[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Lan Hương Duyên - Hoà Yến Sơn
Làm Khách
Làm Khách
Chương 120: Làm Khách
Lan Hương Duyên
Tác Giả: Hoà Yến Sơn
Chuyển Ngữ: Mephim660
Nói về Hương Lan, từ Tống gia trở về, như du hồn trở về nhà, đóng cửa sương phòng, ngồi một chỗ rất lâu, chỉ chăm chú nhìn chiếc vòng ngọc Tống Kha tặng trên cổ tay.
Ngồi đến khi chân trời buông xuống, mới đứng dậy, dùng sức tháo chiếc vòng ra, lại lục tung tủ rương, thu thập hết những thứ Tống Kha tặng cho nàng bỏ vào một cái hộp, khóa một ổ khóa lớn rồi nhét xuống gầm giường, rồi mở cửa ra ngoài giúp Tiết thị chuẩn bị cơm nước như không có chuyện gì.
Bảy tám ngày sau, Trần Vạn Toàn từ cửa hàng về nhà, mang theo tin Tống Kha và Trịnh Tĩnh Nhàn đính thân, phu phụ họ Trần liếc mắt nhìn Hương Lan, nhưng thấy Hương Lan vẫn tươi cười, dùng đũa gắp thức ăn cho hai người họ, dường như không nghe thấy.
Lại qua mấy ngày, Tống Kha bán hết sản nghiệp trong tay, đưa một nhà già trẻ vào kinh.
Ngày lên đường, các quan viên, hương thân có tiếng trong Kim Lăng đều đến tiễn ở Thập Lý đình, Trần Vạn Toàn đương nhiên cũng đến tiễn biệt, về nhà khoe khoang hết lời về quang cảnh hoành tráng, lại lấy ra một bức thư cho Hương Lan, nói là tiểu đồng của Tống Kha lén nhét cho ông, nhờ ông chuyển giao.
Hương Lan về phòng mở thư ra xem, chỉ thấy trên giấy viết hai chữ "Trân trọng".
Trong lòng nàng bỗng đau đớn không kìm nén nổi, nỗi bi thương chất chứa nhiều ngày vì hai chữ này không giữ được nữa, nước mắt lập tức rơi như mưa.
Tống Kha là mối ràng buộc kiếp trước của nàng, cũng là một tia sáng trong lòng nàng, mỗi lần nghĩ đến hắn, Hương Lan đều cảm thấy dù kiếp này nhiều thăng trầm, nhưng có thể gặp lại, lão thiên gia cuối cùng cũng đối với nàng không bạc, chỉ là giờ đây Tống Kha thật sự đi rồi, ngày sau sẽ thành thân cùng người khác sinh hài tử, từ đó Tiêu lang là người xa lạ, họ chỉ có thể trong lòng chúc nhau trân trọng, cách biệt thiên nhai.
Hương Lan trong phòng khóc đến đau tâm liệt phế, phu phụ họ Trần đứng ngoài cửa lắng tai nghe trong phòng.
Trần Vạn Toàn xoa xoa tay, sốt ruột nói: "Nữ nhi vốn đã yếu ớt, khóc hỏng người thì làm sao?
Bà mau vào khuyên đi."
Tiết thị nhăn mặt buồn bã nói: "Lan tỷ từng lén nói qua với ta, nói Tống đại gia thật lòng muốn tam môi lục sính cưới nàng làm chính thê, ta cũng bán tín bán nghi, cảm thấy không giống, chuyện này quả nhiên hỏng rồi.
Mấy ngày trước ta còn thấy không sao, hôm nay xem bức thư đó sao lại khóc thảm thương như vậy."
Trần Vạn Toàn trừng mắt mắng: "Bà hiểu cái rắm!
Nha đầu đó si tâm vọng tưởng, bà cũng không khuyên bảo, ngược lại còn mộng theo!
Tống đại gia là nhân vật gì, Tiến sĩ nhị bảng, quan lão gia tại Hàn Lâm viện, còn có thể coi trọng Hương Lan?
Không thấy người ta đã đính thân với tiểu thư Hiển Quốc công sao?
Nữ nhi khóc thành như vậy, nàng mà có mệnh hệ gì, ta với bà không xong!"
