[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Lingorm] Chỉ Thích Cậu
40
40
Lingling không rõ Orm thần thần bí bí muốn làm gì, liền đi sau lưng nàng.
Orm đặt quyển sổ album ảnh dày vào trong tay Lingling.
Nàng có thói quen ghi lại hình ảnh cuộc sống thường ngày, điều này như là định mệnh, từ ngày đầu tiên từ sau khi gặp cô, nàng vẫn luôn ghi lại từng khoảnh khắc giữa hai người, lúc vô tình lúc cố ý.
Lingling mở ra xem, bên trong đều là những bức ảnh sinh hoạt hàng ngày, bắt đầu từ năm nhất đại học, có rất nhiều bức ảnh còn được dán ngày tháng và ghi chú bên dưới:
Lần đầu tiên cùng nhau ngắm pháo hoa.
Lần đầu tiên đưa cậu ấy đi ngắm hoàng hôn.
Lần đầu tiên cùng nhau đi leo núi.
Sinh nhật đầu tiên cậu ấy đón cùng mình.
Sinh nhật đầu tiên mình đón cùng cậu ấy.
Sau khi yêu nhau, ảnh của hai người lại càng nhiều, cho dù là ảnh chụp chung, hay là ảnh một người, đều có thể cảm nhận được tình yêu của người này dành cho người kia.
Khi phố lên đèn, màn đêm lặng lẽ buông.
Hai người dựa vào nhau trên sofa, lật giở từng bức ảnh, rất nhiều kí ức hiện lên trong đầu, hơn nữa còn mang lại cảm giác ngọt ngào độc nhất vô nhị.
Lingling đột nhiên cười cười, nhìn thấy một tấm ảnh bản thân nghịch que pháo bông trên sân thượng, ánh lửa xì xèo chiếu sáng nửa khuôn mặt, là Orm chụp trộm.
"Cậu cười gì thế?"
Nàng hỏi.
"Cười cậu nhát gan."
Cô nhớ lại cảnh tượng lúc đó, "Hôn má một cái mà đã chạy mất, còn chẳng dám nhìn tớ thêm một cái."
"Tớ... nếu như khi đó là tớ hôn cậu thì sao?"
Orm hỏi ngược lại Lingling, nàng tự nhận khi đó bản thân phản ứng rất bình thường, không hề nhát gan.
"Tớ sẽ hôn lại."
Lingling không chút kiêng dè, cô nhìn cánh môi của Orm, còn nhấn mạnh, "Hôn môi."
Orm không có lời nào phản bác, xác thực là phong cách của Lingling.
Hôm nay nàng dùng rất nhiều từ "nếu như", lại hỏi: "Nếu như không ai trong chúng ta nói ra, cậu cũng không đọc được bài đăng trên diễn đàn, liệu có phải chúng ta vẫn mãi chỉ làm bạn bè bình thường thôi không?"
Cho dù chỉ là giả thiết, Orm cũng cảm thấy buồn bã hụt hẫng.
Nàng muốn làm người yêu của Lingling, không muốn làm bạn bè.
"Sẽ không."
Cô không biết tại sao, chỉ là rất kiên định, "Yêu thích, không giấu được."
Orm cười lên, cũng tán thành.
Không có nếu như, hai người đã yêu nhau, hơn nữa còn kiên định ở bên nhau.
Lingling : "Đây là quà năm mới à?"
Orm : "Thích không?"
Cô đặt album ảnh sang một bên, chuyên tâm ôm lấy Orm, "Thích."
Nàng lại nói: "Dễ dàng thỏa mãn thế à?"
Cô nghe giọng điệu của Orm, "Còn nữa à?"
Nàng nghiền ngẫm một lúc, quay người lại, mặt đối mặt với Lingling, "Cậu đưa tay ra đây."
"Gì thế?"
"Cậu đưa tay ra đi."
Nàng thúc giục.
Cô nghe lời xòe lòng bàn tay ra trước mặt Orm, dáng vẻ đưa tay đòi quà.
Nàng dùng ánh mắt chỉ chỉ, "Lòng bàn tay hướng xuống dưới."
