Ngôn Tình Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 20: 20: Nhược Hy Trở Nên Mạnh Mẽ


Sau khi Lãnh Mặc Phàm đưa Băng Di về bệnh viện, thì Băng Di đã xin anh cho xuất viện nên hai ngày sau đó Lãnh Mặc Phàm làm thủ tục để cô xuất viện, về nhà dưỡng thương.

Hôm nay Lãnh Mặc Phàm đến công ty có việc bận nên chỉ có Băng Di ở nhà.

Cô ngồi trên phòng suy nghĩ gì đó rất nhập tâm, đến nỗi Má Trịnh gõ cửa nãy giờ mà không nghe thấy.
"Cạch" cánh cửa mở ra, Má Trịnh bước vào phòng trên tay cầm bát thuốc bổ, đi đến chỗ Băng Di đang ngồi rồi nên tiếng
"Thiếu phu nhân mời người dùng thuốc".
"A...vâng, để đó lát nữa cháu uống".

Băng Di giật mình nói với Má Trịnh
"Dạ".

Má Trịnh đặt chén thuốc xuống, rồi xoay người bước ra ngoài không quên đóng cửa lại.

Băng Di đi lại sofa cầm chén thuốc lên nhưng không uống, đưa tới miệng rồi cô khựng lại môi nhếch lên một nụ cười gian xảo.
7h tối, tại biệt thự Lãnh Gia
Lãnh Mặc Phàm vừa mới tắm xong anh đang cầm khăn lau tóc đi từ nhà tắm đi ra, trên người khoác bộ áo choàng ngủ màu đen.

Lãnh Mặc Phàm ngồi xuống giường bỏ khăn lau sang một bên, kéo Băng Di ôm cô ngồi trong lòng, đầu vùi vào hõm cổ tham lam hít lấy mùi hương quen thuộc của cô.
- Mặc Phàm.

Băng Di khẽ gọi tên anh
Anh đang tham lam hít lấy mùi hương của cô thì đột nhiên nghe thấy cô kêu mình
"Hửm?!"
"Em...em muốn học võ."
Lãnh Mặc Phàm ngước mắt lên nhìn vào con ngươi đen hiện lên tia mong chờ của Băng Di, anh hỏi
"Tại sao?"
"Em muốn trở nên mạnh mẽ".

Băng Di trong ánh mắt hiện lên tia kiên định, Lãnh Mặc Phàm không biết nên vui hay buồn khi cô muốn trở nên mạnh mẽ? Băng Di thấy Lãnh Mặc Phàm không trả lời, liền ôm chặt cánh tay anh làm nũng
"Nha\~, Mặc Phàm cho em đi đi mà, nha, nha,nha\~\~\~"
Lãnh Mặc Phàm mặt càng khó coi, đây là đang làm nũng với anh? Cơ mà nhìn cô như vậy đáng yêu làm sao, hai má phòng to môi đỏ khẽ chu nhìn là muốn cắn ngay.
"Em thật sự muốn?" Lãnh Mặc Phàm nghi hoặc hỏi lại, Băng Di không do dự gật đầu chắc nịch.

Thôi thì anh đồng ý cho xong, chứ như thế này anh sẽ không kìm chế được mà ăn cô mất thôi.

Dù gì học võ cũng tốt cho Băng Di, nên Lãnh Mặc Phàm nói
"Được, nhưng phải cẩn thận".
Băng Di nghe anh nói liền cười típ mắt, hôn một cái "chụt" lên má cảu Lãnh Mặc Phàm.
Yêu anh nhất.

nói xong cô còn cọ cọ đầu vào lòng ngực của anh, Lãnh Mặc Phf cứng đờ.

Đây là muốn hại chết anh sao? Giọng hơi khàn của Lãnh Mặc Phàm vang lên
"Bà xã, nếu em không muốn mình bị anh "ăn" thì ngồi im".
Băng Di lúc này mới thấy thân thể anh nóng như lửa, mồ hôi trên trán chảy từng giọt.

Cô liền biết ý mà ngồi yên để cho anh ôm, mười phút sau Lãnh Mặc Phàm cảm nhận được hơi thở đều đều của cô gái nhỏ trong ngực.

Anh lắc đầu thở dài, khơi dậy d*c v*ng của anh, bây giờ thì ngủ không biết trời trăng mây gió gì cả.

Lãnh Mặc Phàm khẽ mắng yêu.
"Tiểu yêu tinh".
Băng Di được Lãnh Mặc Phàm đặt cẩn thận xuống giường đắp chăn kĩ cho cô, anh liền vào nhà tắm tắm nước lạnh, trên mặt Lãnh Mặc Phàm nở nụ cười bất đắc dĩ rồi bước vào nhà tắm.

Sau khi tắm nước lạnh xong, Lãnh Mặc Phàm đến bên cạnh giường vén một góc chăn nằm xuống rồi ôm Băng Di ngủ ngon lành, một giấc tới sáng.
Sáng hôm sau, tinh thần của Băng Di cực kỳ tốt.

Hôm nay cô sẽ đến câu lạc bộ võ thuật để đăng ký, ăn sáng xong Lãnh Mặc Phàm chở Băng Di đi rồi đi công ty làm việc.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 21: 21: Anh Ấy Đã Có Bạn Gái


Băng Di đứng trước câu lạc bộ võ thuật hít một hơi thật dài, rồi bước vào.

Cô đăng ký học các loại võ khác nhau, vì thời gian học không trùng.

Nào là judo, karate, teawkondo, truyệt quyền đạo và dĩ nhiên cô sẽ không nói cho Lãnh Mặc Phàm biết cô học nhiều như vậy.

Kể từ hôm đó cô bắt đầu đi sớm về đến nhà cũng là lúc Lãnh Mặc Phàm đi làm về.

Họ học các loại võ rất nhanh, chắc vì cô có năng khiếu học.

Việc đi học ở trường đại học cô đã sớm thi lấy bằng và đạt được loại bằng xuất sắc, ai bảo Băng Di học giỏi như vậy làm gì? Lấy được bằng cũng chẳng đi làm được, vì ai kia bảo cô ở nhà anh nuôi nên Băng Di đành ngậm ngùi tiếc nuối.
Thoáng cái ba tháng trôi qua, tình cảm của Lãnh Mặc Phàm và Băng Di không những không xảy ra chuyện gì mà tình cảm của họ càng ngày càng gắng bó, hiểu nhau hơn.

Trong ba tháng đó, Băng Di lên được đai đen Judo các lại võ học khác cũng rất tốt, nên bây giờ ai đụng vào cô chỉ nước nhập viện ít nhất một tuần, nhiều nhất thì một tháng.

\=•\=•\=•\=•\=•\=•\=• ta là tia phân cách Nam Phong và Bùi Doãn Ca \=•\=•\=•\=•\=•\=
Bùo Doãn Ca mấy ngày hôm nay đều chết co ro trong nhà, vì cái tên lang băm nào kia mà làm cô mất ăn mất ngủ.

Hai ngày trước, Bùi Doãn Ca gặp Nam Phong đang đứng ở trước cửa khách sạn The King hôn một cô gái, cô liền tức giận bỏ đi.

Mà lúc đó không hiểu tại sao cô lại tức giận như vậy? Nam Phong đâu là gì của cô? Anh ta hôn ai yêu ai, thích ai thì là quyền của anh ta, không phải sao? Nhưng tại sao Bùi Doãn Ca lại thấy khó chịu như vậy? Hôm nay, Bùi Doãn Ca quyết định hẹn gặp Vân Hy để hỏi xem mình bị gì, còn Băng Di thì khỏi nói ngày nào cũng bận đi học võ.
Bùi Doãn Ca đang ngồi ở bàn ngay cạnh cửa kính, từ chỗ này nhìn ra cũng đều nhìn thấy cảnh tấp nập của mọi người.

Vân Hy bước vào quán thì thấy ngay cô, bước lại ngồi xuống ghế Vân Hy vào thẳng vấn đề chính
"Có chuyện gì mà bà hẹn tôi ra đây? Mà sao thấy dạo này bà xanh sao quá vậy, Doãn Ca?"
Doãn Ca thấy Vân Hy đến chưa gọi đồ uống mà đã quan tâm mình cô liền hỏi...
"Bà uống gì?"
LCho một ly cafe đá ít đường là được".

Vân Hy quay sang phục vụ nói, đợi anh ta đi thì Vân Hy nhìn Bùi Doãn Ca chờ cô nói
"Tiểu Hy, yêu một người...!có cảm giác như thế nào?"
"Khụ...cái này? Bà đang yêu ai sao?" Vân Hy ho một tiếng nhìn Bùi Doãn Ca nói
"Tui không biết nên mới hỏi bà".

Bùi Doãn Ca gắt
" Được rồi, yêu một người là khi gặp họ tim mình sẽ đập nhanh, cảm thấy khó chịu khi họ bên cạnh người con gái khác, ừm...đại loại là vậy".

Vân Hy xổ một tràng, sau đó mới để ý mặt của cô bạn mình đang nhăn nhó.

"Sao? Có phải là?"
"Phải, mình thật sự đã yêu anh ấy mắt rồi".

Bùi Doãn Ca có chút đỏ mặt nói, Vân Hy nhận cafe từ tay phục vụ uống một ngụm rồi nói
"Vậy có tính thổ lộ không?"
"Mình...!mình không thể!" giọng Bùi Doãn Ca buồn buồn nói, Vân Hy có chút nghi hoặc hỏi
"Tại sao?"
"Bởi vì anh ấy đã có bạn gái."
"Phụt".

Nghe cô bạn nói xong, cafe trong miệng của Vân Hy phun hết ra ngoài, cũng may cô né nhanh
"Haizzz, cậu tính làm tiểu tam phá rối người khác sao?"
"Không, mình sẽ không làm vậy."
"Ừ, thế nhé! Bây giờ mình còn có việc."
Vân Hy nói xong gọi phục vụ tính tiền rồi rời khỏi quán, Bùi Doãn Ca cũng không nán lại lâu cũng ra về ngay sau đó.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 22: 22: Đe Doạ


" Có ô cửa sổ nhỏ, lay hồn ai qua đây.
Có giấc mơ là lạ, chạm vào ký ức
Dường như mây đang khóc, mưa đang hát, hát bài hát mùa yêu....
.....
Dường như mây đang đến, mưa đi mất, tôi xao xuyến, em lưu luyến....
Gần anh tôi thấy bâng khuâng bâng khuâng con tim này như chết lặng.
Bóng dáng người như cơn gió lạ, mang anh lại gần bên tôi....
........
...............!"
\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=\=
Bùo Doãn Ca một thân ướt sũng về nhà, làm Kỳ Viễn không khỏi lo lắng
"Em làm gì mà để người ước như vậy? Mưa thì lấy dù mà che, sao lại đi bộ để cho ướt hết thế kia? Như vậy biết là dễ bị cảm lắm không? Hả?!" Kỳ Viễn xổ cho một tràng nhưng ở trước mắt anh, người đâu? Kỳ Viễn quay lại thấy Bùi Doãn Ca mệt mỏi lên cầu thang thì thở dài.
"Hôm nay em bị sao vậy?"
"...."
"Em..."
Còn chưa nói được hết câu bóng của Bùi Doãn Ca đã khuất ở cánh cửa phòng và chỉ để lại tiếng đóng cửa khô khốc.
"Thím Hai, bác nấu chén canh gừng rồi đem lên cho Tiểu Ca dùng cháu với."
"Dạ, thiếu gia."
Mà ở trên phòng, Bùi Doãn Ca vào thẳng phòng tắm, cô ngâm mình trong nước cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Nhắm hai mắt lại nhưng lại ngủ quên, cho đến khi nước lạnh Bùi Doãn Ca mới bước ra khỏi bồn tắm.

Trên người mặc áo choàng tắm màu hồng, lúc ra tới nơi thì thấy Thím Hai ở đó
"Tiểu thư, thiếu gia bảo tôi nấu canh gừng cho người".
"Dạ, bác để đó lát cháu uống."
"Vâng."
Nói xong, Thím Hai để bát canh gừng xuống rồi xoay người ra ngoài.

Đợi cánh cửa phòng đóng lại, hai hàng nước mắt như châu ngọc rơi xuống gò má ửng hồng vì mới tắm xong.
Bùi Doãn Ca, mày nhất định sẽ quên được.
\=•\=•\=•\=•\=•\=•\=•\=•\=ta là dải ngân hà phân cách, sáng hôm sau \=•\=•\=•\=•\=•\=•\=•\=
Biệt thự Lãnh Gia
Băng Di tỉnh dậy thì đã là chín giờ sáng, Lãnh Mặc Phàm chắc hẳn đã đi làm.

Cô bước xuống giường đi vào làm vệ sinh cá nhân, sau mười lăm phút bước ra với chiếc đầm trắng dài tới mắc cá.

Má Trịnh thấy Băng Di xuống liền sai người dọn bữa sáng, dạo này Băng Di cảm thấy mệt mỏi vô cùng vì cô học võ mà.

