Cập nhật mới

Khác [Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc

[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 19 Bên trong nhà kho


Ở phía bên ngoài song cửa, ánh mặt trời chiếu xuyên vào bên trong nhằm đánh thức tôi dậy.

Tôi nheo nheo đôi mắt, cảm giác tối hôm ngủ rất ngon và hoàn toàn không gặp cơn ác mộng gì hết, có lẽ là nhờ tách trà kỳ lạ của Võ Thành Kiệt.

Như thường lệ, bà Tám cũng đã chuẩn bị trà nước để tôi dâng lên cho cha mẹ, mọi chuyện đều diễn ra hết sức bình yên, hoàn toàn không có bóng dáng ma quỷ nào xuất hiện.

Tuy nhiên, điều kỳ lạ duy nhất chính là tôi không nhìn thấy Võ Thành Kiệt ở đâu, không biết là cậu ta đã điều tra ở nơi nào rồi.

"Mợ ba".

Con Sen chẳng biết từ đâu chạy tới, nó vội vàng hướng về tôi mà đột ngột lên tiếng "Mợ ba, có chuyện không hay rồi, ở nhà kho lại xảy ra chuyện nữa rồi".

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện chi?

Con chậm rãi nói rõ ràng cho mợ biết, đặng mợ còn biết đường mà giải quyết chứ".

Tôi có chút ngạc nhiên lên tiếng hỏi.

Con Sen nghe tôi hỏi, liền hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh, nó chậm rãi đáp "Hồi nãy, có người vô trong nhà kho lấy đồ, thì đột nhiên nhìn thấy đồ đạc ở bên trong bị bới tung cả lên, con sợ quá, nên tìm mợ để thưa bẩm".

Câu nói vừa xong, trong lòng tôi bất giác cảm thấy có chút không an, mấy ngày nay liên tục xảy ra những chuyện kỳ quái, nên khi nghe thấy chuyện này, tôi liền liên tưởng tới chuyện chẳng lành, có khi nào lại là do thứ không sạch sẽ gây ra hay không?

"Thôi được rồi, để mợ tới đó coi thử tình trạng ra sao, rồi sẽ tìm cách khắc phục, nếu chuyện này quá nghiêm trọng thì mợ sẽ tìm người tới giải quyết vậy".

Tôi trầm giọng nói, cố gắng trấn an con Sen.

Con Sen khẽ gật đầu, sau đó cùng với tôi bước tới nhà kho của Chu phủ.

Lúc tới nơi, thì tôi đã thấy những người làm đang tập trung ở bên ngoài, bọn họ hình như không dám bước vô trong.

Tôi tiến tới chỗ bọn họ, nhìn một lượt sắc mặt của từng người, nhận thấy vẻ lo lắng, tôi bèn lên tiếng hỏi "Từ lúc xảy ra chuyện, có ai bước vô bên trong kiểm tra chưa?"

Người làm tên là Lê Bửu vội vội vàng vàng gật đầu, đáp "Từ khi xảy ra chuyện, tụi tôi cũng có vô bên trong coi thử ra sao rồi, ngoại trừ đồ đạc bị bới tung cả lên, thì hoàn toàn không thấy có ai trong đó hết, mặc dù tất cả cửa nhà kho đều đã bị khóa lại, không có dấu hiệu hư hỏng chi hết".

Giọng của anh ta vừa trầm vừa mang theo sợ hãi, tôi biết tại sao anh ta lại như vậy, chắc chắn là bởi vì ở một nơi khóa kín, không thể đang yên đang lành bị bới tung lên, mà hoàn toàn không có dấu vết gì của người đã gây ra sự việc đó được.

Tôi đắn đo nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng cũng quyết định bước vào coi thử ra sao, tôi nghĩ rằng những người làm ở đây đã bước vô trong đó rồi, mà hoàn toàn không có xảy ra chuyện gì, chắc chắn vấn đề không phải nằm ở trong nhà kho.

Còn chưa kịp bước chân đi, thì đột nhiên từ trong nhà kho thổi ra một ngọn gió lạnh lẽo như thể từ âm ty dâng trào lên vậy.

Tôi đứng bất động nhìn chằm chằm vào phía trong một thoáng, nhằm ổn định tinh thần rồi mới vững vàng bước vô trong.

Đám người làm trông thấy vậy, cũng bước theo sau.

Ở bên trong nhà kho, đúng thiệt là như miêu tả của mọi người, đồ đạc giống như bị ai đó bớt tung hết cả lên, quăng khắp mọi nơi.

Tôi đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, bất chợt ánh mắt của tôi dừng lại trước một tờ giấy ố vàng.

Trong khi tôi đang chần chừ không biết có nên lụm tờ giấy đó lên hay không, thì con Sen cũng đã phát hiện, nó ngay lập tức lụm lên, rồi đưa về phía tôi mà nói "Mợ ba, tờ giấy này là chi vậy?

Con chưa nhìn thấy nó bao giờ?"

Bầu không gian vô thức im lặng sau lời nói của con Sen, sâu tận đáy lòng của tôi bỗng dưng dâng lên một sự tò mò muốn biết tờ giấy đó là gì.

Đám người làm đi theo tôi cũng vội vàng tụ tập về phía con Sen, bọn họ thay nhau nhìn vào tờ giấy ố vàng trên tay nó.

"Con Sen nói đúng đó mợ ba, tôi cũng chưa từng nhìn thấy nó bao giờ, thiệt kỳ lạ".

Lê Bửu nhìn về phía của tôi, giọng nói vừa trầm vừa mang theo vẻ nghi hoặc, trong ánh mắt như thể dò xét ý kiến của tôi vậy.

Tôi đưa mắt nhìn bọn họ mà suy đoán, coi bộ mọi người đang hiếu kỳ không biết bên trên tờ giấy ghi gì, ngay cả tôi cũng vậy, không bằng cứ coi thử nó ghi gì trước đã.

Nghi vậy, tôi liền cầm lấy tờ giấy, khi bàn tay của tôi chạm vào tờ giấy, đầu tôi liền "đinh" lên một tiếng, như thể cảnh báo sắp có chuyện gì đó kinh khủng sắp xảy ra.

"Đây..

đây là...

"

Tôi lắp ba lắp bắp lên tiếng bởi sự sợ hãi đang lan tỏa trong lòng.

Bên trên tờ giấy hoàn toàn không có một chữ viết cụ thể nào, nhưng mà lại có các nét vẽ hết sức kỳ lạ, giống hệt như là đang vẽ bùa vậy.

Tôi vừa nghĩ tới đây, bàn tay bất giác buông tờ giấy xuống, con Sen nhận thấy hành động kỳ lạ này của tôi, vội lên tiếng hỏi "Mợ ba, có chuyện chi vậy?

Trên tờ giấy ghi thứ chi mà mợ lại hoảng hốt tới như vậy chứ?"

Giọng nói của con sen nhỏ dần một cách kỳ quái, tôi giựt mình một cái mạnh, đưa mắt về phía con Sen, liền bất ngờ trong tầm mắt xuất hiện một cái đầu lâu đầy tóc, đang treo lơ lửng trên không trung.

Còn chưa kịp phản ứng, thì mớ tóc dài xơ xác kia đã bắn về phía tôi, mớ tóc kinh tởm kia nhanh như chớp quấn lấy cổ của tôi mà xiết thật chặt.

Do hành động này quá bất ngờ, nên tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn mà không thể làm được gì.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 20 Tống Doãn


Tôi không dám cử động nhiều, cũng không dám cố gắng lên tiếng, bởi vì tôi càng làm như vậy thì mớ tóc siết ở cổ tôi sẽ càng ngày càng trở nên chặt hơn.

Mọi người ở xung quanh đều nhìn tôi với vẻ mặt hết sức kỳ lạ.

Trong ánh mắt của bọn họ vừa mang theo vẻ sợ hãi, cũng vừa mang theo vẻ hoang mang, không biết tôi rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì mà lại làm hành động như thể bị ai đó siết cổ vậy.

Con Sen chắc chắn là người lo sợ nhất, nó ngay lập tức tiến gần về phía tôi, mà gấp gáp lên tiếng hỏi "Mợ ba.. mợ làm sao vậy, mợ cảm thấy trong người không khỏe hay sao? mợ ba..."

Giọng nói của con Sen bắt đầu nhỏ dần, nhỏ tới mức tôi không thể nghe thấy được rốt cuộc là nó đang muốn nói những gì.

Do cơ thể không thể hô hấp một cách dễ dàng được nữa, nên đầu óc của tôi bắt đầu mông lung mơ hồ dần.

"Lan, em làm sao vậy?

Sao lại thành ra như vầy?"

Trong lúc không thể cầm cự được, định buông xuôi tất cả, thì đột nhiên ở bên tai tôi vang lên một tiếng nói rất lớn, kéo đầu óc của tôi trở về với hiện thực.

Tôi còn chưa kịp nhìn sang, thì đã có một người chạy vội về phía mình, người này mang vẻ sợ hãi, nhìn tôi một cách đầy vẻ lo lắng.

Đôi mắt của tôi lúc này dù đã có chút mông lung mờ ảo, nhưng mà cũng có thể trông thấy người đang ở trước mắt của mình là ai?

Anh ta không ai khác chính là chồng của tôi - Chu Nguyên.

"Lan, Lan, cố gắng lên".

Anh ta vội vội vàng nói, giọng khá trầm và yếu, nhưng mà nếu so với lần trước thì có sức sống hơn nhiều.

Bên cạnh anh ta có một người, người này thì thào lên tiếng "Phong ấn trong nhà kho đã bị hủy, nên nó mới hành động lỗ mãng như vậy".

Tôi nhíu mày, bởi vì người này mang tới cảm giác rất kỳ lạ, tôi vô thức cắn chặt môi, đưa đôi mắt nhìn về phía người đó.

Ánh sáng mặt trời chiếu vào bên trong, soi rọi mọi ngóc ngách, nhưng mà tầm mắt của tôi rất mông lung, không thể nhìn thấy rõ hình dáng của người đang đứng đó được, cho dù đã rất cố gắng.

Tuy nhiên cái cảm giác kỳ lạ mà người đó mang tới cho tôi, khiến cho tôi thấp thỏm lo lắng không yên, ở người đó, hình như có cái gì đó không đúng.

"Tống Doãn, bây giờ phải làm sao đây?"

Chu Nguyên vừa nói vừa ngước mắt lên cái người tên Tống Doãn.

Tống Doãn im lặng một lúc để quan sát mọi thứ, rồi mới trả lời "Bây giờ, chỉ có cách là tiêu diệt nó thôi".

Câu nói vừa dứt, Chu Nguyên có chút giựt mình, anh ta mau chóng hỏi "Nhưng mà làm sao để tiêu diệt đây?

Cậu có cách chi chưa?"

"Dĩ nhiên là có rồi! anh cứ yên tâm đi".

Nói rồi, Tống Doãn liền lấy từ trong người của mình ra một lá bùa, sau đó không nhanh không chậm niệm chú "Phù chú diệt quỷ, nghe lệnh của ta, diệt trừ tà ác... cấp cấp như luật lệnh".

Vừa nói dứt lời, anh ta liền đặt lá bùa lên trên mớ tóc đang nối liền giữa cái đầu lâu đầy tóc với cổ của tôi.

Lá bùa ngay lập tức bị đốt cháy, cùng lúc đó những sợi tóc đang siết chặt vào cổ của tôi cũng chầm chậm chầm chậm nới lỏng ra, rồi sau đó tan biến vào trong hư không.

Khi mớ óc đã không còn siết cổ nữa, tôi vội vội vàng vàng hô hấp để điều hòa lại hơi thở của mình.

Ở phía bên kia, cái đầu lâu đầy tóc kêu lên một tiếng thê thảm, sau đó hình như nó rất tức giận, liền bắn những mớ tóc xơ xác vào người của Tống Doãn.

Tống Doãn, con người này phải nói rất kỳ lạ, anh ta không những không tránh né, mà còn giơ tay ra để đỡ lấy những đòn tấn công.

Tôi còn đang nghĩ rằng, nhất định anh ta sẽ bị những mái tóc kia siết chặt giống như tôi khi nãy, nhưng nào ngờ, bàn tay của anh ta vừa chạm vào tóc, thì ngay lập tức tóc bị tan biến thành hư không.

Cái đầu lâu đau đớn kêu la không ngừng.

Tôi tròn mắt nhìn chằm chằm vào tình huống kỳ quái trước mắt, bất chợt ánh mắt của tôi nhìn thấy trên bàn tay của Tống Doãn có vết máu, liền nhận ra rằng, có khi nào anh ta dùng máu để xử lý mớ tóc không sạch sẽ kia không?

Có điều, người dùng máu để diệt quỷ chỉ có thể là pháp sư, không lẽ anh ta cũng là pháp sư như Võ Thành Kiệt sao?

Trong lúc tôi còn đang miên man suy nghĩ, thì Tống Doãn đã tiến từng bước từng bước một tới chỗ cái đầu lâu đầy óc kia.

Cái đầu lâu định bỏ trốn, không ngờ Tống Doãn đã hành động nhanh hơn, anh ta đưa tay nắm lấy nó.

"Muốn chạy à?

đừng hòng"

Giọng nói vừa trầm vừa lạnh lẽo, khi dứt lời còn nhếch mép cười một cái, tuy rằng chỉ xuất hiện trong một thoáng rất ngắn, nhưng mà tôi có thể nhìn thấy vẻ đáng sợ ẩn chứa phía sau nụ cười đó.

Sau khi nói xong, anh ta liền vung tay lên, đưa cái đầu lâu lên trên cao, rồi tiếp đó nhanh chóng đập nó xuống dưới nền gạch.

"Cạch".

Âm thanh vang lên y hệt như tiếng đồ sứ bị bể, hòa lẫn vào trong đó chính là tiếng kêu la thê lương không ngừng.

Những âm này làm cho tôi cảm thấy rất khó chịu, trong lòng trào dâng sự sợ hãi không an, bất chợt có cảm giác chuyện gì đó không hay đang tới dần.

Nhưng mà kỳ lạ thay, những người xung quanh tôi tỏ ra rất bình thường, như thể không có chuyện gì xảy ra vậy, có vẻ như bọn họ không thể nhìn thấy cảnh tượng này, cũng như hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Rốt cuộc thì chuyện này là sao, tại sao chỉ có tôi, Chu Nguyên và Tống Doãn là có thể nhìn thấy, nghe thấy cũng như tương tác với thứ không sạch sẽ kia chứ?
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 21 Dãy hành lang


Tôi thở phào nhẹ nhõm sau khi mọi chuyện đều đã được giải quyết xong, nhưng mà những người làm vì vẫn còn lo lắng cho tôi, nên vẻ mặt không được tốt cho lắm.

"Lan, em thấy ra sao rồi?

Vẫn ổn chứ?

Trong người có cảm thấy chỗ nào hổng được khỏe hay không?"

Chu Nguyên nhìn tôi mà lo lắng lên tiếng hỏi.

Tôi lắc đầu, sau đó chậm rãi trả lời "Chu Nguyên, anh đừng quá lo lắng, hiện giờ em đã không sao rồi, trong người cũng hổng cảm thấy có chỗ nào không ổn hết".

"Chu Nguyên".

Bất chợt chợt Tống Doãn lên tiếng, giọng nói mang theo chút vẻ trêu chọc "Anh đừng nên lo lắng thái quá như vậy, tôi cũng đã giải thích xong rồi mà".

Nói xong lời này, anh ta còn cười khẽ.

Tôi không quan tâm tới lời trêu chọc của Tống Doãn dành cho Chu Nguyên, thứ tôi chú ý nhất bây giờ chính là bộ dạng của anh ta, nó trông rất quen, hình như tôi đã từng gặp anh ta một lần ở đâu đó rồi thì phải, chỉ có điều không nhớ ra là đã gặp anh ta lúc nào.

"Tống Doãn".

Giọng của Chu Nguyên hơi lớn, trong giọng nói có chút nghiêm túc "Tôi không có thời gian nói giỡn với cậu, tình huống hiện tại cậu cũng biết là đang hết sức rắc rối".

Tôi nhíu mày khi nghe thấy câu này, trong lòng thầm nghĩ, rốt cuộc là nó có ý nghĩa gì đây?

Tại sao tình huống này lại được Chu Nguyên gọi là rắc rối chứ?

Không lẽ anh ta đã biết chuyện gì đang xảy ra hay sao?

"Được rồi, được rồi mà, không giỡn thì không giỡn".

Tống Doãn cười cười khi nói câu này, nhưng mà trong một thoáng, tôi cảm thấy nụ cười kia có chút gì đó lạnh lẽo tới mức đáng sợ.

Chu Nguyên không trả lời anh ta, mà trực tiếp hướng về phía đám người làm, lạnh giọng ra lệnh "Ta đưa Lan về buồng đặng nghỉ ngơi, các ngươi ở lại dọn dẹp gọn gàng chỗ này đi".

Đám người làm còn chưa kịp lên tiếng "dạ", thì Chu Nguyên đã dìu tôi bước ra khỏi nhà kho.

Bầu trời hiện tại đột nhiên xuất hiện những đám mây đen, ngọn gió cũng bắt đầu thổi mạnh hơn, có vẻ như sắp mưa tới nơi rồi.

Chu Nguyên dìu tôi theo dãy hành lang quen thuộc để trở về buồng, do mây đen bao phủ ở trên bầu trời nên những tia nắng nhanh chóng bị tắt lịm đi, làm cho không gian bắt đầu mờ tối dần.

Bởi vì tôi đang dựa vào Chu Nguyên, để anh ta dìu đi, cho nên tôi có thể cảm nhận được hơi thở có chút yếu ớt cùng với hơi ấm rất mỏng manh của anh ta.

Không gian xung quanh tụi tôi không biết vì lý do gì mà rất yên tĩnh, hoàn toàn không có một bóng người nào hết, kết hợp với loại ánh sáng mờ mờ ảo ảo, càng khiến cho trong lòng tôi cảm thấy bất an.

"Lan, sao sắc mặt của em không tốt vậy?

Bộ trong người cảm thấy không khỏe hả?"

Chu Nguyên nói với tôi bằng giọng nói thều thào.

"Trong người của em không sao hết".

Tôi vừa lắc đầu vừa nói thêm "Nhưng mà em cảm xung quanh hình như có chi đó không ổn".

Chu Nguyên nghe tôi nói vậy, liền đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, anh ta khẽ nhíu mày, trầm giọng lên tiếng "Không sao đâu, có anh bên cạnh em mà, em yên tâm đi".

Câu nói rất chắc chắn, làm tôi có chút ngạc nhiên.

Nó khiến cho tôi giựt mình một cái, ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn, liền bắt gặp vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc của Chu Nguyên, vì vẻ mặt này mà trong lòng tôi bất chợt một thoáng cảm thấy an tâm.

