Ngôn Tình Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,292,844
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
lao-dai-day-em-lam-giang-ho-nhe.jpg

Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
Tác giả: Vịt•Δ•
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Vịt•Δ•

Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước

Giới thiệu:

Một lão đại của trường, một người hô mưa gọi gió đã quen, còn thiếu nữ lại là con người quen của ba tạm nhờ chăm sóc.

Cô gái nhỏ xinh lại đòi anh dạy giang hồ!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nhà Lao Chi Vương
  • Các Đại Lão Đều Sủng Ta
  • Lão Nương Chuyển Sinh Rồi
  • Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
  • Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 1: 1: Lên Thành Phố Học


    - -Renggg---
    Phó Tranh lười biếng nhấc máy nghe, giọng còn ngái ngủ cằn nhằn:.

    Ngôn Tình Sắc
    "Alo, mới sáng sớm ai gọi đấy? Không để người ta ngủ à?"
    "Phó Tranh, thằng nghịch tử, xem mấy giờ rồi? Trưa rồi đấy.

    Vẫn còn ngủ được hả."
    Thôi chết hóa ra là baba đại nhân gọi, không phải ba và mẹ hắn đi du lịch rồi sao? Tự nhiên gọi giờ này.

    Nghe giọng ông quát Phó Tranh giật mình ngồi dậy, lắp bắp thanh minh:
    "Ba, con dậy lâu rồi, thật đấy.

    Ba có gì dặn con sao?"
    "Mày xuống cổng đón Mộc Hạ rồi đưa con bé lên căn phòng mới dọn đi, con bé đang đứng đợi ngoài cổng đấy."
    Mộc Hạ? Là ai sao hắn hông nhớ nhỉ, họ hàng có ai tên này sao?
    "Mộc Hạ là ai vậy ba, sao lần đầu con nghe cái tên này vậy?"
    "Con bé là con của một người bạn thân khi xưa của ta.

    Mộc Hạ mới từ dưới quê lên đây học, ít hơn mày một tuổi, liệu mà đối xử cho tốt vào.

    Mày mà giở thói côn đồ tao biết được là cho ra đảo với khỉ đấy.

    RÕ CHƯA?"
    Ông quát làm hồn Phó Tranh tí rớt ra ngoài.
    "Dạ vâng con biết rồi, con xuống đón cô ta bây giờ đây."
    Nói xong hắn cúp máy, thay bộ phim quần áo tử tế đi xuống cổng.

    Bác quản gia Phong thì đi cùng ba mẹ hắn du lịch rồi.

    Nhà còn hai cô giúp việc thì một người xin nghỉ ốm, người kia xin về quê mấy ngày vì gia đình có việc.

    Phó Tranh mệt mỏi đi xuống nhà mở cổng.
    Hắn thò đầu ra cổng chỉ thấy một cái vali và một cô gái ngồi xổm cạnh đó.

    Nghe tiếng động, cô đứng dậy đối mặt với hắn.
    "Chào chú...? À không.

    Chào anh.....??"
    Chú cháu gì chứ, hắn mới đang học đại học thôi.
    Thấy cô lúng túng, Phó Tranh mới liếc nhẹ, nhạt nhạt trả lời:
    "Anh."
    "À, chào anh.

    Em là Mộc Hạ, ba em gửi em lên đây để học đại học cho tiện, sau này mong anh giúp đỡ."
    Phó Tranh nhìn xuống, lòng không khỏi nghi ngờ.

    Cô nhóc này mà học đại học á? Đứng thẳng lên cô mới cao đến ngực hắn.

    "Được rồi vào nhà đi.

    Tôi dẫn cô lên phòng."
    Mộc Hạ nghe vậy liền nhanh chóng kéo vali to mình vào nhà.

    Căn nhà này cũng lớn quá rồi từ cổng đi đến phòng ngủ thôi mà cũng mỏi chân, mấy cái đồ trang trí nhìn lạ thật, lần đầu cô thấy luôn, ở dưới quê đâu có mấy cái này chứ.
    "Đây là phòng mẹ tôi chuẩn bị cho cô, cần gì thì cứ dùng.

    Ngoại trừ phòng tôi, phòng ba mẹ tôi và phòng làm việc của ba tôi.

    Thì cô đi đâu cũng được."
    Hắn đưa cô đến phòng dặn dò vài câu rồi trở về.

    Mộc Hạ cũng biết điều, không nói nhiều mà vào phòng thu dọn đồ đạc.
    Căn phòng này cô ước từ lâu lắm rồi, cứ nghĩ cả đời sẽ không thực hiện ai ngờ chính cô là người sở hữu.
    Căn phòng với chủ đạo là màu hồng, giường hồng, tủ quần áo hồng, rèm cửa hồng, bàn học hồng...!mọi thứ đều màu hồng, đến đôi dép cô đang đi trong nhà cũng hình con thỏ hồng mới chịu.
    Ngắm nhìn căn phòng mơ ước, cô tiến đến mở cánh cửa tủ, chiếc tủ đầy những áo giày đẹp, đủ cả.
    "Ui thích quá, bác Phó tốt với mình quá rồi."
    Mộc Hạ ngắm nhìn thích thú.

    Mọi thứ ở đây thật tuyệt.
    À đúng rồi, cô phải gọi điện cho ba mẹ ở quê để họ an tâm nữa chứ.
    "Alo, ba.

    Con đến nơi rồi.

    Bác Phó chuẩn bị cho con tốt lắm, toàn đồ lạ mà ở quê mình không có thôi.

    Ba mẹ ở đó giữ gìn sức khỏe nhé."
    Cô háo hức kể cho bố cô nghe.

    Bố cô thấy vậy cũng an tâm phần nào, ông dặn dò con gái:
    "Như vậy thì tốt, ở đó con phải nghe lời bác Phó nhé, mình sống nơi đô thị thì chú ý một chút.

    À đúng rồi, đi học ở đó có bị bắt nạt thì báo cho ba, ba sẽ lên tận đó đòi công bằng cho con, cái gì nhịn được thì nhịn, không nhịn được thì phải lên tiếng đừng để mình chịu thiệt, biết chưa."
    Mộc Hạ nghe vậy thì ấm lòng lắm, ba là người thương cô nhất mà.

    Hai ba con cô trò chuyện lúc lâu mới cúp máy.
    Mộc Hạ nghe xong cũng vào nhà tắm tắm một lượt rồi leo lên giường ngủ, đi đường xa mệt mỏi nên vừa nằm xuống đã chìm sâu vào giấc.
    Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu.

    Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó ????.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 2: 2: Lần Đầu Đi Bar


    Cô ngủ không biết trời trăng là gì, cho đến khi chuông điện thoại vang lên.

    Lần mò tìm điện thoại, cô bắt máy nghe:
    "Alo, Mộc Hạ xin nghe."
    "Mộc Hạ đấy hả con? Mới đến quen chỗ ở chưa? thằng Phó Tranh nó có bắt nạt con không? Nó mà láo thì báo bác nhé, bác sẽ đập nó."
    Hóa ra là Phó phu nhân gọi, Mộc Hạ liền tỉnh ngủ:
    "Bác Phó, con cảm ơn bác, ở đây thích lắm cái gì cũng tốt, anh Phó Tranh cũng không làm khó con.

    Bác yên tâm đi nghỉ dưỡng nhé."
    "Vậy được, bác chỉ hỏi xem con thế nào thôi, giờ thì ăn sớm còn đi ngủ nhé.

    "
    Nói rồi Phó phu nhân tắt máy, Mộc Hạ nhìn đồng hồ, đã gần 8h rồi cũng hơi đói nên cô mò xuống bếp.
    Tủ lạnh chỉ còn mì và ít thức ăn sống, cô đành nấu bữa tối, cô nấu luôn cả một phần cho Phó Tranh nữa.

    Giúp việc không ở đây chắc hắn cũng chưa ăn gì, nấu thêm một phần cho hắn nữa.

    Dù sao cô cũng ở nhờ đây nên chăm sóc thiếu gia Phó một chút.
    *Cốc Cốc *
    "Anh Phó Tranh, anh đói không? Em nấu mì rồi anh xuống ăn nha."
    Phó Tranh vừa tắm xong nghe tiếng gọi liền mở cửa.
    Đâu thấy ai đâu?
    "Anh? Em ở đây."
    Phó Tranh đưa mắt nhìn xuống mới thấy cô.

    Hóa ra Mộc Hạ thấp hơn so với tầm mắt hắn nên nhất thời không thấy cô.
    "Có chuyện?"
    Tên này kiệm lời vậy sao, gương mặt hắn phải ở hàng cực phẩm, nhưng mà tại ít cười lại khiêm tốn chữ nên cô hơi rén nhỏ giọng:
    "Anh đói rồi đúng không, em nấu mì anh xuống ăn nhé?"
    "Được rồi."
    ....
    "Lần sau nói to một chút, tôi điếc bẩm sinh."
    Hắn không thích ai nói bé, thật khó nghe.

    Nói xong anh xỏ tay vào túi đi xuống.

    Cô thấy anh nói vậy cũng rút kinh nghiệm, lần sau sẽ nói to hơn.
    Ăn xong xuôi đâu đấy cô ngồi xem hoạt hình, tại vừa ngủ nhiều quá nên giờ Mộc Hạ tỉnh như sáo.
    Đang xem thấy Phó Tranh quần áo chỉnh tề như sắp đi đâu, cô thắc mắc hỏi:
    "ANH TÍNH ĐI ĐÂU SAO?"
    Tự nhiên cô nói lớn làm hắn giật bắn mình, không nhịn được quát cô:
    "Cô làm cái quái gì vậy? Hù chết tôi hay gì?"
    Mộc Hạ ngớ người, chả phải hắn bảo cô nói to lên, sao giờ lại mắng cô vậy:
    "Chả phải vừa anh nói là anh điếc bẩm sinh hả?"
    Phó Tranh thật sự muốn nổ tung rồi, cô dám chọc giận hắn hả:

    "Tôi bảo cô nói lớn, chứ có bảo cô hét lên đâu."
    Mặt hắn đằng đằng sát khí ép cô vào một góc.

    Phó Tranh cao m86 còn cô chỉ m56, sự chênh lệch chiều cao này khiến cô áp lực quá đi mất.
    "Vậy sau này em sẽ nhỏ tiếng lại một chút."
    Nghe cô nói vậy hắn mới bỏ đi, tưởng cô muốn cãi tay đôi với hắn không chứ, thì ra cũng biết điều mà xuống nước.
    "Cô ở nhà, tôi đi bar đến sáng mới về, khỏi cần canh cổng tôi có chìa khóa riêng."
    Thấy hắn bảo quán bar, Mộc Hạ chỉ nghe nhưng chưa được đi đến đây bao giờ, cô níu tay hắn lại, hai mắt sáng quắc:
    "Em chưa đi bar bao giờ, anh cho em đi chơi với nhé."
    Nghe cô đòi tất nhiên là Phó Tranh từ chối, chỗ đó đâu phải nơi cho nhóc miệng còn hôi sữa như cô chứ.
    "Không được."
    Thấy hắn từ chối, Mộc Hạ muốn đi lắm liền lấy ông bà Phó ra dọa:
    "Ba mẹ anh gọi cho em, nói anh mà bắt nạt em thì sẽ về thịt anh.

    Bây giờ anh đi, em ở nhà lỡ làm sao thì anh khó bảo toàn long thể lắm đấy nhé.

    Với cả ba anh mà biết anh đi bar thâu đêm thì sao."
    Phó Tranh tức đen mặt, trùm trường mà bị một nhóc con đe dọa thật mất mặt.

    Cô mà là kẻ khác dám làm vậy là giờ được hít mùi thuốc khử trùng bệnh viện rồi nhé.

    Nhưng ra ngoài là cá mập hay cá kình thì trước mặt ông bà Phó hắn cũng chỉ là con cá rán cháy thôi.
    "Được rồi nhóc giỏi lắm, lên thay quần áo đi."
    Nói rồi Phó Tranh xuống xe ngồi đợi.

    Mộc Hạ vui sướng chạy luôn lên lầu thay đồ.
    Cô bước vào trong xe trước sự bất ngờ của Phó Tranh.

    Đi bar mà cô mặc váy công chúa màu hồng?
    "Ôi trời thôi kệ, ai bảo cô ta thích đi chứ."
    Nghĩ vậy thôi chứ không nói với Mộc Hạ.

    Phó Tranh khởi động xe lao vút đến quán bar quen thuộc.
    Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu.

    Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó ????.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 3: 3: Alice


    *Bar Đam Mê *
    .....
    "Lão đại, em tưởng gia đình anh có mỗi anh với một anh trai đi nước ngoài thôi.

    Mẹ anh đẻ thêm em gái nhỏ dễ thương này từ bao giờ thế?"
    Kỉ Hồng cùng 2 thằng bạn ngồi cạnh mắt không rời Mộc Hạ hỏi Phó Tranh.
    Nghe vậy Phó Tranh tí sặc, cốc cho Kỉ Hồng một cái quát:
    "Mày ngáo à, nghĩ sao nhỏ đó là em tao? Cô ta ở nhờ nhà tao để học đại học cho tiện thôi."
    "Gì? Bé tí thế này mà học đại học á em tưởng cô ấy học lớp 8 không chứ."
    Thấy 3 thằng bạn há hốc mồm kinh ngạc, Phó Tranh lại lên tiếng:
    "Ừ, cô ta kém mình một tuổi.