Tiết thị nhíu mày: "Ông nóng giận với ta làm gì?
Lan tỷ nhi tính khí mười con trâu kéo không quay đầu, ta khuyên được sao?"
Trần Vạn Toàn thở dài một hơi ngồi thụp xuống đất, rút hạn yên* từ thắt lưng ra hút vài hơi, hừ một tiếng: "Chúng ta chỉ là dân thường nhỏ bé, không với tới đại hộ nhân gia, chi bằng cứ giữ phận sống cuộc sống của mình thôi."
*(thuốc lá sợi)
Tiết thị nói: "Đây cũng là ý của ta, tuổi của Lan tỷ nhi cũng đã lớn, tìm cho nàng một nhà tốt, hỷ sự này đến, chuyện của Tống đại gia cũng sẽ qua đi."
Trần Vạn Toàn nói: "Trước đây ta thấy làm thiếp cho Lâm đại gia là rất tốt, nhưng Lan tỷ nhi không thích, Lâm gia cũng có vài nữ nhân lợi hại, Lan tỷ nhi vào đó cũng sợ bị ức hiếp, Lâm đại gia ở kinh thành mãi chưa về, còn không biết đợi đến hầu niên mã nguyệt, chi bằng gả cho người trong nhai phường, hai chúng ta chỉ có một nữ nhi này, sau này có đau đầu bệnh sốt, cũng có người hầu hạ bên giường."
Nói rồi đứng dậy, gõ hạn yên xuống chân, nói: "Trong lòng ta đã chọn được người rồi... bà thấy tiểu Hạ tướng công thế nào?"
Tiết thị nhướng mày: "Hạ Vân?"
Trần Vạn Toàn nói: "Chính là hắn.
Tiểu hạ tướng công giờ đã là cử nhân, tuy không đỗ Tiến sĩ, nhưng giờ được chủ bộ đại nhân để mắt, làm thư lại* trong nha môn, cũng là thân phận quan.
Ta thấy hắn tài học cao, phẩm mạo cũng tốt, là người đáng tin.
Mấy ngày nay cứ chạy đến nhà chúng ta, rõ là có ý với Lan tỷ nhi, còn từng sai người đến thăm dò ý tứ ta.
Người như vậy mà không nhanh đính ước, lỡ bị người khác giành mất thì hối hận đã muộn."
*(là thư dịch tại huyện nha, châu nha, phủ nha giữ vai trò phụ tá ghi chép cho quan huyện hoặc quan phủ.
Chuyên phụ trách giấy tờ, sổ sách, ghi chép, truyền đạt lệnh...)
Tiết thị nói: "Tiểu hạ tướng công đúng là tốt, chỉ có một chuyện không quá vừa ý, nhà bần cùng, hắn còn có hai ca ca, một tỷ tỷ, hai muội muội và ba đệ đệ, đều là không có tiền, cha mẹ và các tẩu tử của hắn đều khó sống chung, chỉ sợ Lan tỷ nhi gả đến chịu khổ."
Trần Vạn Toàn vẫy tay: "Không có tiền có sao?
Hắn đã là quan rồi, còn sợ sau này không ăn ngon mặc đẹp?
Nữ nhi nhà nào không phải hầu hạ cha mẹ trượng phu, sống hòa thuận với tẩu tử, người khác làm được, Lan tỷ nhi sao lại không làm được?"
Tiết thị vẫn lo lắng: "Chuyện này không biết Lan tỷ nhi có nguyện ý không..."
Trần Vạn Toàn trố mắt lớn tiếng: "Bà còn quản nha đầu đó có vui lòng không!
Nha đầu đó thích Tống đại gia, người ta có vừa ý đâu!
Chuyện này không thể tùy tính nha đầu đó được, Lan tỷ nhi đã mười sáu tuổi rồi, lẽ nào còn lưu ở nhà thành thù sao!
Xưa nay đều là nghe lệnh cha mẹ, lời mai mối, thấy tốt thì đính ước, lẽ nào ta lại hại nàng!"
Vung tay đi vào phòng.
Lại nói về Hương Lan, khóc mệt rồi gục trên giường thiếp đi.
