Ngôn Tình Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 40: 40: Tìm Lại Kí Ức


Ngày hôm sau Phí Nam Thành ngồi trong phòng làm việc anh cứ ngồi ngẩn người ra suy nghĩ cái gì rất là đăm chiêu lâu lâu lại cau mày một cái
Nếu đã không ai muốn anh nhớ lại quá khứ, thì chính anh sẽ tự đi tìm câu trả lời vậy.
Phí Nam thực sự muốn biết cô gái trong mơ của anh là ai? Vừa nghĩ đến đây anh liền nhanh chóng đứng dậy đi ra khỏi công ty, lái xe đi những nơi quen thuộc lúc trước anh từng ở.
Đầu tiên có lẽ là ngôi biệt thự cũ của anh.

Đây là lần đầu tiên trong suốt 4 năm qua anh đến đây.
Nghe mọi người nói, anh đã từng sống ở đây, đến lúc anh bị tai nạn vì muốn tiện chăm sóc anh nên cha mẹ anh đã chuyển anh về ở cùng với hai ông bà, còn ngôi nhà này để lại cho quản gia và người giúp việc trông coi và dọn dẹp, nhưng...anh cứ cảm thấy, hình như ngoài anh ra còn có một người khác nữa sống cùng anh ở đây...
Người đó...là ai?
Từng câu hỏi như mớ bòng bong, giống như đang không ngừng thôi thúc đôi chân anh bước vào trong ngôi biệt thự kia để tìm kiếm đáp án.

Vừa bước vào biệt thự, cảm giác thân thuộc cứ thế ùa về, anh nhìn xung quanh phòng khách yên tĩnh, lại có thể tưởng tượng ra cảnh anh sinh hoạt trong này, còn có...hình ảnh một cô gái nữa...
Cô gái...Có phải là cô ấy?
Nghĩ đến đây, tim anh càng lúc càng đập nhanh, hình ảnh về cô như mỗi lúc càng được hiện ra rõ hơn, anh lấy tay ôm ngực mình, th ở dốc, đôi chân vô lực lại từ từ bước lên lầu....
Đứng ở trước cửa, tay anh có chút run rẩy mà nhẹ nhàng vặn xoay nắm cửa...Cửa phòng không khóa, rất dễ anh đã mở được, tim anh bỗng chốc đập càng mãnh liệt...
Cạch!
Cửa phòng được mở ra, đập vào mắt anh là gian phòng quen thuộc, hình ảnh trong đầu anh càng lúc càng rõ ràng.
Ký ức bị anh quên lãng lại xuất hiện lần nữa, từng hình ảnh quen thuộc, vòng tay ôm ấp hay thậm chí những lần triền miên đều giống như một thước phim quay chậm lại trong đầu anh...
"A Thành"
"Vợ A Thành muốn ôm ôm"
"A Thành muốn cho vợ làm "thịt"
"Phí Nam Thành anh...anh là tên vô sỉ"
"Tiểu Ô, em là của anh, là mẹ của con anh, là vợ của anh...là người phụ nữ duy nhất của anh, hiện tại là thế, tương lai cũng là thế...anh sẽ không cho phép ai mang em đi khỏi anh"
"Bảo bối...anh yêu em chết mất"
"Em cũng yêu anh"
......!
"Aaaaaaa" Lục Từ Thiên không ngừng lấy tay ôm đầu mình, nước mắt anh đã chảy ra lúc nào không biết, đôi mắt anh đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tấm hình ảnh to lớn đặt giữa phòng ngủ, đó là ảnh cô đang đứng giữa cánh đồng hoa oải hương màu tím đang cười thật tươi, còn anh đứng ở phía sau nhẹ nhàng ôm lấy cô cũng mỉm cười nhìn về phía trước.
Một Phí Nam Thành giả ngốc!

Một Phí Nam Thành yêu Thẩm Tòng Tâm hết lòng!
Một cuộc sống vốn tưởng ngọt ngào hạnh phúc đến tận mai sau...Tại sao? Tại sao ông trời lại nỡ cướp đi Tiểu Ô của anh...
"Tiểu Ô" Phí Nam Thành đi đến tấm hình nhẹ nhàng vuốt v e khuôn mặt cô, giọng anh khàn khàn, tim đau như có hàng ngàn hàng mảnh con dao khoét sâu vào trái tim anh: "4 năm rồi...em đang nơi đâu?"
Một giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống cánh tay anh: "Anh nhớ em....!anh xin lỗi...!rất xin lỗi em"
Nói rồi anh lại tức giận đấm mạnh một phát lên tường: "Tiểu Ô...anh thật vô dụng, còn chưa tìm được em mà anh đã vội quên mất em được 4 năm rồi" nói xong, anh nhẹ nhàng đặt lên hình ảnh của cô trong đấy một nụ hôn: "Nhưng em yên tâm, chỉ cần em còn sống, cho dù có lục tung cả thế giới này lên, anh cũng nhất định phải tìm thấy em...Vợ yêu! Đợi anh"
--------
Ở một đất nước xa xôi giờ này.
"Tiểu Ô anh nhớ em"
"Thành Thành "
"A Thành"
Phí Nam Thành giật mình tỉnh giấc trong mơ, nước mắt đã ướt hết một mảng gối, cô hơi ngồi dậy, rồi lấy tay sờ s0ạng bên cạnh, cảm nhận được thân hình mềm mại trong tay, ánh mắt không có điểm tựa nhưng sâu trong đó lại là sự ưu thương không nói thành lời.
Bàn tay không ngừng vuốt v e khuôn mặt điểm trai nhỏ nhắn...

A Thành...đã 4 năm rồi...anh sống có tốt không? Liệu...anh có đi tìm em không? Có phải...anh nghĩ em đã chết rồi không? Có phải...giờ này anh đang sống vui vẻ với một cô gái khác...
Nếu là như vậy cũng tốt, với hình dáng của em hiện tại, em cũng không hi vọng anh vẫn còn yêu em như trước nữa.

Có lẽ...thượng đế lấy đi đôi mắt của em chắc cũng là để đổi lấy một thiên thần bé nhỏ đến bên em mà thôi!
Chỉ cần anh luôn sống tốt, vậy là em yên lòng rồi...
Bởi vì bên em...giờ đây đã có một thiên thần nhỏ...
Đó chính là kết tinh...niềm tượng trưng lớn nhất trong tình yêu của chúng ta...
Con trai của chúng ta...
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 41: 41: Nhớ Lại Mọi Chuyện


Tòa nhà cao ốc Phí thị, tầng nhà cao nhất.

"Nam Thành, cậu nhớ lại rồi sao"
"Ừm"
"Cậu! thực sự đã nhớ ra hết mọi chuyện rồi sao"
Mạnh Hữu ngồi vắt chân lên ghế sofa giữa phòng, trên tay cần quả táo cắn một miếng.

Phí Nam Thành đang đứng ở trước cửa sổ nhìn ra bên phía ngoài toàn thành phố, nghe vậy, anh liền từ từ xoay lưng lại khuôn mặt lạnh lùng nhìn người đang ngồi giữa phòng làm việc.

"Theo ý cậu! nếu cả đời này tôi không tự mình nhớ lại, có phải mọi người đều muốn tôi cứ thế mà quên đi cô ấy sao?" giọng nói anh tuy nghe rất bình thản, nhưng âm thanh đã lạnh đi vài phần.

"Năm đó! bác sĩ bảo cậu lúc tỉnh lại có thể sẽ để lại di chứng, vì phần đầu của cậu bị thương quá nặng nên cho dù có là ký ức tốt hay xấu cũng không nên cho cậu nhớ lại, nếu cậu vì một lý do nào đó mà bị kích động, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, có thể dẫn đến tổn thương não! mọi người biết vậy, đặc biệt là cha mẹ cậu đều không khỏi lo lắng, mà lúc cậu tỉnh dậy, thứ duy nhất cậu đã quên đi chỉ có Tòng Tâm, vậy nên lúc đó, những gì liên quan đến cô ấy và cậu đều được mọi người cố gắng che dấu đi, không thể để cho cậu biết được! vì sợ! cậu sẽ vì chuyện này mà chịu k1ch thích"
"Vậy nên! các cậu cứ thế lừa tôi, là tôi chưa lấy vợ, lừa tôi mọi thứ, rồi khuyên tôi nên thử chấp nhận Ella"
"Haizz! Lúc đó, quả thực là chúng tôi cũng hết cách a, huống hồ cô ấy là cháu của dì Dương Liễu người đã từng cứu cậu, bọn mình thấy cô ấy cũng rất tốt nên cũng muốn cậu thử một lần quen với cô ấy" Mạnh Hữu cắn một phát vào quả táo, khuôn mặt bình thản nói.

"Nhưng tôi không yêu cô ấy" anh cười lạnh một tiếng: "trên đời này! người tôi yêu cũng chỉ có một người duy nhất mà thôi"
"Nam Thành, đã được 4 năm rồi, tôi và Lục Minh đã cho người tìm kiếm suốt 4 năm nay, Tòng Tâm cô ấy vẫn không có tin tức gì, mọi người đều nghĩ cô ấy có lẽ đã! "

"Cô ấy vẫn còn sống" Phí Nam biết Mạnh Hữu đang muốn nói gì, anh chỉ lạnh lùng nói: "chết phải thấy xác, sống phải thấy người! 4 năm trước tôi tin cô ấy còn sống, thì 4 năm sau tôi cũng sẽ tin như vậy, chỉ cần còn có 0,001 % hi vọng, cho dù có lục tung cả thế giới này lên, tôi nhất định cũng phải tìm thấy cô ấy"
Nói xong anh chỉ nhìn Mạnh Hữu một cái rồi đi ra khỏi phòng, trước khi đi còn không quên nói một câu: "tháng này tôi đang có dự án bên Pháp, có lẽ tôi sẽ sang bên đó một thời gian để cho khuây khoả, công ty sẽ giao lại cho cậu"
"Hả?" Mạnh Hữu còn đang ngơ ngác đến lúc kịp hiểu anh đang nói đến chuyện gì, Phí Nam Thành đã đi ra khỏi phòng, anh liền không ngừng hét to một tiếng: "Phí Nam Thành, Lão tử muốn tăng lương a"!
Nhưng đáp lại anh chỉ là cánh cửa đã đóng sầm lại.

Aaa! Phí Nam Thành chết tiệt! Thật coi anh là cỗ máy làm việc của cậu ta sao! đi đâu cũng để lại công ty cho anh phụ trách, kể cả lúc cậu ta giả cốc đẻ tán vợ cũng thế cậu để cả mớ sổ sách lại cho tôi khiến tôi bận tới mức không cả có thời giai đi tìm bạn gái.

Lần này lão tử nhất định phải đòi bồi thường từ cậu mới được
Mạnh Hữu không ngừng nghiến răng khóc thương cho số phận đáng thương của mình! tại sao anh lại có một thằng bạn trí cốt tàn nhẫn như cậu ta chứ!.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 42: 42: Jack Phát Bệnh


2 tháng sau nước Pháp.
Tại một cửa hàng nhỏ bán đủ các loại hoa tươi.
Hình như vì sự thân thiện cùng với sự nhiệt tình của chủ nhân ở đây, mà khách đến đây mua hoa đều rất đông.
Và điều đặc biệt hơn là ở đây còn có một Tiểu soái ca, cục bông nhỏ vừa ngoan ngoãn lẽ phép, lại cực kỳ đáng yêu và đẹp trai, khiến khách đến đây đều yêu thích không thôi.
"Hey Jack! Chào buổi sáng tiểu soái ca"
"Cháu chào cô ạ, hôm nay cô muốn mua hoa gì ạ"
"Ngoan quá, bảo mẹ Milan cho cô một bó hoa hồng màu đỏ"
"Vâng ạ! Cô đợi cháu một chút"
Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu rồi thân hình nhỏ nhắn chạy vào trong.
"Mẹ xinh đẹp, có cô muốn một bó hoa hồng màu đỏ ạ"
"Ừm, mẹ cắm ngay đây"
"Mẹ Milan có cần Tiểu Jack giúp gì không ạ"
Milan cười yêu thương, lấy tay xoa xoa cái đầu quả dưa hấu tròn vo của cậu bé nói: "không cần, đợi mẹ cắm hoa xong, tí nữa sẽ dẫn Tiểu Jack đi ăn kem, được không?"

"Dạ, vâng ạ"
Cậu bé cười vui vẻ nhìn mẹ mình, hôm nay là sinh nhật cậu nha, có phải baba cũng gửi thư và đồ chơi về cho cậu rồi phải không?
Mỗi năm cứ đến sinh nhật cậu, là baba lại gửi thư và mua thật nhiều đồ chơi gửi về cho cậu, mẹ nói, baba đang ở một nơi rất xa nên không thể đến gặp cậu được, đợi cậu lớn lên hơn chút nữa thì baba nhất định sẽ đến gặp cậu, qua ngày hôm nay là cậu tròn 5 tuổi rồi nha.
Có phải...cậu sắp được gặp baba rồi không?
Đang trong suy nghĩ thì bỗng dưng Jack thấy trước mắt mình là một khoảng trời đen xì cả người cậu ngã xuống nền đất.

Vị khách mua hoa cô thấy tiểu Jack ngã xuống liền hét lên tiểu Jack tiểu Jack cháu có sao không tỉnh lại đi....!tỉnh lại đi....!Milan lúc này đang cắm hoa ở trong nghe thấy tiếng hét của vị khách liền nhanh chóng chạy ra ngoài, cô do chạy vội quá đã vấp vào cửa ngã đánh rầm xuống đất, cô lúc này không thấy đau vôi vàng bò dậy rồi chạy thật nhanh ra chỗ Jack (cô tuy mù nhưng do là cửa hàng của mình nên cô đang thuộc hết các vị trí trong cửa hàng bình thường đi cô rất dễ dàng tránh đồ vật).
" Jack...!Jack ....!con đừng làm mẹ sợ...!tỉnh lại đi....!tỉnh lại đi con..." cô vừa ôm Jack vừa nói nước mắt cô lại rơi.
Lúc này xe cấp cứu đã đến cô vội vàng lên xe theo tiểu Jack đến bệnh viện.

