Khác [LICHAENG] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
340274580-256-k579832.jpg

[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Tác giả: Anhuyen657
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

( )



lichaeng​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Lichaeng] Gió Thủ Đức
  • [Lichaeng] Ngày Đêm Muốn Thao Em 🔞
  • Ngoan, dỗ em [Lichaeng]
  • [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
  • [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Giới Thiệu Nhân Vật


    Lạp gia là một gia tộc hùng mạnh,ai ai khi nghe đến người của Lạp gia kể cả người hầu trong đó cũng kính nể vài phần,

    Lạp lão gia có hai người con là

    "Lạp Thế Bảo anh cả năm nay cũng 45 tuổi, tình cách hiền lành nhu nhược và đặt biệt yêu thương gia đình, ông có một người vợ là Dương Ánh Hồng 44 tuổi, trái ngược với ông bà ta vô cùng mưu mô, thâm độc.. họ có một người con là Lạp Thế Thành năm nay 7 tuổi thần bé rất nghịch ngợm hay chọc phá cô..."

    "Lạp Trí Tú em út năm nay 42 tuổi hai anh em ruột như cô khác anh trai mình hoàng toàn, lạnh lùng, khó khăn,kiên định...nhờ vào tính cách đó của chị mà Lạp lão gia đã để quyền quản lý lại hết cho chị, còn ông chỉ theo phụ nhưng ông cũng không oán trách nữa lời mà còn vui vẻ đón nhận.

    .

    Trí Tú có một người vợ là Kim Trân Ni 40 tuổi họ lấy nhau cũng được 20 năm,hai năm đầu họ làm mọi cách để mời các danh y để chữa trị, gì cưới nhau hơn một năm trời mà vẫn chưa đậu thai, mãi cho đến gần hai năm, mai chủ phước thầy làm sao Trân Ni lại cấn thai....

    Đứa bé ấy tên là Lạp Lệ Sa.chị và em khi có được một đứa con cũng vui lắm...

    Nhưng có một điều làm Trí Tú đau đầu là năm nay Lệ Sa cùng đã 18 tuổi rồi mà vẫn như một đứa trẻ lên ba, không biết nói gì ngoài ê...a, cô không biết đi,tối ngày chỉ biết bò chường lăng lộn dưới đất và cô không ăn được thực phẩm cứng chỉ ăn cháo hoặc bột ăn dặm và đặt biệt là còn bú mẹ nha...

    điều này đặt biệt làm chị tức tối mãi thôi, nhưng nó là con ruột mình biết phải làm sao...haizzz

    .

    .

    .

    Trái ngược với gia tộc hùng mạnh như Lạp gia là Phác gia, Phác gia không phải là một gia tộc lớn mạnh gì, nhưng gia đình vô cùng gia giáo lễ nghĩa, nhà họ Phác ba đời kiếm ăn bằng nghề bốc thuốc chữa bệnh.

    Phác Thái Sinh năm nay 45 tuổi do nghề cha truyền con nối nên ông theo nghành y bốc thuốc chữa bệnh cứu người, ông có một người vợ hiền Nguyễn Ngọc Hoa bà là một người đàn bà mẫu mực yêu chồng thương con,hai người có một đứa con là

    Phác Thái Anh năm nay nàng vừa tròn 20 tuổi tình cách hiền lành đôi lúc lại hay nghịch ngợm,đặt biệt rất hiếu kính và nghe lời cha mẹ...

    .

    .

    .

    Do lúc trước Lạp lão gia và Phác lão gia là anh em kết nghĩa nên Trí Tú và Thái Sinh coi như cũng có chút quen biết.

    .

    .

    Lạp lão gia và Phác lão gia lúc trước còn sống có đặt ra hôn ước,sau này con của Trí Tú và Thái Sinh lớn lên sẽ cho chúng nó lấy nhau để tạo mối liên kết cho hai bên gia đình mình.

    .

    .

    Do nhiều năm trôi qua họ cũng quên luôn việc đó, rồi bỗng có một hôm chị lụt tìm giấy tờ vô tình thấy trên kệ có một cái hộp nhỏ tò mò mở ra xem là tờ hôn ước của hai bên Phác, Lạp gia...thầm nghĩ cưới vợ về cho Lệ Sa thì Thái Anh sẽ chăm sóc cô cô sẽ không dành vợ của chị mỗi đêm nữa, nghĩ thôi mà cảm thấy sướng rạo rực trong người,

    .

    .

    Nhưng nghĩ đi cũng nghĩ lại con mình như thế biết có làm khó làm khổ cho người ta không, biết bên người ta có chịu không.. nghĩ tới nghĩ lui chị cũng quyết định thông báo cho bên họ một tiếng dù gì cũng là ước nguyện của hai Lão gia gia khi còn sống, nếu không thông báo họ nghĩ mình giàu có chê họ thấp hèn nên không nhắc tới... giờ mình thông báo chịu hay không tùy họ dù sao mình cũng làm trọn trách nhiệm rồi.

    .

    .

    .

    Nhận được thư nhắc về chuyện hôn ước,trong thư Trí Tú cũng có kể về chuyện của Lệ Sa, ông Phác là người trọng tình nghĩa ông không tự chối mà để mọi quyền quyết định lại cho bên chị.

    .

    .

    Thái Anh lúc đầu nghe cũng có chút buồn tủi nhưng khi nghe ông bà kể,nghĩ lại cũng cảm thấy thương thấy tội cho cô mà đồng ý,

    .

    Rồi mọi chuyện cũng đâu vào đó Trí Tú làm Lễ cưới linh đình để đón Thái anh về...

    Mọi Chuyện Mới Bắt Đầu Từ Đây.
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Ngày Đầu Về Nhà Chồng


    Lạp gia là gia tộc lớn chuyện đám cưới không thể tiếc lộ ra bên ngoài chỉ thông báo cho dòng dõi họ hàng biết để sát nhập đứa cháu dâu thôi gì người trong Lạp gia tất cả điều trông bí mật.

    - Ui chao... cháu dâu đây sao coi cũng được phết đấy "bà ta từ trên lầu vừa đi xuống vừa nói"

    - À Thái Anh à đây là Bác dâu vợ của Bác hai con đó "thấy Thái Anh ngây ngô không biết nên chào hỏi thế nào Trân Ni nhìn nàng nói khẽ"

    - Dạ con là Thái Anh con xin ra mắt với bác hai ạ " nàng cuối đầu kính cẩn nói"

    - Không dám nhận à, không biết có tốt lành gì không mà chịu lấy con ngốc nghếch đó chắc có ý đồ muốn chiếm đoạt Lạp gia đây "bà ta xéo sắt nói"

    - A Hèm " Trí Tú cao mày tằng hắng một tiếng"

    - Ánh Hồng em thôi ngay đi, ăn nói không có suy nghĩ gì hết "Thế Bảo quay sang nói vợ mình"

    - Em thì làm sao,em chỉ thấy sao nói vậy thôi mà "bà ta ấm ức nói"

    - Nếu mở miệng ra không nói được điều gì tốt đẹp thì tốt nhất đừng nên nói "Trí Tú lạnh giọng nói"

    Nghe chị nói bà ta tức điên nhưng không dám làm gì gì sợ cái uy quyền của chị.

    - Thái Anh theo má, má dẫn con lên phòng của chồng con giờ này chắc nó thức rồi đó "Trân Ni nắm tay nàng vừa nói vừa kéo đi"

    - Dạ má...

    .

    .

    - Hức..hức.....oaaa~"cô thức dậy trong một căn phòng vô cùng rộng lớn nhưng nhìn quanh không thấy ai thì sợ hãi mà bật khóc"

    - Ôi..

    Lệ Sa ngoan má đây..má đây."nghe tiếng khóc Trân Ni chạy nhanh vào phòng"

    - Hức...oa~... hức... hức..."cô chòm hai tay tới bà như muốn đón lấy thứ gì mà nấc tức tưởi"

    - Rồi... rồi ngoan má đây... má xin lỗi em nha thương, thương nè " Trân Ni nằm lên giường cạnh cô kéo một bên áo lên rồi tay vỗ vỗ mông cô"

    - Hức... chụt... chụt... chụt "đúng vậy cô đang ra sức mút máp dòng sữa từ em"

    Thái Anh đứng một bên nhìn toàn bộ hình ảnh thì sốc vô cùng, không ngờ người mình lấy làm chồng vẫn chưa cai sữa, thật là buồn cười mà.

    Mút máp một hồi no nê cô cũng tỉnh ngủ quay sang quay lại nhìn thấy nàng bằng ánh mắt cún con xong lại chúm chím cười, nghiên người ngồi lên.

    - Aaa..ơ..há.."cô nhìn nàng ê a như muốn nói gì đó"

    - Lệ Sa nè đây là Thái Anh là vợ con đó "Trân Ni vuốt tóc cô nói"

    - Ch..chị là Thái Anh chào.. chào em nha "nàng ngồi xuống cạnh giường nắm lấy tay cô đung đưa nói"

    - A..ha..ha..."tưởng nàng giỡn với mình nên cô cười toe toét"

    Trân Ni nhìn cô mà bất ngờ từ trước tới giờ hể gặp người lạ là cô khóc nấc lên, nhưng sao mới gặp nàng lần đầu mà đã cười vui giỡn như vậy, từ ngoài Trí Tú đi vào.

    - Thái Anh ta có chuyện muốn nói với con "chị ngồi xuống ghế sofa trong phòng nói"

    - Dạ cha cứ nói con xin nghe ạ " nàng đi đến ngồi đối diện chị rồi cắt tiếng"

    - Con cũng thấy con bé rồi đó,hai vợ chồng ta cảm thấy rất có lỗi với con với Phác gia."

    Chị ái ngại nói"

    - Dạ không sao đâu cha đừng nói vậy,sao này con sẽ chăm sóc em ấy thật tốt cha má đừng cảm thấy có lỗi gì với con hết,dù sao đó cũng là số của con rồi " nàng cười nói"

    - Uất ức cho con rồi " Trân Ni xoa đầu nàng nói"

    - Dạ có mọi người yêu thương con như vậy con không cảm thấy uất ức chút nào ngược lại con cảm thấy rất hạnh phúc "nàng nhìn em nói"

    - À còn một chuyện này không biết con có chịu không,ta biết con sẽ rất khó chấp nhận như mẹ con cũng đã lớn tuổi rồi với lại giờ con cũng là vợ của bé Sa con có thể thay mẹ con cho nó uốn s..sữa không " Trí Tú khó nói diễn tả hết ý muốn của mình"

    - Như vậy sao mà được hả chị như thế uất ức cho con bé lắm " Trân Ni đi đến ngồi cạnh chị nói"

    - Ta biết như vậy sẽ uất ức cho con nhưn - "Trí Tú cảm thấy có lỗi, nói nhưng chưa hết câu"

    - Dạ...c..con đồng ý "nàng thẹn thùng đỏ mặt trả lời"

    Thấy chị và em khó xử nghĩ lại em cũng đã có tuổi nên nàng cắn răng buộc bụng mà đồng ý dù sao cũng thành vợ người ta rồi dữ thân cho ai chứ...

    - Cảm ơn con rất nhiều Thái Anh " Trí Tú nói"

    - Nhưng con bé còn là con gái lấy sữa đâu ra hả mình " Trân Ni thắc mắc hỏi"

    - Gọi bác sĩ Mai lên đây " chị cầm cái điện thoại bàn bên cạnh nhấn nút gọi ai đó"

    .

    .

    Cốc... cốc... cốc

    - Vào đi...

    - Dạ ngại cho gọi tôi " bác sĩ riêng của Lạp gia"

    - Cô giúp tiêm thuốc kích sữa cho con bé "Trí Tú nói rồi hướng thái anh ra hiệu cho bác sĩ Mai"

    - Dạ thưa ngài,mợ chủ nhỏ cởi áo ra đi để tui tiêm cho tiêm ngay ngực mới có hiệu quả tốt,tay nghề tui giỏi lắm sẽ không đau đâu " bs Mai tay lụt tìm túi thuốc miệng thì nói"

    - Hả...à..dạ..dạ "Thái Anh rụt rè cởi từng cúc áo"

    - A...AA...

    Thấy bs tay cầm ống tiêm tiến lại Thái Anh cô ra sức la lên như không cho ai đụng tới nàng, mọi người nghe vậy thì giật mình quay lại cô, cô bò xuống giường tiến lại chổ cô bs đang đứng,

    - A...aaaa...hưm~...hưm~..A " cô a a như muốn nói điều gì nhưng không ai hiểu"

    - Cô chủ nhỏ đợi tui một chút tui tiêm xong sẽ chơi với cô nha " bs quay sang nói"

    - Lệ Sa để bác sĩ làm việc con sang đây ngồi với má " Trân Ni kéo cô ra nói"

    Nhưng cô giẫy giụa đánh binh binh vào chân bs không cho chỉ làm miệng thì cứ la A A, Trí Tú nhìn thầm cười gì lần đầu tiên trong đời cô mới gặp một người mà đã ra sức bảo vệ như vậy... nghĩ thì nghĩ vậy như nếu chị không lên tiếng là chuyện này tới chiều chưa xong với cô, nghĩ thế chị đập bàn giả bộ quát.

    - Còn Có Thôi Ngay Đi Chưa...

    Quả thật cô rất sợ cha mình nghe quát thì nép vào mình Trân Ni đưa mắt cún con nhìn chị tay chỉ chỉ về hướng Thái Anh, nhưng tuyệt đối không dám lên tiếng nữa lời, thấy đã ổn chị ra hiệu cho bs thấy thế chị ta tiếng lại dùng miếng bông thấm cồn lao ngoài da nàng rồi đặt ống tiêm vào do nơi nhạy cảm nên rất khó chịu..

    - A..ưm "nàng la lên một tiếng nhỏ rồi cắn răng chịu đựng "

    - A...Aa... hức... hức...oaaaa " cô nghe tiếng nàng la nhìn qua thấy nàng bị tiêm mà nhíu mày chịu đau nên la khóc lên trong vòng tay Trân Ni nhưng tuyệt nhiên không dám dùng ra gì sợ Trí Tú ".

    { Em bé nhà ta bị tiêm hoài nên ám ảnh}

    .

    .

    Sau khi tiêm xong mắt nàng còn đọng hai hàng lệ gì cố nhịn đau mà tiếc ra, Lệ Sa thấy cô bs và Trí Tú đi ra ngoài rồi mới bò lại nàng, nàng thấy vậy cũng ngồi bẹp xuống đất xem cô làm gì.

    .

    .

    Cô từ từ bò lại đưa tay quơ quơ lau nước mắt cho nàng rồi chòm tới ôm cổ nàng thút thít, nàng vuốt ve tấm lưng cô mà thấy thất cười,ai đời người bị đau là mình mà nhà ta khóc như mình bị đau chẳng bằng.

    .

    .

    Do cô chỉ uốn sữa và ăn dậm nên người có chút nhỏ con do không đủ chất, 18 tuổi mà thân hình cứ như mười hai, mười ba vậy nằm gọn trong lòng nàng luôn.
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Lệ Sa Bị Dành Đồ Chơi


    Sau khi làm xong việc mọi người đã xuống nhà ăn sáng,tại bàn ăn..

    - Thái Anh con ăn nhiều vào nha con "Trân Ni gấp thức ăn cho nàng nói"

    - Dạ con cảm ơn má " Thái Anh đưa chén ra nhận đồ em gấp cho nói"

    - Ai chaa...ai đời con dâu mới về nhà chồng để mẹ chồng hầu hạ gấp tận miệng luôn ha

    " Bà ta vừa ăn vừa xéo sắt nói"

    - Dạ con..con." thái anh nghe thì ấp úng không biết nói gì"

    - Kìa em do thím út sợ con bé mới về sợ con bé còn lạ chỗ không dám ăn nên mới gấp hộ."

    Lạp Thế Bảo thấy nàng ấp úng thì nói dãi dây"

    - Em thấy sao em nói thế, thôi "bà ta dậm dậm đũa trong chén nói "

    - Con cứ ăn đi Thái Anh ai nói gì kệ họ "Trí Tú gấp cho nàng nói "

    - Dạ.... nhưng mà sao Lệ Sa không ăn cùng mình vậy má..."

    Thái Anh nhìn cô ngồi chơi xe đồ chơi mà không lên ăn cơm thắc mắc hỏi"

    - À lát vú sẽ đút nó ăn sau cho nó lên đây nó quậy khỏi ai ăn " Trân Ni cười nói"

    - À dạ má...

    - Vú à vú quậy bột cho lệ sa ăn giúp tui "Trân Ni quay xuống bếp kiu bà vú"

    - Dạ thưa bà tui quậy xong rồi đây, đợi một lát nguội bớt cô chủ nhỏ mới ăn được " bà ta bưng một chén bột ăn dặm chạy lên nói"

    Một lát thì cả nhà cũng ăn xong ai cũng đi mất Thái Anh lúc này mới đi lại ngồi ghế sofa gần cô ngắm cô chơi Trân Ni cũng ra ngồi cạnh nàng.

    - Cô chủ nhỏ tới giờ ăn rồi đây "bà vú ngồi xuống cùng cô nói"

    - Aaa...ùm..."

    Cô vừa chơi vừa hả miệng ra ùm"

    .

    .

    - Sao không cho em ấy ăn cơm vậy má...

    - Ừm con bé không ăn được đồ cứng chỉ ăn cháo hoặc bột thế kia thôi...

    - Dạ con hiểu rồi ạ...

    .

    .

    .

    - A...A.... hức.hức...Oaaaa.."

    đang ngồi ăn ngon lành thì Lạp Thế Thành con trai của bà hai chạy đến dành chiếc xe của cô đang chơi làm cô uất ức khóc nấc lên"

    - Cậu chủ cậu trả lại cho cô chủ đi mà "bà vú thấy cô khóc nên nói"

    - Hông của Thành xe của Thành "cậu ôm lấy chiếc xe chạy đi"

    - Hức... hức...oaa... hức..oaa " cô khóc nghẹn"

    - Chuyện gì vậy sao Lệ Sa khóc thế "Trân Ni đang trên lầu đi xuống với nàng nghe cô khóc vội đi nhanh lại"

    Do lúc nãy nàng đang nói chuyện với Trân Ni bổng ngực cảm thấy căng, vô cùng khó chịu nên em nói nàng đi vào phòng gọi bác sĩ Mai lên kiểm tra, lúc xong đi xuống thì thấy cô khóc nên vội chạy tới hỏi.

    - Dạ thưa bà chủ cô chủ đang chơi thì Cậu nhỏ lại dành đồ chơi của cô cô mới khóc thế ạ...

    - Lệ Sa ngoan nín nha mai chị mua đồ chơi mới cho em nha " Thái Anh nghe vậy thì chạy tới vỗ cô"

    - Hức... hức...ẹo...ẹo..oaaa~" khóc một hồi cô nôn ra những thứ vừa ăn lúc nãy"

    - Vú ơi giúp con em ấy nôn ra hết rồi...

    Trân Ni và bà Vú đang nói chuyện nghe tiếng nàng gọi chạy nhanh lại phía nàng.

    - Để tui lấy khăn " bà vú chạy ùa đi"

    - Hộc... hức.. hức...oa..oa.."cô vẫn còn tức tưởi lắm, ngã người vào lòng nàng thở mệt"

    - Đưa nó lên phòng đi "Trân Ni sau khi vệ sinh lau chùi cho cô xong nói"

    - Ngoan chị thương Sa nha, về phòng nha nghỉ chơi với Thành luôn nha " Thái Anh ẩm cô lên gọn hơ rồi đi lên phòng"

    - Hức...hưm..hưm..ơi.a."cô u a méc lại nàng"

    - Ưm rồi rồi nghĩ chơi với Thành luôn Thành chơi kỳ quá lấy xe của Sa vậy đó à...

    "nàng đặt cô lên giường nói"

    - Ưm...ưm... hức... hức.."cô lại mếu máo mắt ứa lệ"

    - Thái Anh con bé đã nín khóc chưa "Trân Ni từ ngoài đi vào hỏi"

    - Dạ em ấy còn thút thít mãi má ơi....a."

    Đang nói bổng ngực nàng lại nhói lên"

    - À vậy con cho nó uốn sữa đi nãy nó ăn bao nhiêu nôn hết ra rồi,sẳn con đang căn sữa đấy để vậy đau lắm " Trân Ni nói"

    - Hả...à.. nhưng co..con không biết làm sao má chỉ con với " nàng ấp úng thẹn đỏ mặt nói"

    .

    .

    Rồi em tận tình chỉ nàng lúc này nàng đang nằm trên giường ôm cô vén một bên áo lên kê ngực mình sát mặt cô, cô liền ngậm lấy mút máp

    - Hức...ưmm.. chụt.. chụt.." do lúc nãi nôn muốn sạch ruột nên khi nàng kề ngực vào cô đớp lấy ra sức mút liên tục"

    - Aa...đau quá " do lần đầu chưa quen nên nàng cảm thấy khó chịu có chút đau đau"

    - Con chịu khó một chút mới đầu không quen từ từ rồi sẽ quen ráng lên nha con "em vỗ vỗ mông Lệ Sa nói với nàng"

    - Dạ... dạ má " nàng hơi nhăn nhó nói"

    Em nhìn nàng có chút thương chút cảm thán nàng, lúc trước do cô không chịu cai sữa Trí Tú gì thương vợ nên tìm bà vú khắp nơi về cho cô gần hơn hai mươi người nhưng ai cô cũng không chịu cứ kê vào là cô giùn dằn khóc hét đẩy ra nên chị cũng đành thôi.

    Nhưng nay Thái Anh vừa kê lại cô đã chộp lấy mà mút như vậy nàng đúng là có sức hút mà, mút máp một hồi cô cũng lăng ra mà ngủ ngon lành, nàng nhìn cô đã dứt ra mà môi dẫn còn mút mút thì thích thú

    - Dễ thương quá đi thôi " nàng lấy tay chọc chọc môi cô"

    Nhìn ngắm cô một lát thì nàng cũng mệt mỏi mà nằm xuống ngủ cạnh cô.
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Lệ Sa Tập Đi


    Quá chiều do cô đã dậy mà cứ lăn qua lộn lại làm nàng thức giấc.

