Ngôn Tình Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 60: 60: Tiểu Thái Giám


10 phút sau đó.

Nữ nhân xinh đẹp ngồi trên ghế, thực sự đem mình giống như hoàng hậu một nước mà ra lệnh cho người nào đấy.

"Tiểu thái giám, về đây đấm bóp lưng cho bổn cung"
"Tiểu thái giám, bổn cung nóng cần quạt"
"Tiểu thái giám, bổn cung khát nước"
"Tiểu thái giám! "
Trong căn phòng rộng lớn, chỉ thấy thân hình nhỏ bé, ục ịch không ngừng chạy đi chạy về.

"Mẹ! "
Tiểu Jack khuôn mặt đẹp trai, cái miệng nhỏ khe khẽ chu lên, mếu máo nói:"Tại sao con không phải hoàng tử mà lại là thái giám a"
"Vì hoàng tử không đẹp trai như thái giám, mà con lại đẹp trai giống như tiểu thái giám"

Phốc!
"Hahaha! nhóc con, ba nghĩ con nên bỏ ý định làm hoàng tử đi, chỉ có ba mới xứng làm hoàng thượng để ở bên cạnh mẹ con"
"Tên thích khách kia câm miệng, ta còn chưa hỏi ngươi về tội có ý đồ bất chính với bổn cung"
Ai đó nghe vậy liền tức khắc im bặt, ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế sô pha bên cạnh, đáng nhẽ anh phải được cô gọi là Hoàng thượng chứ nhỉ, chỉ vì tội sờ ngực cô một chút mà anh thực sự bị coi là thích khách thật sao, thật không quân tử chút nào a.

Nhưng mà sao anh có thể để vợ giận được chứ, sợ tối nay lại bị đuổi ra ngoài ngủ mất, sáng sớm hai cha con ồn ào làm cô thức giấc, đã thế anh còn nhân cơ hội ăn đậu hũ của cô lúc cô chưa tỉnh, tội càng thêm nặng a.

"Tiểu thái giám, con xem! tên thích khách này chúng ta nên xử lý như nào"
"Rõ ràng hoàng tử đẹp trai hơn thái giám mà"
Cậu nhóc nào đó vẫn đang rất bất mãn về việc mẹ gọi mình là tiểu thái giám.

"Tiểu thái giám! " Thẩm Tòng Tâm ngồi chễm chệ trên ghế, tư thế thật giống y như nữ vương, oai phong đưa mắt nhìn hai người đối diện, mặc dù cô cũng không nhìn thấy gì.

"Ta cho con cơ hội xử lý hắn"
"A! vậy thái giám cũng có quyền đó sao"
"Đương nhiên, con có toàn quyền để xử lý tên thích khách này"
Cậu nhóc nghe vậy, khuôn mặt đang ỉu xìu bỗng chốc vui vẻ lên:"vậy con muốn hắn ta làm ngựa cho con cưỡi"
"Này! này tiểu tử thối, cái thân này chỉ có thể làm ngựa cho mẹ con cưỡi thôi! A! nhóc con thối tha, thả ta ra"
Phí Nam Thành còn chưa kịp nói hết, đã bị một thân hình ục ịch nhỏ bé nhảy lên lưng anh, thực sự coi anh là con ngựa, bàn tay nhỏ bé không ngừng vỗ "bốp" vào mông anh.

"Chà! chà! con ngựa hư hỏng, bại hoại, dám câu dẫn mẫu hậu đại nhân, tiểu thiếu gia sẽ không tha cho ngươi! "
"Tiểu quỷ, cái mông đấy là cho con sờ vào sao, đó là đặc quyền của riêng mẹ con a, chỉ có mẹ con mới có thể vỗ vào chỗ đấy! "
"Con ngựa này vừa hư hỏng vừa nói nhiều, tiểu gia ta đây thực sự muốn làm thịt ngươi a! "

"Vớ vẩn, phải là ta làm thịt mẹ con rồi mới cho ra một tiểu hư đốn như con chứ! "
Phí Nam Thành ngồi ở một bên đang nín cười, đột nhiên nghe anh nói vậy gương mặt bỗng đanh lại, trừng mắt với anh.

"Phí Nam Thành, ai cho anh dậy con như như vậy hả?"
"Hả?"
"Tiểu Jack, đứng dậy ra ngoài, tên thích khách này nên để mẹ xử lý hắn"
Vừa nói cô vừa đứng dậy bẻ tay răng rắc.

"Vâng, thưa mama đại nhân"
Cậu nhóc thực sự ngoan ngoãn nghe lời mẹ rời khỏi người anh mà đi ra ngoài, chỉ là trước khi đi còn không quên nháy mắt cười đểu nhìn anh một cái làm ai đó tức đến hộc máu mà không thể làm gì được!
Tên nhóc này rõ ràng cố ý! rõ ràng là cố ý chọc tức anh aaaaaa! Tiểu quỷ nhỏ, đừng để ta bắt được, nếu không ta sẽ không tha cho con a!
"Phí Nam Thành, anh còn không mau đứng dậy"
"Vợ, bế chồng, chồng thực sự bị tiểu hư đốn của chúng ta hành hạ sắp chết rồi nè" anh ngồi ở dưới tấm thảm lông trên sàn, giống như đứa trẻ đưa tay ra bảo cô mau ôm ôm lấy.

"Đáng đời, đó còn không phải là do gen anh sao?"
"Ôi!!! Bà xã đại nhân, anh nghĩ có phải lúc chúng ta đang trong quá trình tạo người đã gặp sự cố gì đó nên mới tạo ra một tiểu vương tử vừa hư đốn vừa xảo quyệt như vậy để hành hạ anh"

