Khác Lan Hương Duyên - Hoà Yến Sơn

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Lan Hương Duyên - Hoà Yến Sơn
Làm Khách


Chương 120: Làm Khách

Lan Hương Duyên

Tác Giả: Hoà Yến Sơn

Chuyển Ngữ: Mephim660

Nói về Hương Lan, từ Tống gia trở về, như du hồn trở về nhà, đóng cửa sương phòng, ngồi một chỗ rất lâu, chỉ chăm chú nhìn chiếc vòng ngọc Tống Kha tặng trên cổ tay.

Ngồi đến khi chân trời buông xuống, mới đứng dậy, dùng sức tháo chiếc vòng ra, lại lục tung tủ rương, thu thập hết những thứ Tống Kha tặng cho nàng bỏ vào một cái hộp, khóa một ổ khóa lớn rồi nhét xuống gầm giường, rồi mở cửa ra ngoài giúp Tiết thị chuẩn bị cơm nước như không có chuyện gì.

Bảy tám ngày sau, Trần Vạn Toàn từ cửa hàng về nhà, mang theo tin Tống Kha và Trịnh Tĩnh Nhàn đính thân, phu phụ họ Trần liếc mắt nhìn Hương Lan, nhưng thấy Hương Lan vẫn tươi cười, dùng đũa gắp thức ăn cho hai người họ, dường như không nghe thấy.

Lại qua mấy ngày, Tống Kha bán hết sản nghiệp trong tay, đưa một nhà già trẻ vào kinh.

Ngày lên đường, các quan viên, hương thân có tiếng trong Kim Lăng đều đến tiễn ở Thập Lý đình, Trần Vạn Toàn đương nhiên cũng đến tiễn biệt, về nhà khoe khoang hết lời về quang cảnh hoành tráng, lại lấy ra một bức thư cho Hương Lan, nói là tiểu đồng của Tống Kha lén nhét cho ông, nhờ ông chuyển giao.

Hương Lan về phòng mở thư ra xem, chỉ thấy trên giấy viết hai chữ "Trân trọng".

Trong lòng nàng bỗng đau đớn không kìm nén nổi, nỗi bi thương chất chứa nhiều ngày vì hai chữ này không giữ được nữa, nước mắt lập tức rơi như mưa.

Tống Kha là mối ràng buộc kiếp trước của nàng, cũng là một tia sáng trong lòng nàng, mỗi lần nghĩ đến hắn, Hương Lan đều cảm thấy dù kiếp này nhiều thăng trầm, nhưng có thể gặp lại, lão thiên gia cuối cùng cũng đối với nàng không bạc, chỉ là giờ đây Tống Kha thật sự đi rồi, ngày sau sẽ thành thân cùng người khác sinh hài tử, từ đó Tiêu lang là người xa lạ, họ chỉ có thể trong lòng chúc nhau trân trọng, cách biệt thiên nhai.

Hương Lan trong phòng khóc đến đau tâm liệt phế, phu phụ họ Trần đứng ngoài cửa lắng tai nghe trong phòng.

Trần Vạn Toàn xoa xoa tay, sốt ruột nói: "Nữ nhi vốn đã yếu ớt, khóc hỏng người thì làm sao?

Bà mau vào khuyên đi."

Tiết thị nhăn mặt buồn bã nói: "Lan tỷ từng lén nói qua với ta, nói Tống đại gia thật lòng muốn tam môi lục sính cưới nàng làm chính thê, ta cũng bán tín bán nghi, cảm thấy không giống, chuyện này quả nhiên hỏng rồi.

Mấy ngày trước ta còn thấy không sao, hôm nay xem bức thư đó sao lại khóc thảm thương như vậy."

Trần Vạn Toàn trừng mắt mắng: "Bà hiểu cái rắm!

Nha đầu đó si tâm vọng tưởng, bà cũng không khuyên bảo, ngược lại còn mộng theo!

Tống đại gia là nhân vật gì, Tiến sĩ nhị bảng, quan lão gia tại Hàn Lâm viện, còn có thể coi trọng Hương Lan?

Không thấy người ta đã đính thân với tiểu thư Hiển Quốc công sao?

Nữ nhi khóc thành như vậy, nàng mà có mệnh hệ gì, ta với bà không xong!"

Tiết thị nhíu mày: "Ông nóng giận với ta làm gì?

Lan tỷ nhi tính khí mười con trâu kéo không quay đầu, ta khuyên được sao?"

Trần Vạn Toàn thở dài một hơi ngồi thụp xuống đất, rút hạn yên* từ thắt lưng ra hút vài hơi, hừ một tiếng: "Chúng ta chỉ là dân thường nhỏ bé, không với tới đại hộ nhân gia, chi bằng cứ giữ phận sống cuộc sống của mình thôi."

*(thuốc lá sợi)

Tiết thị nói: "Đây cũng là ý của ta, tuổi của Lan tỷ nhi cũng đã lớn, tìm cho nàng một nhà tốt, hỷ sự này đến, chuyện của Tống đại gia cũng sẽ qua đi."

Trần Vạn Toàn nói: "Trước đây ta thấy làm thiếp cho Lâm đại gia là rất tốt, nhưng Lan tỷ nhi không thích, Lâm gia cũng có vài nữ nhân lợi hại, Lan tỷ nhi vào đó cũng sợ bị ức hiếp, Lâm đại gia ở kinh thành mãi chưa về, còn không biết đợi đến hầu niên mã nguyệt, chi bằng gả cho người trong nhai phường, hai chúng ta chỉ có một nữ nhi này, sau này có đau đầu bệnh sốt, cũng có người hầu hạ bên giường."

Nói rồi đứng dậy, gõ hạn yên xuống chân, nói: "Trong lòng ta đã chọn được người rồi... bà thấy tiểu Hạ tướng công thế nào?"

Tiết thị nhướng mày: "Hạ Vân?"

Trần Vạn Toàn nói: "Chính là hắn.

Tiểu hạ tướng công giờ đã là cử nhân, tuy không đỗ Tiến sĩ, nhưng giờ được chủ bộ đại nhân để mắt, làm thư lại* trong nha môn, cũng là thân phận quan.

Ta thấy hắn tài học cao, phẩm mạo cũng tốt, là người đáng tin.

Mấy ngày nay cứ chạy đến nhà chúng ta, rõ là có ý với Lan tỷ nhi, còn từng sai người đến thăm dò ý tứ ta.

Người như vậy mà không nhanh đính ước, lỡ bị người khác giành mất thì hối hận đã muộn."

*(là thư dịch tại huyện nha, châu nha, phủ nha giữ vai trò phụ tá ghi chép cho quan huyện hoặc quan phủ.

Chuyên phụ trách giấy tờ, sổ sách, ghi chép, truyền đạt lệnh...)

Tiết thị nói: "Tiểu hạ tướng công đúng là tốt, chỉ có một chuyện không quá vừa ý, nhà bần cùng, hắn còn có hai ca ca, một tỷ tỷ, hai muội muội và ba đệ đệ, đều là không có tiền, cha mẹ và các tẩu tử của hắn đều khó sống chung, chỉ sợ Lan tỷ nhi gả đến chịu khổ."

Trần Vạn Toàn vẫy tay: "Không có tiền có sao?

Hắn đã là quan rồi, còn sợ sau này không ăn ngon mặc đẹp?

Nữ nhi nhà nào không phải hầu hạ cha mẹ trượng phu, sống hòa thuận với tẩu tử, người khác làm được, Lan tỷ nhi sao lại không làm được?"

Tiết thị vẫn lo lắng: "Chuyện này không biết Lan tỷ nhi có nguyện ý không..."

Trần Vạn Toàn trố mắt lớn tiếng: "Bà còn quản nha đầu đó có vui lòng không!

Nha đầu đó thích Tống đại gia, người ta có vừa ý đâu!

Chuyện này không thể tùy tính nha đầu đó được, Lan tỷ nhi đã mười sáu tuổi rồi, lẽ nào còn lưu ở nhà thành thù sao!

Xưa nay đều là nghe lệnh cha mẹ, lời mai mối, thấy tốt thì đính ước, lẽ nào ta lại hại nàng!"

Vung tay đi vào phòng.

Lại nói về Hương Lan, khóc mệt rồi gục trên giường thiếp đi.

Ngày hôm sau từ trong phòng đi ra, lại là dáng vẻ tinh thần sảng khoái, nếu không phải vành mắt sưng, hoàn toàn không nhìn ra hôm qua nàng đã khóc thảm thương như vậy.

Chỉ là cả ngày đóng cửa trong phòng vẽ tranh, ngoài ra chăm sóc hoa cỏ, cũng rất ít nói cười.

Tiết thị nhìn thấy không khỏi lo lắng.

Hôm nay, Hương Lan chống song cửa lên, đặt một chậu huệ lan lên song đài*, cầm bình tưới nước.

Tiết thị đi đến trước cửa sổ nói: "Chút nữa mẹ của tiểu Hạ tướng công, tẩu tử và muội muội của tiểu hạ tướng công đến nhà chúng ta làm khách, chút nữa con cũng qua đây, không được thất lễ."

Hương Lan tùy miệng đáp ứng.

*(bệ cửa sổ)

Không lâu sau, mẹ của Hạ Vân là Kim thị, cùng Hạ nhị tẩu và Hạ tam tỷ đều đến.

Tiết thị tự mình mở cửa, đón vào, nắm tay Kim thị, trong miệng cười nói: "Đã lâu không gặp, lão tỷ tỷ lại có tinh thần hơn, trông khí sắc so với trước càng tốt hơn, quả nhiên là người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái."

Kim thị vốn là người Dự Châu, theo người nhà chạy nạn đến Kim Lăng, sau gả cho nhà họ Hạ, tuy lớn hơn Tiết thị tám tuổi, nhưng trông như già hơn Tiết thị hơn hai mươi tuổi.

Tiết thị từng là nha hoàn hầu hạ trong đại trạch môn, tuy chỉ là tam đẳng, nhưng cũng coi như cũng thấy qua một vài chuyện, Trần gia so với Hạ gia lại sung túc hơn, Kim thị mỗi lần đều tự thẹn kém người, nhưng giờ Hạ Vân đỗ cử nhân, lại làm thư lại trong nha môn, Kim thị lập tức cảm thấy dương môn thổ khí*, lưng cũng thẳng hơn, mỉm cười dè dặt : "Ta thì trong lòng thoải mái, nhất là tiểu tam tử nhà chúng ta biết tranh khí, này, sáng nay lại lên nha môn rồi, nói là phải điểm..."