Trên xe cấp cứu cô nắm lấy tay Jack miệng không ngừng nói " con nhất định không sao đâu...!nhất định.." (Tiểu Jack từ nhỏ đã mắc căn bệnh máu trắng, cậu đã phải đấu tranh với căn bệnh quái ác này từ khi còn rất nhỏ.

May bên cạnh cô còn có Trương Nhất Hàn một bác sĩ giỏi cũng là người đã cứu được Thẩm Tòng Tâm khi cô bị ném xuống biển.

May có anh ở bên cạnh tận tâm cứu chữa cho tiểu Jack nên cậu nhóc mới cầm cự được ngày hôm nay.)
Xe đã đến bệnh viện tiểu Jack được đầy vào phòng phẫu thuật.

Lúc này Sara chạy đến hỏi Thẩm Tòng Tâm
" Tiểu Jack sao rồi?"
Tòng Tâm chỉ biết khóc.

Sara thấy vậy ngồi xuống cạnh Tòng Tâm ôm cô vào lòng an ủi
" Tiểu Jack sẽ không có chuyện gì đâu...!thằng bé kiên cường...!cậu đừng lo quá..."
(Sara là cô bạn gần nhà của Tòng Tâm bên pháp vì khi Tòng Tâm chuyển đến đây ở thì Sara thấy Tòng Tâm rất hiền và tốt bụng mà còn không nhìn thấy nên Sara quyết định sẽ làm người tốt lúc nào cũng chạy sang nhà Tòng Tâm giúp cô từng chút một.

Qua tiếp súc mấy ngày 2 người đã rất thân với nhau như chị em từ rất lâu rồi)
Sara thấy đèn phòng phẫu thật tắt bác sĩ bên trong đi ra cô liền bỏ Tòng Tâm ra và chạy đến chỗ bác sĩ hỏi tình hình.

Tòng Tâm nghe thấy Sara nói chuyện với bác sĩ thì vội vàng đứng dậy mò đi tới.
" Cậu bé không sao rồi...!lát nữa có thể tỉnh lại...!bây giờ tôi chuyển cậu bé vào phòng chờ nha"
" Cảm ơn bác sĩ...!cảm ơn.." Tòng Tâm cúi người cảm ơn
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 43: 43: Mẹ Đừng Lo


Trong phòng tiểu Jack lúc này chỉ còn lại mình Tòng Tâm.

Sara đã đi mua đồ ăn cho 2 người.

Tòng Tâm ngồi cạnh giường bệnh của tiểu Jack tay nắm lấy tay tiểu Jack nước mắt cô không tự chủ được lại bắt đầu rơi xuống.
" Milan con không sao...!mẹ đừng khóc"
Jack tỉnh lại thấy mẹ mình đang khóc cậu dùng giọng điệu yếu ớt nói với mẹ mình.

Tòng Tâm nghe vậy liền quệt đi nước mắt mỉm cười với cậu
--------------
Bên trong một căn phòng làm việc lúc này.
Trong căn phòng ngột ngạt với không gian rộng rãi nhưng vô cùng yên lặng, tấm rèm cửa lung lay nhờ những cơn gió bụi thoảng qua…
Người đàn ông mang bộ vest đen lịch lãm ngồi chễm chệ trên chiếc ghế xoay, cơn gió nhẹ làm lọn tóc tung bay, gương mặt anh tuấn lạnh lùng khiến không khí bội phần căng thẳng, anh mang vẻ đẹp của một ác quỷ, một vẻ đẹp cô độc, như thể là một tấm gương ngăn cách mọi cảm xúc phức tạp của trần gian…
Anh đã đến Pháp đã được 2 tháng nay, nhưng dự án bên này có lẽ phải đợi một khoảng thời gian nữa mới có thể hoàn thành được.
Cạch!
Cánh cửa phòng làm việc bị mở ra.

Cô thư kí bước vào, trên tay cầm giỏ hoa hồng tươi rói, đặt bên góc cạnh bàn, cô thư kí mỉm cười cúi đầu trước anh.
"Chào buổi sáng, Tổng Giám đốc"
Khi cô thư kí định đi ra thì anh gọi lại.
" Khoan đã"
Cô thư kí quay lại, hỏi.
"Giám đốc cần gì ạ?"
"À không, chỉ là…cô mua hoa này ở đâu vậy?"
Cô thư kí mỉm cười, rút trong túi tấm thẻ rồi đặt lên bàn anh.
"Đây là địa chỉ ạ.

Cô bán hàng rất nhiệt tình, hơn nữa lại rất biết phục vụ và chiều lòng khách, mặc dù cô ấy bị mù nhưng cắm hoa rất giỏi, đặc biệt là cô ấy có một đứa con trai cực kỳ đáng yêu và đẹp trai nha, lại còn rất ngoan ngoãn hiểu chuyện nữa, nếu giám đốc rảnh rỗi tôi nghĩ anh nên một lần thử ghé qua gian hàng nhỏ của hai mẹ con cô ấy.

Chào giám đốc"
Cô thư kí nhẹ nhàng bước ra ngoài.
Cạch !
Cánh cửa phòng đóng lại.

Anh say sưa nhìn giỏ hoa hồng tươi sắc, môi nhếch lên tạo thành đường cong bán nguyệt…
"Đẹp thật!"
Giỏ màu vàng gỗ được làm vô cùng đơn giản, những đóa hoa gắn trên giỏ cũng không quá cầu kỳ.
Đặc biệt là màu đỏ rực rỡ đẹp đẽ của nó như đang thu hút anh, một màu đỏ vô cùng tự nhiên, đẹp đến mê hồn.

Ngoài ra, những thân cây được tỉa và gán ghép với nhau một cách điêu nghệ, không chút sơ sót.

Như thuật thôi miên lôi cuốn ánh nhìn nếu ai vô tình trông thấy nó, cùng mùi hương quyến rũ và êm dịu…
Nó lại làm anh nhớ đến một người, bởi vì...hồi trước khi cô còn ở với anh, anh cũng biết cô có chút tài lẻ cắm hoa, vậy nên sau hoa viên của hai người, anh đã cho người trồng thật nhiều loại hoa để dành cho cô, mỗi khi không có gì làm cô có thể ra đấy hái hoa về cắm...
Mỗi lần như thế, anh liền lặng lẽ đứng ở sau lưng, ôm cô từ phía sau, đôi mắt thâm tình chăm chú nhìn cô cắm hoa...
Nghĩ đến đây, Phí Nam Thành không khỏi cười xót xa một tiếng, đau lòng nhìn chằm chằm lên giỏ hoa kia...Tiểu Ô...đến bao giờ anh mới tìm được em đây?
Anh thực sự nhớ em...đến sắp phát điên rồi!!!
Anh đứng bên cửa sổ hồi tưởng lại những kí ức hồi trước của anh và cô....! anh cứ thất thần đứng ở đó rất lâu rất lâu.

Lúc này anh cảm thấy sao thời gian trôi qua rất chậm.

Lúc nào anh cũng nhớ đến cô.

Lúc rảnh là anh lại lôi ảnh cô ra ngắm.

Ngủ cũng không quên ôm bức ảnh cô đi ngủ
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 44: 44: Cô Gái Mù


Hồi tưởng được một lát, anh liếc ngang trên bàn rồi cầm lấy tờ giấy có ghi địa chỉ mà thư kí vừa đưa, Phí Nam Thành không khỏi cười nhạt!
""Cô gái mù sao! ?""
Chủ nhân của những bông hoa xinh đẹp này gây cho anh cảm giác khá tò mò và hứng thú, vì vậy, anh quyết định hôm nào có thời gian sẽ đến đó xem thử một lần, anh muốn tận mắt thấy tài cắm hoa của cô gái mù thiên tài ấy!
-----------
Trong bệnh viện.

"Mẹ ơi! Hôm nay baba không gửi thư về chúc mừng sinh nhật Tiểu Jack sao" khuôn mặt cậu bé ỉu xìu nói.

"Sao có thể! baba yêu thương Tiểu Jack như vậy" cô cười ngọt ngào xoa đầu cậu bé, rồi lấy tay sờ s0ạng cái túi của mình, sau đó lôi ra một hộp quà hình chữ nhật.

"Tèm tém tem! Tiểu Jack nhìn xem, đây là cái gì nào?"
"Aaa! là hộp quà ạ" cậu bé vui vẻ cầm lấy hộp quà trong tay mẹ.

"Quà ba gửi về cho con đấy, Tiểu Jack mở ra xem đi, xem có thích không"
"Vâng ạ"
Bàn tay nhỏ bé trắng nõn liền vui vẻ từ từ mở hộp quà ra, thấy bên trong đó là một chiếc xe ô tô điều khiển màu đen, là loại xe đồ chơi thịnh hành mà cậu rất thích.

"A! là chiếc xe con rất thích nha" cậu bé vui vẻ reo lên, cậu biết mẹ không đủ tiền mua cho cậu nên cậu không nói ra, không ngờ baba lại biết để mua cho cậu nha, bên trong còn có kèm một cái thiệp màu hồng nữa!

"Mẹ là chiếc xe con yêu thích ạ, baba còn gửi thư cho con nữa nè"
Tiểu Jack vui vẻ cần lên xem.

"Thích thế hả? Vậy con mau xem xem ba viết gì trong đấy"
"Dạ"
Cậu bé cầm tấm thiệp lên, cố gắng đọc từng chữ trong đó, Tiểu Jack là một cậu bé rất thông minh, nên lúc 3 tuổi được mẹ dạy, cậu đã biết viết và biết đọc chữ rồi nha.

"Gửi Tiểu Jack-Con trai thân yêu của ba.

Tiểu Jack có ngoan không? Có nghe lời mẹ không? Có ăn nhiều cơm vào không?
Và có nhớ ba không? Baba Thiên Thiên rất nhớ Tiểu Jack nha.

Ba xin lỗi vì không về thăm Tiểu Jack được, vì ba đang làm việc ở một nơi rất xa! chỉ cần Tiểu Jack ngoan ngoãn nghe lời mẹ, không làm mẹ buồn! đợi Tiểu Jack lớn lên một chút, là baba có thể sẽ về thăm Tiểu Jack được rồi!! Tiểu Jack thích gì, hãy nói với ba, chỉ cần là đồ con thích, baba nhất định sẽ mua cho con! và nên nhớ, là con trai thì phải mạnh mẽ! có chuyện gì cũng không được khóc, phải kiên cường lên!
Baba Thiên Thiên yêu con! Chúc con sinh nhật vui vẻ-Tiểu thiên sứ của ba"
Thầm Tòng Tâm ngồi ở một bên, mặc dù không nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt con trai mình, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía cậu bé chằm chằm, trong lòng không khỏi xót xa, ánh mắt đã rơm rớm nước!
Đúng vậy! baba Thành Thành rất yêu con! chỉ là! baba chưa tìm thấy con mà thôi!
---------
Phí Nam Thành hôm nay có hẹn với bác sĩ Peter ở bệnh viện X để khám lại vết thương cũ của anh, vì thế nên mới đến đây.

Tình trạng của anh dạo này đầu càng lúc càng đau, lúc tức giận càng khó kiềm chế, vậy mà cứng đầu không chịu uống thuốc.

(Peter là bạn thời cấp ba của Phí Nam Thành)
"Phí Nam Thành, nếu cậu cứ như thế này, bệnh tình sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn đấy, lúc đó e rằng khó mà lường trước được.

"
Phí Nam Thành lạnh tanh đáp
"Tôi có thể chịu được.

"
Bác sĩ Peter thở dài, cầm kết quả kiểm tra mà hết nói nổi
"Cậu đừng cứng đầu nữa, mỗi khi cậu tức giận hoặc căng thẳng đầu cậu càng đau, càng điều trị sớm thì càng tốt.

"
"Đừng bắt tôi phải nói với bố mẹ cậu.

"
Phí Nam Thành không quan tâm, đang định đứng dậy đi về thì Jack đã lon ton chạy đến, chê cười anh
"A chú này lớn thế rồi mà còn sợ uống thuốc, chú còn thua cả Tiểu Jack, Tiểu Jack không sợ đâu! "
Nói xong còn ra vẻ chống nạnh!.

.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 45: 45: Gặp Lại


"Mami nói không uống thuốc là sẽ không khỏi bệnh, không nghe lời bác sĩ là không ngoan.

Chú mau uống thuốc đi."
Phí Nam Thành nhìn thằng bé giống y hệt như phiên bản thu nhỏ của anh, đặc biệt là ở đôi mắt và đôi môi.
Bình thường anh vốn không thích con nít, thế mà khi Jack chọc ghẹo anh, anh lại không bài trừ, còn xuất hiện một loại cảm giác quen thuộc.

Không lẽ nào...?
"Bé con, mẹ của cháu là ai?"
Phí Nam Thành hạ thấp người xuống trước mặt cậu bé hỏi, ở khoảng cách gần thế này, nhìn Jack giống anh như lột.
Bác sĩ Peter ở bên cạnh lúc này cũng cảm thấy hai người giống nhau đến kì lạ.
Jack quan sát anh từ đầu đến chân, trong lòng bắt đầu xuất hiện thang chấm điểm.

Miệng nhỏ nhắn xinh xinh thốt ra
"Chú muốn biết mẹ của cháu là ai thì phải đồng ý không được bắt nạt mẹ cháu đã đã."
Jack lúc này dùng khuôn mặt nghiêm túc nói với Phí Nam Thành
Anh cười cười đưa tay lên xoa đầu cậu nhóc

" Chú sẽ không bắt nạt mẹ cháu đâu.