Tụi tôi di chuyển trên dãy hành lang thêm một đoạn nữa, tuy nhiên xung quanh vẫn không có một bóng người nào, không gian vừa im lặng vừa mờ ảo, cộng thêm cảm giác lạnh lẽo vô định.

Có thể do trong lòng tôi bởi vì vẫn còn cảm thấy bất an, nên liên tục đưa mắt quan sát xung quanh một lượt, coi thử có thứ gì đó không bình thường xảy ra hay không.

Chu Nguyên không biết đang nghĩ gì, cứ bày ra bộ mặt rất nghiêm trọng, mà im lặng bước đi.

Cái hành động kỳ lạ này cùng với lời nói lúc nãy của anh ta, vô tình làm cho tôi có cảm giác như mọi chuyện diễn ra trên dãy hành lang này hoàn toàn bất bình thường, coi bộ đang có chuyện gì đó sắp xảy ra thì phải.

"Chu Nguyên, anh có cảm thấy dãy hành lang có chút kỳ lạ hay không?'

Tôi nhịn không được cảm giác lo sợ, liền vội vàng tiếng hỏi.

Câu hỏi này của tôi còn có mục đích khác, đó chính là muốn xác định suy nghĩ của Chu Nguyên là gì, nhằm để dễ dàng suy luận hơn.

Chu Nguyên im lặng một lúc, sau đó không nhanh không chậm mà trả lời "Không có đâu, chắc là em nghĩ nhiều quá rồi đó".

Câu nói rất dứt khoát, nhưng mà ánh mắt của anh ta thì không hẳn như vậy, nó có chút gì đó khác biệt so với lời nói, như thể đang gián tiếp khẳng định rằng dãy hành lang này có vấn đề.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng trấn tỉnh lại bản thân, chỉ là đúng lúc này âm thanh của tiếng chân lại vang vọng khá lớn, nghe rõ mồn một trong cả dãy hãng trống rỗng mà yên tĩnh này.

Chẳng biết có phải bởi vì tâm trạng lo sợ hay không, mà trong ánh mắt của tôi, dãy hàng giống hệt như kéo dài quá mức bình thường.

Đang miên man với suy nghĩ của mình, thì đột nhiên ở đằng trước vang lên một tiếng "đinh" khá nhỏ, nó làm cho tôi giựt mình một cái mạnh.

Bởi vì âm thanh kia vang lên trong tình huống hiện tại, nên vô thức biến thành một thứ kinh dị, khiến tụi tôi dừng lại.

Tôi hít một hơi lạnh, hướng Chu Nguyên mà nghi hoặc lên tiếng hỏi "Chu Nguyên, anh có nghe thấy âm thanh lúc nãy hay không?

Là một tiếng "đinh" đó, nó như thể có vật gì đó rớt xuống sàn gạch vậy?"

Chu Nguyên không trả lời câu hỏi của tôi, anh ta im lặng, nhíu mày, đưa đôi mắt nhìn chằm chằm về phía trước, giống hệt như đang cố gắng quan sát thứ gì đang ở đó vậy.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 22 Bóng người lướt qua


Tôi lúc này hình như không thể kiểm soát được bản thân nữa, cơ thể cứ run lên từng hồi một.

"Lan, em cứ bình tĩnh, bình tĩnh nào".

Giọng của Chu Nguyên vang lên bên tai, âm thanh nghe rất trầm, và hơi yếu ớt chút.

"Em không thể bình tĩnh được, phía trước rõ ràng có tiếng động, nhưng mà xung quanh từ nãy tới giờ có ai đâu chứ".

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, hướng về phía của Chu Nguyên, nói chuyện một cách hết sức nghiêm túc.

"Lan, có một chuyện, coi bộ anh không thể giấu diếm em được nữa..."

Chu Nguyên nói tới đây thì đưa đôi mắt quan sát tôi một lượt.

Anh ta còn chưa kịp nói gì, thì bỗng dưng lúc này trong ánh mắt của tôi nhìn thấy một bóng người lướt qua, tuy rằng ánh sáng xung quanh dãy hành lang này rất mờ ảo, nhưng mà thực sự hình ảnh đó hiện lên rõ mồn một.

"Phía trước, hình như có bóng người".

Tôi vô thức lên tiếng, trong lòng bắt đầu lan tỏa sự sợ hãi khắp mọi nơi.

Chu Nguyên có chút hoảng sợ thoáng qua trên gương mặt, anh ta nhìn chăm chăm vào tôi, bàn tay liền nắm chặt lấy bờ vai của tôi, miệng lo lắng hỏi "Lan, em vừa nói cái chi vậy?

Rốt cuộc là em đã nhìn thấy cái chi rồi hả?"

Tôi có thể cảm nhận thấy hơi ấm từ cánh tay của Chu Nguyên bắt đầu giảm dần, coi bộ có thứ gì đó đang ảnh hưởng tới nhiệt độ cơ thể của anh ta.

Tôi thích một hơi sâu, liền gấp gáp trả lời "Lúc nãy, em vô tình nhìn thấy một bóng người lướt qua, nhưng mà hành động của người đó rất kì lạ, không giống người bình thường chút nào".

Vừa nghe câu nói này của tôi, sắc mặt của Chu Nguyên tối sầm lại.

Anh ta đưa mắt mình quan sát một lượt trên dãy hành lang mờ tối này, tôi cảm thấy không an tâm, liền nói thêm "Chu Nguyên, anh phải tin em, rõ ràng cái bóng lúc nãy em thấy không phải là ảo giác đâu".

Nói xong, tôi im lặng chờ đợi câu trả lời của Chu Nguyên.

Nhưng mà anh ta không trả lời câu hỏi của tôi, đôi chân mày thanh tú nhíu lại, dáng vẻ có chút gì đó rất nghiêm trọng.

Nhìn thấy anh ta như vậy, khiến cho tôi bất chợt nhớ lại, lần đầu khi tiếng "đinh" quái dị vang lên, Chu Nguyên có vẻ như đã cảm nhận thấy điều gì đó rồi, chỉ là ngoài mặt anh ta đang cố gắng giữ bình tĩnh.

Lần này, khi tôi nói bản thân mình nhìn thấy một bóng người lướt qua, Chu Nguyên đã không thể giữ được bình tĩnh nữa, vẻ mặt lo lắng dần hiện ra, coi bộ anh ta đã biết đó là thứ gì rồi.

Tôi còn đang mải mê suy nghĩ thì Chu Nguyên đột nhiên đi nhanh về phía trước, bỏ lại tôi đứng một mình ở đó.

Cái hành động kỳ lạ này, làm cho tôi cảm thấy bất an.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, vội vàng đuổi theo anh ta.

Tiếng bước chân của tụi tôi vang lên rộn rã trong không gian vắng lặng này, nghe mà sợ hãi.

Trong đầu của tôi vẫn còn hiện ra hình ảnh của cái bóng người kỳ quái cùng với vẻ mặt mặt của Chu Nguyên khi nãy, tình huống này có quá nhiều điểm bất thường, tôi không thể nào lý giải hết được trong một khoảng thời gian ngắn.

"Chu Nguyên, anh bị làm sao vậy?

Sao lại đi nhanh quá?"

Tôi cảm thấy Chu Nguyên càng lúc càng bước nhanh hơn, cho nên tôi vội vội vàng lên tiếng kêu anh ta, đồng thời đưa tay nắm lấy cánh tay của anh ta kéo lại.

Chu Nguyên bị tôi kéo lại thì không bước nữa.

Trong bóng tối mờ ảo của dãy hành lang, tụi tôi đứng yên tại chỗ, Chu Nguyên im lặng không lên tiếng, khiến cho tâm trạng của tôi cảm thấy hoang mang.

Ở tận sâu trong đáy lòng, tôi thật sự không muốn bước về phía trước thêm một bước nào nữa, bởi vì tôi có cảm giác phía trước kia chắc chắn đang có thứ không sạch sẽ ở đó.

Giờ phút này, tôi chỉ biết im lặng nhìn về phía của Chu Nguyên, chờ đợi anh ta lên tiếng trả lời.

Chu Nguyên im lặng một lúc, rồi thở dài, anh ta không nhìn về phía tôi, trực tiếp hạ giọng lên tiếng "Lan, anh muốn đi về phía trước đó, hình như có ai đó đang ở phía trước kêu tên anh".

"Cái chi?

Có người kêu tên của anh sao?"

Tôi rùng mình một cái mạnh, gấp gáp lên tiếng hỏi.

Chu Nguyên khe khẽ gật đầu, đưa đôi mắt mông lung nhìn chằm chằm về phía trước, trầm giọng trả lời "Đúng vậy, người đó đang kêu anh".

Tôi bất chợt sợ hãi, vội vội vàng vàng ghì chặt cánh tay của Chu Nguyên lại, lo sợ nói "Chu Nguyên, anh bình tĩnh một chút, đúng thiệt là lúc nãy em đã nhìn thấy một bóng người lướt qua...

Nhưng mà...

Em không chắc đó có phải người hay là không nữa, nếu như anh bước tới đó, em sợ là sẽ gặp phải nguy hiểm".

Tôi mặc kệ Chu Nguyên có tin lời tôi nói là thiệt hay không, thứ hiện tại tôi muốn chính là ngăn cản anh ta tiến về phía trước.

Chu Nguyên nghe câu nói của tôi, thì có vẻ chần chừ, anh ta chậm rãi thu lại đôi mắt mông lung của mình, không còn nhìn chằm chằm về phía trước nữa.

Hành động này của Chu Nguyên khiến cho tôi cảm thấy an tâm phần nào.

Chỉ là còn chưa an tâm được lâu, thì Chu Nguyên lại không nhanh không chậm quay về phía tôi, anh ta đưa một ánh mắt cực kỳ quyết đoán nhìn chăm chăm về phía tôi, khe khẽ lên tiếng "Thôi được rồi, nếu như em cảm thấy sợ hãi thì có thể đừng ở đây, anh sẽ tới đó một mình".

Tôi tròn bự đôi mắt nhìn anh ta, khi nghe thấy câu nói này.

Trong lòng cảm thấy khó hiểu, tại sao Chu Nguyên là hành động một cách kì lạ tới như vậy chứ, rốt cuộc thì anh ta định làm gì đây?

Tôi hít một hơi lạnh để lấy lại tinh thần, đưa đôi mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Chu Nguyên, trầm giọng lên tiếng "Chu Nguyên, anh đang nghĩ chi vậy?

Bởi vì em sợ hãi, nên em không thể để một mình anh đi về phía trước được, nếu anh muốn đi, em cũng sẽ theo cùng".

Tôi không biết lý do vì sao, khi đối diện với tình huống này, tôi lại có thể nói ra những lời nói đó.

Có lẽ bởi vì Chu Nguyên đối xử với tôi rất tốt, khiến cho tôi không thể nào bỏ mặc anh ta được.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 23 Bò trên nền gạch


Chu Nguyên nhìn sâu vào tôi một cái, sau đó anh ta gật đầu mà thấp giọng, nói "Được rồi vậy thì em phải theo sát anh đó".

Tôi "ừ" một tiếng âm thanh có phần khá nhỏ.

Tụi tôi cùng nhau bắt đầu di chuyển về phía trước trên dãy hành lang mờ tối này.

Âm thanh của tiếng bước chân vang lên khe khẽ, giống như là tiếng từng nhịp tim trong lồng ngực của tôi hiện giờ vậy.

Xung quanh tụi tôi phủ lên vẻ mông lung mờ ảo, lạnh lẽo và sự yên lặng tới rợn người.

Có một điều kỳ lạ, đó chính là dãy hành lang này càng đi lại càng dài hơn, nó dài một cách bất thường.

"Lạch cạch... lạch cạch..."

Bỗng dưng, xung quanh phát ra một thứ âm thanh giống hệt như tiếng bước chân của một vật gì đó, thứ âm thanh này càng lúc càng lớn, và hình như đang bao trùm lấy đầu óc của tôi.

Cùng lúc này, tôi cũng không biết vì sao tầm mắt của mình lại trở nên mông lung, không thể nhìn rõ ràng mọi thứ ở phía trước được nữa, nó khiến cho trong lòng tôi nổi lên một trận lo lắng, tự hỏi rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra đây?

"Lạch cạch... lạch cạch...

"

Âm thanh kỳ lạ kia vẫn tiếp tục vang lên, và hình như nó đang có xu hướng lớn dần hơn.

Tôi cố gắng nhíu mày để có thể nhìn rõ ràng hơn, nhưng mà cách này hoàn toàn vô dụng, bởi vì trong tầm mắt của tôi chỉ hiện lên một mảnh mông lung mờ ảo, không thể xác định được gì hết.

Tôi đưa tay nhắm vội lấy cánh tay của Chu Nguyên ghì chặt lại, không cho anh ta đi quá xa tôi, vì điều đó sẽ khiến cho cả hai gặp nguy hiểm tới tánh mạng.

Định mở miệng hỏi Chu Nguyên, thì lúc này chợt phát hiện ra miệng của tôi như thể cứng đơ ra, đồng thời lông tơ trên khắp người đều dựng đứng hết cả lên.

Cái chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với tôi vậy?

Rốt cuộc thì thứ gì đang tiến về phía tôi?

Đầu óc của tôi lúc này trở nên trống rỗng, khiến cho suy đoán thành ra lung tung.

Dòng suy nghĩ miên man này của tôi bị gián đoạn, khi âm thanh lạch cạch im bặt đi.

Tôi ngay lập tức đưa mắt nhìn về phía trước để coi thử chuyện gì đang xảy ra, thì đột nhiên lại vang vọng tiếng khóc than thảm thiết, chỉ là nó không giống như tiếng khóc của một người bình thường chút nào hết.

Trong đầu của tôi lúc nãy hiện ra một ý nghĩ, có khi nào lần này tôi lại gặp phải ma quỷ giống những lần trước nữa hay không?

Tôi hít một hơi lạnh, mồ hôi hột đã tuôn ra ướt đẫm hết trán.

Tiếng khóc kia tạo cho tôi cảm giác vừa đau lòng vừa khổ sở, hệt như đang oán hận ai đó vậy.

Chu Nguyên ở bên cạnh chắc chắn cũng đã nghe thấy thứ âm thanh kinh dị này, vì vậy anh ta cũng đang cố gắng đưa mắt nhìn về phía trước nhằm tìm kiếm nó.

Dáng vẻ của anh ta lúc này có phần gấp gáp, hình như không thể đứng yên tại chỗ được, mà rất muốn nhanh chóng đi về phía trước.

Trong khoảnh khắc này, tôi không biết làm gì ngoài việc đưa tay ghì sát chặt cánh tay của anh ta lại, nhằm ngăn anh ta bước về phía đó.

Dãy hành lang vẫn còn mang theo vẻ mờ tối u ám, cộng thêm tiếng khóc than ai oán, càng khiến cho tâm trạng của tôi không khỏi hoảng sợ lo lắng.

Trong khi tôi cố gắng níu chặt lấy Chu Nguyên không cho anh ta tiến về phía trước, thì bất thình lình một âm thanh xạc xạc vang lên khe khẽ.

Theo phản ứng tự nhiên, tôi ngay lập tức đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh đó.

Ở phía dưới sàn gạch của dãy hành lang, xuất hiện một người đang bò lết, người này mặc một bộ đồ màu trắng ngà, hai tay cố gắng bò trên sàn gạch, mái tóc dài xơ xác che đi một nửa khuôn mặt, da dẻ trên người trắng bệch kinh dị, đôi môi nứt nẻ chảy máu, hốc mắt trống trơn, hoàn toàn không có tròng đen và tròng trắng.

Cái thứ kinh dị kia đang bò lết về hướng của tụi tôi.

Nhìn cảnh tượng trước mặt, khiến cho tôi không lạnh mà run, toàn thân bởi vì hoảng sợ quá mức mà như thể bị đóng băng.

Chu Nguyên ở bên cạnh phản ứng nhanh hơn tôi, anh ta nắm chặt cánh tay của tôi, kéo tôi chạy về hướng ngược lại.

Lạch cạch.... lạch cạch..

Tiếng bước chân của tụi tôi vang lên trong không gian vắng lặng này nghe rõ mồn một, Tuy nhiên ở phía sau lưng, vẫn có một thứ âm thanh xạc xạc kinh dị vang lên không ngừng.

Tụi tôi chạy được một lúc lâu, cho tới khi không còn nghe thấy thứ âm thanh xạc xạc kia nữa, mới an tâm dừng lại.

Tôi còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm vì thoát chết, thì trong tầm mắt của tôi xuất hiện một thứ, làm cho tôi không kịp nghĩ ngợi gì đã ngay lập tức kêu lên "Căn buồng này... căn buồng này, hổng phải là căn buồng trống sao?"

Giọng nói của tôi vừa run rẩy vừa hoảng hốt.

Đúng thiệt là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà, tưởng đã an toàn ai ngờ lại gặp ngay thứ nguy hiểm nhất trong Chu phủ.

Chu Nguyên nghe tôi nói vậy, liền đưa đôi mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm vào tôi, sau đó trần giọng hỏi "Lan, em biết căn buồng này sao?"

Tôi nuốt một ngụm nước miếng rồi gật đầu mà trả lời "Em biết, những người ở trong phủ đều nói rằng nơi đây không được phép bước vô".

Chu Nguyên nhíu mày, hình như anh ta cảm thấy có cái gì đó không đúng trong lời nói của tôi, liền hỏi tiếp "Trong phủ, chuyện cấm vô trong căn buồng trống này là một điều bình thường, nhưng mà lúc nãy anh cảm thấy lời nói của em có chút hoảng hốt, chẳng lẽ em biết được bên trong có thứ chi sao?"

Câu hỏi vừa dứt, tôi giựt mình một cái mạnh, tròn mắt nhìn chằm chằm vào Chu Nguyên.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 24 Ma quỷ dụ dỗ


Tôi cảm thấy bây giờ nên nói ra hết thảy mọi chuyện, dù rằng Chu Nguyên có tin tưởng lời nói của tôi hay là không?

"Thiệt ra, mỗi lần em đi ngang căn buồng trống này điều nghe thấy những âm thanh hết sức kỳ quái, nào là tiếng cười giòn giã, nào là tiếng khóc thê lương".

Tôi nói tới đây thì ngưng lại, sau đó đưa đôi mắt quan sát Chu Nguyên một lượt, nhận ra anh ta thực sự đang rất chú tâm, nét mặt có chút gì đó lo lắng, nên tôi vội nói thêm "Em nghĩ là bên trong căn buồng trống nhất định có thứ gì đó không sạch sẽ đang ẩn náu, vì vậy em có chút sợ hãi khi nhìn thấy nó".

