Khác Lá Thư Gửi Từ Rừng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
398870579-256-k615819.jpg

Lá Thư Gửi Từ Rừng
Tác giả: 21raywrite
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện về Trúc - cô thiếu nữ giao liên trong chiến dịch Tây Nguyên.

Hiên - đồng đội, cũng là người bạn tri kỷ của Trúc - luôn kề vai sát cánh bên cô.

Trong tim Trúc, Hiên không chỉ là người đồng hành nơi chiến trường, mà còn là tia ấm le lói giữa một vùng đất lạnh lùng tiếng súng.

Họ cùng nhau trải qua những mất mát, bi thương nơi chiến trường.

Nhưng cũng nhận được những điều quý giá mà rừng đại ngàn để lại.

Là câu chuyện về tình yêu, tình đồng đội và tình yêu quê hương, đất nước.



lathuguiturung​
 
Có thể bạn cũng thích
  • TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG (Quyển 1) - Nhất Độ Quân Hoa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Bắt Lấy Viên Đá Mắt Mèo - tập 1
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • /GL/ABO/PO18/ Cao Lãnh Tình Địch Thành Ta Lão Công...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT][EDIT] Dò Hư Lăng - Quân Sola (Cổ Đại)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [QT] [BHTT] - Trốn Bất Quá Hắc Tâm Liên Nữ Xứng -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Bị lão đại hắc hóa chiếm hữu [Xuyên Nhanh]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Lá Thư Gửi Từ Rừng
    Trúc


    "Má mất rồi, có chết tao cũng phải kéo chúng nó chết theo."

    Chỉ một dòng ngắn gọn trong bức thư bị nhàu nát, tôi thở dài rồi gấp lại cất vào túi áo, Hiên từ xa gọi tôi:

    - Này, làm gì mà đờ người ra thế?

    Mày ra đây, đứng đó địch thấy bây giờ.

    Tôi cầm lấy súng bước về phía phát ra tiếng của Hiên, nếu không phải là đồng đội thì có lẽ tôi chẳng nhận ra tôi vừa vô tình đạp phải cậu bạn đang nằm dưới gốc rễ cây cà xít .

    "Thứ" dưới chân tôi dính đầy bùn đất và lá cây trộn lẫn đang cọ quậy chính xác là Hiên - đang ngước lên nhìn tôi, tuy không thấy rõ được biểu cảm của cậu nhưng tôi có thể cảm nhận được thái độ cọc cằn qua giọng nói.

    - Đi hổng có mắt hay gì mà đạp trúng tao vậy?

    Tôi ngồi xuống bên Hiên, lưng dựa vào gốc rễ, đôi mắt thơ thẩn nhìn lên khoảng trời rợp bóng cây, gió thổi làm cành cây xô vào nhau, nghiêng ngả rồi ngả nghiêng.

    Trong rừng lặng im như tờ, im đến nỗi tôi như nghe được nhịp tim của chính mình, hay chỉ cần một ai đó ở bìa rừng đạp lên đống lá khô thì âm thanh giòn giã vẫn có thể đến tai tôi.

    Rừng khộp yên ắng bao nhiêu thì trong lòng tôi bây giờ hỗn loạn bấy nhiêu.

    - Ê sao im ru vậy, bộ có chuyện gì hả?

    Hiên phá tan cái khoảng lặng im ấy.

    Tôi quay sang nhìn Hiên, ôm chặt khẩu súng, nặng nề buông giọng:

    - Má em mất rồi.

    Hiên sững người, cậu ngồi dậy, đặt khẩu súng xuống thắt lưng quần.

    - Thôi, xong chiến dịch tao với mày đi thăm dì Tươi sau.

    Má tôi tên Tươi, cái tên tưởng như sẽ vận vào người của một tiểu thư hào môn thuở ấy.

    Nhưng thay vì chọn một con đường đủ để khiến cuộc sống luôn "vui tươi" thì khi chiến tranh nổ ra, má tôi trốn ông bà từ Pháp về tham gia cách mạng.

    Ai cũng kêu "Nó điên rồi mới chọn con đường khổ như vậy", chỉ có má tôi kiên định:

    - Ai cũng than khổ thì ai cứu nước.

    Hổng lẽ cứ để nước mình cho tụi Tây nó phá hết sao được.

