Lingling không để tâm cười lên: "Không trở ngại."
Orm không biết nói gì tiếp với cô, khi che ô chung với người khác, nàng luôn có thói quen để bản thân ướt một bên vai.
Mà hiện tại trùng hợp lại tương phản, nàng nhìn Lingling, tâm tình vi diệu.
Hôm nay cô mặc chiếc sơ mi lanh mỏng, bị nước mưa làm ướt một mảng lớn, dính lên cánh tay thon gầy.
Cho dù Lingling đã nói không trở ngại, nàng vẫn cố chấp nghiêng ô về bên cô, nàng áy náy, nguyện để người bị ướt là bản thân.
Lingling thu hết vào trong mắt, không còn cách nào với nàng, tiếp tục đi về phía trước.
Dưới cơn mưa rả rích, bước chân của hai người không nhanh không chậm, trên đường cũng không nói với nhau câu nào.
Quãng đường từ thư viện tới tòa nhà kí túc xá ONE mất chừng 5-6 phút, không tính là xa xôi.
Thỉnh thoảng Orm cảm thấy ngứa mặt, là sợi tóc của Lingling bị gió thổi quét qua gò má nàng, mang theo mùi hương nhàn nhạt dễ gửi.
Orm có nằm mơ cũng không ngờ được, bản thân và Lingling lại có lúc hòa bình như thế, hai cơ thể đứng gần nhau che chung một chiếc ô, cùng vượt qua mưa gió, đi về chung một hướng.
Đợi khi gần tới tòa nhà kí túc xá, mưa cũng nhỏ đi, như sợi tơ, gió cũng đã thổi tan mây mù, thậm chí còn có hiện tượng quang đãng.
"Tới rồi."
Tòa 9 ONE, Lingling nhìn tên tòa nhà một cái, rồi quay sang nói với nàng: "Tôi đi đây."
"Ừm, cảm ơn cậu."
Orm quy củ nói cảm ơn.
Lingling đứng nguyên tại chỗ nhìn Orm thêm đôi chút, thấy đối phương dường như không còn lời nào muốn nói, cô tiện tay vuốt tóc, cười lên, ngữ điệu bình thản: "Quay về tắm rửa đi."
Giơ tay nhấc chân đều đẹp, Orm cũng hiểu ra, tại sao nhiều người ghét cô như thế, và cả nhiều người muốn theo đuổi cô như vậy.
"Ừm."
Nàng đáp ứng.
Lingling quay người, che ô đi vào màn mưa, rất nhanh, bóng lưng cao ráo xinh đẹp biến mất ở ngã rẽ.
Orm leo lên tầng 3, có chút mất tập trung, vẫn đang nghĩ về chuyện Lingling đưa bản thân về kí túc xá.
Liệu có phải lời cảm ơn ban nãy của nàng quá qua loa?
Thật ra bản thân đã nghĩ có nên mời Lingling lên phòng ngồi chơi hoặc là cùng nhau ăn tối hay không... nhưng không biết tại sao, nàng lại không nói ra.
Nếu đổi lại là người khác, nhất định nàng sẽ nói.
Lingling không hề ghét nàng, giống như nàng không hề ghét Lingling, hiện tại Orm xác định được chuyện này.
Cho dù người ngoài có đồn đại quan hệ của hai người tới độ có tôi thì không có cậu.
Nghĩ mà xem, cho dù có thích cùng một nam sinh, cũng không tới mức trở thành tình địch như nước với lửa đúng không?
Huống hồ bản thân cũng không thích nam sinh kia, chỉ là một phen hiểu lầm mà thôi.
Orm đứng soi gương, phồng má thổi tóc mái ướt nhẹp trước trán, đột nhiên cảm thấy, nhất định phải làm rõ hiểu lầm này với Lingling...
Nàng nắm lấy tóc mình, đi tắm rửa trước.
Máy nước nóng trong kí túc xá là loại cũ, phải xả nước một lúc lâu mới có nước nóng.
Đợi điều chỉnh xong nhiệt độ nước, Orm mới đứng dưới vòi hoa sen, híp mắt ngửa đầu, để nước nóng giội từ đỉnh đầu xuống, nàng không chịu nổi cơ thể dính dính, đặc biệt ghét mùi mồ hôi, khoảng thời gian trước còn trong học kì quân sự, mỗi ngày đổ rất nhiều mồ hôi, đối với nàng mà nói thật sự là giày vò hàng thật giá thật.
Từng tầng hơi nước mỏng manh bốc lên trong nhà tắm, động tác tắm rửa của nàng chậm chạp, còn thích nghĩ ngợi một số chuyện lung tung.
Tắm mãi tắm mãi, vô thức nhớ tới Lingling.
Bình thường nhìn cô kiêu căng lại thờ ơ, cho dù cười lên cũng cho người ta cảm giác xa cách, hồi cấp ba, mọi người đều đồn đại tính cách và nhan sắc của cô tương phản với nhau, cách nhau một trời một vực.