    Mấy nữa sẽ vào chung trường với mình."
    Kỉ Hồng nghe vậy sáp lại gần Mộc Hạ làm quen, tay đưa cho cô ly rượu:
    "Em gái nhỏ em tên gì? "

    Nhận chiếc thứ nước sóng sánh trên tay, Mộc Hạ ngây ngô đáp:
    "Em tên Mộc Hạ mới từ quê lên đây học."
    Nghe giọng ngọt ngào ngây thơ của cô, Kỉ Hồng càng thêm hứng thú hỏi tiếp.
    "Thế em biết uống cái này không?"
    Nhìn thứ nước trong tay cô lắc đầu, đây là lần đầu cô đi bar làm sao biết được chứ.
    Kỉ Hồng với tay cầm một ly khác dạy cô.
    "Uống cái này phải có nghệ thuật, uống từng chút một mới thấy rõ vị ngon."
    Anh làm mẫu cho cô một lần.

    Cô thấy vậy cũng học theo.

    Há miệng ngậm lấy một ngụm thật to rồi mới từ từ nuốt xuống.
    Nhìn hành động dễ thương của cô, mấy người bên cạnh bật cười ha hả, đến Phó Tranh bình thường cau có còn phải cười theo.
    Người ta uống nhấm nháp ít một, riêng cô ngậm rồi mới nuốt lạ đời ghê.
    "Lão đại, anh ở với cô gái dễ thương như vậy, liệu có làm ra điều gì có lỗi không...?"
    Một tên khác vừa hỏi vừa cười gian manh, cả bọn thấy thế cũng nhao nhác:
    "Đúng đó, anh Tranh đừng thấy cừu non dễ thương mà hóa sói nhé."
    Nghe đến đây anh cốc đầu lũ bạn mất nết:
    "Đầu chúng mày chứa những gì vậy, tao là loại người thế à? Với cả bao nhiêu em chân dài thèm muốn tao, hot girl trường cũng theo tao suốt việc gì phải ăn con bé mồm còn hôi sữa này chứ, đã thế chân như con Alice ấy."
    "Đúng là anh được nhiều người theo đuổi, nhưng Alice dễ thương cũng được nhiều người "pick" lắm nhé, trong đó có em nè, hihihi."
    Nghe thấy mấy thằng bạn có ý đồ với Mộc Hạ, Phó Tranh gõ đầu từng đứa một:
    "Chúng mày đừng có láo, cô ta mà có mệnh hệ gì, ba tao thịt tao đấy nhé."
    "Haizz được rồi, lão đại nói vậy thì bọn em thôi."
    "Hê hê em gái, nhỏ vậy mà đã vào đây uống rượu rồi sao, bọn anh đưa em đi gặp ba nhé."
    Bỗng có tiếng lè nhè, hội Phó Tranh quay lại nhìn.

    Ôi trời cô uống nhiều thế, ly tuy chỉ có cồn nhẹ nhưng người mới uống hoặc tửu lượng không cao vẫn say đấy nhé, thế mà cô uống như khát nước vậy.

    Hai tên côn đồ tưởng cô ngồi một mình liền vào trêu ghẹo.

    Kỉ Hồng thấy thế tính lao vào giải vây cho cô gái ngốc, ai ngờ Phó Tranh ngăn lại,hắn nhếch mép cười.
    Để xem cô làm thế nào, vừa lấy ba dọa hắn à.
    Mộc Hạ say khướt nằm gục trên bàn, thấy bị làm phiền thì khó chịu, gạt tay tên kia ra:
    "Bỏ ra, con heo mập."
    Rồi cô gục xuống tiếp, bọn kia đâu tha cho cô, tay vuốt nhẹ vào lưng cô, mở lời ghê tởm:
    "Nào ngoan, bọn anh dẫn em đi chơi nhé cục cưng."
    Bực mình, Mộc Hạ đứng dậy hất tay hắn ra, đá một cái vào hạ bộ hắn.

    Tên kia đau đớn ôm tiểu đệ đầy đau đớn.

    Tên gầy còn lại tức giận toan xông tới kéo cô, lúc này mới nhận ra nguy hiểm Mộc Hạ chạy nhanh ra núp phía sau Phó Tranh.
    Ờm, cũng khôn đấy, biết khó mà lui, gây chuyện xong thì núp để Phó Tranh chịu hậu quả.
    Phó Tranh lườm tên gầy đó:
    "Sao nào? Cô ấy là người của tao, muốn gì?"
    Mắt Phó Tranh sắc lạnh, tay cầm điếu thuốc giọng đầy gây chiến.
    Tên gầy kia thấy Phó Tranh có vẻ là người không dễ đụng, lại đông người nên quay ra bỏ đi, miệng vẫn không ngừng:
    "Con nhãi, coi như mày may..."

    Mộc Hạ say bám vào người Phó Tranh lè lưỡi.

    Bỗng đứng không vững nữa ngã ngào, hắn thấy thế vội ôm cô.
    "Chỉ giỏi gây chuyện.

    Chúng mày chơi tiếp, tao đưa nhỏ này về."
    Nói rồi anh ôm cô vào xe chở về nhà.
    - ------Còn tiếp-------
    r
    *Alice nhé *
    Giải thích chút cho bạn nào không hiểu, Alice là một tướng trong game liên quân, Alice chơi ở vị trí hỗ trợ.

    Cô có đôi chân ngắn và cực kì cute được nhiều người sử dụng.
    Kỉ Hồng nói cô được nhiều người pick có nghĩa là nhiều người để ý theo đuổi á..
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 4: 4: Game Quá 181 Phút


    Trên đường về nhà, miệng cô không ngừng nói mớ:
    "Aha hai tên béo gầy, giỏi vào đây, ta cân năm còn được nhé...Megakilll....!hahaha."
    "Hai thằng hơi ít, anh Phó Tranh để em gánh, anh đừng sợ."
    Vừa nói cô vừa vung tay loạn xạ.
    Phó Tranh một tay cầm vô lăng, một tay bịt lỗ tai.

    Sao cô khỏe nói thế, lại toàn nói cái gì đâu không.

    Người bé tí đòi cân năm? Sao vừa gặp hai tên đó cô không hăng như vậy đi, núp sau hắn làm gì, lại còn nói đòi bảo vệ hắn nữa, khác nào kiến bảo vệ voi.
    "Game quá 181 phút à?"
    Về đến nhà, Phó Tranh đưa Mộc Hạ vào ghế miệng cô vẫn không ngớt:
    "Aaaa.

    Trái đất đang rơi sao, chóng mặt thế? Tình huống nguy hiểm ta cần nở nụ cười tự tin."
    "Hê hê hê."
    "Gọi điện cầu cứu siêu nhân Batman mới được."
    Vừa lèm bèm, cô vừa kiếm điện thoại, mà Batman số điện thoại là gì nhỉ? Nhấn đại 9 số 0 vậy.
    Chả biết bên kia có ai nghe máy không cô lên giọng:

    "Alooo, anh Batman à, bố mẹ anh đâu?"
    "..."??? Gì vậy bà nậu?
    Phó Tranh ôm mặt dở khóc dở cười, sống hơn 20 năm nay lần đầu tiên hắn gặp trường hợp này, chả biết phải xử lí thế nào cô quậy nát nhà hắn mất.

    Đưa lên phòng khóa cửa nhốt cô cho cô tự sinh tự diệt vậy.
    Phó Tranh tiến đến nâng cô lên, ai ngờ...
    Ọeeee
    Cô nhả hết tinh hoa trời đất lên người hắn rồi, cái mùi kinh khủng ghê.

    Phó Tranh tối đen mặt mày, chả lẽ giờ quẳng cô ra ngoài đường? Không, ba mẹ giết hắn mất.

    Lại cố nhịn đưa cô lên phòng vậy.
    Quẳng cô lên giường, Phó Tranh trở về phòng tắm, hết nửa chai sữa tắm hắn mới chịu bước ra.

    Hắn giật mình:
    "Conmeno, cái đéo gì đây, sao nhóc lùn này lại ở trên giường mình? Còn cái bộ dạng kia là sao?"
    Trong lúc Phó Tranh tắm Mộc Hạ từ phòng mình chạy sang, giường của hắn chắc êm hơn.

    Phó Tranh nhìn cô ngủ ngon lành mà bất lực, cái bộ dạng cô ngủ cũng đẹp quá: Cái váy hồng qua đầu gối giờ kéo lên tận đùi.

    "Chân có một mẩu mà trắng phết nhỉ..."
    Nói ra câu này hắn muốn vả vào miệng mình ghê, sao hắn lại thở ra câu bi3n thái vô liêm sỉ đến thế vậy chứ.
    Sợ cô lại chạy lung tung nên Phó Tranh để cô cứ ngủ trên giường, còn hắn lấy chăn lấy gối ra cạnh cửa ngủ.

    Nằm đây cô mà ra thì hắn còn biết, chứ để cô say đi đâu ba hắn thiến hắn mất.
    "Cho cô nằm trên giường rồi thì chăn phải là của tôi."
    Phó Tranh vừa nhắm mắt, Mộc Hạ lại từ trên giường đi xuống, cô ngủ có chăn quen rồi, giờ không có cứ thấy thiếu thiếu, trong mơ hồ cô đi xuống chui vào chăn ấm ngủ ngon lành.
    - ----Sáng sớm hôm sau-----
    Trong cơn mơ Mộc Hạ biến thành Alice đang đi cướp bùa xanh team địch để hồi mana.

    Cô bị Nakroth team bạn đuổi té khói, cô vừa chạy thục mạng tay nắm cây trượng không rời.
    Còn Phó Tranh lúc này gặp phải ác mộng kinh hoàng, ba hắn đang rượt đuổi hắn.
    "Thằng nhóc, mày lấy tay nào đánh Mộc Hạ, HẢ?"
    Ba hắn cầm con dao to đùng mặc kệ hắn van xin, *Phập**AAAA*
    Phó Tranh bừng tỉnh vã đầy mồ hôi, hên quá là mơ.

    Nhưng chân thực quá nhỉ, cánh tay trái tê tê, hắn quay sang nhìn.
    Đậu xanh rau muống, sao Mộc Hạ lại nằm đây rồi, tay lại còn bóp chặt cổ tay hắn nữa.

    Gỡ tay cô ra Phó Tranh hậm hực đi vào nhà tắm, từ tối qua đến giờ cô lằm hắn đau đầu quá đi mất.
    Lúc này Mộc Hạ trong mơ mất cây trượng, không có cái phòng thân cô liền bị Nakroth bắt được, hắn cho cô lên bảng đếm số luôn.
    - ---còn tiếp------
    Tướng Nakroth và Con bùa xanh xuất hiện trong giấc mơ Mộc Hạ nha quý zị ????
    Ai không rành về các thuật ngữ trong liên quân thì hỏi mình nhé..
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 5: 5: Mộc Hạ Lạc Map


    Mộc Hạ giật mình tỉnh dậy nhìn xung quanh, căn phòng cô lạ thế nó có màu hồng cơ mà, sao giờ còn mỗi hai màu đen với trắng, say rượu nên mù màu rồi?
    Cô ngu ngơ nhìn xuống, sao lại nằm dưới đất nữa thế.

    Bao nhiêu dấu hỏi chấm trên đầu thì Mộc Hạ thấy một đôi chân dài tiến đến.
    "Chân dài vậy, mình cũng muốn có một đôi như vậy..."
    Ủa mà khoan.

    Mộc Hạ ngước mắt nhìn, mặt Phó Tranh xám xịt nhìn thật đáng sợ, cô lắp bắp:
    "Anh Phó Tranh, chào buổi sáng...!haha."_Cô cố nặn ra nụ cười.
    Pha này cô xong đời rồi, Phó Tranh bước ra khỏi cửa đi xuống lầu, không nặng không nhẹ buông ra vài chữ:
    "Cho cô 20 phút chuẩn bị.

    Tôi có chuyện muốn nói với cô."
    Nói xong hắn bước xuống để cô mặt tái ngắt, toang thật rồi.

    Không để thời gian phung phí, Mộc Hạ nhanh chóng sửa lại giường chăn, trở lại phòng mình tắm rửa vệ sinh cá nhân, mọi thứ cô đều làm trong vội vã.
    Cô mặc chiếc áo màu vàng hình con vịt Koduck dè dặt đi xuống.

    Phó Tranh ngồi ở ghế, vẻ mặt không mấy vui vẻ gì, Mộc Hạ sợ lắm nhưng vẫn phải xuống.

    Cô thầm cầu khấn:
    "Ai giúp tôi không, phát này lên bảng đếm số thật thật rồi.

    Không biết giết có đau không nhỉ, nếu anh ấy đánh mình thì nên cầm tốc biến hay cấp cứu hồi máu đây huhu."
    Thấy cô, hắn dùng con mắt sắc lem liếc nhẹ cô một cái, ra ý bảo cô nhanh lên.

    Mộc Hạ tiến đến trước mặt hắn người run lẩy bẩy.
    Đến giờ hành hình rồi, súng đã ngắm thẳng chán cô rồi.

    Liệu cô có quyền trăn trối không? Lời đầu tiên cô phải gọi điện từ giã ba mẹ vất vả nuôi cô, nấu ba mẹ cô bữa cơm, gửi lời chào tạm biệt tới bạn bè người thân cô bác.

    Còn nếu được thực hiện ước mơ cuối cùng cô sẽ xin mặc áo chống đạn.

    Còn ai chống lưng được cho cô không đây.
    Chống lưng? Đúng rồi ông bà Phó có thể cứu cô, hắn sợ ba mẹ như vậy, chắc không giết hay dám đánh cô đâu nhỉ.

    Nghĩ đến đây cô đỡ sợ hơn, nhưng vẫn run lắm.
    Nhìn Mộc Hạ đứng nhắm tịt mắt chân tay run cầm cập, Phó Tranh lên tiếng lạnh lẽo:
    "Cô đang bật chế độ rung điện thoại sao? Đứng đó làm gì, ngồi xuống đây."
    Nghe hắn ra lệnh Mộc Hạ ngồi thụp xuống ghế, chờ cơn bão ập đến.
    "Mộc Hạ."
    "DẠ."_Nghe hắn gọi cô giật mình trả lời.
    "Hôm qua tôi dặn cô những gì."
    "Anh dặn không được tự tiện đi vào phòng anh, phòng ngủ và phòng làm việc bác Phó."
    Mộc Hạ nhớ lại lời hôm qua anh dặn.

