Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [LingOrm] Vệ sĩ cho vợ

[Lingorm] Vệ Sĩ Cho Vợ
20


Người xuất đường đột, đạn đến còn đường đột hơn.

Lingling Kwong căn bản không có bất cứ tâm lý phòng vệ nào cả.

Bởi vì cô không bao giờ ngờ tới việc trong một gia tộc lúc nào cũng được bảo vệ nghiêm ngặt, cho dù có là một con chim sẻ cũng khó có thể lọt qua lại có người chĩa sú.ng vào mặt mình như vậy.

Thì ra cô đã đánh giá thấp một số người ngu xuẩn ở Kornnaphat gia, đồng thời cũng phải trả giá vì sự chủ quan của mình.

Hiện tại, Lingling Kwong phải đối mặt với hai sự lựa chọn.

Một là né tránh.

Nhưng nếu làm vậy thì bát thuốc còn nóng hổi trong tay cô sẽ phải đổ đi.

Đây là điều Lingling Kwong không thể chấp nhận được.

Bởi vì tình trạng của Orm Kornnaphat không thể kéo dài thêm được nữa.

Theo như Sita đã nói.

Nếu đợi đến khi Thảo Cổ Bà thân thể hồi phục lại, chỉ cần bà ta lại một lần nữa bỏ độc thì Orm Kornnaphat sẽ ch.ết chắc.

Không thể đổ thuốc đi được.

Một giọt cũng không thể.

Hai là để mặc cho cô ả Mookda Kornnaphat ra tay.

Có thể cô vẫn giữ được bát thuốc một cách nguyên vẹn, nhưng bản thân sẽ bị thương nặng.

Người phụ nữ này cũng coi như còn chút lý trí, không dám nhằm vào những chỗ trọng yếu trên cơ thể cô.

Tất nhiên, cũng không loại bỏ trường hợp đó là kỹ thuật bắn sú.ng của cô ả quá kém.

Hoặc có thể nói, cô ta căn bản là không biết những bộ phận trọng yếu trên cơ thể người là những vị trí nào.

Sự lựa chọn này càng không thể được.

Vào lúc Orm Kornnaphat chưa biết sống ch.ết ra sao, Lingling Kwong cô không cho phép bản thân ngã xuống.

Cuối cùng, Lingling Kwong chọn phương án xuất ngân châm, sau đó cướp sú.ng.

Đó là quyết định trong khoảnh khắc mà bộ não của cô đưa ra.

Đoàng – âm thanh inh ỏi đến chói tai phát ra, xé nát màn đêm tĩnh mịch, phá vỡ cả không gian yên tĩnh của tòa nhà.

Trong nháy mắt, đèn điện trong nhà được bật sáng trưng.

Một đám vệ sĩ mặc đồ đen vây kín lấy tứ phía.

Quát mắng có, hỏi han có, còn có cả tiếng chó săn sủa liên hồi.

"Không được động đậy."

"Đứng im."

"Bỏ sú.ng trong tay mình xuống."

"Các người đã bị bao vây.

Hãy mau đầu hàng."

Vệ sĩ trong nhà họ Kornnaphat bao vây phòng bếp lại, tay cầm sú.ng uy hϊếp nói.

Nhưng cả hai bên người trong cuộc dường như không có ý nghe theo lời của bọn họ.

Còn bọn họ giờ đây cũng phát hiện ra một điều, đó là người nổ sú.ng và người bị thương đều là những người không tầm thường chút nào, vì vậy bọn họ đều quay ra nhìn nhau mà không biết nên làm thế nào cho phải.

Máu chảy ròng ròng.

Cảm giác đau đớn đến thấu xương.

Lingling Kwong cúi đầu xuống, nhìn vết thương ở tay mình, cảm xúc bi thương còn nhiều hơn cả cảm giác đau nhức.

Bởi vì hiện tại, cô cảm thấy chính mình đang xót thương thay cho Orm Kornnaphat...

Rốt cuộc nàng đang sống trong một gia đình như thế nào vậy?

Nàng có một đám anh chị em kiểu gì vậy?

Cũng là một đại gia đình có ông nội, cha mẹ, cô dì chú bác và các anh chị em, nhà người ta thì thương yêu đùm bọc lẫn nhau, vậy sao nhà này lại có thể coi nhau như kẻ thù không đội trời chung như vậy?

Lingling Kwong vứt khẩu sú.ng mình vừa cướp được trong tay Mookda Kornnaphat về phía Srichaphan bá, nói: "Bác bảo quản nó giúp tôi.

Đừng đưa lại cho cô ấy."

Trong lúc nói, Lingling Kwong cũng không thèm liếc nhìn người phụ nữ đó lấy một cái.

Dứt lời bèn bưng bát thuốc còn chưa rớt lấy một giọt tiến thẳng về hướng phòng của Orm Kornnaphat.

"Lingling, tay của ngươi..."

Sita trừng mắt.

Nhanh chóng rút kim độc từ trong người, hướng Mookda Kornnaphat quát: "Con mẹ nó khốn nạn, nữ nhân kia, chuẩn bị đền mạng cho cháu gái ta..."

"Tiểu di, không được làm loạn."

Lingling Kwong nổi giận.

"Chúng ta lên trước đã."

Lingling Kwong vừa đi máu vừa chảy ròng ròng.

Cô giờ đây chẳng khác nào hệ thống cung cấp nước bị rò rỉ cả.

Những nơi Lingling Kwong đi qua đều Srichaphan lại một vệt máu dài đỏ thẫm.

"Lingling, để ta mang lên cho tiểu thư, cháu mau băng bó đi."

Srichaphan bá lo lắng nói.

"Không cần đâu."

Lingling Kwong lắc đầu.

"Nhưng tay của cháu..."

Srichaphan bá nói với theo.

Lingling Kwong cười: "Srichaphan bá, cháu thực sự không sao.

Nhiều năm cầm sú.ng và rèn luyện, cháu cũng chẳng còn cảm giác gì với cái tay này nữa rồi."

"Nhưng cứ chảy máu thế này cũng không tốt."

Srichaphan bá vẫn kiên trì.

"Cháu hiểu bản thân mình mà, cháu giúp Orm Kornnaphat uống thuốc xong sẽ cầm máu lại.

Hơn nữa còn có tiểu di và bác sĩ Bow, cháu sẽ ổn thôi."

Mất một lúc, Kornnaphat lão gia và các con mới đi tới, thấy tay Lingling Kwong bị thương thì tức giận quát lên: "Có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Kornnaphat lão gia, ông tự mình hỏi Srichaphan bá đi.

Khốn khϊếp."

Sita sinh khí xong liền lôi kéo Lingling Kwong xuyên qua đám người nhà họ Kornnaphat, trực tiếp lên lầu.

"Srichaphan bá, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Matthew Kornnaphat trừng mắt phẫn nộ hỏi.

Ông biết Orm Kornnaphat ngã xuống rồi thì mấy người như con trai, con dâu, cháu trai, cháu gái đều rục rịch ngóc đầu dậy, nhưng ông làm sao ngờ được trong nhà lại có thể xảy ra chuyện thế này?

Chẳng lẽ nhất định phải xảy ra một cuộc tàn sát đẫm máu hay sao?

"Là tiểu thư Mookda Kornnaphat."

Srichaphan bá đưa cho Matthew Kornnaphat khẩu sú.ng trên tay mình rồi nói.

Matthew Kornnaphat hai bên thái dương nổi lên gân xanh.

Ông bước đến bên Mookda Kornnaphat còn đang run rẩy, nước mắt ngắn nước mắt dài, hỏi: "Chuyện này là thế nào?"

"Cô ta... cô ta đánh cháu.

Cô ta đánh vào mặt cháu... cháu phải gϊếŧ ch.ết cô ta..."

Mookda Kornnaphat đột nhiên la lên.

Ả là người nổ sú.ng, nhưng lại sợ sệt đến mức toàn thân run rẩy.

"Sao Lingling lại đánh cháu?"

Matthew Kornnaphat đương nhiên biết "cô ta" trong lời nói của Mookda Kornnaphat là ai, ông tiếp tục trầm giọng hỏi.

"Cô ta..."

Mookda Kornnaphat run cầm cập không nói nên lời.

"Srichaphan bá."

Matthew Kornnaphat đột nhiên quát.

Srichaphan bá cảm thấy bất đắc dĩ, không biết phải làm sao.

Đành phải chầm chậm bước tới trước mặt Matthew Kornnaphat giải thích: "Sita tiểu thư và Lingling muốn sắc thuốc cho đại tiểu thư, vì muốn an toàn tuyệt đối nên đã bảo hết người làm ở trong bếp ra ngoài.

Nhưng Mookda Kornnaphat tiểu thư lại muốn uống canh yến, nên đã bắt người làm vào nấu canh cho cô ấy, vì vậy mà Mookda Kornnaphat tiểu thư và Lingling đã phát sinh xung đột, cuối cùng Lingling xuống tay đánh Mookda Kornnaphat tiểu thư."

"Cháu muốn uống canh mà Lingling không cho cháu uống sao?"

Matthew Kornnaphat gật đầu, hướng Mookda Kornnaphat hỏi.

"Vâng."

Mookda Kornnaphat gật đầu đáp.

"Lingling đã đánh vào bên mặt nào của cháu?"

"Bên trái."

Mookda Kornnaphat chỉ vào bên mặt trái mình trả lời.

Chát...

Matthew Kornnaphat đột nhiên cho luôn một cái bạt tai như trời giáng lên má phải của Mookda Kornnaphat.

"Có phải con bé đánh cháu như thế này không?"

"Ông, sao ông..."

Mookda Kornnaphat choáng váng hết cả người.

Chát...

Lại một cái bạt tai nữa giáng lên mặt Mookda Kornnaphat.

"Ông đang hỏi cháu đấy.

Có phải nó đánh cháu như vậy không?"

Kornnaphat lão gia tử thực sự tức giận.

Mookda Kornnaphat sợ đến xanh mặt, khóc òa lên.

Great Kornnaphat vội vàng tiến lên trước an ủi cha mình, nói: "Cha, đây cũng không phải là lỗi của Mookda.

Nó còn trẻ không biết gì, nhưng nói gì thì nói cũng là con cháu trong Kornnaphat gia chúng ta.

Cũng chỉ là muốn uống một bát canh thôi mà, không cho làm thì thôi chứ sao phải đánh người như vậy chứ?"

"Đúng vậy, Lingling Kwong nó dựa vào cái gì mà đánh người của Kornnaphat gia chúng ta thế chứ?

Thực là ngông cuồng hết biết, không coi ai ra gì cả."

"Mookda là cháu gái của ông, cô ta đánh Mookda thì khác gì đánh thẳng vào mặt ông cơ chứ?"

Đám người nhà họ Kornnaphat bắt đầu nhao nhao chỉ trích Lingling Kwong.

Dù sao thì phỉ báng người khác cũng đâu mất tiền, người trong cuộc thì lại không có ở đây, vì vậy chẳng ai có thể giải thích được cả.

Vì vậy mà người nhà họ Kornnaphat cứ thế thả phanh gây hấn.

Cách hành sự của Lingling Kwong vô cùng phô trương, lại được Matthew Kornnaphat lão gia vô cùng coi trọng, thậm chí còn chơi trội hơn cả mấy người có vai trò là chủ nhân nhà này nữa.

Là một thành viên ở Kornnaphat gia, chẳng có ai lại không căm ghét Lingling Kwong cả.

Thế nhưng chỉ có một mình Pita Kornnaphat đứng im một chỗ mà không nói câu gì, vì nói gì thì nói, tên vô lại mà bọn họ đang công kích đó lại đang cứu chữa cho con gái mình.

