Ngôn Tình Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 40: 40: Đưa Cơm Cho Anh


Sáng hôm sau, Băng Di tỉnh dậy đã là chín giờ sáng.

Cô mệt mỏi mở mắt, nhìn phía giường bên cạnh.

Không thấy anh đâu cả, chắc anh đã đi làm.

Băng Di lết thân xác mệt mỏi đi vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân.

Sau mười lăm phút, cô bước ra với chiếc đầm màu xanh ngọc ngắn ngang đầu gối, tóc được búi cao thả vài cọng phía trước.

Băng Di bước khỏi phòng, lúc đi xuống Má Trịnh đang làm việc thấy cô liền cúi đầu cung kính chào.
"Thiếu phu nhân".
"Lãnh Mặc đi làm rồi ạ?"
"Vâng ạ, trước khi đi thiếu gia còn dặn khi thiếu phu nhân thì dọn cơm cho người".
Băng Di mỉm cười gật đầu xem như đã biết, sau đó xuống bếp lục lọi gì đó.

Má Trịnh khó hiểu nhìn Băng Di, một hồi lâu sau mới lên tiếng
"Thiếu phu nhân? Người cần gì sao?"

Băng Di nghe Má Trịnh hỏi thì mỉm cười, miệng trả lời nhưng tay vẫn làm
"Cháu muốn làm thức ăn trưa cho Lãnh Mặc".
Má Trịnh nghe được câu trả lời thì cười híp cả mắt.

Thiếu gia đúng là biết chọn người để lấy, thiếu phu nhân thật yêu thương thiếu gia.

Đang suy nghĩ thì lời nói của Băng Di làm bà sực tỉnh
"Má Trịnh lấy giùm con cặp lồng được không ạ?"
"Dạ! Thưa thiếu phu nhân".
Má Trịnh nhanh chóng đưa cặp lồng cho Băng Di.

Nhận lấy cặp lồng từ tay Má Trịnh, Băng Di bỏ thức ăn vừa nấu xong vào.

Khi làm xong tất cả đã là 10h30", Băng Di mỉm cười nói
"Cháu đến công ty của Lãnh Mặc rồi sẽ về".
"Dạ, Thiếu phu nhân để tôi đi gọi tài xế chở cô đi."
Băng Di gật đầu ý nói được, sau đó bước ra ngoài lên xe đi đến công ty.
Băng Di nhìn tòa nhà cao 98 tầng kia không khỏi nuốt nước bọt.

Cô chỉ biết Tập đoàn Thần Vũ rất nổi tiếng, nhưng cô không ngờ nó lại to như vậy.

Chỉnh lại trang phục, Băng Di một thân váy xanh ngọc, guốc màu trắng đính ngọc trai, tóc búi mắt đeo kính râm bước vào tập đoàn.

Mọi người nhìn thấy cô không khỏi bàn tán.
"Cô ấy là ai? Sao có thể vào được đây?"
Thật giống minh tinh điện ảnh"
"Cô ấy thật đẹp!"
........
................
Băng Di như bỏ ngoài tai những lời bàn tán đó, cô đi thẳng lại chỗ quầy tiếp tân.

Cô nhân viên thấy Băng Di đi lại thì đánh giá Băng Di từ trên xuống dưới, mà Băng Di cũng mặc kệ cô nhân viên.

Lúc mắt thấy cô đã đứng trước mặt mình, cô nhân viên vội vàng cúi đầu lễ phép hỏi
"Tiểu thư, tôi có thể giúp được gì cho cô?"
"Tôi muốn gặp tổng tài của các cô
"Xin lỗi, tiểu thư có hẹn trước không ạ!
Cô nhân viên thấy Băng Di muốn gặp tổng tài thì cảm thấy kỳ quái.

Không phải đồn rằng tổng tài không gần nữ sắc sao? Cô nhân viên nhìn cặp lồng trên tay Băng Di thì cũng đoán được, chắc cô cũng như bao người phụ nữ khác đến lấy lòng tổng tài đi?
"Không, nhưng tại sao phải hẹn trước?"
"Xin lỗi tiểu thư, tổng tài đang bận họp nếu không hẹn trước sẽ không được gặp.

Thật xin lỗi..."
"Nhưng.."
Lời còn chưa ra khỏi miệng thì đã bị một giọng nói giận dữ cất lên
"Cô về đi, tổng tài không bao giờ gần phụ nữ."
Băng Di nhìn cô gái ăn mặc hở hang trước mắt thì nổi đóa, tập đoàn lại tuyển những người như vậy? Băng Di tức giận, mặt cũng lạnh đi hẳn trên người tỏa ra khí thế chết người.

Bất giác Lý Mỹ Nhu rùng mình, mọi nhân viên nhìn khí thế này làm cho hoảng sợ, thật giống đại boss của họ a.
"Cô là ai?"
Lý Mỹ Nhu hơi lùi lại khi nghe giọng điệu lạnh lùng của Băng Di, nhưng vẫn kiêu ngạo nói
"Tôi là thư ký tổng tài".
"Tên?"
"Lý Mỹ Nhu".

Băng Di nghe tên cô ta có chút quen thuộc, Lý Mỹ Nhu không phải em ruột của Lý Mỹ Kỳ sao?
Lý Mỹ Nhu, không ngờ gặp cô ở đây.

Băng Di nhếch mép cười lạnh rồi nói
"Tôi muốn gặp tổng tài".
Cố chấp! đó là ý nghĩ đầu tiên trong suy nghĩ của Lý Mỹ Nhu.
"Không hẹn, không được gặp.

Nếu cô không đi tôi sẽ gọi bảo vệ".
Cô nhân viên thấy tình hình không ổn liền khuyên ngăn, mặc dù cô rất sợ
"Chị Lý, hay để em gọi điện thoại cho trợ lý Hàn hỏi xem?"
"Cô im miệng, từ khi nào mà một tiếp tân như cô có quyền xen vào?"
Cô nhân viên im bặt, lo lắng nhìn về phía Băng Di.

Băng Di quay sang nói
"Có thể cho tôi mượn điện thoại?"
"Dạ?! Có thể..."
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 41: 41: Băng Di Tức Giận


Băng di nhận lấy điện thoại từ tay của nhân viên, rồi bấm dãy số quen thuộc.

Điện thoại chỉ reo hai tiếng liền có người nghe máy
"Anh có rảnh không?"
Lãnh Mặc Phàm nghe thấy giọng nói quen thuộc thì khuôn mặt hiện lên vẻ vui mừng
"Anh đang họp, có chuyện gì sao? Em đang ở đâu?"
"Ở đại sảnh tập đoàn, em không lên được do có người cản trở."
Băng Di vừa nói vừa bĩu môi bất mãn.
"Anh xuống liền".
Nói xong, Lãnh Mặc Phàm gác máy để lại một câu "tan họp" rồi rời khỏi.

Mà dưới này, Lý Mỹ Nhu thấy Băng Di chưa đi thì tức giận
"Sao cô còn chưa đi"
Dứt lời hai tên bảo vệ tiếng lại gần chỗ Băng Di.

Lúc định tiến tới bắt lấy tay cô.

Thì Băng Di nhanh chóng né đi thuận tay quật ngã hai người xuống đất.

Không uổng công học võ tí nào.

Mọi người sững sờ khi một cô gái thoạt nhìn yếu đuối vậy mà....
Lý Mỹ Nhu bây giờ chỉ có tức giận.

Cô là muốn đi mua đồ ăn trưa cho tổng tài...!nghĩ tới đây, Lý Mỹ Nhu không do dự mà dơ tay lên tát thẳng vào mặt Băng Di.

Toàn bộ nhân viên có mặt ở đây đều hoảng sợ, quá nhanh chỉ xảy ra trong chớp mắt nên Băng Di không thể né.

Lực rất mạnh, khóe môi Băng Di chảy ra dòng máu tươi chân lảo đảo lùi về phía sau.
"Cô dám đánh tôi?"
Băng Di gằng từng chữ, lúc này Lãnh Mặc Phàm cũng từ thang máy đi ra.

Thời gian anh xuống vẻn vẹn 3"27s vậy mà lại xảy ra nhiều việc như vậy.

Một nhân viên phát hiện Lãnh Mặc Phàm liền lên tiếng để cứu vãn tình hình lúc này
"Tổng tài".
Lý Mỹ Nhu giật mình, nhưng Băng Di thật sự đã nổi trận lôi đình.

Cô nghiến răng nghiến lợi nhìn Lý Mỹ Nhu quát
"Từ nay cô bị đuổi việc, còn nữa..."
"Chát"
"Cái tát này trả lại cho cô, bởi vì cô dám tát tôi"
"Chát"
"Cái tát này tôi thay ba mẹ cô dạy dỗ lại cô, bởi vì không nên tùy tiện đánh người
"Chát"
"Cái tát này là tôi đánh cô".

Lý Mỹ Nhu chưa kịp định thần trước câu nói của Băng Di thì lại bị tát ba cái liền, làm đầu cô ta cứ ong ong.

Mà Lãnh Mặc Phàm nghe cô nói mình bị đánh liền tức giận, đi nhanh về phía Băng Di.

Lúc này Băng Di mới thấy Lãnh Mặc Phàm nên cơn giận đã vơi đi, lúc bước sang thì bị Lý Mỹ Nhu chặn lại.

Bây giờ hình tượng cũng không giữ được
"Cô là ai mà dám đuổi việc tôi?"
"Dựa vào cô ấy là tổng tài phu nhân".
Lãnh Mặc Phàm lạnh lùng nói, mọi người há hốc kinh ngạc.

Cô gái trước mặt là phu nhân tổng tài? Nhưng tổng tài kết hôn bao giờ? Lý Mỹ Nhu lắp bắp kinh hãi
"Tổng....!tài...!phu nhân?!!!!"
"Kể từ giờ phút này, cô không còn là nhân viên của tập đoàn Thần Vũ nữa".
"Oanh" một tiếng, Lý Mỹ Nhu không thể tin được, cô làm việc ở đây đã được năm năm vậy mà bây giờ bị đuổi.

Chỉ vì đắc tội với phu nhân của tổng tài? Sắc mặt trắng bệch, cô ta ngã quỵ xuống nền đất lạnh lẽo.
Lãnh Mặc Phàm đi ngang qua cô ta, đến gần chỗ Băng Di.

Nhìn khuôn mặt sưng đỏ của cô thì đau lòng.

Ánh mắt anh hiện lên vẻ đau xót cùng cưng chiều, dịu dàng hỏi
"Có đau lắm không?"
Băng Di gật đầu nhìn Lãnh Mặc Phàm.

Nhìn trong mắt anh cô có thể cảm nhận được sự lo lắng của Lãnh Mặc Phàm dành cho cô.
Lúc này cô chu chu môi nhỏ xinh lên cái giọng nũng nịu nói.
" Em không sao...!nhưng từ nay em không cho phép anh tuyển những nhân viên ăn mặc hở hang như này nữa.." cô vừa nói vừa chỉ vào Lý Mỹ Nhu
" Đi làm mà chứ ăn mặc như đi v* v*n người khác.."
Anh nhìn cô với khuôn mặt cưng chiều trả lời
" Được"
Mọi người lúc này đều được một phen hoảng hốt tổng tài cũng có vẻ mặt vậy ư.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 42: 42: Làm Sao Để Con Gái Hết Giận


Để lại sự kinh ngạc của mọi người, Lãnh Mặc Phàm ôm Băng Di đi vào thang máy.

Lý Mỹ Nhu tuyệt vọng nhìn cửa thang máy đóng lại mà nước mắt rơi xuống, chỉ vì một lúc nhất thời mà cô phải rời xa anh mãi mãi? Cô không cam tâm,...Lý Mỹ Nhu đứng dậy rời khỏi tập đoàn dưới sự vui mừng của tất cả nhân viên.

Ai kêu ngày thường cô ta hay ăn h**p họ? Như vậy là đáng đời...!cái này gọi là vui khi người gặp họa
Thang máy dừng ở tầng cao nhất, Lãnh Mặc Phàm ôm Băng Di đi vào phòng làm việc trước sự ngỡ ngàng của trợ lý Hàn và một vài thư ký, trợ lý thư ký khác.

Vào tới phòng, anh ấn Băng Di ngồi xuống ghế sofa rồi đi ra ngoài, nhưng rất nhanh trở lại, trên tay còn cầm túi chườm đá.
"Để em, anh ăn cơm đi".
Băng Di lấy đồ từ tay Lãnh Mặc Phàm rồi chỉ vào cặp lồng.

Lãnh Mặc Phàm ngồi xuống mở ra, bên trong toàn là những món anh thích.
"Bà xã thật tốt".
Vừa nói anh vừa cho thức ăn vào miệng, rồi gật đầu.

Băng Di nhìn anh ăn rất vui vẻ thì nhớ mình chưa ăn sáng, bây giờ cảm thấy hơi đói.

Lãnh Mặc Phàm như hiểu được suy nghĩ của cô, liền gắp miếng sườn sào chua ngọt đưa lên miệng Băng Di.

Cô cũng không từ chối mà há miệng đón lấy.
"Bà xã, em có ăn sáng?"
Băng Di lắc đầu, Lãnh Mặc Phàm chỉ biết thở dài kéo cô ngồi lên đùi mình rồi nói
"Lần sau không được như thế nữa".
Nhận được cái gật đầu của Băng Di, Lãnh Mặc Phàm lại gấp đồ ăn cho cô, cứ như vậy anh một miếng em một miếng.
"Cốc...!cốc...cốc"
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Băng Di định qua bên cạnh ngồi nhưng bị Lãnh Mặc Phàm siết chặt eo, nên cô không thể nhúc nhích.

