Khác [LICHAENG] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Quyết Tâm Của Sa


Sao khi giao cô cho chị thì em đã đánh được một giấc ngủ ngon chỉ tội cho chị phải ngồi đó tâm sự với con lâu lâu còn thấy chị bất lực mà đưa tay lao nhẹ nước mắt...

.

.

.

- Vậy bây giờ lấy em bé ra có được hông....

- Tuyệt đối không được sao con lại nói gở vậy chứ..."chị tró mắt nhìn cô hỏi"

- Thì..thì..ban ngày để vợ mang em bé....ban đêm Sa gửi.... em bé qua bụng má, để Sa ôm vợ nhủ.."cô ngây thơ nói"

- Trời ơi... không được không được..."chị bất lực toàn tập giẩy nẩy lên nói"

- Vậy phải làm sao...Sa muốn ôm vợ nhủ àaa..hưm~..Sa hong thích vợ có em bé chút nào..hicc.."cô mếu máo tủi thân nói"

.

.

.

Và còn rất nhiều câu hỏi hóc búa, làm chị phải cứng họng không biết nói gì.. mệt mỏi quá chị đứng lên bé sốc cô lên ẩm vào phòng bà cầu cứu...đúng là những người lớn điều có kinh nghiệm khuyên dạy trẻ....

Một lúc sao...

.

.

- LẠP TRÍ TÚ CON MAU ĐƯA CON BÉ VỀ NGAY TA MỆT MÕI LẮM RỒI...."bà hướng ra cửa quát lên"

Cô lúc này ngồi ngây ngốc nhìn bà,thầm nghĩ Sa chỉ thắc mắc có chút chíu thôi mà...

Chị sao khi nghe bà gọi hì hụt chạy vào ẩm cô ra hai cha con vẫn tiếp tục ngồi ở phòng khách bốn mắt nhìn nhau... không ai nói câu nào....

- Con ngồi đây xem phim nha, tuyệt đối không được lên đó làm ồn để vợ con ngủ có biết chưa..."chị vừa mở phim hoạt hình cho cô coi vừa nói"

- ....."

Cô lúc này ngồi buồn thiêu trên ghế đôi mắt cún con nhìn lên phía lầu như đang mong chờ gì đó"

.

.

.

Tối đến sao khi ăn cơm xong thì mạnh ai nấy về phòng, phòng nàng lúc này nàng đợi mãi mà không thấy cô đâu một lúc sao cô mở cửa đi vào không biết từ đâu mà trên tay cô cầm theo một bình sữa cô đi nhanh lại giường lấy cái gối...

- Giờ này còn không ngủ em tín đi đâu đó..."nàng thấy cô lấy cái gối định đi đâu thì kéo lại hỏi"

- Hic...Sa qua nhủ với bà..."cô khịt mũi nói"

- Sao lại ngủ với bà em giận chị à... còn bình sữa này đâu ra đây....

- Cha nói với Sa vợ có em bé rồi, Sa hông được bú sữa của vợ nữa như vậy vợ sẽ mệt lắm...Sa bú sữa này được rồi..."cô đưa bình sữa lên nói"

- Haha...vậy thì uốn sữa đó được rồi còn ôm gối đi đâu nữa "nàng cười nựng má cô hỏi"

- Má nói Sa ngủ quậy sẽ đạp em bé..em bé đau~."cô chu chu cái mỏ nói tiếp"

- Vậy..vậy giờ em đi đâu.."nàng cười phá lên hỏi"

- Sa qua nhủ với bà..vợ.. nhủ nhon..moaz..Sa đi đây.."cô nói rồi hôn lên má nàng một cái rồi lôi cái gối đi ra ngoài"

Nàng ngồi trên giường ngây người nhìn cô tay cầm bình sữa tay kéo cái gối chật vật đi ra khỏi phòng đi hai ba bước thì ngoái đầu lại nhìn như đang trong đợi điều gì đó, nàng nhìn cô vừa cảm thấy buồn cười vừa cảm thấy thương...

.

.

.

Rầm..Rầm...Rầm

- BÀ Ơi...

- Ui trời đất ơi,con qua đây làm gì."bà nghe cô đập cửa thì giật mình đi ra mở cửa hỏi"

- Từ này Sa sẽ nhủ với Bà..."cô vừa đi vào vừa nói"

- À...hả?.." bà ngạc nhiên hỏi"

- Bà đóng cửa lại đi... lại đây..."cô leo lên giường nói rồi đập đập chỗ kế bên ý bảo bà lại nằm ở đó"

- Con ngủ đây thật sao không cần bú sữa nữa à "bà nằm xuống kế bên cô ánh mắt nghi hoặc hỏi"

- Chụt.. chụt...Sa có sữa rồi,cha kiu em uốn sữa nhày đi sữa kia để dành cho em bé..."cô mút chụt chụt bình sữa rồi đưa lên nói"

- Haha..con biết nghĩ vậy là tốt... nào để bà ôm cho ngủ nha..."bà kéo cô xuống ôm vào lòng tay vỗ vỗ mông cho cô ngủ"

Được một lúc thì cô cũng lim dim ngủ trong lòng bà bình sữa thì chỉ uốn được nữa bình xong cô lại bỏ nó lăng lốc ở một góc giường

.

.

- Hức...ưm~..hưm..hức..hức.."

đến nữa đêm thì cô cựa mình khó chịu đẩy bà ra uất ức mếu máo lên"

- Hửm.. nào ui ui ngoan... con ngoan..."bà giật mình thức dậy chụp lấy cái bình sữa để trước miệng cô tay vỗ vỗ mông cô ru cô ngủ lại"

- Chụt.. chụt...hưm~.. hức..hức..oa..Oaa~.. hông phải..hức..hức..oaa~.."cô mút hai ba cái rồi đẩy bỏ khóc"

- Nào nào.. nín nói bà nghe khó chịu ở đâu " bà xoa xoa lưng cô nhẹ nhàng hỏi"

- Vợ..Sa muốn về nhủ với vợ..sữa.. uốn sữa..oaaaaa~...

- Rồi... rồi biết ngay mà nín nín để bà dẫn con về phòng ngủ nha...

- Hưm..hic..hic..ân~..

.

.

Rồi bà cũng dẫn cô qua phòng nàng, nàng biết chắc cô thế nào cũng khóc lóc đòi về nên không có khóa cửa mà ngồi đợi nhưng lâu quá nên cũng mệt mỏi mà thiếp đi luôn...

Bà lúc này dẫn cô về đến cửa thì cũng đi về phòng, cô rón rén đi vào nhanh nhẹn leo nhanh lên giường kéo áo nàng ra mà mút lấy sữa...

- Chụt... chụt... chụt...

- Ưm~..."nàng giật mình mở mắt ra nhìn thấy cô thì cười nhẹ ôm lấy cô mà ngủ"

.

.

.

Cứ thế ngày ngày trôi qua đêm nào cô cũng quyết tâm đồi qua ngủ với bà mấy đêm đầu còn khóc lóc đòi đưa về nhưng những ngày về sao cứ như bị mộng du dậy tới giờ là tự động mếu máo bò lằng về bên nàng...

Ấy thế mà đã sáu tháng kể từ khi nàng mang thai, giờ bụng nàng đã lớn hơn đáng kể đi đứng nặng nhọc vô cùng... dự định nữa tháng tới nàng sẽ sanh...

Chị lúc này đã điều động bs của gia tộc về trên dưới sáu người để khi nàng vừa chuyển dạ là có bs ngay...

{Vì ông Lạp có đến bảy anh em ông là lớn nhất, mỗi nhà điều có một bác sĩ riêng ấy...}
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Sa Ghét Em Bé


Sáng hôm nay nàng đang ngồi ăn trái cây cùng mọi người ở phòng khách, cô từ ngoài đi vào tay dụi dụi mắt đi đến bên nàng....

- Vợ... vợ ôm em~..."cô nũng nịu dang tay câu cổ nàng"

- Ấy..

ấy không được vợ con bụng lớn như vậy sao có thể ôm con được qua đây cha ôm "chị đang ăn miếng xoài nghe cô nói vội bỏ xuống dang tay nói với cô"

- Nhưng...Sa muốn vợ ôm thôi à~"cô làm vẻ mặt uẩn khúc nói"

- Sa ngoan ngồi đây với chị đi bụng chị lớn rồi không ôm em được "nàng kéo cô ngồi xuống bên cạnh nói"

- Hưm~..."

Cô mếu máo đi lại ngồi vào lòng chị tay câu chặt cổ chị gương mặt vô cùng đáng thương lén nhìn nàng"

Quả thật mấy tháng nay cô rất nhớ nàng rất muốn được nàng ôm trong lòng, nhưng mõi khi cô lại gần nàng là điều bị chị và em nhắc nhở không được thế này không được thế kia...., cô tủi lắm, nàng cũng thấy chứ, cũng thương cho cô chứ như biết làm sao đây...

.

.

.

.

.

- A...aaa...má..má ơi con đau bụng quá....aaa~.."

đang giữa đêm thì bụng nàng lại đau nhói lên nàng ôm bụng quằn quại gọi"

Em mấy ngày này cũng đã dọn qua ngủ với nàng, chị cũng cho người đem thêm một cái giường vào em và cô ngủ một giường nàng ngủ một giường...

- Thái Anh cố lên con để má gọi bs lên..."em nghe nàng gọi bật nhanh dậy nói rồi chạy nhanh ra ngoài"

- Hức...má ơi..con đau quá.. má ơi..aa.."nàng mồi hôi ước đẫm giọng nói khó nhọc"

.

.

- Ưm~.. vợ.."cô nghe thấy tiếng ồn cựa mình thức dậy nhìn thấy nàng mơ mơ màng màng đi đến"

- Aa... hức..

Lệ Sa..aa.. chị đau..haz..đau quá.." nàng bấu chặt tay cô nói"

- Hả.. vợ.. vợ bị đau ạ...hức...má..oaa...má ơi vợ..Sa đau..."cô leo nhanh lên giường nàng tay ôm sau lưng nàng tay để phía trước cho nàng nắm mà hét lên gọi"

- Aa~...hức..hức..đau..aa..đau quá...

Một lúc sau thì đội ngũ bs của chị cũng lên tới bé là người đứng đầu đỡ cho nàng...

- Cô chủ cô ra ngoài đi ở đây cứ để cho chúng tôi " bé nhìn cô nói"

- Hong hong...Sa..Sa.. phải ở cạnh vợ..

hức.. vợ...

Sa đau cô bs mau cứu vợ Sa đi~

- Aaa...hức..."nàng bấu chặt tay cô sắc mặt vô cùng đau đớn"

- Vợ...hức... vợ cố lên cô bác sĩ ơi.... nhanh nhanh.... lên vợ Sa đau lắm rồi~"cô nước mắt giàng giụa nhìn nàng đau đớn trong dòng tay mình mà ra sức hối thúc bé"

- Vậy... vậy giờ phải làm sau.."một bác sĩ khác e dè hỏi"

- Không sau cứ để cô ấy ở đây chúng ta bắt đầu thôi.." bé nói"

.

.

Rồi mọi người cũng tiếng hành đỡ đẻ cho nàng, trong suốt quá trình cô luôn bên cạnh nắm chặt tay nàng

.

.

.

- Thấy đầu em bé rồi mợ nhỏ nghe tôi cố lên..hai.ba..." bé ở phía dưới nàng ra sức thúc ép cổ vũ"

- Ưư..

AAAA...haz.. hộc...hộc..."nàng dùng hết sức bình sinh của mình gồng người lên để gặng mạnh đưa bé ra rồi ngã xuống vào lòng cô thở hỗn hển"

- Hức...vợ~...

Cô thấy nàng đau đớn như thế người cô rung rung lên sợ hãi vô cùng nhưng vẫn ở yên đó cho nàng điểm tựa, nếu bây giờ nói nàng bất hạnh khi phải lấy một cô ngốc làm chồng thì hãy nhìn xem tình yêu của cô tuy không chuẩn chạc chở che cho nàng như bao người đàn ông chuẩn chạc khác nhưng đó là tất cả nhưng gì cô có và đã dành hết cho nàng....

.

.

.

- Mợ nhỏ cố lên không được bỏ cuộc ngay lúc này được..."bé thấy nàng thân thể mệt mỏi không còn chút ý trí nào mà ngã về phía cô thì lo lắng nói"

- Vợ... vợ cố lên...hức...vợ ơi~ " cô bên cạnh ôm chặt nàng nước mắt lăng dài nói"

- Lệ...Sa.. hộc.. hộc.."nàng giới tay lao nước mắt cho cô giọng nói thiều thào"

- A...vợ.. vợ ơi~.. vợ phải cố lên... vợ đừng sợ...có...Sa...Sa ở đây vợ~.. hức..vợ..

đau, vậy.. vậy vợ cứ bấu chặt tay Sa đi Sa... hức...Sa hổng có đau âu... hức~.. hức.. vợ ơi~" cô chụp lấy bàn tay của nàng đang để ở mặt mình nói"

- Mợ nhỏ, có nghe tui nói không mợ phải cố lên lúc này mợ bỏ cuộc đứa bé sẽ gặp nguy hiểm mất..."bé bên dưới lo lắng liên tục thúc ép nàng"

- Con.. không đ..được...ưmmm..

AAAAAAAAA..haz..haz.."nàng dùng hết sức một lần nữa rồi ngất lịm trong vòng tay cô"

- Hức..oee..oee..oee~

- Sanh rồi... sanh rồi.."bé kéo đứa nhỏ còn đỏ hỏn ra tươi cười rồi đưa cho bác sĩ khác vệ sinh sạch sẽ đứa bé còn mình thì quay lại làm những bước cuối cùng cho nàng"

- Cô...cô bs ơi vợ...vợ~.. hức.. vợ Sa bị làm sao Sa gọi quài hông được..hưm~"cô gọi nàng mãi không được mếu máo nhìn bé hỏi"

- Tiểu thư đừng khóc mợ nhỏ không sau đâu ạ, mợ chỉ vì mệt quá nên ngất đi thôi lát mợ sẽ dậy mà " bé nhẹ nhàng nói với cô rồi gồm dọn đồ đạc đi ra ngoài"

.

.

- Vợ ơi~..hicc..

Trong khi mọi người đang mừng vì có thành viên mới trong gia đình còn cô thì ngồi bên cạnh nắm chặt tay nàng lo lắng, từ nãy đến giờ cô vẫn không ngó đến đứa nhỏ, em có đưa lại như cô lạnh nhạt đẩy ra..

- Em bé xấu...Sa.. hông thích em bé.. em bé làm vợ Sa đau.. hức..em bé xấu...Sa...sẽ không cho em bé lại gần vợ đâu...em bé xấu...hức... em bé xấu~ "cô đẩy đẩy đưa bé ra nằm xuống ôm chặt nàng khóc nói"

Cô cứ nằm đó mà ôm chặt nàng không cho ai đem em bé lại gần nàng hết,hể vừa đem lại gần cô liền tức giận phòng má trợn mắt khóc hét lên rồi đẩy ra, nhiều lần như vậy em cũng không đưa đứa nhỏ lại gần nàng nữa vì sợ cô sẽ làm đứa nhỏ bị thương mất...
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Sữa Của Sa Mà~


Gần hai tiếng sau nàng mới mơ hồ tĩnh lại, hiện tại cô đang ngồi sếp bằng bên cạnh nàng mà ngủ gục lên gục xuống, nàng nhìn cô mà cảm thấy ấm lòng,

- Ưm~... lệ sa.." nàng run cánh tay của cô đang nắm tay mình"

- Hừm..A..vợ.. vợ thức rồi...vợ hết đau chưa..."cô mơ mơ màng màng thấy nàng đã tĩnh thì bất dậy nắm tay nàng hỏi"

- Hết... rồi con chúng ta đâu chị muốn thấy con.. chắc nó giống em dễ thương lắm "nàng giọng nói mệt mỏi hỏi cô"

- Hứ...em bé xấu đó má ẩm đi rồi..."cô bực mình quay mặt đi nói"

- Hả..sao em nói con như vậy.."nàng gượng người ngồi lên nói"

- Sa nói đúng mà...em bé làm vợ đau nè... làm vợ khóc nè... làm vợ chảy thật thật nhiều máu nữa..còn làm vợ xỉu nhữa...em bé xấu, Sa không cho em bé lại gần vợ nữa đâu..."cô ánh mắt tức giận quỳ gối lên chống nạnh diễn tả hành động lời nói.."

