[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Lingorm] Vệ Sĩ Cho Vợ
20
20
Người xuất đường đột, đạn đến còn đường đột hơn.
Lingling Kwong căn bản không có bất cứ tâm lý phòng vệ nào cả.
Bởi vì cô không bao giờ ngờ tới việc trong một gia tộc lúc nào cũng được bảo vệ nghiêm ngặt, cho dù có là một con chim sẻ cũng khó có thể lọt qua lại có người chĩa sú.ng vào mặt mình như vậy.
Thì ra cô đã đánh giá thấp một số người ngu xuẩn ở Kornnaphat gia, đồng thời cũng phải trả giá vì sự chủ quan của mình.
Hiện tại, Lingling Kwong phải đối mặt với hai sự lựa chọn.
Một là né tránh.
Nhưng nếu làm vậy thì bát thuốc còn nóng hổi trong tay cô sẽ phải đổ đi.
Đây là điều Lingling Kwong không thể chấp nhận được.
Bởi vì tình trạng của Orm Kornnaphat không thể kéo dài thêm được nữa.
Theo như Sita đã nói.
Nếu đợi đến khi Thảo Cổ Bà thân thể hồi phục lại, chỉ cần bà ta lại một lần nữa bỏ độc thì Orm Kornnaphat sẽ ch.ết chắc.
Không thể đổ thuốc đi được.
Một giọt cũng không thể.
Hai là để mặc cho cô ả Mookda Kornnaphat ra tay.
Có thể cô vẫn giữ được bát thuốc một cách nguyên vẹn, nhưng bản thân sẽ bị thương nặng.
Người phụ nữ này cũng coi như còn chút lý trí, không dám nhằm vào những chỗ trọng yếu trên cơ thể cô.
Tất nhiên, cũng không loại bỏ trường hợp đó là kỹ thuật bắn sú.ng của cô ả quá kém.
Hoặc có thể nói, cô ta căn bản là không biết những bộ phận trọng yếu trên cơ thể người là những vị trí nào.
Sự lựa chọn này càng không thể được.
Vào lúc Orm Kornnaphat chưa biết sống ch.ết ra sao, Lingling Kwong cô không cho phép bản thân ngã xuống.
Cuối cùng, Lingling Kwong chọn phương án xuất ngân châm, sau đó cướp sú.ng.
Đó là quyết định trong khoảnh khắc mà bộ não của cô đưa ra.
Đoàng – âm thanh inh ỏi đến chói tai phát ra, xé nát màn đêm tĩnh mịch, phá vỡ cả không gian yên tĩnh của tòa nhà.
Trong nháy mắt, đèn điện trong nhà được bật sáng trưng.
Một đám vệ sĩ mặc đồ đen vây kín lấy tứ phía.
Quát mắng có, hỏi han có, còn có cả tiếng chó săn sủa liên hồi.
"Không được động đậy."
"Đứng im."
"Bỏ sú.ng trong tay mình xuống."
"Các người đã bị bao vây.
Hãy mau đầu hàng."
Vệ sĩ trong nhà họ Kornnaphat bao vây phòng bếp lại, tay cầm sú.ng uy hϊếp nói.
Nhưng cả hai bên người trong cuộc dường như không có ý nghe theo lời của bọn họ.
Còn bọn họ giờ đây cũng phát hiện ra một điều, đó là người nổ sú.ng và người bị thương đều là những người không tầm thường chút nào, vì vậy bọn họ đều quay ra nhìn nhau mà không biết nên làm thế nào cho phải.
Máu chảy ròng ròng.
Cảm giác đau đớn đến thấu xương.
Lingling Kwong cúi đầu xuống, nhìn vết thương ở tay mình, cảm xúc bi thương còn nhiều hơn cả cảm giác đau nhức.
Bởi vì hiện tại, cô cảm thấy chính mình đang xót thương thay cho Orm Kornnaphat...
Rốt cuộc nàng đang sống trong một gia đình như thế nào vậy?