    Phó Tranh lúc này đen mặt:
    "Vậy sáng nay sao cô ngủ trong phòng tôi?"
    "Tối qua em uống hơi nhiều nên không nhớ, anh Phó Tranh em xin lỗi, nhất định không có lần sau."
    Mộc Hạ cuống lên giải thích.

    Hắn chỉ chỉ tay xuống sàn:
    "Còn nữa, cô nhìn thứ cô tạo ra đi."
    Mộc Hạ nhìn xuống sản phẩm cô tạo ra hôm quá, cười gượng:
    "Em dọn luôn bây giờ đây."
    Xem ra cô biết điều đấy, hắn nói xong chuyện xỏ tay túi quần đi lên lầu.

    Mộc Hạ lúc này mới thở phào, may quá tưởng chết đến nơi rồi chứ.
    Dọn nhanh thứ hôm qua, cô nhìn đồng hồ cũng đến giờ ăn trưa, giúp việc chưa quay lại nên cô đành tự đi mua đồ ăn vậy tiện mua vài đồ dùng riêng nữa.
    Cô cầm điện thoại vừa đi vừa tra google map chứ không dám nhờ Phó Tranh đưa đi.

    Lần mò google thì mua được đủ thứ rồi, cơ mà lúc về....
    "Đây là chỗ quái nào vậy???"
    Mộc Hạ nhìn vào điện thoại, map hiện ba chữ Đã tới nơi, bực mình cô tắt điện thoại, miệng than vãn:
    "Tới cái quần què.

    Mình lạc map rồi."
    Đành chịu tự dò đường thôi, cô cố nhớ lại con đường rồi mò mẫm.

    Nhưng chết thật càng dò càng lạc hình như còn xa hơn nữa.

    Cô chết chắc rồi.
    - -------còn tiếp-----
    Mộc Hạ lúc này:=)).
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 6: 6: Gặp Lại Người Quen


    Đi cả buổi trưa, đến 2h chiều rồi vẫn chưa thấy đường về, quá mệt mỏi quá tuyệt vọng với cuộc sống này.

    Mộc Hạ ngồi ở vệ đường vắng, may mà lúc ở siêu thị cô có mua gói bánh gấu và chai nước lọc uống dở.

    Ăn bánh gấu tạm vậy.
    "Ể, bánh này ăn cũng ngon phết nhể.

    Mấy nữa mua thêm về ăn mới được."
    Mộc Hạ cũng lạc quan ghê =)) Lúc này vẫn có tâm hồn ăn uống nữa.
    Nhai hết gói bánh, Mộc Hạ quyết định ngồi đây không đi nữa, càng đi càng lạc.

    Cô tự nhủ Phó Tranh sẽ đến tìm cô sớm thôi.
    Nghĩ vậy, cô ngồi thu lu vệ đường với đống đồ lớn.

    May là cô còn ăn mặc tử tế nêu không chả khác gì tên ăn xin cả.
    Dưới cái nắng gắt chói chang, bỗng đâu một con thỏ nhảy gần đến gần cô.

    Mộc Hạ thích thú xách tai nó lên:
    "Thỏ nhỏ, mày lạc đường giống tao hả, tội ghê ngồi đây tâm sự với tao nhé."
    Cô nghĩ thỏ lạc đường giống cô á? Không, nhầm to nó sống ở đây cũng được mấy tháng rồi chứ đùa, chả qua nó đang đi kiếm ăn thì bị cô xách lên thôi.=))
    Mộc Hạ để con thỏ vào lòng lấy cho nó một củ khoai tây, rồi một người một thú trò chuyện với nhau.

    Nói là trò chuyện chứ toàn một mình cô độc thoại không hà, con thỏ vì miếng ăn mới miễn cưỡng ở lại nghe cô bốc phét ấy chứ.

    Cô nói suốt từ 2h đến hơn 6h30, gần tối mà sao cái tên cục súc kia chưa đến đón cô vậy.
    Nhắc đến Phó Tranh, lúc trưa hắn không thấy cô cứ ngỡ là cô đi gặp bạn bè gì đấy nên kệ, đóng cửa đi chơi với đám bạn đến hơn 5h mới nhớ ra cô không có chìa khóa, lỡ cô về không vào được nhà ngồi ngoài chịu nắng ốm thì lại khổ hắn.

    Nhưng về đến nhà chả thấy ai, nghĩ cô mải chơi nên kệ.
    Mãi đến tối, không kệ được nữa.

    Linh cảm của hắn bắt đầu thấy chuyện không hay, giờ mới thấy điểm bất thường:
    "Cô ta mới từ quê lên lấy đâu ra bạn bè, mấy thằng Kỉ Hồng cũng chả rảnh mà dắt cô đi chơi, với lại mình vừa từ bọn đó về mà."
    "Không ổn, chắc lạc đường rồi."
    Phó Tranh gọi cho lũ bạn giúp mình tìm cô.
    Đi khắp ngõ ngách mà vẫn không thấy bóng cô đâu.

    Một người trong số đó hổn hển lên tiếng:
    "Lão đại, có khi nào cừu non bị bắt cóc rồi không?"
    "Đúng đó, cô ấy nhỏ như vậy ngta trùm cái bao vào phát là biến mất liền.

    Em thấy trong phim người ta hay lắm vậy lắm."
    "Chúng mày có thôi đi không, lo tìm phụ tao đi."
    Tuy nói vậy nhưng lòng hắn lo lắm, cô mà bị sao là hắn tới công chiện với ông bà Phó liền.
    "Mộc Hạ, cô ở đâu?"
    "Tiểu Hạ Hạ, em ở đâu lên tiếng đi."
    "Cừu nhỏ..."
    Mộc Hạ đói muốn lả rồi, trong túi ngoài đồ ăn sống thì chả có gì ăn được nữa.

    Cô nhìn con thỏ trong lòng, nhớ đến mấy cảnh sinh tồn trong tivi người ta đói quá quay thịt thỏ lên ăn.
    Ui cái mùi thơm phức, giòn tan.

    Mộc Hạ nhìn con thỏ trắng mà thèm nhỏ dãi.

    Con thỏ thấy cô cười tà, đá cô một cái cho tỉnh lí trí.
    Bỗng lúc này cô nghe loáng thoáng tiếng gọi, hình như bọn họ đến cứu cô rồi.

    Mộc Hạ nhét thỏ nhỏ vào túi đồ cá nhân định chạy về nơi phát ra tiếng gọi.
    Nhưng khựng lại vì có người kéo tay cô.
    "Em gái nhỏ, chúng ta lại gặp nhau rồi, duyên ghê."
    Thì ra là hai tên tối qua gặp ở quán bar, cô nhớ mang máng là vậy.

    Biết điềm chả lành, Mộc Hạ dùng chiêu cũ, lần này không nhẹ như lần trước nữa, cô lấy hết sự đá mạnh.

    Ôi không, vỡ trứng rồi, hắn quằn quại ôm hạ bộ, tên còn lại nhìn mà đau dùm.

    Cũng đúng đá vào đó đau muốn chết đi sống lại, nghe nói đau hơn cả người phụ nữ sinh con nữa.
    "Tóm...nó...!nó lại..

    a."
    Tên còn lại thấy vậy xông tới, nhưng may cô nhỏ con cúi cái lách qua, chạy lẹ về phía tiếng gọi:
    "Anh Phó Tranhhhh....!cứu em."
    - ---------còn tiếp----
    Anh ưi kíu pé =33
    Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu.

    Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó ????.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 7: 7: Alice Chân Ngắn Mà Chạy Nhanh


    Mộc Hạ chạy thục mạng khi gần bị tóm đến nơi, thấy bóng dáng quen thuộc đang chạy tới đón cô.

    Phao cứu sinh đây rồi, cô ngã nhào vào ngực Phó Tranh, hắn dang tay đỡ cô vào lòng.

    Cuối cùng cũng thấy cô rồi, hắn an toàn trước ông bà Phó rồi.
    "Con nhóc, đứng lại."
    Nghe tiếng tên đó Mộc Hạ núp sau người Phó Tranh, hắn cũng đứng ra che chở cô.

    Nhận ra tên hôm qua, anh nhếch mép:
    "Tưởng ai xa lạ dám đụng vào người của tao.

    Hóa ra người quen, giỏi nhỉ."
    "Lại là mày à, tao đéo quan tâm đưa nhỏ đó đây cho tao."
    "Giỏi vào mà cướp."
    Trước lời thách thức, tên gầy lao vào đấm, Phó Tranh đẩy cô ra đằng xa rồi né.
    "Ao nhây ao nhây, tưởng thế lào, hóa ra chỉ có vậy."
    Phó Tranh cười nhẹ, nhanh như chớp lao vào cho hắn hai cước khiến hắn nằm đó luôn.

    Miệng vẫn thều thào:

    "Thằng chó, tao sẽ báo cảnh sát gô cổ hai đứa mày lại."
    Phó Tranh nghe thế cười lớn:
    "Bố mày đầy uy tín, tố cáo hộ tao cái.

    Tao chưa báo cảnh sát mày quấy rối tình d*c thì thôi nhé."
    Mộc Hạ trố mắt nhìn thán phục, lợi hại quá, đỉnh quá, đẳng cấp quá.

    Sau vụ này cô phải xin theo hắn làm đàn em, để hắn truyền dạy cho cô ít võ công phòng thân mới được.
    Phó Tranh phủi tay, quay lại phía Mộc Hạ, xách cổ cô như xách túi hàng.
    "Alo, Kỉ Hồng thông báo với chúng nó là tao tìm được người rồi."
    …………
    Ngồi ở ghế phòng khách, 4 anh em Phó Tranh nhìn Mộc Hạ chằm chằm.

    Cuối cùng không chịu được nữa:
    "Các anh đừng nhìn em như vậy, em biết lỗi rồi."
    Kỉ Hồng thở dài:
    "Hạ Hạ, sao em ra ngoài lạc map.

    mà không gọi điện cầu cứu? Mọi người tưởng em bị bắt cóc rồi chứ."
    "Tại em không có số của các anh."
    "Số của Lão đại em cũng không có sao?"
    Cả lũ lại nhìn Phó Tranh, chả lẽ ở chung nhà hắn vẫn chưa cho cô số.

    Thấy đàn em nhìn mình như vậy Phó Tranh đập bàn quát Mộc Hạ:
    "Cô không có số tôi thì không biết gọi cho ba mẹ tôi, để ông bà gọi cho tôi à?"
    "Nhưng em làm vậy chả phải anh sẽ bị hai bác mắng sao?"
    Cô bất mãn, làm thế thì tội hắn chết.
    Cả lũ đỡ trán, bị như thế mà cô vẫn nghĩ xa vậy sao.

    Một tên nhìn mặt cô bất lực:
    "Cừu nhỏ, lần sau em không phải ngại, gặp nạn thì cứ tìm cách tốt nhất.

    Lão đại bị đập lì đòn rồi em khỏi lo."

    *Bốp* Phó Tranh gõ cho tên đó một cái, mất mặt hắn quá, bạn bè chỉ thế là nhanh.

    Rồi hắn quay ra nhìn cô:
    "Lần sau rút kinh nghiệm."
    Mọi người thấy chuyện xử lí xong cũng nhẹ nhõm, bụng lúc này kêu òng ọc, đói rồi:
    "Mọi người tôi đói quá, đi ăn không?"
    Nhắc đến đói giờ mới cảm nhận được, Mộc Hạ từ trưa đến giờ đã ăn uống tử tế gì đâu, đói muốn lả rồi.

    Phó Tranh thấy cô ỉu xìu, giờ đợi cô nấu chắc chết héo quá:
    "Được rồi, cô lên phòng tắm rửa rồi tôi dẫn đi ăn.

    Còn chúng mày nữa cút về nhà tắm đi xong tí tao gửi địa chỉ.

    Tao bao."
    Nghe đến đây bọn Kỉ Hồng thích lắm, tiền thì bọn này không thiếu nhưng ăn đồ chùa thì vẫn ngon hơn.

    Tính ra họ là cậu ấm hết đấy chứ, toàn nhà giàu chơi với nhau.

    Họ chơi với nhau từ bé đến giờ luôn, cãi nhau chí choé suốt ngày nhưng anh em thâm tình lắm.

    Ngoài Kỉ Hồng thì còn Mạc Quân, Tô Khiêm, đều là anh em tốt của Phó Tranh.
    Đám Kỉ Hồng về, Phó Tranh ngồi dưới nhà cũng trở về phòng tắm rửa, đi qua phòng Mộc Hạ hắn bỗng khựng lại miệng nhếch miệng cười, nhìn vào cánh cửa đóng chặt, hắn nhớ lúc đó cô chạy vút lao vào lòng.
    "Đúng Alice chân ngắn mà chạy nhanh nhỉ."
    Phó Tranh không nán lại lâu, lập tức trở về phòng tắm rửa rồi xuống nhà đợi.

    Cô tắm xong chọn một bộ váy hồng công chúa thêm một chiếc túi gấu cũng màu hồng nhạt nữa, còn có đôi giày búp bê màu phấn, à cái nơ nhỏ trên đầu cũng chấm bi trắng hồng.
    Mấy bộ này đều do ông bà Phó chuẩn bị cho cô, ông bà có hai thằng con trai rồi, muốn có thêm một đứa con gái nhưng chẳng may trong một lần tai nạn bà Phó phải cắt bỏ một bên t* c*ng, không thể mang thai được nữa.
    Nay nghe tin người bạn thân cũ muốn nhờ gửi con gái, ông bà Phó thích lắm chuẩn bị đủ thứ cho cô.
    Mộc Hạ đi xuống xe mở cửa ngồi cạnh Phó Tranh, hắn nhìn cô, mặt đầy xa lánh:
    "Sao cô đi ăn mà mặc như chuẩn bị đi vào thế giới cổ tích vậy? Toàn màu hồng."
    "Thì sao, không được ạ?"
    "Được."
    Hắn buông ra mỗi một câu, mặc vậy thì cũng chả sao, nhưng phong cách cô khác hắn nhiều quá khiến hắn không quen.