    - Hửm sao vậy khó chịu đâu à " nàng vuốt vuốt lưng cô hỏi"

    Cô không nói gì tay quơ quào vén áo nàng mãi không được, miệng mút ngoài áo ngực nàng nhưng không cảm nhận được thứ mình muốn khó chịu miếu máo

    - Hức..

    ưm...hưm " cô ngước mặt lên nhìn nàng chu chu cái mỏ lên uất ức"

    - Sao muốn gì nói chị mới hiểu được " hiểu ý cô như nàng cố tình làm khó xem thế nào"

    - Ưmmm...A.." cô dụi vào ngực nàng rồi ngốc đầu lên A một tiếng thật lớn"

    - Haha.... nào nói theo chị....sữa.... s..ữ..a "nàng vuốt vuốt tóc dạy cô nói"

    - Hức... hức..."

    Không hiểu nàng nói gì uất ức nấc lên"

    - Nàoo... sữa...s.ữ.a..." nàng lại chậm rãi nói cô"

    - Hức...ữa..ữa.." cô gấp rút nói chưa thành ý "

    - Haha...đúng rồi giỏi lắm " nói xong nàng vén một bên áo lên cho cô.."

    - Ưm.. chụt... chụt... chụt " vừa nhìn thấy cô liền đớp lấy mút lấy mút để"

    Trân Ni lúc nghe cô khóc tiếng đầu đã muốn chạy vào xem thế nào nhưng bị Trí Tú cản lại nên hai người họ đứng lấp ló nhìn lén ngoài cửa.

    - Haha... em thấy không có làm sao đâu, cứ để cho tụi nhỏ tự sử lý đi chúng nó là vợ chồng kia mà "chị vỗ vai em chìu mến nói"

    - Dạ phải con bé đúng là thông minh lại biết cách chăm con nít nữa chứ "em nhìn vào cô và nàng nói"

    - Cũng do vợ chồng ta bỏ bê con bé quá,sau này phải nhờ Thái Anh nhiều rồi "Chị tựa đầu vào đầu em nói"

    - Hic.. nếu em kiên nhẫn dành thời gian cho con bé nhiều hơn có lẽ bây giờ nó có thể gọi chúng ta rồi,em vô dụng quá "Trân Ni tựa đầu vào vai chị khóc"

    - Không... không phải lỗi của em đừng tự trách mình..."

    Chị vỗ về em nói"

    .

    .

    - Hửm sau lại ấm ấm...

    Nè sau em lại tè dầm chứ, muốn phải nói chị dẫn đi..yyy ghê quá đi à " Thái Anh thấy phía dưới đùi mình âm ấm cho tay xuống xem thì tá hỏa"

    - Há..haha...hưm..."

    Cô tưởng nàng giỡn thì cười há lên còn chu chu cái môi muốn nói gì đó, điều đó làm nàng càng tức thêm"

    .

    .

    - Haha chị xuống nhà trước đi để em vào giúp con bé " Trân Ni nghe thì cũng bật cười nói với chị"

    .

    .

    - Con vào phòng tắm thay quần áo đi để má chăm nó cho "em đi vào nói với nàng "

    - Dạ dậy má giúp con nhé em ấy làm ước hết con rồi " nàng đứng xuống chỉ cái ống quần ước đẫm nói"

    - Haha...

    ừm con đi đi...

    - Ưm...

    ưm...haz...hưm...

    - Rồi rồi sao mà SaSa hư quá đi, tè dầm nữa rồi...

    Bà vừa nói vừa kéo quần cô xuống, với tay lấy một miếng khăn ước lao sơ qua rồi đi lại tủ lấy bộ quần áo mới cho cô, lúc này nàng từ phòng tắm đi ra, nhìn thấy cô loã lồ trên giường thì như chết trân một lúc thì hét lên.

    - Aaaaaaa.... em...em ấy...sao...sao lại...

    - Thái Anh con bình tĩnh rồi má giải thích cho " Trân Ni đang soạn đồ nghe nàng hét lên thì giật mình quay lại"

    - Hức... hức....oa....oaaaaa.." cô đang nằm đó nghe nàng hét mà giật mình khóc lên"

    - Ui...ui hú hồn hú vía Sa nha..ôi má đây..má đây "em lấy nhanh bộ đồ rồi tiếng nhanh lại cô"

    - Hức...ữa..ữa..oaa.. hức.hức..

    Hiểu ý nàng đi lại giường nằm xuống vén áo lên người không khỏi run lên trong đầu thì vô số những suy nghĩ như người mất hồn, nhận thấy điều đó em tay mặc lại quần áo cho cô, rồi cũng kể ra hết mọi sự việc lúc này nàng mới gật gật đầu từ từ chấp nhận sự thật.

    .

    .

    .

    - À...má có bộ album gia đình không cho con mượn với,con nghĩ là em ấy học nói được chỉ là không có cơ hội để em ấy tập nói thôi con tin là mình sẽ giúp được em ấy.

    - À vậy thì tốt quá có có để má đi lấy " em nghe xong vội vã chạy đi qua thư phòng"

    .

    .

    .

    Mãi mê một hồi cô mới dứt ra lòm còm ngồi dậy chèo xuồng giường bò tới cửa quay lại nàng tay đập đập cửa.

    - Ơ...A...Aa.

    - Nào đứng lên chị dẫn cho đi," nàng đi tới đở cô đừng lên cô đứng lên tay vịnh vào cửa thích thú hai chân run lắc nhịp nhịp"

    - A...haha...ưm..haz...

    Cốc cốc cốc

    - Thái Anh má vào nhé...

    - A khoan khoan má ơi em ấy đang đứng ở cửa " thái anh nghe thì vội cản bà lại"

    - Hả...sao sao đứng đó...???

    - A xong rồi má vào đi " nàng đứng sau lưng hai tay dịnh hai bên nách cô kéo cô đi xa cửa ra"

    - Ờ má đem cuốn album gia đình cho con nè....

    - A...A...A.." cô bường hai chân muốn đi lại cữa đi đứng không vững mà còn hay ra dẻ"

    - Dạ má để đó đi nào có thời gian con chỉ em hai tập nói...

    - Con làm gì thế, Lệ Sa đang đồi gì hả,con buôn nó xuống đi chứ nó tung đạp vậy sao chịu nổi...

    - Dạ con đang vịnh cho em ấy học đi nè má.

    - A...A...A...Há.há...i.a..." cô thích thú tung tung đạp đạp đi tới"

    Trân Ni nhìn con nhúng nhảy thích thú bắt giác cười hạnh phúc.

    - Cũng tới giờ cơm chiều rồi má phụ con dẫn nó đi xuống dưới...

    Rồi Trân Ni mở cửa phụ nàng em dịnh một bên nàng dịnh một bên cô đi như nhảy chân có lúc đụng đất có lúc không.

    - Nè...haha...em đi từ từ thôi..."

    Thái Anh thấy cô đi như không đi bất giác thất cười nói"

    - Haz...a...há.há...

    - Haha... thích lắm sao.."em nhìn cô cười thích thú hỏi"

    Xuống tới nhà dưới nàng và em để cô ngồi chơi ngoài phòng khách cho bà vú đúc ăn còn em và nàng vào nhà ăn, ăn tối cùng mọi người.
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Lệ Sa Tập Nói


    Sau buổi cơm tối đã xong mọi người cũng ai về phòng nấy lúc này nàng và cô đang trong phòng tắm.

    - A...a..aa...hahaha " cô thích thú hai tay dịnh vào thành bồn tắm hai chân nhúng nhúng còn cái mông thì lắc qua lắc lại"

    Nàng lúc này đang xả nước vào bồn tắm pha nước cho vừa đủ ấm rồi cho một ít xà phòng tắm vào,sao đó tiếng lại ngồi xuống giúp cô cởi quần áo ra, tới phân đoạn cởi quần tuy đã biết cũng đã thấy như nàng không khỏi đỏ mặt xấu hổ,xong xuôi nàng bé xốc cô lên bỏ vào bồn nước...

    - I...Aaa..." cô hai tay hướng về cái tủ nơi đựng rất nhiều đồ chơi khi tắm của mình trong đó.."

    - Hả?..à đợi chị một chúc "nhìn theo hướng ánh mắt cô nàng hiểu cô muốn gì đi lại cái tủ kính lấy mấy con vịt và một chiếc thuyền lại cho cô"

    - Haha....a...aa..."

    Cô thích thú a á lên tay đập đập nước ý bảo nàng bỏ xuống "

    - Ngoan nào... không quấy ước chị hết rồi, Lệ Sa ngoan ạ đi chị cho con vịt "nàng đưa con vịt về phía cô nói"

    - A...há...a...hưm~..."

    Cô tưởng nàng đưa con vịt cho mình thích thú hai tay đập nước mạnh hơn"

    - Nào ngoan ạ đi mới cho....Ạ Sa..."nàng dấu con vịt phía sau lưng nói"

    - A...A.....

    - Không....Ạ....Ạaa..

    - Ạaa....á...háhá...."cô cúi đầu gật gật ạ theo xong cười thích thú hai tay quạt quạt nước lên tạc nàng"

    - A...

    ước hết chị rồi này.... nhưng mà Sa giỏi lắm cho em đây " nàng đưa con vịt cho cô tay vuốt đầu tán thưởng "

    Xong thì cô chú tâm chơi những con vịt và chiếc thuyền còn nàng tranh thủ kì cọ người cô cho sạch, một lúc sau thì cũng lấy cái khăn quấn người cô ẩm ra ngoài,ra tới giường đã thấy Trân Ni ngồi sẵn đó.

    - A...má giúp con mặt quần áo cho em ấy với người con bị em ấy làm ước hết rồi.

    - À..ờ con vào tắm thay đồ đi kẻo bệnh...để má thay quần áo cho nó cho...

    - Dạ con cảm ơn má.." nói xong nàng lấy bộ đồ chạy nhanh vào phòng tắm"

    .

    .

    - Nằm yên má mặc đồ cho Sa nha..."

    Em lại tủ lấy một bộ đồ cùng cái tả lót đi lại ngồi cạnh cô nói"

    - Hưm...Ạa...Ạ~..."cô chu chu cái mỏ rồi ạ một tiếng gõ to"

    - Hửm...con mới ạ sao...uii.moa..giỏi quá ta ơi "em hôn cô một cái mừng rơm rớm nước mắt"

    - Hưm..hưm...hahaha " cô thích thú cười khanh khách"

    .

    .

    .

    Một lúc sau thì nàng cũng tắm ra em ngồi một lát rồi cũng giao cô lại cho nàng rồi về phòng,nàng lúc này cùng cô đang ngồi trên giường,cô thì bận chơi đồ chơi của mình nàng thì nằm lướt điện thoại một chút chủ yếu là coi cách chăm trẻ, cách hiểu trẻ em muốn gì, cách nấu đồ ăn dinh dưỡng cho trẻ.v..v.. lướt được một lúc thì lia mắt tới cuốn album nàng tắt điện thoại, cầm quyển album lên coi.

    .

    .

    .

    - Quao lúc còn trẻ em ấy đáng yêu như thế này sao..ba và má lúc đó nhìn thật là đẹp nha.."

    đúng nàng đang coi ngay tắm ảnh Lệ Sa và gia đình lúc còn nhỏ"

    Thấy nàng chú tâm lâu lâu còn lầm bầm cái gì đó cô tò mò bò lại xem,đúng như dự tính của nàng gì nãi giờ nàng gọi quài mà cô không chịu lại, đành dùng chiêu mới được, thấy cô bò lại gần ngó ngó coi, nàng quay người lại nằm đầu khác che che lại miệng không ngừng quao quao, cô nghe thích thú bò tiếp lại ngó ngó xem, nàng lại quay đầu nằm lại chỗ khác, lúc này nàng đang nằm sấp một tay chống cằm một tay lật cuốn album, lệ sa lúc này bò tới nằm lên lưng nàng ngó ngó xuống coi,

    Biết tên này đã chúng kế, nàng lật ngay trang có ảnh gia đình,tay chỉ vào ảnh của chị rồi nói lớn Cha...Cha..xong thì cười lên làm cô thích thú cô chòm tay xuống chỉ ngay ảnh của Trân Ni... nàng liền gọi Má...Má... miệng cô cũng lẩm bẩm theo ma..á...

    được một lúc thì cô cũng ngủ gục trên lưng nàng, nàng cũng không dám động sợ cô thức nên nằm vậy ngủ luôn.

    .

    .

    - Hức...oa...oaaa..ữa.. hức..ữa..ữa.." nữa đêm thì cô giật mình thức giấc tay lần mò kiếm sữa"

    - Ưm~...uiii...

    đây đây, không khóc ngoan nha..." nghe cô khóc nàng cựa mình thức dậy dụi mắt,xong quay sang vỗ cô"

    - Ưm... chụt.chụt.chụt.."cô quay sang mút chuồn chụt, rồi liêm nhiêm ngủ tiếp,tay nàng vẫn điều điều vỗ mông cho cô ngủ"

    .

    .

    .

    Cứ thế ngày nào nàng cũng tập cô đi, tập cô nói, còn tự tay nấu đồ ăn cho cô, lâu lâu cũng đúc miếng thịt miếng cá cho cô tập làm quen, có hôm cô còn cạp nguyên cái đùi gà cạp ngốn ngáo cho đầy miệng rồi lại nhả bỏ, nhưng được thế cũng đỡ lắm rồi,chị và em thấy thì vui mừng lắm,nhờ có nàng về chưa đầy hai tháng mà cô đã tiến chuyển tốt như vậy, chị và em biết ơn nàng lắm, và cũng đặt biệt yêu thương nàng còn xem nàng như con cái trong nhà vậy.

    .

    .

    - A..baba...ba.bá.."cô đi chập chững hai ba bước miệng không ngừng gọi chị"

    - Ê..ba đây...

    - Há...há.."cô nghe chị chả lời thì cười khanh khách"

    - Ma...ma..ụm..maa~.." do chữ má hơi khó phát âm nên cô chỉ kiu mama.."

    - Ê..."

    Trân Ni giả bộ giật mình quay sang ê một tiếng với cô"

    - A...háhá...." cô đi tới ôm lấy em cười khanh khách"

    - Ui chao Sa của má giỏi quá ta..

    đây má thơm cái nào moaz...moaz."em thơm liền vào mặt cô hai cái làm cô nhột mà cười toe toét"

    - Xìiii....mới nói được một hai chữ mà làm như thiên tài không bằng làm quá lên."bà ta dùng ánh mắt khinh bỉ nói"

    - Con tui thì làm sao ?

    "chị đanh giọng nói"

    - Thì nó ngốc nghếch nói được có một hai câu chẳng đâu vào đâu mà cả nhà làm ầm lên thấy mất mệt " bà ta thở dài ngao ngán nói"

    - Kìa em con bé nói vậy là giỏi lắm rồi,sao em lại thái độ như vậy phải mừng cho em út nó chứ " thấy bà ta nói chuyện khó nghe Thế Bảo lên tiếng khuyên vợ"

    - Em nói có gì không đúng hả,anh thấy con mình không mới có bảy tuổi nói năng lưu lót,kiu cha gọi má gọn ơ,ai như nó có một tiếng má gọi còn không xong không ngốc nghếch thì gọi là gì "bà ta mặt hống hách nói ra một tuôn"

    ...RẦM...

    Chị nghe thì tức giận đập bàn một cái đứng phắt dậy, thấy dậy cậu chạy tới ôm chị lại.

    - Trí Tú bình tĩnh lại em, vợ anh em ấy ăn nói không có suy nghỉ em đừng để bụng "cậu ôm chị lại tay vuốt vuốt lưng cho chị bớt giận"

    - Em nói gì mà không biết suy nghĩ chứ."bà ta nghe chồng nói thế còn rống họng lên cải"

    - CHỊ...- "Trí Tú tức giận chỉ tay về hướng bà ta nhưng nói chưa thành lời"

    - Ánh Hồng có thôi ngay không mau lên phòng ngay cho anh "cậu thấy chị tức giận sợ sẽ có chuyện lớn xảy ra, liền kiu bà về phòng"

    - Hứ..."bà ta tức giận dậm chân quay về phòng"

    Còn chị, hai tay nắm thành quyền trán nổi cả gân xanh mắt thì đỏ ngầu do kiềm nén cơn giận, còn Lệ Sa từ lúc chị đập bàn đã giật mình khóc nấc lên, mà từ nãi đến giờ em và nàng vỗ hoài không được, nghe được tiếng khóc của con chị cũng hoàn hồn bình tĩnh lại hai tay nới lỏng ra..

    .

    .

    - Ui...Sa ngoan ba xin lỗi nha làm con giật mình,ngoan ngoan nín nha " chị bé sốc cô lên vỗ"

    - Hức...oaaa..."cô ôm chặt cổ chị đầu rút sâu vào hổm cổ chị thút thít"

    - Ngoan nín nha cha xin lỗi Sa làm Sa giật mình nha..

    - Hức...ba.. hức~..ba..ấu...oaa "ý nói là ba xấu nhưng nấc quá nói không thành câu"

    - Rồi.. rồi ba xấu ẩm Sa đi chơi nha...

    - Hic...hic.." cô ngốc đầu dậy nhìn vào mắt chị"

    - Sao chịu không...

    - Ưm~..."cô gật đầu rồi ôm lại cổ chị, thế là hai cha con đi ra ngoài chơi"

    Nói là đi chơi chứ chị chở cô đến nơi chị làm việc mọi người trong tập đoàn ai cũng mến cô chạy tìm mua đồ chơi khắp nơi để dụ cô lại chơi với mình,chơi cho đã quên sự đời, đến trưa thì cô đi lại chị khóc lóc đòi về, chị cũng bất lực dẹp đống giấy tờ sang một bên ẩm cô về.
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Bà Nội


    Về đến nhà cô oe oe đòi nàng làm chị ẩm con trên tay đi mà lạng qua lạng lại tới phòng nàng chị gõ cửa.

    - Thái Anh mở cửa cho cha nào con...

    - Dạ cha...

    - Ừmm...chắc nó buồn ngủ rồi cứ khóc lóc đòi con suốt...

    - Dạ cha bỏ em ấy xuống đi đừng bế như vậy em ấy sẽ quen mà không thèm tự đi đó ạ."thấy chị ẩm cô mà người ướt đẫm mồ hôi nàng sợ chị mệt nên nói"

    - Ờ...

    - Hức....oa..oaa..hông chịu... hông chịu..

    âu..."cô câu chặt cổ chị hai chân quấn chặt eo không chịu buông"

    - Nếu Sa không chịu đi vào chị đóng cửa lại đó nha " thái anh nói"

    - Ứm...aa...hong hong...xuống...buông... em nhuống "cô nghe nàng nói quay sang ngạc nhiên rồi đập đập vai chị bường xuống"

    - Rồi nào... yên ba thả Sa xuống nha....

    - Ưm~....

    Thả cô xuống rồi chị cũng đi về phòng cô đứng đó nhìn nàng với ánh mắt cún con, như muốn xin xỏ điều gì đó.

    - Nào mau vào trong hay muốn đi theo ba đi chơi nữa...." nàng nói rồi thấy cô đi vào liền đóng cửa lại nàng lúc này đi lại giường nằm"

    - Hong di nhữa..."cô đi ton ton lại giường vừa đi vừa i a"

    - Ờ vậy ở đó chơi đi chị ngủ đây "nàng nói tay chỉ lại đống đồ chơi của cô"

    - Hửm...hong... chơi...đói..à..."

    Cô nhìn sang đóng đồ chơi rồi lắc lắc đầu bò lên giường nói"

    - Hả muốn sao ?

    "Thấy cô bò lại nàng ngốc đầu lên hỏi"

    - Ữa...ữa.."cô vén vén áo nàng nói"

    - Hửm em nói gì chị nghe không hiểu nói rõ lại xem nào "nàng chặn áo lại không cho cô vén tới hỏi"

    - Hức... hức...sữa~.. hức....oaaaa " cô gấp rút như cá mắc cạn vén lia vén lìa áo nàng mà không được ấm ức khóc lên"

    - Xin đàng hoàng " nàng vén lên cô nhào lại nhưng nàng đã kịp chặn được nói "

    - Hức...sing...sing... chụt... chụt.. chụt.." nghe thế thì nàng buông tay ra cô nhào lại mút đáo để "

    - Ưm~ haz...em mút từ từ thôi đau chị không ai dành của em đâu "cô mút mạnh quá làm nàng đau nhăn mặt nói"

    Được một lát thì cô cũng ngủ thiếp đi miệng vẫn không nhả ngực nàng ra, nàng định lấy ra để kéo lại đàng hoàng thì cô cắn rịch lại mút chùn chụt, bất lực nàng để dậy mà ngủ luôn tới chiều.

    .

    .

    .

    Tua đến sáng hôm sau.

    Như thường lệ nàng cùng cô thức dậy vệ sinh sạch sẽ cho cô rồi dắt tay cô xuống dưới nhà như sao hôm nay khác quá,

    Mọi người trong nhà ai ai cũng tất bật dọn dẹp ngay ngắn quét dọn lau chùi từng ngóc ngách công việc vẫn như thường ngày nhưng sau hôm nay nó lại vội vã quá, thắc mắc nàng kiu một người làm lại hỏi.

    - Nhà có chuyện gì sao,sao hôm nay nhìn mọi người có vẻ vội vã quá vậy ạ...

    - Mợ nhỏ không biết đó thôi hôm nay lão phu nhân về đó à,phu nhân khó lắm nên mọi thứ phải ngăn nắp mới được ạ..

    - Là bà nội sao....

    - Dạ đúng đấy mợ...

    - Ừm tôi biết rồi chị đi làm việc đi...

    - Dạ thưa mợ nhỏ tôi đi....

    .

    .

    .

    Lúc này một chiếc xe sang trọng chạy vào dinh thự của Lạp gia một cô gái tầm bốn mươi mở cửa bước ra rồi chạy nhanh sang bên kia mở cửa một bà lão tầm sáu mươi bước ra phong thái ngời ngời đi vào trong.

