Ngôn Tình Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 20: Đợi Chờ Là Một Sự Giày Vò


Hựu Hựu gãi đầu, "Cô giáo nói phải đến một ngôi trường để giúp đỡ những bạn nhỏ khác, cô nói những bạn nhỏ ở đó cần sự yêu thương chăm sóc của chúng ta.

"Mạnh Trường Lăng bị cảm hóa bởi bộ dạng nghiêm túc của Hựu Hựu, anh bế cậu lên một cách đầy yêu thương, hôn cậu và nói, "Đi đâu cũng được, bố sẽ đi cùng con.

"Xem ra, rất có khả năng là đến trung tâm phúc lợi xã hội.

Hựu Hựu khoa chân múa tay vui sướng.

Buổi tối, sau khi Hựu Hựu ngủ say, Mạnh Trường Lăng đi ra vườn hút thuốc.

Họ vẫn sống ở tòa biệt thự cũ.

Sau khi bị cháy rụi, anh cho xây lại, tất cả đều khôi phục lại như ban đầu, anh sợ A Nhuyễn trở về không nhận ra căn nhà trước đây.

Trong sắc đêm âm trầm, anh ngước nhìn bầu trời, ba năm rồi, thời gian từng ngày từng ngày trôi đi, anh vẫn không tìm thấy A Nhuyễn.

Trong hơn một nghìn ngày, ngày nào anh cũng chờ đợi, đợi tin tức của A Nhuyễn.

Chờ A Nhuyễn trở về.

Nhưng chờ đợi là một sự giày vò.

Anh biết Hà Siêu và Hạ Phi đều ngầm nói A Nhuyễn không còn nữa, nhưng anh không tin, A Nhuyễn của anh, người con gái kiên cường, Iương thiện đến như vậy, sao có thể không còn nữa?Anh không dám nghĩ, cũng không muốn nghĩ.

Biết rõ rằng chờ đợi là giày vò, nhưng anh vẫn muốn đợi, cứ như nghiện hoa anh túc, không thể cai được.

Hơn một nghìn ngày, một nghìn đêm, nếu không có Hựu Hựu bên cạnh, anh nghĩ chắc bản thân sẽ suy sụp, sẽ biến thành một kẻ bỏ đi, nghiện rượu và mất hết lý trí, may là anh không thế.

Cạnh chân anh, một loáng đã chất một đống đầu thuốc, ngước mắt nhìn về phía cửa sổ tầng hai, nơi ánh đèn nhàn nhạt hất ra, Hựu Hựu đang đợi anh trong phòng, anh phải quay lại phòng ngủ thôi.

Trong phòng ngủ, Hựu Hựu trở mình, trong giấc mơ vô thức lẩm bẩm: "Bố ơi, khi nào thì mẹ về?"Một câu nói bất ngờ đấm trúng vảo tim Mạnh Trường Lăng, trong lòng lại âm ỉ đau.

Đêm nay, lại là một đêm không ngủ.

Những hôm sau đó, Mạnh Trưởng Lăng đẩy nhanh tiến độ công việc, sắp xếp trước để dành thời gian cho việc tham gia hoạt động ngoại khóa với Hựu Hựu.

Đêm trước ngày xuất phát, Mạnh Trưởng Lăng đế Hựu Hựu tự sắp xếp đồ chơi, anh nói với cậu bé rằng con có thể mang đồ chơi không chơi nữa đem tặng cho các bạn nhỏ cần được yêu thương chăm sóc, Hựu Hựu vui sướng thu dọn.

Ngày hôm sau, trước khi xuất phát, Mạnh Trường Lắng lại chuẩn bị đồ ăn, định là mang đi cho các em nhỏ.

Hựu Hựu thấy thái độ tích cực của anh, vô cùng vui vẻ.

Họ đến tập trung tại trường mẫu giáo, sau đó mới xuất phát.

Đến nơi, Mạnh Trường Lăng nhìn thấy mấy chữ trên cổng trường mà sững sờ: Trường giáo dục đặc biệt.

Tim anh, lại lờ mờ nhói đau, đầu óc anh xuất hiện hình bóng A Nhuyễn đang dùng tay làm ngôn ngữ ký hiệu với anh.

"Bố ơi, chúng ta mau vào thôi.

" Hựu Hựu kéo tay Mạnh Trường Lăng đang còn ngẩn người ở đó nhìn các bạn khác dần dần đi vào bên trong, cậu có chút sốt ruộtMạnh Trường Lăng bình tĩnh lại, xách đồ trong tay cùng Hựu Hựu bước vào.

Hựu Hựu bước vào bên trong, tò mò nhìn ngang ngước dọc, dần dần, ý thức được rằng các bạn nhỏ ở đây hình như không giống với cậu, sự tò mò trên gương mặt dần dần biến mất, thay vào đó là sự trầm tư và khó hiểu.

"Bố ơi, con muốn tự mình đi tham quan chỗ này, được không ạ?" Hựu Hựu chớp chớp đôi mắt đen láy, đầy sự mong đợi.

"Hựu Hựu mang đồ chơi và đồ ăn này tặng cho các bạn nhỏ ở đây trước, sau đó nhờ một bạn nhỏ đưa con đi tham quan, được không?" Mạnh Trường Lăng hướng dẫn từng bước.

Hựu Hựu gật đầu, dưới sự giúp đỡ của bố, chia đồ chơi và đồ ăn cho các bạn nhỏ, đồng thời dùng tay nói chuyện với các bạn một cách suôn sẻ.

Các bạn nhỏ rất tò mò về cậu, một anh lớn hơn cậu vài tuổi hỏi cậu: "Sao em lại biết ngôn ngữ bằng tay?"Hựu Hựu quay đầu, nhìn người cha cao lớn uy nghiêm của cậu, "Bố em cho em học từ bé, bố em nói mẹ em chỉ dùng ngôn ngữ này để nói chuyện.

"Anh bạn nhỏ gật trầu, "Vậy người dạy em thủ ngữ là nam hay nữ? Họ dạy tốt không?""Là nam, em không biết thầy dạy em tốt hay không.

" Hựu Hựu ra dấu.

"Người dạy thủ ngữ cho anh là cô giáo, cô rất xinh đẹp, cô đối xử với tất cả bọn anh đều rất tốt, cô rất biết cách dạy, em muốn gặp cô không?"Không chờ Hựu Hựu trả lời, anh bạn nhỏ đột nhiên kéo tay Hựu Hựu, đưa cậu đến một căn phòng học.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 21: Giống Một Người


Hựu Hựu được đưa đến lớp học, bên trong phòng học, một cô giáo với mái tóc đuôi ngựa đang chăm chú viết lên tấm bảng đen.

Cậu bạn bước đến ra hiệu bằng tay với cô giáo, cô quay lại thì thấy một cậu bé mặt mũi khôi ngô tuấn tú.

Vẻ ngoài của cậu bé khiến cô sững người, "- Nhìn cháu rất giống một người." Cô đưa tay ra hiệu.

Rất giống... người đàn ông ở sâu thẳm trong ký ức cô.

Nhất là những đường nét trên khuôn mặt và đôi mắt sâu rất đẹp ấy.

Nhìn thấy cô giáo, Hựu Hựu đứng ngây người ra không nói được gì.

"Em sao thế?" Cậu bạn cảm thấy hơi lạ.

Lúc này Hựu Hựu mới bình tĩnh trở lại, cậu chạy đến nắm chặt lấy tay cô giáo, định kéo ra ngoài, nhìn cậu lúc này thật vô lễ, cậu bạn thấy thế liền bước đến tách tay cậu ra khỏi tay cô giáo.

Thấy cô giáo có vẻ không muốn đi cùng mình, Hựu Hựu quay đầu chạy.

Cậu muốn đi tìm bố, nói với bố rằng mẹ đã quay về, mẹ đang ở đây.

Không biết bố đã đi đâu, cậu tìm khắp nơi nhưng không thấy, cậu bắt đầu khóc. Mãi một Iúc sau cậu mới tìm thấy bố trong phòng thầy hiệu trưởng, "Bố ơi, đi ra đây với con..."

Cậu chạy đến kéo bố đến phòng học lúc nãy.

Thế nhưng lúc này trong phòng học đã không còn ai nữa.

"Hựu Hựu, con sao vậy?" Mạnh Trường Lăng cảm thấy khó hiểu.

Hựu Hựu bỗng òa khóc, "Là mẹ, lúc nãy con nhìn thấy mẹ ở đây, mẹ còn cười với con nữa." Lúc quay mặt đi, cậu thấy cô giáo nở một nụ cười vô cùng hiền từ với mình.

Mạnh Trường Lăng cau mày, "Hưu Hựu, chắc do con nhớ mẹ quá thôi."

Anh đã lật tung cả thành phố này không biết bao nhiêu lần rồi nhưng vẫn không thể tìm thấy A Nhuyễn, sao cô có thể xuất hiện ở đây được chứ?"

Hựu Hựu vội kéo anh ra ngoài, đúng lúc gặp cậu bạn hồi nãy đi ngang qua, cậu sốt sắng hỏi cô giáo đang ở đâu, cậu bạn nói cô giáo vừa đi ra ngoài cùng bạn trai.

Hựu Hựu nắm chặt lấy tay Mạnh Trường Lăng kéo ra ngoài, khi ra đến cửa, hai người thấy một chiếc xe hơi đang từ từ lăn bánh, người ngồi bên ghế phụ lướt qua trước mắt họ.

Hôm nay trời nắng rất đẹp, cô giáo mở cửa xe rồi đưa tay ra hứng lấy ánh nắng, những ngón tay như đang nhảy múa dưới ánh nắng mặt trời."Mẹ ơi..." Hựu Hựu cất tiếng gọi rồi chạy theo sau chiếc xe.

Mạnh Trường Lăng như chết lặng khi nhìn thấy người ngồi trong xe, tim anh bỗng đập mạnh.

Anh đuổi theo ôm lấy Hựu Hựu rồi điên cuồng chạy theo sau chiếc xe.

Chiếc xe chạy rất nhanh rồi rẽ vào một ngã ba ở phía trước, lúc hai bố con chạy đến ngã ba thì chiếc xe đã đi được một đoạn khá xa rồi.

Hựu Hựu cảm nhận rõ tiếng th* d*c của bố, cậu hỏi: "Bố, có phải mẹ đấy không?"

Mạnh Trường Lăng gật đầu.

Hình ảnh A Nhuyễn đã khắc sâu trong tâm trí anh, cho dù thời gian có trôi đi như thế nào đi chăng nữa thì anh cũng không thể không nhận ra cô được."

"Đúng, đó chính là mẹ con."

Một cơn gió vô tình thổi qua, mang đến trong anh một cảm xúc khó tả.

Anh ôm Hựu Hựu quay lại trường, anh dò hỏi hiệu trưởng thông tin về A Nhuyễn, nghe anh miêu tả xong, ông hiệu trưởng cất giọng, "Có phải anh đang nói về cô Nguyễn không, cô ấy được thầy Tề giới thiệu về đây và cũng mới dạy được một tháng thôi."

Một tháng, thảo nào trước đây anh tìm khắp nơi nhưng không thấy cô.

"Thầy Tề có phải là người đàn ông vừa đưa cô Nguyễn đi không?"
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 22: Tìm Thấy Em


"Đúng, đó chính là thầy Tề.

" Ông hiệu trưởng gật đầu.

Mạnh trường Lăng nắm chặt tay, "Anh ta có quan hệ như thế nào với cô Nguyễn vậy?""Hình như là bạn trai của cô Nguyễn, thông tin có chính xác hay không thì tôi cũng không dám chắc, chỉ biết rằng hai người họ có mối quan hệ rất tốt, hơn nữa nhìn họ cũng rất đẹp đôi.

Người đàn ông đang ngồi trước mặt ông vừa mới đóng góp một khoản tiền không nhỏ cho trường, vậy nên ông tỏ ra rất nhiệt tình, có thông tin gì nắm được ông đều nói hết với Mạnh Trường Lăng.

Thế nhưng cô Nguyễn tính tình trầm lặng, không có gì nổi bật, cô ấy lại mới đến nên ông cũng không biết được nhiều thông tin về cô.

"Ông biết cô Nguyễn khi nào thì quay lại trường không?" Mạnh Trường Lăng cố gắng tỏ ra nhẫn nại, thực ra trong lòng anh lúc này chỉ muốn ngay lập tức chạy đến trước mặt A Nhuyễn rồi đá tên thầy giáo trẻ kia sang một bên.

Ông hiệu trưởng nhiệt tình trả lời: "À, cô Nguyễn ở ngay trong khu nhà giáo viên trong trường, muộn nhất trước bảy giờ cô ấy sẽ về, bởi vì bảy giờ chúng tôi sẽ đóng cổng.

"Mạnh Trường Lăng định đưa Hựu Hựu về sau đó quay lại tìm A Nhuyễn, nhưng Hựu Hựu không chịu, nhất quyết đòi ở lại cùng bố.

Thế là trong lúc những đứa trẻ khác lần lượt ra về thì Hựu Hựu cùng bố đợi mẹ trước cổng trường.

Đồng hồ điểm sáu rưỡi, chiếc xe hơi cũ kĩ đó cuối cùngcũng quay về, chiếc xe dừng lại, A Nhuyễn đấy cửa bước xuống xe, thầy Tề cũng đi ngaysát theo cô, hai người họ đứng phía trướcxe, dưới những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà, hai người họ giao tiếp vui vẻ với nhau bằng ngôn ngữ cử chỉ.

"Mai là chủ nhật, anh mời em đi xem phim được không?""Không được, em phải ở nhà chuẩn bị bài.

"Thầy Tề mỉm cười: "Em thật chăm chỉ, bọn trẻ thật may mắn khi có em là cô giáo của chúng.

"A Nhuyễn khẽ mỉm cười: "Em phải cảm ơn anh rất nhiều vì đã giới thiệu em đến đây! "Trong ánh hoàng hôn, hai người họ đứng cạnh nhau giao tiếp bằng ngôn ngữ cử chỉ, họ chạc tuổi nhau, nam thanh nữ tú, quả thật trông rất đẹp đôi.

Mạnh Trường Lăng cố gắng kìm nén cảm xúc, lặng lẽ đứng nhìn, mãi đến khi A Nhuyễn đứng tiễn thầy Tề ra về được một đoạn khá xa, anh mới xuống xe lao về phía cô rồi đưa tay nắm chặt lấy A Nhuyễn lúc này đang bước vào cổng.

A Nhuyễn giật mình quay đầu lại, nhìn thấy Mạnh Trường Lăng, cô như chết lặng.

Cô ra sức vùng vẫy định thoát ra khỏi vòng tay anh.

Thế nhưng đôi tay Mạnh Trường Lăng rất khỏe, cô cố vùng vẫy kiểu gì cũng không thể nào thoát ra được, anh ôm chặt lấy cô vào lòng.

"A Nhuyễn! cuối cùng anh cũng tìm thấy em.

"Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở run lên vì xúc động, thân hình cao lớn của anh run rẩy.

A Nhuyễn dồn sức giẫm mạnh lên chân Mạnh Trường Lăng khiến anh nhăn mặt đau đớn, cánh tay khẽ buông ra, cô nhân cơ hội này liền thoát ra rồi chạy thục mạng vào trường, nhưng lúc quay đầu lại cô bỗng nhìn thấy Hựu Hựu lúc này vừa bước xuống xe.

Hựu Hựu chạy đến bên Mạnh Trường Lăng, khuôn mặt haingười họ lúc này trông giống nhau như hai giọt nước.

A Nhuyễn sững người, tim cô như bị một thứ gì đó đâm mạnh vào.

