(2)
- Sao nãy giờ tao thấy nó chưa tỉnh nữa.
Tôi nghe giọng của một người phụ nữ lớn tuổi, giật mình mở mắt.
- Nó tỉnh rồi nè Hiên ơi, mèn ơi lo muốn chết.
Bây giờ tôi mới lờ mờ nhận ra, người ở phía đối diện là chị Ái - đội trưởng đội giao liên khu vực Đắk Lắk, cũng là người thương tôi nhất đội.
Khác với mọi người, ai cũng coi chị như chị cả trong đội, nhưng đối với tôi, chị Ái như một người mẹ dịu dàng có đôi mắt buồn.
Đôi mắt chị đẹp nhưng buồn, buồn như cuộc đời cùa chị nhưng không thảm, bởi chị Ái là người có tính cách chính trực và yêu nước nồng nàn.
Đầu còn hơi choáng, tôi đưa tay bất giác chạm vào bên má trái, từng ngón tay chạm vào một miếng da sần sùi đã được chỉ khâu lại nơi viên đạn bắn trúng ngày hôm qua.
Cảm giác đau đớn vẫn còn nguyên ở đấy.
- Hên cho mày là nó bắn lệch đó.
Tay cầm 1 chén cháo hành, Hiên ngồi xuống chõng tre, giọng có chút trách móc.
- Tao kêu mày ngồi yên mà lóng ngóng làm gì để bị như vậy.
Chị Ái đánh vào lưng Hiên một cái, lắc đầu.
- Thôi đừng có trách nó nữa.
Cái mặt nó vậy chưa đủ để mày xót hay sao?
Hiên im lặng, tay chìa ra đưa tôi chén cháo rồi cậu đứng lên, vác súng đi ra ngoài.
Trong lán chỉ còn tôi và chị Ái, chị Ái vuốt ve mặt tôi.
- Chị có nghe trên đội quân y, chị Hai em báo tin má em mất rồi xin chuyển sang đội trinh sát.
- Bộ bả nghĩ chỉ cần 1 quả lựu đạn là bả giết được hết đám Tây hay sao mà xin chuyển.
- Chú Tín đâu có chịu, chú kêu chị em đó giờ cầm bông băng, thuốc đỏ cái chuyển sang cầm súng thì bắn được ai.
Ai cũng hận, cũng thù cái tụi chó đó, nhưng mà đâu phải cứ thù cứ hận rồi cầm súng chĩa vào tụi nó thì diệt được.
Chị thương hai chị em như con ruột, nên chị không muốn mất đứa nào hết.
Chị Ái giọng nghẹn lại, chị nhìn thẳng vào mắt tôi, tay chị nắm chặt tay tôi.
- Trúc, nếu được thì hôm nào mày viết thư khuyên nó, thà cứu người còn hơn là đâm đầu vào bom lửa.
Còn em, coi như chị xin mày, sau này đừng có dại dột như hôm nay nữa.
Ba má mày phù hộ nên mới đỡ được cho mày viên đạn lạc, chứ không...
Chị Ái nước mắt rơi lã chã, ôm chầm lấy tôi.
Tôi cũng thút thít theo.
Thật sự không dám tưởng tượng cảnh chỉ trong một tích tắc đấy thôi, lỡ như tôi nhích sang trái một tý, hay viên đạn canh chuẩn xác thì có lẽ thư hồi âm cho chị Hai chắc là thư báo tử của tôi.
Ở nơi chiến trường này, tôi biết thần chết luôn sát bên cạnh, chực chờ cắn nuốt linh hồn mình ngay khi xác thịt ngã xuống, trước đây tôi cũng sợ hãi lắm chứ nhưng ngày ngày chứng kiến từng đồng đội của tôi nằm lại dưới gốc cây, trong hang đá, trên ruộng lúa thì nỗi sợ ấy dường như bị chai lì.
Dần dà tôi bắt đầu thấy mạng sống thật mong manh và càng mong manh thì càng muốn khi chết đi, máu thịt mình để lại phải vun đắp nên mảnh đất độc lập cho đất nước.
Nhưng hôm nay nỗi sợ chết ấy lại mãnh liệt hơn bao giờ cả, chắc là vì tôi vừa hay tin má mất và tôi "chết hụt" dưới nòng súng của kẻ thù.
Chị Ái ôm chặt tôi hơn, chị vuốt ve mái tóc dài của tôi như một người mẹ.
Trái tim tôi thắt lại.
Trời chực tối, các anh chiến sĩ tuần tra cũng vừa về lán, thấy tôi, họ không khỏi xuýt xoa
- Chậc chậc, nhìn cái mặt mà xót quá trời xót, để lại sẹo quá nhưng mà là sẹo xinh nên Trúc yên tâm nhé.
- Haha mày coi chừng thằng Hiên gọi mày ra "tâm sự" bây giờ.
- Gớm, các ông cứ đùa kiểu đấy chả có mống gái nào thích là phải, vô duyên thế không biết.
Cái Trúc đừng để tâm chúng nó nhé.
Một bác lớn tuổi có chất giọng Hà Nội trầm ấm xen vào cuộc bàn luận sôi nổi của các anh.
Ngay lập tức mọi người trong lán chào bác.
- Chào bác Phụng ạ!