Chú cũng đâu có lý do gì để bắt nạt mẹ cháu."
Lúc này Jack mới nhớ ra là mình chạy đi chơi hơi xa phòng rồi, lúc này cậu sợ mẹ cậu sẽ lo lắng mà lại khóc mất cậu ngước lên nhìn Phí Nam Thành.
" Chú...!chú có thể đưa cháu về phòng bệnh được không..

cháu sợ mẹ cháu sẽ lo lắng...." Cậu ngước lên dùng khuôn mặt đáng yêu nhìn thẳng vào Phí Nam Thành
" Được...!để chú đưa cháu về phòng" anh cười cười rồi cầm lấy tay cậu bé dắt đi
Trong phòng bệnh của Jack Thẩm Tòng Tâm đang ngồi cùng Trương Nhất Hàn để nói về bệnh của Jack thì nghe thấy tiếng Tiểu Jack gọi thì cô cùng Trương Nhất Hàn bước ra ngoài để đón tiểu Jack.
( Trương Nhất Hàn đã về được 2 ngày và nghe tin Jack nhập viện anh liền chạy qua xem tình hình)
"Mẹ Milan, con về rồi nè"
"Tiểu Jack"
Thanh âm quen thuộc đến mức dường như vang lọt vào tai anh.
Thịch!
Giọng nói này...
Di Di...

Tim anh đập nhanh dữ dội, anh liền quay đầu lại
Trong phúc chốc...tim anh như ngừng đập, hô hấp khó khăn...
Khuôn mặt quen thuộc kia...Dáng người nhỏ nhắn kia...
Khung cảnh chợt đứng im, quay chậm như thước phim ngắn, trái tim hắn co thắt lại, nhẹ nhàng nấc lên từng nhịp đau đớn…
Đấy có phải là mơ không…?
Hình ảnh quá thiết thực khiến anh rơi vào trạng thái bàng hoàng….
Nếu như là mơ, thì anh nguyện xin đừng tỉnh lại, để anh có thể mãi mãi được nhìn thấy khuôn mặt ấy….
Tiểu Ô của anh...Vợ yêu của anh...
Là cô thật sao...thực sự là cô sao...
Anh chỉ sợ...chỉ một cái chớp mắt nhẹ thôi! cô sẽ giống như bọt biển mà tan biến trước mặt anh...
"Tòng Tâm"
Gọng nói ấm áp vang lên xen lẫn một chút run rẩy...
Ngay khoảnh khắc giọng nói ấy cất lên, tim cô như muốn ngừng đập...
Đã bao lâu rồi...cô không còn được nghe giọng nói ấm áp ấy nữa...đã bao lâu rồi...hai tiếng "Tòng Tâm" khi nghe người khác gọi cô lại cảm thấy rất bình thường nhưng chỉ riêng đối với người ấy, khi thốt ra hai chữ Tòng Tâm lại mang theo bao nhiêu thâm tình cùng mê luyến...
4 năm xa cách mà cứ ngỡ như đã cách xa ngàn thu...
"Tòng Tâm"
Giọng nói ấy lại run rẩy gọi tên cô lần nữa, chỉ một tiếng gọi này, nhưng hàm chứa bao nhiêu cảm xúc trong đó...đau đớn...nhớ nhung...bi thương...hạnh phúc...
Thẩm Tòng Tâm có chút bàng hoàng, loạng choạng lùi về sau.
Khoảnh khắc lắng xuống, chỉ còn nhịp hơi thở và tiếng đập đều đặn nhỏ nhoi của con tim...
Phí Nam Thành run run đứng lên, nhìn hình ảnh người con gái trước mặt, chỉ sợ đây là một giấc mơ...chỉ sợ...một cái chớp mắt nhỏ thôi sẽ làm cô tan biến trước mặt hắn...
Đôi chân anh giống như vô lực, nhẹ nhàng bước từng bước về phía cô, cho đến khi đi đến dừng lại trước mặt cô...cảm nhận được mùi hương quen thuộc...cảm nhận được người đang đứng trước mặt mình chân thật đến như vậy...
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 46: 46: Gặp Lại


Bàn tay anh run run đưa lên, áp nhẹ vào bờ má mịn màng, xúc cảm mền mại từ lòng bàn tay truyền đến khiến tim anh đập nhanh đến mức nhói đau từng hồi!
Đây! thực sự không phải là mơ sao?
Thẩm Tòng Tâm cảm nhận được một bàn tay ấm áp ôm lấy khuôn mặt mình! bàn tay anh thật lớn! thật ấm! lại mang theo chút gì đó nóng bỏng chạm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô! đôi tay không ngừng vuốt v e chỉ sợ mạnh tay một chút cô sẽ vỡ nát mà tan biến mất!
"Tiểu Ô! là em thật sao! thực sự là em sao! anh! anh không phải là đang nằm mơ chứ" giọng anh run run mang theo bao kinh ngạc khẩn trương trong đó.

Chỉ sau một khắc, cả người cô bị Phí Nam Thành ôm vào trong ngực, chặt đến nỗi cô có thể cảm nhận được từng ngón tay của anh đang khẽ run rẩy.

"Anh! "
"Đừng nói!.

em đừng nói gì hết!" Phí Nam Thành dường như sợ mất đi bảo vật trân quý nhất trên thế gian, đem cô ôm ghì vào ngực, giọng nói giống như cầu khẩn, lại giống như mệnh lệnh bắt buộc.

"Tiểu Ô! làm ơn! hãy để anh ôm em như này, chỉ ôm em như này thôi"
Cả người Thẩm Tòng Tâm đều vùi vào trong ngực anh, một cảm giác mãnh liệt không ngừng dâng lên trong lòng cô! hơi thở trầm ổn quen thuộc, mùi hương bạc hà quen thuộc, lồ ng ngực ấm áp quen thuộc,! mọi chuyện đến nhanh quá mức, khiến cô không kịp tiếp nhận, trái tim! đau đớn co thắt từng đợt!
Cô im lặng đứng yên ở đấy, mặc cho anh ôm chặt lấy mình, nước mắt như những hạt trân châu từng giọt! từng giọt không ngừng rơi xuống!
Hít một hơi thật sâu, cô lau nhanh nước mắt, cố gắng kiềm chế cảm xúc hỗn độn trong lòng mình, vội vàng đẩy anh ra!
"Anh! đừng như vậy"
"Tiểu Ô! "
"Xin lỗi quý khách, tôi nghĩ anh nhầm rồi, tôi không phải Tiểu Ô, tôi tên Milan"
Phí Nam Thành hơi bớt ngờ bị cô đẩy ra, anh còn chưa kịp nói gì đã thấy cô kéo tay Trương Nhất Hàn tiến đến bên cạnh.

"Anh ấy là chồng tôi"
Đột ngột bị cô kéo đến trước mặt Phí Nam Thành, hơn nữa còn nói anh là chồng cô, Trương Nhất Hàn cũng có chút chưa kịp thích nghi với tình huống liền có chút lúng túng nhìn hắn.

"Anh ấy là Trương Nhất Hàn, là chồng hợp pháp của tôi"
Nghe cô lạnh lùng nói vậy, mi tâm anh khẽ siết chặt chẳng buồn để ý đến người đàn ông bên cạnh, chỉ nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt thâm thúy ánh lên vẻ tà mị khiến người khác thật không biết anh đang nghĩ gì.

"Chồng hợp pháp sao?" Anh cười lạnh một tiếng, ánh mắt lạnh lùng nhìn sang Trương Nhất Hàn.

Nhận được ánh mắt lạnh băng của anh, Trương Nhất Hàn cũng không phản ứng gì chỉ là nhún nhún vai tỏ vẻ cô nói đúng.

"Đúng vậy"
"Đúng sao? Tiểu Ô, em có biết! em nói dối rất tệ"
Ánh mắt thâm thúy của anh lại nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ trong chớp mắt anh đã vươn tay kéo mạnh cô về phía mình.

"A! " Thẩm Tòng Tâm đột ngột bị anh kéo vào lòng ôm chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn đập vào lồ ng ngực rắn chắc của anh làm cô không khỏi kêu lên một tiếng.

"Tiểu Ô! trên đời này, người chồng hợp pháp của em chỉ có một, đó là anh, tuyệt đối không phải ai khác"
"Anh! làm gì vậy! mau buông ra"
"Không! cả đời này em cũng đừng hòng mong anh buông em ra" anh tuyên bố thẳng thừng bá đạo, cánh tay không ngừng siết chặt lấy cô, không cho cô giãy giụa.

"Anh! "
"Ngoan! đừng náo nữa, để cho anh ôm em một chút, chỉ một chút thôi" anh tựa cằm lên đầu cô, hít thở mùi hương quen thuộc chỉ thuộc về riêng cô, cảm nhận được thân thể mền mại trong lòng mình là thật, nỗi sợ hãi mất cô mới vơi đi đôi chút: "Cô bé ngốc! Em có biết! anh nhớ em đến sắp phát điên rồi không"
Thẩm Tòng Tâm nằm trong lòng anh, thân thể khẽ run lên, cô cũng nhớ anh, nhớ anh cũng sắp phát điên rồi!
Nhưng!
Biết làm sao đây, cô hiện tại không giống như cô của lúc trước, cô hiện tại! lại giống như một người khuyết tật, cô bị mù hai mắt, cô! làm sao có thể coi như không có chuyện gì mà hưởng thụ tình yêu anh dành cho mình đây!
Anh ưu tú như vậy, tốt đẹp như vậy, vẻ đẹp của anh giống như vẻ đẹp của thiên thần xen lẫn ác quỷ, một vẻ đẹp hút hồn khiến bất cứ người nào cũng phải ngoái nhìn mà ngưỡng mộ!
Bên cạnh anh, vẫn còn bao nhiêu phụ nữ xinh đẹp hơn cô, giỏi giang hơn cô!
Còn cô thì sao! chỉ là một người mù, đúng vậy! cô chỉ là một người mù làm sao xứng với anh đây! làm sao cô có thể để bản thân mình trở thành gánh nặng cho anh!
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 47: 47: Lo Sợ


Nghĩ đến đây, cảm giác mất mát không ngừng ùa về xâm chiếm tâm trí cô, làm cô đau đớn đến hít thở không thông!
"Anh! buông tôi ra" Thẩm Tòng Tâm dùng lực đẩy mạnh hắn ra, rồi chạy thẳng ra ngoài.

"Tiểu Ô! em làm sao vậy" Phí Nam Thành bị cô đẩy ra, thấy cô hoảng loạng chạy ra ngoài làm anh không khỏi sợ hãi liền chạy nhanh theo cô.

Trương Nhất Hàn cũng có chút giật mình rồi quay lại nói với cô y tá là dẫn tiểu Jack vào phòng đợi rồi chạy theo hai người.

"Tiểu Ô"
"Tiểu Ô em đứng lại, đứng lại đó cho anh"
Paris mưa phùn càng lúc càng nhiều, dòng người đông đúc cũng vì thế mà hối hả chạy đi trốn mưa.

Tòng Tâm chạy đi không được một lúc, lại bị một cánh tay to lớn bắt lấy.

"Tiểu Ô! mưa rồi, theo anh về nhà nhanh lên"
"Không! tôi không muốn! anh buông tôi ra"
"Tiểu Ô, nghe lời anh được không?" Anh dùng sức ôm chặt lấy cô, không cho cô cơ hội chạy trốn.

"Buông! anh mau buông tôi ra"
Tòng Tâm không ngừng giãy giụa trong lòng anh.

"Tiểu Ô! em cứ trốn tránh anh như vậy, chẳng nhẽ em không nhớ anh, một chút cũng không nhớ anh hay sao" anh hơi buông lỏng cô ra, đau lòng nhìn cô nói.

"Không nhớ! Phí Nam Thành, nếu như còn yêu tôi thì làm ơn đừng đi theo tôi nữa, tôi muốn yên tĩnh một mình, làm ơn" Thẩ Tòng Tâm đau khổ nói.

"Tiểu Ô! đừng vậy mà, em có biết anh sợ mất em đến nhường nào không?"

Phí Nam Thành khổ sở nhìn cô xoay lưng đi vào chỗ đám đông, anh không biết tại sao cô lại cự tuyệt mình như vậy, cô có nỗi khổ gì không thể nói với anh sao!
Trong bệnh viện trên con đường ra cổng có rất nhiều xe qua lại, Phí Nam Thành chỉ đứng lặng tại đó, bóng lưng có chút cô độc, anh cũng không đuổi theo cô nữa, chỉ là đau lòng nhìn bóng cô khuất dần vào đám đông người trong bệnh viện, cho đến khi không thấy bóng dáng của cô đâu nữa, anh mới cười khổ một tiếng quay lưng đi ngược hướng phía cô!
Chỉ một khoảng cách ngắn như vậy, chỉ có cách mấy bước chân, nhưng lại như cách xa ngàn dặm!
Chỉ cần đối phương xoay người một cái! chỉ cần có thể kiên định một chút, hết thảy mọi chuyện chẳng phải đều sẽ quay lại như lúc ban đầu hay sao!
Thẩm Tòng Tâm bước những bước chân nặng trĩu, đôi mắt không có tiêu cự cứ bước đi thẳng về phía trước, đụng trúng ai cũng chỉ vội vàng xin lỗi, đang khi tâm trạng cô như người mất hồn bước đi không có điểm dừng thì bỗng nghe thấy từ phía xa vọng lại một tiếng phanh xe gấp, rồi tiếp đó là một tiếng "rầm" vang lên!
Cô đột ngột dừng bước, tim không hiểu sao lại nhói lên một hồi, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.