Sau một hồi thất thần, cô nhớ đến những lời Chương Tố Cấm đã từng nói với mình, cô ta nói đã tìm thấy một người khác có thể sinh con cho anh, có vẻ như ba năm qua Mạnh Trường Lăng khá bận rộn, con trai anh cũng đã lớn bằng, này rồi.

Sự sững sờ trên khuôn mặt cô dần bị thay thế bởi sự thờ ơ lạnh nhạt, cô nhanh chóng quay mặt đi, sải bước tiến vào cổng trường, bỗng cô nghe thấy giọng nói giận dữ của Mạnh Trường Lăng phía sau: "A Nhuyễn, em hận anh không muốn nhìn mặt anh cũng được, nhưng lẽ nào em cũng không muốn nhìn thấy đứa con máu mủ của mình?".
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 23: Không Thể Như Thế Được


A Nhuyễn bỗng dừng lại, cô quay lại đưa mắt nhìn Mạnh Trường Lăng và Hựu Hựu.

Đám cháy ba năm trước không chỉ thiêu rụi mọi hi vọng, mà nó còn thiêu chết cả hai đứa con của cô, lúc đó cô đã cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, cô đưa tay quẹt diêm, ngọn lửa bùng cháy lên cũng là lúc cô bỗng cảm thấy bụng đau quằn quại, cố cắn răng sinh hạ hai đứa bé ngay trong phòng tắm.

Rồi cô ngất lịm đi, lúc tỉnh dậy cô thấy mình đã không còn ở trong căn biệt thự nữa, nhìn ngọn lửa đang cháy rừng rực trên tầng hai, cô đau đớn, điên cuồng gọi con! Người vệ sĩ cứu cô nói anh ta không nhìn thấy đứa bé nào cả, vậy là chúng đã bị thiêu chết trong phòng tắm.

Cô muốn lao đến cứu con, nhưng khi nhìn thấy cảnh Mạnh Trường Lăng và Chương Tố Cẩm đang tay trong tay âu yếm, trái tim mềm yếu của cô vỡ nát, cô không còn muốn sống nữa.

Người vệ sĩ nói trước đây anh ta đã từng là lính cứu hỏa, dựa vào phán đoán chuyên môn của anh thì hai đứa bé đó chắc chắn không còn cơ hội cứu sống.

Ngọn lửa tàn nhẫn và vô tình đó khiến cô hối hận và tuyệt vọng, nó như cơn sóng thần dữ dội, từng cơn từng cơn ập đến dập tắt mọi hi vọng sống trong cô.

Cô cầu xin người vệ sĩ đưa cô đi.

Cho dù có chết, cô cũng không muốn chết trước mặt Mạnh Trường Lăng và Chương Tố Cẩm.

Cô thật sự rất muốn chết.

Chính cô đã gián tiếp hại chết hai đứa trẻ vừa mới chào đời, hai giọt máu cô mang trong mình suốt bảy tháng qua.

Sự đau khổ và nỗi dằn vặt khiến cô không còn muốn sống tiếp nữa.

Vậy nên cô đã rút kim tiêm truyền dịch và lặng lẽ một mình rời khỏi trạm y tế.

Nhưng ông trời không cho cô chết, lúc cô đang nằm bất tỉnh bên đường thì Tề Lãng phát hiện và cứu sống cô.

"Không thể như thế được.

" Cô run rẩy đưa tay ra hiệu.

Con cô không thể sống sót trong đám cháy hôm đó được, chúng vốn đã bị sinh non, lại được sinh ra trong môi trường khắc nghiệt như vậy, cho dù có không bị thiêu chết thì cũng sẽ bị ngạt khói mà chết.

Nghĩ đến đây tim cô đau nhói.

Hai hàng nước mắt vô thức tuôn rơi.

Ba năm qua, lúc nào cô cũng bị tra tấn bởi sự dằn vặt và nỗi ân hận.

"Em hãy nhìn kĩ đi, thằng bé là con của chúng ta, là em đã sinh thằng bé cho anh! Năm nay nó ba tuổi, tên nó là Mạnh Trường Hựu, Hựu trong từ "phù hộ, ban phước".

Mạnh Trường Lăng bước đến nắm chặt lấy cánh tay A Nhuyễn.

Thấy cô như vậy, trái tim anh đau nhói.

A Nhuyễn cố gắng tránh anh, đôi môi nhợt nhạt run rẩy, liên tục lắc đầu ra hiệu cô không tin những lời anh nói.

"Đây là sự thật ! Lúc đó anh đã lao vào phòng tắm cứu hai đứa bé, là một cặp sinh đôi khác giới, chúng đã ngay lập tức được đưa đi cấp cứu, nhưng bé gái vì quá yếu nên đã không thể giữ được! "Mạnh Trường Lăng giọng quả quyết: "Hựu Hựu thật sự chính là con em, nó phúc lớn nên đã may mắn sống sót.

"A Nhuyễn trợn tròn mắt, cô như không dám tin vào tai mình, đưa mắt chăm chú nhìn Hựu Hựu.

Hai tay cô buông thõng xuống, ngón tay run rẩỵ, "Không, là anh nói dối em, anh lại định nói dối em lần nữa đúng không?"Cô chạy thẳng một mạch vào trường, cô là kẻ đã gi3t chết con của chính mình, ông trời không thể tốt với cô như vậy được.

Đứa bé khôi ngô tuấn tú đó nhất định không thể là con cô được.

"A Nhuyễn! Tất cả là lỗi của anh, là anh đã tin lời bác sĩ Tống, là anh đã mắc mưu Chương Tố Cẩm, anh mới là người phải đứng ra gánh chịu tất cả sự dằn vặt và nỗi ân hận này, em đừng tự dằn vặt mình như thế nữa.

"Mạnh Trường Lăng bước đến nắm chặt lấy tay A Nhuyễn.

A Nhuyễn liên tục lắc đầu, khuôn mặt đẫm Iệ.

Cô không hận Mạnh Trường Lăng, cô chỉ hận rằng mình đã yêu anh.

"Cô Nguyễn, cô là mẹ con, cô đừng đi được không? Hựu Hựu nhớ mẹ lắm.

" Hựu Hựu cũng chạy đến, cậu đưa tay ôm chặt lấy chân A Nhuyễn.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 24: Em Không Tin Anh Sao


A Nhuyễn cúi đầu nhìn Hựu Hựu, cô có thể đẩy Mạnh Trường Lăng, nhưng không thế đẩy đứa bé này ra được.

"Mẹ cháu là Chương Tố cấm, không phải cô.

" A Nhuyễn mím chặt môi đưa tay ra hiệu.

"Cháu không biết Chương Tố Cẩm là ai, cháu chỉ biết cô là mẹ cháu thôi.

" Hựu Hựu lắc đầu.

Ánh mắt đen láy Hựu Hựu Hựu nhìn cô, cậu đã thấy ảnh trong ví của bố, bố nói người trong ảnh chính là mẹ cậu, hình ảnh của cô đã in sâu trong tâm trí cậu, vậy nên vừa nhìn thấy cô cậu liền nhận ra ngay cô là mẹ mình.

"Mẹ ơi, mẹ hãy ôm con đi.

"Câu nói nhẹ nhàng và tình cảm của Hựu Hựu khiến trái tim A Nhuyễn tan chảy.

Hơn ba năm qua, không đêm nào cô được ngủ yên, cứ nhắm mắt cô lại nghe thấy hai giọng nói yếu ớt thảm thương đang gọi mình, cô thấy hai đứa bé đứng trong đám cháy ra sức gào khóc, nhưng cô lại không thể cứu chúng.

Cô thậm chí còn không rõ chúng là trai hay gái, chỉ mơ hồ nhìn thấy hai bóng dáng nhỏ bé trong tầng khói dày đặc.

"Con ơi! " A Nhuyễn mặt đẫm lệ, cô không còn kiềm chế cảm xúc của mình được nữa, cúi xuống ôm lấy Hựu Hựu.

Hựu Hựu vui sướng ôm chặt rồi rủi đầu vào ngực cô, miệng hét lên từng tiếng "Mẹ ơi".

A Nhuyễn ôm chặt lấy Hựu Hựu, không từ ngữ nào có thể diễn tả được tâm trạng của cô Iúc này, một lúc sau, cô đứng dậy rồi đưa Hựu Hựu cho Mạnh Trường Lăng, "Nếu em vẫn không tin Hựu Hựu là con mình thì ngay bây giờ anh sẽ đưa em đi xét nghiệm ADN.

" Mạnh Trường Lăng nét mặt biến sắc.

Hựu Hựu không hiểu thế nào là xét nghiệm ADN, mặt cậu lộ rõ vẻ lo lắng và bất an.

Khi A Nhuyễn còn đang do dự, MạnhTrường Lăng liền kéo cô ra xe, "Anh có thể chứng minh Hựu Hựu chính là con đẻ của em, em hãy đi ra đây với anh.

"Nếu có dù chỉ một tia hi vọng, A Nhuyễn cũng muốn tin Hựu Hựu là con mình, cô không cố kháng cự nữa, lặng lẽ đi theo Mạnh Trường Lăng.

Mạnh Trường Lăng đưa cô đến bệnh viện, anh nhờ bệnh viện tìm hồ sơ bệnh án của Hựu Hựu, thời gian điều trị trong hồ sơ chính là hôm xảy ra hỏa hoạn.

Nhìn vào cuốn hồ sơ bệnh án dày đặc, A Nhuyễn đau xót, Hựu Hựu bị sinh non, cậu bé chắc chắn đã phải trải qua nhiều ca điều trị lắm mới có thể sống được.

Nghĩ đến bé gái lúc nãy Mạnh Trường Lăng nhắc đến, tim cô đau nhói.

"Em đã tin anh chưa.

" Mạnh Trường Lăng cau mày, đôi mắt nhìn cô chằm chằm.

Hai hàng nước mắt A Nhuyễn rơi ướt đẫm cuốn bệnh án, cô khẽ gật đầu, đó là sự thật, Hựu Hựu chính là con cô.

Cô cũng không muốn đi xét nghiệm ADN nữa, điều này sẽ chỉ càng khiến cho Hựu Hựu cảm thấy lo lắng và bất an thêm mà thôi.

"Con trai, con trai mẹ.

" Vết thương bấy lâu nay trong tim cô đang dần được chữa lành, cô ôm chặt lấy Hựu Hựu vào lòng.

Hựu Hựu thấy mẹ như vậy vui sướng vô cùng, cậu ôm chặt lấy mẹ không rời.

Một lúc lâu sau, Hựu Hựu quay người lại nhìn bố, rồi lại quay sang nhìn A Nhuyễn nói: "Mẹ ơi, về nhà với bố đi.

"A Nhuyễn lặng người.

Về nhà với Mạnh Trường Lăng?Nhà nào cơ?Cô và Mạnh Trường Lăng chung một nhà từ khi nào vậy?"Không, con sẽ ở với mẹ, mẹ sẽ đưa con đi.

"A Nhuyễn ra hiệu, ánh mắt tha thiết nhìn Hựu Hựu.

Hựu Hựu do cô sinh ra vậy nên cô có quyền đưa con đi, chẳng phải vậy sao?Thấy cô như vậy, sắc mặt Mạnh Trường Lăng trùng xuống, anh cúi xuống vỗ vai Hựu Hựu, "Con sang bên kia ngồi nhé? Bố muốn nói chuyện với mẹ một lát.

"Hựu Hựu ngoan ngoãn gật đầu, cậu bước đến ngồi lên chiếc ghế ở cách đấy không xa, ánh mắt chăm chú nhìn bố mẹ.

"A Nhuyễn, em đã mất tích suốt ba năm nay, em dựa vào đâu để vừa xuất hiện đã muốn đưa Hựu Hựu đi?".
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 25: Về Nhà Với Anh


Giọng điệu của Mạnh trường Lăng lộ rõ sự dồn nén.

Thậm chí là phẫn nộ.

Ba năm, tròn ba năm, anh đã bỏ ra bao công sức và tiền bạc để đi tìm cô nhưng đều bặt vô âm tín, điều đó có nghĩa rằng cô đã cố ý trốn anh và hoàn toàn không muốn để anh tìm thấy.

Cô tuyệt vọng thiêu chết chính mình, nhưng cô có từng nghĩ đến cảm xúc của anh?A Nhuyễn mím môi, "Đó là con trai em, con nên ở với em.

"Mạnh Trường Lăng nhếch môi, "Con của em? Vậy ba năm nay em có biết sự tồn tại của con không? Em có từng về thăm con không? Lúc con ốm đau quấy khóc em ở đâu? Lúc con bị các bạn ức h**p vì không có mẹ em ở đâu?"A Nhuyễn lặng người không nói được gì.

Mạnh Trường Lăng lạnh lùng: "A Nhuyễn, em không có tư cách đưa con rời xa anh.

" Anh ngừng lại một chút rồi đưa mắt nhìn cô chằm chằm, "Nếu em thật sự thương yêu con thi hãy về nhà với anh, còn không thì đừng nghĩ đến việc gặp lại Hựu Hựu nữa.

"Anh không được làm thế.

" A Nhuyễn sững người, lo lắng kéo vạt áo Mạnh Trường Lăng.

"Sao anh lại không được làm thế? Ba năm nay rõ ràng em còn sống, em không về đã đành đằng này em còn rắp tâm trốn anh, em có biết ba năm qua cuộc sống của anh và con như thế nào không?"Rất nhiều lần tuyệt vọng cùng cực muốn chôn vùi anh, lời của Hà Siêu và Hạ Phi lại vang Iên bên tai anh: Cô Nguyễn sợ là không còn nữa.

Anh cũng sợ, sợ muốn chết.

Nếu không phải là vì Hựu Hựu, có lẽ anh đã không chống chọi nổi.

Anh đã phải chịu đựng bao nhiêu dằn vặt và đau khổ, phảitự tay pha sữa thay bỉm cho Hựu Hựu, ngày ngày nhìn bé lớn lên, anh có thể để Hựu Hựu rời xa mình được sao?Ngón tay A Nhuyễn cũng lộ rõ sự xanh xao, ba năm nay chắc hẳn cô cũng sống không dễ dàng.

Bản thân cô cũng biết yêu cầu này có chút ích kỷ, nhưng Mạnh Trường Lăng có thể đi tìm người phụ nữ có nhóm máu P kia sinh con cho anh ta, chẳng phải vậy sao?"Anh còn có lựa chọn khác.

" Cô đưa tay ra hiệu, ánh mắt kiên định.

Mạnh Trường Lăng giận dữ vô cùng, gân xanh trên trán nổi lên, cơn giận dữ kìm nén bấy lâu trong lòng như đang bùng lên.

"A Nhuyễn, cô đã tự tử, cô đã coi thường mạng sống của mình, tội không thể tha thứ, tôi không thể giao Hựu Hựu cho cô được, hôm nay chúng ta kết thúc ở đây, coi như chưa từng gặp lại.

"Anh gạt tay A Nhuyễn rồi bế Hựu Hựu bỏ đi.

A Nhuyễn hoảng loạn đuổi theo, Mạnh Trường Lăng cố ý đi thật nhanh, chẳng mấy chốc đã đến chỗ để xe, anh đặt Hựu Hựu vào ghế ngồi trẻ em, thắt dây an toàn rồi ngồi vào ghế lái chuẩn bị lái xe rời đi.

A Nhuyễn lo lắng đứng bên cạnh, khi anh khởi động xe, A Nhuyễn vội đưa tay đứng chắn trước xe, Mạnh Trường Lăng khẽ nghiêng người mở cửa ghế phụ.