- Haa... thật là ai sanh em bé cũng như vậy hết đấy lúc trước má sanh em cũng đau như vậy thôi...ngoan nói má ẩm em bé vào cho chị nhìn con đi..."nàng cười phì một cái rồi nói cho cô hiểu"

- Thật... thật không hồi...hồi đó Sa cũng xấu dậy hả..."cô ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng hỏi lại"

- Không phải là xấu... mà mỗi đứa trẻ nào trào đời cũng như vậy hết thôi...

- Hừm... vậy vợ ngồi đó đi Sa nói má đưa em bé cho vợ nhìn miếng..."cô bĩu môi thở hắt một tiếng rồi nói"

.

.

.

- Thái Anh con tĩnh rồi sao...

đứa nhỏ đây nhìn giống lệ sa y đúc luôn "em vừa ẩm đứa bé đi vào nói"

Thấy em ẩm đứa bé càng ngày càng gần nàng cô chạy nhanh lại phóng lên giường kéo chăn đắp chặt từ phần hông của nàng xuống tới chân còn lấy mấy cái gối tấn xung quanh cho chắc chắn...

- Em làm gì vậy...

"nàng đón lấy đứa nhỏ trố mắt nhìn xuống cô hỏi"

- Sa đậy kỹ lại...

để không thôi lát em bé lại chui vào rồi lại làm vợ đau nhửa..."cô vừa hì hục tấn vừa nói"

- Con nói ai chui đi đâu cơ.." em nghe không hiểu cô nói gì liền hỏi lại sát minh"

- Thì em bé đó... nãi em bé chui từ đây ra làm vợ đau vợ khóc quá trời...

Sa đậy lại không cho em bé về nhà nữa.. vợ sẽ không đau nhửa.."cô vén chăn ra chỉ vào bên dưới nàng nói rồi đậy nhanh tấn lại như cũ"

- Ui trời đất ơi cái con bé này thật là.."em đỏ mặt tía tai vừa giận vừa buồn cười nói"

Nàng lúc này mặt đỏ bừng vì những lời nói ngây thơ của cô,

- Con ơi...con à...uiii coi cái miệng nó kìa..

đứa nhỏ giống Lệ Sa như đúc vậy đó má "nàng nhìn con trong dòng tay rồi buông lời nhận xét"

- Ừm y như Lệ Sa lúc nhỏ luôn con ạ...

Cô lúc này không nói gì ngồi sếp bằng khoanh tay ánh mắt khinh bỉ bĩu môi nhìn hai người và đứa trẻ ấy

- Oe.. hức..oe.. hức...oe...

- Ui.. chắc đứa nhỏ đói rồi con cho nó bú đi " em nghe đứa nhỏ khóc thì nói với nàng"

- Dạ má.."nàng nói rồi vén một bên áo lên cho đứa nhỏ bú"

- oe.. chụt..chụt..chụt..

.

.

.

- Aaa...sữa của Sa mà...ơ..ơ..sao vợ cho em bé uống sữa của Sa...oaa... hông chịu hông chịu...

Cô đang ngồi thơ thẩn nhìn đi đâu đâu bỗng nghe tiếng chụt chụt thì quay lại nhìn thì giật mình hoảng hốt nhích lại kéo đầu đứa bé ra nói..

- Oe.. hức...oe...hức..oe~..."do đang ngậm sữa mà bị đẩy ra bất chợt đứa nhỏ liền khóc rốn lên"

- Lệ Sa con làm gì vậy để em bé bú sữa chứ..."

Em thấy vậy vội kéo cô ra nói"

- Hong...hong sữa của em mà... hức.. hức...oaa~..Oaa~.."cô giùng giẩy nói rồi khóc lớn lên"

- Lệ Sa...em bé còn nhỏ chỉ uốn được sữa mẹ thôi,con không cho nó bú thì phải làm sao..."em bất lực ngồi dịnh cô đang bường đến chỗ nàng nói"

- Hông...má cho em bé bú... bú đi cái này của Sa thôi à " cô nói một tay đẩy đầu đứa bé một tay chê ngực nàng"

- Lạp Lệ Sa..

đây là con em đó..."nàng thấy đứa nhỏ khóc mà xót ruột thêm việc cô cứ dịnh đầu đứa nhỏ kéo ra như thế đối với trẻ sơ sinh rất nguy hiểm nên nàng lớn tiếng quát cô"

- Hức.. hức...Oaaa~...Oaaa~.."nghe nàng quát cô giật mình buôn ra rồi nhìn nàng khóc ngất lên"

- Em đừng có như thế nữa được không em xem em bao lớn rồi mà con bú sữa thì đứa nhỏ như thế này phải làm sao..."nàng tức giận nói một tuôn"

- Oaaa~..má..Oaaa~...vợ..hức..vợ~..."cô khóc nghẹn bò đến em ôm chặt eo em"

- Thôi.. thôi má thương.."em cũng giật mình không kém gì cô vì từ trước đến giờ chưa từng nghe nàng lớn tiếng như vậy, bởi tình mẫu tử thiên liên lắm"

- Hức...sữa~..của em mà..oaa~ " cô mếu máo nói trong lòng em"

- Sa ngoan em bé còn nhỏ Sa cho em bé mượn bú vài hôm nha...

Thái Anh con nghĩ ngơi đi đừng tức giận không tốt đâu má sẽ nói cho con bé hiểu con đừng buồn nha.."em dẫn cô ra ngoài quay đầu lại nói với nàng"

- Con xin lỗi má,do con lo lắng cho đứa nhỏ quá -...

- Không sau, không sau má hiểu mà con cho đứa nhỏ bú rồi nằm xuống nghỉ đi mới sanh ngồi nhiều không tốt nha con..."em cười nói hiền từ"

- Má coi lựa lời nói với em ấy giúp con chắc em ấy đang quản sợ lắm..."nàng nhìn cô đang nắm tay em quay mặt ra cửa bờ vai run run lên nức nở, nàng ánh mắt thương xót cảm thấy tội lỗi nói"

- Ừm con yên tâm đi để má nói cho nó hiểu...

- Dạ con cảm ơn má...

.

.

.

Nói xong em dẫn tay cô đi qua phòng mình vì lúc này mới có hai giờ đêm, cô thúc thít nắm tay em lâu lâu nấc lên trong tội vô cùng.. về đến phòng em kéo cô nằm lên giường cùng mình rồi đẩy chị qua sofa kế bên ngủ...

- Hức... hức...hưm~.."cô lúc này nằm trong lòng em nhưng vẫn còn nức nở mếu máo"

- Con ngoan nín nha má thương...

- Em bé...hức...hức...lấy sữa của Sa... rồi... rồi vợ~.. vợ. bênh em bé vợ la Sa~... hức... vợ... hức.. vợ hết thương em rồi...Oaaa~.. vợ thương em bé bỏ.. hức..bỏ em rồi~..

Oaaa...oaaa~..."cô nấc nấc hơi thở đứt quãng do khóc nói"

- Không có, vợ rất thương Sa... nhưng mà Sa nghe má nói nè em bé còn rất nhỏ vô cùng yếu ớt Sa phải nhẹ nhàng không thì em bé sẽ đau... với lại á em bé mới sinh phải bú sữa mẹ chứ đâu có ăn được gì đâu con không cho em bé bú thì em bé phải làm sao....

- Hức...hic...hic..."cô lóng tay nghe em nói lâu lâu lại hít mũi một cái"

- Nghe má nói con sau này đã là cha rồi.. phải biết yêu thương nhường nhịn cho con mình, như vậy mới là người cha tốt biết không...

- Hic..Cha ai..

- Cha em bé đó...con thấy cha không, làm cha phải nhường nhịn cho con, vừa thấy con qua đây ngủ cha liền nhường cái giường này lại cho con mà qua bên kia ngủ thấy không..."em chỉ tay về phía chị nói"

- 😒😒"chị nhìn em và cô ánh mắt bất mãn nhưng không thể nói được gì "

- Làm cha phải như thế ạ..."cô nhìn chị đang lăn lộn trên ghế sofa chặt hẹp rồi quay lại hỏi em"

- Đúng rồi.. nhớ nha sau này phải biết thương con không được dành sữa với con nữa nghe chưa...

- Dạ~.."cô bĩu môi mặt không cam tâm nói"

Rồi em lại vuốt ve mái tóc của cô thì thầm cho cô nghe chuyện này đến việc nọ cô nghe đến mê mệt rồi ngủ thiếp đi...

Nàng lúc này tay bồng con cho bú mà mắt cứ hướng về phía cửa trong mong.. nhìn kỹ còn thấy khoé mắt nàng còn đọng lại một tần sương ống ánh... chắc là lúc nãy đã khóc vì cảm thấy tội lỗi khi quát cô đây mà....
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Lệ Chi


Kể từ ngày hôm đó cô không về phòng nữa, cũng không còn đòi nàng mỗi tối nữa, đêm nào cũng ngủ với em, nàng vì mới sinh phải ở cữ không thể ra ngoài được,em ngày ba bữa đem cơm điều đặng cho nàng nhân lúc em vào cửa chỉ khép hờ lại cô có len lén nhìn nàng, mấy ngày rồi cô thật sự nhớ nàng lắm muốn được nàng ôm nhưng khi thấy nàng cưng chìu ôm ấp đứa trẻ làm cô buồn và tủi lắm...

Nàng tâm trạng cũng không mấy vui vẻ gì muốn an ủi vỗ về cô cũng không được gì từ hôm nàng sanh tới giờ không còn thấy mặt cô nữa nàng nhớ cô lắm rồi, nàng cũng hay hỏi em về tình hình của cô thế nào có khóc không, tối ngủ có được không, có đồi nàng mỗi đêm không... cũng có đấy nhưng em sợ nàng buồn suy nghĩ lung tung nên nói không sau...

Quả thật mấy ngày này cô ăn ít đi trông thấy, đêm đến quơ quào đòi sữa khi em đưa đến thì mút được mấy cái rồi lại đẩy ra mếu máo khó chịu.. có đêm đang ngủ giật mình khóc toán lên nói nàng không cần mình nữa, nàng có em bé không thương mình nữa..v..v... mới có mấy hôm mà cô ốm đi thấy rõ... chị và em cũng buồn rầu không biết phải làm sao...

.

.

.

Và thời gian cứ như thế mà trôi qua cũng đã một tháng kể từ khi nàng sanh, và hôm nay cũng là đầy tháng của đứa bé,

Sáng sớm em tắm táp sạch sẽ cho đứa nhỏ rồi giúp nàng ẩm con bé xuống nhà, lúc sáng bà đã cho người làm cơm cúng cầu bình an khẻo mạnh cho đứa nhỏ.

- Ui chao lại cố ẩm em coi nào...cưng quá đi thôi " bà thấy em ẩm đứa nhỏ xuống theo sau là nàng thấy thế bà dang tay nói"

Lệ Sa lúc nãy đang ngồi cạnh ghế sofa dài cùng bà nhưng khi nghe bà nói, rồi em ẩm đứa bé tới cô liền nhích ra qua ghế sofa khác ngồi, gương mặt không có chút biểu cảm chỉ cúi đầu nhìn những ngón tay của mình...

- Cưng quá má ha..."chị ngồi kế bên khìu khìu má đứa nhỏ nói"

- Ừm giống thần cha nó như đúc..

à Thái Anh con ngồi đi đứng nhiều không tốt nha con "bà thấy nàng đứng trầm ngâm nãy giờ thì cắt tiếng nói"

- Dạ... nội "nàng ngồi xuống ghế sofa đối diện mà ánh mắt xót xa nhìn cô"

- À con có tín đặt tên đứa nhỏ là gì không... lúc đầu siêu âm con gái nhưng bây giờ lại con trai,bs Mai đã kiểm tra nói do duy chuyền đó con..."trí tú nhìn nàng nói"

- Dạ cha với nội đặt tên cho đứa nhỏ giúp con...con ít học không biết nên đặt là gì nửa.."nàng nghe gọi thì quay sang khiêm tốn nói"

- Vậy để cha nghĩ xem..

à...

đứa nhỏ sẽ là - "chị cười nhìn nàng rồi suy nghĩ đâm chiu..."

- Lệ Chi...

Lạp..

Lạp Lệ Chi..."cô lúc này rụt rè hai ngón tay bấu bấu vào nhau nói"

- Haha được Lệ Chi... có nghe không cha con đích thân đặc tên cho con đó..." bà ngỡ ngàng xong nhìn đứa bé nói"

- Há..haha.."

đứa nhỏ thấy bà nói chuyện với nó chẳng hiểu gì mà cũng cười toe toét"

Cả nhà khi nghe cô nói ai cũng trố mắt ngạc nhiên, là cô đã đặc tên cho đứa nhỏ sau, cô đã chấp nhận đứa trẻ này rồi sau nhiều suy nghĩ khác nhau trong đầu mỗi người...

- Vậy con đi làm giấy khai sinh cho đứa bé đây..."chị đứng dậy mặt hớn hở nói"

.

.

.

Lúc này mọi người cũng tản ra mạnh ai làm việc nấy đứa nhỏ cũng ngủ rồi nên em ẩm nó lên phòng, cô thấy vậy cũng toang đứng lên muốn đi về phòng chủ yếu là muốn chốn nàng không dám đối diện với nàng cái hình ảnh của nàng hôm ấy ấy nó làm cô sợ hãi khi phải đối diện với nàng một lần nữa, sợ nàng sẽ lại tức giận, rồi không cần cô nữa...

- Lệ Sa..."nàng thấy cô định đứng dậy đi thì lên tiếng gọi"

- ...."nghe nàng gọi cô giật mình ngồi yên lại nhưng người run bần bật lo lắng"

- Sao em không về phòng, em giận chị hả.."nàng đi lại khụy gối xuống trước mặt cô nắm tay cô hỏi"

-..."cô lắc lắc đầu quay sang hướng khác không dám đối diện nàng"

- Vậy sao không về, có biết mấy nay chị nhớ em lắm không, em hết thương vợ~ rồi phải hông.." nàng làm ra gương mặt mếu máo nói"

- Hong...Sa thương vợ ~.."cô nghe nàng nói thế thì vội vàng phản bác"

- Vậy sao bỏ vợ ngủ ên, không thèm qua thăm vợ, có biết vợ buồn lắm không...hichic "nàng nói rồi vờ lấy tay chùi chùi đi nước mắt"

- Ơ..Ơ...vợ đừng khóc Sa xin lỗi.." tưởng nàng khóc thật cô quýnh quáng kéo nàng lên ôm vào lòng"

- Đừng giận chị nữa nha.. chị xin lỗi vì đã lớn tiếng với em...

- Sa không có giận vợ...Sa thương vợ lắm...Sa sợ vợ mắng nên không dám về.. hức~..Sa nhớ vợ lắm.. vợ ơi~.. hức...oaaa~

- Xin lỗi em...xin lỗi em nhiều lắm...

- Hức.. hức...Sa sẽ nhường cho em bé, vợ đừng có thương em bé hết phần của Sa nha~...Sa nghĩ bú sữa...Sa nghĩ ôm vợ...Sa sẽ nhường giường lại cho em bé mà... vợ đừng hết thương Sa nha vợ~~...

- Không có chị thương Sa nhất mà..Sa đừng khóc chị thương con và em điều hết không có thương con mà bỏ em đâu..Sa ngoan đừng khóc....

đừng khóc..."nàng nghe cô nói mà lòng quặn thắt uất ức cho em rồi"

- Hic...hic.."cô thút thít ôm chặt eo nàng"

.

.

- Nào nói chị nghe mấy nay có chịu ăn cơm đầy đủ không...

- C..có.."cô như bị nói chúng tim đen lấp bấp đáp"

- Dám nói dối người ốm tông ốm teo rồi đây này "nàng bẹo má cô chách móc"

- A..A.. vợ ơi đau em~.."cô mếu máo xoa xoa một bên má nói"

- Xin lỗi em nhiều lắm đừng giận chị nữa nha, mấy gài không có em chị không ngủ được chị nhớ em lắm..."

Nàng ôm cô giọng nghẹn ngào nói"

- Sa cũng nhớ vợ lắm không có vợ Sa cũng không nhủ được.. vợ xem vợ xem...cha nói mắt Sa như con gấu panda trong chivi vậy..cha nói Sa hết đẹp trai rồi...huhu "cô nói mà nhướng nhướng mày lên cho nàng xem"

- Không có đâu Sa của chị là đẹp troai nhất..moaz..moaz.ưm~moaz..." nàng nói mà thơm thơm dụi dụi vào má của cô làm cô cười khang khách, nhưng mà niềm vui lại ngắn ngủi quá...

