[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Lingorm] Chỉ Thích Cậu
20
20
Lại nhích gần khóe môi của Orm, cô nhanh chóng hôn một cái, khoảnh khắc ấy đầu óc vô cùng trống rỗng, không chuẩn bị, không chần chừ, chỉ là cầm lòng không được.
Hơi thở của đối phương phả tới, Orm đờ đẫn, hoàn toàn quên đi những lời bản thân muốn nói.
Lingling cũng chẳng ngoại lệ, khi phản ứng lại, cô đã khẽ hôn lên gò má nàng.
Nụ hôn khẽ khàng lại ngắn ngủi, giống như bông tuyết bất ngờ rơi xuống lòng bàn tay rồi nhanh chóng tan biến, chỉ trong một cái chớp mắt.
Hai người nhìn đối phương, nhất thời không lên tiếng, tình huống như thế này, sự im lặng kéo dài trong nửa giây cũng dài đằng đẵng, ám muội quá mức.
Phải nói gì đây?
"Cậu làm gì thế..."
Orm lên tiếng trước, trên mặt còn lộ ra nụ cười mù mịt.
"Nhìn cậu đáng yêu."
Chỉ một lúc cũng đủ để Lingling bình tĩnh trả lời nàng, nhưng trái tim không hề bình tĩnh chút nào.
"Gì hả?"
Orm cười thì cười, nhưng tâm tình đã bị cô làm cho tê dại.
"Ý kiến à?
Cho cậu hôn lại nhé?"
Lingling nghiêng đầu cười nói, trong bất kì tình huống nào cũng có thể giữ bình tĩnh, trước giờ cô rất thuần thục.
Orm không tập trung, bật cười.
Câu nói ấy khiến không khí thả lỏng hơn rất nhiều, dường như ám muội ban nãy chỉ là ảo giác, chỉ là trò đùa không cần để trong lòng giữa bạn bè với nhau mà thôi.
Nhưng Orm không cách nào làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nơi Lingling dính môi hôn lên, dường như khoảng da thịt ấy trở nên khác thường, bản thân không ngừng để tâm.
Lúc này đối mặt với Lingling, trong lòng Orm muốn loạn nhường nào thì loạn nhường ấy, nhưng vẫn cố gắng ra vẻ bình tĩnh.
Bên cạnh vẫn còn mấy que pháo bông, nhìn nàng như có hứng thú đốt thêm một que, cười lên đưa cho cô.
Lingling nhận lấy, nhìn pháo bông sáng rực trong đêm tối, cô không hề bình tĩnh như những gì biểu hiện ra bên ngoài, khi hôn lên má Orm, nhịp tim hoàn toàn không khống chế được, tới hiện tại vẫn chưa bình phục.
Trên sân thượng gió lớn, nhiệt độ hôm nay lại xuống thấp, nàng nhìn Lingling một cái, "Chúng ta xuống dưới thôi, gió to quá."
"Ừm."
Khi Lingling cất tiếng, âm mũi có chút nồng.
Rời khỏi sân thượng, đi qua từng bậc thang, hai người không ai lên tiếng, yên lặng đi xuống dưới tầng.
Orm không tập trung, suýt chút nữa giẫm hụt, may mà Lingling nhanh chân nhanh tay đỡ lấy nàng.
"Đang nghĩ gì thế?"
Lingling quay đầu nhìn Orm.
Nàng đứng vững, rất muốn hỏi cô, cậu nói xem tớ đang nghĩ gì?
Xuống nhà không bao lâu, nàng nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ, liền nói với Lingling : "Tớ về đây."
Cô nghĩ ngợi, "Tớ đưa cậu ra bến xe buýt."
Orm : "Không cần, hôm nay lạnh lắm."
Lingling vẫn đưa nàng ra bến xe buýt, ra khỏi khu nhà, trên đường hai người cũng không nói gì, không khí ít nhiều có chút khác bình thường.
Tuyết đã ngừng rơi.
Hai người đi tới bến xe buýt, nhìn thấy chiếc xe buýt màu xanh nước biển phía trước giảm tốc độ đi tới, vừa vặn là tuyến 27, nhà Orm cách nơi này không xa, ngồi 7-8 trạm là tới.