Người đi quanh đó cũng tò mò tụ tập xì xào bàn tán với nhau!
"Trời ơi! Có người bị thương"
"Khủng khiếp quá! mau! mau gọi bác sĩ nhanh lên"
Tim Thẩm Tòng Tâm đột nhiên đập mạnh, cảm giác đau đớn lan tràn toàn thân, hình ảnh Phí Nam Thành đột nhiên xuất hiện trong đầu, thân thể bỗng chốc run rẩy, cô liền sợ hãi liều mạng, quay đầu chạy về phía anh!
Tiếng ồn ào càng lúc càng lớn hơn, tiếp đó là tiếng xe cứu thương không ngừng vang lên!
Mà ngược hướng với Thẩm Tòng Tâm, Phí Nam Thành lúc này cũng nghe thấy tiếng động kinh người, rồi tiếng bàn tán của người qua đường, thân thể cao lớn bỗng chốc cứng đờ, toàn thân lạnh ngắt không khỏi run lên, một nỗi sợ hãi quen thuộc dâng lên! giống như cái ngày của 4 năm trước khi biết tin cô xảy ra chuyện!
"Tiểu Ô! Tiểu Ô! "
Nỗi sợ hãi mất đi cô làm tim anh như ngừng đập, trái tim nhói lên từng hồi đau đớn, lập tức quay đầu, chạy tới phía cô! trong đầu không ngừng gọi thầm tên cô!
"Tiểu Ô! Tòng Tâm"
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 48: 48: Lo Sợ


Thẩm Tòng Tâm không biết mình đang chạy đi đâu, chỉ là dựa theo cảm giác cứ chạy về phía trước, có lúc đụng trúng người ta khiến cô ngã xuống đường bị trầy xước đến đau đớn, nhưng cô vẫn cố gắng đứng dậy vô thức chạy đi tìm anh.

"Thành Thành! A Thành"
Càng lúc càng đến gần, tiếng người ồn ào, tiếng các bác sĩ hô tránh ra càng gần cô, trái tim Thẩm Tòng Tâm không khỏi sợ hãi đập liên hồi, thân thể khe khẽ run lên!
Đến trước đám đông, Thẩm Tòng Tâm chỉ biết vô thức vung tay loạng choạng chẳng biết có đẩy trúng đám người kia hay không, đôi môi cô chỉ là không ngừng run rẩy gọi tên anh, đúng lúc này, cô lại bị đám người kia đụng trúng khiến cả người cô mất thăng bằng ngã nhào xuống đất nằm đè lên một thân hình lạnh ngắt!
Mùi máu tanh khẽ xộc vào mũi!
Cảm nhận được bàn tay đang ươn ướt!
Trong phúc chốc thân hình cô bỗng chốc cứng đờ, đôi tay nhỏ bé khẽ run rẩy đưa lên đụng chạm vào người trước mặt!

Trái tim! đau đớn đến hít thở không thông! đôi môi run run không nói thành lời!
"Thành! Thành! "
"Này cô gái, cô nhanh đứng lên để chúng tôi còn đưa bệnh nhân vào trong viện" bác sĩ lúc này đã vội vàng đẩy xe tới kéo cô ra khỏi người đàn ông trước mặt!
"Thành! tỉnh lại! tỉnh lại! anh đừng làm em sợ, đừng làm em sợ" Thẩm Tòng Tâm đã chẳng còn để ý đến họ nói gì nữa, chỉ là không ngừng sợ hãi nắm lấy cánh tay lạnh ngắt kia.

"Này cô, mau buông tay ra, chúng tôi đang rất gấp" bác sĩ nói rồi đẩy cô sang một bên, nhanh chóng đưa bệnh nhân vào trong bệnh viện.

"Thành! "
Đang lúc Thẩm Tòng Tâm hoảng hốt muốn chạy theo bác sĩ, lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên.

"Tiểu Ô"
Thân thể cô nhẹ run lên, cô giật mình đứng yên tại chỗ, đôi chân bỗng chốc vô lực mà ngã xuống đất!
"Tiểu Ô"
Phí Nam Thành thở hổn hển chạy đến, ráo riết tìm cô khắp nơi, trái tim sợ hãi đập bang bang, sau đó vội vàng đẩy đám người kia ra!

Đập vào mắt anh là dáng người nhỏ bé đang không ngừng run rẩy dưới đất!
Anh liền đau lòng chạy tới ôm chầm lấy cô! htk
"Tiểu Ô! Em không sao chứ"
Định hình được một lúc, cảm nhận được vòng tay ấm áp quen thuộc, thanh âm quen thuộc, mùi hương bạc hà quen thuộc, đôi môi cô mới run rẩy cất lên!
"Thành Thành! là anh! là anh thật sao! anh không có chuyện gì! thật không có chuyện gì"
Nói rồi, Cô bất chợt lấy tay ra ôm chặt lấy anh, rốt cuộc không thể kìm chế được nữa, sợ hãi gào khóc lên, nước mắt thi nhau rơi xuống!
"Thành Thành! Vừa nãy! em! em cứ tưởng người đó là anh! em sợ! thực sự rất sợ! sợ anh sẽ bỏ em mà đi"
Phí Nam Thành đau lòng siết chặt lấy cô, anh không ngừng hôn lên trán cô an ủi, có trời mới biết, lúc cứ tưởng cô đã xảy ra chuyện, anh đã sợ hãi đến mức nào, tưởng chừng như linh hồn trong anh đều bị rút cạn! trái tim vừa đau đớn vừa căng thẳng!
"Ngốc! anh không có chuyện gì, chẳng phải anh vẫn đang mạnh khỏe đứng trước mặt em sao"
"Em! em thực sự rất sợ, thực sự rất sợ" nước mắt cô không ngừng rơi xuống, thấm ướt cả vào bờ vai anh.

Phí Nam Thành hơi buông lỏng cô ra, anh nâng cằm cô lên, không nói gì cứ thế hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, đầu lưỡi anh nhẹ nhàng chui vào trong miệng cô, không ngừng khuấy đảo trong đó, nụ hôn vừa sâu vừa mãnh liệt, giống như muốn thông qua nụ hôn này để gửi gắn yêu thương, niềm nhung nhớ bao gồm cả nỗi sợ hãi mất đi cô!
Đợi khi nụ hôn gần kết thúc, anh mới lưu luyến rời môi cô ra, ánh mắt thâm tình nhìn cô nói: " Tiểu Ô, em có biết, anh sợ mất em đến nhường nào không? Lúc cứ nghĩ em đã xảy ra chuyện, anh liền giống như người mất hồn mà điên cuồng chạy đi tìm kiếm em! anh cũng rất sợ, thực sự rất sợ phải mất em lần nữa.

Bốn năm qua, anh luôn cho người tìm kiếm tung tích của em, nhưng đổi lại anh hi vọng bấy nhiêu thì lại thất vọng bấy nhiêu, em có biết rằng, cuộc sống lúc đó của anh thực sự là sống như không bằng chết, anh giống như người mất đi ánh sáng duy nhất của cuộc đời mình, nhìn đâu cũng chỉ thấy bóng tối, đâu đâu cũng đều là hình bóng của em, trái tim lúc đó tưởng chừng như đau đến chết đi sống lại! Cô bé ngốc này, thế mà lúc anh tìm ra em, em lại xấu xa mà đẩy anh đi! em có biết, anh nhớ em! nhớ em đến sắp phát điên rồi không?"
Theo từng câu từng chữ của anh nói đều giống như muốn bót nghẹt lấy trái tim cô, giống như từng mũi dao đâm đến sâu thẳm vào trái tim, đau đớn đến rỉ máu!
Thẩm Tòng Tâm đau lòng vòng tay ôm chặt lấy anh: "Em cũng nhớ anh! thực sự rất nhớ anh"
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 49: 49: Yêu Là Yêu


Bàn tay nhỏ bé khẽ kéo cổ áo anh xuống, đặt môi mình lên môi anh, nụ hôn nồng nhiệt ướŧ áŧ lại được diễn...
Phí Nam Thành siết chặt lấy eo cô, cứ thế cùng cô môi lưỡi d@y dưa...
Mặc kệ ánh nhìn của người ngang qua ...
Mặc kệ mơi phùn đang rơi...
Mặc kệ vạn vật xung quanh...
Hết thảy...đều giống như vô hình, làm sao cản trở được trái tim nồng nhiệt của hai con người đang yêu nhau đây...
Phải chăng...là yêu sâu đậm cỡ nào?...
Xa cách như vậy là đã quá đủ rồi!
Giờ đã đến lúc hai ta thuộc về nhau...
Để ta cảm nhận tình yêu dành cho nhau...
Để ta bù đắp cho những nỗi nhớ, những vết thương lòng trong quá khứ...

Và...để hai trái tim ta hòa chung làm một...
Thời gian như lắng đọng lại, mưa phùn càng lúc càng rơi lớn, trên con đường bên trong bệnh viện đông người qua lại, chỉ thấy hai thân hình đang ôm chặt lấy nhau, hôn nhau nồng nhiệt...giống như cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa đều không thể làm phiền đến họ...
Tình yêu không phải là những lời ước hẹn xa xôi.

Đó chỉ đơn giản là cùng nhau tay trong tay suốt quãng đời còn lại, sóng gió không buông, gian khổ không rời.
Tình yêu cũng là một phần tạo nên linh hồn.

Yêu có cùng bản chất với linh hồn.

Giống như linh hồn, yêu cũng là hỏa tinh của thần; giống như linh hồn, yêu không bị ăn mòn, không thể chia tách, không hề khô héo.
Yêu...đơn giản chỉ là muốn ở bên người ấy, không muốn xa người đó dù chỉ một giây...!
Mà cái gọi là duyên phận, chính là trong ngàn vạn người gặp được người cần gặp là anh, trong ngàn vạn năm, giữa mênh mông hoang hoải vô tận của thời gian, không sớm một bước cũng không muộn một bước...

Đời này, kiếp này yêu anh...yêu đến khi hơi ngừng thở...yêu đến khi thế giới diệt vong, vẫn yêu anh, yêu sâu đậm...
"Em...hiện tại em chỉ là một cô gái mù, tương lai chỉ có bóng tối, vậy anh có còn yêu em nữa không?"
"Đồ ngốc, không phải anh là ánh sáng của em sao, cả đời này chỉ cần em không buông, không bỏ, anh nguyện làm đôi mắt của em, dẫn dắt em đi, con đường phía trước cho dù có là bóng tối hay vực sâu vạn trượng, tất cả mọi việc hãy để chồng em gánh vác, thay em chống đỡ tất cả, em chỉ cần biết...em là người phụ nữ mà anh yêu nhất, nhiệm vụ của em là ở bên anh, yêu anh từng ngày, như vậy là đủ rồi"
"Thành Thành, cảm ơn anh, có lẽ cả đời này niềm may mắn lớn nhất của em là gặp được anh, được làm vợ anh, được anh yêu thương, anh nói, có phải ông trời quá ưu ái em rồi không?"
"Vậy sao?" nói rồi anh liền cúi xuống bế xốc cô lên.
"A" Thẩm Tòng Tâm hoảng sợ vòng tay ôm chặt cổ anh.
Phí Nam Thành bế cô theo kiểu công chúa, đầu cúi xuống tựa trán mình vào trán cô, hắn mỉm cười, giọng nói trầm thấp khẽ thì thầm bên tai cô: "Cô bé ngốc, vậy có phải em nên thay ông trời cảm tạ anh"
"Hả?"
"Vẫn chưa hiểu sao?"
"Không hiểu" cô lắc lắc đầu.
"Là như vậy..." Toàn thân anh dường như dán sát vào thân thể cô, hơi cúi xuống, kề sát vành tai nhỏ xinh, cắn nhẹ vào vành tai cô, thì thầm ái muội: "Đêm nay...!hãy để anh ở bên em, để anh "yêu" em thật nhiều được không? hửm"
Thẩm Tòng Tâm có chút bất ngờ, thân thể bị anh ôm chặt khẽ nổi lên một hồi run rẩy, khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng...
cô biết từ "yêu" mà anh vừa thốt ra có nghĩa là muốn làm gì, thật biếи ŧɦái...!cô khẽ đánh vào ngực anh.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 50: 50: Buông Tay


Cách đó khoảng 5m, một thân hình cao lớn khẽ đứng ở đó, nhìn hai người đứng cách đó không xa, anh chỉ cười khổ một cái rồi xoay lưng bỏ đi, bóng anh đổ dài trên đường có chút thê lương!
Cuối cùng anh cũng đã hiểu ra mọi chuyện!
Hóa ra Phí Nam Thành chính là chồng cô, người chồng 4 năm trước mà khi nhắc đến cô mới có thể cười ngọt ngào mà hạnh phúc đến như vậy!
Hóa ra! tình yêu mà anh luôn âm thầm vun đắp 4 năm qua, cuối cùng lại biến thành hư vô như vậy!
Anh! thực sự là không còn hi vọng nữa sao? Không còn cơ hội nữa sao?!
Phải làm sao đây! khi mà anh đã yêu cô nhiều đến vậy, đến nỗi anh cũng chẳng biết là mình đã yêu cô từ lúc nào!
khi mà chính tay anh cướp cô từ vòng tay tử thần trở về, khi biết cô bị mù, anh đã hứa, cô là người phụ nữ duy nhất mà anh muốn chăm sóc cả đời này, đúng vậy! là duy nhất!
--------
Thẩm Tòng Tâm cuối cùng cũng đã được Phí Nam Thành bế mình trở về gian phòng nhỏ của cô mà không phải là ở tiệm hoa.

Đây là một ngôi nhà nhỏ hai tầng mà cô đã thuê cho cô và Tiểu Jack ở, xung quanh được trồng rất nhiều loài hoa, đây chính là hoa cô trồng để đi bán ở tiệm.

Vào đến nhà, cả hai thân hình đều ướt sũng vì bị dầm mưa khá lâu!
"Phòng tắm của em ở đâu"
"Hả? Anh hỏi để làm gì?"
"Ướt như vậy, không tắm nước nóng, chẳng lẽ em muốn bị cảm lạnh sao" anh cười khẽ hỏi cô, vẫn ôm chặt cô trong tay không buông.

"À, là ở tầng trên, phòng đầu tiên"
Phí Nam Thành nghe vậy, liền bế cô đi thẳng lên tầng, mở cửa bước vào phòng rồi đưa cô vào nhà tắm.

Anh để cô ngồi ở bên trong bồn tắm, rồi tự tay muốn cởϊ qυầи áo của cô ra.

"Anh làm gì vậy?" Phí Nam Thành có chút khó hiểu hỏi anh.

"Hộ em cởϊ qυầи áo" anh bình thản đáp, tay đã cởi được một nút áo trên người cô.