Nàng có một đám anh chị em kiểu gì vậy?
Cũng là một đại gia đình có ông nội, cha mẹ, cô dì chú bác và các anh chị em, nhà người ta thì thương yêu đùm bọc lẫn nhau, vậy sao nhà này lại có thể coi nhau như kẻ thù không đội trời chung như vậy?
Lingling Kwong vứt khẩu sú.ng mình vừa cướp được trong tay Mookda Kornnaphat về phía Srichaphan bá, nói: "Bác bảo quản nó giúp tôi.
Đừng đưa lại cho cô ấy."
Trong lúc nói, Lingling Kwong cũng không thèm liếc nhìn người phụ nữ đó lấy một cái.
Dứt lời bèn bưng bát thuốc còn chưa rớt lấy một giọt tiến thẳng về hướng phòng của Orm Kornnaphat.
"Lingling, tay của ngươi..."
Sita trừng mắt.
Nhanh chóng rút kim độc từ trong người, hướng Mookda Kornnaphat quát: "Con mẹ nó khốn nạn, nữ nhân kia, chuẩn bị đền mạng cho cháu gái ta..."
"Tiểu di, không được làm loạn."
Lingling Kwong nổi giận.
"Chúng ta lên trước đã."
Lingling Kwong vừa đi máu vừa chảy ròng ròng.
Cô giờ đây chẳng khác nào hệ thống cung cấp nước bị rò rỉ cả.
Những nơi Lingling Kwong đi qua đều Srichaphan lại một vệt máu dài đỏ thẫm.
"Lingling, để ta mang lên cho tiểu thư, cháu mau băng bó đi."
Srichaphan bá lo lắng nói.
"Không cần đâu."
Lingling Kwong lắc đầu.
"Nhưng tay của cháu..."
Srichaphan bá nói với theo.
Lingling Kwong cười: "Srichaphan bá, cháu thực sự không sao.
Nhiều năm cầm sú.ng và rèn luyện, cháu cũng chẳng còn cảm giác gì với cái tay này nữa rồi."
"Nhưng cứ chảy máu thế này cũng không tốt."
Srichaphan bá vẫn kiên trì.
"Cháu hiểu bản thân mình mà, cháu giúp Orm Kornnaphat uống thuốc xong sẽ cầm máu lại.
Hơn nữa còn có tiểu di và bác sĩ Bow, cháu sẽ ổn thôi."
Mất một lúc, Kornnaphat lão gia và các con mới đi tới, thấy tay Lingling Kwong bị thương thì tức giận quát lên: "Có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Kornnaphat lão gia, ông tự mình hỏi Srichaphan bá đi.
Khốn khϊếp."
Sita sinh khí xong liền lôi kéo Lingling Kwong xuyên qua đám người nhà họ Kornnaphat, trực tiếp lên lầu.
"Srichaphan bá, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
Matthew Kornnaphat trừng mắt phẫn nộ hỏi.
Ông biết Orm Kornnaphat ngã xuống rồi thì mấy người như con trai, con dâu, cháu trai, cháu gái đều rục rịch ngóc đầu dậy, nhưng ông làm sao ngờ được trong nhà lại có thể xảy ra chuyện thế này?
Chẳng lẽ nhất định phải xảy ra một cuộc tàn sát đẫm máu hay sao?
"Là tiểu thư Mookda Kornnaphat."
Srichaphan bá đưa cho Matthew Kornnaphat khẩu sú.ng trên tay mình rồi nói.
Matthew Kornnaphat hai bên thái dương nổi lên gân xanh.
Ông bước đến bên Mookda Kornnaphat còn đang run rẩy, nước mắt ngắn nước mắt dài, hỏi: "Chuyện này là thế nào?"
"Cô ta... cô ta đánh cháu.
Cô ta đánh vào mặt cháu... cháu phải gϊếŧ ch.ết cô ta..."
Mookda Kornnaphat đột nhiên la lên.