Sắp mệt chết cô rồi....
Băng Di bỏ miếng trứng vào miệng ăn rồi hỏi Má Trịnh
Mặc Phàm đã ăn sáng chưa ạ?

"Dạ, thưa thiếu phu nhân...thiếu gia ăn sáng rồi mới đi làm".

Má Trịnh nở nụ cười hiền từ nói, Băng Di chỉ gật đầu rồi tiếp tục ăm bữa sáng của mình.
Lãnh Mặc Phàm ở tầng cao nhất ở tập đoàn, đang chăm chú viết viết vẽ vẽ gì đó.

Thỉnh thoảng còn nở nụ cười, một nụ cười hạnh phúc.
"Cốc...cốc...cốc"
"Vào đi".

Lãnh Mặc Phàm lạnh lùng nói, sau lời nói của anh cánh cửa phòng được bật mở.

Bước vào là trợ lý thư ký của Lãnh Mặc Phàm, cô ta bước đến cúi chào anh sau đó dịu dàng nói
"Tổng tài, tổng giám đốc Mộc đã đến".
"Cho vào".

Lãnh Mặc Phàm vẫn không ngước lên, đầu vẫn thủy chung với bản vẽ anh vừa mới vẽ xong.

Lý Mỹ Nhu thấy Lãnh Mặc Phàm không ngước lên vẻ mặt có chút buồn, cô đã thích anh từ lúc bước vào tập đoàn.

Nhưng Lý Mỹ Nhu biết, tổng tài không gần nữ sắc nên chỉ có thể chôn giấu tình cảm và đứng ở xa nhìn anh.

Lý Mỹ Nhu ra gọi Nam Phong vào rồi đi pha hai ly cà phê.
"Tìm mình có việc gì?" Nam Phong nới lỏng cà vạt thả mình lười biếng ngã về sofa.
Đem cái này đến cho Viễn dùm mình, nói với cậu ta trong vòng hai ngày không xong tôi lập tức sang bằng cả Tập đoàn của cậu ta.
"Khụ khụ...cậu làm gì mà đoe dọa như vậy chứ?" Nam Phong miệng thì nói nhưng tay vẫn cầm lấy bản vẽ Lãnh Mặc Phàm đưa.
"Mình không đùa".
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 23: 23: Nam Phong Doãn Ca


Nam Phong nhìn vào bản vẽ mà há mồm trợn mắt, người như Nam Phong mà cũng có ngày nói lắp
"Đây, đây là...."
Lãnh Mặc Phàm không đợi Nam Phong nói hết câu thì gật đầu.
"Cậu nghiêm túc?!" Nam Phong nghi hoặc hỏi
"Đúng." Thấy Lãnh Mặc Phàm kiên định anh nhanh chóng đứng dậy cầm bản vẽ trả lời rồi đi ra khỏi phòng
"Vậy mình đi liền".

Nói xong Nam Phong đứng dậy cầm theo bản vẽ đi đến Tập đoàn Queen, đúng lúc gặp Lý Mỹ Nhu bưng cà phê vào nhưng anh cũng không để ý.
"Tổng tài, cà phê của ngài".

"Ừ".

Lôi Lạc Dương lạnh nhạt ừ một tiếng rồi không nói thêm gì, cúi đầu xuống tiếp tục làm công việc gian dở.

Lý Mỹ Nhu là người thất thời nên nhanh chóng rời khỏi.
Tập đoàn Queen
Ở tầng 60 của tập đoàn nghe thấy tiếng hét lớn của người nào đó.

Kỳ Viễn bốc hỏa khí nhìn chằm chằm Nam Phong.
"Cái gì chứ? Làm chiếc nhẫn này trong vòng hai ngày? Nếu không Phàm sẽ sang bằng tập đoàn của tôi? Được, được lắm, cậu ta dám?"

"Chi bằng ở đó làm nhàm thì mau cho người làm đi".

Nam Phong nhàn nhạt ngã người ra sofa, tay nhấc ly rượu vang lên chuẩn bị uống thì đúng lúc cửa phòng bật mở
"ANH LÀM CÁI QUÁI GÌ MÀ HÉT LÊN VẬY HẢ?!" Bùi Doãn Ca hét lớn, cô không để ý có người trong phòng nói tiếp
"Phòng cách âm mà cũng nghe được lời anh đó".

Nói xong, Nguyệt San San giật lấy bản vẽ trên tay của Kỳ Viễn.

Lúc xem hai mắt cô sáng rực, chiếc nhẫn thật đẹp.

Không biết ai thiết kế, mặc chiếc nhẫn theo bản vẽ sẽ đính viên ruby màu hồng với số lượng có hạn, còn hình vương niệm sẽ được gắng những viên kim cương nhỏ?
" Hai ngày? Em sẽ làm xong".

Bùi Doãn Ca sau khi nhìn xong bản vẽ mở miệng chắc chắn nói
Lúc này Kỳ Viễn và Nam Phong cả hai ngạc nhiên đồng thanh hỏi
"Sao?" Kỳ Viễn cùng Nam Phong ngạc nhiên với câu nói của cô, lúc này Bùi Doãn Ca mới biết trong phòng có người.

Quay lại thì nhận được ánh mắt của Nam Phong, Bùi Doãn Ca hoảng sợ, cố gắng kìm nén cảm xúc.

Trong lòng cô thầm nghĩ

"Tại sao lúc cô định quên anh thì anh lại xuất hiện?"
Nam Phong có thể cảm nhận được Bùi Doãn Ca đang né tránh mình, nhưng tại sao? Không tìm ra đáp án, Nam Phong liền nhăn mày tỏ ra khó chịu.

Cô...ghét anh vậy sao?
Lúc này Kỳ Viễn lên tiếng hỏi cô
"Em gái, em không nói chơi?"
"Đúng, anh cứ ở đây mà chờ tin".
Bùi Doãn Ca liền bước đi, nếu ở lại đây thêm giây phút nào nữa, nước mắt cô sẽ rơi xuống mất.

Nam Phong cũng đứng dậy, bước ra ngoài đuổi theo Doãn Ca.
" Doãn Ca, em đứng lại...anh có chuyện cần hỏi".
Doãn Ca đứng lại quay đầu lại nhìn anh trả lời
"Chuyện gì?" lạnh lùng
"Tại sao lại né tránh anh? Tại sao anh gọi cho em không được?"
"Em không có, với lại mấy hôm nay em không mở máy điện thoại".Cô vẫn lạnh lùng nhưng giọng nói có hơi run, anh điện cô? Nhưng để làm gì?!
"Tôi còn có việc, phải đi".

Bùi Doãn Ca bước đi, nhưng chưa đến bước thứ ba thì Nam Phong giữ tay cô lại
"Sao lại né tránh anh?"
"Sao tôi phải làm vậy? Né tránh anh tôi được ích lợi gì? Vả lại...anh không là gì của tôi cả, bây giờ anh quan tâm tôi sao không bỏ thời gian mà đo theo bạn gái?"
"Bạn gái?" Nam Phong khó hiểu nhìn Bùi Doãn Ca
Cô thấy anh nói vậy bèn nói
"Anh định giả ngu? Không phải hôm trước còn ôm hôn trước cửa khách sạn?"
Nam Phong con ngươi híp lại một đường thẳng, cái này có tính là ghen không?
" Tôi không có bạn gái"
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 24: 24: Giải Thích


Anh thấy cô đứng im không nói gì anh bèn nói lại
"Tôi không có bạn gái".

Nam Phong cũng không hiểu sao lại giải thích cho Bùi Doãn Ca nữa.

Hôm đó rõ ràng là anh không quen biết cô gái kia, nên khi cô ta định hôn Nam Phong, anh đã nhanh chóng lấy tay che miệng lại, khuôn mặt hiện rõ sự tức giận.

Lúc đó, Bùi Doãn Ca nhìn từ xa nên nghĩ hai người đang hôn nhau? Nam Phong lúc ấy thấy cô tức giận bỏ đi, thì liền đẩy người cư nhiên không muốn sống kia ra, đuổi theo Bùi Doãn Ca.

Nhưng đi được vài bước, Nam Phong liền không đi nữa.

Cô ấy là gì mà cậu phải làm vậy? Cười giễu cợt bản thân, mặt ủ rũ đi về Tập đoàn làm việc.
Hiện tại
"Anh nói với tôi làm gì?"
"Tôi không muốn em hiểu lầm".
" Hiểu lầm? Anh tưởng anh là gì của tôi? Nực cười, bây giờ tôi không có thời gian đôi co với anh.

TÔI PHẢI ĐI LÀM VIỆC!"
Bùi Doãn Ca nhấn mạnh năm chữ cuối rồi bước đi, nhưng Nam Phong đã nhanh tay kéo cô đi, khi cô chưa kịp phản ứng.

Đến cửa phòng làm việc, sau khi đóng cửa lại Nam Phong ép sát người Bùi Doãn Ca vào cánh cửa, đôi môi lạnh lẽo của anh áp xuống môi cô.

Bùi Doãn Ca trợn tròn mắt, bỗng chốc nước mắt lăn dài trên đôi má hồng hào kia.

Nam Phong khựng lại, anh vừa làm gì vậy? Anh đã làm cho cô ấy khóc? Lòng anh nhói lên, anh đưa tay dịu dàng gạt đi những giọt nước mắt kia, cất lời an ủi
"Anh xin lỗi, Doãn Ca...đừng khóc, ngoan".

Nam Phong vừa nói vừa hôn lên những giọt nước mắt, Bùi Doãn Ca mắt đỏ hoe nhìn anh, Nam Phong khó xử khi bị cô nhìn như vậy.
"Anh vừa làm gì có biết không? Anh đã có bạn gái, tại sao lại hôn tôi? Tại sao hả?! Anh có biết làm như vậy tôi sẽ không buông tay anh được? Nhưng tôi không bao giờ muốn chia rẽ tình cảm ai cả, nên anh về đi".

Bùi Doãn Ca hét lên, nước mắt lại rơi.

Cô là con gái mà, cô không phải như Băng Di gặp tổn thương sẽ mạnh mẽ mà vượt qua.

Cũng không như Vân Hy dù đau khổ cách mấy khóc một lần đã quá đủ.

Cô là gặp chuyện đau lòng hay bị tổn thương đều khóc cả.

Cô là người yếu đuối nhất trong 3 người cô thừa nhận điều đó.

Mấy ngày nay cô để quên được anh mà tự mình nhốt bản thân trong phòng để ép mình quên đi anh, nhưng cô lại không thể làm được nên cô đã khóc rất nhiều.

Hôm nay tâm trạng cô khá lên đưỡ một chút thì anh lại suất hiện trước mắt cô tại sao chứ....
LNGUYỆT SAN SAN EM NGHE CHO RÕ ĐÂY! EM LÀ NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA TÔI, EM LÀ NGƯỜI TÔI YÊUL.

Nam Phong gầm từng chữ để nghe một cách rõ ràng, và Bùi Doãn Ca không bỏ xót một chữ nào cả.
"Anh vừa nói gì?"
"Anh yêu em, làm bạn gái anh được không?" Nam Phong ôm chặt cô vào lòng, thủ thỉ bên tai.
"Thật???"
"Là thật".
"Vậy người con gái ở khách sạn?"
"Anh và cô ta không có gì cả.

Thậm chí anh còn không quen biết cô ta."
"Vậy tại sao anh lại hôn cô ta?"
"Anh không hôn cô ta".
"Anh nói láo, rõ ràng chính tận mắt em đã nhìn thấy".
"Em không xem hết đã bỏ đi thì làm sao biết chuyện xảy ra tiếp theo?"
"Nam Phong trả lời từng câu hỏi một mà Bùi Doãn Ca đưa ra, đến câu cuối cùng anh không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Em đồng ý hay không?" Nam Phong không đợi cô nói thêm liền trực tiếp cắt lời
"Vâng.

Em cũng yêu anh."
Bùi Doãn Ca ôm chặt lấy Nam Phong, lúc này thân thể anh cứng đờ khi nghe câu nói của cô.

Lần đầu tiên anh nở một nụ cười ấm áp mang theo tia hạnh phúc.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 25: 25: Cầu Hôn


Hôm nay là chủ nhật, Lãnh Mặc Phàm không phải đi làm nhưng đã ra ngoài từ sáng sớm, bỏ lại Băng Di ở nhà thật nhàm chán.
Băng Di ngồi dưới phòng khách xem tivi thì Vân Hy cùng Doãn Ca đến rủ cô đi chơi.

Dù gì ở nhà một mình nên Băng Di đã nhanh chóng gật đầu, ba người cùng đến công viên giải trí Phàm Di, công viên hôm nay mới mở nhưng rất nhiều bậc cha mẹ đưa con đến đây chơi.

Băng Di nhìn xung quanh muốn rớt con mắt.
"Rộng ghê".

Doãn Ca cảm thán
"Nghe nói do Tập đoàn Thần Vũ xây dựng".

Vân Hy nói
"Sao?" Băng Di ngạc nhiên, có phải anh dư tiền rồi không nên không có gì làm đi xây công viên? Ngẫm nghĩ gì đó, bất chợt Băng Di nở một nụ cười "công viên giải trí "Phàm Di"? " Phàm Di" sẽ không phải lấy tên cô và anh gộp lại?
"Đứng đó làm gì? Đi đến trước đi".