.

.

.

- Thái Anh à con bé thức rồi chắc đói hay sau cứ mếu máo mãi..."em ẩm đứa nhỏ đi xuống đưa nàng nói"

- Dạ má để con, con cho nó bú..."

Nàng đón lấy đứa nhỏ vén nhẹ một bên áo ra cho nó bú"

- Ơ..."cô ánh mắt trùng xuống nhóm người lên định nói gì đó rồi thôi ngồi lặng lẽ lâu lâu lại len lén nhìn nàng một cái"

Nhìn cô lúc này gương mặt tội nghiệp vô cùng như có ai đó dành kẹo của mình mà phản đối không được,méc thì biết méc ai bây giờ, chỉ biết bĩu môi oan ức ngồi đó nhìn người ta đường đường chính chính cướp của mình thôi... nàng tuy cho đứa nhỏ bú nhưng ánh mắt luôn hướng về cô nhìn thấy bĩu cảm méo mó của cô, làm nàng vừa thương vừa thích thú cười chúm chím....
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Sa Thù Dai


Tối đến nàng ôm Lệ Chi về phòng tắm táp sạch sẽ xong thì bồng ra để đứa nhỏ lên giường rắc một ít phấn thoa điều lên vùng cổ nách và mông nó xong lại lấy tả mặt vào, đứa nhỏ được chăm sóc sạch sẽ thơm tho thì người rất thoải mái tay chân múa mây quây cuồn rồi nhìn nàng mà cười toe toét, nàng làm xong thì dọn dẹp sạch sẽ quay lại giường lúc này nàng mới để ý, đến một thân ảnh đang thập thò ngoài cửa, nàng nhếch mép cười, hơi lớn giọng gọi...

- Lệ Sa mau vào đây...

- Vợ..Sa..Sa qua ngủ với má đây...vợ đừng giận.."

đang rình mò nghe nàng gọi hơi lớn tiếng nên giật mình ngã nhào về phía trước, cô liền vội đứng lên nói lắp bắp"

- Không muốn ngủ với chị nữa à...

- Muốn...Sa muốn~

- Vậy sao không vào mà thập thò ngoài cửa thế...mau vào đây...

- Hèhè... tại Sa sợ vợ không cho Sa ngủ chung..."cô cười hề hề gãi đầu nói"

- Sao lại nói vậy..???

- Thì hổm gài Sa ngủ với má~...má hổng cho cha ngủ chung giường với má và Sa nhuôn..."cô ngây thơ kể nàng nghe"

- Haha... vậy à thôi em ngồi chờ chị chút chị cho con bú ngủ rồi chị tắm cho em..."nàng bồng đứa bé lên cười nói với cô"

- Ân~..."cô gật đầu ngồi xuống mép giường ánh mắt ganh tị nhìn đứa nhỏ, rồi chu chu cái mỏ mắng thầm"

.

.

.

Một lúc sau thì đứa nhỏ cũng ngủ nàng đặt đứa nhỏ xuống kéo áo lại đàng hoàng rồi kéo cô vào phòng tắm, nàng sả nước ấm vừa phải rồi giúp cô cởi quần áo cho cô vào tắm, nàng tỉ mỉ thoa sữa tắm điều khắp người cô rồi xã nước cho sạch, toàn bộ quá trình cô luôn ngắm nhìn nàng không rời..

ánh mắt rất đáng yêu.....

.

.

.

- Nào ngủ thôi..."nàng kéo mềm lên cho cô rồi quay mặt sang đứa bé đưa lưng về phía cô"

- Vợ.. vợ nhủ ngon.."cô lúc này hai tay chắp ngây ngực mắt hưởng lên trần nhà xong lại quay sang nhìn nàng mặt buồn hiêu đáp"

Do nàng sợ cô ngủ sẽ quậy đạp nên quyết định nằm giữa vì có thanh chắn nên không sợ đứa nhỏ sẽ lọt xuống giường, đang nằm bổng nàng nghe tiếng thút thít quay sang thì thấy cô co rúm người quay lưng về phía mình...

- Lệ Sa...em sao vậy sao lại khóc...."nàng xoay cô lại lo lắng hỏi"

- Hức...Sa hong bú sữa~...

Sa hong ôm Vợ đâu..."cô nghe nàng hỏi thì uất ức khóc lên"

- Ha.. ngốc thật, nào ai cho em không ôm chị hả mau ôm chị nhanh lên cho chị ngủ nào..."nàng tín quay lưng chọc cô một chút ai ngờ cô lại khóc lên uất ức như vậy"

- Vậy..hức..vậy vợ có thương em nhữa hông..."cô chuẩn bị tư thế sẵn sàng ôm nàng nhưng hỏi sát định lại cho chắc"

- Hông ôm mới hông thương đó...

- Hức..

ôm ôm.."nói xong cô ôm nhanh lấy nàng đầu dụi lấy ngực nàng hít hà nhưng không dám đòi thêm"

Hiểu ý nàng vén một bên áo lên để trước miệng cô, cô lúc này hơi giật mình ngước lên nhìn nàng ánh mắt như muốn hỏi mình có thể không nhận thấy cái gật đầu cười ấm áp của nàng cô dụi vào mút máp, quả thật mấy ngày nay cô thèm cái hương vị này vô cùng... cô mút máp một lát thì lăng đùng ra ngủ ngon lành tay vẫn ôm chặt eo nàng....

.

.

.

Sáng hôm sau nàng lúc này đang ngồi dựa lưng vào đầu giường cho đứa nhỏ bú sữa đứa nhỏ tinh nghịch tay đưa lên chạm chạm mũi nàng rồi cười khanh khách, cô nghe tiếng ồn thì cựa mình mơ hồ tìm kiếm rồi lại lần mò đến ngực bên kia của nàng mà mút...

- Ưm~.. chụt.. chụt.." cô mắt nhắm mắt mở mút chùn chụt"

Một lúc sau như nhận ra điều gì cô mở to mắt nhìn phía đối diện, miệng vẫn không nhả ngực nàng, đứa nhỏ nhìn cô thì nhã ngực nàng ra tay quơ quơ rồi không hiểu sao chúng vào mặt cô nghe một cái Chát giòn tan, nàng giận mình không trở tay kịp vội ngồi bật dậy để đứa nhỏ xuống rồi quay sang cô ôm mặt mếu máo...

- Hức.. hức...oaaaa~..

- Ui..ui không sao, không sao Sa ngoan để chị coi.."nàng ôm cô vuốt ve gương mặt ấy rồi rỡ tay cô ra xem thì một mãng đo đỏ nằm ở bên má trái gần đuôi mắt, nàng xuýt xoa thổi thổi cho cô"

- Oaa~..em.. hức..em bé đánh Sa..oaa~..em.. hức..em bé xấu... hức..haaa.. hức~.."cô ngưỡng mặt lên cho nàng thổi tay thì chỉ về phía lệ chi uất ức méc"

- Rồi rồi, chị thổi cho Sa hết đau nha nín chị thương...phù..phù.."nàng vỗ dành thổi nhè nhẹ vào vết đỏ đó"

- Hức...em bé xấu vợ nghĩ thương em bé điiii~...

- Rồi rồi nghĩ thương em bé luôn nhaa...

- Dạ..hức~..dạ...

- Được rồi nào mau đánh răng rửa mặt rồi xuống ăn sáng.."nàng tấng em bé kỹ càng rồi kéo tay cô đi vào đánh răng rửa mặt"

.

.

.

Mọi người lúc này đang ngồi ăn sáng trên bàn cô từ nãy đến giờ vẫn mếu máo tức tưởi lắm, sáng chưa kịp ăn gì đã ăn tát sao không tức cho được,tật cô thù dai lắm...

- Lệ Sa sao con không ăn đi, rồi mặt con bị làm sao vậy..."chị ngồi đối diện nhìn cô rồi hỏi"

- Hưm..hưm~.." nghe có người nhắc đến cô lại mếu máo lên môi mếu ra cả thướt"

- Con làm sao, ai ăn hiếp Sa của bà nói bà nghe bà phạt người đó cho con.."bà thấy cô mếu máo thấy thương thì nói"

- Hức...em bé... hức...

đánh Sa...oaaa~...

"Được cưng cô khóc lớn hơn mách"

Nàng lúc này ngồi gần bà thì thầm vào tay bà, nàng cũng nói đã dỗ cô rồi mà cô vẫn ấm uất thế đó,bà gật gật đầu cười tưởng chuyện gì thiệt là tình, không ngờ đứa cháu của mình lại thù dai đến như vậy.. nghĩ đi nghĩ lại lúc trước cũng tội cho dì Hoa..

- Ui thôi thôi...

để hồi bà đánh em bé lại cho con ha...

- Hả ?...oaa~.. bà đừng đánh em bé...oaaa~..."nghe bà nói cô dừng khóc ngạc nhiên rồi lại bất khóc khua tay phản bác"

- Vậy con muốn thế nào...nói bác hai nghe "anh ngồi nãy giờ cũng lên tiếng góp vui"

- Sa..hiccc...Sa hết đau rồi đừng đánh em bé...em bé đau tội nghiệp lắm..."cô hít mũi một cái rồi lau nước mắt nói"

- Được được không đánh vậy Sa ăn cơm nhanh lên không cha đánh em bé à...tội làm Sa đau Sa bỏ ăn phải đánh thôi..."

Chị nói tôi toang đứng dậy hù cô"

- A...A...Sa ăn Sa ăn mà...nhoăm..nhoăm.. cha ừng ánh em é.."cô tay múc liền hai ba muỗng cơm ngốn đầy miệng ú ớ nói"

Thấy cô chịu ăn chị cũng thôi hù nữa ngồi lại bàn ăn hết phần cơm còn lại của mình, mọi người nhìn cô mà lắc đầu ngao ngán xong cũng phải ăn hết phần ăn của mình thôi.....😒😒
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Ai Cha Ai Con


Rồi cứ thế ngày ngày trôi qua cô vẫn điều đặng mếu máo mách lẻo Lệ Chi ăn hiếp mình thế nào...

Có hôm thì đứa nhỏ ngủ lăn lộn rồi đạp chúng mũi cô, cô hôm thì leo lên mình cô ngủ mà nàng quên mặt tả kết quả bị đứa trẻ tè cho ước mình... còn có hôm nghiêm trọng hơn là nằm lấn cô rớt xuống giường báo hại cái trán u một cục..v..v..

Cứ thế điều đặng mỗi buổi sáng cả nhà phải vỗ dành đứa trẻ to sát này, thời gian cứ thế trôi qua mới đây cũng đã năm năm, giờ thì nhìn lại không biết ai là cha ai là con nữa...

Trong mấy năm đó dì Hoa cũng xin phép bà cho cưới bs Mai làm vợ, vì bé không còn người thân nào hết từ nhỏ đã được bà cưu mang, dì cũng vậy nên mọi chuyện nhờ bà quyết định, bà thấy được tình yêu của hai người họ nên cũng đồng ý mà tổ chức hôn lễ cho họ,do dì và bé không thích ồn ào nên bà cho tổ chức một tiệc nhỏ chỉ có những người trong nhà tuy vậy nhưng vô cùng ấm áp và hạnh phúc, rồi bà nhận bé làm con nuôi, còn cho xây dựng lại ngôi nhà cũ ở sau dinh thự cho khang trang hơn cho họ ở... cả hai vì thế mà biết ơn bà nhiều lắm

.

.

.

Còn Lệ Chi con bé càng lớn càng xinh đẹp, đặt biệt con bé rất thông minh tính tình điềm đạm, bình thường nhà người ta thì cha phải nhường nhịn con, còn nhà cô thì ngược lại,

- Kẹo của Sa mà...sao Chi ăn của Sa vậy..hưm~.."cô từ trên lầu đi xuống thấy con bé chuẩn bị lột vỏ của viên sô-cô-la ăn thì chạy nhanh tới đứng trước mặt con bé mếu máo nói"

- Ơ.. còn nhiều mà con..cho con bé một cục đi hết bà mua thêm cho.."bà thấy vậy thì đứng ra giải quyết"

- Hưm~.."cô ngồi xuống ghế đối diện nhìn Chi mặt buồn hiêu"

- Ơ..Chi thấy cha xuống,Chi lột vỏ cho cha ăn mà...a đi Chi đút cho.."cô bé thấy cô buồn tự dưng không muốn ăn nữa chạy lại câu cổ cô nói"

- Aaa...ùm..hihi... kẹo ngon... lột.. cha cũng lột cho Chi ăn.."cô vui vẻ ùm lấy viên kẹo rồi với lại lấy viên kẹo khác lột vỏ đúc lại cho Chi"

- Ùm.. kẹo ngon quá đi... mình ăn một viên thôi để lát ăn cơm không má lại đánh đòn cha đó..."thấy cô định với tay lấy thêm con bé vội chụp hủ kẹo lại nói"

- A...vậy mình ăn một viên hôi nha... hông.. hông.. vợ lại đánh mông đau lắm..."cô nói mà tay xoa xoa mông tỏa vẽ sợ hãi"

Chuyện là hôm trước đến giờ ăn tối mà vẫn không thấy hai cha cô xuống ăn sợ mọi người đợi nên nàng nói mọi người ăn trước để nàng lên gọi.. kết quả thấy cô đang ngồi ăn ngốn ngáo mấy viên sô-cô-la trong miệng mặt kệ Lệ Chi đứng kế bên ngăn cản không được ăn nữa..

- Cha..

đừng ăn kẹo nữa chừa bụng xuống ăn cơm để cố với nội đợi đó.."

Chi ngồi kế bên lắc lắc vai cô nói"

- Ong..Sa ong ăn cơm âu..."cô ngốn một họng kẹo nói"

- Hông ăn cơm bà sẽ la cho coi, đừng ăn nữa mà cha, mình xuống ăn cơm hồi mình lên ăn kẹo sau nhaa..."con bé tích cực dụ dỗ cô"

- Hong chịu..Chi ăn cơm đi Sa hông ăn Sa ăn si cu la à..ùm..nhoăm..nhoăm.."cô nói xong lại lột thêm viên kẹo ăn"

.

.

- Lệ Chi con xuống ăn cơm đi bà đang đợi dưới đấy..."nàng đứng nhìn cha con họ nói chuyện nhưng cô vẫn không đá động gì thì lên tiếng"

- Dạ..má.."con bé thấy nàng thì thở phào xong lại lo sợ đi xuống dưới nhà ăn mà lòng lo lo cho cha nó"

- Nhã ra.."nàng đi đến để tay chắn dưới cằm cô ra lệnh"

- Hưm..vợ~.."cô ngước lên nhìn nàng mếu máo không muốn làm theo"

- Nhanh Lên..

Thấy cô vẫn cứ mếu máo mà không làm nàng lớn tiếng nói, cô giật mình nhã hết một đóng kéo ra tay nàng, nàng đi lại thùng rác bỏ vào rồi đi vào nhà vệ sinh rửa tay đi ra thì thấy cô lại tiếp tục mở cục khác nàng đi nhanh tới vựt lại để lên đầu tủ.

- Ăn nhiều lắm rồi không ăn nữa,mau theo chị xuống ăn cơm..

- Hưm.. hông ăn cơm...

ăn kẹo à.."cô mếu mó toang đứng dậy đi lại đầu tủ định lấy hủ kẹo"

- Chị thách em lấy đấy.."nàng khoanh tay ngồi xuống giường mặt thách thức cô"

- Hức.. hức.."cô đứng chôn chân tại chỗ rồi lại nấc nấc lên"

- Nín dứt mau đi xuống ăn cơm nhanh lên, cả tuần nay em ăn mấy hộp kẹo rồi, nước mũi thì chạy lòng thòng, tối thì ho sặc sụa,cưng quá rồi lừng hả, mấy ngày nay chị coi không được rồi đó nha, " nàng tức giận nói một tuôn"

- Hức.. hức....oaaa..hic..ha..hic.."cô uất ức chạy nhanh lại giường chùm chăn lại thúc thít trong đó"

- Nè... có nghe chị nói không, mau xuống ăn cơm.."nàng kéo chăn ra nói"

- Hông Ăn Cơm.."cô tức tưởi giận lẫy quát vào mặt nàng"

- Không ăn này.. bốp..

.. lỳ này.. bốp..

.. nói không biết nghe này... bốp..