"Phí Nam Thành, anh có thể bớt đen tối lại được không? Thật không hiểu nổi trong đầu anh suốt ngày nghĩ về cái gì nữa?"
"Nghĩ về vợ"
"A"
Vừa dứt lời xong, anh nhân lúc cô không để ý đã nhanh tay kéo cô ngã xuống nằm trên người anh, cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy cô, đôi môi mỏng khẽ thì thầm vào tai cô:" trong đầu anh lúc nào cũng nghĩ về vợ, chỉ cần nghĩ đến vợ thôi cũng đã đủ để làm chồng ***** ***"
"Anh! "
"Tưởng tượng mùi vị tuyệt vời trên cơ thể vợ, nhất là lúc ở trong người vợ! thật khiến chồng muốn! " thanh âm trầm thấp cất lên, bàn tay nhẹ nhàng sờ s0ạng khắp người cô, rồi cánh tay rắn chắc khẽ ghìm cô xuống, anh ngẩng đầu hôn mạnh lên môi cô:
"thật muốn vợ ngay lúc này"
"Ưʍ! "
"Ỏ! a! ấu! xa" (bỏ ra xấu xa)
"Xấu xa sao?" Anh hơi buông lỏng cô ra, dùng lực một phát đổi tư thế của hai người, vị trí bỗng chốc bị thay đổi, cô ở dưới còn anh nằm trên, gương mặt tà mị khẽ cười nhếch miệng một cái:" Bảo bối, đây là do em nói, chồng em sẽ cho em biết là anh còn có thể xấu xa hơn nữa! "
"Thành! đừng"
"Hoàng hậu yêu quý của ta, cả đời này ta cũng chỉ có ý đồ bất chính với mình nàng mà thôi"
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 61: 61: Chương 60


Nụ hôn mãnh liệt, lại lần nữa ập đến!
"Ưʍ! "
"Tên thích khách như ta! giờ có thể phạm tội được rồi chứ vợ yêu! "
"Hoàng hậu yêu quý của ta, cả đời này ta cũng chỉ có ý đồ bất chính với mình nàng mà thôi"
Nụ hôn mãnh liệt, lại lần nữa ập đến!
"Ưʍ! "
"Tên thích khách như ta! giờ có thể phạm tội được rồi chứ vợ yêu! "
Phí Nam Thành chống tay dưới sàn, cứ thế cúi xuống mà hôn cô, nụ hôn nồng nhiệt ướŧ áŧ, đầu lưỡi anh không ngừng tiến quân thần tốc hôn sâu mãnh liệt, khiến thân thể nhỏ bé dưới thân anh càng trở nên mềm nhũn.

"Hoàng hậu yêu quý của ta, cả đời này ta cũng chỉ có ý đồ bất chính với mình nàng mà thôi"
Nụ hôn mãnh liệt, lại lần nữa ập đến!
"Ưʍ! "
"Thành! Tiểu Jack! "
"Yên tâm! thằng bé thông minh như vậy nó sẽ biết chúng ta đang làm gì"
"Anh! "

"Bà xã! anh muốn em"
Phí Nam Thành rời khỏi môi cô, ôm cô đứng lên đi thẳng đến chiếc giường to lớn giữa phòng.

Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, tiếp đến là cả thân hình to lớn liền nằm đè lên cô.

Nụ hôn nóng bỏng phủ xuống môi cô, rồi dần dần di chuyển xuống cái cổ trắng ngầm, nụ hôn của hắn cứ thế kéo dài xuống phía dưới!
Bàn tay thành thạo trút bỏ hết quần áo cô ra, cho đến khi trên người cô chỉ mặc đúng một bộ đồ lót!
"Thành! Đừng" Thẩm Tòng Tâm ngại ngùng đưa tay lên che lấy người mình.

"Vợ yêu! em thật đẹp! "ánh mắt hắn thâm tình nhìn cô, không nhịn được buông lời khen ngợi, bàn tay to lớn nhẹ nhàng gỡ bàn tay nhỏ bé của cô ra, đưa tay cô lên đến trước mặt mình hôn nhẹ lên từng ngón tay bé nhỏ mảnh khảnh của cô, đầu lưỡi có chút trêu chọc từng ngón tay trắng nõn mịn màng ấy.

"Bảo bối! ngại gì, người em có gì là anh chưa được nhìn thấy, có gì là anh chưa được sờ qua, hả?" Anh mỉm cười dịu dàng nhìn cô, rồi nhếch miệng nói tiếp: "huống hồ! nơi này của em thật sự khiến anh muốn em đến phát điên"
Nói xong anh liền cúi xuống chôn sâu vào ngực cô, ngậm lấy nụ hồng trên đó!
"Ư! "
Một bàn tay nhẹ nhàng rời đến xuống dưới men theo đùi cô rồi chạm nhẹ lên cái qυầи ɭóŧ ở ngoài, cảm nhận có chút ướŧ áŧ thấm đến đầu ngón tay anh, làm Phí Nam Thành không khỏi cười hài lòng một cái!
"Bảo bối! vẫn mẫn cảm như vậy?"

"Ư! xấu xa"
"Vợ yêu, vậy anh sẽ xấu xa hơn nữa cho em xem"
Bàn tay anh xoa nhẹ lên nơi tư m@t của cô, không ngừng kɧıêυ ҡɧí©ɧ Thẩm Tòng Tâm khiến cô khó khăn th ở dốc.

"A! Thành Thành! đừng! khó! khó chịu"
"Hử? sao hả vợ yêu?"
"Hức! anh xấu lắm"
"Anh xấu! xấu là xấu như nào?" giọng nói trầm thấp như mê hoặc, như dụ dỗ, đôi môi mỏng khẽ ngậm lấy vành tay mẫn cảm của cô, bàn tay phía dưới lại càng không an phận mà vẽ vòng di chuyển!
"Ư! "
"Nói đi! vợ muốn gì?"
"Thành! muốn! "
"Hử? Ai cơ?"
"Chồng! vợ muốn chồng! a"
"Bảo bối thật ngoan"
Anh cũng không nhịn được nữa, du͙© vọиɠ bên dưới đã sớm vì cô mà làm anh khó chịu đến phát điên lên!
Phí Nam Thành nhẹ nhàng động thân một cái, mạnh mẽ đi sâu vào người cô, làm Thẩm Tòng Tâm không ngừng run rẩy, tiếng rêи ɾỉ yêu kiều cũng vì thế thốt ra!
"A! ư"
"Bà xã! khít chặt như vậy, thả lỏng một chút"
Phí Nam Thành thỏa mãn mà t hở dốc, gầm nhẹ lên một tiếng, thân thể cường tráng không ngừng luận động liên tục, khiến cô gái bé nhỏ dưới thân anh nửa mê nửa tỉnh, cô cũng bị du͙© vọиɠ to lớn của anh mà dẫn dắt đi theo!
Trong căn phòng xa hoa rộng lớn, chỉ nghe thấy tiếng t hở dốc của người đàn ông cùng với tiếng rêи ɾỉ yêu kiều của người phụ nữ không ngừng vang lên, tạo nên một âm thanh vừa ngọt ngào lãng mạn, vừa nóng bỏng mà tuyệt vời!
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 62: 62: Tìm Được Tuỷ Và Giác Mạng Phù Hợp


Đến buổi chiều.