Ả là người nổ sú.ng, nhưng lại sợ sệt đến mức toàn thân run rẩy.
"Sao Lingling lại đánh cháu?"
Matthew Kornnaphat đương nhiên biết "cô ta" trong lời nói của Mookda Kornnaphat là ai, ông tiếp tục trầm giọng hỏi.
"Cô ta..."
Mookda Kornnaphat run cầm cập không nói nên lời.
"Srichaphan bá."
Matthew Kornnaphat đột nhiên quát.
Srichaphan bá cảm thấy bất đắc dĩ, không biết phải làm sao.
Đành phải chầm chậm bước tới trước mặt Matthew Kornnaphat giải thích: "Sita tiểu thư và Lingling muốn sắc thuốc cho đại tiểu thư, vì muốn an toàn tuyệt đối nên đã bảo hết người làm ở trong bếp ra ngoài.
Nhưng Mookda Kornnaphat tiểu thư lại muốn uống canh yến, nên đã bắt người làm vào nấu canh cho cô ấy, vì vậy mà Mookda Kornnaphat tiểu thư và Lingling đã phát sinh xung đột, cuối cùng Lingling xuống tay đánh Mookda Kornnaphat tiểu thư."
"Cháu muốn uống canh mà Lingling không cho cháu uống sao?"
Matthew Kornnaphat gật đầu, hướng Mookda Kornnaphat hỏi.
"Vâng."
Mookda Kornnaphat gật đầu đáp.
"Lingling đã đánh vào bên mặt nào của cháu?"
"Bên trái."
Mookda Kornnaphat chỉ vào bên mặt trái mình trả lời.
Chát...
Matthew Kornnaphat đột nhiên cho luôn một cái bạt tai như trời giáng lên má phải của Mookda Kornnaphat.
"Có phải con bé đánh cháu như thế này không?"
"Ông, sao ông..."
Mookda Kornnaphat choáng váng hết cả người.
Chát...
Lại một cái bạt tai nữa giáng lên mặt Mookda Kornnaphat.
"Ông đang hỏi cháu đấy.
Có phải nó đánh cháu như vậy không?"
Kornnaphat lão gia tử thực sự tức giận.
Mookda Kornnaphat sợ đến xanh mặt, khóc òa lên.
Great Kornnaphat vội vàng tiến lên trước an ủi cha mình, nói: "Cha, đây cũng không phải là lỗi của Mookda.
Nó còn trẻ không biết gì, nhưng nói gì thì nói cũng là con cháu trong Kornnaphat gia chúng ta.
Cũng chỉ là muốn uống một bát canh thôi mà, không cho làm thì thôi chứ sao phải đánh người như vậy chứ?"
"Đúng vậy, Lingling Kwong nó dựa vào cái gì mà đánh người của Kornnaphat gia chúng ta thế chứ?
Thực là ngông cuồng hết biết, không coi ai ra gì cả."
"Mookda là cháu gái của ông, cô ta đánh Mookda thì khác gì đánh thẳng vào mặt ông cơ chứ?"
Đám người nhà họ Kornnaphat bắt đầu nhao nhao chỉ trích Lingling Kwong.
Dù sao thì phỉ báng người khác cũng đâu mất tiền, người trong cuộc thì lại không có ở đây, vì vậy chẳng ai có thể giải thích được cả.
Vì vậy mà người nhà họ Kornnaphat cứ thế thả phanh gây hấn.
Cách hành sự của Lingling Kwong vô cùng phô trương, lại được Matthew Kornnaphat lão gia vô cùng coi trọng, thậm chí còn chơi trội hơn cả mấy người có vai trò là chủ nhân nhà này nữa.
Là một thành viên ở Kornnaphat gia, chẳng có ai lại không căm ghét Lingling Kwong cả.
Thế nhưng chỉ có một mình Pita Kornnaphat đứng im một chỗ mà không nói câu gì, vì nói gì thì nói, tên vô lại mà bọn họ đang công kích đó lại đang cứu chữa cho con gái mình.
