Khác [Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 20: Quán ăn


Đốt ngón tay khẽ vấn lấy lọn tóc của nàng ra phía sau tai.

Hai người đi xuống lầu, giờ tự học giữa trưa đã tan từ lâu rồi.

Trên sân trường đều không có bóng người, ánh mặt trời cũng bị những cành lá xum xuê che chắn tạo nên lốm đốm trên mặt đất.

Chaeyoung dẫm mũi chân trên những vết lốm đốm trên đất, tâm tư rối bời, không ngừng nghĩ tới câu nói của cô.

Không sẽ tìm tới bất kỳ cô gái nào khác ngoài nàng.

Cô nói, nàng cũng rất tin cô.

Nàng lặng lẽ ngắm nhìn Lisa.

Mặc dù là quan hệ chỉ có vậy, nhưng một câu nói vô ý của cô cũng đủ để làm cho nàng thấy hạnh phúc.

"Chaeyoung!"

Nàng vừa quay đầu là bạn học cùng bàn với nàng, đang ngồi ở trong xe ô tô, nhanh chóng vọt qua chỗ cô.

Phanh "kít" một tiếng, xe ngay bên cạnh nàng.

Nhìn nhìn nàng, lại nhìn cô một chút, bạn học cùng bàn rất ngạc nhiên: "Hai người đang hẹn hò?"

"Không phải.

Không có.

Làm sao có chuyện đó."

Ba lần phủ nhận liên tục.

Thân thể cũng đồng thời cách xa một chút.

Ánh mắt Lisa bị ánh mặt trời chiếu lên thoáng híp mắt, tấm lưng lười nhác đứng đó thong dong nhìn nàng.Thật đúng là chỉ lúc cởi hết quần áo thì mới có thể thành thật được.

Bạn học cùng bàn có vẻ hơi nghi ngờ, nhưng ở trước mặt cô cũng kìm chế lại, nhìn nhìn đồng hồ: "Có ngồi chung xe với tớ luôn không?"

"Được."

Đi ra khỏi, nàng mới dám xoay đầu cẩn thận nhìn cô.

Cô đứng dưới gốc cây xum xuê, chân dài, thắt lưng hẹp, ánh mắt thật thanh tịnh.

Cô đi toilet rút một điếu thuốc rồi mới về lớp học.

Tiếng chuông vào học vang lên, xung quanh ầm ĩ âm thanh, mấy nam nữ sinh đang nghịch điện thoại thấy cô đi vào liền ngẩng đầu hỏi: "Đi đâu vậy, lúc nãy chơi bóng mà tìm cậu khắp nơi không thấy."

"Có chút việc."

"Cái gì--"

"Xem ra là đi làm chuyện tốt a."

Trên ngón tay trắng trẻo có một sợi tóc dài.

Ánh mắt Lisa nhìn đến, nâng lên cầm xuống, không yên lòng lại dùng ngón trỏ vẽ vòng tròn.

Sợi tóc đen nhánh, dài mà mềm mại, quấn chặt lấy ngón tay, nhẹ nhàng lấy đi một chút ái muội cùng sủng nịnh.

Sau khi trở về, Chaeyoung chột dạ một hồi lâu.

Bạn ngồi cùng bàn cố gặng hỏi về Lisa nhưng nàng ương ngạnh nhất quyết nói không biết là không biết.

Kết quả đến ngày hôm sau liền bị bại lộ chân tướng.

Hôm nay lúc đang ăn cơm trưa, bạn ngồi cùng bàn lấy ra hai giấy phép nghỉ học thần bí cười hề hề.

Nói là gần trường có một quán ăn nhỏ vừa khai trương, rất ngon.

Lúc hai người đến đó thì bên trong tiệm cơ hồ đã đầy người ngồi rồi, bên ngoài quán còn xếp hàng dài để được vào.

Hai người chia việc, nàng xếp hàng, bạn cùng bàn đi tìm chỗ ngồi.

Một lát sau bạn cùng bàn vẫy tay với nàng: "Ở đây ở đây."

Nàng vừa bước chân theo liền cứng đờ.

Bàn bốn người, kẻ đối diện đang vô cùng cao hứng, vẻ mặt nhàn nhạt, Lisa.

Tay cô đặt trên mép bàn, khẽ nâng cằm, tầm mắt lướt qua, yên tĩnh nhìn nàng.

Nàng đối mặt với cô, chớp mắt một cái, hơi mím môi, chậm rì rì đi qua, ngồi xuống.

"Tớ không có cố ý ngồi ở đây đâu."

Bạn ngồi cùng bàn ghé sát tai nàng, nhẹ giọng giải thích: "Chỉ là không còn chỗ trống nào để ngồi nữa, vừa khéo bàn này hai người lại vừa ăn xong đã đi rồi..."

"Ừm." nàng không dám ngẩng đầu, nhưng vẫn có thể nhận thấy được ánh mắt mang theo nhiệt độ của cô đang nhìn mình.

Ở bên này hai người đang nhẹ giọng nói chuyện, bên kia thì cô cùng với một nam sinh khác đang cúi mặt, bỗng nhiên hắn nhìn lên: "Ôi trời, đây chẳng phải là người..."

Người nào?

Tâm tư của nàng dao động, sau khi nghe cô nói với nam sinh kia một câu: "Đổi chỗ đi, cậu ngồi bên trong."

Mặt nàng đỏ lên.

Nam sinh kia rất nhanh phản ứng kịp, cợt nhả đứng lên: "Đổi, đổi.

"

Cửa hàng này không lớn, sao mấy người này có thể ngồi ăn lâu như vậy chứ, bàn ăn cũng rất hẹp, phi thường chật chội.

Chân cô dài, không có chỗ để chân lại không kiêng dè ý tứ mà đụng phải chân nàng.

Chaeyoung mặc quần đùi, hai cái đùi trần truồng ngăn cách với lớp quần jean của cô mà nhận ra nhiệt độ cơ thể quen thuộc.

Có vài phần nóng.

Nàng muốn tránh, do dự lại không trốn.

Chân nhẹ nhàng tựa vào chân cô, tùy ý để luồng điện tê tê kia tuôn đi khắp cơ thể.

Trong quán ăn cực kỳ ồn ào, vậy mà ở phía dưới bàn lại có thể làm như vậy, thật đúng là vừa giấu diếm lại vô cùng thân thiết.

"Đi nhé."

"À...

Vâng." trong lòng nàng thở nhẹ một hơi, lại mang theo chút thất vọng, lén lút ngẩng đầu lên, thấy cô đang đứng ở quầy tính tiền bên cạnh, chờ lấy tiền lẻ, cúi xuống bấm điện thoại.

Điện thoại trong túi nàng rung lên.

"Quần ngắn quá."

Nàng giấu đầu hở đuôi hắng giọng, cúi đầu, lại nhìn lên.

Lisa đã không còn ở trong quán nữa rồi.

Nhưng có hai nhân viên quán mang hai chai nước lạnh đi tới, đặt ở trên bàn của hai cô.

"Lisa mua?"

Bạn ngồi cùng bàn hỏi, mắt sáng rực như đèn pha.

Chaeyoung bối rối, cúi đầu muốn nói cảm ơn nhưng bấm mãi không xong, lại có tin nhắn của cô gửi đến: "Chân em mém chút nữa đã làm tôi cứng rồi."


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 21: Cam tâm tình nguyện


Trên đường trở về, Chaeyoung và bạn cùng bàn tách ra, không đi chung với nhau.

Hành lang bên này có điều hòa mát, không biết là vị kiến trúc sư nào đưa ra ý kiến thiết kế cây hoa tử đằng ở phía đằng kia thật phong cảnh hữu tình.

Màn đêm thật yên tĩnh, dường như đèn đường cũng không còn năng lượng.

Cô ngồi một mình ở phía xa, có chút xa cách.

"Em vừa rồi đi mua ít đồ nên hơi muộn một chút."

Lisa ngẩng đầu nhìn nàng, cánh tay ôm lấy eo nàng, đem người vòng đến phía trước, cười cười: "Vừa rồi sao lại căng thẳng như thế hả?

Sợ tôi ở trước mặt mọi người chạm vào em hay sao?"

"Không có.

Quần của em cũng không phải là ngắn, chẳng phải nó được gọi là quần đùi sao?

Quần đùi thì tất cả mọi người đều giống như vậy, đều chỉ dài ngần đấy thôi."

"Người khác sao?

Người khác nhân lúc tôi ăn cơm mà cọ vào chân tôi sao?"

"Em không có cọ chị..."

"Ngồi trên đùi tôi."

Nàng nghiêng người, ngồi ở trên người cô, cánh tay quàng qua cổ, tầm nhìn ảm đạm, ánh mắt rất gần, dường như nghe thấy được cả hô hấp của nhau.

Khoảng cách giữa hai môi tựa hồ đã chạm vào nhau.

Nhưng cô vẫn chỉ nhìn nàng.

Chaeyoung cắn cắn môi, thử ghé sát qua hôn cô, môi mỏng mà ôn nhuận, có nhàn nhạt mùi thuốc lá.

Hút thuốc sao?

Ý nghĩ vừa lướt qua liền tan biến, học theo cách cô hôn nàng nhẹ nhàng mút vào.

Ngón tay của cô đặt trên đùi nàng nắm chặt lấy đùi thon, tiếng nói nhỏ đến mức dường như không thể nghe tấy: "Đầu lưỡi."

"Hả?"

"Dùng đầu lưỡi."

Nàng thở hai cái lấy lại ô xi, lại vươn cằm qua, dùng đầu lưỡi thăm dò, lập tức lại bị cô ngậm chặt.

Cả Hai người đều thở dốc, hô hấp dường như đang đè nén lại.

Nàng gần như xụi lơ.

"Đủ không?"

Mặt nàng đỏ lên, tim đập dồn dập.

Nàng thật thích hôn cô.

"Bây giờ thực sự cứng rồi."

Chỗ quần jean phồng nhô cao lên, chạm và mông nàng, khiến cho tim nàng đập lỗi hai nhịp.

"Kìm nén quá lâu rồi.

Mỗi ngày...

Chị đều muốn thao chết em."

Cố gắng để khuôn mặt không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ là nhiệt độ cơ thể vẫn là chân thật nhất.

Phía dưới Chaeyoung không khỏi co thắt, co rúm người lại.

"Muốn sao?"

Tay của Lisa với vào bên trong quần đùi của nàng, chậm rãi khơi gợi ra sự ẩm ướt.

"Tối thứ bảy này không về nhà nhé.

Được không?"

"Muốn...

đi chỗ nào?"

"Đi làm em."

.......

Bốn ngày sau thứ bảy hôm đó.

Suy đi tính lại đứng ngồi không yên.

Thật sự là trong lòng nàng vẫn đang rất có gắng, cũng biết sẽ có ngày hôm nay rồi, nhưng lại không nghĩ là sớm như vậy, đây là chuyện bạn giường cả đời đấy.

Không nói ai xa lạ, ngay cả bạn cùng bàn cũng đã trải qua vài ba mối tình rồi, thường xuyên có nhiều nữ sinh khác bàn tán sau lưng là cô ấy đã đến bệnh viện phá thai.

Chaeyoung vô ý miệt mài theo đuổi cách sống người ta nhìn nhận về mình nên luôn giữ chuẩn mực.

Nhưng thật tình mà nói, so với quan niệm và cách nhìn của người khác thì bản thân mình càng nên nghĩ cho mình nhiều hơn, thân thể là của mình, tình cảm dục vọng cũng đều là của mình.

Nàng thích Lisa chỉ muốn được thân mật với cô mặc kệ mối quan hệ này có kết quả hay không.

Rốt cục cũng chờ được đến giờ tan học thêm vào chủ nhật, nàng đi chậm rì rì phía sau đồng học.

Cô cùng với vài nam nữ sinh khác đứng cùng một chỗ, cô đưa lưng về phía nàng, áo sơ mi trắng, quần âu đen đơn giản.

Sạch sẽ và xuất chúng như thường ngày.

Nàng nhìn thấy cô hướng về phía cô bước hai bước, lại đứng lại.

Rõ ràng chút lý trí còn sót lại đang gian nan giãy dụa, vừa vừa nhìn thấy bóng lưng của cô lại lập tức nghĩ đến chạy tới ôm cô.

Xung quanh ồn ào, xe tới đón học sinh tan trường trải dài không thấy điểm cuối.

Nàng cứ đứng ở đằng kia như vậy, nhìn cô thật lâu.

Lúc đấy trong lòng nàng lại vang lên sự quyết tâm, nếu thật sự không có "về sau" thì nàng cũng sẽ không hối hận.

Vẫn là nam sinh đi chung với Lisa phát hiện ra nàng, kêu cô một tiếng, cô quay đầu, nhìn thấy nàng khóe môi nhàn nhạt phiếm cười.

Chaeyoung nhìn thấy bước chân của cô đi về hướng này, bọn kia ở sau cũng nói nói cười cười đi theo lại.

"Đói không?"

"Một chút."

"Đi thôi.

Dẫn em đi ăn ngon."

Mấy nam nữ sinh kia vui đùa vài câu, đoàn người dọc theo đường đi với nhau.

Bọn họ không biết vô tình hay cố ý mà bọn họ đi chung với nhau, để cho hai người cùng ở tít phía sau.

Hai người đi rất gần nhau, thân thể bất chợt khẽ chạm vài cái, trong lòng như có quỷ, liền trộm nhìn cô một cái, lại trộm nhìn xuống cánh tay đang chạm vào nhau, rồi nhìn tới túi sách của mình trên vai cô

"Lisa."

