Ngôn Tình Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
lang-thieu-xin-anh-nhe-tay-mot-chut-1.jpg

Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
Tác giả: An Ngôn
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Giữa căn phòng rộng lớn xa hoa, dưới ánh trăng chiếu sáng cả không gian, 2 thân thể đang quấn quýt bên nhau. Anh thúc mạnh từng đợt vào cơ thể cô mà không cần quan tâm đến cảm nhận của cô như thế nào

- Hạ An Ngôn cô câm miệng cho tôi, cô đừng bao giờ dùng giọng điệu này nói chiện với tôi. Đừng tỏ ra mình yếu đuối.

- A… anh nhẹ một chút… đừng mà

- Chẳng phải cô muốn làm người đàn bà của tôi sao, tôi toại nguyện cho cô, cô la cái gì​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cô Vợ Nhỏ Đáng Thương Của Lăng Tổng Băng Lãnh
  • Thầm Lặng
  • Lắng Nghe Anh Nói Yêu Em
  • Xuyên Thành Cẩm Lý Tiểu Phu Lang
  • Lắng Nghe Nhịp Tim Anh
  • Cảnh Xuân Lãng Phí
  • Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 1


    Ưm… buông ra… em không chịu nỗi… tha cho em đi
    Giữa căn phòng rộng lớn xa hoa, dưới ánh trăng chiếu sáng cả không gian, 2 thân thể đang quấn quýt bên nhau.

    Anh th*c m*nh từng đợt vào cơ thể cô mà không cần quan tâm đến cảm nhận của cô như thế nào

    - Hạ An Ngôn cô câm miệng cho tôi, cô đừng bao giờ dùng giọng điệu này nói chiện với tôi.

    Đừng tỏ ra mình yếu đuối.
    - A… anh nhẹ một chút… đừng mà
    - Chẳng phải cô muốn làm người đàn bà của tôi sao, tôi toại nguyện cho cô, cô la cái gì
    Người đàn ông bên trên điên cuồng vận động, Hạ An Ngôn chỉ biết bám víu grap giường, nước mắt cô lăn dài ướt một mảng trên gối.

    Một lần rồi lại một lần,anh không ngừng phóng túng trên người cô, cho dù cô đã sức cùng lực kiệt, anh không ngừng dày vò cô cho đến khi anh rầm nhẹ một tiếng phóng hết tinh hoa vào bên trong cô , anh đứng dậy bước vào nhà tắm mà chẳng thèm nhìn lấy cô 1 cái.

    Anh là chồng của cô Lăng Hạo chủ tịch tập đoàn Lăng thị người nắm nguồn mạch kinh tế, bất động sản của thành phố S.

    Anh cưới cô không phải vì tình yêu, anh vì muốn trả thù cho người anh yêu và cũng là người từng cứu anh lúc nhỏ.

    Nhưng anh đâu biết gần người cứu anh lại là cô.
    Lăng Hạo bước vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi ra ngoài, trên người anh chỉ quấn 1 chiếc khăn che đi v*t n*m t*nh, bên trên lộ thân hình sáu múi, v*m ng*c rắn chắt, anh đị lại phía giường và ném cho cô 1 lọ thuốc tránh thai
    - Uống vào…
    - Đây là thuốc gì

    - Hạn người như cô không xứng để sinh con cho tôi
    - Không ,em không uống… cô lắc đầu
    - Không uống cũng phải uống… anh bóp miệng cô để ép cô uống thuốc, mặc cho cô khóc, cô chống đối nhưng cũng là vô nghĩa.
    Anh cười lạnh lùng rồi ném cho cô 1 câu: “ cả đời này cô không xứng sinh con cho tôi”.
    Cô khóc nấc lên, với người ngoài cuộc hôn nhân này là chuyện hạnh phúc biết bao, nhưng đáng tiếc trong mắt anh chỉ là 1 trò chơi để anh trả thù cô.
    Từ trước đến giờ chuyện cô yêu anh đó chỉ là chuyện của bản thân cô, không liên quan gì đến anh, mà anh cũng chẳng muốn liên quan..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 2


    Sáng hôm sau,Hạ An Ngôn tỉnh dậy, toàn thân đau nhức.

    Cô động tay ngồi lên dựa vào đầu giường , trên người chỉ có chiếc chăn che đi cơ thể chằn chịt những dấu vết đêm qua anh để lại.

    Cô nhìn về phía giường bên cạnh, cô rất muốn khóc nhưng chẳng còn sức nữa, từ khi kết hôn đến giờ ngoài trừ những lúc trong chính căn phòng này dày vò cô, anh chưa từng một lần ngủ lại cùng cô
    - “ cốc… cốc…” cửa phòng vọng vào tiếng nói của quản gia.

    ‘ thiếu phu nhân, cô đã thức chưa.

    Xuống nhà ăn sáng thôi’
    - Hạ An Ngôn mặc vội quần áo vào, mở cửa mỉm cười nhìn bà: ‘ con đã nói bác đừng gọi con là thiếu phu nhân nữa con nghe không quen, cứ gọi con là Ngôn Ngôn hay Tiểu Ngôn đều được.’
    - Bác quản gia nhìn cô mỉm cười: “ ta biết rồi”.

    Cô ngại ngùng nhìn bác quản gia:’ bác giúp con dọn dẹp và thay grap giường này với ạ
    - “Được, con xuống ăn sáng đi, để ta sai người thay cái khác”.

    Đêm qua bà tình cờ nghe được “ thiếu gia “ hành hạ cô thế nào, bà là người chăm sóc anh từ nhỏ, bà rất hiểu tính tình anh và chưa bao giờ thấy anh đối xử với ai tàn nhẫn như đối xử với cô.
    Hạ An Ngôn đi xuống nhà ăn sáng, cô nhìn xung quanh: “ Anh ấy đâu rồi ạ “
    - Thiếu gia đã đi làm từ sáng.

    Một người giúp việc trả lời cô
    Cô cúi mặt tự cười giễu bản thân, dù chỉ một chút anh ấy còn không muốn thấy mình.

    Lấy đâu tư cách để anh đáp lại tình cảm của mình.
    Sau khi ăn sáng xong cô đi lên phòng thay quần áo định đi ra ngoài.
    Lúc này điện thoại cô đổ chuông, cô liếc nhìn 1 cái cô mỉm cười
    - Alo, mẹ gọi con
    - Tiểu Ngôn con đã về Lăng viện chưa, bà nội nhớ con rồi
    - Dạ mẹ con đã chuẩn bị rồi ạ, con đã hứa với nội con không quên đâu.
    - Con bảo Lăng Hạo về cùng con
    - À… mẹ, anh ấy đi làm rồi.

    Để con gọi cho anh ấy
    Lúc này trong văn phòng làm việc rộng rãi, thoáng mát, được trang bị rất hiện đại.

    Anh đang trước cửa sổ kính để nghe trợ lý của anh báo cáo công việc
    - Trần khiêm, đã điều tra ra được tung tích của Nhã Hân chưa
    - Vẫn chưa thưa Lăng tổng
    - Tốc độ làm việc của cậu từ bao giờ mà chậm như thế này, có một cô gái mà đã nữa năm rồi vẫn chưa tìm được.

    Nhanh chóng cho tôi câu trả lời hợp lý
    - Vâng, tôi biết rồi Lăng tổng.
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 3


    Năm anh 14 tuổi trong một lần anh cùng bà nội tới tu viện thăm các trẻ mồ côi.

    Anh vì giúp một bé gái lấy quả bóng mắc trên cành cây mà anh té từ trên cây xuống máu chảy ở đầu rất nhiều, trong lúc mơ màng anh nghe giọng một bé gái nói suốt: “ anh trai nhỏ, anh đừng ngủ, anh cố lên, em đi gọi người tới giúp, anh đừng ngủ nha” anh mơ màng thiếp đi.

    Tới lúc anh tỉnh dậy thì đã trong phòng cứu thương của tu viện và có một bé gái ngồi đó, anh cứ tưởng đó là người cứu anh.
    - Em tên gì

    - Dạ , em tên Nguyễn Nhã Hân.

    Anh trai nhỏ anh có sao không
    - Anh không sao, cám ơn em đã cứu anh
    - Vâng ….

    Cô bé đó gương mặt bất ngờ ( cô đâu có cứu anh.
    Đêm đến anh nói với bà nội anh là muốn đem Nguyễn Nhã Hân về nhà nuôi.