"Đủ rồi."
Kornnaphat lão gia quát.
"Mookda Kornnaphat, cháu lập tức đi thu dọn đồ đạc rồi cút sang Mỹ.
Không có sự cho phép của ông thì cả đời này cũng không được bước vào cái thành phố A và ngôi nhà này một bước.
Cho dù ông có ch.ết mà không có sự đồng ý của ông... thì cháu cũng không được về."
Ý của Kornnaphat lão gia tử quá rõ ràng.
Đó chính là đuổi thẳng Mookda Kornnaphat ra khỏi Kornnaphat gia.
"Sao ông lại đuổi cháu đi?"
Mookda Kornnaphat vừa khóc vừa nói.
"Cháu mới là cháu gái của ông.
Cháu mới là cháu gái ruột của ông.
Cháu họ Kornnaphat, trong người cháu còn chảy dòng máu của nhà họ Kornnaphat.
Sao ông lại đuổi cháu đi như vậy?
Ông phải đuổi Lingling Kwong mới đúng chứ?
Ông phải đuổi cái người ngoại tộc ra khỏi nhà mình mới đúng chứ."
"Đúng đấy cha.
Cha không thể cứ giúp một người ngoài như vậy.
Mookda nổ sú.ng đúng là sai thật.
Nhưng cũng không làm thương đến cô ta mà.
Hơn nữa, chẳng lẽ cô ta lại không sai gì sao?
Nói gì thì nói Mookda cũng là con gái, nếu việc này mà truyền ra ngoài thì nó còn mặt mũi nào mà nhìn người ta nữa?"
"Tôi đã quyết rồi, mọi người không phải nói gì thêm nữa đâu."
Matthew Kornnaphat lạnh giọng.
"Cháu biết ngay mà.
Cháu biết ngay là ông sẽ giúp người ngoài mà."
Mookda Kornnaphat chỉ vào mặt của Matthew Kornnaphat.
"Cháu cũng biết là ông sẽ làm vậy, chính vì thế cháu mới nổ sú.ng với cô ta.
Bởi nếu ông đứng về phía cháu, giúp cháu nói vài câu thì... thì làm gì có chuyện cháu sẽ nổ sú.ng chứ?
Tất cả đều là do ông ép mà ra.
Tất cả đều là do ông ép đó."
"Ông lúc nào cũng chỉ che chở Orm Kornnaphat, có lúc nào ông nghĩ cho những người khác ở trong nhà chưa?
Mọi người đều không phải là người thân của ông, duy chỉ có một mình Orm Kornnaphat là cháu gái ông phải không?
Chỉ cần người nào dính dáng gì đến chị ấy thôi là quan trọng hơn tất cả bọn cháu...
Ông ích kỷ lắm.
Ông ích kỷ lắm."
Mookda Kornnaphat mắng xong thì ôm mặt chạy ra ngoài.
"Chị ơi..."
Vivi Kornnaphat định đuổi theo thì có tiếng người gọi giật lại.
"Đứng im đó."
Matthew Kornnaphat hét lớn.
"Không ai được phép đuổi theo.
Để nó đi."
Tất cả mọi người đều im lặng.
Ai nấy đều nhìn Matthew Kornnaphat với ánh mắt phẫn nộ.
Bởi bọn họ đều cho rằng quyết định của Kornnaphat lão gia thật không hợp tình hợp lý chút nào.
***
Matthew Kornnaphat nhìn ra bên ngoài, trong lòng nặng trĩu, trong lòng thầm thở dài một tiếng.
Sản nghiệp của nhà họ Kornnaphat còn nguyên vẹn, thì chúng bay mới là con cháu của Kornnaphat gia.
Người ta nhắc đến cái nhà họ Kornnaphat này thì ắt sẽ nghĩ đến chúng bay.
Còn khi nhà họ Kornnaphat sụp đổ rồi, thì chúng bay có khác nào mấy người bình dân đâu cơ chứ?