Cô nghiêng đầu, nàng vốn tràn ngập dũng khí, muốn đi khoác tay cô thử xem, nhưng vừa bị cô nhìn liền trở nên dao động: "Không có gì."

"Đến rồi." cô giơ ngón tay lên chỉ vào phía trước.

Nàng liếc cô một cái, cẩn thận đặt tay trái mình vào túi cô.

Vừa lúc này có nam sinh quay đầu hét lớn: "Là ở nơi này sao?"

Theo bản năng nàng rút tay về, nhưng là đang bị cô nắm chặt.

"Ừm."

Làn da ngón tay rất mềm mại, rất mẫn cảm, Chaeyoung khép hờ mắt cảm nhận lấy tay bọn họ đang ở cùng nhau, trong lòng có một đợt sóng nhỏ tràn ra.

Nếu là cô...

Nàng cam tâm tình nguyện.

Bởi vì, có lẽ về sau sẽ không bao giờ sẽ lại thích một người đến như vậy nữa.

Nàng siết chặt lấy những ngón tay đang đan vào nhau của hai người.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 22: Về nhà "làm"


Khách sạn vô cùng ồn ào tiếng người.

Bọn họ nhiều người, cùng đi lên phòng đã đặt sẵn ở trên tầng hai.

Lúc di lên trên đó gặp một toán người đi xuống.

Cầu thang rộng rãi, Lisa buông tay Chaeyoung ra, đem nàng che chắn ở phía sau.

Đoàn người này có cả nam lân nữ, nhìn qua có vẻ đã có tuổi, người đi đầu tiên quay lại nhìn bọn họ: "Chaeyoung?"

Nàng sửng sốt, cô dừng chân lại, cùng với nàng quay đầu nhìn lại phía sau.

"Là em thật sao?"

Người kia đeo kính gọng vàng, thoạt nhìn đã cảm thấy được là người hào hoa phong nhã tinh anh phong độ của người trí thức người trí thức.

Người kia cũng nhìn cô một cái: "Người yêu đây sao?"

"Anh."

Có vẻ như nàng cực kỳ quen với hắn động này nên không hề có ý trốn tránh.

"Em còn có anh trai?"

Hai người hướng ghế đi tới, cô hỏi.

"Anh ấy là con của bác hàng xóm.

Bây giờ anh ấy đang học đại học, việc học rất tốt, thỉnh thoảng ba mẹ kêu anh ấy dạy kèm cho em học nữa, cho nên cũng gọi là quen biết."

Đại học... không trách được.

Thần sắc của Lisa nhàn nhạt, bộ dáng như con mọt sách chính hiệu.

Các bạn nam sinh khác đã sớm ngồi quanh bàn, để lại hai ghế trống cạnh nhau cho cô.

Xung quanh có chút ồn ào.

Nàng cảm thấy thích những lúc như thế này, có cả bạn bè của cô đi chung, cảm giác thật gần gũi với cuộc sống của cô.

Có người mang rượu tới, bọn họ rót cho Chaeyoung khiêu khích nàng uống vài ngụm.

Cô ngăn cản.

"Chaeyoung cũng thật là lợi hại nha.

Tôi nói chuyện hôm trước cho mọi người nghe, cả ngày hôm đó nữ sinh lớp tôi đã chung tay điều tra về cô..."

Nói đến đấy rồi thôi, cũng không nói thêm gì.

Hắn bị cô liếc mắt qua, hắn liền hi hi ha ha cười giả lả chuyển sang củ đề khác.

Đôi đũa trong tay nàng buông xuống, giả vờ như không nghe thấy gì, gắp một miếng rau trộn ngó sen vào bát.

Trái lại nàng biết rõ cô có hàng ngàn nữ sinh khác vay quanh, chỉ là nghe trực tiếp từ chính miệng người khác nói thì lại là một chuyện khác.

Không khí trong phòng ăn cũng biến đổi rất nhiều.

Lisa nghiêng đầu nhìn nàng một lát, cánh tay đưa đến trên ghế dựa sau lưng nàng, lười nhác nghiêng người: "Ghen sao?"

"Không có."

"Chị cũng không đụng chạm ai ngoài em."

Bàn tay cô nóng hơn rất nhiều so với bình thường.

Nhiệt độ cơ thể nóng rực, mang theo ý vị thâm trường giống như một tín hiệu khắc chế.

Chớp mắt nàng trở về lúc hai người phát sinh mọi chuyện.

Nàng thẳng lưng, có phần cứng người lòng bàn tay vuốt một đường trên làn da của nàng, lại vuốt trở về.

Thật mềm mại.

Tiếp đó, Chaeyoung thực không nghe rõ những người ngồi chung bàn cơm đang thảo luận về chuyện gì rồi.

Trong đầu nàng không kiềm chế được mà vô ý nhớ lại đoạn phim mà nàng xem hôm trước.

...sau khi hai nhân vật chính hôn môi, tim cô gái đập nhanh như trống gõ, cởi quần áo, vuốt ve...

Những điều này đã làm nhiều đến quen thuộc như động tác ướt át nước chảy khi ở trên giường vậy, nếu là nhân vật đổi thành nàng với cô thì sao.

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà cũng đặc biệt là cho người khác nóng bừng mặt lên rồi.

Nàng căng thẳng nắm chặt đôi đũa trong tay.

Cô gắp cho nàng vài món đồ ăn, cô không tham gia nhiều vào những cuộc nói chuyện khác của mọi người.

Sau khi ăn xong vẫn thuận tay cầm túi sách của nàng: "Chị đưa em về."

"Được."

"Hẹn gặp lại nhé bạn học Chaeyoung."

"Tạm biệt." nàng lễ phép nhìn bọn hắn mỉm cười.

Chín giờ mười phút tối, trên đường vẫn còn rất nhiều người qua lại.

Tiếng la hét ầm ĩ của mọi người ở phía sau càng ngày càng xa.

Hai người đứng vẫy taxi ở bên đường, nàng ngồi vào trước, cô tiến vào theo sau.

Đọc địa chỉ nhà cho tài xế.

Bên trong xe yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc radio vang vọng, Chaeyoung nhìn ra ngoài hai cột đèn đường, có chút miệng khô lưỡi hanh, tay đặt trên đầu gối vặn vẹo.

Cô cụp mắt nhìn xuống, lòng bàn tay đưa tới đặt trên tay nàng.

"Căng thẳng sao?"

Nàng nhìn cô lắc lắc đầu.

Cô cười tươi, cầm tay nàng đặt lên đùi mình.

Xuống xe, lên lầu, mở cửa.

Nàng đứng trước một gian phòng, chân tay luống cuống không biết nên làm gì.

Căn phòng tối đen như mực, xác giác lập tức trở nên nhạy bén.

Thân thể nóng bỏng cùng khí tức đều như bị phóng đại lên.

Vô số lần.

Bên hông bị cánh tay ôm lấy, lưng bị dán bởi một nhiệt độ quen thuộc đến run rẩy.

Nàng không khỏi co rúm người lại, bắt lấy cánh tay cô như muốn cản lại.

"Sao?"

"Không..."

Thân thể kéo về sau hung hăng áp ở trên cửa.

Cô từ phía trên cúi xuống, quấn vào đầu lưỡi mềm nhuyễn linh hoạt.

Trong nháy mắt Chaeyoung cơ hồ liền ẩm ướt rồi.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 23: Ân ái


Cái gì nàng cũng không biết nữa, chỉ cảm thấy vô lực, toàn bộ đều dựa vào bản năng để đón hùa ý cô.

Răng môi mãnh liệt cắn mút, Chaeyoung quàng tay vào cổ cô, quần áo bị xốc lên, nội y căng chặt, tay cô lần mò theo.

Bàn tay dò xét đi lên, cởi trần trụi bộ ngực sữa, bàn tay đặt ở trên đầu ngực, như có như không cọ xát.

"Đau..."

Còn chưa kịp nói xong lại bị cô chặn môi lại.

Lisa hôn đến vội vàng, một tay khác dọc theo bờ mông đi xuống, lưu lại trên da nàng một trận điện lưu.

"Đau ở đâu?"

"Tay chị dùng sức nhẹ một chút."

"Ngực này không phải là để cho chị cầm sao?

Càng đau thì em mới càng sướng."

"Ưm..." nàng cũng không rõ là đau, hay chỉ là ngứa nữa bám lấy cánh tay của cô, vành tai bên phải bị cô ngậm chặt, liếm cắn.

Nàng nhịn không được kêu một tiếng, nghiêng đầu trốn.

Cô lại liếm mút vài cái, dọc theo cổ trượt xuống.

Thở một hơi mạnh đi xuống sau đó chiếu thẳng vào bộ ngực thịt.

Đèn không sáng, cô không thấy được nơi đó, nhưng là vẫn có thể cảm nhận rõ ràng tầm mắt của cô ở trên bộ ngực đang run rẩy.

"Đừng nhìn như vậy..."

"Còn chỗ nào chị chưa nhìn đủ sao?" cô cúi đầu hôn lên ngực trái một cái: "Ngực em thật thơm."

Mặt nàng nóng thật sự.

Chỉ cảm thấy lần này cô chạm vào, cảm giác quen thuộc đến khoái cảm.

"Đang nghĩ gì?"

"Muốn được chị bú mút..."

"Thực dâm đãng."

Chaeyoung không tranh cãi, đầu vú bị cô ngậm vào ẩm nóng trong khoang miệng, nàng run rẩy "A" ra tiếng.

Cô cắn nhũ thịt, đầu lưỡi liếm ngòi, tay đưa xuống bên dưới đẩy quần lót của nàng ra, thuần thục chạm tới âm vật.

"Ngứa sao?"

"Hả?"

"Tiểu huyệt chảy nước...

Có muốn chị liếm không?"

Mới hỏi một câu thôi mà đầu ngón tay cô đã nhanh chóng ướt đẫm, giọng nói của nàng có vài phần khó chịu, Lisa hạ thấp đầu xuống, vén váy lên, hôn vào nơi đó của nàng.

Nàng lớn tiếng rên rỉ.

"Chậc chậc"

"Không được rồi... a...

Chị đừng cắn... ngứa..."

Giọng nàng mềm nhũn, cô lại càng kích thích, đầu lưỡi chọc nhẹ vào bên trong rồi lại rút ra, động tác tựa như lúc ân ái.

Nàng cảm giác được như đầu lưỡi của cô thật sự đi vào, giống như lần trước cô dùng ngón tay vậy, nhưng cô chỉ dừng lại nhục bích bên trong liếm qua lại như muốn tìm kiếm cái gì đó.

Nàng cơ hồ bị loại khoái cảm này biến thành dở khóc dở cười, hai cái đùi không còn một chút khí lực nào, đứng không nổi rồi.

Chỉ còn trông vào Lisa đưa tay chống đỡ.

"Muốn ra rồi....

Chị đừng..."

Chaeyoung kích thích đến cực hạn, chân mềm nhũn, thân mình vô lực ngã xuống.

"Thích như vậy sao?

Nuốt hết nước vào miệng."

"Ừm."

Cô bế bổng nàng ném lên giường, tay cởi áo, sau đó dùng chính thân mình đè trên người nàng.

Chân tay nàng vẫn còn vô lực, mỗi một tấc thịt đều vẫn còn tê dại.

Nhu cầu thèm khát từ bên trong cơ thể tràn ra, nàng vươn tay đặt lên lưng cô.

"Muốn không?

Cứng rắn không chịu nổi rồi."

Nàng rất nhẹ nhàng, gật đầu.

Cô rên khẽ một tiếng, tay cầm lấy côn thịt ma sát giữa âm thần của miệng huyệt.

Thần kinh toàn thân Chaeyoung dường như đều tập trung tại một điểm duy nhất, đỉnh đầu thật thô, có thể biết lợi hại ra sao rồi.

Đột ngột một cái chọc lộng vào, nàng không nhịn được kêu ra tiếng.

"Nóng quá."

"Thao vào đi."

Ngón tay nàng càng nắm chặt, thân thể ở trước mắt cô không còn chút khí ực chống đỡ là vì vừa rồi cao trào còn chưa hoàn toàn kết thúc, nhục bích co rút.

"Đừng cắn."

Cô không đi vào nhiều lắm, lại rút ra, thử thăm dò bên trong.

Bởi vì tối đen mà dây thần kinh trở nên phi thường mẫm cảm, chân nàng đặt ở eo cô, có thể nhận ra rõ ràng sự xâm nhập của côn thịt, mỗi lần xâm nhập là một lần cơ thắt lưng co rút lại.

Nàng khó nhịn hếch thắt lưng ra phía trước.

"Sốt ruột?"

"Có thể rồi..."

"Ga trải giường đều ẩm ướt rồi."

Nàng biết lần đầu sẽ đau, nên đã chuẩn bị tâm lý tốt rồi.

Lisa hôn nàng, một tay kia khiêu khích âm vật, lòng ngón tay se se một hồi lâu quanh chỗ đó, để chất lỏng ẩm ướt chảy ra nhiều hơn căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng thở của hai người.

Cô dùng sức, đi vào.

Sau một lúc, cơn đau bớt đi, nàng theo bản năng chân hơi co quắp lại.

Côn thịt thô to lại nóng hổi ở trong thân thể, cảm giác thật dị thường.

Nhắm mắt lại, nàng thậm chí có thể tưởng tượng ra hình dáng của nó đang được nhục thịt bên trong buộc chặt quanh thân.

"Lại cắn.

Muốn chị bắn sao?"


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 24: Cao trào


Nàng rên nhẹ, ôm chặt lấy cô, chưa bao giờ thân mật đến mức như thế này.

"Cảm giác như thế nào?"

"Ưm...

Rất lớn...

Rất đau."