    Bà nội anh đồng ý đồng thời bà nhận nuôi luôn Hạ An Ngôn bởi vì bà rất thích cô bé, cô bé khuôn mặt xinh xắn, rất đẹp.

    Và kể từ đó cô và Nguyễn Nhã Hân rời khỏi tu viện về sống ở Lăng viện cho tới khi 18 tuổi 1 biến cố xảy ra, đẩy cuộc sống cô càng ngày càng xô lệch khỏi vị trí ban đầu
    Bỗng tiếng chuông điên thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

    Anh nhìn đt bất giác cười lạnh 1 cái
    - Chuyện gì
    - À… anh, à… mẹ bảo hôm nay em cùng anh về Lăng viện
    - Ừ
    - Vậy em tự về trước… cô lúng túng nói chuyện với anh
    - Ở nhà chờ tôi
    - Ồ, em biết rồi
    Cô vừa vui vừa hồi hộp đợi anh, vui vì được gặp anh, hồi hộp không biết khi gặp anh sẽ đối xử với cô ra sao, qua một lúc lâu cô nghe tiếng xe chạy vào cửa lớn.

    Cô hồi hợp bước ra leo lên ghế sau xe…
    - Về Lăng viện cô tốt nhất nên biết thân biết phận
    - Em biết rồi….
    Trong xe rơi vào trạng thái im lặng, cho đến khi xe chạy vào khuôn viên của Lăng viện anh bất giác quay sang nắm tay cô bước xuống xe.

    Cô giật mình vô thức rút tay ra, nhưng anh càng nắm chặt ép xác vào người cô
    - Bà nội đang nhìn cô nên biết mình cần làm gì
    Cô dáo dác nhìn khắp nơi, đôi mắt cô dừng lại ở mái đình nơi ngồi nghỉ mát ở trong khuôn viên Lăng viện, có 1 cụ bà với gương mặt phúc hậu và 1 phu nhân xinh đẹp dường như thời gian đã quên đi sắc đẹp của bà Trang Tử Khâm mẹ của anh đang nhìn anh và cô mỉm cười
    - Tiểu Ngôn hôm nay ta thấy con xanh xao quá, nói cho ta biết tên tiểu tử này bắt nạt con pải ko.
    - Dạ không có đâu bà nội, anh ấy rất thương con.

    Chắc dạo này con ngủ không được ngon giấc thôi ạ.

    Cô lắc đầu phản bác lại lời bà nội để bảo vệ anh
    - không có thì tốt, nếu nó bắt nạt con hãy về đây nói với bà, bà ra mặt giúp con..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 4


    Cô vui vẻ ôm lấy bà: “ con cám ơn bà nội” cười nụ cười hạnh phúc mà có lẽ từ khi kết hôn cùng anh đến giờ cô chưa bao giờ có được.
    Anh bất giác bị thu hút vì nụ cười trong sáng hạnh phúc của cô, cô cười rất đẹp.

    Trong khoảnh khắc nào đó anh chợt nghĩ cô chưa từng cười như vậy với anh.

    Anh bị ba người phụ nữ bỏ quên khó chịu lên tiếng:
    - bà nội và mẹ gọi con về chỉ để cho con coi các người diễn tình cảm thắm thiết ra sao à.
    - Lăng Hạo con không phải ta không gọi con về là con không thèm quan tâm đến bà già này luôn không.
    - Chẳng phải Tiểu Ngôn hàng ngày đều điện thoại trò chuyện quan tâm bà rồi sao.
    Hạ An Ngôn nhìn sang anh mỉm cười, bất ngờ vì khi nghe anh gọi cô là Tiểu Ngôn.

    Trước giờ anh chưa từng gọi cô thân mật như vậy.
    - không nói nữa, thiệt tức chết ta mà……
    - Bà nội bớt giận, bà biết anh ấy không phải có ý đó mà….

    Cô v**t v* cho bà bớt giận

    - Chỉ có Tiểu Ngôn của bà là ngoan nhất…
    Trang Tử Khâm nãy giờ không lên tiếng, bà chỉ ngồi đó góp vui và quan sát Lăng Hạo và Hạ An Ngôn, bởi vì bà biết rõ cuộc hôn nhân này anh không đơn thuần muốn kết hôn với cô như vậy.

    Ánh mắt bà lại rơi vào cổ của Hạ An Ngôn có dấu dâu đỏ do anh để lại đêm qua…
    - Tiểu Ngôn cổ của con bị làm sao
    Cô hoảng hốt lấy tay che đi dấu dâu đỏ, cô đã lấy kem che khuyết điểm che đi nhưng khônh ngờ nó vẫn rõ ràng như vậy
    - Dạ… mẹ, chắc do côn trùng cắn thôi ạ
    - Côn trùng cắn, từ khi nào trong Trang Viên lại không sạch sẽ như vậy.
    - Quản Gia Trương, sang đó thiệt là tắc trách….

    Bà nội không vui lên tiếng

    - Dạ bà nội và mẹ bớt giận, Bác Trương không tắc trách công việc đâu ạ.
    - Con nên cho ta câu trả lời hợp lý
    Cô khó xử ánh mắt đảo sang anh mong anh lên tiếng giải thích giúp cô, anh chỉ lẳng lặng ngồi đó nhìn cô thể như chuyện này không liên quan gì anh.
    Trang Tử Khâm nhìn thái độ khó xử ngại ngùng của cô rồi nhìn sang con trai bà, bà như có câu trả lời trong lòng, vui vẻ cười nói: “ tuổi trẻ các con chẳng biết tiết chế gì cả”.
    Hạ An Ngôn mặt đỏ như quả dâu, thiệt lòng chỉ muốn kiếm cái lỗ nào đó mà chui xuống.

    Lăng Hạo cũng ngại đứng dậy ho nhẹ 1 tiếng:”con vào nhà trước” bỏ lại 1 câu nói ung dung bước vào nhà.
    Bà nội như hiểu được dấu vết kia từ đâu mà có vui vẻ nói: “ Tiểu Ngôn vào nhà nào, để ta kêu Quản Gia Vương nấu vài món tẩm bổ cho con.”.
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 5


    Buổi tối tại Lăng Viện trên bàn cơm ngồi chính giữa là bà nội, bên tay phải bà là Lăng Đình ba của Lăng Hạo và Trang Tử Khâm.

    Bên tay trái là Lăng Hạo và Hạ An Ngôn.

    Khi bữa cơm sắp bắt đầu bà nội lên tiếng:” Tiểu Ngôn con ngồi đây với bà”.

    Cô khó xử nhìn anh, Lăng Hạo ung dung đứng dậy đổi chỗ cho cô, nhưng khi đi ngang cô lại ép sát vào người cô nói với mức độ chỉ cô và anh mới nghe được:” cô thiệt là giỏi lấy được lòng cả nhà này rồi”, cô ngước mắt nhìn vào anh vốn định giải thích nhưng anh lại vô tình bước đi.

    Cô cười chua xót ngồi xuống, bữa cơm diễn ra trong vui vẻ mỗi người 1 câu riêng anh là lẳng lặng ngồi đó câu có câu không.
    - bao giờ hai đứa bọn con cho bà bế chắt đây.

    Bà nội vui vẻ nói
    Hạ An Ngôn sặc cơm, ngại ngùng ho vài tiếng.

    Cô nhìn sang anh, anh chẳng nhìn cô bỏ đũa xuống:” bà nội không vội, chúng con chỉ mới kết hôn có nữa năm”.

    - tại sao lại không vội, anh nghĩ mấy người già chúng tôi còn sống được bao lâu.

    Lăng Đình cực kì không vui lên tiếng.
    - Ba hiện giờ con chưa muốn có con.
    - Tại sao lại chưa muốn, anh tốt nhất cho tôi câu trả lời hợp lý
    - Con của con phải do Nguyễn Nhã Hân sinh ra, còn con cùng cô ấy kết hôn chẳng phải mọi người biết rõ lý do rồi sao…… anh nhẹ nhàng nói ra câu nói như thể đó là điều hiển nhiên.
    Câu nói của anh làm người tức giận, kẻ đau lòng.
    - Lăng Hạo ngày đó không ai ép con phải kết hôn cùng Tiểu Ngôn, là con một mực muốn kết hôn cùng nó.

    Mà giờ con lại đối xử với nó như vậy, mẹ thật thất vọng về con.

    - Nguyễn Nhã Hân nó không phải tốt đẹp, hiền lành như con nghĩ, rồi có ngày con sẽ sáng mắt ra.
    - Mẹ chuyện con làm con biết, con cho cô ấy danh phận và cho cô ấy được toại nguyện làm người đàn bà của con như cô ấy mong ước đã là nhân nhượng cuối cùng của con rồi.

