Khác | 𝑙𝑎𝑤𝑙𝑢 | ℎ𝑖𝑠 𝑙𝑜𝑣𝑒𝑟

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
339902640-256-k794954.jpg

| 𝑙𝑎𝑤𝑙𝑢 | ℎ𝑖𝑠 𝑙𝑜𝑣𝑒𝑟
Tác giả: _szying_
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Paris lãng mạng mãi trường tồn tình yêu của tôi và em.

Em bé 17 anh lớn 24 ~ ୧⁠(⁠ ⁠˵⁠ ⁠°⁠ ⁠~⁠ ⁠°⁠ ⁠˵⁠ ⁠)⁠୨

🎨

Title: His Lover -> Anh Người Yêu
Couple: Trafalgar Law x MonKey D. luffy (one piece)
Background: In Paris
Author: _yin_ (@_szying_)
Starting: 10.5.2023
Status: Writing
Ending: !!~



torao​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Bình Minh Của Đôi Ta |RenHeng_HSR - My Au|
  • Ánh trăng |Hyunlix|
  • •| Kookv / Nữ hóa |• Xuyên Không về Triều Nữ Quyền
  • | Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
  • allguma | vệt màu
  • [ĐNHP|DRAHAR] HỌA
  • | 𝑙𝑎𝑤𝑙𝑢 | ℎ𝑖𝑠 𝑙𝑜𝑣𝑒𝑟
    1


    Mùa hè tại Pháp thành phố được mệnh danh là xinh đẹp nhất, vào đợt hè có chút oi ả nóng bức không hẳng thỉnh thoảng sẽ có chút gió liu thiu nhỏ, bầu trời có trông lành cũng nắng gắt thêm vài tiếng ve ồn ào chói tai.

    .....

    Rèm cửa trắng được khoác lên tia nắng vàng, gió lùa khe hở rèm mỏng rung chuyển ánh vàng nhẹ chiếu lên chiếc giường trắng sữa nhạt chạm vào con người nhỏ bủ bẩm mền mại, mền gối lung tung con người nhỏ nhắn ngủ trên giường chu chu mông ngủ say sưa, mặt trời lên cao vậy rồi mà còn chưa chịu tỉnh giấc cuộn tròn người vào mềm ấm.

    Động nhẹ mi mắt trên khuôn mặt, ôm lấy thỏ bông dụi dụi chép chép miệng nhỏ mỉm nhẹ như mới được ăn ngon, sau một hồi cũng tỉnh giấc vươn vai, mặt mềm mại phụng phịu ngáp nhẹ vài cái, ương người dậy ngoan ngoãn xỏ dép bông vào vệ sinh cá nhân.

    Xong xui tất cả, quần áo đầu tóc đều thật gọn gàng.

    Xuống bếp chuẩn bị một chút đồ ăn sáng, sữa và bánh mỳ trứng, mang ra bàn ăn nhỏ ngày trước mặt vừa ăn vừa ngắm không khí trông lành bên ngoài, đợt hè cũng đã kết thúc những cơn gió ồ ạt cũng bắt đầu đến tiếng ve cũng chẳng còn nghe thấy cây cối xanh mát nảy nở, tận hưởng một buổi sáng nhàn nhạ trông lành thiên nhiên thật tuyệt đó.

    Cậu húp hà hết ngụm sữa ấm bỏ hai hộp sữa nhỏ vào ba lô.

    Hôm nay cậu mặc một chiếc áo hoodie màu trắng quần jean dài gần mắt cá, hai chân xỏ tất trắng giày trắng, trường cậu theo học đồng phục không cần theo quy định tự do ăn mặc, người cậu có chút nhỏ nhắn và cũng không quá cao lớn mặc vậy trông cậu chỉ còn có một chút xíu cứ bé bé xinh xinh.

    Đi bộ ra khỏi khu Trung cư, bắt xe buýt đến trường ngôi trường cậu đang học khá nổi tiếng về nghành hội họa tại Pháp, hiện tại cậu đang học năm nhất cũng chỉ vừa chuyển đến đây được vài tuần hẳng còn một chút bỡ ngỡ.

