Ngôn Tình Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 41: Anh Có Thể Chết Vì Em


Mạnh Trường Lăng đưa mắt nhìn Chương Tố Cẩm: "Cô đang trách tôi sao? Vậy lúc cô mua chuộc bác sĩ Tống hại con tôi, lúc cô khiến A Nhuyễn tự tử cô có nghĩ đến cảm giác của tôi không? Chương Tố Cẩm, tất cả mọi hậu quả mà cô phải gánh chịu ngày hôm nay đều là tự cô gây ra mà thôi.

""Ba năm trước cô hại chết con gái tôi, tôi chưa cho cô vào tù đã là nương tay lắm rồi, bây giờ cô còn định quay lại trả thù tôi sao?"Chương Tố Cẩm thấy mình đuối lý, cô ta biết Mạnh Trường Lăng đã nắm rõ những chuyện chơi bời trăng hoa của mình trước đây, coi như kiếp này cô ta không thể ở bên anh nữa, thế nhưng dù thế nào đi nữa cô ta không cam tâm thua một con câm.

Càng không thế đứng nhìn con câm đó đoạt lấy những thứ mà mình không thể có được.

"Được thôi, vậy anh hãy chọn thay con câm đó đi, hôm nay một là anh chết, hai là con trai anh sẽ phải chết.

"Chương Tố Cẩm kề chặt con dao vào cổ khiến Hựu Hựu toàn thần run rẩy, hét lên sợ hãi.

Mạnh Trường Lăng quay lại gọi người đến đưa A Nhuyễn đi.

A Nhuyễn ra sức lắc đầu, cô muốn hét to tên Hựu Hựu và Mạnh Trường Lăng, nhưng không thể thốt lên nửa lời.

Anh mắt Mạnh Trường Lăng dịu dàng nhìn A Nhuyễn rồi tiến đến trước mặt Chương Tố Cẩm, đưa tay chỉ lên ngực nói: "Tôi không ra tay được, cô hãy giúp tôi.

"Chương Tố Cẩm lùi lại giữ chặt lấy Hựu Hựu rồi vung dao đâm mạnh vào ngực Mạnh Trường Lăng.

"Không! !" A Nhụyễn hét lớn, cô bỗng hét lên âm thanh rõ ràng.

Một dòng máu đỏ tươi phun ra, con,dao vẫn găm trên ngực Mạnh Trường Lăng, nhưng anh vẫn tỉnh táo nhân lúc Chương Tố Cẩm chưa định thần bèn nhanh tay giành lấy Hựu Hựu rồi ế cậu về phía A Nhuyễn.

"Mạnh Trường Lăng ! !" A Nhuyễn nước mắt giàn giụa, người phải chết đáng nhẽ là cô.

Mạnti Trường Lăng vẫn mỉm cười nhẹ nhàng, "Anh có thể hi sinh mạng sống của mình vì em.

""Anh đừng nói nữa!" Lúc này máu từ mồm anh hộc ra, tim A Nhuyễn đau thắt lại, "Anh không được chết.

"Mạnh Trường Lăng bị mất rất nhiều máu, anh chỉ trụ được một lúc rồi bất tỉnh ngã gục xuống đất.

Đúng lúc này cảnh sát đến và bắt Chương Tố Cẩm đi.

Mạnh Trường Lăng được đưa lên xe cấp cứu đến bệnh viện.

Trong bệnh viện, bác sĩ nói Mạnh Trường Lăng cần truyền máu, A Nhuyễn lập tức xắn tay áo lên ra hiệu sẽ truyền máu cho anh.

Cô không thể," Hạ Phi ngăn lại.

Khuôn mặt A Nhuyễn lo lắng, sức khỏe cô đang rất tốt, sao lại không thể chứ?"Cô Nguyễn, cô đã có thai được hơn một tháng, ông Mạnh đã dặn dò tôi rất kĩ rằng dù ông chủ có chết cũng không được để cho cô phải truyền máu.

