Ngôn Tình Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,568
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
lay-phai-anh-chong-gia-ngoc.jpg

Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Tác giả: Harriee
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Harriee

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng

Giới thiệu:

Số cô không biết tại sao lại nhọ như vậy, tự dưng lấy được người chồng ngốc như thế, cô và anh ta đã kết hôn được 6 tháng, gia đình hai bên đều là bạn thân nên đã có giao ước từ nhỏ, nhưng gia cảnh nhà anh ta tốt hơn… Năm anh ta 18 tuổi, gia đình họ chuyển sang nước ngoài ở, đến năm anh ta 22 tuổi mới quay về nước, nhưng không hiểu sao anh ta từ một người bình thường đến khi từ nước ngoài về bỗng chốc lại trở nên ngốc nghếch một cách kỳ lạ như vậy…. Hơn hết, hắn còn muốn lấy cô làm vợ, nhất quyết muốn lấy cô làm vợ khiến hai gia đình phải đau đầu chỉ có thể cho hai người cưới nhau, mà năm nay cô mới 19 tuổi… Ôi đệch!!! số cô đúng là đen như chó mực, lấy được anh chồng giàu có, đẹp trai tuấn tú, thế nhưng lại là một tên ngốc…

Thử hỏi trên đời này còn có ai đen đủi như cô không?​
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 1: 1: Chồng Ngốc


“ Vợ ơi… hai người trong tivi đang làm gì thế… họ đang cắn nhau sao?”
“ Gì … gì cơ?”
Cô xấu hổ khi nghe câu hỏi ngây thơ của hắn.
Trời ơi! Người ta là đang hôn nhau lãng mạn được không?
Mỗi tội chồng cô ngốc quá, giống y như đứa trẻ vậy, có khi hỏi những câu hỏi làm cô cũng muốn ngã ngửa.
“ Vợ, tại sao vợ không trả lời, hay là A Hành nói gì sai sao.”
Khuôn mặt điển trai khẽ mếu máo nhìn cô.
Lại nữa rồi!!! Lại nữa rồi!!! Cái mặt đã đẹp thì thôi chớ, lúc nào cũng làm ra cái vẻ đáng yêu hớp hồn đó.

Trái tim thiếu nữa của cô sao chịu nổi aaaaaa!!!
Cô cảm thấy mình giống y như mụ phù thủy đang làm tổn thương đến tâm hồn ngây thơ của trẻ nhỏ.

Cảm giác mình thật có lỗi, nhìn cái bản mặt đẹp trai đến đáng thương đó, thật làm người ta không nỡ aaaaa!!! Số cô không biết tại sao lại nhọ như vậy, tự dưng lấy được anh chồng ngốc nghếch như thế, cô và anh đã kết hôn được 6 tháng, gia đình hai bên đều là bạn thân nên đã có giao ước từ nhỏ, nhưng gia cảnh nhà anh lại tốt hơn nhà cô nhiều lần.
Năm anh 18 tuổi, gia đình họ đã di cư sang nước ngoài sinh sống, đến năm anh 22 tuổi thì mới quay về nước, nhưng không hiểu sao anh từ một người bình thường đến khi từ nước ngoài về bỗng dưng biết thành một người ngốc nghếch một cách kỳ lạ như vậy.

Hơn hết, anh còn muốn lấy cô làm vợ, nhất quyết muốn lấy cô làm vợ khiến hai gia đình phải đau đầu chỉ có thể cho hai người cưới nhau, mà năm nay cô mới 19 tuổi.
Ôi đệch! Số cô đúng là đen như chó mực, lấy được anh chồng giàu có, đẹp trai tuấn tú, thế nhưng lại là một tên ngốc.
Thử hỏi trên đời này còn có ai đen đủi như cô không?
“Vợ… Vợ… chồng đói”
Cô đang mải mê suy nghĩ, khóc than cho số phận của mình thì bỗng bị bàn tay ai đó lắc lắc, làm cô hoảng hồn giật mình.
“Hả? Anh..

anh nói gì cơ?
“Chồng đói.”
“Ờ..anh ăn gì em đi nấu cho.”
“Lại đây, chồng nói nhỏ nghe” Anh cười ngây ngô nhìn cô.
“Ăn gì?” cô khó hiểu nhìn anh, muốn ăn gì mà bí mật vậy, nhưng cũng không nhịn được ghé người vào sắt hắn.
“Anh muốn … ăn…”
“Hả? Ăn gì cơ, nói nhanh lên để em còn nấu nào.”
“Ăn… ăn em được “Anh muốn… Ăn em được không”

Bụp!
Anh muốn...Ăn em được không"
Ngay khi câu nói vừa dứt, ai kia liền lĩnh hội ngay một cú đấm vào mặt.
"Phí Nam Thành...Ai dậy anh nói mấy câu bi3n thái đó hả" "Huhu...Vợ...Vợ thế nhưng lại đánh chồng"
Ảnh ôm một bên mặt, nước mắt long lanh nhìn cô...!"Thì...Thì ai bảo anh nói mấy câu đó"
Cô nhìn thấy vẻ mặt đáng thương của hắn tức khắc mền lòng...
"A Thành chỉ là nói theo trong phim thôi mà, làm sao A Thành dám ăn thịt vợ" Anh mím mím môi nói.

Nhìn biểu hiện giống như đứa bé làm sai chuyện bị người lớn quát nạt của hắn, trong lòng cô lại lập tức dâng cảm giác cảm thấy tôi mình càng ngày càng nặng a...Chẳng khác nào cô đang bạo hành trẻ em.
Thôi chết! Phải không! Nếu là thế thật thì cô đánh hắn là sai rồi, cô quên mất chồng mình là đại ngốc, chồng cô thường ngày ngây thơ như một đứa trẻ như vậy, làm sao lại biết nói mấy câu bi3n thái này chứ...
"Em...Em xin lỗi...Đau...Đau không?"
"Còn hỏi, mặt bị sưng hết rồi nè"
"Em xin lỗi" cô áy náy nhìn hắn.
"Không sao, cầu vợ xoa xoa là hết đau luôn a" hắn cười hì hì nói, rồi liền cầm lấy bàn tay trắng nõn của cô lên áp vào một bên má của mình xoa xoa…
“Vợ ơi”
“Hả”
“A Thành yêu vợ nhất”
Thẩm Tòng Tâm tự động đớp thính không kịp đề phòng….
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 2: 2: Tắm


Aaaa...Chồng cô sao lại vừa ngốc nghếch đến một cách đáng yêu như vậy chứ...Đã thế lại còn hay thích thả thính bằng mấy câu nói lảm nhảm như này...Ôi! Trái tim bé nhỏ lại một lần nữa đập thình thịch chỉ bởi câu nói của ai đó…
Buổi tối trong phòng khách.
Cạch!
Cửa nhà bị mở ra, một thân hình giống như tiên nữ liền nhanh nhẹn vèo một phát đến giữa phòng khách, tiếp đó là âm thanh vui vẻ được cất lên: "Con dâu của ta đâu...Ôi chúa ơi! Mặt con bị sao thế này".
Diệp Oanh hốt hoảng nhìn gương mặt điểm trai sưng đỏ của con trai mình, trên tay còn đang cần một đống đồ...
"Không có gì, chẳng qua là bị con dâu mẹ lỡ tay đánh nhẹ thôi!”
"What?"
"What cái gì, con nói thật mà"
"Are you sure?"
"Con lừa mẹ làm gì?" Anh nhíu mày nhìn mẹ mình.

"Thế con đã làm gì mà bị con dâu mẹ ra tay nặng như vậy"
"Con..." Anh xấu hổ cắn cắn môi không biết nói như nào, cuối cùng vẫn thốt ra: "Con nói...Con đói"

"Sau đó..."
"Thì...Thì con nói con muốn ăn"
"Stoppp..." Diệp Oanh tức khắc chặn lại lời anh lại, bà mở to mắt giống như suy nghĩ được điều gì đó, sau đó bà liền hét lên: "Có phải con nói, Con muốn ăn thịt con dâu của mẹ"
"Suỵt...Mẹ, nhỏ tiếng chút thôi"
"Ôi dồi ôi! Con trai...Giỏi lắm...Đúng là con trai của mẹ, có tiến bộ, có tiến bộ, con nghe mẹ nói này...Con cứ làm như mẹ nói, mặt dày vào, như thế cháu ta mới có thể ra đời sớm được, đàn ông con trai bị đánh một chút cũng không sao,...hiểu chưa?"
"Mẹ...Con nghi ngờ con có phải là con trai của người không đấy" Anh đáng thương nhìn mẹ mình nói.
"Xùy, đương nhiên rồi...mà nói thế thôi, mẹ sang đây chỉ để đưa thuốc bổ cho con với lại gặp con dâu mẹ một chút...Bây giờ mẹ phải về đây, con nên nhớ, thuốc này mỗi ngày phải uống ba lần, nhất định phải uống đều đặn vào, như thế mới có đủ sức để làm cháu ta ra đời" "Mẹ..." Anh cứng họng nhìn mẹ mình.

Rồi lại quay sang nhìn đống thuốc bổ trên bàn, hắn chỉ biết thở dài một cái lấy tay ôm trán…
Mẹ anh thật là....Nghĩ anh là trâu sao..

Mua nhiều như vậy....
10 phút sau, đợi Diệp Oanh đi về, Phí Nam Thành mới từ phòng khách bước đi lên lầu.

"Nam Thành...Anh có đó không?
Giọng nói của cô vang lên ở bên trong phòng tắm.
“ Ừm, có chuyện gì vậy hả”
“ Em quên mang quần áo rồi, anh lấy hộ cho em với”
5 phút sau.
"Vợ ơi, mở cửa ra, chồng lấy quần áo cho vợ nè"
Cạch!
Cánh cửa được mở ra, tuy nhiên chỉ có một khe hở nhỏ.
"Anh lấy qua đây cho em"
"Vợ...cái khe nhỏ quá, phải mở lớn một chút mới vừa" "À..." cô nghe lời, kéo cánh cửa to ra một chút...Nhưng trong phút chốc liền bị ai đó dùng sức đẩy mạnh, cánh cửa phòng tắm ngay lập tức bị mở toang ra.
“ A…Anh… Anh vào đây làm gì vậy?”
Thẩm Tòng Tâm kinh ngạc mở to mắt nhìn hắn, cô còn đang định quấn khăn tắm, nhưng vì giật mình mà chiếc khắn tắm cũng…
Cảnh xuân trong chốc mắt hiện ra,...Phí Nam Thành đứng chôn chân tại cửa, đôi mắt anh mở to nhìn chằm chằm vào thân hình trắng nõn mền mại của cô gái trước mặt...
Cổ họng hắn trong nháy mắt trở nên khô khốc, d*c vọng bên dưới lập tức có phản ứng, giống như ngọn lửa không ngừng thiêu đốt lấy anh...Phí Nam Thành hít thở sâu một hơi, cố gắng đè ném d*c vọng của mình, giọng nói khàn khàn cứ thế thốt ra:
"Vợ à...A Thành cũng muốn tắm...!vợ ơi A Thành cũng muốn tắm mà .....!".
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 3: 3: Vợ Yêu! Ngủ Ngon


"Hả! ?"
Chưa kịp để cô nói hết, anh đã nhanh chóng đè ép cô lên tường, hơi thở nam tính của anh lập tức bao trùm lên người cô.

Phẩm Tòng Tâm xấu hổ, lại kinh ngạc mở to mắt nhìn anh, ở khoảng cách thật gần, cô có thể nhìn thấy rõ ràng từng nét ngũ quan tinh xảo trên mặt anh, đẹp đến từng xăngtimet, một vẻ đẹp yêu nghiệt đến ma mị, nhưng! người đẹp như vậy, tại sao lại là một tên ngốc chứ!
Trời ơi! Cô thế nhưng lại bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của anh! Phẩm Tòng Tâm, tỉnh lại! mau tỉnh lại ngay.

Lúc này cô mới giật mình, định hình được là tư thế của hai người có cái gì không đúng? Mà cô vẫn còn chưa mặc quần áo aaaa!
"Anh! Anh mau tránh ra để em mặc quần áo” cô ngại ngùng đẩy anh ra, nhanh chóng cúi xuống nhặt lấy khăn tắm che lên người mình…
“Vợ à! A Thành muốn.

.

" Phí Nam Thành hít một ngụm khí lạnh nói, lại không hề có ý muốn buông cô ra, cảm nhận được thân thể mềm mại của cô ở trong lòng mình cộng với việc cô vợ của hắn không ngừng cựa quậy càng làm dục hỏa trong người anh lớn dần! Khó có thể mà kiềm chế được!
"Anh.

.

"
Lời cô nói còn chưa dứt, anh đã cúi xuống phủ môi mình lên môi cô, cánh tay siết chặt lấy thân hình nhỏ bé mềm mại của cô vào lòng.

"Um"
Phẩm Tòng Tâm trong nháy mắt chỉ cảm nhận được một đôi môi lành lạnh đặt lên môi mình, tiếp đó là đầu lưỡi anh nhẹ nhàng tách hai hàm răng cô ra, rồi chui vào trong khoang miệng của cô, khuấy đảo, m*t lấy m*t để trong đó…
Cô chỉ còn biết cách trợn tròn đôi mắt nhìn anh, hô hấp khó khăn nằm tựa vào trong lồ ng ngực rắn chắc của anh…
Đôi môi cô thật ngọt, ngọt tựa như vị kem dâu tây vậy! Khiến anh chỉ muốn chìm đắm mãi trong nụ hôn ngọt ngào đó mà không hề có ý rời khỏi đôi môi mềm mại kia.

Nụ hôn ướt át mà mãnh liệt, kéo dài cho đến khi cảm nhận được người con gái trong lòng anh không thể thở được nữa, Phí Nam Thành mới lưu luyến rời khỏi môi cô, tiếp đó là cũng kéo theo một sợi chỉ bạc giữa hai người.

"Vợ ơi.

.

Mỗi vợ thật ngọt… A Thành rất thích"
Anh lấy tay nhẹ nhàng chạm nhẹ lên đôi môi sưng đỏ của cô, ánh mắt dịu dàng nhìn vào nơi đó, nhưng tầm mắt đã nhuốm một màu d*c vọng khó có thể che dấu.