"Lớn thì mới làm em sướng được.

Cố nhịn suốt mấy tháng, cuối cùng cũng có thể thao vào."

"Được rồi...."

Lisa thẳng lưng động vài cái, thấy nàng không kêu đau, động tác liền không kiêng kị ban đầu Chaeyoung còn định cố gắng chịu đựng không rên ra tiếng, nhưng mỗi lần cô đi vào, vừa nhanh vừa mạnh đều là cho nàng mất đi phương hướng...

Lúc rút ra ngoài, nàng còn chưa kịp thích ứng thì cô đã rất nhanh cắm vào lại, mỗi lần đâm vào đều hướng tới nơi sâu nhất.

"A...

Rát quá... nhẹ một chút."

Cô ngược lại càng mãnh liệt, càng đâm thì bên trong huyệt thịt lại càng ướt, tựa như mọi ngõ ngách đều có thể tràn ra dâm thủy.

Một mảnh tối đen, dâm dịch bị đánh phá ra âm thanh thật dâm mị.

"Nghe thấy không?"

Giữa háng của cô tràn ngập kích thích, cắm tới, lông mao của hai người quấn quanh một chỗ, dâm thủy chảy ra dính trên lông tạo ra từng đám bọt nhơn nhớt.

"Thực dâm."

"Tiểu huyệt chật hẹp, kẹp chết chị rồi."

"A..."

Thanh âm dâm mị không nói nên lời.

"Bị dương vật thô ráp này can có khó chịu không?"

"Thích..."

"Lại nói những lời dâm đãng nữa rồi."

Cô rút côn thịt ra, lại lập tức toàn bộ đánh phá vào, lại rút nhanh ra.

Mỗi lần cắm đi vào, nàng lại kêu một tiếng.

Nhục huyệt lấy côn thịt nóng bỏng, hướng một chỗ mà lui tới, đè ép côn thịt.

Cô không chút lưu tình, đâm vào.

Phía dưới của Chaeyoung tê dại đến tận cùng, trào ra một cỗ chất lỏng, bị cô đâm mạnh vào trong huyệt, căng ngứa.

Nàng kêu mang theo nức nở: "Không được...

Em...

Ra..."

Dương vật chôn ở trong cơ thể nàng, côn thịt nóng bỏng, mỗi tấc thịt mềm đều bị căng đến tràn đầy.

"Cao trào rồi sao?"

"Đủ rồi."

"Chỗ nào đủ rồi?

Tiểu huyệt vẫn còn đang cắn mút chị đây này."


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 25: Muốn chị thao em


Khoái cảm tràn ra toàn thân, Chaeyoung nhịn không được rên rỉ: "Không cần"

"Chị thao em còn chưa đủ sao?"

Thắt lưng cô lại thong thả đong đưa lên xuống, côn thịt xâm nhập ra vào nơi lầy lội.

Thật chặt.

Rõ ràng là chưa từng bị ai đụng chạm tới, thế nhưng huyệt lý lại giống như trời sinh.

Qua cao trào rồi vẫn còn cắn mút vô cùng chặt chẽ.

Lúc này Chaeyoung vô cùng mẫn cảm, động tác rút ra cắm vào chậm chạp, nhưng mỗi lần lại rất lâu.

Dâm thủy không ngừng trào ra, bị dương vật kéo ra bên ngoài, theo bắp đùi hai người chảy xuống.

Drap giường rất nhanh ướt sũng.

"Nằm sấp đi, chị sẽ can em từ phía sau."

Nàng nghe lời xoay người, cánh tay Lisa vừa nhấc, thuận thế vươn tay tới chiếc đèn đầu giường.

"Sao lại bật đèn."

"Thao thì cũng đã thao, còn sợ chị nhìn thấy?"

Cánh tay cô vòng trở lại, nửa quỳ xuống giường, đem côn thịt để lại nơi miệng huyệt.

Tư thế này đi vào rất sâu, côn thịt lại ngay trước huyệt, khi cắm vào trong nhục bích làm căng tràn những nếp nhăn nhỏ run lên.

"A" hông nàng sập xuống giường.

Lại bị cô kéo về.

"Sướng đến thế sao?

Đây có phải là chỗ mẫn cảm nhất?"

Ngứa ngáy toàn thân dường như đều chuyển đến tại chỗ kia, bị dương vật cố ý nghiền nát, ngón tay ma sát càng kích thích: "Sướng quá..."

"Tê dại sao?

Khó chịu?"

Trên lưng cũng rất ngứa.

"Chị đụng tới chỗ kia liền thoải mái..."

"Chỗ nào?"

Ngọn đèn không quá sáng, chiếu ra thắt lưng với đường cong của mông, cô híp mắt nhìn nàng động, bộ lông màu đen giữa hai chân ướt át.

Ánh mắt hạ thấp xuống liền có thể nhìn thấy dương vật của cô vẫn đang ở đó chưa tiến vào.

Hai mảnh thịt non đỏ tươi.

Hạt đậu nhỏ giữa âm vật bị ngón tay cô ma sát, bên trong co rúm lại phun ra càng nhiều nước hơn.

Cả người nàng khó chịu: "Bên trong chỗ kia..."

"Chỗ đó muốn dương vật của chị thao rồi hả?"

"Muốn...

Muốn chị thao em."

"Em như vậy thật không thể chịu nổi mà.

Vừa thanh khiết vừa dâm đãng."

Lần đầu tiên liền trở thành dâm đãng đến như vậy rồi.

Cô nuốt nước bọt, toàn bộ rút ra, lại sáp nhập hoàn toàn vào bên trong.

Thân mình Chaeyoung bị đẩy về đằng trước, so với lúc nãy dương vật đi vào càng sâu hơn, kỳ thực còn có một chút đau, nhưng còn hơn cả thế chính là tứ chi tê dại.

Nàng muốn hét lớn nhưng lại cảm thấy xấu hổ, lấy tay che miệng mà nhỏ giọng rên rỉ.

Côn thịt cấp tốc ra vào đến phát sưng, cô kêu rên vài tiếng, bàn tay đánh vào mông nàng: "Kêu lên."

"Chị...a... nhẹ...

á.... nhẹ chút..."

"Không nhẹ được.

Chị nhất định phải thao chết em."


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 26: Sướng không


Thân thể vừa nặng vừa gấp gáp, Chaeyoung bị lời nói của cô làm cho càng thêm hưng phấn, thân thể không chịu nổi dường như nằm sấp đến trên giường.

Lisa áp xuống tay phải đặt ở bụng dưới gần chỗ đó của nàng, nâng cái mông nàng hướng về phía trước đón ý nói hùa dương vật ra vào nhục bích bị quét đến trướng khó nhịn, muốn trốn về phía trước, lại bị cô giữ chặt không thể động đậy.

Cảm giác cứ như vậy sẽ chết mất.

Rõ ràng không phải như thế, dục vọng ở trong cô đáng lẽ ra có thể thanh tỉnh mà khắc chế mới đúng.

Nàng chau mày lại bị cô xuyên vào một cái như muốn tới cao trào.

Huyệt thịt giống như có vô số cái miệng nhỏ, ở trên côn thịt nặng nề mà cắn.

Thỉnh thoảng còn có chất dịch ấm áp đánh ở trên thân gậy.

Cô bị kích thích thở dài, động tác dưới háng rốt cục chậm lại.

Miệng nàng há to để hô hấp, khoái cảm lần này kéo dài ngài sức tưởng tượng, bên trong thịt còn vừa kéo vừa co rút, mỗi một lần co rút đều có thể ép thêm cảm giác ngứa ngáy khó chịu.

"Sớm đã muốn can em từ phía sau rồi.

Có phải như vậy cắm đến rất sâu đúng không?"

Nàng gối đầu lên cánh tay cô thở khẽ, mắt nhìn cô ánh sáng vàng nhạt của căn phòng làm cho nàng cảm thấy không gian có chút hoang dâm cùng ôn nhu.

"Ừm.

Chị có sướng không?"

"Sướng bị em kẹp đến chết vì sướng rồi."

Chaeyoung vùi mặt vào drap giường.

"Cho chị một lát nữa nhé?"

"Ừm."

Cô chôn ở trong cơ thể nàng, côn thịt nhảy vài cái rồi cứng lên, nàng bị đâm cho rên rỉ khóc không thành tiếng.

Nàng cho rằng bản thân đã làm hai lần rồi, hẳn là sẽ không có cảm giác gì nữa mới đúng, chỉ là Lisa thở gấp vào tai nàng, đương vật càng thô cứng, ra vào vô cùng mãnh liệt, mỗi lần đều trướng chen lách ở bên trong thịt mềm...

Vẫn là cực kỳ ngứa...

"Sao còn nhiều nước như vậy, sướng hả?"

"Bị chị thao... nên... mới như vậy...

ư..."

"Chị đâm chết em, muốn không?"

"Muốn..."

Hô hấp dồn dập, côn thịt thần tốc hướng trong thân thể nàng mà đánh phá.

Thân mình Chaeyoung căng cứng, cô ở trước mặt mơ hồ lại văng lên một lần nước.

Lần này xong xuôi, ngay cả đầu ngón tay nàng cũng không còn khí lực: "Có tắm rửa không?"

"Cũng khỏe lên rồi."

"Để chị cõng em vào nhà tắm."

"Được."

"Lại đây."

Là thật sao?

Nàng bĩu môi một cái.

"Che cái gì, có chỗ nào trên người em mà chị còn chưa thấy đâu."

Nàng túm chặt chăn không chịu buông.

Tuy rằng cái cần làm đều đã làm qua, nhưng khi chuyện đó kết thúc lại trần truồng mà đối diện với cô như thế này, khó tránh khỏi có chút xấu hổ.

Hơn nữa... còn bật đèn.

"Có buông tay hay không?"

"...."

Cô cười, một chân bước qua người nàng quỳ gối xuống, đêm người nàng kẹp ở giữa.

Nàng vặn vẹo... không nhúc nhích được.

Chaeyoung hai tay bị cô siết chặt trên đỉnh đầu, không chạy đâu cho thoát được.

Tim nàng bỗng dưng đập nhẹ, môi cô dán lên môi nàng.

Thật kỳ lạ.

Sau một hồi lăn lộn trên giường, nàng cảm thấy rằng, giữa hai người bọn họ chỉ thuần túy là một cái hôn môi mà thôi.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 27: Mỗi ngày đều ăn em


Gương phòng tắm rất lớn, chiếm hơn nửa mặt tường.

Bồn rửa tay lát đá cẩm thạch, phong cách giống như phòng khách sạn điển hình.

Trên người Chaeyoung không còn chút sức lực, bị cô đặt ngồi ở trên bồn.

"Cùng nhau tắm?"

"Không cần..."

"Sao vậy?"

"Có cảm giác... dâm đãng."

Hai từ cuối cùng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy.

"Như vừa rồi mới gọi là dâm đãng."

Hình ảnh hai người ở trên giường thở hào hển liều chết triền miên quấn lấy nhau vẫn còn ở trong đầu, nàng càng chột dạ.

"Xấu hổ cái gì?"

Nàng ấp úng đáp lại, tầm mắt hạ thấp xuống, nhìn thấy trên cánh tay cô có vài vết hồng.

Là khi cao trào chịu không nổi liền dùng móng tay cào cấu cô.

Dấu vết của nàng...

"Cái này..."

"Bị dương vật thao vài cái liền xù lông như con mèo hoang."

Nàng há hốc mồm muốn phản bác, tay cô liền trượt theo cổ nàng đi xuống, kéo tấm chăn nàng đang cầm che trước ngực, lột vứt ra đèn sáng vừa đủ, nước cũng vừa đủ ấm.

Trong phòng tắm rất nhanh tràn ngập hơi nước.

Thân thể của hai người mờ mờ ảo ảo chiếu vào trong gương.

Chaeyoung có thể nhìn thấy thân mình trần trụi với hai luồng nhũ thịt của chính mình ở trong gương.

Ngón tay cô chậm rãi thoa sữa tắm khắp người nàng, thoa đến khi bọt trắng mịn.

Lý trí bảo phải dời mắt đi khỏi người cô, nhưng thế nào lại không thể di chuyển được.

"Ngực em có phải bị chị bóp đến lớn hơn rồi đúng không?"

Nàng nhìn ngón tay cô bao quanh đi lên, lòng bàn tay ấm nóng.

Thị giác và bàn tay tựa hồ như là hai thứ châm ngòi tê dại vào trong thân thể nàng: "Ừm."

"Từ nay về sau mỗi ngày đều cho chị ăn, có được không?"

Nàng nhịn không được phát ra âm thanh, cổ tay cô dùng lực tiến vào giữa hai chân, thậm chí có thể nhìn thấy ngón giữa của cô chọc vào, âm vật bị lòng ngón tay ma sát trở nên cứng lên.

"...

Chị muốn nói là... chỗ nào?"

"Em nghĩ bị chị ăn chỗ nào?

Chỗ nào là ngứa nhất?"

"....."

"Tách chân ra."

"Chị nói là tắm rửa..."

"Rửa bên trong."

Chân bị tách ra, cánh tay cô mắc kẹt tại nơi đó, đầu ngón tay chọc lộng vài cái ở cửa huyệt, chui đi vào.

Chaeyoung kêu lên một tiếng nho nhỏ.

Lisa nhìn biểu cảm dâm lên của nàng, lòng ngón tay qua lại cọ xát nơi nhục bích, ngựa quen đường cũ dễ dàng tìm được điểm mẫn cảm nhất của cô.

"Ngón tay... a...

Lại đi vào.

"

"Hửm?

Dương vật lại muốn thao em rồi."

"Chị vừa mới..."