" Hạ Phi nói.

Trước hôm dự tiệc một ngày cô thấy trong người không khỏe, Mạnh Trường Lăng đưa cô đến viện khám, vậy là anh đã sớm biết chuyện cô mang thai.

"Nếu không truyền máu anh ấy sẽ chết.

" A Nhuyễn lo lắng đưa tay ôm bụng.

"Không sao, vẫn còn Nguyễn Mộng Khiết, cho dù có phải lấy máu cô ta đến chết cũng nhất định phải cứu được ông chủ.

" Hạ Phi đưa mắt nhìn cô.

Nguyễn Mộng Khiết được đưa đến bệnh viện để lấy máu, cô ta la hét giẫy giụa, A Nhuyễn lạnh lùng bước đến, "Chị, chị hãy cứu em, em đã hại chị và con chị, anh rể rất yêu chị, anh ấy sẽ giết em mất! " Nguyễn Mộng Khiết tha thiết cầu cứu cô.

A Nhuyễn lặng người.

Mọi người bên cạnh lúc này dường như đều đã hiểu Mạnh Trường Lăng yêu cô nhiều đến nhường nào.

Anh thật sự có thể vì cô mà bất chấp mạng sống của mình.

Vậy sao lúc anh cầu hôn, cô lại không đồng ý?Những vết thương trong quá khứ đã thật sự nằm yên chưa?"Nguyễn Mộng Khiết, khi gặp cô, trong tôi đã dâng trào lên một niềm hi vọng, tôi nghĩ cô đã nhận ra tôi và gọi tôi là chị thì tôi sẽ được cô đưa về quê gặp lại bố mẹ, tôi sẽ được gặp lại những người thân yêu nhất cuộc đời mình, thế nhưng cái mà tôi nhận được là sự tranh giành của cô, cô muốn giành lấy Mạnh Trường Lăng từ tôi ư?".
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 42: Cuối Cùng Anh Đã Tỉnh Lại


Ngay cả khi Mạnh Trường Lăng đã có những toan tính khi cô mới bốn tuổi, ngay cả khi anh khiến cô bị câm, rồi ngay cả khi anh để cô mang thai hộ! Thì cuối cùng, người tốt với cô nhất vẫn là Mạnh Trường Lăng.

Mạnh Trường Lăng đã chu cấp cho bố mẹ cô hơn hai mươi năm nay, họ đã bao giờ đến thăm cô chưa?Chưa từng!Nguyễn Mộng Khiết đã từng quan tâm đến cô chưa?Chưa từng!Từ trước đến giờ, trong thế giới của cô chỉ có Mạnh Trường Lăng, chỉ có anh mà thôi.

Nguyễn Mộng Khiết sợ hãi khi nhìn thấy từng túi máu của mình bị lấy đi, cô ta cảm thấy cơ thể đang ngày càng yếu dần, "Chị, em đã sai rồi, người anh rể yêu là chị, là em đã quá mơ mộng và ảo tưởng, cứ nghĩ rằng em giống hệt chị thì anh ấy cũng sẽ yêu em.

""Chị, chị hãy cứu em, sau này em sẽ không dám như vậy nữa, em sẽ đưa bố mẹ đến thăm chị, bao năm nay họ cũng rất nhớ chị"A Nhuyễn cười khẩy, hơn hai mươi năm qua họ chưa từng đến thăm cô, bây giờ muốn đến làm gì?"Không, Mạnh Trường Lăng quan trọng hơn cô, con trai tôi cũng vậy, cô phải truyền máu cho anh ấy.

" Trước giờ A Nhuyễn không phải người cứng rắn, thế nhưng lần này cô nhất quyết không để tâm đến lời cầu cứu của Nguyễn Mộng Khiết.

Sau hơn năm tiếng đồng hồ, ca phẫu thuật mới kết thúc.