Nàng nhìn Lingling, "Tớ về đây."
Lingling gật đầu, chỉ nhìn Orm hòa theo dòng người lên xe, bóng dáng biến mất.
Cô không khỏi nghĩ, về gấp như thế, là muốn trốn tránh mình sao?
Về tới nhà, Lingling đi thẳng vào nhà tắm, tắm nước nóng, xối nước từ đầu tới chân, nghĩ đủ các thứ chuyện...
Tối hôm nay đột nhiên hôn Orm , liệu có phải dọa cậu ấy rồi không?
Cô có cảm giác Orm đã phát hiện được điều gì đó.
Sau khi tắm rửa xong, cô cầm điện thoại gửi tin nhắn thoại cho Orm : "Về tới nhà chưa?"
Orm không cẩn thận đi quá một bến, khi nhận được tin nhắn của Lingling, nàng đang hứng gió lạnh đi về nhà, nàng mở tin nhắn thoại ra nghe, trong loa thoại truyền tới âm thanh quan tâm dễ nghe của cô.
Có lẽ là vì tối nay Lingling đã hôn bản thân, nàng luôn cảm thấy ngập tràn ám muội.
[O]: Về tới nhà rồi, cậu ngủ sớm đi, ngủ ngon.
Sau khi Lingling đọc tin, cũng gửi đi hai chữ: Ngủ ngon.
Chúc ngủ ngon xong, không có cơn buồn ngủ, Lingling nằm nghiêng trên giường, nhìn một bên gối trống không, cô kéo lấy gối ôm vào lòng, lại nghĩ tới Orm.
1 giờ sáng, Orm vẫn đang lật qua lật lại, giống như bánh nướng.
Tư duy đang hoạt động.
Có phải Lingling cũng có cảm giác với mình không?
Lúc trước sờ môi mình.
Tối nay lại hôn mình...
Nhưng nữ sinh với nữ sinh với nhau, ôm hôn không phải là chuyện gì ám muội đúng không?
Orm nhớ NgocAnh cũng từng nói môi nàng rất mềm, có lẽ lúc hôn rất tuyệt.
Sắp điên rồi!
Orm nhắm mắt lại vẫn là dáng vẻ khi Lingling hôn mình, nàng sờ mặt mình, vẫn nhớ rõ vị trí cô đã hôn.
Không ngủ được, trước giờ nàng chưa từng hoang mang đắn đo như thế, nàng đối với Lingling, còn cả Lingling đối với nàng...
Tối nay Orm mất ngủ cả đêm, thậm chí ngày hôm sau bản thân và NgocAnh gặp nhau, NgocAnh vừa nhìn liền biết nàng thức trắng đêm.
Hai người gặp nhau ở một cửa tiệm trà sữa, vì NgocAnh không chịu được sự cằn nhằn của mấy người phụ nữ trong nhà, liền kéo nàng ra ngoài làm bia đỡ đạn.
"Lại cãi nhau với người thân à?"
NgocAnh thấy Orm mất tinh thần một cách rõ ràng.
"Không."
"Vậy đức hạnh này của cậu là sao?"
Nàng bưng ly trà sữa sưởi ấm tay, "Đức hạnh gì?"
"Có chuyện gì thì nói với mình đi?"
Quen biết mười mấy năm, NgocAnh cũng rất hiểu Orm, nàng sẽ không kể mọi chuyện cho người khác, bình thường sẽ tự tiêu hóa cảm xúc không tốt của bản thân.
Nói thế nào đây?
Nói hình như bản thân bị một nữ sinh mê hoặc tới cong queo?
Hơn nữa cũng không biết đối phương là cong hay thẳng?
Orm nhìn NgocAnh, chần chừ không lên tiếng.
"Không nói thì cậu cứ nhịn đi."
NgocAnh nhìn thấu Orm, nhìn rất tỏa sáng cởi mở, thật ra có một mặt rất trúc trắc, hiện tại cô cũng không có cách nào với nàng.
"NgocAnh."