    - Lão phu nhân đã về ạ " gần hơn 50 gia nhân người ở sếp hàng chào bà ở cửa chính vinh thự"

    Bà không nói gì mà đi thẳng vào trong lúc này hai vợ chồng Thế Bảo và Trí Tú đứng thành hàng cùng Thái Anh đứng cuối

    - Thưa má mới về " cả bốn đồng thanh"

    - Ừm... cô gái kia là ai " bà nhìn một lượt rồi dừng mắt lại thái anh"

    - Dạ đây là Thái Anh vợ của Lệ Sa thưa má " Trí Tú lễ phép đứng thưa"

    - Dạ con chào nội " nàng khoanh tay cúi đầu thưa"

    - Con gái của Phác Thái Sinh sao?

    - Dạ phải thưa má..."

    Trí Tú liền đáp"

    - Ta đi chưa đầy năm tháng mà nhà đã có thêm người hồi nào ta không hề hay biết ha " bà nói với giọng trách móc trí tú gì đã không báo cho bà hay"

    - Là lỗi của con,xin má thứ lỗi "chị đang hai tay lại cúi đầu nói"

    - Haizz... lão đây già rồi, các ngươi bây giờ tự quyết hết đâu cần gì ta,Hoa đưa ta lên phòng nghỉ ta mệt rồi " bà hướng về cô gái tầm bốn mươi ấy nói"

    - Dạ thưa phu nhân " dì Hoa quản gia thân cận của bà luôn đi theo bà như hình với bóng"

    .

    .

    - Aa...bà nội về bà có mua qua cho Thành không " bà vừa đứng lên Thế Thành đã chạy lại ôm chân bà hỏi"

    - Thành ngoan tất nhiên bà có mua quà cho cháu chứ...Hoa " Bà xoa đầu thần bé xong lại kiu dì Hoa"

    - Đây thưa bà " hiểu ý Hoa lấy ra một hộp đồ đưa cho bà"

    - Đây quà của Thành đây thích không " bà đưa túi quà cho Thế Thành rồi hỏi"

    - Quao... chiếc xe này đẹp lắm luôn cảm ơn bà nội nha "cậu mở chiếc xe điều khiển từ xa ra không khỏi thích thú"

    - Haha... thích là tốt thích là tốt...

    .

    .

    .

    Sau khi nhận lấy món quà thì cậu chạy đi mất lúc này mọi người đang tiếp chuyện với bà chủ yếu là xin bà thứ lỗi gì không thông báo với bà chuyện vợ con Lệ Sa,

    Nhưng nghĩ lại muốn thông báo cũng có được đâu gì bà muốn được yên tĩnh nên cùng dì Hoa ra căn nhà dùng ngoài ô sống ở đó không có gì có thể liên lạc được anh và chị cũng không biết căn nhà đó nằm ở đâu vì nó là căn nhà bí mật của ông và bà xây lên, lâu lâu nhớ ông bà lại ra đó ở để hoài niệm, và căn nhà đó trong Lạp gia chỉ có ông bà và dì Hoa biết thôi...

    Giận lẫy vậy đó chứ sao bà chách anh với chị được,dù sao đó cũng là hôn ước định sẵn rồi chỉ chọn ngày thôi có gì đâu....

    Tiếp chuyện với bà một lát thì Lệ Sa từ đâu bò lại ôm chân thái anh.

    - Hửm sao không đi lại bò thế đứng lên dơ hết người rồi "nàng thì thầm rồi đở cô đứng lên"

    - Hưm...Aa..."cô chu môi làm nũng"

    - Hửm em làm sao..." nàng vuốt ve má cô hỏi"

    - Đói.. hức...em đói..

    Cô vò bụng bĩu môi nói, cũng phải mà tập cho người ta ăn cho đã mà tới giờ này chưa cho ăn gì chẳng thà để cho người ta bú sữa ăn dặm đi còn hơn, đói chết mất thôi...ㅠㅠ

    - Rồi rồi đợi chị chút chị cho em ăn nha, nào qua chào bà đi bà mới về đó "nàng quay người cô chỉ về hướng bà"

    - Hức...hic..oa." cô lúc này mới nhìn thấy bà cà thúc cà thít đi ục ịch lại bà"

    Bà lúc này mắt tròn xoe nhìn cô nảy giờ cho đến khi cô đi từng bước đến chỗ bà mắt bà không thôi ứa lệ đưa hai tay đón lấy đứa cháu bà cưng yêu, bà không nghe lầm, không nhìn lầm lúc nãi Lệ Sa mới nói, còn đi chập chuẩn nữa.

    .

    .

    - Hức...oaa..ha... hức..ha "cô đi đến ôm cổ bà khóc nghẹn ngào"

    - Sa làm sao, sao lại khóc hả " bà ôm cô vuốt vuốt lưng hỏi"

    - Hức...hức.. bà đi lâu~...hức..nhớ.. hức nhớ bà~oaaa "cô nấc nấc nói từng tuôn rồi òa lên khóc"

    - Oi oi bà xin lỗi.. bà không đi nữa xin lỗi em nha " bà cũng rưng rưng nước mắt nói"

    Thật ra bà thương cô lắm gì lúc nào cô cũng quắn lấy bà dù lúc trước không biết nói gì cả nhưng lạ thay cô chỉ kiu được bà bà làm bà cưng cô không để đâu cho hết,

    Ôm bà một lúc cô nín khóc quay sang nhìn Thái Anh từ trên xuống dưới rồi quay lại ôm cổ bà khóc lên.

    - Oaaa... hức...oaaa...

    - Hửm...sao lại khóc nữa con bị đau ở đâu sao "bà đẩy nhẹ cô ra nhìn khắp người cô hỏi"

    - Oaa...đói...hức.em đóiii~ hưmm " cô dụi dụi đầu vào vai bà nói"

    - Haha...ta xin lỗi mau mau...ăn cơm thôi con bé đói lắm rồi " bà cười phá lên quay sang nói "

    Mọi người gì độ đáng yêu của cô mà cũng cười một trận,xong thì ai cũng tập hợp đông đủ lại bàn ăn,tay Lệ Sa cầm cái muổng và cái nĩa quơ quơ lia chia gì Thái Anh gấp không kịp cô ăn,ai ai cũng nhìn cô ăn mà thích thú đặt biệt là bà, gì mới có mấy tháng không gặp mà cô đã biết đi biết nói biết ăn tốt như vậy, thấy cách nàng chăm chút cho cô bà cũng gật đầu hài lòng, bất ngờ vì đứa cháu dâu này nha...
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Sa Lỳ Sợ Sâu


    Ngày qua ngày cô quấn lấy bà như sam, có hôm vừa bú xong đã lật đật chạy qua ngủ với bà có hôm còn không thèm bú nữa, tưởng cô dứt sữa được nên cũng mừng.

    Sáng hôm nay nàng điện hỏi thăm gia đình nghe ông nói mẹ nàng bệnh nàng cũng xót ruột thưa với Trân Ni xin phép em cho về thăm mẹ già,em cũng đồng ý mà cho nàng về, còn có ý kiu nàng ở lại vài hôm hẳn về nàng mừng rỡ cúi đầu cảm ơn rồi cũng rời đi.

    .

    .

    .

    - Má...nghe cha nói má bệnh má khỏe hơn chưa "vừa về tới nàng đã chạy ù vào ôm bà hỏi"

    - Ui mấy nay mưa nắng thất thường má bị cảm nhẹ đó mà má khỏe rồi không sao " bà cười nói"

    - Bây mới về đó hả con, đi đường có mệt không "ông Phác tay cầm tủi thuốc đi ra hỏi"

    - Dạ thưa cha con mới về,cha khỏe không ạ.

    - Khỏeee.. thầy thuốc mà bệnh thì còn chữa được cho ai " ông nói như đâm xéo bà"

    - Cái ông già này.. suốt ngày chỉ biết chọc tui " bà đánh nhẹ vai ông nói"

    - Haha... thôi con ngồi chơi với má con đi cha đem túi thuốc qua cho ông chính...

    - Dạ cha đi ạ....

    .

    .

    - Con về chơi được bao lâu " bà vuốt ve đôi bàn tay nàng nói"

    - Dạ lúc đầu con có xin về thăm má chiều con về, nhưng má chồng con bảo ở chơi vài hôm rồi hẵn về ạ...

    - Vậy có được không,má thấy chồng con nó quắn con suốt có sau không con..."

    Bà hay điện nàng lắm thấy lúc nào điện cô cũng ôm chặt nàng"

    - Dạ không sau đâu má, mấy nay em ấy cứ quắn lấy bà mãi thôi có hôm còn không thèm uốn sữa mà đòi ngủ với bà nữa ấy...

    - Ờ vậy má cũng yên tâm, để má xuống dưới bắt con cá lóc nấu canh chua cho bây ăn, mấy nay về bển chắc nhớ món ăn má nấu lắm phải không " bà vuốt tóc nàng mắt rưng rưng nói"

    - Dạ con nhớ cha nhớ má, nhớ những món má nấu cho cho ăn lắm.."nàng nói mà nước mắt giàng dụa"

    - Ngoan má thương khổ thân con tui " bà cũng ôm nàng khóc"

    .

    .

    .

    - Bà... bà...

    ơi..."

    Lệ Sa đi lại ghế sofa chỗ bà đang ngồi"

    - Hửm.. con làm sao..

    - Ôm...

    ôm...bé.."cô dang hai tay đòi bà ôm"

    - Ui nào đến đây bà ôm bé nè "bà ôm cô lên hai tay cô ôm chặt cổ bà chân quấn ngang eo"

    - Lệ Sa qua cha ôm nè,"thấy cô lớn như vậy mà nằm chọn lên người bà chị sợ mẹ không chịu nổi nên kiu cô qua"

    - Hong... bà... bà ôm à~ " cô dụi dụi vào cổ bà lắc lắc cái hong không chịu qua chị làm bà nhăn mặt gì đau gì mõi"

    - Rồi rồi Sa ngoan đừng nhúng bà ôm, bà ôm " bà cười nói, có mõi thiệt như gì thương cháu nên bà chìu"

    - Má để con ôm nó cho chứ má ôm vậy người mõi lắm ạ "chị đi đến định đón lấy lệ sa nói"

    - Hong...hong...hong...oaaaa~...", cảm nhận thấy sắp bị kéo ra khỏi ba cô lắc đầu kịch liệt phản đối"

    - Thôi để má ôm cho con làm con bé khóc rồi kìa " bà vuốt vuốt lưng cô nói"

    Chị cũng đành bất lực mà thôi, mấy nay cũng cảm thấy tức tối cô mà không làm gì được, gì càng ngày cô cô bướng muốn gì phải được cái đó, không thì khóc rống lên, mà bà thì cưng bà chìu hết, bởi vậy càng ngày càng hư.

    .

    .

    - Bỏ xuống...ta nói con bỏ xuống nghe không " Trí Tú tức giận quát"

    - Hong... hức..hong...oaa~"tay cô cầm khư khư mấy cục kẹo không buông"

    - Từ sáng giờ con ăn rất nhiều rồi, đừng ăn nữa không sẽ đau họng mất " Trân Ni cố mềm mỏng dụ lấy mấy viên kẹo từ cô"

    - Hức..hong..hong..kẹo..em ăn kẹo "Trân Ni tính lấy lại được thì cô dực lại đẩy em ra"

    - Aa.."em bị đẩy bất ngờ bật ngược ra sau"

    - LỆ SA..."

    Thấy em bị cô đẩy mạnh ngã đau chị nóng lòng quát"

    - Hức...oaaa...oaaa~ " cô giật mình khóc nấc lên"

    - Con..con qua đây cho ta "chị kiềm nén cơn giận thở hồng hộc nói"

    - Chuyện gì vậy...ui sao con khóc vậy " bà từ trên lầu đi xuống ôm cô hỏi"

    - Bà... bà... sợ.. sợ..ba đánh em~ "cô ôm chặt cổ bà thút thít sợ hãi nói"

    - Ui bà thương...Tú à con bé còn nhỏ có gì từ từ nói con "bà vuốt ve cô quay sang mắng chị"

    - Dạ từ sáng giờ con bé không chịu ăn cơm mà ăn cả bịch kẹo, vợ con sợ con bé ăn nhiều nóng đau họng, nên cản không cho ăn nữa mà nó không chịu còn đẩy mẹ nó té như vậy,má coi có đáng đánh đòn không " chị ngồi xuống từ tốn kể lại"

    - Uii vậy là không được đâu, Sa ăn nhiều kẹo quá sẽ bị sâu răng đó lúc đó con sâu sẽ ăn hết răng của Sa luôn,"bà quay sang cô nói lời hù dọa"

    - Vậy... vậy em...

    ăn con sâu luôn "cô suy nghĩ một lúc nhìn kẹo trên tay rồi chu chu cái môi nói"

    - Vậy con sâu sẽ xuống bụng em ăn hết thức ăn trong bụng em, rồi uốn hết sữa của em luôn lúc đó em sẽ đói bụng lắm đó nha "bà làm vẽ mặt nguy hiểm nói với cô"

    - Vậy..vậy.. hức oaa..hong...hong ăn kẹo..nhữa âu~.. cứu em... cứu em..con sâu...

    ăn hết thức ăn.với sữa... hức... của em,đói em...oaaa.

    " cô quăn hết mấy cục kẹo ôm bụng giẩy nảy nói gì chứ Sa nhà ta sợ đói lắm nha"

    - Rồi rồi mau đi ăn cơm nhanh thôi,cơm vào bụng rồi cơm đè chết con sâu luôn " bà nói chuyện như đúng rồi"

    - Ba ơi... hức...ăn cơm...em ăn cơm..hưm..nhanh lên ba ơi"cô dang hai tay gấp rút đòi chị"

    Rồi chị cũng ôm cô lên đi vào phòng ăn không biết là do sợ hãi hay là đói chăng mà cô ăn liền hai bát cơm lớn, ăn xong thì chạy tung tăng đi chơi đồ chơi của mình, nhưng từ sáng giờ không thấy nàng cô cũng không hề nhắc vì tới..
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Sa Nhớ Vợ~


    Chơi mòn mỏi đến trưa rồi ngủ rụt tại chỗ chị thấy thì bế cô lên phòng, cô ngủ một giấc đến chiều,em lên gọi thì uốn éo miếu máo.

    - Hức... hức...hưm.." cô sờ soạn tìm kiếm gì đó mà miếu máo khó chịu"

    - Thôi nào nhõng nhẽo quá, dậy nào con yêu " em vỗ vỗ mông cô cưng chìu nói"

    - Sữa... hức...vợ.. sữa~... hức.. hức "cô vén vén áo em tìm sữa gì nghĩ em là nàng"

    - Hữm.. rồi.. rồi đợi mẹ chút.." thấy con đòi sữa mà nàng lại không có đây, nghĩ vậy em đành vén lên cho cô bú"

    Vừa vén lên em kê gần miệng cô nhưng cô không chịu ngậm lấy, Hic hic vài cái rồi cô đẩy ra khóc òa lên tức tưởi..

    - Oaaa...hong...ải...ữa.. hức...oaaa~..oaaa "cô dùng dằn quay đi khóc tức tưởi"

    - Đây sữa...

    đây ngoan má thương nha " em ôm cô quay lại kê miệng cô sát ngực mình"

    - Hưm.. chụt.chụt..hức..hức...oaa~..hong ải..oaa.. sữa kia..oaa..vợ.. hức...vợ~..oaaa "cô mút mấy cái rồi đẩy ra miệng bập bẹ kiu vơ..vợ đòi nàng"

    - Sa ngoan vợ con về chăm mẹ bệnh rồi con ngoan nín nha mai vợ con về,ngoan nha con "em nghe cô khóc nấc vuốt vuốt ngực cô nói lời an ủi"

    - Hong...vợ...àa...hức..vợ..bỏ em~.. hức...oaaa~ "cô tức tưởi khóc nói là nàng bỏ mình"

    - Không không có bỏ em nhưng giờ tối rồi để sáng má kiu vợ về sớm với em nha " em hết lời dỗ ngọt cô"

    - Nhớ... hức... nhớ~...oaaa..."cô khóc đến nghẹn nói"

    - A.. vậy má điện cho con thấy vợ con nha ngoan nín má thương nè " em chợt nhớ ra a lên một tiếng rồi nói"

    - Ưm~.." cô ưm một tiếng rồi lao nhanh nước mắt chờ em điện nàng"

    .

    .

    - Dạ mẹ gọi con có gì không ạ " nghe tiếng chuông nàng bắt máy nghe, là em gọi video cho nàng"

    - Ừm con bé cứ khóc đòi con mãi, mẹ nói để điện con cho nó thấy nó mới nín,con nói chuyện với con bé đi " em nói xong đưa điện thoại sang cho cô"

    .

    .

    - Hức...vợ.. nhớ~..hic.. về.. về..." cô cầm lấy điện thoại kê sát vào mặt, làm nàng chỉ thấy cái mũi và môi của cô thôi"

    - Ui .Sa ngoan nín nha giờ tối rồi chị về không được để sáng chị về sớm với em nha.."nàng thấy cô nước mắt giàn giụa mà thấy xót ruột nói"

    - Hong~.. chịu âu...hức..nhớ..hức..nhớ vợ..oaaa~ " cô đẩy điện thoại ra cho em khóc lóc dẩy dụa"

    - Sa ngoan nha, chị thương " thấy cô khóc nàng xót muốn khóc theo, nhưng con đường từ nhà nàng về dinh thự không phải gần nên nói hết lời vỗ dành cô"

    - Sa..ngoan đi con mai vợ con sẽ về sớm mà "em thấy con mình khóc quá cũng xót ruột"

    - Hức...oa~...oaa..ẹo..ẹooo.. hức..oaaa~ "cô khóc quá mà ọi ra không còn gì hết,xong thì ngồi thở mệt"

    - Có ai ngoài không vào giúp tui với...

    Em thấy cô nôn hết thì quýnh quáng, gọi người vào giúp, cũng mai lúc này dì Hoa đi ngang phòng em nên chạy vào giúp,em giặt khăn ấm lau sạch người cho cô,thay quần áo mới, còn cô vừa nôn hết ruột gan nên nằm thở mệt mà vẫn không ngừng nức nở.

    Nàng bên kia nhìn thấy không khỏi đau lòng, mà nước mắt tuôn tuôn theo.

    - Hức..má đưa điện thoại con nói chuyện với em ấy với...

    Nàng gọi em vì khi cô ọi là em để điện thoại dựng ở đầu giường cách xa chỗ cô ngồi một khoản, Vừa đưa đến cô lại thút thít miếu máo lên chắc nãi giờ mệt nên không còn sức khóc to nữa nằm thở hỗn hển, nước mắt nước mũi tèm lem...

    - Hức...về..về..với em..hức..nhớ vợ~...

    - Hic...Sa ngoan đừng khóc nữa chị hứa mai chị về sớm với em nha..

    - Hôiii..hic... về đi màaa~...

    "cô miếu nói"

    - Sa ngoan nghe chị nói nè... giờ tối chị không về được...mai.mai chị về sớm chị mua siêu nhân cho Sa Sa chịu hông...

    - Hiccc... dạ chịu..vậy sáng...vợ về..nhanh nhanh với Sa nha~...Sa..Sa... nhớ vợ...

    - Rồi sáng chị về sớm,ngoan nghe lời má nha không khóc nữa.. chiều giờ Sa ăn gì chưa...

    - Ưmmm~.. dạ..chưa.."

    - Ngoan nghe lời má xuống ăn cơm,khi chị về chị hỏi má, Sa không chịu ăn cơm là chị nghĩ thương Sa luôn, chị sẽ đi bỏ Sa luôn...

    - Hong...hong..Sa đi ăn cơm mà... chị về~

    - Rồi ngoan..

    ăn nhiều vào mai chị về...

    - Dạa....aa.. mà chị về...nhớ mua siêu ân... bự cho Sa nha " cô dạ một tiếng rồi đưa điện thoại cho em chèo xuồng giường chạy tới cửa thì nhớ chực chạy quầy lại đúc đầu vào màng hình nói"

    - Rồii chị nhớ mà...

    Xong cô lại chạy đi, nhưng lần này không chạy ra cửa nữa mà chạy đến chỗ dì Hoa đang đứng,dang hai tay ý muốn ẩm,dì nhìn cũng hiểu ý lắc đầu rồi cũng ẩm cô đi xuống phòng ăn, dì Hoa cũng thương cũng chìu cô không kém gì bà, bởi cái thân to xác dậy đòi ẩm cũng ẩm thế không chìu thì gọi là gì.

    .

    .

    Sáng hôm sau như lời đã hứa nàng về rất sớm, hôm nay cô cũng đặt biệt dậy sớm, ngồi ngây giữa cữa lớn dinh thự đợi nàng,do cô thức sớm quá nên ngồi đợi rất lâu, chuẩn bị ấm ức muốn khóc thì nghe tiếng xe nàng chạy vào cổng, mắt cô động lệ mà sáng lên chạy nhanh đến nàng,

    - Aa..vợ..vợ về rồi..Sa..sa.nhớ..vợ.nhắm..

    - Hửm sao nay Sa dậy sớm dậy...

    - Sa dậy sớm đợi..đợi vợ về..Sa ngồi đó..

    đó..đợi vợ nhâu nhắm " cô nói tay diễn tả làm nàng cười thích thú"

    - Vậy sao...ui thương quá đi xin lỗi Sa nha "nàng vừa nói vừa dắt tay cô đi vào trong"

    - Vợ... có mua.. siêu ân cho Sa hem..

    - Có siêu nhân bự luôn.." nàng nói dơ hộp đựng siêu nhân lên"

    - Quaoo... siêu nhân bự chà bá luôn "cô dơ tay đón lấy nói"

    - Ừm phải nói làm sao chị mới cho được.." nàng dấu hợp đồ chơi ra sau lưng nói"

    - Xin..xin...ạ..ạ.."cô khoan tay cúi đầu ạ ạ nhún nhún chân lia lịa"

    - Haha được rồi cho em đây.." nàng cười thích thú đưa cho cô rồi cùng cô đi vào nhà"

    Vào tới nhà trong khi nàng lễ phép thưa bà thưa cha thưa má mới về thì cô chạy lại một góc ngồi mở hộp đồ chơi ra chơi, mọi người nhìn cô ngồi một góc chơi nâng niu con siêu nhân mọi người trong nhà nhìn cô thích thú nhưng chỉ riêng bà hai là nhìn với ánh mắt coi thường khinh bỉ.
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Siêu Ân Của Sa


    Cả ngày trôi qua cô cứ ôm khư khư con siêu nhân trên tay và bám chặt lấy nàng nữa bước cũng không rời...