    Phó Tranh thuộc dạng đơn sắc từ phòng ngủ đến trang phục hay vật dụng của hắn đều là đen trắng hoặc tối màu.

    Còn cô thì như thế giới thần tiên bước ra đủ màu sắc khiến hắn hơi chói mắt.
    - ------còn tiếp-----
    *hình ảnh mang tính chất zui zẻ *
    Phó Tranh và Mộc Hạ lúc này ????
    Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu.

    Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó ????.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 8: 8: Chuột Nhắt Và Chuột Cụ


    * Lẩu Nhậu Nhẹt *
    Quán này rộng rãi, lại xếp thành tầng phong cảnh ban đêm khá đẹp, nếu từ trên tầng vừa ăn lẩu vừa nhìn ra thì còn gì bằng.
    Vì quán có view đẹp, lại rộng nên khách ban đêm đến rất đông, may đám Phó Tranh là khách ruột lâu năm nên chủ quán ưu tiên cho họ bàn đẹp ở tầng trên.
    Thấy Mộc Hạ nhỏ con tí thì bị lôi đi xa tít, Phó Tranh đành để cô bám vào cánh tay rồi lách qua dòng khách đông đúc để lên trên tầng.

    Lúc này đám Kỉ Hồng đã ngồi giữ chỗ gọi sẵn món chỉ chờ hai người họ đến.
    "Hey, cừu non bên này bên này."
    Thấy Tô Khiêm gọi, Mộc Hạ buông tay Phó Tranh chạy đến ngồi vào bàn:
    "Các anh đến sớm vậy.

    Oa...!toàn món ngon, thơm quá."
    "Thích không, vậy xíu ăn nhiều vào nhé."
    Mộc Hạ gật đầu lia lịa, ở quê cô cũng có món lẩu, nhưng để đầy đủ thế này thì không có, mà thịt ở đây toàn hàng xịn đắt tiền, nhìn tất nhiên là muốn ăn rồi.

    Phó Tranh đi sau kéo ghế ngồi cạnh, lần lượt vị trí là Phó Tranh, Mộc Hạ, Tô Khiêm, Kỉ Hồng, Mạc Quân.

    Đông đủ rồi giờ thì ăn thôi.

    Cô gắp một miếng thịt trong nồi bỏ vào miệng, ulatroi ngon quá xá.

    Mộc Hạ thích thú ăn nhiều đến nỗi hai má phồng lên như chuột hamster giấu đồ ăn trong miệng.

    Nhìn cảnh này đám Phó Tranh chỉ muốn bật cười:
    "Lão đại tự nhiên tìm được một cừu nhỏ nhập team, vậy chúng ta nâng ly chúc mừng được không.

    Cái team này toàn đàn ông chán chết, nay có tiểu Mộc Hạ quả là thêm vui."
    Mọi người ngồi đều đồng tình có cô vào nhóm đúng vui với màu mè hẳn lên.

    Chứ nhìn team xem, toàn bọn đực rựa mặc áo đen ai không biết tưởng họ đi đám tang, quần áo cả đàn không xám thì đen, không đen xì thì cũng đen thui.

    Mộc Hạ vào như mang lại sức sống mới vậy.
    Nhưng Phó Tranh thì chả thấy vui chỗ nào, mới chưa được hai ngày cô ở đây, hắn đã vất vả lắm rồi.
    "Nào ta cùng nâng ly chúc mừng nhé...dzô."
    Thấy mấy người Phó Tranh uống rượu, Mộc Hạ cũng đòi cầm ly dzô theo, nhưng bị Phó Tranh cản, đẩy ly nước cam về phía cô:
    "Cô uống cái này đi, chứ tí say là tôi vứt cô ở đây đấy."
    Phó Tranh sợ rồi, tối qua không biết mới để cô uống say đến như vậy, nay quyết để cô uống nước ngọt thôi.
    Hắn không cho thì đành chịu, cô dzô nước cam vậy.
    "Chúc mừng Mộc Hạ gia nhập team, chúng ta cùng nâng ly nào."
    Tô Khiêm khoác vào vai Mộc Hạ, giơ ly lên.

    Thấy mọi người nhiệt tình cô cũng nâng ly nước cam của mình lên, vỗ ngực dõng dạc:
    "Em, Mộc Hạ từ nay sẽ gia nhập nhóm đập phá của các anh, vậy từ này các anh dạy em học võ với làm yangho nhé."
    Cả đám trố mắt.

    Gì cơ? Cô vào team thì cũng được, nhưng mà đòi bọn họ dạy làm yangho á, nghe nhầm không vậy.

    Người thì như cái kẹo, ra chúng nó búng tay nhẹ đã bay xa nghìn mét, với cả chưa thấy yangho nào váy hồng cute như cô cả.
    Mạc Quân lúc này không nhịn được cười lớn:
    "Em gái, gầy gò dễ thương như em làm yangho sao được."
    Mộc Hạ không chịu, hôm nay nhất định phải nhận đám này là sư phụ, nếu không cô sẽ hít không khí để sống.

    Mộc Hạ vén tay áo lên gồng hết cỡ:
    "Em khỏe lắm nhé, anh nhìn chuột em nè, to không?"
    Đám Phó Tranh căng mắt ra nhìn, rồi cười đến nỗi chảy cả nước mắt:
    "To lắm, to ghê.

    Chuột của em phải cỡ con chuột nhắt ấy chứ."
    Vừa nói, Kỉ Hồng Mạc Quân Tô Khiêm cùng giơ tay gồng hết cỡ.

    Hai mắt Mộc Hạ sáng lên:
    "To thật đấy, chắc đây chuột cụ rồi các anh nhỉ."
    Ba tên kia được khen mũi sắp nở ra vì hãnh diện, chỉ có Phó Tranh là ngồi nhìn bọn bạn làm trò khùng điên trước mặt một con nhóc.

    Rồi tự nhiên hắn nhớ ra điều gì liền mở miệng nói:
    "Chúng mày thôi đi không, Mộc Hạ cô muốn làm yangho thì mai tôi dẫn cô đi tậm gym nhé.

    Tập gym cho cao lớn đô con mới làm yangho được."
    Nghe đến đây Mộc Hạ thích lắm, nghĩ chắc sắp được học võ công cái thế rồi.

    Không biết học Cửu Âm Chân Kinh hay Giáng Long Thập Bát Chưởng trước nhỉ.

    Cô háo hức lắm rồi.
    - ---------còn tiếp------
    Mộc Hạ học làm hảo hán dần đi cho quen =))
    Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu.

    Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó ????.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 9: 9: Cô Bị Cướp Nụ Hôn Đầu


    Ăn thì đã no nê, khách trong quán cũng về gần hết, Mộc Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm cảnh ban đêm ở thành phố xa hoa lộng lẫy.

    Ở đây đẹp thật nhưng thấy thiếu thiếu gì đó, hình như là tiếng côn trùng và tiếng lá cây hòa gió kêu xào xạc.

    Tự nhiên cô nhớ nhà, nhớ ba mẹ quá, không biết họ ngủ chưa, đám em họ cô ở nhà có ngoan không? Lúc cô đi chúng khóc nhiều lắm.

    Ở quê cô tuy nghèo mà tình cảm.
    Cô thở dài nhìn cảnh rồi nhìn vào bàn, đám Phó Tranh nằm gục say khướt, miệng còn lèm bèm:
    "Nàoo, không say không về...aaa."
    Mộc Hạ nhìn mà phát chán, muộn rồi mà họ thế này thì cô về kiểu gì, nghĩ một lúc, cô phải gọi taxi vậy.

    Cô gọi hai chiếc, một chiếc cho Kỉ Hồng, Mạc Quân, Tô Khiêm, chiếc còn lại để cô với Phó Tranh.

    Vì không biết nhà của ba người kia nên cô cho xe về thẳng nhà Phó Tranh luôn.
    Nhờ sự giúp đỡ của hai bác tài, cuối cùng cũng mang được họ lên phòng, 4 tên đè lên nhau mà ngủ như chết.

    Để họ nằm xong, Mộc Hạ xuống đóng cửa, lễ phép cảm ơn:
    "Cảm ơn, hai chú về an toàn."
    Xong cô khóa cửa cẩn thận, chạy lên phòng Phó Tranh xem tình hình.
    *Ọeeeee*
    Từ ngoài cửa đã nghe Mạc Quân nôn trong nhà vệ sinh, Kỉ Hồng thì đang ôm Tô Khiêm khóc lóc:
    "Mẹ đừng đánh con huhu, con sai rồi."

    Mộc Hạ thấy mà nản, tình huống gì đây? Yangho sợ mẹ à.

    Quay sang Phó Tranh may quá anh còn nằm nghiệm túc một xíu.
    Mộc Hạ chịu chả giúp được gì, thôi đóng cửa để bọn họ bên trong.

    Còn cô trở về phòng tắm rửa, vừa bước ra khỏi phòng tắm cô sững sờ khi thấy Phó Tranh đang ngủ trên giường cô, lại còn ngủ ngon lành nữa chứ.
    Toan lôi hắn trở lại phòng, cô gồng sức mãi mới đi ra gần đến cửa bỗng nhiên hắn đứng im chả nói chả rằng bế bổng cô trên tay rồi đặt mông cô ngồi lên bàn học.
    Môi hắn bất ngờ hôn cô, ngấu nghiến gặm.

    Mộc Hạ sợ hãi mím chặt môi né tránh nhưng đâu có được, Phó Tranh một tay giữ chặt gáy, tay còn lại nhéo vào eo cô:
    "Á...!ưmmm..."
    Mộc Hạ mở miệng kêu lên, hắn nhân cơ hội đưa lưỡi vào trong khuấy đảo cuốn lấy lưỡi cô, lưỡi hắn như con rắn, lần mò mọi ngóc ngách trong khoang miệng thơm tho của cô mà hôn say đắm.
    *Chụt...!nhépp*
    Tiếng hôn lép nhép khiến ai nghe cũng phải đỏ mặt.

    Hôn đến khi hết dưỡng khí hắn mới bỏ đôi môi sưng nhẹ của cô ra.

    Mộc Hạ lấy tay xoa môi, nụ hôn đầu của cô mất rồi, chính hắn đã cướp nụ hôn đầu mà gần 20 năm cô để dành cho người yêu tương lai.
    Giờ bị tên lưu manh là hắn cướp mất rồi.

    Sợ hắn làm gì liều lĩnh hơn Mộc Hạ tính nhảy xuống bỏ chạy, chân chưa kịp chạm đất thì lại bị Phó Tranh bế ném lên giường.

    Hắn bỏ lỏng cúc áo rồi ngã đè lên người cô.

    Mộc Hạ hoảng hốt:
    "Aaa, anh làm gì vậy, đừng liều nha.

    Tôi mách ba anh đấy."
    ....
    Thấy Phó Tranh nằm im, cô mới bình tĩnh lại, may quá hắn ngủ rồi, cứ nghĩ hắn sẽ đè cô ra ăn thịt luôn không chứ.
    Thở phào nhẹ nhõm, nhưng hắn nặng quá đè lên như vậy khác nào ép bẹp cô đâu.

    Lấy hết sức Mộc Hạ vật Phó Tranh nằm sang bên cạnh.
    "Phù...!giờ thì thở được rồi."
    Nhưng mà vẫn còn một vấn đề khác, tay hắn vẫn gác lên eo cô.

    Mộc Hạ muốn rời đi liền gỡ tay hắn ra, nhưng sao gỡ mãi không được? Hắn cứ ôm chặt lấy cô.

    Mộc Hạ đẩy mãi mà không tài nào thoát khỏi cánh tay chắc khỏe đấy, tức mình cô vỗ mạnh vào tay hắn.
    " Đồ con heo."
    Bị đau Phó Tranh lúc này mới lười biếng mở miệng càm ràm:
    "Nằm im tôi đá cô đi bây giờ."
    Càng nói hắn càng siết chặt tay.

    Bị dọa, Mộc Hạ không dám ngọ nguậy nữa, đành nằm im trở thành gối ôm cho hắn.
    - --------Còn tiếp-------
    Lòng Mộc Hạ lúc này....:=((
    Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu.

    Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó ????.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 10: 10: Hòa Nhé


    Sáng sớm hôm sau, ánh sáng bán mai chiếu qua cửa sổ.

    Một đôi nam nữ đang ôm lấy nhau say giấc nồng, Phó Tranh nhíu mày bóp bóp mi tâm vài cái nhưng hai mắt vẫn díu vào nhau, hắn trở mình ôm vật nhỏ bên cạnh.
    Sao gấu bông này lại gồ ghề thế, chỗ lồi chỗ lõm, nhưng được cái khá mềm.

    Phó Tranh dùng tay n*n b*p cảm nhận con gấu bông lạ.
    Nhưng khoan? Phòng hắn lấy đâu ra gấu bông thế?
    Trong mơ hồ Phó Tranh nhớ đêm qua, hình như hắn uống say rồi nằm trên một giường với bọn Kỉ Hồng.

    Nhưng bọn này đô con lắm mà, chứ vật dưới tay hắn bây giờ nhỏ thó, lại lồi lõm, mềm mềm...như phụ nữ ấy.

    Phó Tranh x0a nắn cảm nhận lại lần nữa.
    Phụ nữ???
    Nhà giờ này làm gì có ai là phụ nữ, ngoài cây nấm lùn mới đến.