    Sau đó má gặp được tía tôi, ông bà kể má tôi và tía tôi thương nhau hết lòng hết dạ, tía tôi như là vần "tươi" duy nhất của má trong những năm tháng chiến tranh.

    Tía má viết cho nhau hàng trăm bức thư nơi tiền tuyến, mơ cùng nhau về một gia đình hạnh phúc trong tương lai.

    Sanh chị Hai xong thì tía vẫn làm bộ đội ở Việt Bắc, còn má hoạt động trong đội du kích Bến Tre.

    Rồi ngày má chuyển dạ sanh đứa thứ hai, cũng là lúc viên đạn địch xuyên thẳng qua tía tôi trong trận đánh 1947, lúc má bồng tôi mà thở hổn hển vì mệt, cũng là lúc tía tôi trút hơi thở cuối cùng.

    Mất tía, má như mất đi vần "tươi", má về lại nhà ông bà.

    Một chiều u ám trời mưa xối xả, má ôm tôi, nắm tay chị Hai quỳ rạp trước sân.

    Nỗi đau mất chồng hằn trong tim má những vết sẹo âm thầm, không ồn ào, cũng chẳng vô hình, đời má giờ có thêm hai vần "tươi" nhưng không thể cười như trước.

    Chị em tôi lớn lên trong nỗi đau lặng lẽ ấy, 2 vần "tươi" tiếp nối dòng máu cách mạng từ tía má khi chị Hai 18 tuổi, cũng là lúc chị thưa chuyện má, tiếp đến là tôi.

    Từ lúc rời nhà đi đến giờ đã là 6 năm, tôi thỉnh thoảng cũng về thăm má, ngồi kể má nghe về tình hình chiến sự, rồi không được bao lâu, tôi lại tiếp tục gói ghém rời đi.

    Thật ra tôi nhớ má lắm chứ, tôi cũng thèm bữa cơm kho quẹt, thèm nồi canh chua má nấu, thèm cả những đêm nằm ngủ rúc trong lòng má như một con chó con, thèm được má thắt tóc và vuốt ve.

    Nhưng mỗi khi băng qua làn mưa đạn, một người đồng đội của tôi lại nằm xuống thì cái thèm ấy cũng chẳng là gì so với cái thèm được sống.

    Mà muốn sống thì càng muốn được sống độc lập, tự do và hạnh phúc.

    Tiếng lá rơi sột soạt làm tôi giật mình, kéo tôi về thực tại, Hiên vẫn ngồi cạnh tôi như thế giữa rừng, vẫn im thít và tay ghì chặt khẩu súng như thể cậu sẵn sàng nổ đạn khi thấy một tên địch nào bước ngang qua.

    Tôi ôm hai đầu gối của mình, áp mặt xuống lí nhí:

    - Em đói quá.

    - Tao còn một miếng kẹo đậu phộng.

    Ăn đi rồi chuẩn bị về lán.

    Hiên đeo súng sau lưng, lấy từ trong bao đựng đạn một thanh kẹo đưa tôi.

    Tôi cầm lấy, xé vỏ rồi cho viên kẹo vào miệng, tôi đang đói thật.

    - Ngon không?

    - Cũng tạm.

    - Đúng là đòi hỏi, giữa cái rừng khộp này cái đó là hàng quý rồi đó.

    Tôi cười.

    Đúng như Hiên nói thật, bình thường chúng tôi toàn nuốt khoai mì, vỏ chuối, thỉnh thoảng "xoàng" hơn thì có thịt ăn trong bữa, gọi là thịt chứ thật ra là một cục mỡ cắt nhỏ, chiên giòn rồi trộn với ớt tiêu, chứ bánh kẹo như thế này chắc chỉ có dịp nào được giao thư trên tỉnh được bà con cho mới ăn được.

    - Anh kiếm đâu ra vậy.

    - Hồi hổm trốn vô nhà dân, xong rồi được dì đó cho một bịch mà tao chia anh em hết rồi, chừa cho mày một cục.

    - Gì chừa em có một cục vậy.

    - Bịch đó có 4 cục thôi.

    Một cho anh Bình, một cho anh Hớn, một cho bác Kha, một cho mày, tao còn không có cái ăn.

    - Sao anh không nói, em bẻ đôi cho anh ăn chung

    - Thôi mày như heo đói ấy, tao không thèm tranh.

    Tôi nhìn Hiên im lặng.

