Cập nhật mới

Khác [Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
207020798-256-k816242.jpg

[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Tác giả: vohoangphuc1109
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Đám Cưới Ma

Tác giả: Võ Hoàng Phúc

Thể loại: Kinh dị, trinh thám, cổ trang, ngôn tình...

Chu Nguyên x Võ Hoàng Thị Lan

Văn án:

Nam Kỳ Lục Tỉnh, năm Minh Mạng thứ 2.

Võ Hoàng Thị Lan ở thôn Trinh Phụ được gả tới miệt Gò Công cho công tử Chu Nguyên của Chu phủ, chỉ nhằm để xung hỉ.

Mọi chuyện buổi sáng diễn ra hết sức suôn sẻ và bình thường, tuy nhiên khi trời vừa sập tối, cả Chu phủ chìm trong lạnh lẽo và u ám, những cảm giác kỳ lạ, những thứ kinh dị cứ bám lấy Thị Lan.

Rốt cuộc trong Chu phủ đang ẩn chứa điều gì?

Chu Nguyên từ khi Thị Lan vào phủ đã khỏe mạnh hơn nhiều, nhưng mà đổi lại Thị Lan lại càng lúc càng suy yếu.

Đây có phải là tác dụng của việc Xung Hỉ hay không?



võhoàngphúc​
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Lời nói đầu


Tác giả Võ Hoàng Phúc.

Năm 2016, bắt đầu viết truyện trên mạng với tác phẩm "Nơi đây có quỷ".

Tiếp theo đó là những tác phẩm thuộc thể loại kinh dị, trinh thám, trộm mộ, xuyên không...

Thường gắn liền với những câu chuyện ma quái.

Những câu chuyện được viết theo phong cách kinh dị Nam Phái kết hợp với lối dẫn truyện cổ điển của thế giới, bỏ qua lối truyền thống truyện ma của Việt Nam.

Hầu hết các câu chuyện đều là hư cấu, một số dựa trên những đều kỳ lạ đã từng nhìn thấy.

Địa điểm của tác phẩm hoàn toàn không có thiệt, chúng được đặc cách tại Miền Nam Việt Nam.

Đều mong mỏi của tác giả chính là muốn thổi một làn gió mới và hoàn toàn khác biệt vào kho tàng những câu chuyện kinh dị ở Việt nam.

"Đám Cưới Ma" là một câu chuyện hư cấu.

Lấy bối cảnh Nam Kỳ Lục Tỉnh dưới thời vua Minh Mạng thứ 2.

Mọi nhân vật trong truyện đều tượng trưng cho một tính cách đối đầu với những chuyện lạ.

Âm mưu xen lẫn vào sự ma quái, những câu chuyện liên tiếp được phơi bày, nhằm khiến cho người đọc đi từ sự sợ hãi này, tới sự sợ hãi khác.

Cũng giống như những tác phẩm khác của tác giả, yếu tố bất ngờ luôn được đưa lên hàng đầu.

Hơn phân nửa tên của các nhân vật trong truyện đều là tên của người thiệt, họ xuất hiện trong thời gian tác phẩm được viết.

Số điện thoại:

Email: [email protected]

Facebook: https://m.facebook.com/100009507985836
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 1 Tiếng khóc


Nam Kỳ Lục Tỉnh, năm Minh Mạng thứ 2.

Tôi được gả vào trong Chu phủ làm dâu cũng được vài ngày, do chồng tôi bị bệnh nặng, nên mục đích của tôi là xung hỉ và dĩ nhiên hai người chúng tôi không ngủ cùng nhau, vì tránh làm ảnh hưởng tới sức khỏe của anh ấy.

Hiện tại toàn bộ Chu phủ đã chìm vào trong màn đêm, một vài người làm vẫn còn làm việc cho hết công việc trong ngày.

Cả gian nhà của Chu phủ được chia ra một cách hoàn chỉnh và theo phong thủy vốn có từ tổ tiên.

Chỉ là mỗi lúc trời vừa sập tối, những ánh đèn le lói được thắp lên, thì cả khu nhà đều bị bao phủ bởi một vẻ lạnh lẽo u ám mờ mờ ảo ảo.

Nhất là hành lang, giống như nó kéo dài vô tận vào bên trong bóng tối vậy.

Giờ này hầu hết mọi người đều dùng xong bữa tối, và đang ở trong buồng ngủ hoặc là đọc sách, nên không gian phủ lên sự yên tĩnh tới rợn người.

Nếu nói về nơi an toàn nhất, có lẽ đó chính là nhà bếp, nơi dùng nấu nướng cho cả phủ, ở đây vẫn còn một vài người làm đang lau dọn.

Tôi tên là Võ Hoàng Thị Lan, người thôn Trinh Phụ (nay là Trà Vinh), được người mai mối làm con dâu đặng xung hỉ cho nhà họ Chu ở miệt Gò Công (nay là Tiền Giang).

Người trong phủ ai cũng đều chăm sóc tôi rất tận tình, việc mẹ chồng nàng dâu cũng không quá gay gắt.

Bình thường công việc của tôi là dâng trà cho cha mẹ chồng, tính toán sổ sách tiêu xài trong phủ.

Còn lại thì tôi chẳng làm gì hết, nên thời gian rảnh rỗi rất nhiều.

Tôi được sắp xếp ở một căn buồng riêng biệt và ngủ một mình, chỉ có điều mỗi lần tôi đặt lưng nằm xuống giường, tôi lại có cảm giác bất an lo lắng, như có thứ gì đó thúc giục tôi phải đi ra bên ngoài.

Cũng không biết tại sao, hôm nay tôi không ngủ được, lại còn cảm thấy khô cổ, bèn đi ra bên ngoài hành lang, định bụng sẽ xuống dưới nhà bếp, uống một ly nước để có tinh thần mà đi vào giấc ngủ ngon hơn.

Dãy hành lang từ buồng của tôi đi tới nhà bếp, vẫn như thường khi, bao trùm trong sự mờ mờ ảo ảo tới rợn người.

Vì điều này, mà nó khiến cho tôi mỗi lần đi ra dãy hành lang vào buổi tối, luôn có cảm giác không được an toàn.

Mỗi lần tôi đi trên dãy hành lang này ban đêm, tôi rất thường thì thầm vài câu "nam mô" để trấn an bản thân mình hơn, và lấy thêm dũng cảm bỏ qua nỗi sợ hãi trong lòng.

Bước đi chậm rãi trên dãy hành lang, âm thanh vang lên khe khẽ, nếu như lúc này mà ngoài tiếng bước chân của tôi ra, tôi còn nghe thấy một tiếng bước chân của ai đó, chắc là tôi sẽ chạy thục mạng, chứ không dám đi chậm rãi như vầy.

Bây giờ trời cũng chưa khuya hẳn, chắc chắn ở nhà bếp vẫn còn người, chỉ là tại sao tôi vẫn chưa nghe thấy tiếng nói, cùng tiếng động của họ gây ra khi dọn dẹp nhà cửa chứ.

Đang mải mê với dòng suy nghĩ miên man, thì đột nhiên ở phía trước mắt của tôi có ánh sáng, là một ngọn đèn dầu.

"Mợ ba, mợ xuống bếp có chuyện chi không ạ?"

Giọng của bà Tám vang lên, tôi nhìn bà ta, có vẻ bà ta đang ngạc nhiên với sự xuất hiện của tôi lúc này.

"À, tôi xuống uống nước, tự nhiên sắp đi ngủ, tôi lại có cảm giác khô họng"

Nghe tôi nói những lời này, bà ta chỉ gật đầu, rồi kéo tôi vào trong gian bếp.

"Giờ này là ban đêm, ở trong phủ ít người qua lại, mợ đi lung tung coi chừng lạc".

Bà ta thì thào với tôi.

Bà Tám là người ở trong Chu phủ lâu nhất trong bọn người làm, nghe nói đã phục vụ được ba đời rồi, kinh nghiệm thì rất nhiều, vì vậy những lời bà ta nói ra đều phải nghe.

"À, Tôi biết rồi, sau khi tôi uống xong ly nước, sẽ ngay lập tức đi thẳng về buồng, bà Tám đừng lo".

Tôi vội vàng lên tiếng, nhằm tránh sự cằn nhằn của bà ta, mấy người già thường vậy lắm.

Có mấy người làm vẫn còn ngồi sắp xếp lại đồ đạc ở phía bên bộ ván gỗ.

Khi nhìn thấy tôi, bọn họ liền lên tiếng chào hỏi.

Tôi cũng cười cười, coi như là xã giao với bọn họ, chứ cũng chẳng biết nên nói cái gì nữa.

Sau khi uống nước xong, tôi cũng theo lối cũ mà quay trở về một mình.

Đi được vài phút, đột nhiên tôi nghe thấy có tiếng con nít khóc, âm thanh vang vọng khắp không gian, nó khiến cho tôi không lạnh mà run.

Trong lòng tôi nổi lên một trận sợ hãi, nhưng đôi mắt vẫn ngó xung quanh, coi thử có ai hay không, hoặc chứng thực bản thân tôi đã nghe nhầm.

Ở xa xa một góc hành lang, có một đứa nhỏ đang ngồi khóc, tôi có thể nhìn thấy quần áo của nó có phần rách nát, nên chắc là con cái của người làm trong phủ.

"Sao em khóc vậy?"

Tôi không hiểu vì sao, bản thân mình lại đột nhiên đi tới gần nó, mà vang lên một câu hỏi.

"Em vừa nhìn thấy thứ đáng sợ... hu hu hu".

"Là cái gì?"

Tôi nghi hoặc hỏi "Em đã nhìn thấy cái gì, mà lại đáng sợ tới phát khóc như vậy?"

"Là...là... em mà nói ra chuyện này, chắc chắn chị sẽ không tin đâu, nhưng mà nó thiệt sự đã xuất hiện".
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 2 Tiểu quỷ


Tôi tròn bự đôi mắt nhìn chằm chằm vào nó, sau đó đột nhiên trong lòng nổi lên một trận tò mò mà chậm rãi lên tiếng "Có chuyện chi thì em cứ nói ra, cứ khóc như vậy thì làm sao mà chị biết, để chị giải quyết được chứ".

"Chị ơi, lúc nãy em vừa nhìn thấy MA đó chị..."

Giọng nói của nó vang lên một cách sợ hãi tột cùng, tôi có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi này.

Nhưng mà, khi suy nghĩ lại nếu bản thân tôi cũng sợ, thì làm sao mà dỗ cho nó nín được đây, vì vậy liền lên tiếng trấn an "Sao lại có ma chứ? trên đời này không có ma đâu, em đừng khóc nữa".

"Là ma thiệt đó chị, em nói thiệt mà, lúc nãy em đã tận mắt nhìn thấy nó".

Cậu nhóc một mực khẳng định bản thân đã nhìn thấy thực sự.

"À, có khi do trời tối quá nên em nhìn lộn thôi, chứ không có ma cỏ chi đâu em...

Ngoan, nín khóc đi nào".

Tôi cố gắng dùng giọng nói nhỏ nhẹ nhất để dỗ dành nó, nhưng mà lại vô dụng, nó lại càng khóc nhiều hơn, miệng vẫn khăng khăng "Không có đâu, tuy dãy hành lang này có mờ tối thiệt, nhưng mà em... em không thể nhìn lộn được, rõ ràng em đã thấy nó, nó... nó còn ló mặt ra hù em nữa...

Hu hu hu".

"Khoan đã".

Đầu óc của tôi có chút hơi rối với những gì cậu nhóc nói, liền hỏi lại "Là sao?

Em nói rõ ràng hơn đi, nó hù em là hù như thế nào?".

Câu hỏi của tôi vừa dứt, nó cũng đột nhiên ngưng khóc.

Bao phủ trong bầu không gian là một sự im lặng tới đáng sợ.

Tôi cảm thấy lo lắng, vội nuốt một ngụm nước miếng, khẽ hỏi "Nè, em trai...

Em sao vậy?"

Cái đầu của cậu nhóc khẽ cử động, nhưng mà thân người thì vẫn đứng yên, không nhúc nhích gì.

Lúc này, tôi như bị thu hút, hai mắt cứ chăm chú nhìn chằm chằm vào nó, coi có chuyện gì sẽ xảy ra.

Một cái mặt con nít đang bị phân hủy, hai con mắt trong hốc mắt như muốn rớt ra, da dẻ bong tróc như vảy nến.

Khóe miệng kéo dài lên tới mang tai, đang nhe ra hàm răng mọc xiêu vẹo đầy răng nhọn, hướng tôi mà mỉm cười.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng này, tôi đã định chạy đi thật nhanh, nhưng mà hai chân không thể cự động được, nó như thể bị đóng băng vậy.

"Là như vậy nè chị".

Nó vừa nói vừa cười.

Miệng tôi cứng đơ không thể nào phát ra nổi một tiếng nào hết.

Nó nhìn tôi một chút, sau đó lại hỏi "Có đáng sợ không hả chị?"

Nghe câu này, thiếu chút nữa tôi đã ngất xỉu, nghĩ làm sao mà không đáng sợ hả?

"Chị đang sợ phải không?"

Nó lại hỏi, mặc dù không nghe tôi trả lời câu nào.

Nếu như tôi nhớ không lầm, thì thứ trước mặt tôi chính là một hồn ma trẻ con (tiểu quỷ), loài ma này chết đi thường rất khó siêu thoát, đồng thời tụi nó rất phá phách, không đập phá đồ đạc, thì sẽ tìm người nhẹ bóng vía mà hù dọa.

Nghĩ tới đây, tôi cảm thấy có gì đó không đúng, rõ ràng từ nhỏ tới lớn tôi đều không nhìn thấy ma quỷ, những người xung quanh cũng nói rằng tôi thuộc loại người nặng bóng vía.

Nhưng mà tại sao vừa vào trong Chu phủ được mấy hôm, tôi lại có thể nhìn thấy ma quỷ?

Rốt cuộc là sao đây?

"Chị mới tới đây phải không?

Từ đó tới giờ em chưa từng nhìn thấy chị?"

Nó lại hỏi, với vẻ mặt nửa đùa giỡn nửa hù dọa.

Câu nói của nó, khiến cho tôi nhận ra một điều, chắc chắn là nó đã ở đây rất lâu rồi, chỉ là tại sao những người trong nhà lại không nói cho tôi biết về chuyện này, để tôi tránh chứ.

Có lẽ bọn họ không muốn chuyện ma quỷ đồn đại ra ngoài, ảnh hưởng tới danh tiếng nhà họ Chu chăng?

"Chị đẹp quá...

Em muốn sờ lên mặt chị một cái".

Nghe lời này, tôi như muốn khóc thét lên, một con ma kinh dị đang muốn chạm vào người của tôi sao?

Ôi cha má ơi!

Thứ kinh dị kia bắt đầu di chuyển thân người, tôi có thể nghe thấy tiếng xương kêu "găn gắt" vang lên theo mỗi lần nó xoay người.

Một thứ mùi thúi khủng khiếp đang bắt đầu lan tỏa trong không khí, nó hướng thẳng vào mũi của tôi mà xông tới.

"Mợ ba...

Mợ đang làm chi ở đó vậy?"

Giọng của bà Tám đột nhiên vang lên, nó khiến cho tôi giựt mình.

Thứ kinh dị trước mặt tôi cũng không biết vì cái gì mà biến mất, không gian lại trở về với hiện trạng bình thường.

"Mợ ba...

Mợ làm sao vậy?

Giờ này khuya rồi, nên về ngủ, tránh làm ồn ào ảnh hưởng tới người lớn".

Bà Tám di chuyển tới trước mặt của tôi, đưa ngọn đèn dầu chiếu sáng lên người của tôi.

Tôi có thể cảm nhận thấy hơi ấm từ ngọn đèn dầu, cơ thể cũng dần dần cự động lại bình thường.

"Nhìn sắc mặt của mợ, chắc chắn chóng mặt rồi, để tôi đưa mợ trở về buồng".

Không để cho tôi nói năng gì hết, bà Tám đã kéo tôi đi một mạch, giống như bà ta đã biết ở chỗ đó có thứ kinh dị kia vậy.

"Bà Tám...