Cửa kính ô tô kéo xuống, Hựu Hựu ló đầu ra, giọng luống cuống gọi mẹ.

Tiếng gọi non nớt của cậu khiến A Nhuyễn mềm lòng, cô tự giác bước tới ngồi lên ghế phụ.

Mạnh Trường Lăng sắc mặt nhẹ nhõm hơn, anh nghiêng người sát về phía A Nhuyễn, cô vội nép mình về phía sau rồi đưa tay ra hiệu: "Em về cùng anh, hoàn toàn là vì Hựu Hựu, giữa chúng ta đã kết thúc rồi.

"Câu nói khiến sắc mặt Mạnh Trường Lăng trùng xuống.

"Tôi chỉ đang thắt dây an toàn cho cô thôi.

"Chết tiệt, anh muốn nói rằng, ba năm không gặp chẳng nhẽ em không nhớ anh chút nào sao?Vừa gặp nhau cô đã vội vạch rõ về mối quan hệ này? Rốt cuộc là vì điều gì chứ?Cho dù giận như lửa đốt trong lòng nhưng Mạnh Trường Lăng vẫn cầm lái rất từ tốn và vững vàng.

A Nhuyễn quay đầu nhìn Hựu Hựu, mặt cậu rất giống cô, không còn nghi ngờ gì nữa, cậu thực sự là con cô.

Điều này khiến cô vui vẻ trở lại.

Cô từng nghĩ chúng đã không còn trên đời này nữa, không ngờ ông trời lại mang đến cho cô món quà bất ngờ này.

"Mẹ nấu bữa tối cho con nhé?"Hựu Hựu vui vẻ gật đầu.

"Con muốn ăn gì?" A Nhuyễn hỏi.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 26: Vì Em Đánh Đổi Cả Mạng Sống


Hựu Hựu vừa cười vừa đưa tay ra hiệu: "Bố nói khảnh ăn là không tốt, con ăn gì cũng được.

"A Nhuyễn khẽ gật đầu, ánh mắt cô ánh lên niềm vui và niềm hạnh phúc khó tả, cứ thế chăm chú nhìn Hựu Hựu không rời.

Mạnh Trường Lăng liếc nhìn cô, "Nhìn nữa là vẹo cổ đấy.

"A Nhuyễn không để ý, vẫn chăm chú ngắm nhìn Hựu Hựu.

Hựu Hựu mở to mắt nhìn cô, "Bố thường xuyên kể với con về mẹ, bố nói mẹ nấu cơm rất ngon, sau này ngày nào mẹ cũng nấu cơm cho con ăn được không mẹ?"A Nhuyễn nhìn Mạnh Trường Lăng với ánh mắt hoài nghi.

Anh thường xuyên nhắc với con về cô?Anh nói những gì không biết?"Được con ạ.

" Cô không thể từ chối yêu cầu dễ thương này được.

Về đến nhà.

A Nhuyễn bước xuống xe, đập vào mắt cô vẫn là căn biệt thự trong ký ức đó, bề ngoài căn biệt thự đã khôi phục dáng vẻ như ban đầu, khi bước vào bên trong, cô thấy cách bày biện và trang trí phòng khách cũng giống hệt hồi trước, có lẽ tầng trên cũng sẽ được trang trí lại như cũ.

"Lăng thiếu!" Giọng nói phát ra từ trong bếp.

Là Hà Siêu.

Anh ta có tài liệu gấp cần trình Mạnh Trường Lăng ký nên lái xe mang đến nhưng ông chủ không có nhà, trước đây anh ta cũng thường xuyên đưa đón Hựu Hựu đi học, nên biết mật khẩu vào căn biệt thự nên đã vào trong đợi.

Thấy khát nên anh ta vào bếp lấy nước uống, lúc bước ra thì thấy ông chủ dắt Hựu Hựu về, vội lên tiếng chào, nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ phía sau ông chủ, giọng anh ngập ngừng.

"Cô Nguyễn!" Hà Siêu tỏ vẻ bất ngờ, bước đến trước mặt A Nhuyễn rồi nhìn cô từ trên xuống dưới, "Đây là Nguyễn Mộng Khiết hay là cô Nguyễn vậy ạ?"Ba tiếng Nguyễn Mộng Khiết khiến Mạnh Trường Lăng nhíu mày, thấy điệu bộ ông chủ như vậy Hà Siêu mới hiểu ra, "Cô Nguyễn, cô vẫn còn sống, thật là tốt quá rồi, cô có biết Lăng thiếu vì cứu cô mà suýt đánh đổi cả mạng sống của mình không?"A Nhuyễn đưa mắt nhìn Hà Siêu.

Ý anh ta là Mạnh Trường Lăng đã xông vào biển lửa để cứu cô sao?Cô nghe Mạnh Trường Lăng có nhắc tới nhưng vẫn chưa tin lắm, một người ngang tàng ích kỷ như anh lại vì cô mà bất chấp tính mạng xông vào biển lửa sao?"Khi đó Lăng thiếu lo lắng như phát điên, ai cũng không ngăn nổi, nhưng cũng may là ông chủ xông vào, nếu không cũng không cứu được Hựu Hựu ! Cô không biết lúc cảnh tượng lúc Lăng thiếu thoát ra nhìn như thế nào đâu, trong tay ôm một cái chăn ướt, ngất rồi mà vẫn cố ôm chặt cái chăn, lúc lính cứu hỏa mở chăn ra mới thấy trong đó là hai đứa trẻ sơ sinh, nhìn mà tim muốn ghẹt thở Lưng và chân của ông chủ đều bị bỏng, chưa kể! ""Chuyện đã qua đừng nhắc lại nữa.

" Hà Siêu còn chưa kịp nói hết liền bị Mạnh Trường Lăng ngắt lời.

Hà Siêu im lặng, anh định để A Nhuyễn biết ông chủ đã mất nhiều thứ vì cô, nhưng thái độ của ông chủ như không muốn để cô biết.

Ba năm nay ông chủ đã vô cùng vất vả cực khổ, ai nhìn vào cũng thấy đau lòng.

Nhưng tính khí ông chủ lạnh lùng, mọi người không biết phải động viên, an ủi sao mới phải.

Hà Siêu thở dài rồi đưa tập tài liệu đang chờ trình ký ra, sau khi ông chủ ký xong anh ta liền rời đi.

Chuyện của ông chủ và cô Nguyễn chỉ có người trong cuộc mới giải quyết được.

Nhìn những thứ đồ quen thuộc, tất cả kí ức trong quá khứ cuồn cuộn ùa về, những câu châm chọc ác ý của thím Lưu, rồi cảnh Mạnh Trường Lăng và Chương Tố Cẩm âu yếm tình cảm, và cả những ngày tháng bị trói trên giường ê chề tủi nhục, khuôn mặt A Nhuyễn bỗng biến sắc.

"Đã đốt cháy hết rồi, tại sao lại phải khôi phục lại như ban đầu làm gì?"Cô giận dữ một cách khó hiểu.

Tất cả đã cháy hết rồi, thì nên bỏ đi, hoặc xây một căn biệt thự mới, thế nhưng Mạnh Trường Lăng lại khôi phục mọi thứ lại như cũ.

"Anh sợ em khi trở về sẽ không nhận ra nhà mình nên mới làm vậy.

" Mạnh Trường Lăng thật thà nói.

A Nhuyễn cười, nụ cười mỉa mai mà chua xót, cô quay đầu đi ra ngoài, Mạnh Trường Lăng Io lắng bước đến kéo cánh tay cô lại, A Nhuyễn tủi thân cúi đầu, nước mắt từng hạt rơi lã chã tuôn rơi.

"Nơi này làm em không vui?" Mạnh Trường Lăng không hề ngốc, anh nhận ra căn biệt thự này mang lại cho A Nhuyễn những kí ức đau khổ.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 27: Hãy Quay Về Bên Anh


A Nhuyễn gật đầu.

Ánh mắt Mạnh Trường Lăng trùng xuống, nắm lấy tay Hựu Hựu nói: "Vậy chúng ta sẽ không ở đây nữa.

"A Nhuyễn thờ thẫn đi theo hai bố con ra ngoài, ánh mắt chằm chằm nhìn vào căn phòng phía trước, đó là phòng cưới của Mạnh Trường Lăng và Chương Tố Cẩm, cô ta có lẽ đang ở trong đó.

Hựu Hựu nói cậu không biết Chương Tố Cẩm là ai, là bởi Mạnh Trường Lằng không cho cậu gặp cô ta?Mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng mọi thứ giữa cô và anh đã thay đổi sau đám cháy đó, ngoài sự ràng buộc bởi Hựu Hựu ra thì mọi thứ đã không còn gì nữa.

Mạnh Trường Lăng đưa hai mẹ con đi siêu thị mua đồ ăn, sau đó anh đưa họ đến một khu đô thị có khung cảnh tuyệt đẹp.

Lúc xuống xe, Mạnh Trường tăng trên tay xách hai túi đồ lớn, A Nhuyễn thì chịu trách nhiệm chụp ảnh cho Hựu Hựu, khi bước vào thang máy, Hựu Hựu kiễng chân ấn tầng 13.

Bước vào trong, A Nhuyễn cảm nhận đó là một căn hộ khá rộng.

Hựu Hựu có vẻ quen đường, rõ ràng là cậu thường xuyên lui tới nơi này.

"Hựu Hựu, con đưa mẹ đi xem phòng nhé, bố đi chuẩn bị đồ ăn.

" Mạnh Trường Lăng nói to.

Hựu Hựu vui sướng nắm chặt tay rồi đưa mẹ đi xem phòng.

Phòng ngủ chính rất rộng, ngay cạnh phòng ngủ là phòng trẻ em được trang trí vô cùng đẹp mắt, bên trong phòng có hai chiếc cũi trẻ em.

"Bố nói chiếc cũi này là của em gái, còn đây là của con, bố nói em con còn chưa kịp ngủ đã phải lên thiên đường rồi.

" Hựu Hựu chỉ tay vào chiếc cũị màu hồng rồi vô tư kể với mẹ.

A Nhuyễn không kìm được những giọt nước mắt, cô bước đến vuốt v3 chiếc cũi, Hựu Hựu thấy mẹ buồn, tưởng mình đã làm sai điều gì, cậu cúi đầu tỏ vẻ nhận sai.

A Nhuyễn quỳ xuống ôm lấy Hựu Hựu, "Mẹ yêu con, yêu con vô bờ bến.

"Nhớ lại lúc Mạnh Trường Lăng nói với cô rằng con cô bị dị dạng và cần phải phá bỏ, trái tim cô đau đớn, lúc đó cô nghĩ trước sau gì chúng cũng bị Mạnh Trường Lăng phá bỏ, thà rằng cô rời khỏi thế giới này cùng chúng, như vậy chí ít cũng có ba mẹ con cùng nhau quây quần trên thiên đường.

Nhưng không ngờ chúng lại được sinh ra trong đám cháy đó.

Ba năm qua, cô luôn muốn tự dằn vặt mình rằng nếu hồi đó cô không tuyệt vọng, nếu như cô mạnh mẽ chống lại Mạnh Trường Lăng, thà chết cũng không đồng ý phá thai, thì giờ chúng đã được an nhiên sống trên thế giới này.

"Mẹ đừng buồn, bố nói nếu có duyên thì chắc chắn em sẽ quay về với chúng ta thôi.

" Hựu Hựu tỏ vẻ người lớn, đưa tay lên lau nước mắt trên khóe mắt mẹ, khuôn mặt nhỏ bé của cậu ánh lên nỗi buồn và một tấm lòng khoan dung độ lượng.

A Nhuyễn nghĩ khóc trước mặt con nhìn cũng không được hay cho lắm, cô đưa tay gạt nước mắt, "Con vừa nói gì cơ?"Hồi nãy cô đang chìm đắm trong nỗi đau nên không chú ý những lời Hựu Hựu nói.

Hựu Hựu đưa tay ra hiệu, lúc này A Nhuyễn mới hiểu, cô cau mày lại, Mạnh Trường Lăng nói vậy là có ý gì?"Anh chuẩn bị xong đồ rồi, em có muốn vào bếp một chút không?" Đúng lúc này giọng Mạnh Trường Lăng cất tiếng gọi.

A Nhuyễn định thần trở lại, quay người đi vào nhà bếp.

"Trên bàn bếp, Mạnh Trường Lăng đã rửa sạch sẽ đồ ăn, thịt được thái thành từng lát mỏng, cá được cắt thành từng khúc đều nhau, nhớ lại việc trước đây anh chưa từng vào bếp, cô ngạc nhiên vô cùng.

"Hựu Hựu từ bé đã hay đau ốm, không dễ nuôi như những đứa trẻ khác, bé không ăn được cơm ngoài, kể từ khi em bỏ đi anh chỉ gọi người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp vệ sinh thôi, còn những việc còn lại một mình anh làm hết.

" Thấy A Nhuyễn tỏ vẻ ngạc nhiên, Mạnh Trường Lăng nhẹ nhàng lên tiếng giải thích.

Một người đàn ông ngày nào cũng phải chăm một đứa trẻ sinh non, không phải kể thì ai cũng hiểu là sẽ vất vả như thế nào, nhưng nghe giọng anh thật bình thản, không có vẻ gì là đang kể khổ cả.

Trái tim sắt đá như anh cũng có lúc mềm yếu.

Đầu ngón tay A Nhuyễn khẽ co lại, cô đưa tay ra hiệu với anh, vẻ mặt nghiêm túc, "Ba năm qua anh đã vất vả rồi.

"Đây chỉ đơn giản là những lời cảm ơn của cô vì ba năm qua anh đã chăm sóc Hựu Hựu mà thôi.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 28: Chúng Ta Không Giống Nhau


Thần sắc Mạnh Trường Lăng bỗng ánh lên nét phấn khích, nói: "Vậy em hãy ở lại bên anh, chúng ta cùng nhau nuôi dạy Hựu Hựu.

"A Nhuyễn bỗng trượt tay, cô lỡ tay đổ hơi nhiều dầu khiến chiếc chảo nóng kêu lên từng tiếng tanh tách, cô mím chặt môi đưa tay tắt lửa rồi quay lại nghiêm túc nhìn Mạnh Trường Lăng ra hiệu: "Anh là mây trên trời, em là bùn dưới đất, chúng ta không thể.

"Ba năm trước cô đã từng có biết bao hy vọng và kỳ vọng, nhưng sau tất cả những đau thương kia, cô không thể ảo tưởng thêm một lần nào nữa.

"Em nói linh tinh gì vậy, anh không hiểu.

" Sắc mặt Mạnh Trường Lăng trùng xuống.

Anh tỏ vẻ giận dữ đứng tránh sang một bên, nhưng lại không chịu rời đi, cứ thế đứng tựa người vào cạnh cửa chăm chú nhìn cô nấu cơm.

A Nhuyễn quay lại nhìn Hựu Hựu, cậu đem hết đồ chơi để lên bàn ăn, ngồi đó cậu có thế vừa chơi vừa ngắm mẹ, cô mỉm cười với cậu rồi tập trung làm đồ ăn.

Rất nhanh, một mâm cơm thịnh soạn đã chuẩn bị xong.

Ba người họ ngồi vào bàn ăn, Hựu Hựu tỏ vẻ phấn khích, chăm chú nhìn hai người họ nói: "Hôm nay là lần đầu tiên con được ăn cơm cùng bố mẹ, con cảm thấy rất vui.