"Em! em để em tự làm, anh đi ra ngoài đợi em trước, em tắm xong rồi anh vào tắm sau"
"Sao vậy? Bé con, không phải nơi nào trên thân thể của em có chỗ nào là anh chưa nhìn thấy, chưa từng sờ qua, em ngại làm gì?"
Phí Nam Thành cười tà mị nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, 4 năm rồi mà vẫn đáng yêu như vậy, thật muốn trêu chọc cô một chút.

"Em! em không quen" Thẩm Tòng Tâm xấu hổ lắp bắp nói.

"Không quen sao? Vậy anh sẽ giúp em quen"
Nói rồi anh không đợi cô phản ứng, liền nhanh chóng từ từ cởi bỏ quần áo trên người mình, bước chân trầm ổn vào bồn tắm, ngay sau đó vòng eo nhỏ nhắn bị cánh tay đàn ông rắn chắc ôm chặt!
"A" cô xấu hổ kêu lên, sau một khắc, chỉ cảm thấy toàn thân đang vùi trong lồ ng ngực ấm áp của anh.

"Bé con, đừng ngại, anh chỉ sợ em bị cảm sẽ khiến anh đau lòng, ngoan ngoãn một chút để anh giúp em, hả?"
Phí Nam Thành cười nhẹ, giọng nói êm ái kề sát bên tai cô, giống như xuyên thấu tận đáy lòng, đồng thời vòng tay ôm ngang hông cô càng siết chặt!
Giọng nói âu yếm, ôn nhu giống như lời thủ thỉ của tình nhân!
Thẩm Tòng Tâm chỉ cảm thấy như có một dòng nước ấm áp nhẹ nhàng len lỏi trong nội tâm mình, trong lòng nổi lên một cảm xúc hạnh phúc ngọt ngào khó tả, cô liền mím môi gật đầu!
Bàn tay to lớn cũng nhẹ nhàng cởi bỏ từng nút áo trên người cô xuống, cho đến khi một vết sẹo liền xuất hiện trước mắt anh, Phí Nam Thành không khỏi đau lòng nói :"xin lỗi"
"Hả?"
"Xin lỗi, vì đã không thể bảo vệ được em" ngón tay anh khẽ vuốt v e vết sẹo trên bả vai cô, sau đó hôn lên lưng cô, ánh mắt không khỏi nổi lên một tia đau xót.

"Không phải là lỗi tại anh, hơn nữa chuyện đã qua nhiều năm như vậy, em cũng quên rồi" cô cảm nhận được anh hôn lên trên lưng mình, cô biết nơi hắn hôn chính là vết sẹo do bị thương mà ra.

Thẩm Tòng Tâm quay lại, lấy tay ôm lấy cổ anh!
Bầu ngực mê người cũng vì thế mà đυ.

ng chạm vào lồ ng ngực rắn chắc của anh, khiến Phí Nam Thành hít một ngụm khí lạnh, hít thở bắt đầu khó khăn!
"Tiểu Ô, thân thể em thật đẹp"
Đôi tay như có ma lực nhẹ nhàng di chuyển xuống dưới cởi bỏ chiếc váy mỏng trên người cô ra, trong chớp mắt, cả thân hình mềm mại dưới làn nước như ẩn như hiện xuất hiện trước mắt hắn!
Phí Nam Thành chỉ cảm thấy máu huyết sôi trào, 4 năm cấm dục, đối với anh một màn này thật sự giống như muốn gϊếŧ chết anh ngay tại chỗ!
"Tiểu yêu tinh, làm sao đây, thân thể em mê người như vậy, làm anh thực sự chịu không nổi"
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 51: 51: 4 Năm


Phí Nam Thành nhẹ nhàng ghé sát tai cô nói, sau đó ngậm lấy vành tai mẫn cảm của cô, làm Thẩm Tòng Tâm khẽ run rẩy một hồi, hô hấp hai người càng lúc càng dồn dập.

Da thịt tiếp xúc, hơi thở giao hoà, nhịp tim đập mạnh, tất cả đều là nhớ nhung, yêu thương… đủ kɧıêυ ҡɧí©ɧ người ta mất hết lý trí!
Du͙© vọиɠ bên dưới cũng vì thế mà c ăng trướng lên khó chịu đến mức như muốn nổ tung ra.

"Bé con, cho anh được không? Anh thực sự rất muốn em"
Thẩm Tòng Tâm ngại ngùng, trái tim đập liên hồi, Cô nghe thấy nhịp thở của anh ngày càng dồn dập, nhịp tim ngày càng gấp gáp.

Như có một sức mạnh vô hình thúc đẩy, cô vòng tay qua cổ anh, đôi môi anh đào nhẹ nhàng dán vào đôi môi lạnh ngắt của anh, hôn lên môi anh.

"Thành! Em yêu anh"
Nụ hôn của cô khiến Phí Nam Thành không thể kìm nén được nữa, du͙© vọиɠ trong anh bùng phát dữ dội mạnh mẽ như nước lũ thủy triều dâng trào, cánh tay rắc chắt khẽ siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, ép cơ thể cô dán sát vào người anh!

"Bé con, hương vị của em thật ngọt ngào"
Anh cắn nhẹ vành môi cô thủ thỉ, sau đó chủ động hôn cô, dùng đầu lưỡi của mình tiến vào trong khoang miệng cô, kiếm tìm đầu lưỡi cô, hôn cô cuồng nhiệt!
Bàn tay tham lam vuốt v e, sờ nắn khắp thân thể mềm mại!
"Ưm"
Trong phòng tắm, dưới hơi nước mịt mù, chỉ nghe thấy tiếng th ở dốc càng lúc càng lớn!
Hai cơ thể ôm quấn lấy nhau, làn nước không ngừng dập dềnh, lúc chìm đắm, lúc trôi nổi,…
Phí Nam Thành ôm cô, nhẹ nhàng đứng dậy, môi lưỡi vẫn cùng cô dây dưa, nụ hôn cuồng nhiệt mà mãnh liệt, thân hình cao ráo ôm cô rời khỏi phòng tắm tiến vào phòng ngủ.

.

Bé con! Thả lỏng một chút, đừng siết chặt như vậy" hắn ghé vào tai cô thì thầm.

"Thành! đau! nhẹ chút a"

Thẩm Tòng Tâm lúc này đã bị sắc dục mê hoặc, kɧoáı ©ảʍ hắn mang lại không ngừng ập tới làm cô khẽ run rẩy, đôi môi ngâm nga!
Phí Nam Thành dán môi mình lên môi cô, hôn cô cuồng nhiệt, bá đạo! chỉ trong chớp mắt, bao nhiêu nỗi nhớ nhung bao lâu nay bỗng chốc tuôn trào mạnh mẽ, anh hôn cô thật sâu, thật lâu, giống như muốn thông qua nụ hôn này để xóa tan đi nỗi nhớ nhung trong lòng anh, xóa tan đi sự trống vắng và cô đơn trong tim hắn bốn năm nay!
Tựa như muốn cảm nhận hương vị ngọt ngào của cô, cảm nhận mỗi lần đi sâu vào thân thể cô, đều khiến trái tim anh rung động mãnh liệt, cảm nhận được sự chân thật của cô, người con gái nằm dưới thân anh là thật, cô thực sự đã trở lại bên cạnh anh!
"Tiểu Ô, anh yêu em, thực sự rất yêu em"
Phí Nam Thành điên cuồng muốn cô, thân thể không ngừng vận động mạnh mẽ, cô là của riêng anh, cả đời này đều là của anh!
"Ưʍ! Thành! "
"Tiểu Ô, anh sẽ không cho phép ai mang em rời khỏi anh, ai cũng không được, tử thần lại càng không"
"Thành! em là của anh"
"Vẫn luôn là vậy"
Trong gian phòng nhỏ, tiếng th ở dốc dồn dập cùng với tiếng rêи ɾỉ yêu kiều, chỉ thấy hai thân hình đang không ngừng quấn chặt lấy nhau!
Bên ngoài, sắc trời cũng dần tối, hoàng hôn buông xuống, sắc vàng của tia nắng ấm áp còn sót lại, nhẹ nhàng chiếu xuống gian phòng nhỏ, nơi có hai thân hình đang kí©ɧ ŧìиɧ mãnh liệt, tận hưởng sự ân ái, khoái lạc! đôi tình nhân như muốn hoà nhập vào nhau lúc này!.

( chị nhà mình hình như bỏ quên cái gì rồi!.

tiểu Jack còn ở trong bệnh viện chờ anh chị đó, anh chị ơi)
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 52: 52: Jack Được Gặp Ba


Bệnh viện lúc này.

Hôm nay, Tiểu Jack được ra viện trở về nhà sau 2 hôm nằm lại viện.

Cậu bé đã quá quen với cảnh nằm viện này rồi nên Thẩm Tòng Tâm thường phải đi ra tiệm hoa và nhờ chị y tá chăm sóc Tiểu Jack ở bệnh viện.

Lần này cũng thế không thấy mẹ quay lại cậu cũng không khóc lóc gì cả ngoan ngoãn chơi và đợi mẹ về.

"Tiểu Jack"
"Chú Nhất Hàn"

Cậu bé đang đứng trong phòng bệnh chờ mẹ qua đón, thấy Trương Nhất Hàn đi đến chỗ mình, Tiểu Jack liền vội vàng chạy đến nhào vào vòng tay rắn chắc của anh.

"Ừm! hôm nay người con đã khoẻ lên chưa?" anh ôm lấy cậu bé đứng dậy, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt v e khuôn mặt trắng trẻo mập mạp trong lòng.

"Dạ, con rất khoẻ ạ.

Con khỏi bệnh nhanh để cho mẹ Milan khỏi lo ak" cậu bé cười vui vẻ, bỗng đưa bàn tay nhỏ nhắn ra khẽ đụng chạm vào ánh mắt đỏ hoe của anh: "Chú Nhất Hàn, chú khóc sao, là ai bắt nạt chú, Tiểu Jack sẽ đi trừng trị người đấy"
Trong lòng Trương Nhất Hàn bỗng chốc dấy lên một tia ấm áp, anh không nói gì chỉ là ôm chặt lấy thân hình nhỏ nhắn trong lòng, đôi mắt ánh lên một nỗi đau xót không nỡ!
"Là bụi bay vào mắt, nào! giờ chú đưa con đi tìm mẹ"
"Dạ"
"Tiểu Jack! cháu có muốn được gặp ba không?"

"Là baba của Tiểu Jack sao?"
"Đúng vậy" anh khẽ gật đầu: "chú cũng sẽ đưa cháu đi gặp ba"
"Thật sao, cháu sẽ được gặp baba thật ư?" cậu bé khó tin, mở tròn mắt nhìn anh.

Trương Nhất Hàn buồn cười nhìn biểu hiện vui mừng của Tiểu Jack, anh khẽ cúi xuống hôn vào má của cậu bé một cái: "Tiểu Jack nhất định sẽ gặp được ba, chú hứa"
Chỉ là không ai biết trong lòng anh lúc này đang đấu tranh, đau đớn đến như nào, ba năm chung sống chăm sóc hai mẹ con, anh đã sớm coi hai người họ là người nhà của mình, bảo anh rời xa hai người họ chẳng khác nào đâm một nhát dao vào trái tim anh, đau đớn đến rỉ máu!
Nhớ lại, lần đầu tiên khi cô đi sinh, anh vì lo lắng quá mức mà đứng ngồi không yên, đợi ở trước cửa bệnh viện gần mấy tiếng đồng hồ liền, chân tay cũng vì thế mà căng thẳng trở nên luống cuống!
Cho đến khi, anh nghe thấy tiếng trẻ con khóc oe oe vang lên ở trong phòng, anh mới vui mừng không kìm lòng được chạy vào bên trong, bác sĩ lúc này cũng mừng rỡ bế đứa bé trong tay đi đến chỗ anh, bảo anh bế nó!
Bàn tay anh có chút run rẩy bế đứa trẻ trong tay, lần đầu tiên anh cảm nhận được cảm giác làm một người cha là tuyệt vời như thế nào, nhìn cục bông nhỏ trong lòng mình mà anh không khỏi vừa vui mừng vừa cảm động đến hai mắt đỏ hoe, giống như đứa bé chính là con anh vậy!
Anh kìm lòng không được, lại cúi xuống không ngừng hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, sau đó bế đứa bé đi đến chỗ mẹ nó, nhìn cô đang mệt mỏi ngủ thϊếp đi, anh chỉ đau lòng, hơi cúi xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn thì thầm: "em vất vả rồi, sau này, hãy để anh ở bên em, chăm sóc hai mẹ con em, Tòng Tâm! "
Ba năm chăm sóc hai mẹ con cô, anh không phải là chưa từng thổ lộ nỗi lòng của mình, nhưng anh biết trong lòng cô đã có người khác, anh không cần cô phải đáp trả lại tình cảm của mình, anh chỉ muốn được bên cô, yêu thương, bảo vệ hai mẹ con cô như vậy là đủ rồi!
Anh đã từng nói! nhất định phải giúp cô chữa khỏi mắt, và chữa khỏi cho Tiểu Jack, vậy nên anh đã dành một năm để đi Mỹ học thêm Y, tuy anh là bác sĩ, nhưng vấn đề ở mắt cô khá nghiêm trọng, nên anh cần phải chuẩn bị những thứ gọi là tốt nhất cho cô, chỉ cần giúp cô nhìn thấy được ánh sáng, thời gian bao lâu cũng được!
Tòng Tâm! cho dù em ở bên ai cũng được, chỉ cần em hạnh phúc, tất cả mọi khổ đau hãy để một mình anh nhận lấy !!! Anh cũng đã từng hứa! sẽ đem lại ánh sáng cho em, nhất định! anh sẽ giúp em chữa khỏi mắt của mình, để em một lần nữa nhìn thấy ánh sáng trên thế giới này!
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 53: 53: Cháu Đi Nhầm Nhà Rồi


Tiểu Jack được Trương Nhất Hàn đưa về đến nhà, anh không vào trong mà chỉ đứng ở ngoài đợi cậu nhóc vào nhà rồi mới quay về.