Câu nói của tôi vừa dứt, Chu Nguyên im lặng nhìn tôi một thoáng, rồi tiếp đó anh ta vội vội vàng vàng quay người lại, đưa mắt nhìn vào căn buồng trống.

Trong phút chốc, tôi có cảm giác chắc chắn anh ta đang muốn làm chuyện gì đó, vậy nên tôi tập trung nhìn mọi cử chỉ của anh ta.

"Ai đó?"

Chu Nguyên vô thức lên tiếng hỏi.

Bàn tay của anh ta chạm nhẹ lên trên cánh cửa của căn buồng trống.

Trong ánh sáng mờ tối của dãy hành lang, chiếu rọi một cái bóng mờ ảo bên trong.

Sắc mặt của tôi tái nhợt, khi nhận ra bên trong căn buồng trống quả thật có thứ không sạch sẽ đang ẩn náu, nơi đây thiệt sự là chỗ nuôi ma quỷ rồi.

Ánh mắt của tôi dán vào cái bóng mờ ảo kia, đầu óc có chút ngưng trệ, không biết nên làm gì cho phải.

Chu Nguyên có vẻ như đã bị cái bóng mờ ảo kia thu hút, cứ chăm chăm nhìn về phía đó.

Anh ta im lặng, đôi mắt bắt đầu mông lung dần, hình ảnh đó khiến cho tôi ngay lập tức rùng mình, thầm nghĩ có khi nào cái thứ không sạch sẽ bên trong căn buồng trống đang muốn dụ dỗ anh ta mở cửa ra hay không?

Nếu như những gì tôi đang suy đoán là thật, thì không phải là tụi tôi đang gặp nguy hiểm hay sao?

"Chu Nguyên".

Tôi mau chóng kêu lớn một tiếng, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh lặng nghe rõ mồn một.

Đồng thời, tôi níu chặt lấy cánh tay của Chu Nguyên, nhằm mục đích không cho anh ta có cơ hội mở cánh cửa của căn buồng trống ra.

Chu Nguyên giựt mình một cái, như thể thức tỉnh.

Anh ta chầm chậm quay về phía của tôi, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng, hỏi "Lan, đã xảy ra chuyện chi vậy?

Sao đột nhiên em lại kêu tên của anh lớn tới vậy chứ?"

Nghe những lời này, tôi bất giác thở phào nhẹ nhõm, thì ra lúc nãy là do tôi suy nghĩ quá nhiều, cơ bản Chu Nguyên vẫn hết sức bình thường.

"À, lúc nãy trông thấy anh cứ im lặng nhìn chằm chằm vô căn buồng trống, em sợ sẽ có chuyện, nên kêu lớn tên anh thôi".

Tôi cố gắng giải thích rõ ràng nhất có thể, để cho Chu Nguyên có thể hiểu tình huống nguy hiểm hiện tại.

Chu Nguyên không nói gì, chỉ nhìn nhìn tôi một cái rồi xoay người về phía cánh cửa.

Đúng lúc này, xung quanh tụi tôi bỗng dưng có gió lạnh thổi, ngọn gió này tuy thổi không mạnh lắm, nhưng mà hơi lạnh của nó khiến cho tôi có cảm giác thấu tận xương tủy.

Bởi vì hiện giờ tôi đang đứng trước nơi nguy hiểm nhất trong Chu phủ, nên không khỏi nghi ngờ bất kỳ chuyện kỳ quái nào đang xảy ra hết, nhất là cơn gió lạnh lẽo đột nhiên thổi lên này.

"Chu Nguyên, anh có cảm thấy không gian xung quanh có chút kinh dị hay không?"

Tôi lo sợ khe khẽ lên tiếng hỏi.

Chu Nguyên không nhìn sang mà vẫn một mực hướng về phía cánh cửa, trực tiếp trả lời "Lan, em bình tĩnh đi, hiện giờ chúng ta vẫn an toàn mà".

Giọng nói của Chu Nguyên rất trầm, và mang theo vẻ cực kỳ nghiêm túc.

Chỉ có điều, tôi cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Rõ ràng, tụi tôi đang đứng trước căn buồng trống, nơi nguy hiểm và bí ẩn nhất trong Chu phủ, do vậy hiện giờ tụi tôi đang ở nơi không an toàn chút nào hết.

Tôi định tiến về phía của Chu Nguyên, kéo anh ta ngay lập tức rời khỏi đây, bởi vì trong lòng tôi luôn có cảm giác sắp có chuyện kinh khủng gì đó xảy ra.

Nhưng mà tôi còn chưa kịp hành động, thì Chu Nguyên đã bất thình lình lên tiếng "Lan, ở bên trong căn buồng trống, có người đang kêu tên của anh".

"Cái chi?

Bên trong có người kêu tên anh hả?

Sao em không nghe thấy?"

Tôi vừa ngạc nhiên vừa gấp gáp lên tiếng hỏi.

"Có mà, có người ở bên trong kêu tên anh, giọng nói rất khẩn thiết".

Chu Nguyên trả lời câu hỏi của tôi, chỉ có điều câu nói đó giống hệt như đang thì thào tự nói chuyện với chính bản thân anh ta.

"Chu Nguyên, Chu Nguyên, anh đang nói cái chi vậy?"

Lúc này, tôi có cảm giác có chuyện không ổn xảy ra rồi, nên lời nói vô cùng hoảng loạn.

Chu Nguyên im lặng không nói gì, rồi đột ngột anh ta vung tay lên, đập mạnh vào cánh cửa, như thể muốn mở nó ra vậy.

"Chu Nguyên".

Nhìn thấy vậy, tôi vô cùng sợ hãi, lớn tiếng kêu tên anh ta.

Tuy nhiên, Chu Nguyên không quan tâm tới tiếng kêu của tôi, anh ta cứ tiếp tục đập mạnh vào cánh cửa.

Tôi không nghĩ ngợi nhiều, ngay lập tức nắm lấy cánh tay của Chu Nguyên, cố gắng dùng hết sức mình giữ chặt lại, không cho anh ta đập vào trong cửa nữa.

Nhưng mà, sức lực của Chu Nguyên bỗng dưng rất lớn, anh ta gạt bàn tay của tôi ra, rồi lại điên cuồng đập vào cửa.

Tôi cắn chặt môi, lao tới ôm chặt lấy Chu Nguyên, không cho anh ta làm những hành động kỳ lạ này thêm nữa.

"Lan, buông anh ra, bên trong có người đang kêu tên anh".

Chu Nguyên như thể bị ma ám, lớn tiếng gào thét "Người đó đang kêu anh, âm thanh rất khẩn thiết, anh không thể bỏ mặc người đó được "

"Chu Nguyên, anh làm sao vậy?"

Tôi giống như không thể kiềm chế bản thân được nữa, ngay lập tức hét lớn, nhưng mà Chu Nguyên bỏ ngoài tai câu hỏi của tôi, anh ta vẫn tiếp tục gào thét "Có người ở trong, chắc chắn người đó đang cần sự giúp đỡ của anh".

Lời nói của anh ta bắt đầu hỗn loạn, tôi ý thức được rằng, tình trạng của Chu Nguyên lúc này chắc chắn là bị ma quỷ dụ dỗ rồi.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 25 Trận pháp mê lộ


"Lan, anh phải vô trong cứu người đó ngay".

Lúc này Chu Nguyên như thể phát điên vậy, anh ta cố gắng đẩy tôi ra, lớn tiếng gào thét "Lan, người kia đang gặp nguy hiểm, anh phải ngay lập tức cứu người đó, không thôi mọi chuyện sẽ muộn mất".

Lời nói của anh ta, khiến cho đầu óc của tôi cứ rối loạn hết cả lên.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra đây?

Thứ dụ dỗ Chu Nguyên đang âm mưu gì?

Với tình huống hiện giờ, ngoài việc giữ chặt Chu Nguyên và khuyên nhủ anh ta ra, thì tôi không biết nên làm gì có cho đúng nữa.

"Chu Nguyên, anh bình tĩnh một chút đi".

Tôi ôm chặt lấy Chu Nguyên, cố gắng hét lên một tiếng càng lớn càng tốt.

Chỉ là Chu Nguyên hình như bỏ ngoài tai lời nói của tôi, anh ta hoàn toàn bị thứ kia mê muội đầu óc, miệng cứ nói "Lan, em buông anh ta, anh phải vô trong cứu người đó"

"Cạch".

Một tiếng đánh vào người vang lên giòn giã trong không gian yên tĩnh này, tôi giựt mình một cái mạnh, theo phản ứng tự nhiên quay sang nhìn.

Người xuất hiện trong tầm mắt của tôi, không ai khác chính là Võ Thành Kiệt.

Cùng lúc này, cả người Chu Nguyên té lên người của Võ Thành Kiệt, cậu ta thuận tay liền đỡ lấy.

"Chị họ, đã xảy ra chuyện chi vậy?"

Trong khi tôi vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu tại sao Võ Thành Kiệt lại xuất hiện một cách đột ngột tới vậy, thì cậu ta đã bất giác lên tiếng, âm thanh mang đầy vẻ nghi hoặc.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng để lấy lại tinh thần, sau đó sẽ trả lời "Lúc nãy, Chu Nguyên đưa chị trở về buồng, thì bỗng nhiên bị lạc vô nơi kỳ quái này, khi phát hiện ra bản thân đang ở trước căn buồng trống, Chu Nguyên lại như thể phát điên, la hét muốn mở cửa ra, chị sợ quá nên ôm chặt lấy anh ấy".

"Chuyện này".

Vẻ mặt của Võ Thành Kiệt có chút lo lắng, cậu ta trầm giọng nói "Chuyện này coi bộ là liên quan tới bí mật trong Chu phủ rồi, khi nãy em cảm giác âm khí tăng lên đột ngột, nên vội vàng đi tìm chị, không ngờ cũng đã lạc vô trong đây luôn, may mắn là chị không sao hết".

Tôi rùng mình, cảm thấy những lời nói của Võ Thành Kiệt vô cùng có lý, có vẻ như bí mật kia đang muốn tôi lún sâu vào bên trong hơn, nghĩ vậy tôi liền nắm lấy cánh tay của Võ Thành Kiệt, lo sợ hỏi "Ở chỗ này ma quái quá, chị nghĩ chúng ta nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt".

Võ Thành Kiệt không nói gì, chỉ im lặng gật đầu đồng ý.

Không gian xung quanh hiện tại cực kỳ mờ tối, dãy hành lang thì kéo dài vô tận không thấy điểm dừng, tụi tôi theo phương hướng căn buồng của tôi mà di chuyển, để thuận tiện di chuyển hơn, Võ Thành Kiệt đã cõng Chu Nguyên trên lưng.

Đi được một đoạn ngắn, Võ Thành Kiệt đột nhiên dừng lại, cậu ta khẽ nhíu đôi mày thanh tú của mình lại, lên tiếng "Không xong rồi chị họ, dãy hành lang này hình như có cái chi đó không đúng rồi, theo như em nhớ, nó phải có một vài cua quẹo, nhưng mà hiện tại thì chỉ có một đường thẳng vô tận thôi".

Tôi giựt mình, đưa đôi mắt hoảng hốt nhìn chằm chằm vào Võ Thành Kiệt.

Cậu ta hít một hơi lạnh, nhìn sang Chu Nguyên, rồi mới chậm rãi nói tiếp "Nếu như chúng ta cứ lẩn quẩn ở trong này thì rất nguy hiểm, đặc biệt tình trạng hiện tại của anh rể (Chu Nguyên), hơi thở của anh ấy rất yếu, nhiệt độ cơ thể hạ xuống liên tục, âm khí bao bọc xung quanh càng lúc càng dày đặc, e rằng không cầm cự được bao lâu đâu".

Tôi nghe được câu nói này liền ngay lập tức run rẩy, lắp ba lắp bắp hỏi "Vậy bây giờ... chúng ta nên làm sao đây?

Làm sao để... thoát khỏi nơi này?"

Võ Thành Kiệt nhìn tôi, vội trả lời "Tình huống hiện giờ rất giống với hiện tượng "ma dẫn đường", để thoát khỏi đây, phải xác định được đâu là cua quẹo của dãy hành lang, chỉ cần quẹo đúng chỗ, chúng ta có thể thoát ra".

Nghe Võ Thành Kiệt nói những lời này, tôi rơi vào im lặng, nhưng mà đột nhiên lại nhớ tới một chuyện quan trọng, liền hướng Võ Thành Kiệt gấp gáp nói "Chị chợt nhớ ra một chuyện, trước khi xuất hiện tình huống kỳ quái giống như hiện tại, thì chị đã nghe thấy ở phía trước vang lên một tiếng "đinh" khá nhỏ".

Võ Thành Kiệt giựt mình, vội vàng lên tiếng hỏi "Sao chứ? chị nghe thấy một tiếng "đinh" ở phía trước hả?"

Tôi gật đầu một cách chắc chắn.

Võ Thành Kiệt thở dài một hơi, vẻ mặt có chút lo sợ, trầm giọng nói "Không xong rồi, chúng ta đã lạc vô một trận pháp rồi".

"Trận pháp hả?

Là trận pháp chi? em nói rõ ràng ra đi".

Tôi kinh hãi bất giác hỏi.

"Trận pháp này tên là mê lộ, nó khiến cho người đi trên đoạn đường này trở nên lạc lối, hoặc kinh khủng hơn chính là dẫn con mồi tới một nơi đã định từ trước".

"Chờ một chút".

Vừa nghe tới đây, tôi đã lập tức lên tiếng cắt ngang câu nói của Võ Thành Kiệt, giọng nói có chút sợ hãi "Nếu như theo lời của em nói, thì nơi kinh khủng mà dãy hành lang lang này muốn dẫn tới, chẳng lẽ là căn buồng trống hay sao?"

Võ Thành Kiệt gật đầu, hạ giọng nói thêm "Đúng vậy, nó muốn dẫn hai người tới căn buồng trống, để đưa hai người vô trong đó, chỉ là em xuất hiện đúng lúc, nên đã ngăn cản kịp thời".

Câu nói vừa dứt, sắc mặt của tôi ngay lập tức tối sầm lại, giọng nói lúc này như thể thì thào "Thành Kiệt, bí mật trong Chu phủ càng lúc càng kinh khủng hơn, chúng ta nên làm sao đây?"

"Trước mắt phải thoát khỏi nơi đây đã, sau đó sẽ từ từ tìm hiểu".

Võ Thành Kiệt trả lời, câu nói có chút không chắc chắn cho lắm.

"Khoan đã Thành Kiệt, nếu như đây là một trận pháp, vậy thì làm sao mà chúng ta có thể dễ dàng thoát ra ngoài được chứ?"

Tôi nhíu mày, vội vàng lên tiếng hỏi.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 26 Thoát khỏi


Võ Thành Kiệt hướng về phía tôi mà nhếch mép cười "Thiệt ra nếu là "ma dẫn đường" thì có lẽ em sẽ không thể nào giải quyết nhanh chóng được, nhưng nếu là trận pháp mê lộ, thì em lại có cách giải quyết, trận pháp là do người ta dựng nên, chỉ cần phá giải là có thể thoát ra ngay".

Trong lòng tôi lóe lên một tia hi vọng, vội vội vàng vàng lên tiếng "Nếu như vậy thì quá tốt rồi, chúng ta có thể thoát khỏi đây, có thể bảo toàn được tánh mạng và có thể cứu được Chu Nguyên".

Nói tới đây, tôi liền đưa mắt nhìn sang Chu Nguyên đang ngất xỉu trên lưng của Võ Thành Kiệt, dáng vẻ và thần sắc lúc này của anh ta rất kém.

Võ Thành Kiệt gật đầu, sau đó mau chóng thả Chu Nguyên xuống đất, rồi thuận tay, cậu ta đưa sang chỗ tôi mà nói "Bây giờ em phải niệm chú, thực hiện phá giải trận pháp, vì vậy chị đỡ lấy anh rể đi".

Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì Võ Thành Kiệt đã đẩy sang, vậy là theo phản xạ tự nhiên, tôi ngay lập tức ôm lấy cả người của Chu Nguyên.

Võ Thành Kiệt ở bên kia lấy từ trong người ra một lá bùa, tiếp đó cậu ta hất nó lên trên không trung, miệng bắt đầu niệm chú "Vận tâm hội tụ, dùng bùa dẫn linh, khai mở trận pháp, chỉ con đường sống...

Cấp cấp như luật lệnh".

Lời của cậu ta vừa dứt, lá bùa liền đột nhiên bốc cháy, ánh sáng của ngọn lửa soi rọi cả một khoảng không.

Đúng lúc này ở phía trước mặt, bỗng dưng vang lên tiếng xạc xạc quen thuộc, trong đầu của tôi ngay lập tức hiện ra hình ảnh của cái xác kinh dị đã từng đuổi theo tôi và Chu Nguyên.

"Thành Kiệt, hình như chị nghe thấy âm thanh của cái xác lúc nãy đuổi theo chị đang tiến tới gần".

Tôi bắt đầu kích động, không thể kiềm chế nỗi sợ hãi đang lan tỏa ở trong lòng thêm một chút nào nữa, mau chóng lên tiếng cảnh báo cho Võ Thành Kiệt.

"Em cũng đã nghe thấy âm thanh của thứ kia rồi".

Võ Thành Kiệt nói chuyện hết sức bình thản, nét mặt không có chút gì ngạc nhiên hết, âm thanh thì rất trầm "Vốn dĩ thứ kia chính là thứ bảo vệ cho trận pháp này, để có thể phá giải trận pháp và thoát khỏi nơi đây, em bắt buộc phải dụ nó xuất hiện và tiêu diệt nó..".

"Xạc xạc.... xạc xạc...

"

Lời của Võ Thành Kiệt còn chưa nói xong, thì đột nhiên âm thanh xạc xạc vang lên càng lúc càng lớn, nó khiến cho Võ Thành Kiệt im lặng, cậu ta bỏ ngỏ câu nói đang còn dang dở của mình, vội vàng quay về phía phát ra âm thanh.

Tôi nhìn thấy vậy, cũng ngay lập tức quay về hướng đó.

Trong ánh sáng mờ tối của dãy hành lang, cái xác chết kinh dị chậm rãi xuất hiện, với hình dạng y hệt như lúc đầu tôi nhìn thấy nó.

Võ Thành Kiệt nhìn nhìn nó một lúc, vẻ mặt hiện lên chút lo lắng thoáng qua, cậu ta khẽ thì thào "Không ngờ tới trong Chu phủ này lại có người nuôi dưỡng được thứ kinh dị tới như vậy, coi bộ người giấu mặt không phải là kẻ tầm thường".

"Thành Kiệt, câu nói này của em là sao?

Thứ kinh dị kia rốt cuộc là chi?"

Tôi lo sợ khi nghe Võ Thành Kiệt nói, vì vậy bất giác lên tiếng hỏi ngay.