"Em! Em ra ngoài thay quần áo! Anh! Anh tắm đi"
Lúc này, Thẩm Tòng Tâm mới hoảng hồn tỉnh lại, thoát khỏi nụ hôn ngọt ngào ban nãy ngại ngùng đẩy hắn ra rồi chạy phắt ra ngoài
Trong phòng tắm, chỉ còn lại mình anh đứng đó, nhìn bóng lưng cô xấu hổ đỏ mặt chạy đi ra khỏi phòng, rồi lại nhìn xuống nơi d*c vọng bên dưới của mình vẫn chưa hề có ý định giảm xuống! Phí Nam Thành chỉ biết cười khổ một tiếng! Ây da! Lại phải tự mình giải quyết rồi…
Anh cảm thấy số mình cũng thật là! Có được cô vợ nhỏ nhưng lúc nào cũng phải ăn chay suốt từ khi lấy được cô về! hazzz
Lại nghĩ đến nụ hôn ướt át lúc nãy, anh không khỏi mỉm cười lấy tay chạm nhẹ vào môi mình!
Ừmm, không vội! Cô là vợ của anh, nên anh muốn cô lúc nào mà chẳng được! Chỉ là bây giờ chưa đến lúc thôi!
Vợ yêu! Thời gian của chúng ta còn rất dài! Vậy nên, vợ yên tâm! Chồng sẽ từ từ thu phục được vợ.

Bên ngoài phòng tắm.

Thẩm Tòng Tâm khuôn mặt đỏ bừng, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ nào đó để chui xuống!.

Cô khẽ lấy tay ôm lấy tim mình vẫn còn đang đập thình thịch… thình thịch không ngừng.

Trời ạ! Chồng cô thế nhưng! Thế nhưng lại hôn cô!
Hôm nay anh hành xử thật kỳ lạ!
Hơn nữa, lúc anh hôn cô, nhìn thấy vẻ mặt đẹp trai tuấn tú của anh! Suýt chút nữa, làm cô không kìm lòng được mà thú tính nổi lên.

Ôi chúa ơi! Không được! Không được.

Chồng cô vốn ngốc nghếch ngây thơ như thế, chỉ bằng một nụ hôn của anh thôi đã làm cô cảm thấy như chính mình phạm tội rất lớn vậy!
Aaa! Ngại quá, tối nay chắc cô phải ra sôpha ngủ mất.

15 phút sau.

Cánh cửa phòng tắm mở ra, anh đã tắm xong bước ra ngoài.

“Vợ ơi! anh khẽ gọi.

"A Thành tắm xong rồi nè, vợ đâu rồi… vợ ơi vợ…"
Anh nhìn khắp quanh phòng không thấy cô đâu, cuối cùng tầm mắt anh dừng lại ở trên ghế sôpha, nơi có một thân hình nhỏ bé giống một con thỏ trắng đang ngủ say trên đó.

Phí Nam Thành khó hiểu nhìn cô, sao tự dưng cô nhóc này lại ra sôpha ngủ ngon lành vậy! Không phải bị anh dọa cho sợ rồi chứ.

Nhưng nhìn thấy thân hình co lại giống như con thỏ nhỏ của cô, làm anh không khỏi cảm thấy buồn cười! Cô vợ nhỏ của anh thật là đáng yêu a.

Phí Nam Thành nhẹ nhàng bước đến bên cạnh cô, cúi xuống, sau đó bế cô lên đi đến chiếc giường King to lớn giữa phòng, rồi nhẹ nhàng đặt cô ở trên giường, lấy chăn đắp cho cô.

Anh cũng lên giường, nhẹ nhàng chui vào trong chăn, vươn tay ôm lấy cô vợ nào đó vào lòng, để đầu cô nằm sát vào lồ ng ngực mình, vén nhẹ mái tóc của cô, rồi cúi xuống hôn vào trán cô thì thầm: "Vợ yêu, ngủ ngon”.

.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 4: 4: Phí Nam Thành Muốn Được Vợ Ôm Ôm


“ Vợ ơi… Hôm qua A Thành có mơ một giấc mơ … Ngọt lắm”
“ Giấc mơ gì?”
“ A Thành được cắn môi vợ nè… ngọt lắm lun nha… ngọt như ăn được miếng kem dâu tây ý… A Thành thích lắm nha”
“Phụt” cô đang uống nước thì suýt chút nữa phun ra!
Đấy không phải là cắn! Cũng không phải là mơ được không cha nội
Đó là hôn! Là hôn a! Nụ hôn đầu của cô đó…
Nhưng cô cũng chẳng biết phải nói sao cho phải, ai bảo chồng cô là tên ngốc chứ! Tối vừa mới hôn cô xong, sáng dậy cũng đã quên luôn rồi…
"Khụ! Chắc! Chắc là anh mơ đúng rồi" cô giả vờ ho khan một tiếng! Anh chồng ngốc nhà cô, dù cho có nói đó là hôn thì chắc anh cũng không hiểu được đâu…
“Ủa, vợ cũng mơ được cắn chồng sao?”
"A! Không.

Không phải như anh nghĩ đâu"
Ai kia thấy cô đỏ mặt nói lắp bắp, trong lòng không khỏi cười thầm, còn nói không phải sao, tối qua bị anh hôn đến nỗi đôi môi sưng đỏ như vậy, bây giờ còn muốn chối bỏ.

“Chồng muốn xác nhận”

"Xác nhận gì cơ?"
"Cắn vợ”
Cô nghe thấy từ “ Cắn” thì không khỏi rùng mình mấy cái…
What? Cắn cô??
"Vợ ơi! Được không? A Thành chỉ muốn thử xem nó có ngọt như trong mơ không a?" anh vòng tay ôm lấy eo cô, liền giống như đứa trẻ ngẩng đầu lên nhìn cô hỏi.

“A! Ngoan nào! Nghe lời em, môi không thể cắn bậy bạ được đâu, sẽ rất đau đấy”
"Không đau đâu! Chồng đảm bảo sẽ rất ngọt, A Thành sẽ không làm vợ đau… nha”
Cô nhìn thấy vẻ mặt làm nũng đẹp trai của anh, lại không kìm lòng được, giơ tay lên vuốt nhẹ mái tóc của anh.

Cô cứ có cảm giác giống như mình đang là bà mẹ trẻ của anh còn anh là con cô vậy.

"Đừng lộn xộn nữa, em! Em sắp đi học rồi
Nói xong, cô nhẹ nhàng đẩy anh ra, cầm lấy cặp sách trên bàn bước đi ra cửa, trước khi đi còn không quên nói lời chào tạm biệt anh.

"Anh ở nhà ngoan nha, không được đi lung tung đâu đó, tí nữa mẹ sẽ cho Quản gia sang đây ở với anh! Em đi học đến trưa mới về".

Anh nhìn bóng lưng vợ mình khuất sau cánh cửa, thật không muốn để cô rời xa anh nửa bước a! Nhưng lại suy nghĩ điều gì đó một lúc, sau đó liền lấy điện thoại trong túi ra gọi
“Alo” đầu giây bên kia trả lời.

“Cậu giúp tôi chuẩn bị hồ sơ, tôi muốn nhập học"
"What??? Phí Nam Thành! Cậu còn có mặt mũi mà gọi điện cho tôi à, tôi tưởng cậu chết ở xó nào luôn rồi chứ! tôi nói cậu nghe, một đống công việc chồng chất như núi, sắp đè chết lão tử rồi, cậu còn không mau đến công ty lại còn muốn đi học".

"Cậu tưởng! Thời đại này theo đuổi bà xã là dễ à"
"Lão tử muốn nghỉ việc cậu tin không?" Ai kia ở trong điện thoại không ngừng hét lên.

"Không nói nhiều! Vợ quan trọng nhất, chừng nào cậu cảm thấy cậu quan trọng hơn vợ tôi thì tôi cho phép cậu nghỉ”
Đối phương bên kia còn chưa nói hết, anh đã cúp máy, chỉ nghe thấy tiếng tút! tút! tút…

Đầu dây bên kia
Aaaaa Phí Nam Thành, cứ ở đó mà giả ngốc đi, có tin, có ngày nào đó lão tử sẽ đè chết cậu không… hừm hừm
Hừ… Đồ vô lương tâm
Trường học
Thẩm Tòng Tâm năm nay là sinh viên năm hai của trường Đại học Thanh Đại một ngôi trường Đại học nổi tiếng ở Thành phố Bắc Kinh, cô là học về chuyên nghành Thiết kế thời trang.

Hiện giờ cô đang học tiết một-là tiết thể dục ở ngoài sân.

"Lớp trưởng, cho các bạn khởi động rồi tập bóng đi"
“Vâng, thưa thầy”
Tiếp lời thầy giáo, là một chàng trai có vẻ ngoài thư sinh nhưng lại vô cùng anh tuấn.

"Chào thầy, có thể cho tôi xin phép nó chuyện với lớp vài phút được không" người vừa nói chuyện chính là cô giáo chủ nhiệm của lớp Thẩm Tòng Tâm.

"À được"
"Các em, tí nữa lớp chúng ta sẽ có bạn học mới, lớp trưởng và lớp phó sẽ phụ trách việc hướng dẫn và giới thiệu lớp với cậu ấy nhé, cô có chút việc nên xin phép về trước"
”Vâng cô”
"Cô ơi là gái hay trai ạ"
"Ê mày! là học sinh mới đó, tao cầu mong sẽ là một em hot girl xinh xắn, dễ thương"
"Thôi đi! Có khi lại là một anh chàng siêu soái như hoàng tử thì sao! ôi, chỉ nghĩ thôi đã thấy thích rồi"

Tiếng bàn tán của tụi sinh viên không ngừng vang lên, ồn ào hết cả một góc sân bóng.

Đợi khi cô giáo đi khỏi, cả lớp mới im lặng được đôi chút.

"Cả lớp trật tự"
"Thẩm Tòng Tâm"
"Hả? Lớp trưởng gọi tớ có việc gì sao"
"Cậu cùng tôi đi lấy bóng trong kho được không?"
"À! được"
Thẩm Tòng Tâm có chút khó hiểu, trong lớp có biết bao nhiêu người hơn nữa còn có rất nhiều con trai, sao lớp trưởng lại gọi mỗi mình cô…
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cô vẫn đi theo sau lớp trưởng… Đúng lúc cô vừa đi chưa được mấy bước, lại nghe thấy một âm thanh quen thuộc từ phí sau lưng cất lên.

“ Vợ ơi… Cuối cùng A Thành cũng tìm được vợ rồi”
Cô còn chưa kịp quay lại ngó xem là ai, đã bị một cánh tay to lớn ôm lấy từ phía sau: “Vợ ơi!!! A Thành nhớ vợ, A Thành muốn được vợ ôm ôm…”
Mọi người: “ Gì vậy trời???”.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 5: 5: Anh Muốn Hôn Em


"Vợ ơi!! A Thành nhớ vợ, A Thành muốn được vợ ôm ôm”
Giọng nói quen thuộc vang vang trên đỉnh đầu cô, tiếp đó là cô liền bị một cánh tay săn chắc có màu da lâu khỏe mạnh ôm chặt lấy.
"Nam Thành...Sao...Sao anh lại ở đây...A...Em không khó thở quá...Anh...Anh mau buông em ra đã" Thẩm Tòng Tâm khó khăn muốn gỡ cánh tay của ai đó ra khỏi người mình.
"Không...Không muốn...A Thành muốn được vợ ôm ôm cơ"
"Này, cậu là ai vậy, mau buông cô ấy ra"
Lớp trưởng thấy vậy, liền muốn tiến đến kéo anh ra khỏi người cô.
Anh chẳng thèm để ý đến cậu ta, sau đó nhẹ nhàng buông cô ra, đôi mắt long lanh nhìn cô
"Vợ ơi...A Thành lại đói bụng rồi" anh lấy tay cô lên xoa xoa bụng mình.
"Anh...Anh mau về nhà đi, em đang trong giờ học mà"
"Nhưng A Thành muốn được ăn cơm vợ nấu cơ”
Anh cúi xuống, tựa đầu vào vai cô, đôi môi mỏng không ngừng lẩm bẩm: "Ứ chịu đâu...A Thành muốn ăn cơm vợ nấu...Ăn cơm vợ nấu".

"Anh.." Thẩm Tòng Tâm thấy mọi người xung quanh không ngừng đưa ánh mắt hiếu kì nhìn hai người họ, cô chỉ biết thở dài một hơi, thật là hết cách nói nổi đối với tên chồng ngốc nhà mình, sau đó không nói gì, liền kéo tay hắn như mẹ dắt con đi ra ngoài.
Trời ơiii!! Số cô đúng là nhọ như chó...Ngày nào cũng có ông chồng ngốc lẽo đẽo theo sau, ngay cả khi đi học cũng không xong...càng nghĩ càng thấy tức mà huhu...
20 phút sau, cuối cùng hai người cũng đã về đến nhà, Thẩm Tòng Tâm thực sự là bị Phí Nam Thành chọc tức đến lồ ng ngực phập phồng, lý do là trên đường về nhà anh cứ luôn miệng gọi cô là Vợ này, vợ nọ hại người ta ai đi qua cũng phải ngoái lại nhìn họ rồi cười tủm tỉm xì xào bàn tán gì đó...!ngay cả khi hai người đã ngồi vào trong xe,...Aaa xấu hổ chết đi được...!Anh làm giống như chỉ sợ cả thiên hạ này không biết cô là vợ của anh ý…
"Phí Nam Thành, anh ngồi xuống đây cho em" cô chỉ tay vào ghế sôpha giữa phòng khách.
"Ngồi yên đó nhé...Cấm được nhúc nhích, em mà còn thấy anh chạy loạn một lần nữa thì đừng có mà trách em"
Anh nhìn cô tức giận trừng mắt với mình, liền tức khắc ngoan ngoãn gật đầu.
Thẩm Tòng Tâm buồn bực vào trong nhà bếp, cô cần uống cái gì đó để xua tan đi cái cảm giác tức tối này ngay lập tức...!Lấy tay mở tủ lạnh, cô cứ thế cần lấy một chai nước lên tu ừng ực…
"Ủa, nước gì mà như rượu vậy" lúc này cô mới cảm giác hình như mình uống nhầm rượu rồi a...!Đầu óc có chút choáng váng...
"Ui...!Đau đầu quá"
"Vợ ơi...Vợ bị làm sao vậy?" Phí Nam Thành không biết từ lúc nào đã tiến đến bên cạnh cô.
"Hự..

Sao...Sao lại có đến hai chồng ngốc liền a"
Cô nhóc này nói lung tung gì vậy?...Không phải là uống rượu say rồi đấy chứ…
"Em...Uống rượu?"
"Rượu?...ực...!em đâu có"
Anh thấy cô mặt hồng hồng có biểu hiện mơ màng như vậy, tầm mắt anh nhìn xuống chai nước đã được uống gần hết...Trên đó rõ ràng ghi tên là rượu, hơn nữa còn là loại rượu mạnh.…
"Em bị ngốc à, tự dưng đi uống rượu làm gì?" Lúc này anh không thể giả ngốc được nữa, liền chau mày nhìn cô.
“ Nam Thành..