Doãn Ca kéo tay Vân Hy và Băng Di, nhưng lại gặp một người mà cả đời này Băng Di không muốn gặp.

Hàn Nhược Khê, tại sao cô ta lại ở đây? Nét mặt đang vui vẻ bỗng chốc trở nên lạnh lùng, mà còn lạnh hơn cả băng Bắc Cực.

Cảm nhận được hàn khí từ cô bạn yêu dấu của mình, hai người cũng nhìn theo hướng của Băng Di đã nhìn và đồng thời nói lớn
" Hàn Nhược Khê?!"

Hàn Nhược Khê như nghe thấy ai gọi liền quay đầu lại, đúng lúc chạm vào ánh mắt sắc lạnh của Băng Di.
"Đi về".
Vân Hy chột dạ, nếu về lúc này mọi chuyện coi như hỏng bét.
"Tiểu Di, chỉ là một con ruồi không đáng để trong mắt".

Vân Hy nói, không quên nháy mắt với Doãn Ca
"Đúng vậy, đừng để cô ta làm mất hứng".
Băng Di nghe vậy cũng không nói gì thêm, coi Hàn Nhược Khê là không khí đi lướt qua, Hàn Nhược Khê tức ói máu hét lên
"Coi chị sống được bao lâu".
"Bà quen sao?" một cô bạn đi chung hỏi
"Không".
Tối đến, lúc Băng Di về biệt thự đã là bảy giờ nhưng sao trong nhà tối om? Nghi hoặc cô bước đến cánh cửa mở ra, vừa đi được hai bước đèn trong nhà sáng lên.

Theo phản xạ cô đưa tay lên che mắt, lúc bỏ xuống đập vào mắt cô là khung cảnh hết sức lãng mạn.

Hoa hồng, bong bóng, nén xếp hình trái tim bên trong là chữ Phàm ️ Di.

Băng Di ngạc nhiên, đi theo mũi tên được xếp bằng những cánh hoa hồng dẫn lên sân thượng, ở đây còn làm cô ngạc nhiên hơn nữa là những cánh hoa hồng rơi xuống tạo nên khung cảnh lãng mạn, bong bóng được khắc chữ trên đó "Anh Yêu Em"
Băng Di lấy hai tay che miệng lại để khống chế cảm xúc của mình.

Lãnh Mặc Phàm từ từ bước đến bên cô, anh mặc bộ vest màu trắng tay cầm bó hoa hồng.

Bước đến gần Băng Di, anh quỳ xuống lấy trong túi áo một hộp nhung màu đỏ rồi nói
"Em có nguyện ý lấy anh?"
"Em...nguyện ý".
Lãnh Mặc Phàm nghe được câu trả lời, thì cười híp cả mắt.

Anh nhanh chóng đeo chiếc nhẫn đã được thiết kế một cách tỉ mỉ đeo vào ngón áp úp.
"Cảm ơn anh, Mặc Phàm".
Băng Di khóc, cô khóc vì hạnh phúc.

Cô đã tìm được nữa kia của mình, mẹ ở trên trời nhớ chúc phúc cho con.
"Gọi anh là ông xã".

Lãnh Mặc Phàm có chút không vui khi cô gọi tên anh, Băng Di đỏ mặt giọng lí nhí nói
"Ông xã".
"Anh đây, bà xã đại nhân".
Nói rồi anh áp lên đôi môi ngọt của cô, tham lam hút lấy mật ngọt của cô.

Lãnh Mặc Phàm rời khỏi môi cô
"Bà xã, anh yêu em".
"Em cũng yêu anh, ông xã".
Lãnh Mặc Phàm buông cô ra đi đến chiếc bàn đặc sẵn ở đó, lấy một tờ giấy đưa đến trước mặt cô.

Băng Di cầm lên xem
"Giấy đăng ký kết hôn?"
"Phải, em ký vào từ nay chúng ta sẽ làm vợ chồng hợp pháp và một tuần sau ta sẽ làm đám cưới".
Lãnh Mặc Phàm vui vẻ nói, Băng Di có chút ngạc nhiên nhưng cũng đặc bút xuống ký.

Kể từ bây giờ họ sẽ ở bên nhau mãi mãi rời?
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 26: 26: Thử Váy Cưới


Những ngày tiếp sau đó, Lãnh Mặc Phàm đến công ty để sắp xếp một số việc.

Băng Di thì rủ hai cô bạn đi mua sắm, sẵn nhờ họ làm phù dâu.

Vân Hy và Doãn Ca nghe đến làm phù dâu thì hai mắt sáng ngoắc lên, vui vẻ nhận lời.
Hai ngày trước lễ cưới
Băng Di đang trong giấc mơ đẹp thì bị Lãnh Mặc Phàm gọi dậy
"Bà xã, dậy đi.

Đã hơn 8h, dậy nào.

Hôm nay chúng ta có rất nhiều việc phải làm"
Anh lay nhẹ cô, giọng nói vô cùng dịu dàng và cưng chiều
"Ưm...cho em ngủ thêm..."Băng Di bị người khác phá rối giấc ngủ liền hừ một tiếng, rồi ngủ tiếp.

Nhưng nghe được câu tiếp theo của Lãnh Mặc Phàm, Băng Di liền ngồi bật dậy.

Bước xuống nhìn anh với ánh mắt ai oán, rồi vào làm vệ sinh cá nhân.

Lãnh Mặc Phàm nhìn cánh cửa phòng tắm đóng lại, miệng giương lên nụ cười chính mình cũng đi thay đồ.

Chiếc xe BMW dừng trước tiệm áo cưới Thần Thoại, đây là tiệm áo cưới lớn nhất trong nước.

Lãnh Mặc Phàm bước xuống xe mở cửa cho Băng Di, cô nhìn thấy tiệm áo cưới thì không biết nói gì.

Có phải quá khoa trương không? Tiệm áo cưới có bốn tầng, được sơn hai màu chủ đạo là xanh trắng, bài trí cho người khác cảm nhận được không khí của thiên nhiên.

Vừa thấy Lãnh Mặc Phàm bước vào, các nhân viên đều cuối đầu chào lễ phép nói
"Lôi tiên sinh, có thể giúp gì cho ngài"
Thấy Lãnh Mặc Phàm vẫn im lặng, Băng Di mới bất đắc dĩ lên tiếng
"Chúng tôi đến đây để thử đồ cưới".
Cô nhân viên chưa kịp trả lời, thì trên lầu một người con trai tầm hai bảy tuổi, nhìn thì cũng tuấn tú.

Có tóc màu vàng, tai đeo khuyên da trắng.

Hai tay anh ta bỏ vào túi quần lười biếng dựa vào thành cầu thang
"Đã đến vậy lên trên đi".

Người con trai nói, Lãnh Mặc Phàm điềm tĩnh nắm tay Băng Di lên lầu cao nhất của tiệm.

Vừa bước chân vào, Băng Di choáng ngợp khi nhìn thấy áo cưới ở đây.

Cái nào cũng đẹp hết, nhìn mà hoa mắt luôn.
"Bà xã, đây đều là thiết kế theo số đo của em.

Em thích bộ nào thì lấy".

Lãnh Mặc Phàm nhìn Băng Di bằng ánh mắt dịu dàng, giọng nói có cưng chiều cùng sủng nịnh.

Ken nhìn Lãnh Mặc Phàm mà trố mắt, lần đầu tiên anh thấy Lãnh Mặc Phàm có bộ mặt này.

Ngoài lạnh lùng chỉ có lạnh lùng, vậy mà bây giờ anh là đang thấy cái gì a?
Băng Di nghe Lãnh Mặc Phàm nói miệng lắp bắp kinh hãi
"Tất cả là của em?"
"Phải."
Cô nhìn những bộ áo cưới, ít nhất là mười mấy bộ.

Băng Di thật không biết là chọn cái nào, cuối cùng cô chọn một chiếc váy cưới kiểu áo cúp ngực, vai trễ làm bằng vải ren thêu trắng, đuôi váy xòe và dài.

Trên bộ váy có đính tám ngàn viên pha lê, và có vài trăm viên kim cương nhỏ được đính ở trước ngực...
Trong lúc Băng Di thay đồ, Lãnh Mặc Phàm cũng đi thay phần mình.

Một lát sau, rèm cửa mở ra.

Băng Di bước ra làm choáng ngợp không khí.

Lãnh Mặc Phàm nhìn Băng Di không chớp mắt, cả Ken cũng kinh ngạc mà nhìn cô.

Lần đầu tiên, anh (Ken) thấy có một người phụ nữ mặc áo cưới thôi đã đẹp như thiên thần rồi.

Nếu cô mà còn trang điểm nữa sẽ nói cô là thiên sứ? Hay là tiên nữ? Lúc bước ra, Băng Di cũng nhìn Lãnh Mặc Phàm không nháy mắt, anh hôm nay rất khác.

Mặc bộ vest kem trắng, bên trong áo sơ mi trắng hiệu Armani,...!nhìn anh đẹp trai hơn thường ngày.
"Ông xã, thấy thế nào?" Băng Di xoay vòng tròn hỏi Lãnh Mặc Phàm
"Rất đẹp".
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 27: 27: Muốn Gặp Mặt


Nghe được lời khen, Băng Di nở nụ cười.

Sau đó hai người cùng đi chụp hình cưới, đây là phần mà Băng Di mệt nhất.

Thay gần hai mươi bộ váy cưới mà muốn rã người, còn tên chụp hình thì cứ lải nhải suốt bữa chụp hình làm đầu cô cứ ong ong.

Lúc này cô chỉ muốn chụp nhanh nhanh để còn về nhà đánh một giấc trên chiếc giường thân yêu.
Khi mọi thứ xong xuôi đã là năm giờ chiều.

Lãnh Mặc Phàm chở cô đến nhà hàng Pháp để ăn cơm tối, anh biết ngày hôm nay cô rất mệt nên ăn uống xong họ cũng về luôn chứ không đi đâu nữa.
Về đến nhà, Băng Di lết thân mệt mỏi lên giường nằm, Lãnh Mặc Phàm thì đi thấy vậy vội nói
"Bà xã, đi tắm rồi ngủ".
"Um...em mệt, anh tắm trước đi."
Không đợi Lãnh Mặc Phàm nói thêm, Băng Di đã chìm vào giấc ngủ.

Không biết mơ thấy gì mà nhếch miệng lên cười, còn "chép chép" miệng của mình vô cùng đáng yêu.

Lãnh Mặc Phàm cũng không nói gì thêm bước vào phòng tắm.
Lúc anh ra thấy cô ngủ ngon không nỡ đánh thức Băng Di, nên Lãnh Mặc Phàm đã tự bế cô vào phòng tắm, tự mình tắm rửa cho cô.

Sau đó ôm cô ra ngoài, đặc Băng Di nhẹ nhàng xuống dường, đấp chăn kĩ cho cô, rồi mới tắt đèn nằm xuống ôm Băng Di ngủ một giấc đến sáng hôm sau.
Sáng hôm sau, Lãnh Mặc Phàm đến công ty dù là gần ngày cưới nhưng công việc vẫn không thể bỏ.

Tuy đám cưới không công khai với truyền thông, nhưng cũng làm rất long trọng.

Chỉ người của Lãnh Mặc Phàm thôi đã gần mấy trăm người, cùng với mấy người thân thuộc với anh nữa.

Băng Di thì chỉ có Vân Hy và Doãn Ca, còn gia đình cô họ đã không còn quan hệ từ lâu nên Băng Di cũng không mời.

Đang suy nghĩ vu vơ thì chuông điện thoại reo lên, Băng Di nhanh chóng cầm lên xem tên người gọi thì mặt lạnh như băng
"Alo?" lạnh lùng
"Ta cần gặp con.

người đầu giây bên kia nói với giọng hết sức thân thiết"
"Gặp?! Tôi và ông không còn quan hệ".

Nói xong lập tức dập máy, đầu giây bên kia chỉ vang lên tiếng "tút...!tút".

Hàn Chính Huy ở đầu giây bên kia giận đến đỏ mặt.
"Nó nói sao?" Dương Liễu nhìn sắc mặt ông, lo lắng hỏi

LNó không chịu." Hàn Chính Huy ngồi phịch xuống ghế, bất mãn nói
"Chị ta là cái thá gì mà không chịu gặp ba?"Hàn Nhược Khê tức giận
"Bây giờ phải làm sao?" Công ty đang gặp nguy hiểm phải làm sao để lấy lòng An thiếu? Dương Liễu cũng cảm thấy bất an.

Dương thiếu là người như thế nào sao họ lại không biết.

Muốn cậu ta giúp đỡ thì phải có phụ nữ, mà bà lại không nỡ để con gái bảo bối của mình hi sinh nên mới nghĩ tới Hàn Băng Di, ai ngờ cô sẽ từ chối?
Ở bên này đang trong tình trạng rối rắm, thì bên Băng Di tâm trạng ngược lại hoàn toàn.