Tiểu Jack sáng sớm đã được ông bà nội ra đón, đi đến nhà chính Phí gia.

Vậy nên bây giờ ở trong ngôi biệt thự xa hoa này cũng chỉ còn lại hai thân hình vì mây mưa cả buổi mà đang ôm nhau nằm ngủ ngon lành trong phòng.

Reng! reng! reng
Tiếng chuông điện thoại reo lên đánh thức ai đó, Phí Nam Thành tỉnh dậy, lấy tay với lấy chiếc điện thoại được đặt ở trên đầu giường, cánh tay rắn chắc vẫn đang ôm lấy thân thể mềm mại của vợ ở trong lòng.

"Alo"
"Gì cơ? Anh nói thật sao? Đã tìm được giác mạc phù hợp cho vợ tôi và tìm được tuỷ phù hợp cho con trai tôi rồi sao" ( Khi về nước mọi người đều đã đi kiểm tra máu nhưng lại không ai có thể phù hợp vs Tiểu Jack)
"Ừm, tôi biết rồi, ngày mai tôi sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra"
Đúng là song hỷ mà
Cúp máy xong, Phí Nam Thành không khỏi vui mừng càng ôm chặt lấy cô hơn, cuối cùng cũng đã tìm được giác mạc phù hợp cho cô, cuối cùng cô cũng có thể nhìn thấy hắn, có thể nhìn thấy con của họ, nhìn thấy ánh sáng trên đời này một lần nữa.

"Vợ yêu" Phí Nam Thành không nhịn được hôn nhẹ lên trán cô, cúi xuống thì thầm vào tai cô: "bất luận là như nào, anh nhất định sẽ giúp em chữa khỏi mắt của mình, nhất định sẽ giúp em nhìn thấy ánh sáng một lần nữa! giúp Tiểu Jack khỏi bệnh!.

Tin anh! Bà xã của anh"
Anh nhìn cô mệt mỏi thϊếp đi trong lòng mình, ánh mắt nhìn cô càng lúc càng dịu dàng giống như muốn tan chảy trước người phụ nữ mình yêu, đôi môi mỏng lại dán xuống hôn lên môi cô, giọng nói tà mị lại khẽ khàng cất lên: "Ngủ ngon, bà xã của anh, anh yêu em"
Gần tối, Phí Nam Thành tỉnh lại, theo thói quen, cô lấy tay sờ s0ạng bên cạnh lại chẳng thấy ai, Phí Nam Thành có chút hoảng hốt.

"Thành Thành"
"Thành Thành"
Cạch!
Đúng lúc này cánh cửa phòng mở ra, một thân thể nhỏ bé mềm mại liền chạy đến sà vào lòng cô.

"Mẹ"
"Tiểu Jack" Thẩm Tòng Tâm lấy tay đỡ lấy nhóc con trong lòng mình, khuôn mặt có chút lo lắng hỏi: "Ba con đâu rồi"
"A ba đang nói chuyện với dì xinh đẹp"
"Hả? Dì xinh đẹp?" trong lòng Thẩm Tòng Tâm càng thêm hoảng sợ, Phí Nam Thành nói chuyện với phụ nữ sao? Là ai mới được chứ?
"Mẹ! người có muốn đi gặp ba không? Để con dìu người đi xuống gặp ba nha" Tiểu Jack ngẩng đầu lên nhìn mẹ, chỉ sợ mẹ mình đổi ý không muốn cùng cậu bé đi xuống.

"Ừm! Tiểu Jack, con có biết người đang nói chuyện với ba con là ai không?"
"Dạ, con cũng không biết a, nhưng dì ấy nhìn thật xinh đẹp nha, mà ba nói chuyện với dì xinh đẹp cũng rất thân thiết nha"
Thẩm Tòng Tâm nghe vậy, trái tim bỗng chốc chùm xuống, một nỗi sợ hãi vô hình khẽ lem lỏi vào tim cô!

Chỉ khi yêu! người ta mới có cảm giác sợ hãi và mất đi như vậy!
"Tiểu Jack, con đưa mẹ đi gặp ba được không?"
"Vâng"
Tiểu Jack vui vẻ gật đầu, thật giống như như sứ giả bảo hộ của cô mà nhẹ nhàng cầm tay Thẩm Tòng Tâm bước xuống giường, dìu dắt mẹ mình đi ra ngoài.

Bên dưới phòng khách.

"Nam Thành! em! "
"Em muốn nói gì?"
"Em có thai rồi!"
"Gì cơ?"
Phí Nam Thành có chút khó tin nhìn người phụ nữ trước mặt mình, sau được một lúc anh mới định thần lại rồi nhẹ nhàng hỏi cô.

"Ella! vậy em có biết ba đứa bé là ai không?"
"Em! " Ella ngồi đối diện chỉ khẽ cắm cắm môi.

"Đừng nói là em không biết ba đứa bé là ai đấy nhé"
"Vâng, em thực sự không biết"
"Em! " Phí Nam Thành lấy tay ôm trán thở dài, có chút đau đầu nhìn Ella đang khóc thút thít bên cạnh.

"Thế giờ em muốn bỏ đứa bé hay giữ nó lại" nếu cô đã không nhớ ra ba đứa trẻ là ai thì anh cũng chỉ còn cách này mà thôi.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 63: 63: Ella Có Thai


“Em không biết…Nam Thành…xin anh hãy giúp em…em thực sự không biết ba đứa trẻ là ai, tối đó, khi biết tin anh đã quyết định chia tay với em, em buồn quá nên đã chạy đi vào một quán bar uống rượu, em chỉ nhớ sơ sơ tối đó được một người đàn ông dìu dắt em đi vào một phòng ngủ, đến lúc em tỉnh lại thì thấy mình đã…huhu” nói đến đây Ella lại càng khóc thương tâm hơn, càng khiến Phí Nam Thành thêm đau đầu…
“Ella, chuyện đã như vậy rồi em còn muốn anh giúp như nào, bây giờ chúng ta chỉ còn cách là giữ hay bỏ đứa trẻ đi thôi”
“Em…” Ella đang định nói gì đó, đúng lúc này lại nghe thấy một giọng nói ngọt ngào vang lên.