"Đủ rồi."

Kornnaphat lão gia quát.

"Mookda Kornnaphat, cháu lập tức đi thu dọn đồ đạc rồi cút sang Mỹ.

Không có sự cho phép của ông thì cả đời này cũng không được bước vào cái thành phố A và ngôi nhà này một bước.

Cho dù ông có ch.ết mà không có sự đồng ý của ông... thì cháu cũng không được về."

Ý của Kornnaphat lão gia tử quá rõ ràng.

Đó chính là đuổi thẳng Mookda Kornnaphat ra khỏi Kornnaphat gia.

"Sao ông lại đuổi cháu đi?"

Mookda Kornnaphat vừa khóc vừa nói.

"Cháu mới là cháu gái của ông.

Cháu mới là cháu gái ruột của ông.

Cháu họ Kornnaphat, trong người cháu còn chảy dòng máu của nhà họ Kornnaphat.

Sao ông lại đuổi cháu đi như vậy?

Ông phải đuổi Lingling Kwong mới đúng chứ?

Ông phải đuổi cái người ngoại tộc ra khỏi nhà mình mới đúng chứ."

"Đúng đấy cha.

Cha không thể cứ giúp một người ngoài như vậy.

Mookda nổ sú.ng đúng là sai thật.

Nhưng cũng không làm thương đến cô ta mà.

Hơn nữa, chẳng lẽ cô ta lại không sai gì sao?

Nói gì thì nói Mookda cũng là con gái, nếu việc này mà truyền ra ngoài thì nó còn mặt mũi nào mà nhìn người ta nữa?"

"Tôi đã quyết rồi, mọi người không phải nói gì thêm nữa đâu."

Matthew Kornnaphat lạnh giọng.

"Cháu biết ngay mà.

Cháu biết ngay là ông sẽ giúp người ngoài mà."

Mookda Kornnaphat chỉ vào mặt của Matthew Kornnaphat.

"Cháu cũng biết là ông sẽ làm vậy, chính vì thế cháu mới nổ sú.ng với cô ta.

Bởi nếu ông đứng về phía cháu, giúp cháu nói vài câu thì... thì làm gì có chuyện cháu sẽ nổ sú.ng chứ?

Tất cả đều là do ông ép mà ra.

Tất cả đều là do ông ép đó."

"Ông lúc nào cũng chỉ che chở Orm Kornnaphat, có lúc nào ông nghĩ cho những người khác ở trong nhà chưa?

Mọi người đều không phải là người thân của ông, duy chỉ có một mình Orm Kornnaphat là cháu gái ông phải không?

Chỉ cần người nào dính dáng gì đến chị ấy thôi là quan trọng hơn tất cả bọn cháu...

Ông ích kỷ lắm.

Ông ích kỷ lắm."

Mookda Kornnaphat mắng xong thì ôm mặt chạy ra ngoài.

"Chị ơi..."

Vivi Kornnaphat định đuổi theo thì có tiếng người gọi giật lại.

"Đứng im đó."

Matthew Kornnaphat hét lớn.

"Không ai được phép đuổi theo.

Để nó đi."

Tất cả mọi người đều im lặng.

Ai nấy đều nhìn Matthew Kornnaphat với ánh mắt phẫn nộ.

Bởi bọn họ đều cho rằng quyết định của Kornnaphat lão gia thật không hợp tình hợp lý chút nào.

***

Matthew Kornnaphat nhìn ra bên ngoài, trong lòng nặng trĩu, trong lòng thầm thở dài một tiếng.

Sản nghiệp của nhà họ Kornnaphat còn nguyên vẹn, thì chúng bay mới là con cháu của Kornnaphat gia.

Người ta nhắc đến cái nhà họ Kornnaphat này thì ắt sẽ nghĩ đến chúng bay.

Còn khi nhà họ Kornnaphat sụp đổ rồi, thì chúng bay có khác nào mấy người bình dân đâu cơ chứ?

Ta cả đời hao tâm khổ tứ vì chúng bay, vậy mà sao chúng bay lại không chịu động não thấu hiểu chút nào?

Đúng là một lũ ngu ngốc.

Kornnaphat lão gia tử chửi thầm trong bụng.

Dưới sự chỉ đạo của Sita, Lingling Kwong làm theo đúng các bước đút thuốc cho Orm Kornnaphat.

"Đỡ cháu dâu dậy trước đi, đừng để nàng nằm xuống."

Sita nói.

"Cô không băng bó vết thương ở tay lại sao?"

Bow nhìn bàn tay nhuốm máu đỏ thẫm của Lingling Kwong, hỏi.

"Tất nhiên là phải băng bó lại rồi."

Lingling Kwong thản nhiên đáp.

"Nhưng chút nữa sau khi giúp nàng uống thuốc xong cũng chưa muộn."

Trong lúc Lingling Kwong đoạt lấy khẩu súng trong tay Mookda Kornnaphat, đã làm cho góc độ bắn của súng chếch sang một bên.

Khiến đạn chỉ sượt qua mép bàn tay, kéo theo một mảng lớn, song cũng không phải vấn đề gì quá to tát, đến cả việc giải phẫu để gắp đạn ra cũng không cần, chỉ cần rửa với nước sạch và băng bó vào là được.

Orm Kornnaphat vốn còn đang nằm im bỗng nhiên ho khù khụ.

Lingling Kwong vội vàng đỡ lưng để nàng dựa vào đầu giường.

Thế rồi nàng liên tục nôn ra một loại dịch thể màu đen sậm.

Lingling Kwong kinh ngạc nhìn Sita, chỉ thấy Sita nhún vai: "Kiên nhẫn chút đi."

Mãi cho đến khi Orm Kornnaphat bắt đầu nôn ra máu, Sita mới dùng chiếc ngân châm đã được chuẩn bị sẵn từ trước châm vào khe ở giữa ngón cái và ngón trỏ của nàng.

Chỉ với một lần châm vậy thôi mà linh nghiệm như uống thần dược, thoáng một cái đã làm cho Orm Kornnaphat không còn ho khan nữa.

"Được rồi.

Không sao rồi."

Sita tự vỗ ngực.

"Đỡ nàng nằm xuống đi."

Lingling Kwong làm theo, sau đó tỉ mỉ lấy khăn sạch lau đi vết má.u trên khóe môi nàng.

Orm Kornnaphat sau khi nằm xuống được một lúc, hàng mi dài khẽ động vài cái, sau đó từ từ mở mắt...

"Rốt cuộc cũng tỉnh rồi."

Lingling Kwong ngồi bên giường nhìn nàng, cuối cùng khóe môi ngăn không được nở nụ cười.

Orm Kornnaphat khẽ gật đầu: "Ling...

Ling đến rồi?"

"Tôi vẫn luôn ở đây."

Lingling Kwong vuốt nhẹ mái tóc nàng.

Lần trước khi cô đến, Orm Kornnaphat cũng đã gặp qua một lần.

Chẳng qua lúc đó nàng vẫn trong trạng thái hôn mê, nên chắc đã không còn nhớ.

"Tay của Ling chảy má.u kìa."

Orm Kornnaphat chỉ vào vết thương trên tay cô, yếu ớt nói.

Mấy ngày nôn liên tục như vậy khiến nàng kiệt sức hoàn toàn.

"Không sao."

Lingling Kwong đáp.

Đột nhiên cô đứng thẳng người dậy, vòng tay ôm luôn cả chăn lẫn người nàng lên rồi nói: "Chúng ta đi thôi.

Đừng làm trâu làm ngựa trong cái nhà này nữa.

Em đã cố gắng nhiều rồi.

Từ nay về sau em không cần phải làm gì cả.

Tôi nuôi em."

Toàn bộ người trong phòng ngủ hiển nhiên bị hành động của Lingling Kwong làm cho kinh hãi, Bow ngăn lại, nói: "Lingling Kwong, cô muốn làm gì?"

"Tôi muốn đưa em ấy đi."

Lingling Kwong vừa trả lời vừa ôm Orm Kornnaphat ra ngoài.

"Nhưng Lingling, chị..."

Jurkung ấp úng đứng chặn ở cửa.

"Tránh ra."

Lingling Kwong quát.

Jurkung há hốc miệng, ngoan ngoãn tránh sang một bên nhường đường cho Lingling Kwong.

Lingling Kwong sải bước về phía trước, tấm lưng thẳng đứng giống như cô đang toàn tâm toàn ý thực hiện một nhiệm vụ khó.

"Lingling Kwong, Lingling Kwong..."

Bow chạy theo sau gọi.

"Cô không thể đem tiểu thư đi."

Lingling Kwong dừng bước, mấp máy môi đáp: "Bác sĩ Bow, cô kêu Kate đi theo tôi.

Về phần tiểu di... tôi nhờ cô chiếu cố dì vậy."

Dứt lời liền tiếp tục di chuyển.

Thời điểm đi đến cầu thang, vừa lúc đụng phải mấy người nhà họ Kornnaphat.

"Lingling, cháu làm gì vậy?"

Mắt thấy Lingling Kwong ôm Orm Kornnaphat trong lòng, Matthew Kornnaphat lão gia nghi ngờ hỏi.

"Cháu muốn đưa em ấy đi."

Lingling Kwong đáp.

"Đi?

Cô muốn đưa Orm đi đâu?

Chẳng lẽ ở đây không an toàn sao?

Còn có nơi nào an toàn hơn Kornnaphat gia cơ chứ?"

Great Kornnaphat cau mày nói.

"Có những người lúc nào cũng đầu cơ trục lợi, trí thông minh có hạn mà tâm địa lại độc ác.

Cả ngày bàn mưu tính kế cướp đoạt ngôi vị, thì nơi này còn được coi là nơi an toàn nữa hay không?"

Lingling Kwong châm chọc.

"Cô nói ai lúc nào cũng đầu cơ trục lợi, trí thông minh có hạn?"

Toni Kornnaphat quát.

"Tự mấy người hiểu thôi."

Lingling Kwong thẳng tay vạch trần bộ mặt đáng ghê tởm của mấy người nhà họ Kornnaphat.

"Lingling Kwong, cô nói năng khách khí một chút nhé.

Ai muốn cướp đoạt ngôi vị?"

"Ông...

ông.

Và cả anh nữa."

Lingling Kwong chỉ tay vào mặt Great Kornnaphat, Toni Kornnaphat và War Kornnaphat.

Sau đó tiếp tục liếc mắt nhìn Pita Kornnaphat, dùng giọng điệu cay độc phỉ báng: "Hơn nữa vẫn còn có những người, đến cả việc muốn cướp ngôi cũng không đủ tư cách, đồng thời cũng không dám".

Ánh mắt của Lingling Kwong và Pita Kornnaphat chạm vào nhau, vốn dĩ cô cảm thấy vô cùng tức giận, muốn chửi ông ta một hồi mới thôi.

Nhưng khi định nói ra thì lại không thốt lên lời.

Pita Kornnaphat chủ động rời tầm mắt.

Ông ta tự biết rõ mình không phải là một người cha tốt.

Trước giờ ông ta chưa từng phủ nhận điều này.

Một người cha mà bị con gái mình coi như người xa lạ, thì điều đó đã thể hiện mức độ tình cảm một cách rõ ràng rồi...

Toni Kornnaphat vô cùng oán hận Lingling Kwong vì việc Kornnaphat lão gia tử đã đuổi con gái mình đi, cho nên thấy cô nói vậy liền chế giễu lại: "Chỉ e người lúc nào cũng bày mưu tính kế đó lại là cô cũng nên?