    Khuôn mặt và cả người cậu lấm lem bùn đất, nếu để nhận xét thật lòng thì trông anh có khi còn giống "heo" hơn tôi.

    Đột nhiên có tiếng sột soạt từ phía trước chúng tôi, Hiên vội kéo tôi rời khỏi vị trí, đẩy tôi vào một vách đá lớn, Hiên không nói gì, để tôi trốn ở đấy rồi trườn bò lại gốc cây cũ.

    Như một thói quen đã được thực hành mỗi ngày, tôi căng dây thần kinh lắng nghe từng cử động từ phía bên kia, mắt không ngừng quan sát xung quanh, tay mở chốt an toàn trên súng, chỉ cần có tín hiệu, tôi sẽ bắn ngay lập tức.

    Vẫn im lặng, tôi đếm tích tắc từng giây, 1 giây rồi 2 giây, ...

    1 phút trôi qua rồi, vẫn chưa có động thái gì từ Hiên.

    Lòng dạ nóng ran như lửa nhưng không tránh khỏi sự tò mò và lo lắng cho người đồng đội, tôi hé đầu lên vách đá nhìn về phía trước.

    ĐÙNG!

    Tiếng đạn xé gió vụt qua tai, đầu óc tôi quay cuồng, cả khu rừng chợt tối sầm lại.

    Tôi chưa kịp nhận thức được chuyện gì thì đã nghe tiếng hét của Hiên.

    - Trúc!

    Hiên gọi tên tôi, ngay tức khắc một luồng nóng rát như lửa táp quét ngang mắt trái tôi, rồi lan dần khắp thân người.

    Tôi quỵ thụp xuống, trong tầm nhìn mờ dần, tôi thấy máu trào ra từ trên mặt, rơi từng giọt xuống tay đầy nhớp nháp.

    ĐÙNG ĐÙNG!

    Bên tai tôi lại nghe thấy tiếng súng, tiếng đạn sượt ra thân cây, rồi tiếng chạy thịch thịch đạp trên lá khô đang đến gần vách đá, tiếng ai đó ngã xuống.

    Là Hiên sao?

    - Trúc!

    Trời ơi sao máu nhiều thế này, đừng có làm tao sợ Trúc ơi!
     
    Lá Thư Gửi Từ Rừng
    Giao liên


    (2)

    - Sao nãy giờ tao thấy nó chưa tỉnh nữa.

    Tôi nghe giọng của một người phụ nữ lớn tuổi, giật mình mở mắt.

    - Nó tỉnh rồi nè Hiên ơi, mèn ơi lo muốn chết.

    Bây giờ tôi mới lờ mờ nhận ra, người ở phía đối diện là chị Ái - đội trưởng đội giao liên khu vực Đắk Lắk, cũng là người thương tôi nhất đội.

    Khác với mọi người, ai cũng coi chị như chị cả trong đội, nhưng đối với tôi, chị Ái như một người mẹ dịu dàng có đôi mắt buồn.

    Đôi mắt chị đẹp nhưng buồn, buồn như cuộc đời cùa chị nhưng không thảm, bởi chị Ái là người có tính cách chính trực và yêu nước nồng nàn.

    Đầu còn hơi choáng, tôi đưa tay bất giác chạm vào bên má trái, từng ngón tay chạm vào một miếng da sần sùi đã được chỉ khâu lại nơi viên đạn bắn trúng ngày hôm qua.

    Cảm giác đau đớn vẫn còn nguyên ở đấy.

    - Hên cho mày là nó bắn lệch đó.

    Tay cầm 1 chén cháo hành, Hiên ngồi xuống chõng tre, giọng có chút trách móc.

    - Tao kêu mày ngồi yên mà lóng ngóng làm gì để bị như vậy.

    Chị Ái đánh vào lưng Hiên một cái, lắc đầu.

    - Thôi đừng có trách nó nữa.

    Cái mặt nó vậy chưa đủ để mày xót hay sao?

    Hiên im lặng, tay chìa ra đưa tôi chén cháo rồi cậu đứng lên, vác súng đi ra ngoài.

    Trong lán chỉ còn tôi và chị Ái, chị Ái vuốt ve mặt tôi.

    - Chị có nghe trên đội quân y, chị Hai em báo tin má em mất rồi xin chuyển sang đội trinh sát.