Ngày hôm sau từ trong phòng đi ra, lại là dáng vẻ tinh thần sảng khoái, nếu không phải vành mắt sưng, hoàn toàn không nhìn ra hôm qua nàng đã khóc thảm thương như vậy.
Chỉ là cả ngày đóng cửa trong phòng vẽ tranh, ngoài ra chăm sóc hoa cỏ, cũng rất ít nói cười.
Tiết thị nhìn thấy không khỏi lo lắng.
Hôm nay, Hương Lan chống song cửa lên, đặt một chậu huệ lan lên song đài*, cầm bình tưới nước.
Tiết thị đi đến trước cửa sổ nói: "Chút nữa mẹ của tiểu Hạ tướng công, tẩu tử và muội muội của tiểu hạ tướng công đến nhà chúng ta làm khách, chút nữa con cũng qua đây, không được thất lễ."
Hương Lan tùy miệng đáp ứng.
*(bệ cửa sổ)
Không lâu sau, mẹ của Hạ Vân là Kim thị, cùng Hạ nhị tẩu và Hạ tam tỷ đều đến.
Tiết thị tự mình mở cửa, đón vào, nắm tay Kim thị, trong miệng cười nói: "Đã lâu không gặp, lão tỷ tỷ lại có tinh thần hơn, trông khí sắc so với trước càng tốt hơn, quả nhiên là người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái."
Kim thị vốn là người Dự Châu, theo người nhà chạy nạn đến Kim Lăng, sau gả cho nhà họ Hạ, tuy lớn hơn Tiết thị tám tuổi, nhưng trông như già hơn Tiết thị hơn hai mươi tuổi.
Tiết thị từng là nha hoàn hầu hạ trong đại trạch môn, tuy chỉ là tam đẳng, nhưng cũng coi như cũng thấy qua một vài chuyện, Trần gia so với Hạ gia lại sung túc hơn, Kim thị mỗi lần đều tự thẹn kém người, nhưng giờ Hạ Vân đỗ cử nhân, lại làm thư lại trong nha môn, Kim thị lập tức cảm thấy dương môn thổ khí*, lưng cũng thẳng hơn, mỉm cười dè dặt : "Ta thì trong lòng thoải mái, nhất là tiểu tam tử nhà chúng ta biết tranh khí, này, sáng nay lại lên nha môn rồi, nói là phải điểm..."
*(mát mày mát mặt)
Nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy một gian nhà chính hai gian phụ, so với nhà người bình thường to hơn không ít, là trông như mới quét vôi sửa sang, trông càng chỉnh tề tinh trí, Một kiểu vách ngăn chạm trổ hoa văn, song cửa dán giấy ngũ sắc, lại có khí phái thập túc.
Trong sân chính giữa lát phiến đá xanh, lại có lối nhỏ lát đá cuội, xung quanh đầy hoa cỏ, tranh nhau khoe sắc, lại có một một ít sơn thạch, trồng cây chuối, bên cạnh đặt một cái chum lớn, mấy con cá vàng bơi lội, dưới giàn nho đặt bàn đá ghế đá, trên treo lồng gỗ đỏ, líu lo nhảy nhót một con chim hoàng oanh.
Có một con đại hoàng nhe răng sủa hai tiếng, Tiết thị quát mắng hai câu liền lại nằm xuống chỗ râm mắt lim dim ngủ.
Những phụ nhân họ Hạ lập tức nhìn đến há hốc mồm, nửa câu sau của Kim thị nghẹn trong cổ họng, không sao thốt ra được.
Hạ tam tỷ nuốt nước bọt, kinh ngạc nói: "Trời ơi, lại giàu như vậy, đây giống như sống trong tiên cảnh vậy!
Nhà chúng ta giống như chuồng lợn."
Kim thị nghe câu này mới hoàn hồn, âm thầm tức giận Hạ tam tỷ nói chuyện mất thể diện, quay đầu trừng mắt nhìn nàng ta.
Hạ nhị tẩu trong lòng dù cũng kinh ngạc đô kỵ, nhưng nghe Hạ tam tỷ nói chuyện không ra sao, liền tát sau đầu nàng ta một cái, mắng nhỏ: "Nha đầu chết tiệt, cái miệng chó này mà còn nói nhảm khắp nơi thì không mang ngươi đi nữa!"