    Cậu có ghé qua thư viện trường mượn một chút sách để nghiêm cứu một ít dụng cụ vẽ, do tay cầm đồ nặng có chút lơ đà hụt chân ngã người ập thẳng vào lưng người phía trước, người như muốn bật ngửa ra sau, mắt nhắm chặt cậu cứ nghĩ mình sẽ té u mông thôi, cổ tay bất chợt được ai nắm lấy.

    "Không sao chứ"

    "Em không sao, xin lỗi đã đụng chúng anh.." lí nhí nói, tay xoa xoa mặt có chút hơi ửng hồng do bị va chạm mạnh lúc nảy, ngước nhìn người trước mặt e rè nói.

    "Cận thận một chút" nhìn lấy cậu hai tay như muốn xoa lấy hai bầu má mền hồng bụ bẫm của cậu, trông cứ như em bé.

    Gật đầu nhỏ ngoan ngoãn, Cậu rụt bên tay đang bị nắm khiến hắn chú ý cũng nhanh tay thả lỏng cổ tay nhỏ, cuối người nhặt sách lên cho cậu.

    Nhìn tiêu đề sách em bé này cũng ưa thích hội họa sao, đa số là hoạ sĩ nổi tiếng hẳng là thích tranh của Van Gogh nhỉ.

    Bắt gặp được bé nhỏ chung sở thích rồi.

    "A..em.." cậu đưa tay chạm lấy vạt áo của hắn để hắn chú ý chuyển sách qua cho mình.

    Thấy tay nhỏ chạm vào mình, đặt sách lên bàn xếp gọn đựng vào chiếc thùng giấy rộng cho cậu nó sẽ đỡ bớt rườm rà, cầm không để lại hết hằng của sách trên tay.

    "Bỏ vào đây sẽ bớt đau tay, mà em mới chuyển vào đây sao"

    "Vâng, em cũng chỉ vừa chuyển đến Cách đây vài tuần ạ" miệng ríu rít đáp chả hai tay mở ba lô lấy ra một chai sữa nhỏ ríu vào tay hắn.

    "Em cảm ơn, anh thích sữa chứ em chỉ có sữa để cảm ơn thôi ạ, em vào tiết học rồi gặp lại anh sau nhé" tính tình em nhỏ vốn có hơi nhút nhát đây cũng là lần đầu tiên cậu nói nhiều như vậy, vốn dĩ đây là một người xa lạ cậu vốn không quen biết nữa.

    Liền muốn nói gì đó nhưng cậu đã đi mất hút rồi nhìn lấy bóng dáng nhỏ miết lấy chai sữa trong lòng bàn tay, khẽ nhếch môi cười nghĩ lại "em chỉ có sữa để cảm ơn thôi" dễ thương thật, đứa trẻ này hẳng được gia giáo nuôi dạy rất tốt một đứa trẻ ngoan vâng lời, hắn thật hiếm khi thấy được bé ngoan như vậy, thật khiến người ta muốn yêu thương chiều chuộng đây mà.

    Phân tính một chút về: Vincent Willem Van Gogh.

    Vincent Willem Van Gogh (30 tháng 3 năm 1853) mất ( - 29 tháng 7 năm 1890) là một họa sĩ hậu ấn tượng người Hà Lan, được đánh giá là một trong những nhân vật nổi tiếng và có ảnh hưởng nhất trong lịch sử nghệ thuật phương Tây.

    Trong một thập kỷ, ông đã sáng tạo ra khoảng 2.100 tác phẩm nghệ thuật, bao gồm khoảng 860 bức tranh sơn dầu, hầu hết đều được vẽ trong khoảng thời gian hai năm cuối đời.

    Chúng bao gồm tranh phong cảnh, tĩnh vật, chân dung và chân dung tự họa, đặc trưng bởi tông màu đậm và nét vẽ ấn tượng, bốc đồng và biểu cảm đã góp phần tạo nên nền tảng của nghệ thuật hiện đại.