    Đùng...Đùng...Đùng :

    Là tiếng đập cửa là cô cô đang đứng trước cửa nhà vệ sinh đập cửa hối thúc nàng.

    - Mở cửa..cho em...vợ ơi~..vợ ơi...oaa..

    - Chị đang đi vệ sinh,em không vào được..

    - Oaa... hức...nhanh...nhanh..vợ ơi...oaa~

    .

    .

    Cô khóc lóc đập cửa quá chuần, em đi ngang nghe thấy vội vào xem thế nào,

    - Sa chuyện gì vậy, sao khóc dữ vậy nè..

    - Oaa... hức. bỏ em..

    - Ai ai bỏ con cơ...

    - Vợ... bỏ em..oaaa~

    - Má vỗ em ấy dùm con với con đang đi vệ sinh mà em ấy cứ khóc lên như thế "nàng trong nhà vệ sinh nói giọng ra"

    - À vợ Sa đâu có bỏ Sa đâu chị ấy chỉ đi vệ sinh thôi chút chíu sẽ ra à,Sa ngoan không khóc nha.

    - Kiu.. vợ cho Sa vào với... lỡ vợ chốn Sa đi bỏ Sa thì sao.

    - À..à.. vậy Sa đứng đây nha nhỏ tiếng thôi đừng khóc, hồi vợ Sa ra mình ôm lại không cho chốn, mà nhỏ tiếng thôi để bị phát hiện đó."em làm gương mặt bí hiểm kéo cô qua mép tường nói lời dụ dỗ"

    - Vậy... nhỏ tiếng...hôi nha.. vợ mà đi ra Sa...Sa bắt vợ lại không cho vợ bỏ Sa uôn.

    "cô nép mình sát vào mép tường nói chuyện nhỏ hết sức có thể, làm nàng bên trong muốn cười nhưng cố gắn kìm lại"

    Được một lúc thì nàng từ nhà vệ sinh đi ra cô liền nhàu lại ôm chặt nàng khư khư.

    - A . bắt...bắt vợ lại tiếp em...nhông ..cho vợ bỏ em đi nhữa..."cô ôm chặt eo nàng quay lại kiu em viện trợ"

    - Rồi rồi chị không có chốn chị ở đây với Sa mà,"nàng nhìn xuống cô yêu chìu nói"

    - Nhưng... hồi.. hồi.nãi vợ bỏ em chốn ở trỏng không chơi với em Sa..Sa kiu quá trời nhuôn "cô kéo nàng nằm lên giường chỉ tay múa chân diễn tả lời nói"

    - Rồi chị xin nhỗi Sa nhaa...

    Thấy đôi trẻ như vậy em cũng cười lẵng lặng về phòng, gì giờ đã tối rồi,

    - Nào ngủ thôi tối rồi...

    - Hong Sa chưa muốn ngủ...

    Sa muốn coi phim siêu ân, vợ mở...mở cho Sa coi "cô trèo xuống giường lấy cái remote cho nàng mở tivi cho mình xem"

    Thấy giờ cũng còn sớm nàng cũng mở cho cô xem, cô xem mê say hết tập này đến tập khác còn diễn tả múa may theo, làm nàng thích thú nhìn cô say đắm,coi tới gần chín giờ tối cô mõi mệt mà ngủ gục, nàng thấy vậy tắt tivi chỉnh lại tư thế nằm cho cô, thì lúc này cô cựa mình miếu máo, hiểu ý nàng vén bên áo lên kê ngực mình gần miệng cô, cảm nhận mùi hương thân quen cô ngậm lấy mà mút máp, nàng vừa nhìn cô lại vuốt ve mái tóc cô âu yếm, nghĩ tưởng dứt sữa được rồi chứ.....

    .

    .

    .

    Thế là một đêm im đẹp trôi qua nàng đã dậy ngắm nhìn cô, cô ngủ mê say nhưng từ đêm qua tới giờ vẫn không nhả ngực nàng ra,đúng là tham lam.. rồi nàng từ từ kéo ra chỉnh quần áo mình lại kéo chăn lên cho cô rồi đi vào nhà vscn..xong thì đi ra ngoài lại giường đánh thức bé con kia dậy...

    - Moaz...dậy nào... sáng rồi..."

    Nàng thơm má cô một cái rồi nói"

    - Ưm~~"cô uốn éo quay sang bên khác ngủ tiếp"

    - Không dậy chị đi bỏ đó nha....

    - Ưm...Ưm..hông..hông.. hức "cô quay sang chòm người lên ôm cổ nàng kéo xuống hai chân quấn chặt eo nàng"

    - Không thì dậy thôi...uii Sa ngủ trưa đáy dầm khai ngấy " nàng vỗ vỗ mông cô nói"

    - Ử..hong.. có..hong có Sa không có đái dầm... vợ kỳ quá àa..."

    Cô đứng bật dậy coi cái đáy quần mình có ước không rồi giận dỗi trách nàng"

    - Haha... rồi xin lỗi..xin lỗi Sa nha mau vào đánh răng nè...

    .

    .

    .

    Vệ sinh cho cô xong xuôi nàng và cô cùng xuống dưới nhà ăn sáng cùng mọi người, trong lúc ăn thì cô không ngừng nói chuyện trên trời dưới đất, làm mọi người ăn cơm mà cười không ngớt vì cô.

    Sau khi ăn xong chị và anh đi công việc em và nàng thì đi làm bánh để trưa cho mọi người dùng, bà nội thấy không khẻo nên nói về phòng nghỉ một chút dì Hoa cũng đi theo, lúc này chỉ có cô ngồi ở phòng khách chơi với con siêu nhân của mình, bà hai ngồi ở sofa nhìn cô với ánh mắt chán ghét,bỏng ánh mắt bà sáng lên như có âm mưu gì trong đầu...

    .

    .

    - Thành.. lại má bảo...

    - Dạa..."cậu trên lầu đi xuống nghe bà gọi dạ một tiếng rồi chạy nhanh lại"

    - Con thấy con siêu nhân đó không.." bà nói tay chỉ về cô siêu nhân cô đang chơi"

    .

    .

    - Bem..bem...ta là siêu ân...

    đây...bem..."cô đang thích thú điều khiển con siêu nhân miệng không ngừng bem.bem"

    - Quao siêu nhân của em Sa bự quá đi còn đẹp nữa..má..má mua cho Thành một con siêu nhân giống vậy đi " cậu nhìn sáng mắt mặt quay sang nói bà"

    - Nghe má nói nè cái con siêu nhân đó là của cha mua cho con đó, không phải của Sa đâu,Sa nó lấy của con đó "bà thì thầm to nhỏ với cậu"

    - Là của Thành hả cha mua cho Thành à sao sa lấy...

    - Ừm..cha mua cho con, mà con Sa nó lấy của con đó...

    Nghe lời bà ta nói cậu tức giận chạy lại chỗ cô dành lấy con siêu nhân về mình,do cô cầm trên tay khi cậu dành lấy cô cũng kịp thời dực lại ôm chặt vào mình,cậu nhàu tới dùng sức lấy cho bằng được con siêu nhân.

    - Của Thành trả cho Thành...

    - Aa... của..em.. siêu ân của em... không cho... không được lấy...

    - Của cha mua cho Thành mà Sa xấu lấy của Thành trả... trả đây..

    Cậu và cô dằn co lăng lộn ra sàn cậu cứ dành qua kéo lại cô càng ôm chặt hơn, khiến những họa tiết gồ ghề trên con siêu nhân khứa vào tay cô tuy không chảy máu nhưng làm cô đau.

    - Hức...của..của..Sa mà~.vợ..hức..vợ mua cho...Sa..hức..

    - Không phải cha mua cho Thành Sa xấu tính lấy của Thành... trả đây.. trả đây..

    - Không phải... là vợ hứa... hứa mua cho Sa... cái này vợ mua màaa~ "cô khóc nằm ra sàn dùng dãy kịch liệt khi cậu ngồi trên bụng mình dành con siêu nhân trong tay mình"

    - Trả không... trả không..."cậu nói mà bàn tay nhỏ nhắn nắm lại đánh binh binh vào mặt cô tuy nhỏ nhưng cũng làm cô đủ đau mà khóc lớn"

    - Aa....Aa.. hức...đau... hức "cô gì đau mà đẩy mạnh cậu té ra sàn trán cậu tiếp đất nên u một cục,"

    - Có sau không con,ui trời ơi sau mầy lại đánh con tao hả " bà ta đỡ cậu lên rồi chạy lại nắm siết chặt tay cô hỏi"

    - Sa..Sa không có đánh, Thành...

    Thành đánh.. hức...

    đánh...Sa đau...Sa..Sa chỉ đẩy Thành ra..thôi...Hức.. hức...

    " bà siết chặt tay làm cô đau mà sợ sệt khóc nói"

    - Còn dám nói dối...CHÁT..."nói xong bà tát mạnh vào mặt cô một cái làm cô ngã ra sàn"

    - Aa... hức... hức....oaaa~...

    Cô ôm mặt khóc lớn lúc này cậu mới chạy lại dựt nhanh con siêu nhân ôm chặt vào mình,do bất ngờ cô không phản ứng kịp, nhàu tới dành lại, những cậu ôm chặt quá cô không lấy được, cô đành cắn vào tay cậu.

    - Aaaaa... hức.hức..oaa~

    Cậu đau đớn thét lên rồi buông con siêu nhân ra, lúc này cô đang quỳ gối cho ngang tầm với cậu,cậu vì đau mà buông tay ra liền đá mạnh vào bụng cô một cái, làm cô đau đớn ôm bụng lăng ra sàn tay kia thì ôm chặt con siêu nhân không cho ai lấy lần nữa.

    Em và nàng trong nhà bếp nghe tiếng cậu hét thì chạy ra, lúc này bà ta thấy con mình bị cô cắn đến chảy máu, thì hừng hực lửa giận đi tới nắm đầu cô tay vơ lên định tát cô thì nghe tiếng em và nàng đi ra, vội buông cô ra chạy đến cậu.

    - Chuyện gì thế này Sa con làm sao vậy "em thấy cô một tay ôm bụng một tay ôm con siêu nhân khóc thì vội chạy lại đỡ lên lo lắng hỏi"

    - Hức... hức..

    Thành... hức..

    Thành...đau..em đau~.."

    Cô vì đau vì khóc nấc mà nói không thành lời"

    - Nào Sa ngoan nín.. từ từ nói chị nghe đã xảy ra chuyện gì "thấy cô khóc nàng nóng ruột chạy nhanh lại lau nước mắt cho cô ôm cô vào lòng vỗ dành"

    - Hức..hicc...hưm~ " cô dần dần nín khóc mà mếu máo"

    - Nào rồi nói chị nghe chuyện gì sao lại khóc "nàng nhẹ nhàng dịu dàng từ tốn nói với cô"

    - Còn làm sao nữa, nó đánh thần Thành ra như vậy sợ tội nên khóc...

    Bà ta nói giọng đai nghiến rồi dơ cái tay của cậu bị cô cắn cho chảy máu xong quay cái trán cậu bị u một cục.

    - Hong... hức..hong...Sa hong có đánh Thành.. hức....oaaa~

    Cô lắc đầu liên tục nắm tay nàng nói, giọng nói cô rung rẩy sợ hãi, nàng nhìn thấy mà đau lòng, nàng biết cô sẽ không bao giờ đánh ai gì cô rất tốt bụng sợ làm đau người khác lắm, phải có khúc mắc gì trong đây nè.

    - Thành con nói thím út nghe chuyện như thế nào "em biết lời bà ta nói không đáng tin nên hỏi cậu, cậu là người rất trung thực

    chỉ là do mẹ nó không biết cách dạy con thôi"

    - Dạ Sa lấy con siêu nhân cha mua cho Thành, Thành lấy lại mà Sa không trả nên thành đánh Sa, rồi Sa đẩy Thành té...má thấy thành té đau nên chạy lại đánh Sa...xong..xong Thành dành con siêu nhân lại,Sa vẫn không chịu trả rồi Sa cắn tay Thành Thành đau nên thành đá vào bụng Sa nên Sa mới khóc...

    Cậu ngây thơ kể lại tường tận câu chuyện, làm bà hai không kịp trở tay mắt bà đảo lia đảo lịa lúc này chị và anh cũng về đến nhưng không vào mà đứng ngoài cửa nghe hết toàn bộ những gì cậu kể...

    - Hức...hong...hong phải của Thành siêu ân của Sa.. vợ.. hức..vợ..mua cho Sa~ "cô nghe cậu nói thì ôm chặt con siêu nhân hơn khóc lên lắc đầu biện minh"

    - Nói dối của Thành trả đây...

    - Aa...hông... hông...oaaa~

    Cậu lại nhàu vào dằn co với cô,do cậu hết lần này đến lần khác cứ dành quài làm cô tức giận cũng đánh trả lại luôn... em và nàng vội vàng cản ra nhưng không được cả hai tay dành chân đạp đầu tóc rối bù...

    Bà khi nghe cậu hét lúc bị cô cắn, bà đã chạy ra và đứng ngay cầu than quan sát thấy cả hai lại đánh nhau bà tức giận quát.

    - HAI ĐỨA MAU DỪNG LẠI NGAY CHO TA.
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    BÀ NỘI TỨC GIẬN


    Cô và cậu khi nghe bà quát thì hơi khự lại nhưng vẫn không chịu nhường nhịn nhau,anh và chị cũng chạy nhanh vào mỗi người ôm kéo con của mình xa ra nhau..

    Bà lúc này đi xuống ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, gương mặt bà buồn có thất vọng có tức giận cũng có, chị và anh biết sắp có chuyện chẳng hay mạnh ai nấy ôm con mình an ủi vỗ dành.

    - Thành nghe cha hỏi sao con lại đánh em..."anh ôm con mà dịu dàng hỏi"

    - Con siêu nhân của Thành mà Sa dành Thành đòi lại mà Sa không trả nên Thành đánh Sa...

    - Hong...siêu ân...của Sa~...

    " đáng lẽ đã nín khóc khi nghe cậu nói cô lại mếu lên nói"

    - Sa bình tĩnh không khóc..."chị cũng ôm cô can ngăn dỗ ngọt"

    - Sao con nói nó là của con..."anh lại hỏi"

    - Má nói cha mua cho Thành mà Sa lấy.. nên Thành đòi lại nhưng Sa hong trả...

    Nghe đến đây mọi người cũng hiểu nguyên nhân cớ sự từ ai mà ra, chị lúc này mới nói.

    - Thành nghe cô út nói nè,con siêu nhân này là của Thái Anh đã mua cho Sa..."chị quay sang nói với cậu"

    - Khôngg... má nói của Thành cô út nói dối.. trả cho Thành " nghe những lời không lọt tay cậu cứ khăn khăn lời mẹ mình nói là đúng, nhào tới dực con siêu nhân chạy lại phía bà ta"

    - Hức.. hức...oaaaaaa... trả..tr...oaaa~ "đang ôm con siêu nhân nếp vào lòng chị, thì bị cướp bắt ngờ cô lại khóc nấc lên"

    - Thành có nghe cha nói không,con siêu nhân đó không phải của con mà của em mau trả cho em "anh tức giận quay sang quát"

    - Hoa lấy con siêu nhân đó lại đây cho ta...."bà nội điềm tĩnh nói nhưng mọi người trong nhà cũng đủ biết lời nói đó nguy hiểm thế nào"

    - D.. dạ " dì hơi bất ngờ sau tiếng gọi rồi cũng đi nhanh lại cậu lấy con siêu nhân"

    Anh thấy dì lại lấy cũng gở tay cậu lấy đưa cho dì, dì lấy lại đưa cho bà, bà nhìn ngắm con siêu nhân một lát rồi bẻ mạnh cái đầu con siêu nhân làm cho cái đầu bị gãy làm đôi,xong thì đưa người hầu bảo đem đi đốt bỏ.

    Tận mắt chứng kiến những hành động cô khóc ngất ngất bường bường muốn thoát khỏi tay chị,

    - Aaaa.... hức của em...mà~...oaaa.. hức.. hức....oaaa "cô dùng dằn dẩy nẩy lên em và chị ra sức ôm chặt lại còn nàng đứng nhìn một bên mà mắt đỏ lên"

    Còn cậu khi thấy thì sợ hãi ôm chặt lấy chân bà ta run rẩy

    - Má...má ơi "cậu sợ hãi ôm chân bà nói"

    - Không sao có má ở đây " bà ta ngồi xuống ôm cậu trấn an"

    - Hai Đứa Mau Lại Đây..."

    Bà nội tức giận quát"

    Thấy vậy chị và anh cũng ôm con lại để cậu và cô đứng trước mặt bà rồi anh và chị đứng nép qua bên cạnh,anh và chị nhìn vào ánh mắt bà cũng biết chuyện gì sắp xảy đến,bỏng những hình ảnh năm xưa lại hiện lên,

    Lúc đó hai anh em cũng dành đồ chơi mà đánh nhau như vậy, bà liền lôi những món đồ chơi trong nhà đem đi đốt hết không còn một món, còn nhớ lúc đó bà tức giận sai người làm đánh anh và chị thừa sống thiếu chết cũng mai là có ông Lạp về kịp mà can ngăn... hình ảnh đó vẫn ám ảnh anh và chị cho tới giờ.

    Đến bây giờ cái hình ảnh đó lại hiện lên một lần nữa,anh và chị đứng bên cạnh mà lòng như lửa đốt lo lắng cho con...

    .

    .

    .

    - Hoa lên thỉnh gia pháp xuống đây...

    - Nhưng.... dạ " dì tính nói gì đó thì nhận thấy ánh mắt của bà nên thôi mà lặng lẽ lên phòng thờ thỉnh gia pháp"

    - Má xin má tha cho hai đứa nhỏ tụi nó còn khờ dại có gì để tụi con từ từ khuyên bảo..."chị thấy chuyện chẳng lành quỳ xuống xin"

    - Xin má tha cho hai đứa nhỏ,"anh cũng quỳ xuống xin"

    Bà ta em và nàng nhìn thấy vậy thì mở to mắt ngạc nhiên, bà ta thầm nghĩ bình thường bà nội cưng hai đứa nhỏ lắm cùng lắm chỉ mắng vài câu thôi có đâu mà hai người đó làm quá lên, mặc những lời anh và chị xin bà đanh giọng hỏi.

    - Tại sao lại đánh em..."

    Bà hướng cậu hỏi trước"

    - Tại em không trả đồ chơi cho Thành...

    - Còn con tại sao lại đánh anh..."bà hướng Lệ Sa hỏi"

    - Tại Thành đánh Sa...đau~ Sa mới đánh lại..."cô miếu máo khoanh tay nói"

    - Bà bảo làm sao,anh em phải biết yêu thương nhau, tại sao gì một món đồ chơi mà lại tương tàn như vậy...

    ...

    Còn Thành đã em nói đồ chơi đó là của em, không phải của con, mà con còn ngoan cố muốn dành.. còn đánh em thành ra như vậy..con không biết thương em hả...

    - Thành không thương em em xấu...

    Bà tức giận hít sâu một hơi kìm nén lại rồi quay sang cô đang miếu máo hỏi...

    - Sa con có thương Thành không...

    - Em thương...thành mà thành xấu...thành đánh Sa đau~...

    - Con nói thương sao con không cho Thành mượn chơi mà còn dành còn đánh Thành...

    - Đồ vợ muaa~ Sa hong cho dành... nhưng... nhưng...mà Thành không hỏi mượn Thành...dựt trên tay Sa vậy nè..Sa nghĩ thương Thành...nhuôn Sa ghét thành xấu " cô nói rồi diễn tả hành động tay chân..."

    - Sa mới xấu...

    - Thành....xấu...hứ..

    Rồi hai đứa lại lao vào nhau nắm đầu nắm cổ nhau... chị và anh đang quỳ cúi đầu nghe tiếng ẩu đả thì ngẩn lên lại vội cản ra tiếp...

    RẦM

    - CÓ THÔI NGAY ĐI KHÔNG..."bà nội tức giận đạp bàn quát lớn"

    Lúc này hai đứa nước mắt giàn giụa đầu tóc rối bù từ từ buôn ra...

    - Gì một món đồ chơi mà anh em cấu xé lẫn nhau, Người Đâu..."

    Bà nội nói rồi quát lớn"

    Lúc này bên ngoài bốn năm tên về sỹ chạy vào cuối đầu thưa rồi chấp tay ra sau lưng chờ bà ra lệnh.

    - Đi lên phòng của Lệ Sa và Thế Thành rôm hết tất cả đồ chơi xuống đây...

    - DẠ...

    Bọn họ dạ một tiếng rồi chạy nhanh lên phòng cô và cậu.... một lúc sau họ tay sách nách mang một đóng đồ chơi lớn xuống....

    - Dạ thưa bà đã rơm hết rồi ạ...

    - Aa...xe của em...con vịt nữa~...."

    Cô ngây thơ chùi nước mắt rồi chạy lại đống đồ chơi nhận chủ"

    - Ơ máy bay, có xe tăng của Thành nữa nè...

    - Gì những món đồ chơi này mà anh em đánh đá lẫn nhau mau đem ra sân đốt hết cho ta...

    - Dạ...

    Nói rồi bọn vệ sỹ đem hết những món đó để ngoài sân đỗ dầu chăm lữa đốt, lửa vừa bốc lên cô kêu gào khóc thét lên...

    - Aaa...con vịt của Sa... cháy rồi... nóng.. hức.. nóng mau cứu vịt đi...xe nữa... hức... hức. siêu ân cũng bị cháy luôn rồi...oaaa~~ cha ơi.."cô thấy con siêu nhân lúc nãi cũng trong đám cháy ôm chị dẩy dẩy nói"

    Chị nhìn đóng đồ chơi bị bốc cháy rồi nhìn lại cô mà bất lực rơi nước mắt, cậu thì ôm anh khóc ngất ngất vì những món đồ chơi yêu thích của mình bị đốt cháy... lúc này dì Hoa cũng đi xuống tới..bà nội lại cất tiếng...