Rõ ràng là nữ nhân, hơn nữa đã từ hôn rồi mà suốt ngày nhùng nhằng với Orm nhà chúng tôi.

Rốt cuộc cô muốn gì?"

"Tôi chẳng muốn gì cả, chỉ là không muốn nhìn thấy một đám người không ra gì ức hϊếp Orm Kornnaphat mà thôi."

Lingling Kwong cười lạnh.

Một đám người không ra gì?

Một đám người quan trọng nhất của Kornnaphat gia lại bị Lingling Kwong chửi là một đám người không ra gì...

Việc này mà truyền ra ngoài... chỉ e sẽ khiến bàn dân thiên hạ cười chết mất.

"Mày... thật đúng là mất dạy.

Bảo vệ đâu?

Bảo vệ đâu?"

"Loại người này, tốt nhất là trói lại rồi đánh chết đi."

"Cha, cha xem xem.... cha xem xem... nó nói cái gì?

Như thế này còn ra gì nữa?"

Lingling Kwong không buồn để ý đám người vẫn còn nhao nhao, mà vẫn ôm lấy Orm Kornnaphat muốn đi xuyên qua bọn họ.

"Đợi đã.

Cô có thể đi.

Nhưng hãy bỏ chị tôi lại."

War Kornnaphat đứng chặn trước mặt Lingling Kwong.

Lingling Kwong trừng mắt nhìn hắn một cái: "Tôi cảnh cáo cậu, đừng có muốn ăn no rửng mỡ.

Cậu có tin tôi sẽ thật sự trở thành chồng của chị của cậu, sau đó đưa cậu đến Ả Rập để khai thác dầu mỏ không?"

"..."

Trong khi Lingling Kwong ôm Orm Kornnaphat bước qua mặt War Kornnaphat, hắn vẫn còn đang chìm trong sự sợ hãi khi nghĩ tới việc mình phải đi đến cái nước loạn lạc kia để khai thác dầu mỏ.

Cho đến khi bóng dáng Lingling Kwong khuất dần, hắn mới kịp phản ứng.

"Ông nhìn thấy chưa?

Ông thấy cô ta rốt cuộc là ngông cuồng thế nào chưa?

Ông nghe xem cô ta nói cái gì?

Cô ta còn chửi chúng ta là một đám người không ra gì nữa..."

War Kornnaphat tức tối giậm chân bùm bụp.

"Cái gì mà cưới Orm Kornnaphat?

Cái gì mà trở thành chồng?

Hoang đường, nữ nhân hoang đường."

"Lingling nói sai sao?"

Matthew Kornnaphat vứt khẩu súng trong tay mình vào người War Kornnaphat rồi nói: "Đây là súng của ai?

Sao Mookda lại có khẩu súng này?"

"Cái này..."

War Kornnaphat cố tình tỏ ra hoang mang, lúng túng.

"Ông cũng biết rồi đấy.

Cháu để súng trong phòng, không biết sao lại ở trong tay Mookda nữa."

Matthew Kornnaphat lắc đầu một cách thất vọng: "Ngươi còn không hiểu sao?

Ta không trách chúng bay đấm đá hục hặc với nhau lừa gạt ta, đến cả người trong nhà mình còn không đấu lại được thì đấu làm sao nổi với người ngoài?

Thủ đoạn của chúng bay quá kém cỏi."

"Nếu lần này ai trong số các ngươi có thể giống như kẻ đã hạ độc, khiến người ta không biết đâu mà lần thì ta sẽ giao Kornnaphat gia vào tay người đó."

"Lingling Kwong nói không sai, chúng bay đúng là chẳng có chút thông minh nào hết, có thì cũng chỉ là tự cho mình là thông minh kiểu khôn vặt mà thôi."

Kornnaphat lão gia tử thở dài một tiếng rồi rời đi, để lại đám con cháu sau khi nghe xong thì cứng đờ, ở đó nhìn nhau mà không biết phải làm sao cho phải.

***

Lingling Kwong gọi điện về nhà, thời điểm mang theo Orm Kornnaphat và Kate ra tới sân, thì người của Kwong gia cũng vừa vặn đỗ hai chiếc xe trước mặt cô.

Tài xế mở cửa phía sau cho Lingling Kwong, sau đó chạy vội lên trước khởi động xe.

Lingling Kwong xoay người nói với Kate: "Cô tốt nhất nên ngoan ngoãn ngồi trong xe còn lại.

Nếu cô dám cắn tôi, tôi cũng có biện pháp để cắt phăng cái lưỡi của cô."

Dứt lời, Lingling Kwong để Orm Kornnaphat nằm gọn trong lồng ngực mình, sau khi chỉnh chăn cho nàng một lượt rồi mới vươn tay đóng cửa xe lại.

***

"Công hiệu thuốc của tiểu di không tồi chút nào.

Độc đã bị tiêu trừ hết.

Còn việc cần phải làm bây giờ là giải trừ hết chỗ độc dược có trong cơ thể em mà thôi.

Tôi đưa em đến một nơi yên tĩnh để em nghỉ ngơi cho lại sức.

Chứ cứ ở trong cái nhà đó thì chỉ làm cho bệnh tình của em ngày càng nặng thêm mà thôi."

"Tôi cứ nhìn bọn họ là lại tức điên lên.

Orm, việc của công ty em đừng lo nữa, ai thích lo thì để cho họ lo đi.

Thời gian qua, vì muốn gia tộc ngày một lớn mạnh, em đã gánh vác toàn bộ áp lực lên đôi vai mình.

Còn đám người ăn bám chẳng làm gì kia thì lại suốt ngày đi nói này nói nọ.

Loại người như vậy đáng lẽ nên đem ra róc xương róc thịt cho rồi".

"Thôi để bọn họ quản đi, đợi bọn họ ăn vài vố rồi thì tự khắc nhận thức mình vô dụng thế nào."

"Hôm nay Ling nói nhiều quá."

Orm Kornnaphat nằm trong lòng cô khẽ cười.

"..."

Lingling Kwong bây giờ mới phát hiện ra từ lúc lên xe, mình cứ cằn nhằn suốt, không khác gì cụ bà bảy tám mươi tuổi là mấy.

"Do tôi bức xúc quá mà thôi.

Thực sự tôi cảm thấy không đáng để em phải làm vậy chút nào."

Lingling Kwong hiếm khi kiên nhẫn giải thích.

"Tôi sắp bị đám người họ hàng trong nhà em làm cho tức hộc má.u ra rồi.

Người nào người nấy đều chỉ muốn ăn tươi nuốt sống em, thế mà ngoài mặt vẫn làm ra vẻ suy nghĩ cho em một cách giả tạo.

Còn tay của tôi nữa, em cũng nhìn thấy rồi đó, đó là kết quả sau khi cô em họ Mookda Kornnaphat của em nổ súng khiến tôi bị thương.

Orm, khi nào em khỏi bệnh nhất phải báo thù cho tôi."

"Được."

Orm Kornnaphat vui vẻ đáp lại.

"..."

Orm Kornnaphat đồng ý một cách nhanh chóng như vậy... ngược lại khiến cho Lingling Kwong ngượng ngùng, không dám tiếp tục kêu than gì nữa.

"Nghỉ ngơi chút đi."

Đồng chí Kwong chuyển đề tài.

"Không.

Em muốn nghe Ling nói."

Orm Kornnaphat chớp chớp mắt.

"Nghe tôi nói?"

"Vâng.

Hôm nay Ling nói dễ nghe lắm."

"Dễ nghe?"

"Đặc biệt là câu..."

"Câu gì?"

"Từ nay về sau em không cần phải làm gì cả, tôi nuôi em."

Orm Kornnaphat bật cười.

"Đây là lần đầu tiên có người nói với em rằng sẽ nuôi em đó."
 
[Lingorm] Vệ Sĩ Cho Vợ
21


Nếu như gom hết nhân công của các công ty con lệ thuộc vào sản nghiệp của Kornnaphat gia lại, thì nhất định sẽ vượt qua cả mười vạn người cũng nên.

Nói cách khác, đó là Orm Kornnaphat đang dùng tư duy, trí tuệ của mình để chế ngự một con thuyền kinh tế khổng lồ, cung cấp công việc cho cả vạn người.

Nhưng, một người phụ nữ ở địa vị cao quý, giàu sang ấy lại thích nghe một câu nói vô cùng tầm thường: "Tôi nuôi em."

"Nghe câu nói đó của Ling, em cảm thấy dường như gánh nặng trên người trong nháy mắt đều được trút bỏ hết cả.

Trong lòng thoải mái vô cùng."

Orm Kornnaphat dựa vào lòng cô, vươn tay mân mê đôi vai gầy nhưng vô cùng cứng cỏi.

Lingling Kwong kéo kín chăn cho nàng, đạm mạc nói: "Chỉ cần em đồng ý để tôi nuôi em thì tôi sẽ nuôi em.

Mặc dù tôi không có được nhiều tiền bằng em, nhưng đủ để em có thể sống một cuộc đời ăn no mặc ấm.

Có điều... những người ở bên cạnh để em sai khiến thì phải cắt giảm hết thôi.

Chứ để thế thì tốn kém lắm."

"Được.

Đến lúc đó em cũng không còn đáng giá nữa.

Cũng chẳng cần đến nhiều người bảo vệ mình như thế."

Orm Kornnaphat cười đáp.

"Ừ.

Em muốn đi dạo phố thì đi dạo phố, em muốn đi du lịch thì đi du lịch.

Có thể đi leo núi hay có thể đi biển, đi hát, đi ăn thịt nướng buổi đêm...

Em nhất định sẽ thích cuộc sống như vậy."

Lingling Kwong vuốt nhẹ tóc nàng.

Quả nhiên, ánh mắt nàng bỗng sáng lên trông thấy.

"Ling nói thật chứ?

Em có thể đi?"

Lingling Kwong sửng sốt, nguyên lai không ngờ nàng đối với vấn đề này lại vô cùng hứng thú.

"Orm Kornnaphat, em chưa từng đi du lịch sao?"

"Chưa từng."

Orm Kornnaphat thành thật lắc đầu.

"Từ khi có nhận thức, gia gia đã bắt đầu bồi dưỡng em trở thành người thừa kế.

Gia gia không cho em quyền được tự do đi lại, bởi vì ông sợ em sẽ bị bắt cóc hoặc khủng bố.

Sau này mỗi lần ra nước ngoài công tác, hành trình của em chỉ gói gọn trong quãng đường từ khách sạn tới nơi làm ăn."

"Không sao, sau này tôi đưa em đi."

Lingling Kwong rất hiếm khi nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng hôm nay cứ vô thức thốt lên từng câu từng chữ.

Thế nhưng, trái với dự liệu của cô, Orm Kornnaphat chậm rãi khép mi, nàng dùng đôi tay nhỏ bé lạnh buốt của mình nắm chặt lấy tay cô, yếu ớt nói: "Đừng lừa dối em."

Đừng lừa dối em?

Nếu là trước kia, Lingling Kwong sẽ không bao giờ tin Kornnaphat đại mỹ nhân lại có thể thốt ra được những lời như vậy.

Vì chẳng cần nàng phải nói ra, người ta có lừa mình hay không, trong bụng nàng biết rõ hơn ai hết.

Người phụ nữ ít nói này có một chỉ số thông minh khiến người khác cảm thấy kinh hãi.

Song không biết là do sau đại nạn không chết nên tính tình thay đổi, hay là do bệnh tình lâu ngày khiến tâm lý kém đi.

Mà giờ đây nàng lại có thể cầm tay cô và nói "đừng lừa dối em".

"Đương nhiên tôi sẽ không lừa dối em."

Lingling Kwong vô thức xoa xoa đôi tay lạnh buốt của nàng.