    Nghĩ đến đây Phó Tranh mở to mắt nhìn xung quanh.
    "Cái đ.é.o gì thế."
    Sao hắn lại ở đây, căn phòng toàn màu hồng thế này hắn không phải, mẹ hắn không phải, ba hắn lại càng không phải...Mộc Hạ, đúng vậy, chỉ có thể là cô.

    Phó Tranh nhìn xuống vật nhỏ đang rúc trong lòng mình.
    Mộc Hạ đang ôm Phó Tranh ngủ say, tay cô ôm lấy hông hắn, chân hắn và chân cô quấn lấy nhau như con rắn đến mùa giao phối.

    Còn đôi bàn tay hư hỏng của hắn đang để trên ngực cô.

    Phó Tranh giật mình thu tay lại đánh mạnh, thật muốn chặt tay quá.
    Sợ tình huống khó xử khi cô tỉnh, Phó Tranh tính chuồn êm, ai ngờ Mộc Hạ mất đi cái ổ ấm áp thì cũng thức giấc, cô ngồi dậy vươn vai:
    "Anh Phó Tranh dậy rồi sao.

    Hôm qua tự nhiên anh say rồi vào phòng em, em tính mang anh trở lại phòng thì anh đè lên người rồi ôm em ngủ cả tối."
    Phó Tranh đơ người muốn kiếm cái lỗ mà chui xuống, say quá hồ đồ sao, cố lấy bình tĩnh hắn hỏi thêm:
    "Vậy...tối qua tôi có làm gì quá đáng không, hay chỉ ôm thôi."
    Tất nhiên là có rồi, nhưng Mộc Hạ không nói dù sao hắn cũng không nhớ, lúc say rượu ấy mà bỏ qua, với cả nói là hắn cướp nụ hôn đầu của cô thì sau này mặt mũi sống chung làm sao.

    Mộc Hạ lắc đầu:
    "Hôm qua anh chỉ ôm ngủ, còn lại không làm gì hết."
    Phó Tranh gật gù, may quá là hắn không làm gì quá phận, nếu không ba hắn về đập chết hắn quá.

    Chỉnh lại quần áo tính rời đi trước khi lũ bạn nhìn thấy thì Mộc Hạ lại lên tiếng:
    "Vậy mình hòa nha anh."
    Phó Tranh nhìn cô khó hiểu, hòa cái gì? Biết hắn thắc mắc, cô nói luôn:
    "Thì hòa chuyện hôm nọ em vào phòng anh ấy.

    Giờ anh cũng vào phòng em ngủ rồi nên mình phải hòa chứ."
    Phó Tranh hiểu vấn đề, hắn gật đầu, tưởng chuyện gì to tát lắm.

    "À với cả hôm qua anh hứa dạy em làm yangho với đi tập tập gì đó.

    Anh nhớ không?"
    Phó Tranh gật đầu nhớ chứ, lúc đấy hắn đã say đâu, tất nhiên là nhỡ rõ rồi.

    Hắn nhớ rõ tí phải cho cô trải nghiệm cuộc sống rồi.
    "Được, vậy cô đi tắm rồi xuống nhà nấu bữa sáng đi.

    Tôi gọi bọn kia dậy."
    Nói rồi hắn mở cửa.

    Ai ngờ họ đâu cần gọi dậy chứ, dám Kỉ Hồng đang cố vểnh tai lên nghe ngóng chuyện bên trong phòng thì cánh cửa bỗng mở khiến 3 người ngã nhào.
    5 con mắt tròn xoe nhìn nhau.

    Mộc Hạ ngồi trên giường nhìn ba người họ đầy lạ lẫm, làm gì vậy chứ, chưa thấy người ta ngủ bao giờ à.
    Tình huống ái ngại như vậy ta phải nở nụ cười tự tin dù chưa kịp đánh răng.

    Tô Khiêm cười hihi:
    "Lão đại, Tiểu Hạ Hạ, bọn tôi đến chào buổi sáng mà.

    Đúng không chúng mày?"_Anh nhìn sang hai thằng bạn.
    "À ừ đúng rồi.

    Lão đại, cừu nhỏ chào buổi sáng."
    "Hihi buổi sáng tốt lành."
    - ----------Còn tiếp--------
    Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu.

    Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó ????.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 11: 11: Tiết Kiệm Vải Cho Quốc Gia


    Mặt Phó Tranh đen thui, chào cái con khỉ, ai tin được ba người đến chỉ để chào chứ.

    Hắn lôi cổ ba thằng trở về phòng, để lại Mộc Hạ ngơ ngác nhìn.
    Trong phòng Phó Tranh, đám Kỉ Hồng nhao nhác tranh lời nhau:
    "Anh Tranh, tối hôm qua sao anh lại sang đấy?"
    "Anh chưa làm gì cừu nhỏ đấy chứ?"
    "Liệu cừu nhỏ có phải chị dâu tương lai của chúng ta hay không?"
    Quá mệt mỏi với lũ bạn, Phó Tranh gõ đầu từng đứa:
    "Chúng mày nghĩ cái gì thề, dáng người một mẩu như cô ta trừ khi biến thành chó tao mới thèm nhé.

    Với cả tối qua tao say chỉ ôm cô ta ngủ chứ chưa làm gì, chúng mày khỏi thắc mắc."
    Ba người Kỉ Hồng tỏ vẻ không tin, Mộc Hạ dáng người tuy hơi Alice nhưng mà cute như vậy, ai mà kiềm lòng được chứ.

    Thấy bọn họ không tin Phó Tranh tức giận đá ba người vào nhà tắm.

    "Tin hay không tùy chúng mày, giờ thì cút đi tắm rồi xuống ăn cơm.

    Ông đây ra chỗ khác tắm."
    Nói rồi hắn lấy quần áo bỏ xuống nhà dưới tắm thật, nhà hắn rộng đâu thiếu chỗ tắm.

    Đám Kỉ Hồng đành mượn quần áo của Phó Tranh mặc tạm, vì là con trai chơi với nhau nên ba người họ vào t ắm chung cho nhanh.
    "Ê, Mạc Quân, voi con của mày to thế."
    "Đm chó Tô Khiêm, cút.

    Thằng b**n th**, mầy tính làm gì tao?"
    "Chúng mày tắm nhanh hộ tao cái, lớn đầu mà như trẻ con."_Kỉ Hồng cằn nhằn.
    Mộc Hạ dưới bếp chuẩn bị nấu mì, tại nấu cơm hơi mất thời gian.

    Cô với lấy cái tạp dề đeo lên, nó dài tới tận gối chả khác nào cái váy cả.
    "Cái này để cho người khổng lồ nấu ăn sao.

    Lớn quá vậy."
    =)) Đúng ra thì do cô thấp chứ cái tạp dề nào to.
    Mộc Hạ lấy xoong trần mì, rồi rửa rau với vài nguyên liệu.

    Xong xuôi chuẩn bị múc ra bát, cơ mà cái chỗ để bát nó cũng muốn chống đối cô quá.
    "Nào cố một chút, chút nữa, hự...Sao người giàu thích để đồ lên cao vậy chứ, tính không cho người ta dùng hay gì? Hay sợ người ta chộm mất bát?"
    Kiễng chân mãi chả lấy được mấy cái tô, Mộc Hạ đành quay ra lấy kế kê lên vậy.

    Vừa quay người lại thì đập mặt ngực người nào đó, cô xoa mũi ngước nhìn.

    Thì ra là Phó Tranh, hắn tắm xong thấy cô lấy vài cái bát không được thì tiến đến lấy hộ, lấy xong hắn tiến đến bàn ăn rồi ngồi xuống giở điện thoại ra xem, miệng không quên khiêu khích:
    "Trộm nào chân ngắn như cô chứ."
    Một sự sỉ nhục không hề nhẹ vả thẳng mặt cô, không chịu để yên Mộc Hạ phản dame:
    "Em chân ngắn thì sao chứ, còn hơn cái đồ...cái đồ khủng long tiền sử dùng tốn vải quốc gia.

    Anh có biết em nhỏ nhưng mỗi năm em tiết kiệm được bao nhiêu vải không."
    Phó Tranh nhìn Mộc Hạ tự đắc, cô đang nói cái gì vậy? Cái gì mà khủng long tiền sử, hắn to cao vậy sao.

    Phó Tranh tiến đến áp sát cô vào bàn bếp, Mộc Hạ hơi hoảng nha, nhìn hắn quả thực giống con quái vật tiền sử chuẩn bị dẫm nát cô vậy.

    truyện kiếm hiệp hay
    Phó Tranh nhấc nhẹ cô lên bàn để cô cao hơn một chút khi đối mặt với hắn:
    "Này cô nhóc, ý cô bảo tôi là quái vật phung phí đó hả?"
    Bị hắn nhấc lên làm cô hơi giật mình, nhưng vẫn to giọng đáp:
    "Tất nhiên, nhìn anh xem, mỗi năm anh cao lên phải tốn bao nhiêu vải? Bao nhiêu quần áo chứ.

    Bây giờ cho em mặc lại quần áo hồi lớp 9 còn vừa nữa đấy nhé.

    Đỡ tốn vải, tốn tiền ba mẹ."
    Phó Tranh nghe vậy sắp bật cười thành tiếng, hai tay chống lên tường nhốt cô lại, dí sát vào mặt:
    "Nhưng tôi có thể lấy được cái bát trên kia, cô lấy được không? Cô có thể đi thi người mẫu được không? Tôi thì có nhé."
    Mộc Hạ á khẩu, đúng rồi ngoài đỡ tốn vải thì cô làm cái gì cũng khó khăn.

    Cô nhìn hắn tức lắm mà chả làm gì được.

    Còn Phó Tranh nhìn gương mặt giận dỗi của cô mà cười lớn, dám bảo hắn là quái vật, thấy con quái vật nào đẹp trai body sáu múi được các cô em săn đón như hắn bao giờ chưa.
    - ---------Còn tiếp------------------
    Gạch đây chị, ném chếtt mịa anh nhà đi =))
    Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu.

    Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó ????.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 12: 12: Khổ Nhục Kế


    Phó Tranh cười như được mùa, hắn như chìm đắm trong chiến thắng, bỗng điện thoại trong túi gieo lên.
    Màn hình hiện lên dòng chữ: Baba đại nhân
    Là ba hắn gọi video call, luống cuống Phó Tranh nhấn bắt máy nghe, vừa bắt đầu cuộc gọi thì ở đầu dây bên kia đã có tiếng quát:
    "Phó Tranh, mày tính để ông già này xương tàn mới bắt máy nghe hả."
    Phó Tranh nghe tiếng hét liền đưa điện thoại ra xa, đợi ông quát xong mới trả lời:
    "Ba à, từ từ con mới nghe được chứ.

    Ba gọi con có chuyện à."
    Lão Phó thấy con trai không một lời hỏi thăm mà hỏi câu vô tình, vậy đừng trách ông vô nghĩa nhé.
    "Chả lẽ mày đợi ông bà già này chết mới được gọi cho mày để nhận tro cốt à."
    "Kìa ba, ba hét to thế thì chết sao được.

    Baba của con là sống lâu nhất."
    Phó Tranh giở giọng nịnh nọt, lão Phó đã quá quen với chiêu cũ rích của hắn, lúc này ông mới hỏi:
    "Mày ở nhà có bắt nạt Mộc Hạ hạ không đấy, tao mà biết mày đánh con bé là đừng hỏi tại sao biển lại có muối nhé."
    Mộc Hạ ngồi trên bàn nghe thấy, cô nở nụ cười gian manh, cơ hội phục thù của cô đã đến.

    Mộc Hạ chuẩn bị thần thái bắt đầu diễn:
    "Huhu, bác Phó ơii.

    Cứu con, anh ấy đánh con, bắt nạn con, còn...còn đi chơi để con một mình ở nhà nữa.

    Oaaa."
    Nghe thấy tiếng Mộc Hạ nức nở, bà Phó ngồi cạnh chồng liền xông tới giật điện thoại:
    "Phó Tranh, mày ngứa đòn phải không, muốn ra đảo chơi với khỉ chứ gì, dám đánh con bé.

    Mẹ về là mày xác định bốc đất lên ngửi dần cho quen đi nhé."
    Phó Tranh sợ tái mét mặt lườm cô.

    Hắn đã đánh cô được cái nào, dám diễn khổ nhục kế trước mặt mẹ hắn:
    "Kìa mẹ con mới con trai cưng của mẹ, mẹ phải tin con..."
    "Đừng nói nhiều, đưa điện thoại cho con bé nhanh."_Bà lườm hắn một cái rõ dài.
    Phó Tranh tức mà chả làm được gì hậm hực đưa điện thoại cho cô.

    Mộc Hạ nhận điện thoại niềm nở chào hỏi:
    "Con chào bác.

    Không ngờ bác lại đẹp đến vậy đó."
    "Ôi con vừa ngoan lại dễ thương làm sao, thế mà thằng ranh kia dám bắt nạn con, để bác về bác xử nó nhé."
    Bà Phó nhìn thấy Mộc Hạ thì thái độ khác hẳn, giờ bà mới thấy mặt cô, lần trước chỉ gọi thường, nay gọi video call nên mới biết mặt.

    Mộc Hạ cũng thích bà lắm liên tục hỏi thăm ríu rít:
    "Bác đang dưỡng da sao, thảo nào nhìn bác trẻ như đôi mươi vậy."
    "Ôi dào, con bé này khéo quá làm gì đến mức đó chứ."
    Bà Phó cười tít mắt, còn Phó Tranh đứng đó nghe cuộc hội thoại mà bĩu môi lầm bẩm:

    "Cô giỏi nịnh lắm, mẹ tôi hơn 50 tuổi rồi lấy đâu ra đôi mươi."
    "Thằng nhãi, mày nói gì.

    Mẹ mày là đẹp nhất rõ chưa."
    Lão Phó nghe thằng con nói vậy liền quát cho một trận, dám chê vợ ông à.