*(mát mày mát mặt)

Nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy một gian nhà chính hai gian phụ, so với nhà người bình thường to hơn không ít, là trông như mới quét vôi sửa sang, trông càng chỉnh tề tinh trí, Một kiểu vách ngăn chạm trổ hoa văn, song cửa dán giấy ngũ sắc, lại có khí phái thập túc.

Trong sân chính giữa lát phiến đá xanh, lại có lối nhỏ lát đá cuội, xung quanh đầy hoa cỏ, tranh nhau khoe sắc, lại có một một ít sơn thạch, trồng cây chuối, bên cạnh đặt một cái chum lớn, mấy con cá vàng bơi lội, dưới giàn nho đặt bàn đá ghế đá, trên treo lồng gỗ đỏ, líu lo nhảy nhót một con chim hoàng oanh.

Có một con đại hoàng nhe răng sủa hai tiếng, Tiết thị quát mắng hai câu liền lại nằm xuống chỗ râm mắt lim dim ngủ.

Những phụ nhân họ Hạ lập tức nhìn đến há hốc mồm, nửa câu sau của Kim thị nghẹn trong cổ họng, không sao thốt ra được.

Hạ tam tỷ nuốt nước bọt, kinh ngạc nói: "Trời ơi, lại giàu như vậy, đây giống như sống trong tiên cảnh vậy!

Nhà chúng ta giống như chuồng lợn."

Kim thị nghe câu này mới hoàn hồn, âm thầm tức giận Hạ tam tỷ nói chuyện mất thể diện, quay đầu trừng mắt nhìn nàng ta.

Hạ nhị tẩu trong lòng dù cũng kinh ngạc đô kỵ, nhưng nghe Hạ tam tỷ nói chuyện không ra sao, liền tát sau đầu nàng ta một cái, mắng nhỏ: "Nha đầu chết tiệt, cái miệng chó này mà còn nói nhảm khắp nơi thì không mang ngươi đi nữa!"

Hạ tam tỷ xoa sau đầu, bĩu môi rất không vui.

Tiết thị nhìn thấy hết nhưng giả vờ không thấy, chỉ cười nói: "Đây là nữ nhi nhà ta cứ nói trồng chút hoa và cây mới tốt, vừa hay có đại hộ nhân gia muốn tu sửa viện tử, chút hoa cỏ, kỳ thạch còn thừa vứt đi, cha nàng liền tìm xe kéo về, cũng không tốn mấy đồng.

Hai cha con giày vò nửa ngày mới trồng xong, giờ cũng có dáng vẻ."

Kỳ thực Trần Vạn Toàn cũng không đủ kiên nhẫn chỉnh trang sân vườn như vậy, chỉ là Hương Lan nói phải ngắm hoa cỏ mới có thể vẽ tranh, Trần Vạn Toàn mới không ngại khó nhọc, thu dọn cái sân này.

Nụ cười trên mặt Kim thị liền có chút không tự nhiên.

Trước đây Hạ Vân đỗ cử nhân, có mấy ân thực nhân gia có tiếng cũng đến gửi bạc, ngoài ra còn có hương thân thể diện tặng một ngôi nhà trống, tuy không rộng rãi, lại có chút cũ, nhưng cũng là một trạch viện hai sân hai lối vào, thu dọn cũng sạch sẽ, cả nhà chuyển đến chỉ cảm thấy vui mừng, tự cảm thấy đã áp đảo mọi người, giờ đến nhà họ Trần nhìn, một cái sân nhỏ như vậy, đã bề thế gấp mười lần nhà bà.

Đợi vào nhà nhìn, chỉ thấy bàn dài ghế gỗ mun, bình hoa pháp lang, các bức tranh chữ treo đủ loại và chén trà men xanh hạt lục vẽ liên hoa dùng để uống trà, thế mà lại bày biện của một phú hộ.

Bên này ngay cả Hạ nhị tẩu cũng kinh ngạc, sờ chén trà và bàn, liên tục nói: "Ai ya, đây đúng đại hộ nhân gia có thể diện...

Lâm gia kia dù tiền có thể diện cũng chỉ đến thế thôi, một phòng đồ cổ này còn đáng bao nhiêu bạc đây...

Ôi trời, điểm tâm cũng đẹp như vậy, khiến người ta không nỡ ăn..."

Hạ tam tỷ sớm đã nhét hai miếng bánh điểm tâm vào miệng, nhai ngấu nghiến, nói: "Sao lại không nỡ ăn?

Còn thơm hơn cả nhà mình mua dịp Tết nữa."

Tiết thị đắc ý, cười nói: "Đây là bánh ngọt của Quý Tô trai, hôm qua cha nàng đi thượng nhai mua đấy, cứ thoải mái ăn, còn nhiều lắm."

Kim thị trong lòng càng chua, hắng giọng nói: "Ta nói Tiết đại muội, ta nói vài câu chỉ sợ muội không thích nghe...

Sân vườn thu thập hoa mộc lòe loẹt như vậy có tác dụng gì?

Chi bằng nuôi gà vịt thiết thực hơn, mỗi ngày có gà gáy không nói, lại còn nhặt được vài quả trứng, ngày lễ ngày Tết lại có thể mổ thịt, không thực tế hơn mấy thứ hoa cỏ nhiều sao?

Còn mấy thứ điểm tâm này, không thỏa đáng nhất, tự làm thì tốn dầu tốn bột, ra ngoài mua thì một xâu tiền mới được hai gói nhỏ, nhà muội không như nhà chúng tôi, nhà chúng tôi có cử nhân làm việc trong nha môn, ngày ngày có người đến tặng mấy thứ bánh trái này, dù có mang đến, ta cũng không thích ăn, cứ vứt không thôi."

Tiết thị nghe câu này không khỏi sững sờ, sắc mặt hơi chùng xuống.

#hoayenson

#lamcamlau

#lanhuongduyen

#lanhuongnhuco

#mephim660

#truyencodai

#TranHuongLan
 
Lan Hương Duyên - Hoà Yến Sơn
Làm Khách 2


Chương 121: Làm Khách (Hai)

Lan Hương Duyên

Tác Giả: Hoà Yến Sơn

Chuyển Ngữ: Mephim66

Kim thị nói xong trong lòng thấy dễ chịu hơn chút, bưng trà lên uống một ngụm, lại liếc nhìn Tiết thị, chỉ thấy bà ta mặc một chiếc đối khâm bằng lụa mềm màu tử đinh hương, bên dưới mặc váy bông lụa trắng, trên đầu cài trâm lụy ti* và trâm cài ngọc bích khảm ngọc, tai đeo hoa tai vàng lấp lánh, trông như dáng vẻ địa chủ thái thái.

Còn bản thân mặc áo bông màu xanh đã cũ, váy màu ngọc, trên đầu cài trâm bạc đồng hoàn, trên cổ tay một chiếc vòng bạc vẫn là của hồi môn năm xưa, ngoài ra trang sức gì khác đều không có, so với Tiết thị càng thêm phần túng thiếu.

*(Lụy ti: là trâm được làm bằng những sợi vàng/bạc kéo thành sợi mảnh, uốn kết thành hoa văn)

Hóa ra Hà Vân tuy đỗ cử nhân, cũng nhận quà tặng của hương thân, đến nha môn làm thư lại, nếu là nhà bình thường cũng có thể khá giả vài phần.

Nhưng Kim lại quá năng sinh dưỡng, tuy hai nhi tử đã thành thân, một nữ nhi đã xuất giá, trong nhà vẫn còn hai nữ nhi đợi gả, lại có một đôi song sinh mười hai tuổi, ấu tử mới bảy tuổi, nhưng từ trong bụng mẹ đã mang bệnh, cầu y vấn dược tốn không ít bạc, đến nay chưa thuyên giảm, chỉ còn thoi thóp nằm trên giường.

Trong nhà chỉ trồng mấy mẫu ruộng xấu, vì vậy không được mấy thể diện.

Kim thị thầm nghĩ trước đây Tiết thị cũng không có mấy món trang sức, ngày ngày mặc đi mặc lại chỉ hai ba bộ y phục, sao bỗng nhiên lại đeo vàng đeo bạc rồi.

Trong lòng lại không thoải mái, ho hai tiếng, trên mặt chất đầy nụ cười giả tạo, nói: "Tiết đại muội ăn mặc thật là thể diện, chậc chậc chậc, vàng bạc cả đầu thế này sắp làm hoa mắt ta rồi."

Tiết thị nén sự khó chịu lòng, nói: "Cũng nhờ cha nàng vận may đến, làm tọa đường chưởng quỹ tại chỗ tại cửa tiệm vạn bảo lớn, sinh kế liền khá lên.

Bây giờ đông gia* đi kinh thành, chuyển nhượng cửa tiệm, khó được tân đông gia cũng coi trọng cha nàng, lại giữ người lại.

Lúc rảnh rỗi lại thu một ít đồ cổ về bán, cuộc sống cũng tạm ổn, năm nay dịp Tết, cha nàng đã chuẩn bị cho Lan tỷ nhi thêm vài món trang sức, ta cũng nhờ hưởng chút, mua hai ba món."

*(Ông Chủ)

Kim thị làm tư thế người lớn tuổi, hơi nghiêng người, nhìn Tiết thị, nói với vẻ chân thành: "Ta nói Tiết đại muội, ta lớn hơn muội vài tuổi, thứ lỗi, phải nói hai câu, giờ cuộc sống tốt rồi, không thể đem tiền mua vàng bạc trang sức lãng phí, ngày sau chỗ dùng tiền còn nhiều...

Theo ta, giờ nhân lúc Trần đại huynh đệ còn trẻ, nhanh bỏ ra vài lượng bạc mua một nha hoàn có thể sinh dưỡng về, bất hiếu có ba, vô hậu là lớn nhất, nhà họ Trần cũng không thể đoạn tuyệt hương hỏa chứ!"

Kim thị vừa nói ra lời này, Tiết thị triệt để biến sắc.