Cô bất lực, lật tay lại, chăm chú nhìn Orm, muốn xem xem rốt cuộc nàng muốn làm gì.
Nàng nắm lấy tay cô.
Lingling cúi đầu nhìn, trái tim nóng lên, chỉ thấy một chiếc nhẫn màu bạc luồn từ đầu ngón tay xuống, chầm chậm ôm chặt lấy ngón tay.
Cô bừng tỉnh cười lên, trái tim cũng được ôm chặt.
Sau khi đeo nhẫn xong, Orm nhìn Lingling, xấu hổ cười, nghiêm túc nói, "Thích cái này không?"
Nàng đã chuẩn bị một cặp nhẫn từ lâu, nhưng khoảng thời gian này xảy ra quá nhiều chuyện, không có cơ hội hành động.
"Thích."
Lingling cầm chiếc nhẫn còn lại, cũng cẩn thận đeo lên cho nàng.
Orm si mê nhìn Lingling, rõ ràng chỉ là một động tác rất nhỏ, nhưng lại khiến nhịp tim của nàng đâm ngang đâm dọc.
Vì đây là Lingling.
Sau phen dậy sóng, tất cả lại trở về bình thường.
Tới học kì hai năm ba đại học, giống với mọi người, Orm dồn toàn bộ tinh thần cho việc học tập, thực hiện theo tuần tự đọc sách, chuẩn bị tài liệu để được tuyển thẳng lên nghiên cứu sinh, xếp hạng chuyên ngành năm ba của nàng vẫn luôn đứng đầu, vấn đề tuyển thẳng không quá khó khăn.
Lingling không có dự định học nghiên cứu sinh, nên việc học hành thoải mái hơn đôi chút.
Tuy nhịp bước của hai người không giống nhau, nhưng lại có thể thích ứng với tiết tấu của đối phương một cách hoàn hảo.
Mấy lần Minji nhìn thấy hai người trong phòng vẽ, một người ở đó vẽ tranh, một người ở đó đọc sách, Minji thật sự phục sát đất, cô ấy từng thấy nhiều người bị ảnh hưởng tới kết quả học tập vì chuyện yêu đương, nhưng càng yêu càng thành học sinh giỏi như thế này thì là lần đầu.
Buổi chiều không có tiết, ở lì thư viện cũng là chuyện bình thường.
Hai người không nhất định sẽ ngồi một chỗ, nhưng vị trí ngồi sẽ là nơi ngẩng đầu liền nhìn thấy đối phương.
Ngồi quá gần, thỉnh thoảng không nhịn được sẽ làm vài hành động nhỏ, sẽ phân tâm.
Chiếc nhẫn trên tay cả hai rất có tác dụng, gần như có thể ngăn cản được đại đa số những người tới bắt chuyện, nhưng có khi vẫn gặp phải người thị lực không tốt.
Sau một hồi ghi chép, Orm chống đầu, vô thức nhìn về phía Lingling, trùng hợp thay nhìn thấy có nam sinh đang đứng bên cạnh, khom lưng nói gì đó với cô.
Lingling chỉ trưng ánh mắt lạnh lùng, ngồi thẳng lưng, mắt nhìn thẳng, đôi môi mỏng khẽ đóng mở, nói chuyện như một chữ đáng giá nghìn vàng.
Mãi tới khi lưu tâm tới Orm đang nhìn mình, cô lập tức nở nụ cười dịu dàng.
Orm bên này dùng ánh mắt tính toán với Lingling, trong đầu chỉ lướt qua hai chữ thật lớn: Còn cười.
Tiếng chuông từ xa truyền tới, tiếng chuông tan tiết cuối cùng.
Nàng thu dọn sách vở, khẽ khàng đi tới bên Lingling, nắm lấy tay cô rồi rời đi ngay.
Lingling lặng lẽ nhìn Orm một cái, còn tưởng nàng sẽ nói gì đó.
Orm chu môi, nhưng không nói gì hết.
Không nhất thiết phải cố tình hỏi.
Mãi tới giờ cơm tối, đi qua quảng trường đồ ăn ngon trong trường học, Orm ngửi thấy mùi thơm, nàng kéo tay Lingling, "Muốn ăn miến nồi đất."