Mạnh Trường Lăng được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt, bác sĩ nói mũi dao chỉ cách tim anh đúng hai cen ti mét, cũng may được cấp cứu kịp thời nên tình hình đã tạm ổn định, nhưng do mất quá nhiều máu nên bệnh nhân đã rơi vào trạng thái hôn mê.

A Nhuyễn nhìn qua cửa kính, cô thấy Mạnh Trường Lăng đang nằm bất động trên giường bệnh, miệng nối với máy thở, khắp cơ thể nối với các loại máy giám sát sức khỏe, nhìn thôi cũng thấy thật xót xa.

Cô hỏi bác sĩ khi nào anh sẽ tỉnh lại?Nhưng bác sĩ nói không thể biết chính xác được.

Ba ngày sau, anh đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn chưa tỉnh lại.

Đến ngày thứ mười một, A Nhuyễn bắt đầu cảm thấy lo lắng, cô nắm chặt tay Mạnh Trường Lăng không rời, cô rất muốn gọi anh dậy, nhưng cô bị câm, cô không thể nói được.

Cô dùng đầu ngón tay viết chữ vào lòng bàn tay anh, thỉnh thoảng lại bấm nhẹ lên tay anh.

"Anh hãy mau tỉnh lại.

" A Nhuyễn viết đi viết lại.

"Chỉ cần anh tỉnh dậy em sẽ chấp nhận lời cầu hôn của anh.

""Mạnh Trường Lăng, anh không được nuốt lời, anh nói em có anh là đủ rồi, anh không được rời xa em.

""Mạnh Trường Lăng, em sẽ tha thứ cho anh, em cũng sẽ bỏ qua hết những chuyện trước đây, em chỉ cần anh tỉnh lại thôi.

""Lần này em mang thai chắc là con gái, chúng ta sẽ đặt tên con là Thanh Thanh, anh hãy tỉnh lại làm thai giáo cho bé giúp em được không?"----Những lúc cô mệt thiếp đi, Hựu Hựu cầm trên tay cuốn truyện thiếu nhi đọc cho Mạnh Trường Lăng nghe, nhưng anh vẫn chưa có dấu hiệu sẽ tỉnh lại.

Mãi đến một hôm, do ngồi một chỗ quá lâu, lại không chú ý đến việc ăn uống, khi đứng dậy cô bỗng ngã xuống người Mạnh Trường Lăng, nữ y tá bên cạnh hốt hoảng kêu lên: "Bà Mạnh, bà không sao chứ?"A Nhuyễn mím chặt môi, hai tay ôm bụng, "Tôi đau bụng.

"Nữ y tá vội đỡ lấy A Nhuyễn, cô hít lấy một hơi sâu rồi từ từ đứng dậy.

"Á! !" Nữ y tá hét lên, A Nhuyễn quay đầu lại thì thấy hai mắt Mạnh Trường Lăng lúc này đang nhìn cô chằm chằm, "A Nhuyễn! !"Anh đã tỉnh lại nhưng lời nói lúc này vẫn rất yếu.

"Cuối cùng anh đã tỉnh lại.

" A Nhuyễn như quên hết đau đớn, vội lao vào vòng tay Mạnh Trường Lăng, anh ôm chặt lấy cô, "Anh đã ngủ bao lâu rồi vậy?"Anh đưa mắt nhìn xung quanh, lúc này như mới nhớ lại chuyện hôm trước, ánh mắt lo lắng nhìn A Nhuyễn, "Em không sao chứ?"A Nhuyễn lắc đầu.

Mạnh Trường Lăng cố gắng ngồi dậy, "Hựu Hựu đâu?"Hựu Hựu đang ở trường, thằng bé vẫn an toàn.

" A Nhuyễn chậm rãi trả lời.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 43: Muốn Nghe Chính Miệng Em Nói


Mạnh Trường Lăng dần dần hồi tỉnh, anh không dám tin rằng mình đã hôn mê gần một tháng.