Lúc cúp máy, đúng lúc Lãnh Mặc Phàm đi vào nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô, anh có chút nghi hoặc.

Đã lâu rồi Băng Di không có lạnh lùng như vậy?
"Sao vậy?" Lãnh Mặc Phàm bỏ cặp qua một bên, đi đến ôm Băng Di vào lòng, đầu vùi vào cổ hít lấy mùi hương quen thuộc của cô.
"Ông ta vừa mới gọi".

Băng Di dựa vào lòng ngực anh nói
"Ông ta?! Ông ta gọi làm gì?"
"Muốn gặp em."
"Ông ta không có quyền đó.

Em đừng để ý, ngày mai là hôn lễ phải vui lên".

Lãnh Mặc Phàm béo hai má phúng phính của Băng Di nói.

Cô chỉ nhìn anh cười, mà suy nghĩ "bây giờ cô không cần gì cả, chỉ cần được ở bên anh vậy là quá đủ".
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 28: 28: Lễ Cưới


Sáng hôm sau, Băng Di đang ngủ thì đã bị hai cô bạn thân lôi đầu dậy với lý do hết sức chính đáng đó là "trang điểm"
"Bà cô của tôi dậy".

Vân Hy lay mạnh Băng Di, bị lây mạnh cô chỉ đẩy tay Vân Hy ra rồi lăn qua một bên ngủ tiếp.

Làm Vân Hy thở phì phò, Doãn Ca cười cười hít một hơi thật dài rồi hét to
"CHÁY...!CHÁY NHÀ...MAU CHẠY!!!"
Quả nhiên có hiệu quả với ai kia, Băng Di ngồi bật dậy nhìn xung quanh nhưng không thấy lửa mà cháy gì? (Chỉ vẫn sáng suốt)
"Dậy rồi?! Mau lên còn trang điểm".

Vân Hy thúc giục
"Trang điểm?! Để làm gì?" Băng Di ngơ ngác nhìn hai cô bạn mình, họ trố mắt ra nhìn Băng Di như nhìn thấy sinh vật kỳ lạ
"Hôm nay là đám cưới của cô thưa cô nương".

Doãn Ca đặc biệt nhấn mạnh hai từ "đám cưới".

Nhưng khi nói xong đã không thấy Băng Di đâu nữa, hai người lắc đầu nhìn cánh cửa nhà tắm đang đóng chặt thở dài.
Lúc sau, cô bước ra thợ trang điểm đã đứng đợi sẵn nên họ bắt tay vào trang điểm luôn.

Băng Di ngồi im cho họ muốn đánh gì thì đánh, son gì thì son...nhưng miệng vẫn hỏi
"Mặc Phàm đâu?"
"Dạ, thiếu phu nhân tổng tài ra ngoài từ sớm để chuẩn bị.

Khi đến giờ ngài sẽ cho người đến rước phu nhân".

Cô nhân viên trang điểm không nhanh không chậm nói với Băng Di, trước khi ra ngoài Lãnh Mặc Phàm đã dặn như vậy.
"Ừ".

Băng Di gật đầu rồi không nói gì thêm.
Băng Di ngồi mấy tiếng để trang điểm, làm tóc khiến cô ê cả người.

Cuối cùng những phút tra tấn khuôn mặt với đầu tóc cô đã xong.

Nhân viên trang điểm đưa lễ phục cưới mà Băng Di đã trọn hôm bữa thay.
Nhân viên, Vân Hy, Doãn Ca nhìn Băng Di trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, tóc được búi cao thả vài cọng phía trước, mặt chỉ đánh một lớp phấn mỏng, môi anh đào khẽ mín lại, trên đầu đeo một vương niệm được đính 999 viên kim cương nhỏ và cài khăn vang trắng lên đầu.
"Thiếu phu nhân thật đẹp".

Cô nhân viên 1
"Từ trước đến giờ trang điểm cho nhiều người nhưng thiếu phu nhân là người đẹp nhất từ trước đến giờ".

cô nhân viên 2
"Bà là cô dâu xinh đẹp nhất".

Vân Hy nhìn từ trên xuống dưới, từ trái qua phải sau đó gật đầu nói
"Phải nha, bà đẹp quá trời luô.

Doãn Ca cũng nói, mà không để ý mặt Băng Di đã ngượng chín cả mặt.
"Cốc...cốc...cốc"
"Thiếu phu nhân, đã đến giờ".

Má Trịnh bên ngoài nói vọng vào
"Dạ".

Băng Di đáp, rồi quay sang mọi người nói
"Đi thôi".
Chiếc xe Ferrari màu đỏ dừng trước khách sạn The King nơi sẽ diễn ra đám cưới của Băng Di và Lãnh Mặc Phàm.
Hôn lễ chủ yếu được trang trí hai màu chủ đạo là trắng và tím nhạt.

Theo dọc hai bên là những đóa tường vi trắng mang một ý nghĩa đẹp về tình yêu, cách bài trí tuy đơn giản nhưng toát lên một vẻ đẹp sang trọng.

Đặc biệt, người tham dự hôn lễ chỉ được mặc đồ có tông màu tím ngọc đó là điều quy định trong lễ cưới của Lãnh Mặc Phàm và Băng Di, nếu không mặc đúng như trong thiệp đã ghi sẽ không được tham gia buổi hôn lễ hôm nay.

Băng Di đang ngồi ở phòng chờ nói chuyện phiếm với Vân Hy và Doãn Ca.

Bỗng cánh cửa bật mở, bước vào là ba chàng trai vô cùng tuấn tú.

Lãnh Mặc Phàm mặc trên người bộ comle màu kem, trên cổ thắc chiếc nơ đỏ tóc được vuốt ra đằng sau.

Kỳ Viễn và Nam Phong mặc vest đen, bên trong là áo sơ mi trắng hiệu Armani, đeo cà vạt màu đen nhìn họ cũng rất điển trai.
"Bà xã, em rất đẹp".

Lãnh Mặc Phàm nhìn Băng Di không rời mắt nói
"Anh cũng vậy".

Băng Si nhỏ giọng lí nhí, cô đang xấu hổ gần chết.

Lãnh Mặc Phàm biết cô đang ngượng nên không nói thêm chỉ hàng huyên một số câu rồi ra ngoài để Băng Di chuẩn bị.
Đến giờ, tâm trạng cô đang hết sức căng thẳng.

Má Trịnh nhìn thấy cô như vậy liền chấn an
"Thiếu phu nhân, đừng lo lắng".
"Dạ".
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 29: 29: Lễ Cưới


Do không mời người nhà, nên Má Trịnh sẽ dắt tay Băng Di vào lễ đường, đây là điều mà Băng Di yêu cầu với Lãnh Mặc Phàm.

Trong những tháng gần đây, cô đã xem Má Trịnh như mẹ ruột nên mới đưa ra đề nghị như vậy, cho nên Lãnh Mặc Phàm không từ chối.
Băng Di theo nhạc bước vào lễ đường, Má Trịnh đưa tay Băng Di vào tay Lãnh Mặc Phàm rồi bước xuống.

Anh cười nhìn cô, cả hai nhìn cha sứ
"Lôi Lạc Dương con có đồng ý lấy Lam Nhược Hy làm vợ, cho dù...
"Con đồng
"Lam Nhược Hy con có đồng ý lấy Lôi Lạc Dương làm chồng, cho dù...."
"Con nguyện ý".
"Các con hãy trao nhẫn cho nhau".
Nam Phong đem lên một chiếc hộp bằng nhung màu tím ngọc đưa cho Lãnh Mặc Phàm.

Anh cầm chiếc nhẫn đeo lên cho Băng Di.

Doãn Ca cũng cầm một chiếc hộp nhung màu tím ngọc đưa cho Băng Di, cô vui vẻ cầm nhẫn đeo cho Lãnh Mặc Phàm.
"Ta tuyên bố từ nay hai con là vợ chồng, các con có thể hôn nhau".

cha sứ nói
Ở dưới mọi người vỗ tay như sấm, miệng không ngừng nói chúc phúc cho cặp vợ chồng son này.

"Hôn đi, hôn đi".

Người nói lời này không ai khác chính là Kỳ Viễn
"Hôn đi".

Vân Hy cũng ùa theo, có sự khơi mào của tổng giám đốc Tập đoàn Queen còn lo gì? Nên mọi người cũng ùa theo nói lớn.
Lãnh Mặc Phàm mở tấm khăn doan trêm đầu Băng Di ra, anh nâng cầm cô lên, đặt trên môi Băng Di một nụ hôn dịu dàng mà thâm tình rồi buông cô ra.
"Bà xã, em rất đáng yêu".
Sau khi xong xuôi, mọi người bắt đầu nhập tiệc.

Lãnh Mặc Phàm cùng Băng Di đi mời rượu mọi người nên không tránh khỏi phải uống.

Dù Lãnh Mặc Phàm nói uống thay nhưng cô không chịu, dù sao cũng là ngày vui uống vài ly cũng không sao.

Nhưng tửu lượng của Băng Di quá kém, mới uống có ba, bốn ly mà đã ngà ngà say
"Em vào phòng chờ nghỉ ngơi tí đi".

Lãnh Mặc Phàm ôm Băng Di nói, cô gật đầu rồi bước vào trong.

Lãnh Mặc Phàm cũng bắt đầu mời rượu mọi người, cũng may có Nam Phong và Kỳ Viễn đỡ rượu cho anh nên bây giờ anh mới tỉnh táo như vậy.

Tuy khách không ít cũng không nhiều, nhưng họ cứ mời anh hết ly này đến ly khác cho nên cả ba người đàn ông đều có phần chịu không nổi.
"Tớ vào trong một lát".
Lãnh Mặc Phàm bước vào phòng chờ, để lại Kỳ Viễn, Nam Phong, Vân Hy, Doãn Ca ở lại tiếp khách căn bản là không nghe câu nói của Lãnh Mặc Phàm.
"Dương đi đâu rồi?!" Nam Phong hỏi
"Khách còn quá trời mà lại bỏ chạy đi tìm cô dâu sao? Kỳ Viễn thở phì phò nói, Vân Hy và Doãn Ca vẫn không nói gì tiếp tục mời rượu mọi người.

Đừng nhìn họ là phụ nữ mà cho là tửu lượng thấp, tửu lượng của họ tuy không phải là "ngàn chén không say" nhưng cũng không kém đàn ông là bao.
Băng Di sau khi về phòng chờ, cô khá là mệt nên đã ngủ gục trên bàn.

Lúc Lãnh Mặc Phàm bước vào thấy vậy thì mỉm cười hạnh phúc.

Anh bước nhẹ nhàng đến chỗ Băng Di, nhìn đôi môi anh đào của cô cứ khép rồi mở.

Lãnh Mặc Phàm nuốt nước miếng, miệng khẽ nói
"Tiểu yêu tinh".
Băng Di đang ngủ, cảm thấy khó thở liền mở mắt ra.

Đập vào mắt cô là khuôn mặt phóng đại của Lãnh Mặc Phàm.
"Ưm...Mặc Phàm".

Băng Di khó khăn mới nói được tên anh, Lãnh Mặc Phàm nhíu mày không vui nói
"Gọi anh là ông xã".
"Ông...xã, anh không tiếp khách sao?"
Lãnh Mặc Phàm buông cô ra, nhéo vào mũi Băng Di một cái nói
"Để cho bốn người họ tiếp là được, anh hơi mệt".
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 30: 30: Đêm Tân Hôn


Băng Di lo lắng nhìn Lãnh Mặc Phàm, do mấy ngày phải lo cho hôn lễ của bọn họ nên anh không có thời gian nghỉ ngơi cho lắm.

Bây giờ còn tiếp khách nữa, Băng Di đau xót nhìn anh nói
"Vậy để em ra với anh?"
"Không sao, em cứ nghỉ ngơi đi."
Lời vừa dứt cửa phòng đã bị Kỳ Viễn xô cửa, xồng xộc bước vào
"Lãnh Mặc Phàm, cậu hay lắm.

Dám để tụi này ở lại bên ngoài còn cậu vào đây tình chàng ý thiếp hả?!"
Băng Di ngượng đỏ mặt, cái gì gọi là "tình chàng ý thiếp" chứ? Lãnh Mặc Phàm xoa xoa huyệt thái dương, liếc mắt với Kỳ Viễn
"Tôi ra ngoài, cậu có đi không thì bảo?"
Kỳ Viễn nghe trong lời nói của Lãnh Mặc Phàm có sát khí, khuôn mặt tức giận đã thay vào bằng khuôn mặt cún con
"Dĩ nhiên a, đi, chúng ta ra ngoài tiếp khách".
Ra đến cửa còn không quên quay đầu lại nhìn Băng Di nói
"Chị dâu, nghỉ ngơi ha".

Sau khi khách về hết đã là mười một giờ, nên Vân Hy được Kỳ Viễn đưa về, Nam Phong thì đưa Doãn Ca về.

Lãnh Mặc Phàm thì đi đến phòng tân hôn, là phòng tổng thống được Kỳ Viễn chuẩn bị cho anh khi có việc, nhưng đêm nay Lãnh Mặc Phàm lấy đó làm phòng tân hôn.