Lingling nhớ hồi năm nhất, Orm cứ thấy đồ ăn ngon là ăn tới nỗi không đi nổi, "Bạn học Orm, có thể chín chắn chút không?
Sắp thành đàn chị năm tư rồi đấy."
"Bạn học Kwong, tớ cũng không phải đàn chị của cậu."
Orm tìm cớ cho sự ấu trĩ của bản thân, nói có sách mách có chứng.
Tháng 5, tháng 6, cho dù chưa tới hè, ăn món nấu bằng nồi đất vẫn tương đối nóng.
Orm ăn xong chảy mồ hôi toàn thân, đi dưới con đường râm mát gió thổi hiu hiu mới mát hơn đôi chút.
Chậm bước tản bộ một vòng quanh trường, hai người mới quay về căn hộ nhỏ.
Khi Orm thay giày, giả vờ bất cẩn nói chuyện với Lingling, "Hôm nay người ta nói gì với cậu thế?"
Lingling : "Ai cơ?"
Nói rõ hơn thì có phần cố tình, nàng chớp mắt, nhưng cuối cùng cũng không nhịn được, "Thì là cái cậu buổi chiều ở thư viện ấy."
Lingling cười lên, chăm chú nhìn Orm một lúc, sau đó lại tiếp tục cười.
Nàng đoán: "Cậu ta tỏ tình với cậu à?"
Nhưng cô lại phản công: "Cho nên có người tỏ tình với tớ mà cậu vẫn bình tĩnh vậy à?"
Orm : "Cho nên thực sự là tỏ tình à?"
"Tớ đâu phải cậu, nào có nhiều đàn em, đàn anh...
đàn chị tỏ tình như thế."
Lingling nói tới sáu chữ cuối cùng, còn mang theo trọng âm nhấn mạnh logic rõ ràng.
"..."
Nàng nghe hiểu ý tứ trong lời Lingling, đã lâu như vậy rồi mà vẫn còn nhớ.
"Cậu ta nhận nhầm người."
Cô giải thích.
"Nhận nhầm người... không phải chính là muốn bắt chuyện với cậu à?"
Nàng làu bàu.
"Cậu thấy cậu ta có thể bắt chuyện được với tớ à?"
Cô hỏi ngược lại nàng.
Orm vô cùng hài lòng với câu trả lời này, nàng biết, trong mắt trong tim Lingling đều chỉ có chỗ chứa cho một mình nàng.
Lingling nắm bắt trọng tâm, lại cười hỏi: "Có phải người khác nhìn tớ thêm một cái cũng không được đúng không?"
Thực ra khi hỏi như thế, đáy lòng rất thỏa mãn.
Cười bản thân nhỏ nhen nữa!
Orm không nói lại, nhìn Lingling, liền trưng ra biểu cảm nhỏ ném lại một câu: "Không thèm để ý cậu nữa."
Cô nhướng mày, nhích tới gần, trêu đùa Orm : "Xác định không để ý tớ à?"
Nàng cũng nhướng mày, không chịu thua: "Ừ."
Buổi tối, Lingling tắm rửa xong ra khỏi nhà tắm, trên người chỉ có chiếc sơ mi rộng rãi lười biếng, vạt áo che tới đùi, chân trần bước trên sàn nhà, đôi chân trắng trẻo mịn màng thon thả thẳng tắp.
Đôi chân dài uyển chuyển, Orm quay sang nhìn một cái, ngoại trừ có chút ngưỡng mộ, phần nhiều là suy nghĩ tới phương diện khác, rất thích nhìn Lingling mặc như thế.
Những lời tỏ tình trong sao nhỏ đưa cho Lingling, nàng cũng từng viết rằng thích nhìn cô mặc sơ mi.
Lingling lên giường, cố tình dựa sát bên nàng.
Orm không biết bản thân nghĩ nhiều hay là... cứ có cảm giác Lingling đang cố tình quyến rũ bản thân, nàng bỗng nhiên hiểu ra câu nói hàm ý ẩn sau câu nói "Xác định không để ý tớ à" của cô.