Sau khi bác sỹ thăm khám và chắc chắn rằng anh đã ổn, trong phòng bệnh chỉ còn lại A Nhuyễn và anh.

Mạnh Trường Lăng ngồi dựa đầu giường, đột nhiên nói: "Anh muốn nghe chính miệng em nói những lời em viết cho anh.

"A Nhuyễn sững người.

Nói như vậy, anh cảm nhận được những lời cô viết vào bàn tay anh ư?Đôi mắt chớp chớp, gò má bất giác đỏ hồng.

"Gõ vào điện thoại đi.

" Mạnh Trường Lăng với tay cầm chiếc điện thoại trên tủ cạnh giường đưa ra trước mặt A Nhuyễn, dưới ánh mắt sáng trưng của Mạnh Trường Lăng, A Nhuyễn cảm thấy da đầu ngứa ran nhận lấy chiếc điện thoại , cầm trong tay, cô do dự hồi lâu, mới từ từ gõ chữ, ba chữ đơn giản: "Em đồng ý.

"Mạnh Trường Lăng nhấc cặp lông mày: "Đồng ý cái gì?"A Nhuyễn đỏ mặt, "Anh biết rồi còn hỏi.

"Mạnh Trường Lăng nhếch môi, biểu cảm thoải mái, "Anh muốn em nói ra.

"Đầu ngón tay chạm nhanh vào điện thoại, "Em đồng ý lời cầu hôn của anh, em sẽ lấy anh, chúng ta sẽ ở bên nhau.

"Mạnh Trường Lăng cầm lấy điện thoại, nhìn chăm chú vào dòng chữ rất lâu, sau đó chụp ảnh màn hình, đăng một dòng trạng thái.

Hà Siêu và Hạ Phi sau khi nhận được tin vội vàng tới thăm anh, buổi chiều sau khi tan học, Hựu Hựu cũng tới, Hựu Hựu rất vui mừng ôm chặt lấy Mạnh Trường Lăng không rời, chỉ vào bụng A Nhuyễn cao giọng tuyên bố: "Bố ơi, con có em gái rồi, mẹ nói em tên là Thanh Thanh.

Mạnh Trường Lăng nhìn A Nhuyễn hồi lâu, gật đầu, "Được, gọi em là Thanh Thanh.

"Ba ngày sau, Mạnh Trường Lăng xuất viện, họ trở về căn hộ chung cư rộng rãi đó, khi cơ thể đã hồi phục gần như hoàn toàn, anh vào tù gặp Chương Tố Cẩm.

Chương Tố Cẩm gầy đi rất nhiều, tóc cắt ngắn, nhìn dáng vẻ không còn chút nào phong thái trước kia.

"Chương Tố Cẩm, lần này đến tôi muốn nói với cô, tôi và A Nhuyễn sắp kết hôn rồi, cô ấy đã bỏ qua quá khứ mà đón nhận tôi, cũng may nhờ nhát dao đó của cô, nếu không phải thấy tôi sắp chết, cô ấy chắc cũng không thể cởi được nút thắt trong lòng.

"Chương Tố Cẩm nghe vậy tức đến nghiến răng kèn kẹt, kích động toan đứng lên tấn công Mạnh Trường Lăng, đáng tiếc viên cảnh sát đứng đằng sau lập tức khống chế ả.

Mạnh Trường Lăng chậm rãi giả bộ phủi phủi bụi trên tay áo, đáy mắt hiện rõ thần sắc sát khí mà vẫn thu hút, "Chương Tố Cẩm, kiếp này cô đừng nghĩ đến chuyện ra khỏi nhà tù, cô ngồi trong này mà hối lỗi đi.

"Người dám động đến A Nhuyễn, dám động đến con của anh, anh quyết không nhân từ.