Xét cho cùng, trên thế giới này chỉ có duy nhất một Kornnaphat gia, và cũng chỉ có duy nhất một Orm Kornnaphat mà thôi.

Để biến người phụ nữ như Orm Kornnaphat trở thành một cô gái bình thường như bao cô gái khác... thì đây không phải là một nhiệm vụ khó khăn gì cho lắm.

Chi cần kéo nàng từ trên kim tự tháp xuống là được rồi.

Nhưng, sự thực quả là như vậy sao?

Lingling Kwong nói xong thì không thấy nàng đáp lại.

Vì nàng đã nhắm mắt thϊếp đi từ bao giờ.

Cổ độc đã được loại bỏ, nhưng độc dược thì lại bắt đầu phát tác.

Chẳng còn cách nào khác, nàng bắt buộc phải chịu đựng đau đớn của hai ngày này thì bệnh mới khỏi hẳn được.

"Đến căn cứ quân sự."

Lingling Kwong nói với tài xế.

"Tiểu thư, lão tướng quân nói bao giờ cô rảnh thì ghé qua nhà một chút."

Tài xế ngồi phía trước, làm như điếc mù trước cuộc trò chuyện nóng bỏng ban nãy của Kwong đặc công, hắng giọng một cái rồi nói.

"Ừ."

Lingling Kwong hờ hững đáp.

***

Xe dừng trước khu căn cứ, Lingling Kwong mang nàng tới khu bệnh viện, sau khi sắp xếp phòng giúp nàng xong liền đem Kate chuẩn bị ra ngoài.

"Lingling, có cần tôi bảo người chuẩn bị một phòng cho cô ở lại đây đêm nay không?"

Nữ y tá gọi với lại.

"Không cần đâu."

Lingling Kwong đáp."

Tối nay tôi còn có một số việc phải làm.

Bạn của tôi ở tạm đây một thời gian, phiền cô chăm sóc giúp tôi."

"Yên tâm đi.

Tôi sẽ bảo người trông nom cô ấy hai tư trên hai tư."

"Vậy tôi đi trước đây.

Sáng sớm mai tôi sẽ quay lại."

Lingling Kwong liếc nhìn Orm Kornnaphat đang thϊếp đi trên giường, nói.

***

Khát.

Khát đến khô cả họng.

Orm Kornnaphat chuẩn bị gọi người đưa đến cho nàng một cốc nước lọc, thì phát hiện ra mình đang nằm ở một nơi hoàn toàn xa lạ.

Căn phòng màu trắng, một chiếc chăn màu trắng, một chiếc bàn gỗ và một chiếc rèm cửa màu xanh bộ đội.

Trong phòng không có bất cứ vật trang trí.

Chỉ có bộ cung tên được treo trên tường.

Cách trang trí này quả là không phù hợp với nàng chút nào, nàng ưa thích kiểu đơn giản mà thoải mái hơn.

Sau một hồi nửa tỉnh nửa mê, Orm Kornnaphat mới chậm rãi mới nhớ ra hết mọi việc.

Nhớ ra việc Lingling Kwong đút thuốc cho mình, nhớ ra việc cô cãi nhau với mọi người trong nhà, còn chửi bọn họ là một đám người không ra gì, nhớ ra việc cô ôm mình đi, nhớ ra cô nói rằng sẽ cùng mình ngắm trăng, ngắm sao...

Còn nữa, còn cả câu nói: "Tôi nuôi em."

Đây là nơi Lingling cho là an toàn sao?

"Cô tỉnh rồi à?"

Đột nhiên, giọng của một người phụ nữ từ đâu cất lên.

Orm Kornnaphat ngoảnh đầu lại thì thấy một cô gái mặc bộ đồ da màu đen đứng dựa vào góc tường.

Nhưng việc làm cho người ta cảm thấy sợ hãi hơn, đó là trong tay cô ấy còn có một c.on d.ao.

Theo như kinh nghiệm ngày trước của nàng, thì đây chắc chắn lại là thích khách mà người ta thuê đến gϊếŧ nàng.

Việc nàng nên làm là kéo dài thời gian, và nghĩ cách để gọi vệ sĩ của mình đến giải vây.

Nhưng, nơi này lại không phải địa bàn của nàng...

Nơi này cũng không có vệ sĩ của nàng...

"Cô là ai?"

Orm Kornnaphat mở miệng chất vấn.

Nữ vương rốt cuộc vẫn là nữ vương.

Cho dù trong người có bệnh, nằm nghỉ ở địa bàn của người khác thì cũng không ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của đối phương, chỉ với một câu nói đã làm cho bản thân nắm được thế chủ động.

"Thế cô là ai?"

Becky hỏi ngược lại.

"Tôi nghĩ là chúng ta chẳng có gì để tiếp tục nói chuyện cả."

Orm Kornnaphat đáp.

"Đúng vậy."

Becky gật gù.

"Nhưng cô là do chúng tôi cứu về, cô đang ở địa phương của chúng tôi."

"Vậy sao?"

Orm Kornnaphat nhướn mi.

"Nếu cô có thể chứng minh điều này, tôi sẽ lập tức rời đi."

Becky thoáng sửng sốt, song rất nhanh tiếp tục chế nhạo: "Cô quả là ngạo mạn."

"Tôi quen rồi."

"..."

"Xem ra cô chẳng có cách nào chứng minh đây là nhà cô thì phải."

Orm Kornnaphat cười nói.

"Tôi chỉ muốn nói cho cô biết, khu nhà ở của chúng tôi chỉ cách vài bước chân.

Hơn nữa, tôi đến đây trước cô cả mười bốn năm cơ."

"Điều này không thể chứng minh tôi không thể ở đây."

Orm Kornnaphat nhìn cô gái trước mặt, cảm thấy khá thú vị.

Đột nhiên, Becky chuyển chủ đề: "Cô là người phụ nữ của con bé đó phải không?"

"Người phụ nữ của con bé đó?"

Orm Kornnaphat hơi nhíu mày.

"Lingling Kwong."

"Thế cô thì sao?"

Nàng hỏi ngược lại.

"Tôi là vợ cả của cô ấy." c.on d.ao trong tay Becky quay một vòng.

Lingling Kwong lái xe đi đón Sita, lại phát hiện tiểu di nhà mình đang không ngừng quấn quít lấy bác sĩ nhà người ta.

"Tiểu di, dì làm hòa với bác sĩ Bow rồi sao?"

Lingling Kwong đăm chiêu hỏi.

"Ta cảm thấy hình như ta rất thích nàng."

Sita vui vẻ thừa nhận.

"Lingling, bao giờ ngươi và cháu dâu kết hôn vậy?

Để ta có cơ hội sánh vai với Bow?"

Chữ "Bow" từ miệng của Sita lão bà ngọt ngào đến nỗi khiến người ta muốn ngộ độc glucose.

Lingling Kwong rùng mình: "Ngoại trừ nghĩ đến việc kết hôn của con và Orm Kornnaphat, dì không còn cái gì khác thú vị hơn sao?"

"Không có."

"..."

"Cháu dâu thế nào rồi?

Lingling, hôm qua ngươi hảo soái tỷ nha.

Dám ngang nhiên mang công chúa rời khỏi cung điện."

Sita hai mắt sáng bừng.

"Đúng không Bow?"

Bow: "..."

"Còn không mau trả lời?"

Sita đánh một cái vào sau gáy Bow.

"Đúng, đúng vậy."

Bác sĩ Bow đáng thương âm thầm thở dài.

"Đừng ở đây lắm lời nữa, con đón dì tới khu căn cứ để xem bệnh cho em ấy."

"Ngươi mang cô ấy tới khu căn cứ?"

Sita kinh ngạc.

"Phải, đối với con đó là nơi an toàn nhất.

Bởi vì vừa có thể giữ chân Kate, vừa có thể bảo vệ Orm Kornnaphat."

Lingling Kwong hoàn toàn chìm đắm vào suy nghĩ của bản thân.

Đó chính là hảo hảo giúp nàng khỏe lại để có thể thanh toán đám người nhà họ Kornnaphat, cũng như trí công tử Nawat Dyrendal.

***

Khi Lingling Kwong đẩy cửa phòng bệnh mà Orm Kornnaphat đang nằm ra, nhìn thấy Becky đang ngồi ở trong thì rất đỗi kinh ngạc.

"Sao cô lại ở đây?"

Lingling Kwong hỏi.

"Sao tôi lại không được ở đây?"

Becky liếc cô một cái rồi hỏi lại.

"Ý tôi là cô về lúc nào vậy?

Tôi nghe nói cô có nhiệm vụ ở thành phố K."

Lingling Kwong nhướn mi.

"Đây là bí mật quân sự."

Becky thản nhiên đáp.

"..."

Lingling Kwong cũng không buồn so đo với Becky.

Cô tực tiếp để Sita bước tới bắt mạch cho Orm Kornnaphat.

Sita lão bà hỏi: "Cháu dâu cảm thấy trong người thế nào rồi?"

"Tỉnh táo hơn nhiều rồi."

Orm Kornnaphat khẽ cười.

Thời gian trước lúc nào nàng cũng ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chẳng thể suy nghĩ về bất cứ chuyện gì.

Giờ đây khi cổ độc đều đã được đẩy hết ra ngoài, thì nàng lại quay trở lại với một Orm Kornnaphat thông minh, sáng suốt như ngày nào.

"Nhưng cơ thể vẫn còn yếu nha."

Sita tiếp tục bổ sung.

"Cứ uống liên tục thuốc giải độc trong ba ngày, đến khi nào trừ hết được chỗ độc dược còn sót trong người thì đến lúc đó lại nghĩ cách bồi bổ cơ thể sau vậy.

Tạm thời vẫn chưa thể bồi bổ được."

"Sita tiểu thư là người chữa bệnh cho tôi mà, tôi đương nhiên sẽ nghe theo cô."

Orm Kornnaphat gật đầu.

"Sai quá sai."

Sita bĩu môi.

"Còn không mau gọi ta là tiểu di?"

Bầu không khí nhất thời trở nên kì quặc, Lingling Kwong ho khan một tiếng, xoay người nhìn Becky: "Hai người chắc đã làm quen với nhau rồi phải không?"

"Chưa."

Orm Kornnaphat trả lời.

"Chưa?"

Lingling Kwong ngẩn người.

"Thế vừa rồi hai người ngồi nói chuyện gì?"

"Chẳng nói gì cả."

"..."

Không nói chuyện gì?

Vậy hai người bọn họ cùng ngồi đực ra trong phòng lâu như vậy?

Nhưng nghĩ đến tính cách của Kornnaphat mỹ nhân và Armstrong đặc công thì Lingling Kwong cũng có thể hiểu ra vấn đề.

"Cô ấy tên Becky."

Lingling Kwong chỉ vào Becky, nói.

"Là đồng đội lớn lên cùng nhau của tôi.

Đồng thời tôi coi cô ấy như chị gái."

"Đó là quan điểm của riêng cô."

Becky nhún vai.

Lingling Kwong tiếp tục không thèm so đo với nữ nhân họ Armstrong đáng ghét này.

Cô vươn tay chỉ vào Orm Kornnaphat: "Còn đây là Orm Kornnaphat."

"Sao cô không giới thiệu quan hệ của hai người ra?"

Becky thắc mắc.

"Vừa rồi cô còn phải giải thích cho cô ấy biết tôi là đồng đội và chị gái của cô cơ mà."

"..."

Lingling Kwong cảm thấy hôm nay Becky có vẻ ép người khác quá đáng, hơn nữa còn nói nhiều hơn ngày thường nữa.