Bà từ khi ra khỏi Lâm gia, đã cùng Trần Vạn Toàn chịu khổ chịu cực, lại phải nhẫn nhịn tật thích uống rượu nóng nảy của trượng phu, giờ mới qua được vài ngày tốt đẹp, lại có người không liên quan chạy đến bảo Trần Vạn Toàn nạp tiểu thiếp!

Tiết thị tức giận, vừa định mở miệng, lại nghe Kim thị nói: "Không có nhi tử, muội để Trần đại huynh đệ trăm năm sau sao gặp tổ tiên dưới suối vàng, dù kiếm được bao nhiêu gia nghiệp, không có nhi tử thì làm sao đây?

Sau này bên giường không có người hầu hạ.

Trước đây nhị nha đầu nhà họ Cung nhai phường cũ muội biết chứ?

Eo to mông tròn, có tướng sinh nhi tử, năm nay mười tám rồi, cùng nhà họ nhắc đến, chắc chắn đồng ý, ngày mai ta đi hỏi giúp muội?"

Tiết thị cười lạnh: "Lão tỷ tỷ nói đùa phải không?, 'bên giường không có người hầu hạ', bên cạnh ta còn có Lan tỷ nhi."

Kim thị che miệng cười, xung quanh mắt toàn nếp nhăn, so với lúc không cười lại già thêm hai phần, nói: "Lan tỷ nhi sớm muộn cũng phải xuất giá, sao còn có thể ở nhà cả đời, lẽ nào hai người muốn tìm một nhi tế đảo sáp môn*?

Ôi trời, hãy nghe lão tỷ khuyên một câu, người muốn làm nhi tế đảo sáp môn có thứ gì tốt?

Dù không tìm được người như tiểu tam nhà ta thi đỗ công danh làm đại quan, ít ra cũng phải tìm nhà có sản nghiệp chứ?"

*(Ở Rể)

Tiết thị tức đến chân tay lạnh buốt, đúng lúc này, chỉ nghe ngoài cửa có người nói: "Lời Hạ bá mẫu nói thật đúng như trong thâm tâm cháu."

Mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy Hương Lan bước vào, trên mặt tươi cười, vào trước thi lễ với người trong phòng, lại nói với Kim thị: "Vẫn là có chút sản nghiệp tốt hơn, chỉ có hư danh, kỳ thực trong nhà tha gia đới khẩu* không xu dính túi, dù nhà cháu là tiểu môn tiểu hộ, nhưng cũng không dám kết thân với nhà như vậy.

Sau này thân thích nghèo một đống lớn, làm sao có thể sống qua ngày đây?"

*(gánh nặng gia đình)

Kim thị lập tức nhíu mày, trợn mắt, khuôn mặt hoa cúc càng thêm căng thẳng, cười lạnh: "Ta bất quá là có lòng tốt khuyên một câu, liền dẫn đến tiểu bối nhiều lời như vậy, đừng tưởng ta không nghe ra, tỷ nhi này là trong lời ngoài ý chèn ép nhà chúng ta.

Ta chỉ một lòng khuyên mẹ cháu, nạp thiếp cũng là chuyện vui, cha mẹ cháu tuổi dần dần lớn, cháu sớm muộn cũng xuất giá, bên cạnh sao có thể không có người chăm sóc...

Ta thật không còn mặt mũi ngồi đây nữa."

Nói xong đứng dậy định bỏ đi.

Tiết thị trong lòng tuy hả giận, nhưng trên mặt vẫn nói lời giữ lại, với Hương Lan nói: "Tiểu nữ tử không biết nặng nhẹ, trưởng bối nói chuyện con há có thể nói chen vào, còn không mau hướng Hạ bá mẫu xin lỗi đi."

Nhưng lại quay mặt nháy mắt với Hương Lan.

Kim thị ngẩng đầu hừ lạnh một tiếng, với Tiết thị nói: "Muội phải dạy nữ nhi cho tốt, miệng độc như vậy, sau này chỉ sợ khó gả!"

Hương Lan nói thanh thoát rõ ràng, như pháo liên thanh "Cháu còn nhỏ không hiểu chuyện, còn phải nhờ Hạ bá mẫu dạy bảo.

Cháu cứ nghĩ nạp thiếp là đại hộ nhân gia mới hợp.

Giống như nhà Hạ bá mẫu, có một vị cử nhân, giờ Hạ bá bá đi đâu chẳng được tôn xưng một câu 'lão thái gia'?

Uy phong thể diện như vậy, mới xứng nạp tiểu thiếp.

Một là tuổi Hạ bá bá và Hạ bá mẫu lớn hơn mẹ cháu, bên cạnh càng phải có người chăm sóc; hai là, thân phụ của cử nhân lão gia, nạp một tiểu thiếp cũng là hỷ sự, nói ra cũng nở mày nở mặt phải không?"

Kim thị vạn lần không ngờ đến nữ nhi nhà họ Trần lời lẽ không chịu thua kém như vậy, lại dùng gậy ông đập lưng ông, đánh một hồi mã thương, trên mặt liền tức giận thành màu trư can*.

Hạ tam tỷ thấy mẹ ăn thiệt, phẫn nộ đứng dậy nói: "Mẹ ta là muốn tốt cho nhà các người, mẹ ta đâu phải gà mái không biết đẻ trứng, cha ta nạp thiếp làm gì!"

*( Gan heo )

Hương Lan không thèm nhìn Hạ tam tỷ, chỉ nói với Kim thị: "Việc Hạ bá mẫu nói hôm nay có mấy chỗ không thỏa đáng, thứ nhất mẹ cháu còn trẻ, mấy năm trước hoàn cảnh gia đình không tốt, thân thể cũng hư nhược, bây giờ tịnh dưỡng thân thể, lại đến chùa quyên công đức cầu tự, cũng không lo không sinh được nhi tử.

Hạ bá mẫu nếu thật lo cha mẹ cháu không có nhi tử, nhìn vào phần tình cảm lân cư những năm qua, cũng nên khuyên mẹ cháu điều dưỡng thân thể mới phải.

Thứ hai là cha cháu chưa từng có ý định nạp thiếp, ngay cả ý định nhận nuôi nhi tử cũng không, bá mẫu không tin cứ hỏi thử xem.

Thứ ba là nạp thiếp cũng tốt, không nạp tiểu thiếp cũng tốt, đều là chuyện nhà chúng cháu, liên quan gì đến bá mẫu, Hạ bá mẫu ngày ngày cùng với một đám phụ nhân bên ngoài, suốt ngày chỉ nói chuyện nhà chuyện cửa, không biết cái gì gọi là thể thống, chẳng trách giờ làm mẹ cử nhân cũng không biết quy củ.

Cháu tuy bất tài, tốt xấu cũng từng làm việc trong trạch môn hai năm, biết chút liêm sỉ, hôm nay nói với Hạ bá mẫu một câu, vừa rồi khuyên người nạp thiếp, lại như bà mối nói kéo dây cho người, sau này đừng làm nữa.

Mất mặt Hạ bá mẫu vẫn là chuyện nhỏ, mất mặt tiểu Hạ tướng công, người khác còn tưởng tiểu Hạ tướng công cũng là kẻ nhiều chuyện đấy!"

Kim thị càng không ngờ Hương Lan lại nói ra một tràng như vậy, ngang nhiên làm mất mặt bà, tức run người, chỉ Hương Lan: "Ngươi...ngươi..." nửa ngày không nói được, giận dữ đứng dậy muốn đi, Hạ nhị tẩu là người mắt tinh, vội đỡ Kim thị, với Tiết thị nói: "Mẹ ta cũng có lòng tốt, vừa rồi nói sai, ta thay bà ấy tạ lỗi."

Tiết thị cũng vội xoa dịu, quát Hương Lan: "Không biết lớn nhỏ!"

Với Kim thị cười nói: "Tiểu nữ nhi không hiểu chuyện, lão tỷ tỷ ngàn vạn đừng giận nàng!"

Hạ nhị tẩu kéo cánh tay Kim thị nói: "Mẹ mau ngồi xuống, đây chỉ là lời nói tiếp lời thôi, có gì to tát đâu."

Liên tục liếc mắt ra hiệu với Kim thị.

Kim thị biết nhị tức phụ này là người tâm kế nhất, tuy không nhịn được muốn đi, nhưng rốt cuộc bà ta mặt dày, lại ngồi xuống.

Hà nhị tẩu là người biết nói chuyện, trước khen bày biện trong phòng đẹp, lại khen y phục của Tiết thị, sau đó lại chuyển hướng câu chuyện sang Hạ Vân, khen Hà Vân tài cao bát đẩu, tướng mạo tuấn tú vân vân.

Kim thị nghe cái này, lưng cũng thẳng lên, bắt đầu nói Hạ Vân trong nha môn được coi trọng thế nào.

Sau tam ngôn lưỡng ngữ, liền bỏ qua chuyện trước, lại nói nói cười cười.

Hà nhị tẩu là người tự nhiên thân thiết, quay mặt lại nói chuyện với Hương Lan, sờ tóc mai cánh tay Hương Lan, trên trên dưới dưới nhìn một lượt, Hương Lan có chút không tự nhiên, lặng lẽ dịch sang bên cạnh, nhưng Hạ nhị tẩu lại tiến tới một bước, nắm tay Hương Lan, cười nói: "Ôi trời, thật như tiên nữ, lần trước gặp nàng vẫn là mấy năm trước, lúc đó chưa vào Lâm gia, giờ đã thành đại cô nương, xinh đẹp đến mức ta không nhận ra, cái tính thẳng thắn lanh lợi đó cũng khiến ta thích, không biết sau này ai có phúc, cưới được tiểu giai nhân như vậy về."

Trong miệng luyên thuyên hỏi Hương Lan bình thường làm gì, Hương Lan mỉm cười: "Còn có thể làm gì, bình thường làm châm tuyến thôi."

Hà nhị tẩu cười nói: "Muội còn làm châm tuyến gì, toàn vẽ tranh thôi chứ?

Hiện giờ một bức tranh bán được mấy lượng bạc rồi?"

Hương Lan sững sờ, nhìn Hạ nhị tẩu ánh mắt sắc bén, trên người càng thêm không thoải mái, lạnh nhạt nói: "Hà nhị tẩu nói đùa rồi, ta biết vẽ cái gì đâu, đừng nghe người ngoài nói lung tung."