Nhưng hôm nay sau khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, nàng cảm thấy Lingling không hề giống biểu hiện bên ngoài của cô, càng không giống dáng vẻ trong miệng người ta.
Lingling là người thế nào?
Orm không khỏi nhớ tới cảnh tượng khi cô bị người khác nhục mạ trong phòng vẽ, trên mặt là biểu cảm không thèm để tâm.
Ấn tượng quá sâu sắc.
Ngẫm nghĩ rất lâu, nàng lau tóc ra khỏi nhà tắm, sau khi tắm nước nóng cả người thư thái.
Sấy khô tóc xong, nàng lười biếng ngồi trước bàn học, cầm điện thoại ở một bên đọc tin nhắn.
Vừa nhấp vào Instagram, Orm liền nhìn thấy ảnh chụp phong cảnh NgocAnh gửi cho mình, còn cả ảnh du lịch chụp cùng bạn trai, nhìn có vẻ chơi rất vui, sau đó kéo xuống, Nhím vẫn đang hăm hở nhắn tin trong nhóm chat nào đó, từng tin nhắn nối tiếp nhau.
Mọi người trong nhóm chat đang thảo luận chuyện tụ tập trong kì nghỉ.
...
Tôi biết bên đường ven sông có một nhà hàng hương vị ổn lắm.
...
Có thể đi thì gõ 1
...
Tôi thống kê chút, dễ hẹn.
Nhóm chat này được Nhím hăm hở tạo mấy ngày trước, là nhóm chat của hội đồng hương, bên trong đa phần là tân sinh viên khóa 18, đều là người ở Khonkaen.
Nhím nói tạo nhóm chat này vì để tiện cho đồng hương ăn uống kết bạn, nàng cũng không lạ lẫm, từ nhỏ Nhím đã là chuyên gia giao tiếp, nhân duyên cũng tốt, thích sắp xếp những chuyện này.
Lúc này Orm nghĩ tới điều gì đó, nhấp vào danh sách thành viên nhóm chat, tìm từ đầu tới cuối, nhưng không hề nhìn thấy tài khoản nghi là của Lingling, cũng đúng, nhìn cô có vẻ sẽ không tham dự những hoạt động này.
Có lẽ Nhím có tài khoản Instagram của Lingling chăng?
Orm mềm nhũn bò ra bàn giống như con mèo nhỏ, chần chừ, cuối cùng quyết định: Nếu bản thân và Lingling gặp lại, tới thời cơ thích hợp sẽ mặt đối mặt giải thích.
Ngày hôm sau, Bangkok có mưa.
Trong phòng vẽ trống trải, tiếng mưa tí tách, khiến căn phòng càng trở nên tĩnh lặng.
Một mình Lingling ngồi trước giá vẽ, cúi đầu điều chỉnh khay pha màu, bức vẽ màu nước đã hoàn thành hơn nửa.
Cô không tham gia hoạt động giải trí thường là ở lì trong phòng vẽ hoặc tới thư viện, cô thích những nơi yên tĩnh, không có những âm thanh ồn ào.
Khi chuyên tâm làm một việc gì đó, Lingling sẽ tập trung toàn bộ tinh thần, thậm chí không quá lưu tâm tới tiếng bước chân sau lưng, mãi tới khi đôi ba tiếng gõ cửa vang lên, cô mới lười biếng quay đầu.
Có một cậu nam sinh đứng trước cửa phòng vẽ, cô nhìn một cái, không nói gì, sau đó tiếp tục làm việc của mình.
Nhím nghe những người khác trong khoa nói, phần lớn thời gian rảnh rỗi Lingling đều ở phòng vẽ, quả thật như thế, mấy lần cậu lướt qua phòng vẽ bên này, đều có thể nhìn thấy cô.
"Lingling."
Nhím đi về phía trước, có chút căng thẳng.
Cô lại quay đầu, nhìn người xa lạ trước mắt, như có như không cười lên.
Nhịp tim Nhím chầm chậm tăng nhanh, kết quả...
Cô hỏi: "Chúng ta quen nhau à?"
Nhím: "..."
Không tới mức vậy chứ, Nhím có chút nghi ngờ nhân sinh, bản thân là khuôn mặt qua đường sao?
Tốt xấu gì cũng là bạn học cùng lớp, hơn nữa trong học kì quân sự cậu cũng từng ra mặt hát giúp cô, ngay cả ấn tượng này cũng không có sao?
"Tôi là Nhím, chúng ta là bạn học cùng lớp."
Cậu bất chấp khó khăn, bất đắc dĩ giới thiệu một lần.
Lingling không quan tâm tới những người xung quanh, cũng không nhớ mặt cùng tên của những người khác, nghe cậu giới thiệu xong, cô cũng không có phản ứng.