Orm hít vào một hơi, đổi phương pháp hỏi, "Làm cách nào để phán đoán người ta có thích cậu hay không?"
NgocAnh là chuyên gia tình cảm, rất hiểu biết trên phương diện này.
"Cậu là..."
Nhắc tới chủ đề này, NgocAnh lập tức có tinh thần, "Có người đang theo đuổi cậu?"
"Không phải."
Nàng phủ nhận.
NgocAnh phản ứng rất nhanh, Orm sẽ không vô duyên vô cớ hỏi như thế, nếu đã hỏi, chắc chắn là có đối tượng ám muội, "Cậu nói với mình xem nào, tình huống gì?"
Nàng ngẫm nghĩ giây lát, "Là một người bạn nói chuyện rất hợp, cậu ấy rất tốt với mình, hơn nữa có lúc, mình cảm thấy cậu ấy đang quyến rũ mình, nhưng lại giống như trêu đùa."
Nói xong, trong lòng lại trở nên hỗn loạn.
Nhìn dáng vẻ này của Orm, NgocAnh cười lên.
"Cậu cười gì thế?"
"Cười vì cậu tương tư rồi."
NgocAnh nói thẳng, hơn nữa còn nhìn thấy tất cả, "Có phải cậu thích người ta rồi không?
Không sai vào đâu được, Orm Kornnaphat, chắc chắn cậu thích người ta rồi, cuối cùng cậu cũng thông suốt rồi."
Orm cười khổ, chắc chắn NgocAnh không đoán được người bản thân nhắc tới là Lingling.
Tuy trước kia nàng cũng hoài nghi xu hướng tính dục của bản thân, nhưng chỉ nghĩ như thế, dù sao trước giờ chưa từng thật sự có suy nghĩ với bất kì cô gái nào.
Nhưng sau khi gặp Lingling...
Rõ ràng cô khác biệt.
Nếu không, nàng cũng sẽ không hỗn loạn như thế.
"Giữa nam với nữ làm gì có tình bạn thuần khiết, nếu cậu ta luôn tốt với cậu, chắc chắn chính là có ý trên phương diện kia.
Quyến rũ cậu cơ bản là để thăm dò cậu, có phải cậu quá trì độn đúng không?"
NgocAnh ở bên cạnh thao thao bất tuyệt, Orm căn bản không lọt tai, tình huống của nàng khác với những điều NgocAnh nhắc tới.
"Là ai thế?
Mình có biết không?
Bạn đại học?
Sao mình chưa từng nghe thấy cậu nhắc tới nhỉ?"
NgocAnh sắp hiếu kì tới chết.
Orm chần chừ, nhưng không nói.
NgocAnh đoán người ngoài lạnh trong nóng như Orm sẽ không nói vào lúc này, nhìn nàng đắn đo bí bách, liền nói: "Nếu cậu thực sự thích cậu ta, thì có thể chủ động chút, cũng trêu đùa quyến rũ lại, tin mình đi, chỉ cần hai người cùng có ý, tuyệt đối sẽ không thể nhịn lâu."
Orm chống cằm, nghe xong ngẩn ra, NgocAnh cũng mới yêu đương có một lần, không biết lấy đâu ra nhiều kinh nghiệm như thế.
Có lẽ là do bản thân quá cố chấp, luôn cảm thấy hai người thích lẫn nhau không nên trêu chọc lẫn nhau, mà nên là đúng lúc rung động ăn ý, còn cả chân thành.
Cho nên Orm không dám dễ dàng coi những lời giống như trêu đùa kia của Lingling là yêu thích...
"Orm Kornnaphat."
"Hửm?"
"Mình có dự cảm cậu sắp thoát ế rồi."
NgocAnh nói rất tự tin, không phải loại tự tin bừa bãi, cô gái giống như Orm, rất khó có người không thích.
Kì nghỉ đông sắp kết thúc.
[L]: Lần trước vẽ mèo cho cậu, cậu quên lấy rồi.
[O]: Bà ngoại tớ tổ chức sinh nhật, tớ phải về quê hai hôm, khi nào về sẽ lấy.