    Van Gogh không thành công về mặt thương mại, và việc ông tự sát ở tuổi 37 diễn ra sau nhiều năm vật lộn với trầm cảm và nghèo đói.

    Ông đã đạt được thành công rộng rãi về mặt phê bình, thương mại và phổ biến trong nhiều thập kỷ sau đó, ông được nhớ đến như một họa sĩ quan trọng nhưng có cuộc đời bi thảm, người có tính cách rắc rối là điển hình cho lý tưởng lãng mạn của người nghệ sĩ bị tra tấn.

    Ngày nay, các tác phẩm của Van Gogh là một trong những bức tranh đắt giá nhất thế giới từng được bán và di sản của ông được vinh danh tại một bảo tàng mang tên ông, Bảo tàng Van Gogh ở Amsterdam, nơi lưu giữ bộ sưu tập tranh và bản vẽ của ông lớn nhất trên thế giới......vvv

    * Ai muốn tìm hiểu thêm về van Gogh hay về tranh vẽ, thì vào Google nha.

    * Tranh của ông đẹp xỉu mê cực.

    _____________

    Mưa, lại một trận mưa tầm tã ban sáng trời còn ấm nóng trong lành giờ lại ầm ầm mây đen sấm chớp kéo lớn, lá cây xào xạc liu thiu lách tách mưa.

    Tan học đã lâu cậu ngồi ở đây cũng gần nữa tiếng mà trời vẫn còn đẫm mưa chừng nào tạnh đây, cậu không được dằm mưa sẽ bệnh mất sức khỏe cậu vốn không cho phép cậu làm điều đó.

    Lủi thủi lấp thấp vào trông mái dòm của khuôn viên trường, xòe tay nhỏ chạm vào những giọt mưa li ti đang rơi tròn mắt ngắm nhìn, miệng nhăm nhăm chút sữa bặm bặm môi hai má có chút ửng hồng do lạnh, trông cậu chẳng khác gì một chú thỏ.

    Một lúc thì bé thỏ cũng quyết tâm chạy về, mặc trời vẫn còn mưa.

    10.5

    End.
     
    | 𝑙𝑎𝑤𝑙𝑢 | ℎ𝑖𝑠 𝑙𝑜𝑣𝑒𝑟
    2


    Một ngày đẫm mưa lạnh lẽo chẳng chịu ngừng tắt, li ti gọt nước động trên cửa kích cửa sổ bên ngoài, thành phố rực ánh đèn mờ vàng xe cộ vẫn qua lại nhiều vô kể.

    Người nhỏ vẫn ngồi lì bì trên giường ngủ người cuốn tròn lấy mềm ấm chừa phần đầu tròn tròn, miệng nhăm nhăm ăn bánh uống sữa mở tròn mắt nhìn lên màn hình ti vi chăm chú theo dõi bộ phim hoạt hình mình mới tìm tòi được ngày hôm qua, mê mẩn đến nỗi chẳng rời mắt được.

    Trông như em bé vậy.

    Đồng hồ điểm đến chín giờ mà mắt em bé đã muốn nhắm nghiền lại rồi.

    Chép chép miệng ưỡn người ngồi dậy xỏ dép bông hướng đi về phía ban công đang mở toang ngắm nhìn thành phố tấp nập bên ngoài ướt đẫm trong màn mưa, cậu thích mưa được ngồi đọc sách cùng hòa thêm âm nhạc cổ điển thì tuyệt biết bao nhiêu, người nhỏ cứ đứng đó ngậm nghĩ vây quanh trong vòng suy nghĩ của bạn thân đến khi rùng mình vì lạnh mới quay người bước nhanh vào trong.

    Paris một mình em, cô đơn lạc lỏng.

    Mà ngày mai cậu có một buổi triển lãm tranh ở trường, các bức tranh của học sinh về nghệ thuật đã hoàn thiện sẽ được bày trí vào triển lãm để mọi người có thể được tham quan chiêm ngưỡng những tác phẩm nghệ thuật đẹp đó, những bàn tay khéo léo điêu luyện tài năng vẽ nên chúng, cậu là theo hẳng về nghệ thuật chỉ là đam mê theo học chứ chưa được giỏi giang gì cả.