"Ngày đầu tiên nhập học chúng ta từng gặp ở nhà ăn."
Nhím gợi chuyện.
Lingling đã ghét bỏ người bên cạnh quá ồn, cách bắt chuyện như thế bản thân đã gặp nhiều, không có hứng thú.
"Tôi là bạn của Orm Kornnaphat, bạn và cậu ấy là bạn học à?"
Nhím đang cố gắng tìm mọi điểm giao cắt, ý định kéo chút quan hệ với cô.
Khi Nhím nhắc nhở như thế, Lingling nhớ ra ngày đó có một nam sinh đi cùng Orm, cô gật đầu, "Nhớ ra rồi."
"Đúng không, tôi còn nghe Orm nhắc tới bạn, chúng ta cũng coi như người quen rồi."
"Cậu ta từng nhắc tới tôi?"
Cô hiếu kì, "Nói gì về tôi?"
Nhím rất khâm phục năng lực xã giao của bản thân trong lòng, khen con gái là thế mạnh của cậu, cậu không chút mơ hồ, "Nói bạn rất xinh."
"Thật à?"
Lingling nghiêng đầu.
"Thật, không chỉ nói một lần."
Thấy cô chịu để ý tới bản thân, nụ cười của Nhím trở nên tự tin, đối đáp lưu loát, lời giả dối có thể nói hệt như thật.
Có lẽ người này không biết bản thân cô và Orm có duyên phận thế nào, Lingling cong khóe môi cười cười, vô thức nghĩ tới dáng vẻ lạnh nhạt khó chịu mỗi lần nàng gặp cô... có ma quỷ mới tin sẽ khen cô.
Nhím nhân lúc sắt đang nóng: "Lingling, bạn cũng là người Khonkaen đúng không, tối ngày kia chúng tôi có một buổi tụ họp đồng hương, có thời gian tới góp vui không?
Orm Kornnaphat cũng đi."
Lingling nghĩ ngợi giây lát, không nói gì khác, trả lời: "Được."
"Vậy kết bạn Instagram nhé, tiện liên lạc, tôi thêm bạn vào nhóm chat."
Nhím lấy ra điện thoại của mình, cậu thừa nhận bản thân dốc sức tạo ra nhóm chat đồng hương này, phần lớn nguyên nhân là để dùng làm cái cớ kết bạn với Lingling.
Nghe nói trong khoa có nam sinh trực tiếp hỏi xin phương thức liên lạc với Lingling, bị từ chối một cách dứt khoát.
Cô cũng cầm điện thoại của cậu đưa tới nhập tên tài khoản của mình.
Sau khi kết bạn xong, Nhím cười nói: "Tôi không làm phiền bạn nữa, liên lạc qua tin nhắn sau nhé."
"Ừm."
Cô cúi đầu, đồng thời đồng ý yêu cầu kết bạn, đầu ngón tay khẽ chạm lên, tiện tay cài đặt quyền xem trang cá nhân: Không để người kia xem, không xem của người kia.
Có khoảng mười mấy người tham gia buổi tụ tập của hội đồng hương.
Orm không quá thích ồn ào, nhưng thỉnh thoảng tham gia tụ họp quen biết vài người bạn mới cũng không tệ.
Ở một mình quá lâu, cũng sẽ khó chịu.
Khoảng 6 giờ, Orm cùng phần lớn mọi người đã tập hợp trước cổng trường, nhưng tới lúc gần xuất phát vẫn không thấy bóng dáng Nhím, không lâu sau, nàng nhận được điện thoại của cậu nói bản thân có chút chuyện chậm trễ, sẽ tới muộn một chút.
"Người phụ trách như cậu có thể đáng tin chút không hả?
Đã nói 6 giờ tập hợp ở cửa tây cơ mà."
Nàng không nhịn được oán thán.
"Chẳng phải là đột nhiên có chuyện sao?
Tôi gửi cậu địa chỉ với tin nhắn đặt chỗ trước cho cậu rồi đấy, các cậu đến đó trước đi, tôi cũng tới nhanh thôi."
Nhím có tính toán của bản thân, để những người kia đi trước, cậu sẽ đi riêng cùng Lingling qua đó.
Cậu không nói những chuyện này với Orm, nói ra chắc chắn nàng sẽ cười cậu.
Orm: "Được rồi, cậu nhớ đến sớm đấy."
Địa điểm ăn uống cũng là Nhím chọn, là con đường ven sông nổi tiếng của Bangkok, nhà hàng với hương vị đặc sắc của bản địa rất nổi tiếng , vị trí vừa hay ở đầu sông, cảnh đêm rất đẹp.
Nhím rất thạo việc ăn chơi nhảy múa, bình thường sẽ không phạm lỗi.
Ánh đèn sáng lên, ngắm cảnh sông từ phòng ăn tầng 2 sẽ tuyệt đẹp.
