Cập nhật mới

Khác [Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc

[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 39 Không hề hối hận


Xạc xạc... xạc xạc...

Tụi tôi chạy được một đoạn dài trên dãy hành lang, thì đột nhiên nghe thấy tiếng kéo lê thân người ở phía trước.

"Chu Nguyên, hình như phía trước..."

Lời của tôi còn chưa nói xong, chợt ở phía trước xuất hiện cái xác kinh dị của anh họ Chu Nguyên, nó đang chậm rãi bò về hướng của tụi tôi.

"Hình như là cái xác của anh họ..."

Chu Nguyên gấp gáp nói ra những gì tôi đang nghĩ ở trong đầu.

"Bây giờ chúng ta nên làm sao đây?

Hai lối đi đều có mặt của những thứ kinh dị rồi".

Tôi lo sợ lên tiếng hỏi.

Chu Nguyên nhìn nhìn hai lối trên dãy hành lang, rồi sau đó mới vội vã trả lời "Hai lối đều bị chặn, có lẽ cách tốt nhất là chúng ta nên liều một phen vậy".

Tôi giựt mình, tròn mắt nhìn anh ta, nghi hoặc hỏi "Liều một phen?

Rốt cuộc ý anh là sao?"

"Hai lối đều không thể chạy được, trên dãy hành lang này chỉ còn duy nhất những căn buồng, chi bằng chúng ta liều một phen, bước đại vô trong một căn buồng nào đó, cơ may có thể sẽ trốn được".

Chu Nguyên nghiêm túc giải thích.

Tôi nghe cũng hợp lý, vội vàng gật đầu nói thêm "Như vậy cũng, ở bên cạnh chúng ta có một căn buồng, hay là cứ vô trong đó đi".

Chu Nguyên và tôi bước vào bên trong căn buồng ở bên cạnh mình, sau đó cẩn thận đóng cửa lại.

Tụi tôi ngồi xuống ở sát cánh cửa, để có thể thuận tiện lắng tai nghe ngóng tiếng động bên ngoài.

Ở phía bên ngoài, có rất nhiều âm thanh hỗn loạn, nào là tiếng lạch cạch của bước chân, tiếng cạch cạch trèo bám trên vách tường, và tiếng xạc xạc của việc kéo lê thân người trên nền gạch.

Tụi tôi cố gắng thở nhẹ nhất có thể, nhằm tránh bị những thứ kinh dị ở bên ngoài phát giác ra.

Bởi vì tôi ngồi gần Chu Nguyên như vậy, nên vô thức nghe thấy tiếng nhịp đập của anh ta, âm thanh tuy rất khẽ, như lại dồn dập liên hồi.

Càng nghe tôi lại càng cảm thấy an tâm hơn, có lẽ vì tôi biết anh ta là người sống không phải ma quỷ giả dạng, cũng có lẽ tôi chỉ cần ở bên cạnh nghe nhịp tim của anh ta đập thì tôi sẽ biết chắc mình được an toàn.

"Ở bên ngoài rất yên tĩnh, có lẽ những thứ kinh dị đã bỏ đi rồi".

Chu Nguyên đột nhiên lên tiếng, làm mọi suy nghĩ lung tung của tôi tan biến, tôi liền lắng tai nghe, quả nhiên bên ngoài không còn bất kỳ tiếng động nào hết.

Tôi đưa mắt nhìn sang Chu Nguyên thấp giọng lên tiếng "Chu Nguyên, em nghĩ chúng ta nên ở trong đây thêm một chút để cho chắc chắn".

Chu Nguyên "Ừ" một tiếng đồng ý, rồi nói "Anh cũng nghĩ như em vậy, tốt hơn hết là nên cẩn thận trong mọi việc".

Chúng ta im lặng ngồi cạnh nhau, trong một căn buồng mờ tối, không một tiếng động.

"Mà Lan nè".

Chu Nguyên vô thức lên tiếng gọi.

Tôi tròn mắt ngạc nhiên nhìn anh ta, mà hỏi "Có chuyện chi vậy?"

Chu Nguyên nhíu mày, bày ra bộ mặt lo sợ, khe khẽ trả lời "Em có cảm thấy kỳ lạ không?

Mỗi khi anh muốn nói về bí mật của Chu phủ cho em nghe, là y như rằng có chuyện xảy ra, khiến cho anh không có cơ hội để nói".

Tôi thoáng cái giựt mình, bởi vì nhận ra những lời nói này của Chu Nguyên hoàn toàn đúng, những lần anh ta muốn nói cho tôi biết về bí mật của Chu phủ là sẽ bị gián đoạn, coi bộ rất có khả năng là do huyệt gây ra, nhằm ngăn cản tôi biết được sự thật.

"Chu Nguyên, bây giờ chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi, em nghĩ cho dù như thế nào đi chăng nữa, trước mắt anh phải nói hết ra những bí mật trong Chu phủ cho em nghe, có như vậy em mới cùng với anh tìm cách được chứ".

Tôi nắm thiệt chặt bàn tay của Chu Nguyên, đưa mắt nhìn sâu vào đôi mắt của anh ta, chậm rãi thốt ra những lời nói này trong chất giọng vô cùng nghiêm túc "Hiện tại tình hình đang đứng trước nguy cấp, một mặt em rất muốn biết ở trong Chu phủ rốt cuộc là đang ẩn giấu thứ chi để có thể tìm cách giải quyết, mặt khác em không muốn anh một mình đối mặt với những thứ đó, bởi vì lúc này đây, tánh mạng của cả em và anh đều tựa như tơ mành treo trước gió *".

* Tơ mành treo trước gió: sợi tơ mành mỏng manh treo trước gió sẽ dễ bị đứt.

Ý chỉ tình huống nguy hiểm, mạng sống sắp khó giữ được.

Chu Nguyên im lặng, nhìn tôi, rồi chậm rãi lên tiếng "Được rồi, anh sẽ nói cho em nghe hết thảy bí mật của Chu phủ mà anh biết, thiệt tình mà nói, những bí mật này anh giấu ở trong lòng cũng quá lâu rồi, thật sự rất khó chịu".

Nói tới đây, anh ta khẽ thở dài, nét mặt có chút buồn bã "Hiện giờ, anh mặc kệ Chu phủ có suy tàn hay không?

Anh cũng nhất quyết nói ra hết, bởi vì những tội lỗi của nhà họ Chu, cuối cùng phải nhận lấy hậu quả rồi, không nên liên lụy tới người khác, đặc biệt là em, Lan, anh thiệt lòng không muốn em gặp phải nguy hiểm nữa".

Giọng nói của Chu Nguyên bỗng chút nghẹn đắng đi, lời nói này khiến cho tôi có chút rung động.

Có nhiều lúc tôi đã từng nghĩ, nếu như số mạng không cho tôi lấy Chu Nguyên nhằm để xung hỉ, thì có lẽ tôi sẽ có một cái kết khác rồi, không cần phải gặp những thứ kinh dị, không cần phải lo lắng tánh mạng có còn hay không, cũng không cần phải bị xoay vần với cái bí mật kinh khủng của Chu phủ như là bây giờ đâu.

Chỉ là ở khoảnh khắc này, tôi chợt nhận ra một điều rằng, nếu có thể lựa chọn lại, tôi nhất định cũng sẽ lựa chọn gả cho Chu Nguyên, mặc kệ chuyện gì xảy ra, tôi chỉ muốn ở bên cạnh anh ta, ngay từ đầu đã vậy, hiện giờ cũng vậy, không hề hối hận.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 40 Lời giải mê


"Thực chất ở trong Chu phủ có một nơi gọi là Huyệt".

Chu Nguyên ở phía bên kia trầm giọng, bắt đầu nói ra bí mật của Chu phủ cho tôi nghe, tôi vội vàng bỏ qua dòng suy nghĩ miên man trong đầu, lắng tai nghe anh ta nói.

"Nơi đó đã có từ rất lâu rồi, cha má cũng không rõ nó nằm ở đâu, vì vậy anh cũng không rõ lắm".

Nói tới đây, Chu Nguyên liền hít một hơi lạnh, mới thấp giọng nói tiếp "Nhưng mà anh nghe cha má nói rằng, nơi đó rất kinh khủng, tuyệt đối không được vô trong, coi bộ chỗ chúng ta đang ở chính là nơi được nhắc tới".

Tôi nghe những lời này liền hiểu được đại khái, coi bộ cha má chồng của tôi cũng không nắm rõ tung tích của huyệt, chắc có lẽ người tạo ra nơi này là tổ tiên của nhà họ Chu rồi.

"Em còn nhớ mớ tóc chỗ nhà kho không?"

Chu Nguyên nhìn tôi, khe khẽ hỏi.

Tôi thoáng cái giựt mình, vội gật đầu, đáp "Có".

"Nơi đó từng có một cô gái bị mất tích".

Chu Nguyên nói rất nhỏ, chỉ đủ để tôi nghe thấy, tuy nhiên tôi vẫn chưa hiểu hết, bèn hỏi "Cô gái mất tích là sao?"

"Năm đó có một cô gái người làm, không biết đã xảy ra chuyện chi đó, mà vô trong nhà kho, rồi không thấy đi ra nữa".

Khi nói tới đây, giọng của Chu Nguyên rất trầm thấp, như thể đang kể chuyện ma vậy "Nhưng mà kể từ đó về sau, có rất nhiều chuyện kỳ lạ xảy ra ở bên trong nhà kho, đỉnh điểm là nó đã tấn công em bằng mớ tóc xơ xác của mình, anh nghĩ cái đầu lâu đầy óc bị Tống Doãn đập bể, chính là những thứ còn sót lại của cô gái mất tích kia".

Tôi nghe tới đây, bất chợt thoáng qua đầu một ý nghĩ, có khi nào cô gái người làm xấu số kia đã vô tình bước vô trong huyệt, và hậu quả chính là biến thành cái thứ kinh dị kia không?

Trong khi tôi đang suy nghĩ, thì Chu Nguyên vẫn tiếp tục nói "Thiệt ra việc mất tích trong Chu phủ không phải là hiếm, trước lúc anh họ anh chết, cũng đã từng xảy ra một trường hợp tương tự".

Tôi thoáng cái kinh ngạc, vội vã lên tiếng hỏi "Ý anh là sao?"

Chu Nguyên nuốt một ngụm nước miếng, rồi mới trả lời "Nếu như anh nhớ không làm, thì là một chàng trai thợ mộc, lúc sửa sang lại căn nhà cho anh họ anh dọn vô ở, thì đột nhiên mất tích, chuyện vẫn hết sức bình thường, cho tới khi anh họ anh ở trong đó khoảng một tháng, thì anh ấy liên tục nói mình gặp phải thứ kinh dị, sức khỏe bắt đầu sa sút, lúc thầy lang tới khám bệnh, lại nói rằng anh ấy do mơ thấy ác mộng, thần trí không ổn định, gây hại tới sức khỏe, có thể không cầm cự được lâu, vậy là sau đó ít ngày anh ấy qua đời, cùng lúc đó, anh bỗng đổ bệnh, cha má cảm thấy nơi đó chắc chắn có vấn đề, liền bỏ trống, không cho ai tới gần.

Tuy nhiên những ngày mưa, vẫn có vài người nhẹ bóng vía nhìn thấy một cái xác chết kinh dị kéo lê thân người qua song cửa sổ ".

Anh ta chợt ngừng lại câu nói, đưa ánh mắt nhìn xuống bàn tay của tôi, chậm rãi nói thêm "Lan, nó chính là là thứ đã kéo chân em, và chính tay em đã tiêu diệt nó".

Tôi không biết làm gì ngoài gật đầu,

"Đặc biệt nhất, chắc có lẽ là căn buồng trống, nơi không cho phép mọi người bén mảng vô trong, anh nghĩ nó chứa một bí mật rất lớn, theo như cha má kể lại thì nơi đó đã bị khóa chặt từ lâu đời, con cháu hậu duệ nhà họ Chu chỉ là làm theo giáo huấn, cấm tất cả mọi người mở cửa bước vô".

Chu Nguyên nhíu mày, lo lắng nói thêm "Theo anh, mọi vấn đề đều liên quan tới nó, bởi vì đôi lúc anh nhìn thấy một bóng người mờ ảo bên trong, người kia liên tục cầu cứu anh".

"Ý anh là có thứ chi đó bị giam bên trong sao?"

Tôi nghi hoặc hỏi.

Chu Nguyên không do dự mà gật đầu ngay, nói "Anh nghĩ là vậy, tuy nhiên lúc muốn mở nó ra, hình như có một thế lực nào đó ngăn cản lại".

Câu nói vừa dứt, tôi liền lên tiếng suy đoán "Em cảm thấy có chút chi đó không đúng, nếu bên trong thật sự có kẻ muốn nhờ anh giúp đỡ, vậy tại sao lại bị ngăn cản?"

"Chắc là do kết giới".

Chu Nguyên chợt nói chuyện trong chất giọng không chắc chắn cho lắm.

Tôi nhìn anh ta, tỏ vẻ ngạc nhiên, hỏi "Kết giới sao?"

"Đúng".