    - Mau lôi chúng nó vào đây..."

    Bà hướng đám về sỹ nói"

    .

    .

    - Nếu vì đồ chơi mà anh em tương tàn thì đốt hết không ai được chơi nữa... từ đây về sau ta mà thấy một món đồ chơi nào xuất hiện trong căn nhà này thì biết tay ta...

    - Hức... hức...oaa... siêu ân của Sa hức...oaa.. bị.. bị cháy~..."

    Cô bị lôi vào đứng khoanh tay trước mặt bà nhưng vẫn ngây thơ khóc kể"

    - Hức... hức..."cậu cũng nấc nấc lên"

    - HOA.."bà nhìn cô và cậu thút thít cũng thấy đau lòng, nhưng nghĩ đến anh em chúng nó cấu xé lẫn nhau liền tức giận quay qua dì gọi lớn"
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    BÀ NỘI TỨC GIẬN (2)


    - Dạ "nghe bà gọi dì giật mình"

    - Mau đè chúng nó xuống đánh mỗi đứa mười roi cho nhớ mà sau này không tái phạm nữa "bà nói tay chỉ chỉ về hướng cô và cậu"

    Lúc này bốn tên vệ sĩ tiếng lại hai thần giữ lấy cậu hai thần giữ lấy cô.

    - Má..-

    - Ai xin cho ai đánh đứa đó gấp đôi "chị quỳ xuống xin nhưng bị bà ngất lời"

    Em và nàng đứng kế bên thấy cô bị hai tên vệ sĩ giữ lại mà lo lắng.. còn bà ta đứng chân như không tin vào mắt mình...

    - Còn ở đó làm gì..."

    Bà quay hướng dì nói"

    Lúc này mấy tên người làm dọn những thứ trên cái bàn dài xuống rồi đè cậu xuống trước...



    - Aa..má ơi cứu con..."cậu bị đè xuống bàn còn thấy dì Hoa cầm cây roi lớn đi lại sợ hãi kiu má"

    - Hức...con ơi...

    Thành ơi má hại con rồi con ơi..."bà ta ngồi bẹp xuống đất khóc thảm thiết"

    - Má ơi...má ơi...

    - Còn đứng ngây ra đó..."

    Bà thấy dì không có động tĩnh gì liền quát"

    - Dạ..."giật mình dì dạ một tiếng rồi cũng dơ cao ngọn roi lên"

    - Chát..aaa.. hức má ơi...

    - Đánh mạnh lên đánh lại từ đầu..."

    Bà đau lòng nhắm mắt quát"

    .

    .

    - CHÁT..AA.. cứu con...

    - CHÁT...OAAA.

    - CHÁT..AA..đau.. hức má ơi...

    - CHÁT...OAAA

    - Hức..con ơi..hức...anh ơi cứu con đi anh.. hức.. nó không chịu nổi mất...em hại con chúng ta rồi anh ơi...

    Bà ta thấy con mình đau mà muốn chạy lại can, nhìn thấy điều đó anh đi nhanh tới ôm bà ta lại, nhìn con mà hai hàng nước mắt rơi rơi...

    CHÁT..CHÁT..CHÁT..CHÁT..CHÁT..CHÁT

    Mười roi trôi qua cậu đau đớn khóc không ra hơi nữa, người rung rung lên nằm ngây băng trên bàn thở hỗn hển... thấy vừa dứt anh buông bà ta ra chạy nhanh lại con xin phép bà đưa thần nhỏ về phòng...

    Lúc này hai tên giữ Lệ Sa cũng kéo cô tiếng lại chiếc bàn đó mà đè cô nằm xuống, tận mắt chứng kiến cậu cũng bị đè xuống đây mà đánh, cô liền sợ hãi khóc lên dùng dằn.

    - Aa.. không..không..

    đừng đánh em...oaa~... vợ.. hức... vợ ơi~...

    Cô hai tay ngoắc ngoắc nàng lại ánh mắt sợ sệt run rẩy, nàng nhìn mà tim quặn thắt, muốn chạy lại nhưng em kịp nắm tay nàng kéo lại,vì sợ bà giận mà phạt con thêm, còn bà nội thì nắm chặt tay không dám nhìn những đứa cháu mình yêu quý nay lại đau đớn quằn quại dưới ngọn roi của mình...

    - CHÁT...OAA~..

    - CHÁT...ĐAU~.. cứu..em

    - CHÁT...AA...vợ..hức..vợ~..

    - CHÁT...AA~.. hức..hức

    - CHÁT...

    Hức..cha..ơi~..cứu..Sa..

    Sa đau~..

    Chị khi nghe con gọi cha đau đớn mà lòng đau quặn thắt nước mắt cũng rơi rơi, nhưng tuyệt đối không dám can gì biết tính bà, càng can bà càng đánh nặng hơn...

    - CHÁT...OAA~

    - CHÁT...HỨC...

    - CHÁT...HỘC..HỘC "cô đau đớn mệt mỏi thở hồng hộc"

    - CHÁT...ƯM..~~

    - CHÁT...OAAA.. vợ.. hức...vợ~..."lúc này nàng mới chạy lại chỗ cô, cô gồng người ôm lấy cổ nàng"

    - Hức... không sao không sao nữa rồi...ngoan Sa ngoan không khóc nữa " nàng vuốt tấm lưng rung rẩy của cô mà khóc nói"

    - Hức..hộc.. hức..

    đánh.Sa...đau...đau~...vợ ơi..oaa~

    - Mau đưa nó về phòng gọi bs Mai lên "bà nội nói với dì Hoa rồi quay lưng đi, nhìn vào bóng lưng cô độc ấy chị cũng đủ biết bà đang đau đớn đến mứt nào..."

    - Để cha ẩm nó lên phòng..."

    Chị tiến lại nói với nàng"

    - Hong...hong...vợ.hức.vợ ôm..à..oaaa~ "chị vừa dịnh vào tay cô thì cô khóc nấc lên ôm chặt cổ nàng"

    - Để con ẩm em ấy lên cho, cha phụ đỡ em ấy lên giúp con" rồi chị phụ nàng đỡ cô đứng lên ,xong nàng ẩm cô lên phòng"

    .

    .

    Một lát sau thì bs Mai cũng lên nhưng cô cứ ôm chặt nàng ai đụng vào cũng không chịu mà khóc nấc... hết cách nàng đành ôm cô cùng nằm lên giường,em hiểu ý mà kéo chị đi ra ngoài...

    Lúc này cô đang nằm sấp,tay trái ôm ngang bụng nàng, miệng thì mút sữa, ánh mắt mê mẩn mà dần dần thiếp đi.. nàng thấy thế liền ra hiệu cho em và bs...

    - Được rồi mợ dịnh tiểu thư lại giúp tui đề phòng cô ấy tĩnh lại mà cựa quậy thì không hay "Mai mở cái túi lớn lấy đồ khử trùng bông băng các thứ ra nói"

    - À..

    ờ.." em nghe vậy thì đi đến dịnh ngang phần hông của cô"

    - Ưm~.. chụt.. chụt.."

    Mai vừa kéo cái quần cô xuống làm cô giật mình vì đau mà cựa mình xong lại tiếp tục mút sữa ngủ"

    - Chậc..chậc..

    đánh gì mà ác ôn vậy không biết, mợ lớn với mợ nhỏ dịnh chắc tiểu thư nha tui sát trùng sẽ rát và đau lắm đấy..."thấy mông cô chằn chịt những lần roi rớm máu Mai chặt lưỡi mà rùng mình nói"

    Nghe thế nàng nghiên người ôm chặt đầu và vai cô chân nàng ngoắt lấy chân cô cố định lại, còn em thì dịnh chặt hông cô hơn, thuốc vừa chạm đến cô giật mình nhã ngực nàng ra dùng dẫy khóc...

    - Aaa...haaa..oaaa~~...đau...hức...đau.quá.. oaaa~"cô đau đớn bấu chặt vào lưng nàng hét"

    - Ưmm " móng tay cô bấu nàng làm nàng đau mà rên nhẹ một tiếng"

    - Cố lên con sắp xong rồi..."em vuốt lưng cô nói"

    - Aa..vợ..đau~...hức... hức..oaa~...a...aa "cô đau đớn rít lên sao mỗi lần thuốc chạm vào da"

    - Dịnh chặt tiểu thư tôi sắp xong rồi " bs Mai người lã mồ hôi cực lực chăm vết thương cho cô"

    .

    .

    Quằn quại một lúc rồi cũng xong, cô đau đớn mệt mỏi mà ngất trong vòng tay của nàng, mọi người lúc này cũng thở phào nhẹ nhõm...

    Em lấy một bộ quần áo mới thay cho cô do cô cứ ôm chặt lấy nàng gở cỡ nào cũng không được nên em phải thay cho cô... một lúc sau cũng thay xong em rơm đồ định đi ra ngoài thì bỗng nhìn thấy lưng nàng có vài vệt máu nhỏ bèm lại gần hỏi..

    - Thái Anh con có làm sau không sau lưng lại có vệt máu thế này...

    - Dạ..con cũng không biết nữa... chắc lúc khử trùng do đau quá nên Lệ Sa báu vào,con thấy hơi đau đau nhưng không nghĩ sẽ chảy máu...

    - Đâu để má xem "em nghe nàng nói đi lấy típ thuốc lại"

    - Dạ.. vậy má xem giúp con với...

    - Ui trời ơi sau mà để nó bấu tới như vậy không la lên mà chịu đựng hả...sao mà ngốc quá vậy con " em vừa vén lên thấy những dấu móng tay bấu thúng cả da thịt mà chảy máu liền thấy thương mà trách nàng sau lại ngốc thế"

    - Aa...con không sau đâu má.." nàng rít nhẹ lên khi em chạm thuốc vì hơi rát"

    - Thái Anh cảm ơn con,hic... thiệt thòi cho con quá.."em thấy thương nàng mà rơi nước mắt"

    - Sao má nói vậy Lệ Sa là chồng con má là má của con,cha má yêu thương con như vậy sau lại gọi là thiệt thòi được, phải nói là trên cả hạnh phúc ấy chứ" nàng quay sang em cười nói"

    - Hức..con bé ngốc này, cảm ơn con đã không ghét bỏ Lệ Sa...

    - Không má đừng nói vậy con yêu em ấy,con sẽ không bao giờ ghét bỏ em ấy, gì em ấy là chồng con...

    ...

    - Hic...xong rồi thôi con nghĩ ngơi đi má về phòng đây chắc cha bây bên đó đang lo lắng đứng ngồi không yên rồi "em vuốt tóc nàng yêu chìu cười nói rồi đi về phòng mình"

    .

    .

    Chị lúc này trong phòng cứ đứng ngồi không yên mà đi qua đi lại khi nghe tiếng mở cửa biết chắc là em vội vàng chạy đến...

    - Sao rồi con bé thế nào rồi em, vết thương có nặng lắm không...-

    - Mình từ từ đã con bé không sau rồi lúc nãy khóc mệt quá nên ngủ mất rồi...

    - Vết thương thế nào có nặng lắm không...

    - Rách cả da luôn mình ạ...

    - Trời ơi...tội con bé..."chị nghe mà nóng cả ruột gan muốn chạy sang xem con mà không được"

    - Haizz..."

    Em thở dài đôi mắt trĩu nặng"

    - Em sao vậy bộ con bé có chuyện gì nữa hả mình.."nghe em thở dài chị lo lắng hỏi"

    - Không phải lệ sa mà là thái anh.. lúc nãi lệ sa vì đau mà báu con bé đến chảy cả máu.. mà nó không kêu la một tiếng nào...em thấy thương con bé quá mình à..."em nói mà mắt ngấn lệ"

    - Tôi cũng thấy thương con bé, tội con bé hiền lành chịu thương chịu khó mà không than vãn gì, gia đình mình nợ con bé nhiều lắm đó mình..."

    Chị ôm em tựa đầu vào người mình nói"

    Đúng là chị và em phước lắm mới có được con dâu như nàng vừa ngoan hiền hiếu kính với cha má chồng vừa yêu thương chồng chăm chồng như con đẻ, gặp người khác bỏ đi mười tám kiếp rồi cũng nên...
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    LỆ SA SẮP TỰ KỶ


    Tối đến em qua ngủ với nàng có gì còn phụ nàng chăm cô...

    - Siêu... siêu ân... siêu ân của Sa.. hức.. hức.."cô nằm mê man nói"

    .

    .

    - Ưm~..

    Lệ Sa em sau vậy nè sao nóng thế này...má ơi...má ơi..

    Nàng đang ôm cô ngủ thì nghe tiếng cô nói giật mình thức dậy xem xét người cô thì giật mình gì người cô nóng rang, nên tức tốc quay sang gọi em...

    - Hả... chuyện gì vậy con...ui trời sao nóng quá vậy nè...con ở đây để má xuống gọi bs Mai lên...

    - Dạ..hức...Sa em đừng làm chị sợ mà..

    "nàng ôm cô lo lắng khóc"

    - Hức... hức.. siêu ân~..oaa.. hông hông..

    đừng đánh em mà... hông..oaa~.. vợ.. vợ~ "cô miên mang nói mớ người run bần bật"

    - Chị đây..hức..chị đây..

    - Ôm~...

    ôm em...

    đánh.. hức..

    đánh em.. vợ~

    - Được được chị ôm,, chị ôm...

    Cô chồm lên ôm cổ nàng, nàng cũng ngồi dậy dựa vào đầu giường,ôm cô lên nằm trọn trong lòng nàng, mọi hành động vô cùng cẩn thận sợ đụng vào vết thương của cô, cô nằm thút thít,thút thít người thì rung lên ôm chặt lấy nàng hơn, còn nàng thì lo lắng vỗ dành cô mắt thì ngó nghiêng ngoài cửa chờ trong em...

    Một lúc sao thì em cũng cùng bs Mai lên tới,Mai tiếng hành khám cho cô, thì thấy bụng cô có vết bầm, chắc gì thế mà hành sốt, chứ vết thương khử trùng kỹ lắm rồi mà... khám xong thì Mai tiêm thuốc hạ sốt tan máu bầm cho cô.. cô vẫn nằm mê man trong lòng nàng không biết sự đời...

    được một lúc thì cũng hạ sốt Mai và em cũng thở phào nhẹ nhõm...

    .

    .

    .

    - Hức.. hức~..oaa..oaa~..

    - Ưm.. chị đây chị đây...

    - Hic..hic... chụt.. chụt...

    .

    .

    .

    - Oaaa~...

    - Hữm~..ui chị đây ngoan ngoan..

    - Chụt... chụt...

    .

    .

    ...

    Nguyên đem cô cứ khó chịu, lăng lộn, rồi khóc lóc... làm nàng lo lắng sợ cô đụng trúng vết thương, sợ cô lại phát sốt... tới gần sáng cô mới yên ổn nằm trên người nàng ngủ nàng cũng mệt mỏi mà ngủ luôn

    .

    .

    - Tụi nhỏ không biết sau rồi " bà ánh mắt sâu thẳm lo lắng hỏi"

    - Dạ cậu thì không sao, còn tiểu thư thì giữa đêm lại phát sốt, nhưng sáng này tui nghe nói đã hạ rồi, giờ thì đang ngủ ạ...

    - Ừm...haizz.. mà cô nghe ai nói..

    "bà ừm một tiếng rồi thở ra một hơi dài rồi hỏi"

    .

    .

    Chuyện là lúc hừng sáng dì Hoa dậy sớm vừa ra khỏi phòng thì gặp bs Mai từ phòng cô đi ra nên chạy lại hỏi...

    - À... cô... cô cho tui hỏi bộ tiểu thư bị làm sao à...

    - Cô ấy bị sốt lúc giữa đêm giờ thì hạ rồi.

    - Sao lại sốt, cậu chủ có không..

    - Cậu thì không sao, nhẹ hơn tiểu thư, tiểu thư....v..v.......= không biết ai mà ác ôn đánh cô chủ nhỏ của tui ra như vậy nữa..."bs kể hết thương tích của cô rồi mắng cái người đã đánh cô.."

    - À...À..."dì rãi đầu không biết nói gì"

    - Tui mà biết ai ha thì.. thì...

    - Thì sao ?..."

    Dì nghiên đầu hỏi"

    - Tui..tui..tui tiêm vài trăm nhát mới hả dạ "Mai lúng túng ngó nghiêng rồi thấy cái ống tiêm trên tay lúc nãi tiêm cho cô thì vơ lên nói"

    - Ực..."dì nhìn rồi nuốt khan một cái run người"

    - Giờ thì tránh qua một bên cho tui về phòng ngủ,oai~buồn ngủ quá đi...

    - À..ờ.." rồi dì nép qua một bên cho Mai đi xuống lầu để về phòng, dì nhìn theo bóng lưng ấy mà cười thích thú"

    .

    .

    .

    Mấy ngày trôi qua cô cử động di chuyển vô cùng khó khăn, đến cả đi vệ sinh cũng mếu máo ngước đôi mắt cún con nhìn nàng thấy mà tủi, nàng ngồi bên cạnh vừa thương vừa buồn cười... chăm cô cả tuần lễ thì vết thương đã đỡ một chút nhưng cô tuyệt đối không dám ra khỏi phòng cả ngày chỉ lãng vản trong phòng, hết bắt nàng ôm rồi lại xoa mông...

    Có khi đang ngồi chơi nghe tiếng mở cửa liền bò nhanh lại nàng nép sát vào lòng nàng run rẩy, sợ hãi,

    Em và chị dùng hết lời lẽ để dụ cô xuống nhà nhưng cô sợ hãi không dám ra cũng không ai đụng được cô ngoài nàng, có hôm chị còn cưởng ép ẩm cô đi ra ngoài sợ cô ở trong phòng lâu như vậy sẽ tự kỷ mất, những cô sợ sệt khóc ngất ngất lên rồi lại ối hết, đêm đến lại phát sốt, nên chị cũng đành thôi...

    Bà nội cũng gì thế mà tự trách mình, nên quyết định về căn nhà dùng ngoại ô để ở một thời gian, chị với anh dùng hết lời khuyên ngăn cũng không được...

    .

    .

    .

    Rồi ngày ngày trôi qua cô giờ cứ như người mất hồn, cứ bắt nàng ôm khư khư trên tay, cô cũng không còn hoạt bát nói năng như xưa suốt ngày cứ nằm trong phòng, có hôm nàng còn mở phim siêu nhân cho cô coi, cô nhìn một lát rồi dụi vào ngực nàng khóc...

    Chị và em nhìn con mà bất lực không biết làm sao không lẽ con bé lại trở về như lúc trước, nhìn cô như vậy em khóc rất nhiều mấy ngày trôi qua em không thèm ăn uốn gì người thì hóc hác thấy rõ...
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    HAI ĐỨA TRẺ LÀM LÀNH


    - Lệ Sa...

    - Ưm...

    ưm... sợ.. hức..sợ...r..ra..hức..hức.. oaa~ .."cô ôm đầu nhắm mắt xua tay liên tục nói"

    .

    .

    Chuyện là sáng nay nàng xuống dưới nhà chuẩn bị cơm cho cô... cậu thấy cửa hé thì đi vào.. mấy ngày này anh đã giải thích rất nhiều cho cậu hiểu.. cậu cũng biết lỗi và hối hận lắm, nhiều lần muốn qua xin lỗi cô nhưng khi vừa lại gần cô đã nép vào người nàng chốn nên cậu rất khó hành động hôm nay thấy nàng vừa ra khỏi phòng liền chạy vào định sẽ xin lỗi cô nhưng vừa thấy cậu cô đã quay đi ngồi co người tránh né ôm đầu nhắm mắt khóc...

    - Sa đừng khóc cho Thành xin lỗi nha, Thành biết lỗi rồi " cậu đi lại dịnh vai cô nói"

    - Hong...hong tránh ra đừng... hức...

    đừng đánh Sa...oaa~.. sợ.. sợ~..."cô ôm đầu lắc đầu kịch liệt nói"

    Nghe tiếng cô khóc chị em và nàng chạy nhanh lên xem tính xông vào thì bị anh đứng ở cửa nãi giờ cản lại...

    - Chờ đã để tụi nhỏ giải quyết dù sao chuyện này cũng từ chúng mà ra mà..anh tin chắc thần bé sẽ làm được, tụi em cho anh chút thời gian để thần bé xin lỗi Lệ Sa cho đàng hoàng nha"em và chị xót con nhưng nghe anh nói cũng có lý nên cũng đứng bên ngoài mà quan sát thử.. nàng cũng yên lặng đứng một bên quan sát"

    .

    .

    - Hong có Thành không đánh Sa đâu, hôm qua Thành đi học về có mua kẹo cho Sa nè, mà hôm qua tối rồi Thành không cho Sa được, sáng nay Thành mới đem qua cho Sa này....

    Cô lúc này mới mở mắt hé hé ra nhìn xem thì thấy trên tay cậu cầm hai cây kẹo mút, cô lại ngước ánh mắt rụt rè sợ hãi lên nhìn cậu, tay vẫn ôm đầu không dám nhận lấy...

    - Nè Thành cho Sa thật mà..."cậu thấy cô rụt rè thì tiến thêm một bước đưa cây kẹo 🍭 đến gần cô hơn"

    - Ưm~.. hức...sợ..sợ~"cô lại nhắm mắt ôm chặt đầu lùi về phía sau"

    - Nè Sa mở mắt ra xem là kẹo nè, Thành mua cho Sa đó kẹo ngon lắm luôn..

    để Thành rỡ ra cho Sa ăn nha."

    Cậu ngồi bẹp xuống gần cô nói"

    - Cho..cho em.. hả~ "cô nhìn cây kẹo cậu đưa tới không dám đưa tay lấy mà rụt rè hỏi"

    - Ừm cho Sa đó,Sa ăn đi rồi... rồi cho Thành xin lỗi nha..."cậu đưa cây kẹo tới gần nói"

    - Sa..Sa.hicc..cảm..cảm ơn "cô hic mũi một cái rồi hai tay nhận lấy cây kẹo nói "

    - Ngon hong Sa...