"Thứ kia hoàn toàn không phải là vật hiến tế cho huyệt, mà chỉ là vô tình lạc vô trong huyệt, nói cách khác, có người đã lợi dụng sự thất vọng tột cùng không tìm được lối thoát của nó khi lạc vô huyệt, để biến nó trở thành quỷ và nuôi dưỡng nó tại đây, nhằm bảo vệ nơi này".

Giọng nói của Võ Thành Kiệt cực kỳ âm u.

Tôi còn đang định hỏi tiếp, thì cái xác chết kia bỗng dưng bò tới chỗ tụi tôi nhanh hơn.

Võ Thành Kiệt kéo tôi và Chu Nguyên lùi về phía sau lưng của cậu ta, đồng thời thấp giọng nói "Hai người ở phía sau em, tuyệt đối không được tiến về phía trước".

"Được".

Tôi vội vã đáp một tiếng khá lớn.

Võ Thành Kiệt gật đầu một cái, rồi quay mặt về phía cái xác kia, nhanh chóng niệm chú "Vận tâm hội tụ, dùng khí giăng tơ, quấn khắp đối thủ, ngăn cản di chuyển...

Cấp cấp như luật lệnh".

Vừa dứt lời, gió từ đâu nổi lên không ngừng, ngọn gió thổi về phía cái xác kinh dị, nhanh chóng bao vây lấy nó, khiến cho nó không thể di chuyển được nữa.

"Lửa".

Võ Thành Kiệt hô lớn một tiếng, xung quanh cái xác lửa bỗng dưng nổi lên.

"A..."

Cái xác do bị lửa thiêu đốt mà ngay lập tức gào thét đau đớn.

Ngọn lửa bốc cháy càng lúc càng lớn, tiếng gào thét của cái xác vẫn liên tục không ngừng, chỉ có điều nó hoàn toàn không bị thiêu cháy thành tro bụi.

"Thành Kiệt, ngọn lửa có vẻ không có tác dụng với nó".

Tôi vừa nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, vừa lo sợ lên tiếng.

Võ Thành Kiệt "hừ" một tiếng, khẽ nói "Đúng vậy, thứ này dùng lửa đốt không xong rồi, nếu cứ tiếp tục nhất định sẽ mất rất nhiều thời gian, ảnh hưởng tới mạng sống của anh rể nữa, coi bộ em phải đánh nhanh rút gọn thôi".

Tôi vẫn còn chưa hiểu ý nghĩa câu nói "đánh nhanh rút gọn" của Võ Thành Kiệt, thì cậu ta đã cắn vội vào đầu ngón trỏ, để cho máu chảy ra, rồi nhanh chóng hất về phía đám cháy, miệng bắt đầu niệm chú "Vận tâm hội tụ, dùng máu dẫn đường, tiêu trừ tà ác, đốt thành tro bụi...

Cấp cấp như luật lệnh".

Ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn khi Võ Thành Kiệt niệm chú xong, tôi còn có thể cảm nhận thấy hơi nóng của nó càng lúc càng lớn, một thứ hơi nóng thấu tận da thịt.

"A...."

Tiếng gào thét của cái xác kinh dị lần này vô cùng lớn và mang theo vẻ đau đớn tột cùng.

Chỉ trong một thoáng, ngọn lửa thiêu đốt cái xác thành tro bụi.

Còn chưa kịp tiêu hóa hết những hình ảnh trước mắt, thì xung quanh đột nhiên sáng lên, cả dãy hành lang trở về với tình trạng ban đầu.

Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, thì ra tụi tôi đã thoát khỏi trận pháp mê lộ rồi.

"Thành Kiệt..."

Trong lòng cảm thấy mừng rỡ, định nói vài câu với Võ Thành Kiệt, nhưng không ngờ cậu ta đã tiến tới chỗ của tôi, đưa tay đỡ lấy Chu Nguyên, rồi trầm giọng lên tiếng cắt ngang câu nói của tôi "Tình trạng của anh rể rất nguy cấp, trước mắt em phải loại trừ âm khí cho anh ấy ngay lập tức".

Nói xong, cậu ta liền dìu Chu Nguyên vào trong một căn buồng cạnh đó.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 27 Vệt đỏ


Võ Thành Kiệt trực tiếp cho Chu Nguyên uống máu của mình, cậu ta nói rằng máu của cậu ta là dương huyết, có khả năng tiêu trừ âm khí, câu nói này khiến cho tôi nhớ tới lần trước, khi uống tách trà mặn tanh kỳ lạ kia, có lẽ cũng được cậu ta bỏ máu vào để tiêu trừ âm khí trong người của tôi, mới có thể làm tôi mau chóng hồi phục lại.

Sau khi cho Chu Nguyên uống máu xong, Võ Thành Kiệt vội vàng băng bó lại vết thương, rồi dìu Chu Nguyên trở về buồng ngủ của anh ta.

Từ lúc vào Chu phủ cho tới giờ, do tình hình sức khỏe của Chu Nguyên, nên hai người tụi tôi ngủ ở hai buồng khác nhau, vì vậy tôi chưa từng bước chân vào trong buồng ngủ của anh ta bao giờ.

Võ Thành Kiệt đặt Chu Nguyên nằm lên giường, rồi giao phó cho tôi chăm sóc, cậu ta bước vội ra khỏi buồng, hệt như có chuyện gì đó cần giải quyết vậy.

Tôi ngồi cạnh Chu Nguyên trong căn buồng có phần thiếu ánh sáng ban ngày này, ở bên ngoài đột nhiên bắt đầu mưa, tuy cơn mưa không lớn lắm, nhưng mà lại vô tình biến không gian bên trong trở nên ảm đạm một cách kỳ lạ.

Tôi nhìn xung quanh một lượt, căn buồng này trang trí rất đơn giản, nếu không phải lần trước bà Tám nói là buồng ngủ của Chu Nguyên, thì tôi còn tưởng là buồng ngủ của người làm nữa.

"Lan, tại sao anh lại ở đây?"

Giọng nói yếu ớt của Chu Nguyên đột ngột vang lên, làm cho dòng suy nghĩ của tôi bị gián đoạn.

Tôi vội vàng quay sang nhìn anh ta, chợt nghĩ không nên nói quá rõ mọi chuyện, tránh bứt dây động rừng, cho nên đành nói "Lúc nãy anh đột nhiên ngất xỉu, trong lúc em không biết làm sao, thì thằng em họ của em xuất hiện, nó đã dẫn chúng ta thoát khỏi chỗ kỳ quái đó".

Chu Nguyên vô thức nhíu mày nhìn chằm chằm vào tôi, sau đó nghi hoặc hỏi "Em họ của em sao?

Hình như anh có chút ấn tượng về người này".

Tôi mỉm cười, trầm giọng trả lời "Anh dĩ nhiên có ấn tượng rồi, hôm rước đâu, nó cũng có mặt, lần này nó vô Chu phủ là tới thăm em, em cũng đã sai con Sen thưa bẩm với cha má rồi".

Chu Nguyên khe khẽ gật đầu, rồi im lặng không nói thêm gì, nhìn dáng vẻ của anh ta lúc này, coi bộ không quan tâm tới chuyện Võ Thành Kiệt có ở trong Chu phủ hay là không, cũng như hoàn toàn không nhớ tới chuyện cậu ta đã cứu sống anh ta.

Chỉ có điều, trong đôi mắt của anh ta có chút gì đó khác lạ, tôi không tài nào hiểu được.

Tiếng mưa bên ngoài song cửa sổ vang vọng, nhanh chóng lấp đầy sự yên tĩnh bên trong căn buồng này, trong vô thức, tôi có thể nghe thấy rõ ràng có bao nhiêu giọt văng vào khung cửa sổ.

Đúng lúc, tôi vừa quay sang nhìn song cửa sổ, thì mơ hồ nhìn thấy một cái xác chết đang kéo lê thân người của mình lướt qua đó.

Tôi giựt mình một cái mạnh.

Nhíu mày nhìn kỹ càng vô trong song cửa sổ hơn, lúc này chợt phát hiện ra có một vệt màu đỏ như máu, chảy chầm chậm xuống cửa sổ, hệt như có thứ gì vừa quét qua đó vậy.

Tôi đứng bật dậy, tiến tới gần hơn một chút, chợt nhận ra vệt đỏ kéo dài kia sền sệt như máu người.

Cả người của tôi bỗng dưng cảm thấy lạnh lẽo, da gà da vịt chậm rãi nổi lên hết, hình ảnh vừa rồi có khi nào là thật chăng?

Tôi cố gắng tập trung đầu óc, nhớ lại một cách kỹ càng hơn, để có thể xác định được rốt cuộc bản thân mình có bị hoa mắt hay là không.

Nhưng mà, càng nghĩ tôi càng chắc chắn rằng, đôi mắt của tôi đã nhìn thấy một cái xác chết kéo lê thân người quét qua song cửa sổ, bởi vì cái tư thế di chuyển kia, người bình thường hoàn toàn không thể nào thực hiện.

Tôi giống như bị thứ gì đó điều khiển, đôi chân cứ từ từ bước tới gần cửa sổ trong vô thức.

"Lan, dừng lại ngay... em bị làm sao vậy?...

Tại sao lại thẩn thờ di chuyển vậy?"

Chu Nguyên đột nhiên kêu lớn một tiếng.

Tôi giựt mình, dòng suy nghĩ miên man bị cắt ngang, ngay lập tức lấy lại được tinh thần, theo phản ứng tự nhiên, quay về phía Chu Nguyên.

Trong tầm mắt, tôi có thể nhìn thấy vẻ mặt lo lắng hiện lên một cách rõ ràng trên mặt của Chu Nguyên, tuy nhiên ngoài điều này ra, hoàn toàn không có gì.

"Lan, em bị làm sao vậy?

Sao lại di chuyển tới đó một cách thẩn thờ hả?

Bộ ở đó có điều chi khác thường sao?"

Chu Nguyên nhíu mày nhìn chằm chằm vào tôi mà hỏi.

Câu nói khiến cho tôi rơi vào trầm tư suy nghĩ, không lẽ Chu Nguyên không nhìn thấy vết đỏ ở trên song cửa sổ hay sao?

"Chu Nguyên, lúc nãy vô tình nhìn thấy có thứ gì đó quét qua song cửa sổ, nó còn để lại một vệt đỏ sền sệt như máu nữa, nên em mới định bước tới đó coi thử ra sao?"

Tôi gấp gáp nói ra những thứ mình đã nhìn thấy cho Chu Nguyên nghe.

Câu nói của tôi vừa dứt, sắc mặt của Chu Nguyên bỗng dưng biến đổi nhanh chóng, cánh tay của anh ta khẽ run lên nhè nhẹ.

Trong ánh mắt hình như chứa đựng điều gì đó rất kinh khủng, tôi cảm giác có chuyện không hay, liền ngay lập tức bước tới bên cạnh anh ta.

"Sao vậy Chu Nguyên?

Sắc mặt của anh hình như không ổn lắm?"

Tôi lo lắng vừa lên tiếng hỏi, vừa lay động thân người của Chu Nguyên, nhưng mà anh ta không phản ứng gì, cứ im lặng đưa mắt nhìn chằm chằm về phía của song cửa sổ.

Đang lúc không biết mở lời làm sao, thì phía sau lưng của tôi lại vang lên âm thanh sột soạt, như thể có vật gì đó một lần nữa kéo lê qua cửa sổ.

Tôi còn chưa kịp quay lại nhìn thử đó là vật gì, thì đã bị Chu Nguyên đưa tay giữ lại, anh ta khe khẽ thì thầm "Đừng quay về phía sau nhìn, như vậy sẽ tốt cho em hơn".
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 28 Giấu diếm


Tốt cho tôi hơn sao?

Tôi thật sự không hiểu hết hoàn toàn câu nói này của Chu Nguyên, rốt cuộc ở phía sau có thứ gì mà lại có thể ảnh hưởng tới tôi chứ ?

Đợi đã, chẳng lẽ Chu Nguyên đã nhìn thấy được thứ kinh dị đó sao?

Nhưng mà nói vậy cũng không đúng cho lắm, rõ ràng lúc nãy trước khi tôi kể bản thân nhìn thấy cái xác, thì Chu Nguyên hoàn toàn vẫn bình thường, không tỏ vẻ đã nhìn thấy gì mà.

Càng suy nghĩ tôi lại càng thấy quái lạ, Chu Nguyên có lẽ đã biết thứ tôi vừa nhìn thấy là gì, và coi bộ nó rất nguy hiểm, nên mới khiến cho anh ta lo sợ tới như vậy.

Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, đầu óc cảm thấy rối loạn, không biết nên hỏi câu gì cho hợp lí trong tình huống này nữa.

"Lan, em phải tin tưởng anh, anh chỉ muốn tốt cho em mà thôi".

Chu Nguyên khe khẽ lên tiếng.

Tôi càng nghe anh ta nói, càng cảm thấy khó hiểu, liền nhíu đôi mày thanh tú của mình, chậm rãi nói "Dĩ nhiên là em tin lời của anh rồi, chỉ có điều, tại sao không thể quay đầu về phía sau nhìn được chứ?

Rốt cuộc thì có chuyện chi vậy hả?"

"Lan, em phải tin tưởng anh, anh không muốn em càng biết nhiều việc, càng nhìn thấy nhiều thứ, để rồi càng lún sâu hơn vô chuyện này, bởi vì nó sẽ khiến cho em gặp phải nguy hiểm".

Chu Nguyên lúc này nói chuyện vô cùng nghiêm túc, giọng nói lại rất trầm thấp, mang theo vẻ rất đáng tin.

"Chu Nguyên, rốt cuộc câu nói này của anh là sao hả?"

Tôi thấp giọng lên tiếng hỏi, đồng thời đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào Chu Nguyên, để dò xét anh ta.

Chu Nguyên tối sầm mặt, thở dài một tiếng rồi chợt im lặng, không trả lời câu hỏi của tôi, dáng vẻ của anh ta mang đầy tâm sự, đơn độc mà cô liêu.

Bởi vì tôi và Chu Nguyên không một ai lên tiếng hết, nên đã khiến cho không gian xung quanh phủ lên một sự yên ắng tịch mịch.

Tiếng mưa ồn ào ở bên ngoài vang vọng vào bên trong, cũng không xóa tan sự tịch mịch này.

Hai người tụi tôi im lặng nhìn nhau như vậy một lúc, cho tới khi bên ngoài mưa chợt ngừng rơi, ánh nắng chậm rãi chiếu vào bên trong.

Chu Nguyên lúc này mới buông tay tôi ra, trầm giọng lên tiếng phá tan sự yên tĩnh "Lan, anh muốn nghỉ ngơi, em về buồng ngủ của em đi".

Giọng nói có chút yếu ớt, và mệt mỏi.

Tôi có cảm giác Chu Nguyên thật sự đang rất cần nghỉ ngơi, nên đành gật đầu, không tra hỏi thêm gì mà chầm chậm bước ra khỏi buồng.

Khi ra bên ngoài hành lang, tôi có nhìn sang song cửa sổ lúc nãy xuất hiện vệt đỏ màu máu, nhưng mà kỳ lạ thay nơi đó hoàn toàn không có gì hết, một dấu vết mờ nhạt cũng chẳng thấy.

Dãy hành lang được chiếu rọi bởi ánh nắng ấm áp, vô thức làm cho lòng tôi cảm thấy an toàn hơn, xoay bước chậm rãi trở về buồng ngủ của mình.

Chỉ là lúc di chuyển, trong đầu tôi cứ lảng vảng lời nói khi nãy của Chu Nguyên, tại sao anh ta lại muốn giấu diếm tôi chuyện đó chứ?

Rốt cuộc thì vệt màu đỏ máu tôi nhìn thấy là do thứ gì gây ra, mà lại lúc có lúc không như vậy?

Khoan đã, có khi nào thứ kia cùng với bí mật trong Chu phủ có liên quan, nên Chu Nguyên mới hành động như vậy không?

Hơn nữa, sắc mặt của Chu Nguyên khi nghe tôi nói về chuyện đó thì rất không ổn, thậm chí anh ta còn tỏ vẻ sợ hãi, có lẽ nào, đây chính là nguyên nhân mà nhà họ Chu cưới tôi đặng xung hỉ hay không?

Nghĩ tới đây, tôi nhịn không được liền rùng mình một cái, nếu nó là thật thì đây chính xác là cơn ác mộng ngoài đời thực của tôi rồi.

Phía trước dãy hành lang có vài người làm di chuyển tới, bọn họ bước đi rất vội vã, coi bộ là do cơn mưa đột ngột khi nãy gây cản trở công việc rồi.

Trong số đám người đó, tôi có để ý tới một người, người đó không ai khác chính là con Sen, chỉ là sắc mặt của nó có vẻ rất lo sợ, bước đi cũng gấp gáp, trên tay và chân còn bị trầy xước một vài vết thương chảy máu, có vẻ như nó vừa mới gặp phải chuyện gì đó.

Tôi biết con Sen vào Chu phủ không lâu, tuy nhiên nó mần việc luôn luôn chăm chỉ, lại là một đứa dễ khiến người khác có hảo cảm, nên không có khả năng chọc giận người khác mà bị đánh.

Với lại, ở trong Chu phủ sẽ không có ai trách phạt bằng cách quất roi như vậy đâu.

Nghĩ đi nghĩ lại cũng không ra nguyên nhân, tôi liền bước vội tới chỗ của con Sen, nhíu mày lên tiếng hỏi "Sen, con đi đâu mà gấp gáp vậy?

Còn nữa, vết thương trên người là sao?"

Con Sen cúi đầu, nhỏ giọng đáp "Thưa mợ ba, con đang muốn ra ngoài mua chút đồ, còn vết thương trên người là do lúc nãy con không cẩn thận bị trượt chân té".

Tôi thở dài một tiếng, lấy từ trong túi ra ít tiền, rồi đưa cho nó mà nói "Tay chân trầy xước máu me như vậy không tốt chút nào đâu, cầm lấy tiền này ra ngoài mua thuốc về đắp vô đi, cho mau khỏi".

Con Sen đẩy bàn tay cầm tiền của tôi ra, nó lắc đầu liên tục, vội vàng đáp "Con không nhận tiền của mợ ba đâu, vết thương trên người của con là vết thương nhỏ, sẽ mau chóng hồi phục thôi, không cần đắp thuốc đâu".

Tôi còn chưa kịp lên tiếng ép con Sen nhận tiền, thì nó đã ba chân bốn cẳng chạy mất.

Nhìn thấy vậy, tôi chỉ biết lắc đầu ngao ngán, khẽ nói "Thiệt tình".

Vừa định xoay người bước về buồng, thì bất chợt ở bên ngoài sân mưa lại bắt đầu rơi, âm thanh vang vọng, như thể tiếng không than.