Chu Nguyên thấp giọng trả lời "Trước đây vì những chuyện quái lạ trong phủ, mà cha má có mờu pháp sư tới, và kết quả là ông ta đã kết giới xung quanh căn buồng trống đó".

"Khoan đã Chu Nguyên".

Tôi nghĩ ra một chuyện quan trọng, ngay lập tức lên tiếng cắt ngang câu nói của Chu Nguyên "Em nghĩ rất có thể căn buồng trống chính là lối ra vô của huyệt, nên tổ tiên nhà họ Chu mới ra giáo huấn như vậy, đồng thời vị pháp sư kia, chắc là không thể tiêu diệt được nên mới kết giới nó lại".

"Đúng là như vậy".

Chu Nguyên gật đầu đồng ý, sau đó lại đưa ánh mắt nghi hoặc, trầm giọng hỏi "Nhưng mà em là đang ám chỉ tới chuyện chi?"

Tôi hít một hơi lạnh, nghiêm túc trả lời "Theo em, để có thể thoát khỏi nơi đây, cách duy nhất, chính là chúng ta phải tìm ra được căn buồng trống, chỉ cần đi qua căn buồng trống, chúng ta nhất định có thể ra ngoài".
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 41 Vây khốn


Chu Nguyên nghe tôi nói như vậy, ngay lập tức đồng ý.

Căn buồng trống, chính là nơi mà tụi tôi cần tìm tới, chỉ là trong trong tình huống này, tôi nghĩ rằng, chắc chắn huyệt sẽ giấu nó đi ở một vị trí bí mật, khó tìm ra.

Chúng ta áp sát tai vào cửa, im lặng lắng nghe tình hình bên ngoài ra sao?

Bên ngoài thì tĩnh lặng như tờ, chỉ là đúng lúc này, ở bên trong lại vang lên tiếng gọi "Cậu ba, mợ ba..."

Âm thanh vừa lạnh lẽo vừa ma mị, lại kéo dài từ cuối, khiến cho tôi không lạnh mà run.

Tôi và Chu Nguyên vội vội vàng vàng đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh.

Ở phía đối diện với tụi tôi, trong ánh sáng mờ tối, chậm rãi xuất hiện một cái xác chết.

"Bà Tám".

Tôi vô thức kêu lên một tiếng.

Chỉ vừa nhìn qua thôi, tôi đã ngay lập tức nhận ra được.

"Chuyện này..."

Chu Nguyên ở bên cạnh hình như cũng rất kinh ngạc khi nhìn thấy cái xác của bà Tám, kích động nói "Bà Tám xuất hiện ở đây với hình ảnh dạng như vậy, chắc chắn là bà ấy đã chết rồi, rốt cuộc thì chuyện chi xảy ra với bà ấy vậy?

"

Tôi nhìn chằm chằm về phía của bà Tám, khe khẽ đáp lại "Lần cuối cùng em gặp bà Tám chính là lúc phát hiện ra cái xác kéo lê thân người qua song cửa sổ ở nhà bếp, coi bộ từ sau chuyện đó bà ấy đã bị mất mạng rồi".

"Cậu ba, mợ ba...

Cứu tôi với...

"

Bà Tám vừa bước tới gần, vừa thấp giọng van xin, âm thanh rất kinh dị.

Tôi và Chu Nguyên còn chưa kịp phản ứng gì, thì da thịt trên mặt của bà ta từ từ từ từ rớt xuống nền gạch, hai con mắt cũng lồi ra ngoài, huyết dịch mau chóng chảy ra đỏ cả khuôn mặt.

"Chu Nguyên".

Tôi không kiềm chế nổi sự sợ hãi dâng dâng cao, ngay lập tức gọi tên Chu Nguyên.

Anh ta kéo tôi về phía mình, rồi trầm giọng trấn an "Lan, bình tĩnh, bình tĩnh".

"Không, Chu Nguyên, cảnh tượng kinh dị trước mắt hiện giờ, rất giống với cơn ác mộng em đã từng mơ thấy, thiệt sự rất kinh khủng".

Tôi sợ hãi lên tiếng.

Chu Nguyên thoáng cái im lặng, sau đó vỗ nhẹ lên vai của tôi, nói "Không sao, nó còn cách chúng ta một khoảng, bây giờ chúng ta xông cửa chạy ra ngoài, sẽ không sao hết".

Nghe vậy, tôi vội vội vàng vàng hít một hơi sâu để lấy lại tinh thần, nhìn sang Chu Nguyên ra hiệu cùng nhau đẩy.

Nhưng mà, cánh cửa lại lúc này lại bị khóa chặt, không tài nào mở ra được, nó giống như cái lần ở trong căn nhà của anh họ Chu Nguyên vậy.

"Rầm... rầm..."

Tôi với Chu Nguyên dùng hết sức, đập mạnh vào cánh cửa, có điều nó vẫn khong có tác dụng gì.

Trong khi đó cái xác của bà Tám bắt đầu vặn vẹo, biến thành hình rất đáng sợ, không thể dùng lời nói thông thường miêu tả được.

Bầu không khí phút chốc trở nên lạnh lẽo.

Trong lòng của liền nổi lên một trận bất an, chắc chắn sắp có chuyện gì không may xảy ra rồi.

"Xì..... xì.... xì.... xì..."

"Xì..... xì.... xì.... xì..."

Cũng giống như trong cơn ác mộng của tôi, bà Tám bắt đầu vang lên những âm thanh quái dị.

Chu Nguyên hình như có chút khó chịu với thứ âm thanh này, anh ta nhíu mày thì thào "Âm thanh này là chi vậy?

Đầu óc anh có chút choáng váng".

Mồ hôi hột trên trán của tôi chảy ra, trong tầm mắt, khung cảnh xung quanh dần dần hiện rõ ràng hơn, vừa trông thấy nó, tôi liền hốt hoảng "Căn buồng này thực chất là nhà bếp".

Chu Nguyên nghe tôi nói vậy, liền ngay lập tức đưa mắt nhìn quanh một lượt, miệng lắp bắp "Nhà... bếp sao?

Chúng ta phải mau chóng thoát ra khỏi đây mới được".

"Cánh cửa khóa chặt quá".

Tôi ra vẻ thất vọng, tâm trạng bắt đầu rối rung lên, vội vã lên tiếng "Hình như có cái chi đó khiến cho nó đóng chặt rồi".

Chu Nguyên thoáng cái nhìn tôi, trong ánh sáng mờ tối, nét mặt sợ hãi của anh ta hiện lên rất rõ ràng, trên trán đã ướt đẫm mồ hôi hột.

Chẳng lẽ tụi tôi không còn cách nào chạy thoát sao?

Lúc trước có sợi dây chuyền hình Phật giúp đỡ mới có thể xử lý được, bây giờ thì không có gì hết.

Phải chi có Võ Thành Kiệt ở đây thì hay biết mấy.

"Chị họ, anh rể, hai người có ở trong đó không?"

Tôi vừa mới nhắc tới Võ Thành Kiệt, thì ở phía bên ngoài cửa, đột nhiên vang lên tiếng của cậu ta.

"Thành Kiệt, tụi chị đang gặp phải nguy hiểm ở trong này".

Tôi theo phản ứng tự nhiên, ngay lập tức nói vọng ra bên ngoài.

Võ Thành Kiệt vội đập cửa một vài cái, nhưng mà vẫn không mở ra được, cậu ta liền lo lắng nói "Cửa đã bị kẻ khác nhúng tay vô rồi, nên không thể dùng sức lực thông thường mở ra nó được".

"Vậy bây giờ phải làm sao đây, cái xác chết kinh dị của bà Tám đang tới gần, chị sợ là tánh mạng sẽ khó giữ được".

Tôi vừa nhìn về phía cái xác của bà Tám vừa lên tiếng hỏi, giọng nói run run, mang theo sự hoảng sợ tột cùng.

Võ Thành Kiệt ở bên ngoài im lặng một thoáng, rồi trầm giọng cố gắng trấn an "Đừng lo, để em thi triển chú thuật, sẽ rất mau chóng phá giải, cứu hai người ra thôi".

Tôi gật đầu, im lặng chờ đợi, đối với Võ Thành Kiệt mà nói, tôi tin tưởng tuyệt đối, cậu ta nếu đã nói có cách, chắc chắn sẽ có thể giải cứu được tụi tôi.

Chu Nguyên không lên tiếng, tuy nhiên tôi có cảm giác anh ta cũng đang vô cùng kỳ vọng vào Võ Thành Kiệt.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 42 Trong bóng tối


Tôi nghe thấy ở phía bên ngoài cửa, Võ Thành Kiệt đang thì thào niệm chú, giọng cậu ta tuy nhỏ nhưng lại mang theo cảm giác nó rất có sức mạnh.

"Keng".

Bất chợt vang lên một tiếng động rất lớn, âm thanh này giống như thể hai thứ kim loại va đập vào nhau vậy.

Tôi giựt mình, lo lắng hỏi "Thành Kiệt, đã xảy ra chuyện chi vậy?"

Võ Thành Kiệt trầm giọng trả lời "Không sao hết, bây giờ chị và anh rể mau mở cửa rồi chạy ra đây đi".

Nghe vậy, tôi liền nhìn sang Chu Nguyên ra hiệu, hai người tụi tôi ngay lập tức mở cửa chạy ra bên ngoài.

Võ Thành Kiệt sau khi nhìn thấy tụi tôi đã ra khỏi căn buồng, liền mau chóng đóng nó lại, đồng thời cậu ta cắn ngón trỏ cho máu chảy ra, rồi quét thành hai đường chéo (X) trên cửa, khe khẽ niệm chú "Phong ấn".

Một trận gió nổi lên, bên trong cánh cửa lúc này liên tục vang lên âm thanh cạch cạch, giọng hệt như cái xác của bà Tám đang muốn xông cửa chạy ra ngoài, nhưng mà không sao làm được.

Chỉ một thoáng sau, gió ngưng thổi, bên trong buồng cũng im lặng như tờ.

Tôi nhíu mày, thấp giọng hỏi "Thành Kiệt, cái xác chết của bà Tám sao rồi?"

Võ Thành Kiệt quay sang tôi, không nhanh không chậm đáp "Bà Tám đã trở thành một phần của huyệt rồi, hiện giờ em chỉ có thể phong ấn bà ấy ở trong căn buồng này thôi, chờ sau khi phá hủy huyệt, linh hồn của bà ấy tự khắc sẽ được giải thoát".

"Những người khác cũng vậy sao?"

Chu Nguyên ở phía bên kia, nghiêm giọng hỏi.

"Đúng vậy".

Võ Thành Kiệt quay đầu sang phía của anh ta, trả lời "Khi phá hủy huyệt, tất cả những linh hồn ở đây đều được giải thoát".

Nói tới đây, Võ Thành Kiệt chợt ngưng lại, cậu ta nhìn chằm chằm vào Chu Nguyên, rồi mới âm trầm nói tiếp "Nhưng mà, điều này đồng nghĩa với việc vận may của nhà họ Chu sẽ biến mất, hậu quả đáng nhận lãnh liền liên tục ập tới".

Câu nói vừa dứt, Chu Nguyên cũng im lặng không nói gì nữa, vẻ mặt anh ta phảng phất sự thê lương.

Tôi thấy vậy, liền nói sang chuyện khác "Thành Kiệt, Chu Nguyên đã nói bí mật trong Chu phủ cho chị nghe, và chị đoán rằng căn buồng trống chính là nơi có thể thoát ra khỏi đây".

Võ Thành Kiệt nhíu mày, nhìn sang tôi, nói "Lúc nãy em dựa theo âm khí để đi vô huyệt, liền phát hiện ra mọi thứ ở đây quá hỗn loạn, rất khác bên ngoài".

"Ý em là sao?"

Tôi lo sợ hỏi.

Võ Thành Kiệt đưa mắt nhìn xung quanh, trực tiếp trả lời "Nơi này giống như một trận pháp vậy, dãy hành lang thì kéo dài vô tận không có điểm dừng, tất cả các căn buồng đều rất giống nhau, coi bộ để tìm ra được căn buồng trống là cả một vấn đề lớn".

Chu Nguyên bước tới gần hơn, vẻ mặt bất chợt rất nghiêm túc, trầm giọng hỏi "Nếu hiện tại không thể xác định đâu là căn buồng trống, vậy thì chúng ta phải mở từng căn buồng một ra hay sao?"

Tôi hiểu ý tứ trong câu hỏi này của Chu Nguyên, nếu mà mở từng căn buồng ra, thì nguy hiểm sẽ rất cao, tại vì tụi tôi hoàn toàn không biết có thứ gì ở bên trong hết.

Võ Thành Kiệt lúc này lại im lặng suy nghĩ gì đó một lúc, rồi sau đó mới lên tiếng trả lời "Hiện tại chúng ta đang ở bên trong huyệt, nên tuyệt đối không được hành động lỗ mãng, tùy tiện mở từng căn buồng ra mà không có phòng bị trước được, bởi vì nếu như phạm phải sai lầm, thì lập tức sẽ nguy hiểm tới tánh mạng ngay".