Lingling mở cuộc trò chuyện với Orm lên, từ sau buổi tối hôm đó, nàng cũng không tới tìm cô nữa.
Đây là bắt đầu trốn tránh mình sao?
Tối hôm đó lên sân thượng hóng gió, Lingling bị ho, hai ngày sau, giọng mũi càng ngày càng nặng, bị cảm lạnh.
Cộng thêm tâm trạng không tốt, cơ thể trở nên khó chịu.
Orm ở lại quê hai hôm, vừa về tới thành phố, liền nghĩ xem có nên tới chỗ Lingling hay không, mấy ngày không tới, nàng nghĩ chắc chắn có người bí bách tới khó chịu rồi.
Khi còn ở trên xe, Orm liền gửi tin nhắn nói với cô : Tớ về rồi, còn mang đồ ăn ngon ở quê về nữa.
Lingling nhìn thấy tin nhắn Orm gửi tới, dễ chịu hơn một chút, lại nghĩ có phải bản thân quá mẫn cảm rồi không?
Nàng chỉ không tới mấy hôm mà thôi, có lẽ thật sự đang bận.
Cô nghĩ ngợi giây lát, chỉ trả lời một câu ngắn ngủi.
Nàng thấy tin nhắn trả lời hiện lên, chăm chú nhìn lên mấy chữ trên màn hình, một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
[L]: Tớ nhớ cậu rồi.
Tớ nhớ cậu rồi.
Lingling nhìn chằm chằm tin nhắn đã gửi đi, xoa trán mình, trước giờ cô chưa từng nghĩ có ngày bản thân sẽ nói như thế với ai.
Có chút giả dối.
Nhưng dù sao gửi cũng đã gửi rồi.
Sau khi Orm đọc được tin nhắn đã sững sờ nhìn màn hình, dường như bốn chữ này không giống từ ngữ Lingling có thể nói ra, đầu óc lại suy nghĩ lung tung, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Đợi xe đi qua một ngã tư
Nàng mới trả lời đơn giản hai câu, sau khi trả lời xong, Orm đặt điện thoại xuống, chỉ là mấy giây sau, lại không nhịn được mở khóa màn hình nhấp vào nhật kí trò chuyện đọc lại, ánh mắt chăm chú ở câu "Tớ nhớ cậu rồi".
Lặp đi lặp lại, cả đường đều như thế.
Lingling làm tổ trên sofa, liên tục nhìn điện thoại, mãi tới khi nhận được tin nhắn cùng ảnh chế Orm gửi tới, trên mặt mới hiện lên chút ý cười.
[O]: Bây giờ cậu đang ở nhà à?
[O]: Tớ tới đó.
Hơn nửa tiếng sau, Orm xuống xe ở cổng trường cấp ba, quên cả mang khăn quàng cổ, chạy thẳng tới khu nhà cũ.
Cho dù Lingling có suy nghĩ gì với nàng, khi nhìn thấy tin nhắn "Tớ nhớ cậu rồi" của cô gửi tới, suy nghĩ đầu tiên trong nàng là muốn xuất hiện bên cạnh Lingling.
Với tính cách của cô, sẽ không dễ dàng nói ra câu ấy, nàng rất lo lắng.
Tiếng gõ cửa vang lên, Lingling đi ra mở cửa.
Orm đứng trước cửa, hai má như bị đông lạnh, ngay ánh mắt đầu tiên đã chú ý tới đôi môi tái nhợt của Lingling, sắc mặt cũng không tốt.
Bên ngoài lạnh, cô nhỏ tiếng nói "Mau vào đi", sau đó kéo nàng vào nhà.
Trong phòng ngập tràn hơi ấm.
Cô lên tiếng trước: "Mấy ngày nay bận lắm à?"
Orm : "Ừ, tụ tập còn phải đi thăm họ hàng."
Im lặng mặt đối mặt nhìn nhau.
Lingling khẽ nói: "Tớ còn tưởng cậu tránh tớ chứ."
"Tránh cậu làm gì..."
Âm thanh của Orm cũng nhỏ, như hiểu như không lời của Lingling, giống như không thể đoán rõ thái độ của cô đối với mình.
