Khác [Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 40: Vào phòng


Một nhóm đi vào thang máy bên cạnh, nhóm còn lại đi theo hướng rẽ hành lang.

Mấy vị nam sinh đi phía trước, bạn bè của Lisa nhiệt tình như lửa: "Như thế này đi chúng ta này tham quan tòa nhà."

Chaeyoung không tự giác liếc mắt trên người cô một cái.

"Muốn đi không?"

"Để em xem đồng hồ đã."

Tiệc sinh nhật đơn giản là chia một ít bánh ngọt, vài thành viên tích cực thì thay nhau ca hát làm náo động, sau đó có thể tan cuộc rồi.

Nàng vẫn là không thuộc loại bộ phận náo nhiệt kiểu này.

Nàng ngồi ở trên góc ghế sofa, ngồi nhâm nhi đĩa trái cây.

Sau hơn nửa buổi, mọi người bắt đầu la hét nhảy múa ầm ĩ.

Nàng nhân cơ hội đi toilet hướng tới phòng của lớp cô mà đi tới.

Không gặp cô.

Sau khi đi ra từ phòng vệ sinh thì nàng gặp một cô gái..

Bộ dáng như là vừa bước ra khỏi thang máy, vừa đi vừa gọi điện thoại: "Em đến đây rồi, chị nói là ở phòng đó sao?"

Đây là... cô gái theo đuổi Lisa sao lại tới đây?

Cô gái kia đại khái không biết nàng.

Tầm mắt từ trên người nàng lướt qua: "Xin lỗi, cho tôi qua."

Nàng quay đầu, xem hướng hành lang mà cô ta quẹo vào.

Trực giác nàng nói rằng cô ta tới tìm cô.

Tuy rằng không đến mức hiểu lầm thành cô chủ động kêu cô ta tới, nàng ngồi xuống góc ghế sofa, nhưng cũng có chút không yên lòng.

Chẳng phải lần trước họ nói cô không bao giờ mang ai đi ra ngoài sao?...

Giống như thế này cũng không thể tính "Mang" nhỉ?

Lớp trưởng đỏ bừng cả khuôn mặt đứng ở chính giữa, có thể là bị lấy ra làm người chơi trò Đại Mạo Hiểm nói thật lòng gì đó, cậu ta nhắm chặt mắt lại dưới gọng kính.

"Nói mau đi, có thích bạn nữ nào không?"

Ánh mắt lớp trưởng quét về phía bên này, lại mất tự nhiên mở lớn.

Có chút do dự.

Ở thời điểm này, di động Chaeyoung bỗng vang lên kịp thời.

Nàng vẫn không lưu số điện thoại của cô, nhưng mỗi con số nàng đều nhớ kỹ cúi đầu bấm nghe.

"Kết thúc chưa?"

"Cũng gần như là vậy."

"Lại đây đi."

"Bây giờ?"

Lúc này chẳng phải cô gái kia đang ở đó sao?

Nếu như sang kia bây giờ chẳng phải sẽ bị bại lộ à...

Đơn giản hai câu như thế, lớp trưởng đại khái đã nghe được hết nội dung cuộc trò chuyện.

Cậu ta lúng túng cười cười, trả lời vấn đề vừa rồi: "Không có."

Mọi người nhất thời huyên nháo một trận, lại bắt đầu nhất quyết không tha mà truy vấn trước kia có từng thích chưa.

Thích ai.

Bảy miệng tám lời thật sự là ầm ĩ.

"Lại đây, chị hát cho em nghe."

"Được."

Nàng chào bạn cùng ngồi cùng bàn, sau đó là nói với lớp trưởng câu chúc sinh nhật vui vẻ.

Mang theo túi sách đi ra khỏi cửa, vừa rẽ qua hành lang liền thấy Lisa.

Ánh đèn trên đỉnh đầu có chút mờ nhạt, vẻ mặt cô có vẻ mơ hồ không rõ, chỉ có chiếc cằm được ánh sáng điện thoại chiếu vào sang lên rõ rệt..

"Sao vậy."

"Ừm."

Màu mắt đục ngầu dường như say.

"Các chị uống rượu đấy hả?"

Cô dựa lưng vào tường không đáp, ngược lại cười, nâng ngón trỏ lên đụng vành tai nàng một cái.

Nàng không nghĩ đến hôm nay có thể gặp được cô nên mới đeo bông tai.

Còn tưởng rằng cô không có chú ý tới.

Bị cô cười chắc chắc xấu hổ mà chết mất.

"Chị không uống nhiều chứ..."

"Không.

Vào thôi."


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 41: Tình địch


Cái người tạm gọi là "tình địch" đó quả nhiên là đang ở đây, ngoài nàng ra còn có thêm vài nữ sinh khác nữa, thấy Chaeyoung tiến vào, tất cả cùng hướng mắt lên nhìn nàng quan sát từ trên xuống dưới.

Nàng cảm thấy không được tự nhiên, Lisa đi vào tự nhiên như thế, dường như không có ý sẽ giới thiệu cho bọn họ, dẫn nàng đi tới góc trong cùng.

Không gian bên này cơ hồ là thoải mái vì không có người.

Nàng ngồi xuống, cô cũng ngồi xuống ngay bên cạnh với khoảng cách rất gần ở trên sofa.

Nhiệt độ cơ thể tỏa ra, cách tầng không khí như gần như xa.

"Muốn ăn gì không?"

"Vừa nãy em có ăn trái cây rồi."

"Em đến chỉ để ăn trái cây thôi hả?"

Nàng gật đầu, nói đúng vậy.

"Này... hai người kia ngồi thầm thì gì đấy?"

Qua một lúc, bạn của cô hét lên.

Toàn bộ người trong phòng đều liếc mắt về phía này, mấy cô gái kia vốn dĩ vẫn luôn nhìn về bên này rồi, ánh mắt dường như có nhiều điểm căm ghét.

Thành công trong việc tạo sự chú ý cho toàn thể mọi người xong, người bạn kia cười rộ lên: "Đưa Chaeyoung lại đây chơi với mọi người nào."

"Em muốn chơi với bọn họ sao?"

"Em không."

"Không sao.

Để chị dạy cho em."

Là chơi đoán số.

Lúc đầu nàng không hiểu quy tắc trò chơi nên nghe hết sức chuyên tâm.

Sau đó, không khí dần trở nên yên tĩnh, nàng cũng đại khái biết cách chơi rồi.

Giờ mới chợt để ý, vị trí này vừa vặn thật là đẹp.

Hơi thở rất gần, chiếc cằm thanh tú cũng rất gần.

Tim nàng tự nhiên đập nhanh vài phần.

"Là ngũ."

Lisa mở hộp xúc xắc, nhìn nhìn.

Một đám người sôi trào hừng hực: "Uống rượu uống rượu!

Vừa rồi ai nói số năm đấy."

Cô cười cười, tựa lưng ra ghế, cánh tay cũng thu trở về, nới lỏng vòng ôm trên eo nàng, kéo ngã vào ngực mình.

Má nàng tựa vào ngực cô, vành tai nóng bừng.

"Là cô ấy nói."

Đúng là nàng đã đoán là số năm.

Nhưng mà uống rượu?

"Tôi uống thay cô ấy."

Mọi người ồ lên như cổ vũ.

Lisa câm lấy chén rượu mà mọi người rót đầy trên bàn lên.

Trong lòng Chaeyoung vừa hạnh phúc lại vừa như lửa đốt.

Cô đã uống nhiều lắm rồi, không nên uống thêm nữa.

"Để em uống."

"Chị uống... lát nữa em bù lại cho chị là được rồi."

"Này hai người thì thầm cái gì đấy?

Đừng có mà ăn gian đấy."

Mọi người trong phòng đều cười vang lên.

Chỉ có nàng là bẽn lẽn cười, đỏ bừng mặt.

Sau một lúc chơi, nàng nói đi vệ sinh đang rửa tay thì một cô gái mở cửa toilet bước ra, đi đến bồn rửa tay bên cạnh.