- Cháu chào bác.
- Thôi được rồi các chú cứ tự nhiên nhé.
Cái Trúc bác vừa nghe chuyện ban nãy, trong người thấy thế nào rồi?
Tôi nhìn bác, xoa xoa đầu khẽ nói
- Đầu cháu còn hơi choáng tý nhưng mà vẫn bình thường rồi ạ.
Bác gật gù, quay sang nhắc nhở mọi người ra cái bàn giữa lán để chuẩn bị họp, rồi gọi chị Ái lại dặn dò
- Cái Trúc còn đi đâu không nhỉ, cũng tối rồi sáng mai đi giao bù được không cháu?
Hai đứa con gái con lứa mà dạo trước đi đêm lắm nhỉ, không sợ gặp "ma" à?
Chị Ái cười khúc khích, vừa cười chị vừa lắc đầu.
- Ma cỏ gì bác ơi, tụi con làm giao liên, sợ trễ giờ báo cáo, sợ thông tin thất lạc, sợ dân khổ chứ sợ gì nữa đâu ạ.
Trúc với con còn 1 chuyến lên lại Đắk Lắk, cũng là tin khẩn mà Trúc còn đuối vậy chắc sáng sớm mai tụi con mới đi.
- Thế hai cô nghỉ ngơi đi rồi mai còn đi nhé, vất vả nhiều rồi
- Dạ chú Tín có gửi bác cái này.
Chị Ái quay người cởi chiếc balô đặt xuống sàn tre, lấy một lá thư ra đưa cho bác Phụng, bác gật đầu, cầm theo bức thư đi lại giữa lán - nơi các anh chiến sĩ đang quây quần xung quanh 1 chiếc máy hữu tuyến điện.
Họ chuẩn bị "làm việc".
Bác Phụng nhìn giờ chiếc đồng hồ đeo trên tay, rồi nhìn xuống bàn, một tấm bản đồ đặt sẵn ở đó, 2 anh chiến sĩ đang chăm chú khoanh lại từng vùng.
Có lẽ đó là những địa điểm địch đã quét rađa, những vị trí quân ta bị lộ, những khu mìn nổ chết người.
Có tiếng "tít" vang lên một hồi dài, là tín hiệu từ trạm tiền tiêu, tôi thấy bác Phụng nghiêm nghị nhìn các anh rồi ra lệnh.
- Bắt đầu kiểm tra.
Như được lập trình sẵn, các anh đồng loạt quay mặt về bàn họp, ai nấy đều lắng nghe tiếng "tít" phát ra từ ống nói của chiếc máy, có anh chỉnh dây, có anh kề tai sát ống để ra tín hiệu, có anh phiên dịch, có anh tuần tra bên ngoài để tránh kẻ địch phát hiện, mọi thứ được phối hợp vô cùng nhịp nhàng.
Thông thường ở những giai đoạn chuẩn bị một chiến dịch, chiếc máy hữu tuyến điện được sử dụng như một công cụ báo cáo tình hình chiến sự cho các trạm chỉ huy địa phương rồi dựa vào tình hình mà sẽ mở chiến dịch, chúng tôi liên lạc và trao đổi với nhau bằng mã morse để tránh rò rỉ thông tin.
Hồi còn đi do thám ở Gia Định, tôi nghe loáng thoáng bọn Tây gọi chúng tôi là "mice" - lũ chuột nhắt vì chỉ trốn chui trốn nhủi.
Ừ thì chúng tôi là chuột, băng rừng giữa khuya, đôi mắt cắt xuyên màn đêm tối không phát ra một tiếng động, lặng lẽ "trốn" trong hang thu thập từng tin tức kháng chiến và chờ ngày được bước ra ánh sáng.
Ngày mà lũ gọi chúng tôi là chuột phải bỏ mạng lại hang ổ của nó.
Sau buổi phát tín hiệu thì chúng tôi được bác Phụng "thiết đãi" bằng món khoai mì nước dừa, chúng tôi cùng nhau bên ngoài lán tre trò chuyện.
Rồi trở về với công việc gác đêm như thường lệ, chúng tôi không ngủ, thật ra là không dám ngủ, chỉ khi có thông báo đình chiến hay khi được nghỉ phép về thăm má thì mới dám ngủ.
Đêm ở lán tre im lặng đến rùng mình, đủ để tôi nghe thấy tiếng thở của mình và tiếng gỡ rối tóc của chị Ái.
- Trúc này, em nghe thấy tiếng gì không?
Tôi giật mình quay sang nhìn chị, nín thở lắng tai nghe.
"Rít rít rít,,,,"
- Là tiếng sáo!
- Hình như là đàn kní chị ạ.
Vì dạo trước khi đi gác trong rừng cùng Hiên, tôi đã từng nghe âm thanh này, Hiên bảo đấy là tiếng đàn kní của người dân ở vùng này, khi có thông báo tạm đình chiến từ phía địch, họ sẽ có những phút giây như thế này.
- Mà tiếng hơi nhỏ nhỉ?
- Không địch nghe thấy sao chị haha.
- Thôi chị vô buồng trước, em cũng nghỉ sớm đi.
Tôi cười nhẹ với chị rồi cầm đèn cầy bước ra ngoài lán tre.
- Em hóng gió chút.