Nói xong lại là một khoảng im lặng ngắn ngủi.
Nghe Lingling nói chuyện nặng âm mũi, nàng quan tâm hỏi: "Có phải cậu khó chịu đúng không?
Bị cảm à?"
Trong âm thanh của cô không giấu nổi mệt mỏi: "Bị ho."
Quả nhiên là không thoải mái cần có người ở bên, Orm cảm thấy Lingling sẽ không vô duyên vô cớ gửi cho mình câu nói ấy.
Nàng xòe lòng bàn tay ra sờ trán cô, lại hỏi: "Uống thuốc chưa?
Có cần đi khám bác sĩ không?"
"Đã uống thuốc cảm rồi."
"Cặp nhiệt độ chưa?"
Nàng không chắc chắn.
"Chưa."
"Đo đi, có nhiệt kế không?"
"Không cần, không sốt."
Cô khẽ lắc đầu.
Cho dù Lingling nói như thế, Orm vẫn không yên tâm, nàng bảo cô đợi mình một lát, rồi vội vội vàng vàng xuống nhà, chạy bước nhỏ tới cửa hàng thuốc gần đó.
Đi đi về về giày vò như thế, đợi khi quay lại, trong tay nàng xách theo một chiếc túi ni-lông màu trắng in nhãn hiệu của nhà thuốc, thở phì phò, gò má bị gió thổi đỏ ửng, trên tóc vẫn còn dính bông tuyết.
Nếu muốn tránh mình, sẽ không có phản ứng như thế đúng không?
Nói nhớ cậu ấy, cậu ấy liền lập tức tới tìm mình, quan tâm chăm sóc mình các kiểu.
Là không kháng cự sự ám muội của mình, hay là căn bản chỉ coi mình là bạn bè bình thường, cho nên mới không để trong lòng?
Lingling không biết Orm là kiểu trước hay kiểu sau, nhưng cho dù thế nào, nàng không tránh cô là được.
Trước giờ cô nghĩ rất thoáng, không lo được lo mất, nhưng khi nghĩ về Orm, mọi thứ lại trở nên khác biệt.
"Mua nhiệt kế rồi, cậu cặp nhiệt độ trước đi..."
Orm vừa vào nhà liền nói.
Lingling không vội cặp nhiệt độ, mà đứng ở cửa, giúp nàng phủi tuyết trên tóc trước.
Orm đứng yên, vô cùng ngoan ngoãn.
Không biết bắt đầu từ khi nào, hai người luôn quan tâm nhau như thế, trở thành một loại hành động trong lòng sáng như gương, ăn ý tới nỗi không cần nói nhiều một câu.
Nàng rất thích Lingling đối xử với mình như thế, nhân lúc này nàng liếc trộm lên mặt cô, từ sau nụ hôn hôm đó, hiện tại chỉ cần tiếp xúc hơi thân mật, trong đầu nàng sẽ ngập trong suy nghĩ vượt quá ranh giới.
Trong thời gian ấy, Orm đã xé vỏ đựng nhiệt kế, nhét cho Lingling.
Trong sự thúc giục của nàng, Lingling ngồi xuống sofa cặp nhiệt độ.
Ngoại trừ nhiệt kế, Orm còn mua siro trị ho, nàng thấy Lingling ho có chút nghiêm trọng, giọng nói cũng đã khàn khàn.
Lingling ngửi thấy mùi siro trị ho liền nhíu mày, còn nhớ trước kia Cô Ut cũng bảo cô uống, lúc đó cô uống một ngụm nhỏ, cuối cùng nói thế nào cũng không chịu uống nữa, thà chịu ho còn hơn.
"Uống cái này đi."
Cô nhìn dung dịch đặc quánh đen xì xì, trả treo với Orm : "Có thể không uống không?"
Nàng không nhượng bộ: "Phải uống."
Ánh mắt hai người chạm nhau, trong tình huống này luôn có người thỏa hiệp.