"Nàng thấy cô quát hơi giật mình xong lại kéo tay cô nằm úp trên đùi mình,nhanh tay kéo hai lớp quần của cô xuống rồi đánh bôm bốp vào mông cô"

- Aaaa... hức....aaa...đau.. hức...oaaaa~.."cô dẩy dụa muốn thoát khỏi nhưng bị nàng dùng tay đè lại không thoát được mà khóc lớn"

- Bốp.. bốp.. bốp... bỏ chưa Sa.. có chịu xuống ăn cơm không

- Aaa.. hức đau.. hông ăn cơm....hông ăn cơm...oaaa...

- Bốp...lỳ nè..bốp...lỳ nè..bốp...

- Hức... vợ ơi~..oaa..đau Sa đau...

- Ạ Sa..

- Ạ.. hức...



- Còn lỳ hết..."nàng nói mà tay vỗ vỗ nhẹ mông cô làm cô rùng mình"

- Hức.. hết...dạ~..hức....hếttt

- Đã mấy ngày nay ho sặc sụa nước mũi thì chảy lòng thòng, kêu không được ăn kẹo mà lỳ nói không biết nghe, cơm thì không chịu ăn, bị đòn được chưa.."mấy ngày này thấy cô ho nàng xót lắm nhưng thấy cảnh này nàng thương bao nhiêu thì giận bấy nhiêu, nàng nói tay chuẩn bị đánh xuống"

- Aa..Aa.. vợ đừng đánh nữa..đau.. hức..Sa đau mà~..."thấy nàng định đánh tiếp cô véo mông gồng người lại nói"

- Còn ăn kẹo nữa hết...

- Dạ..hức...dạ.. cònn..

- Bốp.. còn này..

Bốp.. còn hết...

- Oaa... hết... dạ hết...oaa~

- Mau đi rửa mặt rồi xuống ăn cơm, lần này chị tha,còn lần sau chị lấy roi đánh nghe hông Sa...

- Hức...dạ nghee..hicc..hicc.."cô nói rồi đứng dậy không thèm kéo quần lên đi te te vào rửa mặt rồi cùng nàng đi xuống nhà ăn cơm"

.

.

.

Nghĩ đến việc hôm đó làm cô rùng mình da gà nổi cục cục,nhờ vậy mà cô cũng ngoan ngoãn hơn đúng giờ cơm là ngồi sẵn đó không đợi kêu nữa, nhờ vậy mà mọi người trong nhà cũng đỡ vất vả mà ép cô ăn hơn..
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Ông Ngoại Mà~


Sáng sớm mọi người đang có mặt tại phòng ăn để dùng buổi sáng, mặt đăm chiêu suy nghĩ gì đó rồi chị cất lời..

- Thái Anh cũng lâu rồi con không về nhà,hay thu sếp hôm nay về thăm anh chị sui vài hôm đi, chắc anh chỉ vui lắm đó...

- Ừm con coi thu sếp về nhà chơi vài hôm hai đứa nó để má lo cho...

- Dạ con cảm ơn cha má.."nàng xúc động dừng đũa trả lời"

- Vợ đi đâu hả...vợ cho em theo với~..."cô nghe như nàng sắp đi đâu"

- Không được con ở nhà với bà,con đi theo quậy phá ai mà chịu nổi.."bà nhìn cô nói"

- Sa hông phá đâu vợ cho Sa theo với...nha..nha~.."cô nắm lấy cánh tay nàng lắc qua lắc lại nói"

- Vậy cha má để con chở em ấy theo được không ạ...

- Vậy có được không con,con bé nó quậy vậy phiền anh chi sui lắm..."chị ái ngại nói"

- Dạ không sao đâu ạ,con sẽ trong chừng em ấy mà..."nàng cười nhìn cô nói"

- Quan hô..

được đi chơi với vợ...hahaha..."cô thích thú đứng lên ghế nhún nhảy cười thích thú"

- Vậy con có được đi không ạ!

- Được chứ nếu con muốn..

à mà thôi hay con chuẩn bị đồ về đó ở vài tháng luôn đi cho tụi nhỏ ra ngoài hít thở không khí đồ..."bà xoa đầu đứa nhỏ nói"

- Ừm cha thấy nội nói đúng đó, tụi con cứ ở lại chơi đi vài ba tháng nào muốn về điện bác hai cho người rước, chứ ở đây suốt rò bó lắm con..."

- Dạ con cảm ơn nội cảm ơn mọi người ạ...hicc.."nàng nước mắt rưng rưng nói."

- Ui có gì đâu mà khóc mau ăn nhanh còn đi kẻo nắng lên con "bà hai gấp cho nàng miếng thịt rồi nói"

Thời này là vậy đó con gái gã đi là coi như mất con luôn, ít và chưa từng có nhà nào cho dâu về thăm nhà mẹ đẻ cả, nên nàng từ trước đến giờ chưa dám hỏi chuyện về thăm nhà,nay nghe thế thì xúc động và cảm kích lắm...

.

.

Thế là ăn cơm xong chị cho người chở ba người họ về nhà ông Phác, trên đường đi cô thích thú nhìn ra ngoài cửa kính, nhìn hàng chợ buôn bán tấp nập nhìn những đứa trẻ đá cầu đá banh cô thích thú ngắm nhìn xây đấm, vì từ trước để nay cô chưa từng được nhìn thấy những cảnh vật ấy thích thú cũng phải thôi,

Ngồi xe gần hơn tiếng đồng hồ thì cũng về tới nhà, nàng dắt tay Lệ Chi cùng cô vào nhà theo sau là anh tài xế tay sách nách mang hành lý của ba người.

- Thái Anh con.." bà Phác thấy nàng thì vỡ òa chạy ra ôm nàng"

- Má...con nhớ má lắm..hicc.."nàng nước mắt lăn dài trên má ôm bà"

- Ai đó bà..."

ông Phác từ trong nhà đi ra"

- Cha..

- Thái Anh,ui chao ơi cha nhớ mầy chết đi được, vào..vào nhà đi con.. cái bà này con nó đi nắng nôi không vào nhà mà bất con nhỏ đứng ngoài đây vậy đó.. vào vào đi con.."

ông thấy con về thì mừng quýnh mà nói năng mất khống chế"

- À cha má đây là Lệ Sa chồng con, còn đây là Lệ Chi con của con và em ấy...

- Bây có con luôn rồi đó hả,ui trời để ta xem cháu ta coi nào, ui chao ơi đẹp gái giữ bây..."

Ông Phác ngồi chồm hỗm xuống ngắm nhìn Lệ Chi rồi nói"

- Dạ cha...

Lệ Sa mau chào cha má đi em...

Lệ Chi cũng chào ông bà ngoại đi con.."nàng cười rồi quay sang nói với hai cái con người đang đứng ngây ngốc nãi giờ ở đó"

- Dạ..Sa chào cha chào má Sa mới về ạaa..

- Dạ con chào ông bà ngoại con mới về ạ...

Hai cha con họ nghe nhắc tới thì khoanh tay cuối đầu 90° đồng thanh nói...

- Haha...ngoan ngoan lắm mau theo cha,theo ông vào nhà uốn nước cho mát nha.."nói rồi ông đi đến nắm tay cô và Lệ Chi đi vào nhà bỏ mặt nàng và bà đứng ngây ngốc ở đó"

.

.

- Đợt này về chơi được mấy ngày hả con..."bà kéo nàng ngồi xuống phản hai má con tâm tình"

- Dạ cha má bên nhà bển nói cho tụi con về chơi tháng ngoài hả về đó má...cha má bển cũng gửi lời hỏi thăm cha má nữa đó ạ...

- Vậy tốt quá..

để cha bây xong việc má nói ổng bắt con gà nướng đất sét cho bây ăn món bây thích đó..."bà xoa nắn đôi bàn tay của nàng nói"

- Dạ má.."nàng cười khoái"

- Chắc vất vã lắm hả con,má thấy bây ốm quá..."bà cụp mắt xuống vuốt ve đôi vai gầy của nàng"

- Không có đâu má, ở đó con không cần động tay động chân vì hết á,cha má và mọi người thương con lắm, có khi còn thương con hơn Lệ Sa nữa đó ạ..."nàng cười dựa vào lòng bà nhõng nhẽo"

- Vậy má đỡ lo rồi..-

- Lệ Sa cái đó không phải đồ chơi đâu đừng có mà phá đó.."thấy cô lãng vãn gần mấy cái xiêu thuốc đang sôi sùng sục nàng sợ cô bị bỏng nên lớn tiếng la"

- A..Sa có phá đâu.."cô đang chuẩn bị chạm vào cái xiêu thuốc thì nghe nàng quát giật mình chấp tay ra sau đít phản bát rồi chạy lại phía ông"

- Nghịch ngợm..."nàng thì thầm"

- Con bé cũng dễ thương quá con ha..

- Siêu quậy siêu lỳ luôn đó má..."nàng nhìn cô cười hạnh phúc nói"

.

.

.

- Ông ngoại ơi ông làm gì vậy ạ...

- À ông đang bốc thuốc đó con..."

ông đang chăm chú cân lường đóng thuốc nghe Chi hỏi thì dừng lại giọng chìu mến trả lời"

- Cái này dùng để làm gì ạ..."

Lệ Chi chỉ cái cân ông hay dùng để cân thuốc ngấm nghía hỏi"

- À đây là cân dùng để cân thuốc đó con...

- Cân ạ.. thế cân làm sao vậy ông...

Con bé nhìn xong lại thích thú hỏi tiếp, lúc này cô cũng chạy lại đứng gần ông, ánh mắt tò mò..

- À đây cái này để lên con thấy không nó duy chuyển lại đây này...

đó cái này là một lạng, đây bỏ thêm vào thấy không nó lên hai lạng này... tụi con hiểu chưa..."

ông nhìn cô và nhỏ ánh mắt to tròn chăm chú theo cữ chỉ của ông, ông cười xoa đầu hai người hỏi"

- Dạ con hiểu rồi ông ngoại..."

Nhỏ cười nói với ông"

- Ông ngoại ơi cái này là gì ạ nó lăn được này..."cô cầm hai bên tay cầm của thuyền cán thuốc thích thú đẩy tới đẩy lui hỏi"

- À..haha..

đây là thuyền cán thuốc đó con..."

ông nghe cô gọi thì quay sang cười trả lời, rồi quay lại cân tiếp mấy than thuốc để lát kịp đem đến cho người ta uống đúng giờ"

- A.. vậy ông ngoại ơi cái này là cái gì ạ.."cô cầm cái cán giao cầu lên cắt xuống liền đứt ngang mấy cái cây thuốc mà lúc nãy ông cắt dở"

- Ui ui trời đất ơi cái này bén lắm không chơi được đâu con đứt tay đó.."

ông quay sang giật mình vội cản cô không cho đến gần vì sợ cô bị đứt tay"

- Sa hong biết thì Sa hỏi ông ngoại thôi mà...sao ông ngoại đẩy Sa còn lớn tiếng với Sa nhữa.."cô bị ông cản thì biểu môi giọng lí nhí"

- Ui.. thôi cho ta xin lỗi.. tại ta sợ con đứt tay thôi cái này là dao cầu dùng để thái thuốc bén lắm con đừng đụng nha.."

ông thấy cô buồn thì vội dàng cưng chìu giải thích cho cô hiểu"

- Dạ..Sa biết rồi ông ngoại.."cô được cưng nựng thì mắt lại sáng lên đáp"

- Haha...sao lại ông ngoại,con phải gọi ta là cha chứ...

- Sao Chi gọi ông ngoại được còn Sa không gọi được...

- Vì Chi là con của má, mà má là con của ông ngoại nên Chi gọi ông ngoại đúng rồi...

- Hong biết...hong biết đâu Sa thích gọi ông ngoại à..."cô nghe không hiểu gì hết liền dẩy đành đạch nói"

- Haizzz..."con bé bất lực không thèm nói mà thở dài ngao ngán"

- Ui thôi thôi thôi muốn gọi sau cũng được hết nè...

Ông nhìn hai cha con nói chuyện chỉ biết cười nụ cười thích thú,xong thì lại thấy cô giãy nảy không chịu cũng lên tiếng khuyên ngăn...

- Nè Lệ Sa mau ra đây cho cha làm việc...tối ngày chỉ biết phá là giỏi..."nàng nghe tiếng cô đi ra coi thì thấy cô giãy giụa gì đó nên đi lại nắm tay cô kéo đi rồi nói"

- Ông ngoại mà.. không phải cha đâu vợ~..."cô đi theo lực kéo của nàng rồi lên tiếng phản bác"

Ông và nhỏ không hẹn mà cùng nhau nhìn cô lắc đầu,xong ông lại tiếp tục cân thuốc chia theo từng than, nhỏ bên cạnh chăm chú nhìn ông như muốn học hỏi...
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Lệ Sa Năng Động (Quậy)


Rồi nàng kéo cô lại tấm phản ngồi cạnh bà,

- Ngồi yên đây không được đi lại đó nữa phá quá phá rồi.."nàng ấn vai cô xuống tay chỉ vào mặt cô nói."

- Sao Chi được ở đó~.. còn Sa thì không được.."cô khoang tay hất mặt chu chu cái mỏ nói"

- Em coi con bé có quậy như em không, người ta thì chăm chú học hỏi, còn em thì loi nhoi,lạng quạng đánh đòn cho bây giờ.."nàng nói rồi dơ tay lên hâm dọa cô"

- Hứ.. vợ thiên vị... thì Sa cũng đang học hỏi thôi mà...Sa hong biết thì Sa hỏi~... hỏi rồi mới biết...biết rồi mới học..."cô giận dỗi đứng lên phản chống nạnh nói liền tuôn"

- Má..má coi đó con nói có sai đâu..."nàng hết lời để nói với cô quay sang nhõng nhẽo với bà"

- Haha...má thấy con bé nói đúng mà, con suốt ngày cứ mắng quan cho con rể của má không à..."bà kéo tay cô ngồi xuống xoa đầu cô đầy cưng chìu"

- Sa nói đúng ạ...vậy má cho Sa lại chỗ ông ngoại chơi nha..

ở đó có cái bánh xe lăn lăn vui lắm *ý cô là thuyền cán thuốc*...

- Hửm ông ngoại..."bà nghe cô nói ông ngoại thì nhìn ngó xung quanh xong quay sang hỏi lại"

- Dạ ông ngoại ở đó kìa..."cô chỉ về phía ông nói"

- Bậy đó là cha không phải ông ngoại...

"nàng nhìn cô nói"

- Vậy sao Chi kêu ông ngoại..."cô lại nhíu mày vẻ không hài lòng nói"

- Vì con bé là con của chị...nên mới gọi là ông ngoại...

- Vợ với Chi kỳ quá à~.. không cho Sa gọi ông ngoại...má ơi~..Sa muốn gọi ông ngoại àa~.."cô xà vào lòng bà nũng nịu"

- Được rồi Sa muốn gọi sau cũng được hết á..."bà nựng má cô nói"

- Ế..sau cha thì gọi ông ngoại.. sao không gọi má là bà ngoài luôn đi..."nàng nghiên đầu thắc mắc hỏi"

- Ông ngoại có râu gọi là ông ngoại đúng rồi, còn má đâu có râu đâu mà gọi là bà ngoại được, phải gọi là má mới đúng...vợ bị làm sao á má ơi~..."cô ngốc đầu dậy trả lời tỉnh bơ"

- E..m..."nàng nghe cô nói thì đơ người ra luôn"

Bà nhìn nàng cứng họng với cô mà cười như được mùa,tuy con gái bà không có được một tấm chồng như bà mong muốn, nhưng nhìn xem chẳng phải con mình đang rất hạnh phúc hay sao...

.

.

.

- Tui về rồi đây..."

ông Phác dẫn chiếc xe đạp vào nhà hô to, ông mới đi đem thuốc cho người ta về"

- Ừm ông về rồi à, ông nghĩ mệt một lát rồi ra sau chuồng gà bắt con gà mập mập nướng đất sét,cho tụi nhỏ ăn nha ông..."bà rót cho ông một ly trà nói"

- Ui mệt nhọc gì đâu tui đi luôn đây.."

ông hốp một ngụm trà xong đứng dậy đi"

.

.

- Ông ngoại, ông đi đâu nữa dậy..."cô đang dưới bếp coi nàng nấu cơm *nói là coi chứ thật ra i ta đang kiếm chuyện quậy phá đó ạ* thấy ông đi ngang chạy lại nắm tay ông hỏi"

- Ờ cha đi bắt con gà làm thịt ăn, Thái Anh ra dí với cha bắt cho dễ...