Hạ nhị tẩu chất đầy nụ cười: "Lừa tẩu làm gì?

Muội nói nhỏ với tẩu, tẩu nhất định không nói với người khác..."

Đang nói, Hạ tam tỷ lại sấn tới, nàng ta nhỏ hơn Hương Lan một tuổi, từ nhỏ chưa mặc được mấy bộ y phục mới, từ khi Hương Lan bước vào cửa, nàng ta liền thấy thèm muốn y phục tươi sáng và trang sức Hương Lan đeo, ngưỡng mộ nói: "Trên đầu chị cài hoa, đóa hoa thật đẹp."

Hương Lan đang lo không biết ứng phó với Hà nhị tẩu thế nào, nghe lời này, liền từ trên đầu rút một đóa hoa gấm, đưa đến trước mặt Hạ tam tỷ nói: "Thích cái này thì tặng ngươi."

Hà nhị tẩu liên tục nói: "Ai ya, sao được chứ."

Âm thầm hối hận vừa rồi bản thân không khen phục sức của Hương Lan, bằng không cũng được tặng một cái, lúc này không tiện mở lời.

Hạ tam tỷ nhận đóa hoa, thấy hoa tinh xảo độc đáo, còn có râu hồ điệp bằng dây đồng uốn cong, đính những viên đá nhỏ màu đỏ thẫm, rung rung.

Hạ tam tỷ sờ đi sờ lại, cũng không cảm ơn, chỉ cứ cài lên đầu nàng ta, lại nhìn chằm chằm trên đầu Hương Lan nói: "Trâm và vòng tỷ đeo cũng đẹp quá..."

#mephim660

#hoayenson

#lanhuongduyen

#lanhuongnhuco

#truyencodai

#TranHuongLan

#lamcamlau
 
Lan Hương Duyên - Hoà Yến Sơn
Làm Khách 3


Chương 122: Làm Khách (Ba)

Lan Hương Duyên

Tác Giả: Hoà Yến Sơn

Chuyển Ngữ: Mephim660

Hương Lan sững sờ, chỉ giả vờ không nghe thấy, chuyển sang chuyện khác nói với Hạ nhị tẩu, Hạ tam tỷ thấy Hương Lan không đáp liền có chút sốt ruột, kéo tay áo Hương Lan nói: "Muội đã nói rồi, mấy cái trâm và vòng của tỷ cũng đẹp!"

Hương Lan gật đầu nói: "Cảm ơn đã khen."

Hạ tam tỷ nói: "Vậy sao tỷ không cho muội một cái?"

Hạ nhị tẩu đưa tay đánh Hạ tam tỷ hai cái, mắng: "Nha đầu chết tiệt!

Ném hết mặt mũi!"

Hạ tam tỷ lập tức ủy khuất, há miệng giả vờ khóc.

Hương Lan vội khuyên: "Bỏ đi, bỏ đi, Hạ nhị tẩu đừng mắng nàng ấy nữa."

Hạ nhị tẩu lại trách mắng Hạ tam tỷ vài câu, mới cười giả lả nói với Hương Lan: "Nha đầu chết tiệt này chưa từng thấy qua sự đời, muội muội đừng giận...

ôi, cũng đáng thương nàng tuổi còn nhỏ, ngay cả cái trâm đồng cũng chưa dùng qua, muội muội là người hào phóng, hay là tặng nàng một cái đi?"

Hương Lan giương mắt há hốc, chỉ cảm thấy nàng sống hai kiếp vẫn lần đầu gặp phải người như vậy.

Chưa kịp đáp lời, Hạ nhị tẩu liền rất nhanh kéo tay Hạ tam tỷ một cái, nói: "Người ta muốn tặng muội cây trâm đấy, không nhanh cảm tạ Trần tỷ tỷ đi."

Hạ tam tỷ cũng không ủy khuất nữa, giọng lanh lảnh nói: "Cảm tạ Trần tỷ tỷ!"

Nói xong lại nhìn chằm chằm lên tóc Hương Lan.

Hương Lan không nói gì, chỉ cười lạnh lùng.

Hạ nhị tẩu sợ Hương Lan không cho, vội nói: "Trần muội muội, muội là người tâm thiện lại sung túc, nên tội nghiệp tiểu muội muội chưa từng đeo qua đồ tốt chứ?

Chỉ là cây trâm, muội còn để ý một chút này sao?"

Hương Lan cười lạnh: "Ta không biết trên đời lại có người muốn đồ người khác như vậy, ta thế nhưng không phải là kẻ ngốc chịu thiệt."

Nói xong không để ý nữa, thẳng đến bên cạnh Tiết thị cầm ấm thêm trà.

Hạ tam tỷ trừng mắt nói: "Ý tỷ là gì?

Muội đều đã cảm tạ rồi, trâm cho hay không cho?"

Lại làm ra vẻ muốn náo.

Hạ nhị tẩu nhéo một cái rồi quát: "Đồ báo ứng, mau im miệng cho ta!"

Hạ tam tỷ vốn sợ uy thế cường đại của Hạ nhị tẩu, lập tức không dám nói nữa.

Bên này Kim thị đã khen Hạ Vân từ đầu đến chân một lượt, nói: "Từ nhỏ đã có thầy toán số nói với ta, tiểu tam nhi nhà ta là tinh tú trên trời hạ phàm, sau này nhất định làm quan làm tể, còn nói ta là người có đại tạo hóa, tương lai vinh hoa phú quý hưởng không hết.

Ta trước đây còn không tin, giờ mới biết từng câu đều ứng nghiệm!"

Tiết thị chỉ cảm thấy tâm phiền, mượn cớ bảo Hương Lan thêm trà, ngắt lời: "Lão tỷ tỷ uống chút trà đã."

Kim thị hoàn toàn không để ý, vẫn vậy thao thao bất tuyệt: "Huyện thái gia cũng thưởng thức tiểu tam nhi nhà ta, nghe nói hắn chưa cưới thê, hối hận muốn đập vào tường, nói sớm biết có cử nhân tuấn tú lại có tài như vậy, ngài ấy đã không sớm gả nữ nhi cho người khác.

Chậc chậc, nhưng theo ta, dù nữ nhi huyện thái gia chưa gả cho người, tiểu tam nhi nhà ta chưa chắc đã nhìn trúng!

Ngày kia tiểu tam nhi nhà ta thi đỗ tiến sĩ, vậy chính là quan lớn chính cống rồi, nên cưới thê tử một là phải tài mạo song toàn, hai là gia cảnh phải hào phóng, kẻ tầm thường muốn vào nhà họ Hạ làm nhi tức, hừ!

Cửa cũng không có!"

Lời chưa dứt, Hạ nhị tẩu liền cướp lời: "Phải đấy, kẻ tầm thường đương nhiên không được!

Nói câu thật xấu hổ, ta thấy Lan tỷ nhi với tiểu tam nhi nhà ta rất xứng, đúng là một đôi trời đất tạo nên, phải không?"

Tiết thị vội cười nói: "Lan tỷ nhi nhà chúng tôi không dám trèo cao, sau này tìm một trang giá nhân* hiền hậu ân thực thôi.

Tiểu Hạ tướng công sau này nhất định sẽ phi hoàng đằng đạt**, ít ra cũng phải tìm một thê tử trong trăm người chọn một, ta thấy đừng nói nữ nhi huyện thái gia, sợ rằng nữ nhi hoàng thượng cũng lấy được."

*(người làm nông) **(lên như diều gặp gió)

Kim thị nghe xong toàn thân sảng khoái, che miệng cười khúc khích một hồi, mới nói: "Tiết đại muội nói phải, nữ nhi nhà muội tính tình quá giảo hoạt, tìm người hiền hậu tính tốt mới chịu đựng được!"

Tiết thị và Hương Lan đưa mắt nhìn nhau, hai người đều quay mặt đi, giả vờ không nghe thấy, nhìn ra ngoài song cửa.

Hạ nhị tẩu hơi nhíu mày, há miệng, nhưng không nói gì.

Ba người nhà họ Hà dùng cơm trưa ở Trần gia rồi mới đi.

Đợi ra khỏi cửa Trần gia, ba người chầm chậm đi về, Hạ nhị tẩu nói: "Mẹ, ý tứ của Trần gia hôm nay mẹ có nhìn ra không?"

Kim thị sững sờ, hỏi: "Ý tứ gì?"

Hạ nhị tẩu nói: "Hương Lan nhà họ năm nay gần mười sáu, tiểu tam nhi nhà ta năm nay mười tám mười chín, mẹ nói có thể có ý gì?"

Kim thị lập tức cau mày nói: "Không được!

Tuyệt đối không được!

Cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, si tâm vọng tưởng!

Đáng đời tiểu đề tử mọc nhọt miệng thối, kiêu ngạo đến mức xoắn cả lên, đúng là hồ ly tinh lẻo mép biến thành, hận đến muốn tát nàng ta mấy cái!"

Hạ nhị tẩu cười nói: "Mẹ ơi, mẹ làm sao nghĩ không thông?

Theo con, Trần gia mà đồng ý, chúng ta còn mong không kịp!

Trần gia giàu có, ngay cả dán song cửa cũng dùng lụa ngũ sắc, một cuộn đó đáng giá một bó tế bố (vải mịn) rồi, mẹ xem ăn mặc ở dùng, cái nào cũng cao hơn chúng ta hai ba bậc.

Trần Vạn Toàn biết xem đồ cổ, ai biết nhà họ cất giữ bao nhiêu đồ tốt!

Trần gia không có nhi tử, mấy thân thích trước đây cũng không qua lại, ai cưới Hương Lan, gia nghiệp như vậy chẳng phải đều thuộc về người đó sao?"

Kim thị nghĩ đến nhà cửa và bày biện của Trần gia, không khỏi rung động, nhưng nghĩ lại lắc đầu nói: "tiểu tam nhi giờ là cử nhân lão gia rồi, tức phụ nhân gia nào không tìm được?

Hôm trước còn có bà mai nói với ta nữ nhi chưởng quỹ cửa hàng điểm tâm!"

Hạ nhị tẩu lại nói: "Mẹ không biết đấy, Trần Hương Lan này còn có một ưu điểm.