Thành Thành… A Thành" cô liên tục gọi tên a lí nhí trong miệng
"Hửm"
"Chồng ngốc" Thẩm Tòng Tâm đúng là bị rượu làm cho đầu óc lũ lẫn rồi
Cô liền vươn tay ra ôm lấy cổ anh.
Tự dưng được cô ôm lấy, hơn nữa cái miệng nhỏ nhắn đôi môi đỏ hồng không ngừng chu chu lên gọi tên anh, làm Phí Nam Thành bỗng chốc cảm thấy ngọt ngào tâm như có dòng nước ấm ấm chảy qua, cánh tay khẽ siết chặt lấy hông cô, anh giơ tay lên xoa xoa nhẹ cánh môi đỏ hồng của cô, ánh mắt dịu dàng cũng gọi tên cô.

"Tiểu Ô" ( biệt danh riêng chỉ có anh được gọi)
Không khí phút chốc bỗng trở nên ái muội đến kì lạ…
“Hahaha...Tên ngốc nhà anh, mau uống tiếp nào"
"Em...Ngoài việc chỉ biết phá hỏng bầu không khí ra thì em còn biết làm gì"
Phí Nam Thành đang chìm đắm trong bầu khồng khí lãng mạn này, lại bị cô phán một câu xanh rờn như vậy, làm anh tức khắc đen mặt.
Anh không nói hai lời, liền cúi xuống bế xốc cô lên, bước thẳng lên lầu.
Đi đến căn phòng to nhất ở cuối hành lang anh đã gấp đến mức dùng chân của mình đạp tung cánh cửa phòng rồi bế cô đi vào trong và không quên dùng chân đóng cửa lại.

Vào đến phòng, Phí Nam Thành để cô nằm trên giường, rồi anh cũng nằm lên trên đó vòng tay ôm lấy người cô.

Thẩm Tòng Tâm vô cùng ngoan ngoãn nép vào lồ ng ngực anh.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, lại thấy cô không nhúc nhích...Lớp ngụy trang thường ngày cũng vì thế mà được gỡ bỏ...
"Tiểu Ô… Tiểu Ô"
Cô nửa tỉnh nửa mê…
"Hử?"
"Há miệng"
Tựa như đang mơ, cô chỉ há miệng, li3m môi rồi thủ thỉ “anh muốn cho em ăn gì à”
"Không phải" Anh áp trán mình vào trán cô, thanh âm trầm ổn cứ thế cất lên: "Anh muốn hôn em"..
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 6: 6: Có Biến


Lời nói vừa dứt, anh đã cúi xuống hôn cô, nụ hôn của anh vừa dịu dàng lại mãnh liệt giống như cơn vũ bão trút xuống, làm cô gái nhỏ trong lòng anh khó khăn mà th ở dốc.…
“Ưm”..
Thẩm Tòng Tâm rên nhẹ lên một tiếng, cánh tay tự động quàng lên cổ anh, đôi môi vụng về đáp trả lại nụ hôn nồng nhiệt của anh.
"Bé con"
Nhận được sự chủ động từ cô cùng với nơi đầu lưỡi vụng về của cô cùng đầu lưỡi anh dây dưa, càng làm ngọn lửa d*c vọng trong anh trỗi lên...
Tiểu bạch thỏ đã được đưa tới miệng, nếu lần này anh còn buông tha cho cô nữa...thì anh nhất định sẽ không mang họ ‘Phí’.
Phí Nam Thành vừa hôn cô, tay vừa luồn vào trong cởi bỏ quần áo của hai người, cho đến khi cả hai đều không còn mảnh vải nào che thân...Thân thể tr@n truồng bỗng chốc hiện ra trước mắt đối phương…
Anh hít một ngụm khí lạnh th ở dốc, đôi mắt đỏ ngầu nhiễm d*c vọng nhìn chằm chằm vào thân thể thiếu nữ mền mại trong lòng, đôi tay không tự chủ vuốt v e khắp thân thể xinh đẹp của cô.
"Ưm...Không được rồi.."
"Hả? Cái gì không được"
"Em...Em chịu hết nổi rồi...Lần này em sợ sẽ đè chết anh mất"

"Hả" anh còn đang ngơ ngác nhìn cô khó hiểu, trong nháy mắt, cô liền dùng sức kéo anh xuống, thân thể nhanh nhẹn trèo lên trên, đè anh xuống giường…
Vị trí trong nháy mắt lập tức bị tráo đổi....
"Anh...em đã bảo đừng có quyến rũ em, lần này em nhất định sẽ ăn anh không còn mảnh xương nào hết"
What???
Lục Từ Thiên kinh ngạc nhìn cô… Đáng nhẽ câu này phải là do anh nói chứ..
"Ưm...Soái ca...Thẩm Tòng Tâm lại cười ngốc vuốt v e khuôn mặt đẹp trai của anh: "Sao anh có thể đẹp trai đến vậy" hình như rượu lần này mới phát tác dụng thật sự, một phút trước cô còn tỉnh táo đôi chút, nhưng một phút sau lại như biến thành kẻ khác, không phân biệt được người trước mặt mình là ai với ai.
"Haha...Soái ca...Nhưng sao anh lại giống tên chồng ngốc nhà tôi đến thế”
“ Em…”
"Tôi mua anh được không?"
"Gì cơ?"
"Hahaha...Ra giá đi...Anh yên tâm, chồng tôi tuy ngốc nhưng anh ấy giàu lắm”
*Chỉ cần tôi mở lời...!Anh ấy nhất định sẽ mua một anh đẹp trai cho tôi...Bởi vì...!Anh ấy là đại ngốc, đại của đại ngốc a”

"Thẩm Tòng Tâm, em dám.."
Phí Nam Thành lúc này khuôn mặt đã đen như đít nồi, anh nghiến răng nghiến lợi nhìn cô...Giỏi lắm! Cô tự nhiên coi anh là vịt hơn nữa còn có ý định đi tìm người đàn ông khác.…
"Thẩm Tòng Tâm, cả đời này anh cũng chỉ có thể giả ngốc đối với mình em mà thôi...vậy nên...Đừng hòng anh cho em đi tìm thằng khác"
Vừa nói xong, anh liền lập tức đảo lộn cô xuống, vị trí lại trở về như lúc ban đầu, d*c vọng bên dưới vì bị cô làm gián đoạn mà đã làm anh khó chịu đến mức như sắp nổ tung…
"Bé con...Quay lại chuyện chính nào...Giờ thì đến lượt anh muốn ăn em không còn mảnh xương nào hết"
Anh vừa dứt lời, liền lập tức động thân một cái tiến sâu vào người cô, lớp màng mỏng bên trong cũng vì thế mà bị xé rách…
Cô hét toáng lên
"A...!Đau"
Nước mắt cô ứa ra và rơi trên khuôn mặt xinh đẹp của cô...
" Đau ....!đau lắm...!không làm nữa đâu...!không làm nữa đâu..."
" Anh mau rút ra đi đau lắm..."
Và bên trong cô siết chặt lấy anh làm anh có chút đau ...
"Ưm...Bé con...Ngoan thả lỏng một chút...một lát nữa em sẽ hết đau ngay thôi”
“ Ngoan nào… Thả lỏng đi bé con”
Lúc này đầu óc cô không còn hoạt động được nữa mà chỉ nghe theo giọng nói mê muội ấm áp bên cạnh mà làm theo những lời anh nói….
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 7: Chương 7


Giọng nói dịu dàng của anh vang lên bên tai cô, anh cúi xuống hôn khắp th@n thể trắng nõn của người cô, mỗi nơi anh đi qua, đều để lại những dấu vết ám muội trên đó giống như là con mãnh thú đánh giấu chủ quyền vậy!
Lần đầu tiên anh chạm vào một người con gái, cảm giác thực sự hưng phấn khích, thích đến lạ! Nhưng! Trên đời này, người duy nhất mang đến cho anh cảm giác đạt được kh0ái cảm thích thú đến vậy, cũng chỉ có cô vợ nhỏ của anh.

Phí Nam Thành có bệnh sạch sẽ vì vậy anh luôn không thích gần phụ nữ và rất ghét bị phụ nữ bám theo và động chạm vào người mình, thế nhưng lý do anh luôn giữ gìn thân thể mình trong sạch bao lâu nay, cũng chỉ là đợi cô nhóc nào đó lớn lên, đủ tuổi để về làm phu nhân của anh!
Nụ hôn đầu tiên của anh, cái ôm đầu tiên, cái nắm tay đầu tiên, ngay cả trái tim của anh, lần đầu tiên biết chệch nhịp! Cũng đều là vì cô!
Anh ghét dây dưa với người phụ nữ khác! Bởi vì! Anh mắc bệnh sạch sẽ từ nhỏ nhưng vì gia thế địa vị trong xã hội mà có rất nhiều cô gái cố tình tiếp cận anh chỉ vì tiền của anh.

Nhưng nào ai biết thiếu gia, người nắm giữ mạch máu kinh tế của thành phố S mà mọi người thường nhắc tới trong tim anh từ nhỏ đến lớn đã luôn cất giấu một bóng hình thuần khiết, ngây thơ, đáng yêu như vậy! anh không muốn vì mình mà làm vấy bẩn người con gái anh thích.

Anh muốn dành cho phu nhân của mình tất cả những gì tốt đẹp nhất!

Ngay thời khắc, khi anh tiến vào trong người cô, cảm nhận được thân thể cô không ngừng tiếp đón lấy anh, khi nghĩ đến anh là người đàn ông đầu tiên của cô lại càng khiến cho Phí Nam Thành trở nên kích động!.

Phí Nam Thành nâng đầu cô lên, đưa đôi môi mình lên cánh môi đỏ hồng của cô, bàn tay lại khẽ v**t v* cái eo nhỏ nhắn, dời lên trên xoa nắm đôi gò bông đảo mền mại!
"Ưm! "
Đôi môi anh từ từ trượt xuống, cho đến khi dùng lại ở hai bầu ng ực nhô cao, anh liền há miệng ngậm lấy một bên, đầu lưỡi của anh khẽ li3m một vòng nơi đó rồi cắn nhẹ một cái, một bên tay anh nhào lặn bên gò bông còn lại, càng làm cho nó căng cứng hơn, dựng thẳng đứng.

Anh tham lam m*t lấy giống như em bé bú sữa mẹ, làm cho cô không chịu nổi k1ch thích lớn như vậy, cô không ngừng rên lên!
Bên dưới, nơi hai người giao nhau không ngừng tiết ra mật dịch, anh càng lúc càng vận động mạnh mẽ, va chạm đến nơi sâu nhất trong cô.

Phí Nam Thành ở trong **** ***** của cô, lại bị cô gắt gao hút chặt lấy, làm anh suýt chút nữa không chịu nổi mà b ắn ra, đột nhiên, anh tăng tốc càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, từng tiếng kêu "Phập, phập, bạch, bạch" không ngừng vang lên giữa bên trong căn phòng rộng lớn.

"A! A Thành chậm lại a"
"Vợ yêu! ai bảo siết chặt như vậy! Thật muốn hung hãn mà làm chết em".

"Ưm! Xấu xa"
Thẩm Tòng Tâm nằm bên dưới đã bị anh hành hạ đến hô hấp khó khăn, cả thân người mền nhũn như vũng nước tùy ý anh xử lý, mồ hôi cô tuôn ra khắp trán, tóc bết dính hết vào một bên gương xinh đẹp, càng làm cho cô trở nên quyến rũ gợi tình!
Bàn tay tay cô nhẹ luồng vào mái tóc đen dày của anh, chân khẽ cong lên vòng qua thắt lưng anh, để có thể phối hợp nhịp nhàng với từng động tác của anh…
“A…Ư… Mạnh nữa a.

.


"Hửm, cái gì! Vợ yêu muốn chồng làm gì?"
"Muốn! mạnh! mạnh nữa a"
“ Thế vợ yêu cầu xin chồng đi.

.


“ Xin chồng … vợ muốn chồng…”

Anh cười như kiểu mình vừa trúng giải độc đắc cũng không vui bằng
"Được! Tất cả đều nghe theo lời vợ yêu"
Lời nói vừa dứt, anh liền kịch liệt vận động mạnh mấy cái, làm cô không nhịn được sung sướng rên lên, kh0ái cảm lập tức bao trùm lấy hai người!
Trong không gian yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng th ở dốc của người đàn ông hòa lẫn vào tiếng r3n rỉ yêu kiều của người phụ nữ, tạo nên một khung cảnh vừa diễm lệ, vừa tuyệt đẹp!
Nhiệt độ trong căn phòng, cũng vì sự h0an ái của hai người mà được hân nóng lên, càng lúc càng nóng, càng lúc càng nóng!.

.

.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 8: 8: Có Máu


Sáng sớm hôm sau.
"Aaa...Vợ ơi, máu...Sao lại có máu trên giường...!A Thành sợ huhu"
Thẩm Tòng Tâm đã tỉnh dậy từ trước, cô cũng vì hoảng sợ khi thấy vết máu đỏ tươi trên giường, nhất là khi thấy cả hai người đều không mặc gì, bên dưới lại có chút đau, lại càng làm cho cô khiếp sợ.

Đầu óc cô như một mớ hỗn độn, cô không biết phải làm sao, đành phải cố gắng đứng dậy, nhẹ nhàng chuồn trước rồi tính tiếp...Ai ngờ, cô chỉ vừa mới rón rén cần lấy quần áo bước đến gần cửa, lại nghe thấy tiếng hét chói tai đằng sau vang lên làm cô giật bắn cả mình....
"Huhu vợ ơi, A Thành sợ....!huhu A Thành sợ lắm"
Phí Nam Thành vẻ mặt sợ hãi, liền một phát nhảy xuống khỏi giường, ôm chầm lấy cô, thần thể cường tráng không một mảnh vải che thân bỗng chốc hiện ra trước mắt Thẩm Tòng Tâm
"Á...Anh...Anh mau mặc quần áo vào đi"
"Không dám đâu...Vợ nói chồng nghe, tại sao lại có máu trên giường"

"Em...Em...Cũng không biết"
Cô ngại ngùng lấy tay che mặt, nói lí nhí, nhưng lại không nhịn được khẽ mở mắt ra nhìn qua từng kẽ ngón tay...Lại thấy từng cơ bụng 6 múi rắn chắc của anh đập ngay vào mắt, làm cô không nhịn được thật muốn lấy tay ra sờ sờ a.
"Vợ ơi...Tại sao vợ không nhìn A Thành"
"Nhìn...Nhìn cái đầu anh á...Em đã bảo anh đi mặc đồ rồi mà"
Chồng à!!! Không phải em không muốn nhìn, mà là em sợ nhìn rồi đến lúc thú tính nổi lên, em sợ không kìm chế được mà sẽ đè chết anh mất huhu...
Vốn dĩ, Thẩm Tòng Tâm cũng không nhớ chuyện hôm qua là như nào, bởi lẽ cứ hễ cô uống rượu say vào là ngày hôm sau khi tỉnh lại y chang như người mất trí nhớ, không nhớ nổi chuyện gì đã sảy ra với mình lúc đó..
Vậy nên, giờ này cô mới lâm vào bế tắc như vậy, không biết hôm qua là do cô đè chồng cô xuống giường hay là anh đè cô xuống giường...
Aaaa...Khả năng cao nhất chắc là cô đè anh xuống giường rồi, bởi anh là tên ngốc mà, nên chắc là cô thật rồi! Nghĩ đến cảnh hôm qua anh nằm phía dưới cô chỉ biết tùy ý để cho cô chà đạp, tùy ý cô hung hăn muốn anh...Làm cô càng cảm thấy mình có lỗi với anh, tội ác đúng là lớn tày trời....
(Khụ...nếu ai đó mà biết cô vợ nhỏ của mình lại có ý nghĩ như vậy, chắc anh phải đen mặt tức đến chết vì nghẹn mất thôi!)
Trời ơi!!!Thẩm Tòng Tâm sao lại không có tiết tháo như vậy...Ngay cả

một tên ngốc mà cũng không tha...
"Vợ ơi!!!Vợ đang nghĩ gì vậy?"
"Hả… không...Không có gì" cô trả lời anh, nhưng trong lòng lại không ngừng tự trách bản thân, rồi nhìn anh bằng ánh mắt áy náy hazzz Thẩm Tòng Tâm ơi mày thật là, thật là đáng đánh đòn mà, anh ấy luôn luôn vui vẻ và ngốc nghếch như vậy, tại sao mày lại nỡ...hức...
"Vợ ơi! Vợ nhìn xem này...cái kia là cái gì?"
"Hả, cái gì?ở đâu?"
"Cái cục phồng phồng bên dưới ý vợ vừa nói, hắn vừa chỉ chỉ tay vào phía bên dưới đáy quần mình.