“Thành Thành”
Cô quay lại nhìn, chỉ thấy một cậu nhóc thập phần đẹp trai cùng với một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp mà dịu dàng đứng ở bên cầu thang.

“Bà xã…em dậy rồi” Phí Nam Thành vui vẻ không biết đã đứng lên từ lúc nào chạy đến chỗ hai mẹ con, anh cúi xuống bế bổng cô lên: “Đói không? Anh đưa em đi ăn”
“Chưa đói” Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, đầu khẽ dụi vào lòng anh cọ cọ như làm nũng nói: “Anh còn đang có khách, không phải sao?”

“Haha” Phí Nam Thành bị sự đáng yêu nũng nịu của cô làm cho bật cười, dịu dàng cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô nói:“Ai cũng không quan trọng, bà xã của anh mới là quan trọng nhất”
“Xấu xa”
“Chồng em vốn là người xấu, nhưng chỉ xấu xa với mỗi mình vợ mà thôi”
Tiểu Jack đứng ở một bên nhìn hai người lớn trước mặt mình không biết xấu hổ cứ thế mà ân ân ái ái không để ý đến những người xung quanh.

Cậu bé chỉ tặc lưỡi khinh bỉ một cái, từ giờ có khi cậu sẽ phải làm quen dài dài với cái cảnh này đi…haizz
Ella ngồi ở một bên phòng khách, thấy được cảnh tượng vợ chồng hạnh phúc như vậy, 4 năm tiếp xúc với anh, cô chưa từng thấy Phí Nam Thành yêu thương cưng chiều một người phụ nữ nào như vậy, bên cạnh anh cũng rất ít phụ nữ, phải nói là do anh không thích thôi chứ phụ nữ thích anh thì có rất nhiều, có lẽ cô cũng chỉ là một người trong số đó, nhưng may mắn hơn, ít ra cô cũng từng được ở bên cạnh chăm sóc anh một thời gian, có lẽ đó cũng chính là sự ưu ái lớn nhất mà ông trời dành cho cô.

“Bà xã, cô ấy là Ella, bạn của anh”
Phí Nam Thành ôm Thẩm Tòng Tâm đi đến bên cạnh Ella rồi giới thiệu.

“Vâng, chào Ella, tôi là Thẩm Tòng Tâm, rất vui được gặp cô” Thẩm Tòng Tâm mỉm cười ngọt ngào nói.

“À, vâng” Ella có chút ngại ngùng nhìn Thẩm Tòng Tâm, cô ấy tuy không nhìn thấy nhưng lại có một đôi mắt to tròn thập xinh đẹp.

Cô biết mình cũng không nên ở đây làm kỳ đà nữa, chuyện của cô thì cô sẽ tự giải quyết vậy, dù sao đây cũng là do cô mà ra, nghĩ vậy Ella liền nói: “Ừm…Nam Thành…em…em còn có chút việc nên phải về rồi, chuyện này anh cũng không cần quan tâm nhiều, tự em sẽ giải quyết, cảm ơn anh vì đã đồng ý gặp em ngày hôm nay, em đi đây, chúc anh với Tòng Tâm hạnh phúc”.

Truyện Xuyên Không
Ella mỉm cười nhìn hai người họ, rồi đau lòng quay đi, cuối cùng cô cũng đã hiểu ra rằng, trên đời này người có thể khiến Phí Nam Thành yêu sâu đậm, yêu đến điên cuồng, cưng chiều đến mức không thể cưng chiều hơn được nữa cũng chỉ có một mình người phụ nữ tên Thẩm Tòng Tâm mà thôi, nhìn một nhà ba người họ hạnh phúc như vậy, cô thật tâm chúc phúc cho họ.

.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 64: 64: Chương 63


Đợi Ella đi xong, Phí Nam Thành mới nhẹ nhàng ôm Thẩm Tòng Tâm vào lòng, cúi xuống thì thầm vào tai cô hỏi nhỏ.

“Sao vậy? Ghen hả”
“Đâu có? Anh nghĩ em là người nhỏ mọn thế sao”
“Còn chối, vậy lúc nãy ai đứng ở cầu thang nghe lén anh nói chuyện hả”
“Em…đâu có” Thẩm Tòng Tâm ngại ngùng úp mặt vào lồ ng ngực anh, cô thực sự không cố ý nghe lén anh đâu, chỉ tại lúc đó cô lo lắng thái quá nên mới nghe lén một chút thôi mà.

“Bảo bối, mùi giấm chua nồng quá” Phí Nam Thành cười khẽ, cúi xuống cọ cọ trán mình lên trán cô rồi thì thào: “nhưng anh thích vợ anh như vậy…biểu hiện lúc em ghen thật là đáng yêu, thật khiến anh chỉ muốn hung hăn mà yêu thương em”
“Bại hoại” Thẩm Tòng Tâm xấu hổ đấm nhẹ lên ngực anh, lại bị anh tóm lấy bàn tay nhỏ bé của cô rồi đưa lên môi cắn nhẹ vào từng ngón tay trên đó, ánh mắt dịu dàng nòng cháy nhìn cô như muốn tan chảy.

“Bảo bối, anh có chuyện muốn nói với em”

“Chuyện gì?”
“Em hứa với anh, nhất định không được cảm động quá mà khóc đấy nhé”
“Ừm, em hứa, anh mau nói đi” Phí Nam Thành có chút buồn cười nhìn hắn.

“Anh đã tìm thấy giác mạc phù hợp cho em rồi, và cả tuỷ cho tiểu Jack nữa, ngày mai chúng ta sẽ đi bệnh viện để kiểm tra”
Thẩm Tòng Tâm giống như không tin vào tai mình, ở yên trong lòng anh không nhúc nhích, được một lúc sau cô mới khó khăn mở miệng.