Cậu ta chợt xoay người sang hướng dãy hành lang, mà nghi hoặc nói thêm "Theo em nghĩ, tuy tất cả các căn buồng đều rất giống nhau, nhưng mà căn buồng trống là một nơi rất đặc biệt bên trong huyệt này, do vậy sẽ có điểm khác biệt, việc của chúng ta hiện tại chính là phải chú ý thiệt kỹ ở bên ngoài từng căn buồng một, nhất định sẽ phát hiện ra manh mối mà thôi".

Lời nói vừa xong, tụi tôi đều im lặng, chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh.

Ánh mắt của tôi nhìn vào khoảng không gian mờ tối của dãy hành lang, đồng thời đầu óc cố gắng tập trung để có thể xác định căn buồng nào giống với căn buồng trống nhất.

Lạch cạch... lạch cạch...

Lạch cạch... lạch cạch...

Ở một hướng của dãy hành lang, đột nhiên vang lên âm thanh của tiếng bước chân.

Tôi liếc mắt nhìn sang Chu Nguyên và Võ Thành Kiệt, liền nhận thấy hai người bọn họ cũng đã nghe thấy, nên mau chóng nhìn về phía đó.

Lạch cạch... lạch cạch...

Lạch cạch... lạch cạch...

Tâm trạng của tôi bắt đầu hoảng loạn, khi phát hiện ra tiếng bước chân càng ngày càng lớn, hình như có thứ gì đó đang tiến tới gần.

Từ trong bóng tối dày đặc ẩn hiện một người.

Người này tuy có chút mờ ảo không rõ ràng, nhưng tôi có thể nhìn ra đó là một một chàng trai cao ráo, ăn mặc có phần sang trọng, dáng vẻ cao ngạo.

Hắn đưa đôi mắt nhìn chằm chằm vào tụi tôi, mái tóc màu đen dài khẽ lay động trong gió, từng sợi tóc che đi ít nhiều khuôn mặt, nên tôi không thể nhận ra nét mặt lúc này của hắn có biểu cảm gì, duy có đôi mắt lại mang theo một cái nhìn không mấy thiện cảm.

"Thành Kiệt".

Tôi sợ hãi vội vã kêu tên của Võ Thành Kiệt.

Cậu ta nhìn sang tôi, nghi hoặc hỏi "Sao vậy chị?"

Tôi nuốt một ngụm nước miếng thấm giọng, vội vội vàng vàng trả lời "Em còn nhớ lúc trước chị đã nói bản thân nhìn thấy một người kỳ lạ ở dãy hành lang không?

Hắn đã khiến cho chị cứ ngây người ra, không thể cử động được, đồng thời khắp người của chị toàn là âm khí....

Và người kỳ lạ đó chính là kẻ trước mặt của chúng ta, chính hắn".

Vừa nói tôi vừa đưa tay chỉ thẳng về hướng của kẻ đang tiến tới gần.

"Sao chứ?"

Võ Thành Kiệt tròn mắt, kinh ngạc hỏi, đồng thời cậu ta ngay lập tức quay mặt về phía kẻ đó.

Bộ dạng của kẻ đó bắt đầu hiện ra rõ ràng khi tới gần chỗ của tụi tôi hơn.

Chu Nguyên vừa nhìn thấy hắn, liền nhịn không được mà kêu lên một tiếng "Tống Doãn?"
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 43 Chờ đợi thời cơ


"Xung quanh người của hắn âm khí nồng nặc, coi bộ hắn chính là huyệt rồi".

Võ Thành Kiệt nhìn chằm chằm về phía Tống Doãn mà lên tiếng.

Nghe thấy những lời này của Võ Thành Kiệt, tôi bỗng cảm thấy rất hợp lý, bỏ qua cái lần gặp anh ta ở trên dãy hành lang, thì cái lần ở trong nhà kho, cũng đã đủ khiến cho tôi sợ hãi, từng hành động, biểu cảm của anh ta hoàn toàn không hề giống với người bình thường chút nào hết.

"Sao có thể như vậy được chứ?

Tống Doãn, cậu ấy chính là bạn thân từ nhỏ của anh mà, không thể nào là huyệt được".

Chu Nguyên vô thức lên tiếng, giọng nói mang theo vẻ hoang mang.

Võ Thành Kiệt thở dài, nói "Sự thật đã bày ra trước mắt rồi, anh vẫn còn không tin sao?"

Nói xong, Võ Thành Kiệt lấy từ trong người ra một lá bùa, sau đó hất về phía của Tống Doãn, hô "Cháy".

Lá bùa ngay lập tức bốc cháy, ánh sáng từ lá bùa chầm chập chầm chậm chiếu rọi lên người của Tống Doãn.

Trong tầm mắt của tụi tôi, dần dần xuất hiện ra một khuôn mặt trắng bệch, mái tóc đen dài xơ xác, đôi mắt đỏ như máu, cơ thể vặn vẹo không rõ hình thù, và đang lê từng bước chân tới gần chỗ tụi tôi hơn.

Chu Nguyên nhìn thấy cảnh tượng này liền có chút chấn động, bước chân không vững, lùi về.

"Các ngươi muốn tìm cách trốn thoát khỏi đây sao?

Đừng hòng, vì để thực hiện lần tế tự quan trọng này, ta đã phải chờ đợi rất lâu đó".

Âm thanh hơi trầm và khàn khàn của Tống Doãn đột ngột vang lên, không gian xung quanh chợt trở nên lạnh lẽo.

Tôi cảm thấy được sự nguy hiểm, vội vội vàng vàng lùi về phía sau một bước.

Tình huống trước mắt, tôi đã hiểu được đại khái, người đứng đằng sau mọi chuyện chính là Tống Doãn, anh ta đang muốn dùng tôi và Chu Nguyên để tế tự.

Chỉ có điều, rốt cuộc mục đích của anh ta là gì?

Khi mà phải chờ đợi lâu tới như vậy chỉ để thực hiện lần tế tự này chứ?

Theo như tôi suy đoán, chắc chắn vẫn còn có điều gì đó ẩn đằng sau hành động này.

Võ Thành Kiệt bước lên phía trước, che chắn cho tôi và Chu Nguyên, cậu ta cười khẩy nói "Ta mặc kệ ngươi phải mất bao nhiêu thời gian để chờ đợi lần tế tự này, ta cũng quyết tâm phá hủy nó và cả huyệt".

Giọng nói của Võ Thành Kiệt giờ phút này lạnh lùng, thờ ơ, ngữ điệu khô khốc càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Vẻ mặt của Tống Doãn lộ ra sự mỉa mai, cười kinh dị, nói "Ngươi có bản lãnh đó sao?"

Võ Thành Kiệt bình thản hướng Tống Doãn mà trầm giọng trả lời "Dĩ nhiên là có, một khi ta đã vô đây rồi, thì ắt hẳn đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ để chiến đấu với ngươi thôi, ngươi đừng vội coi thường người khác như vậy chứ".

"Ha ha ha".

Tống Doãn đột nhiên cười lớn, âm thanh không hề có cảm xúc, nó cừ khàn khàn mà thô ráp, tạo cho tôi cảm giác nguy hiểm.

Sau khi cười xong, hắn liền hừ một cái, rồi khinh bỉ lên tiếng "Ngươi đừng nên quá tự cao như vậy, ngươi nên biết nơi đây là chỗ của ta, dĩ nhiên thế thượng phong sẽ thuộc về ta rồi".

Lời vừa dứt, xung quanh Tống Doãn ngay lập tức tỏa ra một làn khói đen.

"Âm khí".

Võ Thành Kiệt vô thức kêu lên một tiếng, rồi ngay lập tức niệm chú "Vận tâm hội tụ, dùng khí kết giới...

Cấp cấp như luật lệnh".

Gió từ xung quanh của Võ Thành Kiệt nổi lên, hóa thành một vách ngăn giữa tụi tôi với tên Tống Doãn kia.

Tống Doãn cười lớn, trầm giọng lên tiếng "Hừ, định dùng kết giới nhằm tránh bị âm khí của ta tổn hại sao?

Đừng hòng".

Đôi mắt của Tống Doãn trong một thoáng biến thành màu đỏ rực, anh ta đưa hai tay của mình lên cao, làn khói đen xung quanh liền cuồn cuộn dâng trào.

Sau đó, anh ta chỉ về phía của tụi tôi, quát lớn "GIẾT".

Làn khói đen cuồn cuộn bỗng dưng hướng về phía tụi tôi mà bắn tới.

Võ Thành Kiệt cắn ngón tay cho máu chảy ra, rồi hất vào trong kết giới, cậu ta vội hô "Kết Giới Chi Huyết".

Một bức tường màu đỏ xuất hiện che chắn từng đợt tấn công của Tống Doãn.

Lúc này, Võ Thành Kiệt liền quay về phía tôi và Chu Nguyên, gấp gáp nói "Hiện tại ở đây đang rất nguy hiểm, vì vậy anh chị nên đi tìm căn buồng trống mà thoát ra trước đi, như vậy sẽ an toàn hơn".

Tôi nghe cậu ta nói vậy lập tức giựt mình, lo sợ hỏi "Thành Kiệt, tụi chị ra ngoài trước, nhưng mà còn em thì sao?

Chị không thể bỏ em ở lại đây được".

Vừa nói tôi vừa đưa tay níu là vạc áo của Võ Thành Kiệt.

Võ Thành Kiệt gạt bàn tay của tôi xuống, nét mặt vẫn rất bình thản, nghiêm túc trả lời "Không sao đâu, sau khi em xử lý xong hắn, em nhất định sẽ ra mà, cho nên chị cứ an tâm đi".

Chu Nguyên ở bên cạnh nắm lấy cánh tay của tôi, trầm giọng nói "Anh nghĩ những lời của Thành Kiệt nói rất có lý, chúng ta nên đi trước, tránh ở lại đây làm vướng bận tay chân của cậu ấy, lúc đó sẽ thêm rắc rối".

Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì Chu Nguyên đã kéo tôi đi.

Tụi tôi di chuyển càng lúc càng xa Võ Thành Kiệt và Tống Doãn hơn, các căn buồng giống hệt nhau liên tiếp xuất hiện, còn dãy hành lang thì kéo dài vô tận không có điểm dừng.

Xung quanh đây hơi lạnh hình như nhiều hơn thì phải, nó làm cho tôi khe khẽ rùng mình.

"Anh lại nghe thấy tiếng kêu cứu ở đâu đây, chắc chắn căn buồng trống cách chúng ta không xa đâu".

Chu Nguyên khe khẽ lên tiếng, ánh mắt của anh ta lúc này như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.

Bước chân gấp gáp, tiến vội về phía trước từng bước một, không hề có chút chần chừ.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 44 Cánh cửa


Chu Nguyên kéo tôi di chuyển sâu vào trong dãy hành lang, qua rất nhiều căn buồng khác nhau.

Không khí xung quanh càng lúc càng trở nên lạnh lẽo hơn, nó khiến cho tôi liên tưởng tới đoạn đường đi xuống âm ti.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng kìm nén sự sợ hãi mà không vô thức phát run lên, trong lòng càng lúc càng cảm thấy bất an, hình như có cái gì đó đang chờ đợi tụi tôi ở phía trước thì phải.

Đúng rồi, căn buồng trống.

Nơi bí mật nhất của Chu phủ.

Nơi đó chắc chắn chứa đựng những thứ mà tôi hoàn toàn không tưởng tượng ra được.

Một nơi mà theo giáo huấn của nhà họ Chu là tuyệt đối không được bước chân vào, vậy nên luôn làm cho người khác cảm thấy tò mò.

Là nơi liên tục xuất hiện những hiện tượng kinh dị, nào là tiếng cười giòn giã, tiếng khóc thê lương, rồi cả dấu tay quỷ, cũng là nơi có khả năng duy nhất thoát ra khỏi đây.

Đặc biệt là có một bóng người mờ ảo ở bên trong đó, luôn luôn vang lên tiếng kêu cứu với Chu Nguyên.

Mà khoan đã, tại sao lại muốn Chu Nguyên cứu chứ?

Rốt cuộc thì mục đích của chuyện này là gì đây?

Chỉ vừa nghĩ tới đây thôi, trái tim trong lòng ngực của tôi bất chợt đập nhanh hơn, đồng thời vô thức cảm thấy bầu không gian xung quanh ngập tràn âm trầm tới đáng sợ.

Có khi nào đi vào căn buồng trống sẽ lành ít dữ nhiều hay không?

Tôi ngay lập tức cảm thấy sợ hãi với ý nghĩa này của mình, liền cố gắng gắng hít một hơi sâu, để lấy lại bình tĩnh.

Trong một thoáng, tôi kiềm lòng không đặng, vội ngước mặt lên nhìn Chu Nguyên, chỉ thấy anh ta hiện giờ nét mặt vô cùng nghiêm túc

Nhìn anh ta như vậy, coi bộ đang rất muốn tới chỗ căn buồng trống mà không quan tâm tới những thứ khác xung quanh đây, tôi có cảm giác anh ta bỗng chốc trở nên rất kỳ lạ, mà không biết nói làm sao.

Tụi tôi vẫn tiếp tục đi sâu vào bên trong dãy hành lang mờ tối này hơn, các căn buồng liên tiếp xuất hiện, nhưng mà cái nào cũng như cái nào, tôi không thể phân biệt được.