Tôi vừa..

"

Trong lúc bị kéo về buồng, tôi có cố gắng nói những gì mình đã nhìn thấy, nhưng mà bà ta hình như không muốn nghe, liên tục nói "Có chuyện chi thì để sáng hả nói, tối rồi, mợ phải đi ngủ".

Cánh cửa buồng của tôi mở ra, bà Tám nhanh chóng đưa tôi vào trong, rồi đóng cửa lại mà ngay lập tức rời đi.

Tôi định bước ra ngoài hỏi cho rõ ràng, rốt cuộc mọi chuyện là sao?

Nhưng mà suy nghĩ lại, bản thân không dám bước ra bên ngoài, bởi vì lại sợ sẽ nhìn thấy thứ kinh dị lúc nãy thêm một lần nữa.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 3 Tiếng động


Ngọn đèn dầu trong buồng của tôi cứ sáng le lói chập chờn như muốn tắt lịm đi mọi lúc.

Xung quanh bao phủ bởi một sự yên tĩnh tới kỳ lạ.

"Chuyện chi đang xảy ra với mình vậy chứ?

Mình vào Chu phủ để làm dâu mà, không cần phải sợ, cứ bình tĩnh, bình tĩnh".

Tôi cố gắng dùng giọng nói, tự trấn an bản thân của mình, rồi bước vội lên giường mà trùm mền lại.

Khi tôi quay người vào phía bên trong vách, thì bỗng dưng có một cảm giác kỳ lạ.

"Cạch".

Một thứ âm thanh kinh dị, khiến cho người nghe cảm thấy lo sợ vang lên giữa không gian yên tĩnh, hình như có vật gì đó vừa rớt xuống sàn gạch bông thì phải.

"Âm thanh chi vậy?

Là tiếng động chi đây?".

Tôi lúc này không thể kiềm chế được nữa sự sợ hãi trong lòng, liền hoảng hốt lên tiếng.

"Cạch".

Lại có thêm một tiếng nữa, lần này hình như gần hơn một chút, có vẻ như có thứ gì đó đang tiến tới gần chỗ của tôi hơn.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, thầm nghĩ, nếu cứ nằm ở đây chờ chết cũng không phải là cách tốt, cứ ra ngoài coi thử là thứ gì sẽ hay hơn.

Nghĩ là làm, tôi tung mền ra, đưa hai chân xuống giường, cầm vội cây đèn dầu ở trên bàn, chậm rãi bước ra mở cửa.

Cánh cửa vừa mở ra, một người phụ nữ với mái tóc dài bồng bềnh xuất hiện trước mặt tôi, da dẻ của người này xanh lè xanh lét.

Tuy nhiên tôi hoàn toàn không sợ hãi, bởi vì đó chính là chị dâu của chồng tôi, bình thường chị ta rất tốt với tôi.

Người chị dâu này tên là Phạm Thị Mai, người ở trấn Hà Tiên (nay là Kiên Giang), tánh tình rất tốt, chỉ là sức khỏe có phần yếu ớt.

Tôi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì đã bị chị ta kéo vào trong buồng.

Cánh cửa buồng vừa đóng lại, thì phía bên ngoài đột nhiên vang lên một tràng cười ma mị tới rợn người, khiến cho tôi không lạnh mà rùng mình.

"Thím ba, thím có nghe thấy âm thanh vừa rồi như tôi không?".

Chị ta hình như sợ hãi tới tột đỉnh, lắp ba lắp bắp hỏi.

Tuy tôi có nghe thấy, nhưng mà nếu nói ra chắc chắn chị ta sẽ sợ hãi tới ngất xỉu mất, lúc đó sẽ gây ra nhiều chuyện rắc rối lắm.

Vì vậy, tôi khẽ lắc đầu đáp "Em không có nghe chi hết, bộ chị nghe thấy cái chi à?"

"Lúc nãy...

Tôi nghe thấy âm thanh kinh dị lắm".

"Chắc là chị nghe lộn rồi đó, chứ không gian bên ngoài yên tĩnh lắm, hoàn toàn không có chi hết".

Tôi ra sức trấn an Phạm Thị Mai, không cho chị ta suy nghĩ vớ vẩn để rồi gây ra chuyện không hay.

Câu nói của tôi vừa dứt, đột nhiên ngọn đèn bên trong buồng liền liên tục chớp tắt.

Tôi có thể nghe thấy bên ngoài, hình như có tiếng ai đó cười, giọng cười của người này vang vang, như thể từ cõi âm ty vọng lên vậy

"Thím ba, nó... nó lại tới rồi, nó... nó lại tới rồi"

Phạm Thị Mai vừa nói vừa siết chặt vào cánh tay của tôi, có vẻ như chị ta biết chắc chắn thứ gì đang ở bên ngoài, và nó dùng giọng cười vang vọng vào bên trong, nhằm để hù dọa chúng tôi.

Tôi nghi hoặc hỏi lớn "Ai ở bên ngoài đó?"

Bên ngoài đột nhiên im lặng, tôi nhìn sang Phạm Thị Mai, chỉ cảm thấy chị ta đang rất hoảng loạn, luôn miệng nói "Nó tới rồi, nó tới rồi, thím ba đừng lên tiếng nữa".

Tôi nhìn thấy nét mặt của chị ta như vậy, liền lên tiếng hỏi "Rốt cuộc là có chuyện chi vậy chị hai, thứ bên ngoài đang cười kia, hổng lẽ chị biết nó sao?".

"Chuyện này...

Chuyện này".

Nghe tôi hỏi, chị ta liền lắp ba lắp bắp giống như đang suy nghĩ có nên kể hay là không.

Tôi thở dài một tiếng, rồi nghiêm giọng nói "Có chuyện chi, thì chị phải nói ra em mới tìm cách giải quyết được chớ, nếu chị cứ im lặng như vậy, càng khiến cho mọi chuyện tồi tệ hơn đó đa".

Lúc này chị ta nhìn tôi bằng đôi mắt hoảng loạn, sau đó liền hít một hơi lạnh mà chậm rãi nói "Chuyện này thiệt sự rất kỳ quái, mỗi lần chồng tôi đi lên Gia Định (nay là Sài Gòn) mần ăn, thì tôi phải ngủ một mình trong buồng, khi đang ngủ thì đột nhiên có tiếng cười vang vọng như vậy đó".

Nghe những lời của chị ta, tôi cảm thấy tương tự bản thân mình, liền lên tiếng cắt ngang "Chắc là ảo giác thôi".

"Không đâu".

Phạm Thị Mai nói lớn, câu nói khiến cho tôi giựt mình "Nếu giống như mọi lần thì tôi cũng nghĩ là ảo giác, nhưng mà hôm nay thì khác hẳn, nó xuất hiện hù dọa tôi mà, một khuôn mặt cực kỳ kinh dị, với cái lưỡi kéo dài chạm đất, còn có hai cây răng nanh dài mọc ngược lên nữa...".

Ngọn đèn dầu bỗng dưng tắt lịm đi.

Bao phủ lên không gian là một màn đêm đen tối.

Tôi định đưa tay ra định nắm lấy tay của Phạm Thị Mai, thì đã có thứ gì đó lành lạnh chạm vào sau cổ của tôi.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, vội vàng quay sang theo phản ứng tự nhiên.

Một khuôn mặt màu trắng bệch hiện ra, nó còn có hai con mắt đen ngòm, mái tóc dài rũ rượi, hai cây răng nanh dài mọc ngược lên trên.

Điều kinh dị hơn hết chính là nó đang dùng lưỡi dài của mình liếm vào cổ của tôi.

"Á..."

Giờ phút này, tôi không thể kiềm chế được nỗi sợ hãi của mình liền la lên một tiếng thất thanh.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 4 Chu Nguyên


"Mợ ba...

Mợ ba...

Có chuyện chi trong đó vậy?"

Tiếng của bà Tám vọng từ bên ngoài vào trong buồng, khiến cho tôi giựt mình, ngồi bật dậy.

Đưa đôi mắt hoảng loạn nhìn xung quanh.

Thì ra vừa rồi tôi chỉ nằm mơ một cơn ác mộng, hiện giờ trời đã sáng.

Chỉ là cơn ác mộng kia quá thực, đối với tôi nó vẫn còn dư chấn, làm bản thân tôi không thể nào bình tĩnh lại được.

"Mợ ba...

Mợ ba, rốt cuộc đã xảy ra chuyện chi vậy?

Đã tới giờ dâng trà cho ông bà chủ rồi".

Nghe thấy giọng nói gấp gáp của bà Tám, tôi liền nhớ trực ra đã tới giờ dâng trà, nếu dâng trễ nhất định sẽ bị la rầy một trận, sau đó thì lại còn bị phạt nữa.

Đó chính là gia quy trong Chu phủ.

Tôi hít một hơi sâu rồi nói vọng ra bên ngoài "À! không có chuyện chi đâu, tôi sẽ ra ngay".

Vừa nói tôi vừa vội vã bận bộ đồ ở bên cạnh giường vào người, cầm lược chải vội mái tóc đen dài của mình, rồi bới lên theo đúng quy định trong phủ.

Cùng lúc này bà Tám đã bước vào, trên tay có cầm một cái chậu nước rửa mặt, khăn lau và nước thơm súc miệng.

Sau khi đã làm xong mọi thứ, bà Tám liền lấy dầu dừa thoa lên tóc và môi của tôi.

Cuối cùng đưa cho tôi một khay trà như thường lệ.

Trên đường đi, bà Tám có hỏi tôi, rốt cuộc là đã nằm mơ thấy gì, mà la lên dữ vậy, làm như vậy nếu để ông bà chủ biết sẽ bị phạt.

Lúc đầu tôi định kể cho bà ta nghe về cơn ác mộng, nhưng rồi nhớ trực ra chuyện hồi tối, bà ta không hề tin tưởng vào lời của tôi, luôn luôn bàn ra, nên tôi cũng chỉ đáp lại "Tôi quên rồi".

Nghe tôi nói như vậy, bà ta cũng không hỏi gì, chỉ là nét mặt có chút trầm tư, hình như cũng đã đoán được tôi đã mơ thấy gì rồi.

Chúng tôi di chuyển qua một căn buồng lớn bị đóng chặt, tôi chưa từng nhìn thấy nó mở ra bao giờ hết.

Những người trong Chu phủ cũng không hề nhắc gì tới nó.

"Thím ba, mau lên, cha má đang đợi ở trong nhà lớn".

Giọng của Phạm Thị Mai vang lên, khiến cho dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang.

Tôi nhìn sang, thì trông thấy chị ta vẫn như mọi hôm không có gì khác lạ, đặc biệt hoàn toàn khác hẳn so với người đã xuất hiện trong cơn ác mộng của tôi.

Hít một hơi sâu, tôi không quan tâm tới cơn ác mộng nữa, hiện tại mà vô dâng trà trễ sẽ có chuyện xảy ra.

Tiếng guốc mộc vang lên khi di chuyển trên sàn gạch bông của nhà lớn, tôi cũng không biết tại sao khi tiến vào nhà lớn, tiếng guốc mộc lại vang lớn hơn hẳn những nơi khác trong phủ.

Bình thường thì ở trong nhà lớn, ngồi trên ghế chỉ có cha mẹ chồng và anh chồng của tôi thôi, nhưng mà hôm nay lại xuất hiện một chàng trai lạ mặt.

Dáng vẻ của người này có phần cao ốm, lại ăn bận quần áo màu nhợt nhạt, càng khiến cho anh ta trở nên yếu ớt.

Chỉ là người này đúng thiệt là một người khôi ngô tuấn tú, dáng vẻ thư sinh.

"Cha má dùng trà".

Tôi vẫn như thường ngày tiến tới, dâng trà lên cho cha mẹ chồng.

Hai người bọn họ nâng tách trà lên, rồi uống một ngụm sau đó đặt xuống bàn.

Mẹ chồng của tôi đột nhiên hướng về chàng trai lạ mặt lên tiếng gọi "Chu Nguyên, đây chính là vợ của con".

Câu nói của bà ta làm cho tôi giựt mình, vô thức quay sang nhìn.

Chỉ là người tên Chu Nguyên kia, chỉ cười nhạt với tôi một cái, rồi hướng sang mẹ chồng tôi mà nói "Dạ, con biết rồi".

Tôi có chút ngạc nhiên vì hành động này của anh ta, nhưng mà khi nghĩ lại, dù sao tôi với anh ta cũng chỉ cưới nhau trên danh nghĩa, nhà anh ta xung hỉ, nhà tôi có thêm danh tiếng, cũng chẳng có thứ tình cảm nào gọi là yêu thương, nên chuyện cũng rất bình thường.

"Thưa cha, thưa má, con còn chút việc nên xin phép được lui ra".

Tôi cảm thấy bản thân mình ở đây, cũng chẳng được gì, vì vậy đành kiếm cớ mà rời đi.

"Ừ, con còn tính sổ sách chi tiêu trong phủ nữa mà, cứ đi mà mần việc đi".

Cha chồng của tôi vừa cười vừa lên tiếng, mẹ chồng ở bên cạnh cũng ra vẻ rất hài lòng với tôi.

Khi tôi đi ra ngoài, còn nghe tiếng bà ta tấm tắc khen ngợi tôi với Chu Nguyên.

"Mợ ba".

Vừa bước ra khỏi nhà lớn, thì đã nghe con Sen gọi.

Con Sen là một đứa nhỏ mười lăm tuổi, bị bán vào làm ở đợ, tánh tình hoạt bát, từ khi tôi vào trong phủ, nó là người nói chuyện với tôi nhiều nhất.

"Có chuyện chi mà gấp gáp dữ vậy?

Mợ còn chưa đem khay trà đi dẹp mà".

"Nhà kho có chút vấn đề rồi, lúc nãy có người định đi vào kho để lấy đồ, nhưng mà mở cửa hoài vẫn không được, ai nấy cũng đều rất sốt ruột".

"Cái gì?"

Tôi chấn động lên tiếng "Rõ ràng ngày hôm qua mợ đã kêu người tới sửa chữa cánh cửa, sao mà giờ lại không mở ra được chứ?"

Con Sen nghe tôi nói vậy liền gật đầu, rồi bày ra vẻ mặt hoang mang nói tiếp "Đúng vậy, hôm qua con cũng có thấy người do mợ tìm tới để sửa cánh cửa, chỉ là bây giờ tự nhiên nó không mở ra được, có thể là bị trục trặc ở đâu đó?"

"Thôi, để mợ tới đó coi sao đã, có chi còn biết đường khiếu nại người sửa cánh cửa nữa".

Tôi nói xong lời này, liền ngay lập tức bước tới chỗ nhà kho.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 5 Nhúm tóc


Khi tôi cùng với con Sen tới nơi, thì nhìn thấy một đám người làm đang đứng gần cánh cửa nhà kho.

Con Sen vội vàng đi về phía trước mở đường cho tôi đi vào.

Tôi bước tới gần, liền đột nhiên cảm thấy có hơi lạnh từ phía bên trong nhà kho phả ra, hơi lạnh này có phần âm lãnh, khác hẳn hoàn toàn với sự lạnh lẽo thông thường.

Tôi nhìn sang đám người làm, lên tiếng hỏi "Từ nãy tới giờ, đã có người nào thử mở cánh cửa này ra chưa?"

"Có...

Tôi có mở thử, nhưng mà hình như nó bị kẹt thứ chi đó ở bên trong, nên mở hoài cũng không ra".

Một người làm tên Lê Bửu lên tiếng, anh ta là người có sức khỏe nhất trong đám người làm, nếu như anh ta mở không ra, chắc chắn là phải kêu người tới thay cánh cửa rồi.

"Mợ ba, hình như có cái chi đó vướng vô khe cửa ạ".

Lúc tôi định sai Lê Bửu đi kêu người thợ sửa cánh cửa, thì chợt con Sen ở bên cạnh lên tiếng.

Tôi đưa mắt nhìn về hướng của nó chỉ, đúng thiệt là có một nhúm vật gì đó màu đen huyền vướng vào khe cửa.

"Chắc là vật này khiến cánh cửa bị kẹt, nguyên nhân chính là nó, nhưng mà nó hình như là tóc người mà".