Anh biết, đó là thế giới của ba người họ, đã đến lúc anh phải trả lại cuộc sống riêng tư thuộc về riêng họ.

Anh cũng yên tâm, vì anh biết rằng! Phí Nam Thành yêu Thẩm Tòng Tâm là thật, có lẽ là yêu hơn bất kì cái gì trên thế gian này!
Ánh mắt hắn nhìn cô, luôn là say đắm, thâm tình, mê luyến,! giống như cô là bảo vật trân quý nhất trong cuộc đời của hắn!
Tiểu Jack về đến nhà không thấy ai, vì mỗi lần chỉ cần cậu bước vào nhà đã thấy mẹ vui vẻ ra đón cậu rồi, nghĩ vậy, cậu bé có chút hoảng sợ gọi to "mẹ! mẹ ơi"
" Mẹ Milan, Tiểu Jack về rồi"
! !
Mà bên trong phòng lúc này, sau cuộc h0an ái qua đi, Thẩm Tòng Tâm mệt mỏi nằm thϊếp đi trong lòng anh.

Phí Nam Thành đang muốn nhắm mắt ôm cô ngủ lại nghe thấy giọng trẻ con không ngừng gọi mẹ dưới lầu truyền đến.

Anh hơi nhíu mày! trẻ con nhà hàng xóm sao, bị lạc vào nhà cô chắc!
Nghĩ nghĩ vậy, anh liền đứng dậy, mặc quần áo rồi bước ra ngoài.

Cạch!
Cửa phòng vừa được mở ra, anh suýt nữa đụng chạm vào thân hình nhỏ nhắn dưới chân.

"Cháu! " anh ngạc nhiên đây không phải cậu bé anh đã gặp trong bệnh viện sao( anh nhà chắc không nhớ đến cậu bé đã từ gọi Thẩm Tòng Tâm là mẹ trước mặt anh, vì lúc đó anh bất ngờ quá mà đầu óc có nhớ gì ngoài vợ mình đâu)
"Tại sao chú lại ở đây? Mẹ cháu đâu?"
"Suỵt" anh làm động tác im lặng, rồi không nói gì liền cúi xuống bế thân hình nhỏ ục ịch dưới đất lên, bước chân xuống lầu.

"A! chú làm gì vậy, mau thả cháu ra, cháu muốn mẹ"
"Nhóc con, đây là nhà của vợ chú, không phải nhà của mẹ cháu, chú nghĩ, chắc cháu vào nhầm nhà rồi" vừa nói anh vừa ôm chặt cậu bé đi ra ngoài.

"Aaa, chú xấu xa, mau thả cháu xuống, đây rõ ràng là nhà của mẹ cháu với Tiểu Jack"
"Nói đi, nhà cháu ở đâu chú đưa cháu về" sở dĩ anh nghĩ là cậu nhóc nhầm nhà cũng là do nơi đây có khá nhiều ngôi nhà san sát giống nhau.

"Nhà cháu ở đây, chú mới là người phải đi ra khỏi nhà cháu" nói rồi, Tiểu Jack liền cắn phát vào tay hắn, làm anh bị đau phải buông cậu bé ra.

"A! Cháu! tiểu tử thối này! răng cháu là cần tinh con thỏ sao, cắn chú đau chết đi được"
"Hừ! Chú, cái tên xấu xa, đây rõ ràng là nhà cháu"
Tiểu Jack chống tay, trừng mắt nhìn anh nói tiếp:
"Mặc dù chú rất đẹp trai, cháu cũng rất thích gọi chú là chú đẹp trai, nhưng từ giờ trở đi, chú chính là chú xấu xa trong mắt cháu"
Phí Nam Thành có chút buồn cười nhìn cậu nhóc trước mặt mình, dáng vẻ ục ịch đáng yêu khi chống tay lên, cộng với khuôn mặt đẹp trai bầu bĩnh nhìn hắn, thật làm hắn muốn giận cũng giận không được!
"Này, cháu có biết trẻ con nói dối là rất không ngoan không?"
"Chú mới là người nói dối"
"Cháu không tin?"
"Trẻ con mới tin lời chú"
"! " anh á khẩu, lại buồn cười nhìn thân hình nhỏ nhắn trước mặt: "nhóc con, cháu không phải là trẻ con sao?"
"Cháu là nam tử hán, cháu sẽ bảo vệ mẹ khỏi những kẻ xấu xa, nhất là những kẻ xấu xa như chú"
"!.

.

" Phí Nam Thành á khẩu lần hai, được lắm nhóc con, khẩu khí cũng mạnh ghê gớm, chẳng biết con nhà ai mà lại sinh ra một "tiểu hư đốn" như này!
Mà khoan! cái tính cách này cộng với cái khuôn mặt quen thuộc này, khiến anh càng nhìn càng thấy quen mắt là sao!
Lạ thật! Giống ai được nhỉ?!
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 54: 54: Con Anh Mà


"X...X"
"O...O"
"X..."
"Chú thắng, cháu thua rồi, ra ngoài đi"
"A...tại sao chú cứ thắng cháu hoài vậy?" Tiểu Jack hậm hực nhìn ông chú đẹp trai trước mặt.
"Sao vậy? Không phục"
Nói rồi anh lấy tay búng phát vào trán cậu nhóc :"Tất cả là ở cái đầu, biết chưa?"
"Hứ"
"Muốn chơi tiếp, vậy chúng ta sẽ chơi trò khác"
"Được"
Sau một lúc....
Hai người, một lớn, một nhỏ ngồi trên ghế sa-lon giữa phòng khách, mắt to trừng mắt nhỏ.
Tích tắc...tích tắc...

Chỉ nghe thấy tiếng kim đồng hồ trên tường không ngừng kêu tích tắc cho đến khi....
"Ai yaaa...Không được nữa rồi, cháu sắp ch ảy nước mắt rồi"
"Haha nhóc con, lần này chú vẫn thắng, cháu thua rồi, có phải..."
Anh nén cười, cố gắng kéo dài giọng, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang muốn bốc hỏa của cậu nhóc trước mặt...
Đúng lúc này, một thanh âm dịu dàng từ trên lầu truyền xuống.
"Tiểu Jack"
"A...mẹ, mẹ dậy rồi"
Cậu nhóc thấy mẹ mình đang bước xuống, liền vội vàng chạy đến chỗ mẹ, cần lấy tay cô...
"Mẹ, cẩn thận nha"
"Ừm, cảm ơn con....!con thấy như nào rồi ....!có mệt không con....!chú Nhất Thành đưa con về à....!mẹ xin lỗi mẹ có chút việc không đến viện đón con được" Thẩm Tòng Tâm nói đến đây mặt bắt đầu đỏ nên.
" Dạ...!tiểu Jack không mệt, tiểu Jack khoẻ lắm ạ"
Phí Nam Thành sững sờ nhìn một màn như này trước mặt, sau một lúc định thần lại, anh mới đứng dậy đi đến bên cô, không nói gì, cứ thế cúi xuống bế cô lên.
"A..." Thẩm Tòng Tâm cảm thấy mình được bế lên, theo phản xạ liền ôm lấy cổ anh, khuôn mặt xinh đẹp vùi vào trong lồ ng ngực ấm áp quen thuộc.
"Tỉnh rồi à...!mệt lắm không"
"Anh...vẫn chưa đi sao"
"Anh làm sao yên tâm để em một mình"
Anh đau lòng nhìn cô, rồi ôm cô bước xuống từng bậc thang, đi đến giữa phòng khách, đặt cô ngồi trên ghế.
"Mẹ...mẹ biết chú xấu xa sao?"
"Thằng nhóc đó là con em sao?"
Hai âm thanh đồng thời cất lên cùng một lúc, hai đôi mắt màu lục giống y hệt nhau khẽ quay sang nhìn đối phương, cuộc đấu mắt to trừng mắt nhỏ cứ thế lại tiếp diễn...
"À...Chuyện này..." Thẩm Tòng Tâm lúc này mới chợt nhận ra là hình như cô còn chưa cho hai cha con họ nhận nhau thì phải.

"Mẹ"
"Tiểu Ô"

Thẩm Tòng Tâm bị rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, cô dở khóc dở cười cảm nhận được khí thế đấu mắt hừng hực của hai cha con nhà này, không còn cách nào khác, cô đành quay sang chỗ con trai, vuốt v e mái tóc của cậu nhóc, mở miệng nói: "Tiểu Jack, mẹ có chuyện muốn nói với chú, con lên phòng đợi mẹ một chút được không? Mẹ hứa sẽ nhanh chóng quay lại với con"
"Nhưng..."
"Yên tâm, có chú ở đây với mẹ nên con đừng lo"
Tiểu Jack nghe vậy, chỉ biết mím môi nhìn mẹ mình, chính là có chú xấu xa ở đây nên cậu mới lo vậy đó, coi chừng chú ấy biến thành sói xám ăn thịt mẹ cũng nên.
"Chú..." cậu bé ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn anh: "tốt nhất chú đừng nên có ý đồ gì với người phụ nữ của cháu..."
Cái gì mà người phụ nữ...người phụ nữ của ai cơ? Rõ ràng cô là người phụ nữ của anh.
Đầu Phí Nam Thành như muốn bốc hỏa khi nghe câu này, cho đến lúc anh kịp tỉnh lại thì đã thấy thân hình nhỏ nhắn chạy ục ịch đi lên lầu rồi.
A...tiểu tử thối chết tiệt!
"Thành Thành"
"Hả?"
"Anh không thấy, Tiểu Jack rất giống ai sao?"
"Giống ai cơ..." Phí Nam Thành bị cô hỏi vậy, liền có chút suy nghĩ...
Sau một lúc...
"Em...em đừng nói đó là con của Trương Nhất Hàn nhé, chết tiệt! Hắn ta dám gieo giống vào người em sao?"
Phí Nam Thành đứng bật dậy, lửa giận hừng hực, đáng chết! Dám động vào người phụ nữ của anh mà còn không chịu trách nhiệm, lại còn dám gieo nòi giống vào người cô,...mà cho dù có muốn chịu trách nhiệm thì anh cũng không cho phép anh ta có cơ hội.
"Thành Thành, không phải như anh nghĩ đâu"
"Tiểu Ô..." Phí Nam Thành đau lòng, tiến đến ôm chặt lấy cô: "Em yên tâm, cho dù đó là con ai, anh cũng không quan tâm, nó là con em thì cũng giống như con anh, anh cũng sẽ coi Tiểu Jack như con của chúng ta"
"Anh...thật không quan tâm đó là con ai sao?"

"Đúng vậy...chỉ cần là em sinh ra, thì cũng giống như con của anh, anh đều yêu thương" anh hôn nhẹ lên trán cô an ủi, nhưng trong lòng vẫn không khỏi dâng lên cảm giác đau xót...
"Nếu...em nói đó là con anh thì sao?"
"Con anh?" Phí Nam Thành khó tin nhìn cô.
"Đúng vậy...Tiểu Jack là con anh, nó là con của chúng ta, là nòi giống anh gieo cho em đó, ngoài anh ra em còn có ai khác được sao, anh không thấy Tiểu Jack rất giống anh sao?"
Thẩm Tòng Tâm bật cười nhìn anh, tên ngốc này...cô có thể cảm nhận được chắc anh đang bất ngờ đến như nào...
1s...2s...3s...
"Tiểu Ô...em nói, Tiểu Jack là con anh"
"Đúng vậy a, Gen anh mà anh còn không nhận ra sao?...ưm"
Cô còn chưa nó hết, đã bị anh ôm chặt, đôi môi mỏng của Nam Thành nhẹ nhàng dán lên làn môi căng mọng, quyến luyến đem hơi thở nóng rực hít lấy hương thơm của cô, nháy mắt đôi môi đỏ mọng mềm mại như anh đào của cô bị anh mãnh liệt hôn m*t triền miên…
"Ưʍ..."
Dần dần, nụ hôn của Phí Nam Thành không còn ôn nhu như trước mà mang theo tất cả sự bá đạo, nóng bỏng, không hề kiêng nể mà trêu chọc cắn nuốt lưỡi cô, đảo loạn suy nghĩ của cô...
"Ư...Thành..." tiếng kêu kiều mị của Phí Nam Thành bị nụ hôn của Phí Nam Thành hoàn toàn nuốt lấy...
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 55: 55: Thương Xót


Được một lúc lâu nụ hôn ướŧ áŧ kéo dài cũng đã kết thúc, Phí Nam Thành mới nhẹ nhàng rời môi cô ra, trán tựa lên trán cô thì thầm: "Tiểu Ô, cảm ơn em, anh thực sự rất vui và cũng rất hạnh phúc" nói rồi, anh lại nhẹ nhàng cắn cắn vành môi cô: "Vợ yêu, làm sao đây, anh yêu em chết mất"
"Thành Thành! em cũng yêu anh" cô khẽ xoay người, nằm tựa vào trong lồ ng ngực anh.

"Anh biết không? 4 năm trước lúc em bị bắt cóc, lúc đó em đã đi bệnh viện và biết được mình mang thai! cho đến khi em bị họ bắt đi rồi ném em xuống biển, lúc đó người em muốn gặp nhất chính là anh, người em muốn bảo vệ nhất chính là con của chúng ta! "
Theo từng lời từng chữ cô kể, đều giống như từng mũi dao sắt nhọn đâm vào tim anh đau đớn!
"Luc đó, em tưởng rằng mình đã chết, sẽ chẳng còn cơ hội gặp được anh nữa, nhưng may mắn là lúc em bị trôi xuống nước, lại có một chiếc thuyền tư nhân ra đảo chơi, họ đã thấy em và cứu em lên, anh biết không? Người cứu em lúc đó không ai khác chính là Trương Nhất Hàn"
"Trương Nhất Hàn cứu em?"
"Đúng vậy, hơn nữa anh ấy còn là vị bác sĩ lúc trước khám thai cho em trước khi em bị bắt cóc, lúc đó cả thân thể em do bị va đập mạnh vào vách đá và do thiếu dưỡng khí quá lâu, nên cho dù được cứu nhưng vẫn dẫn đến tình trạng hôn mê làm người thực vật"
"Người thực vật?" đôi tay anh đang ôm lấy cô bỗng chốc run rẩy, càng lúc càng siết chặt.