Trong khi đó, Chu Nguyên vẫn luôn bước đi, anh ta thậm chí còn không nhìn vào bắt kỳ căn buồng nào hết.

Di chuyển thêm một đoạn nữa, thì Chu Nguyên đột nhiên dừng chân lại.

Trong tầm mắt của tôi xuất hiện một căn buồng.

Do ánh sáng ở đây mờ tối, nên vô thức khiến cho nó trở nên rất kinh dị.

Tôi đưa mắt quan sát một lượt, chợt giựt mình, khi nhận ra đó chính là căn buồng trống mà tôi biết, mặc dù nó rất giống với những căn buồng mà tôi đã di chuyển qua, nhưng mà cái cảm cảm giác sợ hãi tột cùng hiện giờ, thì chỉ duy nhất nó mới có.

Nếu như lúc bình thường tôi nhìn thấy nó, đã có chút sợ hãi, thì giờ phút này đứng ở bên ngoài cánh cửa như vầy, lại càng làm cho tôi sợ hãi hơn gấp nhiều lần, bởi vì vẻ u ám lạnh lẽo của nó giống hệt như âm khí nồng nặc đang từ phía bên trong tràn ra bên ngoài vậy ,

Càng nhìn nó, tâm trí của tôi càng thêm phần hoảng sợ, không biết rốt cuộc bên trong là thứ gì đang chào đón tụi tôi đây?

Cạch... cạch...

Chu Nguyên ở bên cạnh gấp gáp đẩy mạnh cánh cửa, chỉ là vẫn không hề mở ra được.

Coi bộ chỉ với sức lực của anh ta thì không thể nào để ra được, vì vậy tôi ngay lập tức phụ anh ta một tay, dùng thân người đẩy mạnh vào trong cánh cửa.

Cạch... cạch...

Dù cho cả hai tụi tôi đã dùng hết sức lực để đẩy, nhưng cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích một chút nào.

Tôi ra vẻ thất vọng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa, sau đó lại nhớ ra một chuyện, liền quay sang Chu Nguyên, vội vội vàng vàng hỏi "Chu Nguyên, có khi nào cánh cửa này đã bị huyệt nhún tay vô, nhằm ngăn cản chúng ta mở ra hay không?"

Chu Nguyên vừa nghe xong câu hỏi của tôi, liền ngay lập tức tròn mắt nhìn, anh ta im lặng trong một thoáng, rồi mới thấp giọng lên tiếng trả lời "Đúng là như em nói rồi".

Bầu không gian bỗng dưng chìm vào tịnh mịch sau câu nói của Chu phủ, có lẽ do tôi và Chu Nguyên đều không biết nên nói gì tiếp.

Tôi đưa mắt nhìn vô dãy hành lang mờ tối, mà trong lòng không khỏi lo sợ.

Nếu như bây giờ đột nhiên xuất hiện hai cái xác của má con Phạm Thị Mai, hoặc là cái xác chết của anh họ Chu Nguyên, thì sẽ càng rối tung lên.

Với lại, tôi vẫn còn rất lo lắng cho tình hình của Võ Thành Kiệt nữa, không biết cậu ta có dễ dàng trừ khử được Tống Doãn hay là không?

Mặc dù tôi cực kỳ tin tưởng cậu ta, nhưng mà Tống Doãn chính là huyệt, nhất định sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn.

"Lan, bên trong có người kêu tên anh".

Chu Nguyên gấp gáp lên tiếng, câu nói khiến cho dòng suy nghĩ của tôi ngay lập tức bị cắt ngang.

Tôi vội vàng quay sang, chợt bắt gặp nét mặt mừng rỡ của Chu Nguyên, anh ta vẫn còn nói "Người đó chỉ cách cho anh vô bên trong căn buồng trống...."

Còn chưa kịp nói hết câu, thì Chu Nguyên đã cắn ngón tay trỏ cho máu của mình chảy ra, rồi sau đó quét một đường lên trên cánh cửa của căn buồng trống.

Keng.

Âm thanh vang lên một tiếng lớn, tựa như có hai vật kim loại va đập vào nhau vậy.

Chu Nguyên không quan tâm tới nó, một đường dùng sức đẩy mạnh vào cánh cửa.

Cạch.

Cánh cửa phát ra một tiếng khe khẽ, rồi chậm rãi mở.

Không khí lạnh từ bên trong tràn ra bên ngoài, phả vào trong người của tôi, làm cho da gà da vịt vô thức nổi lên hết.

Tôi còn chưa kịp rùng mình một cái để đỡ sợ, thì chợt ngửi thấy một thứ mùi vị rất kỳ lạ, nó không phải là mùi thơm, cũng không phải là mùi hôi thúi.

Nó giống hệt mùi vị mà tôi đã từng ngửi được trên người của thứ giả dạng Phạm Thị Mai, khi nó dẫn dụ tôi vào trong huyệt.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 45 Giả dạng


Tôi nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng lấy lại bình tĩnh, chậm rãi đưa ánh mắt nhìn vào bên trong.

Lúc này chỉ trông thấy một màn đêm tối tăm, chẳng rõ cái gì đang ẩn chứa bên trong đó hết, nhưng mà bản thân tôi lại có cảm giác, chắc chắn có một thứ rất kinh khủng đang ẩn nấp ở bên trong, và nó đang chờ tôi và Chu Nguyên bước vào, để thực hiện một mưu đồ nào đó.

Đôi chân của tôi có chút chần chừ, nửa muốn bước vào, nửa muốn đứng yên tại chỗ.

Tôi biết rằng tôi và Chu Nguyên là người bình thường, hiện tại nếu vào trong mà gặp phải thứ quái dị, cho dù có hợp sức với nhau cũng hoàn toàn không thể nào đối phó với những thứ đó được.

Đồng thời, lỡ như ở bên trong có một cái bẫy đã giăng sẵn, chẳng phải sẽ tự chui đầu vào lưới hay sao?

Chỉ là khi suy nghĩ lại, căn buồng trống có thể chính là con đường duy nhất để thoát khỏi huyệt, không vô trong, sẽ vĩnh viễn bị mắc kẹt ở đây, điều này còn tồi tệ hơn nhiều.

Có lẽ tôi nên liều một lần coi sao.

Cạch.

Ở phía bên kia Chu Nguyên đã mở toang cánh cửa của căn buồng trống ra.

Từ bên trong mùi vị kỳ lạ tràn ra bên ngoài nhiều hơn, nó càng lúc càng nồng nặc, tôi cảm thấy rất khó chịu liền đưa tay lên che mũi, nhưng mùi vị kia giống như xuyên thấu qua ngón tay của tôi, xông thẳng vào mũi, bắt ép tôi phải ngửi mùi vị kỳ lạ và nồng nặc này.

Trong một thoáng, mũi của tôi liền ngửi thấy một mùi vị tổng hợp của trầm hương, thảo dược và cả mùi của xác chết đang phân hủy nữa.

Tại sao lại có mùi hương này ở trong căn buồng trống chứ?

Không lẽ...

ở đây có xác ướp hay sao?

Vừa nghĩ tới điều này, tôi liền đưa mắt nhìn sâu vào trong không gian đang phủ một màu đen tăm tối.

Do đã tiếp xúc nhiều với bóng tối, nên đôi mắt của tôi cũng có thể mơ hồ nhìn thấy mọi vật xung quanh, tuy rằng không rõ hình dáng thực sự ra sao.

Thoáng cái, ánh mắt của tôi bỗng dưng lại dừng trước một thứ nó, thứ này khiến cho tôi vô thức rùng mình, thấy ớn lạnh từ chân lên tới đỉnh đầu.

Là một... cái xác chết...

Tôi chợt hiểu ra, có lẽ bởi vì cái xác chết này nằm ở đây, nên tôi mới ngửi thấy mùi vị kỳ lạ nồng nặc lúc nãy.

Khi nhìn kỹ hơn, tôi liền cảm thấy cái xác chết này có chút quen thuộc.

Tống Doãn.

Cả người tôi ngay lập tức cứng đờ ra vì ngạc nhiên, nhưng mà sau đó lại bắt đầu run rẩy, ngay lập tức cảm thấy hình như có thứ gì đó rất nguy hiểm đang rình rập từ bên trong căn buồng trống.

"Tống Doãn...

Sao cậu ta lại ở đây?"

Trong lúc tôi vẫn còn kinh ngạc nhiên chưa biết nên làm gì, thì ở bên kia giọng nói rất hốt hoảng của Chu Nguyên bất ngờ vang lên.

Tôi quay sang, thì trông thấy anh ta đang chầm chậm bước vô trong căn buồng trống, định tiến tới gần cái xác chết của Tống Doãn.

Nhìn thấy hành động này, tôi chợt có cảm giác bất an, nhanh chóng kéo tay anh ta lại.

"Lan, chuyện này rốt cuộc là sao?"

Chu Nguyên quay sang tôi, vang lên tiếng hỏi, vẻ mặt của anh ta lúc này rất hoảng loạn.

"Chu Nguyên".

Tôi nhìn anh ta, nhẹ giọng mà trấn an "Anh bình tĩnh trước đã".

Chu Nguyên nhíu mày, lo sợ nói "Không, anh không thể bình tĩnh được, mọi chuyện cứ rối tung hết cả lên, chẳng phải lúc nãy chúng ta đã nhìn thấy Tống Doãn ở dãy hành lang hay sao?

Vậy thì còn cái xác chết của Tống Doãn nằm ở đây phải giải thích làm sao bây giờ?"

Vừa nói, anh ta vừa đưa tay chỉ vào cái xác.

Tôi nhận ra Chu Nguyên bắt đầu kích động, liền đưa tay nắm chặt lấy cánh tay của anh ta, cố gắng bình tĩnh, mà lên tiếng trả lời "Chu Nguyên, anh cứ như vậy sẽ càng rối loạn hơn, sao anh không nghĩ ra rằng, Tống Doãn mà chúng ta trông thấy ở dãy hành lang lúc nãy, là do ma quỷ giả dạng, giống hệt như trường hợp của chị dâu (Phạm Thị Mai) vậy".

Lời của tôi vừa dứt, Chu Nguyên liền im lặng, anh ta ngẩn người, tròn mắt nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi thở dài một tiếng, rồi nói thêm "Chu Nguyên, em nghĩ chuyện này không hề đơn giản như chúng ta nghĩ đâu...."

"Đúng rồi, Lan, nếu như xác chết của Tống Doãn ở đây, thì có khi nào người kêu anh giúp đỡ là cậu ta không?"

Chu Nguyên đột ngột lên tiếng, vẻ mặt của anh ta hiện giờ giống như đã phát hiện ra chuyện gì đó rồi.

Tôi khẽ giựt mình, gấp gáp đáp lại "Đúng thiệt là trường hợp này cũng có khả năng".

"Vậy thì...

"

Chu Nguyên xoay người nhìn vào sâu trong bóng tối, trầm giọng lên tiếng "Chắc chắn Tống Doãn thật sự muốn cho anh biết, ở trong căn buồng trống này có giấu một thứ, có thể giải cứu không chỉ riêng chúng ta, mà là tất cả những linh hồn bị giam giữ ở trong huyệt,...

Anh phải tìm ra nó bằng mọi giá".

Nói rồi, Chu Nguyên ngay lập tức gạt cánh tay tôi xuống, chạy vào bên trong bóng tối sâu thẳm.

"Chu Nguyên ".

Tôi hét lên một tiếng rất lớn.

Âm thanh vang vọng, nhưng không có một tiếng hồi đáp nào, tựa như nó đã bị bóng tối nuốt chửng vậy.

Trong lòng tôi bất giác nổi lên một trận sợ hãi, khoảnh khắc này, tôi mặc kệ ở bên trong có thứ gì, vẫn nhất quyết bước vào.

Vừa đuổi theo tìm kiếm Chu Nguyên, vừa không ngừng kêu lớn "Chu Nguyên, anh đâu rồi, Chu Nguyên, trả lời em đi...

Chu Nguyên".

Hơi lạnh không biết từ đâu càng lúc càng lan tỏa khắp mọi nơi, hòa cùng với mùi vị kỳ lạ nồng nặc, khiến cho tôi không khỏi cảm thấy ớn lạnh mà run lên cầp cập.

Tôi tự hỏi, không biết Chu Nguyên rốt cuộc đang định làm gì nữa?

Võ Thành Kiệt đã từng cảnh báo tụi tôi rằng, không được hành động lỗ mãng, nếu như phạm phải sai lầm, lập tức sẽ nguy hiểm tới tánh mạng ngay, chẳng rõ Chu Nguyên có còn nhớ điều này hay không?
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 46 Độc dược


Đang lúc tôi tìm kiếm Chu Nguyên trong vô vọng, thì từ trong bóng tối sâu thẳm vang lên một bài hát rất quen thuộc.

"Máu trên kiệu hoa

Tiếng ai khẽ ca

Dáng như họa

Giá y đỏ au

Lắng nghe lòng đau

Ai ẩn náu

Bước chân vọng vang

Bóng ai chợt ngang

Nắm tay của nàng

Dẫn đi vội vàng

Máu vương dù tàn

Bỏ buông sanh mạng

[Nhất bái thiên địa]

[Nhị bái cao đường]

[Phu thê đối bái]"

Đây chính là bài hát mà mỗi khi tôi nghe thấy nó, là y rằng sẽ gặp phải thứ kinh dị.