“Thành Thành…anh…nói là thật sao”
“Thật”
“Thực sự là tìm thấy giác mạc phù hợp cho em sao”
" Cả cho tuỷ cho Tiểu Jack nữa á… thật sao anh… vậy mai mình cho con đi kiểm tra trước nha…"
“Ừm, bảo bối, thấy ông xã của em giỏi chưa, còn không mau thưởng cho anh đi” Phí Nam Thành buồn cười nhìn biểu hiện ngốc nghếch của cô, vòng tay càng khẽ ôm lấy cô chặt hơn.

“Thành Thành…cảm ơn anh … hai mẹ con em cảm ơn anh…” Thẩm Tòng Tâm thực sự bị tin vui này làm cho cảm động, một giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống gương mặt xinh đẹp, cô không nhịn được khẽ ngẩng đầu lên hôn nhẹ lên môi hắn nói: “Thành Thành, có anh bên cạnh thật tốt, em yêu anh”
“Chỉ như vậy thôi làm sao mà đủ”
Phí Nam Thành cười hạnh phúc nhìn cô gái nhỏ trong lòng mà mình, anh cười nhếch miệng một cái, rồi khẽ cúi xuống phủ môi mình lên môi cô, trao cho cô nụ hông nóng bỏng mà sâu lắng, bàn tay càng ôm cô dán sát vào người mình hơn.

Đúng lúc này, Tiểu Jack từ trên cầu thang bước xuống, nhìn thấy một màn cha mẹ hôn nhau nồng nhiệt như vậy, gương mặt cậu bé bỗng chốc đỏ bừng, bàn tay nhỏ bé khẽ giơ lên che đi một mắt nhắm, một mắt mở, rồi chỉ tay về phía hai người lớn kia hét to lên: “Ai nhaa…ai nhaa, hỏng mắt con rồi, con nói hai người thật không biết xấu hổ a, ôi! Đôi mắt xinh đẹp này nay còn đâu”
“Nhóc con…cút”
“Ai nhaa…ai nhaa, hỏng mắt con rồi, con nói hai người thật không biết xấu hổ a, ôi! Đôi mắt xinh đẹp này nay còn đâu”

“Nhóc con…cút”
Một chiếc gối liền phi ngay đến trước mặt thân thể nhỏ bé, Tiểu Jack đứng đó chỉ khẽ trừng mắt khinh bỉ người cha biếи ŧɦái của mình.

“Ba…ba nôn nóng vậy sao a, ba thật nhẫn tâm”
“Cái đồ phá đám, con đúng là tiểu phá đám”
“Vậy thì ba chính là đại sói xám, đại bại hoại”
“A…nhóc con cũng mạnh miệng ghê ha, thật có tin ba nhét con lại vài bụng mẹ không?”
Phí Nam Thành buông Thẩm Tòng Tâm ra, gương mặt xám xịt đi đến chỗ con trai.

“Tiểu tử, sợ rồi sao?”
“Xì…có quỷ mới sợ, giỏi thì ba lại đây” Tiểu Jack vuốt vuốt mũi nhỏ nhắn một cái, rồi thân hình nhỏ bé bỗng chốc bày ra tư thế võ taekwondo, hướng mắt khiêu khích nhìn cha mình.

“Nào, hôm nay chúng ta sẽ quyết đấu một trận sinh tử”
“…” im lặng, 1 phút trôi qua vẫn cứ im lặng.

Cậu bé thấy ba cứ đứng đó nhìn mình, cậu bé hất cằm, cái miệng nhỏ nhắn lại khẽ chu lên đầy vẻ thỏa mãn.

“Sao nào, ba sợ rồi sao”
Đáp lại Tiểu Jack vẫn chỉ là tiếng im lặng từ ai kia.

5 phút trôi qua…
Không khí như muốn ngưng đọng lại cho đến khi một giọng nói trầm thấp như trẻ con cất lên.

.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 65: 65: Chương 64


“Huhu…bà xã, con trai nó bắt nạt anh”
Thân hình cao lớn vạm vỡ liền chạy về phía cô, ôm chặt lấy cô, đầu anh vùi vào cổ cô không ngừng mếu máo thút thít.

“Vợ…Thành Thành yêu vợ nhiều như thế mà tại sao vợ lại sinh ra cho chồng một tiểu hư đốn như vậy”
Thẩm Tòng Tâm: “…”
Ôi đệch! Cái tình huống quái quỷ gì vậy, đó còn không phải là Gen anh mà ra sao, cô là người vô tội được không a.

- ----------
Mấy ngày trôi qua đó, Thẩm Tòng tâm chính thức nhập viện để tiến hành phẫu thuật mắt.

Còn Tiểu Jack thì phải đợi bác sĩ từ nước ngoài về nên cuộc phẫu thuật của Thẩm Tòng Tam được diễn ra trước.

Phí Nam Thành đã đưa cô và Tiểu Jack đi kiểm tra và cho thấy giác mạc hoàn toàn phù hợp với cô, tuỷ cũng phù hợp 80% với Tiểu Jack.

Vì vậy Tiểu Jack phải đợi bác sĩ giỏi ở nước ngoài về mới tiến hành cấy ghép tuỷ được.

Anh cũng tạm gác mọi công việc ở công ty để về ở bên cạnh chăm sóc Thẩm Tòng Tâm.

Trong phòng bệnh lúc này không khí náo nhiệt.

“Hức…hức…hức” tiếng khóc nức nở không ngừng vang lên.

“Ây da, vợ à tôi đã bảo bà khóc từ sáng đến giờ rồi mà vẫn chưa đủ sao”
“Hic, ông bảo tôi không vui sao được, tôi thương con bé như chính con đẻ của mình, biết được có giác mạc có thể phù hợp cho mắt con bé thật khiến tôi cảm động không thôi…hức”
“Được rồi…được rồi…bà nín đi, già đầu rồi mà cứ như con nít vậy” Phí Vân Long thở dài nhìn người vợ có tính tình nắng mưa thất thường này của mình.

“Tôi nói…lúc Tòng Tâm còn chưa về lấy Nam Thành, tôi biết con bé không biết bơi nên tôi đã bảo con bé cứ yên tâm, cho dù nó không biết bơi thì người mẹ như tôi đây cũng biết, nếu một ngày nào đó chúng tôi cùng rơi xuống nước thì tự tôi cũng có thể cứu lấy cái thân già này, còn con bé có Thành Thành bảo hộ nên lại càng không lo, Thành Thành chắc sẽ cứu con bé trước…hức…”
Lâm Vệ Như thật sự vừa nói vừa khóc, sau đó lại trừng mắt nhìn về phía con trai khiến anh không khỏi rùng mình một

“Mẹ…mẹ nhìn con làm gì vậy?”
“Hức…vốn dĩ ta đã tưởng tượng được cảnh các con ôm nhau ngọt ngào như vậy, bất chấp tất để làm anh hùng cứu mỹ nhân…nhưng…hóa ra ta lại nghĩ sai rồi, con…cái đồ trời đánh này” vừa nói xong bà đã phi ngay một chiếc dép đi đến bên cạnh anh.