    Láo.
    "Mộc Hạ, con ở đây cần gì cứ bảo Phó Tranh nó chỉ cho, không phải ngại.

    Nó mà dám bắt nạt con thì con gọi cho bác nhé.

    Bác sẽ đòi công bằng cho con."
    "Dạ cảm ơn bác, hai bác thương con quá.

    Hihi."
    Hai bác cháu tâm sự một lúc rồi cúp máy, Mộc Hạ đưa điện thoại trả cho Phó Tranh.

    Hắn lúc này mặt đen hơn đít nồi nhận điện thoại, rồi nâng cằm cô lên:
    "Cô nói tôi bắt nạt cô sao, giỏi lắm.

    Phó Tranh tôi nếu đã có tiếng thì phải có miếng."
    Hắn bóp nhẹ cằm cô cười một cách lưu manh, Mộc Hạ lúc này sợ lắm, vừa gọi điện cho bà Phó thì hắn không dám làm gì.

    Giờ cúp máy rồi, hắn hóa quái vật mất.
    - ---------còn tiếp-----
    Mộc Hạ lúc này:"))
    Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu.

    Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó ????.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 13: 13: To Cao Là Một Cái Tội


    Mộc Hạ sợ hãi với tay tính cướp điện thoại trên tay hắn để cầu cứu.

    Biết ý đồ Phó Tranh lùi lại ra sau, hành động này của hắn khiến cô vồ hụt ngã chúi về phía trước.

    Nếu là người khác họ sẽ dùng chân tiếp đất, nhưng chân cô có một mẩu ngắn ngủn, pha này cô tiếp đất bằng đầu rồi.
    Mộc Hạ nhắm chặt mắt chuẩn bị sẵn tinh thần để hôn lấy đất mẹ thân yêu.
    ...
    ...
    ...
    "Sao êm vậy? Chả lẽ ngã cái thôi mà mình thăng thiên rồi sao?"
    Cô từ từ hé mắt, gương mặt Phó Tranh phóng to trong tầm mắt, hóa ra hắn lấy thân làm nệm đỡ cho cô.

    Gương mặt này cũng đẹp mà quá rồi, mắt ứng mày rậm, sống mũi cao vút, lại thêm đôi môi quyến rũ.

    Ngắm nhìn hắn trong giây lát, cô bỗng nhớ hơi thở hắn tối ngày hôm qua, bờ môi ấm nóng đó áp lên môi cô đưa lưỡi vào khoang miệng khuấy đảo.
    Bất giác cô đỏ mặt, sao lại nhớ chuyện đó chứ.
    Phó Tranh thấy cô ngã chả hiểu sao vứt điện thoại sang một bên không nghĩ ngợi mà đỡ lấy.

    Hắn thấy cô cứ nhìn hắn mà không chịu xuống, liền chống tay lên cằm hai mắt chớp chớp tạo dáng:
    "Cô Mộc Hạ thấy nhan sắc tuyệt mĩ của tôi hút hồn rồi sao? Hửm."
    Cô sực tỉnh vội vã đứng dậy, quay mặt đi chỗ khác.

    Ngại chết cô mất, sao lại bị con khủng long tiền sử đó nhìn thấy bộ dạng hám trai này chứ, muốn chui xuống lòng đất quá.
    Lúc này trên cầu thang đám Kỉ Hồng đã thấy được cảnh hay miệng há hốc:
    "Lão đại, sao anh nói một đằng làm một nẻo thế..."
    "Đúng thế, sao anh làm vậy, cừu non còn nhỏ mà."
    "Không ngờ anh Phó lại tồi đến vậy, trẻ không tha già không thương."
    Kỉ Hồng chạy xuống kéo Mộc Hạ về phía mình, dang tay bảo vệ cô coi Phó Tranh chính là tên d@m tặc không tính người.

    Phó Tranh đứng dậy nhìn lũ bạn dại gái, rồi ai cừu ai sói? Chính cô mới là người gây ra tất cả mà.

    Sao giờ chính hắn là phạm nhân thế.
    "Chúng mày nói gì vậy, nhìn tao giống b**n th** lắm à?"_Anh nhìn đám bạn chất vấn.
    Đám người đồng nhất gật đầu, chứ còn sao nữa nhìn hắn cao to lực lưỡng so với Mộc Hạ nhỏ nhắn đáng yêu thì người có tội nhất định là hắn rồi, khỏi bàn cãi.
    Phó Tranh ôm đầu, cao to là một cái tội sao? Giờ hắn có mười cái miệng thì vẫn bị coi là tên sở khanh thôi.

    Im lặng là vàng, không nói là đỉnh cao của sự khinh bỉ, hắn tự nhủ lòng mình là vậy.

    Sẽ có thời cơ hắn trả thù cô cho xem.

    Bỏ qua chuyện này, Phó Tranh trở về bàn, giục:
    "Rồi cô có định ăn sáng nhanh không, tôi đổi ý dạy cô làm yangho bây giờ.

    Còn mấy thằng mày nữa không tin tao thì chim cút."
    Đám Kỉ Hồng lúc này mới cười nói dỗ ngọt:
    "Lão Phó, anh đừng giận, tụi em chỉ muốn bảo vệ cừu nhỏ thôi, anh coi như bọn em làm vậy để tập duyệt sau này nhỡ người ta dụ cô ấy đi mất thì còn biết đường mà ứng phó."
    "Tô Khiêm nói đúng đó, em thấy trong phim bọn b**n th** toàn dụ mấy cô gái non trẻ như Tiểu Hạ Hạ rồi bắt về đánh đập, bán làm kĩ nữ quán hát.

    Chẳng may bị thật, anh khó lòng bảo vệ tính mạng trước ba anh nha."
    "Đúng đúng, bọn em chỉ vì anh thôi."
    Trí tưởng tượng phong phú của mấy anh tốt quá khiến hắn cũng gật gù, thấy hợp lí.

    Phó Tranh nghĩ bọn bạn bảo vệ an toàn cho Mộc Hạ thì hắn cũng nhàn với an toàn trước ba mẹ hắn.
    "Được rồi tạm tha cho chúng mày đấy."
    Mộc Hạ loay hoay bê từng tô mì ra bàn, cái mùi thơm phức khiến bọn họ ngồi mà muốn rớt nước miếng..
    "Tiểu Hạ Hạ, em nấu thơm thật đó."_ Mạc Quân nhìn bát mì vàng óng mắt không rời.
    " Vậy sao, thế anh ăn nhiều một chút nhé."
    Mộc Hạ cùng mọi người cười nói vui vẻ, cô phải ăn nhanh để tí còn có sức đi luyện Cửu Âm Chân Kinh nữa.
    - ------------Còn tiếp----------
    Tập làm hảo hán dần thôiii
    Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu.

    Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó ????
    Đa tạ các huynh muội đã ủng hộ, tôi là đệ tử phái Nga My nhóa ???? ai rảnh tí tỉ thí vài đường.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 14: 14: Tại Phòng Tập Gym


    Lần đầu biết đến tập gym, Mộc Hạ đi.

    đâu cũng lạ nhìn ngó khắp nơi.

    Qua cửa kính một căn phòng có mấy anh cơ bắp cuồn cuộn đang tập luyện.

    Ôi cái thể hình kia thật khiến người ta trầm trồ, vai u thịt bắp, cơ bụng tám múi, nhìn cuốn đến nỗi Mộc Hạ chả muốn rời mắt.
    Mấy anh trong kia thấy cô đứng ngoài nhìn cũng tỏ vẻ sát gái, cầm quả tạ nâng lên một cách nhẹ nhàng rồi nháy mắt với cô một cái.

    Mộc Hạ đỏ mặt thì thầm một mình:
    "Mấy anh ở đây cũng bánh cuốn quá rồi."
    Thấy Mộc Hạ đứng nhìn mãi muốn lòi con ngươi ra rồi, Phó Tranh tiến đến che mắt cô lại kéo đi.
    "Nhìn gì chứ, còn không mau đi, thèm thế à?"
    Bọn Kỉ Hồng đằng sau cũng tiếp lời:

    "Cừu non, bọn đàn ông ở đây nguy hiểm lắm, tí có thằng nào v* v*n em thì chạy đến mách anh nhé, để bọn anh thiến chúng."
    Mộc Hạ ngơ ngác gật đầu, chẳng lẽ trai phố toàn loại người đấy à, gặp ai họ cũng bảo cần tránh xa.
    Đến phòng vip hằng ngày hay tập, Phó Tranh cùng mấy thằng bạn đi thay đồ, trước khi đi cũng không quên ném cho cô một bộ chuyên dành cho nữ.
    .....
    "Lão đại, có khi nào cừu nhỏ bị mấy tên kia dụ đi đâu rồi không? Sao có thể thay lâu thế chứ?"
    Tô Khiêm sốt ruột hỏi, đúng là đi lâu thật người ta thay chỉ mất 5 phút, riêng cô gần 15 phút rồi không thấy ra.

    Không chịu nổi nữa Phó Tranh quyết định đến phòng nữ tìm cô.
    "Mộc Hạ, cô làm gì lâu vậy, ngủ trong đó hả?"
    Mộc Hạ lúc này đang loay hoay, cái bộ này cũng cắt xẻ cũng táo bạo quá, cụt ngủn vậy ra cô ngại lắm.

    Đang chả biết làm thế nào để ra gặp bọn họ thì tiếng Phó Tranh gọi bên ngoài.

    Mộc Hạ giật mình hoảng hốt, làm sao đây cuống quá cô đành giả điếc khấn:
    "Tui khum nghe, tui khum nghe gì hớt."
    Phó Tranh ở bên ngoài, nhìn đôi giày cô đi ở ngoài cửa đây, sao gọi không lên tiếng, có khi nào xảy ra chuyện rồi?.
    Hắn ở bên ngoài nóng lòng, phân vân xem có nên vào trong xem thử.

    Nhưng đây là phòng nữ hắn vào thì mất mặt chết.

    Mà nếu lỡ cô xảy ra chuyện gì trong đó ví dụ như ngất xỉu, hay bi3n thái giữ miệng không lên tiếng được, hay gì gì đó thì sao, hắn tưởng tượng đủ thứ cả.
    Đấu tranh tâm lý một hồi, Phó Tranh quyết định xông vào vậy, thà mất mặt còn hơn để ba mẹ hắn cho hắn ngắm gà khỏa thân, liều vậy.

    Phó Tranh đẩy mạnh của lao vào:
    "Mộc Hạ tôi cứu cô đây..."
    "Á Á...!" *BỐP*

    Mộc Hạ trong này bỗng thấy Phó Tranh lao vào giật mình không ngại vỗ hắn một phát thật kêu, mặt hắn lệch hẳn sang một bên.

    Phó Tranh đưa tay lên sờ má mặt đầy ngơ ngác.
    "Đéo gì thế, sao lại đánh tôi, tôi chỉ lo cho cô bị làm sao thôi mà?"
    Thấy mặt hắn in một bàn tay nhỏ xinh đỏ chót, Mộc Hạ lúc này mới sợ hãi, hình như cô ra tay hơi quá rồi.

    Cô kiễng chân dùng tay xoa nhẹ lên má hắn:
    "Anh Phó Tranh, em xin lỗi.

    Em tưởng anh là bi3n thái, tại anh vào đây làm gì, đây phòng nữ mà?"
    Hắn ôm mặt đỏ ửng, sao ai cũng nghĩ hắn là bi3n thái thế, kiếp trước hắn mang tội hay sao.

    Lòng tốt không được báo đáp lại còn ăn đánh oan, hắn ngoại trừ ba mẹ với lúc đánh nhau thì bình thường chả ai vô cớ đánh hắn như vậy cả, lại còn là một nhóc con như cô nữa.

    Chịu hết nổi rồi, hắn như muốn gầm lên:
    "Mộc Hạ, con mẹ nó.

    Cô làm cái đéo gì trong đây lâu thế hả.

    Ông đây nghĩ cô bị nguy hiểm nên mới xông vào.

    Vậy mà cô cảm ơn tôi vậy sao?"
    Nói rồi hắn tính nắm tay cô kéo đi, nhưng Mộc Hạ rút tay lại đỏ mặt ôm người.
    "Em...!em không ra ngoài đâu, ngoài đó lạnh lắm."
    Nói gì thế? Mùa hè nóng lòi pha như thế mà bảo lạnh, cô ấm đầu sao? Phó Tranh nhìn xuống cô, giờ mới để ý, cô mặc một cái áo bra tập gym, cùng với chiếc quần đùi ngắn ôm sát vào người, để lộ vòng eo mảnh khảnh cùng vòng một đầy đặn của thiếu nữ xuân thì.
    Tuy bình thường nhìn cô lùn một mẩu, lại hay mặc đồ rộng kín đáo hoặc chỉ là váy vóc dài qua gối, nên không ai nghĩ ngoài nhược điểm là thấp ra thì dáng cô lại cuốn hút như vậy.
    Phó Tranh Mải nhìn cảnh đẹp, hắn quên cả việc mình đang ở phòng thay đồ nữ, bỗng có tiếng gọi ngoài kia.
    "Lão đại, anh tìm thấy cừu nhỏ chưa? Sao hai người đi lâu vậy?"
    - ----còn tiếp--------
    *Hình ảnh mang tính minh hoạ cho BỘ ĐỒ."
    Viết truyện không ai đọc hết vậy á🙁( sầu
    Ai có ghé qua để lại like với cmt cho tôi còn biết để lấy động lực với🙁(.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 15: 15: Bước Đầu Học Làm Yangho Khó Khăn Quá


    Chết cha rồi, là Mạc Quân thấy hai người họ đi lâu quá nên đến tìm.