Đặt chiếc điện thoại xuống thành bồn, trên màn hình vẫn đang hiển thị đoạn hội thoại tin nhắn đang nhắn dở.

Nàng nhận ra cô ta, chính là cô gái theo đuổi Lisa.

Tin nhắn gần nhất vừa được gửi đi với nội dung là: "Tối nay ở lại với em đi, em biết chị chỉ vì giận em nên mới lấy cô ta chọc tức em đúng không?"

Dĩ nhiên nàng sẽ không quan tâm đến nếu như số điện thoại đang nhắn tin kia vô cùng quen thuộc, dù cho cô gái kia không lưu tên danh bạ, nhưng dãy số đó, nàng có chết cũng không thể quên.

Đó là dãy số mà mỗi ngày, mỗi đêm nàng đều mong.

Cô gái đó lau tay xong bước ra khỏi toilet chỉ còn mình nàng đứng ngây ngốc ở đó.

Đó là chị ấy sao?

Đầu óc nàng rối tung, ù ù.

Nàng bước về phía phòng của lớp cô, trên đường luôn nghĩ sẽ hỏi cô như thế nào cho đúng, có thể đó không phải là cô.

Hơn nữa, nàng chỉ nhìn thấy tin nhắn cuối cùng của cô gái kia.

"Cậu đúng là giỏi, lại cua được bé xinh xắn đó dễ dàng như vậy.

Làm chuyện đó chưa?

Rồi đúng không?

Haha..."

"Rồi đấy, bọn tôi còn được xem video rõ ràng nữa cơ.

Ngực lớn như thế này này."

"Hahaha...."

Tay Chaeyoung đơ ra giữa không trung, khựng lại.

Chuyện đó...

Trống ngực nàng đập thình thịch liên hồi.

Vừa rồi là giọng của bạn cùng phòng Lisa.

Nàng chắc chắn không nghe nhầm.

Nàng đặt tay lên ngực trái, hít sâu một hơi, sau khi lấy lại bình tĩnh mới chậm rãi đẩy cửa đi vào.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 42: Phòng tối


Tất cả mọi người trong phòng đều đồng loạt hướng mắt nhìn về phía nàng

"A...

Chaeyoung về đây rồi.

Lại đây, lại đây chơi tiếp nào."

Nàng nhìn thấy tất cả bọn họ đang ngồi chúm lại với nhau, trong đó có một người ngồi ở giữa trung tâm.

Hẳn là vừa rồi mọi người đang nói về cậu ta.

Chaeyoung đi về phía Lisa đang nằm dựa lưng vào ghế, ánh mắt cô mơ hồ, dường như đã nhiễm ít men say.

Cô he hé mắt, thấy nàng bước vào liền vươn tay, kéo lấy tay nàng ngã xuống lồng ngực mình.

"Chơi nào, chơi tiếp nào."

Rót rượu, nói giỡn, lại tiếp tục lắc xúc xắc chơi.

Cô ôm nàng vô cùng nhẹ nhàng, dường như có điểm không để ai vào mắt ngoài nàng ra.

Ngón tay đáp ở trên sườn eo nàng.

Có lẽ cô cảm thấy vải dệt áo này mềm mại, sờ vô cùng thích thú nên cô liền lấy lòng bàn tay vuốt ve từng chút từng chút trên da thịt nàng.

"Như thế này có trong sáng không?"

"Hơi trong sáng."

"Vậy em đoán đi."

"Hả?"

"Nghĩ gì lệch lạc về chị rồi hả?"

"Bốn cái một đi."

"Bốn cái một sao?"

Chaeyoung bị hỏi đến thiếu tự tin, không chắc chắn mà nhẹ gật đầu.

Đám kia các nam sinh ha ha mà cười rộ lên.

Người bạn kia mở hộp xúc xắc ra, cũng chưa nhìn hết đã hết sức vui mừng cầm lấy bình rượu đưa tới trước mặt nàng, đổ đầy ly của Lisa: "Rót thêm nữa, nhiều thêm đi."

Nàng không tin nên hướng mắt về phía hộp xúc xắc để thăm dò.

Chỉ có một chấm màu đỏ mặt nàng nóng lên, rất là xấu hổ, nhè nhẹ liếc mắt nhìn cô một cái.

"Lần này đoán nhiều ít?"

Chơi như vậy một lúc sau, nàng cũng chỉ có duy nhất một kết quả đó là thua.

Rượu trong phòng đã hết, trong lúc chờ nhân viên mang thêm rượu tới, cô vỗ vỗ vai nàng

Hai người cùng đứng dậy lúc đóng cửa, nàng hướng trong phòng quét liếc mắt một cái, gặp phải ánh mắt của chính cô gái tình địch kia.

"Những cô gái đó.

Đều là bạn học cùng lớp chị sao?"

"Em nghĩ thế à.

Không cần phải quan tâm đến bọn họ làm gì."

Bộ dáng của cô có vẻ như là thật sự không lắm để ý tới.

Trong lòng có xúc cảm gì đó đang trào mà nàng không hiểu đó là gì ngưỡng mặt một chút nhìn lên cô.

Vốn dĩ KTV này cũng không lớn lắm, có thang máy nên cầu thanh bộ này chỉ để làm trang trí.

Không gian nơi cầu thang bộ vắng tanh, đến cả bóng đèn cũng lắt léo đến cô quạnh.

Lúc sáng lúc tối, ánh mắt say men của Lisa lại có thể nhìn được rất rõ ràng.

"Như thế nào?"

Nàng lắc lắc đầu.

Cô tay liền theo cổ nàng trượt xuống, đem thân mình nàng kéo về trước mặt.

Nhiệt độ cơ thể trộn lẫn nhiệt rượu, không khí chung quanh đều khác so với xung quanh một ít.

Trong lòng Chaeyoung nhẹ nhàng giật giật, nắm lấy góc áo của cô.

"Đợi chị tỉnh rượu một lát."

"Hả?"

Nàng còn chưa kịp hiểu ý, môi đã bị cô ngậm lấy.

Cạy ra hàm răng, liếm láp qua lưỡi sườn mềm mại.

Cắn mút hết sức lực, hai chân Chaeyoung mềm nhũn.

Không thể thở nổi, nàng theo bản năng nghiêng mặt trốn xúc cảm ấm áp vừa rời, lại một lần nữa rơi xuống dưới, dọc theo khóe môi hướng lên bên tai.

Nàng bị nửa đẩy đến trên tường, trong tai tất cả đều là hơi thở nóng bỏng của cô.

"Chịu không nổi?"

Cầu thang không có ánh điện, nàng không nhìn thấy biểu tình gì trên gương mặt cô, chỉ cảm thấy thanh âm của cô như mất tiếng thật sự.

"Ừm"

Đã có điểm ướt.

Cô cười cười, một tay hướng trên vạt áo trước của nàng mà thò tay vào.

"Đừng...

Còn phải đi về nữa."

"Gấp cái gì.

Ở ghế sofa kia chị xoa em rất thoải mái mà."

Lòng bàn tay cô vô cùng nóng cháy, trượt làn da, hướng sâu trong nội y mà tiến vào.

"A...Nhẹ một chút..."

"Đau?"

"Ưm"

"Đau sao còn rên rỉ dâm đãng như vậy."

Nàng cắn môi dưới, cô nghĩ nàng nhịn không được nên cố tình im lặng.

Chaeyoung đè nặng tiếng rên của mình lại, bị môi lưỡi cô trêu chọc đến ướt thành một mảnh.

"Cậu làm sao có thể rên rỉ vì Jan Ly vậy?"

Phía dãy hành lang bỗng có tiếng nói chuyện.

Tim nàng nhảy dựng lên.

"Ý anh muốn hỏi chúng tôi đã ở đâu sao." là giọng nữ.

"Tôi hỏi cô chưa trả lời mà cô đã hỏi ngược lại tôi?"

Một nam một nữ, vừa nói chuyện vừa hướng về phía bên này.

Nàng sợ bọn họ sẽ trực tiếp tiến vào, nhẹ đẩy cô ra.

"Không phải là do em cố ý."

Cô gái kia nói, cửa hành lang bị đẩy một chút.