Đành mặc cho số phận...
"Vào đi".
Tề Vũ bước vào, nhìn cảnh trước mắt vẫn không đổi sắc nói
"Tổng tài, tập đoàn Lâm Thị mời chúng ta tham dự tiệc".
"Tiệc? Họ là muốn làm gì?"
Tề Vũ chỉ lắc đầu một cái, rồi đợi mệnh lệnh của boss.

Anh cũng thật không hiểu, đợt trước thì đột nhập máy chủ cướp đi hạng mục công ty sắp ra mắt, bây giờ lại mời tham dự tiệc?
"Sắp xếp đi, tôi và phu nhân sẽ đi".
Lãnh Mặc Phàm không nhanh không chậm nói, Tề Vũ cúi chào rồi đi ra ngoài.

Đợi Tề Vũ ra ngoài, anh tiếp tục ăn nhưng Băng Di cảm thấy đã no nên rời khỏi vòng tay anh, đi tham quan căn phòng.

Lãnh Mặc Phàm cũng không nói gì, căn phòng yên tĩnh nhưng ấm áp.

Còn bên ngoài kia chuyện tổng tài đem phụ nữ vào tập đoàn đã gây nên làn sóng mạnh.

"Có thấy hồi nãy không, tổng tài đối xử với cô gái hình như rất tốt" nhân viên 1
"Nghe nói là phu nhân tổng tài?" nhân viên nam nói
"Phu nhân tổng tài? Không thể nào, tổng tài đã kết hôn?" nhân viên 3 phản bác
Trợ lý Hàn đứng nghe họ nói nãy giờ, sắc mặt cũng chẳng tốt bao nhiêu
"Các người không lo làm việc, ở đây tụm năm tụm bảy?"
Cả đám nhân viên đang tụm lại một chỗ, nghe thấy tiếng của trợ lý Hàn thì lập tức giải tán.

Anh chỉ biết lắc đầu, miệng lẩm bẩm
"Đúng là bà tám, cô gái đó là ai thì ảnh hưởng đến kinh tế nhà mấy người sao???"
Mà lúc này, Lãnh Mặc Phàm đang ngồi xem văn kiện còn Băng Di nằm ở ghế sofa đọc sách, thỉnh thoảng anh ngước lên mỉm cười rồi lại tiếp tục xem văn kiện.

Băng Di thì đọc được một lúc cũng ngủ thiết đi.
"Cốc...cốc...cốc"
"Vào đi.

lạnh lùng"
Kỳ Viễn mở cửa bước vào, trên khuôn mặt lộ rõ sự mệt mỏi và phiền muộn.

Lãnh Mặc Phàm thấy người đến chưa chịu mở lời, anh nhíu mày nhìn lên.

Khi biết là ai vào, Lãnh Mặc Phàm mới nhướng mày nhìn Kỳ Viễn, ý hỏi có việc gì.
"Phàm, làm sao để con gái hết giận?"
"Hả?" Lãnh Mặc Phàm suýt bật cười trước câu hỏi của Kỳ Viễn, ánh mắt hiện lên ý cười
"Sao? Ai mà dám giận cậu?!"
"Mình là đang nghiêm túc".

Kỳ Viễn thở phì phò hét lên, Băng Di đang ngủ bị tiếng ồn làm cho khó chịu, cô hừ một tiếng rồi ngủ tiếp.

Kỳ Viễn lúc này mới biết trong phòng có người, nhìn Băng Di rồi quay sang nhìn ai đó mặt đang đen lại
"Ách...,sorry tui không biết vợ ông ở đây".
"Hừ! Muốn làm con gái hết giận tôi làm sao biết, cậu đi mà hỏi Phong Nam".
"Vậy khi vợ cậu giận thì sao?" Kỳ Viễn nghi hoặc hỏi, chẳng lẽ hai vợ chồng này chưa giận nhau bao giờ?
"Cậu thấy có sao?" Lãnh Mặc Phàm liếc xéo , rồi không để ý cậu ta mà tiếp tục làm việc.
Kỳ Viễn giân giận đỏ cả mặt tức giận hét lớn
" Lãnh Mặc Phàm, bạn bè kiểu này sao?"
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 43: 43: Kế Hoạch


Băng Di tức giận ngồi bật dậy, quát
"CÓ IM ĐỂ TÔI NGỦ KHÔNG?"
Kỳ Viễn giật mình, Lãnh Mặc Phàm bỏ văn kiện xuống bước lại chỗ Băng Di.

Giọng dịu dàng cùng sủng nịnh
"Bảo bối, đừng tức giận không tốt cho sức khỏe".
Đầu Kỳ Viễn bây giờ đã chảy ba vạch màu đen.

Băng Di điều lại nhịp thở nhìn Kỳ Viễn trong lòng bỗng hiện lên tia tức giận, mặt lạnh như băng nghìn năm đứng dậy đi về phía Kỳ Viễn
"Tôi hỏi anh, anh vẫn còn yêu Vân Hy?"
"Phải".
"Vậy tại sao người yêu cũ anh quay về thì bỏ Vân Hy qua một bên mà cặp kè với cô ta?"
"Sao...sao...cô biết?"
"Tôi thật sai lầm khi giao Vân Hy cho anh.

Anh có biết khi gặp tôi Vân Hy đã như thế nào không? Anh có từng nghĩ đến cảm giác của cô ấy chưa? Anh có từng thật lòng với cô ấy? Tại sao không trả lời...!ANH BỊ CÂM À?!"
"Cô hỏi nhiều như vậy làm sao tôi trả lời".

Vậy được, tôi chỉ nói với anh nếu để tôi bắt gặp anh đi cùng Lý Mỹ Kỳ một lần nào nữa, thì anh vĩnh viễn sẽ không gặp lại Vân Hy.
Băng Di đặc biệt nhấn mạnh tên cô gái và câu cuối cùng, làm Kỳ Viễn nghẹn họng chăn chối.

Lãnh Mặc Phàm ngồi ở ghế sofa thấy Băng Di tức giận cũng đúng.

Anh thầm chửi thằng bạn mình.
" Nhưng...!cô ấy đã có con...còn được năm tuổi rồi",
"Có con?" Băng Di kinh ngạc, nhưng rất nhanh nói tiếp
"Vậy sao lúc cô ta mang thai không đi tìm anh? Anh chắc chắn đứa con đó là con anh? "
"Bản xét nghiệm ADN nói 100% là người cùng huyết thống."
"Là cô ta đưa cho anh?"
Băng Di thấy Kỳ Viễn gật đầu thì cười khinh bỉ
"Bản xét nghiệm có thể làm giả".
Lúc này Kỳ Viễn hai mắt sáng rực, vui mừng nhìn Băng Di nói
"Đúng, tại sao tôi không nghĩ ra?"
"Bởi vì cậu ngốc."
Lãnh Mặc Phàn không nhanh không chậm nhìn Kỳ Viễn cười chế giễu.

"Cậu..."
"Được rồi, để vạch trần cô ta anh cần làm theo những gì tôi nói."
Băng Di nói kế hoạch mình ra, Kỳ Viễn nghe xong thì gật đầu đồng ý.

Lãnh Mặc Phàm kéo Băng Di ngồi trên đùi, tay ôm chặt eo cô nói
"Bảo bối thật thông minh."
Liệu kế hoạch đó là gì? Thành công hay thất bại? Lý Mỹ Kỳ sẽ nhận hậu quả gì khi sự thật phơi bày? Cùng theo dõi những chương sau để biết diễn biến của truyện.
Những ngày tiếp theo đó, Vân Hy cùng Kỳ Viễn luôn xảy ra xích mích làm cho ai kia cực kỳ thỏa mãn.
Hôm nay là ngày Lâm Thị tổ chức tiệc rượu để mừng vụ án đầu tư vào kế hoạch "Thành phố hoàn mĩ" thành công tốt đẹp.
Nên Băng Di đã cùng hai cô bạn đi đến tiệm để makeup và chọn đồ để tham gia buổi tiệc vì Vân Hy và Doãn Ca đều được mời.

Vân Hy mặc bộ đầm dạ hội màu hồng ngọc, cổ tròn trên đó còn đính kim cương nhỏ không thổ tục mà rất quý phái.

Vân Hy mang đôi giày cao gót cùng màu, tóc được uống loạn rồi xõa tự nhiên.
Doãn Ca mặc bộ màu xanh nhạt, cổ hình chữ V, váy được xẻ một đường thẳng từ eo đến mắt cá chân trong rất gợi cảm nhưng không th* t*c.

Chân mang giày thủy tinh màu xanh nhạt, trên giày có khảm một bông hoa hồng, tóc cô được uốn xoăn rồi cột cao nhưng lệch sang một bên, nhìn cô cực kỳ nữ tính.
Băng Di thì đơn giản hơn, cô mặc bộ váy được đính lông vũ theo phong cách công chúa.

Với phần váy bắt sang và chân váy đính lông bồng bềnh, chân mang giày cao gót màu bạc.

Tóc được búi cao xõa vài sợi trước mặt, tay cầm chiếc ví da trắng hiệu Prada, nhìn cô như một thiên nga trắng.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 44: 44: An Dương Hàn


Hai cô bạn với nhân viên phục vụ nhìn Băng Di đến không chớp mắt.

Chuẩn bị xong tất cả đã là ba giờ chiều.
Lúc này từ ngoài cửa, ba người đàn ông bước vào.

Nhìn họ thật có khí phách vương giả.

Lãnh Mặc Phàm mặc bộ vest đen, Phong Nam mặc vest màu xám tro.

Còn người đi bên cạnh không phải Kỳ Viễn mà là người khác.

Anh ta mặc bộ tây âu màu đen, mặt không chút biểu cảm đi về phía Vân Hy.
"Vân tiểu thư đã đến giờ".
"Được".
Vân Hy gật đầu rồi đi ra cửa, Băng Di khoát tay Lãnh Mặc Phàm bước đi nhìn họ như tiên đồng ngọc nữ vậy.
Ba chiếc siêu xe nhanh chóng rời khỏi, xe lướt nhanh trên đường.

Trong xe, Lãnh Mặc Phàm nhìn Băng Di không chớp mắt
Bảo bối, em thật đẹp.

Nhìn là muốn "ăn" ngay.
"Anh...không đúng đắn".
Băng Di đỏ mặt đánh vào ngực anh một cái.

Tề Phúc ngồi ở ghế lái nhìn vào gương chiếu hậu mà không khỏi ngẩn người.

Lão đại cười? Anh đi theo lão đại mười năm, lần đầu thấy lão đại cười như vậy.

Xem ra người con gái đó rất quan trọng với lão đại đi?
Đi tầm hai tiếng là đến nơi tổ chức bữa tiệc, ba cặp bước vào là trung điểm chú ý của mọi người.

Từ xa Kỳ Viễn nhìn thấy Vân Hy khoát tay cùng người con trai khác làm anh cực kỳ khó chịu (sẵn đây mình nói luôn Vân Hy có một bí mật về gia thế khủng).

Mà Vân Hy từ xa cũng đã thấy Kỳ Viễn nhưng cô lại đi cười nói vui vẻ với người bên cạnh, Băng Di nhìn vào mà cạn lời với cặp đôi này rõ ràng trong mắt đối phương đều có nhau.

Lãnh Mặc Phàm chỉ vừa mới bước vào đã thu hút sự chú ý nên anh chỉ cần đứng một chỗ là có người đến bắt chuyện.

Băng Di nghe hai bên nói chuyện mà đầu thì sắp nổ, nên cô đi ra bàn lấy đồ ăn cũng kéo luôn Doãn Ca đi còn Vân Hy thì không thấy đâu nữa.
Đang nói chuyện vui vẻ với Doãn Ca thì đằng xa có một anh chàng tóc vàng đi đến.
"Đã lâu không gặp".
"Quen?" Băng Di lạnh lùng hỏi
"Phải, đợt trước gặp mặt là ở Paris ".

An Dương Hàn vui vẻ nói lại lần gặp mặt của họ, rồi đưa tay vể phía cô
"Tôi có thể mời cô nhảy một bài?"
"Không."
An Dương Hàn có chút xấu hổ khi bị từ trối thẳng thừng, mọi người đứng bên xem thì nghĩ cô không biết sống chết.

Nhưng anh đâu dễ bỏ cuộc như vậy
"Cho tôi biết tên em?" Anh ta đưa tay ra nắm lấy cổ tay cô.

Cảm giác đáng ghét lại đến cô vung tay mạnh một cái làm tay hắn văng ra và lạnh lùng nói
"Không".
Lãnh Mặc Phàm từ lúc An Dương Hàn đi đến chỗ cô anh đã thấy, nhưng anh để xem cô vợ nhỏ của mình sẽ làm gì và biểu hiện của cô làm anh cực kỳ hài lòng.
Lãnh Mặc Phàm từ xa đi lại ôm Băng Di đứng đằng sau hỏi
"Không biết An thiếu có việc gì?"
"Tôi chỉ muốn mời cô ấy nhảy một bản".
An Dương Hàn tuy sợ khí thế phát ra trên người của Lãnh Mặc Phàm nhưng anh ta vẫn cố tỏ ra bình tĩnh nói ra.
"Thứ lỗi, cô ấy là bạn nhảy của tôi".
Nói xong, không để An Dương Hàn nói thêm anh kéo Băng Di ra sàn nhảy, điệu nhạc valse nhẹ nhàng vang lên.

Những người đang nhảy cũng dừng lại nhường lại sân khấu cho họ.

Hai người họ như ánh hào quang ai nhìn vào cũng hâm mộ cùng ghen tị.