Cả nhóm người ngồi vây quanh bàn tròn, vẫn chưa đông đủ, ngoài Nhím nói sẽ tới sau, còn có mấy người nữa cũng chưa tới, Tuy mọi người đều là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng trước kia từng nói chuyện trong nhóm chat, lại học cùng trường rồi cùng quê, tự nhiên mang theo một loại cảm giác thân thiết, ban đầu có chút dè dặt ngượng ngùng, nhưng nói mãi nói mãi cũng trở nên cởi mở.
Tiếng cười nói vang lên trong phòng ăn, rất náo nhiệt.
Nàng vừa ngồi xuống, liền có một nam sinh da dẻ trắng trẻo ngồi bên trái tiến tới bắt chuyện, "Chào cậu, tôi là AnhTu, khoa Truyền thông."
"Orm Kornnaphat, tôi khoa Báo chí."
Nàng lịch sự cởi mở cười cười.
"Chúng ta học chung một học viện, kết bạn Instagram không?"
"Ừm, được."
Orm nghĩ sau này có thể tới học lỏm khoa Truyền thông, có thêm người quen cũng tốt.
Đang nói chuyện với người ta, đột nhiên, phòng ăn trở nên yên tĩnh một cách kì lạ, nàng không rõ chuyện gì liền ngẩng đầu lên.
Tất cả mọi người đều giống Orm, quay đầu nhìn về phía cửa.
Sau khi nhìn thấy Lingling đứng trước cửa, nàng lập tức hiểu ra, tại sao Nhím lại tích cực nhiệt tình sắp xếp buổi tụ tập này.
Chỉ là nàng rất bất ngờ, vì Lingling lại tham gia loại hoạt động mang tính tập thể như vậy.
Cô đứng ở đó, cho dù bị bao nhiêu người nhìn chằm chằm, cũng đều thản nhiên.
Ánh mắt cô lướt một vòng quanh bàn tròn, tự nhiên nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
"Bạn học, cậu tới tham gia buổi tụ tập của hội đồng hương à?"
Bên cạnh có người hỏi.
"Ừm."
Lingling cười.
"Ngồi tự nhiên đi."
Orm lặng lẽ ngồi ở đó, chỉ nhìn thấy dường như cô đi về phía mình...
Hôm nay Lingling giống nàng, mặc chiếc áo phông trắng rộng rãi cùng quần ngắn, rất thảnh thơi tùy ý, có chút bối rối là nàng phát hiện bên cạnh có nam sinh không ngừng liếc nhìn chân Lingling.
Bên phải Orm còn vị trí trống, có một nam sinh hơi béo cũng đi tới, đang chuẩn bị ngồi vào chỗ, nhìn thấy Lingling cũng đi tới, thế là cười khà khà nói một câu: "Ưu tiên phụ nữ, ưu tiên phụ nữ."
Nhường chỗ ngồi sang bên cạnh.
Lingling nhìn Orm, không lập tức ngồi xuống, mà là hỏi nàng trước: "Có để ý tôi ngồi đây không?"
"Không để ý."
Nàng mím môi cười, nàng cảm nhận được, bản thân và Lingling đang xóa bỏ giới hạn quan hệ tình địch.
Đồ ăn sắp lên, Nhím vẫn chưa thấy đâu, Orm vừa định gọi điện cho cậu, kết quả cậu đã chủ động gọi cho nàng, do không nghe rõ Nhím nói gì thế là đứng dậy đi ra bên cửa sổ.
"Cậu vừa nói cái gì?"
Nàng hỏi lại một lần.
"Tối nay tôi không tới được rồi."
Orm nhớ tới tình bạn, tốt bụng nhắc nhở một câu: "Lingling cũng tới rồi."
Nhím: "Tôi biết, là tôi bảo bạn ấy tới."
"Cơ hội tốt thế này mà cậu lại không tới à?"
Nàng khó hiểu, với tính cách của Nhím có lẽ còn ước có thể ngồi tên lửa tới.
"Tôi cũng muốn chứ, nhưng người anh em của tôi chơi bóng bị gãy chân, tôi phải đưa cậu ta đi bệnh viện."
Nhím rất hối hận, mồm miệng thật đen đủi, nói có chuyện thì thật sự có chuyện, hết cách, người như cậu coi trọng nghĩa khí, không thể bỏ mặc anh em không quan tâm.
Orm nghe được sự bất đắc dĩ của Nhím, an ủi cậu: "Không sao, lần sau cố gắng."
"Cậu chăm sóc Lingling giúp tôi một chút."
Nhím lại nói.
"Một người lớn tướng như thế, còn cần chăm sóc gì hả?"
"Trông chừng bạn ấy, đừng để bạn ấy uống quá nhiều rượu, cũng đừng uống quá nhiều đồ lạnh, nếu mọi người chơi tới khuya, cậu đưa bạn ấy về kí túc xá..."