Đừng mở.

Lisa đã liếm hôn đến nhũ thịt phía trên.

Áo trên bị cởi tung đến xộc xệch không ra bộ dạng gì, đầu lưỡi nóng bỏng tiến vào giữa hai khe ngực.

Ngứa.

Cửa lại bị đẩy.

Vẫn chưa mở hẳn.

"Bên trong có người sao."

Chàng trai kia tựa hồ rất như đang thì thầm.

"Nên khóa cửa lại."

Nữ sinh nói.

"Đúng vậy.

Em cẩn thân quá rồi, không thấy Lisa cũng mang theo bạn gái lại đây sao."

"Thật sao?"

"Em quản được à?"

Tiếng nói chuyện nhỏ dần, sau đó gần như biến mất hẳn.

Hình như hai người kia đang hôn môi.

Rõ ràng là tinh thần mê mang, lại cố tình có thể phân biệt được âm thanh hôn môi của tiếng dính nhớp.

Giữa hai chân mềm mại một mảnh, dâm dịch tràn ra bên ngoài. cảm giác thiếu thốn lợi hại.

Bản năng muốn ngón tay cô hay bất kỳ một đồ vật thô to nào đó đâm vào cũng được.

Cô đưa ngón giữa hướng giữa hai chân nàng chà xát nhè nhẹ.

Lòng bàn tay Lisa ngừng ở chỗ đó, xoa lộng vô cùng mạnh.

Ngứa ngáy đến cùng cực, cực kỳ khó chịu, theo bản năng càng đẩy âm vật của mình hướng lên lòng bàn tay cô gần hơn để ma sát.

...Muốn rên rỉ.

Muốn cô xoa nhanh hơn, mạnh hơn.

Cô dừng tay, kéo khóa quần, hai giây sau côn thịt đã lộ ra chạm tới giữa hai chân nàng.

"A"

Lại muốn kêu, cô nhéo cái cằm, môi lấp kín môi nàng.

"Kích thích sao?"


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 43: Chịu hết nổi rồi


Không gian bên ngoài cửa sổ bị cơn gió đêm lay động.

Ánh đèn lung tung, còn ngẫu nhiên có âm thanh như ai đang ca hát vọng tới.

Cách một cánh cửa.

Giọng nói của người này tự tâm Chaeyoung biết là người quen, vậy mà nàng lại ở bên trong cánh cửa, bị một nữ sinh mình thích đè ở trên tường.

Chỗ sâu trong thân thể muốn dương vật cắm vào, trống rỗng đến phát ngứa.

Âm thanh khó nhịn muốn thở dốc cũng phải kìm nén không được phát ra ngoài.

Càng nhịn càng cảm thấy côn thịt thô cứng hơn.

Tâm ý cùng khát vọng ở tận cùng trong xương tủy liên tiếp nổ tung, tưởng chừng như chỉ cần như vậy thêm một chút nữa cũng sẽ tới cao trào.

"Nhanh, em sợ sẽ bị phát hiện mất..."

"Chỉ sợ em hứng lên không thể chịu nổi.

Dâm thủy chảy ướt hết cả quần rồi."

"không có.

Quần jean rất dày."

"Tiểu dâm đãng.

Em hứng lên thế nào em phải tự biết chứ."

Nàng đặt má trái lên vai phải của cô không trả lời.

"Đừng sẽ bị phát hiện thật đấy."

"Đừng cái gì?"

"Đừng ở chỗ này làm..."

"Không làm.

Ngoan đi để chị làm một lát."

"Kia không phải là..."

Có ý đó sao...?

Nhưng bị cô hôn lỗ tai như vậy cả người nành liền mềm lại.

"Em rót cho chị nhiều rượu như thế, bây giờ làm sao chị nhịn được."

Nàng cắn môi, nhìn ngón cô đặt ở trên quần jean ngắn của nàng.

Hướng vào bên trong thăm dò.

Âm vật trần trụi bị ngón tay cô đè lại lòng bàn tay tiếp tục đi xuống thêm chút nữa, vói tới khe hở ướt át rồi tiến đi vào.

"Em không ướt... là chị làm em."

"Hoá ra là do chị làm em ướt như vậy?"

Nàng không kịp cãi lại, quần đùi bị cởi xuống một ít.

Cô ôm lấy eo nàng kéo mông nhếch lên, tư thế bị biến thành như đang nghênh đón.

Tiếp theo côn thịt liền thật sâu mà từ kẽ mông chọc vào.

Đầu côn thịt dùng lực, lướt qua huyệt khẩu.

Môi âm hộ bị da quy đầu nóng bừng sôi sục cọ qua.

Lisa ấn eo nàng một cái liền cắm tiến vào.

"A..."

Đau, nhưng bị cắm vào tới cảm giác thực sướng.

Thậm chí có thể cảm nhận được dương vật đằng trước ở huyệt bị âm hộ bao bọc chặt chẽ đến run rẩy.

"Thật dâm mà.

Mút chết chị rồi."

Toàn bộ thân thể Chaeyoung dán lên trên tường, bị cô đẩy sâu vào kêu một tiếng.

Thoải mái đến lợi hại.

Vài cái đầu tiên, cô không thật sự cắm vào nơi sâu nhất, chỉ lấy ngón tay cùng đầu lưỡi hôn nàng khi đó nàng cảm thấy khoái cảm đã tới cực hạn rồi.

"Lớn quá..."

"Lớn thì sướng hay không sướng?"

"Sướng..."

Bị cắm từng cái từng cái như thế thật là sướng.

"Tiểu dâm đãng.

Bị thao ở chỗ này khiến em hưng phấn sao, kẹp chặt như vậy."

Đầu vú vẫn còn ướt, có dấu vết nước miếng của cô.

Đèn cảm ứng không tắt tối, loé sáng mờ nhạt trên đỉnh đầu nhưng nàng không còn biết gì cả.

Chỉ có cảm giác bị thao tới mức sinh lý khoái cảm.

"Không...

Không kẹp..."

"Vậy sao chỗ kia lại khẩn trương như vậy?"

Nàng muốn đáp, cô đột nhiên cắm đến tận cùng bên trong, chỗ sâu trong huyệt thịt căng đến tê dại.

"Hưm?

Tiểu dâm đãng của chị gọi như thế này là gì."

"Quá sâu..."

"Không sâu thì làm sao em sướng được."

Côn thịt rút ra, đỉnh điểm mẫn cảm cũng theo đó vơi bớt.

Thân thể toàn bộ đều tê mỏi.

Nàng cơ hồ bị làm đến chảy nước mắt.

"Vừa rồi chỗ đó...

A...

Mạnh quá...

Nhẹ một chút..."

Giọng nói này của nàng làm đến hứng khởi.

Giơ tay che miệng nàng hướng chỗ mẫn cảm nhất chọc lên.

Vừa nhanh vừa mạnh.

Trong thân thể sớm bị côn thịt làm đến vô lực, cảm thấy được phía dưới động đến tê dại mà rên rỉ, dương vật trướng lại càng đau.

Thao mạnh đến mức phát ra tiếng vang dâm mĩ mà rõ ràng.

Quá nhanh, vô cùng ngứa, những cảm xúc này cứ nhanh chóng bị chồng chất lên cùng nhau.

"Muốn ra rồi sao?"

Nàng gật đầu.

Cô liền liếm vành tai nàng cắm đến càng mạnh hơn nữa.

Thật sự giống như muốn chết đi vậy.

Bên trong huyệt thịt bị cô hướng lên trên mà đâm sâu, kéo ra lại bị chọc lên, sảng khoái đến dâm thuỷ chảy ròng.

"Thao em thật sướng.

Chỗ âm huyệt càng cắm càng chặt."

Nhục bích nơi chỗ mẫn cảm lại bị qua lại thao nghiền hai lần nữa, Chaeyoung đột nhiên rên lớn một tiếng.

Âm thanh tràn ra môi.

"Dâm thuỷ nóng ấm thao đến thật là thoải mái."

"A..."