"Không đủ.

Can em cả đêm."

"Ừ ừ a a"

Dương vật của cô lại càng trướng lớn hơn nữa, ngón tay chạm vào chỗ nào chỗ đấy liền ngứa ngáy không dứt, nơi ngón tay không chạm tới lại có chút trống vắng đến hờn dỗi, muốn thứ thô nóng kia đâm mạnh vài cái.

"Muốn nó đâm vào mạnh mẽ hơn sao?"

Nàng mím môi, mông theo bản năng hướng côn thịt của cô mà cọ cọ.

Lisa đem ngón tay lại đâm vào rồi lại rút xuất ra, mang theo một cỗ dịch trong suốt.

Dâm thủy cùng với nước ấm từ vòi sen trượt xuống đùi.

"Dâm đãng.

Lại lên đỉnh nữa rồi."

Côn thịt theo sát sau liền từ phía sau đâm vào.

Tay nàng chống tại cửa thủy tinh trong suốt ở dưới vòi sen, thắt lưng hãm đi xuống.

Nhìn vào gương nhìn không thể nhìn thấy được chỗ hai người đang kết hợp, còn cả biểu cảm khó nhìn của nàng.

Lúc này mỗi lần cô thúc vào đều vừa sâu vừa mạnh, tay nắm lấy thắt lưng nàng đón hùa ý, ra vào đều rất nhanh.

"Không đứng nổi mất...

Ngứa quá."

"Xuyên vào em thật sướng.

Thật muốn cứ đâm vào em mãi như thế này, đâm chết em."

Tay Chaeyoung nắm chặt cánh tay cô, phía dưới cọ sát đến vừa xót lại vừa đau âm thanh ra vào lẫn với tiếng nước, vang trong không gian bịt kín lại càng trở nên kích thích.

Nàng không nhớ rõ là đã bao nhiêu lần, chỉ cảm thấy nước ở phía dưới cứ như đang tràn ra như suối, càng bị đánh phá càng nhiều.

Lisa cúi đầu cắn vành tai nàng, đầu lưỡi liếm một vòng.

Trong thế giới của Chaeyoung chỉ còn lại tiếng hừ nhẹ và thở dốc của cô.

Lần này...

Nàng thật sự không còn chút sức lực nào nữa.

Cô tắm rửa cho nàng rồi ôm về đặt trên giường.

Có thể được cô ôm cũng là tốt lắm rồi.

Nàng nằm sấp trên giường nhìn khăn đang quấn khăn tắm quanh người.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 28: Yên tĩnh


Lúc này đây giữa hai người tồn tại một thế giới nhỏ bé, yếu ớt, độc lập.

Điện thoại của nàng vang lên, Lisa đang bước tới đó thuận tay cầm lấy cho nàng.

Lướt qua màn hình, tên hiển thị là "anh trai".

Cô nhàn nhạt lên tiếng, tắt đèn đi.

Cô nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình hoàn toàn là không phải cố ý, Chaeyoung nằm vội vào chăn, đang muốn bấm điện thoại trả lời thì đệm giường lún xuống, thân thể mang theo sữa tắm đè lên người nàng.

"Dừng lại."

Lòng ngón tay cô đang dán trên âm vật của nàng nhẹ nhàng vuốt xoa: "Hình như là sưng lên, đau không?"

"Một chút thôi."

"Vừa sờ em đã liền không khống chế nổi rồi.

Cực kỳ nhiều nước, vẫn muốn nuốt chị?"

"Hả?

Lần sau chị làm nhẹ chút."

"Được."

Cô hạ môi xuống, một phen mút trọn vành tai cùng cổ.

Chaeyoung vỗ về lưng cô, nhận thấy bắp thịt đường vân trên người cô, ngẫu nhiên vẫn là tràn ra âm thanh rên rỉ nho nhỏ.

Nàng cực kỳ thích loại yên tĩnh mà lại thân mật này.

Sau đó, nàng dần chìm vào giấc ngủ.

Một đêm này nàng không được ngủ yên ổn.

Một mình một giường mười mấy năm, đột nhiên bên người nhiều ra một người, vô luận như thế nào thì cũng có điểm chưa kịp thích ứng.

Sau khi tỉnh gấc nàng theo quán tính định lật người, hơi chút động, trên lưng bị cánh tay nặng trịch đè lên.

Nàng giật mình một lát, sau đó mới chậm rì rì nhớ ra.

...

Lên giường a.

Lúc này không biết là mấy giờ, nhưng trong phòng vẫn còn tối.

Từ phía sau lưng Lisa ôm qua vai nàng hơi thở đều đặn trầm hoãn, đang ngủ rất say.

Chaeyoung sợ đánh thức cô dậy, không dám lộn xộn nữa.

Trong lòng lại bỗng nhiên trùng xuống.

Cảm giác không chân thật chút nào.

Nàng do dự nhẹ đem lòng bàn tay áp vào trên mu bàn tay của cô.

Muốn càng nhiều.

Muốn toàn bộ của cô.

"Hử?"

"Không có gì."

Cô lười biếng nhấc cổ tay, cầm lấy ngón tay nàng vào trong lòng bàn tay.

Nàng yên tĩnh nằm.

Bàn tay bên hông lại thong thả dọc theo làn da dao động đi lên.

Lòng bàn tay thật nóng.

Hô hấp của nàng bị kìm hãm.

"Rất nhanh."

Đầu Chaeyoung trống rỗng cầm lấy tay cô, chưa nghĩ ra nên nói gì cô lại tiếp tục thiếp đi.

.......

Lại mở mắt ra, trời đã sáng hẳn.

Rèm cửa sổ còn chưa kéo nhưng ánh mặt trời đã xuyên qua khe hở của tấm vải dệt mà tiến vào, căn phòng tràn ngập ánh sáng.

Bên cạnh không có ai, yên tĩnh đến trống rỗng.

Nằm sau một lúc lâu Chaeyoung mới phản ứng, ngồi dậy ôm lấy chăn, chậm rãi suy đoán Lisa đã đi đâu.

Không lẽ là...

Cô đi rồi?

Mấy phút đồng hồ sau, thanh âm từ ngoài cửa truyền vào nàng mới giật mình.

Thân mình nhanh chóng liền nằm vật xuống như cũ.

Đầu óc vừa rồi còn bận suy nghĩ.

Không nghĩ là cô quay trở lại.

"Cạch"

Tiếng bước chân từ xa tới gần, cô mang vào trong phòng một thân không khí tươi mát.

Dường như là cô đi rửa tay, sau đó là tiếng bật lửa, mùi khói thuốc.

Chờ một chút, lại không nghe thấy động tĩnh gì nữa, nàng không chịu nổi liền vụng trộm nhìn sang cô một chút.

Cô đứng gần cửa sổ, thuốc trên tay đã tắt.

Mặt cũng đang hướng về bên này, bốn mắt nhìn nhau.

Ngực nàng run lên bần bật, tầm mắt muốn né không được mà không né cũng không xong.

Nhìn khóe môi cô đang cong lên.

"Tỉnh?"


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 29: Thuốc tiêu viêm


"Ừm.

Mấy giờ rồi?"

" Hơn mười giờ.

Đói sao?"

"Chưa đói."

Lisa đứng ở bên giường, nhìn cánh tay nàng đang sờ soạng lung tung trên giường, cười cười, cầm lấy điện thoại trên bàn đưa cho nàng.

Trên màn hình vẫn là tin nhắn tối qua, khung tin đánh chữ chỉ mới nhập có hai chữ, vẫn còn chưa gửi đi.

Chaeyoung chột dạ một trận, ấn gửi đi.

Bên kia rất nhanh trả lời lại, tiếng di động vang lên.

"Trước mặt chị mà dám nhắn tin với người con trai khác?"

"Là anh trai của em.

Nói với em về chuyện học thêm, tối qua không về nhà để học sao."

Cô hừ một tiếng, lòng bàn tay trên thân thể trần trụi của nàng chạy loạn một lát, không chút che dấu ý định tìm đến nhũ thịt.

Mặt nàng dần nóng lên.

Nàng đang trần như nhộng, cô lại mặc quần áo chỉnh tề, ngón tay mang theo vài phần không khí mát mẻ từ bên ngoài.

"Đừng nhúc nhích."

"Không muốn sao?

Núm vú đều đã cứng lên rồi."

"Đừng.

Còn sưng đau."

"Sưng chỗ nào?"

Cô hỏi tự nhiên đến mức Chaeyoung không thể trả lời được.

Rõ như ban ngày rồi còn gì, cửa sổ còn hé mở, âm thanh của những người bên ngoài có thể nghe thấy được rõ ràng.

Cảm giác xấu hổ trào dâng.

Ngón tay tham tiến giữa hai chân vén đẩy hai lần: "Ở đây sao?"

"Ừm..."

Giữa hai chân ẩm nhuyễn, đầu ngón tay đi qua đã nghĩ đi xuống.

"Gọi chị một tiếng, chị sẽ lập tức nghe em...."

"Gọi cái gì?"

"Em nghĩ là gọi cái gì?"

"Lalisa?"

Cô cười rộ lên, đang định nói gì thì điện thoại ở một bên vang lên.

"Mẹ?"

Mẹ nàng hỏi sao nàng còn chưa về.

Lúc trước nghĩ sáng chủ nhật sẽ trở về nhà, cuối cùng là chủ nhật, đồng hồ báo thức không vang lên nên bây giờ tỉnh dây thì đã là giữa trưa rồi.

Nàng muốn trả lời, nhưng vì rối rắm nên chưa thông suốt.

Hay lại Lisa đưa nàng về?

Cứ đến thẳng nhà nàng ăn cơm, nếu có ai hỏi thì kêu là người yêu luôn cũng không sao...

Chaeyoung đang hỗn loạn suy nghĩ thì Lisa đưa cho nàng một hộp thuốc tiêu viêm (Thuốc giảm sưng tấy, viên nhiễm).

Hóa ra ra đi ra ngoài lâu như vậy là vì hộp thuốc này?

Vậy mà lúc đó suýt nữa nàng đã nghĩ là cô bỏ rơi nàng rồi.

Chiều hôm nay nắng vàng ươm.

Nàng chỉ có vài giờ đồng hồ thu xếp sách vở, sửa sang lại quần áo, còn phải làm cho xong bài tập làm thêm.

Vội vội vàng vàng chuẩn bị ra khỏi cửa, đúng lúc nàng vừa vặn tay kéo thì cửa cũng mở ra.

Anh trai hàng xóm mang theo chìa khóa xe: "Vừa khéo anh cũng đi qua trường học của em có chút việc, để anh đưa em đi."

"Tốt quá.

Anh mua xe rồi à?"

"Học kỳ này khá nhiều chuyện, chạy tới chạy lui mệt lắm, mua cái xe đi cho dễ dàng một chút."

Nàng gật đầu thay cho lời nói, đi xuống lầu.

Kỳ thực nàng rất sợ lại bị anh hỏi về chuyện Lisa, may là trên đường đi thuận lợi, hai người chỉ nói chuyện phiếm vài câu về thành tích học tập với cuộc sống thường nhật.

Đoạn đường cuối, đi qua cái khúc cua, dừng lại ở trước cửa quán net gần trường học.

Ở đằng kia có một nhóm nam sinh đang tụm lại, cười nói rôm rả, trong số đó hình như là có vài người tối qua đi ăn cơm cùng với nàng.

Dường như có một nam sinh hướng về cửa sổ đen của xe nhìn một cái, Chaeyoung không biết là gì mà tự nhiên cúi đầu.

Đợi chạy thêm một chút nữa, nhìn qua gương chiếu hậu, lại nhìn thấy trong đám người này có hình dáng quen thuộc.

Ánh mắt nàng ngừng trên người cô.

Thoáng qua đối diện gương chiếu hậu, nàng không rõ cô có thấy rõ hay không nhưng mặt đã tự giác nóng lên rồi.

Mới thấy đây thôi, trong đêm tối trần trụi phóng túng tiếng thở khẽ, bị kéo chăn che lấp dưới lớp vải, vô cùng xấu hổ.

Đến cổng trường, anh trai hàng xóm hạ cửa sổ xuống, hướng quán nét rồi cười cười: "Muốn đứng ở đây đợi ai?"

"Không đợi, không đợi ai cả."

Chạy xong, lại cảm thấy bản thân có chút không đúng, điện thoại có tin nhắn đến bảo là "tự học cuối tuần"...

Nói chuyện với Lâm Thanh Khải sau khi tan học thứ sáu hôm đó, anh nói đợi ở cổng trường chờ cô, cô nhắn tin lại nói là "được".

...Sau đó...

Khách sạn...

Khách sạn...

Nhớ lại một chút, cảm giác tựa hồ như không chân thực.

Chỉ có bị tiến vào trong thân thể, còn giữ lại một ít lực đạo cùng độ ấm của cô.

Chaeyoung nâng cằm lên, đem hộp thuốc "tiêu viêm" này vào trong hộp nhựa nhỏ đặt ở bên gối.

Bạn cùng phòng đang túm tụm lại tán gẫu, còn nàng thì mở tin nhắn của Lisa ra, nhìn chằm chằm vào khung nhập tin nhắn.

Lại đóng, lại mở ra xem.

Cô không gửi lại cho nàng tin nhắn nào cả, nàng cũng không biết nên nhắn gì cho đúng.

Nàng thở dài, vùi mặt vào trong gối.

Sáng sớm hôm sau, bạn cùng bàn đánh thức nàng dậy.

"Mau tới trường không muộn đấy.

Chủ nhật cậu đi ăn trộm bom hay sao mà ngủ như chết vậy?"

Lật người, sờ điện thoại nhìn đồng hồ.