    Phó Tranh lúc này mới hoàn hồn, hắn nép sát vào tường nhìn Mộc Hạ, ra ý bảo cô lên tiếng đuổi người, chứ để Mạc Quân nhìn thấy cảnh này thì còn gì mặt mũi lão đại oai nghiêm nữa.
    Như hiểu ý, Mộc Hạ thò mỗi đầu ra:
    "Anh Mạc Quân em đây, có một xíu vấn đề riêng cần giải quyết nhanh nên anh ra trước đi nhé.

    Em sẽ ra luôn."
    Mạc Quân nhìn biểu cảm cô có chút khác lạ nhưng vẫn bỏ đi qua:
    "Vậy em có thấy lão Phó đi tìm em không?"
    "Anh ấy vừa rời đi vệ sinh rồi, anh cứ ra tập trước đi."
    Cô lấp li3m đuổi vội anh, Mạc Quân cũng chả tìm hiểu sâu, thấy cô vẫn ổn nên anh cũng yên tâm mà rời đi.
    Hai người trong phòng kia thở phào như trút được gánh nặng.

    Phó Tranh nhìn cô e thẹn ôm chặt góc tường không có ý định đi ra thì hiểu lí do.

    Hắn lẻn nhanh ra ngoài lấy một chiếc khoác mỏng của hắn thường để ở đây mang cho cô mặc.
    Vì áo của hắn là cỡ lớn nên Mộc Hạ mặc vào thì ngang váy, hai tay áo thì dài thê lê, cô loay hoay xắn tay áo miệng lẩm bẩm:
    "Áo anh là dùng mặc cho khủng long sao? Size bao nhiêu vậy, rộng quá."
    Nhìn cô xắn mãi cái tay áo không xong, Phó Tranh liền tiến lại xắn hộ cho nhanh:
    "Size gì sao? Anh không size chúng ta size nhé.

    Hỏi lắm vậy, nhanh cái chân lên nấm lùn Alice."
    Giúp cô xong hắn xoay người bỏ đi, một bước của hắn bằng những ba bước của cô lận, nên muốn theo kịp cô phải chạy.
    "Anh chờ em với, đi nhanh vậy làm gì...?"_Mộc Hạ lon ton chạy theo.
    "Lão đại, Mộc Hạ cuối cùng hai người trở lại rồi.

    Vậy chúng ta bắt đầu huấn luyện thôi nhỉ."
    "Bắt đầu khóa huấn luyện làm yangho, em cần có một cơ bắp săn chắc và đô con, mà muốn được như vậy em cần tập luyện."
    Mộc Hạ chăm chú nghe Kỉ Hồng nói thấy hợp lí lắm, nhưng giờ tập thì tập những gì, đây là lần đầu cô tới đâu có biết.
    "Thế mình tập gì hả anh? Nâng tạ hay đấm bốc luyện cơ tay để có con chuột cống như các anh?"
    Cả đám thấy cô ngây ngô hỏi vậy thì bật cười khanh khách, làm sao cô có thể làm vậy luôn được chứ.
    "Cừu nhỏ, hay em tập cái này trước, dễ lắm.

    Nâng lên hạ xuống là được, giống vậy nè."
    Tô Khiêm nhặt một cục tạ mini dưới sàn lên làm mẫu vài cái rồi đưa cho cô thử.
    Mộc Hạ nhìn Tô Khiêm nâng nhẹ nhàng như cầm lông vũ thế kia nghĩ là sẽ không thành vấn đề nên hăng hái đưa tay nâng thử.

    Ai ngờ vừa cầm vào quả tạ nhỏ đã khiến cô ngã chúi xuống may có Kỉ Hồng gần đó nhanh tay đỡ.

    Nhìn Mộc Hạ có vẻ chật vật Tô Khiêm cầm lại cục tạ nâng lên:
    "Có nặng mấy đâu, cái này có 3kg thôi mà."
    Ừ thì có 3kg, người cô cả thảy 39,5kg, cái cục tạ đó tuy nhẹ với mấy người kia nhưng với cô là vấn đề lớn.

    Mạc Quân xoa cằm nghĩ ngợi:
    "3kg không được thì 2kg nhé, thử lại nào."
    ....
    "Không được anh ơi, vẫn nặng lắm em gãy tay mất."
    Cô đổi hết cái này sang cái nọ, cuối cùng dùng cục 0,5kg.

    Cái này là cục nhẹ nhất rồi, nhưng Mộc Hạ chỉ nâng được tầm chục cái thì buông thõng tay bất lực.
    "Ca này khó nhỉ, à hay là chạy? Đúng rồi chạy là cách dễ nhất rồi."
    Tô Khiêm nghĩ ra cách đối phó chỉ tay vào chiếc máy chạy bên góc phòng.

    Lần này nhất định phải được.
    "Tiểu Hạ Hạ, cố lên sắp được rồi."
    "Cừu non, em sắp làm được rồi đó."
    "3...2...1...0.

    Hết giờ."
    Mộc Hạ cố sức nhảy xuống, cô làm được rồi ư, kì tích.

    Cô ôm chầm lấy 3 người họ:
    "Em làm được rồi hả, mấy tiếng vậy các anh?"
    "15 phút 56 giây 86 tích tắc."
    Phó Tranh lúc này mới nâng tạ xong, một tay lau mồ hôi trên trán, một tay giơ đồng hồ lên xem, miệng nhạt nhạt trả lời.
    Cái gì? Cô chạy tưởng chừng đã mấy thành phố như vậy mà có hơn 15 phút thôi á.
    Mộc Hạ gục xuống sàn, cô cạn sức lực rồi, muốn làm yangho khó quá, chả lẽ bỏ dở đam mê tại đây sao, cô không muốn thế đâu.
    - ------còn tiếp---
    Ai có ghé qua để lại like với cmt cho tui còn biết để lấy động lực với🙁(
    Huhu.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 16: 16: Ghen Sao


    Mộc Hạ suy xụp nằm đó bất động, vỡ mộng rồi.

    Đang sầu đời, bỗng ngoài cửa có tiếng gọi:
    "Phó Tranh thiếu gia, tôi được quản lý bảo lên giúp đỡ."
    Thì ra là vừa nãy Phó Tranh gọi cho quản lý phòng tập nhờ chuyên gia lên giúp.

    Sao hắn không nhờ ngay từ đầu chứ, để cô vật lộn nãy giờ, Mộc Hạ phồng má giận dỗi, hắn đang trêu ngươi cô đây mà.
    Người kia mở cửa bước vào, Mộc Hạ ngơ người luôn.

    Đây chả phải anh chàng lúc nãy cô đi qua cửa nháy mắt với cô sao, thì ra là nhân viên giúp đỡ những người mới đến tập.
    Anh chàng kia vừa vào nhìn cũng nhận ra Mộc Hạ luôn, tại anh ấn tượng với vẻ ngoài siêu cấp đáng yêu đó của cô.

    Anh nhìn cô nở nụ cười tỏa nắng, Mộc Hạ tim như muốn nhảy ra ngoài rồi, sao thành phố này nhiều trai đẹp vậy chứ.
    "Xin chào tôi là Lục Tiêu, là nhân viên chuyên huấn luyện cho các thành viên mới bắt đầu tập gym.

    Có lẽ là cô bé kia gặp khó khăn sao?"
    Lục Tiêu đứng trước mọi người giới thiệu, rồi nhìn qua Mộc Hạ đang ngẩn người đứng.

    Thấy mắt anh không rời Mộc Hạ,Phó Tranh lên tiếng cảnh báo:
    "Cậu đến tập cho cô ấy vài bài cơ bản.

    Đừng có táy máy."
    Phó Tranh liếc nhẹ rồi ra chỗ đám Kỉ Hồng đang ngồi một góc quan sát.

    Mạc Quân thấy vậy quay ra hỏi:
    "Anh Tranh, vậy có ổn không, em thấy tên này nhìn Hạ Hạ sắp lòi con mắt ra rồi."
    "Đúng đó, tên này mà dám táy máy, em chặt cụt tay hắn cho tró nhà anh ăn bồi bổ."
    Phó Tranh không nói gì chỉ lặng im quan sát.
    Lục Tiêu ở bên này kéo Mộc Hạ ra góc rộng trong phòng.
    "Buổi đầu tiên, em nên luyện tập các bài tập liên quan đến cẳng tay, tay trước và lưng trước nhé.

    Đây là nhóm bài tập thuộc cơ kéo.

    Là người mới tập nên em làm theo anh nhé."
    Lục Tiêu vừa cười nói vừa làm mẫu cho cô.

    Cô cũng làm theo anh, đúng là nhẹ nhàng và dễ hơn thật.
    "Em đứng thẳng lên một chút, chân mở rộng ngang vai...đúng rồi, là như vậy."_Lục Tiêu dùng tay chỉnh tư thế cho cô hết sức ân cần.
    Mộc Hạ thấy anh nhiệt tình vậy cũng cười nói thoải mái:
    "Là như vậy sao?"
    Cô nở nụ cười rạng rỡ nhìn Lục Tiêu, anh lấy tay chỉnh chân và lưng cô một chút rồi gật đầu ra dấu khen cô làm tốt.

    Hai người họ cứ tình chàng ý thiếp cười nó vui vẻ khiến trong lòng Phó Tranh sôi máu.

    Hắn đang giận ư? Vì sao chứ, chính hắn cũng không rõ.

    Lục Tiêu là người hắn gọi đến mà sao giờ thấy bứt rứt khó chịu đến vậy.

    Không chịu nổi cảnh này nữa, hắn đứng phắt dậy cầm quần áo đi thay, miệng cọc cằn:

    "Tập thế thôi, chúng ta về."
    Đám Kỉ Hồng nhìn hắn thấy vẻ khác lạ, liền chụm đầu bàn với nhau:
    "Anh Tranh ghen hả, sao lại bỏ đi vậy chứ."
    "Nhưng lão đại bảo không thích cừu nhỏ cơ mà, ghen gì chứ.

    Chắc anh ấy muốn về nhà ngủ."
    =)) Sáng ngủ chưa chán hay sao mà giờ còn ngủ được nữa.
    Mộc Hạ như con nai vàng ngơ ngác, sao lại về? Cô đang tập tốt mà.

    Đầu cô toàn dấu hỏi chấm thắc mắc, nhưng thấy mọi người đi, cô cũng vội vàng chào Lục Tiêu rồi chạy.
    Lục Tiêu thấy cô dễ thương mà vội vã rời đi, anh hơi tiếc nuối, níu tay cô lại:
    "Em gái nhỏ, em cho anh số được không.

    À tại mấy nữa rảnh anh mời em đi uống nước thôi mà."
    Mộc Hạ thấy thế chả nghĩ xa, dù sao mới tới cô cũng chưa có bạn, thôi thì cứ coi như mở cửa mối quan hệ dần đi.

    Nghĩ vậy cô nhận lấy điện thoại anh đưa rồi nhập số vào.

    Tr????????ện ha????? Tì???? nga???? ????rang chính ~ Tr U????????r????????ện.???????? ~
    "Số em đây Mộc Hạ.

    Chào anh nha."
    "Chào em, đi về cẩn thận."
    Nhập xong cô vội vã chạy chỉ để lại lời chào nhanh.

    Lục Tiêu nhìn vào điện thoại cười nhẹ:
    "Mộc Hạ."
    Ai có ghé qua để lại like với cmt cho tôi còn biết để lấy động lực với🙁(
    Like + Theo dõi +Cmt cho mình nha các cậu.

    Sự ủng hộ của các cậu là động lực cho mình ra chap mới đó ????.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 17: 17: Bị Pikachu Bắt Lên Đồn


    Trên đường chở cô về Phó Tranh lái như bay đi trên đường, lạng lách qua những chiếc xe khác.

    Mộc Hạ sợ hãi bám chặt vào dây an toàn, hét ầm lên:
    "Anh Phó Tranh, anh sao vậy, đi chậm chút thôi em sợ lắm."
    Mặc kệ cô la hét, hắn nhấn ga mạnh hơn.

    Đầu hắn bây giờ toàn hình ảnh cô cười nói với Lục Tiêu.
    "Sợ sao? Được lắm.

    Cô chỉ vui khi ở bên hắn, còn sợ tôi sao."
    Hắn hai mắt đỏ ngầu hét lớn rồi rồ ga chạy như điên.

    Mộc Hạ hoảng hốt không biết hắn đang nói gì chỉ biết nhắm chặt mắt cầu nguyện.
    Có tiếng còi cảnh sát đằng sau.

    Biết ngay mà, hắn đi như vậy trên đường không bị còi mới lạ.

    Nhưng dường như không quan tâm Phó Tranh càng phóng nhanh hơn.

    Sợ quá rồi Mộc Hạ chỉ biết khóc, hắn điên rồi sao, cô vẫn yêu đời lắm, chưa muốn chết đâu.

    Sau một hồi đuổi bắt phóng nhanh vượt ẩu, thì cuối cùng mấy chú cũng bắt được hắn dừng xe.
    Ngồi trên đồn uống nước chè, Mộc Hạ sợ hãi thút thít xin lỗi:
    "Mấy chú tha cho chúng cháu nha, không có lần sau nữa đâu ạ."
    Sao cô rơi vào tình huống mất mặt này chứ, một người luôn đặt an toàn giao thông lên hàng đầu như cô giờ lại bị lên phường.

    Mấy chú Pikachu nhìn cô khóc cũng thấy thương, nhưng tội thì vẫn phải phạt.
    "Người yêu cô đi xe nhanh quá mức quy định, may không gây tai nạn.

    Theo luật thì chúng tôi phải tạm giữ xe vài ngày và phải nộp phạt."
    Cô quay sang nhìn Phó Tranh, người yêu gì chứ, tên đáng sợ này làm người yêu cô sao.