    - Bộ bả nghĩ chỉ cần 1 quả lựu đạn là bả giết được hết đám Tây hay sao mà xin chuyển.

    - Chú Tín đâu có chịu, chú kêu chị em đó giờ cầm bông băng, thuốc đỏ cái chuyển sang cầm súng thì bắn được ai.

    Ai cũng hận, cũng thù cái tụi chó đó, nhưng mà đâu phải cứ thù cứ hận rồi cầm súng chĩa vào tụi nó thì diệt được.

    Chị thương hai chị em như con ruột, nên chị không muốn mất đứa nào hết.

    Chị Ái giọng nghẹn lại, chị nhìn thẳng vào mắt tôi, tay chị nắm chặt tay tôi.

    - Trúc, nếu được thì hôm nào mày viết thư khuyên nó, thà cứu người còn hơn là đâm đầu vào bom lửa.

    Còn em, coi như chị xin mày, sau này đừng có dại dột như hôm nay nữa.

    Ba má mày phù hộ nên mới đỡ được cho mày viên đạn lạc, chứ không...

    Chị Ái nước mắt rơi lã chã, ôm chầm lấy tôi.

    Tôi cũng thút thít theo.

    Thật sự không dám tưởng tượng cảnh chỉ trong một tích tắc đấy thôi, lỡ như tôi nhích sang trái một tý, hay viên đạn canh chuẩn xác thì có lẽ thư hồi âm cho chị Hai chắc là thư báo tử của tôi.

    Ở nơi chiến trường này, tôi biết thần chết luôn sát bên cạnh, chực chờ cắn nuốt linh hồn mình ngay khi xác thịt ngã xuống, trước đây tôi cũng sợ hãi lắm chứ nhưng ngày ngày chứng kiến từng đồng đội của tôi nằm lại dưới gốc cây, trong hang đá, trên ruộng lúa thì nỗi sợ ấy dường như bị chai lì.

    Dần dà tôi bắt đầu thấy mạng sống thật mong manh và càng mong manh thì càng muốn khi chết đi, máu thịt mình để lại phải vun đắp nên mảnh đất độc lập cho đất nước.

    Nhưng hôm nay nỗi sợ chết ấy lại mãnh liệt hơn bao giờ cả, chắc là vì tôi vừa hay tin má mất và tôi "chết hụt" dưới nòng súng của kẻ thù.

    Chị Ái ôm chặt tôi hơn, chị vuốt ve mái tóc dài của tôi như một người mẹ.

    Trái tim tôi thắt lại.

    Trời chực tối, các anh chiến sĩ tuần tra cũng vừa về lán, thấy tôi, họ không khỏi xuýt xoa

    - Chậc chậc, nhìn cái mặt mà xót quá trời xót, để lại sẹo quá nhưng mà là sẹo xinh nên Trúc yên tâm nhé.

    - Haha mày coi chừng thằng Hiên gọi mày ra "tâm sự" bây giờ.

    - Gớm, các ông cứ đùa kiểu đấy chả có mống gái nào thích là phải, vô duyên thế không biết.

    Cái Trúc đừng để tâm chúng nó nhé.

    Một bác lớn tuổi có chất giọng Hà Nội trầm ấm xen vào cuộc bàn luận sôi nổi của các anh.

    Ngay lập tức mọi người trong lán chào bác.

    - Chào bác Phụng ạ!

    - Cháu chào bác.

    - Thôi được rồi các chú cứ tự nhiên nhé.

    Cái Trúc bác vừa nghe chuyện ban nãy, trong người thấy thế nào rồi?

    Tôi nhìn bác, xoa xoa đầu khẽ nói

    - Đầu cháu còn hơi choáng tý nhưng mà vẫn bình thường rồi ạ.

    Bác gật gù, quay sang nhắc nhở mọi người ra cái bàn giữa lán để chuẩn bị họp, rồi gọi chị Ái lại dặn dò

    - Cái Trúc còn đi đâu không nhỉ, cũng tối rồi sáng mai đi giao bù được không cháu?

    Hai đứa con gái con lứa mà dạo trước đi đêm lắm nhỉ, không sợ gặp "ma" à?

    Chị Ái cười khúc khích, vừa cười chị vừa lắc đầu.

    - Ma cỏ gì bác ơi, tụi con làm giao liên, sợ trễ giờ báo cáo, sợ thông tin thất lạc, sợ dân khổ chứ sợ gì nữa đâu ạ.