    Đừng ép con phải quá đáng.
    Hạ An Ngôn không ngờ anh lại quá nhẫn tâm như vậy, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, cô đau lòng, tại sao cô lại yêu anh, anh chỉ tổn thương và sỉ nhục cô.

    Cô vô thức lau đi nước mắt mỉn cười :” con không sao, mọi người đừng làm anh ấy khó xử”, đến cuối cùng mặc dù tổn thương đến đau lòng nhưng cô vẫn chọn bảo vệ anh, yêu anh..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 6


    Suốt đoạn đường về Trang Viên, trong xe rơi vào trạng thái yên lặng đến đáng sợ, mỗi người đuổi theo một suy nghĩ riêng của mình.

    Câu nói của anh cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, cô đuổi theo suy nghĩ của mình cho đến khi cô chợt nghe giọng nói không vui của anh: “ cô còn muốn ngồi trên xe đến bao giờ”.
    Hạ An Ngôn vô thức nhìn ra thì đã thấy xe dừng ở trong sân của Trang Viên từ bao giờ cô ngựng ngùng nói:” em xin lỗi, nãy giờ em suy nghĩ một chuyện không biết đã tới nơi” nhanh chóng mở cửa bước xuống xe định đi vào nhà thì nghe anh lại nói:” cô suy nghĩ chuyện gì, chuyện lúc nãy à.

    Cô nên biết vị trí của cô ở đâu, mãi mãi cô không bao giờ bằng cô ấy và cô cũng đừng nên hy vọng sẽ có con cùng tôi.

    Cô nhớ rõ cho tôi: cả đời này Lăng Hạo tôi kết hôn cùng Hạ An Ngôn cô chỉ là để trả thù.”

    Cô đau lòng nhìn anh ánh mắt rưng rưng nước mắt: “ em chỉ nói với anh một lần duy nhất, cả đời này Hạ An Ngôn em yêu anh, nhưng chưa bao giờ có ý nghĩa quá phận hay muốn chiếm đoạt gì từ Nguyễn Nhã Hân, chuyện hôm đó là xảy ra ngoài ý muốn, em không biết tại sao em lại trên giường của anh.

    Anh tin hay không thì tuỳ.” Nói xong cô nhẹ nhàng bước vào nhà, bỏ lại anh sau lưng,
    Đêm nay Hạ An Ngôn không ngủ được, nằm trên giường nhớ lại câu nói của anh mà đau đến tâm can phế liệt, yêu một người có gì sai mà sao cô phải đau đến thế.

    Từ nhỏ đến lớn anh chưa bao giờ cho cô dù chỉ một ánh mắt mặc dù cùng sống chung dưới một mái nhà, trong mắt anh chỉ có Nguyễn Nhã Hân.

    Vào một đêm định mệnh năm 18 tuổi đã xô đẩy cô đến bước đường này.
    Mãi đến nhiều năm sau này, có người hỏi cô, em đã từng yêu và từng muốn quên đi người nào đó trong đời chưa, cô mỉm cười trả lời rằng: “ đó là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng Tôi yêu một người theo một cách cố gắng như thế, ngây thơ như thế, dũng cảm như thế, nhưng tôi chưa từng muốn quên đi anh, bởi vì tôi từng nghe có người nói rằng: "trong cuộc đời của mỗi người phải làm một vài chuyện sai lầm thì cuộc đời mới hoàn hảo, trong cuộc đời tôi làm hai chuyện một là yêu anh, hai là được gả cho anh’, nhưng khoảng thời gian được gả cho anh lại là khoảng thời gian tôi không muốn nhìn lại nhất”..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 7


    Trong khuôn viên sang trọng của Lăng Viện, đang diễn ra một bữa tiệc sinh nhật, trên sân khấu Nguyễn Nhã Hân mặc công chúa xinh đẹp, khuôn mặt đáng yêu mỉn cười, như một tiểu công chúa xinh đẹp, hưởng hết tất cả những lời chúc phúc của mọi người.

    Đôi mắt ngập tràn ý cười nhìn sang nam nhân lịch lãm, ngũ quan tinh xảo, hàng lông mài đen rậm, đôi mắt hổ phách, sống mũi cao, bờ môi gợi cảm, tất cả những nét đẹp ấy tạo nên một người hoàn hảo chỉ là anh toát ra sự lạnh lùng khiến người khác phải e sợ, đó chính là anh Lăng Hạo.

    Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của Nguyễn Nhã Hân buổi tiệc này là anh tổ chức cho cô chúc mừng cô tròn 18 tuổi và sẽ cầu hôn cô.
    Mà cách đó không xa có một cô gái đứng nấp phía sau nhìn bọn họ, người đàn ông lịch lãm và người con gái xinh đẹp tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp.
    Cô mấp máp môi nhỏ của mình, bàn tay nắm lại thật chặt: “ Anh trai nhỏ, em mới là cô bé đã cứu anh lúc nhỏ mà”.

    Cô hít mũi đi ra ngoài, chỉ là không cầm được nước mắt chảy ra ướt đẫm khuôn mặt nhỏ của cô.

    Cô chính là Hạ An Ngôn
    Cô đứng bên ngoài, bàn tay vô thức đặt lên ngực trái tại sao lại đau như thế này, cô yêu anh từ rất lâu rồi, lâu đến nỗi cô không thể nhớ nỗi mình đã yêu thầm anh bao lâu, đã chạy theo sau lưng anh bao lâu, mặc dù chỉ nhận được sự lạnh lùng từ anh nhưng cô vẫn vui vẻ đón nhận.
    “ Tại sao con lại ra đây”.

    Một tiếng nói không cao không thấp vang lên lôi kéo cô về hiện tại.
    - Mẹ, con ra hóng mát một chút… cô nhanh chóng lấy tay lau đi nước mắt của mình.
    - Tiểu Ngôn tại sao con lại khóc…… Trang Tử Khâm nhẹ nhàng hỏi cô.
    - Mẹ , con không có khóc chỉ là bụi bay vào mắt con thôi ạ….
    - Còn bảo là không khóc, ta biết con yêu Lăng Hạo nhưng con cũng biết trước giờ nó chỉ đặt tình cảm lên Nhã Hân.
    - Dạ con biết, sau này con sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy nữa.
    Trang Tử Khâm hài lòng mỉm cười: “ con gái ngoan của ta, từ lúc bà nội đem con từ tu viện về ta luôn coi con là con gái của ta, cho dù như thế nào thì Lăng Viện này cũng là nhà của con.”
    - Con cám ơn mẹ….

    Cô khóc oà lên trong sự xúc động

    Từ xa bóng dáng Quản gia Trương hấp tấp đi lại: “ phu nhân, lão gia tìm người”.
    - “tôi biết rồi”.

    Bà quay qua” Tiểu Ngôn con chỉnh trang lại đi vào trong đừng để khách nhìn thấy con như thế này không hay”
    - Con biết rồi, mẹ cứ vào trước con sẽ vào liền ạ.

    Cô mỉm cười cúi chào Bà và Quản Gia Trương..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 8


    Sau khi nhìn hai người đã đi xa, Hạ An Ngôn lấy tay lau mặt định đi vào trong.

    Bất ngờ một chiếc khăn từ sau đưa tới bịt mũi cô, ngay lập tức cô ngất xỉu.

    Tới khi cô tỉnh lại đã là sáng hôm sau cô nằm trên giường của anh, trên người không có một mảnh vải che thân, cô nhìn sang bên cạnh là một nam nhân với khuôn mặt tinh xảo đang nhắm mắt ngủ cô hốt hoảng đó chính là anh Lăng Hạo.

    Tại sao cô lại ở đây mọi chiện là như thế nào, một loạt câu hỏi hiện ra trong đầu cô.