Cuối cùng người thỏa hiệp là Lingling, cô lặng lẽ nhận lấy siro trong tay Orm, nín thở uống hết trong một hơi, trong miệng toàn mùi thuốc nam dinh dính ngây ngấy, khó chịu không nói thành lời.
Nàng ở bên cạnh quan sát rồi cười lên, còn cố ý hỏi: "Có ngon không?"
Ấn đường Lingling vẫn nhíu chặt.
Orm tiếp tục cười, còn không đứng đắn nói: "Tớ phát hiện lúc bị bệnh cậu rất ngoan."
Rất ngoan?
Lingling không cách nào tiếp nhận lời này.
Nàng nhìn Lingling uống xong siro, lại kịp thời đưa giấy ăn cho cô, "Lau đi."
Lingling nhận lấy giấy, nhìn về phía Orm, cô ngừng lại một lúc lâu, không lên tiếng.
Nàng chần chừ, "Nhìn tớ làm gì?"
"Đừng quá tốt với tớ."
Đáy mắt Lingling u ám, ngữ điệu bình tĩnh, "Tớ sợ sau này không quen."
Có lẽ vì bị bệnh.
Cảm xúc buồn bã hơn bình thường.
Lingling không nói thẳng những lời ấy, nhưng Orm nghe hiểu, chính là sợ cô đơn, sợ một mình, mà khi Lingling nói như thế, khiến người ta đau lòng không thôi.
Nhìn cô rất kiêu ngạo thờ ơ, thật ra rất thiếu cảm giác an toàn, một mình cô trải qua lại phải chịu đựng rất nhiều chuyện, trong đáy lòng có nơi mẫn cảm yếu ớt hơn những người khác, chẳng qua là giấu đi thật sâu mà thôi.
"Không đâu."
Nàng nghiêm túc nhìn vào mắt Lingling.
"Cậu còn có thể ở bên cạnh tớ mãi được à?"
Cô nhanh chóng tiếp lời Orm.
"Tại sao không thể?"
Nàng buột miệng nói ra, ngừng lại giây lát, cô lại nói: "
Sau này chúng ta tốt nghiệp rồi có thể ở cùng một thành phố, có thể chăm sóc lẫn nhau, cùng nhau cố gắng."
Có một số chuyện Orm vẫn mơ màng, nhưng chuyện muốn ở cạnh Lingling, nàng không hề mơ màng chút nào.
Có thể gặp được người hiểu mình, hiếm có khó tìm.
Sau này chăm sóc lẫn nhau, cùng nhau cố gắng.
Lingling rung động, chí ít biết được trong lòng Orm, bản thân có một vị trí đặc biệt.
Từ nhỏ, cô đã cảm thấy bản thân sống trong một vũng bùn lầy, sau khi gặp nàng, như thể cuối cùng cũng có người ra sức kéo cô một cái, nhẫn nại dẫn cô đi ngắm ánh mặt trời ngoài kia.
Ham muốn chiếm hữu sẽ bành trướng, nếu bản thân chủ động hơn một chút, liệu Orm có mãi thuộc về cô không?
Nghĩ như thế, Lingling chăm chú nhìn nàng, không tiếp tục khống chế yêu thích trong đáy mắt.
Cô thay đổi cách nghĩ.
Cho dù chỉ có một chút khả năng, bản thân cũng muốn mong đợi.
Hai người ngồi cùng nhau, chống tay lên sofa, ngón cái lặng lẽ chạm vào nhau.
Không khí là một sự tồn tại rất huyền diệu.
Orm nhìn vào ánh mắt Lingling, xán lạn cười lên, cho dù ám muội lúc này là ảo giác đơn phương của bản thân, nàng cũng lưu luyến.
Nhất thời hai người cùng cười lên, cười tới nỗi có chút kì quái.
Ngón tay Lingling vẫn lướt qua lướt lại trên sofa, cô nhìn Orm, cười một lúc, rất lâu sau, lúc lên tiếng, âm thanh nói chuyện có chút khàn khàn, "Orm Kornnaphat, cậu có chút ngốc nghếch."
Nàng quay đầu, "Chỉ có cậu nói tớ ngốc thôi."
Cô không nói, còn không phải ngốc sao, chậm tiêu giống như đầu gỗ.