    Trúc với con còn 1 chuyến lên lại Đắk Lắk, cũng là tin khẩn mà Trúc còn đuối vậy chắc sáng sớm mai tụi con mới đi.

    - Thế hai cô nghỉ ngơi đi rồi mai còn đi nhé, vất vả nhiều rồi

    - Dạ chú Tín có gửi bác cái này.

    Chị Ái quay người cởi chiếc balô đặt xuống sàn tre, lấy một lá thư ra đưa cho bác Phụng, bác gật đầu, cầm theo bức thư đi lại giữa lán - nơi các anh chiến sĩ đang quây quần xung quanh 1 chiếc máy hữu tuyến điện.

    Họ chuẩn bị "làm việc".

    Bác Phụng nhìn giờ chiếc đồng hồ đeo trên tay, rồi nhìn xuống bàn, một tấm bản đồ đặt sẵn ở đó, 2 anh chiến sĩ đang chăm chú khoanh lại từng vùng.

    Có lẽ đó là những địa điểm địch đã quét rađa, những vị trí quân ta bị lộ, những khu mìn nổ chết người.

    Có tiếng "tít" vang lên một hồi dài, là tín hiệu từ trạm tiền tiêu, tôi thấy bác Phụng nghiêm nghị nhìn các anh rồi ra lệnh.

    - Bắt đầu kiểm tra.

    Như được lập trình sẵn, các anh đồng loạt quay mặt về bàn họp, ai nấy đều lắng nghe tiếng "tít" phát ra từ ống nói của chiếc máy, có anh chỉnh dây, có anh kề tai sát ống để ra tín hiệu, có anh phiên dịch, có anh tuần tra bên ngoài để tránh kẻ địch phát hiện, mọi thứ được phối hợp vô cùng nhịp nhàng.

    Thông thường ở những giai đoạn chuẩn bị một chiến dịch, chiếc máy hữu tuyến điện được sử dụng như một công cụ báo cáo tình hình chiến sự cho các trạm chỉ huy địa phương rồi dựa vào tình hình mà sẽ mở chiến dịch, chúng tôi liên lạc và trao đổi với nhau bằng mã morse để tránh rò rỉ thông tin.

    Hồi còn đi do thám ở Gia Định, tôi nghe loáng thoáng bọn Tây gọi chúng tôi là "mice" - lũ chuột nhắt vì chỉ trốn chui trốn nhủi.

    Ừ thì chúng tôi là chuột, băng rừng giữa khuya, đôi mắt cắt xuyên màn đêm tối không phát ra một tiếng động, lặng lẽ "trốn" trong hang thu thập từng tin tức kháng chiến và chờ ngày được bước ra ánh sáng.

    Ngày mà lũ gọi chúng tôi là chuột phải bỏ mạng lại hang ổ của nó.

    Sau buổi phát tín hiệu thì chúng tôi được bác Phụng "thiết đãi" bằng món khoai mì nước dừa, chúng tôi cùng nhau bên ngoài lán tre trò chuyện.

    Rồi trở về với công việc gác đêm như thường lệ, chúng tôi không ngủ, thật ra là không dám ngủ, chỉ khi có thông báo đình chiến hay khi được nghỉ phép về thăm má thì mới dám ngủ.

    Đêm ở lán tre im lặng đến rùng mình, đủ để tôi nghe thấy tiếng thở của mình và tiếng gỡ rối tóc của chị Ái.

    - Trúc này, em nghe thấy tiếng gì không?

    Tôi giật mình quay sang nhìn chị, nín thở lắng tai nghe.

    "Rít rít rít,,,,"

    - Là tiếng sáo!

    - Hình như là đàn kní chị ạ.

    Vì dạo trước khi đi gác trong rừng cùng Hiên, tôi đã từng nghe âm thanh này, Hiên bảo đấy là tiếng đàn kní của người dân ở vùng này, khi có thông báo tạm đình chiến từ phía địch, họ sẽ có những phút giây như thế này.

    - Mà tiếng hơi nhỏ nhỉ?

    - Không địch nghe thấy sao chị haha.

    - Thôi chị vô buồng trước, em cũng nghỉ sớm đi.

    Tôi cười nhẹ với chị rồi cầm đèn cầy bước ra ngoài lán tre.

    - Em hóng gió chút.
     
    Back
    Top Dưới