Nhím không ngừng dặn dò.
Orm nghe xong, ngắt lời đối phương, lạnh lùng đáp lại một câu: "Có cần tôi đút cơm cho cậu ta luôn không?"
"Cậu với cậu ta còn chưa có rõ ràng về mối quan hệ gì đâu."
Orm đứng bên cửa sổ, lén lút liếc góc mặt Lingling, đè giọng nói với đầu bên kia điện thoại.
"Không phải tôi muốn luyện tập trước cách làm bạn trai à.
Hơn nữa tôi đã có Instagram của bạn ấy rồi, bạn ấy nào dễ kết bạn với người khác chứ..."
Nhím nói xong, cười thành tiếng, "Chủ yếu là cậu đừng để người khác đò đưa với bạn ấy."
Thì ra là có ý này, nàng càng câm nín, "Nếu cậu ta với người ta nhìn ưng nhau, tôi có thể làm gì chứ?"
"Orm, giúp tôi trông chừng chút đi.
Nhờ cậu đấy, lần sau tôi mời cậu ăn cơm."
Nhím nài nỉ.
"Được, biết rồi."
Orm không chịu nổi Nhím nhiều lời.
Khi nàng quay lại bàn, đồ ăn đã bắt đầu được bưng lên, nàng thuận tiện nói một tiếng với mọi người về chuyện Nhím không tới.
Mọi người biểu thị tiếc nuối, dù sao cậu cũng là thành viên khuấy động không khí, một người cân được mười người.
Trên bàn có mấy loại đồ uống, sữa, nước hoa quả, còn cả bia.
Mọi người ngồi đây đều mới lên đại học, ngoại trừ mấy nam sinh, không có ai chạm vào bia rượu.
Cốc thủy tinh trước mặt đã được rót đầy đồ uống, có vẻ như là nước có ga vị đào, Orm đang khát, thế nên cầm cốc thủy tinh bên tay lên.
Lúc này bên tai vang lên âm thanh dễ nghe nhắc nhở nàng: "Bên trong có thành phần rượu, cậu có uống được rượu không?"
Lingling nhìn nàng không giống người biết uống rượu.
Orm nghe xong lập tức đặt chiếc cốc trong tay xuống, không chạm vào nữa.
Hôm sinh nhật 18 tuổi của nàng, trong sự xúi giục của NgocAnh đã thử uống một cốc bia, chỉ là một cốc giấy dùng một lần, sau khi nàng nín nhịn uống xong, mặt mũi liền đỏ bừng, ngủ một giấc sang ngày hôm sau.
Chuyện này còn là chủ đề để NgocAnh cách dăm ba hôm lại lấy ra cười nhạo nàng.
Thấy động tác run sợ ngoan ngoãn đặt cốc xuống của Orm, cô cười lên, quả nhiên đoán không sai.
Cô tiện tay cầm cốc sữa trước mặt mình, tự nhiên đưa tới cho Orm, không lên tiếng.
Nàng quay đầu nhìn Lingling.
Cô hoàn trả y nguyên những lời Orm từng nói trong học kì quân sự: "Yên tâm đi, tôi không hạ độc."
Nàng bị chọc đúng huyệt cười, "Cảm ơn."
Hôm đó nàng có thể nói với Lingling như thế, là vì tưởng rằng cô phòng bị nàng như tình địch, chắc chắn không nhận ý tốt của nàng.
"Đưa cốc của cậu cho tôi."
Lingling lại nói.
"Cậu uống được rượu à?"
Nàng hỏi.
"Uống được một chút."
Lingling nói xong, khẽ nghiêng người về phía nàng, tự đưa tay ra lấy cốc rượu đào kia.
Trên người Lingling luôn có mùi thơm thoang thoảng, khi cô tới gần, nàng lại ngửi thấy, mùi hương này khiến bản thân không để tâm tới khoảng cách thân mật giữa hai người.
Đợi tới khi nàng nhìn về phía mặt cô mới thoáng ngẩng đầu lên, uống hết một phần ba cốc rượu đào.
Khí chất và hào quang của Lingling khiến Orm cảm thấy cô không phải là một người cần người khác chăm sóc đặc biệt.
"Chúng ta giới thiệu bản thân trước đi, tên họ, chuyên ngành, sở thích, nói thoải mái."
Có người giỏi giao tiếp đứng dậy, khuấy động không khí.
Mọi người không có ý kiến.
Thế là bắt đầu từ người đề nghị, vòng ngược theo chiều kim đồng hồ, người xếp thứ hai từ dưới lên là Orm, vừa vặn Lingling xếp cuối cùng.
Từ phản ứng của tất cả mọi người có thể thấy, ai nấy đều rất chờ đợi màn giới thiệu của cô.
"Lingling Kwong, khoa Mỹ thuật."
Cô đứng dậy, dáng vẻ nhàn nhã, ngôn từ tinh giản.