"Tớ tắt đèn đây."
Lingling duỗi tay vòng qua nàng, muốn tắt đèn.
Giây tiếp theo Orm bị cơ thể Lingling nghiêng sang khẽ đè lên, cô nghiêng người cổ áo cũng trượt xuống, nàng có thể thấp thoáng nhìn thấy đường cong cùng đôi gò bồng đảo.
Lingling chậm chạp không tắt đèn, giống như biến tướng thành nửa ôm nửa ấp, quấn lấy Orm, cô rũ mắt, bắt quả tang ánh mắt không yên phận của nàng.
Cô sử dụng tuyệt chiêu, dịu dàng khẽ nói: "Thật sự không để ý tớ à?"
Quả nhiên ở đây đợi mình!
Hành động của Orm đã nhanh hơn đại não, nàng hôn lên môi Lingling, mới kiên trì chưa được nửa giây.
Cô khẽ cắn lấy môi nàng, buồn cười.
"Cậu đừng cười."
Orm không chút khí thế ra lệnh, ngay sau đó lại nhích tới hôn Lingling.
"Ừm."
Cô nhắm mắt, đôi môi nhiệt tình đáp lại không hề dừng.
Mới hôn mấy cái, tay của cả hai đã bắt đầu mất quy củ, trạng thái da dẻ khi vừa tắm rửa xong là thời điểm thích hợp nhất, thích hợp để ôm ấp thân mật, thích hợp để vuốt ve, thích hợp để lưu lại dấu hôn.
Orm hôn lên cổ cô.
Lingling gọi nàng: "Orm cún con."
Orm nghe xong, như thể có cái cớ để được nước lấn tới, nàng ôm lấy má Lingling, cười lên hôn lung tung, mãi tới khi chiếc lưỡi mềm mại của cô quấn lấy.
Mỗi lần, hai người đều thích hôn thật lâu.
Nhớ lại còn rất ngượng ngùng, còn nhớ tháng đầu tiên hai người vừa ở chung, cơ bản mỗi lần về tới nhà đều không đợi nổi muốn hôn đối phương, Lingling lại thích quấn lấy Orm ở mọi nơi, ngay cả trên bàn học cũng đã thử.
Mà hiện tại, cả hai đã yêu nhau được một năm, cảm giác nồng nhiệt như thể chẳng giảm đi.
Nhân lúc Lingling đắm chìm, lòng bàn tay Orm đỡ lấy lưng Lingling, đè cô trong chăn.
Cô mềm nhũn nép vào Orm, ôm lấy cổ nàng, không muốn dừng nụ hôn.
Không lâu sau, Lingling say sưa, đầu ngón tay sờ lên tai Orm, đỏ ửng nóng bỏng.
Cô cười cười nói thầm trong bụng, nhiều lần như thế rồi mà vẫn đỏ mặt, nhưng nghĩ lại lại cảm thấy chẳng đủ tư cách nói nàng, đã nhiều lần như thế, cô vẫn rất mẫn cảm với nàng.
Nghe thấy âm thanh ngắt quãng của Lingling quẩn quanh bên tai, Orm có chút mất khống chế.
Lingling khẽ cắn lên vai nàng, lại lên đỉnh thêm lần nữa.
Giày vò ba tiếng đồng hồ.
Trong phòng dần dần chỉ còn lại tiếng rên khẽ của Orm, mỗi lần tới thời gian phía sau, nàng không còn sức lực, nhưng Lingling lại không buông tha.
Orm mông lung nhìn Lingling, chẳng qua hôm nay bản thân chỉ bắt nạt cô hơi nhiều một chút, quả nhiên liền bị bắt nạt lại gấp đôi.
"Lingling."
Orm thực sự không còn sức, hổn hển gọi tên cô.
Lúc này Lingling đã trả xong thù, "Không phải không để ý tớ à?"
Cơ thể Orm run rẩy, "Tớ sai rồi..."
Lingling cười lên, động tác hôn lên cánh môi nàng vô cùng dịu dàng.
Tháng 9, danh sách sinh viên được tuyển thẳng lên nghiên cứu sinh được thông báo, Orm được như mong muốn, thực hiện mục tiêu theo kế hoạch của bản thân.