Từ xa một người đàn ông trung niên không thể tin vào mắt mình, khi nhìn thấy người con gái đang ở trên sàn nhảy.
"Ba, sao cô ta lại ở đây?" tiếng nói chanh chua của một người con gái vang lên, người đàn ông nghe thấy tiếng cô con gái cưng của mình chỉ biết lắc đầu.

Hai người này không ai khác là cha con nhà họ Hàn, là Hàn Chính Huy và Hàn Nhược Khê.

Mẹ Hàn Nhược Khê thì đang nói chuyện với các phu nhân khác nên cũng không để ý tới sàn nhảy.
Bản nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay như sấm vang lên.

Lãnh Mặc Phàm ôm eo Băng Di đi ra, lúc này Hàn Chính Huy dẫn vợ cùng con gái ra chào hỏi anh.
"Lãnh tổng, xin chào.

Tôi giới thiệu đây là vợ tôi còn đây là con gái tôi Hàn Nhược Khê".
"Chào".
Lãnh Mặc Phàm cũng chỉ gật đầu một cái, nhưng anh cảm nhận được cô vợ bé của anh đang run lên, nhưng không phải vì sợ mà là tức giận.

Lãnh Mặc Phàm vỗ vỗ tay chấn an Băng Di.

Dương Liễu (mẹ kế của cô) bây giờ mới để ý người con gái bên cạnh, không khỏi kinh hãi
"Vị này là?"
"Vợ tôi."
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 45: 45: Công Chúa


Âm thanh không lớn không nhỏ để cho mọi người xung quanh có thể nghe thấy.

Nghe được từ "vợ" phát ra từ miệng Lãnh Mặc Phàm mọi người không khỏi bàng hoàng.

Tổng tài của Tập đoàn Thần Vũ kết hôn khi nào? Băng Di cũng không lên tiếng, mắt cô lơ đãng lướt về phía Kỳ Viễn, cô thấy Lý Mỹ Kỳ cứ ôm chặt lấy cánh tay của Kỳ Viễn thầm nhếch mép khinh bỉ "ngày tháng vui vẻ của cô không còn dài đâu".

Lãnh Mặc Phàm để ý Bănh Di nhìn hướng khác thì cũng khách khí nói vài câu rồi nói tôi còn có bạn đang đợi.

Thế là anh dắt Băng Di qua chỗ Kỳ Viễn mà lúc này Doãn Ca, Phong Nam, Vân Hy cùng người đàn đàn ông kia cũng ở đó.

Băng Di cứ nhìn chằm chằm vào Lý Mỹ Kỳ làm cô ta khó chịu nhưng không lên tiếng, nhưng Băng Di lại phán một câu không đầu không đuôi làm cho mọi người nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, chỉ trừ Lãnh Mặc Phàm
"Đúng là chị nào em nấy ."
"Bà xã nói luôn đúng".
???? Mọi người có mặt ở đó nhìn cô không hiểu cô đang nói gì
"Cô là Lý Mỹ Kỳ?"
"Phải, mà cô là ai tại sao biết tôi?"
"Đến lúc đó rồi biết".
Băng Di hừ lạnh, rồi thản nhiên kéo Lãnh Mặc Phàm ngồi xuống ghế, đứng làm gì mỏi chân.

Không khí lúc này có chút quái dị, hình như họ ngửi thấy mùi thuốc súng.

Phong Nam bất giác rùng mình một cái nhìn Băng Di, mặt cười cười nói
" Phu nhân, cô không cần phải trưng bộ mặt lạnh băng như vậy đâu."
-....
"Tiểu Di à!? Doãn Ca khẽ gọi, nhưng đáp lại là sự im lặng, Băng Di từ lúc ngồi xuống ghế không nói lời nào, như đang suy nghĩ gì đó.

Sẽ rất nhanh cô sẽ không còn chỗ chôn thân.

Đợi mà xem....
Cảm thấy không được thoải mái trong người, nên Vân Hy cùng người con trai kia về trước.

Trước khi đi không khỏi liếc xéo Kỳ Viễn một cái, có lẽ đến lúc cô nên trở về để thực hiện lời hứa trước khi rời khỏi.

Mắt thấy Vân Hy rời khỏi, Băng Di không còn tâm trạng ở lại nữa nên cô quay qua nói với Lãnh Mặc Phàm
"Ông xã, em mệt".
"Được, anh đưa em về".
Xong quay qua nói với Phong Nam và Kỳ Viễn rồi ôm cô ra khỏi bữa tiệc.
----------
Mấy ngày sau đó
Hôm nay thời tiết không được đẹp cho mấy, trời mưa tầm tã.

Cơn mưa đã kéo dài gần ba tiếng vẫn chưa có dấu hiệu ngừng.

Trong tòa biệt thự rộng lớn, một người con gái mặc chiếc đầm trắng, tay cầm ly rượu xoay tròn, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm những hạt mưa giống như đang khóc thương cho số phận của ai đó.

"Cốc...cốc...cốc"
"Vào đi".

người con gái lạnh lùng nói
Bước vào là người đàn ông mặc bộ tây phục màu đen, anh ta lễ phép nói
"Công chúa, xin người giữ lời".
Người được gọi là "công chúa" quay lại, nhìn vào ánh mắt nàng mang theo một vẻ u buồn khó tả.
"Được rồi, Ken...em theo anh về, chúng ta sẽ đính hôn".
Giọng nói người con gái như vô hồn, cuối cùng cũng không thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt này.

Người đàn ông tên Ken là con của bá tước nước Anh, còn người con gái đó là công chúa nước Anh.

Có lẽ số mệnh đã không cho ta đến với nhau, tạm biệt anh "người em đã yêu".

Một giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt người con gái.
"Đi thôi".
Băng Di đang ngồi xem tivi thì điện thoại reo lên, cô nhìn màn hình xem người điện rồi nghe máy
"Alo?"
-...................
"Được, tôi biết rồi."
-.....................
"Cảm ơn".
Băng Di nhếch môi
"Lý Mỹ Kỳ, ngày tháng của cô không còn dài đâ.
"Đừng trách tôi độc ác, có trách thì trách cô dám động đến bạn tôi".
Băng Di cầm điện thoại lên gọi cho ai đó.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 46: 46: Vạch Trần Lý Mỹ Kỳ


"Tối nay, 7h tại bar Night Star.

Tôi có việc muốn nói với anh".
"Được".
Lãnh Mặc Phàm người ướt sũng vì dính mưa, anh vào đến gara để xe ở biệt thự mới biết trong xe không có ô nên mới đi không vào nhà.

Băng Di nhìn người anh ướt đẫm thì chạy nhanh lại đưa khăn cho anh lâu tóc, tay cầm lấy cặp của anh.
"Sao không cầm ô?"
"Anh quên mất."
"Được rồi, anh lên tắm không bị cảm bây giờ."
Lãnh Mặc Phàm nghe theo đi lên tắm rửa, sau mười lăm phút anh đi ra trên người mặc áo choàng tắm màu đen.

Băng Di nhân lúc anh tắm cũng đi sang phòng khác tắm, trên người cô bây giờ mặc chiếc đầm ngủ trắng rất thoải mái.
"Ông xã, lại đây em sấy tóc cho".

Lãnh Mặc Phàm cong môi, ngồi xuống ghế để cho cô xoáy tóc.

Khi chạm vào tóc anh, Băng Di bất giác bĩu môi, miệng thì lầu bầu
"Tại sao sài cùng dầu gội đầu mà tóc anh mềm mượt hơn tóc em?"
"Ha ha ha...."
Lãnh Mặc Phàm cười ha hả khi nghe cô nói, anh vòng tay qua kéo Băng Di ngồi trên đùi mình nói
"Bảo bối, tóc em rất mượt nha".

Nói rồi anh hôn vào cổ trắng nõn của cô, Băng Di không chịu được vặn vẹo người, làm cho anh suýt chút nữa không nhịn được mà ăn cô.

Từ chiếc cổ, anh tìm lên đôi môi đỏ mộng của Băng Di mà c*n m*t, ngấu nghiến.

Băng Di bám vào vai Lãnh Mặc Phàm để đảm bảo cho mình không bị ngã, hơi thở nóng hổi của anh thổi vào tai Băng Di làm cô rùng mình
"Bảo bối, em thật ngọt".
"Ưm...Mặc Phàm...!đừng quấy, tối em còn....có việc bận"
Băng Di bất lấy tay đang không yên phận của Lãnh Mặc Phàm lại.
"Việc gì?"
"Tối đi cùng rồi sẽ biết, bây giờ thì xuống ăn cơm chiều".
Băng Di đang đứng dậy nhưng bị anh kéo lại, đè co ngã xuống giường nói
"Bảo bối, em muốn làm gì phải để cho anh ăn no đã".
Không để Băng Di phản kháng, Lãnh Mặc Phàm cúi xuống ngấu nghiến môi anh đào nhỏ nhắn của cô.

Bỗng chốc căn phòng chỉ còn lại tiếng th* d*c và tiếng r*n r*.

Băng Di thức dậy đã là sáu giờ ba mươi phút, bây giờ toàn thân cô đâu nhức không còn chút sức lực.

Lúc này cánh cửa mở ra, Lãnh Mặc Phàm đi vào trên tay cầm khay thức ăn mặt thì cười tươi như hoa.
"Bà xã, dậy ăn cơm".
Băng Di từ trong chăn lồm cồm ngồi dậy đi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân, sau khi xong Lãnh Mặc Phàm đút cơm cho Băng Di ăn.

Đồng hồ điểm đúng sáu giờ năm mươi phút, Băng Di nhanh chóng thay quần áo rồi kéo Lãnh Mặc Phàm rời biệt thự.

"Đi đâu?"
"Bar Night Star."
Không hỏi thêm, Lãnh Mặc Phàm biết vợ mình đang có việc ở đó nên chưa đầy năm phút chiếc siêu xe đã dừng lại quán bar Night Star.
Bước xuống xe, Băng Di đi vào một chiếc bàn góc khuất thì đã thấy Kỳ Viễn ngồi đó.
"Tôi không vòng vo nữa, đây"
Băng Di ném trên bàn là một sắp tài liệu liên quan đến Lý Mỹ Kỳ, còn có bản xét nghiệm ADN và máy ghi âm.
Băng Di mở máy ghi âm ra, trong đó là giọng nói của Lý Mỹ Kỳ và một người đàn ông.

Càng nghe mặt anh càng hiện lên vẽ tức giận,...đoạn ghi âm như sau:
"Cho tôi gặp con....
Anh yên tâm, thằng bé hiện giờ sống rất tốt.
Cô định khi nào mới cho tôi gặp con?
Nhanh thôi, khi con nhỏ Vân Hy rời bỏ Kỳ Viễn tôi lên làm Bùi phu nhân đồng thời là tổng giám đốc phu nhân của Tập đoàn Queen thì anh sẽ được gặp con.

Vậy tôi phải chờ đến khi nào?
..............!
............."
"Chết tiệt!" Kỳ Viễn chửi một tiếng, rồi cầm bản xét nghiệm lên xem hai người họ hoàn toàn không có quan hệ huyết thống, còn có những tài liệu kia đều gi chép rất rõ những tên đàn ông mà cô ta qua lại.
"Còn nữa, nhìn đi."
Băng Di nói rồi chỉ tay ra phía cửa, lúc này Lý Mỹ Kỳ đang cặp kè với một tên đàn ông.

Còn rất thân mật với nhau nữa, Kỳ Viễn nhanh chóng rút điện thoại gọi cho cô ta
"Cô đang ở đâu?"
"Em đang ở nhà".
"Vậy ai đang ôm ôm ấp ấp người đàn ông khác?"
Lý Mỹ Kỳ sắc mặt trắng bệch khi nghe Kỳ Viêcn nói vậy.
" Từ nay về sau đừng để tôi gặp lại cô và đứa con hoang của cô, nghe cho rõ không thì đừng mong tôi sẽ nể tình xưa."
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 47: 47: Bùi Doãn Ca Mang Thai


Nói xong, anh cúp máy không để cho Lý Mỹ Kỳ có cơ hội phản kháng, Lãnh Mặc Phàm ngồi nãy giờ vẫn không lên tiếng, nhưng anh lại tán thưởng cách làm việc của vợ mình, nhanh-gọn-dứt khoát đúng với phong cách làm việc của anh.
"Mọi việc đã xong, còn về phần Vân Hy anh tự giải quyết với cậu ấy".
Xử lý xong tất cả cô đứng lên kéo Lãnh Mặc Phàm về, ngày hôm nay thật mệt.

Kỳ Viễn cũng nhanh chóng rời khỏi, đến trước cửa nhà Vân Hy, ấn chuông nhưng không ai ra mở cửa, điện thoại thì không liên lạc được khiến anh cực lo lắng.

Không phải cô vẫn còn giận anh chứ? Nếu vậy xinh em đừng tắt điện thoại, lòng Kỳ Viễn bỗng cảm thấy bất an.

Liệu cô có xảy ra chuyện gì không? Mà ở một nơi nào đó, một người con gái cũng đang rơi lệ vì nhớ anh.

Nhưng tất cả đã quá muộn kể từ lúc cô đồng ý quay lại nơi này.

Đêm nay hẳn là một đêm rất dài...
Người ta nói, sau cơn mưa trời lại sáng quả không sai.

Hôm nay là một ngày nắng ấm áp, nhưng trái tim của hai người nào đó đã bị đóng băng.
Kỳ Viễn không tìm được Vân Hy, ngay cả điện thoại cũng không.

Bây giờ anh đang ngôi trong phòng VIP của Bar Night Star để uống rượu, anh đã uống từ tối hôm qua đến giờ.