"A Nhuyễn thấy cậu vui như vậy thì quên hết những khó chịu với Mạnh Trường Lăng ban nãy, trong bữa cơm, cô liên tục gắp thức ăn cho Hựu Hựu, thỉnh thoảng lại đưa tay ra hiệu hỏi những câu đại loại như đồ ăn có hợp với bé không, có mặn không! Cô nhận thấy rằng bất kể mình ra hiệu nói gì, Hựu Hựu đều hiểu cả.

Cô cảm thấy hơi lạ, tại sao một đứa bé còn nhỏ như vậy đã hiểu được ngôn ngữ kí hiệu bằng tay chứ? Không những thế còn rất thông thạo nữa là đằng khác?Thấy cô cảm thấy lạ, Mạnh Trường Lăng đặt đũa xuống, khẽ nói: "Anh biết nhất định sẽ có một ngày em quay trở lại, vậy nên ngay từ khi Hựu Hựu học nói anh đã dạy bé ngôn ngữ kí hiệu bằng tay rồi.

"Hựu Hựu gật đầu, "Bố rất nhớ mẹ, ngày nào bố cũng mong mẹ sớm quay trở về.

"Hựu Hựu ăn xong liền nhảy xuống ghế rồi đi đến chỗ A Nhuyễn, ôm chặt lấy đùi mẹ, ý muốn mẹ ở lại cùng hai bố con, không muốn để mẹ đi đâu hết, A Nhuyễn cảm thấy khó xử, cô lúng túng không biết phải xử lý ra sao.

Cảm giác đánh mất một thứ gì đó quan trọng sau đó tìm được lại thật sự rất tuyệt vời, cô không muốn rời xa Hựu Hựu, dù chỉ một giây, một phút.

Thế nhưng với thân phận của cô lúc này thì ! quả thật cô rất khó xử.

"Hựu Hựu chuyển đến ở trong trường cùng mẹ nhé.

" Sau một hồi suy nghĩ, cô vẫn nhất định hỏi Hựu Hựu câu này, cô không tự tin cho lắm về câu trả lời của Hựu Hựu, rõ ràng Hựu Hựu là do Mạnh Trường Lăng một tay nuôi lớn, như những lời anh đã nói, cô dựa vào đâu mà đòi đưa Hựu Hựu đi chứ?Khuôn mặt Hựu Hựu tỏ vẻ khó xử, không ngừng đưa mắt nhìn Mạnh Trường Lăng và cô.

"A Nhuyễn, sao em tàn nhẫn vậy, sao em lại bắt một đứa bé còn nhỏ như Hựu Hựu phải chọn lựa điều này chứ?" Mạnh Trường Lăng nổi giận, đùng đùng đứng dậy ôm lấy Hựu Hựu.

Hựu Hựu thấy vậy, mặt mếu máo như muốn khóc.

A Nhuyễn đang phải trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý vô cùng gay gắt, cô thực sự không biết phải làm sao vào lúc này.

Sau một hồi suy nghĩ, cô lúng túng đứng dậy, ngón tay cuộn lại, lúc này cô không biết phải xử sự với Hựu Hựu như nào mới phải, Mạnh Trường Lăng thấy vậy liền nói: "Nếu em thật sự yêu thương Hựu Hựu thì hãy ở lại.

"Những lời này! Chẳng phải nếu cô bỏ đi thì đồng nghĩa với việc cô không yêu thương Hựu Hựu sao?A Nhuyễn tức giận, trừng mắt nhìn Mạnh Trường Lăng, cô lặng lẽ đưa tay giành lấy Hựu Hựu rồi bế cậu vào phòng trẻ em, để lại một mâm đầy bát đũa cho Mạnh Trường Lăng.

Mạnh Trường Lăng nhìn theo sau, miệng khẽ mỉm cười vì đã đạt được mục đích của mình.

Trong phòng trẻ em có một chiếc giường khá to, A Nhuyễn có thể ngủ cùng Hựu Hựu trên đó.

Sau khi chơi với Hựu Hựu một lúc lâu rồi tắm cho cậu xong, cô ngồi ôm bé trên giường, trong phòng không có tivi, A Nhuyễn thấy dùng điện thoại lúc này cũng không hay cho lắm, cô liền đi đến giá sách lấy một cuốn sách định đọc cho Hựu Hựu nghe.

Vừa đi được một đoạn, bỗng cô chợt nhớ ra mình là một người câm, cô không thể nói được.

Sắc mặt cô trầm xuống.

Nếu cô thế được là Chương Tố Cẩm, cô đã có thể hoàn thành nhiệm vụ này một cách dễ dàng, tình huống này bỗng khiến cô nhớ lại kỳ thai giáo ba năm trước.

Đúng lúc này Mạnh Trường Lăng bước đến, cô ngước đầu nhìn anh rồi đưa tay ra hiệu: "Vợ anh đâu rồi?".
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 29-30: 29: Bắt Đầu Lại Từ Đầu. - 30: Anh Sẽ Li Hôn


<b>29: Bắt Đầu Lại Từ Đầu.
</b>

<b>

Khuôn mặt Mạnh Trường Lăng trùng xuống "Bị anh tống vào tù rồi." Ngừng lại một chút rồi hỏi: "Ba năm trước là cô ta đã tính kế để em phải phóng hỏa, có đúng không?"

Sống lưng A Nhuyễn bỗng cứng đờ, năm đầu ngón tay đan chặt vào nhau.

Cũng không hẳn như vậy.

Chỉ là Chương Tố Cẩm đã chọc đúng chỗ đau của cô trong lúc cô đang tuyệt vọng nhất mà thôi.

Ánh mắt cô trùng xuống, cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt Mạnh Trường Lăng.

"Anh không ngờ em lại coi thường mạng sống của mình đến vậy." Giọng điệu của Mạnh Trường Lăng đầy tức giận và trách móc.

Một hồi lâu sau, A Nhuyễn nhẹ nhàng ngẩng mặt, bình thản nhìn Mạnh Trường Lăng, "Mọi chuyện đã qua rồi, nhắc lại cũng không giải quyết được gì nữa."

Mạnh Trường Lăng nhíu mày, "Được, chuyện đã qua anh không nhắc lại nữa, từ hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu."

A Nhuyễn nghe cười khẩy, Mạnh Trường Lăng hiểu cô đang nghĩ gì, anh bỗng nắm lấy tay cô, giọng cương quyết: "A Nhuyễn, cho dù em có tin hay không, cuộc đời này anh chỉ cần mình em thôi."

A Nhuyễn nhếch mép.

Cũng đúng, anh chỉ cần cô sinh con cho anh, không cần người khác.

Cô quay người đi vào phòng sách, giá sách bày rất nhiều sách, ba ngăn dưới đều là sách thiếu nhi, cô tiện tay lấy ra một quyển cầm về đọc cùng Hựu Hựu.

Cô định dùng ngôn ngữ tay để kế cho Hựu Hựu nghe, nhưng không ngờ cậu đã nhận biết được khá nhiều mặt chữ, cậu vừa xem tranh vừa đọc, cậu còn say mê đọc cho cô nghe.

Cô dựa vào đầu giường, mỉm cười ngắm nhìn Hựu Hựu, nỗi dằn vặt bấy lâu dần tan biến, thay vào đó là niềm hạnh phúc khó tả.

Cô bất giác chìm vào giấc ngủ.

Trong giấc mơ lần này không còn xuất hiện hình ảnh hai đứa trẻ gọi mẹ thê thảm trong cơn hỏa hoạn nữa, thay vào đó là sự bình yên đến lạ.

Đây là giấc ngủ ngon nhất của cô suốt ba năm qua, ngày hôm sau, mãi đến khi mặt trời lên cao cô mới tỉnh giấc, cảm giác tay bị vật gì đó đè nặng, quay đầu lại cô bỗng thấy Mạnh Trường Lăng đang nằm ngủ ngon lành bên cạnh.

"Á !" Cô hét lên thất thanh rồi vội vàng ngồi dậy, giận dữ trừng mắt nhìn Mạnh Trường Lăng, Mạnh Trường Lăng cũng bị cô làm tỉnh giấc, mặt ngái ngủ nhìn cô, "Sao vậy?"

Cũng giống cô, đây cũng là giấc ngủ ngon nhất mà ba năm nay Mạnh Trường Lăng mới có được.

A Nhuyễn lạnh lùng lườm anh một cái rồi nhẹ nhàng đứng dậy đi tìm Hựu Hựu, Hựu Hựu đang ngồi chơi xếp hình một mình ngoài phòng khách, nhìn thấy cô, cậu nhe hàm răng trắng tinh cười tinh nghịch.

Vậy là mọi chuyện hôm qua không phải một giấc mơ.

Trong lòng cô cảm thấy vô cùng bình yên.

Ăn sáng xong, A Nhuyễn muốn đi thăm Thanh Thanh, Mạnh Trường Lăng liền đưa cô đi.

Trên bia mộ là bức ảnh một bé gái vô cùng xinh xắn, không biết Mạnh trường Lăng lấy đâu ra bức ảnh này.

A Nhuyễn đặt bông hoa nhựa mà mình gấp xuống, "Thanh Thanh, mẹ có lỗi với con, con có thể tha thứ cho mẹ được không?"

Một cơn gió khẽ thổi đến mang theo một mùi hương hoa thơm kỳ lạ.

A Nhuyễn đưa mắt nhìn xung quanh, cảm giác như con gái vừa theo cơn gió đến từ biệt cô vậy.

Nước mắt cô cứ thế lã chã tuôn rơi.

Hựu Hựu đứng bên cạnh mẹ, cậu tỏ vẻ rất ngườiỉ lớn, đưa bàn tay nhỏ bé lau nước mắt trên khuôn mặt mẹ rồi nói với mẹ rằng em gái đang sống rất tốt trên thiên đàng, mẹ không cần phải lo lắng đâu.

Sau khi đi khỏi khu mộ, A Nhuyễn cảm giác trong lòng thư thái.

Ánh mắt nhìn Hựu Hựu cũng bình thản hơn nhiều.

"Em phải về trường, ngày mai là thứ hai, em có giờ dạy."

"Ngày mai anh dậy sớm đưa em đến trường." Mạnh Trường Lăng đưa mắt nhìn A Nhuyễn.

A Nhuyễn kiên quyết lắc đầu, "Không được, em phải về ngay bây giờ."

"Két!" Xe phanh lại rồi dừng bên đường, không khí trong xe bỗng trở nên căng thẳng.

A Nhuyễn không nhìn Mạnh Trường Lăng, cô chỉ nhẹ nhàng giải thích với Hựu Hựu: "Bố con đã có vợ rồi, mẹ không phải là người đó nên không thể ở cùng bố con được, và mẹ cũng không thể sống chung một nhà với hai bố con, mẹ phải ở tại trường, nhưng như vậy không có nghĩa là mẹ không yêu con, con hiểu không?"

Hựu Hựu tỏ vẻ không hiểu, ánh mắt thắc mắc nhìn Mạnh Trường Lăng rồi hỏi: "Bố, tại sao mẹ con lại không phải là vợ của bố?"

<b>30: Anh Sẽ Li Hôn
</b>

Bị con trai chất vấn, sắc mặt Mạnh Trường Lăng trùng xuống.

Anh không muốn cho ai biết nguyên nhân bên trong.

Giọng anh nghiêm túc nói với cô: "A Nhuyễn, anh sẽ li hôn.

"Thực ra anh và Chương Tố Cẩm vẫn chưa đăng ký kết hôn, việc li hôn mà anh nói là nói rõ với bên nhà họ Chương và với ông nội.

Sau ba năm cố gắng, hiện anh đã có đủ khả năng bảo vệ hai mẹ con cô, không còn bị bó chân trói tay nữa.

Nghe Mạnh Trường Lăng nói, A Nhuyễn sững người.

Nhưng cũng chỉ là sững người một chút, sau đó cô cười nhạt rồi im lặng đẩy cửa xuống xe, Mạnh Trường Lăng vội xuống xe đuổi theo cô, "A Nhuyễn, hãy quay về bên anh, chúng ta bắt đầu lại từ đầu không được sao?"Anh định kéo tay cô nhưng liền bị né tránh.

Cô đưa tay ra hiệu với anh: "Em nói rồi, chuyện giữa hai chúng ta đã kết thúc.

""Không, chúng ta có Hựu Hựu, chúng ta không thể kết thúc được, trừ khi em không cần Hựu Hựu nữa.

"Sắc mặt A Nhuyễn trùng xuống.

Cô rất cần, rất cần Hựu Hựu.

Cô muốn bù đắp sự thiếu vắng của mình suốt ba năm qua cho Hựu Hựu, và cả Thanh Thanh nữa.

Trước đây cô sống mà như chết, bây giờ có Hựu Hựu rồi, trong cô lại có một niềm hi vọng mới.

"Em cần Hựu Hựu.

" Cô kiên quyết đưa tay ra hiệu.

"Vậy thì ở cùng anh.

" Mạnh Trường Lăng nóiA Nhuyễn cắn môi, cô thực sự không muốn rắc rối với Mạnh Trường Lăng nữa.

Đã từng yêu, từng đau, từng tuyệt vọng, còn chưa đủ hay sao?A Nhuyễn không chấp nhận, cô nén lòng chào Hựu Hựu rồi quay về trường.

Ngày hôm sau, sau khi hết giờ dạy, A Nhuyễn mua thức ăn đi đến khu chung cư lần trước, ai ngờ bị bảo vệ giữ lại không cho vào, cô đành phải gọi điện cho Mạnh Trường Lăng.

Vẫn là số điện thoại của ba năm về trước.

Lúc Mạnh Trường Lăng về tới nơi, A Nhuyễn tỏ vẻ như không nhìn thấy, xách đồ ăn đi vào trong thang máy cùng anh, "Em chẳng phải là không muốn ở cùng anh à? Tại sao lại còn đến đây?"A Nhuyễn bực tức, đặt đồ ăn xuống đưa tay ra hiệu: "Vậy anh hãy để em đưa Hựu Hựu đi, sau này em sẽ không đến chỗ anh nữa.

""Em nằm mơ à?" Câu nói này như chọc tức Mạnh Trường Lăng, lúc bước ra khỏi thang máy anh còn lạnh lùng xách đồ ăn đi ra trước.

Nhìn bóng dáng cao lớn của anh, A Nhuyễn bỗng lóe lên chút rung động, nhưng rất nhanh cô tự véo véo mạnh vào đùi mình một cái, nhắc nhở bản thân đừng ảo tưởng.

"Mẹ về rồi!" Hựu Hựu vui mừng chạy đến nhào vào lòng, A Nhuyễn mỉm cười bế cậu lên, hôn nhẹ lên má rồi ngồi rồi chơi với cậu.

Một lúc sau, Mạnh Trường Lăng từ trong bếp bước ra, tay vẫn còn ướt, có vẻ như đã rửa và thái xong đồ ăn rồi.

A Nhuyễn biết ý chớp mắt, trong lòng có cản giác khó tả, "Mẹ đi nấu cơm cho con ăn đi! "Cô rất muốn chơi với Hựu Hựu một lúc nhưng với sự tồn tại của Mạnh Trường Lăng lúc này, lại nghĩ đến việc Hựu Hựu là do một tay anh nuôi dạy khôn lớn, liền nói với cậu: "Hựu Hựu chơi với bố một lát nhé.

"Hựu Hựu gật đầu.

A Nhuyễn đứng dậy đi vào bếp.

Sau lưng là tiếng cười nói giòn tan của hai bố con.

Lúc nấu ăn cô không cẩn thận bị dầu bắn vào tay, Mạnh Trường Lăng không biết đứng sau lưng cô từ khi nào, kéo lấy tay cô ngậm vào miệng, "Em vụng về quá, không biết làm thì đế anh.