Dương vật động đậy lên xuống ra vào, dâm thuỷ dọc theo hai chân chảy xuống dưới.

Cô buông tay ra, không khí mới mẻ cùng cao trào cực hạn cảm đồng loạt nổi lên khắp người.

"Chịu hết nổi rồi..."

Dù sao cũng là ở chỗ này, Lisa cũng không phải không biết ý tứ.

Liền đâm vào huyệt cắm một lát, đâm vào rút ra thêm trăm cái nữa thật nhanh thật mạnh, sau đó rút ra rồi bắn bên ngoài.

Trong không khí nồng đậm hương vị làm tình.

"Chờ lát nữa đến một hai giờ chị đưa em trở về?"

Nàng dừng một chút....Ba mẹ đi công tác, một hai giờ cũng được.

Vốn là một câu nói vô cùng bình thường.

Nhưng ở trong hoàn cảnh này, nói như vậy, quả thực giống như đang cố ý ám chỉ điều gì đó.

Ánh mắt nàng đầy sương mù, cúi đầu sửa sang lại quần áo của mình.

"Tưởng sẽ ngủ cùng chị sao?"

"Không."


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 44: Chị thật sự có thích em


Sau khi tan tiệc, mọi người chào tạm biệt nhau, Lisa đưa nàng đi về nhà.

Trên đường đi, nàng cúi mặt nghĩ về vừa rồi.

Hai má nóng bừng.

Cô và nàng đã thân thiết đến mức này rồi nhưng mối quan hệ của nàng với cô là gì?

Nàng muốn tin cô sẽ không phải là loại người nói một đằng làm một nẻo.

Nếu còn qua lại với người khác sẽ không quen nàng như thế này.

Nhưng mối quan hệ này, không có sự khởi đầu vốn có.

Những lần gặp nhau dường như cũng chỉ là xuất phát từ ham muốn thể xác.

Hai người chỉ quấn triền với nhau rồi khi xa nhau thì lại không còn quen biết.

Nàng rất muốn nhắn tin, gọi điện để nói chuyện với cô, nhưng nàng sợ như bản thân mình sẽ làm phiền cô.

Bởi vì cô chưa bao giờ chủ động nhắn tìm đến nàng cả.

"Đang nghĩ gì thế?"

"Không có gì...

Thật ra...

ừm... cô gái hôm nay có phải là..."

"Ghen sao?"

"Không có.

Chỉ là..."

"Cô ấy là người yêu cũ của chị?

Em muốn hỏi thế đúng không?"

"..."

"Cô ấy chỉ là bạn thôi.

Đi thôi.

Chị đưa em về nhà."

Chaeyoung gật đầu.

Hai người đi trên đường, một đoạn khá dài nữa mới tới nhà nàng.

Hôm nay là cuối tuần nên nàng không ở lại ký túc xá, nhưng ba mẹ nàng lại đi vắng vì bận công việc với đối tác.

Từ ban đầu nàng chỉ mong tiếp cận cô với suy nghĩ dơ bẩn, vậy mà bây giờ đã thân thiết hơn cả nàng mong đợi, thì nàng lại tham lam muốn hơn thế nữa.

Muốn cô là của riêng nàng muốn mọi thứ của cô đều thuộc về mình.

"Tới rồi.

Có mời chị vào nhà không?"

"...."

"Không định mời chị vào nhà sao?"

Trong đầu Chaeyoung không tự chủ mà nghĩ tới những hình ảnh vừa nãy ở cầu thang ktv.

"Em...

"

Còn chưa nói xong cô đã cúi đầu xuống, hôn nàng.

Nụ hôn của cô rất nhẹ, tựa hồ khẽ lướt qua nhưng nàng có thể cảm nhận được môi cô rất mềm và ấm.

Dù ba mẹ không ở nhà, nhưng đây là trước nhà nàng sẽ có những người hàng xóm khác để ý thì làm sao?

Nàng từ nhỏ đã luôn là một cô gái ngoan ngoãn, lễ phép và quy củ nề nếp.

Nếu ai đó nhìn thấy được, hẳn chưa đến ngày mai tin đồn này sẽ lan ra khắp nơi mất.

Lý trí suy nghĩ như vậy nhưng thân thể nàng lại nói khác.

Cả người nóng lên, phía dưới dường như lại ướt.

Khi mà Chaeyoung tưởng chừng như không thể chịu nổi nữa, cả người xụi lơ vì thiếu oxi thì Lisa mới buông tha cho nàng.

"Đồ ngốc, Vào nhà đi.

Đừng nghĩ nhiều."

Nàng và cô chào tạm biệt rồi cô đứng đợi nàng bước vào cổng mới quay người đi.

Lúc nàng mở cửa vào nhà không nỡ mà nhìn lại cô một cái, nhìn thấy cô vẫn đang đứng đó, mỉm cười vẫy tay với mình.

Nàng cắn môi, cảm giác hạnh phúc dâng trào.

Ngày hôm sau là thứ hai.

Theo thói quen nàng với tay cầm điện thoại đặt dưới gối.

Có tin nhắn đến.

Là dãy số lạ.

Mở tin nhắn ra, là một tin nhắn hình ảnh, trong tấm ảnh gửi đến là cô và một nữ sinh khác đang ôm lấy nhau.

Nữ sinh đó, không ai khác chính là cô gái tối qua gặp ở ktv.

Là người theo đuổi Lisa mà cô nói là bạn.

Nhưng trong tấm ảnh cô gái kia đang ôm chầm lấy eo cô mắt ngước nhìn, còn cô cũng nhìn thẳng vào camera mỉm cười rất tự nhiên, không có vẻ gì là miễn cưỡng cả.

Cả người nàng lặng đi, đầu tự nhiên trống rỗng.

Cảm giác này... là tổn thương!

Là mất mát!

Hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, ngồi dậy vào nhà vệ sinh làm vệ sinh cá nhân rồi đến trường.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 45: Em gái hàng xóm


Hôm nay ba tiết học trôi qua thật nhanh chóng, nhưng trong đầu Chaeyoung chẳng có lấy một chút gì.

"Cậu làm sao thế?"

Bạn cùng bàn nhìn nàng hơi khó hiểu: "Có chuyện gì mà cả ngày hôm nay như người mất hồn vậy?"

"Có sao?"

"Aizz... lại còn không sao?

Nói đi tớ nghe xem nào."

"Không có gì."

Thật ra nàng rất muốn nói với bạn cùng bàn ít nhất là còn có người để giải bày, nhưng không hiểu sao bản thân nàng lại không thể mở miệng ra nói.

"Này Chaeyoung..."

"Không có chuyện gì thật mà..."

"Không phải chuyện đó.

Lisa đến tìm cậu kìa."

Nghe đến cái tên Lisa, nàng đột ngột ngồi thẳng dậy quay mặt về phía cửa ra vào.

Cô lười biếng tựa người lên cánh cửa nhìn nàng.

Nhưng trong lòng nàng lại đột nhiên có cảm giác muốn né tránh.

Nàng không hiểu bản thân mình đang muốn gì nữa, rõ ràng là nàng muốn gặp cô, nhưng lại cũng muốn tránh mặt cô.

Thấy nàng chần chừ, bạn cùng bàn mới hỏi nhỏ: "Hai người đang giận nhau sao?"

"..."

"Thôi đi ra đó đi, có gì thì từ từ nói chuyện với nhau."

Mọi người trong lớp hết nhìn cô lại nhìn vào nàng, nàng khó xử một lúc rồi đứng dậy đi ra ngoài.

"Em sao vậy?

Không khoẻ?"

"Em... em..."

"Có chuyện gì vậy?

Nói chị nghe!"

"Có thật cô gái tối qua chỉ là bạn không?"

Có thể cô sẽ nói là chỉ là bạn.

Thế nhưng như thế càng chứng tỏ cô đang che giấu điều gì đó.

Còn nếu cô nói không, thì... thì...

"Cô ấy chỉ là em gái của chị thôi."

"Thật... thật sao?

Là em ruột sao?"

"Không.

Là em gái hàng xóm thôi.

Con bé ít hơn chị hai tuổi."