Có tin nhắn mới.

Hôm quá lúc mười hai giờ bốn mươi lăm phút tối: "Ngủ rồi à?"

Xế chiều là tiết tự học, sắp đến ngày kỷ niệm thành lập trường, chủ nhiệm lớp bảo lớp trưởng đưa cả lớp tới sân thể dục.

Đi qua vài lớp năm nhất, sau đó là lớp của cô cũng đang học thể dục.

Cô vừa bị thay thế, nâng cổ tay lau mồ hôi, ngồi vào dãy ghế mở bình nước.

Chaeyoung dường như thấy tầm mắt cô nhàn nhạt đi tới chỗ nàng, nhất thời căng thẳng muốn xỉu rồi.

Bạn ngồi cùng bàn đang ở một bên túm lấy áo nàng: "Cậu còn chưa nói cho tớ biết quan hệ của hai người là như thế nào."

"...."

"Không sai đâu."

Mấy bạn nam sinh ngồi ở phía đối diện giống như hoàng thượng tuyển chọn phi tần, một đám bàn qua tám lại: "Chân dài nhất."

"Ngực này lớn thật."

"Ngực kia hơi nhỏ nhỉ."

"Người này này, ở giữa ấy.

Ngực này sờ... nhất định rất sướng."

Mấy người thay đổi ánh mắt, cười rộ lên kỳ quái.

Cô nhìn mấy người bạn của mình: "Miệng các cậu phun ra từ nào cho sạch sẽ một chút đi."

"Sao vậy.

Không thể nào."

Lisa liếc mắt bọn họ một cái, không nói gì.

Nam sinh kia ngơ ngác một lát, mặt mày sáng rực, cười sát lại người cô: "Làm rồi?"

"Cút."

"Đi một chút đi, đi uống nước."

Tầm mắt nàng đi theo bóng lưng của cô.

"Còn cả lần trước nữa..."

Bạn cùng bàn vẫn đang thuyên luyên: "Chị ấy đến lớp chúng ta lần đó, là tìm cậu, đúng không?"

"Ừ"

"Vậy thì cuối cùng cậu nghĩ quan hệ của hai người là gì?

Nói tớ biết đi."

"Rất lâu rồi."

"Là bao lâu?"

Nàng nhìn vào vô định, thình lình góc áo lại bị gật mạnh: "Trời ơi?"

Bạn cùng bàn hét lớn.

Nàng ngẩng đầu nhìn, cô đang đứng dưới bóng cây trước mặt.

"Lại đây."

...

Không đi!

Bạn cùng lớp đang tán gẫu với nhau liền im bặt, xì xào bàn tán nghiêng đầu nhìn nàng xem xét.

"Bôi thuốc chưa?"

Giữa thanh thiên bạch nhật như thế này, tại sao cô lại hỏi vấn đề này?

Nàng nhìn xung quang nói vô cùng nhỏ: "Bôi rồi."


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 30: Xuất ngoại


Bình thường nàng rất ít làm người ta để mắt đến, nhưng lúc này nói chuyện này thì mỗi một sợi lông tơ trên cơ thể đều không được tự nhiên.

"Vậy ở chỗ khác có khó chịu ở đâu không?"

"Không có."

"Ừm." giương mắt nhìn về phía sau lưng nàng.

Cô nhận ra là lớp trưởng của lớp Chaeyoung, người ở thư viện lần trước.

Lớp trưởng cũng lúc này mới biết quan hệ của nàng với cô biểu hiện trên khuôn mặt có vẻ phức tạp, không những phức tạp mà còn mang theo cả sợ hãi.

Bị cô quét mắt một cái thì đến kẻ ngốc còn phải sợ nữa là.

"Nếu không thoải mái ở chỗ nào thì nói với chị."

"Được."

"Còn lưu dấu tay?"

"Hả?"

Lisa liếc nàng một cái, cười rộ lên.

Ở phía sau, sắc mặt của lớp trưởng tối đen lại, quay đầu đi, gượng cười đáp lại những bạn học xung quanh.

"Mấy ngày nay chị không có ở trường, muốn nói chuyện với em một chút."

"Đi đâu?"

"Anh trai chị kết hôn, ở nước ngoài, cả nhà phải xuất ngoại một thời gian."

Một thời gian là bao lâu chứ.

Trong lòng nàng căng thẳng, gật gật đầu.

"Đến lúc về chị sẽ bắt cóc em, khiến cho em mềm nhũn đến không thể nhấc nổi người dậy."

Nàng gật đầu.

Sau đó mới chợt nhận ra trong lời nói của cô có ẩn ý, lỗ tai lập tức đỏ bừng lên.

Xấu xa.

Mấy ngày nay không có cô vô cùng thong thả cùng trống vắng.

Kỳ thực nếu lúc Lisa ở trường học không tìm nàng thì hai người cũng không hề chạm mặt nhau một lần nào, nghĩ tới đó, Chaeyoung lại cảm thấy vườn trường bỗng nhiên to lớn đến lạ lùng.

Bạn ngồi cùng bàn hỏi vài lần, lại không thể hỏi được gì, liền bỏ qua sự tò mò mà đứng dậy.

Sau lần gặp gỡ trong truyền thuyết kia thì nữ sinh theo đuổi cô dường như đều bỏ cuộc, chỉ còn mỗi nàng bên cạnh cô trong lòng tự nhiên hiện ra hai chữ: "Cố lên."

Nàng suy nghĩ lung tung, nghĩ đến một biện pháp nhanh chóng nhất để được gặp cô.

Đó là mỗi ngày đều liên lạc với cô.

Nàng ngượng ngùng chủ động liên hệ cô.

Vốn việc lên giường cũng là cô tình nàng nguyện, nàng không thể để cho cô nghĩ rằng đó chỉ là "ngủ một giấc" mà thôi.

Nàng nhất định sẽ dính chặt lấy cô.

Nếu như sau này...

Nàng cũng sẽ không cho phép "sau này" gì hết, mối quan hệ này nhất định nàng sẽ phụ trách giữ gìn nó.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 31: Trở về


Chỉ một chữ "Hi", nhịn không lập tức bấm vào phím gửi.

Vừa gửi xong lại đổi ý, muốn thu hồi lại tin nhắn.

Lo lắng nhìn điện thoại một lát, hơn nửa tiếng sau Lisa mới nhắn tin trả lời nàng bằng một dấu chấm hỏi.

"Xin lỗi.

Gửi nhầm."

Cũng không biết cô có trả lời lại hay không nữa.

Điện thoại lại rung, cô gửi cho nàng một tấm hình.

Chụp có hơi mờ, nhưng có thể nhìn ra là ở bên bờ biển.

Biển cùng với trời xanh hòa thành một mảnh, xa xa có hôn lễ màn sa cùng ống nhị và hoa.

Vô cùng lãng mạn.

Có thể là vì nhìn quá lâu, buổi tối nằm ngủ nàng liền mơ thấy cô.

Hôn môi thật lâu, đầu lưỡi cô vòng quanh lưỡi nàng, nóng bỏng.

Bối cảnh hư hư thật thật, giống như ở đêm đó ở trong phòng khách sạn, cũng giống như phòng ngủ của nàng vậy.

Giường thật mềm mại, thân thể cô rất nặng, mỗi một lần đâm vào đều chân thật đến run rẩy.

Khi mở mắt ra, bên dưới đã ẩm ướt.

Chaeyoung ôm gối ở trong màn đêm yên tĩnh tối đen.

Có chút nhớ nhung cô.

Kỷ niệm ngày thành lập trường diễn ra vô cùng long trọng.

Lớp nàng là hợp xướng, thay đổi đai đeo váy lễ phục.

Trước khi bắt đầu, anh trai hàng xóm gọi điện thoại đến.

Hắn nói muốn tới xem, hỏi nàng vị trí diễn ra.

Cong cong quẹo quẹo, nói mãi cũng không rõ được, nàng liền dứt khoát chạy tới cổng trường đón hắn.

Đèn đường sớm bật, trên đường người đến người đi nhao nhao ầm ĩ.

Anh trai hàng xóm ôm bó hoa đứng ở trên vỉa hè, nhìn nàng vẫy tay.

Đến gần, hắn đưa hoa cho nàng cười: "Ăn mặc như vậy đúng là giống đại cô nương rồi."

"Cảm ơn anh."

Thình lình có một chiếc xe dừng lại bên người.

Màu đen, đèn xe lóe lóe, ghế trước cửa vừa mở ra, một bắp chân dài bước xuống.

Lisa khom lưng, ánh mắt từ trên thân bọn họ xẹt qua, ngừng trên người nàng vài giây.

Thần sắc trong veo, đáy mắt bị đèn đường chiếu vào hơi nhợt nhạt.

"Chị trở về rồi?"

"Về rồi.

Còn chưa bắt đầu sao?"

"Chưa."

Ba người một đường hướng tới hội trường mà đi tới.

Trong lòng tôi rối một nùi.

Chỉ đi cùng với cô như vậy, trí nhớ thân thể tựa như tự động tỉnh lại, tự nhiên lại muốn xích lại gần một chút.

Đáng tiếc lại có người khác ở đây.

Nàng đưa anh trai hàng xóm tới chỗ ghế trống, không tự giác quay đầu nhìn Lisa.

Đi đến thang lầu bên cạnh, cô gọi điện thoại cho nàng.

"Không thấy chị đâu cả.

Ở đâu..."

"Ở đây" Cánh cửa bên tay phải phòng thay quần áo mở ra, thanh âm quen thuộc cùng với tiếng nói trong điện thoại trùng khớp với nhau.

Tim nàng rạo rực đập thình thịch, tay bị cô nắm lấy kéo vào bên trong.

Người chủ trì bên ngoài đã lên sân khấu, uy uy uy điều chỉnh thử microphone.

"Sao lại mặc như vậy?"

"Lớp em biễu diễn hợp xướng, ai cũng mặc như thế này hết."

"Hàng xóm đó của em, đến đây để xem em hợp xướng?"

"Anh ấy nói vừa khéo có rảnh...

Biết được trường em có lễ hội nên thuận tiện tới xem."

"Thật rảnh rỗi."

Nàng không thể biết được ý tứ của cô trong câu nói này vì cô đứng ngược với ánh đèn, không thể nhìn thấy biểu cảm khuôn mặt, thật muốn nhìn cô lúc này.

"Mặc như thế này là để bù đắp cho chị sao?"

Cô như kẻ khát nước lâu ngày, từng tấc từng tấc mút sạch lưỡi nàng.

Đầu lưỡi cũng nóng như thân thể cô vậy.

Tay Chaeyoung không tự giấc mà đặt lên eo của cô, khẽ thở.

Bàn tay Lisa nắm giữ lấy ngực nàng cách tầng vải xoa nhẹ.

Sờ thật sướng.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 32: Càng lún càng sâu


Tay nàng dọc theo lưng cô vuốt đi lên, ngửa cổ, một chút đón ý hùa.

Cách một tấm cửa, người chủ trì đang rất nhiêt tình nói qua micro đầy vang vọng.

Bối cảnh âm nhạc, từng đợt vỗ tay và cười lớn, tiếng động lớn nháo lại sôi trào.

"Bao giờ thì hợp xướng?"

"Gần cuối."

"Ừm"

Ánh đèn rất sáng, hai người lại rất gần.

Chaeyoung có thể thấy rõ ràng trong mắt cô có mảnh hắc ám nhàn nhạt quen thuộc.

Là sắc thái của tình dục.

"Cũng là muốn bù đắp một chút."

Cổ nàng nóng lên, một nụ hôn đặt ở bên tai.

Hơi thở ẩm nóng, liếm mút đi xuống.

Thật lâu không bị cô chạm qua, chỉ như vậy liền tê dại khó cưỡng lại.

Đầu lưỡi linh hoạt, liếm vài vòng, lại dọc theo bên gáy đi xuống.

"Đừng hôn ở đó...

Ra ngoài sẽ bị người ta nhìn ra."

"Sợ ai nhìn thấy?"

Nàng mê man, không thể hiểu rõ ấn ý ám chỉ điều gì.

"Dám lăng nhăng với người khác...

Lần sau sẽ thao em trước mặt hắn, muốn không?"

Hả?

Cái gì?

Với ai?

"Em không có lăng nhăng."

Giọng nói phản bác cũng yếu hẳn đi, váy bị xốc lên, ngón tay cô theo bên chân vòng vào bên trong.

"Chỗ này sướng lắm đúng không?"

"Ưm..."

Nàng rên rỉ kiềm chế trong cổ họng.

Muốn đẩy cô ra.

Lại bị ngón tay kéo trụ lại, nơi mềm mại đã trở nên ẩm, miếng vải dệt đã có vài chỗ ướt: "Em thường tự thủ dâm như vậy sao?"

"Không có...

Em không có như vậy."

"Thật sao?"

Cô buông lỏng cánh tay của nàng, lòng ngón tay đi vào, áp vào trên chỗ non mềm của âm vật.

"Hay là chỗ mẫn cảm này...?

Buổi tối nghĩ tới không?"

"Nghĩ tới một lần."

"Chỉ một lần?"

"Ừm."

"Nghĩ như thế nào?"

"Giống như lần trước vậy..."

"Bị cắm vào rất thích đúng không?"

Nàng nhẹ gật đầu.

"Chưa cắm vào mà đã ướt cả bàn tay chị rồi.

Tiểu huyệt ngứa không?"

"Đừng hỏi nữa."

Cái miệng nhỏ ngậm chặt lấy ngón tay.

Chaeyoung tê rần, thở hổn hển.

"Thật dâm.

Vừa nhìn em như vậy đã nghĩ đè em mà thao."