Vừa nghĩ tới đây tôi liền cảm thấy lo sợ, vội vàng đưa mắt quan sát một lượt ở xung quanh.

Ánh mắt của tôi dừng lại, khi nhìn thấy ở cách tôi không xa bỗng nhiên xuất hiện một ngọn đèn cầy đang cháy chập chờn.

Nó soi rọi lên hai con người, một người nam đang nằm bất động trên giường, còn người nữ thì đứng ở kế bên mà cất giọng hát thê lương.

Sau khi hát xong, cô ta từ tốn ngồi xuống bên cạnh người nam, bất chợt cười lớn.

"Ha ha ha....

Chu Nghiêm ơi là Chu Nghiêm...

Rốt cuộc thì chàng cũng có ngày hôm nay rồi.... ha ha ha..."

Giọng cười cùng cách nói chuyện của cô ta giống hệt như một người bị điên loạn vậy "Chàng có biết hay không?

Để có được chàng, ta đã bất chấp mọi thứ, dù chỉ là một cái xác không có linh hồn mà thôi, và rồi ta gặp được một gã pháp sư, hắn đã chỉ cho ta cách làm sao để ở bên cạnh chàng mãi mãi".

Tôi nhíu mày, tự hỏi chuyện này rốt cuộc là sao?

Trong căn buồng trống bình thường luôn cấm người khác bước vô, hiện tại lại có người, mà khoan đã, bọn họ có thiệt sự là người hay không?

Nói không chừng lại là thứ kinh dị nữa.

Cô ta ngưng lại để hít một hơi sâu, rồi mới nói tiếp "Hắn nói rằng, để có được chàng, ta phải giết chết chàng trước".

Ha ha ha ha.....ha ha ha ha ha..."

Sau khi đã cười thỏa mãn, cô ta liền đứng bật dậy, chỉ tay vào người nam đang năm trên giường, vui vẻ lên tiếng "Dĩ nhiên ta đã đồng ý, là ta, chính là ta đã bỏ từng chút độc được vô trong chén thuốc mà chàng vẫn hay uống hàng ngày, khiến cho sức khỏe của chàng mau chóng suy kiệt mà chết đi... ha ha ha...

Chính mắt ta đã từ từ nhìn thấy chàng chết đi... ha ha ha..."

Nghe thấy những lời này, tôi không kìm nén được sự sợ hãi trong lòng, liền khe khẽ run run.

Cô gái trước mặt thật sự quá độc ác rồi, vì yêu mà ngay cả người mình yêu cũng có thể ra tay giết chết.

"Chàng có tức giận hay không?"

Cô ta cúi xuống sát mặt người nam, không nhanh không chậm lên tiếng hỏi.

Câu hỏi vừa dứt, xung quanh liền chìm vào im lặng tới đáng sợ.

Sự im lặng này chỉ kéo dài một thoáng, bởi vì cô ta lại tiếp tục nói "Chàng tức giận thì làm được chi chứ?

Hả?

Ha ha ha ....

Ta nói cho chàng biết, gã pháp sư đã dùng lời nói để nhà họ Chu của chàng đồng ý cho bọn ta thực hiện một Đám Cưới Ma rồi, đồng thời hắn đã chuẩn bị sẵn một cái huyệt ở trong Chu phủ, dành riêng cho bọn ta, nhằm mục đích cho bọn ta ở bên nhau mãi mãi".

Tôi giựt mình mạnh một cái, thì ra cô ta đã cấu kết với gã pháp sư kia, để tạo ra nơi đáng sợ này.

Đột nhiên cô ta thay đổi nét mặt từ bi thương sang tức giận tột độ, lớn tiếng nói "Chàng đừng nghĩ có cơ hội đầu thay chuyển thế, bởi vì sau khi bọn ta được đưa vô trong huyệt, gã pháp sư sẽ thi triển trận pháp, làm cho bất kì ai vô trong huyệt đều sẽ chết, vậy là cho dù có ai phát hiện ra nơi này đi chăng nữa, cũng sẽ không thể nào chia cắt được ta với chàng đâu....

Ha ha ha..."

Tôi chợt cảm thấy cô gái này bị điên rồi, vì một thứ tình cảm vô vọng, mãi mãi không được hồi đáp, mà làm ra những chuyện đáng sợ, còn nhẫn tâm giết chết những người vô tội, không liên quan nữa.

Cô ta chậm rãi hôn lên trên môi người nam một cái, rồi đứng thẳng người, mỉm cười mãn nguyện "Cuối cùng gã pháp sư dụ dỗ nhà họ Chu của chàng thờ phụng huyệt để đổi lấy sự thịnh vượng và bình an, nhưng mà thực chất của việc này chính là khiến cho huyệt càng lúc càng lớn mạnh hơn".

Sau câu nói, cô ta liền hừ một tiếng, trầm giọng "Với lại, mỗi thế hệ của nhà họ Chu, sẽ có một người thực hiện Đám Cưới Ma, nhằm tế tự cho huyệt, giúp cho bọn ta ở bên nhau vĩnh viễn....Ha ha ha".

Tôi tròn mắt khi nghe tới đây, vậy là không phải chỉ có duy nhất tôi mới phải thực hiện Đám Cưới Ma, mà việc này đã từng xảy nhiều lần rồi, kể từ khi cô ta tạo ra huyệt.

"Chu Nghiêm, chàng đừng trách ta độc ác, chỉ vì ta quá yêu chàng, vậy mà chàng lại đi yêu ả!

Ả có chi tốt hơn ta hả?

Chu Nghiêm, ả có chi tốt hơn ta chứ?"

Vừa nói, cô ta vừa nghiến răng nghiến lợi, sự ghen ghét được thể hiện trong từ câu từ chữ, giọng điệu lại mang theo vẻ nghẹn đắng.

Nước mắt trong vô thức chạy xuống, cô ta bắt đầu khóc thút thít, khe khẽ nói "Chàng bỏ lại ta, coi như thể ta không hề tồn tại, chàng có có biết, ta đau lòng tới mức nào không hả?"

Tiếng khóc than thê lương vang lên, rồi phút chốc lại chuyển sang tiếng cười giòn giã, nó vang lên xen kẽ lẫn nhau.

Tôi bỗng nhớ ra, đây chính là những thứ tôi đã vô tình nghe thấy khi bước ngang căn buồng trống.

Thì ra nó chính là của cô gái độc ác điên loạn kia.

Trong khi tôi đang hồi tưởng, thì hình ảnh của hai người kia cùng với ngọn đèn cầy chìm dần vào trong bóng tối sâu thẳm.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 47 Bên trong căn buồng trống


Bất chợt xung quanh lại vang lên tiếng nói cười rộn rã, y hệt như trong một đám cưới vậy.

Tôi liền đưa mắt nhìn sang phía âm thanh đó phát ra.

Trong tầm mắt của tôi xuất hiện một tân nương bên cạnh một tân lang, bọn họ đang thực hiện những nghi thức trong lễ cưới.

Điểm kỳ lạ chính là cả hai người bọn họ đều bị trói vào một cái cây và được ai đó giúp đỡ để hoàn thành nghi lễ.

Khi ánh mắt của tôi chú ý tới người tân lang, thì ngay lập tức tôi rùng mình sợ hãi.

Người tân lang kia da dẻ trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền, không có hô hấp, cơ bản là một cái xác chết.

Điều đặc biệt hơn, hắn không phải ai khác mà chính là Chu Nghiêm.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng xâu chuỗi lại mọi chuyện vừa xảy ra, liền phát hiện đây có lẽ là Đám Cưới Ma mà cô gái điên loạn lúc nãy vừa nhắc tới, điều này đồng nghĩa với việc người tân nương chính là cô ta.

Mà khoan đã, hình ảnh này rất quen thuộc, có vẻ như tôi đã từng thấy qua.

Đúng rồi, là trong cơn mộng trước đây.

Khi đó, tôi cứ tưởng rằng người bị hại phải thực hiện Đám Cưới Ma là cô ta, nhưng mà bây giờ đã hiểu rõ, chính Chu Nghiêm mới là người bị cô ta hại.

"Được rồi, đưa tân lang và tân nương vô".

Đang mải mê suy nghĩ, thì bất chợt một giọng nói vang lên, làm cho tôi chú ý ngay.

Đó là một giọng nam, khoảng ba mươi tuổi.

Khi ánh mắt của tôi dừng lại trước người vừa nói, tôi ngay lập tức giựt mình hoảng sợ.

Nhìn cách ăn mặc của hắn, thì chắc chắn hắn đích xác là gã pháp sư mà cô gái kia đã nói tới.

Với lại, tôi chợt nhớ ra một điều, giọng nói của hắn có lần đã vang lên ở bên ngoài buồng của tôi, hắn đã hỏi tôi tên gì, cũng may mắn là Võ Thành Kiệt đã ngăn cản, nếu không với một gã pháp sư tà ác như vậy, tôi không biết hắn sẽ làm gì tôi nữa.

"Lan, em làm sao vậy?

Tỉnh lại đi mà, Lan".

Giọng của Chu Nguyên ở bên tai tôi vang lên rất lớn, nó khiến cho tôi giựt mình thức tỉnh.

Lúc này liền nhìn thấy trước mắt mình, không phải là cảnh thực hiện một Đám Cưới Ma nữa, mà là hình ảnh của Chu Nguyên, anh ta đang lo lắng nhìn tôi.

"Lan, em bị sao vậy?

Anh kêu tên của em từ nãy tới giờ mà em như thể không nghe thấy?"

Chu Nguyên vừa lay động thân người của tôi, vừa lên tiếng hỏi.

Tôi hít một hơi sâu để lấy lại tinh thần, rồi sau đó mới gấp gấp lên tiếng trả lời "Chu Nguyên, vừa rồi em mới nhìn thấy một hình ảnh cực kỳ đáng sợ,..."

"Anh cũng đã nhìn thấy nó".

Lời của tôi còn chưa nói xong, thì Chu Nguyên đã vội nói xen vào.

Câu nói khiến cho tôi rất kinh ngạc, lắp ba lắp bắp hỏi "Bộ... anh cũng đã bbiết rõ mọi chuyện, cùng với người...

đã tạo ra nơi này rồi sao?"

"Đúng vậy".

Chu Nguyên chậm rãi gật đầu, rồi nói thêm "Lúc nãy anh tính vào đây để tìm kiếm bí mật, không ngờ lại nhìn thấy những cảnh tượng đó, khi anh tỉnh dậy liền trông thấy em bước vô với tình trạng như thể mất hồn".

"Vậy bây giờ chúng ta nên làm sao đây?"

Tôi lo sợ, thấp giọng hỏi.

Chu Nguyên thở dài một tiếng, trả lời "Anh cũng không biết nữa, ở trong căn buồng trống này, thiệt sự quá mức đáng sợ rồi".

Lời vừa dứt, tôi theo phản xạ tự nhiên, liền đưa mắt nhìn xung quanh đây một lượt.

Khắp ở trong căn buồng trống được thắp sáng bởi những ngọn đèn đỏ của lễ cưới.

Ở giữa căn buồng, có một cái xác treo lơ lửng giữa không trung, toàn thân mặc y phục cưới, tóc tai rũ rượi, da dẻ trắng bệch, đặc biệt máu từ bên trên chầm chậm chảy xuống khắp người của anh ta, rồi nhỏ từng giọt từng giọt một xuống nền nhà.

Âm thanh vang lên khe khẽ, mà kinh dị vô cùng.

"A".

Tôi vừa thấy cảnh tượng trước mắt, lập tức kêu lên một tiếng sợ hãi.

Chu Nguyên ở bên cạnh vội vội vàng vàng ôm lấy tôi, trầm giong trấn an "Đừng sợ, đừng sợ, người kia chính là Chu Nghiêm, là tổ tiên của anh, và cũng là người bị hại".

Nghe tới cái tên Chu Nghiêm, tôi liền cảm thấy bớt sợ hãi hơn nhiều, dù sao đi nữa anh ta cũng không phải kẻ đứng đằng sau mọi chuyện, đồng thời còn là tổ tiên của Chu Nguyên nữa, nên chắc chắn sẽ không hại tụi tôi đâu.

"Hừ, cuối cùng thì cũng đã nhìn thấy rồi sao?"

Ở phía bên ngoài bỗng dưng vang lên một giọng nói cực kỳ lạnh lẽo và u ám.

Tôi và Chu Nguyên ngay lập tức quay về phía đó nhìn.

Dưới ánh sáng mờ mờ ảo ảo của những ngọn đèn cầy trong căn buồng trống, một người từ từ bước ra sau bóng tối sâu thẳm.

Người này không ai khác chính là Tống Doãn.

Không, nói chính xác hơn là kẻ đang giả dạng Tống Doãn.

Tôi còn chưa biết nên làm gì, thì cả cơ thể của người đó ngay lập tức vặn vẹo méo mó hết cả lên.

Những làn khói màu đen ở phía sau của người đó, mau chóng bủa ra, rồi bao vây lấy cái thân người kỳ dị kia.