Lên tầng cao nhất của khách sạn, Lãnh Mặc Phàm mở cửa phòng 6021 ra và bước vào.

Đúng lúc Băng Di vừa tắm xong bước ra ngoài, nhìn thấy anh cô mỉm cười ngọt ngào
"Anh đi tắm đi".
"Được".
Nhìn cánh cửa nhà tắm đóng lại, Băng Di với thở nhẹ nhàng.

Cô đang rất căng thẳng, tuy ở chung với nhau nhưng anh chưa đụng tới cô, cùng lắm là nắm tay, hôn nhau ngủ chung một dường.

Nhưng hôm nay là đêm tân hôn, nên Băng Di có chút lo lắng cùng hồi hộp.

Băng Di đi đến bàn trang điểm ngồi xuống, lấy máy sấy tóc làm khô tóc rồi lấy lượt chải đầu.

Lãnh Mặc Phàm từ phòng tắm bước ra, trên người anh không mặc gì cả chỉ quấn chiếc khăn tắm màu trắng ngang hong.

Để lộ cơ thể sáu múi, khuôn ngực cứng rắn, Băng Di nhìn mà không để ý, ánh mắt ai kia hiện lên ý cười.

Lãnh Mặc Phàn đi đến ôm đằng sau lưng Băng Di, cô mới hoàn hồn.

Lúc này, mặt đỏ đã lan ra tới mang tai.
"Ông xã..."
Thấy Lãnh Mặc Phàm ôm mình, Băng Di khẽ gọi anh nhưng gọi "ông xã" vào lúc này cô có chút không được tự nhiên.

Lãnh Mặc Phàm không nói gì, chỉ vùi mặt vào hõm cổ hít lấy mùi hương quen thuộc.

Đôi môi bạc của anh hôn xuống cái cổ trắng nõn của cô, Băng Di không tự chủ được mà run rẩy.

Lãnh Mặc Phàm há miệng ngậm lấy vành tai cô, chiếc lưỡi không ngần ngại mà l**m lấy vành tai của Băng Di.

"Ưm...ông xã \~"
Lãnh Mặc Phàm thuận tay xoay mặt Băng Di đối với mặt mình rồi hôn xuống đôi môi ngọt ngào kia, anh tham lam hút lấy vị ngọt trong miệng cô, Băng Di cũng rất phối hợp, hai tay cô quàng qua cổ của anh.

Lãnh Mặc Phàm tự động bế xốc cô lên, Băng Di hốt hoảng không thôi giọng có chút khàn nói
"Ông xã...em chưa chuẩn bị...ưm..."
Lời còn chưa nói hết đã bị Lãnh Mặc Phàm cho nuốt ngược trở lại, anh cúi đầu xuống gặm nhấm đôi môi anh đào kia, giọng đục ngầu
"Không cần chuẩn bị...!cái này là theo bản năng."
Nói xong, bàn tay của Lãnh Mặc Phàm không yên phận mà sờ loạng xọa khắp người cô, bởi vì mới tắm xong nên da của Băng adi rất mát và ửng hồng.

Cô chỉ mặc chiếc áo choàng tắm mà bởi vì anh sờ loạng mà cảnh xuân thoắc ẩn thoắc hiện.

Lãnh Mặc Phàm buông môi của Băng Di ra, anh hôn xuống chiếc cổ trắng nõn rồi xuống xương quai xanh.

Băng Di không thể nói gì ngoài tiếng ngâm nga yêu kiều, khiến người khác phải mặt đỏ tim đập.

Từng nơi anh hôn làm cho Băng Di cảm thấy nóng, giống như có ngọn lửa đang đốt cháy ở trong người vậy.

"Khó...chịu....ưm...ông xã...khó...chịu...quá".
Băng Di nặng nhọc nói
Lãnh Mặc Phàm lúc này cũng không tha cho cô giọng khàn khàn anh trêu trọc cô.

" Em yêu anh đi bà xã, anh liền chiều em"
" Ưm...!em yêu anh....!ông xã...!ưm...!em khó chịu...!ông xã.."
Lôi Lạc Dương áp môi mình xuống môi cô, bỗng một cảm giác đau đớn khiến cô không ngừng giãy giụa.

Đau giống như xé nát cơ thể Băng Di, nước mắt rơi xuống giọng khàn khàn nói
"Đau...đau quá...hức..."
Lãnh Mặc Phàm đau xót hôn lên những giọt nước mắt của Băng Di, an ủi nói
"Không sao, sẽ hết đau nhanh thôi".
Nói xong, Lãnh Mặc Phàm bắt đầu luận động, nước mắt Băng Di vẫn rơi...!cho đến khi cơn đau qua đi, một kh*** c*m dâng lên trong người cô.....
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 31: 31: Tuần Trăng Mật


Kích tình qua đi, Băng Di mệt mỏi dựa người vào lòng ngực của Lãnh Mặc Phàm.

Anh yêu thương vén những sợi tóc dính trên má cô ra sau, hôn lên trán Băng Di rồi bế cô vào phòng tắm, sau khi tắm rửa sạch sẽ Lãnh Mặc Phàn bế Băng Di cẩn thận bước ra ngoài, vì anh biết lần đầu tiên của con gái sẽ rất đau.

Anh cẩn thận đấp chăn cho Băng Di, rồi nằm xuống, ôm cô vào lòng.

Băng Di thấy hơi ấm quen thuộc cô co rút đầu vào ngực anh cọ cọ để tìm vị trí thoải mái rồi ngủ tiếp.

Lãnh Mặc Phàm cười vì hành động đáng yêu của cô rồi chính mình cũng chìm vào giấc ngủ, trên môi còn vương lên một nụ cười hạnh phúc.
Sáng hôm sau, những ánh nắng ấm áp của một ngày mới, trên chiếc dường rộng lớn có hai thân thể đang ôm nhau ngủ say sưa.

Băng Di khẽ động, lông mi run run cô mở đôi mắt đen ra.

Đập vào mắt Băng Di là khuôn mặt phóng đại đang ngủ của Lãnh Mặc Phàm.

Băng Di cử động thân thể nhưng một cảm giác đau đớn từ h* th*n chuyền đến, làm cô nhớ đến chuyện tối hôm qua.

Bất giác, mặt Băng Di đỏ như trái ớt chín nhưng môi lại nở nụ cười hạnh phúc.

Băng Di ôm chặt lấy Lãnh Mặc Phàm, cọ cọ đầu vào ngực anh rồi nhắm mắt lại ngủ tiếp bởi vì bây giờ cô đang rất mệt.
Khi tỉnh lại lần thứ hai đã là hai tiếng sau, lúc mở mắt ra Băng Di phát hiện Lãnh Mặc Phàm đang nhìn cô.
"Chào buổi sáng, ông xã...." Băng Di lí nhí nói, nhưng Lãnh Mặc Phàm nghe rất rõ anh cười híp mắt
"Bà xã, chào buổi sáng"
Băng Di cười vui vẻ, muốn rời giường nhưng lại phát hiện trên người mình không mặc quần áo.

Cô luống cuống tay chân kéo chăn che thân thể mình lại, Lãnh Mặc Phàm thấy vậy liền phì cười
"Thân thể của em có chỗ nào anh chưa nhìn qua chứ?!"
Cô nghe anh nói vậy vừa thấy ngại ngùng vừa xấu hổ mà xù lông lên mắng anh.
"Anh....đồ sắc lang"
Lãnh Mặc Phàm cười vui vẻ nhìn cô, sau đó xuống giường bế cô đi vào nhà tắm.

Cô thấy mình bị anh bế liền kêu lên
"Anh...anh bỏ em xuống...!em có thể tự đi".
"Em chắc chứ?"

Băng Di gật đầu khẳng định, Lãnh Mặc Phàm liền bỏ cô xuống nhưng đi chưa được ba bước đã ngã cũng may Lãnh Mặc Phàm đứng bên cạnh kịp thời đỡ lấy Băng Di.

Không thì cô đã hôn nền rồi, Lãnh Mặc Phàm cười cười bế cô đi vào, sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, cả hai xuống dưới lầu ăn sáng.
Lúc thấy anh cười mình thì cô lại xù lông lên mà tay đánh vào lưng anh còn miệng thì liên tục trách mắng anh
" Không phải tai anh sao, hại hôm nay em không đi nổi..." xong chợt nhớ ra điều gì đó cô lại nói tiếp
"Anh không đi làm sao?"
Nhược Hy cắt miếng bò bít tết bỏ vào miệng hỏi.
Anh cưng chiều nhìn thẳng vào mặt cô nở một nụ cười rồi trả lời
"Lát nữa đưa em về, anh sẽ đến công ty một chuyến".
Ngừng một tí rồi anh hỏi
"Em muốn đi đâu chơi."
"Paris, nhưng công việc anh nhiều như vậy đi được sao?"
Băng Di nghi hoặc hỏi Lãnh Mặc Phàm
"Dĩ nhiên, ăn xong anh chở em về thu dọn đồ ngày mai chúng ta sẽ đi".
"Dạ".
Lãnh Mặc Phàm xoa đầu Băng Di, rồi ăn phần ăn của mình.

Ăn uống xong, Lãnh Mặc Phàm lấy xe chở Băng Di về biệt thự còn anh đến công ty phân phó một số việc, rồi mới có thể đi chơi vui vẻ với bà xã đại nhân được.

Nghĩ đến đây, Lãnh Mặc Phàm không khỏi nở một nụ cười hạnh phúc.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 32: 32: Không Ở Công Ty Một Thời Gian


Lãnh Mặc Phàm bước vào công ty, làm nhân viên ở đây khó hiểu.

Sao tổng tài lại đi làm muộn như vậy? Không phải tổng tài đi sớm về muộn sao? Bất quá, họ thấy hôm nay tâm trạng của tổng tài hình như rất tốt.

Lãnh Mặc Phàm bỏ qua tất cả ánh mắt nghi hoặc của nhân viên, mà đi về phía thang máy dành cho tổng tài.
Lý Mỹ Nhu thấy Lãnh Mặc Phàm đi làm muộn hơn thường ngày nhưng cũng không dám hỏi.

Lý Mỹ Nhu nhanh chóng pha cho anh một tách cà phê sẵn tiện đem văn kiện cho anh xem qua.
"Cốc...cốc...cốc..."
"Vào đi."
Lý Mỹ Nhu bước vào đặt cà phê lên bàn làm việc của Lãnh Mặc Phàm, rồi đưa cho anh sắp tài liệu nói
"Tổng tài, mời ngài xem qua".
"Để đó đi...."
"Tôi sẽ không ở công ty một thời gian, có việc gì thì đưa cho tổng giám đốc Nam Phong xử lý, còn văn kiện qua trọng cứ để trên bàn làm việc khi nào về tôi sẽ phê duyệt sau."
Lãnh Mặc Phàm miệng thì nói nhưng đầu vẫn không ngẩn lên, Lý Mỹ Nhu cảm thấy ngạc nhiên.

Tổng tài đi đâu mà không ở công ty?
"Cô nghe tôi nói không?" Lãnh Mặc Phàm không nghe thấy Lý Mỹ Nhu trả lời, liền dừng công việc trên tay, ngẩn đầu lên giọng lạnh lùng hỏi.
"À, vâng ạ"
"Được rồi, không còn việc gì cô ra ngoài đi.

Gọi tổng giám đốc Nam Phong đến đây gặp tôi."

"Vâng."
Lý Mỹ Nhu rời đi nhưng trong lòng rối bời.

Cô đi ra không lâu thì Nam Phong bước vào.
"Có chuyện gì sao?" Nam Phong thong dong ngồi xuống ghế sofa y như đây là phòng của anh vậy.

Lãnh Mặc Phàm cũng không để ý nói
"Tớ sẽ không ở công ty một thời gian".
"Định đi hưởng tuần trăng mật cùng bà xã hả?!" Nam Phong nữa đùa nữa thật hỏi
"Phải".
Nụ cười Nam Phonh tắt hẳn, nhìn Lãnh Mặc Phàm bằng ánh mắt dò xét
"Thật?!"
"Là thật."
"Tính đi bao lâu?"
"Một tháng."
"Còn công ty?"
"Công ty có tổng giám đốc để chưng ra thôi hả? "
"Cậu...!cậu được lắm, cậu đi chơi còn mình phải làm việc?" hỏa khí bừng bừng nhìn Lãnh Mặc Phàm chấp vấn
"Phải, có gì cần giúp đỡ nói Tề Vũ hoặc Tề Phúc là được."
"Được, lúc về tớ muốn cậu cho tôi nghỉ phép".

Nam Phong ra điều kiện với Lãnh Mặc Phàm, anh cũng không ngốc đến nỗi làm một đống việc trong một tháng nha.

"Được, muốn nghỉ bao lâu tùy thích".

Lãnh Mặc Phàm phóng khoáng nói
"1 tuần".
Haizzzz, nhiều lắm chỉ nhiêu đó.