"Khóe mắt A Nhuyễn cay cay.

Người đàn ông này bây giờ anh muốn gì, tại sao lại muốn níu kéo, tại sao lại đối xử tốt với cô như vậy?Bữa tối trôi qua vô cùng vui vẻ, sau khi đọc truyện cho Hựu Hựu và đợi cậu ngủ say, A Nhuyễn đứng dậy chuẩn bị rời đi, Mạnh Trường Lăng lặng lẽ ngồi ở phòng khách lạnh lùng trầm ngâm nhìn cô.

A Nhuyễn ngểnh cố, ra vẻ khó chịu bởi cái nhìn chăm chú của anh.

"A Nhuyễn, ba năm qua em không hề thay đổi, vẫn bướng bỉnh như vậy.

".
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 31: Anh Ly Hôn Là Vì Em


A Nhuyễn mím chặt môi, đưa tay nắm lấy tay cầm trên cửa, tỏ vẻ dứt khoát muốn rời đi.

"Xem ra em không hề yêu thương Hựu Hựu.

" Mạnh Trường Lăng vô cùng tức giận.

Những lời nói của anh như những nhát dao sắc nhọn đâm vào tim cô, A Nhuyễn nghiến răng.

Không, Không phải vậy!Chỉ là cô không muốn sai lầm thêm một lần nữa mà thôi.

Cô rất muốn giành lấy Hựu Hựu, nhưng dáng vẻ cao lớn của Mạnh Trường Lăng ngăn cô Iàm điều đó, hơn nữa Hựu Hựu cũng rất yêu anh, cô không biết phải làm sao bây giờ mới phải.

Từng giọt nước mắt trên khuôn mặt cô tuôn rơi.

Mạnh Trường Lăng cúi người xuống ôm chầm lấy cô, cô xoay người tránh sang một bên, không thể chịu đựng thêm được nữa, anh kéo cô ép sát vào tường, ghì sát môi vào môi cô.

A Nhuyễn không thế đẩy anh ra được, cô cắn mạnh khiến lưỡi anh chảy máu, dường như không hề đau đớn, anh càng siết chặt cô hơn rồi tiếp tục ghì lấy cô, bàn tay anh cũng bắt đầu đưa xuống cơ thể cô.

A Nhuyễn điên cuồng chống cự nhưng không thể cưỡng lại được, từng hàng nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Mạnh Trường Lăng nếm thấy có vị mặn, liền dừng lại rồi buông cô ra.

A Nhuyễn rất muốn giơ tay và cho anh ta một cái tát, nhưng sau một hồi chống cự cô không còn chút sức lực nào nữa.

Ngày hôm sau, các phương tiện truyền thông của thành phố đồng loạt đưa tin Mạnh Trường Lăng và Chương Tô Cẩm đã ly hôn.

Lý do ly hôn rất đơn giản: tính cách không hợp, tình cảm tan vỡ.

A Nhuyễn nhìn thấy tin này trên một màn hình lớn khi đang trên đường đi mua đồ ăn, mọi người xôn xao bàn tán về đám cưới ồn ào ba năm trước cuối cùng lại kết thúc bằng việc ly hôn.

Cô thơ thẩn một lúc lâu rồi mới đi mua đồ ăn, sau đó về nhà Mạnh Trường Lăng.

Nhân viên bảo vệ đã được dặn dò kĩ, riêng A Nhuyễn có thể tiến thẳng vào mà không cần kiểm tra.

Vừa gặp cô Mạnh Trường Lăng liền hỏi: "Em đã xem tin tức ngày hôm nay chưa?"A Nhuyễn tỏ vẻ không thèm để ý đến câu hỏi của anh.

"Anh và Chương Tố Cẩm đã ly hôn rồi" Mạnh Trường Lăng nói.

A Nhuyễn ngước mắt nhìn anh, mặt như thể muốn hỏi rằng việc anh ly hôn thì có liên quan gì đến cô?Mạnh Trường Lăng khẽ cuộn tay lại, anh cảm thấy bất lực vì không thể ràng buộc A Nhuyễn.

A Nhuyễn mặt bình thản lướt qua anh rồi đi vào bếp, tư tưởng có đôi chút bị phân tâm nên thành ra các món ăn nấu không được như ý, món thì quá mặn, món lại quá nhão, nhưng Mạnh Trường Lăng và Hựu Hựu vẫn ngon lành ăn hết như mọi hôm mà không hề có ý kiến gì.

Đợi Hựu Hựu ngủ xong, A Nhuyễn dứt khoát đòi rời đi.

"Anh đã ly hôn rồi, sao em vẫn không chịu ở lại?" Mạnh Trường Lăng tức giận.

Ánh mắt A Nhuyễn mỉa mai, anh ly hôn rồi thì sao chứ? Vấn đề chính ở đây là cô không muốn có bất kì liên quan gì đến anh nữa.

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của Mạnh Trường Lăng vang lên.

Anh đưa mắt nhìn màn hình rồi đưa điện thoại lên nghe, là Hạ Phi gọi điện báo cáo việc Chương Tố Cẩm đã bay về nước.

Ba năm trước, Chương Tô Cẩm do không thể chịu đựng được cuộc sống bị giam cầm nên đã đề nghị được ra nước ngoài, ba năm nay anh coi như cô ta không hề tồn tại, cô ta cũng chưa từng quan tâm hỏi han đến anh, không ngờ vừa nghe tin về cuộc ly hôn cô ta liền về nước.

"Ừ, tôi biết rồi.

""Để anh đưa em về.

" Mạnh Trường Lăng tắt điện thoại rồi đưa mắt nhìn A Nhuyễn.

A Nhuyễn đang định từ chối thì điện thoại Mạnh Trường Lăng một lần nữa vang lên, lần này là ông nội anh, ba năm qua, người xung quanh ông đã bị Mạnh Trường Lăng thay rất nhiều, mãi đến tối lúc xem tivi ông mới biết được chuyện tày đình về cuộc ly hôn giữa anh và Chương Tố Cẩm, biết tin xong ông lập tức gọi cho anh.

"! Cháu làm vậy khác nào rạch vào mặt nhà họ Chương, cháu không sợ nhà họ trả thù à?" Giọng ông vô cùng tức giận.

"Cháu không sợ!" Mạnh Trường Lăng lạnh lùng.

Thực ra, anh đã có sự chuẩn bị vô cùng kĩ lưỡng.

Ông tức sôi máu, nhưng ba năm qua ông cũng đã biết được bản lĩnh của cháu ông là như thế nào, trong lòng ông cũng đoán Mạnh Trường Lăng không hề sợ nhà họ Chương.

"Súng ban ngày thì dễ tránh, cung tên trong đêm tối thì khó tránh, tốt nhất cháu vẫn nên cẩn thận.

" Ông dặn dò Mạnh Trường Lăng.

"Cháu biết rồi.

" Mạnh Trường Lăng tắt điện thoại, quay người nhìn A Nhuyễn lúc này đang chuẩn bị rời đi.

A Nhuyễn đã nghe được hết đầu đuôi sự việc, khi Mạnh Trường Lăng đề nghị được đưa cô về trường, cô không từ chối nữa.

Trên đường về, cả hai im lặng không nói gì, Iúc A Nhuyễn xuống xe, Mạnh Trường Lăng bỗng nắm chặt lấy tay cô, trong lúc giằng co ánh mắt hai người đập vào nhau, ánh mắt trầm tư của anh như muốn nói với cô rằng mọi thứ anh làm đều là vì cô.

Cô hoảng hốt gạt tay anh ra rồi vội vã xuống xe.

Mạnh Trường Lăng cười trong đau khổ, anh lặng lẽ nhìn theo sau cho đến khi bóng cô biến mất phía sau cổng trường mới rời đi.

Ba hôm sau, trong lúc đưa một em học sinh đến bệnh viện, A Nhuyễn bất ngờ gặp lại Chương Tố Cẩm.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 32: Hoá Ra Cô Vẫn Chưa Chết


Thấy A Nhuyễn, Chương Tố Cẩm cau mày rồi chặn cô lại, "Cô là Nguyễn Mộng Khiết phải không?"A Nhuyễn không trả lời.

Thấy nét mặt cô có vẻ khó chịu, Chương Tố Cẩm chợt nhớ ra điều gì đó, đưa tay chỉ vào cô một cách hoài nghi: "Vậy cô là A Nhuyễn?"A Nhuyễn mím chặt môi không trả lời.

Chương Tố Cẩm nhìn cô chằm chằm, nghĩ đến việc Mạnh Trường Lăng bỗng nhiên đòi ly hôn với mình, cô ta ngay lập tức đoán ra ngay người đang đứng trước mặt mình là ai.

"Vậy là cô vẫn chưa chết!?"Giọng Chương Tố Cẩm đầy hoài nghi và tức giận.

Hồi đó cô ta cứ nghĩ chỉ cần A Nhuyễn chết thì Mạnh Trường Lăng sẽ quay về bên cô, nhưng thật không ngờ anh ta lại lục tung cả thành phố để tìm con tiện nhân này như một kẻ điên dại, sau đó còn giam cô ta lại.

Hàng ngày cô không được bước ra khỏi phòng nửa bước, những tháng ngày buồn tẻ đó khiến cô như phát điên, vậy nên chỉ chịu đựng được một tháng cô ta đề nghị được ra nước ngoài, cô ta và anh không còn can dự vào cuộc sống của nhau nữa.

Ban đầu cô ta đinh ninh rằng một thời gian sau Mạnh Trường Lăng sẽ sớm để cô ta quay lại, hai người họ rốt cuộc vẫn là vợ chồng, chẳng phải vậy sao?Vậy nhưng cô ta đã mòn mỏi đợi chờ ba năm, cái mà cô ta nhận được lại là tin về cuộc ly hôn với anh.

Hôm nay gặp lại A Nhuyễn, cô liền hiểu lí do của cuộc ly hôn này.

"Cô đã chết rồi sao còn quay lại làm gì chứ?"Chương Tố Cẩm tức giận, sự tức giận khiến cô ta không kiềm chế được bản thân, nắm chặt lấy tay A Nhuyễn, "Cô đi theo tôi, tôi sẽ đưa cô đi gặp một người.

"A Nhuyễn chống cự, cô không muốn đi theo Chương Tố Cẩm.

Chương Tố Cẩm không lôi được cô đi liên tức giận rút điện thoại rồi đưa ra trước mặt A Nhuyễn, cô ta xoay màn hình cho A Nhuyễn xem, trong ảnh là một cô gái trông giống cô như đúc, "Cô biết đây là ai không? Cô ta là Nguyễn Mộng Khiết, là em gái ruột cô, cùng nhóm máu p với cô, lúc đầu tôi đã định đợi sau khi cô chết sẽ để Nguyễn Mộng Khiết sinh con cho Mạnh Trường Lăng thay cô.

"A Nhuyễn nhìn thấy cô gái trong ảnh giống mình như hai giọt nước, trong lòng bỗng cảm thấy bất an một cách kì lạ.

"Mạnh Trường Lăng biết Nguyễn Mộng Khiết, cô không cảm thấy lạ à? Cô không muốn biết tại sao mình lại bị câm, tại sao mình lại được nhà họ Mạnh nuôi dưỡng à?"Những suy nghĩ kì lạ trong lòng khiến A Nhuyễn quên hết hiểm nguy, đưa học sinh cho một cô giáo khác rồi đi theo Chương Tố Cẩm.

Thật bất ngờ, Chương Tố Cẩm đưa cô đến chính là Tòa nhà của tập đoàn Mạnh Thị.

Tuy nhiên, họ không đàng hoàng tiến vào trong mà chỉ đúng núp ờ góc tòa nhà, đúng lúc hết giờ làm việc, nhân viên tập đoàn tấp nập bước ra, trong một nhóm nữ nhân viên, một cô gái tóc dài mặc quần áo văn phòng bước qua mặt họ.

Cô gái đó trông giống A Nhuyễn như đúc.

"Nguyễn Mộng Khiết! " Chương Tố Cẩm cất tiếng gọi, Nguyễn Mộng Khiết chần chừ một lúc rồi bước đến.

Nhìn thấy A Nhuyễn, khuôn mặt Nguyễn Mộng Khiết lộ rõ vẻ sững sờ.

A Nhuyễn trợn tròn mắt nhìn Nguyễn Mộng Khiết, trong đầu cô bỗng lóe lên một luồng kí ức đã bị lãng quên từ lâu.

"Cô là chị tôi! " Nguyễn Mộng Khiết lo lắng nhìn A Nhuyễn.

A Nhuyễn bước lùi về sau.

Cô ta gọi mình là chị?Cô ta lại làm trong công ty của Mạnh Trường Lăng?Chuyện gì đang xảy ra vậy?Một sự thật kinh khủng được giấu kín bấy lâu nay sắp được tiết lộ, tim cô thắt lại từng cơn.

Chương Tố Cẩm cười khẩy, "Cô hoàn toàn không phải một đứa trẻ mồ côi, cô và Nguyễn Mộng Khiết là hai chị em sinh đôi, bởi cô và Mạnh Trường Lăng đều mang nhóm máu p nên anh ta đã dùng tiền mua cô về, anh ta thật cao tay, để khiến cô phải biết ơn nhà họ Mạnh, anh ta để cô trong cô nhi viện suốt bốn năm rồi sau đó mới nhận về nuôi, còn nữa! vốn dĩ cô không bị câm, Mạnh Trường Lăng vì muốn dễ dàng khống chế cô nên đã cho cô uống thuốc khiến cô bị câm.

"Không, không thể như thế được.

.

!" A Nhuyễn uất nghẹn, đưa hai tay lên ôm đầu, những hình ảnh đã nằm sâu trong kí ức cô bỗng dồn dập hiện về.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 33: Chính Anh Đã Huỷ Hoại Cuộc Đời Cô


Một người phụ nữ bước vào phòng đưa cho cô một ly sữa rồi nói rằng sữa này sẽ giúp cô phát triển chiều cao nhanh hơn, cô ngoan ngoãn uống hết ly sữa, tối hôm đó cô họng cô bỗng đau đớn vô cùng, cô khóc lớn gọi bố mẹ, cô đập cửa phòng bố mẹ nhưng không ai mở cửa, ngày hôm sau, cô đột nhiên mất giọng và không thể nói được nữa.

Không lâu sau đó cô được đưa đến cô nhi viện.

Khoảng ký ức này quá khủng khiếp đối với một đứa trẻ chưa tròn bốn tuổi, nên dường như nó đã bị lãng quên tận sâu thẳm trong tiềm thức cô.

Nhưng bây giờ cô đột nhiên nhớ lại tất cả.

Cô nhớ về bốn năm đen tối của cuộc đời cô trong cô nhi viện, khi đứng trước cửa cô nhi viện, cô hoảng loạn và sợ hãi võ cùng, bà lão trong cô nhi viện đêm nào cũng dày vò cô, bà ta bắt cô phải tranh đồ ăn với đứa con bà ta, mặc dù hắn lớn hơn cô rất nhiều, đêm nào cô cũng bị bà ta đẩy xuống đất ngủ ! Những chuyện đó đã dần dần ăn mòn tâm hồn trẻ thơ cô độc của cô.

"Không, Mạnh Trường Lăng không thể làm điều đó, không thể nào, những gì cô nói không phải sự thật.

" A Nhuyễn nghiến chặt răng, môi run rẩy lắc đầu.

Chương Tố Cẩm cười nhạt, "Nếu không tin cô có thể hỏi em gái mình, bao năm qua năm nào Mạnh Trường Lăng cũng đưa tiền cho bố mẹ cô, còn đưa em cô đi du học nước ngoài, sau khi về nước cô ta còn được bố trí làm việc trong tập đoàn Mạnh Thị, cô nên tin những gì tôi nói đi.