Vùuuu…chiếc dép đi qua người anh, Phí Nam Thành hết hồn cũng may tránh được, không ngừng lấy tay ra vuốt vuốt lấy trái tim nhỏ bé đang đập thình thịch của mình…
Phù!!!mẹ anh thật là…ra tay bạo lực như vậy không biết anh dính phải chiếc dép kia có còn nửa cái mạng này không…
Thẩm Tòng Tâm ngồi trên giường chỉ nghe thấy tiếng mẹ chồng mình khóc thút thít, rồi bỗng dưng nghe thấy tiếng vù một phát khiến cô cũng không khỏi rùng mình mấy cái…chuyện gì vậy trời!!!.

.

Không khí còn đang căng thẳng giống như vừa mới thoát khỏi móng vuốt của tử thần, lại đúng lúc này một giọng nói từ ngoài cửa truyền đến.

“Lão đạiiiii…em tới rồi đây, ôi! Nhớ chị dâu chết đi được…A”
Bụp!
Tiếng nói bỗng chốc im bặt, mọi người liền hướng mắt về phía cánh cửa rồi đều không khỏi há hốc mồn…
Ôi chúa ơi!!!
Thân thể ai đó đã nằm xuống dưới đất, trước khi ngất đi chỉ kịp nói mấy từ hấp hối như sắp từ giã cõi đời: “Lão…lão đại của em…chúc anh một đời bình an vui vẻ…chỉ…chỉ xin anh, hãy cho em được tăng lương được không?”
Sau đó là ngất lịm hoàn toàn….
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 66: 66: Chương 65


"Tại sao lại có một con heo đực nằm đây"
giọng nói non nớt của trẻ con vang lên khiến tất mọi người trong phòng đều chú ý ra bên ngoài.

Một thân hình nhỏ bé đang đứng dựa lưng vào tường, cả người mặc một bộ quần áo cao bồi, đội một cái mũ đen, trên người đang đeo một cái ba lô hình đôraemon, trên tay còn đang cần một khẩu súng đồ chơi.

"Chú! chú mà còn nằm ườn ra đấy chắn đường, có tin cháu bắn một phát vào mông chú cho nó nở hoa luôn không?"
Tần Khiết Minh đang nằm dưới đất thân hình bỗng chốc cựa quậy, được một lúc lại nằm im bất động.

A! nhóc con chết tiệt, Lão tử đây đang muốn tăng lương được không a.

"Chậc! chậc! vậy cháu đành phải thất lễ vậy"
Tiểu Jack giả vờ lắc lắc cái đầu nhỏ bé một cái, sau đó liền giơ súng trò chơi lên nhắm thẳng một phát vào mông ai đó.

1! 2! 3!
Bụp! Bụp!Bụp!
"Aaaaa! tiểu tổ tông của tôi ơi, đau chết lão tử rồi! aaa"
Tiếng hét như chói tai vang lên khắp cả hành lang bệnh viện, chim chóc bên ngoài cũng đập cánh mà bay tứ tung!
Bọn Phí Nam Thành cũng không khỏi há hốc mồm mà kinh ngạc một phen!

Quá dọa người rồi!!!!
--------
Một tuần trôi qua, hôm nay chính là ngày mà Thẩm Tòng Tâm phải làm phẫu thuật mắt.

Sau gần 8 tiếng đồng hồ, cuộc phẫu thuật cuối cùng cũng đã diễn ra rất thành công, đôi mắt cô hoàn toàn phù hợp với mắt của người hiến, vậy nên sẽ không lo để lại di chứng gì sau.

Mấy ngày sau đó, cuối cùng cũng đã đến lúc phải tháo băng gạc ra.

Mọi người ai ai cũng lo lắng, hồi hộp chờ đợi, nhất là Thẩm Tòng Tâm.

"Thành Thành! em sợ" cô nằm trong lòng anh, tựa vào lồ ng ngực Phí Nam Thành có chút lo lắng nói.

"Đừng sợ, có anh ở đây" hắn ôm cô, rồi khẽ cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô an ủi.

Bác sĩ đứng bên cạnh thấy cô lo lắng thấp thỏm như vậy, cũng mỉm cười an ủi nói: "Cô yên tâm, mắt cô chắc chắn sẽ nhìn được".

Nói xong, cũng nhẹ nhàng mà vươn tay hộ cô tháo băng gạc ra.

1s trôi qua!
2s!
3s! cuối cùng giọng nói của bác sĩ cũng đã cất lên.

"Được rồi, cô có thể mở mắt ra nhìn tôi"
Sau đó khẽ giơ hai ngón tay ra trước mặt cô hỏi.

"Cô nói xem! đây là mấy ngón"
Thẩm Tòng Tâm nhẹ nhàng mở mắt, đôi mắt như cánh bướm nhẹ nhàng chớp chớp rồi mở to ra, con ngươi xinh đẹp dần chuyển động, ban đầu là một mảng hoàn toàn màu trắng khiến cô không khỏi cảm thấy hoảng sợ, sau một lúc hình ảnh như mờ như ảo khẽ xuất hiện rồi dần dần rõ ràng hơn.

"Sao! mấy ngón?"
"Hai! hai ngón"
"Tốt"
"Còn đây"
"Ba! ba ngón"

"!.

.

"
"Bốn ngón"
"!.

"
"Năm ngón"
"Rất tốt, chúc mừng cô, mắt cô đã khỏi hoàn toàn, từ bây giờ cô có thể nhìn thấy mọi thứ như bình thường được rồi"
Sau một hồi kiểm tra xong, bác sĩ vui vẻ kết luận.

"Thật! thật sao! cảm ơn bác sĩ, cảm tạ ông rất nhiều"
Thẩm Tòng Tâm không thể nhịn được mà hai mắt rưng rưng cúi đầu nói, sau đó là ngước mắt vui vẻ lên nhìn chồng mình.