Lê Bửu vừa nhìn vừa nói, câu nói của anh ta khiến cho tôi giựt mình, quả thực khi nhìn kĩ, đúng là nó rất giống một nhúm tóc dơ bẩn rối bời.

Tôi còn chưa kịp cho người tiến tới tháo nó ra, thì đột nhiên nhúm tóc đó cử động.

Cảm thấy có chuyện không ổn, tôi liền lùi về sau hai bước, tuy nhiên những người khác hình như không nhận thấy được điều này, bọn họ vẫn đứng nhìn vào khe cửa.

Nhúm tóc vừa cử động vừa mọc dài ra.

"Nhúm tóc, nó...

Nó"

Tôi không kiềm chế được sự sợ hãi của mình, vô thức lên tiếng.

Đám người làm quay sang nhìn tôi, mặt của bọn họ lộ ra vẻ ngạc nhiên, không hiểu tôi đang nói gì..

"Mợ ba, mợ làm sao vậy?"

Con Sen nghi hoặc lên tiếng hỏi.

Tôi định trả lời, thì nhúm tóc từ phía khe cửa đã bắn tới cổ của tôi, nó nhanh như chớp quấn lấy mà xiết chặt, không cho nói ra lời nào.

"Mợ ba, mợ ba"

Không nghe thấy tôi trả lời, con Sen vội vàng chạy tới bên cạnh.

Giờ phút này, nhúm tóc đã xiết chặt tới mức tôi không thể nào thở được, hai tay của tôi cứ ôm lấy cổ mình, mà chẳng thể làm gì được.

"Mợ ba...

Mợ ba bị chi vậy...

Mợ ba".

Nhìn thấy tình hình của tôi, con Sen hoảng loạn kêu lên.

Đám người làm cũng chú ý tới, Lê Bửu khẩn trương lên tiếng "Để tôi đi kêu bà chủ".

Ở phía bên đây, tôi đã đứng không còn vững được nữa, định té xuống đất, cũng may có con Sen đỡ lấy được.

"Mợ ba...

Mợ ba...

Mợ sao vậy?

Mợ nói chi đi...

Mợ đừng làm con sợ".

Con Sen bất chợt nói lớn, nó như muốn khóc.

Tôi thì chẳng quan tâm tới chuyện đó, bởi vì hiện giờ nhúm tóc xiết càng lúc càng chặt hơn, chắc chắn nó đang muốn lấy mạng tôi rồi.

"Có chuyện chi mà la hét um sùm vậy đa?"

Chu Nguyên không biết từ đâu xuất hiện, anh ta khó chịu lên tiếng hỏi.

Con Sen vội vàng trả lời "Dạ, mợ ba bị chi đó, tự nhiên không nói chi hết, còn té xuống nữa, cậu ba tới dòm thử coi sao".

Nghe câu nói, Chu Nguyên bước tới gần đây tôi.

Ánh mắt anh ta chợt chuyển về hướng cánh cửa nhà kho, khuôn mặt cũng tối sầm lại.

Có vẻ như anh ta cũng trông thấy nhúm tóc quái dị kia.

"Cậu ba...

Hình như mợ ba đang khó thở..."

"Im ngay"

Lời của con Sen còn chưa nói xong, thì Chu Nguyên đã ngay lập tức quát lớn.

Tiếng quát tháo này, khiến cho những người làm xung quanh cũng im lặng theo con Sen.

Chu Nguyên dùng bàn tay phải đặt vào nhúm tóc lơ lửng trên không trung, nối từ cánh cửa nhà kho tới cổ tôi.

Nếu những người nào không nhìn thấy nhúm tóc, rất có thể người ta sẽ ngạc nhiên, khi một người lại để bàn tay mình lơ lửng giữa không trung như vậy.

Tôi vẫn còn khó hiểu, không biết rốt cuộc anh ta định làm gì, thì lúc này anh ta lại lẩm nhẩm gì đó.

Anh ta vừa đọc, nhúm tóc cũng bắt đầu nới lỏng cổ của tôi hơn.

Coi bộ anh ta có thể xử lý những chuyện này, nhưng mà anh ta học từ đâu, và không phải sức khỏe rất yếu cần cưới tôi để xung hỉ hay sao?

Trong lúc tôi mải mê suy nghĩ, nhúm tóc chầm chậm tan biến trong không trung, giống hệt như chưa có chuyện gì xảy ra vậy.

Sau khi đã xử lý xong nhúm tóc, Chu Nguyên quay sang phía tôi, ẵm tôi lên.

Lúc này tôi cảm thấy có gì đó rất khác lạ, cơ thể của anh ta khá lạnh, không giống người bình thường.

Khi nhìn kỹ khuôn mặt, tôi như muốn đứng hình, bởi vẻ mặt rất u ám, như thể người sắp chết vậy.

"Lan, em có sao không?"

Chu Nguyên vừa nhìn tôi vừa hỏi, giọng nói có phần trầm ấm, khác hẳn lúc nãy.

Tôi lắc đầu, trả lời "Em chỉ hơi khó thở thôi".

"Sao vậy, con Lan nó bị làm sao vậy?"

Lê Bửu vừa dẫn mẹ chồng tôi ra, bà ta liền hốt hoảng lên tiếng hỏi.

"Không sao đâu mẹ, cô ấy chỉ bị khó thở thôi".
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 6 Đừng trả lời


Nghe Chu Nguyên nói vậy, vẻ mặt của bà ta hình như biết chuyện gì đã xảy ra, vội nói "Nếu vậy, con ẵm nó về buồng đi, ở ngoài này gió mái lắm, bị trúng gió là khổ thân nữa".

Chu Nguyên dạ một tiếng, rồi ẵm tôi về buồng.

Anh ta đặt tôi lên giường, sau đó bước ra bên ngoài, dặn dò người làm mà rời đi.

Khi anh ta đi khuất, tôi mới cảm thấy bản thân dễ thở hơn, hình như trên người anh ta có thứ gì đó, khiến cho tôi hô hấp không thông.

"Reng...

Reng..."

Có tiếng chuông vang lên.

Tôi ngơ ngác nhìn sang, chợt nhận ra khung cảnh đã bị bao phủ bởi một màn đêm đen tối.

Có ai đó đang đứng bên ngoài, tay cầm một chùm chuông nhỏ, khe khẽ rung lên.

Âm thanh như thể thu hút mọi sự chú ý của tôi vậy.

"Cô tên là chi?"

Một giọng nói lạnh lẽo từ bên ngoài vọng vào.

Tôi định trả lời, nhưng mà phát hiện ra bản thân không tài nào nói được, có thứ gì đó chặn ở cổ họng của tôi.

"Cô tên là chi?

Hãy trả lời tôi đi"

Bên ngoài tiếp tục vang lên tiếng hỏi.

Nó làm cho lòng dạ của tôi nôn nóng lên, trong lòng rất muốn mua trả lời câu hỏi, nhưng cố gắng bao nhiêu, cũng không thể nào phát ra âm thanh.

"ĐỪNG TRẢ LỜI NÓ".

Giọng của đứa em họ tôi vang lên rất lớn.

Tôi mở lớn đôi mắt ra, mới phát hiện bản thân lại tiếp tục nằm mơ.

Mồ hôi hột ướt đẫm khắp người.

Nhìn xung quanh, cũng không có gì thay đổi hết, vẫn là căn buồng vào ban ngày.

Sau đó, định nằm xuống nghỉ ngơi thì nhớ trực ra một chuyện.

Trong cơn ác mộng vừa rồi, tôi có nghe thấy tiếng của thằng em họ mình.

Nó tên là Võ Thành Kiệt, lúc nhỏ có theo một ông thầy pháp học chút ít chú thuật, việc nó xuất hiện trong cơn ác mộng và ngăn cản không cho tôi trả lời, có khi nào liên quan tới những chuyện vừa rồi hay không?

Nghỉ ngợi một hồi lâu, tôi quyết định viết cho nó một lá thơ, kêu nó tới đây coi sao, nhưng mà sợ rằng nếu trực tiếp đi gửi lá thơ này, thì sẽ gây ra nhiều chuyện rắc rối, chắc là phải tìm cơ hội mới được.

"Mời thầy lang vô đây".

Giọng của con Sen vang lên, đồng thời cánh cửa buồng cũng mở ra.

Một người đàn ông già xuất hiện.

Vẻ mặt của ông ta rất phúc hậu, tạo cảm tình ngay lần gặp đầu tiên.

"Dạ, đây là thầy lang, do đích thân mợ hai mời về để khám cho mợ ạ!"

Con Sen khẽ lên tiếng.

Tôi ừ một tiếng, rồi cho ông thầy lang tới bắt mạch.

Sau một vài giây, ông ta hướng tôi mà nói "Thưa mợ ba, sức khỏe của mợ có chút yếu, chắc là gần đây ăn ngủ không ngon, để tôi kê đơn hốt thuốc, nhất định uống vô sẽ khỏe mạnh lại thôi".

"Sen cùng với mợ đi theo thầy lang hốt thuốc đi con".

Tôi thầm nghĩ đây chính là cơ hội tốt nhất để tôi ra bên ngoài gửi thơ về quê, liền vội vàng ra lệnh cho con Sen.

Con Sen nghe vậy, lấy làm ngạc nhiên, lên tiếng "Mợ ba cứ để con đi mình ên là được rồi, sức khỏe mợ đang yếu, sao mà đi được".

"Không sao hết" Tôi lắc đầu nói "Mợ vẫn có thể di chuyển được mà, với lại mợ phải đích thân theo thầy lang đi hốt thuốc, đặng còn biết đường uống thuốc và kiêng cữ nữa".

Ông thầy lang chợt gật đầu, nói "Như vậy cũng tốt, sức khỏe mợ ba không phải quá kém, đi ra bên ngoài tiếp xúc với ánh mặt trời sẽ giúp mau hồi phục hơn".

Tuy con Sen hơi e ngại, nhưng mà vẫn dạ một tiếng, tôi biết rất rõ, nếu nó mà để tôi đi ra ngoài rồi xảy ra chuyện gì, thì nó sẽ bị no đòn.

Chúng tôi bước vội ra bên ngoài.

Di chuyển qua các dãy hành lang, vẫn không nhìn thấy cha mẹ và chồng của tôi đâu, có vẻ như bọn họ đang có việc cần làm.

Từ khi tôi đặt chân vào Chu phủ, tôi chưa từng bước ra bên ngoài phủ bao giờ, đây chính là lần đầu tiên.

Bên ngoài phủ cũng không quá tấp nập, những nhà cửa và người buông bán vùng này hầu hết là người Việt và người Minh Hương (người Trung Quốc thời nhà Minh, chạy loạn vào vùng Nam Kỳ Lục Tỉnh), bọn họ sống theo từng khu vực nhỏ xen lẫn với nhau.

Nếu tôi nhớ không nhầm, hình như tổ tiên của Chu gia là người Minh Hương, nhưng mà bọn họ lại có cách sinh sống giống hệt người Việt.

"Phía trước là tiệm thuốc của tôi".

Ông thầy lang lên tiếng, làm dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang, tôi quay sang ông ta ừ một tiếng.

"Mợ ba, hình như mợ muốn mua chi hả?

Con thấy nãy giờ mợ cứ nhìn sang mấy chiếc ghe đậu trên sông không à".

Nghe con Sen hỏi đột ngột, tôi liền gật đầu rồi đáp "Đúng vậy, con cứ vô tiệm thuốc với thầy lang, mợ ra đây lát rồi vô sau".

Không cho nó kịp trả lời, tôi đã bước tới chỗ một chiếc ghe đậu khá gần.

Tôi biết chiếc ghe này, nó hay di chuyển tới thôn Trinh Phụ của tôi để buôn bán, chỉ cần nhờ chủ ghe gửi dùm, chắc chắn sẽ tới được tay Võ Thành Kiệt mà không bị dị nghị.

"Ồ!

Lan, lâu rồi mới thấy con".

Bà chủ ghe vừa nhìn thấy tôi đã vội vàng kêu lên.

Tôi mỉm cười, rồi bước tới nói "Dạ, lâu rồi con cũng không gặp lại cô".

"Nghe nói con mần dâu ở Chu phủ phải không?

Cái nhà danh gia vọng tộc ở miệt Gò Công đó".

"Dạ!

Con cũng mới về mần dâu thôi, mà lần này ra đây định nhờ cô gửi lá thơ này về quê dùm con".

Tôi quyết định đi thẳng vào chuyện chính, đưa cho bà ta lá thơ với một ít tiền kèm theo, bà ta thấy vậy liền gật đầu đồng ý.

Tôi nói thêm vài câu xã giao nữa, rồi ngay lập tức quay trở lại tiệm thuốc.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 7 Tiếng nói bên ngoài


Khi tôi trở về phủ, thì đụng mặt người chị dâu của mình - Phạm Thị Mai, chị ta lại bắt đầu cằn nhằn về việc tại sao tôi chưa khỏe, mà đã đi ra bên ngoài như vậy.

Tôi biết chị ta có ý tốt, cũng chẳng nói câu gì ngoài câu xin lỗi, và lắng nghe hết thảy những điều mà chị ta nói.

Sao một đoạn nói chuyện cùng với chị ta, tôi cũng phải trở về buồng để hoàn thành xong mớ sổ sách chi tiêu.

Ở Chu phủ việc chi tiêu khá là phức tạp, ngoài việc lo tiền mua đồ ăn thức uống và một số chi tiêu khác trong gia đình, còn phải kiêm luôn số tiền cho những người làm chủ, rồi tính lương cho người làm.

Khi di chuyển trở về, tôi có đi ngang căn buồng trống.

Bình thường cũng không để ý nhiều, nhưng hôm nay hình như tôi nghe thấy ở bên trong có âm thanh gì đó.

Vừa giống như tiếng cười giỡn của con nít, lại vừa giống như là tiếng khóc của một người phụ nữ.

"Mợ ba...

Sao lại đứng ở đây?"

Bà Tám không biết từ đâu xuất hiện, đột nhiên lên tiếng khiến cho tôi giựt mình nhìn sang.

"Hình như bên trong có tiếng chi đó".

Tôi không thể kiềm chế được sự nghi hoặc, liền vô thức lên tiếng nói một câu.

"Mở ba chắc là nghe lộn tiếng gió thổi rồi, đây là căn buồng trống, cũng để trống rất lâu rồi, ông bà chủ còn ra lệnh cấm người khác vô, nên chắc chắn bên trong sẽ không có ai đâu"

Giọng bà Tám nói chuyện rất chắc chắn, chưa bao giờ tôi nhìn thấy bà ta nghiêm túc tới như vậy.

"Mà mợ ba nè".

Tôi đang suy nghĩ, thì đột nhiên bà ta lại lên tiếng, âm thanh có chút lạnh lẽo "Tôi thấy sắc mặt của mợ ba không được tốt lắm, vì vậy nên về buồng nghỉ ngơi cho nhiều vô, hạn chế ra bên ngoài vào ban đêm ban hôm, trúng gió đó".

Lời nói này của bà Tám tuy mang ý nghĩa là lo lắng, nhưng lại phảng phất vẻ gì đó rất kì quái.

Tôi định lên tiếng hỏi coi rốt cuộc là câu nói này có ý nghĩa là gì? thì đột nhiên bà Tám đã lên tiếng trước "Thôi!

Tôi còn phải đi mần việc nữa, mợ ba hãy nhớ lời tôi dặn đó nhen"

Nói xong lời này, bà ta vội vã rời đi không để cho tôi kịp phản ứng lại.

Suy đi nghĩ lại, tôi vẫn cảm thấy lời nói của bà Tám, chắc chắn là có ẩn ý gì đó.

Màn đêm nhanh chóng phủ xuống khắp Chu phủ, hôm nay tôi có chuẩn bị nước sẵn, nếu có khô cổ họng thì sẽ lấy ra uống ngay, tránh lại bị hù dọa giống ngày hôm bữa.

"Cô gái, sao cô lại tới đây".

Bầu không gian bên ngoài đang chìm vào yên ắng, đột nhiên có một giọng nói vang lên, đó là giọng nói của một người đàn ông khoảng 30 tuổi gì đó.