Thẩm Tòng Tâm nhìn theo tay anh chỉ xuống dưới rồi dừng lại,...Trong nháy mắt...!Mặt cô liền đỏ lên, mở to mắt khó tin nhìn anh…
Trời ơi!!thân thể anh nãy giờ còn chưa mặc quần áo, bên dưới chỉ mặc đúng một cái qu@n lót màu đen, mà cách qua cái qu@n LÓT nam tính, lại thấy cái gì phồng phồng lên....
"Cái đó...Cái đó"
"Vợ ơi!! cái phồng phồng đó là gì hả vợ, phải làm gì để cho nó hết phồng hả vợ”.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 9: 9: A Thành Muốn Được Ôm Vợ Ngủ


"Anh..Anh"
"Vợ không tin thì sờ thử xem"
Anh cầm lấy tay cô, đồng thời áp cô lên tường, vòng tay kiên cố bao bọc lấy cô ở trong lòng mình.
"Anh...Anh làm gì vậy"
"Vợ ơi...A Thành cho vợ sờ nè, nó còn cung cứng nữa và còn hơi đau đau khó chịu nữa A Thành sợ nó sẽ nổ tung mất...Huhu phải làm sao đây hả vợ"
Bàn tay anh cầm lấy tay cô di chuyển đi xuống dưới, đặt đúng ngay vị trí đang nhô cao lên đó..

Trong phút chốc, khi chạm vào vật nóng bỏng kia, làm tay cô
như muốn phỏng.

Thẩm Tòng Tâm đỏ mặt, khiếp sợ rút nhanh tay về...
"A...Phí Nam Thành...mau...mau bỏ tay em ra"
“Vợ nói xem...Tại sao nó lại như vậy? Có phải nó muốn cái gì đó không?”
"Muốn...!muốn gì? Em...Em thực sự không biết?"

"Nhưng...A Thành biết”
Phí Nam Thành cố gắng chịu được cơn khó chịu bên dưới, hơi thở của anh có đôi chút khó khăn, lại càng ép sát cô chặt hơn.

Lúc này, anh đã thực sự bị d*c vọng bên dưới nóng đến sắp thiêu đốt rồi, không đợi cô kịp phản ứng, anh liền cúi xuống nâng cằm cô lên, hôn lấy đôi môi cô ngấu nghiến...
"Ưm...uông...ra"
Nhân cơ hội khi cô mở miệng, anh thuận lợi dùng đầu lưỡi của mình chui vào trong khoang miệng của cô, nút lấy, rút để trong đó...
"Um..."
Bàn tay anh rời lên trên, cách một lớp áo mỏng của cô không ngừng vuốt v e thân thể mền mại...
"Ưm...đừng.."
Cô giống như con mèo nhỏ, nằm vật vã ở trong lòng hắn, không thể nào mà chống cự được, nhân lúc đầu lưỡi anh đang không ngừng khuấy đảo đôi môi mình, cô liền cắn nhẹ một phát lên môi anh, trong phút chốc, mùi máu tanh tràn ngập vào trong khoang miệng của hai người.
"A...Vợ làm gì vậy...Sao lại cắn chồng huhu"
Anh bị cô cần đau đớn, lập tức thả cô ra, đôi môi có chút chảy máu, ánh mắt long lanh vô tội nhìn cô.
"Em...Em đã bảo đùng đụng vào em rồi mà"
"Huhu...Không biết đâu...Vợ cắn A Thành đau như vậy...Làm A Thành chảy máu rồi nè huhu

"Đi...Mau đi thay quần áo cho em" cô thực sự bị anh làm cho tức điên lên rồi, môi cô bị anh hôn đến sưng đỏ còn có chút đau, còn anh cô chỉ cắn nhẹ một chút thôi mà, lại giở cái vẻ đáng yêu thường ngày đó ra để ăn vạ cô...Hừ...Thôi kệ đi! Dù sao cô cũng không nên chấp nhặt với một tên ngốc làm gì...
"Nhanh lên, Còn không mau đi mặc quần áo"
"Huhu, vợ xấu xa...Mẹ nói, môi vợ ngọt lắm còn ngọt hơn cả kem, nên A Thành chỉ muốn thử một chút thôi mà”
Cô!????
"Vợ làm A Thành buồn lắm, rõ ràng môi vợ ngọt như vậy mà lại không cho A Thành ăn, hứ...Vợ là đồ xấu xa"
"Ai xấu?"
"Vợ xấu...Tối nay không cho vợ ngủ với A Thành nữa, cho vợ đi ngủ ghế sôpha
"Ờ...Em cũng đang có ý định đó đấy, cấm anh tối nay dám léng phéng đến tìm em"
Nói xong, cô không thèm nhìn mặt anh mà cũng chẳng dám nhìn thân thể rắn chắc của anh đã thế lại còn có 6 múi mà cô gái nào cũng phải chết mê chết mệt… người gì mà đẹp còn hơn cả người mẫu rõ ràng anh là một tên ngốc chỉ ở nhà thôi mà sao thân thể vẫn có thể đẹp đến vậy chứ....!Thẩm Tòng Tâm cúi đầu xuống, định mở cửa bước đi ra ngoài...Lại bị một cánh tay từ phía sau ôm lấy, cái đầu của anh không ngừng cọ cọ lên cổ cô, đôi môi nũng nịu nói:
"Huhu vợ ơi, vợ đừng đi mà, chồng sai rồi, chồng chỉ là nói đùa thôi, không có vợ làm sao A Thành ngủ được...A Thành muốn ôm vợ, ngủ cùng nhất, muốn được ôm vợ ngủ cả đời… không có vợ A Thành sợ không dám ngủ huhu..”
“ A Thành sai rồi mà vợ….

vợ đừng để A Thành một mình huhu…”
Anh chưng vẻ mặt trẻ con ngây thơ lũng nịu ra làm cô phải chịu thua với anh..
“ A Thành ngoan … bây giờ A Thành đi mặc quần áo vào nha thì vợ sẽ không đi nữa…”
Cô dỗ a một hồi rồi mới rời được khỏi anh….
Cô lắc đầu cười trừ đúng là chồng ngốc giống hệt như con cô.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 10: 10: Muốn Bồng Cháu


Bên trong một căn phòng.
"Alo mẹ à, có chuyện gì không?"
"Con trai...Gạo đã nấu thành cơm chưa"
"Mẹ hỏi gì mà kì vậy?ngày nào ăn cơm mà chẳng phải là gạo nấu thành cơm"
"Ây...!Ý mẹ không phải là ý này"
Diệp Oanh ở đầu dây bên kia ôm trán thở dài, con trai bà có phải giả ngốc lâu quả nên lú luôn rồi phải không?
"Ý mẹ là...Con đã được ăn thịt vợ chưa?" "Mẹ bị ngốc à, nhà mình thiếu gì thịt mà con phải đi ăn thịt vợ con"
Mẹ Phí Nam Thành đúng là bị anh làm cho tức chết thật rồi, nếu giờ này mà anh ở gần bà chắc là bà đã không ngần ngại mà phi thẳng dép vào mặt anh để cho anh tỉnh lại...
"Cái thằng này, có phải con giả ngốc lâu quá nên IQ cũng giảm mạnh xuống luôn rồi phải không? Ý mẹ đã rõ ràng như thế mà còn không hiểu à"
Phí Nam Thành nghe mẹ mình quát to vào trong điện thoại, anh nhíu mày rồi mới suy nghĩ lại những lời mẹ nói lúc nãy, đột nhiên, anh ngớ người ra...
"Ý mẹ là con và cô ấy...!đã ...!đã .…”
"Đúng...Đúng.

mẹ chính là có ý này"
"À." Nam Thành nhếch môi cong lên cười tà mị, rồi nói tiếp: " Thì...Cũng đang trên đà phát triển, ‘thịt thì được ăn rồi, ngon lắm mẹ ạ, vòng nào chuẩn vòng đấy luôn"

"Ối giời, Khỏi khen...con dâu mẹ chọn mà lại, không ngon sao được"
"Mà thế nha mẹ, con đi nấu cơm đợi vợ con đã, cô ấy đi học sắp về rồi"
"Ừm, nhớ bồi bổ cho con dâu mẹ tốt vào nhá, mẹ thấy con bé ốm lắm, như vậy sao con làm thịt được, mẹ có gửi mấy thang thuốc bổ đến cho con bé, tí nữa quản gia sẽ lấy qua cho con...À mà nhớ cố mà tạo được cho mẹ một đứa cháu nhé, năm nay mà không có cháu là biết tay bà già này đấy"
"Được rồi, được rồi, con biết rồi, mẹ yên tâm"
Cúp máy xong, anh liền vui vẻ huýt sáo vào bếp.

Sáng nay cô bị anh chọc cho tức giận nên đi học không thèm nhìn mặt anh luôn, hại anh hôm nay không dám bám theo cô nữa, sợ lại làm cô không vui, tối lại bị cô cho ra ngủ sôpha… chứ buổi sáng phải làm lũng mãi cô mới tha cho…
Buổi tối không được ôm thân thể mềm mại của vợ ở trong lòng, làm sao mà anh ngủ được, vậy nên chỉ còn cách là ở nhà đợi cô về thôi
11 giờ trưa cuối cùng Thẩm Tòng Tâm cũng đã về đến nhà.
Thấy Nam Thành đang ngồi ngoan ngoãn xem tivi, trong lòng còn đang ôm một con pikachu màu vàng, khuôn mặt đẹp trai cứ thế dán chặt vào màn hình tivi trước mặt.

Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngước mắt lên nhìn, thấy cô đã về, anh liền vứt con Pikachu sang một bên ghế, rồi chạy đến cửa ôm chầm lấy cô: "Vợ ơi!!Vợ đã về"
"Ừm"
"Vợ đói không? Hôm nay A Thành tự mình nấu cơm đợi vợ về nè"
"Anh...Biết nấu ăn hồi nào vậy?"
“ À Thì..

A thì ..”
“Là mẹ dậy A Thành đấy, nào...Chắc vợ đói rồi, mau mau đi rửa tay rồi còn ăn cơm"
Nói rồi, Phí Nam Thành liền cầm lấy tay cô bước đi vào phòng bếp, anh đưa cô đi đến bồn rửa tay mở vòi nước, lấy bàn tay to lớn của mình bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nhẹ nhàng lấy nước rửa tay tạo bọt rồi xoa lên bàn tay cô.
Xong xuôi, anh cầm lấy một cái khăn lau tay, giúp cô nhẹ nhàng lau khô xong rồi mới kéo cô đến bàn ăn, để cô ngồi xuống ghế.
"Vợ thích ăn gì nào, để chồng gắp cho"
Thẩm Tòng Tâm nhìn anh một mặt ân cần như vậy, trong lòng lại có chút ấm áp, chồng cô tuy ngốc nhưng lại được cái là rất biết quan tâm người khác, cô hơi có chút xấu hổ nói:
"Ừm, không cầm đâu, em tự gắp là được rồi, anh cũng ăn đi"
"Nè...há miệng ra" không để ý đến lời cô nói, anh đã gặp một miếng thịt bò đưa đến bên miệng cô.
"A…”
Cô không biết làm gì, đành phải há miệng ra ăn.

"Ngon không?"
"Ngon"
"Thử cái này xem"
anh lại gắp tiếp một món khác nữa cho cô.
"Anh...Không ăn sao?"
"Không ăn...Chỉ cần nhìn vợ là A Thành đủ no rồi"
Thẩm Tòng Tâm: Người đâu đã đẹp rồi cái miệng lại còn dẻo nữa...
Trong suốt quá trình ăn, anh không ăn mà cứ ngồi đó nhìn cô ăn, đợi khi cô ăn gần no, anh mới đưa một cốc nước đến trước mặt cô nói: "Vợ ơi! Uống nước nè”
Thấy cô uống nước xong, bên khóe môi còn đọng lại một giọt nướt, anh liền ngoắc ngoắc tay với cô.
"Vợ ơi! Lại đây"
"Hả?" cô khó hiểu nhưng vẫn hơi cúi người về phía anh.
Phí Nam Thành nghiêng người, liền lấy tay kéo nhẹ cô đến gần mình, rồi hôn lên khóe môi cô, dùng đầu lưỡi li3m nhẹ nơi đó.
"Xong rồi, A Thành hộ vợ lau xong rồi đó"
Anh buông cô ra, mỉm cười nói.
"Anh...!cô kinh ngạc đỏ mặt nhìn anh.
"Chỉ là nước thôi! Nhưng sao ở trên môi vợ lại ngọt như vậy"
Cô?? đang ăn cũng không tránh khỏi thính
Cô nghĩ nếu chồng mình mà như người bình thường liệu có đến lượt cô làm vợ anh không…
Đang nghĩ vẩn vơ ..

“ Vợ vợ ơi vợ đang nghĩ gì thế?”
“ Không có gì đâu…”
“ Chồng ăn xong rồi ra ngoài ngồi xem tivi đi vợ rửa bát..”
“ Để chồng rửa cùng vợ”
“ Không được..

nay chồng nấu cơm rồi để vợ rửa bát cho nha ngoan..