Lẽ nào lại cùng một nguyên nhân hay sao?

"Nếu tôi nói tôi là vị hôn thê bị cô ấy từ hôn, liệu có làm cho cô thoải mái hơn một chút không?"

Orm Kornnaphat thản nhiên nhìn Becky, hỏi.

Becky trầm mặc rồi gật đầu: "Quả là thoải mái hơn."

"Sự thực chính là như vậy."

"Nhưng cô rất may mắn."

Becky đột nhiên chuyển chủ đề.

"Người không bị cô ta từ hôn mới đáng thương."

"Tôi cũng nghĩ vậy."

"..."

Hai người phụ nữ vòng vo nửa ngày, rốt cuộc mũi tên cũng hướng về đầu sỏ Lingling Kwong.

"Tôi vừa giới thiệu tôi là vợ cả của cô."

Becky vui vẻ nói.

"Đúng không tiểu di?"

"Ai là tiểu di của ngươi?"

Sita trừng mắt.

"Becky, chúng ta lâu lắm không gặp nhau, có phải hay không ngươi muốn leo lên đầu ta ngồi luôn rồi?"

Lingling Kwong đối với đám nữ nhân trước mặt này vô cùng đau đầu.

Cùng là nữ nhân, vì sao không thể bớt miệng một chút???

"Hai người ra ngoài từ từ ôn chuyện cũ được không?

Tôi muốn nói vài lời với Orm Kornnaphat."

Lingling Kwong đuổi khéo.

"Muốn có không gian riêng để ân ái thì nói thẳng ra đi."

Sita hừ một tiếng.

"Becky, chúng ta đừng ở đây làm bóng đèn nữa."

"Được."

Becky cùng Sita bước ra ngoài.

Trước khi khuất dạng còn cố gắng bổ sung một câu: "Lingling, tôi mãi mãi là vợ cả của cô."

"..."

***

"Đừng để ý đến Becky, thỉnh thoảng cô ấy không được bình thường cho lắm."

Thời điểm chỉ còn lại hai người, Lingling Kwong mới lên tiếng giải thích.

Orm Kornnaphat gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi nói: "Em muốn uống nước."

Lingling Kwong nhanh chóng rót cho nàng một ly nước ấm, sau khi đợi nàng uống xong rồi mới hỏi: "Sao đột nhiên lại trở nên nghiêm trọng như vậy?"

"Ling muốn nói với em chuyện ai là người đứng sau lưng chỉ điểm phải không?"

Orm Kornnaphat dáng vẻ vô cùng ung dung hoa quý.

Lingling Kwong: "Đúng vậy.

Tôi thực sự rất hiếu kỳ muốn biết xem ai đột nhiên lại có thể giở thủ đoạn tàn ác như vậy?

Không những thế, hắn ta còn có thể hạ độc thủ trên cả người em nữa, điều này cho thấy người này vô cùng hiểu em."

"Nếu em không đoán sai thì Ling chắc đã có thu hoạch rồi, phải chứ ?"

"Ừ."

Lingling Kwong đáp.

"Là Nawat Dyrendal.

Tất cả mọi chứng cứ đều chĩa thẳng vào hắn."

Dừng một lát, cô nói tiếp: "Tất nhiên, tôi cũng không có cách nào chắc chắn đó là anh ta cả.

Nhưng có thể hạ cổ độc trên người em, điều đó nói lên rằng người đó vô cùng thông minh, ít nhất thì đây là trò chơi mà những người thông minh như em chơi thôi.

Tôi vốn chỉ là một người đứng ngoài, nhưng vì em bị bệnh, nên tôi và tiểu di mới bị kéo vào trong để trị bệnh cho em."

"Nói như vậy, có nghĩa là Ling nhúng tay vào là vì em?"

Orm Kornnaphat khẽ cười.

Lingling Kwong từ chối trả lời.

Thấy cô khó xử, Orm Kornnaphat cũng không có ý dây dưa.

Nàng nói: "Ling có bằng chứng gì chứng minh Nawat Dyrendal là hung thủ?"

"Thứ nhất, bởi vì anh ta có động cơ.

Tôi nghĩ người có thể làm việc này không phải là Apiwatsayree gia thì sẽ là Dyrendal gia.

Ba nhà Dyrendal gia, Kornnaphat gia và Apiwatsayree gia trước giờ vẫn duy trì một trạng thái bình ổn, nếu không phải tôi đoán nhầm thì chắc chắn là có một nhà đang gặp vấn đề gì đó.

Nếu không kịp thời điều chỉnh lại trạng thái hoặc phá vỡ cái thế bế tắc này, thì rất có thể sẽ bị hai nhà còn lại liên kết với nhau để nuốt chửng."

"Thứ hai, tôi có hiềm nghi.

Quỷ Sa khiến em bị trúng cổ độc là do Jurkung lấy từ chỗ anh ta về.

Mặc dù anh ta nói mình không hề biết đây là do cổ độc gây nên, nhưng lời giải thích này khó mà làm cho người ta tin được."

"Thứ ba, và cũng là nguyên nhân quan trọng nhất, đó là khi tôi quyết định âm thầm hành động, thì quả nhiên bắt về được hai tên sát thủ.

Thông qua một số thủ đoạn ép cung bất bình thường thì hai tên cướp đó đã thừa nhận Nawat Dyrendal là người đứng sau chuyện này."

"Thế hai tên cướp đó đâu?"

Orm Kornnaphat hỏi

"Đều chế.t rồi."

Lingling Kwong nói: "Nhưng tôi nghĩ chắc em không muốn gặp bọn chúng đâu."

"Liệu Nawat Dyrendal có bị người ta hãm hại hay không?"

"Tôi cũng đã từng nghĩ tới khả năng này.

Với trí tuệ của Nawat Dyrendal thì anh ta không thể nào lại có thể có một mưu kế nhiều lỗ hổng đến vậy.

Nhưng tôi lại không có đủ chứng cứ phản bác các nghi hoặc này của mình."

Lingling Kwong suy nghĩ một hồi rồi tiếp tục nói: "Tôi khá đắn đo, nhưng hiện tại vẫn muốn nói cho em biết...

Vào đêm tôi bắt được sát thủ...

đồng dạng cũng bắt được Kate nửa đêm vào phòng em tìm kiếm thứ gì đó trong két sắt."

Trái với dự liệu của cô, Orm Kornnaphat chỉ chậm rãi khép mi: "Vậy nàng có lấy được thứ bản thân muốn không?"

"Không, vì ổ khóa đã bị thay đổi."

Lingling Kwong nói tới đây, đôi con ngươi sáng lên.

"Không lẽ em đã lường trước được việc này?"

Nếu đúng là sự thật, thì cô đối với Orm Kornnaphat...

đúng là vô cùng khâm phục...

Thế nhưng Orm Kornnaphat chỉ yếu ớt cười: "Đã dùng thì không nghi, đã nghi thì không dùng.

Chỉ là em có đề phòng mà thôi."

"Kate quen với hai tên sát thủ đó, cho nên tôi mạo muội gộp bọn họ vào cùng một giuộc."

Lingling Kwong gật đầu giải thích.

"Em tin tưởng vào những phán xét của Ling."

Orm Kornnaphat nhàn nhạt nói.

"Gì cơ?

Em cũng cho rằng người làm việc này là Nawat Dyrendal?"

Hai mắt của Orm Kornnaphat dần trở nên trống rỗng, tựa như không có hồn, đáp: "Em sẽ tuyên chiến với anh ta."

Qua một tháng, nhờ vào sự chăm sóc của Lingling Kwong cùng với việc dùng thuốc của Sita, Orm Kornnaphat cuối cùng đã dần dần hồi phục.

Sắc mặt càng ngày càng hồng hào.

Thậm chí sức khỏe so với trước đây còn tốt hơn rất nhiều.

Trong mấy ngày này, việc mà cô và nàng ưa thích nhất chính là cùng nhau đi dạo vào sáng sớm.

Trong rừng cây, chân núi, dọc bờ đê và trên cầu... hầu hết nơi có thể đến trong khu căn cứ đều bắt gặp dấu chân của hai người.

Hai người nói chuyện cũng không nhiều.

Nhưng mối quan hệ của hai người coi như đã được khai thông hết mức.

Orm Kornnaphat giống như là một tiểu thư nhà giàu có vừa mới bước chân vào giang hồ, đối với cái gì cũng rất tò mò.

Núi kia, sông kia, hoa kia, cỏ kia thậm chí đến cả công dụng của cây dược thảo trên đường mà Lingling Kwong giải thích cho nàng, nàng cũng cảm thấy vô cùng thích thú và say sưa lắng nghe.

"Trước đây đi làm nhiệm vụ ở vùng nông thôn Jim Thompson Farm, tôi vô tình phát hiện ra cánh đồng hoa cải rất đẹp."

Lingling Kwong ngẩng đầu nhìn trời xanh, ánh mắt mông lung.

"Khi đó, mọi người đều cảm thấy chính mình được thả lỏng, mà tinh thần sảng khoái, giải quyết nhiệm vụ nguy hiểm cũng nhanh chóng hơn."

"

Sau này Ling có thể đưa em đến đó không?"

Orm Kornnaphat nhìn cô, đôi mắt cong cong nét cười.

"Ừ, nếu có cơ hội."

Lingling Kwong không từ chối nàng.

Điểm đặc biệt giữa hai người chính là...

Lingling Kwong không tỏ tình, mà Orm Kornnaphat cũng chưa bao giờ nói yêu cô.

Hai người cứ như vậy bình bình ổn ổn sống cùng nhau.

Tựa như chẳng cần trải qua hai chữ "tình nhân", mà trực tiếp thăng cấp thành hai chữ "gia đình".

Vốn còn đang chìm trong mộng tưởng, thì chuông điện thoại của Lingling Kwong vang lên.

"Becky?"

Lingling Kwong bắt máy.

"Cái cô Kate kia thắc mắc đến bao giờ mới có thể gặp mặt Kornnaphat tiểu thư?"

Becky giọng nói thản nhiên đặt câu hỏi.

Lingling Kwong nhìn Orm Kornnaphat: "Có muốn gặp Kate không?"

Nàng suy nghĩ một hồi rồi gật đầu: "Ling nói cô ấy tới nhà riêng chờ em."

Lingling Kwong gật đầu, sau đó thông báo lại với Kate rồi tắt máy.

"Em nghĩ đã đến lúc em phải trở về rồi."

Orm Kornnaphat vô thức siết chặt tay cô, cái nắm tay này mang đến cho nàng cảm giác ấm áp.

"Ừ."

Thật hiếm khi đồng chí Kwong thức thời.

"Tôi về cùng em."

***

Sita sớm đã quay lại núi để nghiên cứu cổ độc.

Bởi vậy Lingling Kwong rất nhanh đã đưa Orm Kornnaphat trở về nhà riêng của nàng.

Thật không ngờ Jurkung sớm đã xuất hiện, hắn vừa nhìn thấy Orm Kornnaphat liền lao tới ôm nàng khóc thút thít.

"Chị, cuối cùng chị cũng khỏe lại rồi.

Em rất sợ, rất sợ a~"

"Ngoan."

Orm Kornnaphat vỗ vỗ lưng hắn.

"Chúng ta vào trong rồi nói."

Ba người vừa đặt chân vào phòng khách, đã thấy Kate im lặng đứng nhìn nàng.

Orm Kornnaphat nhàn nhạt cười hỏi: "Vì sao không ngồi?"

"Tiểu thư chưa cho phép, tôi chưa thể ngồi."

Kate mặt không biểu sắc đáp.