"À..." ra là vậy.

Vẻ mặt nàng có chút thoáng thất vọng.

"Sao hôm nay em lại quan tâm đến chuyện đó?

Ghen?"

"Không có."

"Trẻ con!"

.......

Từ sau ngày hôm đó cũng không còn tin nhắn gì từ số điện thoại kia nữa.

Chaeyoung nhiều lần định nhắn tin muốn hỏi về mối quan hệ của Lisa và cô gái kia là như thế nào.

Nhưng sau khi đấu tranh tư tưởng lại tắt máy bỏ qua.

Nàng nằm trên giường, cầm điện thoại giơ ra trước mặt, mắt nhìn vào tấm ảnh trong tin nhắn.

Trong tình yêu nếu không tin tưởng nhau thì làm sao còn có thể bền lâu?

Sờ sờ trên đỉnh đầu, lần đầu cô xoa đầu nàng.

Cảm giác giống như con mèo nhỏ được cô cưng nựng vậy.

Nàng bật cười một tiếng.

Có âm thanh báo tin nhắn đến.

Nàng cầm điện thoại xem, là dãy số của cô.

"Hôm nay chị có việc bận, hôm khác nhé!"

Tối qua nàng có rủ cô đi tới thư viện.

"Vâng.

Em biết rồi."

Tối qua nàng đã không ngủ được chỉ vì nghĩ tới hôm nay là lần đầu tiên giống với hẹn hò nhất của mối quan hệ này.

"Sao thế?

Lại cãi nhau hả?"

Giọng của bạn cùng bàn vừa từ trong nhà tắm bước ra.

"Không.

Tớ hỏi cậu này."

"Ừ sao?"

"Cậu thấy Lisa đối với tớ như thế nào?"

Dù nàng là người trong cuộc, nhưng nàng thật sự mông lung về tình cảm của cô.

Thời gian hai người quen nhau cũng không ngắn, nhưng mà nàng cảm thấy như giữa cô và mình có một khoảng cách rất xa.

Nàng muốn biết suy nghĩ của người ngoài khi nhìn vào mối quan hệ này.

Người ta có câu "người ngoài cuộc thường sáng suốt" mà.

"Lisa tớ thấy chị ta khá lạnh lùng, tính khí khá chững chạc...

Đối với cậu rất tốt mà.

Cậu không thấy thế à?"

"Nếu... tớ nói nếu thôi nhé.

Nếu như có người gửi ảnh thân mật với Lisa thì theo cậu là có ý gì?"

"Ai?

Á à...

Cậu đang ghen đúng không?"

"Không có.

Tớ là không dám chắc được về tình cảm của chị ấy nên muốn hỏi cậu thôi."

"Được rồi, được rồi.

Không trêu cậu nữa.

Nói xem là ai vậy?"

"Là người này." nàng giơ điện thoại ra trước mặt bạn cùng bàn.

"Người này... chẳng phải là...

Em gái của Lisa sao?"

Hả?

"Thật sự là em gái?"

"Nghe nói cô gái này là thanh mai trúc mã với Lisa có ý với chị ta thường xuyên xua đuổi các cô gái đến gần chị ta.

Ngoại trừ lần năm cuối trung học cô ta viết lên trang web của hội học sinh rằng cô ta là hôn thê của Lisa nên chị ta mới vào thanh minh với đúng một câu rằng "cô ấy chỉ là em gái", ngoài ra thì không thấy chị ta đề cập gì đến cô em gái này nữa."

"..."

"Theo tớ thấy thì có vẻ như cô gái này yêu Lisa.

Có điều về phần Lisa thì chị ta thần thần bí bí.

Tớ cũng không...

á xin lỗi.

Tớ không có ý gì đâu."

Bạn cùng bàn như chợt nhớ ra Chaeyoung đang là bạn gái chính thức của cô nên vội vàng sửa lại.

"Không có gì, cảm ơn cậu..."

Vậy cô ta đúng là em gái hàng xóm!


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 46: Chị là đồ tồi


Sau một hồi giảng giải, bạn cùng phòng rủ rê Chaeyoung ra ngoài đi dạo.

Nói gần ký túc xá có một quán ăn mới mở, nghe nói quán ăn này nếu vào hai người sẽ được giảm giá một nửa.

Đến nơi, hai người muốn vào trong liền bị nhân viên chặn ngoài cửa: "Xin lỗi quý khách, quán chỉ dành cho các cặp tình nhân.

Hai vị không thể vào được."

Quán ăn tình nhân?

Bạn cùng phòng có vẻ đã biết trước nên không có vẻ gì là lúng túng: "Thì chúng tôi vốn là một cặp mà.

Anh không thấy bạn gái tôi đang rất đói bụng hay sao?

Đúng không em?"

Bạn cùng phòng quay sang nhìn nàng cười hiền.

Nàng còn đang ngơ ngác, miễn cưỡng cười cười gật đầu.

"Cái này...

Thôi được rồi.

Mời hai vị vào trong."

"Cảm ơn..."

Còn chưa kịp bước chân qua cửa, một thân hình liền đứng trước mặt.

"Ô, bạn học Lisa.

Kia là..."

Nương theo ánh mắt của bạn cùng bàn, nàng nhìn ra phía sau lưng cô.

Là cô gái đó.

Em gái hàng xóm của cô!

Hai chân nàng muốn chạy trốn, nhưng mà có gì đó cứ níu nàng ở lại.

"Chaeyoung."

"Ừm.

Trùng hợp!"

"Chị sẽ giải thích sau."

Nàng không muốn lần sau.

Nàng muốn ngay bây giờ, ít nhất thì cô cũng phải ôm lấy nàng hay giải thích vì sao lại ở trong nhà hàng tình nhân với nữ sinh khác.

Có thật là em gái đi chăng nữa, nhưng cũng không phải ruột thịt.

Nàng rõ ràng là bạn gái chính thức của cô mà.

Cô gái kia cũng bước theo sau Lisa.

Lúc đi ngang Chaeyoung còn nói rất nhỏ bên tai cô: "Tránh xa chị Lisa ra."

Gì?

Lisa!

Nhanh quay lại.

Giải thích cho em!

Nhanh lên!

"Chaeyoung đừng khóc.

Đừng khóc."

Bạn cùng bàn loay hoay dùng ống tay áo lau đi nước mắt trên má cô.

Đồ tồi!

Lisa chị là đồ tồi!

Sau đó ba ngày, cả cô và nàng đều không liên lạc với nhau.

Cô như mất hút đi trong cuộc sống của nàng vậy.

Nàng thẫn thờ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trên bàn.

Màn hình vẫn đen thui như vậy.

Nàngđang mong đợi điều gì đây?

Bỗng có âm thanh điện thoại vang lên.

Có tin nhắn mới.

Nàng vội vàng cầm lấy điện thoại, nhưng không phải cô.

Là số của mẹ.

"Tối nay về nhà nhé.

Mẹ nấu món con thích đấy."

"Vâng"

Vậy là tối nay nàng sẽ về nhà, nếu như cô đến ký túc xá tìm nàng để giải thích mà không thấy thì sao?

Lại có tin nhắn đến của mẹ: "Có khách quý tới chơi đấy."

Nàng nằm bẹp trên bàn.

Khách nào cũng thế thôi.

Nàng bây giờ chỉ muốn được yên tĩnh!


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 47: Em chịu đựng đủ rồi


Ngồi mãi cũng tới tiết cuối cùng.

Tiếng chuông tan học vang lên, Chaeyoung vẫn nằm trên bàn như thế.

Mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Các đồng học lần lượt đứng lên ra về.

Chốc lát trong phòng đã không còn ai.

Lúc này nàng mới bắt đầu đứng dậy, thu dọn cặp sách.

Hành lang vắng tanh, không còn bóng dáng ai ngoài nàng.

Lác đác dưới sân một vài đồng học đang lười biếng xách cặp về.

"Chaeyoung."

Giọng nói này...

Một bàn tay ôm lấy nàng từ sau lưng.

Nàng vội đẩy tay ra.