Ta cả đời hao tâm khổ tứ vì chúng bay, vậy mà sao chúng bay lại không chịu động não thấu hiểu chút nào?
Đúng là một lũ ngu ngốc.
Kornnaphat lão gia tử chửi thầm trong bụng.
Dưới sự chỉ đạo của Sita, Lingling Kwong làm theo đúng các bước đút thuốc cho Orm Kornnaphat.
"Đỡ cháu dâu dậy trước đi, đừng để nàng nằm xuống."
Sita nói.
"Cô không băng bó vết thương ở tay lại sao?"
Bow nhìn bàn tay nhuốm máu đỏ thẫm của Lingling Kwong, hỏi.
"Tất nhiên là phải băng bó lại rồi."
Lingling Kwong thản nhiên đáp.
"Nhưng chút nữa sau khi giúp nàng uống thuốc xong cũng chưa muộn."
Trong lúc Lingling Kwong đoạt lấy khẩu súng trong tay Mookda Kornnaphat, đã làm cho góc độ bắn của súng chếch sang một bên.
Khiến đạn chỉ sượt qua mép bàn tay, kéo theo một mảng lớn, song cũng không phải vấn đề gì quá to tát, đến cả việc giải phẫu để gắp đạn ra cũng không cần, chỉ cần rửa với nước sạch và băng bó vào là được.
Orm Kornnaphat vốn còn đang nằm im bỗng nhiên ho khù khụ.
Lingling Kwong vội vàng đỡ lưng để nàng dựa vào đầu giường.
Thế rồi nàng liên tục nôn ra một loại dịch thể màu đen sậm.
Lingling Kwong kinh ngạc nhìn Sita, chỉ thấy Sita nhún vai: "Kiên nhẫn chút đi."
Mãi cho đến khi Orm Kornnaphat bắt đầu nôn ra máu, Sita mới dùng chiếc ngân châm đã được chuẩn bị sẵn từ trước châm vào khe ở giữa ngón cái và ngón trỏ của nàng.
Chỉ với một lần châm vậy thôi mà linh nghiệm như uống thần dược, thoáng một cái đã làm cho Orm Kornnaphat không còn ho khan nữa.
"Được rồi.
Không sao rồi."
Sita tự vỗ ngực.
"Đỡ nàng nằm xuống đi."
Lingling Kwong làm theo, sau đó tỉ mỉ lấy khăn sạch lau đi vết má.u trên khóe môi nàng.
Orm Kornnaphat sau khi nằm xuống được một lúc, hàng mi dài khẽ động vài cái, sau đó từ từ mở mắt...
"Rốt cuộc cũng tỉnh rồi."
Lingling Kwong ngồi bên giường nhìn nàng, cuối cùng khóe môi ngăn không được nở nụ cười.
Orm Kornnaphat khẽ gật đầu: "Ling...
Ling đến rồi?"
"Tôi vẫn luôn ở đây."
Lingling Kwong vuốt nhẹ mái tóc nàng.
Lần trước khi cô đến, Orm Kornnaphat cũng đã gặp qua một lần.
Chẳng qua lúc đó nàng vẫn trong trạng thái hôn mê, nên chắc đã không còn nhớ.
"Tay của Ling chảy má.u kìa."
Orm Kornnaphat chỉ vào vết thương trên tay cô, yếu ớt nói.
Mấy ngày nôn liên tục như vậy khiến nàng kiệt sức hoàn toàn.
"Không sao."
Lingling Kwong đáp.
Đột nhiên cô đứng thẳng người dậy, vòng tay ôm luôn cả chăn lẫn người nàng lên rồi nói: "Chúng ta đi thôi.
Đừng làm trâu làm ngựa trong cái nhà này nữa.
Em đã cố gắng nhiều rồi.
Từ nay về sau em không cần phải làm gì cả.
Tôi nuôi em."