...
Kì nghỉ đông năm nay ngắn hơn so với năm ngoái, nhưng vì xảy ra rất nhiều chuyện không bình tĩnh, nên trở nên dài vô cùng.
Quay lại trường sau tết, chào đón một học kì mới.
Orm cảm thấy quan hệ của bản thân và Lingling cũng bắt đầu trở nên "không rõ ràng" từ học kì này.
Nàng và Lingling vẫn giống như ngày trước, chờ đợi đối phương tan học, cùng đi ăn uống dạo phố hoặc ngồi lì ở thư viện.
Nhưng có một thứ gọi là ám muội, đang điên cuồng sinh sôi giữa hai người.
Giống như ngày đó ở thư viện.
Đang trong mùa liễu rủ phất phơ, hoa ngọc lan trắng bên ngoài thư viện nở rộ, nở trắng cành.
Chưa tới cuối kì, bình thường thư viện không quá đông đúc.
Tầng 4 là phòng triển lãm nghệ thuật mỹ thuật, bao gồm nhiếp ảnh, Orm có hứng thú với nhiếp ảnh, cộng thêm học kì này có môn quay phim lấy tin, nàng thường cùng Lingling đi dạo quanh tầng 4 thư viện.
Ánh mắt nhìn theo từng hàng sách cũ được đánh số, khi nhìn qua khe sách, Orm vô tình thấy một khuôn mặt quen thuộc, ánh mắt vô thức dừng lại, Lingling ngẩng mắt lên cũng nhìn thấy nàng, liền cười một cái.
Suýt chút nữa Orm không cầm chắc quyển sách trong tay, rồi sau đó, nàng thấy Lingling đi về một phía, chỉ có thể thấp thoáng thấy được góc nghiêng của đối phương, rất có phong thái nữ thần, cộng thêm thân hình cùng khí chất đều xuất chúng, rất khó không thu hút ánh mắt xung quanh.
Đứng một bên giá sách, Orm liên tục nhìn về phía Lingling, bản thân chưa từng rung động với ai, trong tình huống này, căn bản không biết nên làm thế nào mới ổn.
Càng không nói tới việc còn là với nữ sinh.
Có lẽ nàng đã sớm ý thức được bản thân thích nữ giới, trước giờ bản thân luôn đề kháng tiếp xúc với nam sinh, hơn nữa nàng thừa nhận khi vừa tiếp xúc với Lingling, đã có suy nghĩ không quá đơn thuần với cô.
Rút ra một quyển sách, khi Orm ngẩng đầu lên, một đầu giá sách đã trống không, không thấy bóng dáng cô đâu nữa.
"Xong chưa?"
Âm thanh thủ thỉ truyền tới bên tai phá vỡ suy tư, Orm quay đầu lại, Lingling đã đi tới bên cạnh nàng, trong tay cầm hai quyển sách, đều là sách thể loại lịch sử nghệ thuật.
Nàng nhìn Lingling ngẩn ra rồi gật đầu.
"Đi thôi."
Cô nói.
"Ừ."
Nàng nhỏ tiếng đáp.
Từ thư viện trở về kí túc xá, phải đi qua con đường bên hồ đầy nắng và gió trong trường, nơi này cũng là nơi những cặp tình nhân trong trường ít xuất hiện nhất, thích hợp để ngắm nghía check in.
Orm và Lingling sánh vai đi bên nhau, vì dính quá gần, mu bàn tay của hai người thỉnh thoảng khẽ chạm vào nhau.
Tới lần thứ ba mu bàn tay chạm vào cô, nàng nhớ tới phương pháp NgocAnh dạy mình, có thể thăm dò lại...
Đi thêm một lúc nữa, Orm lặng lẽ muốn nắm lấy tay Lingling, mới vừa chạm vào ngón tay, lại rụt về.
Rõ ràng trước kia nắm tay rất thuần thục.
Không biết lúc này lại sợ hãi điều gì.
Orm nhìn về phía trước, lại có cặp tình nhân đang nắm tay chậm bước nói cười, không khỏi than thở, lẽ nào xuân tới tình nhân cũng nhiều lên sao?