Orm Kornnaphat "à" một tiếng, sau đó nhàn nhã ngồi xuống sofa, ngón tay trắng trẻo chỉ về phía đối diện: "Vậy bây giờ ngồi xuống đi."

Kate cúi đầu làm theo lời nàng.

Ước chừng năm phút sau, tiếng giày cao gót lộp cộp từ bên ngoài truyền tới.

Một nữ nhân tóc ngang vai xuất hiện, trên tay cầm theo chồng tài liệu khá dày được bao bọc vô cùng kỹ càng.

Lingling Kwong nhớ có lần đã nhìn thấy cô gái này ở tập đoàn RAM2.

Hình như là thư kí số hai của nàng – Jane.

"Tiểu thư, đây là tài liệu mà tiểu thư yêu cầu điều tra."

Jane đặt tài liệu xuống bàn rồi nói.

Orm Kornnaphat gật đầu.

Jane thấy vậy liền chào hỏi rồi rời đi.

Bầu không khí tiếp tục im lặng.

Mà Kornnaphat đại tiểu thư cũng không mở lời, chỉ chú tâm xem tài liệu trong tay.

Lingling Kwong lại một lần nữa cảm thán thân phận của Orm Kornnaphat như ngọa hổ tàng long, có thể có được thành tựu khác thường như ngày hôm nay một chút không đơn giản.

Orm Kornnaphat đột nhiên lên tiếng: "Lần này những trợ thủ đắc lực của tôi làm việc thật không tốt lắm."

Lời nói là đang hướng tới Kate.

Kate thoáng siết tay, đáp: "Tiểu thư... xin cứ trách phạt."

"Nếu tôi nói tôi muốn cô rời đi thì sao?"

Orm Kornnaphat tựa tiếu phi tiếu hỏi.

"Chị, chị sao có thể bắt ép chị Kate như vậy?

Chị ấy không phải là trợ lý số một của chị sao."

"Chị, không phải là chị nghi ngờ chị ấy là người hạ độc chị chứ?

Chị Kate căn bản không liên quan gì tới chuyện này cả.

Lúc chị bị bệnh, đều là chị ấy ở bên chăm sóc chị đấy thôi..."

"Chị, hôm nay chị nói lời này... không có chị Kate, chị ăn cơm sao được?"

"Chị..."

Hiển nhiên, Jurkung rất có cảm tình với Kate.

Bởi vì đích thực một thời gian dài, Kate đã giống như một thành viên của Kornnaphat gia.

Chỉ có tự mình trải qua mới hiểu, mới đủ lý lẽ giải thích việc Kate đối với Orm Kornnaphat là như thế nào.

Tay trái?

Tay phải?

Não?

Tim?

Hay là bộ phận khác.

Trong nhiều năm, mọi việc ăn ở đi lại, kinh doanh, bàn bạc hợp tác của Orm Kornnaphat đều do một tay của Kate sắp xếp.

Nếu như không có người trợ lý này, cuộc sống của nàng có lẽ sẽ lâm vào cảnh hỗn loạn một thời gian.

Ít nhất thì người mới cũng không thể bằng Kate đủ nhanh nhạy hiểu hết tâm tư, dụng ý của nàng.

Thế nhưng bây giờ, Orm Kornnaphat lại không hề do dự cắt đứt với nàng ta.
 
[Lingorm] Vệ Sĩ Cho Vợ
22


Lingling Kwong ở một bên lẳng lặng suy nghĩ, Orm Kornnaphat quyết định làm vậy, nhất định trong tay đang nắm rất nhiều chứng cứ?

Cô vốn muốn ngó nhìn sấp tài liệu trong tay nàng thu thập được rốt cuộc là cái gì.

Nhưng đối phương không hề có yêu cầu này, cho nên bản thân thật sự cũng không muốn vô duyên như vậy.

"Chứng cứ ư?"

Lingling Kwong đành mở miệng hỏi.

"Không phải."

Orm Kornnaphat đóng lại xấp tài liệu, sau đó liền cho vào một cái cặp tài liệu bên cạnh, dùng sợi dây quấn chặt lại.

"Không có?"

Lingling Kwong mở to cả hai mắt nhìn.

"Nhưng dựa vào những gì cô làm với tôi đêm hôm đó, hôm nay tôi thả cô một con đường sống đã là quá nhân nhượng.

Phải không Kate?"

Không trả lời câu hỏi của Lingling Kwong, trái lại Orm Kornnaphat hơi ngả lưng ra sau ghế, đôi mắt thâm sâu dán chặt vào Kate.

Nàng vẫn đang cười, nhưng nụ cười không có lấy một tia ấm áp.

Lingling Kwong cảm thấy Orm Kornnaphat lúc bị bệnh còn đáng yêu hơn, không nói nhiều, người khác nói cái gì cũng đều tin, hơi ngốc nghếch.

Bây giờ bệnh vừa mới khỏi, đã đầy bá khí quyết tâm cắt đứt như vậy.

Càng gay go hơn, bị nàng phản bác, vậy mà Lingling Kwong một câu cũng không thể thốt.

"Chị, có phải chị nghi ngờ chị Kate, bởi vì chị ấy không điều tra chậu hoa phải không?

Vậy thì chi bằng chị hoài nghi cả em đi, vì em đã đưa nó cho chị.

Em còn đáng tình nghi hơn chị ấy cơ mà."

Jurkung ở một bên bắt đầu hò hét.

Mặc kệ Jurkung ồn ào.

Orm Kornnaphat chỉ hơi xiết tay, vân đạm phong khinh đáp: "Jurkung, em là em trai chị."

"Chị, là chị quá độc đoán.

Chị Kate là do ông lựa chọn làm trợ lý cho chị.

Lẽ nào chị cũng nghi ngờ mắt nhìn người của ông sao?

Cứ cho là chị đuổi chị ấy đi thì trước tiên cũng phải nói một tiếng cho ông đã."

Mắt thấy Jurkung cật lực tranh cãi vậy, Lingling Kwong mặc dù EQ thấp cũng hiểu, xem ra tên tiểu tử này đối với Kate có tình cảm khác.

Dù sao, tuổi tác của Kate cũng lớn hơn Jurkung rất nhiều.

Mà dáng người lại đầy đặn.

Đây đúng là loại thục nữ mà những kẻ si tình như Jurkung si mê.

"Em câm miệng."

Orm Kornnaphat lạnh mặt.

Cái miệng của Jurkung vừa định mở to, cuối cùng cũng không dám hé ra cầu xin nữa.

Hắn chỉ dám nhìn sang Lingling Kwong, bởi vì hắn biết rõ chị mình nhất định sẽ không nói hai từ 'câm miệng' với cô.

Nhưng những lời Lingling Kwong nói ra làm hắn quá thất vọng.

Bởi vì cô đã đứng về phía Orm Kornnaphat.

"Jurkung, cậu nên nhìn mọi chuyện bằng nhiều khía cạnh."

Orm Kornnaphat hít sâu một hơi, chậm rãi nói: "Kate, thu dọn đồ đạc rồi đi đi.

Về tiền bạc tôi sẽ cho người chuyển khoản cho cô."

"Tiểu thư..."

Rõ ràng Kate đang chần chừ.

"Hãy để tôi giữ lại chút ấn tượng đẹp đẽ cuối cùng của mình về cô."

Orm Kornnaphat phẩy tay.

"Còn nếu như cô muốn tiếp tục đấu với tôi... vậy thì được, tôi chấp nhận lời khiêu chiến."

Kate vô thức nuốt khan, cuối cùng cũng đứng dậy: "Tiểu thư, cảm ơn vì cô đã tha thứ cho tôi."

"Đi đi."

Orm Kornnaphat hàng mi dài từ từ rũ xuống.

Jurkung nhìn nàng, rồi lại nhìn Kate đã cất bước rời khỏi.

Cuối cùng hắn giậm chân một cái rồi chạy theo Kate.

Lingling Kwong thu lại hết hành động của hắn.

Rốt cuộc cảm thấy Orm Kornnaphat vô cùng đáng thương.

Em trai nàng quá đỗi ngu muội.

***

"Theo em lên phòng làm việc một lát."

Hồi lâu sau Orm Kornnaphat mới lên tiếng.

Nàng đứng dậy, cơ thể hơi loạng choạng mà ngã về phía trước.

Lingling Kwong vội lao tới đem nàng trấn ổn trong lòng.

"Không khỏe?"

"Không... em ổn..."

Orm Kornnaphat dùng vai cô làm điểm tựa, giọng nói nàng cơ hồ lạc đi.

"Gần mười năm năm qua, em chưa từng bạc đãi Kate..."

Lingling Kwong thoáng sửng sốt.

Orm Kornnaphat nàng là đang...

đau lòng sao?

"Chỉ là không ngờ..."

Nàng thở dài một hơi, tiếp tục độc thoại.

"Ling, nếu bây giờ em nói bên cạnh em chỉ còn mình Ling, Ling có tin không?"

Trong thế giới của em đầy rẫy sự dối trá.

Em đang dần thu mình lại, em sợ nếu như đặt niềm tin sai chỗ, kết quả sẽ giống như Kate ngày hôm nay.

Nhưng em lại tin Ling.

Thế giới của em chỉ còn Ling.

Ling, Ling có tin không?

***

Lingling Kwong bỗng cảm thấy bản thân hít thở không thôi cũng khó khăn.

Cô vỗ vỗ lưng nàng, thấp giọng an ủi: "Thực ra tôi không biết nói những lời thâm tình.

Nhưng tôi dám cá mình sẽ không đâm em một kiếm giống như những người xung quanh em."

Em ở ngoài kia có thể gồng mình, có thể xù lông lên để tự bảo vệ bản thân.

Nhưng khi ở bên tôi, em ngược lại có thể tự do buông lỏng mọi thứ.

Bởi em vĩnh viễn là người phụ nữ mà Lingling Kwong tôi nguyện dốc lòng bảo vệ.

Orm Kornnaphat bệnh tật vẫn chưa khỏi, Lingling Kwong liền ép nàng nghỉ ngơi.

Chờ khi nàng ngủ say, cô mới lặng lẽ rời khỏi phòng, tiến ra ban công lớn tầng hai.

"Nghe nói tháng trước cô mang Kornnaphat tiểu thư về căn cứ?"

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói không nhanh không chậm của Pinkploy.

"Đúng vậy."

Lingling Kwong không phủ nhận.

"Tháng trước cô theo đại tỷ và Nonkul tới Canada, cho nên tôi không tiện thông báo với mọi người."

"Cô yêu cô ấy?"

Pinkploy trầm mặc một hồi, đột nhiên hỏi.

"Tôi có trách nhiệm bảo vệ em ấy."

Lingling Kwong bẻ lái sang vấn đề khác.

"Lingling..."

Pinkploy trái lại không hề làm loạn.

"Tôi ủng hộ cô, chỉ cần cô hạnh phúc, mọi người đều ủng hộ cô."

"Cảm ơn.

Các người cũng nghỉ ngơi đi, thời gian qua phải gánh thêm phần của tôi, vất vả rồi."

**

Khoảng nửa tiếng sau, Orm Kornnaphat tỉnh dậy.

Việc đầu tiên nàng muốn làm... chính là đi tìm Nawat Dyrendal.

"Em không sợ hắn lại tìm cách gây khó dễ sao?"

Lingling Kwong suy qua tính lại, vẫn là không tránh khỏi nghi ngờ.

"Em có Ling mà."

Nàng xoay người, đôi mắt cong cong.

"Em như vậy khiến tôi cảm thấy áp lực."

Từ trên ghế đứng dậy, Lingling Kwong bước ra ngoài.

"Thay đồ đi, tôi ở dưới lầu chờ em."