Tôi bị giọng nói này làm chú ý, liền đưa mắt nhìn ra bên ngoài, chỉ là bên ngoài không có một bóng người, tất cả hành lang đều tối đen, các căn buồng bên cạnh đều đã khóa kín, tắt đèn từ lúc nào.

Tôi rõ ràng nghe thấy tiếng này phát ra ở bên ngoài buồng của mình, nhưng chỉ vang lên một lần duy nhất, rồi hoàn toàn biến mất, như chưa từng xuất hiện vậy.

Trong lòng tôi cảm thấy bất an, định ra bên ngoài coi sao, nhưng nhớ trực lại lời của bà Tám nói hồi sáng, có khi nào, bà ta biết được đêm nay ở ngoài buồng của tôi, chắc chắn có chuyện kỳ quái gì sao?

Tâm trạng của tôi có chút sợ hãi, liền quyết định tiến ra bên ngoài để khóa chặt cánh cửa lại, bởi vì nếu khi cánh cửa buồng mà mở ra, thì lại giống như cơn ác mộng ngày hôm qua, sẽ gặp phải quỷ ma nữa cho mà coi.

Sau khi đóng xong cánh cửa buồng, tôi vội vàng nằm lên giường, quyết định sẽ không tắt đèn.

Chỉ là ánh sáng của ngọn đèn dầu ngày hôm nay lại mờ mờ ảo ảo, soi rọi vào không gian tĩnh lặng, mà chiếu dài xa tít trong bóng tối.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng định thần lại.

Nhưng mà mọi chuyện không dừng lại ở đó, trong không gian u ám này, tôi lại nghe thấy tiếng ai đó đang khóc,

Tiếng khóc này, giống hệt như tiếng lúc nãy tôi nghe thấy ở trong căn buồng trống.

Tâm trạng tôi có chút hoang mang vì sợ hãi, không nghĩ ngợi gì nhiều, tôi liền lập tức niệm Phật.

Cứ niệm như vậy khoảng độ một hồi, thì tiếng khóc bên ngoài bỗng dưng biến mất, chỉ là lúc này hình như có một trận gió rất lớn đang thổi ở bên ngoài, âm thanh nghe vô cùng giận dữ.

Cánh cửa sổ ở căn buồng của tôi khi bị thứ gì đó gõ vào, âm thanh vang lên cốc cốc không ngừng.

Tôi im lặng, không biết nên làm gì, thì bất chợt không gian trở nên lạnh lẽo, một sự lạnh lẽo kỳ lạ, như thể từ âm ty trào lên vậy.

Nét mặt của tôi bắt đầu trở nên hoảng loạn, miệng thì không ngừng tự nhủ "Không sao hết, chỉ là một cơn ác mộng nữa mà thôi, thức dậy sẽ không sao hết".

Tuy đã trấn an bản thân là như vậy, nhưng tâm trạng của tôi hoàn toàn không tốt hơn được chút nào, trong lòng luôn có cảm giác nhất định sắp có chuyện gì đó sẽ xảy ra.

"Cô đang sợ à, đừng sợ...

Đừng sợ"

Ở bên ngoài lại tiếp tục vang lên âm thanh lạ, chỉ là tôi hoàn toàn không thấy bóng ai hết.

Im lặng, tôi hình như đã bỏ qua chuyện quan trọng gì đó rồi.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 8 Bám theo sau


Bình thường dãy hành lang bên ngoài vào ban đêm luôn yên tĩnh, những ngày đầu tôi về đây làm dâu nó đều như vậy.

Chỉ là, sau khi tôi nhìn thấy đứa trẻ ma kia, thì mọi chuyện đã bắt đầu diễn biến tồi tệ hơn.

Không lẽ mọi chuyện là có liên quan tới đứa trẻ ma kia sao?

"Cạch"

Một tiếng động ở bên ngoài cửa sổ vang lên, nó khiến cho tôi giựt mình mà chú ý tới.

Trong ánh mắt của tôi, mơ hồ nhìn thấy ở bên ngoài có một cái bóng trẻ con, nó đang tiến tới chỗ cánh cửa buồng.

Càng tiến tới gần, tôi càng nhìn rõ hơn bộ dạng khác thường, nó di chuyển một cách vặn vẹo thân người, không giống như người bình thường.

Ngọn đèn mờ mờ đang chiếu rọi không gian khẽ lay động, tiếng gió thổi hòa vào âm thanh khóc than bất chợt vang lên liên hồi, tôi thực sự cảm thấy vô cùng hoảng sợ trước tình cảnh như vầy.

Còn chưa biết nên làm gì, thì một mùi hôi thúi thoang thoảng tỏa ra khắp mọi nơi, có vẻ như là nó bốc ra từ thứ đang di chuyển tới buồng của tôi.

Tôi đưa tay lên che mũi, vội vàng lùi sát vào bên trong vách tường, nhằm để giữ khoảng cách an toàn.

Còn chưa kịp chạm vào vách tường, thì cánh cửa buồng chầm chậm mở ra, mùi hôi thúi xông thẳng vào lỗ mũi của tôi.

Tiếng khóc cũng lớn hơn lúc nãy nhiều, ngọn đèn dầu ở trên bàn lúc này như muốn tắt lịm đi.

Tôi sợ hãi, cố gắng trùm mền lại.

"Mợ ba...

Mợ ba, tỉnh lại đi"

Tôi lại giựt mình tỉnh dậy, nhìn xung quanh, không gian vẫn bình thường như mọi khi.

Con Sen đứng trước mặt lo lắng.

Bình thường nó không bao giờ kêu tôi dậy vào buổi sáng mà, sao hôm nay nó lại xuất hiện chứ.

"Mợ ba"

Con Sen khẽ lay động tôi, khiến cho tôi trở về với hiện thực, lên tiếng "Không có chi hết, mợ không có chi hết...

Mà sao con lại ở đây?

Bà Tám đâu?"

"Bà Tám đang lo chuyện cơm nước, nên biểu con vô đây để đánh thức mợ dậy".

Nghe con Sen nói, tôi có chút ngạc nhiên hỏi "Sao lại lo chuyện cơm nước?

Bộ hôm nay có khách tới phủ hả?"

Nó lắc đầu, đáp "Em cũng hổng biết nữa, mà bà Tám hôm nay lạ lắm đó đa".

Tôi cảm thấy chuyện này có gì đó không ổn, nhưng lại không biết nó không ổn ở chỗ nào.

Con Sen lại nói "Thôi, mợ ba rửa mặt thay đồ, còn dâng trà cho ông bà chủ nữa".

Tôi ừ một tiếng, sau đó vẫn như thường ngày, rửa mặt súc miệng, thay đổi quần áo, làm lại tóc tai.

Tôi cùng với con Sen nhanh chóng đi ra khỏi buồng, khi di chuyển tới căn buồng bỏ trống, tôi vẫn có cảm giác có gì đó quái lạ.

Tôi khẽ nhìn sang đó một cái, có vẻ như không gian bên trong hoàn toàn yên ắng, có phần mờ tối và âm u.

Khi tôi tiến xa căn buồng trống, thì đột nhiên có cái gì đó không ổn, ngoài tiếng bước chân của chúng tôi ra, hình như lẳng lặng có ai đó đang đi theo.

Tuy nhiên khi tôi quay lại nhìn, thì chẳng có ai hết, lúc đó trong lòng tôi nghĩ chắc là bản thân nghe nhầm, vì hồi tối bị ám ảnh, nên bây giờ nghi thần nghi quỷ đây mà.

Con Sen ở bên cạnh tôi cũng không tỏ ra vẻ gì, bình thường nó nhát gan lắm, vì vậy tôi càng chắc chắn bản thân mình đã nghe nhầm.

Lúc tôi định bỏ qua những hoài nghi, thì đột nhiên lại nghe thấy tiếng khóc, âm thanh này, giống hệt như âm thanh mà hồi tối hôm qua tôi đã nghe thấy.

Trong lòng tôi lại bắt đầu căng thẳng.

Đầu óc của tôi chợt suy nghĩ, hiện tại đang là ban ngày ban mặt, làm sao mà có thể xuất hiện những chuyện ma quỷ được chứ?

Nỗi sợ hãi len lỏi vào trong thâm tâm.

Không biết có phải do tôi đã bắt đầu sợ hãi hay không, mà hình như tiếng khóc đang càng ngày càng lớn hơn.

Có vẻ như, cái thứ không sạch sẽ kia, đang tiến dần dần tới chỗ tôi.

Lúc này, tôi không biết làm gì ngoài việc đi thực nhanh, chỉ cần tới nhà lớn, nơi đó là nơi thờ phụng của tổ tiên nhà họ Chu, chắc chắn ma quỷ sẽ không dám bén mảng tới.

"Thím ba, sao nhìn mặt thím có vẻ không ổn vậy?

Bộ uống thuốc của thầy Tư hổng có tác dụng sao?"

Phạm Thị Mai không biết từ đâu xuất hiện, chị ta nghi hoặc nhìn chằm chằm vào tôi mà hỏi.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, khe khẽ trả lời "Hổng có chuyện chi hết, chắc là do em ngủ không ngon thôi".

Chị ta im lặng không nói gì, chỉ là hiện giờ ánh mắt của chị ta đang chú ý phía sau lưng tôi, sắc mặt cũng tối sầm lại, giống hệt như chị ta đã nhìn thấy thứ đáng sợ.

Tôi định lên tiếng hỏi, thì con Sen ở bên cạnh đã thúc giục tôi vào bên trong nhà lớn dâng trà.

Đồng thời lúc đó, Phạm Thị Mai cũng đột nhiên rời đi, chị ta đi khá nhanh, và mang theo dáng vẻ sợ hãi.

Nếu như tôi đoán không lầm thì chắc chắn trong Chu phủ này, đang ẩn chứa một bí mật rất lớn, mà những người ở đây một khoảng thời gian nhất định, và có thế lực mới biết được.

Đáng tiếc, tôi chỉ mới vào phủ không lâu, mọi chuyện vẫn còn chưa rõ hết, những người trong phủ cũng không nói gì, nên rất khó để biết chuyện gì đang xảy ra.

Giờ phút này, tôi chỉ hy vọng thằng em họ Võ Thành Kiệt của mình tới đây nhanh chóng, để còn có thể nói cho tôi biết, trong Chu phủ thực sự có ma quỷ gì hay không?
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 9 Căn nhà kỳ lạ


Lúc tôi đi ra bên ngoài thì nhìn thấy Chu Nguyên, vẻ mặt của anh ta khiến tôi cảm thấy chắc chắn có chuyện gì rồi, liền lên tiếng hỏi "Bộ có chuyện chi hay sao?

Mà nhìn mặt anh không được ổn cho lắm?".

Anh ta khi nghe tôi hỏi như vậy liền lập tức lắc đầu, rồi nhìn tôi một cái, mà kéo tôi đi.

Cái hành động này càng làm lòng tôi bất an, không biết anh ta sẽ lôi tôi đi tới chỗ nào.

Chúng tôi di chuyển qua dãy hành lang dài, rồi vòng qua vài con đường chặt hẹp trong phủ, những con đường này, tôi hoàn toàn không biết tới, người trong Chu phủ cũng chưa từng nói tới.

"Tới nơi rồi, đã tới nơi rồi".

Đi được một đoạn, Chu Nguyên đột nhiên lên tiếng, nét mặt của anh ta có vẻ vui mừng.

Tôi nhíu mày nhìn về phía trước, thì ra là một căn nhà nhỏ, có phần cũ kĩ.

Khi chúng tôi bước lên trên sàn nhà, Chu Nguyên liền quay sang tôi, tươi cười nói "Lan, đã lâu lắm rồi anh mới tới chỗ này, từ lúc anh bị bệnh, anh đã phải ở suốt trong buồng".

Tôi ừ một tiếng rồi nói "Suốt ngày ở trong buồng chắc chắn là anh buồn lắm, giờ khỏe mạnh lại rồi, có thể tha hồ mà làm những thứ mình thích".

Nghe những lời này của tôi nói, Chu Nguyên liền mỉm cười, sau đó quay mặt về phía trong của căn nhà.

Hành động anh ta lúc này rất kỳ lạ.

Tôi cũng theo hướng của anh ta mà nhìn vào trong nhà, định lên tiếng hỏi, thì lúc này ở phía khuất trong bóng tối, đột nhiên xuất hiện bóng người đen thui đang bước đi lảo đảo, và hình như là quan sát chúng tôi từ xa.

Trong lúc tôi mải mê suy nghĩ, thì Chu Nguyên đã bước vào trong, hướng về phía cái bóng đen đó mà bước tới.

Tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi, nếu như tôi theo anh ta bước vào trong, chắc chắn sẽ phải đối diện với thứ kinh dị kia, nhưng mà cứ đứng miết ở đây thì cũng không phải là cách.

"Lan, em sao vậy?

Sao không đi vô".

Chu Nguyên lên tiếng hỏi.

Tôi khẽ gật đầu đáp "Em không có sao hết, anh cứ vô đi, em sẽ đi theo sau mà".

Hết cách, tôi chỉ biết hít một hơi thiệt sâu, rồi đi sát theo anh ta, sát tới nỗi như thể muốn ôm chầm lấy anh ta.

"Anh từng đọc trong một cuốn sách cũ, cũng đã rất lâu rất lâu về trước rồi, nó có nói rằng, những nơi đã bị bỏ hoang một khoảng thời gian dài, sẽ xuất hiện những thứ không sạch sẽ, em có tin là thiệt không?"

"Anh đang nói chi vậy?"

Anh ta càng nói càng khó hiểu, rốt cuộc là anh ta đang muốn ám chỉ tới điều gì? với một không gian u ám như vậy, tôi không thực sự muốn nghe kể truyện ma đâu.

"Thôi, giờ thì bọn ta về thôi".

Chu Nguyên lên tiếng, nét mặt vẫn rất bình thản, bình thản tới mức tôi không hiểu anh ta muốn gì nữa.

"Được".

Tôi lên tiếng, rồi sau đó cùng với anh ta đi ra khỏi căn nhà này, chỉ là theo cảm giác của riêng tôi, chỗ này có cái gì đó không ổn.

Chắc chắn có thứ gì ở bên trong và Chu Nguyên biết về thứ này, có khi nào nó có liên quan tới việc tôi gả vào đây để xung hỉ hay không?

Chúng tôi vòng theo lối cũ để ra bên ngoài.

Đương nhiên phải đi qua những con đường mà tôi hoàn toàn chưa quen thuộc.

"Lan, em từ khi vô Chu phủ, có cảm thấy chuyện chi khác thường hay không?"

Chu Nguyên khe khẽ lên tiếng.

"Chuyện khác thường hả?"

Tôi có chút ngạc nhiên, không hiểu hàm ý bên trong câu hỏi này, nên mới vô thức hỏi lại cho kỹ càng hơn.

Chu Nguyên bất chợt nắm lấy bàn tay của tôi, nó làm cho tôi có chút hoảng loạn, không biết anh ta định làm gì, và những lời nói kia là sao?

Chỉ là nó tạo cho tôi cảm giác chuyện này không hề đơn giản, hình như có điều gì đó ẩn đằng sau mọi chuyện, mà tôi đã nhận thấy từ những ngày qua.

Anh ta không trả lời câu hỏi của tôi, mà chỉ nhìn tôi một cái thật lâu, sau đó chúng tôi đi ra bên ngoài.

"Những chuyện vừa rồi, và nơi anh vừa đưa em tới, em nhất định không được nói với bất kỳ ai trong gia đình này, nếu không sẽ xảy ra chuyện khó lường đó".

"Sao vậy? bộ có chuyện chi không ổn hả?"

Tôi nghi hoặc bất giác lên tiếng hỏi.

Chu Nguyên lúc này im lặng không trả lời.

Sức mạnh của anh ta có chút thay đổi, tựa hồ như những chuyện vừa rồi rất bí mật, không thể tiết lộ được.

Chỉ có điều sau đó anh ta liền chậm rãi lên tiếng "Chuyện vừa rồi và nơi vừa rồi anh đưa em tới là một bí mật rất lớn, nếu em để lộ ra thì anh sẽ bị trách phạt đó".