    - Chụt... dạ ngon...kẹo ngon..."cô nói mà mắt nhìn về cây kẹo cậu cầm trên tay rồi lại ngước lên nhìn cậu"

    - À..haha...cho Sa luôn này.."cậu hiểu ý đưa luôn cây kẹo còn lại cho cô"

    Cô rụt rè lấy rồi nhìn cậu cậu cũng nhìn cô ngây ngốc cười, một lúc sau cô lột vỏ cây kẹo kia rồi đưa cho cậu... cậu thắc mắc hỏi..

    - Cho Thành hả...

    - Ân..cho..

    ăn.. với Sa~..

    - Cảm ơn Sa nha.. chụt..

    ưm ngon quá..haha.

    - Haha..ngon.. kẹo ngon..

    - Sa cho Thành xin lỗi gì đã đánh Sa còn dành con siêu nhân với Sa nữa nha..

    - Đau.. hức..

    Thành..

    đánh Sa đauu~lắm á.. rồi còn... còn con siêu ân... của Sa nữa vợ mua cho Sa... mà.. mà nó bị cháy mất rồi..

    "nói đến con siêu nhân cô lại cuối đầu buồn tủi"

    - Thành xin lỗi mà sau này Thành sẽ không làm vậy nữa Sa..Sa đừng khóc mà..

    Thấy cô lại mếu máo muốn khóc cậu đứng dậy ôm cô để nói...

    - Thành.. hứa.. hứa đi~" cô tựa đầu vào bụng cậu nói rồi dơ ngón tay út ra muốn móc ngoéo với cậu"

    - Hứa.. hứa.." rồi cậu đưa tay móc ngoéo với cô"

    - Haha... hứa..nha... hứa nha.."cô móc ngoéo tay cậu rồi đung đưa cười"

    - Haha...hứa luôn.

    Rồi cả hai phát lên cười ngây ngốc,đúng là trẻ con hôm nay giận hôm mai làm lành, mọi người nãi giờ đứng ngoài cửa cũng cảm thấy vui lòng gì tụi nhỏ...

    .

    .

    Mấy ngày liền trôi qua cậu mỗi lần đi học về điều mua bánh mau kẹo qua ăn chung với cô hôm đầu thì cô rụt rè sợ xẹt còn vài ngày sau cô cũng đã thích nghi mà cười giỡn nhiều hơn nhưng cũng không dám ra khỏi phòng,

    Thì cũng có ra một lần, gì cậu bảo xuống phòng khách nhiều kẹo hơn nhưng khi xuống tới phòng khách nhìn từng cái bàn cái ghế..v..v.hình ảnh đó lại hiện lên cô sợ hãi ôm chặt nàng dụi đầu vào ngực nàng mắt nhắm tít rồi khóc,đòi nàng ẩm lên phòng rồi từ hôm đó đến nay cũng đã ba hôm cô tuyệt đối không ra khỏi cửa... cậu và nàng nhắc đến là miếu máo khóc ngay...haizz

    .

    .

    .

    Thấy cô nhìn cảnh mà ám ảnh chị đã cho người đem tất cả bàn ghế tranh ảnh ..v.v..đem đi bỏ hết mà mua đồ mới trang trí lại cho cô không còn nhìn vật mà ám ảnh nữa...

    Kể từ hôm đó thì cô cứ bắt nàng ôm trên người mới chịu ngủ vừa để lưng chạm xuống giường cô liền thức dậy ngay mếu máo mà chèo lên lại, hôm nay nhân lúc cô đang ngủ say mà đồng hồ cũng hiện bảy giờ sáng rồi, không nghĩ gì nhiều nàng bế cô đi xuống nhà đến sofa thì ngồi xuống đó cô vẫn ngủ say không biết trời trăng gì....

    - Ưm~..ữa.. sữa vợ ơi~...

    - Nào sáng rồi dậy đi Thành cười em ngủ trưa đáy dầm kìa...

    - Hong ..hong có Sa hổng có..

    đáy dầm..

    đâu Thành ơi...hửm..

    Thành đâu...

    Cô nghe thấy thì bật dậy nhìn ngó xung quanh kiếm Thành rồi biện minh, nhưng không thấy cậu gì cậu đi học rồi...

    - Vợ... vợ kỳ.. quá à~ "cô chống nạnh biểu môi giận dỗi"

    - Haha..xin lỗi chị xin lỗi " nàng ôm lấy cô cưng chìu nói"

    Thấy cô từ nãi đến giờ không phát hiện ra những gì cũng không còn sợ hãi hay khóc lóc gì, mọi người đứng một bên cùng nàng cũng thầm vui... rồi bắt đầu đi gần lại chọc giỡn với cô cho cô thích nghi lại từ đầu...Cô thì bị chọc có lúc cười khanh khách có lúc thì giận dỗi phòng má quay đi... nàng và em nhìn chị và cô đùa nhau thì cũng thích thú mà cười một trận sản khoái...

    được một hồi không biết chị đùa quá trớn hay sao mà cô giận dỗi chạy ục ịch lên phòng...

    - Nè...haha...Lệ Sa... con đi đâu vậy..

    - Hứm... nghĩ chơi với cha...cha chọc em hoài..."cô đi được ba bốn bất than rồi quay xuống nói"

    - Thôi mà, xin lỗi... xin lỗi mà.."chị giả làm bộ mặt tội lỗi xin lỗi cô"

    - Hứ... không kha thứ... vợ.. vợ~.. chắm.. chắm~..cha chê Sa úi.. chắm.chắm..cho hềt.úi.." tín quay lại chạy đi thì nhớ chực lại cô chạy xuống nắm tay nàng kéo đi nói"

    - A.. từ từ té.." nàng theo lực kéo mà chạy đi..

    - Sa chắm hết thúi....

    để chơi với Thành không chơi với cha... nhữa " cô kéo nàng đi miệng thì cứ luyên thuyên nói không dứt"

    - Haha em nói gì thế.. nhớ lúc trước đâu có đớt vậy đâu sau càng ngày càng đớt vậy nè

    " Nàng nói mà hai tay nựng cặp má phúng phính của cô sau mà đáng yêu thế không biết"

    - A....A... vợ đau em... vợ kỳ quá à~ " cô nhảnh cái mặt theo lực nhéo của nàng rồi trách cứ"

    Chị đứng dưới lầu nhìn cô nãi giờ mà cười mãn nguyện, chợt nhớ ra phải đi xử lý cái sân kẻo cô chạy ra chơi thấy thì không thích haizz coi bộ cũng tốn bộn tiền cây cảnh đây nghĩ đến mà muốn chảy nước mắt....
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Sa Sợ Bà Kia Kìa


    Thời gian thấm thoát trôi qua cô dần dần chơi thân với cậu còn hơn lúc trước, cậu cũng càng ngày càng ra dáng làm anh cưng chiều lệ sa hết mực, đi học về là mua bánh kẹo các thứ cho cô,hể rảnh là rủ cô chạy chơi khắp sân vườn.

    Cô cũng dần dần quên đi chuyện hôm ấy, cho đến hôm này, bà nội về gì ngày mai là ngày giỗ của ông nên bà về sớm hơn một hôm để chuẩn bị,xe vừa về đến cửa cô và cậu đang chơi nghe tiếng xe nên dừng lại nhìn vừa nhìn thấy bà cô bỏ mặc tất cả chạy nhanh vào nhà...

    - Aa...hức.. hức... cứu.. cứu emm~ "cô vừa chạy vừa rung sợ miệng la hét lên"

    - Lệ Sa...

    đừng chạy nhanh quá chờ Thành với "cậu thấy cô khóc chạy rồi cũng khoanh tay cúi đầu chào bà rồi chạy theo cô"

    Bà đứng hình tại chỗ khi thấy đứa cháu mình hết mực yêu thương luôn luôn quấn lấy mình mà giờ gặp mình lại sợ hãi như vậy, bà thất vọng buồn tủi mà bước chậm chập vào nhà theo sau là dì Hoa...

    .

    .

    - Chuyện gì thế Lệ Sa.."chị từ trên lầu đi xuống thấy cô vừa chạy vừa khóc nên hỏi"

    - Aa..cha.cha cứu em.. hức...sợ.. sợ~..

    đánh..đau~.. hức...oaaa~ "Cô phóng lên người chị tay ôm lấy cổ chân quấn chặt lấy eo chị khóc người rung rung lên như là đang sợ hãi lắm"

    - Thành con lại ăn hiếp em à " Anh đứng sau lưng chị thấy cô vừa khóc vừa chạy mà phía sau cậu đang đuổi theo nên tưởng cậu là thủ phạm nên quát"

    - Dạ không phải con...

    - Vậy chứ sao em khóc còn con thì đuổi ở phía sau,cha đã giận con như nào không được anh hiếp em phải thương em chứ....

    - Hức...hong..hong phải Thành.. bác hai hổng được la Thành... của em~ "cô nghe anh la cậu nên bường xuống từ tay chị đứng chắn trước mặt cậu nói"

    - Vậy chứ tại sao con khóc nói cha nghe "chị tiến lại hỏi cô mà cô chỉ đứng đó mếu mắt lại động mấy giọt lệ nhìn tội vô cùng"

    - Dạ Sa đang chơi với Thành, thì thấy Nội về rồi không hiểu sao lại khóc mà chạy như vậy đó ạ, Thành sợ em chạy nhanh té nên mới chạy theo chứ Thành không có ăn hiếp Sa đâu cha ơi."cậu kể lại"

    - Cha xin lỗi con nha cha hiểu lầm chách oan cho con rồi "anh xoa đầu cậu nói"

    - Dạ hông có gì đâu ạ...

    .

    .

    - Dạ Thưa Lão Phu Nhân Đã Về Ạ "đồng loạt gia nhân trong nhà xếp hành cuối đầu hô lớn"

    Sao tiếng hô bà từ phía ngoài thông thả đi vào nhà ngồi trên ghế sofa ở phòng khách chị và anh cùng mọi người đi ra chào đón nhưng khi mọi người chuẩn bị đi thì chị bị cô nắm tay kéo lại

    - Cha ôm...

    ôm em sợ...hức...sợ~." cô nắm lấy tay chị ngước đôi mắt cún con nhìn chị"

    Chị thấy con vậy cũng khôm người ôm lấy cô lên rồi đi theo mọi người ra chào Bà, càng đi ra gần cô càng ôm chặt cổ chị hơn mắt nhắm chặt người rung lên nhiều hơn,

    - Dạ chúng con thưa má/thưa nội mới về ạ "đồng loạt mọi người đồng thanh thưa"

    - Ừm... ngày mai là giỗ của ông nên má về sớm một bữa để chuẩn bị cho lễ cúng ông ấy..giao cho mấy đứa nhỏ má không an tâm ba tụi con lúc con sống khó lắm...

    " bà nhìn cô trên tay chị mà buồn thâm thẩm rồi cũng quay sang nói"

    - Dạ tụi con cũng chuẩn bị đầy đủ hết rồi thưa má có gì không đúng má chỉ bảo con nói tụi nhỏ chỉnh lại ạ..."

    Anh cúi đầu nói"

    - Ờ vậy tốt...à mà Lệ Sa bà -..

    - Hức...hức..Oaaaa~ "cô đang im điềm trong vòng tay chị nghe bà gọi quay sang nhìn bà rồi nhìn dì Hoa rồi lại sợ hãi khóc toáng lên"

    - Sa ngoan không sao không sao nín nín nha "chị nghe dậy vội vàng vỗ dành"

    - Hức... hức..hông.. hông..

    đi..

    đi.. hức...

    đánh em..đau.. hức..đi... hức..oaa~"cô một tay ôm mông một tay chỉ lên trên phòng nói"

    - Không không có ai đánh em nữa hết á..ngoan nào cha thương...

    - Hức...oaaa~..

    điiii.. sợ.. mà~

    - Rồi rồi đi đi..."

    Chị thấy cô khóc quá thì cũng nghe theo mà ẩm cô đi nhưng không ẩm lên phòng mà ẩm ra ngoài vườn"

    - Nội đừng buồn nha nội để Thành nói chuyện với Sa "cậu thấy bà buồn nên chạy lại an ủi bà"

    - Ừm cảm ơn con nhiều lắm.."bà xoa đầu cậu cười chìu mến nói"

    - Dạ vậy thưa bà con đi.."nói xong cậu đứng dậy chạy theo chị"

    .

    .

    - Má đừng buồn nha má thần Thành với Lệ Sa dạo này chơi thân lắm con tin thần bé sẽ nói cho con bé hiểu mà "anh đừng một bên nói"

    - Ừm má biết rồi "bà cười gượng nói"

    - Con xin lỗi má cũng tại con ghen ghét mới có cớ sự như vậy má cũng như mọi người tha lỗi cho con nha " bà hai nãi giờ đứng khép nép một bên giờ cũng cắt tiếng nói ánh mắt ái ngại xấu hổ nhìn mọi người"

    Bà cũng ân năng hối hận lắm rồi mấy tuần nay anh cứ lạnh nhạt với bà không thèm đếm xỉa gì đến bà, bà cũng tủi thân lắm,

    - Biết lỗi là tốt rồi sau này phải biết sửa tánh nết lại người trong một nhà phải yêu thương giúp đỡ lẫn nhau, có đâu mà ghen ăn tức ở đấu đá như thế chứ "bà nội dịu dàng nói làm cho bà ấy càng cảm thấy xấu hổ hơn gì sẩy ra bao nhiêu chuyện mà mọi người dẫn không ghét bỏ mình bà thấy hổ thẹn lắm"

    - Dạ con cảm ơn má đã chỉ dạy...

    Trân Ni thím cũng cho tui xin lỗi nha " bà quay sang nắm tay em nói"

    - Dạ em không trách gì chị đâu, mình là người một nhà mà " em nắm lấy tay bà cười dịu nói"

    - Bác cũng xin lỗi con nhà Thái Anh vì đã nói những lời cay độc sĩ nhục con, con rộng lòng mà đừng buồn bác nha con...

    - Dạ chuyện qua rồi con cũng quên hết rồi, bác đừng tự trách mình mọi người trong nhà ai cũng yêu thương bác hết á " Thái Anh cười tươi nói"

    - Cảm ơn cảm ơn mọi người nhiều lắm,tui tui cảm thấy hổ thẹn quá " bà ta hai hàng nước mắt tuôn trào cuối đầu xấu hổ khóc"

    .

    .

    .

    Lúc này chị đang ẩm cô đung đưa ngoài vườn, cô ôm chặt cổ chị lâu lâu lại nấc lên một cái mũi hic hic vì nước mũi chảy ra...

    - Nào Sa nín chưa ta.." chị đung đưa hỏi"

    - Hic..hiccc...

    - Nghe cha hỏi nè sao em khóc, nội về mà không chào nội luôn, nội buồn lắm đó biết không

    - Hicc..Sa.. sợ... cái bà kia, bà đó cầm cái cây to vậy nè, đánh Sa với Thành đau...đau~"cô ngốc đầu ra nói rồi diễn tả tay chân xong lại gút đầu vào hổm cổ chị hít hít mũi"

    Thì ra là sợ cái bà sau lưng bà nội chứ không phải sợ bà nội, làm chị còn tưởng, haizz dì Hoa mà biết chắc dì Hoa buồn lắm.
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Dì Xấu Tính Bị Đánh


    Cậu lúc này cũng chạy ra tới đứng thở hỗn hển, cô nghe thì ngốc đầu dậy xong lại buôn cổ chị ra đi lại cậu vuốt vuốt lưng cậu như cái cách nàng hay làm với mình mỗi khi mình khóc đến mệt như vậy, nhìn cũng ra dáng lắm chứ bộ à..

    - Thành đừng khóc.. nữa nha.. khóc nhiều mệt rồi nè "cô vừa vuốt lưng cậu vừa dịu dàng nói"

    - Thành có khóc đâu.. hộc.. hộc..

    Thành chạy theo Sa Thành mới mệt mà..."

    Cậu thở hì hụt nói"

    Chị thấy hành động của cô mà bất giác bụm miệng cười rồi ngồi xuống cái ghế đá ngoài vườn quan sát xem cái bà cụ non này sẽ làm gì...

    .

    .

    - Ờ hèn gì Sa hổng có hấy nước mắt gì chơn "cô hai tay áp vào mặt cậu nghiên qua lại nói"

    - Oi đừng lắc nữa chống mặt quá...

    - Hihi...

    Thành... thành hết mệt chưa...

    - Hết rồi, mà sao Sa khóc vậy không chào bà luôn Sa làm bà buồn kìa.

    Cậu và cô lúc này ngồi bẹp xuống đất, nói chuyện với nhau như hai ông bạn già, chị ngồi ở bàn nhìn ra thích thú quan sát từng cử chỉ hành động của đôi trẻ.

    - Tại Sa sợ~

    - Sa sợ bà hả,Sa đừng sợ tại lúc đó mình lỳ bà mới phạt giờ mình ngoan bà không có phạt đâu bà thương mình lắm..."cậu chòm lên khoác vai cô nói"

    - Sa đâu có sợ bà đâu...Sa sợ cái bà kia kìa "cô mắt cụp xuống nói"

    Lúc này mọi người trong nhà cũng đi ra xem, chị nhìn thấy rồi ra hiệu cho mọi người đừng làm ồn, hiểu ý mội người mới đi dòng lại phía sau lưng cô và cậu mà tiếng đến ghế chỗ chị đang ngồi để quan sát tụi trẻ...

    - Hazz... vậy mà Thành tưởng Sa sợ bà chứ, thôi theo Thành vào chào bà nha bà sẽ vui lắm đó " Cậu đứng dậy nắm tay cô nói"

    - Hong Sa hông chào bà đâu,Sa...Sa..hong sợ bà nhưng... nhưng Sa giận bà ời..."

    Cô giựt tay lại khoanh tay hách mặt nói"

    - Sao Sa giận bà, tại mình không ngoan bà nói phạt thôi,Sa giận bà như vậy là không đúng....

    - Bà..hức.. xấu.. bà bẻ đầu con siêu ân..hức.. của Sa vậy nè.. rồi bà đốt cháy nó luôn.. hức...hức...oaa~ " cô uất ức nhớ lại rồi lại khóc lên"

    - Sa..Sa ngoan đừng khóc, tại bà thấy Thành với Sa đánh nhau vì con siêu nhân đó, nên bà mới đem con siêu nhân đó bỏ, vì bà thấy tại nó mà Thành với Sa mới đánh nhau nên bà mới đốt bỏ tránh để nó còn sống nó lại làm hai đứa mình đánh nhau nữa có biết không..."cậu thấy cô lại khóc nên quýnh quáng nói nói mà còn không hiểu mình nói gì luôn"

    - Hức...con siêu ân..hic..đó xấu ạ~.

    - Ừm đúng rồi Sa hổng thấy Thành với Sa đánh nhau tại con siêu nhân đó hả...

    - Hic... vậy.. hức.. vậy là bà tiêu diệt con siêu ân... xấu xa đó hả~ " cô lại ngây ngốc hỏi lại"

    - Ừm đúng rồi không có bà tiêu diệt con siêu nhân đó là tụi mình đánh nhau hoài luôn rồi, vậy mà Sa con giận bà Sa như vậy là xấu tín " cậu nói rồi quay mặt hướng khác vờ như giận cô"

    - A...a...vậy là bà đã cứu Sa với Thành mà... vậy.. vậy.

    Sa phải đi cảm ơn bà..

    đi..

    đi Thành ơi...nhanh...nhanh lên..."cô đứng dậy nắm tay cậu lắc lư đòi dẫn đi"

    Rồi hai anh em kéo nhau chạy vào nhà, mọi người nhìn một màng nói chuyện của cặp anh em họ thì muốn say nắng đúng là con nít nói chuyện có khác , bà thì ngồi nhìn miệng thì cười mà nước mắt lăn dài trên má, thương cháu bà quá... rồi họ cũng kéo vào nhà tránh để cô cậu tìm không thấy, vừa thấy bà cô chạy lại ôm ngang bụng bà nói...

    .

    .

    - Bà.. bà ơi..

    Sa xin lỗi bà...

    - Uii.. bà đây đừng khóc đừng khóc.."bà ôm cô ngồi xuống tay vuốt vuốt lưng cô"

    - Bà đi đâu vậy... mấy nay Sa hổng thấy bà, tại bà cứu Sa mà Sa còn giận bà nên bà buồn bà bỏ Sa hả... hức... hức... bà đừng buồn đừng bỏ Sa màaa...oaaa~ "cô ôm bà nói rồi khóc toáng lên"

    - Ôi..ôi bà xin lỗi..xin lỗi...ngoan ngoan bà không có bỏ Sa,ngoan ngoan..."cô khóc làm bà quýnh quáng vuốt lưng vỗ dành"

    - Hức..hức..hưmm~ "cô dần dần cũng nín khóc dụi dụi đầu vào ngực bà nhưng mặt lại miếu máo trong mắc cười lắm"

    .

    .

    Đến trưa mọi người tất bậc lo việc đám giỗ ngày mai cô và cậu thì ngồi ở phòng khách với bà vừa ăn bánh vừa coi phim hoạt hình cô và cậu thì ngồi dưới sàn nhà còn bà thì ngồi trên ghế ngắm nhìn tụi nhỏ.

    .

    .

    Một lúc sau dì Hoa từ ngoài đi vào,do bà nhờ dì đi mua vài món đồ cho lễ cúng ấy mà...

    - Thưa bà tôi mua những món bà nói bà xem có thiếu sót gì để tui đi mua thêm ạ..."dì nói rồi đưa túi đồ cho bà xem"

    - À..

    đủ hết rồi cảm ơn con nhiều nha..."

    Bà kiểm hết rồi nói"

    - Dạ vậy bà còn muốn dặn dò gì nữa không ạ...

    - À..-

    - Hức..hức..oaaa~..

    Oaa...

    Cô đang mãi mê xem phim thì ăn hết bánh trong tay, chòm lên bàn lấy một miếng nhét vào miệng tham lam lấy thêm hai miếng cầm trên tay,quay sang thấy dì thì giật mình buông hai miếng bánh xuống, khóc toáng lên bánh trong miệng cũng gì thế mà rớt ra...

    - Ế..ế..con làm sao thế..."