Hôm qua sau khi không tìm cách liên lạc được với Vân Hy, Kỳ Viễn đã trở về bar uống rượu.

Giờ trong căn phòng toàn vỏ của những chai rượu, anh uống để vơi đi nỗi buồn nhưng sao càng uống anh càng tỉnh và càng nhớ cô nhiều hơn.
"Rầm"
Cánh cửa bị một ai đó mở thật mạnh, Doãn Ca bước vào nhìn cảnh tượng trước mắt mà đau lòng.

Tối hôm qua anh hai không về nhà, làm cô hết sức lo lắng.

Sáng nay đi hỏi mới biết, nguyên lai anh ở quán bar uống rượu.
"KỲ VIỄN, ANH ĐỨNG DẬY CHO EM!"
Vẫn không một động tĩnh nào, Doãn Ca nhanh chóng cướp lấy chai rượu trong tay của Kỳ Viễn ném mạnh xuống sàn nhà, rồi quát
"Anh ở đây uống rượu thì có ít gì? Vân Hy sẽ quay về sao? Người anh trai của em đâu rồi? Anh trai mà em biết không yếu đuối như vậy.

Nếu là anh ấy, anh ấy sẽ làm tất cả mọi thứ để đoạt được thứ mình cần.

Còn anh thì sao? Anh xem anh đã thành bộ dạng gì rồi?"
Doãn Ca nói một tràng, hốc mắt cô cũng đỏ lên nhưng Kỳ Viễn vẫn không mảy may gì cả.

"PHỤC VỤ! ĐEM CHO TÔI MỘT THAU NƯỚC ĐÁ".
Phục vụ quán bar nghe cô hét cũng không chần chừ mà chạy đi lấy ngay.
"Tiểu thư, của cô"
Doãn Ca nhận thâu nước đá từ phục vụ và
"Rào"...cô tạc thẳng nguyên thâu vào người Kỳ Viễn, lúc này anh mới cảm nhận được sự lạnh lẽo, nhìn Doãn Ca gắt giọng
"Em làm cái quái gì vậy hả?"
"Em là người hỏi anh mới đúng.

ANH LÀ ĐANG HÀNH HẠ BẢN THÂN? NẾU MUỐN VÂN HY TRỞ VỀ BÊN ANH thì hãy đi tìm cậu ấy, em ủng hộ.

Hãy suy nghĩ đi..."
Nói xong, Doãn Ca bước đi.

Nếu ở lại tiếp cô sẽ bị choáng mà ngất mất thôi.

Không biết tại sao gần đây, cô ngửi thấy mùi rượu và thuốc lá thì cảm giác buồn nôn.

Chắc dạ dày cô không tốt, phải đi khám mới được.
Doãn Ca đi ra khỏi cổng bệnh viện, trên mặt cô nở một nụ cười hạnh phúc.

Nhớ lúc nãy bác sĩ nói "tiểu thư, chúc mừng cô, cô đã có thai được một tháng".

Lúc đầu cô cũng không tin nhưng khi cầm bản xét nghiệm trong tay, Doãn Ca mới tin, cô đã mang thai con của Phong Nam? Nếu anh ấy biết mình mang thai sẽ như thế nào? Do vậy, cô bắt Taxi đến Tập đoàn Thần Vũ để nói cho anh tin này.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 48: 48: Doãn Ca Bỏ Đi


Đứng trước cửa tập đoàn, cô có chút hồi hộp.

Hít một hơi thật sâu rồi Doãn Ca bước vào.

Nhân viên trong công ty thấy cô thì không khỏi nghi ngờ về thân phận của cô gái xinh đẹp này.

Doãn Ca không nói gì di thẳng đến thang máy dành cho tổng giám đốc.

Nhìn những con số đang nhảy mà cô hồi hộp không thôi.

"Ting" cánh cửa thang máy mở ra, Doãn Ca hướng phòng làm việc của Phong Nam đi đến.

Nhưng càng đến gần cô càng đỏ mặt khi nghe tiếng r*n r* của phụ nữ.

Doãn Ca cho là mình nghe lầm, nhưng không tất cả đều hiện ra trước mắt cô.

Hai thân thể tr*n tr**ng đang quấn quít với nhau.

Doãn Ca hóa đá đứng nhìn họ, không phải anh nói yêu cô nhất sao? Vậy cô đang nhìn thấy cảnh tượng gì đây?
"Bịch" giỏ xách cô rơi xuống đất, hai hàng nước mắt rơi dài trên khuôn mặt trắng nõn.

Doãn Ca bỏ chạy thật nhanh, nhìn thấy cô đã đi cô gái kia đẩy người đàn ông kia ra.
"Làm tốt lắm, đây là tiền của cậu.

Sau này không được bén mảng ở đây nữa."
Người đàn ông nhận tiền rời đi, miệng cười nham hiểm "cô tưởng chỉ vậy là đuổi tôi đi sao? Đừng hòng"
Mà người con gái đó thì không hay biết gì, trên môi cô ta còn nở một nụ nụ cười đắt thắng.
"Ai cướp đi Phong Nam đều có hậu quả này, Phong Nam chỉ có thể là của tôi.

Chỉ có tôi mới mới xứng là phu nhân tổng giám đốc".

Doãn Ca chạy nhanh xuống đại sảnh, không may đụng phải một người.

Lúc định xin lỗi thì mới biết người trước mắt là ai.

Cô đang tức giận trong người nên không còn lý trí.

Doãn Ca không do dự tát thẳng vào mặt Phong Nam rồi hét lớn
"Anh là đồ tồi, tôi yêu anh như vậy nhưng tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Tôi ghét anh, chúng ta chia tay đi.

Từ nay đường ai nấy đi, anh sống đường anh tôi sống đường tôi".
Doãn Ca nói một tràng, nước mắt cũng rơi xuống.

Cô đẩy anh ra rồi chạy về phía cửa, nhân viên công ty há hốc mồm vì kinh ngạc.

Lần đầu tiên có người đánh vào mặt tổng giám đốc.

Mà Phong Nam lúc này mới hoàn hồn sau cái tát của cô.

Anh hoàn toàn không hiểu Doãn Ca đang nói gì?
"Này, cậu làm gì con bé mà để nó đánh cậu?"
Lãnh Mặc Phàm nhìn mặt Phong Nam đang đơ như cây cơ thì hỏi
"Không biết".
Phong Nam hờ hững đáp, rồi nhanh chóng đi tìm cô nhưng tìm cả buổi chiều mà vẫn không thấy Doãn Ca đâu.

Anh thất vọng trở về công ty làm việc, tối về hỏi cô cho rõ mới được.

Nhưng anh đâu biết rằng, lần gặp mặt lại của họ là năm năm sau.
Về đến biệt thự, Doãn Ca xếp đồ vào vali rồi lấy điện thoại gọi cho Băng Di
"Mình sẽ đi du lịch một thời gian."
"Cậu đi đâu? Khi nào thì về?"
"Mình không biết, bây giờ mình cần thời gian yên tĩnh."
"Cậu có sao không?"
"Mình không sao, thôi khi nào tìm được chỗ ở ổn định mình sẽ thông báo.

Vậy nha".
Nói xong, Doãn Ca cúp máy.

Mà ở bên kia, Băng Di đang ảo não thở dài
"Bây giờ Ngọc không biết tung tích, Doãn Ca cũng muốn đi du lịch? "
Cuối cùng hai người họ đang nghĩ gì vậy chứ? Haizzz,....
"Bà xã, sao em lại thở dài?"
Lãnh Mặc Phàm đi làm về thấy Băng Di thở dài, mà không để ý tới anh thì nghi hoặc hỏi.
"Ông xã, Vân Hy mất tích bây giờ San San nói muốn đi du lịch, em thật chán mà".
"Vẫn còn ông xã thương yêu bà xã mà".

Lãnh Mặc Phàm kéo Băng Di vào lòng nói, cô vui vẻ vì anh luôn bên cô nhưng cô cũng lo sợ, sợ một ngày nào đó anh chán ghét cô đòi ly hôn với cô thì làm sao bây giờ?
"Đang nghĩ gì đó?"
Lãnh Mặc Phàm thấy cô vợ nhỏ đang rơi vào trầm tư thì búng vào trán cô hỏi, Băng Di chỉ lắc đầu rồi ôm anh thật chặt.

Cô sợ buông lỏng một tí thôi cô sẽ mất anh.

Như hiểu được sự lo lắng của Băng Di, Lãnh Mặc Phàm yêu thương hôn lên má của Băng Di nói
"Bà xã, cho dù có chuyện gì xảy ra anh cũng không rời xa em.

Cho nên em hãy tin tưởng anh, được không?"
"Dạ."
"Bà xã, anh yêu em, rất yêu, rất yêu".
"Em cũng rất yêu ông xã."
Hạnh phúc chỉ đơn giản vậy thôi.

Chỉ cần nói một cáu yêu thương đối với người kia họ sẽ rất hạnh phúc và trong tình yêu phải luôn luôn tin tưởng đối phương, cho dù có chuyện gì xảy ra.

Nhưng...!mấy ai sẽ không hiểu lầm trong tình cảm, họ sẽ đối mặt tất cả để có được hạnh phúc...!hay chọn lựa từ bỏ....???!
Tối hôm đó

Phong Nam đi làm về chỉ thấy căn biệt thự có ánh sáng mờ ảo, trong lòng anh dâng lên một dự cảm bất an.

Chân Phong Nam theo đó cũng bước nhanh hơn, không có ai trong nhà cả.

Anh chạy nhanh lên lầu nhưng vẫn không có, đồ đạc trong tủ cũng không còn bộ nào.

Phong Nam hít thở thật sâu để lấy lại bình tĩnh, có lẽ cô ấy giận quá nên đi đâu đó thôi.

Anh nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho Kỳ Viễn
"Alo?"
"Doãn Ca có ở bên nhà mày không?"
"Ơ thằng này hay, không phải nó ở nhà mày à?"
"Không có".
Lời vừa dứt, Mộc Kha đã nghe thấy đầu giây bên kia hét to
"MÀY ĐÙA TAO À?! ĐANG YÊN ĐANG LÀNH TẠI SAO NÓ BIẾN MẤT?!"
"Tao làm sao biết, sáng nay vẫn còn gặp cô ấy".
"Vậy nó có biểu hiện gì khác lạ không?"
"Tự dưng tát mình, rồi nói chia tay bây giờ về nhà không thấy cô ấy đâu cả."
"Mày làm gì có lỗi với nó?"
"Không có...vậy tao tắt máy đây"
Nói xong, Phong Nam tắt máy rồi vô lực ngồi xuống giường.
"Em tới cùng là đi đâu?"
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 49: 49: Thân Phận Của Vân Hy


Mệt mỏi, Phong Nam lấy rượu ra uống đến say khước rồi ngủ luôn dưới sàn nhà, kết quả sáng hôm sau bị cảm mạo không đi làm được.

Phong Nam nằm ở nhà mà cứ nhớ về Doãn Ca, đã một ngày anh không gặp cô rồi, nhớ cô muốn chết.

Đang nằm suy nghĩ vu vơ chợt nhớ đến một người anh còn chưa có hỏi qua.

Băng Di đang ngủ thì bị chuông điện thoại đánh thức
"Alo???" Băng Di trả lời với giọng ngái ngủ
"Băng Di cô làm ơn nói cho tôi biết Doãn Ca ở đâu đi."
Nghe thấy giọng lo lắng của Phong Nam hỏi về Doãn Ca, cô nghĩ hai người xảy ra chuyện?
"Tôi không biết."
"Băng Di, tôi xin cô đó".
"Nè! Anh nói chuyện với vợ lão đại như vậy hả?!"
Phong Nam cứng họng, sao anh quên mất Băng Di là vợ lão đại cơ chứ?
"Chị dâu, chị làm ơn nói cho em biết đi."
Khụ...khụ...khụ
Băng Di rất muốn cười nhưng biết không phải lúc nên ho khan vài tiếng rồi nói với giọng nghiêm túc
"Tôi thật sự không biết, cậu ấy chỉ nói đi du lịch để tìm sự yên tĩnh chứ không nói đi đâu cả."
"Cảm ơn chị dâu
Phong Nam thất vọng cúp máy, ngay cả Băng Di cũng không biết thì anh phải làm sao bây giờ.

Ánh mắt Phong Nam lơ đãng nhìn qua khung cửa sổ, vô tình nhìn thấy tờ giấy gì đó để cạnh.

Anh đứng lên rồi cầm tờ giấy lên xem, một giọt nước mắt rơi xuống tờ giấy.

Cô mang thai? Tại sao không nói với anh cô mang thai? Doãn Ca em ác lắm, em mang con anh đi nơi nào rồi?
"Doãn Ca, em đừng chơi trò mất tích với anh".
"Anh nhất định sẽ tìm được mẹ con em"
(Bây giờ đến lượt cặp Kỳ Viễn và Vân Hy ha!)
Sau khi gác máy Băng Di nằm phịch xuống giường, thì bị một cánh tay ôm chặt cô từ đằng sau.
"Bảo bối, ai điện cho em?"
Lãnh Mặc Phàm vùi mặt vào mái tóc của Băng Di.

Anh đã tỉnh được một lúc nên cũng đoán được phần nào cuộc nói chuyện.
"Là Phong Nam, cậu ta hỏi em có biết Doãn Ca ở đâu không?"
Nói xong Băng Di thở dài, Lãnh Mặc Phàm thấy vậy liền an ủi
"Bảo bối đừng lo, họ sẽ ổn thôi".
"Mong là vậy."
Băng Di quay lại, vùi mặt vào ngực anh rồi ngủ thiết đi.