Orm không hề bất ngờ, ừm, "cold girl".
"Bạn học Kwong không nói gì thêm à?"
Có người kiến nghị.
Cô bổ sung một câu: "Bình thường không có sở thích."
Thay vì nói không có sở thích, thì có thể nói là không muốn người khác nhắc tới chuyện của bản thân thì đúng hơn, nàng uống sữa, nghĩ như thế.
"Vậy bạn học Kwong đang độc thân chứ?"
Đột nhiên một cô gái hỏi ra câu này, vô cùng nhiệt tình hỏi hộ nam sinh bên cạnh.
"Độc thân."
Cô cười nhạt trả lời.
Khi Lingling trả lời như thế, nhiệt độ trên bàn ăn tự động tăng thêm một độ, mười mấy con người vừa ăn vừa nói chuyện, vui vẻ không thôi.
Sau khi cô ngồi xuống, lại uống thêm một cốc rượu.
Orm âm thầm quan sát đã sang cốc thứ ba.
Không biết tại sao, nàng thấy dường như Lingling có rất nhiều tâm sự, không hề vui vẻ chút nào, cho dù việc tự tiện suy đoán tâm tư của người khác như thế không hề thích hợp.
Tuy Lingling cúi đầu, nhưng vẫn chú ý tới Orm ở bên cạnh, rốt cuộc muốn nhìn mình bao lâu nữa?
Qua một lúc lâu, đột nhiên cô quay đầu, chăm chú nhìn nàng, hỏi: "Sao cứ nhìn tôi chằm chằm thế?"
"Tôi..."
Orm không ý thức được vấn đề này, có lẽ là vì không hề phòng bị, nàng còn cảm thấy mặt mình nóng lên.
Da dẻ của Orm trắng bóc, chỗ ửng đỏ cũng rất rõ ràng, cộng thêm ánh đèn nghiêng về màu ấm trong phòng ăn, Lingling nhìn hai má Orm, vô thức hỏi: "Trộm uống rượu à?"
"Không có."
Nàng phủ nhận, nhưng nhắc tới chủ đề này, lại nhớ ra lần trước Lingling tốt bụng đưa bản thân về kí túc xá, hôm nay bản thân quan tâm người ta một chút cũng là chuyện nên làm chăng?
Chần chừ giây lát, nàng lên tiếng hỏi: "Cậu có thể uống ít lại không?"
Ngừng lại đôi giây, nàng nghe thấy Lingling lười biếng "ừm" một tiếng, lúc nói chuyện luôn mang theo vẻ bất cần thản nhiên.
Hơn thế, nàng còn để ý thấy tối nay cô không ăn được bao nhiêu, nhưng nàng cũng không nói gì nhiều, dù sao hai người cũng không thân, chẳng qua chỉ không còn là "tình địch" nữa mà thôi.
Đợi tới khi buổi tiệc kết thúc, trời đã tối hẳn.
Mọi người đông đúc, đúng lúc đang ngồi vây quanh bàn, liền có người đề nghị chơi ma sói.
Lingling không hứng thú với trò chơi tập thể, cô nhìn Orm như thể có chút thích thú những thứ này.
Cô không định tham gia, thế là lấy cớ tới nhà vệ sinh để từ chối, vừa hay có thể xuống dưới hóng gió.
Orm luôn cảm thấy trạng thái của Lingling không tốt, liệu có phải uống nhiều rượu hay không?
Dù sao cũng đáp ứng Nhím, nghĩ đi nghĩ lại, nàng cũng lấy cớ đi nhà vệ sinh, đứng dậy đi ra ngoài.
Nhà hàng cũng không lớn, chia thành hai tầng, tầng một là nhà ăn chung, tầng hai chia thành phòng.
Orm tìm một lượt tầng hai không phát hiện có nhà vệ sinh, nhân viên phục vụ nói nhà vệ sinh ở tầng một, nàng lại chạy xuống vẫn không thấy bóng dáng Lingling đâu.
Ra ngoài rồi à?
Đèn điện lấp lánh phía xa, Lingling yên lặng dựa lên thành lan can, nhàm chán nhìn xa xăm, có cơn gió thổi tới, cô xoa cánh tay.
Gần đây Bangkok buổi tối đã có chút hơi lạnh, đặc biệt là đứng bên sông, hóng gió sông thổi tới trong đêm.
"Lingling Kwong?"
Cô quay đầu, người gọi tên cô là một cậu trai cao cao, miễn cưỡng có thể xem là người quen.
"Thật sự là cậu à.
Lúc trước mình ở dưới gọi cậu, có lẽ cậu không nghe thấy, mình còn tưởng nhận nhầm người cơ."
Lingling không nói một lời, rõ ràng không muốn bắt chuyện với người trước mặt.
"Bạn học cũ, không đến mức không nhớ mình chứ?