Dường như Lingling còn vui hơn nàng, chủ động đề nghị liên hoan chúc mừng.
Gọi thêm cả nhóm NgocAnh, mấy người bạn tụ tập một bữa.
Lingling dần đần thoát khỏi thế giới bịt kín giam cầm bản thân, bắt đầu quen với những tiếng nói cười bên cạnh, bắt đầu quen với cuộc sống có thể nói là muôn màu muôn vẻ.
Orm có thể cảm nhận được sự thay đổi của Lingling một cách chân thực, có lẽ trong mắt người ngoài Lingling vẫn là nữ thần vô cùng kiêu ngạo lạnh lùng, nhưng nàng có thể cảm nhận được thay đổi.
Orm thường cảm thấy may mắn, bản thân và Lingling, đều là người hiểu đối phương nhất.
Cô thấy Orm uống hết nửa lon bia, vẫn đang uống tiếp, không khỏi nhắc nhở: "Uống ít thôi, say là tớ mặc kệ cậu đấy."
Nàng không tin, nếu say thật, chắc chắn có người không nỡ mặc kệ mình.
Từ năm nhất tới năm tư, tửu lượng của Orm cũng có chút tiến bộ, nhưng cũng chỉ hạn chế trong mức uống hết một lon bia, không thể uống thêm nữa.
8 giờ buổi tụ tập kết thúc.
Đi tới cổng trường phía tây, có một quảng trường nhỏ vòng tròn, ban đêm luôn là thời điểm náo nhiệt nhất, thỉnh thoảng có thể gặp được mấy bạn sinh viên hát hò ngoài trời.
Tối nay cũng có, là hai cô gái hát chung cùng nhau, cậu một câu tớ một câu hát khúc tình ca ngọt ngào, giọng hát trong trẻo, thu hút rất đông người ngồi trên bậc thềm yên lặng lắng nghe.
Lingling cũng kéo Orm ngồi xuống bậc thềm nghỉ ngơi, vệt đỏ trên mặt nàng vẫn chưa tan, cô ngắm nghía, ghét bỏ nói: "Mới uống một lon đã thành ra thế này rồi."
Orm ôm lấy cánh tay Lingling, lười biếng dựa lên người cô.
"Say rồi à?"
Âm thanh của Lingling lập tức dịu dàng.
"Hình như là vậy, có chút choáng váng."
Orm ngẩng cằm, rưng rưng nhìn Lingling nói.
"Ai bảo cậu uống nhiều vậy chứ, khó chịu lắm à?"
Đợi cô nhích tới quan tâm, Orm đã đạt được mục đích, mặt mày đắc ý cười nói, "Lúc tối ai nói mặc kệ tớ thế?"
Chỉ là hơi say, trong lòng nàng đã có tính toán, sẽ không để bản thân say bí tỉ.
"Thế tớ vứt cậu ở đây nhé."
Cô nói.
"Nếu tớ bị người khác nhặt mất thì sao, cậu nỡ à?"
Nàng có chút men rượu học cách mặt dày, có chỗ dựa nên chẳng lo sợ, nói.
"Ma men, cậu muốn đi với ai hả?"
Cô hỏi Orm như thế.
"Khả năng lí giải của cậu là sao thế..."
Nàng ngẩng mặt, đôi môi nhỏ bi bô, "Có phải cậu học Ngữ văn tệ lắm không?"
Lingling không nhịn được cười lên.
Orm ôm càng chặt lấy cánh tay cô.
Lingling tưởng rằng Orm vẫn choáng, đẩy đầu nàng tựa lên vai mình, ân cần xoa bóp giúp nàng.
"Lừa cậu đấy, không choáng."
Orm nhỏ tiếng cười nói, nhưng vẫn không di chuyển đầu, thích như thế.
Tay Lingling cũng không rời đi, sờ từ tóc tới má Orm, cô cũng chỉ ghét bỏ ngoài miệng, trên thực tế, cô rất thích nhìn dáng vẻ sau khi uống rượu của nàng, đôi má phúng phính nhuộm lên sắc đỏ, cả người có chút mơ màng, vừa ngọt vừa tinh nghịch, dính người gấp đôi, đáng yêu gấp đôi.