- Dạ cha...

Thế là nguyên gia đình kéo nhau ra chuồng gà xem bắt gà, nàng chuẩn bị sắn ống quần bước vào chuồng thì bị cô kéo lại...

- Để...

để Sa bắt cho..."cô ánh mắt thích thú"

- Có được không.."nàng ánh mắt nghi ngờ nhìn cô"

- Được...dạ được..."cô gật đầu mấy cái liền leo vào hàng rào"

.

.

.

- Nào con đừng chắn ở đó nha cha dí tới con chụp lại nha...

- Dạ...Sa đứng ở đây nè ông ngoại ơi..."cô đứng dang tay dang chân chuẩn bị tư thế."

- Cha cố lên ông ngoại cố lên "nhỏ nhìn cô và ông hì hục dí mấy con gà mà đứng ngoài cổ vũ"

.

.

- A...aa..

ông ngoại ơi...Aa... bạn gà rượt Sa..Aa..."khi ông dí con gà chạy về phía cô cô giật mình bỏ chạy miệng kêu la"

Biết ngây mà, nàng và nhỏ đứng nhìn chăm chú nhưng khi thấy cô bỏ của chạy lại người, thì không hẹn mà cùng nhau lấy ta đập vào chán rồi thở ra một cái hì..*kiểu bất lực không nói nên lời"

- Aa... cứu Sa ông ngoại ơi nó rượt Sa kìa... hức...oaa~...A.. cứu em vợ ơi~...Aa...A.. hức..oaa~..

Cô càng chạy con gà càng dí theo thêm ông đang rượt phía sau nữa làm con gà vừa chạy vừa kêu cục tác cục tác, báo hại cô sợ hãi chạy hơn năm sáu dòng quanh chuồng gà, cuối cùng thì ông cũng đuổi kịp mà túm cổ lấy con gà làm nó kiu ót ót vang giọng,nghe tiếng kiu ghê rợn đó cộng với việc nãi giờ bị con gà đó rượt cô sợ hãi đu chặt trên người nàng không chịu xuống..

- Thôi thôi, không sao rồi cha bắt nó lại rồi.. nín đi nào..."nàng vuốt vuốt lưng cô"

- Hức...oaaa~..sợ..oaa~...vợ ơi~..."cô câu chặt cổ nàng chân quấn chặt eo nàng khóc"

- Rồi rồi không sao nữa rồi, xuống để chị phụ má làm thịt con gà ha thương thương...

"nàng choàng tay vỗ vỗ mông cô nói"

- Hức... vợ đánh con gà đó mạnh mạnh lên nha..hiccc~.."cô nghe thế leo xuống hít mũi một cái rồi nói"

- Rồi rồi đánh nó chết queo luôn, nín nha hở cái là khóc à, thôi em đi lại chổ Lệ Chi với cha coi cha làm gì kìa."nàng lau nước mắt nước mũi cho cô rồi kêu cô lại nơi ông Phác"

.

Xong thì nàng đi xuống bếp phụ bà vật lông con gà, cô thì chạy te te lại chổ cái đìa nơi ông đang lọi lặng ở dưới phía trên bờ nhỏ đang ngồi ngó nghiêng nhìn ông...

- Ông ngoại..."cô ngồi cạnh nhỏ lớn tiếng gọi ông phía dưới"

- Ơi.."

ông nghe cô gọi thì quay lên trả lời"

- Ông ngoại làm gì vậy..

- Ờ cha hái mấy cái lá sen để hồi gói con gà lại đấp đất sét..."

ông dơ mấy cái lá sen vừa hái lên nói"

- Ông ngoại cho Sa xuống... xuống dưới đó với.."cô bỏ đôi dép ra chuẩn bị leo xuống"

- Không được..."nhỏ thấy cô chuẩn bị leo xuống liền nắm lấy cổ áo cô kéo lại nói"

- Sao hông được...Sa xuống làm tiếp ông ngoại mà...Chi hông biết phụ ông ngoại gì chơn..."cô quay lên gương mặt chách móc nói rồi tiếp tục muốn leo xuống"

- Cha xuống dưới chỉ cản chở ông thôi, làm thế còn lâu hơn khi cha không phụ ông đó..."nhỏ lại dùng sức kéo cô lại nói"

- Cho Sa xuống đi,Sa hứa không phá đâu mà...nha..nha.."cô bất đắt dĩ xuống nước cầu xin nhỏ"

- Không được là không được, cha mà quậy con méc má đánh đòn cha đó ngồi yên đây đi..."con bé ấn vai cô ngồi xuống rồi đem nàng ra hâm dọa"

Nghe tới nàng đánh đòn cô mếu máo ngồi xuống nhìn ông gương mặt tiếc nuối, ông cười khì rồi hái thêm mấy lá xong đi đến đưa cho nhỏ cầm, ông lại khum xuống tìm chỗ có đất sét vét móc lên rồi đem lên bờ, lúc này ông lấy một ít rơm trộn chung với đất sét..

Cô nhìn lại thấy thích thú nên lếch lại hùng vốn với ông, lúc này nàng và bà cũng đem con gà ra bà cuốn mấy cái lá sen vào còn gà rồi chuyền qua cho ông đấp đất lại..

Cô thích thú giò nắng lại một lúc thì cũng xong không hiểu đấp làm sao mà mặt mài cô toàn đất sét không,

Nàng thấy thì kéo cô vào tắm rửa, sạch sẽ khi tắm xong cũng là lúc con gà đã chín cả nhà mới dọn cơm ra rồi quay quần lại dùng,

- Nào cho con một cái đùi, còn cái này cho con.."

ông xé hai cái đùi cho cô một cái nhỏ một cái"

- Con cảm ơn ông ngoại..."hai cha con nhận lấy rồi đồng thanh"

- Haha... nào nào ăn đi tụi con.."

ông cười nói"

- Của con đâu..."nàng bưng chén biểu môi hỏi"

- À..à cho con cái cánh nè..."

ông thấy thế khó xử xé cái cánh cho nàng"

- Ơ..."nàng nhận lại cái cánh bĩu môi"

- Cho vợ nè~..Sa thích ăn cái này hơn..

Cô nhìn nàng rồi nhìn lại cái đùi trong chén mình nuốt nước miếng vài cái rồi đổi với nàng, nàng nhận lấy vì nghĩ cô không thích ăn đùi, rồi gấp cái cánh qua cho cô, cả nhà cũng bắt đầu mạnh ai nấy ăn, nhưng mọi hành động đó của cô điều lọt vào mắt bà, bà cười gật đầu hài lòng,xem ra con gái mình gặp đúng người rồi .
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Ác Mộng Bị Gà Rượt


Ăn xong cũng là lúc mặt trời khuất bóng, cả nhà đang quây quằn nghe ông kể chuyện, thời xa xưa cái hồi mà ông còn theo việt cộng, cô và nhỏ chăm chú nghe được một lúc thì cô dụi dụi mắt quay sang dụi đầu vào ngực nàng, biết là cô đã buồn ngủ nàng cũng xin phép đưa cô vào phòng ngủ

Nhỏ cũng biết thân biết phận mình ở đâu nên xin qua ngủ với ông bà, thế là hai ông cháu dẫn tay vào giường giăng mùng để ngủ,

Phòng nàng lúc này cô đang nằm lăn lộn trên giường tay liên tục dụi dụi mắt, nàng đang loay hoay tấn lại cái mùng,xong thì nằm xuống cạnh cô, nàng còn chưa kịp đưa tay kéo áo lên như thường lệ cho cô uốn sữa, thì cô đang mếu máo quơ quào kéo áo nàng lia lịa...

- Ưm~.. hức... hức...hưm~ chụt..chụt..chụt..."cô mếu máo gấp ráp kéo áo nàng lên lia lịa rồi mút máp,xong thì thiêm thiếp rồi ngủ đi"

- Ưm.. nào từ từ đau chị, haizz chắc quậy phá cả ngày hôm này nên giờ mệt rồi đây nè.."nàng vuốt vuốt tóc cô nói"

.

.

- Thái anh.. má đem cho con cái mềm này, với lại cái mùng đó cũng củ rách nhiều chỗ, hôm má mua mà chưa kịp thay...

- Dạ má vào đi má...

- Ui trời đất cái mùng thủng mấy lổ vậy cũng ngủ được hả bây muỗi nó vào nó cắn chết.."bà vừa nói vừa tháo mấy cái dây giăng mùng ra"

- Tại nãy Lệ Sa buồn ngủ quá con giăng lẹ không có để ý, má để đi lát con giăng lại được rồi...

- Để má...

Lệ..

Lệ Sa nó..."bà vén cái mùng lên thì tròn mắt với cái hình ảnh trước mặt mình"

- Dạ từ nhỏ đến lớn em ấy cứ như vậy đó má, không dứt được, có hôm con tập dứt cho thì khóc lóc lăn lộn giữ lắm..."nàng vuốt ve gương mặt cô nói"

- Trời đất vậy sao chịu nổi con hèn gì má thấy bay ốm nhôm ốm nhách haizz..."bà ngồi xuống cạnh giường nhìn nàng nói"

- Hìhì...con cũng quen rồi má..."nàng cười gượng nói"

- Haizz...tội nghiệp con bé đẹp người như vậy mà lại khờ khạo, thiệt là cái số khổ mà..."bà nhìn cô ánh mắt xót xa nói"

- Con thấy em ấy như vậy cũng tốt vô ưu vô lo,an yên mà sống...."nàng nhìn cô cái môi đang chúm chím mút sữa mà thấy cưng yêu"

- Tuy vô ưu vô lo thật, nhưng mà..

đứa trẻ nào cũng mong mình nhanh được lớn hết đó con..."bà cười hiền nói với nàng"

- Má nói cũng phải... lúc nhỏ con cũng từng mong như vậy, nhưng rồi sao này con mới nhận ra cảm giác trưởng thành không dễ chịu chúc nào, níu được ước con sẽ ước mình mãi mãi không bao giờ lớn cứ an yên mà cười đùa như em ấy cảm giác vô cùng nhẹ nhõm má ạ...

- Hicc..à..ờ..ờ má giăng xong rồi đó, thôi con ngủ đi khuya lắm rồi..."bà nghe con nói mà lòng nặng trĩu nước mắt chuẩn bị rơi bà liền quay đi chánh nàng nhìn thấy giăng nhanh cái mùng rồi đi ra ngoài"

Nàng nhìn theo bóng lưng già yếu của bà mà thấy đau lòng, có lẽ cái sự trưởng thành của nàng đánh đổi đi nhiều thứ quá, tuổi thanh xuân của mẹ, và những sợi tóc bạc trên đầu cha....

.

.

Bà quay về phòng mà lòng nặng trĩu, nhẹ nhàng nằm xuống cạnh ông thở một hơi dài mệt nhọc...

- Bà sao vậy....

- Tui thương con Thái Anh quá ông ơi...

- Ha... chẳng phải con chúng ta đang hạnh phúc sao, bà đừng lo quá, nào ngủ đi..

- Ờ ông thấy Lệ Sa sao bệnh của con bé có chữa được không ông là thầy thuốc giỏi mà..."

Bà quay sang đối diện ông nói"

- Một đứa trẻ hồn nhiên trong sáng thì bệnh gì mà chữa hả bà..."

ông gác tay lên trán suy tư nói"

- Ông có biết lúc nãi tui thấy gì không...con bé nó còn bú sữa mới ngủ được đó, hèn gì Thái Anh nó nói bên đó nó ăn nhiều lắm,tui tưởng nó nói gạt tui,ai mà có ngờ đâu, ăn nhiều mà vẫn ốm là do vậy..."bà nói mà cười giả lả nhìn ông"

- Haha...tội cháu ngoại tui chắc cha nó dành sữa hết rồi chứ đâu..."

ông kéo mềm lên cho nhỏ nói"

Quả thật là tội cho Nhỏ thật em bé bình thường mười hai tháng mới dứt sữa mẹ riêng Nhỏ mới tám tháng là đã dứt sữa mẹ uống sữa ngoài rồi, vì nàng không đủ sữa, cô thì không chịu uốn sữa ngoài nên bao nhiêu uất ức thiệt thòi Nhỏ hưởng hết...

.

.

.

- Hức hức...oaa~...Aa..vợ~.. cứu em..Oaa~..

đừng rượt nữa mà~..hức..Aa...vợ.. vợ ơi~~... hức..hức~.."cô đang ngủ thì gặp ác mộng tay chân quơ quào khóc"

- Ưm...Ui ui hú hồn hú vía,hú hồn hú vía Sa, không sao không sao,oi oi~.."nàng nghe tiếng thì giật mình thức dậy vội ôm cô chắn an"

- Hức...a..hức...hưm~... chụt..chụt.."cô nấc lên mấy tiếng rồi mắt mở he hé ngậm lấy ngực nàng mút"

- Nào, nói chị nghe em mơ thấy gì mà khóc vậy..."nàng vuốt vuốt lưng cô thấy mắt cô he hé thì hỏi"

- Chụt...hiccc...Sa...Sa thấy con gà á..

- Haha... chắc lúc chiều bị gà rượt nên ám ảnh tối nằm mơ thấy rồi...

- Chụt..hồi nãi con gà rượt Sa..nữa.. chụt.. chụt..."cô vừa nói vừa mút mắt cụp xuống mở không lên thế là ngủ luôn"

Nàng nhìn cô cười hạnh phúc rồi hôn lên trán cô một cái, ôm cô chặt vào lòng rồi ngủ theo cô.......

.

.

Sáng hôm sau, cả nhà đang cùng nhau ăn cơm, bữa cơm vô cùng đạm bạc nhưng không thiếu những tiếng cười nói, nàng chơi xấu kể chuyện tối qua cô nằm mơ thấy bị gà rượt cho mọi người nghe, thế là mọi người có một trận cười no nê, mà không biết cô đang ngượng muốn chín mặt, thế là cả buổi sáng cô giận không thèm chơi với nàng luôn...

.

.

- À tụi con ở nhà nha ta đi hái một ít thảo dược đây..."

ông xách một cái giỏ cùng một cây gậy đi ra ngoài nói với mọi người, rồi đeo giỏ lên vai chống gậy đi"

- Sa đi theo ông ngoại được không..."cô quay sang hỏi nàng"

- Không được ở đó nhiều gà lắm..."nàng biết nói thế nào cũng không được đánh nhanh rút lẹ hâm dọa một cái cho xong"

- À.. vậy Sa ở nhà chơi với Chi.."nói rồi cô lại tiếp tục ngồi xuống cùng Nhỏ chơi mấy cái lá dừa"

.

.

- Chào bạn, bạn mới tới đây hả, lúc trước mình đi ngang đây không thấy bạn..."một đám con nít chạy ngang thấy nhỏ đứng lại hỏi"

- Ừm mình mới đến hôm qua đây là nhà ngoại mình...

- Vậy hả, bạn có muốn đi chơi thả diều với tụi mình không..."một đứa trẻ khác đưa con diều lên hỏi"

- Thả diều hả..."con bé nhìn cái con được gọi là con diều ngơ ngác hỏi"

- Ừm đúng rồi, chắc bạn người thành phố không biết con diều đâu theo tụi mình đi tụi mình chỉ cho chơi...

- Vậy.....

được cho mình theo chơi với..."

Nhỏ quay sang nàng nhận thấy cái gật đầu đồng ý của nàng thì quay sang đồng ý với họ"

- Vậy tụi mình đi ha...

- SA ĐI NỮA..."cô từ trong nhà chạy ra nghe cái gì đi đi liền lớn tiếng đòi đi theo"

Thế là cả đám rủ nhau chơi thả diều cô thích thú cầm dây diều chạy té lên té xuống, vì bờ ruộng chạy không quên, chơi từ trưa cho đến chiều mới chịu về, về tới nhà mình mẩy cô xìn đất lắm lem, nhìn lại Nhỏ người ngợm bóng bẩy sạch sẽ, nàng nhìn cô mà bất lực lắc đầu, còn cô thì nhìn nàng cười hề hề..