    Người nhỏ sau khi đã đánh răng sạnh sẽ, thay cho mình một bộ đồ ngủ màu hồng nằm trên giường lăn vài vòng hai tay ôm chặt lấy thỏ bông dụi dụi miệng hồng ríu rít cười, cậu rất háo hức về buổi triển lãm ngày mai, và tranh của cậu cũng được trưng bày ở đó, cũng không coi hẳng là đến xấu dợ tệ đâu vì những bức tranh chính tay cậu vẽ ra cậu đều yêu thích chúng cả.

    Bàn tay khéo léo vẽ ra những bức tranh xinh đẹp.

    Bàn tay tuy chẳng khéo léo ngoằn ngoèo mà vẫn tạo ra được những bức tranh xinh đẹp.

    Nó đối với chính bản thân tôi là vậy.

    Bản thân của chính tôi thấy đẹp thì nó đẹp trong mắt tôi, tôi không ganh đua về những tác phẩm của người khác mà để lấy vào so sánh khiến tôi phải suy sụp, suy nghĩ, tự ti, tôi luôn tự tin.

    Tại sao phải so sách tác phẩm của mình với người khác, nỗ lực trở thành một người giống họ, bạn nên là chính mình..."

    ---

    Em bé ham ngủ làm hẳn một buổi đến chiều, vì triển lãm mở vào chiều tối nên rất nhiều thời gian nhàn rỗi, vươn vai ngáp nhẹ nhìn vào một khoảng không gian trống một lúc đưa mắt về phía cửa sổ, môi nhỏ bĩu ra hai má hồng chảy xệ.

    Thất vọng quá đi hôm nay trời không đẹp như cậu nghĩ, tuy mà không mưa nhưng lại âm u mà lại còn rất lạnh nữa.

    Xỏ dép bông ngồi dậy nhưng lại nằm ập xuống muốn được ngủ thêm, không phải cậu làm biếng đâu mà cậu thấy trông người không được khỏe bao nhiêu.

    Một lúc sau người nhỏ cũng xuất hiện bộ dạng rất ưa là dễ thương trông bé xinh làm sao, trang phục lần này cậu chọn cứ phải là trắng trắng tròn tròn.

    Em bé vốn sợ lạnh nên toàn thân đều được ấp ủ quần áo ấm ấp hết nhìn cứ như một cục bông nhỏ tròn ủm thôi.

    "Oa..hắt xì" chỉ hắt hơi thôi mà hai đôi má cậu muốn bay ra luôn, tay nhỏ sờ trán không phải cậu bệnh đó chứ có hơi nóng nóng một xíu.

    Hai chân be bé mang giày vào chuẩn bị mọi thứ thật nhanh, cậu không muốn sự chậm trễ này làm mất thời gian đâu.

    ....

    "Có mưa không đây"

    Bản thân mình đã cầm dù trên tay những vẫn than vãn trời có mưa không, gương mặt cau có khó chịu hắn không muốn vào trường, những lúc trời âm u như này hắn không thích tâm trạng tuột hẳn đi hắn chỉ thích những ngày nắng đẹp, vì hôm nay có triển lãm bên trường tổ chức nên hắn sẽ đi.

    Tay xoắn xoắn chỉnh cổ tay áo đồ hắn mặc hôm nay, sơ mi màu hạt dẻ tay dài gỡ hẳn hai cúc áo trên cùng hắn vốn luôn làm vậy, quần jean nâu dài, bên ngoài khoác áo playzer đen dài qua đầu gối một ít làm tôn lên dáng người cao ráo vốn có của hắn, giày đen trơn phong cách âu phục của hắn hôm nay có chút vintage châu âu.

    Người hắn thích được gì, lạnh lùng, đáng sợ, là nhất.

    Đặt dù vào góc xe uyển chuyển khởi động nhẹ vô lăng, một tay chống cằm một tay cầm bánh lái miệng luyên thuyên theo dòng nhạc cổ điển Pháp được thêm vào một ly cà phê và đọc sách thì tuyệt thật.