"Ừm, em bị hôn mê gần suốt 4 tháng, suýt chút nữa ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng, nhưng Nhất Hàn anh ấy là một bác sĩ rất tài giỏi, anh ấy không ngừng tìm cách giúp em, cho đến 1 tháng sau em mới tỉnh lại, nhưng không may do đầu em lúc bị thương khá nặng đã làm ảnh hưởng đến mắt, tổn thương đến giác mạc, vậy nên! hai mắt em không thể nhìn thấy ánh sáng được nữa" nói đến đây, giọng cô có chút nghẹn ngào, thân thể khẽ run lên.

Còn Tiểu Jack tùe khi sinh ra đã mắc căn bệnh máu trắng quái ác hành hạ thằng bé từ lúc nhỏ, em phải lm việc để có tiền trả viện phí cho thằng bé, nhưng đến bây giờ vẫn chưa tìm được tuỷ phù hợp để cấy ghép.

Nói đến đây cô bắt đầu rơi nước mắt.

"Xin lỗi" Phí Nam Thành có thể cảm nhận được sự thất vọng và đau đớn trong cô, lòng anh cũng đau không kém, đau đến nỗi hô hấp khó khăn.

"Xin lỗi! Xin lỗi vì anh đã không thể bảo vệ em"

"Thành Thành, đó không phải là lỗi của anh" Thẩm Tòng Tâm lấy tay chặn lại môi anh không cho anh nói xin lỗi nữa: "Đừng tự trách mình, vì như vậy em sẽ rất đau lòng"
"Tiểu Ô! " anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô, ôm chặt cô vào trong lòng mình: "anh nhất định sẽ tìm bác sĩ tốt nhất để chữa khỏi mắt cho em và tiểu Jack, anh sẽ đi xét nghiệm xem tuỷ của anh có phù hợp với con không"
"Thành! "
"Em đừng nói gì hết! hãy tin tưởng anh, được không?"
"Thành Thành, nhưng mà! "
Anh áp trán mình lên trán cô nói: "Cô bé ngốc, tin anh đi"
"Chồng! cảm ơn anh" hai mắt cô bắt đầu rơm rớm nước tiếp, đầu khẽ vùi vào lồ ng ngực ấm áp của anh, cảm nhận nhịp tim đang đập thình thịch của anh!
Một tiếng "chồng" này đã rất lâu rồi anh chưa từng nghe qua, giờ được nghe cô gọi! tim anh không khỏi mền nhũn như muốn tan chảy!
"Vợ yêu, chúng ta lên thăm Tiểu Jack được không?"
"Được"
Nói rồi anh nhẹ nhàng ôm cô lên, bước chân trầm ổn lên lầu!
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 56: 56: Đau Đớn


Tối đến.
Thẩm Tòng Tâm và Tiểu Jack đã ngủ say trên giường rồi, chỉ còn lại mình anh chưa ngủ do đang xử lí công việc.
Lúc anh đang làm việc, thi thoảng lại nhìn lên trên giường nơi có hai mẹ con đang say giấc kia, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác ngập tràn hạnh phúc, mọi chuyện tốt đẹp như vậy đến quá nhanh, thật sự khiến anh thấy có chút không chân thực.
Không nhịn được, anh khẽ đứng dậy đi đến bên hai mẹ con đặt lên trán mỗi người một nụ hôn dịu dàng và ấm áp.
"Bà xã của anh, tiểu bảo bối của ba, ngủ ngon"
Lúc anh xoay người định quay lại làm việc tiếp, lại nhìn thấy dưới ngăn bàn có để thật nhiều bức thư trong đó.
Tò mò, Phí Nam Thành cần lấy một tờ trong đó lên xem rồi mở ra, đập vào mắt anh chính là nét chữ ngây thơ nghệch ngoặc của trẻ con...
"Ba
Ba là baba Thành Thành phải không? Ba đang ở đâu? Năm nay Tiểu Jack đã 4 tuổi rồi! tại sao không thấy ba về thăm mẹ với Tiểu Jack, có phải ba không cần mẹ với Tiểu Jack rồi nữa không?...
Tiểu Jack rất nhớ ba, mẹ cũng nhớ ba..."
Một tiếng "ba" này như tiếng sét đánh giữa trời quang, đánh thẳng vào đầu anh, đau đớn đến lồ ng ngực hô hấp khó khăn
Ba không cần mẹ nữa sao?
Ba không cần Tiểu Jack nữa sao?
Từng câu từng chữ như đang không ngừng trách mắng anh, kết tội anh, như một con dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim anh, đau đớn rỉ máu...
Rất lâu sau đó, bàn tay anh mới run run cần lên bức thứ hai...

"Ba
Chú Nhất Hàn rất tốt với con, chú ấy luôn ở bên chăm sóc mẹ với con, chú nói chú muốn làm "ba" con...nhưng con không muốn, con chỉ muốn ba và mẹ cũng chỉ muốn ba...
Ba...
Đã rất lâu rồi con không thấy chú Nhất Hàn đến nữa, có phải chú ghét con rồi không? Có phải chú ấy cũng sẽ bỏ mẹ với con mà đi?
Nhưng...Tiểu Jack rất ngoan mà, Tiểu Jack không có hư, tại sao chú không đến thăm con và mẹ nữa...tại sao?..."
Đôi tay anh run rẩy, nước mắt đã làm nhòa đi từng dòng chữ trên đó,...làm sao...làm sao...anh có thể không hiểu được cảm giác thiếu đi tình thương của một người cha chứ...
Làm sao anh không hiểu được cảm giác khao khát có một người cha là như thế nào...
Huống hồ...thằng bé mới chỉ có 4 tuổi...con của anh...Tiểu Jack của anh...
Ông trời ơi...kiếp trước có phải anh đã tạo nên nghiệp chướng gì, nên kiếp này ông mới dùng cách này để hành hạ anh phải không?
Phí Nam Thành hít thở sâu một hơi, cố gắng bình ổn tâm trạng đang kích động lại, bàn tay anh lại run rẩy mở từng tờ tiếp theo, trái tim cũng theo đó mà đau đớn run lên.
"Ba
Hôm nay bạn mập lại trêu chọc Tiểu Jack, cậu ta nói xấu mẹ, cậu ta nói vì mẹ bị mù nên ba mới không cần mẹ và con...Tiểu Jack đã đánh nhau với cậu ta, bởi con biết ba không phải là người như vậy, ba vẫn sẽ về thăm mẹ và Tiểu Jack mà phải không?
Tiểu Jack cũng sẽ không cho phép ai nói xấu mẹ, mẹ là mẹ xinh đẹp nhất, con sẽ là hiệp sĩ bảo vệ mẹ...
Nhưng...có phải con sai rồi không? Mẹ biết con đánh nhau với bạn nên mẹ đã rất buồn, tối nay mẹ đã khóc rất nhiều..."
Nước mắt anh lúc này đã rơi xuống không thể kiểm soát được nữa, đôi tay khẽ siết chặt lại.
......
"Ba
Tiểu Jack thực sự rất thích chiếc xe điều khiển có hình siêu nhân trong quán, nhưng con biết mẹ không đủ tiền mua, nên con sẽ không nói cho mẹ biết, Tiểu Jack sẽ đợi đến khi nào ba về ba sẽ mua cho con được không?
Ba
Hôm nay là sinh nhật của Tiểu Jack, cảm ơn ba vì đã mua cho con chiếc xe mà con thích nhất, con yêu ba và cũng rất nhớ ba..."
Phí Nam Thành chỉ cảm thấy trái tim mình như đang bị một bàn tay hung hăng bót nghẹt lấy, đau...thật đau quá!!!
"Ba
Tối nào mẹ cũng mơ thấy gặp ác mộng, rồi tỉnh dậy giữa chừng ôm chặt lấy con...
con biết mẹ đang khóc, đang sợ hãi, con biết mẹ đang nhớ ba, đang cần ba...con cũng nhớ ba, con cũng cần ba"
"Ba.
Con là Tiểu Jack đây, hôm nay Tiểu Jack đã gặp được một chú đẹp trai nha, chú ấy còn tốt bụng đưa con về phòng bệnh nữa nha.

Mặc dù con biết bệnh của con rất đau nhưng con không kêu la om xòm con sợ mẹ lo lắng cho con.

Con tự nói con phải mạnh mẽ để có thể bảo vệ mẹ đến khi ba về với mẹ và Tiểu Jack".
...........
"Ba ơi!! Con nhớ ba, mẹ Milan tối nào cũng khóc, con biết mẹ đang nhớ ba nên mẹ mới khóc...năm nay con đã sắp 5 tuổi rồi, Tiểu Jack đã cao hơn một cái đầu rồi nha, có phải chỉ cần con càng lớn càng cao thì ba nhất định sẽ về tìm con và mẹ phải không?...
..........
Con đợi ba...người ba tốt nhất của con"
Anh thật ngốc...thật sự ngu ngốc, lần đầu nhìn thấy thằng bé rõ ràng cảm giác thân quen, rõ ràng cảm thấy quen thuộc...thế mà còn không nhận ra? Anh thật đáng trách...thật sự đáng trách...
Đọc xong từng bức...từng bức thư...mỗi nội dung trong đó đều giống như hàng ngàn hàng vạn mũi dao đâm xuyên vào tim anh, khiến trái tim anh không ngừng co thắp dữ dội, hô hấp dồn dập tưởng chừng như muốn nghẹt thở...
Cảm giác này thực sự đau đớn đến chết đi sống lại...
Giá như...anh tìm được cô sớm hơn...
Giá như...anh không bị mất trí nhớ, kéo dài đến tận 4 năm sau...
Nhưng tất cả...cũng chỉ là giá như mà thôi...
Anh...còn xứng đáng là một người ba tốt sao? Một người chồng tốt sao?
Hết thảy những đau đớn này, làm sao để có thể bù đắp được đây...
Ánh mắt anh đau xót nhìn về phía hai thân hình đang nằm ngủ ngon lành, ánh mắt kích động đau đớn, cảm động nói không nên lời...
Phí Nam Thành quay sang nhìn về phía Thẩm Tòng Tâm.

Nếu như không phải cô đang chìm trong giấc ngủ thì anh thật sự muốn ôm cô chạy ra ngoài nói cho tất cả mọi người biết bà xã của anh, con của anh...là cả thế giới của anh, là tất cả đối với anh...
Ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn say ngủ vẫn còn vương chút mệt mỏi của cô, Phí Nam Thành khẽ cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên bên tai cô, dịu dàng nói, "Bà xã, cảm ơn em!"
Đúng vậy, trong lòng anh lúc này tràn ngập sự cảm kích cùng hạnh phúc.

Cho tới giờ, qnh cũng không biết tư vị này phải diễn tả thế nào nữa.

Loại vừa hạnh phúc vừa đau xót này anh chưa từng được trải nghiệm bao giờ.
Trong lòng anh lúc này là những cảm xúc không ngừng đan xen, cảm kích có, vui mừng có, đau xót có, còn có cả trách nhiệm lớn lao vì bắt đầu từ hôm nay, anh không chỉ có trách nhiệm làm một người chồng tốt mà còn là một người cha nữa.

Anh và cô rốt cục cũng đã có một đứa con do chính kết tinh tình yêu của họ tạo ra.

Đứa bé này là niềm kiêu hãnh cùng tự hào của anh và cô.

Từ hôm nay, anh phải tích cực trở thành một người cha tốt.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 57: 57: Bị Bắt Cóc Sao


Sáng sớm.

Cộp! cộp! cộp
Thẩm Tòng Tâm đang ôm Tiểu Jack ngủ ngon lành, lại nghe thấy tiếng động không ngừng vang lên.

Cô nhíu mày, tỉnh hẳn ra! tiếng gì vậy?
Tiểu Jack cũng vì bị tiếng động làm ồn mà tỉnh dậy, cậu bé khẽ vùi vào lòng mẹ làu bàu: "mẹ, là động đất sao?"
Thẩm Tòng Tâm mỉm cười khẽ xoa đầu cậu nhóc: "không phải? Nào, dậy thôi, chúng ta ra ngoài xem có chuyện gì?"
Mà bên ngoài lúc này, một đống người ra ra vào vào, khiêng đầy đủ mọi thứ thứ đồ trên tay mà toàn là đồ chơi trẻ em.

"Cái giường hình ô tô này, mang vào phòng ngủ lắp cho tôi" Phí Nam Thành đứng một bên ra lệnh.

"Vâng, thưa thiếu gia"
"Còn mấy cái đồ chơi này cũng mang hết vào phòng xếp gọn gàng cho tôi, đồ nào ra đồ đấy, ô tô để riêng, máy bay để riêng, siêu nhân để riêng, các con vật để riêng,! "
"Vâng"
Mấy tên vệ sĩ của anh không ngừng theo mệnh lệnh mà bận rộn làm việc.

--------
Thẩm Tòng Tâm và Tiểu Jack tỉnh dậy, bỗng cậu bé giật mình thốt lên.

"A! mẹ đây là đâu?"
"Con nói gì vậy?"
"Đây! đây không phải nhà của chúng ta, chúng ta! đang ở một nơi rất xa lạ" Tiểu Jack ngỡ ngàng nhìn căn phòng xa hoa rộng lớn, trời ơi! Ngôi nhà thật to và đẹp, giống như cậu bé đang lạc vào một cung điện vậy.

"Con! con nói thật sao, đây không phải là nhà của chúng ta ư" Thẩm Tòng Tâm cũng có chút hoảng hốt hỏi con trai, đôi tay khẽ nắm chặt bàn tay của cậu nhóc.