Sau một thoáng, làn khói đen tan dần đi, để một người con gái, với nụ cười nham hiểm trên môi.

Người đó vừa tiến tới chỗ tụi tôi, vừa nghiêng đầu sang một bên rất quái dị.

Càng tới gần, hình ảnh của người đó càng rõ ràng hơn.

Hình ảnh này khiến cho tôi tròn mắt, hoảng loạn nhìn chằm chằm về phía đó, cơ thể không kiềm chế được mà run lên bần bật, miệng vô thức hô lên "Con Sen".
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 48 Xác chết xung quanh


Khoan đã, tôi đã bỏ lỡ chuyện gì đó thì phải?

Từ khi tôi vô Chu phủ, người thường xuyên tiếp xúc với tôi chính là con Sen, hai lần bị thứ kinh dị tấn công ở nhà kho đều là do nó kêu tôi tới, mặt khác khi tôi nghe thấy những tiếng khóc than thê lương và tiếng cười giòn giã, nó đều tỏ ra không có gì, ngay cả lúc tôi cảm thấy có ai đó theo dõi mình, nó cũng rất bình thường.

Mặc dù, nó hay tỏ ra là một người nhát gan và sợ sệt.

Lúc nó nói về chuyện nằm mơ thấy ác mộng, chắc chắn là nó muốn khơi dậy sự sợ hãi trong lòng của tôi rồi.

Và chuyện quan trọng tôi đã vô tình bỏ qua, chính là sau khi Võ Thành Kiệt phá hủy trận pháp mê lộ, nó đột nhiên lại bị thương, đây hoàn toàn không phải là trùng hợp đâu.

Cô gái độc ác điên loạn, bởi vì mù quáng yêu Chu Nghiêm mà tạo ra huyệt và thực hiện Đám Cưới Ma, không ai khác chính xác là con Sen.

"Sao vậy?

Ngạc nhiên hả?

Cậu ba, mợ ba... ha ha ha".

Trong lúc tôi đang suy nghĩ, thì con Sen chậm rãi lên tiếng, âm thanh lúc này rất lạnh lẽo và hơi khàn, cuối câu nói, nó còn cười một cách hết sức quái dị nữa.

Chu Nguyên nắm chặt lấy tay tôi, từ từ lùi về phía sau.

"Sợ hả?"

Con Sen hỏi, rồi nhếch mép cười khẩy mà thấp giọng nói "Đừng sợ, bởi vì ngay từ đầu ta đã theo dõi nhất cử nhất động của hai người các ngươi rồi".

Nói tới đây, nó liền tức giận, đưa tay chỉ về phía của tôi mà lớn tiếng "Mà cũng vì người đó, vì ngươi không theo sắp xếp từ đầu của ta, mà lại đi tìm sự giúp đỡ từ thằng em họ Võ Thành Kiệt của ngươi, mà đã khiến cho kế hoạch Đám Cưới Ma từ trước tới giờ bị ngăn cản nhiều lần".

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, đưa mắt nhìn chằm chằm về phía đó.

Tình huống hiện tại rất bất lợi cho tôi và Chu Nguyên, trong căn buồng trống này, con Sen chính là kẻ nắm thế thượng phong, tụi tôi hoàn toàn không có cách nào chống trả lại được, ngoài việc im lặng và giữ khoảng cách an toàn với nó.

Con Sen khẽ thở dài, nét mặt dần dần trở thành trắng bệch và bong tróc, nó thu lại vẻ tức giận, liền cười nói "Nhưng mà dù sao đi nữa, cái thằng nhóc Võ Thành Kiệt kia, cũng đã mắc bẫy của ta rồi, đồng thời hai người các ngươi đã tự nguyện chui đầu vào lưới như vầy, quả thật không còn chi tốt bằng...

Ha ha ha".

"Ngươi đã làm chi Thành Kiệt rồi?"

Tôi khi nghe tới chuyện của Võ Thành Kiệt, không kiềm chế được sự lo lắng đang dâng trào, liền gấp gáp lên tiếng hỏi.

Con Sen đưa mắt nhìn về phía tôi, cười một cách kinh dị, rồi mới từ tốn trả lời "Làm chi hắn à?

Ha ha ha ha... hiện giờ hắn đang bị vây khốn ở bên ngoài dãy hành lang, coi bộ là lành ít dữ nhiều rồi....

Ha ha ha"

Tôi ngẩn người ra khi nghe những lời nói này, vậy là không lẽ Võ Thành Kiệt đang gặp nguy hiểm tới tánh mạng sao?

Không thể nào?

Cậu ta rất lợi hại mà, sao có thể như vậy chứ?

"Không tin à?

Ha ha ha".

Con Sen càng lúc càng tỏ ra điên loạn hơn, giọng cười cũng lớn hơn, nó khinh bỉ nói "Ta nói cho các ngươi biết, không chỉ hắn sắp chết rồi, mà các ngươi lúc này cũng vậy đó....

Ha ha ha..."

Đinh.

Một âm thanh rất vang lên.

Cả trong buồng trống nắng bỗng dưng rung lắc.

Mùi hôi thúi ngay lập tức tràn ngập khắp mọi nơi.

"Chuyện này...

"

Tôi còn chưa kịp nói hết câu, thì cảnh tượng xung quanh đã khiến cho tôi chấn động.

Ở xung quanh các góc của căn buồng trống, đột ngột xuất hiện rất nhiều xác chết đang trong quá trình phân hủy, chúng được sắp xếp một cách hỗn loạn.

Đầu của tôi chợt vang lên tiếng rè rè kỳ dị, giống hệt như linh hồn của những cái xác này do bị giam cầm ở đây, không thể siêu sanh, mà liên tục than khóc.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng để lấy lại bình tĩnh, bởi vì cảnh tượng này quá sức khủng khiếp, có nằm mơ tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ nhìn thấy nó.

Mùi hôi thúi bắt đầu xông thẳng vào mũi của tôi, mặc dù tôi đã dùng tay che lại, nhưng mùi thúi kinh khủng này vẫn xuyên thấu, bắt ép tôi phải ngửi hết.

Bởi vì ánh sáng của những ngọn đèn cầy chiếu rọi càng lúc càng sáng hơn, nên tôi có thể trông thấy rõ ràng hình dạng của tất cả xác chết, bọn họ đều vặn vẹo méo mó, như thể trước khi chết, bọn họ đã chứng kiến cảnh gì đó rất đáng sợ.

Số lượng của những xác chết này rất nhiều, lên tới hàng chục hàng trăm, chúng chồng chất lên nhau không theo một quy luật nào, coi bộ đã có rất nhiều người bị mất mạng một cách vô cớ vì cái huyệt này rồi.

Đôi mắt của tôi dừng lại ở vài cái xác chết, bọn họ đều là những người tôi quen biết.

Phạm Thị Mai, bà Tám và Tống Doãn.

Sự sợ hãi đã len lỏi khắp mọi ngóc ngách trong đầu óc của tôi, làm cho cơ thể của tôi run rẩy lên từng đợt.

Chu Nguyên ở cạnh vẫn luôn nắm lấy cánh tay tôi càng lúc càng chặt hơn, có vẻ như anh ta cũng đang hoảng sợ, vì nhìn thấy những thứ đó.

"Chu Nguyên...

Chu Nguyên...

Chu Nguyên ..."

Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, thấp giọng lên tiếng kêu tên của Chu Nguyên liên tục, nhằm để trấn an anh ta.

Chu Nguyên quay sang tôi, trầm giọng nói "Lan, anh không sao đâu, em cứ an tâm đi, có chuyện chi xảy ra, anh cũng sẽ bảo vệ em, dù là đổi bằng mạng sống này".

Ánh mắt của anh ta hiện giờ nhìn sâu vào tôi thật sự rất nghiêm túc, lời nói vô thức lọt vào tai của tôi, lại trở nên ấm áp lạ thường.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 49 Thay đổi hình dạng


Đôi mắt con Sen từ từ chuyển sang đỏ, ánh nhìn của nó lúc này cực kỳ quái dị.

Nó vung tay nhẹ lên, từ trong lòng bàn tay, một làn khói đen cuồn cuộn xuất hiện, tôi có thể nhận thấy chắc chắn sắp có chuyện không hay xảy ra rồi.

"Ha ha ha ha..."

Con Sen cười lớn, âm thanh quỷ dị tràn ngập khắp mọi nơi, vang vọng mãi mà không dừng lại.

"Bây giờ... chúng ta bắt đầu nghi thức mở màn của Đám Cưới Ma thôi".

Câu nói vừa dứt, nó ngay lập tức hất làn khói đen về phía của tụi tôi.

Làm khói bay tới mang theo sự lạnh lẽo từ cõi âm ty, khiến cho nổi sợ hãi dâng lên không ngừng.

"Kết giới".

Tôi và Chu Nguyên còn chưa kịp phản ứng né tránh làn khói đen, thì ở phía bên ngoài đột nhiên vang lên một giọng nói rất lớn, đồng thời gió từ xung quanh của tụi tôi nổi lên, dựng thành một bức tường, ngăn cản làn khói đen.

Từ phía bên ngoài, thân dạng của Võ Thành Kiệt chầm chậm xuất hiện, trên người của cậu ta có một vài vết thương nhỏ, tuy nhiên khí lực tỏa ra vẫn y hệt như lúc trước, không có dấu hiệu suy giảm.

Trong lòng của tôi vô thức cảm thấy vui mừng khi nhìn thấy cậu ta vẫn còn sống, định lên tiếng hỏi, thì con Sen ở phía bên kia đã lên tiếng trước.

"Khốn kiếp, sao ngươi có thể thoát khỏi dãy hành lang hả?"

Con Sen tức giận, trợn tròn đôi mắt, nhìn chằm chằm về phía của Võ Thành Kiệt.

"Mấy cái trò đơn giản như vậy, làm sao có thể đối phó với ta....

Lúc nãy là do ta không thể nhận ra bộ dạng thật sự của ngươi, nên mới bị vây khốn ở ngoài hành lang, bây giờ thì đừng mong tiếp tục sử dụng chiêu cũ nữa, bởi vì giữa hai người bọn ta, chỉ có duy nhất một người sẽ chiến thắng thôi".

Võ Thành Kiệt vẫn rất bình thản, cậu ta không nhanh không chậm bước tới gần chỗ của tôi và Chu Nguyên.

Con Sen hừ lớn một tiếng, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng "Thằng nhóc thúi tha đáng ghét, nhiều lần phá hư kế hoạch của ta, để coi ta sẽ làm chi ngươi đây, ngươi hãy..."

"Lửa thiêng".

Võ Thành Kiệt hô lên một tiếng, lửa xung quanh con Sen bốc lên bùng bùng, khiến cho câu nói của nó bị cắt ngang.

Con Sen bị lửa thiêu đốt, nên kêu la đau đớn, hình dạng của nó trong biển lửa vô cùng hung tợn.

Võ Thành Kiệt nhìn vào trong đám lửa, trầm giọng nói "Lần trước, ta định dùng cách nhẹ nhàng với ngươi, nhưng mà không ngờ ngươi lại cứng đầu không chịu từ bỏ, tiếp tục gây ra chuyện ác, nên bây giờ ta phải dùng lửa thiêng, đốt cháy ngươi, để cho ác niệm kia tan biến".

"Không".

Con Sen ở trong biển lửa hét lớn lên "Ta quyết sẽ không từ bỏ, những chuyện mà ta đã làm, ta hoàn toàn không hối hận, chỉ cần được ở bên cạnh Chu Nghiêm mãi mãi, ta cam tâm tình nguyện làm tất cả mọi chuyện, cho dù là giết chết bao nhiêu người đi chăng nữa, hậu quả ta sẽ tự mình gánh chịu hết".

"Thành Kiệt, chấp niệm của ả quá sâu đậm, coi bộ sẽ không dễ tiêu trừ đâu".

Tôi lo sợ, thấp giọng lên tiếng

Chu Nguyên liền nói thêm một câu vào "Anh nghĩ tình yêu mù quáng đã che mắt ả rồi, sẽ rất khó để xử lý".

Võ Thành Kiệt không quay sang nhìn tụi tôi, cậu ta vẫn hướng về phía con Sen, chậm rãi trả lời "Anh chị nói rất đúng, có vẻ lửa thiêng không có tác dụng với ả rồi".

"Đúng vậy".

Con Sen quát lớn "Lửa thiêng này không thể ngăn cản được ta được đâu, ta...

TA SẼ KHÔNG TỪ BỎ".

Âm thanh chứa đầy sự phẫn nộ cất lên, con Sen ở trong biển lửa không ngừng vặn vẹo thân người.

Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên lạnh lẽo vô cùng.

Ngọn lửa thiêng nhanh chóng bị dập tắt, để lại một hình ảnh cực kỳ ghê tởm.

Con Sen hiện giờ đã trở về với đúng hình dạng của một cái xác chết, da dẻ nứt nẻ, huyết dịch tuôn trào không ngớt, đôi mắt chỉ còn lại một màu đen, nửa bên mặt bị phân hủy, để lộ xương trắng, mái tóc dài rũ rượi xơ xác, bộ đồ trên người rác rưởi, nụ cười trên mặt kéo dài tới mang tai.