    Cô vội vàng vén chăn lên trên grap giường ướt một mảng màu đỏ như đoá hoa bỉ ngạn nở rộ, là minh chứng cho sự trong trắng của cô đã bị anh lấy mất.
    Hạ An Ngôn vội vàng bước xuống giường bất giác một cơn đau từ h* th*n truyền tới làm cho cô ngã nhào xuống đất, cô đảo mắt nhìn xung quanh kiếm quần áo của mình, chưa kịp mặc quần áo cánh cửa phòng mở toang ra, một tiếng hét đánh thức tất cả mọi người trong đó có anh
    - “Tiểu Ngôn cậu làm gì thế hả, sao cậu lại như thế này trong phòng của anh ấy.” Nguyễn Nhã Hân nhào tới cô mà tra hỏi

    - Nhã Hân nghe anh giải thích… anh vội vàng giải thích với Nguyễn Nhã Hân, không thèm chú ý gì tới cô.
    Nguyễn Nhã Hân không thèm nghe anh giải thích ôm mặt khóc nức nỡ chạy ra khỏi phòng.
    Bất giác anh quay sang cô: “ Hạ An Ngôn tốt nhất cô nên giải thích hợp lý, tại sao cô lại ở trong phòng của tôi, và còn lên giường của tôi”.
    - “Em không biết tại sao lại ở đây”.

    Cô run sợ giải thích.
    Anh cười lạnh: “ cô không biết, hay cho câu không biết”.

    - “ Tiểu Ngôn mặc quần áo vào rồi xuống nhà với mẹ”….

    Trang Tử Khâm nói rồi quay lưng đi xuống nhà, mà không nhìn anh lấy 1 cái。
    Hạ An Ngôn mặc vội quần áo chạy về phòng, khi đi ngang qua anh, vô thức bị lôi ngược lại, anh cáo gắt, lạnh lùng nhìn cô như muốn gϊếŧ người nghiến răng nói:” cô chưa yên với tôi đâu, tốt nhất nên có câu trả lời hợp lý cho tôi”.
    Cô rùng mình rút tay ra chạy về phòng, đóng cửa lại ôm mặt khóc nức nở, tại sao mọi chuyện lại ra như thế này, cô phải làm sao để giải thích với mọi người, làm sao để anh tin cô không cố ý..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 9


    Hạ An Ngôn cố ngồi dậy đi vào phòng tắm, nhưng th*n d*** nhói đau, xương cốt cả người cô như người ta đập nát rồi gắn lại vậy.
    Cô nhìn mình trong gương, hoảng sợ run rẩy cả người, thở hổn hển.

    Khắp người cô chằn chịt các dấu vết do anh để lại, đủ biết hôm qua anh đã phát tiết lên người cô như thế nào.

    Một lúc lâu sau, Hạ An Ngôn không thể không bình tĩnh lại, tiếp thu mọi chuyện đã xảy ra.

    Cô vội vàng đi tắm, sau đó chọn một chiếc váy kính đáo cầu mong sẽ che đi những dấu vết kia.
    Trong phòng khách dưới tầng, có một số người đã ngồi trên ghế chờ đợi cô.
    Người có mái tóc trắng xoá là bà nội, bà nhìn cô thở dài với vẻ thất vọng.

    Người thứ hai chính là mẹ cô Trang Tử Khâm.

    Người thứ ba là Lăng Đình ba cô.

    Còn hai người cô không nghĩ là sẽ gặp được họ ở đây, đó là Nguyễn Nhã Hân và anh Lăng Hạo khuôn mặt tuấn mỹ tới cực hạn.

    Anh mặc âu phục đeo giày da ngồi đó, khí chất lạnh lùng bao quanh người, mang đậm nét con cháu quý tộc.
    Cô trước mặt năm người, không hiểu sao có cảm giác giống như mình sắp bị xử tử đến nơi vậy.
    Anh là người lên tiếng trước: “ Hạ An Ngôn, cô đừng tưởng chuyện tối qua có thể thay đổi được gì”.
    Anh thật sự nghĩ mãi không ra, trước giờ anh có tính kiềm chế cực cao, cho dù như thế nào cũng có thể vượt qua.

    Tại sao đêm qua anh lại có hứng thú với cơ thể Hạ An Ngôn.

    Hạ An Ngôn bị anh nói tới mức chẳng nói được gi, dù sao chuyện tối hôm qua cô rõ ràng là người chịu thiệt nhiều hơn mà.
    Nguyễn Nhã Hân thấy cô không nói gì khó chịu chất vấn cô” Tiểu Ngôn, tôi không ngờ con người cô lại là người như vậy, cô thừa biết người Lăng Hạo muốn cưới là tôi mà.

    Cô đối xử với tôi như vậy không thấy tội lỗi sao”.
    Hạ An Ngôn vội vàng lên tiếng “ tôi không cố ý, tôi không biết tại sao lại như vậy, tôi không có ý nghĩ quá phận với Lăng Hạo, Nhã Hân cô tin tôi có được không”.
    “ tin cô, cô không cố ý, từ ngày tôi và cô được bà nội đem về từ tu viện, có ngày nào cô không ganh tỵ với tôi đc Lăng Hạo yêu thương, quan tâm không? Suốt ngày đi theo sau lưng tôi và anh ấy, cô nói đi có đúng như tôi nói không” Nguyễn Nhã Hân giận dữ trách mắng cô, lôi ra đủ loại hành động từ ngày cô bước chân vào Lăng Viện, rõ ràng đã không thể nhịn nỗi cô nữa..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 10


    Lăng Hạo nhìn đồng hồ, đứng dậy nói với bà nội:” trước khi con trở về, mọi người nên cho con câu trả lời hợp lý, nếu không con sẽ làm theo cách của con”.
    Hạ An Ngôn nghe rõ sát khí ẩn giấu trong lời nói của anh, cô sợ tới mức rụt cổ lại.
    Lăng Hạo đang định đi đến công ty, bỗng Nguyễn Nhã Hân đứng dậy bất bình nói:” Lăng Hạo anh bỏ qua như vậy sau, anh nói sẽ cho câu trả lời hợp lý mà”.
    Trang Tử Khâm nhíu mài khó chịu lên tiếng: “ Nhã Hân con nên biết thân phận mình trong cái nhà này, ở đây con chưa được quyền đòi công bằng, để Lăng Hạo đi làm”.

    Từ nhỏ Trang Tử Khâm là không thích Nguyễn Nhã Hân, bơi vì cô không ngoan ngoãn nghe lời như Hạ An Ngôn, cô luôn luôn xem thường những người làm trong nhà đây là điều mà bà cực kì không thích.
    Nghe mẹ mình la Nguyễn Nhã Hân như vậy anh đau lòng ôm cô vào lòng an ủi:” ngoan , không nháo , anh hứa sẽ cho em câu trả lời thoả đáng”.

    Cô ngước mắt lên nhìn anh” em đi làm cùng anh, em không muốn nhìn thấy cô ta”.

    Anh mỉm cười với cô “ được, cùng đi”.

    Anh nắm tay cô bước ra khỏi nhà trước sự khó chịu của Trang Tử Khâm và sự đau lòng của Hạ An Ngôn
    Bà nội thở dài thất vọng:” Tiểu Ngôn mọi chuyện tại sao lại như vậy”.

    Chuyện đêm qua đã khiến Lăng Hạo giận điên lên rồi, nhưng vì nể tình bà thương cô nên mới để bà giải quyết.
    Hạ An Ngôn quỳ trước mặt ba người khuôn mặt rưnh rưng nước mắt giải thích: “ bà nội, ba, mẹ xin mọi người hãy tin con, mọi chuyện không như mọi người đã nhìn thấy đâu”.
    - con không biết tại sao ở đó, khi con tỉnh dậy thì như mọi người đã nhìn thấy.

    Con xin thề, con yêu Lăng Hạo nhưng trước giờ con chưa bao giờ có ý nghĩ quá phận với anh ấy.

    Xin mọi người hãy tin con”.

    Khuôn mặt cô lúc này đã lấm lem nước mắt.
    Trang Tử Khâm đau lòng bước tới đỡ cô dậy, ôm cô vào lòng: “ mọi người tin con, nhưng con đã chạm tới giới hạn cuối cùng của Lăng Hạo, nó không bỏ qua cho con dễ dàng như vậy”.

    Từ nhỏ Hạ An Ngôn đã được bà chăm sóc, xem như con gái mà quan tâm, hôm nay cô lại bị chính con trai ruột mình làm ra như vậy nói không đau lòng là giả.
    Người đàn ông nãy giờ ngồi đó bất ngờ lên tiếng:” con nên dọn ra khỏi Lăng Viện có lẽ sẽ tốt hơn”.

    Bà nội phản bác lên tiếng:” con kêu con bé dọn ra khỏi Lăng Viện rồi nó sẽ ở đâu, từ nhỏ nó đã là trẻ mồ côi chỉ có ta và mẹ nó để nương tựa con kêu nó dọn đi không phải là quá đáng lắm sao.

    Ta không đồng ý”.
    - Bà nội bớt giận, con dọn đi mà anh ấy hết giận.