Một ngọn gió lạnh lẽo không biết từ đâu thổi vào tôi, làm tôi vô thức rùng mình, trong lòng cảm giác bất an, liền không quan tâm chuyện của con Sen nữa, trực tiếp bước về buồng ngủ càng nhanh càng tốt.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 29 Tiếng gõ cửa


Bây giờ đã là mùa mưa, tôi ngồi bên trong buồng của mình xử lý đám sổ sách chi tiêu ở trong phủ, ở bên ngoài lại bắt đầu mưa, những đợt mưa nối tiếp nhau vang lên âm thanh khe khẽ nghe mà buồn bã.

Võ Thành Kiệt từ khi rời khỏi buồng của Chu Nguyên tới giờ cũng chưa từng tới tìm tôi, chẳng biết là cậu ta đang làm gì nữa, nếu như hành động một mình thì rất là nguy hiểm, thật khiến cho tôi lo lắng.

Không gian ở trong phòng thật yên tĩnh, tôi ngồi ở trên ghế, bất chợt nghĩ tới những chuyện kinh dị kỳ quái đã xảy ra vài ngày nay với tôi, đúng thiệt là đáng sợ và không thể giải thích hết những bí ẩn đằng sau chúng.

Ở bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn hơn, âm thanh vang vọng lấp đầy cả bầu không gian bên trong buồng, theo phản xạ tự nhiên, tôi vội vàng đưa mắt nhìn ra bên ngoài song cửa sổ, liền trông thấy dãy hành lang lúc này rất mờ tối, không thể nào nhìn thấy mọi thứ rõ ràng được.

Bất chợt tôi rùng mình, cảnh tượng trước mắt tôi chẳng phải vô cùng quen thuộc hay sao?

Chính là mỗi khi không gian xung quanh tôi trở nên mờ tối, nhất định sẽ có chuyện không hay xảy ra, thậm chí còn xuất hiện cả những thứ không sạch sẽ nữa.

Đang lúc đắm chìm trong dòng suy nghĩ đáng sợ, thì đúng lúc này đột nhiên vang lên tiếng mở cửa "ken két" rất lớn, nhưng mà kỳ lạ thay, khi tôi quay sang phía cửa buồng của mình, lại chẳng nhìn thấy nó mở ra.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, ánh mắt vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa buồng, trong lòng thầm nghĩ, có khi nào vừa rồi tôi đã nghe lầm hay không?

Chỉ có điều nó rất là chân thật, y hệt như có ai đó vừa mới mở cửa ra vậy.

"Cốc.. cốc...cốc... cốc".

Ở bên ngoài cánh cửa bỗng dưng vang lên tiếng gõ, nó khi khiến cho tôi bất giác giựt mình sợ hãi, rồi không biết từ đâu hơi lạnh lại thổi vào trong buồng, đó là một sự lạnh lẽo tới tận xương tận tủy.

Trong đầu tôi dâng trào lên cảm giác kỳ quái, bởi vì từ khi vô Chu phủ tới giờ, người làm muốn tìm tôi thưa bẩm, luôn đứng ở bên ngoài gọi vọng vào, chưa từng có một ai gõ cửa hết.

Nhưng mà, tôi chợt nghĩ tới một khả năng khác, có khi nào không phải người làm hay không?

Nghĩ vậy, tôi liền đứng dậy, ngay lập tức bước tới chỗ cánh cửa.

Phía bên ngoài, tiếng gõ cửa vẫn vang lên đều đều.

"Cốc.. cốc...cốc... cốc".

"Cốc.. cốc...cốc... cốc".

Khi bước tới gần như vậy, tôi mới phát hiện ra, âm thanh ở bên ngoài vang lên rất lớn, lại gõ vào cửa liên tục, coi bộ là một người rất khỏe.

Đầu óc của tôi giờ phút này không thể hình dung ai khác, ngoài đám người làm hết.

Vậy tột cùng là ai lại làm ra hành động khác lạ này chứ?

Trong lúc còn đang phân vân có nên mở cửa ra hay không, thì bỗng nhiên ở phía bên ngoài vàng lên một giọng nói "Mợ ba, mợ có thể ra ngoài đây được không?

Có chuyện rất gấp".

Âm thanh khá trầm, chỉ là bởi vì tiếng mưa quá lớn nên tôi không thể nhận biết là giọng nói của ai.

"Ai đó?

đã xảy chuyện chi vậy?"

Vừa hỏi, tôi vừa mở cửa he hé, đủ để nhìn thấy người bên ngoài.

Khi đưa mắt nhìn ra bên ngoài, tôi ngay lập tức trông thấy một khuôn mặt trắng bệch, khiến cho bản thân tôi thiếu chút nữa thì té ngửa ra đằng sau rồi.

"A....."

Tôi không nhịn nổi sự sợ hãi, liền vô thức hét lên một tiếng.

Người bên ngoài hình như hoảng hốt, vội vội vàng vàng đẩy cánh cửa buồng ra, gấp gáp hỏi "Mợ ba, mợ làm sao vậy?

Sao lại hét lớn như vậy chứ?"

Cánh cửa chậm rãi mở ra, người xuất hiện phía sau cánh cửa chính là bà Tám, chỉ là vẻ mặt của bà ta lúc này rất xanh xao, giống như là đang bị bệnh nặng vậy.

Bà ta nhíu mày nhìn chằm chằm vào phía của tôi, lo lắng lên tiếng hỏi "Mợ ba, sao lại sợ hãi như vậy?"

Tôi nuốt một ngụm nước miếng để lấy lại tinh thần, sau đó mau chóng lắc đầu, trả lời "Không sao, tôi vẫn ổn, chỉ là lúc nãy bà xuất hiện quá đột ngột, nên tôi mới ngạc nhiên như vậy thôi".

Trong đôi mắt của bà Tám hiện lên vẻ không tin tưởng lời của tôi nói, nhưng mà bà ta cũng đành gật đầu, cất tiếng "Không sao thì tốt rồi, lúc nãy mợ hét lớn một tiếng, khiến cho tôi giựt mình hoảng sợ".

Tôi cười cười, liền đánh trống lảng sang chuyện khác "À, mà bà Tám lúc nãy nói có chuyện rất gấp, vậy rốt cuộc chuyện đó là chuyện chi vậy?"

Nghe tôi hỏi, bà ta ngẩn ra một cái, rồi mới trả lời "Ở dưới nhà bếp có chuyện rồi, hồi nãy mưa lớn, gió thổi khiến cho mái nhà đổ xuống, rồi nước chạy vô trong làm mọi thứ hỗn loạn hết cả lên, mợ xuống dưới coi sao để tìm cách giải quyết mọi chuyện đi ạ".

Tôi giựt mình trước câu nói này, chuyện hư hại nhà cửa là chuyện quan trọng, nếu mà không giải quyết êm đẹp thì chắc chắn sẽ bị cha mẹ chồng trách phạt ngay, vì vậy tôi không ngần ngại đã gật đầu, nói "Được rồi, đi thôi".

Nói xong tôi liền bước ra bên ngoài, đợi cho bà Tám đóng cửa buồng lại xong xuôi, thì tụi tôi mới cùng nhau di chuyển về phía nhà bếp.

Bất chợt, trong một thoáng tôi cảm thấy có một ánh mắt vô cùng lạnh lẽo đang chằm chằm vào tôi từ phía sau dãy hành lang, nhưng mà khi tôi quay lại thì hoàn toàn không nhìn thấy gì, cả dãy hành lang trống rỗng, bên ngoài vẫn còn đang đổ mưa không ngừng.

Tôi thở dài một tiếng, thầm nhủ có lẽ bản thân đã nghi thần nghi quỷ quá nhiều, nên mới có cảm giác như vậy thôi.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 30 Âm thanh quái dị


Tôi mau chóng lấy lại tinh thần, không suy nghĩ nhiều nữa, một đường bước theo sau bà Tám.

Tụi tôi di chuyển trên dãy hành lang mờ tối đầy tiếng mưa rơi này một đoạn, đột nhiên bà Tám ở phía trước lại dừng bước.

"Bà Tám, có chuyện chi vậy?"

Tôi ngơ ngác trước hành động kỳ quái của bà ta, liền lên tiếng hỏi.

"Xì..... xì.... xì.... xì..."

"Xì..... xì.... xì.... xì..."

Bà Tám không trả lời câu hỏi của tôi, mà lại vang lên âm thanh rất quái dị, khiến cho tôi thập phần cảm thấy bất an, đôi chân vô thức lùi về phía sau một bước dài.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, vẻ mặt có chút sợ hãi, chợt nghĩ có khi nào là bởi vì tiếng mưa quá lớn mà bà Tám không nghe thấy hay không?

Nghĩ vậy, tôi liền hỏi thêm một lần nữa, với giọng nói khá lớn "Bà Tám, bà bị làm sao vậy?

Sao tự nhiên lại dừng bước chứ?"

Bà Tám ở đằng trước vẫn im lặng, đó là một sự im lặng đáng sợ, tôi vô thức cảm nhận được chắc chắn sắp có chuyện không may xảy ra rồi.

"Mợ ba, mợ thay vì hỏi tôi dừng bước để làm chi, không bằng nhìn nơi chúng ta đang đứng là chỗ nào còn hay hơn".

Bất chợt bà Tám lại lên tiếng, giọng nói trầm thấp một cách kỳ lạ, nhưng mà do bên ngoài tiếng mưa quá lớn, nên tôi không biết rốt cuộc kỳ lạ ở đâu.

Nghe theo lời nói của bà Tám, tôi chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh nơi mình đang đứng.

"A".

Tôi vô thức la lên một tiếng, khi phát hiện ra bản thân tôi đang đứng trước cửa căn buồng trống, càng đáng sợ hơn nữa là ở bên trong có một bóng người mờ ảo, hình như đang nhìn chằm chằm vào tôi.

"Mợ ba, sao lại sợ hãi như vậy chứ?"

Bà Tám khẽ hỏi.

"Bà Tám, chuyện này..."

Tôi cố gắng trấn tỉnh bản thân, gấp gáp lên tiếng hỏi "Rốt cuộc chuyện này là sao hả?

Bà đưa tôi tới đây là có mục đích chi vậy?"

"Xì..... xì.... xì.... xì..."

"Xì..... xì.... xì.... xì..."

Bà ta không trả lời tôi, mà lại vang lên âm thanh quái dị một lần nữa, sau đó bà ta đột nhiên vặn vẹo thân người của mình, chầm chậm quay đầu về phía của tôi.

"Mợ ba vẫn còn hỏi mấy câu ngu xuẩn này nữa sao?"

Nói xong câu này, bà ta liền cười, điệu cười hết sức ma quái.

Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì da thịt trên mặt của bà ta từ từ từ từ rớt xuống nền gạch, hai con mắt cũng lồi ra ngoài, huyết dịch mau chóng chảy ra đỏ cả khuôn mặt.

Cảnh tượng trước mặt quá mức kinh dị, làm cho cơ thể của tôi run rẩy từng hồi, mồ hôi hột chảy ra ướt hết cả trán, hai mắt cứ nhìn chằm chằm mà không biết nên làm gì cho đúng.

Chợt tôi nhớ ra một chuyện, lúc nãy ở trong buồng ngủ của mình, tôi đã nghe thấy tiếng gõ cửa, nhưng lại quên mất một chuyện quan trọng, đó chính là từng khi tôi vô Chu phủ, bà Tám chưa bao giờ gõ cửa buồng tôi một lần nào hết, thông thường bà ta sẽ đứng ở bên ngoài nói vọng vào trong, hoặc trực tiếp bước vô luôn, với lại tiếng gõ cửa lúc đó vang lên liên tục, và như thể đập mạnh vào cánh cửa vậy, chắc chắn một người già cả như bà Tám sẽ không thể làm được như vậy.

Tôi tự trách bản thân, chỉ vì lúc nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch kia cùng với nghe được một loạt vấn đề nguy cấp, mà lại không để ý tới điểm kỳ lạ này, để rồi bị dẫn dụ tới đây.

"Xì..... xì.... xì.... xì..."

"Xì..... xì.... xì.... xì..."

Âm thanh quái dị lại vang lên, cái thứ kinh dị trước mặt tôi vặn vẹo liên tục, rồi tiếp đó té xuống nền gạch, sau đó chậm chạp bò về phía của tôi.

Bên ngoài mưa vẫn rất lớn, còn có sấm sét vang lên liên hồi, dãy hành lang mờ tối u ám ngoài trừ tôi và thứ kinh dị ra, thì hoàn toàn không có bất kì ai hết.

Tôi tính xoay người bỏ quay, không ngờ lại vướng phải một thứ gì đó mà té xuống nền gạch.

Mặc kệ cơ thể bị va đập vô cùng đau đớn, tôi ngay lập tức đưa mắt nhìn xuống chân mình, liền trông thấy một mớ tóc dài xơ xác đang quấn lấy thật chặt, và dĩ nhiên nó là do cái xác kinh dị kia điều khiển.

Tôi cố hết sức mình vùng vẫy để thoát ra, nhưng mà vẫn vô ích, bản thân tôi chẳng những không thể thoát khỏi mớ tóc, mà còn bị nó kéo lê về phía của cái xác kinh dị nữa.

"Xì..... xì.... xì.... xì..."

"Xì..... xì.... xì.... xì..."

Âm thanh quái dị càng lúc càng lớn hơn, cái xác kinh dị càng ngày càng tiến tới gần, trong khoảnh khắc này, tôi không thể làm gì khác ngoài việc nhìn chằm chằm vào nó.

Da thịt của nó rớt xuống mỗi lúc một nhiều hơn, rải rác trên đoạn đường của nó di chuyển, huyệt dịch chảy ra lênh láng, ướt đẫm cả bộ đồ đang mặc trên người.

Rồi chỉ trong một thoáng, nó đưa tay ra, nắm lấy cổ chân của tôi, bàn tay đầy máu, tôi còn có thể cảm nhận thấy huyết dịch sền sệt một cách ghê tởm, khiến cho da gà da vịt trên người của tôi đều nổi hết cả lên.

"Á".

Tôi sợ hãi tột cùng, không thể kiềm chế được nữa, liền hét lên một tiếng lớn nhất có thể.

"Mợ ba, mợ ba... mợ làm sao vậy?"

Giọng của bà Tám vang lên bên tai, tôi ngay lập tức giựt mình tỉnh dậy.

Lúc này liền nhận thức được những chuyện kinh dị kia chỉ là mơ.

"Mợ ba, mợ có sao không?

Bộ vừa mơ thấy ác mộng sao?"

Bà Tám đứng ở cạnh giường, vừa lo sợ hỏi vừa lay động thân người của tôi.

Tôi bởi vì cơn ác mộng ảnh hưởng, nên có chút sợ hãi với bà Tám, vội gạt tay bà ta xuống, rồi trầm giọng nói "Không sao, tôi vẫn ổn".

Bởi vì hành động gạt tay của tôi, mà bà ta khựng lại một lúc, sau đó mới gật đầu nói "Nếu không sao thì mợ rửa mặt thay đồ, đặng còn dâng trà cho ông bà chủ nữa".

Nói xong lời này, bà Tám liền đi ra bên ngoài.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 31 Bà Tám


Tôi sau khi đã dâng trà cho cha mẹ chồng xong, liền bước ra bên ngoài, đúng lúc này thì trông thấy bà Tám, ba ta khiến cho tôi vô thức giựt mình.

"Mợ ba hôm nay làm sao vậy?

Sao lại có vẻ sợ hãi khi nhìn thấy tôi vậy?"

Bà Tám nhíu mày, trầm giọng hỏi.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, nhìn nhìn bà ta rồi sau đó mới trả lời "Không giấu diếm chi với bà, lúc tối tôi có mơ thấy một cơn ác mộng, trong mơ nhìn thấy bà biến thành thứ kinh dị, nên giờ vẫn còn sợ".

Bà ta nhìn tôi cười khổ "Ác mộng cũng chỉ là ác mộng thôi, mợ ba cũng đừng suy nghĩ nhiều, huống hồ ban ngày ban mặt, ma quỷ sẽ không thể xuất hiện đâu".

Tôi nghe bà ta nói vậy cũng cảm thấy hợp lý, liền gật đầu.

Bà Tám tiếp tục nói "Vừa hay, hôm qua tôi có hốt một ít thuốc Nam giúp định thần, không bằng bây giờ mợ theo tôi xuống bếp, tôi sẽ nấu thuốc cho mợ uống, coi thử có tốt hơn hay không".

Tôi thấy vậy cũng tốt, dù sao đi nữa cứ sợ hãi như vầy cũng chẳng giải quyết được gì, nên vội vàng đồng ý cùng bà Tám xuống nhà bếp.

Khi di chuyển trên dãy hành lang, tuy rằng sẽ không đi ngang căn buồng trống kỳ quái kia, nhưng mà không hiểu vì sao tôi lại cảm thấy có chút không thoải mái, hình như phía trước lạnh lẽo hơn bình thường thì phải.

Trên đoạn đường tới nhà bếp, tôi và bà Tám không có nói chuyện với nhau, vậy là khiến cho bầu không khí rất yên tĩnh tới khó thở.

Khi tụi tôi tới trước cửa nhà bếp, bỗng dưng một ngọn gió lạnh không biết từ đâu thổi tới, làm tôi rùng mình một cái.

Bà Tám như thể không có cảm nhận thấy gì hết, cứ như bình thản đưa tay định mở cửa.

"Rầm".

Đúng lúc này, ở phía bên trong nhà bếp vang lên một tiếng động rất lớn, phá tan đi sự yên tĩnh từ nãy tới giờ.

Tôi giựt mình, đưa ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm về phía cánh cửa.

Bà Tám phản ứng nhanh hơn, vội vội vàng vàng đẩy cánh cửa nhà bếp ra.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, khi ánh nắng chiếu vào bên trong, tôi chợt nhìn thấy một bóng người lướt qua.

Đầu óc của tôi lúc này trở nên trống rỗng, cái thứ vừa rồi lướt qua, thật giống với thứ không sạch sẽ mà cái hôm tôi ở cùng với Chu Nguyên trên dãy hành lang đã nhìn thấy.

Do cảm giác sợ hãi ở trong lòng đang từ từ dâng trào, nên khi tôi bước vào bên trong nhà bếp, liền đưa mắt nhìn xung quanh một lượt.

Nhà bếp bình thường cũng không lớn là bao, đồ đạc xung quanh sắp xếp cực kỳ ngăn nắp, tuy nhiên khi quan sát một lượt, vẫn không nhận ra điều gì bất ổn, mọi thứ đều hết thảy bình thường, không có chuyện gì xảy ra hết.

Vấn đề hiện tại là cái bóng lướt qua kia, có phải do tôi hoa mắt mà nhìn nhầm hay không? nếu vậy thì còn tiếng động rất lớn ban nãy phải giải thích làm sao đây?