"Em còn phải biểu diễn nữa.

Cần phải giữ sức."

Nói cái gì đến cũng sẽ đến, điện thoại của nàng reo lên.

Bạn cùng bàn ở phía bên ngoài đang tìm nàng, hô lớn hỏi mọi người nàng đang ở đâu, chủ nhiệm lớp muốn tập trung mọi người, luyện tập vài lần trước khi lên sân khấu.

Nàng sợ bị ai đó phát hiện ra giọng mình không ổn định điều chỉnh giọng một chút rồi mới lên tiếng trả lời.

Lisa khép hờ mắt nhìn nàng cuối cùng cánh tay lại kéo qua eo nàng dùng lực đẩy về phía trước.

Thân mình bị đẩy ra phía trước, lơ đãng lại đứng giữa hai chân của cô.

"Chị cứng lên rồi..."

Cô nhéo một cái vào ngực nàng: "Tối nay cho chị liếm..."

Cô nhìn bóng lưng nàng đang đi ra ngoài, cô thu tầm mắt về, đi vào toilet.

Cứng rắn đến khó chịu tựa lên cánh cửa phòng kế bên.

Đốt ngón tay vừa rồi ở phía dưới của nàng nên còn dính một ít chất lỏng nhờn nhợt, giữ chút cảm xúc khít khao cùng mùi hương.

Cô khép hờ mắt, trong đầu thong thả vẽ ra đầu vú vểnh cao của Chaeyoung mông rất tròn.

Mỗi tiếng rên rỉ cũng thật dâm đãng.

Tưởng tượng không tiếng động cũng đủ hấp dẫn.

Tiết mục biểu diễn không có gì khác lạ, chỉ là cả lớp cùng nhau hát một bài hợp xướng.

Sau khi chấm dứt, nàng vào phòng thay quần áo.

Bạn cùng bàn nói chuyện gì đó về việc thảo luận tiết mục vừa rồi, nàng nghe câu được câu không.

Cảm thấy trong không khí vẫn còn lưu lại hương vị của Lisa.

Điện thoại lại vang lên.

Anh trai hàng xóm nói muốn đi về trước.

Nàng vội buộc tóc lại, ít ra cũng nên đưa anh ấy tới tận cổng trường.

Một đường như cũ, anh hỏi nhiều câu: "Vẫn còn muốn vào đại học A à?"

"Muốn."

"Muốn thì cố lên.

Đang là thời điểm then chốt của cấp ba, tâm tư nên tập trung vào việc học nhiều hơn, em thấy có đúng không?"

"Vâng."

Bất quá đạo lý và lý trí luôn là hai chuyện khác nhau, có khi đáng ra nên làm, nhưng lại không làm.

Chaeyoung cũng không biết, kết quả này là mù quáng cố chấp, hay là trên người Lisa có ma lực khiến cho nàng không thể kiềm chế được chính mình nữa.

Tóm lại, nàng chính là say đắm.

Một đầu chui vào, sau đó tự nhiên càng lún càng sâu.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 33: Phòng học bỏ hoang


Nàng quay lại hội trường.

Tiết mục nhàm chán, cứ liên tục như thế thêm vài giờ nữa.

Nơi nơi đều là chỗ trống, còn số người ngồi ở phía đằng kia thì đang tán gẫu cười hi hi ha ha.

Chaeyoung hơi mang tâm sự, không quá chuyên tâm vào vệc của lớp mình.

Cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Bạn ngồi cùng bàn lắc đầu chuyển hướng đi nơi khác, vừa thấy nàng thì vẻ mặt liền sáng sủa lên, liếc mắt ý bảo cái gì đấy.

Cách bọn họ một cái hành lang nhỏ hẹp, Lisa đang yên tĩnh ngồi ở đằng kia.

Nguyên một hàng ghế đều trống không, chỉ mỗi cô ngồi đó, đang nhìn lên sân khấu, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Cô dường như nhận thấy được gì đó, nghiêng mặt qua bên này

Nàng bước tới gần cô.

"Em vừa tiễn anh trai hàng xóm về."

Ngữ khí nói chuyện thật là tự nhiên, không biết thế nào, sau khi nói xong lại lập tức nhớ đến câu nói kia của cô.

Trước mặt anh trai hàng xóm...

Tai nàng nóng lên rồi.

"Em tắt điện thoại nên chị đến tìm em."

Chaeyoung có thể thoáng nhìn thấy được vẻ mặt kỳ dị của bạn cùng bàn.

"Ừm"

"Còn xem không?"

" Không xem."

"Vậy thì đi."

Tiếng nói vừa dứt, bạn cùng bàn nhanh chóng ở phía sau lưng ho khụ khụ hai tiếng.

"Cái kia... hoa, cậu về ký túc xá lấy giùm tớ trước nhé."

Cô chưa nói muốn đi đâu, nàng chỉ im lặng đi theo cô.

Đèn đường nhạt nhẽo.

Bóng dáng hai người rơi trên mặt đất, một trước một sau, thật vi diệu liền cùng một chỗ.

Cong cong quẹo quẹo dọc theo căn tin, thư viện, sau cùng là phòng học cũ đã bỏ hoang từ lâu.

Cửa sau không khóa.

Đẩy vào trong kêu "két" một tiếng.

Túi sách của hai người bị cô tùy tiện đặt ở một bên, đá lên cửa.

Cuối cùng một loạt bàn học cũ đã được đẩy về một góc ở đằng kia, Lisa dựa nửa người lên tường, nàng chầm chậm đi qua.

Cảm giác da thịt trần truồng thân mật nhau.

Hô hấp của nàng hỗn loạn.

Cô không nắm chặt, đốt ngón tay chỉ hơi tiến nhũ trong thịt, lại nới ra.

Trên ngón tay có vết chai chà sát qua lại trên đầu ngực hai lần, nàng cảm nhận được rõ ràng chỗ phía trên đỉnh ngực kia.

"Cứng như đá nhỉ?"

"Ưmmm..."

Hiển nhiên cô cũng không thể nhẫn nại thêm nữa, cách xa nàng vài ngày, cô lúc này đã cứng rắn.

"Nước đã chảy đủ ướt rồi à?"

Quần lót ướt, Chaeyoung có thể phát giác được động tác của ngón tay cô.

Đầu ngón tay đi vào, tác hai mảnh thịt mềm ra, để ở giữa cái lỗ miệng nhỏ kia, thử đâm đâm vào bên trong thăm dò.

"Có thể rồi."

"Sợ em đau."

Ngón giữa vẫn cắm đi vào một ít, chất lỏng ấm áp bị đốt ngón tay thon dài khuấy đẩo bên trong tạo nên tiếng vang nhỏ.

Thịt mềm bao phủ nhanh chóng, quấn chặt lấy đốt ngón tay, hấp vào sâu hơn bên trong.

Như là đang muốn nhiều hơn.

"Lỗ nhỏ thật mẫn cảm.

Mới một ngón tay liền kêu rồi."


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 34: Cưỡi ngựa cao trào


Chaeyoung vừa thẹn lại vừa khó nhịn, cúi đầu, môi đụng môi cô một cái.

Ngón tay của cô dựng thẳng lên, qua lại chỗ đó.

Nàng rên rỉ hơi lớn lại bị môi cô chặn lại.

Ngứa ngáy không chịu nổi.

Cao trào tới rất nhanh, có chút mãnh liệt.

Phía dưới nàng căng thẳng, co rút kịch liệt.

Ngứa tới cực điểm, dâm dịch từ bên trong tràn ra ngài.

Thậm chí còn có thể nghe thấy được âm thanh chất lỏng chảy xuống theo ngón tay cô.

"Thích như vậy sao.

Vẫn còn muốn nữa sao?"

Ngón tay nàng đặt ở đó chỉ cảm thấy vừa vướng vừa nóng.

Lisa hừ nhẹ: "Kiểm tra."

"Rất lớn."

"Muốn nó thao không?"

"Ưm..."

"Tự bỏ vào đi."

Lần đầu tiên bị cô đụng chạm vào ngày hôm đó, chính là loại tư thế này.

Ngồi trên người cô, bị thứ cứng rắn của cô đâm vào đến tận nơi sâu nhất.

Đỉnh đầu bị ngón tay nàng giữ lấy, dâm thủy chảy theo xuống, thân nhục bổng đều trở nên ướt trơn bóng.

Nàng thử đặt tại miệng huyệt rồi đâm vào bên trong.

Không thể đi vào được, ngược lại cô không nhịn được mà giữ lấy eo của nàng hếch hông đi lên: "Buông tay."

"Có đau không?"

Nàng lắc đầu.

Cô liền tiến sâu vào.

Chỗ thịt ẩm mềm kia vừa nhanh, vừa chặt chẽ bao lấy cả căn dương vật.

Cô thở dài một tiếng: "Thật sướng."

Tận cùng của thịt non nóng ấm, đỉnh dương vật đâm thẳng vào lập tức bị cắn ngậm chặn quy đầu.

Sướng đến run hết cả người lên.

"Thân thể em thật đẹp."

Không uổng công cô vừa về nước đã chạy ngay đến gặp nàng ngay trong buổi tối như thế này.

"Ưm"

Thân thể nàng không dám làm gì, ghế dựa phòng học không cao, nàng cứ như vậy ngồi trên đùi cô, chân có thể thả xuống trên đất.

Lại không cảm thấy được gì, chỉ có thể thấy chỗ tối tư mật này đang bị côn thịt của cô gắt gao đâm vào đỉnh.

"Sâu quá rồi..."

"Không thích?

Không phải vừa rồi vội vã muốn sao."

"Aaaaa"

"Dùng eo.

Nuốt dương vật như thế, dùng eo đưa đẩy từ trước ra sau, rồi sau ra trước."

Đầu ngón tay Chaeyoung không còn chút sức lực, nàng làm theo lời cô, thứ kia lập tức cắm chặt vào trong nàng cắm đến kích thích.

Không nổi hai lần, nàng liền xấu hổ ôm lấy cổ cô: "Chị động đi."

"Sướng không?"

"Ưm...

Sướng."

Chỗ sâu nhất liên tiếp bị đụng vào, tầng tầng lớp lớp ngứa ngáy cùng khoái cảm quét qua, cứ một lớp lại một lớp sóng nổi dậy.

Tiếng rên rỉ của nàng dần dần không nhịn được tràn ra khỏi cuống họng.

Nghe vào tai, không hiểu sao lại nhớ tới ngày hôm đó, nàng ở ngoài cửa nghe lén Lisa đang nhìn cô gái trong điện thoại rên rỉ.

Phóng đãng, bị làm tới thoải mái cực hạn.

KHÔNG biết lý do là vì gì mà trong lòng tê rần, hai chân càng trở nên mềm nhũn.

Đèn rất sáng, nội y sớm đã bị quăng trên bàn, hai khỏa nhũ nặng trịch theo động tác của hai người mà run rẩy.

"Ngực em thật dâm đãng."

Ánh mắt cô thực nóng, trước ngực Chaeyoung tê tê, muốn lấy tay che trước ngực lại bị ngón tay cô giữ lấy: "Tự nâng ngực lên để cho chị mút hả?"

Nàng cắn cắn môi, đưa thân mình ra phía trước.

Môi ẩm ướt, hơi thở nóng rực, đầu vú bị khiêu khích.

Hô hấp của nàng trở nên gấp gáp, nhìn thấy rất rõ ràng Lisa lấy đầu lưỡi liếm trên ngực mình.

Cô cười nhìn nàng, nàng xấu hổ ngoảnh mặt sang bên khác.

Mặc kệ bắt đầu như thế nào, nàng thích cô lúc này.

Ánh mắt bị dục vọng ăn mòn không còn sáng suốt, mỗi ngón tay đều nóng bỏng.

Nàng rên rỉ không ngừng.

Dương vật bên trong thân thể vẫn còn cứng rắn, thong thả ma sát.

Giống như muốn tiến đâm vào bên trong da thịt nàng thật cật lực.

Khoái cảm dần dần tăng lên, tràn qua mỗi kẽ chân lông.

"Sắp rồi..."

Một tay đỡ thắt lưng của nàng ép sát mình, một tay lại tiến vào giữa đùi, tìm được âm vật, nhẹ xoa nắn, cả trong cả ngoài đều bị cô nắm trong tay, Chaeyoung cảm thấy bản thân cơ hồ như muốn chết.

"Tiểu bức bị thao chảy ra thật nhiều nước."

"Bởi vì.. a... bởi vì vô cùng... thoải mái..."

"Em sướng chứ?"

"Ừm..." nàng gắt gao ôm lấy cổ cô, chỉ lo thở dốc, giữa hai chân bị cô rút toàn bộ ra rồi lại nhập toàn bộ, mỗi tấc thịt đều bị ma sát đến cực điểm.

Lại một lần tiến vào, cô cố ý đi tới nơi mẫn cảm nhất bên trong cơ thể của nàng, ngứa ngáy tràn ngập như muốn nổ tung, Chaeyoung cắn vai cô, bên dưới phun mạnh ra nước.

"Bắn ướt hết cả quần chị rồi."

Nàng vẫn còn dư lại đợt khoái cảm vừa rồi, phía dưới co giật mạnh, lại vẫn bị dương vật sáp sáp đẩy ra, cảm giác thật giày vò.

"Này tức là..."

"Liếm dương vật cho chị."

Nàng chỉ mới ngậm vài lần nên động tác vẫn còn chưa thành thục, lúc đầu chỉ hiểu là ngậm chặt trong miệng như thế, nếu có phun ra thì sẽ nuốt vào.