    Dì thấy cô khóc thì đi nhanh lại xem xét thế nào"

    - Hức...Oaa...OAAA "nhưng khi dì vừa đụng tới người cô cô giãy như cá lóc bị đập đầu khóc hét hết cỡ lên"

    Mọi người nghe cô khóc cũng hớt hải chạy ra xem chị vừa đến gần cô đã bổ nhàu tới ôm chặt chị...

    - Hức...oa.. hức...oaaa~...

    - Nào..nào ngoan con làm sao nín nín cha đây cha đây."

    Chị ôm cô lên ngồi xuống cạnh bà vỗ"

    - Hic..ha..hic..ha~."cô từ từ hít thở điều mà nằm yên trong người chị"

    - Nào ngoan nói có chuyện gì ai làm con khóc nói cha,cha la người đó cho con."chị dịu dàng nói nhỏ nhẹ với cô"

    - Hiccc...

    ưm.....ớ.............oaaaa~." cô ngốc đầu dậy nhìn giáo giác khắp nơi rồi dừng ánh mắt lại chỗ dì bàn tay nhỏ rụt rè chỉ nhẹ một cái rồi khóc nức nở "

    - Tui á... nãi giờ tui có làm gì đâu."

    Thấy cô nói mình dì dùng ngón trỏ chỉ ngược lại mình hỏi rồi biện minh"

    - Ừm đúng rồi dì có làm gì con đâu sao con nói thế nói bà nghe xem nào "bà ngồi bên cạnh vuốt mái tóc cô hỏi"

    - Hức... hức..."

    Cô gì thế bường qua sang bà dụi đầu vào lòng bà thút thít"

    - Ui thôi thôi bà ôm con ngoan nín đi nha bà thương "bà ôm cô tay vỗ nhè nhẹ cái mông tròn của cô nói"

    - Hic..hic..hưm.."cô rút vào lòng bà mếu máo nức nở"

    - Nào nín nói bà nghe không bà nghĩ thương à " bà đẩy nhẹ cô ra hỏi"

    - Hức...sợ~...

    đánh...

    đánh Sa đau...oaaaa~" bà vừa đẩy cô ra ánh mắt cô chạm tới dì liền ôm chặt lấy bà khóc"

    - Nào Sa ngoan không ai đánh con nữa hết,ngoan nghe lời không khóc nữa nha "Chị bên cạnh nói "

    - Có...hức..có..cha..oaa..cha đuổi dì...hức.. hức..

    đi đi~...

    - Dì không có đánh con nữa ngoan, dì mà đánh con nữa bà đánh dì con chịu không ngoan nín nào, khóc một hồi lại ối nữa mất "bà vuốt nhè nhẹ lưng cô nói"

    - Hức... hức... vậy... vậy bà đánh.. hức..

    đánh dì đó đi.." cô nấc nấc lên nói"

    - Hả ?

    "Bà ngạc nhiên nhìn cô hỏi"

    - Dì..hức.. dì đó xấu tính.. hức...

    đánh Thành với Sa đau.. bà.. bà đánh dì đó.. hức...

    đó đi~ "cô lao nước mắt ngốc đầu lên mè nhao với bà"

    - Hả...à ờ để lát bà đánh dì ha..đúng là dì xấu tính thật, rồi Sa ngoan nín không khóc nữa bà thương "bà nói cho thuận lòng cô vì sợ cô khóc nhiều sẽ ói rồi lại sốt thì khổ"

    - Hức... bà đánh dì liền đi để dì trốn.. mất tiêu đó...

    - À ờ... người đâu mang roi lên đây nhanh lên "bà ậm ừ gọi lớn"

    - Má không được đâu.."

    Chị vội vàng can ngân"

    - Sao không được dì xấu tính phải bị đòn đúng không "bà nói rồi quay sang hỏi cô cô gật gật đầu"

    .

    Từ nãi đến giờ dì Hoa đứng chết chân như không tin vào tai mình lệ sa thúi dám đòi đánh ta,sau này đừng hòng ta bế con..hứ😑

    .

    .

    - Người đâu mau đè cái dì xấu tính này xuống cho ta...

    - Hả.. nè...a..aa."dì ngạc nhiên bất lực bị hai tên vệ sĩ áp xuống bàn"

    - Trí Tú con đánh đi " bà nháy mắt với chị ra hiệu nói "

    - Dạ... thưa má..."chị hiểu ý cầm nhành roi ánh mắt khó xử nhìn dì thấy dì gật nhẹ đầu chị dơ roi lên đánh nhẹ xuống"

    - chát..

    ư "dì giật mình rên nhẹ một tiếng,roi chỉ chạm nhẹ mông thôi không hề đau"

    Cô nãi giờ vẫn chăm chú nhìn nhưng không dám nhìn thẳng mà khép nép trong lòng bà, thấy chị đánh dì đến cả tiếng roi còn không nghe thấy, cô quay lại vào lòng bà...

    - Hức...hức..oaa~"cô lại nức nở lên đúng là trẻ con ngây thơ vô số tội"

    - Tú đánh mạnh lên, cho chừa cái tội xấu tính nha " bà thấy cô nhìn rồi quay sang khóc thì ấy nấy nhìn dì rồi nói với chị"

    - Dạ?... dạ."chị thấy hổ thẹn vô cùng nhắm mắt đánh mạnh một cái"

    - Chát..Aa..Aa.."một roi giáng xuống dì đau quắn mông mà kiu lên"

    .

    .

    - Nào Sa ngoan cha con đánh dì xấu tính rồi,sau này dì ấy sẽ không xấu tính nữa con đừng giận đừng sợ dì nửa nha " bà khìu khìu cô nói "

    - Hửm.."nghe bà nói cô lại quay sang nhìn dì"

    .

    .

    - Chát...Aaa...

    - Chát...Ưm..aaa~

    .

    .

    - Bà.. bà ơi đừng đánh dì ấy nữa..tha..tha đi " thấy dì đau đớn cô lại yếu lòng quay sang rung tay bà nói nhỏ"

    - Hả Sa không giận dì nửa hả, thôi để dì bị đòn đi cho bỏ cái tật xấu tính " bà biết cô thế nào cũng mềm lòng, vì tình cô là thế đó hễ thấy ai đau là cô yếu lòng bên vực ngay nhưng bà vẫn muốn hỏi cô "

    - Chát..Aaaa...

    - Hông, Sa hông giận dì nửa... bà tha đi.. tha đi đừng đánh dì nửa " nghe dì la cô quýnh quáng nói với bà"

    - Được được...

    đừng đánh nữa tha cho dì ấy đi..."

    Bà quay sang nói"

    - Dạ...."chị nghe thế thì liền bỏ roi xuống đỡ dì lên ngây"

    - Aa....

    - Tui xin lỗi chị nha " trí tú ái ngại vừa đỡ bà vừa nói"

    - À không... không sau đâu..."

    Dì xuýt xoa nói"

    .

    .

    - Nào dì xấu tính kia biết lỗi chưa hả " bà nhìn dì ái ngại nhưng vẫn lên giọng hỏi"

    - Dạ tui biết lỗi rồi sao này sẽ không xấu tính như vậy nữa xin bà tha lỗi "dì cũng hiểu ý mà cuối đầu hùa theo"

    ( Kiểu diễn phải diễn cho tới nơi tới chốn)

    - Được hôm nay ta tha cho lần sau không được như vậy nữa nghe chưa,mau xin lỗi tiểu thư nhanh lên "bà lại vờ nghiêm túc nói"

    - Dạ...tui xin lỗi tiểu thư nha sau này tui không xấu tính nữa đâu tiểu thư đừng giận tui nha...

    "Dì làm ra bộ dạng khốn khổ nói"

    - Dạ.. dạ... vậy sao này dì đừng xấu tín nữa nhaa~... hông thôi bà đánh đòn dì nữa đó "cô làm ra bỏ mặt như một bà cụ non nói"

    - Dạ.. dạ..tui biết rồi..hicc " dì nói rồi làm bộ lao nước mắt"

    - Ơ..ơ.thôi Sa thương để Sa nói cha đưa dì gặp bác sĩ Mai xức huốc.... là hết đau à nín đi nín đi " cô thấy dì khóc thì leo xuống người bà đi lại gần dì xoa xoa đầu dì vỗ dành"

    Dì Hoa khi được cô vỗ về như vậy thì cũng hùi theo khóc lóc làm ra bộ dạng vô cùng đáng thương làm cô quýnh quáng hết cả lên vỗ dành như mẹ vỗ con....

    Không hiểu sao dạo gần đây cô có những hành động như vậy nhìn thì thấy chuẩn chạc quan tâm chăm sóc người khác nhưng theo ánh mắt của mọi người trong nhà thì cứ như một bà cụ non nhìn đáng yêu dễ thương lắm.
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Lệ Sa Chơi Banh


    Rơm rã một lúc thì mọi người cũng tản ra ai làm việc nấy, cô bị nàng bắt lên phòng để ngủ trưa,mè nheo một lúc hứa hẹn đủ kiểu rồi cũng thua cuộc với nàng rồi mê man mà ngủ trong lòng nàng, cậu thì được anh đưa đến trường vì cậu học buổi chiều.

    Lúc này dì được chị dìu xuống một ngôi nhà nhỏ nằm phía sau dinh thự, ngôi nhà này chị đặt biệt xây riêng cho Mai bs riêng của gia tộc, ban đầu chị có ngõ lời cho Mai ở trong dinh thự cùng mọi người nhưng cô không thích ồn ào nên từ chối bất đắc dĩ chị đành xây một ngôi nhà nhỏ ở đây

    Cốc cốc cốc

    *Gọi Mai là bé đi ha*

    - Oazzz....ai đó tới liền..

    "bé ngáp ngắn ngáp dài đi ra mở cửa, nhấm ra làm bs ở đây cũng nhàn lắm ngủ tới 12 trưa lận cơ mà"

    - À cô giúp tui chăm sóc cô gái này với cổ đang bị thương...

    Bé nhìn dì tay ôm mông tay khoác cổ chị nhìn từ trên xuống dưới😒 rồi mở toang cửa đứng nép qua một bên cho chị kè dì vào,xong việc chị giao dì cho bé rồi đi lên dinh thự....

    .

    .

    - Nằm xuống đó đi "bé vừa dọn dụng cụ vừa chỉ tay về cái giường nhỏ ra lệnh cho dì khi thấy dì cứ đứng nhìn mình nãi giờ"

    - À..h.. hả ?...

    - Tui nói là cô nằm xuống đó đi cho tui xem vết thương, hả hả cái gì..." bé đem một khây đựng dụng cụ băng gạc lại để xuống bàn cạnh chiếc giường ấy, chao mài nói"

    - À..ờ "rồi dì rụt rè khó khăn nằm úp lên giường"

    - Lề mà lề mề "dì vừa nằm xuống chưa kịp để dì phản ứng bé đã vội kéo nhanh hai lớp quần của dì xuống"

    - Nè....aa."dì bất ngờ hét lên khép chân véo mông lại"

    - La la cái gì thả lỏng ra đi tui thoa thuốc cho vết thương không có chảy máu chỉ bị bầm chút thôi à "bé nói rồi đổ một chất lỏng gì đó vào lòng bàn tay chà hai bàn tay lại với nhau vài cái rồi áp lên mông dì xoa xoa điều"

    - A..ưm~"dì giật mình a lên một tiếng rồi cảm nhận cái mang mát từ đôi bàn tay ấy thật dễ chịu rồi nằm phiêu phiêu hưởng thụ"

    - Nhìn mấy vết này chắc là bị đòn nè cô làm gì sai để bị phạt à..." bé thắc mắc hỏi"

    - Ưm.. không tui bị trả thù thôi...

    ưm~...

    - Trả thù á? cô gây thù chuốc quán với ai à?.."bé vừa hỏi tay bé vẫn xoa đều trên mông dì"

    - Đúng, ưm~ mấy tháng trước lão phu nhân bắt tui đánh phạt tiểu thư, đến nay vừa thấy tui con bé đã khóc toáng lên đòi đánh lại tui thế là tui bị như vậy đây..."dì uất ức nói"

    - Thì ra cô là cái người đã đánh tiểu thư ra nông nỗi đó hả, báo hại tui phải thức sáng đêm chăm cổ sốt cao..."bé vừa nói vừa ấn mạnh vào vết bầm trên mông cô"

    - A..A..đau...đau..aaa~.." dì ăn đau ôm mông hết toáng lên"

    - Cho cô chết cái tội đánh tiểu thư ra nông nỗi đó nghe chưa "bé vừa nói vừa nghiến răng vừa ấn ấn"

    - A...hức..

    đâu phải tui cố tình đâu là ý của lão phu nhân mà~..aa đau quá...đau quá đừng ấn nữa "dì đau quắn người nhưng cố giải thích với bé"

    - Hứ... nằm đó đi tui đi ngủ đây..."bé nhấn mạnh một cái nữa rồi đứng dậy đi qua chiếc ghế dài kế bên nằm xuống"

    - Hic.. cái đồ độc ác " dì hít mũi kéo quần lên miệng lẩm bẩm"

    - Nói gì đó?

    "Bé ngốc đầu mở to mắt nhìn dì hỏi"

    - À.. không...không có gì....

    Dì khua tay phản bát rồi kéo chăn lên rút đầu vào đó, bé bên này tính nói gì thêm nhưng thấy vậy cũng thôi nằm xuống ghế miệng nhếch lên nụ cười nhẹ rồi cũng lăng ra ngáy ngủ....

    .

    .

    .

    Hôm nay là ngày giỗ của ông Lạp tất cả mọi người trong gia tộc kéo về đông đủ trên dưới hơn trăm người, chị và anh phải tất bật tiếp khách,trong đám đó một số ích vì lòng thành mà đến dâng hương cho ông còn một số thì muốn lấy lòng chị với anh nên họ liên tiếp mời rượu hai người...

    Cô và cậu hôm này vui lắm vì có rất nhiều anh em cùng trang lứa với cậu họ rủ nhau đi chơi khắp sân vườn rồi bầy ra đá banh cô và cậu thích thú đá chuyền qua chuyền lại chạy đến nỗi người ước đẫm mồ hôi....

    - A Thành...

    Thành chạy nhanh lên sắp bị cướp banh rồi...."

    Cô chạy theo sau cậu miệng không ngừng la lên khi một cậu bé khác áp sát cậu muốn cướp banh"

    - A.. không Sa chạy nhanh lên phía trước "cậu bị cậu bé kia cướp banh nên dí theo gọi cô chạy nhanh lên"

    - Haha..tui thắng chắc rồi...

    đở nè...

    Cậu ta chạy nhanh đến gần nơi cung thành cười tự đắc nói rồi đá một cú thật mạnh về phía cung thành nơi có một cậu bé khác đứng trấn ở đó...

    - Sa Cứu Banh Nhanh Lên..."cậu thấy cô chạy gần tới liền hét lên ra lệnh cho cô"

    - À..À... tới đây..........A....A....hức.. hức...Oaa~

    Cô nhàu tới đứng chắn trước mặt cậu bé giữ cung thành định lấy thân cứu banh thì xui thây quả bóng bây thẳng vào người cô làm cô đau nằm ra đất khóc...

    - Sa...Sa có sao không..."cậu chạy lại phía cô đang nằm lo lắng hỏi"

    - Đau...hức..đau~..

    Oaa...

    - Mọi người ở đây coi Sa giúp tui để tui chạy vào gọi người lớn...

    - Ừm cậu đi đi có tụi mình ở đây rồi....

    Cậu nói xong chạy nhanh vào nhà tìm khắp nơi nhưng không có ai quay sang thấy nàng và em đang tất bật dưới bếp thì chạy lại gọi,

    - Thím.. thím ơi Sa bị banh đá trúng rồi ạ...

    Em nghe vậy nên quýnh quáng bỏ hết cùng nàng chạy theo chân cậu ra xem cô thế nào...

    .

    .

    .

    - Hức...oaaaaaaa~...

    - Lệ Sa..con làm sao vậy nói má nghe con bị làm sao...

    - Sa bị banh đá trúng đó ạ..."

    Một cậu bé bên cạnh đứng ra thưa"

    - Hức... hức..đau...đau~

    - Sa ngoan bị đau ở đâu để chị xem coi nào "nàng dịu dàng lao nước mắt cho cô hỏi"

    - Ở đây... hức...đau...oaa~.."cô khóc dàng giụa định vạch quần ra cho nàng coi"

    - Mau đưa con bé lên phòng đi "em thấy vội cản lại nói với nàng rồi phụ nàng ẩm cô lên phòng"

    .

    .

    .
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Chồng Ơi (H)


    Lên tới phòng nàng đặt cô xuống giường cô nằm lăn ra hai tay ôm chặt bên dưới khóc..

    - Oaa~.. cứu...em.. hức..hazzz..đau~

    - Ờ con coi giúp con bé nha má xuống dưới nhà coi khách khứa...

    - Má nhưng mà một mình con con không biết đường má ở lại phụ con coi em ấy có sao không với ..."thấy em định đi nàng kéo tay em lại nói"

    - À... chuyện này má không giúp được đâu vợ chồng con tự giải quyết đi,má cũng nôn có cháu lắm rồi " em nói mà che miệng cười mỉm xong đi nhanh ra ngoài"

    - Khoan đã má...má ơi... giờ phải làm sao đây..."

    Nàng nhìn cô lăng qua lăng lại khóc mà rối không biết làm sao"

    - Hức... hức... vợ..oaa..đau.. mà~...

    - À..

    à người đầy mồ hôi thế này mau vào đây chị tắm sạch sẽ rồi coi cho em...

    Rồi nàng kéo cô vào phòng tắm cô lột hết quần áo rồi ngồi vào bồn tắm cho nàng tắm cho mình mà cứ thút thít mãi...

    đến khi tắm xong cô đứng dậy thì nàng giật mình vì bên dưới của cô dựng đứng lên còn có phần hơi đỏ, nàng thấy mà phát hoảng, quàng khăn cho cô rồi đi ra ngoài...

    Đi tới giường cô nằm xuống giường tay lại ôm xuống dưới mếu máo...

    - Vợ...

    ơi phải làm sao đây...hicccc..chắm ời mà nó vẫn còn đau~.

    " Cô mếu máo nói"

    - Hả...

    à để để chị nghĩ cách..."

    Nàng nhìn rồi quay mặt hướng khác đi tới đi lui vò đầu bức tóc suy nghĩ"

    .

    .

    .

    - Oaa~... vợ nghĩ nhanh lên đi mà~..đau.. hức đau lắm..."

    Cô thấy nàng đi tới đi lui suy nghĩ lâu mà bên dưới mình lại đau căn cứng như sắp nổ đến nơi nên khóc toáng lên hối nàng"

    - À..

    à hết cách rồi liều thôi " không nghĩ nhiều nữa nàng liền cởi hết quần áo trên người xuống rồi đi lại giường"

    - Vợ...hức...vợ làm gì vậy..."

    Cô trố mắt nhìn loạt hành động của nàng"

    Không trả lời cô nàng đi đến giường chủ động đè cô xuống hôn lấy đôi môi cô múp máp cô bất ngờ mở to mắt rồi không hiểu sau cũng cuốn theo nụ hôn đó mà phối hợp với nàng còn tinh ranh đưa lưỡi ra liếm láp lấy lưỡi nàng nàng gì hành động đó mà giật mình nhưng cũng không bài xích cả hai dây dưa với nhau một lúc rồi rời ra thở hỗn hển...

    - Sa mau mút nó đi rồi chị sẽ giúp em hết đau...

    Nàng kéo đầu cô xuống ngực mình rồi nói cô tưởng nàng vẫn như thường ngày cho mình uốn sữa liền khom xuống mút ngực nàng, nàng còn tinh ranh lấy tay cô đặt lên ngực còn lại ma sát chà qua chà lại cô cảm thấy thích thú mà cuốn theo xoa nắn, một bên cô mút sữa một bên xoa nắn làm nàng tê dại ngữa cổ lên rên rỉ

    - Um~..ahh..đúng rồi..ahh~

    Cô nghe được những âm thanh đó như có luồng điện chạy ngang đầu mình cảm thấy thích thú mà ra sức múp mạnh hơn tay kia nhào nặn ngực nàng tưởng chừng như nhồi bột,sau một hồi thì bên dưới nàng cũng ước, nàng luồn tay xuống nắm lấy bên dưới của cô mà vuốt lên vuốt xuống nhè nhẹ... cảm thấy dễ chịu cô dừng lại xem nàng làm lâu lâu cô lại rên lên gì cái cảm giác ấy mang lại....

    .

    .

    .

    - Mau... mau cho vào đi nó sẽ giúp em hết đau đó " nàng đỏ bừng mặt nói rồi lấy tay để vật kia của cô ngay bên dưới của mình"

    - Vào... vào đây ạ.." cô hỏi rồi cầm vật ấy để ngây cúc huyệt của nàng nhích mông muốn đẩy vào"

    - Á.. không.. không phải là bên trên không phải chỗ đó...aaa.. hức..

    "nàng nhóm người hét lên"

    - Sa..Sa xin lỗi...

    đây..

    đây ạ "cô nghe nàng hét vội nhích ra rồi lại đặt lên cữa huyệt của nàng đẩy mạnh vào"

    - AAA... hức.. hức..đau.đau quá..."

    Nàng đau đớn bấu chặt hai vai cô khóc"

    - Aa...Sa..Sa xin lỗi Sa lấy ra liền...

    Cô thấy nàng đau đớn khóc vội dàng muốn lấy ra những nàng kẹp chặt hông lại rồi kéo cổ cô xuống hôn lấy đôi môi của cô... một lúc sau cơn đau qua đi nàng chỉ thấy bên dưới vô cùng ngứa ngáy mà vặn vẹo hông...

    - Sa..Sa động đi~ahazzz...."

    Nàng đỏ mặt thẹn thùng nói"

    - Động... như.. như này ạ " cô nghe nàng nói thì lắc lắc mông mình qua lại rồi hỏi nàng"

    - Ahh~.. không..um~phải dậy.. mà em rút nhẹ ra rồi đẩy vào lại ấy..."

    Thâm tâm nàng thầm nghĩ đã nằm dưới còn dạy người nằm trên làm gì, đúng là ngại hơn chữ ngại mà"

    Cô liền làm theo lời nàng nói mà rút ra rồi lại đẩy vào làm như thế khoản chừng vài ba cái cô liền dừng lại hỏi.