Nó không nhanh không chậm tiến về phía của tụi tôi, với dáng đi méo mó, không rõ hình thù.

Máu từ trên người quét xuống nền nhà lưu lại dấu vết.

Mùi hôi thúi từ cơ thể của nó tỏa ra, còn kinh khủng hơn mùi của những cái xác xung quanh đây.

"Cẩn thận, hiện giờ âm khí bao bọc xung quanh ả cực kỳ nhiều".

Võ Thành Kiệt thấp giọng nói, cánh tay của cậu ta che chắn phía trước của tôi và Chu Nguyên.

"Đừng có phòng bị như vậy, bởi vì ta sẽ giết hết, không chừa một ai".

Con Sen vang lên giọng nói rất trầm, hơi khàn khàn, và mang theo vẻ khô khốc.

"Ta chờ ngươi đó".

Võ Thành Kiệt vẫn không sợ hãi, lớn tiếng đáp lại.

"Được".

Con Sen cười nói, sau đó liền vung tay lên, một làn khói màu đỏ bay nhanh chóng về phía của tụi tôi.

Khi nó bay tới kết giới, ngay lập tức bị chặn lại.

Nhưng mà, kết giới lúc này rung lắc dữ dội, như thể sắp bị phá hủy.

Võ Thành Kiệt nhíu mày, cắn vào ngón trỏ cho chảy máu, trực tiếp hất lên kết giới, nói "Kết Giới Chi Huyết".

Sau khi máu được hất lên, cả kết giới liền chuyển sang màu đỏ như máu, sự rung lắc lúc nãy cũng biến mất.

Con Sen nhìn thấy cảnh tượng này, không những không tức giận, mà ngược lại còn cười khinh bỉ, chế nhạo "Chiêu này đã cũ rồi....

Ha ha ha..."

Nó vừa cười vừa lao thân người về phía tụi tôi.

Cái miệng trong phút chốc há lớn, những cái răng nhọn mọc xiêu vẹo lộ ra, đồng thời máu từ trong đó tuôn trào không ngừng nghỉ.

Con Sen va vào kết giới bằng máu, làn khói đỏ lập tức bao quanh nó, khiến cho kết giới được Võ Thành Kiệt giăng ra trong một thoáng bị phá hủy.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 50 Hy sinh


Trước tình huống nguy hiểm này, Võ Thành Kiệt đã ngay lập tức đưa tay đẩy tôi và Chu Nguyên sang một bên.

Cậu ta hô lớn "Cung Trường Minh".

Từ bàn tay của Võ Thành Kiệt xuất hiện một cây cung cổ phát sáng, cậu ta nhanh chóng đưa cây cung lên chặn ngang cái miệng rộng đang mở của con Sen, khiến cho nó không tài nào lao tới được nữa.

Máu từ trao miệng của con Sen chảy xuống đọng thành một vũng, mùi hôi thúi càng lúc càng nồng nặc hơn.

Võ Thành Kiệt nhíu mày, dùng hết sức hất con Sen văng ra.

Con Sen bị đập vào trong vách tường một cái rất mạnh, da thịt trên người nó theo đó mà rớt xuống.

"Thanh tẩy".

Võ Thành Kiệt không để cho con Sen có cơ hội chống trả, liền giương cung, bắn ra một mũi tên màu xanh lam chói lóa.

Mũi tên nhanh như gió, xuyên thẳng qua người của con Sen.

Toàn bộ cơ thể của nó chậm chầm bị ngọn lửa màu xanh của mũi tên thiêu đốt thành tro.

Tôi còn chưa kịp vui mừng, thì Võ Thành Kiệt đã lớn tiếng quát vào trong bóng tối "Ông còn không xuất lộ diện nữa sao?"

Câu nói của cậu ta khiến cho cho tôi kinh ngạc, không lẽ ở đây còn có ai khác mà tôi không biết hay sao?

"Giỏi lắm".

Một giọng nam trung niên từ trong bóng tối vọng ra, âm thanh rất có khí lực "Ta không ngờ ngươi có thể phát hiện ra ta... ha ha ha".

Giọng cười vang lên, từ trong bóng tối xuất hiện một người đàn ông trung niên, ăn mặc y hệt như một pháp sư.

"Ngươi là gã pháp sư đã tạo ra huyệt, làm sao mà thiếu vắng ngươi được chứ?"

Võ Thành Kiệt trầm giọng đáp lại, sắc mặt của cậu ta lộ vẻ phòng bị.

Câu nói này làm cho tôi thông suốt, vậy ra người kia chính là kẻ đã giúp đỡ con Sen tạo ra nơi này.

Nếu như tôi đoán không sai, chắc chắn hắn đã lợi dụng con Sen để thực hiện một mục đích gì đó của mình.

Gã pháp sư cười khẩy tán thưởng một cái, rồi sau đó vẻ mặt bỗng nhiên trở nên tức giận, trực tiếp chỉ tay về phía Võ Thành Kiệt, mà nói lớn "Hừ!

Vốn dĩ ta muốn lợi dụng con đờn bà ngu ngốc vì yêu mù quáng kia để tạo ra nơi này, nhằm thâu tóm một ngàn oán linh, nhưng mà ta không ngờ gặp phải ngươi, kẻ lớn gan bự mật, dám nhiều lần phá hủy kế hoạch này của ta".

"Một ngàn oán linh sao?"

Võ Thành Kiệt giựt mình, lớn tiếng hỏi "Không lẽ ngươi muốn mở cửa quỷ môn quan hả?"

"Đúng vậy".

Gã pháp sư khoái chí trả lời, giọng nói rất trầm "Ta muốn mở cửa quỷ môn quan, với mục đích có được các âm binh...

Tới lúc đó, không có ai là đối thủ với ta hết...

Ha ha ha".

"Thanh tẩy".

Võ Thành Kiệt một lần nữa dùng mũi tên bắn về phía của gã pháp sư, nhưng không ngờ, gã pháp sư chỉ cần vung tay một cái, mũi tên tức khắc tan biến.

"Thành Kiệt".

Tôi lo lắng kêu lên, Võ Thành Kiệt thở dài, nói "Hắn là pháp sư rất mạnh, nên mũi tên thanh tẩy của em không có tác dụng".

"Ha ha ha".

Gã pháp sư cười khinh bỉ, lớn tiếng nói "Hiện giờ linh lực của ngươi đã hao tổn rất nhiều, nên ta dư sức có thể đối phó".

Nói xong, hắn liền nhìn chằm chằm về phía của Chu Nguyên, hô "Tế".

Một làn gió nổi lên, cuốn lấy cả người của Chu Nguyên bay lên không trung.

Gã pháp sư tiếp tục nhìn sang tôi, hô "Tự".

Từ trên cao, một làn khói đỏ hạ xuống, đè tôi áp sát xuống sàn nhà, đồng thời từng cơn đau nhức liên tiếp ập tới.

Võ Thành Kiệt không để cho gã pháp sư tiếp tục ra tay nữa, cậu ta nhanh chóng ném mạnh cung Trường Minh về phía của hắn.

"Cạch"

Cung Trường Minh đập mạnh vào người gã pháp sư vang lên một tiếng, khiến cho hắn văng ra xa, trực tiếp hộc máu.

Ngay lúc này, ngọn gió cuốn lấy Chu Nguyên bỗng dưng ngưng thổi, làm cho anh ta ngay lập tức té xuống đất.

Trong khi đó, làn khói đỏ đang vây khốn tôi cũng tan biến thành hư không.

"Hiện giờ nơi này rất nguy hiểm, anh chị mau chóng mở cánh cửa ở phía sau mà chạy thoát khỏi huyệt, nhằm để bảo toàn tánh mạng nhanh lên".

Võ Thành Kiệt quay về phía tụi tôi, lớn tiếng nói.

"Nhưng mà, Thành Kiệt..."

"Chị họ".

Tôi còn chưa nói hết câu, thì Võ Thành Kiệt đã nói xen vào, giọng nói cực kỳ trầm và nghiêm túc "Tình huống hiện giờ đã nằm ngoài khả năng của em, vì vậy chỉ còn duy nhất một cách chính là hy sinh mạng sống của em, mới có thể bảo vệ được sự an toàn cho hai người mà thôi".

Tôi vô thức hoảng sợ, lắc đầu liên tục, gấp gáp lên tiếng "Không, Thành Kiệt, không, em không thể hy sinh được, chuyện này là do chị kéo em vào, em không thể chết được, người phải chết là chị, là chị...."

Tâm trạng của tôi lúc này không còn kiểm soát được nữa, nước mắt không biết đã rơi ra từ khi nào mà không thể ngăn nổi.

"Không phải do chị đâu chị họ, đây chính là bởi vì số mạng đã định đoạt sẵn rồi".

Võ Thành Kiệt chậm rãi nói "Cho nên em phải hy sinh để tiêu diệt huyệt, đồng thời còn có thể cứu sống anh chị và những người khác nữa, một mạng này của em, thật sự đã quá lời rồi".

Lời vừa dứt, cậu ta liền xoay người, lập tức cầm lấy một con dao ở thắt lưng ra, vội vội vàng vàng đâm vào cơ thể mình, máu cũng vì vậy mà chảy ra không ngớt.

Võ Thành Kiệt hít một hơi sâu, niệm chú "Vận tâm hội tụ, dùng mạng dẫn lối, nghe lệnh hình thành, liên hoa huyết trận....

Cấp cấp như luật lệnh".

Máu từ người của Võ Thành Kiệt chảy xuống nền nhà, mau chóng họa ra hình ảnh của bông sen rất lớn, bông sen bằng máu này càng lúc càng nhiều cánh hơn, nó bao vây lấy cả cậu ta và gã pháp sư.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 51 Chu Nghiêm


Những sợi tơ máu từ những cánh sen bắn lên, giữ chặt lấy thân người cả gã pháp sư.

"Chuyện này...

Chuyện này...

Không thể nào có chuyện như vậy được".

Hắn vừa vùng vẫy để thoát khỏi, vừa hướng về phía của Võ Thành Kiệt mà quát lớn "Ngươi....

Ngươi sao lại dám sử dụng chiêu thức này chứ?

Hậu quả là hồn phách của ngươi sẽ bị giam giữ, không thể nào đầu thai chuyển thế được, ngươi bị điên rồi sao?"

Võ Thành Kiệt im lặng không trả lời, cơ thể của cậu ta dần dần yếu đi bởi vì bị mất máu.

Tôi lúc này chỉ biết trơ mắt đứng nhìn, mà không thể làm gì được.

Những sợi tơ máu trói lấy gã pháp sư càng lúc càng nhiều, chúng giống như muốn giam cầm lấy hắn, mà từ từ tiêu diệt.

"Được".

Gã pháp sư bị vây khốn bên trong bất chợt trở nên hung tợn, lớn tiếng quát "Nếu như ngươi đã hy sinh mạng sống để đối phó ta, vậy thì ta sẽ tự mình tế tự tánh mạng của ta, để coi ai sẽ là kẻ chiến thắng....

Ha ha ha".

Ở trong tầm mắt, tôi mơ hồ trông thấy hắn đang lẩm bẩm điều gì đó.

Khi câu nói vừa dứt, cơ thể của hắn bắt đầu vặn vẹo méo mó thay đổi hình dạng, da dẻ nứt nẻ từng đường lớn khắp cơ thể, huyết dịch từ đó ngay lập tức chảy ra, đôi mắt chuyển thành màu đỏ.

Gã pháp sư nhếch mép cười khẩy, vung tay lên, những sợi tơ máu lần lượt bị đứt dần.

"Hắn sắp thoát khỏi trận pháp rồi, anh chị mau chóng thoát khỏi đây đi, trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ".

Võ Thành Kiệt ở phía trước cố gắng lên tiếng cảnh báo, giọng nói như thể sắp hết hơi tới nơi vậy.

"Lan, hình như có tiếng kêu tên anh".

Chu Nguyên ở bên cạnh tôi đột nhiên cất tiếng.

Tôi ngay lập tức giựt mình một cái, vội vội vàng vàng nhìn sang anh ta.

Còn chưa kịp lên tiếng hỏi rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, thì Chu Nguyên đã từng bước từng bước tiến về phía trước, vẻ mặt của anh ta lúc này như thế là người mất hồn vậy.

Anh ta đi tới chỗ của Võ Thành Kiệt, rồi cướp lấy con dao trên tay của Võ Thành Kiệt.

Hành động này làm cho tôi cực kỳ hoảng sợ, vội vã lên tiếng hỏi "Chu Nguyên, anh định làm chi vậy?"

"Chị họ".

Võ Thành Kiệt ở bên cạnh Chu Nguyên, trầm giọng nói "Anh ấy không còn là Chu Nguyên nữa, mà đã bị linh hồn của cái xác treo lơ lửng trong căn buồng trống chiếm đoạt rồi".

"Cái xác treo lơ lửng trong căn buồng trống sao?"

Tôi thì thào tự hỏi bản thân mình, ánh mắt vô thức hướng lên trên.

Trong khoảng khắc, hình ảnh cái xác chết của Chu Nghiêm đầy máu me hiện ra.