Không hiểu tại sao dạo gần đây cô cực kỳ thích ngủ.

Lãnh Mặc Phàm mỉm cười ôm chặt Băng Di rồi một lần nữa chìm vào giấc ngủ.
\=•\=•\=•\=•\=ta là tia phân cách Anh Quốc xa xôi\=•\=•\=•\=•\=•\=
Tại một toà lâu đài nguy nga, hành tráng.

An ninh ở đây tuyệt đối chặt chẽ, camera quan sát hay mật khẩu để vào được lâu đều là loại tối tân nhất.
Ở khu vườn của tòa lâu đài, một cô gái mặc bộ đầm công chúa, với mái tóc màu hạt dẻ được uốn xoăn.

Cô gái đang ngồi dựa vào gốc cây nhìn lên bầu trời đến nỗi có người đến gần cũng không phát hiện.
"Công chúa Diana?"
-....
"Công chúa?"
-....
"CHARLLOTTE ELIZABETH DIANA".

Người con gái giật mình vì tiếng gọi đó, thật sự cô không quen tí nào.

"Tìm em có chuyện gì?"
"Nữ hoàng cho gọi".
Diana gật đầu rồi bước nhanh vào trong tòa lâu đài.
"Người cho gọi con?"
"Đúng, ta sẽ giới thiệu con với bên ngoài và một tuần nữa sẽ tổ chức hôn lễ, còn đứa bé ta sẽ chấp nhận."
"Cảm ơn người".

Diana vui mừng bước lên lầu, không anh bên cạnh nhưng có con là đủ.

Em sẽ nuôi nấng nó khôn lớn,...!Ken đứng từ xa khi nghe nữ hoàng nói sẽ giữ lại đứa con của Diana anh thật không cam tâm.

Bất giác trên môi Ken nở một nụ cười thâm độc.
Ngày hôm sau, thông tin công chúa nước Anh đã trở về được đăng lên các mặt báo nổi tiếng thế giới với tựa đề " Công chúa Charlotte Elizabeth Diana sau mười năm mất tích đã trở lại ".

Các đài truyền hình cũng đưa tin không ngừng, Kỳ Viễn lơ đãng nhìn bài báo mới sáng nay là hàng loạt tin quốc tế nóng hổi, anh cũng không quan tâm cho đến khi bắt gặp hình ảnh quen thuộc trên mặc báo.

Kỳ Viễn há hốc mồm không thể tin được, là anh hoa mắt sao? Nhưng không...!đó là cô.
Băng Di ngồi xem tivi thì tình cờ nghe được tin động trời
Sáng nay vào lúc 8h30" công chúa Charlotte Elizabeth Diana của nước Anh đã đính hôn với con trai của bá tước.....
Một tuần sau...!công chúa sẽ tổ chức hôn lễ...
............!
.........!sáng nay công chúa đã gặp......."
Miếng bánh trên tay Băng Di rơi xuống, miệng thì há to có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng.
"Không thể tin được, ôi trời ơi! Tôi vừa mới thấy cái gì vậy nè?!"
Má Trịnh ở trong phòng bếp nấu ăn, nghe Băng Di hét lên thì lo lắng chạy ra ngoài phòng khách
"Thiếu phu nhân, có chuyện gì sao?"
"Má Trịnh, xem này."
Băng Di chỉ tay vào tivi đang nói về tin tức của công chúa Charlotte Elizabeth Diana.
"Dạ?"
Má Trịnh khó hiểu nhìn theo tay Băng Di chỉ, nhưng bà chỉ thấy người ta đưa tin tức về công chúa nước Anh thôi, có gì to tác?
Tin tức này không những Băng Di và Kỳ Viễn kinh ngạc.

Mà còn có Lãnh Mặc Phàm, Phong Nam và Doãn Ca đang ở một nơi nào đó.
Biết được tin tức này, Lãnh Mặc Phàm tranh thủ về nhà.

Lúc bước vào, anh bị một màn trước mắt làm cho bật cười.

"Ha ha ha...vợ của anh thật đáng yêu".

Băng Di nghe tiếng cười của chồng mình thì quay lại
"Ông xã, em muốn đi Anh quốc."
"Bảo bối, nói cho anh biết lý do được không?"
"Em phải ngăn cái đám cưới chết bầm này lại"
"Vân...à không, công chúa tuyệt đối không thể lấy cái tên gì gì đó bá tước.
"Để chồng đi với vợ yêu."
Lãnh Mặc Phàm cưng chiều nhéo hai má phúng phính của Băng Di.
Mà lúc này bên chỗ Kỳ Viễn đã chuẩn bị hành lý để sang Anh quốc.

Anh không thể để đám cưới này diễn ra, bởi vì công chúa Charlotte Elizabeth Diana là người anh yêu nhất, phải, là người anh yêu.

Là Vân Hy của anh, cho nên anh sẽ bất chấp tất cả để đưa cô về.

(đó là thân phận bí mật của Vân Hy a, thật kinh ngạc)
Vừa ra khỏi cổng biệt thự để đến sân bay, thì nhận được tin nhắn của Lãnh Mặc Phàm " đến nhà tớ, có việc".

Kỳ Viễn tức ói máu khi thấy cái tin nhắn súc tích kia.

Anh lái xe thẳng đến biệt thự Lãnh Viên.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 50: 50: Nguy Hiểm


Chiếc xe BMW đen của Kỳ Viễn dừng trước cửa biệt thự của Lãnh Mặc Phàm.

Anh nhanh chóng bước vào trong, thì thấy ngoại trừ vợ chồng Lãnh Mặc Phàm ra còn có Phong Nam, Tề Vũ, Tề Phúc.
"Có chuyện gì?"
"Cậu sẽ đi Anh quốc?"
Lãnh Mặc Phàm lạnh nhạt hỏi.
"Phải."
"Vậy chúng tôi đi với cậu."
Băng Di nói với Kỳ Viễn, cô biết Kỳ Viễn lo lắng cho Vân Hy nhưng cô cũng lo lắng vậy.
"Được".
"Phong Nam, cậu ở lại đi.
Lãnh Mặc Phàm nhìn Phong Nam, sau đó dừng lại một chút rồi nói tiếp
"Tề Vũ và Tề Phúc sẽ đi cùng".
Quyết định xong mọi chuyện, mọi người đều xuất phát.

Họ đi máy bay tư nhân nên đến sớm hơn.
Anh Quốc
Đám cưới của công chúa sẽ diễn ra vào tuần tới, nên cung điện đã được các hạ nhân trang hoàng lộng lẫy.

Từ ngoài vào trong cung điện chủ yếu là màu trắng, dọc đường đi sẽ để những chậu hoa lily trắng.

Hôn nay, Vân Hy cùng con trai bá tước đi may đồ cưới nhưng trên mặt cô cơ hồ không có nỗi một nụ cười.

Sau khi xong tất cả, Vân Hy đi thẳng về cung điện.

Còn Ken anh ta cũng về tòa lâu đài dành riêng cho bá tước.

Mà lúc này, đám người Lãnh Mặc Phàm cũng đã đến nơi.

Họ thuê khách sạn để ở và chuẩn bị kế hoạch sẵn sàng cho ngày hôn lễ của Vân Hy.
Ở nơi khác, tại Anh Quốc
"Đã chuẩn bị sẵn sàng?"
Chỉ cần ngày cưới của công chúa là ra tay.
"Được, phải không để lại dấu vết".
Một âm mưu được sắp đặt, đó sẽ là gì? Sẽ có nguy hại gì cho công chúa và nữ hoàng?
Cứ như vậy, một ngày lại một ngày trôi qua cuối cùng đám cưới hoàng gia cũng được diễn ra vô cùng long trọng.

Khúc nhạc của đàn vĩ cầm nhẹ nhàng mà sâu lắng vang lên.

Vân Hy cùng Ken ngồi trên xe ngựa được hai con bạch mã kéo đi.

Vân Hy mặc chiếc váy cưới màu trắng kiểu công chúa trên đầu đội vương niệm tượng trưng cho người kế nhiệm ngôi nữ hoàng tương lại.

Còn Ken mặc bộ đồ kiểu hoàng tử màu trắng nhìn vào cũng rất điển trai.

Kỳ Viễn đừng từ xa nắm chặt nắm đấm, tức giận đến nỗi trán nổi đầy gân xanh.
"Bình tĩnh đi".
Băng Di liếc xéo Kỳ Viễn lạnh lùng nói, họ theo đoàn người đi vào nơi tổ chức hôn lễ.

Rất náo nhiệt và ồn ào, mọi người không ngừng nói lời chúc phúc.

Nhưng đến lúc cô dâu chú rể bước lên để làm lễ thì một tiếng súng nổ lên.

Mọi người trong hội trường đều hét lên rồi chạy toán loạn.
"Chuyện gì vậy chứ?"
Cả đám người Lãnh Mặc Phàm cảnh giác nhìn xung quanh, đột nhiên cỡ năm mươi người mặc đồ đen từ cửa lâu đài bước vào.

"Các người là ai?" Vân Hy lạnh lùng hỏi, nhưng đám người đó chỉ cười khinh bỉ
"Hôm nay sẽ là ngày chết của các người".
Nói xong cả đám người lao đến, những người bảo vệ cho nữ hoàng và Vân Hy nhanh chóng bị hạ gục.

Vân Hy tức nghiến răng nghiến lợi, cô cột váy lên gỡ hết đồ trên đầu mình ra rồi cũng lao đến.

Điều này khiến Ken ngoài dự tính, anh không ngờ cô biết võ nhưng không, anh không dễ dàng đầu hàng.
"Có nên ra giúp không?"
Băng Di sốt ruột quay sang hỏi Lãnh Mặc Phàm
"Xem tình hình đã".
Ken lẫn vào đám đông tiến gần lại chỗ nữ hoàng, anh ta đưa súng lên bắn rồi quát to
"CÔNG CHÚA NẾU NGÀI KHÔNG DỪNG LẠI TÔI SẼ BẮN NỮ HOÀNG!"
Vân Hy dừng động tác, nhìn về phía Ken.

Cô xúc động đến nỗi muốn chém cho hắn ta một nhát
"Cậu làm gì vậy hả?" Bỏ súng xuống.

Vân Hy gào lên, nên không để ý có người đánh sau lưng cô.

Bất ngờ, Vân Hy ngã xuống đất ôm lấy bụng đang quặn đau của, sắc mặt trắng bệch.
Đám người Lãnh Mặc Phàm rất muốn chạy ra nhưng trước hết phải tiếp cận Ken và lấy được súng của cậu ta.

Băng Di không nghĩ ngợi nhiều rút trên tóc một cây kim trong đó có chất độc làm tê liệt thân thể.

Cô nhắm ngay tay cầm súng của Ken, một phát trúng đích.

"Cạch" cây súng trên tay Ken rơi xuống, anh ta cũng theo đó mà ngã xuống lúc này Khf Viễn chạy nhanh ra đỡ lấy Vân Hy.

Tề Vũ và Tề Phúc lo đám tép riu kia.

Lãnh Mặc Phàm cũng nhập cuộc.

Băng Di nhìn Ken đến nghiến răng nghiến lợi quát
"Tên khốn nạn, ngươi dám phản bội Băng Di, ta cho ngươi chết."
Mỗi một câu là một cú đá giáng xuống.

Lãnh Mặc Phàm không ngờ cô vợ bé nhỏ của mình lại bạo lực như vậy.
"Bảo bối, đá nữa cậu ta sẽ chết đó".
"Chết hắn càng tốt, ai bảo hắn khi dễ Vân Hy".
"Bảo bối, như vậy em sẽ rất mệt."
-....
"Bảo bối...."
-....vẫn im lặng
"Vợ à?"
"má....u..."
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 51: 51: Hoá Giải Hiểu Lầm


Lần này Băng Di mới mấp máy môi chỉ về phía Vân Hy
Máu! Lãnh Mặc Phàm theo quán tính nhìn về phía tay cô chỉ.
"Chết tiệt! Kỳ Viễn mau đem Vân Hy đến bệnh viện."
Lãnh Mặc Phàm hét lên, lúc này Kỳ Viễn mới để ý h* th*n của Vân Hy chảy máu, nữ hoàng thấy vậy cũng cuốn lên quát
"Người đâu, mau gọi bác sĩ"
"Đứa bé....con của....em".
Vân Hy thều thào nói, Kỳ Viễn ôm Vân Hy trong lòng đi ra ngoài
"Em nhất định phải cố lên, em không được xảy ra chuyện gì."
Kỳ Viễn rời khỏi, Lãnh Mặc Phàm ôm chặt Băng Di trong lòng, đau xót nói
"Bảo bối, đừng sợ.."
"Không...!mẹ...mẹ ơi! Máu nhiều lắm...!mẹ ơi....."
Băng Di không ngừng gào thét, máu chảy trên người Vân Hy làm cho cô nhớ đến mẹ năm đó.

Mẹ nằm bất động trên vũng máu, cho dù cô gào thét thế nào mẹ cũng không dậy.

Điều đó đã ám ảnh cô hằng đêm khi ngủ....
"Bảo bối ngoan, không sao.

Có anh ở đây với em.."
"Em sợ...lúc đó, mẹ em cũng vậy.

"
"Anh biết, ngoan, đừng sợ"
Băng Di mệt mỏi ngủ thiết đi trong vòng tay anh, Lãnh Mặc Phàm dịu dàng bế Băng Di về khách sạn.