Năm đó mình theo đuổi cậu lâu như vậy mà."
DuongNguyen liếm môi, bắt đắc dĩ cười lên, trong người có chút men rượu, "Mình nghe nói cậu đỗ đại học Srinakharinwirot rồi, trường nổi tiếng đấy, chúc mừng."
Lingling vẫn im lặng, cô không có ấn tượng với rất nhiều nam sinh, nhưng có ấn tượng với DuongNguyen, đương nhiên không phải vì DuongNguyen có vẻ ngoài cũng được coi sáng sủa, được coi là hotboy của trường cấp 3.
DuongNguyen đi tới đứng bên cạnh Lingling, không có ý định rời đi.
Cô cũng không để ý.
"Đi ăn với bạn bè ở đây à?
Mình cũng thế.
Hôm nay nhiệt độ giảm, cậu mặc ít thế có lạnh không?"
DuongNguyen lại bắt đầu bắt chuyện, ánh mắt lướt qua đôi chân dài của đối phương, đôi chân này thật tuyệt, "Hay là tìm một nơi, mình mời cậu uống gì đó nhé?"
"Không hứng thú."
Cuối cùng cô cũng lên tiếng.
"Trước kia là phải thi đại học, cậu từ chối mình thì thôi bỏ qua, hiện tại cậu cũng thi đỗ đại học Srinakharinwirot rồi, không cần xa cách mình vậy chứ?"
DuongNguyen rất tự tin, cũng cảm giác bản thân có tư cách để tự tin, cậu luôn được rất nhiều cô gái yêu thích, nghĩ đi nghĩ lại tuy Lingling có chút kiêu căng, nhưng bỏ ra chút công sức cũng không thành vấn đề.
Vốn dĩ không liên lạc được với Lingling, cậu ta còn có chút tiếc nuối, hôm nay gặp thời, chắc chắn sẽ không dễ bỏ qua, cậu cười nói với cô: "Đi nào, mình mời."
"Tai cậu có vấn đề hay đầu óc có vấn đề?
Tôi nói tôi không có hứng với cậu."
Lingling cười nói nhưng câu chữ mang theo gai nhọn.
"Lingling, có phải cậu hiểu lầm gì về mình không?"
Cô không muốn nói thêm một chữ nào nữa, muốn rời đi.
DuongNguyen lập tức giữ lấy tay kéo cô lại, "Cậu đừng nghe mấy đứa ở trường nói nhăng nói cuội, trước kia mình thật lòng thích cậu mới theo đuổi cậu, nếu không mình có thể theo đuổi cậu suốt một thời gian dài vậy không?
Mình từng rung động với cậu, căn bản không có ý định động vào những đứa con gái khác."
Lingling lạnh lùng phì cười một tiếng, người trước mặt thế nào, cô rất rõ ràng, lại nhìn tới cổ tay đang bị giữ lại của bản thân, cô không nóng không lạnh ra lệnh: "Buông ra."
Orm ở một bên đứng suốt một lúc, khi thấy DuongNguyen bắt đầu động tay động chân với Lingling, nàng chuẩn bị đi tới.
"Có phải là vì Orm Kornnaphat?"
DuongNguyen vẫn nắm lấy cổ tay Lingling, cất cao giọng: "Mình thật sự không có ý gì với Orm Kornnaphat, đều là hiểu lầm, khi đó mình chỉ hỏi cậu ta mấy bài tập mà thôi, cậu ta tưởng rằng mình thích cậu ta, đi khắp nơi nói cậu ta là bạn gái mình với người khác, cậu ta như thế liên quan gì tới mình?
Hôm nay gặp nhau, mình nhất định phải giải thích rõ ràng với cậu, DuongNguyen mình không phải người đứng núi này trông núi nọ..."
"Cậu bị bệnh à?
Ai thích cậu?"
Orm đã xông tới, trước giờ nàng chưa từng nói chuyện lớn tiếng giống như gào lên như thế, thậm chí mặt mày đỏ ửng, tức tới trái tim đập thình thịch.
Sau khi nhìn thấy Orm, DuongNguyen hoàn hồn, còn tưởng bản thân hoa mắt, hôm nay có điềm gì đây, sao lại tụ họp hết ở đây thế?
Nàng mắng xong quay đầu rời đi.
Lingling trợn trừng với DuongNguyen một cái, ra sức rút cổ tay mình về.
"Lingling..."
DuongNguyen đi theo, còn muốn kéo cô lại.
Cô dừng bước, quay người, dường như không cho DuongNguyen thời gian phản ứng, giơ tay nặng nề cho cậu một cái tát lên má trái, sau đó, chỉ nói với cậu ta một chữ: "Hèn."
DuongNguyen ôm mặt, chỉ thấy Lingling đi về phía Orm, cậu ta cúi đầu mắng chửi một câu thô tục.