Toàn bộ người trong phòng ngủ hiển nhiên bị hành động của Lingling Kwong làm cho kinh hãi, Bow ngăn lại, nói: "Lingling Kwong, cô muốn làm gì?"
"Tôi muốn đưa em ấy đi."
Lingling Kwong vừa trả lời vừa ôm Orm Kornnaphat ra ngoài.
"Nhưng Lingling, chị..."
Jurkung ấp úng đứng chặn ở cửa.
"Tránh ra."
Lingling Kwong quát.
Jurkung há hốc miệng, ngoan ngoãn tránh sang một bên nhường đường cho Lingling Kwong.
Lingling Kwong sải bước về phía trước, tấm lưng thẳng đứng giống như cô đang toàn tâm toàn ý thực hiện một nhiệm vụ khó.
"Lingling Kwong, Lingling Kwong..."
Bow chạy theo sau gọi.
"Cô không thể đem tiểu thư đi."
Lingling Kwong dừng bước, mấp máy môi đáp: "Bác sĩ Bow, cô kêu Kate đi theo tôi.
Về phần tiểu di... tôi nhờ cô chiếu cố dì vậy."
Dứt lời liền tiếp tục di chuyển.
Thời điểm đi đến cầu thang, vừa lúc đụng phải mấy người nhà họ Kornnaphat.
"Lingling, cháu làm gì vậy?"
Mắt thấy Lingling Kwong ôm Orm Kornnaphat trong lòng, Matthew Kornnaphat lão gia nghi ngờ hỏi.
"Cháu muốn đưa em ấy đi."
Lingling Kwong đáp.
"Đi?
Cô muốn đưa Orm đi đâu?
Chẳng lẽ ở đây không an toàn sao?
Còn có nơi nào an toàn hơn Kornnaphat gia cơ chứ?"
Great Kornnaphat cau mày nói.
"Có những người lúc nào cũng đầu cơ trục lợi, trí thông minh có hạn mà tâm địa lại độc ác.
Cả ngày bàn mưu tính kế cướp đoạt ngôi vị, thì nơi này còn được coi là nơi an toàn nữa hay không?"
Lingling Kwong châm chọc.
"Cô nói ai lúc nào cũng đầu cơ trục lợi, trí thông minh có hạn?"
Toni Kornnaphat quát.
"Tự mấy người hiểu thôi."
Lingling Kwong thẳng tay vạch trần bộ mặt đáng ghê tởm của mấy người nhà họ Kornnaphat.
"Lingling Kwong, cô nói năng khách khí một chút nhé.
Ai muốn cướp đoạt ngôi vị?"
"Ông...
ông.
Và cả anh nữa."
Lingling Kwong chỉ tay vào mặt Great Kornnaphat, Toni Kornnaphat và War Kornnaphat.
Sau đó tiếp tục liếc mắt nhìn Pita Kornnaphat, dùng giọng điệu cay độc phỉ báng: "Hơn nữa vẫn còn có những người, đến cả việc muốn cướp ngôi cũng không đủ tư cách, đồng thời cũng không dám".
Ánh mắt của Lingling Kwong và Pita Kornnaphat chạm vào nhau, vốn dĩ cô cảm thấy vô cùng tức giận, muốn chửi ông ta một hồi mới thôi.
Nhưng khi định nói ra thì lại không thốt lên lời.
Pita Kornnaphat chủ động rời tầm mắt.
Ông ta tự biết rõ mình không phải là một người cha tốt.
Trước giờ ông ta chưa từng phủ nhận điều này.
Một người cha mà bị con gái mình coi như người xa lạ, thì điều đó đã thể hiện mức độ tình cảm một cách rõ ràng rồi...
Toni Kornnaphat vô cùng oán hận Lingling Kwong vì việc Kornnaphat lão gia tử đã đuổi con gái mình đi, cho nên thấy cô nói vậy liền chế giễu lại: "Chỉ e người lúc nào cũng bày mưu tính kế đó lại là cô cũng nên?