Nàng ghét nhất là cái nụ cười của cô nó dễ thương đến nỗi nàng không biết đường để trách mắn nữa, thế rồi đành thôi kéo cô và nhỏ vào tắm rửa sạch sẽ để ra ăn cơm với ông bà tránh để ông bà chờ lâu....
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Lệ Sa Bệnh


Buổi tối sao khi ăn cơm xong mọi người vẫn như thường lệ, ngồi nghe ông kể chuyện, nhưng hôm nay trong cô lạ lắm, không còn hoạt bát thắc mắc hỏi lia hỏi lịa như hôm trước nữa, mà cứ lờ đờ dựa hẳn vào người nàng mệt mỏi...

- Vợ ơi~..."cô ngước lên nhìn nàng giọng mệt mỏi gọi"

- Hữm..."nghe cô gọi nàng nhìn xuống đáp"

- Sa thấy khó chịu... nóng~..

ở đây nóng quá à..."cô chỉ tay vào trán mếu máo nói"

- Ừm.. nóng thật, chắc hôm này giang nắng cả ngày nên bệnh rồi..."nàng áp má vào trán cô giật mình lo lắng nói"

- Đâu để cha bất mạch xem nào..."

ông nghe thì tiếng lại cầm tay cô lên bất mạch"

- Hức..hưm..vợ ơi~..Sa buồn ngủ.."mỗi khi cô bệnh là không ai đụng vào cô được ngoài nàng nên khi ông chạm, cô khó chịu gạt tay ông ra, ôm lấy cổ nàng dụi đầu vào hổm cổ nàng hơi thở nặng nhọc, nàng còn cảm nhận được cái nóng từ hơi thở của cô phà vào cổ mình nữa.."

- Rồi chị ôm cho Sa ngủ nha ngon, đưa tay ra cho cha bất mạch nào..."nàng lấy một tay cô xuống dịnh cố định bên dưới cho ông bất"

- Ưm..~.."bình thường thì cô sẽ phản đối đó là ông ngoại mà không phải cha, nhưng sao nay không thèm phản bát luôn, chắc người đang mệt lắm"

- Chắc trưa giờ con bé giang nắng, với chiều về còn tắm nước lạnh nên bị cảm rồi, để cha bốc thuốc giải cảm cho nó, con đưa con bé vào phòng lấy nước nóng lao người đi,cho nó hạ sốt...

- Dạ cha.."nói xong nàng ôm lấy cô ẩm vào phòng bà cũng đi theo vào phụ nàng"

.

.

Về tới phòng nàng lấy nước nóng nhún khăn lao khắp người cô,người cô mệt mỏi mà nằm sã lai trên giường mặt nàng muốn làm gì thì làm...lao được một lúc thì cảm nhận được người cô đã hạ nhiệt đi đáng kể.. một lúc sao ông bưng vào chén thuốc còn nghi ngút khói đưa cho nàng...

- Nào con cho con bé uống đi, đây mấy viên kẹo nè thế nào nghe mùi con bé cũng không chịu uốn đâu, này để dụ nó..."

ông nói rồi móc từ trong túi ra mấy viên kẹo đưa cho nàng,đúng là ông cha vợ mà bao chàng mơ ước"

- Dạ con cảm ơn cha,cha má đi nghỉ đi em ấy con lo được rồi..

Nàng nhận lấy rồi nói, ông bà thấy cô cũng đã ổn hơn nên cũng an tâm mà về phòng nghỉ, lúc đầu Nhỏ thấy cô như vậy cũng muốn phụ nàng chăm cha, nhưng nàng bảo không sao và kiu nhỏ về phòng ngủ sớm,ban đầu nhỏ không chịu nhưng sợ cải lời làm nàng buồn nên nhỏ mang tâm trạng lo lắng lủi thủi về phòng ông bà ngủ...

.

.

- Lệ Sa mau dậy uống thuốc nè em rồi ngủ tiếp...

"nàng đỡ cô ngồi dậy thổi thổi chén thuốc cho ngụi bớt rồi đưa lại cô"

- Ưm~..hức..hưm~."mới vừa ngủ được một xíu bị gọi dậy cô uất ức mếu mó"

- Nào ngoan dậy uống thuốc đi rồi hẳn ngủ tiếp nha chị thương..."nàng ôm cho cô dựa lưng vào người nàng đưa chén thuốc đến nói"

- Ưm...thúi..hong..hong uống này đâu.. hức...oaa~.."

đưa đến cô nghe mùi vội đẩy nhẹ ra khóc"

- Nào ngoan uống mới hết bệnh không thôi chị kêu bs Mai qua chích nha...

- Hông.. hông mà...oaa~.. hông chích..hong chích.âu vợ ơi~... hức..Oaa~.."cô nghe thế thì sợ khóc lớn hơn"

- Hông chích thì uống thuốc đi ngoan chị mới thương..."nàng lại tiếp tục đưa chén thuốc lại cho cô"

- Hưm~..

ẹo...Oaa~..đắng.. hông... hông..đắng oaaa~.. hông uống được.. hức.. hức.. vợ uống dùm Sa đi...Oaaa~"cô uống một ngụm thì vội nhã ra khóc lóc"

- Chị có bệnh đâu mà uống, nào ráng uống hết cho hết bệnh nha..

à uống xong chị cho viên kẹo này ngậm là hết đắng ngay.."nàng chợt nhớ mấy viên kẹo ông đưa liền đem ra nói"

Nghe thấy kẹo cô cũng bưng lấy lại chén thuốc bịt mũi nhắm mắt nín thở, rồi nóc cạn chén,

- Oaa..đắng..đắng...Oaaa~...

- Đây đây kẹo đây ngậm sẽ hết đắng.."nàng thấy cô uốn hết chén thuốc xong lại dẩy dụa vì đắng mà gấp rút lột nhanh viên kẹo bỏ nhanh vào miệng cô"

-...chẹp.chẹp.."cô mút máp lấy viên kẹo"

Rồi nàng cũng kéo cô nằm xuống kéo chăn lên đấp cho cô,xong thì đi dọn dẹp chén thuốc và cái đống lúc nãy cô nhã ra... một lúc sao thì cũng vào phòng nằm bên cạnh cô ngủ... cô sau khi mút hết kẹo trong miệng thì cô quay sang tìm ngực nàng mút thì mới chịu ngủ, nàng nằm cạnh lâu lâu lại sờ trán xem cô còn sốt không, và cả đêm nàng không ngủ được vì thức canh cô...

.

.

.

Sáng hôm sau cô đã thức rồi người cũng đã hạ sốt nhưng không chịu ra mà nằm lỳ trên giường, nàng sao khi thức dậy tất bật dọn dẹp cơm nước xong xui thì vào xem con sâu lười đó sao rồi...

- Lệ Sa..

ủa em dậy rồi hả,ui chao nào mau đi rửa mặt ra ăn sáng.."nàng đi vào định gọi cô dậy, nhưng thấy cô đã thức mà vẫn nằm ườn ở đó nên tiến lại nằm xuống cạnh cô vỗ vỗ mông cô"

- Ưmmmm~.."cô vương vai uốn éo mặt mài méo sẹo"

- Dậy chưa nào để chị xem còn nóng hông.."nàng áp má vào chán cô"

- ...."cô vẫn nằm ì đó mặt nàng muốn làm gì làm"

- Ui hết nóng rồi nè đây để coi bụng có nóng hông..um..um.."nàng nói rồi kéo áo cô lên dụi đầu vào đó"

- Áa...hahaha.. nhột..nhột...haha.."nàng dụi đầu vào bụng làm cô nhột mà cười khang khách"

- Dậy chưa..um.um.."nàng hỏi rồi tiếp tục dụi dụi vào"

- Haha... dậy dậy rồi...haha...đừng dụi nữa..vợ..haha.nhột.."cô đỡ lấy đầu nàng đẩy ra né tránh mà miệng cười sặc sụa đến mệt lã mồ hôi"

Thế là nàng quyết định tha cho cô, sếp mềm lại rồi dẫn cô ra nhà sau đánh răng rửa mặt ra ăn sáng cùng ông bà..

ăn xong ông nói..

- Lệ Sa qua đây cha bất mạch lại xem nào..."

ông ngồi trên bàn mà ông hay ngồi đó để bất mạch hốt thuốc cho bệnh nhân"

- Ưm...Sa hết bệnh rồi mà."cô nghe ông nói thì giật mình nhớ đến chén thuốc tối qua"

- Nào lại cha khám lại coi đã hết hẳn chưa..."nàng kéo cô đi lại chỗ ông nói"

- ..."rồi cô bĩu môi bất mãn đi theo lực kéo của nàng"

Đến nơi nàng ấn cô ngồi xuống, ông nhanh lấy cái gối nhỏ để dưới tay cô rồi bắt đầu chăm chú bắt mạch, chân mày ông chốc lát nhíu lại chốc lát lại giản ra, xong ông lại đổi tay khác của cô mà bất kỹ lại một lần nữa... cô lúc này thích thú nhìn ông đang bất mạch cho mình...

.

.

- Ờ hết sốt rồi không sao nữa rồi, những mà Thái Anh ta nghĩ con bé bị như vậy là có nguyên nhân ta nghĩ là mình chữa được cho con bé..."

Ông bắt xong thì nói với nàng giọng điệu rất chắc chắn"

- Cha..cha nói sao.."nàng nghe như không tin vào tay mình muốn hỏi lại"

- Ta nghĩ ta chữa được cho con bé...(..)

Rồi ông nói ra nguyên nhân bệnh trạng của cô cho nàng hiểu, nào là do tắc ngẽn mạch máu khiến não bộ chậm phát chuyển các thứ, rồi nói ra cách trị cho nàng nghe, nàng gật gật đầu hiểu ý, cô sao khi ông bất xong thì đã chạy ra ngoài chơi với Nhỏ cùng bà, mà không biết nguy hiểm đang cận kề với mình mà vẫn vô tư cười nói hê ha..

Lúc đầu nàng nghe thì không chịu nhưng suy nghĩ lại những lời hôm trước bà nói, rồi không muốn ích kỷ như vậy mà đồng ý với ông, ông sao khi bàn bạc và nhận được sự đồng ý của nàng nên quyết định ngày mai sẽ bắt đầu chữa cho cô, rồi ông xách cái giỏ hái thuốc lên rừng tìm mấy dượt liệu còn thiếu để phục dụ cho công cuộc chữ bệnh cho cô...
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Lệ Sa Khỏi Bệnh


Sáng hôm sau

.

.

Sau khi ăn cơm xong ông kêu nàng dẫn cô về phòng chuẩn bị, rồi quay sang căn dặn bà nấu thuốc liều lượng rõ ràng, xong thì ông cầm một cái túi vải đi vào phòng nàng...

- Cha giờ con phải làm sao..."nàng đang dụ cô ngồi trên giường thấy ông đi vào liền hỏi"

- Ông ngoại vào chơi với Sa hả... nhưng trong này hong có gì chơi hết á..."cô thấy ông vui vẻ hỏi"

- Hừ...con cởi áo nó ra đi..."

ông thở ra một hơi rồi ngồi xuống mở cái túi vải ra bên trong là những cây kim xếp ngay hàng thẳng lối"

- Dạ..."nàng dạ rồi quay lại mở từng cúc áo cô ra"

- Cái đó là gì vậy ông ngoại..."cô không biết gì mặc nàng đang cởi áo mình mà ngoáy ngoáy đầu nhìn chăm chăm vào mấy cây kim trên túi vải ấy"

- Đây là kim châm cứu, để ông ngoại chữa bệnh cho Sa ha,Sa ngoan..."

ông rút một cây kim ra rồi nói"

- A.. cái này chơi không được đâu chảy máu đó ông ngoại dẹp đi đừng chơi, chảy máu sẽ đau đó..."cô nhìn ông lăm lăm mấy cây kim đó sợ ông sẽ bị thương nên lo lắng cản, nhưng nào có hay nãy giờ cô lo nhìn ông mà không để ý mình lúc này đã nằm gọn trong lòng nàng"

- Con giữ chặt nha,cha bất đầu đó..."

- Dạ cha làm đi ạ..."nàng lúc này ôm cô cho hai chân cô quắn lấy eo mình hai tay cô để hờ trên vai nàng"

Rồi ông tiếng lại mần mò sao gấy cô tìm huyệt đạo, lúc này đây cô mới cảm thấy được nguy hiểm mà choàng tay ôm lấy cổ nàng, nhưng đã muộn rồi ông lần mò một lát thì cũng thấy rồi cầm cây kim châm thẳng vào chỗ đó...

- Aaa...đau~...hức.hức.."cô cảm nhận thấy cái đau thì ôm chặt nàng, tay bấu vào tấm lưng mảnh khảnh của nàng mà khóc ngất ngất lên"

- Con giữ chặt nó một chút..."cô cứ dẩy dụa ông sợ sẽ đâm sai chỗ thì nguy hiểm nên nói nàng"

Nàng nghe thì cũng giữ chặt hơn, tay trái ôm ngang hông tay phải giữ sao ót cô thật chặt... rồi ông lần tới giữa đầu cô nhấn nhấn vài cái rồi châm xuống....

- Hức...ông..hức..ông ngoại ơi~..đau mà...

đừng.. hức..đừng ông ngoại ơi~..Sa đau.. lắm...đừng~....

Aaaaaaaa..."cô lắc đầu sợ hãi vô cùng khóc nói, khi cảm nhận cái chạm của ông,xong khi ông đâm xuống cô đau đớn mà hét lên thật to, rồi lại buôn xui nằm xụi lơ trong lòng nàng,"

- Lệ Sa, Lệ Sa...cha làm sao đây..em ấy ngất rồi có sau không cha..."nàng nước mắt lăn dài thấy cô không còn phản ứng nữa thì lo lắng vội vàng hỏi"

- Không sau đấy là nguyệt giúp an thần... thôi con đặt con bé nằm úp xuống đi...à cởi hết quần áo nó ra luôn đi..."

ông nói rồi đứng dậy nhường chỗ cho nàng"

Nàng nghe theo mà đặt cô nằm xuống, rồi nhanh tay lột hết quần áo cô ra chỉnh tư thế cô lại đàng hoàng, lúc này nàng mới để ý mắt cô vẫn còn mở ánh mắt ấy rưng rưng trong đáng thương làm sao, nhưng tay chân cô không còn sức để phản kháng nữa cô nằm bất lực ở đó mà hai hàng nước mắt tuôn tuôn trong tội vô cùng.

Nàng nhìn thấy mà tim quặn thắt vội ngồi xuống cạnh giường nắm lấy tay cô, ông lúc này cũng bắt đầu châm từ lưng xuống tới gót chân cô, cô nằm bất động chân mày chỉ nhíu nhíu lại sao mỗi kim ông đâm xuống,

Nhưng đôi mắt bi thương của cô cứ nhìn nàng chăm chăm như muốn nói gì đó, nàng không dám nhìn vào đôi mắt cô vì cảm thấy tội lỗi, chỉ biết cuối đầu nắm chặt tay cô mà rơi nước mắt...

Hơn ba tiếng trôi qua cuối cùng cũng xong,khi ông rút hết những cây kim đó ra cũng là lúc cô ngất liệm đi,

- Xong rồi con mặc quần áo vào cho con bé đi, để nó nghĩ một lát,hồi thuốc nấu xong ta nói má con đem vào..."

ông gói cái túi vải ấy lại nói xong rồi đi ra ngoài"

- Hicc.. dạ con cảm ơn cha..."nàng lao nước mắt nói, rồi đở cô ngồi dậy mặc lại quần áo cho cô xong thì ngồi xuống bên cạnh vuốt ve đôi má của cô...

- Cực cho em rồi..."nàng nói xong hôn vào chán cô một cái rồi đi ra ngoài"

.

.

Một lúc sao thuốc đã nấu xong nàng bưng vào, vừa vào tới cũng là lúc cô đã tĩnh lại, nàng bưng chén thuốc đi nhanh đến để xuống bàn rồi ngồi cạnh nắm lấy tay cô...

Cô lúc này ánh mắt uẩn khúc uất ức nhìn nàng rồi lại mếu lên..

- Haz...hưm~...hưm~.."cô mếu máo nhìn nàng nhưng không khóc, rõ ràng lúc nãy cô có khóc, khóc rất lớn nhưng nàng không dỗ cô còn bỏ cô nằm ên, nên cô mếu máo thăm dò xem nàng có dỗ dành hay không rồi mới tính tiếp việc ăn vạ...."

- Nào ngoan ngoan không sao rồi đừng khóc chị thương, chị thương Sa nha..."nàng đỡ cô ngồi lên ôm vào lòng cưng nựng dỗ dành"

- Hức... hức...Oaaa~..Sa..Sa.. sợ~..