"Trách phạt sao?

Nghiêm trọng quá!

"

Tôi ngạc nhiên, nhưng rồi nhìn về phía anh ta, mà gật đầu đồng ý.

Thấy tôi đã đồng ý giữ kín bí mật này, anh ta liền mỉm cười rồi rời đi, dáng vẽ vẫn như bình thường, tôi nhìn thấy không có gì khác lạ.

Lúc tôi định theo lối hành lang cũ để trở về buồng, vì vẫn còn một số sổ sách chưa xử lý xong.

Thì phía sau lưng đột nhiên vang lên một âm thanh bất thường, nó mang vẻ hết sức kỳ quái.

Không nghĩ ngợi nhiều, tôi liền ngay lập tức quay lại, thì phát hiện người phía sau tôi chính là bà Tám.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 10 Theo dõi


"Mợ ba, sao lại đứng ngơ ngác ở đây chứ?

Hổng lẽ lại gặp phải chuyện chi nữa rồi sao?".

Vừa nói bà Tám vừa đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi nghe như vậy, trong lòng có chút ngạc nhiên, bởi vì không lẽ bà ta không nhìn thấy Chu Nguyên lúc nãy đang nói chuyện với tôi hay sao?

Nhưng rồi vẫn chậm rãi trả lời "Không có chi đâu, tôi mới đi loanh quanh, và đột nhiên nhớ ra vẫn còn một số sổ sách chưa xử lý, nên bà mới trông thấy tôi đứng ngơ ngác vậy thôi".

"À, thì ra là vậy".

Bà Tám khẽ thở dài, ánh mắt cũng bớt đi sự kỳ quái.

Sau khi im lặng vài giây, bà ta bỗng nhiên lại nói "Gần đây tôi thấy mợ ba có vẻ không được tốt cho lắm, nếu không có chuyện chi, thì buổi tối nên hạn chế ra bên ngoài, với lại thời tiết đang chuyển biến xấu, mợ cũng không nên đi lung tung nhiều, trúng gió thì khổ thân".

Bà ta nói chuyện với một giọng điệu khe khẽ, như thể đang kể chuyện ma vậy.

Tôi thật sự muốn hỏi rốt cuộc là bà ta có ý tứ gì đây, nhưng khi nhìn thấy nét mặt của bà ta có phần nghiêm trọng, tôi liền cảm thấy không đủ dũng cảm mà lên tiếng hỏi.

"Ở Chu phủ này, có một vài nơi tuyệt đối không nên đặt chân tới, nếu không hậu quả sẽ khó lường".

"Là nơi nào vậy?"

"Thì chính là những nơi mà tôi chưa từng dẫn mợ ba tới, những nơi đó được gọi là những nơi cấm tới trong Chu phủ, mợ nên cẩn thận".

Nói xong những lời này, bà Tám liền rời đi.

Tôi lúc này có chút hoang mang, không lẽ bà ta đang ám chỉ về nơi mà Chu Nguyên vừa mới đưa tôi tới hay sao?

Chỉ có điều câu hỏi lớn nhất lúc này tôi đặt ra chính là, bí mật gì đang được che giấu ở trong Chu phủ này?

Cách giải thích duy nhất cho chuyện này, có thể là những người họ Chu và những người làm lâu trong Chu phủ đang muốn che giấu một vụ việc rất kinh khủng.

Khi nghĩ tới đây, bầu không khí đột nhiên vô cùng lạnh lẽo, nó lạnh lẽo một cách rất kỳ lạ.

Tôi định nhìn xung quanh coi thử có gì khác lạ hay không, đột nhiên vừa mới quay người, đã bị một ngọn gió không biết ở đâu thổi tới.

Cơn gió này cực kì lạnh lẽo, như thể thổi lên từ âm ty, sống lưng của tôi cũng vì vậy mà nổi lên từng đợt sợ hãi, tim trong lòng ngực cũng đã loạn nhịp, bởi vì không kiềm chế được hơi thở của mình.

Lòng bàn tay của tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Trong đầu tôi bất chợt hiện ra một ý nghĩ, hình như có ai đó đang đứng ở đằng xa xa, theo dõi nhất cử nhất động của tôi.

Chỉ là tôi vẫn không cảm nhận được người kia hiện giờ đang đứng ở đâu.

Căn buồng trống sao?

"Cạch cạch cạch cạch".

Có tiếng gì đó va chạm vào nhau bất chợt vang lên.

Nó kéo suy nghĩ của tôi trở về hiện tại, tôi ngay lập tức nhìn về phía đó, thì ra chính là con Sen đang chạy tới, bộ dạng có chút gấp gáp.

"Sen, sao con chạy gấp gáp như vậy chứ?"

Tôi ngạc nhiên lên tiếng hỏi.

Con Sen dừng lại trước mặt của tôi, sau khi hít một hơi sâu, liền nói "Có người nhà của mợ ba lên thăm, cậu ta đang đứng ở bên ngoài".

Câu nói của nó làm tôi liên tưởng tới Võ Thành Kiệt, chắc chắn là đứa em họ này của tôi đã tới, liền gấp gáp đáp lại "Được rồi, mợ sẽ tới đó liền".

Tôi cùng với con Sen bước ra bên ngoài.

Âm thanh tiếng bước chân của tôi, bỗng nhiên vang vọng trên hành lang yên tĩnh.

Lạch cạch.

Lạch cạch.

Lạch cạch.

Đang di chuyển, tôi chợt cảm thấy tiếng động này có phần kỳ lạ hơn so với bình thường.

Lạch cạch.

Lạch cạch.

Lạch cạch.

Hình như ngoài tiếng bước chân của tôi và con Sen ra, vẫn còn tiếng bước chân của ai đó nữa.

Nghĩ vậy, tôi ngay lập tức quay về sau nhìn, chỉ là trong không gian này, ngoài tôi và con Sen ra, thì chẳng có ai, vậy thì tiếng bước chân kia từ đâu xuất hiện?

Tôi dừng bước, đưa tai lắng nghe nơi nào phát ra âm thanh, sau vài giây tôi có thể cảm nhận thấy âm thanh kia, hình như phát ra từ hướng căn buồng trống.

Âm thanh này rất giống như tiếng bước chân của một người đàn ông, đạp mạnh vào nền gạch bông, người này bước đi rất đều và có quy luật.

Lạch cạch.

Lạch cạch.

Lạch cạch.

Âm thanh kia hình như càng lúc càng lớn, như thể nó đang muốn tiến về phía tôi vậy.

"Hổng lẽ, trong Chu phủ này, thiệt sự có thứ không sạch sẽ sao?"

Trong đầu tôi chợt lóe lên ý nghĩ đó.

Nhưng rồi bỗng dưng tôi lại nghĩ tới một trường hợp khác, có khi nào nó có liên quan tới việc tôi gả vào trong phủ, để xung hỉ không?

Tâm trạng của tôi lúc này hết sức ngạc nhiên, tới độ cắn chặt môi, không dám thở mạnh và cũng không dám lên tiếng.

Giờ phút này, tôi phải đi tới chỗ Võ Thành Kiệt trước khi thứ kia đuổi theo, nếu như bị bắt được, tôi cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa, có thể nó sẽ giết chết tôi giống như một số câu truyện ma thường lưu truyền trong nhân gian, cũng có thể nó sẽ sử dụng tôi như một vật phẩm dùng để tế tự.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 11 Nói chuyện


Tôi cố gắng bỏ ngoài tai âm thanh kinh dị kia, nhưng mà nó vẫn cứ lọt vào tai, khiến cho tâm trạng tôi bất ổn.

Di chuyển thêm một đoạn nữa.

Âm thanh kia bỗng dưng biến mất.

Tâm trạng của tôi bắt đầu có chút bình tĩnh hơn.

Tôi có nhìn lại phía sau, nhưng vẫn không có phát hiện ra ai hết, và cũng chẳng có thứ gì không sạch sẽ ở đó.

"Chị họ"

Từ đằng xa, giọng của Võ Thành Kiệt vang lên.

Tôi quay lại, nhìn thấy cậu ta có vẻ rất vui mừng, gương mặt phảng phất ý cười.

"Thành Kiệt".

Tôi mừng rỡ lên tiếng gọi.

Sau đó gấp gáp chạy tới bên cạnh Võ Thành Kiệt, mà lên tiếng "Cuối cùng thì em cũng đã tới rồi, làm chị ngóng trông mấy bữa giờ".

Việc Võ Thành kiệt tới Chu phủ, khiến cho tâm trạng của tôi cảm thấy an toàn hơn.

Chỉ là lúc này bên cạnh tụi tôi còn có thêm con Sen, không tiện để nói chuyện cho lắm, vì vậy tôi liền hướng về phía con Sen mà trầm giọng, nói "Sen, con đi báo với ông bà chủ là có người thân của mợ tới một tiếng đi".

Nó "Dạ" một tiếng rồi rời đi.

"Bây giờ vào buồng của chị, chị có chuyện cần nói với em gấp".

Tôi trực tiếp đi vào vấn đề chính, không để Võ Thành Kiệt kịp phản ứng, tôi đã kéo nó đi một mạch.

Sau khi đã vào trong buồng rồi, Võ Thành Kiệt liền ngồi xuống ghế, hướng về phía của tôi, nghi hoặc hỏi "Chị họ, rốt cuộc lời chị nói trong thơ là sao?

Chị có thể nói rõ ràng được hay không?"

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, trầm giọng nói "Chị cũng hổng biết nên bắt đầu từ đâu nữa, nhưng mà từ khi chị vô Chu phủ làm dâu, thì luôn cảm thấy có thứ kỳ lạ cứ theo dõi chị từ đằng sau?"

Võ Thành Kiệt nhíu mày, khe khẽ lên tiếng" Ý của chị là ở trong Chu phủ này, có thứ không sạch sẽ đang ẩn náu hay sao?"

Tôi gật đầu, vội vội vàng vàng trả lời "Đúng thiệt là như vậy đó, mấy ngày nay chị còn gặp những hiện tượng vô cùng kinh dị, đôi lúc nhìn thấy ma quỷ, nhưng kỳ lạ thay, tụi nó chỉ cho chị nhìn thấy khi chị ở một mình, còn khi có người xuất hiện, thì lại biến mất như thể không có chuyện chi xảy ra hết đó đa".

"Chuyện này...

Chuyện này"

Võ Thành Kiệt hình như đang suy nghĩ tới chuyện gì đó, mà khiến cho giọng nói có chút chần chừ.

Tôi hít một hơi sâu, nghi hoặc hỏi "Thành Kiệt, rốt cuộc thì em đã nghĩ tới chuyện chi vậy?

Cứ nói cho chị nghe đi, hiện giờ chị rất sốt ruột, và vô cùng hoang mang".

"Nếu như em đoán không lầm, thì có lẽ ở trong Chu phủ này có một nơi được kêu là huyệt".

Giọng nói của Võ Thành Kiệt bất chợt mang theo vẻ u ám khi mà nói tới đây.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, khe khẽ lên tiếng "Huyệt là sao?

Em nói rõ ràng hơn đi".

"Cạch".

Võ Thành Kiệt còn chưa kịp trả lời câu hỏi của tôi, thì đột nhiên phía bên ngoài vang lên tiếng động khá lớn.

Nó khiến cho cuộc nói chuyện của tụi tôi chấm dứt, tụi tôi không nhanh không chậm cùng lúc quay về phía đó.

Trước ánh mắt của tụi tôi, cánh cửa buồng không biết vì lý do gì mà tự dưng mở ra.

"Cánh cửa buồng có khi nào là do gió thổi mới mở không?"

Tôi ra vẻ sợ hãi, nhìn nhìn về phía Võ Thành Kiệt mà lên tiếng hỏi.

Chỉ là khuôn mặt của cậu ta lúc này có chút suy tư, đôi chân mày thanh tú nhíu lại, mang theo giọng nói khá trầm đáp lại "Chúng ta ra bên ngoài coi sao".

Cậu ta nhìn sang tôi, vừa trông thấy vẻ mặt lo lắng của tôi, cậu ta liền an ủi "Chị đừng nên lo sợ như vậy, hiện giờ đang là ban ngày ban mặt, âm khí rất yếu, nên việc có ma quỷ xuất hiện là rất hiếm, chị yên tâm đi".

"Nhưng mà, lúc trước chị từng bị thứ không sạch sẽ tấn công, khi mà trời vẫn còn sáng".

Vừa nói, tôi vừa hồi tưởng lại vụ việc nhúm tóc ở trong nhà kho từng quấn lấy cổ của tôi.

"Trường hợp đó là do chị và những người xung quanh không biết phép thuật, nên mới bị tấn công, giờ chị đi cạnh em, em biết phép thuật, chắc chắn bọn chúng sẽ không hành động lỗ mãng đâu".

Vừa nói cậu ta vừa bước ra bên ngoài.

Không gian xung quanh đây có chút lạnh lẽo và kỳ lạ, trong lòng tôi liền nổi lên một trận bất an.

Vôi vội vàng vàng bám theo Võ Thành Kiệt.

Khi tôi cùng với Võ Thành Kiệt bước ra bên ngoài, ngoài trừ trông thấy cánh cửa buồng bị mở tung ra, thì hoàn toàn không có chuyện gì đáng nghi hết.

Tôi đưa mắt mình nhìn xung quanh, để quan sát coi rốt cuộc có thứ kỳ lạ gì đang ẩn nấp trong những góc khuất hay không?

Còn chưa kịp đưa mắt nhìn, thì đột nhiên bên tai tôi bỗng dưng vang lên âm thanh của tiến bước chân, một cảm giác bất an bắt đầu len lỏi vào trong lòng.

Tôi không suy nghĩ nhiều, vội vàng đưa mắt nhìn sang Võ Thành Kiệt, gấp gáp lên tiếng hỏi "Thành Kiệt, em có nghe thấy tiếng bước chân ở đâu đây hay không?"

Cậu ta không trả lời tôi liền, mà chỉ nhìn xung quanh một lượt, sau khi đôi chân mày thanh tú vô thức nhíu lại, thì cậu ta mới trầm giọng lên tiếng "Em cảm thấy có thứ gì đó không ổn, một mùi vị rất khó chịu, tốt nhất chị hãy ở sát bên cạnh em, như vậy sẽ an toàn hơn".

Nói rồi, cậu ta liền đưa tay kéo tôi sát lại gần.

Tôi lúc này sợ hãi tới mức không biết nên làm gì, cứ mặc kệ cậu ta kéo đi đâu thì đi chỗ đó vậy.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 12 Mùi vị của huyệt


"Hiện tại thì chị không cần sợ hãi tới như vậy".

Hình như Võ Thành Kiệt nhìn thấy tôi đang sợ hãi, liền dùng giọng nói trấn an, tôi hít một hơi sâu, rồi sau đó đưa ánh mắt nhìn cậu ta mà chậm rãi lên tiếng "Thành Kiệt, thiệt sự trong lòng chị cảm thấy rất bất an, chắc chắn là có chuyện chi sắp xảy ra rồi".

"Chị nghe em nói nè".

Giọng cậu ta trầm xuống khi nói câu này, khiến cho tôi có chút giựt mình, nhìn chằm chằm mà lắng nghe.

Sau khi cậu ta nhìn xung quanh một lượt, mới chậm rãi nói tiếp "Lúc nãy khi bước vô căn buồng này, em đã có cảm giác hình như có ai đó đang theo dõi chị em chúng ta, tuy nhiên cảm giác đó rất mù mờ".

Vừa nghe cậu ta nói tới đây, tôi liền sợ hãi, miệng thì thào "Không lẽ, không lẽ nó ẩn nấp xung quanh chúng ta hay sao?"

Võ Thành Kiệt nhìn nhìn tôi một cái, rồi lên tiếng trả lời "Chị cũng đừng nên quá lo lắng, bởi vì cảm giác đó quá mù mờ, coi bộ thứ kia vẫn cách xa chúng ta một khoảng cách rất lớn, vậy nên chúng ta vẫn còn có thể tìm cách trốn thoát, chỉ là em vẫn không biết vụ trí chính xác của thứ kia đang ở đâu thôi".