Nếu Nam Phong mà đòi nghỉ dài hạn thì thế nào cũng bị điều đi nước ngoài như vậy anh sẽ không gặp được Doãn Ca thì phải làm sao đây? Nhiều lúc lạnh lùng là vậy, chẳng giống bây giờ gì cả.

Hình tượng tổng giám đốc lạnh lùng của anh đã biến mất.
Ngồi nói vài câu với Lãnh Mặc Phàm thì Nam Phong cũng rời đi làm việc.

Lý Mỹ Nhu thấy Nam Phong ra liền cúi đầu chào.

Nam Phong chỉ gật đầu rồi đi về phòng làm việc của mình.
3h30" chiều, Lãnh Mặc Phàm đang mở cuộc họp.

Bên trong phòng không khí hết sức căng thẳng, Lãnh Mặc Phàm mặt lạnh như băng nhìn mấy trưởng phòng.

Anh rất muốn về với vợ của mình, mới kết hôn đã phải đi làm thật bực mình.

Mọi người đang chăm chú nghe trưởng phòng Đỗ báo cáo tình hình trong một tháng qua thì chuông điện thoại reo lên.

Giật mình, mọi người nhìn nhau, Lý Mỹ Nhu chau mày, cô biết tổng tài ghét nhất đang họp mà mở máy.

Nhưng khi thấy hành động rút điện thoại ra của Lãnh Mặc Phàm làm cô trợn mắt, những người còn lại cũng ngạc nhiên nhưng không như Lý Mỹ Nhu, do lúc trước họ đã chứng kiến qua.

Lãnh Mặc Phàm nhìn số gọi đến, thì khuôn mặt lạnh băng đã hoà hoãn hơn nhiều.
"Alo?"
"Anh đang bận sao?!" Băng Di đầu giây bên kia hỏi
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 33: 33: Em Nhớ Anh


"Anh đang họp, cũng gần xong rồi.

Có gì sao?" Lãnh Mặc Phàm giọng nói ôn nhu như nước làm Lý Mỹ Nhu kinh ngạc những người còn lại hóa đá.

Đại boss cũng có bộ mặt này sao? Nhưng họ càng muốn biết ai là người gọi điện thoại mà làm cho boss mặt lạnh, ăn nói dịu dàng như vậy? Họ rất biết ơn người đã gọi điện thoại a.

Còn Lý Mỹ Nhu nắm chặt tay, răng cắn môi suýt bật máu.

Anh nói chuyện với ai mà lại như vậy? Là phụ nữ sao? Không, không thể nào...!chức tổng tài phu nhân phải là của Lý Mỹ Nhu cô.

"Không, chỉ là nhớ anh...nên điện."
Càng nói giọng Băng Di càng nhỏ, Lãnh Mặc Phàm có thể tưởng tượng mặt của cô vợ nhỏ đang đỏ lên.
"Anh cũng vậy, đợi mười phút nữa anh sẽ về".
Lãnh Mặc Phàm nói xong cúp máy, khuôn mặt ôn nhu biến mất làm mấy nhân viên thầm than lật mặt nhanh hơn lật sách a, haizzzz.
"Tan họp."
Lạnh lùng bước ra ngoài, để lại năm mươi người ngơ ngác nhìn nhau.

Lý Mỹ Nhu chỉ cười cho qua rồi nói
"Buổi họp đến đây kết thúc".
Xong liền bước nhanh ra ngoài, nhưng không thấy Lãnh Mặc Phàm đâu nữa.

Lý Mỹ Nhu trầm mặt, ánh mắt nhìn xa xăm miệng lẩm bẩm
"Anh nhất định sẽ là của Lý Mỹ Nhu em".

Biệt thự Lãnh Gia
Băng Di cầm rì mót chuyển kênh này qua kênh khác mà không có gì xem, chán nản nằm dài ra ghế sofa.

Má Trịnh bưng ly nước ép cam đưa cho cô
"Thiếu phu nhân, uống nước đi ạ."
"Dạ, cứ để đó cho cháu".
Băng Di nói rồi nằm đó, nhắm mắt lại.

Thật là chán mà, Vân Hy với Doãn Ca đã đi biển với Kỳ Viễn rồi nên ở đây chẳng có gì làm.

Đang suy nghĩ bâng quơ thì Băng Di nghe tiếng xe, cô vui vẻ đứng phắt dậy từ ghế sofa chạy ra cửa.

Thấy anh, Băng Di liền nở nụ cười ngọt ngào
"Ông xã."
Lãnh Mặc Phàm nhìn người mới không gặp mấy tiếng đã nhớ đang đứng trước mặt mình, bước chân cũng nhanh hơn.

Ôm lấy Băng Di vào lòng, hôn lên trán cô nói
"Có nhớ anh không?"
"Có nha, rất nhớ là đằng khác".

Băng Di cọ cọ đầu vào lòng ngực của Lãnh Mặc Phàm nhưng không biết thân anh cứng đờ.

Lãnh Mặc Phàm cười khổ nhìn người con gái nhỏ bé trong lòng ngực

"Bà xã, đây là đang câu dẫn anh sao?"
"Em nào có".

Băng Di vùi khuôn mặt vào ngực của anh để che đi sự ngượng ngùng.
"Ừ, không có."
Lãnh Mặc Phàm bất ngờ hôn môi của Băng Di làm cô mất thăng bằng ngã vào người anh.
"Ông xã...ở đây không được".
Lãnh Mặc Phàm khựng lại sau đó nhanh chóng bế Băng Di lên phòng.

Anh dùng chân mở cửa sau đó ép Băng Do vào cánh cửa gỗ lạnh lùng mà tham lam m*t lấy hương vị ngọt ngào của Băng Di.

Tay của Lãnh Mặc Phàm cũng không yên phận, s* s**ng khắp người Băng Di
"Đừng...!ưm...em vẫn...!mệt...!Mặc Phàm.
Lãnh Mặc Phàm như không nghe lời Băng Di nói, anh đưa tay lên gỡ từng cút áo ra để lộ nơi đẫy đà của Băng Di.

Lãnh Mặc Phàm nuốt nước miếng, anh cảm thấy miệng khô lưỡi đắng.

Một lần nữa hôn xuống đôi môi ướt át của Băng Di, cô không nói gì được trong phòng bỗng chốc nhiệt độ tăng nhanh, bên trong chỉ còn tiếng th* d*c yêu kiều của phụ nữ và tiếng gầm nhẹ của đàn ông, không khỏi làm người khác mặt đỏ tim đập.

Băng Di mệt mỏi ngủ thiết đi cho đến giờ ăn tối.
"Bà xã, dậy ăn tối nào".
"Ưm...em muốn ngủ".

Băng Di hừ một tiếng rồi quay sang chỗ khác ngủ tiếp.

Lãnh Mặc Phàm nhìn cô cưng chiều nói
"Ăn xong rồi ngủ".
Không thể ngủ, Băng Di ngồi dậy nhìn khuôn mặt tươi cười của Lãnh Mặc Phàm mà tâm trạng tốt lên không ít.
"Ông xã, ôm".

Cô dơ hai tay ra đợi anh bế mình vào phòng tắm làm vệ sinh, Lãnh Mặc Phàm nhìn khuôn mặt đáng yêu khi làm nũng của cô hết sức mê người.

Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, Lãnh Mặc Phàm từng muỗng đút cho Băng Di ăn trên môi anh luôn nở nụ cười.
"Em muốn ngủ".
Băng Di chu môi đỏ ra nói với Lãnh Mặc Phàm.

Anh xoa đầu cô rồi đỡ Băng Di nằm xuống giường, còn mình thì thu dọn bát đĩa sau đó cũng ôm Băng Di vào lòng ngủ, miệng không quên nói
"Bà xã, ngủ ngon".
"Vâng..."
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 34: 34: Paris


Lúc tỉnh dậy, Băng Di thấy mình đã ở trên máy bay, nhưng không thấy anh đâu.

Lãnh Mặc Phàm đi lấy đồ ăn sáng về thấy Băng Di đã dậy thì cười vui vẻ
"Bà xã, đã tỉnh!?"
"Chúng ta đang đi đâu đây?"
"Hưởng tuần trăng mật".
"À..."
Ăn sáng.
"Aaaa..." Băng Di há miệng ra chờ Lãnh Mặc Phàm đút cho mình, làm mấy cô tiếp tân thấy cảnh này không khỏi ngưỡng mộ.

Ước gì họ cũng lấy được người chồng tốt như vậy.
Do đi máy bay tư nhân nên đến nơi sớm hơn, hai người ở tại khách sạn của Kỳ Viễn nên không cần phải lo lắng.

Cảnh về đêm ở Paris rất đẹp, nên nước Pháp còn được mệnh danh là kinh đô ánh sáng.
Đến với kinh đô ánh sáng, không nên bỏ lỡ cơ hội tham quan những công trình kiến trúc nổi tiếng như tháp Eiffel, nhà thờ Đức Bà Paris, Khải hoàn môn, bảo tàng Picasso,...!thưởng thức nền ẩm thực độc đáo mang phong cách Châu Âu với rượu nho Pháp,...
Không những vậy, đất nước Pháp còn được mệnh danh là kinh đô thời trang của thế giới với những thành phố cửa hiệu thời trang đa dạng hóa và vật chất.

Paris cũng là trung tâm văn hóa lớn thế giới và cũng là một trong những thành phố thu hút nhiều khách du lịch và cũng được mệnh danh là thành phố tình yêu.

Nên đối với những ai đang yêu nhau, hãy đến Paris một lần để thưởng thức khung cảnh lãng mạn về đêm ở đây.
Băng Di chọn đến đây cũng là lý do này, trước kia cô cũng đã đến Paris nhưng bây giờ có anh đi cùng, Băng Di cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết.
"Bà xã, đang nghĩ gì?" Lãnh Mặc Phàm từ đằng sau ôm lấy Băng Di hỏi.
"Không nha, chỉ xem ngày mai nên đi đâu chơi".
Băng Di rất tự nhiên dựa lưng vào lòng ngực rắn chắc của anh.

Lãnh Mặc Phàm chỉ cười rồi kéo tay cô đi ra ngoài
"Chúng ta đi ăn, rồi ngắm cảnh về đêm ở Paris ".
Băng zdi vui vẻ để anh dắt đi, ăn xong cả hai đều đi dạo phố.

Họ đi đến đâu cũng có người ngoảnh lại nhìn bằng những cặp mắt hâm mộ.

Lãnh Mặc Phàm tỏa ra sát khí khi những tên con trai kia cứ nhìn chằm chằm vào Băng Di, Băng Di chỉ biết phì cười trước hành động trẻ con của Lãnh Mặc Phàm.

Anh đây là đang ăn dấm chua nha.

"Em còn cười."
"Không, em muốn ăn kem".
Băng Di không phủ nhận, sau đó chỉ quán kem bên đường.
"Được, ở đây chờ anh đi mua cho em".
Nhận được cái gật đầu của Băng Di, Lãnh Mặc Phàm mới an tâm rời đi nhưng anh vừa rời khỏi thì có một người con trai tóc vàng mắt xanh đến trước mặt cô
"Em gái, đi một mình sao?"
Băng Di khá bất ngờ khi có người biết nói tiếng Trung, nhưng nhìn đối tượng là muốn tìm cô gây sự chú ý đi? Nên khuôn mặt đang cười bỗng chốc lạnh băng.
"Không."
"Đừng lạnh lùng thế chứ!" Hắn cười một cách bỡn cợt, Băng Di chẳng thèm liếc hắn dù một cái, nói lời cảnh báo
"Tốt nhất đừng để tôi gặp lại anh".
Sau đó liền bỏ đi, Âu Dương Hàn nhìn Băng di rời đi không khỏi nhếch mép cười nhạt
"Em nghĩ Âu Dương Hàn tôi là ai?"
Lãnh Mặc Phàm mua kem về thấy Băng Di đứng nhìn mình cười, anh nhanh bước qua đưa kem cho cô.

Rồi tự nhiên nắm tay cô đi dạo, Băng Di đưa kem lên trước miệng Lãnh Mặc Phàm nhưng anh lắc đầu.

"Anh không ăn?"
" Vâng"
Không nói thêm, Băng Di cắn một miếng kem rồi nhóm chân lên hôn lên môi anh, Lãnh Mặc Phàm cứng đờ người để mặc cho cô hoành hành trong miệng anh.

Băng Di không có kinh nghiệm hôn nên có chút khó khăn, nhưng đã thành công khơi dậy d*c v*ng đang ngủ say trong cơ thể ai kia.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 35: 35: Paris


Đổi thế bị động thành chủ động, Lãnh Mặc Phàm luồn tay qua mái tóc đen của Băng Di, giữ chặt lấy gáy cô để cố định đầu, rồi tham lam hút lấy mật ngọt trong khoang miệng Băng Di.

Mọi người đi đường chỉ nhìn thấy mà hâm mộ, bởi vì ở đây không giống với ở Trung Đông nên đây là chuyện bình thường.

Khi cảm nhận được cô gái nhỏ trong lòng sắp không thở được anh mới lưu luyến buông ra.
"Đáng ghét".