Một gương mặt đẹp trai liền được phóng to đến trước mặt cô!
Đã bao lâu rồi! cô chưa được nhìn thấy gương mặt ấy.

Đã bao lâu rồi! cô chưa được thấy ánh mắt thâm tình ấy.

Đã bao lâu rồi! đúng vậy, hình như đã rất lâu! rất lâu rồi!
Bàn tay mảnh khảnh khẽ đưa lên chạm nhẹ vào khuôn mặt anh.

"Thành! "
"Ừ! anh đây" Phí Nam Thành cũng cảm động mà ánh mắt có chút đỏ hoe nhìn cô, trong đó là hàm chưa bao nhiêu vô vàn yêu thương cùng cưng chiều.

"Thành"
"Thành"
Chỉ một chữ "Thành" này cũng đủ để làm ai đó tan chảy.

"Thành Thành! thật tốt, cuối cùng em cũng đã có thể nhìn thấy anh rồi" một giọt nước mắt nhẹ nhàng lăn xuống gương mặt xinh đẹp, đôi tay cô khẽ vuốt v e gò má hắn: "Thành Thành! cảm ơn anh, thực sự cảm ơn anh, em yêu anh! "
"Cô gái ngốc này" Phí Nam Thành nắm lấy tay cô, sau đó liền ôm chặt cô vào lòng, đôi môi anh khẽ thì thầm vào tai cô: "bảo vệ em chính là sứ mạng của anh"
Vừa dứt lời xong, anh đã nâng cằm cô lên, phủ môi mình xuống môi cô, trao cho cô nụ hôn nồng nhiệt mà dịu dàng.

"Ưʍ! " Thẩm Tòng Tâm như con mèo nhỏ núp vào lồ ng ngực anh, để mặt cho anh hôn mình, gặm nhấm môi cô đến nỗi hít thở khó khăn.

Hai người cứ thế ở trên giường hôn nhau nồng nhiệt, chẳng thèm đoái hoài gì tới những người bên cạnh.

Khụ!
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 67: 67: Chương 66


Diệp Oanh, Phí Vân Long, còn có cả Tần Lục Minh và Mạnh Hữu nữa đứng ở một bên trong phòng đều không khỏi ho khan mấy tiếng...
Hai người này...lại bắt đầu rồi, thật không coi người ta ra gì sao?
Nhưng cuối cùng vẫn phải biết điều mà lui ra ngoài, nhường chỗ cho đôi vợ chồng mặt dày này.
Ngu gì mà ngồi đây để bị nhồi nhét thức ăn cho chó, còn không sợ bị nghẹn chết à...
2 tuần sau tại biệt thự Phí Gia
Thẩm Tòng Tâm đã được ra viện 1 tuần rồi.

Cô ở nhà tĩnh dưỡng còn Tiểu Jack Phí Nam Thành cho cậu bé nhập viện được 2 hôm để chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật
Phí Nam Thành cưng chiều vuốt tóc cô, nói
"Anh định tuần sau bảo Nhiễm Hải sắp xếp lịch phẫu thuật cho Tiểu Jack." ( Nhiễm Hải là bạn thân của anh, hiện tại đang là trưởng khoa của bệnh viện thân ái lớn nhất thành phố S)
"Sao cơ? Anh đã liên lạc được bác sĩ Mohamed rồi hả anh?"
Nam Ngữ lập tức tỉnh ngủ, vội vã hỏi anh.
"Ừ anh liên lạc được với ông ấy rồi."Anh đáp.
"Thành ....!cảm ơn anh..."

Thẩm Tòng Tâm nói cảm ơn, Phí Nam Thành chặn lại môi cô bằng đôi môi mình, một lát sau mới khẽ vuốt v e gò má hồng nhuận của cô, dịu dàng nói:
"Tiểu Jack là con trai của anh, anh có trách nhiệm phải bù đắp cho con chứ.

Hơn nữa đây cũng là chuyện mà anh phải có trách nhiệm làm cho con."
Dù cho anh nói thế, nhưng cô vẫn cảm thấy biết ơn anh.
"Thành...em không biết nói gì nữa..."
"Ngốc quá...giữa chúng ta em còn cần phải khách sáo hay sao?"
Hai người đang say mê âu yếm, Thẩm Tòng Tâm cảm nhận niềm hạnh phúc trong vòng tay anh thì điện thoại của Phí Nam Thành bất ngờ đổ chuông.
Anh ấn nút nghe.
"Nhiễm Hải, có chuyện gì vậy?"
"Nam Thành! Tiểu Jack bị bắt đi rồi!"
Vừa nghe xong, anh đã bật dậy.
Thẩm Tòng Tâm cũng bị hốt hoảng theo anh, như có linh tính mách bảo, cô vội níu lấy tay áo anh, lo lắng hỏi
"Có chuyện gì vậy?"
Phí Nam Thành dùng ánh mắt lẫn lộn cảm xúc nhìn cô, đáp

"Tiểu Jack bị bắt đi rồi."
Thẩm Tòng Tâm lảo đảo, anh vội đỡ lấy cô.
Cô hoàn hồn mặc quần áo vào, sau đó hai người tức tốc đến bệnh viện.
Đến nơi còn nhìn thấy Phí lão và Phí phu nhân, Thẩm Tòng Tâm chẳng còn tâm trạng nào mà để ý tới bọn họ nữa, cô hoảng loạn nắm lấy tay áo Nhiễm Hải, nức nở hỏi.
"Tiểu Jack bị ai bắt đi?! Nó đâu rồi!"
"Tòng Tâm em bình tĩnh lại trước đã..."
Mộ Hàn ôm lấy cô từ phía sau.
Nhiễm Hải cũng bị cho dáng vẻ cô lúc nãy dọa sợ, liếc qua Phí Nam Thành mới trả lời
"Là Dương An Tình."
Dương An Tình? Tất cả bọn gồm cả Phí lão gia đều sửng sốt, Thẩm Tòng Tâm lại kích động hỏi liên tiếp
"Vậy cô ta ở đâu? Cô ta đâu rồi?! Cô ta mang con của tôi đi đâu rồi?!"
Nhiễm Hải "Cô ta đang ở trên sân thượng của bệnh viện này!"
Thẩm Tòng Tâm vùng khỏi vòng tay của Phí Nam Thành, chạy tới cầu thang lên sân thượng của bệnh viện.
Dương An Tình chỉ đợi có khoảnh khắc đó, vừa nhìn thấy Thẩm Tòng Tâm, cô ta đã nắm chặt con dao trong tay, kề vào cổ Tiểu Jack, như phát điên mà cười lớn.
"Tòng Tâm! Cuối cùng cô cũng đến rồi à...!tại sao cô đã bị đẩy xuống biển rồi mà còn không chết....!cô có biết vì cô mà tôi bị chính người tôi yêu hành hạ như thế nào không....Sao cô không chết quách đi..."
Tiểu Jack vừa nhìn thấy Mami đã khóc lớn, Tòng Tâm nghe lòng đau như cắt.
Phí Nam Thành cũng vừa lúc lên đến nơi.
Trông thấy anh, Dương An Tình càng kích động hơn.
"Thành ca.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 68: 68: Chương 67