Là gương mặt này, nàng đã mong đợi ba ngày nay, chỉ mong cô sẽ liên lạc để giải thích cho nàng về chuyện hôm đó.

Nhưng hôm nay gặp cô ở đây, nàng lại không muốn đối diện, muốn chạy trốn cô.

"Chaeyoung?

Em sao thế?"

"Em hôm nay phải về sớm..."

"Đừng đi.

Em đang ghen đúng không.

Thật ra hôm đó..."

"Chị đừng nói nữa!"

Chaeyoung hét lên.

Nàng cũng không biết bản thân mình bây giờ đang muốn gì, rõ ràng là muốn được gặp cô như vậy, nhưng lại cũng muốn chạy trốn cô đến thế.

"Chị lúc nào cũng chỉ nghĩ cho chị đã bao giờ chị nghĩ tới cảm giác của em chưa?

Em thích chị, em rất thích chị.

Nhưng Lisa em không phải là đồ chơi mà chị cần thì tìm tới, chán thì bỏ đi.

Chị lúc nào cũng giữ dáng vẻ thanh liêm tinh khiết đó, mà chẳng bao giờ chia sẻ với em.

Chị có coi em là bạn gái của chị thật không đấy?

Hả?

Lisa em chịu đựng đủ rồi."

"Em nói xong chưa?"

"....."

"Nếu em nói xong rồi thì đến lượt chị nói.

Chaeyoung thật sự trong lòng em nghĩ chị chỉ tìm đến em khi cần còn không thì thôi sao?"

"..."

"Được rồi, chị hiểu rồi."

Sao lại như thế?

Nàng nói như vậy là quá đáng sao?

Cô sẽ bỏ đi sao?

Nếu lần này cô đi... quan hệ của hai người sẽ như thế nào?

"Đồ ngốc, chị xin lỗi.

Chị không nghĩ là lại làm cho em ấm ức như vậy.

Từ nay về sau, nếu có gì khó chịu đừng để trong lòng, cứ nói với chị được không?"

Lisa...

đồ tồi.

Vừa rồi nàng đã sợ cô sẽ cứ như thế mà bỏ đi.

"Cô gái hôm trước chỉ là em gái của chị.

Nhưng nếu em không muốn, chị sẽ không liên lạc hay qua lại với cô ấy nữa.

Còn hôm trước gia đình chị có chuyện, nên không thể ở lại giải thích với em ngay được..."

Môt làn gió thổi qua, mang theo mùi hương trên người anh hòa lân vào không khí.

Hai người đi trên đường, tay cô cầm cặp sách cho nàng.

Đèn đường đổ nghiêng bóng của hai người xuống mặt đường.

Đến trước nhà nàng, cô đưa cặp sách qua, đợi cho nàng vào nhà rồi mới quay người rời đi.

"Con về rồi ạ."

"A...

Chaeyoung về rồi, vào nhà đi con.

Hôm nay nhà ta có khách đấy."

"Ai vậy mẹ?"


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 48: Hôn ước


"Ai vậy mẹ?"

Mẹ nàng không nói gì chỉ cười thần bí, cầm lấy cặp sách của nàng đi vào nhà.

Chaeyoung khó hiểu cắn môi, cúi người cởi giày thay bằng dép lê.

Đang cúi người thì có một đôi chân xuất hiện trước mặt nàng.

Quần vải đen?

"Đã lâu không gặp Chaeyoung."

Giọng nói này?

"Anh Renjun?"

"Phải, là anh đây.

Anh về rồi Chaeyoung của anh lớn quá rồi.

Nào, lại đây anh ôm cái nào."

Nói rồi, người đàn ông kia đưa tay ra ôm lấy nàng.

Nhưng Chaeyoung không hiểu sao tránh né cái om của anh.

"Sao vậy?

Chê anh hôi hả?

Xin lỗi anh vừa xuống sân bay là tới đây ngay nên chưa kịp tắm rửa."

"Không không.

Tại em hơi bất ngờ thôi ạ."

"Hai đưa còn làm cái gì đấy?

Mau vào trong nhà đi, cơm canh nguội hết rồi, có gì ăn xong rồi hãy tâm sự."

Bữa cơm vẫn rất bình thường, chỉ là có thêm một thành viên.

"Kìa Chaeyoung ăn đi chứ."

Mẹ nàng nói sau đó nháy mắt với Renjun ngồi bên cạnh nàng.

Renjun cũng rất biết ý, mỉm cười rồi gắp đồ ăn bỏ vào bát nàng.

"Con về là có việc gì?"

Ba nàng im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng.

Renjun lúc này mới ngừng tay, đặt bát cơm xuống bàn, lưng thẳng: "Lần này con về là có hai việc muốn làm.

Một là tiếp quản công ty của gia đình, hai là...

Con muốn được ở cạnh chăm sóc cho Chaeyoung."

Nàng đang ăn, bỗng nhiên nghẹn, cầm lấy cốc nước uống.

"Coi con kìa, con gái con đứa ăn uống như vậy đấy."

"Dù gì hai đứa cũng đã được hứa hôn từ nhỏ, cả hai cũng có tình cảm với nhau, như vậy cũng được.

Coi như là bồi dưỡng tình cảm."

"Nhưng con..."

Vừa định nói lại bắt gặp ngay ánh mắt nghiêm khắc của ba, nàng đành im lặng cúi đầu ăn tiếp.

Xong xuôi, mẹ kêu nàng với Renjun vào phòng nói chuyện, còn để bà rửa bát.

Renjun ngồi xuống mép giường bên cạnh Chaeyoung, nàng ngượng ngùng xích ra xa một chút.

Vẻ mặt anh thoáng chút mất tự nhiên sau đó cười cười.

"Em sao thế?

Không hoan nghênh anh à?"

"Không phải.

Chỉ là... a..."

Một con mèo với bộ lông trắng tinh chạy ra từ dưới gầm giường cọ cọ lên chân nàng.

Nàng nhìn thấy liền vui vẻ bế con mèo nhỏ lên: "Tiểu Bạch, nó đã lớn thế này rồi sao?"

"Đúng vậy, anh đã mang nó từ Mỹ về đấy."

"Ha... có vẻ nó rất thích em."

"Đúng vậy, chủ nào thì tớ nấy mà."


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 49: Là ai?


Chaeyoung nghe ra ý của câu nói, có chút lúng túng thả con mèo xuống.

"Anh về lúc nào vậy?"

"Vừa lúc nãy thôi."

"Sao anh lại về đột ngột thế?

Có chuyện gì sao?"

"Ba anh mất rồi.

Anh về để tiếp quản gia nghiệp."

"Bác La... mất rồi sao?"

"Ừ, ba anh đi quá đột ngột, anh không những không thể nhìn mặt ông lần cuối, mà ngay cả... tang lễ của ông ấy anh cũng không thể tới dự."

Trong giọng nói của Renjun có chút nghẹn ngào.

Nàng đặt tay sau lưng anh, nàng biết Renjun yêu ba mình như thế nào, nhưng vì ước mơ của anh là làm bác sĩ chứ không phải kinh doanh.

Anh đã đi du học tại đại học Harvard khi nhận được giấy mời mà không cần do dự.

Sắp tốt nghiệp rồi vậy mà anh lại bỏ đi ước mơ của mình để trở về tiếp nhận cơ ngơi của gia đình.

"Cô bé ngốc này, anh không yếu đuối như thế đâu.

Thôi cũng muộn rồi, anh về đây.

Em nghỉ ngơi đi mai còn đi học nữa, có gì anh sẽ liên lạc với em sau.

Được chứ?"

"Vâng."

Nàng xin phép cha mẹ tiễn Renjun ra cửa, ba nàng đang đọc báo chỉ ngước mắt nhìn rồi gật đầu một cái, còn mẹ nàng thì cười tươi, cứ nháy mắt với nàng rồi đẩy hai người đi ra ngoài.

"Em vào nhà đi.

Tiễn anh đến đây được rồi."

"Vâng, anh về cẩn thận."

Nàng định đi vào trong thì Renjun cầm lấy tay nàng kéo lại, hôn lên trán.