đi ra ngoài xem tivi đi..”
Anh đành phải nghe theo lời cô lùi thủi đi ra phòng khách ngồi nhưng mắt anh cứ dán xuống phòng bếp chờ đợi cô vợ nhỏ của mình đi nên..
30 phút sau cô đã dọn dẹp phòng bếp xong và đi lên phòng khách với trên tay cầm đ ĩa hoa quả mà anh đã gọt sẵn và để trong tủ lạnh...
Chiều hôm đó là chiều thứ 6 cô được nghỉ nên cô và anh ngồi xem tivi … hết xem tivi thì 2 người lại đọc sách cho nhau nghe chán chán lại ra sau vườn tảng bộ….

Và cho đến hết ngày hôm đó anh và cô đã có một buổi chiều thật yên bình bên nhau.....
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 11: 11: Môi Vợ Ngọt Nhất


Hôm nay là cuối tuần, Thẩm Tòng Tâm muốn đi siêu thị sắm chút đồ, thế là cô cũng dắt theo cả Phí Nam Thành đi luôn.

Bên trong siêu thị lúc này.

"Aaa mày ơi, anh ý đẹp trai quá đi"
"Đúng a, nhìn kìa! nhìn kìa Anh ấy đang nhìn về phía chúng ta đấy, ôi! Ngại chết đi được"
Phí Nam Thành đi sau cô vợ nhỏ của mình, lại nhìn thấy những ánh mắt giống như hổ đói của những cô gái bên cạnh làm anh không khỏi rùng mình mấy cái.

.

Anh lại gần ôm lấy cánh tay cô, giống như đứa bé sợ sệt nép sau lưng mẹ của mình vậy.

"Sao vậy?"
"Vợ ơi! Vợ nhìn những ánh mắt của những cô gái kia kìa, giống như muốn ăn thịt A Thành ý, huhu A thành sợ quá vợ ơi…”
"À! khụ,! không sao đâu, anh cứ theo sau em là được"
"Huhu mẹ nói! A Thành không được đi ra ngoài, nếu không người đẹp trai như A Thành sẽ bị mọi người làm thịt từ đầu đến chân mất"
Thẩm Tòng Tâm suýt chút nữa thì té ngửa bởi câu nói của anh, cô còn chưa kịp trả lời anh, Phí Nam Thành đã bồi thêm một câu: "Nhưng nếu là vợ thì A Thành không sợ, A Thành sẽ cho vợ làm thịt A Thành từ đầu tới chân luôn"
Choáng!
Thẩm Tòng Tâm chỉ biết lấy tay ra ôm trán thở dài, thôi kệ! Coi như rút kinh nghiệm, lần sau ra ngoài, không nên mang theo tên chồng ngốc của cô đi theo làm gì cho đỡ phải phiền lòng,
Mà đúng vào lúc này, lại có một giọng nói vang lên sau lưng hai người.

"Tổng giám đốc, sao anh lại ở đây”
Hai người nghe thấy tiếng gọi, liền quay ra phía sau.

"Anh! gọi chúng tôi à??”
Thẩm Tòng Tâm khó hiểu chỉ chỉ tay vào mặt mình nói.

"À! Tôi gọi Tổng giám đốc! , Tổng Giám đốc không phải anh nói anh đi nước ngoài rồi à"
“! ”
*Tổng Giám đốc, anh nghe tôi gọi không đấy?”
“! ” vẫn im lặng không ai trả lời.

Thấy có người nói chuyện với mình thì Phí Nam Thành giả bộ sợ sệt rồi chạy qua ôm lấy cánh tay của Thẩm Tòng Tâm rồi nói.

.

“ Vợ ơi chồng sợ… chồng sợ bị người lạ làm thịt …”
Lúc này cô không biết nói gì với tên chồng ngốc nhà mình đây… cô đành quay sang nói với người kia.

.

"À! Tôi nghĩ chắc anh nhận lầm người rồi” Thẩm Tòng Tâm cười ngại ngùng nói, đùa à! Tên chồng ngốc nhà cô từ khi nào lại biến thành Tổng Giám đốc vậy.

Phí Nam Thành im lặng không nói gì, bỗng lúc này lại quay ra làm mặt vô vùng dễ thương nhìn cô.

"Vợ à, A Thành muốn ăn kem"
"Ăn kem hả"
"Ừm, đúng rồi, vợ đi mua cho chồng đi, A Thành hứa sẽ ngoan ngoãn ở đây đợi vợ"
“ Chồng thích ăn kem vị dâu tây nha vợ ơi vì nó ngọt như môi vợ ý.

.


Lúc này mặt cô bắt đầu nóng lên lắp bắp trả lời anh…
"Vậy! vậy…anh ở yên đây đợi em nhé" Đợi sau khi bóng lưng cô vừa khuất, anh đã nhanh chân đá một phát vào người trước mặt.

"Ui da! Sao anh lại đá em”
Lời nói vừa dứt cậu lại bị anh đã thêm phát nữa.

"A! Đau, Lão đại đừng đá nữa, em biết lỗi rồi huhu”
"Cho chừa chú mày nè, có biết anh đây phải theo đuổi vợ khó khăn như nào không hả? Có tin, mai tôi điều cậu đến Châu phi luôn không”
"Huhu, đừng mà, em sai rồi Lão đại"
"Cút, đồ phá đám"
Phí Nam Thành trừng mắt nhìn Lục Minh tên thư ký của anh.

"Lão đại, khi nào anh mới quay trở lại công ty"
"Không biết.

.

Mà cậu nhanh nhanh cút đi cho tôi, từ giờ còn để tôi thấy các người ai dám đến phá đám kế hoạch cưa đổ vợ của tôi lần nữa tôi liền chặt đứt tay chân , moi tim người đó ném vào khu rừng sinh tử cho tự sinh tự diệt đấy”
Nghe đến khu rừng sinh tử anh thư kí rùng mình một cái trả lời lắp bắp…
"Dạ… dạ … em biết sai rồi lão đại"
Và anh thư kí nhanh chân chạy cái vèo biến mất khỏi tầm mắt của lão đại … nếu mà ở thêm vài phút nữa khéo không còn xác mà về.

.

Lúc Thẩm Tòng Tâm quay lại, đã không thấy Lục Minh đâu, cô cũng chẳng nghi ngờ gì, vì cô nghĩ chắc vừa nãy cậu ta cũng chỉ gọi nhầm người thôi, nên cũng không hỏi anh.

"Kem dâu tây của anh đây nè"

"Hihi A Thành cảm ơn vợ” anh vui vẻ giống như đứa trẻ nhận lấy kem từ trong tay cô.

"Mà nè, Vợ ơi!"
"Hả" Hàn Ân Di ngước mắt nhìn anh.

"Đố vợ cái này nha! Vợ có biết trên đời này còn có thứ gì mà ngọt hơn cả kem không?" đôi mắt anh long lanh nằm cô.

"Không biết! Đó là gì hả"
“Ừm! A Thành biết đẩy, vợ lại đây A Thành nói nghe.

.

" Phí Nam Thành mỉm cười, anh vươn tay ra liền kéo cô sát vào người mình, anh bỏ một thìa kem vào trong miệng, sau đó cúi xuống cứ thế hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, nhẹ nhàng đẩy vị kem nơi đầu lưỡi của mình vào trong miệng cô.

Vị kem ngọt ngào cứ thể được tan chảy trong miệng hai người
Thanh âm dịu dàng lại khẽ cất lên: "Giờ thì! vợ biết rồi đấy, đó chính là môi vợ, ngọt lắm!”
Thẩm Tòng Tâm sững sờ mở to mắt nhìn anh, dư vị ngọt ngào vẫn còn đọng lại nơi khóe môi, làm cô bỗng chốc đỏ mặt, xấu hổ.

.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 12: 12: A Thành Chỉ Cho Vợ Làm Thịt


Trời ạ! Giữa thanh thiên bạch nhật mà anh cứ thế ngang nhiên hôn cô! Aaa, ngại chết đi được.

Thẩm Tòng Tâm xấu hổ, không dám nhìn mặt anh, quay mặt đi thẳng ra phía ngoài… bỏ mặc anh đang đứng đó.

”Ê! Vợ ơi! Đợi A Thành với”
Phí Nam Thành bị cô bỏ lại ở đằng sau, cũng vội vàng xách mấy túi đồ lẽo đẽo chạy theo cô.

"Vợ ơi, đi chậm thôi, đợi A Thành nữa mà”
"Vợ à, vợ ơi!”
"Huhu vợ ơi! đừng giận nữa, A Thành biết lỗi rồi mà”
"Thẩm Tòng Tâm" đúng lúc này một giọng nói vang lên, tiếp đó là một bó hoa hồng to lớn liền xuất hiện trước mặt cô: "3 năm không gặp, em sống có tốt không, ?"
Đứng trước mặt cô là thân hình cao ráo của một chàng trai, trên tay còn đang ôm một bó hồng, lại khẽ mỉm cười nhìn cô: "3 năm nay anh nhớ em lắm! chúng ta! Quay lại nhé!"
"Thẩm Tòng Tâm! Chúng ta quay lại nhé" anh ta lặp lại lần nữa khi thấy cô không có phản ứng trả lời mình
Cô ngạc nhiên nhìn chàng trai trước mặt, cái quái quỷ gì đây, chia tay được bao lâu rồi, tên người yêu cũ này còn có mặt mũi mà tìm cô quay lại.

“Xin lỗi, tôi có chồng rồi"

"Em nói gì cơ"
“Tôi nói! Tôi_có chồng rồi" có bực bội gầm từng tiếng
"Là! tên này hả" Anh ta khó tin chỉ tay vào anh.

Phí Nam Thành đứng đằng sau cô, gương mặt đằng đẳng sát khí nhìn tên đàn ông trước mặt, đùa à, đang yên đang lành tự dưng có một tên nhảy ra đòi cô quay lại, anh sao không tức giận được, nhưng hiện giờ anh đang giả ngốc nên không thể làm gì được, đành phải ở phía sau cô nhẫn nhịn, giương đôi mắt cảnh cáo nhìn gã ta.

"Hahaha Tòng Tâm, em nói tên ngốc này ư, em nhìn đi, anh ta có cái gì tốt hơn anh, chẳng qua chỉ là được mỗi cái mặt đẹp thôi! nhưng nhìn cái mặt ngốc nghếch của anh ta chắc gì đã giàu có bằng anh! Anh đây vừa đẹp, vừa có nhiều tiền, chẳng lẽ em lại ngu ngốc đi chọn tên ngốc đó".

Phí Nam Thành đúng là bị gã ta làm cho tức giận đến sôi máu luôn rồi, lồ ng ngực anh phập phồng lên xuống, thật hận không thể nhảy ra xé nát cái mồm thối tha của gã ta, càng hận không thể dùng tiền đập chết gã ta ngây bây giờ…
Nói gì thì nói, nhưng duy nhất tiền thì ông đây không thiếu đâu nhé! Tiền của Lão tử cũng có thể đè chết cả dòng họ chú mày đấy!
"Cái loại tra nam như anh thì có cái gì tốt, không cho phép nói chồng tôi như vậy" Thẩm Tòng Tâm tức giận khi nghe gã ta nói xấu chồng mình.

Anh ở phía sau cô liền gật gật đầu phụ họa, làm một gương mặt đáng thương, đôi mắt long lanh ánh nước, tựa như em bé sắp khóc, kéo kéo tay cô nói nhỏ: "Vợ ơi! Chồng đói rồi, chồng muốn về nhà ăn cơm"
"Anh đói hả"
"Vâng"
"Được rồi, chúng ta sẽ về ngay nha"
Nói rồi, cô liền cầm lấy tay anh bước đi phía trước, lướt qua còn không thèm nhìn mặt gã.

"Thẩm Tòng Tâm, em nhất định sẽ phải hối hận"
"Khỏi cần, bổn cô nương còn hối hận hơn khi gặp phải anh"
"Em! "
Gã đứng đó tức đến xanh mặt nhưng cũng chỉ biết ấm ức nhìn hai người vừa mới đi qua.

8 giờ tối, sau khi ăn tối xong, đợi cô đi tắm, anh mới gọi điện cho ai đó.

"Alo Lão đại, anh có gì dặn dò ạ"
"Điều tra cho tôi cái gã hôm nay mà muốn quay lại với phu nhân, tìm được rồi nhớ đánh gãy tay, gãy chân gã vì tội đòi quay lại với vợ tôi, rạch mặt gã vì dám so sánh gã với tôi, à còn nữa! làm gia đình gã phá sản, đốt hết tất cả tài sản của gã vì dám nói giàu hơn tôi".

"Vâng, Lão đại".

"Khoan đã.

.

"
"Còn gì nữa ạ"
"Điều tra hết tất cả những tên đàn ông đã từng là người yêu cũ của vợ tôi, xem có bao nhiêu tên, rồi gửi tài liệu đến cho tôi, thiếu tên nào cũng không được"
"Vâng, tôi biết rồi".
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 13: 13: Chúng Ta Có Thể Tạo Em Bé Được Không


Hừ! Dám tranh vợ với Lão tử hả, chú mày còn non lắm!
Nói chuyện điện thoại xong, anh liền đi đến trước cửa phòng tắm, đứng ở bên ngoài, nhìn qua lớp cửa kính dày đặc trong suốt, đây là một loại kính đặc biệt anh mới cho người thay, kính này người ở bên trong không nhìn ra được bên ngoài, nhưng nếu ở ngoài thì có thể nhìn thấy rõ cảnh vật ở bên trong, mà điều này cũng chỉ có mình anh mới biết.

(Hum anh nhà đúng là có vẻ hơi bi3n thái à nha…)
Phí Nam Thành đứng ở ngoài, cách qua lớp kính trong suốt, anh có thể thấy rõ ràng từng đường cong trên cơ thể cô, giọt nước ở vòi hoa sen không ngừng chảy xuống thân thể cô gái, khiến cho làn da trắng nõn của cô càng trở nên hồng hào mà quyến rũ! Giống như một loại k1ch thích trí mạng đối với người đàn ông đang đứng ở phía ngoài…
“Ực”
Tự mình hại mình…
Anh nuốt nước bọt xuống cổ họng một cái, đôi mắt dán chặt vào thân hình quyến rũ mềm mại của vợ mình! Từng cái giơ tay, nhấc chân của cô đều làm d*c vọng trong anh chảy lên, khát khao muốn cô càng lúc càng trở nên mãnh liệt!
Không được rồi! Anh không thể nhịn được nữa! Anh muốn cô! Muốn ăn thịt vợ mình ngay bây giờ…

Phí Nam Thành không cần suy nghĩ, anh liền lấy tay đập cửa gọi lớn: "Huhu vợ ơi! Mở cửa, có chuột, có con chuột to lắm vợ ơi, A Thành sợ bị nó làm thịt lắm, huhu vợ ơi! Mau mở cửa cho chồng đi, Thiên Thiên không muốn bị con chuột làm thịt đâu, A Thành chỉ muốn cho vợ làm thịt thôi! Huhu"
Anh vừa đập cửa vừa hét lớn đã thế lại còn cố làm khuôn mặt mình thành vẻ rất là sợ hãi.