"Không, Mạnh Trường Lăng, coi như tôi xin anh, tôi biết sai rồi, anh tha cho tôi đi, tôi đảm bảo từ nay về sau sẽ không động đến các người nữa.

" Chương Tố Cẩm sợ hãi hét lên, không ngừng cầu xin, nhưng Mạnh Trường Lăng nghênh ngang bỏ đi mà không thèm ngoái đầu lại.

Kiếp này, ả thật sự phải sống trong ngục tù đến hết đời.

Về đến nhà, A Nhuyễn đang bận rộn trong bếp, Mạnh Trường Lăng nhẹ nhàng bước đến ôm lấy cô từ sau lưng, A Nhuyễn ngẩn người, ít nhiều vẫn chưa quen với sự thân mật của anh, "Anh đi nghỉ đi, để em nấu cơm.

"Anh cầm lấy con dao thái trên tay cô, ép cô phải đi nghỉ.

A Nhuyễn nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ, "Anh làm được không?"Mạnh Trường Lăng tít mắt, "Em có biết đàn ông kỵ nhất bị hỏi được không, hửm?!?"A Nhuyễn ngây người, chốc lát mới phản ứng ra, nguýt anh một cái rồi ngượng ngùng bước ra phòng khách chơi xếp hình cùng Hựu Hựu.

Chốc chốc, A Nhuyễn lại ngẩn ngơ nhìn bóng người trong bếp.

Khi anh bị Chương Tố Cẩm đâm nhát dao đó, cô cảm nhận rõ ràng sự đau khổ sống không bằng chết, khoảnh khắc đó cô hiểu rõ, cho dù người đàn ông này từng đối xử với cô như thế nào, cô vẫn yêu anh vô cùng.

Tình yêu ấy đi theo tuổi trưởng thành của cô, sớm đã ăn sâu vào xương cốt không thể tách rời.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 44: Bình Giấm Chua


Cho nên khi anh hôn mê bất tỉnh, nguyện vọng duy nhất của cô là anh tỉnh lại, vì vậy, cô nguyện bỏ qua tất cả.

"Mẹ ơi, điện thoại mẹ kêu rồi.

" Hựu Hựu đưa điện thoại đến trước mặt A Nhuyễn đang ngồi ngây ra đó.

A Nhuyễn cúi đầu nhìn, là điện thoại của Tề Lãng.

Cô lập tức nghe máy, sau khi nói vài câu, cô liền đứng dậy đi ra ngoài, không lâu sau, cô dẫn Tề Lãng vào nhà.

Mạnh Trường Lăng xong việc đi ra gọi hai mẹ con vào ăn cơm, vừa ngẩng mặt lên nhìn thấy Tề Lãng đứng ở phòng khách, nét mặt sa sầm.

"Ai cho cậu đến nhà tôi?"A Nhuyễn liếc Mạnh Trường Lăng bằng nửa con mắt, chỉ chỉ vào mình, Mạnh Trường Lăng vẫn giữ nét mặt khó coi, "Em ngày càng to gan, dám đưa tên nhãi này về nhà?"Tề Lãng chau mày, trừng mắt nhìn Mạnh Trường Lăng một cách khinh thường, "A Nhuyễn, em suy nghĩ kỹ chưa? Em chuẩn bị lấy người đàn ông tự cao tự đại không coi ai ra gì này sao? Nhìn cách anh ta đối xử với mọi người rất hung hãn.

"Thái độ của Mạnh Trường Lăng, làm A Nhuyễn bực mình, "Ba năm trước chính anh ấy đã cứu em, nếu không có anh ấy thì anh hôm nay anh cũng không thể nhìn thấy em nữa.

"Mạnh Trường Lăng sững người, tỉnh ngộ, chẳng trách A Nhuyễn đối xử với Tề Lãng một cách rất đặc biệt, hóa ra đây là ân nhân cứu mạng của cô.