Rõ ràng là nữ nhân, hơn nữa đã từ hôn rồi mà suốt ngày nhùng nhằng với Orm nhà chúng tôi.
Rốt cuộc cô muốn gì?"
"Tôi chẳng muốn gì cả, chỉ là không muốn nhìn thấy một đám người không ra gì ức hϊếp Orm Kornnaphat mà thôi."
Lingling Kwong cười lạnh.
Một đám người không ra gì?
Một đám người quan trọng nhất của Kornnaphat gia lại bị Lingling Kwong chửi là một đám người không ra gì...
Việc này mà truyền ra ngoài... chỉ e sẽ khiến bàn dân thiên hạ cười chết mất.
"Mày... thật đúng là mất dạy.
Bảo vệ đâu?
Bảo vệ đâu?"
"Loại người này, tốt nhất là trói lại rồi đánh chết đi."
"Cha, cha xem xem.... cha xem xem... nó nói cái gì?
Như thế này còn ra gì nữa?"
Lingling Kwong không buồn để ý đám người vẫn còn nhao nhao, mà vẫn ôm lấy Orm Kornnaphat muốn đi xuyên qua bọn họ.
"Đợi đã.
Cô có thể đi.
Nhưng hãy bỏ chị tôi lại."
War Kornnaphat đứng chặn trước mặt Lingling Kwong.
Lingling Kwong trừng mắt nhìn hắn một cái: "Tôi cảnh cáo cậu, đừng có muốn ăn no rửng mỡ.
Cậu có tin tôi sẽ thật sự trở thành chồng của chị của cậu, sau đó đưa cậu đến Ả Rập để khai thác dầu mỏ không?"
"..."
Trong khi Lingling Kwong ôm Orm Kornnaphat bước qua mặt War Kornnaphat, hắn vẫn còn đang chìm trong sự sợ hãi khi nghĩ tới việc mình phải đi đến cái nước loạn lạc kia để khai thác dầu mỏ.
Cho đến khi bóng dáng Lingling Kwong khuất dần, hắn mới kịp phản ứng.
"Ông nhìn thấy chưa?
Ông thấy cô ta rốt cuộc là ngông cuồng thế nào chưa?
Ông nghe xem cô ta nói cái gì?
Cô ta còn chửi chúng ta là một đám người không ra gì nữa..."
War Kornnaphat tức tối giậm chân bùm bụp.
"Cái gì mà cưới Orm Kornnaphat?
Cái gì mà trở thành chồng?
Hoang đường, nữ nhân hoang đường."
"Lingling nói sai sao?"
Matthew Kornnaphat vứt khẩu súng trong tay mình vào người War Kornnaphat rồi nói: "Đây là súng của ai?
Sao Mookda lại có khẩu súng này?"
"Cái này..."
War Kornnaphat cố tình tỏ ra hoang mang, lúng túng.
"Ông cũng biết rồi đấy.
Cháu để súng trong phòng, không biết sao lại ở trong tay Mookda nữa."
Matthew Kornnaphat lắc đầu một cách thất vọng: "Ngươi còn không hiểu sao?
Ta không trách chúng bay đấm đá hục hặc với nhau lừa gạt ta, đến cả người trong nhà mình còn không đấu lại được thì đấu làm sao nổi với người ngoài?
Thủ đoạn của chúng bay quá kém cỏi."
"Nếu lần này ai trong số các ngươi có thể giống như kẻ đã hạ độc, khiến người ta không biết đâu mà lần thì ta sẽ giao Kornnaphat gia vào tay người đó."
"Lingling Kwong nói không sai, chúng bay đúng là chẳng có chút thông minh nào hết, có thì cũng chỉ là tự cho mình là thông minh kiểu khôn vặt mà thôi."
Kornnaphat lão gia tử thở dài một tiếng rồi rời đi, để lại đám con cháu sau khi nghe xong thì cứng đờ, ở đó nhìn nhau mà không biết phải làm sao cho phải.