Anh vừa đập cửa vừa la hét, vừa khóc lóc ầm ĩ cả lên…
Làm cho cô ở bên trong phòng tắm cũng giật mình mà sốt ruột theo không biết anh chồng ngốc của mình ở chính trong căn nhà mình còn bị làm sao mà la hét ầm ĩ lên thế kia.

Đã thế Thẩm Tòng Tâm ở bên trong phòng tắm do tiếng nước to nên chẳng nghe rõ anh nói gì, cô chỉ nghe thấy tiếng anh đập cửa rồi kêu la om sòm, nghe mà đau hết cả đầu! cô lẩm bẩm ái tên ngốc này lại bị gì nữa đây…
Cô vội vàng tắm vòi nước đi.

Do cô vừa mới tắm xong, còn chưa kịp mặc quần áo, đã nghe thấy anh chồng ngốc bên ngoài la lối om xòm đành phải phải lấy chiếc khăn tắm quấn tạm lên người rồi đi ra mở cửa cho anh xem anh có bị sao không!
Cạch!
Cánh cửa vừa được mở ra, Phí Nam Thành đã nhân cơ hội này ôm chầm lấy thân hình trắng nõn của vợ mình vào lòng miệng thì nói…
"Huhu vợ ơi có chuột, có con chuột to lắm"
Anh vừa la vừa hét với vợ mình còn làm ra vẻ rất là sợ hãi nhưng vẫn không quên nhiệm vụ là tìm cách ăn đậu hũ của cô vợ mình.

Thẩm Tòng Tâm giật mình thêm kinh ngạc chưa kjip phản ứng thì đã nằm gọn trong lòng anh, lại bị anh ôm chặt đến nỗi sắp ngạt thở, cô đang định bảo anh bỏ mình ra, nhưng không may sàn nhà do bị ướt vì cô vừa mới tắm xong, thì cô chỉ định di chuyển chân nhẹ một chút để kêu anh buông mình ra thì bất ngờ cô lại bị trượt chân ngã xuống còn kéo theo cả người anh ngã theo.

Oạch!
Cô chưa kịp định hình chuyện gì sảy ra thì đã thấy…
Cả hai thân hình liền ngã xuống đất, nằm chồng lên nhau tạo thành tư thế ái muội làm bất giác mặt cô đỏ lên.

Không may cái khăn tắm trên người cô cũng bị anh kéo rớt xuống đất theo.

Thân thể mềm mại của cô lại hiện ra trước mắt anh lần nữa!
Cả đầu anh còn chôn vùi ở trước ngực cô!.

Cô hoảng sợ hét to lên, lấy tay đẩy đẩy đầu anh ra khỏi ngực mình!
"Dậy! dậy! Phí Nam Thành anh mau đứng dậy ra khỏi người em! Nhanh"
Lúc này cô vì ngại quá nên chân tay luống cuống đập đập vào lưng anh chỉ muốn anh đứng dậy ra khỏi người mình thật nhanh…
Trong đầu lúc này cô nghĩ đến cảnh tiếp theo lên khuôn mặt xinh đẹp của cô càng lúc càng đỏ hơn…

Phí Nam Thành ngẩng đầu nên thấy mặt cô đỏ nên trong lòng bất giác nợ nụ cười…
Và Anh đâu dễ dàng mà buông tha cho cô như vậy, anh chính là muốn lợi dụng cơ hội này để được ăn đậu hũ của vợ mình cơ mà, buông tha cho cô như vậy anh thấy thiệt thòi lắm cơ hội có một không hai không ăn đậu hũ của vợ anh đã không phải là anh!
Mà d*c vọng bên dưới cũng đã làm anh khó chịu đến sắp phát hỏa luôn rồi…
"Vợ ơi! Chúng ta! có thể tạo em bé được không?"
"Gì! Gì cơ?! " Thẩm Tòng Tâm chỉ sợ tai mình nghe nhầm, lắp bắp hỏi lại anh lần nữa.

"Mẹ nói, có em bé thì sẽ có thưởng, chỉ cần A Thành cùng vợ tạo ra em bé, thì mẹ sẽ cho vợ và A Thành thật nhiều thưởng nha, đến lúc đó, A Thành không lấy, A Thành sẽ dành hết cho vợ"
Thẩm Tòng Tâm: "???".
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 14: 14: Ăn Vụng


Thẩm Tòng Tâm há hốc mồm khi nghe anh nói vậy...
Gương mặt cô phút chốc lại thêm đỏ bừng, lại có chút thẹn quá hóa giận mà dùng lực đẩy mạnh anh ra.
"Vớ vẩn...tránh ra...anh mau đứng dậy nhanh lên, anh nặng chết đi được"
"Huhu A Thành không muốn, A Thành muốn được cùng vợ tạo em bé cơ”
"Muốn có em bé hả...Được thôi, tí nữa em sẽ đi ra ngoài mua cho anh một con, em sẽ mua hẳn một con siêu nhân to đùng về cho anh luôn".
Ặc...trước giờ cô luôn coi anh như một đứa trẻ, nên nghĩ chắc là mua siêu nhân về dụ dỗ tên ngốc này cũng không sao đâu nhỉ? Phí Nam Thành như muốn tá hỏa khi nghe cô nói vậy....
Đùa à! Cô nghĩ anh là ai mà lại đi thích mấy cái thứ đồ chơi con nít đó....
"Huhu ứ chịu đâu...!A Thành chỉ thích vợ thôi"
"Nhiều lời...Còn không mau đi ra ngoài cho em....Nhanh lên"

Anh thấy cô đã bắt đầu tức giận, lại có chút chột dạ không biết nên làm gì, nên đành phải đứng dậy lủi thủi đi ra ngoài.
Vợ à...Lần này không được, lần sau chồng sẽ nghĩ cách khác, để xem vợ còn muốn trốn tránh đến bao lâu...
10 giờ tối.
Thẩm Tòng Tâm giờ này đã ngủ say, hôm nay cô có chút mệt mỏi nên ngủ từ rất sớm.
Trong màn đêm yên tĩnh, chỉ có một chút áng sáng màu vàng nhạt từ chiếc đèn ngủ chiếu vào.

Chiếc giường King rộng lớn giữa phòng hơi bị lõm xuống, một thân hình to lớn liền nằm xuống bên cạnh cô, anh kéo cô lại gần mình, trong phút chốc cả thân thể nhỏ bé liền được bao bọc bởi vòng tay ấm áp của người nào đó.
Phí Nam Thành hít sâu một hơi, cảm nhận hương thơm dịu nhẹ từ người cô tản ra, anh không nhịn được cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc trơn bóng của cô…
Trong đầu bỗng xuất hiện thân hình trắng nõn hồng hào của cô tối nay, làm anh lập tức một cỗ khí huyết dâng trào, trong lòng giống như có ngọn lửa sục sôi, đôi môi không tự chủ được từ từ dán lên mí mắt, nhẹ nhàng trượt xuống cái mũi nhỏ nhắn thẳng táp, rồi cuối cùng dừng lại bên cánh môi anh đào đang hé mở, giống như một sự cám dỗ chết người dành cho anh.
Phí Nam Thành không ngần ngại mà dán dôi môi mình lên môi đỏ hồng của cô, trao cho cô nụ hôn nóng bỏng mà mãnh liệt, anh như đem tất cả sự đè nén của tối nay mà gửi gắm vào nụ hông vụng trộm nhưng lại đầy khát khao cháy bỏng này...
"Ưm"
Một tiếng kêu như mèo nhỏ của cô vang lên giống như k1ch thích anh càng làm cho h@m muốn cô càng lúc càng mãnh liệt, muốn dừng mà không thể nào dừng lại được.
"Tiểu Ô….

anh yêu em"
Thanh âm trầm thấp khẽ thì thào, bàn tay không an phận cũng nhẹ nhàng vén áo cô lên, thăm dò vào bên trong, nhẹ nhàng vuốt v e, rồi từ từ di chuyển đến bầu ng ực mềm mại của cô, mà xoa bóp nơi đó.

Đôi môi anh cũng trượt dần từ cổ cô xuống cho đến khi dừng lại ở chỗ đang nhô cao kia, anh liền hít sâu một hơi rồi dùng đôi môi m*t nhẹ vào đó.
“Ưm”
Thẩm Tòng Tâm trong cơn nửa mơ nửa tỉnh, cô chỉ cảm nhận được ngực mình như bị con gì đó m*t m*t có chút tê dại và buồn buồn làm cô không nhịn được khẽ thốt ra tiếng...một bên cũng giống như bị ai đó không ngừng bóp mạnh....
Rồi hình như còn có cái gì đó đang đè nặng lên người cô,...!A khó thở chết đi được.
Cô khó chịu muốn xoay người nhưng xoay mãi mà vẫn không thể động đậy được...!Chết tiệt....Cái thứ quái quỷ gì đang đè lên người cô vậy...
Phí Nam Thanh trong lúc này, lại thấy cô gái trong lòng mình khẽ động đậy như sắp tỉnh.

Làm anh trong phút chốc nằm cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích...
Đợi gần đến một hai phút trôi qua thấy cô không có động tĩnh gì, anh mới im lặng mà thở phào nhẹ nhõm một hơi, không muốn đánh thức cô, anh đành phải dừng lại, quay qua bên cạnh nằm ngủ, nhưng vẫn vươn tay ôm lấy cô vào lòng, cứ thế mà đi sâu vào trong giấc ngủ.
Sáng sớm.
Ánh nắng chan hòa chiếu vào một góc căn phòng, như muốn đánh thức đôi nam nữ đang nằm ôm nhau mà ngủ say giấc kia dậy.
Thẩm Tòng Tâm nhẹ nhàng mở mắt ra, hơi nhíu mày một chút để thích nghi với ánh sáng trong phòng....

Một hơi thở nam tính liền xộc vào mũi cô, hương vị bạc hà tươi mát làm cho cô có chút tỉnh táo.
Tiếp đó là khuôn mặt đẹp trai kiên nghị của Phí Nam Thành liền đập vào mắt cô.
Đầu óc cô vẫn có chút mơ hồ, cảm giác ngực có chút đau cánh môi cũng hơi khó chịu...Kỳ lạ ghê…
Đang lúc suy nghĩ thì cô lại cảm nhận được một sự tê dại đau đớn đến từ ngực lần nữa, hơn nữa ngực cô còn như đang bị ai đó bóp mạnh vậy...
Lúc này, cô mới để ý nhìn xuống, lại thấy cánh tay anh đang đặt lên ngực mình, mà áo cô đã bị vén lên từ lúc nào không biết...
Cô còn chưa kịp load xem có chuyện gì xảy ra, lại thấy bàn tay anh chuyển động bóp mạnh mấy cái...
Thẩm Tòng Tâm khiếp sợ giật mình, lập tức mở to mắt nhìn anh, cô liền nhanh nhẹn gỡ bỏ tay cánh anh ra, kéo áo xuống che ngực mình, đỏ mặt hét to lên....
"Tên bi3n thái này...Anh...Anh đang làm cái gì vậy..”.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 15: 15: Anh Không Có Liêm Sỉ


Thẩm Tòng Tâm lắp bắp đỏ mặt hét to lên.
Người bên cạnh vẫn không nhúc nhích, thực sự giống như vẫn còn chưa tỉnh.
Cánh tay to lớn lại lập tức kéo cô lại gần phía mình, ôm chặt.
Cô ngẩn người, ngay sau đó lập tức giằng co, muốn đẩy người đàn ông đè ở trên người mình ra.
Nhưng Phí Nam Thành thật giống như là quyết tâm muốn ôm cô cùng nhau ngủ, hai cánh tay dùng lực ôm lấy cô, chân cũng bị anh liều chết đè ở dưới đầu gối, thật như một nhà lao kiên cố vững chắc đem cô nhốt ở bên trong.
Thẩm Tòng Tâm hơi hơi thở gấp nhỏ giọng cảnh cáo: "Phí Nam Thành anh buông ra không? Phí Nam Thành…”
Đúng là người ta căn bản không có ý định quan tâm cô, ngược lại tăng thêm lực đạo trong tay, dường như ghét bỏ cô quát, nhíu nhíu mày rậm, lấy đầu dụi dụi vào gáy cô.
"Phí Nam Thành, anh…”
Thẩm Tòng Tâm còn chưa nói hết câu đã bị tiếng đập cửa bên ngoài cắt đứt: "Tòng Tâm, hai đứa vẫn còn chưa dậy à”

Là Diệp Oanh, mẹ chồng của cô, bà ấy sao lại đến đây...
Hơn nữa, còn đúng vào lúc này...Thẩm Tòng Tâm liền lúng túng không biết trả lời ra sao, lại nghe thấy tiếng bà vọng vào:
"Âyy...!không còn sớm nữa hai đứa mau dậy đánh răng rửa mặt rồi xuống ăn sáng đi, mẹ cho người làm nấu xong hết rồi, giờ mẹ xuống dưới trước cùng cha con đợi hai đứa”.
"Vâng, thưa mẹ"
Bên ngoài, Diệp Oanh giả vờ nói chuyện bình tĩnh thế thôi, chứ thật ra trong lòng bà một bụng sục sôi…
Bà không ngừng áp tai lên cánh cửa nghe lén, rồi bụm miệng cười hài lòng.
Hahaha quả không hổ danh là đứa con trai vô sỉ của bà, cứ cái đà này chắc bà và chồng sẽ được bồng cháu sớm thôi...
"Bà cứ cười gì vậy?" Phí Hàn Đình thấy vợ mình vừa xuống lầu vừa tủm tỉm cười, có chút tò mò khẽ hỏi.
”A...Để tôi nói ông nghe này" nghe thấy chồng hỏi, bà liền ngồi xuống bên cạnh ông, thái độ đang vui vẻ bỗng phút chốc lập tức thay đổi 360 độ, bà xúc động nói: "Hức...Ông biết không, ngày trước tôi luôn chửi con trai mình là thằng vô dụng, chẳng có điểm gì giống ông, thậm chí tôi còn nghi ngờ nó có phải là con của ông hay không? Nhưng hôm nay khi tôi đi gọi hai đứa nó ăn cơm...Tôi...Tôi mới biết được thực ra nó cũng có điểm giống ông, đó chính là độ mặt dày vô sỉ...hức, cứ theo cái tình hình này chắc chúng ta sẽ được bồng cháu sớm thôi...Hức...Cuối cùng con trai của chúng ta cũng không vô dụng như tôi nghĩ, ông nói xem, người làm mẹ như tôi sao không cảm thấy xúc động được, hức.."
Phí Hàn Đình ở một bên nghe vợ khóc lóc kể lể, mà không khỏi lấy tay ra xoa xoa trán thở dài...Không biết bà đang khen ông hay là đang nói xấu ông nữa...
Đối với tính cách nắng mưa thất thường của vợ ông đã quen như cơn bữa, nên cũng chẳng thấy gì là lạ...
Mà ở bên trong phòng ngủ lúc này.
Đợi đến khi mẹ Phí Nam Thành đi xuống, không có động tĩnh gì nữa, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng do bị Phí Nam Thành ôm lấy nên hô hấp đều có chút trì hoãn không thông.
Còn chưa kịp định thần lại, cô đột nhiên cảm giác được có một bàn tay từ đường cong thắt lưng của mình thẳng một đường vuốt v e nhè nhẹ đến mông, sau đó đặt ở chỗ đó không chịu dời đi.