"Ánh mắt A Nhuyễn nhìn Nguyễn Mộng Khiết như muốn cầu cứu, cô hi vọng cô ta sẽ phủ nhận tất cả những gì Chương Tố Cẩm vừa nói, nhưng Nguyễn Mộng Khiết chỉ lặng lẽ đứng nhìn cô mà không nói gì.

A Nhuyễn lại quay sang nhìn Chương Tố Cẩm, "Không! Không thể nào, bố mẹ không thể vì tiền mà bán tôi được! Khi đó Mạnh Trường Lăng mới 16 tuổi, anh ta không thể làm chuyện này được.

"A Nhuyễn đưa tay ra hiệu một cách khó khăn, khuôn mặt nhợt nhạt như muốn nói cô không tin đó là sự thật.

Thấy cô vẫn tỏ vẻ ngoan cố, Chương Tố Cẩm đưa tay đẩy Nguyễn Mộng Khiết, "Cô hãy nói cho cô ta biết sự thật đi.

"Nguyễn Mộng Khiết do dự một lúc rồi khẽ gật đầu, "Chị à, những gì cô Chương vừa nói đều là sự thật.

"A Nhuyễn quỳ sụp về đằng sau, người tựa vào bồn hoa bên cạnh.

"Cô đừng nghĩ rằng ngày đó Mạnh Trường Lăng vẫn chỉ là một đứa trẻ, là người dòng họ Mạnh nên từ nhỏ anh ta đã chịu sự giáo dục vô cùng hà khắc, ở tuổi 16 những đứa trẻ khác vẫn còn vô tư hồn nhiên, nhưng ở tuổi 16 anh ta đã lên kế hoạch rõ ràng và tỉ mỉ cho cuộc đời mình sau này, và ngay từ đầu cô đã nằm trong kế hoạch đó của anh ta.

"A Nhuyễn cúi đầu, sự thật này khiến tim cô đau đớn, hai hàng nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Hóa ra mọi nỗi đau mà cô phải chịu đựng trong cuộc đời này là do một tay Mạnh Trường Lăng gây ra?Là anh ta, anh ta đã hủy hoại cuộc đời cô.

Và cả bố mẹ cô nữa, sao họ lại có thể vì tiền mà nhẫn tâm bán cô cho một người tàn nhẫn như vậy chứ?"A Nhuyễn, bây giờ cô đã biết sự thật rồi, cô còn muốn ở bên cạnh Mạnh Trường Lăng nữa không?" Chương Tố cẩm nhìn cô chằm chằm, mục đích cô ta để A Nhuyễn biết sự thật này Ià muốn cô tránh xa khỏi Mạnh Trường Lăng.

"Ngay từ đầu cô chỉ là một món đồ chơi trong tay anh ta mà thôi, cô không cảm thấy cuộc đời mình quá bi thảm sao?" Dường như cảm thấy chưa đủ, Chương Tố Cẩm như muốn dày xéo thêm nỗi đau của cô.

A Nhuyễn nghiêng người tựa vào bồn hoa, hai tay run rẩy cuộn chặt lại.

Thật nực cười, thật sự nực cười.

Mấy hôm nay, sự kiên quyết của cô đã được xoa dịu bởi những hành động nhẹ nhàng tình cảm của Mạnh Trường Lăng, khi anh nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, khi anh cầu xin cô ở lại, khi anh ân cần quan tâm đến cô, cô đã cảm thấy mềm lòng.

Thậm chí cô đã từng có ý định sẽ tha thứ cho anh.

Cô nghĩ có lẽ anh ta ly hôn là vì cô, anh ta thật sự muốn bù đắp cho cô, thật sự muốn ở bên cô.

Nhưng xem ra cô đã lại một lần nữa mắc sai lầm lớn rồi.

Trái tim cô đau thắt lại, đau đến nỗi mặt nhễ nhại mồ hôi, cô không thể tự mình đứng lên được.

"Chương Tố Cẩm, Mộng Khiết, hai người làm gì ở đây vậy?" Là giọng Mạnh Trường Lăng.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 34: Cái Tát Như Trời Giáng


Đầu ngón tay a Nhuyễn run rẩy, anh ta vừa gọi họ tên đầy đủ của vợ mình, còn thân mật gọi tên em gái cô.

Quả đúng như những gì Chương Tố Cẩm vừa nói, anh ta biết Nguyễn Mộng Khiết, không những vậy quan hệ giữa họ còn khá thân thiết nữa.

Cô thấy má Nguyễn Mộng Khiết đỏ ửng lên khi nhìn thấy anh.

Và cô cũng thấy anh ta nhìn Nguyên Mộng Khiết bằng một ánh mắt dịu dàng.

Khi bước lại gần, Mạnh Trường Lăng mới nhìn thấy A Nhuyễn lúc này bị che khuất bởi những bông hoa, thấy cô sắc mặt nhợt nhạt ngồi tựa vào bồn hoa, bên cạnh cô lúc này là Chương Tố Cẩm và Nguyễn Mộng Khiết, mặt anh bỗng biến sắc.

"A Nhuyễn! "Anh vội vàng chạy đến, đưa tay định đỡ cô dậy, A Nhuyễn ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt cô chưa bao giờ lạnh lùng như thế, bỗng cô đưa tay tát anh một cái như trời giáng.

Tiếng kêu rất giòn, rất to!Cú tát khiến những ai đứng xung quanh đều cảm thấy bị sốc nặng.

Chương Tố Cẩm và Nguyễn Mộng Khiết sững người, hai người họ đang đợi phản ứng từ Mạnh Trường Lăng, nhưng họ đã nhầm, Mạnh Trường Lăng không hề trách cô nửa lời, "A Nhuyễn, em làm sao vậy?"Giọng anh lộ rõ vẻ căng thẳng.

A Nhuyễn nhếch mép cười, anh bắt đầu cảm thấy lo lắng, giọng nói cũng thay đổi, Anh biết rồi, anh đã biết hết rồi.

"Cô đưa tay chỉ vào Nguyễn Mộng Khiết cười điên dại rồi đưa tay ra hiệu, nhìn vào đôi mắt của Mạnh Trường Lăng như nhìn vào địa ngục vậy.

"A Nhuyễn, em đừng như vậy, Chương Tố Cẩm đã nói gì với em đúng không? Tất cả những gì cô ta nói đều không phải sự thật, em phải tin anh.

" Giọng Mạnh Trường Lăng lo lắng.

A Nhuyễn đẩy tay Mạnh Trường Lăng ra rồi Ioạng choạng đứng dậy, đi được vài bước toàn thân cô ngã sụp xuống đất rồi bất tỉnh.

Mạnh Trường Lăng vội lao đến ôm lấy rồi liên tục gọi tên cô, nhưng A Nhuyễn không còn phản ứng gì nữa.

Anh vội đưa A Nhuyễn lên xe, Hà Siêu cũng nhanh chóng lên xe đưa hai người đi.

Trên đường, khuôn mặt Mạnh Trường Lăng đầy lo lắng.

Chương Tố Cẩm đã nói gì với cô?Cô đã biết được những gì?Bệnh viện.

Lúc tỉnh dậy, trước mắt cô là trần nhà trắng tinh khiết, cô từ từ từ nhìn xung quanh thì thấy Mạnh Trường Lăng đang ngồi bên cạnh, tay cô đang nằm trọn trong lòng bàn tay anh, các đầu ngón tay thô ráp của anh nhẹ nhàng vuốt v3 bàn tay cô.

Cô vội vàng rút tay lại nhưng không thể, ánh mắt cô mông lung nhìn lên không trung, cảm xúc của cô lúc này thật phức tạp, có chút hận thù xen lẫn đau đớn.

"A Nhuyễn, bác nói cơ thể em đang rất yếu và cần phải được nghỉ ngơi.

" Mạnh Trường Lăng kéo mạnh tay A Nhuyễn đưa lên môi.

Những lời dặn dò của bác sĩ vẫn văng vẳng bên tai anh: "Sau khi sinh nở xong cô Nguyễn không được sơ cứu cẩn thận, sau đó còn bị trầm cảm trong thời gian dài, cơ thể cô ấy bây giờ đã bị suy nhược nghiêm trọng, lúc này phải chú ý nghỉ ngơi, nếu không sẽ bệnh tật suốt đời rồi sẽ sớm ra đi thôi.

A Nhuyễn không chịu, cô chỉ muốn tránh Mạnh Trường Lăng càng xa càng tốt, mà tốt nhất là từ nay về sau cô không muốn gặp anh ta nữa.

Thế nhưng anh ta như thể là khắc tinh của cuộc đời cô, cô không thể nào thoát ra khỏi anh ta được.

"Anh cút đi, tôi không muốn nhìn thấy anh.

"Cô đưa tay chỉ về phía cửa phòng rồi hét lớn.

Thấy cô kích động như vậy, Mạnh trường Lăng đành buông tay cô ra, "Em nghỉ ngơi đi, anh về đưa Hựu Hựu đến thăm em.

"Nhắc đến Hựu Hựu, A Nhuyễn không kìm được những giọt nước mắt.

Phải làm sao bây giờ?Hựu Hựu vẫn đang ở bên Mạnh Trường Lăng, nếu cô bỏ đi bây giờ thì cũng đồng nghĩa với việc sẽ không được gặp Hựu Hựu nữa.

Trong đầu cô luẩn quẩn những suy nghĩ đầy mâu thuẫn.

Nửa tiếng sau anh đã có mặt tại bệnh viện, tay dắt theo Hựu Hựu, Hựu Hựu thấy cô nằm trên giường bệnh liền chạy đến nắm lấy tay cô, "Mẹ ơi, mẹ hãy mau khỏe lại nhé, Hựu Hựu sẽ ở bên cạnh chăm sóc mẹ.

"Khuôn mặt A Nhuyễn đẫm lệ.

Một đứa bé đáng yêu và ngoan ngoãn như vậy cô không thể để mất Hựu Hựu được.

A Nhuyễn gật đầu, "Mẹ sẽ khỏe nhanh thôi.

" Trước đây cô chưa biết con mình còn sống, bây giờ biết rồi cô phải giữ gìn sức khỏe để làm tròn bổn phận của một người mẹ.

Mạnh Trường Lăng tranh thủ đi ra ngoài mua đồ ăn, để hai mẹ con lại trong phòng bệnh, khi quay về thì đã không thấy hai mẹ con đâu nữa.

Anh hốt hoảng gọi điện, "Hai mẹ con họ đâu?""Cô Nguyễn đã ôm tiểu thiếu gia trốn mất rồi, bọn em đang đuổi theo.

" Giọng Hạ Phi hổn hển.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 35: Chạy Trốn


Khi A Nhuyễn vừa xuống taxi thì Mạnh Trường Lăng đuổi kịp, do sức khỏe đã quá yếu nên cô bế Hựu Hựu cũng có vẻ rất khó khăn, cô cố gắng tiến đến chỗ một chiếc xe con đang đỗ bên đường.

Người trong xe nhanh chóng xuống xe chạy đến ôm lấy Hựu Hựu.

"Đưa chúng tôi đi.

" A Nhuyễn ra hiệu.

Chàng trai trẻ gật đầu, ôm đưa ra xe, Hựu Hựu lo lắng đưa mắt nhìn xung quanh.

A Nhuyễn nắm tay Hựu Hựu vỗ về, cô đang rất nóng lòng mau chóng lên xe rời đi.

Mạnh Trường Lăng thấy cảnh tượng đó vô cùng giận dữ, anh đập mạnh tay vào vô lăng nhưng vô tình bấm phải còi, chiếc xe phát ra tiếng còi đinh tai.

Bên kia đường, A Nhuyễn vội vã thúc giục:Tề Lãng, nhanh chạy xe đi.

"Tề Lãng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn nghe theo lời A Nhuyễn, nhưng vừa đi được một đoạn thì chiếc xe bị kẹt cứng bởi một dàn Bentley xung quanh khiến xe không thể tiến lên được.

Chiếc xe phía trước lùi lại và dừng ngay trước mặt anh, một người đàn ông cao lớn từ trong xe bước ra, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía họ.

"Bố! !" Hựu Hựu thấy bố liền cất tiếng gọi.

A Nhuyễn ôm chặt lấy Hựu Hựu, khuôn mặt vô cùng căng thẳng.

Mạnh Trường Lăng tiến đến mở cửa xe, đôi mắt sắc lạnh nhìn A Nhuyễn, "Cô định ôm cả con trai tôi bỏ trốn theo trai.

"Tề Lãng ít hơn Ạ Nhuyễn một tuổi,anh anh ta còn rất trẻ.

Giọng điệu Mạnh Trường Lăng có đôi chút ghen tuông.

Tề Lãng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đưa mắt nhìn A Nhuyễn, cô nghểnh cổ như muốn chống cự lại Mạnh Trường Lăng.

"Hựu Hựu, theo bố về nhà nào.

" Mạnh Trường Lăng đưa tay về phía Hựu Hựu, cậu do dự một lúc rồi nắm chặt tay mẹ định kéo xuống xe, "Mẹ ơi về nhà thôi, về nhà với bố.

"A Nhuyễn vừa tức giận vừa đau đớn.

Cô định đưa Hựu Hựu đến một nơi thật xa và không bao giờ quay lại cái thành phố đầy đau thương này nữa, nhưng cô không thể trốn thoát khỏi bàn tay Mạnh Trường Lăng.

Hựu Hựu cũng không muốn rời xa anh ta.

"Mẹ ơi, về nhà với bố thôi.

" Giọng Hựu Hựu nhỏ dần, tâm hồn nhỏ bé của cậu như đã nhận ra điều gì đó, khuôn mặt tỏ vẻ bất an.

A Nhuyễn cắn chặt môi bước xuống xe, cô không thể làm tổn thương Hựu Hựu được.

Tề Lãng cũng bước xuống, nắm lấy tay cô hỏi: "A Nhuyễn, rốt cục đã xảy ra chuyện gì vậy? Người đàn ông này là ai?"Câu hỏi như xát muối vào trái tim Mạnh Trường Lăng đang rỉ máu, Mạnh Trường Lăng thô bạo trả lời: "Tôi là người đàn ông của cô ấy, là bố của đứa bé này, cậu không nhìn thấy à?"Anh nói như hét lên, đưa tay kéo mạnh A Nhuyễn vào lòng như thể hiện sự chiếm hữu.

Đầu A Nhuyễn đập vào bờ ngực rắn chắc của anh khiến cô bị hoa mắt.

Thấy anh xử sự thô lỗ như vậy, A Nhuyễn tỏ vẻ kháng cự, Tề Lãng nhìn Mạnh Trường Lăng bằng ánh mắt rất không hài lòng, "Anh không thấy A Nhuyễn rất không thoải mái khi ở bên cạnh anh à, đây là do anh ép buộc cô ấy.

"Việc của Mạnh Trường Lăng từ khi nào lại để cho người ngoài chỉ tay bình phẩm vậy?Không những thế, hắn còn là một tên thư sinh mặt búng ra sữa.

"Ừ, là tôi ép buộc cô ấy đấy, cậu định làm gì tôi à?" Mạnh Trường Lăng tức giận đến cực điểm.

Tề Lãng cũng tỏ ra vô cùng giận dữ, tiến về phía trước đòi ăn thua đủ với Mạnh Trường Lăng, bao tức giận trong lòng chuẩn bị được Mạnh Trường Lăng trút lên Tề Lãng.