Còn Tề Vũ và Tề Phúc há hốc mồm kinh ngạc, đây là lão đại của họ ư? Dịu dàng? Ấm áp? Ân cần? Lão đại của họ từ khi nào trở nên như vậy a? Nhưng họ chắc một điều, phu nhân chiếm vị trí rất quan trọng trong lòng lão đại.
Lúc này, đèn cấp cứu ở bệnh viện vụt tắt.

Kỳ Viễn nhanh chóng chạy lại
"Bác sĩ cô ấy có sao không?"
"Cũng may là đưa đến kịp, nên cả mẹ và con đều an toàn."
"Cảm ơn.....hả?! Con? Ý ông nói cô ấy mang thai?!"
"Phải, đã hơn một tháng."
Nói xong bác sĩ rời đi, để lại Kỳ Viễn tâm trạng vừa mừng vừa lo lắng.

Chỉ một chút nữa thôi, nếu chỉ chậm trễ một chút thôi có phải sẽ mất đi đứa con không? Mà nữ hoàng nghe thấy thì mới thở nhẹ nhõm, thật tốt quá.

Ta cũng nên xem xét lại để truyền ngôi vị nữ hoàng rồi.
Kỳ Viễn bước vào phòng bệnh thăm Vân Hy, lúc này nhìn thấy cô thật yên ổn.

Ước gì thời gian ngừng lại để anh được ngắm nhìn cô như vậy mãi mãi.

Cô là mạng sống, là trái tim của anh.

Nếu cô xảy ra chuyện gì anh nhất định sẽ ân hận cả đời.

Cho nên anh thề, sẽ không bao giờ buông tay cô ra.
"Vân Hy, anh yêu em".
Vân Hy nghe thấy có người nói bên tai mình thì từ từ mở mắt ra đã thấy Kỳ Viễn ngồi bên cạnh, cô bất giác đưa tay lên bụng và quay lại hỏi Kỳ Viễn
" Con em...!con em sao rồi....!con em có sao không...."
Kỳ Viễn thấy cô tỉnh thì vui mừng
" Bảo bối của chúng ta không sao.....!anh xin lỗi....!xin lỗi em...." anh đỡ cô dậy và ôm cô vào lòng thật chặt rồi nói
Vân Hy đẩy anh ra và nhìn lên mặt anh nói
" Không phải anh còn có Lý Mỹ Kỳ sao....!sao anh lại suất hiện ở đây...."
Kỳ Viễn xót trong lòng bắt đầu kể lại cho cô mọi chuyện
".......!chuyện là như vậy đó....!anh tìm em để nói rõ mọi chuyện thì đã không tìm được em...!anh rất lo cho em...."
Anh nói xong thì ôm cô vào lòng....
( Cặp này tạm dừng tại đây đã xong, từ giờ họ sẽ sống hp bên nhau)
Lãnh Mặc Phàm sau khi đưa Băng Di về khách sạn, thì luôn ngồi bên cạnh cô.

Nhìn Băng Di như vậy anh đau lòng vô cùng.
"Bảo bối, anh sẽ không để quá khứ của em lặp lại".
Như hiểu được lời anh, cô hừ nhẹ rồi ôm chặt lấy anh mà ngủ.

Có lẽ Băng Di cảm thấy thật hạnh phúc khi anh bên cạnh
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 52: 52: Băng Di Có Thai


Sau khi chuyện của Vân Hy và Kỳ Viễn hai người đã quyết định đi đăng ký kết hôn rồi quay lại thành phố S.
Hôm nay họ hẹn ở bar Night Star gặp mặt.

Trong căn phòng Vip có ba người đàn ông và hai người phụ nữ.

Họ nói chuyện với nhau khá vui vẻ, nhất là hai cô gái.

Phong Nam chỉ uống rượu từ đầu buổi đến cuối buổi, tâm trạng anh là cực kỳ không tốt.
"Cậu có chuyện gì phiền lòng sao?" Kỳ Viễn hỏi
-....
"Là về Doãn Ca?"
"Đúng, bây giờ cô ấy ở đâu mình cũng không biết với lại...cô ấy đang mang thai".
"CÁI GÌ?"
Băng Di và Vân Hy hét lớn, mắt trợn to như không tin vào tai mình.
"Vậy cậu tính sao?"
Lãnh Mặc Phàm hỏi, Phong Nam uống cạn ly rượu rồi đứng dậy nói
"Mình sẽ tìm được cô ấy."
Nói xong rời đi, Kỳ Viễn cũng lấy cớ Vân Hy mang thai dẫn về nghỉ ngơi.

Bây giờ trong phòng chỉ còn lại Lãnh Mặc Phàm và Băng Di.
"Em lo cho Doãn Ca quá!"
"Bảo bối, yên tâm sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu".
Lãnh Mặc Phàm nói xong cúi đầu xuống gặm nhấm đôi môi anh đào của cô.

Làm đầu óc Băng Di trống rỗng, cô luồn hai tay qua tóc ôm lấy cổ của Lãnh Mặc Phàm.

Chắc là do rượu nên cô thấy nụ hôn này làm cho Băng Di say đắm, hai người môi lưỡi day dưa, bàn tay của Lãnh Mặc Phàm cũng không yên phận mà sờ loạng
"Ưm...ông...xã...A..."
Băng Di bị Lãnh Mặc Phàm cắn nhẹ lên cổ trắng nõn, khiến cô chịu không được mà r*n r*.

Lãnh Mặc Phàm ánh mắt đục ngầu nhìn về phía Băng Di, anh nhanh chóng rời khỏi quán bar, lái xe về biệt thự.
Đến phòng anh dùng chân mở cửa, rồi ôm cô vào phòng cũng không quên đóng cửa lại.

Đặt Băng Di xuống giường, Lãnh Mặc Phàm lại một lần nữa hôn xuống đôi môi ngọt ngào kia.
"c** đ* cho anh..."
Băng Di nghe theo đưa tay lên cởi từng chiếc cúc sơ mi, môi Lãnh Mặc Phàm rời môi cô hôn xuống cổ, xương quai xanh, rồi hôn xuống....
Ngoài trời ánh trăng như e thẹn núp sau tán cây to, gió cũng thổi nhẹ.

Trên giường có hai thân thể quấn lấy nhau triền miên.
Sáng hôm sau, lúc Băng Di dậy đã là mười giờ sáng.

Nhìn sang bên cạnh đã không thấy Lãnh Mặc Phàm đâu nữa, chắc anh đi làm rồi.

Sau khi vệ sinh cá nhân, cô xuống dưới nhà.

Má Trịnh thấy cô liền lễ phép chào
"Thiếu phu nhân".

Băng Di gật đầu một cái rồi bước xuống bàn ăn, Má Trịnh dọn những món ngày thường cô thích ăn.

Băng Di vừa đưa miếng cá lên miệng cảm thấy buồn nôn, cô bỏ đũa xuống chạy nhanh vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn mửa.

Má Trịnh lo lắng chạy theo hỏi
"Thiếu phu nhân, người có sao không?"
Dạ không, chắc dạ dày không tốt.

Tí nữa con đi bệnh viện, bác đừng nói với Mặc Phàm anh ấy sẽ lo lắng.
"Dạ".
Sau khi húp ít cháo, cô gọi cho Vân Hy để cùng đi với Băng Di đến bệnh viện.

Nên hai người đang đứng trước cửa bệnh viện, đi vào cô đến khoa thông thường để lấy số.

Nhìn lên dãy số mà cô thở dài.
"Tiểu Di, đây không phải bệnh viện chồng cậu sao? Tại sao phải ngồi đợi?"
Vân Hy thật sự không hiểu.
"Mình sợ sẽ gặp người quen, cho nên...."
Chưa nói hết câu, thì có người gọi tên cô
"Băng Di?"
Băng Di quay lại nhìn thấy Du Tuấn đang đi lại gần thì dở khóc dở cười.
"Tới khám bệnh sao?"
"Vâng."
"Vậy vào phòng anh khám cho."
"Nhưng...."
" Không nhưng nhị gì hết!"
Thế là Băng Di cùng Vân Hy đi theo Du Tuấn về phòng làm việc của anh.

Đến nơi, Du Tuấn ngồi xuống ghế nhìn Băng Di hỏi
"Em bị gì? Cảm thấy không khỏe ở đâu?"
"Em...em đến khám thai."
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 53: 53: Bắt Cóc


Mặt Băng Di đỏ bừng, miệng thì nói lí nhí.

Du Tuấn nghe xong thì ngạc nhiên nhưng rất nhanh lấy lại tin thần
"Phàm có biết không?"
"Dạ không, em chưa chắc nên mới không nói với anh ấy, với lại anh cũng đừng nói với Mặc Phàm".
"Được, đợi anh một lát."
Du Tuấn lấy điện thoại gọi cho ai đó, sau năm phút một cô gái với vốc dáng cân đối mở cửa bước vào.
"Xin chào, tôi là Du Anna."
"Chào chị em là Băng Di còn đây là bạn em Vân Hy".
" Được rồi, em nằm xuống để chị kiểm tra cho".
Nói xong Băng Di nằm xuống giường, Du Anna kiểm tra tổng quát một lần.

Sau khi xong xuôi rất nhanh có kết quả.

Du Anna nhìn Băng Di cười
"Chúc mừng em, em đã có thai được một tháng rồi".
"Dạ, em cảm ơn chị".
"Chúc mừng, Tiểu Di"
Sau khi nghe căn dặn kĩ càng của Du Anna thì họ rời khỏi bệnh viện
"Cậu định nói cho chồng cậu biết không?"
"Dĩ nhiên, bây giờ mình đến công ty."

Nhưng vừa đi được mấy bước thì có năm người áo đen chặn đường hai người.

Đối với năm người này hai cô cũng đủ xử nhưng bây giờ hai người đều mang thai nên không thể nào động võ.
"Các người muốn gì?"
Băng Di lạnh lùng hỏi
"Hàn tiểu thư có người muốn gặp cô".
Một người trong số đó lên tiếng.

Băng Di do dự một tí rồi cũng bước theo, mình cô là đủ cô không muốn kéo Vân Hy vào vụ này.

Vân Hy chiếc nhìn chiếc xe mất hút thì mới ý thức được.

Vân Hy nhanh chóng gọi cho Lãnh Mặc Phàm nhưng không được, cô bắt xe đến Tập đoàn Thần Vũ.

Xe dừng trước tập đoàn cô nhanh chóng chạy đi tìm Lãnh Mặc Phàm nhưng anh đang họp.

Thư ký lại không cho cô vào, đành liều một phen vậy, Vân Hy nhân lúc thư ký không để ý liền đi vào phòng họp.

Hoảng hốt thư ký đuổi theo miệng không ngừng gọi
"Vân tiểu thư, không được, tổng tài đang họp".
"Rầm" cánh cửa vừa mở Vân Hy đã nhanh chóng bước vào, cô thư ký mới nhậm chức thì mặt mày tái mét.

Phòng họp bỗng chốc im lặng như tờ, nhưng Vân Hy không để ý điều đó quay sang nói với Lãnh Mặc Phàm
"Anh mau cứu Băng Di, cô ấy bị bắt cóc...."
Lời vừa dứt, Vân Hy cũng ngất xỉu cũng may Phong Nam đỡ kịp, quay sang Lãnh Mặc Phàm
"Tổng tài
Lãnh Mặc Phàm không nói lời nào, bỏ đi.

Ra khỏi phòng họp anh tức giận quát lên
"Điều động tất cả anh em trong bang tìm được phu nhân thì thôi."
"Không tìm được đem cái mạng các người về đây".
"Vâng".

Tề Vũ đổ mồ hôi hột nhưng nhanh chóng rời đi.

Lôi Lạc Dương đi mọi ngốc ngách nhưng vẫn không tìm được
Tại trụ sở chính, bang Hắc Ưng
"CHẾT TIỆT! TÔI NUÔI MÁY NGƯỜI CHỈ VIỆC TỐN CƠM"
"Phàm, bình tĩnh lại đã nào.

Nghỉ xem ai có thù với cô ấy không?"
Kỳ Viễn nhìn Lãnh Mặc Phàm đang mất bình tĩnh nói, anh biết Lãnh Mặc Phàm lo cho Băng Di nhưng trước hết phải bình tĩnh thì mới được.
Vân Hy thì khóc lên vì lo lắng, như nhớ ra điều gì đó cô vội vàng nói
"Anh phải mau cứu lấy Tiểu Di, bởi vì cô ấy...!cô ấy đang mang thai".
"Rầm" một tiếng, Lãnh Mặc Phàm như sét đánh ngang tai, cô ấy mang thai? Là con của anh?
"Chết tiệt! Các người còn không mau đi tìm cho tôi.

Cho dù lục tung cả thành phố này cũng phải tìm ra cho tôi."
Tề Vũ cùng Tề Phúc mặt đã đanh lại, phu nhân mang thai? Lão đại lo lắng cũng phải, nhưng ai to gan dám đụng đến phu nhân? Họ nhất định sẽ tìm ra phu nhân cùng có tiểu chủ tử, tuyệt đối tìm ra trước khi họ gặp chuyện không may.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 54: 54: Bắt Cóc


Băng Di bừng tỉnh, cô muốn cử động nhưng Băng Di phát hiện thân thể mình bị trói chặt trên chiếc ghế, làm cô không nhúc nhích được.

Đưa mắt nhìn xung quanh chỉ là một mảnh tối đen, nơi này hình như rất cũ có thể ngửi thấy mùi ẩm mốc.