"Nghe em nói như vậy, làm cho chị nhớ tới một chuyện, ở trong Chu phủ này có một căn buồng để trống, có khi nào nó đang ẩn nấp ở đó không?"

Nghe tôi nói, Võ Thành Kiệt chợt im lặng.

Nét mặt của cậu ta hình như là đang suy nghĩ về câu nói này của tôi, có vẻ rất nghiêm túc.

Tôi có chút sốt ruột, khe khẽ lên tiếng hỏi "Em đang nghĩ tới chuyện chi vậy?

Có phải căn buồng trống kia có vấn đề hay không?"

"Trước tiên em nghĩ chúng ta nên tới đó coi sao".

Nói rồi, Võ Thành Kiệt định bước đi.

Tôi hoảng hốt khi nghe thấy, liền ngay lập tức kéo cậu ta lại, sợ hãi nói "Như vậy có tốt hay là không?

Chị cảm thấy căn buồng kia có chút chi đó rất kỳ quái, hơn nữa mỗi lần di chuyển sang chị luôn nghe thấy tiếng khóc thê lương, tiếng cười rộn rã, mặc dù mọi người luôn nói rằng, trong đó không cho phép bất cứ người nào bước vô hết".

Võ Thành Kiệt nhìn thấy bộ dạng khẩn trương của tôi, liền thở dài nói "Hổng sao đâu".

Dứt lời cậu ta liền bước đi, nhìn thấy cậu ta đi, tôi cũng chỉ biết nuốt một ngụm nước miếng mà bám theo sau.

Bây giờ là ban ngày ban mặt, nhưng mà dãy hành lang từ buồng ngủ tới căn buồng trống phủ lên vẻ u ám kỳ lạ, xung quanh ngoại trừ tụi tôi ra, thì hoàn toàn không có ai hết.

"Thành Kiệt".

Tôi ở phía đằng sau lo sợ lên tiếng kêu, giọng nói của tôi khá nhỏ.

Võ Thành Kiệt không quan tâm tới tiếng kêu của tôi, cậu ta cứ một mạch mà bước đi.

Điều này khiến cho tôi lại càng cảm thấy có chút gì đó không ổn, có vẻ như cậu ta đã phát hiện ra thứ gì rồi.

Còn chưa kịp suy nghĩ hết, thì đột nhiên Võ Thành Kiệt lại dừng lại.

"Hình như em cảm thấy có mùi vị của huyệt".

Cậu ta vừa nói vừa quay lại nhìn tôi, giọng nói cũng càng lúc càng trở nên trầm hơn "Có lẽ huyệt đang ở đâu đây thôi".

Nghe cậu ta nói vậy, tôi bất giác rùng mình một cái, vội vàng tiến sát về phía cậu ta, ánh mắt theo phản ứng tự nhiên mà nhìn khắp xung quanh một lượt.

Xung quanh tuy rất bình thường, hoàn toàn không có xuất hiện thứ ma quỷ gì, nhưng mà trong lòng tôi vẫn không sao an tâm được, đôi mày chau lại, khe khẽ hỏi "Thành Kiệt, em nói huyệt chi đó, rốt cuộc nó ở đâu vậy".

Võ Thành Kiệt không trả lời câu hỏi của tôi, câu ta chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh một vòng, rồi im lặng như thể đang suy nghĩ chuyện gì đó rất quan trọng.

Sau một thoáng, cậu ta liền quay về phía của tôi, nghiêm giọng lên tiếng "Có lẽ là ở căn buồng trống, chúng ta nên đi tới đó coi sao".

Tôi vừa nghe thấy liền lập tức tối sầm mặt, luống ca luống cuống bám víu lấy cánh tay của Võ Thành Kiệt, nét mặt cực kỳ sợ hãi, run rẩy nói "Đừng qua bển, chị có cảm giác không an toàn, lỡ như có chuyện không hay xảy ra thì sao".

"Chị họ bình tĩnh lại đi".

Võ Thành Kiệt thở dài, nói bằng chất giọng nhẹ nhàng.

"Không, Thành Kiệt à, em phải tin chị, ở trong Chu phủ này thiệt sự có những thứ không sạch sẽ đang hoành hành, tụi nó có lẽ đang ẩn nấp ở trong căn buồng trống, nếu như chúng ta tới đó, thì hổng phải là tự mình nạp mạng hay sao?"

Tôi nói ra những gì trong đầu của mình có một cách vô thức, tôi cũng không biết tại sao bản thân của mình lại nói ra những lời này, có lẽ tôi lo lắng quá chăng?

Tôi được gả vào trong Chu phủ chỉ để xung hỉ, giúp đỡ Chu Nguyên hồi phục sức khỏe, tôi hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý trước để đối mặt với những thứ này.

Đặc biệt, tôi cũng không muốn thằng em họ Võ Thành Kiệt của mình, bởi vì chuyện của tôi mà phải mất mạng.

Mục đích của tôi là nhờ cậu ta xác thực những hiện tượng mà tôi đang gặp có thiệt hay không?

Chứ chẳng phải là muốn kéo cậu ta vào hoàn cảnh nguy hiểm cùng với mình.

Bàn tay của tôi trong vô thức ghì chặt lấy cánh tay của Võ Thành Kiệt, không cho cậu ta rời đi.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 13 Nuôi ma quỷ


Võ Thành Kiệt nhíu mày, nhìn sang tôi, hỏi "Chị làm sao vậy?

Chị đừng quá lo lắng, cứ yên tâm đi".

Có lẽ như sự lo lắng của tôi đã phơi bày hết lên trên khuôn mặt mình, nên làm cho cậu ta phải nói ra những lời này.

"Thành Kiệt à, đúng thiệt là chị đang lo lắng, chị lo bên trong căn buồng trống chắc chắn có thứ rất kinh khủng đang ẩn nấp".

Tôi nói một cách dứt khoát.

Võ Thành Kiệt vỗ nhẹ lên vai của tôi, đưa ánh mắt cực kỳ nghiêm túc nhìn vào tôi, trầm giọng nói "Em biết thứ đang ẩn nấp bên trong căn buồng trống kia, chắc chắn rất kinh khủng, nhưng mà chỉ có đi tới đó, chúng ta mới có thể biết được toàn bộ sự việc đang bám lấy chị, rốt cuộc là như thế nào, có như vậy em mới có cách để giải quyết được vấn đề".

Cậu ta nói xong lời này, liền bước về phía của căn buồng trống một cách vội vàng hơn.

Tôi không còn cách nào khác, đành im lặng bám theo sau.

Khi tụi tôi bước tới căn buồng trống, thì nét mặt của Võ Thành Kiệt có vẻ như rơi vào trầm tư, cậu ta không đẩy cửa trực tiếp bước vào, mà đứng nhìn vào cánh cửa buồng một lúc, rồi mới khe khẽ lên tiếng "Có vẻ như căn buồng trống này chứa nhiều bí mật hơn là em nghĩ".

Tôi nghe cậu ta nói vậy, liền lập tức có chút lo lắng, vội vàng chạy tới bên cánh cửa, đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào nó.

Hiện giờ, bên trên cánh cửa buồng đang dần dần xuất hiện những bàn tay máu của trẻ con, tôi có thể trông thấy từng lóng tay cũng như vân tay rất rõ ràng và tỉ mỉ.

Trong lòng tôi bắt đầu cảm thấy hoang mang lo sợ, hiện giờ đang là ban ngày ban mặt, bên cạnh tôi còn có Võ Thành Kiệt, mà những thứ ma quỷ này lại ngang nhiên xuất hiện, rốt cuộc thì bọn chúng đang muốn làm gì đây?

Tôi nhìn sang Võ Thành Kiệt ở bên cạnh, thấp giọng hỏi "Thành Kiệt, chuyện này rốt cuộc là sao?"

Võ Thành Kiệt chậm rãi quay về phía của tôi, không nhanh không chậm, trả lời bằng chất giọng có phần lạnh lẽo "Đây là dấu tay của tiểu quỷ, có lẽ bên trong căn buồng trống này, đang giam giữ một hoặc nhiều oan hồn của trẻ con".

Âm thanh của câu trả lời vừa dứt, xung quanh của tôi đột nhiên trở nên lạnh lẽo, một sự lạnh lẽo giống như từ cõi âm ti thổi tới vậy.

Tôi đưa tay xoa xoa cánh tay của mình, nuốt một ngụm nước miếng để lấy lại tinh thần, gấp gáp hỏi "Vậy thì bây giờ chúng ta nên làm chi đây?"

Giọng nói của tôi có chút run rẩy vì sợ hãi.

Võ Thành Kiệt nghe câu hỏi này, chợt quay sang nhìn cánh cửa, vẻ mặt vẫn không thay đổi nhiều, đáp "Bây giờ chúng ta rất an toàn, nên không cần làm chi hết, oan hồn của trẻ con bên trong căn buồng trống điều đã bị một sức mạnh kỳ lạ vây hãm lại rồi, nên sẽ không dễ dàng thoát ra đâu".

"Sức mạnh vây hãm sao?"

Tôi nhíu đôi mày thanh tú của mình, nét mặt có chút ngạc nhiên, giọng nói thì mang theo vẻ khó hiểu, hướng Võ Thành Kiệt mà lên tiếng hỏi.

Võ Thành Kiệt bước tới gần cánh cửa buồng hơn, nhưng mà không chạm vào nó, sau một thoáng, cậu ta quay về phía tôi, trầm giọng trả lời "Đây có lẽ là kết giới của một pháp sư cao tay nào đó".

"Nếu theo như em nói, thì có khi nào căn buồng trống trống này là để nuôi ma quỷ không?"

Tôi vội vàng lên tiếng ngay sau khi câu nói của Võ Thành Kiệt vừa kết thúc, việc nuôi ma quỷ trong nhà cũng không hiếm, nhất là những nhà giàu có như Chu phủ này.

Võ Thành Kiệt gật đầu đồng ý, nói "Chị nói vậy cũng có khả năng".

Cậu ta ngưng lại một chút, rồi bất ngờ nhìn chằm chằm về phía tôi, mà gấp gáp nói "Khoan đã chị họ, chuyện nuôi ma quỷ trong Chu phủ và chuyện chị gả vô đây đặng xung hỉ, có khi nào liên quan tới nhau không?"

Nghe cậu ta đặt ra câu hỏi này, tôi trong vô thức giựt mình một cái mạnh, thần sắc trên khuôn mặt cũng theo đó mà nhợt nhạt dần, miệng lẩm bẩm "Nếu là thiệt, thì chị phải làm sao đây?"

Dẫu tôi đã chuẩn bị tâm lý từ trước để đối mặt với sự việc đang đeo bám lấy mình, nhưng thật sự cái suy đoán kia khiến cho tôi quá sức tưởng tượng, và không thể tiếp thu ngay được.

"Chị không nên lo lắng, đây chỉ là suy đoán của riêng em mà thôi".

Hình như Võ Thành Kiệt biết tôi quá mức sợ hãi, nên cậu ta ngay lập tức lên tiếng trấn an.

"Không đâu".

Tôi không thể bình tĩnh được trước sự việc này, sự lo sợ vô thức thoát ra khỏi đáy lòng, biến thành giọng nói run rẩy "Việc em vừa nói, cùng với những thứ mà chị đã trải qua, hoàn toàn rất phù hợp, đây chắc chắn là một đám cưới ma rồi, người trong Chu phủ đang muốn dùng chị để làm vật tế tự, nhằm để cứu sống Chu Nguyên".

"Chi họ".

Võ Thành Kiệt đột nhiên nói lớn một tiếng nhằm thức tỉnh tôi, sau khi nhìn thấy tôi đã ổn định lại, cậu ta vội dịu giọng nói "Dù là như vậy đi chăng nữa, thì bọn họ sẽ không thể đạt được mục đích, khi mà em vẫn còn đang ở đây".

Vừa nói xong, cậu ta liền hướng về phía cánh cửa buồng, đưa một tay lên trên đó, nhẹ giọng niệm chú "Vận tâm hội tụ, linh lực dẫn đường, xóa tan dấu quỷ...

Cấp cấp như luật lệnh".

Lời vừa xong, những dấu tay của tiểu quỷ in trên cánh cửa chậm chạp biến mất.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 14 Người sắp chết


Tôi cứ đứng nhìn như vậy, cho tới khi trên cánh cửa không còn muốn dấu tay nào của tiểu quỷ hết.

Như vầy mới khiến cho tôi cảm thấy an toàn.

"Mợ ba, mợ ba, sao mợ lại đứng trước cánh cửa buồng trống như vậy?

Bộ có chuyện chi xảy ra sao?"

Bỗng dưng phía sau lưng của tụi tôi, giọng bà Tám vang lên, nó làm cho tôi và Võ Thành Kiệt giựt mình một cái, ngay lập tức quay về phía đó.

Tôi vẫn còn chưa kịp lên tiếng đáp lại, thì bà Tám đã vội vội vàng vàng, nhìn sang phía của Võ Thành Kiệt mà lên tiếng hỏi "Chàng trai này, có phải là em họ của mợ không?

Tên cái gì mà..

Kiệt đó".

Giọng nói của bà Tám vừa mang theo vẻ ngạc nhiên, vừa mang theo vẻ nghi hoặc, đôi chân mày của bà ta nhíu lại một thoáng.

Biểu cảm này, tôi thật sự nhìn không ra là muốn gì?

Võ Thành Kiệt nhìn sang tôi, tôi hiểu ý bèn lên tiếng trả lời "Đây là em họ của tôi, tên là Thành Kiệt, cái hôm rước dâu, bà Tám chắc là đã được cha má của tôi giới thiệu qua rồi".

Võ Thành Kiệt gật đầu chào bà Tám một cái.

Bà Tám mỉm cười, rồi mới lên tiếng "À tôi vẫn còn nhớ, cái cậu nhóc em họ đẹp trai của mợ chứ đâu".

Bà ta ngưng lại một chút, sau đó lại nghi hoặc hỏi "Mà mợ cùng với cậu Thành Kiệt sao lại đứng trước cửa căn buồng trống này, tôi đã nói với mợ rồi, ông bà chủ cấm tất cả mọi người vô trong mà".

Lời vừa dứt, tôi vội lắc đầu đáp "Tụi tôi không phải muốn vô trong đó đâu, chỉ là đang trên đường xuống bếp thì đột nhiên Thành Kiệt cảm thấy chóng mặt, nên tôi đứng lại coi có sao không, trùng hợp lại đứng ngay cửa căn buồng trống thôi".

Bà Tám định lên tiếng hỏi tiếp, nhưng mà tôi đã kịp thời đánh trống lảng sang chuyện "Còn bà Tám đang định đi đâu vậy?

Cơm nước ở trên tay là chuẩn bị cho ai?

Tôi nhớ không lầm, thì hình như vẫn chưa tới giờ dùng cơm mà".

"À cơm nước này đó hả?"

Nghe tôi hỏi, bà Tám liền đưa mắt nhìn vào cơm nước đang bưng ở trên tay, rồi sau đó mới hướng về phía tôi mà chậm rãi trả lời "Đây là phần chuẩn bị sớm cho Tống công tử".

"Tống công tử hả?

Là ai vậy?"

Tôi vô thức lên tiếng hỏi, bà Tám hình như không có vẻ giấu dếm, lập tức lên tiếng đáp "Tống công tử là bạn thân của cậu ba (Chu Nguyên), bình thường hay tới trò chuyện cùng với cậu, khi mợ vô phủ thì cũng là lúc cậu ấy có việc lên thành Gia Định (Sài Gòn), vậy nên mợ hổng biết là đúng rồi".

Tôi khe khẽ gật đầu, nói "Thôi, nếu vậy bà Tám cứ đem cơm tới cho khách đi, tôi cùng với Thành Kiệt đi trước".

Lời vừa dứt, tôi đã mau chóng nắm lấy vạc áo của Võ Thành Kiệt, kéo cậu ta đi.

Từ khi gặp phải những chuyện ma quỷ ở trong Chu phủ này, người khiến cho tôi có cảm giác không an toàn nhiều nhất, chính là bà Tám, vì vậy càng hạn chế gặp bà ta càng tốt.

