phố, là nụ hôn chị đặt lên trán em trước khi ngủ, à những buổi sáng thức dậy thấy chị đã chuẩn bị sẵn ly nước ấm, là cái ôm siết từ phía sau mỗi khi em đứng thẩn thờ bên cửa sổ.
Hóa ra hạnh phúc đơn giản chỉ là được thấy chị ở đó, nghe chị dịu dàng gọi tên mình.
Em đã có tất cả, nhưng lại chính tay mình đánh mất.
-
Orm cứ nằm gục dưới sàn mà khóc như vậy cho đến khi đồng hồ điểm 3 giờ sáng.
Đôi mắt em sưng mọng, đỏ lựng, gương mặt đờ đẫn không còn chút sức sống.
Orm chậm chạp ngồi dậy, tiến về phía đầu giường mở nắp chiếc lọ nhỏ, rồi lảo đảo đi tới tủ quần áo, lấy ra chiếc sơ mi Lingling hay mặc nhất.
Em khoác áo vào người, cố tìm chút hơi ấm còn sót lại của chị rồi khép mắt lại.
Cảm giác như Lingling đang ôm lấy mình lần cuối, em không còn thấy sợ nữa.
Orm cầm lấy khung hình của cả hai trên bàn trang điểm, siết chặt vào lồng ngực rồi ngả lưng xuống giường.
Nhìn gương mặt chị trong ảnh, em mỉm cười nhẹ nhàng:
"Lingling...
Đợi em nha..."
Nói xong, Orm bình thản nuốt hết những viên thuốc ngủ.
Bên ngoài, sương sớm bắt đầu tan đi nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ.
Orm cuối cùng đã tìm được sự giải thoát cho chính mình.