Nàng biết vẽ tranh, bây giờ một bức tranh đáng giá mấy chục lượng bạc!

Ai cưới nàng, chính là ôm một con gà mái đẻ trứng vàng, mẹ phải biết tính toán cái này."

Kim thị giật mình: "Mấy chục lượng bạc?

Thật hay giả?"

Hạ nhị tẩu nói: "Người ta đều nói vậy, chỉ là nàng tự nói không biết vẽ, nhưng con thấy tám chín phần là nàng."

Kim thị vừa ngưỡng mộ vừa đố kỵ, líu lưỡi: "Ôi trời, mấy chục lượng bạc, đúng là sắp phát tài rồi, chẳng trách Trần gia giàu thế này!"

Hạ nhị tẩu nói: "Đúng vậy, tiểu tam nhi trong nha môn làm chết làm sống, cũng chỉ ba bốn lượng bạc, sao so được?

Mấy ngày nay mẹ cũng lo liệu chuyện thân sự cho tiểu tam nhi, nhưng nhà thượng đẳng chê chúng ta nghèo, nhà hạ đẳng chúng ta lại không vừa mắt, trung đẳng có mấy nhà, tiểu tam nhi không chê nữ nhi nhà người ta béo, thì chê nữ nhi nhà người ta xấu, không có người nào vừa ý.

Con thấy hắn luôn quanh quẩn bên Trần Vạn Toàn, lén hỏi ý hắn, hắn ấp a ấp úng, giống như có ý với nữ nhi nhà người ta."

Kim thị nhíu mày: "Chỉ là tính khí nha đầu đó..."

Hạ nhị tẩu cười nhạo: "Hừ, sau này gả vào, chẳng phải tùy bà bà* uốn nắn sao.

Nếu con nói, phu nhân sinh tài như vậy chi bằng cung phụng lên, nàng vẽ một bức tranh, đủ cả nhà chúng ta ăn uống một năm!"

Trong lòng thì thầm nghĩ: "Xem nữ nhi Trần gia là người hào phóng, đóa hoa đẹp thế, nói cho liền cho, hôm nay là nha đầu tam tỷ nhi chết tiệt kia dòi hỏi khẩn thiết, mới trở mặt, nếu sau này khéo léo dỗ dành, không chừng có thể moi được bao nhiêu thứ tốt."

Kim thị càng nghĩ càng động lòng, dừng bước, quay người đi ngược lại, Hạ nhị tẩu vội kéo lại nói: "Ấy ấy, mẹ, mẹ đi đâu?"

Kim thị nói: "Ta phải quay lại ngay, cùng nói với nhà Trần Vạn Toàn chuyện này."

Hạ nhị tẩu thở dài nói: "Qua hai ngày nữa đi, mẹ hôm nay nói chuyện cũng đã đắc tội người ta, lúc này người ta mà đồng ý mới lạ."

Kim thị cau mày trừng mắt: "Nhà chúng ta mà chịu đồng ý, đó là phần mộ tổ tiên Trần gia đốt hương cao, sao không đồng ý!"

Lại trách Hạ nhị tẩu: "Mấy cái lợi của Trần gia, sao con không sớm nói với ta ?"

Hạ nhị tẩu đảo mắt, thầm nghĩ: "Nàng ta cũng không biết bà già này một khi đắc ý đã lên mặt, vừa vào đã đắc tội người ta!"

Trên mặt vẫn tươi cười: "Là con nghĩ không chu toàn."

Kim thị trong miệng lẩm bẩm: "Lúc về vẫn phải hỏi thăm mới được, nếu vẽ tranh thật có thể kiếm được nhiều bạc như vậy, cũng đành để tiểu tam nhi chịu thiệt chút, sau này thấy người tốt, cho hắn nạp thêm mấy tiểu thiếp."

Hạ nhị tẩu trong miệng đáp ứng, trong lòng thập phần không cho là đúng.

Đợi đi đến cổng nhà, Kim thị vào phòng trước, Hạ nhị tẩu quay đầu nhìn, chỉ thấy Hạ tam tỷ đang đứng trước chum nước trong sân soi bóng, đội đóa hoa đó làm dáng.

Hạ nhị tẩu đi đến giật phăng đóa hoa từ trên đầu Hạ tam tỷ xuống.

Hạ tam tỷ giật mình, vội chạy đến đoạt lại, miệng hét: "Hoa của muội!

Hoa của muội!"

Hạ nhị tẩu nhíu mày trợn mắt, chống nạnh nói: "Cái gì hoa của ngươi?

Đồ tốt như vậy để chỗ ngươi cũng phí, ta trước thay ngươi giữ!"

Hạ tam tỷ mếu môi sắp khóc, Hạ nhị tẩu véo mặt nàng ta nói: "Khóc, khóc!

Chỉ biết khóc!

Dám khóc ra tiếng sẽ cho ngươi biết tay!"

Hạ tam tỷ này từ nhỏ do Hạ nhị tẩu nuôi lớn, từ nhỏ không ít lần bị đánh mắng, Hạ nhị tẩu lại khéo ăn khéo nói, được Kim thị yêu thích, có lúc Hạ tam tỷ mách lẻo, sau đó Hạ nhị tẩu có đủ thủ đoạn trị nàng ta.

Hạ tam tỷ sợ hãi vô cùng, cũng không dám ầm ĩ nữa, đành nén uất ức quay về khóc.

Hạ nhị tẩu thấy Hạ tam tỷ ngoan ngoãn vào phòng, mới thở phào nhẹ nhõm, đi đến trước chum nước, cài đóa hoa đó lên búi tóc, soi trái soi phải, tự cảm thấy xinh đẹp, kẽ ngân nga hát đi về phòng.

Lại nói buổi chiều Trần Vạn Toàn về nhà, Tiết thị kể lại chuyện hôm nay từ đầu đến cuối, nhíu mày nói: "Nhà hỗn loạn này là hạng người gì?

Ta thấy nhà Lữ nhị thẩm trước đây còn tĩnh tâm hơn nhà họ Hạ, ông dám gả Lan tỷ nhi cho nhà như vậy, ta lập tức thắ* cổ cho can tịnh!"

Trần Vạn Toàn vốn là kẻ thực dụng, nghe nói nhà họ Hạ giờ vẫn là bộ dạng túng thiếu, cái lợi của Hạ Vân thi đỗ cử nhân làm quan liền vơi một nửa, nhíu mày nói: "Ta thấy tiểu Hạ tướng công là người rất tốt, ai ngờ cả nhà họ lại là đức hạnh đó?

Thôi, không được thì không được, chúng ta xem nhà khác là được."

Nhất thời vô sự.

Lại nói Kim thị qua hai ngày lại đến Trần gia, lần này hạ mình, trên mặt nở nụ cười mười hai vạn phần, hết lời khen ngợi Hương Lan, Tiết thị cũng chỉ gật đầu đáp ứng, không chủ động đối đáp.

Sau đó Kim thị lại đến, vô luận tại cổng gọi thế nào, Trần gia đều không đáp.

Kim thị trong lòng âm thầm hận, muốn buông tay lại không nỡ, lại cùng Hạ nhị tẩu bàn tính, định nhờ một bà mai quen thân thuộc đến nói ý tứ.

Kế hoạch này chưa thành, lại xảy ra một chuyện.

#hoayenson

#lamcamlau

#lanhuongduyen

#lanhuongnhuco

#mephim660

#truyencodai

#TranHuongLan
 
Lan Hương Duyên - Hoà Yến Sơn
Lừa Gạt


Chương 123: Lừa Gạt

Truyện:Lan Hương Duyên

Tác Giả: Hòa Yến Sơn

Chuyển Ngữ: MêPhim660

Hôm ấy, Hạ Vân từ nha môn trở về nhà, vừa bước vào sân liền thấy Hạ Tam Tỷ đang ngồi giặt y phục trong sân, liền bước lại cười nói: "Hôm nay huyện lão gia phát chút tiền thưởng, ca ở trên phố thấy có người bán hoa, bèn mua cho muội và tứ muội mỗi người một đóa, mau cất đi, đừng để các tẩu tử nhìn thấy."

Nói rồi từ trong tay áo lấy ra một đóa hoa hồng phấn bằng lụa đưa qua.

Hạ Tam Tỷ lẩm bẩm: "Hoa của tam ca này có gì hay chứ, đóa hoa Trần Hương Lan cho muội không biết đẹp hơn cái này bao nhiêu lần, lại bị con tiện nhân kia đoạt mất!"

Hạ Vân nghe thấy ba chữ "Trần Hương Lan" liền giật mình, vội vàng hỏi dò: "Trần Hương Lan?

Trần Hương Lan nào?"

Hạ Tam Tỷ đáp: "Chính là nữ nhi của Trần Vạn Toàn.

Mấy ngày trước, muội cùng mẹ và nhị tẩu đi đến Trần gia, nhà họ thật sự giàu có, muội nhìn thấy ngay cả cái lọ đựng dấm cũng là bằng mã não.

Trần Hương Lan cho muội một đóa hoa, về nhà liền bị nhị tẩu lấy mất.

Nhị tẩu còn nói Trần gia mời chúng ta đến là muốn gả nữ nhi cho tam ca, nhưng sau đó mẹ lại đến thêm hai lần nữa, Trần gia thậm chí chẳng mở cửa, nhị tẩu lại nói việc này sợ là không xong rồi."

Hạ Vân nghe vậy liền cuống lên, tính tình của Kim thị hắn rõ nhất, thiển cận, thiếu hiểu biết lại thích chiếm tiện nghi, đi như thế này đến Trần gia thì làm sao có thể vào mắt họ được?

Chẳng trách mấy ngày nay Trần Vạn Toàn nhìn thấy hắn đều lạnh nhạt, chẳng thân thiết như trước, nguyên lai lại là chuyện như vậy!

Hạ Vân liên tục dậm chân nói: "Chuyện mọi người đi Trần gia sao không nói với ta một tiếng?"

Thấy Hạ Tam Tỷ lắp bắp nói không rõ ràng, lập tức chạy sang sương phòng tìm Hạ Nhị tẩu.

Hạ nhị tẩu ngồi trong phòng đang làm đồ thêu, thấy Hạ Vân hầm hầm xông vào, không khỏi giật mình, vội đặt đồ thêu xuống, nở nụ cười hỏi: "Tam đệ sao lại đến đây?"