***
Lingling Kwong gọi điện về nhà, thời điểm mang theo Orm Kornnaphat và Kate ra tới sân, thì người của Kwong gia cũng vừa vặn đỗ hai chiếc xe trước mặt cô.
Tài xế mở cửa phía sau cho Lingling Kwong, sau đó chạy vội lên trước khởi động xe.
Lingling Kwong xoay người nói với Kate: "Cô tốt nhất nên ngoan ngoãn ngồi trong xe còn lại.
Nếu cô dám cắn tôi, tôi cũng có biện pháp để cắt phăng cái lưỡi của cô."
Dứt lời, Lingling Kwong để Orm Kornnaphat nằm gọn trong lồng ngực mình, sau khi chỉnh chăn cho nàng một lượt rồi mới vươn tay đóng cửa xe lại.
***
"Công hiệu thuốc của tiểu di không tồi chút nào.
Độc đã bị tiêu trừ hết.
Còn việc cần phải làm bây giờ là giải trừ hết chỗ độc dược có trong cơ thể em mà thôi.
Tôi đưa em đến một nơi yên tĩnh để em nghỉ ngơi cho lại sức.
Chứ cứ ở trong cái nhà đó thì chỉ làm cho bệnh tình của em ngày càng nặng thêm mà thôi."
"Tôi cứ nhìn bọn họ là lại tức điên lên.
Orm, việc của công ty em đừng lo nữa, ai thích lo thì để cho họ lo đi.
Thời gian qua, vì muốn gia tộc ngày một lớn mạnh, em đã gánh vác toàn bộ áp lực lên đôi vai mình.
Còn đám người ăn bám chẳng làm gì kia thì lại suốt ngày đi nói này nói nọ.
Loại người như vậy đáng lẽ nên đem ra róc xương róc thịt cho rồi".
"Thôi để bọn họ quản đi, đợi bọn họ ăn vài vố rồi thì tự khắc nhận thức mình vô dụng thế nào."
"Hôm nay Ling nói nhiều quá."
Orm Kornnaphat nằm trong lòng cô khẽ cười.
"..."
Lingling Kwong bây giờ mới phát hiện ra từ lúc lên xe, mình cứ cằn nhằn suốt, không khác gì cụ bà bảy tám mươi tuổi là mấy.
"Do tôi bức xúc quá mà thôi.
Thực sự tôi cảm thấy không đáng để em phải làm vậy chút nào."
Lingling Kwong hiếm khi kiên nhẫn giải thích.
"Tôi sắp bị đám người họ hàng trong nhà em làm cho tức hộc má.u ra rồi.
Người nào người nấy đều chỉ muốn ăn tươi nuốt sống em, thế mà ngoài mặt vẫn làm ra vẻ suy nghĩ cho em một cách giả tạo.
Còn tay của tôi nữa, em cũng nhìn thấy rồi đó, đó là kết quả sau khi cô em họ Mookda Kornnaphat của em nổ súng khiến tôi bị thương.
Orm, khi nào em khỏi bệnh nhất phải báo thù cho tôi."
"Được."
Orm Kornnaphat vui vẻ đáp lại.
"..."
Orm Kornnaphat đồng ý một cách nhanh chóng như vậy... ngược lại khiến cho Lingling Kwong ngượng ngùng, không dám tiếp tục kêu than gì nữa.
"Nghỉ ngơi chút đi."
Đồng chí Kwong chuyển đề tài.
"Không.
Em muốn nghe Ling nói."
Orm Kornnaphat chớp chớp mắt.
"Nghe tôi nói?"
"Vâng.
Hôm nay Ling nói dễ nghe lắm."
"Dễ nghe?"
"Đặc biệt là câu..."
"Câu gì?"
"Từ nay về sau em không cần phải làm gì cả, tôi nuôi em."
Orm Kornnaphat bật cười.
"Đây là lần đầu tiên có người nói với em rằng sẽ nuôi em đó."