    Con sẽ đi, không sao đâu ạ.

    - Sao lại không sao, con đi con sẽ ở đâu.
    - Con không biết… cô cúi đầu thúc thít nói, bà nội nói đúng từ nhỏ cô đã là trẻ mồ côi được bà nội đem về nuôi.

    Không thân không thích không biết dọn ra ngoài sẽ ra sao.
    - Trước mắt, con dọn về Trang Viên ở đi.

    Nơi đó Lăng Hạo nó không tự ý làm càng được.

    Trang Tử Khâm lên tiếng giải quyết tất cả vấn đề của mọi người
    Đúng Trang Viên là nơi mà sao này khi kết hôn rồi Lăng Hạo chọn ở lại đây để dễ dàng hành hạ cô….
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 11


    Bình minh chiếu rọi sáng cả căn phòng, cô trở mình ngồi dậy với đôi mắt sưng húp.

    Cả đêm qua cô không ngủ được nhớ lại mọi chuyện xảy ra, lòng đau như cắt.

    Cô vỗ nhẹ mặt mình một cái , trên mặt có một loại bi ai, chẳng qua cô dùng sức nhếch khoé môi mình lên, không có sao, chỉ cần cô có anh là được.
    Hạ An Ngôn bước vào nhà vệ sinh, vệ sinh sạch sẽ bước ra bỗng chốc cô giật mình:” anh có việc gì sao”.
    Lăng Hạo quay sang nhìn cô cười khan một tiếng:” đêm qua cô không ngủ à, hay là cảm thấy mình tội lỗi nhiều quá không ngủ được”.
    Hạ An Ngôn cúi mặt cười chua xót, cứ để mặc anh nghĩ cô là người xấu xa.
    - cô sắp xếp hành lý đi công tác cùng tôi.

    Anh buông lại câu nói rồi đi thẳng ra ngoài.
    Hạ An Ngôn biết anh không có lòng kiên nhẫn với cô liền nhanh chóng tỉnh táo gấp quần áo vào vali.

    Quản Gia Trương đi lên phòng cô nói: “ Tiểu Ngôn, xuống ăn sáng thôi, đã trễ rồi”.
    - Bác Trương con không ăn đâu, con nhanh chóng sắp xếp hành lý đi công tác cùng anh ấy
    - Con biết cái gì mà thiếu gia kêu con đi công tác,… quản gia Trương nhíu mài khó hiểu
    - Con cũng không biết nữa nhưng anh ấy kêu con không dám thắc mắc.
    - Ta biết rồi, con tranh thủ làm nhanh xuống ăn một chút không thì bệnh dạ dày lại tái phát.
    - Dạ con biết rồi
    Anh và cô ra đến sân bay, lần này sang Mỹ là có chuyện quan trọng cần làm và sẵn tiện anh giải quyết một số chuyện của công ty con tại Mỹ.

    Hạ An Ngôn lần đầu tới sân bay mở to mắt thích thú nhìn xung quanh
    - lần này sang Mỹ là để tìm Nhã Hân, nếu cô không làm cô ấy hài lòng trở về thì cô đừng hòng được trở về
    Hạ An Ngôn mỉm cười, nhẹ nhàng trả lời: “ em biết rồi”
    Nếu có thể một lần lựa chọn lại, em sẽ không chọn anh làm mối tình đầu của em.

    Bởi vì, tỉ lệ đi đến cuối cùng chỉ là 1%, và em cũng không muốn dùng tất cả tình yêu và thanh xuân của mình, để chứng minh cho anh biết em yêu anh nhiều như thế nào..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 12


    Máy bay cất cánh, họ mất 6 tiếng đồng hồ mới tới được Mỹ.

    Một chiếc xe thương vụ màu đen đã đỗ trước sân bay đón họ, một người đàn ông ăn mặc lịch sử tầm hơn 30 tuổi bước lại phía anh cúi người:
    - “ Lăng Tổng, chào ngài, đây là…”, người đàn ông e ngại nhìn cô

    Lăng Hạo cười lạnh, không trả lời thắc mắc bước thẳng ra xe, người đàn ông hiểu ý không dám hỏi thêm cúi chào cô rồi bước theo ra xe.
    Hạ An Ngôn cắn môi chịu đựng cảm giác sỉ nhục đồng thời chịu đừng luôn cơ thể đang khó chịu của mình có thể bệnh dạ dày đã tái phát.
    Họ lên xe về công ty, công ty con của Lăng Thị mở rộng trên 10 quốc gia, phát triển ngang tầm với công ty mẹ ở Thành phố S.

    Đây cũng là lý do tại sao tiếng tăm của Lăng thị khiến người khác phải e sợ.
    Chiếc xe dừng trước công ty anh quay sang bắt gặp gương mặt tái nhợt, mệt mỏi của cô có chút đau lòng nhưng vẫn tỏ ra khó chịu cau mày , nói: “ cô dẹp ngay cái bộ dạng này của cô đi”.
    - “ Lăng tổng đi bên này ạ”.

    Người đàn ông lúc nãy lên tiếng
    Hạ An Ngôn nhẹ nhàng đi theo sau, tuy là công ty con nhưng quy mô không kém công ty mẹ là bao.
    Mọi người đi thẳng vào phòng họp, còn cô phải ngồi ở ngoài chờ.

    Một thư kí mang cho cô cốc cà phê.
    - “ tiểu thư mời cô”… cô thư ký nở nụ cười thân thiện
    - “À… cô có thể đổi cho tôi một cốc nước ấm được không ạ”…… cô ôm bụng nhìn cô thư kí một cách khó xử
    - “ vâng được, cô chờ tôi một chút”

    - Cám ơn cô
    Bên trong phòng họp, mọi người đang bàn về dự án mới, anh im lặng ngồi ở vị trí cao nhất lắng nghe từng báo cáo, ý kiến của mọi người.

    Lúc làm việc anh luôn là người công tư phân minh, luôn nghiêm túc, quyết đoán khó có ai qua được mắt anh.
    Cuộc họp dài kéo dài 3-4 tiếng , Hạ An Ngôn tưởng trừng như không chịu nổi vẫn ngồi đó đợi anh với gương mặt tái nhợt, xanh xao, bụng đau tới mức cô cắn môi mình đến chảy máu..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 13


    Một thân ảnh lịch lãm, tuấn mỹ bước đến nhìn cô từ trên xuống
    - Hạ An Ngôn
    Cô vô thức ngước mắt lên nhìn ngừoi đàn ông trước mặt, gượng cười một cái: “ Tần Thiên là anh sao”.

    Trước mắt cô mơ hồ ngất đi trước sự ngỡ ngàng của Tần Thiên
    - Ngôn Ngôn , em làm sao vậy.

    Tỉnh dậy
    - Mẹ Kiếp.

    Anh chửi một câu bế cô thẳng ra xe đi đến bệnh viện.
    Tại bệnh viện: “ bác sĩ Tần, cô ấy không sao, do dạ dày đau dẫn đến kiệt sức mà ngất thôi.

    Nghỉ ngơi đủ cô ấy sẽ tỉnh lại”.

    Bác sĩ đang nói tình trạng của cô cho anh nghe” Mà cô ấy có tiền sử bệnh dạ dày đúng không, theo tôi thấy bệnh này lại tái phát chắc có lẽ dạo gần đây thường xuyên bỏ bữa.

    Cô chăm sóc cô ấy kĩ một chút”.
    - Tôi biết rồi.

    Cám ơn anh
    Cửa phòng bệnh khép lại anh nhìn cô gái trên giường mà đau lòng, người con gái anh yêu mà dường như cô ấy không bao giờ biết.

    Lại trao tình cảm cho người tổn thương mình.
    Anh là Tần Thiên con trai của tập đoàn Tần Thị tiếng tâm không thua Lăng Thị, anh không đi theo sự nghiệp của gia đình mà lại chọn làm bác sĩ, bạn thân của Lăng Hạo cũng có thể nói là thanh mai trúc mã của cô, từ bé Tần Thiên thường xuyên tới Lăng Viện, từ bé trong mắt Lăng Hạo không bao giờ có cô.

    Chỉ có anh là quan tâm chăm sóc cô.

    Từ ngày cô quyết định kết hôn cùng Lăng Hạo, anh quyết tâm sang Mỹ sống, hy vọng sẽ quên được cô.

    Nhưng anh không làm được.
    Hạ An Ngôn yếu ớt mở mắt ra, đập vào mắt cô là lọ hoa trắng, bức tường trắng và cách bài trí nhẹ nhàng của một căn phòng.