Đây...!rốt cuộc là đâu?
Đang mê man trong dòng suy nghĩ mà không biết có người bước lại gần, cho đến khi tiếng nói đó vang lên
"Mày tỉnh rồi à!?"
Băng Di nghe thấy tiếng nói quen thuộc thì ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn người phụ nữ trước mắt
"Cô bắt tôi tới đây làm gì?"
"Mày sẽ biết nhanh thôi."
Nói xong người phụ nữ quay đi, không quên căn dặn phải trông chừng Băng Di thật kĩ.
"Cô thả tôi ra, nếu không Mặc Phàm sẽ không tha cho cô."
Nhưng đáp lại câu nói đó chỉ là tiếng đóng cửa vang lên
"Cô bé, gào thét cũng vô ích, chi bằng ngoan ngoãn mà im lặng."
Băng Di không nói lời nào, cô tin rằng Lãnh Mặc Phàm sẽ tìm ra cô.
Tổng bộ bang Hắc Ưng
"Rầm" tiếng đập bàn vang lên, Lãnh Mặc Phàm đôi mắt hằng lên tia máu như muốn giết người.

Anh thật sự đang rất muốn giết người, đơn giản vì đã hai ngày rồi mà vẫn chưa tìm thấy bảo bối.

Lãnh Mặc Phàm lo lắng, anh lo cho Băng Di, lo cho đứa con chưa chào đời của họ.

Điện thoại không liên lạc được, định vị tối tân nhất cũng bị nhiễu sóng.
Lãnh Mặc Phàm nhìn đám thuộc hạ quát
"TÔI CHO CÁC NGƯỜI MỘT NGÀY, TRONG VÒNG MỘT NGÀY KHÔNG TÌM ĐƯỢC PHU NHÂN THÌ ĐEM MẠNG CÁC NGƯỜI ĐẾN ĐÂY ĐỂ ĐỔI!"
Đám thuộc hạ không ngừng chảy mồ hôi, mặc dù trời không nóng đấy.

Họ đều có cùng một suy nghĩ đó là lão đại trước nay chưa từng như vậy.

Chắc phu nhân gì đó rất quan trọng đi?
Theo lời Lãnh Mặc Phàm top ba top bốn kéo nhau đi tìm phu nhân, không thôi sẽ chịu kết cục thảm a.

Nhìn đám người tản đi, Lãnh Mặc Phàm mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế.

Anh lấy tay day day huyệt thái dương, đã mấy ngày liền anh không ngủ nên có chút mệt, nhưng cho dù Lãnh Mặc Phàm có thời gian để nghỉ ngơi thì anh không tài nào ngủ được.

Vì anh rất lo cho bảo bối, không biết cô thế nào.

Ăn có no, mặc có đủ ấm không?
Trong căn nhà hoang, Băng Di bình tĩnh nhìn xung quanh căn phòng.

Cô muốn tìm một vật để cắt dây đang trói tay mình.

Xem xét kĩ một lần, Băng Di nhìn bình hoa đang đặt cách cô khoảng năm đến bảy bước.

Nhược Hy cố gắng di chuyển đến chỗ bình hoa và....
"Xoảng"...mấy tên canh cửa ở ngoài nghe tiếng động thì chạy nhanh vào, chỉ thấy bình hoa bị vỡ tan tành.

Một tên liếc Băng Di nói
"Tốt nhất đừng dở trò."
Nhìn bọn họ ra ngoài, Băng Di từ cánh tay lấy ra miếng vỡ của bình hoa.

Nhưng lúc làm vỡ bình hoa cô không may làm chính mình bị thương, máu từng giọt nhỏ xuống sàn.

Băng Di run rẩy nhìn nhưng cô cố kiềm nén sự sợ hãi mà cắt lấy sợi dây.

Từng phút từng phút trôi qua, cuối cùng cô cũng thành công gỡ bỏ sợi dây.

Băng Di sờ vào túi áo, cũng may họ không lấy điện thoại của cô.

Băng Di nhanh chóng bấm dãy số quen thuộc và gọi, bỗng cánh cửa bị mở toan bước vào là hai người phụ nữ và một người con trai.
Mà bên Lãnh Mặc Phàm, khi nhìn thấy số gọi đến anh nhanh chóng bắt máy, nhưng không nghe một ai trả lời, làm lòng anh càng dấy lên lo lắng.

Đợi một lúc lâu thì nghe đầu giây bên kia nói
"Các người bắt tôi làm gì?"
Nghe được giọng nói quen thuộc của bảo bối, Lãnh Mặc Phàm mừng rỡ liền ra hiệu cho đàn em bắt định vị xem cô đang ở đâu
"Mày nghĩ xem, nếu tao không có được Lãnh Mặc Phàm thì mày cũng đừng hòng".
"Lý Mỹ Nhu cô tưởng tôi sợ cô sao".
-.....
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 55: 55: Giải Cứu


Nghe đoạn đối thoại giữa Băng Di và Lý Mỹ Nhu, Lãnh Mặc Phàm mắt hằng lên tia tức giận.

Đáng lẽ anh nên xử lý cô ta, để cô ta không làm hại đến bảo bối.
"Lão đại, đã tra ra.

Phu nhân đang ở khu nhà hoang XXXX.."Tề Phúc sau khi tra được chỗ của Băng Di, liền báo lại cho Lãnh Mặc Phàm.
"Được, điều tất cả anh em chuẩn bị xuất phát".
Lời vừa nói hết, đã không còn thấy bóng Lãnh Mặc Phàm đâu nữa.

Lãnh Mặc Phàm phóng xe với tốc độ ánh sáng, nhưng vẫn tập trung để nghe đoạn đối thoại của bọn họ.

Bỗng nhiên, một tiếng quát đàn ông vang lên
"Con khốn mày gọi điện cho ai?"
Người đàn ông nhanh chóng vọt lên giật chiếc điện thoại, rồi tát vào mặt Băng Di một cái thật mạnh.

Lãnh Mặc Phàm nghe thấy tiếng động liền mắng thầm, đạp ga cũng nhanh hơn.

Bọn họ dám làm gì bảo bối, anh thề sẽ cho họ sống không bằng chết
Bây giờ trên đường lớn, người ta chỉ thấy một dàn siêu xe chạy trên đường với vận tốc cực nhanh, người đi đường không khỏi trố mắt một dàn siêu xe này.

Xe của Lãnh Mặc Phàm dẫn đầu không biết anh đã vượt qua bao nhiêu đèn đỏ, cuối cùng rẽ vào một con hẻn ít người.

Nhưng điều nổi bật trong con hẻn này là căn biệt thự màu vàng bị bỏ hoang và đó cũng là nơi bảo bối anh đang bị bắt.
"Con khốn, mày dám gọi điện thoại báo người?"
Lý Mỹ Nhu trợn mắt hung dữ, trên tay vân vê con dao cắt giấy mới mua.
"Khuôn mặt này quyến rũ anh ấy? Vậy nếu có một đường ở chỗ này thì sao nhỉ?"
Lý Mỹ Nhu vừa nói vừa đưa con dao từ từ rạch xuống má của Băng Di.

Sắc mặt Băng Di tái mét khi nhìn dòng máu đỏ thẳm đang chảy trên má, cố cắn chặt rằn để không thét lên vì sợ hãi.
Mặc Phàm...!anh ở đâu...!Mặc Phàm...." Băng Di trong đầu không ngừng gào thét tên anh.

Người đàn ông thấy vậy liền ngăn cản
"Để tôi thưởng thức mùi vị xem cô ta thế nào đã".

Vừa nói người đàn ông l**m môi nhìn Băng Di một cách *** ****.

Lý Mỹ Nhu dừng tay, nhường chỗ cho người đàn ông rồi sang bên cạnh đứng.
Băng Di mắt thấy người đàn ông đang lại gần mình thì hét lên
" AN DƯƠNG HÀN!!!! ANH CÚT XA TÔI RA......"
Nhưng anh không những không tránh ra mà từng chút từng chút một cởi cút áo sơ mi của Băng Di.

Cảnh xuân hiện ra trước mắt, khiến yết hầu của An Dương Hàn không ngừng lên xuống
"Thật đẹp."

An Dương Hàn càng tiến lại Băng Di càng giẫy giụa, hai cánh tay của cô bị anh ta nắm chặt kéo cao lên đầu.

Chân của An Dương Hàn thì đặt giữa hai chân Băng Di.

Không biết vô tình hay cố ý An Dương Hàn ma sát vào chỗ tư mật của cô.

Băng Di ra sức phản kháng nhưng không được.

Mặc dù cô có võ nhưng sức con gái nên Băng Di không thể thoát khỏi gọng kìm của An Dương Hàn
"KHÔNG!!!! MẶC PHÀM....!CỨU EM....."
Băng Di hoảng sợ gào khóc, đúng lúc này "RẦM" cánh cửa bị một lực mạnh đánh bay, Lãnh Mặc Phàm đôi mắt hằng lên tia máu, nhìn người con gái anh yêu thương, cưng chiều không nỡ làm cô tổn thương.

Vậy mà họ lại đối xử với cô như vậy
" Thả-cô-ấy-ra."
Lãnh Mặc Phàm gằng từng tiếng, siết chặt nắm đấm trong tay để kiềm chế cơn tức giận của mình.

Anh phải cứu được bảo bối.

Lý Mỹ Nhu và cô gái kia nhìn thấy Lãnh Mặc Phàm thì sợ đến mức suýt ngã.
"Mày nghĩ sao?" An Dương Hàn nhếch mép cười khinh bỉ.

Thật ra, An Dương Hàn đã bị khí thế bức người của Lãnh Mặc Phàm dọa cho sợ, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao.

Lãnh Mặc Phàm không ngờ An Dương Hàn lại nói như vậy, anh rút sau lưng cây súng chỉa thẳng vào đầu An Dương Hàn, chỉ cần bóp còi anh ta sẽ chết ngay tức khắc.
"Thả hay không thả?"
"Kh...ông...không thả...."
An Dương Hàn run giọng nói, môi Lãnh Mặc Phàm khẽ cong lên và....
"Đoàng"
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 56: 56: Giải Cứu


Một tiếng súng nổ lên, Lý Mỹ Nhu và cô gái kia cũng chính là chị của cô Lý Mỹ Kỳ hét lên.

An Dương Hàn nhắm tịch hai mắt lại, nhưng...!một giây,...! hai giây...!ba giây, anh ta cũng không cảm thấy gì cả.

Đang định mở mắt ra thì một cú đấm giáng trời rơi thẳng vào má phải của An Dương Hàn.

Sở dĩ viên đạn không bắn trúng người An Dương Hàn là do Lãnh Mặc Phàm cố ý bắn chệch đi, chỉ cách ba xăng ti mét nữa thôi là anh ta đi chầu Diêm Vương rồi.

Băng Di được giải thoát liền ngã ngồi xuống đất, nước mắt rơi giàn giụa.

Bên ngoài, Tề Vũ và Tề Phúc cũng xong vào.

Thế cục nhanh chóng xoay chuyển, Lãnh Mặc Phàm cởi áo khoác choàng lên người Băng Di rồi bế cô lên, ra lệnh
" Đem về tổng bộ tra tấn".
Lạnh lùng để lại một câu rồi ôm Băng Di sải bước ra ngoài.

Mà sắc mặt của ba người kia giờ đã trắng bệch.

Tề Vũ và Tề Phúc nhanh chóng đen họ về tổng bộ của bang Hắc Ưng.
Lãnh Mặc Phàm đặt Băng Di ở ghế phụ rồi vòng qua bên ngồi ghế lái.

Anh yêu thương vuốt mái tóc rối bù của cô, giọng dịu dàng vang lên
"Bảo bối, không sao rồi.

Đừng khóc..."
Nhưng càng làm vậy Băng Di càng khóc to hơn.

Cô rất sợ, sợ nếu như anh không đến kịp có phải cô sẽ bị tên kia làm nhục? Lãnh Mặc Phàm đau lòng hôn lên những giọt nước mắt mặn chát của Băng Di, rồi ôm cô vào lòng
"Bảo bối, đừng khóc...!ngoan...đã không sao rồi..."
" M...ặc...P...àm..."
"Hử?"
"Em rất...!sợ....!sợ anh không đến kịp...!e sợ lắm"
Nghe Băng Di nói vậy, Lãnh Mặc Phàm tự trách bản thân không tìm được cô sớm hơn.

Nếu anh tìm được cô sớm hơn, mọi chuyện sẽ không như thế này?
"Không sao, có anh ở đây...!không sợ.

Bây giờ anh đưa bảo bối về?"
Băng Di gật đầu nhưng vẫn ôm Lãnh Mặc Phàm, anh cũng không nói gì, nhấn ga chạy một mạch về tổng bộ bang Hắc Ưng.

Chiếc siêu xe dừng trước căn biệt thự, à không phải nói là tòa lâu đài theo phong cách cổ kính.

Chiếc xe đứng trước cổng sắc được trạm khắc tinh xảo màu đen.

Cánh cửa sắt từ từ mở ra, chiếc xe chạy dọc theo hai bên đường là hàng người mặc áo đen, trên mặt không chút biểu cảm cúi đầu.

Xe chạy thẳng vào gara, Lãnh Mặc Phàm nhìn thấy Băng Di đã ngủ.

Anh nhẹ nhàng xuống xe rồi bế cô vào bên trong.

Hai hàng người hầu đứng cúi chào, nhưng không khỏi ngạc nhiên khi thấy chủ tử ôm một cô gái trong lòng? Có phải là phu nhân trong truyền thuyết được lão đại cưng chiều? Yêu thương? Lúc mất tích điều tất cả người trong bang đi tìm?
Lãnh Mặc Phàm không để ý ánh mắt nghi hoặc của mọi người mà đi thẳng lên lầu.

Bế Băng Di vào phòng ngủ của mình, anh cẩn thận đắp chăn cho Băng Di.