Con người Thẩm Tòng Tâm bỗng nhiên co rụt lại, tức giận vùng vẫy "Phí Nam Thành, anh sờ ở đâu vậy"
Bàn tay Phí Nam Thành đặt ở chỗ đó, không đếm xỉa đến phản kháng của cô, không nặng không nhẹ nhéo một cái.

Hai gò má của Hàn Ân Di trắng nõn lập tức nóng hổi như bị lửa thiêu: "Phí Nam Thành, anh đừng ở đây giả bộ ngủ, anh đứng lên cho em!”
Nhưng mà đổi lấy đáp án cho chất vấn của cô là trên vai cô có thêm một cái đầu.

Phí Nam Thành mơ màng gối đầu lên vai của cô, hơi thở nóng rực hừng hực quanh quẩn trên cổ của cô
Cảm giác xa lạ tựa như một luồng điện di chuyển lướt qua tứ chi của cô, đánh thẳng đến chỗ sâu trong linh hồn cô.

Bàn tay hắn đặt trên mông của cô bỗng nhiên gia tăng sức như muốn ngăn cản cô giãy dụa, lại đem cô dựa vào mình dần sát vô cùng chặt chẽ vô cùng nóng bỏng làm cho giữa hai người không dư ra được một chút khe hở.
Thân thể của cô sau khi liên tiếp vùng vẫy kịch liệt đã xuất hiện tình trạng kiệt sức.

Thẩm Tòng Tâm thực sự đã tức giận đến nỗi muốn hộc máu, có chẳng quan tâm anh đang giả vờ hay đang ngủ thiệt, liền quyết tâm ác độc dùng hết sức lực đá thẳng một cước vào người anh.
"A"
Phí Nam Thành chưa kịp chuẩn bị đã trúng ngay một cước của Thẩm Tòng Tâm, thân hình to lớn liền trực tiếp từ trên giường ngã xuống đật một cách không thương tiếc.
“ Ây…Uii… aaaa..”
“ Tiểu Ô… sao em lại đá chồng vậy huhu"
"Phí Nam Thành...Anh...Anh..

là đồ vô liêm sỉ”.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 16: 16: Vợ Có Bánh Bao


Thẩm Tòng Tâm tức đến muốn bốc khói hét toáng lên.

Phí Nam Thành đã tỉnh từ sớm, nhưng lại giả vờ như người vừa mới tỉnh, liền lấy tay dụi dụi mắt ngẩng đầu ngây thơ hỏi cô: "Vợ, sao lại đá A Thành"
Thẩm Tòng Tâm vừa tức vừa ngượng, đôi mắt đề phòng nhìn anh.

"Vừa nãy! Anh! Anh vừa mới Bóp Bóp cái gì hả?"
"Bóp cái gì cơ?"
Phí Nam Thành cười thầm trong lòng, cô nhóc của anh trông khi tức giận cũng rất chi là đáng yêu a.

Thẩm Tòng Tâm khuôn mặt ửng đỏ nay lại càng đỏ thêm, cô tức đến nỗi không nói nên lời, rốt cuộc, tên ngốc này đang giả vờ hay đang không biết thật hả.

" Anh! "
"Ý vợ nói là bánh bao sao?"
"A! Đúng rồi, sáng nay A Thành có mơ được ăn bánh bao vợ làm, vừa mềm vừa ngon vợ ạ, A Thành thích ăn nhất chính là bánh bao vợ làm đó"
Trời ơi! Tức chết mất thôi! Tên ngốc này rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy chứ ?
"Tôi! Tôi không biết làm bánh bao"
"Nhưng rõ ràng A Thành mơ được ăn mà, giấc mơ chân thật lắm vợ nha"
"Vợ! Có phải vợ có bánh bao thật mà giấu chồng không? Vợ có phải không muốn cho A Thành ăn không?"
Vừa dứt lời xong, anh đã dùng sức một phát nhảy lên giường đè cô xuống giường.

"A! Anh! Anh muốn làm gì vậy hả?"

"Vợ! Thiên Thiên muốn ăn bánh bao"
"Không! " cô còn chưa nói xong đã bị hắt cắt ngang.

"Vợ cho A Thành ăn bánh bao đi, ăn xong rồi thì A Thành sẽ cho vợ ăn xúc xích"
" Nha !.

nha vợ"
Anh đang làm vẻ mặt đáng yêu thì một tiếng!
Cạch!
Lời hắn vừa dứt, cánh cửa phòng bỗng chốc bị mở ra.

"Thiếu gia, bà chủ bảo tôi gọi hai người xuống ăn! "
"Cút"
"Dạ! vâng! vâng"
Cô giúp việc còn chưa nói hết, đã bị một giọng nói lạnh lùng của anh quát lên dọa sợ, cô run rẩy đứng ở cửa, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào hai người trước mặt, rồi run run đóng cửa lại bước đi ra ngoài! Huhu! Người đâu mà đáng sợ vậy á!
Thẩm Tòng Tâm cũng bị bởi tiếng quát của anh làm cho giật mình! Tên ngốc này bị giở chứng gì hả!
"Phí Nam Thành, anh! "
Vợ ơi, A Thanbf muốn ăn bánh bao! muốn ăn bánh bao của vợ huhu"
Một phút trước khuôn mặt anh còn đang lạnh lùng đến đáng sợ, một phút sau đã thay đổi bằng vẻ mặt cún con, dán đầu cọ cọ lên gáy cô, gương mặt chôn sâu vào trong cổ cô.

Cảm giác nhồn nhột ở cổ cộng với hơi thở nam tính của anh không ngừng thổi vào gáy cô, khiến cô có chút đỏ mặt, liền nhanh miệng nói.

"Đứng! đứng dậy nhanh lên, rồi còn đi ăn sáng, ba mẹ đang chờ chúng ta ở dưới lầu đó"
"Không thích! A Thành chỉ thích ăn bánh bao của vợ thôi"
"Nhiều lời, có muốn tối nay ra ngủ ghế sofa không hả?"
5 phút trôi qua.

Sau hơn một hồi giằng co trong phòng, Phí Nam Thành cuối cùng cũng phải đầu hàng trước vợ, cùng cô lủi thủi xuống lầu ăn sáng.

Bởi anh cũng đâu có ngu mà đi chọc tức cô làm gì, để tối nay lại bị cho ra ngủ ghế sofa, hôm nay ăn đậu hũ đến đây cũng đủ rồi haha.

"Con chào ba, con chào mẹ ạ"
"Hai đứa làm gì mà lâu thế, ta và mẹ con đợi hai đứa lâu lắm rồi"
Thẩm Tòng Tâm đột nhiên bị ba anh hỏi vậy, liền ngượng ngùng không biết trả lời ra sao.

"Dạ! Chúng con! "
"Âyy ya.

.

Cái ông già này, người trẻ tuổi người ta có việc của người trẻ tuổi, sao ông cứ hỏi để làm gì? Thôi! Thôi! Ba con là nhiều lời vậy đó, hai đứa mau ngồi xuống rồi ăn sáng đi"
"Dạ vâng"
"A Thành, sao mặt mày ỉu xìu vậy con?" mẹ Phí Nam Thành thấy anh từ lúc xuống đến giờ, chẳng nói lời nào liền quan tâm hỏi.

"Vợ có bánh bao mềm lắm, con muốn ăn bánh bao mà vợ chẳng cho con ăn"
Phụt!.

.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 17: 17: Thật Muốn Đem Em Giấu Đi


Thẩm Tòng Tâm nghe vậy thì bị sặc nước, ho sặc sụa, mặt càng đỏ, nhưng vẫn không nói lời nào.

Khuôn mặt yêu kiều của cô vô cùng mê hoặc.

Anh nhìn cô mà trong lòng thấy ngứa ngáy, chỉ muốn ôm chầm lấy!
Hai ông bà ngồi bên kia chỉ khẽ thở dài, đúng là thằng con trai trời sinh, giả ngốc lâu quá nên mất cả liêm sỉ luôn rồi.

Ba anh lúc này lên tiếng!
"Yên tâm, sớm muộn gì cũng sớm được ăn thôi"
"Ba con nói đúng, chỉ cần khi ăn xong con cho chúng ta một tiểu bánh bao nhỏ là được"
Thẩm Tòng Tâm đích xác là bị nội thương trầm trọng, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Cái gia đình này!
Giờ thì cô cũng đã hiểu, cái vẻ mặt không có liêm sỉ đó của anh là được truyền từ đâu rồi.

Phí Nam Thành ngồi một bên miệng cười to hết cỡ, lại không ngừng nháy mắt ra ra hiệu Ba mẹ yên tâm, con nhất định sẽ không làm hai người thất vọng.

Hôm nay, trong giới thượng lưu có gia đình tổ chức bữa tiệc sinh nhật cho con gái, có thiệp mời cả Phí gia, vậy nên hai vợ chồng Thẩm Tòng Tâm được ba mẹ giao phó cho đi tham gia bữa tiệc.

Thẩm Tòng Tâm tuy không thích đi những nơi giao lưu, giả tạo đó, nhưng đây là ý của ba mẹ chồng nên cô chỉ còn cách là nhận lời.

Bên trong phòng hóa trang.

Thẩm Tòng Tâm được thợ trang điểm makeup nhẹ, trên người mặc một chiếc đầm dạ hội màu tím hở vai, ngắn đến đầu gối, lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn, phía trên, bầu пɡựᴄ như ẩn như hiện chỉ sau lớp váy.

Cạch!
Cửa phòng bị người bên ngoài đẩy vào.

Phí Nam Thành đã thay một bộ áo-vét đen thẳng tắp, bên trong mặc áo sơ mi trắng, hai cái cúc áo được bung ra, lộ ra lồ ng пɡựᴄ cường tráng.

Xuất hiện trước mắt anh, chính là dáng vẻ yêu kiều quyến rũ của cô, gương mặt xinh đẹp, đôi mắt to tròn trong suốt, lại mang mùi hương tinh khiết dịu nhẹ của người cô, làm cho người khác có cảm giác chỉ muốn phạm tội.

Anh mở to mắt nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, rồi dừng lại ở trước пɡựᴄ cô! Ực! Nuốt khô cổ họng một cái.

"Anh! Anh nhìn gì vậy?"
Thẩm Tòng Tâm thấy anh nhìn mình không chớp mắt như vậy, liền đỏ mặt nói lí nhí! Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên cô ăn mặc như vậy trước mặt anh a.

"Vợ! "
"Gì! Gì vậy"
"A Thành muốn! "
Hắn miệng đắng lưỡi khô, nuốt một ngụm nước bọt nói.

"Vợ! cởi bộ đồ đó ra"
"Hả?"
Vừa dứt lời xong, anh đã đi đến chỗ cô, vòng tay vây kín cô, từ từ áp sát cô vào tường.

Thình thịch! Thình thịch!
Ở khoảng cách gần như vậy Thẩm Tòng Tâm có thể cảm nhận rõ ràng trái tim hai người đang không ngừng đập thình thịch.

" Phí Nam Thành, anh! anh mau bỏ em ra"
"Vợ! " Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của cô, không nói hai lời, liền cúi xuống hôn cô.

"Ưm"
Thẩm Tòng Tâm chỉ biết trợn to mắt nhìn anh, lại bị đầu lưỡi của anh nhẹ nhàng tách răng cô ra, chui vào trong khoang miệng cô rồi quấn lấy đầu lưỡi cô.

Nụ hôn của anh vừa nóng bỏng vừa có chút thô lỗ, làm đôi môi cô sưng tấy.

"Tiểu Ô.

.

" anh lưu luyến dời môi cô ra, thì thào vào tai cô.

"Mau cởi bộ đồ này ra đi"
"Gì cơ?"
"A Thành không thích"
"Tại sao! "
"Vì! Vợ mặc như thế trông xấu chết đi được"
Bùng!
Thẩm Tòng Tâm không tin vào tai mình, ngẩng đầu lên, tức đến nghiến răng nghiến lợi nhìn anh.

"Có thật! xấu lắm không?"
"Ừm, rất xấu, A Thành không thích vợ mặc xấu như vậy"
"Vợ ở đây đợi chồng, A Thành sẽ cho người mang một bộ đồ khác đẹp hơn đến cho vợ thay"
Không đợi cô đồng ý, anh đã buông cô ra, rồi nhanh chóng bước đi ra ngoài.

--------
Bên ngoài.

"Alo"
Giọng anh lạnh lùng nói vào điejen thoại " Có phải cậu chán sống rồi không"
"Lão! Lão Đại có! Có gì không? Sao tự dưng nổi nóng với em"

"Tôi bảo cậu mang đầm dạ hội đến cho vợ tôi, mà cậu gửi đến cái đầm quái quỷ gì vậy? Hở hang như vậy mà cũng muốn cho cô ấy mặc, đầu óc cậu bị ngu rồi sao"
"Lão Đại, em thấy đẹp mà, với lại cái đó là do nhân viên nữ chọn cho em, hơn nữa, Giám đốc Mạnh Hữa còn nói là chắc chắn anh sẽ thích"
"Thích! Thích cái đầu cậu, con mắt nào của cậu thấy nó đẹp, nhanh lên, tôi cho cậu 5 phút gửi bộ đồ khác đến đây, nhất định không được hở trên hở dưới như bộ lúc nãy"
"Lão Đại! "
Người bên kia còn chưa nói xong, anh đã cúp điện thoại cái rụp.

Tần Lục Minh chỉ biết vò đầu bứt tóc, Lão Đại cậu có phải là người tối cổ rồi không? Bộ đầm đó cậu cũng đã xem qua có thấy hở hang chỗ nào đâu, haizzz! Nhất định là Lão Đại sợ chị dâu quá đẹp nên bị người khác dòm ngó đây mà.

Âyy! Số cậu thật là khổ, sao lại có một tên Boss vừa hẹp hòi vừa hay ghen tuông như vậy chứ, huhu thật tội nghiệp cho Chị dâu.