Orm phối hợp cho Lingling sờ, rất lâu sau, nàng chăm chú nhìn vào trong mắt cô, "Hay là chúng ta nuôi mèo đi?"
Lingling vừa xoa đầu nàng vừa hỏi: "Sao đột nhiên lại muốn nuôi mèo?"
Orm cố gắng nhịn cười, làm vẻ nghiêm túc nói: "Như thế cậu sẽ không vuốt tớ mỗi ngày nữa."
Lingling bị chọc trúng huyệt cười, suýt chút nữa cười nín thở, "Tớ cứ thích bắt nạt cậu như thế đấy."
Nàng rất tự giác, "Ừ, cho cậu bắt nạt."
Tiếng hát bên tai du dương, đoạn mở đầu thư thái dễ nghe, là một ca khúc quen thuộc.
Orm tiếp tục gối đầu lên vai phải của Lingling, cô nghiêng đầu, cũng khẽ cọ mặt lên tóc nàng.
Yên lặng nghe hát.
"Người tôi chờ đợi, người còn cách tương lai bao xa ..."
Orm nhớ tới lần trước cũng nghe thấy có người hát bài này ở trường, còn là ba năm trước, cũng vào mùa này, trong kì huấn luyện quân sự năm nhất của hai người.
Khi đó nàng nghe thấy lời bài hát này, trong lòng ngập trong suy nghĩ, người bản thân muốn chờ đợi trong mong ước, tới khi nào sẽ xuất hiện đây?
Ba năm sau lại nghe thấy câu từ này, người nàng muốn đợi cũng đang ở bên cạnh, cảm giác vừa kì diệu vừa lãng mạn.
Orm lắng nghe tiếng ca, lặng lẽ nắm lấy tay Lingling.
Dường như cô hiểu được Orm đang nghĩ gì, nhìn sang nàng, đồng thời cũng nắm chặt lấy lòng bàn tay nàng.
Thực tập, thi nghiên cứu sinh, thi công vụ...
Đã tới năm tư, mọi người đều đang chuẩn bị những con đường nhắm tới cho tương lai.
Tuy Orm đã ở lại trường học nghiên cứu sinh, nhưng nàng vẫn rất trân trọng cuộc sống sinh viên năm tư, dù sao đây chính là thời gian thời đại học cuối cùng của nàng và Lingling.
Lingling đi thực tập tại một công ty thiết kế khá có tiếng, cho dù Orm được tuyển thẳng lên nghiên cứu sinh, nhưng cũng không nhàn nhã, tìm công việc phóng viên thực tập, cũng đồng nghĩa với việc hai người cùng nhau quá độ từ trường học ra tới xã hội.
Ít nhiều cũng sẽ gặp phải phiền phức và sóng gió, may mà cả hai đều không cô đơn.
Năm nay ve kêu sớm, mùa hè tốt nghiệp tới cũng rất nhanh.
Năm tư đại học, như thể chớp mắt một cái đã sắp tới thời khắc tạm biệt.
Sau khi bất ngờ come out, Orm muốn bản thân trưởng thành nhanh hơn một chút, có thể bảo vệ được người mình yêu thích tốt hơn, có thể có bản lĩnh để hứa hẹn tương lai với người ấy hơn.
Sáng sớm, ánh mặt trời lác đác xuyên qua khe rèm chiếu vào trong phòng.
Buổi sáng sau khi tỉnh dậy, Lingling ôm lấy Orm theo thói quen, sau đó ngủ thêm một lúc nữa.
Nàng thuộc kiểu ngủ rất trầm, đặc biệt là buổi sáng vẫn chưa ngủ đủ, cho dù bị ôm thế nào bị sờ thế nào, cũng rất khó tỉnh.
Lingling thoải mái ôm lấy Orm, vừa nhắm mắt lại.
"Lingling..."
Cô mở mắt, nhìn Orm lười biếng cười cười, nghe ra là nói mơ.