A Nhuyễn thấy vậy vội đưa tay ôm chặt lấy Mạnh Trường Lăng, liên tục lắc đầu ra hiệu anh hãy nhanh rời khỏi đây.

"Cô định bảo vệ tên tình nhân này chứ gì?" Cô càng lo lắng, Mạnh Trường Lăng càng tức giận, càng muốn dạy cho Tề Lãng một bài học.

A Nhuyễn liên tục lắc đầu, sắc mặt Mạnh Trường Lăng vô cùng dữ tợn, A Nhuyễn, cố hết sức đẩy Mạnh Trường Lăng, Hựu Hựu cũng lên tiếng khuyên can bố: "Bố ơi nhanh về nhà thôi, mẹ muốn được về nhà nghỉ ngơi.

"Mạnh Trường Lăng cúi đầu nhìn chằm chằm A Nhuyễn.

Không còn cách nào khác, A Nhuyễn khẽ gật đầu.

"Được, vậy chúng ta về nhà.

" Mạnh Trường Lăng dang tay ôm hai mẹ con lên xe về nhà.

"Về đến nhà, A Nhuyễn vẫn ngỡ rằng mình đang nằm mơ, những lời nói của Chương Tố Cẩm như những con rắn độc đang bò trườn trong tim cô, còn Mạnh Trường Lăng, anh ta là một con rắn kịch độc.

"Đừng nhìn anh bằng ánh mắt như thế.

"(Haizz, vậy là chỉ còn 10 chương nữa là hết rùi, hẹn các men sau nhé!).
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 36: Nếu Đã Đi Thì Đừng Bao Giờ Quay Trở Lại


Ánh mắt A Nhuyễn căm phẫn nhìn Mạnh Trường Lăng.

"Cho dù Chương Tố Cẩm có nói với em thì đó đều không phải sự thật, em phải tin anh.

" Mạnh Trường Lăng đưa tay lên trán nói.

A Nhuyễn cười khẩy.

Nếu không phải sự thật?Tại sao anh lại biết Nguyễn Mộng Khiết? Còn thân mật gọi tên cô ta.

Ánh mắt Nguyễn Mộng Khiết nhìn anh với vẻ đầy si mê, chắc chắn cô ta và anh đã thường xuyên gặp với nhau.

Tim cô cảm thấy ngột ngạt và đau đớn.

A Nhuyễn mang bộ mặt lạnh lùng trong suốt bữa tối, sau khi để Hựu Hựu ngủ xong, cô khăng khăng đòi rời khỏi ngôi nhà này.

"Cô muốn quay về trường để gặp tên tình nhân đó à?" Mạnh Trường Lăng vô cùng tức giận.

Nghĩ đến Tề Lãng, ruột gan anh lại sôi lên sùng sục.

Năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi? A Nhuyễn mới 25, anh hơn cô 12 tuổi, vậy là anh đã 37 tuổi, chỉ ba năm nữa thôi là đã tròn 40 rồi.

Mạnh Trường Lăng bỗng cảm thấy khó chịu.

Anh nắm tay A Nhuyễn kéo vào phòng ngủ.

A Nhuyễn hoảng loạn định chạy ra ngoài nhưng đã bị Mạnh Trường Lăng chặn lại, cô tức giận đến nỗi mặt đỏ bừng bừng.

"A Nhuyễn, nếu em muốn đi thì đừng bao giờ quay trở lại nữa, anh sẽ đưa Hựu Hựu ra nước ngoài sinh sống, anh cũng sẽ không bao giờ quay về nữa.

" Mạnh Trường Lăng nói.

Bước chân A Nhuyễn khựng lại, ánh mắt cô khó hiểu nhìn Mạnh Trường Lăng.

Anh đứng thẳng người, khuôn mặt lạnh lùng, không có vẻ gì là đang nói đùa cả.

Và cô cũng biết bản lĩnh của anh, anh nói được là sẽ làm được.

Cô có nỡ lòng rời xa Hựu Hựu không?Cho dù Chương Tố cẩm có nói với cô những điều khủng khiếp như thế nào đi chăng nữa thì cô cũng không thể rời xa Hựu Hựu được.

Bước chân cô trở nên nặng trịchNếu thực sự ra đi cô sẽ không bao giờ được gặp Hựu Hựu nữa.

Cô hận bản thân bất tài vô dụng.

Cuộc đời cô chỉ toàn sự đơn độc và thất bại, cô ngồi bệt xuống giường, cô muốn khóc nhưng không thể khóc được.

"A Nhuyễn, anh đã cho em cơ hội rồi.

" Giọng Mạnh Trường Lăng nhẹ nhàng.

Bàn tay ấm áp của anh đặt lên vai cô, cô ngước mắt nhìn anh, cô như bị cuốn vào sâu thẳm trong ánh mắt anh, anh ta có một nét quyến rũ chết người, cho dù là anh ta đâm bạn, khinh bỉ bạn, thì anh ta vẫn có thể khiến bạn phải si mê.

A Nhuyễn tuyệt vọng nhắm nghiền mắt, anh ngấu nghiến đôi môi cô, đôi tay mạnh mẽ của anh ôm chặt lấy cô, những động chạm thể xác khiến cô run rẩy.

Cô chống cự, vùng vẫy chân tay cũng không thể thoát khỏi Mạnh Trường Lăng.

"Nếu đã ở lại rồi thì em đừng chống cự nữa.

" Giọng Mạnh Trường Lăng kiên quyết.

Có lẽ bởi lo lắng cho cơ thể đang yếu của cô, hoặc cũng có thể vì một lí do nào đó, anh tỏ ra vô cùng dịu dàng, vừa đủ để lý trí cô sụp đổ, khóc không thành tiếng quằn quại dưới cơ thể anh.

Rõ ràng là cô hận anh, sao sự tình lại thành ra như vậy.

Trong cơn hoảng loạn cô thầm nghĩ: mình nhẫn nhịn như thế cũng được, chỉ cần được ở bên cạnh Hựu Hựu là được rồi.

Nhưng cô đã nhầm.

Sau tất cả, cô vẫn đánh giá thấp thủ đoạn của Mạnh Trường Lăng.

Lúc cô tỉnh dậy, Mạnh Trường Lăng đã đưa Hựu Hựu rời đi, chỉ có hà Siêu lúc này đang ngồi trong phòng khách.

"Cô Nguyễn, Lăng thiếu đã đưa tiểu thiếu gia ra nước ngoài rồi, sau này có thể chuyển trụ sở của Mạnh Thị theo luôn.

" Hà Siêu lịch sự nói.

A Nhuyễn sốc nặng, cô hốt hoảng hỏi Hà Siêu anh đã đi đâu, tại sao lại bỏ đi, nhưng Hà Siêu không trả lời, chỉ nói: "Căn phòng này Lăng thiếu để lại cho cô, tiền được đặt trong tủ ở thư phòng, số tiền này đủ để cô dùng cả đời.

""Cô Nguyễn, Lăng thiếu nhờ tôi chuyển lời tới cô rằng, hãy giữ gìn sức khỏe.

" Nói xong Hà Siêu liền rời đi.

A Nhuyễn đứng chết lặng, cô bước vào thư phòng thì thấy rất nhiều tiền trên hai tủ sách cạnh bàn làm việc.

Mạnh Trường Lăng thật sự đã đưa Hựu Hựu đi rồi sao?Tên khốn khiếp!Tên lừa đảo!Tên vô liêm sỉ!Mới tối qua anh ta còn ngủ với cô xong, sáng nay đã đá cô sang một bên.

Tại sao anh ta lại làm vậy?Cô đã quyết định ở lại, sao anh ta vẫn đưa Hựu Hựu đi chứ?Anh ta đã cố ý làm điều đó, chắc chắn là như vậy.

---------Những tháng ngày không có Hựu Hựu thật sự khó khăn với cô, một tuần trôi qua mà cô cảm giác như cả thế kỉ vậy, cô không còn tâm trí để đến trường nữa.

Cô đến trụ sở tập đoàn Mạnh Thị, đến ngôi nhà cũ của nhà họ Mạnh, nhưng đều không tìm thấy Mạnh Trường Lăng.

Nửa tháng sau, cô bỗng nhận được cuộc điện thoại từ Mạnh Trường Lăng.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 37: Em Phải Cam Tâm Tình Nguyện


A Nhuyễn sốt sắng nhưng không thể nói ra được nửa lời, một lúc sau Mạnh Trường Lăng mới cất tiếng, chỉ một câu ngắn gọn: "A Nhuyễn, anh muốn em phải cam tâm tình nguyện.

"A Nhuyễn như chết lặng.

Cô đã trải qua bao đau khổ, thậm chí ngay cả khi biết được chính anh ta đã hủy hoại cuộc đời mình, cô vẫn cắn răng chấp nhận ở lại vì Hựu Hựu, vậy mà anh ta còn lấn tới, bắt cô phải cam tâm tình nguyện.

A Nhuyễn muốn hét lên, muốn nguyền rủa tại sao anh ta không chết đi?Dù trong lòng tức giận sôi sục nhưng cô lại không thể nói được nửa lời.

"Em hãy suy nghĩ đi, nghĩ xong thì gọi điện lại cho anh.

" Mạnh Trường Lăng lạnh lùng tắt máy.

A Nhuyễn tức giận nắm chặt điện thoại trong tay.

Mạnh Trường Lăng vừa muốn trả thù, vừa muốn ép buộc cô.

Anh ta lén lút đưa Hựu Hựu đi, rồi lại buộc cô phải chọn cách ở lại và phục tùng anh ta.

Nếu cô không đồng ý, anh ta sẽ không cho cô có cơ hội gặp lại Hựu Hựu nữa.

Còn nếu đồng ý! cô sẽ phải kìm nén lại những tổn thương và đau đớn mà cô từng phải chịu đựng.

Cô có thể rời xa Hựu Hựu không?Cô không thể.

Tối hôm đó khi bị Mạnh Trường Lăng dày vò thể xác, cô đã đưa ra lựa chọn rồi.

Mạnh Trường Lăng, anh là một kẻ cơ hội tàn nhẫn.

Ở một nơi khác, trên tầng cao nhất của một tòa nhà, Hựu Hựu giọng buồn bã hỏi bố: "Bố, khi nào con mới được gặp mẹ đây?""Nhanh thôi con trai, sẽ không quá ba ngày nữa.

" Mạnh Trường Lăng vẻ mặt suy tư, anh chắc chắn cô sẽ phải cúi đầu trước anh, thế nhưng việc phải đem Hựu Hựu ra để ép cô như thế này khiến ahh cảm thấy mình thật bỉ ổi.

Mạnh Trường Lăng vì một người phụ nữ mà thành ra tồi tệ đến mức này sao?Chết tiệt, ngoài cách bỉ ổi này ra thì anh không thể nghĩ ra cách nào khác.

Người phụ nữ đó dường như đã không còn yêu anh.

Sự thật này khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng anh vẫn nhất quyết muốn cô ở bên cạnh, ngay cả khi cô đã không còn yêu anh nữa thì anh vẫn sẽ làm điều đó.

"Bố đừng buồn, mẹ nhất định sẽ tốt với bố.

" Hựu Hựu ra vẻ người lớn an ủi bố.

Mạnh Trường Lăng ôm lấy cậu, "Hạnh phúc cả cuộc đời bố đều nhờ cả vào con đây.

"Một người như anh chẳng phải quá đáng thương sao?!?Đúng lúc này chuông điện thoại reo lên, là A Nhuyễn, cô muốn nói gì đó nhưng không thể nói được nên liền tắt máy, sau đó anh nhận được tín nhắn từ cô: "Tôi đồng ý, anh hãy đưa Hựu Hựu về đi.

"Cô trả lời nhanh hơn anh tưởng tượng nhưng anh lại không hề cảm thấy vui.

------A Nhuyễn sốt ruột ngồi trong phòng, cũng may là không lâu sau thì Hựu Hựu đã quay về, vừa nhìn thấy cậu cô lập tức ôm chặt vào lòng, ánh mắt lộ vẻ lo lắng, cô không muốn rời xa Hựu Hựu dù chỉ một lần nào nữa.

Mạnh Trường Lăng đứng cạnh lặng lẽ nhìn hai mẹ con.

A Nhuyễn đưa mắt nhìn anh rồi dẫn Hựu Hựu vào phòng, lúc đi ra nqhe thấy Mạnh Trường Lăng đang nói chuyện điện thoại, sắc mặt anh có vẻ không được tốt.

"Cộ ta tự tử thì có liên quan gì đến tôi.

"Mạnh Trường Lăng đang nói chuyện điện thoại với bố Chương Tố Cẩm, ông ta gọi điện thông báo việc Chương Tô Cẩm đã tự tử vì chuyện ly hôn, ông Chương trách mắng gay gắt Mạnh Trường Lăng, anh không thể chịu đựng thêm được nữa, tắt máy xong anh gửi tài liệu gì đó trong điện thoại cho ông Chương.

Những thứ này gồm: tài liệu chứng minh Chương Tố Cẩm mua chuộc bác sĩ Tống nói con anh bị dị dạng, thống kê những lần phá thai của cô ta trước khi hai người kết hôn và video giường chiếu giữa cô cùng hàng loạt gã đàn ông trong ba năm du học ở nước ngoài.

Ông Chương xem xong giận tím mặt, ngay lập tức thông báo Trương Tố Cẩm không còn là người nhà họ Chương nữa, cũng sẽ không được thừa hưởng bất kì tài sản nào từ nhà họ Chương.

Trong chớp mắt, Chương Tố Cẩm trở thành kẻ đầu đường xó chợ.

-----Một tháng sau, tập đoàn Mạnh Thị tổ chức tiệc chiêu đãi hàng năm, Mạnh Trường Lăng khăng khăng đòi A Nhuyễn phải đi dự tiệc cùng anh.

Lúc đầu A Nhuyễn không chịu, nhưng cuối cùng cô bị khuất phục bởi sự kiên quyết của Mạnh Trường Lăng, anh gọi thợ trang điểm đến làm đẹp cho cô.

Sau khi đã trang điểm lộng lẫy xong, cô cùng Mạnh Trường Lăng đi dự tiệc, lúc xuất hiện, Mạnh Trường Lăng đưa tay ôm eo cô rồi nhẹ nhàng đưa cô vào trong, như thể anh muốn giới thiệu với bàn dân thiên hạ rằng cô là người phụ nữ của anh, để cô được đường đường chính chính đứng cạnh anh.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 38: Cầu Hôn


"Hôm nay là một ngày đặc biệt, tôi đã gặp A Nhuyễn vào một ngày cách đây rất lâu, A Nhuyễn là người phụ nữ tôi muốn lấy trong cuộc đời này, trước đây tôi là một kẻ ngoan cố, cứng đầu, không đủ khả năng để bảo vệ và chăm sóc cô ấy, hôm nay mọi thứ đã khác, ngay bây giờ đây tôi muốn cầu hôn cô ấy.

"Trên sân khấu, Mạnh Trường Lăng dõng dạc tuyên bố, anh lấy chiếc nhẫn cầu hôn trong túi áo ra, quỳ xuống trước mặt A Nhuyễn, ánh mắt dịu dàng nhìn cô.

A Nhuyễn đứng hình.

Cô chưa từng nghĩ Mạnh Trường Lăng sẽ cầu hôn cô giữa chỗ đông người như thế này.

Trước đây chẳng phải anh ta từng nói cô là một người tàn tật, lấy cô anh ta sẽ bị cười nhạo sao?Vậy mà hôm nay anh lại tuyên bố với bàn dân thiên hạ rằng mình muốn lấy một người câm, anh ta lại làm vậy là gì điều gì?Nhìn chiếc nhẫn cầu hôn, cô chần chừ không chịu đưa tay ra đón nhận.