    Và một nam nhân đang ngồi quay lưng về phía mình.

    Cô gắng gượng ngồi dậy nhưng thấy đầu óc mơ hồ và đau nhức.

    Cô lên tiếng phá vỡ không gian yên lặng.

    - “ Tần Thiên là anh sao”
    Nam nhân nghe tiếng nói quay người lại, ánh mắt ôn nhu nhìn về phía cô: “ em sang đây cùng ai”.
    Cô dường như nhớ ra đều gì:” em sang đây cùng anh ấy, mau đưa em về, anh ấy họp xong không thấy em sẽ rất tức giận.”
    - “ em có thôi đi không, em ra như vậy còn sợ cậu ấy tức giận”.

    Tần Thiên tức giận quát cô.
    - “ Tần Thiên, anh làm sao vậy.

    Sao lại quát em”.
    Anh lấy tay day trán khó chịu nói:” em cứ ở yên đó, cậu ấy trên đường đến”.
    - Ồ , em biết rồi….
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 14


    Tại Lăng Thị cánh cửa phòng họp mở ra, Lăng Hạo bước ra nhìn xung quanh chỉ thấy đồ cô ở đó.

    Mà chẳng thấy ngừoi , anh cảm thấy khó chịu hỏi thư kí:” cô ấy đâu”.
    - “Lăng tổng, vị tiểu thư kia lúc nãy ngất xỉu được Tần Thiếu đưa cô ấy đi bệnh viện rồi ạ”.

    Cánh cửa phòng bệnh mở ra, đập vào mắt anh là hình ảnh Tần Thiên đang đút cho cô từng muỗng cháo.

    Anh khó chịu trong lòng, có một chút ghen, đáng lẽ vị trí đó là của anh, anh là chồng của cô.

    Nhưng ý nghĩ vừa loé lên anh liền dập tắt( Lăng Hạo mày kết hôn là để trả thù, người mày yêu là Nhã Hân).
    Lăng Hạo nhàn nhã bước vô đi thẳng tới sô pha trong phòng bệnh ngồi xuống nói:” cậu có phải là đang quan tâm vợ tôi hơi quá rồi không”.
    - “Lăng Hạo mọi chuyện không như anh nghĩ đâu”.

    Cô vội đứng lên khỏi giường cách xa Tần Thiên ra.
    Anh cười lạnh 1 cái đi đến bóp lấy cằm cô ép cô nhìn thẳng vô mình:” không như tôi nghĩ, cô tốt nhất đừng nên lừa gạt tôi”.

    Cô vùng vẫy muốn lấy tay anh ra nhưng vô ít “ Lăng Hạo anh buông ra, em đau quá”.
    Tần Thiên bất bình lên tiếng “ Lăng Hạo cậu điên rồi sao, mau buông Ngôn Ngôn ra cô ấy là vợ của cậu, cậu nghĩ tôi có thể làm gì”.
    - “Tốt nhất như lời cậu nói” Lăng Hạo bỏ lại câu nói rồi đi ra ngoài.
    Hạ An Ngôn lật đật chạy theo bỏ lại Tần Thiên đứng ở đó.
    Không phải là Hạ An Ngôn không biết Tần Thiên yêu mình chỉ là cô không muốn đáp lại, bởi vì trái tim cô đã thuộc về anh từ rất lâu rồi.
    Người đem trái tim dâng cho bạn, bạn giả vờ không nhìn thấy, bởi vì bạn không yêu họ.
    Người lấy đi trái tim bạn, bạn giả vờ không biết đau, là bởi vì bạn đã yêu họ rồi.

    Đáng đời mà đúng không.
    Trên suốt đoạn đường trở về biệt thự riêng ở Mỹ trên xe trong trạng thái im lặng, anh nhắm mắt ngã người ra sau ghế, nhớ lại cảnh tượng đó trong lòng anh bất giác khó chịu.

    Hạ An Ngôn ngồi bên cạnh đến thở cũng không dám.

    Muốn giải thích cho anh nghe, nhưng lại sợ anh không muốn nghe rồi buông lời nhục nhã
    Xe chạy vào khuôn viên của ngôi biệt thự kiến trúc phương tây sang trọng, anh xuống xe lôi cô thẳng lên phòng ngủ của anh đóng cửa lại dồn ép cô vào cánh cửa ngấu nghiến hôn lấy môi cô, mặc cho cô vùng vẫy phản kháng anh cũng không buông ra và cũng không nhẹ nhàng, cô khó khăn tiếp nhận nụ hôn mạnh bạo của anh.
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 15


    - ưm…… Lăng Hạo
    Lưỡi anh sục sạo vào bên trong miệng cô.

    Lăng Hạo vô tình nhìn vào mắt cô hận thù trong lòng liền dâng lên.
    Anh đẩy cô ngã xuống giường rồi cúi đầu cắn mạnh lên cổ cô.

    Hạ An Ngôn cau mày khó chịu đẩy anh ra
    - “ A….

    đau quá, Lăng Hạo anh điên rồi, bỏ em ra”.
    - Cô câm miệng cho tôi
    Anh điên cuồng xé rách quần áo của cô, đến khi trên người không còn vướng bận thứ gì, Hạ An Ngôn yếu ớt phản kháng: “ tôi đưa cô qua đây là để cô thoả mãn tôi, cô không có quyền từ chối”.
    Nước mắt cô lăn dài, hoá ra cô chỉ công cụ phát tiết được anh mang theo để thoả mãn nhu cầu:” Anh xem em là công cụ để thoả mãn anh và làm vật thế thân thôi sao”.

    Mặc dù đã biết câu trả lời nhưng cô vẫn muốn nghe đáp án từ chính miệng anh.
    - “ Ngoài những chuyện đó ra, cô nghĩ cô còn có thể làm được cái gì”.
    Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, Lăng Hạo hiện giờ không còn nghĩ được gì nữa, từ lúc thấy cô cùng Tần Thiên ở bệnh viện anh thấy trong lòng khó chịu, bây giờ chỉ biết mình rất muốn cô.

    Anh chóng cởi bỏ âu phục của mình rồi tiến vào bên trong cô, lần nào cũng vậy, không có bất kì màn dạo đầu nào.

    Anh cứ thế đưa v*t t* l*n vào bên trong cô.
    Hạ An Ngôn nắm chặt tay, môi cắn đến chảy máu, nhưng không đau bằng bên dưới của cô.
    - “ Á….

    Đau quá… Lăng Hạo… xin anh ra ngoài…”
    - “ A ….

    Xin anh… tha cho em đi… xin anh…”
    Anh bỏ qua lời cô, cứ thế thúc từng đợt mạnh mẽ ra vào bên trong cô.

    Nước mắt cô rơi lả chả, đau quá.
    Điên cuồng phóng túng bên trong hoa nguyệt cô một lúc mới tiết **** ***, lúc này anh ra vào dễ dàng hơn., nhưng cảm giác đau vẫn hiện rõ.
    - “ A… đau quá, Lăng Hạo tha cho em”…
    Lăng Hạo xoa gương mặt của cô, bất giác đau lòng lau đi nước mắt:” nếu cô là Nhã Hân, thì chẳng phải đau đớn như thế này”.
    Vừa nói anh vừa bớt lực đạo ra vào bên trong cô.

    Hạ An Ngôn cười chua xót, cô thà bị anh chà đạp, nhưng cô vẫn là Hạ An Ngôn yêu anh đến ngu ngốc.

    Cô không muốn anh nghĩ mình là Nguyễn Nhã Hân để đối xử dịu dàng với cô.
    - “ Tôi không phải Nguyễn Nhã Hân”.

    Cô tuyệt vọng nói.
    Bàn tay đang xoa khuôn mặt cô bất giác cứng lại, anh bóp lấy cổ cô: “ Hạ An Ngôn, tôi hận cô”.
    Anh thúc từng đợt mãnh liệt.

    Hạ An Ngôn khàn giọng gào thét:” Á… đau quá, Lăng Hạo anh điên rồi… làm ơn, xin anh hãy ra ngoài.”….
    Anh nhìn cô cười lạnh, cứ thế tiến công dồn dập, mỗi lần thúc vào là chạm tới nơi sâu nhất của cô.
    Hạ An Ngôn bị dày vò suốt một đêm, bên dưới khi anh phóng một chất dịch màu trắng đục kèm theo chút máu của cô.