"Hóa ra là vậy, sao em không nói sớm?"Nét mặt anh ngưng lại, thái độ đối với Tề Lãng cũng trở nên cung kính.

Tề Lãng vẫn giữ nguyên biểu cảm khó coi nhìn Mạnh Trường Lăng, hỏi đi hỏi lại A Nhuyễn có bị anh ta uy h**p không, nếu có thì báo cảnh sát, không được cúi đầu trước thế lực hung ác.

A Nhuyễn lắc đầu, "Không, anh ấy đối xử với em rất tốt.

"Tề Lãng không tin, "Anh ta đối tốt với em mà ba năm trước hại em thê thảm như vậy sao?"A Nhuyễn ra dấu ngăn lại, Mạnh Trường Lăng một tay kéo Tề Lãng lại, "Cậu nói tôi nghe, ba năm trước cậu cứu A Nhuyễn như thế nào?"Tề Lãng tức tối nói: "Tôi nhặt được A Nhuyễn ven đường, lúc đó cô ấy mất nhiều máu đến nỗi hôn mê bất tỉnh, mẹ tôi lại là bác sỹ, nếu không phải tôi đưa cô ấy về nhà, nếu không phải mẹ tôi cứu được cô ấy, thì cô ấy đã chết bên lề đường rồi anh biết không?""Nhìn A Nhuyễn không có một chút ý chí sống nào, mẹ tôi liền đưa cô ấy đi chi viện ớ vùng núi, ở đó tuy điều kiện không tốt, nhưng có rất nhiều đứa trẻ cần giúp đỡ, A Nhuyễn dần dần nguôi ngoai, cô ấy ở đó liền ba năm, sớm biết cô ấy trở về sẽ gặp loại người như anh, chúng tôi không nên đưa cô ấy về.

"Mạnh Trường Lăng nghe nói, tim đau như cắt, ánh mắt nhìn Tề Lãng, có thêm sự biết ơn và cảm kích.

Tề Lãng hừ một tiếng, "Hi vọng anh về sau sẽ đối xử tốt với A Nhuyễn.

"Mạnh Trường Lăng trịnh trọng gật đầu, "Chắc chắn rồi, nhất định tôi sẽ làm vậy.

" Anh chắn chắn sẽ không tái phạm sai lầm từng mắc phải.

"Nhưng có một việc cậu đã sai, nếu A Nhuyễn không trở về, cô ấy sẽ trầm cảm mà chết, cô ấy trở về mới biết sự tồn tại của Hựu Hựu, mới có thể hồi sinh.

"Tề Lãng nhìn A Nhuyễn, trước đây cô ngày ngày chìm đắm trong đau thương buồn khổ, nay những đau khổ đó đúng là đã không còn hiện hữu trên gương mặt cô.

"Vậy thì chúc hai người hạnh phúc đến đầu bạc răng long.

" Tề Lãng cuối cùng cũng gửi lời chúc phúc thành tâm.

Sau khi tiễn Tề Lãng, Mạnh Trường Lăng ngập ngừng nhìn A Nhuyễn, A Nhuyễn vẻ mặt khó hiểu.

"Vê Nguyền Mộng Khiết, em muôn trừng phạt cô ta như thế nào?"Cho dù thế nào đi nữa A Nhuyễn vẫn có quan hệ ruột thịt với họ, trước đây anh cũng luôn chu cấp cho họ, nay Nguyễn Mộng Khiết mắc sai lầm, A Nhuyễn cũng đã biết chuyện, nên anh không biết nên xử lý thế nào.

A Nhuyễn nghĩ một hồi, "Bảo bọn họ đi đi, đi xa khỏi đây, vĩnh viễn không trở lại thành phố này nữa.

".
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 45: Nhất Kiến Chung Tình Kết Cục


Mạnh Trường Lăng cảm thấy trừng phạt như vậy là quá nhẹ, nhưng vẫn nghe theo A Nhuyễn.