    "Mưa rồi"

    Xe ngừng đèn đỏ, rời mắt ngắm mưa ý định của hắn mang dù theo quả thật đúng đắn, thời tiết như này thật khó chịu nhỉ, lúc nắng lúc mưa, nhà hắn cách trường không quá xa hẳn ba mươi phút là tới không mất quá nhiều thời gian.

    Bật dù ra khỏi xe, nhiệt độ bên ngoài giảm hơn lúc nảy càng ngày càng lạnh vào trong sảnh, cũng kha khá người nhỉ, đưa tay nhìn đồng hồ hắn sẽ lên phòng làm việc của mình trước một lúc nữa sẽ coi sau hẳn là nhiều người rất chật chội hắn không thích.

    Bước vào thang máy tay ấn nút chọn số tầng cửa dần khép nhưng lại bị ai làm cho mở ra, nhìn lấy người trước mặt đây là em nhỏ hôm trước đụng phải hắn đây mà.

    "Em..vào cùng được không ạ" cậu bị nhìn chằm chằm hai tay vò lấy vạt áo sợ rằng người trước mặt không đồng ý.

    "Tất nhiên là được, số tầng của em" mỉm môi, bộ trông hắn đáng sợ đến vậy sao người ngoài nhìn cứ nghĩ hắn bắt nạt con người nhỏ xíu này cho xem.

    "Tầng 10 ạ"

    Không gian im lặng cứ như vậy bao chùm lấy cả hai một lớn một nhỏ đứng im thin thít, họ vốn cũng không quen biết cũng không thân thiết chỉ tình cờ gặp nói với nhau vài ba lời, làm sao bắt chuyện cho được.

    Hai người đứng khá chẳng nhau khi khoảng hắn có ngửi được mùi sữa ngọt thoang thoảng phát ra từ người nhỏ.

    Một em bé sữa.

    Nhìn lâu vào một khoảng không gian trống rời đi nhìn vào cậu, hắn thấy sự đơn độc vây quanh một người kiểm lời nói nhạt nhẽo.

    Một em bé nhìn bên ngoài trông thấy rõ rất hồn nhiên, vui vẻ, dễ thương, mà bên trong lại cô độc lạnh lẽo bị bỏ rơi.

    Không bạn bè là một điều đáng sợ.

    "Hắt xì.." theo thói quen một khi hắt hơi cậu thường lấy hai tay để bụm mũi lại, dường như cậu cảm rồi.

    "Ổn không mặt em rất đỏ" cơn hắt hơi của cậu làm cho hắn phải chú ý, tại sao hắn lo lắng trong lòng vươn tay muốn chạm vào vầng trán cậu nhưng lại vươn đi.

    "Em không sao ạ" cậu nghĩ là không sao đâu, một chút nữa về cậu sẽ mua thuốc.

    Cơn lại hắt hơi liên tục đến không, không được rồi.

    Lơ mơ hai mắt ngước nhìn trán cậu được hắn dùng tay chạm vào đo nhiệt tay hắn lạnh quá, người rụt xê đi muốn thoát khỏi bàn tay đang đặt vào trán mình, cậu không gỡ người ra được hắn nắm lấy tay cậu chặt quá.

    "Ngoan nào đừng lộn xộn, em sốt rồi"

    Rời tay khỏi trán người nhỏ, tay hắn vẫn còn cầm chặt lấy cổ tay cậu được một lúc thang máy mở cửa đến đúng chỗ nó cần đến, dắt cậu ra ngoài.

    "Anh...i" hắn định đưa cậu đi đâu vậy chứ.

    "Đừng sợ tôi đưa em vào phòng y tế" cổ tay cậu nhỏ thật, rất vừa vặn với hắn.

    Hắn muốn được quan tâm con người nhỏ bé này hơn nữa.