Đang bước đi trên dãy hành lang, đột nhiên Võ Thành Kiệt lại dừng bước, cậu ta vô thức lên tiếng "Chị họ, bà Tám có mùi vị của người sắp chết".

Tôi giựt mình trước câu nói đó, ngay lập tức quay sang, gấp gáp lên tiếng hỏi "Thành Kiệt, em vừa mới nói chi vậy?

Bà Tám có mùi vị của người sắp chết là sao?

Em nói rõ ràng ra coi?"

Võ Thành Kiệt quay về hướng của bà Tám đứng lúc nãy, khi đã xác định bà ta không còn ở đó nữa, cậu ta mới quay lại mà trả lời câu hỏi của tôi "Lúc nãy gặp bà Tám, em có ngửi thấy mùi vị người sắp chết thoang thoảng khắp người của bà ấy".

Tôi nhíu mày, trong lòng lại dâng lên sự sợ hãi, thấp giọng hỏi "Khoan đã, ý của em không lẽ bà Tám là người sắp chết sao?

Nhưng mà chị nhìn thấy bà ấy rất bình thường, thậm chí còn khỏe mạnh kia mà".

"Thiệt ra, em vẫn chưa xác định được mùi vị người sắp chết kia là của bà Tám hay là của người nào khác, nhưng mà em có thể khẳng định mùi vị này rất nồng".

Võ Thành Kiệt nói một cách nghiêm túc, ánh mắt của cậu ta mang theo vẻ lo lắng không an.

Tôi im lặng một chút, đôi tay bất giác run nhẹ một cái, chậm rãi lên tiếng "Nếu nói trong Chu phủ này có người nào đó sắp chết, thì có lẽ là...

Chồng của chị".

Khi nói tới câu "chồng của chị", tôi cố gắng nhỏ giọng, đủ để cho một mình Võ Thành Kiệt nghe thấy, bởi vì chuyện này là chuyện cấm kỵ ở trong Chu phủ.

"Là sao?

Không lẽ chị vẫn còn giấu diếm em chuyện chi sao?"

Võ Thành Kiệt thấp giọng hỏi, vẻ mặt phút chốc trở nên nghi hoặc.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, đáp "Thiệt ra, chị được gả vô Chu phủ, chủ yếu là để xung hỉ thôi, nhưng mà không ngờ tình trạng sức khỏe của chồng chị lại quá tệ, giống hệt như người sắp chết vậy".

Câu nói vừa dứt, thần sắc trên gương mặt của Võ Thành Kiệt có chút hoang mang, cậu ta gấp gáp lên tiếng "Nếu vậy thì không xong rồi".

"Không xong là sao?"

Tôi sợ hãi hỏi.

Võ Thành Kiệt nhìn chằm chằm vào tôi một lúc, rồi hít một hơi lạnh, chậm rãi trả lời "Nếu như em đoán không lầm, thì có lẽ bọn người ở trong Chu phủ đang muốn dùng mạng của chị để cứu sống mạng của Chu Nguyên, bằng cách thực hiện một đám cưới ma".

Lời vừa thoát ra khỏi miệng của Võ Thành Kiệt, làm cho tay chân của tôi bắt đầu bủn rủn ra hết.

Đúng thiệt là chuyện xung hỉ này không bình thường chút nào.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 15 Ác mộng


Buổi xế chiều, bà Tám có kêu con Sen chuẩn bị buồng ngủ cho Võ Thành Kiệt, nên cậu ta đã được dẫn sang đó, một nơi dành riêng cho khách, cách buồng ngủ của tôi cả một dãy hành lang.

Trước khi rời đi, Võ Thành Kiệt có để lại cho tôi một mặt dây chuyền hình Phật, cậu ta nói rằng thứ này đeo ở trên người, có thể giúp tôi tránh xa những thứ không sạch sẽ.

Tôi đã đeo sợi dây chuyền ngay lập tức, có như vậy bản thân mới thật sự yên tâm, để đối phó với những chuyện kinh khủng sắp diễn ra, nếu như đám cưới ma là thiệt.

Hôm nay công việc tính sổ sách của tôi xong sớm, hiện giờ cũng là lúc dùng bữa chiều, vì vậy tôi liền đi xuống bếp.

Ở trong Chu phủ này, ngoài mẹ chồng tôi ra, thì những người mang họ Chu mới được phép dùng cơm ở nhà trước, còn phận làm dâu như tôi, sẽ phải dùng cơm ở nhà bếp.

Vừa mới bước xuống nhà bếp, tôi đã nghe thấy giọng của con Sen vang vọng "Dạo gần đây, buổi tối nào con cũng không ngủ ngon hết, trong mơ còn gặp ác mộng nữa chứ".

Con Sen là một người thật thà, nên những lời nó nói ra, tôi tin chắc hoàn toàn là thật, chỉ có điều không lẽ nó cũng gặp phải ma quỷ như tôi hay sao?

"Con Sen, không được nói lời bậy bạ".

Bà Tám gằn giọng nói.

"Bà Tám đừng trách con Sen như vậy, nó đang tuổi ăn tuổi lớn, lại hoạt bát lanh chanh, buổi sáng đùa giỡn nhiều, buổi tối sẽ nằm mơ thấy ác mộng, chuyện này rất là bình thường mà".

Phạm Thị Mai khẽ nói bằng giọng dịu dàng, chị ta đang ngồi trên bộ ván ngựa chờ người ở dọn cơm cho mình dùng.

"Mợ nói vậy cũng đúng, chỉ là con Sen ăn nói không suy nghĩ, tôi chỉ sợ họa từ miệng mà ra thôi".

Bà Tám vừa nói, vừa đặt đặt chén đũa lên trên mâm cơm.

"À, đúng rồi".

Phạm Thị Mai hình như nhớ ra chuyện gì đó, liền bất chợt lên tiếng "Mà hình như Tống công tử vẫn còn ở trong phủ đúng không?

Nghe chú ba (Chu Nguyên) nói rằng, cậu ấy sẽ ở lại đây vài hôm thì phải".

Bà Tám im lặng một thoáng, rồi sau đó mới trầm trọng mà trả lời "Đúng vậy, lần này Tống công tử muốn ở lại để coi tình hình sức khỏe của cậu ba (Chu Nguyên) ra sao nữa, bởi vì tình hình sức khỏe của cậu ba đang có chiều hướng tốt lên từng ngày, cũng nhờ...

".

Bà Tám định nói thêm gì đó, nhưng ánh mắt vừa nhìn thấy tôi, thì đột nhiên lời nói lại dừng, nó khiến cho tôi có cảm giác rất kỳ quái.

"Mợ ba, mợ mới xuống à?".

Sau một lúc khựng lại, bà Tám bất giác đối diện tôi mà cười nói.

Nghe thấy những lời này, Phạm Thị Mai khẽ giựt mình quay sang, vừa nhìn thấy tôi, chị ta vội lên tiếng "Thím ba sao lại đứng ở ngoài đó, mau vô trong đây dùng cơm chiều chung với chị đi, không thôi cơm canh nguội hết, là ăn không có ngon đâu".

Lời vừa dứt, chị ta còn cười cười với tôi.

Tuy trong lòng của tôi có chút lo lắng, nhưng mà vẫn mỉm ngồi xuống đối diện chị ta mà cười đáp "Dạ, em mới xuống, cũng là muốn dùng cơm, không ngờ chị vẫn chưa dùng cơm sao?"

"Hôm nay trong nhà có khách, nên chị dùng cơm trễ chút, với lại chị cũng muốn đợi thím dùng chung cho vui đó mà, chị em bạn dâu chúng ta hình như chỉ dùng cơm chung với nhau vào cái bữa mà thím vô phủ thôi, từ đó tới giờ toàn dùng cơm riêng".

Trong lúc chị ta nói chuyện, con Sen đứng ở bên cạnh đã dọn xong xuôi cơm nước.

"Đúng thiệt là ngoại trừ hôm vô phủ, thì chị em ta không có dùng cơm chung với nhau, lỗi là do em tính toán sổ sách chi tiêu chậm chạp, nên bình thường rất trễ mới dùng cơm được".

Nghe tôi nói vậy, Phạm Thị Mai liền nắm lấy bàn tay của tôi, dịu giọng nói "Chị thấy thím dốc sức vì cái nhà này như vậy, chị rất vui, thím cứ mần từ từ rồi sẽ quen thôi".

"Dạ".

Tôi gật đầu, cảm thấy cứ nói chuyện như vậy nữa, thì bầu không khí sẽ rất căng thẳng, vì vậy tôi liền đổi sang chuyện khác "Mà lúc nãy em nghe loáng thoáng chị với mọi người đang nói chi đó, hổng lẽ trong phủ đã xảy chuyện chi rồi sao?"

"À, chuyện lúc nãy đó hả?"

Phạm Thị Mai liếc mắt nhìn sang phía của con Sen và bà Tám một cái, rồi mới nhìn tôi mà trả lời "Cũng chẳng có chuyện chi quan trọng đâu, con Sen buổi sáng đùa giỡn nhiều, nên buổi tối nằm mơ thấy ác mộng đó mà".

Nét mặt của chị ta khi nói câu này cực kỳ nghiêm túc, khác hẳn với thường ngày nói chuyện với tôi.

"Chuyện nằm mơ thấy ác mộng, không phải chỉ có một mình con Sen đâu, ngay cả em cũng hay nằm mơ thấy".

Bởi vì trong lòng tôi có cảm thấy chuyện này nhất định có vấn đề, cho nên tương kế tựu kế dẫn dắt bọn họ vào sâu hơn, để dựa vào chuyện này mà có thể tìm được ít nhiều về bí mật trong Chu phủ.

Phạm Thị Mai tròn mắt nhìn tôi, ngay lập tức hỏi "Vậy thím đã nằm mơ thấy cơn ác mộng chi?"

Tôi làm bộ ra vẻ sợ hãi, nuốt một ngụm nước miếng mà chậm rãi trả lời "Dạo gần đây em thường mơ thấy ma quỷ tới tìm em, mơ thấy ở bên ngoài buồng ngủ của em có tiếng khóc thê lương, tiếng cười giòn giã, và đặc biệt là có một giọng nói luôn hỏi em những câu hỏi kỳ quặc".

"Những giấc mơ này, thím mơ thấy lâu chưa?"

Giọng của Phạm Thị Mai khi hỏi câu này có chút chần chừ lo lắng, tôi nhìn chị ta mà lắc đầu, giọng hơi run "Mới hai ba ngày nay thôi, chẳng biết có điềm báo chi hay không, mà nằm mơ thấy ác mộng liên tục".
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 16 Người lạ mặt


Bầu không gian sau câu nói của tôi, phủ lên một vẻ sự im lặng tới tịch mịch, sắc mặt của Phạm Thị Mai có chút tối sầm lại, hình như chị ta đã đang nghĩ tới chuyện gì kinh khủng lắm, ngay cả bà Tám cũng đứng ngẩn người nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi biết chắc chắn có chuyện không lành, liền trầm giọng lên tiếng hỏi "Bộ giấc mơ của em có điều chi không ổn mà khiến cho sắc mặt của chị và bà Tám lại kém tới như vậy".

"À!

Không có sao hết, không có sao hết".

Phạm Thị Mai giựt mình một cái mạnh, rồi sau đó hướng về phía của tôi mà nhỏ giọng trả lời "Chỉ là chị nghe thím kể chuyện ma quái như vậy, nên trong lòng có chút sợ hãi, nói thiệt, chị rất sợ ma quỷ".

Nói xong câu này, chị ta còn cười gượng với tôi một cái, nhưng mà tôi có thể nhận thấy nụ cười này không hề đơn giản là sợ ma quỷ, mà là lo sợ chuyện gì đó rất kinh khủng sắp xảy ra.

"Tôi cảm thấy có lẽ bởi vì mợ ba mần việc vất vả, lúc ngủ lại không ngon giấc, nên mới mơ thấy những cơn ác mộng ma quỷ nhiều vầy".

Bà Tám đứng ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng, khiến cho dòng suy nghĩ của tôi về Phạm Thị Mai bị cắt đứt, bà ta nói bằng chất giọng trầm nhỏ "Hay là sáng mai kêu con Sen tới thầy lang, hốt ít thuốc bổ cho mợ uống".

Tôi còn chưa kịp trả lời, thì Phạm Thị Mai đã cất tiếng trước "Chị nghĩ bà Tám nói đúng đó, do thím mần việc vất vả, ngủ không ngon, nên mơ thấy ác mộng cũng là lẽ bình thường, kêu con Sen tới chỗ thầy lang lúc trước chị mời tới khám cho thím, ổng hốt thuốc mát tay lắm đó đa, uống vô chắc chắn sẽ ngủ ngon thôi".

Câu nói vừa dứt, tôi chợt nhận ra rằng bọn họ hình như đang muốn lảng tránh chuyện về cơn ác mộng, nên mới nói như vậy, tôi nghĩ cho dù hiện tại có kiên quyết hỏi bọn họ đi chăng nữa, thì chắc chắn cũng không thể nhận được câu trả lời thích đáng nhất, vì vậy liền gật đầu, thuận theo ý của bọn họ mà đáp "Dạ, để sáng mai em sẽ kêu con Sen tới đó, hốt vài thang thuốc để dùng, coi thử có ngủ ngon giấc không mơ thấy ác mộng hay không".

Kể từ sau câu nói của tôi, tất cả những người có mặt ở nhà bếp đều im lặng, không một ai muốn nói chuyện với nhau nữa, có lẽ trong lòng của tụi tôi đều có những suy nghĩ riêng mà không muốn nói nó ra với bất kỳ người nào khác.

Cuối cùng bữa cơm tĩnh lặng cũng trôi qua một cách nặng nề.

Tôi theo lối hành lang cũ bước trở về buồng ngủ.

Trời đã sập tối, những làn gió lạnh lẽo cũng bắt đầu nổi lên, tôi không biết chúng vô tình hay cố ý mà cứ thổi vào tôi một cách không thương tiếc, làm cho tôi vô thức rùng mình vài cái.

Trong ánh sáng mờ tối của dãy hành lang giờ phút này, ánh mắt của tôi bất chợt dừng lại trước một người.

Người này đứng cách xa tôi muốn khoảng khá xa, nhưng tôi có thể nhận thấy đó là một chàng trai cao ráo, ăn mặc có phần sang trọng, dáng vẻ cao ngạo.

Và điều quan trọng khiến cho tôi chú ý tới hắn, chính là tôi chưa bao giờ nhìn thấy hắn trong phủ.

Hắn hình như phát hiện ra tôi đang nhìn, liền vội xoay người, mái tóc màu đen dài khẽ lay động trong gió, từng sợi tóc che đi ít nhiều khuôn mặt, nên tôi không thể nhận ra nét mặt lúc này của hắn có biểu cảm gì, duy có đôi mắt lại mang theo vẻ lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào tôi, đó là một cái nhìn không mấy thiện cảm.

Trong lòng tôi ngay lập tức nổi trên một trận lo sợ, có vẻ như linh cảm của tôi đang muốn báo động rằng, người đứng đối diện kia chắc chắn rất nguy hiểm.

Chỉ có điều trong khoảnh khắc này, tôi không thể điều khiển được chính bản thân của mình được, đầu óc thì cố gắng ra lệnh bỏ chạy, nhưng mà cơ thể đi lại đứng bất động tại chỗ.

Người kia từng bước từng bước tiến tới gần tôi hơn, hơi lạnh không biết từ đâu lan tỏa khắp người của tôi, một sự lạnh lẽo giống như từ cõi âm ty dâng trào lên vậy.

"Chị họ".

Đột nhiên ở bên cạnh vang lên giọng của Võ Thành Kiệt, giọng nói này rất lớn, khiến cho tôi giựt mình.

"Có chuyện chi vậy chị họ?

Sao chị lại đứng thẩn người ở đây một cách kỳ lạ tới như vậy chứ?"

Vừa nói Võ Thành kiệt vừa lay động thân người của tôi, hơi ấm từ đôi bàn tay của cậu ta mau chóng khiến cho cơ thể của tôi dần dần trở lại bình thường.