    Anh nhìn cô ngất lịm dưới thân mình, bàn tay vô thức xoa nhẹ mặt cô, người phụ nữ chết tiệt này trên người lại có mùi thơm thanh mát khiến anh mê đắm, muốn ngừng mà không ngừng được.
    Anh sợ hãi hành động của chính mình, bước nhanh vào phòng tắm.

    Từ phòng tắm bước ra anh đi tới giường nhìn cô một lúc rồi quay lưng bước ra ngoài…….
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 16


    Sáng sớm hôm sau, Hạ An Ngôn tỉnh dậy toàn thân đau ê ẩm, bên dưới rất rát, rất đau, cô cố gắng bước vào phòng tắm.

    Thả mình vào bồn tắm lau đi những dấu vết trên cơ thể, anh quả thực là một con sư tử nguy hiểm, không có cách nào có thể chống trả được ngoài việc khuất phục.
    Cô mặc chiếc đầm màu trắng, mái tóc nhúng nước mà ướt hết.

    Hạ An Ngôn nhìn quanh phòng rồi bước đến gom tất cả quần áo bị anh xé rách đêm qua bỏ hết vào thùng rác, lúc này cánh cửa phòng mở ra một người đàn ông chừng 50 tuổi bước vào cúi chào cô: “ chào tiểu thư, tôi là quản gia ở đây, mời cô xuống nhà ăn sáng”.

    - Dạ , con biết rồi, con xuống ngay ạ….

    Cô lễ phép cúi chào ông
    Cô đi xuống nhà ngồi vào bàn chuẩn bị ăn sáng, mắt nhìn xung quanh nơi đây rất đẹp, đêm qua cô chưa cơ hội được nhìn xung quanh, liền bị anh kéo về phòng dày vò cả đêm: “ anh ấy đâu rồi ạ”.

    Cô hỏi quản gia
    - “ thiếu gia đã ra ngoài từ sơm” ông trả lời đồng thời đưa cho cô một viên thuốc “ tiểu thư cô uống đi rồi ăn sáng”.
    - Đây là thuốc gì vậy ạ….
    - Thiếu gia căn dặn phải cho cô uống trước khi ăn và phải tận mắt thấy cô uống, xin cô hãy uống đừng làm khó tôi
    Nơi khoé mắt cô, một giọt nước mắt lăn xuống.

    Đúng anh đã từng nói cô không bao xứng đáng để sinh con cho anh.

    Cô nhận lấy thuốc uống.

    Quản gia nhìn cô uống thuốc rồi mới quay đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho cô.
    Khi quản gia quay đi, cô chạy vào tolet nôn viên thuốc ra, cô thành công lấy viên thuốc ra.

    Cô muốn sinh con cho anh, cô hy vọng anh cho cô một cơ hội.
    Khi chuẩn bị ăn sáng, cô nghe tiếng xe chạy vào trong sân.
    Cánh cổng mở ra, một chiếc xe thương vụ màu đen chạy vào, anh cùng một người phụ nữ bước xuống.
    Hạ An Ngôn đi ra trước nhà chờ anh, nhưng khi anh đi vào….
    - “ Nhã Hân”.

    Cô ta đi phía sau anh, Nhã Hân gầy đi rất nhiều.
    Nguyễn Nhã Hân đưa đôi mắt ngân ngấn nước mắt nhìn anh: “ Lăng Hạo, em muốn lên phòng nghỉ ngơi trước”.

    Ánh mắt anh từ nãy đến giờ chưa hề dừng lại trên người cô, anh ôm lấy bả vai của Nguyễn Nhã Hân đi ngang qua cô như thể cô không tồn tại: “ được , chúng ta lên phòng nghỉ ngơi”.
    Lăng Hạo đưa Nguyễn Nhã Hân lên phòng của mình, lần này sang đây không phải là trùng hợp gặp được Nguyễn Nhã Hân, mà là thuộc hạ của anh đã điều tra được tung tích của cô ở nên đây.
    - “ em có thể ngủ ở đây sao? Nhưng Tiểu Ngôn sẽ ngủ ở đâu.

    Dù sao cô ấy cũng là vợ anh…”
    - “ em yên tâm, anh chưa bao giờ xem cô ta là vợ.

    Anh sẽ không để em rời xa anh lần nữa đâu”
    Cô ta ngoan ngoãn dựa vào lòng ngực anh, ánh mắt trở nên xảo trá..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 17


    Chuyện phải nói bắt đầu từ nữa tháng trước sinh nhật năm 18 tuổi của cô ta.

    Hôm đó, cô ta cùng Lăng Hạo có mâu thuẫn, cô ta giận dỗi bỏ đi.
    Tụ tập ăn chơi cùng đám bạn , trong lúc say sỉn cô ta phát sinh quan hệ cùng một người đàn ông, sáng hôm sau tỉnh dậy, hốt hoảng chạy về nhà.

    Sợ Lăng Hạo biết được sự thật, nên thừa lúc chuyện của Hạ An Ngôn và Lăng Hạo xảy ra, cô liền tìm cớ giận dỗi bỏ đi.

    Cô ta sang Mỹ để sửa sang lại thân thể không còn trong sạch của mình.

    Lăng Hạo vì hiểu lầm, mà chút giận lên đầu Hạ An Ngôn, kiên quyết kết hôn cùng Hạ An Ngôn để dày vò cô.
    Hạ An Ngôn mỉm cười, bước lên lầu.

    Đến nữa đêm cô vẫn chưa thể ngủ được, cô chùm chăn khóc nấc lên.

    Tại sao cô lại yêu anh nhiều đến như vậy? Anh chỉ tổn thương và sỉ nhục cô, vậy tại sao cô lại đi yêu anh đến mù quáng.
    Sáng sớm hôm sau…
    Hạ An Ngôn thức dậy thật sớm, sắp xếp hành lý, cô xách vali xuống nhà lúc này Lăng Hạo cùng Nguyễn Nhã Hân đang ngồi ăn sáng…
    - “ Đi đâu”.

    Anh nhìn cô, môi mỏng khẽ mở
    - Em muốn về trước.

    Cô cúi đầu xuống
    - Tiểu Ngôn, cậu nói gì vậy? Mình là người phải rời đi, ăn xong mình sẽ đi ngay.
    Lăng Hạo nắm lấy tay cô: “ em không phải đi đâu cả, cô ta muốn đi cứ để cô ta đi”.
    Hạ An Ngôn kéo vali đi nhanh ra cổng, mắt cô nhoè đi, thấy một ngừoi đàn ông bước từ trên xe xuống đi về phía cô, là anh Tần Thiên
    - em đi đâu
    - Em muốn ra sân bay để về thành phố S
    - Cậu ấy không về cùng em à.
    Cô cúi đầu lắc đầu, không muốn anh nhìn thấy cô khóc.

    Bất giác một vòng tay ôm cô vào lòng , một giọng nói ôn nhu từ đỉnh đầu cô truyền xuống:” muốn khóc thì cứ khóc đi, khóc cho hết rồi anh sẽ đưa em đi”.
    Cô oà khóc lên, đã rất lâu rồi không có người dỗ dành cô như vậy, cô muốn quay về ngày bé chỉ cần cô khóc Tần Thiên sẽ xuất hiện trước mặt cô dỗ dành.
    Hai người đâu biết tất cả những hành động nãy giờ của hai người luôn có hai đôi mắt dõi theo nhìn thấy.
    Lăng Hạo bất giác siết chặt tay lại, người phụ nữ đáng chết này, dám đi quyến rũ đàn ông.

    Để xem tôi chơi chết cô như thế nào.
    Nguyễn Nhã Hân khuôn mặt méo mó khó chịu, tại sao chứ trong mắt anh chưa bao giờ có em, mà lại ôn nhu với Hạ An Ngôn như thế.
    Phải người Nguyễn Nhã Hân yêu trước giờ là Tần Thiên không phải là Lăng Hạo, nhưng cô ấy lại ích kỷ giữa Lăng Hạo cho riêng mình..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 18


    Trên chuyến bay, đang bay về thành phố S, tâm trạng Hạ An Ngôn đang lơ lủng theo những đám mây ngoài kia.

    Nguyễn Nhã Hân trở về rồi, những ngày tháng sau này của cô sẽ ra sau.
    Tần Thiên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô có chút rung động, đôi mắt ấy chứa đựng biết bao tổn thương và đau buồn.
    - Tại sao lại đi về cùng em.
    - Không yên tâm về em.
    - Tần Thiên, từ trước đến nay em luôn biết anh yêu em nhưng, xin lỗi em không thể đáp lại tình cảm của anh.