Cúi mắt nhìn gò má nàng đang bị dương vật đâm ra hình dạng, nhìn xuống đôi môi mềm mượt ẩm ướt đang mút thì hô hấp lập tức gấp gáp.

"Ngậm vào lấy đầu lưỡi liếm vòng quanh."


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 35: Muốn ôm chị mỗi buổi tối


Chaeyoung đem đầu lưỡi áp vào thân bổng, cho dù ở trong miệng, nam căn này đã cực kỳ nóng, và cứng rắn.

Lisa không ngừng cúi đầu rên rỉ.

"Miệng nhỏ phía dưới không nói, miệng trên cũng thật dâm đãng.

Đều bị em hấp dẫn.

Dùng đầu lưỡi liếm.Thực ngoan."

Nàng cho rằng cô muốn, liền liếm vài cái rồi kéo cô, côn thịt vểnh cao trong không khí.

Bụng đầy lông đen vẫn còn có dấu vết ẩm ướt, nàng vội chuyển mắt, nhớ tới vừa rồi là nàng lưu lại.

"Nằm sấp."

"Còn muốn không?"

Giữa hai hàm răng của nàng còn lưu lại hương vị của hai người, bị đầu lưỡi của cô quét vào, nàng chỉ còn biết dùng đầu lưỡi tê dại của mình mà đón hùa.

Hôn môi, nàng có thể đã rất quen thuộc.

Ngón tay lại phủ lên âm thầm, ngón giữa phải đặt trong khe hở của âm vật mà sờ soạng.

Ngón tay đi vào, tất cả đều là trơn nhớt chất lỏng, Lisa cầm lấy dương vật chà chà bên ngoài vài cái, dùng lực đỉnh đầu ấn đi vào.

Cô đưa côn thịt vào đến tận cùng, lại rút ra, lại rất nhanh cắm vào vừa nhanh vừa mạnh.

Chiếc bàn cũ kĩ bị đong đưa kêu lên kẽo kẹt, khoái cảm mạnh liệt ào ào kéo tới.

Nàng rên rỉ, nửa người trên toàn bộ nằm trên bàn, bên cạnh gò má là túi sách của cô, kéo khóa lạnh lẽo hơi cọ cọ lên mặt.

"Muốn chứ.

Dương vật còn cứng rắn, còn muốn thao em."

Trong cơ thể nàng động tác thật sự nhanh, khi ra vào đầu dương vật hơi nhích lên đâm thẳng vào nội bích, Chaeyoung toan trướng không nói nên lời.

Bên trong nàng chật hẹp gắt gao co giật, mãnh liệt, ngứa ngáy

"Tiểu bức vừa mới thao mà đã muốn cao trào nữa rồi sao?"

"Ưmmmm...

Ngứa."

"Không đủ sao?

Lúc không có mặt chị, em có muốn để cho người khác thao không?"

"Không có...

Đặc biệt ngứa.

Bên trong khó chịu... a...

"

Cô dùng sức đụng phải bên trong điểm mẫn cảm, quy đầu nghiền mạnh hai lần, giữa hai đùi nàng liền trào ra đầm đìa dâm dịch.

Thịt mềm cũng đè ép tới mức tận cùng, côn thịt bị quấn mút chặt chẽ, dịch trắng đậm đặc xuất ra, trào ra qua mép tròn xung quanh thịt mềm đang bao bọc lấy côn thịt.

Lần trước tuy cũng rất thoải mái, nhưng dù sao lần đầu tiên, cắm đến sâu như thế thì vẫn có điểm không tốt.

Nhưng lần này rõ ràng là cảm giác ham muốn rất nhiều.

Chỗ sâu bị va chạm bủn rủn, khi bị cô xuất tinh vài cái kích thích, ngón chân nàng đều co quắp lại giật giật.

Nàng nằm sấp trên bàn, một tay che miệng, tay kia thì gắt gao bấu víu mép bàn.

Sướng muốn chết.

Lỗ nhỏ vẫn còn một chút tê dại như bị điện giật co rúm lại, Lisa không lập tức rút ra.

Lòng ngón tay cô ở trên lưng xương sống của nàng trượt vài cái, lại cúi người, liếm vành tai của nàng.

"No chưa?"

Nàng còn dư âm của cao trào, nhất thời không phản ứng kịp để hiểu ý tứ trong câu hỏi của cô là gì.

Mê man vài giây, đỏ mặt gật đầu.

"Rất tốt."

Không biết lúc này là mấy giờ, lễ kỷ niệm ngày thành lập trường hẳn đã sớm kết thúc.

Vừa rồi không để ý, bây giờ chú tâm lắng nghe mới rõ là bên ngoài đã không có tiếng ồn ào nào nữa. mọi người đều đã giải tán hết rồi sao?

...

Được đi chung với cô như vậy.

Có làm cái gì cũng được, mà không làm cái gì cũng được, đều thật thích.

Lúc hai người thu dọn, nàng cầm lấy di động đọc tin nhắn mới là tin nhắn của bạn ngồi cùng bàn.

Một dãy icon mặt tròn cười xấu xa, mắt to liếc ngang.

Ngay sau đó lại một tin nhắn đến: "Không cần phải gấp gáp trở về đâu, ha ha ha ha ha"

"Mấy giờ rồi?"

"Hơn mười giờ.

Bạn ngồi cùng bàn nói ký túc xá hôm nay đóng cửa sớm, giục em mau trở về."

"Trở về sao?"

"Ừm"

Cô thuận tay xách túi sách, trước khi ra khỏi cửa cô tắt công tắc đèn trên tường.

Phòng học nháy mắt tối sầm lại.

Ánh trăng bên ngoài đổ vào sáng dìu dịu.

"Buổi tối để cho chị ôm em một lát."

Chưa kịp thưởng thức ngữ khí của cô, cô liền buông tay, đi qua cửa phòng học.

Nàng thật sự muốn thử cảm giác được cô ôm ngủ vào buổi tối.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 36: Bông tai


Nàng thật sự muốn thử cảm giác được cô ôm ngủ vào buổi tối.

Nhưng nàng không phải là kiểu người không để tâm đến ánh mắt của người khác.

Bạn cùng lớp đều đã nhìn thấy nàng đi với cô.

Nếu như đêm nay không về thì chưa đến sáng mai tin tức này chắc chắn sẽ được lan truyền huyên náo khắp nơi rồi.

Mười mấy năm đến trường, trong mắt bạn bè thì nàng là con người nhu thuận ngoan hiền, kể cả ngủ trên lớp cũng chưa từng.

Chưa bao giờ lớn mật, lại càng không tự ý làm việc gì trái ý giáo viên.

Nếu như bỗng chốc chuyện này bị truyền đi...

"Em còn phải trở về.

Buổi tối ký túc xá... phải điểm danh."

"Đi thôi, chị đưa em về."

Trên đường lúc này quả thực không có lấy một bóng người.

Đèn đường hai bên yên lặng đến trống rỗng.

Hai người cũng chưa biết nên nói chuyện với nhau như thế nào, gió nhè nhẹ thổi qua.

Cách ký túc xá một khoảng không xa là tiếng cười đùa.

Tiếng cười lớn đến ồn ào.

Dường như so với cái khoảng thời gian trật tự im lặng vừa rồi là hai thế giới khác biệt vậy.

Mắt nàng khép hờ nhìn tay Lisa, muốn cầm lấy nếu có thể cầm tay cô thì tốt rồi.

Đầu ngón tay cuộn tròn vài cái, vẫn lại là không dám động vào.

Người như nàng thế này, nếu không phải ngày đó trùng hợp gặp được cô tại phòng học cũ đó thì cõ lẽ cả đời cũng sẽ không bao giờ có thể đi bên cạnh cô như thế này được.

Tới cửa, nàng đi vào trong hai bước, lại bị cô gọi lại.

"Suýt nữa thì quên."

Từ trong túi áo lấy ra cái hộp nhỏ, đưa cho nàng.

"Cái gì vậy?"

"Không muốn sao?"

"Muốn.

Muốn chứ."

Cái gì cũng được.

Đang nói, chuông báo tắt đèn của ký túc xá vang lên, đầu ngón tay chạm qua lòng bàn tay cô rất nhẹ.

Khóe môi cô giương lên.

Có phần ngứa.

Chaeyoung vô cùng vui sướng.

Nàng không nghĩ tới cô lại tặng quà cho mình.

Chưa từng nghĩ tới.

Đèn tắt rất nhanh xung quanh đã tối đen, nàng vội chạy nhanh vào.

Chạy được vài bước lại dừng chân, quay đầu muốn nhìn cô một chút.

Bóng dáng bị ngọn đèn kéo dài lê trên mặt đất thật sự yên tĩnh.

Trong lòng nàng giống như nở hoa, mím môi cười, thình lình bị bà dì quản lý hét lên: "Còn không mau tắt đèn đi."

Cửa kí túc xá sơ sài.

Âm thanh nói chuyện vô cùng náo nhiệt.

Chaeyoung đẩy cửa ra, âm thanh liền dừng lại.

"Trở về rồi sao?

Vẫn còn sớm mà."

"Suýt chút nữa thì bị nhốt ngoài cổng."

Mấy người cùng phòng lúc này mới thức tỉnh.

Lại bắt đầu nháo lên.

Bảy miệng tám lời hỏi han nàng với cô xác định quan hệ từ lúc nào, quen nhau ra sao.

Nàng cũng giải thích qua loa, lại nhớ tới cô.

Một bên không rõ thẩn thờ, một bên lại đi tới bên giường, đem hộp nhỏ cất xuống dưới gối.

Một lúc sau, các bạn cùng phòng lại bắt đầu nhộn nhịp, khi thì về học tập, lúc lại xen lẫn vài câu về lễ kỷ niệm ngày thành lập trường, đến lúc yên tĩnh hẳn, là lúc đã tắt đèn thật lâu sau đó.

Nàng lấy cái hộp nhỏ, nhẹ chân nhẹ tay lấy chăn mỏng phủ lên mình, nằm nửa sấp, dùng đèn điện thoại di động soi mức sáng nhất.

Sau khi mở ra, hít thở thật chậm.

Hai viên nho nhỏ, trên mặt có hai đường trang trí song song.

Cực đơn giản, nhưng rất tinh xảo.

Hai chiếc bông tai trân châu.

Lúc chạy một mạch trở về, nàng đã gấp gáp đoán mò đoán non là thứ gì.

Kẹo chocolate, bông hoa hồng nhỏ trên áo dâu rơi ra... tất cả nàng đều đã nghĩ tới.

Lại không đoán ra được là cái này.

Lisa mà lại tặng được mấy loại quà như thế này sao?

Cũng là quá khó để đoán đi.

Đáng lẽ là phải đưa trong hôn lễ mới đúng chứ nhỉ?

Mà trong hôn lễ thì đưa cái này sao được?

Đại não nàng làm việc không ngừng, lại không có câu trả lời nào.

Nằm sấp một đống, đặt cái hộp nhỏ lên trán, khóe môi càng ngày càng công lên.

Chỉ cần như vậy cũng hạnh phúc rồi.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 37: Bấm lỗ tai


Ngày thứ hai, lúc tới căn tin ăn sáng thì Chaeyoung đều cười toe toét, tâm hồn như đang nhảy nhót.

Bạn ngồi cùng bàn nói nói cười cười ăn xong cơm, tìm vị trí ngồi, nghe ai đó gọi một tiếng: "Chaeyoung!"

Là bạn của Lisa.

Bốn năm người nhìn về phía nàng biểu cảm có vẻ thân mật vẫy vẫy cánh tay với nàng: "Tới đây ngồi đi."

Cô bên cạnh bưng chén sữa đậu nành, theo âm thanh mà ngước mắt nhìn.

Hình như là vừa tắm xong, lọn tóc cô hơi ẩm, đen tuyền.

Nàng đứng dậy đi đến bên cạnh.

"Sớm vậy."

"Cũng hơi sớm thật."

Nàng không hiểu được những người bạn này của cô có biết chuyện của hai bọn họ không, hay là, cụ thể là thế nào lấy vì bọn họ quan hệ.

Bất quá bộ dáng của từng người đều không tệ.

Một bữa cơm, người ngồi cùng bàn với cô là người nhiệt tình nói chuyện nhất.

Chaeyoung vốn không nói nhiều lắm, cô cũng rất yên lặng mà ăn uống.

Cô mặc bộ đồ màu trắng cổ áo rộng rãi.

Khi cúi đầu uống này, nàng không nghĩ tới rằng, xương quai xanh của cô dường như có vết dấu răng rất mờ.

Nàng cả kinh, chiếc thìa trong tay suýt chút đụng đến bát bên cạnh.

Bạn ngồi cùng bàn dùng tay phẩy phẩy trước mặt nàng: "Nóng sao?"

"Ăn xong rồi, mình đi trước rửa tay."

Trốn rồi.

Bên cửa sổ là một dãy bồn rửa tay.

Nàng dùng tay hứng nước lạnh vỗ vỗ gò má.

Mặt nóng quá.

Mùi hương, mùi sữa tắm vẫn còn đọng lại trước đầu mũi nàng, vòi nước bên trái bị vặn mở hết mức, âm thanh nước chảy kêu rầm rầm.

"Căng thẳng cái gì.

Cũng không ai biết là em cắn đâu."

"Vậy cái này..."

"Không sao.

Đã mờ như vậy mà vừa nhìn qua em cũng có thể nhận ra được."

Quả thật là rất mờ.

Chủ yếu là người tạo ra nó tự biết chuyện gì, nên không thể cứ tự nhiên như không có chuyện gì được.

Nàng cắn cắn môi, tắt vòi nước.

Cô ở một bên như cười như không hướng mắt lên phía trên vành tai nàng: "Không đeo?"