Có đôi khi Lingling Kwong không hiểu, rõ ràng Orm Kornnaphat và Jurkung đều là chị em cùng cha cùng mẹ, vậy mà trí thông minh của bọn họ lại trái ngược nhau như vậy...

"Kate đâu rồi?"

Thoáng thấy bóng dáng cậu ấm xuất hiện, Lingling Kwong gần như đã đoán được đáp án vì sao hắn quay về đây.

"Chị ấy về quê rồi."

Jurkung hậm hực.

"Lingling, chị em rất quá đáng phải không?"

"Quá đáng chỗ nào?"

Orm Kornnaphat vừa bước từ bậc thang xuống vừa hỏi.

"Em..."

Jurkung siết tay.

"Chị biết em thích Kate."

"Em coi mạng sống của chị là cỏ rác dưới tình yêu của em ư?"

Nàng xuống đến nơi, tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn.

"Đủ rồi đủ rồi, Jurkung, chị cậu vừa mới khỏi bệnh không lâu, việc này để sau hắn nói."

Lingling Kwong vỗ vỗ vai hắn.

"Tôi tin cậu cũng không muốn làm chị gái mình mất hứng, phải không?"

Lời nói quả nhiên có chất lượng.

Jurkung len lén đưa mắt về phía chị gái, kết quả thu về cỗ hàn khí bức người.

Đành ngậm đắng nuốt cay, tổn thương hỏi: "Bây giờ hai người muốn đi đâu?"

"Tìm Nawat Dyrendal."

Lingling Kwong thay Orm Kornnaphat trả lời.

Jurkung trầm ngâm, rốt cuộc hắn cũng nói với nàng: "Chị, em muốn đi cùng chị, em muốn biết chị đang làm gì."

"Không được."

Thẳng thắn cự tuyệt.

"Tại sao?"

"Chị cần phải giải thích với em sao?"

Thực tình... vì nàng không muốn để em trai mình tham gia vào những việc phức tạp, thậm chí có thể nói là bẩn thỉu.

Hơn nữa, Orm Kornnaphat nàng cũng không coi hắn là nhân vật đủ sức tham gia vào loại chuyện này.

Bởi vì nếu như trước mặt có xảy ra bạo lực, có kẻ hung ác, nói không chừng còn dọa cho tên nhát gan như hắn chân tay rã rời.

Sau đó phỏng chừng sụt sùi kéo tay áo người khác mà chùi nước mắt cũng nên.

"Nhưng...

Lingling tỷ không phải nói muốn em trở thành một người đàn ông sao?

Nhưng nếu chị cái gì cũng không thèm dạy em, em làm thế nào mà trưởng thành được?

Cái gì chị cũng không cho em làm, em mãi mãi sẽ không biết làm."

Jurkung đáng thương nhìn Lingling Kwong, nói tiếp :"Em lúc nào mới có đủ sức để bảo vệ chị như Lingling tỷ đây?"

"Jurkung, chị sẽ không lặp lại lần thứ hai."

Orm Kornnaphat nói xong liền thẳng lưng rời khỏi, trước khi đi còn nói với vệ sĩ đứng ở cửa.

"Hai người canh chừng hắn thật tốt, đừng để hắn chạy loạn."

Lingling Kwong vô tội trở thành người hứng bom đạn cho chị em nhà này.

Cô sờ soạng đầu Jurkung rồi nói: "Đừng trách chị cậu, nàng cũng chỉ muốn tốt cho cậu mà thôi."

Nói xong cũng nhanh chóng chạy theo.

***

Trên đường đi, Orm Kornnaphat cầm máy tính bảng bận rộn một hồi, sau đó đặt nó lên đùi cô.

"Xem xem."

Lingling Kwong theo tầm mắt thấy một tấm ảnh.

Đó là ảnh chụp bức vẽ chân dung...

"Cái này là..."

"Ling đoán là ai?"

Lingling Kwong chăm chú quan sát, xác thực thấy rất quen...

"Nawat Dyrendal?"

Vừa nghĩ trong đầu liền xuất khẩu thành ngôn.

Thấy nàng không trả lời, Lingling Kwong bất giác muốn trưng cầu ý kiến nàng.

Orm Kornnaphat khẽ hất cằm, ra hiệu cô tiếp tục nói.

Lingling Kwong suy nghĩ một hồi rồi đáp: "Như vậy... em lấy tấm ảnh này từ nhân chứng?

Sau đó mới xác thực đây là Nawat Dyrendal?"

"Ling cảm thấy một đứa trẻ 8 tuổi có thể biết nói dối không?"

Orm Kornnaphat đột nhiên chất vấn cô.

"Cái này phải tùy trường hợp nha..."

Lingling Kwong cũng không khẳng định ngay.

"Trước đây khi đi làm nhiệm vụ, tôi phát hiện đứa trẻ 6 tuổi đã được huấn luyện làm sát thủ.

Bởi vì xét về góc độ tâm lý học mà nói, người ta thường buông lỏng cảnh giác đối với trẻ nhỏ."

Nói đến đây, Lingling Kwong bỗng giật mình: "Orm Kornnaphat...

ý em là..."

Orm Kornnaphat chỉ cười, chậm rãi nhích tới gần đặt lên má cô một nụ hôn: "Em cần kiểm chứng lại một chút.

Vì thế nên em mới chủ động tìm Nawat Dyrendal."

***

Bang Kapi là khu đất tư nhân của Nawat Dyrendal, và cũng là nơi hắn thường tụ tập bạn bè tới đây.

Thời điểm chiếc xe Roll-Royces quen thuộc dừng lại, gia nhân lập tức chạy vào bên trong thông báo.

"Orm Kornnaphat đến?"

Nawat Dyrendal thả rơi quân cờ trong tay xuống, cười nói: "Muộn hơn dự đoán 2 ngày."

Sam ném quân cờ màu trắng vào hộp ngọc, ung dung rút từ trong túi ra một điếu thuốc rồi châm lửa, hắn hung hăng thở ra một hơi, cười: "Nghe người Kornnaphat gia nói, nàng được Kwong đặc công bế thẳng về căn cứ quân sự.

Ui, không gian yên tĩnh, lại có mỹ nhân, hai người bọn họ bách hợp tình cảm sâu đậm, còn tâm tư đâu mà đi lo chuyện bên ngoài?

Đại thiếu gia, anh nói Orm Kornnaphat liệu có còn là gái trinh không?

Cược một chai Remy Martin Louis XIII lấy một chai Macallan No.6, tôi chọn không."

Nawat Dyrendal siết tay: "Lần cuối cùng tao nhắc nhở mày, Orm..."

"Vâng vâng, tôi sai rồi."

Sam nhanh chóng xin lỗi :"Orm Kornnaphat nàng là người con gái đại thiếu gia thích.

Tôi tất nhiên là phải luôn tôn trọng nàng rồi.

Nhưng ôi...

đại thiếu gia, cách thưởng thức phụ nữ của hai chúng ta thật quá khác nhau.

Tôi thích phụ nữ lẳng lơ, giống như Lucy ở chỗ chúng ta ấy.

Loại đàn bà dạng như vậy trên giường có thể hưởng thụ đủ loại tư vị.

Còn Orm Kornnaphat... cởi sạch đồ cũng..."

Nói chưa hết câu, nhìn thấy ánh mắt tức giận của Nawat Dyrendal, Sam biết điều câm mồm lại.

"Đi thôi.

Orm khó lắm mới đến chỗ tôi một chuyến, phải nhanh ra ngoài đón tiếp."

Nawat Dyrendal đứng dậy, sải bước ra bên ngoài.

"Đại thiếu gia, không phải cái mồm tôi thối.

Nhưng anh cũng rõ hôm nay người ta kéo đến là để hỏi tội.

Biểu hiện của chúng ta càng vui mừng thế nào vẫn là bị cái mông hủi đè vào mặt thôi."

Sam vừa nói vừa cố bước nhanh theo sau.

Thời điểm Nawat Dyrendal cùng Sam đến phòng khách, đã thấy phòng khách đông nghịt người.

Nguyên lai Orm Kornnaphat không chỉ mang theo Lingling Kwong, mà còn mang theo vệ sĩ và cả Jane.

Chỉ có Orm Kornnaphat và Lingling Kwong là đang ngồi, còn có những người khác là giữ đúng phép tắc đứng ở góc phòng.

Nawat Dyrendal hiểu ngay lý do đến đây của họ, cười ha ha nói: "Orm, đây là lần đầu tiên em đến nơi này phải không?"

"Đúng vậy."

Orm Kornnaphat đáp.

Nawat Dyrendal quét mắt nhìn một lượt đám người Lingling Kwong, thanh âm trêu đùa: "Mang theo nhiều người thế này, tôi lo không nổi bữa cơm tối đâu."

"Không cần anh lo."

Orm Kornnaphat lạnh lùng mở miệng: "Tôi đến đây là muốn có đáp án."

"Đáp án chuyện gì, em nói đi."

Nawat Dyrendal đặt mông ngồi xuống sofa đối diện nàng, cười tít mắt hỏi.

"Có phải là anh không?"

"Là ý gì?"

Orm Kornnaphat vung tay, Jane hiểu ý đưa máy tính bảng có chụp bức tranh cho hắn.

Nawat Dyrendal quét qua một lượt rồi nhận định: "Đây là anh?

Bức tranh này rất giống?"

"Do đứa bé ở đền Wat Arun trên núi vẽ."

Orm Kornnaphat mặt không đổi sắc nói.

Nawat Dyrendal gật đầu: "Jee Teeradetch phải không?"

Orm Kornnaphat cười nhạt: "Anh biết nó?"

"Chẳng qua đã từng gặp.

Hài tử không chỉ biết vẽ, còn pha trà rất tuyệt."

"Vì sao tha nó?"

"Bởi vì sư phụ nó van xin."

Nawat Dyrendal tiếp lời: "Anh biết thế nào em cũng sẽ tới tận đây.

Chi băng để nó sống, có lẽ sẽ đưa các em được ít manh mối."

"Anh biết sư phụ của Jee Teeradetch"

"Anh quen biết Alek Teeradetch đã nhiều năm, cũng có thể coi là bạn bè."

"Alek Teeradetch – chủ nhân của ngôi đền đã ch.ết."

Orm Kornnaphat nhìn chằm chằm vào mắt hắn, một cử động cũng không.

"Là do anh gϊếŧ."

Nawat Dyrendal thẳng thắn thừa nhận.

"Sao lại gϊếŧ ông ta?"

"Alek Teeradetch là bạn của anh.

đền Wat Arun cũng là anh quyên tiền tu sửa.

Cây Quỷ Sa làm em trúng cổ độc là anh lấy về từ đền Wat Arun.

Bây giờ ông ta ch.ết rồi.

Anh gϊếŧ ông ấy.

Nếu theo tư duy của người bình thường thì chính là anh đang gϊếŧ người diệt khẩu che dấu chân tướng.

Anh nói đúng chứ?"

"Lẽ nào không phải?"

Orm Kornnaphat khôn khéo khinh miệt.

"Bây giờ không phải có còn là vấn đề.

Mà lời anh nói em tin hay không."

Nawat Dyrendal cười khổ: "Anh và Alek Teeradetch là bạn bè.

Anh tin ông ấy chịu ảnh hưởng của Phật giáo.

Nhưng ông ta lại bị người khác sai khiến lập âm mưu hãm hại em, đưa anh vào một tình thế không lối thoát.

Anh gϊếŧ ông ta, bởi vì anh căm ghét kẻ nào phản bội anh."

"Tất cả các tài liệu đều hướng về anh, đều chứng minh anh là hung thủ đứng sau."