Tôi rùng mình một cái, chợt hiểu rõ mọi chuyện, thì ra chính Chu Nghiêm đã nhập vào thân xác của Chu Nguyên rồi, chỉ là anh ta đang muốn làm gì đây?

Trong khi tôi đang suy nghĩ, thì Chu Nghiêm trong thân xác của Chu Nguyên, hướng về phía của gã pháp sư, lên tiếng "Ta đã bị ngươi gián tiếp giết chết, sau đó lại bị giam cầm ở trong huyệt suốt bao nhiêu năm, tận mắt chứng kiến cảnh tượng từng người từng người vô tội vì kế hoạch bất lương của người mà phải chết, oán linh của bọn họ bị vây khốn ở nơi này, giống như ta không thể đầu thai chuyển thế, nỗi hận của ta và bọn họ ngày một lớn dần, hôm nay cho dù có hồn tiêu phách tán, bọn ta cũng sẽ khiến cho ngươi vạn kiếp bất phục".

Nói xong, anh ta liền dùng con dao cắt vào cánh tay của Chu Nguyên, rồi mau chóng hất máu vào bên trong trận pháp.

Những cái xác chết ở xung quanh đột nhiên động đậy, chúng bò lết về phía của gã pháp sư.

Gã pháp sư thấy vậy, liền muốn dùng tà thuật đối phó, nhưng mà hắn không ngờ được, máu của Chu Nguyên chảy xuống đã hòa lẫn với máu của Võ Thành Kiệt, làm cho sức mạnh của bông sen máu lớn mạnh hơn, những sợi tơ máu thay phiên nhau quấn lấy thân thể của hắn, không để hắn có cơ hội hành động.

Trong lúc đó, những cái xác chết đã bò tới chỗ của hắn, bọn họ liên tiếp đưa tay bấu víu lấy cơ thể của hắn mà xé ra từng mảnh một.

Gã pháp sư đau đớn gào thét.

Âm thanh vang vọng.

Từng mảng da thịt trên người của hắn rớt xuống đất.

Võ Thành Kiệt hình như cảm thấy có gì đó không ổn, liền quay về phía tôi, yếu ớt ra hiệu cho tôi ôm chặt lấy Chu Nguyên.

Tôi hiểu ý, ngay lập tức chạy tới ôm chặt Chu Nguyên.

Chu Nghiêm trong thân thể của Chu Nguyên đang định vùng vẫy thoát ra, thì Võ Thành Kiệt đã dùng hết sức bình sinh, vừa đánh vào người của Chu Nguyên, vừa hô lớn "Tỉnh".

Chu Nguyên bị đánh một cái rất mạnh, liền thức tỉnh.

Đồng thời, cái xác chết của Chu Nghiêm treo lơ lửng trên không trung bất chợt rớt xuống dưới sàn nhà.

Tôi còn chưa hiểu chuyển gì đang xảy ra nữa, thì cái xác Chu Nghiêm đã bò tới chỗ của gã pháp sư, anh ta hung tợn cùng với những cái xác chết khác bủa vây lấy hắn, mau chóng xé xác, bẻ xương của hắn một cách không thương tiếc.

Cảnh tượng này cùng với tiếng gào thét vô vọng của gã pháp sư thật sự quá mức kinh khủng, không thể dùng lời nói miêu tả được.

Chỉ trong chốc lát, tiếng gào thét của gã pháp sư tắt lịm đi, để lại một làn khói màu đỏ từ chỗ hắn bay lên.

Xác của Chu Nghiêm và những cái xác chết xung quanh tan biến thành tro bụi, hóa thành những làn khói trắng xoay quanh làn khói đó, như muốn ép cho nó tiêu tan vậy.

Do những làn khói trắng xoay càng lúc càng nhanh, nên vô tình nó đã tạo thành cơn lốc rất lớn, vừa cuồn cuộn cuốn mọi thứ, vừa rung chuyển cả căn buồng trống.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 52 Kết thúc


"Căn buồng trống sắp sập tới nơi rồi, anh chị đừng chần chừ nữa, chạy đi, em thiệt sự không xong rồi, chẳng thể bảo vệ hai người được nữa đâu, mau lên, mau chạy nhanh"

Võ Thành Kiệt phản ứng nhanh nhất, cậu ta hướng về phía của tôi và Chu Nguyên mà cố gắng lên tiếng, âm thanh càng lúc càng nhỏ dần.

Câu nói khiến cho tôi đầu óc tôi trở nên rối tung cả lên, tôi thật sự không muốn bỏ lại Võ Thành Kiệt mà, nói là đứa em họ tôi tin tưởng và thương nhất, tôi... tôi...

"Đi thôi Lan, chúng ta phải ra khỏi đây thôi".

Chu Nguyên ở bên cạnh nắm lấy tay của tôi, trầm giọng lên tiếng.

"Nhưng mà, em thiệt sự không thể bỏ lại Thành Kiệt được, là lỗi của em, là do em đã kéo cậu ta vô chuyện này, cho nên em không thể để cậu ta phải chết ở đây vì em được, Chu Nguyên, anh có hiểu cảm giác này của em không?"

Tôi nói trong chất giọng nghẹn đắng, nước mắt vô thức tuôn rơi không ngưng được.

"Được rồi, vậy thì chúng ta cùng thoát ra".

Chu Nguyên nghiêm túc nói, sau đó anh ta tiến tới chỗ của Võ Thành Kiệt, nhanh chóng cõng cậu ta.

Hành động này của anh ta vừa làm cho tôi ngạc nhiên, vừa bất giác cảm thấy trái tim mình ấm áp.

Chu Nguyên có thể là một người có sức khỏe kém, nhưng mà ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên, anh ta đã tạo cảm giác là một người đáng tin cậy, luôn quan tâm tới người khác.

Võ Thành Kiệt định nói gì đó, thì Chu Nguyên đã lên tiếng trước "Đi thôi".

Tôi gật đầu, cùng với hai người bọn họ chạy về phía cửa của căn buồng trống.

Cơn lốc cuồn cuộn lớn dần, nó mang theo không khí lạnh lẽo vô cùng, sự lạnh lẽo thấu tận xương tận tủy.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, làm cho những bước chạy của tụi tôi trở nên loạng choạng, không vững.

Ở phía bên, những cây cột gỗ và mái ngói như muốn đổ sập xuống.

Khi tụi tôi chạy tới cánh cửa, thì phát hiện ra nó đang đóng lại.

Tôi lập tức dùng hết sức mình, mở cánh cửa, nhưng mà nó vẫn không có nhúc nhích gì.

Võ Thành Kiệt bất chợt khe khẽ lên tiếng "Cánh cửa này đã khóa chặt rồi, phải dùng sức lực lớn tông, ra mới có thể mở ra được, vì vậy anh rể thả em xuống đi, như vậy anh chị sẽ dễ dàng hành động hơn, tránh làm mất thời gian".

Nghe cậu ta nói vậy, Chu Nguyên liền thả cậu ta xuống đất, rồi ra hiệu cho tôi.

Tụi tôi cùng nhau dùng hết sức bình sinh tông vào cánh cửa, chỉ là vẫn không có tác dụng gì.

Lúc này ở phía sau, Võ Thành Kiệt đột nhiên hất một ít máu vào cánh cửa, đồng thời cậu ta đẩy mạnh vào người của tôi và Chu Nguyên, làm cho hai người tụi tôi té ra phía trước.

Cánh cửa mở toang, tôi và Chu Nguyên văng ra xa bên ngoài.

Khi quay lại nhìn, thì cánh cửa của căn buồng trống đã đóng chặt.

Tôi hốt hoảng, vội vội vàng vàng đứng đậy, định chạy về phía cánh cửa để mở nó ra, cứu Võ Thành Kiệt, thì đúng lúc này cả căn buồng trống trong một thoáng đổ sập xuống.

Âm thanh vang lên rất lớn, để lại khói bụi mù mịt, không rõ phương hướng.

Tôi mặc kệ tất cả, xông về phía đó, liên tục dùng tay đào bới từng mảnh ngói, từng khúc gỗ lên, cố gắng tìm ra bằng được Võ Thành Kiệt.

Chu Nguyên lúc này cũng chạy tới, anh ta ngay lập tức phụ tôi tìm kiếm.

Bàn tay tôi bị trầy xước, bắt đầu chảy máu, còn Chu Nguyên vết thương mới, vết thương cũ cũng thay phiên nhau máu chảy.

Sau khi đào hết mọi thứ ra, cuối cùng tụi tôi cùng tìm thấy Võ Thành Kiệt.

Cậu ta đã chết.

Cảnh tượng này quá sức, như chết lặng, nhìn chằm chằm vào cái xác, mà không biết nên nói gì, nước mắt vô thức lăn dài trên má, đôi tay của tôi nắm chặt lấy cánh tay của Võ Thành Kiệt.

Chu Nguyên mau chóng kéo cậu ta ra khỏi đống đổ nát.

Trên trời mưa rơi xuống, từng giọt mưa chầm chậm thấm ướt hết mọi thứ.

Bên trong đống đỗ nát của căn buồng trống, ngoài xác chết của Võ Thành Kiệt ra, thì hoàn toàn không tìm thấy thêm một xác chết nào hết, có vẻ tất cả đều đã tan thành tro bụi, bị cuốn đi theo cơn lốc kia rồi.

Sau sự việc, mọi người trong Chu phủ hoàn toàn quên mất bà Tám, Tống Doãn, Phạm Thị Mai và Con Sen.

Tôi và Chu Nguyên có hỏi bọn họ về những người này, nhưng bọn họ đều lắc đầu, ra vẻ không biết.

Theo như tôi nghĩ, chắc có lẽ vì huyệt bị tiêu diệt rồi, nên những thứ ma quỷ giả dạng thành người cũng không còn tác dụng, vì vậy đoạn ký ức kia đã biến mất, ngoài trừ tôi và Chu Nguyên.

Về phần căn buồng trống, nó được người làm dọn dẹp sạch sẽ, tuy nhiên Chu Nguyên vẫn để nó như vậy mà không xây cất lại, anh ta nói với tôi rằng, để nó như vầy nhằm hấp thụ ánh sáng mặt trời, mà chầm chậm tiêu trừ đi âm khí, khiến cho huyệt sẽ không thể hình thành một lần nào nữa.

Còn Võ Thành Kiệt, do tôi muốn đem cậu ta về quê nhà chôn cất, nên đã quyết định đốt xác của cậu ta, rồi bỏ vào trong một cái hũ, cùng với Chu Nguyên lặn lội nhiều ngày để về thôn Trinh Phụ (nay là Trà Vinh) mà an táng.

Chu phủ không còn huyệt nữa, làm cho sức khỏe của cha má chồng sa sút, công việc gia tộc gặp nhiều khó khăn, đây chính là cái giá phải trả.

Một năm sau, anh chồng của tôi lấy vợ khác, sau đó lại muốn lên thành Gia Định (nay là Sài Gòn) tìm kiếm cơ hội mần ăn mới, cho nên Chu Nguyên phải đứng ra xử lý công việc ở đây.

Tuy rằng việc làm ăn không được thuận lợi như trước, nhưng mà tụi tôi cũng có thể vượt qua, đặc biệt sức khỏe của Chu Nguyên càng lúc càng biến chuyển tốt hơn.

Vào những ngày rằm, ngày lễ tết, tụi tôi đều làm việc tốt, cúng dường, phóng sanh, chỉ cầu mong những người chết vì huyệt có thể siêu thoát.

Vài năm sau, tụi tôi có với nhau hai đứa con, một trai và một gái.

Cuộc sống bắt đầu khởi sắc hơn nhiều, gia đình êm ấm viên mãn.

----- HẾT -----

Thôn Trinh Phụ.

Trong một đêm mưa gió bão bùng, có một người ăn mặc rất kỳ lạ, bước tới nơi chôn cất của Võ Thành Kiệt, hắn ra sức đào bới rồi lấy hũ tro cốt lên.

Khóe miệng của hắn khẽ cười, rồi mau chóng đổ tro cốt xuống đất, chầm chậm chầm chậm hòa trọn nó với sình đất.

Từng chút một, tỉ mỉ nặn thành hình người.

Sau khi đã hoàn thành, hắn liền cười nói "Võ Thành Kiệt, sứ mệnh của ngươi còn chưa hết, không thể vĩnh viễn bị giam cầm ở đây, vì vậy ta sẽ cho ngươi một cơ hội sống lại, chỉ là ngươi sẽ trở thành một kẻ không phải người sống, cũng không phải người chết, vẫn giữ mãi bộ dạng thiếu niên này không già đi, suốt đời không thể tiếp xúc trực tiếp với ánh sáng mặt trời, dễ dàng bị hấp dẫn bởi nơi có nhiều âm khí và oán khí, với nhiệm vụ là tiêu diệt chúng".

Nói xong những lời này, hắn liền niệm chú, rồi thổi vào người đất vừa nặn kia.

Người đất kia từ từ hóa thành hình dạng của Võ Thành Kiệt.

Cậu ta chậm rãi mở mắt, cử động thân người mà sống lại.

** Mời đọc phần tiếp theo: "Đám Cưới Ma phần 2 - Quỷ Tân Nương"
 
Back
Top Bottom