Anh cũng đến rồi à? Anh vì con ả này mà hành hạ e suốt 4 năm!.

không phải em cố tìm cách trốn ra khỏi tay anh chắc anh chắc em không sống nổi nữa! Em đã làm gì sai!.

yêu anh cũng là sai sao! dành thứ mình thích là sai sao?!"
Dương An Tình ghì chặt con dao kề sát cổ Kỳ Kỳ.

Phí phu nhân và Phí lão gia lên tới nơi, suýt nữa Phí phu nhân đã ngất xỉu.

"Dương An Tình, cô bình tĩnh lại đi, buông dao xuống.

"
Phí Nam Thành nói với cô ta, còn ánh mắt Thẩm Tòng Tâm gắt gao nhìn con dao trên tay cô ta chỉ sợ cô ta sẽ làm gì Tiểu Jack.

Cô ta trông thấy đau khổ và lo lắng cho con trai thì càng hả hê, đồng thời cũng tức giận mà nói.

"Thẩm Tòng Tâm! Cảm giác bây giờ của cô thế nào?! Cảm giác con của cô ở trong tay tôi như thế nào? Cô là con tiện nhân! Cô dám quyến rũ Thành ca, cô dám giành lấy anh ấy hay sao? Còn dám! có con với anh ấy nữa! Loại tiện nhân như cô thì làm sao xứng đáng cơ chứ!"
Cô ta điên cuồng hét lên.

Thẩm Tòng Tâm bây giờ chẳng còn tâm trí mà để ý lời cô ta nói, cô chỉ quan tâm tới Tiểu Jack mà thôi.

Con trai của cô!
Tiểu Jack sợ đến nỗi khóc không dám khóc, đôi mắt long lanh nhìn mẹ.

Tim cô đau như có ai bóp nát, dáng vẻ đau khổ đó khiến Dương An Tình vô cùng sung sướng.

"Dương An Tình! Cô muốn làm gì thì nhắm vào tôi đây này! Mau thả con trai của tôi ra!"
Cô ta ngửa mặt lên trời cười lớn, một tay bóp cằm Tiểu Jack.

"Thẩm Tòng Tâm, ả tiện nhân như cô tôi hận không thể băm vằm cô ra, chì vì cô mà tôi mất tất cả mọi thứ! Gia đình! Tình yêu cũng bị cô cướp mất!"
"Tôi phải nhắm vào thứ mà cô yêu quý nhất chứ, đúng không! "
Ánh mắt cô ta lóe lên vẻ độc ác vô cùng, nhìn cô ta bây giờ thật đáng sợ, tóc tai bù xù, đâu còn dáng vẻ thanh cao của đại tiểu thư Dương gia nữa.

Nhiễm Hải đã gọi cảnh sát tới, nhân cơ hội cô ta đang nói chuyện với Thẩm Tòng Tâm liền vòng ra sau lưng cô ta, muốn khống chế cô ta.

Nhưng Dương An Tình đã phát giác ra, cô ta lập tức ghì chặt lấy Tiểu Jack, lùi dần người lại phía sau.

"Các người mà dám lại đây nửa bước, tôi sẽ đâm chết nó!"
Dương An Tình hung tàn nói, cô ta đang đứng trên bậc thềm lan can, chỉ cần lui thêm vài bước nữa là có thể ngã xuống dưới.

Thẩm Tòng Tâm sợ đến nỗi tim ngừng đập

Dương An Tình cô ta đưa mắt sang nhìn Phí Nam Thành, thay đổi ngữ khí, nói.

"Thành ca! anh từng yêu em không? Anh có yêu em, đúng không? Anh nói đi! "
Phí Nam Thành yên lặng không nói, Dương An Tình cười càng điên cuồng, vừa cười vừa khóc.

Phí Nam Thành đúng lúc này lao tới, đội cảnh sát cũng chạy đến ghì chặt lấy bàn tay cầm dao của cô ta.

Anh đoạt lấy Phí Nam Thành ở trên tay Dương An Tình, Thẩm Tòng Tâm chạy vội đến ôm lấy con trai vào lòng.

Dương An Tình phát điên hung hăng cào cấu, dưới chân càng lùi, cuối cùng trượt chân mà ngã xuống.

"A!"
Cảnh sát không phản ứng kịp, mọi người sững sờ, bên dưới cô ta nằm trên vũng máu, ánh mắt trợn trừng lên.

Tòng Tâm ôm chặt con trai vào trong lòng,nước mắt chảy dọc theo khóe mi, nhưng đúng lúc này Tiểu Jack lại lên cơn co giật.

Cô thất thanh gọi
"Thành!"
Phí Nam Thành và Nhiễm Hải lập tức ào tới, khóe miệng của Tiểu Jack còn sùi bọt mép.

Thẩm Tòng Tâm kêu lên, không ngừng lau đi cho con, Nhiễm Hải vội vàng nói.

"Không xong rồi! Mau đưa vào phòng phẫu thuật!"
Phí Nam Thành liền bế Tiểu Jack chạy xuống, Thẩm Tòng Tâm chạy theo sát con trai, cô không ngừng nấc lên, anh đặt Tiểu Jack lên giường, Nhiễm Hải cùng các bác sĩ khác nhanh nhẹn chạy vào, nhưng anh ta lại nói.
 
Back
Top Bottom