Orm cắm đầu đi về phía trước, thật sự bị chọc tức, từ nhỏ tới lớn bản thân chưa từng bị ai mắng như thế.
Trong lòng tủi thân không thôi.
Nhưng nàng cố gắng kìm lại nước mắt, không đáng để khóc vì loại người đó.
"Orm Kornnaphat."
Lingling nhanh chân đuổi theo.
Orm hít sâu một hơi, sau khi điều chỉnh cảm xúc, mới dám quay đầu nhìn thẳng vào mắt Lingling.
Lạc quan nghĩ, tối nay xảy ra chuyện này, chí ít cũng làm rõ hiểu lầm giữa bản thân và cô, vẫn có chút thu hoạch.
"Cậu lên trên đi, chơi trò chơi cùng mọi người."
Nàng ra sức dùng ngữ điệu thoải mái vô sự nói với Lingling.
Cô nhìn nàng trước mặt, đã nhìn thấy nước mắt chuyển động trong hốc mắt.
Orm thầm cắn răng, im lặng, nàng không thể khóc trước mặt người khác, lần trước bị cô bắt gặp chỉ là ngoài ý muốn.
Loại ngoài ý muốn này không thể có lần thứ hai.
Cơn gió sông thổi tóc hai người phấp phới, có chút hỗn loạn.
"Có cần tôi ở cùng cậu không?"
Lingling nhỏ tiếng hỏi.
"Cậu lên trên đi.
Tôi không sao, muốn hóng gió."
Orm khẽ cười, tiếp tục nhịn.
Lúc này nàng rất muốn nói với cô, đừng nhìn tôi như thế nữa, tôi sắp không nhịn được nữa rồi.
Chỉ một đứa con trai, có đáng để cậu buồn bã vậy không?
Cuối cùng Lingling không hỏi Orm, cô cũng nhìn ra nàng không muốn khóc trước mặt người khác, phô trương thanh thế mà thôi.
"Ừm."
Lingling chỉ đành đáp như thế.
Orm tìm một bậc thềm ngồi xuống, rất nhanh tháo bỏ lớp phòng bị, nàng cúi đầu tủi thân tới thút thít, vừa khóc vừa ghét bỏ bản thân rơi nước mắt vì lời nói của một kẻ tệ hại.
Người ban đầu quấn lấy nàng, làm phiền nàng là DuongNguyen, lúc này lại lật lọng nói nàng như thế, toàn là những chuyện gì thế không biết...
Nhớ lại ban nãy, Orm hối hận bản thân không mắng thêm mấy câu, sau đó cho đối phương một cái bạt tai.
Thất sách rồi.
Suy cho cùng là không có kinh nghiệm.
Càng nghĩ càng tức, hốc mắt cũng càng ngày càng ướt.
Lingling không rời đi, mà đứng dưới đèn đường ở gần đó quan sát, cô nhìn thấy nàng co người lại, bờ vai run run, không cần nghĩ cũng biết là đang trộm khóc.
Quả nhiên không có ai vui vẻ trăm phần trăm, chỉ là giấu đi đau khổ mà thôi.
Kì nghỉ, bên sông có rất đông du khách.
Orm vẫn đang không ngừng thút thít, mấy lần muốn nhịn lại không khóc, nhưng lại mau nước mắt.
Không lâu sau, có một người đàn ông hơi béo mặc áo phông đen đi tới, hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì, có thể nói với hắn không.
Cho dù đối phương có ý tốt hay gì khác, mỗi khi có người xa lạ bắt chuyện, đặc biệt là đàn ông, Orm sẽ lập tức cảnh giác, thậm chí sẽ tưởng tượng ra rất nhiều thứ, nào là tên cầm đầu băng đảng xã hội đen.
Nàng không muốn bắt chuyện với người xa lạ.
Dường như đối phương không có ý định rời đi, còn hỏi: "Có phải thất tình đúng không?"
Nàng nghĩ ngợi, vẫn nên quay về thì hơn, đang định đứng dậy.
"Tôi là bạn cậu ta."
Lingling đứng trên bậc thềm, nói với người đàn ông kia.
Lúc này người đàn ông mới dừng bắt chuyện, sau đó rời đi.
Cậu ta vẫn chưa đi?
Nghe thấy giọng Lingling, nàng lại mắc phải căn bệnh sĩ diện, không dám nhìn cô với đôi mắt ửng đỏ, nhưng ánh mắt để ý thấy cô ngồi xuống cạnh mình, hai người cách nhau một khoảng đủ cho một người ngồi, không tính là thân thiết.
Lingling chưa từng được người khác an ủi, cũng chưa từng an ủi người khác, cho nên không biết nên làm gì với tình hình lúc này.
Cô không nhìn Orm, chỉ nhìn ánh nước dập dềnh trên mặt hồ, "Cậu khóc đi, tôi không nhìn cậu, cũng không nói với người khác."