Yêu thương hôn lên trán cô, nhìn vết thương trên má phải của Băng Di anh bất giác siết chặt tay.

Rồi đi lấy hộp y tế, khử vết thương, Lãnh Mặc Phàm làm rất nhẹ nhàng và cẩn thận vì anh sợ bảo bối đau.

Trong quá trình rửa thương, có lẽ cảm thấy đau nên Băng Di nhăn mày lại...khi đã xử lý xong Lãnh Mặc Phàm cẩn thận băng bó lại.

Làm xong anh bước ra ngoài, đóng cửa phòng lại nét mặt dịu dàng lúc nãy đã không còn nữa, mà thay vào là nét mặt như "Tula" mà phải hơn Tula ấy chứ.
Bước xuống lầu anh dặn quản gia nấu cháo, khi nào Băng Di tỉnh lại thì đem lên cho cô.

Dặn xong liền đi xuống mật thất
"Người đâu?"
Tuy chỉ hai chữ đơn giản, nhưng đủ để Tề Phúc hiểu anh đang nói gì, nên nhanh chóng đáp lại

"Đang ở nhà giam, thưa lão đại".
Lãnh Mặc Phàm không nói gì nữa, bước thẳng vào nhà giam.

Khi đến nơi đã thấy ba người bị tra tấn đến máu me bê bết, Lãnh Mặc Phàm không một tiếng động ngồi xuống ghế được chuẩn bị sẵn nhìn ba người họ.

Thời gian cứ vậy trôi qua, không khí phòng giam lúc này căng thẳng đến tột độ.

Lãnh Mặc Phàm cất giọng băng lãnh phá tan bầu không khí quỷ dị
"Làm cho họ tỉnh."
Nhận mệnh lệnh, một trong số đó liền lấy nước lạnh (nước đá á) tạt vào ba người họ.

Cả ba tỉnh dậy, đã nhìn thấy Lãnh Mặc Phàm ở đó.

Lý Mỹ Kỳ nhìn thấy anh thì hét lên
"Thả tôi ra, tôi không làm gì cả".
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 57: 57: Anh Đây Rồi


Lôi Lạc Dương hừ lạnh, không nhanh không chậm nói
"Không làm gì nhưng cũng là đồng phạm.

Người đâu..."
" Hơn nữa cô đã từng lừa dối bạn tôi đúng không...!cô còn nhớ cô đã làm gì với bạn tôi không, bạn tôi tên Bùi Kỳ Viễn ...." Lý Mỹ Kỳ thấy anh nói vậy thì giật mình cô ta vẫn cố cãi
" Tôi không có làm gì hết"
" Cô không làm gì thật sao..." Lúc này Kỳ Viễn từ bên ngoài đi vào anh thấy cô ta nói vậy bèn nên tiếng
Làm cho Lý Mỹ Kỳ im bạch không dám ho he thêm.

Kỳ Viễn quay lại nói với Lãnh Mặc Phàm
" Cậu xử lý cô ta hộ tôi nhé" nói xong Kỳ Viễn xoay người bước ra ngoài
Lý Mỹ Kỳ nghe vậy khuỵ xuống đất đầu cô ta lắc điên cuồng gào thét
" Tha cho tôi đi mà....!tha cho tôi...!tôi còn con nhỏ...!làm ơn..."

" Lão đại?" Lúc này Tề Phú lên tiếng
"Đem cô ta (chỉ vào Lý Mỹ Kỳ) cho Tiểu Hổ thưởng thức".
Tiểu Hổ là một con hổ được Lãnh Mặc Phàm nuôi từ nhỏ nên nó được anh huấn luyện rất kĩ, chỉ khi có mệnh lệnh của anh nó mới cắn người.
"Vâng..."
Thế là Lý Mỹ Kỳ bị lôi đi, bỗng chốc trong ngục tâm tối nghe tiếng hét thất thanh của một cô gái rồi im lặng như chưa xảy ra chuyện gì.

Lý Mỹ Nhu và An Dương Hàn không ngừng run rẩy, lo lắng không biết Lãnh Mặc Phàm sẽ dùng biện pháp gì để tra tấn họ.
"Xin...anh...hãy tha...cho em..."Lý Mỹ Nhu rơi nước mắt, cất giọng run run lên xin được tha thứ
"Tha? Cô nghĩ dễ vậy sao? Đụng vào người của tôi các người chắc biết sẽ có kết cục gì?"
"Không....xin anh....tha cho em..."
"IM!"
Lãnh Mặc Phàm gằng giọng, ngay lập tức Lý Mỹ Nhu im bặt.

Mắt thấy Lãnh Mặc Phàm đứng dậy, hai người liền thở phào nhưng ngay lập tức sắc mặt trắng bệch
"Các người biết xử lý họ ra sao chứ? Đừng để ta thất vọng...."
"Dạ, lão đại".
Lãnh Mặc Phàm rời khỏi, đám thuộc hạ bất đầu triển khai kế hoạch tra tấn họ đến chết và cũng ngay đêm hôm đó Tập đoàn An Thị đã không còn tồn tại trên đời, An gia sụp đỗ và sống cuộc sống nghèo túng mà không rõ nguyên nhân.
Lãnh Mặc Phàm từ mật thất đi ra, nghe quản gia nói Băng Di chưa tỉnh thì Lãnh Mặc Phàm nhanh chóng lên xem, chân gần bước tới cửa thì nghe tiếng hét bên trong
"Không...!buông tôi ra....Mặc Phàm...!cứu em..."
Lãnh Mặc Phàm lòng thắt lại bước nhanh về phía cửa rồi chạy vào ôm cô, an ủi
"Bảo bối, đừng sợ...."
Băng Di cảm nhận được hơi ấm quen thuộc thì vùi đầu vào ngực Lãnh Mặc Phàm, ôm chặt lấy anh nức nở
"Ông....!xã..."

"Ừ, bảo bối....!không sao rồi".
Băng Di ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Lãnh Mặc Phàm.

Anh dịu dàng lâu đi những giọt nước mắt còn động lại trên mi cô
"Ông xã, đói.."
Băng Di chu môi anh đào nhỏ nhắn lên nói, khiến Lãnh Mặc Phàm phì cười anh nhéo chóp mũi cô một cái rồi nói
" Đợi anh một tí".
Lãnh Mặc Phàm ra ngoài chưa được mười phút thì quay lại, trên tay bưng một bát cháo.

Băng Di định cầm ăn nhưng bị Lãnh Mặc Phàm giật lại
"Để anh".
Lãnh Mặc Phàm đút từng muỗng cho Băng Di, cô nhanh chóng ăn hết.

Vô tình l**m môi làm Lãnh Mặc Phàm nhịn không được mà hôn lên môi cô, một nụ hôn thật sâu.

Cho đến khi cảm thấy cô gái nhỏ sắp thở không được anh mới luyến tiếc rời môi cô.

Băng Di thở hổn hển dựa vào ngực Lãnh Mặc Phàm, chu môi bất mãn hỏi
"Đây là đâu?"
"Tổng bộ bang Hắc Ưng".
Băng Di chỉ "ồ" một tiếng rồi rời giường, nhưng vừa mới đặt chân xuống đã bị một lực mạnh kéo lại
"Bảo bối, em không có gì để nói với anh?"
"Nói? Nói gì?"
"Em đang mang thai?"
Băng Di lúc này mới sực tỉnh, phải rồi ha sao cô lại quên mất mình đang mang thai? ( —.—) Băng Di gật đầu, rồi cười hì hì
"Bảo bối, cảm ơn em."
Cảm ơn em đã đến bên anh, cảm ơn em đã mang con của anh, cảm ơn em vì tất cả...!Lãnh Mặc Phàm ôm chặt Băng Di vào lòng, cưng chiều cùng ôn nhu nói
"Bảo bối, anh yêu em....rất yêu em..."
Lãnh Mặc Phàm không biết mình đã nói câu này bao nhiêu lần, nhưng anh thật sự rất yêu bảo bố nhà mình a, dù nói câu này nghìn lần anhcũng vẫn muốn nói một câu "anh yêu em" hơn mạng sống của mình.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 58: 58: Bang Chủ Phu Nhân


Sau khi tắm rửa xong, Băng Di lấy điện thoại gọi cho Vân Hy để báo bình an.

Không thôi cô ấy sẽ lo lắng mà ảnh hưởng đến thai nhi.

Gác điện thoại, Băng Di lười nhác nằm xuống giường, cô không thấy Lãnh Mặc Phàm đã đi đâu, dù sao bây giờ trời cũng đã tối, haizzz...thở dài một cái, Băng Di đứng dậy bước ra khỏi phòng.

Bây giờ trên người cô chỉ mặc áo choàng tắm màu đen của Lãnh Mặc Phàm vì cô không có đồ ở đây.

Đám người hầu thấy Băng Di liền lễ phép cúi chào
" Phu nhân".
Băng Di gật đầu một cái, mặt cô không chút biểu cảm gì hỏi cô hầu bên cạnh
"Mặc Phàm đâu?"
"Dạ, lão đại đang ở phòng hội nghị"
"Phòng hội nghị?"

"Dạ, phòng ở trên tầng ba phu nhân có muốn lên?"
"Không sao, tôi tự đi các người cứ làm việc của mình".
Đám người hầu thấy Băng Di rời đi thì thở phào, sao phu nhân lại lạnh giống lão đại vậy?
Băng Di khó hiểu, chẳng lẽ cô đáng sợ vậy sao? Lắc đầu bỏ đi ý nghĩ đó, Băng Di nhanh chóng đến phòng hội nghị, đang do dự không biết có nên vào hay không, thì phía sau một giọng nói lạnh lùng vang lên
"Cô là ai? Cô không phải người của bang?"
"Phải".

lạnh lùng không kém cô gái kia
Cô gái thấy khó hiểu, không phải người trong bang thì làm sao ở đây được.

Tử Hạ đưa mắt lướt qua một lượt trên người Băng Di, thì khinh bỉ.

Ở đây quyến rũ đàn ông sao? Trên người chỉ mặc một cái áo choàng tắm mài đen? Mà Tử Hạ cô quên mất một điều là trong bang chỉ có mình lão đại mặc áo choàng tắm màu đen.
"Mau rời khỏi đây, trước khi tôi động thủ".
Mặt Tử Hạ vẫn không biến sắc nói, cô là sát thủ hạng ba cũng đã ghê gớm lắm này.

Nhìn cô gái trước mắt, chân yếu tay mềm như vậy, sẽ không có võ đi?
"Tôi không thích"
Băng Di gằn giọng, làm Tử Hạ tức giận máu sôi lên.

Không nghĩ nhiều liền động thủ nhưng rất nhanh Băng Di né được, nhếch mép cười
"Vẫn còn yếu lắm".
Phải, Tử Hạ so về tốc độ vẫn thua Băng Di bởi vì trừ học võ ở bên ngoài ra, Lãnh Mặc Phàm còn đặc biệt dậy cho cô kĩ thuật tránh né, ít nhất bây giờ Băng Di không thể so sánh với sát thủ hạng nhất nhưng sẽ không thua kém gì sát thủ hạng nhì.
Tử Hạ sôi máu tiếp tục công kích Băng Di, mà cô chỉ né vì cô đang mang thai không thể vận động mạnh.

Cách tốt nhất vẫn là vào bên trong phòng hội nghị.

Nghĩ là làm, Băng Di dùng một cước đá tung cánh cửa vang lên cái "rầm".
Mọi người trong phòng bất ngờ quay đầu, nhìn một màn trước mắt họ không khỏi ngạc nhiên.

Hai người con cái đang đánh nhau, mà lúc này Lãnh Mặc Phàm cực kỳ bực mình vì có người xong vào.

Anh nhíu chặt mày, ngước lên nhìn xem ai to gan như vậy.

Nhưng vừa ngước lên, sắc mặt tức giận của anh liền chuyển sang lo lắng.

Bảo bối của anh đang mang thai mà đánh nhau dĩ nhiên là phải lo lắng rồi.

Lãnh Mặc Phàm quát lớn
" DỪNG LẠI!"
Ngay sau tiếng quát của Lãnh Mặc Phàm, Băng Di cứng người, ha, cô đang làm gì vậy? Cô là đang mang thai nha! Băng Di dừng hẳn động tác, nhưng Tử Hạ thì ngược lại.

Cô ta tiếp tục ra đòn, Lãnh Mặc Phàm trán nổi gân xanh vì tức giận.

"Bụp" cú đánh của Tử Hạ bị một bàn tay khác đỡ, Băng Di ngơ ngác nhìn cánh tay chắn trước mặt mình, nếu Lãnh Mặc Phàm không chắn kịp, có phải cú đánh này giáng vào mặt cô?
"Cô-không-nghe-tôi-nói?"
Lãnh Mặc Phàm gằn giọng, Tử Hạ lắp bắp kinh hãi
"Lão...!lão đại...tại cô ta không phải người trong bang"
Tử Hạ vừa nói vừa chỉ tay về phía Băng Di, Lãnh Mặc Phàm mặt lạnh hơn bao giờ hết, gằn giọng nói
"Cô ấy là BANG CHỦ PHU NHÂN".
Im lặng, không tiếng nói...sau câu nói của anh, không khí trong phòng trở nên căng thẳng.

Tử Hạ sợ hãi nhìn về phía Băng Di, cô ta là bang chủ phu nhân? Phu nhân được lão đại sủng? Là cô ta? Sao...sao có thể? Tử Hạ nghiến chặt răng, tay cũng không tự chủ siết thành nắm đấm.

Đầu Tử Hạ cúi xuống, giọng nói không tình nguyện vang lên
"Xin...xin lỗi, bang chủ phu nhân".
 
Back
Top Bottom