Oaa..đau.. hức... vợ bỏ hong.. hức..hong ôm Sa.. hức... hức..Oaa~..."nhận được sự dỗ dành cô khóc lớn lên kể lễ"

- Ui ui chị xin lỗi nha, thương thương Sa nè..."nàng vuốt ve tấm lưng cô nói"

- Hic..ưm..hic.."cô được dỗ dành một lát thì nín khóc nhưng vẫn tức tưởi nấc nấc rên"

.

.

- Nào ngoan uống thuốc nha sẽ hết đau liền, uống xong chị cho kẹo rồi dẫn đi chơi...

Nàng đưa chén thuốc đến còn cầm thêm mấy cục kẹo dụ cô,ban đầu cô dẩy dụa đẩy ra không chịu uống,xong nghe sẽ hết đau còn được ăn kẹo được đi chơi, nên lìu nhắm mắt bịch mũi rồi uống cạn...

.

.

.

Cứ thế ngày qua ngày ông điều đặng chữa bệnh cho cô, hai ba ngày đầu cô còn dẩy nảy báo hại nàng đôi lúc phải cần thêm bà để kìm cô lại mới được,xong những ngày sau đó cô tự động nằm yên để ông chữa mà không cần đến nàng và bà nữa... cứ thế ông kiên trì châm cứu chữa trị cho cô tận cả tháng trời...

Nhờ thế một tháng trôi qua tánh tình cô cũng thay đổi rõ rệt, không còn lôi nhoi như ngày trước nữa, cô trầm tính,ít nói hơn hẳn, nói chuyện cũng lưu lót hơn...

.

.

Sáng nay sau khi được ông châm cứu xong cô ngồi mệt mỏi dựa lưng vào đầu giường, mắt nhắm nghiền lại...

- Lệ Sa tới giờ uống thuốc rồi..."nàng bưng chén thuốc vào gọi cô"

- Ưm...em ngán lắm rồi khi nào em mới không cần uống nữa vậy chị..."cô nhìn chén thuốc lắc đầu ngao ngán"

- Nào cố lên cha nói hôm nay nữa thôi sao này không cần uống nữa...

- Thật sao vậy tốt quá rồi..."cô nghe thì mắt sáng rỡ"

- Thật nào mau uống đi còn ấm để nguội khó uống lắm..."nàng cười đưa chén thuốc lên cho cô"

- Ưm..ực..ực..haa..đắng quá.."cô đón lấy chén thuốc rồi nóc cạn xong thì khì ra một hơi dài vì đắng "

- Nào ngậm kẹo đi sẽ không đắng nữa..."nàng bốc sẳn viên kẹo đưa đến miệng cô"

- Ùm.. cảm ơn chị.."cô ngậm lấy viên kẹo rồi nói"

- Cảm ơn gì điều vì...

- Vì đã ở bên cạnh em..."cô ôm lấy nàng và nói"

- Ngốc quá em là chồng chị mà không ở bên em vậy ở bên ai,hay tui có chồng khác à...

- Ai cho, đời này kiếp này chị đã là của em rồi không cho phép chị bỏ em đâu..em yêu chị Phác Thái Anh..

- Hữm...

- Em nói là em yêu chị..em yêu chị nhiều lắm Phác Thái Anh...

- Haha.. chị cũng yêu em...

- Em nào..."cô ánh mắt có chứa phần ghen tuông nhìn nàng"

- Nay bày đặt bắt bẻ nữa hả.. là em đó Lạp Lệ Sa.."nàng ngước mắt lên đanh đá liếc cô"

- Haha yêu chị quá đi thôi...moaz.."cô nói rồi ôm chặt lấy nàng hôn lên má nàng chiều mến"

Nàng lúc này vô cùng hạnh phúc mà nằm trong lòng cô,bao nhiêu cố gắng của nàng cuối cùng ông trời cũng nhìn thấy rồi...
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Về Nhà


Buổi chiều đang ăn cơm thì ông Phác nói.

- Ờ tín ra tụi con ở đây cũng hơn tháng rồi hay mai về đi, kẻo anh chị sui bên nhà trong...

- Cha con nói đúng đó đa, nào rảnh hẳn về thăm cha má..."bà Phác tiếp lời"

- Dạ để lát con gọi điện báo với chú tài xế sáng mai rước tụi con.."nàng vừa ăn vừa nói"

- Chị ăn từ từ thôi kẻo nghẹn..."cô gấp miếng cá gở sạch xương bỏ vào chén nàng nói"

- Ờ.. chị biết ời.."nàng phòng má ngại ngùng"

- Ông ngoại ông ngoại..."nhỏ khìu ông gọi"

- Hả..?

- Hồi trước má chăm cha, bây giờ cha hết bệnh cha chăm má lại,coi như là huề rồi..."nhỏ giọng điệu trâm chọc nói"

- Haha..đúng đúng..."

ông nghe vậy thì cười khoái chí"

Còn nàng khi nghe nhỏ nói, rồi nghe ông cười theo mà ngại ngùng vô cùng, nàng cũng đâu có tệ lắm đâu ta, chỉ là hơi đói xíu hôi mà,

- Chị đang ngại đấy à..."cô thấy mặt nàng đỏ lên thì ghé sát tai nàng nói"

- Ngại...ngại gì chứ..."nàng nghe cô hỏi thì ấp úng đáp"

- Haha...sau này em sẽ bù đắp cho hai má con chị thật tốt,sẳn đây con cũng cảm ơn cha má thời gian qua..."cô nói với nàng rồi quay sang ông bà nói"

- Con đừng khách sáo nào nào mau ăn cơm đi tụi con, ăn rồi còn nghĩ sớm để sáng về cho khẻo..

- Dạ cha má ăn cơm, chị ăn nhiều vào trong chị ốm thật đấy,con cũng ăn nhiều vào nha..."cô nói rồi gấp thức ăn cho nàng đầy cả chén, cũng không quên gấp cho nhỏ"

Ông bà nhìn cô chăm sóc nàng như vậy, cũng cảm thấy vui lây cho nàng, còn nàng cô càng làm thế nàng càng ngại ngùng hơn, không hiểu sao dạo gần đây nàng cảm thấy ngại ngùng một cách lạ lùng làm sao,

Chỉ có việc đơn giản như bình thường thôi mà đã khiến nàng ngại chính mặt luôn rồi,điển hình như khi thấy cô cười thôi nàng cũng không đủ dũng cảm để đối diện với nó nữa

.

.

.

- Chị không ngủ đi còn làm gì vậy ạ..."cô nhìn nàng cứ lục đục nãy giờ nên hỏi"

- Chị xếp đồ sáng mai về sớm rồi, giờ không xếp sẽ không kịp đâu..."nàng vừa hì hụt xếp vừa nói"

- Nhưng em buồn ngủ lắm rồi mà~

- Thì em ngủ trước đi lát xếp xong chị ngủ sau..."nghe thấy cái giọng nhảo nhẹt của cô làm nàng rùng mình"

- Không có chị làm sao em ngủ được...

để em xếp tiếp chị cho rồi mình cùng ngủ nhaa..."nói rồi cô bật dậy đi đến xếp phụ nàng"

Cô chăm chú nhìn cách nàng làm rồi học theo, nhưng cô khéo tay còn xếp đẹp hơn cả nàng hai vợ chồng chật vật một hồi cũng xếp xong, thế là cùng nhau lên giường nàng ngủ.

- Chắc mai mình về nhà bển,cha má thấy em như vậy chắc vui lắm đấy..."nàng lúc này đang nằm gối đầu lên tay cô nói"

- Ừm em cũng trong mong vào ngày mai lắm đây, những năm tháng qua em nợ mọi người nhiều quá rồi, chắc cha má sẽ mừng đến phát khóc vì em cho mà xem..."cô âu sầu nói"

- Đừng tự trách mình đấy không phải lỗi của em, nào hãy bỏ qua chuyện cũ bất đầu lại một cuộc sống mới thôi em, hãy vui lên mà sẳn sàng đón nhận những giọt nước mắt hạnh phúc nào..."nàng thấy cô cứ tự trách mình mãi mà thấy xót"

- Ừm không nhắc chuyện cũ nữa,vui lên...moaz. ngủ thôi vợ..."cô cười hôn lên má nàng nói"

- Ngủ ngon...A nè làm gì vậy...

- Thì ngủ mà..."cô chùi xuống vén áo nàng lên như thường lệ"

- Nè không được, rõ ràng em đã hết bệnh rồi mà...

- Đây không phải bệnh mà là thói quen.. chụt.. chụt..."cô nói rồi dụi đầu vào mút tay kia không yên phận nắm bóp lấy ngực kia của nàng"

- A...ưm~...em đừng bóp..haz..sao cha trị được bệnh ngốc mà không trị luôn cái bệnh nghiện sữa này luôn đi chứ...

Ưm~..ngặc cái giờ thêm bệnh biến thái nữa chứ..."nàng vật vã nói"

Cô nghe nàng nói mình biến thái mà đen mặt ra sức mút mạnh hơn tay kia cũng xoa bóp điều đặng hơn, cô mút được một lúc thì liêm nhiêm ngủ, chỉ tội cho nàng ngủ mà cũng không yên... biết vậy để cho ngốc luôn cho rồi thâm tâm nàng thầm nghĩ.

.

.

.

Sáng hôm sau theo tin nàng điện báo thì chú tài xế của bác hai đã đến từ sớm để đón ba người về dinh thự, sao một màng chia tay đầy nước mắt thì họ đã có mặt trên xe để cho chú chở về, cô lúc này đang ôm nàng trong lòng để dỗ dành nàng cho nín khóc hơn tiếng đồng hồ xe cũng về đến dinh thự...

.

.

- Thưa bà nội, thưa cha má thưa hai bác con mới về ạ.."nàng vào nhà lễ phép thưa"

- Con mới về đó à, đi đường mệt không con..."em dịu dàng ân cần kéo nàng vào ghế ngồi hỏi"

- Dạ thưa má con không mệt ạ....

- Cháu nội tui về rồi đó à, lại nội thơm miếng nào ui chao ơi nhớ quá đi..."chị thấy nhỏ thì dang tay đón nói"

- Thưa nội,cha má, thưa bác hai con mới về..."cô lúc này mới kéo hành lý vào đến"

- Ui...Sa của bà về rồi đó à, lại đây lại đây bà ôm một cái coi nào..." bà nghe tiếng cô thì ngước lên cưng chiều nói"

- Dạ..."cô để hành lý ở đó mà từ tốn đi lại cạnh bà ngồi xuống"

- Nào Sa nhớ bà không hả...

- Dạ nhớ, bà và mọi người khẻo ạ..."cô nhìn bà và mọi người hỏi"

- Hả...à..

ờ bà, bà khẻo..."bà ngạc nhiên nhìn cô"

- Dạ..."cô ngồi nghiêm nghị cười đáp"

- Lệ Sa con bé..."em hoang mang nhìn nàng hỏi"

- Dạ em ấy đã khỏi bệnh rồi đó má..."nàng nhìn em cười đáp"

- Là ông ngoại đã trị bệnh cho cha đó nội, lúc đó cha khóc quá trời luôn..."nhỏ ngước lên nhìn chị học"

.

.

- Lệ Sa con..."em đi lại gần hai tay ôm má cô ngắm nhìn nói"

- Má..."cô lấy tay mình chạm lên tay em rưng rưng gọi"

- Má..má đây trời ơi con tui, cảm ơn trời phật cảm ơn trời phật..."em nhào đến ôm chặt lấy cô khóc"

- Má đừng khóc má..."cô ôm em vỗ nhè nhẹ lưng em nói"

- Hic..không khóc, không khóc mình, mình xem con chúng ta này..."em lau nước mắt quay sang nhìn chị gọi"

Chị ánh mắt rưng rưng nhưng cũng chứa tia vui mừng tiếng đến ôm cô,

- Cha..."cô ôm chặt chị gọi"

- Tốt rồi tốt rồi..."chị dỗ vai cô nói"

- Nào nhân ngày vui hôm này nhà mình tổ chức tiệc chúc mừng đi nào..."bác hai đi đến dỗ vai cô nói"

- Bác hai..."cô quay sang nhìn bác cười"

- Ừm con,chúc mừng con đã trưởng thành..haha..sau này có thêm người uống rượu cùng anh em ta rồi đó nha..."bác dịnh vai chị và cô nói"

Cả nhà nghe bác nói thì phát lên cười, cười nói sum vầy một lát rồi quyết định tổ chức tiệc ăn mừng vào ngày mai,

.

.

Hôm nay mọi người trong gia tộc theo như chị thông báo thì kéo về chúc mừng chị và cô, không biết là do vui mừng quá hay do tuổi già sức yếu mà chị đã thông báo giao hết toàn bộ quyền quản lý tập đoàn,lẫn chức vụ người đứng đầu gia tộc lại cho cô..

Tất cả mọi người trong bữa tiệc khi nghe đến thì xì xầm bàn tán nhưng tuyệt đối không một ai giám phản đối gì mà liên tục hô hò nịnh bợ kính rượu chúc mừng cô...

Do từ trước đến giờ chưa từng uống nên mới có vài ba ly cô đã say khướt đi đứng chao đảo chị thấy vậy thì gọi hai anh vệ sĩ dìu cô về phòng....
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Nàng Thay Đổi Rồi


Hai anh vệ sĩ vật vã dìu cô đến cầu than cô giùn dằn khó chịu muốn thoát ra....

- Ực..hai anh đưa tôi đi đâu vậy....

- Dạ thưa ngài chúng tôi theo lệnh đưa ngài về phòng nghỉ ngơi ạ.."anh vệ sĩ bị cô đẩy ra vội nói rồi lại tiếp tục đỡ cô đi lên"

- Hổng cần đâu...aa.."cô gở ra rồi chao đảo té xuống mông dập chùi xuống hai ba bật thang"

- Ngài ngài không sao chứ chúng tôi xin lỗi,mong ngài trách phạt.."hai anh vệ sĩ thấy cô té đau hoảng hốt cuối đầu"

- Đau quá~..ha không sao tại tôi tự té mà..haha.. thôi hai anh đi làm việc của mình đi tôi tự về phòng được mà..haha.."cô xoa mông than đau rồi cười ngại cười ngùng nói"

Hai anh nghe cô không trách cũng nhẹ nhõm cuối đầu lui đi, còn cô nói về phòng chứ nào có về nổi mà ngồi lỳ ở đó vì vừa say rượu vừa đau mông đi đứng kiểu gì,

Cô cứ ngồi lỳ ở đó mà gục gật, một lúc sao nàng vô tình đi ngang thấy vội đi tới đỡ cô..

- Lệ Sa em sao vậy sao ngồi đây...

- Ưm..hửm vợ hả hưm~ vợ ơi,em đau..."cô ngước lên nhìn thấy nàng liền mếu máo"

- Em đau ở đâu, nào để chị đỡ em lên phòng..."nàng vừa lo lắng hỏi vừa cúi người xuống đỡ cô lên"

- Khi nãy em bị té ạ,đau lắm luôn vợ ơi..."cô choàng tay qua vai nàng cho nàng đỡ lên phòng"

- Có chúng chỗ nào không,em đau ở đâu...

- Ở đây này..."cô xoa xoa hông mình nói"

.

.

Dìu cô lên tới phòng nàng đóng cửa lại rồi dìu cô lại giường cô ngã người xuống giường kéo theo nàng nằm lên người cô...

- Aa..."nàng giật mình hét lên"

- Vợ ơi..."giọng cô nhảo nhẹt gọi nàng"

- Hửm chị đây nằm lại để chị xem bị đau thế nào..."nàng nói rồi thoát khỏi cái ôm của cô"

- Ha..đau ở đây nè vợ, vợ coi cho em đi..."cô đứng bật dậy tuột nhanh hai lớp quần xuống tới đầu gối rồi nằm úp lên giường tay chỉ chỉ vào mông nói nàng"

Nàng sau khi cô vừa tuột xuống cái đó của cô hiện lên trước mặt nàng làm nàng nóng bừng cả mặt vì ngại liền quay đi,xong khi nghe cô nói đau ở đó thì quay lại nhìn quả thật có một mảng bầm nhẹ không nặng lắm ở mông cô, thì vội đi lấy thuốc lại xoa cho cô...