Là hỏi bông tai à?

Nàng đeo rồi.

Lúc ở trong ký túc xá vô cùng cao hứng mà lôi ra đeo, chỉ là trước khi bước ra khỏi cửa lại do dự mà tháo xuống.

"Rất đẹp.

Cảm ơn chị, chỉ là..."

Nàng có bấm lỗ tai.

Là lúc vừa lên cấp ba có đi bấm, lúc đó chỉ vì tuổi đang lớn nên thích chưng diện.

Sau này đeo một hai lần, qua khai giảng đầu năm xong, nàng lại đi theo lối dung mạo nghiêm chỉnh, nữ sinh đơn giản nên cất đi.

"Làm sao mà chị biết?"

"Em nói xem."

Ánh mắt hai người nhìn nhau, sau đó Chaeyoung mới giật mình cụp mắt xuống.

Trong lòng tê rần, vành tai lại bắt đầu nóng lên.

Cô vươn đầu lưỡi liếm qua chỗ kia.


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 38: Nàng thích cô bởi vì bề ngoài


"Hai ngươi còn chưa rửa tay xong luôn hả?"

Bạn ngồi cùng bàn với cô đã ăn cơm xong, nói nói cười cười đi tới chỗ hai người họ.

"Ừm..."

Chaeyoung nhanh chóng chuyển ánh mắt rời khỏi khuôn mặt cô, một tay lại vặn mở vòi nước, một tay phẩy loạn giữa không trung, bầu không khí dường như làm cho người ta tim đập chân run.

Cô thản nhiên nói chuyện với người bạn kia.

Tầm mắt lại lơ đãng nhìn từ tai của nàng xuống, những giọt nước trong suốt đang chuyển động khuấy đảo trên đầu ngón tay nàng.

Nàng không ngốc, bởi vì thích cô lại còn yêu sâu sắc.

Mỗi ánh mắt hay động tác của Lisa thu vào tầm mắt nàng đều như được phóng đại lên vô số lần.

Lãnh đạm càng lãnh đạm, thân mật càng trở nên thân mật.

Nói tóm lại, mỗi một cử chỉ của cô đối với nàng đều có lực sát thương rất lớn.

Lúc ba người đi ra tới bàn ăn, điện thoại của cô vang lên.

Cô lấy ra xem một cái, không trả lời, trực tiếp bỏ lại vào trong túi áo.

Nhưng là bạn của cô ở gần đó đại khái đã nhìn thấy chữ hiển thị trên màn hình, hỏi cô: "Cậu còn chưa nói với Bomi là đã quay lại trường đúng không?

Tối qua cô ấy có hỏi chúng tớ mấy câu."

Ai?

Có phải là cô gái mà hôm trước bạn cùng bàn đã chỉ cho nàng?

"Tớ nói với cô ấy để làm gì."

Người bạn kia nhìn nàng cười, không trả lời.

Nàng yên lặng đem những lời này nhớ kỹ.

Cho nên, có thể nói thế này hay không, tuy rằng cô gái này theo đuổi cô nhưng cô cũng không thèm quan tâm hay hứng thú?

Bạn ngồi cùng bàn liền trấn an nàng bằng một liều thuốc an thần.

"Lúc ăn cơm tớ đã hỏi giúp cậu rồi.

Bạn học của cô ấy nói, trừ người bạn gái trước kia của Lisa thì cậu là người duy nhất mà cô ấy đưa ra ngoài đi chung với bọn họ."

"Ồ?"

"Cậu ra ngoài với bọn họ khi nào vậy?

Sao tớ không biết hả?"

"Có mỗi một lần...

đi ra ngoài ăn cơm."

"Cảm giác thật không tệ, cậu xem tối qua cô ấy đến trước lớp chúng ta chờ cậu lâu như vậy."

Trong lòng Chaeyoung nói thầm.

Lần đó cô mang nàng đi ra ngoài...

Là thuê phòng.

Ngay tối hôm qua cũng vậy.

Bất quá, cẩn thận ngẫm lại, nếu trong lời nói của cô thật sự đối với nàng có một chút dịu dàng nào đó...

Nàng cảm thấy kỳ thực không thể nhìn ra có điểm dịu dàng nào trong đó được.

Nhưng lúc ban đầu, nàng thích cô cũng chính là bởi vì bề ngoài mà thôi.

Nói cho cùng, về bản chất của hai người là giống nhau?

Mang theo suy nghĩ đó trong đầu, buổi tối lúc quay về ký túc xá, nàng lặng lẽ cầm điện thoại thật lâu.

Vì sao người ta lại tặng quà, đưa bông tai có cái gì hàm nghĩa gì...

Giống như đem tất cả các câu hỏi này xong thì nàng có thể cho ra một khẳng định kết luận rõ ràng vậy.

Cuối cùng cũng không thể tìm ra được đáp án cuối cùng.

Mười một giờ rưỡi, Lisa hẳn là còn chưa ngủ.

Nàng mở tin nhắn ra, chần chừ một lúc lâu rồi bấm ba chữ gửi qua.

"Ngủ rồi sao?"

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Màn hình sớm tối sầm, khí thế nổi lên bừng bừng vừa rồi càng ngày càng yếu.

Nhớ tới lúc cô đọc tin nhắn của cô gái kia xong.

Cô chỉ lườm một cái, cầm di động ném sang một bên.

Một giây sau, di động bỗng dưng sáng.

Do quên điều chỉnh âm lượng nên tiếng chuông vang lên.

"Trễ như vậy." bạn cùng bàn đang ngồi trước đèn học vùi đầu viết báo cáo, ngẩng đầu: "Ai vậy?"

"Điện thoại!"

Nàng đi dép lê, đang do dự là nên vào toilet hay là ra ban công, trong lúc đó do dự một giây chọn chạy ra ban công.

"Vâng."

"Sao còn chưa ngủ?"

Có lẽ là do cô đeo tai nghe nên thang sắc thật rõ ràng, âm cuối nhẹ bổng hướng thẳng vào trong lòng nàng mà nhẹ rung động.

"Ừm."


 
[Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
Chương 39: Mờ ám trong thang máy


Chaeyoung đã dự tính trong đầu vài câu để nói với cô rồi chỉ là sự thực chứng minh, những thứ gọi là dũng khí này nọ chỉ mãnh liệt lúc bản thân đang nằm trên giường mơ mộng mà thôi.

Còn đến thời khắc mấu chốt, bị gió thổi qua, toàn bộ câu chữ đều lặng lẽ bay tan tác theo gió.

Một chữ nàng cũng nói không nên lời.

"Chờ chị một lát."

Nàng yên tĩnh cho đến khi nghe được tiếng hít thở ổn định của cô.

Ánh trăng rất sáng.

Đối diện với cây đèn trước ký túc xá, mỗi một bậc thang đi xuống ban công in bóng do ánh trăng tạo ra.

Qua điện thoại nàng nghe thấy tiếng bước chân ở phía bên kia, tai nghe thấy tiếng sột soạt, cuối cùng là tiếng cửa ra ban công bị đóng lại.

"Mấy bạn cùng phòng chị toàn làm điều vô nghĩa.

Vừa đọc tin nhắn của em xong."

Ngữ khí bình thản tựa như chuyện đương nhiên.

Giống như bạn bè, cũng giống như là bạn gái.

"Các chị nói chuyện gì thế?"

"Mấy chuyện nhỏ nhặt thôi."

"Hả?"

"Không hiểu sao?"

"Vâng."

"Nói về chuyện làm thế nào để có thể thao cho em thoải mái."

"Cái gì chứ..."

Nàng lấy ngón trỏ đè lên lan can: "Có liên quan gì tới em chứ..."

"Vậy thì có liên quan tới ai được?"

Về điểm này, tâm tư nhỏ của Chaeyoung rục rịch như chết đi sống lại, nhỏ giọng nhắc nhở: "Hồi sáng điện thoại chị có tiếng tin nhắn đến."

Ý nàng đang nói tới lúc từ căn tin đi ra, có nữ sinh nào đó đã gửi cho cô một tin nhắn.

"Sao vậy?

Bây giờ lại bắt đầu quang minh chính đại ghen tuông rồi sao?"

"Nào có."

Nàng lập tức phản bác.

Sau đó lại cảm thấy lời này của cô mơ hồ có hàm nghĩa gì đó.

Còn chưa kịp suy nghĩ lại thì bên ký túc xá của cô có người gọi tên cô, Lisa đáp lại một tiếng.

"Vậy em đi ngủ trước đây."

"Ừm."

Cô cúp di động, đối với cuộc nói chuyện vừa ghi lại, khẽ cong khóe miệng.

"Có chuyện gì vậy?"

"Mau nhìn này!"

Nhóm bạn cùng phòng đang vây quanh chiếc điện thoại mà thưởng thức, quay đầu nhìn cô với vẻ mặt sung sướng: "Ngực lớn, eo nhỏ tinh tế, giọng nói cũng mềm mại.

Ây da, thân hình này, nhìn thôi cũng thấy sướng rồi."

"Còn chưa đi."

Nàng bò lại đến trên giường, xoay xoay chiếc đèn bàn nhỏ.

Tuy rằng có vài câu muốn hỏi nữa, nhưng cô thấy tin nhắn của nàng cũng không để tâm, không trả lời mà chỉ gọi điện thoại lại.

...

Tựa hồ như là từ lúc hai người quen nhau tới bây giờ, cái duy nhất tương đối bình thường để được gọi là người yêu đó là việc gọi điện thoại cho nhau.

Còn ngoài ra thì chỉ có việc lên giường làm mục đích, hay là nói mấy câu tầm thường nhạt nhẽo mà thôi.

"Là Lisa à?"

Bạn cùng bàn lấy nắp bút để dưới cằm, cười xấu xa: "Tốc độ phát triển của hai người này thật nhanh nha, tối hôm qua đã đi tới trình độ gọi điện thoại chúc nhau ngủ ngon rồi."

Cái gì mà gọi điện chúc nhau ngủ ngon...

Nàng nói thầm trong bụng: Còn có chuyện nhanh hơn nữa kìa, nói ra hù chết cậu.

Ngày hôm sau lại là Chủ nhật.

Sinh nhật của lớp trưởng, kêu gọi bạn bè trong lớp đi hát karaoke.

Sau sự kiện thư tỏ tình hôm đó, quan hệ giữa hai người nói xa thì không xa, nói gần lại chẳng gần, chỉ là bạn học bình thường mà thôi.

Lần này, bạn bè trong lớp lại có tới hai phần ba mọi người muốn đi.

Chaeyoung cũng không hẹp hòi, hắn mời, nàng liền đi cùng với mọi người đến ktv.

Bảy giờ tối.

Không còn phòng trống.

Nhân viên tiếp tân dỗ dành mọi người tập trung ở một bên, chờ lớp trưởng cùng người hướng dẫn đặt phòng trước.

Ước chừng năm phút đồng sau, cửa tiệm lại bị đẩy ra.

Vài nam sinh theo thứ tự tiến vào.

Người đi sau cùng, quả nhiên không ai khác chính là cô.

Bạn ngồi cùng bàn đứng ở giữa đoàn người lớp nàng, phía trước lại có vài người khác che chắn.

Không nhanh không chậm đi vào bên trong, lười biếng đứng qua một bên.

khoảng cách giữa hai người khá xa, trung gian còn có vài đoàn người đang chờ khác.

Có mấy bạn học cùng lớp cũng chú ý tới cô, nhìn vài lần, sau lại liếc nàng.

Trước khi tan học, nàng đã gửi tin nhắn cho cô.

Nói là có chút việc, cô cũng không hỏi gì nhiều.

Không ngờ lại gặp nhau ở chỗ này.

Rất nhanh, lớp trưởng lớp kia đã kêu bọn họ cùng nhau đi vào.

Chaeyoung đi theo đám người cuối cùng, đi vào thang máy.

"Ồ, là Chaeyoung sao!"

Lại là bạn của cô: "Trùng hợp ghê."

Nàng nhìn bọn họ, cười cười.

Cửa thang máy đóng.

Hai nhóm người mặc ai nấy nói.

Nàng đứng một bên, Lisa liền xích lại ở bên cạnh nàng, nàng cụp mắt xuống nhưng vẫn có thể ngửi thấy được mùi thơm trên chiếc áo sơ mi ngắn tay của cô hoà cùng với độ cơ thể.

Cô nhìn bộ dạng này của nàng, nhàn nhạt cười.

"Đây chính là có chút việc của em à?"

"Hôm nay sinh nhật bạn cùng lớp."

"Bạn nào?"

"Lớp trưởng."

Nàng ngại ngùng, cạnh nàng còn có bạn cùng lớp ở đây, không thể trực tiếp giải thích.

Bên hông trái khuất mắt bỗng xuất hiện một luồng nhiệt độ.

Lòng ngón tay thật nóng, có chút khô khan.

Không có động tác nào khác, chỉ là nắm ở phía dưới thắt lưng một chút, ôm lấy.

Hô hấp nàng chậm lại.

Hai người vốn là đứng gần, những người khác lại đều tự mình tìm chủ đề nói chuyện với nhau, dường như không có bất cứ ai để ý đến bên này.

Nàng cắn cắn môi, lặng lẽ bảo cô không nên.

Lisa cười nhẹ, không buông.

Nàng nhẹ nhàng đẩy tay của cô ra.

Cô cũng rất phối hợp nàng lấy ngón tay đẩy cô ra thì cô lập tức cầm lấy.

Sau đó tự nhiên nắm lấy tay nàng.

Tai Chaeyoung nóng đến muốn cháy cả tóc.

Lần đầu tiên nàng nắm tay cô như vậy!


 
Back
Top Bottom