"Đúng vậy ạ! Mẹ không phải chúng ta bị bắt cóc chứ? Nhưng nơi này thực sự rất đẹp nha"
Thẩm Tòng Tâm nghe vậy, trong lòng không khỏi sợ hãi, run lên,! làm sao có thể! rõ ràng! cô vẫn còn nhớ rất rõ ràng hôm qua cô ôm Tiểu Jack ngủ trong phòng mình mà, còn có! còn có Nam Thành bên cạnh! Nam Thành! Anh ấy đi đâu rồi? Sao cô và Tiểu Jack có thể bị bắt cóc được chứ!
Đúng lúc này, một đống người đang khiêng đồ đi lên lầu, thấy hai người Thẩm Tòng Tâm đã tỉnh dậy, đang vừa đi đến cầu thang, họ liền vui vẻ chào hỏi.

"Chào phu nhân"
"Chào Tiểu thiếu gia"

Bùng!
Đầu Thẩm Tòng Tâm lập tức bùng nổ ong ong, cái! cái gì cơ? Thiếu! Thiếu phu nhân? Chuyện này là sao? Không phải cô đang xuyên không đó chứ? Cảm giác của cô lúc này vừa khó tin, lại vừa mơ hồ.

"Ừm! đúng rồi! chỗ đó xếp ở đó! con ngựa gỗ kia mang lên phòng đi! "
Giọng Phí Nam Thành vang lên khiến cho Thẩm Tòng Tâm ngỡ ngàng đôi chút, cảm giác bất an lo lắng cũng vơi đi, hóa ra anh vẫn ở bên cô, anh không có bỏ cô mà đi.

"Thành Thành! có chuyện gì sao?đây là đâu?"
Phí Nam Thành đang chỉ bảo họ sắp xếp đồ, lại nghe thấy một giọng nói dịu dàng vang lên từ trên lầu, anh mới ngẩng đầu lên, thấy cô và Tiểu Jack đã dậy, đang đứng trên cầu thang, ánh mắt anh bỗng chốc dịu dàng và ấm áp, bước chân trầm ổn đi lên lầu.

"Tỉnh rồi? Là tiếng động làm em và con tỉnh sao"
"Thành! chúng ta đang ở đâu?"
"Chú! đây là đâu?"
"Là nhà của chúng ta"
"Nhà?"
Phí Nam Thành mỉm cười nhìn hai mẹ con đang kinh ngạc trước mặt, anh khẽ cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô như một lời chào buổi sáng, cắn nhẹ môi cô một cái rồi thì thầm: "Đây là nhà của chúng ta, từ giờ chúng ta sẽ sống ở đây"
Sau đó lại cúi xuống hôn vào má của cậu nhóc: "thích không? Từ bây giờ, đây sẽ là nhà của con"
"Chú làm gì vậy?" cậu bé ngượng ngùng khẽ xoa lên khuôn mặt đỏ bừng của mình: "chú là con trai sao có thể hôn con trai được chứ"
Phí Nam Thành suýt chút nữa bật cười vì câu nói như ông cụ non của cậu nhóc, những người ở đó cũng không khỏi cười thầm, tiểu thiếu gia thật đáng yêu a!!
Chỉ có Thẩm Tòng Tâm là vẫn chưa thoát khỏi sự mơ hồ này! nhà? Anh nói là nhà ở đâu?
Nhưng cô không hề biết rằng, tối qua lúc cô và con trai đều đã ngủ say, ai đó đã âm thầm đưa cô và con trai ngồi máy bay riêng bay về Trung Quốc rồi
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 58: 58: Mất Vợ


Sau khi Tiểu Jack và Thẩm Tòng Tâm về nước, vừa mới được mấy ngày Phí Nam Thành đã làm thủ tục nhập học cho cậu bé học ở một trường quý tộc tại Bắc Kinh.

Và anh đã cho người tìm tuỷ và giác mạc thích hợp cho Tiểu Jack và Tòng Tâm.

"Này, cậu là tên gì?"
"!.

"
"Tại sao cậu không trả lời tớ"
"!.

"

"Cậu không thích nói chuyện sao"
Theo sau cậu nhóc là một cô bé tầm tuổi, đang không ngừng cố gắng bắt chuyện với Tiểu Jack.

"Cái chú sáng nay là ba cậu sao? Chú ấy thật đẹp trai nha"
Tiểu Jack từ nãy đến giờ vẫn không thèm để ý đến cô bé, nghe cô bé nhắc đến ba mình, cậu nhóc khẽ hừ lạnh một tiếng.

"Ai nói đó là ba tôi"
"Không phải sao? Vậy thật tốt quá, chú ấy đẹp trai như vậy cậu có thể nhường chú đẹp trai làm ba mình được không?"
"Không được" ngay lập tức, Tiểu Jack liền trừng mắt với cô bé, làm cô bé giật mình sợ hãi, ánh mắt khẽ rưng rưng.

"Tại! tại sao?"
"Chú ấy là ba của Tiểu Jack, không cho phép cậu có ý đồ cướp ba đi"
Nói xong, cậu bé hậm hực bước vào lớp, ba chỉ có thể là ba của riêng cậu mà thôi! Cậu tuyệt đối không chia sẻ ba cho ai hết!
Từ khi Tiểu Jack biết chú đẹp trai là ba mình cậu bé thực sự rất vui, hơn nữa cậu còn có cả ông bà nội nữa nha.

Nhưng mấy ngày nay ba như muốn dính sát vào người mẹ vậy, ngày nào cũng bảo ông bà sang đón Tiểu Jack đi ở chung với hai người họ, làm thằng bé mấy ngày chưa gặp được mẹ khiến cậu thực sự rất nhớ mẹ, đó là lí do khiến cậu nhóc đang giận dỗi ba mình.

--------
Buổi tối.

Phí Nam Thành từ công ty trở về, vừa mới mở cửa phòng một phát, đập vào mắt anh là thân hình nhỏ nhắn đang ôm gối lớn ngủ trên giường, anh kinh ngạc, tiểu tử này không phải đang ở nhà ông bà sao?
Ánh mắt anh có chút rung động và ấm áp rồi nhẹ nhàng bước đến bên cậu nhóc, cục bông nhỏ trên giường khẽ có chút cựa quậy rồi nửa tỉnh nửa mơ mở mắt ra.

Đại khái cũng không nhìn rõ người trước mặt mình là người nào, miệng nhỏ chu ra, tay nhỏ bé hướng đến Phí Nam Thành nói.

"Ông! nước, Tiểu Jack khát nước, ông rót cho cháu cốc nước đi"
Phí Nam Thành khóe miệng giật giật, tiểu tử này khẳng định chưa tỉnh ngủ, cự nhiên đem anh biến thành ông già nhà mình.

Được rồi! Nhìn dáng dấp bé con đáng yêu như vậy, huống hồ đã mấy ngày nay anh chưa gặp con nên anh cũng rất nhớ con trai, anh nguyện làm người giúp việc phục vụ tiểu bảo bối này.

Một lúc sau!
Phí Nam Thành cầm trên tay cốc nước, ngồi xuống giường đưa nước cho cậu bé! nhưng mà!
Đợi gần 5 phút, tay anh cũng sắp mềm nhũn mà tiểu tử trên giường còn chưa chịu nhận!
"Này, nhóc con, không phải con muốn uống nước sao, không uống là ba đổ đi đấy nhé"
"Tiểu Jack muốn ông đút cho con uống cơ! " Tiểu Jack khuôn mặt phụng phịu đáng yêu, được rồi, thật ra thì cậu đã tỉnh ngủ, cậu chỉ đang giả vờ ngốc nghếch thôi! mọi lần ở nhà ông bà cậu bé rất nghe lời, muốn gì là tự cậu bé đi lấy mặc dù ông bà cực kỳ yêu thương cậu bé.

Phí Nam Thành kiên nhẫn, chế trụ sau ót cậu nhóc, từ từ cho nước cậu bé uống!.

Tiểu Jack uống một hớp nhỏ, miệng nhỏ lại chu ra.

"Oa! oa! cháu không uống nước lạnh, cháu muốn nước nóng! nước nóng"
Phí Nam Thành đầu đầy hắc tuyến!
Ngất! Thẩm Tòng Tâm bình thường dạy bảo con trai thế nào vậy? Thế nào mà lại nuôi ra một tiểu Bá Vương? Con quỷ nhỏ lười biếng, khó hầu hạ thế này? Thôi, người lớn không chấp con nít, không cần so đo với một bé con!
3 phút sau! Phí Nam Thành mang ly nước ấm từ dưới lầu đi lên, lần này sẽ không có vấn đề gì chứ!
Nhưng mà còn chưa đầy 1 phút!
"Ông ơi! Đột nhiên Tiểu Jack hết khát rồi! Tiểu Jack muốn mẹ! muốn mẹ cơ! Ô! ô! muốn mẹ! Cháu muốn mẹ! ô! ô! "
Bé con khóc càng lúc càng lớn, Phí Nam Thành tay chân cũng vụng về không biết làm gì? Trời đất! Tiểu tổ tông này thật khó hầu hạ!
Đúng lúc này, cánh cửa phòng tắm mở ra, Thẩm Tòng Tâm mặc một chiếc váy ngủ mỏng, hốt hoảng đi đến bên cậu nhóc!
"Vợ! "
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 59: 59: Gen Giả Ngốc


"Tiểu Jack, con làm sao vậy? Ngoan! đừng khóc nữa, mẹ đây! mẹ ở đây" vừa nói cô vừa ôm lấy con trai trên giường đang khóc thương tâm đến mức nức nở khiến ai nhìn cũng thấy đau lòng.

"Ô! ô! con muốn mẹ! muốn mẹ! con muốn ngủ với mẹ! ô ô! "
"Được rồi! Được rồi! chúng ta đi ngủ! đi ngủ, đừng khóc nữa"
Thẩm Tòng Tâm ôm lấy thân thể nhỏ bé vào lòng đi lên giường ngủ tiếp.

Cả quá trình cô cự nhiên biến Phí Nam Thành thành người vô hình, làm sắc mặt anh không khỏi đen như đít nồi!
Tầm khoảng 15 phút trôi qua, Phí Nam Thành bước ra từ trong phòng tắm, anh đi đến bên giường, nhìn hai thân hình đang ngủ say trên chiếc giường rộng lớn giữa phòng!
Nghĩ đến tiểu tử này, lúc nãy khóc thương tâm như vậy làm anh cũng không khỏi đau lòng, nhưng cô vợ bé nhỏ của anh lại vì thế mà trực tiếp bỏ qua anh giống như người vô hình, cứ thế ôm con trai đi ngủ, điều này khiến thực sự không vui a!
Phí Nam Thành nhẹ nhàng vén chăn lên giường, cánh tay rắn chắc ôm chặt lấy cô, bởi vì nãy Thẩm Tòng Tâm ôm con trai ngủ ở một góc nên giờ này cô là người ngủ ở giữa!
Cảm nhận được thân hình mềm mại cùng mùi hương dịu nhẹ trong lòng, khiến anh không khỏi hít một ngụm khí lạnh, Bà xã của anh đúng là tiểu yêu tinh mà! chỉ cần lại gần cô một chút cũng khiến d*c v*ng trong anh trỗi dậy!
Không kìm lòng được, anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô rồi cũng nhẹ nhàng nhắm mắt lại, tối nay anh không thể cùng bà xã mình ân ái được rồi! phải cố mà nhịn! ai bảo bên cạnh hai người còn có một tiểu tổ tông nữa chứ!
---------

Sáng sớm, mặt trời bắt đầu lên cao, qua khung cửa sổ kính trong suốt, chiếu sáng vào một nhà ba người ấm áp!
Một bàn tay to lớn không an phận, nhẹ nhàng chui vào bên trong áo người kia, rồi xoa nắm b** ng*c mềm mại của ai đó!
"Ưʍ! " tiếng kêu giống như con mèo nhỏ vang lên, khi chủ nhân của nó bị làm phiền nhưng mà vẫn chưa tỉnh hẳn.

Anh khẽ bóp mạnh một cái, thế nào vẫn chưa thỏa mãn lại di chuyển đến b** ng*c bên cạnh!
Bỗng chốc thân thể anh cứng đờ, giật mình tỉnh ngủ hẳn ra!
Tay anh đang đặt lên ngực cô nhưng lại nắm lấy được một bàn tay nhỏ bé cũng đang ở trên đó!
Anh còn chưa kịp bốc hỏa, lại nghe thấy giọng nói non nớt vang lên!
"Mẹ! ti! ti! tiểu bảo bối muốn sờ ti a"
"Tiểu tử thối, dậy"
Phí Nam Thành đầu đã sớm bốc hỏa, cánh tay to lớn tóm lấy ngay thân hình nhỏ bé!
"A! a! ba làm gì vậy? Mau thả con ra"
"Đồ quỷ nhỏ chết tiệt! 4 tuổi rồi ai cho phép con vẫn còn sờ ti mẹ"

"Con sờ ti người phụ nữ của con đâu có gì là sai"
"Giỏi lắm! đó là người phụ nữ của ba"
"Không! mẹ là người phụ nữ của con" thằng nhóc cũng không chịu thua, liền thoát khỏi cánh tay anh nhảy một phát xuống giường chống tay lên, trừng mắt nhìn anh!
Phí Nam Thành thật hận không thể bóp ch3t tiểu tử này ngay lập tức, anh cũng nhảy phát xuống giường bế cậu nhóc lên!
"A! ba xấu xa, mau thả con xuống"
Tiếng ồn ào cũng làm Thẩm Tòng Tâm thức giấc, hai cha con nhà này lại đấu đá gì nữa đây?!
"Không thả! nhóc con, dám tranh giành người phụ nữ của ba, ba lập tức cho con đi ở với ông bà nội"
"A! mẹ! mẹ! cứu con! ba ức hϊếp con ô! ô! "
Phí Nam Thành nhìn tiểu vương tử trong lòng mình lại bắt đầu giả vờ khóc oa oa lên, anh nhíu chặt mày, khuôn mặt không khỏi đen lại.

Tên tiểu tử này cũng biết giả ngốc quá ha!
Cái tính giả ngốc hay ăn vạ này đảm bảo không phải là Gen anh đấy chứ?.

.
 
Back
Top Bottom