Orm Kornnaphat nhàn nhạt buông lời.

"Vì thế anh mới nói đây là tình thế ch.ết người, vô cùng hoàn mỹ.

Không có bất kỳ sơ hở nào."

"Có ai đi ăn cắp mà nói mình ăn cắp bao giờ?"

Lingling Kwong châm chọc.

Nawat Dyrendal trái lại không thèm để ý đến châm chọc của cô, đôi mắt sáng rực chỉ dán chặt vào Orm Kornnaphat, nói: "Orm, nếu anh nói vì anh yêu em, em có tin hay không?"

Nếu anh nói vì anh yêu em...?

Đó là lời tỏ tình, một lời tỏ tình không hề che đậy.

Lingling Kwong phi thường không ngờ Nawat Dyrendal sẽ đột nhiên nói vậy.

Hơn nữa, Orm Kornnaphat khuôn mặt lúc này cũng không giấu nổi sự ngạc nhiên.

Nàng biết Nawat Dyrendal thích mình, từ lâu đã biết rồi.

Chính vì nguyên nhân này nên khi làm đại thọ 80 tuổi của Dyrendal lão gia, nàng mới cố gắng lôi kéo Lingling Kwong làm hôn phu của nàng.

Nhưng Nawat Dyrendal trước đó rất kín đáo bày tỏ tình cảm của mình.

Dù sao, với thân phận của họ thì cần phải coi trọng thể diện của bản thân.

Nawat Dyrendal là một kẻ có bộ não thông minh.

Hắn biết nếu tỏ tình thất bại bị từ chối, thì hắn sẽ chẳng còn đường lui.

Thế nhưng lần này, hắn thật sự đã ngăn không được mà thổ lộ rồi.

Lại còn tự tin chọn thời điểm ở trước mặt bao nhiêu người mà tuyên cáo.

Chung quy Nawat Dyrendal vẫn là Nawat Dyrendal.

Tâm tư của hắn quả thật không người nào có thể lường trước được.

***

Câu nói của Nawat Dyrendal đã thành công chiếm thế chủ động.

Còn về phần Orm Kornnaphat đối đáp lại thế nào, thì đấy lại là chuyện của nàng.

Orm Kornnaphat đương nhiên không thể không bình tĩnh đối mặt với vấn đề này: "Cái này với chuyện hôm nay chúng ta bàn không có liên quan."

Nawat Dyrendal lắc lắc đầu: "Quỷ Sa là do Jurkung đến lấy từ chỗ anh, em tuyệt đối không nghi ngờ kẻ hạ độc là cậu ta?"

"Nó sẽ không làm vậy."

Orm Kornnaphat khẳng định.

Nawat Dyrendal lại bất ngờ cười lớn: "Bởi vì em nghĩ nó là người thân của em.

Vì thế em mới cho rằng nó sẽ không hại em.

Cho nên Orm Kornnaphat, em hãy thử nghĩ xem.

Nếu anh yêu em, liệu anh có nỡ lòng hạ độc không?

Nếu em tin là anh yêu em, em còn nghi ngờ anh là hung thủ không?"

"Sau khi anh phát hiện mình bị người ta đặt bẫy, anh cũng cố thử tìm cách giải thoát.

Nhưng cái tình thế này hiển nhiên là do bọn chúng âm mưu từ lâu, mỗi một bước đi đều được tính toán rất tinh vi.

Anh thừa nhận, nhất thời anh cũng không thể tìm đâu được bằng chứng chứng minh bản thân trong sạch.

Thậm chí anh cũng giống như em, chứng cứ tìm được đều nói lên anh là hung thủ..."

Vẻ mặt của hắn trông rất khổ sở, đành cười cười nói tiếp: "Do đó, anh mới nói với em câu không thích hợp vào lúc này.

Anh muốn nói đó là lý do anh không thể hại em.

Dùng cái lý do như vậy để đổi lấy được sự tin tưởng của người khác, chính anh cũng cảm thấy rất ngu xuẩn.

Nhưng mà anh cũng không có lựa chọn nào khác."

Lingling Kwong trầm mặc ngồi ở một bên.

Tự nhiên không hi vọng Orm Kornnaphat sẽ bị cái lí do trơ tráo của Nawat Dyrendal che mắt.

Mượn tình cảm để lợi dụng phụ nữ, loại đàn ông như vậy đều không phải là đàn ông tốt.

Cho nên, chậm rãi vươn tay lấy lại máy tính bảng.

Lingling Kwong cười như không cười nhìn Nawat Dyrendal: "Không lẽ anh cho rằng chỉ dựa vào cái lý do đó chúng tôi sẽ tin anh vô tội?"

"Tất nhiên sẽ không như vậy."

Nawat Dyrendal cuối cùng đã chuyển ánh mắt, nhìn thẳng vào Lingling Kwong: "Giữa chúng ta đã từng xảy ra rất nhiều chuyện không hay.

Nhưng đó đã là những chuyện trước kia, không có liên quan gì tới chuyện Orm bị hại.

Kwong tiểu thư, xin đừng để lẫn lộn hai chuyện với nhau."

Lingling Kwong híp híp mắt nhìn Nawat Dyrendal, đáp: "Tôi bây giờ đang lấy thân phận vệ sĩ riêng để bảo vệ Orm Kornnaphat, bởi vậy mỗi lời nói của tôi hoàn toàn đều là đứng trên lập trường của nàng.

Orm Kornnaphat trúng độc trong Quỷ Sa, mà Quỷ Sa là do Jurkung lấy từ chỗ anh mang về.

Anh xem, anh đem về từ đền Wat Arun, hơn nữa anh còn thừa nhận chính anh đã gϊếŧ hại trụ trì của ngôi đền đó.

Đây rõ ràng là hành vi gϊếŧ người diệt khẩu.

Anh chẳng phải là đang muốn chối quanh đấy sao?"

"Nawat Dyrendal, chúng ta đều đã là người trưởng thành.

Đương nhiên làm việc phải đi đồng với việc nói có sách mách có chứng.

Tôi không tin anh không quen biết Kate và hai sát thủ đêm ngày 04 tháng trước lén lút rời khỏi Dyrendal gia."

Lingling Kwong một hơi nói dài.

Cuối cùng ngừng lại, đôi con ngươi thâm thúy quan sát từng diễn biến trên khuôn mặt Nawat Dyrendal.

"Ý cô nói...

Kate là mật thám của tôi?"

Nawat Dyrendal nhấp một ngụm trà, cười hỏi.

Lingling Kwong lần này không buồn trả lời thêm nữa.

Trực tiếp đem thiết bị ghi âm ném lên bàn.

"Anh tự mình nghe đi."

Nawat Dyrendal hờ hững nhìn cô, rồi lại ngẩng đầu nhìn Sam.

Sam hiểu ý, cầm lấy thiết bị ghi âm, sau đó cắm vào laptop đã chuẩn bị sẵn.

Nội dung bên trong thiết bị là cuộc trò chuyện giữa Lingling Kwong và hai tên sát thủ.

Cuối cùng là Kate thừa nhận kẻ chủ mưu là Nawat Dyrendal.

Kate còn tiết lộ cách bọn họ liên lạc với Nawat Dyrendal.

Đó là thông qua một người đàn bà tên Nune Worranuch.

"Bất quá người đàn bà đó... tôi tạm thời vẫn chưa tra ra được.

Không biết Dyrendal thiếu gia nghĩ thế nào?"

"Cô tin lời bọn họ?"

Tất cả vật chứng bất lợi đều đã phơi bày ra trước mắt, thế nhưng Nawat Dyrendal dường như rất ung dung.

Thậm chí ngữ khí còn mang theo vài tia châm chọc.

"Tôi tin.

Chỉ cần bắt được Nune Worranuch, chuyện lần này coi như sẽ kết thúc.

Nawat Dyrendal, bao gồm cả việc anh cố ý mưu sát chúng tôi trong lần vận chuyển chất cấm hồi mùa đông năm ngoái."

Lời này chính là trắng trợn uy hϊếp.

Orm Kornnaphat từ đầu đến cuối nghe Lingling Kwong nói chuyện.

Kì thực càng nghe càng cảm thấy hứng thú.

Hình như tiểu đặc công nhà nàng chưa từng tức giận như hiện tại a...

Nawat Dyrendal nhướn mi: "Lingling Kwong, cô là đang muốn cùng tôi khiêu chiến độ nhẫn nại sao?"

"Đúng vậy."

Lingling Kwong khuôn mặt không hề có ý cười.

Cô đột nhiên đứng thẳng dậy, đem Kornnaphat mỹ nhân còn đang thảnh thơi ngồi một bên kéo lên, gằn giọng bổ sung: "Chuyện Dyrendal gia các người tàng trữ, buôn bán chất cấm trái phép.

Hay là việc lén lút gϊếŧ người đổ máu vì tranh giành địa bàn, tôi sẽ tìm đúng thời cơ thanh toán đủ.

Còn nữa, bao gồm cả việc anh tuyên bố mình thích Orm Kornnaphat."

Cả phòng khách nhất thời rơi vào trầm mặc...

Trí công tử Nawat Dyrendal... nguyên lai hôm nay lại chìm trong tình cảnh cùng một nữ nhân tranh giành nữ nhân...?

Chuyện này nếu truyền ra ngoài, e rằng sẽ bị thiên hạ cười cho không còn mặt mũi mất.

***

Rời khỏi chốn ăn chơi của Nawat Dyrendal, từ khi xuất phát tới khi thang máy dừng tại nơi làm việc của Kornnaphat tổng.

Lingling Kwong vẫn không nói tiếng nào.

"Làm sao vậy?

Ling là đang sinh khí với em?"

Không buồn để ý tới ánh mắt của thư ký.

Orm Kornnaphat vươn tay khoác cánh tay cô, nghiêng đầu hỏi.

Lingling Kwong mím môi, quật cường giữ im lặng.

"Suy nghĩ về câu nói của Nawat Dyrendal?"

"..."

"Coi như em đoán đúng rồi."

"..."

"Bất quá em rất hài lòng thái độ lúc nãy của Ling đối với hắn nha."

"Kornnaphat Tiểu thư, tâm trạng của tôi để cho em đánh giá bằng hai từ hài lòng sao?"

Đồng chí Kwong rốt cuộc cũng thiếu kiên nhẫn mở miệng.

"Có vấn đề ư?"

Orm Kornnaphat vừa mở cửa phòng làm việc vừa bỡn cợt hỏi cô.

Nào ngờ thời điểm cánh cửa vừa hé ra, Lingling Kwong đã thô bạo kéo nàng vào trong.

Sau đó đem nàng ép lên cửa, hung hăng cúi đầu hôn.

Khi chuyện môi lưỡi dây dưa qua đi.

Lingling Kwong chống tay vào tường, ánh mắt sắc bén nhìn nàng:

"Orm Kornnaphat, em nghe kỹ cho tôi.

Nếu như em đã đồng ý trở thành hôn thê của tôi.

Vậy thì tôi không cho phép em ra ngoài chiêu phong dẫn điệp.

Tôi không muốn em bày ra dáng vẻ mê người dụ hoặc như vậy.

Tôi ghen."

Tôi ghen.

***

Kornnaphat mỹ nhân đáng thương khẽ kêu lên một tiếng, cuối cùng ánh mắt phảng phất ý cười.

Nguyên lai trước đây vài lần nàng từng nghĩ tới việc dáng vẻ lạnh lùng nghiêm túc của Lingling Kwong khi phát hỏa sẽ như thế nào...

A, hôm nay rốt cuộc cũng được chân chính lĩnh ngộ rồi.
 
Back
Top Bottom