Khi ngủ, thỉnh thoảng nàng sẽ thốt ra mấy câu nói mơ lơ mơ không rõ ràng.
"Lingling..."
Orm lại gọi thêm một tiếng, nhìn biểu tình có lẽ là mơ thấy mộng đẹp.
Dáng vẻ lúc nói mơ đáng yêu quá!
Đầu ngón tay Lingling cẩn thận vén tóc cho Orm, nhích lại hôn lên cánh môi nàng.
Hôm nay Orm lại tỉnh rất sớm, nàng thức thời mở mắt, vừa hay bắt quả tang Lingling đang hôn trộm, thấy thế liền cười lên, cũng không phải lần đầu tiên bắt quả tang, mỗi lần bắt được, tâm trạng nàng vui vẻ vô cùng, có thể kéo dài suốt cả một ngày.
Đương nhiên, hôm nay tâm trạng tốt còn là vì nguyên nhân khác.
Orm nửa tỉnh nửa mơ ôm chặt lấy Lingling, tay lả lướt trên bụng cô.
"Đừng ngủ nữa, 8 giờ rồi."
Lingling biết, nếu thật sự mặc cho Orm ngủ lại, nàng có thể ngủ tới giữa trưa.
"Ừm."
Orm hừ một tiếng, bàn tay du ngoạn từ trên xuống dưới bụng cô, khẽ khàng vuốt ve.
Lingling bị dáng vẻ mơ màng giở trò lưu manh của Orm làm bất lực, vẫn đang sờ mó, cô chỉ đành giữ lấy tay nàng trong chăn, "Sờ chỗ nào thế?"
"Tớ học cậu cả mà."
Orm đổ hết tính cách càng ngày càng không biết xấu hổ, không biết ngượng ngùng của bản thân cho Lingling, sự thật cũng là như thế, cô sờ nàng còn ít sao?
Trước kia mỗi lần bản thân đều bị sờ tới mức mặt đỏ tía tai.
"Đừng sờ nữa."
Lingling nhẫn nhịn, "Buổi sáng còn phải chụp ảnh tốt nghiệp."
Vừa được nhắc, Orm liền ngoan ngoãn thu tay về.
Nhưng lúc này Lingling lại lật người đè lên người nàng, sau khi chiếm ưu thế, thuận tiện bắt nạt theo đủ mọi hình thức.
Orm không phòng bị, bị cù tới cười không thành tiếng.
Vừa chạm vào liền ngứa lại khó chịu, nàng vặn vẹo cơ thể, "Lingling Kwong, con quỷ ấu trĩ này!"
Lingling cười lên ra lệnh: "Xin tha."
Orm run rẩy thốt lên một câu: "Cậu phiền quá."
Không đùa nghịch trên giường quá lâu, nếu tiếp tục đùa giỡn, hai người thật sự sẽ tới muộn.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, sân trường đại học Srinakharinwirot vô cùng náo nhiệt, có thể thấy áo cử nhân ở khắp mọi nơi, người qua người lại, đây là cảnh tượng mùa hè mỗi năm đều sẽ trình diễn một lần.
Trên quảng trường trước thư viện, mọi người đứng bên nhau chụp ảnh chung, nụ cười xán lạn, thanh xuân như mặt trời rực lửa.
Chụp ảnh xong, Orm sốt ruột đi tìm Lingling, tiếng gió vù vù thổi lên chiếc áo cử nhân rộng rãi, bước chân nàng nhanh chóng, như thể muốn bay lên.
"Lingling!"
Dưới ánh mặt trời, Lingling cười tươi như hoa, ngay từ giây phút đầu tiên đã nhìn thấy Orm chạy về phía mình.
Hai người lại cùng nhau đi qua những nơi cả hai thường đi, thư viện, kí túc xá, tòa nhà giảng đường, sân vận động, hội trường, hồ nhân tạo, đường bạch quả...
Đi tới sân vận động phía nam cả hai thường chạy mỗi tối, nghĩ tới việc Lingling sắp tốt nghiệp, bản thân vẫn ở lại trường, đột nhiên Orm có chút buồn bã, cuộc sống sinh viên của cả hai đã bước vào hồi kết.