Hạ Vân liên tục hỏi: "Tẩu tẩu cùng mẹ và tam muội khi nào đi Trần gia?

Đều nói những gì?

Ta vừa nghe tam muội nói mẹ lại đến Trần gia hai lần, người ta không mở cửa là chuyện thế nào?"

Hạ nhị tẩu đảo mắt một vòng, trên mặt nở nụ cười nói: "Ôi, nguyên lại là chuyện này, tẩu còn tưởng là chuyện gì đấy.

Mấy ngày trước Trần gia có mời chúng ta qua chơi một lần, họ dọn nhà mới, nói muốn mời lân cư cũ đến ngồi chơi.

Mấy ngày đó thúc luôn ngủ ở nha môn, không về nhà, nên cũng không nhắc với thúc."

Nói rồi vỗ vỗ bệ kháng, mời Hạ Vân ngồi xuống, một tay chống lên kháng trác, thân hơi nghiêng về phía trước, dùng quạt hương bồ che miệng khẽ cười, "Ta nói tam thúc này, nói thật với tẩu tẩu đi, thúc... phải chăng có ý với cô nương Trần gia kia?"

Hạ Vân lập tức đỏ mặt, cúi đầu không nói.

Hạ nhị tẩu khúc khích cười, lắc quạt hương bồ nói: "Ta thấy đệ cần mẫn thế này, ngày nào cũng chạy đến tiệm vạn bảo nơi Trần Vạn Toàn làm việc, miệng nói là muốn xem có đồ quý hiếm nào mua về hiếu kính thượng phong, kỳ thực là nghĩ đến người ta đấy!"

Mặt Hạ Vân càng đỏ hơn, đứng dậy chắp tay vái chào Hạ nhị tẩu một cái thật sâu, nói: "Nhị tẩu quả là Gia Cát Lượng tái thế, việc này còn mong tẩu tẩu giúp đệ một tay."

Hạ nhị tẩu ha hả cười: "Đều là người một nhà, hà tất nói lời xa cách như vậy..."

Trên mặt bỗng đổi sang vẻ khác, cau mày nói, "Chuyện này của thúc chỉ sợ không dễ làm đâu."

Hạ Vân vội ngồi xuống, hỏi: "Lời này là sao?"

Hạ nhị tẩu đáp: "Ta sớm đã thấy thúc có ý với cô nương Trần gia rồi, lần trước đến Trần gia cũng có ý muốn giúp thúc thăm dò ý tứ.

Nhưng thực không giấu gì, tính tình của mẹ thúc cũng biết đấy, đi đến nơi liền đắc tội mẹ con Trần gia, ta ở giữa hòa giải hết lời, người ta mới thay đổi thái độ một chút.

Nhưng Trần gia sung túc như vậy, Hương Lan lại xinh đẹp như thế, ánh mắt cũng rất cao, mấy ngày nay ta cũng đã dốc hết tâm sức giúp thúc mưu tính rồi."

Nói rồi than thở sờ sờ huyêt thái dương, "Thật sự mệt đến gầy đi một vòng."

Khẽ nâng mí mắt nhìn mặt Hạ Vân.

Hạ Vân tuy có chút cứng nhắc, nhưng trong việc quan sát sắc mặt lại rất tinh tường, lập tức từ trong tay áo móc ra nửa xâu tiền đồng, đưa qua, cười nói: "Thật có làm tẩu tẩu nhọc lòng, chút tiền đồng này tẩu tẩu cầm mua chút đồ ăn bồi bổ cho tốt.

Nếu có thể giúp đệ thành chuyện này, đệ tất có hậu lễ đáp tạ."

Hạ nhị tẩu lập tức cười tít mắt, nhưng không nhận tiền đó, nhìn Hạ Vân đặt nửa xâu tiền lên kháng trác rồi mới khoanh chân nói: "Việc này của thúc ta thấy có bảy tám phần nắm chắc."

Thấy Hạ Vân vẻ mặt tha thiết, trong lòng nghĩ thầm: "Bất kể chuyện này thế nào, ta cứ lừa vài lượng bạc của hắn tiêu đã."

Liền nói bừa: "Tuy nói phu phụ Trần gia mắt cao, nhưng ta xem Hương Lan hình như lại nguyện ý.

Phu phụ Trần gia coi nàng như ngọc như nhãn châu tử, nếu nàng bằng lòng, chuyện này của thúc không thành cũng thành."

Hạ Vân lập tức đứng dậy, kinh hỉ nói: "Thật sao?"

Hạ nhị tẩu ha hả cười: "Đương nhiên rồi, ta ở đây còn có tin tốt, nếu nói cho thúc biết, thúc định tạ ta thế nào?"

Hạ Vân vui mừng vò đầu bứt tai, cảm thấy như có ngàn vạn con sâu nhỏ bò trong lòng, lại từ trong ngực móc ra một nén bạc đẩy qua, nói: "Chút tấm lòng này, tẩu tẩu cầm đi mua vải làm y phục mới cho tiểu diệt nữ của đệ."

Hạ nhị tẩu cười nói: "Thúc cũng tinh quái đấy.

Hôm đó Hương Lan hỏi ta rất nhiều chuyện của thúc, còn khen thúc tuấn tú, cuối cùng lúc ra về, còn dúi cho ta một đóa hoa, nhỏ giọng dặn ta mang đưa thúc đấy!

Mấy ngày nay ta bận đến choáng váng, lại quên mất."

Nói rồi đứng dậy, từ trong rương ở đầu giường lấy ra một đóa hoa bằng gắm đưa qua.

Hạ Vân rốt cuộc cũng là người thông minh, thấy cành hoa liền nói: "Vừa nãy ở ngoài sân, tam muội nói Hương Lan tặng nàng một đóa hoa, sau bị tẩu tẩu lấy mất, có phải là đóa này không?"

Hạ nhị tẩu thầm hận Hạ Tam Tỷ nhiều chuyện, đảo mắt một vòng nói: "Đương nhiên là đóa này, Hương Lan vừa đưa ta liền bị tiểu nha đầu chết tiệt đó đoạt mất, cứ nói là Hương Lan tặng nàng, ta dỗ nữa ngày mới lấy lại được, thúc đừng để nàng lại nhìn thấy nữa."

Nghe tẩu tử nói vậy, Hạ Vân liền tin, chỉ cầm đóa hoa ngây người, thầm nghĩ: "Hương Lan vậy mà tặng hắn vật định tình rồi, rõ ràng... rõ ràng đối với hắn là có tình ý sâu nặng, hắn thật đáng chết, lại không nhìn ra tâm nàng!

Bây giờ nhất định không thể phụ lòng tình thâm ý trọng của giai nhân."

Hạ nhị tẩu khẽ ho vài tiếng nói: "Chỉ là hiện nay việc này cha mẹ nhà người ta không mấy hài lòng, không tránh khỏi ta còn phải đến nhà họ chạy vài lần nữa..."

Hạ Vân thầm nghĩ: "Mẹ hắn là người hồ đồ, vạn phần không thể trông chờ, duy chỉ có nhị tẩu lanh lợi tháo vát, chuyện này nếu có thể thành đều trông cậy vào tẩu ấy mưu tính."

Cắn răng, lập tức lại từ trong ngực móc ra một lượng bạc, đưa lên nói: "Nhị tẩu là nữ trung hào kiệt, việc này còn phải dựa nhiều vào tẩu, nhị tẩu vì việc của đệ chạy đôn chạy đáo, số bạc này coi như đệ tặng tẩu mua giày."

Hạ nhị tẩu lúc này mới cảm thấy moi đủ lợi, vui vẻ nghe theo nhận bạc, trên mặt đầy nụ cười nói: "Chuyện này của thúc cũng không nhất định có thể thành, chung quy ta sẽ thay thúc tận tâm tận lực mà thôi."

Hạ Vân tạ ơn liên tục.

Từ đó liền cảm thấy Hương Lan có tình ý với hắn, mỗi khi đối diện đóa hoa là phát ngốc phát si, nghĩ đến Hương Lan làn da băng ngọc, dung nhan kiều diễm, tim lại không khỏi tim rung động, chỉ hận bản thân không thể cùng giai nhân tương ngộ.

Tạm không nói đến.

Hôm sau, Hạ Vân sáng sớm lại đến nha môn điểm danh.

Vừa đến cửa sau nha môn, liền thấy một chiếc kiệu nhỏ lắc lư từ đối diện đi tới, Hạ Vân vội đứng lại né sang bên, chiếc kiệu thẳng tiến vào nha môn, bỗng nhiên màn kiệu vén lên, lộ ra khuôn mặt một phụ nhân, nhìn khoảng hơn hai mươi tuổi, da trắng nhưng có chút tàn nhang, mắt không to, sống mũi cao thẳng, tuy không phải mỹ nhân nhưng cũng đoan trang sạch sẽ, có chút phong vận.

Phụ nhân đó bảo người khiêng kiệu dừng lại, lại cười cười nói với Hạ Vân: "Tiểu Hạ tướng công, sớm thế này đã đến rồi!"

Hạ Vân cúi đầu đáp một tiếng.

Phụ nhân đó liền buông màn kiệu xuống, bảo người khiêng kiệu đi tiếp.

Đợi Phụ nhân đó đi khỏi, tên nha dịch giữ cửa họ Trương liền cười nói với Hạ Vân: "Hạ thư lại, người này là ai ngài không biết phải không?"

Hạ Vân nói: "Nàng ta không phải là thê tử của Nhậm thuế giám Tào thị sao?"

Tên nha dịch họ Trường ý vị sâu xa cười khà khà nói: "Người này danh tiếng lớn lắm, ngài mới đến mà cũng biết nàng ta.

Mọi người đều gọi nàng là 'Tào nương tử', nguyên là thân thích với gia tộc Lâm gia, cậy vào cờ hiệu Lâm gia, chúng ta cũng đều coi trọng hai phần.

Tào nương tử này cũng thật lợi hại, không biết thế nào tìm được môn lộ, tiếp cận được huyện lão gia, rõ ràng sinh ra không đẹp, lại hai ba câu mê hoặc được hồn huyện lão gia, ép cho vương bát* của nàng ta chen vào làm một chức thuế giám, đây là chức vụ béo bở đấy, thật sự là thủ đoạn cao!"