Băng Di đánh vào lòng ngực của Lãnh Mặc Phàm, miệng mắng yêu.

Nhìn vợ nhỏ xù lông thật là dễ thương, Lãnh Mặc Phàm nhéo má đang phồng lên của Băng Di.
"Về thôi".
Sau khi về khách sạn, hai người sau khi tắm rửa xong liền ngủ đến sáng.

Lúc dậy, Băng Di đã không thấy người bên cạnh đâu cả.
"Bà xã dậy rồi sao?"
Lãnh Mặc Phàm từ cửa bước vào, trên tay bưng một mân thức ăn.

Bước đến gần, anh bỏ đồ ăn xuống chiếc bàn nhỏ, tay vuốt mái tóc đen rối bời của Băng Di.

Cô gật gật đầu thay cho câu trả lời của mình.

Bước xuống giường, Băng Di làm vệ sinh cá nhân.

Sau mười phút cô đi ra với bộ đầm trắng ngang gối, Băng Di rất tự nhiên ngồi trên đùi Lãnh Mặc Phàm để anh đút cơm cho ăn.
"Em muốn đi đâu tham quan?"
Lãnh Mặc Phàm sủng nịnh nhéo má phúng phính của cô hỏi.
Em muốn đi các lâu đài cổ, các bảo tàng, Khải hoàn môn, nhà thờ Đức Bà Paris,...!Băng Di nói một tràng những nơi muốn đi.

Lãnh Mặc Phàm yêu thương hôn lên má cô một cái rồi nói
"Vậy ăn xong anh dẫn bà xã đi lâu đài cổ Chambord và Versailles"
"Ông xã là tốt nhất."
Băng Di vui vẻ ôm lấy thắt lưng của Lãnh Mặc Phàm, đầu không ngừng cọ nguẩy trong ngực anh.

Lãnh Mặc Phàm chỉ biết với bà xã của mình, ai bảo anh yêu cô như vậy.

Muốn chăm sóc và bảo vệ cô như thế chứ? Haizzzz,....
"Ăn đi".

Lãnh Mặc Phàm m*t một muỗng cháo đưa lên miệng Băng Di bảo cô ăn, Băng Di lắc đầu
"Sao ông xã không ăn?"
"Anh không đói"
"Không đói lát sẽ đói nên anh phải ăn".
Nói xong Băng Di giật phăn cái muỗng trong tay Lãnh Mặc Phàm rồi đút đồ ăn cho anh.

Lãnh Mặc Phàm rất phối hợp, ngoan ngoãn há miệng để vợ đút cơm.

Anh cảm thấy đồ ăn hôm nay ngon hơn bình thường thì phải?
Cả hai ăn cơm xong thì đi đến điểm tham quan đầu tiên trong chuyến hưởng tuần trăng mật này.

Băng Di kéo tay Lãnh Mặc Phàm đi nhanh về phía trước, anh cũng để cho cô tùy ý muốn kéo đi đâu thì kéo.

Nhìn thấy được kiến trúc của tòa lâu đài Băng Di không ngừng khen ngợi.

Xung quanh tòa lâu đài là những cây xanh và có dòng nước ở phía sau.

Đến với nơi đây cho ta cảm thấy thật dễ chịu.

Không khí ở đây rất mát mẻ và trong lành.
Đây cũng là tòa lâu đài lớn nhất ở thung lũng Loire, được Francois đệ nhất vào năm 1539 theo kiến trúc thời kỳ Phục hưng.

Khuôn viên lâu đài gồm một ngôi làng, các trang trại và khu rừng rộng gần 5440 ha,...
Với 440 phòng và 365 lò sưởi dài 156m cao 56m ( diện tích tương đương với diện tích Paris).

Chambord đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới, nó thật xứng đáng là " lâu đài nguy nga và cổ kính nhất thung lũng Loire ".
Băng Di đi tham quan hết ngõ ngách của tòa lâu đài.

Lãnh Mặc Phàm thì đi theo phía sau chụp lại những hình ảnh đáng yêu của cô vợ nhỏ này.

Băng Di bất ngờ quay lại kéo lấy tay Lãnh Mặc Phàm đi rồi nói
"Anh đừng chụp em nữa, đi nhanh lên.

Ra đằng kia..."
Vừa nói, Băng Di vừa kéo tay Lãnh Mặc Phàm đi ra phía dòng nước sau lâu đài Chambord.

Tham quan sau Chambord cũng đã đến giờ cơm trưa, nên hai người rời khỏi đây để tìm nhà hàng và đi đến lâu đài Versailles.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 36: 36: Tham Quan Paris


Versailles
Lâu đài Versailles tọa lạc ở phía Tây Nam thành phố Paris, lâu đài Versailles hay còn gọi là Cung Điện Versailles được xây dựng từ thời Phục Hưng.

Versailles là một trong năm lâu đài đẹp nhất và lớn nhất thế giới.
Versailles gồm 700 phòng, 67 cầu thang, 6.000 bức tranh, 5.000 vật trang trí nội thất, nghệ phẩm và 2.100 bức tượng.
Khi tham quan Versailles không thể bỏ qua khu vườn rộng 250 mẫu Anh, được thiết kế rất đẹp và hoành tráng.

Phía sau lâu đài, có hai con kênh theo hình chữ thập giá, tạo nên một mặc nước rộng đến 23 hecta.

Riêng con kênh lớn dài 1.6km...
Vẻ đẹp kỳ diệu của Versailles bất chấp sự bào mòn của thời gian và những phá hoại của con người vẫn mãi lộng lẫy, xoa hoa như cuộc sống của những bậc vua chúa.
Băng Di nhìn kiến trúc của lâu đài Versailles mà không khỏi há mồm, thật to lớn.
"Đẹp quá!!!"
Lãnh Mặc Phàm đi bên cạnh Băng Di, thấy tâm trạng của cô vui thì anh cũng thấy vui không kém.

Họ tham quan hết Versailles thì đã đến chiều tối.
"Về thôi".

Lãnh Mặc Phàm vuốt mái tóc đen của Băng Di, cầm tay cô đi ra ngoài xe rồi về khách sạn.

Khi về đến khách sạn đã là chín giờ tối, hai người nhanh chóng đi tắm rồi ăn tối.

Ngắm cảnh về đêm ở Paris.

Gió ban đêm thổi nhẹ làm mái tóc Băng Di bồng bềnh theo gió, có chút se lạnh.

Lãnh Mặc Phàm thấy thế liền cởi áo khoác đấp lên cho cô
"Vào trong không thôi sẽ bị cảm lạnh".
Băng Di lắc đầu, nũng nịu với Lãnh Mặc Phàm
"Em muốn ở đây thêm lát nữa".
"Chỉ năm phút nữa"
"Dạ"
Lãnh Mặc Phàm ôm Băng Di vào lòng để sưởi ấm cho cô, Băng Di cũng vòng tay ôm lấy hong của anh.

Nhưng chưa đầy hai phút, Lãnh Mặc Phàm đã nghe tiếng hít thở đều của cô gái nhỏ trong lòng.

Anh yêu thương bế cô vào, đặt trên dường, đắp chăn cẩn thận cho cô rồi tắt điện đi ngủ.

Lãnh Mặc Phàm một tay để Băng Di gối một tay ôm cô vào lòng ngủ đến sáng.
Sáng hôm sau
Lãnh Mặc Phàm đã dậy từ sớm nhưng anh không muốn rời giường.

Anh muốn cứ như vậy mãi để được ở bên Băng Di không lo lắng gì.

Băng Di động người, lông mi run run mở đôi mắt to tròn nhìn người đàn ông trước mặt.

Nở một nụ cười dịu dàng, hai tay ôm hong Lãnh Mặc Phàm chặt hơn nói
"Ông xã, chào buổi sáng".
"Chào buổi sáng."
Lãnh Mặc Phàm cười híp mắt, rồi hôn vào trán Băng Di.

Sau đó rời giường, nhưng cô vẫn nằm lì trên giường nhăn mặt
"Ôm"
Lãnh Mặc Phàm thấy Băng Di làm nũng thì phì cười, cô thật đáng yêu.

Anh lại gần chỗ cô nằm, ôm Băng Do đi đánh răng rửa mặt.

Băng Di vui vẻ ôm lấy cổ Lãnh Mặc Phàm, miệng không ngừng nở nụ cười.
Cả hai cùng ăn sáng rồi tiếp tục đi tham quan các nơi nổi tiếng ở Paris.
Ngày thứ hai họ đi đến Khải Hoàn Môn
Ngày thứ ba họ đến bảo tàng Picasso
Ngày thứ tư họ đến nhà thơ Đức Bà Paris...
Cứ như vậy, họ đi đến nơi này đến nơi khác để tham quan.

Họ rất hạnh phúc khi sống những ngày tháng bình yên trôi qua.
Họ gách hết công việc, gia đình qua một bên để hưởng thụ những giây phút hạnh phúc ở bên nhau....!
Lúc này họ đang ăn tối ở một nhà hàng sang trọng ở Paris dưới những ngọn đèn nến lãng mạng.

Bỗng dưng Băng Di quay qua nói vs Lãnh Mặc Phàm
" Ước gì thời gian lúc này dừng lại...!để em mãi mãi được yên bình ở cạnh anh như lúc này...!em mong chuyến đi của chúng ta chậm lại một chút...."
Lãnh Mặc Phàm nghe vậy anh rất vui vì anh cũng có suy nghĩ như vậy.

" Vậy sau này mỗi năm anh đều đưa e đi du lịch ...!chúng ta sẽ đi vòng quanh thế giới..."
Băng Di nghe vậy chạy ngay sang chỗ anh ôm lấy cổ anh và hôn "chụt" vào má anh cô vui vẻ nói.
" Thật sao...!Cảm ơn ông xã"
Dùng bữa xong hai người trở về khách sạn nghỉ ngơi.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 37: 37: Hạng Mục Bị Tiết Lộ


Tập đoàn Thần Vũ
Tề Vũ nhìn mấy cổ đông trước mặt mà hỏa khí đầy người.

Nếu không phải Phong Nam đi nước ngoài gặp đối tác thì anh cũng không phải chủ trì cuộc họp gấp này.

Thân là phó giám đốc nên Tề Vũ phải họp khi cả tổng tài và tổng giám đốc đều không có ở đây.
"Nói, tại sao hạng mục lại bị tiết lộ ra ngoài".

Tề Vũ lạnh giọng nói, ánh mắt liếc về mấy cổ đông và nhân viên trong công ty.
"Chúng tôi không biết".

một trưởng phòng mạnh dạng mở lời.

Làm sao họ biết được hạng mục trong công ty bị tiết lộ ra ngoài? Cũng may tổng tài không có ở đây.

Đó là suy nghĩ của mọi người lúc này, nhưng rất nhanh ý nghĩ đó bị dập tắt vì cuộc gọi điện thoại kia.

Giọng lạnh lùng ở đầu giây bên đó làm nhiệt độ trong phòng họp giảm xuống

"Ai đứng ra giải thích cho tôi".
"Ách..

tổng...!tài..."
"Tổng tài, chuyện này vẫn còn đang điều tra".

Tề Vũ nhanh chóng ổn định tinh thần nói với Lãnh Mặc Phàm, anh là rất sợ đại boss này nổi giận nha.
"Khi tôi về, muốn nghe được câu trả lời".
Nói xong, Lãnh Mặc Phàm gác máy để lại một đám người lo lắng.

Tề Vũ xoa huyệt thái dương, lần này đại boss nổi giận thật rồi.
Mà ở bên kia, Băng Di thấy anh tức giận thì biết có chuyện xảy ra.
"Có chuyện gì sao?"
"Ừ, hạng mục công ty bị lộ ra ngoài".
Lãnh Mặc Phàm thở dài, vuốt mái tóc mềm mại của Băng Di nói.
"Vậy phải làm sao?"
"Đừng lo, tất cả sẽ ổn."
"Hay chúng ta về đi."
"Em không muốn ở lại chơi nữa à?
Lãnh Mặc Phàm biết cô lo lắng, nhưng anh không muốn ép buộc cô về.

Băng Di lắc đầu
"Không, nhưng công ty đang có việc nếu anh về sẽ giải quyết nhanh hơn".
Cô ôm lấy hong anh, đầu cọ cọ nói.

Nhưng cô không hề biết chỉ một động tác nhỏ đã khơi dậy d*c v*ng của anh.
"Bà xã, đừng đùa với lửa".
Giọng Lãnh Mặc Phàm có chút khàn, Băng Di nhận được sự khác lạ của anh nên không dám nhúc nhích chỉ ngồi im trong lòng anh.
"Vậy ngày mai chúng ta về."
"Dạ"
Dù gì thì họ chơi cũng hơn nửa tháng, nên về cũng không có gì tiếc nuối...! Lãnh Mặc Phàm hôn nhẹ lên mái tóc Băng Di, anh ngửi lấy mùi hương tường vi quen thuộc trên người cô.

Tâm trạng cũng bình ổn hơn.
Trong khi đó, ở tổng bộ của bang Hắc Ưng.

Tề Phúc nhìn đám thuộc hạ đang quỳ dưới đất, mà thở dài.