Lingling cười Orm ngốc, nói cho dù thế nào, bản thân sẽ mãi ở bên nàng.
Orm cười xán lạn, so với cảm giác không nỡ, nàng nên chờ mong tương lai của hai người thì hơn.
Tương lai của nàng và Lingling.
NgocAnh đi theo Orm và Lingling suốt buổi, giơ máy vui vẻ chụp ảnh, đại học Y của NgocAnh học hệ 5 năm, còn phải chờ một năm nữa mới tốt nghiệp.
Một nguyên nhân khác khiến hôm nay Orm có tâm trạng tốt là: Nguyện vọng ban đầu nàng và Lingling đã hẹn ước, cuối cùng cũng có thể trở thành hiện thực.
Ngày ấy dưới cơn mưa tuyết rất to ở Changwon, Orm nhìn thấy hoa tuyết rơi trên ngọn tóc của Lingling, nhiệt huyết sục sôi bảo cô đáp ứng bản thân một điều ước, nói là tới khi tốt nghiệp, hai người sẽ chụp ảnh cưới.
Rất nhiều người nói mùa tốt nghiệp là mùa chia tay, vì đủ các loại lí do, nhưng Orm tin tưởng mình và Lingling sẽ ở bên nhau thật lâu, nói nàng ngây thơ cũng được, nhưng trước giờ nàng chưa từng dao động.
Sự thật chứng minh, suy nghĩ trong lúc nhiệt huyết sục sôi này là đúng, khi nhìn thấy Lingling mặc chiếc sơ mi trắng với quần tây đơn giản đứng trước mặt mình, đáy lòng Orm là sự diễm lệ không cách nào hình dung, cứ đứng nguyên tại chỗ ngắm nhìn, cười mãi không biết nên nói gì.
Lingling cũng vậy, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy nàng thay váy cưới, rung động giống như vạt váy khẽ tung bay lúc này, không ngừng nghỉ.
"Oa!
Đẹp quá!
Xứng quá, xứng quá!"
NgocAnh không hổ là thành viên của nhóm khuấy động không khí.
Nhiếp ảnh gia vốn tưởng hai người là bạn thân muốn chụp ảnh cùng nhau, sau khi tìm hiểu, mới được biết hai cô gái nhỏ này là một cặp, cô chụp ảnh cho nhiều cặp tình nhân như thế, hôm nay cặp này thực sự khiến cô cảm thấy sửng sốt.
Tuổi trẻ thuần khiết, tình yêu thuần túy ...
Hai cô gái xinh đẹp mặc đồ cưới, rất dễ thu hút ánh mắt mang theo vẻ ngạc nhiên của những người khác.
Cho dù ánh mắt của người qua đường đều thân thiện, nhưng Orm vẫn mong có một ngày, mọi người nhìn thấy hai cô gái ở bên nhau, không còn khen dũng cảm, mà chỉ còn lời chúc phúc cho tình yêu.
Chụp rất lâu, mọi người ngồi trên bãi cỏ nghỉ ngơi.
Nàng dựa lên người Lingling.
"Mệt rồi à?"
Cô cúi đầu nhìn Orm, buổi sáng còn như được bơm máu gà cơ mà.
Orm ngẩng mắt nhìn Lingling, không khỏi nhớ tới cảnh tượng lần đầu gặp cô, lúc đó Lingling lạnh lùng như tảng băng, chẳng bao giờ nhìn thấy gợn sóng trong đáy mắt.
Hiện tại, trong mắt bạn gái nàng có ánh sáng rồi.
"Hôm nay cậu đẹp lắm."
Orm được hỏi một đằng như đáp một nẻo.
Lingling nhìn vào ánh mắt trong trẻo biết cười của Orm, hệt như ngày đầu, cô nhắm mắt khẽ hôn lên môi nàng.
Nhiếp ảnh gia không cẩn thận chụp được cảnh tượng này, ghi chú trong bức ảnh: Ngày hè mặt trời như hòn lửa, có gió mát thổi qua cây ngô đồng, và cả tình yêu nồng nhiệt vĩnh viễn của hai cô gái.
HOÀN.