    Có lẽ, từ nhỏ anh luôn dỗ dành yêu thương em, nên tình cảm em dành cho anh chỉ xuất phát từ tình cảm em gái dành cho anh trai.

    Em mong mình có thể duy trì tình cảm như vậy.

    Cô buồn bã nói với Tần Thiên
    Một lúc lâu sau mới nghe tiếng anh đáp trả:” anh biết, anh đã từ bỏ rồi.

    Anh đã có đối tượng hẹn hò rồi”.

    Tần Thiên nói dối cô, mong cô không đẩy anh ra nữa
    Hạ An Ngôn cười thật tươi:” là thật sao”.
    - “ thật, nếu đã coi anh là anh trai sao này có bất cứ đều gì cần anh giúp đỡ liền phải nói”.
    - Vâng
    Thời tiết ở thành phố S lúc này lạnh hơn mùa hè một chút.
    Lúc xuống máy bay, thành phố S đã lên đèn rực rỡ, ngoài trời đang đổ cơn mưa nhỏ.
    Từ xa Hạ An Ngôn và Tần Thiên đã thấy một chiếc thể thao đổ gần đó, một chàng trai trong bộ vest đen ra vẻ chính chắn đứng ở đó vẫy tay với họ.

    Khi tới gần chàng trai bất ngờ nhào tới ôm lấy cô:” Tiểu Ngôn , em khoẻ không”.
    - “Tần Lãng mau buông em ra “.
    Tần Lãng em trai cùng cha khác mẹ với Tần Thiên hiện tại đang giữ chức giám đốc của Tần Thị.

    Thật ra, nhìn anh ta to xác như vậy chứ tâm hồn rất trẻ con.
    Vừa bước xách vali dùm Hạ An Ngôn:” sao em gặp được tản băng này” ánh mắt đảo về phía Tần Thiên.
    - À… em cùng Lăng Hạo sang Mỹ, tình cờ gặp anh ấy.
    - Lăng Hạo đâu…
    Hạ An Ngôn cúi đầu giải thích:” anh ấy chưa giải quyết công việc xong, cho nên em về trước”.
    Tần Lãng cắt ngang lời cô:” em nói dối”.
    Cô khó xử nhìn anh, dễ dàng nhìn ra vậy sao.

    Tần Thiên lên tiếng giúp cô giải vây: “ em chuyên tâm lái xe đi, nói nhiều thế”.
    - em về đâu , anh đưa về em.

    Tần Thiên nhìn vào gương chiếu hậu hỏi cô
    - Lăng Viện
    Cô không muốn mọi người lo lắng, nhưng cô khônh hiểu sau lúc này chỉ muốn được ở cạnh bà nội và mẹ, như vậy giúp cô thấy an ủi phần nào.
    Xe chạy thẳng vào Lăng Viện, ba người cùng bước xuống xe.

    Quản gia Vương cúi chào ba người: “ thiếu phu nhân.

    Tần thiếu, Tần nhị Thiếu”
    - Bác Vương bà nội đâu ạ

    - Lão phu nhân đang ở trong nhà
    Hạ An Ngôn đi thẳng vào nhà, thấy bà nội đang ngồi xem tivi chạy lại ôm lấy bà:” bà nội, con nhớ người”.
    - “ Tiểu Ngôn làm sao lại ở đây, chẳng phải con cùng Lăng Hạo ở Mỹ sau”.
    Hạ An Ngôn giúp anh nói dối:” anh ấy công việc vẫn chưa xong nên con về trước ạ”.
    - Con đừng nói dối ta, nó đã tìm được Nhã Hân rồi đúng không.
    Hạ An Ngôn gật đầu, khuôn mặt rưng rưng nước mắt.

    Bà nội âu yếm lau nước mắt cho cô: “ không buồn nữa, sẽ có ngày nó hiểu được con.

    Ngoan “.
    - Dạ, không buồn nữa , bà nội xem con dẫn ai đến cho bà nội gặp kìa.

    Cô vui vẻ chỉ tay về hướng cửa.
    - Hai tên tiểu tử thối các con, có phải hay không là không gặp Tiểu Ngôn là sẽ không đến thăm ta hay không.
    Tần Thiên và Tần Lãng mỉm cười bước đến ôm lấy bà..
     
    Lăng Thiếu Xin Anh Nhẹ Tay Một Chút
    Chương 19


    Thấm thoát Hạ An Ngôn đã ở lại Lăng Viện một tuần lễ, trong một tuần này cô suy nghĩ rất nhiều chuyện.

    Tại sao cô đã cố gắng rất nhiều, nhưng Lăng Hạo vẫn chọn Nguyễn Nhã Hân, chỉ cần một ánh mắt của anh có thể làm cô vui cả ngày, nhưng hình như không có điều đó.
    Đôi khi cô quá đắm chìm vào tình cảm dành cho anh, mà quên rằng người cần được yêu thương nhiều hơn hết lại chính là bản thân mình.

    Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của cô……

    - Alo
    - Hạ An Ngôn, cô đang ở đâu.
    - Em… em ở Lăng Viện, anh về rồi sao… tút tút.
    Một tuần này công việc bên Mỹ chưa giải quyết xong , Lăng Hạo buộc phải ở lại bên đó giải quyết.

    Nhưng không ai biết rằng, trong một tuần này anh rất muốn gặp Hạ An Ngôn, anh chỉ biết anh rất muốn cô.

    Từ lúc Nguyễn Nhã Hân trở lại anh dường như cảm thấy mình không có tình cảm với cô ta, anh vì nghĩ tới lúc nhỏ cô ta cứu anh mà đối xử tốt.
    Từ Mỹ về, vừa đến nơi Lăng Hạo đi thẳng về Trang Viện chỉ để gặp Hạ An Ngôn, nhưng người phụ nữ chết tiệt này lại không có ở nhà.
    - “ Quản gia Trương cô ấy đâu”
    Quản gia Trương cúi người chào anh:” thiếu gia, thiếu phu nhân không phải đi cùng cậu à”.
    Câu trả lời của quản gia Trương đã cho anh một đáp an rõ ràng là , một tuần qua Hạ An Ngôn chưa từng về đây.

    Mặt anh đen sầm lại, ánh mắt lạnh lùng như muốn gϊếŧ người, nghiến răng “ Hạ An Ngôn, cô giỏi lắm”.

    Nguyễn Nhã Hân về đây cùng anh, từ lúc bước vào Trang Viên.

    nhìn xung quanh cô ta đã đỏ mắt ghen ghét , tại sao Hạ An Ngôn lại tốt số như vậy.

    Đã bị Lăng Hạo ép buộc rời khỏi Lăng Viện, nhưng vẫn được mẹ và bà nội lo cho chỗ ăn chỗ ở tốt như vậy, không phải là tốt mà là quá tốt.

    Còn đưa cả quản gia Trương thân tín của mẹ qua đây chăm sóc cô.

    Gương mặt cô ta trở nên hiền lành, nhẹ nhàng lên tiếng
    - “ Lăng Hạo em sẽ ở đâu, em không muốn về Lăng Viện”.
    Lăng Hạo nhìn cô ta mệt mỏi day trán:” quản gia Trương sắp xếp cho Nhã Hân một phòng, chăm sóc tốt cho cô ấy”.
    - Vâng , tôi biết rồi
    Lăng Hạo quay người đi ra ngoài, chợt cánh tay bị cô ra nếu lại: “ anh định đâu, cho em theo với”.
    - “ Anh đi công việc, em ở nhà nghỉ ngơi đi”.

    - Vâng , em biết rồi
    Xe của Lăng Hạo vừa khuất khỏi cổng Trang Viên gương cô ta vênh váo , kiêu căng:” quản gia Trương, bác khoẻ không”.
    - “ cô Nhã Hân, tôi khoẻ cám ơn”.
    - “ bác nói xem Hạ An Ngôn có phải là quá tốt số hay không, được bà nội và mẹ yêu thương mặc dù đã bị Lăng Hạo ép ra khỏi Lăng viện mà vẫn được mẹ sắp xếp cho nơi ăn chốn ở tốt thế này, còn đưa bác sang đây chăm sóc cô ấy.

    Bác thấy có đúng không, nhưng Hạ An Ngôn mãi mãi thua Nguyễn Nhã Hân con bởi vì người cô ta thương không bao giờ thương cô ta”.

    Cô ta cười lớn bỏ đi lên lầu.

    Quản gia Trương nhìn theo bóng lưng cô ta chỉ biết thở dài lắc đầu..
     
    Back
    Top Dưới