    Mộc Hạ lắc đầu phủ nhận:
    "Không mấy chú nhầm rồi, chúng cháuuu..."
    "Nộp phạt thôi chứ gì?"
    Phó Tranh nhạt miệng ngắt lời cô, rút trong ví ra xấp tiền rồi đứng dậy rời đi trong ánh mắt trợn ngược của cảnh sát.
    "Khoan đã...!anh còn phải kí vào giấy chấp nhận xử phạt nữa."
    Phó Tranh quay đầu cúi người cầm bút kí cái xoẹt, dòng chữ "Phó Tranh" Hiện to đùng trên khổ giấy.

    Họ nhìn chữ kí mà há hốc miệng.
    "Phó Tranh? Đừng nói là cậu ấm Phó gia nhé."
    "Chắc thế rồi, xe cậu ta xịn vậy mà, nộp phát cũng không cần hỏi nữa."

    Hai chú hơi rén thì thầm to nhỏ, tự chấn tĩnh lại, nhủ rằng không sao vì làm đúng luật mà, nghĩ vậy nhưng vẫn toát mồ hôi, quay sang Mộc Hạ nói nhỏ:
    "Cô gái, cô về được rồi.

    À cô bảo bạn trai cô mấy ngày sau lấy xe được luôn nhé, bảo anh ấy đừng giận, bọn tôi làm đúng theo chức vụ thôi."
    Mộc Hạ nhìn hai người này có vẻ lạ, vừa nãy còn bình thường mà, sao giờ nhỏ nhẹ khúm núm thế.

    Nghĩ vậy cô cũng gật đầu cảm ơn rồi chạy theo Phó Tranh.
    Thực ra Phó Tranh cũng không đến nỗi như hai chú cảnh sát kia nghĩ, dù ăn chơi phá phách nhưng dám làm dám chịu, đúng thì thôi, sai thì nhận, không sai quyết không nhận.

    Hắn không phải loại người hay lấy danh tiếng ba mẹ mà thù dai ghi hận, rồi đuổi việc họ.
    Phó Tranh lúc này đã đi được một đoạn xa, Mộc Hạ chạy theo mãi mới kịp, cô giữ lấy gấu áo anh hổn hển:
    "Anh đi từ từ thôi, chờ em với."
    Thấy cô giữ áo mình, hắn lại nhớ lúc cô trong phòng gym cười nói vui vẻ thì lập tức không vui, hất tay cô ra, lạnh nhạt:
    "Đừng dùng đôi tay đó chạm vào người tôi.

    Đồ nhà quê."
    Nói xong Phó Tranh bước nhanh kệ cô ở đó.

    Tay Mộc Hạ bất động trên không trung nhìn bóng hắn rời đi.

    Lòng cô cảm thấy nhói đau, hai hàng nước mắt tuôn rơi.
    Hắn nói gì vậy, bảo buông tay? Chê cô nhà quê tay không sạch sẽ hay sao? Tim cô thắt lại, từ hôm hắn hôn cô đã khiến cô nhộn nhịp, hôm hắn bảo vệ cô khỏi ngã, bảo vệ cô khỏi bọn côn đồ hắn đã khiến lòng cô ấm áp sự ngưỡng mộ của cô dành cho hắn.

    Cô cứ nghĩ là hắn quý cô nên mới làm vậy.
    Nhưng giờ thì sao? Là cô ảo tưởng, hay do hắn nhất thời tốt bụng, thương hại cô vì mới ở quê lên, bảo vệ cô vì ông bà Phó giao trách nhiệm?
    Cô đau lòng vừa khóc vừa lần đường về nhà.
    - -----còn tiếp------.
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 18: 18: Cô Bị Ngã


    "Phó Tranh thiếu gia, cậu về rồi sao."
    "Dì Lưu, thím Lạc.

    Đợi lâu chưa vào nhà thôi."
    Phó Tranh mở cửa rồi đưa chìa khóa cho hai cô giúp việc giữ, còn hắn đi thẳng lên phòng.

    Ngã lên giường, hắn vùi mặt vào gối nhớ lại cảnh ở phòng tập Gym.

    Tên Lục Tiêu đó cứ nhân cơ hội chạm vào người Mộc Hạ khắp từ lưng cho đến đùi, ánh mắt lại cứ dán chặt lên người cô như sói đói.
    Càng nghĩ, Phó Tranh càng tức điên người, cô không biết giữ mình hay sao để người khác tùy ý chạm vào như vậy, còn cười nói được nữa chứ.

    Chữ ngây thơ to đùng đến nỗi muốn in cả lên trán cô, vậy mà cô cứ thản nhiên như vậy.
    Hắn rời giường đi đến cửa sổ nhìn ra cổng, lúc này mới hơi lo:
    "Nhóc này có biết đường về không nữa, vừa rồi hình như mình có hơi quá đáng.

    Cô ta dỗi bỏ đi thì làm phải làm sao, hay lại gặp mấy thằng hôm nọ...Mà tại sao mình lo lắng cho cô ta làm gì? Nhóc con ngu ngốc."
    Phó Tranh tự nhủ do sợ ba mẹ nên mới lo thôi, rồi hắn lại trở về giường nhưng vẫn trằn trọc.

    Không chịu nổi nữa hắn đi xuống nhà dặn hai cô giúp việc:
    "Dì Lưu, dì để ý tí có một cô bé thấp nhỏ đến thì mở cửa luôn nhé.

    À với cả dì dặn thím Lạc nấu nhiều nhiều món ngon một chút."
    Hai cô giúp việc thấy Phó Tranh dặn vậy cũng không hỏi nhiều vì biết tính hắn không thích ai lắm chuyện, bảo sao thì nghe vậy.
    Phó Tranh lại lên phòng mở rộng cửa, kéo buộc gọn cái dèm màu đen mà ngày nào cũng buông lỏng lại, xong hắn lại lên giường nằm chờ.
    ....5 phút...10 phút...!25 phút...!Lâu quá thể, hắn sắp hết kiên nhẫn rồi.
    Bỗng có tiếng chuông cổng vang lên, hắn mừng rỡ chạy ra cửa sổ đứng góc khuất nhìn xuống.
    Dì Lưu lúc này nhanh chân mở cửa cho cô vào.

    Mộc Hạ thấy người lạ, lau nước mắt hỏi nhỏ:
    "Cháu chào cô, cô là..."
    "Tôi là giúp việc hôm nọ nghỉ ở đây mấy hôm.

    Chính tôi là người dọn căn phòng màu hồng cho cô đấy."
    Dì Lưu đoán không nhầm thì người bà chủ từng nhắc hôm dọn phòng chắc là cô rồi.
    "Vậy con cảm ơn cô nhiều nha, con thích phòng lắm rất đẹp."
    Mộc Hạ cố cười với đôi mắt sưng húp, lần đầu gặp thấy cô cũng dễ thương ngoan ngoãn khác hẳn mấy tiểu thư nhà giàu hay đến chơi nên dì Lưu cũng niềm nở.
    "Cảm ơn con, trời nắng lắm vào nhà đi...!Mà chân tay con sao thế, bị thương sao đau không? Vào dì lấy thuốc cho."
    "Dạ thôi, dì kệ con, con không sao đâu lên phòng nghỉ chút là được."
    Nói rồi cô khập khiễng vào nhà, chào hỏi dì Lưu và Thím Lạc một lượt cô mới lên phòng.

    Đóng cửa phòng lại cô đi tắm luôn.

    Cô lấy nước rửa vết thương, nó đau đến nỗi khiến cô không kìm được nước mắt.
    "Hức, đau quá...a."
    Mộc Hạ không ngừng xuýt xoa, chả là lúc về cô bị một con chó hoang đuổi vội vã mà ngã ra đường, tuy không bị cắn nhưng khiến đầu gối xước một đường lớn, cổ chân và cổ tay vì chống xuống đất cũng đau theo.

    Nặng nhất chắc vẫn là cổ chân, hình như nó bong gân rồi, lại đi đoạn đường xa nên có lẽ đã nặng thêm.
    Cố tắm nhanh một chút rồi Mộc Hạ vào ghế mở tủ bàn, lấy một lọ cồn sát khuẩn vết thương, nước cồn làm cô đã đau lại càng thêm xót, không nhịn được nấc lên:
    "Hức...!uida..."
    Xử lí xong vết thương, cô lên giường ôm lấy con gấu bông nước mắt lại đầm đìa nghĩ về chuyện hồi nãy, nhớ về những lời Phó Tranh nói, hắn thực sự làm cô tổn thương rồi, lòng cô đau quá..
     
    Lão Đại Dạy Em Làm Giang Hồ Nhé
    Chương 19: 19: Anh Em Có Họa Cùng Chịu


    Phó Tranh đứng bên cửa sổ nhìn bộ dạng nhếch nhác tả tơi của Mộc Hạ bỗng trong lòng có cái gì nhức nhối.

    Hắn muốn chạy ra xem cô thế nào nhưng lại sợ không biết nói gì, hắn chỉ dám đợi cô vào phòng rồi chạy ra đứng ngoài cửa nghe ngóng.
    Phó Tranh đứng ngoài đó một hồi rồi trở lại phòng mình lấy điện thoại gọi nhóm bạn:
    "Kỉ Hồng đến đón tao, xong gọi chúng nó họp chỗ cũ.

    Tao có chuyện cần nhờ chúng mày."
    Nói xong Phó Tranh thay đồ xuống nhà.

    Nhìn thấy hắn sắp sửa đến giờ ăn mà lại đi đâu, thím Lạc gọi hắn lại:
    "Thiếu gia, đến giờ ăn rồi cậu đi đâu vậy, tôi nấu nhiều đồ ăn ngon xong hết rồi."
    "Tôi đi ra ngoài, lúc sau thím gọi Mộc Hạ trên tầng xuống ăn nhé."
    Vừa lúc nói xong thì Kỉ Hồng tới nơi đón, hai người cùng nhau đến điểm hẹn quen thuộc.
    Điểm hẹn quen thuộc này chính là căn nhà mà 4 người họ mua chung, khá là rộng rãi và đầy đủ.

    Họ mua căn nhà này không phải chỉ để họp, mà còn phòng những lúc khứa nào bị ba mẹ rượt hay bị nhốt ở ngoài thì đến đây lánh nạn.

    Đỡ phải mất công đi thuê khách sạn lằng nhằng.
    Ngồi ở phòng khách, ba ánh mắt nhìn dồn về Phó Tranh đang sầu tư.
    "Lão Tranh, anh ngồi đây không nói gì hơn 30 phút rồi đấy.

    Có chuyện gì anh nói đi."

    "Đừng nói với bọn em là anh buồn chán nên gọi em nhìn anh nhé."
    Phó Tranh lúc này mới ngập ngừng lên tiếng:
    "Chuyện là...."
    "Là sao?"_Mạc Quân ngóng chờ.
    "Mộc Hạ cô ấy,....!tao đã làm điều có lỗi với cô ấy.

    "
    Tô Khiêm chưa nghe hết chuyện đã đập bàn bôm bốp.

    Gào lên:
    "Anh Tranh, đừng nói với em là anh làm thịt cừu nhỏ rồi đấy nhé.

    Ô mai chuối, chúng mày thấy chưa tao đã...!Ái ui."
    Quá cục súc với thằng bạn, Phó Tranh cốc Tô Khiêm một cái:
    "Mày đơ à, tao đã nói xong đâu.

    Nay tao lỡ quát cô ấy, để cô ấy đi một mình về nhà.

    Giờ có lẽ cô ấy dỗi rồi.

    Tao nhờ chúng mày tìm cách dỗ cô ấy dùm tao.

    Hiểu chưa?"
    Cả đám à lên một tiếng, cứ nghĩ Phó Tranh làm gì Mộc Hạ rồi chứ, ai ngờ chuyện cỏn con này.

    Kỉ Hồng là người có nhiều kinh nghiệm trường tình hay dỗ gái nhất, liền lên tiếng, giọng trịnh thượng vỗ vãi Phó Tranh:
    "Anh Tranh, nếu muốn dỗ gái phải biết tâm lý.

    Theo kinh nghiệm 70 năm của em thì bọn con gái thích mỹ phẩm son phấn nhất, anh mua một bộ tặng cô ấy là được.

    "
    "Kỉ Hồng, mày nhìn Tiểu Hạ Hạ giống cần mỹ phẩm à? Da em ấy đẹp hơn khối đứa hotgirl trường mình đấy nhé."_Mạc Quân lên tiếng phản đối luôn.
    Đúng là mặt Mộc Hạ đẹp và có nét duyên sẵn rồi, cô đi ra đường còn đánh mỗi son là xong.
    "Mỹ Phẩm không được thì ta mua gấu bông, đồ ăn, quần áo.

    À đúng rồi, Mộc Hạ ở quê mới lên chắc không biết công viên giải trí đâu nhỉ? Dẫn cô ấy đi chơi là xong."
    Phó Tranh xoa cằm thấy cũng hợp lí, gấu bông với quần áo thì ba mẹ hắn mua cho cô cả tủ rồi, còn mỗi đi chơi là khả thi nhất, vậy thì quyết định đi chơi vậy.
    "Vậy hôm đấy tao dẫn cô ấy đi chơi, chúng mày phải đi cùng tao đến đó, chứ tuổi này tao đến đấy ngại chết."
    "Lão đại ngại thì bọn em cũng ngại chứ.

    Bọn em chỉ tư vấn cho anh thôi, thực hiên vụ đi chơi phải là anh chứ, kéo bọn này theo làm gì."_Tô Khiêm phụng phịu.
    Cả đám trề môi nhìn hắn tỏ vẻ không bằng lòng.

    Phó Tranh nghe vậy nhếch miệng cười:
    "Thì mình có phúc cùng hưởng mà, giúp tao đi, mấy nữa tao giúp lại thế là hòa.

    Giờ xong rồi, đi chơi không? Tao bao."
    Chỉ chờ có vậy, cả đám hí hửng vui luôn.

    Đi chơi thôi mà, cùng lắm thì đeo vài lớp khẩu trang không ai nhận ra là xong..
     
    Back
    Top Bottom