Tôi vội vội vàng vàng quay sang, đưa đôi mắt lo sợ chằm chằm về phía Võ Thành Kiệt, mà gấp gáp lên tiếng trả lời "Lúc nãy, ở phía cuối hành lang, có một người rất kỳ lạ, hắn khiến cho chị cứ ngây người ra, không thể cử động được".

Võ Thành Kiệt nhíu đôi mày thanh tú quan sát tôi từ một lượt, rồi sau đó cậu ta có chút kích động mà lên tiếng "Không xong rồi, khắp người chị toàn là âm khí, có lẽ người lúc nãy chị gặp chính là một âm hồn, hay thậm chí có thể là quỷ".

Sau khi nghe xong câu này, tôi không thể kiềm chế được bản thân mà run lên bần bật.

Chậm rãi nuốt một ngụm nước miếng để trấn tỉnh lại tinh thần, định lên tiếng hỏi Võ Thành Kiệt thì cơ thể của tôi bỗng nhiên mềm nhũn ra, đôi mắt nặng trĩu nhắm lại, toàn bộ cơ thể ngã vào người của Võ Thành Kiệt..

Bên tai vẫn nghe tiếng của Võ Thành Kiệt kêu tên tôi, âm thanh vang vọng cho tới khi tôi mất đi ý thức hoàn toàn.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 17 Cái xác kinh dị


"Tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi, tại sao phải ngủ nhiều tới như vậy chứ?"

Bên tai của tôi lúc này vang lên một giọng nói vừa lạnh lẽo lại vừa có chút thê lương.

"Tỉnh lại để chứng kiến những thứ kinh khủng sắp diễn ra trên người của ngươi, ha ha ha, từ khi ngươi được gả vô Chu phủ, thì số mạng đã được định đoạt rồi, không có người nào có thể giúp đỡ ngươi đâu".

Cơ thể của tôi hình như bị thứ gì đó lay động một cái mạnh, làm cho tôi giựt mình, mở tròn đôi mắt tỉnh dậy.

Trước mắt của tôi phủ lên một không gian mờ tối, không khí ở xung quanh lại vô cùng lạnh lẽo, một sự lạnh lẽo tới thấu xương.

Đôi mắt của tôi chầm chậm chầm chậm thích ứng với hoàn cảnh mờ tối ở xung quanh, cho tới khi nó có thể nhìn thấy rõ ràng mọi thứ.

lúc này, tôi phát hiện ở phía xa xa đối diện mình có một người, người này có mái tóc dài xơ xác, mặc một bộ đồ màu đỏ giống như đồ cưới của người Minh Hương [1], khắp người chi chít vết thương cùng với máu chảy, nửa bên khuôn mặt được trang điểm rất đẹp, nhưng mà nửa bên còn lại thì đang bị phân hủy, con mắt như muốn rớt xuống, xương gò má trắng lộ ra một chút.

[1] Người Minh Hương tức là người Hoa thời nhà Minh chạy sang Miền Nam Việt Nam cư trú từ thời chúa Nguyễn.

Tôi còn chưa kịp rùng mình sợ hãi, thì đột nhiên người kia lại cất lên một bài hát kỳ lạ.

"Máu trên kiệu hoa

Tiếng ai khẽ ca

Dáng như họa

Giá y đỏ au

Lắng nghe lòng đau

Ai ẩn náu

Bước chân vọng vang

Bóng ai chợt ngang

Nắm tay của nàng

Dẫn đi vội vàng

Máu vương dù tàn

Bỏ buông sanh mạng

[Nhất bái thiên địa]

[Nhị bái cao đường]

[Phu thê đối bái]"

Càng nghe bài hát này, tôi càng cảm thấy đầu óc của mình trở nên mơ hồ, nó không thể tập trung để suy nghĩ chuyện gì nữa.

Trước mắt tôi lúc này xuất hiện hình ảnh mờ mờ ảo ảo của một cặp tân lang và tân nương đang bái đường.

Nhưng mà hình như có cái gì đó không đúng, hai người bọn họ tại sao lại bị trói vào một cái cây và được ai đó giúp đỡ để hoàn thành nghi lễ bái đường vậy?

Khoan đã, tên tang lang kia... khuôn mặt trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền lại, giống hệt như một xác chết.

Vừa nghĩ tới điều kinh dị đó, cơ thể của tôi vô thức rùng mình một cái mạnh, nhờ vậy mà có thể lấy lại hoàn toàn tri giác.

Còn chưa biết phản ứng ra sao, thì tôi chợt nhận ra cái xác kia đang tiến rất gần về phía của mình, khoảng cách chưa đầy năm bước chân.

Mùi hôi thúi nồng nặc xông thẳng vào mũi, nhưng tôi không quan tâm tới nó, bởi vì thứ khiến tôi chú ý tới chính là da thịt của cái xác kia đang rớt từ chút xuống dưới đất, để lộ ra huyết dịch cùng với xương trắng.

Khung cảnh này thật sự vô cùng kinh khủng, có nằm mơ tôi cũng chưa bao giờ tưởng tượng tới.

Tôi theo phản xạ tự nhiên mà lùi về phía sau, chỉ là xung quanh tôi hình như có thứ gì đó đang bám lấy thân thể của tôi, không cho tôi di chuyển.

Ánh mắt của tôi ngay lập tức nhìn xuống bên dưới.

Tóc.

Có rất nhiều tóc.

Chúng đang nhẹ nhàng quấn lấy cả người tôi từ lúc nào mà tôi không hay biết.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tại sao tôi lại rơi vào tình huống này chứ?

"Hoảng sợ à?"

Giọng nói lạnh lẽo lúc nãy lại vang lên một lần nữa.

Tôi như bị thu hút, vội vội vàng vàng ngẩng đầu lên nhìn.

Trong tầm mắt của tôi, đột ngột xuất hiện một cái miệng đầy huyết dịch, răng nhọn mọc xiêu vẹo khắp nơi, đặc biệt là hai cây răng nanh dài.

Nó đang hướng về phía tôi mà cắn tới.

"Á".

Tôi cực kỳ hoảng hốt, bất giác hét lên một tiếng rất lớn.

"Chị họ, chị họ".

Đúng lúc đó, giọng nói của Võ Thành Kiệt vang lên, nó khiến cho tôi giựt mình tỉnh dậy.

Khắp người của tôi đổ đầy mồ hôi hột, ánh mắt bắt đầu di chuyển nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện ra, bản thân đang ở trong buồng ngủ của chính mình.

Hóa ra những thứ lúc nãy chỉ là ác mộng thôi.

Võ Thành Kiệt ở phía bên cạnh nhìn thấy sắc mặt của tôi không tốt, liền vội vàng quan sát tôi một chút, rồi khe khẽ lên tiếng hỏi "Chị họ, chị làm sao vậy hả?

Bộ vừa mới mơ thấy ác mộng hay sao?

Mà vừa hét lớn vừa ra vẻ sợ hãi tới như vậy?"

Tôi nhìn về phía Võ Thành Kiệt, im lặng hít một hơi sâu để lấy lại tinh thần, rồi mới chậm rãi trả lời "Đúng vậy!

Vừa rồi chị mơ thấy một cơn ác mộng cực kỳ đáng sợ".

"Rốt cuộc thì chị đã mơ thấy chuyện chi vậy?"

Võ Thành Kiệt vừa hỏi vừa nhíu mày lại.

Tôi lần nữa cố gắng đè nén nổi sợ hãi trong lòng của mình lại, trực tiếp đem những chuyện kinh khủng trong mơ kể lại một lượt rõ ràng nhất cho Võ Thành Kiệt nghe.

Sau khi nghe xong câu chuyện, Võ Thành Kiệt bất chợt quay đi, do tôi không nhìn thấy vẻ mặt biết hiện giờ cậu ta, nên cũng chẳng cậu ta đang biểu cảm gì.

"Thành Kiệt, rốt cuộc cơn ác mộng này có ý nghĩa chi không?"

Tôi không nghĩ ngợi nhiều, liền lên tiếng hỏi.

Võ Thành Kiệt không trả lời ngay, cậu ta đứng bật dậy, sau đó tiến về phía bàn uống nước, vừa rót nước trà vô tách vừa trầm giọng trả lời "Chuyện này hết sức kỳ quái, cho nên em cũng không biết rốt cuộc là có ý nghĩa chi, nhưng mà em dám chắc nó rất có thể liên quan trực tiếp tới bí mật trong Chu phủ này".

Lời của cậu ta vừa dứt, trong đầu của tôi vang lên một tiếng "đinh", chắc chắn không lâu nữa thôi, tôi sẽ giống y hệt như cái xác kinh dị trong cơn ác mộng.
 
[Kinh Dị Trinh Thám] Đám Cưới Ma - Võ Hoàng Phúc
Chương 18 Huyệt


Nhìn thấy tôi không lên tiếng, Võ Thành Kiệt liền bước tới nghiêm mặt, nói thêm "Nhưng chị cũng đừng nên lo sợ quá nhiều mà ảnh hưởng xấu tới sức khỏe, trước mắt em nghĩ chị nên tịnh dưỡng sức khỏe cho tốt, như vậy mới có đủ sức đối mặt với mọi chuyện được".

Tôi gật đầu, khi nghe câu nói hết sức hợp lý này của Võ Thành Kiệt.

Cậu ta thuận tay đưa cho tôi tách trà, nói "Chị vừa mới gặp ác mộng kinh khủng, vì vậy nên uống một tách trà để lấy lại tinh thần trước đã".

Tôi đưa tay nhận lấy tách trà, vô thức nhìn, thì trông thấy màu nước hơi đỏ cam, có phần khác lạ hơn bình thường, tuy nhiên tôi không quan tâm lắm, dù gì đi nữa thì tách trà này là do chính tay của đứa em họ của mình rót, nên chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

Tôi đưa tách trà lên miệng, uống lấy một ngụm, đầu lưỡi của tôi ngoài cảm nhận được sự đăng đắng bình thường của trà ra, còn nhận thấy một chút vị mặn tanh, chẳng khác gì là vị của máu hết.

Tôi định lên tiếng hỏi Võ Thành Kiệt, tại sao nước trà lại như vậy, thì bất chợt toàn thân của tôi cảm thấy ấm áp lạ thường, cơ thể mệt mỏi lúc nãy như thể tan biến hết.

"Mà nhắc tới sức khỏe, em có cảm giác sức khỏe của chị càng lúc càng yếu".

Võ Thành Kiệt bỗng dưng thay đổi chủ đề, giọng của cậu ta có chút lo lắng và hơi trầm, cậu ta nhíu mày đôi mày thanh tú nhìn tôi mà hỏi thêm "Em muốn hỏi chị, từ khi vô Chu phủ tới giờ, ngoại trừ gặp chuyện ma quỷ ra, chị còn gặp vấn đề chi nữa hay không, ví dụ như bệnh tật hay cái chi đó tương tự?"

Tôi nhìn cậu ta một thoáng, rồi dứt khoát lắc đầu, trả lời "Không có, chị từ khi vô Chu phủ chưa từng bị bệnh tật chi hết, chỉ duy nhất có lần sau khi bị nhúm tóc ở nhà kho xiết cổ, thì cơ thể có chút suy yếu ra mà thôi, nhưng mà chị hốt thuốc uống rồi mà, sức khỏe cũng đã tốt trở lại".

"Không phải đâu".

Võ Thành Kiệt lo lắng nói "Nếu đơn giản bị ma quỷ xiết cổ, thì sau vài ngày âm khí sẽ tan hết, nhưng mà em cảm nhận thấy âm khí của chị càng lúc càng nhiều hơn, coi bộ vẫn còn một nguyên nhân nào đó gây nên tình trạng trầm trọng này, vì vậy chị hãy suy nghĩ thật cẩn thận, nghĩ thử coi từ khi vô Chu phủ cho tới giờ, thì đã xảy ra chuyện chi kì lạ chưa, hoặc là những chuyện trước kia không có, nhưng sau khi chị vô phủ thì lại có".

Tôi vừa nghe xong câu hỏi này của Võ Thành Kiệt, đầu óc liền trầm tư suy nghĩ.

Bất chợt tôi nhớ ra một chuyện, liền vội vội vàng lên tiếng trả lời "Nếu như là nói về chuyện sau khi chị vô phủ mới có, thì chắc chắn là tình trạng sức khỏe của chồng chị càng ngày càng tốt hơn"

Tôi ngưng lại, nhíu mày nhìn Võ Thành Kiệt, khẽ hỏi "Đây có phải là nguyên nhân mà em nói tới hay không?"

"Chị họ".

Võ Thành Kiệt kêu lớn một tiếng, nét mặt tối sầm lại, nói "Tình trạng sức khỏe của anh rể tốt hơn, nhưng chị thì ngược lại càng lúc càng suy yếu, âm khí lại càng ngày càng nhiều, coi bộ là người họ Chu đang muốn thực hiện một nghi lễ nào đó rồi".

Nghe tới đây, tôi chợt nhớ tới cuộc trò chuyện lúc sáng của tôi và Võ Thành Kiệt, do bị tiếng động kỳ lạ cắt ngang mà quên mất, giờ nhớ lại, tôi liền lên tiếng hỏi "À mà chuyện này có liên quan tới thứ được gọi là huyệt mà ban sáng em nói với chị hay không?

Rốt cuộc thì huyệt là thứ chi?"

Võ Thành Kiệt nghe thấy câu hỏi, bất giác thở dài, trầm giọng đáp "Huyệt mà em nói với chị, chính là khoảng không gian tối tăm, âm khí ngập tràn và rất khó nhận biết được, ở trên đời này có rất huyệt, tuy nhiên thông thường chúng vô hại, nhưng mà một khi có ai đó cố tình vô trong huyệt thực hiện tế tự, thì huyệt sẽ trở thành một thứ dùng để giam giữ linh hồn người chết, những người bị ném vô trong đó hoặc vô tình bước vô, sẽ mãi mãi không thể thoát ra được, và biến thành vật tế tự sống, nhằm mục đích duy trì hoạt động tà ác của huyệt, một khi huyệt đã đủ mạnh, nó sẽ giúp đỡ cho người tế tự thực hiện mong muốn của họ, chỉ có điều những người làm chuyện ác đó, sẽ khiến cho phước phần của dòng họ suy giảm, cuối cùng con cháu không thể sống thọ được".

Tôi tròn mắt nhìn chằm chằm về phía của Võ Thành Kiệt, gấp gáp nói "Chuyện này... chuyện này... thật quá kinh khủng... người trong Chu phủ thiệt sự quá đáng sợ rồi".

Võ Thành Kiệt im lặng một chút, rồi mới lên tiếng "Đúng thiệt là bọn họ rất đáng sợ, nhưng mà hiện tại em vẫn chưa xác định rõ huyệt có phải là ở trong căn buồng trống hay không? hoặc là nằm ở đâu, cho nên chúng ta không thể làm được chi hết".

Tôi thở dài, lời nói của Võ Thành Kiệt rất đúng, người trong Chu phủ một khi đã muốn giấu diếm chuyện gì rồi, thì chắc chắn không dễ dàng mà nói ra đâu, vì vậy có thể thấy tôi và Võ Thành Kiệt ở trong sáng, còn bọn họ ở trong tối, muốn làm gì cũng không được.

"Thôi, giờ này cũng gần khuya rồi, em cũng nên đi về buồng ngủ, tránh bị người trong Chu phủ dị nghị, với lại cũng để cho chị tịnh dưỡng nữa chứ".

Võ Thành Kiệt vừa nói vừa đứng dậy, sau đó quay đầu nhìn tôi mà nói thêm "Trong thời gian tới, em sẽ tìm cơ hội điều tra khắp Chu phủ này, nhằm sớm kiếm được huyệt, nên em sẽ không thường xuyên ở bên cạnh chị, vì vậy chị tuyệt đối phải cẩn thận đó".

Tôi gật đầu, trong lòng tuy cảm thấy rất sợ hãi khi không có Võ Thành Kiệt ở bên cạnh, nhưng mà đây là chuyện cần thiết, bởi vì càng sớm tìm được huyệt, thì vấn đề của tôi mới có thể càng mau chóng giải quyết được.
 
Back
Top Bottom