Bang đã có quy định như vậy sao họ còn làm trái với bang quy?
"Các cậu biết lỗi chưa?"
"Chúng tôi chỉ thiếu tiền để lo cho gia đình nên mới làm như vậy.

"
Một người trong số đó lên tiếng, Tề Phúc thở hắt ra.

Bang không thể giúp họ sao? Sao phải nhận tiền của người ta rồi đi đánh người, khiến cho hắn sắp chết nữa chứ?
"Không nói nhiều, đưa họ vào rừng "Tử Thần" ba tháng, nếu sống sót sẽ được bỏ qua".
Sắc mặt Tề Phúc không đổi nói, mà mấy người kia khi nghe thấy hai chữ "Tử thần" thì xương cốt đã mềm nhũn ra.

Nhưng còn đỡ hơn lão đại, nếu phạm vào bang quy thì dựa theo mức độ mà xử lý.

Bỗng điện thoại của Tề Phúc vang lên, đầu giây bên kia gấp rút nói
"Tam đương gia, lô hàng bị cướp rồi".
"Có biết là ai làm không?"
"Theo như em đoán là do bang Bạch Hổ làm".
"Hừ, nhanh chóng chịu tập anh em đợi tôi ở đó".
"Vâng"
Tề Phúc nhanh chóng rời khỏi tổng bộ bang Hắc Ưng.

Anh thật không hiểu nổi hôm nay là ngày gì mà xui vậy chứ, để lão đại biết có phải anh sẽ bị biến vào "Tử Thần" mấy tháng hay không? Tốt nhất xử lý trước khi trước khi lão đại biết.

Nghĩ đến đây, Tề Phúc tự khen mình thông minh, tâm trạng tốt lên hẳn nhưng anh đâu biết người nào đó đã biết.
Ngay ngày hôm sau, Băng Di cùng Lãnh Mặc Phàm lên máy bay trở về nước.

Hai người không đi máy bay tư nhân nên thời gian về sẽ chậm hơn.

Ở trên máy bay mấy cô gái nhìn thấy Lãnh Mặc Phàm thì hai mắt rõ sáng, dù sao cũng là lần đầu tiên họ gặp soái ca.

Băng Di khó chịu làm mặt lanh liếc Lãnh Mặc Phàm một cái.
"Yêu nghiệt".
Lãnh Mặc Phàm cười cười nhìn cô, anh cưng chiều nhéo mũi của Băng Di.

Rồi kéo đầu của cô dựa vào vai anh để Băng Di được thoải mái hơn, những cô gái xung quanh đều ghen tị không thôi.
Sau mười mấy tiếng bay, cuối cùng cũng hạ cánh.

Băng Di được Lãnh Mặc Phàm trở về biệt thự còn anh đến thẳng công ty.
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 38: 38: Sát Khí


Tập đoàn Thần Vũ
Các nhân viên từ những bộ phận khác nhau, đang làm việc hết sức hăng say.

Tự nhiên họ cảm thấy áp lực đè lên người, nhiệt độ cũng giảm xuống đáng kể.

Bọn họ không hẹn mà cùng xoay ra hướng cửa...
"Chào...tổng tài".
Lãnh Mặc Phàm mặt không đổi sắc xem họ như không khí lướt qua, chỉ để lại một câu rồi biến mất chỗ thang máy dành cho tổng tài.
"Tập hợp tất cả các bộ phận ở phòng họp".
Không khí trong phòng họp rất quái dị, trừ âm thanh hít thở và ngón tay gõ trên bàn không theo một nhịp điệu nào của Lãnh Mặc Phàm ra, thì không có bất kỳ âm thanh nào.

Mọi người đều hít một ngụm khí lạnh, sống lưng đã chảy rất nhiều mồ hôi.

Họ chỉ dám cúi gầm mặt xuống, mà không dám ngước nhìn đại boss.
Phong Nam cùng Tề Vũ cũng không thể nào chịu nổi không khí căng thẳng lúc này.

Lý Mỹ Nhu đứng sau Lãnh Mặc Phàm mà run run, hai chân giống như không còn sức.

Khí thế của đại boss thật đáng sợ, làm sao họ chịu nổi cảnh tra tấn như vậy chứ?
Cuối cùng Lãnh Mặc Phàm cũng lên tiếng, phá hủy bầu không khí quỷ dị.

"Ai làm?"
Chỉ hai từ đơn giản nhưng họ biết đại boss đang nói gì.

Mọi người chỉ biết nhìn nhau mà không nói gì, Tề Vũ thì cứ chăm chú nhìn vào mấy con số đang chạy trên màn hình máy tính.

Phong Nam chỉ ngồi im bên cạnh cũng không lên tiếng...
"Chưa tra ra? Tôi nuôi các người để làm cảnh sao?! Tôi chỉ muốn biết ai đã làm thông tin của công ty tiếc lộ ra ngoài?"
Vừa dứt câu, thì Tề Vũ lên tiếng, cuối cùng anh cũng tra ra
"Là do Tập đoàn Lâm Thị, dưới sự trợ giúp của bang Bạch Hổ đã thành công phá vỡ màn bảo vệ thông tin."
Tề Vũ không nhanh không chậm nói, anh đang rất thắc mắc tại sao bang Bạch Hổ có thể phá lớp màn bảo vệ đó? Trong khi kĩ thuật phá vỡ phải đoạt đến trình độ S...
"Là Lâm Thị?"
Phong Nam nghi hoặc nói, rồi nhìn qua Lãnh Mặc Phàm nói
"Tổng tài, ngài muốn làm gì tiếp theo".
"Chờ".
Chỉ một chữ nhưng mang hàm ý sâu xa.

Nếu Lâm Thị đã nhắm đến Thần Vũ thì chắc chắn họ sẽ có hành động tiếp theo, bây giờ chỉ cần chờ đến lúc Lâm Thị hành động thì Thần Vũ sẽ khai trừ Lâm Thị khỏi thị trường kinh doanh.
Biết tin Băng Di về, nên Vân Hy cùng Doãn Ca hẹn cô ra nói chuyện.
Tại quán cà phê "Ánh Sao"
"Quà của hai người".
Băng Di vừa nói vừa đưa hai hộp quà được gói cẩn thận và đẹp.

Hai người nhận lấy, Doãn Ca vui vẻ hỏi
"Đi du lịch thấy thế nào?"
"Ở đó chắc lãng mạn lắm?"
Vân Hy hai mắt sáng ngời nhìn Băng Di
"Nếu muốn biết thì sau này cùng Kỳ Viễn đến đó một chuyến".
"Hừ, đừng nhắc đến anh ta".
"Có chuyện gì sao?"
Băng Di nhìn qua Doãn Ca chỉ thấy cô nhún nhún vai.

Vân Hy hậm hực kể lại cho cả hai nghe, nghe xong Băng Di há hốc mồm kinh ngạc.

Nhưng Doãn Ca không có phản ứng gì.
"Bạn gái cũ quay về? Người như anh ta mà cũng có bạn gái?"
"Phải, nhưng đã là chuyện của năm năm trước.

Khi đó anh mình rất yêu cô ta, nhưng khi biết anh mình đang gặp khó khăn thì không nói một lời mà biến mất khỏi cuộc sống của anh mình.

Năm năm sau, cô ta trở lại nói muốn làm lại từ đầu với anh mìn.
Doãn Ca nói một tràng, khiến đầu óc Băng Di với Vân Hy lú lẫn luôn.
"Cậu biết?"
Vân Hy tức giận hỏi lại, nhưng chưa đợi cô trả lời Băng Di đã hỏi
"Cô ta tên gì?"
"Lý Mỹ Kỳ, là chị em ruột của Lý Mỹ Nhu.

Khi đó mình có gặp em cô ta mấy lần".
Doãn Ca không nhanh không chậm nói, Băng Di nghe xong nổi đóa quát lớn
"Cô ta đã đi rồi còn quay lại đây làm gì? Muốn dành người yêu của Vân Hy? Nếu thế tớ sẽ vạch trần bộ mặt của cô ta."
 
Lão Đại Cưng Chiều Phu Nhân
Chương 39: Chương 39


Nói xong, Băng Di thở phì phò mà không để ý đến sắc mặt hai cô bạn đã tối sầm lại.
"Ở ĐÂY LÀ NƠI CÔNG CỘNG ĐÓ BĂNG DI !!!!!"
Cả hai hét lên, nhưng biết mình làm hơi lố nên im bặt ngồi lại xuống ghế.
Uống một ngụm nước, Băng Di hỏi tiếp
" Vậy cậu định làm gì?"
"Dĩ nhiên sẽ không để cô ta toại nguyện.

Muốn dành người yêu của Vân Hy phải xem cô ta có bản lĩnh gì".
Vân Hy nở một nụ cười nham hiểm, khiến hai người cảm thấy lạnh sống lưng trong đầu thầm cầu nguyện cho cô gái tên Lý Mỹ Nhân gì gì đó.
"Đây mới là Vân Hy mình biết".
Cả hai cũng nở nụ cười thâm hiểm, làm người khác phải sởn gai ốc.
Ở đây đang nói chuyện vui vẻ thì bầu không khí ở tổng bộ bang Hắc Ưng khác một trời một vực.
Tề Phúc đang báo cáo lại tình hình trong bang gần một tháng qua nhưng lại bỏ qua vụ lô vũ khí bị cướp, làm Lãnh Mặc Phàm nổi trận lôi đình.

Đừng tưởng anh không có mặt ở đây thì không biết gì.
Mặt Lãnh Mặc Phàm lúc này còn hơn Tula địa ngục
"Lại là bang Bạch Hổ?"
"Dạ, lão đại".
"Họ chán sống rồi phải không? Vậy tôi sẽ toại nguyện cho họ...cử hai mươi người đi san bằng tất cả những băng nhỏ của bang Bạch Hổ, sau đó thẳng tiến tổng bộ mà phá hủy.

Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết".
Lãnh Mặc Phàm không nhanh không chậm nói, nhưng trong mỗi từ đều mang theo độ sát thương cực lớn.

Tề Phúc rùng mình một cái, thầm than "đại boss nổi giận rồi"
"Dạ, lão đại.

Thuộc hạ lập tức đi ngay."
Tề Phúc nhanh chóng rời khỏi để thực thi, còn ở đây nữa anh sẽ tan chảy vì khí tức của lão đại mất.
Khi Lãnh Mặc Phàm về tới biệt thự đã là sáu giờ tối.

Đi gần tới cửa phòng, anh nghe tiếng tivi đang bật thì nở một nụ cười.

Mở cửa bước vào thì thấy một cục bông màu trắng đang nằm cuộn tròn trên ghế sofa, vừa ăn trái cây vút xem tivi.

Lãnh Mặc Phàm bỏ cặp cạnh ghế rồi bước lại gần Băng Di, lúc này cô mới để ý thấy anh.

Liền ngồi bật dậy
"Anh đã về".
Nghe được tiếng nói ngọt ngào của Băng Di, tâm trạng mệt mỏi với tức giận cũng vơi đi phần nào.

Lôi Mặc Phàm ôm Băng Di vào lòng, đầu vùi vào hõm cổ cô tham lam hít mùi hương tường vi quen thuộc của Băng Di.
"Chắc anh mệt rồi, em đi chuẩn bị nước tắm....!A...."
Chưa nói hết câu,Băng Di đã bị anh bế ngang bước chân vững vàng đi lên phòng ngủ.

Theo phản xạ cô ôm chặt lấy cổ anh để không bị ngã.

Vừa vào tới phòng thì Lãnh Mặc Phàm đã áp môi anh lên môi anh đào của Băng Di.
"Mặc...!Phàm....!anh...đi tắm đi.
Cô khó khăn nói hết lời, nhưng lại tạo cơ hội để đầu lưỡi anh vào khoang miệng.

Lãnh Mặc Phàm tham lam m*t lấy mật ngọt trong miệng cô, đầu lưỡi tùy ý dây dưa, Băng Di muốn nói nhưng những lời nói đó đều biến thành tiếng r*n r* yêu kiều.

Bỗng chốc nhiệt độ trong phòng tăng cao, Lãnh Mặc Phàm tay cũng không yên phận mà s* s**ng lung tung.

Môi anh rời khỏi môi cô, hôn xuống chiếc cổ trắng nõn rồi xương quai xanh của Băng Di.
"Ưm...ông xã...đi tắm".
Băng Di bắt lấy cánh tay của Lãnh Mặc Phàm đang sờ loạn, thở hổn hển nói
"Cùng tắm với anh".
Giọng Lãnh Mặc Phàm khàn khàn, dứt lời bế Băng Di vào phòng tắm.

Một lát sau, trong phòng tắm truyền đến những tiếng th* d*c của đàn ông và tiếng rên rỉ của phụ nữ khiến người ta mặt đỏ tim đập.
Băng Di không biết mình có được tắm sạch sẽ không, cô chỉ biết cô bị anh ăn sạch sẽ.

Lãnh Mặc Phàm ôm Băng Di vào lòng ngủ một giấc đến sáng.
 
Back
Top Bottom