------
Phí Nam Thành vừa mới điện xong, khuôn mặt đẹp trai không khỏi đen xì lại! Nghĩ đến thân thể mềm mại gợi cảm của cô lúc nãy lại khiến anh một bộ dạng khô nóng.

Chết tiệt! Cô mặc bộ đồ đó quyến rũ như vậy, làm anh suýt chút nữa không khống chế được mà muốn cô ngay tại chỗ! Chứ đừng nói đến đưa cô đi tham dự bữa tiệc mà bị bao nhiêu ánh mắt của những gã đàn ông ở đó nhòm ngó thèm thuồng, chẳng khác gì mấy con sói đói! Lúc đó, có phải muốn anh tức chết không!
Aaa! Tức chết anh mất thôi! Cô vợ bé nhỏ của anh.

.

Thật chỉ muốn đem cô giấu đi vào trong túi áo để hảo hảo yêu thương thôi a!.
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 18: 18: Anh Đã Quay Trở Về


5 phút trôi qua, cuối cùng bộ đồ mới cũng đã được gửi đến cho cô.

Trong phòng.

"Vợ! ᴄởɪ զᴜầп áo ra"
"Làm! làm gì?"
"Chồng hộ vợ thay đồ"
Anh nói một câu rất chi là bình thản làm cô đỏ mặt, nghẹn cả họng.

"Không cần! để! để đó em tự mặc được rồi"
"A Thành hộ vợ thay được mà, không phải lúc nhỏ mẹ cũng hay hộ A Thành mặc đồ sao"
"Phí Nam Thành, anh có thể đừng bớt nói lung tung được không? Nhanh! đi ra ngoài để em thay đồ"
Vừa nói cô vừa đẩy người anh ra ngoài.

Rầm cánh cửa bị đóng một cách không thương tiếc.

Phí Nam Thành đứng ở bên ngoài, xoa xoa cái mũi đỏ ửng của mình vừa bị đập vào cửa, A! đau chết đi được!
7h tối.

Cuối cùng hai người cũng đã tiến đến trước cửa khách sạn, các tân khách cũng đã đến đông đủ.

Thẩm Tòng Tâm trên người đã thay một bộ đồ bó sát màu đỏ dài đến mắt cá chân, hiện rõ những đường cong hoàn hảo.

Cô khoác tay Phí Nam Thành bước đi vào trong.

"Aaa, anh ấy là ai vậy! đẹp trai quá"
"Nghe nói là thiếu gia Phí thị, đẹp trai chết đi được"
"Người đi bên cạnh anh ấy là ai thế?"
"Còn hỏi, nhìn thì cũng biết là tình nhân rồi"
"Chậc! nhìn cái mặt cô ta cũng đâu đến nỗi đó, thật là! tưởng tép riu mà muốn biến thành phượng hoàng sao?"
Vừa bước vào, hai người đã là tâm điểm chú ý của mọi người, từng lời bàn tán cứ thế xôn xao, họ không biết thiếu gia Phí thị đã có vợ, bởi vì Thâme Tòng Tâ và Phí Nam Thành cũng chưa tổ chức đám cưới, cũng không công bố ra bên ngoài, họ đơn giản chỉ là đi đăng ký kết hôn trước! Gia đình hai bên đang xem xét ngày lành tháng tốt, đến khi nào tổ chức đám cưới thì lúc đó mới có thể công bố với công chúng được.

"Vợ, một lát nữa cứ đi bên cạnh A Thành nhé, A Thành chỉ thích ở cùng với vợ thôi"
"Em biết"
Thẩm Tòng Tâm thở dài, sao ba mẹ lại cho tên ngốc này đi dự tiệc chứ, thật là!
"Vợ ngồi xuống đây, vợ thích ăn gì A Thành lấy cho"
Anh kéo cô ngồi xuống chiếc ghế ở bên bàn tiệc, gương mặt vui vẻ hỏi cô.

"Ừm! cho em đ ĩa bánh kia"
"Được rồi"
Anh lấy tay với lấy đ ĩa bánh kem bên cạnh, nhưng lại không đưa đến trước mặt cô, mà nói: "Vợ, lại đây"
"Làm gì?"
"Không phải vợ muốn ăn bánh sao?"
"À" cô à một tiếng rồi đứng dậy đi đến chỗ anh, lại bất ngờ bị anh kéo xuống ngồi lên đùi mình, Phí Nam Thành hoảng hốt nhìn mọi người xung quanh, muốn đứng dậy, lại bị anh giữ chặt lấy eo cô, thế nào cũng không nhúc nhích được
"Anh! làm gì vậy? mau bỏ em ra"
"A Thành bón bánh cho vợ"
Anh ở đằng sau cười gian xảo một tiếng, liền múc một thìa bánh đưa lên miệng mình, nâng cằm cô lên rồi cúi xuống không ngừng ngại mà phủ môi mình lên môi cô.

"Ưm"
Anh nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi mở răng cô ra, đẩy nhẹ miếng bánh ngọt vào trong miệng cô trước ánh mắt ngỡ của tất cả mọi người trong đấy.

"Trời ạ! "
Những tiểu thư trong đấy không ngừng lấy tay ra che miệng.

Thế này! Có phải! Có phải quá bá đạo rồi không?
Anh vừa hôn cô, ánh mắt lại lạnh lùng quét qua một vòng xung quanh, rồi dừng lại ở mấy tên đàn ông lúc đầu nhìn cô với vẻ thèm thuồng, làm mấy tên đó không khỏi rùng mình!
Giống như một lời cảnh cáo! nhìn thấy chưa, cô ấy là người phụ nữ của tôi, chớ ngu gì mà động vào!
Đảm bảo tin chấn động này ngày mai sẽ nằm trên trang nhất đầu báo.

Sau một lúc hôn nồng nhiệt, anh mới buông cô ra.

Thẩm Tòng Tâm đỏ mặt, không dám nhìn xung quanh liền lấy cớ muốn đi vệ sinh rồi chạy thẳng lên tầng.

Phí Nam Thành ngồi một bên cười cười đắc ý, lại lấy tay lên sờ sờ môi mình! Ừm! môi vợ đúng là ngọt nhất, còn ngọt hơn cả bánh a.

Nhưng không ai biết, ở một góc tối, một ánh mắt độc ác đang không ngừng chiếu lên thân ảnh hai người đang hôn nhau nồng nhiệt!
Bên trong nhà vệ sinh.

Thẩm Tòng Tâm không ngừng hứng nước rửa mặt, lại lấy tay ôm chặt пɡựᴄ mình! thình thịch!.

thình thịch!
"Phẩm Tòng Tâm tỉnh lại a! chỉ một nụ hôn thôi! đúng, đây cũng không phải lần đầu tiên anh ấy hôn mình, mày nên! bĩnh tĩnh! bình tĩnh lại! nhưng sao tim vẫn đập nhanh vậy a! "
Đúng lúc cô đang không ngừng lẩm bẩm, lại nghe thấy một giọng nói vang lên sau lưng.

"Cô là Thẩm Tòng Tâm"
Thẩm Tòng Tâm quay lại, thấy là một cô gái, người con gái đứng trước mặt cô thật đẹp, một vẻ đẹp kiêu sa, sắc sảo, một vẻ đẹp mà làm cho người ta có cảm giác muốn chinh phục, đảm bảo vẻ đẹp của cô khiến bất cứ thằng đàn ông đều không cưỡng lại được!
"Đúng vậy, còn cô là ai"
"Cô không cần biết tôi là ai! Cô chỉ cần biết một điều rằng! " vừa nói cô ta vừa tiến lại gần cô, cúi xuống nói nhỏ vào tai cô:
"Hạnh phúc đến rất nhanh, nhưng! cũng đi rất nhanh! Vậy nên! canh tốt chồng cô vào, sớm muộn gì! Phí Nam Thành cũng là của tôi"
Nói xong, cô ta xoay giày cao gót, để lại một ánh mắt khinh bỉ với cô rồi bước đi ra ngoài.

Thẩm Tòng Tâm đứng đấy, nhíu mày khó hiểu những lời cô ta vừa nói, tâm trạng có chút khó chịu!
8h tối, khách đến càng lúc càng đông.

Thẩm Tòng tâm vừa mới từ trên lầu bước xuống, ánh đèn bỗng phụt một phát, không gian bỗng chốc tối om lại, mọi người lập tức hoảng sợ hét lên!

Rất nhanh sau đó, ánh đèn lại được bật lên, đồng thời cánh cửa sắt to lớn được mở ra!
Thẩm Tòng Tâm bỗng chốc đứng chôn chân tại chỗ, mở to mắt khó tin nhìn về nơi đó.

.

Chàng trai khoác lên mình bộ áo-vét trắng, giống như hoàng tử bước ra từ trong cổ tích, khuôn mặt anh tuấn phi phàm, nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai, đẹp tựa như một vị thần bị lạc xuống trần gian!
Vẻ đẹp của anh khiến mọi người trong đó không khỏi muốn thét lên!
Anh mỉm cười nhìn mọi người xung quanh, rồi bước chân lại chầm chậm đi lên, cho đến khi anh dừng ở trước mặt cô, nụ cười lại càng sáng hơn!
"Thẩm Tòng Tâm.

.

Anh đã quay trở về"
Đúng lúc này, tiếng nhạc du dương vang lên, buổi khiêu vũ mở màn chính thức bắt đầu.

Anh giống như một vị hoàng tử khi đứng trước mặt công chúa, hơi cúi xuống, rồi lịch sự giơ tay lên nói :"Tòng Tâm! em có thể nhảy với anh một bản được không?"
Khi anh vừa giơ tay lên cũng là lúc có một cánh tay giơ đến trước mặt cô, thanh âm lạnh lùng cất lên:
"Cô ấy! là người của tôi".
 
Lấy Phải Anh Chồng Giả Ngốc
Chương 19: 19: Chồng Em Cho Phép Em Ngoại Tình


" Tòng Tâm! em có thể nhảy với anh một bản được không?"
"Cô ấy là người của tôi"
Một âm thanh lạnh lùng vang lên ở phía sau
Thẩm Tòng Tâm ngỡ ngàng nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang giơ lên trước mặt mình.

Giọng nói quen thuộc này!
Cô khó kìm lòng được mà ngẩng đầu lên nhìn chàng trai bên cạnh, chỉ thấy anh ta đeo một chiếc mặt nạ màu đen, che hết nửa bên trên khuôn mặt, để lộ ra đôi môi mỏng và chiếc cằm cương nghị.

Anh ta mang vẻ đẹp của một ác quỷ, hơi thở mị lực tỏa ra tứ phía! chỉ là cảm nhận vẻ đẹp ấy qua lớp mặt nạ, đã làm người ta muốn nghẹt thở.

Nhưng Thẩm Tòng Tâm lại thấy nửa khuôn mặt của anh ta trông quen quen.

.

Đôi mắt sâu thẳm như đại dương bao la ấy khẽ nhìn thẳng vào mắt cô, làm Thẩm Tòng Tâm tự dưng cảm nhận được một cỗ áp lực vô hình.

"Xin lỗi, nhưng! anh là ai"
"Tôi là bạn trai của em"
"Bạn trai?"
" Tòng Tâm, nhảy với anh một bản được không?"

Dương Lăng Viễn, giống như không nghe thấy hai người nói chuyện, vẫn rất kiên nhẫn mỉm cười nhìn cô.

Thẩm Tòng Tâm lại quay sang nhìn anh, gương mặt lạnh nhạt, nhưng bên trong tim lại có chút nhói!
"Chắc phải khiến anh thất vọng rồi, tối nay cô ấy là bạn nhảy của tôi"
Không để cô trả lời, hắn đã vươn tay kéo cô về phía mình, vòng tay siết chặt lấy eo cô.

"Này, anh! "
"Bảo bối, chẳng lẽ em muốn ngoại tình"
"Hả?"
Thẩm Tòng Tâm vẫn đang ngơ ngác nhìn anh, lại bị anh ôm chặt đưa đi.

Bỗng nhiên, một bàn tay đồng thời đưa ra tóm lấy tay cô.

Một luồng gió lốc mang theo tất cả tiếng xì xào bàn tán của mọi người xung quanh vang lên không ngớt.

"Tòng Tâm, anh có chuyện muốn nói với em"
"Buông ra"
"Tôi không nói chuyện với anh"
Dương Lăng Viễn lạnh nhạt nói.

"Cậu! muốn đối đầu với tôi" ánh mắt hắn xẹt qua tia lạnh băng, giọng lạnh lẽo đến cực độ.

"Từ trước đến giờ vẫn luôn là vậy" Dương Lăng Viễn nhép mép, cũng lạnh lùng không kém hắn, giống như biết trước anh là ai.

Đầu óc Thẩm Tòng Tâm hoàn toàn trống rỗng, rốt cuộc đang diễn trò gì vậy? Sao cô lại kẹt vào thế dở khóc dở cười này vậy? Một người thì ôm chặt eo cô, một người thì nắm lấy tay cô không buông, có phải muốn cô trở thành người nổi tiếng phải không?
"Người phụ nữ của tôi, từ khi nào đến lượt cậu để ý"
"Phải không? Thế tôi và cô ấy yêu nhau được 5 năm có được coi là người phụ nữ của tôi không?Cậu"
Một từ cậu cộng với yêu nhau được 5 năm này làm anh nhíu chặt lông mày! Anh nhếch mép cười nhạt.

"Đó là chuyện quá khứ của các người, hiện tại cô ấy là bạn gái của tôi! với lại! " Anh hơi buông lỏng cô ra, rồi cúi đầu đến gần vào một bên tai Dương Lăng Viễn nói nhỏ: "cô ấy không chỉ là vợ tôi mà bây giờ còn là mợ của cậu! cháu trai ngoan à"
Dương Lăng Viễn đứng hình tại chỗ, tay nắm chặt lại, ánh mắt gắt gao nhìn anh.

Phí Nam Thành cười lạnh, không muốn nói nhiều nữa, liền ôm eo cô bước đi.

"Này, anh làm gì vậy, mau buông tôi ra"
"Em mà còn giãy giụa nữa là anh liền hôn em trước mặt mọi người đấy"
Anh hơi buông lỏng tay ra nhìn cô, gương mặt hắn lúc này đã đen xì lại.

"Tôi! tôi có chồng rồi"
Phí Nam Thành đang buồn bực không có chỗ phát ti3t, lại nghe cô nói vậy, trong lòng bỗng chốc vui vẻ trở lại.

"Khụ! không sao, chồng em cho phép em ngoại tình"
"Cho phép ngoại tình?"
"Đúng vậy! nhưng chỉ được phép ngoại tình với anh".

Thẩm Tòng Tâm :"???" á khẩu!!!.
 
Back
Top Bottom