Những câu hỏi không lời giải đáp liên tiếp xuất hiện trong đầu của tôi.

"Ầm".

Phía bên ngoài có một cơn gió rất lớn, thổi mạnh đóng chặt cánh cửa nhà bếp lại, nó khiến cho dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang

"Mưa rồi".

Bà Tám ở phía bên kia bất chợt lên tiếng.

Đúng lúc này, bên ngoài đã ồ ạt đổ mưa.

Mọi thứ xảy ra liên tiếp nhau, làm cho lòng dạ tôi, nỗi bất an vô thức chất chồng lên nhau.

Vẫn chưa biết nên làm gì, thì đột ngột ở ngoài cửa sổ vang lên tiếng sột soạt, như thể có thứ gì đó đang kéo lê thân người của mình vậy.

Trong đầu tôi ngay lập tức nghĩ ngay tới cái xác chết kinh dị từng xuất hiện ở song cửa sổ của buồng Chu Nguyên, liền quay mặt về phía đó nhìn.

Trong tầm mắt, xuất hiện một vệt màu đỏ sền sệt như máu, giống y chang lần trước tôi đã trông thấy.

Tôi sợ hãi quay sang phía của bà Tám, còn chưa kịp lên tiếng, thì đã thấy bà ta cũng nhìn về hướng của song cửa sổ, sắc mặt của bà ta lúc này trắng bệch, cả thân người run lên khe khẽ.

Coi bộ bà ta không chỉ phát hiện ra vệt màu đỏ như máu, mà còn vô cùng sợ hãi khi nhìn thấy nó.

Tôi hít một hơi, cảm thấy chuyện này không đơn giản, bèn bước tới phía đó coi thử ra sao.

Khi tiến tới gần hơn một chút, tôi có thể nhìn rõ ràng mọi thứ, đúng thiệt vệt màu đỏ kia chính xác là máu người, chỉ là nó vô cùng hôi thúi, mùi hôi thúi này giống hệt như của xác chết lâu ngày, cơ thể trương sình lên, đang dần dần phân hủy.

Tôi lập tức đưa tay che mũi, cố gắng quan sát kỹ càng hơn, để xác định rốt cuộc thứ gì đã gây ra tình trạng này.

Bất chợt tôi dừng bước chân, khi nhớ tới lời cảnh cáo của Chu Nguyên, theo phản xạ liền lùi về sau vài bước chân, cố gắng giữ khoảng cách an toàn với song cửa sổ.

Nhưng mà tôi không ngờ tới, bà Tám ở bên kia đã mau chóng tiến tới cạnh đó, tôi chẳng thể nào ngăn cản kịp.

Chỉ thấy trong một thoáng, bà ta nhìn nhìn thứ gì đó ở song cửa sổ, rồi ngay lập tức lùi về sau rất nhanh.

Vừa lùi về sau, bà ta vừa thì thào "Sao có thể như vậy được chứ?

Tại sao nó lại xuất hiện ở đây?"

Nghe thấy những lời này, tôi liền nhận ra, bà Tám chắc chắn biết chuyện gì đó, liền gấp gáp lên tiếng hỏi "Bà Tám, bà đang nói chi vậy?"

Bà Tám nhìn tôi với đôi mắt sợ hãi, nhưng không trả lời, một đường hớt ha hớt hải chạy ra bên ngoài, để tôi một mình đứng ở đó.

Khi bà ta đã rời khỏi, mưa cũng đột nhiên tạnh, tôi liếc nhìn sang song cửa sổ, chợt nhận ra vệt màu đỏ sền sệt như máu đã biến mất.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 32 Cửa khóa chặt


Qua ngày hôm sau, tôi nghe con Sen nói rằng bà Tám xin nghỉ về quê mấy hôm.

Tôi cảm giác chuyện này rất đáng ngờ, rõ ràng với hành động kỳ lạ ngày hôm qua, và việc xin nghỉ một cách đột ngày hôm nay, tôi dám chắc là bà Tám đang trốn tránh chuyện gì đó hết sức kinh khủng.

Đang di chuyển trở về buồng ngủ của mình, trong đầu tôi thì còn mải mê suy nghĩ chuyện của bà Tám, bất chợt ở phía trước vang lên một câu hỏi "Lan, em đi đâu vậy?

Tôi giựt mình một cái, ngay lập tức nhìn sang, lúc này mới phát hiện người vừa mới lên tiếng kia, không ai khác chính là Chu Nguyên.

Anh ta nhìn chằm chằm về phía tôi, trên mặt có chút ngạc nhiên, khi trông thấy tôi không trả lời, anh ta liền hỏi tiếp "Sao vậy?

Hôm nay sao lại di chuyển tới đây?"

"À, em còn một số sổ sách cần xử lý, nên đang định di chuyển về buồng ngủ của mình".

Tôi nhìn anh ta, thành thành thực thực mà trả lời.

Chỉ là anh ta bỗng dưng lại nhíu mày, nghi hoặc hỏi "Về buồng ngủ của em sao?

Nhưng mà hướng này đâu phải đâu?"

Nghe lời nói của anh ta, tôi tròn mắt kinh ngạc, liền vội vàng nhìn xung quanh, lúc này mới nhận ra bản thân mình đang ở trước căn nhà kỳ lạ, nơi bí mật lần trước Chu Nguyên đã dẫn tôi tới.

Trong đầu của tôi ngay lập tức hiện ra một câu hỏi "Tại sao tôi lại tới chỗ này chứ?"

"Nếu đã vô tình tới đây, không bằng cùng với anh vô trong đó một chút".

Chu Nguyên vừa nói vừa chỉ tay vào trong căn nhà kỳ lạ.

Tôi nhìn anh ta, chợt nghĩ đây có thể lợi dụng cơ hội này để hỏi những thắc mắc trong lòng, liền gật đầu đáp "Cũng được".

Chu Nguyên nắm lấy tay của tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay của anh ta tỏa ra, khiến cho tôi cảm thấy tình hình sức khỏe của anh ta đang tốt hơn nhiều rồi.

Tụi tôi chậm rãi bước tới chỗ căn nhà kỳ lạ.

Cũng y hệt như lần trước, căn nhà này vẫn mang theo vẻ u ám lạnh lẽo kỳ quái, tôi thiệt sự không biết rốt cuộc có phải là do nó đã bị bỏ hoang lâu năm, hay là do bên trong có thứ không sạch sẽ, nên mới khiến cho nó như vậy hay không?

Đúng lúc này, tôi chợt nhớ tới cái bóng đen mà mình đã từng nhìn thấy ở trong căn nhà kỳ lạ này lần trước, chắc chắn là nó có liên quan rất lớn tới chuyện bí mật trong Chu phủ.

Ý nghĩa này lóe lên trong đầu tôi một thoáng, làm cho tôi vô thức rùng mình.

Chu Nguyên ở bên cạnh đã đưa tay chạm lên cánh cửa, từ từ mở nó ra.

Trong khoảnh khắc lúc tia sáng chiếu vào bên trong, tôi bỗng dưng nghe thấy tiếng sột soạt rất nhỏ, giống hệt như có thứ gì đó ở bên trong đang kéo kê thân người chạy trốn ánh sáng vậy.

Khi cánh cửa được mở, từ bên trong thoát ra một hơi lạnh lẽo thấu da thịt.

Tôi nghi ngờ rất có thể ở bên trong sẽ có một thứ kinh dị đang sẵn sàng chào đón tụi tôi.

Nghĩ vậy, tôi vô thức cắn chặt mội, liếc nhìn sang Chu Nguyên ở bên cạnh, chỉ là vẻ mặt của anh ta lúc này hết sức bình thường, như hoàn toàn không có cảm nhận thấy gì hết.

Ánh sáng mặt trời ở bên ngoài chậm rãi chiếu vào từng ngóc ngách ở bên trong, những vật dụng ở đây đều phủ một lớp bụi mỏng, nhưng mọi thứ đều được sắp xếp một cách gọn gàng, và hoàn toàn không hề có thứ kinh dị gì xuất hiện hết.

Chỉ là trong lòng tôi đang thấp thỏm lo âu, chắc chắn mọi chuyện không thể đơn giản như vậy được.

Chu Nguyên hình như không để tâm tới những thứ khác lạ ở trong căn nhà này giống như tôi, anh ta bình thản bước tới bước lui quan sát mọi vật dụng, trong đáy mắt hiện lên một tia hoài niệm.

Bên ngoài đột nhiên lại mưa, cơn mưa càng lúc càng lớn dần, tôi ngay lập tức cảm thấy tình cảnh hiện tại giống hệt như hai lần trước tôi gặp phải thứ kinh dị ở bên ngoài song cửa, liền vội vội vàng vàng quay mặt về hướng đó, để coi sao.

Có điều, lần này ở bên ngoài song cửa không xuất hiện vệt màu đỏ như máu nào, mọi thứ rất bình thường, nó làm tôi bất giác thở phào nhẹ nhõm.

"Lan, bên ngoài mưa rồi, có thể chúng ta sẽ bị kẹt ở lại đây một lúc lâu đó".

Chu Nguyên nhìn tôi, trầm giọng nói.

Câu nói vừa dứt, tôi liền quay về phía của anh ta mà gật đầu, đáp lại "Đúng vậy, những cơn mưa...

"

Lời của tôi còn chưa nói xong, thì đột nhiên Chu Nguyên lại kéo tôi, ôm chặt vào trong lòng.

Bởi vì hình động này hết sức bất ngờ, nên khiến cho tôi có chút ngạc nhiên, lắp ba lắp bắp lên tiếng hỏi "Chu Nguyên, anh làm sao vậy?"

Cơ thể của Chu Nguyên run lên khe khẽ, anh ta trừng lớn đôi mắt nhìn về phía sau lưng của tôi, thì thào trả lời "Lan, phía sau..."

Tôi tròn mắt nhìn anh ta, trong lòng cảm thấy có chuyện không hay rồi.

"Lan, nó... nó...

"

Chu Nguyên nói tới đây, liền kéo lấy tôi mà lôi đi, hành động này của anh ta rất nhanh, nhanh tới nỗi tôi không kịp phản ứng gì.

Anh ta bị làm sao vậy?

Không lẽ sau lưng tôi...

Đúng lúc này, tôi có cảm giác phía sau lưng của mình rất lạnh, giống như có một thứ rất lạnh lẽo đang từ phía sau của tôi mà tiến tới.

Chu Nguyên kéo tôi tới bên cạnh cánh cửa, chỉ có điều nó đã bị đóng lại từ lúc nào không hay biết.

"Rầm, rầm..."

Tiếng đập cửa vang lên liên hồi, Chu Nguyên đang dùng hết sức bình sinh để mở cửa ra, nhưng mà có lẽ vô dụng, cánh cửa nhà đóng rất chặt, không tài nào mở ra được.

Coi bộ đã có một thứ nào đó đang muốn nhốt tụi tôi ở trong này.

Bên ngoài mưa vẫn rơi tầm tã, tiếng mưa vọng vào bên trong, chỉ là nó không thể nào lấn át được âm thanh sột soạt đang bắt đầu vang lên không ngừng ở phía sau tôi.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 33 Sợi dây chuyền


Ở bên trong hiện giờ rất mờ tối, tôi hít một hơi sâu, lấy hết can đảm quay về phía sau nhìn, đôi mắt mơ hồ trông thấy một cái xác chết có hình dạng kinh dị, đang bò về phía mình.

"Chị họ, chị có ở bên trong hay không?"

Đúng lúc này, ở phía bên ngoài giọng của Võ Thành Kiệt rất lớn vọng vào bên trong, khiến cho tôi vô thức giựt mình, trong lòng cảm thấy có hy vọng sống sót ra khỏi đây rồi.

Tôi không nghĩ ngợi nhiều, ngay lập tức định quay về phía cửa cầu cứu Võ Thành Kiệt, thì đột nhiên có cái gì đó quấn vào chân tôi, kéo mạnh, làm cho tôi không thể giữ được thăng bằng, cả người té xuống nền gạch.

Cổ chân của tôi giờ phút này cảm thấy như có một bàn tay lạnh lẽo và nhớt nhát đang nắm thật chặt.

Tôi vội vội vàng vàng đưa mắt nhìn về phía cổ chân của mình, lúc này liền trông thấy cái xác chết kinh dị đang đưa bàn tay đầy máu me nắm lấy, nó cố sức lôi tôi về nó.

"Chu Nguyên".

Nghe tiếng kêu của tôi, Chu Nguyên lập tức quay sang.

Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, anh ta cực kỳ kích động, vội vàng nắm lấy bàn tay của tôi mà kéo lấy trong vô thức.

"Lan, nắm lấy tay của anh, đừng buông ra".

Có lẽ bởi vì sức khỏe của Chu Nguyên quá yếu, cộng thêm lực kéo của thứ kia quá mức ác liệt, nên cả người Chu Nguyên cũng té nhào về phía trước, chỉ là anh ta vẫn gắt gao nắm lấy bàn tay của tôi không buông.

Tụi tôi chậm rãi từng chút một bị kéo về phía sau, mà không thể nào có thể chống cự lại được.

Chu Nguyên vừa cố gắng hết sức bình sinh kéo tôi lại, vừa mở miệng nói cái gì đó, nhưng mà tôi hoàn toàn không nghe thấy.

Hiện giờ ở đầu của tôi cứ ong ong lên, không biết là âm thanh kỳ quái gì nữa, chỉ là tôi biết rằng, nó chắc chắn đang muốn cản trở tiếng nói của Chu Nguyên.

Tôi nhíu đôi mày thanh tú của mình lại, cố gắng dựa theo khẩu hình miệng của Chu Nguyên, mà có thể hiểu được những gì anh ta đang muốn nói.

Quỷ...

Tuy tôi chỉ hiểu được duy nhất một chữ này, nhưng mà nó cũng quá mức kinh khủng, khiến cho sợ hãi, bàn tay cố sống cố chết nắm chặt lấy tay của Chu Nguyên.

Lúc này, tôi không dám quay mặt về phía sau , bởi vì tôi sợ một khi chứng kiến cái thứ kinh dị kia, nhất định tôi sẽ bị phân tâm, mà trong vô thức sẽ buông tay ra, khi đó mọi chuyện sẽ thật đáng sợ.

Tuy nhiên, khi nhìn vào đôi mắt của Chu Nguyên hiện tại, tôi có thể suy đoán, anh ta đã nhìn thấy một thứ rất kinh khủng, cực kỳ kinh khủng, mà dùng lời nói có lẽ cũng không thể miêu tả được.

Chu Nguyên ra sức kéo tôi về phía anh ta, nhưng mà hình như không thể đấu lại về sức mạnh ghê gớm của thứ kinh dị kia, nên tụi tôi càng lúc càng bị nó kéo về nó hơn, sự lạnh lẽo cũng vì vậy mà tăng lên không ngừng.

"Lan...."

Đột nhiên Chu Nguyên hét lớn tên của tôi, như thể anh ta đã nhìn thấy một chuyện rất kinh khủng đang diễn ra vậy.

"Chị họ, chị họ".

Phía bên ngoài, Võ Thành Kiệt kêu vang vọng vào trong "Sợi dây chuyền, chị họ, sợi dây chuyền".

Giọng nói của cậu ta cứ lập đi lập lại không dừng, tôi theo phản xạ tự nhiên vội chạm vào sợi dây chuyền trên cổ mình, thứ mà trước đây Võ Thành Kiệt từng cho.

Sợi dây chuyền bỗng dưng phát sáng, hơi ấm của nó chậm rãi lan tỏa khắp người của tôi.

Tôi không suy nghĩ gì, liền đưa tay bứt đứt sợi dây chuyền xuống, rồi ngay lập tức ném về phía của thứ kinh dị ở phía sau.

Ánh sáng của sợi dây chuyền khi lướt qua tạo thành một vệt sáng.

"Á.."

Phía sau vang lên một tiếng gào thét rất thảm thiết, đồng thời bàn tay nắm ở cổ chân của tôi cũng vô thức biến mất.

Chỉ trong một thoát, thứ kinh dị kia đã bị tiêu tan vào hư không, bầu không gian lạnh lẽo xung quanh liền biến mất, cơn mưa ở bên ngoài cũng đã ngừng rơi.

Do không còn thứ kinh dị kéo tôi nữa, mà Chu Nguyên vẫn còn đang dùng sức, nên cả người của tôi liền bị kéo về phía anh ta.

"Rầm".

Võ Thành Kiệt ở bên ngoài đá sập cánh cửa, cậu ta bước vào trong, vội vội vàng vàng chạy tới đỡ tôi và Chu Nguyên đứng dậy.

"Anh chị không sao chứ?".

Câu ta nhìn tụi tôi mà lo lắng hỏi, tôi lắc đầu, trả lời "Không sao, nhưng mà sợi dây chuyền...

"

"Chị cứ yên tâm đi".

Võ Thành Kiệt nhíu mày, trầm giọng nói "Vốn dĩ, em cho chị sợi dây chuyền là để cứu mạng chị một lần, bây giờ chị đã sử dụng, coi như nó đã hết tác dụng, vậy nên nó cũng đã tan biến theo thứ kinh dị kia rồi".

Nghe lời này của cậu ta, tôi chợt cảm thấy bất an, nếu như còn xảy ra chuyện này nữa thì phải làm sao đây?

Võ Thành Kiệt hình như không để tâm tới chuyện này cho lắm, cậu ta hướng về phía của Chu Nguyên, nghiêm túc lên tiếng hỏi "Anh rể, chuyện đã tới mức này rồi, anh còn muốn giấu diếm bí mật của Chu phủ tới khi nào nữa đây, không lẽ anh muốn tất cả chết hết, mới chịu nói ra sao?"

Vừa nói, cậu ta vừa nắm chất lấy cánh tay của Chu Nguyên, tôi có thể nhìn thấy năm ngón tay của cậu ta như muốn hằn sâu vào da thịt của Chu Nguyên vậy.

Chu Nguyên bị Võ Thành Kiệt hỏi một cách đột ngột như vậy, liền giựt mình một cái mạnh, anh ta ngay lập tức cúi đầu, bộ dạng giống hệt như đang phân vân không biết có nên kể ra hay là không?

Võ Thành Kiệt cau mày, vẻ mặt lộ rõ sự bực bội, tôi chưa từng trông thấy cậu ta có biểu cảm như vầy bao giờ, liền vội vội vàng lên tiếng ngăn cản lại trước mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn "Thành Kiệt, chị nghĩ chúng ta trước tiên nên để cho anh ấy bình tĩnh lại đã..."
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 34 Chuyện xưa


Tôi nắm lấy cánh tay của Võ Thành Kiệt kéo lại, vẻ mặt rất nghiêm túc, cố gắng trấn tỉnh lại cậu ta, hiện giờ có càng gấp gáp sẽ càng hư chuyện.