Do sức khỏe A Nhuyễn không tốt, sau khi mang thai càng phải chú ý hơn, nên Mạnh Trường Lăng bèn hoãn hôn lễ lại, thời gian ngày ngày trôi đi, hàng này sau khi tan làm Mạnh Trường Lăng đều làm thai giáo, chăm sóc từng li từng tí cho A Nhuyễn.

Thỉnh thoảng A Nhuyễn lại nhớ đến lời của Tề Lãng, Tề Lãng nói Mạnh Trường Lăng rất dữ dằn, Tề Lãng nói đúng, nhưng anh đáng sợ với tất cả mọi người, thậm chí cả Hựu Hựu, riêng đối với cô thì không.

Chớp mắt đã đến ngày dự sinh, Mạnh Trường Lăng sống trong căng thẳng mỗi ngày, anh Iàm việc ngay tại nhà không rời A Nhuyễn nửa bước, khi cô có dấu hiệu sinh, anh đang ngồi bên cạnh cô, xoa bóp bắp chân bị phù của cô.

Sau khi đưa cô vào viện, anh nôn nóng muốn ở bên cạnh cô cùng cô vượt cạn, A Nhuyễn không đồng ý, bắt anh đợi ở bên ngoài.

"Không, anh nhất định phải ở bên cạnh em.

" Lần trước cô tự sinh một mình, chắc chắn là rất cô độc và sợ hãi, giờ anh quyết không thể rời xa cô.

A Nhuyễn không còn sức đôi co với anh, nên cũng mặc kệ anh.

Công chúa nhỏ trong bụng cô cũng khá lì lợm, phải hơn bảy tiếng đồng hồ mới chịu chui ra, khi nghe thấy tiếng khóc lanh lảnh, A Nhuyễn mệt mỏi mà ngất đi.

"Có cần phải truyền máu cho cô ấy không?" Mạnh Trường Lăng thấy A Nhuyễn mất rất nhiều máu, mặt trắng bệch lo lắng.

Bác sỹ lắc đầu, "Mất máu trong phạm vi cho phép, không cần thiết.

"Mạnh Trường Lăng xót xa thương cô, sốt ruột lo lắng làm anh không yên, nhưng khi anh nhìn thấy bé con Thanh Thanh thì sự lo lắng cũng được trấn áp.

Sau tám tiếng đồng hồ, A Nhuyễn tỉnh lại, việc đầu tiên là ngắm nhìn Thanh Thanh, bé con khỏe mạnh, khi nhìn thấy con, tất cả sự tiếc nuối trong lòng gần như xóa hết.

"A Nhuyễn, anh thắt ống dẫn tinh rồi, sinh con vất vả quá, chúng ta không sinh nữa.

" Mạnh Trường Lăng thực sự sợ hãi, anh cứ tưởng A Nhuyễn mất máu quá nhiều mà chết, nỗi sợ hãi trong lòng đó cả đời anh cũng không quên được.

"Có Hựu Hựu và Thanh Thanh là đủ rồi.

" A Nhuyễn đồng ý, cô không hề nghĩ tới Mạnh Trường Lăng vì muốn tránh thai mà thắt ống dẫn tinh.

Trong lòng cô bỗng thấy ấm áp lạ thường.

Khi Thanh Thanh đầy tháng, A Nhuyễn nhận được một album ảnh do người nhà họ Nguyễn gửi cho cô, trong đó có những bức ảnh ghi lại cuộc sống của cô ở nhà họ Nguyễn trước bốn tuổi.

Mỗi tấm ảnh đều được chụp với Nguyễn Mộng Khiết, chỉ có một tấm, được chụp ở trước quảng trường, cô đứng một mình trước đài phun nước, không xa phía bên phải cô có một bóng người, nhìn kỹ chính là Mạnh Trường Lăng thời niên thiếu.