*(người đàn ông bị vợ cắm sừng)

Hạ Vân giật mình: "Lời này không thể nói bậy!"

Trương nha dịch chậc chậc nói: "Làm sao ta có thể nói bậy được?

Ngài tưởng nàng ta ngày nào cũng đến sớm thế là đưa cơm cho trượng phu à?

Đánh rắm!

Đợi điểm danh xong nhất định chui vào chăn huyện lão gia!

Trong nha môn ai cũng tỏ như gương, trượng phu nàng ta cũng biết rõ trong bụng, dù sao một cái mũ xanh cũng không đè chết người, huống chi chức vụ của hắn còn trông cậy vào thê tử, im lặng nguyện ý làm kẻ chịu nhục.

Nghe nói tối về nhà còn phải lấy nước rửa chân cho thê tử, cứng nhắc đem mẹ già của hắn suýt tức chết."

Lại vỗ vai Hạ Vân cười nói: "Ta xem tiểu nương tử này tám chín phần lại nhìn trúng ngài rồi, ngài phải lưu ý, có lẽ đến tối khi ngài trực đêm, nàng ta sẽ đến gõ cửa phòng ngài đấy!"

Lời này nói khiến mặt Hạ Vân đỏ bừng, vội vàng bỏ đi.

Phụ nhân này chính là Tào Lệ Hoàn.

Nguyên lai Nhậm Vũ không phải là người có tố chất đọc sách, nhà họ Nhậm bèn nhờ quan hệ thân thuộc tìm đến nha môn mưu cho hắn một chức lao đầu*, có lần Tào Lệ Hoàn đến đem ô cho Nhậm Vũ, vô tình gặp tri huyện Hàn Diệu Tổ, Tào Lệ Hoàn là người từng trải, không như nữ tử tiểu môn rụt rè, ung dung thoải mái hành lễ, miệng luôn nhất trường nhât đoản nói những lời ân cần, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào, làm cho người thập phần dễ chịu.

*(trông coi nhà lao)

Hàn Diệu Tổ này đã ngoài ngũ tuần, tuy ra vẻ đạo mạo, nhưng là kẻ háo sắc, nhưng trong nhà có hà đông sư (vợ dữ), không dám làm loạn, nạp một tiểu thiếp cũng chỉ là làm ra vẻ mà thôi.

Giờ đây thấy Tào Lệ Hoàn cao ráo đoan trang, trang phục không tầm thường, khác hẳn nữ quyến nhà tầm thường, tuy không phải mỹ nhân, nhưng lại có chút sức hút ý vị, không khỏi động lòng, liền cũng hòa nhan duyệt sắc, lén lút sai một bà tử đến thăm dò ý Tào Lệ Hoàn.

Tào Lệ Hoàn này từ khi gả cho Nhậm Vũ, tuy không hòa thuận với bà bà và tiểu cô, nhưng cũng là thủ bên trượng phu một lòng tính toán ngày sinh kế sau này.

Chỉ là nàng ta ở Lâm gia đã quen thấy đại thể diện, nay sống cuộc đời co đầu rụt cổ, trượng phu lại là kẻ nhu nhược, so với Lâm gia thật chẳng khác gì trời với đất, nàng ta tự nhiên ngàn hận vạn oán, huống chi lại không phải người chịu khuất phục, thấy Hàn Diệu Tổ sai bà tử đến, không khỏi cảm thấy là một thời cơ, sau vài lần giả vờ từ chối liền cùng Hàn Diệu Tổ thành chuyện tốt.

#hoayenson

#lamcamlau

#lanhuongduyen

#lanhuongnhuco

#truyencodai

#TranHuongLan

#mephim660
 
Lan Hương Duyên - Hoà Yến Sơn
Ngựa Vàng


Chương 124: Ngựa Vàng

Truyện:Lan Hương Duyên

Tác Giả: Hòa Yến Sơn

Chuyển Ngữ: mephim660

Tào Lệ Hoàn là người có thủ đoạn tâm kế, hiểu tình thú, biết phong tình, lại có trăm phương ngàn kế lanh lợi làm người vui vẻ, Hàn Diệu Tổ lập tức say mê, một khắc đều không rời, ném con hổ cái nhà mình ra sau đầu từ lâu.

Tào Lệ Hoàn từ đầu, mặt vòng cổ, vòng tay, đến y phục bốn mùa, lại còn đồ ăn gà vịt cá thịt, cho đến các loại thuốc bổ, không gì là không mở miệng đòi hỏi.

Hàn Diệu Tổ một lòng yêu sủng nàng ta, đương nhiên có cầu tất ứng.

Tào Lệ Hoàn để lấy lòng, lại mang nha hoàn thân cận là Huỷ Nhi cho Hàn Diệu Tổ thu dụng, chủ tớ hai người hầu hạ tận tình, chưa bao lâu, Nhậm Vũ liền từ lao đầu đề bạt thành cửu phẩm thuế giám, từ một dân thường ngang nhiên được cho một thân quan.

Nhưng tục ngữ nói "trên đời không có bức tường nào không lọt gió", không lâu sau có người nhìn thấy Tào Lệ Hoàn áo ngoài lỏng lẻo, hầu như lộ nửa bộ ngực từ thư phòng của Hàn Diệu Tổ bước ra, chuyện riêng tư liền truyền khắp nơi.

Thổi đến tai mẹ Nhậm Vũ, lão thái thái lập tức tức ngã ngữa, bảo Nhậm Vũ hưu thê.

Tào Lệ Hoàn cười lạnh: "Nếu không phải ta, nhi tử bà há có thể vô cớ được chức quan cửu phẩm?

Nhi tử bà vô dụng không thi đỗ công danh thì thôi, còn bồi thê tử vào, trên mặt có vẻ vang sao?

Lại trừng mắt nói ta!"

Nhậm mẫu nghe lời này, lại thấy Nhậm Vũ một bộ dạng dạ dạ vâng vâng, tức đến phun hai ngụm máu, chưa đầy một tháng đã tắt thở.

Từ đó Tào Lệ Hoàn càng không ai dám quản, nàng ta ở trước mặt Hàn Diệu Tổ thì nhỏ nhẹ ôn tồn lấy lòng, về đến nhà liền đối với trượng phu hô lai hát khứ, đánh mắng như nô tài, lại thỉnh thoảng nhu tình mật ý dỗ dành vài câu.

Nhậm Vũ đối với Tào Lệ Hoàn vừa sợ vừa yêu, chỉ biết giả điếc làm ngơ, nhẫn nhịn chịu đựng mà thôi.

Lại nói Tào Lệ Hoàn ở môn khẩu gặp Hạ Vân, âm thầm lưu ý, nghĩ đến Hạ Vân dáng vẻ chỉnh tề, tuy không bằng Nhậm Vũ anh tuấn, nhưng lại thập phần nho nhã khí độ thanh cao; tuy không có uy quan của Hàn Diệu Tổ, nhưng triêu khí tràn đầy, Hàn Diệu Tổ lão đầu mục nát kia há có thể so sánh.

Cắn răng thầm hận: "Đáng hận đáng hận, chỉ trách ta không có phúc, chỉ có thể gả cho một kẻ vô dụng, lại chưa từng gặp người hợp ý như vậy!

Hạ Vân khác với người khác, tuổi trẻ đã thi đỗ cử nhân, sau này sớm muộn cũng phi hoàng đằng đạt, Hàn Diệu Tổ tuổi đã cao, chức quan này chỉ sợ lúc nào đó cũng đến hồi kết, hắn tuy đối với ta không bạc, nhưng rốt cuộc không phải là kế lâu dài, chi bằng tìm cách kết duyên với tiểu Hạ tướng công, sau này trong nha môn cũng nhiều hy vọng... có lẽ sau này ta còn có thể dựa vào hắn!"

Càng nghĩ trong lòng càng nóng như lửa đốt.

Từ đó liền tìm cơ hội tán gẫu với Hạ Vân, thỉnh thoảng hỏi han ân cần, lại thổi gió bên gối cho Hàn Diệu Tổ, khiến hắn càng coi trọng Hạ Vân, liên tục giao cho Hạ Vân làm vài việc lộ mặt, thưởng không ít bạc.

Tào Lệ Hoàn liền đến trước mặt Hạ Vân kể công: "Ta là yêu quý tài hoa của Hạ tướng công, viết chữ đẹp, lại có học vấn như vậy, ở trong huyện nha này là khuất tài, may mà ít nhiều có thể nói được hai câu với huyện lão gia, liền khen chổ tốt của Hạ tướng công, đây không phải, người có tài liền lập tức lộ ra rồi phải không?"

Hạ Vân lập tức cảm thấy Tào Lệ Hoàn là người tuệ nhãn Bá Lạc*, thật sự vì hắn lo nghĩ, trước đây còn xa cách với nàng ta, sau đó liền dần dần thân quen.

*(Bá Lạc: người thời Xuân Thu, nước Tần, giỏi về xem tướng ngựa)

Đợi khi thân quên hơn một chút, Tào Lệ Hoàn liền mắt mày đưa tình, thỉnh thoảng tán tỉnh vài câu: "Tiểu Hạ tướng công chưa từng cưới thê phải không?

Đêm nay gối chiếc khó ngủ, đang nghĩ đến ai vậy?"

Hạ Vân đáp: "Tối qua chỉ đóng cửa đọc sách thôi."

Tào Lệ Hoàn cười: "Ôi, chỉ đọc sách sao được, cũng phải thư giãn chứ?"

Nói rồi ung dung dựa vào cửa, chân giẫm lên ngưỡng cửa, một tay nhấc váy, hơi lộ một chút giày thêu thủy hồng.

Hạ Vân lập tức hiểu, trong lòng tuy khinh thường cách làm người của Tào Lệ Hoàn, nhưng lại không muốn đắc tội nàng ta, cúi đầu giả vờ không biết.

Trong lòng rốt cuộc có mấy phần đắc ý, tự cảm thấy phong lưu phóng khoáng, dung mạo tựa Phan An, đâu đâu cũng đào hoa.