Hạ tam tỷ xoa sau đầu, bĩu môi rất không vui.
Tiết thị nhìn thấy hết nhưng giả vờ không thấy, chỉ cười nói: "Đây là nữ nhi nhà ta cứ nói trồng chút hoa và cây mới tốt, vừa hay có đại hộ nhân gia muốn tu sửa viện tử, chút hoa cỏ, kỳ thạch còn thừa vứt đi, cha nàng liền tìm xe kéo về, cũng không tốn mấy đồng.
Hai cha con giày vò nửa ngày mới trồng xong, giờ cũng có dáng vẻ."
Kỳ thực Trần Vạn Toàn cũng không đủ kiên nhẫn chỉnh trang sân vườn như vậy, chỉ là Hương Lan nói phải ngắm hoa cỏ mới có thể vẽ tranh, Trần Vạn Toàn mới không ngại khó nhọc, thu dọn cái sân này.
Nụ cười trên mặt Kim thị liền có chút không tự nhiên.
Trước đây Hạ Vân đỗ cử nhân, có mấy ân thực nhân gia có tiếng cũng đến gửi bạc, ngoài ra còn có hương thân thể diện tặng một ngôi nhà trống, tuy không rộng rãi, lại có chút cũ, nhưng cũng là một trạch viện hai sân hai lối vào, thu dọn cũng sạch sẽ, cả nhà chuyển đến chỉ cảm thấy vui mừng, tự cảm thấy đã áp đảo mọi người, giờ đến nhà họ Trần nhìn, một cái sân nhỏ như vậy, đã bề thế gấp mười lần nhà bà.
Đợi vào nhà nhìn, chỉ thấy bàn dài ghế gỗ mun, bình hoa pháp lang, các bức tranh chữ treo đủ loại và chén trà men xanh hạt lục vẽ liên hoa dùng để uống trà, thế mà lại bày biện của một phú hộ.
Bên này ngay cả Hạ nhị tẩu cũng kinh ngạc, sờ chén trà và bàn, liên tục nói: "Ai ya, đây đúng đại hộ nhân gia có thể diện...
Lâm gia kia dù tiền có thể diện cũng chỉ đến thế thôi, một phòng đồ cổ này còn đáng bao nhiêu bạc đây...
Ôi trời, điểm tâm cũng đẹp như vậy, khiến người ta không nỡ ăn..."
Hạ tam tỷ sớm đã nhét hai miếng bánh điểm tâm vào miệng, nhai ngấu nghiến, nói: "Sao lại không nỡ ăn?
Còn thơm hơn cả nhà mình mua dịp Tết nữa."
Tiết thị đắc ý, cười nói: "Đây là bánh ngọt của Quý Tô trai, hôm qua cha nàng đi thượng nhai mua đấy, cứ thoải mái ăn, còn nhiều lắm."
Kim thị trong lòng càng chua, hắng giọng nói: "Ta nói Tiết đại muội, ta nói vài câu chỉ sợ muội không thích nghe...
Sân vườn thu thập hoa mộc lòe loẹt như vậy có tác dụng gì?
Chi bằng nuôi gà vịt thiết thực hơn, mỗi ngày có gà gáy không nói, lại còn nhặt được vài quả trứng, ngày lễ ngày Tết lại có thể mổ thịt, không thực tế hơn mấy thứ hoa cỏ nhiều sao?
Còn mấy thứ điểm tâm này, không thỏa đáng nhất, tự làm thì tốn dầu tốn bột, ra ngoài mua thì một xâu tiền mới được hai gói nhỏ, nhà muội không như nhà chúng tôi, nhà chúng tôi có cử nhân làm việc trong nha môn, ngày ngày có người đến tặng mấy thứ bánh trái này, dù có mang đến, ta cũng không thích ăn, cứ vứt không thôi."
Tiết thị nghe câu này không khỏi sững sờ, sắc mặt hơi chùng xuống.
#hoayenson
#lamcamlau
#lanhuongduyen
#lanhuongnhuco
#mephim660
#truyencodai
#TranHuongLan