    24.5

    *Cmt lỗi chính tả choa tui zới ạ. 🙆

    Những lỗi sai tui sẽ sửa lại, cảm ơn thiệt nhìu. \⁠(⁠๑⁠╹⁠◡⁠╹⁠๑⁠)⁠ノ

    End
     
    | 𝑙𝑎𝑤𝑙𝑢 | ℎ𝑖𝑠 𝑙𝑜𝑣𝑒𝑟
    3. Mùi sữa ngọt của em, anh rất thích


    "Ngồi đây đợi tôi"

    Phòng y tế hôm nay không có người để anh hỏi han lấy thuốc cho cậu mà cũng không sao anh cũng biết về một số loại thuốc cảm hạ sốt, anh đã học qua ngành y rồi cũng biết phân biệt được các loại thuốc loại nào phù hợp loại nào không phù hợp, cũng không đến nỗi tệ nhưng được một thời gian anh lại bỏ chuyển sang ngành khác.

    Bé nhỏ sốt cao mà không ở nhà lại long nhong ra ngoài, thật muốn đánh đòn.

    Cầm thuốc trong tay đã được anh phân chia rõ ràng cả rồi, lấy sẵn một cốc nước lọc thêm vài viên kẹo ngọt vị sữa dâu.

    Anh thấy em bé thường rất sợ đắng hẳng phải cần kẹo ngọt nhỉ.

    "Của em, lần sau có dấu hiệu gì đó trong người không được tốt thì phải ở nhà không được long nhong ra ngoài em hiểu không...."

    Anh đang nói chuyện rất nghiêm khắc với một em bé đó.

    "Vâng...em nghe rồi ạ.." người nhỏ đã nhận được thuốc hắn đưa xòe hai tay nhận lấy ngoan ngoãn uống tựng viên một, cứ uống một viên mặt em lại nhăn lên ớn lạnh cả người.

    Em ghét thuốc nó rất đắng cực kỳ đắng, em chỉ thích sữa với kẹo ngọt thôi.

    Anh ngồi đối diện ngay em tay chống cằm lâu lâu lại nhếch môi cười nhìn em nhỏ nhăn mặt cau có khi uống thuốc, cái mặt hồng hồng dễ thương đó nhìn thật muốn cưng nựng cho một trận.

    Em uống nước xong môi bặm bặm liền bĩu ra, thấy anh nhìn mình chằm chằm mặt mày liền có chút ửng hồng lúng túng cuối xuống nhìn lấy bàn tay nhỏ của mình.

    Em bé hay ngại thường có những hành động rất dễ thương.

    "Anh ơi"

    "Em về được chưa ạ, đã rất muộn rồi"

    Đối với cậu 9 giờ là đã quá muộn rồi.

    Anh có lẽ đã chú tâm vào cậu quá nhiều, mà quên mất cậu đang hỏi mình, mắt liếc nhìn đồng hồ "vậy anh đưa em về"

    "a...Không cần đâu em có thể tự về"

    "Không được, tôi đưa em về"

    "Nhưng..."

    Em có thể tự về được mà, em không muốn làm phiền người khác đâu.

    "Bé ngoan biết nghe lời, phải không"

    Anh ngồi dậy khỏi ghế, đi đến cạnh cậu xoa xoa cái đầu tròn tròn mượt mà đó, cầm lấy áo khoác bông của em đang đặt trên thành ghế.

    Đến cả áo lẫn người, đều có mùi sữa.

    "mặc áo khoác của tôi, áo của em không ấm bằng của tôi đâu"

    Anh muốn em mặc áo của anh.

    Em nhận lấy áo khoác của anh, nhưng chưa dám mặc vào, em sợ sẽ để lại mùi của mình trên áo anh, anh sẽ khó chịu.

    Thấy em có hơi chần chừ cầm áo của mình mà không dám mặc vào, anh bước đến cầm lấy áo khỏi tay em mặc vào cho em.

    "Ngoan mặc vào, tôi không sợ bị ám mùi của em đâu...."

    Mùi sữa ngọt của em, anh rất thích.

    ......

    Mình lớn òii mà viết còn sai chính tả nhiều lắm, thông cảm cho mình nhoa.

    31/12/2023.
     
    Back
    Top Dưới