Tào Lệ Hoàn vì ở trong nha môn cũng không dám ở chỗ Hạ Vân quá lâu, thấy hắn không để ý, liền lại tìm chuyện khác nói rồi cáo từ, trong lòng thầm nghĩ: "Ngày còn dài, là chuột thì thích ăn bánh rán, còn sợ không hạ được chim non này sao?"

Tạm không nói Tào Lệ Hoàn tìm cơ hội câu dẫn thế nào, lại nói Lâm Cẩm Lâu ở kinh thành tìm quan hệ hơn nửa năm, cuối cùng trở về Kim Lăng, đem tin tức Lâm Trường Chính thăng làm tổng đốc Sơn Tây, trên dưới Lâm gia đều vui mừng.

Quan lại lớn nhỏ Kim Lăng nghe phong thanh liền hành động - Lâm Trưởng Chính mãn tang xuất sĩ, vừa hồi triều thăng nhiệm nhất phẩm đại quan, nắm thực quyền một phương, động tĩnh này của Lâm gia là muốn chấn hưng môn đình.

Vậy nên người đến đưa danh thiếp tặng lễ chúc mừng lôi kéo quan hệ không ngừng.

Nhất là bên ngoài nghe phong thanh mơ hồ, nói Lâm Cẩm Lâu cùng Triệu thị hòa ly, nhất thời động tâm tư muốn kết thân càng xếp thành một đường dài.

Lâm Cẩm Lâu về nhà sau liền đi quân doanh xem xét vài ngày, lại xử lý hai ngày việc vặt, mới được nửa ngày nhàn, lười biếng trên giường ngủ một giấc, tỉnh dậy chỉ cảm thấy khô khát, liền đứng dậy gọi trà.

Màn giường vén ra, một nữ tử son phấn quá đà mang một chén trà đến trước mặt hắn, Lâm Cẩm Lâu uống một ngụm, ngẩng đầu nhìn, thấy người bưng trà chính là Họa Mi, không khỏi hơi cau mày.

Đây là ngọa phòng chủ tử của Trí Xuân quán, Họa Mi một di nương không nên tùy tiện ra vào.

Họa Mi lanh lợi thế nào, thấy Lâm Cẩm Lâu lộ vẻ không vui liền hiểu, lập tức nói: "Là thái thái bảo thiếp ở đây trông coi, nói đại gia mấy ngày nay bận như con quay, còn không biết ngủ đến lúc nào, cũng không thể tỉnh dậy bên cạnh không có người hầu hạ..." nhìn Lâm Cẩm Lâu một cái, hạ thấp giọng nói, "Trước kiai ở đây hầu hạ...

đa phần là người từ nương gia mang về của vị kia, cho nên..."

Lâm Cẩm Lâu lập tức nói: "Ta hiểu rồi."

Vén chăn mỏng liền muốn xuống giường.

Họa Mi vội cúi người giúp hắn mang giày, lại từ huân lung bên cạnh cầm y phục lên hầu hạ Lâm Cẩm Lâu mặc vào, đợi mặc xong lại hỏi: "Đại gia muốn ăn gì?

Trong phòng bếp nhỏ vừa làm xong vài món điểm tâm, đều là đại gia quen ăn, có muốn dùng vài miếng không?"

Thấy Lâm Cẩm Lâu hơi gật đầu, liền lập tức sai người đi mang vào.

Lâm Cẩm Lâu xoay xoay cổ, sớm đã có nha hoàn lanh lợi nhanh nhẹn bưng đến một chung canh thanh, Lâm Cẩm Lâu uống một ngụm, nghe phía trước mang máng truyền đến âm thanh tiếng tơ trúc, liền hỏi: "Phía trước làm cái gì, náo nhiệt thành như vậy."

Họa Mi đáp: "Có vài môn sinh và thuộc hạ của đại lão gia đến chúc mừng, lão gia liền giữ lại dùng cơm tối."

Lâm Cẩm Lâu nhìn ra ngoài song cửa, quả nhiên thấy sắc trời đã tối, cầm chén canh trong tay uống hết, dùng đũa gắp điểm tâm, nhưng bỗng nhiên tay khựng lại, gọi nha hoàn vừa mới vào mang canh vào: "Ngươi đứng lại cho ta!"

Nha hoàn đó chính là Ngân Điệp.

Hôm nay vì Lâm Cẩm Lâu ở nhà, nàng ta đặc biệt điểm trang qua, thay bộ y phục màu ngẫu hà* mới toanh, trên người mang đều là đồ tốt từ đáy rương của nàng ta, mỗi tay đều có ba đôi vòng, trên mặt dùng phấn son đều là lén thoa cung phấn trên sơ trang đài của Họa Mi, nàng ta vốn xinh đẹp, điểm trang như vậy càng thêm mấy phần tư sắc.

Bây giờ Lâm Cẩm Lâu gọi nàng ta lại, Ngân Điệp mừng run cả người, dừng bước, quay người, vừa muốn đối với Lâm Cẩm Lâu yên nhiên nhất tiếu*, nhưng thấy Lâm Cẩm Lâu trầm mặt bước tới, một tay giật mạnh ngựa vàng anh lạc** đeo trên dây lưng váy nàng ta, hỏi: "Đồ này ngươi lấy từ đâu?"

*(Một nụ cười duyên)

**(chuỗi ngọc treo ngựa vàng, ngọc bội)

Ngân Điệp toàn thân giật mình.

Khi Hương Lan bị Triệu Nguyệt Thiền đuổi đi, vì quá vội vàng, nhiều thứ chưa kịp thu thập, Ngân Điệp liền lén ôm đi chiếc rương của Hương Lan.

Lấy không ít y phục trang sức tốt bên trong hết thảy mang đi, thấy đáy rương có một cái hà bao lụa đỏ, mở ra chính là con ngựa nhỏ bằng vàng buộc anh lạc lưu tô này, thật sự tinh mĩ tuyệt đẹp.

Ngân Điệp lập tức nhìn chằm chằm, vội cất con ngựa vàng này vào túi áo.

Từ khi lấy đi nàng ta chưa từng đeo qua, hôm nay lần đầu buộc trên dây thắt lưng liền để Lâm Cẩm Lâu nhìn thấy hỏi ngay.

Lại nói cái chuỗi ngựa vàng này lại có chút lai lịch, nguyên là hàng hiếm gặp từ tàu biển mang về, bảo người phối dây lụa thêu rực rỡ và các loại ngọc quý, tặng Lâm Cẩm Lâu.

Lâm Cẩm Lâu cũng cảm thấy con ngựa nhỏ xích kim hoàng ngọc này tinh xảo, cầm chơi một hồi liền buộc trên thắt lưng.

Hôm đó vừa hay Hương Lan hầu hạ hắn, hắn có ý với nha hoàn đó, lại đem con ngựa vàng nhỏ đó thưởng cho nàng.

Nay đồ vật này lại đeo trên người nha hoàn không liên quan, sắc mặt Lâm Cẩm Lâu liền trầm xuống.

Ngân Điệp nhanh trí, lập tức cảm thấy con ngựa vàng này có ẩn ý, lại thêm có tật giật mình, lại sợ uy phong Lâm Cẩm Lâu, con ngươi đảo loạn, ấp úng: "Đây là...

đây là..."

Lâm Cẩm Lâu một cước đá vào bụng Ngân Điệp, nói: "Đây là cái gì?

Gia hỏi ngươi con ngựa vàng này từ đâu ra?"

Ngân Điệp "a" một tiếng ngã trên đất, lại vội bò dậy quỳ xuống, đau đến mặt trắng bệch, trong lòng nghĩ: "Không tốt, nếu nói là lấy trộm từ chỗ Hương Lan, nhất định đại họa ập lên đầu, dù sao Triệu Nguyệt Thiền đi rồi, chi bằng liền đẩy chuyện này cho nàng ta."

Liền lập tức nói: "Đại gia minh giám, đồ chơi này là nguyên lai đại phu nhân thưởng cho nô tỳ..."

Lâm Cẩm Lâu cười lạnh: "Nàng ta thưởng cho ngươi?

Nàng ta là chủ tử một cọng lông cũng không nhổ, đối với ngươi cẩu nô tài này thật là không tệ, lúc đó nàng ta từ Lâm gia lăn đi sao không mang ngươi theo?"

Câu nói nhẹ tênh này làm Ngân Điệp lông tơ toàn thân dựng đứng, liên tục cúi đầu: "Nô tỳ sai rồi, đại gia tha nô tỳ đi!"

Lâm Cẩm Lâu nhìn cũng không nhìn, chỉ phân phó: "Sáng mai gọi nhân nha tử đến đem người xử trí cho gia."

Họa Mi vội đáp: "Vâng."

Ngân Điệp đại kinh thất sắc, nước mắt lăn trào, "bộp bộp" dập đầu: "Đại gia tha cho nô tỳ đi!

Đại gia tha cho nô tỳ đi!

Cái mặt dây đó không phải đại phu nhân thưởng, là sau khi Hương Lan đi, nô tỳ từ trong rương nàng lục ra, nô tỳ tâm mù rồi, sẽ không dám nữa, không dám nữa..."

Lâm Cẩm Lâu quát lớn: "Còn không đem ả ta lôi ra cho gia!"

Lập tức có hai bà tử đến, bịt miệng Ngân Điệp dẫn xuống.

Họa Mi khóe miệng giật giật, thầm nghĩ: "Ngân Điệp thật là ngu xuẩn.

Thà nói đồ này là trộm, cũng không thể nói là Triệu Nguyệt Thiền thưởng, chẳng lẽ nàng ta không biết vị gia này chán ghét nhất vị nào sao?"

Trên mặt lại thần sắc bình tĩnh, một câu không dám nói nhiều, chỉ cẩn thận hầu hạ Lâm Cẩm Lâu dùng cơm.

Lâm Cẩm Lâu cầm cái mặt dây ngựa vàng xem xem, chỉ nhớ đến Hương Lan, hắn đi hơn nửa năm, nhưng tin tức linh thông, biết Tống Kha thi đỗ tiến sĩ, cùng nữ nhi Hiển Quốc công đính thân, riêng bỏ lại Hương Lan mang cả nhà già trẻ vào kinh thành.

#hoayenson

#lamcamlau

#lanhuongduyen

#lanhuongnhuco

#mephim660

#truyencodai

#TranHuongLan
 
Back
Top Dưới