Võ Thành Kiệt nhíu mày nhìn tôi một cái, như thể ra hiểu cho tôi im lặng.

Sau đó, cậu ta hướng về phía của Chu Nguyên lên tiếng "Em cũng không muốn anh phải khó xử, nhưng mà anh phải biết được rằng, cứ giấu diếm chuyện này, chắc chắn về sau sẽ rất khó giải quyết, đừng để cho nhiều người chết nữa, cũng như đẩy cả nhà họ Chu lún sâu không thể thoát ra được".

"Thành Kiệt, thiệt ra... anh...".

Chu Nguyên vẫn cúi đầu, dáng vẻ vô cùng lo lắng, bất giác nắm chặt lấy tay của Võ Thành Kiệt, lắp ba lắp bắp nói "Bí mật này...

ảnh hưởng rất lớn tới người của họ Chu... anh thiệt sự..."

Võ Thành Kiệt chợt thở dài, dịu giọng "Em biết bí mật này một khi nói ra sẽ ảnh hưởng tới vấn đề tồn vong của cả Chu phủ, nhưng mà anh có muốn cả dòng họ Chu suốt đời phải sống như vậy không?

Anh nên biết huyệt không đơn giản như anh tưởng đâu, nó chi phối rất nhiều thứ, chỉ nhằm mục đích tồn tại riêng của nó".

Chu Nguyên bị câu nói này làm chấn động, anh ta đột ngột ngẩng đầu lên, mở tròn đôi mắt ra nhìn chằm chằm vào Võ Thành Kiệt.

Lúc này, Võ Thành Kiệt chỉ mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai của Chu Nguyên "Anh hãy tin tưởng em, chỉ cần anh nói ra, em sẽ có cách giải quyết nó".

Chu Nguyên gật đầu, anh ta nuốt một ngụm nước miếng, rồi bắt đầu kể.

"Chuyện này kể ra cũng thật dài dòng, lúc nhỏ sức khỏe của anh vô cùng tốt, không khác chi với mấy đứa trẻ bình thường, chỉ là khi lên mười, một chuyện kinh dị đã xảy ra.

Trước đây, căn nhà này có một người anh họ của anh sống, anh ấy rất tốt với anh, thường dạy anh viết chữ.

Rồi không biết vì nguyên nhân gì anh ấy lại bị bệnh rất nặng, những thầy lang tới đây thăm khám cho anh ấy đều lắc đầu thất vọng ra về, đồng thời anh ấy càng lúc càng có những biểu hiện hết sức kỳ lạ.

Chỉ chưa đầy sáu ngày sau, anh ấy qua đời, lúc đó khắp người đều bầm tím hết cả lên.

Sau khi anh ấy mất, anh nằm mơ thấy một cơn ác mộng, trong mơ có tiếng người kêu.

"Chu Nguyên, Chu Nguyên, giờ đã tới lượt của ngươi rồi".

Âm thanh rất ma mị, nó buộc anh phải mở mắt.

"Chu Nguyên, đừng ngủ nữa".

Anh phát hiện ra, càng lúc tiếng gọi đó càng lớn dần, nó khiến cho vô thức mở lớn đôi mắt.

Lúc bấy giờ, không gian ở xung quanh anh tăm tối quái lạ, đối diện lại xuất hiện một người nào đó.

Anh cố gắng đưa mắt nhìn chằm chằm vào người đó, để nhìn thử coi rốt cuộc là ai.

"A".

Trong vô thức anh la lên một tiếng, khi trông thấy một cái xác chết kinh dị đang bò về phía anh.

Người đó tuy có chút mờ ảo, nhưng anh có thể nhận biết da dẻ của hắn vừa trắng bệch lại vừa bong tróc, khuôn mặt nứt nẻ như muốn phân hủy, huyết dịch từ những chỗ nứt nẻ chậm rãi chảy xuống, khi di chuyển máu đỏ quét đẫm ướt hết lên trên nền gạch.

Mùi hôi thúi bắt đầu lan tỏa khắp nơi.

Còn chưa kịp phản ứng gì, thì bỗng dưng hắn lại ngước mặt lên nhìn anh, đôi mắt của hắn đen xì, không phân biệt được đâu là tròng đen, đâu là tròng trắng.

Anh sợ hãi, ngay lập tức lùi về phía sau, nhưng mà lưng lại đụng phải vách tường, không thể nào lùi tiếp được.

Người trước mặt, mở miệng nói chuyện "Cứu ta với, làm ơn cứu ta với, ta không muốn bị như vậy nữa, đau khổ lắm".

Từ câu từng chữ thoát ra khỏi miệng, y như rằng huyết dịch từ bên trong miệng trào ra.

Chứng kiến cảnh tượng quá mức kinh khủng như vậy, anh hét lớn một tiếng, rồi tỉnh dậy.

Sau khi mơ thấy cơn ác mộng đó, anh bị sốt nặng hết nửa tuần trăng.

Khi hết bệnh, sức khỏe của anh có dấu suy giảm.

Cơ thể luôn mệt mỏi, giống như có ai đó đang hút hết sức lực trong người của anh vậy.

Kể từ ngày hôm ấy, anh liên tục nhìn thấy những thứ kinh dị, mà những người bình thường không tài nào nhìn thấy được.

Rồi cha má quyết định cưới em vào Chu phủ đặng xung hỉ, không ngờ sức khỏe của anh lại trở nên tốt hơn, những hình ảnh ma quỷ càng ngày càng ít xuất hiện.

Duy chỉ có cái bóng người kêu cứu với anh là không những không biến mất, mà tần suất xuất hiện càng nhiều hơn."

Chu Nguyên kể tới đây thì chợt im lặng, không nói thêm gì nữa.

Tôi và Võ Thành Kiệt chỉ biết nhìn nhau, cả hai cũng không lên tiếng.

Hình như cảm thấy bầu không khí trở nên tịch mịch và vô cùng ngột ngạt, mà Võ Thành Kiệt liền thở dài, hướng về phía Chu Nguyên, nói "Em hiểu rồi, nhưng mà anh có vẻ cần nghỉ ngơi, vậy em với chị họ đi trước".

Nói xong câu này, Võ Thành Kiệt liền nắm lấy tay của tôi kéo đi, hành động của cậu ta nhanh tới nỗi, tôi không kịp phản ứng gì, mặc cho cậu ta lôi đi.

Đi được một đoạn, tôi cũng đã lấy lại bình tĩnh, nhíu mày nghi hoặc hỏi "Thành Kiệt, rốt cuộc em đã tìm ra cách giải quyết của chuyện này chưa?

Chứ câu chuyện mà Chu Nguyên kể, chị cảm thấy không giúp được nhiều đâu".

"Chị họ".

Võ Thành Kiệt đột nhiên dừng bước, cậu ta ngay lập tức quay về phía tôi, trầm giọng trả lời "Câu chuyện mà anh rể kể, hoàn toàn chưa đầy đủ, em dám chắc anh ấy vẫn còn giấu diếm một sự việc kinh khủng hơn nữa".
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 35 Ngày 14 (âm lịch)


Câu nói của Võ Thành Kiệt khiến cho tôi kinh ngạc, tôi liền vội vội vàng vàng hướng về phía của cậu ta mà lên tiếng hỏi "Câu chuyện kia vẫn chưa đầy đủ sao?

Rốt cuộc thì em đã phát hiện ra chuyện chi trong lời nói của anh ấy rồi?"

"Lúc nãy em cố tình nắm chặt cánh tay của anh rể, em cảm thấy mạch tượng của anh ấy vô cùng rối loạn, coi bộ anh ấy vẫn còn đang phân vân có nên kể hay không?

Đồng thời em cũng suy đoán được một điều, nếu bí mật này lộ ra thì nhất định sẽ làm cho cả Chu phủ suy tàn, nên anh ấy sẽ không thể dễ dàng nói ra hết đâu".

Võ Thành Kiệt lạnh giọng nói, vẻ mặt của cậu ta lúc này rất nghiêm túc.

Tôi lo sợ nhìn chằm chằm vào Võ Thành Kiệt, gấp gáp hỏi "Thành Kiệt, vậy thì hiện giờ chúng ta nên làm sao đây?"

"Hiện tại em vẫn còn nhiều chuyện chưa có lời giải, nên cũng không biết phải làm sao".

Võ Thành Kiệt ngừng lại, nhìn một lượt xung quanh dãy hành lang như thể đang dò xét coi thử có ai ở đây không, rồi mới nói tiếp "Nhưng mà những thứ kinh dị liên tiếp xuất hiện xung quanh càng lúc càng nhiều, đặc biệt là ngày hôm nay, nó còn dám hành động lỗ mãng như vậy, thì coi bộ huyệt đang rất nóng vội muốn đưa chị vô con đường chết rồi".

Tôi run rẩy khi nghe lời nói này, vô thức níu lấy tay của Võ Thành Kiệt, thì thào "Hổng lẽ chị sắp chết rồi sao?"

Võ Thành Kiệt im lặng một lúc, rồi thở dài trả lời "Chị yên tâm, em chắc chắn sẽ không để chị chết".

Giọng nói của Võ Thành Kiệt nhỏ dần, tôi biết cậu ta chỉ muốn để cho tôi an tâm mà thôi, bởi lẽ hiện tại tụi tôi ở ngoài sáng, còn huyệt đang ở trong tối, nó chỉ cần vung tay là có thể cướp đi mạng sống của tôi bất cứ lúc nào mà thôi.

"Chị họ".

Võ Thành Kiệt khẽ gọi tôi, khiến cho dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang, tôi giựt mình một cái, hướng về phía của cậu ta mà nghi hoặc hỏi "Hả?"

"Hôm nay là ngày 14 (âm lịch)".

Đột nhiên Võ Thành Kiệt lại nói sang một chuyện khác, ánh mắt của cậu ta lúc này nhìn sâu vào tôi.

Tôi có chút ngạc nhiên, tròn mắt, khẽ nói "Ngày 14?"

Võ Thành Kiệt gật đầu, chậm rãi lên tiếng "Đúng vậy, buổi tối ngày 14 chính là lúc âm khí nồng nặc nhất, em nghĩ huyệt chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này mà ra tay đâu, vì vậy chị phải đề phòng mọi chuyện, tránh xảy ra chuyện không hay".

"Còn em thì sao?"

Nghe câu hỏi của tôi, Võ Thành Kiệt liền quay đi hướng khác, mà trả lời "Bởi vì tối nay âm khí nồng nặc, huyệt sẽ lộ diện, cho nên em nhất định phải nắm bắt thời cơ này mà tìm ra chỗ trú ẩn của nó, để có thể tiêu diệt tận gốc".

Tôi định lên tiếng hỏi thêm, thì đột nhiên Võ Thành Kiệt đã nói trước "Giờ vẫn còn chưa sập tối, chị nên mau chóng về buồng ngủ của mình, như vậy sẽ an toàn hơn".

Tôi cảm thấy cậu ta nói như vậy rất có lý, liền gật đầu, đáp "Được!

Nhưng mà nếu em có hành động thì phải hết sức cẩn thận đó".

Võ Thành Kiệt "Ừ" một tiếng rồi rời đi.

Tôi cũng quay trở về buồng ngủ của mình.

Hiện tại thì trời vẫn còn sáng, cộng với việc vẫn có một vài người làm đi tới đi lui, nên tôi hoàn toàn không lo lắng chuyện đột ngột xuất hiện thứ kinh dị.

Chỉ là trong lòng tôi nỗi bất an vẫn cứ dâng cao, giống như dự đoán trước chuyện không hay sắp xảy ra vậy.

Nhất là ý nghĩ về bí mật khủng khiếp trong Chu vẫn luôn quanh quẩn trong đầu, không sao tan biến, đồng thời Chu Nguyên vẫn cứ che giấu, thiệt khiến cho tôi có chút buồn lòng.

Có lẽ, Chu Nguyên còn chưa đủ tin tưởng tôi và Võ Thành Kiệt, mặc dù tụi tôi đã trải qua biết bao nhiêu vụ việc, tôi nghĩ người mà anh ta tin tưởng nhất chắc chắn là Tống Doãn rồi.

Khi nhắc tới Tống Doãn, tôi bỗng dưng cảm thấy sợ hãi, anh ta rốt cuộc là người như thế nào đây?

Những hành động đáng sợ mà tôi đã chứng kiến kia, luôn làm cho tôi có cảm giác lo lắng, chẳng biết anh ta có liên quan gì tới huyệt và bí mật trong Chu phủ không?

"Máu trên kiệu hoa

Tiếng ai khẽ ca

Dáng như họa

Giá y đỏ au

Lắng nghe lòng đau

Ai ẩn náu

Bước chân vọng vang

Bóng ai chợt ngang

Nắm tay của nàng

Dẫn đi vội vàng

Máu vương dù tàn

Bỏ buông sanh mạng

[Nhất bái thiên địa]

[Nhị bái cao đường]

[Phu thê đối bái]"

Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ miên man, đột nhiên có tiếng hát của ai đó vang vọng ở phía xa xa.

Giọng hát vô cùng thê lương.

Tôi bất giác rùng mình một cái, khi nhớ ra bài hát này chẳng phải là từng nghe ở trong cơn ác mộng, lúc cái xác kinh dị định cắn xé tôi hay sao.

Xung quanh của tôi bắt đầu lan tỏa sự lạnh lẽo, hơi lạnh này thấu xương thấu thịt, như thể nó từ cõi âm ti trào dâng lên vây.

Bất chợt bầu trời sập tối, vô tình làm cho bầu không gian trở nên cứ mờ mờ ảo ảo u ám vô định.

Tôi theo phản ứng tự nhiên đưa mắt nhìn xung quanh một lượt, liền nhận ra những người trên dãy hành lang lúc nãy đã không còn nữa, ngoài tiếng hát thê lương kia ra, thì mọi thứ tịch mịch tới đáng sợ.

Nhìn thấy cảnh tượng này, tôi ngay lập tức cảm thấy nhất định sắp có chuyện không hay xảy ra rồi, liền cắn chặt mọi, lấy hết dũng khí, định xoay người bỏ chạy.

"Thím ba".

Còn chưa kịp xoay người, thì ở phía trước giọng của Phạm Thị Mai bất chợt vang lên.

Tôi vội vội vàng vàng đưa mắt về phía đó, thì trông thấy hình ảnh của chị ta chầm chậm xuất hiện.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 36 Mùi hương kỳ lạ


Phạm Thị Mai từ từ bước tới chỗ tôi, một cỗ mùi hương kỳ lạ nồng nặc tỏa khắp mọi nơi.

Khi chị ta bước tới gần, thì mùi hương nồng nặc kia cứ xông thẳng vào trong mũi tôi, chỉ là mùi hương này rất quái dị, không phải là mùi thơm thông thường, cũng không phải là mùi hôi thúi.

Ngoài điều này ra, Phạm Thị Mai hoàn toàn bình thường, chị ta đi đứng, hình dạng không khác ngày thường là mấy.

Nó khiến cho nỗi sợ hãi ở trong lòng tôi vô thức hạ xuống.

"Thím ba, sao tôi kêu thím mà thím không trả lời chị vậy?

Bộ thím đang gặp phải chuyện chi, hay là đang bận suy nghĩ về việc chi sao?"

Giọng của Phạm Thị Mai khe khẽ vang lên,làm cho tôi giựt mình, dòng suy nghĩ trong đầu thoáng cái tan biến, ngay lập tức hướng về phía của chị ta mà lắc đầu, lên tiếng trả lời "Không có, không có, chị xuất hiện đột ngột quá khiến cho em bất ngờ, cho nên không kịp phản ứng lại mà thôi".

Tôi cố gắng tìm một lý do thích hợp nhất để trả lời câu hỏi của chị ta.

Phạm Thị Mai hình như không mảy may để ý, chị ta chỉ gật đầu một cái cho qua, rồi sau đó bước tới bên cạnh của tôi, thì thào lên tiếng "Thím ba nè, thím có cảm thấy dãy hành lang này có chút kỳ lạ hay không, tại sao nó đột nhiên vắng người tới như vậy, không gian xung quanh lại hết sức mờ tối, còn có cả sự lạnh lẽo khiến cho người ta cảm thấy rợn người".

Giọng nói của chị ta lúc này khàn khàn như kiểu hết hơi, bộ dạng thì hết sức mệt mỏi.

"Thím ba có cảm thấy như vậy là rất đáng sợ hay không?

Chứ chị là một người nhát gan, chắc chắn sẽ sợ tới té xỉu cho mà coi".

Những lời nói này của chị ta khiến cho tôi cảm thấy rất kỳ quái, giống như đang ám chỉ chuyện gì đó, nhưng mà tôi vẫn chưa hiểu được ẩn ý đằng sau là gì, nên liền đáp đại một câu, vừa để tự trấn an mình cũng như vừa trả lời cho qua câu hỏi của chị ta luôn "Không có đâu!

Chắc là người làm đã mần chuyện khác, nên dãy hành lang không có bóng người, còn không gian xung quanh mờ tối và lạnh lẽo có thể là do trời sắp mưa thôi, bây giờ đang là mùa mưa mà chị".

"Coi bộ thím không có mảy may đề phong rồi".

Phạm Thị Mai nói câu này rất nhỏ, giống như đang thì thầm với chính bản thân chị ta vậy.

Tôi nghe những lời này tuy nó rất rõ nghĩa và dễ hiểu, nhưng mà lại có cảm giác rất kỳ quái, hình như chỉ ta đang cố gắng ám chỉ chuyện gì đó với tôi vậy.

Phạm Thị Mai bất chợt cười lên một tiếng, nói "Thím ba làm sao vậy?

Bộ đã nghĩ ra chuyện chi rồi sao?"

"À!

Không có, chỉ là em định lên tiếng hỏi chị đang muốn đi đâu thôi, thấy bộ dạng của chị có chút mệt mỏi, có phải là muốn đi tới chỗ thầy lang hốt thuốc uống hay không?"

Do bị Phạm Thị Mai hỏi một câu quá đột ngột, nên tôi liền đánh trống lảng sang một chuyện khác.

Phạm Thị Mai im lặng một lúc, giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó, rồi chợt nhếch mép cười, lắc đầu đáp "Không, chị chỉ muốn tìm người trò chuyện, cũng may gặp được thím ở đây, chi bằng chúng ta tâm sự chút đi".

Tôi khẽ gật đầu đồng ý, bởi vì dù sao chị ta cũng là trưởng bối, đồng thời là chị em bạn dâu, lại sống chung một nhà, thường xuyên gặp nhau, nên tôi không thể từ chối lời đề nghị của Phạm Thị Mai được.

Tụi tôi đi song song nhau trên dãy hành lang tĩnh lặng không một bóng người, trời thì mờ tối, xung quanh lại lạnh lẽo vô cùng.