Cả hội trường im lặng, mọi người đều cảm thấy bất ngờ, ông chủ đẹp trai phong độ, khí chất ngút trời của họ mà cũng bị từ chối khi cầu hôn sao?Thời gian cứ thế trôi đi, hai tay A Nhuyễn vẫn không chịu đưa ra.

Mạnh Trường Lăng vẫn quỳ đó.

Không khí im lặng đến đáng sợ.

Mạnh Trường Lăng như không quan tâm đến mọi thứ xung quanh, anh vẫn giữ nguyên tư thế đó, tay giơ cao chiếc nhẫn.

A Nhuyễn cắn chặt môi, hai tay đan chặt vào nhau, lòng bàn tay lấm tấm mồ hôi.

"Đã đến thời gian khai tiệc và tôi đề nghị Lăng thiếu hãy dành thời gian cho mọi người.

" Hà Siêu lên sân khấu cầm micro cứu nguy cho Mạnh Trường Lăng, nhưng anh tỏ vẻ không hài lòng, trừng mắt nhìn Hà Siêu rồi bất đắc dĩ đứng dậy.

Bị từ chối lời cầu hôn trước mặt mọi người, mà ở đây lại toàn thuộc hạ cấp dưới, nếu là người khác thì đã không còn lỗ mà chui xuống rồi, thế nhưng Mạnh Trường Lăng vẫn ung dung bình tĩnh, anh đứng sát A Nhuyễn rồi thì thầm vào tai cô: "Anh sẽ cầu hôn cho đến khi nào em đồng ý mới thôi.

"A Nhuyễn khẽ nghiêng người né tránh.

Buổi tiệc diễn ra trong bầu không khí rất vui vẻ, thỉnh thoảng lại có người đến chúc rượu nhưng Mạnh Trường Lăng rất giữ mình, chỉ nhấm nháp uống tượng trưng, suốt buổi tiệc ánh mắt anh nhìn A Nhuyễn không rời.

Đối mặt với ánh mắt săm soi của mọi người, A Nhuyễn cảm thấy không được tự nhiên cho lắm, nhất là mấy cô nhân viên nữ, ngoài ngưỡng mộ và bất ngờ ra, ánh mắt họ còn chứa rất nhiều điều khác, khiến cô cảm thấy vô cùng áp Iực.

"Chị gái! !" Lúc cô đang đứng ngoài ban công, bỗng có tiếng gọi từ phía sau, là Nguyễn Mộng Khiết.

Mặc dù tuổi tác như nhau, nhưng nhìn Nguyễn Mộng Khiết xinh đẹp và trẻ trung hơn hẳn, điều này là hiển nhiên, cô ta được lớn lên trong điều kiện tốt hơn cô rất nhiều.

Nghĩ đến việc bố mẹ đã vì tiền mà bán mình, tim cô đau nhói, "Có chuyện gì vậy?"Cô đưa tay ra hiệu.

Nguyễn Mộng Khiết nhìn cô bằng ánh mắt kì lạ, "Tôi không hiểu thứ ngôn ngữ đó! " Giọng điệu cô ta có đôi chút khinh miệt.

A Nhuyễn buông tay xuống, cau mày nhìn Nguyễn Mộng Khiết cô ta đến tìm cô là có chuyện gì muốn nói hay sao?"Em muốn chị hãy tránh xa anh rể, à không, là Lăng thiếu mới phải.

" Nguyễn Mộng Khiết cong cớn, "Tôi gọi anh ấy là anh rể, là bởi anh ấy yêu cầu tôi phải gọi như thế, chứ tôi không bao giờ chấp nhận.

"A Nhuyễn nheo mày lại, cô thấy người em sinh đôi này cũng thật thú vị, cô ta sống một c*ộc sống đủ đầy nhờ tiền bố mẹ bán cô, tận hưởng sự chăm sóc của Mạnh Trường Lăng, bây giờ cô ta có tư cách gì yêu cầu cô phải tránh xa Mạnh Trường Lăng?"Mạnh Trường Lăng là một người đàn ông tài giỏi xuất chúng, đẹp trai phong độ, là nam thần trong mắt đám nhân viên nữ ở công ty này, còn chị thì sao? Chị chỉ là một con câm, chị không xứng với anh ấy.

"Nếu những lời này được nói ra bởi người ngoài thì có lẽ cô sẽ không thèm quan tâm để ý Iàm gì, nhưng đằng này nó lại do chính em gái ruột mình nói ra!Mặc dù cũng không phải thân thiết gì cho lắm, thế nhưng khi nghe Nguyễn Mộng Khiết nói ra những lời này, cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Chỉ cần anh ấy cảm thấy tôi xứng là được rồi, cô không thấy anh ấy vừa quỳ xuống cầu hôn tôi sao?" A Nhuyễn ra hiệu, lúc này cô đang rất muốn phản đòn lại Nguyễn Mộng Khiết.

.
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 39: Có Anh Còn Chưa Đủ Sao


A Nhuyễn nhếch mép cười mỉa mai, ban nãy cô ta vừa nói không hiểu ngôn ngữ của người câm, vậy sao giờ cô ta lại tức giận ra mặt như vậy.

"Nếu tôi là một kẻ hèn kém thì tối nay anh ấy đã không đưa tôi đến đây dự tiệc.

"A Nhuyễn cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, mệt cả về thể xác lẫn tinh thần, cô định rời đi thì Nguyễn Mộng Khiết cất tiếng: "Tôi yêu anh ấy, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, chị thật sự không thể từ bỏ anh ấy sao?"Đúng lúc này A Nhuyễn thấy Mạnh Trường Lăng đang tiến về phía hai người họ, nhìn bộ mặt lo lắng của anh thế kia chắc hẳn đã tìm cô được khá lâu rồiBỗng A Nhuyễn tiến thẳng về phía anh, ôm Iấy cổ rồi hôn lên môi anh.

Qua khóe mắt cô nhìn thấy khuôn mặt cứng đờ của Nguyễn Mộng Khiết, trong lòng không khỏi thỏa mãn, nụ hôn khiến Mạnh Trường Lăng cảm thấy đôi chút bất ngờ, khi nhìn thấy Nguyễn Mộng Khiết anh liền hiểu ngay vấn đề.

Anh nắm chặt tay A Nhuyễn, bàn tay cô thật lạnh, đôi mắt cô cũng lạnh lùng không kém.

Ánh mắt A Nhuyễn lóe buồn, Mạnh Trường Lăng ôm chặt lấy cô, "Không có người thân yêu thương em, vậy hãy để anh được yêu thương em, chẳng nhẽ có anh còn chưa đủ hay sao?"Tráị tim cô bỗng đập rộn ràng.

Không ngờ Mạnh Trường Lăng cũng nói được những câu ngôn tình như thế này, những câu nói đó như đánh trúng vào yếu điểm của cô.

Giọng anh rất dứt khoát, như thể có anh rồi thì cô sẽ không còn phải lo sợ bất cứ điều gì trên đời này nữa"Anh rế.

"Nguyên Mộng Khiết tủi thân tiến đến, khuôn mặt cô ta lúc này trông thật nhợt nhạt.

Mạnh Trường Lăng cau mày nhìn, "Bao năm nay tôi chăm lo cho cả nhà cô tất cả là vì A Nhuyễn, để cô làm việc ở tập đoàn Mạnh Thị là đã tạo điều kiện hết mức cho cô rồi mà cô còn không biết trân trọng, từ nay cô đừng đến đây nữa.

"Nguyễn Mộng Khiết sững sờ, chưa kịp phản ứng gì thì đã bị Hạ Phi lôi ra ngoài.

Nguyễn Mộng Khiết chỉ là một nhân viên quèn, vốn dĩ không đủ tư cách tham dự buổi tiệc ngày hôm nay, cô ta lén lút xuất hiện đã khiến Mạnh Trường Lăng khó chịu rồi, lại còn dám mạo phạm đến A Nhuyễn, thật xấc xược.

Bên ngoài khách sạn, Nguyễn Mộng Khiết bị lôi đi rất xa, sau khi Hạ Phi rời đi, bỗng một bóng người lén lút đi theo sau cô ta, quay lại nhìn Nguyễn Mộng Khiết giật nảy mình: "Chương Tố Cẩm ! !"Từ ngày bị đuổi ra khỏi nhà, Chương Tố Cẩm trở thành kẻ không nhà không cửa, đường đường là thiên kim tiểu thư như cô ta mà cũng có Iúc gặp cảnh nhục nhã ê chề như thế này, tất cả là tại Mạnh Trường Lăng.

Lúc đầu cô ta nghĩ sau khi nói những điều đó với A Nhuyễn thì cô nhất định sẽ tránh xa Mạnh Trường Lăng, cô ta sẽ có cơ hội quay lại bên anh, nhưng thật không ngờ A Nhuyễn không những không tránh xa Mạnh Trường Lăng, ngược lại còn dở thủ đoạn quyến rũ anh ta, thậm chí tối nay anh ta còn cầu hôn cô trước bàn dân thiên hạ nữa.

Cô ta không thể nuốt trôi được nỗi nhục này.

Đến ngay cả một đứa nhân viên quèn như Nguyễn Mộng Khiết bây giờ cũng không coi cô ta ra gì nữa, cô ta cố nén nỗi tức giận lại, đưa Iòng bàn tay ra trước mặt Nguyễn Mộng Khiết, "Cô hãy giúp tôi một việc, tôi sẽ cho cô chiếc nhẫn này.

"Mạnh Trường Lăng bảo vệ và canh chừng A Nhuyễn rất nghiêm ngặt, vậy nên cô ta không thể tiếp cận A Nhuyễn được.

Nguyễn Mộng Khiết nhìn chiếc nhẫn kim cương vừa to vừa đẹp trong tay Chương Tố Cẩm, bụng thầm nghĩ chắc hẳn nó sẽ rất đắt.

"Chuyện gì vậy?""Cô hãy giúp tôi việc này! "----Sau khi buổi tiệc kết thúc, A Nhuyễn đến nhà trẻ đón Hựu Hựu, cô giáo thấy A Nhuyễn đến thì hốt hoảng: "Bà Mạnh, không phải bà vừa đến đón Hựu Hựu rồi sao?".
 
Lăng Thiếu! Nhẹ Một Chút, Đau!
Chương 40: Hựu Hựu Bị Bắt Cóc


A Nhuyễn ngạc nhiên lắc đầu, "Tôi vừa mới đến mà.

"Cô giáo hốt hoảng, "Vừa nãy có một người giống hệt cô đến đón Hựu Hựu, cô ta giống cô từ quần áo đến kiểu tóc, Hựu Hựu cũng gọi cô ta là mẹ, cô ta đã đưa Hựu Hựu đi rồi"A Nhuyễn hoảng loạn nghĩ ngay đến Nguyễn Mộng Khiết.

Đúng lúc này điện thoại cô có tin nhắn: Muốn cứu con cô về thì hãy mau đến đây.

Địa chỉ được gửi đến.

Không kịp nghĩ gì nhiều, A Nhuyễn vội vàng đi đến điểm hẹn, trên đường đi cô liên tục thúc giục tài xế taxi.

Hựu Hựu đã bị bắt cóc, điều này khiến cô như phát điên.

Lúc gần đến điểm hẹn, điện thoại cô bỗng rung lên, nghĩ là Nguyền Mộng Khiết gọi nên còn không nhìn màn hình liền nghe máy, đầu dây bên kia giọng Mạnh Trường Lăng đầy lo lắng: "A Nhuyễn, em đang ở đâu vậy? Hãy mau quay về.

"A Nhuyễn không thể nói được, chi biết giữ điện thoại nghe.

"Em đừng ngu ngốc như vậy, người Chương Tố Cẩm muốn trả thù là anh chứ không phải em, anh đang đến, em hãy mau quay về đi.

"Mạnh Trường Lăng đã biết tin Hựu Hựu bị bắt cóc, anh đã khống chế được Nguyễn Mộng Khiết, cô ta khai rằng chủ mưu vụ bắt cóc này Ià Chương Tố Cẩm, sau đó anh cũng đã tịch thu điện thoại của cô ta.

Khuôn mặt A Nhuyễn căng thẳngLà Nguyễn Mộng Khiết và Chương Tố cẩm liên kết nhau bắt cóc Hựu Hựu sao?Thế nhưng dù là Nguyễn Mộng Khiết hay Chương Tố Cẩm thì cũng đều đang mong cô đến điểm hẹn, cô không thể để Hựu Hựu gặp nguy hiểm được.

Xe cuối cùng cũng đến điểm hẹn, là một ngôi làng xa lạ, khắp nơi trồng hoa màu, bên cạnh một cái ao lớn là một ngôi nhà cũ kĩ dột nát, cổng lúc này đang mở, Chương Tố Cẩm mái tóc rũ rượi, tay lăm lăm con dao ngồi trên chiếc ghế nát giữa sân.

Thấy A Nhuyễn đến, cô ta lập tức đứng dậy, khuôn mặt như điên dại, "Con tiện nhân, cuối cùng mày cũng đến.

"A Nhuyễn cẩn thận bước từng bước vào trong vườn, vừa đi vừa đưa mắt dò tìm xung quanh, "Hựu Hựu đang ở đâu?"Chương Tố Cẩm cười khẩy, "Thằng bé đang ở phía sau nhà.

"Cô ta lùi vài bước nhặt lấy con dao gọt hoa quả đã chuẩn bị sẵn trên nền đất ném về phía trước mặt A Nhuyễn, "Hôm nay một là mày chết, hai là con trai mày sẽ phải chết, mày chọn đi.

"Nói xong Chương Tố Cẩm điên dại chạy vào phòng lôi Hựu Hựu ra ngoài, tay kề kề con dao sáng loáng ngay sát cổ cậu bé.

"Đừng!""Cầm dao lên, mày hãy chọn đi.

" Chương Tố cẩm như một kẻ điên.

A Nhuyễn nhặt lấy con dao, nhìn thấy Chương Tố Cẩm đã cứa một vệt nhẹ trên cổ Hựu Hựu, cô hốt hoảng, lắc đầu lia lịa cầu xin Chương Tố Cẩm đừng làm hại Hựu Hựu.

Chương Tố Cẩm cười lớn, "Vậy mày hãy tự giết mình đi, đợi mày chết xong chắc Mạnh Trường Lăng cũng sẽ đến, lúc đó ta sẽ đưa Hựu Hựu cho anh ta.

"Mặc dù rất đau, rất sợ, nhưng Hựu Hựu vẫn im lặng nhìn A Nhuyễn, không kêu đau dù chỉ một tiếng.

A Nhuyễn không kìm được nước mắt, "Mẹ yêu con.

" Đúng lúc vung dao lên định đâm vào cổ thì bỗng cánh tay cô bị ai đó nắm chặt rồi đoạt lấy con dao trên tay.

Là Mạnh Trường Lăng.

Anh ấy đã đến.

Anh đến nhanh vậy sao?Chương Tố Cẩm trợn tròn mắt, tay nắm chặt con dao rồi vội vã lôi Hựu Hựu về phía sau.

"Chương Tố Cẩm, cô đừng làm càn.

" Mạnh Trường Lăng kéo A Nhuyễn ra sau lưng che chở, ánh mắt lạnh lùng nhìn Chương Tố Cẩm.

Chương Tố Cẩm cười lớn, "Tôi làm càn? Vậy còn anh thì sao? Anh đơn phương ly hôn với tôi, anh khiến bố tôi đoạn tuyệt với tôi, khi làm những chuyện đó anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?".
 
Back
Top Bottom