Cô bỗng nhớ lại câu nói của Mạnh Trường Lăng tại buổi tiệc nói hôm đó là một ngày đặc biệt, ngày đó là ngày một tháng sáu, và góc dưới bên phải của tấm ảnh cũng ghi là ngày một tháng sáu.

Ngày một tháng sáu, là thời gian cô và anh gặp nhau lần đầu tiên sao?Mạnh Trường Lăng bước tới nhìn tấm ảnh, sững một chút, "A Nhuyễn, thực ra hồi em bốn tuổi anh đã biết em rồi, em còn nhớ em cho anh kẹo bảy màu không? Đến bây giờ anh vẫn còn cất giữ đấy!"A Nhuyễn lắc đầu, cô không nhớ nữa.

Mạnh Trường Lăng cười tinh nghịch.

Lúc đó anh mười sáu tuổi, khi anh đang thất vọng vì một dự án đàm phán thất bại, một mình ngồi rầu rĩ, thì một cô bé là A Nhuyễn với váy xòe đưa cho anh một hộp kẹo bảy màu, cô bé lanh lảnh nói với cô: "Anh đừng khóc, ăn một viên kẹo ngọt tận vào tim.

"Sau tám tiếng đồng hồ, A Nhuyễn tỉnh lại, việc đầu tiên là ngắm nhìn Thanh Thanh, bé con khỏe mạnh, khi nhìn thấy con, tất cả sự tiếc nuối trong lòng gần như xóa hết.

"A Nhuyễn, anh thắt ống dẫn tinh rồi, sinh con vất vả quá, chúng ta không sinh nữa.

" Mạnh Trường Lăng thực sự sợ hãi, anh cứ tưởng A Nhuyễn mất máu quá nhiều mà chết, nỗi sợ hãi trong lòng đó cả đời anh cũng không quên được.

"Có Hựu Hựu và Thanh Thanh là đủ rồi.

" A Nhuyễn đồng ý, cô không hề nghĩ tới Mạnh Trường Lăng vì muốn tránh thai mà thắt ống dẫn tinh.

Trong lòng cô bỗng thấy ấm áp lạ thường.

Khi Thanh Thanh đầy tháng, A Nhuyễn nhận được một album ảnh do người nhà họ Nguyễn gửi cho cô, trong đó có những bức ảnh ghi lại cuộc sống của cô ở nhà họ Nguyễn trước bốn tuổi.

Mỗi tấm ảnh đều được chụp với Nguyễn Mộng Khiết, chỉ có một tấm, được chụp ở trước quảng trường, cô đứng một mình trước đài phun nước, không xa phía bên phải cô có một bóng người, nhìn kỹ chính là Mạnh Trường Lăng thời niên thiếu.

Cô bỗng nhớ lại câu nói của Mạnh Trường Lăng tại buổi tiệc nói hôm đó là một ngày đặc biệt, ngày đó là ngày một tháng sáu, và góc dưới bên phải của tấm ảnh cũng ghi là ngày một tháng sáu.

Ngày một tháng sáu, là thời gian cô và anh gặp nhau lần đầu tiên sao?Mạnh Trường Lăng bước tới nhìn tấm ảnh, sững một chút, "A Nhuyễn, thực ra hồi em bốn tuổi anh đã biết em rồi, em còn nhớ em cho anh kẹo bảy màu không? Đến bây giờ anh vẫn còn cất giữ đấy!"A Nhuyễn lắc đầu, cô không nhớ nữa.

Mạnh Trường Lăng cười tinh nghịch.

Lúc đó anh mười sáu tuổi, khi anh đang thất vọng vì một dự án đàm phán thất bại, một mình ngồi rầu rĩ, thì một cô bé là A Nhuyễn với váy xòe đưa cho anh một hộp kẹo bảy màu, cô bé lanh lảnh nói với cô: "Anh đừng khóc, ăn một viên kẹo ngọt tận vào tim.

".
 
Back
Top Bottom