Khi Phạm Thị Mai đi gần tôi như vậy, mùi hương nồng nặc kỳ lạ kia càng trở nên rõ ràng hơn, nó giống như là pha lẫn giữ mùi dầu thơm và mùi vị của hột vịt ung vậy.

Mùi vị này càng lúc càng trở nên nồng nặc tới khó thở, chỉ trong khoảnh khắc nó đã tông thẳng vào mũi của tôi, khiến cho tôi không kiềm chế được mà bất giác ho nhẹ.

"Thím ba tại sao lại ho như vậy?

Bộ bị cảm hả?"

Phạm Thị Mai mở miệng hỏi, âm thanh lọt vào tai tôi ngay lập tức trở nên khàn khàn khó nghe.

Tôi cố gắng không rùng mình sợ hãi, sau đó chậm rãi trả lời "À, chắc là do trời mưa liên miên, nên em bị cảm lạnh rồi".

Chị ta ầm ừ vài tiếng, rồi đột ngột vỗ lên vai tôi một cái, hơi lạnh từ bàn tay của chị ta truyền tới, khiến cho toàn thân tôi nổi da gà da vịt lên hết.

Chị ta khẽ hỏi tiếp "Lúc trước nghe thím nói thường xuyên mơ thấy ác mộng, giờ đã hết chưa, chứ bị cảm lạnh mà con còn thêm mơ thấy ác mộng nữa thì sức khỏe sẽ xuống dốc nhanh lắm".

"Dạ, em gần đây không còn mơ thấy nữa".

Tôi khẽ thì thào trả lời.

Phạm Thị Mai hình như không nghe rõ, liền gấp gáp lên tiếng "Hả?"

"Không, em không còn mơ thấy nữa".

Tôi nói chuyện lớn hơn một chút, nhằm để cho Phạm Thị Mai có những nghe rõ ràng, chỉ là lúc này chị ta có chút kích động, lớn tiếng nói "Sao có thể được, thím là người được chọn mà, chắc chắn phải mơ thấy ác mộng chứ?"

Nghe chị ta nói như vậy, tôi ngay lập tức giựt mình sợ hãi, định lên tiếng hỏi cho rõ ràng hơn, thì đột nhiên chị ta lên tiếng trước "Thím ba, thím nghe kỹ đây".

Giọng của chị ta phút chốc biến thành rè rè rất khó nghe, tôi theo bản năng quay đầu sang, chỉ là lúc này mới phát triển ra chị ta đã tiến gần tới mức áp sát vào người của tôi.

"Thím ba, chị sẽ nói ra sự thật bí ẩn của Chu phủ cho thím biết, chuyện này là...".

"Cái gì?"

Lời nói của Phạm Thị Mai đột ngột nhỏ dần, âm thanh lúc này ù ù cả lên, làm cho tôi chẳng thể nghe thấy gì hết, liền lớn tiếng hỏi.

Chỉ là lúc này Phạm Thị Mai lại im lặng, nhìn tôi mà không trả lời.

Tôi hít một hơi sâu để lấy can đảm, vội vội vàng đưa tay lay động thân người của chị ta, hỏi "Rốt cuộc là sao?

Chị nói lớn một chút cho em nghe đi, em thiệt sự đang muốn biết, bởi vì nó ảnh hưởng tới mạng sống của em, cũng như...

".

"Cạch".

Lời của tôi còn chưa nói xong, thì cái đầu của Phạm Thị Mai bỗng dưng rớt xuống đất, âm thanh vang lên hết sức giòn giã.

"Á".

Tôi trong vô thức hét lên một tiếng cực kỳ lớn, nỗi sợ hãi bao trùm hết tâm trí.

Cảnh tượng kinh khủng này quá sức chịu đựng của tôi rồi.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 37 Xác chết của anh họ


"Lan, tỉnh lại đi Lan...

Lan".

Tiếng gọi của Chu Nguyên vang vọng ở bên tai của tôi, âm thanh khiến cho tôi giựt mình thức dậy, cơ thể lúc này có chút mệt mỏi, đầu óc thì cứ đau nhức không thôi, với lại khi tôi nhìn thấy, thì mọi thứ xung quanh cứ mơ mơ hồ hồ không rõ gì hết.

"Lan, em có sao không?

Cảm thấy trong người như thế nào rồi?"

Giọng nói của Chu Nguyên mang theo vẻ lo lắng gấp gáp lên tiếng, đồng thời anh ta đưa cánh tay lay động người của tôi "Lan, đừng làm anh sợ, trả lời anh đi".

"A..

Em không sao?

Cơ thể chỉ có chút mệt mỏi và hơi đau đầu mà thôi".

Tôi nói chuyện trong chất giọng còn say ngủ, ngữ khí thể hiện sự mệt mỏi.

Chu Nguyên "Ừ" một tiếng, sau đó im lặng, cẩn thận đỡ tôi ngồi dậy, hành động này của anh ta có chút kỳ lạ.

Tôi đưa tay dụi dụi đôi mắt vài cái, để có thể nhìn rõ mọi thứ hơn, đúng lúc này, khi tôi vừa mới trông thấy hình ảnh rõ ràng của Chu Nguyên, liền ngay lập tức khiến cho tôi kinh ngạc.

"A, Chu Nguyên, anh..."

Trong tầm mắt của tôi, Chu Nguyên đang mặc một bộ y phục cưới màu đỏ tươi của người Minh Hương* dành cho nam, mặt khác khung cảnh xung quanh đây cũng treo rũ màn đỏ, trang trí y hệt như là một đám cưới cổ truyền của người Minh Hương vậy.

*Người Minh Hương tức là người Hoa sống thời nhà Minh, do không thần phục nhà Thanh, nên đã chạy sang cư trú ở Miền Nam Việt Nam thời chúa Nguyễn.

"Lan, anh biết em muốn hỏi tại sao mọi thứ lại giống y hệt một đám cưới, chỉ là anh cũng không biết lý do, lúc tỉnh dậy đã nhìn thấy như vậy rồi".

Âm thanh khá trầm, sắc mặt của Chu Nguyên lúc này cũng tỏ ra hết sức lo sợ, tôi dám chắc một điều rằng, anh ta cũng đang rất hoang mang, không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra với mình.

Tôi hạ mắt xuống định suy nghĩ tìm ra nguyên do của chuyện này, thì chợt nhận ra cả người tôi cũng đang mặc một bộ trang phục cưới của người Minh Hương dành cho cô dâu.

Nó có chút quen mắt thì phải?

Khi đưa tay chạm lên đầu, liền đụng trúng trâm vàng đủ loại.

Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?

"Lan, anh có chuyện muốn nói cho em biết, chuyện đó chính là, bí mật mà anh luôn muốn giấu diếm em sắp thành sự thật rồi...

"

"Xạc xạc... xạc xạc...

"

Lời nói của Chu Nguyên còn chưa hết, thì đột nhiên ở xung quanh vang lên âm thanh bò lết trên nền gạch, nó khiến cho mọi sự tập trung của tụi tôi đều hướng về phía đó.

Ở phía xa xa, giữa những tấm màn che, một cái xác chết chưa phân hủy hoàn toàn, đang bò tới.

"Anh...

Anh họ"

Chu Nguyên vô thức kêu lên một tiếng, anh ta ngẩn người ra, tròn mắt nhìn chằm chằm về phía cái xác.

Tôi khó hiểu, hỏi "Anh họ?"

Chu Nguyên khẽ gật đầu, không quay sang tôi, mà trực tiếp trả lời luôn "Đúng vậy, đây là người anh họ mà anh từng kể cho em và Thành Kiệt nghe, khi chúng ta ở trong căn nhà bỏ trống đó".

Tôi giựt mình một cái mạnh khi đã nhớ ra, liền gấp gáp hỏi "Khoan đã, nhưng mà người anh họ anh kể đã chết cách đây nhiều năm rồi mà, tại sao anh ấy lại đột nhiên xuất hiện ở đây với hình dạng kinh dị như vậy chứ?"

"Anh cũng đang rất kinh ngạc đây".

Chu Nguyên nói trong chất giọng rất trầm "Rõ ràng anh nhớ anh ấy đã được an táng rồi mà, sao lại thành ra như vậy?"

Tôi nghe câu nói này, chợt hiểu ra một chuyện, liền lên tiếng "Chu Nguyên, nơi đây chắc chắn không an toàn, chúng ta nên ra khỏi đây thôi, kẻo lại xảy ra chuyện không hay".

Chu Nguyên hình như cũng có cùng ý nghĩ với tôi, anh ta ngay lập tức gật đầu.

Tụi tôi nắm chặt lấy tay của nhau, cùng chạy về hướng đối diện của cái xác kinh dị đó.

Ở phía bên ngoài trời đã tối, trên dãy hành lang thì được thắp sáng bởi những ngọn đèn lồng màu đỏ, nhưng mà lại rất yếu ớt, vô tình khiến cho không gian xung quanh có chút mờ tối và u ám.

Chẳng biết có phải là do sợ hãi hay không?

Mà tôi cảm nhận thấy sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy mình càng lúc càng nhiều hơn.

"Xạc xạc...

Xạc xạc".

Phía sau của tụi tôi, âm thanh bò lết vẫn còn vang vọng.

Dãy hành lang thì kéo dài vô tận không có điểm dừng, làm tụi tôi cứ vậy mà chạy không ngừng nghỉ.

"Lan, em có thấy điều chi kỳ lạ không?"

Bỗng dưng Chu Nguyên lên tiếng hỏi, trong giọng nói có chút kỳ quái "Dãy hành lang này hình như không có điểm dừng thì phải, nó cứ kéo dài vô tận, đồng thời phía sau lưng cái xác kinh dị của anh họ anh vẫn cứ đuổi theo, chúng ta chạy mãi mà không theo chạy thoát được".

"Chu Nguyên, anh là đang muốn ám chỉ chuyện chi đây?".

Tôi bày ra vẻ mặt nghi hoặc nhìn Chu Nguyên, rồi nói thêm "Rốt cuộc thì anh đã nhận ra được điều chi, anh cứ nói rõ ràng ra, tình hình hiện tại đang rất nguy hiểm rồi".

Chu Nguyên vẫn nhìn về phía trước, nghiêm túc nói "Nếu như anh đoán không lầm, thì đây không phải là Chu phủ mà chúng ta biết, nói một cách khác, chúng ta chắc chắn đã lạc vô một nơi bí mật nằm ở bên trong Chu phủ rồi, một nơi mà chỉ có người chết mới có thể tới".

Tôi thoáng cái run rẩy, khi nhận ra ý của Chu Nguyên không phải là đang ám chỉ tụi tôi đã vô trong huyệt rồi sao?

Chuyện này nhất định là thiệt rồi, bởi có thể tôi đã bị Phạm Thị Mai dẫn dụ vô bên trong huyệt từ lúc nào không hay biết, chính chị ta đã liên tục đặt ra hàng loạt câu hỏi, làm cho tôi lơ đãng, không có đề phòng.

Võ Thành Kiệt đã nói đúng, tối nay là ngày 14 âm lịch, âm khí dồi dào, huyệt đã thiệt sự ra tay mà không cần quan tâm là ban ngày hay ban đêm nữa rồi.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 38 Hai cái xác


Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy chuyện liên quan tới Phạm Thị Mai thực sự là có vấn đề rất lớn.

Giấc mơ kinh dị đầu tiên tôi nằm mơ thấy, chính là sự xuất hiện của Phạm Thị Mai, sau một hồi kể chuyện vòng vo, chẳng phải chị ta đã biến thành hình dạng của một con quỷ hay sao?

Tiếp đó, sau khi tôi bị mớ tóc trong nhà kho quấn cổ, chị ta đã giới thiệu thầy lang tới kê đơn hốt thuốc cho tôi, nhưng mà cũng kể từ đó, tôi bắt đầu gặp phải những chuyện kinh dị nhiều hơn, đồng thời nằm mơ thấy những cơn ác mộng khủng khiếp hơn.

Đây chắc chắn không phải là trùng hợp đâu.

Đồng thời, từ khi tôi vào Chu phủ, Phạm Thị Mai đã có những hành động hết sức kỳ lạ, rất khó giải thích được.

Tôi tự hỏi có khi nào chị ta chính là người đứng đằng sau mọi chuyện hay không?

"Lan, hình như phía sau không còn tiếng kéo lê thân người nữa rồi".

Bỗng dưng Chu Nguyên dừng lại, rồi trầm giọng lên tiếng, khiến cho tôi giựt mình, vội vội vàng vàng quay về phía sau nhìn.

Trong bầu không gian mờ tối, hoàn toàn không còn vang lên âm thanh xạc xạc kinh dị, với lại cái xác anh họ của Chu Nguyên cũng không còn nhìn thấy nữa.

Tôi hướng Chu Nguyên, khẽ hỏi "Vậy bây giờ chúng ta nên làm sao đây?"

Chu Nguyên lắc đầu, tỏ vẻ thất vọng "Nơi này quá mức xa lạ với anh, nên trước mắt anh cũng không biết nên làm sao nữa".

"Ha ha ha..."

Ở phía trước bỗng vang lên tiếng cười của trẻ con.

Tôi và Chu Nguyên liền nhìn về hướng đó.

Trong dãy hành lang mờ tối, chậm rãi xuất hiện một đứa nhỏ.

Nó vừa cười giòn giã, vừa bước tới chỗ tụi tôi.

"Đây là...

".

Tôi lắp ba lắp bắp lên tiếng trong sự kinh ngạc tột cùng.

Chu Nguyên quay sang, lo lắng hỏi "Lan, em làm sao vậy?"

"Chu Nguyên, nó...

"

Tôi vừa nói vừa chỉ về phía đứa nhỏ "Thứ kinh dị đầu tiên mà em nhìn thấy chính là nó, nó thiệt sự rất kinh khủng"

Giọng nói của tôi run run, mang theo vẻ sợ hãi.

Những hình ảnh của đứa nhỏ kinh dị tối ngày hôm đó liên tục hiện về.

Chu Nguyên nhìn thấy tôi như vậy, có chút sợ, vội vàng ôm lấy tôi, an ủi "Lan, không sao đâu, có anh ở đây rồi, đừng sợ".

Tuy hơi ấm trên người của Chu Nguyên rất yếu ớt, nhưng mà với hành động này của anh ta, cũng làm cho tôi phần nào bình tĩnh lại.

"Ha ha ha..."

Đứa nhỏ kinh dị nhìn chằm chằm về phía tụi tôi mà cười vui vẻ, hình ảnh của nó hiện ra ngày càng rõ ràng hơn.

"Có chuyện chi mà con cười lớn vậy?"

Ở phía sau đứa nhỏ kinh dị bất ngờ vang lên một giọng nói, giọng nói này nghe rất quen.

"Chu Nguyên, hình như còn có ai nữa".

Tôi trầm giọng lên tiếng, đồng thời đẩy nhẹ anh ta ra.

Chu Nguyên buông tôi ra, đưa mắt nhìn về phía đó, giọng nói có chút sợ hãi "Hình như là chị dâu (Phạm Thị Mai) mà".

Tôi tròn mắt ngạc nhiên khi nghe những lời này của Chu Nguyên, liền tập trung nhìn về hướng đó.

Những tấm màn rũ đỏ tươi không che đi hình dạng của kẻ ở phía trước.

Trong mắt tôi xuất hiện một cái xác vặn vẹo, mái tóc dài xơ xác, quần áo trên người rách rưới, dáng đi rất khác thường, cộng thêm da dẻ nứt nẻ, và đang phân hủy dần.

Nhưng mà nhìn tổng thể tôi vẫn có thể nhìn ra đó chính là Phạm Thị Mai.

Đúng thiệt là chị ta đã chết và ở đây rồi.

"Má".

Đứa nhỏ kinh dị quay về phía của Phạm Thị Mai, lớn tiếng gọi.

"Chu Nguyên, nó là con của chị dâu hả?

Sao em chưa từng nhìn thấy nó bao giờ?"

Tôi hoảng hốt, ngay lập tức hỏi Chu Nguyên.

Anh ta nắm chặt lấy tay của tôi lùi về phía sau một bước, chậm rãi nuốt một ngụm nước miếng, mà trả lời "Theo như anh nhớ, cách đây khoảng năm năm, chị dâu có thai, nhưng mà đã bị sẩy thai rồi".

Nói tới đây, Chu Nguyên liền trở nên sợ hãi, giọng nói có chút run run "Kể từ khi sẩy thai, chị dâu đã thay đổi thành một người khác, thường xuyên hành động rất kỳ lạ".

Lời vừa dứt, tôi như thể đã thấu hiểu hết tường tận mọi chuyện, lập tức hoảng sợ nói "Chị dâu xuất hiện ở đây với hình dạng kinh dị như vậy, đồng nghĩa với việc chị ấy đã chết rồi, có khi là chết lúc sẩy thai, vì vậy thứ mà chúng ta nhìn thấy ở Chu phủ chắc chắn không phải là chị ấy rồi".

"Ý em là ma quỷ giả dạng sao?"

Chu Nguyên nhíu mày, lên tiếng hỏi.

Tôi gật đầu, đáp "Đúng vậy".

"Má ơi, chị ở bên kia đẹp lắm, con rất thích".

Còn chưa biết nên làm gì, thì đứa nhỏ kinh dị bên kia bất chợt lên tiếng, vừa nói nó vừa chỉ về phía tôi.

"Chu Nguyên, phải làm sao đây?"

Tôi không kiểm soát được bản thân, vô thức kêu lên một tiếng.

Chu Nguyên không trả lời, một đường cầm lấy cánh tay của tôi, ngay lập tức xoay người bỏ chạy theo hướng ngược lại của hai thứ kinh dị kia.

"Lạch cạch...

Lạch cạch...

"

"Lạch cạch...

Lạch cạch...

"

Âm thanh tiếng bước chân của tụi tôi hòa lẫn với tiếng bước chân ở phía sau lưng, nghe như thể nhịp tim đang đập dồn dập vây.

Tôi dám chắc chắn hai thứ kinh dị kia đang đuổi theo.

"Cạch...

Cạch...

Cạch..."

Trong sự hỗn loạn giữa tiếng bước chân, tôi bỗng nghe thấy một âm thanh lạ.

Tôi có chút bất an, liền quay lại nhìn, trong tầm mắt xuất hiện hình ảnh của đứa nhỏ kinh dị đang dùng tay và chân bám lên vách tường mà đuổi theo, tay của nó đầy máu, vô tình in dấu khi nó di chuyển qua.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, tôi hiểu ra một chuyện, chắc chắn những dấu vân tay tiểu quỷ mà tôi và Võ Thành Kiệt đã nhìn thấy ở trên cửa căn buồng trống trước kia, là do nó gây nên.
 
Back
Top Bottom