Vì bất ngờ nên nàng không kịp tránh.

"Em quên mất lời chào tạm biệt của hai đứa rồi à?

Thôi vào nhà đi.

Ngẩn ngơ gì nữa."

Đi lên phòng, Chaeyoung đi đến cửa sổ nhìn xuống, thấy ở bụi cây phía xa Renjun đang đứng nói chuyện với ai đó, nhưng nàng không thấy được là người nào vì bị bụi cây che mất.

Vừa định kéo rèm cửa sổ lại thì Renjun bị người kia đấm vào mặt, ngã xuống.

Nàng giật mình hoảng sợ lấy hai tay bịt miệng.

Sau đó chạy vội xuống xem có chuyện gì.

Nhưng khi tới nơi thì không có ai ở đó cả.

Di động trên tay rung lên, là tin nhắn từ một số lạ.

Nàng mở tin nhắn ra.

"Em ngủ ngon, anh về tới nhà rồi." chữ ký phía dưới tin nhắn là Renjun.

Renjun?

Vậy cảnh vừa rồi nàng thấy là sao?

Không lẽ là nàng nhìn nhầm?


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 50: Cho chị mượn vai được không?


Ngày hôm sau, Chaeyoung đến trường.

Vừa đi ra khỏi cổng nhà đã thấy thân hình quen thuộc đang đứng trước cổng.

Thấy nàng liền giơ tay lên vẫy.

"Anh Renjun?"

"Lên xe đi, anh đưa em tới trường."

Renjun mở cửa xe cho nàng bước vào, nàng ngồi yên ở ghế trước.

Nhìn ở khoảng cách gần thế này, có thể nhàn nhạt thấy được vết bầm tím trên mặt anh, còn hơi sưng.

Nàng muốn hỏi, vừa định mở miệng thì Renjun đang lái xe bên cạnh đã lên tiếng trước.

"Anh biết em định hỏi gì.

Em muốn hỏi tối qua anh đã nói chuyện với ai đúng không?"

"..."

"Là em gái anh."

"Hả?

Em gái?

Anh làm gì có em gái..."

"Có.

Anh vừa có."

"Vừa?"

Vừa là sao?

Nàng lại thêm lần nữa ngạc nhiên mở to mắt như muốn hỏi.

"Một năm trước, một người phụ nữ đã mang đến nhà anh một cô gái, nói rằng cô ta là con của cha anh.

Bà ta bảo mình bị bệnh nan y không thể sống thêm bao lâu nữa nên mong cha anh nhận nuôi cô gái kia."

"Sau đó thì sao?

Bác La có đồng ý không?"

"Có.

Cha anh đã nhận cô ta làm con và đổi lại họ cho cô ta, mong muốn cô ta sẽ được bù đắp cho những gì đã phải gánh chịu suốt mười sáu năm lưu lạc bên ngoài."

"Mười sáu tuổi?

Vậy năm nay là mười bảy rồi, bằng tuổi với em sao?"

"Ừm....

Không những bằng tuổi mà còn là người quen của em nữa."

"Người quen?

Ai vậy?"

Két!

Renjun giẫm vào phanh, chiếc xe dừng đột ngột kêu một tiếng két, nàng vì chưa kịp chuẩn bị nên cả người chúi về phía trước.

Sau vài giây định thần, nàng mới nhìn sang Renjun thấy anh cũng đang nhìn mình.

Ánh mắt anh như hồ nước mùa thu tĩnh lặng mà sâu thẳm không thấy đáy, cuốn người đối diện chìm sâu vào trong đó.

"Người đó là Lalisa.."

Lisa?

Là...

Lisa?

"Này, này, Chaeyoung giáo viên gọi cậu kìa."

Bạn cùng bàn lay tay nàng.

Nàng đang tự chìm trong suy nghĩ của mình chợt giật mình: "Hả?"

"Giáo viên gọi cậu lên làm bài toán kìa."

Suốt cả buổi học, nàng đều đờ dẫn như vậy, cho đến lúc tiếng chuông báo nghỉ giải lao vang lên nàng mới thu dọn sách vở bỏ vào cặp sách.

Sau đó đứng dậy đến căn tin để ăn trưa.

Đi qua dãy hành lang ồn ào nhưng tai nàng không để ý gì đến mọi người xung quanh đang nói, trong đầu chỉ có những âm thanh rì rầm xì xào không nghe rõ.

Cho đến khi nàng bắt gặp một hình dáng đằng xa đang nói chuyện với đám bạn.

Cô đứng quay lưng về phía nàng chỉ thấy cô đang nói gì đó.

"Có lại chào một câu không?"

Bạn cùng bàn hỏi.

"Không cần đâu."

Sau đó đi thẳng đến căn tin mà không để ý, ở đằng xa Lisa đang quay đầu lại nhìn mình.

"Tại sao lại tránh mặt chị?"

Lưng cô dựa vào thân cây, hai tay bỏ túi quần, cúi mặt xuống nên nàng không thể nhìn rõ được cảm xúc của cô lúc này.

Chaeyoung chần chừ một lúc rồi bước lại bên cạnh cô ngồi xuống dưới gốc cây.

Nàng không nhìn cô mà chỉ cúi mặt xuống nhìn mũi giày trước mắt mình.

Nàng quyết định rồi.

Cái gì cũng nên thẳng thắn nói chuyện với nhau.

"Vì sao chị giấu em?"

"...."

"Vì sao chị không nói cho em biết?"

"Em muốn biết điều gì?

Về gia thế?

Về cuộc sống?

Hay về những mối quan hệ xung quanh chị?"

"Tất cả.

Chị nói đi."

"Chị mượn vai em được không?"

Nàng khó hiểu gật đầu.

Lisa dựa lưng vào lưng nàng hai người quay mặt ngược hướng, qua lớp áo nhưng nàng cảm nhận được độ ấm từ da thịt của cô truyền tới.

Thật thân mật, nhưng lại có chút làm nàng bứt rứt.

"...

Cho nên chị có thêm một người anh trai, một gia đình có đủ ba và mẹ, còn cô gái hôm trước đó là người theo đuổi Renjun, không phải chị.

Chỉ là ngày xưa đúng là chị có thích cô bé đó..."

"..."

"Nhưng đó vốn dĩ là chuyện của ngày xưa.

Bây giờ, chị chỉ thích em."

Đại não của Chaeyoung đột ngột ngưng hoạt động.

Trái tim bên lồng ngực trái đập thình thịch như đánh trống.

Chị chỉ thích em?

Đây... là lời tỏ tình sao?

Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên phá vỡ bầu không khí căng thẳng vừa rồi.

Trong lòng nàng thở phào một hơi rồi vội lấy điện thoại ra.

Là tin nhắn của anh Renjun?

Trên màn hình báo là tin nhắn thoại.

Mở ra bấm nghe: "Chaeyoung anh thích em, anh biết em cần thời gian suy nghĩ, anh sẽ chờ!"

Kết thúc tin nhắn thoại là một tiếng píp.

Miệng co giật.

Đang không biết nên nói gì với Lisa thì đã bị cô giật lấy chiếc điện thoại trên tay.

"Á...?"

"Thích nhiều hơn tôi không?"

"Chị làm gì vậy?" nàng hoảng hốt cầm lấy điện thoại mà cô vứt trả.

Cô điên rồi, dù nàng không có ý với Renjun nhưng cũng không nên từ chối người ta theo cách đó chứ.

"Vậy bây giờ em muốn sao?"

"Em..."

Câu nói còn chưa xong cô đã cúi xuống hôn, môi cô mềm mại lành lạnh mút lấy môi nàng.

Câu nói phía sau chỉ còn biết ậm ừ thành tiếng.

Cánh cửa phòng đóng lại.

Động tác của cô rất nhanh, ngón tay linh hoạt, cởi cúc áo của nàng cởi áo sơ mi, bra, quần bò, sau cùng là quần lót ren màu đen, từng cái bị vứt ra tứ phía.

Ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm thân thể trần trụi, áo sơmi quần đen trên người cô vẫn còn chỉnh tề chưa động tới, cô tự tay kéo khóa xuống, từ trong quần lót đem dương vật đã sưng phóng xuất ra, cầm lấy cọ cọ môi hoa của nàng.

"Chaeyoung của chị ẩm ướt thật nhanh."

Cô cười cười, xuyên một ngón tay đi vào, bắt đầu chỉ chọc ra chọc vào để cọ xát bên trong nóng ấm của nàng, sau khi chọc vào rút ra mấy chục cái thì dịch thủy đã chảy đọng trên tấm thảm trải sàn một ít.

Cô rút ngón tay ra, ánh mắt trầm trầm rơi vào vết nước dịch vướng trên lông âm huyệt, cửa huyệt được tẩm dâm thủy nhan sắc càng thêm phấn nộn.

Cô ôm lấy nàng ngồi trên bắp đùi, dương vật chạm vào nơi mẫn cảm, trượt qua lại vài cái, mượn xuân thủy ướt đẫm đâm vào bên trong.

Bị sáp nhập trong nháy mắt Chaeyoung ưm một tiếng, ngửa đầu căng thẳng, Lisa giữ lấy eo nàng rút ra cắm vào, mỗi một cái đều dùng lực va chạm đến góc trong cùng, miệng cô đi tìm nhũ hoa của nàng, ngậm chặt nhẹ nhàng mà cắn một cái, nàng mồ hôi toát ra, tóc dài bết dính ở trên mặt.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 51: Hương vị hoan ái


Căn phòng cực kỳ yên tĩnh, có thể nghe được tiếng bành bạch của thân thể va chạm, Lisa vào được bên trong nàng vô cùng thỏa mãn, nhìn lên thấy Chaeyoung đang nhắm hai mắt cố gắng kìm nén âm thanh rên rỉ, phía dưới lưng thẳng tắp, quy đầu đụng vào nơi sâu nhất trong huyệt đạo rồi kéo ra.

"Ưm..." nàng nhịn không được phát ra tiếng rên rỉ phóng đãng ngắt quãng, mắt cô đỏ bừng ánh mắt lại đi theo thân thể mềm nhũn, bộ dạng của nàng lúc này vô cùng phong tình.

"Chị thích em, Chaeyoung có thích được chị làm em như thế này không?"

Trên dưới nàng đều bị xóc lên xóc xuống, suy nghĩ đều đã loạn đi, hai quả đồi tuyết trắng trước ngực cũng dập dờn lắc lư, nhục trắng bóng mê hoặc con mắt người nhìn, cô bắt lấy một viên nhũ hoa mà nắn bóp, nhục theo đầu ngón tay cô tràn ra.

"Hả?

Có thích chị thao em như vậy không?"

"Thích...

Chaeyoung thích..."

Trong tiếng nói đã chất chứa theo ý khóc.

Cô muốn cho ý khóc của nàng càng tăng lên.

Lúc nãy định làm trong rừng sau trường nhưng lại có người đi tới, bọn họ phải ngưng lại đi đến dãy phòng học bỏ hoang này.

Lisa ôm lấy nàng đặt lên ở trên bàn học, nằm sấp người xuống bàn, đôi ngực sữa chạm vào mặt bàn lạnh lẽo, nàng càng bị kích thích thêm một trận run run, cô nắm chặt lấy eo của nàng từ phía sau đâm sâu vào.

"Quá sâu rồi....

Chậm một chút..."

Cô rốt cục cũng thực hiện được mong muốn của mình, nàng bị thao đến bật khóc.

Nhưng cô vẫn còn thấy chưa đủ, ngón tay lượn vòng vòng xung quanh âm vật đang sưng của nàng.

Tay còn lại đưa xuống bên dưới xoa bóp ngực nàng dưới hạ bộ vừa bị tay cô đùa giỡn vừa bị côn thịt đâm sâu, thục mạnh vào từng đợt khiến cho Chaeyoung không thể chịu thêm nổi khoái cảm này.

Nàng lắc đầu, âm huyệt co bóp điên cuồng, ép chặt lấy dương vật của cô bên trong mình.

Sau đó cả hai cùng rùng mình một cái mà bắn ra.

Cô tìm chiếc áo của mình quấn quanh người nàng lại.

Cổ áo rất lớn, xương quai xanh toàn bộ đều lộ ở bên ngoài, vạt áo cũng rất lớn, có thể vừa che được khít cặp mông tròn trịa của nàng chỉ cần nàng cử động nhẹ là có thể thấy được nơi âm huyệt với khe hở hẹp màu hồng nhạt.

Nàng có vẻ bất mãn với cách ăn mặc này, nhưng quần lót của nàng đã bị cô lấy lau tinh dịch trên người rồi nên nàng không thể mặc được nữa.

Cô vươn tay ôm lấy nàng đặt trên đùi mình, chôn đầu vào hõm cổ của nàng hít hà mùi da thịt.

Phòng học này lớn như vậy nhưng vẫn lưu lại hương vị hoan ái vừa rồi, không lâu sau Chaeyoung liền phát hiện gốc thịt kia lại lần nữa bắt đầu cứng rắn giữa đùi nàng.

Hô hấp của cô đang phun tại cổ nàng vừa nóng vừa ngứa.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 52: Kết?


Chaeyoung hơi đỏ mặt muốn đứng dậy lại bị Lisa giữ chặt.

Đành bất đắc dĩ ngồi trên hỏa long đang cố ngóc đầu lên.

Cô chôn mặt trong hõm vai nàng hít một hơi khiến cho nàng giật mình nhột. không khi ám muội, bên dưới dường như cũng lại bắt đầu ướt.

Bàn tay cô không an phận đưa xuống giữa hai chân nàng lần mò trong đám cỏ là một vùng thịt non mềm ấm nóng: "Lại ướt rồi?"

"Đừng...

đừng nói nữa."

"Được.

Không nói nữa."

Vừa nói một ngón tay của cô vừa chọc vào bên trong lỗ nhỏ, có thể mẫn cảm nghe được tiếng nhép nhép của dâm dịch.

"Chị thích em, thích ánh mắt của em.

Thích đôi môi của em, thích cổ của em, thích làn da em, thích đôi ngực đầy đặn của em...

Còn thích cả tiểu huyệt của em.

Chaeyoung chị thích tất cả của em, cho nên chị làm em thế nào cũng không đủ."

"..."

"Làm thêm một lần nữa nhé?

Được không?"

Nàng gật đầu.Tay của cô tách chân nàng ra, hai chân nàng liền dang rộng, ngón tay kia lại cần mẫn đâm chọc, một ngón, sau đó lại thêm một ngón.

Rút ra một phần ba, lại đâm sâu nhất đi vào.

Bên trong nhục huyệt còn móc đi lên tại điểm G của nàng.

Một đợt tê rần tràn tới, nhưng vẫn không đủ, nàng vô thức mở rộng chân ra hơn, nơi đạo huyệt liền mở rộng ra trước mắt cô chỉ cần cúi mặt xuống là có thể nhìn rõ được nơi bí mật hút hồn đó.

"Vô cùng hồng hào.

Lần này em ngồi lên chị được không?"

Chaeyoung vốn dĩ không có nhiều kinh nghiệm trong mấy chuyện này, nhưng nói như thế này, nàng cũng có thể hiểu, đầu óc mụ mị gật đầu.

Bên ngoài tiếng gió rít qua khe cửa sổ, cánh cửa lớp cũ kỹ khẽ động đậy kêu kẽo kẹt một tiếng rồi dừng lại.

Bên này Lisa đang ngồi dựa nửa người ra phía sau, nàng ngồi lên hạ bộ của cô nơi hoa huyệt đã ướt đẫm đặt lên đỉnh quy đầu, chảy xuống một dòng dâm dịch lên thân côn thịt.

Nàng nhấc mông lên, cầm lấy dương vật đã cứng của cô đặt đúng của huyệt, sau đó ngồi xuống, toàn bộ côn thịt lập tức đâm thẳng vào bên trong, hướng tới chỗ sâu nhất của tử cung.

"Ưm...A..."


 
Back
Top Bottom