    - Như vậy phải hông ạ...

    - Ahh...haa..đúng rồi..ưm~ em làm tiếp đi...

    - Nhưng mà Sa...Sa..mõi quá à.. có.. có cách khác không...."cô rút ra rồi ngồi ngây ngốc hỏi nàng"

    Trong tư thế này cô cứ nâng hông lên rồi hạ hông xuống quả thật rất mõi... nàng nghe vậy thì ngẩm nghĩ một lúc xong lại quỳ gối lên đưa mông về phía cô, cô cũng vì thế mà quỳ lên tay vịnh lấy hông nàng rồi lại đút vật ấy vào lại...

    - Ưm~...

    - Haa.. như vậy không mõi nữa mà còn dễ làm nữa nè...haz...hazz..."

    Cô nói rồi liên tục đưa đẩy với nàng"

    - Ahh~..hazz...ưm~...chậm..ưm~.chậm thôi...ahh..ahh...

    Cô càng đẩy càng hăng mà thích thú hai tay nắm chặt lấy eo nàng đưa đẩy liên tục, làm nàng quằn quại nắm chặt drap giường cổ họng rên ư ử, nhưng cô càng nghe tiếng nàng rên như thế càng ra vào hăng say hơn...

    - Ahhh... không được..hazz.chậm thôi..

    Lệ Sa~

    - Hộc.. hộc...ưm~ Ah..ah..ahh~ " cô mặc những lời nàng nói mà ra sức đẩy vào rút ra"

    Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch

    .

    .

    .

    - Ahh~... không được...

    Aaaaaaa "nàng hét lên rồi quằn người bắn ra nhưng bị cô chặn lại vì của cô vẫn chưa ra"

    - Ahh.. hộc...vợ~.. tiểu..hazz.. muốn tiểu~"cô sắp ra nhưng lại nghĩ là mình mắc tiểu, cô nói nhưng vẫn ngữa cổ nhấp ra vào hăng say"

    - Ahh~.. không được rút ra đi... hức... hức....um~..trướng... quá...ahh~...

    Cô nhấp thêm vài cái nữa rồi bắn thẳng vào tử cung nàng người mệt lả mà đổ dồn về phía trước nàng lúc cô ra cũng ra thêm lần nữa, người rung rung lên.

    - Vợ...vợ làm sau vậy...

    Cô ngồi dậy rút ra rồi lật nàng lại hỏi,khi cô rút ra một dòng nước trắng đục từ đó ồ ạt chảy ra kèm theo một ít máu...

    - Hazzzz~.."nàng lúc này mới ngữa cổ thở ra một hơi dài sướng tận mây xanh"

    - Vợ... hức.. chảy máu...oaa~.vợ đau..oaa~."

    Cô nhìn xuống bên dưới thấy có máu liền lắc tay nàng khóc lên"

    - Hông sao Sa đừng khóc... nào hết đau chưa....

    - Hức...Sa hết đau... nhưng vợ chảy máu.. hức...Sa làm vợ đau...hicc~

    - Nào ngoan giờ chị đã là người của Sa rồi,Sa phải yêu thương chị nhiều hơn biết không "nàng kéo cô xuống cái ôm vuốt lưng cô nói"

    - Sa..hức..Sa thươnggg... vợ nhiều~...

    - Vợ cũng thươnggggggg.. chồng...nhiềuu "nàng nhái theo tiếng của cô nói"

    - Vợ..vợ..kiu Sa là gì ạ~...vợ kiu lại đi.."

    Cô ngồi lên hỏi nàng"

    - Vợ nói là vợ.thương.Chồng.nhiều..

    Chồng ơi moaz "nàng nhấn mạnh từng chữ nói rồi hôn lên môi cô một cái"

    - Haha.. thích quá vợ.. vợ... kiu lại đi "cô thích thú nằm xuống ôm eo nàng nói"

    - Chồng ơi...

    Chồng ơi...

    - Dạ ơiii...

    - Vợ yêu chồng...

    - Chồng cũng yêu vợ luôn...moaz..moaz..moaz.

    - Haha...

    được rồi...haha..

    đừng.. nhột quá...hahaha..

    Cô nói xong thì hôn tới tấp vào mặt nàng làm nàng nhột mà cười khang khách....

    ...
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Trẻ Con Vô Tội


    Bị cô hành mệt quá nên nàng ôm cô ngủ một giấc đến chiều, lúc này nàng giật mình thức dậy cũng đã bảy giờ tối, nàng vào vscn thay một bộ đồ mới, đi ra thấy cô vẫn còn ngủ nên đi xuống nhà dưới...

    .

    .

    - Con xuống rồi đấy à, Lệ Sa nó sao rồi..."em thấy nàng đi khập khiễng khó khăn xuống thì cười nhẹ hỏi"

    - Dạ...dạ..em.em ấy không sao nữa..

    đã..

    đã ngủ rồi ạ " nàng đỏ hết mặt ấp úng đáp"

    - À vậy con vào ăn tối cùng bà với mọi người đi,cha với bác hai tiếp rượu khách khứa nên say ngủ hết rồi "em dìu nàng đi lại ngồi vào bàn ăn nói"

    - D..dạ má...

    - Sa nó bị làm sao hả con..."bà nghe em hỏi nàng thì thắc mắc hỏi"

    - Dạ lúc trưa con bé chơi ngoài vườn bị banh đá trúng đó ạ "em nói"

    - Trời đất rồi bị trúng chỗ nào có sao không có gọi bác sĩ lên coi cho con bé không..."bà hai lo lắng quay sang hỏi"

    - Dạ con bé bị trúng ngay đó, giờ chắc không sau rồi chị, nhưng sắp tới hông chuần nhà ta có thêm người nữa đó ạ "em cười nói với bà và bà hai"

    - À...🤭🤭.." bà hai nghe thì hiểu vấn đề che miệng cười mỉm"

    Nàng nghe em và mọi người nói mà mặt đỏ bừng e thẹn, rồi cũng tiếp tục ăn phần ăn của mình đang ăn thì cô từ trên phòng đi xuống tay con ôm theo cái gối...

    - Hức..hức.. chị thấy vợ Sa đâu hông...hicc..

    " cô thút thít đi xuống lại gần một cô hầu rồi hỏi"

    - Dạ.. dạ mợ đang ở phòng ăn đó ạ..."cô hầu nghe thì cuối đầu đáp"

    - Sa.. hức...Sa cảm ơn...hicc.."cô cuối người cảm ơn rồi đi ục ịch vào phòng ăn"

    .

    .

    .

    - Oaa...hức...hức..."cô đi lại ngồi lên đùi nàng nức nở trước sự ngỡ ngàng của mọi người"

    - Hửm...em làm sao...ngoan ngoan.." nàng đang ngồi ăn thì bất ngờ ôm lấy eo cô hỏi"

    - Hức...hưm..hưm~.." cô nấc lên mấy cái rồi dụi đầu vào ngực nàng, chắc là nhớ mùi"

    - Haha...con bé này thật là, dậy xuống cho vợ con còn ăn cơm chứ hả..."bà thấy hành động của cô thì cười nói"

    - Hửm..?.."cô ngốc đầu dậy mở to mắt nhìn mọi người ngỡ ngàng"

    - Ui chao ơi lớn thế này mà con mè nheo quá đi..uiii.." bà nói lời chiu chọc cô"

    Cô quay lại nhìn nàng một lát rồi mếu máo leo xuống ngồi vào ghế kế bên để ăn tối...

    - Sa ăn cá..."cô đưa muỗi chỉ món cá nhìn em nói"

    - À đây của con đây..."em gấp một miếng cá để vào muỗng của cô"

    - Lệ Sa tự gấp không được lười như vậy, để cho má ăn nữa chứ "bà thấy cô như thế liền nói"

    - Vậy.. vậy..em muốn ăn món đó..."cô đưa muỗng đến chỉ vào món ăn rồi nói với nàng"

    - À..

    đây.." nàng gấp bỏ vào muỗng cô"

    - Cái con bé này thật là.."bà lắc đầu ngao ngán"

    Không hiểu sao dạo này cô lười lắm lúc trước còn tập cầm đũa tự gấp thức ăn en nhưng giờ thì lười trải thây bất người khác gấp cho ăn không thôi, có hôm còn bắt nàng đánh răng cho nữa chứ...

    .

    .

    Ăn xong thì mọi người cũng về phòng để nghỉ, lúc này nàng từ phòng tắm ra thấy cô lăng lộn trên giường như không ngủ được chắc do lúc trưa ngủ hơi nhiều thì phải...

    - Sau vậy sao chưa ngủ nữa..."nàng nghiên đầu qua một bên để lao tóc hỏi"

    - Sa..Sa đợi vợ ngủ..với em~"cô ngồi lên nhìn nàng đáp"

    .

    Nàng ngồi vào bàn trang điểm sấy tóc cho khô rồi đi khập khiễng lại giường nằm xuống cạnh cô, vừa nằm xuống cô đã ngồi bật dậy mặt vô cùng lo lắng sờ mó hai chân của nàng hỏi...

    - Vợ~... vợ bị đâu chân hả ?..

    - Không có sao vậy ?

    - Vậy sao...vợ đi kỳ vậy~...

    - À hả... không sao đâu ngủ đi..."

    Nàng đỏ bừng mặt kéo mềm lên chùm rồi trả lời"

    - Hồi...hồi nãy vợ bị chảy máu.. vợ cho em coi đi..."cô kéo mền xuống ánh mắt mong chờ đề nghị"

    - Hả?... không sao đâu ngoan đi ngủ đi nha chị không có đau thật mà "nàng nghe thì vội vội vàng vàng biện minh"

    - Đi màaa...em muốn coi..hưm~.."cô mếu máo nắm lấy lưng quần nàng nói"

    - Đã Nói Không Mà.."nàng giật mình nắm chặt lưng quần nói hơi lớn tiếng"

    - Hữm.. hức.. hức...oaaa~..vợ.. vợ~..

    Oaaaa...oaaaa~.."cô giật mình vội buôn ra đôi mắt cún con nhìn nàng rồi bật lên khóc"

    - Hôi... chị xin lỗi..xin lỗi..ngoan nha- " thấy cô khóc nàng biết mình lỡ lời vội ngồi lên ôm cô"

    - Cốc..Cốc..Cốc..

    Thái Anh có chuyện gì vậy con sau con bé khóc thế.."em đi ngang thì nghe tiếng cô khóc vội gõ cửa phòng nàng hỏi"

    - Dạ..dạ.. hông có gì đâu má...ngoan nín nha..xin lỗi chị xin lỗi mà....

    - Hức...oa..hức...oaaaa~...

    - Sao má nghe nó khóc lớn thế có làm sao không má vào nha...."em nói rồi định mở cửa vào"

    - Dạ.. không gì đâu má con dỗ em ấy nín ngay đây..má về phòng nghỉ đi khuya rồi...

    ... nào nín chị cho em xem có được không..

    - Hicc..hưmm~...ân "cô nín khóc ngay rồi gật đầu một cái vội lao nước mắt"

    Nàng lúc này nghĩ có phải mình bị dụ không... sao,sao có thể nín ngay như vậy được chứ, ánh mắt lo sợ dè chuần nhìn cô rồi nhẹ nhàng nằm xuống....

    - Vậy má về phòng nha có gì thì nói má má chạy qua ngay..

    - Dạ..."nàng dạ một tiếng nhẹ nhàng mà thâm tâm đang gào thét"

    Khi nàng nằm xuống thì cô kéo hai lớp quần của nàng xuống nàng lúc này giật mình vội lấy tay che phần nhạy cảm lại...

    - Vợ lấy tay ra em mới coi được...

    - Hả... thôi thật sự không có đau thật mà...

    - Hưm~..

    "cô lúc này lại mếu lên"

    - Ơ.. thôi thôi..."

    Nàng thấy vậy thế vội lấy tay ra che mặt lại"

    Cô bò xuống ngồi giữa hai chân nàng tách hai chân nàng dang rộng ra cuối đầu xuống nhìn,tay cô lúc này chạm nhẹ vào hoa huyệt nàng làm này giật mình rung lên..

    - A..

    ưm~...

    - Vợ... vợ đau ở đây hả...đỏ,,, đỏ lắm luôn..."

    Cô nói mà tay chọt chọt vào"

    - Ưm..

    đừng..haz..

    đừng chạm..."nàng rùng mình lên nói"

    - Để..

    để Sa...hổi cho vợ... hết đau nha.."cô nói rồi cuối đầu thổi nhè nhẹ vào"

    - Ưm~..

    đừng...ahh..hazz~...

    Thảm rồi thảm rồi nàng quằn quại bấu chặt vào gối, cảm giác đó không được khôngg.... một luồn nước từ hoa huyệt của nàng chảy ra... nàng nằm xụi lơ bất lực mặt cho cô muốn làm gì làm... cô thổi được một lát thì chường lên ôm nàng...

    - Vợ..vợ hết đau chưa..."

    Cô chu chu cái mỏ ngay ngốc hỏi"

    - Hết... hết rồi "nàng như người mất hồn trả lời, bên dưới lúc này ước đẫm ngứa ngấy khó chịu vô cùng"

    - Moaz.. vợ ngủ ngon.. thương.. thương vợ.... chụt.. chụt.. chụt...

    Cô thơm vào má nàng một cái nói rồi kéo áo nàng lên mút sữa ngủ, gì chứ làm người ta hứng lên rồi đi ngủ,thâm tâm nàng gào thét có ai hay...

    Cô mút được một lát rồi quay sang ngủ nàng lúc này rón rén đi vào nhà vệ sinh một lúc sau thì đi ra lên giường nằm cạnh cô mà ôm cô ngủ, chứ không lẽ thức...
     
    [Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
    Có Em Bé


    - Bốp...nè dậy đi..."bé đánh vào mông dì gọi"

    - A..a..đau đó... cô có thật sự là bác sĩ không vậy " dì ôm mông mơ màng bật dậy hỏi"

    - Đúng tui là bs thì sao.." bé hất mặt hỏi"

    - Người ta nói lương y như từ mẫu, còn cô chẳng khác gì bà mẹ kế "dì nói giọng bất mãn"

    - Cha má tui gặp tui là đánh là chửi... thế mấy người có muốn tui thể hiện cái gọi là lương y từ mẫu gì đó với mấy người không "bé dơ cái ống tiêm lên nhá nhá nói với dì"

    - Á...thôi.. thôi không cần, không cần "dì khua tay né tránh nói"

    - Vậy thì mau vào nhà vệ sinh tắm rửa rồi ra ăn tối nè...

    - À.. vâng vâng tui đi liền...."dì rón rén ôm mông đi vào phòng tắm"

    .

    .

    Bé từ nhỏ đã sống trong một gia đình không mấy là hạnh phúc cha thì rượu chè má thì cờ bạc mỗi ngày trôi qua bé ăn đòn roi mà sống qua ngày đến năm bé tròn 7 tuổi gia đình nợ nần chồng chất mà cha bé đem bán bé vào chợ đen, cũng may có bà, một lần bà theo ông đi bàn công việc vô tình thấy bé bị bọn giang hồ vây đánh gì bỏ trốn không thành bà thấy thương đã mua bé về và coi bé như con cái trong nhà lo cho bé ăn học đến ngày hôm này....

    .

    .

    - Nè tui tắm xong rồi.. cô sao dậy cứ như người mất hồn ấy tui gọi nảy giờ không nghe, cô..cô khóc hả "dì đi ra thấy bé ngồi ngay người thì đi lại gọi, thấy bé khóc dì lo lắng hỏi"

    - À.. không, không có mau vào ăn cơm đi rồi tui xoa thuốc cho..."bé vội lao nhanh hai hàng nước mắt gượng cười nói"

    - À..ờ.." rồi dì nhăn nhó ngồi xuống ăn cơm"

    .

    .

    - Ưm~ nè cô sống ở đây bao lâu rồi.."dì đang nằm trên giường cho bé xoa thuốc"

    - Trước cô hai năm "bé vừa xoa vừa nói"

    - À...sao lúc trước tui không thấy cô nhỉ...

    - Khi cô dọn đến hai hôm sau thì bà đã cho tui qua Mỹ du học rồi, không thấy cũng phải thôi.. nhưng tui đã thấy cô, cái lúc mà cô còn ngây ngốc mới dọn đến ấy....

    - Àa...dậy lúc đó cô bao nhiêu tuổi..

    - Bảy...

    - À vậy nhỏ hơn tui ba tuổi tui mười tuổi...

    - Cô cũng mồ côi à...

    - Không do một lần đi chơi cùng cha má thì xe bị đứt thắng cha má vì muốn bảo vệ tui đã mất trong vụ tai nạn ấy, cũng may có bà đưa tui về cưu mang...

    - Ích ra cô còn có cha má bảo vệ chẳng buồn cho tui họ cứ đánh mắng tui không thôi " bé lúc này mắt cụp xuống giọng lý nhí nói"

    - Hả...?"dì nghe không rõ nên hỏi lại"

    - À không có vì..."chát"..xong rồi đó " bé nói rồi đánh vào mông dì một cái đứng lên dọn dẹp"

    - A...A.. nèee cô vừa đánh vừa xoa đấy ạ..."dì hậm hực bật dậy kéo quần lên nói"

    - Ngủ thôi tôi buồn ngủ lắm rồi... nằm xích vào tí tôi ngủ sofa không quen " bé nói rồi leo lên giường ngủ với dì"

    - Cô không sợ giữa đêm tui làm gì cô sao..."dì nằm xích vào gương mặt nguy hiểm nói"

    - Cho cô cũng không dám làm.." bé liếc dì nói"

    - Khụ..khụ... cô ở đây một mình không chán sao..."dì đánh trống lảng hỏi"

    - Không... mà có chán cũng chẳng làm được gì cô cũng biết người trong gia tộc không được tự ý đi ra ngoài mà...

    - À... v..vậy..sao này tui..tui có thể qua đây ở với cô không...ý tui là tui qua bầu bạn cho cô đỡ..đỡ nhàm chán ấy "dì ấp úng nói ngốc"

    - Tui có nói gì đâu sao cô ấp úng thế làm như tui ăn thịt cô chẳng bằng... ngủ đi...

    - Vậy cô c..có cho phép tôi q..qua đây không...

    - Cái đồ ngốc này ngủ đi... nói nữa tui tiêm cho một phát bây giờ "bé nói rồi quay lưng lại với dì khoé môi nhếch lên một ý cười"

    - A...thôi thôi tui hong nói nữa vậy.. vậy cô ngủ ngon nhé "dì nghe thì sợ hãi nằm xuống mặt đối diện lưng bé kéo mềm lên cho cả hai rồi ngủ"

    .

    .

    .

    Thời gian cứ thế vô tình trôi qua bé và dì dần dần cũng có tình cảm với nhau ban ngày thì dì lên hầu bà ban đêm thì xuống ở với bé, rồi hai người đồng cảm kể cho nhau nghe cuộc đời của mình dì nghe bé kể mà lòng thương bé khôn nguôi, hứa với lòng sẽ cho bé một mái ấm sẽ bù đắp những mất mát bất hạnh ấy cho bé....

    .

    .

    .

    - Ẹo... hộc..hộc..ẹooo...

    - Hức...vợ.. hức..vợ làm sao vậy~"cô thấy nàng nôn ói mặt mày xanh xao mà rối rít hỏi"

    - Chị không sao...hộc..hộc.."nàng đi ra khỏi nhà vệ sinh nằm lên giường thở hơi ra "

    - Vợ nằm.. nằm đây Sa đi kiu má...

    Nói xong cô chạy xuống nhà tìm em quýnh quáng diễn tả múa tay quơ chân khóc lóc làm em rối cả lên kiu người gọi bác sĩ lên khám cho nàng để cô làm một hồi cả nhà vì cô mà lên tăng xông mất...

    .

    .

    .

    .

    - Sao rồi con, con bé có bị làm sao không ?

    "bà ngồi một bên giường nhìn bé lo lắng hỏi"

    - Dạ..mợ không có sao đâu bà chỉ là giai đoạn đầu của thai nghén thôi ạ, để con cộng thuốc cho mợ..."bé buông ống nghe trên tay xuống cười nói với bà"

    - Ui chao vậy.. vậy là nhà ta sắp có thành viên mới rồi...haha.. tốt mau mau con mau cộng thuốc tốt nhất cho con bé cả thuốc bổ nữa ta thấy con bé dạo này ốm quá thì phải "bà vui mừng nói"

    - Dạ thưa bà.." bé nói rồi sách cập đi ra ngoài, dì thấy vậy cũng đi theo..."

    .

    .

    - Thái Anh con nghe không con có em bé rồi đó sau này đi đứng cẩn thận nha con "em ngồi xuống bên cạnh nàng vuốt tóc nàng nói"

    - Dạ má...

    - Em bé ở đâu vậy má..Sa có thấy ai đâu.."cô ngồi kế bên ngây ngốc hỏi"

    - Em bé ở đây này...Sa sắp được làm cha rồi đấy..."em lấy tay cô đặt lên bụng nàng nói"

    - Sao..sao em bé ở trong đây được vậy chuần nào em bé mới ra...

    - Một thời gian nữa em bé lớn hơn mới ra được,sao này Sa phải cẩn thận chăm sóc vợ nghe không,tối ngủ không được ôm hay rác chân lên bụng vợ nữa nghe hông..."em tỉ mỉ to nhỏ với cô"

    - Vậy.. vậy sao Sa nhủ được.." cô làm gương mặt uất ức hỏi"

    Nàng nhìn em và cô nói chuyện mà mê man rồi ngủ lúc nào không hay em lúc này để ý ra hiệu cho cô nhỏ tiếng để cho nàng ngủ cô cũng rón rén đi ra ngoài chơi không làm ồn nàng nữa,khi ra ngoài em đã dùng mọi lời lẽ để nói và các nghĩa cho cô hiểu cô cũng chịu khó học hỏi lắm, nhưng học thì ích chỉ có hỏi là nhiều thôi làm riết mà em bất lực không thèm nói nữa giao cô qua cho chị em đi về phòng nghỉ...
     
    Back
    Top Bottom