Trên đoạn đường tới đây, xung quanh đã mấy đôi mấy cặp.
Cô nghiêng đầu, liền thấy Orm như thể đang nhìn cặp đôi kia, "Ngưỡng mộ người ta à?"
Phản ứng đầu tiên của nàng là cứng miệng: "Nào có."
Còn không à?
Ngưỡng mộ đã viết hết lên mặt rồi.
Nhiệt huyết trong người Lingling sục sôi, cười hỏi nàng : "Có muốn thử cảm giác yêu đương không?"
"Hả?"
Orm không hiểu ý của cô.
"Đưa tay cho tớ."
Lingling quay đầu nhìn Orm, trong lúc nói chuyện, cô đã nắm lấy lòng bàn tay của nàng.
Orm cười lên, đã hiểu ra Lingling có ý gì, nhưng sau khi cô nắm lấy tay nàng như thế, nàng liền mất tập trung, hơn nữa nhịp tim cũng tăng nhanh theo đó một cách rõ ràng.
Nàng và Lingling từng nắm tay rất nhiều lần, nhưng cảm giác lần này không giống, có lẽ là vì khi nàng muốn nắm tay Lingling, vừa hay cô liền nắm lấy tay nàng.
Có một loại ảo giác... có lẽ Lingling cũng giống như mình.
Cố tình cười nói mấy câu, sau khi nắm tay nhau đi một đoạn đường, cả hai liền trở nên vô cùng yên tĩnh.
Không tránh mình.
Lingling cứ thế nắm tay nàng chầm chậm đi về phía trước.
Khi cảm nhận được Orm cũng nắm lấy tay mình, khóe miệng cô vô thức cong lên nụ cười.
Lại đi về phía trước thêm mấy bước.
Lingling nghiêng đầu nhìn Orm, ánh mắt nàng để ý thấy cô đang nhìn mình, cũng quay đầu sang.
Một giây sau, trái tim Orm triệt để mất khống chế, vì ngón tay Lingling lặng lẽ luồn qua kẽ tay nàng, từng chút từng chút, như thể cực kì cẩn thận thăm dò.
Orm lấy hết dũng khí, không tránh đi ánh mắt Lingling nhìn mình, ngược lại còn âm thầm cong ngón tay lên, đầu ngón tay chạm vào mu bàn tay của cô, một động tác nhỏ rất khẽ khàng lại vụng về.
Sự chủ động tới từ hai phía, khiến mười ngón tay trên hai bàn tay mảnh mai trắng trẻo đan lấy nhau.
Trong im lặng, có chút cảm xúc vừa mơ hồ lại rõ ràng.
Con đường nhỏ chỉ dài mấy chục mét, hai người giống như những cặp tình nhân xung quanh, yên lặng nắm lấy tay nhau đi rất lâu.
Bạn bè bình thường nào lại nắm tay mười ngón đan nhau chứ?
Lòng bàn tay Orm nóng hổi, thậm chí còn rịn ra mồ hôi, đợi khi tới kí túc xá, hai người mới buông tay đối phương ra.
Còn về chuyện nắm tay, không ai nói lời nào.
"Tớ về đây."
Cô nói.
"Ừm."
Nàng đáp, lúc này cuộc đối thoại bình thường nhất cũng trở nên sâu xa.
Lingling vuốt tóc cười cười, quay người đi.
Orm chăm chú nhìn bóng lưng cô một lúc lâu, mất hồn, nhưng không ngờ rằng Lingling còn chưa đi được mấy bước đã quay người lại.
Cứ như thế, hai người đứng cách nhau một khoảng không xa, vừa vặn nhìn vào mắt nhau.
Xung quanh không ngừng có sinh viên kết thành nhóm đi về kí túc xá, líu lo tiếng nói cười.
Orm thấy Lingling lấy điện thoại, cúi đầu nhắn tin, chỉ hai giây, điện thoại trong tay nàng rung lên, lướt qua thanh thông báo, đọc được tin nhắn cô gửi tới cho bản thân, nàng mất hồn cười lên.