- Em..em đi đứng kiểu gì mà để té vậy hả, cũng may là nhẹ đó..."nàng vừa xoa cho cô vừa hỏi"

- Ưm~..em có muốn té đâu, tại lúc nãy mấy cái người kia cứ bắt em uốn rượu đó...haz..đau quá đi vợ ơi~.."cô vừa nói vừa bĩu môi trách móc"

- Rồi rồi chị nhẹ tay lắm rồi đó,xong rồi em ráng chịu chúc nha lát là hết à...

- Haa... không chịu đâu Sa đau mà vợ xoa xoa cho Sa đi..."cô lại nũng nịu nói"

- Aizz.. gớm chết đi được, chị xoa đây xoa đây..."nàng nghe giọng điệu ấy mà giỡn ốc cục, không hiểu sao lúc trước ngày nào cũng nghe được"

- Thôi không cần xoa nữa đâu,em muốn đi tắm..."cô ngồi vậy kéo quần lên nói"

- Vậy thì đi tắm đi....

- Ơ vợ không tắm cho em à.?

- Không em lớn rồi tự tắm đi..."nàng dứt khoát quay mặt đi nói"

- Ờ vậy thôiii..."rồi cô lủi thủi đi vô phòng tắm"

Một lúc sao thì cô cũng đi ra nhưng người không mặc gì cả đến cả nước trên người cũng không chịu lau luôn mà cầm cái khăn đi te te lại đưa nàng, lúc này nàng đang ngồi quay lưng lại với cô...

- Vợ lau cho em.."cô khìu khìu vai nàng"

- À ờ.....Aaa sao em không mặc quần áo Hả..."nàng không biết gì quay lại rồi bịt mắt hét lên"

- Bình thường vợ mặc cho em mà, sao từ hồi em hết bệnh vợ khác quá vậy..."cô nghe nàng hét thì giật mình ngồi xuống giường mặt buồn hiêu nói"

- À... chị... chị xin lỗi...

- Hức.. lúc trước chị tắm cho em, lau người cho em, rồi mặc quần áo cho em,còn ôm em nữa, nhưng từ khi em hết bệnh tất cả mọi thứ chị không làm cho em nữa, có lúc còn né tránh em...hức..Oaa~ chị hết thương em rồi.."cô nói rồi khóc lên, có lẽ do hơi men trong người cộng thêm những uất ức mấy ngày nay đến bây giờ mới vỡ òa"

- Nè không có, không có chị thương em mà để chị lau người cho em nha.. chị xin lỗi mà..."nghe cô khóc nàng vội vã quay sang vỗ dành cô rồi dàng lấy cái khăn lau người cho cô"

- Hức...hức.."cô lúc này vẫn còn ấm ức lắm, cứ nấc mãi"

Nàng lúc này lau xong thì vội vàng lại tủ lấy quần áo mặc cho cô vì giờ cũng tối rồi sợ cô bị cảm thì không tốt, lúc đi đến thì cô đã nằm phè xuống giường rồi...

- Nào ngồi dậy chị mặc quần áo cho rồi hẳn ngủ...

- Ưm~ không mặc đâu nóng lắm~..

- Không mặc sẽ bị cảm đó nào -...Aa.."nàng chưa kịp nói hết câu đã bị cô kéo xuống nằm dưới thân mình"

Hai người lúc này bốn mắt nhìn nhau rồi cô bắt ngờ hôn xuống môi nàng, nàng lúc đầu có hơi bất ngờ nhưng cũng phối hợp theo, hai người dây dưa một lúc rồi cũng rời ra, lúc này cô đang chống tay nhìn ngắm gương mặt của nàng còn nàng thì ngại ngùng không dám nhìn thẳng mặt cô mà quay sang hướng khác.

Cô không hài lòng dùng tay chỉnh gương mặt nàng lại cho nàng nhìn thẳng vào mắt mình,xong lại cúi người mà hôn xuống môi nàng tiếp,đôi tay của cô linh hoạt mà cởi đi những thứ vướng víu trên người nàng, còn nàng thì như bị thôi miên mà nằm yên mặc cô muốn làm gì làm...

.

.

- Ha..vợ xem của vợ ước hết rồi này.."cô giang tà đưa tay xuống dưới thăm dò rồi đưa lên trước mặt nàng làm, nàng ngại không biết nói gì"

Nhìn gương mặt nàng làm cô thích thú, càng muốn chiêu đùa nàng nhiều hơn, rồi cô cười giang mảnh hôn lên môi xuống cổ nàng hai tay cứ xoa nắn hai quả ngực của nàng, những nơi cô đi qua điều để lại dấu đỏ, rồi cô dần dần trường xuống dưới nhìn ngắm nơi tư mật của nàng...

- Ưm~..

đừng nhìn nữa..."cô cứ nhìn mãi làm nàng ngại ngùng mà khép chân lại, giọng nỉ non nói"

- Nào để yên cho em ngắm..phù.."cô ra lệnh rồi banh chân nàng ra còn giang mảnh thổi vào đó nữa"

- Ah..ưm~..đừng.haz.."nàng rùng mình nói"

- Ha..vợ em đẹp thật đó."cô ngắm nhìn một lúc rồi tán thưởng.

Cũng không để nàng đợi lâu cô lật nàng quỳ dậy đưa mông về phía mình nàng chưa kịp chuẩn bị thì đã cảm nhận vật to lớn kia đang tiếng vào người nàng....

- Ah..haz..ưm~.. từ từ thôi...ahh..Lệ Sa của em to..haz..to quá nó làm chị hư..mất..ưm.. hazz~..."nàng nói đứt quản theo từ cú nhấp của cô"

- Ưm...hazz..của chị chặt quá.. nó sắp kẹp đứt của em rồi..hazz.. chị..ưm..ưm chị thả lỏng ra đi...

- Haz...Ahh~..Ahh~..."nghe lời nàng thả lỏng ra"

- Đúng rồi~.. hazz~.."cảm nhận được bên dưới của nàng thả lỏng cô liền được nước ra vào điên cuồng hơn"

- Ahh..chậm..chậm thôi..Ưm~..hazz.."nàng cuồng rên rỉ theo nhịp thút của cô"

.

.

.

Cả hai dây dưa với nhau hơn ba tiếng đồng hồ không biết nàng đã ra bao nhiêu lần, lúc mà cô đạt đến cao trào cũng là lúc nàng kiệt sức mà ngất liệm đi,sao khi xong việc cô mặc lại quần áo, rồi ân cần lấy khăn ấm lau người cho nàng xong lại mặc quần áo vào cho nàng rồi mới lên ôm nàng ngủ...
 
[Lichaeng] Chồng Tôi Vẫn Còn Trẻ Con
Kết Thúc Viên Mãn


Sáng hôm sau nàng thức dậy cảm thấy toàn thân rã rời nhìn qua thì thấy cô còn đang ngủ ngon nên không dám kêu, mà tự thân vận động đi vào vscn, một lúc sau nàng lần theo vách tường đi khó khăn ra ngoài, lúc này cô cũng đã tĩnh giấc vì thiếu hơi nàng...

- Vợ, sau không gọi em, nào..."cô thấy nàng nhăn nhó bước đi thì đi nhanh lại ẩm nàng lên đi lại giường"

- Aa.. chị thấy em ngủ ngon quá nên không gọi...

- Chị bị đau đâu hả..."vừa bỏ nàng xuống thấy nàng nhăn mặt cô lo lắng hỏi"

- Em còn nói..."nàng ngại ngùng đánh vai cô giận dỗi"

- Đợi em một lát..."nói rồi cô chạy nhanh vào phòng tắm vscn"

.

.

.

Một lúc sau thì cô chở ra nhưng không nói gì mà đi thẳng xuống nhà dưới...

Cốc.. cốc..cốc..

- Cô Mai ơi..."

đúng vậy cô đi ra ngồi nhà nhỏ sau dinh thự"

.

.

- Hửm mới sáng sớm mà..."dì nghe đập cửa mắt nhắm mắt mở, ra ngoài mở cửa giọng ngái ngủ hỏi"

- À con tìm cô Mai xin thuốc..."cô gãi đầu nói"

- Oaii...ờ đợi chút.."dì ngáp một hơi dài rồi dụi mắt nói"

- À mà..."cô ngại ngùng không dám tỏa"

- Con làm sao nữa có gì thì nói luôn một thể đi..."dì hơi bực nói"

- Quần... quần dì..."cô ngại ngùng chỉ xuống dưới của dì nói"

- Quần gì...Aaaa...Rầm...sau con không nói sớm chứ..."dì ngơ ngác hỏi rồi nhìn xuống rồi hét lên đóng nhanh cửa lại quát"

.

.

- Nè thuốc của con thoa sáng và tối hai hôm sẽ khỏi..."bé đưa típ thuốc cho cô nói"

- Dạ con cảm ơn, thôi con xin phép...à mà dì mai mốt nhớ mặc quần đàng quàng hẳn ra mở cửa nha chứ để vậy lạnh lắm.." cô lấy thuốc rồi xin phép về, còn không quên ngoái đầu lại chọc cái con người đang ngồi như tự kỷ trên giường kia"

- Con..con..

AAA..."dì thẹn quá hóa giận hét lên"

- Con con cái gì xớn xơ xớn xác còn nói...

"bé đi lại đánh vai dì mắng"

- Oaa..em còn trách tui nữa.. khổ thân tui quá mà, kiểu này sau tui dám lên trên đó nữa..oaaa~..."dì nằm úp mặt vào gối dẩy dụa"

- Bốp...cho chừa cái tật ngủ không chịu mặc quần, còn xớn xơ xớn xác.."bé đánh vào mông dì một cái rồi nói"

- Hức...Oaa..."dì càng tức tưởi khóc lớn hơn"

.

.

.

Còn cô sau khi chọc được dì thì cười như được mùa mà đi nhanh lên phòng xem nàng...

- Em về rồi đây..."cô mở cửa đi vào nói"

- Hic..."lúc nãy thấy cô đi không nói lời nào nàng tủi thân mà rơi nước mắt"

- Vợ sau vậy đau lắm hả nào nằm xuống để em xem..."cô thấy nàng khóc thì tiến nhanh lại ôm nàng lau nước mắt cho nàng hỏi"

- Hicc...em đi đâu vậy.."nàng thút thít trong lòng cô"

- À em đi lấy thuốc cho chị nè ngoan nằm xuống em coi thế nào..."cô nói rồi đẩy nhẹ nàng nằm xuống,nhanh tay kéo luôn quần nàng xuống theo"

- Aa..em làm gì vậy..."nàng ngại ngùng lấy tay che lại..."

- Nào lấy tay ra để em xem...đỏ hết rồi này, ráng chịu một chút để em thoa thuốc nha..."cô nhìn thấy cô bé của nàng vừa đỏ lại còn sưng mà thấy xót tự chắc mình"

- Aa..ưm~.."nàng rùng người khi tay cô chạm vào cộng với thuốc bôi mang mát làm nàng dễ chịu"

.

.

- Xong rồi nào mình xuống dưới nhà ăn sáng để bà trông..."cô thoa xong giúp nàng kéo quần lên rồi bế xốc nàng lên nói"

- Aa... bỏ chị xuống đi...

- Chị đi có nổi không mà đồi bỏ xuống..ngoan ngoãn để em phục vụ đi...

.

.

.

Trên bàn ăn lúc này cô ân cần gấp thức ăn cho nàng và nhỏ, đang ăn thì chị nói làm cô ngán ngẫm...

- À Lệ Sa ăn xong theo cha lên tập đoàn để làm quen với công việc nha.."chị buông đũa nhìn cô nói"

- Dạ..cha.."cô trả lời chất giọng yểu xìu"

Thế là ăn xong cô cùng chị và anh lên tập đoàn, để ra mắt các cổ đông, và tập cho cô làm quên với công việc, cô cũng thông minh sáng dạ chỉ đến đâu nhớ đến đó...

Thấm thoát cũng ba tháng trôi qua cô dần quen với công việc hiện tại chị cũng an tâm mà giao hết lại quyền hành cho cô, mà lui về nghỉ hưu, công việc càng ngày càng bận rộn nhiều hơn nên vì thế cô càng đi sớm về khuya, nhưng hễ có thời gian rảnh là dành hết cho nàng...

- Vợ à chị ăn nhiều vào,sao dạo này em thấy chị ốm đi nhiều quá..."cô gấp thức ăn bỏ vào chén nàng nói"

Quả thật mấy nay cô ít ăn cơm cùng nàng, nàng thì không có cô ăn cùng nên cũng kén ăn đi hẳn...

- Oẹ..Oẹ..."nàng gấp miếng cá đưa lên thì cơn buôn nôn kéo đến liền bụm miệng chạy nhanh vào nhà vệ sinh ói xào xào"

- Vợ chị không sau chứ..."cô thấy vậy thì chạy vào lo lắng hỏi"

- Chị khôn-g...Oẹ.."nàng ngước lên tín nói không sau nhưng lại bợn dạ mà ói tiếp"

- Mau đi rồi bác sĩ Mai lên dùm tôi..."cô lo lắng quay ra nói với đám người hầu"

.

.

.

- À..

Thái Anh con bé có thai rồi..do thai hành nên ốm nghén thôi...

để cô kê thuốc..."bé khám một lúc thì quay sang cười nói"

- À...cảm ơn cô phiền cô quá..."lệ sa lúc này đang ôm nàng cho nàng tựa lưng vào người mình,nghe nàng có thai gương mặt cô thoáng một chút buồn chút lo âu xong cũng gượng cười đáp"

- Haha...ta sắp có thêm cháu nội nữa rồi đúng là hoan hỷ mà..."chị nghe thì vui mừng cưới nói"

- Vậy em coi kê thêm mấy loại thuốc bổ cho con bé, chị thấy con bé ốm yếu quá..."em nghe chị cười cũng vui lây quay sang nói với bé"

Vui mừng một lúc thì mọi người cũng tảng ra cho nàng nghỉ ngơi, nàng nghe tin mình có thai cũng mừng lắm, nhưng do mệt quá đã thiếp đi trong lòng cô, cô yêu chìu vuốt ve từng loạn tóc của nàng, mà vẫn giữ vững được tư thế ôm cho nàng ngủ...

Ngày ngày cô ân cần chăm sóc nàng, có đêm nàng đang ngủ thì bị chuột rút, cô không phiền hà mà ngồi bóp chân cho nàng suốt cả đêm, hôm thì thèm ăn hết món này đến món nọ báo hại cô chạy lên chạy xuống cả chục lần trong đêm..v..v..

.

.

.

Thời gian thấm thoát trôi qua mới đây cũng đã năm năm,nhỏ năm nay cũng đã lên mười cũng cấp sách đến trường như bao bạn bè, bé con năm đó cũng đã được bốn tuổi rưỡi cô đặt tên là Lạp Lệ Quyên là con gái rượu của cô, cô cưng chìu con bé hơn cả nàng và nhỏ nữa, năm đó nàng sinh khó vất vả lắm mới được nên sau khi sinh Quyên, cô cũng không để nàng sinh nữa...

.

.

.

Và còn một câu chuyện muôn thở không biết ngày nào ngưng...

- Nè con mau về phòng ngủ trả chồng cho má..."nàng đứng chống nạnh nhìn nhìn hai người họ đang âu yếm nhau rồi nói"

- Hong...em hông ngủ với chị Hai đâu em ngủ với cha à..."con bé nằm trên người cô chu chu mỏ nói"

- Tôi không biết em làm sao đó thì làm..."nàng giận dỗi ngồi phịch xuống giường nói, biết cảnh này đừng đẻ nó ra cho rồi"

- Thôi mà lại đây em nằm giữa hai người nằm hai bên được chưa..."cô bất lực dang hai tay cho hai người gối đầu"

- Hứ..."nàng nằm xuống giọng điệu thách thức"

- Hớ..."

Con bé cũng không phải dạng vừa"

- Thôi nào..moaz vợ ngủ ngon...moaz cục cưng của cha ngủ ngon nha..."cô bắt lực với màng đấu đá như cơm bữa của hai mẹ con"

Con bé được cô dỗ dành cũng liêm diêm ngủ, cô lúc này mới kê gối cho nó rồi quay sang ôm nàng hôn nhẹ lên tóc nàng...

- Moaz..ngủ ngon tình yêu của em.."cô hôn lên tóc nàng thì thầm nói"

- Moaz...em cũng ngủ ngon.."nàng rướn người hôn lên môi cô mắt vẫn nhắm nói"

Cô cười ôm chặt nàng hít một hơi thật sâu, xong lại thở ra nhẹ nhõm, đối với cô hạnh phúc chỉ đơn giản thế thôi...

...End...
 
Back
Top Bottom